NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

( Suzue: Lịch đăng à? 1 ngày/1 chương tùy hứng thì 2,3 chương/1n)

Linh Vũ quay ra phia sau mình, có một nam sinh ở đằng sau gục bàn xuống ngủ, trên đầu có đội một cuốn sách che kín khuôn mặt

Linh Vũ: "..."

Thì ra từ nãy đến giờ cũng có người ngủ gật giống cô ư?

Chắc bây giờ gọi dậy hắn tức lắm nhỉ?

Giờ đã hiểu câu 'nhớ cẩn thận' kia nghĩa là gì!

" này! thanh niên dậy làm bài kiểm tra đi " Linh Vũ lấy cuốn sách trên đầu nam sinh ra vỗ vỗ vào đầu hắn

Vẫn chưa dậy cô lại tiếp tục lấy cuốn sách vỗ vào đầu hắn

Nam sinh lấy tay gạt gạt rồi lại ngủ tiếp

Linh Vũ: "..." Bà bực rồi nhé!

* Rầm * Linh Vũ lấy cuốn sách đập mạnh vào đầu nam sinh

Đám học sinh thấy vậy liền rùng mình 'Cô ta chết chắc rồi! '

" Là đứa nào!... " Nam sinh đằng đằng sát khí chống tay lên bàn từ từ ngẩn mặt lên

" Đứa nào dám đánh lão tử!? " Nam sinh gằn giọng trừng mắt nhìn Linh Vũ

Khuôn mặt nam sinh có rất nhiều vết thương trông rất giống với học sinh cá biệt nhưng có điều nam sinh này xếp vào hàng đẹp trên cả đẹp nếu không có những vết thương kia

Nam sinh này cũng mặc đồng phục như các học sinh khác, áo khoác không khóa bên trong là áo sơ mi hai khúc trên mở ra làm cho khí chất khác biệt với những học sinh khác

Linh Vũ: "..." Ta là chọc phải người không nên chọc sao?

" Là ngươi phải không? Muốn chết? " Biểu cảm nam sinh dữ tợn nắm lấy cổ áo Linh Vũ nhấc lên
Đám học sinh nuốt một ngụm khí lạnh ' Biết ngay mà! '

" Đại ca bình tĩnh, tôi có lòng tốt gọi anh dậy làm bài kiểm tra mà " Cô mặt bình thản nói

Còn mỉm cười đùa cợt không một nét run sợ

Nam sinh: "..."

Đám học sinh: "..."

Giáo viên: "..."

Nam sinh hừ lạnh thả Linh Vũ ra làm mông cô dập xuống cái ghế

Đau chết ta! Tí nữa làm sao đi nặng?

Nam sinh lấy tờ đề trong tay cô bắt bấm bút bi làm bài

Đám học sinh: Nhanh như vậy liền tha? Cô ta cũng may mắn phết!

Linh Vũ: "..." Nhìn tờ đề trên tay mà hoa hết cả mắt!

Rốt cuộc là A hay B hay C hay D?

Nốt cao là gì? Nốt thấp là gì?

Đếch hiểu gì cả! Chẳng nhẽ khoanh bừa

Linh Vũ hồi tưởng lại kiếp trước. Hồi đó cô khoanh bừa và trượt hết! Thế là phải thôi học

Thôi dẹp đi!

Cô giật giật nhẹ áo thanh niên bàn trên

" Ây, cho chép bài đi "

" Tự...tự làm đi! " Nam sinh đeo kính vội quay lên

Linh Vũ quay sang bên phải thấy một bạn học nữ đang vừa làm bài kiểm tra vừa đeo tai nghe tay múa quạt quẩy theo nhạc

Linh Vũ: "..." Lớp này đúng là có vấn đề

Hết hi vọng rồi sao?

Cô thử liếc mắt xuống bàn phía sau mình thấy nam sinh đang nghiêm túc làm bài

Linh Vũ:!!!

Ôi mẹ ơi! Đại ca lớp đây sao?

Làm hết hồn!

Chương 7

" này, Đại ca gì đó ơi cho...xem bài một chút đi " Linh Vũ nhỏ giọng nói

" im miệng và cút lên! " Nam sinh gắt giọng

" Đi mà ~ anh đẹp trai "

" Không! "

" Đi mà lão đại " Cô tiếp tục năn nỉ

" Đã nói là không! "

" Đi mà... "

Nam sinh lườm nguýt Linh Vũ

" Cầm lấy và câm miệng! "

" Cảm ơn lão đại "

Cô nhanh chóng cầm lấy tờ đề, bằng vận tốc nhanh nhất chép thật lẹ

Rất nhanh liền chép xong, cô đảo mắt liếc lên phần name thấy có đề tên 'Từ Minh Triệt'

Linh Vũ tròn mắt

Đây chẳng phải nhân vật phản diện hay gây gổ với nhóm 4S sao? Từng là hát chính của 4S

Chẳng lẽ bị lưu ban xuống lớp này sao?

" Anh là...Từ Minh Triệt? "

" Đúng vậy! Giờ biết sợ rồi sao? " Minh Triệt chống cằm nhếch miệng

Ai mà lại không sợ hắn chứ! Chỉ có người không biết hắn là ai

" Tại sao tôi lại phãi sợ? " Linh Vũ tỉnh bơ hỏi

" Co không biết tôi? "

" Có nghe qua "

" Vậy tại sao không sợ? "

" Không biết " Linh Vũ nhún vai

Mình Triệt: "..."

Mục tiêu của anh ta là đám nhân vật chính chứ có phải cô đâu mà sợ!

" Bỏ đi! Mau đem tờ giấy đó lại cho tôi " Sớm muộn gì thì cô ta cũng sẽ sợ hãi hẳn như bọn họ

...

Buổi kiểm tra kết thúc

Linh Vũ lặng lẽ theo chân mấy bạn học xuống căn tin

Là cô mù đường!

Đến căn tin một cách an toàn không bị ai phát hiện, nhanh chóng mua một cái bánh mì chui vào một góc ăn

" Cho một cái bánh kẹp đi " Giọng nói quen thuộc vang lên ở quầy

Linh Vũ liền nhìn thấy Minh Triệt đang mua đồ trong khi mọi người đang ồn ào vụ gì đó

Minh Triệt quay lưng chuẩn bị rời khỏi thì chưa bước đến cửa gặp phải bốn bóng người

Một nữ, ba nam không ai khác chính là Ngọc Khiết đứng giữa, phía sau là Hạo Hiên, Tuấn Lãng, Đức Thành từ phải qua trái

Ai nấy cũng đều hào quang vàng sáng ngời nhưng riêng Minh Triệt đứng đối diện lại tỏa ra tia hắc ám

Linh Vũ ngồi ở đằng xa bình thản cắn một miếng bánh

" Drama rồi đây... "

Quay lại phía bên kia

Minh Triệt mặt lạnh muốn lướt qua họ thì Ngọc Khiết giương tay chặn lại " Anh Từ chúng ta nói chuyện chút đi " Ngọc Khiết dùng vẻ mặt kiên định

" Chẳng có chuyện gì để nói cả " Minh Triệt khó chịu muốn rời khỏi

" Đới đã... " Ngọc Khiết níu lấy ta áo Minh Triệt

" Tránh ra! " Minh Triệt nhíu mày hất mạnh cô ta

May mắn Tuấn Lãng ở đằng sau đỡ lấy

" Cậu làm gì vậy hả!? Ngọc Khiết chỉ là lo lắng cho cậu thôi! " Hạo Hiên đứng ra

" Tôi chẳng cần cô ta lo lắng! "

" Tôi biết là cậu rất tức giận vì chuyện mình bị đuổi ra khỏi nhóm nhưng bọn này chỉ muốn tốt cho cậu thôi...giọng của cậu... " Đức Thành tiếp lời liền bị Minh Triệt cắt ngang

" Im miệng! Các người thì biết cái gì?! Tôi tức giận cái gì!? Tôi chỉ cảm thấy ngu ngốc khi nhận lời mẩy người! "

" 4S gì chứ! Toàn một lũ ghê tởm! "

" Từ Minh Triệt! " Hạo Hiên tức giận đấm vào mặt Minh Triệt một phát

Khoảng không rơi vào tĩnh lặng những người ở đây (trừ Linh Vũ) đều sợ hãi

Đánh! Đánh nhau rồi!

Minh Triệt đưa tay quệt vết máu ở khóe miệng, miệng hơi giương lên cười quỷ dị

" Cái đấm này tôi nhận. Nhưng không có lần sau! " Minh Triệt huých vào vai Hạo Hiên rời đi

Mọi người rơi vào tình trạng thót tim. Bọn họ không muốn ba nam thần 4S của mình bị đánh đâu a~

Linh Vũ cắn một miếng bánh lớn rồi từ từ nuốt xuống

Ánh mắt có một tia u buồn

Cảm giác giống như nuốt phải một cây kim lớn vậy...

"..."

Khụ! Mắc nghẹn mất rồi!

Nước đâu!

(Ai bảo cứ thích làm màu)

Chương 8

( Nữ chính chưa thích show tài năng ra đâu phải đợi đến sau sau nữa)

Ăn xong cái bánh mì Linh Vũ lại gọi thêm vài món vặt nữa

Đang yên đang lành một nữ sinh tóc xanh chuối đi đến

Nữ sinh tóc xanh chuối này là Như Mỹ - Một kẻ thù của nguyên chủ

Chuyên đi cà khịa với nguyên chủ (cũng là nữ phụ). Sau lưng cô ta là hai nữ sinh khác

" Thật đáng thương! Sao lại ăn một mình thế kia? chậc...chậc bị Lãng ca bỏ rơi rồi sao? " Như Mỹ dáng vẻ kiêu ngạo khoanh ta trước ngực nhìn cô chảnh chọe nói

Linh Vũ bình thản lau tay, mắt liếc nhìn lên ngực Như Mỹ rồi lại nhìn xuống ngực mình

Linh Vũ: "..." Khác biệt quá lớn!

Tại sao đều là nữ phụ với nhau mà cô ta to hơn!

" Nghe nói mày bị chuyển xuống lớp E sao? Có phải do kỹ năng yếu quá không? Haha... " Như Mỹ che miệng cười hai nữ sinh đằng sau phụ họa theo

" Một đứa lớp A lại đi nói chuyện với một đứa lớp E thì chắc ngươi còn hơn cả ta đó "

" Mày nói cái gì!? " Như Mỹ nhướn mày ngừng cười

" Ý tôi là ngực to mà não ngắn " Cô chỉ vào đầu mình cười nhạt

" Mày! " Như Mỹ đỏ mặt vì tức giận

Linh Vũ cầm một ly nước lọc trên tay hất vào người Như Mỹ. Vì là đồng phục màu trắng lên chiếc áo bên trong dần lộ ra

Mọi người 'Ồ' lên

" Xin lỗi tôi không cố ý " Linh Vũ nhún vai lè lưỡi

" Tao sẽ không tha cho mày đâu! " Như Mỹ căng mặt tức giận mượn áo khoác của nũ sinh kế bên mặc vào nhanh chóng rời đi

Linh Vũ: "..." Như vậy liền xong rồi sao? Sao không xử lý luôn đi?!

Tất nhiên điều cô biết chính là gia thế của Như Mỹ còn kém hơn nguyên chủ lên cô ta không làm gì được

" Bạn...không sao chứ? " Một nữ sinh trông khá nhút nhát đi đến

" Không sao " Linh Vũ lắc đầu nhẹ

" Mình...mình là Thảo Hà...từng bị bọn họ bắt nạt...lúc nãy mình rất lo cho cậu " Thảo Hà rụt rè nói

" Ừ, cảm ơn " Linh Vũ chống bàn đứng dậy

" Mình có thể...làm bạn không? " Thảo Hà ngại ngùng nói

Linh Vũ trầm mặc một lúc

" Cậu nên tìm một người bạn tốt hơn tôi thì hơn " Cô đưa lưng bước đi một bước

" Chúc may mắn " Để lại một câu rồi rời đi

Cô chính là không muốn trở thành bạn ai hết! Cô gái đó sau này cũng sẽ trở thành bạn của nữ chính Ngọc Khiết chứ không phải cô!

Linh Vũ một đường thẳng đi lên tầng, đến giữa hành lang cô dừng lại

Quên mất mình bị mù đường!

Lớp ở chỗ nào bây giờ?!

...

Chìm trong bóng tối _ Nối thoát...

Ở nơi đâu_Ai sẽ hiểu tôi...

Cho đến đường cùng_

Một giọng hát trầm thấp có một tia u buồn vang lên trong phòng đạo cụ kèm theo là một tiếng đàn guitar

Nói sao nhỉ? Giọng hát rất dễ nghe

Bài hát rất hợp cho những người đã lâm vào bóng tối, cô đơn và lạnh lẽo giống nhừ cô...

Linh Vũ thử nhòm vào phòng đạo cụ chỉ thấy một nam sinh đang ngồi gần cửa sổ, trên đùi là một chiếc guitar gảy rất đều theo tiếng hát

Ánh nắng chiếu vào nam sinh

Đây chẳng phải là Từ Minh Triệt đây sao?!

" Chìm trong_ khụ...khụ " Minh Triệt ngứt đoạn ho thật nặng

" Mẹ kiếp! " Minh Triệt siết chặt cây guitar trên tay

Tại sao? Hắn vẫn không thể hát?!

Chương 9

Tại sao hắn vẫn không thể hát chứ!?

Minh Triệt nghiến răng ken két

" Không sao chứ? "

" Ai? " Minh Triệt dữ tợn quay ra

Nữ sinh dựa vào cách cửa phòng cười như không cười nhìn hắn

Hắn luôn cảm thấy nữ sinh này rất kỳ lạ lúc thâm trầm lúc lại nhiều chuyện...

Không hiểu là đang nghĩ gì trong đầu

Minh Triệt lông mày hơi nhíu lại " Lại là ngươi? Đến đây làm gì? "

" Lạc đường " Linh Vũ thành thật nói

Cô đúng là bị lạc mà

" Tưởng lấy cái lý do đấy mà ta sẽ tin sao? "

" Không thì tôi đến đây làm gì? Nghe anh hát chắc! Đồ dở người! " Nói thật thì không ai tin. Chẳng lẽ bắt cô nói dối

Minh Triệt: "..." Con nhỏ này rốt cuộc có bao nhiêu tính cách vậy?

Còn dám nói lão tử dở người!

Lão tử là không muốn đánh nhau với con gái!

Minh Triệt kìm chế cơn muốn đánh người. Đặt cây guitar vào trong bao khoác lên vai chuẩn bị rời đi

" này...bài hát lúc nãy tên gì? "

" Không có tên "

" Ồ "

Minh Triệt không thấy cô nói gì nữa bước ra khỏi cửa

" Khoan đã... " Linh Vũ lại gọi

" Gì nữa?! " Minh Triệt mất kiên nhẫn gắt lên
" Anh...có biết đường về lớp không? Dẫn tôi đi với " Linh Vũ ngại ngùng gãi đầu

Minh Triệt: "..."

Đừng nói là...con nhóc đó Mù Đường đấy nhé!

" Nhóc tên gì? " Minh Triệt bất ngờ hỏi

" Linh Vũ, Đàm Linh Vũ "

" Vậy nhóc là vị hôn thê của tên họ Thịnh đó sao? " Minh Triệt kinh ngạc

" Bây giờ thì không phải " Linh Vũ chẳng có chút tiếc nuối bình thản nói

Minh Triệt nhìn vào mắt cô trầm mặc

Xưa nay hắn đều nhìn thấu người khác nhưng cô gái này lại giống như một mảng sương mù lớn

" Tại sao lại chuyển vào lớp E? " Minh Triệt thăm dò

" Tiện đường đi lại "

Minh Triệt: "..." Con nhóc này thật đúng là mù đường rồi!

Trên hành lang Đám học sinh tròn mắt nhìn hai người một sau một trước, Linh Vũ đi sau và Minh Triệt đi dẫn đường

Nhìn thì không có gì nhưng cái dáng đi rất giống nhau đó là đều đút tay trong túi quần (váy), mặt không hề có biểu cảm gì, hai mắt nhìn thẳng dường như chẳng chú ý tới ai

Trông rất là ngầu lòi a!

Minh Triệt dừng lại ở cửa lớp E

" Mau vào lớp đi "

" Anh không vào lớp sao? " Linh Vũ ngước đầu hỏi

" Đi vệ sinh mà cũng phải hỏi à! " Minh Triệt xoay người bước đi

Linh Vũ: "..."

Tôi còn tưởng anh trốn học thì cho tôi trốn với!

Ai mà biết được!

Linh Vũ trở lại lớp ngồi vào bàn học mình, đột nhiên có hai nữ sinh đi về phía cô

" Nè bạn học Đàm... " Nữ sinh tóc đuôi ngựa và nữ sinh tóc ngắn đứng cạnh bàn cô

" Có chuyện gì sao? " Cô ngẩn đầu nhìn hai bọn họ

" Cậu...tốt nhất tránh xa Từ Minh Triệt đi...anh ta không phải hạng người tốt đâu... " Nữ sinh nhỏ giọng

" Tại sao? "

" Bọn mình cho cậu xem cái này "

Hai nữ sinh lấy ra một chiếc điện thoại mở ra một đoạn clip

Đoạn clip này là camera an ninh và buổi tối nhưng có đèn sáng chiếu vào lên thấy rõ

Hình ảnh một tên ăn chơi khoác vai Minh Triệt phía sau là 3-4 tên khác. Nếu nhìn kỹ thì thấy tên ăn chơi đó nói gì vào tai Minh Triệt khiến hắn vô cùng tức giận

Tiếp đó là cảnh Minh Triệt đánh nhau với đám người đó

Chương 10

(Chỉ 4 ngày liền tròn 10 chương! Tôi là thảnh CMN rồi!)

Hai nữ sinh tắt clip vẻ mặt kinh hãi

" Cậu nhìn thấy chưa? Nghe nói anh ta chơi với đám người xã hội đen đó! Thật đáng sợ! " Nữ sinh rùng mình

" Còn nữa hắn ta còn cản trở nhóm 4S nữa chứ! Đúng là quá đáng "

Linh Vũ chống cằm

" Chỉ có vậy thôi mà hai người kinh sợ cái gì? "

" Cậu bênh hắn ta? "

" Tôi không bênh ai hết. Nhưng chỉ cảm thấy điều này thật nhảm nhí! Là một đoạn clip không rõ nguyên nhân lại liền đồn bừa lên anh ta chơi với xã hội đen...Có liên quan với nhau sao? " Cô sắc bén liếc nhìn hai nữ sinh

" Bọn mình chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi...nhỡ có chuyện gì xảy ra thì..."

" Tốt nhất là mấy người nên lo cho chính mình trước đi...Minh Triệt anh ta ở đằng nhau kìa " Linh Vũ hếch cằm

" A " Hai nữ sinh giật mình nhin sang đằng sau

Minh Triệt lông mày nhíu lại nhìn bọn họ

" Cút ra! Mấy người đang cản đường của tôi "

" xin lỗi... " Hai nữ sinh nhanh chóng đi về chỗ

Minh Triệt ngồi vào vị trí của mình liếc nhìn bóng lưng nhỏ nhắn phía trên

" Nhóc...không sợ ta sao? "

" Sợ? Tại sao tôi phải sợ? "

Minh Triệt trầm mặc

Ai cũng sợ hãi hắn và lảng tránh hắn

Nhưng...cô gái này lại chẳng hề quan tâm

Giống như dù cho thế giới này có thay đổi thì mình vẫn là chính mình vậy

Tan học xong Linh Vũ được xe riêng trở về Đàm gia

Trong phòng khách chính là cha mẹ Đàm, ngồi đối diện chính là người cha của Thịnh Tuấn Lãng " Con trai tôi..nó đã làm gì có lỗi với Linh Linh sao? "

" Không phải vậy...chỉ là con bé Linh Vũ nhà tôi nó đã nhận ra tình cảm của mình... " Linh Nga cười trừ khó nói

" ừm... " Ông Thịnh nhấp ly cà phê

Linh Vũ: "..."

Đợi đến khi Ông Thịnh về cô liền một mạch đi lên phòng

Ngả mạnh lưng xuống giường, liếc nhìn cái violin đang dựng ở tường

Linh Vũ trầm mặc

Cô không hề biết chơi Violin...

Hay tất cả các nhạc cụ gì hết...

Cô chỉ là một con người bình thường (trên mức bình thường)

Linh Vũ trượt tay xuống bụng nhỏ

Lại trống rỗng rồi

" Ăn gì đây? "
Nằm suy nghĩ một chút Linh Vũ quyết định xuống dưới nhà

" Linh Vũ xuống ăn cơm đi con " Linh Nga mỉm cười

Cô nhìn những món trên mặt bàn có chút ngán

Cô lại nhớ đồ ăn vặt rồi!

" Ba mẹ cứ ăn đi, hôm nay con ra ngoài ăn "

Mạnh Huy và Linh Nga nhìn nhau

" Dạo này con bé hình như hơi lạ "

" Tôi cũng cảm thấy vậy... "

...

Linh Vũ nhớ không lầm gần đây có một cái siêu thị

Linh Vũ: "..."

Thôi tốt hơn hết là sử dụng bản đồ!

Lòng vòng một lát Linh Vũ đã tìm thấy cái siêu thị

Có điều...trước cửa siêu thị có một bóng dáng thân quen

Thanh niên vẫn mặc một bộ đồng phục, bao guitar đeo ổ lưng dựa vào bức tường

Tay kia cầm một cái túi nilông trắng từ siêu thị, tay kia kẹp một điếu thuốc

Hơi khói tỏa ra làm khuôn mặt thanh niên ttrở lên mơ hồ...

Phải nói đẹp trong từng khoảnh khắc!

Linh Vũ:!!!

Lại gặp nữa à!?

Định mệnh!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau