NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

'Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ở trong thể xác của ta chứ! '

'Mau trở về thế giới của ngươi đi! '

'Nơi này không thuộc về ngươi! '

Linh Vũ thở dốc ngồi bật dậy, cô vừa nghe thấy cái gì chứ?

Là nguyên chủ 'Đàm Linh Vũ' sao? Phải rồi nguyên thân còn chưa chết! Có phải do cô hút linh hồn của cô ấy rồi không?

Nhưng nếu như cô ấy lấy lại được cơ thể thì cô phải làm sao đây? Sẽ phải xa bọn họ ư?

Linh Vũ siết chặt lấy cổ áo mình

Không! Không muốn! Nghĩ cảnh phải rời xa lão đại cô đơn lắm!

" Một thời gian nữa thôi cũng được...xin cô đấy "

'Nếu như ngươi không giữ lời linh hồn ta sẽ tan biến có biết chưa?'

" Được... "

......TGT......

Ở một căn biệt thự

" Tứ thiếu có tiến triển nào không? " Người quản gia trung niên hỏi người phụ nữ hầu gái trước mặt

" Không có! Thậm chí cậu ấy càng lâm vào sâu hơn! "

" Cải gì?! " Người quản gia sững sờ

" Ôn quản gia! Tam thiếu trở lại rồi! " Một hầu gái khác hốt hoảng chạy tới

" Cậu ta trở lại làm gì? "

" Nghe...nghe nói là muốn thăm Tứ thiếu "

Ôn quản gia nhíu mày

" Tôi cảm thấy Tam thiếu cũng không nhẫn tâm như hai người kia đâu! Hay là cho cậu ấy vào đi "

Ôn quản gia suy nghĩ một lát rồi gật đầu " Được, cho cậu ấy vào đi "
...

" lão đại, làm sao vậy? " Giọng nói Linh Vũ đánh thức Minh Triệt

" Hả? chuyện gì sao? "

" Nãy giờ bọn tôi nói mà anh để ý đi đâu vậy? " Dư Tịch khó hiểu

" Không có gì, mà đang nói đến đâu vậy? "

" Bọn tôi đang hỏi anh chọn bài gì để dự thi? " Dư Nghị giơ tờ giấy trước mặt Minh Triệt

Trên đó có khá nhiều bài hát, Minh Triệt nhìn lướt qua thấy một cái tựa đề

"...Gặp em đúng lúc - Lý Ngọc Cương..." Minh Triệt có chút mờ mịt đọc ra

" Anh thích bài đó hả? Vậy được rồi! Bắt đầu tập đi! "

Linh Vũ đứng một góc trầm mặc, lúc nãy cô thấy Minh Triệt ngồi thẫn thần ở đó như mất hồn vậy...

Có chuyện gì với anh ta sao?

...

Ở một nơi khác " Tuấn Lãng! Boss nói gì với cậu? "

" Ông ta nói sẽ chống đỡ cho tôi nếu như chúng ta loại bỏ được Từ Minh Triệt " Tuấn Lãng bỏ điện thoại vào túi quần

" Ồ chơi lớn thật đấy! Là muốn cậu ta chết sao? " Hạo Hiên tỏ ra ngạc nhiên

" Đúng vậy! " Tuấn Lãng nhếch miệng

" Chúng ta phải loại bỏ thằng nhãi đó! "

...

Linh Vũ đang xách một cái túi đứng trước cửa nhà Ngự Kỷ và bên cạnh là Minh Triệt

" a! Chị Linh Vũ! Lâu rồi không gặp " Ngự Thanh bổ nhào về phía cô

" Hai người...tới thăm con bé sao? " Ngự Kỷ có chút ngạc nhiên

" Ừ lâu rồi không gặp "

Ngự Kỷ cứng nhắc nhìn về phía Minh Triệt cúi đầu nhẹ thay cho lời chào

" Tiểu Thanh cái này cho em " Linh Vũ đưa túi snack cho Ngự Thanh

" Oa cảm ơn chị! " Ngự Thanh vui vẻ nhận lấy

" Phải rồi! Chị Linh Vũ phải cẩn thận nha! Cái mụ phù thủy đó có người đứng sau đó! " Ngự Thanh làm mặt nghiêm túc nói

" Cô ta có người đứng sau...? " Linh Vũ ngây người

Ngự Thanh liên hồi gật đầu " Nghe nói gọi là Boss gì gì đó "

Linh Vũ trầm mặc

Vụ này phải điều tra...

...

( Chương này có hơi lẫn lộn vì tôi vội quá mà!)

Chương 52

" Đệch...mãi vẫn chưa điều tra được gì " Linh Vũ nằm gục xuống mặt bàn

Đến cả tuần nay cô và Minh Triệt tìm cách để điều tra tên Boss đó nhưng kết quả cũng chỉ là số 0

Vòng thi thứ hai cũng sắp đến rồi! Vậy mà còn chen thêm cả kỳ thi cuối kỳ nữa!

Thế là vừa phải luyện tập vừa phải học hành nữa! Chắc mất sức sớm quá

Trong lớp E

Không khí vô cùng ngột ngạt, mọi người cắm cúi vào đề thi riêng Linh Vũ ngồi cắn bút nhìn tờ đề

Bây giờ không thể chép bài của Lão đại nữa. Bà giám thị cứ đi đi lại lại hoa hết cả mắt

Giờ là lúc nhớ lại! Xem nào...câu 1 là....A!

...

Minh Triệt không thể tin vào mắt mình nhìn Linh Vũ phía trên đang liên hoàn viết trông vô cùng thuộc bài

Chẳng phải nó học kém lắm mà?! Sao bây giờ lại loay hoay cắm cúi viết như vậy?!

Không phải viết cái gì linh tinh đó chứ!

Kỳ kiểm tra kết thúc Linh Vũ cuối cùng cũng thở ra nhẹ nhõm

Kiếp trước cô có học cấp 3 đâu! Liền bỏ học mà

...

Cuộc thi nhóm vòng 2 cuối cùng cũng đã đến

'Chúng ta cùng khóc'

'Chúng ta cùng cười' 'Chúng ta từng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời'

'...' ( Gặp em đúng lúc - YouTube thẳng tiến nhé)

Mọi thứ diễn ra đều rất suôn sẻ, Linh Vũ bắt đầu cảm thấy bất an cô không nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra dễ dàng như thế. Đã rất lâu rồi đám người kia chưa hề đụng tay đụng chân

Hay là sợ cô rồi?

Linh Vũ nhìn thấy Ngọc Khiết từ từ sân khấu đi xuống liếc sang chỗ cô

" hello... " Linh Vũ nhỏ giọng vẫy tay chào

Ngọc Khiết trừng lớn nhìn qua.

Cô có vấn đề về đầu óc à?

Hello cái quỷ gì? Tôi thành ra thế này cũng tại cô đấy!

Ngọc Khiết xoay người rời đi Linh Vũ: "..." Tôi chỉ chào hỏi một chút thôi mà! Lạnh nhạt quá

...

Linh Vũ cầm bảng điểm trên tay sắc mặt không có chút bất ngờ nào, điểm sát vách xuống tí nữa là trượt. Quay sang phía dưới nhìn bảng điểm của Minh Triệt

" Lão đại điểm cao vậy mà bị lưu ban đúng là lạ thật " Linh Vũ bĩu môi

" Do vụ ẩu đả thôi...nhưng nếu không nhờ vậy thì làm sao gặp được nhóc... " Minh Triệt chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ

" Lão đại...muốn gặp em sao? "

Minh Triệt chậm rãi gật đầu

Nếu như không gặp được cô gái này thì chắc gì hắn đã có được ngày hôm nay...

Cô hiện tại là chính là một người quan trọng duy nhất

Linh Vũ trầm mặc quay lên

Chỉ còn một thời gian nữa...

Mình không thể tiến sâu vào cái tình cảm này

...

Vòng thi nhóm thứ 3 và cũng là cuối cùng bị đẩy nhanh hơn dự tính và đây cũng là vòng quyết định tất cả

Minh Triệt sẽ lấy lại được món đồ của mình hay phải quay lại nhóm 4S?

Tự sáng tác một bài để biểu diễn, chủ đề là thế giới của bản thân

Chương 53

Suy Nghĩ Của Minh Triệt

Từ Minh Triệt. Tôi không quá rõ về quá khứ của mình Với tôi nó là một mảnh đen, mù mịt và không lối thoát

Từ hồi nhỏ tôi có một ước mơ là được ca hát...Âm nhạc mang tới sự vui vẻ cho tôi và tôi bị đắm chìm trong đó quên hết tất cả...

Vì vậy tôi đã nhập học vào trường M.S nổi tiếng và cũng là lúc tôi gặp ba người họ. Tôi và họ rất nhanh trở thành bạn tốt và chúng tôi lập nhóm tên 4S

Ba và Mẹ rất ủng hộ tôi nhưng tôi lại luôn có cảm giác họ...không hề tồn tại

Khi nhóm 4S của tôi bắt đầu nổi tiếng và là nhóm 4 người trẻ tuổi nhất. Tôi là thành viên được hâm mộ và yêu quý nhất

Và không ngờ rằng cũng vì vậy mà những điều tồi tệ xảy đến.

Trước khi ba mẹ tôi bị tai nạn họ đã để lại cho tôi một cái hộp nhạc tôi đã giữ nó vô cùng cẩn thận

Tuấn Lãng trưởng nhóm 4S đã đối xử lạnh nhạt với tôi và hai người còn lại cũng vậy. Tôi thật sự không hiểu họ muốn gì

_Tôi dần dần trở nên tuyệt vọng không còn muốn ca hát nữa

Những bản nhạc tôi viết ra đều không có lời

Trong một lần tôi lỡ làm rơi cái hộp nhạc và làm nó bị hư

Tôi quyết định đem nó đi sửa nhưng không may bị một kẻ giấu mặt cướp mất

Tôi đuổi theo cái tên đó suốt cả chặng đường nhưng không kịp...Lúc đó cũng đã tối tôi bị kẹt trong ngõ cụt

Không ngờ lại gặp một đám du côn, họ không ngừng khiêu khích tôi và tôi không hề chịu nổi và đánh nhau với họ

Ngày hôm sau liền mang khuôn mặt đầy vết tích tới trường, đám học viên nhìn tôi kinh sợ. Tin đồn không biết từ đâu truyền tới, tin tức không biết là ai đã chụp lại và dán lên bảng tin trường

Đám Tuấn Lãng lấy cái nguyên do này để đuổi tôi ra khỏi nhóm. Tôi dường như mất kiểm soát và đấm cho hắn ta một trận

Không ngờ hắn ta lại nói là " Cái hộp nhạc đó của cậu tôi đã đập nát nó giống như cậu bây giờ...Thảm Hại! "

_Thế giới của tôi dường như suy sụp Thì ra trước giờ bọn họ vốn lợi dụng tôi!

Trong buổi biểu diễn cuối cùng đó tôi đã hét lên để giải tỏa đến mức bị mất giọng tạm thời

Ai quan tâm người khác nói gì chứ!

Tôi cảm thấy như vậy mới chính là mình

Một kẻ suốt ngày bị lợi dụng

...

Năm học mới lại đến, tôi trở lại cái ngôi trường đó

Thề rằng là sẽ không để bọn chúng yên thân!

Cũng là lần đầu gặp con nhóc đó Linh Vũ

Ngay từ lúc gặp mặt nó đã cho tôi nguyên cuốn sách đập vào đầu trong lúc tôi đang mơ thấy ác mộng
Mặc dù tức giận nhưng cũng nhờ nó mà tôi thoát khỏi cơn ác mộng đó

Tôi liền nhấc nó lên quát cho một trận nhưng nó vẫn trưng vẻ mặt ngu ngơ nhìn tôi

Khi biết nó là vị hôn thê của tên Tuấn Lãng tôi đã có chút nghi ngờ nhưng nhìn vào mắt nó

Tôi dần chợt nhận ra dù nó có cười, sợ hãi hay nịnh bợ thì đôi mắt của nó vẫn không có một tí chân thật hay rung động nào

Giống như một khoảng trống không thấy đáy

...

Có nó tôi không còn cảm thấy một mình nữa. Đám 4S bây giờ cũng rất thảm

Nó coi tôi là một người cùng cảnh ngộ

Nhưng tôi lại bắt đầu có cảm xúc với nó...Cái thứ tình yêu này dần dần lớn lên

Muốn giữ nó lại không cho nó đi mất. Tôi nhận ra mình đã thích con nhóc đó

Và thế giới của tôi cũng đã thay đổi lúc nào không biết

'Cảm ơn em vì đã bước vào cuộc đời tôi'

...

Trong một phòng học không một bóng người, Minh Triệt ngồi ở một góc tay loay hoay viết kín trang giấy

Ngoài trời bên cửa sổ đã biến thành khung cảnh nắng vàng

Đặt nhẹ bút xuống thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng của bóng đèn trên trần nhà

'Em chính là thế giới của Anh'

Chương 54

Vào khoảng 8 giờ tối, Linh Vũ liền nhận được một tin nhắn từ Minh Triệt

[Lão đại] Đây là lời bài hát và bản nhạc nhóc xem thử đi

[Kèm Ảnh] [Kèm Ảnh] [Kèm Ảnh]

Linh Vũ: "..." Lão đại đúng là siêu nhân! Nhanh như vậy liền hoàn thành

Linh Vũ rũ mắt nhìn cái tiêu đề đập ngay vào mắt 'Em là thế giới'

Cô trầm mặc một hồi lâu

Hi vọng cái thế giới mà anh ấy viết ra không phải cô...

...

Vòng thi thứ 3 rất nhanh liền đến, thời gian như tiêu tiền vậy. Mọi người vội vội vàng vàng để tới dự thi

Vòng thi được diễn ra vào lúc 7 giờ tối, tại sân khấu của trường. Nhiều bóng đèn được lắp sáng

Nhóm Fanciful của Linh Vũ là nhóm biểu diễn thứ hai lên rất nhanh phải đến sân khấu

Cả đám đang kiếm tra lại đạo cụ

" Ổn rồi chứ? " Minh Triệt quay ra hỏi chung

" Tất cả đều ổn "

" Vậy bắt đầu đi "

Âm nhạc bắt đầu nổi lên để mọi người chú ý tới

Không ai để ý rằng cái bóng đèn được buộc phía trên Minh Triệt đang trong tình trạng lỏng lẻo

" Mọi thứ sắp bắt đầu rồi " Tuấn Lãng phía dưới nhếch môi

" Cắt đi! " Hạo Hiên ra lệnh

*Pặc* Dây kéo bị đứt, bóng đèn từ từ rơi xuống

Linh Vũ đang đánh guitar bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn lên phía trên thì cô sững sờ

" Lão đại! Cẩn thận! " Linh Vũ nhanh chóng lao tới Minh Triệt đẩy anh ta ra hai người liền ngã xuống

*Rầm* Bóng đèn rơi xuống sân khấu làm sân khấu bị bục, mảnh thủy tinh bay tung tóe, đám học viên phía dưới hoảng loạn

" Linh Vũ! "

Trong lúc mọi người hoảng loạn phía dưới Tuấn Lãng đang sai một người nào đó

" Mau đi lấy cái bài hát đó cho ta "

" Được "

...
" Lão đại...không sao chứ? " Linh Vũ ngẩn đầu nhìn Minh Triệt phía dưới mình

" Ta mới là người nên hỏi nhóc câu này! " Minh Triệt vừa lo lắng vừa tức giận

Lúc nãy tự nhiên cô lao vào làm gì chứ?

Nếu như người bị thương lúc nãy không phải hắn mà là cô thì phải làm sao!?!

Linh Vũ cảm thấy phía dưới chân mình có chút nhói chắc là bị đâm vào rồi

" Không sao, cũng không nặng lắm... "

" Không sao cái gì! Nhóc chảy máu rồi! Mau tới bệnh viện! " Minh Triệt gắt giọng, bế cô lên chạy xuống sân khấu

" này! Đợi bọn tôi với! " Hai anh em nhà Dư nhanh chóng đuổi theo

...

Tại bệnh viện

Cái chân của Linh Vũ được băng lại và cô đang rất khó chịu khi Minh Triệt cứ ở bên tai dạy dỗ

" Được rồi! Được rồi anh không cần phải nói nữa! Mau quay lại trường đi! " Linh Vũ đã hết chịu nổi

" hừ! Cuộc thi lần này ta sẽ không cho nhóc tham gia nữa" Minh Triệt lạnh nhạt rời khỏi

Hắn không tin đây là một sự cố ngoài ý muốn!

" Anh hai cũng ra ngoài đi, em có chuyện muốn nói với cậu ấy " Dư Tịch nói nhỏ với Dư Nghị

" Được " Dư Nghị lặng lẽ rời đi
Căn phòng chỉ còn lại hai người Dư Tịch và Linh Vũ đang giận dỗi nhìn ra ngoài cửa sổ

" Linh Vũ...cậu yêu Từ Minh Triệt anh ta sao? " Dư Tịch lên tiếng phá vỡ tĩnh lặng

" Tôi không biết " Linh Vũ chống cằm vỏn vẹn đáp lại

Yêu sao? Cô chưa bao giờ nghĩ tới...

" Vậy lúc nãy tại sao lại liều mạng bảo vệ anh ta như vậy? "

" Không Biết! "

Cô lúc đó chỉ cảm thấy tim mình nhói lên

Giống như nếu anh ta xảy ra chuyện gì thì...cô cũng chẳng còn muón ở lại đây nữa

Cảm giác vô cùng khó hiểu...

Dư Tịch thở ra một hơi hơi dài

" Chỉ có yêu mới có thể đổi cả tính mạng để bảo vệ người đó thôi. Linh Vũ cậu yêu anh ta rồi! "

Linh Vũ trầm mặc

Ra là vậy...Mình yêu lão đại rồi...phải làm sao đây?

" Sao không nói gì? Chẳng lẽ tớ nói trúng rồi? " Dư Tịch nhếch miệng

" Cậu...am hiểu thật đấy. Vậy mà vẫn chưa có người yêu " Linh Vũ làm mặt khinh bỉ

Dư Tịch tức giận đến đỏ mặt " Thì cậu cũng đã có đâu chứ! "

" Nhưng tớ không có am hiểu như thế " Linh Vũ nhún vai

Dư Tịch: "..."

" Vậy thôi! Tớ đi đây! Nghỉ ngơi cho tốt! " Dư Tịch xoay người ra khỏi phòng

Còn lại Linh Vũ, cô rút điện thoại ra bắt đầu bấm số

...

" Thịnh thiếu tôi lấy được rồi " Một tên đeo khẩu trang đưa cho Tuấn Lãng một cái tệp

" Tốt lắm! Mặc dù tên Minh Triệt đó không bị làm sao nhưng con nhỏ Linh Vũ đó lại bị thương... "

" Mà thiếu người thì chúng nó không thể tham gia rồi! "

............

Suzue: Giết người là phạm pháp, mọi người hãy mở rộng lòng từ bi. Cho bọn đó một cái bạt tai thôi👂Ạ

Chương 55

Vì sự cố lần trước lên cuộc thi tạm hoãn

Chân của Linh Vũ mặc dù miệng nói không nặng nhưng bị đâm khá sâu hơn nữa còn bị trẹo chân lên phải nằm ở nhà (Đã xuất viện)

Dạo gần đây Minh Triệt thường hay chạy tới thăm cô nhưng bất cứ khi nào cô hỏi về cuộc thi anh ta liền làm lơ và đổi chủ đề

Linh Vũ: "..." Đây là lần đầu ta cảm nhớ trường lớp như vậy đấy

...

Tại phòng luyện tập

" Anh...không với Linh Vũ là chúng ta đang thiếu người sao? "

" Nói cho nó làm gì chứ. Không thấy nó đang bị thương sao?! " Minh Triệt gẩy đàn

" Nhưng bây giờ biết kiếm người khác ở đâu... " Dư Nghị trầm tư

" Từ Minh Triệt....tôi có thể nói chuyện với anh một chút không? " Ngự Kỷ bên ngoài cửa kính vọng vào

Bên ngoài hành lang

" Linh Vũ...cô ta không sao chứ? " Ngự Kỷ nhỏ giọng

Minh Triệt trừng mắt " Hỏi làm gì "

" Thì tôi chỉ muốn hỏi thăm thôi mà! "

" Nó khỏe rồi. Nhưng hiện tại nó không thể tham gia cuộc thi, cậu thay nó được không? "

" Ý anh là... " Ngự Kỷ như nghe lầm hỏi lại

" Chỉ là một thời gian thôi!...Chúng tôi đang thiếu người... "

" Được, tất nhiên được chứ! Vậy tôi có thể gọi anh là lão đại như trước kia không? " Ngự Kỷ hào hứng

" Không Được! " Minh Triệt lạnh giọng " hửm? Tại sao? "

" Chỉ có con nhóc đó mới được gọi như vậy " Minh Triệt xoay người

" Anh... " Ngự Kỷ ngẩn ra

Cái thằng cha suốt ngày tỏ ra mình hiểu biết nhưng vô cùng ngây thơ trong sáng này....

Anh ta là biết yêu rồi sao? Đùa à!

" Dư Nghị mau lấy bản soạn đưa cho thằng nhóc này đi " Minh Triệt chỉ vào Ngự Kỷ

Dư Nghị lục lọi trong túi

" Kì lạ thật. Tôi không thấy nó đâu hết "

" Chắc là anh làm mất rồi đó mau viết lại tờ khác đi! " Dư Tịch phàn nàn

Dư Nghị: Rõ ràng tôi để trong này mà!
...

Quay trở lại phòng Linh Vũ

Đám người Minh Triệt, Dư Nghị, Dư Tịch, Ngự Kỷ có mặt đầy đủ

Linh Vũ lông mày nhăn lại

" Cái gì cơ?! Anh muốn tên nam nữ lẫn lộn này thay thế tôi sao?! Đùa à! " Linh Vũ chỉ vào Ngự Kỷ

" Cô nói ai nam nữ lẫn lộn chứ! " Ngự Kỷ tức giận

Hai người trừng lớn mắt nhìn nhau

" Linh Vũ bình tĩnh một chút! Cậu đang bị thương, Minh Triệt anh ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi " Dư Tịch ấn cô xuống giường

" Chỉ còn một ngày nữa đợi tên đó tập thì làm sao mà kịp! Thà để tôi nhảy lò cò tới trường còn hơn " Linh Vũ giãy giụa

" Linh Vũ! " Minh Triệt to tiếng

Đám người đang ồn ào kinh ngạc nhìn qua

Anh ta lên cơn thịnh nộ rồi sao?

"...Nghỉ ngơi cho tốt! " Nói xong liền kéo đám người rời đi

Để lại cô ngồi ngơ ngác ở trong phòng

Linh Vũ: "..."

Còn tưởng anh ta mắng mình nữa cơ!

Có cần thiết phải mạnh giọng thế không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau