NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

'With the air, like I don't care baby by the way'

Linh Vũ từ nãy đến giờ đều quan sát biểu cảm của Minh Triệt cảm thấy anh ta đang rất thoải mái và sung trên sân khấu

Cô rũ mắt, tay không ngừng gảy đàn

Thôi kệ vậy...

Mặc dù nghĩ vậy nhưng trong lòng không khỏi lo lắng

Đến lượt hai anh em nhà Dư cùng hát bè

'Huh, because I'm happy'

Linh Vũ lập tức ghé vào micro ở gần mình nhanh chóng nhập vào lời hát

(LV) 'Clap along if you feel like a room without a roof''

'Because I'm happy'

(LV) 'Clap along if you feel like happiness is the truth'

'Because I'm happy'

(LV) Clap along__if you know what happiness is to you__

Trong lời hát Linh Vũ đã gân giọng khiến nó trở lên mạnh mẽ

Rất nhanh Dư Nghị và Dư Tịch đã bắt kịp thành một bản rock thật sự

'_Without a roof_'

Minh Triệt cũng không thua kém hòa vào lời nhạc, anh ta bắt đầu gằn giọng khiến cho tất cả học viên ở đó đều nổi da gà muốn nhún nhảy, gào thét theo

Mà biểu diễn dần gia tăng đến đỉnh điểm, mặc dù mệt nhưng không có gì có thể cản trở họ

Giải tỏa hết mọi thứ tìm thấy 'Happy' thật sự

Làn khói trên sân khấu một lần nữa phun ra

'Yeah'

Đám học sinh cũng không nhịn được nữa mà hát, đung đưa theo

Cứ như vậy không ngùng nghỉ cho đến câu cuối cùng

'_if you feel like that's what you wanna do_'

Thì tất cả cùng đồng thanh kèm theo đó là tiếng hô hào cực náo nhiệt

Màn biểu diễn kết thúc, nhóm Linh Vũ ai nấy cũng đều thở dốc, Linh Vũ lảo đảo như muốn ngã đến nơi may mà kịp giữ thăng bằng

" Và đây cũng đã là nhóm cuối cùng biểu diễn lên xin mời những nhóm còn lại lên sân khấu để được bình chọn "

Tất cả 20 nhóm sắp xếp thành từng hàng để chờ kết quả, các học viên từng người đăng nhập vào tài khoản để bình chọn

... " Được rồi, đã có kết quả "

Giây phút hồi hộp đã đến

" Sau đây là 10 nhóm được bình chọn nhiều nhất...Đầu tiên là nhóm IBI với số vote 620 xin chúc mừng!, tiếp theo là nhóm Har7 số vote 511 chúc mừng!, và vị trí thứ 3 là nhóm Winner với số vote 444,...,..."

" Cuối cùng...là nhóm Maid với số vote 259 " MC kết thúc thông báo của tất cả cảc nhóm được chọn thở ra nhẹ nhõm

" Khoan đã, tại sao kỹ năng của bọn tôi tốt hơn bọn họ nhưng không được chọn? " Minh Triệt mặt tối sầm lại

" Vì đội Fanciful số vote là 256 thấp hơn tận 4 phiếu lên tất nhiên không được chọn "

" Mấy người là đang không chấm điểm công bằng sao? " Linh Vũ quét mắt nhìn đám học viên phía dưới

Đám học viên nãy giờ im bặt mới ồn ào lên tiếng

" Có cô mới là gian lận ấy! Thịnh thiếu điều tra hết rồi! Cuộc thi hát lần trước là do cô mua chuộc giám khảo! "

" Phải đó! Làm gì có hai giải nhất chứ! Đồ xảo trá! "

"..."

" Nhóc... " Minh Triệt vừa lo lắng vừa ngạc nhiên quay sang Linh Vũ

Cô vẫn không đổi sắc, nhoẻn miệng cười nhìn đám lao nhao phía dưới như những đứa ngốc

" Thì sao chứ? Chẳng phải mấy người cũng đã công nhận sao? "

" Nếu như đám giám khảo đó thật sự chấm công bằng thì đâu dễ dàng mua chuộc như vậy? "

Câu nói của Linh Vũ ý là 'Đám các người cũng đâu khác gì mấy ông giám khảo đó? '

Không gian trở lên im bặt Bất ngờ là trên màn hình hiển thị lên số vote 256 bỗng tăng thành 257

" Ngươi được lắm Linh Vũ! Mặc dù ta phải nói là rất ghét ngươi nhưng không thể không công nhận ngươi đã có cố gắng! " Như Mỹ đứng trong đám đông gào lên

Linh Vũ có chút ngạc nhiên

Ngày thường cô ta ghét cô lắm cơ mà?

" Này hai người chưa vote phải không? Mau vote cho họ đi " Như Mỹ quay sang hai người bạn phía sau

Họ nhìn nhau gật đầu, số vote bây giờ là 259 bằng với nhóm Maid

" Chỉ còn một vote nữa thôi... "

MC thở dài " Nếu như hòa thì... "

Mc còn chưa nói hết số vote nhóm Fanciful bỗng tăng lên thành 260

" Xin chúc mừng nhóm Fanciful đã vượt vào top 10! "

" Chúng ta thành công rồi! " Hai anh em nhà Dư vui vẻ ốm lấy nhau

" Lão đại.... "

" Ừ... " Tất cả đều là nhờ nhóc

Ở trên sân thượng nơi nhìn rõ sân khấu nhất

*Rầm* Tuấn Lãng đấm mạnh vào tường

" Đức Thành! Sao cậu lại vote cho bọn họ?! " Tuấn Lãng tức giận đến đỏ mắt

" Thật ra thì tôi không hiểu sao hai người lại phải ghét Minh Triệt như vậy...chẳng phải xưa nay chúng ta đều thân thiết như anh em sao? " Đức Thành nhíu mày

" Đó là lúc trước bây giờ khác rồi! " Hạo Hiên gằn giọng

" Từ trước đến nay tôi luôn ngưỡng mộ Minh Triệt và cậu ấy không làm gì sai cả "

" Chẳng phải nếu làm cậu ta thua cậu ta sẽ quay trở lại nhóm bọn mình sao? Còn Khiết nhi nữa "

Đức Thành lắc đầu " Tôi không muốn giở trò uy hiếp với lại...lúc đầu đúng là tôi có hứng thú với cô gái Ngọc Khiết thật nhưng bây giờ chẳng thấy cô ta có gì đặc biệt mà hai người si mê đến thế "

Đức Thành xoay người rời đi

" Cậu! Đứng lại! " Hạo Hiên tức giận muốn đuổi theo thì bị Tuấn Lãng chặn lại

" Bình tĩnh một chút, nếu giờ đuổi cậu ta ra khỏi nhóm thì chúng ta sẽ thiếu người "

" hừ! Thằng ngu đó! "

...

Chương 47

Tại một góc khác ở đằng sau sân khấu

Ngự Kỷ rũ mắt nhìn tin nhắn của số lạ

[Muốn cứu em gái cậu thì hãy một mình đén gặp tôi nếu không quả bom trên người nó sẽ nổ]

Kèm theo đó là một cái hình ảnh Ngự Thanh bị trói trên ghế và bịt miệng, con bé đã thiếp đi trong một căn phòng gỗ

Ngự Kỷ cắn răng bỏ điện thoại vào túi, nhanh chóng muốn rời đi liền đụng ngay khuôn mặt tươi cười của Linh Vũ phía sau là ba người còn lại

" Chúng ta tâm sự một chút đi nào bạn học Ngự... " Linh Vũ nồng nặc mùi nguy hiểm

Ngự Kỷ đổ mồ hôi giọt lùi lại vài bước liền vấp phải cành cây té ngã

" Chỗ này không thích hợp, tới chỗ khác đi " Dư Nghị đề nghị

...

Tất cả ngồi ngay ngắn trong một phòng học, Ngự Kỷ như một nạn nhân bị tra hỏi

" Không ngờ Ngọc Khiết cô ta lại độc ác như vậy đấy! Biết trước tôi sẽ đấm chết cô ta rồi " Dư Tịch tức giận

" Nhưng mà không ngờ cô ta lại liều lĩnh lộ mặt như vậy đấy! " Linh Vũ khen ngợi

" Không phải vậy...lúc đầu cô ta có giấu mặt nhưng bị tôi phát hiện ra..."

" Đáng nhẽ cậu phải nói cho bọn tôi biết trước " Minh Triệt dựa vào tường thấp giọng nói

" Nhưng...tôi không biết cô ta đang nhốt em gái tôi ở đâu cả! Hơn nữa cô ta còn nói đã cài bom vào em gái tôi " Ngự Kỷ hoảng loạn

" Bình tĩnh, cô ta chắc chắn là lần đầu tiên bắt cóc một người lên chắc chắn có sơ hở, có manh mối gì không? " Linh Vũ ngồi trên bàn học tra hỏi

" Cô ta có gửi tôi một tấm ảnh... " Ngự Kỷ lục điện thoại ra Tấm ảnh khá là mờ nhưng có thể thấy Ngự Thanh đang bị trói trong một căn phòng gỗ khá là cũ, phía sau là một cái cửa sổ bên ngoài có thể thấy khá nhiều cỏ dại

Linh Vũ trầm mặc một lúc

" Đợi tôi một lát, trên mạng có rất nhiều hack chuyên nghiệp tôi sẽ thử nhờ họ "

Mọi người nghe vậy liền sốt ruột chờ đợi

Khoảng 15 phút sau, Linh Vũ nhìn màn hình sững sờ

" Có rồi... "

" Ở đâu vậy?! " Cả đám kinh ngạc nhìn vô màn hình

" Là ở một ngôi nhà kho ở phía sau khu rừng khu vực 1 "

" Vậy chúng ta mau đi cứu em ấy đi " Ngự Kỷ gấp gáp nói " Không được, cậu phải đến chỗ của Ngọc Khiết trước nếu không cô ta sẽ nghi ngờ nhưng hãy gọi cho vài cảnh sát đến bảo vệ cậu. Còn bọn tôi sẽ lo vụ của Ngự Thanh "

" Nhưng còn quả bom...? "

" Cậu quên rồi à? Nhà cô ta nghèo mà nếu có bom thì chắc cũng chỉ là bom đồ chơi thôi " Linh Vũ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn qua

Ngự Kỷ: "..." Chẳng lẽ tôi bị lừa thật?

" Vậy bây giờ bắt đầu hành động đi! "

...chuyênmụctómtắtvìlười...

Kế hoạch của Linh Vũ diễn ra rất thuận lợi, bọn họ đã rất nhanh cứu được Ngự Thanh

Còn Ngự Kỷ đi đến gặp Ngọc Khiết nhưng cô ta có ý định bắt cóc luôn cả hắn để bịt miệng nhưng liền bị cảnh sát bao vây và bắt được

Thịnh Tuấn Lãng biết chuyện vung tiền để họ thả cô ta về

Nhưng tin đồn đã tràn lan khắp trường việc 'Ngọc Khiết bắt cóc uy hiếp người hãm hại nhóm Fanciful' của Linh Vũ

Một tin xấu thứ hai nữa của Ngọc Khiết được nick ẩn đăng lên là cô ta là con của một tên trộm chuyên đi lừa bịp người khác

Linh Vũ rất hào phóng đưa hai tin tức đẩy lên đầu bảng tin

Tự hào vỗ ngực nói

Ta thật tốt bụng và cao cả!

"..."

Chương 48

Tin tức được lan ra khắp trường, tất nhiên Ngọc Khiết bị rất nhiều người chỉ trích, ghen ghét

Mới bước tới trường cô ta vừa bị đám nữ sinh bao vây ném đá nhưng cũng may là có bọn Tuấn Lãng, Hạo Hiên ở đó lên không thể làm gì được chỉ biết chửi thầm trong lòng

...

Linh Vũ bình thản đi vào cổng trường như không có việc gì xảy ra

Có điều đám học viên nhìn cô với ánh mắt e ngại, lo sợ nhiều lúc họ muốn tới gần cô nói gì đó nhưng lại thôi

Có lẽ bọn họ cảm thấy áy náy

" Linh Vũ... " Giọng nói phát ra từ góc bên phải

Ngự Kỷ đút một tay vào túi, một tay giơ cao vẫy gọi

" Có việc gì? " Linh Vũ chậm rãi đi tới

" Hôm trước...cảm ơn cô..." Ngự Kỷ nhỏ giọng, hơi cúi đầu

" Không có gì. Nhờ vụ đấy mà tôi đã lật được mặt con ả " Linh Vũ hướng mắt nhìn tới chỗ Ngọc Khiết đang vô cùng thảm, rụt rè đi vào lớp

Ngự Kỷ: "..."???

" Vậy...nhờ cô chuyển lời với Minh Triệt là...Tôi xin lỗi... "

" Được " Linh Vũ gật đầu hiểu ý

" Em gái cậu khỏe chưa? "

" Con bé cũng tốt hơn nhiều rồi nhưng nà nó vẫn còn sợ hãi và ám ảnh vụ đó... "

" Vậy lần sau tôi sẽ tới thăm con bé! " Linh Vũ mỉm cười nhẹ

" Được... " Ngự Kỷ gãi đầu, khuôn mặt có chút hồng

" Gặp sau nhé " Linh Vũ vẫy tay chào

Cho đến khi thấy bóng Ngự Kỷ đã đi vào lớp B thì ngừng lại

" Đã nói với nhóc là không lên quá quá thân với thằng nhóc đó rồi mà " Minh Triệt không biết đứng sau lưng cô khi nào, mặt có chút nhăn lại trầm giọng nói

" Tại sao chứ? " Linh Vũ khó hiểu

Minh Triệt trầm mặc một lúc, đưa tay vò đầu Linh Vũ

" Thôi bỏ đi, vào lớp " Minh Triệt đút tay vào túi đi trước

Linh Vũ vuốt lại cái đầu bị vò rối bời của mình Anh ta bị cái gì mà trông giống với đứa trẻ giận dỗi vậy?

" Phải rồi lão đại, anh là người đăng tin tức thứ hai sao? " Cô nhanh chóng đuổi theo

"...Đúng vậy " Minh Triệt nhỏ giọng

" Cảm ơn nhé! Vì đã giúp tôi trả thù "

" Lâu lâu nhóc cũng được một câu có ý nghĩa nhỉ "

Linh Vũ chỉ thấy nửa mặt Minh Triệt đang nhếch miệng cười

Có vẻ anh ta đang vui...

Vậy là mình dỗ thành công rồi sao? Đúng là lạ thật.

...

Tại Lớp A-S

" Xem ai kìa tụi bây! Haha " Đám nữ sinh xúm lại thành một nhóm cười đùa nhìn về phía Ngọc Khiết

Ngọc Khiết tái mặt nhìn vào chỗ ngồi của mình. Mặt bàn thì toàn vỏ bánh và rác, có nhiều chữ viết nhăng viết cuội. Trên ghế toàn là vỏ kẹo cao su

" Đáng đời! Nghĩ rằng có giọng hát đó là có thể quyến rũ được nam thần sao? Cô ta tự cao quá rồi! "

" Còn tớ cứ tưởng nó thuần khiết lắm ai ngờ là một đứa gian ác bắt cóc trẻ em haha! " "..."

" Ai làm cái này?! Mau đứng dậy dọn dẹp! " Tuấn Lãng đi tới tức giận gằn giọng

Mọi người trong lớp bỗng im bặt liếc nhìn nhau

" Không nói? Vậy đừng để tôi phải điều tra ra! "

Mặc cho Tuấn Lãng uy hiếp thế nào bọn họ không một ai đứng lên vì vốn dĩ bọn họ thật sự không có làm. Lúc tới đã thấy thế rồi

" Mấy người! " Tuấn Lãng siết chặt tay không làm gì được

Tài sản của Thịnh gia sắp cạn kiệt ai mà sợ anh ta nữa chứ! Chỉ còn tia hy vọng duy nhất Hạo Hiên!

Ở cuối góc lớp

Như Mỹ như không có chuyện gì xảy ra vui vẻ bấm điện thoại

[Kẻ Bám Đuôi] Lớp cô thế nào rồi?

[Như Mỹ] Họ loạn hết lên rồi! Và không ai phát hiện ra cả

Giẻ rách thật tội nghiệp!

[Kẻ Bám Đuôi] Tốt lắm, đây là tất cả thông tin cá nhân của Đức Thành kèm theo đó là một tệp ảnh của anh ta cho cô hết đấy

Như Mỹ nhếch miệng cười

[Như Mỹ] Cô thật tốt!

[Kẻ Bám Đuôi] Không có gì! Dù sao lần trước cô cũng đã giúp nhóm bọn tôi rất nhiều và xin lỗi vì lần trước 'lỡ' hất nước vào người cô...

[Như Mỹ] Không sao tôi không để ý! Lần sau nếu tìm được ánh nóng của Thành ca nhất định phải đưa tôi đấy!

Ở lớp E

Linh Vũ: "..."

Không ngờ Như Mỹ cô ta...Lại biến thái như vậy!

Mình vừa mới giao dịch với một một kẻ biến thái a

Thật tội lỗi a~

Chương 49

Vì sự kiện cuộc thi nhóm kia Hạo Hiên đành phải rút tiền để kéo tin tức xuống cũng nhờ vậy mà Đàm gia đã hút được khá nhiều tiền của Hạo gia

Đây cũng là mục đích của Linh Vũ một công đôi việc

# Làm giàu không khó

Độ hot của nhóm 4S trong trường giảm đi rất nhiều, Thịnh gia của Tuấn Lãng gần như phá sản, Đức Thành mặc dù vẫn là thành viên trong nhóm nhưng rất ít xuất hiện, Hạo Hiên thì tính tình bắt đầu nóng nảy không thể kiểm soát được. Ngọc Khiết đương nhiên luôn bị đem ra bàn tán rồi.

...

Sự kiện cuộc thi nhóm vòng 1 đã qua, nhóm Fanciful của Linh Vũ, được vào vòng trong với bài hát 'Sheaf Of You'

Còn nhóm 4S đương nhiên cũng lọt vào nhưng ánh mắt bọn họ như muốn 'ăn tươi nuốt sống' nhóm Minh Triệt

...

Tại phòng tập luyện

Linh Vũ một chút ý tứ cũng không có tùy ý gối đầu trên đùi Minh Triệt nằm nghỉ. Còn Minh Triệt đang mải đọc một cái tờ giấy gì đó, cây guitar được dựng kế bên

Nếu là Minh Triệt trước đây thì sẽ không nhượng bộ mà đẩy cô xuống đất nhưng hành động này đã quá đỗi quen thuộc. Cứ lúc nào Linh Vũ tập luyện mệt mỏi là liền ngả xuống người hắn

Hai anh em nhà Dư mặc dù suốt ngày phải nhìn mấy cái hành động thân mật này nhưng vẫn 'ngứa mắt' kinh khủng

" Lão đại...phần thi tiếp theo là gì thế? " Linh Vũ ngáp dài nhìn cái cằm người người trước mắt

" Là...tự sáng tác bài hát để biểu diễn chủ đề là về Tình Yêu " Minh Triệt phức tạp đọc tờ giấy

" ạch...tự sáng tác sao? Khó rồi đây " Dư Nghị thở dài

" Hơn nữa còn là về tình yêu... " Dư Tịch chống cằm liếc mắt nhìn hai người đối diện

Nữ sinh nằm gối vào đùi nam sinh còn nam sinh thì không để ý nhưng tay vẫn vuốt ve tóc nữ sinh. Sắc hồng ngập tràn xung quanh hai người họ

Dư Tịch: "..." Lại phải xem phim tình cảm miễn phí rồi.
" Cái này hai người tự viết lời đi! Anh hai chúng ta đi thôi mặc kệ họ! " Dư Tịch đã nhẫn nhịn không nổi kéo Dư Nghị rời đi

Linh Vũ: "..."

Minh Triệt: "..."

" Lão đại bọn họ bị sao vậy? " Linh Vũ từ từ ngồi dậy bên cạnh hắn

" Chịu " Minh Triệt dường như không quan tâm hai tay khoanh trước ngực dựa vào tường

Mặc dù biết vì sao hai tên đó bỏ đi...

Nhưng như vậy cũng tốt!

Dạo này hai người đó cứ đi theo cảm thấy không thoải mái

" Chủ đề là tình yêu nhóc có ý tưởng nào không? "

Linh Vũ lắc đầu " Chưa yêu bao giờ làm sao có ý tưởng? "

Minh Triệt tặc lưỡi tỏ ra khinh thường " Còn tưởng nhóc am hiểu lắm vậy mà ngay cả cái đó cũng không biết! Vậy để anh đây dậy cho nhóc thế nào là tình yêu "

Minh Triệt tự tin như hiểu biết lắm chứ thật ra trước đây hắn chưa hề cảm thấy hứng thú hay hẹn hò với bất kỳ ai bao giờ

" Ừ, anh dậy tôi đi " Linh Vũ bộ dáng nghiêm túc như chuẩn bị nghe giảng

"..."

Minh Triệt ho nhẹ " Bây giờ giảng dậy không có hiệu quả đâu...chi bằng thực hành luôn "

Linh Vũ nghiêng đầu ngơ ngác " Ý anh là...? "

"...Chúng ta thử hẹn hò đi... "

Minh Triệt quay đi chỗ khác khi nói câu này, Linh Vũ có thể nhìn thấy tai anh ta đang phiếm hồng

Là đang ngại sao?

Minh Triệt bị nhìn chằm chằm mãi không thấy trả lời lên có chút tuyệt vọng

" Nếu nhóc không muốn thì thôi... "

" Được thôi, chúng ta hẹn hò đi " Linh Vũ dứt khoát nói

Chỉ là để lấy ý tưởng cho bài hát thôi mà!

Sao phải từ chối?

...

(Sắc hồng ngập mặt:v)

Chương 50

( Kỉ niệm 50 chương, chương này dành riêng cho đôi bạn trẻ thích tò mò)

6:30

Tại phòng ngủ đầy sẳc tím

Linh Vũ yên bình nằm ngủ trên giường, bất chợt chiếc điện thoại trên tủ li rung lên kèm theo đó là nhạc chuông EDM vang lên

Linh Vũ uể oải với lấy nhấn nghe " alo.. " giọng cô ỉu xìu

" Ngươi định để lão tử đợi đến bao giờ?! Mau xuống nhà! " Giọng nói Minh Triệt thông qua điện thoại có chút bực bội

" Ra là lão đại có việc gì không? "

Minh Triệt nhẫn nhịn không chửi tục nhấn mạnh hai từ nói " Hẹn Hò! "

" A em nhớ rồi. Đợi một chút " Linh Vũ lảo đảo ngồi dậy

Tìm đại một bộ quần áo bước vào phòng vệ sinh riêng

...

Ở dưới lầu

Minh Triệt nhấp một ngụm cafe, ngồi bên cạnh anh là Bà Đàm - Mẹ Linh Vũ đang mỉm cười hiền dịu với hắn như bắt được vàng

" Cháu đợi một chút nhé, chắc Linh Vũ nó đang chọn quần áo con gái mà "

Minh Triệt đang nhấp cafe suýt thì sặc

Nó mà để ý tới quần áo ư? Đùa chắc!

Minh Triệt cố nặn ra một nụ cười " Không sao, cháu không để ý "

Bà Đàm gật đầu: Đúng là một thằng nhóc lễ phép

Khoảng 15 phút sau

Linh Vũ bước xuống với một cái áo phông trắng rộng thùng thình và một cái quần short đen, chân đi một cái dép tông loẹt quẹt

Bà Đàm tí thì phun ra câu mắng người nhưng ở đây có con rể tương lai lên không thể làm xấu hình tượng

" tiểu Linh, sao con đi chơi lại mặc như vậy? " Bà dịu dàng nói

" Chẳng phải anh ta cũng như vậy sao? " Linh Vũ chỉ về hướng Minh Triệt

Minh Triệt hôm nay cũng mặc một cái áo phông đen rộng cổ và một cái quần short đơn giản

Linh Vũ cảm thấy bất công!

Tại sao con trai mặc được mà con gái lại không?

Cô không muốn mặc cái váy đó đâu! Lạnh háng lắm!

Bà Đàm gượng gạo cười " Haha...thì ra con và bạn trai mặc đồ đôi sao? Xin lỗi mẹ không biết "

Linh Vũ ngơ ngác

Bạn trai? À phải rồi nhỉ mình và lão đại đang hẹn hò thử mà

Dù sao cũng chỉ là tạm thời nhưng cô cũng lười giải thích

" Lão đại đi thôi! "

" Ừ " Minh Triệt đứng dậy cúi đầu chào bà Đàm rồi cùng Linh Vũ rời khỏi căn biệt thự

" Đi chơi vui vẻ nhé! " Bá Đàm vẫy tay

Đợi bóng hai người đi xa liền nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho ông Đàm

" Ông xã à~ Con bé nhà chúng ta có bạn trai rồi! Siêu soái luôn...bla..bla.. "

...

Quay lại với Linh Vũ đang ngồi trên xe buýt với Minh Triệt

" Lão đại à chúng ta sẽ đi đâu? "

Minh Triệt chăm chú nhìn bản đồ hỏi ngược lại " Nhóc muốn đi đâu? "

" Lão đại đi đâu em cũng sẽ đi hết~ " Linh Vũ ngọt xớt nói

Nhưng Minh Triệt không bị dính thính vì câu này của Linh Vũ thật ra có nghĩa là 'Đi đâu thì tùy anh'

...

Và hiện tại hai người đang đứng ở công viên giải trí...

" Lão đại à, đến nơi trẻ con này làm gì? "

" Chẳng phải bọn họ hẹn hò thường hay đến đây sao? "

" Ồ ra vậy "
" Tay " Minh Triệt xòe tay về phía Linh Vũ

" Để làm gì? " Linh Vũ khó hiểu

" Tất nhiên là nắm tay rồi! Ở đây đông người nhóc không sợ bị lạc sao? " Minh Triệt kiên nhẫn giải thích

Linh Vũ hiểu ra nắm lấy tay hắn, hai bàn tay đan xe nhau mang lại cảm giác an toàn và ấm áp

" Lão đại tay anh vậy mà thon thật, sơn móng màu đen chắc sẽ rất hợp... "

" Nhóc muốn chết à! " Minh Triệt lên cơn nổi đóa siết chặt bàn tay mềm như không xương của cô

" Đau đấy.. "

" xin lỗi... " Minh Triệt buông lỏng ra chậm rãi dắt cô đi

" A lão đại ra bên kia xem đi có cả trò bắn súng nhận quà nữa kìa " Linh Vũ nhanh chóng kéo Minh Triệt đi tới chỗ đó

" Lão đại anh thích món nào? "

" Cái đó đi... " Minh Triệt chỉ vào cái móc khóa hình đồng hồ trên kệ

Linh Vũ gật đầu " Được, ông chủ cho một lượt bắn đi "

" Đây " Người đàn ông mỉm cười đưa cho Linh Vũ một cây súng trò chơi

Minh Triệt: "..."

Khoan, hình như có gì sai sai

A! Đáng nhẽ lão tử phải là người bắn chứ?

*pocc* Viên đạn trúng vào cái móc khóa liền rơi xuống

" Chúc mừng cô bé đã bắn trúng, đây là phần quà "

" Của anh nè " Linh Vũ đưa cái móc khóa cho Minh Triệt

" Không cần đâu là của nhóc... "

" Tôi không thích mấy thứ đồ trẻ con này đâu anh cầm đi không thì vứt luôn cũng được " Linh Vũ chen lời

Minh Triệt: "..."

Nhét tạm vào túi quần vậy!

" Lão đại qua bên này chơi tàu lượn! "

...

" Lão đại! Đua xe! "

...

" Lão đại chơi đu quay! " ...

Một lúc sau

" Ọe... " Minh Triệt ngồi trong góc tái mặt nôn ra

Mẹ kiếp! Đứa nào vừa nói không chơi mấy trò trẻ con?!

" Lão đại chúng ta... "

" Thôi dẹp đi! Mấy giờ tồi? "

" Mới có 10:00 vẫn còn sớm mà "

"...Nhóc muốn chơi gì nữa? "

" Cáp treo bên đó " Linh Vũ chỉ lên cái cáp treo xoay vòng tròn bên kia

" Được, nốt lần này thôi đấy " Minh Triệt thở dài

...

Hai người đi lên một cái cáp treo bên đó ngồi đối diện nhau im lặng không nói gì nhìn phong cảnh bên dưới

" Hôm nay...tôi rất vui... " Linh Vũ lên tiếng

" Ừa... " Minh Triệt nhỏ giọng đáp lại

Mặc dù hắn không thích tham gia mấy cái hoạt động này nhưng đúng là rất vui

Muốn khoảnh khắc này quay chậm lại...

" Anh cảm thấy thế giới này là thật hay ảo? " Linh Vũ bỗng hỏi một câu khiến Minh Triệt sững sờ

" Ý nhóc là gì? "

Minh Triệt không biết tại sao mình lại cảm thấy bất an

Giống như một thứ gì đó quan trọng sắp rời khỏi hắn vậy

"...Thôi bỏ đi, dù sao nơi nào có anh tôi cảm thấy khoảng trống được lắp đầy " Linh Vũ đặt tay lên tim mình trầm tư

Hô hấp Minh Triệt như ngừng lại...

Phải nói! Hôm nay nhất định phải nói cảm xúc của mình ra

" Linh Vũ... "

" hửm? "

" Lão tử...hình như thích nhóc mất rồi! " Minh Triệt hồi hộp nói, mặt trở lên đỏ ửng

Linh Vũ đơ một lúc

"...Ừ, tôi cũng thích tôi lắm "

"..." Minh Triệt thầm đỡ trán

Linh Vũ:??? Bộ tôi nói gì sai sao?

Cánh cửa cáp treo mở ra, chuyến đi chơi kết thúc

...

Ngày hôm sau,

" Linh Vũ cậu viết được bao nhiêu lời rồi? " Dư Tịch chống cằm tò mò hỏi

" Đến nửa trang rồi " Linh Vũ cắn bút

" A " Dư Nghị đọc lại tờ giấy bất ngờ kêu lên

" Có chuyện gì vậy? "

" Ở đây đề là vòng 3 mới tự sáng tác cơ mà? Vòng hai có thể lấy bài khác mà! " Dư Nghị giơ tờ giấy lên

" Minh Triệt! Anh lừa bọn này à?! " Dư Tịch tức giận nhìn về phía Minh Triệt

" À thì...chắc là tôi đọc nhầm mà " Minh Triệt nhún vai

Cả đám trừng lớn nhìn về phía Minh Triệt 'Đến lúc này mà anh còn thản nhiên được sao?'

Minh Triệt: "..."

Tôi thật sự đọc nhầm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau