NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

*Cốc cốc* Linh Vũ thử gõ nhẹ cửa bên ngoài

" Tôi không muốn ăn " Giọng nói có chút khàn của Minh Triệt vọng qua

Linh Vũ cảm thấy cửa không khóa lên trực tiếp đi vào

Nam tử đưa lưng về phía cửa, Linh Vũ chỉ nhìn thấy bóng lưng của hắn đang cầm cây đàn trên tay vắng vẻ và buồn bã

" Lão đại... " Cô nhỏ giọng gọi

Minh Triệt nghe thấy âm thanh quen thuộc thì kinh ngạc quay ra đằng sau

Bóng người nhỏ nhắn quen thuộc đứng ở trước cửa, vẫn là bộ đồng phục và cây guitar ở sau lưng, sắc mặt không biến đổi nhìn về phía hắn

" Sao nhóc lại ở đây? " Minh Triệt sững sờ

" Lão đại bị ốm sao? " Linh Vũ hỏi ngược lại

"...Cũng không nặng lắm...mau trở về đi... " Minh Triệt rũ mắt quay đi

Linh Vũ không nói gì lặng lẽ mở đèn lên, căn phòng không có gì đặc biệt rất gọn gàng màu chủ đạo là đen trắng

Nghĩ lại cái phòng này còn sạch sẽ, gọn gàng hơn cả phòng của cô

" Ốm thì anh cũng không cần phải tập luyện nhiều như vậy. "

" Tôi không muốn làm ảnh hưởng tới mọi người "

" Là anh không muốn ảnh hưởng tới mọi người hay là vì sợ không thể lấy lại thứ đồ đó? " Linh Vũ nheo mắt không một chút lo sợ hỏi

Cô biết nói điều này có thể gây tổn thương tới anh ta...

Nhưng đã sao chứ?

Nếu anh ta không thể vượt qua nó thì vẫn sẽ đứng ở vạch xuất phát

Minh Triệt trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói " Là cả hai "

" Ồ...Nếu vậy anh cũng phải quan tâm mình một chút chứ? Câu này anh cũng đã từng nói với tôi mà phải không? "

" Nếu anh không thể hát...tôi sẽ cùng anh hát " Linh Vũ cười nhẹ

...
" Ừ " Minh Triệt rũ mắt trong lòng có một cỗ ấm áp lớn

Hắn muốn...cô gái này...

" Phải rồi làm sao nhóc tới được đây vậy? " Che giấu ý nghĩ điên rồ đó Minh Triệt bình thường hỏi

" À thì tôi gặp được Ngự Kỷ đàn en lúc trước của anh phải không? Cậu ta dẫn tôi đến đây...Còn nói là muốn tôi giúp đỡ cho anh nữa " Linh Vũ tóm tắt lại

"...Về sau đừng qua lại với nó nữa "

" Tại sao? Cậu ta rất quan tâm đến anh mà? "

" Không nói nhiều! " Minh Triệt hơi gắt lên

Linh Vũ: "..." Dữ cái gì?!

*Cốc cốc* Tiếng gõ cửa vang lên

Linh Vũ đứng dậy đi ra mở cửa là vị quản gia trung niên trên tay ông ta là một cái khay cháo

" Đây là bát cháo, nhờ cô bé cho Tứ thiếu ăn " Vị quản gia mỉm cười

Có vẻ rất tin tưởng Linh Vũ

" Được " Linh Vũ đưa tay đỡ lấy cái khay " Tôi có việc phải trở về nhà lên giao cái chìa khóa này cho cô bé lúc nào muốn về thì nhớ khóa cửa "

" Được, ông cứ quay về xử lý việc của mình "

" Vậy tôi xin phép "

" Chào " Linh Vũ cúi đầu

Người đàn ông liếc qua Minh Triệt mỉm cười mờ ám rồi khép cửa đi mất

Minh Triệt: "..." Đúng là quán gia của năm

Linh Vũ đặt khay cháo xuống, từ từ tiến tới chỗ Minh Triệt vén trán mình lên áp vào trán hắn

Minh Triệt bị hành động bất ngờ của cô làm cho bất động

Gần! Gần quá! Lão tử đau tim mất!

Linh Vũ nhanh chóng rời khỏi trản Minh Triệt

" Anh hình như đỡ hơn rồi...nhưng mà sao mặt đỏ quá vậy? "

" Không...không sao...ăn cháo là hết ấy mà... " Minh Triệt quay mặt nhìn về khay cháo bên cạnh

" Để tôi giúp anh ăn "

Linh Vũ nhanh chóng cầm lấy bát cháo, quét một muỗng vào để gần môi nhẹ nhàng thổi

Cả người Minh Triệt ngày càng đỏ bừng đến cứng đờ

Đại não như nổ một trận pháo hoa

Cái này gọi là...hôn gián tiếp!?

Linh Vũ hướng cái thìa về phía hắn

" Nào, nói A đi "

...to be continued...

Chương 42

" Nào, nói A đi " Linh Vũ như dụ dỗ trẻ nhỏ biếng ăn nói

Minh Triệt đầu óc quay cuồng khóe môi giật giật, miệng hé nhỏ ra trong vô thức

Linh Vũ không một chút chần chừ đút vào

Minh Triệt: "..." Có gì đó sai sai...

Ực! Fuck* Cháo vẫn còn nóng chết được!

Minh Triệt vội vàng lấy cốc nước kế bên uống ừng ực

" Nhóc thổi hờ hờ như vậy làm sao mà ăn! Nóng chết được! " Minh Triệt trách mắng

Linh Vũ bất mãn đẩy bát cháo cho Minh Triệt

" Anh muốn ăn thì tự đi mà làm. "

Đã hầu tận miệng mà còn không biết điều!

Đáng ghét!

Minh Triệt: "..." Ngươi tức cái gì?!

Ta mới là người cần được an ủi!

Một lát bát cháo của Minh Triệt đã hết nhẵn, là vì hắn cảm thấy bực bội lên đã tự ăn cho bõ tức

" Lão đại uống thuốc đi " Linh Vũ đưa gói thuốc cho hắn

Minh Triệt không nói gì giật lấy rồi uống hết

" Vậy tôi về nhé " Linh Vũ đứng dậy

" Đi đi " Minh Triệt phất tay không tiễn

Linh Vũ: "..."

Vừa chạm tới cánh cửa cô như sực nhớ cái gì đó

" Lão đại...tôi Không nhớ đường về... " Linh Vũ làm bộ dáng đáng thương

Minh Triệt tất nhiên biết trước cô sẽ không biết đường

" Vậy ở lại đây đi "

" Không được, một nam một nữ ở chung một phòng sẽ rất xấu đó~ "
Minh Triệt thầm đỡ trán" Ý ta là ở đây còn rất nhiều phòng muốn ngủ ở đâu thì ngủ. Chẳng nhẽ nhóc muốn ta đang ốm đưa về nhà sao? "

" a ra vậy " Mặt Linh Vũ trở lại dáng vẻ lạnh nhạt

Minh Triệt: "..." Ta nói gì sai sao?

Linh Vũ ra khỏi phòng một lúc sau liền quay lại

" Sao lại trở về rồi? " Minh Triệt đang chuẩn bị đi ngủ nhìn ra hỏi

" Anh lừa tôi, Tất cả căn phòng khác đều bị đóng kín và khỏa cửa luôn rồi " Linh Vũ có chút tức giận nói

" à! Tôi quên mất..." Minh Triệt sực nhớ ra

Tất cả các căn phòng đó không có người ở lên đã bị bịt chặt để dễ dọn dẹp

" Vậy nhóc ngủ ở đây đi... " Minh Triệt ôm gối xuống muốn nhường giường

" Không được! Anh đang bị ốm nếu tôi làm vậy sẽ bị coi là ngược đãi bệnh nhân! "

" Nhưng nhóc... " Minh Triệt chưa nói hết liền bị chen ngang

" Hay là vậy đi mỗi người một bên " Linh Vũ không một chút ngại ngùng vác gối đi tới bên góc giường Minh Triệt

Minh Triệt: "..."

Đứa nào vừa nói một nam một nữ ở chung một phòng là rất xấu?
Là đứa nào?!

Trước khi Minh Triệt kịp định thần Linh Vũ đã tắt đèn, mở đèn ngủ rồi nằm xuống kéo chăn quay sang bên khác như không có chuyện gì xảy ra

Minh Triệt: "..."

Một chút phòng bị cũng không có!

Lão tử dù sao cũng là đàn ông đó

Nếu nó gặp một người khác thì sẽ làm vậy không?!

Minh Triệt trong lòng rối bời nhưng rồi cũng quyết định nằm xuống liếc nhìn bóng lưng bên cạnh

Đây là lần đầu tiên hắn cho một người khác vào phòng...thậm chí là ngủ chung giường

Có lẽ nào...lão tử bị nó cướp đi thân trong sạch rồi không?!

" lão đại... " Giọng nói Linh Vũ trong bóng tối vang lên làm Minh Triệt đang nghĩ linh tinh giật bắn

" Có chuyện gì?... "

" lão đại em... " Linh Vũ không để tâm tới lời Minh Triệt nói

Giống như đang nói mớ!

Trái tim Minh Triệt như đập mạnh lên

Gọi hắn trong mơ ấp úng như vậy chẳng lẽ là muốn tỏ tình?

" Lão đại em... "

Nó thật sự thích mình sao?

" em...đói rồi...zzz... "

Minh Triệt: "..."

Mẹ kiếp! Lão tử muốn chửi tục!

...

(Su: Tội nghiệp con trai)

Chương 43

Sáng sớm hơm đó, Linh Vũ bắt xe trở về nhà

Minh Triệt thì cả đêm không ngủ được nhưng bệnh ốm đã tiêu tan

Hắn thề là sẽ không để cho cô đến nhà mình thêm một lần nào nữa

Mấy ngày sau đó

Tại sân thượng

" Thịnh gia hình như bắt đầu suy sụp rồi đó, Tuấn Lãng cậu vẫn chưa lấy được bản hợp đồng đó sao? " Hạo Hiên cười nhẹ dựa vào thanh sắt

" Cái ông già họ Đàm đó không biết cất nó ở đâu rồi! " Tuấn Lãng tức giận châm một điếu thuốc

" Mà nghe nói con nhỏ Đàm Linh Vũ đó càng ngày càng thân với tên Minh Triệt kia rồi chắc không để ý tới mày nữa đâu "

" Tao không quan tâm! Tao sẽ khiến tụi nói trượt hết cả lũ! "

Tại nơi nào đó

" Hắt xì... "

" Linh Vũ cậu sao vậy? Không khỏe sao? " Dư Tịch bên cạnh lo lắng

" Không có gì, chỉ là cảm thấy có đứa nào đang nói xấu mình thôi "

Dư Nghị: "..." Đứa nào mà gan quá vậy

" Mình nghe nói năm nay muốn vượt qua vòng sơ cấp nhóm cũng không dễ dàng gì. Tất cả những học viên trong trường sẽ làm giám khảo bình chọn, 10 nhóm được bình chọn nhiều nhất mới vượt qua và trở thành nhóm chính thức "
Dư Tịch nói đến đây căn phòng bỗng trở lên yên tĩnh đến ngột ngạt. Cả ba cùng liếc nhìn về phía Minh Triệt đang nghịch cây đàn ở đằng kia đáy mắt có một tia u ám như muốn đánh người

" Hay là...chúng ta đổi mới một chút phong cách hát đi " Dư Nghị giơ tay phát biểu

" Nhưng như thế nào cơ chứ? " Dư Tịch nhăn mặt

" Chúng ta cùng nhau hát " Câu nói của Linh Vũ khiến mọi người đồng loạt quay về một phía

" Nhưng như thế nào nữa chứ!...Tôi còn phải gõ trống nếu sai nhịp thì... " Lời nói của Dư Nghị bị Linh Vũ chen ngang

" Ý tôi là chúng ta chỉ hát những câu phụ như những từ 'Because I'm happy' đề nổi bật nó còn hát chính vẫn là lão đại "

" à cũng được đó! "

" Vậy chúng ta bắt đầu luyện tập tiếp đi! Ngày mai là thi rồi đó " Dư Nghị hào hứng

Tiếng nhạc sôi động, yêu đời lại phát ra từ căn phòng mà không biết rằng có một người đang đứng ngoài bắt đầu ghi âm
...

" Tôi muốn trong cuộc kỳ thi đó mấy người hãy biểu diễn bài hát này giống như vậy " Ngọc Khiết ném bản ghi âm cho một nhóm 4 người

" Như vậy là trùng bài " nam sinh nghiến răng siết chặt cái máy ghi âm

" Thì sao chứ? Thứ tự của nhóm cậu là trước họ mà...Phải không? "

Ngọc Khiết thích thú nhìn Ngự Kỷ

" Tôi không ngờ cô lại rắn độc như vậy đấy! " Ngự Kỷ trông rất tức giận hận không thể đánh người trước mặt

Ngọc Khiết cười nhẹ

" Nên nhớ em gái cậu đang nằm trong tay tôi nếu cậu phản lệnh hoặc báo cho ai biết thì...bùm "

Ngự Kỷ đỏ mắt tức giận gần như sắp bùng nổ may mắn được thành viên khác ngăn lại

" Ngự Kỷ bình tĩnh một chút đi "

" Nhưng! "

" haha trông vẻ mặt cậu kìa trông mắc cười làm sao haha... "

" Ngày mai là cuộc thi bắt đầu rồi làm cho thật tốt, yên tâm tôi sẽ cho nó ăn uống đầy đủ tới lúc đó... "

...

Chương 44

(10/5: Hnay sinh nhật tôi:))

Buổi kỳ thi nhóm sơ cấp cuối cùng cũng đã đến, có tổng cộng 20 nhóm tham gia và chỉ có 10 nhóm được chọn

Tại phòng chờ

Nhóm của Ngự Kỷ tên Winner, họ có tổng cộng là hai nam hai nữ

Một nữ sinh tóc ngắn thấy Ngự Kỷ cứ đi lại lại có chút sốt ruột

" Ngự Kỷ...cậu đừng lo lắng nữa...chúng ta sẽ có cách mà... "

" Bây giờ là lúc nào rồi chứ!? Một bên là em gái tôi một bên là...đồng bạn...Tôi làm sao có thể làm hại họ " Ngự Kỷ tối sầm mặt, tay siết chặt

" Bây giờ nghĩ cho em gái cậu trước, bọn họ còn có thể thay đổi bài mà " Một nam sinh mập mạp khuyên nhủ

" phải...cậu nói đúng " Ngự Kỷ mím môi

" Đi thôi tới lượt chúng ta rồi " Nữ sinh tóc dài cười nhẹ trấn an

Nhóm của Ngự Kỷ bước lên sân khấu nhìn đám học viên phía dưới nhẹ vẫy tay chào

" Chào mọi người, chúng tôi là nhóm Winner mong mọi người sẽ bình chọn cho chúng tôi với bài 'Happy' "

Ngự Kỷ nói xong mắt liếc nhẹ về phía nhóm của Minh Triệt, mặt ai nấy cũng đều rất sững sờ chỉ có Linh Vũ là vẫn giữ phong thái bình tĩnh nhìn về phía hắn

Ngự Kỷ tay có chút run nắm chặt cây đàn guitar điện trên tay, vị trí của hắn là đánh và là trưởng nhóm lên không thể mất bình tĩnh như vậy được

... " Tại sao lại trùng bài chứ? Rõ ràng tôi đã kiểm tra xem các nhóm khác chơi bài gì để không bị trùng rồi mà! " Dư Tịch có chút tức giận

" Chắc là họ muốn đổi bài khác nhưng không biết đã có nhóm chọn bài này thôi... " Dư Nghị có chút buồn bã

" Không đúng! Cách trình diễn của bọn họ rất giống với chúng ta! " Minh Triệt lên tiếng làm cả đám kinh ngạc nhận ra

" Lão đại phải làm sao đây? " Linh Vũ nhìn về phía Minh Triệt vẫn còn đang mờ mịt ở đằng kia

" Nếu như vẫn sử dụng cách thức cũ e rằng sẽ bị nói là bắt chước..."

" Nhưng nếu giờ biểu diễn bài mới thì làm sao đủ thời gian luyện tập? Không thuộc lời thì càng thảm hơn sao? " Linh Vũ tỉnh bơ nói

Không khí rơi vào trầm mặc chỉ còn âm thanh sống động của nhóm người bên trên sân khấu

Bọn họ phải nói là rất đồng đều khiến người ta phải lạc theo bài hát Một ý tưởng sẹt qua đầu Minh Triệt

" Phải rồi còn một cách "

" Cách gì? " Cả đám mong chờ quay lại

" Nếu như phong cách của bọn họ là đồng đều, nhịp nhàng như vậy thì chúng ta hãy ngược lại "

" Ý anh là...chúng ta mỗi người một phong cách biểu diễn sao? "

Minh Triệt chậm rãi gật đầu " Càng loạn càng náo nhiệt thì càng tốt "

Linh Vũ mỉm cười

Khiến cho tất cả bọn họ phải cuồng loạn là ý anh phải không?

...

Màn biểu diễn của nhóm Ngự Kỷ kết thúc, hắn cùng những thành viên khác đi xuống sân khấu đụng ngay ánh nhìn của nhóm Linh Vũ

" Xin lỗi... " Khi Ngự Kỷ đi lướt qua Linh Vũ hắn đã nói nhỏ qua tai cô

Chỉ có Linh Vũ là nghe thấy được, cô trầm mặc quay ra đằng sau nhìn bóng lưng Ngự Kỷ đã đi xa

"..."

Chương 45

( Love mn +1)

" Linh Vũ sao vậy? " Dư Tịch thấy cô bất động quay ra hỏi

Cô lắc đầu nhẹ " Không có gì, chúng ta mau tới phòng thay đồ "

Phòng thay đồ có đầy đủ loại trang phục để cho các nhóm biểu diễn có phần đặc sắc hơn

" Lão đại nói là muốn mặc gì thì mặc không cần phải giống nhau "

Dư Tịch chọn lựa rất kỹ càng rồi bắt đầu vào thử, Linh Vũ thì chọn đại một áo T-shirt trắng dài rộng tới hông và một cái quần short đen

Linh Vũ thử xong liền ra ngoài ngồi đợi

Ai quan tâm mặc gì chứ! Thoải mái là được rồi

Linh Vũ ngồi đợi một lát sau, Dư Tịch bước ra với một bộ váy kẻ dọc màu đen đỏ. Phải nói là cho dù Dư Tịch mặc gì cũng toát lên vẻ đáng yêu nhưng có phần nóng nảy

" Linh Vũ mình mặc cái này có hợp không? " Dư Tịch xoay một vòng

" Hợp, hợp " Linh Vũ lười biếng giơ cho Dư Tịch vài cái like

Bên ngoài, Minh Triệt và Dư Nghị đứng đợi sẵn

Minh Triệt anh ta chỉ khoác lên mình một chiếc ảo khoác đen có hình đầu nâu và quần tây đen trông rất ngầu

Còn Dư Nghị thì chỉ là một chiếc áo sơ mi và một cái kính không tròng không còn gì khác

Phải nói mỗi người một kiểu đơn giản có, cool ngầu có, ngoan hiền có, dễ thương có. Chẳng hiểu biến thành dạng gì rồi

" Sao lâu vậy? " Minh Triệt lông mày hơi nhăn lại

Linh Vũ chỉ về phía Dư Tịch ý bảo 'Không phải tại tôi'

Minh Triệt không nói gì chỉ liếc nhìn Linh Vũ từ trên xuống dưới đều là một đường thẳng không còn gì ngoài khuôn mặt đẹp thì thở ra nhẹ nhõm
Không thể để quá nhiều người chú ý tới nó!

" Đi thôi! " Minh Triệt xoay người, cả đảm đi theo phía sau

Trên sân khấu bắn lên một làn khói bóng người lúc ẩn lúc hiện làm mọi người không khỏi tò mò

Đừng hỏi vì sao có phần này là vì...Linh Vũ đã tống tiền để họ làm ra

Tiếng trống bắt đầu vang lên nhưng làn khói mới dần dần tan hết lộ ra bốn bóng người mơ mơ ảo ảo trên đó

Nam tử chính giữa đứng đối diện micro có đeo một cái guitar trên cổ, khuôn mặt phải nói khiến người khác phải ghen tị, nữ sinh cầm guitar kế bên cũng không kém mặt không một chút biểu cảm tay bắt đầu gảy guitar, nam sinh phía sau mặc dù chơi trống nhưng lại có một nét dịu dàng, nữ sinh chơi piano thì mỉm cười tinh nghịch

Dù đây rõ ràng là giai đoạn thử đạo cụ nhưng cảch xuất hiện của bọn họ rất đặc sắc giống như một trò ảo thuật vậy

Minh Triệt động vào micro khiến nó kêu ríttt một tiếng chói tai làm mọi người hoàn hồn, Không gian trở lên yên tĩnh

" Chắc mọi người cũng đã biết tôi Từ Minh Triệt. Giờ đã trở thành nhóm trưởng của Fanciful...Tôi biết có một số người không ưa tôi... " Minh Triệt nhìn xuống đám người ở dưới không quên khiêu khích họ

"...Nhưng cũng đừng vì thế mà không công nhận tài năng của tôi "

Câu này của Minh Triệt làm mọi người bị nghẹn không thể nói được câu nào, họ làm lơ đi như là không muốn để ý Linh Vũ trầm mặc quan sát

Hình như có vụ gì đó...kỳ lạ thật...

Đáng ra bọn họ phải làm ầm lên chứ sao hôm nay yên tĩnh vậy?

" Tôi biết bài hát này đã được nhóm khác vừa mới biếu diễn nhưng tôi muốn mọi người biết đâu là 'Happy' thật sự... "

" Dư Nghị lên nhạc! "

" À được... " Dư Nghị tay chân luống cuống vội vàng đánh trống

Cố để giai điệu khác đi so với dự tính ban đầu

" Thả lỏng không cần gò bó...muốn đánh như thế nào thì tùy cậu " Linh Vũ phía trước nhỏ giọng

Cô bắt đầu đánh guitar theo tiếng trống cả tiếng piano vậy chỉ còn giọng hát của Minh Triệt

'It might seem crazy what I'm 'bout to say'

'Sunshine she's here, you can take a break'

'I'm a hot air balloon that could go to space'

Giọng hát Minh Triệt vang lên khiến mọi người kinh ngạc

" Lão đại...anh... " Linh Vũ sững sờ

Ngay từ lúc mở đầu đã lên cao như vậy rồi...

Anh ta không sợ mất giọng sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau