NỮ PHỤ! NỔI LOẠN ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ phụ! nổi loạn đi! - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

'Nếu em hiểu được tâm hồn đầy luyến tiếc'

Linh Vũ cảm nhận được giọng của Minh Triệt có chút xuống dốc. Mồ hôi Minh Triệt nhỏ xuống cảm thấy có chút khó thở

Cô ngó quanh thấy bên cạnh mình có một chị gái trên tay cầm loa phát thanh

" này! chị gì đó ơi cho em mượn cái loa một chút " Linh Vũ giật lấy cái loa phát thanh

Hít một hơi thật sâu rồi nói to và cái loa cầm tay

" Lão Đại!...I Love You!! "

Mọi người ở gần đó đều phải bịt tai, âm thanh của cái loa quá lớn. Minh Triệt nghe xong câu này như bị chập dây thần kinh đứng sững sờ

" Cái gì vậy? Fan cuồng sao? "

" Thổ lộ ngay tại đây sao? Bộ không biết xấu hổ à? "

" Làm cậu ta giật mình ngừng lại rồi kìa "

Nhiều người lên tiếng ồn ào phán trách. Ngọc Khiết kinh ngạc nhìn Linh Vũ đứng bên cạnh mình

Nữ tử vừa thổ lộ một câu bằng tiếng anh nhưng khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, môi mỏng từ từ cong lên mỉm cười với người đang sững sờ trên sân khấu

Minh Triệt dường như đã hiểu được ý đồ của Linh Vũ, nhếch miệng cười lại với cô

Tay lại tiếp tục gảy đàn làm mọi người một lần nữa chú ý đến

Hắn hiểu Linh Vũ làm vậy là để đánh lạc hướng mọi người giúp hắn ổn định lại giọng chứ không còn ý gì khác

Nhưng không hiểu sao trong lòng lại có một chút nuối tiếc...giống như từ sâu trong thâm tâm muốn biến câu nói kia trở thành sự thật

Minh Triệt lược bỏ bớt những câu trước đó tiếp tục ca hát 'Em biết đó, tất cả đều là em'

'Hãy để anh đưa em đi'

'...'

Linh Vũ thở ra một hơi nhẹ nhõm trả lại cái loa cho chị gái bên cạnh

" Bạn học Đàm...cậu thích Từ đàn anh sao? " Ngọc Khiết nhỏ giọng hỏi

Linh Vũ trầm mặc một lúc

Thích? Có ăn được không?

" Cô cứ cho là vậy đi " Linh Vũ xoay người rời khỏi đám người

Cô còn phải đi xây tiếp cái lâu đài cát a~ Ngọc Khiết nhếch miệng nhìn bóng lưng Linh Vũ rời đi

...

Buổi biểu diễn kết thúc

Minh Triệt dựa lưng ngồi nghỉ trên ghế ở bờ biển

" Từ đàn anh...uống chút nước đi " Ngọc Khiết mỉm cười đi đến đưa chai nước tới trước mặt Minh Triệt

" Tôi không khát " Minh Triệt lạnh giọng không nhìn về phía cô ta một cái

" Thật ra thì ngay từ đầu em đã biết Từ đàn anh không giống trong lời đồn. Anh là một người rất tốt bụng mà phải không? " Ngọc Khiết ôn hòa nói

" Tôi là một người rất tốt bụng cho đến khi gia nhập vào đám 4S mấy người thì tôi đã hóa đen "

Ngọc Khiết cứng họng, cô ta thật sự không hề biết nhóm 4S khi xưa đã xảy ra chuyện gì

" Anh...có thể kể cho em chuyện gì đã xảy ra được không? " Ngọc Khiết dùng ánh mắt kiên định

Hi vọng cô ta sẽ có thể giải quyết vướng mắc trong lòng Minh Triệt

" Vậy cô nói tôi nghe nó đang ở đâu? "

" Nó? " Ngọc Khiết đổ mồ hôi dự cảm không lành

" Là Linh Vũ. Lúc nãy tôi thấy cô đứng với nó mà phải không? " Minh Triệt trừng lạnh

" Con nhóc đó đâu rồi? "

Chương 32

" Nó đâu? " Minh Triệt lặp lại câu hỏi

" Em...thật sự không biết. Chắc là cậu ấy ra bãi cát rồi.. "

" Đã một lúc lúc lâu rồi sao vẫn còn chưa quay lại? "

" Em thật sự không biết mà "

Minh Triệt nhíu mày trước giờ chưa ai có thể qua mắt được hắn đừng nói đến cô gái dở diễn này

" Tôi nhắc lại lần nữa nếu như cô không nói...tôi sẽ cho mọi người biết ba cô là một tên trộm " Minh Triệt gằn giọng

" Tại sao...anh... " Ngọc Khiết kinh ngạc

" Không có bất cứ thứ gì là tôi không biết "

Ngọc Khiết trầm mặc một lúc

" Lúc nãy thật ra...tôi thấy cậu ấy gặp một nữ sinh hai người họ nói gì đó rồi liền đi đâu mất rồi... "

" Hướng nào!? "

"...là bên kia "

"..."

Vài phút trước

Linh Vũ bị đi lạc, bất ngờ gặp được nữ sinh lần trước ở trên xe khách cố tiếp cận Minh Triệt

Cô ta dẫn cô đi tới một nơi vào đó ở vách núi quay lại thì không còn thấy cô ta đâu

Bất chợt một cánh tay nào đó đẩy cô xuống vực...May mắn là không bị ngã xuống nước

Đau...

Linh Vũ rũ mắt nhìn mắt cá chân mình đang chảy máu
Vậy là mình sắp chết rồi sao?

Nhưng vẫn chưa tạm biệt mọi người nữa mà...

Cô ngước mắt nhìn bầu trời đang tối dần, ánh mắt liền trở lên thâm trầm hơn

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối đến như vậy

Mọi người ở đây đều khác với thế giới hiện tại...

Họ rất hòa đồng

" Này cô bé sao lại ngồi ngắm cảnh dưới đó vậy? Nguy hiểm lắm đó! Để bác gọi Người vớt lên cho " Một vị đàn ông trung niên ngó đầu xuống

Linh Vũ: "..."

Không ngờ mình lại may mắn như vậy

Chẳng lẽ mình đã biến thành nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết nữ phụ?

Không muốn đâu! Nếu những hành động ngớ ngẩn ấy bị người khác biết thì xấu hổ chết!
(Suzur: Nó thính vcl)

Linh Vũ nhanh chóng được người ta vớt lên, băng bó lại cái chân què...à không đến nỗi đấy chỉ là bị rách da

Minh Triệt vẻ mặt hốt hoảng cũng vừa kịp đi đến, anh ta liền cõng cô trở về

" Nhóc có biết ai đẩy mình xuống vực không?! Ta thề là sẽ thay nhóc trả thù " Giọng nói Minh Triệt thập phân tức giận

" Không biết nhưng...tôi có thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu... "

Thật ra lúc đầu cô có hơi nghi ngờ nữ sinh đó nhưng với tính cách của cô ta chắc chắn là bị người ta xúi dại rồi

...

Ở một nơi nào đó trong thế giới thực tại

Một thanh niên khuôn mặt cực kỳ đẹp nằm trên chiếc giường của phòng bệnh, bên cạnh là một nữ người hầu

Cánh cửa phòng mở ra là một vị đàn ông trung niên mặc bộ đồ quản gia

" Tứ thiếu gia vẫn chưa tỉnh sao? " Người quản gia thấp giọng hỏi

Nữ người hầu nhẹ lắc đầu

" Lúc nãy tôi có thấy cậu ấy nhúc nhích "

" Vậy là thế giới trong mộng của cậu ấy có vấn đề gì rồi...có lẽ cậu ấy sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi "

Người nằm trên giường là Tứ gia mà bọn họ nói, anh ta đã hôn mê hơn 1 tháng và chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ nói anh ta đang bị mắc kẹt trong mộng tương tự như thế giới thật mà anh ta tưởng tượng ra

Nếu anh ta thỏa mãn trong thế giới đó thì nguy cơ tỉnh lại sẽ rất thấp. Còn nếu anh ta cảm thấy đau khổ, tuyện vọng trong thế giới đó thì sẽ xảy ra hai trường hợp. Một là sẽ mãi mãi mắc kẹt trong đó, Hai là tự tìm lấy đường giải thoát ra khỏi thế giới đó

" Có thể tỉnh lại hay không thì phải nhờ vào ý thức của thiếu gia định đoạt "

(Bộ này tùy hứng lên tôi lái kinh thật)

Chương 33

( Đừng lo vì thế giới thật và thế giới hiện tại đều là thật chỉ là hai đường kẻ song song mà thôi)

Tối đến

Linh Vũ đứng canh ở trước cửa phòng nữ sinh kia. Nữ sinh đó thấy Linh Vũ thì sắc mặt trở lên tái nhợt

" Bạn học này, chúng ta nói chuyện một chút được chứ? " Linh Vũ mỉm cười hiền từ

" Cậu...làm sao...? " Nữ sinh sợ hãi lùi lại

" Không cần sợ hãi đến vậy...tớ chỉ hỏi cậu vài câu thôi. Được mà phải không? "

Nữ sinh nuốt một ngụm khí lạnh

Một lát sau

" Đừng! Dừng lại đừng nhồi nhét cho tôi mấy thứ đó nữa...Tôi kể mà! " Nữ sinh mặt mày trở lên đỏ bừng liên tục lắc đầu

" Nói đi nếu không...phù... " Linh Vũ thổi một hơi vào tai nữ sinh

Nữ sinh rùng mình bịt tai nép vào tường

" Thật sự...là...là...bạn học Ngọc Khiết bảo tôi làm vậy chứ tôi không dám làm gì hết! " Đầu óc nữ sinh quay cuồng

Linh Vũ ngồi xổm trước mặt nữ sinh " Cô ta có uy hiếp gì cô không? "

" Không! Không có! Cô ấy chỉ nói tôi làm vậy để giải thoát cho Từ đàn anh thôi "
Linh Vũ: "..." Giải thoát anh ta khỏi mình? Ý gì vậy?

Quả nhiên nữ chính và nữ phụ chưa bao giờ hòa thuận được với nhau (ngoại trừ bách hợp và các thể loại khác)

Linh Vũ chậm rãi đứng dậy

" Giờ cậu có thể về phòng được rồi. Chuyện hôm nay nếu cậu nói ra thì...."

Nhìn cửa miệng của Linh Vũ mặt nữ sinh liền trở lên đỏ ửng

" Mình biết rồi! Biết rồi! Đừng nói nữa! "

Nữ sinh nhanh chóng đứng dậy chạy tuột mạng

Cô ta quả nhiên là biến thái!
Linh Vũ: "..."

...

11:00

Nhà trường tổ chức một buổi thám hiểm vào ban đêm dành cho hai lớp E và A.

Bọn họ đã phân ra làm hai nhóm một nhóm sẽ đóng giả ma và ẩn trốn một nơi bất kỳ, một nhóm sẽ làm đội thám hiểm đi vào trong rừng và tìm được đích thì họ sẽ thắng

Linh Vũ mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn muốn tham gia cuộc chơi này

Mục đích của cô là đóng giả làm ma để đi dọa nữ chính Ngọc Khiết

Còn Minh Triệt anh ta thì từ lúc trở về phòng đã không thấy ló mặt ra nữa, dù có gọi hết hơi cũng chẳng thấy anh ta mở cửa. Nhiều lúc còn cảm thấy anh ta bí ẩn hơn cả cô

Nhưng chắc là cả ngày hôm nay anh ta mệt rồi

" Bạn học Đàm...cậu đóng giả làm Annabella sao? " Một nam sinh giả trang quỷ đứng bên cạnh hỏi

" Đúng vậy! Giống không? " Linh Vũ toe toét cười

Nam sinh: "..." Làm ơn đừng cười nữa

Tôi đứng cạnh còn cảm thấy ớn lạnh nữa là...

Chương 34

Tiếp theo là nhóm của Ngọc Khiết, Tuấn Lãng, Hạo Hiên và Đức Thành đi cùng nhau

Linh Vũ nhếch miệng cười

Thật tốt! Ta sẽ cho các ngươi thưởng thức cảnh đẹp cùng nhau

" này Bạn học Đàm...chân cậu đang bị thương đứng trên đó Không sợ té sao? " Một nữ sinh đóng giả làm ma ngước lên nhìn

" Tôi té từ trên vách còn chỉ bị rách da thì nói gì đến cành cây " Linh Vũ ngồi xổm trên cành cây

Trên tay cô là một cái bùi nhùi được buộc vào một sợi chỉ dài

Nữ sinh đóng giả ma: "..."

Không cần chơi ác thế đâu

" À...sắp đến rồi kìa. Mọi người mau chuẩn bị "

Những đám học sinh đóng giả ma khác ẩn nấp sau những bụi cây phía dưới, riêng Linh Vũ vẫn ngồi trên cành cây

Ánh sáng của đèn pin sắp tới gần, có thể nhìn thấy ba bóng người

" Em...sợ quá " Ngọc Khiết sắc mặt tái nhợt tay níu vào áo Hạo Hiên

" Yên tâm đi, mấy trò trẻ con này không làm khó được tụi anh đâu! " Hạo Hiên tay cầm đèn pin tự tin mạnh miệng

" A " Bỗng Ngọc Khiết hét lên

" Làm sao vậy?! "

" Có cái gì đó vừa đập vào lưng em nó rất ngứa. " Ngọc Khiết sợ hãi nói

" Nó đâu rồi? " Tuấn Lãng lo lắng hỏi

" Hình như...bay lên rồi... "
Tuấn Lãng định chiếu đèn pin thì một quả bóng được ném xuống chỗ họ, khi nó nổ ra có rất nhiều khói bụi bay mù mịt. Sau đó lại tiếp tục thật nhiều quả bóng được ném xuống

" Khụ...khụ...cái quái gì vậy? " Hạo Hiên tức giận

" Hình như trong quả bóng là bụi phấn " Đức Thành che miệng lại

" Mau chạy về phía trước đi! " Tuấn Lãng ra lệnh kéo Ngọc Khiết đi theo

Trước mặt bọn họ không còn có khói bụi nữa nhưng điều kỳ lạ đó là rất nhiều dấu chân màu đỏ máu in trên mặt đất

Ngọc Khiết kinh sợ bám chặt Tuấn Lãng

" Đức Thành cậu ta đâu rồi? " Tuấn Lãng nhớ ra hình như thiếu một người

" Chắc đi lạc rồi, thôi kệ cậu ta đi " Hạo Hiên nhún vai

Thấy Ngọc Khiết càng bám chặt hơn Tuấn Lãng lên tiếng an ủi

" Em không cần phải sợ đâu, đây chỉ là chiêu trò của bọn họ thôi "

" Nhưng...bên kia... " Ngọc Khiết run rẩy chỉ tay Bên đó có một bóng người chuyên chạy đi chạy lại trong bóng đêm

Tuấn Lãng cầm đèn pin soi sáng, bóng người hiện ra thân dưới là một nữ sinh mặc đồng phục nhưng trên đầu cô ta là một quả bí ngô có hình hài đáng sợ, trên tay nữ sinh có cầm một con dao nhuốm máu (Nếu ai xem bộ Bí Ngô Cuồng Sát sẽ biết:)

" Aaaaa " Tiếng hét của Ngọc Khiết trở lên chói tai

Người nửa bí ngô ấy tay cầm con dao còn múa may xoèn xoẹt cảnh tượng rất đáng sợ

Hai chân của Hạo Hiên như nhũn ra

Bất chợt một thùng côn trùng giả được đổ xuống vì trong bóng đêm lên ai cũng nghĩ nó là thật

Mấy con côn trùng giả liên tiếp rơi xuống đầu Tuấn Lãng và Hạo Hiên khiến họ lạnh gáy

" C...chạy...Mau! "

" Khoan...đợi em " Ngọc Khiết bị bỏ lại hoảng hốt vô cùng

Cô ta giẫm phải một con rắn giả giật mình lùi lại đụng phải một thứ gì đó

Nó phát ra âm thanh kẽo kẹt, Ngọc Khiết giật mình quay lưng lại chiếu đèn pin vào thì liền nhìn thấy một cái ghế gỗ và có người ngồi lên đó mặc một bộ đồ giống búp bê

Đến khi Ngọc Khiết chiếu đến mặt nó thì....

" AAAAAaaaaaa " Tiếng hét làm rung trời rung đất

Linh Vũ: "..."

Biết thế không dọa cô ta

Hỏng hết tai ta rồi!

Chương 35

Sau cái vụ đóng phim ma của Linh Vũ, đám Ngọc Khiết bị ám ảnh đến tái mét

Buổi đi chơi kết thúc, các lớp đang trên đường đi ô tô trở về

" he...he... " Linh Vũ mủm tỉm cười trên xe

" Nhóc có chuyện gì vui sao? " Minh Triệt ngồi cạnh nổi da gà

" Lại đây tôi kể cho nghe... " Linh Vũ thì thầm vào tai hắn

Hơi nóng của thiếu nữ phà vào tai Minh Triệt khiến anh ta đỏ lên vài phần

Nhưng sau khi nghe Linh Vũ kể hết câu chuyện, sắc mặt Minh Triệt bỗng trầm xuống

" Nhóc có biết mình đang bị thương không hả?! Đừng có mà làm những chuyện dại dột như thế! "

" Tôi chỉ là bị thương nhẹ thôi mà? " Linh Vũ khó hiểu

" Quan tâm đến bản thân mình một chút đi! " Minh Triệt kích động gắt lên

" Nếu như nhóc muốn làm gì...ta sẽ sẵn sàng giúp nhóc...đừng bao giờ làm những chuyện như vậy nữa.. " Minh Triệt nhỏ giọng quay sang phía cửa sổ

Linh Vũ rũ mắt nghịch bàn tay mình trầm mặc

Cô chỉ là một người sống trong nguyên chủ 'Đàm Linh Vũ' mà thôi

Vốn dĩ nơi này không thuộc về cô...

Trở lại nhà rồi lại đi học

Cuộc sống lại tiếp tục lập lại như thế dường như không có gì thay đổi

Tại phòng luyện tập

Có Linh Vũ, Dư Tịch, Dư Nghị và Minh Triệt ở đó

" Này Linh Vũ buổi đi chơi thế nào rồi? Có vui không? " Dư Tịch tò mò hỏi

" Vô vị " Linh Vũ nhàn nhạt nói

" hử? Sao lại vô vị? Xảy ra chuyện gì sao? "
" Không có gì... " Cô lắc đầu nhẹ

Dư Nghị đang đánh trống bỗng ngừng lại hỏi

" Phải rồi, chúng ta đã là một nhóm rồi vậy tên nhóm là gì vậy? "

Minh Triệt phía bên kia đang đánh guitar ngửng đầu nhìn về phía bên này

" Chưa đặt! "

" Vậy chúng ta liền đặt một cái tên đi! " Hai mắt Dư Tịch liền lóe sáng

" Được, vậy tôi trước nhé " Linh Vũ giơ tay

Mọi người liền mong chờ quay sang

" TĐTK đi "

" Có nghĩa là gì vậy? " Đám người vừa khó hiểu vừa tò mò

" Là...Tứ Đại Thần Kinh ấy " Linh Vũ bình thản nói

Đám người: "..."

Minh Triệt thầm vỗ trán " Bỏ qua nó đi, tiếp tục! " " Những Chú Heo Đáng Yêu được không? " Lại đến lượt Dư Tịch

Minh Triệt: "..."

Cô không thích làm người lại muốn làm heo à?

" Next! "

Dư Nghị giơ tay " Bốn Thầy Trò Đường Tăng được không? "

Minh Triệt: "..."

Muốn đóng Tây Du Ký à?

" Next! "

" Họa Mi Đang Hót " Linh Vũ

" Next! "

" Lòng Lợn Tiết Canh? " Dư Tịch

" Next! "

" Anh Em Siêu Nhân? " Dư Nghị

" Next! "

" Vậy bây giờ anh muốn đặt là gì thì nói thẳng ra luôn đi!!! " Cả đám tức giận

Minh Triệt: "..."

Mấy người không thể đặt một cái tên tử tế hơn à?

" Vậy đặt là...Fanciful được không? " Linh Vũ nhỏ giọng lên tiếng

Fanciful = Huyền ảo

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau