NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Lily

Lệ Thâm không hát, mà là bài hát mới sẽ phát hành trên toàn quốc vào ngày mai, <Dằm Trong Tim>. Điều này làm Dư Vãn thấy dễ chịu một chút, ít nhất cô sẽ không òa khóc ngay trước mặt Chu Hiểu Ninh.

Cả hai yên lặng nghe Lệ Thâm hát qua TV, phải nói rằng giọng hát của anh ta thực sự rất hấp dẫn, cực kỳ từ tính và trầm thấp, rất dễ đi vào lòng người nghe.

Chu Hiểu Ninh rất xấu hổ, vừa lo lắng Dư Vãn sẽ bật khóc, vừa đắm chìm trong tiếng hát của Lệ Thâm. Thật ra cô chưa từng nói với Dư Vãn là cô rất thích nghe Lệ Thâm hát...

"Khụ khụ, cái đó..." Chu Hiểu Ninh gắp một miếng thịt cho Dư Vãn, cố gắng phá vỡ bầu không khí cứng nhắc: "Gần đây có một bộ phim truyền hình rất nổi tiếng, tên là <Hành Trình Cuối Cùng>, cậu đã xem chưa?"

Dư Vãn cúi đầu, chọc chọc miếng thịt bò trong chén: "Tớ làm gì có thời gian xem phim truyền hình."

"Cũng đúng, vai chính của bộ phim này là Ôn Khả và Du Khải Trạch, nội dung nói về ngành công nghiệp tang lễ, <Dằm Trong Tim> là bài hát chủ đề của phim này."

Dư Vãn hơi sửng sốt, đáp một tiếng "à".

Chu Hiểu Ninh nhìn nét mặt của cô, cuối cùng buông đôi đũa hỏi Dư Vãn: "Cậu thành thật nói đi, cậu và Lệ Thâm còn có khả năng quen lại không?"

"Quen lại?" Dư Vãn nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Chu Hiểu Ninh.

Chu Hiểu Ninh không lo sợ, bản thân cô trước nay không thích dông dài, cô có thể cảm giác được hiện tại Dư Vãn còn thích Lệ Thâm, nếu còn tình cảm, vì sao không thể quen lại?

"Đúng vậy, quen lại."

Dư Vãn im lặng vài giây rồi buông đôi đũa, nhếch miệng cười: "Ninh Ninh, cậu cũng không phải không biết, lúc đó người đưa ra lời chia tay là tớ. Bây giờ anh ấy nổi tiếng, tớ lại đi gặp anh ấy nói quen lại? Tớ không có mặt mũi làm việc này."

Chu Hiểu Ninh đương nhiên biết lúc trước là Dư Vãn muốn chia tay, còn cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ dứt khoát. Khi đó Dư Vãn yêu Lệ Thâm cỡ nào, Chu Hiểu Ninh biết rõ, vì vậy Dư Vãn đột nhiên nói chia tay mới khiến cô càng ngạc nhiên hơn.

"Lúc ấy tại sao hai người lại chia tay?"

Dư Vãn cười cười, coi sữa bò như bia mà uống một ngụm: "Chia tay thì cũng chia tay rồi, nói những thứ này có ích lợi gì đâu. Hơn nữa có lẽ hiện giờ Lệ Thâm cũng đã có bạn gái."

Chu Hiểu Ninh không hoàn toàn đồng ý: "Không hẳn là có, bên phía phóng viên không có chút động tĩnh nào cả."

Dư Vãn: "..."

Cô nhếch môi khẽ cười. Đúng đấy, bây giờ muốn biết tin về Lệ Thâm đều phải thông qua phóng viên.

Bài "Dằm Trong Tim" đã được hát tới những câu cuối cùng, Dư Vãn nhìn Lệ Thâm trên màn hình, khẽ thở dài: "Mấy năm qua, Lệ Thâm thực sự đã thay đổi rất nhiều."

Anh ấy đã trưởng thành hơn, cũng lạnh lùng hơn rất nhiều.

Chu Hiểu Ninh nói: "Con người mà, ai cũng sẽ thay đổi, không phải cậu cũng đã thay đổi rất nhiều sao? Quan trọng là trở nên tốt hơn hay tồi tệ hơn thôi."

Dư Vãn rũ mắt, hơi bàng hoàng. Bọn họ đã trở nên tốt hơn hay tồi tệ hơn?

Chắc là tốt hơn nhỉ.

Chu Hiểu Ninh và Dư Vãn nói chuyện tới hơn hai giờ khuya mới ngủ, có thể là vì có bạn ở bên cạnh nên Dư Vãn không lại mất ngủ. Đêm nay cô mơ một giấc mơ, trong mơ có một thiếu niên, gương mặt cậu rạng rỡ, đôi mắt dịu dàng chăm chú nhìn cô, ngồi đối diện cô ôm ghi ta hát: "Lily, dù là một năm, mười năm hay một trăm năm, anh vẫn chỉ hát bài hát này cho một mình em nghe."

Sáng tỉnh lại, khóe mắt Dư Vãn ướt đẫm, may mắn là Chu Hiểu Ninh đã đi làm, sẽ không bị cô ấy nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của cô.

Dư Vãn đứng dậy đi rửa mặt, cô mặc áo thun cùng quần dài và khoác áo choàng dài in hoa bên ngoài, đi ra ban công để thư giãn gân cốt. Đã lâu rồi cô không ngủ một giấc thẳng đến mười giờ trưa, lần này cô ngủ rất ngon, tinh thần cũng sảng khoái hơn nhiều.

Hiện giờ vẫn còn một chút nắng, mặc dù chiếu vào không quá nóng, nhưng ít ra cũng ấm áp dễ chịu. Tại biệt thự đối diện dưới ban công có một chú chó Shiba đang vui chơi trong vườn.Chung cư Dư Vãn mua nằm trong một khu biệt thự, mặt đường giữa các nhà có nối thông nhau. Vì chung cư cô mua nằm ở trung tâm khu biệt thự nên thuộc dạng đắt nhất trong các chung cư ở đây. Lúc chọn nhà cô không do dự chút nào mà mua nơi này, đắt thì đắt nhưng quang cảnh rất tốt.

Chú chó Shiba trong vườn dường như là phát hiện có người nhìn mình, nó bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn sang tòa chung cư đối diện. Dư Vãn đứng ở tầng sáu, thấy nó nhìn qua liền mỉm cười vẫy tay với nó.

"Gâu." Chú chó lắc đuôi sủa một tiếng với cô.

Dư Vãn nghĩ rằng chắc là nó thấy cô đơn, cô chuyển tới đây đã mấy ngày mà chưa hề thấy chủ nhân của nó. Bác trai ở biệt thự bên cạnh cũng từng ra ngoài tập Thái Cực quyền.

Dư Vãn trêu chọc chú chó một hồi rồi trở về phòng suy xét nên ăn gì. Hiếm khi có một ngày nghỉ, cô cũng không muốn ra cửa, cô lấy phần thức ăn còn dư tối qua hâm nóng lại để ăn tạm thay cơm trưa. Ăn xong, cô ôm máy tính ngồi xuống xích đu trên ban công để xem phim truyền hình.

Xem thử bộ phim <Hành Trình Cuối Cùng> ngày hôm qua Chu Hiểu Ninh nhắc tới.

Bộ phim truyền hình này dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên, nữ chính là một người chuyên trang điểm cho người chết. Dư Vãn cảm thấy đây là một công việc rất vĩ đại, nhưng trong cuộc sống hàng ngày, mọi người đều rất kiêng kị nghề này. Mọi câu chuyện trong phim truyền hình đều rất cảm động, kết hợp với bài hát cuối phim do Lệ Thâm hát, mỗi khi khúc dạo đầu của bài <Dằm Trong Tim> vang lên là hàng loạt biển nước mắt tuôn ra.

Dư Vãn cũng khóc, cô vừa lau nước mắt thì nhớ tới, hôm nay là ngày <Dằm Trong Tim> của Lệ Thâm phát hành. Cô tiện tay mở một cái phần mềm âm nhạc và thấy bài hát <Dằm Trong Tim> đứng ổn định tại vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng lượt nghe. Người soạn lời và nhạc đều là Lệ Thâm, cô đã sớm biết tài năng của anh ấy.

Thời gian còn lại ngày hôm nay của Dư Vãn đều để phát liên tục bài hát mới của Lệ Thâm, đóng góp một phần nho nhỏ vào số lượng lượt nghe cho anh.

Sau khi kỳ nghỉ ngắn ngủi chấm dứt, chuỗi ngày làm việc lại bắt đầu. Dư Vãn vừa kết thúc cuộc họp buổi sáng đã bị cử đi phục vụ cô Hồ. Con gái của giám đốc Hồ tên là Hồ Kiều, Dư Vãn đã nói qua, bây giờ cô có thể bình tĩnh chấp nhận bất kỳ cái tên nào, cho dù cô ấy là hồ tiêu hay hạt tiêu. (胡娇: Hú jiāo Hồ Kiều đồng âm với 胡椒: Hújiāo hồ tiêu cũng gần giống 辣椒: Làjiāo hạt tiêu)

"Xin chào cô Hồ." Khi Dư Vãn vội vã đến biệt thự tại sườn núi nơi Hồ Kiều sống mới biết rằng cô ta hẹn ngày bàn bạc về kế hoạch đám cưới không chỉ với một mình cô. Dư Vãn cũng không ngạc nhiên, trước đây Ngụy Thiệu đã nói với cô, chi phí dự tính của tiệc cưới của Hồ Kiều là ít nhất ba mươi triệu. Với số lượng lớn như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn giành lấy một phần trong đó.

Hôm nay còn có hai công ty khác đến, Dư Vãn cũng biết qua, họ là một trong những công ty tốt nhất ở thành phố A. Ngược lại danh tiếng của bọn họ lại không lớn.

Tuy nhiên điều này không làm Dư Vãn lùi bước. Sau khi chào hỏi với Hồ Kiều xong, cô ngồi xuống ghế sô pha đối diện hai người kia. Hồ Kiều ngồi ở vị trí giữa, nhẹ nhàng dựa vào lưng ghế sô pha. Chân phải của cô ta đặt trên đầu gối chân trái, đôi giày cao gót mười phân trên đôi chân dừng ngay góc bàn. Dưới những lọn tóc vàng lượn sóng dài tới eo lộ ra móng tay sơn màu đỏ tinh xảo, một tay Hồ Kiều chống cằm, quan sát ba người trước mặt.

Dư Vãn thầm thở dài một hơi, Hồ tiểu thư nhìn qua thật đúng là không dễ chiều.

Hồ Kiều quan sát kỹ ba người một lượt, rồi mới mím môi đỏ, mở miệng nói: "Tôi sẽ không dông dài nói vô nghĩa, hôm nay ba người có thể ngồi đây có nghĩa là mỗi người đều có thực lực tổ chức kế hoạch đám cưới. Vậy tôi sẽ nói ý tưởng của tôi trước."Dư Vãn lấy ra máy tính xách tay từ túi và chuẩn bị nghe.

Hồ Kiều nói: "Tôi và Thế Mẫn quen nhau qua trò chơi, cho nên tôi muốn tổ chức đám cưới theo chủ đề trò chơi."

Dư Vãn gõ hai từ "Trò chơi" trên máy tính, cô đã từng làm qua chủ đề trò chơi, sẽ không có vấn đề gì lớn.

Nhắc tới trò chơi, thái độ của Hồ Kiều cũng nhiệt tình hơn vừa rồi, cô nhìn ba vị lập kế hoạch đám cưới và hỏi: "Mọi người có biết trò chơi tên <Giang Hồ Không Dễ Chọc> không?"

Hai người kia đều gật đầu nói biết, ngày thường Dư Vãn không chơi game, nhưng cô thân là một người chuyên lập kế hoạch đám cưới, trước khi đến đây cô đã biết cô dâu chú rể yêu nhau qua trò chơi nên đã tìm kiếm thông tin liên quan tới trò chơi này. Lại nói tiếp, ban đầu Hồ Kiều và Du Thế Mẫn được hai bên sắp xếp vì hôn nhân thương mại, nhưng theo tính cách của Hồ Kiều đương nhiên sẽ không đồng ý, cô ta nháo một trận, thậm chí không ngại đoạn tuyệt quan hệ cha con với ba của mình, cuối cùng vẫn nhờ Du Thế Mẫn giải quyết hoàn hảo vấn đề này.

Anh ta biết Hồ Kiều chơi game nên đã đăng kí một tài khoản để chơi cùng cô. Lúc đầu Hồ Kiều còn chống cự, chơi một thời gian cũng sinh ra tình cảm.

Du tiên sinh cũng xem như là thời gian không phụ người quyết tâm, ví dụ điển hình giới truy thê.

Dư Vãn cũng nói biết, thì nghe Hồ Kiều nói: "Đây là loại trò chơi có lồng tiếng, lượng người chơi rất ổn định, gần đây mới được cập nhật thêm cốt truyện mới, Lệ Thâm còn lồng tiếng cho một NPC trong đó."

Dư Vãn ngạc nhiên, thảo nào cô nghe tên trò này có chút quen tai, thì ra là trong lúc cô tìm kiếm thông tin của Lệ Thâm đã đọc qua.

"Các bạn biết anh ấy lồng tiếng cho nhân vật nào không?"

Một nữ lập kết hoạch đối diện lập tức đáp: "Tạ Lương!"

Hồ Kiều nhìn cô ta, làm như vừa ý gật đầu: "Rất tốt."

Dư Vãn: "..."

Tình hình bây giờ là thế nào, trò hỏi đáp kiến thức à? Vậy cô đã mất một điểm sao?

Hồ Kiều lại quét nhìn bọn họ một lượt: "Tôi biết các bạn đều đã từng lập kế hoạch đám cưới theo chủ đề trò chơi, nhưng tôi không muốn một bữa tiệc cưới chỉ là một màn trình diễn. Chỉ có ai thực sự hiểu trò chơi này mới có thể khiến buổi hôn lễ này có linh tính. Tôi muốn hỏi mọi người, ai đã từng chơi trò chơi này?"

Hai vị lập kế hoạch đối diện đã bắt đầu tranh nhau đáp: "Tôi đã chơi!"

"Tôi đã chơi!"

"... Tôi cũng đã chơi." Dư Vãn hơi chột dạ, nhưng không sao, cô có thể chơi ngay bây giờ!

Hồ Kiều dường như chỉ thuận miệng hỏi nên không quan tâm tới câu trả lời của bọn họ. Cô ta cười một tiếng, nói tiếp: "Đã chơi hay không chơi thì do các vị nói cũng không tính, vậy nên tôi nghĩ ra một cách cho mọi người."

Dư Vãn chợt có cảm giác không tốt, Hồ Kiều tiếp tục nói: "Một tuần sau, chúng ta vào trò chơi thi đấu đi. Mọi người cứ đến đây, một đấu một với tôi, nếu đánh thắng tôi, tôi sẽ ưu tiên suy xét kế hoạch của người đó."

Dư Vãn: "..."

Hành nghề bốn năm, cô vẫn còn quá trẻ tuổi.

Cô cảm thấy Hồ Kiều chỉ là muốn chơi game.

Sau khi rời khỏi biệt thự của Hồ Kiều, Dư Vãn đăng trạng thái mới lên WeChat của mình: "Đổi mới một chút các kỹ năng cần thiết cho các bạn trong nghề lập kế hoạch đám cưới, ngoài việc lên kế hoạch thiết kế ánh sáng trang trí hoa đồ ngọt vẽ thủ công, bạn còn phải biết chơi game."

Chương 7: Thói quen

Trạng thái Dư Vãn vừa phát rất nhanh được bạn bè chú ý.

Ninh Ninh: Ha ha ha ha ha ha ha kiến thức của bọn cậu quá toàn diện. [icon cười khóc]

Triệu Hân: Đây là lý do cô chơi game sao? [doge]

Ông chủ: Tới văn phòng của tôi một chuyến.

Dư Vãn: "..."

Cô cất di động, cam chịu số phận đi đến công ty. Khi đến văn phòng của Ngụy Thiệu, anh vừa đưa tiễn một vị khách hàng, Dư Vãn theo anh trở lại văn phòng, đứng đối diện anh. Ngụy Thiệu chỉ vào chiếc ghế bên cạnh cô và nói: "Ngồi xuống."

Dư Vãn vẫn đứng nghiêm: "Tôi sẽ đứng."

Ngụy Thiệu cười một tiếng, cũng không ép buộc cô mà đi thẳng vào chủ đề: "Tôi thấy trạng thái mới của cô, Hồ tiểu thư muốn các cô chơi game sao?"

"Vâng." Dư Vãn khổ không thể tả: "Cô ấy yêu cầu chúng tôi một đấu một với cô ấy."

Ngụy Thiệu hơi trầm mặc, nói: "Tìm người đánh thay."

"Người ta nói, phải tới nhà người ta để mặt đối mặt đánh PK."

"..."

Ngụy Thiệu im lặng, đây đúng thực là phong cách của Hồ Kiều.

"Hơn nữa nếu chúng ta đánh thắng cô ấy, cô ấy cũng chỉ là ưu tiên suy xét kế hoạch của ta, vẫn chưa nói chắc chắn sẽ dùng kế hoạch của ta."

Ngụy Thiệu nói: "Thi đấu thắng không có nghĩa là cô ấy sẽ thích kế hoạch của cô, cô ấy sẽ để lại cho chính mình đường lui." Hắn suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Hay là thế này, mấy ngày này cô cứ ở nhà luyện chơi game và lập kế hoạch, không cần đến công ty điểm danh. Hồ Kiều là con gái của giám đốc Tinh Diệu, Du Thế Mẫn là thiếu gia của công ty giải trí Hoàn Vũ. Đám cưới của bọn họ sẽ có hơn một nửa người trong giới giải trí tới tham dự, mà công ty chúng ta chủ yếu làm về hôn lễ cao cấp, những người đó đều là khách hàng tiềm năng của chúng ta, lễ kết hôn của Hồ Kiều đối với chúng ta rất quan trọng."

"Tôi hiểu." Dư Vãn biết tầm quan trọng của buổi hôn lễ này, Ngụy Thiệu muốn dựa vào nó để xây dựng tên tuổi. Đối với Dư Vãn mà nói, đó cũng là cơ hội tốt để cô đứng vững gót chân.

Ngụy Thiệu gây áp lực cho Dư Vãn, cũng không quên tặng kèm viên kẹo: "Nếu cô có thể thành công bắt lấy hôn lễ này, tôi lập tức thăng chức cô thành tổng giám đốc kế hoạch."

Nghe thấy Ngụy Thiệu muốn thăng chức cho mình, Dư Vãn chợt cảm thấy Hồ tiểu thư cũng không đáng sợ như thế, tổng giám đốc sẽ có văn phòng riêng của mình, công ty còn cho một chiếc xe hơi, thử hỏi có ai không bị cám dỗ?

Dư Vãn hăng hái nói: "Tổng giám đốc Ngụy cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ thu phục được Hồ tiểu thư!"

Ngụy Thiệu cười đáp: "Vậy hôm nay cô có thể tan làm trước."

"Vâng."

"À, súyt quên mất." Dư Vãn vừa đi tới cửa thì nghe Ngụy Thiệu kêu cô: "Tôi nghe nói ở trong game, Hồ Kiều hình như là nằm trong top mười bảng xếp hạng cao thủ."

Dư Vãn: "..."

Lòng hăng hái của cô bị dập tắt một nửa, cảm ơn ông chủ đã tạt nước lạnh vào người cô đúng lúc.

Dư Vãn quay trở về chỗ ngồi để dọn đồ, lại nhận lấy bản kế hoạch đã qua chỉnh sửa của Đồ Giai Giai rồi mang túi xách của mình về nhà. Sau khi đến nơi, cô đá rớt giày, ngay cả dép lê cũng lười mang, đi thẳng vào phòng bật máy tính để bắt đầu tải trò chơi.

Trò chơi có mấy chục tệp nhỏ, nhấn tải một lượt xong, Dư Vãn không quan tâm tới nó nữa mà đi vào bếp nấu một ít đồ ăn.

Đến khi Dư Vãn ôm một bát cơm chiên trở lại thì đã tải xong, cô cho chạy cài đặt trò chơi xong nốt rồi nhấn vào biểu tượng "Hổ" trên màn hình.

Sau khi vào trò chơi, mở đầu là một đoạn phim hoạt họa ngắn mô tả cốt truyện, Dư Vãn vừa xem xong, hệ thống để cô tự đặt tên nhân vật, còn có thể tự chỉnh sửa khuôn mặt. Đây là lần đầu tiên Dư Vãn tự mình chỉnh sửa gương mặt nhân vật, cô hào hứng mò mẫm một lúc rồi chụp hình gửi cho Chu Hiểu Ninh.

Dư Vãn: Mặt do tớ chỉnh thế nào? [hình ảnh]
Ninh Ninh: Kiểu này không phải là gương mặt đã được chỉnh sẵn của trò chơi sao?

Dư Vãn:... [mỉm cười]

Cô tiếp tục sửa một chút, chỉnh gương mặt nhân vật thành mặt béo kiểu trẻ con. Vừa vào trò chơi, Dư Vãn vẫn chưa biết mình nên làm gì, chỉ tuân theo toàn bộ lời nhắc của hệ thống mà hoạt động. Sau khi hoàn thành hết nhiệm vụ cơ bản do hệ thống chỉ định, cô hơi mờ mịt đứng tại chỗ, nhìn người ở xung quanh chạy tới chạy lui.

Một lát sau, cô đột nhiên nhớ đến NPC được Lệ Thâm lồng tiếng nên quyết định đi tìm NPC đó. Trong trò chơi có một hệ thống quán rượu, nhấp vào quán rượu để tặng quà cho NPC mình chọn, đến khi độ thiện cảm của NPC được tích lũy tới một giá trị nhất định là có thể mở khóa giọng nói.

Biểu tượng trong quán rượu của Dư Vãn hiện tại đều là màu đen, cô nhấp vào thì nhận được thông báo, người chơi cần phải lên tới cấp ba mươi mới có thể mở khóa quán rượu.

Lối này không theo được, cô đành phải đi làm nhiệm vụ cốt truyện để thăng cấp trước.

Lúc mới bắt đầu thì thăng cấp rất nhanh, lên tới hơn cấp hai mươi thì tốc độ chậm lại rõ rệt, Dư Vãn thấy có thể mua gói kinh nghiệm lập tức mua ngay, dùng xong mới biết mình vẫn chưa đạt cấp ba mươi, đành phải tiếp tục đi làm nhiệm vụ.

Sau khi làm xong một nhiệm vụ hỏi đáp bên đường, Dư Vãn thao tác nhân vật đi dạo một vòng, bất thình lình có một nữ tử áo đỏ và một nam tử áo xám xuất hiện giết chết cô, Dư Vãn chưa kịp phản ứng thì màn hình đã tự động chuyển sang màu xám, nhắc nhở cô cần phải hồi sinh.

Dư Vãn hoàn toàn không rõ tình hình, vừa hồi sinh, hai người kia lại xông tới giết cô lần nữa.

Dư Vãn: "..."

Hai người bị điên à!

Thấy hai người kia còn đảo quanh thi thể của mình, giống như là muốn chờ cô hồi sinh rồi tiếp tục giết. Lần này Dư Vãn sống lại thì lập tức chạy trốn. Hai người kia không đuổi theo cô, Dư Vãn vừa mới thở phào nhẹ nhõm, một bác gái trên đường đi tới trước mặt cô, "chao ôi" một tiếng.

Trên màn hình nhảy ra một khung nhắc nhở, nói cô bị bác gái tống tiền, có muốn cho bà ta tiền hay không.

Dư Vãn: "..."

Cái thể loại game xảo trá này không chỉ có người chơi bị bệnh, NPC còn biết ăn vạ?

Hồ Kiều chơi loại trò chơi như vậy, hèn chi tính cách sẽ bị vặn vẹo.

Dư Vãn kiêu ngạo chọn không cho, không ngờ rằng một người vừa rồi hết sức yếu ớt đột nhiên nhào tới đánh cô. Thao tác của Dư Vãn vẫn chưa thành thạo, nói đúng hơn là cực kỳ cùi bắp, cũng may cô còn biết chút ít kỹ năng, một quyền dứt khoát đánh thẳng vào người bác gái. Sức tấn công của bác gái không cao, nhưng máu cực kỳ nhiều, Dư Vãn đánh với bà ta chừng năm phút đồng hồ thì thấy máu của bà ấy còn dư một nửa, vì thế nhảy ra khỏi vòng chiến đấu và chạy.
Bác gái đuổi theo cô một đoạn thì dừng lại, Dư Vãn thử lùi lại hai bước, bác gái lại nhanh chóng nhào tới, Dư Vãn sợ tới mức không dám ngoái đầu nhìn mà chạy lung tung về phía trước.

Dư Vãn chạy đến khi không còn nhìn thấy bác gái mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô không muốn tiếp tục chơi cái game xảo trá này.

Thoát khỏi game rồi tắt máy tính, Dư Vãn nhìn bầu trời tối đen bên ngoài và đi vào bếp nấu cho mình một tô mì an ủi. Theo sự tiến bộ của cô ngày hôm nay, đừng nói đánh thắng Hồ Kiều, có thể không chạy trốn đến mức choáng váng đã xem như thắng lợi.

Dư Vãn cảm thấy cứ thế này thì không ổn, cô là một tay mơ, trước kia cũng chưa từng chơi game khác, cần phải nhờ người kéo cô mới được. Cô hỏi Triệu Hân với Chu Hiểu Ninh, cả hai đều bận làm việc, không có thời gian rảnh để chơi game.

Cuối cùng, cô vẫn phải dựa vào chính mình.

Dư Vãn ăn mì, cũng không vội vàng vào trò chơi, cô quyết định xuống lầu chạy bộ, điều chỉnh lại tâm trạng.

Lúc này Lệ Thâm cũng đang chạy bộ, ngay trong tiểu khu nơi anh sống.

Chạy bộ là thói quen được hình thành trong suốt hai năm anh đi lính, lúc mới gia nhập quân đội, cơn ác mộng lớn nhất của Lệ Thâm chính là chạy bộ. Mặc dù thời còn đi học anh luôn chơi bóng rổ, thể lực cũng không tệ lắm, nhưng chạy việt dã trong bộ đội cần vác thêm vật nặng, hơn nữa phải tập hợp đúng thời gian, nếu không chạy xong trong thời gian quy định, 5 km sẽ biến thành 10 km. Muốn nghỉ ngơi một chút trên đường chạy cũng không thể, đội trưởng sẽ luôn chạy theo sau cùng, thấy ai dừng lại là sẽ đạp ngay một đạp.

Một cú đá của đội trưởng cũng không phải bình thường, Lệ Thâm là một nam sinh cao 185 cm cũng bị hắn đá lăn trên mặt đất một cách dễ như trở bàn tay.

Mỗi ngày chạy 5 km và lượng cơm ăn đều không bao giờ thay đổi, có đôi khi cũng cho bọn họ chạy 10 km. Lệ Thâm lại cảm thấy 10 km thoải mái hơn, dù chặng đường tăng gấp đôi, nhưng sẽ không quy định thời gian.

Ngoài việc chạy bộ, bọn họ cũng thường xuyên tập luyện hít đất, đội trưởng thích lót một tờ báo dưới người bọn họ, sau khi bắt đầu không tìm người đếm số lượng, chỉ xem ai toát mồ hôi làm ướt hết tờ báo là có thể ngừng. Lệ Thâm cảm thấy điều này rất không khoa học, những người có thể chất dễ bị đổ mồ hôi không phải là càng có lợi thế sao? Anh đã từng nói ra ý kiến này, sau đó bị bắt ra ngoài chạy việt dã 5 km.

Về sau luyện tập tư thế thấp, đội trưởng cũng không nhẹ tay chút nào, cho bọn họ nằm bò trên nền xi măng. Quần áo bị mài rách thì không nói, sau huấn luyện, cánh tay và đầu gối bọn họ toàn là máu.

Lúc đó thực sự rất khổ, bây giờ nhớ lại, anh cũng không biết mình đã kiên trì như thế nào. Có thể là vì, mỗi ngày đều khiến mình mệt mỏi đến mức không còn sức lực thì anh sẽ không có thời gian và năng lượng để nghĩ về Dư Vãn.

Tuy nhiên trạng thái này chỉ kéo dài cho đến khi khóa đào tạo tân binh kết thúc. Sau vài tháng tập luyện với cường độ cao, Lệ Thâm dần dần thích nghi với huấn luyện bình thường, mà khi tất cả những điều này trở nên quen thuộc, những suy nghĩ và nỗi đau trước đây bị quên lãng kéo nhau trở lại với sức mạnh gấp mười, gấp trăm lần.

Quy luật sống trong bộ đội cũng dễ sinh ra cảm giác cô đơn, chính là ngay lúc này, Lệ Thâm bắt đầu thích ngậm điếu thuốc mà Dư Vãn thường hút. Điều này dường như làm giảm bớt nỗi đau trong lòng anh và tình cảm không có nơi để thổ lộ.

Tất nhiên là quân đội cấm hút thuốc, anh nói với đội trưởng rằng "Tôi không hút, chỉ ngậm", đội trưởng sẽ không chế nhạo anh là "Lời này và tôi chỉ cọ cọ, không đi vào, có gì khác nhau không" giống Trì Lộ, đội trưởng chỉ biết đánh anh một trận tơi bời.

Vì giấu thuốc lá, Lệ Thâm cũng có thể được coi là mở mang trí tuệ của mình đến tận cùng, đồng đội đều trêu đùa anh là sau khi kết hôn, tất cả quỹ đen của anh sẽ không bị vợ phát hiện ra.

Bọn họ cũng rất thích bàn tán về chủ đề kết hôn. Lệ Thâm đẹp trai, mọi người đương nhiên sẽ thích hỏi về đời sống tình cảm của anh. Đặc biệt là anh còn có sở thích ngậm loại thuốc lá dành cho nữ, đây quả thực là cho mọi người thấy anh có chuyện cũ.

Nhưng Lệ Thâm chưa bao giờ trả lời, mỗi lần nhắc tới chủ đề này, anh đều chỉ mỉm cười cho qua, không nói gì cả.

Sau khi xuất ngũ, anh cởi bỏ quân phục và ôm lên đàn ghi ta một lần nữa, cuộc sống dường như lại trở về khuôn khổ ban đầu. Anh cũng không làm lại các bài tập luyện trong quân đội, chỉ có thói quen chạy bộ là không thể thay đổi.

Nếu mỗi ngày không chạy 10 km, anh sẽ cảm thấy không thoải mái trong người.

Lệ Thâm thích chạy bộ trong tiểu khu, môi trường ở đây rất tốt, không ai bận tâm làm phiền. Điều này đối với việc làm nhân vật của công chúng hiện tại của anh mà nói, thì rất phù hợp. Nhưng để bảo đảm an toàn, anh chỉ ra ngoài chạy bộ vào buổi tối, buổi tối ít người, có khi anh chạy mấy vòng cũng không gặp người nào cả.

Tuy nhiên hôm nay cũng không may mắn như vậy, Lệ Thâm mới vừa chạy qua khúc cua thì thấy trên băng ghế dưới ánh đèn đường phía trước, có một người phụ nữ đang ngồi. Cô cũng đang mặc đồ thể thao, xem chừng cũng mệt mỏi vì tập thể dục nên ngồi đó nghỉ ngơi. Cô cúi đầu chơi di động, lông mày nhíu chặt như thể đang nghiên cứu vấn đề khó khăn nào đó.

Khi Lệ Thâm thấy có người ngồi ở đây, vốn định xoay người trở về, dù sao hôm nay cũng chạy đủ chỉ tiêu. Nhưng hiện tại anh lại dừng lại một cách vô ý thức, ngay cả ánh mắt cũng thay đổi.

Anh thấy rõ gương mặt dưới ánh đèn kia, đó là Dư Vãn.

Tác giả có lời muốn nói: Thể lực của nam chính tốt như vậy, thật sự rất lo lắng cho nữ chính

Chương 8: Công viên Lệ Trạch

Phản ứng đầu tiên của Lệ Thâm là cảm thấy mình bị tẩu hỏa nhập ma, thế nhưng sẽ nảy sinh loại ảo giác này. Nhưng chẳng bao lâu, người phụ nữ ngồi trên băng ghế cũng phát hiện anh, cô ta ngẩng đầu nhìn qua, sau đó đờ ra ngay tại chỗ như anh.

Dư Vãn tuyệt đối không nghĩ tới, xuống lầu chạy bộ cũng sẽ gặp được Lệ Thâm. Không, chờ đã, người kia là Lệ Thâm ư? Đó chỉ là một anh chàng nào đó giống Lệ Thâm đúng không?

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau trong mười giây, cuối cùng xác định đối phương không phải ảo giác, bản thân cũng không nhận sai người.

Dư Vãn lập tức xấu hổ, còn có chút hoảng loạn. Cô đã từng xử lý rất nhiều khách hàng khó tính, nhưng lại không biết nên đối phó với tình huống hiện tại như thế nào.

Một cơn gió đêm thổi qua, Dư Vãn cảm thấy hơi lạnh. Cô đã ngồi đây một lúc, vừa rồi nhiệt độ cơ thể tăng lên nhờ chạy bộ lại bắt đầu giảm xuống. Cô mím môi, quyết định đối mặt với khó khăn và chấm dứt cuộc đối đầu trong cơn gió lạnh này.

"Lệ..." Vừa thốt ra một chữ, cô liền nhận ra điều không ổn, không chút dấu vết nuốt xuống từ "Thâm": "Tiên sinh."

Lại là Lệ tiên sinh.

Lệ Thâm nhếch môi cười mỉa, trước đây cô thường kêu anh là A Thâm, vào những lúc đặc biệt còn thân mật gọi anh là ông xã. Bây giờ anh đối với cô ấy, thì chỉ là Lệ tiên sinh.

Anh mỉm cười không chút thành ý, hỏi cô: "Dư tiểu thư cũng ở nơi này?"

Bảo vệ tiểu khu sẽ không cho phép những người không liên quan vào đây chạy bộ, hiện tại cô ấy mặc đồ thể thao ngồi đây, lý do rất có thể là cô cũng sống ở nơi này.

Một chữ "Cũng" của anh khiến trong lòng cô dấy lên trận sóng to gió lớn: "Anh cũng ở nơi này?"

Lệ Thâm khẽ gật đầu: "Ừ, ngay biệt thự phía trước."

Dư Vãn "à" một tiếng, những ngón tay lạnh cóng nắm chặt dần. Lệ Thâm cũng mím môi, cả hai lại rơi vào im lặng lần nữa.

Lần im lặng này khác với lần trước, Lệ Thâm và Dư Vãn đều nhớ về cùng một chuyện.

Đài truyền hình lâu đời ABA của thành phố A hàng năm đều tổ chức một cuộc bầu chọn công khai, tất cả mọi người sống ở thành phố A đều có thể tham gia.

Nội dung bầu chọn là: Nơi bạn muốn sống nhất ở thành phố A?

Khu vực ngoại ô phía tây công viên Lệ Trạch liên tục giành được vị trí đầu tiên trong nhiều năm vì phong cảnh độc đáo và phố thương mại hoàn thiện. Nơi này không sầm uất như khu vực công viên Ánh Sao, nhưng nhịp sống thoải mái hơn, mà thương nghiệp xung quanh công viên Ánh Sao lại chưa phát triển, mặc dù phong cảnh có thể so sánh với công viên Lệ Trạch, nhưng thua ở sự thuận tiện.

Lệ Thâm và Dư Vãn đều tham gia cuộc bầu chọn này, cả hai người giống với phần lớn dân cư thành phố A đó là đều thích công viên Lệ Trạch nhất. Lúc ấy hai người bọn họ còn chui rúc trong một ngôi nhà nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông, mơ ước sau này chuyển đến biệt thự cao cấp cạnh công viên Lệ Trạch, trở thành người chiến thắng cuộc sống.

Bây giờ cả hai đã chuyển đến, nguyện vọng của họ đã được thực hiện.

Sự sai lệch duy nhất đó là, hai người sống trong hai biệt thự cao cấp khác nhau.

À, nhà mình vẫn chưa được tính là biệt thự cao cấp. Dư Vãn nghĩ vậy.

Đôi mắt đen mà Lệ Thâm được fans khen là "chứa ngôi sao" lúc này bị bao phủ bởi một lớp sương mù. Sau khi chia tay với Dư Vãn, anh vẫn còn chấp niệm với công viên Lệ Trạch, chỉ là anh không ngờ rằng Dư Vãn cũng sẽ như vậy.

Cô ấy cũng nhớ nhung về quá khứ của bọn họ sao? Lệ Thâm cảm thấy thật nực cười, lúc chia tay cô ta dứt khoát như vậy thì sao có thể còn nhớ nhung, có lẽ cô ta chỉ đơn giản là thích công viên Lệ Trạch.

Lệ Thâm cuối cùng cũng thả lỏng nét mặt, nở nụ cười với cô: "Chúc mừng em, đạt được mong muốn."

Dư Vãn cho rằng Lệ Thâm nói như vậy tựa như là đang châm biếm mình, có điều hình như cô cũng không có tư cách để oán trách. Cô cũng mỉm cười, nói: "Cũng chúc mừng anh."

Lệ Thâm còn chưa kịp đáp, điện thoại trong tay Dư Vãn bỗng phát ra một câu: "Ngân quang của lầu Du Tiên là thích hợp nhất để đối ẩm dưới trăng. Có lòng rồi."

Dư Vãn: "..."

Để cô đi chết đi!

Cô nhanh chóng tắt điện thoại, muốn giả vờ như không có gì xảy ra, nhưng mà nơi này yên tĩnh như vậy, Lệ Thâm đã nghe được câu nói kia không sót chữ nào.

Là lời thoại anh lồng tiếng cho NPC Tạ Lương trong trò chơi.

Lệ Thâm hơi ngạc nhiên nhìn Dư Vãn, anh chỉ là vô tình nhìn thoáng qua thôi, Dư Vãn lại cảm thấy trong ánh mắt ấy đầy suy tư.

Bàn tay vừa bị đông lạnh đến mức cứng nhắc của cô bắt đầu đổ mồ hôi, cô vờ cười nhẹ một cái, nói với Lệ Thâm: "Chuyện đó, lúc trước không phải tôi đã nhắc tới hôn lễ của con gái giám đốc Hồ sao, Hồ tiểu thư chơi game này, cho nên tôi tìm hiểu một chút."

Lệ Thâm nghe cô giải thích xong, im lặng một lát rồi nói: "À, có nghe được giọng của tôi không?"

"..."

Chẳng lẽ cô phải nói, bởi vì cô chưa thể đạt đến cấp ba mươi, không thể mở khóa quán rượu nên chỉ có thể lên trang chủ xem video người khác đăng hay sao? Với lại sao anh ta cứ hỏi về điều này không dứt, cố ý à?

Hai từ bối rối hiện rõ trên mặt Dư Vãn, khác xa với hình tượng nữ ưu tú của xã hội trong tiệc cưới của Quách Đóng tiên sinh của cô.

Lúc này Lệ Thâm suy tư: "Tìm hiểu trò chơi bằng cách nghe giọng tôi cũng vô dụng, xem thêm video chiến đấu đi.""..."

Hiện tại Dư Vãn xác định anh ta là cố ý: "Ừ, tôi biết rồi, tôi đang mò mẫm cách chơi."

Dư Vãn không giỏi chơi game, Lệ Thâm rõ ràng hơn bất kỳ ai khác. Lúc còn học đại học, anh từng tìm cô để cùng nhau hack game, vậy mà ngay cả hack là gì cô ấy cũng không biết.

"Em biết chơi thật sao?"

"... Biết." Tuy rằng cô chẳng biết tại sao bị người ta giết hai lần, còn bị NPC ăn vạ, nhưng cô biết chơi mà.

Lệ Thâm gật đầu, nhưng anh vẫn không tin, với trình độ chơi game của Dư Vãn, có thể tìm được đường đi trong trò chơi đã là phát huy hơn hẳn bình thường. Nhưng anh không nói thêm gì, qua loa kết thúc chủ đề này: "Tôi đã tập luyện xong, đi về trước."

"À, vâng." Dư Vãn theo bản năng mà đáp lời, lại bỗng nhiên nhớ tới hot search của ngày đầu năm nay: "Đúng rồi, lần trước xem thời sự nói anh gặp tai nạn giao thông, anh có sao không?"

Nghe cô nhắc tới chuyện tai nạn, Lệ Thâm lập tức nhíu mày. Dư Vãn hơi buồn bực, cảm thấy mình hơi nhiều chuyện. Có lẽ sau khi chia tay, hai bên không nên quan tâm nhau nữa.

"Không có việc gì, tôi đi trước." Lệ Thâm hơi khó chịu, anh xoay người đi theo hướng ngược lại với Dư Vãn.

"Cái đó..." Dư Vãn gọi anh lại: "Nhà anh không phải ở hướng này ư?"

Cô chỉ vào đường xi măng bên kia.

"..."

Lệ Thâm bình tĩnh quay lại, bình tĩnh đi ngang qua người cô.

Hướng mà anh đi cũng là hướng của nhà Dư Vãn. Vì không để anh ta cho rằng mình đi theo anh, Dư Vãn đợi anh đi xa rồi mới một mình trở về.

Về đến nhà, Dư Vãn liền gọi điện thoại cho Chu Hiểu Ninh. Lúc này Chu Hiểu Ninh vừa tan ca, vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi: "Sao đấy? Muốn nhờ tớ bày cậu chơi game à?"

"Không phải, Ninh Ninh, tớ hỏi cậu, cậu có biết là Lệ Thâm cũng ở cùng tiểu khu với tớ không?"

Chu Hiểu Ninh sững sờ, nghĩ rằng mình nghe nhầm: "Cái gì? Lệ Thâm ở cùng khu với cậu?"

"... Cậu nhỏ giọng một chút."

"À..." Chu Hiểu Ninh nhìn xung quanh một vòng, cũng may đồng nghiệp đều đã đi về hết: "Cậu gặp ở đâu? Có paparazzi theo đuôi không?"

Dư Vãn mỉm cười nói: "Vừa nãy xuống lầu chạy bộ thì gặp."

Chu Hiểu Ninh: "..."Cô im lặng một lát rồi thốt lên một câu: "ahihi, giữa hai người là loại nghiệt duyên gì vậy?"

Dư Vãn tràn ngập đồng cảm: "Cậu ở bên này giúp tớ sửa sang lâu như vậy, mà không gặp anh ta một lần nào sao?"

"Không có nha, tớ toàn tập trung ngắm nhìn anh quản lý!"

Dư Vãn: "..."

Nếu Chu Hiểu Ninh không biết rõ tình hình, cô cũng không cần phải tiếp tục hỏi. Cô quay lại phòng ngủ mở máy tính và ngồi lên giường: "Vậy thì thôi, tớ tiếp tục nghiên cứu trò chơi."

"Khoan khoan, sau khi hai người gặp thì sao? Có nói gì không?"

"Chỉ tán gẫu vài câu thôi."

Chu Hiểu Ninh tận tình khuyên nhủ: "Cậu nói xem hai người có duyên như vậy, thực sự không xem xét việc quen lại sao? Trời cao cũng đang giúp hai người đó!"

Dư Vãn khẽ mím môi: "Nếu cậu không có gì để làm thì lên mạng bày tớ chơi game đi."

"Cậu đi mà tìm Lệ Thâm bày cậu chơi, tớ nhớ là anh ta cũng chơi game rất giỏi."

"... Tạm biệt." Dư Vãn cúp điện thoại, dựa người vào đầu giường.

Khu vực công viên Lệ Trạch có nhiều tòa nhà như vậy, sao lại trùng hợp đến thế, cô và Lệ Thâm lại chọn trúng gần nhau. Chẳng lẽ thực sự là duyên phận chưa hết?

Dư Vãn lắc đầu rũ bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu, đăng nhập vào game lần nữa.

Đêm nay cô vì tăng lên cấp ba mươi nên ngủ trễ hơn bình thường một chút, sáng hôm sau lại tự tìm tòi cả buổi sáng, tới chiều cũng không muốn chơi tiếp. Cô kiểm tra hộp thư và xem bản kế hoạch Đồ Giai Giai đã chỉnh sửa, còn đưa ra rất nhiều câu hỏi, Dư Vãn suy nghĩ một lúc, quyết định thay quần áo chạy tới công ty.

Lúc này Ngụy Thiệu và Triệu Hân đang họp, Đồ Giai Giai ngược lại là ngồi tại vị trí của mình, nhìn máy tính suy tư. Dư Vãn đi vào văn phòng kêu cô ấy một tiếng, Đồ Giai Giai vừa thấy cô tới liền la ầm lên như gặp quỷ: "Dư lão sư, không phải tổng giám đốc Ngụy cho chị nghỉ ư, sao chị còn đến công ty vậy?"

Dư Vãn nói: "Chơi game mệt quá, tôi ra ngoài hóng mát một chút."

Đồ Giai Giai: "..."

Cô cảm thấy Dư lão sư quá tài năng, người khác đều là mệt mỏi nên chơi game, chị ấy lại là chơi game mệt nên đi làm việc.

Ai không biết chắc sẽ nghĩ rằng chị ấy là game thủ.

"Dư lão sư, game của chị chơi sao rồi?" Đồ Giai Giai hơi tò mò.

Dư Vãn nghĩ nghĩ rồi nói: "Phong cảnh trong game khá xinh đẹp."

"... Hả?"

"Tôi vì ngắm phong cảnh nên dùng khinh công bay khắp nơi, sau đó làm mình té chết rất nhiều lần."

Đồ Giai Giai: "..."

Biết đâu lúc thi đấu với cô Hồ, Dư lão sư có thể kêu cô ấy trình diễn màn tự té chết, nói không chừng có khả năng thắng vì đánh bất ngờ.

"Đúng rồi, em cũng chơi game à?" Dư Vãn thấy dáng vẻ của Đồ Giai Giai, liền cảm thấy cô ấy thành thạo chơi game.

Đồ Giai Giai nói: "Em cũng biết chơi, nhưng mà bây giờ không có thời gian để chơi, bản kế hoạch trong tay em vẫn chưa sửa xong." Đồ Giai Giai nói tới đây thì nhíu mày: "Dư lão sư, chị đã đọc mail em gửi cho chị chưa ạ?"

"Đã xem, sách tôi đưa em xem chưa?"

"... Mấy cuốn sách đó quá đắt, tiền lương thực tập sinh một tháng của em chỉ có 1500 tệ."

"Không phải công ty bao cơm trưa cho em sao, bánh quy và đồ uống tại quầy giải khát cũng có thể ăn."

"... Vậy cũng không sống nổi đâu chị ơi." Đồ Giai Giai che mặt: "Em còn sắp không trả nổi tiền mạng."

Đồ Giai Giai người này khiến Dư Vãn nhớ về quá khứ của mình, cô nghe cô ấy phàn nàn và mỉm cười: "Em thấy vậy đó, lúc chị còn là thực tập sinh, ước chừng còn khổ hơn em nhiều."

Tác giả có lời muốn nói: Chương sau là hồi ức, hì hì! Công viên Lệ Trạch có ý nghĩa đặc biệt đối với Dư Vãn và Lệ Thâm, về sau sẽ còn xuất hiện rất nhiều.

Chương 9: Ăn thử miễn phí

Dư Vãn tìm được công việc lập kế hoạch đám cưới đầu tiên vào đầu tháng chín.

Công ty chỉ là một công ty nhỏ, cô mới vào nên chỉ có thể làm thực tập sinh. Tiền lương một tháng của thực tập sinh chỉ có tám trăm tệ, bao cơm trưa, còn lại không có gì thêm.

Với mức tiêu dùng của thành phố A, lương tám trăm tệ rất khó sống, Dư Vãn thuê một ngôi nhà vừa cũ vừa nhỏ đã mất sáu trăm tệ một tháng. Dư lại hai trăm tệ, cô còn phải dùng để đi tàu điện ngầm và xe búyt.

Dù vừa khổ vừa mệt, cô cũng không đổi ý trở về thành phố C. Đây là lần đầu tiên cô chống lại mẹ của mình, nếu cô từ bỏ nhanh như thế thì sau này sẽ không còn tư cách làm những việc như vậy.

Bởi vì không có tiền thừa mua đồ ăn ngon cho mình, Dư Vãn rất căng thẳng trong khoảng thời gian đó, cũng may hàng ngày siêu thị Tinh Quang đều có hoạt động ăn thử miễn phí khác nhau, tuần nào Dư Vãn cũng tới đó hai lần để cải thiện cuộc sống của mình.

Cô vô cùng cảm ơn ông chủ của siêu thị Tinh Quang, là ông ấy nuôi sống cô.

Khi tới ăn chực lần thứ ba, Dư Vãn không thể không đăng lên WeChat: "Món bít tết chiên trong siêu thị Tinh Quang hôm nay rất ngon nha, chỉ là tôi lo lắng nhân viên bán hàng sẽ nhận ra tôi, có bạn nào làm việc trong siêu thị Tinh Quang không, có thể cho tôi xin lịch làm việc của nhân viên bán hàng trong siêu thị không nè _ (: 3" ∠) _."

Hôm nay đúng dịp Lệ Thâm và bạn cùng phòng của cậu tới siêu thị Tinh Quang mua thức ăn, trong lúc đang xếp hàng chờ tính tiền, cậu tiện tay lướt WeChat thì thấy bài viết này của Dư Vãn.

Sau khi cậu thêm bạn WeChat với Dư Vãn, hai người cũng không nói chuyện qua, Lệ Thâm nhấp vào trang cá nhân của Dư Vãn, đáng tiếc là cô chỉ hiển thị các bài viết trong ba tháng gần đây.

Trong ba tháng, cô đã đăng hai bài viết.

Hôm nay thì trùng hợp thấy.

Lệ Thâm đọc xong bài viết, nhịn không được mà nở nụ cười. Cậu cất di động, nói với Trúc Can đang đứng phía trước: "Tớ chợt nhớ vẫn còn vài thứ cần mua, cậu tính tiền trước đi."

"Hả? Cậu còn muốn mua cái gì vậy?" Trúc Can đứng tại chỗ kêu Lệ Thâm, nhưng mà cậu đã chạy đi không quay đầu lại.

Cậu nhớ rõ khi cậu đang chọn đồ thì thấy một người lúc đi ngang qua quầy ăn thử bò tít tết, cậu thử nhớ lại thì thấy nữ sinh tóc dài hơi quen quen.

Là Dư Vãn, cô ấy vẫn chưa đi.

Lệ Thâm suy đoán rằng cô đã ở chỗ này ăn chực không ít miếng bò bít tết, người bán hàng bất mãn nhìn cô, Lệ Thâm bước tới, cầm một túi bò bít tết nhét vào trong tay cô: "Bạn thích ăn thứ này à? Tôi mời bạn ăn."

Bò bít tết được đặt trong tủ đông, bên ngoài bao phủ một lớp tuyết, Dư Vãn cảm thấy tay chợt lạnh, hơi mờ mịt ngẩng đầu lên. Đập vào mắt cô là một gương mặt rất đẹp, khóe môi của chủ nhân nó khẽ nhếch, tựa như là có thể làm ấm bàn tay lạnh lẽo của cô: "Ủa, là cậu à, Lệ Thâm?"

Nghe thấy cô ấy kêu tên của mình, Lệ Thâm còn vui hơn vừa rồi một chút: "Bạn còn nhớ rõ tôi à, Lily."

Dư Vãn: "..."

Tại sao tự dưng cô lại có thêm một cái tên tiếng Anh một cách quái lạ như thế?

Lệ Thâm nhìn nhân viên bán hàng một cái rồi lấy ra hai hộp bò bít tết từ tủ đông, kéo Dư Vãn tới phía trước: "Đi, tôi mời bạn ăn hai hộp."

"Ấy, nhưng mà..." Nhưng mà miếng bò bít tết này sắp chiên xong rồi! Cô đợi lâu rồi đó!

Cuối cùng cô chưa kịp thốt ra những lời này thì đã bị Lệ Thâm kéo đi. Bọn Trúc Can vừa tính tiền xong liền đi thẳng ra ngoài chờ Lệ Thâm. Lệ Thâm thấy cậu ta gửi tin nhắn tới, trả lời một câu: "Tớ còn có chút việc, các cậu về trường trước đi."

Trúc Can: Ủa?

Trúc Can: Cậu lại lén lút đi làm việc gì sau lưng bọn tớ?

Lệ Thâm: Hãy nhớ lại câu châm ngôn bốn từ dán trên đầu giường của cậu.

Trúc Can:...

Câu châm ngôn bốn từ cậu dán trên đầu giường là, liên quan gì mày.

Dư Vãn lén nhìn màn hình của Lệ Thâm một cái: "Nếu cậu có việc thì đi trước đi."

Chờ cậu ta đi rồi cô sẽ trả lại hai hộp bò bít tết.

Lệ Thâm cất di động, nói với cô: "Không có việc gì, sắp tới lượt của chúng ta rồi."

Dư Vãn hơi lúng túng: "Chỉ là không thể để cậu tiêu nhiều tiền..."

Lệ Thâm cười khẽ: "Hai hộp bò bít tết mà thôi, không đến mức dùng từ nghiêm trọng như tiêu nhiều tiền vậy đâu nhỉ?"

Dư Vãn nghiêm túc nói: "Hai hộp bò bít tết rất đắt đó!"

"..."

Lệ Thâm đơ người, bị dáng vẻ của cô chọc cười: "Ha ha ha, làm sao mà bạn lại sống thảm như thế, ba mẹ bạn không cho bạn phí sinh hoạt sao?"

Dư Vãn mím môi, rũ mắt xuống: "Tôi đã đi làm, sao có thể xin tiền người trong nhà."

Lệ Thâm vô cùng khiếp sợ: "Bạn đã đi làm? Bạn đã tốt nghiệp chưa?"

"... Tôi đã tốt nghiệp ba tháng."

Lệ Thâm: "..."

Cậu vẫn luôn nghĩ rằng cô ấy nhỏ hơn cậu.Dư Vãn có chút xấu hổ: "Nhìn tôi không giống người đã đi làm sao?"

Lệ Thâm đáp: "Nhìn cô giống mười tám tuổi." (Lúc này đã biết tuổi của nhau nên mình đổi cách xưng hô trong hồi ức)

Dư Vãn sửng sốt, sau đó cười ha ha: "Cậu thật là dẻo miệng!"

Lệ Thâm nhìn cô cười cũng nhếch miệng cười theo.

Tính tiền xong, hai người cùng nhau đi xuống lầu. Dư Vãn cầm trong tay bịch ni lông siêu thị, lén lút ngẩng đầu nhìn nam sinh cao hơn mình một cái đầu. Nhìn từ góc độ này, đường nét trên gương mặt cậu càng thêm rõ ràng, sóng mũi cao, hình dạng môi đẹp, mặc dù còn mang theo chút trẻ con nhưng đã có thể nhìn ra đường nét của một người đàn ông.

Dư Vãn nghĩ đợi cậu ta thêm vài năm nữa chắn chắc sẽ càng đẹp trai hơn bây giờ.

Lệ Thâm đột nhiên cúi đầu nhìn cô. Dư Vãn nhìn trộm bị bắt tại trận, vội vàng dời mắt, Lệ Thâm nhìn lỗ tai hơi đỏ của cô, nhịn không được nở nụ cười.

Có chút đáng yêu.

Dư Vãn nghe thấy người bên cạnh cười khẽ, lỗ tai càng đỏ hơn, cô vờ ho nhẹ để che dấu, lấy một hộp bò bít tết từ bịch ni lông ra đưa cho Lệ Thâm: "Này, chúng ta vẫn nên mỗi người cầm một hộp."

Lệ Thâm nói: "Ôi chao, nhưng mà chỉ có một bịch ni lông, cô muốn để tôi dùng tay cầm về sao?"

"..."

Ách, hình như hơi lạnh: "Vậy cậu dùng bịch ni lông, tôi bỏ bò bít tết vào túi của tôi là được."

Lệ Thâm vẫn không nghe lời: "Chỉ là hộp bò bít tết sẽ chảy nước, đến lúc đó làm túi của cô bị ướt cũng không sao à?"

Dư Vãn: "..."

Một nam sinh như cậu ta sao lại biết nhiều như vậy? Hơn nữa vừa rồi có phải cậu ta đang bán manh* hay không?

* Từ moe tiếng Nhật dùng Hán tự 萌 (manh), nên giới trẻ bên Trung Quốc mang chữ này về. "Bán manh" xuất phát từ cụm "mại manh" (卖萌) = bán (cái) moe. Bán manh có nghĩa là (cố) tỏ vẻ dễ thương.

Lệ Thâm cầm hộp bò bít tết cô vừa nhét vào tay cậu bỏ lại vào bịch ni lông cô xách: "Được rồi, tôi đã nói là mời cô ăn hai hộp, thiếu một hộp cũng không được."

Lỗ tai Dư Vãn lại có xu thế đỏ lên: "Nhưng cậu vẫn còn là học sinh, tôi ngại nha..."

Lệ Thâm nói: "Vậy thì thảm rồi, bởi vì có lẽ tôi sẽ còn khiến cô thêm ngại ngùng."

"Hả?" Cuối cùng Dư Vãn cũng ngẩng đầu nhìn cậu ta. Lệ Thâm nhếch môi, cười tươi hơn cả nắng nóng mùa hè: "Bởi vì tôi dự định mời cô uống trà sữa."

Lúc này Dư Vãn mới phát hiện, hai người bọn họ đúng lúc đi tới trước một quán trà sữa. Quán trà sữa này rất nổi tiếng tại siêu thị Tinh Quang, trước kia cô đến đây cũng có thể ngửi được mùi thơm của trà sữa từ khoảng cách rất xa, sau đó dốc sức hít mấy hơi, làm bộ như mình đã uống qua. Hôm nay cũng đã đi tới cửa, vậy mà cô lại không phát hiện ra.

... Đúng thật là, mê trai lỡ việc a.

"Đi thôi, nếu đã tới đây thì chúng ta vào ngồi đi." Lệ Thâm kéo Dư Vãn vào quán trà sữa, cậu rất có chừng mực mà nhẹ nhàng lôi kéo cổ tay của cô, nhưng với thời tiết bây giờ thì mọi người đều mặc áo thun tay ngắn, làn da của hai người vẫn phải chạm vào nhau.

Lòng bàn tay của Lệ Thâm còn nóng hơn Dư Vãn nghĩ, cô không biết rốt cuộc là lòng bàn tay cậu ta nóng hay cổ tay mình nóng.Đi đến trước quầy gọi món, Lệ Thâm liền buông tay cô ra, cậu ngẩng đầu nhìn các loại trà sữa trên bảng giá, nói với người phục vụ: "Cho tôi một trà ô long đào trắng, cô thì sao?"

"À... lấy cho tôi trà xanh shan tuyết đi."

Người phục vụ gõ trên máy tính vài cái, miệng lặp lại loại trà sữa bọn họ gọi: "Một ly trà ô long đào trắng, một ly trà xanh shan tuyết, có thêm kem không ạ?"

Dư Vãn nói: "Tôi không thêm kem."

"Thế còn anh đẹp trai này?"

"Bỏ thêm cho tôi một chút."

"Vâng, xin vui lòng chờ trong giây lát."

Lệ Thâm không hỏi tại sao Dư Vãn không thêm đá, nhưng Dư Vãn luôn cảm thấy có lẽ nam sinh sẽ mặc định là vì đến kỳ sinh lý, nên chủ động giải thích: "Dạ dày của tôi không được tốt, ăn đồ lạnh dễ bị đau dạ dày."

Lệ Thâm cười nói: "Ừm, tôi nhớ rồi."

Dư Vãn: "..."

Không phải đâu, cô nói điều này không phải để cậu ta nhớ kỹ! Cô chỉ không muốn xấu hổ mà thôi!

Sau khi trà sữa được làm xong, Dư Vãn thành kính mà uống một ngụm, sau đó xúc động đến mức chảy nước mắt.

Cuối cùng cô đã uống được! Không cần phải dựa vào trí tưởng tượng để uống trà sữa!

Lệ Thâm thấy cô như vậy, không thể không hỏi: "Có phải công việc của cô không được suôn sẻ hay không?"

Dư Vãn theo bản năng khuấy ống hút, nói với anh: "Cũng không phải, chủ yếu là bây giờ tôi còn là thực tập sinh, tiền lương quá thấp, một tháng chỉ có tám trăm tệ."

"Tám trăm tệ?" Lệ Thâm thực sự rất ngạc nhiên: "Tiền sinh hoạt của tôi một tháng không chỉ có tám trăm tệ, ông chủ của bọn cô cũng quá ác độc đi!"

"Hết cách rồi, cũng may công ty còn bao bữa trưa, bằng không tôi thực sự sẽ chết đói."

Lệ Thâm nghĩ đến trạng thái cô đăng, mỉm cười hỏi: "Cho nên cô đều đến đây mỗi ngày để ăn chực sao?"

Dư Vãn lại xấu hổ: "Cũng không phải là mỗi ngày, một tuần chỉ tới hai lần, hơn nữa..." Đợi đến khi nhân viên bán hàng ở đây đều biết mặt cô, cô lập tức đổi sang siêu thị khác.

"Hơn nữa cái gì?"

"Không có gì." Dư Vãn không định nói ra kế hoạch của mình, điều đó quá mất mặt: "Cảm ơn bò bít tết và trà sữa của cậu, đợi tôi được tăng lương, tôi cũng mời cậu đi ăn!"

"Một lời đã định đó nha, tôi sẽ chờ cô liên hệ tôi."

"Không thành vấn đề!" Dư Vãn hào phóng đồng ý, lại nhanh chóng ủ rũ: "Nhưng có thể sẽ đợi khá lâu, tháng sau tôi phải trả tiền thuê nhà."

Lệ Thâm nhẹ nhàng ngậm ống hút, ngước mắt nhìn cô: "Cô đang sống một mình à?"

"Ừm, nhà tôi ở nơi khác."

"Vậy cô có bạn bè hay người thân ở thành phố A không?"

Dư Vãn đáp: "Tôi có một người bạn cùng lớp đại học cũng đi làm ở thành phố A, chỉ có điều cô ấy đã có bạn cùng phòng, bọn họ thuê nhà cũng không lớn, tôi cũng không thể chen chung một chỗ với họ."

"Vậy à." Lệ Thâm gật đầu, lại hỏi cô: "Vậy cô đang làm việc gì?"

Dư Vãn: "Học lập kế hoạch đám cưới trong một công ty hôn lễ, tuy là tiền lương hơi thấp nhưng vẫn có thể học được. Gần đây cô giáo của tôi giao cho tôi tìm hiểu về trình độ trung bình của ngành chính sách hôn nhân ở thành phố A."

Lệ Thâm có vẻ rất tò mò về công việc của cô: "Làm sao để biết được, đi tham dự đám cưới sao?"

Dư Vãn nói: "Tôi nghĩ ra cách rồi, giả thành cô dâu chú rể đi đến các công ty chính sách đám hôn nhân khác để hỏi thăm, có thể sẽ nhanh hơn."

Lệ Thâm như là nghĩ tới điều gì, hai mắt cậu sáng ngời: "Tôi đây có thể giúp cô nha, hai chúng ta cùng nhau giả thành cô dâu chú rể, như vậy sẽ càng giống hơn."

Tác giả có lời muốn nói: Ngày đầu của năm nay là một chương hồi ức đầy ngọt ngào!

Hỏi đáp không thưởng ngày hôm nay: Ai sẽ không thể đứng lên?

A: Lệ Thâm

B: Lệ Cẩu Đản

C: Tất cả những ý trên đều đúng

Chương 10: Tay mơ

Mạch suy nghĩ của Dư Vãn bay đi xa, cuối cùng vẫn nhờ giọng nói của Đồ Giai Giai kéo cô trở lại thực tại: "Dư lão sư, chị cũng từng là thực tập sinh à?"

Dư Vãn cười một tiếng, gật gật đầu: "Đương nhiên rồi, tiền lương lúc ấy của tôi chỉ có tám trăm tệ, còn không có bánh ngọt với đồ uống."

"Hả? Làm thế nào mà chị sống sót được?" Đồ Giai Giai quả thực không dám tưởng tượng.

"Miễn là em thực sự muốn làm việc gì đó, sẽ luôn có cách để tiếp tục kiên trì." Dư Vãn cầm vài cuốn sách từ trên bàn của mình đưa cho Đồ Giai Giai: "Đây là những cuốn sách tôi đã đọc qua, nếu em không ngại thì lấy chúng về xem trước."

Đồ Giai Giai vội vàng nhận lấy: "Không ngại không ngại, cảm ơn Dư lão sư!"

"Chớ vội cảm ơn tôi, chuyện công việc vẫn phải dựa vào sự nỗ lực của em. Khi nào em có thời gian rảnh thì đi tới các công ty hôn lễ ở thành phố A tìm hiểu xem trình độ trung bình của ngành ra sao."

"Hử?"

"Hử cái gì mà hử, năm đó tôi cũng từng đi đến khắp các ngõ nhỏ phố lớn ở thành phố A để tìm hiểu." Chẳng qua lúc đó có Lệ Thâm đi cùng, cũng không cảm thấy có bao nhiêu vất vả: "Đưa bản kế hoạch của em cho tôi xem."

Hôm nay cô tới đây chủ yếu là vì muốn nói chuyện trực tiếp với Đồ Giai Giai. Hai người nói chuyện khoảng nửa tiếng mới xong. Đồ Giai Giai cực kì xúc động, để đền đáp Dư Vãn, cô nói: "Dư lão sư, em sẽ bày chị chơi game sau giờ tan làm tối nay!"

"Được thôi, tôi sẽ đợi em." Dư Vãn hoàn thành nhiệm vụ, rồi lấy túi của mình về nhà tiếp tục nghiên cứu trò chơi.

Sau khi Đồ Giai Giai tan làm về nhà, vì sợ để Dư Vãn chờ lâu nên ôm chén đũa tới ngồi trước máy tính, còn bị mẹ cô mắng một trận. Cô lên WeChat vẫy tay với Dư Vãn trước, sau đó vào game thêm bạn với cô ấy.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Dư lão sư?

Một viên cá viên: Tôi đây.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Chị mới cấp ba mươi mốt?

Một viên cá viên: Đúng vậy.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:... Em kéo chị đi tăng cấp trước, hay chị muốn gia nhập môn phái trước?

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Chị có biết Hồ tiểu thư thuộc môn phái nào không?

Một viên cá viên: Không biết, chỉ nghe tổng giám đốc Ngụy nói rằng cô ấy nằm trong top mười bảng xếp hạng cao thủ.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:... ojbk.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Vậy chị gia nhập vào Đào Hoa Trại đi.

Một viên cá viên: Đào Hoa Trại rất lợi hại sao?

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Không quá lợi hại, nhưng sẽ được tăng máu, có thể chết chậm hơn một chút.

Một viên cá viên:... Được.

Dư Vãn nghe theo đề xuất của Đồ Giai Giai, quyết định gia nhập Đào Hoa Trại và học kỹ năng cấp một của môn phái. Đồ Giai Giai chờ cô học xong liền mang cô đi đánh ải phó bản đơn giản, một là có thể cày cấp, hai là cũng có thể cho cô làm quen với những kỹ năng cô vừa học.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Chị đến huyện Rừng Thông đi, em đang chờ chị ở sau núi của Cố gia, chúng ta đi giết Tuyết Lang.

Một viên cá viên: Được.

Ba phút sau, Đồ Giai Giai nhịn không được thúc giục cô: "Dư lão sư, chị đang ở đâu? Sao vẫn chưa tới?"

Một viên cá viên: Chờ chút, tôi vẫn chưa tìm được đường.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:... Chị nhấp vào bản đồ ở góc phải phía trên, tìm phía sau núi của Cố gia và nhấp chuột, hệ thống sẽ đưa chị đến cửa truyền tống gần nhất.

Một viên cá viên: Ồ! Thì ra cũng có thể nhấp chuột vào bản đồ à. (⊙o⊙)

Một viên cá viên: Tôi đang suy nghĩ từ kinh thành chạy tới huyện Rừng Thông phải mấy bao lâu đấy.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:...

Hình tượng tinh anh mạnh mẽ vang dội trên xã hội của Dư Vãn trong lòng Đồ Giai Giai bị suy giảm trầm trọng vì một trận game.

Dư Vãn theo lời Đồ Giai Giai, sau khi tìm được cách truyền tống, không tốn bao nhiêu công sức thì đã đến sau núi của Cố gia. Đồ Giai Giai tổ đội với cô rồi dặn Dư Vãn tìm một chỗ an toàn để ẩn nấp, còn mình xông pha ra chiến trường giết sói. Hầu hết sói trên núi tuyết đều bị Đồ Giai Giai hạ gục, nhưng cũng có vài con cá lọt lưới nhào tới tấn công Dư Vãn, Dư Vãn không đánh lại chúng nó nên đành phải liên tục bơm máu cho mình. Đồ Giai Giai vừa giết chết vài con sói bao vây Dư Vãn thì thấy máu của cô còn dư lại không bao nhiêu, liền nói với cô: "Dư lão sư, chị sắp hết máu, đừng đứng nữa, ngồi xuống ngồi thuyền để hồi máu."

Cô gõ xong hàng chữ này rồi đợi một lát, thấy Dư Vãn còn đứng tại chỗ không nhúc nhích lại nói tiếp: "Sao chị còn chưa ngồi thuyền?"

Một viên cá viên: Ngồi thuyền như thế nào? Tôi không tìm được.Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:...

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Chị có thấy dấu hiệu nho nhỏ trên đầu nhân vật của chị không, nhấp vào nó và tìm biểu tượng người ngồi thuyền ở trang thứ hai, nhấn vào là được.

Một viên cá viên: Ồ!

Một viên cá viên: Tôi từng thấy qua nó trước đây, còn tưởng rằng là đang tập thể dục.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily:...

Được thôi. Bây giờ cô rất tò mò là rốt cuộc tại sao Dư lão sư lại muốn nhận đám cưới của Hồ tiểu thư.

Dư Vãn vừa xếp bằng ngồi thuyền, bỗng dưng có một con Tuyết Lang không biết từ đâu nhào tới, một ngụm cắn chết cô.

Màn hình chuyển sang màu xám, bắt đầu hiển thị đếm ngược để hồi sinh.

Dư Vãn: "..."

Đồ Giai Giai: "..."

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Cô Dư, sao chị lại xui xẻo đến thế chứ...

Một viên cá viên: Orz.

Một viên cá viên: Quên đi, tôi tự mò mẫm thêm lát nữa đã.

Thật trùng hợp tôi cũng tên Lily: Vậy cũng được, chị xem hướng dẫn chiến đấu nhiều một chút, em offline trước.

Một viên cá viên: Ừm ừm.

Dư Vãn nhìn trạng thái của Đồ Giai Giai biến thành ngoại tuyến, thầm thở dài. Cô thực sự không giỏi chơi game, tệ đến mức người ta cũng không muốn kéo cô.

Trong khi Dư Vãn đang lăn lộn với trò chơi, Lệ Thâm còn đang ở đài truyền hình quay phim. Hằng năm ABA đều sẽ quay một bộ phim tài liệu, mỗi lần là mỗi chủ đều khác nhau, nhưng đều được quay chỉnh hoàn hảo và được tiến hành trong nhiều năm. Giờ đây nó đã trở thành một trong những chương trình đặc trưng của đài truyền hình. Lần này Lệ Thâm là vì đáp ứng lời mời của tổ chương trình, đến đây để lồng tiếng cho phim tài liệu.

Trước đây chương trình này lần nào cũng đều mời diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp hoặc MC lâu năm đến lồng tiếng, về trình độ làm việc của bọn họ thì không cần bàn cãi. Nhưng mấy năm nay rating của chương trình liên tục giảm xuống, trước mắt thấy chương trình sắp hết tuổi thọ, tổ chương trình không thể không nghĩ tới cách khác.

Mời Lệ Thâm đến lồng tiếng là quyết định táo bạo của bọn họ. Là một ca sĩ chuyên nghiệp, giọng nói của Lệ Thâm rất có sức hấp dẫn, nhưng lồng tiếng là một chuyện khác. Ban đầu đạo diễn còn có chút lo lắng, sau khi nghe Lệ Thâm đọc thử một đoạn thì hài lòng đến mức gật đầu liên tục.

Phát âm của anh rất chuẩn và cũng biết cách sử dụng giọng nói của mình như thế nào.

Buổi ghi âm sẽ kéo dài liên tục trong vài tiếng đồng hồ, trong lúc Lệ Thâm đang nghỉ ngơi thì thấy Ngô Miện tới đài truyền hình. Ngô Miện tới đây là vì có việc khác, khi nghe nói Lệ Thâm đang ở chỗ này thì lập tới đây xem thử."Sao rồi, có suôn sẻ không?" Hắn ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Lệ Thâm, tay phải cầm di động, giao diện đang dừng ở giao diện WeChat. Lệ Thâm uống một ngụm nước ấm do trợ lý đưa tới: "Cũng được."

Ngô Miện biết anh ta giữ giọng để lồng tiếng, nên cũng không trách anh mới nói hai từ đã muốn đuổi mình đi: "Hiện nay giá thị trường không được ổn, mọi người đều gặp khó khăn, ABA lại lấy hết báu vật đè lên người cậu."

Lệ Thâm không quan tâm: "Bọn họ mời Kiều Dĩ Thần tới soạn nhạc."

Ngô Miện nói: "Đến lúc đó rating không đạt lại ném cho Kiều Dĩ Thần ôm trọn, dù sao công ty của chúng ta cũng quen tay rồi."

Lệ Thâm: "..."

Vợ của Kiều Dĩ Thần là Đinh Mông cũng tham gia <Âm Thanh Của Thiên Đường> và được ra mắt, cuộc thi này là do Tinh Diệu và đài truyền hình cùng nhau làm, theo hợp đồng thì người đạt hạng nhất phải kí hợp đồng với Tinh Diệu. Năm đó Đinh Mông thi đấu giành được hạng nhất, chỉ có điều Kiều Dĩ Thần coi thường bài hát do Tinh Diệu viết cho cô ấy, nên kéo Đinh Mông vào công ty của mình.

Mặc dù cũng đã bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, nhưng hai vợ chồng bọn họ cũng bị xếp vào sổ đen của Tinh Diệu kể từ đây.

Lệ Thâm là nghệ sĩ của Tinh Diệu, nhưng bản thân anh không có ý kiến gì với Kiều Dĩ Thần, thậm chí còn có chút tán thưởng tài năng của anh ta: "Rating không cao thì trước tiên phải xem lại chính mình."

Ngô Miện lướt WeChat, khẽ cười một tiếng, không bình luận thêm gì. Một lát sau, hắn phụt cười: "Cậu đoán xem tôi vừa nhìn thấy gì?"

Lệ Thâm cũng không có hứng thú đi đoán.

Ngô Miện rất phấn khích: "Hồ Kiều vậy mà lại thật sự dùng kế hoạch đám cưới làm tiền cược để thi đấu với cô ấy, buồn cười chết đi được."

Lệ Thâm hơi nhíu mày, anh nhớ rằng đêm đó Dư Vãn có nói với anh là đang nghiên cứu trò chơi mà Hồ Kiều đang chơi, nhưng lại không nhắc đến việc sẽ thi đấu với Hồ Kiều.

"Thi đấu?" Anh nghiêng đầu nhìn Ngô Miện. Ngô Miện đưa màn hình di động tới trước mặt anh, chỉ vào bài đăng mới của Hồ Kiều: "Muốn người ta thắng cô ấy mới chịu xem kế hoạch của người ta, nghề lập kế hoạch đám cưới hiện nay cũng không dễ làm."

Lệ Thâm nhìn bài đăng của Hồ Kiều một cái rồi dời mắt. Hồ Kiều vừa rảnh rỗi vừa có tiền, ở trong game cũng được coi như là cao thủ trong cao thủ, muốn Dư Vãn đánh thắng cô ta... Dù Hồ Kiều chỉ là một người bình thường, cô ấy cũng không đánh lại.

"Anh Thâm, đạo diễn hỏi anh đã nghỉ ngơi xong chưa, có thể bắt đầu thu âm đoạn tiếp theo sao?" Trợ lý của Lệ Thâm chạy tới, cắt ngang suy nghĩ của anh. Lệ Thâm gật gật đầu, đứng dậy từ ghế sô pha.

Sau khi kết thúc việc ghi âm, Lệ Thâm về đến nhà cũng đã hơn mười giờ. Anh thay một bộ quần áo rồi ra cửa chạy bộ. Trước kia chạy việt dã trong quân đội, anh chỉ mất hai mươi phút, chạy tự do 10 km cũng không tốn bao nhiêu thời gian của anh.

Vừa chạy xong vòng đầu tiên, anh lại thấy Dư Vãn ngồi dưới cột đèn đường chỗ cũ. Dư Vãn dường như đã chạy xong và đang định trở về, Lệ Thâm thả chậm vài nhịp chân, cuối cũng vẫn quyết định đuổi theo.

Dư Vãn nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, theo bản năng quay đầu lại nhìn. Vào cái đêm mùa đông lạnh lẽo này, Lệ Thâm chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng và quần thể dục, chạy tới từ con đường phía bên kia. Cô hơi sững sờ, đứng yên tại chỗ.

Tối nay lúc mới ra ngoài chạy bộ, cô cũng không nghĩ rằng sẽ gặp lại Lệ Thâm, cô không biết rốt cuộc là mình muốn gặp anh hay không muốn gặp, tóm lại là cô vẫn ra ngoài. Bây giờ thật sự gặp được anh ta, cô lại cảm thấy luống cuống, giống như quay trở lại thời điểm cô vừa gặp anh ta.

Khi Lệ Thâm chạy tới bên cạnh cô thì dừng lại, Dư Vãn lo lắng khung cảnh quá yên tĩnh sẽ biểu hiện rõ tiếng tim đập của mình, chủ động mở miệng chào hỏi với anh: "Anh lại đang chạy bộ?"

Lệ Thâm "ừ" một tiếng, tùy ý nói: "Tôi đều chạy vào mỗi tối."

"À..."

"Em cũng thích chạy bộ từ khi nào vậy?" Trong trí nhớ của anh, Dư Vãn không phải kiểu người thích vận động.

Dư Vãn nói: "Hai ngày nay vẫn luôn ngồi trước máy tính chơi game, cho nên buổi tối mới ra ngoài chạy bộ."

"Ừm." Lệ Thâm nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy chơi game sao rồi?"

... Vô cùng tệ.

Dư Vãn nghĩ thầm như vậy, trên mặt lại mỉm cười: "Cũng được."

"Thật sự cũng được?"

"Thật sự." Khi Dư Vãn nói hai từ này, trong lòng có cảm giác là Lệ Thâm sẽ không tin điều đó.

Nhưng vậy thì sao? Chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.

Lệ Thâm im lặng một hồi rồi mở miệng nói: "Tôi chạy bộ tiếp đây."

"Ừ." Dư Vãn nhích sang một bên, tựa như là sợ mình chắn đường của anh ta. Lệ Thâm cau mày, nhìn bóng dáng gầy gò của Dư Vãn dưới ánh đèn. Một con mèo đi lạc trong bụi cỏ bên đường chạy nhanh qua, chỉ để lại một đợt run nhẹ của lá cây. Trong đêm yên tĩnh, Lệ Thâm nghe thấy mình nói: "Nếu không thì tôi chơi game cùng em."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau