NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 41 - Chương 45

Chương 28-2: Vãn Vãn, đợi sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi

Ngày thứ nhất là thử việc, ông chủ cũng không xác định được khách quen trong quán bar sẽ có phản ứng gì khi đột nhiên quán có ca sĩ, nhưng có lẽ Lệ Thâm là minh tinh trời sinh, cậu đứng ở đó, ánh mắt của mọi người sẽ tự nhiên tập trung vào trên người cậu.

Tối hôm đó hiệu quả biểu diễn của Lệ Thâm vô cùng tốt, khách hàng rất thích cậu, ông chủ giữ cậu lại, tiền lương khá giống với đa số các quán bar khác, mười ngày kết toán một lần.

Lệ Thâm vừa về nhà đã hào hứng ôm lấy Dư Vãn xoay một vòng, Dư Vãn cũng vui mừng thay cậu, lúc cô nấu mì tôm còn xa xỉ bỏ thêm một cây lạp xưởng hun khói và dùng nó để chúc mừng: "Chúc mừng anh bước đầu thuận lợi! Minh tinh mới của giới âm nhạc trong tương lai sắp xuất hiện rồi!"

"Cảm ơn em, Vãn Vãn!" Lệ Thâm nước mắt đầm đìa nhìn Dư Vãn, trông rất cảm động: "Đợi anh nổi tiếng, chúng ta sẽ có thể mua được một căn nhà lớn cạnh công viên Lệ Trạch rồi nuôi một con chó!"

"Ừm!" Dư Vãn giơ tô mì tôm về phía công viên Lệ Trạch: "Sẽ có một ngày chúng ta chuyển đến đó, tới thôi, cạn ly!"

"Cạn ly!"

Thời gian làm việc ở quán bar thường bắt đầu từ chín giờ tối, kết thúc lúc gần rạng sáng một hai giờ. Từ lúc Lệ Thâm bắt đầu đi hát ở quán bar, Dư Vãn đã bắt đầu ngủ một mình.

Lúc ngủ say vào đêm khuya sẽ đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, sau đó có người chui vào chăn và dán lên lưng mình, ôm lấy mình từ phía sau.

Dư Vãn biết Lệ Thâm trở về, cô cọ cọ tại ngực cậu hai lần, sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Vào ngày thứ mười hát tại quán bar, ông chủ quán bar kết toán tiền lương đầu tiên cho Lệ Thâm, tiền lương cũng không quá cao, nhưng đủ để cải thiện cuộc sống của cậu và Dư Vãn.

Lệ Thâm nhận lấy tiền hẹn Dư Vãn trước, nói đêm nay mời cô ăn cơm.

Địa điểm vẫn ở siêu thị Tinh Quang như cũ, hai người vui vẻ ăn xong một nồi lẩu rồi nắm tay đi dạo trong siêu thị.

Siêu thị đã bắt đầu bán trang phục mùa xuân, rất nhiều quần áo mùa đông được giảm giá, Lệ Thâm nói muốn mua cho Dư Vãn một bộ, Dư Vãn nghĩ ngợi một hồi và quyết định dùng tiền mua quần áo để mua đồ ăn.

Lệ Thâm lôi kéo tay cô và nhìn cô nói: "Vậy thì chúng ta xuống lầu dưới của siêu thị mua đồ ăn ngon!"

"Được thôi! Em muốn ăn khoai tây chiên!"

"Đi thôi! Mỗi hương vị mua hai bịch cho em!"

Hai người vui vẻ đi tới phía trước, khi đi ngang một cửa hàng giày nữ, tầm mắt Dư Vãn không khỏi liếc qua vài lần.

Lệ Thâm nhạy bén phát hiện, cậu nhìn qua và hỏi cô: "Em muốn mua giày à?"

Dư Vãn lắc đầu: "Không có, giày của cửa hàng này rất đắt."Lệ Thâm khẽ nheo mắt, vẻ mặt hiện tại của Dư Vãn không so với dáng vẻ lúc cậu nhìn thấy guitar lần trước, muốn mua lại không mua nổi không khác bao nhiêu.

"Trong hôn lễ lần trước em phụ trách, loại giày mà cô dâu mang chính là thương hiệu này, phải xem tiệm giày cao gót này cho kĩ chứ." Dư Vãn nhìn lại vài lần sau đó kéo Lệ Thâm xuống lầu: "Đi thôi, chúng ta đi mua khoai tây chiên!"

"Ừ, đi thôi."

Sau này Lệ Thâm lại tự mình tới tiệm này một lần nữa, giá giày trong cửa hàng này đúng là rất cao, cậu nhìn vài đôi mình cảm thấy khá được, giá của chúng đều là năm chữ số, cuối cùng chỉ có thể mỉm cười xin lỗi người bán hàng.

Nụ cười của cậu cũng làm đóa hoa ngay tim của người bán hàng nở rộ, chị gái bán hàng xinh đẹp chủ động nói với cậu: "Những đôi này đều là kiểu mới của mùa xuân, nếu cậu thích thì tôi có thể giảm giá cho cậu, thấp nhất là mất 85% giá ban đầu."

Lệ Thâm tính nhẩm một chút, dù là 85% thì cậu cũng không mua nổi, cậu trả lại giày và nói với nhân viên: "Hiện tại tôi không đủ tiền, nhưng ngày nào đó tôi sẽ mua được, cảm ơn chị."

Cậu nói xong thì lập tức đi ra ngoài, nhân viên nhìn bóng lưng của cậu, thầm nghĩ cô gái nào lại may mắn như thế mà gặp được một anh bạn trai đáng yêu như vậy! Sao cô lại không gặp được chứ!

Từ đó về sau, mỗi lần Lệ Thâm nhận được tiền lương kết toán đều đưa Dư Vãn tới siêu thị Tinh Diệu Quang để ăn uống. Một phần tiền còn lại dùng để chi tiêu hàng ngày, một phần dành dụm để mua giày cao gót cho Dư Vãn.

Mặc dù mỗi lần dành dụm không nhiều, nhưng người Trung Quốc không bao giờ thiếu bền bỉ và nghị lực! Lệ Thâm tin chắc rằng, Ngu Công có thể dời núi, Tinh Vệ có thể lấp biển, cậu cũng hoàn toàn có thể mua được giày cao gót cho Dư Vãn!

Khi ấy cậu hát trong quán bar cũng gặp phải một số vấn đề. Bởi vì bản thân quá ưu tú, chẳng bao lâu Lệ Thâm đã trở thành ca sĩ nổi tiếng tại Thanh Nam Ngõ, nhiều người đến đây uống rượu đều nghe nói bên này có nam sinh viên đang hát.

Muốn ca hát tại quán bar, điều kiện trước tiên chắc chắn là phải hát thật hay, Lệ Thâm không chỉ hát hay mà còn là nam sinh viên có ngoại hình đẹp trai, điều này đương nhiên hấp dẫn càng nhiều khách hàng tới xem cậu.Dĩ nhiên là ông chủ quán bar rất vui mừng, doanh thu tăng lên không ngừng, nhưng Lệ Thâm lại từng bị nữ khách hàng quấy rối không chỉ một lần, còn có người cả gan đưa thẻ phòng cho cậu.

Lệ Thâm đã giải thích rất nhiều lần rằng mình đã có bạn gái, nhưng vẫn có nữ khách hàng thích trêu chọc và đùa giỡn cậu. Lệ Thâm không nói mấy chuyện này cho Dư Vãn, chỉ bảo ông chủ nghĩ cách giải quyết. Cho đến một ngày Dư Vãn lén tới quán bar nghe cậu hát, súyt chút nữa tưởng đây là quán bar chuyên phục vụ nữ sĩ – đám người ngồi xung quanh Lệ Thâm đều là nữ khách hàng! Còn ăn mặc cực kỳ gợi cảm!

Tất nhiên là Dư Vãn không vui, khuya về đến nhà không thèm để ý Lệ Thâm, Lệ Thâm đáng thương nhìn cô: "Vãn Vãn, mặc dù có rất nhiều nữ khách hàng có ý xấu đối với anh, nhưng anh vẫn luôn giữ mình trong sạch!"

"..." Haha. Dư Vãn nhìn cậu: "Mẹ tôi thường nói, miệng đàn ông gạt người lẫn ma, đương nhiên là bây giờ anh sẽ nói như vậy."

"Anh không có, không tin thì em hỏi ông chủ quán bar đi!" Lệ Thâm xém chút nữa đã chỉa tay lên trời để thề: "Anh đã nói việc này với ông chủ, ông ấy nói sau này sẽ chú ý giữ khoảng cách giữa khách hàng và ca sĩ!"

"Hừ!"

"Vậy em muốn sao mới không tức giận nữa!" Lệ Thâm nói, không tự giác mà bắt đầu làm nũng.

Dư Vãn nghĩ một lát rồi nói: "Em muốn ký tên lên cây guitar của anh để cho mọi người biết rằng anh đã có bạn gái."

"Hả?" Lệ Thâm ngẩn người.

Dư Vãn nói là làm liền, lập tức lấy một chai nước sơn móng tay từ trong ngăn kéo ra, nở nụ cười nhìn Lệ Thâm: "Dùng chai sơn móng tay này để ký, đưa em xem thử ký nơi nào cho thích hợp."

Lệ Thâm thấy cô chuẩn bị ký thật thì liều mạng che lại guitar của mình: "Vô dụng thôi, anh đã nói anh có bạn gái rất nhiều lần! Bọn họ không chịu nghe!"

"Anh nói khác với việc em ký tên lên nó!"

"Aaa Vãn Vãn! Cây guitar này là do chúng ta bỏ hơn mười nghìn tệ để mua, em nhẫn tâm ra tay với nó sao!"

Dư Vãn chợt dừng lại, tựa như có chút không nỡ: "Vậy em ký ở phía sau?"

Lệ Thâm liều mạng lắc đầu.

Cuối cùng Dư Vãn lấy một tờ hình dán từ đâu đó không biết, kéo phần giấy phía sau xuống và dán vào mặt sau guitar.

Tác giả có lời muốn nói: Nói trước cho các bạn biết, lúc trước bọn họ chia tay không phải vì Dư Vãn hiểu lầm Lệ Thâm có quan hệ gì với chị gái nào đó trong quán bar [che mặt].

Chương 29: Anh có còn sẵn lòng chen chúc trong căn nhà nhỏ cùng với Dư Vãn không?

Lệ Thâm nhẹ nhàng nhếch môi nhìn tờ giấy đã phai màu.

Lúc ấy anh cảm thấy có tình uống nước cũng no, bây giờ anh có còn sẵn lòng chen chúc trong một căn nhà nhỏ ăn mì tôm cùng với Dư Vãn không?

Không. Anh không thể chịu được Dư Vãn đi theo mình mà thê thảm như vậy.

Trúc Can hỏi anh có muốn theo đuổi Dư Vãn lại không, ngay lúc anh thấy chiếc áo sơ mi nam treo trong nhà Dư Vãn đã muốn xông tới đánh người, anh biết mình rất muốn. Trong hai năm đi lính, anh vẫn luôn canh cánh trong lòng về chuyện Dư Vãn nhẫn tâm chia tay với mình, anh dùng hết tất cả biện pháp để ép buộc mình quên người này.

Nhưng mà anh không làm được.

Trong nửa năm gặp lại Dư Vãn này, anh liên tục chế giễu những chuyện mình làm, mỗi lần anh đều trách cứ bản thân tại sao mình lại không có mặt mũi như vậy, nhưng tiếp theo vẫn làm như thế.

Anh không muốn tiếp tục như thế, chuyện chia tay đã qua lâu rồi, anh không muốn lại bị thứ này níu chân. Nếu không quên được thì cứ làm theo tiếng lòng vậy.

Anh lật đàn ghi ta lại, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dây đàn và gảy lên khúc dạo đầu của. Lili nghe thấy tiếng động từ phòng anh, nó chạy tới ngậm mở cửa phòng, Lệ Thâm nhìn thoáng qua phía cửa và khẽ nhếch môi.

Hôn lễ của Hồ Kiều đã gần ngay trước mắt, lần này Dư Vãn chắc hẳn bận tối mắt tối mũi. Mặc dù Trúc Can đã nói theo đuổi bạn gái cần chú ý hiệu suất, nhưng anh vẫn muốn đợi hôn lễ của Hồ Kiều kết thúc mới đi gặp Dư Vãn.

Lệ Thâm đoán không sai, mấy ngày nay Dư Vãn bận muốn phát điên. Công ty bọn họ có bộ phận chuyên phụ trách sắp xếp hiện thường hôn lễ, nhưng vì hiện trường của Hồ Kiều rất rộng lại rất phức tạp, nhân lực không đủ nên phải tìm thêm ngoại viện. Dư Vãn làm tổng kế hoạch sư của hôn lễ, một cọng cỏ tại hiện trường cũng phải tự mình tới xem, ngay cả các phân đoạn nhỏ cũng không dám lơ là.

Bởi vì Thập Lý Sơn Thủy cách thành phố A hơi xa nên sau một hồi thảo luận, mọi người quyết định đặt phòng khách sạn gần đó để tiện cho việc tiến hành bố trí hiện trường. Hồ Kiều rất quan tâm tới hiệu quả đèn Khổng Minh, sau vài lần sửa đổi thì cũng làm cô ta gật đầu.

Ngày 26 tháng 4, hôn lễ được cử hành diễn tập lần đầu, chủ yếu để cô dâu chú rể, cha mẹ hai bên và phù rể phù dâu làm quen với trình tự. Dưới sự dẫn dắt của MC, diễn tập được lần lượt tiến hành, tới phiên phù rể lên sân khấu phát biểu đôi lời chúc phúc, hắn lại liên tục quên lời vì căng thẳng.

Phù rể lên sân khấu phát biểu là bạn thân của Du Thế Mẫn, bề ngoài trông có vẻ nhanh nhẹn nhưng vừa bước lên sân khấu đã bắt đầu lắp bắp.

Hồ Kiều đứng phía dưới nghe hắn nói ngập ngừng cũng nhíu mày lại, phù rể tự nói một lát, cuối cùng không thể nói nữa thì dừng lại hỏi Dư Vãn: "Lúc đó tôi có thể cầm bản thảo lên bục nói không?"

Hồ Kiều càng nhíu chặt lông mày, Dư Vãn vội vàng nói: "Hay là thế này, tôi sẽ học thuộc bản thảo của anh, tới lúc đó tôi đưa cho anh một bộ tai nghe, tôi đứng phía dưới nói một câu, anh lặp lại theo là được."

"Vậy cũng được."

"Tôi gọi người đem tai nghe tới, chúng ta thử trước xem." Dư Vãn gọi đồng nghiệp mang tai nghe tới và đeo vào diễn tập với phù rể.

Ngoài rắc rối nhỏ của phù rể, buổi diễn tập đầu tiên đã thuận lợi làm xong. Dư Vãn trở lại khách sạn, cô mệt đến mức không muốn nhúc nhích, chỉ cần nằm lên giường một giây cũng có thể ngủ.

Ngay lúc cô sắp ngủ thiếp đi, điện thoại cất trong túi bỗng nhiên reo lên, cô mơ màng tìm một lát mới bắt máy.

"Alo."

Người bên kia nghe thấy giọng cô thì hơi dừng một lát, trông có vẻ ngạc nhiên: "Em ngủ rồi à?"

Giọng nói này lập tức làm Dư Vãn tỉnh ngủ, cô nhìn sang màn hình điện thoại, người gọi tới đúng là Lệ Thâm.

"Vẫn chưa, vừa mới về khách sạn, có hơi mệt."

Lệ Thâm hỏi cô: "Tôi thấy tin trên WeChat của Hồ Kiều, hôm nay bọn em diễn tập?"

"Đúng vậy."

"Có thuận lợi không?"

"Cũng được, ngày kia phải diễn tập lại lần nữa." Dư Vãn nói xong thì đi tới ngồi xuống ghế sô pha: "Gần đây công việc của anh rất vội à, ngày 29 có tới không?"

"Có, ngày hôm đó không có lịch trình, không cần thu âm."

Dư Vãn cười nói: "Xem ra mặt mũi của Hồ tiểu thư rất lớn đó nha."

Lệ Thâm cũng nở nụ cười, nghe vào ban đêm có vẻ như càng dễ dàng khiến người chìm đắm trong nó hơn ban ngày.

"Đúng rồi, tôi gọi điện là vì muốn nói với em, hôm nay Trúc Can cầu hôn."

Dư Vãn ngồi thẳng người: "Thật vậy chăng? Thành công không?"

"Ừ, thành công, bạn gái của cậu ấy nói rất thích cách sắp xếp hiện trường, đặc biệt là bàn bánh ngọt màu hồng san hô kia."

"Haha, vậy thì tốt rồi, bao giờ bọn họ kết hôn thế?"

"Vào tháng sáu, nhưng sau khi nghe được em vừa tiếp một đơn ba mươi triệu, cậu ta không dám tìm em lên kế hoạch.""Hahahahahaha, không phô trương như vậy đâu."

"Em không cần bận tâm tới chuyện hôn lễ của bọn họ, chuyên tâm làm việc của em đi." Lệ Thâm đang nói thì Lili đã vọt tới, giống như biết được Dư Vãn ở đầu dây bên kia mà liên tục sủa với chiếc điện thoại.

Dư Vãn nói: "Là Lili à, nghe giọng có vẻ rất phấn chấn đấy."

Lệ Thâm đè Lili lại, không cho nó quấy rối và trả lời Dư Vãn: "Ừ, cứ đến tối lại bắt đầu sủa, xem ra thực sự muốn bị người nấu lẩu thịt chó."

"..." Quá ác độc: "Anh đừng dọa nó."

"Gâu gâu gâu!"

Lệ Thâm cười một tiếng: "Lá gan của nó quá lớn, coi trời bằng vung luôn rồi."

"Gâu gâu gâu!"

"Tôi phải răn dạy Lili lại, không quấy rầy em, ngủ sớm đi."

"Ừm, anh cũng ngủ sớm."

"Ừ." Lệ Thâm vừa nói xong thì chợt dừng lại, sau đó nói tiếp: "Hẹn ngày 29 chúng ta gặp lại."

Dư Vãn cảm thấy đây là một lời tạm biệt bình thường, bởi vì ngày 29 bọn họ đều sẽ xuất hiện trong hôn lễ của Hồ Kiều, nhưng tâm trạng của cô lại trở nên ái muội một cách kỳ lạ.

Có lẽ vì buổi tối luôn khiến người ta trở nên cảm tính hơn.

"Ừm." Cô lên tiếng và kết thúc cuộc gọi đến từ Lệ Thâm. Điều thần kỳ đó là sau khi trò chuyện với Lệ Thâm xong, cô giống như được ngâm mình trong nước ấm, cảm giác mệt mỏi trong người đều biến mất.

Dư Vãn mỉm cười, đặt điện thoại xuống và đi tắm rửa.

Lần diễn tập thứ hai tiến hành nhanh hơn lần đầu tiên, quy trình không có vấn đề gì, nhưng Dư Vãn lo lắng tâm lý của cô dâu chú rể sẽ gặp vấn đề.

Có rất nhiều cô dâu sẽ nảy sinh lo âu trước khi kết hôn, nghiêm trọng hơn có thể là lùi bước trước khi ra trận. Dư Vãn từng gặp được một cô dâu nói với cô rằng không muốn kết hôn trước lúc nghi lễ bắt đầu.

Vì tránh loại tình huống này phát sinh, Dư Vãn nghĩ mình nên quan tâm đến sức khỏe tâm lý của cô dâu một chút.

Tối nay Hồ Kiều và Du Thế Mẫn đều ở lại Thập Lý Sơn Thủy, xe kết hôn ngày mai cũng chỉ chạy chạy trên đường để tượng trưng. Nhưng theo quy tắc, đêm nay chú rể và cô dâu phải tách ra ở riêng, Dư Vãn gọi điện cho Hồ Kiều trước để nói rằng muốn xác nhận một số công việc cho ngày mai, Hồ Kiều nhanh chóng đồng ý và bảo cô đi thẳng tới phòng cô ta.

Hồ Kiều ở tại phòng tốt nhất Thập Lý Sơn Thủy, Dư Vãn tới nơi, vừa gõ cửa phòng đã nghe tiếng Hồ Kiều phát ra từ bên trong: "Cửa không khóa, vào đi."
"Vâng, làm phiền Hồ tiểu thư." Dư Vãn đẩy cửa đi vào và bước tới phòng khách thì thấy Hồ Kiều đắp mặt nạ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

Hồ Kiều không nhìn cô, chỉ chăm chú vào màn hình: "Tôi đang chơi game với Thế Mẫn, cô ngồi đợi chút đi."

Dư Vãn: "..."

Cô cảm thấy tâm lý của cô dâu chú rể không có vấn đề gì, nhưng tâm lý của cô cần có người quan tâm một chút.

"Đúng rồi, không phải cô cũng có account trong game à, cô muốn đăng nhập vào không, hôm nay tôi và Thế Mẫn dùng acc khác tổ chức hôn lễ lần nữa và chuẩn bị 9999 bao lì xì loại 99.99, cô cũng vào nhận đi."

Dư Vãn: "..."

Tạm biệt.

Cô đơn giản trò chuyện với Hồ Kiều hai câu, nhắc nhở cô ta ngủ sớm rồi dứt khoát rời đi.

Vào ngày diễn ra hôn lễ, Dư Vãn dậy lúc năm giờ sáng để phụ cô dâu trang điểm. Bởi vì trang phục cần mặc lúc cử hành nghi lễ là hôn phục cổ phong trong game, Hồ Kiều đã đặc biệt nhuộm đầu tóc vàng của mình thành màu đen.

Cô dâu trang điểm rất tốn thời gian, Dư Vãn nhìn màu trời chuyển từ đen nhánh sang đầy ánh nắng mặt trời, cuối cùng Hồ Kiều cũng chuẩn bị xong trước giờ lành.

Dựa theo quy trình mà đi đón dâu xong, chú rể bắt đầu đứng ở ngoài nghênh đón khách khứa liên tục tới, còn cô dâu trở lại phòng trang điểm để đổi bộ hỉ phục thứ hai.

Nhiếp ảnh gia và người quay phim quay chụp lại toàn bộ hành trình của cô ta, Dư Vãn thấy bên này không còn việc gì thì ra ngoài dạo một vòng quanh hiện trường.

Cô mới vừa đi qua đã bị đội hình trước mắt làm cho hoảng sợ. Tuy rằng trong lòng đã có chuẩn bị từ trước rằng hôn lễ lần này sẽ có rất nhiều minh tinh tới, nhưng sau khi thấy hiện trường thật sự vẫn cực kỳ chấn động.

Dư Vãn không biết nhiều minh tinh cho lắm, trong hiện trường có rất nhiều người trông giống minh tinh mà cô không biết tên, nhưng những người cô biết đều là tay già đời trong giới giải trí.

"Dư Vãn, cô tới đây nhanh!" Triệu Hân cầm ly rượu vang đỏ nhanh chóng bước tới gần cô: "Trời ạ, tôi cho rằng lần trước gặp được Lệ Thâm tựa như đang nằm mơ, hôm nay càng giống nằm mơ hơn nữa!"

Dư Vãn gật đầu: "Ừm, có hơi mơ hồ..."

"Đúng không!" Triệu Hân kích động ám chỉ cô nhìn xung quanh: "Cô thấy chứ, đó là Mạc thiên vương Mạc Trăn! Anh ấy đã không lộ diện tại các hoạt động trong nước lâu rồi! Mặt mũi của Hoàn Vũ thật lớn!"

Dư Vãn hỏi cô ta: "Ai đang nói chuyện với Mạc Trăn vậy? Cũng là minh tinh à?"

"Không phải, đó là cổ đông của Hoàn Vũ, Tống Nam Xuyên đấy! Cô không biết ư, vợ của anh ta là Bùi Anh á!"

"À, tôi biết rồi, là người đóng chung phim với Mạc Trăn."

"Đúng đó, Ôn Khả đóng cùng Du Thế Mẫn cũng tới, hôm nay Lệ Thâm cũng tới, đoàn làm phim <Hành Trình Cuối Cùng> có mặt đầy đủ!"

Dư Vãn giật khóe môi: "Không phải Lệ Thâm là người hát nhạc phim à? Cũng được tính là nhân viên trong đoàn phim?"

"Tính chứ, sao lại không tính!"

"..." Được rồi.

"Aaa, đáng tiếc không thể xin chữ ký! Không được, tôi phải lén chụp ảnh!" Triệu Hân nói xong thì vội vàng đi mất.

Dư Vãn cười một tiếng, không tiếp tục chú ý minh tinh mà đi dạo ngắm hiện trường. Sau khi xác nhận với người của bộ phận làm việc là mọi thứ bình thường, Dư Vãn đang định trở về tìm Hồ Kiều đã nghe thấy có người kêu cô từ phía sau: "Dư Vãn."

Dư Vãn quay đầu lại thì thấy Lệ Thâm mặc lễ phục đứng sau lưng cô.

Đây là lần thứ hai cô gặp được Lệ Thâm trong hôn lễ của người khác từ khi về nước. Quần áo của anh khác với lần trước, Dư Vãn không ngờ rằng anh ta sẽ mặc một bộ trang phục kiểu Trung Quốc để phối hợp với lễ phục của cô dâu chú rể.

"Đang bận sao?" Lệ Thâm hỏi cô.

Dư Vãn gật đầu đáp: "Ừm, đang định đi xem bên phía Hồ tiểu thư sao rồi."

Lệ Thâm khẽ gật đầu: "Vậy em đi trước đi, đợi lát có dịp rồi nói chuyện."

"Được." Dư Vãn nhìn anh, cười nói với anh: "Trang phục hôm nay của anh rất đẹp."

Chương 30: Túi xách hàng hiệu đầu tiên trong đời

Lúc Trì Lộ tới đây tìm Lệ Thâm, Lệ Thâm vẫn còn đang cười. Cô cười khẩy một tiếng và bước tới hỏi anh: "Người vừa rồi là kế hoạch sư của hôn lễ hôm nay, Dư Vãn?"

Lệ Thâm thu lại ý cười trên mặt và nhìn về phía cô hỏi: "Chị có chuyện gì không?"

Trì Lộ nhếch môi, cô hơi bất mãn với phản ứng của Lệ Thâm, nhưng đang ở hôn lễ của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn, cô không thể phát cáu: "Du tổng của Hoàn Vũ muốn trò chuyện với cậu."

Tại nơi có nhiều nhân vật nổi tiếng tụ tập thế này, mọi người xã giao lẫn nhau là chuyện bình thường, Lệ Thâm ngạc nhiên vì người tìm anh là người của Hoàn Vũ: "Du tổng tìm tôi? Tôi không định đóng phim."

Trì Lộ không thảo luận với anh sau này có phát triển vào giới diễn viên hay không, cô nói thẳng: "Chắc là tìm cậu hát nhạc phim."

Mấy năm nay phim của Hoàn Vũ bội thu cả doanh thu lẫn độ nổi tiếng, đặc biệt là series trinh thám hợp tác với nhà văn trinh thám Hạnh Tâm càng làm mới kỷ lục doanh thu phim của Trung Quốc. Hai từ Hoàn Vũ giờ đã trở thành sự đảm bảo chất lượng cho các bộ phim của Trung Quốc, mặc dù Lệ Thâm không suy xét phát triển về mặt đóng phim, nhưng vẫn sẵn lòng hợp tác làm nhạc phim với bọn họ.

Anh đi theo Trì Lộ tìm Du tổng, lúc này Dư Vãn đã trở lại phòng thay đồ của cô dâu, Hồ Kiều còn đang làm tóc.

Nghi lễ của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn cử hành lúc sáu giờ tối, Hồ Kiều dậy từ sớm và chỉ ăn một chút trên xe cưới, Dư Vãn sợ cô ta quá đói nên đi tới hỏi cô có cần ăn gì không. Hồ Kiều thực sự đói, nhưng cô sợ ăn thứ gì đó sẽ có bụng nhỏ thì mặc lễ phục không đẹp nên chỉ kêu nhân viên lấy ít nước.

Sau khi kiểu tóc và trang phục cho nghi lễ đám cưới được hoàn thành thì liên tục có người tới đây tìm cô chụp hình chung. Hồ Kiều đói bụng nhưng vẫn cười rất tươi, Dư Vãn âm thầm cảm thán Hồ tiểu thư cực kỳ chuyên nghiệp.

Sáu giờ tối, nghi lễ chính thức bắt đầu, sau khi các vị khách ngồi xuống, cô dâu chú rể không bước lên sân khấu với nhạc nền <Hành khúc đám cưới>, mà là nhạc dành cho đám cưới trong trò chơi vang lên. Du Thế Mẫn đứng trước "hồ nước", cha của Hồ Kiều dắt Hồ Kiều đi xuyên qua ghế khách ngồi tới và đặt tay Hồ Kiều vào tay Du Thế Mẫn.

Hai người đi qua "mặt hồ" gợn sóng và dừng dưới cây đại thụ tượng trưng cho tình yêu, MC hướng dẫn bọn họ hoàn thành lời thề, sau đó lấy ra sợi dây tơ hồng giống y đúc trong trò chơi. Dây tơ hồng được buộc ở hai đầu nhẫn cưới, bọn họ đeo nhẫn cho nhau và kết thúc nghi lễ.

Bởi vì trời chưa tối cho nên lúc này chưa tới phân đoạn thả đèn Khổng Minh, cô dâu lại đi thay quần áo, các vị khách cũng bắt đầu dùng bữa tối chính.

Trong hôn lễ lần này, Hồ Kiều bao toàn bộ Thập Lý Sơn Thủy và cũng không mời bất kỳ nhà truyền thông nào phỏng vấn cho nên hình ảnh hôn lễ rất ít thấy trên mạng, nếu có cũng do khách khứa có mặt tại hiện trường đăng lên. Ban đầu có một vài tấm chụp dính mấy góc giống trong trò chơi đã mạnh mẽ thu hút sự chú ý của người chơi, mà có một tấm chụp danh sách chỗ ngồi của khách cực kỳ giống bảng xếp hạng cao thủ trong game càng gây ra cuộc thảo luận sôi nổi trên Weibo – không chỉ vì cách sắp xếp khéo léo và đầy sáng tạo này, mà còn vì tên khách khứa trên danh sách.

Nói hơn nửa giới giải trí cũng không phô trương chút nào.

Hôn lễ của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn cứ vậy mà bị quần chúng nhân dân đưa lên hot search, ngay cả trò chơi cũng ké độ hot.
Sắc trời dần chuyển sang đen, các vị khách cũng dùng bữa xong, MC mời mọi người tới hiện trường nghi lễ lần nữa để thưởng thức màn đốt đèn Khổng Minh tiếp theo. Hồ Kiều và Du Thế Mẫn đã đứng bên trong "hồ nước", bọn họ cầm đèn Khổng Minh trên tay, dưới tầm mắt của mọi người, họ viết ra tâm nguyện hi mọng tình yêu dài lâu. Ngọn nến tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp khẽ lay động trong gió, Hồ Kiều và Du Thế Mẫn chậm rãi buông tay và nhìn đèn Khổng Minh bay từ từ lên cao. Các màn hình LED xung quanh phối hợp hoàn hảo chiếu ra hình ảnh rất nhiều đèn Khổng Minh bay lên, dưới sự bố trí ánh đèn tại hiện trường trông vừa mơ mộng vừa tráng lệ.

Tốc độ bay lên của những "đèn Khổng Minh" này, vị trí phân bố, phối hợp màu ngọn nến và ánh đèn đều đã trải qua rất nhiều lần sửa đổi mới đạt tới hiệu quả hiện tại.

Khu khách ngồi truyền đến tiếng thán phục, có người cầm điện thoại quay lại hình ảnh này và đăng lên WeChat, sau đó được người chia sẻ lên Weibo.

Lúc ban đầu video được phát tán còn có cư dân mạng nghĩ là thật sự thả nhiều đèn Khổng Minh như thế nên trắng trợn chỉ trích kẻ có tiền làm đám cưới chỉ lo tráng lệ không lo an toàn, chẳng bao lâu sau đã bị vả mặt đến sưng phù. Bữa tiệc cưới này của Hồ Kiều lên được hot search hai lần khi không có sự truyền bá của phóng viên nào cả, phần lớn công chúng cũng đuổi theo tin hot mà nhộn nhịp bình luận.

Sau khi hôn lễ kết thúc, khách mời không đuổi kịp lộ trình đều ở lại Thập Lý Sơn Thủy đêm nay, dù sao toàn bộ khách sạn đã được Hồ Kiều bao. Đợi mọi người đã đi hết, Dư Vãn ở lại làm nhiệm vụ hoàn thiện hiện trường, ngày mai phải khôi phục chỗ này thành bộ dáng như cũ.

Lúc cô đang bàn giao công việc cho nhân viên có liên quan thì Ngụy Thiệu đã đến. Dư Vãn thấy hắn thì hơi ngạc nhiên nói: "Sếp, sao anh lại tới đây?"

Hôm nay Ngụy Thiệu cũng tham gia hôn lễ của Hồ Kiều, bây giờ đang chuẩn bị trở về thành phố A, hắn tới đây để hỏi Dư Vãn có muốn đi cùng hay không, nhưng sau khi thấy tình hình ở đây là biết ngay cô chắc sẽ không đi: "Tôi tới xem thử, đêm nay bọn cô phải dỡ xong sao?"

"Không thể dỡ hết, hơn nữa tiếng động khi tháo dỡ sẽ khá lớn, phải đợi ngày mai mới làm tiếp."

"Ừ, vậy cô làm xong thì ngủ sớm một chút, ngày mai tôi còn phải gặp khách hàng, hôm nay về trước."
Dư Vãn gật đầu đáp một tiếng.

Lệ Thâm vừa tới đây đã thấy Dư Vãn đang nói chuyện với một người đàn ông trông có vẻ hơi quen mặt. 

À, vị này là sếp của cô ấy, Ngụy Thiệu.

Anh đứng tại chỗ một lát rồi bước tới gọi Dư Vãn một tiếng: "Dư Vãn."

Giọng nói của Lệ Thâm rất dễ nhận biết, vài nhân viên công tác nữ ở đây vừa nghe thấy đã lập tức không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía anh. Ngụy Thiệu cũng quay đầu lại nhìn anh, vừa nhận ra là Lệ Thâm thì hơi ngạc nhiên. Dư Vãn cũng ngây người, lúc cô và Lệ Thâm gặp mặt trong hôn lễ của giám đốc Quách còn làm bộ là người xa lạ. Sau khi gặp cũng là nhìn lén, đây là lần đầu tiên chào hỏi trước mặt nhiều người như vậy.

"Em vẫn chưa làm xong?" Trên mặt Lệ Thâm không có chút mất tự nhiên nào, anh bước tới hỏi Dư Vãn với giọng điệu quen thuộc. Dư Vãn cười ha ha hai tiếng để giảm bớt tâm trạng hơi căng thẳng của mình: "À, công tác dỡ bỏ hiện trường vẫn chưa làm xong."

Lệ Thâm nhíu mày, làm như hơi khó hiểu: "Công tác dỡ bỏ hiện trường cũng cần em tự mình làm ư?"

"À, không cần tôi ra tay, nhưng có vài chỗ cần tôi hướng dẫn để tránh có sai lầm sau đó."

"Ừm." Lệ Thâm lên tiếng rồi nhìn về phía Ngụy Thiệu đứng bên cạnh Dư Vãn: "Anh là Ngụy tổng của Thiều Hoa đúng không, chúng ta đã gặp mặt trong hôn lễ của giám đốc Quách lần trước."

Ngụy Thiệu gật đầu: "Chào anh."

"Chào anh."

Lệ Thâm chào hỏi với Ngụy Thiệu xong rồi hỏi Dư Vãn: "Hôm nay em có định về thành phố A không? Tôi chuẩn bị đi rồi, có thể nhân tiện chở em."

"..." Dưới ánh mắt nghi hoặc của Ngụy Thiệu và ánh mắt tò mò của nhân viên công tác, Dư Vãn mỉm cười giải thích: "Tôi và Lệ Thâm sống cùng một tiểu khu."

Ngụy Thiệu ngạc nhiên hỏi cô: "Là bên công viên Lệ Trạch?"

Chương 30-2: Túi xách hàng hiệu đầu tiên trong đời 2

"Đúng vậy, ha ha, tôi cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy."

Ngụy Thiệu: "..."

Là trùng hợp.

Chỉ có điều...

Hắn quay đầu lại nhìn Lệ Thâm, với trực giác của đàn ông mà nói, lần này Lệ Thâm đến đây chào hỏi với hắn là tiếu lý tàng đao* đó nha. Hắn cười nhìn Lệ Thâm và hỏi anh: "Anh đưa Dư Vãn trở về có bị hiểu lầm không? Người đại diện có đồng ý không?"

* Tiếu lý tàng đao (笑里藏刀): nham hiểm; miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm; miệng nam mô, bụng bồ dao găm; khẩu Phật tâm xà (bề ngoài biểu hiện rất tử tế, nhưng trong thâm tâm rất độc ác).

"Người đại diện của tôi đã đi rồi, tôi trở về cùng trợ lý. Xe sẽ chạy thẳng vào tiểu khu, paparazzi không thể vào tiểu khu được."

Dư Vãn càng nghe càng cảm thấy cô và Lệ Thâm tựa như đang yêu ngầm nên vội vàng dừng chủ đề này lại: "Tối nay tôi ở lại đây, Hồ tiểu thư đã sắp xếp phòng cho tôi, sáng mai tôi sẽ về công ty."

Sự chú ý của Ngụy Thiệu và Lệ Thâm quả thực bị dời đi, Lệ Thâm không biểu lộ cảm xúc, Ngụy Thiệu nghĩ ngợi một hồi rồi nói với Dư Vãn: "Chiều mai cô tới công ty báo cáo cũng được."

"Vâng." Dư Vãn vừa nói xong đã thấy Tiểu Đổng giúp Lệ Thâm chăm chó lần trước, cô chớp mắt nhìn Lệ Thâm: "Em họ của anh tới tìm anh."

Lệ Thâm nhìn theo tầm mắt của Dư Vãn, sau đó biểu đạt một dấu ba chấm.

"Anh Thâm, sao anh lại tới đây, em tìm anh khắp nơi." Tiểu Đổng chạy tới hỏi Lệ Thâm: "Bây giờ đi luôn hay sao? Không thì tới thành phố A đã quá trễ, ngày mai anh còn phải thu âm."

Nếu trạng thái thu âm ngày mai của anh ấy không tốt, dám chắc chị Lộ Lộ lại phải nói cô.

"Đi ngay bây giờ." Lệ Thâm nói xong thì nghiêng đầu liếc nhìn Ngụy Thiệu một cái: "Ngụy tổng cũng không có việc gì nhỉ, không bằng đi cùng nhau?"

Ngụy Thiệu khẽ cong môi nói với Dư Vãn: "Chúng tôi đi trước đây."

"Ừm, các anh lái xe cẩn thận." Dư Vãn dặn dò xong thì nhìn bọn họ rời đi rồi tiếp tục hướng dẫn cho nhân viên công tác.

Sáng hôm sau Hồ gia trả hết toàn bộ phòng, Dư Vãn cũng đi theo đồng nghiệp trở về thành phố A. Bận rộn lâu như vậy nên mọi người rất mệt mỏi, nhưng cũng may hôn lễ rất thành công, lúc này mọi người mới có thời gian lướt Weibo đọc tin nóng ngày hôm qua.

Mấy ngày nay Dư Vãn bị thiếu ngủ nghiệm trọng nên trực tiếp ngủ một giấc trên xe thẳng đến khi tới thành phố A. Sau khi về tới nhà, cô ăn chút gì đó rồi nằm lên giường ngủ bù.

Buổi chiều ba giờ, cô đúng giờ xuất hiện trong văn phòng của Ngụy Thiệu, Ngụy Thiệu bảo cô ngồi xuống, trên mặt hắn đầy ý cười: "Lần này hôn lễ của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn rất thành công, cả hai bên nhà họ đều rất hài lòng, số dư còn lại cũng được gửi tới đây toàn bộ, biểu hiện của cô khá tốt."

"Cảm ơn sếp, nhờ cả vào sếp dụng tâm bồi dưỡng!" Giờ phút này Dư Vãn cũng không quên nịnh bợ tổng giám đốc.

Ngụy Thiệu cười một tiếng và nói: "Lần trước đã hứa với cô, nếu lo liệu hôn lễ này thành công sẽ thăng chức cho cô thành giám đốc bộ phận kế hoạch, tôi sẽ chính thức thông báo sau."

"Cảm ơn sếp, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!"

"Mấy ngày nữa Hồ Kiều và Du Thế Mẫn sẽ ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, cô ấy bảo cô ngày mai tới nhà cô ấy để gặp mặt.""..." Dư Vãn vừa bị vui sướng làm mờ đầu óc, cô lập tức tỉnh táo lại: "Hồ tiểu thư tìm tôi có việc gì?"

Hôn lễ đã kết thúc, tiền bạc cũng thanh toán xong, theo lý thuyết thì không còn việc gì liên quan tới cô, trông Hồ tiểu thư cũng không giống như muốn làm bạn bè với cô mà.

Với tính cách của Hồ Kiều thì càng có thể là cảm thấy trên hôn lễ có chỗ nào đó làm không tốt nên trước khi ra nước ngoài phải "tâm sự" với cô một chút.

Ngụy Thiệu nói: "Tôi cũng không biết, cô ấy chỉ bảo kêu cô qua đó, chắc là không có việc gì, cô thả lỏng chút. Nếu thực sự có chuyện gì, bọn họ cũng sẽ không chuyển khoản một cách sảng khoái như vậy."

"Vâng." Dư Vãn chỉ có thể an ủi mình như thế.

Sáng hôm sau, Dư Vãn hồi hộp đi tới biệt thự tại sườn núi của Hồ Kiều. Người giúp việc của Hồ gia đang giúp Hồ Kiều thu dọn đồ đạc, thoạt nhìn không quá giống chuẩn bị cho ra nước ngoài mà càng giống chuẩn bị chuyển đồ tới bên phòng cưới hơn.

Dư Vãn không hỏi nhiều, cô nhìn Hồ Kiều đang ngồi trên sô pha sơn móng tay và hỏi cô ta: "Hồ tiểu thư, hôm nay ngài tìm tôi tới đây là có chuyện gì vậy?"

Hồ Kiều đặt chai sơn móng tay xuống rồi đẩy cái hộp trên bàn qua: "Cái này tặng cho cô."

Dư Vãn hơi bất ngờ, mặc dù hộp chưa được mở, nhưng cô biết logo trên nắp hộp là thương hiệu hàng đầu quốc tế.

... Với thân phận của Hồ Kiều chắc hẳn sẽ không mua một cái hộp hàng hiệu, sau đó đặt vài món đồ chơi giả trong đó để trêu đùa người nhỉ? Vậy nên bên trong thực sự là túi hàng hiệu?

"Mở ra xem đi chứ." Hồ Kiều thấy cô không động đậy thì lập tức hối một tiếng. Dư Vãn nghe lời mở hộp ra, bên trong đúng là một cái túi hàng hiệu được bọc kỹ càng, trông có vẻ là kiểu mới ra.

Một cái túi như vậy phải mất ít nhất mấy trăm nghìn tệ, Dư Vãn lặng lẽ đậy nắp hộp lại và nói với Hồ Kiều: "Hồ tiểu thư, cái này quá quý giá, tôi không thể nhận."

Hồ Kiều ngẩng đầu liếc nhìn cô: "Cô không phải nhân viên nhà nước mà cũng không thể nhận quà?"
Dư Vãn: "..."

"Vả lại chỉ là một cái túi, quý giá cỡ nào chứ?"

Dư Vãn: "..."

:)

"Tôi thấy mỗi lần cô tới đây đều đeo cùng một cái túi xách, cái túi của cô đã nên được thay đổi từ sớm."

"..." Cô đeo cái túi này là vì nó đủ to, có thể đựng máy tính và tài liệu.

Hồ Kiều nói: "Lần này cô đã rất vất vả, cũng làm rất chăm chỉ. Lúc mời rượu ngày hôm qua, tôi đã thấy mỗi bộ dụng cụ đều được buộc dây tơ hồng, cách buộc giống y như đúc với dây tơ duyên bán ở miếu Nguyệt Lão. Nói thật thì chi tiết nhỏ này làm tôi rất cảm động. Cô cứ nhận lấy túi này đi."

Dư Vãn hơi chép môi, lúc trước cô từng nghe người bên cạnh Hồ Kiều nói, tuy cô ấy khó phục vụ nhưng cũng thường xuyên tặng đồ cho người làm việc tốt, không ngờ mình cũng nhận được quà từ Hồ Kiều.

"Nhưng mà túi xách này..."

"Túi xách thì sao, không bằng tiền hoa hồng cô nhận được đúng không?"

Dư Vãn: "..."

Cô mỉm cười nhìn Hồ Kiều và nhận lấy túi xách: "Vậy cảm ơn Hồ tiểu thư."

Từ khi rời khỏi biệt thự của Hồ Kiều, tâm trạng Dư Vãn còn hơi kích động. Nhìn chiếc hộp in logo hàng hiệu đặt trên ghế ngồi, Dư Vãn lấy điện thoại ra chụp nó một bức hình và gửi lên WeChat: "Tớ vừa đi gặp Hồ tiểu thư, cô ấy tặng cho tớ cái này!"

Tin nhắn vừa được gửi xong, Dư Vãn vô tình nhìn lên phía trên khung chat thì thấy hai từ "Lệ Thâm" thì súyt chút nữa thốt lên hai từ "M.ẹ k.i.ế.p".

Rõ ràng là cô muốn gửi cho Chu Hiểu Ninh, tại sao lại nhấp trúng khung thoại của Lệ Thâm chứ!

Càng đáng sợ hơn là Lệ Thâm lại lập tức trả lời cô: "Hồ Kiều khá hào phóng, cô ta thường xuyên tặng đồ cho bạn bè."

"..." Bây giờ xóa đi cũng vô dụng, Dư Vãn chỉ có thể bất chấp khó khăn trò chuyện với anh: "Đúng vậy, ha ha ha, không ngờ túi xách hàng hiệu đầu tiên trong cuộc đời tôi lại được phụ nữ tặng [icon cười khóc]."

Lệ Thâm nhìn thấy tin nhắn này thì khẽ nhíu mày, trông có vẻ không quá thích.

Xem ra Trúc Can nói rất có lý, hiệu suất theo đuổi con gái là rất quan trọng, anh vừa nán lại một chút thì túi xách hàng hiệu đã có người tặng.

Tác giả có lời muốn nói:

Lệ Thâm: Không chỉ muốn cạnh tranh với người kia, còn phải cạnh tranh với phụ nữ:)

Chương 31-1: Tôi có thể làm Cẩm Lý của em

Sau khi Dư Vãn về đến nhà, cô gọi điện thoại cho Chu Hiểu Ninh lần nữa. Lần này cô cố ý xác nhận mấy lần mới ấn gọi cho Chu Hiểu Ninh.

Điện thoại vừa reo hai tiếng đã có người bắt máy, Dư Vãn vui vẻ nói: "Ninh Ninh, tớ thăng chức!"

Chu Hiểu Ninh hơi bất ngờ, sau đó cũng hô hoán: "Wow, quá tuyệt vời, chúc mừng cậu!"

"Cảm ơn! Hôm nào cậu rảnh, tớ mời cậu ăn một bữa no nê!"

"Ngày Quốc tế Lao động chắc là không được, chờ qua ngày mồng một tháng năm là được!"

"Ok!" Dư Vãn thay giày đi vào phòng ngủ của mình: "Hiện tại trên tay tớ không có đơn, Ngụy tổng còn cho tớ ba ngày nghỉ, khi nào chắc chắn thì gọi cho tớ."

"Không thành vấn đề, tớ phải nghĩ nên ăn gì trước đã!" Chu Hiểu Ninh vừa nói tới đây thì cố tình hạ thấp giọng, thần thần bí bí hỏi Dư Vãn: "Tiền hoa hồng của hôn lễ Hồ Kiều lần này là bao nhiêu? Tớ nghe nói bọn họ bỏ ra mấy chục triệu, dù cậu chỉ lấy một phần trăm cũng có khoảng mấy trăm nghìn nhỉ!"

"Ha ha." Dư Vãn hơi xấu hổ cũng hơi rạo rực cười hai tiếng: "Lần này kiếm lời hơn chút, nhưng mà tớ cũng mệt mất nửa năm, tóc bị rụng nhiều lắm!"

"Ha ha ha, không sao đâu, kiếm thật nhiều tiền để nối tóc thật đắt."

"..." Dư Vãn bĩu môi, nói với cô ấy: "Hồ tiểu thư còn tặng cho tớ một cái túi xách hàng hiệu."

"M.ẹ k.i.ế.p." Chu Hiểu Ninh nhất thời không nhịn được mà chửi tục: "Sao khách hàng của tớ không có ai tặng túi xách cho tớ chứ! Không cần hàng hiệu cũng được mà!"

Dư Vãn nói: "Hồ tiểu thư rất hào phóng."

"Tớ quyết định bữa đó ăn gì không quan trọng, nhưng cần phải là đắt nhất thành phố A!"

"Được thôi, dù sao cũng do cậu quyết định, cậu muốn ăn cái gì thì ăn cái đó."

Chu Hiểu Ninh nói cô ấy muốn đi điều tra nơi nào đắt nhất thành phố A, khi nào tra ra sẽ nói cho Dư Vãn. Dư Vãn hào phóng tỏ vẻ không có vấn đề, sau đó bắt đầu ba ngày nghỉ vui sướng tại nhà.

Kỳ nghỉ của Dư Vãn trôi qua một cách hết sức bảo vệ môi trường, đó là ngủ, ăn cơm, ngủ, ăn cơm, ngay cả lượng CO2 thải ra cũng rất ít. Tới ngày thứ ba, cô cuối cùng cũng từ bỏ lệnh cấm trong hình thức giấc ngủ và bắt đầu cuộc sống lướt internet. Trên Weibo hai ngày này rất yên tĩnh, không có minh minh và fans cãi nhau, cũng không có tin nóng hình tượng bị sụp đổ, Dư Vãn lướt một vòng rồi chia sẻ một bài minigame trúng thưởng son Cẩm Lý.

Cô theo dõi Weibo của Lệ Thâm, nhưng cô không biết, Lệ Thâm cũng theo dõi Weibo của cô. Lệ Thâm tìm Weibo của Dư Vãn từ trong trang chính thức của Thiều Hoa, sau khi tìm được thì lén theo dõi cô – chọn theo dõi lén lút cũng không phải sợ Dư Vãn biết, mà là sợ fans đào ra được Dư Vãn từ danh sách theo dõi của anh.

Dư Vãn chia sẻ bài viết minigame từ một tài khoản kinh doanh son môi Cẩm Lý là Cân Phong tổ chức, người may mắn trúng trưởng sẽ nhận được tất cả các loại son mà cô ấy liệt kê.

Tổng cộng có một trăm cây, đa số là màu phổ biến của từng thương hiệu.

Lệ Thâm nghĩ ngợi một hồi rồi chụp ành màn hình gửi cho Tiểu Đổng và hỏi cô ấy: "Có thể mua đủ các loại son này giúp tôi không?"

Tiểu Đổng: Σ(⊙▽⊙"a

Tiểu Đổng: Anh Thâm, anh cần nhiều son như thế làm gì?

Anh Thâm: Tặng cho bạn.

Tiểu Đổng lập tức đề phòng, nhưng cô là trợ lý, không thể can thiệp vào cuộc sống riêng tư của Lệ Thâm nên đành phải lôi Trì Lộ ra: "Chị Lộ Lộ có biết không?"
Anh Thâm: Tôi tặng chút quà cho bạn cũng phải báo cáo cho chị Lộ Lộ?

Tiểu Đổng: "..."

Trước hết không nhắc tới thứ này của anh có phải là "chút quà" hay không, bản thân son môi cũng thường được tặng cho phụ nữ mà nhỉ?

Cô không tin Lệ Thâm có bạn bè giới tính nam nào có loại sở thích này.

Anh Thâm: Sắp tới sinh nhật của một người bạn, tôi tặng quà sinh nhật cho cô ấy, em không chuẩn bị giúp thì tôi nhờ Tiểu Tô.

Thấy Lệ Thâm muốn nhờ Tiểu Tô, Tiểu Đổng chợt có cảm giác nguy hiểm sắp thất sủng nên vội vàng gửi tin nhắn: "Em chưa nói không giúp anh mà! Nhưng mà nhiều son như vậy sẽ mất một ít thời gian."

Anh Thâm: Càng sớm càng tốt.

Tiểu Đổng: Vâng, không vấn đề gì.

Cô vốn định gửi icon mặt cười tiêu chuẩn của nhân viên sau tin nhắn này, nghĩ lại vẫn xóa đi.

Ngày lễ Quốc tế Lao động là ngày cao điểm của các bữa tiệc và hôn lễ, hầu như ngày nào Chu Hiểu Ninh cũng phải tiếp khách hàng, mà lần này Dư Vãn xem như được tránh một kiếp.

Vào ngày 4 cô lại đến công ty để tiếp tục tập trung vào công việc, thông báo chuyển giao nhân sự đã được Ngụy Thiệu phát ra. Hôm nay Dư Vãn vừa tới công ty, mọi người đều reo hò muốn giám đốc Dư đãi khách ăn cơm.

Dư Vãn không có cách nào từ chối điều này nên hẹn mọi người tối nay ra ngoài ăn liên hoan. Cô dọn đồ đạc từ chỗ cũ của cô tới văn phòng mới, sau khi dọn xong thì ngồi trên ghế làm việc thưởng thức văn phòng mới của mình.

Chưa kể đến có văn phòng riêng, cảm giác này thực sự là... Quá sảng khoái!

Cô đang mừng thầm, Ngụy Thiệu đã gõ cửa phòng cô, hắn không vào ngay mà đứng trước cửa nhìn cô: "Văn phòng mới cảm giác thế nào?"
Dư Vãn vừa thấy hắn, đầu tiên là đứng dậy rồi nhanh nhẹn nói: "Báo cáo sếp, cảm giác rất tốt."

Ngụy Thiệu mỉm cười nhìn cô và mở miệng nói: "Xuống dưới lầu công ty xem xe của cô."

Trong mắt Dư Vãn lóe lên mừng rỡ: "Xe đã lắp xong rồi sao?"

"Ừ, hôm nay cô tan ca là có thể lái về nhà, không cần tiếp tục chen lấn trong tàu điện ngầm."

Giờ phút này Dư Vãn thật lòng cảm thấy, cố gắng làm việc tốt quá đi!

Xe do công ty lắp cho cô không phải siêu xe gì, nhưng kiểu dáng cũng rất thực dụng xinh đẹp, quan trọng là cho cô miễn phí, mỗi tháng còn được chi trả một phần tiền xăng, Dư Vãn đã vô cùng vui vẻ.

Trước kia ở thành phố C cô đã thi lấy bằng lái, nhưng vẫn chưa được lái xe. Lúc Ngụy Thiệu đưa chìa khóa xe cho cô, còn đặc biệt dặn dò cô lái chậm một chút.

"Ngụy tổng yên tâm, tôi lái xe rất cẩn thận, sẽ không chạy quá tốc độ." Dư Vãn cầm lấy chìa khóa và nở nụ cười nhìn Ngụy Thiệu: "Tôi có thể chạy một vòng quanh công ty để thử cảm giác không?"

"Được, chú ý an toàn." Ngụy Thiệu nói xong nhưng vẫn không yên tâm, hắn bèn mở cửa xe ngồi vào ghế phụ: "Hay là tôi đi cùng cô vậy."

Dư Vãn: "..."

Không được, sếp ngồi bên cạnh sẽ càng căng thẳng hơn đó.

Cuối cùng Dư Vãn đành chở Ngụy Thiệu chạy một vòng quanh công ty, Ngụy Thiệu thấy cô lái rất ổn định, không vượt đèn đỏ, nhường đường cho người đi bộ, nên không nói thêm gì nữa.

Sau khi mời đồng nghiệp ăn tối xong, Dư Vãn tự mình lái xe về nhà. Vừa bình an về tới nhà, cô gửi tin nhắn cho Chu Hiểu Ninh: "Tớ nhận được xe lắp riêng của công ty, ngày đi ăn đó tớ sẽ đón cậu [ngầu]."

Ninh Ninh: [mỉm cười]

Ninh Ninh: Có phải tớ đã sắp không còn xứng làm bạn bè với người giàu là cậu không [mỉm cười].

Dư Vãn: Đừng nói nhảm, cậu biết con người tớ không chê nghèo thích giàu.

Ninh Ninh: [tạm biệt] [tạm biệt]

Ninh Ninh: Tối mai tớ không cần tăng ca, chúng ta đi ăn cơm đi, tớ muốn ăn hết cho cậu thành cùng giai cấp với tớ.

Dư Vãn: Ha ha ha ha ha ha ha.

Hôm sau Dư Vãn vừa tan làm đã lập tức vào xe mới của mình và tới khách sạn Định Âu đón Chu Hiểu Ninh. Hai người chọn hết tất cả những món đắt nhất ở Thiên Hạ Cư, sau đó tới siêu thị Tân Quang để mua sắm. Chu Hiểu Ninh mặc một chiếc váy kiểu mới đi ra từ phòng thử đồ rồi hỏi Dư Vãn ngồi trên ghế sô pha: "Bộ này thế nào? Tớ cảm thấy có vẻ trắng hơn bộ vừa rồi một chút."

"Không tệ nha, tớ thấy được đó." Dư Vãn gật đầu, vừa nghe tiếng điện thoại reo thì lập tức lấy điện thoại từ trong túi ra: "Chờ tí, tớ tiếp điện thoại."

Cuộc gọi đến từ Lệ Thâm, Dư Vãn ngây người nhìn tên này một giây sau đó nhấn nghe: "Lệ Thâm?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau