NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 36 - Chương 40

Chương 26-1: Vừa rồi Lệ Thâm muốn hôn cô ư?

Lúc này Lệ Thâm khiến Dư Vãn cảm thấy vừa quen thuộc lại xa lạ, bọn họ từng là tình nhân yêu nhau tha thiết, từng có tiếp xúc thân mật nhất trên thế giới, mà Lệ Thâm với lễ phục màu trắng là siêu sao trên sân khấu làm vô số fans rít gào, đó là thế giới mà Dư Vãn chưa bao giờ đặt chân đến.

"Trở về rồi?" Lệ Thâm tự nhiên mở miệng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng trầm thấp như thường. Dư Vãn ổn định tâm trí, cuối cùng cũng tìm được giọng nói của mình: "Ừ, sao anh lại đứng đây?"

Lệ Thâm cụp mắt nở nụ cười, nhìn về phía cô và hỏi: "Nhà tôi ở bên cạnh, tôi đứng đây rất kỳ quái ư?"

"Không phải..." Dư Vãn phát hiện mỗi khi gặp Lệ Thâm, năng lực biểu đạt của cô lập tức thoái hóa tới trình độ cực kì thấp: "Ý tôi là, anh không tham gia tiệc ăn mừng gì đó? Dù sao anh cũng giành được nhiều giải thưởng như vậy."

Lệ Thâm nói: "Không có, tham gia lễ trao giải xong rồi trở về, ngày mai còn phải thu âm bài hát."

"À..."

"Cảm thấy hơi ngột ngạt nên đi dạo trong tiểu khu." Lệ Thâm nhìn cô, hôm nay cô vẫn ăn mặc kiểu thông cần*, trên vai đeo một cái túi lớn, nhìn rất nặng, dưới chân mang giày đế bằng, xem ra sau lần trẹo chân trước, cô đã biết rút kinh nghiệm.

* Thông cần: thông thường, chăm chỉ.

Lệ Thâm vừa nói xong câu đó, hai người im lặng vài giây, Lệ Thâm hơi chán nản, cũng hơi tự giễu. Sau khi giành giải thưởng hôm nay, anh rất muốn gặp Dư Vãn, khi trở về thì thấy nhà Dư Vãn chưa sáng đèn thì dứt khoát đứng đây chờ cô.

Bây giờ vất vả lắm mới đợi người trở lại, nhưng anh không biết nên nói gì với cô.

Anh nhìn Dư Vãn đứng đó, bỗng nhiên cảm thấy có lẽ không phải anh muốn nói gì với Dư Vãn. Anh chỉ là muốn gặp cô.

"Ừm... Chúc mừng anh lần nữa, giành được nhiều giải thưởng như vậy, anh cảm thấy thế nào?" Dư Vãn nghẹn một hồi, cuối cùng cũng nghẹn ra đề tài có thể kéo dài cuộc trò chuyện.

Lệ Thâm cười khẽ một tiếng, nói với cô: "Cảm thấy hơi mơ màng, nói theo cách thoải mái hơn là, trong ba người đứng trong top ba ca khúc vàng, đặc biệt là Cố Tín và Tư Mã Tiêu Tiêu, tôi được xem như là nghe nhạc của họ mà lớn lên, không ngờ còn có một ngày đứng cùng sân khấu nhận thưởng với bọn họ."

"Ha ha ha ha ha ha ha." Dư Vãn bị Lệ Thâm chọc cười: "Anh dám nói lại lần nữa không, tôi ghi âm lại giúp anh rồi đăng lên mạng, anh có thể lên hot search ngay lập tức."

Lệ Thâm cũng thấp giọng mỉm cười theo, Dư Vãn cười xong thì tò mò hỏi anh: "Cúp của bảng xếp hạng ca khúc trông như thế nào, tôi có thể xem không?"

"Cúp để trong xe." Lệ Thâm quay đầu lại nhìn về phía ga ra nhà mình: "Em có muốn vào xem không?"

"Muốn chứ!"

Cô hào hứng đi theo Lệ Thâm vào ga ra của anh, trong ga ra có hai chiếc xe, một chiếc là xe việt dã Dư Vãn đã thấy qua, chiếc còn lại là chiếc xe mà Lệ Thâm lái đi tham dự lễ trao giải tối nay.

Lệ Thâm mở cửa xe nói với Dư Vãn: "Ba cái cúp đều cất trong hộp đặt bên trong, nó khá nặng."

Anh lấy một cái hộp và mở ra, bên trong được đặt chiếc cúp bảng xếp hạng ca khúc vàng. Cúp có màu vàng, con số trên cùng đại diện cho khóa thứ mấy, hàng chữ nhỏ phía dưới được khắc ca khúc đoạt giải và thứ hạng.

Dư Vãn hơi muốn duỗi tay sờ thử, nhưng vẫn nhịn xuống: "Cái này là vàng thiệt à?"

"Cái micro kia là vàng thiệt."

"Vậy cũng không tệ, cái micro này không nhỏ!"Lệ Thâm cười cười, cúi người lấy hai cái hộp khác. Dư Vãn cũng tò mò nhìn vào trong, khi Lệ Thâm chui người ra vừa lúc cọ qua mặt cô.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, trong ga ra lại không bật đèn, không gian tối tăm lập tức sinh ra chút mập mờ. Lệ Thâm tạm thời quên chuyển động, Dư Vãn cũng giống như bị trúng Định Thân Chú, ngơ ngác đứng yên tại chỗ, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

Hơi thở của Lệ Thâm đều đặn phả vào mặt cô, mang theo tia nóng bỏng, hàng lông mi được vô số fans khen ngợi của anh nhẹ nhàng run rẩy giữa không khí.

Trái tim Dư Vãn cũng run rẩy theo, cô nhìn đôi môi Lệ Thâm ngày càng gần mình hơn, chẳng mấy chốc sẽ chạm vào môi mình.

Chiếc điện thoại bị Lệ Thâm bỏ lại ở ghế sau đột nhiên reo lên, tiếng chuông bất chợt như phá vỡ lời nguyền nào đó, khiến cho cả hai tỉnh dậy khỏi cơn mơ.

Lông mi của Lệ Thâm lại run rẩy một đợt, anh dời tầm mắt sang chỗ khác và tiếp điện thoại: "Mẹ à? Vâng, về nhà rồi, vâng, cảm ơn. Con sẽ..."

Dư Vãn nghe Lệ Thâm và mẹ anh nói chuyện điện thoại, hai má từ từ nóng lên. Vừa rồi Lệ Thâm muốn hôn cô ư? Nhưng điều tệ hơn đó là cô không muốn tránh chút nào.

Cô chép chép miệng, dùng điện thoại gõ mấy chữ "Tôi đi về trước" và đưa tới trước mặt Lệ Thâm.

Lệ Thâm còn đang nghe mẹ anh nói chuyện, anh nhìn Dư Vãn đeo túi xách và nhanh chóng bước vào màn đêm, ánh mắt nặng nề.

Vừa rồi anh súyt nữa hôn Dư Vãn, nếu mẹ không gọi điện thoại tới, có phải anh đã hôn lên rồi không?

Bây giờ bọn họ không phải tình nhân, hành động này rõ ràng đã vượt qua giới hạn, nhưng anh không thể kiểm soát bản thân, ngay lúc anh chưa kịp ý thức được thì đã làm như vậy.

"Thâm Thâm, con có nghe không?"

"Có." Lệ Thâm đáp: "Con sẽ tự chăm sóc cho mình.""Vậy thì tốt rồi, đừng làm việc quá sức, sức khỏe vẫn quan trọng hơn."

"Vâng." Lệ Thâm dừng một chút rồi nói với mẹ anh: "Mẹ, cảm ơn ngài đã gọi cuộc gọi này."

"Thằng nhóc này, sao lại nói chuyện với mẹ một cách khách khí như vậy?"

Lệ Thâm cười cười, không trả lời. Nếu không có cuộc gọi này, Dư Vãn sẽ cho anh một bạt tai rồi rời đi nhỉ.

Đêm nay Dư Vãn nằm mơ, trong mơ đều là lông mi của Lệ Thâm, đôi mắt của Lệ Thâm, còn có nụ hôn của Lệ Thâm dành cho cô.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô cay đắng mím môi, quả nhiên mùa xuân sắp tới rồi sao, cô vậy mà lại bắt đầu tư xuân*.

* Tư xuân: nhớ mùa xuân, chìm đắm trong tình yêu/ biết yêu.

Có lẽ là vì chuyện đêm trước khiến hai người cảm thấy xấu hổ, Dư Vãn và Lệ Thâm đã không liên lạc trong vài ngày. Đến khi nhìn thấy người có liên quan tới Lệ Thâm lần nữa là vào cuối tháng ba, lúc Dư Vãn tan làm về nhà thì nhìn thấy một cô gái dắt Lili đi dạo trong tiểu khu.

Cô gái này không phải là người lần trước, Lili vừa thấy Dư Vãn vẫn niềm nở như trước. Sau khi chào hỏi với Lili, Dư Vãn nhìn cô gái và hỏi: "Cô là?"

"À, tôi là em họ của chủ nhân chú chó!"

Dư Vãn: "..."

Sau khi về nhà, cô vào WeChat của Lệ Thâm và chia sẻ một bài hát với anh.

Lệ Thâm đang quay gameshow ở nơi khác, đầu tháng tư mới trở lại thành phố A. Khi tới giờ nghỉ của chương trình, anh dựa vào vách tường trong phòng luyện tập, rút điện thoại ra.

Tin nhắn của Dư Vãn nằm trên đầu nên vừa mở WeChat lên thì lập tức thấy tên bài hát <Rốt cuộc là anh có bao nhiêu em gái> được cô chia sẻ qua.

"Phụt." Lệ Thâm không nhịn được mà cười ra tiếng, anh nhấp vào bàn phím và trả lời cô: "Có phải em lại gặp trợ lý của tôi không?"

Dư Vãn: Không phải Tiểu Đổng.

Lệ Thâm: Ừ, Tiểu Đổng đi cùng tôi tới nơi khác để quay chương trình, đó là Tiểu Tô.

Dư Vãn: [OK].

Lệ Thâm: Tôi không yên tâm đưa Lili cho người khác chăm sóc, hơn nữa nó sẽ không thích nghi được với nơi ở mới, cho nên đều kêu trợ lý tới nhà của tôi.

Dư Vãn: À, vậy khi nào anh trở về, Lili ở một mình quá lâu sẽ không gây chuyện à?

Chương 26-2: Vừa rồi Lệ Thâm muốn hôn cô ư? 2

Lệ Thâm: Sẽ, nó lợi hại lắm [mỉm cười]. Lần trước tôi bị sốt là do nó tha chăn của tôi đi mất lúc nửa đêm [mỉm cười].

Dư Vãn: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Lệ Thâm: [cười] Mấy ngày nữa tôi sẽ trở về, nếu em có rảnh thì có thể đến chơi với Lili, tôi thấy nó rất thích em.

Trì Lộ ngồi bên cạnh nhìn Lệ Thâm vừa gửi tin nhắn vừa cười, lông mày khẽ nhíu lại. Tiểu Đổng cũng lén quan sát Lệ Thâm, suy nghĩ anh Thâm có chuyện gì đây? Tình huống này nhìn thế nào cũng thấy giống như đang gửi tin nhắn cho bạn gái.

Mặc dù trong lòng cô nghĩ vậy nhưng bên ngoài không nói gì cả. Dù sao Lộ Lộ tỷ cũng đang ở đây, nếu có chuyện gì thì không đến lượt cô nhúng tay.

Sau khi chương trình buổi tối quay xong, Lệ Thâm về khách sạn tắm rửa, vừa bước ra thì nhận được mấy tấm ảnh chụp Lili do trợ lý Tiểu Tô gửi tới, nói Lili giận dỗi không chịu ăn cơm.

Lệ Thâm đang xem ảnh Lili, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, anh thò mình ra và nhìn cửa hỏi: "Ai đó?"

"Là tôi, Trì Lộ, tôi tới nói lịch trình ngày mai cho cậu."

Lệ Thâm xuống giường, đi tới mở cửa cho Trì Lộ. Trì Lộ chỉ mặc áo tắm dài và đứng trước cửa, Lệ Thâm hơi nhíu mày hỏi cô: "Chị Lộ Lộ, sao chị lại mặc như vậy tới đây?"

Trì Lộ nói: "Tôi vừa tắm xong, lười phải thay quần áo."

Lệ Thâm mím môi: "Chị mặc áo ngủ tới phòng của tôi, nếu bị người khác nhìn thấy, không biết sẽ loan truyền thành chuyện gì."

Trì Lộ nói: "Không nghiêm trọng như vậy, tất cả mọi người đều biết tôi là người đại diện của cậu."

"Cũng nên tránh một chút, ngày thường không phải chị luôn nói với tôi rằng phải chú ý sao?"

Khóe miệng Trì Lộ giật giật, đang định nói gì đó, Tiểu Đổng ở cách đó không xa đã mở cửa phòng ra và nhìn về phía bọn họ: "Chị Lộ Lộ, anh Thâm, có chuyện gì sao?"

Lệ Thâm thấy cô ra ngoài thì nói: "Chị Lộ Lộ nói trao đổi về lịch trình ngày mai, em cũng tới đây đi."

"À, vâng."

Tiểu Đổng đóng cửa lại và đi tới phòng Lệ Thâm, trước khi cô ấy lại đây, Trì Lộ lập tức xoay người đi về phòng: "Tôi đi thay quần áo."

Tiểu Đổng thấy cô ta đi về phòng, nhỏ giọng hỏi Lệ Thâm: "Anh Thâm, có chuyện gì với chị Lộ Lộ vậy?"

Lệ Thâm nghiêng người đi vào phòng: "Không biết."

Tiểu Đổng lại nhìn sang phòng Trì Lộ rồi đi theo Lệ Thâm vào phòng.

Lệ Thâm ở nơi khác tổng cộng bảy ngày mới quay xong gameshow. Sau khi trở lại thành phố A, anh được nghỉ một ngày rồi mới tiếp tục thu âm bài hát.

Trong mấy ngày anh rời đi, Lili đã sắp phá nát cái nhà này, súyt chút nữa anh nghi ngờ nó là một con chó Husky giả dạng thành Shiba.

"Mỗi khi tao không ở nhà, mày muốn làm gì thì làm phải không?" Lệ Thâm ngồi trên thảm véo mặt Lili. Lili bất mãn sủa bậy với anh, giống như đang nói "Cái tên đàn ông thay lòng đổi dạ này!".

Lệ Thâm cười xoa đầu nó, nói với nó: "Tao nghe Tiểu Tô nói mày không chịu ăn cơm, nhưng nhìn vẫn không gầy đi nha, mặt vẫn đầy thịt."
"Gâu gâu!"

Lili sắp nhảy lên đầu Lệ Thâm, Lệ Thâm kéo nó xuống, động viên nói: "Được rồi, tao dọn dẹp đồ xong rồi dắt mày đi dạo."

"Gâu gâu!" Lili cũng không nghe lời, giống như là muốn anh đưa nó ra ngoài ngay lập tức. Lệ Thâm bó tay, đành phải dắt nó ra cửa.

Bởi vì thân phận đặc thù nên anh rất hiếm khi đi dạo trong tiểu khu vào ban ngày, thông thường nếu có dắt chó đi dạo cũng chọn lúc trời tối. Hôm nay vì đưa Lili ra ngoài, Lệ Thâm đặc biệt đội mũ vào, thỉnh thoảng đi ngang qua vài hộ gia đình, anh còn cố tình vùi đầu thật thấp.

Đi được nửa đường thì Trúc Can gọi điện tới, Lệ Thâm hơi ngạc nhiên, anh suy nghĩ sao cậu ta lại gọi cho mình, sau khi tiếp điện thoại, lời nói của Trúc Can càng khiến anh ngạc nhiên hơn: "Thực ra thì, chuyện đó, tớ định kết hôn."

Lệ Thâm: "..."

Anh không ngờ rằng, người đầu tiên trong ký túc xá bọn họ kết hôn lại là Trúc Can.

"Cùng ai?"

"Còn ai nữa, đương nhiên là Trần Tư rồi!"

Trần Tư và Trúc Can quen nhau sau khi Trúc Can tốt nghiệp, Lệ Thâm cũng mới biết được khi xuất ngũ, không ngờ xoay một cái hai người đã sắp kết hôn.

Anh kéo Lili định chạy tới trước lại và nói với Trúc Can: "Chúc mừng cậu, khi nào thì tổ chức hôn lễ?"

"Chuyện đó à..." Trúc Can ngại ngùng cười hai tiếng: "Thực ra tớ chưa cầu hôn cô ấy."

Lệ Thâm: "..."

Vậy cậu nói nhiều như thế làm gì?
"Tớ chỉ nghĩ rằng, không phải cậu rất được nữ sinh yêu thích à, vì vậy muốn hỏi cậu nên cầu hôn con gái như thế nào mới tốt đây."

Lệ Thâm đáp: "Được nữ sinh yêu thích là trời sinh, tớ chưa từng nghĩ tới điều này."

Trúc Can: "..."

Hắn lầm bầm hai tiếng rồi nói với Lệ Thâm: "Tớ đi tìm Lily, dù sao tớ đã biết biệt hiệu trong game của cô ấy. Cô ấy làm nghề lập kế hoạch, chắc hẳn là biết."

Lệ Thâm nói: "Lập kế hoạch hôn lễ chủ yếu là phụ trách chuyện sau khi cậu cầu hôn thành công."

Trúc Can: "..."

Tạm biệt, điều thất bại nhất trong cuộc đời hắn là có một người bạn cùng phòng như Lệ Thâm.

"Cậu đừng vào game tìm Dư Vãn, trước đây cô ấy chơi game là vì công việc, bây giờ rất ít online. Nếu cậu thực sự muốn tìm cô ấy, tớ sẽ hỏi giúp."

"Thật vậy chăng?" Trúc Can mừng rỡ: "Anh Thâm, cậu đúng là người anh em tốt của mình!"

"Đừng làm ra dáng vẻ đó, tớ sẽ liên lạc lại với cậu sau khi có tin tức."

"Được thôi!"

Sau khi ngắt điện thoại, Lệ Thâm cố ý đi vòng tới dưới lầu của Dư Vãn. Hiện tại là ban ngày, trong nhà không bật đèn nhưng có thể thấy được không có cô ở nhà. Anh đi dạo một vòng quanh tòa chung cư mà Dư Vãn sống, thấy trên ban công nhà cô đang treo một chiếc áo sơ mi nam.

Lệ Thâm chợt dừng chân, mắt không chớp một cái mà nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi nam đó. Có lẽ Dư Vãn vừa mới giặt quần áo, trên ban công còn treo cả váy và áo khoác lông, mà ngay chính giữa những món quần áo đó là một chiếc áo sơ mi nam được giặt sạch sẽ.

Từ khi anh gặp lại Dư Vãn, mặc dù không nói rõ ràng về vấn đề này nhưng có thể nhìn ra được cô còn độc thân, chỉ có điều tại sao trên ban công nhà cô lại có quần áo của đàn ông? Chẳng lẽ từ khi anh tới nơi khác quay chương trình thì cô đã quen bạn trai?"

Lệ Thâm cau mày, là sếp của cô ấy sao? Tên là gì đó, Ngụy Thiệu?

Anh đứng dưới lầu nhìn một hồi rồi dắt Lili trở về biệt thự. Lili đi dạo một vòng bên ngoài, dường như vẫn chưa chơi đủ, khi về trong sân còn ầm ĩ đòi Lệ Thâm chơi với nó.

Lệ Thâm lấy vài món đồ chơi nó thích tới đây, đóng cửa sân lại và đi ra ngoài.

Dư Vãn sống ở tòa chung cư 47 gần biệt thự của anh, căn thứ ba số nhà 602.

Dưới lầu tòa chung cư đơn còn có cửa gác thứ hai, Lệ Thâm thử bấm số và gọi.

Hôm nay đúng lúc Dư Vãn không tới công ty, Hồ tiểu thư cũng không gọi cô tới, hiếm khi có một ngày nghỉ. Tuy nói là nghỉ, cô ở tại nhà cũng không phải chơi mà vẫn tiếp tục làm việc.

Nghe điện thoại tại cửa reo lên, cô chạy tới nhìn lướt qua mắt soi cửa, sau khi ấn nút nghe, trên màn hình xuất hiện mặt của Lệ Thâm.

Dư Vãn hơi bất ngờ: "Lệ Thâm?"

Chương 27: Bây giờ quan hệ giữa cậu và Lily là thế nào?

Lệ Thâm nghe thấy tiếng Dư Vãn, anh cố đè nén cơn giận đang sôi trào trong lòng, cố gắng tự nhiên chào hỏi với Dư Vãn: "Ừ, hôm nay em ở nhà à."

"Ừm, hôm nay tôi được nghỉ." Dư Vãn nói xong, nhấn mở khóa cổng dưới lầu cho Lệ Thâm, Lệ Thâm nhìn cánh cửa phát ra tiếng mở khóa trước mặt và đẩy cửa đi vào.

Khi đi thang máy lên lầu sáu, Dư Vãn đã đứng trước cửa chờ anh: "Sao anh lại đột nhiên tới đây? Có chuyện gì sao?"

"Ừ." Lệ Thâm khẽ gật đầu, nhìn Dư Vãn mang một đôi dép lê đi ra.

Là đôi dép Dư Vãn mang đi từ nhà anh trước kia.

Lúc này Dư Vãn cũng mới nhớ chưa trả đôi dép lê này: "À, vẫn quên trả đôi dép lê cho anh."

"Không sao." Lệ Thâm thay giày và đi vào nhà Dư Vãn ngắm xung quanh. Dư Vãn đóng cửa lại, đi theo anh vào phòng khách: "Anh trở về khi nào vậy?"

"Hôm nay." Lệ Thâm nói xong, lập tức đi về hướng ban công: "Nhà em được trang trí cũng không tệ lắm, có thể tham quan không?"

"Có thể, có thể." Dư Vãn cười ha ha hai tiếng: "Đều nhờ Ninh Ninh làm giúp, tôi không lo nghĩ chút nào."

Lệ Thâm đi xuyên qua phòng bếp và thẳng tới ban công, trên sào phơi đồ có treo một chiếc áo sơ mi nam, anh không nhìn nhầm. Dư Vãn nhìn theo tầm mắt của anh thì thấy anh đang nhìn chiếc áo sơ mi nam kia, lập tức hơi lúng túng: "À, cái áo đó là của Ninh Ninh cho tôi."

"Ninh Ninh?" Lệ Thâm quay đầu, vẻ mặt nghi ngờ nhìn cô.

Dư Vãn giải thích: "Ninh Ninh nói cô gái độc thân sống một mình thì phải treo một vài món đồ của đàn ông mới an toàn, lúc cô ấy mua áo sơ mi cũng mua giúp tôi một cái, bảo tôi treo cùng khi phơi quần áo."

Con ngươi của Lệ Thâm nhẹ nhàng chuyển động, anh lên tiếng: "Thế à."

Cơn giận nghẹn trong lòng đột nhiên tan thành mây khói, anh suy nghĩ một lát rồi nói với Dư Vãn: "Vậy em treo một cái có đủ không? Nhà tôi có rất nhiều áo sơ mi, nếu không thì tôi lấy hai cái cho em."

"... Hả?"

"Còn quần, có cần quần không?"

"Không cần, cảm ơn." Dư Vãn quay đầu sang chỗ khác và ho khan một tiếng: "An ninh trong tiểu khu rất tốt, chắc là không có nguy hiểm gì."

"Tốt hơn là ngăn chặn trước khi nó xảy ra, em chỉ treo một cái áo sơ mi thì nhìn không thật."

"À..." Dư Vãn sờ mũi, đổi chủ đề khác: "Đúng rồi, anh tìm tôi có chuyện gì?"

Nghe cô hỏi như vậy, Lệ Thâm mới nhớ tới Trúc Can đã bị mình quên ở ngoài chín tầng mây: "Là về Trúc Can, cậu ta muốn cầu hôn với bạn gái nên muốn hỏi em có phương pháp nào không?"

Dư Vãn hơi ngạc nhiên: "Trúc Can sắp kết hôn rồi á?"

"Ừ, điều kiện trước tiên là cậu ta phải cầu hôn thành công."

Dư Vãn cười nói: "Phát triển đến mức muốn cầu hôn với bạn gái thì chắc là đã hiểu nhau rồi. Tôi có thể giới thiệu thợ làm bánh ngọt cho cậu ấy, ngoài làm bàn bánh ngọt cho tiệc cưới, bọn họ còn làm bàn bánh ngọt cầu hôn."

Lệ Thâm nghĩ ngợi và hỏi cô: "Chỉ cần một bàn bánh ngọt là đủ rồi sao?"
"Không hẳn vậy, hãy để Trúc Can chọn ra địa điểm cầu hôn trước, sau đó thợ làm bánh ngọt sẽ tới nơi sắp xếp, việc này và bàn bánh ngọt ở hiện trường hôn lễ không khác nhau mấy, cũng cần trang trí hoa tươi và nến, chủ yếu xem cậu ấy dự tính chi bao nhiêu, muốn làm đơn giản hay tinh tế hơn."

Lệ Thâm lại nghĩ ngợi một hồi rồi nói với cô: "Tôi không quá hiểu về khía cạnh này, em xem khi nào có thời gian thì có thể gặp mặt nói chuyện trực tiếp với Trúc Can."

Dư Vãn biết Trúc Can là bạn thân nhất của Lệ Thâm thời đại học, bây giờ cậu ấy muốn cầu hôn, cô cũng sẵn sàng giúp đỡ: "Hôn lễ của Hồ tiểu thư được tổ chức vào ngày 29, mấy ngày gần đó tôi phải tới hiện trường hôn lễ để sắp xếp, không xác định được khi nào có thời gian. Nếu không anh hỏi Trúc Can thử xem hôm nay có được không?"

"Được, tôi sẽ gọi cho cậu ấy ngay bây giờ."

Lệ Thâm gọi điện cho Trúc Can ngay tại nhà Dư Vãn, khi Trúc Can nghe anh nói trợ giúp hẹn Dư Vãn, đầu óc hơi mơ màng: "Hóa ra hai người các cậu có liên lạc bên ngoài trò chơi ư? Vậy mà nói hẹn ngày gặp mặt là hẹn?"

Lệ Thâm làm lơ vấn đề của hắn: "Vậy cậu có rảnh không?"

"Có, có, có, cậu cho cái địa điểm đi."

Lệ Thâm nghĩ rồi nói: "Tới nhà tớ đi."

Nếu hẹn ở nơi khác, anh và Dư Vãn phải di chuyển, hơn nữa anh cũng không tiện lộ mặt, không bằng để Trúc Can tới thẳng đây.

Trúc Can ở đầu dây bên kia vừa nghe anh nói tới nhà anh thì lại bùng nổ lần nữa: "Vậy nên cô ấy đã tới nhà cậu? Rốt cuộc hai người có phải đã quen lại hay không, cậu nói thật lòng đi, tớ sẽ không lộ ra ngoài."

"Cậu có muốn cầu hôn không? Lo làm chuyện của mình trước đi."

Anh cúp điện thoại và nói với Dư Vãn đứng bên cạnh: "Tôi hẹn Trúc Can gặp mặt tại nhà tôi, cậu ta sẽ tới đây ngay, chúng ta sang đó trước chờ cậu ấy."

"Được thôi." Dư Vãn đáp một tiếng rồi đi về phía phòng ngủ của mình: "Tôi thay quần áo, tiện thể lấy máy tính."

Lệ Thâm đứng trong phòng khách chờ cô, nhân tiện đi tham quan một chút. Nhà Dư Vãn được trang trí theo phong cách Bắc Âu phổ biến, ghế sô pha, bàn trà, tủ TV đều là màu trắng, bức tranh treo tường là màu hồng nhạt.
Rất giống với màu loại thuốc lá cô thường hút.

Lệ Thâm dạo một vòng quanh phòng khách nhưng không thấy hộp thuốc lá, không biết cô đã cai thuốc chưa.

"Tôi xong rồi, đi thôi."

Giọng Dư Vãn phát ra từ phía sau, Lệ Thâm quay đầu lại nhìn cô. Bởi vì hôm nay là ngày nghỉ, cô ăn mặc tùy ý hơn khi đi làm rất nhiều, bên ngoài áo sơ mi sọc trắng xanh là áo len có mũ trùm màu trắng rộng thùng thình, phần dưới kết hợp một chiếc quần jean sậm màu, tóc bên tai phải được vén ra sau theo thói quen, lộ ra một đôi khuyên tai màu hồng đào.

Cô đeo cái túi lớn lên vai, mỉm cười nhìn Lệ Thâm: "Xuống thôi."

"Ừ." Lệ Thâm thu hồi tầm mắt, đi xuống lầu cùng cô.

Lili vẫn đang chơi trong sân, vừa thấy bọn họ trở về thì lập tức chạy tới. Dư Vãn ngồi xổm xuống chào nó, Lệ Thâm nhẹ nhàng chặn Lili lại và nói với Dư Vãn: "Nó vừa đi dạo về, lại chạy giỡn trong sân lâu như vậy, móng vuốt hơi dơ, đừng để nó làm bẩn áo của em."

"Gâu gâu!" Lili bất mãn nhìn Lệ Thâm sủa, giống như đang nói anh nói ai dơ đó?

"Tôi lau móng vuốt cho nó đã." Lệ Thâm lấy khăn lông chuyên dùng để lau chùi móng vuốt của Lili và lau sạch bốn móng vuốt của nó, sau đó ôm vào nhà: "Vào đi."

"Ừ." Dư Vãn đi theo sau anh, vừa bước vào phòng khách đã hoảng sợ: "Nhà anh bị sao vậy?"

Lần trước cô tới đây, phòng khách của Lệ Thâm được dọn dẹp rất ngăn nắp, lần này không chỉ có chậu cây xanh bị quật ngã, bùn vương vãi khắp nhà, ngay cả vách tường màu trắng cũng có vài dấu chân đen.

"..." Dư Vãn nghĩ, vừa rồi Lệ Thâm lau móng vuốt cho Lili là hành động rất đúng đắn.

"Tất cả đều là kiệt tác của Lili, bây giờ tính tính của nó rất nóng nảy, không vui một chút là phải phá nhà."

Lili ngoan ngãn ngồi một bên, mở to mắt nhìn anh – anh đang nói gì vậy? Lili không biết, không phải Lili làm.

Lệ Thâm nhéo mặt nó rồi đứng dậy nói với Dư Vãn: "Hôm nay tôi vừa trở về nên vẫn chưa kịp thu dọn, vốn định quét sơ qua thì Lili lại đòi ra ngoài đi dạo."

Anh thu dọn ghế sô pha lại một chút và nói với Dư Vãn: "Em ngồi trước đi, tôi quét đất trên sàn."

Dư Vãn đặt túi xuống, trái lại không ngồi yên: "Tôi giúp anh, Trúc Can sắp tới đây rồi, hai người quét sẽ nhanh hơn."

Lệ Thâm nhìn cô một hồi, mở miệng nói: "Được thôi."

Lúc Lệ Thâm quét rác, Dư Vãn vẫn luôn nghiên cứu chậu cây xanh kia, cô đào một ít đất từ trong sân và trồng nó vào chậu lại, không biết có sống được không: "Lili, em quá nghịch ngợm."

"Gâu!" Lili ngồi xổm xuống bên cạnh cô, ánh mắt ngây thơ vô tội.

Dư Vãn: "..."

Mắt to quả thực rất có ưu thế.

Chương 27-2: Bây giờ quan hệ giữa cậu và Lily là thế nào? 2

Hai người vừa dọn xong thì Trúc Can cũng đến, Lili nghe thấy có ai đó đến, tò mò chạy qua. Trúc Can đứng ở cửa, ngạc nhiên khi trông thấy một con chó Shiba vọt ra sau khi cửa mở.

Hắn nhớ Lệ Thâm có nuôi một con chó, còn đăng hình nó lên weibo, sau khi mấy cô gái thấy hình trên mạng lập tức tranh nhau muốn biến thành chú chó mà Lệ Thâm ôm trong ngực.

Ôi chao.

Lệ Thâm theo sau Lili bước ra, Trúc Can vừa thấy anh thì nhiệt tình vẫy tay: "Anh Thâm, đã lâu không gặp ha!" Sau khi nói xong, hắn lại cảm thấy không đúng, lập tức sửa lại: "Đã lâu không gặp trong hiện thực ha!"

"..." Lệ Thâm giật giật lông mày, nhìn hắn nói: "Đừng nói giống như chúng ta chỉ là bạn trên mạng có được không?"

Trúc Can cười hì hì: "Chỉ có thấy gặp cậu trên mạng, đó không phải là bạn trên mạng à?"

Hắn vừa dứt lời, Dư Vãn cũng từ trong nhà bước ra, Trúc Can vừa thấy một nữ nhân đi ra từ trong nhà Lệ Thâm, vốn định thét chói tai hai tiếng, tới khi thấy rõ mặt Dư Vãn, hắn cố đè xuống tiếng la sợ hãi và nhìn cô nói: "Trời ạ, cậu là Lily ư, cậu xinh đẹp hơn trước kia rất nhiều đó! Bây giờ cậu ở chung với anh Thâm à??"

"..." Lệ Thâm đi tới kéo hắn vào nhà. Trúc Can bị anh túm cổ áo, liên tục cầu xin tha thứ: "Đừng, đừng mà anh Thâm, mẹ ki*p sao cậu mạnh dữ thế, bây giờ tớ mập hơn 20 kg, cậu vẫn nhấc tớ lên nổi! Được rồi, tớ sai rồi, tớ biết cậu từng đi lính nên sức lớn!"

Trúc Can vừa bị ném vào trong nhà, Dư Vãn đứng ở phòng khách xấu hổ mỉm cười nhìn hắn. Lệ Thâm đóng cửa lại và dắt Lili vào nhà, Trúc Can thấy anh đi tới thì nhanh chóng ngồi xuống, sửa sang lại quần áo lộn xộn của mình: "Lily, đã lâu không gặp ha."

"Đã lâu không gặp."

Trúc Can kêu một tiếng Lily, Lili ở bên cạnh cũng sủa hai tiếng, Lệ Thâm ôm nó ngồi lên sô pha và nhìn Trúc Can nói: "Dư Vãn rất bận, cậu có chuyện gì thì mau nói."

Trúc Can "chậc" một tiếng, quay đầu cười tít mắt nhìn Dư Vãn: "Chắc anh Thâm đã nói với cậu rồi nhỉ, tôi định cầu hôn bạn gái, tôi nghĩ có lẽ cậu sẽ có kinh nghiệm hơn nên muốn học hỏi kinh nghiệm từ cậu."

Dư Vãn mở máy tính cô cố tình mang qua đây và nhấp vào một vài hiện trường cầu hôn cho Trúc Can xem: "Trong đây là ảnh chụp của một số hiện trường, cậu có thể tham khảo. Ngoài ra, cậu muốn cầu hôn trong nhà hay ngoài trời?"

Trúc Can suy nghĩ một hồi rồi hỏi cô: "Cậu nghĩ sao?"

"À... Cái nào cũng được, chủ yếu xem thử cậu thích kiểu nào, còn phải dựa theo dự toán mà quyết định."

Trúc Can gãi đầu: "Mấy bức ảnh này rất đẹp, chắc hẳn rất đắt nhỉ."

"Kế hoạch có thể thay đổi theo dự toán, muốn đơn giản sẽ có cách làm đơn giản. Nếu dự toán của cậu không nhiều, tôi đề nghị có thể giữ lại tiền cho đám cưới, dù sao cầu hôn xong cũng phải kết hôn đúng không?"

"Đúng đúng, tôi cũng muốn tiêu tiền vào chỗ cần thiết nhất, sau đó tổ chức hôn lễ tốt hơn chút."

"Chúng ta có thể làm cầu hôn đơn giản một chút, nếu là ngoài trời thì chỉ cần có sân thượng là được, sau đó trải một tấm cỏ giả, làm một bàn bánh ngọt, còn có thể chuẩn bị thêm ít pháo hoa, bởi vì số lượng hoa tươi và nến cần dùng không nhiều lắm nên có thể giao cho bên phụ trách bánh ngọt làm."

Trúc Can liên tục gật đầu: "Ồ ồ."

"Nếu là trong nhà thì có thể làm bên trong tiệm bánh ngọt, bọn họ sẽ trang trí giúp cậu, còn cung cấp dịch vụ chụp ảnh." Dư Vãn nói xong thì lật sang vài tấm ảnh khác cho Trúc Can xem: "Kiểu như này cũng tương tự, có sân thượng cũng có tiệm bánh ngọt, cậu xem thử thích loại nào."Trúc Can nhìn một lát rồi nói: "Tôi thấy đều được, cậu quyết định giúp tôi đi!"

Lệ Thâm lườm hắn: "Rốt cuộc là cậu cầu hôn hay người ta cầu hôn? Có chủ kiến một chút được không?"

"Ở trước mặt kế hoạch sư chuyên nghiệp, chủ kiến của tớ không đáng một đồng!" Trúc Can phóng túng nói.

Lệ Thâm: "..."

Dư Vãn nghĩ ngợi một hồi rồi đưa ra đề nghị: "Vậy thì tổ chức ngoài trời, tại sân thượng nhà cậu hoặc bên nhà gái đều được, chắc sẽ tiết kiệm hơn ở trong nhà một chút, hơn nữa hẹn tới nhà cũng tự nhiên hơn."

"Ờ ờ, cậu nói rất đúng!"

Dư Vãn mỉm cười hỏi hắn: "Bạn gái của cậu thích màu gì?"

Trúc Can đáp: "Cô ấy à, là màu hồng nhạt."

"Vậy bàn bánh ngọt làm thành màu hồng san hô, cậu thấy thế nào?"

Trúc Can thực hiện "Không có chủ kiến" đến mức tận cùng: "Tôi cảm thấy tất cả làm theo lời cậu nói đều được cả! Cậu đáng tin hơn anh Thâm nhiều, tôi cảm thấy rất nắm chắt buổi cầu hôn này!"

Lệ Thâm ngồi bên cạnh thản nhiên liếc nhìn hắn: "Nếu sau cùng cầu hôn thất bại thì cậu tự mình gánh, đừng đổ thừa người khác."
Trúc Can bất mãn lườm anh: "Con người cậu sao thế? Không thể nói lời xuôi tai tí được à? Sao cứ mở miệng là cầu hôn thất bại chứ!"

Lệ Thâm cúi đầu cười một tiếng, Dư Vãn qua loa viết ra kế hoạch và nói với Trúc Can: "Lát nữa trở về tôi sẽ liên lạc với thợ làm bánh ngay, phải hẹn ngày với cô ấy trước vì sắp tới là mùa kết hôn cao điểm, bọn họ sẽ rất bận."

"Ok, ok." Trúc Can nghe cô nói xong, ngại ngùng bẻ tay nhìn cô: "Cậu lập kế hoạch này giúp tớ, vậy thu phí thế nào đấy?" Tuy rằng hắn chưa kết hôn qua, nhưng cũng biết không có chuyện lập kế hoạch miễn phí, kế hoạch càng sang trọng thì thu phí càng đắt.

Dư Vãn cười nói: "Chúng ta đều là bạn bè, tôi cũng không làm gì, sao có thể thu tiền của cậu. Tới lúc đó tôi sẽ trao đổi với bên phía thợ làm bánh và để bọn họ ra giá, cậu xem lại giá cả có hợp lý hay không, nếu không thích hợp thì có thể bàn lại."

"Được được, làm phiền cậu rồi." Trúc Can xúc động muốn đứng lên bắt tay với Dư Vãn lại bị Lệ Thâm âm thầm đè lại trên sô pha. Trúc Can cười to nói với Dư Vãn: "Đến khi cưới cậu nhất định phải tới đó nha, không cần đưa tiền mừng!"

Dư Vãn cất máy tính lại cười nói: "Vậy không được, tiền mừng là phải đưa. Tôi về trước, đợi tin tốt từ cậu."

"Ok ok, cảm ơn nhen!"

Sau khi Dư Vãn rời đi, Trúc Can nghiêng đầu nhìn Lệ Thâm, ánh mắt vi diệu: "Bây giờ quan hệ giữa cậu và Lily là thế nào?"

Lệ Thâm đùa giỡn với Lili, không tập trung mà trả lời: "Cần phải báo cáo với cậu à?"

"Rồi rồi, chuyện của cậu tớ không quản được, nhưng mà tớ nhắc nhở cậu, Lily người ta bây giờ đã không còn giống như trước, cậu thấy giờ cô ấy xinh đẹp hơn rất nhiều đấy! Người theo đuổi cô ấy chắc cũng rất nhiều!"

Cuối cùng Lệ Thâm cũng ngước lên nhìn hắn: "Trước kia cô ấy không xinh đẹp sao?"

"Không phải trước kia không xinh đẹp, chẳng qua trước kia là nữ sinh mới tốt nghiệp, hiện tại trưởng thành càng có khí chất hơn! Cô ấy rất hợp với tóc ngắn, nhìn rất thời trang và chuyên nghiệp." Trúc Can chụp vai anh và hỏi: "Cậu không muốn đuổi theo người ta lại à? Tớ nói cho cậu biết, điều cần chú ý nhất khi theo đuổi phụ nữ là hiệu suất, cậu mà chậm một bước, cô ấy sẽ là của người khác!"

Trong lòng Lệ Thâm chợt nảy lên cơn bực dọc, anh hất tay Trúc Can ra và nói: "Được rồi, tớ tự mình biết được."

"Vậy thôi." Trúc Can đứng dậy, cũng không tiếp tục khuyên anh: "Tớ đi trước đây, nhớ cảm ơn Lily thay tớ nhá."

"Ừ."

Sau khi Trúc Can rời đi, Lệ Thâm vào phòng ngủ ngồi ngẩn người. Trước khi đi nơi khác, anh đã lấy cây đàn ghi ta trong phòng khách cất vào phòng ngủ của mình xem ra là quyết định cực kỳ sáng suốt, nếu không thì kết cục hiện tại của cây đàn cũng không khác mấy so với chậu cây kia.

Anh đứng dậy từ ghế sô pha nhỏ trong phòng ngủ và cầm lấy cây đàn ghi ta treo trên tường. Bên mặt trái của đàn có một hình dán nhỏ, nó hơi phai màu vì thời gian lâu.

Ngón tay Lệ Thâm nhẹ nhàng sờ qua hình dán, miếng dán này là do Dư Vãn dán lên cho anh vào năm đó.

Tác giả có lời muốn nói: Trúc Can mới thật sự là thần trợ công [doge].

Chương 28-1: Vãn Vãn, đợi sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi

Kỳ nghỉ hè năm bốn đại học chính thức bắt đầu, Lệ Thâm cũng bắt đầu tìm việc làm.

Bởi vì kiếm tiền nhờ đàn guitar, cậu quyết định thay mới thằng nhóc dùng để kiếm tiền cho mình. Cây guitar hiện tại của cậu đã rất cũ, nó cũng là loại tương đối cơ bản, xét về mọi mặt thì nên bị loại bỏ. Vấn đề duy nhất đó là, cây guitar mới mà cậu muốn mua mất hơn mười nghìn tệ nếu nhờ người quen mua hộ, cũng không thể trả góp.

Lúc cậu còn ở trường học có tiếp nhận một số hoạt động biểu diễn thương mại cùng bạn bè, cộng với tiền tiết kiệm từ phí sinh hoạt thì dồn lại góp đủ một nửa. Một nửa còn lại thực sự là không còn cách nào.

Nếu xin từ gia đình, mẹ cậu chắc chắn sẽ cho cậu, nhưng mà cậu không thể mở lời được. Bên phía bạn cậu cũng có thể giúp cậu mua được cây guitar rẻ hơn, nhưng tiền trên người cậu cũng đủ mua nó. Mấy ngày nay cậu vẫn đang do dự, cuối cùng nên mua cây rẻ hơn để dùng trước, hay là một bước tới chỗ mà đưa tình nhân trong mộng của mình về nhà.

Dư Vãn thấy mấy ngày nay cậu cứ thở dài nhìn điện thoại, cuối cùng không thể không hỏi: "Anh sao vậy? Không tìm được việc làm à? Ai vừa tốt nghiệp cũng đều như thế cả."

Lệ Thâm nhìn cô, ánh mắt vô cùng đáng thương: "Anh chưa tìm được việc làm, người ta thấy cây guitar trên lưng của anh chắc sẽ không muốn nhận anh."

"À... Không phải anh đã nói muốn thay ghi ta từ trước à, chưa chọn được sao?"

"Đã chọn được, nhưng quá đắt, không mua nổi." Lệ Thâm nói tới đây thì thở dài một hơi: "Quên đi, anh vẫn nên mua cây rẻ hơn, đợi kiếm được tiền rồi tính tiếp vậy."

Dư Vãn tò mò đi tới trước mặt anh và hỏi: "Là đắt cỡ nào mà khiến anh buồn rầu như thế."

"Hơn mười nghìn tệ lận, em nói có tức hay không!"

Dư Vãn ngây người nhìn anh: "Sao lại đắt như thế? Lúc còn học đại học, Ninh Ninh cũng đột nhiên có ý tưởng học guitar nên mua một cây, cây guitar cô ấy mua chỉ có mấy trăm tệ."

"Đó là vì không cùng đẳng cấp." Lệ Thâm mở hình cây guitar đó ra và đưa tới trước mặt Dư Vãn như dâng hiến báu vật: "Đây là thương hiệu hàng đầu trong các loại guitar, giống như loại mỹ phẩm dưỡng da đắt nhất mà bọn con gái các em thường dùng."

Dư Vãn: "..."

Ví dụ này rất sống động.

Mấy phút tiếp theo, Lệ Thâm phân tích chất liệu, dây đàn, các mặt chêch lệch về thang âm từ bảng thông tin guitar cho Dư Vãn biết tại sao cây guitar này lại bán mắc như vậy. Dư Vãn nghe không hiểu chút nào, nhưng cô nhìn ra được, Lệ Thâm thực sự rất thích cây guitar này.

Cô nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Em thấy anh thích như vậy thì mua nó ngay luôn đi, cây rẻ hơn mà anh nói cũng tận mấy nghìn tệ, không bằng bỏ thêm chút tiền mua cây này có đúng không?"

Lệ Thâm nhíu mày: "Nhưng anh dồn hết tiền tiết kiệm cũng chỉ đủ một nửa, vừa đủ mua cây rẻ hơn."

Một cây guitar mười nghìn tệ đối với tình hình bây giờ của cậu vẫn quá lớn.

Dư Vãn nói: "Em được tăng lương sau khi lên nhân viên chính thức mà, mấy tháng này em cũng dành dụm ít tiền, có thể cho anh mượn trước. Nhưng có lẽ sẽ còn thiếu một ít, chúng ta suy nghĩ thêm cách khác."

Lệ Thâm ngơ ngác nhìn Dư Vãn với đôi mắt sáng ngời tựa như một hồ nước. Một lát sau, cậu nghĩa chính ngôn từ* mà từ chối: "Không được, anh đã ăn của em, ở của em, sao có thể còn lấy tiền của em được."

* Nghĩa chính ngôn từ: câu chữ nghiêm khắc, nội dung và lý lẽ chính đáng.Dư Vãn chớp mắt vài cái, nhìn cậu: "Nhưng mà em cũng đã ngủ với anh rồi."

Lệ Thâm: "..."

Vậy nên đây là tiền bán thân của cậu ư orz.

"Được rồi, mấy nghìn tệ thôi mà, cũng là em cho anh mượn, đợi sau này anh nổi tiếng phải trả lại gấp đôi cho em."

Cuối cùng Lệ Thâm cũng động lòng, cậu nhào tới trước ôm lấy cô như một chú chó to xác: "Vãn Vãn, em tốt quá! Anh chắc chắn sẽ trả tiền lại cho em!"

"Rồi rồi rồi, biết rồi."

Lệ Thâm nghiêm túc ghi một tờ giấy nợ đưa cho Dư Vãn, còn in dấu tay đỏ, làm cho Dư Vãn cảm thấy mình giống cho vay nặng lãi. Sau đó Lệ Thâm gọi điện cho mẹ cậu, hỏi mượn bà ấy hai nghìn tệ, miễn cưỡng dành đủ tiền.

Vào ngày nhận được guitar, Lệ Thâm vui vẻ đến mức muốn bay nhảy, tối hôm đó cậu ôm Dư Vãn làm lâu hơn rất nhiều so với những lần trước, cũng triền miên hơn rất nhiều so với bất kỳ lần nào khác.

Lúc kết thúc, không chỉ riêng Dư Vãn mệt mỏi tới mức không còn chút sức lực, ngay cả Lệ Thâm cũng thở hổn hển. Nhưng trên mặt cậu vẫn treo ý cười, cậu vén tóc mái ướt đẫm mồ hôi của Dư Vãn ra và khẽ hôn lên trán cô: "Vãn Vãn, anh cảm thấy anh là người hạnh phúc nhất trên thế giới."

"Ồ..."

"Vãn Vãn!"

"... Vậy thì sao?"Lệ Thâm nhìn cô chăm chú, tình cảm trong mắt như sắp tràn ra ngoài, mà Dư Vãn chính là người ngâm mình trong dòng tình cảm cuồn cuộn ấy: "Vãn Vãn, đợi sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta kết hôn ngay đi."

Dư Vãn trông có vẻ hơi ngẩn người, Lệ Thâm chờ không thấy cô trả lời, lập tức ồn ào: "Vãn Vãn, em cũng đã ăn người ta sạch sẽ, chẳng lẽ em không muốn chịu trách nhiệm à?"

Dư Vãn: "..."

"Em định bội tình bạc nghĩa* với anh ư? QAQ."

* Bội tình bạc nghĩa: phản bội lại tình nghĩa của người khác.

Dư Vãn: "..."

"Hay là em cảm thấy anh hầu hạ em chưa đủ dễ chịu?"

"... Đừng nói nữa, đủ rồi."

Dư Vãn vừa dứt miệng, Lệ Thâm lại ngây người, một lát sau cậu mới mừng rỡ nhìn cô: "Vãn Vãn, em đồng ý rồi đó nha? Bà xã!"

"..."

"À mà dù em đồng ý, nhưng chuyện kết hôn cần phải gặp người lớn trong nhà nhỉ?" Lệ Thâm vừa nói xong thì lập tức căng thẳng: "Anh phải tranh thủ thời gian tìm được công việc tốt thừa dịp trước kia tốt nghiệp, vậy mới có mặt mũi đi gặp ba mẹ vợ chứ!"

Dư Vãn nghe cậu nhắc tới mẹ mình, ánh mắt trầm xuống, cô chưa từng nói với Lệ Thâm rằng cô giấu giếm mẹ cô, một mình chạy tới thành phố A.

Nếu mẹ cô biết cô ở bên này không chỉ quen bạn trai mà còn định kết hôn với hắn vậy có tức chết hay không đây?

Lệ Thâm không biết những điều này, vì kết hôn với Dư Vãn, cậu đã đầu nhập cả thể xác lẫn tinh thần vào trong công việc. Sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Âm nhạc không nhất định phải làm ca sĩ, có người đi dạy âm nhạc, cũng có người làm nhạc sĩ, thậm chí có người đổi nghề. Nhưng Lệ Thâm vẫn luôn muốn ký hợp đồng với công ty âm nhạc, lấy thân phận ca sĩ để chính thức ra mắt.

Bởi vì biểu hiện và điều kiện cá nhân của cậu trong trường đều tương đối tốt, giáo viên trong trường nói sẽ giúp cậu chú ý tin tức về mặt này. Nếu có cơ hội thích hợp sẽ đề cử cậu, nhưng cũng đã nói với cậu, chuyện này phải nhờ vào duyên phận, không gấp gáp được.

Cây guitar của Lệ Thâm đã gần như tiêu hết toàn bộ tiền tiết kiệm của cậu và Dư Vãn, cuộc sống của hai người cũng trở nên nghèo nàn – không thể ăn đồ ăn vặt thường ăn, cũng không dám gọi thức ăn bên ngoài, khẩu phần lương thực nhiều nhất trong nhà chính là mì ăn liền trong siêu thị Lâm Kỳ.

Mặc dù cho tới bây giờ Dư Vãn vẫn chưa từng phàn nàn điều gì, hai người ở chung thì dù ăn mì tôm cũng rất vui vẻ, nhưng Lệ Thâm cũng không chỉ luôn ở nhà chờ tin từ giáo viên, cậu học theo sư huynh sư tỷ mà chạy tới quán bar để xin hát tạm thời.

Thanh Nam Ngõ là con đường quán bar nổi tiếng ở thành phố A, có rất nhiều ca sĩ bắt đầu điểm xuất phát từ nơi đó. Lệ Thâm cũng tới Thanh Nam Ngõ, mặc dù nơi này có nhiều quán bar, nhưng không phải quán nào cũng cần tìm ca sĩ, mà một khi có sẵn ca sĩ sẽ không đăng tin tuyển dụng thêm người mới.

Lệ Thâm gặp may, có một quán bar ban đầu không muốn tuyển ca sĩ, nhưng vì ông chủ thích giọng hát của cậu nên giữ cậu lại thử việc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau