NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 26 - Chương 30

Chương 21: Vãn Vãn, anh muốn ăn cháo sữa bò ​

Khi Dư Vãn và Lệ Thâm còn ở bên nhau, Lệ Thâm từng nói thể lực của cô quá kém. Nam sinh ở tuổi đó đặc biệt dồi dào sinh lực, lần nào Dư Vãn cũng bị giày vò không chịu nổi. Cô nghĩ vậy, gương mặt vô thức nóng lên, cũng may lúc này cô đang đội mũ và quàng khăn, không dễ bị nhìn thấy.

"Khụ, chuyện đó, chúng ta không nên đứng đây mãi, đợi lát nữa anh bị người khác nhận ra, tôi cũng chạy hết nổi rồi."

Lệ Thâm cười một tiếng, sánh vai cùng cô đi đến tiểu khu: "Em nên tăng cường tập thể dục, mấy hôm trước thấy em chạy bộ mà, có phải không kiên trì hay không?"

Dư Vãn than thở: "Lần đó là vì ngày nào cũng chơi game, bây giờ phải đi lại khắp nơi, một khi được tan ca là không muốn động đậy."

"Tập thể dục quý ở kiên trì và bền bỉ, nếu em muốn chạy bộ thì có thể chạy cùng tôi, tôi sẽ gọi em mỗi tối khi tôi chạy."

"..." Mặc dù chạy bộ cùng Lệ Thâm nghe rất hấp dẫn, nhưng nghĩ lại vẫn thôi đi: "Tôi có thể sẽ chết nếu chạy 10 km."

Câu nói của Dư Vãn làm Lệ Thâm cười ra tiếng, nghe tiếng cười trầm thấp phát ra từ miệng anh, Dư Vãn lại âm thầm đỏ tai.

Giọng của Lệ Thâm thực sự rất hay, tùy ý cười một cái cũng giống một bài hát hay.

Sau khi trở về tiểu khu, hai người ai về nhà nấy, Dư Vãn leo lên chiếc giường ấm áp, lấy máy tính ra để bắt đầu... Xem bản kế hoạch mà công ty trang trí hoa gửi cho cô.

Lệ Thâm trở về liền nằm xuống ngủ bù, cứ tưởng sẽ ngủ một giấc thẳng đến khi tự tỉnh, ai dè mới nằm nửa tiếng đã bị tiếng chuông điện thoại đặt ở đầu giường đánh thức.

Lệ Thâm bất mãn nhíu mày, duỗi tay lấy điện thoại và nhìn nó. Là cuộc gọi đến từ người đại diện Trì Lộ.

"Chị Lộ Lộ, có chuyện gì vậy?"

Giọng anh mang theo tia biếng nhác vừa tỉnh ngủ, nghe có vẻ gợi cảm hơn bình thường, Trì Lộ ở đầu dây bên kia ngừng một lúc mới mở miệng hỏi: "Cậu đang ngủ?"

"Ừ."

"Xin lỗi đã đánh thức cậu, tôi gọi điện là vì muốn hỏi cậu, sáng hôm nay cậu có đến công viên Lệ Trạch không?"

Lệ Thâm đột nhiên cau mày, trong lòng mơ hồ có đáp án: "Sao vậy, có người chụp được tôi?"

"Chỉ chụp được sau lưng, không có đặc điểm rõ ràng, người chụp cũng không chắc chắn đó là cậu, nhưng mà..." Giọng điệu của Trì Lộ nghiêm túc hơn vừa rồi: "Trong bức ảnh còn có một cô gái."

Lệ Thâm mím môi không nói, Trì Lộ ở đầu dây bên kia hỏi: "Cậu có biết nếu người trong ảnh được chứng minh là cậu sẽ có ảnh hưởng như thế nào tới cậu sao? Tôi đã thừa dịp bức ảnh này chưa được chia sẻ rộng rãi và ép nó xuống, những thứ cậu mặc bị chụp lại lúc đó, sau này đừng mặc nữa."

"Ừ." Chiếc áo khoác lông hôm nay anh mặc là của mẹ anh mua cho anh lúc mới về quê, bây giờ chỉ có thể xin lỗi mẹ anh."Còn nữa, cô gái bị chụp với cậu là ai? Cậu đừng nói với tôi đó là họ hàng của cậu."

Bàn tay cầm điện thoại của Lệ Thâm hơi siết chặt, anh im lặng một hồi, mở miệng nói: "Bạn gái cũ."

"Bạn gái cũ?" Trì Lộ tức giận đến mức cười ra tiếng: "Lệ Thâm, cậu biết cậu đang làm gì không? Đã là bạn gái cũ còn dây dưa mập mờ?"

Trước khi gọi cuộc gọi này, Trì Lộ đã nghĩ đến tình huống tồi tệ nhất là Lệ Thâm đang gạt cô và công ty để yêu đương, mà đối tượng rất có thể là Dư Vãn được cậu ta nhắc tới khi ngủ mê. Cô không bao giờ nghĩ rằng, người trong bức ảnh lại là bạn gái cũ của cậu ta.

"Cậu đã xem qua không ít tin nóng vạch mặt nam minh tinh trong mấy năm qua đúng không? Đều bắt nguồn từ phụ nữ hết. Đã chia tay thì cắt đứt sạch sẽ, cậu đừng có mập mờ nữa."

Lệ Thâm yên lặng một lát, cuối cùng chỉ đáp một tiếng "ừ".

Trì Lộ giật giật khóe miệng, không quá ép hỏi anh quá chặt, dùng công việc để kết thúc cuộc gọi này: "Ngày kia bắt đầu thu âm, tôi sẽ gọi Tiểu Đổng tới đón cậu, đừng quên."

"Ừ."

Sau khi ngắt điện thoại, Lệ Thâm lên mạng tìm kiếm bức ảnh mà Trì Lộ nói. Mặc dù bức ảnh vẫn còn trên Weibo, nhưng lượt bình luận và chia sẻ chỉ có mấy trăm, chỉ cần không có nhóm nào tới thúc đẩy nó, độ hot sẽ không mở rộng thêm nữa.

Anh nhấp mở bức ảnh, trước tiên thấy mình kéo Dư Vãn chạy về phía trước. Cô cũng quay lưng lại với màn ảnh, toàn thân bọc lại kín mít, chỉ lộ ra vài sợi tóc.
Cảm ơn mùa đông. Anh nghĩ như vậy.

Chuyện hữu kinh vô hiểm* này qua đi, nhưng Lệ Thâm lại gặp phải vấn đề khó khăn hơn nữa – anh bị cảm trước ngày thu âm.

* Hữu kinh vô hiểm: Chỉ kinh sợ chứ không gặp nguy hiểm.

Nguyên nhân gây ra là Lili, "người" bị bỏ lại ở nhà để anh về quê ăn tết đã quyết liệt trả thù anh – nó gặm chăn của anh tha đi chỗ khác lúc nửa đêm khi anh ngủ.

Lệ Thâm bị lạnh mà tỉnh lại lúc nửa đêm, lúc ấy "tội đồ" Lili lại gặm chăn ngồi xổm dưới đất nhìn anh, vẻ mặt cực kì vô tội.

"..." Lúc đó Lệ Thâm không để ý lắm, anh đuổi Lili ra khỏi phòng và khóa cửa lại, đắp chăn tiếp tục ngủ, ngày hôm sau ngủ dậy mới cảm thấy hơi chóng mặt.

Kiểu người như Lệ Thâm bình thường không dễ bị cảm, nhưng một khi bị cảm sẽ cực kì nghiêm trọng, cũng không dễ bình phục.

Anh uống thuốc hạ sốt rồi đắp chăn ngủ tiếp.

Dư Vãn vừa trả lời mail cho công ty trang trí hoa thì thấy điện thoại có tin nhắn mới.

Lệ Thâm: Không thoải mái.

Lệ Thâm: [tủi thân .jpg]

Dư Vãn hơi sửng sốt, cầm lấy điện thoại trả lời anh: "Anh bị sao vậy?"

Lệ Thâm: Bị sốt, tất cả đều là lỗi của Lili QAQ.

Dư Vãn: "..."

Cô tin Lệ Thâm thật sự bị sốt.

Trước kia khi anh bị ốm, anh cực kì thích quấn lấy cô, còn nhất định muốn cô nấu cháo sữa bò cho anh mới đỡ hơn.

Dư Vãn: Anh uống thuốc chưa?

Chương 21-2: Vãn Vãn, anh muốn ăn cháo sữa bò 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lệ Thâm: Uống thuốc cũng không có tác dụng, anh muốn ăn cháo sữa bò em làm.

Dư Vãn: "..."

Cô cảm thấy Lệ Thâm đang bị sốt rất nghiêm trọng, cô lập tức thay quần áo, chạy xuống cửa nhà Lệ Thâm và bấm chuông cửa.

"Gâu gâu gâu!" Lệ Thâm không trả lời, ngược lại là Lili ở bên trong liên tục sủa. Dư Vãn lo lắng Lệ Thâm ngất xỉu ở bên trong, vừa lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho hắn đã nghe tiếng khóa cửa "lạch cạch" một tiếng rồi mở ra.

Lệ Thâm quấn chăn đi xuống lầu, trên mặt mang theo màu đỏ không tự nhiên. Dư Vãn hơi sửng sốt, hỏi anh: "Anh sao rồi? Sốt cao không?"

Lệ Thâm thấy Dư Vãn đứng ngoài cửa, đầu óc tỉnh táo hơn một chút, sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm người liền hỏi cô với giọng khàn khàn: "Sao em lại tới đây?"

Dư Vãn mím môi, vươn tay sờ trán anh: "Nóng quá đi, anh có muốn đến bệnh viện không?"

Lệ Thâm đáp: "Không cần, tôi vừa uống thuốc hạ sốt, đợi một lát nữa là ổn thôi."

"Anh vào nhà trước đi, đừng đứng trước cửa." Dư Vãn đẩy anh vào cửa, tiện thể đóng cánh cửa phía sau lưng. Lili chạy tới bên cạnh cô, vui vẻ vây quanh cô mà kêu, Dư Vãn ngồi xổm xuống nhéo mặt nó: "Lili, em làm gì vậy?"

"Gâu!" Mặt Lili cực kì vô tội, ý muốn nói mình không hề làm gì cả.

"Quên đi." Dư Vãn buông Lili ra thì phát hiện Lệ Thâm đã biến mất, cô đứng dậy đi tới phòng khách thì thấy Lệ Thâm cứ vậy mà quấn chăn, ngủ thẳng cẳng trên ghế sô pha.

"..." Cô bước tới chỉnh lại chăn cho anh, anh mở mắt ra, vừa thấy người bên cạnh liền duỗi tay ôm lấy cô.

"Vãn Vãn, anh muốn ăn cháo sữa bò."

Dư Vãn: "..."

Cô nghĩ anh đã trưởng thành hơn sau ba năm! Hôm nay mới phát hiện là, không có! Anh ta vẫn vừa bị bệnh liền đòi ăn cháo sữa bò của cô, không ăn sẽ không khỏe lại!

Ai chiều ra cái tật xấu này!!

... Thôi vậy, hình như là cô.

"Được được được, tôi đi nấu cho anh."

Nghe Dư Vãn nói như thế, Lệ Thâm mới thả lỏng tay, tiếp tục nằm ngủ trên ghế sô pha.

Dư Vãn thở dài, đặt túi chườm đá lên trán anh trước rồi bước vào bếp nhìn xung quanh. Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh rất phong phú, sữa bò hay gì đó đều có đủ. Cô lấy một ít gạo từ trong thùng gạo ra, vén tay áo lên bắt đầu nấu cháo.

Lili liên tục đứng bên cạnh phá đám, Dư Vãn đuổi nó đi mấy lần đều vô dụng, cuối cùng đành phải lấy dây xích chó và buộc nó ở trong sân: "Em nghe lời ở đây một lát đi."

"Gâu gâu gâu!" Lili biểu hiện sống động để giải thích với cô là "Lili không muốn, Lili tủi thân".

Dư Vãn không bị đôi mắt to của nó mê hoặc, cô trở về phòng bếp và tiếp tục nấu cháo, sau khi nấu xong, Lệ Thâm còn ngủ trên ghế sô pha. Cô lấy túi chườm đá trên trán anh xuống đặt trên bàn trà, nhẹ nhàng đẩy vai anh: "Lệ Thâm?""Hả?" Lệ Thâm ậm ờ lẩm bẩm một tiếng, mang theo giọng mũi dày đặc mà lại hơi... Gợi cảm.

Dư Vãn ho một tiếng, đẩy anh lần nữa: "Dậy ăn cháo sữa bò?"

Nghe thấy ba từ "cháo sữa bò", Lệ Thâm cuối cùng cũng mở mắt. Dư Vãn đỡ anh ngồi dậy, và vẫn quấn chăn kín mín cho anh.

Lệ Thâm mơ mơ màng màng nhìn Dư Vãn. Dư Vãn bưng tô cháo lên đưa tới trước mặt anh: "Ăn đi, cẩn thận bị nóng."

Lệ Thâm nhìn xuống cái tô trong tay cô, rồi ngước lên nhìn cô: "Em không đút cho anh à?"

Dư Vãn: "..."

Dựa vào tinh thần cao cả không chấp nhặt với người bệnh, Dư Vãn múc một muỗng cháo và để gần miệng thổi thổi, cười nói với anh: "Thiếu gia, dùng bữa."

"Ừ." Lúc này Lệ Thâm mới hài lòng

Sau khi chậm rì rì ăn xong một tô cháo, Lệ đại thiếu gia nằm xuống ngủ tiếp. Dư Vãn đi tìm nhiệt kế trong nhà anh và đo nhiệt độ giúp anh, thấy anh chỉ bị sốt nhẹ mới thở phào nhẹ nhõm.

Giúp anh thay một túi chườm đá lần nữa, Dư Vãn thả Lili đang bị phạt đứng ngoài sân vào nhà, dọn dẹp đồ đạc và rời khỏi nhà Lệ Thâm.

Lần này Lệ Thâm bị Lili liếm mà tỉnh, anh mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt to đùng của Lili, sau đó lặng lẽ đẩy nó ra.

Đầu anh vẫn còn hơi choáng, anh nhìn phòng khách trống rỗng, không hiểu tại sao mình lại ngủ trên ghế sô pha.

"Gâu gâu." Lili ở bên cạnh anh sủa lên, Lệ Thâm nhìn chằm chằm nó, trong đầu đột nhiên lóe lên một vài hình ảnh.
Anh ôm Dư Vãn, còn đòi Dư Vãn đút cho anh ăn.

... M* kiếp?

Lệ Thâm đột nhiên hoảng loạn, anh "xoẹt" một cái đứng lên, vừa cẩn thận suy nghĩ một lúc thì lập tức bước nhanh tới phòng bếp nhìn xung quanh. Trên bếp ga được đặt một cái nồi nhỏ, trong nồi còn thừa một tí cháo sữa bò, đã nguội rồi.

"..." Đừng hoảng sợ, Lệ Thâm, cũng có thể do mày tự nấu trong lúc mày mơ mơ màng màng mà! Không phải mày đã học được cách nấu cháo sữa bò trong mấy năm nay sao!

Anh cố gắng ổn định cảm xúc, đi vào phòng ngủ để tìm điện thoại di động. Màn hình WeChat còn đang dừng ở trang trò chuyện của anh và Dư Vãn, câu đầu tiên là "Không thoải mái [tủi thân .jpg]".

Lệ Thâm: "..."

Anh đọc xong lịch sử trò chuyện của mình và Dư Vãn, không, đây không phải là lịch sử trò chuyện, đây là hiện trường PLAY nhục nhã cỡ lớn:)

Anh đứng một mình ở phòng khách hồi lâu, cuối cùng không dám gọi cho Dư Vãn nên gửi một dãy dấu ba chấm.

Dư Vãn nhanh chóng trả lời anh: "Anh tỉnh rồi? Có đỡ hơn không?"

Lệ Thâm: ... Ừm.

Anh thực sự rất muốn chết: "Xin lỗi, tôi bị sốt đến mức đầu óc hơi mơ hồ, tôi nghĩ..."

Tôi nghĩ, chúng ta vẫn chưa chia tay.

Anh vừa nhập tới đây, ngón tay chợt dừng lại, sau đó xóa mấy từ cuối cùng.

Lệ Thâm: Xin lỗi, tôi bị sốt đến mức đầu óc hơi mơ hồ...

Dư Vãn: Không sao đâu, tôi biết đó là do nhân cách thức hai của anh làm [mỉm cười].

Lệ Thâm: ...

Bây giờ anh rất muốn xuyên không trở lại, bóp chết nhân cách thứ hai của mình.

Tác giả có lời muốn nói:

Đầu đề weibo hôm nay: Hình tượng nhân vật nam thần cao lãnh của Lệ Thâm ầm ầm sụp đổ!!

Editor có lời muốn nói: Ảnh minh họa cháo sữa bò.

Chương 22-1: Bọn họ muốn ngủ với Lệ Thâm, mà cô, đã từng ngủ với Lệ Thâm

Bởi vì chuyện bị cảm, Lệ Thâm quyết định trừ khẩu phần ăn vặt của Lili hai ngày, còn nhắc nhở mình phải đóng cửa phòng trước khi ngủ vào ban đêm.

Bây giờ đã là ba giờ chiều, cả ngày nay Lệ Thâm chỉ mới ăn một chén cháo sữa bò, lúc này hơi đói. Anh vặn mở bếp lửa, lấy thìa khuấy đều cháo sữa bò còn thừa trong nồi.

Cháo trong nồi dần dần được đun nóng, mùi thơm nức mũi tràn ra ngoài. Lệ Thâm múc một muỗng cháo đưa vào trong miệng.

Nhiệt độ của cháo không quá nóng cũng không quá lạnh, cháo trắng trộn lẫn với hương sữa bò vừa chạm vào miệng là tan, mang lại cảm giác hạnh phúc không thể tả.

Lệ Thâm khẽ nhếch môi, thầm nghĩ cháo sữa bò của Dư Vãn nấu đúng là ngon hơn mình làm rất nhiều.

Anh vừa ăn hết cháo trong nồi liền gửi tin nhắn cho Trì Lộ, nói cổ họng của mình bị viêm, phải kéo dài ngày thu âm thêm một ngày.

Sau đó nghe một hồi phê bình.

Vào mồng năm, Lệ Thâm chính thức bắt đầu thu âm bài hát cho album mới, mà ảnh chụp tạp chí được chụp không lâu trước đó cũng được công bố trên Weibo.

Tạp chí kỳ này có một bộ ảnh của Lệ Thâm, trang bìa cũng là hình của anh, fans đã sớm gào khóc đòi ăn trên Weibo. Weibo chính thức của tạp chí vừa tung ra vài tấm áp phích, các fans lập tức ùa đến.

Để đạt doanh số cao, lần này trang chính thức tạp chí tung áp phích hết sức có tâm cơ, ví dụ như ảnh Lệ Thâm đứng bên cạnh cửa sổ cởi quần áo. Chiếc áo len trắng được anh kéo lên một chút, lộ ra một đoạn eo nhỏ, để lộ một phần nhỏ như vậy cũng đủ khiến fans rít gào.

"A a a a a a! Eo thon nhỏ của Thâm ca!"

"Khi nào tạp chí được phát hành, tui mua với số lượng lớn được không!"

"Muốn leo núi trên cơ bụng của anh Thâm! Đừng cản tui!! [quỳ]."

"Lệ Thâm gợi cảm như vậy, không bằng chúng ta để anh ấy..."

"Thâm Thâm, mời anh tiếp tục cởi [chờ mong] [chờ mong] [chờ mong]."

"Cầu anh Thâm đóng phim [quỳ]."

"Lúc nào có buổi hòa nhạc! Em muốn đi gặp anh! Lập tức! [mắng]."

Hot search trên Weibo rất nhanh bị fans của Lệ Thâm chiếm đóng, đến tối Dư Vãn về nhà cũng thấy được trên trang đầu của mình.

Lệ Thâm trong ảnh thực sự rất gợi cảm, cả người đều đang tỏa ra hormone, kiểu nửa che nửa lộ này so với hoàn toàn khỏa thân còn khiến người ta suy nghĩ xa xôi.

Dư Vãn thấy một bình luận nóng bỏng mà ngắn ngủi nào đó với hai từ "Muốn ngủ" liền giựt giựt khóe môi. Bọn họ muốn ngủ với Lệ Thâm, mà cô đã từng ngủ với Lệ Thâm.

Đó là vào mùa đông đầu tiên có tuyết rơi ở thành phố A, còn là một trận tuyết lớn hiếm gặp. Bởi do một người thích nhiếp ảnh chụp lại cảnh tuyết lớn ở công viên Lệ Trạch và được chia sẻ phổ biến trên mạng, nên mùa đông năm ấy có rất nhiều cặp đôi đặc biệt chạy tới công viên Lệ Trạch để chụp ảnh.

Dư Vãn và Lệ Thâm cũng không ngoại lệ.

Cảnh tuyết lớn ở công viên Lệ Trạch đẹp đến nỗi chấn động, một người sợ lạnh như Dư Vãn cũng không ngần ngại mà nằm xuống mặt tuyết để Lệ Thâm chụp hình cho cô.

Lệ Thâm cầm điện thoại liên tục chụp cho cô rồi vội vàng kéo cô ngồi dậy khỏi mặt tuyết. Quần áo, mũ và tóc của Dư Vãn đều bị dính bông tuyết, Lệ Thâm vừa phủi giúp cô vừa hỏi: "Có lạnh không?"

"Tàm tạm!" Dư Vãn dùng bàn tay lạnh đến đỏ bừng lướt xem album ảnh trong điện thoại của Lệ Thâm, giữ lại mấy tấm mình cảm thấy đẹp nhất: "Em muốn cài nó thành ảnh màn hình điện thoại của em."

Lệ Thâm nghe xong, ngạc nhiên nói: "Hả? Ảnh màn hình điện thoại của em không phải là anh à?"

"... Ai muốn để ảnh của anh chứ!" Dư Vãn thay ảnh màn hình 'Chiêu tài tiến bảo' ban đầu của mình thành bức ảnh trên nền tuyết. Dưới yêu cầu mãnh liệt của Lệ Thâm, bọn họ lại chụp chung một tấm để cài làm ảnh màn hình máy tính.

Khi trời sập tối, hai người mới rời khỏi công viên Lệ Trạch, Lệ Thâm đưa Dư Vãn trở lại nhà thuê của cô mới trở về ký túc xá trường học.

Hiện tại trong phòng ngủ chỉ còn Lệ Thâm và Trúc Can ở, tháng sau Trúc Can cũng chuyển ra khỏi ký túc xá. Lúc Lệ Thâm trở lại ký túc xá, bên trong không có ai, anh bật đèn và ngồi trước máy tính gửi tin nhắn cho Dư Vãn: "Trong ký túc xá chỉ còn một mình anh, thật đáng thương nha QAQ."Lúc này Dư Vãn đã tắm xong, cô thoải mái ngồi trên giường, mỉm cười nhìn điện thoại: "Thảm như vậy à?"

A Thâm: Đúng vậy! Anh không muốn ở trong ký túc xá nữa!

Lily: Vậy anh muốn ra ngoài thuê nhà sao?

Lệ Thâm không phải người địa phương ở thành phố A, nếu không ở ký túc xá thì chỉ còn cách tự mình thuê nhà.

A Thâm: Ừm, tháng sau Trúc Can cũng chuyển ra ngoài, anh không muốn ở lại đây một mình, thật đáng sợ.

Lily: ...

Lily: Nam sinh như anh cũng sợ điều này?

A Thâm: Chẳng lẽ em không sợ ư? Chơi máy tính một mình vào buổi tối thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói phát ra từ phía sau, không biết có nên quay đầu lại hay không đây.

Lily: ...

Lily: Anh đừng nói nữa, em đã tưởng tượng ra.

A Thâm: Đừng lo lắng, nếu em sợ thì anh có thể chuyển qua ở chung với em nha [đáng yêu].

Dư Vãn: "..."

Cô bị mắc bẫy đúng không? Đây mới là mục đích của Lệ Thâm sao?

Nhìn lời đề nghị Lệ Thâm vừa gửi tới, tai Dư Vãn hơi đỏ lên, cô biết thiếu niên ở độ tuổi này đều tràn đầy sinh lực. Tuy rằng bình thường cô có ôm ấp hôn hít với Lệ Thâm, nhưng vẫn chưa bao giờ tiến tới hành động thân mật hơn. Nếu Lệ Thâm chuyển tới đây ở chung với mình, vậy nhất định sẽ...

Không được, chỉ cần nghĩ tới nó, Dư Vãn đều cảm thấy mình muốn bốc cháy!

Lily: Nhà bên em rất nhỏ.
A Thâm: Không quan trọng! Phòng ngủ của bọn anh cũng không lớn nha!

Dư Vãn: "..."

Lily: Giường của em cũng không lớn.

A Thâm: Đó không phải vừa khớp sao [thẹn thùng].

Dư Vãn: "..."

Lão sói xám! Mau mau lộ ra cái đuôi!

Lily: Anh đúng là vì đi ngủ [mỉm cười].

A Thâm: Không phải, anh là vì muốn ngủ với em [thẹn thùng].

Lily: [mỉm cười] Nếu là ngủ theo cách đơn thuần, em có thể suy nghĩ lại.

A Thâm: ...

A Thâm: Anh rất đơn thuần QAQ, em nghĩ gì vậy QAQ.

Dư Vãn: "..."

Tại sao lại có vẻ như là cô đang ăn hiếp cậu ta??

Cuối cùng Lệ Thâm vẫn được toại nguyện mà chuyển vào nhà thuê của Dư Vãn vào một ngày thứ sáu ấm áp. Trường học chưa có thông báo nghỉ hè chính thức nên Lệ Thâm không dọn hết đồ lại đây.

Dư Vãn đã đưa chìa khóa cửa cho cậu, lúc cậu kéo va li tới, Dư Vãn còn đang đi làm.

Quen nhau hơn nửa năm, cậu đã đưa Dư Vãn trở về nơi này rất nhiều lần, nhưng chưa có lần nào đi vào ngồi. Lần này, cuối cùng cậu cũng có thể quang minh chính đại* bước vào.

* Quang minh chính đại: ngay thẳng, rõ ràng, không chút mờ ám.

Như Dư Vãn đã nói, nhà ở rất nhỏ, trang trí cũng đơn giản nhất, ở một bên cửa vào là tủ đựng chén mini, một bên là phòng vệ sinh, sát bên tường phía trong được đặt một chiếc giường dài 1 mét 5, đối diện giường là cửa sổ bốn cánh, trước cửa sổ để một bàn máy tính và một cái ghế sô pha nhỏ cho hai người.

Lệ Thâm kéo đồ đạc vào trong nhà, mở ra tủ quần áo sát tường ở phía khác.

Đây là tủ quần áo ba cửa, bên trong treo đầy quần áo của Dư Vãn. Hôm nay vì Lệ Thâm phải dọn tới đây nên cô đã sắp xếp đồ của mình qua một bên để chừa chỗ cho cậu.

Lệ Thâm nhìn quần áo được treo bên trong của Dư Vãn, nhếch môi treo quần áo của mình vào.

Sau khi thu dọn xong, cậu cố ý chụp một tấm hình gửi cho Dư Vãn.

A Thâm: Anh đã tới rồi, đồ đạc cũng thu dọn xong.

A Thâm: Quần áo của anh đã chính thức bước vào tủ quần áo của em [ngầu lòi].

Dư Vãn: "..."

Cậu ta có cần phải dùng biểu hiện đáng ghét như vậy không.

Chương 22-2: Bọn họ muốn ngủ với Lệ Thâm, mà cô, đã từng ngủ với Lệ Thâm ​ 2

Lily: Hôm nay em phải tăng ca, có lẽ hơn bảy giờ mới về nhà. Tối nay anh muốn ăn gì để em mua về luôn.

A Thâm: Em mua cái gì anh ăn cái đó, anh dễ nuôi lắm.

Lily: ... Vậy em mua ít rau và thịt nướng?

A Thâm: Ok! Chờ em!

Dư Vãn: "..."

Lúc cô về đến nhà thì đúng bảy giờ rưỡi tối, trong tay xách theo thịt nướng và rau, Dư Vãn vừa mở cửa ra liền thấy Lệ Thâm chỉ mặc quần đùi đứng trước cửa.

Dư Vãn bất ngờ chớp mắt một cái rồi la lên: "Anh đang làm gì vậy! Sao lại không mặc quần áo!"

Lệ Thâm cũng hơi sửng sốt, sau đó nhìn cô nói: "Anh thấy em chưa về nên định đi tắm, nếu em vào nhà trễ một chút nữa là có thể thấy anh khỏa thân toàn tập nha."

Dư Vãn: "..."

Cô không muốn nhìn thấy nó! Cô không thừa nhận điều đó!

Dư vãn ửng hồng hai má, quay mặt đi.

Lệ Thâm mặc lại quần áo vừa cởi ra: "Nếu em đã về thì chúng ta ăn cơm trước đi! Anh sẽ đi tắm sau."

Dư Vãn bất đắc dĩ đặt hộp cơm lên bàn, cởi áo khoác ngồi xuống ghế sô pha: "Anh không thể cởi quần áo trong phòng vệ sinh sao?"

Lệ Thâm vô tội nói: "Bọn anh đã quen làm vậy trong ký túc xá, vả lại vừa rồi rõ ràng là em nhìn anh, người phải hét lên cũng nên là anh chứ nhỉ."

"..." Ha ha.

Dư Vãn không để ý đến cậu, nhưng cậu lại mong đợi tiến tới: "Em mua gì vậy?"

Cậu cách Dư Vãn rất gần, hơi thở trên người lập tức bao phủ xung quanh Dư Vãn. Trong không gian nhỏ hẹp, cảm giác này càng được phóng đại, làm cho nhịp tim của Dư Vãn đập nhanh hơn.

Cô mím môi, di chuyển sang bên cạnh: "Anh ngồi xê qua một tí đi, đừng lấn chỗ với em."

Lệ Thâm ấm ức nói: "Rõ ràng là ghế sô pha của em quá nhỏ, anh ngồi xuống đã chật ních!"

"... Em đã nói trước là chỗ này rất nhỏ, do anh cứ luôn đòi tới!"

"Được rồi được rồi, vậy nên chúng ta chen chúc một tí thôi mà!" Cậu nói xong, không biết là cố ý hay vô ý mà dịch lại gần Dư Vãn.

Phía bên cạnh Dư Vãn không thể dịch sang nữa, đành mặc kệ cậu dính vào bên người mình. Hai người ăn xong bữa tối, Lệ Thâm dọn dẹp bàn ăn rồi đem túi rác đặt ngoài cửa. Lúc trở về, Dư Vãn đã mở máy tính ngồi trước bàn.

Lệ Thâm tò mò thò lại gần: "Em đang làm gì vậy?"

Dư Vãn đẩy cái đầu dựa quá gần của cậu, nhìn chằm chằm vào màn hình và nói: "Có một bản kế hoạch cần chỉnh sửa, anh đi tắm trước đi."

Lệ Thâm chuyển động con ngươi, gật đầu nói: "Anh đi tắm trước."

"Đi đi." Dư Vãn vừa nói xong lại bổ sung thêm: "Vào phòng vệ sinh rồi hẳn cởi quần áo!"

Lệ Thâm bĩu môi nhìn Dư Vãn, cầm khăn tắm đi vào phòng vệ sinh. Không bao lâu sao, trong phòng truyền đến tiếng nước chảy, Dư Vãn nghe tiếng nước ào ào, thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thực ra bản kế hoạch này cũng không cần sửa, cô chỉ không biết làm thế nào để đối mặt với việc Lệ Thâm ở chung nhà với mình. Mặc dù bọn họ đã quen nhau nửa năm, cũng từng có cử chỉ thân mật, nhưng ở chung... Cô vẫn hơi luống cuống!

Lệ Thâm chưa tốt nghiệp đại học, cả người tỏa ra hormone thanh xuân, sự kích thích này đối với cô mà nói là quá lớn.

Cô nhìn chằm chằm vào máy tính một hồi lâu, nghe được Lệ Thâm ở trong phòng tắm kêu cô: "Vãn Vãn, anh quên lấy quần lót, em lấy giúp anh một cái với."

Dư Vãn: "..."

Cậu ta được thượng đế đặc biệt phái xuống để cô độ kiếp đúng không???

"Em, em không biết anh để chỗ nào cả, tự anh đi mà lấy!"

"Hở? Vậy anh khỏa thân đi ra lấy nhen."

Dư Vãn: "..."

Cô nghe được Lệ Thâm thực sự đang mở cửa, vội vàng nói: "Anh đừng ra ngoài, em đem vào cho anh!"

"À, được thôi." Giọng nói của Lệ Thâm nghe có vẻ hơi nuối tiếc: "Anh đặt nó ở trên cùng của va li, em mở ra là thấy."

"Ừm..." Dư Vãn đi qua mở va li, đúng là thấy được một cái quần lót nam. Cô dùng hai ngón tay kẹp lấy mục tiêu, cũng không có xấu hổ mà nhìn lại lần hai, lập tức đi tới phòng vệ sinh gõ cửa.

Tiếng mở khóa cửa vang lên, Lệ Thâm ló đầu tóc ướt nhẹp ra ngoài. Cậu mỉm cười với Dư Vãn, nói với cô: "Cảm ơn."

"Không có gì, lần sau anh..." Dư Vãn chưa kịp nói hết đã bị một cổ sức lực kéo vào trong phòng vệ sinh.

Khung cảnh trước mắt choáng một cái và dừng lại ngay trước mắt là gương mặt gần sát của Lệ Thâm.

Đẹp vượt mức cho phép.

Cậu đè Dư Vãn dựa vào vách tráng gạch men trong phòng tắm, hơi thở nhẹ nhàng phả lên mặt cô. Dư Vãn thấy bên eo cậu được treo một chiếc khăn tắm, mím môi không dám nhìn thẳng cậu: "Anh nói dối, anh cố ý lừa em tới đây."

End of dialog window.

Lệ Thâm cười cười, cúi đầu chạm vào mũi cô, mỗi khi nói, cánh môi đều sẽ nhẹ nhàng cọ qua môi cô: "Không phải em cũng nói dối à, rõ ràng em không có công việc cần làm."

Trái tim Dư Vãn sắp nổ tung, trong phòng tắm đầy mùi sữa tắm, ngay cả những viên gạch men sứ lẽ ra phải lạnh lẽo cũng trở nên nóng bỏng.

"Sao em lại muốn trốn tránh anh?" Giọng nói của Lệ Thâm càng ngày càng thấp, cuối cùng tựa như một chiếc lông vũ lơ lửng trong không trung, khẽ gảy vào trái tim Dư Vãn.

Dư Vãn không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, chỉ biết cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân của hai người.

"Vãn Vãn..." Lệ Thâm gọi tên cô, trong giọng mang theo cảm xúc hiểu rõ nhau, Dư Vãn cảm giác được cậu ngày càng gần mình hơn, nhưng cô không muốn đẩy cậu ra.

Không biết từ khi nào vòi hoa sen bị chạm mở, dòng nước ấm rơi xuống cùng lúc với nụ hôn của Lệ Thâm cùng nhau che phủ toàn bộ cơ thể.

Âm thanh của nước và tiếng thở hổn hển nặng nề hòa vào nhau và vang vọng trong phòng tắm nhỏ này rất lâu. Lệ Thâm không chỉ đột nhập vào cuộc sống của cô, mà còn đột nhập vào cơ thể cô.

Sáng hôm sau, Dư Vãn ngủ thẳng giấc đến tận mười giờ. Phản ứng đầu tiên sau khi mở mắt là, xong rồi, đi làm muộn! Cô lập tức ngồi dậy như cá chép giãy đành đạch, cơn đau nhức nối gót theo sau nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra đêm qua, cũng làm cho cô nhớ lại, hôm nay là thứ bảy.

Cô lại nằm xuống, mặt nóng bừng. Lệ Thâm không ở trong phòng, không biết đã đi đâu mất. Quả nhiên cậu ta đã có mưu tính từ trước, nam sinh đứng đắn sao có thể mang bao cao su theo để chuyển nhà!

Cô bình tĩnh lại một lúc rồi lấy điện thoại của mình ra, phát hiện trên màn hình có tin nhắn của Lệ Thâm.

A Thâm: Bé cưng Vãn Vãn thân yêu, anh ra ngoài mua đồ ăn nhé! Trưa hôm nay đợi anh thể hiện tài năng cho em xem! Yêu em, yêu em [trái tim] [trái tim] [trái tim].

"..."

Dư Vãn nghĩ, tối hôm qua anh đã để lộ rồi.

Nghĩ về đủ kiểu tối qua, Dư Vãn lo lắng nhấp vào hình đại diện của Chu Hiểu Ninh, trưng cầu ý kiến của cô ấy: "Ngủ với nam sinh viên có vi phạm pháp luật không???"

Ninh Ninh: ...

Ninh Ninh: Nó phụ thuộc vào nam sinh viên này có tự nguyện hay không.

Dư Vãn: À... Chắc là cậu ấy rất tự nguyện, tinh lực rất dồi dào.

Ninh Ninh: ?????

Ninh Ninh: Cậu đừng nói với tớ là cậu đã ngủ với Lệ Thâm.

Dư Vãn: ... Có quá đáng không? Ôi, đều do tớ không kiềm chế được, cậu ấy còn đang học đại học, chưa tốt nghiệp nữa [che mặt].

Ninh Ninh: ... Cậu đây là được tiện nghi còn khoe mẽ à?!!!

Dư Vãn: Không có, biết không vi phạm pháp luật là tớ yên tâm rồi.

Ninh Ninh: [mỉm cười] [mỉm cười].

Ninh Ninh: Nhưng tớ muốn đoạn tuyệt với cậu [mỉm cười].

Chương 23-1: Bánh nướng xốp giòn ​

Trưa hôm đó Lệ Thâm mua rất nhiều đồ ăn về nhà, cũng thể hiện tài năng cho Dư Vãn xem – súyt nữa làm cháy phòng bếp của cô.

Cuối cùng hai người gọi cơm hộp.

Dư Vãn nghĩ đến đây, không khỏi bật cười. Cô chú ý thời gian tạp chí phát hành, sau đó vào cửa hàng chính thức bỏ bảo bối vào giỏ hàng.

Tạp chí được bán vào lúc mười giờ sáng hôm sau. Nó được chia thành phiên bản đặc biệt và phiên bản thường, phiên bản đặc biệt được tặng kèm một tấm poster có chữ ký của Lệ Thâm, số lượng hạn chế là ba nghìn bản. Dư Vãn vào giỏ hàng của mình đúng mười giờ thì thấy tạp chí phiên bản đặc biệt cô thêm vào hôm qua đã hết hàng.

Dư Vãn: "..." :)

Lúc này mới qua mấy giây thôi mà! Thực lực truy tinh của fans nữ bây giờ đều mạnh mẽ như vậy ư! 

Cô chưa từ bỏ ý định và liên tục làm mới giao diện, hi vọng có người không có tiền mà hủy bỏ giao dịch là cô có thể nhặt được chỗ tốt.

Nhưng mà không có, một người cũng không có:)

Cô nhìn hàng chữ "Poster phiên bản đặc biệt" chuyển sang màu xám và im lặng một phút đồng hồ, chọn mua phiên bản thường còn hàng bên cạnh.

Tắt trang web, Dư Vãn vẫn không cam lòng, poster tặng kèm là bức hình Lệ Thâm cởi quần áo, cô lên Weibo để tìm bức ảnh tương tự, sau đó cài đặt nó thành ảnh màn hình điện thoại.

Sau khi cài đặt xong, Dư Vãn ngồi thưởng thức một lát, màn hình chưa kịp chuyển sang màu đen đã nghe Triệu Hân ngạc nhiên nói ở phía sau: "Hóa ra cô cũng thích Lệ Thâm à!"

Dư Vãn hoảng sợ, dáng vẻ muốn giấu giếm thứ gì đó mà vội vàng tắt màn hình, nhấn mở máy tính: "Tôi không có."

"Vậy cô còn dùng ảnh của anh ấy để làm ảnh màn hình điện thoại!"

"Tôi chỉ càm thấy dùng ảnh của anh ấy làm ảnh màn hình điện thoại khá xinh đẹp."

"..." Triệu Hân không nói nên lời: "Đương nhiên là vì người đẹp rồi."

"..." Nói đúng đó.

Triệu Hân theo thói quen trượt ghế tới cạnh cô, đầy thích thú nói với cô: "Tấm hình này được chụp cho tạp chí lần này, phiên bản đặc biệt được tặng kèm poster in hình đó nha!"

"À." Dư Vãn biểu hiện không quá thích thú, một lát sau, cô hỏi nhỏ: "Vậy cô có giành được phiên bản đặc biệt không?"Triệu Hân đáp: "Giành được chứ! Tôi tham gia vào một nhóm nhỏ, trong đó có một cô nàng chuyên về việc này, cô ấy giành mấy thứ này rất lợi hại!"

Dư Vãn giật giật lông mày: "Còn có công việc này à?"

"Đúng vậy, một mình cô ấy giành được năm mươi bản! Sau khi nhận được sẽ chuyển phát nhanh cho bọn tôi."

Dư Vãn: "..."

Đúng là một bên hạn hán, một bên lũ lụt.

Điều cô không ngờ tới là sau khi tạp chí bản đặc biệt được bán ra đã gây ra một cơn bão nhỏ. Có rất nhiều fans không giành được bản đặc biệt giống cô, bọn họ không dễ tính như Dư Vãn, chỉ cần mua một cuốn phiên bản thường là xong chuyện. Bọn họ kéo tập đoàn lên trang Weibo chính thức của tạp chí, bắt đầu oán giận về phiên bản đặc biệt lần này sẽ gây ra nhiều chuyện không khoa học.

Lúc Dư Vãn tan làm về nhà thấy được tin tức này, lại lần nữa cảm thán thực lực truy tinh của fans nữ bây giờ rất mạnh mẽ. Nhưng bọn họ oán giận cũng không phải không có đạo lý, bản đặc biệt không hạn chế số lượng mua của mỗi ID, đúng thật là sẽ có bọn đầu cơ trục lợi mua về sau đó bán ra với giá cao.

Những thứ khác thì không nói, cô nàng mua tạp chí giúp Triệu Hân còn không phải dựa vào điều này để kiếm tiền à!

Bên phía lãnh đạo bị oán giận tới mức phải đứng ra xin lỗi, nói rằng lần này bọn họ không suy xét chu toàn, nhưng cũng không thể mở bán lại phiên bản đặc biệt, chỉ có thể cải thiện lại vào lần sau.

Các fans nữ truy tinh cười ha ha.Cuối cùng Lệ Thâm phải đích thân xuất hiện và đăng một bức "Bản đặc biệt tự chụp" lên Weibo mới làm dịu tình hình.

Sóng gió tạp chí mới qua không lâu, phim tài liệu của đài truyền hình ABA năm nay cũng được phát sóng, Kiều Dĩ Thần soạn nhạc và Lệ Thâm lồng tiếng là mánh lới quảng cáo khổng lồ đã thu hút nhiều sự chú ý từ năm trước.

Với độ hot có sẵn, ABA đã mang lại cho khán giả một tác phẩm xuất sắc. Chủ đề của phim tài liệu lần này là về bia, xem như là quan hệ chị em cùng với chủ đề rượu vang đỏ lần trước.

Trong mắt công chúng, bia càng gần gũi với người dân hơn rượu vang đỏ. Nhưng sau khi xem phim tài liệu của ABA, bạn sẽ phát hiện bia cũng có lịch sử lâu đời như rượu vang đỏ, hơn nữa còn được chào đón hơn cả rượu vang đỏ.

Sau khi phim tài liệu được phát sóng, nó đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi, không chỉ có ratings đạt mức cao nhất sau mấy năm qua, mà số lượng truy cập trên mạng cũng tăng vọt. Cuối phim tài liệu, Lệ Thâm chậm rãi nói với chất giọng nhẹ nhàng trầm thấp đặc biệt của anh: "Tất cả những cơn mệt mỏi của hôm nay cũng kết thúc trong một cốc bia, chúc ngủ ngon, bảo bối."

Một câu bảo bối lại đưa anh lên hot search lần nữa.

"A a a tui không chịu được nữa, Thâm Thâm gọi tui là bảo bối!"

"Tối nay, chúng ta đều là bảo bối của anh Thâm [doge]."

"Có bản ghi âm của nữ hay không, tui muốn đặt nó làm nhạc chuông [che mặt]."

"Được rồi, cái câu bảo bối cho mấy người, còn anh Thâm để cho tui ôm [doge]."

"Thâm Thâm, anh mới là bảo bối của em [khóc thút thít]."

Dư Vãn cũng xem phim tài liệu lần này, nó thực sự rất hay, vốn dĩ tổ chương trình đã rất cẩn thận, kết hợp với Kiều Dĩ Thần soạn nhạc và Lệ Thâm lồng tiếng càng là dệt hoa trên gấm*.

* Dệt hoa trên gấm/ Thêu hoa trên gấm (锦上添花): ví với việc làm cho sự vật càng đẹp hơn.

Đến nỗi một câu bảo bối, cô chỉ có thể nói là fans chưa từng nghe qua Lệ Thâm gọi "bảo bối" một cách gợi cảm chân chính là gọi như thế nào.

Mặc kệ nói thế nào, năm nay fans của Lệ Thâm được trải qua một cái tết âm lịch rất náo nhiệt và đa dạng. Tháng giêng trôi qua, mọi người lại trở về với chuỗi ngày làm việc và học tập bận rộn, bầu không khí năm mới dần dần lắng xuống.


Editor có lời muốn nói: Sẽ cố gắng hoàn thành truyện trước ngày nhập học lại TwT.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau