NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 21 - Chương 25

Chương 18-2: Tới nhà tôi đi 2

Vào buổi trưa, Ngụy Thiệu mời cô ăn một bữa lớn, nhưng trong lòng Dư Vãn giờ đây chỉ toàn công việc nên không ăn được bao nhiêu, liền hẹn với gặp mặt với người phụ trách sân tổ chức để chiều tới xem sân.

"Tổng giám đốc Ngụy tiếp tục ăn đi, tôi phải đi xem sân tổ chức, không có thời gian ăn."

Ngụy Thiệu ngồi đối diện cô mỉm cười: "Cô thân là nhân viên, làm sao mà còn bận rộn hơn ông chủ là tôi chứ?"

Dư Vãn vừa dọn đồ vừa nói: "Không còn cách nào nha, những địa điểm này phải được đặt trước vài tháng, Hồ tiểu thư nói, địa điểm phải được xác định trước tết âm lịch."

Cô cầm lấy túi xách, vừa định rời đi thì Ngụy Thiệu gọi cô lại: "Có cần tôi đưa cô đi không?"

Dư Vãn xua xua tay, nhanh chóng đi ra ngoài: "Tôi đi tàu điện ngầm tới đó là được."

Cô chạy ra khỏi nhà hàng, Ngụy Thiệu nhìn trên bàn còn thừa hơn một nửa phần ăn, bất đắc dĩ nở nụ cười.

Địa điểm mà Dư Vãn tới xem nằm ở ngoại ô thành phố A, cũng ở trong một công viên, trong công viên này có nhà thờ, ngày thường cũng có nhiều cặp đôi tổ chức hôn lễ ở nhà thờ này.

"Chính là cái cây kia, cô thấy nó đủ to chưa." Người phụ trách sân bãi dẫn Dư Vãn đi tới phía trước. Dư Vãn ngẩng đầu nhìn cái cây cách đó không xa, hơi thất vọng: "Có cây nào to hơn cây này không?"

Người phụ trách nói: "Đây đã là cây to nhất trong công viên của chúng tôi, còn có một cây ở trong rừng rậm bên kia. Nhưng cây bên đó mọc lên khá dày, không phù hợp yêu cầu của cô."

Dư Vãn nghe hắn nói xong, đi một vòng quanh gốc cây. Ban đầu Hồ Kiều yêu cầu cây giống trong trò chơi, ngay cả chủng loại cũng phải là cây tương tư, sau đó nhờ Dư Vãn khuyên bảo, cô ta mới đồng ý không hạn chế chủng loại, chỉ cần giống bề ngoài là được.

Dư Vãn dạo quanh một vòng rồi nói lời xin lỗi với người phụ trách: "Thật ngại quá, cây này vẫn còn hơi nhỏ."

"Không sao cả, loại cây mà cô nói không dễ tìm cho lắm."

Dư Vãn cười cười, hỏi hắn: "Tôi có thể vào trong rừng xem thử không?"

"Có thể." Người phụ trách đáp: "Tôi còn có chút việc, sẽ không đi cùng cô được."

"Vâng, hôm nay đã làm phiền anh." Dư Vãn nhìn người phụ trách rời đi, một mình bước về hướng rừng rậm.

Cây trong rừng rậm mọc rất cao, nhưng mà thân cây không thô, cây tương tư trong trò chơi cần bốn người trưởng thành vòng tay lại mới vây kín. Dư Vãn đi dạo rất lâu cũng chưa nhìn thấy cây nào thích hợp, cô chỉ có thể dùng bút gạch bỏ và tới chỗ khác.

Con đường trong rừng không dễ đi, Dư Vãn còn mang giày cao gót, khi đi ngang qua một con dốc, cô vô ý ngã một phát, bàn tay chống trên mặt đất bị trày da.

Dư Vãn hít hà một tiếng, bất đắc dĩ thở dài nhìn máy tính và tài liệu bị rớt bên cạnh. Cô cất đồ vào túi lại, đứng dậy từ trên mặt đất, khập khiễng đi trở về.

Đến khi ngồi tàu điện ngầm trở lại thành phố A đã hơn năm giờ, Dư Vãn không đến công ty, đổi sang tuyến khác để về công viên Lệ Trạch. Vừa tới cửa tiểu khu, Dư Vãn bỗng nghe thấy có người kêu mình: "Dư Vãn, em bị sao vậy?"

Dư Vãn cầm giày cao gót, quay đầu nhìn lại, chiếc xe việt dã dừng phía sau cô, một người đàn ông thò đầu ra từ ghế điều khiển.

Hắn ta đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành nón đè rất thấp, nhưng nghe thấy giọng nói là có thể nhận ra, người kêu cô là Lệ Thâm.

Dư Vãn há to miệng, không thốt lên được tên của anh: "À, vừa nãy không cẩn thận bị ngã trẹo chân."

Lệ Thâm nhìn sang đôi chân chỉ mang vớ của cô, hơi nhíu mày: "Lên xe, tôi đưa em đi vào."

Dư Vãn sợ đứng đây nói chuyện với Lệ Thâm quá lâu sẽ bị người phát hiện, nên chỉ chần chừ một lát rồi leo lên xe. Đôi tất của cô hơi dơ, áo khoác màu trắng cũng bị dính vài vết bẩn, Lệ Thâm vừa khởi động xe vừa hỏi cô: "Em đi đâu mà lại biến thành như vậy?"

Dư Vãn đáp: "Đi xem sân tổ chức hôn lễ cho Hồ tiểu thư."

Lệ Thâm chậm rãi lái xe tiến vào cửa lớn tiểu khu, anh quay đầu qua nhìn mắt cá chân của cô: "Em đi gặp bác sĩ chưa? Chân của em hơi sưng."Dư Vãn cũng nhìn mắt cá chân của mình, đúng là hơi sưng lên: "Không sao đâu, tôi về nhà xoa bóp một chút là ổn."

"Nhà em có rượu thuốc không?"

"Hình như không có."

Lệ Thâm im lặng một hồi, nói với cô: "Tới nhà tôi đi, chỗ tôi có rượu thuốc."

"Hả? Không cần đâu?" Dư Vãn sốt sắng lên, đối với cô mà nói, đến nhà Lệ Thâm còn nghiêm trọng hơn cả việc chân bị sưng.

Lệ Thâm không nghe lời cô, dừng xe trước cửa nhà mình. Anh xuống xe và đi vòng qua ghế điều khiển phụ đỡ Dư Vãn xuống.

Trong nhà truyền đến tiếng chó sủa, giống như là biết chủ nhân đã trở lại. Lệ Thâm vừa mở cửa, chó Shiba liền chạy vòng quanh chân anh.

"Đừng nghịch nữa, Lili, đi vào nhà." Lệ Thâm ngăn cản nó, đóng cửa sau lưng lại. Dư Vãn nghe anh kêu "Lili", theo bản năng hỏi ra miệng: "Không phải nó tên Lily sao?"

Lệ Thâm hơi sửng sốt, nhìn cô một cái, đỡ cô đi vào trong: "Lily là tên của em."

Dư Vãn ngây người, tâm tư bách chuyển thiên hồi*. Cô gục đầu xuống, đi theo Lệ Thâm vào phòng khách.

* Bách chuyển thiên hồi: Nghĩ ngợi trăm lần.

Vách tường phía vườn hoa trong phòng khách không kéo rèm cửa, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống sàn nhà sạch sẽ. Trong nhà bật lò sưởi, ngăn cách khí lạnh bên ngoài, Lệ Thâm đỡ Dư Vãn ngồi xuống ghế sô pha, rồi đứng dậy đi lên lầu: "Tôi đi lấy rượu thuốc, em ngồi đợi một chút."

"Ừm." Dư Vãn cởi áo khoác ra đặt xuống bên cạnh, nhìn quanh phòng khách của Lệ Thâm.

Đối diện sô pha là TV treo tường, bên cạnh màn hình TV siêu lớn đặt một chậu cây xanh rất tươi, bên còn lại là một cây guitar.

Dư Vãn nhìn kỹ hơn, giống như là muốn xác định cây guitar này có phải là cây Lệ Thâm mua sau không. Chó Shiba chạy tới cạnh cô, liếm một cái vào bắp chân cô: "Gâu."Đột nhiên ngứa ngáy khiến Dư Vãn cười ra tiếng, cô nhìn chó Shiba ngồi xổm trước mặt mình và hỏi nó: "Em tên là Lili sao?"

"Gâu gâu." Lili nhìn cô, đôi mắt to cực kì thu hút người khác.

Dư Vãn nhớ tới trên mạng có rất nhiều ảnh biểu tình kì lạ của Shiba Inu, nhịn không được mà vươn tay nhéo mặt đầy thịt của Lili.

"Ha ha, mặt thật giống bánh bao." Dư Vãn nhẹ nhàng véo mặt Lili, liền nghe được tiếng bước chân của Lệ Thâm đi xuống từ trên lầu.

Dư Vãn hoảng sợ, vội vàng buông mặt Lili ra, thả tay ra phía sau.

Lệ Thâm đi tới, tầm mắt vô tình đảo qua cô, Dư Vãn ổn định lại biểu tình, vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Lệ Thâm đột nhiên cười một tiếng, Dư Vãn ngẩng đầu nhìn sang anh, thấy anh cười hỏi mình: "Mặt Lili véo rất đã sao?"

Dư Vãn: "..."

Quả nhiên vẫn thấy được cô khi dễ chó nhà anh ta!

Cô ra vẻ bình tĩnh đáp: "Cảm giác khá tốt."

Lệ Thâm nhếch môi cười, ngồi xuống bên cạnh cô: "Chườm đá trước một lúc rồi tha thuốc."

Anh nói xong liền nâng chân cô lên đặt trên đùi mình, làm bộ muốn cởi tất chân cô ra. Dư Vãn nhanh chóng cúi người đè tay Lệ Thâm lại, ngăn cản động tác tháo tất của anh: "Không cần không cần, tôi tự mình làm là được."

Lệ Thâm nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Em có tự làm được không?"

"Cũng dễ làm thôi, anh để tôi tự làm là được."

Lệ Thâm không nói thêm gì, anh tìm vài cái đệm dựa, kê chân cô lên cao thay cô, sau đó đặt túi đá chườm lên mắt cá chân trần của cô: "Đợi đắp xong thì thoa rượu thuốc này lên, hiệu quả rất tốt."

"Ừm, cảm ơn." Dư Vãn nhìn anh đặt rượu thuốc lên bàn trà trước mặt, mà chú chó của anh ngồi xổm bên chân cô, thoải mái ngủ gật.

... Tình huống này thực sự là có chỗ nào không đúng, lẽ ra vừa rồi cô nên nằng nặc đòi về nhà.

Lệ Thâm đứng bên cạnh cô, thấy lòng bàn tay phiếm hồng của cô, nhíu mày lại: "Tay cũng bị thương?"

"À, đúng vậy." Dư Vãn vô ý thức rụt tay lại, không muốn để Lệ Thâm thấy: "Trầy da một chút mà thôi."

Lệ Thâm không nói gì, lại xoay người đi mất, lúc trở về còn bưng một chậu nước trong tay. Anh đặt chậu nước trên mặt đất và ngồi xổm trước mặt Dư Vãn: "Rửa sạch miệng vết thương đi, em không sợ nhiễm trùng sao?"

"..." Chân Dư Vãn đang chườm đá, không tiện chuyển động, đành phải đưa tay cho anh. Lệ Thâm vắt khô khăn, nhẹ nhàng lau chùi lòng bàn tay Dư Vãn, nhiệt độ của nước vừa phải, khi tiếp xúc với da sẽ không quá nóng cũng không quá lạnh.

Giống như sợ làm đau cô, động tác của Lệ Thâm rất nhẹ nhàng, Dư Vãn nhìn anh cẩn thận như vậy, trong lòng càng thêm khó chịu.

Lệ Thâm vén tay áo cô lên một đoạn rồi giặt sạch khăn lần nữa, đang chuẩn bị lau cánh tay cho Dư Vãn thì liếc thấy phía trong cánh tay có một vết sẹo cũ rất nông.

Anh nheo mắt, ngẩng đầu nhìn cô: "Vết sẹo này làm sao mà có?"

Chương 19: Có còn đau không

Dư Vãn nghe Lệ Thâm hỏi mới nhớ tới cái gì, nhanh chóng rút tay lại.

Lệ Thâm đặt khăn xuống và không bắt lấy tay cô nữa, chỉ nhìn cô hỏi: "Vết sẹo trên tay em có từ khi nào?"

Dư Vãn khẽ mím môi, Lệ Thâm rất quen thuộc với mọi thứ về cô, lúc bọn họ chia tay, trên tay cô vẫn chưa có vết thương nào như vậy.

Dường như là nhận ra được bầu không khí giữa hai người thay đổi, Lili nằm rạp ngủ gật trên sàn nhà cũng ngẩng đầu nhìn Dư Vãn.

Dư Vãn không được tự nhiên cười cười, mở miệng nói: "Đây là do trong một bữa tiệc cưới trước đây, tiểu tam kéo người đến gây rối, không cẩn thận bị thương."

Lệ Thâm cau mày: "Tiểu tam gây rối?"

"Ừm." Dư Vãn nói: "Cái tên chú rể đó rất cặn bã, tiểu tam là mối tình đầu của hắn, hắn không nỡ buông tay mối tình đầu lại đồng thời kết hôn với bạn gái đương nhiệm, cuối cùng bị phát hiện. Mối tình đầu kéo một đám côn đồ tới đập phá hiện trường hôn lễ, sau đó cảnh sát cũng tới."

Sự cố này đã qua hơn một năm, nhưng Dư Vãn vẫn còn nhớ như in, ngày đó không chỉ có hôn lễ chưa hoàn thành, mọi người còn bị bắt vào sở cảnh sát. Mối tình đầu không biết tìm đâu ra một đám giang hồ kéo tới, tất cả bọn họ đều mang theo vũ khí, vết thương trên tay cô là bị chém trúng trong lúc hỗn loạn.

Cũng may tất cả mọi người đều bị thương nhẹ, không gây chết người, cô ở bệnh viện khâu hai mũi, lần đầu tiên bắt đầu nghi ngờ công việc của mình.

Hôn lễ lẽ ra nên là vui vẻ và hạnh phúc, nhưng hôn lễ do cô thiết kế không phải đều được người chúc mừng.

Sau đó Ngụy Thiệu nói với cô rằng chính bản thân bạn đời còn chưa nhận ra mình muốn kết hôn với ai, làm sao có thể yêu cầu bọn họ lập kế hoạch hôn lễ, phân biệt khách hàng của mình.

Sau khi vết thương được chữa khỏi, Dư Vãn phấn khởi trở lại và tập trung vào công việc, chỉ là vết sẹo này vẫn còn dấu vết cho đến tận ngày hôm nay.

Lệ Thâm nghe cô nói xong, ánh mắt dần dần u ám. Lúc anh và Dư Vãn chia tay, cô mới chỉ là một người lập kế hoạch nhỏ cố gắng đấu tranh để tồn tại trong ngành, bây giờ cô có thể tiếp được đơn hàng lớn như của Hồ Kiều, mấy năm qua chắc là chịu không ít khổ nhỉ.

Anh ngồi xuống bên cạnh Dư Vãn, thản nhiên nói: "Xem ra mấy năm qua em sống cũng không dễ dàng gì." Anh cúi xuống xoa đầu Lili hai cái, lại nói: "Nhưng cũng đã trưởng thành."

Khóe mắt Dư Vãn không khỏi có chút cay cay, Lệ Thâm nghiêng đầu nhìn cô, nắm lấy cánh tay cô giấu sau lưng, hỏi: "Có còn đau không?"

"Không còn đau." Dư Vãn mỉm cười, nhìn người trước mặt: "Mấy năm nay anh cũng trở nên rắn chắc hơn nhiều, dáng người trước kia của anh không tốt như vậy."

Nói tới đây, giọng cô dần nhỏ đi: "Đi lính cũng rất vất vả."

"Cũng được, quen rồi." Lệ Thâm buông tay cô ra, im lặng một lát rồi hỏi cô: "Dáng người trước kia của tôi rất kém sao?"

Dư Vãn bất giác nở nụ cười: "Khá ổn nha, tốt hơn mấy tên gà luộc trong trường đại học nhiều, nhưng chắc chắn không thể so sánh với bây giờ."

Bây giờ ngực anh càng dày rộng hơn, đường cong cơ bắp cũng tập ra, dù mặc âu phục cũng không che lấp được nguồn sức mạnh trong người anh.

"Ùng ục..." Bụng Dư Vãn đột nhiên kêu một tiếng, phá vỡ bầu không khí hài hòa trong phòng. Mặt cô lập tức nóng lên, cười ha ha giải thích: "Chuyện đó, trưa nay tôi chưa ăn gì, buổi chiều lại ra ngoài làm việc nên hơi đói bụng, ha ha ha."

Lệ Thâm ngây người, xoay đầu sang chỗ khác cười một tiếng. Dư Vãn rất thích ăn uống, anh còn nhớ trước kia bọn họ vì hạn chế về tài chính nên không đủ khả năng để ăn đồ ăn ngon, cô nhìn hình ảnh thì trực tiếp òa khóc.

Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha và nói: "Không phải trước đây em đã nói sẽ mời tôi ăn cơm sao? Tôi thấy chọn ngày không bằng đụng ngày, làm ngay hôm nay luôn."
"Hả?" Dư Vãn hơi bất ngờ, nhưng cũng không từ chối: "Cũng được thôi, anh muốn ăn ở đâu?"

Lệ Thâm liếc nhìn cẳng chân đang đắp túi chườm đá của cô: "Chân em đã như vậy còn muốn đi đâu ăn? Gọi cơm hộp tới nhà là được."

Dư Vãn: "..."

Tùy tiện như vậy sao.

Nhưng nếu là cô mời Lệ Thâm, dĩ nhiên Lệ Thâm nói gì thì làm đó. Cô lấy điện thoại, nhấp mở phần mềm ship cơm: "Anh muốn ăn gì?"

Lệ Thâm nghĩ một lúc và nói: "Không phải có câu nói ăn cái gì bổ cái đó à? Em bị trẹo chân, tốt nhất là nên ăn chút chân lợn để bồi bổ."

Dư Vãn: "..."

Cô đang suy nghĩ nghiêm túc về việc liệu Lệ Thâm có thực sự muốn ăn chân lợn hay là gián tiếp mắng cô là lợn.

Dư Vãn chọn một phần chân lợn kho trên phần mềm rồi hỏi anh: "Còn gì nữa không?"

"Em chọn đi."

Dư Vãn tìm một tiệm thức ăn thôn quê mà cô nghĩ là rất ngon, chọn tất cả các món đặc trưng của tiệm của họ, sau khi cơm được đưa đến, Lệ Thâm lái xe ra cửa để lấy rồi lái xe trở về.

Bởi vì chân Dư Vãn bị thương không tiện di chuyển nên Lệ Thâm không ăn cơm trong nhà ăn, trực tiếp đặt toàn bộ đồ ăn lên bàn trà trong phòng khách. Dư Vãn vừa gặm chân lợn kho vừa suy nghĩ, Lệ Thâm nói không sai, cô thực sự đã trưởng thành hơn trong mấy năm qua, lần đầu ăn cơm với anh, cô rất để ý tới tướng ăn của mình, bây giờ cô đã dám gặm chân lợn kho ngay trước mặt Lệ Thâm.

Ăn cơm xong, Dư Vãn thấy trời không còn sớm, không nên ăn vạ tại nhà Lệ Thâm nữa: "Chân tôi cũng đỡ hơn rồi, hôm nay cảm ơn anh, tôi về trước."

Lệ Thâm nhìn bầu trời tối đen như mực bên ngoài, cũng không giữ cô lại, anh lấy chai thuốc xịt giảm đau đưa cho Dư Vãn: "Em cầm nó đi, thuận tiện hơn rượu thuốc, cũng có thể xịt khi ở bên ngoài.""Được rồi, cảm ơn."

"Mấy ngày sau ít đi bộ lại, chân em cần tĩnh dưỡng." Lệ Thâm lấy một đôi dép lê mới toanh ra, đặt xuống trước chân Dư Vãn: "Mang nó về nhà đi."

Cỡ giày của Lệ Thâm là 44, Dư Vãn xỏ chân vào nhìn có vẻ cực kì nhỏ nhắn. Cô xỏ xong dép lê, xách đôi giày cao gót của mình mỉm cười nhìn Lệ Thâm: "Cảm ơn, lần sau tôi sẽ trả lại cho anh một đôi."

"Ừ, em đi được không?"

"Được, nó đỡ hơn rồi, tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa."

"Ừ, về nhà nhớ bôi thuốc." Lệ Thâm tiễn Dư Vãn tới cửa, nhìn cô đi qua đường cái ngoài tiểu khu và bước vào tòa chung cư. Đợi đến khi phòng của Dư Vãn sáng đèn, Lệ Thâm mới dắt Lili đi vào nhà.

Sau một đêm nghỉ ngơi, chân Dư Vãn đã bớt sưng, nhưng vẫn còn hơi đau. Lệ Thâm nói cô cần nghỉ ngơi, cô cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng công việc của cô không cho phép.

Cô tìm một đôi giày đế bằng từ tủ giày, mang theo máy tính và tài liệu để đi làm.

Khi tới công ty, cô tình cờ đi cùng thang máy với Đồ Giai Giai, Đồ Giai Giai thấy cô đi khập khiễng liền đỡ cô ra khỏi thang máy: "Dư lão sư, chân của chị bị làm sao vậy?"

"Không có việc gì, không cẩn thận bị trẹo." Dư Vãn vừa đi vừa nói với cô ta: "Gần đây tôi đang bận rộn về đám cưới của Hồ Kiều, nếu em sửa xong bản kế hoạch thì đưa cho Triệu Hân xem."

"Vâng, không phải chị yêu cầu em tìm hiểu trình độ trung bình của ngành tổ chức hôn lễ ở thành phố A sao, em đang tìm hiểu đó!"

Hai người trò chuyện cho đến khi đi vào văn phòng, Dư Vãn ngồi xuống trước máy tính của mình, cầm lấy danh sách mà Ngụy Thiệu đưa cho cô nhìn một lát rồi gửi tin nhắn cho Chu Hiểu Ninh.

Dư Vãn: Ninh Ninh, cậu có biết khách sạn nào có loại cây như thế này trong thành phố A hoặc gần thành phố A không? [hình ảnh]

Chu Hiểu Ninh làm tiếp thị tại khách sạn Định Âu, chủ yếu là phụ trách tiếp thị các bữa tiệc khác nhau, trong đó bao gồm tiệc cưới, Dư Vãn nghĩ cô ấy sẽ quen thuộc với những khách sạn ở thành phố A hơn cô.

Ninh Ninh: Mẹ ki*p, cây này là ở miếu Nguyệt Lão trong game mà. [icon cười khóc]

Dư Vãn: Đúng vậy. [vẻ mặt bất cần đời.jpg]

Ninh Ninh: Trong thành phố A thì không dễ tìm đâu, cậu đã tới công viên Kinh Nam xem thử chưa?

Dư Vãn: Mới đi ngày hôm qua _(:з" ∠)_, cây không đủ lớn.

Ninh Ninh: Vậy cậu tới Thập Lý Sơn Thủy xem, khách sạn đó thực sự rất đẹp, được bao quanh bởi núi, có thể sẽ có.

Khách sạn Thập Lý Sơn Thủy cũng ở trong danh sách của Ngụy Thiệu, nhưng mà nằm ngoài khu vực thành phố A, gần biên giới của thành phố D. Nơi đó là một khu nghỉ dưỡng, khách sạn được xây bên trong đó.

Dư Vãn: Vậy hai ngày này tớ sẽ tới Thập Lý Sơn Thủy một chuyến.

Chương 19-2: Có còn đau không

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thực ra cô muốn đi ngay trong hôm nay, nhưng tình hình chân cô hiện tại không thích hợp để trèo đèo lội suối, đành phải trì hoãn lại một ngày mới xuất phát. Từ thành phố A đến khách sạn Thập Lý Sơn Thủy phải mất ba tiếng rưỡi đi tàu, Dư Vãn ngồi đến mức đau cả eo.

Cô đã liên lạc với khách sạn trước khi đến đây, Tiểu Đặng của bộ phận tiếp thị ra ngoài đón cô. Nghe nói lần này Dư Vãn tới là vì chuẩn bị cho đám cưới của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn nên bộ phận tiếp thị đặc biệt nhiệt tình.

"Dư tiểu thư, tôi đã xem qua hình ảnh cô gửi cho tôi, tôi cũng đã tự tìm trước khi cô đến, đúng là có cây rất giống, tôi dẫn cô đi xem nó."

"Vâng." Dư Vãn đi theo Tiểu Đặng vào trong, trên đường đi không thể không cảm thán nơi này rất đẹp. Tất nhiên nó cũng là nơi đắt nhất trong khu nghỉ dưỡng, giá một đêm của căn phòng nhỏ nhất chỗ này cũng từ bốn nghìn tệ trở lên, nếu tổ chức hôn lễ ở đây sẽ càng đắt hơn.

Cách thiết kế của Thập Lý Sơn Thủy khá giống tứ hợp viện*, chúng được xây kín bốn phía, tổng cộng có ba tầng từ giữa ra bên ngoài, diện tích chiếm khoảng 60 000 mét vuông. Tại trung tâm khách sạn là một bãi cỏ rất rộng, đây cũng là nơi thường được tổ chức đám cưới.

* Tứ hợp viện (Tứ hợp phòng/ Thành trì bốn dãy): là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc, với bố cục là xây nhà bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính, nhà bốn phía bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện.

Chẳng qua Tiểu Đặng lại dẫn Dư Vãn tới nhà hàng Âu được xây dựng bên sườn núi, trước mặt nhà hàng là cảnh non xanh nước biếc*, cửa sổ thủy tinh đều là kiểu sát đất, nếu nhìn ra ngoài từ cửa sổ thì không những có thể thấy được núi sông, còn có thể thấy một cây đại thụ trong sân.

* Non xanh nước biếc: Phong cảnh núi sông đẹp đẽ, nên thơ.

Tuy cây không cao nhưng thân cây rất dày, hình dạng giống hệt cây tương tư ở miếu Nguyệt Lão. Sau nhiều ngày như vậy, cuối cùng Dư Vãn cũng tìm được một cây, cô hào hứng đi quanh một vòng nhìn nó.

"Cái cây này đã có sẵn khi chúng tôi quy hoạch khách sạn, chúng tôi đặc biệt giữ nó lại và xây nhà hàng Âu đối diện với nó. Thế nào, có phù hợp với yêu cầu của cô không?" Tiểu Đặng cười tít mắt nhìn Dư Vãn.

Dư Vãn thận trọng nhìn một lát rồi nói với Tiểu Đặng: "Cây thì ổn, nhưng cái sân này hơi nhỏ, e rằng không thể ngồi nhiều khách. Có thể tháo bỏ cửa sổ sát đất của nhà hàng không?"

Nếu tháo bỏ cửa sổ sát đất, diện tích sân sẽ được mở rộng hơn, cũng có thể sắp xếp cho khách ngồi tại đó.

Tiểu Đặng nói: "Nhà hàng có thể sửa chữa được, nhưng cô dâu chú rể phải trả tất cả các chi phí sữa chữa."

Dư Vãn gật đầu, việc này đối với Hồ tiểu thư sẽ không thành vấn đề: "Tôi sẽ trở về trao đổi lại với cô dâu chú rể và hẹn ngày mời cô ấy tới đây xem sân tổ chức."

"Được."

Dư Vãn nói chuyện với Tiểu Đặng xong liền trở về thành phố A. Cô liên lạc với Hồ Kiều trước, hẹn ngày đi xem sân tô chức với cô ta.

Khi tới khách sạn Thập Lý Sơn Thủy một lần nữa cùng Hồ Kiều, Dư Vãn không cần chịu đựng ngồi tàu ba tiếng đồng hồ, bởi vì thứ tới đón Hồ Kiều là một chiếc máy bay tư nhân.

Dư Vãn bình tĩnh tiếp thu giả thiết này, đi ké máy bay tư nhân của cô ta.

Lần này người ra đón là giám đốc bộ phận tiếp thị, Hồ Kiều nghe bọn họ giới thiệu xong thì khá vừa lòng, chỉ có một điểm: "Nơi này không có hồ nước."

Thập Lý Sơn Thủy có núi có sông, nhưng trong sân này lại không có sông, Dư Vãn đã lên kế hoạch từ trước, lấy máy tính đưa cho cô ta xem: "Về phần hồ nước, tôi dự định sử dụng chất liệu gương để làm, kết hợp với ánh đèn ở hiện trường là có thể tạo ra hiệu ứng chân thực. Trong đây là một vài hiện trường tôi đã làm trước kia, cô có thể xem thử."

Dư Vãn đưa ảnh hiệu ứng mặt hồ mình đã làm trước kia cho Hồ Kiều xem: "Hơn nữa dùng mặt gương càng chân thực hơn cả hồ nước, lễ phục và giày của các cô sẽ không bị ướt. Tôi cũng có video ở đây, đạo diễn ánh sáng sẽ phối hợp với các cô để tạo hiệu ứng gợn sóng."

Hồ Kiều xem video xong, gật đầu nói: "Hiệu quả rất tốt, ghế ngồi được bố trí trong nhà hàng ư?"

"Đúng vậy, cửa sổ sát đất sẽ được thảo bỏ hết, sau đó tôi sẽ lên kế hoạch tạo hiệu ứng hồ nước trong toàn bộ sân, cô dâu chú rể sẽ đi ra từ phía đối diện cây đại thụ, đường đi sẽ nối từ trong nhà hàng tới cây đại thụ, MC sẽ đứng dưới tàng cây đợi các cô đi tới để hoàn thành nghi lễ." Dư Vãn giải thích kế hoạch của mình: "Bữa tiệc sẽ được tổ chức tại nhà hàng Trung Quốc cách đây không xa."

Hồ Kiều nghĩ một hồi và hỏi: "Thế còn đèn Khổng Minh? Chỗ này đâu đâu cũng có cây, cũng không thể thả được nhỉ?"Dư Vãn nở nụ cười chuyên nghiệp: "Thả đèn Khổng Minh rất dễ gây cháy, dù là trong thành phố cũng có nhiều nơi cấm thả, bởi vì nó đã gây ra rất nhiều sự cố, điều quan trọng nhất trong đám cưới là an toàn, có đúng không?"

Hồ Kiều nhìn cô: "Ý cô là không thả?"

"Không cần thả thật, tôi sẽ bố trí màn hình LED ngay tại hiện trường, đến lúc đó tôi sẽ đưa cho cô và chú rể một chiếc đèn Khổng Minh thật, các cô viết điều ước và châm lửa rồi thả bay nó, màn hình LED kết hợp với ánh đèn sẽ hiện ra rất nhiều đèn Khổng Minh cùng nhau được thả bay lên không trung. Tất nhiên, để đảm bảo an toàn, chiếc đèn Khổng Minh thật sẽ được cột dây để kiểm soát độ cao và thu hồi sau khi xong."

Mặc dù Hồ Kiều là một người kén chọn và khó phục vụ, nhưng cũng không phải không nói lý lẽ, đèn Khổng Minh thực sự không an toàn, cô ta suy nghĩ một lát và gật đầu: "Được rồi, cứ làm theo ý của cô, nhưng tôi muốn được xem kết quả trước."

"Vâng, không thành vấn đề."

"Ngoài ra, vào ngày tổ chức hôn lễ, tôi muốn bao toàn bộ Thập Lý Sơn Thủy."

Cho đến khi Dư Vãn trở lại thành phố A, cô vẫn chưa bước ra khỏi sự khí phách "Bao toàn bộ" của Hồ Kiều. Điều đáng sợ nhất là cô phải tính toán chi phí cho việc bao toàn bộ khu nghỉ dưỡng khách sạn Thập Lý Sơn Thủy.

Điều này gây ra sự tổn thương lần hai cho cô.

Dư Vãn vừa kéo cơ thể mệt mỏi về tới dưới tòa chung cư thì gặp Lệ Thâm đang chuẩn bị chạy bộ ban đêm, Lệ Thâm thấy cô, dừng lại hỏi: "Em về nhà muộn như thế sao?"

"Đúng vậy." Dư Vãn gượng gạo nở nụ cười: "Hôm nay đi xem sân tổ chức cùng Hồ tiểu thư nên mất chút thời gian."

Lệ Thâm hơi nhíu mày: "Ăn cơm chưa?"

"Rồi, tôi vừa ăn một tô mì ở phố thương mại."

Lệ Thâm nhìn mắt cá chân của cô: "Chân thì sao, đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Dư Vãn gật đầu: "Đỡ hơn nhiều, thuốc anh đưa rất hữu hiệu." Nói tới đây, cô chợt nhớ ra rằng lần trước mình đã mang một đôi dép lê của Lệ Thâm."À, dép lê của anh còn trong nhà tôi, tôi đi lên lấy nó cho anh, anh đợi một chút."

"Không cần." Lệ Thâm gọi cô: "Không cần gấp, lần sau trả lại cho tôi là được. Nếu đã về nhà thì nghỉ ngơi sớm một chút, dù bận rộn công việc cũng phải chú ý đến cơ thể."

Dư Vãn dừng chân, mỉm cười nhìn anh: "Tôi cảm thấy thân là minh tinh nổi tiếng, hình như anh không có tư cách nói những lời này nhá."

Lệ Thâm nhướng mày: "Cơ thể của tôi tốt hơn em."

"À."

"Tôi trẻ tuổi hơn em."

Dư Vãn: "..."

À:)

"Vậy người già là tôi đây đi ngủ trước." Cô vẫy tay với Lệ Thâm, chuẩn bị xoay người đi lên lầu, không ngờ Lệ Thâm lại gọi cô lần nữa.

"Địa điểm tổ chức hôn lễ của Hồ Kiều đã được chọn chưa?"

"Rồi, ở Thập Lý Sơn Thủy, tới lúc đó chắc anh cũng phải đi." Dù sao đây cũng là bữa tiệc cưới mà một nửa người trong giới giải trí sẽ có mặt: "Cá nhân tôi lại được cảm nhận sự giàu có của Hồ tiểu thư, cô ấy nói muốn bao toàn bộ Thập Lý Sơn Thủy vào ngày kết hôn."

So với cô, Lệ Thâm khá thờ ơ: "Sẽ có rất nhiều minh tinh nổi tiếng tới tham dự đám cưới của bọn họ, để đảm bảo an toàn thì bao toàn bộ cũng khá ổn."

"Nói thì nói như vậy, nhưng muốn bao toàn bộ Thập Lý Sơn Thủy sẽ rất đắt." Đó là điều mà các cặp cô dâu chú rể nghĩ cũng không dám nghĩ tới: "Nếu đó là tôi..."

Dư Vãn đột nhiên dừng lại.

Lúc cô và Lệ Thâm còn ở bên nhau, Lệ Thâm đã hỏi cô, em vẫn luôn lập kế hoạch đám cưới cho người khác, vậy có từng nghĩ tới đám cưới của mình sẽ ra sao hay chưa?

Lúc đó Dư Vãn nói, lập kế hoạch đám cưới thật sự rất mệt mỏi, cho nên đám cưới của mình sẽ làm đơn giản một chút.

Lệ Thâm hỏi cô, đơn giản như thế nào?

Dư Vãn mỉm cười nói, chỉ cần có anh là được rồi.

Editor có lời muốn nói: Ảnh minh họa tứ hợp viện.



Chương 20: Chạy!

Dư Vãn nói tới nửa câu thì đột nhiên im bặt, Lệ Thâm nhìn cô và hỏi: "Nếu là em thì sao?"

Dư Vãn cười hai tiếng và nói: "Nếu là tôi, tôi sẽ không tiêu nhiều tiền như vậy để bao hết đâu."

Đương nhiên là cô cũng không bao nổi.

Lệ Thâm nghe cô nói cũng mỉm cười: "Em là người lập kế hoạch cho đám cưới của Hồ Kiều, đám cưới của cô ta chi càng nhiều, em càng nhận được nhiều tiền hoa hồng, không phải em nên vui vẻ à?"

Dư Vãn: "..."

Anh ta nói rất hợp lý.

"Vậy nên tối nay tôi nên ăn hai tô mì?"

Lệ Thâm bị cô chọc cười: "Được rồi, em lên lầu trước đi."

"Ừm, anh chạy từ từ thôi." Dư Vãn nói xong liền lấy thẻ vào cổng, quét ở ngoài cửa rồi đẩy cửa đi vào. Lệ Thâm thu hồi tầm mắt trên người cô, bắt đầu chạy bộ.

Sau khi địa điểm tổ chức đám cưới của Hồ Kiều được quyết định, tảng đá lớn treo trong lòng Dư Vãn cũng rơi xuống đất, nhưng mà kế tiếp vẫn còn người dẫn chương trình hôn lễ, món tráng miệng, trang trí hoa, quà kỷ niệm dành cho khách, vân vân, nhiều việc khác cần cô chuẩn bị, Dư Vãn không có thời gian thở dốc.

Bởi vì trò chơi mảng cổ phong nên bàn đặt món tráng miệng tại hiện trường hôn lễ cũng cần chú ý, Hồ Kiều chỉ đích danh thợ bánh ngọt ở Trì Thanh Hiên tới làm, chủng loại bánh ngọt cũng do cô ta tự mình quyết định – tất cả không phải là bánh ngọt của Trì Thanh Hiên, đều do cô ta lấy ra từ trong trò chơi.

Kim chủ* đã lên tiếng, Dư Vãn chỉ có thể đi làm, Trì Thanh Hiên rất nổi tiếng ở thành phố A, ngày thường mọi cửa hàng của Trì Thanh Hiên đều chật kín chỗ, người muốn mua bánh ngọt phải xếp hàng. Dư Vãn liên lạc rất nhiều lần mới hẹn được thợ bánh ngọt của bọn họ, trao đổi tới lui gần nửa tháng mới làm ra hàng mẫu.

* Kim chủ: có thể hiểu là người chủ có tiền.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến tết âm lịch, trong bầu không khí mà hầu hết công nhân trong nước không muốn đi làm và chỉ muốn đón năm mới, Dư Vãn mặc gió mặc mưa để đưa bánh ngọt mới lấy từ Trì Thanh Hiên tới cho Hồ Kiều ăn thử.

Nơi gặp mặt vẫn là ở biệt thự tại sườn núi của Hồ Kiều, lần này chú rể Du Thế Mẫn cũng có mặt.

Đây là lần đầu tiền Dư Vãn gặp Du Thế Mẫn, hắn là nam diễn viên nổi tiếng đóng vai Du Khải Trạch, mà Du Khải Trạch là nam chính trong bộ phim mà Lệ Thâm hát OST <Hành Trình Cuối Cùng>, Dư Vãn đã xem hết bộ phim này.

Du Thế Mẫn và Du Khải Trạch có vài điểm tương tự, Dư Vãn cũng nảy sinh một chút thân thiết, cô mở hộp bánh ngọt của Trì Thanh Hiên ra, nói với hai người Hồ Kiều: "Đây là hàng mẫu do thợ bánh ngọt của Trì Thanh Hiên làm, hai vị xem trước, nếu muốn sửa chỗ nào thì tôi sẽ báo lại với thợ bánh ngọt."

"Ừ." Hồ Kiều ngồi thẳng dậy và quan sát hộp bánh ngọt. Lần này Dư Vãn tổng cộng mang tới năm loại khác nhau, cô nhìn kỹ lại, nhìn từ ngoài mà nói thì đã giống hệt những loại bánh ngọt trong game.

"Cái này là bánh Long Phượng Thủy Tinh đúng không?" Cô ta cầm lấy miếng bánh được làm từ gạo nếp, trên mặt bánh được khắc hình rồng phượng màu đỏ: "Không hổ là thợ làm bánh chuyên nghiệp của Trì Thanh Hiên, nó được làm rất khéo léo."

Cô ta đưa bánh ngọt tới trước miệng Du Thế Mẫn, nói với hắn: "Thế Mẫn, anh nếm thử xem hương vị thế nào?"

Du Thế Mẫn cắn một miếng và nuốt xuống, sau đó cười nói với cô ta: "Em biết anh không thích ăn những thứ này mà, bánh này rất mềm, cũng không quá ngọt, chắc em sẽ thích nó."

Du Thế Mẫn chỉ ăn một miếng của chiếc bánh trên tay Hồ Kiều, Hồ Kiều không lấy cái mới, trực tiếp cắn một miếng: "Ừm, hương vị rất tuyệt."

Cô ta đặt bánh Long Phượng xuống, cầm lấy một cái Ngọc Lộ Đoàn đưa tới trước mặt Du Thế Mẫn, lần này cô ta không nói, Du Thế Mẫn đã chủ động cắn một miếng.

Hồ Kiều hỏi hắn: "Ngọt không?"

Du Thế Mẫn gật đầu, mỉm cười cong mắt: "Ừm, rất ngọt."
Dư Vãn: "..."

Cô là ai? Cô đang ở đâu? Cô đang làm gì vậy?

Sau khi ăn hàng tấn cẩu lương, Dư Vãn rời khỏi biệt thự của Hồ Kiều và ngơ ngác trở về tiểu khu. Ai bảo với cô rằng tình yêu của những kẻ có tiền đều không hạnh phúc??

Các bạn không thể tưởng tượng được hạnh phúc của kẻ có tiền thì đúng hơn!

"Gâu gâu." Đối diện truyền đến tiếng chó sủa, Dư Vãn nghe có chút quen tai. Cô chưa kịp phản ứng lại, một con chó Shiba liền vọt tới gần cô, hào hứng sủa với cô.

"À, tôi xin lỗi!" Cô gái dắt chó gắng sức kéo chó Shiba lại, sợ nó giãy khỏi dây xích nhào tới cắn người khác một miếng: "Lili, đừng nghịch nữa!"

"Gâu gâu." Lili vẫn còn sủa về phía Dư Vãn, Dư Vãn cúi người xoa đầu nó và chào nó, cuối cùng nó cũng ổn định lại.

"Chú chó này quen tôi." Dư Vãn ngẩng đầu nhìn thoáng qua cô gái đang cầm dây xích: "Lili là chó nhà hàng xóm của tôi, nhưng mà hình như tôi chưa từng thấy cô."

"À, chuyện đó... Tôi là em họ của chủ nhân của Lili!" Tiểu Đổng lanh trí lấy cho mình một cái chức vụ em họ.

Em họ? Dư Vãn quan sát cô ta, cô chưa từng nghe Lệ Thâm nói anh ta có em họ. Cô nghĩ một lúc, cảm thấy cô gái này có thể là trợ lý này nọ của Lệ Thâm.

Dư Vãn không vạch trần cô ta, hùa theo lời cô ấy: "Vậy à."

"Đúng vậy, anh họ tôi về quê ăn tết, nhờ tôi chăm sóc cho Lili mấy ngày."

Dư Vãn hơi sửng sốt, Lệ Thâm về quê? Cô nhìn Tiểu Đổng và hỏi: "Cô không về nhà ăn tết sao?"

"Ha ha, nhà tôi ở thành phố A."

Được rồi. Dư Vãn không tiếp tục hỏi, cô trêu chọc Lili một lát rồi chào tạm biệt nó. Về đến nhà, cô cầm điện thoại ngồi trên sô pha, suy nghĩ một lúc vẫn quyết định gửi tin nhắn WeChat cho Lệ Thâm: "Tôi vừa gặp một cô gái đang dắt Lili đi dạo dưới lầu, là trợ lý của anh à?"Vừa gửi xong, cô ngồi đợi một lúc thì chưa thấy Lệ Thâm trả lời cô. Cô đặt điện thoại xuống, thay quần áo và đi uống nước, tới khi trở lại, trên màn hình điện thoại đã có một tin nhắn mới nhận được.

Lệ Thâm: Đúng vậy, là Tiểu Đổng, tôi về quê mấy ngày, ở đây có trẻ con sợ chó nên không mang Lili đi theo.

Dư Vãn: Ồ, thế à, anh đi khi nào?

Lệ Thâm: Sáng nay.

Lệ Thâm: Tôi sẽ trở về vào đầu tháng ba.

Dư Vãn nhẹ nhàng nhếch môi, cô không có hỏi anh ta khi nào trở về.

Lệ Thâm: Em thì sao? Không về nhà ăn tết à?

Dư Vãn: Năm nay không về, công ty mới chuyển tới thành phố A, trên tay tôi còn đang mắc hôn lễ của Hồ tiểu thư, quá nhiều việc orz.

Lệ Thâm: Không nghỉ?

Dư Vãn: Công ty có vài đơn đám cưới vào tết âm lịch, nhưng mà tôi không cần làm, có thể nghỉ ngơi [thắng lợi].

Lệ Thâm: Vậy phải nghỉ ngơi cho tốt trong mấy ngày đó.

Dư Vãn: Tại sao kỳ nghỉ của anh còn dài hơn tôi chứ.

Lệ Thâm đọc tin nhắn này của cô thì bật cười: "Có lẽ vì tôi quá rảnh rỗi."

Dư Vãn: "..."

Ai rảnh thì rảnh chứ anh không quá rảnh chứ nhỉ, bài hát mới còn đang đứng đầu bảng xếp hạng đó.

Lệ Thâm: Tôi phải bắt đầu thu âm cho album sau khi trở lại, cũng phải bận rộn.

Dư Vãn: Wow, anh sắp ra album à (⊙o⊙).

Lệ Thâm: Ừ, dự kiến ra mắt vào tháng tám.

Lệ Thâm: Mấy đứa nhỏ bên này cứ luôn quấn lấy tôi, lát nữa nói tiếp.

Dư Vãn: Được.

Dư Vãn gửi xong tin này liền đặt điện thoại xuống, không làm phiền anh nữa.

Năm nay Chu Hiểu Ninh không về nhà ăn tết, cô ấy lại trải qua đêm giao thừa cùng Dư Vãn. Lần này Chu Hiểu Ninh mang tới một chai rượu lớn, là rượu vang đỏ cô mua trên mạng trước kia.

"Tớ nói cho cậu nghe, khó khăn lắm tớ mới giành được chai rượu này đấy!" Chu Hiểu Ninh cầm chai rượu, đứng tại cửa nhà Dư Vãn chuẩn bị thay giày thì thấy một đôi dép lê màu xanh trên tủ giày.

Chương 20-2: Chạy! 2

Size 44.

Nhìn là biết dép lê của đàn ông ngay!

Cô cầm lấy dép lê, ánh mắt sắc bén nhìn Dư Vãn: "Thành thật khai báo, có đàn ông tới đây đúng không??"

"..." Dư Vãn đỏ mặt, cô đoạt lại đôi dép lê trong tay cô ấy và đặt vào tủ: "Cậu đừng nói bậy, lần trước tớ bị trẹo chân, hàng xóm tốt bụng nên cho tớ mượn đôi dép lê mang về."

"Hàng xóm?" Chu Hiểu Ninh hoài nghi về lời giải thích này: "Hàng xóm nào?"

Cô vừa hỏi xong, đột nhiên trong đầu chợt lóe lên đáp án, giọng nói cũng cao lên vài độ: "Đừng nói là Lệ Thâm đấy!"

".... Không phải."

"Vậy đúng rồi!"

Dư Vãn: "..."

Chu Hiểu Ninh nhận định đôi dép lê này là của Lệ Thâm, cô ấy thậm chí còn lên mạng tìm kiếm size giày của Lệ Thâm có phải là 44 không. Dư Vãn cảm thấy rất bất lực, mặc cho Chu Hiểu Ninh hỏi tới cỡ nào, cô cũng không tiết lộ gì cả.

Chu Hiểu Ninh coi phản ứng của cô là thầm chấp nhận, lúc cụng ly với cô trên bàn ăn toàn nói lời chúc mừng: "Chúc cậu sớm quen lại với Lệ Thâm trong năm nay!"

Dư Vãn: "..."

Đêm giao thừa có Chu Hiểu Ninh ở bên cũng xem như náo nhiệt, Dư Vãn được nghỉ ngày mồng một và mồng hai, hiếm khi có cơ hội ngủ nướng hai ngày liên tục.

Tỉnh lại vào sáng mồng hai, toàn bộ WeChat đều bị cảnh tuyết phủ kín, Dư Vãn mặc áo khoác lông xù, mang dép lê đi ra ban công ngắm nhìn.

Cảnh bên ngoài như được mặc một lớp áo màu trắng, cả khu biệt thự bị bao trùm bởi tuyết trắng, trông hơi giống điểm du lịch nổi tiếng. Ở phía xa hơn công viên Lệ Trạch cũng là một mảng trắng xóa, tầng lầu của cô không cao nên nhìn không rõ lắm.

Dư Vãn nhớ lại năm cô vừa tới thành phố A cũng có một trận tuyết lớn như vậy. Có lẽ vì mùa đông năm ấy, cô và Lệ Thâm cùng nhau ngắm tuyết ở công viên Lệ Trạch, cảnh đẹp đến mức khắc sâu, cho nên chỉ cần tuyết rơi, cô đều muốn tới công viên Lệ Trạch nhìn xem.

Bây giờ cô đã trở lại, còn tình cờ gặp tuyết lớn, Dư Vãn không do dự mà khoác lên chiếc áo lông đắt nhất của cô và tới công viên Lệ Trạch ngắm tuyết.

Hôm nay gió bên ngoài lạnh cắt da cắt thịt, nhiệt độ thấp tới mức đạt kỷ lục mới, Dư Vãn kéo chặt áo khoác lông, đeo khăn quàng cổ và đội mũ vẫn hơi khó chịu.

Nhưng sau khi cô nhìn thấy cảnh tuyết ở công viên Lệ Trạch, cái lạnh này trở nên vô giá trị. Có lẽ mấy năm nay thành phố A thay đổi rất nhiều, nhưng công viên Lệ Trạch vẫn giống như ban đầu, đẹp đến nỗi cô muốn khóc.

Bởi vì tuyết rơi đúng dịp tết âm lịch nên công viên Lệ Trạch rất vắng người, Dư Vãn đi trên đường chỉ nhìn thấy vài cô gái phấn khích dưới tuyết giống cô, còn lại là công nhân dọn vệ sinh.

Cô tới gần hồ và nhìn khung cảnh trước mắt. Hồ trong công viên Lệ Trạch rất lớn, xung quanh còn trồng đầy hoa đào, vào mùa hoa đào nở, màu hồng của cành hoa như nhuộm mặt hồ thành màu của mùa xuân.

Tuy rằng hiện tại hoa đào chưa nở, nhưng tuyết trắng phủ trên cành và chiếu xuống hồ nước, mặt hồ nhìn giống như được phủ một lớp băng tuyết.

Dư Vãn lấy điện thoại ra khỏi túi, định chụp vào bức ảnh. Nhưng nhiệt độ bên ngoài quá thấp, tay cô cũng rất lạnh, điện thoại cũng không hề có chút phản ứng nào. Dư Vãn loay hoay một hồi thì cuối cùng cũng chụp được vài bức ảnh, cô vừa xoay người lại thì thấy một người đàn ông đang đi thẳng tới.Người đàn ông đeo khẩu trang và đội mũ, hắn cũng mặc áo lông và liếc nhìn điện thoại trong tay cô. Dư Vãn nhìn hai mắt hắn, mắt hơi trợn to: "Lệ Thâm?"

Cô hiểu rõ Lệ Thâm, giống như Lệ Thâm hiểu cô vậy.

Lệ Thâm đi dọc theo bờ hồ tới trước mặt cô, cúi xuống nhìn cô: "Em cũng tới ngắm tuyết à?"

"Đúng vậy." Dư Vãn gật đầu: "Không phải anh đã nói sẽ trở lại vào mồng ba sao?"

Lệ Thâm nói: "Tiểu Đổng nói với tôi là mấy ngày nay Lili liên tục náo loạn, tôi đành phải quay lại trước."

"Ha ha, ai bảo anh không đưa Lili đi theo." Dư Vãn nói xong thì thấy Lệ Thâm mở chức năng ghi âm trong điện thoại, tò mò hỏi: "Anh đang ghi âm gì vậy?"

Lệ Thâm theo bản năng nhìn màn hình điện thoại, giải thích với cô: "Tôi đang ghi lại âm thanh của công viên."

"Âm thanh của công viên?"

"Ừm." Lệ Thâm xoay người về phía mặt hồ, giơ điện thoại ra ngoài: "Các bài hát trong album mới của tôi lấy chủ đề là công viên Lệ Trạch, nên muốn thu thập một số âm thanh trong công viên, có thể dùng làm tư liệu sống."

"Ồ!" Dư Vãn bừng tỉnh: "Ý tưởng này không tồi nha, nhưng mà bây giờ đang là mùa đông, trong công viên không có âm thanh gì cả."

Lệ Thâm mỉm cười nói: "Yên tĩnh cũng là một trong những âm thanh của công viên."

Dư Vãn cảm thấy mới không gặp mấy năm, cách Lệ Thâm nói chuyện rất triết lý.

"Tiếng nói, tiếng gió, tiếng tuyết rơi, tiếng chim hót, tiếng chuông xe đạp và cả tiếng của người hát rong trong công viên..." Chỉ với những âm thanh này cũng có thể phác họa ra đường nét của công viên Lệ Trạch trong đầu Lệ Thâm: "Album mới có tên là."Dư Vãn ngây người, hỏi anh: "Có phải tôi là người đầu tiên trên thế giới biết album mới của anh tên là gì không?"

Lệ Thâm quay đầu nhìn cô, mặc dù nửa khuôn mặt bị khẩu trang che lại nhưng vẫn thấy được hai mắt cong lên: "Không phải, người đầu tiên là tôi."

"..." Dư Vãn âm thầm trợn mắt: "Ấu trĩ."

Lệ Thâm đang định nói chuyện, hai cô gái vừa đi ngang qua chợt dừng lại, nhìn anh rồi thì thầm vào tai nhau. Lệ Thâm theo bản năng đè vành nón xuống, vùi đầu thấp hơn: "Hình như tôi bị nhận ra."

"Hả?" Lúc này Dư Vãn mới chú ý tới hai cô gái đứng cách đó không xa tò mò nhìn sang bên này: "Phải làm sao bây giờ?"

Lệ Thâm giả vờ bình tĩnh cất điện thoại, quay lưng lại và giật mạnh tay Dư Vãn, nói một từ: "Chạy!"

Dư Vãn còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Lệ Thâm kéo chạy ra công viên. Tiếng la hét của hai cô gái kèm theo cái tên "Lệ Thâm" dần bị gió lạnh thổi ra sau, càng ngày càng xa.

Sau khi chạy một lúc, Dư Vãn từ từ mất sức, cô vừa thở hổn hển vừa nghĩ, không đúng, tại sao cô phải chạy cùng anh ta chứ??

"Từ, từ từ, hình như bọn họ không có đuổi theo." Chạy một hơi tới cổng phía tây công viên Lệ Trạch cùng Lệ Thâm, Dư Vãn súyt chút nữa nằm xỉu ngay chỗ này: "Nghỉ, nghỉ ngơi một chút."

Lệ Thâm nghe cô nói như vậy mới dừng chân lại, anh bình thản đứng tại chỗ, không có một hơi thở suyễn, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ nhếch nhác của Dư Vãn.

"Em có ổn không?"

Dư Vãn đứng thẳng dậy nhìn anh: "Khá ổn, anh, sao anh lại chạy được như vậy chứ."

Lệ Thâm khẽ nhướng mày: "Cái này mà gọi là chạy à? Tôi cảm thấy mới làm nóng người thôi."

Dư Vãn: "..."

À đúng rồi, cô nhớ là đêm nào Lệ Thâm cũng chạy bộ, còn có kinh nghiệm đi lính hai năm, thể lực chắc rất tốt.

"Anh chạy bao nhiêu mỗi tối vậy?" Cô hỏi Lệ Thâm.

Lệ Thâm đáp: "Mỗi ngày chạy 10 km, chạy xong thì đi ngủ."

"... 10 km????"

"Ừ, thói quen hình thành trong lúc đi bộ đội." Anh nói xong, cúi đầu nhìn Dư Vãn: "Ngược lại thể lực của em còn tệ hơn trước."

"..." Dư Vãn thề, cô thực sự không có nghĩ chuyện không đứng đắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau