NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tiệc cưới

Những người chơi mới vừa ồn ào trở nên yên tĩnh lại, tay gõ bàn phím của Dư Vãn cũng dừng lại theo.

Lệ Thâm tới.

Chú rể đã xuất hiện, những người chơi cũng ngưng phàn nàn, tất cả mọi người đều chờ họ mở tiệc.

Dư Vãn nhắn cho Lệ Thâm: "Anh đã xong công việc rồi à?"

Tiểu vương tử không trả lời, nhưng lại nhận được cuộc gọi đến từ Lệ Thâm. Dư Vãn thấy liền nhấn nghe: "Lệ Thâm?"

"Ừm, xin lỗi vì đã tới trễ." Lệ Thâm nói với Dư Vãn, tay đồng thời gõ bàn phím.

Dư Vãn nghe giọng của anh, khóe mắt cong cong: "Đừng lo, tới trễ trong game thì không sao cả, anh không tới trễ khi kết hôn trong hiện thực là được rồi."

Cô chưa kịp suy nghĩ đã nói ra những lời này, nói xong mới nhận ra rằng... Có thể rút về và nói lại hay không??

"À, cái đó, tôi đây là bệnh nghề nghiệp!" Dư Vãn vội vàng thanh minh.

Trái lại giọng nói của Lệ Thâm nghe qua như không sao cả, giống như còn mang theo chút ý cười: "Vậy thực sự có người tới trễ trong buổi kết hôn của mình ư?"

"Có chứ, đột nhiên không muốn kết hôn vào ngày cưới cũng có đó!"

"Công việc của các em vất vả quá nhỉ." Lệ Thâm nhìn khung nhắc nhở trên màn hình, nói với Dư Vãn ở bên kia đầu dây: "Chuẩn bị xong chưa, tôi mở tiệc đây."

"Ừm, mở đi."

"Tiệc cưới này là do tôi dựa theo bữa tiệc của Hồ Kiều và Du Thế Mẫn mà làm, em có thể tham khảo nó."

"Được rồi, tôi sẽ quay màn hình lại toàn bộ quá trình."

"Ừ." Lệ Thâm đáp, bấm vào "Bắt đầu tiệc cưới".

Quy trình tiến hành tiệc cưới trong trò chơi đều theo khuôn mẫu, các lựa chọn na ná như nhau, sau khi tiệc cưới bắt đầu, tất cả người chơi đang online sẽ nhận được một lời mời, có thể chọn tham gia hoặc không tham gia.

Dư Vãn và Lệ Thâm được truyền tống tới hiện trường tiệc cưới. Chẳng mấy chốc, ngày càng nhiều người chơi được truyền tống tới đây, đến khi số người đạt tới giới hạn, những người khác sẽ không thể tiến vào.

Sau khi khách đến, họ sẽ tặng tiền lì xì là năm mươi đồng vàng cho cô dâu chú rể trước, tiếp theo nói một câu chúc phúc là có thể ngồi xuống nhận lấy rượu và quà tặng. Dư Vãn và Lệ Thâm đứng cạnh nhau để nhận tiền lì xì và lời chúc phúc của các người chơi, nói tới nói lui đều xoay quanh mấy câu như cát tường như ý, Dư Vãn cảm ơn qua loa, hỏi Lệ Thâm: "Anh chuẩn bị rượu và quà tặng là thứ gì? Có đắt không?"

Lệ Thâm đáp: "Không quá đắt."

"..." Ba từ không quá đắt này dễ khiến người ta suy nghĩ xa xôi. Cô đang định nói nếu không thì chi phí của tiệc cưới nên chia ra mỗi người trả một nửa, màn hình đã nhảy ra một đoạn ghi âm lời chúc phúc.

Khách khứa có thể chúc phúc bằng giọng nói, nhưng thường thì sẽ không có người làm như vậy bởi vì nó phiền phức.

Dư Vãn nhìn nhân vật huyết ngân sát thủ tên "Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng", tò mò nhấp vào ghi âm.

"Hai người các cậu đã quen lại phải không! Tớ nên chúc là bách niên hảo hợp* hay hữu nghị địa cửu thiên trường* đây!"

*Bách niên hảo hợp: Thường dùng làm lời chúc tụng vợ chồng mới cưới, cầu mong tình cảm tốt đẹp lâu dài. (hvdic)

*Hữu nghị địa cửu thiên trường: Tình bạn bè lâu dài.

Dư Vãn: "..."

"Là Trúc Can, đừng để ý tới cậu ta." Giọng nói của Lệ Thâm phát ra từ tai nghe, theo sau đó là tiếng gõ bàn phím, Dư Vãn đoán rằng có lẽ là Lệ Thâm gửi tin nhắn cho Trúc Can.

"Tiếp khách xong rồi, tôi đi thả đèn Khổng Minh."

Dư Vãn hơi ngạc nhiên: "Có cả đèn Khổng Minh à?"

"Ừm, khi Hồ Kiều và Du Thế Mẫn kết trong trong trò chơi đã thả 999 chiếc đèn Khổng Minh."

... Dư Vãn có dự cảm vô cùng không tốt, cô cảm thấy Hồ tiểu thư sẽ yêu cầu thả đèn Khổng Minh trong hôn lễ ở hiện thực của cô ta.

Dư Vãn chưa thấy qua màn thả đèn Khổng Minh với quy mô lớn trong hiện thực, khi đốt 999 chiếc đèn Khổng Minh trong trò chơi khiến cô cực kì chấn động. Chúng chậm rãi bay lên bầu trời đêm, dần dần biến thành những ngôi sao tại chân trời, mỗi ngôi sao đều được gửi gắm một điều ước tốt đẹp.

"Thật đẹp." Cô không thể không cảm thán.

"Ừm, rất đẹp." Người ở bên kia đầu dây điện thoại cũng nói như vậy.Trong khi hai người bọn họ ngắm đèn Khổng Minh, Tiểu Đổng nôn nóng nhìn sân tiệc cưới trong game, mồ hôi sắp phải tuôn ra.

ahihi, Thâm ca, tình huống này là như thế nào? Từ khi anh ấy giúp cô gái kia đi đánh phó bản thì cô cũng nên biết rằng chuyện này không đơn giản!

Cô vội vàng gọi cho Lệ Thâm thì thấy không gọi được, đành phải gửi tin nhắn cho anh: "Thâm ca, sao anh lại kết hôn trong trò chơi! Còn làm rầm rộ sôi nổi như thế! Nếu acc này của anh bị paparazzi đào ra được, bọn họ có thể viết bài luận văn mười nghìn chữ!"

Một lát sau cô mới nhận được hồi âm của Lệ Thâm: "Không sao đâu, tôi là cưới acc phụ của mình."

Tiểu Đổng: "..."

Vẫn là Thâm ca tàn nhẫn.

Lệ Thâm: Đừng nói cho chị Lộ Lộ của em.

Tiểu Đổng: "...":)

Bữa tiệc cưới này gây ra một hồi xôn xao trong trò chơi, Dư Vãn không có thời gian rảnh để xem người chơi bàn tán hăng say trên diễn đàn game, cô bận rộn sửa đổi kế hoạch của mình vài lần, đến cả tóc cũng rụng mất mấy sợi.

Cùng với những ngày cô bị rụng tóc, thời gian cũng dần bước nhanh đến ngày cô PK với Hồ Kiều.

Cuối cùng Dư Vãn quyết định dùng acc phụ Lệ Thâm cho cô, chủ yếu là vì máu của Đào Hoa Trại nhiều, ngoài ra cô còn mua trang bị giảm chấn thương và tăng độ phòng thủ cho mình, cộng với vòng đeo tay tự động hồi máu có sẵn của Lệ Thâm. Chiến thuật hôm nay của Dư Vãn chính là – cố gắng trở thành người sống lâu nhất.

Cô và hai người lập kế hoạch còn lại đến biệt thự tại sườn núi của Hồ Kiều đúng giờ. Bầu không khí trong phòng khách nghiêm túc như tại trường thi đại học.

Mà giám khảo là Hồ đại tiểu thư đang chậm rãi giẫm giày cao gót bước xuống cầu thang.

Hôm nay cô ta thay đổi thành kiểu tóc già dặn, đầu tóc màu vàng kim xoăn sóng xinh đẹp, một bên được kẹp bởi chiếc kẹp tóc hình con bướm. Ống quần ống rộng cạp cao lay động từng tầng một theo bước đi của cô, cô ta đi tới gần ghế sô pha và ngồi xuống, theo thói quen nâng tay chống má.

Không biết có phải là vì phải thi đấu với bọn họ hay không mà móng tay dài cô giữ lần trước đã được cắt dũa qua, màu sắc cũng thay đổi.

Dư Vãn và hai người kia đứng dậy chào hỏi với cô ta, Hồ Kiều gật đầu nói với bọn họ: "Một tuần không gặp, các bạn có khỏe không?"

Dư Vãn: "..."

Cô cảm thấy những lời này của Hồ Kiều còn thiếu gì đó.

Sau khi mọi người cười đáp bọn họ rất khỏe, Hồ Kiều mỉm cười: "Tôi đã hỏi các bạn trước đây rằng có từng chơi game <Giang Hồ Không Dễ Chọc> không, cho dù các bạn đã từng chơi hay chưa, bây giờ nhất định sẽ được chơi. Nhà tôi có một phòng máy tính riêng, đợi lát nữa chúng ta vào đó để thi đấu."

Cuối cùng còn bổ sung thêm: "Cấu hình máy tính trong đó đều là tốt nhất."
Cô dặn người giúp việc trong nhà chuẩn bị một ít thức ăn để lát nữa bưng lên, rồi rất hứng thú hỏi ba người Dư Vãn: "Cấp độ của các bạn trong game là bao nhiêu?"

Một nam lập kế hoạch đáp: "Tôi đã max cấp, cấp 90."

Một nữ lập kế hoạch khác đáp: "Tôi cũng cấp 90."

Dư Vãn không được tự nhiên ho một tiếng: "Tôi cấp 80." Đây là nhờ cô liên tục làm nhiệm vụ để lấy đạo cụ nhân đôi kinh nghiệm trong mấy ngày qua mới thăng lên tới đó.

Hồ Kiều "à" một tiếng, đứng lên nói: "Vậy thì bắt đầu từ cấp bậc cao trước, chúng ta có thể đi lên."

Ngoại trừ Dư Vãn, hai người còn lại đều là cấp 90. Hai người nọ chơi kéo búa bao, cuối cùng nữ lập kế hoạch thắng, nam lập kế hoạch được cử đi dẫn đầu.

Người ra sân đấu sau chắc chắn sẽ có lợi thế hơn, một là Hồ Kiều đã đấu với người khác một trận nên sẽ mệt mỏi, hai là cũng có thể thăm dò cách thao tác của Hồ Kiều, xem cô ta đánh như thế nào.

Bởi vì cấp độ của Dư Vãn là thấp nhất nên là người xếp sau cùng. Người xưa từng nói "Tái Ông mất ngựa, họa phúc khôn lường*", có lẽ Dư Vãn cũng giống vậy.

* Tái Ông mất ngựa, họa phúc khôn lường: Một ông già ở vùng biên giới bị mất ngựa, mọi người đến an ủi ông, ông bảo rằng: "Làm sao biết đó không phải là cái phúc?". Ít lâu sau, con ngựa của ông quay trở về kéo thêm một con ngựa nữa. Mọi người đến chúc mừng, ông bảo biết đâu đó lại là hoạ. Quả vậy, con trai ông vì cưỡi tuấn mã bị ngã què chân. Mọi người đến an ủi, ông bảo không chừng thế lại là phúc. Chẳng bao lâu, nước nhà có giặc, trai tráng phải ra trận, riêng con ông vì tàn tật được ở nhà sống sót. Ý muốn nói rằng, chuyện không hay trong một hoàn cảnh nào đó có thể biến thành chuyện tốt. (LV)

Lần này cô chẳng những biết được cách thao tác của Hồ Kiều, mà còn biết trước thành tích của hai người kia.

Nếu hai người bọn họ đều thua bởi Hồ Kiều như Lệ Thâm nói, vậy thì cô... Cũng có thể yên tâm mà thua.

Acc của nam lập kế hoạch là Huyết Y Giáo, Dư Vãn nhìn thì thấy trang bị tương tự với acc mà Ngụy Thiệu đưa cho cô. Hồ Kiều dùng acc Vu Cổ Giáo mà cô chơi giỏi nhất, cũng là max cấp cộng thêm trang bị vàng óng ánh toàn thân.

Bởi vì hiện tại là mùa đông nên trên sân đấu võ trong trò chơi cũng tự động chuyển sang cảnh tuyết. Tuyệt chiêu của Vu Cổ Giáo là triệu hồi bộ xương từ trong nước, Dư Vãn đoán rằng trên người Hồ Kiều chắc chắn có bùa lửa để làm tan tuyết xung quanh thành nước.

Như vậy thì cô ta đã chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa* rồi.

* Thiên thời địa lợi nhân hòa: Ở trong câu này muốn nói rằng lợi thế nghiêng về phía Hồ Kiều ở chỗ hoàn cảnh, thời gian và chiêu thức thích hợp.

Sau khi thi đấu bắt đầu, nam lập kế hoạch đánh một đòn phủ đầu, acc của hắn và Hồ Kiều mới nhìn qua thì thấy không khác bao nhiêu, nhưng khi vừa đánh, thao tác thông thạo của Hồ Kiều đã kéo ra độ chênh lệch với hắn. Dư Vãn xem đến mức hoa cả mắt, cô cảm thấy giữa cao thủ và cô không phải chơi cùng một trò chơi.

Tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên trong phòng, hiệu ứng âm thanh trong trò chơi vẫn không ngừng phát ra, từ đầu đến cuối Hồ Kiều rất bình tĩnh, phối hợp kỹ năng của mình với hoàn cảnh xung quanh rất tốt.

Như Dư Vãn đã đoán, trên người cô ta quả thực có bùa lửa, chỉ là Dư Vãn không ngờ rằng cô ta có nhiều như thế, giống như dùng mãi không hết vậy. Những bùa chú này của Vu Cổ Giáo đều cần mua bằng tiền, mỗi lần mở ra thuộc tính ngẫu nhiên, trên người Hồ Kiều lại bắn ra một loạt bùa lửa, không biết mất bao nhiêu tiền.

Nam lập kế hoạch cũng phát hiện điều này, hắn bị Hồ Kiều đánh đến mức đổ mồ hôi đầy đầu.

Có lẽ vì Hồ Kiều nổi tiếng là cao thủ lâu năm trong trò chơi, xung quanh sân đấu võ có rất nhiều người chơi tới xem. Thậm chí còn có người đặt cược.

Theo tình hình hiện tại, phần thắng của Hồ Kiều đã rất rõ ràng. Sau đợt tấn công cuối cùng của cô ta, đồ đệ của Huyết Y Giáo ngã xuống đất, không may mất mạng.

"Hồ tiểu thư thực sự rất lợi hại." Tuy ngoài miệng nam lập kế hoạch nói lời khen ngợi, nhưng sắc mặt lại không tốt như vậy. Hắn ra trận không được thuận lợi, nữ lập kế hoạch kế tiếp cũng không mấy vui vẻ.

Bởi vì rõ ràng, Hồ Kiều đã quyết tâm đánh với bọn họ nha.

Acc của nữ lập kế hoạch là Lục Âm Cốc max cấp, cũng có kỹ năng trị liệu, được xem như môn phái có kỹ năng tương đối toàn diện. Nhưng khuyết điểm cũng rất rõ rằng, bởi vì đầy đủ kỹ năng nên không có điểm nào nổi bật, so về tấn công thì không bằng Huyết Y Giáo, về phòng thủ thì lại không bằng Đào Hoa Trại.

Hồ Kiều không đổi acc khác, vẫn dùng acc Vu Cổ Giáo vừa nãy. Vì đã đấu qua một trận nên bùa lửa trong người cô ta tiêu tốn rất nhiều, nữ lập kế hoạch vốn nghĩ rằng trận này sẽ đánh nhẹ nhàng hơn, nhưng cô đã đánh giá thấp độ tàn bạo của kẻ có tiền.

Bùa lửa trên người Hồ Kiều giống như được biến ra từ túi bảo bối của Doraemon, dùng mãi không hết:)

Sau khi tiểu tỷ tỷ Lục Âm Cốc ngã xuống vũng máu, Dư Vãn theo bản năng nuốt nước miếng.

Ừm, vậy thì, hình như cô có thể an tâm ngã xuống đất mà chết.

Đăng nhập tài khoản cấp tám mươi của cô, trên màn hình lập tức xuất hiện một nữ đệ tử mặc đồ đỏ của Đào Hoa Trại. Hồ Kiều vừa thấy, ngón tay chợt dừng lại, tầm mắt rời khỏi màn hình và nhìn Dư Vãn ngồi đối diện.

Dư Vãn bị cô ta nhìn chằm chằm đến mức căng chặt dây thần kinh, không rõ ý của cô ta là gì. Cô cũng nhìn sang, thấy cô ta hài hước mỉm cười với cô: "Thuyền cá hát đêm?"

"Ừm." Dư Vãn đoán dụng ý của cô ta, nhẹ nhàng gật đầu.

"Có chút ý tứ." Hồ Kiều cười cười, lại nhìn về phía máy tính: "Trận này tôi đổi acc khác."

Chương 17: Lily

Dư Vãn lo lắng, chẳng lẽ Hồ Kiều muốn đổi acc khác lợi hại hơn để chà đạp cô? Những người vây xem xung quanh sân đấu võ cũng rối rít suy đoán xem Hồ Kiều sẽ đổi sang acc nào.

Đến khi nhân vật của Hồ Kiều xuất hiện, tất cả mọi người đều choáng váng.

Cô ta cũng đổi thành một acc y sư thuộc Đào Hoa Trại.

Quần chúng vây xem xôn xao, y sư cấp chín mươi đấu với y sư cấp tám mươi, hai người định đánh nhau một năm sao? Lần này những người chơi tiến hành đặt cược là "Trận đấu này có thể kết thúc trong vòng hai tiếng không?".

Dư Vãn: "..."

"Tôi đã gửi thách đấu với cô, chấp nhận đi." Hồ Kiều dùng tài khoản mới đăng nhập đề nghị thách đấu với "Thuyền cá hát đêm". Sau khi Dư Vãn bấm chấp nhận, lập tức bị hệ thống truyền tống tới trên sàn thi đấu.

Hồ Kiều ném một cái kỹ năng tấn công quần thể về phía Dư Vãn trước, Dư Vãn phát hiện mặc dù cùng là y sư nhưng sức tấn công của Hồ Kiều mạnh hơn cô rất nhiều. Sau khi bị thương, vòng đeo trên tay của cô tự động bắt đầu thêm máu cho cô, Dư Vãn tránh ra xa khỏi Hồ Kiều, thả cho mình một kỹ năng trị liệu.

Nhờ mang theo trang bị nên kỹ năng được nâng cấp, thanh máu lập tức bơm đầy, nhà cái đặt cược đứng cạnh đó bận rộn một lúc, sửa "Hai tiếng" thành "Hai tháng".

Dư Vãn: "..."

Hồ Kiều lại bắt đầu tấn công cô, Dư Vãn quay đầu dốc hết sức chạy, dù kỹ thuật đánh nhau của cô chẳng ra gì, nhưng kỹ thuật chạy trốn vẫn rất ổn.

Hồ Kiều ngồi đối diện lên tiếng: "Cô cứ chạy làm gì, thực sự có ý định đánh với tôi trong hai tiếng đúng không?"

"..." Hồ tiểu thư không chỉ muốn đánh người, mà còn không cho phép người ta chạy. Nể tình cô ta là khách hàng, còn là khách hàng lớn, Dư Vãn chỉ có thể đành chấp nhận. Cô điều khiển nhân vật đi lên đối mặt với Hồ Kiều, đánh rất nhiều lần mới có một lần đánh trúng Hồ Kiều. Hồ Kiều cũng có thể tự động hồi máu sau khi bị thương, Dư Vãn đánh cô ta một cái, cô ta không cần làm gì cũng có thể tự động khôi phục hơn một nửa thanh máu.

Người vây xem bắt đầu ồn ào, nhưng không ai rời đi, bởi vì mọi người đều biết rằng đánh hai tiếng chỉ là lời nói đùa. Theo quy tắc của sân đấu võ, khi thi đấu hơn mươi phút, độ tổn thương của hai bên sẽ tăng gấp hai và độ trị liệu sẽ giảm một nửa, hơn mười lăm phút sẽ tăng gấp hai và giảm một nửa lần nữa, càng về sau càng nhanh chết.

Dư Vãn kéo dài tới gần mười lăm phút, lượng máu đã sắp chạm đáy. Lúc này thời gian sống sót của cô đã cao nhất trong ba người nên cô cũng từ bỏ chống cự.

Khi "Thuyền cá hát đêm" ngã xuống giữa sân đấu võ, Dư Vãn thở phào nhẹ nhõm. Trận đấu thi đại học này cuối cùng cũng kết thúc.

Vừa đánh xong, Hồ Kiều và Dư Vãn cùng nhau thoát game, để lại quần chúng chưa giải tán. Ba vị lập kế hoạch hôn lễ đứng một bên và không nói gì, đợi Hồ Kiều lên tiếng trước.

Hồ Kiều đánh ba trận liên tục nên có chút mệt mỏi, cô ta xoay xoay cổ tay, nhìn sang bọn họ: "Không ngờ rằng cả ba người các bạn đều rất cùi bắp."

...

Trong phòng rất yên tĩnh, ba người lập kế hoạch im lặng mỉm cười. Một lát sau, nam lập kế hoạch thiếu kiên nhẫn trước, mở miệng hỏi: "Hồ tiểu thư, ba người chúng tôi đã thi đấu với cô xong rồi, vậy cô sẽ xem kế hoạch của ai trước?"

Hồ Kiều nhấp một ngụm cà phê trong tay và nói: "Dư Vãn."

Dư Vãn sửng sốt, trong lòng mừng rỡ như được ghi tên lên bảng vàng. Cô kìm nén lại sự kích động, vô cùng chuyên nghiệp nói với Hồ Kiều: "Cảm ơn Hồ tiểu thư đã tin tưởng, tôi có mang theo bản kế hoạch đến đây, khi nào chúng ta có thể nói chuyện với nhau?"

Hồ Kiều chưa kịp nói, nam lập kế hoạch vừa hỏi có chút không hài lòng: "Hồ tiểu thư, vì ba người chúng tôi đều thua, ngài có thể cho tôi biết ngài dựa vào cái gì để đưa ra lựa chọn không?"

Hồ Kiều liếc nhìn hắn, khẽ nâng cằm: "Tôi muốn chọn ai thì chọn, cần gì lý do?"

"..." Tuy là Dư Vãn được chọn, nhưng cô vẫn muốn cảm thán một câu, Hồ tiểu thư thật sự rất có cá tính.

Sắc mặt của nam lập kế hoạch thay đổi, Hồ Kiều đứng dậy, giọng nói tràn ngập thương hại: "Trước hết, cô ấy là người trụ lâu nhất trong cuộc thi, và kế tiếp cũng là điểm quan trọng nhất, trong ba người các bạn chỉ có acc của một mình cô ấy đã kết hôn."

Hồ Kiều vừa nói xong, cả ba người đều im lặng, vì điều kiện ban đầu của Hồ Kiều là phải đánh thắng cô ta, cho nên mọi người đều chú tâm vào PVP*. Nếu không có Lệ Thâm nhắc nhở, Dư Vãn cũng sẽ quên trong game có hệ thống kết hôn.

*PvP (player versus player): đối kháng giữa người chơi với nhau.

Hồ Kiều thấy bọn họ không nói nữa, liền nói với Dư Vãn: "Cô vào phòng sách với tôi."

"Vâng." Dư Vãn cầm lấy túi xách của mình, đi theo Hồ Kiều vào phòng sách. Phòng sách nhà Hồ Kiều rộng gần bằng cả căn nhà của cô, cô đứng đối diện Hồ Kiều, lấy máy tính xách tay ra khỏi túi và đặt lên bàn.Hồ Kiều hơi ngửa đầu, nhìn cô khởi động máy, bỗng dưng hỏi một câu: "Quan hệ giữa cô và Lệ Thâm là như thế nào?"

Dư Vãn bị cô ta hỏi như vậy, toàn bộ lời thoại đã chuẩn bị sẵn bị nghẹn lại trong cổ họng. Cô ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào cô ta, không khỏi khiến Hồ Kiều bị áp lực.

Hồ Kiều cười khúc khích nhìn cô. Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc quan sát Dư Vãn, ánh sáng từ đèn trần chiếu xuống mái tóc ngắn màu cà phê của cô, tóc hai bên được vén ra sau tai, trên vành tai đeo một chiếc khuyên tai hoa màu bạc, phần dưới của khuyên treo một viên trân châu.

Cô có dáng người mảnh khảnh, hôm nay mặc một chiếc áo khoác da và quần Harlan càng kéo dài tỉ lệ này, bên trong là chiếc áo sơ mi cổ điển gọn gàng, tạo ấn tượng cho người xem là, giỏi giang, ngăn nắp và xinh đẹp.

Dư Vãn đứng cạnh bàn làm việc đối mặt với cô ta, Hồ Kiều thu hồi dò xét trong mắt, mở miệng nói: "Tôi đã thấy hôn lễ của Thuyền cá hát đêm và Tiểu vương tử hai ngày trước, tôi cũng biết Tiểu vương tử chính là acc của Lệ Thâm."

Khóe mắt Dư Vãn giật giật, bình tĩnh trả lời: "Thuyền cá hát đêm cũng là acc phụ của Lệ Thâm."

Hồ Kiều: "..."

Thao tác này thật sự rất rắc rối.

"Cho nên cô muốn nói là, cô và Lệ Thâm không có quan hệ gì phải không?" Hồ Kiều nhìn Dư Vãn, trong mắt lóe lên tia hứng thú: "Cô không cần lo lắng, tôi không phải paparazzi, cũng không phải fans cuồng của Lệ Thâm, tôi sẽ không đi tung tin vịt về hắn, cũng sẽ không gây trở ngại cho hắn. Tôi chỉ là tò mò."

Lệ Thâm bước ra từ cuộc thi ca hát, mới hơn nửa năm trôi qua, có thể nổi tiếng trong thời gian ngắn ngủi như vậy, ngoài sự quản lý thích hợp của Tinh Diệu, thực lực của hắn cũng là một phần rất quan trọng. Điều này khiến Hồ Kiều nảy sinh chút hứng thú với hắn, chỉ có điều trước kia khi gặp hắn ở sự kiện của Tinh Diệu, cách cư xử của hắn cực kỳ lạnh nhạt.

Một người lạnh nhạt như hắn lại kết hôn với người khác trong trò chơi, thật sự là cực kỳ vượt ra ngoài dự kiến của Hồ Kiều.

Vì vậy hiện tại thấy cô dâu xuất hiện trước mặt, cô không thể không hỏi.

Dư Vãn nghĩ một lát rồi nói: "Chúng tôi là bạn khi học đại học."

"À." Hồ Kiều thản nhiên đáp một tiếng, không biết là tin bao nhiêu phần, nhưng cô ta cũng dừng lại đúng lúc, không tiếp tục dò hỏi vấn đề này: "Đưa bản kế hoạch của cô cho tôi xem."

"Vâng." Dư Vãn lấy một tập tài liệu từ trong túi ra đưa cho Hồ Kiều, còn mình ngồi trước máy tính nói với Hồ Kiều: "Kế hoạch hiện tại chỉ là ý tưởng ban đầu của tôi, tôi muốn nghe thử ý kiến của Hồ tiểu thư để điều chỉnh lại kế hoạch."

"Ừ." Hồ Kiều lên tiếng và mở tập tài liệu cô đưa.
"Trước tiên tôi muốn biết, Hồ tiểu thư có dự tính dùng bao nhiêu cho buổi hôn lễ này?"

Hồ Kiều đáp: "Tôi và Thế Mẫn không có dự tính."

Dư Vãn: "..."

:)

"Cô cứ làm theo ý tưởng của cô, tôi không thiếu chút tiền đó."

"Được thôi." Dư Vãn đồng ý, lại hỏi: "Vậy thì ngoại trừ theo chủ đề trò chơi, ngài còn có yêu cầu cụ thể nào đối với hôn lễ không?"

"Có." Hồ Kiều nhìn cô: "Cô đã kết hôn trong trò chơi nên chắc là biết miếu Nguyệt Lão ra sao đúng không? Tôi mong rằng hiện trường hôn lễ được phục chế giống nhất có thể, cây tương tư và hồ nước cần phải có."

Dư Vãn khẽ nhíu mày, cô đã thấy cây tương tư kia, nó rất to, muốn tìm một cái cây to như vậy cũng không dễ, ngay cả khi có cũng không nhất định có thể đặt tại sân tổ chức hôn lễ.

"Thế nào, rất khó sao?"

Dư Vãn mỉm cười: "Hồ tiểu thư yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm được sân bãi thích hợp."

"Ừ, vậy thì tốt." Hồ Kiều suy nghĩ một chút và nói: "À đúng rồi, tôi muốn tìm người chủ trì hôn lễ giống với Nguyệt Lão trong trò chơi."

Dư Vãn: "..."

Nguyệt Lão lolita trong trò chơi đã thành niên chưa!

"Việc này cũng có vấn đề?" Giọng điệu của Hồ Kiều có chút bất mãn. Dư Vãn ngẩng đầu nhìn cô ta, cười nói: "Không có, tôi sẽ đi tìm."

Lúc này Hồ Kiều mới vừa lòng: "Lúc cô và Lệ Thâm kết hôn cũng thả 999 chiếc đèn Khổng Minh đúng không? Hiện trường hôn lễ của tôi cũng phải treo đèn Khổng Minh, số lượng không cần nhiều như vậy, nhưng nhìn qua phải thật đồ sộ."

"..." Đúng là cái gì nên tới sẽ tới, dự cảm trước kia của cô đã linh nghiệm. Dư Vãn gõ yêu cầu của Hồ Kiều vào máy tính, ngón tay chợt dừng lại, nhận ra có chỗ nào đó không đúng: "Chuyện đó, Hồ tiểu thư, tôi không có kết hôn với Lệ Thâm."

"Cô hiểu ý của tôi là được." Hồ Kiều vừa nói xong, lại tò mò nhìn cô: "Tên tiếng anh của cô là Lily à? Thành thật mà nói, tôi hơi khó chịu về fans của Lệ Thâm, gần đây trong game tràn vào rất nhiều Lily, còn thành lập một bang hội Lily."

"..." Dư Vãn đẩy máy tính tới gần phía Hồ Kiều, còn mình đứng dậy nói: "Hồ tiểu thư, tôi sẽ nói với cô về kế hoạch của tôi. Vì là chủ đề trò chơi nên tôi dùng nhiều rất tấm acrylic*, dựa vào tính trong suốt của tấm acrylic, chúng ta có thể tạo ra giống hệt với giao diện trong trò chơi, cô nhìn xem, đây là một số bản vẽ hiệu ứng tôi thiết kế."

* Acrylic: là tên gọi của một loại ván Công nghiệp được phủ Acrylic với đặc trưng về độ sáng bóng và hiện đại. Acrylic (nhựa trong suốt), còn gọi là Acrylic (kính thủy tinh). Tại Việt Nam, Acrylic phổ biến với tên gọi là Mica.

Dư Vãn nhấn mở bản vẽ hiệu ứng, Hồ Kiều nhìn qua. Bên trong tấm acrylic trong suốt được khắc hình ảnh và chữ đã qua sự thiết kế và sắp xếp, rất giống với giao diện trong trò chơi.

Lông mày của Hồ Kiều khẽ nhếch, cô ta nói: "Tôi thích ý tưởng này."

Dư Vãn mỉm cười, tiếp tục giới thiệu: "Tôi dự định sẽ áp dụng phần này tại quầy lễ tân, vách tường treo ảnh, phông nền khu đón khách và chỗ ngồi dành cho khách, cô xem cách sắp xếp chỗ ngồi này có phải rất giống với bảng xếp hạng cao thủ trong trò chơi không?"

Hồ Kiều nhếch môi nhìn Dư Vãn: "Tổng giám đốc Ngụy nói cô là người lập kế hoạch giỏi nhất công ty bọn họ, có vẻ rất chính xác."

Dư Vãn hờ hững nói tiếp: "Hồ tiểu thư thích là được."

Cô nói sơ lược qua một chút với Hồ Kiều cũng mất một tiếng đồng hồ, đến lúc xuống lầu, hai vị lập kế hoạch khác đã rời đi. Hồ Kiều cho tài xế đưa Dư Vãn trở về, Dư Vãn mới ngồi lên xe, Ngụy Thiệu liền gọi điện cho cô.

"Nghe nói tiến triển bên phía Hồ Kiều cũng không tồi?"

Chương 17-2: Lily 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dư Vãn cảm thán: "Wow, ông chủ cập nhật tin tức nhanh thật, tôi vừa nói chuyện với Hồ tiểu thư xong."

Ngụy Thiệu cười một tiếng, hỏi cô: "Tôi còn nghe nói, cô nhờ vào ưu thế đã kết hôn trong game mới thắng được hai nhà lập kế hoạch khác?"

"Ha ha, cái này gọi là đánh bất ngờ, chúng ta làm lập kế hoạch đám cưới, bản chất vẫn là đám cưới đúng không."

"Có lý. Nói chuyện với Hồ Kiều thế nào?"

"Cô ấy khá hài lòng về kế hoạch, nhưng đã đưa ra một số yêu cầu hơi khó thực hiện, tôi sẽ cố gắng giải quyết."

"Vậy thì được, ngày mai tôi chờ cô ở công ty, nhân tiện mời cô ăn một bữa."

"Cảm ơn ông chủ!"

Vừa ngắt điện thoại với Ngụy Thiệu, Dư Vãn liền nghĩ đến Lệ Thâm, lần này may mà có Lệ Thâm giúp đỡ, cô mới có thể tiến bộ suôn sẻ như vậy, làm gì thì cũng nên cảm ơn người ta.

Cô tìm tên Lệ Thâm trong WeChat, nhấp mở hộp thoại, tự hỏi nên nói với anh như thế nào.

"Tôi vừa thi đấu với Hồ tiểu thư xong, mặc dù là thua nhưng cô ấy vẫn chọn xem kế hoạch của tôi. Lần này cũng may có anh giúp đỡ, vô cùng cảm ơn, nếu anh có rảnh..."

Nếu anh có rảnh thì, tôi mời anh ăn một bữa cơm.

Câu cuối cùng của đoạn tin nhắn này là như vậy, nhưng Dư Vãn đã xóa và chỉnh sửa lại rất nhiều lần vẫn chậm chạp không gửi đi.

Rốt cuộc có nên mời Lệ Thâm ăn cơm không đây? Thông thường thì theo tình huống này chắc chắn phải đãi người ta ăn một bữa cơm, chỉ là quan hệ giữa cô và Lệ Thâm rất khó nói, hơn nữa bản thân Lệ Thâm là một người của công chúng, không tiện ăn cơm chung với cô.

Trong khi Dư Vãn còn đang do dự, chiếc xe bỗng nhiên thắng gấp, cả người Dư Vãn nhào về phía trước.

"Dư tiểu thư, cô có sao không? Thật xin lỗi, vừa rồi trên đường có một con mèo đột nhiên chạy ra." Tiếng xin lỗi của tài xe truyền đến từ ghế trước, Dư Vãn ngồi thẳng người lại, vén tóc ra sau tai.

"Tôi không sao." Cô mỉm cười với tài xế, ý bảo không có việc gì. Tài xế nói xin lỗi lần nữa và khởi động lại xe.

Dư Vãn điều chỉnh dây an toàn, thuận tay cầm lấy điện thoại, sau khi thấy nội dung trên màn hình thì lập tức choáng váng. Bởi vì vừa rồi thắng gấp, cô vô tình bấm vào màn hình, đoạn tin nhắn mời kia đã gửi đi.

...

Tuy rằng WeChat có chức năng xóa tin nhắn, nhưng sẽ để lại dấu vết xóa. Khi Lệ Thâm nhìn thấy nó có phải sẽ hỏi cô là "Em lại xóa tin nhắn không thể cho người thấy à?" hay không.

... Quên đi, không thể để người thấy thì không cho người thấy, xóa vẫn quan trọng hơn. Dư Vãn nhanh chóng bấm xóa, thấy đoạn tin nhắn trên màn hình biến mất mới yên tâm.

Lệ Thâm: Sao em lại xóa? Là đột nhiên thay đổi ý định không muốn mời tôi ăn cơm sao?

Dư Vãn: "..."

Tình huống còn xấu hổ hơn cả việc xóa tin nhắn là gì? Chính là tình huống ngay lúc này đây:)

Dư Vãn: Anh làm minh tinh mà lại trả lời tin nhắn nhanh như vậy à??

Lệ Thâm không tự giác cong môi, trả lời cô: "Đúng lúc đang chơi điện thoại."

Dư Vãn: Tôi không có ý gì khác, chỉ là sợ bỗng nhiên mời anh ăn cơm thì không quá thích hợp.

Dư Vãn: Thực sự rất cảm ơn anh về chuyện của Hồ tiểu thư.

Lệ Thâm: Tôi chưa làm gì cả, Hồ Kiều thích kế hoạch của em là công lao của em.

Dư Vãn khẽ nhếch môi, nghĩa là cô không cần mời anh ta ăn cơm đúng không? Không sao cả, lòng biết ơn của cô được truyền đạt là được rồi.

Lệ Thâm: Về chuyện ăn cơm, tôi sẽ nhớ kỹ.

Dư Vãn nhìn tin nhắn này, cảm xúc trong mắt thay đổi rất nhiều lần mới gửi một từ "Được".

Màn hình từ từ mờ đi, Dư Vãn nghiêng đầu nhìn khung cảnh được thay đổi liên tục ngoài cửa sổ, nhận ra rằng cô đã trở lại thành phố này lâu như vậy mà vẫn chưa đi dạo qua nơi này.

Những con đường lớn nhỏ cô đã từng đi qua cùng Lệ Thâm đã có một vài thay đổi nhỏ, từng dãy nhà lầu san sát nối tiếp nhau, người sống ở đây cũng có thể đã đổi thành người khác, vậy khẩu vị của Lệ Thâm thì sao? Có còn giống trước kia không?

Cô nhớ anh từng thích uống trà sữa, vị ô long đào trắng, anh cũng thích ăn thịt nướng của quán thịt nướng Lilith tại siêu thị Tinh Quang, còn có bánh ngọt của tiệm Sầu Riêng Ngàn Tầng, Dư Vãn không thể chịu được mùi đó, nhưng Lệ Thâm rất thích.

Cô nhớ lần đầu tiên ăn cơm với Lệ Thâm, cô liên tục sàng chọn đồ ăn cho mình.

Khi đó cô và Lệ Thâm mới bắt đầu ở bên nhau, để cảm ơn Lệ Thâm đã đi cùng cô đến công ty hôn lễ suốt một tháng, cô đặc biệt mời anh ra ngoài ăn cơm.

Tiền trên người Dư Vãn không nhiều lắm, vốn định tích góp thêm hai tháng rồi mời cậu đi ăn một bữa lớn, nhưng trong công viên Lệ Trạch ngày hôm đó, cô đã hôn trộm cậu, cô cũng nên... Chịu trách nhiệm với cậu ấy nhỉ.

Cô mặt dày đi mượn tiền của Chu Hiểu Ninh để đãi bữa tiệc này trước. Tiền thì có, nhưng ăn cái gì mới là vấn đề. Dư Vãn thích ăn thịt ếch, nhưng ăn thịt ếch phải lựa ra rất nhiều xương, điều này quá khó coi. Dư Vãn âm thầm gạch bỏ phần thịt ếch.
Lẩu và xiên nướng thì cũng được, nhưng một khi ăn sẽ không dừng lại được, lần đầu tiêng ăn cơm cùng nhau cũng không nên ăn quá nhiều nhỉ? Vì hình tượng của mình, món này cũng bị Dư Vãn cho qua.

Hải sản thì sao? Lột vỏ cũng tốn không ít sức lực.

... Cô bỗng nhiên rất thích Chu Hiểu Ninh, khi đi ăn cùng cô ấy thì chưa bao giờ quan tâm tới tướng ăn.

Dư Vãn chọn tới chọn lui vẫn chưa đưa ra quyết định, Lệ Thâm liền đưa ra ý kiến: "Chúng ta đi ăn thịt nướng đi, quán thịt nướng Lilith sẽ giảm giá vào thứ bảy tuần này!"

Hai từ giảm giá đã thành công hấp dẫn Dư Vãn, cô lập tức gật đầu đồng ý: "Được thôi, vậy thì chúng ta sẽ gặp nhau tại quán thịt nước Lilith đi."

"Ừm, anh sẽ chờ em trước cửa lúc mười một giờ rưỡi." Lệ Thâm vừa nói xong, khóe miệng cong lên.

Đám Trúc Can ở bên cạnh Lệ Thâm bắt đầu ồn ào, Dư Vãn nghe thấy giọng nói của đám nam sinh, bất giác có chút ngại ngùng: "Em cúp máy trước đây."

"Ừ." Lệ Thâm đẩy Trúc Can dựa vào người cậu ra, liếc nhìn cậu ta một cái.

Vào thứ bảy, Dư Vãn đến siêu thị Tinh Quang lúc sáng sớm, cô lo lắng hôm nay sẽ không giành được chỗ ngồi nên tới trước, không ngờ rằng Lệ Thâm còn tới sớm hơn cả cô. Hai người gặp nhau trước quán thịt nước Lilith, đồng thời sửng sốt một hồi.

"Không phải hẹn lúc mười một giờ rưỡi à? Sao em lại tới sớm thế?" Lệ Thâm nhìn cô hỏi.

"Em sợ hôm nay giảm giá sẽ có nhiều người nên đến sớm một chút." Dư Vãn nói xong liền lén lút ngước mắt nhìn Lệ Thâm: "Sao anh cũng tới sớm vậy?"

"Anh cũng lo lắng không giành được chỗ ngồi." Lệ Thâm mỉm cười và lấy số mà người phục vụ vừa đưa cho cậu để đưa cho Dư Vãn: "Anh đã đặt chỗ trước, đến đây lúc mười một giờ rưỡi là được."

"À, được." Dư Vãn ngước lên và chạm phải ánh mắt của Lệ Thâm. Cái hôn trên băng ghế ở công viên Lệ Trạch lại hiện lên trong đầu cô, Dư Vãn không nhịn được mà đỏ mặt.

Lệ Thâm dường như cũng nghĩ tới chuyện tương tự, lỗ tai hơi đỏ lên. Tuy rằng hôm đó Dư Vãn hôn cậu trước, nhưng kế tiếp cậu cũng đòi lại nặng hơn, cậu chưa bao giờ biết là mình sẽ lưu luyến đôi môi của một cô gái đến như thế.

Cậu dời tầm mắt ra khỏi Dư Vãn, ho một tiếng: "Chúng ta đi dạo quanh trung tâm thương mại một lát, gần tới giờ rồi đến đây là được."

"Ừm." Dư Vãn bước tới bên cạnh cậu, cả hai cùng nhau đi thẳng đến trung tâm. Lệ Thâm đi vài bước thì đột nhiên vươn tay nắm lấy tay phải của Dư Vãn.

Dư Vãn giật mình, chỉ cảm thấy một luồng nhiệt lan từ lòng bàn tay dọc đến khắp người. Cô lén nhìn bóng dáng Lệ Thâm qua cửa kính của cửa hàng.

Lệ Thâm nắm tay cô nhưng không dám nhìn cô, cố ý quay đầu nhìn cửa hàng đặc sản bên cạnh.

Lỗ tai đỏ lên của cậu vẫn chưa giảm bớt, đúng lúc rơi vào ánh mắt của Dư Vãn.

Trái tim Dư Vãn đập thình thịch, tại sao trên thế giới lại có nam sinh vừa đẹp trai vừa đáng yêu đến như vậy.

Bà thím già là cô đây kiếm lời rồi.

Hai người dạo một vòng trong siêu thị Tinh Quang và không mua gì cả, nhưng lại cảm thấy giống như gặt hái được rất nhiều thứ. Khi đi ngang qua chiếc xe bán kem ốc quế, Dư Vãn nhấm nháp miệng, lôi kéo Lệ Thâm tới gần: "Kem ốc quế này trông thật ngon nha!"

Lệ Thâm còn nhớ lời cô từng nói: "Ăn ngon cũng không được, không phải em không ăn được kem sao?"Dư Vãn không ngờ rằng Lệ Thâm còn nhớ rõ câu nói vu vơ lúc trước của mình, còn không cho cô ăn kem giống mẹ cô: "Thỉnh thoảng ăn một chút cũng không sao."

Lệ Thâm cố ý nghiêm mặt từ chối: "Vậy cũng không được."

Dư Vãn bĩu môi, làm nũng với cậu vì một cây kem: "Em chỉ ăn một miếng thôi, anh mua một cây, cho em ăn một miếng là được!"

"Ừ..." Lệ Thâm giả bộ suy nghĩ một lát, dung túng nhìn cô: "Được thôi, anh mua một cây, em chỉ được ăn một miếng."

"Được rồi, cam đoan chỉ ăn một miếng!"

Lệ Thâm bước tới trước chiếc xe mua một cây vị matcha, cậu nhớ lần trước uống trà sữa, Dư Vãn cũng chọn matcha, chắc là cô thích vị này.

Lệ Thâm cầm một ly kem ốc quế trở về, Dư Vãn vỗ vỗ tay, hưng phấn tới gần: "Em ăn một miếng trước, còn lại cho anh."

"Ừm, không được cắn miếng quá to nha."

"Đã biết." Dư Vãn há miệng cắn một ngụm kem, kem vừa vào miệng thì tan ra làm ướt hàm răng cô, khiến cô không tự giác run người: "Lạnh quá, nhưng vị rất ngon, ngọt lắm nha!"

Lệ Thâm lấy kem ốc quế lại sau khi cô ăn một miếng. Nhìn dấu răng mờ trên kem, Lệ Thâm cười nói: "Thật sự rất ngọt sao, anh cũng thử xem."

Anh cắn một miếng ngay tại vị trí Dư Vãn vừa cắn, sau đó nói: "Ừm, thật sự rất ngọt!"

Người bán kem ốc quế: "..."

Hai người có thể đi ra xa một chút rồi ăn không?:)

Lệ Thâm nhìn đồng hồ thấy sắp đến mười một giờ rưỡi liền kéo Dư Vãn đi đến nhà ăn trên lầu.

Trước cửa quán thịt nướng Lilith đã có rất nhiều người xếp hàng, Dư Vãn và Lệ Thâm vừa đứng không lâu thì đã được người phục vụ kêu số của bọn họ.

Hai người tới đúng lúc còn một phòng trống, Dư Vãn và Lệ Thâm ngồi xuống, người phục vụ lập tức đưa thực đơn lên để bọn họ gọi món ăn. Lệ Thâm nhường thực đơn cho Dư Vãn, Dư Vãn nhìn đồ ăn trên giấy, lại bắt đầu làm phép loại trừ.

Thịt ba chỉ phải bọc rau xà lách để ăn, cần há miệng rất to, tướng ăn quá khó coi, không được. Xương sườn cần nhả xương, sao cô có thể nhả xương ngay trước mặt Lệ Thâm! Cũng không được. Thịt bò thăn thì người phục vụ sẽ cắt thành miếng nhỏ giúp, cách ăn sẽ rất lịch sự, nhưng một phần mất hơn một trăm...

Dư Vãn cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn chọn thịt bò thăn hơi đắt nhưng lịch sự hơn chút: "Cho tôi một phần thịt bò thăn và một phần sụn gà chiên giòn."

"Vâng, còn cần thêm gì không ạ?"

Dư Vãn nhìn sang Lệ Thâm: "Anh muốn gọi món gì?"

Lệ Thâm đáp: "Lấy cho tôi một phần giò heo ngũ sắc, và một phần thịt ba chỉ."

Dư Vãn: "..."

Editor có lời muốn nói: Sau đây là một số hình ảnh minh họa

[Thịt bò thăn nướng]



[Sụn gà chiên giòn]



[Giò heo ngũ sắc]



[Thịt ba chỉ nướng]



[Kem ốc quế matcha]

Chương 17-3: Lily 3

Món ăn bọn họ gọi rất nhanh được bưng lên, Lệ Thâm nướng thịt ba chỉ trước. Trên bàn đặt một rổ rau xà lách, còn có bạn đồng hành với thịt ba chỉ là ớt xanh, tỏi và tương chấm.

Một lát sau mùi thịt nướng bay ra, Dư Vãn cố gắng kiềm chế sự tiết nước bọt của mình, Lệ Thâm nướng xong liền gắp hai miếng bỏ vào chén của cô, Dư Vãn nhìn miếng thịt vàng rực trong chén, chỉ muốn hỏi tại sao lại muốn thử thách cô bằng cách này...

"Sao còn chưa ăn? Không thích ăn thịt ba chỉ à?" Lệ Thâm thấy Dư Vãn chậm chạp không động đũa liền nhìn sang cô. Những miếng thịt này đều do chính tay Lệ Thâm nướng, Dư Vãn không nỡ ăn nó, cô mỉm cười với Lệ Thâm, gắp một miếng và chấm vào nước tương rồi bỏ vào miệng.

Cô quá thông minh, cô cũng có thể không bọc rau xà lách nha!

Lệ Thâm hỏi cô: "Em không ăn rau xà lách sao? Bọc rau xà lách và cho một ít ớt xanh cùng tỏi, quả thực là cực phẩm nhân gian đó!"

Dư Vãn lắc đầu: "Không cần, anh nướng rất ngon nên ăn không cũng được."

"Thật sao?" Lệ Thâm nở nụ cười nhìn cô: "Anh nướng cho em nhiều chút vậy."

Dư Vãn nhìn cậu cười mà muốn tan chảy.

Bữa thịt nướng này do một mình Lệ Thâm chịu trách nhiệm làm đầu bếp nướng, ngay cả thịt bò thăn cũng tự cậu cắt, mỗi khi nướng xong thứ gì, cậu đều gắp cho Dư Vãn trước, sau đó hào hứng nướng tiếp thứ khác.

Dư Vãn thấy cậu không ăn được nhiều, lặng lẽ gắp đồ ăn trong chén mình qua cho cậu.

Cuối cùng về phần giảm giá khi tính tiền, khách hàng tự mình xoay đĩa quay trong tiệm, xoay trúng bao nhiêu thì giảm bấy nhiêu, tệ nhất là giảm 10%, tốt nhất là giảm 50%.

Dư Vãn không tin tưởng huyết thống của mình nên để Lệ Thâm xoay, quả nhiên Lệ Thâm là một người châu Âu ngầm, mang về ô giảm giá 50%.

Còn mang theo vẻ mặt cầu khen ngợi.

Dư Vãn nhón chân, vươn tay xoa nhẹ đầu cậu, vui vẻ chạy tới tính tiền.

Sau khi rời khỏi tiệm thịt nướng Lilith, Dư Vãn định đi xem phim với Lệ Thâm. Cô ngẩng đầu nhìn Lệ Thâm, hỏi cậu: "Lát nữa anh còn có việc gì không?"

Lệ Thâm lắc đầu: "Không có, em muốn đi đâu? Anh đi cùng em nha."

Lời này của cậu vô cùng tự nhiên, giống như ở bên cô làm bất cứ điều gì đều là hợp lý. Dư Vãn lại ngượng ngùng, cô cảm thấy có lẽ Lệ Thâm là chuyên gia thả thính ngầm trong truyền thuyết.

Cô ra vẻ thoải mái và hỏi cậu: "Anh muốn xem phim không?"

"Cũng được nha, xem ở siêu thị Tinh Quang sao?"

"Ừm."

Rạp chiếu phim và tiệm thịt nướng Lilith nằm trên cùng một tầng, hai người cùng nhau đi qua. Trong phòng chờ được treo rất nhiều poster của phim, Dư Vãn cầm điện thoai tìm kiếm thì thấy bộ phim sắp chiếu không còn chỗ ngồi, mà phim có chỗ ngồi thì cô không muốn xem.

Lệ Thâm thấy cô cau mày nhìn chằm chằm điện thoại, nghĩ một hồi và đưa ra đề nghị: "Nếu không thì chúng ta tới trường đi."

Dư Vãn ngẩng đầu nhìn cậu: "Tới trường học?"

"Ừm." Lệ Thâm cúi người tiến gần tới trước mặt cô, đôi mắt xinh đẹp nhìn cô chăm chú: "Thật ra anh đã rất muốn thử đi hẹn hò trong trường từ lâu."

Sân trường đại học là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi sinh viên, Dư Vãn chưa trải qua yêu đương lúc còn học đại học, không nghĩ tới sau khi tốt nghiệp sẽ được tận hưởng yêu đương trong trường học.

Chẳng biết Lệ Thâm mượn của ai một chiếc xe đạp có thể chở người, bảo Dư Vãn ngồi ghế sau, sau đó đạp xe chở cô đến Học viện Âm nhạc Thành phố A.

Gió xuyên qua bả vai dày rộng tới trước mặt Dư Vãn, nhẹ nhàng thổi bay tóc đen của cô, một tay cô vịn eo Lệ Thâm, tay còn lại vén tóc bị gió thổi ra sau tai.

"Vị trí thứ ba trong bảng xếp hạng mười việc nhất định phải làm của các cặp đôi đại học, đi xe đạp, GET!"

Giọng nói của Lệ Thâm được gió thổi tới bên tai cô, Dư Vãn ngồi ghế sau cười ha ha, sợ Lệ Thâm không nghe rõ giọng cô nói vì ngược gió nên đặc biệt tăng âm lượng hỏi cậu: "Vậy vị trí đầu tiên là gì nha?"

Lệ Thâm quay đầu lại, cười nhìn cô: "Đương nhiên là làm này nọ tại sườn núi sau trường vào buổi tối đó!"

Dư Vãn lập tức đỏ mặt.

Sau lần đi xe đạp này, tất cả nữ sinh yêu thầm Lệ Thâm trong Học viện Âm nhạc đều đã biết một sự kiện – Lệ Thâm có bạn gái.

Từ lần đó, hầu như ngày nào Dư Vãn cũng đến trường tìm Lệ Thâm, bóng dáng hai người xuất hiện ở căng tin trường, phòng piano, sân thể dục, thư viện, không chừa chút đường sống cho độc thân cẩu.

Ban đầu các nữ sinh yêu thầm Lệ Thâm còn ngầm đau khổ vì thất tình, sau khi gặp phải từng đợt cẩu lương này chỉ muốn đi đánh chết bọn họ:)

Cuối cùng cũng có một ngày, Lệ Thâm mời Dư Vãn tới sườn núi nhỏ sau trường học.

Sắp tới cuối thu, cây bạch quả trong trường từng đợt rụng lá vàng, biến sân trường thành một mảng vàng rực rỡ.

Mỗi khi tới mùa này, con đường cây bạch quả của Học viện Âm nhạc Thành phố A đều đẹp như một thế giới cổ tích. Nhiều người ngoài trường cũng sẽ đến lúc cây bạch quả nở đẹp nhất, bạn sẽ thường thấy có người chụp ảnh và thưởng thức cây bạch quả trong sân trường.

Hôm nay Dư Vãn tới đây cũng vì cây bạch quả. Lúc bạch quả bắt đầu chuyển sang màu vàng, trang web của Học viện Âm nhạc liền bắt đầu cập nhật ảnh, trường học còn sẽ chụp lúc bạch quả ra trái đẹp nhất đăng lên mạng để cung cấp tài liệu tham khảo cho những người muốn xem bạch quả.

Dư Vãn đặc biệt chọn thời gian làm việc cao điểm mà đến, không ngờ rằng vẫn có rất nhiều người đi trên con đường bạch quả, giẫm trên đệm lá bạch quả dày đặc phát ra tiếng tạch tạch, Dư Vãn phấn khích đến mức nhảy nhót: "Trường các anh quá xinh đẹp! Thật hâm mộ các anh được học ở đây bốn năm!"Lệ Thâm nâng tay cầm điện thoại chụp Dư Vãn một tấm: "Em học ở đây bốn năm thì sẽ nhìn quen thôi."

Dư Vãn phát hiện cậu chụp ảnh, chạy tới gần cậu để xem ảnh chụp: "Ui, sao anh lại chụp cẩu thả như vậy chứ!"

Lệ Thâm cười nói: "Em được chụp cẩu thả cũng rất đẹp."

Dư Vãn: "..."

Miệng cậu ta quá ngọt đi!

"Nếu đã tới thì chúng ta cùng chụp chung một tấm đi." Dư Vãn kéo Lệ Thâm tới gần mình, nhấp mở chế độ chụp hẹn giờ: "Anh dựa lại gần một chút?"

Lệ Thâm dựa đầu đụng vào đầu Dư Vãn, làm hình trái tim nhìn ống kính.

"Tạch" một tiếng, Dư Vãn bấm vào xem ảnh và nghiên cứu bức ảnh, cô nói: "Tuy rằng hai người chúng ta rất đẹp, nhưng không thấy được bạch quả nha!"

Lệ Thâm cười ra tiếng: "Ở đây nhiều người như vậy, chụp không đẹp, không thì chúng ta đổi sang địa điểm khác?"

Dư Vãn tò mò nhìn cậu: "Trường của anh còn có chỗ khác có thể ngắm bạch quả sao?"

"Không có." Lệ Thâm tiến gần tới tai cô, cố tình hạ giọng: "Nhưng mà trường của anh có một sườn núi nhỏ, thường là nơi hẹn hò của cặp đôi, bây giờ tất cả mọi người đều tới đây, nới đó chắc chắn không có ai."

Tai Dư Vãn bị hơi thở của anh thổi đến đỏ bừng, Lệ Thâm học xấu còn cố ý nói: "Tai em sao lại đỏ như vậy, thật đáng yêu."

Dư Vãn: "..."

Cô đẩy Lệ Thâm ra, xoay người nói: "Em không đi, chỗ đó cũng không có bạch quả."

"Không có bạch quả nhưng có thứ khác đó."

Dư Vãn quay đầu lại nhìn cậu một cái: "Có cái gì?"

"Em đi là biết." Lệ Thâm nói, nở nụ cười nhìn Dư Vãn: "Em yên tâm, ban ngày ban mặt, anh sẽ không làm gì với em đâu."

"..." Cô không tin được, lần trước ở công viên Lệ Trạch không phải là ban ngày ban mặt à.

Nhưng Dư Vãn không kìm được tò mò, cuối cùng đi theo Lệ Thâm. Sườn núi nhỏ sau trường là một bãi cỏ lớn, mặc dù đã là mùa thu nhưng cỏ vẫn xanh mượt.

Trên sườn núi không có ai, nhưng trên bãi cỏ lại có một cây đàn ghi ta. Lệ Thâm dắt Dư Vãn tới trước đàn ghi ta, bảo cô ngồi xuống trên mặt cỏ. Dư Vãn thấy anh cầm lấy đàn ghi ta, liền hỏi: "Đàn ghi ta này là của anh à? Để ở chỗ này không sợ bị mất sao?"

Lệ Thâm ôm đàn ghi ta ngồi xuống đối mặt với Dư Vãn: "Cây đàn này của anh không đáng bao nhiêu tiền, không ai muốn trộm nó đâu, chờ tới nghỉ hè anh sẽ đổi cây khác tốt hơn."

Dư Vãn "à" một tiếng, nhìn cậu hỏi: "Anh muốn hát à?"

"Ừm." Lệ Thâm nhẹ nhàng gảy dây, đàn phát ra một làn điệu mềm mại: "Anh viết một bài hát, hát cho em nghe thử.""Được thôi." Dư Vãn rất có hứng thú với bài hát của Lệ Thâm, ôm chân ngồi đối diện cậu.

Lệ Thâm nhẹ giọng nói, lại gảy dây đàn lần nữa: "Tên của bài hát này là."

Những nốt nhạc nhẹ nhàng phát ra từ giữa các ngón tay của Lệ Thâm, dần dần biến gió thu hiu quạnh thành gió xuân.

"Lily, anh muốn trồng đầy hoa trong vườn cho em

Lily, anh muốn hái cả bầu trời đầy sao cho em

Lily, anh muốn nói với em tất cả những lời yêu thương trên thế gian

Muốn dùng đầu ngón tay của mình để cẩn thận vẽ gương mặt của em

Tôi đã gặp một cô gái tên Lily

Vào một mùa hè đầy nắng

Và câu chuyện của chúng ta, sẽ không kết thúc theo mùa hè

Xuân qua đông tới

Lily, dù là một năm, mười năm hay một trăm năm

Anh vẫn chỉ hát bài hát này cho một mình em nghe..."

Đây là lần đầu tiên Dư Vãn nghe Lệ Thâm hát, cô biết cậu là sinh viên Học viên Âm nhạc, cô biết giọng cậu rất hay, nhưng cô cũng không biết, giọng hát của cậu lại hay đến thế.

Người thiếu niên sạch sẽ mặc áo len và quần jean, ngồi trên bãi cỏ ôm đàn ghi ta, hát cho cô nghe một cách trìu mến.

Chỉ hát cho một mình cô nghe.

Cô nghĩ cả đời cô sẽ không quên được hình ảnh này.

Sau khi tiếng đàn ghi ta dừng lại, Lệ Thâm chờ mong nhìn cô và hỏi: "Thế nào?"

Dư Vãn vỗ tay: "Trời ạ, anh hát quá hay! Sau này anh chắc chắn sẽ trở thành ngôi sao ca nhạc lớn!"

Đôi mắt Lệ Thâm dần dần được ý cười lấp đầy: "Em có thích không?"

"Rất thích!"

"Bài này hát là dành cho em." Lệ Thâm nhìn cô, nét mặt chuyên chú như thế: "My Lily."

"Dư tiểu thư, chúng ta đến rồi." Giọng nói của tài xế phát ra từ ghế trước, Dư Vãn lấy lại tinh thần, gật đầu với hắn và nói cảm ơn.

Sau khi về tới nhà, Dư Vãn ném túi xách lên giường, đi tới ban công kéo màn và nhìn thoáng qua. Trong sân nhà Lệ Thâm không có bóng dáng của chú chó Shiba, càng không có bóng dáng của anh.

Cô cứ như vậy mà nhìn chằm chằm sân nhà của anh một hồi, rồi bước trở về và mở máy tính.

Cô đã nghe bài của Lệ Thâm rất nhiều lần, cô mua nhạc điện tử và mở liên tục suốt đêm, quen thuộc đến mức nhớ rõ Lệ Thâm hát khúc nào.

Chỉ là bài, cô lại không dám nghe lần nào.

Cô gõ từ Lily trên khung tìm kiếm của phần mềm nghe nhạc, kết quả tìm kiếm đầu tiên là bản hát live của Lệ Thâm tại sân khấu của <Âm Thanh Của Thiên Đường>.

Dư Vãn nhấp chạy hát, cô nghe giọng hát quen thuộc của Lệ Thâm phát ra từ máy tính.

"Lily, cảnh xuân trong vườn vì em mà nở rộ

Lily, dòng suối vì em mà chảy xuôi

Lily, còn trái tim của anh, vì em mà đập

Tất cả đều chỉ vì em."

Màn trình diễn của anh khiến rất nhiều người la hét, ngay cả ban giám khảo cũng kích động nói: "Giọng hát của cậu ấy rất có chất lượng, hơn nữa âm tiết rất cao, vừa dịu dàng vừa trầm thấp, vô cùng hấp dẫn, giống như là người đàn ông được nữ thần hôn."

Âm thanh dần kết thúc dưới tiếng la hét của khán giả, mà Dư Vãn đã khóc không thành tiếng trước máy tính từ lúc nào chẳng hay.

Chương 18: Tới nhà tôi đi

Dư Vãn khóc thật lâu mới ngừng, đến khi cô rút một điếu thuốc và đi ra ban công thì mới phát hiện trời đã tối đen.

Trong sân nhà Lệ Thâm vẫn yên tĩnh, tia lửa từ hộp quẹt trong tay Dư Vãn sáng rực trong bóng tối rồi nhanh chóng tắt đi. Dư Vãn hút một hơi, khói thuốc bốc lên, nhả những tích tụ u ám trong lòng ra ngoài.

Cô thích loại thuốc là này vì nó nhẹ, còn có hương dâu, nhưng hiện tại hút vào chỉ thấy đắng chát. Cô dựa người vào ban công nhìn bóng đêm thâm trầm, vẫn hút hết một nửa điếu thuốc như cũ rồi dập tắt nó.

Kéo rèm cửa lại, Dư Vãn thay quần áo và đi vào nhà tắm. Đi tới trước gương, cô thấy hai mắt sưng đỏ của mình, không ngờ mình vào độ tuổi này còn có một ngày khóc thành như vậy.

Dư Vãn lấy mặt nạ dưỡng mắt từ bàn trang điểm, nhìn vào gương để dán xong rồi ngồi xuống bồn tắm. Đêm nay phải ngủ sớm một chút, cô không muốn tới công ty với đôi mắt sưng vù này.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức reo lên đánh thức Dư Vãn đúng giờ, cô cảm thấy con người không nên lười biếng, cô mới không tới công ty điểm danh một tuần mà súyt nữa đã không dậy nổi.

Tàu điện ngầm vào giờ cao điểm buổi sáng rất đông đúc, dù nơi Dư Vãn sống cách công ty chỉ có bốn trạm dừng, cô cũng không thể không ra cửa trước một giờ.

Trước khi thang máy tòa cao ốc mở ra, Dư Vãn lấy gương nhỏ ra kiểm tra lại lớp trang điểm của mình lần nữa mới mỉm cười bước ra ngoài.

"Dư Vãn, cô đến rồi à?" Triệu Hân đúng lúc ở trước cửa văn phòng lấy nước, Dư Vãn vừa đi tới thì cô thấy ngay: "Chúc mừng cô nha, ngay cả khách hàng khó tính như Hồ tiểu thư cũng bắt lấy được!"

Dư Vãn đi tới vị trí của mình, buông túi xách xuống mỉm cười nhìn cô ta: "Còn sớm lắm, cô ấy đưa ra rất nhiều yêu cầu, tôi vẫn chưa biết nên làm gì bây giờ."

"Cố lên, tôi tin cô sẽ làm được!" Triệu Hân bưng ly nước đi tới ghế ngồi xuống, tò mò nhìn sang cô: "Tôi nghe tổng giám đốc Ngụy nói rằng, để bắt được đơn này, cô đã kết hôn trong game đúng không? Tôi thực sự không ngờ rằng Thuyền cá hát đêm trong hôn lễ tối hôm đó là cô đấy!"

Dư Vãn đang sắp xếp đồ vật bỗng dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô ta một cái: "Cô cũng biết chuyện này?"

"Thiệp mời đám cưới của các cô còn được treo trên trang đầu diễn đàn đó, sao tôi không biết được?" Triệu Hân nói, trượt ghế dựa đến trước mặt Dư Vãn, cực kì bà tám hỏi cô: "Tiểu vương tử là ai vậy?"

"Không ai cả, chỉ là một người bạn thời đi học cũng chơi game này nên giúp tôi."

"Ồ, vậy à." Triệu Hân không có ý tốt mỉm cười: "Tôi thấy anh ta rất chịu bỏ tiền làm đám cưới nha, có phải từng yêu thầm cô thời đi học hay không?"

Dư Vãn cầm lấy laptop trên bàn, cười với cô ta: "Tháng này cô nhận được mấy đơn đặt hàng? Còn muốn ăn tết không?"

Triệu Hân: "..."Cô đang hỏi vui mà, có thể đừng nhắc tới chuyện mất hứng như vậy không!

"Tổng giám đốc Ngụy đang ở văn phòng?"

Triệu Hân gật đầu, trượt ghế dựa về bàn làm việc của mình: "Ừ, đến từ sáng sớm."

Dư Vãn khẽ gật đầu, ôm máy tính đi tìm Ngụy Thiệu. Ngụy Thiệu nghe thấy tiếng gõ cửa cũng không ngẩng đầu lên, đáp một câu: "Vào đi."

Dư Vãn đẩy cửa ra, thò nửa người vào trong: "Tổng giám đốc Ngụy?"

Nghe được giọng của cô, Ngụy Thiệu cuối cùng cũng dừng lại công việc và nhìn sang cô: "Tới rồi?"

"Vâng." Dư Vãn nở nụ cười đi vào, ngồi xuống đối diện Ngụy Thiệu: "Tôi tới báo cáo một chút về hôn lễ của Hồ tiểu thư."

Ngụy Thiệu khẽ gật đầu: "Tôi nghe cô nói cô ấy đưa ra mấy yêu cầu rất khó làm?"

"Đúng vậy, chủ yếu là địa điểm tổ chức và người dẫn chương trình không dễ tìm." Dư Vãn mở máy tính, báo lại yêu cầu của Hồ Kiều cho hắn: "Địa điểm thì tôi chỉ có thể tới tại chỗ mới đưa ra quyết định được, về người dẫn chương trình thì tôi sẽ hỏi trong nhóm trước, xem thử có người quen phù hợp điều kiện hay không."Mỗi nghề đều có nhóm trao đổi riêng của nghề đó, trên WeChat của Dư Vãn cũng có vài nhóm liên quan tới nghề tổ chức hôn lẽ. Ngụy Thiệu "ừ" một tiếng, rút một tập tài liệu đưa cho cô: "Địa điểm tổ chức hôn lễ trong thành phố A và xung quanh thành phố A đều có trong đây."

Dư Vãn nhận lấy tập tài liệu, nhìn lướt qua một lượt, ngẩng đầu nói với Ngụy Thiệu: "Vâng, tôi đi xử lý trước."

"Ừ, có khó khăn gì cứ nói với tôi."

"Vâng."

Dư Vãn cất đồ xong xuôi và chuẩn bị ra ngoài, Ngụy Thiệu gọi cô lại. Hắn nhìn chằm chằm mặt cô hai giây, hỏi cô: "Mắt cô bị sao vậy? Đã khóc?"

"..." Có phải đầu óc của thẳng nam trong ngành lập kế hoạch hôn lễ đều vô cùng tinh tế? Cô bôi lớp phấn dày như vậy vẫn bị hắn nhìn ra. Dư Vãn cười cười, nói: "Không có, do gần đây thức khuya chơi game nên không ngủ ngon."

Ngụy Thiệu không hỏi tiếp, chỉ gật đầu và hỏi cô: "Trưa nay muốn ăn gì?"

Dư Vãn đáp: "Ông chủ đãi khách, món nào cũng ăn, chỉ cần nó đủ đắt là được."

Ngụy Thiệu mỉm cười: "Được rồi, cô đi trước đi."

Dư Vãn dành cả buổi sáng để sàng chọn sân tổ chức hôn lễ, dù biết được nơi đó có cây đại thụ vẫn tự mình chạy đến hiện trường xem có thích hợp hay không. Ngoài ra Dư Vãn còn gửi tin nhắn trong nhóm của mình để hỏi liệu có nữ MC nào cao 155 cm không – cô đặc biệt tìm kiếm thông tin trên trang web chính thức của game, biết được chiều cao của Nguyệt Lão là 155 cm.

Điều kiện kèm theo là hình tượng ngọt ngào đáng yêu, giọng nói loli.

Yêu cầu của cô trong nhóm dấy lên một hồi thảo luận, vì tính chất đặc biệt của nghề dẫn chương trình đám cưới nên không thường chọn người quá xinh đẹp vì sẽ đoạt mất sự nổi bật của cô dâu chú rể, nhưng dù sao cũng là MC, yêu cầu về khí chất và hình tượng thì vẫn có.

Kiểu mà Dư Vãn nhắc tới được xem như hiếm thấy trong giới MC.

Thấy nội dung thảo luận bị lạc đề, Dư Vãn yên lặng bỏ thêm một câu: "Là yêu cầu của cô dâu [che mặt]."

Bạn bè trong nhóm đều nói sẽ hỏi giúp cô, Dư Vãn phát một bao lì xì lớn trong nhóm rồi lên diễn đàn đăng bài viết tìm MC.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau