NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tài khoản phụ

Dư Vãn sửng sốt.

Cô biết công ty có đăng ký một tài khoản thay Lệ Thâm để quảng bá trò chơi, mỗi ngày đều có fans đi trêu ghẹo tài khoản này, cô cũng vừa mới đi. Nhưng loại tài khoản này chỉ là một mánh lới để quảng cáo, làm sao minh tinh có thể thật sự dùng nó?

Cô nghĩ rằng Lệ Thâm chỉ thuận miệng nói, nhưng sau khi anh nói xong thì vẫn còn đứng tại chỗ, như đang đợi cô trả lời. Dư Vãn hơi nâng mắt nhìn anh, hỏi: "Anh cũng chơi trò này à?"

"Ừm."

"Là tài khoản được công bố chính thức sao?"

"... Đương nhiên không phải, tôi có tài khoản riêng."

"... À." Dư Vãn chậm chạp gật đầu: "Các anh làm minh tinh cũng có thời gian chơi game ư?"

Trong nhận thức của cô, minh tinh đều rất bận, ít nhất là bận hơn cả Chu Hiểu Ninh và Triệu Hân.

Có lẽ là vì cảm thấy câu hỏi của cô hơi buồn cười, Lệ Thâm nhếch môi mỉm cười: "Lịch trình lần trước của tôi rất nhiều, nhưng mấy ngày nay công việc giảm bớt nên có thể nghỉ ngơi."

"À... Vậy cũng được." Dư Vãn không biết vì sao cô lại đồng ý. Cô tự nhủ rằng mình cũng đang cần một sư phụ, không có gì khác.

Lệ Thâm nói: "Sáng mai tôi không có việc, em online lúc mấy giờ, tôi sẽ ở trong game chờ em."

Dư Vãn nghĩ nghĩ, không hẹn quá sớm: "Chín giờ rưỡi được không?"

"Được, em và Hồ Kiều ở cùng một server (máy chủ) đúng không?" Hiện tại trò chơi cập nhật thêm rất nhiều server mới, nhưng server lớn chỉ có mấy cái kia.

Dư Vãn gật đầu: "Đúng vậy, tôi là Một viên cá viên, anh thì sao?"

"Tiểu vương tử." Lệ Thâm đáp.

... Dư Vãn không cười, bởi vì cô chợt nhớ lúc Lệ Thâm còn đi học, tên nhân vật trong trò chơi cũng là tên này. Cô chỉ là không ngờ anh ta một mực như cũ.

Fans của anh ta nhất định nằm mơ cũng không nghĩ tới rằng, biệt danh trong game của nam thần bọn họ lại là Tiểu vương tử.

"Được rồi, tôi sẽ thêm bạn với anh khi online."

"Ừ."

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đây, hai người im lặng một hồi. Lệ Thâm nhìn cái mũi hơi đỏ vì lạnh của Dư Vãn, mở miệng nói: "Rèn luyện xong rồi thì trở về đi, tôi sẽ tiếp tục chạy bộ."

Dư Vãn ừ một tiếng, lần này Lệ Thâm chạy ngang qua người cô và không dừng lại. Chạy xong 10 km, Lệ Thâm trở lại biệt thự nơi anh sống, mới vừa vào cửa đã bị một con chó Shiba nhào vào trong ngực. Nó ở trong ngực Lệ Thâm sủa "gâu gâu", Lệ Thâm xoa đầu nó, thì thầm: "Lili, đừng làm ồn vào ban đêm, cẩn thận hàng xóm gọi điện cử báo mày đấy."

Lili giống như nghe hiểu anh nói gì, nó ngồi xổm xuống trước mặt anh, vẫy vẫy đuôi.

Lili được Lệ Thâm nhận nuôi sau khi chuyển đến đây, ngày thường đều do trợ lý của anh chăm sóc, nhưng nó vẫn gần gũi với Lệ Thâm hơn. Lệ Thâm dắt nó vào nhà, cho nó đi ngủ, còn mình cầm khăn lông đi vào phòng tắm để tắm. Dòng nước ấm áp chảy từ đỉnh đầu xuống cả người anh, Lệ Thâm vuốt tóc mái của mình lên, nhớ lại câu anh vừa nói với Dư Vãn.

"Nếu không thì tôi chơi game cùng em."

Khóe miệng nở nụ cười tự giễu, Lệ Thâm nhắm mắt lại, tiếp đón dòng nước chảy xuống.

Anh lại không cẩn thận.

Anh nghĩ.

Dư Vãn thức dậy lúc tám giờ sáng, cô nhìn đồng hồ, rời giường đi rửa mặt đánh răng. Ăn xong bữa sáng, cô liền tới trước máy tính ngồi xuống, lúc này đã là 8 giờ 40 phút.

Cô uống một ngụm sữa bò nóng rồi nhấp mở trò chơi, vừa đăng nhập vào thì nhận được một yêu cầu kết bạn. Là yêu cầu kết bạn đến từ "Tiểu vương tử".

Dư Vãn cảm thấy trái tim mình rõ ràng đập nhanh hơn một nhịp, cô đặt ly xuống và nhấp vào chấp nhận.

Hình đại diện của đối phương sáng lên, sau khi hai người đã thành bạn bè, anh ta lập tức gửi một tin nhắn: "Đến rồi?"

Một viên cá viên: Ừm, anh dậy sớm vậy sao?

Tiểu vương tử: Đã quen.

Một viên cá viên: Công việc của anh thường phải dậy rất sớm à?

Tiểu vương tử: Quen dậy sớm khi ở trong quân đội.

Dư Vãn hơi ngẩn ra, cô muốn hỏi, tại sao Lệ Thâm lại nhập ngũ? Tại sao muốn đi lính?

Nhưng cô không dám, cô sợ câu trả lời có liên quan đến mình.

Tiểu vương tử: Em chỉ mới cấp ba mươi, trang bị cũng là loại phổ thông nhất.

Một viên cá viên: Ừm...

Tiểu vương tử: Em có biết trình độ của Hồ Kiều trong trò chơi như thế nào không?

Một viên cá viên: Nghe tổng giám đốc Ngụy nói cô ấy rất lợi hại.

Tiểu vương tử: Đúng, rất lợi hại. Cô ta có khá nhiều tài khoản, cái kém nhất cũng có thể hạ gục em trong nháy mắt.

Một viên cá viên:...

Tiểu vương tử: Em dùng tài khoản phụ của tôi đi, cấp độ tài khoản này của em quá thấp.

Một viên cá viên: Anh còn có tài khoản phụ?
Tiểu vương tử: Đúng vậy, tuy là phụ nhưng nó còn mạnh hơn acc này của em. Tôi sẽ gửi tài khoản và mật khẩu cho em.

Dư Vãn rất nhanh nhận được thông tin của acc phụ anh gửi tới, tài khoản là tên mail thông thường, mật khẩu là sinh nhật của anh.

Dư Vãn vào trang đăng nhập tài khoản và điền hết toàn bộ chữ số cô vừa sao chép xong. Cô hơi tò mò, acc phụ của Lệ Thâm tên là gì? Chẳng lẽ là Tiểu công chúa à?

"Phụt." Cô nghĩ nó hoàn toàn có thể là thế.

Sau khi đăng nhập, trên màn hình nhanh chóng hiện lên một nhân vật, acc phụ này của Lệ Thâm là nữ, không phải tên Tiểu công chúa.

Mà tên là Ngư chu xướng vãn (Thuyền cá hát đêm). 

Dư Vãn ngây người.

Ngư chu xướng vãn, Dư Vãn.

Cô nhìn chằm chằm vào cái tên trên màn hình vài giây mới phát hiện Lệ Thâm lại gửi tin nhắn cho cô.

Tiểu vương tử: Acc này cũng là Đào Hoa Trại, chắc em đã quen tay rồi nhỉ?

Tiểu vương tử: Em làm quen với kỹ năng trước, sau đó tôi đưa em đi làm nhiệm vụ.

Thuyền cá hát đêm: Ừ.

Acc phụ của Lệ Thâm đã đạt tới cấp năm mươi tám, kỹ năng của môn phái cũng học được rất nhiều, ô kỹ năng đã lấp đầy. Cô đọc kĩ từng kỹ năng qua một lượt, nhưng sau khi tắt hướng dẫn vẫn còn chưa thích ứng được.

Thuyền cá hát đêm: Nhiều kỹ năng quá, tôi không thể nhớ orz.

Tiểu vương tử: Dùng nhiều lần rồi sẽ nhớ.

Tiểu vương tử: Thứ tự kỹ năng hiện tại được sắp xếp theo thói quen của tôi, em có thể sắp xếp lại theo thói quen của mình.

Thuyền cá hát đêm:... Tôi vẫn chưa đạt tới trình độ có thể hình thành thói quen.

Lệ Thâm im lặng một lát rồi gửi tin: "Đi làm nhiệm vụ trước, em đi theo tôi."

Xong rồi lại bổ sung một câu: "Em có biết cách để đi theo không?"

"Biết." Cô mới học được từ Đồ Giai Giai ngày hôm qua.

Sau khi đi theo Lệ Thâm, Dư Vãn ngồi trước máy tính nhìn anh ta dẫn mình chạy, cái cảm giác không cần làm gì cũng có thể tăng kinh nghiệm rất sảng khoái, nhưng cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Thuyền cá hát đêm: Cứ vậy thì hình như tôi không thể luyện được cách thao tác.

Tiểu vương tử: Em có thứ thao tác này sao?

Thuyền cá hát đêm:...

Không có đâu:). 

Tiểu vương tử: Nhiệm vụ cốt truyện này hơi khó, đợi tí nữa rồi em tập cách thao tác.

Thuyền cá hát đêm: Ừ.Acc chính của Lệ Thâm thuộc môn phái Huyết Y Giáo, đã max cấp. Sau khi chạy đến nơi làm nhiệm vụ kích hoạt BOSS, Dư Vãn đứng sang một bên nhìn anh đánh lộn với BOSS.

Tiểu vương tử: BOSS sẽ công kích quần thể theo từng đợt, em nhớ nhảy lên để né tránh. Ngoài ra phải chú ý thanh máu của tôi để thêm máu cho tôi.

Thuyền cá hát đêm: Ok!

Dư Vãn hết sức chăm chú nhìn màn hình, thấy công kích quần thể của BOSS quét tới liền nhảy lên, nhưng thời gian công kích kéo dài trong khoảng năm giây, mỗi lượt nhảy lên của Dư Vãn chỉ chống đỡ tối đa ba giây rồi rơi xuống, cho nên vẫn bị đánh trúng. Lệ Thâm đứng gần BOSS nhất nên bị mất máu nhanh nhất, Dư Vãn cũng không rảnh nghĩ cách dừng lại trên không trung lâu hơn một chút, liên tục ném kỹ năng ra ngoài.

Một lát sau, trên màn hình xuất hiện một dòng chữ.

Tiểu vương tử: Tôi bảo em thêm máu cho tôi, em lại liên tục thêm máu cho NPC.

Dư Vãn: "..."

Không đúng, trò chơi này cũng có thể thêm máu cho NPC sao?

Giống như biết được thắc mắc của cô, Lệ Thâm lại gõ một hàng chữ trên màn hình.

Tiểu vương tử: Em phải chọn tôi trước khi thêm máu, đừng chọn NPC.

Thuyền cá hát đêm:... Tôi không chọn NPC, chắc là lúc nhảy lên vô tình chọn trúng.

Tiểu vương tử: Em sắp cạn máu, nhanh hồi máu.

Dư Vãn vẫn luôn chú ý lượng máu của Lệ Thâm, lúc này thấy anh nói như vậy mới nhìn lại thanh máu của mình. Đúng thật là chỉ còn một ít máu. Cô vừa mới nhấp mở ô kỹ năng, lượt công kích quần thể của BOSS lại tới tiếp, Dư Vãn không né kịp, vừa bị đụng một cái liền ngủm củ tỏi.

Dư Vãn: "..."

Lần này chết không thể hồi sinh, một mình Lệ Thâm đối đầu với BOSS, ngay cả bình máu dự phòng cũng không còn, cuối cùng vẫn bị BOSS đánh chết.

Dư Vãn nhìn màn hình hiển thị thất bại, trong lòng hết sức áy náy.

Thuyền cá hát đêm:... Xin lỗi, do tôi quá cùi bắp.

Tiểu vương tử: Đột nhiên nói xin lỗi làm gì, cũng không phải hôm nay tôi mới biết em cùi bắp.

Thuyền cá hát đêm:...

Rõ ràng đó là một câu chê bai cô, cô lại cảm thấy một luồng ấm áp từ câu đó, là do cô quá M* sao?

* M là viết tắt của từ Masochist là người khổ dâm, thống dâm, kiểu rất thích thú khi bị người khác hành hạ.

Thuyền cá hát đêm: Vậy anh còn giúp tôi không?

Tiểu vương tử: Đợi chút, tôi đi tìm thêm vài người nữa, một mình tôi không đánh lại con BOSS này.

Thuyền cá hát đêm: Được.

Dư Vãn ngồi yên chờ Lệ Thâm, lại nhận được cuộc gọi từ Ngụy Thiệu vào lúc này. Dư Vãn nhanh chóng tiếp, hỏi anh ta: "Ông chủ, có chuyện gì không?"

Ngụy Thiệu nói: "Trò chơi thế nào rồi?"

"À..." Dư Vãn theo bản năng nhìn màn hình một cái: "Còn đang cố gắng."

Ngụy Thiệu tựa như đã biết trước kết quả này, cười một tiếng: "Tôi tìm sư phụ giúp cô, là cao thủ trong game. Tôi còn định mua giúp cô một acc khác, chỉ có điều Hồ Kiều là người chơi lâu năm, cô ta biết tất cả các acc lợi hại trong game nên tạm thời chưa tìm được acc thích hợp nhất. Chậm nhất là chiều nay tôi sẽ gửi tài khoản và mật khẩu cho cô."

"Hả?" Dư Vãn không ngờ rằng công ty còn cung cấp phúc lợi này, nhưng mà nghĩ lại cũng thấy đúng, đây vốn dĩ là công việc, đã là chuyện có liên quan đến việc kinh doanh của công ty, ông chủ đương nhiên phải cung cấp thiết bị: "Tôi đã có một người bạn giúp tôi, anh ấy còn đưa acc phụ cho tôi."

Ngụy Thiệu ở đầu dây bên kia hơi bất ngờ, như là không nghĩ rằng Dư Vãn còn có một người bạn như vậy: "Bạn nào đấy, có lợi hại không?"

"À, anh ấy cũng là người chơi lâu năm, acc chính đã max cấp, trang bị cũng rất tốt, acc phụ mới hơn cấp năm mươi, anh ấy đang kéo tôi cày kinh nghiệm và dạy tôi làm quen với các thao tác."

Ngụy Thiệu nghĩ một lúc rồi nói: "Thế này đi, sư phụ mà tôi tìm giúp cô là trực tuyến cả hai mươi bốn giờ, khi nào bạn cô không rảnh thì cô đi tìm cô ấy. Về phần tài khoản, tôi sẽ tiếp tục tìm, đến lúc đó xem acc nào tốt hơn thì dùng cái đó."

"Được." Sau khi Dư Vãn đồng ý thì có chút lo lắng, thao tác của cô rất tệ, tới lúc đó dù là thao tác một acc đeo trang bị Thần cấp được cường hóa max cấp cũng không phát huy tốt, có quá giả tạo hay không...

Sau khi cúp điện thoại với Ngụy Thiệu, "Tiểu vương tử" trên màn hình vẫn chưa thấy chuyển động. Dư Vãn đang định chọc anh ta một cái thì di động lại reo.

Lần này là một dãy số lạ, Dư Vãn nhức đầu nhìn nó.

Trước kia khi mua phòng, nhà đầu tư lỡ tiết lộ số điện thoại của cô ra ngoài, từ lúc cô về nước thì liên tục có người ở khắp nơi gọi tới. Vì lý do công việc, cô thường sẽ không ngắt số lạ, cô vừa tiếp điện thoại liền mở lời trước: "Xin chào, tôi là Dư Vãn, không bán nhà, không trang trí, không cho thuê, không mua vật liệu xây dựng, không có tiền, xin hỏi còn có chuyện gì không?"

Đối phương im lặng vài giây rồi nói: "Tôi là Lệ Thâm."

Tác giả có lời muốn nói:

Ngụy Thiệu: Người bạn nào của cô, có lợi hại không?

Dư Vãn: Không, Lệ Thâm.

Ha ha ha ha ha, ngại ngùng kể một câu chuyện cười.

Chương 12: Cái gọi là nghiệt duyên

Đó là một giọng nam đầy sức hấp dẫn đối với Dư Vãn, anh ta nói, anh ta là Lệ Thâm.

Dư Vãn kinh ngạc một lát mới mở miệng nói: "Lệ Thâm? Sao anh lại có số điện thoại của tôi?"

Tất cả các phương thức liên lạc giữa cô và Lệ Thâm đã bị kéo vào sổ đen sau khi bọn họ chia tay không lâu, mấy năm gần đây hai người cũng đã thay số mới, có thể nói là chia tay hoàn toàn triệt để.

Lệ Thâm nói: "Tìm Ngô Miện xin, em đã đưa danh thiếp cho anh ta trước đây."

"À..."

Trong tiệc cưới của giám đốc Quách, đúng là cô đã đưa danh thiếp cho không ít người.

"Gần đây em nhận được rất nhiều cuộc gọi quấy rối sao?" Lệ Thâm hỏi.

Dư Vãn nghĩ tới một đoạn thoại cô vừa nói, xấu hổ đỡ trán: "Đúng vậy, nhà đầu tư lỡ công khai số điện thoại của tôi, mỗi ngày tôi đều phải nhận rất nhiều kiểu cuộc gọi như thế này."

"Vậy à."

Lệ Thâm nhớ khi mình mua nhà đã để lại số điện thoại của trợ lý, không biết có phải mỗi ngày trợ lý đều nhận được cuộc gọi quấy rối hay không?

"Vậy, anh gọi cho tôi có chuyện gì không?"

Lệ Thâm hoàn hồn, che dấu cảm xúc của mình khi ấn cuộc gọi này: "Gõ chữ khi đang chơi game không tiện lắm, nói trực tiếp sẽ nhanh hơn."

"Ồ, được thôi."

Trước đây Dư Vãn đã thấy mỗi khi Lệ Thâm chơi game, bọn họ đều kéo nhau vào một nhóm để gọi điện.

Ở đầu dây bên kia Lệ Thâm cầm di động, chú chó trong nhà vui vẻ chạy tới gần anh, không ngừng nhào vào ngực anh. Dư Vãn nghe tiếng chó sủa trong điện thoại, giọng điệu hơi kinh ngạc: "Anh nuôi chó?"

"Ừ."

Lệ Thâm xoa đầu chú chó để nó không làm ồn: "Nhà quá lớn, nuôi một con chó sẽ náo nhiệt hơn."

"À, cũng đúng."

Sắc mặt Lệ Thâm hơi trầm xuống, thực ra không phải vậy, là lúc anh và Dư Vãn còn ở trong căn nhà nhỏ kia, cô đã từng nói, sau này bọn họ nhất định sẽ chuyển đến gần công viên Lệ Trạch, mua một căn nhà lớn và nuôi một con chó.

Chú chó Shiba lại ầm ĩ, Lệ Thâm lấn át tiếng sủa, nói với Dư Vãn ở bên kia đầu dây: "Tôi đã tìm được người tổ đội, em tổ đội thêm lần nữa đi."

"Được."

Sau khi Dư Vãn đồng ý thì đặt điện thoại đã cắm tai nghe lên mặt bàn, chấp nhận lời mời của Lệ Thâm. Lần này trong đội ngoại trừ Lệ Thâm còn có một nam một nữ, Lệ Thâm cũng không giới thiệu, nói thẳng: "Đi theo."

Dư Vãn chọn đi theo và nhìn mình trên màn hình lại bắt đầu chạy theo đuôi Lệ Thâm, bên tai thỉnh thoảng nghe thấy tiếng chó sủa, còn có tiếng hít thở nhẹ nhàng của Lệ Thâm. Nhịp tim của Dư Vãn dần dần nhanh hơn, tay đặt trên bàn phím hơi luống cuống.

"Chúng ta vẫn đến chỗ cũ, em chú ý tránh công kích quần thể của BOSS và thêm máu cho chúng tôi, nhớ ấn chọn trước khi thêm."

"Ừm ừm, đã biết."

Có kinh nghiệm từ lần trước, thao tác của Dư Vãn cũng thành thạo hơn lần trước một chút, hơn nữa Lệ Thâm có thêm hai người trợ giúp, BOSS bị rớt máu nhanh hơn rất nhiều.

"Thêm máu." Lệ Thâm vừa nói xong, Dư Vãn lập tức nhấn chọn anh, sau đó ném kỹ năng ra ngoài. Muội tử trong đội gửi một tin nhắn: "Sao cô chỉ thêm máu cho một mình anh ta vậy?"

Dư Vãn hơi khó xử, đang chuẩn bị nhắn lại, khung thoại đã nhảy ra một hàng chữ.

Tiểu vương tử: Kỹ năng điều trị quần thể của cô ấy còn đang hồi phục.

Oglio Hepburn: Vậy thì tôi cũng cần gấp hơn, tôi sắp chết rồi đó!

Tiểu vương tử: Cô chết cũng không ảnh hưởng đến tình hình chung.

Oglio Hepburn:...

Dư Vãn: "..."

Từ khi nào Lệ Thâm lại trở nên xấu tính như vậy, trước kia rõ ràng anh ta không phải như thế.

Cũng may lúc này kỹ năng điều trị quần thể của cô đã có thể sử dụng lại, cô nhanh chóng thêm máu cho bọn họ.

Hai quyền khó địch bốn tay, cuối cùng BOSS trở thành vong hồn dưới kiếm của bọn họ. Sau khi đánh xong, Lệ Thâm lập tức giải tán đội, hai người kia cưỡi ngựa rời đi. Giọng của Lệ Thâm lại vang lên lần nữa: "Qua ải rồi, em có thể tiếp tục đi làm nhiệm vụ cốt truyện để luyện tập thêm, tối nay lại đưa em đi đánh phó bản."

"Được, cảm ơn."

Cuộc gọi đến đây đã hoàn thành sứ mệnh của nó, nhưng cả hai không ai cúp điện thoại trước. Tiếng hít thở của Lệ Thâm lại phát ra từ tai nghe, như là thổi tới bên tai Dư Vãn, làm cho vành tai cô hơi nóng lên.Dư Vãn cảm thấy mình nên nói gì đó, ngay cả khi nó nhàm chán.

Vì thế cô thực sự mở lời trước: "Thực ra trước kia tôi đã từng tổ chức hôn lễ theo chủ đề trò chơi, cô dâu chú rể cũng quen nhau qua game."

"Ừ." Lệ Thâm lên tiếng, coi như đáp lại.

Dư Vãn tiếp tục nói: "Khi tôi trò chuyện với họ, bọn họ nói mỗi ngày hai người đều cùng nhau chơi game, rất có ăn ý, cũng rất vui khi có chung sở thích. Nhưng sau khi kết hôn không lâu, bọn họ đã ly hôn."

"Vì sao?"

"Bởi vì bọn họ cảm thấy đối phương suốt ngày chỉ biết chơi game, không chịu làm việc nhà."

Lệ Thâm im lặng hai giây, cười to: "Hồ Kiều và Du Thế Mẫn sẽ không gặp rắc rối như vậy, bọn họ có rất nhiều tiền mời người khác làm việc nhà."

"Ha ha, cũng đúng."

Dư Vãn nở nụ cười: "Anh biết không, lúc bọn họ ly hôn còn lên WeChat phát sóng trực tiếp chia trang bị, tôi súyt cười chết."

Nghe thấy Lệ Thâm khẽ cười, Dư Vãn nghĩ mình nên kết thúc cuộc trò chuyện tại đây: "Tôi không làm phiền anh nữa, anh mau đi đi, tối nay tôi sẽ tìm anh."

"Ừ."

Tiếng chó sủa bên Lệ Thâm lại vang lên một tiếng, Dư Vãn không thể không hỏi thêm một câu:"Anh nuôi giống chó gì vậy?"

Lệ Thâm đáp: "Shiba Inu."

Dư Vãn hơi ngạc nhiên: "Ồ, hàng xóm của tôi cũng nuôi một con Shiba."

Nhưng nói là hàng xóm cũng không quá thích hợp, người ta là ở trong biệt thự, cô chỉ có thể xem như là hàng xóm nghèo.

Lệ Thâm cũng có vẻ không quá bất ngờ: "Trong tiểu khu có nhiều nhà nuôi Shiba, tôi đã nhìn thấy vài lần."

"Vậy à, chó Shiba rất đáng yêu."

"Đúng vậy, rất đáng yêu."

Giống như nghe hiểu chủ nhân khen mình, chú chó nhà Lệ Thâm lại sủa thêm vài tiếng, Dư Vãn nghe tiếng kêu đầy năng lượng của chú chó, cũng có thể tưởng tượng ra cảnh nó quấn quít lấy Lệ Thâm: "Tôi cúp máy đây, anh chơi đùa với chó nhà mình đi."

"Ừ."

Lần này là cúp thật sự, sau khi ở đầu dây bên kia không còn giọng nói của Lệ Thâm, Dư Vãn ngồi trên ghế ngẩn người nhìn di động.

Số điện thoại gần đây nhất trong nhật ký cuộc gọi là của Lệ Thâm, cô sao chép lại dãy số đó rồi thử tìm nó trên WeChat.Vậy mà lại thực sự tìm ra được.

Cô nhìn chằm chằm tài khoản WeChat này, ngây người hơn năm phút đồng hồ. Cô đang tự hỏi, cô có nên thêm bạn WeChat với Lệ Thâm không?

Dư Vãn rất phân vân, nếu mà thêm thì cô có vẻ quá niềm nở, chỉ là Lệ Thâm chủ động xin số điện thoại của cô còn trợ giúp cô chơi game, cô thêm bạn WeChat của anh ta cũng coi như là có qua có lại nhỉ?

Nghĩ đến từ này, mặt Dư Vãn hơi nóng lên, cô nhớ khi Lệ Thâm thêm bạn WeChat với cô trước đây cũng dùng từ này.

Nút màu xanh lá trước mắt tựa như đang kêu gọi, liên tục mê hoặc cô. Dư Vãn vươn ngón tay ra, liều mạng chọc vài cái trên màn hình.

Hệ thống nhắc nhở cô đã gửi lời mời, Dư Vãn giống như làm xong một chuyện lớn, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô không biết liệu Lệ Thâm có chấp nhận hay không, nếu là từ chối cũng không có gì to tát, ít nhất cô cũng biết được thái độ của anh ta.

Cô đặt chiếc di động chưa có động tĩnh gì sang một bên, đi tìm tên sư phụ mà Ngụy Thiệu nói cho cô.

Vị sư phụ này là một người đào tạo chuyên nghiệp, thao tác rất tốt, Dư Vãn không biết Ngụy Thiệu tìm đâu ra. Cô thêm bạn với Chim cánh cụt, sau đó liên tục nhận vài cái video, đó đều là một số video quay màn hình thi đấu của Hồ Kiều. Sau khi Dư Vãn xem xong, khẳng định là dù mình luyện thêm một năm nữa cũng không đánh lại cô ta.

Một lát sau sư phụ gửi cho cô một thư mục, nội dung chủ yếu là phân tích cách đánh và nhược điểm của Hồ Kiều. Bởi vì Hồ Kiều có nhiều acc, bọn họ cũng không biết đến lúc đó cô ta sẽ dùng acc nào thi đấu với bọn họ, cho nên thư mục còn chia thành mấy tệp nhỏ, tương ứng với các acc khác nhau của cô ta.

Dư Vãn chợt có một loại ảo giác mình sắp sửa phải đi tham gia thi đấu chuyên nghiệp.

Ngay khi cô đang đau đầu đọc những tài liệu này, chiếc di động bị lãng quên ở một bên bỗng nhiên reo lên. Dư Vãn cúi đầu nhìn thoáng qua, là một thông báo mới.

Lệ Thâm chấp nhận lời mời kết bạn của cô.

Dư Vãn ngạc nhiên chớp mắt một cái, sau đó chậm rãi cong mắt.

Khi xem lại những thứ có thể so sánh với các tài liệu chuyên nghiệp kia, Dư Vãn cảm thấy hình như không còn buồn tẻ khó hiểu như vừa rồi. Cô đọc xong từng tệp một, cho đến tệp cuối cùng thì phát hiện nó không đơn giản.

Dư Vãn: Sư phụ, tệp cuối cùng là thứ gì khủng khiếp vậy?

Có lẽ sư phụ đang kiểm tra lại tệp, một lát sau mới trả lời: "Ôi chao, thật ngại quá, tôi gửi nhầm rồi, cái đó là tiểu thuyết đồng nhân trò chơi ha ha ha ha ha ha [mỉm cười xấu hổ nhưng không mất lịch sự. Jpg]."

Dư Vãn:...

Sư phụ: Cô cứ coi như không thấy được nó đi! [ha ha. Jpg]

Dư Vãn nghĩ, tiêu đều viết nhiều chú ý 18+ như vậy, cô muốn làm như không thấy cũng khó.

Dư Vãn cắm đầu vào trò chơi cả một buổi chiều, mãi cho đến khi cơn đói ập tới mới hẹn ngày mai với sư phụ rồi offline. Gọi cơm hộp ăn tối xong, Dư Vãn đi ra ngoài ban công để thư giãn gân cốt.

Lúc này chú chó Shiba tại biệt thự đối diện không ở trong sân, điều này khiến Dư Vãn hơi thất vọng. Cô đứng trên ban công tập thể dục chừng mười phút, cửa biệt thự đột nhiên mở ra, chó Shiba nhanh chóng vọt ra ngoài sân.

Dư Vãn sáng mắt, chó Shiba hình như cũng cảm giác được, ngửa đầu sủa một tiếng về phía cô.

Dư Vãn dựa vào lan can mỉm cười vẫy tay với nó, cô và chú chó này đã làm bạn mấy ngày, không biết chó Shiba nhà Lệ Thâm có đáng yêu như vậy hay không?

Một bóng người cao lớn bước ra theo sau chó Shiba, anh mặc áo len trắng rộng thùng thình và quần jean, hai tay cắm vào túi quần. Thấy chó Shiba nhìn một căn nhà kiểu tây sủa gâu gâu, anh cũng nghiêng người nhìn qua căn nhà kia.

Tay Dư Vãn còn giơ trên không, nụ cười cứ vậy mà đọng lại trên mặt cô.

Thời khắc này cô chợt nhớ tới câu nói của Chu Hiểu Ninh – giữa hai người là loại nghiệt duyên gì vậy?

Vẻ mặt của Lệ Thâm cũng hơi bất ngờ, anh sửng sốt chớp mắt một cái mới mở miệng nói: "Nhà ở chỗ này à?"

Giọng nói của anh không quá lớn, hai căn nhà chỉ cách một đoạn đường không quá rộng, Dư Vãn đứng ở lầu sáu vừa khéo có thể nghe thấy lời anh nói.

Cô há to miệng, đáp: "Đúng vậy, không nghĩ tới chú chó này là của nhà anh."

"Gâu." Chó Shiba ngửa đầu nhìn cô, phấn khởi vẫy đuôi với cô.

Lệ Thâm cúi đầu nhìn chó Shiba, Dư Vãn không thấy rõ vẻ mặt của anh.

"Thật trùng hợp."

Cô nghe thấy anh nói như vậy.

Chương 13: Kết hôn

Thật trùng hợp. Nếu không phải Dư Vãn biết mình không cố ý chọn nơi này thì cũng nghi ngờ mình là kẻ cuồng theo dõi Lệ Thâm.

Mặc dù nhà cô và nhà Lệ Thâm, một cái là căn nhà nhỏ một cái là biệt thự, nhưng chúng đều được xây dựng bởi cùng một nhà đầu tư, coi như là hai kiểu nhà khác nhau trong một tiểu khu.

Nếu đã ở chung một tiểu khu, hiển nhiên mặt đường cũng được nối thông nhau, điều này có nghĩa là chỉ cần Dư Vãn xuống lầu và băng qua một đoạn đường là có thể đến cửa nhà của Lệ Thâm.

Trùng hợp đến đáng sợ.

Sau đó hai người không nói thêm gì nữa, Lệ Thâm hiếm khi ở trong sân chơi cùng chó Shiba, Dư Vãn nghe láng máng được là, anh ấy kêu chú chó là Lili.

...

Đây là sự trả thù quyết liệt từ bạn trai cũ sao?

Dư Vãn giật giật khóe miệng, lại rất nhanh thông suốt. Quên đi, Lili đáng yêu như thế, cô đành tha thứ cho anh ta.

Một chiếc ô tô sang trọng chầm chậm chạy ngang qua mặt đường giữa hai nhà bọn họ, Lệ Thâm ngước mắt nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng xoa đầu chú chó rồi đứng dậy: "Tôi về phòng trước, tối nay gặp lại trong trò chơi."

"Được." Dư Vãn đồng ý, cuối cùng cô cũng biết vì sao bác ở biệt thự bên cạnh đều ra ngoài tập Thái Cực Quyền mỗi ngày, mà Lệ Thâm rất ít khi xuất hiện trong sân.

Bởi vì sợ nhà bên cạnh có fans.

Cho dù người ở nơi này không phú cũng quý, nhưng... Cũng có kiểu hàng xóm nghèo như cô trộn lẫn bên trong chung cư, khó tránh khỏi sẽ gặp fans cuồng của Lệ Thâm.

Sau khi Lệ Thâm vào nhà, chó Shiba cũng đi theo vào. Dư Vãn đóng cửa sổ, ngồi lại trên ban công ngắm phong cảnh một lát thì cơm hộp cô gọi đã được đưa đến.

Quản lý an ninh của tiểu khu vô cùng nghiêm ngặt, người giao cơm hộp và chuyển phát nhanh đều không được đi vào, nếu muốn lấy đồ thì cần phải chính chủ sở hữu tự ra ngoài lấy. Dư Vãn khoác vào một chiếc áo lông, đi bộ mười mấy phút trong gió lạnh mới lấy cơm hộp về tới nhà.

Cô nghĩ lần sau mình nên tự nấu cơm chiều, ngay cả khi đó chỉ là một tô mì.

Vừa ăn xong cơm chiều, Dư Vãn chạy ra ban công nhìn thoáng qua, Lệ Thâm và chó Shiba không ở trong sân, cô lại chạy về phòng mở máy tính.

"Tiểu vương tử" đã có mặt trong game, Dư Vãn online liền chủ động chào hỏi với anh: "Tôi tới rồi."

Tiểu vương tử: Ừm, em đang ở đâu, tôi đi tìm em.

Thuyền cá hát đêm: Tôi đang ngắm phong cảnh bên bờ Thúy hồ.

Lệ Thâm ở bên kia không đáp lại, Dư Vãn đoán có lẽ anh đang trên đường tới Thúy hồ. Để mang đến cho người chơi cảm giác chân thật hơn, các mùa trong game đều được thay đổi theo mùa trong thực tế, vì vậy khung cảnh xung quanh Thúy hồ lúc này cũng là một mảng tuyết trắng xóa.

Cô không biết phong cảnh của Thúy hồ vào mùa xuân sẽ ra sao, nhưng dù là mùa đông cũng sẽ không mang lại cho người chơi cảm giác đìu hiu. Hồ này hơi giống hồ trong công viên Lệ Trạch nha, không biết người thiết kế trò chơi có tham khảo qua công viên Lệ Trạch hay không?

Song trong lòng Dư Vãn, cảnh tuyết của công viên Lệ Trạch vẫn đẹp hơn rất nhiều.

Lại có thêm hai người đi tới bên hồ, gồm một nam một nữ, nữ mặc váy dài màu đỏ, nam mặc trường bào xám. Dư Vãn thấy hơi quen, nghĩ một lát thì chợt nhớ ra đã gặp bọn họ ở đâu.

Đây không phải là bệnh nhân tâm thần đã giết cô hai lần trước đó sao!

Thuyền cá hát đêm: Tôi thấy người đã giết tôi ở Thúy hồ.

Tiểu vương tử: Cái gì?

Thuyền cá hát đêm: Lúc tôi mới bắt đầu chơi, chẳng biết tại sao lại bị bọn họ giết hai lần _(:з" ∠)_.

Tiểu vương tử: Tại sao lại giết em?

Thuyền cá hát đêm: Tôi cũng không biết, họ đột nhiên nhào tới giết tôi _(:з" ∠)_.

Tiểu vương tử: Tôi sẽ tới đó ngay.

Năm từ đơn giản đã làm Dư Vãn yên tâm. Lúc này Dư Vãn mới phản ứng lại, cô vậy mà lại báo cho Lệ Thâm chuyện này khi vừa nhìn thấy bọn họ.

Không bao lâu sau Lệ Thâm đã chạy tới bên Thúy hồ, hai người giết Dư Vãn vẫn chưa đi.

Tiểu vương tử: Hai người đó trước kia đã bị người trong diễn đàn vạch mặt, nói bọn họ ác ý đi giết người chơi cấp độ thấp hơn.

Thuyền cá hát đêm:...

Hèn chi cô dùng acc cấp 59 đứng đây lâu như vậy mà bọn họ lại không hề để ý tới cô.

Tiểu vương tử: Bọn họ giết em hai lần?

Thuyền cá hát đêm: Đúng vậy, còn muốn giết tôi lần thứ ba, cũng may tôi chạy nhanh...

Lệ Thâm không trả lời tin nhắn, Dư Vãn đang định hỏi anh muốn đi đâu đánh phó bản thì thấy "Tiểu vương tử" đột nhiên ném một cái tuyệt chiêu tới hai người kia, thanh máu của bọn họ lập tức mất một nửa.

Đến khi Lệ Thâm ném chiêu kiếm thứ hai, người bị đánh lén cũng phản ứng lại, nhanh chóng né tránh. Trong nháy mắt, Thúy hồ mất đi vẻ yên bình như vừa nãy và biến thành chiến trường với những hiệu ứng đặc biệt lộng lẫy. Dư Vãn còn hơi mơ hồ, nhưng thấy thanh máu của Lệ Thâm bị giảm dần, theo bản năng thêm máu cho anh.

Hai người kia không phải y sư, lại bị đánh lén nên vẫn luôn bị Lệ Thâm chèn ép. Sau một lượt kỹ năng tấn công quần thể của Lệ Thâm ném ra, hồng y nữ nhân ngã xuống, nam nhân cũng chỉ còn một phần tư máu. Hắn chửi thề vài câu trên kênh thế giới rồi vèo một cái biến mất ngay tại chỗ.

... Cái này thì Dư Vãn biết, trò chơi này cực kỳ văn minh, ai chửi thề trong trò chơi sẽ bị nhốt vào tù.

Bởi vì việc này, kênh thế giới lập tức trở nên náo nhiệt, những người bị bọn họ giết trước kia còn dùng loa cảm ơn Lệ Thâm. Lệ Thâm không đáp lại gì cả, chỉ gửi tin nhắn cho Dư Vãn: "Đi thôi."

Thuyền cá hát đêm: Đi đâu?

Tiểu vương tử: Đi theo tôi.

Dư Vãn chọn đi theo, không bận tâm gì nữa và chú tâm gõ chữ.

Thuyền cá hát đêm: Vừa rồi quá kích thích! Tôi cũng muốn dùng loa cho anh!

Tiểu vương tử: Không cần, bọn họ đã bị treo tên trên bảng kiếm tiền thưởng của Ám Quỷ Môn.Thuyền cá hát đêm: À...

Cô còn tưởng rằng anh ta đi báo thù riêng thay cô.

Thuyền cá hát đêm: Chúng ta đang đi đâu vậy?

Tiểu vương tử: Tôi nghĩ rằng với trình độ của Hồ Kiều, mấy ngày này dù em cố gắng thăng cấp như thế nào cũng không đánh lại cô ta, có lẽ đối thủ cạnh tranh với em cũng không đỡ hơn bao nhiêu, kết quả có khả năng nhất là ba người các em đều thua cô ta.

Thuyền cá hát đêm: _(:з" ∠)_.

Tiểu vương tử: Hồ Kiều muốn bọn em chơi game chủ yếu là vì hôn lễ, không bằng chúng ta thay đổi ý tưởng, trước tiên tìm hiểu hệ thống kết hôn trong trò chơi.

Dư Vãn sửng sốt, cô cảm thấy Lệ Thâm phân tích rất đúng.

Thuyền cá hát đêm:!

Thuyền cá hát đêm: Watson, anh đã tìm ra điểm mù!

Tiểu vương tử:...

Tiểu vương tử: Chúng ta tới miếu Nguyệt Lão kết hôn trước.

Thuyền cá hát đêm:?

Tiểu vương tử: Không kết hôn thì làm sao biết được?

Thuyền cá hát đêm: Ví dụ như xem hướng dẫn?

Tiểu vương tử: Cũng đúng, vậy em xem trước đi, khi nào muốn luyện cấp thì tìm tôi.

Dư Vãn thấy anh dừng lại, trong lòng bỗng nhiên cuống lên, cô nhanh chóng gõ một dòng chữ trên bàn phím, sợ chậm một giây anh sẽ offline ngay: "Chờ đã! Tôi cảm thấy tự mình kết hôn sẽ tốt hơn!"

Tiểu vương tử: Hử?

Thuyền cá hát đêm: Chúng ta kết hôn đi!

Dư Vãn kích động gõ xong dòng chữ này, lại lập tức bị xấu hổ khống chế: "Ý tôi là, kết hôn trong trò chơi."

Tiểu vương tử: Tôi biết.

Dư Vãn: "..."

Được lắm.

Thuyền cá hát đêm: Kết hôn có yêu cầu gì không?

Tiểu vương tử: Cả hai đều đồng ý là được.

Thuyền cá hát đêm:... Đã biết.

Cô cũng quen rồi.

Sau khi cô gửi xong hai từ này, Lệ Thâm lại di chuyển và đưa cô đến miếu Nguyệt Lão để kết hôn. <Giang Hồ Không Dễ Chọc> không phải trò chơi yêu đương, nhưng hệ thống kết hôn được thiết kế rất tốt, vậy nên giữa những người chơi game này có một câu nói rằng "Không kết hôn trong Giang Hồ, chẳng khác nào chưa từng chơi qua trò này".Miếu Nguyệt Lão giống với Cục Dân chính ở thế giới thực, mỗi ngày đều có người đến đăng kí kết hôn, nếu trúng giờ cao điểm còn phải xếp hàng đợi. Lúc này miếu Nguyệt Lão không có nhiều người, chỉ có ba cặp người chơi đứng trước Dư Vãn và Lệ Thâm.

Tiểu vương tử: Sau khi kết hôn cũng có thể tổ chức tiệc cưới, chỉ là cần phải tiêu tiền.

Thuyền cá hát đêm: À, tổng giám đốc Ngụy đã nói với tôi trước đây, chi phí tiêu trong trò chơi đều do công ty thanh toán thay, tiền làm tiệc cưới để tôi trả đi.

Tiểu vương tử: Vậy anh ta có nói rằng nếu em không lấy được quyền lập kế hoạch hôn lễ của Hồ Kiều, tiền đó có cần phải trả lại hay không?

Thuyền cá hát đêm:...

Thuyền cá hát đêm: Một câu hỏi rất sắc bén:).

Lệ Thâm ngồi đối diện máy tính khẽ cười, ngón tay lướt trên bàn phím gõ gõ: "Để tôi trả, đến lúc đó em nhớ quay màn hình lại toàn bộ quá trình, tới khi lập kế hoạch có thể dùng nó."

Thuyền cá hát đêm: Ừm ừm.

Thuyền cá hát đêm: Nhưng mà tôi vẫn nên trả tiền làm tiệc cưới, không thể để anh vừa tốn sức còn phải tốn tiền nha.

Tiểu vương tử: Không phải em cũng tốn người ra sao.

Thuyền cá hát đêm:...

Acc cô đang chơi là của Lệ Thâm mà! Cô có tốn người à!

Đến lượt bọn họ, Nguyệt Lão yêu cầu mỗi người đưa năm mươi đồng vàng. Dư Vãn nhìn người mặc bộ váy lolita kiểu Trung Quốc trước mặt, mắt trợn tròn: "Người này là Nguyệt Lão?"

Tiểu vương tử: Ừ.

Thuyền cá hát đêm:... Đáng yêu quá đi, hơn nữa cô ấy không già chút nào hết.

Không chỉ không già, hình như giới tính cũng không đúng nữa!

Tiểu vương tử: Đưa tiền đi, sắp hết thời gian đếm ngược.

Dư Vãn vội vàng nhấp vào nút đồng ý, giao năm mươi đồng vàng của mình ra ngoài.

Giao tiền xong, Nguyệt Lão lolita đáng yêu đã gửi cho bọn họ một sợi tơ hồng. Sau khi nhận được tơ hồng, trên màn hình của Dư Vãn xuất hiện một khung nhắc nhở, bảo cô nhấn chọn "Đeo vào cho hắn".

Cô làm theo lời nhắc, nhân vật trong game của cô liền tự động nhón chân, buộc sợi dây màu đỏ vào tóc của nhân vật của Lệ Thâm. Sau đó nhân vật của Lệ Thâm cầm một đầu khác của sợi dây cột vào tóc cô.

Trên màn hình nổ ra một cái pháo hoa chúc mừng, theo sau là một hàng chữ: Chúc mừng "Tiểu vương tử" và "Thuyền cá hát đêm" kết thành vợ chồng, từ nay về sau thành bạn tương tri, cùng nhau cầm kiếm tung hoành giang hồ!

Tiểu vương tử: Xong rồi.

Tiểu vương tử: Chúng ta sẽ tổ chức tiệc cưới vào ngày mai, tôi chuẩn bị một chút.

Thuyền cá hát đêm: Được.

Tiểu vương tử: Tôi đưa em đi tham quan miếu Nguyệt Lão, em nhớ chụp hình và quay màn hình lại.

Thuyền cá hát đêm: Ừm ừm.

Dư Vãn theo Lệ Thâm đi dạo quanh miếu Nguyệt Lão, miếu Nguyệt Lão cũng không có miếu, tựa như Nguyệt Lão của bọn họ không giống Nguyệt Lão chút nào cả, nhưng phong cảnh vô cùng đặc biệt, tay nhấn chụp màn hình của Dư Vãn vẫn chưa từng dừng lại. 

Nơi này cũng có một cái hồ, tuy không lớn như Thúy hồ, mực nước cũng rất nông, nhưng nước hồ rất trong, phản chiếu lại hoa cỏ núi đá xung quanh giống như một bức tranh thủy mặc. Giữa hồ có một cây đại thụ cành lá xum xuê, thân cây rất to, chắc là cần bốn người trưởng thành mới có thể ôm kín nó.

Dư Vãn tìm thử thì biết đây là cây tương tư, một cảnh rất nổi tiếng ở miếu Nguyệt Lão. Cô dâu chú rể đăng kí kết hôn ở miếu Nguyệt Lão xong thì có thể nắm tay đi bộ qua hồ tới dưới tàng cây tương tư, sau đó cột dây duyên phận mua chỗ Nguyệt Lão lên trên đó.

Tiểu vương tử: Tôi dẫn em qua đó.

Thuyền cá hát đêm: Được.

Lệ Thâm vừa mua một sợi dây duyên phận, anh kéo tay Dư Vãn đi qua hồ, cột sợi dây lụa màu đỏ lên cây, dây duyên phận lóe lên ánh sáng màu đỏ hai lần rồi biến mất trên cành cây.

Lệ Thâm đang định nói cho Dư Vãn biết có thể xem dây duyên phận này ở đâu, lại bỗng nhiên nhận được tin nhắn từ bạn cùng phòng đại học là Trúc Can.

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Ha ha ha ha ha Thâm ca, tớ vừa thấy thông báo trên kênh thế giới, cuối cùng cậu cũng phải kết hôn với acc phụ của cậu!

Tiểu vương tử:...

Tiểu vương tử: Mình đưa acc phụ cho người khác chơi.

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Ai?

Tiểu vương tử: Lily.

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng:???

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Là Lily mà lúc trước giả thành cô dâu chú rể với cậu để đi lừa công ty hôn lễ sao!!

Tác giả có lời muốn nói:

Công ty hôn lễ: Tôi đã làm sai chuyện gì à?:)

Chương 14: Hôn trộm

Trúc Can nhớ rõ điều này là bởi vì khi Lệ Thâm đi theo Lily khắp nơi để giả danh lừa bịp đã mượn quần áo của hắn.

Còn mượn bộ đắt nhất.

Năm bốn đại học có rất ít khóa, Lệ Thâm chọn ra một ngày và hẹn Dư Vãn đi tới công ty hôn lễ. Để mình trông giống một người sắp kết hôn hơn, cậu đặc biệt mượn một bộ âu phục từ Trúc Can.

Trong bốn người anh em chung phòng chỉ có Trúc Can đã mua âu phục, Lệ Thâm đứng trước gương, vừa cài nút áo sơ mi vừa oán giận: "Trúc Can, cậu gầy quá, bộ đồ này của cậu mặc lên người tớ e rằng động một cái nó sẽ bức chỉ ngay."

"..." Trúc Can lo lắng cho sự an toàn của quần áo của mình, nhanh chóng đi qua xem xét tình hình. Lệ Thâm mặc quần áo của mình quả thực không quá phù hợp, lúc cậu mặc áo sơ mi này rõ ràng là rộng thùng thình, tới phiên Lệ Thâm, phần cơ bắp tay lại căng chặt như ẩn như hiện.

"Ơ kìa, hay cậu đừng mặc nó, nó hơi nhỏ, tớ chỉ có một bộ này, sau này đi phỏng vấn còn phải mặc nó!"

Trúc Can vừa nói xong liền muốn cởi quần áo Lệ Thâm, lại bị Lệ Thâm né tránh: "Cậu làm gì vậy? Mới sáng sớm đã muốn cởi quần áo của tớ, cuối cùng vẫn nhịn không được mà ra tay tớ đúng không!"

Trúc Can: "..."

Hai người bạn cùng phòng khác nghe thấy lời này cũng nhao nhao nhô đầu ra, còn phát ra tiếng đùa bỡn mập mờ. Trúc Can tức giận đến mức đỏ mặt, lại không dám đi lột quần áo của cậu trước mắt bao người: "Dù sao tớ cũng chỉ có một bộ này, nếu cậu làm hư nó thì phải bồi thường đúng giá!"

Lệ Thâm lộ ra nét mặt bị tổn thương: "Chúng ta đã ngủ cùng nhau bốn năm, vậy mà tớ còn không bằng một bộ quần áo."

Hai người bạn cùng phòng khác lại bắt đầu ồn ào, Trúc Can hận không thể mắng Lệ Thâm một tiếng lưu manh: "Chỉ cho cậu mượn áo, trả quần lại đây!"

Lệ Thâm nghe vậy liền cầm lấy chiếc quần tây treo trên ghế ném qua cho cậu ta: "Tớ không có ý định mặc nó, quần cậu quá nhỏ, tớ mặc không vừa."

Hai người bạn cùng phòng khác đã không kiểm soát được mà cười như điên: "Ha ha ha Lệ Thâm, Trúc Can nhỏ chỗ nào đấy?"

Lệ Thâm nhướng mày nhìn họ: "Các cậu nói xem?"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Trúc Can: "..."

Cậu rất muốn khóc.

Nhớ lại lúc trước là do cậu xúi giục cậu ta làm quen với Lily, biết trước vậy chẳng thèm làm!

Lệ Thâm gắng gượng mặc xong áo sơ mi, vuốt vuốt đầu tóc rồi cầm áo khoác âu phục đi ra ngoài. Bên ngoài hơi nóng, Lệ Thâm vén tay áo sơ mi lên tới cánh tay, cũng không mặc áo khoác mà trực tiếp đặt nó trên cổ tay.

Dư Vãn hẹn gặp cậu tại công ty hôn lễ tên là Chân Ái (tình yêu đích thực), Lệ Thâm chưa từng nghe qua, chỉ dựa theo địa chỉ cô gửi và đi tới đó.

Lúc cậu tới, Dư Vãn đã chờ sẵn dưới lầu. Cô mặc một chiếc váy đỏ, còn trang điểm nhẹ, đứng dưới tàng cây nhìn điện thoại. Lệ Thâm giương môi, bước tới gọi cô: "Lily."

Dư Vãn ngẩng đầu và thấy Lệ Thâm mặc một chiếc áo sơ mi không vừa người đứng dưới ánh mặt trời mỉm cười với cô.

Gương mặt của anh và ngay cả độ cong của khóe miệng đều giống như được thần thiên vị, được điêu khắc rất tinh tế lại vừa phải. Dư Vãn ngẩn người nhìn, sau hai giây mới nhớ phải trả lời: "À, Lệ Thâm, anh tới rồi."

"Ừm." Lệ Thâm cố ý phất phất tóc mái của mình, cười hỏi cô: "Hôm nay tôi mặc bộ này trông thế nào?"

Dư Vãn nói: "Nhìn trưởng thành hơn trước một chút, chỉ là áo sơ mi hơi nhỏ thì phải?"

"Ha ha." Dư Vãn cười đáp: "Mượn áo của Trúc Can, nhưng cậu ta quá gầy." Cậu quan sát Dư Vãn: "Hôm nay cô cũng trông trưởng thành hơn nhiều, cuối cùng tôi cũng tin rằng cô lớn hơn tôi một tuổi rưỡi."

"À..." Dư Vãn vô ý thức vén tóc ra sau tai: "Một tuổi rưỡi cũng không dễ nhìn ra được."

Lệ Thâm cười cười, đưa cánh tay không treo áo khoác lại gần cô, ra hiệu cô choàng tay mình: "Đi thôi, vợ chưa cưới."

Dù biết là cậu ta đang nói vai trò của nhân vật hôm nay, Dư Vãn lại thể kiểm soát được mà đỏ tai. Cô choàng tay vào tay phải của cậu, cùng cậu đi vào tòa cao ốc trước mặt.

Công ty hôn lễ Chân Ái ở lầu bảy, trước khi Dư Vãn tới đã hẹn trước với bọn họ. Vừa đi vào cửa đã có lễ tân hỏi bọn họ: "Xin hỏi hai vị là Dư tiểu thư và Lệ tiên sinh đúng không ạ?"

"Đúng vậy." Dư Vãn hơi lo lắng, sợ người khác nhìn ra manh mối gì: "Tôi đã hẹn trước trên trang web của các bạn.""Vâng, mời hai vị đi lối này."

Nhân viên lễ tân đưa họ đến ghế sô pha ngồi xuống và rót cho họ hai ly nước: "Xin hỏi hai vị có tìm hiểu qua về kế hoạch của công ty chúng tôi không ạ? Có khá thích hay không?"

"Không có." Dư Vãn lắc đầu: "Ai giỏi nhất trong công ty các cô vậy?"

Lễ tân cười giải thích: "Nhân viên lập kế hoạch của công ty chúng tôi đều có kinh nghiệm lâu năm trong ngành, đều rất giỏi. Nếu hai vị chưa chọn được người nào, vậy tôi tìm giúp hai vị một người được không?"

"Được."

Sau khi Dư Vãn đồng ý, lễ tân lập tức đi kêu người. Một lát sau, một chàng trai trẻ khoảng chừng hơn hai mươi tuổi đi tới, trên mặt còn mang theo nụ cười vui sướng: "Có phải hai vị là Dư tiểu thư và Lệ tiên sinh không? Tôi là người lập kế hoạch đám cưới của Chân Ái, Tưởng Chính, rất vui được gặp mặt."

Anh ta vươn tay, trông có vẻ rất nhiệt tình, Lệ Thâm đứng dậy bắt tay với anh ta, cười nói xin chào.

Tưởng Chính ngồi xuống đối diện hai người, trên mặt còn mang theo nụ cười chuyên nghiệp: "Đầu tiên, xin chúc mừng hai vị, hai vị thật sự là trai tài gái sắc cực kì xứng đôi nha. Kế tiếp, tôi muốn biết trước hai vị muốn tổ chức dạng đám cưới như thế nào và dự tính mất bao nhiêu."

Dư Vãn theo bản năng ngồi thẳng người, nói ra lời thoại đã chuẩn bị sẵn: "Chúng tôi muốn một đám cưới trên bãi cỏ, ngày cưới diễn ra vào tháng mười. Bởi vì hai người chúng tôi mới tốt nghiệp một năm, kinh tế không quá dư dả nên muốn làm đơn giản một chút."

"Vâng, tôi hiểu rồi, tôi đã từng lên kế hoạch cho một vài đám cưới trên bãi cỏ trước đây, tôi sẽ cho các bạn xem trước." Tưởng Chính nói, lấy ra chiếc laptop anh ta đem theo và mở một thư mục cho Dư Vãn xen.

Quy mô của công ty hôn lễ này được coi là trung bình, Dư Vãn nhìn mấy cái hiện trường hôn lễ mà anh ta cho họ xem thì cảm thấy... cũng không làm tốt hơn cô.

"Nếu như ngân sách có hạn, tôi đề cử nhà hàng này, giá thuê sân cỏ rất thấp, cách nơi dùng cơm cũng gần, vừa tiện lợi lại giá cả phải chăng. Các bạn cảm thấy thế nào?"

Lệ Thâm thấy anh ta nhìn qua liền cười nói: "Tôi thì sao cũng được, chủ yếu là Vãn Vãn nhà tôi phải thích."

Một câu "Vãn Vãn" của cậu khiến trong lòng Dư Vãn muốn nổ pháo hoa. Tưởng Chính nhìn lỗ tai đỏ lên của cô, thầm khinh thường nghĩ:

Ôi chao, lại là hai con chó săn của tình yêu.

Trên mặt Tưởng Chính lại nở nụ cười nhã nhặn, nhìn Dư Vãn đang cúi đầu và hỏi: "Dư tiểu thư cảm thấy thế nào? Có ý kiến gì thì cứ nói ra, chúng ta cùng nhau thảo luận."

Dư Vãn ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở mình đang làm chuyện quan trọng: "Tôi cảm thấy mấy thứ này hơi đơn giản, bố mẹ chúng tôi cũng sẽ chi một ít tiền để hỗ trợ cho chúng tôi, vì vậy tôi muốn làm gì đó tốt hơn một chút."

"Vâng, tôi hiểu rồi." Tưởng Chính nhấp vào thư mục khác cho cô xem: "Dư tiểu thư xem những thứ này, có thích hơn hay không?"Dư Vãn nhìn vào màn hình, so với những hiện trường trước đó thì cũng chỉ có bãi cỏ lớn hơn, hoa tươi nhiều hơn một chút, về bản chất thì không có gì khác nhau – đều là rập theo một khuôn, phương án đã bị người dùng nát.

Những lời mà giáo viên nói với cô, cô cảm thấy nó hoàn toàn thích hợp để dùng trên người Tưởng Chính.

Cô mỉm cười với Tưởng Chính, nói: "Chúng tôi về nhà trao đổi lại, có thể chứ?"

"Có thể có thể, có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi."

Dư Vãn nhận lấy danh thiếp hắn đưa, đi ra ngoài với Lệ Thâm. Sau khi ra khỏi tòa cao ốc, Dư Vãn thở phào một hơi. Hành động này làm Lệ Thâm mỉm cười, cậu nhìn cô, hai mắt đều cong lên: "Rất hồi hộp sao? Vừa rồi trông cô rất bình tĩnh nha."

Dư Vãn vỗ ngực, nói: "Vừa rồi tim tôi đập thật nhanh, sợ bị bọn họ phát hiện."

Lệ Thâm cười nói: "Không sao cả, trước lạ sau quen, làm nhiều lần rồi sẽ quen thôi. Nhưng mà lần sau chúng ta nên đổi tên khác."

Dư Vãn kinh ngạc nhìn anh: "Cậu vẫn sẽ cùng tôi đi đến công ty hôn lễ khác à?"

Lệ Thâm nhướng mày: "Không phải cô đã nói muốn tìm hiểu trình độ trung bình của ngành tổ chức hôn lễ trong thành phố A sao? Một mình hắn ta cũng không thể đại diện cho cả một ngành nghề đâu nhỉ?"

"Hừm..." Dư Vãn vô cùng cảm động, nói thật thì cô không dám làm chuyện này một mình, có một nam sinh đi cùng cô, cô yên tâm hơn nhiều: "Có làm trì hoãn việc học của cậu không?"

"Không có, tôi đã chọn ra ngày không có tiết."

"Vậy thì được." Dư Vãn nhìn đồng hồ, nói với cậu: "Hôm nay tôi còn có hẹn với hai công ty hôn lễ khác, bây giờ chúng ta đi đi."

"Được."

Bằng cách này, một tháng kế tiếp, Lệ Thâm đều cùng Dư Vãn đi đến khắp các công ty hôn lễ lớn nhỏ của thành phố A, cho dù đó là đám cưới kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây hoặc các chủ đề khác, bọn họ đều tìm hiểu qua một lượt, họ tên cũng dùng hơn một trăm họ trong nước.

Đây không phải một chuyện dễ dàng, Dư Vãn thậm chí không biết nếu không có Lệ Thâm đi cùng cô, cô còn có thể kiên trì tiếp hay không. Vất vả thì vất vả, nhưng thu hoạch cũng rất đáng kể, ít nhất cô đã biết được trình độ của mọi người rất tệ:)

Cô cũng đã từng đến công ty hôn lễ nổi tiếng của thành phố A, nhưng khi người ta nhìn cách ăn mặc của cô và Lệ Thâm đều cho rằng họ là khách hàng bình thường, vì vậy kế hoạch đưa ra chỉ là một kế hoạch bình thường. Điều này làm cho Dư Vãn không vui, không có tiền thì không thể làm một đám cưới sang trọng, nhưng cũng có thể làm một đám cưới đặc biệt chứ? Chỉ là hầu hết người lập kế hoạch không muốn động não làm việc này.

Cũng có người nhìn ra bọn họ đang làm gì, cũng may mọi người vẫn duy trì vẻ hài hòa bên ngoài, không vạch trần ra ngoài.

Hôm nay là ngày cuối cùng giả thành cặp đôi, cô và Lệ Thâm đi theo một người lập kế hoạch tới công viên Lệ Trạch xem sân bãi, phong cảnh nơi đây tuyệt đẹp, là thánh địa được nhiều cặp đôi lựa chọn để chụp ảnh cưới.

Sau cuộc trò chuyện, Dư Vãn tiễn người lập kế hoạch đi, cầm hai chai nước mới mua đi tìm Lệ Thâm. Lệ Thâm ngồi trên băng ghế trong công viên đợi cô, mắt nhắm hờ và hơi ngửa đầu.

Nhìn qua giống như đang ngủ.

Dư Vãn hơi sửng sốt, cậu ta thực sự rất mệt trong tháng này, vừa đi học lại vừa đi theo cô đến các công ty hôn lễ, còn phải xem xét chuyện tốt nghiệp. Cô vô thức thả nhẹ bước chân đi đến trước mặt cậu, cúi xuống nhìn cậu.

"Lệ Thâm?"

Giọng nhỏ như tiếng mèo kêu cậu một tiếng, người nhắm mắt không hề phản ứng lại.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào mặt cậu tạo thành một mảng bóng mờ dưới tóc đen và lông mi. Cậu đẹp như một thiếu niên bước ra từ trong tranh, đẹp đến mức... Dư Vãn không khống chế được mà cúi xuống hôn trộm cậu.

Trước khi đụng vào môi Lệ Thâm, Dư Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm ra một việc táo bạo như thế, cảm giác này còn căng thẳng và kích thích hơn lúc cô cầm bằng tốt nghiệp chạy từ thành phố C đến thành phố A.

Nhưng sự kích thích của nội tiết tố chỉ là chuyện trong nháy mắt, Dư Vãn nhanh chóng nhận ra mình định làm gì, vội vàng gia tăng khoảng cách với Lệ Thâm.

Ngay khi cô định rời khỏi môi Lệ Thâm, Lệ Thâm đột nhiên nâng tay lên đè lại sau gáy cô.

Tác giả có lời muốn nói: Mỗi lần viết về quá khứ của bọn họ, tôi đều nghĩ, ôi, bây giờ hai người đã chia tay là đáng [mỉm cười].

Chương 15: Trốn hôn

Đó là lần đầu tiên Lệ Thâm và Dư Vãn hôn môi, là Dư Vãn chủ động hôn anh. Hiện tại trên mạng thích dùng câu mà ban giám khảo đánh giá anh trong trận chung kết – người đàn ông được nữ thần hôn.

Mỗi lần nhìn thấy câu này, Lệ Thâm lại nhớ về buổi chiều ấm áp tại công viên Lệ Trạch, về chiếc hôn dài dịu dàng kia.

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Không phải, khoan đã, ý là cậu và Lily đã làm lành lại à???

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Tớ đây có thể cung cấp tin nóng cho paparazzi không???

Trúc Can dọn khỏi ký túc xá vào kì nghỉ hè năm bốn đại học để tới công ty thực tập. Hắn và Lệ Thâm không giống nhau, Lệ Thâm muốn làm ca sĩ, mà hắn chỉ muốn làm một nhạc sĩ đứng sau hậu trường.

Mặc dù cuối cùng bị thất bại.

Nhưng điều này không quan trọng.

Sau khi hắn đi thực tập, hắn đã không còn chú ý tới chuyện tình cảm của Lệ Thâm và Dư Vãn, ký ức cuối cùng của hắn về họ là bọn họ ở trong trường đại học điên cuồng rải cẩu lương:)

Đến khi trở lại trường dự lễ tốt nghiệp, Lệ Thâm đã chia tay với Dư Vãn, còn từ bỏ âm nhạc và hưởng ứng lệnh kêu gọi nhập ngũ.

Nhìn câu hỏi liên hoàn của Trúc Can gửi tới trên màn hình, Lệ Thâm nhẹ nhàng gõ trên bàn phím một hàng chữ đe dọa: "Nếu tớ thấy được bất kỳ scandal nào về tớ từ phía paparazzi, tớ sẽ hỏi lại cậu. [mỉm cười]"

Trúc Can: "..."

Tuổi trung niên bị phát tướng đến mức nghẹn cổ họng: Vậy cậu phải giữ bản thân mình sạch sẽ một chút đó nha.

Lệ Thâm: "..."

Trúc Can còn một câu chưa kịp nói đó là, Thâm ca, cậu vẫn chưa phủ nhận điều đầu tiên đấy.

Thuyền cá hát đêm: Bây giờ tôi có nguồn cảm hứng mới, tôi offline để chỉnh sửa lại kế hoạch, tới tiệc cưới ngày mai anh nhớ gọi cho tôi.

Dư Vãn bỗng nhiên gửi tới một tin nhắn, Lệ Thâm thấy và trả lời: "Được thôi, hay là tối mai đi, tôi sẽ online lúc tám giờ."

Thuyền cá hát đêm: Được.

Sau khi Dư Vãn hạ tuyến, thừa dịp còn cảm hứng liền nhanh chóng bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch của mình. Lệ Thâm thấy ảnh đại diện của cô chuyển sang màu đen, cũng tắt máy tính đi ra ngoài chạy bộ.

Lily thấy anh muốn ra ngoài cũng kêu gâu gâu theo sau anh, tựa như là muốn đi cùng, Lệ Thâm ngăn nó lại trong sân và đóng hàng rào lại.

Tiếng chó sủa bất mãn còn vang phía sau, Lệ Thâm buộc lại dây giày vừa bị Lily kéo ra, ngẩng đầu nhìn thoáng qua hướng tòa chung cư.

Phòng Dư Vãn đã được kéo rèm, sau chiếc rèm tối màu lộ ra ánh sáng màu trắng. Anh hơi nhếch môi, chạy ra ngoài.

Ngày hôm sau Lệ Thâm chỉ có lịch trình vào buổi chiều, ban ngày anh vào game chuẩn bị những thứ cần thiết cho tiệc cưới tối nay, sau đó viết lời bài hát một lát. Buổi chiều Trì Lộ tới đón anh để đi thu âm cho chương trình bài hát yêu thích.

Bài hát mới của anh mới lên sóng mấy ngày, công ty đã sắp xếp cho anh một vài quảng cáo, chương trình bài hát yêu thích là một trong số đó. Kế hoạch ban đầu là có thể kết thúc vào gần tối, nhưng vì giữa các fans có xung đột trước khi quay chương trình cho nên chương trình bị trì hoãn.

Sau khi trợ lý Tiểu Đổng của Lệ Thâm ra ngoài hỏi thăm trở về, thở hồng hộc nói: "Fans của Hoàng Việt quá hống hách, vị trí dành cho fans đã được tổ chương trình sắp xếp sẵn, bọn họ một hai phải treo bảng hiệu qua bên của Thâm ca, fans của Thâm ca không đồng ý nên đã cãi nhau với họ."

Hoàng Việt là á quân của <Âm Thanh Của Thiên Đường>, lúc thi đấu từng có xích mích với Lệ Thâm, bây giờ ra mắt vẫn luôn đối đầu gay gắt với anh. Lệ Thâm lắng nghe tình hình, nhíu mày hỏi Tiểu Đổng: "Tình hình bây giờ thế nào? Có ai bị thương không?"

"Không có, tổ chương trình đã cho tháo dỡ các bảng hiệu của fans Hoàng Việt, bọn họ còn chưa chịu thuận theo mà!"

Lệ Thâm nói: "Người không bị sao là được, nhắn với những các bạn nhỏ đó là đừng tranh cãi với họ, không đáng."

Tiểu Đổng nghe xong liền sốt ruột: "Sao lại không đáng chứ, anh không để ý, nhưng fans không thể không để ý đến mặt mũi của anh! Bảng hiệu của Hoàng Việt đã treo hết bên phía của anh, sao không có chuyện gì được!"

Lệ Thâm nhìn cô hai giây và hỏi: "Chẳng lẽ em cũng là fans của tôi ư?"

Tiểu Đổng: "..."

Thâm ca, đến nay anh mới biết điều này à!

Lệ Thâm tựa lưng vào ghế, cười một tiếng và nói: "Được rồi, tôi đi hát là để các em nghe hát, không phải để các em đi ra ngoài đánh lộn giúp tôi."

"..." Không được, rất muốn đăng Weibo, hôm nay sẽ là ngày làm anh Thâm bùng nổ!

Dưới sự hòa giải của tổ chương trình, chương trình cuối cùng cũng bắt đầu quay bình thường, bị trì hoãn lâu như vậy, tới khi Lệ Thâm trở lại xe bảo mẫu* đã là bảy giờ rưỡi.

* Xe bảo mẫu (保姆车): Xe bảo mẫu bình thường dùng để vận chuyển hàng hoá đồ vật trong nhà, hoặc chở rất nhiều người, bình thường xe có 7 chỗ ngồi trở lên. Xe bảo mẫu xe chỉ đặc biệt thích hợp cho các ngôi sao ăn uống, hóa trang, tạo hình trong xe, bởi vậy xe giống như bảo mẫu cung cấp những thứ cần thiết cho hoạt động hằng ngày của minh tinh, cho nên gọi là xe bảo mẫu. (wp MagicBean)

Anh hẹn với Dư Vãn lúc tám giờ, bây giờ đã quá muộn.

Tiểu Đổng ngồi phía trước lái xe, Lệ Thâm ngồi tại chỗ của mình, lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn cho Dư Vãn. Người đại diện Trì Lộ ngồi bên cạnh anh, thấy anh vừa lên xe liền cầm điện thoại chơi, chợt nghĩ tới những gì Ngô Miện đã nói với cô hôm trước.Ánh mắt Trì Lộ hơi tối sầm, nhìn Lệ Thâm hỏi: "Nghe nói gần đây cậu bắt đầu chơi game?"

Ngón tay đang nhắn tin cho Dư Vãn của Lệ Thâm dừng lại, tầm mắt quét qua Tiểu Đổng ngồi lái xe phía trước.

Cho dù ngồi quay lưng với Lệ Thâm, Tiểu Đổng cũng không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Cũng không thể trách tại sao Lệ Thâm nghi ngờ cô ấy, bởi vì cô ấy chính là Oglio Hepburn được Lệ Thâm kéo vào tổ đội.

Tiểu Đổng cụp đuôi không dám nói lời nào, vờ như không nghe anh và Trì Lộ đang nói chuyện gì. Lệ Thâm dời mắt về, không để ý nói: "Ừ, rảnh rỗi chơi một chút."

Có vẻ như Trì Lộ không quá vui khi anh chơi game, cô nhíu chặt lông mày: "Đúng thật là lịch trình gần đây của cậu ít hơn trước, nhưng đừng quên rằng cậu còn phải phát hành album mới vào tháng tám."

"Không quên, tôi cũng đang viết bài hát."

"Vậy thì tốt, sau tết âm lịch sẽ bắt đầu thu âm, cậu phải nắm rõ bài hát của mình. Ngoài ra, vì đảm bảo tỉ lệ lộ diện, tôi sẽ sắp xếp cho cậu thêm vài hoạt động thích hợp khác."

"Ừm."

"Buổi chụp ảnh tạp chí vào ngày kia, tôi sẽ bảo Tiểu Đổng đến đón cậu sớm."

"Ừm."

Trì Lộ mím môi, cô nói nhiều như vậy cũng không hỏi ra miệng được vấn đề quan trọng nhất – Ngô Miện nói với cô rằng Lệ Thâm tìm hắn để xin số điện thoại của Dư Vãn, cô muốn hỏi đã có chuyện gì giữa cậu ta và người tên Dư Vãn này.

"Không còn chuyện khác đúng không? Vậy tôi ngủ một lát." Lệ Thâm đã nhận được hồi âm của Dư Vãn, anh hạ thấp lưng ghế, cầm lấy mũ lưỡi trai trên xe che mặt và nhắm mắt lại.

Lúc mới ra mắt, Lệ Thâm vẫn chưa có thói quen chụp mũ lên mặt khi ngủ, sau đó có một idol nhỏ trong nhóm nhạc nữ của Tinh Diệu lén chụp ảnh lúc anh đang ngủ và đăng lên Weibo, lập tức dẫn tới bạo trướng số lượng fans.

Lúc ấy Trì Lộ cực kì tức giận, lập tức để công ty xóa bài đăng Weibo mập mờ đầy tính lăng xê này, còn đưa tin giải thích và tố cáo. Cách đối xử mạnh tay đối với idol chung ngành như thế, kéo thêm không ít ấn tượng tốt của fans.

Sau đó người idol này dần biến mất khỏi nhóm, Lệ Thâm cũng tạo thành thói quen che kín mặt khi ngủ.

Ban đầu thói quen này chỉ thể hiện là vì muốn bảo vệ mình, nhưng bây giờ trong mắt Trì Lộ càng giống như là xa cách người khác hàng ngàn dặm. Cô nhìn điện thoại trong tay anh, màn hình màu đen của điện thoại khiến cô không thể nhìn trộm bất cứ thông tin gì, tựa như bản thân Lệ Thâm vậy.

"Cậu chỉ mới bắt đầu, tốt nhất là đặt toàn bộ tâm trí vào sự nghiệp." Câu nói cuối cùng này của Trì Lộ không biết là khuyên bảo hay cảnh cáo.

Lần này đợi một lát Lệ Thâm mới "Ừm" một tiếng.

Bên phía Dư Vãn, cô vào trò chơi lúc bảy giờ, lúc này Lệ Thâm vẫn chưa có mặt. Sư phụ mà Ngụy Thiệu tìm cho cô lại đang online, cô ấy thấy cô lên liền kéo cô tới sân thi đấu để PK, chưa đầy năm phút, Dư Vãn đã đạp đất thành Phật dưới đao của cô ấy.

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê: 4 phút 57 giây, tiến bộ hơn lần trước mười giây, xin chúc mừng.Thuyền cá hát đêm:...

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê: Cô thử chơi acc ông chủ của cô đưa xem.

Thuyền cá hát đêm: Tôi đã thử chơi acc kia, không thể thêm máu còn bị chết nhanh hơn.

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê: Trang bị của acc đó rất ngon, nếu cô có thể giết chết đối thủ trước khi cô chết thì vẫn có thể.

Thuyền cá hát đêm: Cô cảm thấy xác suất mà tôi có thể giết được đối thủ trước là bao nhiêu?

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê: Tùy thuộc vào người cô chọn làm đối thủ. Nếu đó là Hồ Kiều thì bằng không.

Thuyền cá hát đêm: Tôi cũng nghĩ thế:). Vì vậy bây giờ tôi tìm đường tắt.

Thuyền cá hát đêm: À đúng rồi, hình như tôi quên nói cho cô! Đêm nay tôi tổ chức tiệc cưới, cô cũng tới tham gia nha!

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê:?????

Chơi game nhiều ngày như vậy mà kỹ thuật không tăng, lại gả mình ra ngoài?? Cô chơi lâu như vậy vẫn còn F.A, chẳng lẽ là vì kỹ thuật quá tốt ư??

Cô nàng quyến rũ nhận cày game thuê: Bây giờ tôi mới nhìn thấy, cô có một danh hiệu mới.

Dư Vãn đỏ mặt, danh hiệu mới của cô được gọi là, phu nhân của tiểu vương tử.

Cô giải thích lý do tổ chức đám cưới, sư phụ cũng bình thường lại.

Không biết nếu sư phụ biết Tiểu vương tử là Lệ Thâm sẽ có phản ứng như thế nào.

Điện thoại để chế độ im lặng rung hai lần, Dư Vãn cúi đầu thì thấy là tin nhắn Lệ Thâm gửi tới.

"Có lẽ tối nay tôi sẽ online trễ hơn, vì chương trình bị trì hoãn một lát."

Dư Vãn đọc xong tin nhắn, cầm lấy di động trả lời: "Tôi biết rồi, anh lo làm việc trước đi, tôi chờ anh trong game."

Lệ Thâm không trả lời lại, nhưng chắc là anh ấy đã nhận được tin nhắn của mình, Dư Vãn đặt điện thoại lại chỗ cũ, tiếp tục đi PK với sư phụ của cô.

Vào lúc tám giờ, kênh thế giới bỗng nhiên náo nhiệt lên, ban đầu Dư Vãn không chú ý đến, nhờ sư phụ nói cô nên cô mới thấy.

Lily bản chính: Không phải đã nói tổ chức hôn lễ lúc tám giờ à, sao mới thấy cô dâu đang online, chú rể vẫn chưa tới à?

Bánh quy tiêu nhỏ: Tôi cũng nhận được thiệp mời nên mới tới tham dự, hiện tại đã tới tám giờ, vẫn chưa tiến hành sao?

Dư Vãn thấy bọn họ nhắc tới thiệp mời, lập tức vào diễn đàn nhìn thử, quả nhiên có một bài viết mời mọi người tham dự đám cưới nổi trên cùng.

Người đăng chính là Tiểu vương tử.

Đối với tiệc cưới trong trò chơi, miễn là người chơi thì đều có thể tham gia, mặc dù muốn uống rượu mừng cần tặng năm mươi đồng vàng cho cô dâu chú rể, nhưng rượu và quà tặng trong tiệc cưới đều là vật phẩm có thể sử dụng được trong trò chơi, có tác dụng tăng kinh nghiệm.

Những người chơi tổ chức tiệc cưới thường sẽ không chuẩn bị rượu và quà tặng quá tệ, về cơ bản thì mọi người tiêu năm mươi đồng vàng cũng không bị lỗ, cho nên đều vui vẻ tham dự. Nhưng mà quà tặng của cô dâu chú rể chuẩn bị có giới hạn, những vị khách vượt quá giới hạn trên sẽ không uống được rượu mừng, cho nên có rất nhiều người chơi đến đây đúng lúc tám giờ.

Thuyền cá hát đêm: Xin lỗi mọi người, chú rể có chút việc nên sẽ đến trễ một tí.

Bộ xương lẳng lơ nhất server: Trễ hơn là mấy giờ? Tôi còn chưa làm xong bài tập đã online!

Ngươi không thể đánh bại ta: Chú rể thực sự có việc sao, không phải là trốn hôn à.

Ăn không: Wow, lần đầu tiên tôi thấy trốn hôn đấy, thật kích thích.

Không biết có phải vì đã thấy nhiều tình huống bất ngờ ở hiện trường đám cưới mà Dư Vãn rất bình tĩnh, tựa như người "Bị chú rể trốn hôn" không phải cô. Cô thậm chí còn cảm thấy đám nhóc này không có kiến thức gì cả, trốn hôn thì sao? Cô còn gặp qua tiểu tam dẫn theo người tới đại náo hiện trường hôn lễ đó.

Cô đang định gửi tin thì trên kênh thế giới nhảy ra một hàng chữ.

Tiểu vương tử: Ai nói tôi trốn hôn?

Tác giả có lời muốn nói: Thâm ca không cần fans đánh lộn, một khi Thâm ca muốn đánh đều tự mình bước lên đánh:)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau