NỤ HÔN CỦA NÀNG VENUS

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nụ hôn của nàng venus - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trở về thành phố A

Vào cuối tháng mười hai, Dư Vãn kết thúc khóa đào tạo nghề ba tháng và trở về nước.

Trong thời gian cô đi học, công ty đã từ thành phố C chuyển đến thành phố A, vì vậy Dư Vãn mua vé máy bay đi thẳng tới thành phố A. Sau khi máy bay hạ cánh, cô vừa kéo va li bước ra khỏi khoang máy bay đã cảm giác được nhiệt độ bên ngoài nhanh chóng giảm đi vài độ. Cô kéo chặt áo khoác, lấy di động ra khỏi túi và bật lên gọi cho cô bạn thân Chu Hiểu Ninh.

"Ninh Ninh, tớ tới thành phố A rồi!"

Chu Hiểu Ninh ở bên kia đầu dây sững sờ một giây, sau đó kích động hơn cả cô mà hét to: "Trời ạ, sao cậu không nói với tớ trước, tớ sẽ tới sân bay đón cậu!"

"Không sao, trước khi ra nước ngoài tớ đã gửi hết đồ từ thành phố C đến đây, bây giờ chỉ mang theo một chiếc va li thôi."

"Ồ, vậy ổn rồi." Chu Hiểu Ninh trả lời, có chút tò mò hỏi cô: "Khóa học WC gì của cậu đấy..."

Dư Vãn vội sửa lại: "Là CWP, chuyên gia lập kế hoạch đám cưới!"

"À à, khác nhau gì đâu, cậu có đạt tiêu chuẩn không?"

"Đương nhiên, tớ đã lấy được giấy chứng nhận!"

"Chúc mừng chúc mừng, hôm nay tớ phải tăng ca, hẹn hôm khác mời cậu ăn cơm!"

Dư Vãn cười: "Để tớ mời, cậu đã vất vả đi thuê nhà giúp tớ rồi."

"Không vất vả tí nào, anh giám đốc phụ trách cho thuê nhà rất đẹp trai nha."

Dư Vãn bật cười, Chu Hiểu Ninh ở bên kia đầu dây hỏi cô: "Đúng rồi, cậu có thể tìm được nhà của cậu không? Cậu đã không tới thành phố A gần ba năm."

"... Yên tâm, cái này thì tớ không quên."

"Ba năm này thành phố A thay đổi rất nhiều đấy."

Dư Vãn cười, bước đi nhanh hơn: "Ừ, tớ sẽ ngắm thật kỹ nơi này."

Trên đường đến chỗ nhận hành lý, Dư Vãn thực hiện việc "nhìn thật kỹ" cô vừa nói thì vô ý nhìn thấy người đàn ông khôi ngô in trên biển quảng cáo sân bay. Dư Vãn sửng sốt, ánh mắt bỗng nhiên thay đổi, sau đó cô như muốn né tránh thứ gì đó, nhanh chóng dời tầm mắt, bước đi còn nhanh hơn vừa rồi.

Sau khi nhận được hành lý, cô bắt đầu xếp hàng để làm thủ tục hải quan. Hàng ngũ phía trước không biết đã xảy ra chuyện gì mà nổ ra cuộc hỗn loạn nhỏ. Dư Vãn tò mò nhìn xung quanh, nhưng không biết nguyên nhân vì sao.

"Chuyện gì xảy ra ở phía trước vậy? Chẳng lẽ là gặp người nổi tiếng ư?"

Trong hàng ngũ phát ra tiếng thảo luận rất nhỏ, gặp được người nổi tiếng ở sân bay cũng không phải chuyện gì kì lạ.

Một giọng khác nói: "Hình như đằng trước có một anh hải quan rất giống Lệ Thâm, có hai nữ sinh muốn chụp ảnh chung với anh ta!"

Mọi người nghe xong, trong hàng ngũ càng thêm ồn ào, Dư Vãn vô ý thức mím môi, không tham gia vào cuộc thảo luận của bọn họ. Cô bé xin chụp ảnh chung không biết ra sao, tóm lại hàng ngũ lại tiếp tục di chuyển, chẳng qua là mỗi hành khách khi tới trước mặt anh hải quan đều sẽ cố ý nhìn kỹ hơn.

Dư Vãn đè thấp vành nón, giống như là người duy nhất trong hàng ngũ không quan tâm đến anh hải quan. Khi đến lượt, cô lặng lẽ đưa hộ chiếu, anh hải quan lịch sự nói "xin chào" một tiếng rồi nhìn cô: "Xin vui lòng tháo mũ xuống."

"..."

Dư Vãn không khỏi có chút lo lắng, do dự một hồi cũng tháo mũ xuống. Ngay lúc cô cởi mũ ra, ánh mắt cô chạm phải anh hải quan. Gương mặt của đối phương thực ra không quá giống Lệ Thâm, chỉ là đôi mắt kia lại giống hệt Lệ Thâm. Trong đầu Dư Vãn bỗng hiện lên một đôi mắt xinh đẹp, tràn ngập dịu dàng vô tận.

Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, cũng may anh hải quan trả lại hộ chiếu cho cô đúng lúc: "Cảm ơn anh."

Dư Vãn nhận lấy hộ chiếu rồi đội lại mũ, nhanh chóng rời khỏi. Cho tới khi ngồi lên tàu điện ngầm ở sân bay, cô mới thở dài một hơi.

TV trên tàu điện ngầm đang phát chương trình âm nhạc, người dẫn chương trình trẻ tuổi giới thiệu rõ ràng từng câu chữ: "Lệ Thâm là quán quân <Âm Thanh Của Thiên Đường> năm nay với bài hát, khiến hầu hết nữ sinh trong nước đổi tên tiếng anh của mình thành Lily..."

Dư Vãn nheo mắt, cúi đầu lấy điện thoại mở Weibo.

Quảng cáo mở đầu của Weibo là tuyên truyền bài hát mới của Lệ Thâm, phía dưới ảnh chụp treo hàng chữ rõ to "Dằm Trong Tim – Lệ Thâm", các đài phát thanh lớn cùng đăng tải ngày 1 tháng 1!

Dư Vãn: "..."

Cô tắt điện thoại rồi nhét vào túi áo khoác.

Cô mới đi du học ba tháng, tại sao sau khi trở về toàn thế giới đều là Lệ Thâm?

Dư Vãn lập tức đeo tai nghe, tựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Sau khi tuyến sân bay đến ga, Dư Vãn đổi sang tuyến số bảy, tàu điện ngầm lắc lư chừng hai mươi phút, một giọng nữ điện tử vang lên trong khoang: "Đã tới ngoại ô phía tây công viên Lệ Trạch, mời các hành khách xuống tàu bằng cửa bên trái."
Mấy chữ ngoại ô phía tây công viên Lệ Trạch khiến Dư Vãn theo bản năng ngước mắt nhìn thoáng qua, cô đứng dậy kéo va li bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.

Đã cuối tháng mười hai, nhiệt độ ở thành phố A gần như bằng không, Dư Vãn chịu đựng cơn gió lạnh thổi trên đường, đứng trước cổng phía tây công viên Lệ Trạch. Dường như cô nghĩ tới điều gì đó, tay cầm va li hơi siết chặt, cuối cùng vẫn nở nụ cười, bước vào cánh cổng của công viên Lệ Trạch.

Du khách đến công viên vào mùa đông không nhiều lắm, Dư Vãn chậm rãi đi qua cây cầu dài trên hồ, nghe người ôm đàn ghi ta ngồi dưới gốc cây hát: "Nếu một người không trải qua những thử thách đầy nước mắt, họ sẽ không trưởng thành..."

Cô mò mẫm trong túi áo, lấy hết tiền lẻ trên người đưa cho người hát.

Qua khỏi cổng phía tây, lại đi thêm một đoạn đường là tới nhà của Dư Vãn. Từ lúc mua nhà cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Dư Vãn tới, nơi này nằm cạnh vùng ngoại ô phía tây Lệ Trạch, ban đêm đứng trên ban công là có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh Lệ Trạch – công viên nổi tiếng nhất thành phố A trước khi công viên Ánh Sáng được xây dựng.

Sau Dư Vãn tìm được căn nhà của mình, cô nhìn ổ khóa thông minh mới thay trước cửa nhà và nhập ngày sinh nhật của mình vào. Như Chu Hiểu Ninh đã nói, khóa cửa mở ra một cách trơn tru. Nhà cửa vừa được sửa sang lại không lâu nhưng không có mùi gì khó ngửi, hành lý được gửi lên từ quê nhà của Dư Vãn được đặt gọn gàng trong phòng khách.

Cô tham quan ngôi nhà mới hơn một trăm mét vuông của mình qua một lần mới bắt đầu sắp xếp hành lý. Đang dọn nửa chừng thì ông chủ Ngụy Thiệu gọi tới: "Đến nơi rồi à?"

"Vâng thưa sếp." Dư Vãn nghiêm túc trả lời.

Ngụy Thiệu ở đầu dây bên kia cười khẽ một tiếng: "Cô vừa về đến nơi nên cứ nghỉ ngơi trước, ngày mai tới công ty báo cáo."

"Đã rõ."

"Cô biết đường đến công ty không đấy?"

"..."

Tại sao mọi người đều nghĩ rằng cô sẽ bị thiểu năng trí tuệ sau khi rời khỏi thành phố A mới mấy năm chứ?

"Ông chủ, chỉ cần biết địa chỉ của công ty, tôi sẽ có cả trăm cách để đến đó."

Ngụy Thiệu lại cười một tiếng: "Ồ, ngày mai tôi sẽ đợi cô ở công ty. Nhớ nghỉ ngơi sớm."

Dư Vãn nghe lời ông chủ đã dặn nên chưa tới mười giờ đã đi ngủ. Sáng hôm sau, cô mặc vào chiếc áo len mới mua, sau đó thay quần ống rộng và áo khoác lửng, rồi mặc thêm áo khoác dài bên ngoài mới xách túi đi ra khỏi cửa.

Công ty nằm trong khu vực công viên Lệ Trạch, Dư Vãn ngồi tàu điện ngầm đi qua mất chưa tới ba mươi phút. Dư Vãn tìm thấy "Công ty Tổ chức Kế hoạch Đám cưới Thiều Hoa" trên tấm bảng hướng dẫn và đi thẳng lên tầng hai mươi mốt. Mùa này không phải mùa cao điểm cho kết hôn, nhưng trụ sở công ty mới chuyển đến thành phố C không lâu, vậy nên tất cả mọi người đều rất bận rộn. Dư Vãn cũng không ngoại lệ, cô gặp Ngụy Thiệu và mở cuộc họp buổi sáng, ngay cả công ty mới cũng không có thời gian tham quan đã "ngựa không dừng vó" mà chuẩn bị ra ngoài.

Cô vừa mặc áo khoác vào và rời khỏi chỗ ngồi, một cô gái liền tới chào hỏi, theo bước chân của cô nhanh nhẹn đi ra ngoài: "Xin chào Dư lão sư, tổng giám đốc Ngụy bảo em đưa bản kế hoạch đầu tiên cho chị xem thử."

Dư Vãn nghiêng đầu nhìn sang, đó là một cô gái rất trẻ, khoảng chừng hai mươi tuổi. Cô cầm lấy tài liệu từ tay cô gái, bước chân vẫn không dừng lại: "Tôi đã nghe tổng giám đốc Ngụy nói, em là thực tập sinh mới đến đúng không?"

"Vâng, em tên Đồ Giai Giai, tổng giám đốc Ngụy để em theo chị học tập ạ!" Đồ Giai Giai hoạt bát mỉm cười: "Chị cũng có thể gọi bằng tên tiếng Anh của em, Lily!"Cuối cùng Dư Vãn cũng dừng chân, liếc mắt nhìn Đồ Giai Giai một cái. Bây giờ cô đã tin lời người dẫn chương trình nói lúc trên tàu điện ngầm là sự thật, hiện tại có hơn một nửa nữ sinh trong cả nước có tên tiếng Anh là Lily.

Cô không còn bối rối vì cái tên này nữa, vừa tiếp tục đi ra ngoài, vừa nhanh nhẹn đọc bản kế hoạch Đồ Giai Giai đưa cho cô. Lễ kết hôn lần này là do một đồng nghiệp khác phụ trách, Ngụy Thiệu giao cho thực tập sinh lên kế hoạch chỉ để cô bé luyện tập thêm. Tốc độ nói của Dư Vãn dần nhanh hơn, tựa như là vì phối hợp với bước chân của mình: "Bài hát <You And Me> của Tư Mã Tiêu Tiêu quả thực là một trong những bài hát đám cưới phổ biến nhất, nhưng em không biết cô dâu không thích Tư Mã Tiêu Tiêu sao?"

Đồ Giai Giai sửng sốt: "Em chưa nghe cô dâu nói qua về việc này."

"Những gì em phải làm không phải là đợi cô dâu nói với em, mà là chủ động đi tìm hiểu sở thích và thứ cô ấy ghét."

"Em biết rồi ạ..."

"Chủ đề của lễ kết hôn là đường cao tốc ư?"

"Đúng vậy, cô dâu chú rể nói họ muốn lấy đường cao tốc làm chủ đề là vì họ quen nhau khi xe bị hỏng trên đường cao tốc."

"Ừ, ảnh chụp bức tường phía dưới biển số xe hơi sáng, chỗ thảm đỏ trang trí bằng trụ hoa, tôi không nhìn ra chúng có liên quan gì tới nhau trong cách thiết kế này cả."

"..."

"Nếu là tôi, tôi sẽ thiết kế phần thảm đỏ thành đường quốc lộ có các biển chỉ đường ở hai bên, trên đó viết các con số biểu thị khoảng cách và dùng hoa tươi cùng màu với chủ đề để trang trí."

Nghe đến đây, Đồ Giai Giai mở to mắt: "Điều này tuyệt thật! Em phải ghi nhớ mới được!"

Dư Vãn không cho cô ấy thời gian để ghi lại, bước vào thang máy và nói: "Chỗ này không cần dùng thêm đèn chuyển động, ánh đèn trên sàn nhà đủ để cho hiệu quả tốt."

"Vâng ạ."

Dư Vãn trả lại tài liệu cho Đồ Giai Giai và nhấn thang máy: "Trở về chỉnh sửa kế hoạch lại, lập kế hoạch đám cưới không phải chỉ cần hiểu kế hoạch là được, mà chi phí tiêu dùng, thiết kế, ánh sáng, cách phối hoa, món tráng miệng, em phải biết toàn bộ."

"À..." Đồ Giai Giai cảm thấy đầu mình dần to hơn: "Dư lão sư có thể giới thiệu cho em vài quyển sách được không? Em sẽ đọc thử."

Cửa thang máy đúng lúc mở ra, Dư Vãn bước vào trong, xoay người nói với Đồ Giai Giai: "Tôi sẽ gửi cho em sau."

"Cảm ơn Dư lão sư!"

Cửa thang máy đóng lại ngay từ cuối cùng Đồ Giai Giai nói ra.

Dư Vãn bôn ba cả một ngày, đến khi cô trở lại công ty thì chỉ còn vài người tăng ca. Cô kết thúc công việc ngày hôm nay, cũng không quên gửi sách điện tử qua hòm thư cho Đồ Giai Giai. Lúc chuẩn bị về nhà, Dư Vãn gặp Ngụy Thiệu. Ngụy Thiệu trông như đang đợi cô, Dư Vãn ho một tiếng, bước tới hỏi: "Ông chủ, anh chưa về à?"

Ngụy Thiệu cười với cô: "Cùng nhau đi chứ?"

Dư Vãn đã từng sống tại thành phố A hơn một năm nên biết rõ nơi đây, cô suy nghĩ một hồi về nơi Ngụy Thiệu ở mới trả lời: "Chúng ta hình như không thuận đường."

Ngụy Thiệu mỉm cười, đứng thẳng người đi về phía thang máy: "Đi thôi, tôi đưa cô về."

Được đi ké xe của ông chủ, có ngốc mới từ chối. Trên đường đi, Ngụy Thiệu mở nhạc nhẹ nhàng, giọng điệu hài hước hỏi cô: "Sao rồi, ngày đầu tiên đến công ty mới đã quen thuộc chưa?"

Dư Vãn thành thật trả lời: "Ngày đầu tiên tới công ty mới, không rảnh suy nghĩ có quen hay không."

Ngụy Thiệu cười lớn: "Lần này sẽ khá vất vả, chờ bận bịu xong lần này là có thể bắt đầu lần bận bịu tiếp theo."

"..."

Cho nên vừa rồi là anh chỉ nói đùa? Cô có nên cười hay không?

"Đúng rồi, về tiệc cưới ngày mai, cô cũng tới tham gia đi."

Tiệc cưới mà Ngụy Thiệu nói là cuộc làm ăn đầu tiên từ khi trụ sở của Thiều Hoa chuyển đến thành phố A, chú rể là bạn của Ngụy Thiệu, giám đốc điều hành cấp cao cùa công ty giải trí nào đó.

"Là giám đốc Quách của công ty giải trí Tinh Diệu phải không?" Bởi vì Dư Vãn đi du học mấy tháng nên không biết nhiều về bữa tiệc này.

Ngụy Thiệu gật đầu, nói: "Đúng vậy, Tinh Diệu là công ty giải trí lớn, gần đây có một ca sĩ rất nổi tiếng tên là Lệ Thâm, anh ta cũng thuộc công ty bọn họ."

Chương 2: Gặp lại

Dư Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nghe được cái tên Lệ Thâm từ miệng Ngụy Thiệu. Sắc mặc cô hơi thay đổi, lại nhanh chóng trở lại như thường: "Tổng giám đốc Ngụy, tôi có thể không tới lễ kết hôn vào ngày mai không? Tôi vẫn còn rất nhiều việc cần phải làm."

"Ai mà không có việc cần làm?" Ngụy Thiệu quay đầu nhìn cô: "Chuyến đi này rất quan trọng với chúng ta, ngày mai sẽ có rất nhiều người đến, tôi định giới thiệu cho cô một chút, nên cô không thể vắng mặt."

Ông chủ đã nói đến mức này, Dư Vãn đương nhiên không dám tiếp tục từ chối: "Đã biết."

"Ngày mai mặc đẹp một chút." Ngụy Thiệu dặn dò xong lời này, vô ý thức mà nhìn thoáng qua phía dưới chân Dư Vãn: "Không phải tôi đã bảo cô mua một đôi giày dễ nhìn hơn tí sao? Ngày mai đi mua trước khi tới bữa tiệc, mệnh giá không được thấp hơn 5000 tệ, tôi trả thay cô."

"..."

Như vậy thì không ổn lắm đâu.

"Có chuyện gì vậy?" Ngụy Thiệu lại nhìn sang, Dư Vãn vội vàng nói: "Không có, tôi sẽ mua ngay trong tối nay!"

Mặc dù công viên Lệ Trạch nằm gần vùng ngoại ô phía tây, nhưng gần đó cũng có phố mua sắm, không khó để tìm một đôi giày giá 5000 tệ trở lên. Dư Vãn đi thẳng đến tiệm bán kiểu giày cô thích, rất nhanh chọn xong một đôi giày cao gót cần mang cho ngày mai.

5188 nhân dân tệ, ông chủ sẽ không càu nhàu với giá này đâu.

Sau khi mua giày, cô tiện thể giải quyết cơm tối tại cửa hàng tiện lợi rồi mới xách túi về nhà. Trong thời gian ngôi nhà còn đang sửa chữa, cô đã dặn công nhân lắp bồn tắm riêng với kích thước lớn, Dư Vãn thong thả tắm rửa rồi mặc áo ngủ đi ra ngoài.

Bầu trời đã tối đen, bên ngoài rất yên tĩnh, cô đặt tay lên lan can ban công, ánh mắt nhìn lướt qua khu vực gần biệt thự và dừng tại công viên Lệ Trạch cách đó không xa. Công viên về đêm như một người phụ nữ mang khăn che mặt, đẹp đến mức mơ hồ, đèn đường xây xung quanh hồ phác họa rõ ràng đường nét mặt hồ.

Dư Vãn mỉm cười, nhìn từng cơn gió lạnh thổi qua công viên hồi lâu rồi trở lại phòng ngủ.

Ban đầu nghĩ rằng hôm nay mệt mỏi như vậy nên chắc chắn nằm xuống là có thể ngủ say. Nhưng khi Dư Vãn nhắm mắt, trong đầu đều là suy nghĩ về tiệc cưới mà Ngụy Thiệu nhắc tới. Lễ kết hôn ngày mai, Lệ Thâm sẽ không nhất thiết phải đi nhỉ? Mặc dù anh ta là nghệ sĩ của Tinh Diệu, nhưng bây giờ anh ấy nổi tiếng như vậy, lịch trình chắc là rất bận rộn đi?

Trong quá trình Dư Vãn không ngừng thuyết phục chính mình, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đám cưới của giám đốc Quách công ty Tinh Diệu chính thức tổ chức vào lúc sáu giờ tối, tuy Dư Vãn không phụ trách lễ cưới này, nhưng buổi chiều vẫn phải đến hội trường để xem có gì cần giúp đỡ không. Địa điểm tổ chức đám cưới là tại khách sạn Định Âu, khách sạn cao cấp nhất và lớn nhất thành phố A.

Ở lối vào của khách sạn, chủ đề của lễ cưới đã được trang trí kỹ càng, bức ảnh của cô dâu chú rễ đã được treo lên, Dư Vãn liếc mắt một cái là có thể thấy hàng chữ "Chú rể Quách Đóng".

Dư Vãn đi làm đã gần bốn năm, dù cho có nghe được tên của cô dâu chú rể kỳ lạ cỡ nào, cô cũng có thể mặt không đổi sắc, thậm chí còn khen ngợi vài câu đúng chừng mực.

Thản nhiên tiếp nhận cái tên "Quách Đóng", Dư Vãn bước vào trong hội trường với đôi giày cao gót trị giá 5188 nhân dân tệ của cô.

Trong cuộc họp sáng hôm nay, Ngụy Thiệu đã nhấn mạnh về lễ cưới của giám đốc Quách này. Nghe nói ban đầu cô dâu chú rể muốn tổ chức đám cưới trong rừng, ngay cả địa điểm cũng đã được chọn, nhưng cô dâu đột nhiên phát hiện mình có thai, không thể chờ đến sang năm nên đành phải nhanh chóng tổ chức đám cưới trong năm nay. Mặc dù thời gian gấp gáp, nhưng yêu cầu về đám cưới của cô dâu chú rể cũng không thua kém gì ý định ban đầu, khăng khăng muốn tổ chức lễ cưới trong rừng.

Muốn tổ chức một bữa tiệc cưới ngoài trời vào cuối tháng mười hai, không chỉ có cơ thể cô dâu không chịu được, ngay cả khách khứa cũng khó lòng chịu đựng được. Cuối cùng, dưới sự tư vấn của Ngụy Thiệu, cô ấy cũng chấp nhận lời đề nghị tổ chức tiệc cưới theo chủ đề rừng rậm ngay trong nhà.

Bữa tiệc này là do Ngụy Thiệu tự lên kế hoạch, Dư Vãn ôm thái độ chăm chỉ học tập ông chủ, cẩn thận nghiên cứu hiện trường. Không thể không nói, ông chủ đúng là ông chủ, không biết anh ta lấy đâu ra nhiều cây như vậy, sắp xếp hội trường đầy cây cỏ xanh um. Đặc biệt là hai gốc cây lớn ngay hai bên lối vào khiến người ta nghĩ rằng họ đang bước vào rừng rậm nguyên thủy.

Tác phẩm của Ngụy Thiệu không chỉ có như thế, anh ấy sắp xếp hoa cỏ tỉ mỉ tại trung tâm sân khấu, sau đó sử dụng gương để tạo hiệu ứng phản chiếu, phối hợp với ánh đèn trong hội trường, khung cảnh giống như một hồ nước thực sự.

Dư Vãn quan sát xong thì cảm thấy, phát súng đầu tiên của công ty bọn họ tại thành phố A rất ổn định.

"Tới rồi à?" Ngụy Thiệu không biết từ nơi nào đi ra, thấy Dư Vãn tới liền đến chỗ cô hỏi: "Cảm thấy khung cảnh thế nào?"

Dư Vãn thật lòng nịnh nọt ông chủ: "Cực kỳ chấn động."

Ngụy Thiệu cười một tiếng, nhìn xuống giày cao gót của cô: "Giày đẹp đấy."

Dư Vãn nói: "Bởi vì nó lấp lánh hào quang của nhân dân tệ."Ngụy Thiệu cười cười, không tiếp tục tranh luận với cô, kêu cô đi hỗ trợ. Dư Vãn theo sau anh ta, ấp a ấp úng hỏi: "Ông chủ, cái kia... Tiệc cưới hôm nay sẽ có người nổi tiếng đến à?"

Ngụy Thiệu hỏi lại: "Ai nói cho cô sẽ có người nổi tiếng tới?"

"À thì, giám đốc Quách không phải là một trong những người lãnh đạo Tinh Diệu sao?"

Ngụy Thiệu quay đầu lại, trong ánh mắt mang theo ý dò xét: "Cô muốn nhìn thấy ai? Tôi không biết cô cũng là người hâm mộ đấy."

"..."

Dư Vãn ngậm miệng lại, ngưng bàn về vấn đề này.

Hơn năm giờ chiều, khách khứa lục tục tiến đến, tim Dư Vãn cũng đập nhanh dần, cô vừa lo lắng quá trình diễn ra đám cưới có thể xảy ra bất trắc gì không, vừa lo bản thân mình có gặp chuyện gì ngoài ý muốn không.

Cũng may, tất cả mọi thứ cô lo lắng đã không xảy ra. Các nghi lễ của tiệc cưới diễn ra rất suôn sẻ, nghệ sĩ của Tinh Diệu cũng có vài người đến, nhưng cho đến khi bữa tiệc bắt đầu, cô vẫn không thấy Lệ Thâm.

Trên sàn nhảy, cô dâu và chú rể đã bắt đầu khiêu vũ, bầu không khí dần tiến tới cao trào, Dư Vãn cũng bị nhiễm bởi không khí trong hội trường, bưng một ly nước uống đi ra. Ánh đèn trong hội trường tràn ngập sắc thái mơ màng, khiến người ta không phân biệt rõ đâu là thực tế và ảo ảnh. Dư Vãn ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đưa lưng về phía cô.

Bóng lưng anh ta làm cô cảm thấy khá quen thuộc, nụ cười trên mặt cô hơi cứng lại, đang cố gắng nhìn một cách cẩn thận thì đồng nghiệp Triệu Hân đã đi tới cụng ly với cô: "Dư Vãn, sao lại đứng một mình ở chỗ này? Cô không đi nhảy à?"

Dư Vãn thu về ánh mắt đặt trên người đàn ông kia, mỉm cười với Triệu Hân: "Tôi không biết nhảy."

"Có sao đâu, vui vẻ là được." Triệu Hân nói xong, ngâm nga theo điệu nhạc hai câu mới hỏi cô: "Đúng rồi, tôi còn nghe nói cô đi xem mắt với đồng hương ở nước ngoài đấy?"

Dư Vãn nghe tới hai chữ "xem mắt", khóe miệng giật giật: "Đừng nhắc tới chuyện đó, trước khi đi tôi chỉ nghĩ đó là một buổi gặp gỡ đồng hương thôi."

"Ha ha, nhưng tôi nghe tổng giám đốc Ngụy nói, cô với người nọ trò chuyện rất lâu nha."

"... Đó là bởi vì đồ ăn đột nhiên được dọn lên." Hơn nữa món ăn kia không phải bình thường, nó là thịt bò cao cấp đấy.

Triệu Hân "phụt" cười một tiếng, thiếu chút nữa phun rượu trong miệng ra ngoài.Khi hai người đang mải mê tán gẫu, Ngụy Thiệu dẫn theo một người đàn ông trung niên bước tới. Dư Vãn và Triệu Hân thấy bọn họ, lập tức sửa sang lại quần áo và biểu tình, chào bọn họ một tiếng. Ngụy Thiệu gật đầu, nói: "Vị này chính là giám đốc Hồ của Tinh Diệu, đây là Dư Vãn, còn đây là Triệu Hân."

"Rất vui được gặp ngài."

"Chào các cô." Giám đốc Hồ mỉm cười bắt tay với các cô, nghiêng đầu nói với Ngụy Thiệu: "Công ty của tổng giám đốc Ngụy toàn là mỹ nữ nha, có thể lấn sang Tinh Diệu của chúng tôi làm thần tượng được đó."

Ngụy Thiệu cười xòa: "Họ không chỉ xinh đẹp, mà còn là trợ thủ đắc lực của tôi." Anh ta nói tới đây, đặc biệt nhìn Dư Vãn: "Dư Vãn đi du học ở nước ngoài mới về và lấy được bằng CWP. Lễ kết hôn của con gái giám đốc Hồ, nói không chừng cô ấy có thể giúp một tay."

"Được lắm, cô Dư thật đúng là tuổi trẻ tài cao."

Dư Vãn nói: "Giám đốc Hồ quá khen."

Cô và giám đốc Hồ khách sáo hỏi han hai câu, giám đốc Hồ khen cô một hồi rồi giới thiệu những người khác với cô: "Đúng rồi, người bên kia là giám đốc trẻ tuổi nhất của Tinh Diệu chúng tôi, đều là tuổi trẻ tài cao giống cô Dư đây, tôi giới thiệu với hai người một chút."

Ông ta vừa nói xong liền gọi người nọ một tiếng: "Tiểu Ngô."

Hai người đàn ông đưa lưng về phía Dư Vãn vừa nãy cùng xoay người lại, giám đốc Hồ chỉ vào người đeo kính bên trái nói với Dư Vãn: "Vị này là giám đốc Ngô, Ngô Miện. Chàng trai bên cạnh là..."

Giám đốc Hồ chợt dừng lại, ánh mắt kiểu "Tôi hiểu người trẻ tuổi như các cô mà" nói tiếp: "Chắc hai vị đều biết, ca sĩ rất nổi tiếng gần đây, Lệ Thâm."

Dư Vãn nghe rõ dây cung trong đầu mình căng chặt và "đùng" một tiếng đứt gãy.

Trong bữa tiệc ngập tràn tiếng nhạc vui vẻ và tiếng người ồn ào, cô giống như bị làm phép, bỗng nhiên không thấy rõ thứ gì, cả thế giới dường như chỉ có người đàn ông trước mặt.

Anh ta mặc bộ âu phục màu trắng, túi áo trên ngực trái nhét một chiếc khăn vuông đã được xếp tỉ mỉ, lộ ra vừa đúng một góc. Mái tóc được cạo hai bên mai khéo léo cũng không thua kém, tóc mái hơi xoăn không nghiêng không lệch rũ xuống trên lông mày.

Anh ta chậm rãi nhìn lên, đáy mắt giống như là cũng bị ánh đèn nhuộm thành rực rỡ.

Triệu Hân đứng bên cạnh Dư Vãn bỗng run người một cái, toàn bộ cảm xúc của Dư Vãn cũng dần dần bình ổn lại.

Ánh mắt Lệ Thâm chỉ dừng lại trên người Dư Vãn trong phút chốc rồi dời đi. Anh ta và Ngô Miện cùng đứng dậy, cách Dư Vãn chỉ khoảng hai bước chân.

Ngụy Thiệu thấy vẻ mặt Dư Vãn khác thường, hai mắt hơi híp lại, chẳng lẽ ngôi sao mà cô ấy thích chính là Lệ Thâm?

Triệu Hân ngược lại rất nhiệt tình, giọng điệu cũng run theo: "Lệ Lệ Lệ, Lệ Thâm, chào anh! Em rất thích bài hát của anh! Mà thật là trùng hợp, tên tiếng Anh của em cũng là Lily!"

Khóe miệng của Ngụy Thiệu cũng nhịn không được mà run rẩy, có thể giữ mặt mũi chút được không? Tháng này công ty bọn họ đã có ít nhất năm cái tên Lily.

"Chào cô." Lệ Thâm gật đầu với Triệu Hân, giọng nói trầm quyến rũ kia vừa xuất hiện, Triệu Hân lại run người một cái.

Giám đốc Hồ dường như không ngạc nhiên khi những cô gái nhỏ này sẽ thích Lệ Thâm, ông ta thấy Dư Vãn không nói chuyện, còn giúp cô giới thiệu: "Vị này là Dư Vãn tiểu thư, trợ thủ đắc lực của tổng giám đốc Ngụy."

Ngô Miện chủ động vươn tay, bắt tay xã giao với Dư Vãn: "Chào cô Dư, rất hân hạnh khi được gặp cô."

"Tôi cũng rất hân hạnh khi được gặp anh, giám đốc Ngô." Dư Vãn vẫn bình tĩnh nói hết câu, sau đó nhìn Lệ Thâm bên cạnh Ngô Miện. Cô vẫn chưa thu tay lại, giữ bình tĩnh mỉm cười với Lệ Thâm: "Chào anh, Lệ tiên sinh."

Tác giả có lời muốn nói: Thấy có người đọc thắc mắc, nữ chính chỉ đi du học ba tháng, nhưng cô ấy đã không tới thành phố A ba năm rồi, lần này cũng là vì trụ sở công ty chuyển đến thành phố A cho nên mới trở về [che mặt].

Chương 3: Bạn trai cũ

Ba chữ "Lệ tiên sinh" làm Lệ Thâm cảm thấy hết sức chói tai.

Anh cố giữ mình không cười chế giễu, thản nhiên nhìn Dư Vãn.

Có lẽ là vì tham gia bữa tiệc đêm nay nên quần áo và gương mặt của cô được trang điểm rất kỹ. Chiếc váy màu xanh đậm retro, tôn lên khí chất thanh lịch lại không quá nổi bật của cô, chiếc khăn lụa in hoa màu sắc rực rỡ được thắt ở eo là điểm nhấn của cả bộ trang phục. Đôi giày cao gót màu đen dưới chân cô là kiểu trước kia cô rất thích nhưng vẫn không đủ khả năng để mua, và giờ cô đang mang nó trên chân, lại phù hợp đến lạ thường.

Điều khiến Lệ Thâm để ý nhất là tóc của cô. Trước kia Dư Vãn để kiểu tóc đen dài đơn giản nhất, hiện tại cô không chỉ cắt tóc tới ngang vai mà còn nhuộm thành màu nâu sành điệu, vài sợi tóc bên tai phải được cô tùy ý vuốt ra sau tai, lộ ra chiếc khuyên tai ngọc trai tròn màu sữa.

Có lẽ là vì thấy Lệ Thâm không nói gì, tầm mắt mọi người đều tập trung vào anh ta. Cuối cùng Lệ Thâm cũng mỉm cười, nhìn xuống bàn tay vẫn đưa trước mặt mình: "Chào cô, Dư tiểu thư."

Hai người khẽ bắt tay nhau và rất nhanh tách ra, thậm chí không kịp cảm nhận độ ấm của nhau.

Dư Vãn vẫn giữ nụ cười vừa nãy, không nói gì cả, đề tài tán gẫu cũng được đổi sang người khác, không ai để ý chi tiết này.

"Tổng giám đốc Ngụy, cô dâu chú rể tìm anh có chút việc." Người dẫn chương trình tìm tới đây, vội vàng kêu Ngụy Thiệu đi cùng anh ta. Ngụy Thiệu nghĩ ngợi một chút rồi nói với Triệu Hân và Dư Vãn: "Triệu Hân, cô theo tôi đi gặp cô dâu chú rể, Dư Vãn, còn cô thì ở lại đây nói chuyện với giám đốc Hồ."

Dư Vãn biết anh ta muốn mình lấy được quyền phụ trách hôn lễ của con gái giám đốc Hồ, nên dù cho cô rất muốn đi cùng anh ta, vẫn gật đầu đáp: "Đừng lo lắng, ông chủ."

Ngụy Thiệu vẫn luôn tin tưởng Dư Vãn, anh ta không dặn dò gì thêm liền dẫn Triệu Hân đi theo người dẫn chương trình. Dư Vãn cố tình không nhìn Lệ Thâm, tập trung trò chuyện với giám đốc Hồ, nhưng rõ ràng người muốn nói chuyện với giám đốc Hồ ở nơi này không chỉ có một mình cô.

Bọn họ chưa nói được hơn hai câu, giám đốc Hồ đã bị người khác gọi đi, tiện thể kéo Ngô Miện đi theo, lúc này Dư Vãn mới phát hiện nơi này chỉ còn cô và Lệ Thâm. Lệ Thâm cầm một ly nước trong tay, ánh mắt lơ đãng đặt trên người cô, Dư Vãn cảm giác được tầm mắt của anh ta, nhịp tim có chút không thể kiểm soát. Cô mím môi, đang định mượn cớ rời khỏi thì Lệ Thâm đột nhiên mở miệng: "Em cắt tóc?"

Dư Vãn dừng lại, cô nghĩ rằng Lệ Thâm sẽ phớt lờ, sẽ mỉa mai cô, nhưng không ngờ rằng anh ấy sẽ hỏi điều này trước.

Cô hơi gật đầu và nói: "Ừm, tóc ngắn dễ chăm sóc hơn."

Lệ Thâm nghe cô trả lời xong, khẽ cười một tiếng, nhìn vào tóc mái của cô: "Kiểu tóc mái lưa thưa thế này của em cũng không dễ thổi đâu."

Dư Vãn đáp: "Vẫn dễ thổi hơn tóc mái của anh."

Vừa nói xong, Dư Vãn có chút bực bội, sao cô lại đứng đây bàn tàn về tóc mái với Lệ Thâm chứ?

"Xin lỗi, tôi có việc phải tìm giám đốc Hồ." Dư Vãn thấy giám đốc Hồ bên kia đã nói xong, tìm mọi cách đi tới. Lệ Thâm cũng không đuổi theo, anh nâng ly rượu trong tay và ngửa đầu uống một ngụm.

Triệu Hân đi theo Ngụy Thiệu xử lý xong chuyện của cô dâu chú rể liền vội vã rời khỏi tìm Lệ Thâm, kết quả không tìm được Lệ Thâm mà lại thấy Dư Vãn một mình đứng trong góc ăn gì đó. Cô bước tới hỏi Dư Vãn: "Lệ Thâm đâu rồi? Sao có mình cô đứng ở đây vậy?"

Dư Vãn nhún vai, không trả lời, Triệu Hân cũng cầm lấy một miếng bánh kem, hỏi: "Cô và giám đốc Hồ nói chuyện thế nào rồi?"

Dư Vãn thở dài, đáp: "Giám đốc Hồ nói, người kết hôn là con gái của ông ta chứ không phải mình, phải do cô ấy chọn mới được. Ông ấy nói sẽ giới thiệu công ty chúng ta cho Hồ tiểu thư, nhưng mà cuối cùng chọn ai thì đó là quyết định của Hồ tiểu thư."

Triệu Hân lên tiếng, nói với Dư Vãn: "Tôi đã nghe ông chủ nhắc tới Hồ tiểu thư, có vẻ như hơi khó khăn."

Dư Vãn cười khổ: "Đành chịu thôi, dù khó cỡ nào cũng phải cố gắng."

Triệu Hân vỗ mạnh vào vai cô, tỏ vẻ đồng tình: "Thôi, ăn kem đi, loại kem này siêu ngon."

Dư Vãn nhận lấy cây kem trong tay cô ta, chợt nghe thấy tiếng reo hò từ một chiếc bàn tròn cách đó không xa. Triệu Hân tò mò nhìn sang, hỏi cô: "Bên kia đang chơi trò gì sao?"
Dư Vãn lắc đầu: "Không biết."

"Đi, chúng ta qua đó xem thử!"

Triệu Hân lôi kéo Dư Vãn đi tới góp vui, lúc đầu tưởng là trò chơi thú vị gì trong bữa tiệc, khi tới nơi mới phát hiện là đang chơi vật tay. Điều này theo Triệu Hân nghĩ là cuộc thi đấu ấu trĩ, nhưng lúc này một trong hai người chơi là Lệ Thâm, cô ấy lập tức trở nên nhiệt tình với trò vật tay này.

"Lệ Thâm không tệ nha, đi quân ngũ hai năm đúng là không phải để chơi." Ngô Miện vừa mới thua liền đứng dậy nói. Dư Vãn đứng gần đó nghe được thì sửng sốt, Lệ Thâm đi lính hai năm? Không phải anh ấy vẫn luôn sáng tác nhạc sao?

"Tôi thử một chút, tôi không tin cậu ấy sẽ không thua." Một người đàn ông to con hơn Lệ Thâm đi tới, ngồi xuống phía đối diện Lệ Thâm. Triệu Hân thấy thế, lập tức ra mặt bảo vệ thần tượng của mình: "Mấy người không công bằng tí nào, thay phiên nhau đấu với một người! Ít ra cũng phải để anh ấy nghỉ ngơi một chút chứ!"

Ngô Miện nhìn về phía cô ấy, cười đùa: "Fans hâm mộ của Lệ Thâm đau lòng rồi, như thể chúng ta đang bắt nạt người ta vậy."

... Đúng thật là các người đang bắt nạt người ta. Triệu Hân nghĩ thầm, lại không dám nói ra, đành phải âm thầm cổ cũ cho Lệ Thâm. Lệ Thâm lại không chút để ý, anh hơi nhếch môi, choàng cổ tay với người đối diện.

Mọi người đứng xung quanh đều im lặng, vô cùng chăm chú nhìn hai người bọn họ. Anh bạn to con kia có lẽ cảm thấy đây là cuộc thi đấu về danh dự, nên cố gắng dùng hết sức lực bú sữa mẹ, Dư Vãn thấy rõ ràng từng sợi gân xanh hiện lên trên trán anh ta. Cô lại nhìn sang Lệ Thâm, so với người đối diện, vẻ mặt của anh ấy thong thả hơn rất nhiều, nhưng anh cũng không hề thoải mái, khóe miệng anh mím thành đường thẳng và từng lớp mồ hôi mỏng toát ra trên trán anh cũng không thoát khỏi mắt Dư Vãn.

Bộ âu phục trắng thanh lịch lúc này bởi vì cơ bắp của Lệ Thâm mà căng chặt, phác họa ra đường cong đầy mạnh mẽ, Dư Vãn không ngờ rằng dưới bộ âu phục trắng kia lại cất dấu sức mạnh kinh khủng như vậy.

Giống như cô không ngờ rằng, Lệ Thâm lại nhập ngũ hai năm.

Có lẽ là vì vài vòng thi đấu trước, quả thực là Lệ Thâm có chút thiệt thòi, sức lực của anh ấy dần dần bị đối phương chèn ép, mu bàn tay càng lúc càng gần mặt bàn. Bầu không khí trong hội trường càng trở nên căng thẳng khi khoảng cách của tay anh ta với mặt bàn càng nhỏ. Cuối cùng, ngay cả Dư Vãn cũng không khỏi nín thở.

Lúc Lệ Thâm sắp thua cuộc, anh ta đột nhiên dồn hết sức phản công, trong nháy mắt đảo ngược tình thế, đè cổ tay đối phương trên bàn.

Triệu Hân phấn khích hét lên, điên cuồng vỗ tay. Từ hôm nay, cô ấy lại có cái nhìn mới về Lệ Thâm – người đàn ông không bao giờ thua trò vật tay.

Mặc dù cô ấy chỉ thấy anh ta thắng hai trận vật tay.
Trái tim Dư Vãn cũng bình ổn lại, thở dài nhẹ nhõm một hơi xong, cô lại cảm thấy hơi buồn cười. Đây chỉ là một trò chơi, thắng thua không quan trọng, mọi người đều vui là được.

Người thua bởi Lệ Thâm cực kì hối hận, nói muốn thi đấu tiếp với Lệ Thâm. Lệ Thâm mỉm cười, đứng dậy nhường lại vị trí của mình: "Tôi hơi mệt, mọi người chơi tiếp đi."

Sau khi anh đứng dậy thì lập tức có người ngồi xuống vị trí đó, bắt đầu một vòng thi đấu mới. Dư Vãn không phát hiện, sau khi Lệ Thâm rời khỏi đám đông cùng Ngô Miện liền nhìn Dư Vãn đang đứng gần đó.

Anh biết lúc nãy Dư Vãn có đứng xem, dù là quay lưng về phía cô, anh cũng biết cô đang nhìn mình.

Vô tình nhìn thấy ly kem trên tay cô, Lệ Thâm không chút suy nghĩ mà thốt lên: "Em không được ăn kem."

Lời này vừa phát ra, mọi người đều im lặng, Lệ Thâm nhíu mày, di chuyển tầm mắt.

Triệu Hân ngây người nhìn Dư Vãn, bàn tay cầm kem của Dư Vãn hơi siết chặt, cảm xúc trong lòng âm thầm sôi trào.

"Tôi tới quầy bar ngồi nghỉ, mọi người cứ tiếp tục nói chuyện." Lệ Thâm không giải thích bất cứ điều gì, chỉ đơn giản nói xong câu này rồi xoay người rời đi. Ngô Miện nói tạm biệt Dư Vãn và Triệu Hân rồi đi theo Lệ Thâm tới quầy bar.

"Dư Vãn, vừa rồi là Lệ Thâm nói với cô sao?" Triệu Hân lấy lại tinh thần, nghi hoặc nhìn Dư Vãn.

Dư Vãn cười hai tiếng, nói: "Không phải đâu, tôi có thể ăn thứ này mà." Như để xác minh lời nói của mình, Dư Vãn múc một muỗng đầy kem ăn vào miệng: "Nhìn xem, máy điều hòa trong hội trường bật vừa mát, thích hợp ăn chút kem nha."

Triệu Hân vẫn còn nghi ngờ: "Vậy thì vừa rồi Lệ Thâm đang nói gì nhỉ?"

"Tôi cũng không rõ lắm, haha." Dư Vãn sợ Triệu Hân tiếp tục hỏi về vấn đề này, vội vàng đặt ly kem sang một bên, đi theo hướng ngược lại quầy bar: "Tôi đi tìm ông chủ nói chút việc, cô cứ ăn tiếp đi."

Triệu Hân bị bỏ lại một mình, vẫn chưa hồi phục tinh thần. Chuyện gì vừa xảy ra với nam thần vậy, chẳng lẽ anh ấy biết cô sắp tới kỳ sinh lý nên nhắc cô không cần ăn lạnh ư? Nhưng mà sao anh ấy có thể biết được kỳ sinh lý của cô nha? Triệu Hân cực kì bối rối.

Tại quầy bar, Lệ Thâm lấy cho mình một cốc bia, vừa định uống thì đã bị người khác chặn tay lại: "Đại minh tinh, lát nữa cậu còn phải lái xe, không được uống rượu đâu."

Lệ Thâm nhíu mày càng thêm chặt, anh im lặng một lúc rồi đặt cốc bia xuống. Ngô Miện kéo cái ghế bên cạnh ra và ngồi xuống, nói với người pha chế: "Lấy cho anh ta ly nước lọc."

"Tôi muốn soda." Lệ Thâm nói.

Ngô Miện mỉm cười, nhìn anh ta nói: "Bây giờ cậu chưa đủ giận à? Còn muốn uống soda?"

Ánh mắt sâu thẳm của Lệ Thâm lặng lẽ quét qua, Ngô Miện tựa như đầu hàng mà nói: "Cho cậu ta một ly soda, đừng pha thêm rượu."

Soda mà Lệ Thâm yêu cầu rất nhanh được bưng ra, anh ta một hơi uống cạn ly, như là đang cố trút đi thứ gì đó. Ngô Miện chờ anh đặt ly xuống mới cười hỏi: "Đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?"

Lệ Thâm không trả lời, Ngô Miện không có ý định buông tha anh ấy: "Có chuyện gì với cậu vậy? Cậu và Dư tiểu thư đã biết nhau từ trước rồi đúng không?"

Mười ngón tay của Lệ Thâm đan vào nhau, dựa vào quầy bar, âm thầm cười nhạo một tiếng.

Anh và Dư tiểu thư đâu chỉ là quen biết, mà anh còn là bạn trai cũ của cô ấy.

Chương 4: Lần đầu gặp gỡ

Dư Vãn và Lệ Thâm quen biết nhau vào kì nghỉ hè đại học năm ba của Lệ Thâm.

Dư Vãn là người thành phố C, đại học cũng học ở thành phố C, bởi vì cô học ngành tài chính, sau khi học xong năm bốn đại học, mẹ cô sắp xếp cho cô đi thực tập ở công ty của bạn mình. Mẹ cô lúc nào cũng vậy, thích thu xếp toàn bộ mọi thứ thay cô, học ngành này, công việc tương lai cũng như thế này.

Dư Vãn thực tập tại công ty mẹ mình sắp xếp được nửa năm, sau khi hoàn thành năm học cuối của đại học, cô lấy bằng tốt nghiệp mà không nói một lời nào rồi đến thành phố A kiếm sống. Đây là lần đầu tiên cô chống lại mẹ mình sau nhiều năm như vậy, nó vừa hồi hộp vừa kích thích, lại có một loại vui sướng không thể thốt nên lời.

Sau khi mẹ của Dư Vãn biết cô tới thành phố A, bà chỉ cằn nhằn một ngày, hôm sau liền bình tĩnh lại. Bà tự cảm thấy bản thân mình rất hiểu Dư Vãn, từ nhỏ đến lớn Dư Vãn chưa từng gặp phải vất vả, bây giờ một mình đi tới thành phố A, đụng phải những rắc rối trong xã hội rồi sẽ biết gia đình là tốt nhất.

Dự đoán của bà ấy không sai, quả thật Dư Vãn đã gặp rất nhiều khó khăn ở thành phố A, nhưng điều duy nhất bà không ngờ tới là, Dư Vãn gặp Lệ Thâm.

Mà Lệ Thâm là một người có thể biến mọi cay đắng của Dư Vãn thành ngọt ngào.

Ngày gặp gỡ Lệ Thâm, là một ngày nắng chói chang cuối tháng tám. Dư Vãn đến thành phố A đã được hai tháng mà vẫn chưa tìm được công việc phù hợp, tiền mang theo cũng tiêu gần hết. Để ứng phó với tình huống khẩn cấp, cô tìm một việc làm vào kì nghỉ hè trước.

Nội dung của công việc tương đối đơn giản. Đó là đến các trường đại học và cao đẳng để giới thiệu các gói điện thoại cho sinh viên mới, tiện thể bán điện thoại di động và máy tính bảng. Nhiệm vụ quan trọng nhất là mỗi ngày phải lôi kéo được ít nhất hai mươi người theo dõi trang WeChat của bọn họ.

Dư Vãn được phân tới Trường Đại học Âm nhạc Thành phố A. Hiện tại trường học vẫn chưa chính thức khai giảng, nhưng đã có từng tốp học sinh tới trường báo danh. Dư Vãn không ghét công việc quảng cáo, chẳng qua thời tiết quá nóng bức, gian hàng nhỏ mà bọn họ dựng trở nên vô dụng dưới cái nóng gay gắt kia. Nhiều lần Dư Vãn cảm thấy mình nóng đến mức muốn xỉu, nhưng hôm nay thì khác.

Không phải vì thời tiết hôm nay mát mẻ, mà hôm nay trên sân bóng rổ có một đám nam sinh chơi bóng rổ.

Bọn họ mặc áo cọc tay và quần lửng, mặc sức mà chạy trên sân, mồ hôi tuôn như mưa, tỏa sáng đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Dư Vãn mới rời khỏi trường đại học không lâu, nhưng trong nửa năm thực tập ở công ty, cô toàn nhìn thấy những người đàn trung niên béo mập. Lại lần nữa được nhìn thấy cơ thể trẻ tuổi đầy sức sống như thế, cô cảm thấy thanh thiếu niên thật sự tốt hơn rất nhiều.

Đặc biệt là người mặc áo số mười, chắc hẳn là cậu ta rất nổi tiếng trong trường. Trời nóng như thế mà lại có rất nhiều nữ sinh đến xem cậu chơi bóng.

Cô loáng thoáng nghe được họ gọi cậu ta là Lệ Thâm.

Vẻ đẹp của các chàng trai khiến cô tạm thời quên đi cái nóng của thời tiết, mà trái bóng đang được các nam sinh dốc hết sức tranh giành bỗng bay tới khán đài. Nữ sinh đứng gần sân bóng có vẻ là thường xuyên tới xem đánh bóng rổ, đã rất quen thuộc với cảnh bóng rổ bay lung tung khắp nơi, cô ấy cực kì bình tĩnh mà đập mạnh vào trái bóng vừa bay tới, làm bóng rổ chuyển hướng.

Dư Vãn cảm thấy vị nữ hiệp này quá ngầu, lại cảm thấy cô ấy làm như vậy chẳng phải là sẽ bỏ lỡ cơ hội tới gần các nam sinh sao.

Vừa nghĩ đến đây, trên mặt Dư Vãn bỗng trở nên đau đớn, bóng rổ được nữ hiệp đánh bay không nghiêng không lệch mà đập thẳng vào mặt cô.

Dư Vãn: "..."

Đến khi bóng rổ lăn xuống từ trên người cô, nước mắt cô cũng tràn ra, mũi đỏ cả lên.

Các nam sinh trên sân bóng cũng dừng lại, bọn họ trao đổi một lát rồi phái tuyển thủ số mười đẹp trai nhất đi tới xin lỗi Dư Vãn. Xuyên qua tầm mắt mơ hồ, Dư Vãn thấy một nam sinh chạy tới trước mặt mình, trên tay còn cầm một hộp khăn giấy: "Xin lỗi, thực xin lỗi, bạn có sao không? Có cần mình đưa bạn tới phòng y tế không?"

Tuy mặt Dư Vãn còn đau, nhưng vừa rồi cô lại ngây người nhìn cậu ấy, bây giờ cũng không nên trách người ta: "Tôi không sao, chỉ là nước mắt có chút không kiểm soát được."

Nước mắt như bị kích thích mà không ngừng chảy ra, nam sinh cười một tiếng, rút ra một tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô: "Có đỡ hơn chút nào chưa? Cũng may không chảy máu."

Dư Vãn không nghĩ tới cậu ta sẽ lau nước mắt giúp mình, ngẩn người một hồi rồi nhanh chóng đoạt lấy khăn giấy trong tay cậu: "Cảm, cảm ơn, tôi sẽ tự lau."

Sau khi lau sạch nước mắt, Dư Vãn mới phát hiện người nói chuyện với mình là nam sinh áo số mười được các nữ sinh gọi là Lệ Thâm.

Cậu ta thực sự rất đẹp trai, cả người còn toát ra hơi thở trẻ trung của thiếu niên, trên mái tóc đen dính vài giọt mồ hôi, phản chiếu ánh nắng mặt trời.

Lệ Thâm quan sát cô vài lần, xác nhận với cô: "Thật sự không sao chứ?"

Ánh mắt của cậu khiến Dư Vãn bối rối, cô đã lâu không nói chuyện với nam sinh đẹp trai như vậy, khoảng cách này làm cô dần lo lắng: "Tôi thật sự không sao, cậu mau trở lại chơi bóng tiếp đi."

Lệ Thâm nói xin lỗi với cô lần nữa rồi chạy về sân bóng, các chàng trai nhanh chóng bắt đầu tiếp tục thi đấu. Trong tay Dư Vãn cầm khăn giấy cậu ta để lại, đầu ngón tay không khỏi nóng lên, cô nghĩ chắc là do thời tiết quá nóng.

Trận đấu cuối cùng cũng kết thúc với chiến thắng của đội Lệ Thâm. Bọn họ dọn đồ xong, hẹn nhau tới nhà tắm để tắm. Nam sinh nhiều chuyện không thua gì nữ sinh, đặc biệt là chủ đề liên quan đến con gái.

"Nữ sinh vừa rồi bị bóng rổ đập trúng là tới đây làm việc hè à?"

"Chắc là vậy, nhìn cô ấy cũng xấp xỉ tụi mình."

"Lệ Thâm, vừa nãy cô ấy không xin số điện thoại của cậu sao?"Lệ Thâm đứng dưới vòi sen, vừa tắm vừa nói: "Mấy cậu nghĩ nhiều quá."

Các đồng đội nháo nhào lên: "Loại chuyện này cũng không phải chưa từng xảy ra, đúng không Trúc Can?"

Trúc Can lầm bầm vài tiếng: "Ngày nào cũng có người xin số điện thoại cậu ta, tớ muốn bán số điện thoại của cậu ấy, chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền."

Mọi người cười ồ lên, giọng nói của Trúc Can lại vang lên lần nữa: "Nhưng mà Lệ Thâm, cậu không xin số điện thoại của cô ấy sao? Tớ thấy cô ấy trông hơi giống người chơi cello mà cậu thích, tên gì ấy nhỉ? Lily?"

Lệ Thâm ghét bỏ mà sửa lại: "Là Cicely."

Trúc Can: "Đúng vậy, là Lily."

Lệ Thâm: "..."

"Trúc Can, Lily nào đó, Lệ Thâm vẫn luôn không quen bạn gái là do có người mình thích ư?"

Trúc Can cao giọng: "Các cậu không biết sao? Đó là một tay cello nữ ở nước ngoài, Lệ Thâm của chúng ta rất thích nghe những bài hát của cô ấy."

"Ha ha, thì ra Lệ Thâm cũng có thần tượng à?"

Lệ Thâm: "Người ta không phải thần tượng, là tay đàn cello."

Trúc Can hùa theo: "Đúng đúng, anh Thâm của chúng ta yêu thích cô ấy vì tài năng âm nhạc cao siêu. Vậy còn cô gái chiều nay thì sao, tớ còn thấy cậu lau nước mắt cho người ta."

Lệ Thâm xoay người lườm cậu ta: "Cũng không biết là ai đánh bóng rổ bay ra ngoài."

Kẻ cầm đầu Trúc Can lập tức biện minh: "Là do nữ hiệp ở khán đài mà!"

Tất cả nam sinh trong nhà tắm đều nhìn cậu ta với ánh mắt như đang nói "Không biết xấu hổ".

Buổi tối trước khi ngủ, Lệ Thâm lấy một đĩa nhạc mở nghe, Trúc Can thấy cậu đeo tai nghe ngồi xuống, lập tức cười bỉ ổi: "Lại nghe nhạc của Lily à?"

"Cicely." Lệ Thâm chẳng thèm nhìn cậu ta.
Da mặt của Trúc Can rất dày, loại phản ứng làm lơ này hoàn toàn không đả động gì đến cậu. Cậu ta chỉ vào ảnh bìa đĩa nhạc và nói với Lệ Thâm: "Thật sự có hơi giống Lily trên sân bóng hôm nay, phải không?"

Lệ Thâm nhìn lướt qua, hình như có hơi giống...

Trúc Can nói tiếp: "Thực ra gu của một người thường rất ổn định, hay thích phải người cùng loại hình, tựa như cái cô..."

"Cicely." Lệ Thâm thốt lên một cái tên trước khi cậu ta nói xong.

Trúc Can tạm ngừng một chút, rồi thản nhiên nói: "Cậu biết là được, giống như ba người bạn trai cô ấy từng quen đều cực kỳ giống nhau đó?"

Lệ Thâm không nói, quả thực là Cicely vẫn luôn thích kiểu người đàn ông kia. Nhưng mà cậu không quá để ý điều này, cậu thích âm nhạc của cô ấy, còn về bạn trai của cô ấy thì không có chút hứng thú.

"Vậy nên tớ coi trọng Lily trên sân bóng hôm nay lắm nha!"

Lệ Thâm: "..."

Cậu tắt nhạc rồi lên giường ngủ.

Ngày hôm sau, cậu cùng các đồng đội tới sân bóng rổ chơi bóng. Trúc Can vừa ôm bóng rổ đi tới, kinh ngạc la ầm lên với Lệ Thâm: "Lệ Thâm, Lily lại tới xem cậu chơi bóng!"

Lệ Thâm: "..."

Cậu ta bị ngu đúng không?

Ánh mắt vô ý thức chuyển hướng về phía sạp hàng nhỏ màu cam, nữ sinh với mái tóc dài vẫn đứng nguyên vị trí ngày hôm qua. Cô mặc một chiếc áo thun đồng phục của công ty, khi thấy cậu nhìn qua, liền ra vẻ tự nhiên quay đầu.

Lệ Thâm cười một tiếng và xoay đầu lại.

Hôm nay khi Dư Vãn xem thi đấu, cô cố ý đứng xa hơn một chút, sợ bóng rổ lại đến thăm mặt mình lần nữa. Tuyển thủ mặc áo số mười vẫn giữ nguyên phong độ, thậm chí còn chơi tốt hơn ngày hôm qua, khiến cho rất nhiều nữ sinh thét chói tai.

Ôi, thanh xuân.

Trái tim bị công việc làm tan vỡ của Dư Vãn dần dần tràn đầy sức sống.

Đội chiến thắng hôm nay vẫn là đội của Lệ Thâm, Dư Vãn đoán rằng có lẽ ngày mai đối phương sẽ không đánh bóng rổ cùng bọn họ nữa. Chơi bóng xong, mọi người đều bắt đầu dọn đồ, Dư Vãn đứng xem lâu như vậy cũng quay trở về gian hàng nhỏ của cô, chuẩn bị tập trung làm việc.

Một lát sau, một bóng người đi tới gần cô, cô theo bản năng mà mở miệng đẩy mạnh tiêu thụ: "Bạn học, hãy xem thử các gói mới của chúng tôi, theo dõi trang chủ sẽ còn có rất nhiều ưu đãi hoạt động đó nha."

Người đối diện cười khúc khích, như là khảy vào sợi dây cung trong không khí, hơi thở tươi mát ập tới trước mặt: "Theo dõi trang chủ của các cô có ưu đãi gì vậy? Tặng tiền điện thoại sao?"

Dư Vãn ngơ ngác nhìn tuyển thủ áo số mười trước mặt, nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Không chỉ tặng tiền điện thoại định kỳ, mà còn có rất nhiều hoạt động khác, mua điện thoại mới cũng có ưu đãi." Cô cầm lấy tờ rơi trên bàn, chỉ vào mã QR trên giấy: "Quét mã QR này là có thể tự động theo dõi trang chủ."

Cuối cùng cô cũng nhớ tới, cô vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ lôi kéo hai mươi người một ngày.

Lệ Thâm vô cùng thẳng thắn, lấy di động quét mã QR của cô, theo dõi trang chủ. Dư Vãn cảm ơn hai tiếng rồi hỏi: "Bạn của cậu có muốn theo dõi luôn hay không?"

Lệ Thâm ngẩn người, sau đó cười phá lên. Đôi tai của Dư Vãn dần đỏ lên dưới tiếng cười của cậu ta, cô... cũng là vì công việc thôi mà!

Lại không ngờ Lệ Thâm thật sự kêu bạn bè của mình tới, từng người quét mã QR, sau khi Trúc Can quét xong còn hỏi: "Lily, bạn thấy chúng tôi nhiệt tình như thế, vậy cho mình quét mã QR WeChat cá nhân của bạn một cái đi."

"Hả?" Dư Vãn hơi bối rối, Lily là ai?

"Bạn đừng để ý tới cậu ta, đầu óc của cậu ta không được bình thường cho lắm." Lệ Thâm đẩy Trúc Can ra sau, gõ một cái vào mã QR rồi mỉm cười nói với Dư Vãn: "Có qua có lại, bạn cũng quét mã QR của mình đi."

Tác giả có lời muốn nói: Chuyện quá khứ của nữ chính và nam chính sẽ dùng cách này xen kẽ với chính văn, sẽ không viết ngoại truyện và tiền truyện riêng, chiếm khoảng mười chương~

Chương 5: Vướng mắc

Mã QR lúc ấy Lệ Thâm đưa cho Dư Vãn là mã QR WeChat của anh, Dư Vãn ngớ ngẩn quét ngay. Nghĩ đến đây, Lệ Thâm vô ý thức câu môi, đến khi nhận ra ý cười trên mặt mình, anh nhanh chóng che giấu cảm xúc, đứng dậy từ bên quầy bar: "Ngày mai tôi còn có lịch quay, tôi về trước."

Ngô Miện đáp: "Ừ, cậu lái xe cẩn thận một chút."

"Biết rồi." Lệ Thâm bước ra khỏi đại sảnh tiệc cưới mà không quay đầu lại.

Dư Vãn bận rộn tới rạng sáng mới bắt xe về nhà. Sau bữa tiệc, cả người cô mệt mỏi rã rời, điều tồi tệ nhất là dạ dày cô cũng đau âm ỉ.

Dạ dày của Dư Vãn không được khỏe từ nhỏ, rất dễ bị đau khi ăn kem, tối nay tâm trạng cô vốn căng thẳng, lại ăn kem khi bụng đói nên báo ứng rất nhanh đã đến.

Cô tìm thuốc dạ dày thường dùng và uống cùng nước ấm. Thuốc rất nhanh có hiệu quả, cảm giác khó chịu từ dạ dày dần biến mất, nhưng Dư Vãn vẫn còn rất tỉnh táo, không buồn ngủ chút nào. Trên đường trở về cô đã tìm đọc tin tức về Lệ Thâm, đúng là anh ta từng đi lính hai năm. Trong trang thông tin của anh ta viết "Lệ Thâm, tốt nghiệp Trường đại học Âm nhạc Thành phố A, nhập ngũ hai năm lúc đang học đại học, sau khi xuất ngũ tham gia cuộc thi hát <Âm Thanh Của Thiên Đường> và giành được giải quán quân, nổi tiếng ngay sau đó".

Mọi chi tiết về Lệ Thâm trong bữa tiệc đều bị phóng to và chạy chậm, liên tục tái hiện trong đầu cô. Dư Vãn trằn trọc không ngủ được, bực dọc bò dậy, lục lọi từ chiếc va li chưa sắp xếp xong và lấy ra một hộp thuốc lá dành cho nữ giới chưa xé tem.

Hộp có màu hồng ưa thích của thiếu nữ, hương vị cũng là vị dâu tây nhẹ nhàng tinh tế, Dư Vãn chỉ dùng loại nhãn hiệu thuốc lá này.

Dư Vãn đi ra ban công châm thuốc, chậm rãi hít một hơi. Cô học hút thuốc vào năm ba trung học. Bởi vì mẹ cô cực kỳ áp đặt, khiến áp lực của cô đạt tới cực hạn, cần phải tìm một thứ nào đó để giải tỏa. Vì thế cô chọn hút thuốc.

Dư Vãn cảm thấy mình rất nhút nhát, không dám trực tiếp chống lại mẹ mình nên chỉ có thể thể hiện sự bất mãn của mình thông qua việc hút thuốc, hút xong còn không dám để mẹ cô biết.

Sau đó, cô gặp Lệ Thâm, Lệ Thâm cũng không thích cô hút thuốc, tận tình khuyên cô hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, còn tìm một đống hình về bệnh phổi khiến cô cảm thấy ghê tởm.

Dư Vãn vốn chỉ thỉnh thoảng hút vài hơi, Lệ Thâm không thích điều đó nên cô cũng dần ít hút hơn. Hút hết hẳn một điếu thuốc đã là chuyện bao lâu rồi?

Bên ngoài cửa sổ rất yên tĩnh, bóng tối bao trùm khắp nơi, chỉ có ánh sáng của dãy đèn vây quanh hồ nước từ phía công viên Lệ Trạch chiếu tới. Dư Vãn mới hút được một nửa điếu thuốc đã châm tắt rồi trở lại phòng.

Cả đêm này cô ngủ không yên ổn, nhưng có người còn không yên ổn hơn cả cô.

Chẳng hạn như Lệ Thâm được lên hot search sáng hôm nay.

"Dư Vãn, Dư Vãn!" Triệu Hân mang giày cao gót giẫm trên sàn, xoay ghế văn phòng về hướng Dư Vãn: "Cô nhanh lên Weibo, tin tức Lệ Thâm gặp tai nạn giao thông đã lên hot search!"

Dư Vãn sửng sốt, nhanh chóng mở Weibo: "Chuyện gì đã xảy ra? Có nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng, chỉ là đâm xe thẳng vào cây, người không bị sao."

Dư Vãn cau mày: "Chẳng lẽ anh ta say rượu lái xe ư?"

Trong tiệc cưới tối hôm qua chắc hẳn là cũng uống mấy ngụm.

"Không có!" Triệu Hân lập tức biện minh thay thần tượng: "Anh ấy không phải là người như thế! Trên báo có viết, Lệ Thâm đã làm xét nghiệm nồng độ cồn, kết quả không uống rượu!"

Uống rượu và không uống rượu đối với nghệ sĩ mà nói đó là hai loại tin tức, cái sau chỉ là tai nạn giao thông, cái trước chính là tin tức pháp luật.

Dư Vãn vừa buông lo lắng, một câu hỏi khác lại nảy lên: Nếu không uống rượu thì tại sao lại đâm thẳng vào cây?

Người đại diện của Lệ Thâm là Trì Lộ cũng đang tự hỏi về vấn đề này. Khi cô đang say giấc thì đột nhiên nhận được cuộc gọi của Lệ Thâm từ đồn cảnh sát, khiến cô sợ tới mức tỉnh ngủ, vất vả đến đón người về, mà anh ta chẳng nói gì.

Trì Lộ muốn để anh bình tĩnh lại nên đi nấu cơm cho anh trước, vừa mới bưng đồ ăn lên bàn thì thấy anh dựa vào ghế sô pha, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc nhãn hiệu dành cho phụ nữ.

Điếu thuốc cũng không được châm lửa, nhưng Trì Lộ vẫn cau mày, buông chén đi qua: "Cậu bị sao vậy, không phải đã nói là không thể hút thuốc sao? Cậu còn cần giọng nói của mình hay không?"

Cô vươn tay muốn cầm lấy điếu thuốc trong miệng Lệ Thâm, lại bị anh nghiêng đầu né tránh: "Tôi chỉ ngậm, không có hút."

Trì Lộ châm chọc: "Lời này và tôi chỉ cọ cọ, không đi vào, có gì khác nhau không?"

Lệ Thâm: "..."Anh rút điếu thuốc ra khỏi miệng, nhét vào hộp màu hồng trên bàn.

Trì Lộ cúi đầu nhìn hộp thuốc. Ngày đầu tiên cô gặp Lệ Thâm đã thấy cậu ta mang theo loại hộp thuốc lá này trên người. Không có gì đáng ngạc nhiên khi đàn ông hút thuốc, nhiều người trong giới giải trí cũng hút, nhưng hộp thuốc lá này là loại dành cho phái nữ, còn là loại màu hồng phấn chuyên dành cho nữ giới, hương dâu tây. Mà cậu ta chỉ chấp nhất với loại thuốc lá này.

Đúng như lời anh ấy nói, anh không làm gì ngoài việc ngậm, không châm lửa, ít nhất vẫn chưa bị Trì Lộ bắt tại trận.

Lệ Thâm bỏ điếu thuốc xuống, Trì Lộ không nhắc lại điều này nữa, cô nhìn anh và hỏi về vụ tai nạn giao thông: "Tóm lại là tại sao cậu lại đâm vào cây?"

Lần này Lệ Thâm không im lặng, anh khịt mũi và nói: "Không cẩn thận."

Cũng không phải chỉ là không cẩn thận à, không cẩn thận thì sao sau khi rời khỏi hội trường tiệc cưới đầu óc anh đều nghĩ về Dư Vãn?

Trì Lộ mím môi, cô theo Lệ Thâm mới nửa năm nhưng cũng đủ biết rõ tính tình của cậu ấy. Biết rằng sẽ không hỏi được gì từ miệng cậu ta, cô khôn khéo không tiếp tục hỏi: "May là cậu không sao, cậu cũng không uống rượu, bằng không thì hôm nay hot search lại ồn ào. Hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm, cậu không cần đóng góp thêm thông tin cho phóng viên."

"Đã biết, không phải chị đã nói phải đến buổi tập ở đài truyền hình vào buổi chiều sao?"

Trì Lộ mỉm cười nhìn anh: "Hóa ra cậu còn nhớ rõ à? Nếu cậu đâm thành có nguy hiểm tới tính mạng, thì cũng không cần tham gia buổi hòa nhạc đêm giao thừa năm nay."

"Không nghiêm trọng lắm." Lệ Thâm cầm đũa và ngồi xuống bàn ăn sáng. Trì Lộ bàn giao lịch trình ngày hôm nay cho anh rồi gọi trợ lý của Lệ Thâm tới, còn mình đi giải quyết công việc khác. Trên đường rời đi, cô gọi điện cho Ngô Miện.

Cô vừa nhấn gọi không lâu thì đã được người nhấc máy, giọng Ngô Miện vang lên: "Chị Trì gọi cho tôi có chuyện gì? Tôi không có chút liên quan nào đến vụ tông xe của Lệ Thâm hết."

"Tôi không hỏi cậu điều này." Trì Lộ nói: "Tối hôm qua đã có chuyện gì xảy ra với Lệ Thâm vậy?"

Ngô Miện an tĩnh một hồi rồi mới nói: "Cũng không có gì to tát, chỉ là trong bữa tiệc gặp phải một người trong công ty của tổng giám đốc Ngụy, tên là Dư Vãn."

"Dư Vãn?"

"Thế nào, chị biết người này à?"

"Không quen biết, cứ vậy đi, tạm biệt." Trì Lộ nói xong liền ngắt điện thoại. Cho đến khi chiếc xe cua qua ngã tư phía trước, Trì Lộ vẫn còn nhíu chặt lông mày.

Cô thực sự không biết người tên Dư Vãn này, nhưng trước kia từng nghe Lệ Thâm kêu cái tên "Vãn Vãn" trong lúc cậu ta ngủ say.Trì Lộ mơ hồ phát hiện, trong lòng Lệ Thâm có một người phụ nữ, cô không biết người kia có phải là vị tên Dư Vãn này không, nhưng nếu đó là sự thật, cô không thể để cô ta tới gần Lệ Thâm bởi sức ảnh hưởng của cô ta đối với cậu ấy quá lớn.

Dư Vãn không biết mình đã bị người đại diện của Lệ Thâm đưa vào sổ đen, lúc này cô đang thảo luận với Chu Hiểu Ninh nồi lẩu tối nay nên ăn cùng cái gì.

Hôm nay là ngày cuối năm, kẻ cuồng tăng ca Chu Hiểu Ninh này cũng chịu xin nghỉ, hẹn Dư Vãn đi ăn lẩu. Dư Vãn nghĩ mình vẫn chưa đãi tiệc tân gia nên quyết định ăn lẩu tại nhà: "Nhà tớ có bếp điện từ mới mua, lò nướng thịt cũng có, chỉ cần mua thêm chút đồ ăn thì muốn nấu gì cũng được hết."

"Được thôi, sau khi tan làm tớ đi mua ngay."

Dư Vãn cười nói: "Không cần, tớ đã nói là tớ mời, đồ ăn cứ để tớ mua, cậu phụ trách đến ăn là được."

"Ha ha, vậy cậu mua đồ ăn, tớ mua rượu."

"Đừng." Dư Vãn vội ngăn cản: "Tối qua tớ mới bị đau dạ dày, hôm nay không thể uống."

Chu Hiểu Ninh nhíu mày: "Cậu bị sao vậy? Có phải đã ăn bậy bạ cái gì trong tiệc cưới đêm qua không?"

Cô và Dư Vãn là bạn cùng phòng thời đại học, biết rõ dạ dày của cô ấy không tốt, ăn phải đồ lạnh là bị đau ngay.

Dư Vãn dấu diếm nói: "Không có, chỉ là hơi mệt, tối nay chúng ta uống sữa bò đi!"

"... Cũng được, tối gặp."

Sau khi cúp điện thoại, Dư Vãn lại nghĩ tới lời nhắc nhở của Lệ Thâm tối hôm qua, không được ăn kem.

Cô không thể không nghĩ, đây là Lệ Thâm còn quan tâm cô, chỉ là tối hôm qua khi đối mặt với cô, anh ta bình tĩnh như thế, không có làm lơ cũng không mỉa mai, giống như... đã hoàn toàn buông tay.

Dư Vãn tự cười giễu, trở về chỗ ngồi tiếp tục làm việc.

Hôm nay Ngụy Thiệu cho bọn họ tan làm sớm, còn cho nghỉ một ngày nhân dịp Tết Nguyên Đán, Dư Vãn cảm thấy rằng mình đã bị nhà tư bản bóc lột trong thời gian dài, có vậy mà cũng rất cảm động. Cô mua xong thức ăn rồi về tới nhà, vừa chuẩn bị đồng thời đợi Chu Hiểu Ninh tới.

Hơn bảy giờ Chu Hiểu Ninh mới tới, còn mang theo rất nhiều đồ ăn cho Dư Vãn. Dư Vãn thấy cô ấy đến, cảm xúc tiêu cực trong lòng cũng vơi đi rất nhiều. Trong đêm giao thừa có bạn thân ở cạnh bên ăn ăn uống uống, tán dóc đủ thứ thì còn cần đàn ông làm gì.

Đêm giao thừa đương nhiên sẽ có các chương trình đặc biệt được chiếu trên TV, mấy năm trước Dư Vãn đều xem đài ABA, năm nay cô vẫn không thay đổi.

Trong TV, các ca sĩ luân phiên nhau lên sân khấu biểu diễn, Dư Vãn và Chu Hiểu Ninh cũng không nghe kỹ, xem tiếng hát của bọn họ như nhạc nền cho cuộc trò chuyện của hai người, cho đến khi người dẫn chương trình hét to hai chữ: "Lệ Thâm!"

"Phụt, khụ khụ..A." Chu Hiểu Ninh bị sặc sữa bò trong miệng, cô vội vàng tìm điều khiển từ xa định đổi kênh.

Dư Vãn ngồi đối diện cô, chậm rãi ăn một miếng thịt bò rồi nói: "Cậu không cần gấp, hôm qua tớ đã gặp anh ta."

Chu Hiểu Ninh ngạc nhiên, dò xét hỏi: "Gặp ở đâu? Trên mạng?"

Dư Vãn đáp: "Trong tiệc cưới của giám đốc Quách Đóng."

"..."

Chu Hiểu Ninh không biết nên nói gì lúc này, chuyện của Dư Vãn và Lệ thâm, cô biết rõ từ đầu đến đuôi, từ khi Lệ Thâm tham gia cuộc thi "Âm Thanh Của Thiên Đường", cô biết ngay Dư Vãn sắp gặp xui xẻo.

Cả hai đột nhiên im lặng, ngược lại khiến cho âm thanh từ TV càng to hơn. Lệ Thâm bước ra sân khấu dưới tiếng hét của hàng ngàn fans nữ. Dư Vãn không thể nói rõ tâm trạng của mình là thế nào, cuối cùng anh ấy cũng bước lên sân khấu mà anh hằng ao ước.

Suy cho cùng anh đã không còn là chàng trai chỉ hát cho một mình cô nghe nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau