NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 96 - Chương 100

Chương 96

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Trên đường đi, Nam Sơn thấy Cố Thăng rầu rĩ không vui thì biết là anh đang lo lắng bố mẹ cô không thích mình.

Nam Sơn an ủi:

- Anh yên tâm đi, chắc chắn bố mẹ em sẽ thích anh mà.

Cố Thăng cười khổ:

- Ba em còn nhớ anh kìa.

Anh nghiêng đầu nhìn cô:

- Còn mấy ngày nữa mới đến mồng tám tháng tám, anh phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn mới được.

- Được.

Nam Sơn cứ thấy cái kế sách vẹn toàn của Cố Thăng chẳng đáng tin.



Hai người ăn cơm xong rồi cùng đi bộ một chút cho tiêu.

Sau đó Cố Thăng đưa Nam Sơn về cửa tiểu khu của cô.

Lúc sắp xuống xe, Nam Sơn nói:

- Vào nhà em ngồi một chút không?

Cố Thăng đặt hờ tay trên tay lái, ngẫm nghĩ hai giây rồi từ chối:

- Không được, đột nhiên anh nhớ ra mình còn việc chưa làm.

Nam Sơn cười cong cong đôi mắt, rồi mở cửa xe ra, nói lời tạm biệt với anh:

- Mai đến công ty gặp.

- Không, mai gặp ở cửa tiểu khu của em.

Cố Thăng nhìn cô rồi nói:

- Anh muốn tới đón bạn gái anh đi làm.

Nam Sơn cười gật đầu:

- Được.

Cô xuống xe, đóng cửa lại rồi vẫy tay tạm biệt Cố Thăng, sau đó nhìn anh lái xe đi khuất.

Cô đi vào tiểu khu, bước chân hoan hỉ, miệng khẽ hát vang, tâm tình vui vẻ.



Cố Thăng vừa về đến nhà bèn lao ngay vào thư phòng, bật máy tính lên rồi đăng nhập tài khoản diễn đàn vẫn hay dùng.

Chỉ một lats sau, một post xin giúp đỡ xuất hiện trên trang chủ với tiêu đề: Mẹ vợ tương lai chê mình giàu quá, không đáng tin

thì phải làm sao bây giờ?

[Thóc Gạo Thiệt Vất Vả]: Hờ hờ, chủ thớt khoe giàu hả!

[Cánh Gà Coca ăn ngon không]: Rốt cuộc chủ thớt giàu chừng nào?

Cố Thăng trả lời thật thà: Không khoe giàu, mẹ vợ bảo môn đăng hộ đối rất quan trọng. Hiện tại thì nhà tui giàu nhất thành phố

tui đang sống, còn sau này không biết.

[Thóc Gạo Thiệt Vất Vả]: Không tin (móc mũi)

[Oxi Oxi]: +1

[Lặng Lẽ]: +10086

Sau khi đề tài bị một đống comment lái đi thì lại có người đánh lái vòng về:

[Thẩm Mỹ Viện Hoa Dung]: Nếu chủ thớt thấy tui nói đúng thì nghe tui, tui đảm bảo mẹ vợ tương lai của thớt sẽ thích thớt ngay.

Cố Thăng vội vàng gửi tin: Nói mau!!!

[Thẩm Mỹ Viện Hoa Dung]: Có phải mặt mũi thớt xấu lắm không? Thớt đừng vội phủ nhận. Tui cảm thấy thực ra mẹ vợ thớt chê

thớt xấu mà không muốn nói thẳng thôi. Đừng tự ti, đừng đau lòng, hoan nghênh đến Thẩm mỹ viện Hoa Dung, anh có đẹp trai

hay không là do chính anh quyết định. Trở thành kẻ vạn nhân mê không còn là mộng tưởng: Điện thoại liên hệ xxxxx

Cố Thăng bất đắc dĩ: …Tuy không muốn thừa nhận, nhưng tui vĩ đại như vậy đó. Ở thành phố tui đang sống, dung mạo tui có thể

vào thẳng TOP3, không ít người muốn sửa mặt cho giống như tui đó.

[Oxi Oxi]: +1

[Lặng Lẽ]: +1

[Chủ post]: Thôi mọi người đừng comt nữa, chủ đề này dừng ở đây đi.

Cố Thăng buông điện thoại xuống rồi nhún vai một cái. Xem ra không tìm được thông tin gì có ích trên diễn đàn rồi.



Trước khi đi ngủ, Cố Thăng không nhịn được, lại xem bài post của mình lần nữa.

Không ngờ nó đã bay tuốt lên tận đầu trang, bên cạnh lại còn có chữ HOT to đùng.

Anh giật nảy cả mình. Rốt cuộc trong lúc anh vắng mặt đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Cố Thăng mở post ra thì phát hiện sau khi anh đi không lâu đã có người comment tiếp.

[Vì Sao Hoa Lại Đỏ Như Vậy]: Có lẽ chủ thớt không nói dối đâu, tui muốn biết chủ thớt là ai quá.

[Cháo]: Ai?!

[Vì Sao Hoa Lại Đỏ Như Vậy]: GH ở thành phố N có vẻ rất phù hợp với điều kiện kia nha.

GH chính là chữ viết tắt của Cố Hằng, Cố Thăng liếc một cái là ra ngay.

Cố Thăng: Bậy nào, rõ ràng tui đẹp trai hơn Cố Hằng mà.

Anh kéo xuống tiếp.

[Nước Cơm]: À… thì ra là anh ta, đúng là phù hợp thật. Đáng tiếc là kẹt sỉ quá!

[Vì Sao Hoa Lại Đỏ Như Vậy]: Ha ha ha, chủ thớt có còn ở đó không? Tui biết mấu chốt nằm ở đâu rồi, không phải mẹ vợ anh chê

anh giàu đâu, mà là chê anh đã giàu còn keo kiệt, không đáng tin cậy đó!

[Cỏ Đuôi Chuột]: Tui nghĩ chủ thớt bị nhận ra rồi thì sẽ không lộ mặt nữa đâu. Ai biết GH ở đâu không? Tui thích ngắm ảnh lắm

đó.

[Nước Cơm]: Không thành vấn đề, lần đầu tiên tui thấy cái tên này là ở trên mặt báo, tui mê ảnh liền. Lúc tui đi thu thập thông

tin về ảnh thì bị khu nhà ảnh ở dọa rét luôn.

[Đồ Ăn Ăm Ắp]: Kê ghế, đứa nào comment sau nhớ xếp hàng.

Sau đó đồng chí Nước Cơm không ngừng tiết lộ thông tin, trong quá trình đó không ít người nhảy vào bổ sung thêm thắt.

Cố Thăng kéo hết trang này đến trang khác, xem đến là hứng khởi.

Anh không nhịn được ngứa tay, bèn bổ sung thêm mấy sự tích của Cố Hằng. Dù sao ông anh cả nhà anh cũng có bao giờ lên diễn

đàn đâu. Tiện tay đổ dầu vào lửa là phát huy năng lượng tích cực!

Thế là đề tài càng ngày càng chạy theo hướng kì quái.



Đúng là Cố Hằng không lấy đâu ra thời gian để đi xem post trên diễn đàn, thế nhưng người khác thì có đó.

Sáng sớm, Cố Hằng đang đọc báo và uống café thì di động vang lên. Anh mở ra xem thì thấy Khương San share một bài post cho

mình trên wechat rồi hỏi: Là anh hả Cố Hằng?

Anh tò mò nhấp vào, vừa thấy tiêu đề đã buồn cười: Mẹ vợ chê con rể quá giàu? Làm sao có thể chứ!

Anh hiếu kì đọc tiếp thì thấy hơi chan chán, mãi đến khi tất cả mọi người đều cho rằng đó là anh và còn vui vẻ vì nhận ra anh.

Cố Hằng: … 10h20 phút anh đi ngủ từ lâu rồi, đâu ra thời gian mà đăng bài post này hả?

Đọc tiếp, Cố Hằng thấy những chuyện mình đã làm hồi trước, dù có hơi phóng đại một chút, thế nhưng cũng toàn là sự thật.

Anh không cho rằng mình thích kiếm tiền và ghét người khác động vào tiền của mình thì có gì sai.

Nhưng để Khương San nhìn thấy bài post này thì không ổn lắm.

Không đúng, anh giật mình nhận ra, post này là Khương San share cho anh mà.

Anh hít sâu một hơi rồi nhoẻn miệng cười, khoe ra một hàm răng trắng.

Đừng để anh biết đứa nào mạo danh mình post bài, đã post còn dám không thanh minh.

Cố Hằng buông điện thoại xuống rồi uống một ngụm café, phải mua thêm cho Khương San thêm mấy cái túi nữa thôi. Cố Hằng

anh không keo kiệt chút nào đâu nhé, với người anh để ý thì anh rất hào phóng đó nha.



Cây bút trong tay Cố Thăng rơi xuống đất đánh cạch một cái.

Sau khi xử lý công việc của công ty xong, Cố Thăng cầm bút viết bâng quơ, trong lòng vẫn luôn nghĩ không biết phải làm sao để

mẹ Nam thích mình.

Anh khom lưng nhặt bút lên, bỗng cái khó ló cái khôn, nghĩ ra một cách.

Lão Răng Vàng và Tiểu Mi xác định quan hệ trước anh và Nam Sơn, có lẽ Lão Răng Vàng đã gặp ba mẹ của Tiểu Mi rồi.

Hay là gọi điện cho Lão Răng Vàng tham khảo kinh nghiệm nhỉ?

Cố Thăng nghĩ là làm, bèn gọi ngay cho Lão Răng Vàng.

Không đến ba giây sau, Lão Răng Vàng đã nghe máy.

- Tiểu Thăng Thăng, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tôi thế?

- Tôi muốn hỏi kinh nghiệm một tí, giờ anh có rảnh không?

Cố Thăng ngồi thẳng lên rồi hỏi.

Lão Răng Vàng duỗi cái eo lười:

- Hôm nay tôi ở nhà, vừa mới ngủ dậy đây. Vụ gì đấy?

Cố Thăng hỏi:

- Anh gặp ba mẹ Tiểu Mi chưa?

- Gặp lâu rồi, họ vô cùng yên tâm giao Tiểu Mi cho tôi nha.

Cố Thăng tò mò:

- Làm cách nào thế?

- Cậu không bắt chước được thành công của tôi đâu.

Lão Răng Vàng cười thỏa mãn:

- Tôi vừa gặp bố vợ lần đầu là ông ấy đã chấm tôi làm con rể rồi.

- Anh làm gì vậy?

Lão Răng Vàng nói:

- Tình cờ thôi, tôi cắt ruột thừa cho bố vợ đó. Vì Tiểu Mi nói trước với tôi nên tôi chăm bố vợ cực kì chu đáo, sau đó thì không cần

nói cậu cũng biết rồi đấy. Cố Thăng: Hơi bị hâm mộ Lão Răng Vàng vì có bố vợ bị đau ruột thừa nha.

Anh vỗ đầu mình, nghĩ gì thế hả? Ba Nam mà có thuật đọc tâm thì chắc là anh càng không có cơ hội rồi.

Cố Thăng nói với Lão Răng Vàng:

- Tôi nói tình hình bên tôi cho anh, anh phân tích giúp tôi chút nha?

- Okay liền.

Anh kể ngắn gọn tình huống của mình cho Lão Răng Vàng.

Lão Răng Vàng hỏi:

- Chuyện này chẳng đơn giản quá à? Mẹ vợ cậu không thích cậu giàu quá thì cậu giả vờ mộc mạc một tí là xong chứ gì? Lúc nào

cậu gặp người nhà Nam Sơn, để họ cảm nhận được mị lực nhân cách của cậu rồi nói thật cũng không muộn.

Có lý phết!

Cố Thăng vừa nghe xong thì ngộ ra chân lý:

- Thông minh là bản chất mà ngu bất thình lình đấy mà. Giả nghèo thì dễ ợt!

- … Ờ, lúc trước cậu tự lái vào ngõ cụt, chỉ một mực muốn mẹ Nam nhận ra điều kiện tự thân của mình mà không biết điều kiện

này có thể thay đổi đó.

Cố Thăng cười nói:

- Hôm nay cảm ơn anh quá, mai tôi mời anh ăn cơm.

Đúng lúc này thì thư kí Ôn gõ cửa rồi bước vào.

- Bên này tôi có việc tí, cúp trước nhé.

- Ừ.

Thư kí Ôn đứng một bên chờ, thấy anh cúp máy rồi mới đưa tài liệu cho anh. Cô nói:

- Giám đốc Cố, đây là quà trung thu năm nay công ty mình phát cho nhân viên, anh xem thử nhé.

Cố Thăng lật ra xem đại khái, cũng không khác năm ngoái cho lắm.

Anh nói:

- Cứ thế đi.

- Vâng.

Thư kí Ôn cầm tài liệu lên rồi nói:

- Tôi ra ngoài đây.

Cố Thăng gật đầu, lúc thư kí Ôn đặt tay lên nắm cửa thì anh đột nhiên gọi giật lại:

- Từ từ.

Thư kí Ôn quay đầu lại nhìn anh với ánh mắt hỏi ý.

Cố Thăng hắng giọng một cái:

- Thêm một thứ vào đi.



Hằng năm OSS đều phát quà trước trung thu mười ngày, năm nay cũng không ngoại lệ.

Nửa tiếng trước khi tan tầm đã có người vận chuyển quà trung thu lên phòng của các trưởng bộ phận.

Mọi người đều làm xong gần hết công việc trong tay rồi, chỉ còn chờ tan làm thôi.

Tiểu Dương dùng mu bàn tay gõ lên bàn của Nam Sơn rồi nói với vẻ bí ẩn:

- Nghe nói năm nay nhiều quà hơn năm ngoái đó.

Nam Sơn cũng hơi tò mò:

- Có biết thêm cái gì không?

- Không rõ lắm.

Tiểu Dương lắc đầu.

Chị Lý sáp lại:

- Chị đoán là sản phẩm dưỡng da. Công ty mình toàn phái nữ, phát sản phẩm dưỡng da là chuyện quá bình thường.

Chị ta mong mỏi:

- Vừa hay chị mới hết sữa dưỡng da.

Tiểu Dương líu lưỡi:

- Sản phẩm dưỡng da đắt lắm.

- OSS giàu mà, phát sản phẩm dưỡng da thì có sao đâu?

- Cũng phải ha.

Tiểu Dương nhìn vào văn phòng trưởng bộ phận với ánh mắt ngóng trông:

- Sắp biết đáp án rồi.

Trước giờ tan tầm 10p, trưởng bộ phận và phó bộ phận cùng phát quà trung thu.

Bánh trung thu và thẻ mua sắm không khác năm ngoái cho lắm. Còn phúc lợi bí mật mà chị Lý mong chờ mãi lại là… việt quất.

Chị Lý xìu hẳn, lẩm bẩm nói:

- Sao lại là cái này?

Việt quất hết đát ở nhà còn chưa dùng hết mà đã lại có đồ mới rồi.

Nam Sơn thấy việt quất thì biết ngay đây là dụng ý của Cố Thăng.

Thế này thì chắc là chị Lý sẽ không dùng việt quất hết hạn để làm bánh quy cho cô nữa ha?



Chị họ của Nam Sơn kết hôn vào mồng tám tháng tám, Cố Thăng định đến sớm hơn một chút.

Sau khi tham gia hôn lễ của chị họ thì việc quan trọng nhất là gặp bố mẹ Nam Sơn và để lại ấn tượng tốt cho họ.

Vừa hay Nam Sơn có ba ngày nghỉ liền nhau, thế là họ bàn nhau gặp mặt ở trước cửa tiểu khu nhà Nam Sơn cách đó hai ngày.

Nhoáng cái đã đến mồng sáu tháng tám, Cố Thăng tự cho là đã chuẩn bị ổn thỏa, bèn lái xe đi đón Nam Sơn.

Nam Sơn kéo vali, vừa ra khỏi cửa tiểu khu đã thấy Cố Thăng đứng cạnh một chiếc Q/Q cũ mèm vẫy tay với mình. Suýt nữa thì

cô không nhận ra anh.

Chương 97

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn kéo vali tới rồi hỏi một cách uyển chuyển:

- Sao anh lại đổi sang xe này? Trước kia em không thấy anh lái đi nhỉ?

- Bác gái chê anh giàu quá, anh đành giản dị một tí vậy.

Cố Thăng đáp.

Nam Sơn:

- … À.

Anh nhận chiếc vali trong tay Nam Sơn rồi dùng chìa khóa để mở cốp xe.

- Có mở được không?

Cố Thăng gật đầu:

- Cứ để đó cho anh, em lên xe chờ tí là anh lên ngay.

- Vâng, thế thì em vào trước.

Năm phút sau, Cố Thăng vẫn đang mân mê cái cốp xe kia.

Nam Sơn đang nghĩ không biết mình có nên xuống xe xem không thì Cố Thăng đi tới:

- Xong rồi ạ?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng lắc đầu:

- Chưa xong, anh mượn em một thứ với.

- Cái gì?

Cố Thăng ngại ngùng:

- Cái kẹp tóc nhỏ màu đen đó.

Nam Sơn: … hiểu rồi, Cố Thăng định mở khóa bằng tài lẻ của mình đây mà.

Cô cúi đầu xuống tìm kẹp tóc trong túi rồi đưa cho anh qua cửa kính đang hé mở.

Cố Thăng nhận lấy rồi cam đoan:

- Chờ anh năm phút, nhất định là sẽ mở được.

Nam Sơn mím môi nói:

- Em chờ.

Không biết ngoài cốp xe thì cái xe này còn tật xấu gì nữa hay không.



Sau khi mở được cốp xe, Cố Thăng mở cửa, ngồi vào ghế lái.

Anh lấy một cuốn sổ tay nhỏ ra đưa cho Nam Sơn.

- Đây là?

Chất giấy là giấy in, còn nguyên mùi mực mới, có lẽ là Cố Thăng tự mình đóng nó thành sách.

Cố Thăng nổ máy, quay đầu xe rồi lái xe sang bên phải đường.

Anh đáp:

- Trên đó có thông tin về nghề nghiệp, gia thế, sở thích và đam mê của anh.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Nếu bác gái không thích anh giàu quá thì anh đành phải sắm vai một học sinh nghèo vượt khó vậy. Em đọc qua đi để đỡ nói hớ

nha.

Nam Sơn chớp mắt rồi mở cuốn sổ tay nhỏ kia ra:

- Anh không cần làm thế, sau khi bố mẹ em tiếp xúc với anh thì nhất định sẽ thích anh mà.

- Cần chứ.

Cố Thăng nghiêm trang nói:

- Đây là mục thêm điểm của anh đó.

Nam Sơn: … Được rồi!

Cô cúi đầu đọc cuốn sổ tay kia: nghề nghiệp giáo viên, gia thế trong sạch, có nhà nội thành.

- Được đó chứ.

Nhìn rất đáng tin cậy nha.

Nghe Nam Sơn tán dương mình, Cố Thăng cười thỏa ý:

- Anh nghiên cứu riêng về nghề nghiệp đó, nghe nói bác trai là thầy giáo thì anh cũng làm thầy là được. Thế thì bác trai nói

chuyện với anh sẽ thấy thân thiết ngay.

- Thế có dễ lộ không anh?

Hai người mà nói tới đề tài chung thì có khả năng là Cố Thăng không đối đáp nổi.

Cố Thăng nói với vẻ rất tự tin:

- Không đâu, anh với ba em trình độ khác nhau mà.

Thấy anh tự tin như thế, chắc là không vấn đề gì.

Cố Thăng lái xe ổn định rồi quay đầu nói với Nam Sơn:

- Em ngủ trước đi, bao giờ đến thành phố C thì chỉ đường cho anh.

- Vâng, em ngủ một tí, bao giờ đến nhớ gọi em đấy.

Nam Sơn đi đường dài thì nhất định sẽ ngủ một giấc.



Lúc họ đến thành phố C đã là một giờ chiều. Hai người ăn món Phúc Kiến ở một quán nhỏ ven đường rồi mới đi tiếp về nhà Nam

Sơn.

- Ở đây hả?

Nam Sơn chỉ về bên phải:

- Anh rẽ một cái nữa rồi đi thêm mười phút, bao giờ thấy tiểu khu Hoa Tây là tới. Em sẽ nhắc anh. Giờ em gọi cho mẹ đã.

Cô gọi cho bà Hứa:

- Mẹ à, con và Cố Thăng sắp đến rồi… Vâng, bọn con lái xe đến, cứ thế đi ạ… con cúp trước nhé, tí nữa đến nhà nói chuyện với

mẹ sau.

Cố Thăng đi thêm bảy tám phút nữa thì đến trước tiểu khu mà ba mẹ Nam Sơn ở.

Tiểu khu được bao phủ bởi cây xanh, phong cảnh tự nhiên mát mẻ.

Cố Thăng dừng xe bên ngoài rồi lấy quà tặng trong cốp xe ra.

Lần này anh dùng chìa khóa, hết thảy thuận lợi, ắt là điềm lành.

Nam Sơn nhìn thấy bà Hứa ở cửa tiểu khu đằng xa.

- Người đang ngắm bồn cảnh kia là mẹ em kìa, mình qua đó đi.

Cố Thăng nâng cao tinh thần nhìn về phía bà Hứa ở phía xa. Bà đang nói chuyện với hàng xóm, không nhìn thấy hai người họ.

Bà Hứa có khuôn mặt trái xoan, khi tươi cười dịu dàng khôn tả. Bà để tóc dài xõa trên vai, mặc áo và váy dài trắng ngà, khoác

thêm một chiếc áo dệt kim hở cổ có tua rua mỏng.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhìn khí chất và cách ăn mặc của bác gái thì chắc là tốt tính lắm đây.

Hẳn là sẽ dễ thu phục hơn bác trai nhỉ?

- Mẹ!

Nam Sơn nhìn thấy bà Hứa thì vui vẻ lắm. Cô bước đi rất nhanh, Cố Thăng vội đuổi theo.

Bà Hứa vừa nói chuyện với hàng xóm xong, quay đầu lại thì thấy Nam Sơn và Cố Thăng bên cạnh cô. Bà nở nụ cười nhẹ nhàng.

Bạn trai của con gái mình nhìn dáng dấp không tồi đâu, đẹp trai lịch sự ra phết.

- Mẹ à.

Nam Sơn đứng lại rồi giới thiệu với bà Hứa:

- Đây là Cố Thăng, bạn trai con.

- Cháu chào bác ạ.

Cố Thăng cười chào hỏi mẹ Nam.

Bà Hứa nhìn Cố Thăng rồi mỉm cười:

- Thằng bé này sáng sủa lắm, chúng ta vào nhà nói chuyện đi.

- Vâng ạ.



Vào đến nhà, bà Hứa để hai người ngồi trên sofa rồi vào phòng bếp.

Cố Thăng ngồi bên cạnh Nam Sơn, nói:

- Bác gái tốt quá.

Nam Sơn: … Đấy là vì bà chưa lộ mặt thật ra thôi.

- Mẹ em tốt lắm, anh ở nhà em không cần căng thẳng quá đâu.

Nam Sơn nói, hi vọng Cố Thăng thả lỏng một chút.

Chỉ chốc lát sau, bà Hứa bưng một đĩa trái cây ra đặt lên bàn trà rồi rót cho họ hai chén trà thơm.

Khi bà đưa cho Cố Thăng, anh đứng lên nhận bằng cả hai tay:

- Cháu cảm ơn bác ạ.

Bà Hứa mỉm cười nhìn anh, thằng bé này ngoan lắm.

Bà ngồi trên sofa bên phải Nam Sơn rồi nói với cô:

- Ba con còn đang lên lớp, trước giờ cơm tối mới về.

Nam Sơn gật đầu, cô cũng đoán được rồi.

Bà Hứa nhấp trà rồi hỏi:

- Hai đứa bên nhau bao lâu rồi?

- Một tháng hai mươi ba ngày ạ.

Cố Thăng đáp mà không cần suy nghĩ.

Bà Hứa nhướn mày, chưa đến hai tháng, hơi vội vàng nhỉ? Chắc là còn chưa qua thời kì tìm hiểu lẫn nhau nữa.

Cố Thăng cũng hiểu nói vậy có hơi ngắn, bèn vội vàng bổ sung:

- Nhưng chúng cháu quen biết nhau non nửa năm rồi.

- Ừm.

Bà Hứa buông chén trà xuống rồi nói:

- Bác sẽ không hỏi cháu mấy vấn đề linh tinh như khi khó sinh thì giữ mẹ hay con, mẹ chồng nàng dâu rơi xuống sông chọn cứu

ai trước. Nếu con gái bác đã đưa cháu về nhà thì chắc chắn là vì cháu đối tốt với nó, và cũng là đứa đáng tin cậy, không đặt nó

vào nguy hiểm.

Bà cười dịu dàng:

- Cho nên Cố Thăng à, đừng câu nệ, cứ coi như mình đang ở nhà đi.
Bà đẩy đĩa trái cây về phía anh:

- Ăn quả đi này.

Khi nghe bà Hứa nói đến đoạn giữ mẹ hay giữ con thì trong lòng Cố Thăng đã có ngay đáp án tiêu chuẩn: giữ mẹ, theo họ ai cũng

được, trai gái đều như nhau, mẹ cháu biết bơi ạ…

Hôm qua anh ngồi học hồi lâu, mẹ Nam mà không hỏi thì anh mới thất vọng ấy.

Sau đó mẹ Nam lại nói đối tốt với Nam Sơn là quan trọng nhất và không để Nam Sơn rơi vào tình cảnh nguy hiểm, Cố Thăng nghĩ

đến những gì hai người cùng nhau trải qua, bèn quyết định sau khi kết hôn sẽ thuê mười tám người đồng Thiếu Lâm về làm vệ sĩ

cho cô.

May mà mẹ Nam không biết hai người đã trải qua chuyện gì, nếu không còn lâu mới cho anh và cô ở bên nhau!

Cố Thăng lấy tăm xiên một miếng lê, khen “Ngọt lắm” rồi quay sang nói với Nam Sơn:

- Em cũng ăn đi.

Bà Hứa tạm vừa lòng với Cố Thăng. Bà bảo:

- Bác dọn phòng khách ở phía Nam rồi, đêm nay cháu ngủ ở đó. Nam Sơn, con đưa Cố Thăng đi xem phòng đi, xem còn thiếu gì

thì cứ việc đề xuất.

Bà đứng lên:

- Mẹ đang ninh canh, đi đây.



Bà Hứa vừa đi, Cố Thăng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Bác gái cho anh ở lại thì chắc là anh tạm thời qua ải rồi đúng không?

- Đi thôi.

Nam Sơn cười tủm tỉm nhìn anh:

- Biểu hiện tốt lắm, em đưa anh đi xem phòng.

Từ hôm Nam Sơn gọi điện về thì bà Hứa đã dọn xong phòng cho khách rồi.

Cố Thăng nhìn chăn ga mới tinh, cửa sổ trong suốt, bình hoa không một hạt bụi và đồ dùng rửa mặt đầy đủ trong phòng, đoạn

nói:

- Bác gái chuẩn bị chu đáo thật.

Nam Sơn nói:

- Đương nhiên rồi. Anh nghỉ ngơi tí đi, lái xe cả nửa ngày chắc mệt lắm rồi. Bao giờ ba em về thì em gọi.

- Ừ.

Cố Thăng xoay xoay cái cổ mỏi nhừ:

- Nhất định phải gọi anh đấy nhé.



Rời khỏi phòng Cố Thăng, Nam Sơn kéo vali đi vào phòng mình.

Phòng ngủ của cô vẫn hệt như khi cô rời đi, chỉ có thêm một chiếc bình cắm hoa tươi.

Cô sắp xếp quần áo xong thì vào bếp tìm bà Hứa.

Bà Hứa đang ninh canh, sau khi thử vị mặn nhạt xong thì giảm nhỏ bếp xuống.

- Mẹ, Cố Thăng lái xe mấy tiếng nên hơi mệt, con bảo anh ấy đi ngủ rồi.

Nam Sơn dựa trên cửa rồi hỏi:

- Mẹ vừa lòng với anh ấy không?

Bà Hứa nói:

- Theo biểu hiện bây giờ của nó thì được đấy. Còn kết quả thế nào thì chờ ba con về xem rồi nói sau.

Đương nhiên, chủ yếu là mặt mũi dễ nhìn, dễ nhìn là ấn tượng đầu tiên đã tốt rồi.

- Bóc mấy củ tỏi trên thớt kia ra cho mẹ.

Bà Hứa chỉ huy:

- Cố Thăng có kiêng ăn gì không con?

Nam Sơn cúi đầu bóc vỏ tỏi rồi nói mấy thứ rau dưa mà Cố Thăng không thích.

Bà Hứa gật đầu:

- Kén chọn phết nhỉ, xem ra có mấy món không làm được rồi.

Bà nhìn Nam Sơn rồi cười bảo:

- Con gái nhanh ghê ha. Con bảo mẹ là con tìm được bạn trai rồi, mẹ còn tưởng là con lừa mẹ cơ. Hôm qua con gọi điện bảo sẽ đi

cùng bạn trai về nhà mình, mẹ giật hết cả mình.

Bà ngồi trên ghế nhỏ, nói tiếp:

- Mẹ giục con là để con có cảm giác nguy cơ tí thôi.

Ai ngờ con gái mình lại tìm đối tượng về cho bà xem thật, bà còn chưa kịp hỏi thằng bé nó làm nghề gì kìa.

Bà Hứa hỏi:

- Cố Thăng nó làm công việc gì con nhỉ?

- Cố Thăng là thầy giáo ạ.

Bà Hứa nhíu mày:

- Con trai mà làm thầy giáo thì ổn định quá, tiền lương cũng không cao. Được cái cũng có lợi là thầy giáo thì được nghỉ nhiều, sau

này còn có thể trông con và nấu ăn giúp con nữa.

- Dạ, anh ấy nói lấy nhau xong anh ấy sẽ nấu ăn.

Vừa nghĩ đến tay nghề của Cố Thăng thì Nam Sơn đã híp mắt lại:

- Anh ấy nấu ăn ngon lắm đó mẹ.

Bà Hứa nghe thấy con rể tương lai biết nấu ăn thì đã thấy thích hơn nhiều, mấy năm nay ít đàn ông con trai biết nấu ăn và nấu

ăn ngon lắm đó:

- Thế thì tốt, sau này nó nấu ăn còn con rửa bát.

Bà Hứa hỏi thêm mấy vấn đề nữa, Nam Sơn đều trả lời theo đúng những gì Cố Thăng viết trong sổ tay.

May mà Cố Thăng chuẩn bị chu đáo, chứ để cô trả lời theo tình hình thực tế rồi bà Hứa lại hỏi Cố Thăng thì lộ tẩy là cái chắc.



- Con cũng đi nghỉ đi, mình mẹ ở bếp được rồi.

Bà Hứa nhìn Nam Sơn với vẻ chê bôi:

- Không biết nấu ăn thì đừng có đứng đây cho vướng.

Nam Sơn cười hì hì: - Tuân lệnh!



Vì đường tắc quá nên ba Nam về đến nhà đã là sáu giờ tối.

Vừa vào đến nhà, ông đã thấy Cố Thăng đang ngồi nói chuyện phiếm với con gái mình trên sofa.

Ông đoán đây là đối tượng của con gái mình, ừm, trông cũng sáng sủa đấy.

Nhìn ngoại hình hợp với con gái lắm luôn.

Ông nheo mắt rồi cố tình ho khan một tiếng.

Cố Thăng nghe tiếng bèn nhìn ra phía cửa. Anh thấy một người đàn ông trung niên đeo kính khí chất nho nhã, đường nét khuôn

mặt khá giống Nam Sơn. Anh đứng lên, hơi cúi đầu xuống, gọi một tiếng “Bác trai” rồi tự giới thiệu mình.

Ba Nam hơi gật đầu:

- Cháu ngồi đi. Cứ coi đây là nhà mình là được. Bác vào bếp chút, hai đứa cứ nói chuyện nhé.

Ông đặt cặp sách lên tủ rồi đi vào trong bếp.



- Khí chất của bác trai tuyệt quá.

Chỉ không biết thái độ của ông với mình thế nào thôi.

Nam Sơn tự hào khoe:

- Đương nhiên, ba em dạy ngữ văn mà.

Chỉ một lát sau, ba mẹ Nam Sơn đi ra:

- Hai đứa mau rửa tay đi ăn cơm nào.

Cố Thăng vào phòng bếp rửa tay rồi giúp mẹ Nam bưng đồ ăn ra.

Bà Hứa thấy thế thì càng thêm vừa lòng.

...

Bốn người ngồi xuống, đợi người lớn động đũa xong thì bắt đầu ăn cơm.

Ba Nam mở một bình rượu Mao Đài rồi nói:

- Bình rượu Mao Đài này bác quý lắm, vẫn tiếc không bỏ ra uống. Hôm nay là lần đầu tiên con gái bác đưa bạn trai về nhà, phải

mở ra mới được.

- Ba à, rượu này nặng lắm, ba uống ít thôi.

Ba Nam gật đầu:

- Ba biết rồi.

Con gái không nên lo cho mình mà nên lo cho thằng nhóc bạn trai nó kia kìa.

- Nào, Cố Thăng bác rót đầy cho cháu.

Cố Thăng nhận chén:

- Cháu cảm ơn bác ạ.

Cốc thủy tinh cao bằng ngón cái đổ đầy rượu mạnh.

Ba Nam chỉ rót cho mình có nửa cốc thôi.

Cố Thăng nhấp một ngụm, rượu vào miệng thì dịu nhẹ, hương lượn lờ quanh chóp mũi.

Đúng là rượu ngon, thế nhưng rượu này nặng mà ngấm lâu, không thể uống nhiều.

Ba Nam liếc nhìn Nam Sơn:

- Mấy tháng con không về, gầy hết cả người rồi, ăn nhiều chút, đừng có cả ngày nghĩ đến giảm béo nữa.

- Ba à, con tăng nửa cân đấy. Có khi lần này về nhà ba hôm lại tăng cả cân ấy chứ.

Ba Nam cười tủm tỉm:

- Tăng cân mới tốt, béo mới phúc hậu.

Rồi ông quay sang nói với Cố Thăng:

- Nghe con gái bác nói cháu là thầy giáo, bác cũng thế đó, thế cháu dạy môn gì?

Cố Thăng buông đũa rồi trả lời lễ phép:

- Cháu dạy văn đại học ạ.

Nghe xong, Nam Sơn cười suýt chết sặc, cứ ho sặc sụa không ngừng.

Cố Thăng vỗ lưng cô rồi hỏi với vẻ quan tâm:

- Sao rồi, đỡ hơn chưa?

Mãi một lúc lâu sau Nam Sơn mới đỡ hơn một tí. Cô uống mấy ngụm canh rồi xua tay bảo:

- Em sặc thôi, không sao.

Nhân tiện còn ném cho anh một ánh mắt “tự cầu phúc đi”.

Cố Thăng không hiểu lắm.

- Ăn từ từ, bên trong còn nữa.

Ba Nam nhìn Nam Sơn với ánh mắt dịu dàng rồi nói tiếp:

- Khéo thật, bác cũng dạy ngữ văn đại học, cháu dạy về mảng nào? Chúng ta thảo luận chút đi.

Lần này đổi sang Cố Thăng ho khan sù sụ. Anh liếc mắt nhìn Nam Sơn, cái liếc chứa đựng bao điều muốn nói: Chẳng phải em nói

bác dạy văn sao? Anh tưởng bác trai dạy văn tiểu học trung học nên mới quyết định lấy nghề là giảng viên văn đại học, nghe vừa

cao cấp lại vừa ngầu.

Ai ngờ bác trai lại là giảng viên văn đại học, đã thế còn muốn thảo luận văn học với anh nữa chứ. Cố Thăng nghẹn họng, anh có

biết cái quái gì đâu, sắp quên hết cả thơ cổ rồi kia kìa!

Nam Sơn làm bộ ngây thơ vô tội, tại lúc trước Cố Thăng thể hiện tự tin quá nên cô cũng không hỏi anh định dạy cấp nào.

Cô vỗ lưng Cố Thăng, một lát sau anh mới nói:

- Xin lỗi, cháu sặc rượu.

Mất một lúc lâu rồi, hi vọng là bác trai không tiếp tục cái đề tài này nữa.

- Cố Thăng à!

Ba Nam cười tủm tỉm nhìn anh:

- Chúng ta thảo luận văn học chút đi. Cháu dạy mảng nào?

Cố Thăng rũ mi mắt, mãi sau mới nói:

- Cháu dạy lý luận văn học phương Tây ạ.

May mà lúc ở nước ngoài anh có học môn nay, thế nhưng giờ cũng chẳng nhớ được bao nhiêu nữa.

Ba Nam tươi cười:

- Bác thấy mảng này thú vị lắm, tán gẫu chút được không?

- Được ạ!

Cố Thăng đồng ý rất thoải mái, nhất định khí thế không thể thua.

Ba Nam nói đến một quan điểm lý luận nào đó.

Cố Thăng vừa nghe thì đã biết ngay mình phải nhanh chóng chấm dứt cái đề tài này ngay.

Anh vừa nói vừa pha thêm một đống tiếng Anh, tự tin cực kì, thần thái hăng hái, ba Nam nghe mà ngây ra sửng sốt.

Thực ra anh cũng chẳng biết anh đang nói cái gì nữa, quan trọng là phải tự tin.

Bây giờ đến chính anh còn tin mình dạy môn lý luận văn học phương Tây nữa là.

Cố Thăng ngại ngùng nói:

- Cháu dạy trong một trường quốc tế ở thành phố N, dạy và học đều bằng tiếng Anh cả, cho nên cứ không chú ý một cái là nói

sang tiếng Anh ngay.

Nói đoạn, anh nhíu mày:

- Học sinh bây giờ giỏi hơn ngày xưa nhiều.

- Không sao, bây giờ tụi nhỏ nó giỏi thật đấy.

Ba Nam liếc nhìn Cố Thăng, xem ra thằng nhóc này cũng có chút tài năng:

- Nào, chúng ta uống tiếp.

Ngay cả Nam Sơn cũng phải kham phục, không ngờ Cố Thăng lại lừa được cả ba cô, siêu thật.

Ba Nam nói:

- Cháu đừng có khách khí với bác đấy nhé.

Ông nâng chén lên:

- Bác trăm phần trăm, cháu cứ tùy ý.

Sau đó ba Nam ngẩng đầu lên uống một hơi cạn sạch.

Thấy ba Nam sảng khoái như thế, Cố Thăng nào dám mặt dày mà tùy ý, anh cũng đành cạn chén luôn.

- Sảng khoái lắm!

Ba Nam giơ ngón cái lên rồi rót nửa chén cho mình và đầy chén cho Cố Thăng.

- Nào, chúng ta uống tiếp đi.

Nam Sơn không nhịn được phải khuyên:

- Ba, ba uống ít thôi.

Ba Nam xua tay:

- Tửu lượng của ba con tốt lắm, hôm nay ba cao hứng, uống thêm tí cũng không việc gì.

Thấy mẹ mình không khuyên can, Nam Sơn đành thôi vậy.

Sau khi uống được mấy lượt thì mặt mũi ba Nam đã đỏ gay.

Cố Thăng đi bàn chuyện làm ăn, tham gia tiệc rượu nhiều, tiệc nào cũng uống rượu, đã sớm luyện quen rồi.

Chẳng phải chỉ là uống rượu thôi sao? Bác trai thích thì anh chiều là được.

Cuối cùng, ba Nam say quá, gục đầu xuống bàn rồi làu bàu một câu:

- Hừ, sao lần này không gọi Tiểu Nam Nam nữa đi? Đừng tưởng cậu gọi nó là Nam Sơn thì tôi không nhận ra nhé.

Cố Thăng đang gắp lạc bỗng run tay, củ lạc rơi tọt xuống đất.

Tiêu rồi, bác trai đã nhận ra từ lâu rồi!

Chương 98

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Sấm động giữa trời quang!

Ba Nam chép miệng một cái rồi say quắc cần câu.

Mà Cố Thăng cũng muốn say ngất luôn đi cho rồi.

Thế nhưng anh lại thấy đã dám làm một người đàn ông thì phải dám đối mặt với nhân sinh xám xịt.

Cố Thăng nhìn ba Nam rồi lại nhìn sang bà Hứa.

Bà Hứa vô cùng bình tĩnh, chẳng tỏ vẻ gì, chỉ nói:

- Lão Nam nhà bác say rồi, Cố Thăng à, cháu đỡ ông ấy vào phòng giúp bác nhé.

- Vâng ạ.

Cố Thăng ôm lòng muốn lập công chuộc tội đi đỡ ba Nam dậy.

Nam Sơn đứng lên:

- Để con đi nấu canh giải rượu.

- Không cần đâu.

Bà Hứa nói:

- Ông ấy ngủ một giấc là được, con ăn cơm tiếp đi.

Ba Nam uống say mèm, vừa đứng lên đã bắt đầu ca “Võ Tòng đánh hổ”: nện một gậy dò thế địch, gậy lang nha gãy vụn tan

tành; ta mau chóng thối lui, nghiệt súc nhe nanh giơ vuốt! Hây ya...

Cố Thăng:... hình như mình là con hổ mà bác trai muốn tẩn thì phải.

Bà Hứa đứng bên giường, tung chăn ra rồi chỉ huy:

- Cố Thăng, cháu đặt bác trai ở đây đi.

Cố Thăng gật đầu rồi đặt ba Nam lên giường theo lời bà Hứa.

- Được rồi.

Bà Hứa ngồi xuống:

- Cháu đi ăn cơm đi, ở đây giao cho bác.

Cố Thăng ngoan ngoãn nói:

- Nếu bác cần giúp gì thì cứ bảo cháu nhé.

- Ừ.

Cố Thăng rón rén lùi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Anh dựa lưng lên tường, đặt tay lên ngực trái, thấy trái tim mình đập như trống nổi.

Cố Thăng chưa bao giờ căng thẳng như thế. Ngay cả khi bàn bạc vụ làm ăn gian nan nhất trong đời, anh vẫn có thể chuyện trò

vui vẻ, dùng khí thế của mình nghiền nát đối phương.

Xem ra bác trai đã nhận ra anh ngay từ đầu, vì định chuốc say anh trên bàn cơm nên mới không vạch trần mà thôi.

Cuối cùng thì chính anh lại chuốc say bác trai, có lẽ đến lúc ông tỉnh dậy thì sẽ ghét anh hơn nữa mất.

Đúng là anh có skill đặc biệt để đắc tội với bố vợ mà.

Không phải không có báo ứng, báo ứng chỉ chưa tới thôi.

Không chừng sáng mai ba Nam sẽ cho mình ra bã.

Còn tâm tư của mẹ Nam thì Cố Thăng không tài nào đoán nổi. Chắc là trước đó anh đã làm nhiều việc để tăng hảo cảm nên bác

gái không ghét anh lắm đâu nhỉ?

...

Bà Hứa ngồi bên giường đắp chăn cho ba Hứa đang ngủ khò khò.

Bà nhìn gương mặt đang ngủ của ông rồi lẩm bẩm:

- Ban nãy ông vào bếp bảo tôi Cố Thăng chính là người cúp máy của ông ba lượt, muốn tìm cách dạy dỗ nó một chút, tôi cũng

không ngăn cản ông. Bởi vì tôi biết là ông sẽ không làm gì quá đáng.

Bà vỗ nhẹ lên gương mặt ông một chút rồi nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Nhưng sao ông lại lừa luôn cả mình vào tròng thế này hả?

Bà đứng lên rồi bảo:

- Ông đừng mong tôi giúp ông nhé, ông đi mà lo liệu lấy đi.

Thân là một người có máu mê cái đẹp tiềm tàng, bà thực sự không thể nói nặng với thằng bé sáng sủa như Cố Thăng được mà.

Chung quy, bà là một người có nguyên tắc đó nha.

...

- Thế nào rồi?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng lắc đầu:

- Chắc là vẫn ổn, thái độ của mẹ em với anh rất ôn hòa.

Thật sao?! Nam Sơn hơi khó tin. Cô hiểu tính mẹ mình, bà Hứa bao che khuyết điểm cho người nhà lắm đó nhé.

Xem ra bà ưng ý Cố Thăng rồi.

Nam Sơn vỗ cái ghế bên cạnh mình:

- Ngồi đi.

Sau đó cô buông đũa rồi nói:

- Phía mẹ em hẳn là không sao đâu. Ba em thì mềm lòng, ngày mai anh cứ chủ động xin lỗi ông ấy là được.

- Đơn giản thế thôi á?

Cố Thăng hoài nghi.

Nam Sơn bật cười:

- Anh không biết đó chứ, qua ải mẹ em là coi như anh thành công một nửa rồi.

Cố Thăng nửa tin nửa ngờ.

- Để em xới thêm cơm.

Nam Sơn nhìn nửa chén rượu trên bàn:

- Anh cũng đừng uống nữa, em xới cơm luôn cho.

- Xới cho anh nửa bát thôi.

Cố Thăng có tâm sự trong lòng nên chẳng muốn ăn cho lắm.

...

Hai người họ ăn cơm xong, bà Hứa mới đi từ trong phòng ra.

- Ăn xong rồi hả?

Bà Hứa nói với Nam Sơn:

- Con đưa Cố Thăng đến quảng trường Liễu Tô dạo đi, mẹ ăn thêm chút.

Cố Thăng định giải thích với bà vụ gác máy, thế nhưng thấy bà Hứa không nhắc đến chuyện này nên cũng không đề cập nữa.

Là anh thì anh cũng không tự nhắc làm gì.

Nam Sơn nắm tay Cố Thăng rồi nói:

- Mẹ à, chín giờ bọn con về nhé.

- Đi đi đi đi.

Bà Hứa trêu ghẹo:

- Đúng là con gái lớn không giữ ở nhà được mà.

Không phải bà Hứa không để ý chuyện kia, mà là bà biết có chồng mình ở đó thì Cố Thăng sớm muộn cũng sẽ giải thích rõ ràng

thôi.

...

Quảng trường của các thành phố đều na ná như nhau, Nam Sơn và Cố Thăng đi từ từ như đi dạo tiêu cơm.

Lúc đang đi, thấy có mấy bác gái đang nhảy quảng trường, họ còn vào góp vui một tí.

Cố Thăng cười nói:

- Bao giờ mình già đi thành hai ông bà cụ thì có lẽ cũng sẽ nhảy quảng trường như vậy nhỉ.

- Vui ghê đó.

Nam Sơn nhìn mấy bác gái rồi nói.

Hai người đi dạo khoảng nửa tiếng rồi quay về.

- Nam Sơn, cậu đấy à?

Có cô nàng nào đó gọi Nam Sơn từ đằng sau, Nam Sơn hơi ngừng bước rồi nói với Cố Thăng bên cạnh:

- Mình đi tiếp đi, coi như không nghe thấy.

Cố Thăng hiểu ý, nhỏ giọng hỏi cô:

- Em không thích cô ta à?

- Ừa, em sẽ nói với anh sau.
Hai người đi được vài bước thì cô gái kia đã đuổi kịp. Cô ta vỗ vai Nam Sơn một cái:

- Nam Sơn?

Nam Sơn không còn cách nào khác, đành phải quay đầu:

- Mình biết ngay là cậu mà. Sao nãy mình gọi cậu lại không thưa?

Nam Sơn kinh ngạc hỏi lại:

- Ban nãy cậu gọi mình à? mình đang nói chuyện với Cố Thăng nên không nghe thấy.

Rồi cô nói tiếp:

- Gặp cậu ở đây thật khéo quá.

Trước mắt hai người là một cô gái búi tóc củ tỏi, mặt mày xinh xắn, trang điểm nhã nhặn.

- mình tốt nghiệp xong thì làm ở thành phố C, tối nào cũng đi bộ tiêu cơm ở quảng trường này hết.

Trang Diệu Y nói đoạn bèn nhìn sang Cố Thăng:

- Bạn trai cậu à? Giới thiệu tí đi.

Nam Sơn giới thiệu với giọng khô khốc:

- Đây là Cố Thăng, bạn trai mình. Cô ấy là bạn học tiểu học của em, bạn của chị họ, Trang Diệu Y.

- Chào anh.

Cố Thăng đáp lại cho phải phép:

- Chào cô.

Trang Diệu Y cười giả lả:

- Đưa cả bạn trai về nhà rồi cơ, có phải mình sắp được ăn kẹo cưới không?

Nam Sơn ho khan một tiếng, không đáp lại.

- Đúng rồi, bạn trai cậu làm nghề gì đó?

Cố Thăng tự đáp:

- Tôi là giảng viên đại học.

- Bảo sao lại khí chất thế.

Trang Diệu Y vẫy tay với người đàn ông ở phía bên trái mình:

- Kim Duyệt, em ở đây này.

Cố Thăng liếc nhìn người đàn ông kia. Giữa trời mùa hạ nóng như nung, không phải đi làm công sở gì, thế mà gã còn đóng bộ Tây

trang và vuốt gel bóng loáng... làm màu không tả nổi.

Xem ra đó là bạn trai của Trang Diệu Y.

- Anh mới đi mua kem một tí mà sao em đã chạy ra đây rồi?

Trang Diệu Y dựa vào vai Kim Duyệt, ra chiều thân mật lắm:

- Em gặp bạn học cũ nên nói chuyện với cô ấy chút thôi.

Kim Duyệt đưa li kem trong tay cho Trang Diệu Y:

- Này, vị hương thảo của em đây.

- Cảm ơn honey nha ~

Trang Diệu Y sung sướng nhận lấy:

- Quên giới thiệu với cậu, đây là Kim Duyệt, giám đốc tài vụ của công ty Bảy Sắc.

Cố Thăng:

- Quá ổn đi.

Trang Diệu Y cười nói:

- Làm sao mà so được với dân trí thức như anh chứ?

Cô ta nói với Kim Duyệt:

- Cố Thăng là giảng viên đại học đó nha.

Cố Thăng nghe ra cảm giác ưu việt sâu sắc trong giọng điệu của cô ta, pha lẫn sự khinh miệt với người trí thức.

Thầy giáo thì làm sao? Không có thầy giáo thì lấy đâu ra sinh viên xuất sắc? Bảo sao Nam Sơn lại không thích cô nàng này.

Cố Thăng hơi mất hứng, sau đó anh phát hiện ra mình nhập vai hơi bị sâu rồi.

- Giảng viên mà trẻ ghê.

Kim Duyệt kinh ngạc:

- Sao tôi thấy anh quen thế nhỉ? Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.

Cố Thăng nghĩ một chút, chắc là ở buổi trao giải doanh nghiệp trẻ ưu tú rồi.

Chẳng có cách nào, người vĩ đại đứng trong đám đông là dễ chú ý như vậy đó.

Sợ bị gã nhận ra, Cố Thăng cười nói:

- Chắc là anh nhớ nhầm thôi, tôi chẳng có ấn tượng gì với anh cả.

- Có lẽ thế.

Trang Diệu Y nhìn đồng hồ:

- Tám giờ rồi.

Cô nói với Nam Sơn:

- Mình với Kim Duyệt đi trước đây. À đúng rồi, mai cậu có đến tiệc chia tay cuộc sống độc thân của Nam Linh không?

Nam Sơn nói: - Có đi, mai gặp.

- Ừ.

...

Cố Thăng nhìn họ đi xa dần rồi mới thu ánh mắt về. Anh nói:

- Trang Diệu Y này nói chuyện nghe cứ quai quái, em với cô ta có khúc mắc gì hả?

- Em mà nói thì có khi anh sẽ thấy em hơi hẹp hòi.

Nam Sơn nhún vai rồi nói:

- Cô ta lớn hơn em khoảng bốn năm tháng, hồi lớp một bọn em học cùng nhau. Sức khỏe em không tốt lắm, cô ta suốt ngày bắt

nạt em, kéo cả lớp cùng bắt nạt em, còn đặt biệt danh khó nghe cho em và cô lập em nữa chứ. Em mách mẹ em, mẹ em hỏi cô

ta bắt nạt người khác có vui không? Cô ta bảo vui lắm, mẹ em giận sôi gan.

Khi một đứa nhỏ bị bạn bè bắt nạt mà không phản kháng được, những đứa trẻ khác sẽ cảm thấy nó dễ chèn ép và họp nhau đạp

thêm một phát.

Khi lũ trẻ con chơi ác thì còn đáng sợ hơn người lớn tưởng tượng nhiều.

Vì chuyện này mà trước đây Nam Sơn cực kì bài xích việc đến trường, nhưng không có cách nào khác cả, cô vẫn phải đi học thôi.

- Sau này thì sao?

Nam Sơn nói:

- Sau này em mách thầy cô và người lớn đều không được, cô ta bắt nạt thì vẫn cứ bắt nạt như thường. Mẹ em bèn cho em đi học

Taekwondo. Em học suốt một kì nghỉ hè. Đến năm lớp hai cô ta lại bắt nạt em, em đánh trả, cô ta tìm ông cậu đang làm hiệu

trưởng mách tội em, làm em phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường. Em nhớ mãi chuyện này, không thể nào quên được.

Cô cười cười:

- Sau đó cô ta không còn bắt nạt được em nữa.

Bởi vì cô ta chuyển lớp rồi đổi sang đi bắt nạt người khác rồi.

Có một lần hai người gặp nhau, Nam Sơn vô tình nhắc tới chuyện này, Trang Diệu Y chỉ cười rồi nói:

- Cậu vẫn nhớ chuyện đó cơ à, mình quên mất tiêu rồi.

Cố Thăng xoa đầu cô rồi nói:

- Chuyện qua rồi.

Sau đó anh nói thêm:

- Bao giờ hai mình có con gái, anh cũng sẽ cho nó đi học Taekwondo.

Mấy giây sau anh lại gạt đi:

- Thôi, đầu tư xây luôn một cái trường tư cho khỏe.

Nam Sơn cười bảo anh:

- Biết anh lắm tiền rồi.

- Mà nói chứ, sao chị của em lại làm bạn với cô ta?

Nam Sơn đáp:

- Ngày trước chị họ em ở nhà bà ngoại, không học chung trường tiểu học với em. Chị ấy quen Trang Diệu Y ở trung học nên

không biết chuyện của em với cô ta.

Cố Thăng đề nghị:

- Mới có tám giờ thôi, mình vào khu thương mại chơi đi.

Anh cảm thấy có lẽ bác Nam đã tỉnh rượu rồi, cứ để bão táp đến càng muộn càng tốt đi.

- Vậy chúng ta đi.

Hai người vào trung tâm thương mại. Mới có tám giờ tối, trung tâm vẫn đông người, vô số đôi tình nhân đang cùng nhau dạo phố.

Đang đi thì Cố Thăng liếc thấy một bộ lễ phục lông thiên nga đen hở vai ren hoa cực đẹp, vừa lộng lẫy lại vừa quyến rũ.

Anh nói:

- Anh nghĩ em mặc chiếc váy kia sẽ xinh lắm, muốn thử không?

Nam Sơn lắc đầu cười:

- Thôi, em chưa mặc kiểu này bao giờ, sợ là không hợp đâu.

Cố Thăng không chịu bỏ cuộc:

- Thế thì càng nên thử một lần, anh nghĩ em mà mặc lên thì chỉ trong một giây là biến thành nữ vương.

Thấy anh cố chấp quá, Nam Sơn đành gật đầu:

- Thế thì em thử một lần vậy.

Cố Thăng nhờ nhân viên cửa hàng lấy bộ váy xuống, Nam Sơn cầm nó đi vào phòng thử đồ.

...

Một lát sau, Nam Sơn mặc chiếc váy đen bước ra ngoài.

Cố Thăng vừa nhìn thấy thì đứng bật dậy khỏi ghế rồi vỗ tay reo lên:

- Nam Sơn, em mặc bộ này đẹp quá. Đương nhiên là bình thường cũng đã đẹp rồi.

Lông thiên nga đen tôn lên làn da trắng ngần tạo nên nét thần bí khôn tả. Nếu đi thêm đôi giày cao gót màu đỏ rồi hơi hất cằm

lên nữa thì quả thực có khí chất nữ vương.

- Nam Sơn, cậu cũng thích bộ lễ phục này à?

Đúng là oan gia ngõ hẹp, Nam Sơn lại chạm mặt Trang Diệu Y và bạn trai cô ta ở trung tâm thương mại.

Trang Diệu Y nói với Nam Sơn:

- Ban nãy mình ưng nó lắm, nhưng mà quần áo ở tiệm này đắt quá. Dù Kim Duyệt nhà mình mua được thì mình cũng không nỡ

bắt anh ấy trả tiền.

Cô ta nói tiếp:

- Mình cũng không thử, vì không muốn làm phiền nhân viên cửa hàng ấy mà.

Nam Sơn nghe ra thâm ý trong lời nói của cô ta: Kim Duyệt mua được mà còn không mua thì một giảng viên đại học quèn như

Cố Thăng càng đừng nghĩ tới. Mà Nam Sơn không mua thì đừng có thử, chẳng lại làm phiền nhân viên của người ta.

Cố Thăng liếc Trang Diệu Y với ánh mắt sâu xa rồi quay sang nói với Nam Sơn:

- Trong cửa hàng mở điều hòa, em cẩn thận không cảm, đi thay quần áo ra đi.

Sau khi Nam Sơn đi rồi, Trang Diệu Y và Kim Duyệt vẫn ở đó. Có lẽ Trang Diệu Y vẫn muốn tìm kiếm cảm giác ưu việt khi so sanh

với Nam Sơn.

Cố Thăng hỏi Trang Diệu Y:

- Nếu hai người tiếc tiền không mua quần áo trong tiệm này thì sao không đi chỗ khác đi?

Trang Diệu Y sửng sốt:

- Xem chút cũng được mà.

- Nếu không mua thì đừng có ngắm, từ bỏ khao khát với bộ trang phục kia đi.

Cố Thăng nói thản nhiên.

Giờ thì Trang Diệu Y nghe ra Cố Thăng đang phản đòn câu nói “không mua thì đừng thử” của cô ta rồi.

Ngày thường cô ta được bạn trai che chở trong lòng bàn tay, lại làm việc trong công ty nhà mở, cho nên xưa nay chỉ có cô ta mỉa

mai người khác chứ có bao giờ bị ai móc mỉa thế đâu.

Cô ta châm chọc:

- Anh thì mua được chắc?

Đúng lúc ấy, Nam Sơn thay xong quần áo bước ra ngoài, Cố Thăng nhìn cô một cái rồi lấy thẻ bạch kim trong túi ra đưa cho nhân

viên cửa hàng:

- Tôi quẹt thẻ, cô gói chiếc váy kia lại cho tôi.

Rồi anh quay sang nói với Trang Diệu Y:

- Đương nhiên là tôi mua được.

Trang Diệu Y khó tin lắm. Cô ta nói nhỏ với bạn trai mình:

- Tên giảng viên này cổ hủ nhỉ, nói năng đàng hoàng với hắn mà hắn không nghe. Chắc là hắn chưa nhìn thấy nhãn hàng nên

không biết giá của cái váy kia rồi. Chúng ta chờ xem trò vui đi.

Nếu số tiền trong thẻ của anh ta mà không đủ để trả cho cái váy kia thì đúng là trò cười lịch sử!

Chương 99

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng nói với cô bé nhân viên cửa hàng:

- À đúng rồi, cô lấy cái thắt lưng treo đằng kia xuống rồi thanh toán luôn thể.

Chiếc thắt lưng kia rất hợp với bộ váy của Nam Sơn.

Trang Diệu Y líu lưỡi, cái thắt lưng đó không hề rẻ hơn chiếc váy kia đâu, cô ta thật muốn xem Cố Thăng phồng má giả làm người

mập thế nào.

Nam Sơn đi tới. Cô không biết Cố Thăng và Trang Diệu Y đã đối chọi một hồi, chỉ thấy ánh mắt của Trang Diệu Y sai sai như đang

chờ xem kịch hay vậy.

Cô lười để ý, chỉ hỏi Cố Thăng đang tính tiền ở bên cạnh mình:

- Sao anh không hỏi em mà đã mua rồi?

Cố Thăng cười bảo:

- Chiếc váy đó đẹp mà, em mặc lại càng đẹp.

Anh nói không to không nhỏ, vừa đủ cho cả Trang Diệu Y và Kim Duyệt nghe thấy:

- Em đừng có tiếc tiền của anh nhé.

Nghe thấy câu này thì Nam Sơn nhận ra Cố Thăng đang trả đòn thay mình rồi.

Nam Sơn chỉ mím môi cười mà không nói.

Trang Diệu Y thấy thế thì nghĩ hai người kia đang châm chọc mình. Cô ta nghĩ bụng, cứ cười đi, tí nữa tiền trong thẻ mà không đủ

thì các người có muốn khóc cũng không xong.

...

Cố Thăng thanh toán xong xuôi.

Đáng tiếc là tình huống mà Trang Diệu Y trông đợi không xảy ra, trong mắt cô ta lóe lên vẻ thất vọng.

Nghĩ đến việc ngày mai Nam Sơn còn phải gặp Trang Diệu Y trong tiệc chia tay cuộc sống độc thân của chị họ cô, Cố Thăng quyết

định nể mặt cô ta một chút.

Anh nói:

- Tôi với Nam Sơn đi dạo đủ rồi, chúng tôi định về, hai người từ từ dạo nhé.

Trang Diệu Y cười khan:

- Tạm biệt.

Không ngờ tên giảng viên đại học Cố Thăng này lại lắm tiền hơn mình tưởng.

Cô ta nhìn theo bóng Nam Sơn và Cố Thăng rời đi rồi nghĩ, Nam Sơn ăn may thật, tìm trong đám giảng viên quèn mà cũng ra

một kẻ có tiền.

...

Về một phương diện nào đó, hành vi của Cố Thăng vừa rồi đã làm tổn thương nghiêm trọng đến thể diện và tự tôn đàn ông của

Kim Duyệt.

Kim Duyệt tằng hắng một tiếng rồi nói với Trang Diệu Y một câu chữa ngượng:

- Anh đoán tay giảng viên kia đã rút hết tiền trong thẻ để mua cái váy với chiếc thắt lưng đó rồi.

- Sao anh biết?

Trang Diệu Y hỏi.

Kim Duyệt nghiêm trang đáp:

- Ban nãy anh luôn nhìn vẻ mặt của anh ta, lúc nhìn thấy giá tiền, anh thấy anh ta chớp mắt với vẻ kinh ngạc lắm, chắc là thấy

quá đắt so với giá mình ước lượng rồi.

Trên thực tế thì ban nãy gã thả hồn ở đâu đâu chứ nào có chú ý đến Cố Thăng.

Nghe thấy thế, Trang Diệu Y bật cười sung sướng:

- Làm màu là phải trả giá đắt đấy. Em đoán có khi hai người họ về sẽ cãi nhau to.

Kim Duyệt nhìn bạn gái mình rồi thở phào một cái:

- Chắc thế.

- Honey à.

Trang Diệu Y lắc lắc cánh tay Kim Duyệt làm nũng:

- Tay giảng viên kia mà còn mua được hàng xa xỉ cho Nam Sơn, có phải anh cũng nên tỏ vẻ một tí không nào?

Tiêu rồi, tự vác đá đập chân mình rồi, biết thế gã đã không nói xấu sau lưng tên kia.

Kim Duyệt ra vẻ bình tĩnh rồi nhếch môi cười hỏi:

- Em muốn mua gì?

Trang Diệu Y bĩu môi:

- Em cũng thích chiếc váy kia, nhất định em mặc lên sẽ đẹp hơn Nam Sơn nhiều.

- Không thành vấn đề.

Kim Duyệt cố tỏ ra trấn định rồi làm bộ đại gia:

- Bạn nhân viên ra đây tôi nhờ chút.

Nhân viên cửa hàng đi tới rồi hỏi rất lịch sự:

- Xin hỏi hai vị cần gì ạ?

- Kim Duyệt nói:

- Chúng tôi muốn xem chiếc váy lông thiên nga đen kia, cô lấy một chiếc khác ra đây được không?

Nhân viên tỏ vẻ có lỗi:

- Ngại quá, chiếc váy mà chị ban nãy mới mua là chiếc váy lông thiên nga đen cuối cùng trong cửa hàng rồi ạ.

Cô chỉ vào chiếc váy trưng bày phía sau:

- Hai vị có thể xem những chiếc kia, chúng được thiết kế bởi cùng một nhà thiết kế, chất liệu cũng giống nhau đấy ạ.

Nhân viên cửa hàng chưa nói xong thì Trang Diệu Y đã ngắt lời, sắc mặt cực xấu:

- Không cần nữa, chúng ta đi.

Cô ta rũ mắt xuống tỏ vẻ tiếc nuối:

- Cô ta mặc chiếc váy kia đúng là làm xấu cả nó đi.

Trang Diệu Y nghĩ mình mặc lên thì đẹp hơn Nam Sơn nhiều.

Nhân viên cửa hàng mỉm cười:

- Hai vị đi thong thả nhé.

Chờ họ đi rồi, cô nàng nhân viên không nhịn được phải bật cười thành tiếng. Bộ lễ phục kia thích hợp với những cô gái cao gầy, cô

lùn ba mét bẻ đôi lại còn Sony siêu phẳng kia thì mặc làm sao được? Ảo tưởng sức mạnh thế không biết.

...

- Thật á? Ban nãy anh bảo cô ta thế thật à?

Nam Sơn cầm túi giấy, chắp hai tay ra sau rồi đi giật lùi.

Cố Thăng gật đầu rồi mỉm cười nhìn cô:

- Em là người yêu của Cố - Long Ngạo Thiên – Tiểu Thăng Thăng đó nha. Đương nhiên anh phải trả đũa thay em chứ. - Được rồi được rồi.

Nam Sơn cười tủm tỉm khích lệ anh:

- Hôm nay Cố Ngạo Thiên cao mét tám.

Cố Thăng:

- Anh cao một mét tám bảy lận.

- Thế thì cao hai mét bảy.

- Vậy còn nghe được.

Cố Thăng đi mấy bước về phía trước, đặt tay lên vai Nam Sơn rồi quay người cô lại nửa vòng:

- Tay trong tay đi với nhau nào.

Nam Sơn nghiêng đầu cười với anh:

- Đây, cho anh khoác tay đó.

Hai người về đến nhà Nam Sơn.

Nhà vẫn để đèn nhưng không thấy bà Hứa đâu, có lẽ đã đi ngủ rồi.

Hai người đánh răng rửa mặt, chúc nhau ngủ ngon rồi ai về phòng nấy ngủ say.

...

Khi ba Nam tỉnh dậy thì đầu đau như búa bổ vì di chứng say rượu. Ông không thấy mẹ Nam đâu cả, chắc là đi nấu bữa sáng rồi.

May mà hôm nay là thứ bảy, ông không phải đi làm.

Ông mặc quần áo chỉnh tề rồi mắt nhắm mắt mở đi đánh răng rửa mặt.

Vừa ra khỏi phòng đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngát.

Ông vào nhà ăn thì nhìn thấy sủi cảo tôm, xíu mại, cháo cá đặt la liệt trên bàn, bên cạnh còn có một bình trà ô long.

- Ông dậy rồi à? Mau ngồi xuống, sắp được ăn rồi.

Bà Hứa đi từ trong bếp ra, trong tay còn cầm theo một đĩa quẩy.

Ba Nam gật đầu rồi ngồi xuống, nhìn bàn thức ăn linh đình mà đắng hết cả lòng.

Sau khi vợ ông theo đuổi được ông rồi thì không còn làm bữa sáng phong phú thế này nữa, mãi cho đến lúc thằng nhóc Cố Thăng

kia tới đây.

Hết đẹp là hết yêu thương, rốt cuộc ông cũng hiểu rồi.

Ông hỏi:

- Sơn Sơn còn đang ngủ à?

Bà Hứa nhìn về phía sau ông:

- Nó ra kia rồi, hai đứa cùng ra ăn sáng.

- Ừ,

Ba Nam đáp lạnh nhạt, thằng nhóc kia được nếm thử tay nghề của bà xã mình, hời cho nó quá.

- Chào buổi sáng bác ạ.

Ba Nam hơi gật đầu:

- Chào buổi sáng.

Bốn người cùng ăn bữa sáng.

Ba Nam gắp sủi cảo tôm lên cắn một miếng, mùi vị thơm ngon tan chảy trên đầu lưỡi.

Ông kinh ngạc lắm, đã lâu rồi bà xã không làm món này, không ngờ tay nghề không những không xuống mà còn tiến bộ thêm.

Ba Nam sung sướng ăn mấy miếng rồi nhấp một ngụm trà ô long.

Sau đó ông cầm đũa rồi nhìn về phía đĩa xíu mại. Khác với xíu mại bán ở ngoài, xíu mại bà Hứa làm cực kì khéo, tỏm một miếng

một chiếc ngon ơ.

Ông khen không ngớt miệng:

- Tay nghề của bà xã đúng là càng ngày càng cao siêu.

Bà Hứa lắc đầu cười:

- Không phải tôi làm đâu, Cố Thăng dậy từ năm giờ sáng đi chợ mua đồ tươi với tôi rồi về nấu đó.

Hôm nay bà nhìn Cố Thăng loay hoay trong bếp thì ngạc nhiên lắm. Mãi đến lúc nghe anh nói muốn lập công chuộc tội thì bà mớihiểu ý anh.

Nhìn cách dùng dao thuần thục của Cố Thăng, bà Hứa biết câu “Cố Thăng phụ trách việc nấu cơm” kia không phải là gạt bà. Bà

càng nhìn lại càng thấy vừa lòng với anh con rể này hơn.

- ... Thế à?

Ba Nam nói rồi im lặng.

Trong tình huống này, lẽ ra ông phải cứng rắn buông đũa rồi quát lên: “Không ăn!” mới đúng.

Thế nhưng hiện thực lại là... ngày mai Cố Thăng đã đi rồi, không biết sau này còn được ăn bữa sáng ngon thế nữa không, thôi cứ

ăn nhiều thêm chút.

Còn vụ cúp máy ấy hả? Đợi ông ăn no rồi tính sổ cũng không muộn mà.

Ông cúi đầu ăn cháo, cháo nấu cá tươi, ngon quá đi thôi.

Ông cứ tưởng mình không ăn hết, ai ngờ chẳng biết đã giải quyết xong cả bát cháo to từ bao giờ.

Thấy mọi người đều lục tục buông đũa, ba Nam mới tằng hắng một tiếng rồi nói:

- Tiểu Thăng Thăng à, cháu có ý kiến gì với việc bác gọi con gái bác là Sơn Sơn hả?

Ăn đồ người ta nấu rồi cũng không ngại nói nặng lời, ai bảo ông không chống cự được sức quyến rũ của đồ ngon chứ?

Ông là người có nguyên tắc đó nha!

Cố Thăng biết không trốn nổi rồi. Thấy thái độ của bác trai tốt hơn nhiều tưởng tượng của mình, anh nói:

- Bác cho cháu giải thích ạ.

- Nói đi!

Cố Thăng giải thích:

- Hôm đó Nam Sơn giao điện thoại cho cháu giữ hộ, lúc bác gọi tới, cháu nhìn thấy ảnh đại diện là một người đàn ông trẻ cực kì

đẹp trai phong độ thì thấy cảm giác nguy cơ cao quá chừng. Cháu hỏi bác là ai, bác nói bác là người đàn ông thân thiết với Nam

Sơn nhất, cháu kích động quá nên mới... cúp máy của bác hết lần này đến lần khác.

Anh nhìn ba Nam với ánh mắt chân thành:

- Cháu sai rồi, cháu không nên cúp máy của bác vì ghen tị bác quá đẹp trai.

Anh nói thiết tha:

- Đều tại cháu hết.

Anh dừng một chút rồi tiếp lời:

- Nếu bác có gì sai, thì cái sai duy nhất chính là phong độ quá đấy ạ.

Ba Nam nghe xong thì im lặng hồi lâu.

Câu xin lỗi này không giống ông tưởng tượng cho lắm. Sao ông nghe xong lại thấy vui vui là thế nào nhỉ? Thế này làm sao mà

ông quát người ta cho nghiêm khắc được?

Một lúc lâu sau, ba Nam mới nói:

- Thăng Thăng à, cúp máy của người khác là bất lịch sự đó, lần sau không được làm thế nữa nhé.

- Vâng, sau này cháu sẽ chú ý ạ.

Quả nhiên, muốn có được trái tim của người đàn ông thì phải bắt đầu từ cái dạ dày.

Tối qua trong lúc tản bộ, Cố Thăng nói với Nam Sơn rằng không biết phải đốn hạ ba Nam như thế nào. Nam Sơn bảo anh làm đồ

ăn ngon để tăng thiện cảm đi.

Ba Nam không thể chống đỡ được sự cám dỗ của đồ ăn ngon. Năm đó bà Hứa thích vẻ ngoài của ba Nam, sau một thời gian mới

thích con người của ông.

Có vô số cô gái thích ông, bà Hứa thắng họ chính là nhờ vào tay nghề nấu nướng tuyệt vời.

...

Tối hôm đó, Cố Thăng đưa Nam Sơn đến tham gia tiệc chia tay cuộc sống độc thân của chị họ Nam Linh, bữa tiệc được tổ chức ở

nhà bố mẹ Nam Linh.

Vì Nam Linh chỉ mời các chị em gái nên Nam Sơn không đưa Cố Thăng đi theo.

- Chị họ em ở trong tiểu khu này, em vào nhé. Bao giờ xong em gọi cho anh đến đón nha.

Nam Sơn ngồi trên ghế phó lái nói với Cố Thăng.

Cố Thăng ra dấu OK với cô:

- Gọi cho anh trước nửa tiếng nhé.

- Okay.

...

Đúng lúc đó, Kim Duyệt cũng đưa Trang Diệu Y đến trước cửa tiểu khu nhà Nam Linh.

Trang Diệu Y nhìn thấy Nam Sơn bước xuống từ xe của Cố Thăng thì kinh ngạc nhíu mày:

- Đó không phải là Nam Sơn sao? Sao cô ta lại bước từ cái xe Q/Q vàng chóe kia xuống nhỉ?

Kim Duyệt nghe xong nhìn sang thì thấy đúng là như thế. Gã không nhịn được bật cười thành tiếng:

- Có khi lần trước anh nói đúng thật đó, tay bạn trai của Nam Sơn thực ra chẳng có tiền của gì đâu, lúc anh ta mua bộ váy kia

chắc phải dốc túi ra rồi.

Trang Diệu Y đồng ý ngay tắp lự:

- Tìm đàn ông là phải như honey của em này, ổn định mới là tốt nhất.

- Ồ?

Kim Duyệt nhìn đuôi xe của chiếc Q/Q với vẻ nghi hoặc.

- Sao thế anh?

Kim Duyệt nói ra nghi vấn của mình:

- Anh thấy chiếc xe kia hơi cũ rồi. Cố Thăng còn trẻ như vậy, hẳn là không nên mua nó mới đúng.

Trang Diệu Y đảo mắt một cái, một suy đoán nảy ra trong lòng cô ta:

- Đừng bảo là tên Cố Thăng này mua một cái xe second – hand nhé.

- Có thể lắm.

Trang Diệu Y cười cười lấy di động ra rồi chụp tách tách mấy cái, sau đó cô ta mở wechat rồi gửi biển số xe kia cho Kim Duyệt.

- Honey à, em gửi biển số xe của Cố Thăng vào di động cho anh rồi, anh điều tra cho em xem có phải anh ta đi thuê xe không

nhé? Hôm qua anh ta chọc em tức trào máu, để em xé rách cái mẽ ngoài của anh ta làm phúc cho Nam Sơn đi.

Kim Duyệt đồng ý ngay:

- Giao cho anh, chỉ một buổi tối là anh xong liền.

Chương 100

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn vào nhà Nam Linh không lâu thì Trang Diệu Y cũng tới.

Trong nhà Nam Linh bài trí rất phù hợp với không khí tiệc tùng, hoa tươi, macaron, champagne, bóng bay... đều đủ cả.

Thấy Nam Sơn đến, Nam Linh chạy ào ra đón rồi ôm chầm lấy cô:

- Nửa năm không gặp được em rồi.

Nam Sơn cười nói:

- Em bận làm việc mà. Hôm nay A Linh xinh quá.

Cô nhìn Nam Linh rồi nói:

- Ngày mai chị làm cô dâu thì nhất định sẽ làm chú rể sửng sốt cho xem.

- Ha ha, nói ngọt lắm.

Nam Linh nhìn về phía sofa sau lưng mình:

- Tám giờ thì bữa tiệc bắt đầu, em ngồi sofa chút nhé, bên đó đều là bạn của chị em mình cả.

Nam Sơn gật đầu rồi tìm chỗ ngồi xuống.

Mỗi năm khi cô về ăn tết thì bạn bè đều tụ tập với nhau, tất cả đều là người quen nên chơi chung cũng không gượng gạo.

Thấy Nam Sơn đến, cô nàng bạn tốt có biệt danh Mận Nhỏ đã cười trêu:

- A Linh chỉ lớn hơn Nam Sơn mấy tháng mà mai đã lấy chồng rồi. Có khi chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ được uống rượu mừng

của Nam Sơn ấy chứ.

Nam Sơn cười:

- Còn sớm mà.

- Không sớm đâu.

Trang Diệu Y đứng dựa vào sofa nói:

- Hôm qua mình gặp bạn trai của Nam Sơn rồi, đẹp trai mà lịch sự lắm.

- Thật á?

Mận Nhỏ hiếu kì:

- Có ảnh không?

Nam Sơn tươi cười:

- Ngày mai anh ấy sẽ đến tham dự tiệc cưới của chị họ cùng mình, lúc đó rồi các cậu gặp cũng không muộn.

Mận Nhỏ hóng hớt:

- Giấu kín ghê, lúc trước nói chuyện phiếm với nhau có thấy cậu nhắc đến đâu.

- Thì bọn mình mới xác định ít lâu mà.

- Mới xác định ít lâu mà đã đưa về gặp ba mẹ rồi á, đúng là chân ái.

Mận Nhỏ xoa cằm tỏ vẻ lời ta đây chính là chân tướng.

Trang Diệu Y nói tiếp:

- Bạn trai Nam Sơn còn là giảng viên đại học đấy nhé.

- Ồ.

Mận Nhỏ đáp nhưng chẳng để ý lắm mà nói sang chuyện khác với Nam Sơn.

Mận Nhỏ không biết có phải mình gặp ảo giác không mà cứ thấy giọng điệu của Trang Diệu Y quai quái.

Cô cũng không muốn nghe người khác tọc mạch chuyện nhà của bạn bè mình.

Có lẽ người ta không muốn nói mà người khác cứ nói bô bô ra thì thiếu tôn trọng biết mấy.

Trang Diệu Y thấy không ai tiếp lời mình thì cũng chán, bèn chạy ra khu đồ uống cầm một ly Champagne uống một mình.

...

Tiệc chia tay cuộc sống độc thân bắt đầu vào 8h đúng. Nam Linh chỉ mời bạn bè thân thiết từ nhỏ đến lớn và đồng nghiệp có

quan hệ tốt tới tham gia.

Dù có nhiều người không quen nhau lắm, nhưng mọi người vẫn nhanh chóng hòa mình vào bầu không khí náo nhiệt, nói chuyện,

ca hát, chơi trò chơi, ăn đồ ngon... rất là vui vẻ.

Nam Linh tổ chức tiệc rất có tâm, cô sắp xếp rất nhiều những hoạt động thú vị cho mọi người.

Trong buổi tiệc, Trang Diệu Y đề xuất chơi trò thử thách tình yêu xem bạn trai của ai yêu bạn gái hơn.

Vì ngày mai Nam Linh kết hôn nên được miễn trò này.

- Nói nghe thử đi?

Không khí đang hào hứng, có người thích thú ngay.

Trang Diệu Y chớp mắt rồi nói:

- Lần trước mình xem thấy có một tin tức thế này, có hai vợ chồng giả vờ trúng thưởng, sau đó đánh nhau vì chia tiền không đều.

Cô dừng một chút rồi nói tiếp:

- Tí nữa bọn mình ngồi quây tròn với nhau rồi quay chai rượu. Chai chỉ vào ai thì người đó gọi cho bạn trai mình, hỏi xem nếu hai

người cùng mua xổ số mà trúng thưởng thì chia thế nào nhé?

Một cô nàng mặc váy hoa trắng uống một hơi cạn sạch Champagne trong ly rồi quệt miệng nói:

- Chơi thì chơi, ai sợ ai! Mình không tin đám mấy lão ấy dám ôm tiền một mình!

Mọi người dọn hết đồ đạc trên bàn ăn sang một bên rồi ngồi quây tròn lại, hào hứng bắt đầu chơi.

Để nghe rõ tiếng nói trong điện thoại nên Nam Linh tắt nhạc đi. Khi chơi trò này, mọi người đều phải giữ im lặng.

Nam Linh làm người quay chai, vòng đầu tiên, chai rượu quay tới cô nàng váy trắng.

Cô quả quyết gọi điện đi rồi hỏi:

- A Lam này, em hỏi nhé, nếu hai chúng ta mua xổ số mà trúng một trăm vạn thì anh muốn chia thế nào?

Một giọng nam thanh thanh vang lên trong điện thoại:

- Ồ hay quá, địa vị trong gia đình tăng lên rồi, anh mà cũng có quyền đưa ra quyết định cơ à?

Anh cười rồi nói:

- Cứ chọn phương án nào mà em hài lòng nhất đi.

Cô nàng váy dài cười sang sảng:

- Em cho câu trả lời của anh max điểm. Đang bận tí, cúp trước nha.
Nói xong, cô cúp máy cái rụp rồi nhún vai hỏi:

- Mấy cậu có vừa lòng với câu trả lời của bạn trai mình không nào?

- Thử nghiệm thành công, Lý Tĩnh à, làm thế nào cưa được anh người yêu tốt thế, dạy mình với đi.

Bây giờ Nam Sơn mới biết được tên của cô ấy.

Lý Tĩnh nói:

- Tui dùng mị lực nhân cách đốn hạ ổng đó.

- Tiếp theo.

Người tiếp theo bị chỉ là Mận Nhỏ. Bạn trai cô trả lời tương đối bình thường theo khuôn phép: Mua nhà kết hôn.

Một lúc sau, bình rượu chỉ về phía Trang Diệu Y. Trang Diệu Y mỉm cười gọi điện, phải tranh thủ cơ hội show ân ái này mới được.

Cô hỏi Kim Duyệt câu hỏi kia:

- Anh sẽ chia thế nào?

Kim Duyệt hỏi lại:

- Em đi tham gia tiệc tối của Nam Linh cơ mà? Không phải là đang chơi trò gì đó chứ?

- Không, em đang hóng gió ở ban công đây.

Trang Diệu Y nhìn bạn bè bên cạnh rồi cười nói:

- Anh nghe xem trong điện thoại có ồn ào không? Không có đúng không?

Kim Duyệt thấy cũng có lý, bèn hỏi:

- Em có trúng thưởng thật không? Anh nhớ lần trước chúng ta ham vui đi mua một cái vé số, đang để ở chỗ em đấy.

- Làm gì mà may thế được, em hỏi giả thiết thôi mà.

Trang Diệu Y hơi bất nhẫn.

Kim Duyệt lại thấy mình đã tìm ra chân tướng, bởi vì Trang Diệu Y đâu phải người thích mơ hão.

Giờ cũng không phải là lúc nói lời ngon tiếng ngọt, Kim Duyệt suy nghĩ rồi bảo:

- Bao giờ lĩnh thưởng xong thì chia đôi, hai người hai phần bằng nhau là được.

Câu trả lời này không ngọt ngào như Trang Diệu Y tưởng, nó cứng nhắc đến độ tầm thường.

Thấy Kim Duyệt không phối hợp với mình, mục đích show ân ái không đạt được, Trang Diệu Y đang định cúp máy.

Ai ngờ Kim Duyệt lại nói tiếp:

- Honey à, em đừng nghĩ đến chuyện tham lam nuốt hết phần thưởng đó.

Kim Duyệt cứ nghĩ tới thú vui tao nhã mua hàng xa xỉ của Trang Diệu Y là lại lo lắng.

Trang Diệu Y bực mình mắng ầm lên:

- Đồ ngu nhà anh, bà đang chơi trò chơi mà!

Mọi người:...

Thấy vậy, Nam Linh khuyên nhủ:

- Diệu Y à, chơi trò chơi thôi mà, đừng coi là thật không lại ảnh hưởng đến tình cảm thì không tốt đâu.

Trang Diệu Y phẩy tay quạt gió, nhìn thôi cũng biết là tức điên cả người.

- Ừa, mình biết mà.

Cô đáp khô khốc.

...

Sau mấy vòng chơi, cuối cùng cũng đến lượt Nam Sơn.

Trang Diệu Y ngồi một bên, cô ta muốn chống mắt lên xem tên Cố Thăng lái xe Q/Q kia sẽ đáp thế nào.

Nam Sơn không lằng nhằng mà hỏi thẳng vào vấn đề luôn. Hai tay cô ướt đẫm mồ hôi, chỉ sợ Cố Thăng nói hớ để lộ thân phận

của mình. - Vấn đề này không thành lập giữa hai đứa mình nha.

Cố Thăng cười đáp.

Trang Diệu Y uống một ngụm Champagne, nghĩ bụng: Tên Cố Thăng này biết mình biết người đó, hắn cũng biết hắn và Nam Sơn

không ăn may trúng được một trăm vạn cơ à?

Cả đời cam chịu lái cái xe Q/Q rách kia đi!

- Coi như mình rơi vào thế giới khác đi, trả lời nhanh em xem nào.

Nam Sơn nhìn màn hình rồi nói.

Cố Thăng nói mà không cần nghĩ:

- Đừng nói trúng một trăm vạn, một ngàn vạn anh cũng cho em hết. Tiền không quan trọng, em vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Nam Sơn cực kì vừa lòng với câu trả lời của anh, cô cũng biết rõ những gì anh nói đều là thật cả. Cô bảo:

- Thực ra bọn em đang chơi thử thách tình yêu đấy, em cúp trước nha.

- Tui cho đáp án này max điểm!

Mận Nhỏ đập bàn.

Lý Tĩnh tán thành:

- Đây mới là đáp án tiêu chuẩn này, ngày mai nhất định phải gặp bạn trai của Nam Sơn trong lễ cưới A Linh mới được.

Thấy các cô đều khen Cố Thăng nói ngọt, Trang Diệu Y khó chịu lắm:

- Ai mà chẳng biết nói ngọt cơ chứ?

Mọi người nhìn cô ta:... cơ mà bạn trai cô còn không chịu nói ngọt cho cô nghe kìa.

Song sợ cô ta kích động nên không ai nói gì thêm mà cùng chơi tiếp.

...

Có lẽ Kim Duyệt cũng biết mình có lỗi, bèn gọi lại cho Trang Diệu Y.

Trang Diệu Y cúp mấy lần rồi mới nghe máy. Cô ta đi ra ban công để nói chuyện nhân sinh với gã.

- Honey à, anh sai rồi.

Kim Duyệt nhận lỗi ngay:

- Gần đây chẳng phải hai ta định kết hôn sao, anh mua được nhà nhưng trang hoàng thì tốn tiền lắm. Lúc em nói đến tiền, ma

xui quỷ khiến thế nào mà anh lại nghĩ ngay đến việc lấy nó để trang hoàng nhà cửa ấy.

Trang Diệu Y hừ lạnh:

- Ban nãy em mở loa ngoài gọi điện đấy, người ta nghe thấy hết rồi. Bạn trai người ta đều nói rõ là hay, chỉ có anh so đo từng tí

tiền một!

Kim Duyệt an ủi:

- Anh biết em tủi thân rồi, anh lập công chuộc tội có được không?

- Lập công chuộc tội thế nào?

Trang Diệu Y cứ nghĩ gã sẽ mua túi xách cho mình:

- Anh nhờ bạn bè điều tra biển số chiếc xe của Cố Thăng, phát hiện ra nó là xe cho thuê của một hãng xe ở thành phố N, hơn

nữa còn là loại xe rẻ nhất của hãng đó cơ.

Đúng là tin tốt!

Trang Diệu Y cười sung sướng:

- Không ngờ tên Cố Thăng này đi thuê xe thật.

Cô ta suy đoán:

- Có khi thân phận giảng viên đại học của anh ta cũng là giả ấy chứ, Nam Sơn bị anh ta lừa gạt cũng không biết chừng.

- Hay là anh đi thăm dò xem anh ta có phải là giảng viên trường đại học ở thành phố N thật không nhé?

Kim Duyệt ân cần hỏi. Ban nãy gã chọc Trang Diệu Y giận nên bây giờ đành phải lấy công chuộc tội thôi.

Huống hồ thành phố N chỉ có mấy trường đại học, điều tra cũng chẳng khó khăn gì.

- Được đó. Chờ tin tốt của anh.

Gió đêm thổi lành lạnh, Trang Diệu Y kéo lại vạt áo của mình:

- Em vào phòng đây, tí nữa đến đón em nhé.

- Ừ, honey chơi vui vẻ.

...

Mọi người đều chơi rất vui vẻ, nhưng mai là hôn lễ của Nam Linh nên cũng không tiện chơi khuya.

Cô dâu mà gà gật trong hôn lễ thì không ổn rồi.

Thế là đến mười giờ thì các cô giải tán, ai nấy đều ôm Nam Linh nói lời tạm biệt.

..

- Có tin tức gì không?

Trang Diệu Y vừa thấy Kim Duyệt đến đón mình thì đã hỏi ngay chuyện cô ta quan tâm nhất.

Kim Duyệt gật đầu rất tự tin:

- Anh làm việc mà em còn không yên tâm à? Anh bảo Tiểu Vương cấp dưới đi điều tra, cậu ta tìm hết các trường đại học ở thành

phố N mà không thấy ai như Cố Thăng cả.

- Ha ha ha.

Trang Diệu Y nheo mắt cười sung sướng:

- Xem ra Nam Sơn bị lừa thật rồi.

Cô ta đã nói mà, làm sao con nhỏ bị cô ta bắt nạt từ nhỏ tới lớn lại sống tốt hơn cô ta được cơ chứ?

Cô ta nhớ lại dáng vẻ khi Cố Thăng móc mỉa mình tối hôm qua:

- Đợi đến lễ cưới ngày mai em sẽ vạch mặt anh ta, xem anh ta còn ngẩng đầu lên mà nhìn ai được nữa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau