NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Trải qua cuộc nói chuyện khi nãy, Cố Thăng và Nam Sơn ăn cũng không thấy ngon nữa.

Khoan nói tới Mạnh Thanh Hà đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chỉ riêng việc thôn Đào Nguyên đoàn kết với nhau một cách lạ thưởng cũng khiến người khác rợn tóc gáy luôn rồi.

Không biết mảnh đất này đã chôn vùi bao nhiêu tội ác không muốn ai biết đến.

Sau khi ăn cơm xong, hai người không đi dạo chợ đêm mà về thẳng khách sạn.

Gian phòng trống vắng càng thêm tĩnh mịch.

Nam Sơn mở TV lên, bật sang kênh tin tức địa phương rồi đi rửa mặt.

Lúc bước ra, trên TV đang chiếu quảng cáo dưỡng sinh. Quảng cáo kiểu này lúc nào cũng dài dòng, còn kèm theo mấy cuộc phỏng vấn dân bản xứ nữa.

Nam Sơn liếc qua thời gian trên màn hình: mười một giờ mười sáu phút.

Đã tới giờ phải đi ngủ rồi.

Cô xỏ dép lê bước tới trước màn hình TV, định tắt nó đi.

Trên màn hình lại xuất hiện tin mới: bản tin mới nhất về vụ án xác chết nữ ở thôn Đào Nguyên. Trên góc phải màn hình còn có hai chữ phát lại.

Nam Sơn lập tức dời tay khỏi nút tắt. Cô ngồi trên giường rồi nhìn chằm chằm vào bản tin này. Cô muốn biết giới truyền thông địa phương nói gì về chuyện này.

Đầu tiên phóng viên nữ giới thiệu sơ lược chuyện đã xảy ra ở thôn Đào Nguyên: lúc hai du khách tá túc tại một hộ gia đình trong thôn đã vô tình phát hiện sân sau có chôn một xác nữ. Sau khi hai du khách này báo cảnh sát xong thì người nhà họ Đào đã bỏ trốn. Trên màn hình còn đăng lên hình của ba người nhà họ Đào, trong đó lại không có hình của Mạnh Thanh Hà. Xem ra cảnh sát đã thật sự loại bà ta ra khỏi diện tình nghi rồi.

Lúc phóng viên nữ tới sau vườn nhà Đào Mình, ống kính đã quét một vòng trong sân.

Nam Sơn nhìn thấy cây lê lớn lên nhờ hấp thu máu thịt của dì cả kia. Nay nó đã đổ rạp xuống, cành lá úa tàn rơi đầy đất, trông có vẻ thê lương.

Trong khi phóng viên nữ đưa tin về chuyện này lại không nhắc tới những từ liên quan đến vụ lừa bán, cô ấy chỉ nói vẫn chưa rõ động cơ gây án của nhà họ Đào, không loại trừ khả năng giết người vì tiền.

Đoạn, cô ấy đi phỏng vấn dân thôn xung quanh. Người được phỏng vấn đầu tiên chính là dì Đào.

Phóng viên nữ hỏi:

- Xin hỏi thường ngày người nhà họ Đào là người như thế nào vậy?

Dì Đào đứng trước ống kính có phần mất tự nhiên, dì đáp với ánh mắt mông lung:

- Bọn họ rất hiền lành, cũng rất nhiệt tình. Có khi trời đổ mưa, tôi chưa kịp lùa đàn gà vào chuồng thì sẽ chủ động giúp đỡ. Thường ngày cũng không thấy có vẻ gì hung hăng ác độc cả.

- Vậy bà nghĩ động cơ gây án của họ là gì? Có phải giống như suy đoán của cư dân mạng rằng người bị hại đã bị lừa bán tới đây, người nhà họ Đào muốn cô ấy sinh con trai cho họ, kết quả người ta thà chết cũng không đồng ý nên mới rơi vào kết cục này đúng không?

Dì Đào lắc đầu trả lời:

- Không thể có chuyện bị lừa bán được. Nếu có chuyện lớn như nhà họ Đào có thêm một cô gái lạ thì người dân trong thôn phải biết chứ. Nếu trưởng thôn và bí thư chi bộ biết chuyện này thì nhất định cũng sẽ đứng ra ngăn cản đầu tiên. Nhưng mà trong thôn lại không có ai phát hiện ra, tôi nghĩ chỉ có một khả năng thôi. Chắc cô gái bất hạnh này đã ngủ nhờ tại nhà họ lúc nửa đêm rồi.

Bà ta nghiêng đầu ra vẻ cẩn thận nhớ lại rồi nói tiếp:

- Tôi nhớ có một khoảng thời gian cuộc sống nhà họ rất khó khăn. Cụ Đồng bị bệnh rất nặng, đột nhiên sau đó bọn họ lại có tiền chữa bệnh. Tôi nghi ngờ nhà họ bí quá hóa liều mà giết người cướp của, đặng có tiền chữa bệnh cho cụ Đồng đấy.

Nam Sơn: …

Mấy câu trả lời của dì Đào rõ ràng đã được chuẩn bị từ trước. Ẩn ý trong lời nói là người dân thôn Đào Nguyên rất thuần phác, nhà họ Đào cũng là người hiền lành, bọn họ có làm ra chuyện xấu cũng vì cuộc sống ép buộc thôi.

Cũng không biết có ai đồng tình với mấy lời này hay không.

Nam Sơn thấy cho dù phóng viên hỏi ai đi chăng nữa, bọn họ đều nói y hệt nhau.

Ống kính vừa chuyển, lúc này phóng viên nữ đang đi tới trước mặt một ông lão mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn, mái tóc bạc trắng, đường nét khắc khổ, thoạt nhìn trông ông có vẻ là một người vô cùng nghiêm túc, cứng nhắc.

- Người đứng trước mặt tôi hiện giờ chính là trưởng thôn của thôn Đào Nguyên.

Sau khi phóng viên nữ nhìn vào ống kính nói xong thì bắt đầu phỏng vấn trưởng thôn. Lúc mới bắt đầu phóng viên nữ chỉ hỏi vài vấn đề theo thông lệ, sau đó cô ấy chuyển đề tài, hỏi:

- Nghe nói thôn Đào Nguyên đã có ý hợp tác với chủ đầu tư, chờ sau khi khai thông đường sá rồi thì sẽ khai trương hoạt động kinh doanh Nông Trại Vui Vẻ. Liệu chuyện này có ảnh hưởng tới cuộc hợp tác của hai bên không?

Trưởng thôn nói với vẻ tự tin:

- Không đâu, người của thôn Đào Nguyên rất thuần phác, lại nhiệt tình hiếu khách, rau được trồng cũng không bị ô nhiễm…

Ông ta khoe khoang cả đống về thôn mình, rồi lại nói với vẻ tiếc nuối:

- Dù gì chuyện nhà Đào Minh cũng là ngoại lệ. Nếu tôi biết nhà họ dám làm ra chuyện xấu này thì chắc chắn tôi sẽ tố giác họ. Người trong thôn chúng tôi rất tốt bụng. Chờ sau khi Nông Trại Vui Vẻ được khai trương thì hoan nghênh mọi người tới chơi.

Nam Sơn ôm chân, tì cằm lên đầu gối xem tin tức. Lí do cả thôn bao che cho Mạnh Thanh Hà là vì chuyện này sao? Vì bọn họ không muốn ảnh hưởng tới mối làm ăn với bên chủ đầu tư à?

Thôn Đào Nguyên đang đi lên, ngoài ra còn có vài thôn khác nữa. Chủ đầu tư không nhất thiết phải chọn bọn họ, nếu có gì không ổn thì bên nhà đầu tư sẽ loại bọn họ ra.

Những lúc quan trọng như thế này quả thật không thể xảy ra chút sai lầm.

Có lẽ Mạnh Thanh Hà đã đoán được điều này nên mới dám phạm tội không kiêng dè gì cả.

Vì để có thể hợp tác với chủ đầu tư, nhất định dân thôn sẽ liều mạng che giấu vụ bê bối này. Bằng không đường tiền tài của bọn họ sẽ bị chặt đứt.

Hơn hai mươi năm trước, thôn Đào Nguyên có thể vì lợi ích của Đào Minh mà bức tử dì cả và nhắm mắt làm ngơ trước thảm cảnh của Mạnh Thanh Hà. Lần này, bọn họ cũng có thể vì lợi ích của cả thôn mà lại trở thành tòng phạm, nhắm mắt làm ngơ chuyện cả nhà họ Đào và bác sĩ Mục bị giết chết.

Dưới lớp vỏ bọc thuần phác của thôn Đào Nguyên chính là vẻ xấu xí đáng ghê tởm. Lỡ như Nông Trại Vui Vẻ thật sự được mở, dân thôn lại làm chuyện xấu, liệu cả thôn này có tiếp tục diễn cảnh thái bình giả tạo này hay không?

Nam Sơn nhớ tới hôm Thạch Đầu và Thuận Tử lẻn vào phòng cô trộm đồ, lúc đó cụ Đồng đã giải vây cho họ.

Cô lại nhớ tới Mạnh Thanh Hà đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Lúc trước cô còn đồng cảm với bà ta, nhưng từ khi cô biết bà ta gián tiếp hại chết dì cả thì phần đồng cảm này đã nhạt bớt. Sau này lại biết Mạnh Thanh Hà mới còn nhỏ đã nhốt mẹ mình lại, giam bà ấy nhiều năm như thế mà không để ai hay biết, thật giống như một kẻ điên.

Nam Sơn đã tận mắt chứng kiến Mạnh Thanh Hà tắm máu kẻ thù. Ngoại trừ lúc bà ta hơi do dự khi giết bác sĩ Mục ra, lúc giết ba người nhà họ Đào thì động tác giết người liền mạch, trơn tru giống như giết gà vậy.

Lúc ấy vẫn còn có người đứng ngoài cửa nhà bác sĩ Mục mà Mạnh Thanh Hà lại dám làm thế.

Trong máu Mạnh Thanh Hà vốn đã có gene điên cuồng sẵn.

Giờ bà ta đã nếm được mùi vị giết người rồi, liệu ra bên ngoài bà ta còn có thể dừng tay lại sao?

Nam Sơn suy tư, hạng người thờ ơ tự cho bản thân hiền lành sẽ không hại người khác à?

Ban đêm, ngoài cửa sổ vang lên tiếng lá cây xào xạc.

Nam Sơn trằn trọc trên giường, trong đầu luôn nghĩ về thôn Đào Nguyên, Mạnh Thanh Hà… Cho nên cô căn bản ngủ không được.

Cô nằm trên giường nhìn chằm chằm vào trần nhà sơn màu trắng, rốt cuộc trong lòng cũng có quyết định.



Hôm sau lúc đang ăn sáng với Cố Thăng, Nam Sơn kể lại bản tin thời sự hôm qua và nói ý nghĩ của mình cho anh nghe.

- Anh nghĩ em đã có cách rồi, nói anh nghe thử xem.

Nam Sơn uống một ngụm sữa đậu nành rồi nói:

- Lát nữa em sẽ gọi cho cảnh sát Trần, nói với anh ta rằng dì cả bị bức tử. Em đã vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của nhà họ Đào rằng chính cả thôn đã ép chết dì cả. Người trong thôn đang nói dối, họ vốn là tòng phạm. Sau đó mượn cơ hội này nói ra chuyện của Mạnh Thanh Hà…

- Vô dụng thôi.
Cố Thăng lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.

- Lúc em hôn mê, anh đã nói chuyện này với cảnh sát Trần rồi. Thứ nhất là người trong thôn cứ khăng khăng không chịu thừa nhận, thứ hai là cảnh sát phá án cần chứng cứ.

Nếu nhắc lại chuyện cũ cũng không làm cảnh sát chú ý tới.

Ánh mắt Nam Sơn tối lại, cô im lặng ăn một cái bánh bao súp rồi chợt ngẩng phắt lên.

- Có cách rồi.

Cô nói kế hoạch mình vừa nghĩ ra cho Cố Thăng nghe.

- Cách này cũng được, đúng lúc anh có quen một đoàn chuyên lăng xê và dẫn dắt dư luận.

Cố Thăng nói:

- Em cứ viết ra đi, anh sẽ đưa cho bọn họ làm tiếp. Đảm bảo chẳng mấy chốc sẽ khiến cư dân mạng để ý tới.

- Ừm.

Có được sự ủng hộ của Cố Thăng, Nam Sơn càng nắm chắc phần thắng hơn.

Vừa về tới khách sạn, Nam Sơn lập tức mở máy tính lên, tạo văn bản.

Nam Sơn nhìn văn bản trống rồi điều chỉnh lại cảm xúc của mình, sau đó bắt đầu “lách cách” gõ chữ liên tục không ngừng.

Hơn nửa tiếng sau, một bài văn hơn ngàn chữ đã xuất hiện trên weibo. Cô chỉnh sửa lại vài lỗi chính tả, xóa đi mấy câu bổ ngữ trong văn bản, cố gắng viết sao cho vừa giản dị lại động lòng người.

Nam Sơn kiểm tra lại hai lần để xác định không còn vấn đề gì nữa.

Cô vươn vai, quay đầu lại nói với Cố Thăng đang xem phim thần tượng giết thời gian:

- Em viết xong rồi, anh lại xem xem. Nếu ổn rồi thì em sẽ gửi vào mail của anh.

Cố Thăng đi tới sau lưng Nam Sơn, đoạn cúi người xuống ôm Nam Sơn vào lòng, ngực dán vào lưng cô, còn tay thì cầm con chuột.

Nam Sơn: … em nhường chỗ cho anh nhé.

- Em đừng cử động, cứ thế này đi.

Cố Thăng nói với vẻ nghiêm túc.

- Tiêu đề em viết rất tốt, rất hấp dẫn người đọc.

Nam Sơn: tui nóng!

Cô tính thò đầu qua cánh tay anh đặng chui ra, kết quả Cố Thăng lại hạ tay xuống.

Nam Sơn: hơi chóng mặt rồi đấy.

- Cố Thăng à, anh để em đi ra ngoài được không?

Cố Thăng vẫn nhìn vào màn hình:

- Viết khá lắm.

Nam Sơn: anh đã lơ tui thì chỉ còn cách này…

- Úi…

Cố Thăng ôm cánh tay, đứng thẳng người dậy. Nam Sơn nhéo anh một cái không nhẹ chút nào.

Nam Sơn đứng lên rồi nói:

- Anh ngồi đi, đừng khách sáo.

- Ừm.

Đương nhiên Cố Thăng biết tại sao tay mình lại bị nhéo. Trước khi ngồi xuống, anh còn liếc sang bộ phim đang ngừng ở bên cạnh. Rõ ràng trong phim nam chính làm như vậy với nữ chính, tim hồng bay bay đầy màn hình, đến phiên anh thì…

Phim hàn xẻng lại gạt anh nữa rồi!

Sau khi Cố Thăng kiểm tra xong thì gửi bài viết này cho đoàn đội nọ.

Chương 92

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Bài post dài kể lại chuyện Mạnh Thanh Hà chứng kiến Hứa Tuệ Lộ bị buộc phải tự sát, mà bản thân bà cũng bị người nhà họ Đào hãm hại, sau đó phản kháng và giết người. Hành văn trong post mộc mạc, thi thoảng còn lỗi chính tả nhưng không gây khó khăn cho người đọc nó.

Trong bài post, Mạnh Thanh Hà nói bà không hối hận với những việc mình đã làm và sẽ thản nhiên đón nhận vận mệnh rơi vào

vòng lao lí. Một phần nguyên do thôi thúc bà chọn cách này là vì đêm nào Hứa Tuệ Lộ cũng báo mộng cho bà, hi vọng bà có thể

vạch trần chân tướng, phần nguyên nhân còn lại là bởi bà cực kì thống hận người dân trong thôn Đào Nguyên.

Kẻ phải bị trừng phạt không chỉ có người nhà Đào Minh, mà còn có những người dân thôn dửng dưng với chuyện này, thậm chí

nối giáo cho giặc.

Lúc đầu chỉ có mấy tài khoản weibo bình thường share bài viết này, nhưng đến sáng hôm sau thì có thêm vài tài khoản VIP cũng

share. Họ còn đưa thêm thông tin bài báo về vụ án ở thành phố Y, kèm theo hashtag #Vụ_Án_Mạnh_Thanh_Hà_Giết_Người#

Phụ nữ bị lừa bán là đề tài nhạy cảm lại cộng thêm thảm án giết cả nhà, kết hợp với đoàn đội mà Cố Thăng thuê không ngừng

dẫn đường dư luận, khiến cho hashtag này nhanh chóng lên hot search, được rất nhiều cư dân mạng quan tâm thảo luận.

Đông đảo cư dân mạng tỏ ra vô cùng phẫn nộ sau khi đọc bài viết trên, còn có người cẩn thận về tận thôn Đào Nguyên thu thập

quan điểm của dân thôn đối với việc làm của nhà họ Đào rồi sắp xếp lại và đăng lên weibo.

Netizen đua nhau nhắn tin trên weibo chính thức của cục công an thành phố Y, yêu cầu phải điều tra rõ vụ việc này, xem có phải

thôn làng xấu xa kia xây dựng cái mác Nông Trại Vui Vẻ để hại người hay không.



Hôm nay là ngày nghỉ của Trần Lượng, anh ta đang định ngủ một giấc đến sáng thì bị đội trưởng Bạch gọi một cú đánh thức lúc

5h.

Câu đầu tiên của đội trưởng là:

- Đừng ngủ nữa, có chuyện lớn rồi, mau đến cục đi!

Trần Lượng còn chưa kịp hỏi ra đầu đuôi cơ sự thì đội trưởng đã cúp máy cái rụp.

Trần Lượng bật ngửa một cái rồi ngồi dậy trên giường, sờ cái đầu ổ gà, sau đó xỏ dép xỏ ngón chạy vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, Trần Lượng gặm bánh mì chạy tới văn phòng thì gần một nửa đồng nghiệp đã đến rồi.

Đội trưởng Bạch liếc Trần Lượng một cái;

- Bẻ lại cổ áo đi.

Sau đó nói với người bên cạnh:

- Tiểu Nhiếp, cậu nói đại khái tình hình cho Trần Lượng nghe.

- Vâng.

Tiểu Nhiếp mặt chữ điền đi về phía Trần Lượng với vẻ cực kì nghiêm túc, vừa lên tiếng đã nói thẳng vào vấn đề:

- Thành phố Y, mà nói chính xác là thôn Đào Nguyên đã nổi ầm ầm ở trên mạng rồi.

- Sao thế?

Trần Lượng ngậm bánh bao lúng búng mà hỏi.

- Tiểu Nhiếp lấy điện thoại trong túi ra, vuốt mấy cái rồi đưa cho Trần Lượng xem:

- Anh xem cái này đi.

Trần Lượng nhướn mày, tiêu đề giật gân quá!

Anh ta đọc lướt một hồi rồi đọc thêm bình luận ở dưới, sắc mặt trở nên cực kì khó coi:

- Bài post trên trời rơi xuống thế này mà Tiểu Nhiếp cậu tin à?

Đội trưởng Bạch đi tới:

- Không tin cũng phải tin, nếu không xử lý ổn thỏa chuyện này thì thành phố Y và cả hình ảnh của cục công an đều chịu ảnh

hưởng xấu. Chúng ta đi điều tra thì biết ngay là thật hay giả thôi.

Trần Lượng bực mình nói:

- Bây giờ internet thật đáng sợ, còn điều động cả cảnh sát làm việc được cơ đấy. Dù sao tôi cũng không tin một mình Mạnh Thanh

Hà có thể giết được nhiều người như vậy, bà ta chỉ là một người phụ nữ nông thôn thôi mà! Tôi thấy rõ ràng là có người đọc tin

tức về thôn Đào Nguyên rồi chém gió ra câu chuyện này thì có.

Anh ta chớp mắt với đội trưởng Bạch:

- Tôi hay trà trộn trong diễn đàn Thiên Nhai, được mệnh danh là người bạn tốt của chị em luôn đấy. Tôi thấy bài viết kia giống

như là để câu like thôi.

Anh ta nhìn đội trưởng Bạch với vẻ mặt “tin tui đi mà”.

Đội trưởng Bạch nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Cấp trên yêu cầu phải làm rõ chuyện này, tôi đọc bài viết đó rồi, tiêu đề hơi giật gân nhưng câu chuyện đó lại rất logic. Lúc

trước tôi đi điều tra, hỏi mấy người dân thôn đều nhận được đáp án cực kì nhất trí. Giờ nghĩ kĩ lại thì quả thực là hơi có vấn đề,

không thể bài trừ khả năng bọn họ đang thông đồng nói dối. Chúng ta giả thiết bài post đó là sự thật rồi bắt tay vào điều tra đi

thôi.

Trần Lượng bĩu môi:

- Làm ăn thế thì khác gì thằng ngốc.

- Trần Lượng, đừng cà chớn nữa.

Đội trưởng Bạch đanh mặt lại, nghiêm túc nói:

- Làm một cảnh sát, không được bỏ qua bất kì một manh mối nào. Không thể mặc định manh mối là giả chỉ vì nó đến từ trên

mạng và không thể xác định được tính chân thực của nó. Việc của chúng ta là phải xác minh xem nó là thật hay là giả.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Vạn nhất bài viết này nói thật thì sao? Cậu có thể tưởng tượng ra người viết đã dùng tâm trạng thế nào mà đánh ra ngần ấy

chữ, mong có người đọc được để nâng cao chính nghĩa hay không? Nếu ai cũng như cậu thì cái người ngồi trước màn hình mong

mỏi chân tướng được phanh phui, mong mỏi kẻ ác bị trừng phạt, sẽ tuyệt vọng đến mức nào đây?

Nghe đội trưởng Bạch quát lớn đày nghiêm khắc, Trần Lượng xấu hổ cúi đầu.

Tiểu Nhiếp bên cạnh nói đỡ cho anh:

- Đội trưởng Bạch, anh đừng nóng, Trần Lượng nói thế thôi chứ bình thường điều tra là anh ấy tích cực nhất đấy. Đội trưởng Bạch gật đầu:

- Dù thế nào cũng phải sống và làm việc cho xứng đáng với huy hiệu trên vành mũ.

Anh vỗ vai Trần Lượng:

- Bao giờ vụ án này kết thúc, tôi mời cơm.

Anh sắp xếp công việc cụ thể cho mọi người. Trần Lượng được phái đi điều tra người dân thôn đốt lửa bất cẩn làm cháy nhà bác sĩ

Mục, một số người khác thì tìm kiếm cái túi đựng ốc nước ngọt mà Mạnh Thanh Hà ném lại ven đường.

Nam Sơn đã nhắc tới cái túi này trong bài post, nó thực sự bị Mạnh Thanh Hà ném ở ven đường.

Tuy không thể tìm thấy xác của cả nhà Đào Minh, nhưng cô hi vọng những chi tiết mình nhắc tới có thể tăng phần tin cậy cho bài

viết này. Khi cảnh sát tìm được chiếc túi kia thì sẽ không nghi ngờ chuyện này là giả nữa, sẽ dốc hết sức để điều tra vụ việc thôi.



Nam Sơn ngồi canh bên cạnh máy tính theo dõi từng diễn biến của chuyện này. Khi thấy weibo chính thức của thành phố Y đăng

ảnh của Mạnh Thanh Hà kèm với caption: Đang điều tra vụ án, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đạt được mục đích của mình rồi.

Nam Sơn dựa vào ghế sofa, trong lòng phiền muộn. Đôi khi tội ác và bất công cứ phải đưa lên mạng internet để được nhiều người

biết đến, tạo áp lực dư luận rộng khắp, thì chính nghĩa mới được thực thi.

Người ta điều tra cứ như là bất đắc dĩ bị đẩy đi vậy.

- Thế này thì em yên tâm được rồi chứ?

Cố Thăng đi tới choàng tay lên vai cô:

- Đi thôi, anh đưa em ra ngoài ăn cơm. Anh xem cẩm nang du lịch thành phố Y rồi, gần đây có một quán bánh bao canh được

đánh giá không tồi.

- Em đi rửa mặt một cái.

Nhân tiện dùng nước lạnh làm mình tỉnh táo hơn một chút.

Tối qua Nam Sơn không ngủ được, cô ngồi cả đêm canh weibo và chú ý hướng đi của vụ việc này.

Bây giờ cô vừa nhức đầu vừa buồn ngủ, nhưng vì bánh bao canh nên phải nhịn thôi!



Hai người gọi bánh bao canh nhân tôm nõn và bánh bao canh nhân thịt heo với vài món lót dạ khác.

Bánh bao canh ở tiệm này quả danh bất hư truyền, vỏ mỏng canh nhiều, ăn không bị ngấy.

Nửa tiếng sau, Nam Sơn ôm cái bụng tròn vo đi ra ngoài. Quả nhiên đồ ngon là thứ an ủi tâm hồn tốt nhất.

Tâm trạng của cô đã tốt hơn so với trước khi ăn nhiều rồi.

Trong thang máy, Cố Thăng đút một tay vào túi quần rồi nói:

- Tí nữa về phòng em đi ngủ trưa đi, nếu cảnh sát đã bắt tay vào điều tra vụ án thì chúng ta đạt được mục đích rồi. Đừng có lên

giường rồi còn cầm điện thoại lướt mạng nữa, lúc ngủ thì để điện thoại im lặng nhé.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Quầng thâm mắt em so với gấu trúc quốc bảo được rồi đó.

- Vâng, giờ em để im lặng đây.

Nam Sơn ngoan ngoãn đáp rồi chỉnh điện thoại. Giờ cô đang ở thành phố Y, sẽ không ai tìm cô vì công việc, số điện thoại để ở

chỗ cảnh sát thì là của Cố Thăng, chắc là trừ tổng đài ra thì chẳng ai gọi cho cô đâu.

Cô thuận thế dựa vào vai Cố Thăng:

- Anh nói thế làm em thấy buồn ngủ quá. Anh mà là cái giường thì tốt rồi, giờ em nằm xuống là ngủ ngay được.

Nói xong, cô ngáp dài một cái.
Cơn buồn ngủ đến rất đột nhiên, cứ như thể cô nhắm mắt lại là có thể ngủ được ngay.

Cố Thăng mím môi:

- Anh không phải giường, nhưng em vẫn có thể nằm lên người anh rồi ngủ cùng nhau mà.

Cố Thăng nhìn gương mặt đẹp trai của mình in trên vách thang máy, anh muốn ngủ chung với Nam Sơn.

Nghe xong, Nam Sơn tỉnh táo ngay, cô bật cười:

- Nằm giường thoải mái hơn nhiều.

Cố Thăng: … giường có biết làm gì đâu!

Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, Nam Sơn chúc Cố Thăng buổi trưa vui vẻ rồi đi về phòng mình.

Cố Thăng hò hét trong lòng: Cùng ngủ đi mà!



Nam Sơn vừa đặt lưng xuống giường thì đã thiếp đi ngay.

Sau đó, một cơn ác mộng làm cô bừng tỉnh. Cô mơ thấy thân thích của mình muốn giết cả nhà mình.

Khuôn mặt điên cuồng méo mó của thân thích kia còn in đậm trong tâm trí cô, mãi mà không chịu biến đi, khiến cho cô cứ nghĩ

đến là lại kinh hãi.

Cô không biết vì sao mình lại mơ thấy giấc mơ này. Cô cũng hiểu đó chỉ là giấc mộng, thế nhưng cô có dự cảm lần sau về nhà mà

gặp người thân thích kia thì sẽ… hơi sờ sợ đó.

Nam Sơn dựa lưng vào thành giường, thả lỏng suy nghĩ một hồi, mãi sau mới hơi đỡ hơn.

Cô liếc thấy màn hình chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường đang nhấp nháy, bèn cầm lấy xem thử, là Cố Thăng gọi tới.

- Alo?

Cô bắt máy.

Cố Thăng nói rất tự nhiên:

- Anh thử một tí xem em đã ngủ chưa thôi.

Anh nói với giọng “quả nhiên đúng như anh đoán”:

- Đang nghịch điện thoại hả?

- Không mà.

Nam Sơn giải thích:

- Em mơ thấy ác mộng nên bị tỉnh giấc đấy chứ, đang định ngủ tiếp đây này.

- Thế à…

Cố Thăng kéo âm cuối rõ dài, rành rành vẻ không tin:

- Thế em ngủ tiếp đi nha.

Nam Sơn:

- … Vâng.



Cơn buồn ngủ của Nam Sơn biến mất. Cô không ngủ nữa mà dứt khoát dậy lướt weibo.

Chưa đến 10 phút sau thì Cố Thăng đã lại gọi tới.

Nam Sơn đoán được việc này. Cô cười cười rồi đặt điện thoại sang một bên, gác hai tay xuống gáy, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Muốn thử cô lần nữa hả? Không có cửa đâu!

Màn hình sáng thật lâu mới tắt đi.

Nam Sơn thấy thế thì lại cầm máy lên, ai ngờ lần này cửa lại bị gõ. Cô đoán là Cố Thăng, định đợi nửa phút mới ra mở cửa như

thể vừa tỉnh ngủ.

Một lát sau, giọng nói trầm ấm pha chút bất đắc dĩ của anh vang lên:

- Nam Sơn, anh đây, lần này có chuyện thật, hơn nữa còn là chuyện gấp.

Nam Sơn nghe thấy vẻ bất đắc dĩ trong giọng nói của anh.

Cô mặc nguyên quần áo mà ngủ nên cũng không cần chỉnh trang gì, bèn lập tức xỏ dép loẹt quẹt đi ra mở cửa cho anh vào.

Cố Thăng ngồi xuống sofa rồi nói:

- Anh vừa nhận được điện thoại của cảnh sát Trần Lượng, có kết quả giám định bộ hài cốt kia rồi, người đó đúng là dì cả của em.

Dì ấy chết vì ngạt thở.

Anh nói tiếp:

- Anh bảo cảnh sát Trần người đó là dì của em, để em báo với người trong nhà.

- Vâng.

Nam Sơn đã sớm đoán được kết quả này nên cô khá bình tĩnh. Thêm nữa là từ nhỏ cô đã không có kí ức gì với dì cả, cho nên

không đau lòng nhiều. Nếu mẹ cô biết chuyện này thì chắc là sẽ rất đau khổ. Cô nói:

- Em đi gọi cho mẹ em để bà ấy sớm ngày đón hài cốt của dì về nhà.

- Anh báo tin cho em vậy thôi, anh về phòng nhé.

Cố Thăng định tránh đi một chút.

- Vâng.

Nam Sơn gọi điện cho bà Hứa, vừa nghe máy cô đã nói:

- Mẹ à, con tìm thấy hài cốt của dì cả nhà mình.

Bà Hứa cười bảo:

- Con say rượu hả? Dì cả con đang đánh bài ở nhà ta đây này.

- Dì cả mà con nói, là Hứa Tuệ Lộ.

Chương 93

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Bà Hứa hỏi:

- Con đã nói chuyện này với bà ngoại chưa?

- Chưa ạ.

Nam Sơn dừng một chút rồi nói tiếp:

- Bà ngoại tuổi đã cao, con sợ bà không chịu nổi kích thích này. Vừa biết tin xong là con gọi điện cho mẹ ngay.

Bà Hứa lên tiếng

- Con làm tốt lắm.

Bà lại hỏi:

- Dì cả của con, làm sao mà… chết? Con biết không?

Nam Sơn không giấu diếm, cô thành thật trả lời:

- Dì cả bị lừa bán, sau đó bị dồn vào chân tường buộc phải tự sát.

Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng, Nam Sơn biết mẹ mình và dì cả hiện tại đang phải bình ổn cảm xúc, cô không nói gì.

Một lát sau, bà Hứa thở dài:

- Cảnh sát liệu có gọi đến nhà bà ngoại không?

- Không đâu, Cố… con đã nói với cảnh sát rồi, người ta đổi thành báo cho con.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi…

Bà Hứa không nhịn được mà thốt lên, xem ra tạm thời là muốn gạt bà ngoại.

Nam Sơn đứng trước cửa sổ, bên ngoài đã nổi gió, cuốn theo lá cây xoay vòng trên không trung.

Hôm qua có mưa khiến tiết trời nóng bức tiêu tan gần hết, lại thêm phần se se lạnh.

Thật đúng là một thoáng mưa thu một thoáng lạnh.

Nam Sơn tựa đầu lên cửa sổ thủy tinh, chỉ thấy lạnh ngắt như băng.

- Khi còn bé con đã từng gặp… dì cả chưa mẹ?

- Gặp rồi.

Bà Hứa nhớ lại rồi bảo:

- Khi còn còn nhỏ, dì thương con lắm, mua cho con bao nhiêu là đồ chơi. Lúc đó con còn bé, không có ấn tượng gì cũng là bình

thường.

Nam Sơn cố gắng nhớ lại một hồi, trong đầu vẫn không hề có kí ức gì về người dì ấy cả.

- Tại sao con chưa từng nghe người trong nhà nhắc đến dì thế mẹ?

Tuy dì mất tích, thế nhưng bao dấu vết dì để lại trong căn nhà ấy đâu dễ gì mất đi?

Bà Hứa thở dài:

- Dì cả của con thích đi du lịch một mình, dựa theo cách nói bây giờ là du lịch bụi đó. Lúc con ba tuổi rưỡi, dì lại đi, đến một nơi

phong cảnh đẹp tuyệt trần nhưng hơi hẻo lánh. Bà ngoại con lo lắng, vì vậy ngày nào dì con cũng gọi điện thoại về nhà báo bình

an. Đến ngày thứ năm ở chỗ đó, dì con không gọi điện về nhà, bà ngoại cứ nghĩ dì mệt nên quên, cũng không lo lắng mấy, mãi

đến ngày thứ sáu cũng không thấy dì gọi điện…

Bà Hứa còn nói thêm:

- Sau đó người trong nhà báo cảnh sát, cảnh sát hỗ trợ đi tìm nhưng vẫn không thấy tin tức của dì cả. Ông bà ngoại con thậm chí

còn đến tận nơi đó để tìm, tìm hơn nửa năm, cuối cùng thân thể không chịu nổi nên đành phải từ bỏ. Bà ngoại con về nhà thì

bệnh nặng một trận. Nghĩ đến cảm xúc của bà, mọi người đều hiểu ngầm mà không nhắc đến dì cả của con nữa.

- Dạ.

Hóa ra là như vậy.

Bà Hứa bảo.

- Con nhắn địa chỉ cụ thể đi, ngày mai mẹ mua vé đến. Có chuyện gì gặp nhau rồi nói tiếp.

- Vâng, con sẽ gửi cho mẹ địa chỉ khách sạn đang ở, đến lúc đó chúng ta cùng nhau tới cục cảnh sát.

- Được, mẹ cúp máy trước đây, chuyện này còn phải thương lượng một chút với dì cả hiện tại của con và dì út nữa.

Nam Sơn gật đầu.

- Vâng, mẹ cứ làm đi.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại rất lâu. Người nhà đã biết tin rồi, hiện tại hẳn là rất rối loạn.



Buổi tối Nam Sơn và Cố Thăng cùng tản bộ dưới hàng cây, đèn đường tỏa ánh sáng dịu êm nhàn hạ.

Chuyện dì cả bên này cơ bản đã xong, mới rồi Trần Lượng báo cho Nam Sơn biết tiến triển mới nhất của vụ án, đã tìm được túi

chứa ốc nước ngọt rồi, có người ở thành phố bên cạnh bắt gặp Mạnh Thanh Hà đang ăn sáng.

Cô đoán phá án cũng phải mất mấy ngày.

Vốn dĩ cô chỉ đi du lịch theo đoàn của công ty thôi, không ngờ mình và Cố Thăng lại cùng trải qua chuyện này.

Lại nghĩ tới việc tình cờ tìm được dì cả mất tích từ lâu, cô cảm thấy thật là kì diệu. Chuyến đi này cũng không phải là không có

thu hoạch gì.

Lúc này cô mới nhớ tới ngày ấy Cố Thăng nhất quyết phải chở cô ra ngoài, miệng nói chắc chắn sẽ cho cô một niềm vui bất ngờ.

Niềm vui bất ngờ kia rốt cuộc là cái gì nhỉ?

Vừa hay người ở ngay bên cạnh, cô bèn hỏi:

- Cố Thăng, lúc ấy anh chở em ra ngoài là muốn cho em xem cái bất ngờ gì ấy nhỉ?

Bước chân Cố Thăng hơi khựng lại, anh cười:

- Cái này ấy à, ở Tiên Châu trong thành phố Y có một cái đầm tình yêu, tương truyền vào ngày 20 tháng 7 âm lịch, đôi tình nhân

nào đi đến đây sẽ ở bên nhau dài lâu trọn đời. Đêm đó còn có đom đóm bay quanh, anh thấy hình trên mạng đẹp vô cùng, lại

xem phần đánh giá...

Anh chớp chớp mắt nhìn cô:
– Cặp đôi yêu nhau đến đấy rồi thì cơ bản là trong vòng sáu tháng sẽ kết hôn, ba năm ôm hai đứa.

Anh nói với vẻ tiếc nuối:

- Đáng tiếc thời điểm ấy đã qua, chắc đom đóm cũng chết mất rồi, bên cạnh đầm tình yêu hẳn là toàn xác đom đóm thôi.

Vừa nghe anh nhắc đến xác đom đóm, Nam Sơn thầm tưởng tượng trong đầu rồi lập tức nổi hết cả da gà da vịt.

Cố Thăng lại tự nói cho mình nghe:

- Không đi cũng không sao, người gửi gắm hi vọng lên một thứ hư vô mờ mịt chẳng qua là không tự tin với tình cảm của mình.

Anh cười nhìn cô

- Chúng mình đi dù sao cũng chỉ là dệt hoa trên gắm.

- Đúng thế.

Nam Sơn luôn không tin mấy chuyện như vậy, tình cảm cần đến cả hai bên mới đúng.

Cố Thăng thấy cô đồng ý với quan điểm của mình:

- Vậy nên em cũng nghĩ chúng mình kết hôn trong sáu tháng, ba năm ôm hai đứa là không có vấn đề gì đúng không!

Nam Sơn: … Từ từ, trọng tâm chú ý của hai ta hình như sai sai.

Dường như trong lúc vô ý cô đã rơi vào bẫy của Cố Thăng, cô không trả lời câu hỏi, ngược lại lại nói rằng:

- Ngày mai mẹ em sẽ đến đây!

Cố Thăng kinh ngạc nhíu mày:

- Nhanh vậy sao?

Vừa nghĩ đến việc ngày mai sẽ gặp mẹ vợ, anh liền cảm thấy hơi căng thẳng, mấy lời vừa nói đều quẳng ra sau đầu hết.

- Mẹ em thích cái gì? Ngày mai anh…

Nam Sơn cắt ngang:

- Mẹ em tới đón dì cả, chắc không có lòng đi giao lưu tình cảm với anh đâu.

Có lí! Cố Thăng gật đầu, được một thoáng lại có lo lắng mới:

- Em bảo anh gặp mẹ em trong tình huống này liệu mẹ em có cảm thấy anh xui xẻo không.

Hiếm khi tự giác ghê vậy đó!

Cô cười khan một tiếng:

- Làm gì có, lúc đó em sẽ bảo mẹ anh là người phát hiện thi thể trước, mẹ nhất định sẽ cảm kích anh cho mà xem.

- Ừ.

Cố Thăng gật đầu cam chịu rồi lại lo lắng thêm. Lần này là anh ra ngoài du lịch nên mặc quần áo theo phong cách thoải mái,

không có quần áo lịch sự trang trọng. Anh quay đầu bảo Nam Sơn:

- Hay là giờ em đi cùng giúp anh mua quần áo đi, tiện tư vấn góp ý cho anh luôn.

- Cái gì?

Nam Sơn sửng sốt.

Cố Thăng chỉ trung tâm thương mại ở phía trước.

- Đi mua quần áo với anh đi, dạo này mấy bộ của anh cũng hơi cũ rồi. Anh không thể mặc mấy bộ này đi gặp mẹ em được, rõ là

không được đẹp.

- Không đẹp gì chứ? Mấy bộ anh mặc gần đây đều rất đẹp mà.

Gu ăn mặc của Cố Thăng lúc nào cũng tốt, hơn nữa còn là giá treo đồ trời sinh, cơ bản mặc bộ gì cũng đẹp mắt hết.

Anh nghiêm trang chững chạc lắc đầu:

- Em không hiểu, em cảm thấy anh mặc đẹp chủ yếu bởi vì mặt anh đẹp thôi chứ không phải vì quần áo của anh. Anh phải đimua mấy bộ, tôn cho mặt anh càng đẹp hơn nữa.

Nam Sơn: … Anh vui là được rồi.

Cuối cùng cô cũng đồng ý đi mua đồ cùng anh, quyết định này làm cô hối hận cả buổi tối.

Cô vốn cho rằng đàn ông chọn quần áo không phiền phức như phụ nữ, tư tưởng này đã bị Cố Thăng đập vỡ tan tành.

Hai người đi loanh quanh trong trung tâm thương mại khoảng ba tiếng, chỉ những lúc Cố Thăng đi thay đồ cô mới có thể ngồi

xuống nghỉ ngơi một lát.

Mới đầu lúc Cố Thăng mặc thử đồ đi ra Nam Sơn còn cho ý kiến, nhận xét một chút.

Sau đó cô vì mau chóng muốn về khách sạn nghỉ nơi nên toàn gật đầu nói được.

Cuối cùng, Cố Thăng bảo:

- Nam Sơn, mặt đẹp là một chuyện, quần áo đẹp là một chuyện khác. Em không thể vì anh điển trai mà lại khen mấy bộ xấu xấu

là đẹp được, làm người thì phải thật thà một chút chứ.

Nam Sơn: …

Đến khi hai người trở về khách sạn thì đã mười một giờ.

Lúc ra khỏi thang máy, Cố Thăng chuyển hết gói to gói nhỏ sang tay trái, xòe tay phải ra:

- Đưa điện thoại đây.

- Để làm gì?

Anh bảo:

- Suốt đường đi em toàn xem weibo, weibo có đẹp như anh không?

Anh tự hỏi tự trả lời:

- Đương nhiên là không rồi, anh đoán khi em về phòng sẽ lại lướt tiếp, chưa đến hai ba giờ chắc là còn chưa ngủ, thế nên tạm

thời để anh bảo quản điện thoại cho. Đỡ cho ngày mai gặp mẹ em lại uể oải ỉu xìu.

Anh nói thêm:

- Em yên tâm, anh sẽ không kiểm tra điện thoại của em đâu. Nếu em lo thì tốt nhất cứ khóa lại là được.

Lời này của Cố Thăng hoàn toàn không sai, Nam Sơn đúng là định liên tục theo dõi vụ Mạnh Thanh Hà.

Sợ ngày mai khi gặp mẹ, bà Hứa nhìn thấy cô bộ dạng uể oải kiểu gì cũng sẽ trách mắng cho xem.

Nếu cô không tự kìm được mình thì đưa điện thoại cho Cố Thăng là lựa chọn tốt nhất.

- Cầm lấy.

Cô tỏ vẻ vô cùng đau buồn.

Cố Thăng nhận điện thoại giơ lên:

- Sáng mai sẽ trả lại cho em, hôm nay em ngủ sớm một chút đi.

- Được.



Về phòng, Cố Thăng đặt di động của cô qua một bên rồi đi tắm.

Khoảng mười phút sau anh bọc khăn tắm đi ra.

Đúng lúc ấy, di động của Nam Sơn bị vứt lên giường vang lên tiếng chuông.

Anh chần chờ một thoáng, sắp mười hai giờ rồi, ai lại còn gọi điện cho Nam Sơn nữa?

Anh rảo bước về phía trước, đi tới trước giường, nhìn thấy tên người gọi đến: Bí Đỏ Đáng Yêu.

Vừa nhìn thấy ava, Cố Thăng cảm thấy nguy cơ ùn ùn, ava của người gọi đến này chỉ đẹp trai kém mình tí chút thôi.

Phản ứng đầu tiên của anh chính là tình địch.

Anh hít một hơi thật sâu rồi nhấn nút nghe điện, phô trương khí thế chính cung, câu nói đầu tiên chính là:

- Anh là ai?

Người đàn ông bên kia không cần nghĩ ngợi mà trả lời:

- Tôi là người đàn ông thân thiết với Nam Sơn nhất.

Mặt quá dày, người đàn ông thân thiết với Nam Sơn nhất phải là tôi chứ?

- A!

Cố Thăng lạnh lùng cúp điện thoại.



Chưa đến mười giây, người đàn ông kia lại gọi điện.

- Cậu là ai? Có quan hệ gì với Sơn Sơn?

Cố Thăng: Sơn Sơn? Gọi thân thiết thế cơ à, đến anh còn không gọi cô như vậy đây này.

Không để ý đến kẻ đối địch chính là sự coi thường lớn nhất.

Bởi thế, anh định vừa hỏi xong quan hệ của người kia với Nam Sơn là cúp máy ngay.

- Anh có quan hệ gì với Tiểu Nam Nam?

Anh không chịu yếu thế, cũng phải đặt nick name cho cô.

- Tôi là ba nó.

- Hả!

Cố Thăng lạnh lùng cúp máy tiếp.

Từ từ, hình như có cái gì đó không đúng.

Giờ anh mới kịp phản ứng, cái người đàn ông kia, hình như vừa nói mình là ba của Nam Sơn! Ba đó!

Thế mà anh cúp điện thoại của bố vợ tương lai, lại còn cúp hai lần!

Chương 94

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng nhìn màn hình di động của Nam Sơn với vẻ mặt phức tạp, sau đó anh im lặng một lúc lâu.

Con rể mà cúp máy của bố vợ hai lần liên tiếp thì chắc là không ông bố vợ nào thích nổi đâu đúng không?

Đang nghĩ tới đó thì điện thoại lại vang lên lần thứ ba dọa anh giật nảy cả mình. Không cần đoán cũng biết là ba của Nam Sơn lại

gọi tới rồi.

Cố Thăng nhếch miệng cười một cái cứng đờ rồi ấn nút nghe máy và nói bằng giọng điệu cực kì ôn hòa:

- Alo, chào bác ạ.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia hùng hùng hổ hổ:

- Rốt cuộc thì cậu là ai?

Cố Thăng hơi hạ giọng:

- Bác à, thực ra cháu là một thằng kẻ trộm. Cháu vừa mới chôm được cái điện thoại này hồi tối, bác đừng gọi vào số này nữa ạ.

Ba Nam sửng sốt: Ông còn chưa gặp ai vô liêm sỉ một cách thẳng thừng thế này bao giờ, không biết phải nói thế nào cho tốt nữa.

Sau đó, ông bị cúp máy lần thứ ba.

Ba Nam: Ha ha ha, đừng có để cho ông gặp được tên trộm kia, nếu không ông gặp lần nào là nện cho lần đó.

Ông còn chưa từ bỏ, bèn gọi tiếp cuộc thứ tư.

Sau đó ông phát hiện ra mình bị đối phương kéo vào sổ đen rồi.



Nhìn cái tên Bí Đỏ Đáng Yêu trong sổ đen, Cố Thăng chắp tay chữ thập rồi thầm xin lỗi trong lòng.

Khi chuông điện thoại vang lên lần thứ ba thì anh đã nghĩ ra cách ứng phó rồi. Tuyệt đối không thể để cho ba Nam biết cái thằng

phạm thượng dám cúp máy của ông là mình được, đành phải úp nồi lên đầu một tên trộm nào đó thôi.

Dũng sĩ chân chính phải có gan đối diện với cuộc đời xám xịt. Cúp máy của bố vợ thì cũng cúp ba lần rồi, kéo vào sổ đen có ngại

chi chứ?

Ba Nam gọi điện lúc đêm hôm khuya khoắt thế này, chắc là có chuyện gì quan trọng rồi.



Một lát sau, Cố Thăng gõ cửa phòng Nam Sơn. Giờ là đêm khuya, Nam Sơn đã ngủ từ lâu rồi.

Một lúc lâu sau Nam Sơn mới ra mở cửa, hai mắt lim dim, vẫn còn ngái ngủ, cô hỏi:

- Có việc gấp ạ?

Cố Thăng mím môi rồi nói:

- Ban nãy bác trai gọi tới.

- Anh nghe à? Ba em có nói gì không? Hai người nói chuyện gì vậy?

Nam Sơn định ngày mai sẽ giới thiệu Cố Thăng cho mẹ mình, không ngờ anh đã tiếp xúc với người nhà cô trong lúc cô không biết

rồi.

Cô quay người về phòng, Cố Thăng đi theo, còn thuận tay đóng cửa lại.

- Anh cúp máy của bác.

Nói xong chữ cuối cùng, giọng của Cố Thăng thấp hẳn xuống.

- Hả?

Nam Sơn mở to mắt, nhếch miệng lên, không tài nào tin nổi.

Cố Thăng lại bổ sung thêm một câu:

- Ba lần.

Nam Sơn: … Tiêu rồi, thế này thì ấn tượng của ba mình về Cố Thăng không thể tốt được rồi.

Cô hỏi:

- Sao đang yên đang lành anh lại cúp máy của ông ấy?

Cố Thăng cũng không giấu diếm, bèn kể hết cho cô từ lúc anh nhìn thấy tên tuổi và giới tính người gọi cho đến khi nghe máy..

Đều tại anh chỉ lo ghen tuông! Nghe cái tên Bí Đỏ Đáng Yêu êm tai thế thì phải biết ngay là bố vợ mới đúng chứ!

- Chuyện là như thế đấy. Nhưng anh đã bổ cứu rồi.

Bây giờ Cố Thăng chỉ hi vọng mỗi một chuyện là ngày mai ba Nam đừng có tới thành phố Y thôi. Anh hơi lo việc ông sẽ phát hiện

ra giọng nói của mình đó.

Anh hỏi:

- Người nhà em có biết em dùng cái máy này không?

- Biết.

Cô mua chiếc di động này hồi tết, mọi người trong nhà đều nhìn thấy rồi.

Cố Thăng nghĩ ngợi rồi nói:

- Em đừng để người nhà nhìn thấy chiếc di động này nữa, “mất” rồi mà. Anh có cái máy loại tương tự nhưng chưa dùng đâu, tí

nữa anh đưa cho em.

Nam Sơn liếc mắt nhìn anh với vẻ rõ thản nhiên:

- Đưa điện thoại em đây. Mai em nói với mẹ là tìm thấy rồi cũng được.

Thế cũng được nha!

Cố Thăng lấy điện thoại của Nam Sơn ra đưa cho cô:

- Em gọi điện cho ba anh đi, biết đâu lại có chuyện gì quan trọng đó.

.. Ba anh!

Gọi nghe thân quen nhỉ, cứ như người vừa lạnh lùng cúp máy của ba tui ba lượt không phải là anh ấy!

Ba Nam đã đổi số mấy lần, Nam Sơn và người nhà toàn liên hệ với ông bằng số dùng cho người thân, cho nên Nam Sơn hoàn

toàn không nhớ nổi số của ông.

Cô tìm số của ba mình trong danh bạ, bỗng liếc thấy cái tên Người Đàn Ông Thân Thiết Nhất mà chẳng nhớ mình có lưu tên ai thế

bao giờ.

Nam Sơn tò mò nhấp vào cái tên đó rồi mở ra, thì thấy ảnh đại diện là Cố Thăng đang cười rạng rỡ.

- Anh đổi của em à?

Cô hỏi.

Cố Thăng gật đầu rồi nói rất nghiêm trang:

- Anh tìm đại một cái ảnh đấy, em ngắm tạm vậy. Thực tế là anh chọn suốt năm phút đồng hồ mới được một cái làm mình vừa lòng.

- Ừa.

Ảnh thì không có vấn đề gì, cái tên nhìn mới ngại chứ, phải đổi!

Dường như Cố Thăng nhìn thấu suy nghĩ của cô. Anh nói:

- Đừng có đổi tên liên hệ nha.

Nói đoạn, anh lấy máy mình, vuốt mấy cái rồi đưa cho cô xem:

- Em nhìn đây, tên cặp đây này.

Trong di động của anh, tên cô đổi thành: Người Con Gái Tôi Yêu.

Nam Sơn gật đầu miễn cưỡng rồi chạy ra máy bàn, mở loa ngoài, gọi cho ba mình.

- Alo, ai đấy?

Nghe giọng điệu kia là thấy tâm trạng của ba Nam sau khi bị cúp máy ba lần không được tốt cho lắm.

- Ba à, con Nam Sơn đây. Con gọi muộn thế này là để báo cho ba biết máy di động của con bị trộm rồi. Mai ba đến thành phố Y

mà muốn tìm con thì gọi vào máy bàn khách sạn con ở nhé.

- Sơn Sơn đấy hả con?

Ba Nam nói với giọng oán giận:

- Ban nãy ba gọi vào máy con ba cuộc đều bị thằng ôn nào cúp mất, nó lại còn cho ba vào sổ đen nữa mới tức chứ.

- Ba ơi ba đừng giận, người ta không cố ý đâu mà.

Nam Sơn an ủi.

Ba Nam cảnh giác:

- Từ từ, sao con lại đi nói đỡ cho kẻ trộm thế hả? Nói thật cho ba biết, người đàn ông nghe máy là ai? Có phải bạn trai con không

đấy?

Nam Sơn cười khan:

- Sao thế được, ban nãy con chỉ lo an ủi ba nên nói lỡ lời đó thôi.

- Thế còn được.

Ba Nam nói tiếp, giọng điệu nghiêm khắc:

- Tốt nhất là con đừng có gạt ba. Ba mà biết là nó thật thì ba đoan chắc với con, nó có vào nhà mình chứ không có ra đâu!

Cố Thăng ngồi trên sofa nghe ba Nam nói mà vẻ mặt lại càng phức tạp hơn.

Anh còn đang định mang quà đi thăm hai bác vào dịp trung thu đây.

Cơ mà tình hình thế này thì có ăn tết trung thu cho vui vẻ được không?

Nam Sơn nhìn Cố Thăng ngồi cạnh mình rồi nói:

- Sao con dám lừa ba chứ? À đúng rồi ba, ban nãy ba gọi cho con làm gì vậy?

Ba Nam hắng giọng rồi nói:

- Mẹ con định mai đi thành phố Y một mình, con biết cái tính thích độc lập của mẹ con rồi đấy, chắc chắn là không muốn con đi

đón đâu.

Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ba không yên tâm mà lại không đi cùng được, mai con ra sân bay đón mẹ nhé, tám giờ là mẹ con đến đấy.

- Không thành vấn đề, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.

- Ừ, không còn sớm nữa.

Ba Nam ngáp một cái:

- Đi ngủ sớm rồi mai mua cái điện thoại đi con, cứ nghĩ đến thằng trộm kia là ba lại bực cả mình.

Cố Thăng: Xem ra mình còn chưa ra mắt mà đã cho bố vợ ấn tượng khó phai rồi.

Nam Sơn cúp máy rồi nói: - Anh làm bố em giận không nhẹ đâu, may mà là mẹ em đến, không thì hôm qua anh chọn bao nhiêu quần áo cũng bằng thừa.

- Giọng trong điện thoại với giọng thật khác nhau mà, chắc là ba em không nhận ra đâu.

Cố Thăng vừa nói vừa thầm cầu nguyện trong lòng.

- Chỉ mong là thế.

- Anh về phòng đây, mai hai mình đi đón bác gái.

Nam Sơn gật đầu:

- Ừa.



Đêm nay Cố Thăng không thể nào ngủ ngon được.

Chỉ có thể dùng hai câu thơ để hình dung về cuộc trao đổi giữa anh và ba Nam ban nãy: Ra quân chưa thắng người đã teo/ Anh

hùng đẫm lệ ướt vạt áo!

Anh chỉ hi vọng ngày mai mình có thể để lại ấn tượng tốt trong mắt bác gái thôi.



Cố Thăng và Nam Sơn đến sân bay sớm nửa tiếng để chờ mẹ đại nhân của Nam Sơn tới.

Hai người đang đợi thì Nam Sơn nhận được điện thoại của Cố Hằng, bèn mở máy hàn huyên đôi câu.

Cố Hằng nói thẳng vào vấn đề:

- Về ngay, bà nội bị tai nạn.

- Có nặng không?

Cố Thăng siết chặt điện thoại rồi hỏi với vẻ nôn nóng.

Anh được bà nội nuôi từ khi còn bé, tình cảm bà cháu sâu đậm vô cùng.

- Anh cũng không biết.

Bên phía Cố Hằng rất ồn ào:

- Thím Tưởng gọi cho anh, bà đang kiểm tra thân thể ở bệnh viện. Anh đang trên đường, chú về nhanh lên.

Nam Sơn thấy sắc mặt Cố Thăng tái đi, chưa đợi cô hỏi thì anh đã nói trước:

- Bà anh bị tai nạn xe, anh phải về nhà một chuyến.

- Có sao không ạ?

- Không biết nữa, vẫn đang kiểm tra.

Sắc mặt Cố Thăng rất nặng nề.

Nam Sơn thúc giục:

- Anh mau đi đi.

Cố Thăng gật đầu:

- Anh phải đón chuyến bay sớm nhất, em lo liệu chuyện bên này với việc trong nhà nhé, anh sẽ xin nghỉ giúp em.

- Được.

Nam Sơn bước tới ôm anh một cái:

- Đi đường chú ý an toàn.

Cuối cùng Cố Thăng không được gặp mẹ vợ tương lai như anh mong muốn.

Anh không về khách sạn thu dọn hành lý mà đi mua vé máy bay luôn.



Máy bay đến trễ nửa tiếng.

Khi nhìn thấy Nam Sơn ở sân bay, bà Hứa ngạc nhiên lắm:

- Sơn Sơn, sao con lại tới đây? Không phải mẹ đã nói là sẽ tới khách sạn tìm con sao?

Nam Sơn đáp:

- Ba con bảo con đi đón mẹ đấy.

- Mẹ từng này tuổi rồi mà ông ấy vẫn không yên tâm à?

Bà Hứa bật cười.

Nam Sơn đón được bà Hứa rồi thì lập tức bắt xe tới cục cảnh sát.

Vẻ mặt bà Hứa nhuộm đẫm mệt mỏi, có lẽ hôm qua sau khi nhận được tin thì bà cũng không được ngủ ngon.

- Mẹ à, sao mẹ lại đi một mình, dì cả với dì út đâu?

Trên xe, bà Hứa tựa lưng vào ghế, day day huyệt thái dương rồi đáp:

- Chắc là hai dì đang ở với bà ngoại con. Dì cả con xảy ra chuyện lớn như vậy, không thể gạt bà con mãi được. Dì cả và dì út con

đang chăm sóc cho bà rồi làm công tác tư tưởng trước, hi vọng là bà có thể nghĩ thoáng một chút.

Chuyện này đột ngột quá.

- Trong điện thoại nói gì cũng vội vàng, giờ tìm được hung thủ chưa con?

Nam Sơn nghĩ ngợi rồi nói:

- Họ chết cả rồi.

Sau đó cô cho mẹ mình đọc bài viết dài trên weibo.

Bà Hứa xem xong thì im lặng hồi lâu, mãi sau mới nói:

- Làm bậy mà!

Rồi bà lại hỏi:

- Nghe bố con nói con mất di động cơ mà? Sao tìm thấy nhanh thế?

Nam Sơn nói:

- Hôm qua cảnh sát phá án rồi tìm được máy con lại cho con đấy.

Bà Hứa chẳng nghi ngờ gì, chỉ cảm thán một câu:

- Đúng là cảnh sát tốt của nhân dân mà.

Chương 95

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Sau khi Nam Sơn đến cục cảnh sát thì gọi điện cho cảnh sát Trần Lượng, báo cho anh ta biết là hai người đã tới.

Hai mẹ con ngồi trong đại sảnh một lúc thì Trần Lượng chạy ra đón họ vào phòng khách.

- Mời ngồi.

Anh nói bằng giọng khách khí rồi còn đi pha cho Nam Sơn và bà Hứa hai tách trà.

Trần Lượng ngồi đối diện với bà Hứa rồi hỏi:

- Bác là người nhà của người bị hại Hứa Tuệ Lộ phải không ạ?

Bà Hứa gật đầu:

- Là tôi đây, vụ án của chị cả có tiến triển gì mới không?

- Xin hãy nén bi thương.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Qua hai ngày điều tra, chúng cháu phát hiện ra quả thực Hứa Tuệ Lộ bị lừa bán, sau khi bị bán đền nhà họ Đào, bà ấy tự sát mà

chết, còn cả nhà Đào Minh đã bị Mạnh Thanh Hà sát hại rồi.

Nam Sơn tỏ vẻ kinh ngạc:

- Nói vậy thì những gì viết trong bài post kia đều là thật à?

- Ừ, cơ bản là sự thật.

Vì chuyện này khiến cho xã hội phản ứng mạnh mẽ, nên sau khi điều tra ra chân tướng thì cảnh sát sẽ thông báo ra ngoài. Bởi

vậy Trần Lượng cũng không giấu diếm. Anh hỏi:

- Bác Hứa, bác có đọc bài viết trên mạng kia không ạ?

- Con gái tôi vừa cho tôi xem rồi.

Đọc rồi thì tốt, giải thích sẽ dễ hơn.

- Lúc trước, để che giấu không cho người ngoài biết việc này nhằm hợp tác thuận lợi với phía đầu tư, người dân trong thôn Đào

Nguyên đã bao che cho Mạnh Thanh Hà và dọn dẹp hậu quả do bà ta để lại. Nhờ có bài viết dài mà Mạnh Thanh Hà đăng trên

weibo, chân tướng vụ này mới sáng tỏ.

- Chúng cháu lần theo manh mối trên bài viết, tìm được túi đựng ốc nước ngọt và mảnh bát vỡ, đem xét nghiệm thì thấy có chất

độc. Sau đó chúng cháu thẩm vấn lại những người dân thôn đã cung cấp bằng chứng sai sự thật, có vài người không chịu nổi áp

lực đã cung khai. Một vài người khác không chịu nói thật, chúng cháu đọc luôn lá thư tự bạch của Mạnh Thanh Hà cho họ nghe.

Nghe xong, thấy ngay cả Mạnh Thanh Hà cũng nói thật thì họ biết là không thể giấu diếm chuyện này được nữa.

Bà Hứa nghe với vẻ rất nghiêm túc. Nghe xong, bà hỏi:

- Những người dân thôn nối giáo cho giặc kia có bị trừng trị đích đáng không?

Nghe bà hỏi, Trần Lượng lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ:

- Chắc là không ạ, nhiều người liên lụy vào việc này quá. Người dân trong thôn không có ý thức pháp luật, không thể bắt hết bọn

họ lại được.

Anh siết chặt cái chén trong tay:

- Cùng lắm chỉ xử phạt trưởng thôn và bí thư chi bộ để răn đe thôi.

Rồi anh lại bổ sung:

- Đúng rồi, không bắt được Mạnh Thanh Hà.

Trần Lượng không thể hiểu được vì sao Mạnh Thanh Hà lại trốn kĩ không đi đầu thú. Theo lý mà nói, bà ta đã dám đăng bài viết

dài kia thì phải chủ động đi đầu thú mới đúng chứ.

Bà Hứa đã sớm liệu trước được kết quả này nhưng vẫn không nén nổi thất vọng.

- Hạng mục Nông Trại Vui Vẻ ở thôn Đào Nguyên đã bị hủy bỏ rồi.

Trần Lượng an ủi.

Thế nhưng chuyện này có liên quan gì đến bà và chị cả của bà đâu! Chị của bà đã chết rồi.

Bà Hứa nói với giọng bình thản:

- Tôi muốn gặp chị cả.

- Vâng.

Trần Lượng đưa bà Hứa và Nam Sơn đến nơi đặt hài cốt.

Khi nhìn thấy bộ hài cốt lạnh lẽo của Hứa Tuệ Lộ, bà Hứa đau đớn khôn cùng. Bà áp mặt lên lớp kính lạnh ngắt rồi thì thầm nói:

- Chị cả ơi, em đến đón chị về nhà.



Chiều hôm đó, Cố Thăng gọi cho Nam Sơn.

Anh nói:

- Anh đến bệnh viện rồi.

- Bà thế nào rồi ạ?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng đáp:

- Bà không sao, chỉ sợ hãi một chút thôi.

Anh đã xem video hiện trường tai nạn, xe của dối phương tự nhiên xông ra từ đường nhỏ, tốc độ lại rất nhanh. May mà lão Triệu

tài xế nhà mình phản ứng nhanh, đánh tay lái quặt ngay sang trái, mới tránh được thảm họa xảy ra.

Xe của lão Triệu đâm vào bồn hoa, méo cả đầu.

Sau khi gặp tai nạn thì lão Triệu gọi điện báo cho Cố Hằng. Bà nội Cố trắng bệch cả mặt mày. Tuy bà nói không sao, nhưng không

đi viện kiểm tra thì chẳng ai yên tâm nổi.

Thế nên Cố Hằng mới gọi cho Cố Thăng.

Sợ bóng sợ gió một trận vẫn tốt hơn là gặp tai nạn thật.

- Bên em thế nào?

Cố Thăng ngồi trong công viên bệnh viện, nhìn một đứa nhóc chơi cầu.

Nam Sơn nói:

- Em đưa mẹ đến cục cảnh sát, bà nhìn thấy hài cốt của dì cả và nghe cảnh sát Trần kể sơ về vụ án rồi. Họ điều tra cũng sắp

xong.

- Cũng đến lúc bảo đoàn đội kia dừng tay rồi.

Hai người nói qua vài câu rồi cúp máy.



Cuối cùng, bà Hứa và Nam Sơn đón tro cốt của Hứa Tuệ Lộ về nhà.

Nam Sơn ở nhà ba hôm rồi quay lại.

Trong ba ngày này, lần đầu tiên cô nhìn thấy bà ngoại mình khóc la thảm thiết, nước mắt đầm đìa, chỉ thiếu điều quỳ xuống cảm

ơn Nam Sơn vì đã tìm được hài cốt của con gái lớn mình về… Cho dù đó chỉ là hài cốt mà thôi.

Khi người thân mất đi, kẻ đau khổ là người còn đang sống.

Đôi khi thời gian không thể chữa lành hết thảy. Vết thương trong lòng có lẽ vĩnh viễn sẽ không khép miệng liền da, mỗi lúc nhìn

thấy vật gì liên quan đến người đã ra đi, thì vết thương ấy lại ứa máu.

Theo năm tháng dằng dặc, cảm giác đau đớn có lẽ sẽ trở nên chết lặng, thế nhưng sẽ chẳng bao giờ mất đi.



Sau khi xử lý xong mọi chuyện thì Nam Sơn về công ty.

Cố Thăng đi công tác ở thành phố lân cận chứ không ở nhà.

Nam Sơn nghỉ thêm một ngày, điều chỉnh trạng thái làm việc rồi đi làm trở lại.

Nam Sơn không về công ty gần hai tuần lễ mà cây xương rồng nhỏ trên bàn cô vẫn sống nhăn, đúng là một loài cây tràn đầy sức

sống mà.

Cô đặt nó ra cạnh cửa sổ, tưới chút nước, sửa sang lại văn kiện một chút rồi lau bàn ghế, bắt đầu làm việc thôi.

Văn phòng không bao giờ thiếu chủ đề buôn dưa, lại càng không thiếu người thích buôn dưa.

Hôm nay chị Lý đến hơi muộn, vừa thấy Nam Sơn đi làm, chị ta chưa kịp tháo túi xách đã sáp lại nói chuyện với cô.

Chị Lý dựa vào bàn của Nam Sơn rồi hỏi:

- Nam Sơn Sơn, lúc cả nhà đi du lịch thì em ở đâu đó?

- Em đi trải nghiệm cuộc sống nông thôn, bị muỗi chích đầy tay đây này.
Nam Sơn nâng tay mình lên rồi đáp.

Nghe chị Lý nói thì cô biết ngay trong lúc mình ở bên Cố Thăng, Tiểu Dương vẫn kín miệng như bưng.

Chị Lý nhìn thì thấy đúng là có vết muỗi đốt thật, chắc phải mấy ngày rồi nhưng dấu vết vẫn còn lờ mờ.

Đi trải nghiệm cuộc sống nông thôn, đúng là tình thú thật. Chị Lý đoán là cô ở bên giám đốc Cố nên hỏi bóng gió:

- Em về muộn hơn bọn chị mấy ngày, có phải là…

Nam Sơn biết chị ta muốn nói gì, bèn ngắt lời ngay:

- Về nhà dự tang lễ.

- Ôi…

Chị Lý ngạc nhiên rồi thở dài vỗ vai cô:

- Nén bi thương nhé.

Nam Sơn lặng lẽ gật đầu, mãi đến lúc chị Lý đi rồi cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô chống cằm nhìn mấy lát chanh trong cốc, suy nghĩ bắt đầu bay xa.

Vốn dĩ cô muốn yêu Cố Thăng mấy năm, bao giờ hiểu rõ con người anh thì mới đề cập đến chuyện cưới xin.

Thế nhưng gần đây cô và Cố Thăng đã cùng trải qua nhiều chuyện quá, nhiều đủ để cô hiểu anh là người như thế nào.

Lần trước bọn họ lái xe đến cục cảnh sát để tránh né cuộc đuổi giết của Tần Kiều Mộc, trong lúc nguy cấp, Cố Thăng đã lựa chọn

nhận phần nguy hiểm về mình. Lần này đi vào thôn làng trong núi sâu, anh kiên quyết ở lại cùng cô, không rời không bỏ. Thậm

chí anh đã biết bí mật mà cô giấu kín, nhưng vẫn đối xử với cô như lúc ban đầu.

Ý của Cố Thăng là muốn kết hôn. Nam Sơn đã quyết định rồi, nếu anh cầu hôn thật thì cô sẽ đồng ý ngay chứ không lưỡng lự gì

cả.

Còn chuyện công khai yêu nhau thì cứ chờ gặp cha mẹ hai bên rồi nói cũng không muộn, không biết ba mẹ chồng tương lai có dễ

ở chung không đây.

Nghĩ đến đây, trong lòng Nam Sơn lại thấy hơi thấp thỏm.

Cô vuốt mái tóc dài, mình nghĩ chuyện này sớm quá, thôi cứ làm xong công việc đã rồi tính tiếp vậy.



Sau khi tan tầm, Nam Sơn vào siêu thị mua mấy túi sủi cảo đông lạnh và vật dụng hằng ngày.

Trời vào thu tối rất nhanh, hồi trước hôm nào cô về cũng thấy đám trẻ chơi xích đu và nghịch cát trong công viên ngoài tiểu khu

mình ở, thế mà hôm nay xích đu trống không, bên đống cát cũng chỉ có một chiếc xẻng nhựa xanh chỏng chơ nằm đó.



Nam Sơn làm ổ trên sofa, vừa ăn sủi cảo thịt heo, vừa xem “Đầu bếp cô đơn”, một lúc ăn hết hai mươi cái.

Lúc này cô bắt đầu nhớ tay nghề của Cố Thăng rồi, anh nấu ăn chẳng kém gì đầu bếp nhà nghề.

Cô đứng dậy, cầm đĩa đi vào bếp rửa.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Nam Sơn nằm trên sofa nghịch di động thì mới thấy bà Hứa gọi nhỡ cho mình. Cô vội vàng gọi lại.

- Mẹ ạ? Nãy con rửa bát nên không nghe thấy điện thoại.

Bà Hứa đáp lời:

- Mẹ gọi cũng không có chuyện lớn gì đâu, chỉ định nhắc con là mồng tám tháng sau chị họ con kết hôn đó. Có hai ngày nghỉ liên

nhau, con nhất định phải về nha.

Bà nói tiếp:

- Chẳng phải con nói là có bạn trai rồi sao? Đưa cả bạn trai con về cho mẹ gặp thử, đỡ yêu phải đứa nào không tốt, phí cả tuổi trẻ

ra.

Cô định đến trung thu mới đưa Cố Thăng về nhà, xem ra lần này sớm đến bảy tám hôm rồi.

Nam Sơn cười:

- Không thành vấn đề, chắc chắn là mẹ sẽ vừa lòng. Mẹ có cần con gửi ảnh cho nhìn trước không?

- Thôi.

Bà Hứa từ chối:

- Thanh niên bay giờ chụp ảnh toàn chỉnh sửa. Mẹ sợ người thật nó khác ảnh quá lại thất vọng.

- Cũng được, vậy mồng tám tháng tám con về.

Nam Sơn gác máy rồi lại nằm trên sofa thêm một lúc.

Hình như mai là Cố Thăng đi công tác về rồi, lúc nào gặp nhau cô phải nói chuyện này cho anh mới được.



Nam Sơn vừa đến văn phòng đã thấy gói bánh quy việt quất để trên bàn mình.

Cô liếc về phía chị Lý theo bản năng, chị Lý nhiệt tình vẫy tay lia lịa.

Chị Lý nói:

- Chị thấy em thích ăn nên lần này làm thêm một ít đấy.

Hôm qua chị Lý về nhà, càng nghĩ càng thấy rất có khả năng Nam Sơn và Cố Thăng đang yêu đương.

Chưa nói cái khác, Nam Sơn nghỉ mấy hôm là Cố Thăng xin hộ kia kìa.
Có điều mờ ám, chắc chắn là có điều mờ ám.

Nam Sơn gật đầu cười:

- Cảm ơn chị Lý, nhưng mà làm phiền lắm, cứ để em mua một gói cũng được mà.

- Ôi.

Chị Lý phẩy tay:

- Phiền gì mà phiền, huống hồ mình làm mình ăn thì an toàn hơn bên ngoài mà.

Nam Sơn: … nhớ không lầm thì chị Lý vẫn còn một nửa bao việt quất hết đát.

Vừa nghĩ tới đó là cô đã thấy người gai gai rồi.

Nam Sơn cười nói:

- Chị Lý nói có lý lắm, em sẽ ăn hết.

- Nam Sơn, cô sửa tài liệu này chút đi.

Tiểu Dương đưa một tập tài liệu cho cô.

- Ừ.

Nam Sơn thuận tay đặt nó lên bàn.

Chị Lý nói:

- Nam Sơn, em làm việc đi nhé.

- Vâng.

Nam Sơn quay sang đọc tài liệu kia một cách nghiêm túc.

Túi bánh quy việt quất kia bị Nam Sơn nhét vào túi xách.

Tan tầm, cô đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm.

Chiều nay Cố Thăng đã về công ty rồi. Hai người hẹn gặp nhau ở bãi đỗ xe, vừa hay có thể đi ăn cùng nhau rồi anh đưa cô về

luôn.

Thấy Nam Sơn xuống, Cố Thăng xuống xe mở cửa cho cô.



Cố Thăng lái xe rất vững, vừa đi vừa quay sang cười với Nam Sơn.

Anh hỏi:

- Năm ngày không gặp rồi, em có nhớ anh không?

- Nhớ.

Nam Sơn cũng không kìm nổi nụ cười.

Cô nhớ tới lời bà Hứa dặn:

- Đúng rồi, mồng tám tháng này em về ăn cưới chị họ, mẹ em bảo em đưa bạn trai về chung.

Cố Thăng chớp mắt, được gặp bố mẹ vợ nhanh vậy sao? Hạnh phúc tới đột ngột quá.

Thế nhưng anh cũng hơi thấp thỏm. Anh là người cúp máy của bố vợ ba lần rồi còn kéo ông vào sổ đen đấy.

Vạn nhất ba Nam mà phát hiện ra thì anh tiêu đời.

Cố Thăng nghĩ ngợi một lát, phải ra tay từ mẹ Nam mới được.

Anh hỏi:

- Bác gái thích kiểu con rể thế nào nhỉ?

Nam Sơn nghĩ một chút, hình như cô chưa tham khảo mẹ mình vụ này bao giờ:

- Chắc chỉ cần tốt với em là được.

Cố Thăng lắc đầu:

- Chẳng cụ thể gì cả.

- Hay là em gọi điện hỏi mẹ nhé?

Cố Thăng gật như giã tỏi:

- Gọi luôn đi.

- Cũng được.

Nam Sơn lấy di động trong túi ra, đúng lúc xe đi vào ổ gà, xóc một cái, làm gói bánh việt quất trong túi cũng rơi ra theo.

Cố Thăng tinh mắt liếc thấy nó, bèn hỏi với giọng nghi ngờ:

- Có phải lại là bánh chị Lý cho không?

- Sao anh biết hay vậy?

Nam Sơn kinh ngạc, sau đó cô nhớ ra anh đã từng ăn bánh chị Lý làm rồi.

- Anh ăn thử rồi, Tào Tháo đuổi mấy lần liền.

Cố Thăng dừng một chút rồi nói:

- Em đừng ăn cái bánh ấy, nếu thích thì về anh làm cho mà ăn.

Nam Sơn nhặt bánh lên bỏ vào túi rồi cười tủm tỉm gật đầu.

Cô chỉ vào điện thoại:

- Em gọi cho mẹ nhé.

- Ừ, mở loa ngoài nữa, lúc nói chuyện em nhớ khen anh nhiều vào, bảo anh chân dài đẹp trai còn nhiều tiền nữa.

Cố Thăng nghĩ ngợi:

- Hình như dạo này mẹ vợ đều coi trọng việc con rể tương lai có nhà không thì phải, cho nên em phải nhấn mạnh là anh rất giàu

nha.

Nam Sơn ra dấu OK với anh rồi gọi cho bà Hứa.

Bà vừa nghe máy thì Nam Sơn đã nói ngay vào việc chính:

- Mẹ ơi, con gọi hỏi mẹ một tí, mẹ thích kiểu con rể thế nào?

- Con định thuê bạn trai về đấy à?

Bà Hứa hỏi đầy cảnh giác.

Nam Sơn bật cười:

- Đâu có. Con tò mò thế thôi.

Bà Hứa nói:

- Nó đối tốt với con là được, như ba con đối xử với mẹ ấy.

Cố Thăng ở bên cạnh gật đầu, đương nhiên là anh phải đối tốt với Nam Sơn rồi.

- Hoàn cảnh gia đình trong sạch, nhân phẩm tốt, kiếm được tiền nuôi gia đình.

Bà Hứa bổ sung.

- Chuyện này thì mẹ yên tâm, bạn trai con vừa đẹp trai vừa lắm tiền, nuôi gia đình siêu ổn.

Cố Thăng vừa lái xe vừa cười, phù hợp hết các điều kiện nha.

- Ừ, nhưng mà đừng có giàu quá, phải chú ý đến môn đăng hộ đối nữa.

Cố Thăng vừa nghe xong thì đã nguội hết lòng mề: Không ngờ ưu điểm trong mắt anh lại thành khuyết điểm trong mắt mẹ vợ

mất rồi.

Sau đó mẹ Nam còn nói thêm mấy điểm nữa, về cơ bản thì Cố Thăng đều phù hợp cả.

Lúc sắp cúp máy, bà Hứa hỏi Nam Sơn:

- Còn một việc nữa ba con nhờ mẹ hỏi. Lần trước sau khi cảnh sát bắt được thằng trộm điện thoại của con thì xử nó thế nào?

Nam Sơn liếc nhìn Cố Thăng:

- Con không rõ lắm, con lấy điện thoại xong thì đi thôi.

Cố Thăng: … Teo rồi, lâu thế rồi mà bố vợ tương lai vẫn còn nhớ vụ này, không biết lúc gặp mặt ba Nam có nhận ra mình hay

không đây.

Nhìn tình hình này thì đừng nói là qua được cửa của bố vợ, chỉ riêng qua cửa mẹ vợ thôi hình như cũng đã khó rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau