NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Dì Đào nghĩ bọn họ là người thích hóng chuyện, lại gặp đúng lúc bà đang buồn chán. Huống hồ cả thôn đều biết chuyện nhà họ Đào, cũng không phải là bí mật gì cả, thế là bà bèn kể cho Cố Thăng và Nam Sơn nghe.

- Lúc Mạnh Thanh Hà gả cho Đào Minh được một năm thì cô ta đã mang thai.

Dì Đào nhìn Cố Thăng rồi nói tiếp:

- Cậu cũng biết đấy, phụ nữ mang thai thì tâm trạng không ổn định lắm, thi thoảng sẽ nổi nóng.

Cố Thăng: tui chưa mang thai thì sao mà biết phụ nữ mang thai tâm trạng không ổn định chứ?

Nhưng anh vẫn ra sức đồng ý:

- Đúng vậy.

Cụ Đồng đối xử với cô ta rất ôn hòa, bà ấy hy vọng cô ta có thể sinh ra một thằng nhóc mập mạp cho nhà họ Đào. Cho đến một

hôm, hàng xóm cách vách vô tình nói ra một câu “Bụng con dâu bà tròn như thế, xem chừng là con gái đấy”. Người nói vô tình

mà người nghe có ý. Cụ Đồng nghe thấy câu xong về nhà cứ nhìn bụng con dâu mãi, càng nhìn càng thấy tròn. Trong lòng bà ấy

cơ bản đã xác định là con gái, cho nên bèn tìm bác sĩ Mục tới xem.

Dì Đào cầm quạt hương bồ quạt liên tục, người bà béo tròn nên rất sợ nóng.

- Sau khi bác sĩ Mục tới khám, chắc bà ta cũng nói là con gái nhỉ.

Dì Đào gật đầu, nói tiếp:

- Sau khi bác sĩ Mục bắt mạch xong thì xác định là con gái. Nhà họ Đào luôn muốn có con trai, điều kiện gia đình lại không tốt

lắm, thêm một người chính là thêm một miệng ăn. Vừa nghe bảo là con gái, cụ Đồng rất sốt ruột. Mấy hôm đó cả nhà họ Đào ai

nấy đều mặt ủ mày ê, bọn họ băn khoăn mãi xem có nên bỏ đứa nhỏ trong bụng Mạnh Thanh Hà hay không. Cuối cùng cụ Đồng

quyết định bỏ đứa nhỏ trong bụng cô ta. Hơn nữa cụ Đồng còn thì thầm với hàng xóm chúng tôi là từ lúc Mạnh Thanh Hà mang

thai, bà ấy đã chịu đựng kiểu lớn lối của cô ta đủ lắm rồi. Cụ Đồng muốn Mạnh Thanh Hà thấy rõ, nếu không có con trai thì cô ta

chẳng là thá gì hết.

Dì Đào quạt mạnh tay rồi nói với vẻ không nỡ.

- Bọn tôi có tới đấy xem. Thai nhi được sáu bảy tháng, đã thành hình rồi, thế mà bị móc bỏ vào trong chậu rửa mặt, máu chảy

đầm đìa.

Lúc nhắc đến thai nhi, dì Đào còn nhăn mặt lại. Thế là đủ thấy cảnh tượng hôm ấy là đả kích rất lớn với bà.

Nam Sơn nghe xong thì thổn thức hồi lâu, cái cách bắt mạch đoán con trai hay con gái vừa nghe đã biết không đáng tin rồi. Thế

mà cả nhà họ Đào đều tin rồi chôn vùi một sinh mạng bé nhỏ, đúng là ngu muội không tả nổi.

Dì Đào nhỏ giọng kể tiếp:

- Hai người biết chuyện gì khiến tôi khó chịu nhất không?

- Là gì thế?

Làm một người nghe có tâm, Nam Sơn hỏi.

- Cứ nhớ lại chuyện đó là tôi nổi hết cả da gà.

Dì Đào sờ cánh tay dựng hết lông tơ của mình.

- Bọn họ ăn cả thai chết, còn nói là đồ bổ. Không những thế còn lừa Mạnh Thanh Hà là thịt heo rồi cho cô ta ăn một chút nữa.

Chuyện này có khác gì ăn thịt người đâu kia chứ? Hơn nữa còn ăn chính người thân của mình.

Sau khi Nam Sơn nghe xong, cô cảm thấy buồn nôn vô cùng, bèn vội uống một ngụm trà đè cơn buồn nôn xuống.

Cô không dám hỏi dì Đào rằng Mạnh Thanh Hà có biết chuyện này hay không, thật xót xa thay.

- Dì Mạnh đáng thương quá.

Trên mặt Nam Sơn lộ rõ vẻ đồng cảm và buồn bã.

Dì Đào nghe xong thì gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

- Chứ sao nữa.

Bà dừng một lát rồi lẩm bẩm một câu:

- Xem như là nhân quả báo ứng vậy.

Nam Sơn hỏi:

- Nhân quả báo ứng? Dì Mạnh hiền lành, tốt bụng như thế lại làm ra chuyện ác độc hơn cụ Đồng ư?

Dì Đào cười qua loa lấy lệ:

- Không có gì đâu.

Có vẻ như không muốn nói thêm gì nữa.

- Mười giờ rưỡi rồi đấy, tới giờ nấu cơm kìa.

Tấm rèm phòng khách bị vén lên, một người đàn ông béo mập đi tới, trông rất có tướng phu thê với dì Đào.

Dì Đào đứng dậy, nói với Cố Thăng và Nam Sơn:

- Ông nhà tôi giục tôi đi nấu cơm rồi, sau này có thời gian thì chúng ta lại nói tiếp.

Đoạn, bà cười cười rồi bắt đầu quảng cáo nhà mình:

- Nếu hai người không thích ở lại nhà cụ Đồng thì cứ tới ở nhà tôi. Nhà tôi còn phòng trống đấy, giảm hai mươi phần trăm tiền

thuê phòng.

Cố Thăng nhã nhặn từ chối:

- Vậy không được đâu, cháu đã thanh toán tiền thuê nhà một tuần rồi. Nếu trả phòng sớm, cháu không thể lấy lại tiền thuê và

tiền cọc được.

- Xem ra cậu cũng hiểu cụ Đồng đấy nhỉ.

Dì Đào trêu ghẹo.

Nếu dì Đào đã muốn đi xuống nhà bếp nấu cơm thì Cố Thăng và Nam Sơn cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa.

- Nhà họ Đào cũng sắp ăn cơm rồi, dì Đào à, bọn cháu đi đây.

Nam Sơn chào tạm biệt dì Đào.

- Đi thong thả nhé.

Dì Đào dọn dẹp vỏ hạt dưa trên bàn.

- Dì không tiễn được đâu.

Cố Thăng và Nam Sơn chọn nơi râm mát mà đi, từ từ trở về nhà họ Đào.

Sau khi nghe câu chuyện của dì Đào, hai người càng có ấn tượng xấu với nhà họ Đào hơn.

Vừa bước vào sân, Nam Sơn nhìn thấy Mạnh Thanh Hà đang ngồi trên ghế đẩu trước cửa nhà lột hạt đậu.

Nam Sơn nhớ tới chuyện bà ấy gặp phải năm đó thì cảm xúc rất phức tạp, cô bước về phía trước.

Mạnh Thanh Hà phát hiện có một cái bóng bao phủ lấy mình, bà ngẩng đầu lên thì nhìn thấy nét mặt đau buồn của Nam Sơn, bà
hỏi:

- Hình như tâm trạng của cô không tốt lắm, chứng thiên đầu thống lại nặng hơn sao? Cô mau lên giường nghỉ ngơi một lát đi.

Đoạn lại nói tiếp:

- Hôm nay ăn thịt xào đậu nành với nước tương, đây là nước tương nhà ủ, hương vị chắc chắn rất ngon.

Nam Sơn cũng ngồi xổm xuống, lột hạt đậu cùng bà:

- Tôi làm sắp xong rồi, cô mau đi nghỉ đi. Tôi nấu cơm xong thì sẽ gọi cô.

Nam Sơn mỉm cười đáp:

- Cháu có yếu ớt thế đâu.

- Ừ, người trẻ tuổi vận động nhiều mới có lợi cho sức khỏe.

Mạnh Thanh Hà cúi đầu lột đậu rồi hỏi:

- Cố Thăng đâu rồi? Sao tôi không thấy cậu ta vậy?

Ngày thường, hai người họ dính nhau như hình với bóng.

- Anh ấy hả.

Nam Sơn lột đậu bỏ vào trong rổ nhựa, đáp:

- Anh ấy có chút chuyện phải giải quyết, còn ở nhà Dì Đào ấy.

Nam Sơn và Cố Thăng vừa mới đi chưa bao lâu đã bị dì Đào đuổi theo chặn lại. Dì Đào thở hổn hển báo cho Cố Thăng biết có điện

thoại của anh.

Chắc là chuyện công ty rồi, Cố Thăng bảo Nam Sơn về nhà trước, anh đi nói chuyện điện thoại.

Hai người lột đậu rất nhanh, chẳng bao lâu sau đã lột hết rồi.

Mạnh Thanh Hà vươn vai, giãn gân cốt.

- Tôi ra sông rửa đậu chút, bên ngoài nắng lắm, cô đừng đi ra ngoài.

Nam Sơn đáp:

- Ừm, vậy cháu về phòng đây.

- Cố Thăng đã về rồi kìa.

Mạnh Thanh Hà ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Thăng đang đi tới.

Nam Sơn quay đầu lại, vươn tay về phía Cố Thăng, ý bảo anh kéo cô dậy. Cô ngồi xổm lâu quá nên chân hơi tê.

Cố Thăng mỉm cười, nắm lấy tay Nam Sơn, hơi dùng sức kéo Nam Sơn đứng dậy.

Lúc đứng lên, vì ngồi lâu quá lại đứng hơi nhanh nên bị chóng mặt một chút.

Nam Sơn hỏi:

- Công ty có chuyện quan trọng cần anh giải quyết sao?

- Không có.

Thấy Nam Sơn tò mò, Cố Thăng bật cười đáp:

- Lịch Danh Minh cố tình gọi tới hỏi cái túi to kia dùng sao rồi, có cần đưa thêm không.

Nam Sơn: …

Cố Thăng nhún vai.

- Anh đã nói anh vô tội mà.

Anh nhướng mày:

- Anh đã từ chối đề nghị của anh ta một cách đầy chính nghĩa đấy nhé.

Như đang tỏ vẻ: Nhất định em phải tin anh.

Nam Sơn nói:

- Anh ta là trợ lý quản rộng nhất mà em từng thấy đấy.

Cố Thăng chớp mắt tỏ vẻ nghịch ngợm với cô:
- Bởi vậy anh cần phải thưởng cho anh ta.

Vì Lịch Danh Minh, Cố Thăng suýt chút nữa phải ngủ trên mặt đất. Nếu trợ lý Lịch lại ra vẻ tự cho mình thông minh lần nữa, đoán

chừng anh thật sự không thể ngủ trên giường được mà chỉ có thể nằm dưới đất luôn thôi.

Nam Sơn cảm thấy Cố Thăng cười rất gian, cô chưa kịp hỏi thưởng gì thì anh đã trả lời luôn:

- Anh đã đổi toàn bộ tiền thưởng cuối năm trong năm nay của anh ta thành…

Cố Thăng nháy mắt ra hiệu “Em hiểu mà” với cô.

Tiền thưởng cuối năm của Lịch Danh Minh khá nhiều. Nếu đổi thành thứ kia, đoán chừng cả đời này anh ta không cần đi mua nữa

rồi, Nam Sơn thầm rơi một giọt nước mắt cho cúc hoa của anh ta.

Bởi vì thời tiết nóng nực, cả thôn giống như một lò lửa, hoàn toàn không thể đi ra ngoài làm việc.

Vì thế từ mười hai giờ trưa đến ba giờ chiều, cả nhà họ Đào đều nghỉ ngơi và ngủ trưa ở trong nhà.

Cố Thăng và Nam Sơn căn bản không có cơ hội lẻn vào phòng của ai hết, đành phải ngoan ngoãn nằm nghỉ dưỡng sức ở trong

phòng.

Đám ve sâu trên cây cổ thụ ngoài cửa sổ kêu ra rả, không khí đượm vẻ phiền não.

Nam Sơn trở mình trằn trọc không ngủ được, hai người lại nói thêm vài câu, thoáng một cái cô đã bắt đầu buồn ngủ rồi thiếp đi

lúc nào không hay.

Sau khi Nam Sơn tỉnh lại, cô đã biến thành chiếc quạt hương bồ trong tay dì Đào. Dì Đào phe phẩy quạt khiến cô hơi chóng mặt.

Hai vợ chồng dì Đào đang nằm trên giường nói chuyện phiếm với nhau.

- Năm nay nóng quá, biết vậy tôi đã không trồng dưa hấu rồi, không những bị khô héo mà còn phí tiền phân bón nữa.

Dì Đào nhíu mày nói:

- Cũng tại ông muốn ăn thôi, tôi thấy chẳng bằng trồng bí đao còn tốt hơn.

- Bí đao ăn đâu có ngon, mà bà cũng sắp mập như nó luôn rồi kìa.

Chồng dì Đào vặc lại, đoạn hỏi:

- Ba anh em kia còn ở nhà mình bao lâu nữa thế?

- Hì hì, tôi cũng không biết nữa. Họ trả tiền thuê theo tuần, tôi mong bọn họ ở càng lâu càng tốt.

Dì Đào thấy chồng mình không vui lắm, bèn hỏi:

- Sao thế, bọn họ chọc giận ông à?

Chồng dì Đào nhíu mày:

- Không có chọc tôi, chẳng qua ba người họ cường tráng quá nên tôi hơi sợ.

Nhất là Hắc Nhị Sơn, bản mặt cứ như xã hội đen vậy, giống như tất cả mọi người đều thiếu tiền cậu ta không bằng.

- Tôi thấy họ rất tốt mà, nói chuyện vừa lễ phép lại khách sáo. Bình thường ông nói chuyện chú ý một chút, không chọc bọn họ

thì không sao đâu. Tôi còn mong Cố Thăng có thể giới thiệu thêm vài vị khách cho tôi nữa kìa. Như thế thì chúng ta cho thuê

phòng, có thể kiếm được khá nhiều tiền rồi.

- Cố Thăng? Là cái thằng công tử bột môi hồng răng trắng kia ấy à?

Dì Đào nói với vẻ không đồng ý:

- Công tử bột gì chứ, đây là đẹp trai. Thím Lý còn muốn gả con gái cho Cố Thăng kìa. Hừ, biết người ta có bạn gái mà còn nghĩ

thế, thật không biết xấu hổ. Mụ ấy cứ nghĩ con gái mình là tiên nữ, chỉ có thằng con nhà bí thư thôn mới thích con gái mụ thôi.

Dì liếc chồng mình:

- Tôi cảnh cáo ông, thường ngày đừng có thân thiết với họ Lý quá. Bằng không, ông đừng trách tôi không khách khí.

Chồng dì Đào cười gượng đáp:

- Tôi đâu dám, mà bà nói gì với Cố Thăng vậy?

Dì Đào bĩu môi trả lời:

- Không gì, chỉ bàn về chuyện của nhà họ Đào thôi.

- Bà sẽ không nói ra…

Chồng dì Đào lộ vẻ căng thẳng.

Nam Sơn nín thở, tập trung tinh thần cao độ lắng nghe lời tiếp theo của ông ta. Trông ông ta căng thẳng như thế, chắc chắn

chuyện đó rất quan trọng.

Nào ngờ dì Đào lập tức cắt ngang lời chồng mình.

- Dĩ nhiên là không rồi, tôi biết chừng mực mà. Ông biết không? Cụ Đồng lại muốn dẫn Mạnh Thành Hà tới chỗ bác sĩ Mục khám

bệnh, vì bụng của cô ta vẫn không có động tĩnh gì cả.

Nam Sơn hơi thất vọng, hình như sự thật đã vuột mất rồi.

Chồng dì Đào tặc lưỡi:

- Mạnh Thanh Hà đồng ý rồi à? Sao cô ta có thể tin bác sĩ Mục nữa chứ, cô ta không xem bà ấy như kẻ thù là đã khá lắm rồi.

- Chuyện năm đó rất ầm ĩ, cụ Đồng còn hắt phân vào nhà bác sĩ Mục kia mà.

Nhưng con người thì không tránh khỏi trúng gió cảm lạnh, người nhà họ Đào không thể nào cả đời không bệnh, mà bác sĩ Mục lại

là bác sĩ duy nhất trong thôn. Cuối cùng cụ Đồng phải xách theo một con gà mái đi xin lỗi, còn nói chuyện của con dâu bà không

thể trách bác sĩ Mục được, chỉ trách số con dâu không tốt mà thôi.

- Nhiều năm rồi mà vẫn không có con, chắc bà ấy sốt ruột.

Dì Đào suy đoán, rồi lại thở dài:

- Mạnh Thanh Hà có ngày hôm nay, nói cô ta bị báo ứng cũng không sai. Từ đầu đến cuối tôi không thể thông cảm với cô ta được.

- Năm đó cô ta cũng chỉ là một đứa nhỏ không hiểu chuyện thôi.

Chồng dì Đào nói đỡ cho Mạnh Thanh Hà.

Dì Đào cười khẩy:

- Nhỏ nhắn gì, thứ gì nên hiểu cũng hiểu cả rồi.

Nam Sơn nghe thấy dì Đào nói thế thì đoán lúc Mạnh Thanh Hà còn trẻ đã làm sai chuyện gì đó, mà còn là chuyện không thể tha

thứ được.

Nhưng cô nghe hồi lâu, vẫn không thấy dì Dào nói chuyện kia rốt cuộc là chuyện gì, làm cho cô sốt ruột quá.

Chương 82

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Chồng dì Đào không muốn nói thêm về đề tài này, bèn nói:

- Chuyện đã qua rồi, bà cũng đừng nhắc lại nữa.

- Thì thôi, không nhắc nữa.

Dì Đào cảm thấy không thú vị chút nào.

Nam Sơn: đừng mà, làm một người nghe đạt tiêu chuẩn, tui nghe rất nghiêm túc đấy.

Dì Đào lại không nhịn được nói một câu:

- Lần trước Mạnh Thanh Hà mang thai con trai lại bị bỏ mất, nếu lần này thật sự mang bầu con gái, không biết cụ Đồng sẽ

nghĩ gì đây nữa.

- Có lẽ… sẽ nuôi lớn chăng.

Chồng dì Đào do dự một chút rồi đáp.

Dì Đào để quạt xuống.

- Chúng ta cứ chờ mà xem.

Nói rồi dì nhắm mắt lại, chưa tới ba phút, tiếng ngáy to như sấm vang lên.

Nghe đến đó, Nam Sơn thấy hơi bực, đã gợi lên tính tò mò trong lòng cô, lại không chịu nói hết, mệt tim quá đi.

Chỉ dựa vào dăm ba câu của dì Đào, cô hoàn toàn không đoán ra được sự thật là gì.

Nhưng mà dì Đào đã nhắc nhở Nam Sơn một chuyện. Mạnh Thanh Hà không phải là người hiền lành tốt bụng như cô tưởng, cần

phải có chút đề phòng với bà ta.

Trong tiếng ngáy khò khò của dì Đào, Nam Sơn quay trở về cơ thể mình.

Nam Sơn vừa mở mắt ra thì thấy Cố Thăng đang nhìn mình với ánh mắt long lanh, dọa cô giật mình hết buồn ngủ luôn.

Cô ngồi trên giường hỏi:

- Anh nhìn em làm gì?

Cố Thăng dời mắt, đáp:

- Khi nãy có con muỗi cứ vo ve bên tai, lúc anh dậy thì thấy nó đang bay bay trên mặt em. Anh tính đợi sau khi nó đậu xuống

thì đập chết nó.

Con muỗi này rất phiền, nếu không giải quyết nó thì trưa nay khỏi ngủ mất.

Cố Thăng làm như thế là vì chất lượng giấc ngủ của cả hai.

- Nghe anh nói vậy, nghĩa là nó sẽ đậu trên mặt em à?

- Ừ.

Cố Thăng gật đầu tỏ vẻ nghiêm túc.

- Vậy anh còn muốn đập nó nữa sao?

Cố Thăng gật đầu tiếp, chờ tới khi phản ứng lại thì vội lắc đầu:

- Không đâu.

Đoạn anh lanh trí đổi đề tài.

- Vừa nãy em lại nhập vào đồ vật của người khác nữa à.

- Ừm.

Nam Sơn dựa vào tường rồi nói:

- Em biến thành cây quạt của dì Đào, em phát hiện ra Mạnh Thanh Hà cũng không đơn giản như chúng ta tưởng.

- Kể anh nghe xem.

Nam Sơn kể hết những gì cô biết cho Cố Thăng, cuối cùng cô nói:

- Chuyện là như thế.

Cố Thăng cụp mắt đăm chiêu một hồi rồi dặn dò:

- Sau này em không nên ở chung với Mạnh Thanh Hà nữa, đề phòng bà ta một chút.

- Em biết mà.

Thời gian vẫn còn sớm, hai người bèn đi ngủ tiếp.

Thôn này không có tín hiệu internet, dường như chỉ có ngủ, thời gian mới qua mau được chút.

Lúc chiều, tiếng sấm rền vang, mây đen giăng kín bầu trời như thể sắp nổi dông lớn.

Thôn này được bao bọc bởi các dãy núi lớn. Lúc trời đổ mưa to, nhìn xuyên qua màn mưa, trông cả thôn thật giống như một hòn

đảo biệt lập.

Từ sau khi hai người Cố Thăng và Nam Sơn tới thôn này, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy trận mưa lớn đến như vậy.

Đào Minh nhìn thấy mưa to tầm tã thì cực kỳ vui vẻ, vậy là rau cải không bị chết héo nữa rồi.

Cố Thăng và Nam Sơn đứng trên hành lang một lát rồi mới về phòng mình.

Chờ tới sau khi trời tạnh mưa, bọn họ mới bước ra ngoài. Bầu trời trở nên xanh thẳm, trong vắt như vừa được gột rửa. Cầu vồng

bảy sắc cong cong in trên nền trời, mờ mờ ảo ảo.

Lúc Cố Thăng nhìn thấy cảnh này, anh thấy đây là điềm tốt.

Trời vừa tạnh mưa, Mạnh Thanh Hà đã cầm nông cụ đi ra ngoài.

- Dì Mạnh cần cù thật đấy.

Nam Sơn thấy thế bèn lên tiếng khen ngợi.

Mạnh Thanh Hà cười đáp:

- Tôi ra sân sau gieo ít hạt giống rau chân vịt.

Đoàn bà dùng chiếc khăn vắt trên vai để lau mồ hôi.

- Hai người muốn đi xem không? Ở sân sau còn có lê nữa, hai người có thể hái ăn đấy.

Mạnh Thanh Hà thấy cả hai cứ ở trong phòng suốt ngày cũng rất buồn chán, bèn hỏi.

- Được đấy.

Nam Sơn đáp.

Cô cảm thấy nếu mình lén tiếp xúc với Mạnh Thanh Hà nhiều hơn thì có lẽ triệu chứng nhập vào đồ vật liên tiếp sẽ giảm đi.

Từ lúc đến nhà họ Đào tới nay, đây là lần đầu tiên Nam Sơn và Cố Thăng tới sân sau nhà bọn họ.

Sân sau cũng dùng hàng rào vây quanh giống như sân trước. Trên hàng rào còn có giàn hoa bìm bịp, trông rất đẹp.

Trong sân có mấy khoảng đất trồng vài cây cà chua với vài cây cà theo mùa, cạnh hàng rào còn trồng mấy cây ăn trái.

Dì Mạnh chỉ vào mấy cây ăn trái kia mà nói:

- Táo và lê trên cây đã chín rồi đấy, hai người có thể hái xuống mà ăn.

Rồi bà lại chỉ ra ngoài hàng rào.

- Bên đó có một con suối nhỏ, cô cậu có thể rửa trái cây ở đấy.

Cố Thăng gật đầu, nói: - Dì Mạnh làm tiếp đi, không cần để ý đến bọn cháu đâu.

- Ừm, vậy tôi đi trồng rau nhé.

Mạnh Thanh Hà cầm cuốc xới mấy mảnh đất cần trồng rau kia.

Bà ấy quay lưng về phía Nam Sơn và Cố Thăng, rồi khom lưng, cúi đầu làm việc, không chú ý đến họ nữa.

Cố Thăng vươn tay hái vài quả tảo xuống, chà lên quần áo một cách tùy tiện rồi bắt đầu cắn ăn.

- Táo này ngọt thật đó.

Anh đưa mấy trái còn lại cho Nam Sơn:

- Em ăn thử đi.

Có câu ở bẩn sống lâu mà.

Sau khi Nam Sơn nhận lấy, cô cũng chà lên quần áo rồi cắn thử một miếng:

- Tươi ngon quá.

Cô vừa ăn vừa quan sát mảnh đất trồng rau này, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.

- Em có phát hiện gì không?

Cố Thăng nhỏ giọng hỏi.

Nam Sơn nhìn thoáng qua Mạnh Thanh Hà đang cày xới ở bên kia, thấy bà ta vẫn quay lưng về phía bọn họ.

Cô mới đáp khẽ:

- Anh nhìn kỹ hàng cây trước mặt chúng ta xem. Anh có cảm thấy một cây trong số đó hơi kỳ lạ không?

Cố Thăng híp mắt, quay đầu lại hỏi Nam Sơn:

- Ý em là cây lê ngoài cùng bên phải ấy à?

- Đúng thế, hàng cây này có tổng cộng mười ba cây, sáu cây lê bên trái và sáu cây táo bên phải. Mấy cây này lớn đều như

nhau, chắc được trồng cùng năm. Nhưng bên phải lại dư ra một cây lê, hơn nữa còn nắm sát góc tường. Nơi đó thiếu ánh sáng

không có lợi cho sự phát triển của cây cối.

Sự xuất hiện của gốc cây này đúng là hơi trái khoáy.

- Nhưng mà nó phát triển cũng khá lắm.

Cố Thăng nói với vẻ thần bí:

- Em nói xem, có khi nào bên dưới gốc cây kia có chôn một cái xác không. Nó hấp thu chất dinh dưỡng từ xác chết, cho nên

mới tươi tốt như vậy.

Nam Sơn nhìn gốc cây kia với vẻ sợ hãi, cô tự dưng cảm thấy nó dày đặc âm khí.

- Anh đừng dọa em sợ chứ.

Cố Thăng cười tươi đáp:

- Anh đâu dám dọa em, em đừng để ý tới mấy lời nói nhảm ấy.

Nhưng mà đây là lời của Cố Thăng, lại là suy đoán xấu, nên Nam Sơn cần phải để tâm đến nó.

- Không được rồi, anh không thể nhìn mấy cái cây này thêm nữa.

Cố Thăng dụi mắt tỏ vẻ đau khổ.

Nam Sơn giật mình, lẽ nào ma lực của gốc cây này lớn đến thế, ảnh hưởng trực tiếp đối với Cố Thăng luôn sao.

- Anh khó chịu ở đâu thế?

Cô lo lắng hỏi han.

Cố Thăng nói:

- Mắt anh khó chịu. Đáng ra bên trái sáu cây lê, bên phải sáu cây táo, tuy không đối xứng lắm nhưng tạm chấp nhận được.

Nhưng mà lại dư ra một gốc, anh nhìn thấy mà nhức cả mắt.

Cố Thăng khao khát muốn dời gốc cây đó đi.

Vườn hoa ở nhà anh đâu đâu cũng đối xứng, trong đó công của anh là lớn nhất.

Nam Sơn: Thì ra là chứng ám ảnh cưỡng chế.

Sau cơn mưa, khí trời trở nên mát mẻ hơn nhiều, nhưng mặt trời vẫn treo cao trên không. Nam Sơn và Cố Thăng ngồi dưới bóng cây tránh nắng, còn Mạnh Thanh Hà thì bắt đầu gieo hạt.

Nam Sơn nghĩ tới những lời nói khi nãy của Cố Thăng, cô tính hỏi ý kiến anh:

- Hay buổi tối chúng ta đào cạnh gốc cây đó xem thế nào?

Đêm tối gió lớn, hai người lén lút đào đất ở sân sau, bóng núi lớn bao trùm lên bóng họ.

Lỡ như đào ra được thứ gì đó thật thì…

Cố Thăng từ chối từ tận đáy lòng:

- Không được, như thế thì quá nguy hiểm. Nếu như buổi tối người nhà họ Đào tìm chúng ta, lại phát hiện chúng ta không ở

trong phòng thì làm sao đây?

Nam Sơn: Hơn nửa đêm người nhà họ Đào tìm mình và Cố Thăng ư? Cô thấy không có khả năng ấy đâu.

- Mấy chuyện này cứ giao cho Tam Hắc là được rồi. Họ khỏe mạnh thế, chắc chắn năng suất làm việc sẽ cao. Hơn nữa, cách

xử lý vấn đề còn lại cũng rất khá, đào lên cũng không khác gì chưa đào cả.

Tam Hắc: Excuse me? Tụi tui tới đây để bảo vệ sự an toàn của Cố Thăng chứ có phải tới để đào đất đâu. Vệ sĩ có giá trị vũ lực cao

không có nghĩa là can đảm mà!

Nam Sơn nghe thấy thế thì cảm thấy Cố Thăng nói rất có lý.

Hai người họ bàn bạc một phen, quyết định sau khi ăn cơm xong sẽ tới nhà dì Đào tìm Tam Hắc, làm chuyện này càng sớm càng

tốt.

- Nam Sơn à, các anh trai của cô tới tìm cô nè. Họ đang chờ cô ở phòng ăn đấy.

Cụ Đồng đứng ở sau cửa, hô lên.

Anh trai? Nam Sơn suy nghĩ vài giây mới hiểu ra, anh trai mà cụ Đồng nói chính là Tam Hắc.

Không ngờ cô chưa kịp tìm họ, bọn họ đã tới tận cửa rồi.

Vậy cũng tốt, cô đỡ phải đi một chuyến.

- Cháu tới ngay đây.

Nam Sơn đáp.

Chờ sau khi hai người tới phòng ăn, họ mới phát hiện thím Lý với con gái bà ta cũng ở đó.

Thím Lý đang hỏi Tiểu Hắc vài chuyện:

- Năm nay cậu nhiêu tuổi rồi?

Thím Lý vốn tới để tám nhảm, bà ta vừa vào cửa thì nhìn thấy ba chàng trai mày rậm mắt to. Vừa nhìn cũng biết đây là người

ngoài thôn, cho nên bà sinh ra ý nghĩ muốn giới thiệu con gái mình cho họ.

Lại chẳng thấy bóng dáng người nhà họ Đào đâu cả, đoán chừng bọn họ có việc ra ngoài rồi.

Tiểu Hắc không biết quan hệ giữa bà ta và người họ Đào thế nào, bèn trả lời:

- Hai mươi ba.

Thím Lý gật đầu ra vẻ hài lòng:

- Hai mươi ba à, cũng được lắm.

- Cậu làm nghề gì?

Bà ta hỏi tiếp.

Thím Lý thấy Cố Thăng và Nam Sơn bước vào, nhưng cũng không để ý tới bọn họ.

Bởi vì Tam Hắc quay lưng về phía cửa chính, nên không nhận ra Cố Thăng và Nam Sơn đã quay trở lại.

Mà hai người họ đứng sau lưng, lại không lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện của thím Lý với Tiểu Hắc.

Đại Hắc sợ Tiểu Hắc lỡ miệng, bèn trả lời thay cậu ta.

- Là huấn luyện viên thể dục.

Thím Lý chú ý tới Đại Hắc, cảm thấy chàng trai này cũng không tệ, trông có vẻ chững chạc hơn.

- Cậu trai trẻ, còn cậu làm nghề gì thế?

Đại Hắc đáp với vẻ kiêu ngạo:

- Tôi là luật sư.

Đây là nghề mà anh ta luôn muốn làm, tiếc rằng thi không đậu vào trưởng học lý tưởng, nên chỉ đành làm vệ sĩ để kiếm sống mà

thôi.

Trong lòng Tiểu Hắc cảm thấy hơi bất công, vì cái gì nghề của mình là huấn luyện viên thể dục, còn Đại Hắc lại là luật sư. Cậu

muốn làm ngôi sao lớn mà.

Một ngôi sao mới trong ngành giải trí, giành được giải nam diễn viên mới xuất sắc nhất hàng năm, cậu ta đã chuẩn bị câu từ luôn

rồi.

Thím Lý vừa nghe thấy thế thì càng hài lòng, nghề luật sư này vừa vẻ vang, tiền lượng lại cao.

- Mấy cậu là bà con với nhà họ Đào à?

Nếu thế thì bà phải nhờ cụ nhà họ Đào giới thiệu con gái mình với chàng trai trước mắt mới được, vụ này mà thành công thì tốt

quá rồi.

Bà ta thật không muốn con gái cứ ở mãi trong thôn này, người trẻ tuổi nên đi ra ngoài mới được.

- Không phải, bọn tôi tới tìm em gái thôi.

Nhị Hắc đáp với giọng nói âm u.

Thím Lý thấy vẻ mặt hung thần ác sát của Nhị Hắc nên vẫn không dám nói chuyện với anh ta, không ngờ anh ta lại chủ động trả

lời vấn đề của bà ta.

Em gái? Nhà họ Đào cũng đâu có ai trẻ hơn bọn họ đâu nhỉ.

Thím Lý ngẩng đầu nhìn Nam Sơn đứng cách đấy không xa, trong lòng có cảm giác xấu.

- Em gái của mấy cậu tên là gì thế?

- Nam Sơn.

Nhị Hắc nhìn chằm chằm vào mắt bà ta, đoạn đáp.

Thím Lý vừa nhìn Nhị Hắc một cái, bà ta cảm thấy đáng sợ cực kỳ. Ánh mắt của Nhị Hắc cứ như mắt chó sói, giống như một giây

sau sẽ xé nát bà ta ra.

Sau khi nghe thấy câu trả lời của Nhị Hắc, bà ta thất vọng tràn trề.

Thím Lý: … xong rồi, mối thông gia này không thành rồi.

Chương 83

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nếu ba người bọn họ biết bà ta từng xúi Cố Thăng quen với con gái mình thì nhất định sẽ trả thù bà ta cho xem.

Thím Lý liếc Nhị Hắc một cái, thấy anh ta nhìn mình đăm đăm.

Thím Lý lại nhớ tới hồi trước lúc con gái bà ta đọc sách, trong sách có một câu: khi bạn nhìn chằm chằm vào vực thẳm, nó cũng đang nhìn chằm chằm vào bạn.

- Ai da.

Thím Lý ôm bụng ra vẻ đau đớn.

- Chắc khi nãy tôi ăn phải thứ gì rồi, tôi đi vệ sinh một lát.

Vừa dứt lời, thím Lý kéo tay con gái mình chạy nhanh như gió.

Tiểu Hắc vỗ vỗ vai Nhị Hắc, rồi nói:

- Làm khá lắm, trông anh cũng hung thần ác sát ra phết.

Nhị Hắc tỏ vẻ vô tội.

- Khi nãy anh không hề giả bộ mà, anh nhìn bà ấy với ánh mắt chân thành hiền lành vậy mà.

Cố Thăng đứng đằng sau khẽ ho vài tiếng, lúc này Tam Hắc mới chú ý đến anh.

- Tiểu Cố chú đến rồi à, bọn anh đợi chú nãy giờ.

Đại Hắc lên tiếng trước.

Tiểu Cố?!

À! Anh chợt nhớ ra, hiện giờ Tam Hắc đang đóng vai anh trai của Nam Sơn, cho nên gọi anh là Tiểu Cố cũng không có gì đáng trách cả.

Nhưng mà vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Cố Thăng lập tức nhập vai:

- Anh hai, anh ba, em út, chúng ta vào phòng rồi nói.

Tiểu Hắc: … vì sao tới phiên tui lại thành em út rồi, làm tui hy vọng một hồi, cứ tưởng lần này sẽ có người gọi tui là anh chứ.

Chờ tới khi bọn họ bước vào phòng, Cố Thắng chắc chắn không có người ở ngoài hành lang thì mới đóng cửa lại.

Cố Thăng lập tức đi thẳng vào vấn đề.

- Đêm nay có một nhiệm vụ cần ba người phải hoàn thành.

- Có đơn giản không?

Nhị Hắc hỏi.

Cố Thăng gật đầu, rối nói tiếp:

- Rất đơn giản, chỉ cần đào đất thôi.

Tiểu Hắc trợn mắt, đáp:

- Bọn tôi là vệ sĩ không có trách nhiệm đào mộ tìm báu vật đâu.

- Đúng thế.

Nhị Hắc phụ họa.

Nam Sơn: …

Cố Thăng:

- ... Nghĩ gì thế, có người xưa giàu có nào chọn chỗ này làm nơi chôn cất à? Nếu thế thì thật không có mắt nhìn rồi.

Đoạn anh mìm cười nhìn Tam Hắc rồi nói:

- Sau nhà họ Đào có trồng một hàng cây ăn trái. Mấy anh tìm gốc cây nằm sát tường, rồi cẩn thận đào bên dưới nó xem có chôn thứ gì không.

Anh dặn dò:

- Nhất định phải xử lý hậu quả cho tốt vào. Tôi muốn hôm sau người họ Đào có thức dậy, nhìn qua gốc cây đó cũng không phát hiện ra đất chỗ ấy đã bị đào lên.

Tiểu Hắc ra dấu ‘OK’.

- Bọn tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này.

Rồi hỏi:

- Hai người biết dưới đấy có gì à?

Cố Thăng và Nam Sơn liếc mắt nhìn nhau, để tránh không dọa cho Tam Hắc sợ, bọn họ cũng không nói suy đoán trong lòng ra cho Tam Hắc biết.

- Không biết.

Vậy thì hết thảy đều có khả năng, trong lòng Tiểu Hắc đã khẳng định dưới đất có kho báu.

Bằng không, Giám đốc Cố tự dưng chạy tới cái thôn mà chim không buồn ị này làm gì?

Chớ tới tối nay ba người bọn họ đào được kho báu rồi, với tích cách của Giám đốc Cố, chắc hẳn sẽ tăng lương cho bọn họ. Có lẽ cậu còn có thể lén giấu vài thứ đào được dưới gốc cây, dù gì Giám đốc Cố cũng chẳng biết dưới đấy có cái gì mà.

Tiểu Hắc tính hay lắm.

- Bọn tôi trở về chuẩn bị dụng cụ đây. Sáng mai bọn tôi sẽ tới tìm hai người sau.

Đại Hắc nói.

Cố Thăng đáp:

- Ừm, nhớ cần phải che đậy dấu vết cho kỹ đấy.

Tiểu Hắc gật đầu liên tục.

- Bọn tôi làm việc thì hai người cứ yên tâm đi.

Sau bữa cơm tối, Mạnh Thanh Hà rửa vài quả lê rồi để trước mặt Cố Thăng và Nam Sơn mỗi người một quả.

- Cây nhà lá vườn, ngọt lắm. Hai người ăn thử xem.

Tay Cố Thăng đang cầm ly trà chợt khựng lại, trên mặt anh hiện vẻ tiếc nuối:

- Hai hôm nay cháu và Nam Sơn không hợp khí hậu, nên không thể ăn đồ có tính hàn được.

Nếu suy đoán của anh là đúng thì anh thật sự không nuốt nổi trái lê này.

- Cô cậu không có lộc ăn rồi.

Đào Minh cầm lấy một quả, rồi cắn mạnh một miếng, làm nước lê bắn tung tóe.

- Đúng thế.

Nam Sơn mỉm cười, không phủ nhận.

Cụ Đồng cầm chiếc ghế đẩu, định ra ngoài hóng mát.

- Cố Thăng, Nam Sơn, hai người đi luôn không? Bên ngoài mát lắm.

“Nhưng cũng có rất nhiều muỗi!” Nam Sơn thầm nghĩ trong đầu.

- Cháu không đi đâu ạ, bọn cháu về phòng ngủ trước đây.

Mấy hôm nay, Nam Sơn cứ nhập vào đồ vật cả ngày lẫn đêm nên không ngủ ngon được.

Nếu ngủ sớm hơn một chút, vậy thì thời gian ngủ sẽ nhiều hơn. Khoảng một giờ rưỡi sáng, xung quanh vô cùng yên tĩnh, ngay cả đám chó nhà trong thôn đều ngủ say.

Tam Hắc rón rén bước ra ngoài. Mỗi người đeo một cái balo lớn màu đen, trong balo chứa vài dụng cụ. Họ còn cầm theo nông cụ tiện tay vớ được trong tiệm tạp hóa của dì Đào.

Lúc Nam Sơn nhập vào chiếc đồng hồ trên tay Tiểu Hắc, ba người bọn họ vẫn đang đào xới đất.

Tiểu Hắc cầm xẻng, khom người đào đất, mổ hôi vã ra như tắm, nhỏ giọng phàn nàn:

- Đào gần cả tiếng rồi mà chẳng thấy gì. Hay là cứ xới tung cả gốc cây lên luôn đi, có lẽ kho báu nằm ở ngay dưới đấy.

Nam Sơn: Lúc ấy mình với Cố Thăng có nói với Tam Hắc như thế à? Dưới đấy không có kho báu mà.

Nghe thấy Tiểu Hắc nói dưới đất chẳng có gì, trong lòng Nam Sơn hơi phức tạp. Cô cảm thấy may mắn khi người nhà họ Đào không giết người, nhưng lại hơi chản nản vì chuyện chẳng có tiến triển nào.

- Bớt nói lại, làm nhiều chút đi.

Đại Hắc lên tiếng dạy bảo:

- Nếu chú xới tung nó lên, chẳng phải quang minh chính đại nói cho người khác biết, chỗ này bị người khác đụng vào rồi à?

Tiểu Hắc cười hì hì, đáp:

- Em chỉ thuận miệng nói thế thôi.

Cậu ta nói xong thì cúi đầu đào tiếp.

Nam Sơn phải thừa nhận một điều, Tam Hắc rất có trách nhiệm với công việc.

- Chúng ta đào thêm nửa mét nữa xem sao. Nếu không có gì thì có thể trở về ngủ.

Nếu bên dưới không có gì, có đào thêm mười mét cũng vô dụng thôi. Đại Hắc thầm tính đã đào được một mét rưỡi rồi

Ba người họ đào mãi, chẳng bao lâu sau, Tiểu Hắc nói với vẻ vui mừng:

- Có rồi.

Xẻng của cậu ta đụng trúng một vật khá cứng.

Tiểu Hắc sợ là đồ quý giá gì đấy, cho nên cậu ta không dám dùng xẻng đào nữa. Cậu ngồi xổm xuống rồi dùng tay đào bới.

Đại Hắc và Nhị Hắc cũng bước tới, cúi đầu bới đất.

Chừng vài phút sau, thứ bên dưới cũng lộ ra một chút.

- Chậc chậc.

Nhị Hắc gật đầu tỏ vẻ đắc ý:

- Thứ này tròn tròn.

Đoạn lại gõ lên trên vài cái, rồi nói:

- Và rất mỏng, sao giống sọ người thế nhỉ!

Lời vừa dứt, Tiểu Hắc dựng hết tóc gáy lên.

Vừa nãy ba người bọn họ chỉ muốn đào thứ đó lên thôi, cũng không chú ý nó là thứ gì, dù gì trong lòng bọn họ cũng nghĩ đấy là kho báu.

Giờ Tiểu Hắc xem xét cẩn thận thì thấy hơi giống thật.

Nam Sơn cũng cố gắng nhìn kỹ, hình tròn, màu trắng, đúng là giống cái sọ người.

Phản ứng đầu tiên của cô lại không phải là sợ hãi, mà là bái phục Cố Thăng: anh ấy lại nói trúng nữa rồi.

Đại Hắc nói với giọng cực kì quỷ dị.

- Thì nó vốn là sọ người mà.

Một luồng gió đêm thổi qua gáy Tiểu Hắc, kết hợp với tiếng kêu của đám động vật không biết tên từ ngọn núi sâu phía đối diện truyền tới. Tiểu Hắc có cảm xúc muốn quay đầu bỏ chạy, mãi mới nén khát khao đó xuống được.

Sau đó, Tiểu Hắc không kiềm được mà ngã bệt xuống đất rồi cười gượng nói:

- Em nhát lắm, hai người chớ dọa em.

- Có phải dọa chú hay không, cứ đào tiếp thì biết ngay ấy mà.

Nhị Hắc liếc Tiểu Hắc.

- Ừm.

Tiểu Hắc uể oải đáp lại, trong lúc dùng tay bới đất cũng cố gắng tránh đụng vào cái đầu lâu kia. Phải biết, khi nãy cậu ta là người đào hăng nhất đấy.

Cũng do lòng tin dưới gốc lê có kho báu nên Tiểu Hắc mới kiên trì như thế.

Tiểu Hắc: Giờ hả? Hiu hiu, toàn thân cứ như không còn sức lực nữa đây này.

Nửa tiếng sau, một bộ hài cốt gần như hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt Nam Sơn và Tam Hắc, vài khúc xương bị rễ cây quấn lấy, nên bọn họ không lấy ra.

- Có phải là nhà họ Đào giết người rồi đem chôn ở đây không? Vậy Giám đốc Cố và Nam Sơn có gặp nguy hiểm không?

Tiểu Hắc nói với vẻ lo lắng.

Đại Hắc:

- Cho nên hai người họ mới kêu chúng ta đến đây bảo vệ họ. Còn về chuyện người này bị ai giết, chúng ta không cần xen vào. Tôi đoán chờ tới khi mọi người đều rời khỏi thôn, Cố Thăng sẽ báo cảnh sát. Chúng ta cứ hoàn thành nhiệm vụ anh ta giao trước đã.

- Hả?

Tiểu Hắc nhìn thấy đống xương kia, toàn thân run rẩy, giọng nói cũng run theo:

- Phải bỏ mấy thứ này vào trong túi hết à?

Tiểu Hắc tưởng tượng, trong balo đựng một đống xương người, có phải oan hồn của bộ xương này cũng sẽ đi theo, bám trên vai cậu ta hay không.

Nhị Hắc trông thấy vẻ mặt hoảng sợ nhăn nhó của Tiểu Hắc, bèn không kiềm được nói:

- Chú mày gan lên tí đi, trên đời này làm gì có quỷ chứ, anh đã nói với chú mày bao nhiêu lần rồi.

Tiểu Hắc: mấy đạo lý ấy tui đều hiểu, nhưng mà tui rất sợ, chẳng còn cách nào khác.

- Đem một khúc xương về thôi, lát nữa cứ bỏ vào balo của tôi.

Đại Hắc thông cảm cho Tiểu Hắc.

- Chúng ta mau khôi phục nguyên trạng chỗ này.

Đại Hắc lấy một túi nilon ở trong balo ra, đoạn bỏ xương cánh tay vào, gói lại cẩn thận rồi mới cất vào balo đen của anh ta.

- Không cần lấy hết toàn bộ về hả?

Tiểu Hắc hỏi.

Nhị Hắc đáp thay Đại Hắc:

- Không cần, Giám đốc Cố chỉ muốn biết dưới gốc cây có gì thôi, cầm khúc xướng này qua thì có thể báo cáo kết quả rồi.

Nam Sơn nán lại trong đồng hồ của Tiểu Hắc một lát. Ba người họ đều là người cẩn thận, để che đậy dấu vết bị đào xới, bọn họ lại bận rộn một lúc lâu, còn lâu hơn lúc đào đất nhiều.

Thoắt cái hai tiếng đã trôi qua, Nam Sơn cũng trở về cơ thể của mình.

Đầu cô rối hết lên. Lúc trước dì Đào đã từng nói nhà họ Đào xui xẻo, chắc có lẽ là chỉ việc sân sau nhà họ có chôn một cái xác. Mà dì Đào còn nói Mạnh Thanh Hà đã từng làm sai, lẽ nào người này bị Mạnh Thanh Hà giết chết hay sao? Nam Sơn rất nghi ngờ.

Mang theo các kiểu suy đoán, Nam Sơn chìm sâu vào giấc ngủ. Cô tính đợi sáng mai thức dậy sẽ kể chuyện này cho Cố Thăng nghe.

Lúc Nam Sơn tỉnh lại thì đã là tám giờ sáng.

Theo như lịch làm việc và nghỉ ngơi lúc trước thì giờ này cô đã rửa mặt và ăn sáng xong rồi.

- Anh thấy em ngủ ngon quá nên không nỡ gọi em dậy.

Cố Thăng mỉm cười nói:

- Anh đã mang bữa sáng vào phòng rồi đấy, em nhớ ăn nhé.

Cố Thăng đoán tối qua Nam Sơn lại nhập vào nhiều đồ vật, hoàn toàn không được ngủ ngon.

Song trái lại, tối qua Nam Sơn chỉ nhập vào đồng hồ của Tiểu Hắc, sau khi trở về thân thể của mình thì ngủ một giấc tới sáng.

Kể từ khi tới thôn Đào Nguyên tới giờ, đây là lần đầu tiên cô ngủ ngon như thế.

Cô cẩn thận ngẫm lại, từ tối hôm qua đến ngày hôm nay cũng không xảy ra chuyện gì cả, ngoại trừ việc nhìn thấy bộ xương ra.

Nam Sơn vốc nước lạnh rửa mặt. Lẽ nào là do bộ xương cốt kia ảnh hưởng tới năng lực của mình, chứ không phải do Mạnh Thanh Hà?

Cô đăm chiêu ngồi xuống ăn bánh nướng.

Chẳng bao lâu sau, có người gõ cửa phòng, ngưới tới chính là Tam Hắc.

Trông thấy Nam Sơn đang ăn sáng, Đại Hắc xoa xoa quả đầu húi cua của mình.

- Có phải bọn tôi tới sớm không?

- Đúng lúc thôi.

Nam Sơn để bánh nướng sang một bên rồi dùng khăn giấy lau tay.

- Mấy anh mau ngồi xuống đi.

Nam Sơn tính kể vụ dưới gốc cây có gì cho Cố Thăng nghe trước khi đi gặp Tam Hắc. Giờ biến thành Tam Hắc kể thì cũng như nhau.

- Tiểu Cố à, bọn tôi tìm thấy thứ gì đó rồi. Anh cần chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Vẻ mặt Đại Hắc rất nghiêm túc.

Cố Thăng đáp:

- Tâm lý của tôi rất vững vàng.

Đại Hắc lại quay sang nói với Nam Sơn:

- Cô cũng thế, có hét cũng phải hét nho nhỏ thôi nhé.

- Không cần đâu, tôi can đảm lắm đấy.

Tối qua Nam Sơn đã tận mắt nhìn thấy bọn họ đào ra nguyên bộ xương giữa đêm hôm khuy khoắt. Cô đã hết sợ từ lâu rồi.

Đại Hắc cởi balo rồi cẩn thận lấy xương cánh tay từ trong túi ra.

- Anh xem xem?

Cố Thăng mở to mắt, la lên một tiếng, sau đó vờ ho khan vài tiếng che giấu cảm xúc rồi nói:

- Đây là xương người mà nhỉ.

- Căn bản có thể khẳng định là thế.

Đại Hắc trả lời đâu ra đấy.

Nam Sơn nhìn khúc xương trắng hếu kia, cô không sợ hãi chút nào mà chỉ cảm thấy vô cùng thân thiết.

Cô ngẩng đầu nói với Đại Hắc:

- Anh có thể để gần hơn chút không?Tôi muốn xem nó thật kỹ.

Thậm chí cô còn muốn chạm vào nó nữa kia.

Tiểu Hắc: hình như lộn kịch bản thì phải, sao người can đảm trở thành Nam Sơn, còn người nhát gan lại là Cố Thăng nhỉ? À! Còn có mình nữa.

Chương 84

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

- À!

Đại Hắc đẩy khúc xương cánh tay về phía Nam Sơn.

Nam Sơn nhìn chằm chằm vào nó rồi duỗi tay ra chạm vào qua lớp nilon. Cô cảm thấy lạnh thấu xương, nhưng sờ thêm lần nữa thì cảm giác lạnh lẽo không còn, không khác gì khúc xương bình thường cả.

- Nam Sơn!

Cố Thăng nhìn thấy nét mặt Nam Sơn có phần không bình thường, anh lo cô bị ảnh hưởng bởi khúc xương kia, cho nên không nhịn được mà gọi tên cô.

Nam Sơn quay đầu nhìn Cố Thăng một cái, hiểu rõ nỗi lo âu trong mắt anh, bèn nói:

- Em không sao đâu, chẳng qua em thấy có cảm giác thân thiết kỳ lạ với khúc xương này, lại không biết nói từ đâu thôi.

Cố Thăng nửa tin nửa ngờ. Có cảm giác mới quen mà như thân thiết lâu ngày với người lạ thì còn được, chứ thân thiết với một khúc xương thì khó tin lắm.

- Hai người tính làm sao đây?

Đại Hắc hỏi.

Cố Thăng nhìn về phía Nam Sơn. Anh cảm giác hình như chuyện này có liên quan đến Nam Sơn, cụ thể nên làm thế nào cũng tùy cô ấy quyết định.

Nam Sơn nhìn chằm chằm vào khúc xương trắng hếu kia một hồi rồi nói:

- Cứ để nó ở chỗ bọn tôi, mấy ngày sau chúng ta lại bàn tiếp công việc cụ thể vậy.

Còn phải chờ mấy hôm nữa à? Đáy mắt Đại Hắc hiện lên vẻ kinh ngạc, anh ta cứ nghĩ bọn họ sẽ rời khỏi đây ngay lập tức rồi sau đó đi báo cảnh sát chứ.

- Cố Thăng, anh thấy thế nào?

Nam Sơn hỏi ý kiến Cố Thăng.

Cố Thăng đáp:

- Anh nghe theo em hết.

Chẳng qua để khúc xương này ở trong phòng làm anh thấy sờ sợ.

Nhưng đến Nam Sơn còn không sợ, anh còn lý do gì mà sợ nữa.

Nhị Hắc thấy hình như hai người họ còn có chuyện cần bàn bạc, bèn chủ động chào tạm biệt, chừa không gian lại cho bọn họ.

- Nếu không còn chuyện gì nữa thì bọn tôi đi đây.

- Nửa đêm đi đào đất nên hơi mệt một chút.

Tiểu Hắc phối hợp ngáp một cái, đúng là suốt đêm qua cậu ta không có ngủ.

Sau khi đào ra bộ xương rồi trở về phòng, Đại Hắc và Tam Hắc chỉ tắm rửa qua loa rồi lăn ra giường ngủ mất tiêu.

Còn Tiểu Hắc vừa nghĩ tới việc bản thân ở chung một chỗ với khúc xương không biết thân phận kia thì ngủ hết nổi.

Trong tiếng ngáy o o của hai người kia, Tiểu Hắc cực kỳ tỉnh táo, thậm chí không nhịn được mà ngâm hai câu thơ: cả thiên hạ say, chỉ mình ta tỉnh.

Cuối cùng đêm nay cũng có thể ngủ ngon rồi, không biết người không ngủ được tối nay có biến thành Cố Thăng hay không đây.

- Mấy anh đi nghỉ ngơi đi, ngủ trưa dậy thì lại qua đây.

Cố Thăng dặn dò.

Tam Hắc đứng dậy rời khỏi phòng.

- Chiều gặp lại.

Chờ sau khi bọn họ rời khỏi đây, Cố Thăng nhìn chằm chằm vào khúc xương ở trên ghế rồi hỏi:

- Chúng ta nên để nó ở đâu?

- Bỏ vào trong balo em là được rồi.

Nam Sơn lấy balo của cô ở trong tủ ra, cất khúc xương cánh tay vào trong balo như đúng rồi, sau đó bỏ balo vào tủ.

Nam Sơn nói:

- Tối qua lúc Tam Hắc đào dưới gốc cây kia, em đã nhập vào chiếc đồng hồ của Tiểu Hắc

- Cho nên em đã biết trước khi nãy Đại Hắc muốn đưa cái gì cho chúng ta xem rồi phải không?

Cố Thăng hỏi.

Nam Sơn gật đầu.

- Đúng thế.

Khó trách lúc đó Nam Sơn rất bình tĩnh, không sợ hãi chút nào. Thì ra đã chuẩn bị tâm lý từ trước rồi.

Cố Thăng cẩn thận ngẫm lại, phản ứng vừa rồi của anh cũng không phải thất lễ gì, chẳng qua lúc nhìn thấy xương người, anh hơi ngạc nhiên thôi.

Đúng thế, chính là ngạc nhiên.

Nam Sơn nói tiếp:

- Tối qua sau khi em nhìn thấy bộ xương đó xong thì không còn nhập vào thứ khác nữa.

Cố Thăng nhướng mày hỏi:

- Em nghi ngờ việc năng lực của em xảy ra vấn đề rồi bị nhốt lại đây có liên quan đến bộ xương đó à?

- Ừm.

- Ban đầu chúng ta chú ý tới Mạnh Thanh Hà, bởi vì từ khi gặp bà ta, năng lực của em mới sinh ra dị biến. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, thật ra không hẳn thế, nên nói là sau khi em bước vào nhà họ Đào mới xảy ra thay đổi. Vậy có thể bộ xương ấy đang ảnh hướng tới em thật.

Cố Thăng tự phân tích rồi nói.

Nam Sơn nói:

- Em ở đây được vài hôm, một đêm vẫn nhập vào đồ vật mấy lần, ngoài trừ lần nhìn thấy bộ xương kia ra.

Cô dừng một chút rồi nói tiếp:

- Em muốn tối nay thử lại lần nữa.

Cô mỉm cười nói:

- Nếu thành công, vậy thì chúng ta có thể thử rời khỏi đây. Sau khi em ở lại nhà họ Đào, cảm giác linh hồn bị ép xuất ra khỏi cơ thể cũng không còn. Nếu em đoán không sai, nó muốn em ở lại với nó, thế thì chi bằng...

- Mang nó theo.

Cố Thăng hiểu ý của Nam Sơn, nói như vậy cũng xem như ở cùng một chỗ rồi.

Cố Thăng lại thấy hơi phiền não, sau này khi bọn họ kết hôn rồi, vậy nên để bộ xương này ở đâu đây?

- Nếu như mọi thứ đều suôn sẻ như chúng ta tính, vậy thì tới lúc đó chúng ta vừa ra khỏi thôn Đào Nguyên này phải lập tức báo cảnh sát.

Cố Thăng gật đầu, chuyện này nhất định phải làm, để kẻ giết người chịu sự trừng phạt thích đáng.

- Không chừng sau khi chúng ta trả lại công bằng thay cho bộ xương ấy thì nó sẽ không quấn lấy em nữa.

Cố Thăng nhìn thoáng qua ngăn tủ rồi nói:- Đồng chí Nam Sơn, thân là một đảng viên, em phải tin rằng trên đời này không hề có quỷ. Theo như phân tích khoa học của anh, có lẽ đây là kết quả từ trường của em và bộ xương đấy ảnh hưởng tới nhau. Không phải em nói có cảm giác thân thiết với nó à? Dĩ nhiên cũng có thể bị từ trường của thôn Đào Nguyên trung hòa.

Anh cố gắng dùng kiến thức khoa học mình biết để giải thích hiện tượng này.

Nam Sơn:

- Em không phải là đảng viên.

- Không phải là đảng viên thì cũng thế.

Cố Thăng cười nói:

- Em đọc theo anh nào, giá trị quan cốt lõi của chủ nghĩa xã hội: giàu mạnh, dân chủ, văn minh, tự do, bình đẳng, công bằng, pháp trị, yêu nước, kính nghiệp, trung thực, thân thiện.

Nam Sơn:... Anh ấy nghiêm túc thật hả?

Nam Sơn nhìn thấy ánh mắt tha thiết của Cố Thăng, cô đành phải đọc theo:

- Giàu mạnh, dân chủ...

Giống như một người thiểu năng trí tuệ, cô đọc đi đọc lại hơn mười lần.

Mãi tới khi Cố Thăng cười với vẻ hài lòng.

Cố Thăng ngắt lời, làm Nam Sơn thiếu chút nữa quên luôn chuyện muốn nói.

- Anh còn nhớ em đã từng nói với anh vụ gói giấy nhỏ của Mạnh Thanh Hà không?

- Anh nhớ chứ.

- Em tính hai ngày này sẽ dò xét phòng ngủ của Mạnh Thanh Hà, lén xem xem rốt cuộc trong bọc giấy nhỏ đó có thứ gì. Lần đó em nhìn thấy Mạnh Thanh Hà cứ lẩm bẩm với nó, giống như nó có suy nghĩ vậy. Em lo nó sẽ trở thành biến số đối với việc rời khỏi đây của chúng ta.

Bộ xương kia có thể làm nhiễu loạn năng lực của cô, có lẽ thứ trong bọc giấy kia cũng có thể.

Cố Thăng nghi ngờ.

- Làm thế có nguy hiểm quá không?

Nam Sơn hiểu được sự lo lắng của Cố Thăng, cô nói:

- Hôm nay lúc ăn cơm, Đào Minh nói tối nay sẽ tới bờ sông lớn bên kia núi để câu cá cùng với Mạnh Thanh Hà. Đúng lúc chúng ta có thể nắm lấy cơ hội này.

- Thế này đi, đến lúc đó cứ để Tiểu Hắc canh ở dưới chân núi, chờ tới khi bọn họ trở về thì có thể thông báo cho chúng ta biết kịp lúc. Còn Đại Hắc, Nhị Hắc thì giúp chúng ta chú ý tới tình hình hai cụ già.

Cố Thăng tự nhận đã sắp xếp ổn thỏa.

- Mong rằng đêm này không xảy ra biến số gì nữa, ví dụ như...

- Anh tuyệt đối đừng nói ra.

Nam Sơn thấy Cố Thăng lại tính “mở miệng vàng” thì vội ngắt lời anh.

Cô nói rất nhanh, nét mặt lại có phần dữ tợn, giống như chỉ cần Cố Thăng nói thêm một tiếng thì sẽ xé nát anh luôn vậy.

Cố Thăng tỏ vẻ vô tội, đáp:

- Được rồi, anh không nói nữa.

Tam Hắc làm việc theo kế hoạch, sau khi ăn trưa xong thì lập tức tới phòng của Cố Thăng.

Cố Thăng nói lại công việc tối nay cho họ nghe, Đại Hắc và Nhị Hắc thì không có ý kiến gì.

- Sao lại để một mình tôi canh ở chân núi vậy?

Tiểu Hắc lập tức hỏi với vẻ lên án.

Tối qua ba người họ đào đất đã đả kích rất lớn tới tâm hồn của Tiểu Hắc, mà giờ thì càng quá đáng hơn, bắt một mình cậu ta canh ở dưới chân núi.

Trái tim nhỏ bé của Tiểu Hắc chịu không nổi.

- Anh ta bị sao thế?

Cố Thăng không ngờ Tiểu Hắc sẽ phản ứng lớn tới vậy.

Đại Hắc đáp:

- Nó sợ ấy mà. - Đúng thế.

Tiểu Hắc thẳng thắn thừa nhận, mất mặt thì mất mặt, cứ cười đi, cậu ta quyết tâm không canh dưới chân núi đâu.

Cố Thăng vỗ vai Tiểu Hắc, nói với vẻ an ủi:

- Vậy thì để cho Nhị Hắc đi đi, tối nay cậu đi theo Đại Hắc. Nếu vẫn còn sợ thì cứ mua một ít lá bùa cất trong người, sẽ đỡ áp lực tâm lý hơn đó.

Tiểu Hắc sững ra, sống mũi cay cay, đoạn nói:

- Giám đốc Cố đúng là một người tốt.

Không hề cười nhạo, cũng không có chế giễu, chỉ đưa ra đề nghị ấm ấp. Hình tượng của Cố Thăng trong lòng Tiểu Hắc nháy mắt đã trở nên to lớn hơn rất nhiều.

Cố Thăng: Anh chỉ thấu hiểu cảm giác của chú thôi, chú đừng nghĩ nhiều.

Cố Thăng mỉm cười nói:

- Nhưng mà đàn ông vẫn nên can đảm một chút.

Cố Thăng choàng tay qua vai Nam Sơn rồi nói với vẻ chân thành thâm tình:

- Vậy thì mới bảo vệ bạn gái của mình được.

Nam Sơn: Sao tui thấy lời anh ấy không tin được chút nào vậy.

- Ừm.

Tiểu Hắc gật đầu, giờ cậu ta đã trở thành fan não tàn của Cố Thăng rồi.

- Nhất định tôi sẽ sớm trờ thành một người can đảm.

Cố Thăng cười vui vẻ:

- Tôi xem trọng cậu rồi đấy.

Tiểu Hắc nhìn thấy nụ cười của Cố Thăng, cậu ta cảm thấy toàn thân đầy can đảm.

Sau bữa cơm tối, Cố Thăng và Nam Sơn phá lệ không trở về phòng ngay mà ngồi hóng gió với cả nhà cụ Đồng ở trong sân.

Chẳng bao lâu sau, Đại Hắc và Tiểu Hắc cũng tới chơi.

Khoảng tám giờ, Đào Minh và Mạnh Thanh Hà cầm theo đồ câu cá rồi đi tới bên sông lớn để câu đêm.

Nhóm Nam Sơn vẫn ngồi ở bên ngoài, họ tính đợi sau khi người nhà họ Đào vào nhà hết, lại chờ qua một lát thì hành động.

Nào ngờ cụ Đồng phe phẩy vây quạt, tán gẫu với cụ Đào không dứt. Toàn bộ cuộc đối thoại hai người đều dùng tiếng địa phương, nhóm Nam Sơn nghe không hiểu gì hết.

Nam Sơn đành phải ngẩng đầu ngắm sao, bầu trời ở nông thôn rất đẹp, trông giống như những viên đá quý được rải khắp nơi.

Mà Đại Hắc và Tiểu Hắc tới chơi, họ cũng ngại ngùng không nói lời nào.

Vì thế hai người bọn họ bàn về thuật phòng thân với Cố Thăng.

Đã qua một tiếng, cụ Đồng vẫn còn nói chuyện phiếm với bạn già của cụ.

Nam Sơn chờ tới mức buồn ngủ gà gật.

- Buồn ngủ thì dựa vào vai anh một lúc đi, chờ lát nữa anh sẽ gọi em dậy.

Cố Thăng nói.

- Ừm.

- Mau vào đi, coi chừng bị phát hiện đấy.

- Ừ.

Giọng nói vang lên bên tai không phải là của người quen, trong lòng Nam Sơn biết mình đã nhập vào đồ vật nữa rồi, cô lập tức mở mắt ra.

Xung quanh tối om, căn bản không nhìn thấy rõ bản thân đang ở đâu.

- Mày canh chừng đi, để tao đi tìm xem chỗ này có thứ tốt gì.

Một gã đàn ông lên tiếng ra lệnh.

- Có thể.

Lời vừa dứt, đèn pin được bật sáng lên, bọc trong một tấm vải, ánh sáng cực yếu.

Nam Sơn miễn cưỡng thấy rõ dáng vẻ của hai người kia. Bọn họ chính là Thạch Đầu với Thuận Tử có ý xấu với xe Cố Thăng thuê hôm đó, mà nơi này lại là phòng ngủ của cô.

Xem dáng vẻ của họ, chắc là muốn trộm thứ gì đó của mình và Cố Thăng rồi.

Cô chợt nghĩ tới một câu thơ: Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người đứng trên lầu lại ngắm em.

Chẳng phải tình huống hiện giời cũng giống như thế sao? Cô muốn nhìn trộm đồ của Mạnh Thanh Hà, còn hai người này tới phòng cô để trộm đồ.

Hình như cô đã bị Cố Thăng ảnh hưởng mà trở thành một nhà thơ rồi.

Thuận Tử hé tấm màng lên, theo dõi tình huống ở chỗ Cố Thăng.

Trong khi Thạch Đầu đang cẩn thận đánh giá căn phòng rồi lẩm bẩm:

- Chắc túi đáng giá nhất nằm trong tủ quần áo.

Nói xong, gã bước về phía tủ áo.

Trong balo trừ mấy thứ đáng tiền ra thì còn một khúc xương cánh tay nữa.

Lúc này Nam Sơn rất nóng lòng sốt ruột, nhưng thời hạn năm phút vẫn chưa tới, đi nửa bước còn khó, cô chỉ đành hy vọng vào Cố Thăng.

Giờ này Cố Thăng cũng đang bận.

- Giám đốc Cố, anh nói xem cung sư tử hợp với cung nào nhất.

Đại Hắc hỏi với vẻ tò mò.

Đề tài giữa Cố Thăng và Tiểu Hắc từ thuật phòng thân chuyển sang chòm sao linh tinh.

Cố Thăng đáp:

- Để tôi nghĩ xem, nếu tôi nhớ không lầm thì là cung Nhân Mã… Tôi là cung Xử Nữ…

Đại Hắc và Tiểu Hắc nghe thấy rất thú vị, còn bảo Cố Thăng phân tích làm sao để hóa giải sao thủy nghịch hành.

Dáng vẻ giảng giải của Cố Thăng y hệt như đại sư về cung hoàng đạo.

Ba người hoàn toàn không nhận ra nguy cơ trộm đột nhập vào phòng.

Chương 85

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Bên này Nam Sơn nôn nóng sốt ruột, đằng kia Cố Thăng lại trò chuyện vui vẻ.

Cô nhìn thấy Thạch Đầu bước từng bước về phía tủ áo, nhưng đành bất lực.

May mà Cố Thăng đã tính trước, dùng một ổ khóa to khóa tủ lại, nên có thể kéo dài thêm thời gian.

Bởi vì ánh sáng yếu, cho nên Thạch Đầu đi tới gần tủ áo thì mới phát hiện ra trên cửa có ổ khóa.

Chuyện này cũng không làm khó gã được, chỉ tốn thêm chút thời gian thôi.

Kế hoạch ban đầu của họ là trộm balo rồi bỏ chạy, mà toàn bộ quá trình sẽ không quá năm phút.

Hiện giờ xem ra thì tốn thời gian thêm chút. Thạch Đầu rất có lòng tin vào kỹ thuật bẻ khóa của gã, chỉ mong bị lố vài phút sẽ không xảy ra chuyện gì.

Gã nhỏ giọng nói với Thuận Tử:

- Cửa tủ có ổ khóa, mày phải chờ thêm một lúc nữa đấy.

- Mày nhanh lên đi.

Đây là lần đầu tiên Thuận Tử biết rõ chủ căn phòng ở cách gã khá gần, có thể trở về phòng bất kỳ lúc nào, gã lại chui vào phòng ăn trộm thế này, nên trong lòng cứ thấm thỏm lo lắng.

Thạch Đầu ngồi xổm xuống, miệng ngậm đèn pin. Gã nhìn kỹ kiểu khóa, trong lòng đã có cách, đoạn gã lấy một cọng kẽm nhỏ rồi chọt vào lỗ khóa.

Chỉ trong chốc lát, gã bẻ khóa một cách dễ dàng.

- Mở được rồi.

Gã lộ ra vẻ vui mừng, gỡ ổ khóa ra rồi nhẹ nhằng để xuống đất mà không phát ra tiếng động.

Sau đó Thạch Đầu đứng dậy, mở tủ với vẻ đắc ý.

Trong tủ áo có hai chiếc vali, bên trên còn có một cái balo màu vàng nhạt.

Thạch Đầu cũng chẳng quan tâm xem bên trong có gì, gã lấy vali ra để trên đất, còn balo thì đeo trên lưng.

Nam Sơn thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, cô không chắc Thạch Đầu và người nhà họ Đào có phải cùng một bọn hay không. Nhưng nếu gã thấy được khúc xương trong balo, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Thời hạn năm phút cũng sắp tới, Nam Sơn tin cô nhất định có thể cản trở họ kịp lúc.

- Thuận Tử.

Thạch Đầu gọi đồng bọn gã, chờ tới khi Thuận Tử quay đầu lại, gã chỉ vali trên mặt đất rồi nói:

- Xong rồi, mỗi người xách một cái.

Thuận Tử nhìn ra ngoài cửa sổ, sau khi chắc chắn bên ngoài không có ai đi tới đây, gã mới buông rèm xuống, rồi đi về phía Thạch Đầu.

Hai người đều xách một cái vali, trên cổ Thạch Đầu còn treo một cái túi.

Đúng lúc đó, luồng sức mạnh cản trở hành động của Nam Sơn biến mất, rốt cuộc cô cũng có thể khống chế cơ thể của mình rồi.

Nam Sơn do dự vài giây, cô thấy rối rắm không biết nên trở về cơ thể để nhắc Cố Thăng bắt trộm, hay là tự mình giải quyết hai gã này luôn.

Nghĩ tới sau khi hai tên trộm này biết bản thân bị lộ, rất có thể sẽ ném vali lại mà bỏ chạy, chiếc túi kia thì còn có thể mang theo. Hai gã này lại rành địa hình thôn Đào Nguyên, nhóm Cố Thăng còn lâu mới đuổi kịp.

Vì thế, Nam Sơn không hề do dự, trong lòng thầm hô to một tiếng: lên nào. Sau đó cái giường trong góc tường lập tức dựng đứng lên.

Đúng lúc Thạch Đầu trông thấy cảnh này. Gã đối mặt với chiếc giường, bèn nói với vẻ hoảng sợ:

- Xác chết sống dậy? Chúng ta mau đi thôi.

- Xác chết sống dậy gì chứ, là cái giường này tự bật dậy đó.

Thuận Tử cũng sợ hãi y như gã, nhưng vẫn lên tiếng sửa miệng.

- Nhà họ Đào kỳ dị quá, chúng ta mau chạy thôi.

- ... Ừ.

Thật ra thì Thạch Đầu muốn hỏi, bọn họ còn có thể thoát được à?

Nam Sơn cười khẩy một tiếng, muốn chạy à? Không có cửa đâu.

Cô ra một đòn thái sơn áp đỉnh, căn phong này cũng không lớn lắm, cửa lại nằm sau lưng bọn họ. Thạch Đầu và Thuận Tử chạy không kịp, bị Nam Sơn đè bẹp xuống đất.

Để tránh đè bọn họ bị thương, Nam Sơn cố tình chậm lại một chút.

Thuận Tử còn ổn, gã nằm ngửa ra dán xuống đất. Nhưng Thạch Đầu thì khổ rồi, sau lưng có cái túi, bị cấn rõ là đau. Gã cảm giác có thứ gì đó hình trụ chọt vào người gã.

- Chúng ta nâng nó lên đi.

Thạch Đầu chống tay lên ván giường, đoạn quay đầu một cách khó khăn rồi nói với Thuận Tử.

- Ừ.

Thuận Tử cũng bắt đầu gắng sức đẩy ván giường lên.

Nhưng mà chẳng có tác dụng gì cả, bọn họ dùng bao nhiêu lực lên giường thì nó sẽ phản lại bấy nhiêu lực, cứ như đang đối chọi với họ vậy.

Mà quá đáng hơn nữa chính là có nhiều lần bọn họ vất vả lắm mới chiếm được lợi thế, dời nó đi được một chút. Chưa kịp vui mừng thì chiếc giường đã tự đứng dậy, sau đó lại đè bọn họ với tư thế khó chịu hơn trước.

Dáng vẻ kia của nó giống như đang chỉnh tư thế vậy.

Cứ lặp lại vài lần như thế, Thuận Tử và Thạch Đầu sức cùng lực kiệt, không giãy giụa nữa.

Sau khi bọn họ bình tĩnh lại thì càng sợ hãi.

- Mày nói xem, chúng ta còn có thể sống sót à?

Thuận tử hỏi với vẻ tuyệt vọng.

Thạch Đầu cố gắng chống đỡ.

- Có thể mà, tao cảm thấy con quỷ này muốn ép chúng ta ở lại, là vì nó thèm thuồng sắc đẹp của chúng ta đây mà.

Nam Sơn:???

- Mày nói có lý, nhưng tao không muốn làm cuộc giao dịch dơ bẩn này với nó đâu, thà làm với mày còn hơn.

Thạch Đầu:

- ... Mày đừng đoán mò nữa, có tao ở đây, nó sẽ không xem trọng mày đâu, tao đẹp trai hơn mày mà.

Đoạn gã buồn rầu, cảm thán:

- Có đôi lúc đẹp trai cũng có tội! Nam Sơn:...

Cô thật nghe không nổi nữa, sau khi chắc chắn bọn họ sẽ không giãy giụa nữa, cô rời khỏi chiếc giường, quay trở về cơ thể mình.

...

- Hôm nay phổ cập kiến thức về cung hoàng đạo cho các anh tới đây thôi.

Cố Thăng hé môi nói:

- Dù sao cũng không thể hoàn toàn tin tưởng vào kiến thức cung hoàng đạo...

Nam Sơn cảm thấy bất đắc dĩ, cô mở mắt ra, nhỏ giọng nói vài câu bên tai Cố Thăng.

- Thật à?

Cố Thăng tỏ vẻ kinh ngạc.

Anh không ngờ mấy tên trộm sẽ to gan đến cỡ này, họ còn ngồi lù lù ở đây kia mà, trắng trợn quá thể.

Cố Thăng nghĩ tới khúc xương ở trong túi, anh ra hiệu với hai người Đại Hắc bằng mắt, rồi lập tức đứng dậy đi về phòng.

- Sao thế?

Đại Hắc chẳng biết đã có chuyện gì.

Nam Sơn trả lời thay cho Cố Thăng:

- Có trộm vào phòng.

Đại hắc và Tiểu Hắc: Hả! To gan quá vậy.

Nhưng họ cũng không hỏi tại sao Nam Sơn lại biết chuyện này.

Cụ Đồng vẫn mải tán gẫu với ông chồng mình, không để ý tới tình huống của bọn họ.

Cửa vẫn khóa trái giống như lúc bọn họ ra khỏi phòng, Cố Thăng lấy chìa khóa mở cửa ra, rồi tiện tay mở đèn lên.

Anh liền nhìn thấy hai gã đàn ông bị đè ở dưới giường, hệt như hai con rùa đen bị ngã chống vó, trông buồn cười đến lạ.

Tiểu Hắc lên tiếng trách mắng:

- Đúng là mấy tên trộm không biết xấu hổ, ngay cả giường mà cũng muốn trộm luôn.

Thạch Đầu:...

Thân là một kẻ trộm có tự trọng, Thuận Tử vặc lại:

- Bọn tao không thèm.

Nếu để người trong nghề với Thuận Tử nghe thấy mấy lời này của Tiểu Hắc, nhất định gã sẽ bị cười chết luôn.

Tiểu Hắc cười nhạo nói:

- Chẳng lẽ không đúng à? Lòng người tham lam không biết đủ. Bọn bây trộm vali của anh Cố thì thôi đi, lại còn muốn đem cả giường theo. Tiếc là không đủ sức nên bị chiếc giường này đè bẹp.

- Mày nói bậy!

Thuận Tử bị nói tới mức đỏ mặt tía tai.

Tiểu Hắc:

- Hô hô, nói oan cho mày à? Đừng có bảo với tao là giường tự đè bọn mày nhá.

Thuận Tử:...

Đúng là thế mà!

Đại Hắc và Tiểu Hắc cùng nâng giường lên, họ phát hiện ra chiếc giường này cũng không nặng lắm, ánh mắt nhìn Thạch Đầu với Thuận Tử có phần khinh bỉ, hai tên trộm này yếu quá. Sau khi Thạch Đầu và Thuận Tử hết bị đè thì lập tức muốn bỏ chạy, nhưng đã bị hai người Đại Hắc và Tiểu Hắc hợp sức bắt lại.

Đại Hắc lấy cái túi treo trên cổ Thạch Đầu, rồi ném vào lòng Nam Sơn.

- Em xem xem, có mất gì không!

Nam Sơn xoay lưng lại, xem cho có lệ rồi đáp:

- Không thiếu gì hết.

Cô biết Thạch Đầu và Thuận Tử vẫn chưa mở túi của mình ra, cho nên càng không thể trộm đi thứ gì đó được.

Cũng không biết Đại Hắc tìm đâu ra hai sợi dây thừng, trói hai tên trộm lại như bánh chưng.

- Hai gã này nên xử lý sao đây?

Đại Hắc hỏi Cố Thăng.

Cố Thăng tìm đại một cái ghế, rồi ngồi xuống.

- Để tôi hỏi bọn họ vài câu đã.

Đoạn anh nhìn về phía Thạch Đầu:

- Tên gì, mấy tuổi, nhà ở đâu?

Anh vừa dứt lời thì cụ Đồng đã mở cửa bước vào, bà nhìn thấy hai người Thạch Đầu bị trói chặt, ngồi dưới đất thì rất kinh ngạc!

- Tôi tính hỏi mấy cô cậu có ăn dưa hấu không, mới lấy từ trong giếng ra đấy.

Bà chỉ gậy vào hai người đang ngồi trên mặt đất, rồi mở miệng hỏi Cố Thăng:

- Sao bọn họ lại ở đây vậy?

Thạch Đầu nhìn thấy cụ Đồng thì như gặp được cứu tinh.

- Bà nội Đồng, mau cứu cháu với.

- Cả cháu nữa.

Thuận Tử cũng lên tiếng.

Cố Thăng nhướng mày hỏi:

- Hai bên quen nhau à, hai người này vào phòng tôi ăn trộm gì đó, đúng lúc bị bọn tôi bắt được.

- Sao mấy đứa lại đi trộm đồ nữa rồi, sao không chịu học điều tốt vậy hả?

Cụ Đồng có vẻ xấu hổ đối với hành vi của Thạch Đầu và Thuận Tử, bà cầm gậy đánh mạnh lên người lên họ. Hai gã đấy bị đau đến nhíu mày lại, nhưng không dám lên tiếng

Hai người họ còn đang hi vọng cụ Đồng có thể cứu lấy bọn họ.

Cụ Đồng thở dài nói:

- Hai người này là người trong thôn chúng tôi, đứa to con hơn chút là Thạch Đầu, đứa nhỏ hơn là Thuận Tử. Cha mẹ tụi nó đều mất cả rồi, tụi nó được người trong thôn nuôi lớn. Sau này ra ngoài một chuyến thì học thói xấu.

Bà nhìn hai người kia với vẻ chỉ tiếc rèn sắc không thành thép.

- Tôi đảm bảo tụi nó sẽ không tái phạm nữa đâu. Cậu thấy đấy, đồn cảnh sát cũng xa. Cậu có thể nể mặt tôi, tha cho tụi nó một lần được không. Nếu bọn nó còn tái phạm, bị mấy người bắt được, tôi nhất định sẽ đích thân dẫn bọn nó tới đồn cảnh sát.

- Mấy người thấy có được không?

Cụ Đồng hỏi với giọng tha thiết.

- Đúng thế, bọn tôi biết sai rồi, tuyệt đối sẽ không dám tái phạm nữa đâu. Nếu bị mấy người bắt được lần nữa, hai người bọn tôi sẽ đi tự thú.

Thạch Đầu và Thuận Tử đồng thanh nói.

Thạch Đầu thật sự cảm thấy không thể đụng vào Cố Thăng nữa, gã nhớ tới lần trước muốn phá xe trộm đồ, chiếc xe không người lái cũng tự khởi động. Lần này cũng giống thế, cái giường này cũng đối chọi với họ. Nếu còn lần sau, không chừng lại có thứ gì đó sống lại.

Không ngờ hai người này được người trong thôn nuôi lớn, dù Cố Thăng và Nam Sơn có muốn dẫn họ tới đồn cảnh sát, dân trong thôn cũng sẽ niệm tình cũ mà cản lại thôi.

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, Cố Thăng đồng ý, dứt khoát bán ân tình cho cụ Đồng.

- Có thể. Đại ca, Tiểu Hắc cởi trói cho bọn họ đi.

Đại Hắc và Tiểu Hắc là thân tín của Cố Thăng, nên cũng không phản đối ý kiến của anh.

Cụ Đồng thấy vậy, cười gượng hỏi:

- Tôi thay mặt họ cảm ơn mọi người. À mọi người còn muốn ăn dưa hấu không?

- Không cần đâu, bọn tôi nói chuyện thêm một lát rồi đi ngủ.

Cụ Đồng gật đầu nói:

- Cũng được, người trẻ tuôi ngủ sớm dậy sớm có lợi cho sức khỏe.

Vừa được tự do, Thạch Đầu và Thuận Tử lập tức bỏ chạy ra ngoài, bọn họ không muốn ở đây dù chỉ một phút.

Cụ Đồng lắc đầu lộ vẻ bất đắc dĩ, rồi vội đuổi theo.

Chờ sau khi bọn họ đi hết rồi, Cố Thăng vội vàng đóng cửa lại.

- Chúng ta chờ thêm chút nữa, trước giờ cụ Đồng ăn dưa hấu sẽ đi ngủ liền, chắc lần này cũng thế.

Cố Thăng ngồi xuống mép giường.

Ngoài cửa số truyền tới tiếng quát lớn của cụ Đồng, mà Thạch Đầu và Thuận Tử xem bà như trưởng bối, nên chỉ đành ngoan ngoãn nghe mắng.

Cụ Đông thấy thái độ nhận lỗi của họ khá tốt, mới để bọn họ rời đi. Trong lòng bà cụ cũng biết rõ, nếu không thật lòng hối cải thì cụ nói gì cũng vô dụng.

Chừng nửa tiếng sau, cụ Đồng cùng với ông chồng già trở về phòng ngủ.

Mắt thấy phòng hai cụ đã tắt đèn rồi, nhưng một lát sau lại truyền ra tiếng lẩm bẩm.

Cố Thăng và Nam Sơn lập tức chạy về phía phòng Mạnh Thanh Hà, Đại Hắc và Tiểu Hắc đứng canh chừng, chú ý động tĩnh xung quanh.

Anh nhanh chóng mở khóa, rồi hai người lách mình bước vào phòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau