NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Vừa nghe Nam Sơn kêu đau, Cố Thăng vội vàng quay lại nhìn thì thấy sắc mặt cô tái nhợt đi và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Anh cúi đầu xuống, áp sát tai cô rồi nói với giọng dịu dàng:

- Anh đưa em đến chỗ Mạnh Thanh Hà, em ráng chịu một chút, sẽ đến nhanh thôi.

Nam Sơn đau đầu đến mức không nói nên lời, chỉ có thể tựa cả nửa người vào anh rồi gật đầu khe khẽ.

- Cô ấy làm sao thế kia? Có phải bị ốm không? Tôi đưa hai người đi tìm bác sĩ nhé?

Dì Đào thấy Nam Sơn sắc mặt không tốt thì đi ra rồi quan tâm hỏi, còn đưa mu bàn tay lên trán Nam Sơn đo thử nhiệt độ thế nào.

- Không cần đâu, cảm ơn dì.

Cố Thăng lấy một trăm tệ ra:

- Nếu có ai gọi đến tìm cháu thì dì làm ơn báo cho cháu biết nhé, cháu ở nhà cụ Đổng.

Dì Đào nhận tiền rồi bèn nảy lòng tốt hiếm có mà nhắc nhở:

- Đừng đến nhà cụ Đồng thì hơn, nhà đó không lành đâu.

- Không lành thế nào cơ?

Cố Thăng nhướn mày.

Dì Đào giữ kín như bưng:

- Tóm lại là không lành.

Chẳng chịu nói thêm gì khác cả.

- Cháu biết rồi, cảm ơn dì đã nhắc nhở.

Cố Thăng không nói nhiều mà bế bổng Nam Sơn lên rồi đi về phía nhà cụ Đồng.

Dì Đào nhìn theo bóng họ mà thấy nhức đầu, hai cái đứa này, sao lại không nghe khuyên nhủ thế chứ?

Cố Thăng: Anh cũng có muốn thế đâu?!

Nói thật là cảnh này rất hợp để đóng phim kinh dị đấy: Người tốt bụng khuyên hai kẻ từ bên ngoài tới đừng đến một nơi nào đó, thế nhưng hai người ngoài này tò mò quá nên kiểu gì cũng cứ phải lao vào, rồi cuối cùng là tự mình tìm chết.

Nếu ở hoàn cảnh bình thường mà Cố Thăng gặp tình huống này thì chắc chắn anh đã quay đầu đi thẳng từ lâu rồi.

Nhưng lần này thì khác. Chuyện này có liên quan đến an nguy của Nam Sơn, dù có là hang hùm miệng cọp thì anh cũng phải dấn thân.

Cố Thăng bế Nam Sơn đi từng bước vững vàng đến nhà cụ Đồng.

Vì bình thường anh chăm chỉ rèn luyện, cộng thêm Nam Sơn cũng nhẹ, thế nên anh đi rất nhanh.

Chỉ chốc lát sau đã đến cửa nhà cụ Đồng.

Cảm giác đau đầu như búa bổ của Nam Sơn biến mất như một kì tích.

Cố Thăng vẫn luôn chú ý đến sắc mặt của Nam Sơn, thấy đôi mày nhíu chặt của cô giãn ra, anh hỏi:

- Em thấy đỡ hơn tí nào không?

- Anh thả em xuống đi.

Nam Sơn ngẩng đầu nhìn anh:

- Em không sao rồi.

Xem ra đúng là bệnh trạng xuất hiện trên người Nam Sơn có liên quan đến Mạnh Thanh Hà. Lại thêm lời nhắc của dì Đào ban nãy, có lẽ nó cũng liên quan đến cả nhà họ Đào cũng nên.

Nghe vậy, Cố Thăng thả Nam Sơn xuống.

Đúng lúc này, cụ Đồng tưới rau ở ruộng rau xong, mới cầm bình tưới trở về.

Cụ hỏi:

- Sao hai người lại về đây? Để quên thứ gì à?

Cụ đã lớn tuổi nhưng lại cực kì tinh mắt.

Ban nãy khi đang tưới nước trong ruộng rau, cụ đã nhìn thấy Cố Thăng và Nam Sơnxách balo lên núi rồi, sau đó cụ chỉ lo tưới nước chứ không để ý gì đến hai người nữa.

Cố Thăng lắc đầu:

- Cháu không quên gì cả. Nam Sơn bị thiên đầu thống, cô ấy nói không khí trong núi thoáng đãng trong lành sẽ có lợi cho bệnh tình của mình. Cháu nghĩ một lát rồi định ở tạm lại nhà cụ một thời gian.

Nam Sơn tựa vào người Cố Thăng, cố gắng phối hợp với anh. Cô ấn ấn huyệt thái dương của mình rồi gật đầu, trông sắc mặt cực kém:

- Bệnh cũ ạ.

Cụ Đồng nhớ tới cảnh tượng ban nãy mình nhìn thấy, Cố Thăng bế Nam Sơn đi vào sân nhà mình.

Vốn dĩ cụ tưởng đấy là tình thú của đôi chim cu nên thấy sến muốn chết, giờ nghĩ lại thì chắc là do Nam Sơn phát bệnh thiên đầu thống, không đi lại được nên Cố Thăng mới bế cô.

Cụ không hoài nghi gì về bệnh thiên đầu thống của Nam Sơn cả.

- Muốn ở lại cũng được.

Cụ Đồng kéo dài chữ cuối, thâm ý sâu xa lắm.

Hai người biết tính cụ rồi thì làm sao có thể không hiểu cụ nghĩ gì chứ.

Cố Thăng nhìn cụ Đồng rồi nói:

- Chúng cháu sẽ trả tiền thuê, ngày ba bữa cũng phiền nhà cụ vậy.

Vừa nghe thấy có tiền thì cụ Đồng vui vẻ ngay. Cụ nhe răng cười, để lộ cái miệng móm mém trống rỗng.

Gian phòng kia bỏ không cũng chẳng để làm gì, chi bằng chohai người này ở, còn có tiền để tiêu. Còn cơm ngày ba bữa thì toàn cây nhà lá vườn, có tốn bao nhiêu đâu mà sợ.

Không vốn mà bốn năm lời còn gì.



Cố Thăng để đồ vào phòng rồi thương lượng một chút, cả hai đều cảm thấy mấu chốt của chuyện này ở chỗ Mạnh Thanh Hà, bèn cùng nhau đi xuống nhà ăn.

Mạnh Thanh Hà đang cúi đầu giặt tất, động tác cực nhanh.

Một lúc lâu sau bà mới phát hiện ra sự tồn tại của hai người:

- Hai người còn về đây làm gì?

Bà kinh ngạc hỏi.

- Nam Sơn bị thiên đầu thống, chúng cháu nghĩ không khí ở đây trong lành, ở đây nghỉ ngơi có thể giúp ích cho bệnh tình của cô ấy nên quyết định ở lại.

Lý do của Cố Thăng giống hệt như khi anh nói với cụ Đồng.

Mạnh Thanh Hà dừng việc trong tay rồi hơi cau mày lại:

- Điều kiện trong thôn Đào Nguyên kham khổ, nếu cô ấy muốn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì đi tìm thôn nào giáu có ấy, sinh hoạt cũng tiện hơn.

Nhìn dáng vẻ của Mạnh Thanh Hà thì có vẻ như không bằng lòng với việc hai người ở lại nhà bà ta cho lắm.

Cố Thăng thở dài rồi trợn mắt nói điêu:

- Thôn giàu có người ta mua ô tô xe máy hết rồi, chất lượng không khí chẳng tốt tới đâu. Không khí ở thôn Đào Nguyên này mới là thiên nhiên thuần túy không bị ô nhiễm, chúng cháu đi tìm mãi mới thấy nơi đây đấy.

Thật thế à? Mạnh Thanh Hà nhìn anh với vẻ hoài nghi:

- Nói cho tôi biết chuyện ở bên ngoài được không? Đã lâu lắm tôi không ra ngoài rồi.

- Mấy năm nay bên ngoài liên tục đổi mới, cứ mấy năm lại thay đổi một lần, giao thông thì tắc nghẽn hơn, không khí cũng không còn trong lành nữa.

Cố Thăng tổng kết.

- Ôi…

Mạnh Thanh Hà đứng lên rồi nhặt hết đầu chỉ bám trên vải: - Không có gì tốt hơn à?

Đương nhiên là có thứ tốt hơn rồi. Nam Sơn đáp thay Cố Thăng:

- Cuộc sống tiện lợi hơn ạ.

Cô lấy mấy ví dụ.

Mạnh Thanh Hà gật đầu như có điều suy nghĩ:

- Thay đổi nhanh thật, đúng là đổi thay từng ngày ấy nhỉ?

- Dì Mạnh à, lâu lắm rồi dì không ra bên ngoài sao?

Qua cuộc nói chuyện vừa rồi thì thấy có vẻ Mạnh Thanh Hà không biết gì về cuộc sống bên ngoài cả.

Mạnh Thanh Hà cười khổ:

- Từ khi gả vào nhà họ Đào này thì tôi không ra ngoài nữa, tính ra cũng hai chục năm rồi. Trước khi thông đường thì ra ngoài khó lắm, hai người cũng biết tình hình giao thông thế nào rồi đấy. Bây giờ thông đường rồi thì tôi lại chẳng còn hứng thú gì với việc ra ngoài nữa, cái gì cần dùng cần ăn thì trong nhà đều có.

Nghe dì Mạnh nói thế, Nam Sơn vẫn thấy bà ôm nỗi khát khao đối với cuộc sống bên ngoài, chỉ nghe những câu hỏi của bà thôi là đã thấy được rồi.

Đối với người chỉ vài ngày không lên weibo đã cảm thấy thế giới long trời lở đất như Nam Sơn, thì cắt đứt liên hệ đối với thế giới bên ngoài là một việc cực kì khó chịu.

Hai mươi năm không ra đến bên ngoài thì biết thăm hỏi ba mẹ mình thế nào đây?

Nam Sơn hỏi:

- Dì Mạnh à, dì không nhớ bố mẹ sao?

Mạnh Thanh Hà mím môi:

- Bố mẹ tôi mất sớm rồi.

- Xin lỗi ạ.

Hình như cô động vào vấn đề nhạy cảm rồi.

- Không có gì, tôi cũng sắp quên bọn họ đến nơi rồi.

Mạnh Thanh Hà nói với vẻ thản nhiên, vẻ hoài niệm không đọng trong ánh mắt.

Không khí chìm trong sự im lặng ngượng ngập.

Mạnh Thanh Hà rót cho mình một cốc nước rồi đổi đề tài:

- Vậy là mấy ngày nay hai người sẽ ăn ở nhà tôi à?

- Vâng.

Cố Thăng nói:

- Cháu đã bàn cụ thể với cụ Đồng rồi ạ.

Mạnh Thanh Hà uống nước xong lại làm việc tiếp.

Cố Thăng hỏi bóng gió:

- Dì Mạnh à, dì có tin trên đời có ma quỷ không?

Mạnh Thanh Hà bật cười:

- Sao tự nhiên lại hỏi thế?

- Chẳng phải hôm nay là tết Trung Nguyên sao? 15 tháng 7 cửa Quỷ mở, cháu cứ thấy trong núi thể nào cũng có nhiều yêu ma quỷ quái.

Cố Thăng vừa gõ ngón trỏ lên mặt bàn, vừa lẳng lặng quan sát thần sắc của bà ta.

- Tôi thì không tin ma quỷ, tôi ở cái thôn này bao nhiêu năm nay mà có thấy chuyện kì lạ gì đâu.

Mạnh Thanh Hà đáp.

Cố Thăng cũng mỉm cười:

- Tại cháu đọc nhiều tiểu thuyết quá ấy mà, không giấu gì dì, cháu còn nghĩ có người có khả năng đặc biệt nữa cơ.

- Đúng là trẻ con.

Mạnh Thanh Hà cười cười, giọng nói lại có phần phiền muộn:

- Con người đều hay mơ mộng, ngày xưa tôi cũng từng mơ mình có thể lên trời xuống đất.

Cố Thăng và Nam Sơn nhìn nhau hai giây, cả hai đều hiểu ẩn ý trong mắt đối phương.

Nghe dì Mạnh nói chuyện thì có vẻ bà ta không có năng lực đặc biệt gì, nghe giọng điệu và nhìn vẻ mặt thì nỗi muộn phiền kia không giống đang giả vờ.
Nếu không phải là bà ta, thì là cái gì quấy nhiễu Nam Sơn và muốn giữ cô ở đây chứ?

Ba người nói chuyện thêm một lát mà Cố Thăng vẫn không moi được manh mối gì đáng kể từ miệng Mạnh Thanh Hà, ngược lại là Mạnh Thanh Hà cứ hỏi mãi về thế giới bên ngoài của họ.

Gần 11h, Mạnh Thanh Hà đứng lên từ sofa rồi nói với Cố Thăng và Nam Sơn:

- Hai người có phúc thật, hôm nay ông xã tôi ở bệnh viện về, mẹ tôi bảo tôi thịt một con gà cho ông ấy bồi bổ cơ thể đây.

Nói xong, bà xách một con dao trong bếp đi ra ngoài.



- Là nơi này sao?

Lịch Danh Minh cầm túi lớn túi nhỏ trong tay rồi hỏi người tốt bụng gặp được trong thôn. Bên cạnh là đàn em của anh ta, tay cũng xách bao mẹ bao con.

Người tốt bụng gật đầu:

- Đúng rồi, người mới đến hôm qua đang ở trong nhà Đào Minh đó.

- Cảm ơn anh lắm lắm.

Lịch Danh Minh nói cảm ơn rất lịch sự.

Người tốt bụng phẩy tay:

- Chuyện nhỏ thôi mà, tôi đi nấu cơm đây, chào nhé.

- Chào anh.

Lịch Danh Minh quay đầu nói với đàn em bên cạnh:

- Đi, mình vào xem.

Vào sân, Lịch Danh Minh chỉ thấy một một người phụ nữ trung niên đang mổ gà. Anh đi tới bên cạnh bà:

- Xin hỏi, Cố Thăng và Nam Sơn có ở trong này không ạ?

Thì ra là đến tìm hai người Cố Thăng, Mạnh Thanh Hà đã để ý đến hai người này từ khi họ ở bên ngoài rồi.

- Họ ở trong nhà đấy.

Mạnh Thanh Hà đáp.

- Tôi là cấp dưới của Cố Thăng, anh ấy nói anh ấy và Nam Sơn muốn ở lại đây lâu dài nên bảo tôi mang vài thứ đến.

Lịch Danh Minh nói rõ ý đồ của anh khi tới đây.

Ồ! Thì ra Cố Thăng còn là một ông chủ cơ đấy, nhìn quần áo của cậu ta đã thấy không phải tầm thường, bảo sao lại hào phóng như thế.

Mạnh Thanh Hà cười hồ hởi:

- Các cậu vào đi.

Lịch Danh Minh hơi gật đầu rồi lập tức đi vào nhà.



Thấy Lịch Danh Minh đến, Cố Thăng đứng lên rồi bật cười vỗ vai anh:

- Đến còn nhanh hơn tôi tưởng.

Lịch Danh Minh bực cả mình:

- Nghe anh nói với vẻ khẩn cấp quá nên chạy hộc tốc tới đây đấy.

Đường đi nảy tưng tưng, suýt nữa thì đi tong cái mông già của anh luôn, đã thế lúc đến còn phải leo núi vào đây nữa chứ, mệt chết đi được.

Lịch Danh Minh quẳng hai cái túi to lên bàn:

- Anh cần gì thì ở đây hết nhé.

Rồi anh lấy thịt heo ra:

- Trời này thịt dễ hỏng, trưa nay đem mà quay luôn đi.

- Ừ.

Vì sắp có thịt gà ăn nên Cố Thăng chẳng quan tâm thịt heo nữa. Anh hỏi:

- Tam Hắc đến chưa?

Lịch Danh Minh nói:

- Tôi liên hệ với họ rồi, hôm nay là ngày cuối cùng trong kì nghỉ của họ, ngày mai họ sẽ tới đây.

Anh hạ giọng:

- Nơi này có nguy hiểm không? Nếu có thì giám đốc Cố mau về đi.

Anh có dự cảm không lành. Giám đốc Cố theo đuổi chất lượng cuộc sống cao lắm, có khi sau này ngày nào anh cũng phải mang thịt đến đây ấy chứ.

Cố Thăng lắc đầu:

- Tôi cũng không rõ, với tôi mà nói thì không rõ bằng với nguy hiểm, dù sao cẩn thận vẫn hơn.

Lịch Danh Minh:

- …Giám đốc Cố nói có lý lắm.

Bỗng nhiên Lịch Danh Minh nhớ ra một việc. Anh mỉm cười nói với Nam Sơn:

- Cô Nam Sơn à, cô có thể tránh mặt một tí được không? Tôi có việc quan trọng cần nói với giám đốc Cố một chút.

- Được.

Nam Sơn thấy trong nụ cười của anh pha lẫn vẻ nghiêm túc, nghĩ rằng họ muốn nói chuyện gì bí mật nên ngoan ngoãn đi ra ngoài, còn đóng cửa lại nữa, đến là tri kỉ mà.

Lịch Danh Minh hạ giọng:

- Giám đốc Cố, tôi mang cái này cho anh, đảm bảo là anh sẽ thích.

- Gì đấy?

Cố Thăng nhướn mày.

Lịch Danh Minh lôi một cái túi nhỏ trong bao lớn ra, dáng vẻ cực kì bí ẩn:

- Bùm, anh xem!

Còn tự cài hiệu ứng nữa chứ.

Cố Thăng nhìn qua một cái, trong đó toàn là ba con sói.

Cố Thăng chưa kịp mở miệng thì Lịch Danh Minh đã bắt đầu bật đài:

- Không biết giám đốc Cố thích khẩu vị và nhãn hiệu nào nên tôi chọn hết.

Anh ta dừng lại một chút:

- Toàn là hàng cỡ khủng đấy, thấy tôi tin tưởng anh ghê chưa!

Lịch Danh Minh chớp mắt với anh, như đang nói: tui chỉ có thể giúp tới đây thôi đó.

Cố Thăng: …

Chương 77

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Đúng là tri kỉ thật!

Cơ mà trong hoàn cảnh này thì bảo Cố Thăng anh phải ra tay thế nào đây?!

Trong tưởng tượng của Cố Thăng, lần đầu tiên giữa hai người họ phải có ánh đèn ấm áp, có âm nhạc ưa thích, có món ngon phối với vang xịn, có giọng hát du dương và một chiếc giường king size thoải mái kia.

Chứ không phải trong ánh đèn lập lòe chớp tắt, giữa tiếng cửa sổ cọt kẹt, tự mình múc nước giếng tận hưởng cảm giác chất phác mộc mạc rồi lăn lên cái giường cứng còng, đau hết cả mình mẩy thế này!

Cố Thăng liếc nhìn trợ lý nhà mình:

- Anh mang đống này về đi! Tạm thời tôi còn chưa nghĩ tới.

Lịch Danh Minh ra vẻ người từng trải:

- Không nói trước được đâu, các cụ có câu, không biết phòng xa là ra tai họa đấy.

Câu này dùng ở đây được à?

- Anh cầm về tự dùng lấy đi!

Cố Thăng lặp lại một lần.

Lịch Danh Minh lắc đầu:

- Tôi không dùng được cỡ này.

Hê hê! Cố Thăng nghe xong, tự nhiên lại thấy hơi hơi tự hào.

Cuối cùng, gói ba con sói kia vẫn được để lại dưới đáy túi.

Cố Thăng nghĩ, tí nữa cất nó vào tủ vậy.



Cố Thăng và Lịch Danh Minh ngồi xuống nói chuyện trong công ty.

- Nếu gặp chuyện gì khó giải quyết quá thì gọi điện vào quán nhỏ trong thôn này. Tôi nói qua với chủ quán rồi, nếu anh gọi thì dì Đào sẽ báo cho tôi, tôi gọi lại cho anh sau.

Lịch Danh Minh gật đầu:

- Vậy tới lúc đó sẽ liên hệ với anh.

Thực ra anh ta nghĩ là sẽ chẳng xảy ra chuyện gì được đâu, bởi vì còn có anh trai của Cố Thăng quản lý công ty giúp cơ mà.

Nói chuyện xong xuôi, Lịch Danh Minh đứng dậy tạm biệt.

- Tôi đi đây.

- Ừ.

Cố Thăng đưa Lịch Danh Minh ra cửa.

Anh ta quay đầu ra dấu “cố gắng” với Cố Thăng rồi nói với Nam Sơn đang ngồi trên ghế đá gần đó:

- Cố lên, Nam Sơn!

Nam Sơn ngẩng đầu lên, chẳng hiểu mô tê gì cả:

- … Cố cái gì cơ?

Lịch Danh Minh:

- Tóm lại là cố lên, hứa với tôi được không?

Anh ta nhìn Nam Sơn bằng vẻ mặt tha thiết đến mức cô không nỡ lòng nào mà từ chối.

- Được.

Cô đáp.

Lịch Danh Minh nghe vậy thì mỉm cười vừa lòng rồi đi ra ngoài sân.

Anh giơ cao tay lên vẫy:

- Tạm biệt.

Nghịch ngợm thật.

Lịch Danh Minh đi xa rồi, Nam Sơn mới nhìn về phía Cố Thăng mà hỏi:

- Trợ lý Lịch nói cố gắng là có ý gì vậy?

Cố Thăng nhún vai:

- Anh cũng không biết, chắc là cổ vũ chúng ta sống sót ở cái thôn này đấy.

Nam Sơn:

- ..

Trên mặt đất đặt hai rương lớn, đồ dùng hằng ngày đặt ở mặt bàn.

Cố Thăng nói:

- Mình đem mấy thứ này về phòng rồi sắp xếp chút đi.

Hai người thanh toán trước tiền nhà một tuần, cụ Đồng lại giao chìa khóa cho Cố Thăng.

- Được.

Anh cầm cái bọc có ba con sói, xung phong đi đầu, thừa cơ sửa soạn đồ đạc giấu biến chúng nó đi.



Gần 1h mà nhà họ Đào còn chưa ăn cơm.

Mạnh Thanh Hà đến nói với họ là phải đợi hai người đàn ông trong nhà về mới ăn được.

May mà Cố Thăng đã nhờ Lịch Danh Minh mua thức ăn lót dạ, nếu không hai người chỉ đành đói mốc mỏ ra ở đó thôi.

Nam Sơn và Cố Thăng đến nhà họ Đào hai ngày rồi mà không gặp người đàn ông nào thì rất hiếu kì.

2h chiều nhà họ Đào mới ăn cơm, Nam Sơn và Cố Thăng đã ngủ xong giấc trưa rồi.

Vừa vào phòng, Nam Sơn đã thấy hai người đàn ông chủ nhà ngồi bên bàn.

- Ba à

Mạnh Thanh Hà nói với người lớn tuổi hơn:

- Hai vị này là khách thuê phòng nhà chúng ta.

Cụ ông Đào gật đầu, khuôn mặt nhăn nhúm và chằng chịt vết tàn nhang, nhìn hệt như vỏ cây.

- Nếu khách đã đến rồi thì chúng ta mau ăn cơm thôi.

Đào Minh, chồng của Mạnh Thanh Hà ngồi đối diện với Cố Thăng và Nam Sơn. Ông ta thấp tịt và gầy gò, làn da ngăm ngăm đen, nhìn không hợp với Mạnh Thanh Hà cho lắm.

Mạnh Thanh Hà gật đầu rồi bưng đồ ăn lên bàn cùng với cụ bà Đồng.

Có lẽ vì trong nhà có đàn ông nên đồ ăn hôm nay phong phú khác thường.

Gà ninh, thịt kho lá mơ, cà kho tàu, dưa gang xào, còn có cả trứng hấp nữa.

- Cậu có uống rượu không?

Đào Minh nhìn về phía Cố Thăng.

Cố Thăng lắc đầu:

- Không ạ.

Ngày thường anh cơ hồ không sờ vào rượu, chỉ trừ những công việc làm ăn không từ chối được thì mới nhấp mấy ngụm.

Uống rượu làm hỏng việc, huống hồ họ đang ở một nơi lạ nước lạ cái thế này, anh càng không thể uống được.

Đào Minh nói với vẻ tiếc nuối:

- Rượu nhà tôi ủ ngon lắm.

Nói xong, Đào Minh lấy một chai Spite trong ngăn tủ ra, giấy bọc bên ngoài đã bị bóc từ đời nào, trong đó chắc là rượu mà ông nói.

Ông rót nửa chén cho mình và cụ ông Đào rồi cầm chén lên nhấp một ngụm.

Cụ Đồng và Mạnh Thanh Hà đều đã ngồi xuống, mọi người bắt đầu dùng bữa.

Cố Thăng thấy Nam Sơn chỉ ăn mỗi rau dưa mà không động đến miếng thịt nào, bèn gắp thịt đặt vào trong bát cô. - Hương vị ngon lắm, em nếm thử xem.

Nam Sơn nhìn miếng thịt kia, thấy nó nửa nạc nửa mỡ thì nói khẽ với Cố Thăng:

- Em không ăn mỡ.

Cô vốn là người không có thịt thì ăn không ngon, nhưng lại không ăn da và thịt mỡ.

Thịt kho tàu trong đĩa đều giắt mỡ.

Trong nhà người khác, Nam Sơn không dám lãng phí lương thực trắng trợn như thế.

Cố Thăng nghe xong thì bật cười, anh cứ tưởng cô chán ăn, hóa ra nguyên nhân lại là thế này.

Sau đó, anh tách hai phần nạc mỡ riêng ra, thịt nạc để vào bát cô, thịt mỡ một mình xử tất.

- Giờ ăn được rồi này.

Anh nhớ khi cô ăn thịt gà trong buổi liên hoan lần trước, đoán là cô không thích ăn da, bèn tách luôn cả da gà ra.

Nam Sơn ăn thịt được Cố Thăng gỡ cho, cảm thấy thịt hôm nay sao mà ngon thế không biết.

Đào Minh nhìn hành động của hai người thì không nhịn được phải nói ra:

- Đừng có chiều con gái quá thế.

Nghe thấy thế, Cố Thăng hơi không tán đồng. Anh nói rất nghiêm trang:

- Bạn gái vốn là để chiều chuộng yêu thương mà. Cô ấy vui thì cháu cũng vui.

Huống hồ anh có thấy hành động này là chiều chuộng gì đâu, quan tâm chăm sóc người yêu là chuyện bình thường cơ mà.

Yêu một người chính là phải đối xử với người ta thật tốt. Cố Thăng còn đang thấy mình làm chưa đủ đây này.

Nam Sơn liếc Đào Minh một cái. Cô thấy người đàn ông này hơi bị xen vào chuyện của người khác rồi đấy. nghe Cố Thăng nói xong, cô vui lắm, bởi vì cô nhìn ra những gì anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Đúng là như vậy, khi hai người ở bên nhau, thì chỉ cần một người vui vẻ là người kia cũng vui lây, cứ thế ở bên nhau cả ngày cũng không chán. Hoang phí thời gian với người mình yêu chính là một trong những chuyện tốt đẹp nhất trên đời.

Đào Minh nhún vai ra vẻ cậu thích là được, thế nhưng vẫn không tán thành với Cố Thăng cho lắm. Ông cho rằng chiều chuộng đàn bà sẽ khiến cho họ càng ngày càng leo lên đầu lên cổ.

Cụ Đồng ăn cơm chậm rãi, vừa ăn vừa hỏi:

- A Minh, lần này đi bệnh viện kiểm tra, kết quả thế nào con?

- Con thì có vấn đề gì đâu, bác sĩ bảo các chỉ số thân thể con đều bình thường hết.

Đào Minh buông chén rượu xuống rồi nghiêm mặt nói:

- Con đã nói rồi mà, con khỏe mạnh thế này, cần gì phải đi bệnh viện khám.

- Khám cũng được mà, đỡ phải lo lắng cả ngày. Bây giờ xe cộ cũng tiện hơn rồi, có điều hôm nay xe lên đây hỏng nên hai ba con phải đi thêm mấy tiếng đồng hồ.

Cụ ông Đào nói.

Thảo nào hôm nay họ về muộn như vậy, hóa ra là bị hỏng xe.

Cụ ông Đào nói tiếp:

- Tôi hỏi bác sĩ rồi, với thể chất của nó thì không khó có con, đương nhiên điều kiện là nửa kia của nó cũng phải khỏe mạnh mới được.

Nghe đến đây thì Nam Sơn nhận ra họ đi bệnh viện để làm gì rồi.

Ý của cụ ông rất rõ rệt, chính là việc hai vợ chồng có con được hay không đều phụ thuộc vào dì Mạnh.

Sắc mặt cụ Đồng sầm xuống ngay. Cụ nói đầy mai mỉa:

- Cái thứ vô dụng chỉ biết ăn không với tiêu tiền…

Mạnh Thanh Hà cúi đầu im lặng với vẻ nhẫn nhục.

Cố Thăng và Nam Sơn nghe bà cụ nói dì Mạnh như thế thì cũng thấy quá đáng. Thế nhưng đây là việc nhà của người ta, họ có lòng mà không có sức, căn bản chẳng làm gì được cả.

- A Hà.

Cụ Đồng thở dài rồi quay đầu nói với Mạnh Thanh Hà ngồi bên cạnh:

- Mẹ dẫn con đi khám nhé bác sĩ Mục nhé, có khi bác sĩ có cách giải quyết đấy.

Cạch!

Mạnh Thanh Hà lặng thinh đập đôi đũa xuống bàn.

Cả nhà giật nảy mình.

Sắc mặt bà cực kì khó coi, môi cũng run lên bần bật.

- Chính bác sĩ Mục đã hại con tôi, các người không nhớ à?

Bà cho rằng chính lần đó làm cho bà bị tổn thương đến mức không thể có con được nữa.

- Chuyện đó… là tai nạn thôi mà.

Cụ Đồng vỗ nhẹ tay dì Mạnh: - Mất đứa bé thì cả nhà đều đau lòng mà. Chúng ta đi khám đi, bác sĩ Mục khám hay lắm.

Mạnh Thanh Hà cười đến thê lương:

- Được thôi, dù con không đồng ý thì cũng có tác dụng gì đâu.

- Thanh Hà, cô ăn nói với mẹ kiểu gì đấy?

Cụ Đồng nhìn con trai với vẻ phản đối:

- Con trai à, đừng cãi nhau.

Chung quy trong chuyện đó đúng là cô con dâu này chịu thiệt thòi thật, thế nhưng ở đây đang có khách mà.

Sau đó mọi người đều im lặng ăn cơm.

Cố Thăng và Nam Sơn chỉ là người ngoài, nên ăn xong mấy miếng thì đi về phòng mình.

Họ cũng không muốn nhúng tay vào chuyện nhà người khác.



Đến bữa cơm tối, người nhà họ Đào đều vui vẻ hòa thuận như thể chuyện cãi vã buổi chưa chưa từng xảy ra.

Đối với Cố Thăng và Nam Sơn, tắm rửa lại trở thành vấn đề nan giải

Nghe Mạnh Thanh Hà nói mùa hè người trong thôn đều tắm rửa ở ngoài sông, vô cùng mát mẻ.

Mạnh Thanh Hà thấy Cố Thăng tỏ vẻ khó xử, cứ như bắt anh ra sông tắm là cực hình đau khổ gì lắm vậy. Bà bèn tốt bụng nối cho anh cái vòi dài vào vòi nước để tắm, còn Nam Sơn thì đun nước tắm trong phòng.

Đến đêm, Cố Thăng tự giác trèo lên giường nằm, không liếc mắt nhìn cái chiếu dưới đất lấy một cái.

Nam Sơn thương tình hôm qua anh an phận nên cũng kệ anh luôn.

Cố Thăng ôm vai cô rồi thở dài:

- Chỗ này khó ở quá, không có internet, không có phòng tắm, không có cả máy giặt luôn, tiếc cho đống quần áo của anh quá đi mà.

… quần áo?!

Nói thế này mới nhớ, hình như Nam Sơn không nhìn thấy quần áo bẩn của anh đâu cả.

Cố Thăng trả lời như đúng rồi:

- Để góc phòng kia kìa, anh định mai mang ném.

Anh là người chưa bao giờ động đến việc giặt giũ, không có máy giặt thì chỉ đành chờ quần áo bốc mùi lên thôi.

Anh đếm thấy trong vali có bảy bộ quần áo, lúc nào hết thì bảo trợ lý Lịch mang thêm đến đây, chỉ hi vọng anh ta đừng có tặng kèm cái gì quái gở.

… Lãng phí thế!

Nam Sơn:

- … Để em giặt cho.

Cố Thăng mừng rỡ:

- Trời đất, Nam Sơn còn biết cả giặt quần áo cơ à?

… Giặt quần áo không phải là kĩ năng cơ bản cần biết hả?

Nghe giọng điệu Cố Thăng đúng là ca ngợi thật lòng, làm cho Nam Sơn cảm thấy như mình nắm giữ kĩ năng thần thánh gì đó không bằng.

Cố Thăng hôn lên trán Nam Sơn một cái:

- Nam Sơn của anh tuyệt vời quá đi mất. Nhưng một mình em giặt quần áo của cả hai người thì có vất vả không?

Vì Nam Sơn không biết nấu cơm, cho nên Cố Thăng mặc định là cô không biết cả giặt quần áo luôn.

- … Không vất vả.

- Thế thì tốt rồi.

Cố Thăng lại hôn Nam Sơn thêm cái nữa:

- Vất vả em quá.

Sau đó anh khen cô lên tận trời luôn.

Đây là lần đầu tiên Nam Sơn cảm thấy giặt quần áo là một việc thần thánh như vậy đó, Cố Thăng giỏi nịnh người ta thật.



Nam Sơn thiếp đi trong tiếng dế gáy, khi tỉnh lại thì cô đã biến thành một bức màn.

Đèn tắt tối om.

Cô nghe thấy tiếng ông cụ Đào nói chuyện, bèn xác định được đây là phòng của hai ông bà già.

Hai cụ chưa ngủ, còn đang nói chuyện với nhau.

- Nếu bác sĩ Mục chẩn đoán là A Hà không thể sinh con được thì tính sao hả mình?

Cụ Đồng cất giọng nặng nề pha chút lo lắng:

Cụ ông Đào trở mình:

- Chắc là không đâu.

- Ôi.

Cụ Đồng vừa đánh muỗi vừa nói:

- Bao nhiêu năm nay rồi mà có thấy tăm hơi gì đâu. Nếu không phải lần này được thông xe nên ông đưa A Minh đi khám, thì tôi còn tưởng là tại A Minh nhà mình cơ. A Hà nó từng có thai rồi còn gì, nó mắc bệnh nặng xong thì thân thể mới không ổn lắm đấy chứ.

Ông cụ Đào đề nghị:

- Chẳng phải có một đứa con gái mới tới nhà mình sao, bà nó xem…

- Không được.

Cụ Đồng lập tức ngăn lại:

- Giờ không giống ngày xưa đâu, không thể làm thế lần nữa được.

Ông cụ Đào ho khan hồi lâu.

Cụ bà Đồng vỗ lưng cụ ông rồi nói:

- Tôi đã bảo mình rồi, hút ít thuốc thôi, mình cứ không nghe, bây giờ…

Cụ cằn nhằn hồi lâu, mãi cho tới khi cụ ông thở đều trở lại.

- Ôi, tôi cũng chỉ mong có thế thôi. Hai hôm nữa bà đưa A Hà đi khám đi, tính tình con bé này gàn bướng, chắc chắn là nó không chịu đi một mình đâu.

- Tôi tính cả rồi.

- Thôi ngủ, càng nghĩ lại càng phiền.

Cụ Đào nói với vẻ bất nhẫn.

Hai người không nói nữa, chỉ một phút sau tiếng ngáy đã truyền ra.

Nam Sơn nghe xong, trong lòng lạnh ngắt.

Nếu cô đoán không sai thì “đứa con gái” mà ông cụ Đào nói chính là cô, họ muốn giữ cô lại đây đẻ con cho Đào Minh sao?

Cô mới chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn nôn rồi, phải mau chóng tìm cách rời khỏi đây mới được. Cô không muốn ở nơi này thêm một phút nào nữa cả.

Cô lại nghĩ đến câu “không thể làm thế lần nữa được”, có phải câu đó nghĩa là họ đã làm vậy một lần rồi không?

Nam Sơn nghĩ tới Mạnh Thanh Hà, bà ấy nói câu nào cũng hướng về thế giới bên ngoài cao rộng.

Nam Sơn giật bắn mình và nghĩ tới một khả năng đáng sợ: có phải Mạnh Thanh Hà bị bán tới đây không?

Chương 78

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn động ý niệm, về lại thân thể của mình.

Rõ ràng đang giữa mùa thu nắng gắt, thế mà cô lại thấy lành lạnh, bèn nhích gần vào Cố Thăng một chút.

Nghe tiếng thở nhịp nhàng mạnh mẽ của anh, cô mới an tâm hơn.

Ít nhất, Cố Thăng vẫn còn ở bên cạnh cô.

Lúc đó cô định để Cố Thăng đi rồi ở lại đây một mình, bây giờ cô nghĩ lại mà thấy sợ.

Nếu anh đi thật, bỏ cô ở lại đây một mình, thì không biết người nhà họ Đào đã có mưu đồ gì với cô rồi.

Trong lòngNam Sơn đã nhận định Mạnh Thanh Hà bị lừa bán tới đây, bởi vì trong cuộc nói chuyện ban sáng, Mạnh Thanh Hà luôn khao khát thế giới bên ngoài.

Thế nhưngNam Sơn lạinghi hoặc, vì sao Mạnh Thanh Hà không trốn đi?

Cô ở nhà họ Đào hai hôm, phát hiện ra Mạnh Thanh Hà khá tự do, người nhà họ Đào không hề khống chế hành động của bà.

Lần đầu tiên gặp mặt, Mạnh Thanh Hà đi từ một đầu khác xuống, xuống núi chính là đường lớn. Nếu bà muốn chạy trốn thì rất dễ dàng.

Nam Sơn lại nghĩ tới cái lần cô biến thành tờ một trăm tệ nọ. Mạnh Thanh Hà tích góp không ít tiền, rồi nói với gói giấy nhỏ kia là chỉ cần đợi thêm vài ngày nữa thôi…

Có lẽ Mạnh Thanh Hà có ý định chạy đi, bà trù trừ chưa hành động, thứ nhất là vì sợ mình thiếu tiền, ra ngoài không sống được, thứ hai là bởi đã hai mươi năm không bước chân ra thế giới bên ngoài rồi… Mạnh Thanh Hà khao khát thế giới ngoài kia nhưng lại sợ hãi, lại lo rằng mình không quen nổi.

Nếu đúng là Mạnh Thanh Hà bị lừa bán nhưNam Sơn đoán, thì cô muốn giúp bà rời khỏi nơi đây, báo cảnh sát rồi hỗ trợ bà quay về cuộc sống.

Nam Sơn thở dài, một người phụ nữ bị giam cầm hết tuổi xuân đẹp nhất ở nơi xóm núi hoang vu, lại bị ép cưới một người đàn ông xa lạ. Lúc đầu có lẽ dì Mạnh đã phản kháng đấy, đã cầu xin người trong thôn này giúp đỡ đấy, nhưng hẳn là toàn thất bại mà thôi.

Nếu trong thôn có người bằng lòng giúp đỡ Mạnh Thanh Hà thì bà đã không phải chôn chân ở đây rồi.

Nam Sơn liên tưởng tới câu nói “không được chiều con gái” của Đào Minh trên bàn cơm lúc trưa. Có khả năng khi đó dì Mạnh bị nhà họ Đào épbuộc bằng sức mạnh nên đã giả vờ cam chịu số mệnh ở lại nơi này, lá mặt lá trái với Đào Minh, ông ta thả lỏng cảnh giác nên đã yêu chiều bà ấy một thời gian.

Sau đó, dì Mạnh nhân lúc ông ta thiếu cảnh giácbèn bỏ trốn lần nữa, kết cục khi bị bắt về hẳn là thảm thiết vô cùng.

Nam Sơn không dám nghĩ tiếp nữa. Cô cảm thấy mình không thể tưởng tượng ra nổi một phần mười những gì mà dì Mạnh phải trải qua suốt chừng ấy năm trời.

Nam Sơn sờ lên mặt, lạnh ngắt, bấy giờ cô mới biết mình vừa rơi nước mắt.

Cô tính đợi Cố Thăng dậy thì nói chuyện này cho anh rồi cùng tìm cách giải quyết.

Vì trong lòng có tâm sự nên mãi một lúc lâu sau cô mới thiếp đi.



LúcNam Sơn tỉnh lại lần nữa thì trời đã tang tảng sáng. Cô vẫn ở phòng mình, nhưng lần này thì bám vào một món đồ gì đó của Cố Thăng.

Cô biến thành một lớp giấy bọc, ban đầu không nhìn kĩ, còn tưởng là đồ dùng hằng ngày gì mà trợ lý Lịch vừa mới mang đến.

Sau đó cô lơ đãng nhìn chiếc hộp đối diện: Durex trơn sướng mỏng 3 in 1?!

Cái quái gì đây?!

Cô lại liếc mắt sang bên cạnh: Durex mỏng sướng ảo, kéo dài thời gian vui vẻ.

Đống chữ nhỏ lại càng làm cô đỏ mặt hơn: mỏng siêu sướng, siêu nhạy cảm, kéo dài thời gian phê… linh ta linh tinh cái gì cũng có.

Cô đang ở giữa một đống ba con sói!

Ngẩng đầu lên là thấy trần nhà,Nam Sơn đoán cái gói này bị vứt lên nóc tủ, bình thường với chiều cao của cô thì không thể nhìn tới được.

Khi Cố Thăng tỉnh lại, phải hỏi anh xem vì sao trên nóc tủ lại có cái túi của nợ kia mới được.

Năm phút sau, cô về thân thể mình, ngủ tiếp.



Có lẽ vì hôm qua ngủ muộn nên tiếng gà gáy cũng không đánh thức được Nam Sơn.

Sáng sớm, Cố Thăng bị ván giường gỗ cứng làm cộm lưng tỉnh dậy, sau đó không ngủ được nữa. Thấy Nam Sơn vẫn đang say giấc, anh rón rén thu lại cánh tay ôm vai cô rồi nhẹ nhàng xuống giường mặc quần áo.

Anh cầm khăn mặt và bàn chải đi ra ngoài đánh răng.

Nam Sơn lật mình, thấy bên cạnh trống rỗng, Cố Thăng đi đâu rồi?! Cô giật mình tỉnh giấc.

Nam Sơn đoán là anh ra ngoài rửa mặt rồi, bèn dụi đôi mắt ngái ngủ dậy theo anh.

Cô gặp Cố Thăng ở cạnh vòi nước trước cửa phòng, anh đã rửa mặt xong, đang bỏ các thứ vào chậu rồi chuẩn bị cầm về.

- Chàobuổi sáng.

Cố Thăng chào cô rồi nở nụ cười, như một thiếu niên rạng rỡ nắng mai:

- Em dậy rồi à? Sao không ngủ thêm tí nữa?

Nam Sơn nói:

- Em không ngủ được nữa.

Cô lơ đãng nhìn thì thấy Đào Minh mặc cái quần đùi tứ giác và áo ba lỗ trắng đi về phía này, tay còn cầm theo cốc đánh răng.

Nam Sơn vội vàng nói với Cố Thăng ở bên cạnh:

- Anh đứng đây chờ em một tí, em xong ngay đây.

Cố Thăng gật đầu:

- Anh có vội gì đâu, em cứ từ từ.

- Ừa.

Đào Minh che miệng ngáp dài một cái rồi nói với Cố Thăng:

- Sao hai người không làm việc mà cũng dậy sớm thế?

- Dậy sớm quen, ngủ thêm thì đau đầu lắm.

Cố Thăng đáp.

Đào Minh:

- Ồ.

Đào Minh đứng cạnh Nam Sơn, đặt cốc đánh răng trên chiếc bàn đá phiến.

Nam Sơn không nhìn ông ta, cô bóp kem đánh răng lên bàn chải rồi đánh răng, súc miệng, lau mặt qua loa vài cái và bảo Cố Thăng:

- Em xong rồi, đi thôi.

- Ừ.

Cô cắm cúi đi như bay, cứ như có ai đang đuổi theo đằng sau vậy.

Cố Thăng xoa xoa gáy, thấy kì quái lắm. Sao anh có cảm giác Nam Sơn đang tránh mặt Đào Minh như tránh lũ lụt thú dữ ấy nhỉ?

Thế là anh vội vàng đi theo.



Cố Thăng vừa vào phòng thì Nam Sơn đã đóng cửa rồi khóa trái lại.

Vẻ thận trọng của cô lây sang Cố Thăng làm cho anh cũng căng thẳng theo. Anh hạ giọng hỏi:

- Có gì không ổn sao em?

Nam Sơn vỗ lên mép giường:

- Chúng ta ngồi xuống nói.

- Ừ ngồi.

Cố Thăng ngồi xuống bên cạnh cô rồi tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.

Nam Sơn bưng chén lên uống một ngụm nước đun sôi để nguội, một lúc sau cô mới lên tiếng:

- Tối hôm qua em xuyên vào bức màn trong phòng cụ Đồng.
Cố Thăng không nói gì, chỉ vỗ tay cô bảo cô nói tiếp.

Nam Sơn kể lại sự tình mình nghe được tối qua cho Cố Thăng, và nói cả suy đoán của mình:

- Em đoán Mạnh Thanh Hà bị lừa bán tới đây, em muốn giúp bà ấy, anh nghĩ sao?

Cô nhìn anh, trưng cầu ý kiến.

Cố Thăng cau mày, không nói gì.

Sau một lúc lâu, anh mới nói:

- Nghe em miêu tả thì đúng là dì Mạnh giống bị lừa bán thật.

- Cho nên em muốn hỏi dì Mạnh xem bà ấy bị lừa bán thế nào, thân phận trước kia ra sao, nhà cửa ở đâu, còn thân nhân nào không… Sau khi chúng ta rời khỏi đây thì có thểbáo cảnh sát để họ cứu người.

Cố Thăng trầm ngâm:

- Việc này phải bàn bạc thật kĩ. Em đừng hành động nóng vội.

Nhìn dáng vẻ một lòng muốn cứu người của Nam Sơn, Cố Thăng nói tiếp:

- Nếu dì Mạnh là người như em nói thì bà ấy cũng là một người phụ nữ biết suy nghĩ cẩn thận. Đường to ven núi được mở thông từ một năm trước mà bà ấy không nóng lòng ra ngoài, dùng tận một năm để chuẩn bị cho việc bỏ trốn kia mà.

- Có lẽ không phải suy nghĩ cẩn thận đâu, mà là sợ hãi nên không dám hành động đấy.

Nam Sơn phản bác.

Cố Thăng lắc đầu:

- Em cũng đã thấy số tiền mà bà ấy tích góp rồi mà. Nghe dì Mạnh nói thì bà cụ Đồng tính tình keo kiệt, quyền quyết định tiền nong trong nhà nằm hết trong tay bà cụ. Thế mà bà ấy vẫn tích cóp được không ít, còn không bị ai phát hiện ra nữa. Chỉ tính riêng việc đó thôi đã chẳng dễ dàng gì rồi.

Nói đoạn, anh cầm cốc nước trong tay Nam Sơn lên uống một ngụm.

- Cốc em vừa uống đấy.

Cố Thăng nói:

- Ừ, anh biết mà.

Nam Sơn:

- …

Cố Thăng nói tiếp:

- Bà ấy có tính toán của bà ấy, chúng ta muốn giúp, có khi lại biến khéo thành vụng.

Theo những gì anh thấy thì Mạnh Thanh Hà sắp xếp rất ổn, bà ấy đã lấy được niềm tin của người nhà họ Đào rồi, lúc nào muốn trốn đi cũng được.

- Làm sao có thể?

Nam Sơn nhỏ giọng nói.

Cố Thăng nói:

- Nếu em hỏi thẳng bà ấy rằng dì ơi, có phải dì bị lừa bán không, chúng cháu sẽ giúp dì, thì em nghĩ bà ấy sẽ có cảm tưởng thế nào đây? Cảm kích à? Vui vẻ à? Hay là nước mắt lưng tròng?

Anh nhìn vào đôi ngươi trong vắt của Nam Sơn rồi lắc đầu:

- Không phải đâu em. Cảm xúc bao phủ lên bà ấy khi đó sẽ là kinh hãi. Bà ấy sẽ nghĩ, không biết vì sao chúng ta lại nhìn ra được, chẳng lẽ ý muốn trốn thoát khỏi cái thôn này của bà ấy lại bộc lộ ra ngoài rõ rệt thế sao? Ngay cả hai người ngoài như chúng ta đây còn phát hiện ra, thế thì có phải người nhà họ Đào cũng đã biết từ lâu, chỉ giả vờ không nói thôi không? Có phải họ chờ bà ấy trốn thật rồi mới giáng đòn trí mạng không?

Trong tình trạng thấp thỏm lo âu, khó mà dám chắc Mạnh Thanh Hà sẽ không làm việc gì ngốc nghếch.

- Anh nghe dì Đàonói năm nay có mấy chuyến xe cắm chốt trên con đường kia, người ngoài đến thôn này khá nhiều, thi thoảng cũng có người đến ở nhà Mạnh Thanh Hà, bà ấy có nhiều cơ hội để xin giúp đỡ, nhưng bà ấy lại không làm.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Còn nhớ khi chúng ta quay lại đây, bà ấy tỏ vẻ khôngchào đón không?

Chỉ một cái chớp mắt, thế nhưng vẫn bị anh nhìn thấy:

- Có lẽ bà ấy không tin người ngoài, thậm chí còn ác cảm với ngườingoài là đằng khác.

Anh đoán bà từng xin người ngoài giúp đỡ, thế nhưng kết quả nhận được lại khiến cho bà ê chề thất vọng.

Nam Sơn mơ hồ:

- Thế bây giờ chúng ta phải làm sao?

- Em có nghe rõ khi dì Mạnh bảo đợi mấy ngày là cụ thể mấy ngày không?

- Bà ấy nói từ từ, chờ mấy ngày nữa, thế thôi.

Cố Thăng nói:

- Có lẽ chỉ trong mấy ngày tới đây là dì Mạnh sẽ trốn đi, đến lúc bà ấy đi, anh sẽ bảo Tiểu Hắc âm thầm bám theo giúp bà ấy tới nơi an toàn rồi cung cấp đủ tiền sinh hoạt.

Hi vọng sau khi bà ấy báo cảnh sát, đám bất lương có thể bị trừng phạt, còn bản thân bà cũng có cuộc sống mới tốt đẹp hơn. - Thế thì chúng ta báo cảnh sát luôn có hơn không?

Cố Thăng nhíu mày:

- Có khi cảnh sát còn chưa đến nhà họ Đào thì đã có người dân trong thôn đến mật báo cho họ rồi. Đến đây ởhai hôm, anh phát hiện ra người dân thôn này rất đoàn kết và có tư tưởng thù địch khó hiểu với người từ bên ngoài tới. Đến lúc đó dì Mạnh bị giấu đi, người nhà họ Đào khẳng định chỉ là cãi vã gia đình, thêm người dân thi nhau làm chứng thì cảnh sát lại kết án qua loa, người khổ vẫn là dì Mạnh thôi.

Nghe Cố Thăng nói thế, Nam Sơn chỉ cảm thấy đáng sợ. Thôn này như một cái địa ngục tồn tại giữa nhân gian vậy.

Thì ra một người phụ nữ cô đơn khôngnơi nương tựa muốn rời khỏi đây lại gian nan như thế.

Lòng cô cực kì nặng nề, lồng ngực muộn phiền như bị cái gì chặn cứng.

Thấy Nam Sơn buồn rầu, Cố Thăng bèn vỗ vai cô:

- Đừng suy nghĩ quá nhiều, không phải lỗi của em.

Cố Thăng nghĩ đến việc ông bà già kia có mưu đồ với Nam Sơn thì nheo mắt lại đầy nguy hiểm:

- Anh sẽ bảo vệ em.

Anh đứng lên, lấy một gói kẹo sữa trong túi, bóc ra rồi đưa một viên vào tay Nam Sơn:

- Ăn kẹo đi này, hồi trước anh không vui thì toàn ăn kẹo thôi.

Dỗ cô như dỗ con nít vậy hả?

Nam Sơn xé gói giấy, bóc kẹo cho vào miệng, ngọt lừ, tâm tình hình như cũng khá lên.

- Trước đây anh làm sao mà không vui?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng rầu rĩ đáp:

- Giảmbéo.

Nam Sơn tò mò:

- Giảm béo mà anh vẫn được ăn kẹo à?

Cố Thăng:

- Không được ăn.

Không cẩn thận một cái là lòi đuôi ngay, thực ra tâm trạng vui hay buồn thì anh đều thích ăn kẹo hết.

Nam Sơn cầm gói giấy trong tay thì bỗng nhớ đến gói ba con sói.

Cô ngẩng đầu nhìn lên nóc tủ.

- Em đang nhìn cái gì thế?

Cố Thăng có dự cảm không lành.

Nam Sơn nói:

- Hình như em thấy trên tủ có cái gì ấy.

Cố Thăng giả ngu:

- Có à? Thế chắc là người ta để lên rồi.

Hi vọng có thể khiến Nam Sơn từ bỏ ý định thăm dò tiếp đi.

Nhưng anh không được như mong muốn, vì Nam Sơn đứng lên rồi:

- Để em xem là cái gì.

- Đừng xem mà.

Nam Sơn quay lại, cố ý hỏi:

- Có phải anh biết gì không?

Cố Thăng lắc đầu thật thà:

- Anh không biết gì cả.

Một phút sau, đối mặt với một gói to ba con sói, Cố Thăng tỏ vẻ ngạc nhiên cùng cực.

- Ối cha mẹ ơi, sao nhà họ Đào lại để cái này lên nóc tủ, xấu hổ quá đi!

Anh quăng mũ lên đầu nhà họ Đào.

Nam Sơn liếc mắt nhìn anh:

- Túi siêu thị bọc cái này giống túi hôm trợ lý Lịch mang đồ đến đây đấy.

- Nhất định là trùng hợp.

Nam Sơn cầm hóa đơn bên trong lên:

- Ngày mua cũng giống luôn.

Cố Thăng: … Anh mới nhớ trợ lý Lịch bảo anh ta mua cái này bằng tiền túi, để bày tỏ sự cổ vũ lớn lao cho sếp nhà mình.

Anh không giả vờ nổi nữa, bèn nói thẳng:

- Là trợ lý Lịch tự mua đấy, anh đã mắng cho anh ta một trận rồi bắt mang về nhưng mà anh ta không chịu nghe.

Thực tế là Cố Thăng định về nhà rồi mỗi lần dùng thử một kiểu.

Nam Sơn không tin:

- Cố Thăng, em thấy anh cũng rất nguy hiểm.

- Cho nên?

Anh hỏi.

Nam Sơn:

- Cho nên anh xuống đất ngủ đi.

- Đừng mà.

Cố Thăng làm bộ tội nghiệp:

- Em cũng thấy biểu hiện của anh hai hôm nay rồi mà, anh biết làm ấm giường đó.

- Giữa hè thì ấm giường nỗi gì?

Cố Thăng: … anh còn muốn nói nữa mà.

Đúng lúc này thì cụ Đồng gọi hai người họ đi ăn sáng.

- Đi thôi.

Nam Sơn đi ra cửa.

Cố Thăng đuổi theo, vừa đi vừa rủa xả Lịch Danh Minh, tui cần trợ lý như anh để làm gì hả?

Đây mà là trợ giúp à? Đồng đội heo thì có! Còn đang định tăng lương cho anh, cơ mà giờ thì mơ đi, không giảm lương đã là nhân từ lắm rồi.

Lúc này, Cố Thăng bắt đầu hơi nhơ nhớ Tiểu Lộc rồi đấy.

Chương 79

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Trong nhà ăn đủ mặt người nhà họ Đào, Cố Thăng và Nam Sơn chào hỏi họ, cố gắng thể hiện vẻ mặt thật tự nhiên đúng như những người khách thuê nhà.

Món ăn giống như tối hôm qua, bánh bột và canh.

Nam Sơn gặm cái bánh khô không khốc rồi hỏi Mạnh Thanh Hà ngồi bên cạnh:

- Dì Mạnh à, tí nữa dì cho cháu mượn xà phòng và bột giặt được không? Hôm qua cháu còn chưa giặt được quần áo thay ra.

- Được chứ.

Mạnh Thanh Hà nâng bát lên uống một ngụm canh:

- Tí nữa tôi cũng đi giặt, chúng ta đi cùng nhau luôn.

Nam Sơn nói:

- Cũng được.

Cụ Đồng chậm rãi nhai bánh:

- Nam Sơn này, bệnh của cô đã đỡ hơn chưa?

Nam Sơn sửng sốt rồi lập tức đưa tay lên day thái dương:

- Cũng đỡ hơn một tí rồi ạ.

Tí nữa thì quên mình là bệnh nhân thiên đầu thống.



Sau khi cơm nước xong xuôi, Nam Sơn ôm chậu quần áo đi theo Mạnh Thanh Hà ra bờ sông.

Cố Thăng không tới cùng cô ngay. Anh đến chỗ dì Đào gọi cho Lịch Danh Minh, hỏi xem bao giờ thì nhóm Tam Hắc tới.

Bên bờ sông có một nơi đặt mấy phiến đá chuyên dùng để cho dân làng giặt quần áo.

Nước sông trong suốt và rất lạnh, thi thoảng lại thấy có cá nhỏ bơi qua bơi lại.

- Cô giặt trên phiến đá này đi, tôi đi sang phiến khác.

Dì Mạnh nói.

- Vâng.

Bên bờ sông cũng chỉ có hai người các cô, hai người đều im lặng giặt giũ quần áo của mình.

Nam Sơn nhìn Mạnh Thanh Hà rồi hỏi:

- Dì ơi, giặt xong dì cho cháu mượn mấy cái mắc áo được không?

- Tí nữa về vào phòng tôi mà lấy.

- Cảm ơn dì.

- Đừng có cảm ơn mãi thế, thực ra tôicũng có giúp cô được gì đâu.

Dì Mạnh cười ngượng ngùng.

Nam Sơn lắc đầu, cô nghĩ tới một chuyện:

- Dì Mạnh à, bao giờ hết bệnh thì cháu sẽ đi khỏi đây, đến lúc đó cháu đưa dì ra ngoài chơi nhé. Mấy hôm nay cảm ơn dì đã chăm sóc chúng cháu.

Nam Sơn nhìn bà với vẻ nghiêm túc.

Mạnh Thanh Hà nện mạnh thanh giặt đồ xuống, gậy gỗ đập vào mặt đá vang lên tiếng vang trầm đục.

- Cô có lòng thế làm dì cảm động quá.

Mạnh Thanh Hà cười nói:

- Nhưng ra ngoài thì thôi, mấy ngày nay nhiều việc lắm, lo chuyện bên này quan trọng hơn.

- Chẳng phải cô tò mò với bên ngoài lắm hay sao? Mượn cơ hội này ra ngoài xem cũng được mà.

Nam Sơn nói tiếp.

Mạnh Thanh Hà lắc đầu:

- Tôi thuận miệng hỏi thế thôi, ở đây cũng là sống, ở ngoài cũng là sống, có khác gì nhau đâu.

- Dạ.

Nam Sơn nói bằng giọng nuối tiếc rồi cúi xuống giặt áo phông.

Cô hỏi bóng gió một hồi mà Mạnh Thanh Hà không hề có ý muốn đi, Cố Thăng nói đúng rồi.

Nếu cứ hành động theo ý nghĩ ban đầu của cô thì có khi sẽ thành có lòng mà làm hỏng chuyện thật.

Nam Sơn ít quần áo nên giặt rất nhanh, cô đợi Mạnh Thanh Hà một lúc rồi hai người cùng nhau về.



- Cô chờ ở đây nhé, tôi đi tìm mấy cái móc áo.

Mạnh Thanh Hà buông thùng xuống rồi rồi mở cửa phòng ra.

Nam Sơn đứng ở cửa nhìn vào trong, vừa nhìn đã thấy tủ quần áo dựa vào mé tường.

Nếu cô nhớ không lầm thì túi giấy nhỏ bí mật kia được Mạnh Thanh Hà giấu trong cái tủ này.

Nam Sơn biết trong đó có một tấm thẻ, thế nhưng lại không biết cụ thể là gì, cô rất tò mò.

Mạnh Thanh Hà đi vào một lát rồi ra ngay, trong tay cầm hai chục cái móc áo, chia cho Nam Sơn một nửa.

- Cô xem có đủ không, nếu không đủ thì…

- Đủ rồi ạ.

Nam Sơn đếm qua, vừa đủ.

Nghe vậy, Mạnh Thanh Hà nhấc thùng quần áo lên:

- Để tôi đưa cô đến chỗ phơi quần áo.

- Chúng ta đi thôi.

..

Sau khi phơi quần áo xong, Nam Sơn về phòng mình, chuyện đầu tiên cô làm chính là kiểm tra xem gói ba con sói kia có còn ở đó hay không.

Cô tìm mãi không thấy chúng nó đâu, có lẽ Cố Thăng đã xử lý rồi.

Cô ngồi xuống không bao lâu thì Cố Thăng cũng đẩy cửa đi vào.

Thấy Nam Sơn ở đây, anh nói:

- Chiều nay đám Tam Hắc sẽ tới.

Nam Sơn gật đầu, cũng an tâm hơn. Tam Hắc đánh đấm giỏi, vạn nhất có chuyện gì thì họ cũng có thể ngăn cản phần nào.

- Sáng nay em nói chuyện với Mạnh Thanh Hà, có phát hiện được gì không?

Nam Sơn nói:

- Bà ấy cẩn thận thật, em thử mãi mà bà ấy không hề để lộ ý muốn ra ngoài.

Cùng lúc đó, cô cũng đang tìm kiếm cách để rời khỏi đây:

- Thứ bí mật nhất trên người dì Mạnh chính là túi giấy nhỏ mà em nói với anh đó.

Đêm đó dì Mạnh nói chuyện với cái túi giấy cứ như nó có tính người và nghe hiểu được lời bà vậy.

Cô không loại trừ khả năng trong túi còn gì đó khác ngoài tấm thẻ ấy.

Nam Sơn không tin thứ quấy nhiễu mình là con người, rất có thể đó là thứ không tầm thường nào đó.

- Em có muốn mở ra xem thử không?

Nam Sơn đáp có rồi cau mày:

- Cả căn phòng kia và tủ đều có khóa, hơn nữa bây giờ Đào Minh về rồi, cụ Đồng không ra ngoài, dì Mạnh cũng hay về phòng nữa.

Cô ngả mình lên giường:

- Muốn xem trong túi giấy đó có gì, khó lắm.

- Mở khóa thì em khỏi lo, anh giải quyết được.

Cố Thăng nằm song song với cô rồi quay đầu sang nói:
- Đừng lo về người, sẽ luôn có cơ hội mà. Họ không ra ngoài thì mình sáng tạo ra tình huống cho họ ra ngoài là được.

Nam Sơn:

- Vâng.

Ngày tháng trong rừng núi lúc nào cũng dài đằng đẵng, không có internet làm cho mỗi ngày đều trôi qua thật chậm, cả ngày nhàn rỗi chẳng có gì làm.



Vì đàn ông trong nhà họ Đào đã về nên thời gian ăn cơm trưa trở lại bình thường, cứ 11h là đến bữa ăn.

Khi ăn cơm, ông cụ Đào và Đào Minh nói chuyện rôm rả, thảo luận xem mùa màng năm nay thu hoạch thế nào, lúc nào thì đổ mưa, hoa màu sắp sửa chết héo đến nơi rồi.

Ăn được nửa bữa thì có hàng xóm cạnh nhà đến gõ cửa.

- Ô, vẫn đang ăn à?

Một người phụ nữ trung niên bụng to tóc ngắn đưa một cô bé cúi đầu ngượng ngùng đến trước bàn.

Cụ Đồng quay ra nhìn hai người, trong mắt rạng rỡ ý cười:

- Thím Lý tới rồi, mau ngồi đi.

Thím Lý và cô bé ngượng ngùng kia ngồi trên sofa, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé thì chắc hẳn là con của bà.

- Đây là khách thuê nhà hai người hả?

Thím Thẩm ngẩng đầu đánh giá Cố Thăng:

- Trông sáng sủa lịch sự thật.

Bà ta đánh giá Cố Thăng với ánh mắt như đang xem hàng hóa, làm cho anh cực kì khó chịu.

Anh im lặng ăn cơm, không để ý đến bà ta.

Cụ Đồng buông đũa, chống tay xuống ghế đứng lên rồi cũng ra ngồi lên sofa:

- Đúng vậy.

- Nghe nói cậu mở công ty, chắc là giàu lắm nhỉ?

Thím Lý hỏi.

Cố Thăng trả lời:

- Không giàu, sống tạm thôi.

Anh hiểu rõ đạo lý không để lộ tiền tài, tránh cho có kẻ vàng đỏ nhọ lòng son rồi nảy ra ý xấu.

Thím Lý liếc nhìn quần áo và đồng hồ trên người anh rồi cười:

- Đám người thành phố các cậu chỉ thích khiêm tốn thôi.

- Không đâu, tôi ăn ngay nói thật đấy.

Thím Lý không tin:

- Nhìn cậu đẹp trai thế này, chắc là chưa có đối tượng chứ hả?

Cố Thăng nhìn Nam Sơn đang bình thản ăn cơm rồi vội nói:

- Đương nhiên là có rồi, chính là cô gái xinh đẹp ngồi cạnh tôi đây.

Thím Lý nghe xong cũng chẳng thèm để tâm:

- Thím là người từng trải, thím nói cậu hay, tìm đối tượng là phải tìm cô nào tre trẻ, sau này cậu già nó còn chăm sóc cho chứ.

Cố Thăng phản bác:

- Tôi có già đi cũng không bắt bà xã chăm sóc mình, tìm bảo mẫu là được chứ gì? Chăm người già mệt lắm, sao phải bắt bà xã tôi chịu khổ làm chi.

Thím Thẩm hơi nghẹn lời:

- … Gái trẻ nó vừa nghe lời lại vừa hiểu chuyện.

Cố Thăng:

- Tôi nghe lời hiểu chuyện là được, bà xã chỉ cần yêu tôi là tốt rồi.

Thím Lý nhìn anh một thoáng, sao thằng nhóc này chẳng ăn nói theo lẽ thường gì cả thế?

Rồi bà ta mặc kệ, dứt khoát nói:

- Thím ăn ngay nói thật vậy, lần này thím đến là để giới thiệu cho cậu, đây là con gái thím. Anh Tử, con ngẩng đầu lên cho anh nhìn xem.

Hôm qua cụ Đồng đến nhà bà có nhắc đến vị khách thuê trẻ tuổi này.

Nghe nói Cố Thăng vừa đẹp trai lại vừa nhiều tiền, thím Thẩm bèn nảy ra ý định.

Nếu cậu ta thành con rể mình thì chắc chắn sẽ phải giúp đỡ mình ít nhiều đây, thế chẳng phải nhà mình cũng giàu rồi sao?

Thím Thẩm nói chuyện này cho cụ Đồng nghe, cụ Đồng bảo Cố Thăng có bạn gái rồi, nhưng đàn ông nào mà chẳng trăng hoa, thím cứ thử một lần cũng được.

Đàn ông trong truyện đều thích con gái ngây thơ còn gì, Cố Thăng với Nam Sơn chưa kết hôn mà đã ngủ cùng phòng, suýt nữa cùng cả giường luôn rồi. Con nhỏ đó không biết xấu hổ, kiểu gì cũng bị bỏ sớm thôi.
Cụ Đồng nói chuyện với thím Lý, nếu chuyện này thành công thật thì đừng có quên nhà họ Đào đấy, thím Lý vội vàng đồng ý ngay.

Anh Tử nắm góc áo rồi từ từ ngẩng đầu lên, mặt mũi non choẹt, hai má hồng hồng. Cô bé nhìn Cố Thăng với vẻ ngại ngùng.

Cố Thăng không nhìn cô bé mà nói với thần sắc lạnh nhạt:

- Tôi có bạn gái rồi.

- Có bạn gái rồi thì có thể chia tay mà, thanh niên trai trẻ phải yêu nhiều người thì mới biết ai thích hợp với mình nhất được chứ.

Nam Sơn không để ý đến, vì cô biết Cố Thăng sẽ xử lý tốt chuyện này. Thế nhưng nghe thím Lý nói xong thì cô vẫn không nhịn được mà liếc bà ta một cái, không biết lúc bà ta lắc đầu có nghe thấy tiếng não không.

Ai lại ngồi trước mặt cô bạn gái mà bảo bạn trai người ta chia tay khơi khơi thế bao giờ?

Nam Sơn mới gặp lần đầu tiên, thấy rất chi là mới mẻ.

- Thực ra tôi có bệnh.

Cố Thăng buông bát rồi nói với giọng nặng nề.

Ơ? Cụ Đồng không nói vụ này với thím Lý. Thím ta nghĩ bụng, nếu bệnh nặng quá thì thôi bỏ mối này đi.

Thím Lý kinh ngạc hỏi:

- Bệnh gì?

- Vợ quản nghiêm.

Cố Thăng đáp.

Khí quản viêm á? Thế thì cũng có nặng lắm đâu, chăm sóc cẩn thận thì vẫn sống tới trăm tuổi được mà.

Thím Lý lên tiếng:

- Khí quản viêm thì không sao…

Cố Thăng thấy Nam Sơn ăn xong, buông đũa rồi, bèn lập tức ngắt lời thím Lý.

Anh đặt tay lên ngực rồi nói với vẻ đau đớn tột cùng:

- Tôi phát bệnh rồi, đi trước đây.

Nói xong, anh nắm tay Nam Sơn đi thẳng ra cửa.

Để lại cả nhà họ Đào và mẹ con thím Lý mặt ngu ra.

Một lúc lâu sau, cụ Đồng mới xua tay:

- Thôi, xem ra mối này không được rồi.

- Đấy là vì thằng nhóc Cố Thăng đó không có mắt nhìn.

Thím Lý bực dọc:

- Con gái tôi đâu có ế, trước đó không lâu, vợ của bí thư chi bộ thôn còn…



Trên đường, Nam Sơn vừa gõ ngực Cố Thăng vừa bật cười:

- Vợ quản nghiêm hả?

Cố Thăng nắm chặt tay cô rồi chớp chớp mắt:

- Anh muốn mắc bệnh đó thật quá đi.

Anh chờ đợi câu trả lời của cô với ánh mắt đầy hi vọng.

Nam Sơn hiểu ý anh. Cô mím môi lại, đang định lên tiếng.

Giọng nói của Đại Hắc bỗng truyền tới từ phía đối diện:

- Giám đốc Cố, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy anh rồi.

Ngoài sân, Tam Hắc vui vẻ vẫy tay với Cố Thăng, ba người đều đeo balo to đùng, vừa nhìn đã biết là có chuẩn bị đầy đủ.

Ba người đẩy cửa hàng rào rồi đi về phía anh.

Vừa mới gặp, Tiểu Hắc đã bắt đầu tố khổ:

- Chỗ này hẻo lánh quá, ba anh em bọn tôi tìm mướt mồ hôi, tí nữa thì lạc trong núi sâu rừng thẳm rồi.

Lúc đó giám đốc Cố bảo bọn họ là đường khó tìm, đến chiều sẽ ra ngoài đường đón họ. Thế nhưng trợ lý Lịch thúc giục ghê quá làm họ tưởng giám đốc Cố gặp phiền phức lớn gì, anh lại là khách quen của họ, thế nên họ đến trước giờ hẹn để cho anh kinh ngạc chơi.

- Sao các anh tìm tới đây được vậy?

Lịch Danh Minh nói trong điện thoại là đến chiều Tam Hắc mới tới, nên anh định buổi chiều mới đi đón họ, bởi vì nơi này quả thực khó tìm, ai ngờ họ đã đến từ giữa trưa rồi.

Nhị Hắc nói với giọng âm u:

- Sau khi xuống núi, bọn tôi thấy dân làng đang làm việc nên hỏi đường, rồi hỏi luôn xem họ có thể đưa chúng tôi tới đây không. Dân làng vừa thấy chúng tôi thì ném cuốc rồi dẫn vào luôn, nhiệt tình lắm.

Nam Sơn nhìn anh ta:

- Anh là người hỏi đường đúng không?

Nhị Hắc trầm mặc gật đầu.

Bảo sao, mặt mũi hung hãn lạnh lùng thế này, ai nhìn cũng tưởng nếu không đồng ý thì cha này sẽ đánh người ta, trước kia có phải như thế đâu nhỉ.

Cố Thăng bảo:

- Nhị Hắc, cười lên cái, trước kia anh có nghiêm nghị thế đâu.

Nhị Hắc từ chối:

- Khách hàng kế tiếp của tôi thích vệ sĩ hung hãn một chút, tôi đang luyện tập đây. Giám đốc Cố, trông tôi hung hãn không?

Cố Thăng:

- … hung lắm.

Hung hãn một chút cũng tốt, người ta vừa nhìn là rét liền.

Đại Hắc tựa lưng vào tường:

- Chúng tôi đến đây rồi ở đây luôn hả?

Thôn nhỏ thế này chắc chẳng có quán trọ nào đâu.

Cố Thăng lắc đầu:

- Nhà họ Đào không còn nhiều phòng trống, các anh ở nhà dì Đào…

Anh chưa nói xong thì Mạnh Thanh Hà đang đi tới đã ngắt lời:

- Mấy người ở nhà cũ của tôi đi.

- Nhà cũ?

Cố Thăng lặp lại một lần, như thể nghe không hiểu.

- Tôi đến xin lỗi thay mẹ chồng và thím Lý. Việc họ làm ban nãy hơi quá đáng thật, mọi người đừng để tâm nhé.

Mạnh Thanh Hà nói lời xin lỗi.

- Vâng.

Cố Thăng đáp, chuyện này bỏ qua trước cũng được:

- Nhà cũ là ý gì ạ?

Mạnh Thanh Hà nói với giọng ôn hòa:

- Nhà ba tôi ở cách đây không xa, nhưng mà ông ấy qua đời rồi, đã lâu không có ai ở. Tuần nào tôi cũng về quét tước nên trong nhà sạch sẽ lắm.

Cố Thăng nhìn Nam Sơn, cả hai đều thấy nỗi kinh ngạc trong mắt đối phương.

Nhà của Mạnh Thanh Hà ở thôn Đào Nguyên, thế có nghĩa là bà ấy không hề bị lừa bán sao?

Chương 80

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Mạnh Thanh Hà cười với hai người:

- Sao trông cả hai có vẻ ngạc nhiên thế?

Không phải là Cố Thăng và Nam Sơn không kiểm soát được cảm xúc của mình, mà là chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ.

Cố Thăng hơi siết chặt nắm tay phải rồi đưa lên miệng che lại tiếng ho khan:

- Cháu tưởng nhà dì Mạnh ở bên ngoài cơ, trong thôn này đều là họ Đào và họ Đồng mà.

- Cha tôi cũng họ Đào.

Dì Mạnh giải thích:

- Chẳng qua tôi theo họ mẹ thôi, mẹ tôi rất mạnh mẽ, ba tôi nghe bà hết.

Cố Thăng nói:

- Thì ra là thế, vậy cháu cảm ơn gì thay đám Tam Hắc trước.

Anh nói với vẻ tiếc nuối:

- Nhưng cháu đã tìm được nhà cho họ rồi, để họ ở nhà dì Đào đi. Ba gã đực rựa không biết nấu cơm, cho ở nhà trống cũng không tiện.

Sáng nay khi mượn điện thoại nhà dì Đào để liên hệ với Lịch Danh Minh thì cũng nói luôn việc thuê phòng, bao ăn, dì Đào vội vàng đồng ý.

Sau khi dì Đào nghe cụ Đồng nói số tiền nhà mà Cố Thăng trả cho nhà cụ thì hối hận xanh ruột, biết thế lúc trước bà đề cử nhà mình cho anh có phải hơn không, nhà bà còn có điều kiện hơn nhà cụ Đồng nhiều.

Bởi vậy khi Cố Thăng hỏi tới thì bà đồng ý ngay tắp lự, chỉ sợ cơ hội kiếm tiền tốt bị người khác cướp mất.

- Nhà dì Đào không tồi, mọi người ở đó cũng được.

Mạnh Thanh Hà đồng ý:

- Mọi người cứ nói chuyện đi nhé, tôi về đây.

Mạnh Thanh Hà quay người đi vào nhà ăn.

Cố Thăng nhìn theo bóng bà rồi nói:

- Mình vào phòng nói chuyện.



Sau khi vào phòng, Nam Sơn khóa cửa lại cẩn thận.

Năm sáu người vào một căn phòng nhỏ làm cho nó trở nên chật chội.

Nói đến việc liên quan tới an toàn của mình và Nam Sơn, Cố Thăng thu lại nụ cười thường trực rồi dặn:

- Tôi và Nam Sơn sẽ ở lại đây một thời gian, trong thời gian này, các anh sẽ phụ trách bảo vệ an toàn của chúng tôi. Thân phận nói cho người ngoài không phải vệ sĩ, mà là anh trai của Nam Sơn nhé.

- Không thành vấn đề, em Nam à, bọn anh sẽ bảo vệ em an toàn.

Tiểu Hắc hội nhập nhanh, chưa gì đã sửa cách xưng hô rồi.

Cố Thăng nhìn anh ta một thoáng, sao anh thấy cách gọi em Nam này thân thiết hơi quá nhỉ?

- Các anh cứ gọi cô ấy là Nam Sơn, không cần thay đổi. Nhớ này, Nam Sơn đến đây để điều dưỡng, cô ấy bị thiên đầu thống, sáng nào các anh cũng phải tới đây tìm chúng tôi với danh nghĩa thăm em gái.

- Tôi hiểu rồi, chúng tôi sẽ sắm vai mấy ông anh cuồng em gái.

Anh nói hết những điều cần chú ý cho Tam Hắc rồi sờ sờ cằm, cứ thấy còn thiêu thiếu cái gì:

- Tam Hắc, tôi phải sửa tên cho các anh mới được.

Phải khiến người ngoài vừa nghe xong là biết ngay họ là anh trai của Nam Sơn.

Tam Hắc nhìn về phía anh, chờ mong tên mới của mình.

Sửa thành gì bây giờ? Cố Thăng trầm ngâm một lúc lâu sau, nghĩ ra rồi:

- Đặt là Hắc Đại Sơn, Hắc Nhị Sơn, Hắc Tiểu Sơn đi.

Đơn giản thô bạo vãi đạn.

Đại Hắc nghi ngờ:

- Sao chúng tôi họ Hắc mà Nam Sơn lại họ Nam? Anh em gì mà lại khác họ?

Cố Thăng nhướn mày:

- Các anh theo họ bố, Nam Sơn theo họ mẹ.

Lý do này tạm chấp nhận được.

- Anh Đại Sơn, em đưa các anh đến nhà dì Đào nhé.

Đại Hắc gật đầu:

- Ừ, đi thôi.



Vừa đến nhà dì Thẩm, Tam Hắc đã được dì tiếp đãi rất nhiệt tình.

- Ba người là anh trai của Nam Sơn hả? Nhìn sáng sủa thật đấy nha…

Dì Đào vừa thấy họ đã khen không ngớt lời.

Nghe Cố Thăng nói các anh của Nam Sơn muốn đến ở nhà mình nên dì Đào vẫn chờ trong tiệm.

- Chào dì Đào, mấy ngày nay xin nhờ dì ạ.

Tiểu Hắc rất khách khí.

Cầm tiền rồi thì chuyện gì cũng dễ.

Dì Đào vỗ vai Tiểu Hắc:

- Cái thằng nhỏ này, khách khí làm gì? Để dì mang mấy đứa đi xem phòng nhé, Cố Thăng đã nhìn qua giúp mấy đứa rồi, cậu ấy hài lòng lắm đó.

Bà vén rèm cửa tiệm, trong đó là phòng khách và một loạt phòng khác. Bà để căn ở giữa cho đám Tam Hắc.

Đại Hắc đánh giá căn phòng này, gọn gàng sạch sẽ, đầy đủ đồ đạc.

Trong phòng có hai chiếc giường, kê sát vào nhau thì ba người đàn ông cũng ngủ được.

Bọn họ đã quen ở cùng nhau khi ra ngoài làm nhiệm vụ, đánh giá tổng thể thì cũng khá vừa lòng với điều kiện ăn ở thế này.

Dì Đào cũng đánh giá bọn họ, thấy họ không tỏ vẻ bất mãn thì biết là vụ làm ăn này trúng rồi.

Bà khách khí nói:

- Mấy đứa ở lại nhà dì nhé, có yêu cầu gì thì cứ nói, dì sẽ cố giúp ngay.
Bà rất tri kỉ:

- Lặn lội đi xa thế chắc là mệt lắm rồi, mấy đứa ở trong phòng nghỉ ngơi đi, ngủ trưa tí đi, dì không quấy rầy nữa nhé.

Họ không mệt mỏi gì, chung quy họ đều là vệ sĩ đủ tiêu chuẩn, sáng nào mà chẳng dậy sớm huấn luyện thể năng.

Đại Hắc nhìn về phía Cố Thăng, trưng cầu ý kiến của anh.

Cố Thăng phẩy tay:

- Nghe dì Đào, nghỉ ngơi đi. Ngày mai nhớ đến tìm em gái các anh, cô ấy ở trong thôn hơi bị nhàm chán.

- Được, mai gặp nhé Nam Sơn.

Dì Đào và mọi người lần lượt ra ngoài.

Họ vừa đi xong thì Đại Hắc và Nhị Hắc đã nằm vật ra giường rồi trăm miệng một lời hô lên:

- Tiểu Hắc, anh ngủ trưa một tí, một tiếng nữa gọi anh.

- Được.

Tiểu Hắc không thích ngủ trưa, hoặc nói anh ta hoàn toàn không thích ngủ cũng được.

Anh ta buông đồ đạc trong tay xuống, nhìn đồng hồ rồi cài báo thức một tiếng cho hai người kia.

Anh ta có chút tò mò với nơi ở mới, nên muốn quan sát thật kĩ càng.

Tiểu Hắc mở tủ ra, trong tủ trống trơn, đang đợi họ bỏ đồ đạc vào.

Sau đó anh ta ngẩng đầu lên thì giật nảy cả mình, vì phát hiện thấy trên ngăn trên cùng tủ có một túi nilon trắng, không biết ở trong là gì.

Anh ta kiễng chân lên, thò tay lấy nó xuống.

Đó là một cái túi mua đồ từ siêu thị, nhìn từ ngoài vào qua lớp nilon mỏng, Tiểu Hắc thấy một đống hộp giấy.

Anh ta hiếu kì mở túi ra, và sau khi thấy bên trong là cái gì thì trợn tròn cả mắt.

Đại Hắc chưa ngủ được mấy phút đã bị tiếng sột soạt đánh thức, mở mắt ra thì thấy Tiểu Hắc đang lúi húi dưới đất với một cái túi to.

Vì Tiểu Hắc quay lưng lại nên cái túi cũng bị che khuất, Đại Hắc bèn hỏi:

- Tiểu Hắc, chú đang xem gì đấy?

Tiểu Hắc khép miệng túi lại rồi nói với giọng trấn tĩnh:

- Không có gì đâu.

Trong lòng thì nghĩ tí nữa phải đặt cái gói này về vị trí cũ mới được.

- Anh thấy rồi, chú mang ra đây cho anh xem nào.

Đại Hắc nằm nghiêng, gối một tay dưới đầu.

Thấy Đại Hắc nằng nặc muốn xem, Tiểu Hắc cũng không giấu nữa. Anh ta đứng dậy, ném gói to vào trong lòng Đại Hắc:

- Anh tự xem đi.

Đây là?!

Đại Hắc kinh ngạc:

- Sao trong phòng lại có cái này?!

- Cái gì đấy?

Nhị Hắc cũng thò mặt qua ngó.

Trong túi nilon là một đống ba con sói muôn hình muôn vẻ.

Tiểu Hắc chỉ lên ngăn tủ với vẻ vô tội:

- Em thấy ở trên đó, có khi là dì Đào để lên đấy.

- Không phải.

Nhị Hắc liếc một cái đã thấy ngay hóa đơn trong túi, nhìn ngày tháng thì mới là hôm qua chứ mấy: - Anh từng thấy cái túi y hệt thế này trong phòng Cố Thăng.

Đại Hắc trợn tròn mắt:

- Thế thứ này là anh ta để riêng cho ba đứa mình à?

Ba thằng đực rựa cần cái gói này để làm gì?

Nhị Hắc nhìn Đại Hắc bằng ánh mắt lạnh te:

- Tay Cố Thăng này rất nguy hiểm.

Anh ta dừng một chút:

- Đại Hắc, anh cách tui xa ra tí, mấy ngày nay tui đang bồi dưỡng khí chất “người sống chớ gần”.

Đại Hắc:

- … Ờ.

Cuối cùng, Tiểu Hắc gói túi lại để nguyên trên ngăn tủ.

Lúc ngủ trưa, Tam Hắc vốn hay tiếp xúc thân thể với nhau ngủ cách nhau rõ xa, nằm rõ là nghiêm chỉnh.

Xem ra cái gói của Cố Thăng để lại cho bọn họ bóng ma tâm lý không nhỏ chút nào.



Sau khi sắp xếp cho Tam Hắc xong, Cố Thăng và Nam Sơn không đi vội mà ngồi trong nhà dì Đào nói chuyện phiếm.

Mọi người nói chuyện nhà cửa, dì Đào lại mau mồm nên cuộc nói chuyện rất vui vẻ.

Cố Thăng cố ý dẫn dắt đề tài, lái câu chuyện về nhà họ Đào.

- Dì Mạnh định để Tam Hắc ở nhà cũ của dì ấy nhưng bị bọn cháu từ chối.

Cố Thăng nhấc chén uống một ngụm trà:

- Cháu cứ nghĩ dì Mạnh được gả từ bên ngoài vào đây cơ, trong thôn này có ai họ Mạnh đâu.

Dì Đào cắn hạt dưa:

- Thế thì cậu không biết rồi, Mạnh Thanh Hà theo họ mẹ đấy.

Lý do giống như Mạnh Thanh Hà nói, xem ra bà ta nói thật.

- Mẹ của dì Mạnh cũng qua đời rồi ạ? Nghe nói trong nhà cũ không còn ai ở nữa.

Cố Thăng nhìn nước đang bốc hơi trong chén.

- Chắc là đang sống tốt ở bên ngoài rồi, có khi đang hưởng phúc ở đâu đó ấy chứ.

Nam Sơn nhướn mày:

- Sao lại nói thế ạ?

Dì Đào chần chừ, song lại nghĩ chuyện qua lâu rồi, đương sự chết hết, có nói cũng chẳng sao. Dẫu cảnh sát có muốn truy cứu cũng đâu có tìm được ai mà truy cứu nữa.

Bà bèn từ từ nói:

- Thật ra ba của Mạnh Thanh Hà là tội phạm giết người.

Nam Sơn và Cố Thăng nhìn nhau, cả hai đều hơi kinh ngạc. Hai người không ngắt lời dì Đào, hi vọng bà có thể kể cho nhanh chứ đừng nấn ná mãi.

- Ba của Mạnh Thanh Hà tên là Đào Khánh. Ông ta thông minh sáng dạ, vốn dĩ có thể trở thành sinh viên đầu tiên trong thôn chúng tôi đấy. Tiếc là nhà nghèo quá nên phải bỏ học, đi làm để giúp đỡ gia đình. Ông ta không cam lòng ở mãi nơi này, bèn mang một ít tiền ra ngoài làm ăn nhỏ, bán hoa quả ở thành phố hàng xóm kia kìa. Sau này ăn nên làm ra, cưới được bà xã, nhìn trắng trẻo xinh xắn lắm, không dầm sương dãi nắng sạm đen như phụ nữ nơi này đâu. Tiếc là bà xã ông ta không tốt tính cho lắm, về nhà họ Đào một lần rồi chê nơi này nghèo, không muốn đến lần thứ hai nữa, họ thuê nhà ở bên ngoài suốt.

Cố Thăng nghe bà kể mãi không đến chỗ quan trọng, bèn thúc giục:

- Vì sao ông ta lại trở thành tội phạm giết người?

- Lúc bán hoa quả, ông ta tranh cãi với khách hàng, rồi hăng máu lên đâm chết người ta luôn. Sau đó ông ta đưa vợ con về đây để trốn truy nã của cảnh sát.

- Cảnh sát không biết nơi này sao?

Dì Đào lắc đầu:

- Đào Khánh có lòng tự trọng cao lắm, ông ta không muốn người khác biết mình đến từ nơi này, cho nên trừ bà xã ra thì chẳng nói cho ai biết quê hương bản quán ở đâu cả.

Bà cười cười:

- Bà xã của ông ta kết hôn xong muốn gặp bố mẹ chồng, về đây rồi cũng mới biết nhà Đào Khánh nghèo mạt rệp đấy chứ.

Cố Thăng đã đoán ra đại khái sự tình sau đó:

- Trốn một thời gian, bà xã của Đào Khánh không chịu được hoàn cảnh trong thôn nên đã bỏ đi đúng không?

Dì Đào gật đầu.

Nam Sơn không hiểu lắm:

- Sao mọi người biết Đào Khánh là tội phạm giết người mà không báo cảnh sát?

Dì Đào nhìn cô:

- Chúng tôi là hàng xóm nhà Đào Khánh, các cụ thế hệ trước đều nhìn ông ta lớn lên từ nhỏ, biết rõ ông ta là một đứa trẻ tốt. Ông ta làm điều sai trái là vì uống chút rượu rồi nóng lên thôi, không tái phạm nữa đâu mà. Còn nữa, sau khi Đào Khánh đi kiếm tiền thì giúp đỡ người trong thôn nhiều lắm, làm sao chúng tôi có thể mặt dày đi báo cảnh sát được chứ?

Bà thở dài:

- Vạn nhất báo cảnh sát xong bị người trong thôn kì thị thì sao?

Nam Sơn và Cố Thăng nhìn nhau rồi cùng im lặng. Họ không biết nên khen dân làng đoàn kết hay là nên chê họ không có ý thức pháp luật nữa.

Cố Thăng uống thêm một ngụm trà rồi hỏi tiếp:

- Nghe nói dì Mạnh từng có một đứa con, sao lại mất thế ạ?

- Sao cậu biết được chuyện này?

Dì Đào lấy làm lạ.

Nam Sơn đáp thay anh:

- Bọn cháu nghe thấy nhà họ nói trong bữa cơm, cụ Đồng đang định đưa dì Mạnh đi khám bác sĩ Mục đấy.

Dì Đào thở dài:

- Chuyện về đứa bé đó đều là nhà họ Đào làm bậy mà ra cả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau