NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Đây quả thực không phải tin tốt chút nào.

Trong lòng Nam Sơn vẫn ôm lấy một tia hy vọng.

Anh thử lại lần nữa xem, không chừng có thể được đấy.

- Anh cố thử xem.

Cố Thăng

Nam Sơn lấy khăn giấy lau mồ hôi cho anh.

Qua hơn mười phút, xe vẫn không có chút động tĩnh.

À vẫn có đấy chứ.

Hình như máy lạnh trong xe cũng có vấn đề, trong không gian kín, trán hai người ướt đẫm mồ hôi.

Cố Thăng bèn hạ cửa số xuống, có một luồng gió nóng từ ngoài thổi vào.

Cứ thế này cũng không phải là cách hay, Cố Thăng nói:

- Hay là chúng ta đỗ xe ở ven đường, sau đó gọi cho công ty xe kéo đi.

Rồi anh chỉ vào một bên núi.

- Đằng kia có bóng râm, chúng ta đến đó chờ một lát.

- Cũng được.

Hình như chỉ còn mỗi cách này mà thôi.

Thực tế, sau khi đi con đường tắt này, Nam Sơn không hề nhìn thấy có chiếc xe nào đi qua đây cả. Cô cảm giác có đỗ xe vào lề đường hay không cũng không sao hết.

Cố Thăng và Nam Sơn xuống xe rồi cố gắng hết sức đẩy xe vào lề đường.

Vốn dĩ bọn họ cũng không mệt đến thế, nhưng con đường này thật sự quá xấu, quá gồ ghề rồi.

Hai người họ đi tới gốc cây, Nam Sơn che ngực thở dốc, ngồi nghỉ một lát.

Nam Sơn: Hy vọng bất ngờ Cố Thăng dành cho cô đủ sức thuyết phục, bằng không thì...

Cố Thăng lấy di động ra, anh muốn tìm số điện thoại của công ty xe kéo gần đây.

Chợt anh sững ra, trên di động không có sóng.

Lần trước bị tình trạng này là khi ở làng chài trên đảo hoang kia.

Cố Thăng có cảm giác xấu, nhưng lại nghĩ số anh chắc không đen như thế đâu!

Cố Thăng suy nghĩ một lát, rồi thử bấm số điện thoại của công ty taxi.

Xe này là do Cố Thăng thuê, lúc ấy anh có thử xe sơ sơ thì thấy cũng được lắm, ai ngờ nhìn đẹp thế mà không dùng được.

Kết quả, anh gọi nãy giờ mà vẫn không được.

Hình như từ trước tới giờ chưa có kì tích nào xuất hiện với Cố Thăng cả. Anh chỉ có thể cố gắng, dựa vào thực lực của mình để kiếm sống thôi.

Thấy Cố Thăng cầm di động nãy giờ mà vẫn không có động tĩnh. Nam Sơn bật thốt lên:

- Có phải không có tín hiệu không?

Cố Thăng gật đầu, nói:

- Có lẽ tín hiệu ở dưới gốc cây không tốt lắm, anh đi qua đối diện thử xem sao. Em ở đây chờ anh nhé.

Nói xong, Cố Thăng lập tức chạy về phía đối diện.

Nam Sơn nhìn theo bóng lưng cao lớn của Cố Thăng mà lắc đầu, cô chỉ cảm thấy hy vọng xa vời.

Cô cũng lấy di động ra, thử bấm số điện thoại của Tiểu Dương.

Ở vùng ngoại ô hoang vu, hai người ngồi trên tảng đá dưới bóng râm, chống cằm nhìn về phía đường lớn, hy vọng sẽ có xe đi ngang qua.

Cố Thăng và Nam Sơn hoàn toàn không dám nghĩ tới mấy chuyện có thôn, có nhà ở gần đây.

Xung quanh toàn là núi đá, hoàn toàn không thấy một bóng người.

Hơn nữa, nghe người quen ở thành phố Y nói con đường này mới khai thông được một năm thôi, chỗ giao thông bất tiện như thế này chắc sẽ không có người ở rồi.

Nhưng mà, trên đường lớn khoan nói tới xe, bọn họ thậm chí còn chẳng thấy nổi một con ruồi nữa là.

Cứ tiếp tục thế này thì không ổn.

Hai người đứng dậy phủi mông, đoạn lấy balo trên xe xuống, tính đi xuống xem thế nào.

Tranh thủ rời khỏi đây trước khi trời tối. Chờ tới khi ra đường cái thì chắc có thể thấy xe rồi.

Đi chưa được vài phút, Nam Sơn nhìn thấy bóng người ở giữa sườn núi bên trái.

- Anh nhìn xem.

Cô vui mừng vỗ vai Cố Thăng, rồi chỉ về phía bên trái.

Giống như dân du lịch lạc giữa sa mạc nhìn thấy ốc đảo vậy.

Hai người mừng lắm, vội chạy tới đấy. Lúc tới gần thì phát hiện là một người phụ nữ trung niên búi tóc.

Cố Thăng vừa vẫy tay vừa hô to.

- Chào cô hương thân ạ!

…Hương thân!

Nam Sơn im lặng nhìn Cố Thăng một cái, rồi cũng hô to theo anh.

- Hương thân…

Sau khi bọn họ hô lên vài tiếng, rốt cuộc người phụ nữ trung niên kia cũng chú ý tới họ.

Cô nhìn thoáng qua chỗ bọn họ đang đứng, rồi đáp:

- Hai người chờ chút, tôi xuống ngay đây.

Nghe thấy bà ấy đáp lại, Cố Thăng và Nam Sơn cùng thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, người phụ nữ kia xoay người đi về hướng bên cạnh, Cố Thăng đoán có lẽ bên kia có đường xuống núi nên cũng đi theo hướng người nọ.

Đi chừng hơn mười mét, quả nhiên hai người bọn họ nhìn thấy một con đường nhỏ, người phụ nữ kia cũng đang đi xuống núi.

Chẳng mấy chốc, ba người bọn họ gặp nhau ở chân núi. Người phụ nữ kia tháo nón rơm xuống, một tay chống hông, tay kia cầm nón quạt quạt, ngước mắt hỏi:

- Hai người…

Bỗng nhiên người này không nói được, há miệng vài lần cũng không nói ra được một chữ.

Nam Sơn cảm giác cô nhìn thấy một tia sợ hãi trên mặt bà ấy, có điều chỉ trong thoáng qua.

Có lẽ là ảo giác thôi, trông cô và Cố Thăng cũng không giống hung thần ác sát mà.

Không thể cứ im lặng nhìn nhau mãi thế này được.

Cố Thăng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng:

- Dì à, bọn cháu từ thành phố N tới đây du lịch. Lạ nước lạ cái, xe thì bỏ lại ở kia, điện thoại không có sóng nên không liên lạc với bạn bè được.

- Cậu muốn gọi xe rời khỏi đây đúng không?

Vẻ mặt người nọ dịu xuống:

- Theo tôi biết thì đường này không có xe đâu.

Trên mặt Cố Thăng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng nếu đã có người ở thì cũng không lo sẽ không đi được.

- Cậu cũng đừng nản.

Quả nhiên, người phụ nữ kia chỉ về phía trước:

- Cách đây một trăm mét có một trạm xe buýt, mỗi ngày chín giờ sáng sẽ có một chuyến xe đi qua.

Vậy là phải đợi tới ngày mai rồi.

- Đêm nay hai người có thể ở lại nhà tôi.

Người phụ nữ nọ hất cằm về hướng núi:

- Thôn bọn tôi ở đằng kia.

Thôn này gọi là thôn Đào Nguyên, đa phần dân trong thôn đều họ Đào.

Chân mày Cố Thăng giãn ra.

- Cảm ơn dì, trong thôn dì có điện thoại không?

Người phụ nữ kia gật đầu đáp:

- Đương nhiên có rồi, ở tiệm bán đồ ăn vặt có điện thoại bàn, lúc trước dân trong thôn liên lạc với bên ngoài đều dùng nó. Giờ thông đường rồi thì tiện hơn nhiều lắm.

Bà nhìn Cố Thăng rồi hỏi:

- Cậu muốn gọi điện thoại đúng không?

Cố Thăng cười khổ, gật đầu trả lời:

- Nếu lát nữa có thể liên hệ với người ở bên ngoài, đêm nay không cần phải tá túc ở nhà dì rồi, còn phải làm phiền dì nữa.

- Có thể.

Người kia gật đầu liên tục, đoạn nói:

- Cậu... có thể cho tôi xem di động của cậu chút được không? Nghe nói dụng cụ truyền tin của người thành phố rất nhỏ.

Dĩ nhiên không thành vấn đề, Cố Thăng đưa di động cho bà ấy, anh hơi kinh ngạc. Đầu năm nay vẫn còn có người chưa từng nhìn thấy di động sao? Đúng là hiếm thấy.

Người phụ nữ trung niên vội nhìn vài lần, rồi cẩn thận trả lại cho Cố Thăng như sợ làm hỏng nó.

Bà cảm thán:

- Xã hội bây giờ phát triển nhanh thật, tôi nghe hàng xóm cách vách nói, chờ đến khi thiết bị truyền tin tốt hơn thì cũng muốn mua một cái.

Bà ngẩng đầu nhìn trời một lát, chớp mắt nói:
- Trời sắp tối rồi, hai người đi theo tôi.

Nói xong, bà xoay người đi lên núi.

Con đường này là do bị nhiều người đi mãi mà thành, không có bậc thang, trơ trụi, hơi dốc lại trơn.

Cố Thăng để Nam Sơn đi ở đăng trước, có chuyện gì cũng có thể chú ý tới.

Đường lên núi xuống núi khá dài, ba người bọn họ bèn tán gẫu với nhau.

Thông qua cuộc nói chuyện, Nam Sơn mới biết người phụ nữ này là Mạnh Thanh Hà, hiện tại làm công việc đồng áng ở chân núi, lên núi để hái chút rau dại.

Lúc đi qua một ngọn núi thì đã hơn nửa tiếng rồi.

Dưới chân núi là một cánh đồng lúa, xanh ngát một màu, cũng có vài mảnh đất nhỏ dùng để trồng rau.

Mạnh Thanh Hà chỉ về phía trước.

- Bên kia chính là thôn của chúng tôi, hai người chờ tôi ở đây một chút.

Bên kia xa xa còn lác đác vài căn nhà.

Mạnh Thanh Hà hái mớ đậu nành, đậu phộng vẫn còn cành lá dưới gốc cây rồi đi tới chỗ hai người Cố Thăng.

- Đi thôi.

Bà nói.

Cố Thăng nhìn mớ đậu phộng, đậu nành nặng trịch sau lưng Mạnh Thanh Hà, đoạn nói:

- Để cháu gánh hộ dì.

- Không cần đâu.

Mạnh Thanh Hà cười nhã nhặn, từ chối.

- Chẳng qua nhìn thì thấy có vẻ nặng thôi.

Nam Sơn hỏi.

- Sao dì không hái đậu nành, đậu phộng xuống luôn.

Mạnh Thanh Hà lắc đầu cười:

- Cô không hiểu đấy thôi, lá cây có thể cho gà ăn nữa.

- Dạ.

Trời tối dần, ba người họ bất giác đi nhanh hơn.

Mạnh Thanh Hà dẫn Cố Thăng và Nam Sơn tới tiệm bán đồ ăn vặt.

Chủ tiệm là một người phụ nữ mập mạp, nghe Mạnh Thanh Hà nói, tất cả mọi người đều gọi bà ấy là dì Đào. Lúc này dì Đào đang ngồi với vài người già tóc bạc trắng dưới tán cây.

Không biết bọn họ đang nói đến chuyện buồn cười gì mà cười váng lên.

Vừa trông thấy có người lạ vào trong thôn, Đào Tử đứng dậy nhìn với dáng vẻ tò mò.

- Dì Đào à, hai người này từ ngoài tới đây, xe lại bị hư nên muốn dùng điện thoại trong tiệm gọi cho bạn.

Dì Đào liếc Cố Thăng một cái, rồi đứng dậy.

- Người ở đây một phút năm hào, còn người ngoài thì tính khác.

- Không thành vấn đề.

Cố Thăng lập tức lấy ra một tờ hai mươi tệ đưa cho dì Đào.

- Làm phiền dì.

Dì Đào thấy tiền, sắc mặt cũng tốt hơn hẳn, đoạn cười tủm tỉm, đi tới trước quầy rồi mở vải trùm điện thoại.

- Hai người gọi đi.

Cố Thăng nhanh chóng nhấn số.

Dì Đào vẫn đứng trước quầy không đi, trò chuyện với Nam Sơn.

- Cô từ đâu tới thế?

- Tỉnh Z ạ, cháu tới đây du lịch, nào ngờ xe bị hư.

Do lạ nước lạ cái nên Nam Sơn rất khách sáo với dì Đào.

Dì Đào cười đáp:

- Cũng xa quá nhỉ.

- Dạ.

- Đó là bạn trai cô à? Đẹp trai thật đấy.

Dì Đào nhìn Cố Thăng rồi đánh giá.

Nam Sơn gật đầu.

Dì Đào thấy Nam Sơn ít nói, bà cũng không nói chuyện nữa.

Cố Thăng gọi điện cho công ty taxi trước, muốn thông qua họ mà liên lạc với công ty xe kéo.

Sau khi nói chuyện được một hồi, ai ngờ công ty xe kéo chê thôn Đào Nguyên hẻo lánh, đường khó đi, nên đến sáng mai bọn họ mới có thể tới được.

Trời tối rất nhanh, hai người Cố Thăng và Nam Sơn bàn bạc một phen, quyết định ở lại đây một đêm.

Trời tối đi đường ban đêm không an toàn, nếu gọi xe tới đây thì cũng phải tốn gần hai tiếng, rất bất tiện.

Cố Thăng gọi điện cho thư ký Ôn, bảo người trong công ty không cần lo lắng cho sự an toàn của anh và Nam Sơn, tiện thể báo vị trị hiện tại của họ cho thư ký Ôn biết.

Mạnh Thanh Hà gánh bó đậu phộng, đậu nành dẫn họ tới nhà mình.

Nhà của bà nằm ở bờ sống, còn phải đi thêm một đoạn nữa.

Chờ tới khi đến chỗ vắng, Mạnh Thanh Hà chợt dừng lại, rồi quay mặt nhìn bọn họ với ánh mắt mơ màng

Chương 72

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Mạnh Thanh Hà không đi nữa, dường như có chuyện muốn nói với bọn họ.

Nam Sơn cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi:

- Dì Mạnh à, sao dì không đi tiếp vậy. Có chuyện gì sao?

- Chuyện này…

Mạnh Thanh Hà cười một cách ngại ngùng:

- Mẹ chồng tôi hơi keo kiệt chút, có thể bà ấy sẽ không cho hai người ở nhờ đâu.

Thì ra là muốn nói chuyện này.

Mạnh Thanh Hà không nói, Cố Thăng cũng sẽ trả chút tiền xem như cảm ơn.

Cố Thăng nói:

- Chúng cháu biết rồi.

Mạnh Thanh Hà vẫn không đi tiếp, bà nhìn hai người họ với vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng mở miệng nói:

- Hai người có thể đưa tiền cho tôi được không? Tôi sẽ đưa cho mẹ chồng. Như thế thì bà ấy sẽ khen tôi mấy câu.

Đối với Cố Thăng thì đưa tiền cho ai cũng như nhau thôi, chỉ cần họ có thể tá túc một đêm là được rồi.

Đưa tiền cho dì Mạnh cũng hợp tình hợp lý mà.

Cố Thăng lấy hai trăm tệ trong ví ra đưa cho bà:

- Đêm nay làm phiền dì rồi.

Mạnh Thanh Hà cầm tiền, cẩn thận cất vào trong túi quần rồi đáp:

- Phiền gì chứ, hai người đi theo tôi.

Mạnh Thanh Hà bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc ba người đã đến nhà bà ấy.

Nhà Mạnh Thanh Hà là một căn nhà trệt màu xám tro có vài gian phòng, trước nhà là một khoảng đất rộng, được quét dọn rất sạch sẽ, còn có hàng rào vây xung quanh sân nhỏ.

- Hai người vào đi.

Mạnh Thanh Hà để đồ trên lưng xuống ở cửa, rồi dẫn bọn họ vào nhà.

Bên trong tối om, không có mở đèn.

- Mẹ à, con đã về rồi.

Sau khi Mạnh Thanh Hà hô lên, bà lập tức kéo một sợi dây.

Đèn sáng lên, bóng đèn tròn loại thường tản ra ánh sáng màu vàng nhạt, xem chừng công suất không cao lắm.

Lúc này Nam Sơn mới nhìn thấy có người đang ngồi cạnh cái bàn cách bọn họ không xa. Người này là một bà lão có mái tóc ngắn hoa râm được chải chuốt gọn gàng.

Cô đoán việc không mở đèn là vì tiết kiệm điện.

Nghe Mạnh Thanh Hà nói, mẹ chồng dì ấy họ Đồng.

Căn phòng này nhìn sơ qua chừng ba mươi mét vuông, vừa bước vào cửa chính là nơi dùng cơm, chỉ có một cái bàn và vài chiếc ghế, ở góc tường còn có một chiếc ghế sô-pha cũ nát bị rách vài chỗ, lòi cả mút xốp bên trong ra.

Nhìn sang chút nữa là bếp lò, cạnh lò là chồng củi được xếp gọn gàng.

Phòng bếp và phòng ăn được tách ra bằng một chiếc tủ.

- Sao hôm nay về trễ thế?

Cụ Đồng mở miệng hỏi, giọng nói khàn khàn.

- Mà.. bọn họ là ai vậy?

Mạnh Thanh Hà bước tới, nhấc ấm trà trên bàn rót chén nước mình, sau khi uống nước ừng ực thì lau miệng đáp:

- Bọn họ là người ngoài thôn, xe bị hư, không có chỗ để đi, nên con tính để họ tá túc ở nhà mình một đêm.

Cụ Đồng đứng dậy, lưng hơi còng, thân thể khỏe mạnh. Cụ đánh giá Cố Thăng và Nam Sơn một hồi rồi mới nói:

- Vậy thì ở lại đi.

- Cháu chào bà nội Đồng.

Cố Thăng mỉm cưới với bà ấy.

- Đã làm phiền nhà bà một đêm rồi.

- Ừ.

Thái độ bà lão lạnh lùng.

- Mau đi rửa đậu phộng cho sạch đi, gạo đã vo sạch từ lâu rồi, chỉ còn chờ nấu chung với nhau thôi.

Cụ Đồng liếc con dâu một cái, giọng điệu có phần oán giận.

- Nếu không phải hôm nay cô về trễ thì đã ăn cơm từ sớm rồi.

Mạnh Thanh Hà nghe xong, quay sang nói với Cố Thăng:

- Hai người ngồi trong này đợi chút, tôi đi hái đậu phộng.

Đoạn nói với bà cụ:

- Mẹ à, cho thêm chút gạo đi, nhiêu đó thì không đủ bốn người ăn đâu.

Đáy mắt cụ Đồng lộ vẻ không vui, nhưng ở trước mặt hai người Cố Thăng, bà cũng không nói gì.

Cụ Đồng bước chầm chậm tới cạnh lu gạo, đoạn mở nắp múc ra một chén, bỏ vào trong rổ nhựa, rồi đi về phía bờ sông. Xem bộ cụ ấy đi vo gạo rồi, Mạnh Thanh Hà cũng đi theo.

Chờ hai người bọn họ đi rồi, Cố Thăng mới ngồi xuống cái ghế gần đấy.

- Thái độ của cụ Đồng với chúng ta không tốt lắm nhỉ.

- Chờ lát nữa thì sẽ tốt hơn mà.

Dì Mạnh nói mẹ chồng dì keo kiệt, có người đến ăn không ở không, đương nhiên bà cụ sẽ không vui rồi.

Chờ lát nữa dì Mạnh đưa tiền cho cụ Đồng, chắc thái độ sẽ tốt hơn nhiều.

Cụ Đồng cầm rổ gạo được vo sạch vào nhà, vẻ mặt vui vẻ.

- Hai người có khát nước không?

Bà hỏi.

Không đợi hai người họ trả lời, cụ Đồng đã quay sang nói với con dâu ở đằng sau lưng:

- A Hà à, mau đi pha trà cho khách.

Xem ra, Mạnh Thanh Hà đã đưa tiền của Cố Thăng cho cụ Đồng rồi.

Mạnh Thanh Hà lấy hai cái chén sạch trong tủ ra rồi mở hộp trà.

- Dì Mạnh, bọn cháu uống nước sôi được rồi, không cần pha trà đâu.

Cố Thăng và Nam Sơn đều không thích uống trà vào mùa hè.

Hơn nửa tiếng sau, đồ ăn được dọn ra bàn.

Một dĩa đậu phộng, một dĩa củ cải xắt sợi, lại thêm một tô canh cải khô.

Cố Thăng rất thích ăn đậu phộng, lại bị giày vò đến trưa, bây giờ được ăn thì rất là sung sướng.

Mọi người đều im lặng ăn cơm.

Chợt Mạnh Thanh Hà lên tiếng hỏi:

- Mẹ à, ngày mai Thuận Tử trở về rồi nhỉ?

Cụ Đồng uống một ngụm canh rồi nói:

- Theo lý thì đáng lẽ hôm nay nó đã về rồi. Chờ điện thoại xem, kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện trong thành phố hơi phức tạp chút.

Dọc đường, Mạnh Thanh Hà đã nói với Nam Sơn, hôm nay ba chồng và chồng dì ấy đều vắng nhà, họ đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi.
Sau khi ăn xong, Mạnh Thanh Hà thu dọn bát đũa, còn cụ Đồng thì dẫn Cố Thăng và Nam sơn vào phòng dành cho khách.

- Đêm nay hai người ngủ ở đây đi.

Bà cụ xoay người, mở cửa rồi mở đèn.

Ba người bước vào, trong phòng được quét dọn vô cùng sạch sẽ, trên tường còn dán mấy tấm poster phim truyền hình nổi tiếng những năm 90. Trừ giưởng gỗ với một cái tủ, thêm một cái giá để thau nước rửa mặt ra thì cũng không còn thứ gì nữa.

Nhà ở cạnh núi khá mát mẻ nên cũng không cần dùng quạt điện.

... Chỉ có một chiếc giường lớn.

Cố Thăng: Cơ hội tới rồi đây.

- Mấy hôm trước, con gái tôi tới thăm tôi đã ở phòng này, rất sạch sẽ, không cần phải dọn dẹp gì cả.

- Thật tốt quá, cảm ơn bà nội Đồng.

Bà nội Đồng cười nói:

- Hai người khách sáo quá rồi, trong núi nhiều muỗi lắm. Lát nữa tôi đưa nhang muỗi cho hai người.

- Dạ.

- Họ không đưa đồ rửa mặt cho chúng ta.

Như vậy thì lát nữa sao đánh răng rửa mặt được.

Cố Thăng ngồi ở mép giường nói.

Về phần tắm rửa, bọn họ chỉ đành chờ đến khi về khách sạn rồi tắm lại sau, dù sao cả hai đều không mang theo quần áo dự phòng, chịu đựng một đêm vậy.

Nam Sơn im lặng lấy khăn mặt, bàn chải đánh răng ở trong balo ra.

Cố Thăng thấy vậy thì rất kinh ngạc.

- Nam Sơn, sao em có những thứ này thế?

Ngừng một lát rồi nói tiếp:

- Em suy nghĩ thật chu đáo.

Nam Sơn: không phải cô suy nghĩ chu đáo, vừa nghe Cố Thăng muốn dẫn mình đến chỗ lạ thì cô đã xếp hết đồ dã ngoại vào balo rồi, đây là bản năng thôi.

Ở giữa sân có giếng nước, Cố Thăng kéo một thùng nước lên, hai người họ đánh răng rửa mặt sơ qua.

Cố Thăng nhìn chiếc giường nằm ở góc phòng.

- Nam Sơn, trong phòng chỉ có một chiếc giường này thôi. Xem ra tối nay chúng ta đành ngủ chung rồi.

Tình hình trước mắt đúng là như thế.

Nam Sơn nhìn chằm chằm vào chiếc giường một hồi rồi nói:

- Vậy thì ngủ chung đi, lát nữa anh nằm ngủ đàng hoàng chút.

Cố Thăng đưa tay lên thề:

- Anh bảo đảm sẽ đàng hoàng mà.

Anh ngồi trên giường, vỗ gối nằm.

- Chúng ta tắt đèn đi ngủ thôi.

- Chờ lát đã.

Nam Sơn nhìn thoáng qua cửa rồi nói tiếp:

- Cụ Đồng còn chưa đem nhang muỗi qua.

- Có phải bà ấy quên rồi không?

Người già lớn tuổi rồi, trí nhớ không tốt cho lắm.

Nam Sơn cảm thấy có khả năng này.

- Em đi tìm bà ấy.

Đúng lúc này, cụ Đồng đã tới.

Cửa chỉ khép hờ, bà cụ đẩy cửa bước vào, trong tay cầm nhang muỗi đã cháy.

- Khi nãy tôi mới nói chuyện với con dâu, suýt chút nữa thì quên mất.

Đoạn bà cụ nhìn khắp phòng.

- Để dưới bệ cửa sổ vậy.

Nam Sơn bước tới nỏi:

- Cảm ơn bà. Cụ Đồng xua tay.

- Đừng nói cảm ơn, người thành phố mấy người đều khách sáo như thế à?

Nói xong, bà nhìn Nam Sơn một cái rồi lại nhìn Cố Thăng, do dự một lát mới hỏi:

- Nói chứ, quan hệ giữa hai người là gì thế? Vợ chồng, người yêu hay anh em?

- Người yêu ạ.

Cố Thăng đáp.

- Người yêu sao...

Cụ Đồng nhíu mày.

- Nói vậy thì còn chưa kết hôn. Thế thì không thể ngủ chung được.

Cố Thăng vội nói:

- Hai người bọn cháu rất đàng hoàng.

Có ngủ chung thật cũng sẽ không xảy ra chuyện gì hết, cùng lắm là sờ nắm, hôn nhẹ thôi.

Chính anh cũng không thích lần đầu của hai người diễn ra ở chỗ này, làm vậy là không tôn trọng Nam Sơn.

- Chỉ nam nữ kết hôn mới có thể ngủ chung giường thôi.

Cụ Đồng nói với vẻ chính nghĩa lẫm liệt.

Cố Thăng: Cụ còn tưởng tui không muốn kết hôn sớm chút à? Lúc chưa quen nhau thì tui đã nghĩ tới cuộc sống sau khi kết hôn luôn rồi. Hiện giờ lúc nào tui cũng muốn cầu hôn hết, chỉ sợ dọa Nam Sơn thôi.

Mới quen có mấy ngày đã kết hôn, Nam Sơn sẽ thấy tiến độ hơi nhanh mất.

Cụ Đồng nói:

- Tiếc là nhà tôi chỉ có ba phòng có thể ở thôi.

Cụ Đồng nghĩ một hồi rồi nói:

- Hay là thế này đi.

Bà chỉ lên đất.

- Tối nay cậu ngủ ở đây, tuy nhà tôi không có nhiều phòng, nhưng vẫn có chiếu.

Cố Thăng: Excuse me?

- Tôi đi đây, lát nữa con đâu tôi sẽ lấy chiếu đưa cho hai người sau.

Bà cụ đi tới cửa, đoạn quay đầu lại nói với Nam Sơn:

- Cô đừng mềm lòng, có vài việc sau khi kết hôn mới được làm.

Nam Sơn nghe xong thì lập tức đỏ mặt, gật đầu.

Chưa tới vài phút, Mạnh Thanh Hà đã đem chiếu qua, còn chu đáo trải ra dùm Cố Thăng.

Chờ dì ấy đi rồi, Cố Thăng mới khóa cửa lại nhìn cái chiếu, nói với Nam Sơn:

- Em thật sự làm thế với anh sao?

Nam Sơn ngồi trên giường đáp:

- Cụ Đồng nói rất đúng.

Cố Thăng nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Cụ Đồng không hiểu anh, anh có thể giữ quy củ đấy.

- Vậy anh ngủ trên đất thì càng giữ quy củ.

Cố Thăng nhíu mày.

- Trên đất cứng lắm, ngủ không thoải mái chút nào.

Nam Sơn nhướng mày:

- Em nhớ ai đó được chọn giữa đất với sofa mà đi ngủ đất, còn ngủ rất ngon nữa kia.

Cố Thăng cụp mắt xuống, tựa vào tủ:

- Cũng không phải là anh không ngủ đất được.

- Ừm.

Nam Sơn đáp với vẻ không quan tâm:

- Vậy anh muốn làm gì?

Cố Thăng lập tức bước tối, ôm mặt Nam Sơn khiến cô ngẩng đầu lên, rồi cúi người hôn xuống.

- Ưm...ưm...

Nam Sơn cười khẽ, hôn đáp lại, còn đu đưa hai chân.

Chừng ba phút sau, Cố Thăng mới buông Nam Sơn ra, thở dồn, hầu kết trượt lên trượt xuống trông vô cùng gợi cảm. Anh vừa cười vứa nói:

- Ngủ trên mặt đất đau lắm, em phải hôn thì mới dễ chịu.

Giữa chân mày Nam Sơn mang theo ý cười, cô ôm cổ Cố Thăng rồi hôn một cái lên má anh.

- Hôn cũng hôn rồi, anh còn không mau tắt đèn đi ngủ.

- Đồ nghịch ngợm.

Cố Thăng nhéo mũi Nam Sơn, rồi xoay người tắt đèn.

Cố Thăng mở đèn led di động, sau khi tìm được chiếu thì nằm xuống, đầu gối lên tay, rồi nói ngủ ngon.

- Ngủ ngon.

Nam Sơn nhắm mắt lại, khóe môi khẽ nhếch lên.

Ban đêm ở nông thôn rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng dế kêu ở bên ngoài.

Hai người dần tiến vào trong giấc mộng.

Lúc Nam Sơn tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã biến thành tờ hai trăm tệ, bị Mạnh Thanh Hà cầm trong tay.

Trên tờ tiền còn có mùi hương của Cố Thăng.

Ơ đây không phải là tờ tiền Cố Thăng đã đưa Mạnh Thanh Hà, để đưa cho cụ Đồng sao? Chẳng lẽ dì ấy chưa đưa?

Nam Sơn nghĩ, có lẽ đã đưa rồi, nhưng chỉ đưa cho nhìn thôi.

Mạnh Thanh Hà nhìn chằm chằm vào Nam Sơn hồi lâu, khiến trong lòng Nam Sơn rờn rợn.

Nam Sơn muốn rời đi, nhưng vẫn chưa được năm phút.

Mạnh Thanh Hà cầm tiền trong tay, lấy chìa khóa mở tủ, rồi lấy thứ gì ở trong chỗ sâu hộc tủ.

Bên ngoài bọc túi nilon, ở trong còn dùng giấy báo gói lại, trông ngay ngắn, lại hơi cũ.

Vì thế Nam Sơn cũng không đoán ra được bên trong có gì.

Mạnh Thanh Hà lẩm bẩm thì thào với bọc giấy nhỏ:

- Tôi đổi ý rồi, chuyện này phải từ từ thôi

Ánh đèn mờ ảo, phân nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, trong mắt lộ ra một tia điên khùng.

Chương 73

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Mạnh Thanh Hà nhìn chằm chằm vào bọc giấy nhỏ kia, lẩm bẩm một lúc lâu, cứ như bọc giấy ấy là người có thể nghe hiểu những gì dì ấy nói vậy.

Tiếc là sau đó Mạnh Thanh Hà lại nói tiếng địa phương, Nam Sơn nghe chẳng hiểu gì cả.

Bên ngoài cửa sổ bị gõ vài cái:

- Ngủ sớm đi.

Đột nhiên giọng cụ Đồng vang lên, dọa Nam Sơn giật mình.

Dường như Mạnh Thanh Hà đã quen với chuyện này rồi.

- Con đang tính ngủ đây.

Dì nhìn về phía giọng nói phát ra rồi phàn nàn:

- Có tí điện cũng keo.

Mạnh Thanh Hà cất bọc giấy vào hộc tủ, rồi lại lấy một chiếc áo bông ở trong tủ áo ta, trong túi áo còn có một túi nhỏ nữa.

Mạnh Thanh Hà cất tờ tiền kia vào trong túi kép ấy, Nam Sơn cảm giác được bên trong còn có rất nhiều tiền, xem chừng là tiền riêng mà dì ấy giấu được.

Nam Sơn chìm vào bóng tối, cô bị kẹp ở giữa một đống tiền khác, cảm thấy bực vô cùng, có chút khó thở.

Trong phòng rất yên tĩnh, hình như Mạnh Thanh Hà đã ngủ rồi, Nam Sơn cũng quay về trong cơ thể mình.

- Haiz.

Nam Sơn mở to mắt, trước mắt tối om.

Cô hơi tò mò, không biết trong bao giấy là thứ gì.

Nhớ lại dáng vẻ Mạnh Thanh Hà khi nãy, đúng là hơi đáng sợ, hình như dì ấy đang âm mưu chuyện gì đấy. Nhưng nhìn dáng vẻ hiền lành, trung thực của dì Mạnh, chắc sẽ không làm mấy chuyện khác người đâu nhỉ.

Nam Sơn thở dài, ngày mai cô và Cố Thăng phải trở về rồi. Nơi này sẽ xảy ra chuyện gì, cô không biết và cũng không muốn biết.

- Sao em lại thở dài?

Bên tai vang lên giọng nói, dù Nam Sơn biết rõ người nói là Cố Thăng, nhưng cô vẫn không khống chế được bản thân, đạp Cố Thăng xuống giường. Đúng là dọa người hết sức.

Cố Thăng té trên mặt đất, rên đau một tiếng, lần này té hơi nặng.

Nam Sơn vội mở đèn pin, soi trên mặt đất thì thấy Cố Thăng đang xoa xoa lưng.

- Anh làm em giật mình, xin lỗi nhé, em không thể khống chế được bản thân. Anh có sao không?

Cô vội hỏi tình hình Cố Thăng.

Cố Thăng xua tay nói:

- Để anh định thần cái đã.

Mở đèn lên, Cố Thăng đã ngồi trên giường với Nam Sơn rồi.

- Sao anh lại nằm ở trên giường em?

Nam Sơn hỏi với vẻ tức giận.

Cố Thăng đáp:

- Xi măng cứng hơn sàn nhà nhiếu lắm, anh ngủ không được.

Đoạn, lại nhìn cô, trong mắt hiện ra vẻ lên án:

- Vừa nãy anh có hỏi em, có thể ngủ chung hay không. Em không trả lời, anh còn tưởng em đồng ý rồi cơ.

Lý do này đúng là đầy đủ vô cùng.

Đoán chừng lúc ấy cô đang ở trong phòng của Mạnh Thanh Hà, nên không có trả lời anh.

- Em ngủ say quá nên không nghe thấy.

Nam Sơn nhìn lưng của Cố Thăng.

- Còn đau không?

- Còn đau chút xíu.

Cố Thăng nhìn Nam Sơn, tuy ban đầu tiếng anh gọi cô không lớn lắm, nhưng sau khi không thấy cô trả lời, âm thanh đã tăng lớn hơn nhiều. Anh nghĩ chắc cô đã nghe thấy, chẳng qua vì ngại nên mới không mở miệng nói mà thôi.

Ai mà ngờ rằng cô thật sự không nghe thấy.

Cố Thăng lại nhớ tới hôm ở nhà Nam Sơn, anh đã gõ cửa một lúc lâu, mà cô ấy cũng không tỉnh lại.

Cố Thăng có phần lo lắng. Nói thật, một khi Nam Sơn nhắm mắt lại, cô ngủ còn say hơn heo nữa.

Nếu sau này bọn họ kết hôn rồi, anh đi công tác không có ở nhà. Lỡ có người xông vào nhà bắt cóc cô, chắc cô cũng không có cảm giác gì, chứ đừng nói tới việc chống cự.

Không thể tiếp tục nghĩ như thế được.

- Anh thích ngủ bên ngoài hay bên trong?

Nam Sơn nhìn chiếc giường, hỏi.

Cố Thăng vui mừng hỏi lại.

- Chúng ta ngủ chung à?

Nam Sơn gật đầu.

- Ừm, ngủ chung.

Lưng của Cố Thăng đã bị thương, cô cũng ngại để anh ngủ dưới đất.

- Bên ngoài.

Té từ trên giường xuống rất đau, nếu Nam Sơn ngủ bên ngoài, lỡ như...

Trải nghiệm đặc biệt thế này cứ để cho anh hưởng thôi.

- Anh tắt đèn đây.

- Ừm.

... Trong bóng tối.

Nam Sơn nằm nghiêng, xoay lưng về phía Cố Thăng mà ngủ.

Cố Thăng âm thầm quàng qua vai Nam Sơn. Cô vẫn chưa ngủ, đương nhiên cảm giác được.

Cô nói:

- Anh đừng dựa sát em quá, nóng lắm.
Tay Cố Thăng dừng lại, nhưng không buông ra.

- Cánh tay anh vào mùa hè mát lắm.

Nam Sơn cẩn thận cảm nhận: … đúng là thế thật.

Cứ tùy Cố Thăng vậy.

Nam Sơn nghĩ rằng lần này sẽ ngủ một giấc đến tận sáng. Ai ngờ sau khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang ở chỗ hoang vu hẻo lánh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng kêu kỳ quái của động vật trong núi, rất đáng sợ.

Cô đã biến thành chiếc xe bị hư hồi chiều, cô đơn lẻ loi nằm ở ven đường.

Kỳ là, kỳ lạ thật đấy!

Trong bóng tối mênh mông, Nam Sơn nằm ven đường tự hỏi nhân sinh.

Từ trước đến giờ cô chưa từng gặp tình huống xuyên vào đồ vật hai lần một đêm thế này cả, trừ lần này ra.

Lẽ nào cô xuyên nhiều quá, nên năng lực mạnh hơn rồi?

Nam Sơn khóc không ra nước mắt, cô không hy vọng năng lực thăng cấp chút nào đâu.

Nếu cả đêm cứ xuyên vài chục lần như thế, cô hoàn toàn không có thời gian để ngủ nữa.

Có lẽ lần này chỉ là điều bất ngờ thôi, nhất định là thế.

Cô nhìn thấy có ánh sáng đèn pin ở đằng xa, có chút chói mắt, khiến cô phải nhắm mắt lại.

Cô thấy là lạ, hơn nửa đêm rồi, ai lại đi con đường vừa khó đi lại hẻo lánh thế này.

Đám người kia tới gần, Nam Sơn mới thấy rõ dáng vẻ của bọn họ, là hai người đàn ông có ria mép, ở trần, mặc quần cộc, trên tay trừ đèn pin thì chẳng cầm theo thứ gì.

Hơn nửa đêm, ở nơi hoang vu hẻo lánh, hai người đàn ông ở trần, đúng là khiến người khác không thể không nghĩ bậy được.

Hai gã kia tới trước chiếc xe thì dừng bước, rồi đi một vòng, đáng giá chiếc xe.

Nam Sơn cũng tò mò nhìn hai người bọn họ chằm chằm, đèn xe ‘soạt’ một cái sáng lên.

Đèn xe đột nhiên sáng lên, không những dọa hai gã đàn ông kia giật mình, mà ngay cả Nam Sơn cũng kinh hãi.

Cô quên mất bản thân đang là chiếc xe, thất sách quá!

Gã thứ nhất nhanh chóng lùi vài bước ra đằng sau, nói với vẻ kinh ngạc:

- Trong xe còn có người à?

- Chắc không đâu.

Gã thứ hai nói:

- Không phải chủ xe vì xe bị hư, mới tá túc tới nhà của Đào Minh ư?

Tên số một khạc đờm phun xuống đất:

- Cũng phải.

Nói xong, gã cầm đèn pin chiếu vào trong xe.

- Đúng là không có ai.

- Chúng ta ra tay đi.

Tên số hai cười, nói ra suy đoán của gã.

- Xe bị hư nên đèn xe cũng không kiểm soát được, cũng có thể lắm.

Lúc này Nam Sơn mới kịp phản ứng, hai gã này muốn lấy đồ trong chiếc xe này.

Chắc là người trong thôn rồi, lúc đó cô có nói với dì Đào, xe bị hư đậu ở ven đường. Có lẽ dì Đào mau mồm lẹ miệng nói với người khác, bị kẻ có ý xấu nghe thấy, mới muốn lấy tài sản ở trong xe.

Đáng tiếc, chiếc xe này là đồ thuê, bên trong hoàn toàn không để thứ gì đáng giá cả.

- Tôi không biết mở khóa.

Tên số hai nhìn ổ khóa nho nhỏ với vẻ khó xử. Gã số một cười cười như đã tính từ trước.

- Không cần phiền phức thế đâu, cứ đập bể là được rồi. Nơi này chỉ có hai người chúng ta, có phát ra tiếng động lớn đến mấy thì người bên ngoài cũng không nghe thấy.

- Thạch Đầu thật thông minh.

Gã số hai nhìn tên kia với ánh mắt bái phục.

Thì ra tên số một là Thạch Đầu.

Thạch Đầu nói:

- Thuận Tử, mau đi tìm cục đá to to chút ở ven đường, làm xong sớm thì chúng ta có thể về nhà ngủ một giấc.

- Yes sir.

Thuận Tử hang hái chạy tới ven đường tìm đá.

Nam Sơn nhìn thấy bọn họ tới ven đường, sắp tới bước đập bể xe để ăn trộm rồi.

Đi hay ở!

Nếu lúc này Nam Sơn không chạy, cục đá đập vào xe, cô cũng rất đau, nhưng mà cô không cam lòng để chiếc xe tốt bị bọn họ đập phá.

Cũng không biết bản thân có thể khởi động được chiếc xe bị hư này không, Nam Sơn thử khống chế nó, chừng mười mấy giây sau, chiếc xe này thật sự khởi động được.

Trong lòng Nam Sơn vui vẻ, có hy vọng rồi!

Đúng lúc này, hai gã kia cũng tìm thấy cục đá phù hợp, đang muốn tới đập xe.

Lại thấy xe đang chạy về hướng bọn họ, trên ghế lái không có một bóng người.

Hai người trợn mắt, thật kỳ là. Thuận Tử kinh ngạc buông cục đá trong tay ra, lập tức cục đá ấy rớt xuống chân gã.

- Vãi.

Gã nhảy dựng lên, vẻ mặt vặn vẹo, xem chừng chân bị nện trúng không nhẹ rồi.

Thạch Đầu đứng bện cạnh như mới tỉnh ngủ, kéo tay Thuận Tử.

- Chúng ta chạy mau, trong xe chắc chắn có ma.

Hai người họ chạy thật nhanh, Nam Sơn thì từ từ chạy theo một đoạn, rồi quay trở về, dừng xe ở chỗ khi nãy.

Cô ở trên xe đợi một lát, thấy hai gã kia không có ý trở lại, mới quay trờ về cơ thể của mình.

Trời tờ mờ sáng, con gà trống gáy vang lên.

Hai người Nam Sơn và Cố Thăng lần lượt tỉnh giấc.

Nam Sơn phát hiện mình bị Cố Thăng ôm vào trong lòng, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Cố Thăng đang nhìn mình cười.

- Em dậy rồi à.

Cố Thăng hôn lên trán cô một cách rất tự nhiên.

- Còn sớm lắm, em có muốn ngủ thêm một lát nữa không?

- Ừm.

Nam Sơn đáp, rồi nhắm mắt lại.

Tối qua xuyên qua đến hai lần, cô thật sự rất buồn ngủ.

Chưa tới một phút, Nam Sơn lại chìm vào mộng đẹp.

Chín giờ xe kéo mới tới, cho nên Cố Thăng và Nam Sơn ngủ thẳng tới bảy giờ mới dậy.

Hai người họ vừa mới rửa mặt xong không bao lâu, Mạnh Thanh Hà đã tới.

- Bữa sáng làm xong rồi, nhớ tới ăn nhé.

- Chúng tôi lập tức sẽ tới ngay.

Cố Thăng đáp.

- Ừm.

Cố Thăng và Nam Sơn dọn dẹp một chút, rồi đi tới phòng ăn.

Mạnh Thanh Hà ngồi trên ghế sô pha, bên cạnh dì ấy còn có một túi vớ. Mạnh Thanh Hà lấy ra một chồng, bà đang cắt bỏ những sợi vụn trên đầu vớ, dáng vẻ hết sức chuyên tâm.

Thấy bọn họ tới, Mạnh Thanh Hà chì vào chiếc bàn cạnh đấy.

- Bữa sáng của hai người ở đó.

Trên bàn có hai ổ bánh mì lớn, hai chén canh dưa muối.

Bánh mì lớn hơi khô, ăn chung với canh cũng ngon.

Thấy Nam Sơn ăn xong rồi, Mạnh Thanh Hà mới nói:

- Hai người còn nhớ đường về không? Tôi đang vội phải làm xong mấy thứ này, buổi chiều bọn họ sẽ tới thu đống vớ đã cắt bỏ sợi vụn.

- Còn nhớ.

Cố Thăng đáp.

- Vậy thì tốt rồi.

Nam Sơn hỏi:

- Đúng rồi, cụ Đồng đi đâu rồi dì?

Mạnh Thanh Hà cười đáp:

- Mẹ tôi đi tưới nước trong ruộng rồi.

Hai người ăn sáng xong, ngồi trong phòng một lát, rồi nói tạm biệt với Mạnh Thanh Hà.

Buổi sáng, ánh mặt trời còn chưa nhiều, hai người họ đi khá thoải mái.

Ngay lúc Nam Sơn đang chuẩn bị leo núi, chân tay chợt không có sức, thiếu chút nữa thì tê liệt ngã xuống đất.

May là Cố Thăng nhanh tay lẹ mắt, đỡ lấy cô.

Chương 74

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng đỡ Nam Sơn ngồi lên một tảng đá nghỉ ngơi.

- Em thấy không thoải mái ở đâu?

Cố Thăng ngồi xổm xuống, trong đáy mắt ngập tràn quan tâm săn sóc.

Nam Sơn cũng không biết mình bị làm sao nữa, cứ như có ai rút cạn hết sức lực của cô đi, làm cho cô không thể động đậy được vậy.

Ngồi trên tảng đá một lúc thì sức lực của cô cũng phục hồi. Cô nghĩ chắc là hai lần xuyên việt để lại di chứng nên cơ thể mới như bị vét rỗng thế này.

Cô lắc đầu:

- Em không sao, chắc tại mấy bữa nay ăn không no thôi, em nghỉ tí là khỏe ấy mà.

Cố Thăng nhìn cô rồi gật đầu với vẻ đăm chiêu. Đêm qua Nam Sơn chỉ ăn có vài miếng qua loa, sáng nay thì cô đau họng, bánh lại khô, cô lại chẳng ăn được bao nhiêu cả.

Đói suýt ngất cũng dễ hiểu thôi.

Bao giờ về, nhất định anh phải đích thân xuống bếp nấu cho Nam Sơn một bữa ăn hợp khẩu vị của cô mới được.

- Chúng ta đi thôi.

Nam Sơn đứng lên rồi cúi xuống giũ bụi trên quần:

- Em thấy khá hơn nhiều rồi.

Cố Thăng thấy sắc mặt cô có vẻ hồng hào thì cũng yên tâm hơn.

Hai người đi về phía trước. Cố Thăng vẫn luôn chú ý đến Nam Sơn, chỉ sợ cô lại ngất đi.

Nam Sơn mới đi được mấy bước thì đã lại thấy choáng váng.

Cô cắn răng gắng gượng đi thêm mấy bước nữa, đầu đã đau như búa bổ.

Không được, phải dừng lại.

Nam Sơn quay đầu nói với Cố Thăng:

- Không được rồi, em phải nghỉ…

Còn chưa nói xong, cô đã hôn mê bất tỉnh.

Cố Thăng lại đỡ được Nam Sơn. Anh bế xốc cô lên rồi đặt lên tảng đá lúc trước.

- Nam Sơn, e tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mà…

Cố Thăng gọi tên Nam Sơn nhưng cô chỉ nhíu mày, không hề đáp lại anh một tiếng.

Thấy vậy, Cố Thăng đặt cô nằm ngay ngắn rồi hô hấp nhân tạo cho cô. Cô vẫn chẳng có phản ứng gì.

Cố Thăng hạ quyết tâm bấm nhân trung của Nam Sơn, mà cô vẫn không tỉnh lại.

Nhìn sắc mặt Nam Sơn cứ mỗi lúc một tái đi. Cố Thăng cau mày. Tình trạng của cô bây giờ không giống bị đói ngất, mà giống bị chuốc thuốc hơn.

Hai bữa gần đây họ ăn ở nhà cụ Đồng, cơm canh y hệt nhau, hơn nữa anh còn ăn nhiều hơn cả cô. Không có chuyện cô trúng độc mà anh bình yên vô sự được.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện ở đâu? Cố Thăng nghĩ nát óc vẫn không ra.

Việc cấp bách bây giờ là phải đưa Nam Sơn đi gặp bác sĩ ngay.

Nhưng khi anh cõng Nam Sơn lên lưng thì lại hơi do dự.

Theo lý thuyết thì nên tìm đến cơ sở y tế gần nhất, thế nhưng ở cái chỗ khỉ ho cò gáy như thôn Đào Nguyên này thì có gì tốt cơ chứ?

Song nếu chờ đưa ra ngoài tìm bệnh viện thì lại tốn thời gian.

Chín giờ xe kéo mới tới, anh nhìn đồng hồ, mới có tám giờ mà thôi. Đến được bệnh viện bên ngoài có khi phải mười một giờ, Nam Sơn không chờ được.

Nam Sơn vừa ngất đi thì lập tức biến thành giếng nước nhà cụ Đồng, thành một cái chảo rang của nhà nào đó, thành điện thoại nhà thím Đào và thành đồ trong túi nhỏ Mạnh Thanh Hà. Cô còn chưa kịp định hình xem nó là cái gì, mới biết nó là một tấm thẻ thì đã về lại cơ thể mình và được Cố Thăng cõng trên lưng.

Tốc độ xuyên việt cực kì nhanh, cơ hồ cô chỉ nhập vào đồ vật này hai phút thì đã chuyển sang đồ vật khác, tất cả hoàn toàn không chịu khống chế của cô nữa.

Đây là lần đầu tiên cô gặp trường hợp thế này, lúc tỉnh lại choáng hết cả đầu.

Dường như sau khi cô đến thôn này thì quy luật mỗi tối xuyên việt một lần đã bị phá nát.

- Cố Thăng.

Nam Sơn gọi anh bằng giọng yếu ớt:

- Chúng ta đang đi đâu đây?

Cố Thăng nghe thấy tiếng cô thì mừng lắm:

- Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, anh định đưa em đi tìm bác sĩ.

Biết Nam Sơn đã tỉnh thì Cố Thăng cũng hạ quyết định. Anh sẽ đưa cô đi khám bác sĩ ở bên ngoài. Chỉ cần cô không dùng sức thì chắc là sẽ không ngất đi đâu.

Cố Thăng cõng Nam Sơn, kiên trì trèo lên núi.

- Được.

Nam Sơn cũng muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này càng nhanh càng tốt.

Thế nhưng Cố Thăng trèo lên càng cao thì đầu của cô cũng càng đau hơn.

Cô có linh cảm, nếu Cố Thăng không dừng lại thì cô sẽ lại điên cuồng xuyên việt vào đồ vật.

Đến lúc đó, có lẽ Cố Thăng sẽ mang thân thể của cô đi tìm bác sĩ, còn linh hồn cô thì bị giam ở thôn này mà không ngừng xuyên việt mất thôi.

Cô bị suy đoán của mình dọa sợ vãi linh hồn, bèn vội vàng nói với Cố Thăng:

- Cố Thăng, anh mau dừng lại.

Cô ngăn anh lại.

- Em đau quá.

Đau như có pháo đang nổ tung trong đầu vậy, tiếng thì to, sức phá hủy thì cao, không thể nào chịu được. - Chúng ta thử đi ngược về xem.

Nam Sơn đoán, sở dĩ cơ thể cô xuất hiện tình trạng khác thường thế này là vì trong thôn có gì đó muốn giữ cô lại.

Có lẽ khi về lại trong thôn thì cảm giác thân thể mất khống chế này sẽ biến mất cũng nên.

Cố Thăng sửng sốt:

- Anh nghĩ bác sĩ vườn ở thôn này không chữa được bệnh của em đâu.

- Thử một lần thôi cũng được, em không đợi nổi nữa rồi.

Nam Sơn biết anh hiểu lầm, thế nhưng cô không giải thích.

Cố Thăng cảm nhận được cơ thể cô đang run lên. Anh nghĩ cô đau quá, lòng lại càng lo lắng.

Cơn bệnh này đến vừa nhanh vừa dữ, anh cũng sợ cô không đợi nổi, bèn nghe lời cô, lập tức quay về.

Cách thôn làng càng gần thì cơn đau của Nam Sơn càng thuyên giảm, cuối cùng nó hoàn toàn biến mất. Ngay cả cảm giác linh hồn thoát ly thể xác cũng tiêu tan.

Tiêu rồi. Lòng Nam Sơn lạnh ngắt. Năng lực xuyên việt của cô bị rối loạn có liên quan đến cái thôn này thật rồi.

Cứ theo tình hình này thì cô sẽ bị vây khốn ở đây mất.

Lúc này Nam Sơn không thể bình tĩnh nổi nữa. Cô khóc không ra nước mắt mà nói với Cố Thăng:

- Anh để em xuống đi, em đi được.

- Thôi để anh cõng, biết đâu tí nữa em lại hôn mê thì sao.

Cố Thăng vẫn không yên tâm, cứ muốn cõng cô cho được.

- Em khỏe rồi thật mà.

Nam Sơn chống tay lên lưng Cố Thăng, đẩy một cái, rồi tránh hai tay anh mà nhảy xuống đất.

Cố Thăng trợn mắt nhìn Nam Sơn lộn một vòng trước mắt mình.

Cô làm thế là bởi sợ anh không tin.

Thấy dáng vẻ hoạt bát của cô, Cố Thăng vẫn không yên tâm, cô đã vô duyên vô cớ ngất lịm đi hai lần rồi đó.

Cố Thăng cau mày:

- Anh thấy phong thủy thôn này không tốt, có khi nó không hợp với em đâu. Chúng ta đi sớm thì hơn. Rồi anh đưa em đi viện kiểm tra cho ăn chắc.

Nghe anh nói thế, Nam Sơn ỉu xìu. Cô mếu máo:

- Có khi em không thể đi cùng anh được rồi.

Cô định thuê nhà ở trong thôn này, rồi từ từ tìm cách sau.

Mà Cố Thăng còn một công ty lớn cần phải quản lý, không thể nào ở mãi trong thôn này cùng cô được.

- Sao lại thế?

Cố Thăng không hiểu. Có lý do gì giữ Nam Sơn ở lại thôn này đâu? Nhìn vẻ mặt cô, hình như còn có điều gì khó nói.

- Em…

Suýt nữa thì Nam Sơn đã nói toạc hết ra.

Thế nhưng cô lại do dự.

Nam Sơn đánh giá Cố Thăng.
Người đàn ông trước mặt có đáng để mình tin tưởng hay không?

Đây là bí mật lớn nhất mà cô đã giấu kín bao năm. Ngay cả những người thân yêu nhất cũng không biết cô có năng lực này.

Nếu cô nói cho Cố Thăng nghe, anh có coi cô là quái vật không?

Nam Sơn lùi bước rồi nói:

- Em xin lỗi.

Sau đó cô im lặng cúi đầu.

Cố Thăng nắm tay cô, bàn tay anh ấm áp mà mạnh mẽ:

- Anh không trách em.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, lại chẳng hề thấy anh không vui một chút nào.

- Em có yêu anh không?

Cố Thăng hỏi.

Nam Sơn sửng sốt, thế nhưng vẫn đáp mà không cần suy nghĩ:

- Em yêu anh.

Cố Thăng gật đầu, anh cũng đã đoán được đáp án này rồi.

Anh nhìn cô với ánh mắt tha thiết chân thành:

- Khi em giúp anh xử lý chuyện của thư kí Lý thì anh đã nói rồi, anh biết em có bí mật, nếu em tin anh thì có thể nói cho anh biết.

Anh vuốt ve khuôn mặt cô rất nhẹ:

- Đôi khi bí mật chính là gánh nặng. Nếu hai người cùng chia thì hẳn là sẽ thoải mái hơn phần nào. Cho nên anh muốn chia sẻ nó với em.

Gió nhẹ thổi qua vương theo hương quýt thoang thoảng từ cây quýt trồng gần đó.

- Hai chúng ta yêu nhau, nhưng em vẫn không nói cho anh biết. Thế thỉ chỉ có thể chứng minh một điều thôi.

- Điều gì?

Nam Sơn hỏi mà trong lòng thấp thỏm. Cô sợ anh sẽ phủ nhận tình cảm này.

Anh cụp mắt xuống:

- Chứng minh là anh yêu em vẫn còn chưa đủ, anh yêu em còn chưa đủ nhiều để em có dũng khí chia sẻ bí mật ấy cho anh.

Nghe câu nói này, Nam Sơn òa khóc.

Cô cứ tưởng rằng anh sẽ không vui, cô cứ tưởng rằng anh sẽ trách cô không tin tưởng mình. Cô chưa bao giờ ngờ rằng anh lại tìm nguyên nhân từ chính bản thân anh, trong khi rõ ràng vấn đề nằm ở nơi cô.

Người đàn ông này, ấm áp đến lạ kì.

- Đừng khóc mà.

Cố Thăng luống cuống vươn tay gạt đi giọt nước mắt trên khóe mi cô:

- Anh không trách em đâu.

Giọng điệu chỉ có bất đắc dĩ.

Trong suy nghĩ của Cố Thăng, khi hai người ở bên nhau thì Nam Sơn chỉ nên khóc vì anh ở hai nơi mà thôi, một là trên giáo đường, hai là ở trên giường.

Đương nhiên sau khi mở khóa thêm nhiều tư thế hơn thì đó lại là vấn đề khác.

- …

Nam Sơn nấc lên một tiếng rồi nín dần.

Một người kiên cường như cô đột nhiên khóc òa lên, ngoại trừ vì cảm động bởi lời của Cố Thăng thì còn vì không dám chắc với tương lai mình.

Sau khi đến cái thôn này, biến cố xảy ra với cô quả thực quá lớn. Cô không biết phải đi đâu, cứ như vận mệnh không còn trong tay cô nữa.

Cô khóc, như muốn dùng nó để giải tỏa áp lực mà thôi.

Khóc xong, Nam Sơn thấy thật là mất mặt. Cô lớn thế này rồi…

Đúng là chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh nữa.

Cố Thăng lên tiếng, giọng điệu kiên định vô cùng:

- Em không nói nguyên nhân cho anh biết cũng không sao. Dù có thế nào thì anh cũng sẽ ở bên em. Em đi thì anh đi, em ở lại thì anh sẽ ở.

Một thôn làng khép kín có thể xảy ra quá nhiều bất trắc, đúng là bối cảnh tiêu chuẩn của phim kinh dị mà.

Làm sao anh có thể yên tâm để mặc cô ở đây một mình cho được?

- Cố Thăng, anh đã suy nghĩ kĩ chưa?

Không biết nguyên nhân vì sao, không biết phải ở bao lâu, nhưng anh vẫn bằng lòng ở lại với cô ư?

Cố Thăng gật đầu, chậm rãi nhưng kiên quyết.

Thế rồi anh nhìn cô với ánh mắt rất thản nhiên:

- Không cần nghĩ, anh chỉ muốn ở bên em.

Ánh mặt trời rọi xuống hai người, nong nóng.

Nam Sơn hạ quyết tâm. Cô chủ động nắm lấy tay anh:

- Chuyện em muốn nói dài lắm. Chúng ta ra tàng cây kia nói đi, bên đó có bóng râm.

Chương 75

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Hai người bước tới dưới tàng cây, rồi quay mặt lại nhìn nhau. Cảnh tượng kia khá hài hước.

Cố Thăng biết Nam Sơn còn chưa chuẩn bị tâm lý nên không tạo áp lực cho cô.

Từ đầu đến đuôi, Cố Thăng đều mỉm cười, nhìn Nam Sơn với vẻ mong chờ và tin tưởng, như một làn gió xuân lướt nhẹ qua, khiến người khác dần thả lòng.

Trong lòng Nam Sơn hơi rối rắm, một lúc lâu sau, cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh:

- Chúng ta có thể ngồi xuống, dựa vào thân cây, đưa lưng về phía nhau để nói chuyện được không?

Không nhìn thấy vẻ mặt của Cố Thăng, ít nhiều gì mới thả lỏng được một chút, xem như đang bày tỏ với cây quýt vậy.

- Ừm.

Trên mặt đất có thảm cỏ xanh biếc, rất sạch sẽ.

Cố Thăng nghe lời cô ngồi xuống, một chân duỗi thẳng, chân còn lại hơi cong lên, dáng vẻ rất nhàn hạ.

Cố Thăng cũng không cảm thấy bí mật của Nam Sơn sẽ ảnh hưởng với tình cảm giữa anh và cô.

Ns khoanh tay ôm đầu gối rồi chống cằm lên. Đoạn, cô nói với giọng nói thong thả và trầm tĩnh:

- Lúc em năm tuổi thì tự dưng có một năng lực, mỗi đêm linh hồn sẽ nhập vào đồ vật nào đó.

... Nhập vào đồ vật?!

Cố Thăng sững ra, chuyện này không giống với thứ anh tưởng tượng, kịch bản chẳng đi theo hướng hiện thực gì cả.

Nhưng thế giới to lớn như vậy, chuyện gì cũng có, anh tuyệt đối không nghi ngờ tính chân thật trong lời nói của cô.

Đừng thấy vẻ mặt thảnh thơi nãy giờ của anh mà lầm, thực tế, trong lòng anh rất căng thẳng.

Sau khi nghe thấy hóa ra ns chỉ có năng lực đặc biệt thôi… thì trái tim lơ lửng của về chỗ cũ rồi.

Nam Sơn vẫn là Nam Sơn mà anh thích, chẳng qua chỉ có thể một thứ tài năng...đặc biệt khác người thôi mà.

Hôm nay ns tự dưng ngất xỉu, tỉnh rồi lại ngất xỉu tiếp, lần cuối cùng sau khi tỉnh lại thì cô lại khăng khăng muốn ở lại cái thôn nhỏ này.

Lúc ấy Cố Thăng nghĩ tới nghĩ lui một hồi, hình như chỉ có một khả năng giải thích sự bất thường của Nam Sơn.

Đó chính là Nam Sơn có hai nhân cách. Việc ngất xỉu rồi tỉnh lại, đó vì hai nhân cách đang tranh đấu với nhau, cũng may mỗi lần tỉnh lại đều là nhân cách chủ của Nam Sơn.

Lúc Nam Sơn nói muốn ở lại thôn trang, tim anh trở nên lạnh lẽo vô cùng, cứ tưởng nhân cách thứ hai của cô đã thắng.

Dù sao Nam Sơn tốt như thế, sao cô ấy lại lựa chọn bản thân ở lại thôn trang hẻo lánh chim không buồn ị này, để anh về kia chứ!

Sau đó nói chuyện một hồi thì có vẻ Nam Sơn vẫn là Nam Sơn mà anh biết.

Anh đoán cô cứ khăng khăng ở lại đây, vì muốn một mình chiến đấu với nhân cách thứ hai.

Gần đây phim truyền hình đều thế còn gì. Nam chính bị đa nhân cách, lần nào đổi nhân cách xong cũng xây xẩm mặt mày.

May mà Nam Sơn không có thuật đọc tâm, nếu để cô biết Cố Thăng nghĩ gì thì có khi cô sẽ làm ra chuyện gì mất kiểm soát luôn ấy chứ.

- Em có sợ không?

Cố Thăng giơ tay lên, muốn xoa đầu cô. Chợt nhớ ra cô đang ở sau lưng mình, bèn hạ tay xuống.

Nam Sơn gật đầu, lại phát hiện Cố Thăng không nghe thấy, bèn ừ một tiếng.

- Mấy lần đầu xuyên vào thì sẽ sợ.

Hồi bé, mổi tối cô tỉnh lại đều phát hiện bản thân bị nhốt trong đồ vật, cô có cảm giác bàng hoàng không nơi nương tựa.

- Sau này em dần dần nắm được quy luật, căn bản đều nhập vào đồ vật của người quen. Trừ việc năm phút đầu nhập vào, em không thể nhúc nhích ra. Lúc sau em đều có thể khống chế đồ vật, quyết định đi hay ở. Cảm xúc sợ hãi cũng biến thành mới lạ, dần dà cũng không có cảm giác gì mấy.

Chuyện xuyên qua mỗi đêm đối với cô giống như chuyện ăn ngủ vậy

Ồ, có thể không chế đồ vật sao?

Cố Thăng chợt nhớ tới vụ vòi sen kia, chẳng phải là giống hệt bị người ta khống chế đấy à?

Anh hỏi thử:

- Em có từng nhập vào thứ gì đó bên cạnh anh không?

… Không ổn rồi!

Nam Sơn rất nhạy cảm. Cô đoán ngay ra là Cố Thăng đã nghĩ cái vòi sen kia có quan đến mình rồi.

Có đánh chết cô cũng không nhận!

Nam Sơn do dự trong nháy mắt rồi đáp:

- Tất nhiên là có rồi.

- Vậy lần đó là gì?

Cố Thăng hỏi tiếp.

Nam Sơn đảo mắt rồi mím môi cười.

- Lần đấy em lỡ biến thành USB của anh, chính là cái bị Tần Kiều Mộc lấy đi ấy.

Ồ?! Cố Thăng hỏi với vẻ hào hứng:

- Em đã xem nội dung bên trong rồi à?

Cố Thăng luôn tiếc nuối vì không có cơ hội cho Nam Sơn xem nhật kí mà mình đã ghi lại biết bao khổ cực.

- Xem rồi.

Cố Thăng nghe xong thì vui mừng lắm. Anh hỏi với vẻ mong chờ: - Thế em nghĩ sao?

- Nghĩ gì à.

Nam Sơn nghĩ một hồi, rồi đáp.

- Ồ, anh chàng Cố Thăng này thích tui sao? Lại còn đang theo đuổi tui nữa, sao tui lại không biết vậy nhỉ?

Cố Thăng ho khan vài tiến, cúi đầu bứt đám cỏ trên mặt đất.

- Cách biểu đạt tình yêu của anh hơi hàm súc.

Nam Sơn kéo đề tài tới chuyện usb, đúng lúc Cố Thăng cũng có hứng thú với nó, khiến một lúc lâu sau anh vẫn không nhớ tới chuyện vòi hoa sen.

Cố Thăng nghĩ tới chuyện khác:

- Nói thế, em dựa vào năng lực kỳ lạ nhập vào đồ vật, để điều tra sự thật à.

- Ừm.

Nhưng đó là chuyện sau khi gặp Cố Thăng. Trước đấy, tuy cuộc sống của cô có chút trắc trở nhưng đều trong phạm vi bình thường, chưa từng dính tới những chuyện liên quan đến mạng người.

Cố Thăng lại nhớ tới thanh đại đao mà Lão Răng Vàng thành kính thờ phụng kia.

- Lần ở làng chài trên đảo hoang kia, có phải em cố ý đập đầu vào cột, rồi nhập vào thanh đại đao của Mã Tự Lý đúng không?

- Đúng thế.

Tình huống khẩn cấp, cô chỉ có thể làm như thế.

Cố Thăng nhếch môi nói:

- Nam Sơn của anh đúng là một anh hùng, làm việc dứt khoát thật.

Anh nói tiếp:

- Tới giờ Lão Răng Vàng còn tin trong đại đao có thần linh, đang nhờ cậy Phùng Cường chăm sóc nó đó.

Cố Thăng cảm thấy Lão Răng Vàng khá đáng thương, nhưng chuyện này anh phải tiếp tục giúp Nam Sơn gạt gã thôi.

Bây giờ nghĩ lại, anh kịp thời tặng vị trí phó hội trưởng fanclub Nha Và Đại Đao cho Tiểu Mi, là một quyết định vô cùng thông minh.

- Khụ khụ.

Nam Sơn ho khan.

Hai người lại nói tới cuộc sống hằng ngày, Nam Sơn dần thả lỏng. Thì ra nói ra có vài chuyện không khó khăn như cô tưởng.

Cố Thăng cứ bứt đám cỏ dại trên mặt đất, chẳng bao lâu thì chỗ đó bị trụi một góc, để lộ ra bùn đất màu mỡ.

- Như thế thì..

Cố Thăng đổi đề tài.

- Lý do em ở lại đây là gì?

Nam Sơn cúi đầu, nhìn con kiến trên mặt đất mà đáp:

- Dị năng của em có vấn đề.

Từ lúc cô bước vào thôn này, những chuyện không bình thường đều xảy ra ở trên người cô.
- Em không thể không ở lại đây được, phải tìm ra cách phá giải mới có thể rời khỏi đây.

Nam Sơn hỏi với vẻ không chắc chắn:

- Cố Thăng, anh quyết định ở lại đây giúp em thật à?

Cố Thăng xoa đầu cô, cười khẽ:

- Nghe em nói thế, anh càng phải ở lại. Nếu không phải anh muốn dẫn em tới chỗ kia, thì cũng không tới nơi này.

Nói như thế cũng rất có lý, Nam Sơn cười cười.

Thật ra một mình cô ở lại đây, vẫn có chút lo lắng. Có thêm Cố Thăng thì hình như bớt lo hơn chút.

Còn một vấn đề cuối cùng, Nam Sơn hỏi:

- Anh có ý kiến gì với dị năng của em không?

Cố Thăng đáp:

- Người yêu của anh là một vị anh hùng hơn người, cô ấy dùng năng lực của mình để cứu người, anh rất yêu cô ấy.

Nam Sơn nghe xong, trong lòng cũng trở nên ngọt ngào.

- Chúng ta trở về thôn thôi. Vừa nãy nghe em nói, anh cảm thấy Mạnh Thanh Hà rất kỳ lạ, hay là chúng ta đừng ở nhà bà ta nữa, tìm chỗ khác tốt hơn mà ở.

Cố Thăng nói.

Nam Sơn có cách nghĩ khác:

- Em đang nghĩ, có phải sau khi gặp Mạnh Thanh Hà, năng lực của em mới thay đổi hay không. Em có cảm giác, bước đột phá ở chỗ bà ta đấy.

Cố Thăng đăm chiêu một lát, anh vẫn lo lắng về Mạnh Thanh Hà.

- Hay thế này đi, chúng ta ở chỗ khác một khoảng thời gian xem sao. Nếu thật sự không tìm ra phương pháp phá giải, lúc đó hẵng tới nhà cụ Đồng.

- Cũng được.

Hai người lại đi tới cửa hàng nhỏ của thím Đào.

- Bọn cháu muốn gọi điện thoại.

Cố Thăng đưa hai mươi tệ cho dì Đào.

Nếu muốn ở lại đây, trước hết phải sắp xếp vài chuyện đã.

Cố Thăng gọi điện cho thuộc hạ thân tín, Lịch Danh Minh, để anh ta đem hành lý của anh và Nam Sơn đến thôn Đào Nguyên.

Lịch Danh Minh biết Cố Thăng đang quen với Nam Sơn, chỉ nghĩ rằng hai người muốn du lịch riêng.

Chẳng qua, thôn Đào Nguyên là nơi nào, anh tiện tay tìm kiếm, quả thật kinh ngạc muốn rớt cằm luôn.

Cố Thăng lo lắng thôn Đào Nguyên hẻo lánh, có nhiều thứ không mua được, Cố Thăng lại bảo mua thêm một số đồ dùng hằng ngày, thậm chí còn có cả đồ của con gái, để thân tín đem toàn bộ tới đây.

Lúc trước Lịch Danh Minh cũng nghe Cố Thăng nói qua, muốn dẫn Nam Sơn tới một nơi bí mật, tạo bất ngờ cho cô. Nếu bảo là thôn Đào Nguyên thì cũng thật là...

Tuy rằng thôn Đào Nguyên cùng âm với đào nguyên( thế ngoại đào nguyên) nhưng điều kiện hơi gian khổ!

Xuất phát từ ý tốt, Lịch Danh Minh đề nghị:

- Giám đốc Cố à, ngài thật sự đang ở đấy cùng với tiểu thư Nam Sơn sao? Trong mắt tôi, anh dẫn cô ấy vào đấy thì ngày chia tay của hai người cũng không xa nữa đâu.

Cố Thăng:

- ... Tôi tự biết chừng mực.

Cố Thăng lại nói chuyện chiếc xe với anh ta, để anh ta liên lạc với công ty xe kéo.

- Lúc anh tới thì đừng quên mang theo nửa ký thịt heo.

Cố Thăng bổ sung thêm một câu, hai ngày nay không được ăn thịt, dạ dày anh hơi khó chịu.

- Liên lạc với ba vệ sĩ hộ tôi.

Thôn này kỳ lạ như thế, nguy hiểm trùng trùng. Lúc này nhất định phải có vệ sĩ.

- Thịt heo ư?

Lịch Danh Minh tỏ vẻ khó tin.

- Ừ.

Nhắc tới vệ sĩ, Lịch Danh Minh nói:

- Tôi có gặp ba vệ sĩ mà anh thuê lúc trước, chắc bọn họ rất thích phục vụ anh thêm lần nữa.

- Thế thì quá tốt rồi.

Cố Thăng dặn dò thêm vài chuyện của công ty, sau đó anh gọi cho Cố Hằng, tỏ vẻ sắp tới công ty phải nhờ anh ấy trông dùm.

Chờ tới lúc dặn dò xong xuôi, Cố Thăng mới hỏi dì Đào, chung quang đây có căn phòng nào không có người ở không.

Dì Đào vừa nghe, bà cảm thấy mối làm ăn đã tới rồi bèn nói:

- Ở đây không có dư phòng đâu, nhưng mỗi nhà đều có phòng trống, trong nhà tôi còn...

Chợt Nam Sơn lại đau đầu một trận, triệu chứng linh hồn rời khỏi cơ thể lại tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau