NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Tiếng gõ cửa vang lên phá tan bầu không khí tình cảm của hai người.

Nam Sơn bừng tỉnh, từ từ rút tay ra.

Lời hứa hẹn của anh đẹp quá, cô thích, thích vô cùng.

Nam Sơn đã quyết định, bao giờ mọi chuyện kết thúc thì cô sẽ chính thức ở bên Cố Thăng.

Hai người họ sẽ vui vẻ yêu đương.

Cô cười với anh rất đỗi ngọt ngào:

- Em mở cửa cho.

- Ừ.

Cố Thăng nhẹ giọng nói.

Anh nhìn theo bóng cô đi mở cửa, đôi mắt đen thẳm sóng sánh mật ngọt.

Ban nãy khi nắm tay Nam Sơn, anh không hề cảm nhận được chút kháng cự nào trong mắt cô.

Chắc là, cô ấy cũng thích anh nhỉ?



Người gõ cửa là thư kí Ôn. Cô buộc tóc cao gọn gàng, tay cầm túi công văn dày cộp.

Thấy người mở cửa là Nam Sơn, cô hơi sửng sốt:

- Sao lại….

Là cô vậy?

Cô thốt ra nhưng lại hiểu ngay, chắc là Cố Thăng và Nam Sơn đang yêu nhau rồi.

Nếu không, vì sao Nam Sơn lại xuất hiện trong phòng giám đốc Cố khi anh ấy bị thương chứ? Công việc của họ có liên quan gì đến nhau đâu?

Thư kí Ôn hơi hơi rầu lòng. Lúc cô mới tới công ty, nghe tin Cố Thăng chưa có bạn gái, còn ôm chút tình cảm với anh ấy đây.

Cô có vẻ ngoài ưa nhìn, tốt nghiệp đại học danh giá, lại còn có ưu thế cự ly với anh ấy nhé.

Thế nhưng người ta có bạn gái rồi thì cô đành phải từ bỏ thôi.

Thư kí Ôn cười thoải mái:

- Tôi đến đưa tài liệu.

- Mau vào đi.

Cố Thăng thấy người tới là thư kí Ôn thì hơi hơi hối hận.

Ai bảo anh gọi thư kí Ôn đến cơ chứ? Trong bầu không khí ban nãy, nếu cô ấy không tới thì có khi anh chỉ cần tỏ tình lần nữa là Nam Sơn chấp nhận rồi.

Cái lúc cần dưỡng bệnh và bồi dưỡng tình cảm với Nam Sơn, sao anh lại còn muốn làm việc vậy hả?

Anh thế này đúng là có lỗi với công lao của Tiểu Lộc, có lỗi với lòng tin của tổ chức mà.

Nếu Tiểu Lộc mà biết thì chắc chắn sẽ cười mình đáng kiếp FA cho xem.

Từ từ, Cố Thăng sửng sốt một chút, FA? Cố Thăng! Chẳng phải chính là tên của anh hay sao?!

(*FA = cô sinh - 孤生, đồng âm với Cố Thăng- 顾升)

Anh tuyệt đối không thừa nhận mình sẽ FA cả đời đâu.

Thư kí Ôn đến trước mặt Cố Thăng rồi lấy tài liệu ra khỏi túi:

- Những tài liệu này đều cần anh tự mình xử lý ạ.

Thấy thư kí Ôn báo cáo một số tình hình có vẻ quan trọng của công ty, Nam Sơn tự giác đi ra ngoài.

- Nam Sơn

Cố Thăng gọi cô lại:

- Trong này mát, em cứ ở đây đi.

Anh yêu cô, đương nhiên anh cũng tin cô, không cần phải tránh mặt.

- Không cần, ở trong phòng chán quá.

Cô chỉ ra ngoài:

- Em ra tìm Tí với Xử Nữ nói chuyện phiếm một lát đây.

Huống hồ trên hành lang cũng bật điều hòa, không nóng.

À, thì ra chỉ là mình nghĩ quá nhiều.

Cố Thăng nheo mắt lại, Tí với Xử Nữ hả? Nếu anh nhớ không lầm thì đây là hai người sáng sủa nhất trong số các vệ sĩ của anh thì phải.

Không ổn rồi, sao lại thấy như mình dẫn sói vào nhà thế này?

Lần này thì thôi vậy, lần sau mà anh tìm vệ sĩ thì nhất định phải tìm đám nào đẹp bằng nữa anh thôi, à không, bằng hai phần anh thôi là được.



Lộc Nhân Phi xót hết hai mắt, anh nhỏ thuốc vào cho bớt rát rồi lại vùi đầu vào phá mã.

- Ra!

Anh reo lên một tiếng hưng phấn rồi lướt ngón tay như bão trên bàn phím.

Nửa giờ sau, cuối cùng anh cũng phá giải được mật mã của nó.

- Cái này…

Trong đó là số liệu các cuộc giao dịch thuốc phiện, được ghi lại rõ ràng tỉ mỉ từ năm tháng đến số lượng.

Lộc Nhân Phi càng đọc thì sắc mặt càng đanh lại, bảo sao Tần Kiều Mộc lại dùng trăm phương ngàn kế để tìm cái USB này về.

Ai nắm được nó thì cũng như nắm yết hầu của Tần Kiều Mộc trong tay, làm sao Tần Kiều Mộc yên tâm cho được? Y làm những hành động điên cuồng cũng là hợp lý thôi.

Lộc Nhân Phi nhờ đồng nghiệp đi điều tra cô gái Cố Thăng gặp trong buổi vũ hội thì phát hiện ra cô là bạn gái của Tần Kiều Mộc, tên là Chu Oanh, được kẻ này yêu chiều hết mực.

Sau bữa tiệc ấy thì Chu Oanh đã mất tích.

Nếu đúng là cô trộm chiếc USB này thì chỉ sợ đã lành ít dữ nhiều.

Lần trước Nam Sơn nói với Lộc Nhân Phi rằng hung thủ đứng sau vụ án mấy gã nhà giàu bị giết là Tần Kiều Mộc. Thế nhưng đây chỉ là suy đoán chứ không có chứng cứ, các đồng nghiệp không điều tra theo hướng này, chỉ có một mình anh tiếp tục điều tra. Còn có người nghi ngờ phán đoán của anh nữa.

Lần này cuối cùng cũng chứng tỏ được mình rồi, Lộc Nhân Phi cười sảng khoái.

Việc này không phải là nhỏ. Lộc Nhân Phi lập tức cầm chiếc USB đi đến phòng cục trưởng.

Lúc anh gõ cửa thì lại nhớ ra một việc, cục trưởng hoài nghi nhà họ Tần quay lại nghề cũ nên đã lập riêng một tổ chuyên án để điều tra về Tần Kiều Mộc.

Nói đúng ra thì vụ án này đã không nằm trong phạm vi quyền hạn của Lộc Nhân Phi nữa rồi.

Đây không chỉ đơn giản là vụ án giết người giàu có bình thường, mà là chuyện điên rồ Tần Kiều Mộc làm để che giấu chứng cứ phạm tội. Chứng cứ này cũng phải giao cho anh em tổ chuyên án.

Quả nhiên, khi anh nói chuyện này cho cục trưởng Trương thì ông đã bảo anh rằng:

- Cậu không cần xen vào chuyện này nữa, tổ chuyên án sẽ xử lý tiếp.

Trong tổ chuyên án toàn tinh anh, có chứng cứ này rồi, họ chỉ cần bố trí giăng lưới là có thể mau chóng bắt Tần Kiều Mộc về quy án.

- Nếu nội dung trong USB là thật thì cậu lập được công lớn rồi đó.
Cục trưởng Trương đứng lên, đi tới trước mặt Lộc Nhân Phi rồi vỗ vai anh khen ngợi.

Lộc Nhân Phi cười khiêm tốn:

- Là việc trong bổn phận của tôi thôi mà.

Có tiền thưởng là được, dù sao thì bây giờ anh chỉ thiếu mỗi tiền thôi.

- Cục trưởng, có thể bảo mật việc chiếc USB này ở đâu ra được không?

Lộc Nhân Phi nói:

- Tần Kiều Mộc đã giết hai mạng người chỉ vì nghi ngờ vô căn cứ, nếu y mà biết…

Cục trưởng cười nói:

- Tiểu Lộc cứ yên tâm, nhất định chúng tôi sẽ bảo vệ nhân chứng thật kĩ mà.

Ông lại nói tiếp:

- Không giấu gì cậu, nếu lần này bắt được Tần Kiều Mộc và thủ hạ của y thật thì chúng không gây được sóng gió gì nữa, không uy hiếp được tới Cố Thăng đâu. Sau khi phá án xong rồi tôi sẽ nói cụ thể với cậu sau.

Nghe cục trưởng cam đoan như vậy, Lộc Nhân Phi mới yên tâm.



Một giờ chiều, Lão Răng Vàng xách một giỏ hoa quả đến thăm Cố Thăng.

- Sao anh lại đến đây?

Cố Thăng thấy gã đến thì ngạc nhiên lắm, anh đâu có nói việc mình bị thương cho gã biết.

Lão Răng Vàng buông giỏ hoa quả xuống rồi cười bảo:

- Tôi làm việc ở bệnh viện này mà. Vô tình nghe thấy mấy cô y tá bàn luận, họ bảo nhau trong phòng VIP có ông to bà lớn, không chỉ có cảnh sát bảo vệ mà còn có đến hai tư vệ sĩ. Tôi tò mò lên đây nghe ngóng thì mới biết là cậu.

Gã đi qua nhìn Cố Thăng thật kĩ:

- Khôi phục khá đấy, sao xảy ra chuyện như thế mà không gọi cho tôi?

Chẳng cho cơ hội quan tâm anh em gì cả.

- Chuyện lần này hơi đặc biệt.

Cố Thăng nhìn Lão Răng Vàng rồi lại không nhịn được mà nhìn thêm cái nữa:

- Ủa? Sao răng anh trắng ra rồi? Răng vàng đang mốt mà.

Lão Răng Vàng cúi đầu thở dài bất đắc dĩ rồi tùy tiện kiếm chỗ ngồi xuống:

- Một lời khó mà nói hết.

Thấy Cố Thăng có vẻ rất ưng bộ răng vàng của mình, Lão Răng Vàng hưng trí lắm:

- Hay là tôi làm cho cậu một bộ nhé, đỏ vàng cam lục lam chàm tím, màu nào cũng được, phương pháp bí truyền của nhà tôi đấy, không độc hại gì đâu.

- Thôi xin miễn.

Cố Thăng từ chối ngay tắp lự. Làm thế thì Nam Sơn sẽ kì thị anh mất thôi.

Cố Thăng nhớ Nam Sơn từng nói với anh: Lão Răng Vàng đẹp trai thế mà sao lại nhuộm răng vàng cơ chứ?

Nghĩ đến đây thì Cố Thăng ngộ ra vì sao Lão Răng Vàng lại phải tẩy răng rồi.

- Nè, anh tẩy răng vì Tiểu Mi đúng không?

Lão Răng Vàng cười hì hì:

- Thế mà cậu cũng nhìn ra à?

- Tẩy răng rồi, thế về một nhà chưa?

- Phải thành công sao? Khuyết điểm duy nhất trên người tôi có mỗi bộ răng vàng thôi mà, tuy là tôi chẳng thấy nó xấu gì cả.

Lão Răng Vàng dương dương tự đắc.

Cố Thăng liếc gã cháy mắt, còn biết xấu hổ không hả?

Rõ ràng mình quen Nam Sơn sớm hơn Lão Răng Vàng quen Tiểu Mi rõ lâu, sao tiến triển lại chậm hơn hai người họ nhỉ?

Cố Thăng nghĩ một hồi, cuối cùng cũng kết luận ra nguyên nhân.

Có câu nói rất hay, Thượng Đế đóng của bạn cánh cửa này thì sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa khác.
Nhất định là vì IQ của anh cao quá nên IQ mới bị thấp đây mà.

- Nam Sơn có biết việc cậu bị thương không?

Cố Thăng gật đầu:

- Lúc tôi bị thương thì cô ấy ở ngay cạnh.

- Cô ấy có sao không?

- Trầy da một chút.

Cố Thăng trả lời chi tiết.

- Giờ cô ấy đâu rồi?

Cố Thăng nói:

- Đi đón Tiểu Mi rồi.

Hôm nay Tiểu Mi đến tìm Nam Sơn để đi dạo phố, trong thời điểm quan trọng này đương nhiên là Nam Sơn sẽ không đi. Tiểu Mi nghe Nam Sơn nói anh bị thương nên muốn đến thăm một chút.

Hỏng rồi, Lão Răng Vàng giật thót mình.

- Đợi Tiểu Mi đến đây, cậu đừng có mà…

Gã còn chưa nói xong thì cửa phòng đã mở.

Cố Thăng cười cười ngắt lời gã:

- Hai cô ấy đến rồi kìa.

Tiểu Mi buông thực phẩm bảo vệ sức khỏe trong tay xuống rồi hỏi han vết thương của Cố Thăng.

- Cảm ơn em với Lão Răng Vàng đã đến thăm anh. Vết thương không nặng nên anh cũng không định nói cho mọi người, sợ mọi người lo lắng thôi.

Cố Thăng cười tủm tỉm:

- Nghe nói…

Lão Răng Vàng lập tức ngắt lời anh:

- Chúng ta đã lâu không ra ngoài chơi rồi. Hay là bao giờ vết thương của Tiểu Thăng Thăng lành thì mình tìm chỗ chúc mừng chút đi.

- Được đấy.

Cố Thăng nghĩ vụ án kia còn chưa chấm dứt, mình vẫn còn chưa thoát khỏi nguy hiểm:

- Để mấy ngày nữa đi.

Tiểu Lộc có cái USB kia rồi thì chắc là có thể phá án nhanh thôi.

Cố Thăng nhìn Lão Răng Vàng rồi nhìn Tiểu Mi:

- Chúc mừng nhé.

- Chúc mừng gì?

Nghe Cố Thăng hỏi câu không đầu không đuôi, Tiểu Mi ngớ ra.

Lão Răng Vàng vội vàng đón lời:

- Chúc mừng anh tẩy răng, không làm ô nhiễm tầm nhìn của mọi người nữa.

Nam Sơn: Anh cũng biết cơ à? Lão Răng Vàng tẩy răng chắc chắn là vì Tiểu Mi rồi.

Cố Thăng nhìn Lão Răng Vàng với ánh mắt nghi ngờ, rõ ràng gã biết anh muốn nói gì mà.

Chẳng lẽ?! Cố Thăng ngộ ra chân lý, Lão Răng Vàng còn chưa ở bên Tiểu Mi, gã đang lừa anh thôi!

- Anh ta tẩy có mỗi mấy cái răng ở ngoài thôi, bên trong vẫn vàng khè.

Tiểu Mi vạch trần.

Lão Răng Vàng nói:

- Hôm nay về anh tẩy ngay.

Tiểu Mi nghi ngờ:

- Thật hả?

- Thật mà, thật trăm phần trăm.

Không tẩy thì làm sao mà gã ở bên Tiểu Mi được chứ?

Ban nãy Lão Răng Vàng nói cũng không phải là lừa Cố Thăng.

Tiểu Mi quả thực đã đồng ý ở bên Lão Răng Vàng rồi, tiền đề là Lão Răng Vàng phải tẩy răng cho trắng bóc.

Mấy hôm nữa tụ hội, Lão Răng Vàng nhất định phải khoe ân ái cho Cố Thăng GATO chết, gã âm thầm quyết định.



Đến tối, trước khi đi ngủ, Cố Thăng nói chuyện với Nam Sơn.

- Anh định mai ra viện, bác sĩ bảo vết thương của anh không còn đáng ngại nữa rồi.

Đến hẹn thì đến bệnh viện cắt chỉ là được.

- Ừ.

Cố Thăng nhìn Nam Sơn:

- Tiểu Lộc nói hai mình vẫn ở chung thì tốt hơn. Mà nhà anh thì em cũng thấy rồi đấy…

Nam Sơn suy nghĩ đến vấn đề an toàn, bèn đáp:

- Thế thì đến nhà em ở đi.

Cố Thăng: OH YEAH! Cuộc sống ở chung hạnh phúc sắp bắt đầu rồi.

- Được.

Cố Thăng giả vờ bình tĩnh.

Được một lúc thì Lộc Nhân Phi gọi tới:

- Cố Thăng, Tần Kiều Mộc bị bắt về xét xử rồi.

Cố Thăng sửng sốt:

- Sao nhanh thế?

Nhanh đến mức khó tin luôn.

- Vui lắm phải không?

Lộc Nhân Phi hỏi.

Cố Thăng: Cuộc sống ở chung kết thúc trong chớp mắt thì vui vẻ gì?!

Chương 67

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

- Sao lại nhanh thế?

Tốc độ phá án này nhanh đến lạ thường.

Lộc Nhân Phi nói:

- Thực ra từ trước vụ án của cậu thì trong cục đã lập tổ chuyên án để điều tra Tần Kiều Mộc rồi, chẳng qua phương hướng điều tra là y có dính hàng trắng không thôi. Họ cũng có kha khá chứng cứ rồi, hôm qua là giai đoạn kết thúc cuối cùng. Manh mối mà cậu cung cấp chính là giọt nước cuối cùng làm tràn cái li tội trạng của y đó.

Anh lại hỏi:

- Nam Sơn có đang ở bên cạnh cậu không?

- Đang.

Cố Thăng đeo bịt mắt, cứ tưởng Nam Sơn ngủ rồi, bèn nói rất khẽ.

Lộc Nhân Phi nghĩ ngợi một chút rồi nói:

- Mở loa ngoài lên đi.

Nam Sơn rất chú ý đến việc này, vụ án phá được cũng có phần công lao của cô, cô nên được biết chân tướng.

Hai chiếc giường kê rất gần nhau, Cố Thăng vỗ vai Nam Sơn, đợi cô tháo bịt tai xuống:

- Tiểu Lộc gọi đến, bảo là Tần Kiều Mộc bị bắt rồi.

Anh thuật lại những gì mình và Lộc Nhân Phi vừa nói cho Nam Sơn nghe.

Nam Sơn đang buồn ngủ lơ mơ, nghe thấy thế thì tỉnh táo ngay. Cô ngồi dậy, vểnh tai nghe:

- Đúng là y đã gây ra những vụ án mạng kia à?

Cố Thăng hỏi.

- Ừ.

Lộc Nhân Phi nói:

- Sau khi chúng tôi bắt được Tần Kiều Mộc thì tiến hành thẩm vấn ngay, y cứng đầu không chịu nói. Nhưng thủ hạ của y thì lại thành khẩn để được khoan hồng, chúng khai hết những gì chúng biết ra. Cô gái mời cậu nhảy lần trước tên là Chu Oanh, bị Tần Kiều Mộc giết chết rồi. Chu Oanh là bạn gái y, rất được y yêu thích. Thế nhưng thân phận thực sự của cô ấy lại là gián điệp mà chú y phái tới tiếp cận y để lấy tin tình báo.

Việc tranh đấu quyền lực trong nhà họ Tần cực kì khốc liệt, Cố Thăng đã nghe từ lâu. Mấy năm nay người ngoài nhìn vào thì thấy Tần Kiều Mộc đã ngồi vững cái ghế gia chủ, nhưng không ngờ chú của y lại ngủ đông ở một nơi bí mật, chẳng chịu an phận chút nào.

Lộc Nhân Phi thở dài:

- Thực ra Tần Kiều Mộc rất có tài trong việc làm ăn, nhưng mà y nóng lòng muốn kiếm tiền, lại sợ đám cấp dưới không phục nên mới đi buôn lậu thuốc phiện. Giàu nhanh thì nhanh thật đấy, có điều…

Cố Thăng đồng ý với quan điểm đó, Tần Kiều Mộc có tầm nhìn rất độc, là một tay lọc lõi trong đầu tư kiếm lời.

Có một vài khoản đầu tư phải từ từ mới có lãi, có lẽ y không chờ được.

- Chu Oanh dần dần chiếm được tình yêu và lòng tin của Tần Kiều Mộc, đêm đó cô ta trộm chiếc USB kia vốn là định giao cho Hoắc Lãng. Thực ra Hoắc Lãng cũng là một quân cờ được ông chú họ Tần chôn bên cạnh Tần Kiều Mộc đấy.

Lúc đó Hoắc Lãng còn chưa đến, Chu Oanh lại nhận được tin là Tần Kiều Mộc đã biết cô ta và Hoắc Lãng phản bội, đã đến tận chân núi rồi. Cô ta biết mình trốn không thoát, trong chiếc USB kia lại có nội dung quan trọng, không biết phải để ở đâu. Dưới tình hình cấp bách, cô ta mới mời cậu nhảy một bài rồi nhét cái USB vào túi cậu nhân lúc cậu không chú ý.

- Thì ra là thế, đúng là tai bay vạ gió mà.

Nam Sơn: Có lần nào không phải là tai bay vạ gió đâu?

- Cô ta khiêu vũ với cậu xong được một lúc thì Hoắc Lãng đến, Chu Oanh vừa mới gặp hắn, chưa kịp nói gì đã bị Tần Kiều Mộc bắt đi. Tần Kiều Mộc cũng theo dõi chặt chẽ Hoắc Lãng, bảo đảm hắn ta không tiếp xúc với bất kì ai khác…

- Xem ra Chu Oanh không khai tôi ra.

Lộc Nhân Phi nói:

- Cô gái Chu Oanh này kiên gan lắm, cô ấy không nói gì hết. Sau này Tần Kiều Mộc tìm đến chỗ Hoắc Lãng. Vì thủ hạ thân tín nhất phản bội nên y hoài nghi luôn cả Trương Đông Minh, chuyện này cũng có bàn tay của chú y cả.

- Sau đó y hoài nghi tới tôi.

Giọng điệu của Cố Thăng pha chút bất đắc dĩ, dạo này đi nhảy một điệu thôi mà cũng nguy hiểm ghê.

- Ở vũ hội, Chu Oanh tiếp xúc với cậu lâu nhất. Hơn nữa, cô ta không thích tiếp xúc thân thể với người lạ, y hoài nghi cậu cũng có lý thôi. Đương nhiên là y còn một danh sách đối tượng hoài nghi dài dằng dặc nữa kìa.

Cố Thăng vẫn ôm một tia hi vọng với cuộc sống bên nhau hạnh phúc.

- Cậu nói xem, Tần Kiều Mộc làm gia chủ nhà họ Tần hai ba năm liền, liệu y còn thế lực nào ở bên ngoài không? Vạn nhất chúng đến báo thù tôi với Nam Sơn thì chẳng phải là nguy hiểm lắm à?

Anh đã nói đến thế rồi, chắc là Tiểu Lộc có thể hiểu ý anh chứ hả?

- Chuyện này thì cậu yên tâm.

Lộc Nhân Phi cam đoan:

- Bọn tôi đã giăng lưới tóm cả Tần Kiều Mộc và thủ hạ của y luôn rồi. Huống hồ, ông chú họ Tần kia muốn củng cố thế lực nên đã chọn hợp tác cùng cảnh sát, không còn con cá lọt lưới nào đâu. Tính cách Tần Kiều Mộc thô bạo, chẳng có thủ hạ nào hoàn toàn trung thành với y cả.

Cố Thăng: Tiểu Lộc, chú thay đổi rồi, trợ lực đã hẹn đâu?

- Không có tí nguy hiểm nào hả?

Cố Thăng vẫn chưa từ bỏ hi vọng. Anh nói tiếp, hi vọng là Tiểu Lộc sẽ ngộ ra chân lý.

- Có lẽ là có đó.

Quả nhiên Tiểu Lộc vẫn hiểu mình, Cố Thăng vui vẻ trong lòng.

- Thế nhưng vì cảnh sát bọn tôi tận tâm nên cậu có thể coi như không có. Việc cậu cung cấp cái USB kia chỉ có tôi với cục trưởng biết thôi, người bên ngoài không biết đâu.

Lộc Nhân Phi nói xong thì rất chờ mong nhận được lời khích lệ từ tên bạn thân.

Cố Thăng: Tiểu Lộc, quả nhiên anh vẫn nhìn nhầm chú!

- Vất vả cho anh rồi.

Nam Sơn sáp lại:

- Cảm ơn Tiểu Lộc và các đồng nghiệp của anh nhé. Nếu không có các anh thì tôi cứ phải ở trong phòng suốt, không biết bao giờ mới được đi làm.

Được nghe khích lệ, Lộc Nhân Phi vui lắm:

- Vất gì đâu, làm đúng chức trách thôi mà.

Ơ! Từ từ, hình như ban nãy anh nói sai cái gì thì phải? Hết nguy hiểm rồi thì chẳng phải Nam Sơn và Cố Thăng sẽ tách nhau ra à?

Thôi kệ đi, cuối cùng thì vụ án hành anh bận sứt đầu mẻ trán cũng kết thúc rồi, anh có thể nghỉ ngơi cho tử tế rồi.

- Không còn sớm nữa.

Lộc Nhân Phi ngáp dài một cái:

- Tôi cúp đây, hai người đi ngủ sớm đi.

- Ngủ ngon.

- À chờ đã.

Lộc Nhân Phi nhận ra mình quên một việc:

- Đừng nói chuyện này ra ngoài đấy nhé.

Vì Cố Thăng là đương sự cộng thêm hai người là bạn thân nên anh mới kể cho Cố Thăng nghe từ đầu đến cuối.

Một thời gian nữa cục trưởng sẽ tổ chức họp báo, dù sao đây cũng là vụ án lớn chấn động thành phố N mà.

- Không thành vấn đề.

Tiểu Lộc:

- Thế tôi ngủ nhé.

Nói đoạn, anh cúp máy luôn.

Nam Sơn nhìn Cố Thăng:

- Chúng ta cũng ngủ thôi.

- Ừ.

Cố Thăng tắt đèn đi rồi thở dài não ruột trong bóng tối.


Sau khi Cố Thăng xuất viện thì không giải tán hai mươi tư vệ sĩ kia, mà chỉ chia tổ lại một lần nữa.

Nhóm đẹp trai như Tí và Xử Nữ thì đi theo bảo vệ mình, nhóm trông xấu xấu thì đưa sang bảo vệ Nam Sơn.

Một tuần sau, khi đã xác nhận là không còn nguy hiểm gì nữa thì anh mới để họ trở về.



Đến cuối tuần, Lão Răng Vàng hẹn cả ba người đi chơi.

Theo lời hẹn, họ gặp nhau ở một quán trà.

Cố Thăng đến muộn nhất.

- Ngại quá, ban nãy hơi kẹt xe.

Lão Răng Vàng cười rồi phẩy tay:

- Tụi này chờ có một tí thôi, tôi có tin tức muốn tuyên bố:

Gã nắm tay Tiểu Mi bên cạnh:

- Tôi và Tiểu Mi đang yêu nhau.

Tiểu Mi sảng khoái để cho gã nắm tay, mặt đỏ bừng lên.

- Ôi, chúc mừng nhé.

Cố Thăng và Nam Sơn đều nói.

- Ủa? Sao hai người chẳng ngạc nhiên gì cả thế?

Tiểu Mi hỏi.

Nam Sơn buông món ăn trong tay xuống rồi phủi mảnh vụn trên quần áo đi:

- Chị với Cố Thăng nhìn ra từ lâu rồi, chỉ chờ hai người tuyên bố thôi.

Cô cười nói.

Cố Thăng uống trà, đắng nghét. Anh hỏi:

- Giờ chúng ta đi đâu chơi đây?

Lão Răng Vàng buông thức ăn, đáp:

- Ba người bọn tôi đã nhất trí đi khu vui chơi rồi, còn mỗi cậu thôi đấy.

Anh thì có ý kiến gì được? Nam Sơn ở đâu thì anh ở đó thôi.

Cố Thăng hiến thân:

- Thế thì chúng ta đi!



Sau khi chơi được mấy trò, Lão Răng Vàng đề nghị:

- Chúng ta vào nhà ma đi!

- Nhà ma?

Cố Thăng lặp lại một lần.

Lão Răng Vàng gật đầu:

- Tìm chút mát mẻ ngày hè. Tiểu Mi thích xem phim kinh dị nhưng chưa được vào nhà ma trải nghiệm bao giờ đâu.

Lão Răng Vàng cũng có tí âm mưu. Cố Thăng nhát gan lắm.

Có đối lập mới có chênh lệch, tí nữa vào nhà ma rồi, Cố Thăng nhát gan sẽ làm nổi bật sự anh hùng của gã lên nhiều lắm.

Hí hí! Lão Răng Vàng mưu tính sâu xa.

Cố Thăng nói:

- Chúng ta đi thôi.

Sau đó anh quay đầu lại bảo Nam Sơn:

- Nếu em sợ thì nhớ nắm chặt tay anh đấy.

- Được.

Nam Sơn trả lời.

Thực ra trước đó cô đã vào nhà ma rồi, chẳng có gì đáng sợ cả. Mọi người vào nhà ma, đèn đóm tắt hết, tối om om.

Trên con đường dài dằng dặc dường như chỉ có bốn người bọn họ.

Lão Răng Vàng và Tiểu Mi đi đằng trước, Cố Thăng và Nam Sơn theo sát đằng sau.

Trong nhà ma vô cùng tĩnh lặng chợt vang lên tiếng cười quái dị, một người mặc áo liệm có khuôn mặt trắng toát thò ngay ra trước mặt Lão Răng Vàng, túm áo gã rồi nhanh chóng buông ra.

Lão Răng Vàng hét rầm trời, nhảy dựng lên rồi ôm chặt lấy Tiểu Mi.

Tiểu Mi nhìn Lão Răng Vàng một cái rồi nắm lấy tay gã.

Lão Răng Vàng vốn định thể hiện khí khái đàn ông, bèn cắn răng nói:

- Ban nãy anh bị bất ngờ thôi, vì chưa chuẩn bị tâm lý ấy mà.

- Chúng ta đi tiếp thôi.

Chưa được mấy bước, một trận gió lạnh lùa qua bên tai Lão Răng Vàng, tiếng cười khèn khẹt quái gở lại vang lên ngay trên đỉnh đầu gã.

Lão Răng Vàng không dám ngẩng đầu, đành phải quay sang nhìn Tiểu Mi rồi nói:

- Chúng ta mau… đi di.

Gã cười cứng ngắc:

- Tiểu Mi, bên cạnh em có đầu người kìa.

Đã thế còn chỉ có mỗi nửa hộp sọ, đầu thì vẹo sang bên, trông sợ vãi linh hồn.

Tiểu Mi phải an ủi ngược lại gã.

Lão Răng Vàng bỗng cảm thấy vào nhà ma là một quyết định sai lầm, đã không thể hiện được khí khái đàn ông của gã thì chớ, lại còn…

Gã nghĩ một lát, trong lòng bỗng nảy ra một ý.

Nếu Cố Thăng đi phía trước thì nhất định là còn sợ hơn mình, Tiểu Mi thấy thế, nhất định sẽ không chê mình nhát gan nữa.

Gã quay đầu lại nói với Cố Thăng:

- Tiểu Thăng Thăng, hai người đi lên phía trước được không?

Cố Thăng không đáp mà hỏi Nam Sơn ở bên cạnh:

- Được không?

- Okay.

Tiểu Mi nhìn Lão Răng Vàng, trước hay sau thì khác gì nhau? Kiểu gì chả có người giả ma dọa mình chứ? Cô có kì thị gã nhát gan đâu.

Nghĩ đến đây, Tiểu Mi cầm tay Lão Răng Vàng càng chặt hơn.

Thế là bốn người đổi vị trí.

Cố Thăng đi lên phía trước trông đến là nhàn hạ, còn vừa đi vừa nói chuyện với Nam Sơn. Lão Răng Vàng nhìn thấy mà không thể nào tin được.

Cố Thăng nhìn cánh tay quỷ túm áo mình, trêu chọc:

- Đôi tay này trắng ghê na, dưỡng da ở đâu mách tôi cái.

Cái xác kia nghe xong bèn vội vàng buông áo anh ra.

Lão Răng Vàng kinh ngạc há hốc mồm: Vụ này… vụ này đâu ra vậy, kịch bản có phải thế đâu?!

Nhát gan đã hẹn đâu? Tiểu Thăng Thăng, đừng che giấu đè nén bản tính của chú nữa mà.

Một con quỷ mặt mũi hung ác chạy tới với tốc độ cực nhanh làm Nam Sơn giật cả mình:.

Cố Thăng nhíu mày, vươn tay tháo mặt nạ của quỷ mặt xanh nanh vàng rồi nghiêm trang nói với Nam Sơn:

- Em xem, là giả thôi.

Nam Sơn gật đầu, đồng thời cũng phải nhìn Cố Thăng với ánh mắt khác xưa.

- Mau trả răng nanh cho tui.

Quỷ nam u oán nói.

- Lưỡi tui nữa!

Một con quỷ khác nhảy ra.

- Dao trên ngực tui luôn!

Mấy con quỷ vây quanh Cố Thăng, nhao nhao đòi lại đồ của mình.

Cố Thăng mím môi một cái rồi trả đống đồ trong tay lại cho họ.

- Anh lấy khi nào thế?

Nam Sơn mở to mắt, cảm thấy… thần kì ghê.

- Vừa xong thôi, có hai người lắc lư trên đầu anh, nên anh…

Nam Sơn: …



Khi ra khỏi nhà ma, Lão Răng Vàng đã bị dọa cho mềm chân, phải chạy vào đình nghỉ mát cạnh đó để thở.

Lão Răng Vàng nhìn Cố Thăng ung dung bên cạnh, suy nghĩ nát óc vẫn không hiểu chuyện là thế nào.

Cố Thăng giả vờ không sợ hay là không sợ thật? Tính cách của một người sao có thể thay đổi nhanh như vậy chứ?

Lão Răng Vàng hỏi:

- Tiểu Thăng Thăng, nhà ma vui không?

- Cũng bình thường.

Gã hỏi tiếp:

- Cậu có sợ không?

- Chả sợ gì cả.

Lão Răng Vàng chưa từ bỏ ý định:

- Sao lại thế?

Cố Thăng nhìn Lão Răng Vàng với ánh nhìn lạnh nhạt:

- Từ đầu đã biết những thứ bên trong là giả thì còn sợ cái gì?

Này thì giở trò! Anh đã nhìn thấu Lão Răng Vàng từ lâu ròi, chẳng phải gã muốn mượn trò này để thể hiện sao?

Chắc chắn là Lão Răng Vàng không biết anh đã đi nhà ma vô số lần rồi.

Không lần nào anh tự nguyện vào, mà là bị bà nội ném vào với mỹ danh luyện lòng can đảm.

Anh đã đi nhiều đến mức quen mặt hết cả các chiêu trò, chẳng còn sợ hãi gì nữa từ lâu rồi.

Lão Răng Vàng muốn thể hiện khí khái đàn ông, chẳng lẽ anh không muốn hay sao?

Anh sẽ không nói cho Lão Răng Vàng biết chuyện này đâu.

Cố Thăng: Con yêu bà nội, bà quả là có tầm mắt nhìn xa trông rộng.

Chương 68

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Mọi người ngồi trong đình nghỉ mát một lát, Lão Răng Vàng nhìn tàu lượn siêu tốc và nghe tiếng hét chói tai truyền lại, bèn nóng lòng muốn thử xem sao.

- Chúng ta đi chơi tàu lượn siêu tốc đi.

Gã đề nghị

Nói xong, gã lại nhìn Cố Thăng.

- Okay.

Cố Thăng cười đáp, trong mắt chẳng chút sợ sệt.

Này thì bày trò!

Một kẻ đam mê vận động mạo hiểm như anh mà lại sợ cái tàu lượn siêu tốc kia sao?

Tính toán của Lão Răng Vàng lại thất bại rồi.

Tml lấy khăn giấy trong túi ra lau mồ hôi trên trán:

- Mọi người đi chơi đi, em sợ độ cao lắm, em không đi đâu.

- Cái gì?

Lão Răng Vàng kinh ngạc mở to hai mắt, đây là lần đầu tiên gã nghe nói cô sợ độ cao đấy:

- Thế thì anh cũng không đi nữa.

Tiểu Mi nói:

- Đi đi, nhìn dáng vẻ anh rõ ràng là muốn đi lắm mà. Em ở đây chờ mọi người về.

- Nhưng mà..

Lão Răng Vàng còn muốn nói thêm gì đó.

Tiểu Mi nhíu mày:

- Em có phải trẻ con đâu mà lúc nào cũng cần anh kè kè bên cạnh.

Thấy cô nói vậy, Lão Răng Vàng đành đáp lời rồi miễn cưỡng đứng lên.

Dưới ánh mặt trời, Lão Răng Vàng nhìn Cố Thăng với Nam Sơn mà thấy lòng hiu hắt.



Tàu lượn siêu tốc từ từ khởi động rồi phóng thẳng lên trời.

Cố Thăng và Nam Sơn ngồi song song nhau, Lão Răng Vàng ngồi đằng sau cùng một ông chú mặt mũi đầy râu.

Lúc đầu Nam Sơn còn chưa thấy có cảm giác gì, mãi đến khi tàu lượn lên đến vị trí cao nhất, ngừng một lát trên đỉnh rồi lại xuống. Khi ấy tàu lao ngược gió, Nam Sơn như rơi vào môi trường chân không, bèn không kìm được mà hét ầm lên.

Cô cảm thấy cực kì kích thích.

Cô nắm chặt lấy tay vịn ghế ngồi, và rồi bàn tay được người bên cạnh nắm lấy. Bàn tay kia vừa mạnh mẽ lại vừa ấm áp.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy một đôi mắt đen sâu hút như biển khơi thăm thẳm.

Gió thổi ù ù, mọi người hò hét, thế nhưng những âm thanh ấy cách cô mỗi lúc một xa.

Cô chỉ nghe thấy Cố Thăng hét lớn, chỉ nhìn thấy đáy mắt anh lấp lánh ý cười dịu dàng:

- Có anh ở đây rồi, đừng sợ!

Cô chẳng hề sợ hãi chút nào, nhưng vẫn kìm lòng không đậu mà gật mạnh đầu.

Khi tàu lượn siêu tốc dừng lại trên mặt đất, Cố Thăng vẫn nắm tay Nam Sơn, lưu luyến không buông.

- Buông ra!

Giọng nói tức giận cực điểm của Lão Răng Vàng vang lên sau lưng hai người.

Cố Thăng: Tui nắm tay Nam Sơn thì liên quan gì đến ông hử?

Thế nhưng niệm tình Lão Răng Vàng ngồi một mình trên tàu lượn siêu tốc hơi bị đáng thương, để tránh đả kích gã thêm nữa thì Cố Thăng vẫn buông tay Nam Sơn ra. Đúng lúc này, Nam Sơn cũng rút tay lại.

Hai người ăn í mỉm cười nhìn nhau, trong không khí vương vất mùi kẹo đường ngọt ngào.

- Mau buông tay ra ngay, nghe thấy không hả?

Lão Răng Vàng lại tru lên.

Bấy giờ Cố Thăng mới nhận ra không phải Lão Răng Vàng nói mình và Nam Sơn.

Cố Thăng và Nam Sơn quay đầu lại thì thấy…

Ông chú mặt mũi đầy râu, sắc mặt trắng bệch đang sống chết nắm tay Lão Răng Vàng, mắt mũi thì nhắm tịt lại như thể nghĩ mình vẫn còn đang ở trên trời cao. Lão Răng Vàng nhìn hắn ta với vẻ căm tức lắm.

- Thôi nào.

Lão Răng Vàng bất đắc dĩ phải nói:

- Tàu lượn siêu tốc dừng rồi.

- Thật không?

Nghe thấy thế, người đàn ông râu ria thở phào một hơi nhẹ nhõm.

- Thật hơn vàng bốn số 9, mau buông tay ra ngay!

Người đàn ông mặt mũi râu ria hé mắt ra nhìn, thấy mình đã xuống đất rồi mới vội vàng buông tay Lão Răng Vàng ra.

Hắn ta ngượng ngịu nói:

- Xin lỗi người anh em, tôi mới lên tàu lượn siêu tốc lần đầu, sợ quá.

Hắn nhìn tay Lão Răng Vàng rồi bảo:

- Ôi nắm đỏ cả lên rồi, tôi xoa cho cậu nhé.

Nói xong, gã râu ria lại nắm tay Lão Răng Vàng.

- Tôi! Không! Sao!

Lão Răng Vàng nghiến răng nghiến lợi gào lên rồi rút tay mình về. Sau đó gã tháo dây an toàn, đi biến ra ngoài, động tác liền một mạch.

Nội tâm Lão Răng Vàng nước mắt thành sông, chuyện quái gì thế này chứ?

Từ nay về sau gã sẽ không bao giờ đến cái khu vui chơi này nữa!



Thoáng cái đã đến tối, nhóm Cố Thăng chọn một quán lẩu để ăn cơm.

Khi mọi người bước vào quán thì khí lạnh phả thẳng vào mặt, điều hòa bật rất mạnh, tí nữa ăn lẩu chắc là phê lắm.

Trong nồi lẩu uyên ương, canh cay và canh nhạt đều sôi sùng sục.

Lão Răng Vàng hỏi Tiểu Mi: - Em thích ăn cay hay ăn thanh đạm?

- Thanh đạm đi.

Lão Răng Vàng nghe xong bèn gắp thịt bò thả vào nồi canh nhạt.

Sau đó gã gắp thịt đưa đến bên miệng Tiểu Mi, thậm chí còn làm không biết mệt.

- Rõ buồn nôn.

Cố Thăng giương mắt lên nhìn Lão Răng Vàng với vẻ kì thị.

Lão Răng Vàng nhìn lại đầy khiêu khích: Có giỏi thì chú thu phục Nam Sơn ở đây luôn đi, chú GATO nỗi gì?

Cố Thăng rũ mi im lặng, được rồi, anh GATO thật đấy.

Đến bao giờ Nam Sơn mới chịu ở bên mình đây?

Nếu không phải vì hai người chưa chính thức yêu đương, thì làm sao anh thua Lão Răng Vàng trong vụ khoe ân ái này được chứ?

Cố Thăng gắp thịt đã nhúng chín chấm vào nước tương rồi đặt vào bát Nam Sơn.

- Ngon lắm.

Nam Sơn nếm thử rồi cười với anh:

- Anh cũng ăn đi.

Nửa tiếng sau, Nam Sơn ăn no, buông đũa, xoa cái bụng tròn vo.

Những người khác cũng ăn gần xong, mọi người bắt đầu nói chuyện phiếm.

- Cả nhà biết không? Tôn Nhược Hiên chết rồi.

Lão Răng Vàng nói.

Cố Thăng buông lỏng đôi đũa, củ lạc tròn lăn lông lốc trên bàn:

- Chẳng phải cậu ta vừa trúng giải lớn xong à?

Nhân sinh đúng là vô thường.

Lão Răng Vàng hơi tiếc nuối:

- Tôi cũng nghe Cường Tử nói.

Gã uống một ngụm rượu:

- Sau khi trúng giải thì cậu ta mời bạn bè đi ăn cơm, rượu vào lời ra, đi nói với người ta là mình trúng thưởng vì nhặt được bảo bối.

- Bạn bè cậu ta ra tay à?

Tiểu Mi hỏi.

Lão Răng Vàng lắc đầu:

- Không phải, bạn bè cậu ta chỉ nghĩ là cậu ta say quá nên nói sảng thôi, chẳng ai cho là thật. Thế nhưng chuyện Tôn Nhược Hiên nhặt được bảo bối lại lan ra ngoài.

Lão Răng Vàng nhìn những người khác rồi cố ép thấp giọng:

- Đột nhập vào nhà giết người, lúc chết thảm lắm, chắc là khi còn sống bị tra tấn dã man.

Lão Răng Vàng còn nói thêm:

- Tôi với Cường Tử đoán, bảo bối mà Tôn Nhược Hiên nhặt được có thể là rối bóng.

- Không phải rối bóng bị hủy rồi à?

Nam Sơn nghi ngờ:

- Chắc là không phải đâu.

Cố Thăng rũ mi:

- Có thể. Lúc đó tình hình trong nhà gỗ rất hỗn loạn, có thể cậu ta đã thừa cơ cầm rối bóng đi.

Anh dừng một lát rồi nói tiếp:
- Thêm nữa, vì Mã Tự Lý đã chết nên coi như cả ba nghi thức đều đã hoàn thành rồi.

Tiểu Mi trợn to mắt, không còn tâm trạng gì mà cơm nước nữa:

- Nếu đúng như vậy thì việc Tôn Nhược Hiên trúng thưởng là nhờ có rối bóng à.

Nồi lẩu bốc hơi nghi ngút, không khí như cô đặc lại.

Cố Thăng tằng hắng một tiếng:

- Ai mà biết chân tướng thế nào. Có lẽ con rối bóng kia chẳng có tác dụng quái gì, Tôn Nhược Hiên mua xổ số là tự cậu ta mua chứ không phải con rối bóng bảo mua, cậu ta trúng số cũng có lẽ là do may mắn. Chúng ta chỉ cần biết con rối bóng ấy đã hại chết không ít người là được.

- Phải lắm, phải lắm.

Lão Răng Vàng nói liên mồm:

- Chúng ta sống tốt đời mình là được rồi.

Nghe nói cánh sát không tìm thấy con rối bóng nọ, không biết nó đã rơi vào tay ai.

Nam Sơn nhìn về phía Lão Răng Vàng:

- Bắt được hung thủ chưa?

- Bắt rồi.

Lão Răng Vàng nhấp một ngụm rượu:

- Kẻ cướp kia đến vì bảo bối của Tôn Nhược Hiên, ai ngờ Tôn Nhược Hiên thà chết không chịu nói, cứ như bị ai khâu miệng.

Nam Sơn nghe xong thì thở dài:

- Tội gì chứ, chết vì tiền tài, có đáng không?

Lão Răng Vàng cũng nói:

- Thì thế. Nửa năm sau cậu ta học nghiên cứu sinh rồi, đang yên đang lành, tự nhiên chết mất.

Cả nhóm Cố Thăng đều cảm thấy đáng tiếc cho Tôn Nhược Hiên.



Mọi người trò chuyện một lát thì nói tới công việc của Lão Răng Vàng.

- Lão Răng Vàng, làm việc quen chưa?

Lão Răng Vàng cười nói:

- Quen rồi, y tá đều rất xinh, cơ mà vẫn là Tiểu Mi nhà tôi xinh nhất.

Nói xong, gã nhìn Tiểu Mi với ánh mắt thâm tình vô hạn.

Cố Thăng và Nam Sơn ngó trời, đồng thanh nói thầm trong bụng: Buồn nôn!

- Còn chuyện nữa là hình như người nhà bệnh nhân không thân thiện với tôi cho lắm.

Lão Răng Vàng cau mày.

Cố Thăng trêu chọc:

- Có phải họ chê anh đẹp trai quá không?

Lão Răng Vàng:

- Ui, sao cậu biết?

Cố Thăng: ….



Sau bữa cơm, Lão Răng Vàng và Tiểu Mi đi dạo phố, Cố Thăng đưa Nam Sơn về nhà.

Trong xe phát ca khúc “5 Year Time”, khiến cho tâm trạng của cả hai đều bất giác trở nên vui vẻ.

Cố Thăng dừng xe dưới tán cây gần nhà Nam Sơn.

Anh hắng giọng rồi nói:

- Lão Răng Vàng và Tiểu Mi cứ khoe ân ái suốt, bao giờ thì chúng mình cũng được ngược chó FA đây?

Nam Sơn quay đầu nhìn anh, sườn mặt nghiêng của người đàn ông đối diện góc cạnh mà kiên nghị, đôi tay nắm hờ tay lái trắng bóc, thon dài.

Đẹp trai và tao nhã quá.

Nam Sơn mím môi:

- Anh quay đầu sang đây.

Cố Thăng nghe lời quay đầu sang, Nam Sơn tháo dây an toàn, áp sát lại.

Anh không hề phòng bị, để mặc cho Nam Sơn nâng mặt mình lên rồi lấy hết dũng khí đặt lên môi một nụ hôn phớt nhẹ.

Nam Sơn cười láu lỉnh:

- Trả anh nụ hôn đấy.

Cố Thăng chớp mắt như thể khó tin:

- Em… đồng ý rồi?

Đồng thời anh cũng nhận ra lần trước đúng là hôn thật. Anh không nằm mơ, Nam Sơn lừa anh đó thôi.

- Không đúng, sao cả hai lần đều là em hôn anh?

- Ừ nhỉ.

Nam Sơn hơi ảo não.

Anh cũng tháo dây an toàn, rồi chống một tay lên lưng ghế.

Anh nhìn Nam Sơn đăm đăm, đôi mắt trong veo như được nước mưa gột rửa lại khiến tim cô đập đến điên cuồng, đôi mắt đong đầy cố chấp ngây ngô như trẻ nhỏ.

- Lần này đến lượt anh.

Giọng nói trầm thấp của Cố Thăng vang lên bên tai Nam Sơn, hơi thở ấm áp phả lên tai cô, ngưa ngứa.

Nam Sơn nhắm mắt lại, mặt hơi đỏ lên, tim đập như trống.

Nhìn dáng vẻ e lệ hiếm thấy của cô, trong mắt Cố Thăng đong đẫm tình yêu vô hạn. Anh cúi đầu xuống ngậm lấy cánh môi cô.

Trong tiếng ca “Love love love” du dương, Nam Sơn vòng tay ôm lấy bờ vai rộng của Cố Thăng rồi nhắm mắt lại. Hai người gắn bó không rời…

Chương 69

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Đồng hồ báo thức vang lên đúng sáu giờ. Nam Sơn hơi híp mắt, vươn tay sờ soạng tủ đầu giường một hồi lâu mới chạm được tới đồng hồ để tắt đi.

Chợp mắt thêm năm phút nữa, cô bụng bảo dạ.

Lần thứ hai nhắm mắt, trong đầu Nam Sơn hiện lên cảnh cô và Cố Thăng hôn nhau, dịu dàng như vậy, lại nóng bỏng như thế.

Ôi ôi! Cô quay cuồng hai vòng trên giường, hôm qua quả thực là hơi kích động, không được nghĩ nữa.

Đúng lúc này, tiếng cười vui vẻ vang lên bên cạnh, đúng là chuông điện thoại của cô.

Cô vươn tay cầm lấy di động. Nằm ở trên giường, giơ cao di động, xem ai gọi điện tới.

Thấy đó là số Cố Thăng, Nam Sơn lập tức ném điện thoại tới cuối giường như thể nó là củ khoai lang nóng phỏng tay, sau đó rúc đầu vào sâu trong gối.

Sáng sớm anh ấy gọi điện tới, mình nên nói gì đây?

Di động ở cuối giường vẫn tiếp tục vang lên như trước.

Cuối cùng Nam Sơn đứng dậy, nhặt nó lên, thấp thỏm nghe máy.

- Còn đang ngủ à? Nam Sơn.

Bên tai truyền đến âm thanh trầm thấp cuốn hút của Cố Thăng, cô trả lời:

- Ừ, vừa mới dậy.

- Tối qua ngủ có ngon không?

Anh lại hỏi.

Nam Sơn nói:

- Ngủ ngon lắm.

Thực ra có hơi mất ngủ.

Cố Thăng khẽ cười

- Anh mất ngủ.

- Tại sao?

Cố Thăng cười khẽ, vui sướng lâng lâng.

- Bận suy nghĩ không biết lúc nào em lại hôn anh một cái.

Nam Sơn: …

- Anh sắp đến dưới nhà em rồi, đưa em đi ăn sáng.

Nam Sơn sửng sốt, nhanh vậy sao?

- Được, em chuẩn bị ngay.

- Em không cần vội, còn một đoạn nữa mà.

Nam Sơn nhảy dựng lên khỏi giường.

- Ừ, em không vội, cúp máy đây.

Sao mà không vội cho được, rửa mặt, phối đồ, trang điểm nhẹ, ít nhất cũng phải nửa tiếng đó.



Cô vừa xuống lầu thì đã thấy anh.

Cố Thăng đang đứng dưới một bóng cây, một bên người đối diện với Nam Sơn. Một tay anh thoải mái đút túi quần, ánh mặt trời xuyên qua khe lá chiếu xuống, rơi lên người anh, mặt nghiêng tao nhã.

Có gió thổi qua, lá xanh rơi xuống, đậu trên bờ vai.

Cảnh tượng ấy tạo cho người ta cảm giác tháng năm tĩnh lặng.

Khóe miệng cô mang theo nét cười, đang định gọi tên Cố Thăng thì thấy anh nhìn lên vai mình, sau đó nhảy dựng lên, một bên vai run run.

Cô tinh mắt, nhìn thấy vai phải của anh có con sâu róm màu xanh.

Con sâu kia bám chặt lấy sơ mi của Cố Thăng,động tác của anh mạnh thế mà nó không rơi xuống.

Thoáng chốc cô hiểu ngay ra anh sợ sâu, đúng là không đẹp trai được quá ba giây mà.

Cô lấy một cái khăn tay từ trong túi ra, đi tới.

- Cố Thăng, anh dừng một chút, em gỡ sâu xuống cho.

Vừa nghe thấy tiếng cô, người Cố Thăng hơi dừng lại, anh chậm rãi nghiêng đầu.

Thôi toi, mất hình tượng rồi.

Anh đã đặc biệt khảo sát vị trí dưới tàng cây này. Đảm bảo khi anh đứng đây, lúc Nam Sơn nhìn về phía anh sẽ cảm thấy anh vô cùng đẹp trai.

Tính tới tính lui lại chẳng tính đến dưới cái cây này lại có con sâu róm anh ghét nhất.

- Anh không sợ nó, chỉ là thấy nó gớm nên mới không phủi đi thôi.

Anh thử giải thích, cứu vãn hình tượng của mình.

Nam Sơn nghe vậy, trong lòng có thú vui độc ác, bèn nhét khăn tay vào tay anh.

- Có cái này là không ghê nữa đâu.

Cố Thăng:

- Được rồi, anh hơi sợ cái con xanh xanh này ấy.

Hình tượng là cái gì? Có ăn được không?

Nam Sơn: …

Cô dùng khăn tay cẩn thận bao lấy con sâu rồi ném vào thùng rác.

Thu phục con sâu quấy rối xong, cô nói với anh:

- Được rồi.

Cố Thăng rảo bước đến trước cửa xe, hơi xoay người mở cửa hộ cô, điệu bộ rất chi là tao nhã.

- Cảm ơn.

Xe chậm rãi hòa vào dòng xe cộ. Trong lúc đợi đèn đỏ, Cố Thăng quay đầu nói với cô:

- Hôm nay em xinh quá.

Cuối cùng lại thêm một câu:

- Ngày nào cũng xinh hết.

- Ừm.

Nam Sơn đáp lời bằng giọng nói không nặng không nhẹ, đầu cô hơi nghiêng về phía cửa xe, làm bộ như đang ngắm phong cảnh.

Trong lòng lại ngọt ngào như ăn mật.

- Nam Sơn, ngoài cửa xe có gì hay thế? Giọng chàng trai bên cạnh có chút ấm ức do bị ngó lơ, anh hỏi

- Người qua đường bên ngoài có đẹp trai như anh không?

Cô bật cười lắc đầu:

- Không. Bọn họ không đẹp trai bằng anh.

- Vậy em nhìn anh đây này.

- … Được.

Cô tiến lại gần, hôn phớt lên mặt anh một cái.

- Anh đáng yêu nhất.

Cố Thăng hắng giọng, nói với vẻ nghiêm nghị:

- Đang lái xe đấy.

Nhưng khóe miệng nhếch lên lại bán đứng tâm trạng vui vẻ của anh rồi.

- Lần sau em không thế nữa.

Cố Thăng nói

- Anh đồng ý để em làm thế, đợi xuống xe thì hôn má trái của anh đi cho nó cân nha.

… Được lợi còn ra vẻ!

Sau khi đỗ xe xong, Cố Thăng nhìn Nam Sơn, lại còn chỉ vào gò má trắng trẻo của mình, tỏ ý rất rõ ràng.

Nam Sơn cười bất đắc dĩ:

- Anh đưa mặt lại đây.

Nghe vậy, Cố Thăng nghiêng người về phía cô.

- Cho em hôn này.

Miệng Nam Sơn sắp chạm mặt anh, anh liền nghiêng đầu, thế là môi hai ngươi chạm vào nhau cùng một lúc.

Cô mở to hai mắt nhìn vì không ngờ anh lại quay đầu, đang định tách ra.

Cố Thăng đưa bàn tay thon dài trắng bóc áp lên mặt cô rồi cúi đầu hôn, miệng cười tươi rói vì đạt được ý đồ.

Lại là một nụ hôn nhẹ nhàng kéo dài.



- Bánh bao của nhà này rất ngon, anh hay đến ăn lắm.

Cố Thăng gọi hai lồng ba cái bánh bao, hai cốc sữa đậu nành ngọt.

Bảy giờ sáng, quán này bán rất chạy, người bán hàng đi lại nhanh thoăn thoắt để đưa đồ hoặc dọn bát đĩa.

Trong lúc chờ đợi, Nam Sơn suy nghĩ rồi nói:

- Chuyện hai chúng mình hẹn hò có thể tạm thời giữ bí mật không?

Ít nhất không thể để người trong công ty biết.

Hôm qua sau khi cô về nhà, không cẩn thận lại xuyên đến đồ vật bên người chị Lý. Với cái cá tính đó của chị ta, chị ta biết cô hẹn hò với Cố Thăng thì sẽ nhiệt tình đến mức nào chứ? Cô nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

- Tại sao?

Cố Thăng tỏ vẻ buồn bã, anh còn muốn khoe khoang tình cảm với Nam Sơn cho Lão Răng Vàng xem đấy!

Giờ anh là người có bạn gái rồi!

Nam Sơn nghiêng đầu, nhíu mày:

- Nếu để người trong cô ty biết…

- Là công ty à?

Anh cắt ngang lời cô.

- Ừ. Nam Sơn gật đầu.

Anh hiểu được nỗi băn khoăn của cô, dù sao công ty nhiều người lắm miệng.

- Không thành vấn đề.

Anh nói.

Tình cảm này, vẫn có thể khoe nha.

Đúng lúc này, bánh bao đã đợi được một lúc cuối cùng cũng mang ra, bánh nóng hổi, vỏ mỏng, có thể nhìn thấy nước nóng bên trong.

Nam Sơn cẩn thận gắp một cái, sợ chọc thủng bánh.

- Cẩn thận nóng.

Cố Thăng nhắc nhở.

- Ừ.

Đầu tiên Nam Sơn cắn rách vỏ, nước ngon lành chảy ra ngoài, hơi nóng một chút, cô uống từng ngụm từng ngụm.

Cố Thăng nhìn tướng ăn đáng yêu của cô, giúp cô lau đi nước bánh vô tình dính ở khóe môi.

Phải cưới Nam Sơn sớm một chút, nghĩa là cô ấy sẽ trở thành vợ mình. Muốn chiều thế nào thì chiều, xem ai còn dám nói linh tinh sau lưng không.

Hiện tại hắn là thương nhân đẹp trai nhất thành phố N, đến lúc hai người kết hôn thì sẽ là cặp vợ chồng đẹp trai xinh gái nhất.

Cố Thăng khoái trá nghĩ.

- Bánh bao ngon lắm.

Nam Sơn khen không ngớt, sao trước kia không phát hiện ra có quán ăn sáng ngon như thế ở thành phố N nhỉ.

Cố Thăng đẩy lồng bánh bao của mình sang phía cô

- Vậy thì ăn nhiều một chút, sau này lại đưa em đến.

- Em no rồi

Nam Sơn cười

- Anh còn chưa động đũa đâu đấy, mau ăn đi, để nguội không ngon.

- Ừ.

Tới lúc ăn gần xong, Cố Thăng uống vài hớp sữa đậu nành rồi nghĩ đến một chuyện.

- Nam Sơn, thứ tư này em có rảnh không?

Nam Sơn nghĩ ngợi:

- Thứ tư không phải phải đi làm à?

Cố Thăng cười

- Vậy là có rảnh rồi.

Anh để cốc sữa xuống.

- Từ thứ tư đến chủ nhật, công ty tổ chức hoạt động du lịch, ban các em cũng có thể tham gia. Tháng trước anh từng hỏi em, em bảo không chắc.

- A.

Có việc như vậy sao, Nam Sơn nghĩ. Lúc ấy cô vô cùng bái phục cái số may mắn hạng bét của Cố Thăng nên mới mượn cớ để từ chối mà.

Cô bảo:

- Mẹ em vốn là bảo em về nhà cho tình cảm, giờ có anh rồi, đương nhiên sẽ không cần về nữa.

Đúng là mẹ cô có bảo cô về nhà cho tình cảm thật, tuy nhiên đấy là hồi xưa trước khi hẹn hò với Cố Thăng rồi, nên là cô từ chối.

Tình cảm à? Cố Thăng thấy may là mình đã tỏ tình từ sớm.

Điểm tâm ăn cũng đã xong, Cố Thăng ngước mắt nhìn thời gian trên đồng hồ treo tường.

Đã đến giờ đến công ty.



- Dừng xe ở ngã ba này đi, em đi một vài bước là đến công ty rồi.

Nam Sơn cầm túi lên, nói.

- Thực ra ở bãi đỗ xe tầng hầm cũng không sao mà.

Cố Thăng chú ý tình hình giao thông phía trước, nói với cô.

Cô lắc đầu.

- Bãi đỗ xe nhiều người lắm.

Nếu nhớ không nhầm thì chỗ đỗ xe của chị Lý cũng rất gần chỗ anh.

Cố Thăng rầu rĩ không vui

- A.

Xe chậm chạp chạy tới ven đường.

Anh càng lúc càng chắc chắn, nhất định phải cầu hôn thật nhanh.



Nhoáng một cái là tới thứ tư, ngày công ty tổ chức du lịch tập thể.

Điểm đến lần này là tỉnh W thuộc thành phố Y, phong cảnh nơi đó vô cùng đẹp đẽ, có rất nhiều danh lam thắng cảnh và di tích.

Công nhân viên đều tập hợp ở cửa, chờ xe buýt đưa bọn họ tới sân bay.

Nam Sơn đội mũ có viền hoa chỗ thái dương, đeo một cặp kính râm, bên tay là một vali nhỏ, đang nói chuyện cùng Tiểu Dương. Nghe Tiểu Dương bảo thành phố Y đồ ăn ngon nhiều vô cùng, cô hết sức chờ mong.

Đây là năm thứ hai cô vào làm ở công ty, năm thứ nhất bỏ lỡ mất.

Lần này xem như là lần đầu tiên đi du lịch cùng đồng nghiệp nên Nam Sơn hưng phấn lắm.

Cố Thăng bảo anh sẽ đưa một mình cô tới một nơi, nghe có vẻ rất bí ẩn.

Cô gặng hỏi thế nào anh cũng không chịu nói chỗ đó là ở đâu, điệu bộ hết sức thần bí, chỉ nói cô nhất định sẽ thích thôi.

Trên thực tế, cô hoàn toàn không chờ mong gì, chỉ hi vọng lần du lịch này không nảy ra rắc rối gì, an toàn là số một.

Cô muốn cùng Cố Thăng tạo nên những hồi ức tươi đẹp, chứ không phải hồi ức khó quên!

Chương 70

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

9 giờ, trưởng các bộ phận đếm số người, sau khi xác định mọi người đều đến đủ thì mọi người cùng lên xe buýt tới sân bay.

Đường đi tới sân bay mất hai tiếng, Nam Sơn nghỉ ngơi một lát ở trên xe.

Có một đoạn đường tương đối xóc nảy, Nam Sơn bị giật mình mà tỉnh.

- Dậy rồi.

Ngồi bên cạnh cô chính là Tiểu Dương.

- Đang định gọi cô dậy, sắp tới nơi rồi.

Nam Sơn cười

- Tỉnh đúng lúc ghê.

Tiểu Dương lấy gương từ trong túi ra.

- Tóc hơi rối, tranh thủ sửa sang chút đi.

Nam Sơn nhìn chính mình trong gương, nhịn không được cười thành tiếng. Đầu tóc bây giờ quá là buồn cười, trước trán còn có một nhúm tóc vểnh lên thật siêu phàm.

Cô sửa sang tóc tai xong rồi tiếp tục nói chuyện với Tiểu Dương một lát thì tới sân bay.



- A, Nam Sơn, người ngồi cạnh cô là ai thế?

Người bên tài vụ đã ngồi xuống chỗ trên máy bay, chỉ có vị trí cạnh cửa sổ bên cạnh cô là chưa có ai.

Nam Sơn ngơ ngác lắc đầu:

- Tôi cũng không rõ, có lẽ là nhân viên bộ phận khác.

Chưa được mấy phút thì Cố Thăng đã đi tới.

Mọi người đoán chắc là lãnh đạo nhà mình xuống quan tâm hỏi han nhân viên đây mà.

Đám chị Lý chào Cố Thăng:

- Chào giám đốc Cố.

Cố Thăng khẽ tươi cười gật đầu:

- Chào mọi người, mọi người đừng để ý đến tôi, cần nghỉ ngơi thì cứ nghỉ đi…

Anh nói vài câu khách sáo xong thì nhìn qua chỗ cạnh Nam Sơn, lại làm bộ lơ đãng nhìn cô một cái.

Mọi người đều tập trung chú ý lên người anh, Nam Sơn đương nhiên cũng để ý tới anh.

Nam Sơn: chẳng lẽ chỗ trống bên cạnh mình là của anh ấy à?

Quả nhiên, anh đi về phía cô.

- Giám đốc Cố, chỗ kia là của anh hả?

Chị Lý lên tiếng hỏi trước tiên.

Cố Thăng gật đầu:

- Đã là cùng du lịch với các nhân viên thì đương nhiên cũng phải ngồi cùng mọi người rồi.

Được đấy, thân dân ghê.

Bên chị Lý vừa nghe xong thì cảm động hết sức.

Rõ ràng có thể chọn khoang hạng nhất, vậy mà lại ngồi khoang phổ thông với nhân viên. Ông chủ như vậy thật sự rất tuyệt.

Có điều vị trí này hơi bị trùng hợp, ngay cạnh Nam Sơn, không thể không khiến người ta nghi ngờ, chị Lý sờ cằm.

Tiểu Dương lặng lẽ cất tiếng:

- Nếu mọi người cùng nhau ngồi khoang hạng nhất thì tốt quá.

Mọi người: nghe cũng rất có lí.

Cố Thăng:

- … Đợi lần sau sẽ có cơ hội.



- Anh cứ thấy chỗ này hơi hẹp.

Cố Thăng nhỏ giọng ai oán nói với Nam Sơn.

Vừa may vị trí của hai người ở ngoài rìa, Tiểu Dương ngồi cạnh Nam Sơn đang xem video, nói nhỏ sẽ không khiến người khác chú ý.

Nam Sơn nhìn đôi chân dài phải hơi gập lại của anh.

- Hay là anh ngồi khoang hạng nhất đi.

- Không cần.

Cố Thăng từ chối ngay không cần nghĩ.

- Em phải biết là anh muốn ngồi cùng em chứ.

Anh cầm tay cô, bên trên có áo khoác che, người ngoài không phát hiện ra bên trong thế nào.

Nam Sơn đã ngủ đủ trên xe, đang cầm iPad xem bộ phim đã tải từ trước.

- Cùng xem nhé.

Cố Thăng nói.

Cô bèn cứng nhắc dịch máy đến gần anh, rồi lấy một bên tai nghe đưa cho anh

- Em nghĩ anh sẽ không thích xem đâu.

Là một bộ phim kinh dị.

Cố Thăng chỉ liếc mắt một cái liền dời đi.

- Đúng là không thích thật.

Anh nhỏ giọng thì thầm:

- A, nhận vật chính còn không đẹp trai bằng anh.

Nam Sơn:

- … Đẹp trai cũng không thể mài ra ăn được.

Cố Thăng:

- Nên là anh dùng tài hoa để kiếm ăn đó.

Nam Sơn: …

Thấy cô chẳng buồn đáp, chỉ tập trung chú ý xem phim, Cố Thăng ngáp một cái.

- Anh mệt, anh ngủ một lát đây.

Anh hạ màn cửa sổ.

Cô để ý tới anh một chút, đặc biệt còn không đeo lên bên tai nghe kia lên.

Cô gật đầu.

- Đắp thêm áo đi, cẩn thận kẻo bị lạnh.

Cố Thăng nghe thế thì bật cười như trẻ con.

- Không cần.

Anh nắm chặt lấy tay cô.
- Anh muốn nắm tay em ngủ.

- Ừ.

Nam Sơn nói.

- Đợi lát nữa đến bữa ăn sẽ gọi anh.

Cố Thăng đồng ý rồi nhắm hai mắt lại.

Nam Sơn quay đầu tiếp tục xem phim, đang xem đến phần quan trọng, không khí cực kì căng thẳng, bả vai cô bỗng chùng xuống làm cô giật nảy cả mình.

Cô thở đều lại, quay đầu liền nhìn thấy một mái tóc mượt mà, nhìn xuống chút nữa là có thể thấy gương mặt nghiêng của anh, lông mi rất dài, bộ dáng vô hại.

Nhớ tới chuyến du lịch lần này, cô hơi thấp thỏm.

Cố Thăng ngủ một tiếng, khi tỉnh lại phát hiện mình đang tựa vào vai cô thì lập tức rời ra.

Bộ phim kinh dị kia cũng đã đi đến kết thúc.

- Có muốn ngủ thêm nữa không?

Nam Sơn hỏi.

- Không cần.

Anh hỏi.

- Vai đau không? Anh xoa bóp cho em nhé.

Cô đã bị dựa đến mức không còn cảm giác, nghe anh nói vậy thì cũng thấy hơi nhức mỏi.

- Có người nhìn không?

Cố Thăng vừa mới nâng tay lên lập tức liền hạ xuống.

Cầu hôn, nhất định phải nhanh chóng cầu hôn.

Năm nay hẹn hò mà cứ như đi ăn trộm, anh không vui tí nào.

Cố Thăng kéo màn cửa sổ lên, ngẩn người nhìn ra tầng tầng lớp lớp mây trắng bên ngoài.

Nếu muốn cầu hôn hẳn phải chọn ngày lành.

Đến lúc đó bảo Lão Răng Vàng tính, không được, anh lại bác bỏ. Lão Răng Vàng không đáng tin lắm, phải tìm thầy giỏi để tính, gia tăng xác suất thành công mới được.



Sau khi máy bay đáp xuống, công ty đã sớm sắp xếp xe buýt đưa mọi người đến khách sạn đã định, chuyến đi chơi năm ngày bốn đêm sẽ bắt đầu.

Cô Thăng có chút chuyện phải xử lí nên không cùng đến khách sạn với mọi người.

Công ty sắp xếp hai người một phòng, Nam Sơn được phân ở cùng Tiểu Dương.

Hai người quan hệ tốt, tương đối vừa lòng với kết quả này.

Trong phòng đầy đủ thiết bị, phong cách nhìn chung thiên về trang nhã, tủ đặt TV có một bình hoa, hoa nhỏ màu hồng nhạt, cảnh đẹp ý vui.

Tiểu Dương vừa bước vào đã nhào lên giường.

- Thoải mái quá đi.

Cô nhìn cái đèn bàn nhỏ.

- Chỉ muốn nằm bẹp trên giường không đi đâu.

Đương nhiên dựa theo lệ thường đi du lịch tập thể của OSS, chuyện này là không thể.

Để đạt được mục đích ngày đầu tiên du lịch, phải đi ra sảnh khách sạn nghe trưởng bộ phận trình bày các việc liên quan cần chú ý, sau đó là thời gian tự do hoạt động.

Đến ngày thứ hai, công ty sẽ cử hướng dẫn viên địa phương đến, mọi người nghe theo hướng dẫn mà bắt đầu đi tham quan du lịch.

Nam Sơn và Tiểu Dương sắp xếp ít đồ đạc rồi đi ra đại sảnh.

Nghe xong bài nói dài dòng của trưởng bộ phận cũng đã hết hơn nửa tiếng.

Tiểu Dương lười biếng duỗi eo:

- Tôi nghe bảo gần đây có cái cổ trấn có vẻ rất hay, đợi lát nữa chúng ta đi xem nhé. Đồ ăn trên máy bay dở chết đi được, tôi chẳng ăn được mấy, phải đi gọi đặc sản địa phương lấp đầy bụng mới được.

Nam Sơn đang định đồng ý thì di động của cô vang lên. Cô lấy máy khỏi túi, là số của Cố Thăng.

Cô liếc nhìn Tiểu Dương ở phía trước rồi nhận cuộc gọi.

- A lô.

- Nam Sơn, buổi chiều anh đưa em đi chỗ đó. Vừa hay là thời gian tự do hoạt động, em đi ra ngoài người ta cũng không nghi ngờ.

Nam Sơn do dự - Nhưng em định cùng Tiểu Dương đi chơi ở trấn nhỏ rồi.

- Tiểu Dương quan trọng hay anh quan trọng?

- Anh.

Cô trả lời ngay.

Cố Thăng cười thỏa ý.

- Chút nữa chờ em ở bãi đỗ xe khách sạn nhé.

Anh nói vị trí cụ thể, trò chuyện thêm vài câu về chuyện khác rồi cúp điện thoại.

Tiểu Dương đi vài bước liền dừng lại, đứng cạnh một cây cột chờ cô.

Cô bước nhanh về phía trước, vẻ mặt xin lỗi

- Tí nữa không đi chơi với cô được rồi.

Tiểu Dương không ngạc nhiên chút nào, cô ấy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu:

- Muốn đi chơi với Cố Thăng hả?

Nam Sơn kinh ngạc, sao Tiểu Dương lại biết được.

Tiểu Dương cười, nói với cô:

- Chỉ tại cái tai nghe điện thoại của tôi bị hỏng, vô tình nghe được cô và Cố Thăng nói chuyện thôi.

- Yên tâm, tôi sẽ không nói cho chị Lý biết đâu.

Cứ dựa theo tính của chị Lý, chưa cần đến nửa ngày toàn bộ công ty sẽ biết chuyện hai người ngay.

Tiểu Dương hiểu rõ nỗi băn khoăn của cô, lời nói của mọi người rất là đáng sợ!

Nghe Tiểu Dương nói vậy, Nam Sơn cũng yên tâm phần nào.

- Thật ra…

Tiểu Dương đi tới trước mặt Nam Sơn rồi khoát tay lên vai cô:

- Buổi tối tôi có thể đổi phòng với Cố Thăng, sau đó buổi sáng lại đổi lại. Hâm nóng tình cảm của hai người, tạo ra cống hiến nho nhỏ.

Tiểu Dương: nghe nói giám đốc Cố ở phòng cao cấp đó, nhân cơ hội này trải nghiệm một phen, quá tuyệt.

Nam Sơn lắc đầu, khước từ ý tốt của Tiểu Dương, chỉ thấy Tiểu Dương thật sự rất nhiệt tình.

- Nếu có đổi ý thì cứ nói với tôi nhé.

Tiểu Dương vẫn chưa chịu buông tha.

Nam Sơn cười bảo “Được.”



Nam Sơn cầm túi ra khỏi phòng, đoạn đi đến bãi đỗ xe khách sạn.

Từ đằng xa đã thấy được Cố Thăng đang tựa vào cạnh xe, vẫy tay với mình.

Con xe màu xám, trước kia cô chưa từng thấy anh lái, Nam Sơn đoán chắc là xe thuê.

Trời nóng nực, cô chầm chậm chạy tới.

Ngồi vào xe, một luồng khí mát lạnh ập đến, Nam Sơn lúc này mới sảng khoái thở ra một hơi.

- Đến nhanh quá.

Cố Thăng thấy trán cô vương một lớp mồ hôi mỏng, bèn lấy ra một chai nước, cẩn thận vặn nắp rồi đưa cho cô.

Nam Sơn quả thật rất khát, ngửa đầu uống non nửa.

Cố Thăng khởi động xe, lái ra đường lớn.

Cô hỏi:

- Giờ em phải hỏi mới được, anh muốn đưa em đi đâu?

Cố Thăng trưng nụ cười bí ẩn, nhẹ nhàng bâng quơ nói hai chữ.

- Bí mật.

Thấy anh vẫn không chịu nói như cũ, cô cũng không hỏi lại, tóm lại là sẽ biết, hẳn là muốn cho mình niềm vui bất ngờ đây, cô đoán.

Nửa giờ trôi qua, anh đã lái xe đến vùng ngoại thành.

- Còn chưa tới à?

- Còn một đoạn nữa.

Một tiếng trôi qua, con đường trống trải dường như không có xe khác chạy qua.

- Anh nói em nghe còn mất bao lâu nữa đi.

- Dân bản xứ bảo anh phải mất ba tiếng

Cố Thăng liếc mắt nhìn hướng dẫn một cái

- Nhưng bọn họ chỉ cho anh đường tắt, chỉ cần hai tiếng là có thể tới nơi.

Đi tắt cái gì, vừa nghe đã thấy rất nguy hiểm rồi.

Nam Sơn hỏi:

- Đường tắt thì có gì khác?

- Có một đoạn đường khá xóc.

Cố Thăng trả lời.

- Còn lại cũng không có gì khác.

Anh cẩn thận nghe ngóng, con đường này mới hoạt động năm ngoái.

Đại khái là vì khi sửa đường ăn bớt nguyên vật liệu, đường có chút ổ gà ổ voi, lái xe qua thì không có vấn đề gì.

Nam Sơn nghe xong, thoáng yên tâm.

Đợi đến khi chân chính trải qua đoạn đường ấy, cô mới sợ ngây người.

Đâu phải chỉ xóc nảy, sự thực là…

- Chỉ một tí là êm thôi.

Cố Thăng an ủi cô.

Kì thật anh cũng không chịu nổi, cũng không biết khi nào mới ra được khỏi con đường này.

Sớm biết thế thì đi đường vòng còn hơn.

Vừa dứt lời, xe rung lên rồi không động đậy gì nữa.

Dù anh có khởi động xe thế nào, xe vẫn chết máy.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

- Hình như xe hỏng rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau