NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Đại Hắc tìm trọng điểm hộ Cố Thăng:

- Con đàn cháu đống phải dựa vào nó.

Hắn đặc biệt nhấn mạnh chữ cuối cùng, tỏ vẻ ý vị sâu xa.

Cố Thăng ngầm hiểu,

- A, như tôi là không được à?

Thấy sắc mặt anh không ổn, cảtam Hắc đều lắc đầu.

Để bù lại cho vụ vừa lỡ miệng, Đại Hắc giơ hẳn ngón cái lên,

- Được, giám đốc Cố là được nhất, anh Cố được vô cùng.

Nhìn điệu bộ nịnh nọt của hắn, Nhị Hắc không chịu được phải bổ một đao,

- Nói hay ghê, cứ như ông nếm thử rồi không bằng.

Đại Hắc: … Liếc Nhị Hắc cháy mắt.

“Cốc cốc…” Phía sau vang lên tiếng gõ cửa, mấy người quay đầu lại, thấy Lộc Nhân Phi cùng một nữ cảnh sát hơn tuổi khác đang đứng cạnh cửa.

- Sao lại là cậu?

Cố Thăng ngạc nhiên.

Án hai phú hào bị giết còn chưa được giải quyết, Lộc Nhân Phi phải bận bịu đến sứt đầu mẻ trán mới đúng, sao lại rảnh rỗi quản án mất trộm chứ.

Lộc Nhân Phí nhíu mày nhìn hiện trường có phần thê thảm, cẩn thận bước tới,

- Nghe nói nhà cậu bị trộm nên tôi mới đặc biệt đến xem. Lúc tới tôi có hỏi phòng giám sát, phát hiện đống camera nhà cậu đều bị phá hoại, khóa cửa cũng được mở rất thành thạo, xem chừng là có chuẩn bị mà đến.

Lộc Nhân Phi cố ý tránh chướng ngại vật trên mặt đất, đi tới trước mặt Cố Thăng,

- Tên trộm này cũng quá đáng lắm, không có chỗ để đặt chân luôn,

Anh ta lại hỏi,

- Hôm qua cậu không về nhà à?

Cố Thăng ở nhà mà không biết tình hình lanh tanh bành thế này thì quả là vô lý.

Cố Thăng gật đầu.

- Có mất đồ gì đáng giá không?

Tiểu Hắc trả lời thay anh

- Mất món đồ sẽảnh hưởng đến hạnh phúc nửa đời sau của anh ấy.

- Ồ, hạnh phúc nửa đời sau ư?

Lộc Nhân Phi lặp lại, ánh mắt nhìn Cố Thăng có vẻ sai sai.

Cố Thăng thản nhiên liếc nhìn Tiểu Hắc một cái,

- Lắm miệng quá.

Anh giải thích:

- Mất một cái USB rất quan trọng với tôi, tôi còn chưa kiểm tra chỗ khác. Phòng khách của tôi có trang bị vài cái camera mini, có lẽ có thể cung cấp một chút manh mối phá án.

Lộc Phi Nhân vẫn nhìn anh với vẻ không tin như cũ,

- Thế thì tốt quá, mau cho tôi xem.

Cố Thăng lấy một cái notebook từ trong phòng ngủ ra, bật lên rồi nhấn mở một tập tin, những chuyện xảy ra ở trong phòng hôm qua đều hiện lên trên màn ảnh.

Mấy người vây quanh máy tính, cẩn thận theo dõi video, mày càng lúc càng cau.

Nam Sơn tự mình trải qua sự việc cũng nhìn chằm chằm màn hình nghiêm túc xem.

- Sao lại có nhiều người thế? Lại ăn mặc thế kia…

Đại Hắc mở màn đặt câu hỏi, trộm đồ lại còn phô trương đến thế sao?

Hành động kế tiếp khiến mọi người kinh ngạc không nói lên lời, bọn chúng trước tiên lại vào phòng ngủ tìm Cố Thăng.

Xem ra không phải muốn ăn trộm, thật quá táo tợn, hóa ra là đến để tìm Cố Thăng.

Lộc Nhân Phi nghĩ đến lời Nam Sơn nói với mình hôm ấy: Đối tượng phú hào bị sát hại tiếp theo không chừng là Cố Thăng, giờ nhìn thấy, đúng là cũng có lí.

Lại quay đầu liếc mắt nhìn Cố Thăng một cái, cái tên này cũng may đấy, đúng lúc hôm qua không có nhà, nếu không hậu quả khôn lường.

Trong phòng giám sát có năm sáu người cao to, nếu thật sự đánh với Cố Thăng và ba vệ sĩ, muốn giành thắng lợi ư, vớ vẩn!

Lộc Nhân Phi chăm chú xem video,

- Cố Thăng, cậu nhìn người ở trong video xem, có cảm thấy quen thuộc không.

Trong video mọi người đều che mặt, Cố Thăng chỉ có thể phân biệt nhờ vào thân hình.

Anh nhìn một lúc lâu, lắc đầu,

- Tôi hẳn là không quen đám người này.

Trong video Tiểu Chương đang nói, yêu cầu thuộc hạ tìm kiếm đồ vật ông chủ yêu cầu.

- Xem ra trong tay cậu có đồ mà đám người kia muốn.

Lộc Nhân Phi ấn huyệt Thái Dương.

Cố Thăng nhỏ giọng nói thầm,

- Trong nhà tôi ngoại trừ đồ có giá trị thì cũng không có gì đặc biệt.

- Tìm thấy rồi.

Trong video truyền ra giọng đàn ông kích động, gã lấy một món đồ ra khỏi tủ quần áo, Lộc Nhân Phi đoán đó chính là thứ chúng muốn tìm. - Kéo cảnh này lại gần một chút, xong phóng to lên.

Cố Thăng mặt buồn phiền,

- Tôi biết bọn chúng muốn cái gì, là USB của tôi.

Anh di chuyển màn hình.

Chẳng lẽ lại là tình địch của mình, Cố Thăng đoán, nhưng lại cảm thấy không thể nào, chuyện viết nhật kí chỉ có một mình anh biết thôi.

Quả nhiên sau khi tìm được USB, những người đó liền rời đi, sau đó trong phòng không còn ai khác đi vào nữa.

Ở một đầu khác, nữ cảnh sát kinh nghiệm phong phú đang thăm dò hiện trường.

- Bên trong USB của anh có gì?

Lộc Nhân Phi lấy tay lau mồ hôi, hôm nay thật sự hơi nóng.

- Cái này à…

Cố Thăng do dự trong chốc lát, nói,

- Là nhật kí tôi viết.

- Nhật kí?

Lộc Nhân Phi nghiêm túc hỏi:

- Bên trong có đề cập đến bí mật thương mại gì không?

- Không có, chỉ ghi lại tâm trạng thôi.

Lộc Nhân Phi không nhịn được cười thành tiếng,

- Xin lỗi, cứ nghĩ có người vẫn còn dùng nhật kí ghi lại tâm trạng vụn vặt thì lại lỡ nghĩ tới một câu, rất buồn cười.

- Câu gì thế? Thấy bộ dạng không nhịn được cười của anh, Nam Sơn cũng cảm thấy hiếu kì.

Lộc Nhân Phi khôi phục lại vẻ lãnh đạm lúc đầu, chậm rãi phun ra một câu,

- Thiếu nữ ôm ấp tình cảm lúc nào cũng thơ.

Cố Thăng:

- … Đừng trêu tôi, giúp tôi tìm đám người kia mới là chính đáng. Tử không phải là cá, làm sao biết được vui buồn của cá?

Anh để Nam Sơn thấy rõ thành ý của mình, con gái đều thích thứ lãng mạn.

Nam Sơn hôm qua đã xem xét nội dung trong USB, cảm thấy mình chắc chắn không phải là con cá kia rồi.

Lộc Nhân Phi thu hồi bộ dáng cà lơ phất phơ, nhớ tới tin nhắn sáng nay:

- Nam Sơn, tin nhắn cô gửi có liên quan đến mấy vụ án chết người này. Sáng nay vừa định trả lời tin của cô thì bị đội trưởng Trương kêu đi họp, vừa đứng dậy cái là quên mất chuyện này.

Nam Sơn cẩn thận nhìn tam Hắc, không nói gì.

Cô không rõ tính tình của ba vệ sĩ này ra sao, có một số việc, càng ít người biết càng tốt.

Cố Thăng chỉ trong thoáng chốc đã hiểu ý Nam Sơn, biết cô băn khoăn,

- Đi vào phòng tôi nói đi, tam Hắc các cậu ở ngoài canh cửa.

- Không thành vấn đề.

Tam Hắc đồng thanh đáp.

… Vào phòng ngủ, Nam Sơn ngồi lên ghế đẩu, đi thẳng vào vấn đề

- Lời tôi nói sau đây có thể các anh sẽ không tin. Nhưng trước khi tôi nói hết, xin đừng ngắt lời, hoặc là nghi ngờ tôi.

- Không thành vấn đề.

Lộc Nhân Phí dựa bên cửa sổ, nói giọng bình thản.

Cố Thăng bảo,

- Tôi vẫn luôn tin cô.

Ngoại trừ cái hôn ngày hôm qua là anh vẫn còn một chút hoài nghi, thật sự rất chân thực.

- Hôm qua tôi nằm mơ, mơ thấy nhà Cố Thăng bị trộm.

Cô quét mắt nhìn hai người, thấy cả hai đều đang nghiêm túc nghe.

Từ trước lúc đến, cô đã nghĩ được rồi mình cứ tự nói, tin hay không là chuyện của họ, chỉ cần Lộc Nhân Phi có thể dùng manh mối của mình là tốt rồi.

Lộc Nhân Phi nheo mắt, trùng hợp thế ư?

- Hơn nữa lại còn mơ thấy của USB kia nằm trong tay một người đàn ông đẹp đẽ

Cô nhìn Lộc Nhân Phi

- Cụ thể bộ dáng thế nào tôi đã gửi sang điện thoại của anh. Có lẽ các anh không cho mộng của mình là thật, nhưng giác quan thứ sáu của tôi rất mạnh, ngờ rằng chuyện này thật sự đã xảy ra bèn phát tin nhắn cho anh.

Lộc Nhân Phi thấy ánh mắt cô trong trẻo, sắc mặt vô cùng thản nhiên. Hơn nữa chuyện cô nói thật sự đều đã xảy ra, liền tạm tin tưởng.

- Tôi xem kĩ tin cô gửi, đúng là có một người phù hợp.

- Là ai?

Nam Sơn vội vàng muốn biết chân tướng.

Lộc Nhân Phi nói:

- Y tên là Tần Kiều Mộc, gia chủ đứng đầu nhà họ Tần. Nhà họ Tần trước kia dính líu đến xã hội đen, sau phát hiện hình thức này không ổn, mấy năm nay sản nghiệp gia tộc cơ bản đều tẩy trắng.

Tân Kiều Mộc trẻ tuổi, vì doanh nghiệp từ hắc đạo chuyển hướng sang bạch đạo, hiệu quả và lợi nhuận cũng không tốt, nghe nói năm nào cũng lỗ, thế nên kẻ dưới từ mấy năm trước đã không phục y.

Y có ánh mắt nham hiểm, là một kẻ giỏi đầu tư. Gần hai năm nay y mới coi như thoáng ngồi vững vàng ghế gia chủ.

Tuy nhiên y vẫn luôn ru rú trong nhà, không thích giao tiếp với người ngoài.

Lần trước Lộc Nhân Phi bảo Nam Sơn, Hoắc Lãng và Trương Đông Minh làm ăn không sạch sẽ, vì bọn họ từng làm việc dưới quyền Tần Kiều Mộc. Sau lại được y giúp đỡ, thành lập công ty của mình, hàng năm đều sẽ biếu Tần Kiều Mộc một số tiền lớn.

Lộc Nhân Phi đã từng nghi ngờ hai người chết Hoắc Lãng và Trương Đông Minh không khỏi có liên quan đến Tần Kiều Mộc. Nhưng ngẫm lại thì lại thấy không khả thi. Hai người kia đã chết, chẳng khác nào chặt một cánh tay của y, tai hại vô ích.

Nhưng hôm nay xem video của Cố Thăng, lại được Nam Sơn nhắc nhở, suy nghĩ của Lộc Nhân Phi lại quay về với Tần Kiều Mộc.

- Giờ tôi chỉ không nghĩ ra là sao Cố Thăng lại có quan hệ với hai người kia thôi.

- Cố Thăng và hai người kia không có giao du gì trên vấn đề làm ăn, còn trong sinh hoạt hằng ngày lại càng không thể.

- Tiệc.

Cố Thăng nhớ ra, anh từng gặp mặt bọn họ một lần ở vũ hội từ thiện.

Anh nhìn Nam Sơn, lại nói thêm,

- Chính là vũ hội từ thiện tham gia với cô đấy, chẳng qua lúc ấy bắt chuyện với bọn họ là vì lịch sự, cũng không xảy ra chuyện gì đặc biệt cả.

Lộc Nhân Phi hỏi,

- Cậu nghĩ kĩ lại xem, không chừng có điều gì đặc biệt lại bị cậu xem nhẹ.

Cố Thăng mờ mịt: anh nào có biết, lúc ấy còn đang bận ghen với Nam Sơn mà.



Lộc Nhân Phi tổng kết:

- Xem ra là có người theo dõi cậu. Cậu không cần lo lắng, tôi sẽ xin cấp trên, chờ sau khi được phê chuẩn, phía trên hẳn là sẽ phái đồng nghiệp đến bảo vệ cậu.

Vậy mấy ngày này phải làm sao?

Cố Thăng lập tức quay đầu nhìn Nam Sơn, cố tình ra vẻ đáng thương,

- Nam Sơn, tôi hơi sợ, cô bảo cứ ở đây liệu tôi có gặp chuyện không may không?

Lộc Nhân Phi liếc mắt một cái là nhìn thấu ý định của Cố Thăng, liếc nhìn anh,

- Nếu không anh ở lại nhà tôi là được, vừa hay còn một phòng ngủ trống, ở nhà của cảnh sát nhân dân hẳn là anh sẽ thấy yên tâm trong lòng.

Cố Thăng oán giận nhìn anh ta một cái,

- Bỏ đi, tôi còn định mời thêm chín vệ sĩ đây.

- Sao lại là chín?

Nam Sơn thấy hơi ngạc nhiên, bình thường mọi người đều thích số chẵn chục mà.

Cố Thăng đáp,

- Tam Hắc có chòm sao khác nhau, lại tìm đủ chín vệ sĩ có chòm sao khác nữa, mười hai chòm sao đều tập trung lại.

Nam Sơn: …

Tiểu Lộc: …

Biết ăn chơi quá!

Chương 62

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Trên ban công trồng đầy cây xanh, Tần Kiều Mộc dùng que gỗ chơi với một con họa mi, trông khá vui vẻ.

Khi Tiểu Chương vào thì thấy con họa mi bị nhốt trong lồng ấy đang đau đớn kêu gào, lông bay tứ tán. Gã đảo đảo mắt, cảm thấy hơi không đành lòng.

- Sao? Thương nó à?

Tần Kiều Mộc buông que gỗ rồi chắp tay sau lưng nhìn Tiểu Chương, vẻ mặt như cười như không.

Tiểu Chương vội vàng lắc đầu:

- Đâu có ạ.

Tần Kiều Mộc cũng chẳng thèm để ý đến câu trả lời của gã mà chỉ nói với vẻ bình thản:

- Lúc anh mới nuôi con họa mi này, anh cho nó ăn no uống đủ, thức ăn đều là loại ngon lành nhất, chỉ hi vọng nó có thể hót mấy câu êm tai là anh vui rồi.

Y liếc mắt nhìn Tiểu Chương với vẻ hờ hững:

- Thế mà cả tháng nay nó y như một con chim câm, rắm cũng không chịu đánh. Chú nói xem anh nên làm gì với nó đây?

- Chuyện này…

Tiểu Chương biết y đang cảnh cáo mình, nói đi nói lại vẫn là trách mình vô dụng đó thôi.

Tần Kiều Mộc ngồi xuống, cầm tách trà lên, mở nắp thổi nhẹ, hơi nóng tản mác:

- Anh ấy mà, xưa nay không nuôi thứ vô dụng. Mấy chú điều tra vụ Nam Sơn tới đâu rồi?

Tiểu Chương đến nhà họ Tần là vì muốn báo cáo chuyện này. Gã nhìn con họa mi đang run rẩy rồi lựa lời cẩn thận:

- Chúng tôi điều tra được đúng là có một người tên Nam Sơn ở bên cạnh Cố Thăng, cô ta là nhân viên trong công ty của hắn. Mấy tháng nay hai người đó rất năng qua lại với nhau, có khả năng là Cố Thăng đang theo đuổi cô ta, có lẽ…

- Anh hiểu ý chú rồi.

Tần Kiều Mộc ngắt lời gã:

- Có lẽ cái USB kia hoàn toàn không ở trong tay Cố Thăng, có lẽ là con đàn bà kia đùa chúng ta thôi, đúng không?

Tiểu Chương gật đầu, nếu USB ở trong tay Cố Thăng thật thì làm sao anh ta có thể ngồi yên như vậy được.

Tần Kiều Mộc đứng dậy rồi đi tới trước mặt gã:

- Tiểu Chương à, anh hiểu chứ, thế nhưng anh không đợi được. Một ngày không tìm được nó thì anh ăn không ngon ngủ không yên.

- Chú là người anh tin tưởng nhất đấy.

Tần Kiều Mộc nhìn gã bằng ánh mắt tràn ngập chờ mong:

- Đừng có để anh thất vọng nghe chưa? Nhất định phải moi cho được thông tin từ miệng Cố Thăng, dù giết lầm một vạn cũng không được bỏ sót một kẻ nào!

Tần Kiều Mộc gằn câu cuối cùng cực kì hung ác, trong đáy mắt toát ra nét ngoan độc.

- Thuộc hạ sẽ đi làm ngay ạ.

Tiểu Chương đáp với giọng kiên định rồi ngoan ngoãn đóng cửa lại cho y.



Lộc Nhân Phi dặn Cố Thăng:

- Mấy ngày nay cậu cố gắng đừng ra ngoài.

- Vụ này thì yên tâm, tôi ở nhà vẫn làm việc được mà.

Cố Thăng tiếp thu ý kiến của Tiểu Lộc rồi lại nhìn căn phòng với ánh mắt đau lòng:

- Chỗ này giờ hết ở nổi rồi, hôm nay tôi định về nhà chính.

Cố Thăng mất rất nhiều công sức mới bài trí được căn nhà thành loại hình mà mình yêu thích. Có nhiều thứ là do anh đi du lịch các nơi sưu tập mang về bày.

Cho dù gặp vô số chuyện đáng sợ nhưng anh vẫn không muốn bỏ nó, không ngờ hôm qua nó lại bị người ta phá tan hoang.

Lộc Nhân Phi tán thành:

- Về nhà chính được đấy, ở đó bảo vệ nghiêm ngặt, đám người này có muốn cũng không vào được, nếu vào thì chỉ có đám đó gặp vận xui thôi.

Ba người bàn bạc tạm ổn thì Cố Thăng gọi tam Hắc vào:

- Mọi người cũng thấy camera theo dõi rồi đấy, đối phương người đông thế mạnh. Tuy tôi rất tin tưởng vào thực lực của các anh, thế nhưng tôi vẫn cho rằng phải thuê thêm mấy vệ sĩ nữacho an toàn.

Anh không thể cứ trốn mãi trong nhà chính được, vẫn phải mời thêm vệ sĩ thôi.

- Được.

Đại Hắc dẫn đầu tam Hắc đồng ý với quyết định của Cố Thăng.

- Cho nên tôi định thuê thêm chín bảo vệ nữa. Các anh có đề cử nào không?

Cố Thăng hỏi.

Đại Hắc trả lời thật lòng:

- Vệ sĩ trong công ty tôi ai cũng được cả, anh có yêu cầu gì đặc biệt không?

Cố Thăng đưa ra yêu cầu mỗi vệ sĩ phải có chòm sao khác nhau, Đại Hắc đồng ý ngay mà mặt không đổi sắc.

Hồi trước khi Cố Thăng đến tìm vệ sĩ thì Tam Bạch còn có sức cạnh tranh hơn tam Hắc mà.

Tam Bạch không chỉ có vẻ ngoài sáng sủa mà còn có năng lực cao, chẳng qua vì trong ba người họ có hai người chòm sao giống nhau nên Cố Thăng mới loại họ mà chọn tam Hắc thôi.

Đại Hắc còn biết hồi đó Cố Thăng muốn tìm một tổ có ba chòm sao giống nhau kìa.

Tiểu Hắc cứ chọc mãi: Định chơi ZUMA hay gì?!

- Tôi nắm được tình hình rồi.

Lộc Nhân Phi xem đồng hồ:

- Đi trước đây. Cố Thăng gật đầu:

- Tiểu Lộc vất vả rồi.

Anh tiễn Lộc Nhân Phi ra cửa rồi quay đầu nói với Nam Sơn:

- Cô ngồi đây chờ tí nhé, tôi thu dọn vài thứ đồ cần dùng rồi tiện đường đưa cô về nhà.

- Ừ.



Tam Hắc đi về công ty tuyển vệ sĩ cho Cố Thăng.

Trên đường đi, Cố Thăng vừa lái xe vừa quay sang nhìn Nam Sơn với ánh mắt lưu luyến chứa chan:

- Mấy ngày tới có khi tôi sẽ không đến công ty đâu, cô có nhớ tôi không?

- Không nhớ lắm.

- Thế à.

Cố Thăng đáp ỉu xìu.

Thấy ánh mắt long lanh ngập nước của anh, Nam Sơn không nhịn được lại phải bổ sung một câu:

- Thi thoảng nhớ.

Cố Thăng cong khóe môi:

- Tôi biết mà.

Anh liếc kính chiếu hậu theo bản năng, và rồi tâm trạng tốt bị thổi bay luôn.

- Chúng ta bị theo dõi. Ở đằng sau có hai chiếc xe màu đen đi theo suốt từ nãy đến giờ.

Cố Thăng hơi dừng lại rồi nói tiếp:

- Cô đừng quay đầu lại.

Cố Thăng nhìn thấy hai chiếc xe này từ hai ngã tư trước. Đang ở thời điểm nhạy cảm lại thấy hai chiếc xe giống hệt nhau nên anh mới chú ý.

Không ngờ bây giờ chúng đã càng ngày càng gần xe anh, vượt qua khoảng cự li an toàn rồi.

Cố Thăng cảm thấy họ muốn ép mình dừng xe rồi bắt mình đi.

- A!

Nam Sơn hô khẽ một tiếng, đại não trống rỗng hai giây rồi lại hoạt động với công suất cao:

- Đây là đường Xuân Minh đúng không? Đến ngã tư rẽ trái đi thẳng là tới cục cảnh sát!

- Vậy chúng ta đến cục cảnh sát, cô ngồi cho vững.

Đám người kia có ngông cuồng đến mấy cũng không dám vào cục cảnh sát bắt người.

Cố Thăng không muốn đánh rắn động cỏ, thế nhưng đám Tiểu Chương đã nôn nóng muốn xuống tay rồi.

Hai chiếc xe đen áp sát hai sườn xe của Cố Thăng như muốn đâm vào, Cố Thăng lập tức tăng tốc vọt lên mới tránh được một kiếp nạn.

Hai chiếc xe nọ không chịu yếu thế mà cũng tăng tốc đuổi theo.

Hồi còn trẻ trâu, Cố Thăng rất thích đua xe. Kĩ thuật lái xe của anh cực kì tốt.

Anh mím chặt môi, đánh tay lái nhanh thoăn thoắt. Chiếc xe luồn lách giữa làn xe cộ đông đúc như một con cá chạch trơn chuội.
Hai chiếc xe đen bị bỏ xa tít đằng sau. Cố Thăng lái nhanh như bay, Nam Sơn chóng hết cả mặt, chỉ muốn xuống xe nôn ra.

Khi sắp tới cửa cục cảnh sát, Cố Thăng hơi hơi thả lỏng, nào ngờ lại có hai con xe ngược chiều phi ra. Nhìn hướng chạy của chúng thì rõ ràng là nhắm vào anh.

Lần này thực sự không tránh khỏi. Giữa cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Cố Thăng cắn răng quay sang nhìn Nam Sơn bên cạnh:

- Nam Sơn, cô tin tôi không?

Giờ mà không tin thì còn biết thế nào? Nam Sơn gật đầu trịnh trọng:

- Tôi tin.

Cô vỗ nhẹ bàn tay đang cầm lái:

- Anh định làm gì?

- Phải đâm xe.

Cố Thăng nghiến ra ba chữ.

- Hả?

- Cô yên tâm.

Cố Thăng gí mạnh chân ga, mắt đăm đăm nhìn phía trước và hoàn cảnh quanh mình, suy nghĩ xem nếu vạn nhất phải đâm xe vào đâu đó thì nên chọn hướng nào:

- Lúc mua xe, tôi chọn loại chịu lực tốt nhất để mua đấy.

Thủ hạ của Tiểu Chương thấy Cố Thăng liều mình lao về phía trước như không tiếc mạng, chúng do dự vài giây rồi lùi bước, cả hai chiếc xe đều đánh lái sang bên cạnh.

Trước mắt Cố Thăng trống ra một con đường. Nhưng anh đã không phanh kịp nữa. Có một chiếc xe đi ra khỏi cục cảnh sát, cửa cục còn chưa kịp đóng, Cố Thăng nhân cơ hội bẻ quặt tay lái phi thẳng vào trong.

Cuối cùng, mọi chuyện kếtthúc bằng việc Cố Thăng đâm nát thùng rác của cục cảnh sát.

Thấy Cố Thăng lái xe lao vào cục cảnh sát, Tiểu Chương quyết đoán hạ lệnh cho thủ hạ của mình rời đi.

Lần hành động này lại chấm dứt bằng thất bại.

Lần này Cố Thăng đã có lòng phòng bị, lần sau muốn thành công lại càng thêm khó khăn. Tiểu Chương nhìn đăm đăm vào cửa cục cảnh sát, thấy nhức hết cả đầu. Việc cấp bách bây giờ là suy nghĩ xem phải về báo cáo với Tần Kiều Mộc thế nào đây.



Lộc Nhân Phi cầm túi rác đứng đờ ra như phỗng.

Anh thấy một con xe xịn phóng véo một cái qua người mình rồi đâm sầm vào thùng rác, sau đó còn đâm tiếp lên cây đại thụ cạnh đó.

Lá cây rụng rào rào, túi rác trong tay Lộc Nhân Phi cũng rớt cái bịch xuống đất.

Gì đây? Thằng ngu nào cố ý gây rối tận cửa cục cảnh sát đây?

Lộc Nhân Phi xoa cằm nhìn một cái, sau đó ngẩn ra, rồi lại nhìn cái nữa.

Cái xe này quen quen nhỉ, hình như là của… Cố Thăng?

Anh chạy vội tới chỗ chiếc xe, lực đâm mạnh như thế… chắc Cố Thăng bị thương rồi.

Lúc Lộc Nhân Phi nhìn thấy Cố Thăng thì anh đang bị túi khí an toàn ấn trên ghế ngồi, trán be bét máu, người đã hôn mê.

- Anh tới rồi.

Nam Sơn bừng tỉnh. Cô day day cái đầu đang quay mòng mòng.

- Cô sao rồi?

Nam Sơn quay sang nhìn Cố Thăng rồi nói với giọng kèm tiếng nấc:

- Tôi vẫn ổn, anh mau cứu Cố Thăng ra đi, gọi xe cấp cứu nhanh!

Đầu Cố Thăng chảy đầy máu, trông cực kì đáng sợ.

Nam Sơn cởi dây an toàn của mình rồi giúp Lộc Nhân Phi đỡ Cố Thăng bất tỉnh nhân sự ra khoảng đất trống.

Lộc Nhân Phi gọi cấp cứu rồi an ủi:

- Cậu ta phúc lớn mạng lớn, không sao đâu.

- Nhưng mà anh ấy chảy nhiều máu quá.

Phải đau cỡ nào chứ?

Lộc Nhân Phi thấy cảm xúc của Nam Sơn không ổn định thì hỏi cô một câu để dời lực chú ý đi:

- Sao hai người lại lái xe đâm vào đây thế?

Nam Sơn chớp mắt liên tục, ép nước mắt chảy ngược về rồi kết lại rõ ràng chuyện vừa xảy ra cho Lộc Nhân Phi nghe.

Lộc Nhân Phi cau mày:

- Xem ra bọn chúng muốn truy sát Cố Thăng.

Anh gọi một cuộc điện thoại:

- Trước khi chuyện này được giải quyết, tôi và các anh em sẽ bảo vệ cậu ấy.

Bệnh viện nằm ngay gần cục cảnh sát, xe cứu thương chạy tới trong vòng chưa đến năm phút đồng hồ. Nam Sơn và Lộc Nhân Phi theo y tá lên xe cứu thương, đằng sau xe còn có xe cảnh sát theo hộ tống.

Thấy Nam Sơn vẫn còn lo lắng, Lộc Nhân Phi lại an ủi:

- Cô yên tâm đi, cha này là gã muốn thu thập đủ mười hai chòm sao đấy.

Nam Sơn:…

Cô nghĩ ngợi một tí thì thấy Lộc Nhân Phi nói cũng có lý thật. Bao nhiêu năm nay Cố Thăng nhọ như đít nồi mà vẫn sống khỏe cơ mà.

Chương 63

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng được đẩy vào bệnh viện, Nam Sơn theo sát bên cạnh, đến lúc anh được đưa vào phòng cấp cứu mới thôi.

Cô nôn nóng đi qua đi lại ngoài cửa phòng.

- Tôi đã gọi cho anh trai của Cố Thăng rồi, anh ấy đi công tác ở xa, giờ đang trên đường về đấy.

Lộc Nhân Phi ngồi xuống băng ghế trên hành lang bệnh viện rồi kéo góc áo của Nam Sơn:

- Ngồi xuống cùng chờ nào.

Nam Sơn liếc nhìn phòng phẫu thuật rồi nghe lời anh, ngồi xuống.

Cô hiểu, mình có lo lắng suông ở đây cũng chẳng được ích lợi gì.

Vừa rồi cô chỉ lo cho vết thương của Cố Thăng, khi cảm giác lo lắng bất an qua đi thì mới thấy vùng eo đau rát, chắc là bị dây an toàn làm trầy da rồi.

Lộc Nhân Phi nhìn thấy vẻ mặt nén chịu của cô thì hỏi:

- Đau chỗ nào à?

Nam Sơn gật đầu:

- Hơi trầy da chút.

- Mau tìm bác sĩ nhờ người ta sát trùng đi.

Trước kia khi tham gia huấn luyện, Lộc Nhân Phi không nắm nổi dây thừng mà cứ cố chấp không chịu buông tay, bàn tay ma sát với dây thừng mấy mét, toét cả da, đau như phải bỏng vậy.

- Ừ, bao giờ Cố Thăng ra thì phải gọi tôi đấy.

Lộc Nhân Phi gật đầu:

- Tôi ở đây trông cho.

Nhìn bóng Nam Sơn đi xa dần, anh nghĩ bụng, cô Nam Sơn này được ghê, có tình có nghĩa quá đi chứ.



Dược hiệu của thuốc gây tê trôi dần, Cố Thăng chậm rãi mở mắt ra rồi nhìn xung quanh, chỉ thấy mỗi Lộc Nhân Phi đang rót nước.

- Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi.

Lộc Nhân Phi đi tới, đặt chén nước lên bàn bên cạnh giường.

- Sao có mỗi cậu ở đây? Nam Sơn không sao chứ?

Lộc Nhân Phi:

- …

Sao anh thấy mình như bị kì thị vậy?

- Bên eo Nam Sơn bị trầy da, người không sao cả, cô ấy đang đi lấy ít thuốc thôi.

Anh nhìn cái trán bị băng kín của Cố Thăng:

- Trán cậu thì bị mảnh thủy tinh cắt rách, phải khâu mấy mũi.

Lúc đó nhìn mặt mũi Cố Thăng đầy máu trông rất ghê, nhưng thực ra vết thương chỉ ở ngoài da thôi, đầu chẳng sao cả, đúng là vạn hạnh.

Nghe Nam Sơn không sao thì Cố Thăng thở phào nhẹ nhõm, xong lại biết vết thương nằm trên trán mình, anh hết cả hồn:

- Có bị xấu không?

Cố Thăng tự nhận mình kiếm tiền dựa vào tài hoa, thế nhưng anh cũng rất hi vọng được người khác khen là: Rõ ràng người đàn ông này dùng mặt kiếm cơm được nhưng lại cứ muốn dùng tài hoa đấy.

- Dùng thuốc tốt chỉ xịn, không xấu đâu mà lo.

- Ừa.

Lộc Nhân Phi kéo cái ghế dựa ngồi xuống trước giường Cố Thăng:

- Tôi cứu cậu với Nam Sơn đấy nhé.

- Cảm ơn.

Cố Thăng rất cảm kích Lộc Nhân Phi:

- Bao giờ khỏi tôi mời cậu đi ăn cơm.

- Cục cảnh sát bận lắm, lấy đâu ra thời gian mà ăn cơm.

Lộc Nhân Phi rũ mi rồi thở dài não nề.

- Còn nhiều thời gian mà, kiểu gì chả có lúc cậu rảnh.

Cố Thăng lại khâm phục Lộc Nhân Phi thêm một tí, Tiểu Lộc có trách nhiệm quá đi thôi.

- Còn nhiều thời gian, chi bằng luôn giờ đi.

Lộc Nhân Phi kéo chăn cho Cố Thăng.

- Tôi nóng.

Lộc Nhân Phi xun xoe thế này làm Cố Thăng có dự cảm không lành. Cho nên anh không phụ họa.

Lộc Nhân Phi hơi khựng lại một chút rồi vỗ nhẹ chăn, cười nói:

- Gần đây tôi hơi eo hẹp, cứu tế chút được không?

- Tiền lương của cậu đâu?

Lộc Nhân Phi thở dài não ruột rồi nhìn anh sâulắng:

- Tháng sau sinh nhật mẹ tôi rồi, tôi ưng một món quà nhưng không đủ tiền mặt trong tay, không mua được.

Sau khi anh khư khư cố chấp lao vào trường cảnh sát thì ba mẹ anh thất vọng lắm. Họ không cho anh một đồng phí sinh hoạt nào nữa, chỉ hi vọng cuộc sống khốn quẫn có thể ép anh quay đầu về học ngành gì liên quan đến việc quản lý công ty. Thế nhưng anh không hề quay đầu lại.

Trừ tiền ra thì ba mẹ Lộc Nhân Phi không keo kiệt với anh chút gì. Lần nào về nhà hai cụ cũng chuẩn bị cơm no rượu say. Nhìn mái tóc dần bạc của ba, Lộc Nhân Phi cũng đang phân vân không biết có nên về công ty giúp đỡ xử lý gia nghiệp không đây.

- Cậu cần bao nhiêu?

Cố Thăng cắt ngang dòng suy nghĩ của Lộc Nhân Phi.

Lộc Nhân Phi suy nghĩ một lát rồi hỏi lại đầy nghiêm túc:

- Cố Thăng, cậu nghĩ cái mạng cậu đáng bao nhiêu tiền?

Hỏi thế thì anh có thể vay được nhiều lắm luôn.

- Báu vật vô giá.

Cố Thăng trả lời như đúng rồi, hoàn toàn không do dự.

Lộc Nhân Phi: thôi, bớt giở trò, chân thành tí thì hơn.

Anh giơ ra một ngón tay.

Cố Thăng nhìn thấy thì bảo:

- Được, mai chuyển khoản cho cậu mười vạn. Tôi dư tiền lắm, chưa cần trả ngay cũng được.

Lộc Nhân Phi nghe thế thì hiểu ngay ý của Cố Thăng, tiền này anh có trả hay không cũng không sao cả. Chắc vì giữ mặt mũi cho Lộc Nhân Phi nên Cố Thăng mới nói như vậy thôi.

- Một vạn được rồi.
Anh cũng không tham nhiều.

- Về sau kiểu gì cũng có lúc cậu cần đến tiền, phòng trước thì khỏi họa.

Lộc Nhân Phi đang tuổi cần xã giao nhiều, phí tiền lắm, Cố Thăng không nỡ thấy Tiểu Lộc kiêu ngạo phải buồn rầu vì việc tiền nong.

Lộc Nhân Phi nghe xong thì cảm động rưng rưng, đang định đáp lại mấy câu tình cảm thì đã nghe thấy Cố Thăng nói khẽ:

- Cậu lượn được rồi.

- Gì?

Lộc Nhân Phi nhìn anh kinh ngạc.

Cố Thăng liếc mắt:

- Nam Sơn tới.

Giờ thì Lộc Nhân Phi đã hiểu Cố Thăng có ý với con gái nhà người ta rồi.

- Thế thôi, tôi không quấy rầy hai người nữa.

Lộc Nhân Phi đứng lên.

Anh tươi cười chào Nam Sơn rồi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa vào cho bọn họ.



- Anh khá hơn chút nào chưa?

Nam Sơn ngồi bên giường, cất tiếng hỏi. Rồi cô lấy một quả táo trong giỏ hoa quả ra định gọt cho Cố Thăng.

Cố Thăng cau mày:

- Khó chịu lắm.

- Ở đâu?

Nam Sơn lo sốt vó lên.

- Bụng này.

Cố Thăng ngước ánh mắt ngập nước long lanh như một con nai đốm lên nhìn cô:

- Cô xoa cho tôi được không?

Nam Sơn căn bản không thể nào kháng cự nổi ánh mắt của anh. Cô bỏ quả táo xuống rồi xoa nhẹ lên bụng anh.

Cố Thăng híp mắt sung sướng, nhìn có vẻ thỏa mãn lắm.

Một lát sau, anh lại nói:

- Vai cũng đau nữa, xoa cho tôi với.

- Ừ.

Lát sau nữa, Cố Thăng lại đưa ra yêu cầu mới:

- Ngực tôi tưng tức làm sao ấy, cô giúp tôi…

Nam Sơn buông bả vai Cố Thăng ra rồi nhìn anh hoài nghi:

- Hay tôi gọi bác sĩ đến nhé?

Cố Thăng nhìn cô:

- Thôi, tôi ổn rồi.

Nam Sơn liếc xéo anh, giả vờ nữa đi.

Ngay từ đầu cô đã biết Cố Thăng giả vờ rồi, thế nhưng cô nể anh là bệnh nhân nên không nhẫn tâm vạch trần ra.

Cô phối hợp thế mà anh còn được voi đòi tiên, chẳng định dừng gì cả.

Cả phòng bỗng chìm vào yên lặng.

Nam Sơn đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Sao lúc đó anh lại xoay tay lái?

Vốn dĩ cái cây kia ở ngay trước mặt Nam Sơn, Cố Thăng dùng hai giây cuối cùng bẻ tay lái, khiến cho người bị thương nghiêm trọng biến thành anh.
Nếu anh không làm thế thì Nam Sơn mới là người đang nằm ở đây này.

Cố Thăng rũ mi mắt. Lúc ấy tình hình khẩn cấp quá, anh hoàn toàn không nghĩ được gì nhiều. Chỉ có một tiếng nói ở đáy lòng mách bảo anh rằng, đừng liên lụy đến Nam Sơn, đừng để cô ấy chịu đau, không được phép khiến cô khóc.

Khi ngất đi vì va chạm mãnh liệt, anh vẫn không hối hận khi đã quyết định như thế.

Một luồng dũng khí lớn lao đột nhiên ngùn ngụt nơi đáy lòng, Cố Thăng nghĩ, mình chết vì cô ấy còn không sợ, lẽ nào lại sợ tỏ tình rồi bị cô ấy từ chối hay sao?

Hai người quen biết đã lâu, chắc cô ấy cũng hiểu về con người anh phần nào rồi. Huống hồ có lẽ anh không tìm được nhật kí quan sát của mình rồi. Chẳng lẽ lại viết lại từ đầu? Lại chờ thêm một trăm ngày ư?

Anh không đợi được lâu đến thế.

Cố Thăng ngẩng đầu lên:

- Bởi vì anh thích em.

Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi. Anh ngẩng lên nhìn cô, trong đáy mắt hòa quyện vô vàn chân thành, nghiêm túc, cố chấp, lại chẳng hề có mảy may lùi bước.

Tình yêu của anh đã thốt thành lời, thì chỉ có dũng cảm tiến về phía trước mà thôi.

Nam Sơn không ngờ anh lại tỏ tình vào đúng lúc này. Cô hơi ngây ra, mắt mở rõ to, vẻ mặt chắc là ngu ngốc lắm.

- Có lẽ bây giờ em chưa có cảm giác gì với anh, nhưng mà em có thể cho anh một cơ hội được không?

Cố Thăng nắm lấy bàn tay Nam Sơn, siết chặt:

- Cho anh một cơ hội để theo đuổi em được không?

Nhiệt độ cơ thể ấm nóng trong tay Cố Thăng truyền sang tay Nam Sơn, ấm thấu làn da, ấm tận tâm can. Hơi ấm ấy dệt thành tấm lưới phủ kín cả trái tim cô, không chừa lại một khe hở nhỏ.

- Được.

Cô bất giác nói lời đồng ý.

Nhưng sau khi nhận ra mình vừa mới nói gì, cô cũng không hề hối hận.

Cô nghĩ, chắc là cô cũng thích Cố Thăng rồi.

Ban nãy khi anh nắm chặt tay cô, cô chẳng hề bài xích hay chán ghét.

Tâm trạng thấp thỏm của Cố Thăng cuối cùng cũng an ổn lại.

Anh mỉm cười, nụ cười khoe mười cái răng tươi sáng như nắng.

Anh nghĩ mình phải viết lại nhật kí thôi, lấy tiêu đề là: Nhật kí theo đuổi bà xã của Cố Thăng.

Cố Thăng nắm tay Nam Sơn đặt lên ngực mình:

- Lần này thì anh không ổn thật rồi.

- Để em đi gọi bác sĩ.

- Đừng.

Cố Thăng ngăn cô lại rồi nhìn cô với ánh mắt đầy tình cảm:

- Tim đập nhanh quá thôi.

Nam Sơn đỏ mặt nhưng không ngại ngần. Cô chạm đến lồng ngực anh, cảm nhận từng nhịp đập con tim trong lồng ngực ấy, nhanh thật, nhanh y như trái tim cô.

Phía sau truyền đến tiếng ho khan trầm thấp đầy cố ý của ai đó. Nam Sơn quay lại thì thấymột người đàn ông mặc vest đi giày da, dáng người xấp xỉ Cố Thăng, mắt xếch, mũi cao, mím chặt đôi môi, đường nét trên khuôn mặt cực kì sắc bén. Cả người anh ta toát ra khí thế của kẻ ngồi ở nơi cao.

- Đây là anh trai anh, Cố Hằng.

Cố Thăng giới thiệu với Nam Sơn:

- Nam Sơn.

Cố Thăng mỉm cười rồi gật đầu với Nam Sơn:

- Chào cô.

- Chào anh.

Nam Sơn tươi cười lễ phép.

Cô chưa từng nghe Cố Thăng nhắc đến anh trai mình, bèn không nhịn được mà đánh giá Cố Hằng một chút.

Nhìn kĩ thì hai người đúng là hơi giống nhau thật, chẳng qua đôi mắt của Cố Thăng là mắt đào hoa.

Chắc là anh em gặp nhau sẽ có nhiều điều muốn nói. Nam Sơn bèn đứng lên tạm biệt:

- Em ra ngoài trước đây, hai anh cứ từ từ nói chuyện nhé.

- Tí nữa gặp.

Cố Thăng cười tủm tỉm.

Nam Sơn đóng cửa lại, thấy có hai cảnh sát đứng bên ngoài. Lộc Nhân Phi ngồi trên ghế, đang gọi điện thoại.

Thấy cô ra, Lộc Nhân Phi nói với bên kia vài câu rồi cúp máy và đến chỗ cô:

- Tôi thấy trừ Cố Thăng ra thì cô cũng gặp nguy hiểm.

Nam Sơn kinh ngạc:

- Tôi á? Sao lại thế?

Lộc Nhân Phi cảm thấy đến anh mà còn nhìn ra Cố Thăng thích Nam Sơn, thì đám côn đồ bạt mạng kia cũng phát hiện ra là cái chắc. Vạn nhất chúng bắt Nam Sơn để uy hiếp Cố Thăng thì có phải là cả hai cùng gặp nguy hiểm không?

Lộc Nhân Phi không biết Cố Thăng đã tỏ tình với Nam Sơn. Anh chỉ đành nói:

- Chúng tôi phát hiện ra gần đây có người đang điều tra cô.

Đúng là mèo mù vớ chuột chết, Tần Kiều Mộc quả thực đã phái người điều tra Nam Sơn, chẳng qua Lộc Nhân Phi không biết mà thôi.

- Cho nên thời gian này cô làm ơn ở cùng với Cố Thăng đi, cũng tiện cho anh em bọn tôi bảo vệ hai người luôn thể.

Lộc Nhân Phi nói rõ là nghiêm túc.

- Nhất định phải ở với nhau à?

- Cục cảnh sát không đủ người.

Lộc Nhân Phi nói liều mà mặt không đổi sắc.

Nam Sơn nhìn anh với ánh mắt cảm động:

- Anh vất vả rồi.

- Không vất vả gì cả.

Lộc Nhân Phi ra vẻ công chính liêm minh:

- Qua bên kia ngồi tí đi.

Lộc Nhân Phi nhìn Nam Sơn ngồi ngẩn ra trên ghế, nghĩ bụng: người anh em à, anh chỉ giúp chú được tới đây thôi. Hai người tối ngày ở bên nhau mà còn không bén duyên nữa thì anh đây cũng chịu rồi.

Chương 64

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

- Ba mẹ đang đi du lịch, bà nội thì lớn tuổi rồi, anh vẫn chưa nói cho họ biết việc chú bị thương đâu.

Cố Hằng ngồi bên cạnh Cố Thăng mà xoay cái chén trên bàn.

Cố Thăng gật đầu, xưa nay Cố Hằng làm gì cũng suy xét rất chu toàn.

- Đúng rồi, cô gái vừa đi ra ngoài là bạn gái chú à?

Cố Hằng ngẩng đầu nhìn Cố Thăng một cái.

- Tạm thời chưa phải.

Cố Thăng cười cười:

- Mà sắp rồi.

Cố Hằng ngẫm lại dáng vẻ của Nam Sơn một chút, cảm thấy rất có duyên. Anh thấy vẻ mặt ngọt ngào của Cố Thăng khi nhắc tới Nam Sơn là biết thằng em mình thích con gái nhà người ta thật lòng rồi.

- Anh nghe Tiểu Lộc nói gần đây có người gây phiền toái cho chú phải không?

Cố Hằng nhìn Cố Thăng với vẻ trầm ngâm:

- Chú ngẫm kĩ lại xem có chọc vào ai không? Người nhà họ Cố chúng ta không dễ bắt nạt như thế.

Lộc Nhân Phi không nói cho Cố Hằng biết người đang theo dõi Cố Thăng là Tần Kiều Mộc, anh cũng dặn nhóm người Cố Thăng đừng nói chuyện này ra ngoài. Bởi vì vụ việc còn đang được điều tra, không thể bứt dây động rừng để Tần Kiều Mộc nảy lòng phòng bị được.

Cố Thăng hoang mang:

- Em cũng không nghĩ ra nữa. Bình thường em có tiếp xúc với người kì lạ nào đâu.

Anh cười khổ:

- Đôi khi tai họa chủ động ụp nồi em ấy chứ.

Cố Hằng an ủi:

- Rồi sớm qua thôi. Nghe Tiểu Lộc nói là tìm được manh mối quan trọng để phá án rồi.

Anh lấy một quả quýt từ giỏ trái cây ra bóc vỏ:

- Tiểu Lộc và anh em của nó sẽ bảo vệ chú, trong thời gian này chú cẩn thận chút thì chắc là không có nguy hiểm gì đâu.

- Anh biết rõ em không thích ăn quýt mà.

- Biết chứ.

Cố Hằng chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Anh khát nước.

Cố Thăng:… Bực quá, hóa ra là mình tưởng bở.

Cố Hằng ăn mấy múi quýt rồi để sang một bên, sau đó nhìn chằm chằm vào mặt Cố Thăng.

- Gì đấy?

Cố Thăng bị nhìn cho ngượng cả người, anh quay đi nhìn tấm rèm bị gió thổi bay:

- Bị thương trán, nhưng bác sĩ bảo không để lại sẹo đâu.

Nếu không được thật thì có thể đến bệnh viện thẩm mỹ xóa sẹo cơ mà.

- Không phải, vẫn đẹp trai lắm.

Cố Hằng thu ánh mắt về rồi ho khan một tiếng:

- Chú thấy anh đẹp trai không?

Vấn đề này khỏi cần nghi ngờ, gene nhà họ Cố tốt lắm, nhất là bà nội Cố. Bây giờ bà già rồi mà vẫn còn có thể nhìn ra dáng vẻ khi còn trẻ, là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần đấy.

- Đẹp.

Cố Thăng đáp, trong lòng thì nghĩ bụng, kém em một tí thôi.

Cố Hằng bật cười như rất vừa lòng với đáp án này, sau đó anh hỏi tiếp:

- Liệu có ai yêu anh vì khuôn mặt này không nhỉ?

Vụ gì thế này hả trời?

Cố Thăng nghĩ ngợi một tí rồi đáp:

- Em chịu.

Chắc là không đâu. Cố Thăng nghĩ, mình đẹp trai hơn cả Cố Hằng mà Nam Sơn cũng có yêu mình vì mặt mình đâu.

- Nhìn tình hình wechat của anh… không phải là đang cưa cô nào đấy chứ?

Nhìn cái đống “mua mua mua” của anh mà Cố Thăng và Tiểu Lộc hâm mộ chết đi được.

Đợi một thời gian nữa cho Tiểu Lộc hâm mộ Nam Sơn đi, Cố Thăng tính cũng hay lắm.

Cố Thăng đoán:

- Người ta thích cái mặt anh à?

- Anh cũng chẳng biết.

Cố Hằng đáp với vẻ sầu não:

- Thà rằng cô ấy yêu tiền của anh, anh tin là mình lúc nào cũng có cả đống tiền.

Anh lại thở dài:

- Nhưng gần đây hôm nào cô ấy cũng thổ lộ nỗi lòng, khen anh đẹp trai bằng đủ mọi cách. Anh đoán chắc là cô ấy yêu vẻ ngoài của anh rồi.

Ca này khó rồi. Người già thì xấu, hoa tàn thì rụng, đây là quy luật đời người nha.

Cố Thăng: …

Ngày nào cũng thổ lộ á? GATO quá đi.

Hay là mình cũng thử xem sao nhỉ?

- Anh có thích người ta không?

- Đương nhiên.

Cố Hằng đáp không cần nghĩ:

- Chú biết mà, đời này anh ghét nhất là người khác chạm vào tiền của anh, trừ cô ấy ra đó.

A, nghe xong nửa câu sau, Cố Thăng rủa thầm: Đồ kẹt xỉ.

Lúc chưa biết anh trai mình có người yêu thì Cố Thăng còn từng bảo với Tiểu Lộc là, chắc con gái nhà người ta chia tay với Cố Hằng chỉ vì một nguyên nhân duy nhất là Cố Hằng keo kiệt quá mà thôi. Thế mà bây giờ Cố Hằng lại còn đang lo cô gái kia không thích tiêu tiền của anh ấy kìa.

- Thôi, không nói cái đề tài này nữa.

Cố Hằng buông chén xuống:

- Anh thấy da chú đẹp phết, lên cho anh cái danh sách sản phẩm skincare đi.

Cố Thăng bật cười:

- Cái này thì em chịu thật rồi, em trời sinh đẹp sẵn, biết làm sao được chứ?

- À.

Cố Hằng nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ:

- Thấy chú bị thương nhẹ là anh an tâ rồi, công ty còn việc cần xử lý, anh đi trước đây, tí anh bảo thím Tưởng mang cơm đến cho chú.

Cố Thăng vẫy tay với anh:

- Mấy ngày nay em không ở công ty em được, anh để mắt hộ em với nhé.

Công ty của anh phân công rõ ràng, chắc không có đại sự gì đâu, chỉ sợ việc nhỏ có vấn đề làm ảnh hưởng đến việc lớn thôi.

Cố Hằng ra dấu OK rồi đi ra cửa mấy bước. Bỗng dưng anh lại quay lại như vừa nhớ ra cái gì.
Anh lấy ra một chiếc USB từ trong túi áo vest:

- Cái này của chú à?

- Cái này á?

Cố Thăng mở to mắt:

- Sao nó lại ở chỗ anh?

Nó giống y hệt chiếc USB mà Tần Kiều Mộc lấy đi. Cố Thăng đoán rằng Tần Kiều Mộc nhiều lần gây phiền toái cho mình chính là vì thứ bé tí này đây.

Cố Hằng nói:

- Lần này anh đi công tác hơi vội, thím Tưởng thu xếp hành lý cho anh tưởng cái áo khoác Âu phục chú vắt trên sofa là của anh nên nhặt luôn vào.

Đúng là hai người mặc Âu phục có kiểu dáng không khác nhau là mấy, sau này Cố Thăng còn chuyển ra ngoài ở, ít khi trở về, thím Tưởng lấy nhầm cũng dễ hiểu thôi.

Cố Hằng nhìn thấy cái USB này rơi trong vali, rồi lại thấy cái áo của Cố Thăng trong đó thì đoán là nó rơi từ trong túi áo của em trai ra.

- Của em đấy.

Cố Thăng không muốn Cố Hằng dính líu đến việc này nên nhận ngay lập tức.

Cố Hằng đứng từ xa ném nó lên giường Cố Thăng:

- Trả cho chủ nhân nhé.

Cố Thăng hỏi:

- Anh có xem nội dung trong đó chưa thế?

- Anh lấy đâu ra thời gian rảnh mà xem USB có gì.

Cố Hằng lại bốc một quả quýt trong giỏ:

- Anh đi đây.

Thế là tốt rồi!

- Từ từ.

Cố Thăng gọi Cố Hằng lại, chờ anh quay đầu mới nói:

- Anh ra thì gọi Tiểu Lộc vào cho em nhé.

- Ờ.



Cố Thăng vuốt ve chiếc USB trong tay rồi lẳng lặng suy tư.

Nó được phát hiện trong túi áo vest của mình thì đúng là vụ này liên quan đến buổi vũ hội hôm trước thật.

Thế nhưng ai lại nhét thứ quan trọng như thế này vào túi của mình cơ chứ? Sao từ hôm đó đến nay người ta vẫn chưa quay lại tìm mình?

Anh nhắm mắt lại, cố nhớ cho thật kĩ.

Từ buổi đấu giá đến vũ hội, ai có thể đến gần anh mà không bị nghi ngờ đây?

Là cô ấy!

Cố Thăng siết chặt chiếc USB nho nhỏ trong tay, đồng thời nhớ ra có một người có thể im hơi lặng tiếng thả nó vào túi áo anh.

Nếu anh đoán không sai thì đó chính là cô gái đã mời anh khiêu vũ, anh còn nhớ rõ giọng nói của cô, nghe hệt như tiếng hoàng anh hót.

Khi đó anh chỉ chú ý đến chỗ Nam Sơn nên nhảy cũng tơ lơ mơ, càng đừng nói đến việc để ý đến cô gái ấy.

Cái giá của vụ ghen tuông này cũng hơi bị lớn rồi đấy.

Lộc Nhân Phi vừa vào thì đã thấy thứ đồ trong tay Cố Thăng.

Mắt sáng ngời lên, Lộc Nhân Phi đi nhanh tới chỗ Cố Thăng rồi nghi hoặc hỏi:

- Gì đây?

Cố Thăng đưa luôn USB cho Lộc Nhân Phi:

- Tiểu Lộc, có lẽ đây chính là thứ mà Tần Kiều Mộc tìm kiếm bao lâu nay, ngay cả tôi cũng không ngờ nó lại ở trong tay mình thật.

Cố Thăng nói sơ qua cho Lộc Nhân Phi biết cả câu chuyện và phỏng đoán của mình.

- Cậu cảm thấy là cô gái kia nhét USB vào túi cậu à?

Cố Thăng gật đầu.

Lộc Nhân Phi cất cẩn thận chiếc USB vào túi, việc phá vụ án trước mắt chỉ có thể dựa vào nó thôi.

Nhất định cô gái kia phải có quan hệ mật thiết với Tần Kiều Mộc thì mới lấy được chiếc USB này.

Lộc Nhân Phi hỏi: - Cậu nhớ được dáng vẻ của cô gái kia không?

- Đưa giấy bút đây, tôi vẽ ra cho.

Cố Thăng biết phác họa.

Anh nói tiếp:

- Bên chỗ giám đốc Tiểu Lý chắc là còn danh sách khách mời buổi tiệc đấy, cậu có thể đối chiếu thử xem.

Giám đốc Tiểu Lý là người tổ chức bữa tiệc lần đó.

Lộc Nhân Phi lấy giấy bút trong túi xách mang bên mình cho Cố Thăng.

Chỉ vài phút sau, gương mặt của một người phụ nữ xinh đẹp đã hiện trên trang giấy.

Lộc Nhân Phi nhìn qua, vẽ đẹp phết.

- Tôi về cục một chuyến.

Anh có linh cảm manh mối mà Cố Thăng cung cấp sẽ là bước đột phá cho vụ án mấy gã nhà giàu bị giết bị đình trệ bấy nay. Trước khi đi, Tiểu Lộc nói qua về việc của Nam Sơn rồi chớp mắt với Cố Thăng:

- Lo mà nắm chắc cơ hội đi.

Cố Thăng cong môi, ra dấu OK với anh.

- Giờ cô ấy đâu rồi?

Cố Thăng hỏi.

- Đi lấy quần áo thay giặt rồi.

Lộc Nhân Phi biết anh lo lắng nên lại nói thêm:

- Có anh em tôi đi cùng cô ấy.



Phòng bệnh của Cố Thăng là phòng VIP, không khác gì một gian nhà riêng, công trình phụ gì cũng có.

Vì Nam Sơn vào ở chung nên Cố Thăng nhờ tam Hắc vừa đi tìm vệ sĩ về kê thêm một cái giường nữa song song với giường anh.

Cố Thăng ăn cháo dưỡng sinh thím Tưởng nấu và uống thuốc xong, một lát sau thuốc có tác dụng, anh thiếp đi.

Khi tỉnh dậy thì trời đã tối rồi.

Cơ hội để bồi dưỡng tình cảm trôi mất vì giấc ngủ, Cố Thăng cảm thấy lãng phí quá đi thôi.

Để anh ngủ cho ngon nên trong phòng chỉ bật một cái đèn ngủ nhỏ. Cách đó không xa có tiếng máy sấy tóc ro ro, Cố Thăng bật cười, chắc là Nam Sơn đang sấy tóc rồi.

Anh bật TV, để âm lượng hơi lớn một chút.



Thấy chiếc TV trong phòng được bật lên thì Nam Sơn biết là Cố Thăng đã tỉnh rồi. Kế hoạch âm thầm bò lên giường ngủ của cô đổ bể.

- Anh tỉnh rồi à? Thấy đỡ hơn chưa?

Nam Sơn không bật đèn mà đi qua rồi hỏi.

Cố Thăng xốc lại tinh thần:

- Đỡ nhiều rồi.

Trong phòng không sáng lắm, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ bóng dáng của Nam Sơn.

Hai người ở chung một phòng làm Cố Thăng hơi căng thẳng, huống hồ ban ngày anh vừa mới bày tỏ với cô xong.

Anh thấy có lẽ mình nên nói gì đó, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Nam Sơn đã nói:

- Mười giờ đêm rồi, ngủ thôi.

Cố Thăng: Anh vừa mới ngủ no xong mà.

Nhưng anh vẫn ngoan ngoãn cầm điều khiển tắt TV đi.

Nam Sơn chui vào chăn, quay lưng về phía Cố Thăng.

Giọng nói rầu rĩ của anh vang lên sau lưng cô:

- Nam Sơn, em quay về phía anh rồi ngủ có được không?

- Em quay lại thì anh cũng có nhìn thấy đâu.

Nam Sơn nhắm mắt, đáp.

Phòng tối thế này, đúng là anh không nhìn thấy mặt cô được thật.

Cố Thăng nói:

- Em quay lại đây ngủ thì anh mới có cảm giác an toàn.

Nam Sơn: Bình thường phải là phái nam mang lại cảm giác an toàn cho phái nữ mới đúng chứ?

Thế nhưng vì bệnh nhân là to nhất, cho nên Nam Sơn vẫn xoay người lại.

Cố Thăng nghĩ bụng, quả nhiên Nam Sơn có để ý mình mà.

Anh nói, chúc ngủ ngon.

- Ừa, ngủ đi.

- Em không chúc trả thì anh không ngủ được.

- Vâng, ngủ ngon ngủ ngon.

Nam Sơn cảm thấy sao mà anh lắm sở thích quái gở thế không biết.

Cố Thăng xoắn quẩy, Nam Sơn nói thêm một câu ngủ ngon làm anh càng không ngủ nổi.

Sau một lúc lâu, Nam Sơn lại nghe thấy anh nói:

- Nam Sơn, tí nữa anh nói một câu ngủ ngon thì em đáp một tiếng ngủ ngon thôi được không?

Nam Sơn hít sâu một hơi, nhịn:

- Được.

- Ngủ ngon.

- Ngủ ngon.

Cuối cùng Cố Thăng mới sung sướng chìm vào giấc ngủ.



Tiểu Chương đứng trước mặt Tần Kiều Mộc mà nơm nớp lo sợ. Trán gã bị cái chén nện vào làm rách da chảy máu mà gã cũng không dám oán thán một câu.

- Đồ vô dụng, có tí việc cũng làm không xong. Vào phòng bệnh của Cố Thăng khó đến thế à?

Tần Kiều Mộc tức đến khó thở:

- Bây giờ Cố Thăng vẫn không có động tĩnh gì, chắc là không phải hắn rồi, đổi đối tượng khác đi.

Tần Kiều Mộc nói thế nhưng trong lòng vẫn nghi ngờ, bởi vì trừ hai người kia ra thì chỉ còn Cố Thăng là có khả năng cầm chiếc USB kia nhất thôi.

Tiểu Chương rủa xả trong lòng: Mười hai vệ sĩ đứng thành hình chữ I, lại còn thêm cảnh sát làm thần giữ cửa, đội hình nhà người ta phát rồ như thế, ông có giỏi thì ông vào thử cho tôi coi! Ờ, gã vừa nhận được tin sau khi Cố Hằng trở về thì lại tìm cho Cố Thăng thêm mười hai vệ sĩ nữa, đủ cả mười hai con giáp luôn. Nghe nói để tìm được vệ sĩ tuổi Tuất mà Cố Hằng phí công lắm đấy.

Thực ra gã cũng tuổi Tuất đây này, nếu không bị trói lên cái thuyền giặc của Tần Kiều Mộc thì gã cũng muốn đi ứng tuyển coi sao!

Chương 65

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Sáng sớm, Cố Thăng bị đánh thức bởi tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Anh mở mắt ra, cực kì hạnh phúc.

Cố Thăng vốn tưởng sẽ nhìn thấy khuôn mặt đang say ngủ của Nam Sơn, hoặc là hai người sẽ tỉnh lại cùng lúc rồi nhìn nhau cười.

Đáng tiếc là chẳng tình huống nào xảy ra cả, giường Nam Sơn trống trơn lạnh lẽo từ bao giờ.

Anh gọi mấy tiếng mà chẳng thấy cô đâu, bèn rũ mắt xuống, bụng nghĩ, chắc là cô đã ra ngoài mất rồi.

Cố Thăng vươn vai lười biếng. Anh ngủ lâu quá làm đầu óc nặng như chì, cũng không biết có phải là do di chứng đâm xe không.

Anh quay đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thức ở tủ đầu giường, nó chặn một tờ giấy, lấy xuống xem thì thấy nét chữ rất đẹp của Nam Sơn: Em xuống lầu ăn cơm, tí nữa sẽ mang cháo lên cho anh.

Cố Thăng cười rõ tươi, trong lòng Nam Sơn có anh kìa, cô đi ăn cơm cũng không quên anh kìa.

Hôm qua anh quên nói cho cô biết thím Tưởng sẽ mang cơm cho mình rồi.

Anh gấp gọn tờ giấy kia rồi bỏ vào trong ví.

Phải lưu giữ kỉ niệm đẹp cho thật kĩ mới được.

Rửa mặt xong, Cố Thăng gọi cho thư kí Ôn, bảo cô mang những tài liệu công việc tương đối quan trọng đến để anh đích thân xử lý, nhân tiện hỏi thăm một chút xem trong lúc vắng anh thì công ty có chuyện gì to tát hay không.

Anh dùng điện thoại theo dõi thị trường chứng khoán một lúc, một đống đường xanh đỏ nhập nhằng làm mỏi mắt rất nhanh.

Cố Thăng tiện tay để điện thoại lên bàn rồi đi ra ban công. Trong bệnh viện trồng rất nhiều cây xanh, anh định ngắm sắc xanh một chút cho đỡ mỏi mắt.

Mặt khác, anh bảo tam Hắc tìm thêm chín vệ sĩ nữa nhưng vẫn chưa gặp họ lần nào.

Cố Thăng lười đi, bèn gọi cho Đại Hắc bảo hắn gọi chín vệ sĩ kia vào đi.

Chưa đến hai phút sau, một đám đựa rựa đã xếp hàng ngay ngắn trước mặt anh, nội tiết tố nam tính tỏa ra nồng nặc.

Anh đếm sơ một chút thì thấy tổng cộng là hai mươi bốn người, xếp thành chữ I, khí thế ngút trời.

Cố Thăng vừa lòng, rất vừa lòng, vô cùng vừa lòng luôn.

Cơ mà, sao ở đâu mọc ra thêm mười hai người nữa vậy?

Đại Hắc liếc một cái đã nhìn ra nghi hoặc của anh.

- Mười hai vệ sĩ kia là anh trai của anh mời về đấy.

- Có gì đặc biệt không?

Nếu không có quy luật thì hỏng hết sự hài hòa mất.

- Mười hai con giáp.

Cố Thăng gật đầu hài lòng:

- Đúng là anh ruột có khác, hiểu tôi ghê.

Rồi anh lại cau mày:

- Các anh ở đây hết thì ai bảo vệ Nam Sơn?

- Có hai cảnh sát đi theo cô ấy.

Hai mươi tư người này đều nhận lệnh đến bảo vệ Cố Thăng, an toàn của Nam Sơn không nằm trong phạm vi suy xét của bọn họ.

Cố Thăng sầm mặt không vui.

- Này…

Cố Thăng không biết tên họ nên hơi dừng một lát rồi mới nói:

- Từ giờ trở đi, mười hai con giáp đi bảo vệ Nam Sơn.

Mười hai con giáp?!

Mười hai người kia nghe thấy cái tên này thì hơi vụn vỡ, thế nhưng vẫn lớn tiếng đáp:

- Rõ!

- Thủ lĩnh của các anh là ai?

Cả đám nhất tề lắc đầu, mỗi người họ ở một công ti riêng, chỉ có năm sinh kéo họ lại gần nhau thôi.

Cố Thăng nghĩ ngợi một chút:

- Tôi không biết thực lực của các anh ra sao, cũng chẳng biết tên họ các anh thế nào, thôi thì chia theo con giáp vậy, tuổi Tí làm anh cả đi, ai tuổi Tí đâu?

Đã có mấy người không nhịn được phải bật cười.

Người đàn ông đứng chính giữa bước lên một bước. Anh ta dáng cao, trán rộng, vẻ mặt vuông vắn, thật sự chẳng hợp với cái tên Tí chút nào.

- Tôi là…. Tí.

Người đàn ông nọ nói ra cái tên một cách cực kì gian nan.

Cố Thăng đánh giá anh ta một lát, tướng mạo kiên nghị, có vẻ lãnh đạo tốt đấy.

Mọi người vẫn chưa quen nhau cho lắm, Cố Thăng hơi lo lắng, không biết một mình anh Tí này có quản lý được cả một đội không đây.

Cố Thăng bèn để Tí chọn một người làm đội phó để giúp đỡ anh ta quản lý mười hai con giáp.

- Thế thì để cậu Hai Tuất làm đi.

Trong đám đông này, Tí chỉ quen mỗi mình Hai Tuất.

Làm vệ sĩ thì quan trọng nhất là tuân theo mệnh lệnh. Hai Tuất cũng bước lên đáp:

- Có!

Giờ thì bọn họ rõ rồi, ông chủ này định lấy chòm sao và con giáp để gọi tên họ luôn đây mà.

Nhóm chòm sao thì còn ổn, lúc gọi rất phong cách, chỉ trừ mỗi… Xử Nữ thôi.

Sau khi phân chia nhiệm vụ cho các vệ sĩ và cố gắng nhớ mặt họ xong, Cố Thăng bèn cho họ ra ngoài.



Nhóm vệ sĩ đi chưa được bao lâu thì thím Tưởng đã xách cặp lồng giữ ấm vào.

- Hôm nay đi đường bị kẹt xe nên thím tới chậm quá.

- Thím vất vả rồi.

Cố Thăng nhận đồ trong tay bà:

- Vết thương của con sắp khỏi rồi, cho nên…

Thím Tưởng nghe ra ý của anh ngay:

- Nên không cần đưa cơm nữa chứ gì? Bà nói:

- Không được, con còn phải điều dưỡng thêm mấy ngày nữa, con ăn đồ ăn ngoài, thím không yên lòng.

Cố Thăng biết tính cách của thím Tưởng nên không cứng đầu nữa:

- Bao giờ xuất viện con sẽ về nhà chính ăn cơm.

- Thế thì tốt quá.

Thím Tưởng nghe thấy thế thì vui lắm.

Cố Thăng múc cháo ra ăn rồi nói:

- Ngon quá đi!

Thím Tưởng được anh nịnh cho cười híp mắt:

- Thế thì uống thêm chút nữa.

- Mà này, sao ngoài phòng của con lắm đàn ông con trai thế, nhìn hoảng cả người.

Lúc mới đến bà còn tưởng mình tìm nhầm phòng cơ. Một đám đàn ông thô kệch đứng quanh cửa làm bà tưởng trong phòng là ông trùm xã hội đen nào nữa chứ.

May mà bà quen Đại Hắc. Ấy thế nhưng lúc bà hỏi bọn họ tới làm gì thì chẳng ai đáp cả, cứ như tượng đá vậy.

Cố Thăng ngẩng lên:

- Gần đây con hơi xui xẻo nên tìm họ đến thêm dương khí để trấn tà ấy mà. Họ là mười hai con giáp với mười hai chòm sao đấy.

Cố Thăng không nói lý do mình bị tai nạn cho người nhà, chỉ trừ Cố Hằng do Lộc Nhân Phi gọi đến.

- Thế nữa cơ à? Nhìn họ khỏe mạnh phết đấy.

Ban nãy bà không kìm được còn sờ thử cơ bắp của một người trong số họ, cứng như đanh, gợi cảm ghê nơi:

- Mười hai chòm sao thì có tác dụng gì?

Thím Tưởng nghi ngờ, rồi nghiêm túc nghĩ cách thay Cố Thăng:

- Chúng ta là truyền nhân của rồng cơ mà, tin gì sao trăng của nước ngoài? Đây là sính ngoại!

- Có lý.

Người già có ý kiến thì phải ra sức mà đồng ý thôi.

- Theo thím thấy thì con cứ mời thẳng mười tám vị la hán chùa Thiếu Lâm về là ổn đấy.

Bà đề nghị:

- À không đúng, phải mời mười tám vị người đồng, thím thấy bọn họ trên TV, giỏi võ lắm luôn.

Lúc Nam Sơn mở cửa đi vào thì nghe thấy câu ấy, cô há hốc cả miệng.

Người nhà Cố Thăng làm việc đúng là sáng tạo quá.

Cố Thăng nói:

- Có cơ hội thì con sẽ thử.

Chùa Thiếu Lâm chắc là trừ tà tốt nhỉ?

Thím Tưởng nhìn ra cửa phòng, thấy Nam Sơn, bèn vỗ tay Cố Thăng rồi nói:

- Cô bé này là ai thế con?

Giọng điệu có vẻ hóng lắm.

Cố Thăng nhìn theo tầm mắt bà, khóe miệng bất giác cong lên:

- Đây là…

- Nhân viên của anh ấy ạ, con tên là Nam Sơn.
Nam Sơn lập tức nói.

- À.

Thím Tưởng cười hiền hòa rồi nói một câu với giọng điệu đến là ý nhị:

- Nhân viên à.

Thím Tưởng nhìn Nam Sơn rồi lại nhìn vẻ si mê của Cố Thăng, rõ đến không thể rõ hơn được nữa.

- Đây là thím Tưởng.

Cố Thăng giới thiệu với Nam Sơn.

Nam Sơn chào hỏi bà.

Thím Tưởng nhìn đồng hồ, đến giờ bà về nhà chuẩn bị cơm trưa rồi.

Bà chào tạm biệt Nam Sơn và Cố Thăng:

- Thím đi đây, hai đứa trò chuyện với nhau đi. Tí nữa thím sẽ bảo lão Triệu mang cơm trưa đến.

Thím Tưởng lại nhìn Nam Sơn:

- Tay nghề thím tốt lắm đó nha, con có muốn nếm thử không?

Cố Thăng đang muốn nhờ thím làm hai phần cơm, không ngờ thím Tưởng đã nhìn ra điều gì mà tự nói rồi.

- Thế thì tốt quá, cảm ơn thím nhé.

- Không cần khách khí thế đâu.

Sớm muộn gì cũng phải ăn cơm bà nấu thôi mà, thím Tưởng rất chi là vững tin đấy.



- Ngột ngạt quá đi.

Nam Sơn đang xem tin tức giải trí giết thời gian thì nghe thấy Cố Thăng nói. Cô ngẩng đầu lên.

Cố Thăng thấy cuối cùng cô cũng chú ý đến mình chứ không nhìn màn hình điện thoại nữa, bèn lên tiếng:

- Chúng ta đi công viên trong bệnh viện tản bộ đi, được không?

- Nhiệt độ ngoài trời hôm nay lên đến bốn mươi độ đấy.

Anh chắc chứ?!

Cố Thăng: … Cao vãi thế à?!

Chỉ tại điều hòa trong phòng mát quá, làm anh coi nhẹ nhiệt độ ngoài trời.

Nam Sơn thấy anh rầu rĩ chán nản thì đề nghị:

- Hay là hai mình xem phim đi?

Vừa nghe đến hai chữ “xem phim” thì Cố Thăng đã vội nói:

- Anh là bệnh nhân, anh không chịu được kích thích đâu đấy.

Nam Sơn nhìn anh với ánh mắt như thấy sinh vật lạ, xem phim thì kích thích cái gì?

Cố Thăng ngượng ngùng đằng hắng một cái rồi bảo:

- Không xem phim kinh dị, được không em?

Anh nhớ rõ Nam Sơn thích phim kinh dị cực kì.

Nam Sơn:

- … Được.



Hai người chọn mãi, cuối cùng chọn được bộ phim “Me before you”. Bộ phim kể về cô nàng Lou bị đuổi việc và tìm được một công việc mới, đó là chăm sóc cho Will - người đàn ông bị liệt toàn thân do tai nạn giao thông.

Đây là một bộ phim tình cảm nên tất nhiên là hai nhân vật chính yêu nhau, Nam Sơn xem thì thấy bước ngoặt tình cảm chẳng mượt mà gì cả.

Kết thúc câu chuyện là Will ra đi trong yên bình.

Cảnh cuối khi nam chính chết đi vẫn làm Nam Sơn rơi nước mắt. Cô hiểu anh ta. Một người đàn ông giỏi giang xuất sắc phải trải qua cuộc sống chờ chết bất lực quả thực là vô cùng đau đớn. Ngẩng cao đầu mà chết chính là cách anh ta trân trọng chính bản thân mình.

Thấy cô khóc, Cố Thăng vội vàng rút mấy tờ khăn giấy đưa cho cô. Anh bắt đầu hối hận vì mình chọn bộ phim này rồi đấy.

- Nếu là anh thì anh sẽ chọn thế nào?

Nam Sơn quay sang nhìn Cố Thăng rồi hỏi anh với giọng nói còn pha âm nức nở hết sức đáng yêu.

Cố Thăng sửng sốt một chút rồi chớp mắt, đáp:

- Chắc là anh sẽ lựa chọn giống anh ta.

- Không nói việc vì sao anh ta phải chọn như vậy.

Cố Thăng nhẹ nhàng nắm tay Nam Sơn rồi nói với cô rất dịu dàng:

- Anh chỉ vừa nghĩ đến việc mình không thể nắm tay em, không thể hôn em, không thể… nuôi dạy con cái cùng em, không làm được một người chồng, người cha đủ tư cách thì đã thấy đau lòng rồi.

Nam Sơn quên cả việc tránh bàn tay anh mà mặc cho anh nắm. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Thăng, Nam Sơn nhìn thấy một biển sao trời rực rỡ vô ngần.

- Khi còn có thể, anh muốn cố gắng hết sức đối tốt với em, muốn mang hết thảy những gì mình có trao cả cho em.

Giọng nói của Cố Thăng trầm thấp, tốc độ nói cũng cực kì chậm, cứ thế cứ thế thấm vào lòng Nam Sơn.

Trong khoảnh khắc ấy, Nam Sơn nghe thấy tiếng lòng mình run lên vì xúc động.



Ở một nơi khác, Lộc Nhân Phi thức trắng đêm phá giải mật mã của USB.

Hôm qua sau khi lấy được chiếc USB kia, anh cắm thử vào máy tính thì thấy nó có mật mã, mật mã còn khá phức tạp.

May mà anh thông thạo máy tính, bèn bắt tay vào phá mã ngay.

Lộc Nhân Phi quầng mắt thâm sì, ngáp dài một tiếng, dốc café ừng ực rồi lẩm bẩm oán thầm: Mình ở đây khổ cực phá mã, không biết Cố Thăng với Nam Sơn đang làm gì nhỉ?

Anh lắc đầu, thôi không nghĩ nữa, cứ nghĩ là thấy đắng lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau