NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

Cứ thế, ngày đi làm đầu tiên của Nam Sơn, ngoại trừ đập vỡ một con chuột máy tính trong phòng làm việc ra thì chẳng còn việc gì nữa.

Minh Hoa thấy thế không chỉ không nói gì, còn vỗ tay bôm bốp:

- Nam Sơn làm hay lắm, có thể hòa nhập vào văn hóa của văn phòng chúng ta nhanh như thế.

Nam Sơn:...

Đêm khuya, cô lăn qua lăn lại không ngủ được.

Ở chỗ làm mới này, cả bà chủ lẫn nhân viên đều đối xử rất tử tế với mình, thế nên cô mới có thể hòa nhập nhanh đến thế.

Mỗi người trong văn phòng đều có chức trách của riêng mình, chỉ có cô hình như là... Chẳng có gì cả.

Dù rằng cô không muốn phải thừa nhận chút nào, nhưng sự thật chính là như thế.

Hoặc là cô có thể làm chút gì đó dựa vào năng lực đặc biệt của mình.

...

- Chào buổi sáng!

Giờ làm việc là chín giờ sáng, Nam Sơn đến trước chừng mười lăm phút, Tiểu Mi đã đến từ sớm, đang lay hoay bên cạnh chậu xương rồng èo uột kia.

- Chào buổi sáng, chị Nam Sơn!

Tiểu Mi ngẩng đầu nhìn cô mỉm cười rạng ngời, sau đó quay lại tiếp tục tưới nước cho nó.

Nam Sơn rảnh rỗi nên đi tới, dè dặt hỏi:

- Có phải cây xương rồng này bị bệnh không?

Tiểu Mi đặt bình nước lên bệ cửa sổ, phủi bụi đất trên tay.

- Em cũng thấy rồi, nhưng đặt nó ở đây vừa có ánh nắng, em cũng tưới nước đầy đủ, thật sự không biết sao nó lại thế nữa, trên mạng đều bảo nó là loại thực vật dễ trồng nhất đấy.

Quả thật rất dễ trồng, năm đó trong phòng ký túc xá của Nam Sơn cũng có trồng một chậu.

Qua cả một mùa hè, chậu xương rồng kia vẫn sống rất tốt, chẳng cần chăm sóc gì nhiều.

Nam Sơn giơ tay sờ cây xương rồng héo rũ kia một cái.

Tay mới đẩy nhẹ thôi mà nguyên cây xương rồng đã tróc cả gốc lên.

Tiểu Mi giật mình nhìn Nam Sơn:

- Chị?

Hai người nhìn nhau đăm đăm.

Nam Sơn lộ ra vẻ mặt vô tội:

- Chị nói chắc em không tin, là cây xương rồng đó ra tay trước đấy.

Trên mặt Tiểu Mi viết rành rành hai chữ: Không Tin!

Nam Sơn cúi đầu nhìn cây xương rồng kia, ngay cả gai cũng héo quắp lại, rễ thì đã biến thành màu đen thui.

Đây rõ ràng là rễ đã bị úng nước rồi.

Cô đưa đến trước mặt Tiểu Mi:

- Rốt cuộc em tưới bao nhiêu nước thế?

- Mỗi lần chỉ một bình như thế thôi...

Tiểu Mi cúi đầu chỉ xuống.

Cái bình nước kia to đùng, mỗi lần một bình như thế, cây xương rồng uống nước no đến vỡ bụng luôn.

Nam Sơn cảm thấy, trồng chết một chậu xương rồng khó hơn so với trồng sống một chậu xương rồng nhiều lắm.

Cô đột nhiên nhớ đến con chim cánh cụt QQ mà mình nuôi hồi học tiểu học, mỗi lần login nó đều nhảy tưng tưng lên.

Lúc cô rảnh rỗi không có gì làm đã lên mạng tìm một trăm cách giết chết chim cánh cụt.

Kết quả, cô phát hiện chuyện nuôi chết một con chim cánh cụt QQ thật không dễ dàng gì.



Buổi sáng Minh Hoa không đến phòng làm việc, nghe Tiểu Mi nói hình như cô ấy đi gặp người ủy thác là Chương Hiểu Thi rồi.

Vụ này khó quá, Minh Hoa cảm thấy không làm nổi nên mong bà Chương có thể rút đơn lại, Minh Hoa sẽ trả tiền bồi thường cho bà ta.

Biết thế thì hôm qua Nam Sơn đã nói với Minh Hoa là cô có thể thử một lần xem sao.

Nam Sơn đột nhiên hiểu ra, thật ra thì Minh Hoa cũng không đặt nhiều kỳ vọng vào mình lắm.

Chẳng qua là vì nể tình bạn học nên mới để cô đến đây làm mà thôi.

Bằng không thì không lý nào đến giờ vẫn chưa sắp xếp chức vị cụ thể cho mình được.

Sắp giữa trưa, Minh Hoa lắc lắc chìa khóa đi vào, hãy còn đang cười tủm tỉm, xem ra tâm trạng không tệ chút nào.

- Chị Minh Hoa, bàn việc thế nào rồi?

Tiểu Mi là người đầu tiên hỏi.

Minh Hoa đi đến chỗ máy lọc nước, rót một ly uống.

- Không thể hủy đơn được.

Minh Hoa ực một hơi cạn sạch, giơ mu bàn tay lên quẹt môi:

- Bất quá tiền công tăng lên gấp đôi.

Tiểu Mi mở to hai mắt:

- Hai mươi vạn á?

Ngay cả Nam Sơn cũng hết hồn, thật không ngờ tiền đi bắt ghen một vụ lại nhiều hơn tiền lương hai năm của cô.

Tiểu Mi giơ ngón tay cái lên:

- Thân là bà chủ, đúng là phải có lòng quyết đoán nhìn về phía tiền, có một vị doanh nhân từng nói, ở trước mặt đồng tiền, tất cả kẻ thù đều là mây bay. Đại Bạch giễu lại không chút lưu tình:

- Bà chủ, chị có chắc là thêm tiền thì có thể thành công không đấy, em thấy có thể là tiền bồi thường hợp đồng lớn hơn thì có ấy.

- Tiểu Tửu cậu thấy thế nào?

Minh Hoa không thèm để ý đến câu móc máy của Đại Bạch, nheo mắt cười hỏi Tiểu Tửu, giống như muốn nhận được sự ủng hộ của cậu chàng.

Tiểu Tửu không nói không rằng, quay màn hình máy tính về phía cô.

Trên màn hình là cửa sổ đơn đặt hàng online, món hàng cần mua: chuột máy tính, số lượng: 100.

- Hừ!

Minh Hoa đứng bên cạnh Nam Sơn, xoay người nhìn cô đắm đuối.

- Nam Sơn Sơn ơi, mình dám nhận đơn này là vì cậu chính là vũ khí bí mật của mình đấy, cậu nhất định sẽ không khiến mình thất vọng đâu nhỉ.

Vũ khí bí mật?

Nam Sơn phát hiện ban nãy hóa ra đều là do mình nghĩ nhiều.

- Mình sẽ cố gắng.

Cô hắng giọng một cái:

- Mình vẫn cảm thấy gã Cao Thuận đấy hẹn hò với bồ nhí ở sơn trang nghỉ mát kia, bây giờ cần phải tìm hiểu xem thời gian gã đến đấy có cố định hay không thôi.

Tiểu Mi đáp:

- Mỗi ngày mười lăm và cuối tháng đều đến.

Hôm nay đã là ngày mười ba rồi, còn hai ngày nữa là mười lăm.

Nam Sơn phải tranh thủ tiếp xúc với Cao Thuận trong vòng hai ngày này thì buổi tối mới có thể xuyên vào thành một món đồ gì đó của hắn được.

Thật ra thì chỉ cần cô muốn thì cô có thể chọn đối tượng chủ vật phẩm mà mình muốn xuyên vào, điều kiện tiên quyết là ban ngày cô nhất định phải tiếp xúc với người đó.

- Hai ngày này, tôi muốn tiếp cận Cao Thuận, tốt nhất là tiếp xúc tay chân ấy.

Nam Sơn đưa ra yêu cầu.

Ôi trời ơi, Tiểu Mi chớp chớp mắt:

- Chị Nam Sơn, chị không cần phải hy sinh lớn như thế đâu.

- Không lớn đâu.

Chỉ là tiếp xúc tay chân bình thường thôi mà, không đến mức đấy chứ.

- Nam Sơn, ý kiến này không tồi, nhưng Tiểu Mi em sẽ không để chị làm thế đâu.

Nam Sơn:....

Hình như cô vẫn chưa kịp nói kế hoạch của mình ra mà?

- Đúng đấy.

Minh Hoa cũng khuyên ngăn:

- Nam Sơn à, cậu làm như thế thì hy sinh lớn quá, lỡ như để khách hàng biết chúng mình lừa bà ấy thì nhất định sẽ không để yên cho chúng mình đâu.

Ô kìa cô đã nói gì đâu?

Nam Sơn nhìn Minh Hoa và Tiểu Mi hồi lâu:

- Rốt cuộc hai người đang nói gì thế?

Sao cô nghe không hiểu gì hết thế này? Minh Hoa đáp:

- Chẳng lẽ không phải cậu định đi dụ dỗ Cao Thuận, làm mấy động tác thân mật một chút, để bọn mình nói với bà Chương là đã bắt được ả bồ nhí rồi à?

Bất quá chỉ có hai ngày thôi mà muốn dụ được Cao Thuận thì khó lắm.

Nam Sơn phì cười:

- Mọi người hiểu nhầm rồi, nói tóm lại là mình nắm chắc hơn phân nửa là có thể tìm được chứng cứ ngoại tình của Cao Thuận, điều kiện tiên quyết là mình phải tiếp xúc thân thể với hắn ta mới được.

- Được, cậu đợi nhé.

Minh Hoa cũng không hỏi kế hoạch của Nam Sơn là gì, cô cho rằng Nam Sơn muốn dựa vào giác quan thứ sáu của mình để tìm dấu vết ngoại tình của Cao Thuận.

...

Bên trong đại sảnh xa hoa đang diễn ra tiệc tùng linh đình.

Nam Sơn mặc một bộ lễ phục bó sát màu trắng, tôn lên vóc dáng của cô, tay phải khoác tay của Đại Bạch.

Vóc người của Đại Bạch cũng rất đẹp, mặc một bộ vest may đo riêng, càng tôn thêm dáng người cao ngất của anh.

Khách khứa trong đại sảnh đều mặc lễ phục và áo vest, đi tới đi lui, bàn chuyện làm ăn với nhau.

- Đại Bạch, cười một cái có được không? Bây giờ bọn mình đang giả làm tình nhân đấy!

Nam Sơn nghiêng đầu qua, thấp giọng nói với tên Đại Bạch mặt liệt.

Đại Bạch khẽ gật đầu, mím môi, mặt mũi nhăn nhó.

Nam Sơn thở dài:

- Thôi đi, chúng ta cứ sắm vai đôi tình nhân đang chiến tranh lạnh cũng được. Sau khi nhìn thấy Cao Thuận thì nhớ đẩy tôi về phía hắn nhé.

- Được.

Nghe thấy không cần phải mỉm cười, Đại Bạch thở phào một hơi như trút được gánh nặng.

- Đây là kiểu tiếp xúc thân thể mà cô đã nói à? Liệu có đơn giản quá không?

Nam Sơn ung dung đáp:

- Đại đạo chí giản.

Cô không thể nói mục đích vì sao phải làm thế, nên chỉ đành qua loa cho xong.

Đại Bạch gật đầu, tuy là nghe không hiểu, nhưng hình như có vẻ thâm ảo lắm.

Như lời Tiểu Mi hay nói, mặc kệ mèo trắng hay mèo đen, cứ bắt được bồ nhí để kiếm tiền thì đều là mèo tốt.

Nếu muốn hỏi vì sao Nam Sơn và Đại Bạch lại ở đây, thì phải nói lại từ ngày hôm qua.

Bởi vì Nam Sơn nói là muốn tiếp xúc thân thể với Cao Thuận, cho nên Minh Hoa phải đi chuẩn bị một chút.

Bình thường Cao Thuận ra ngoài đều mang theo vệ sĩ, người ngoài căn bản không có cơ hội để có bất kỳ tiếp xúc thân thể gì với hắn.

Tiểu Mi tra được ngày mười bốn hắn ta có một bữa tiệc ở khách sạn Chabot.

Thông qua bà Chương, thuận lợi lấy được thư mời.

Sợ là Nam Sơn đi một mình sẽ gặp nguy hiểm, nên Minh Hoa mới phái Đại Bạch đi cùng.

- Cao Thuận ở phía đông bắc.

Đại Bạch phát hiện mục tiêu nên nhắc nhở.

Nam Sơn ngây người, mặt đơ ra, phía đông bắc là phía nào, bên trái hay bên phải?

Xin đừng bao giờ nói đông tây nam bắc với mấy người cảm hướng kém được không!

Đại Bạch hếch cằm chỉ về phía trước, bên trái của Nam Sơn:

- Chính là bên đó, đang nói chuyện với một người phụ nữ mặc lễ phục màu đỏ.

Nam Sơn quay về phía anh ta chỉ, nhìn thấy Cao Thuận.

Tướng mạo ngoài đời giống hệt như trên ảnh chụp, gương mặt có vẻ thật thà phúc hậu nhưng vẫn có chút khôn khéo, dáng người được chăm sóc khá tốt, nhìn qua liền biết đây là kết quả nhờ tập luyện thường xuyên, đang chuyện trò khá vui vẻ với quý cô bên cạnh.

Dường như hắn vừa nói cái gì buồn cười lắm, khiến quý cô váy đỏ bật cười nắc nẻ.

- Chúng ta đi thôi, đợi lát nữa tôi nói ‘anh này, em giận rồi’ thì cậu đẩy tôi một cái nhé.

Nam Sơn ngẫm nghĩ, lại cắn môi nói:

- Nhớ kỹ, phải nhanh ác chuẩn vào.

Mặt Đại Bạch hơi đỏ lên, khẽ gật đầu.

Nói xong thì Nam Sơn bèn kéo theo Đại Bạch thân cao 1m8, hiên ngang đi về phía Cao Thuận.

Cô âm thầm vòng mấy bước quanh Cao Thuận để tìm góc độ thích hợp.

- Anh yêu, anh mà còn như thế thì em sẽ giận đấy.

Cô rút tay ra khỏi tay Đại Bạch, nói với vẻ hậm hực.

Đại Bạch mặt đơ như cây cơ:

- Giận thì giận đi, suốt ngày chỉ biết có tiền tiền tiền, thứ em yêu là tiền chứ có phải tôi đâu.

Nam Sơn ngu người, anh hai, sao anh lại tự động thêm lời thoại thế này, đã bảo là đẩy tôi một cái cơ mà.

- Nhìn cái gì mà nhìn, em có van nài thì tôi cũng sẽ không nghĩ lại đâu.

Đại Bạch hất cằm kiêu ngạo:

- Cách tôi xa một chút, hừ!

Chương 7

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

- Tránh xa tôi ra.

Tiếng Đại Bạch không lớn không nhỏ, đủ để cho Cao Thuận nghe thấy, cũng tò mò quay qua nhìn.

Nói thì chậm mà diễn ra lại nhanh, Đại Bạch dồn sức đẩy Nam Sơn văng ra như một chiếc lò xo.

Nam Sơn yên tâm rồi, dẫu gì thì Đại Bạch cũng đã làm đúng kịch bản.

Nhưng anh lại phát huy ‘nhanh độc chuẩn’ mà cô nói đến cực hạn, cô căn bản không thể khống chế lực độ khi ngã vào người Cao Thuận.

Theo như kế hoạch cũ là ngã vào trong lòng của hắn, cho nên trong lúc vội vàng, cô chỉ có thể đổi kế hoạch, thuận thế trở thành tông ngã ông ta ta.

Cả người Nam Sơn lao về phía Cao Thuận, cô quơ tay loạn xạ, hoảng sợ kêu to:

- Tiên sinh, mau tránh ra.

Chuyện xảy ra quá nhanh, đợi Cao Thuận kịp phản ứng thì đã muộn rồi.

Ông ta bị Nam Sơn va phải, ngã lăn ra đất.

Trong lúc Nam Sơn bổ nhào về phía ông ta thì đầu óc cũng đang vận hết tốc lực suy nghĩ, tay mình nên chộp vào chỗ nào trên người Cao Thuận đây, vai hay ngực nhỉ?

Cô đột nhiên đổi ý, tuy rằng tiếp xúc với quần áo mặc trên người cũng có thể xuyên được, nhưng nếu chạm vào da của ông ta thì sẽ bảo đảm hơn.

Cuối cùng, bàn tay của cô dời từ vai lên cổ của hắn.

Hai bàn tay của Nam Sơn bóp chặt lấy cổ của Cao Thuận không buông.

Đại Bạch ở bên cạnh cũng ngu người đứng ngây ra như phỗng.

Đại Bạch che miệng, vừa rồi có phải anh mạnh tay quá không, có vẻ như Cao Thuận bị đụng rất đau, mặt mày nhăn hết cả lại.

Anh mở to hai mắt, rốt cuộc Nam Sơn muốn làm gì đây?

Đã nói tiếp xúc thân thể mà, sao cuối cùng lại thành ra mưu sát thế này? Lại còn trắng trợn như thế….

Quý cô mặc đồ đỏ bên cạnh bị biến cố này dọa sợ tới mức làm rơi cả ly rượu.

Động tĩnh khá lớn khiến người xung quanh đều nhìn về phía này. Vừa nhìn qua tình hình này ai cũng nghĩ là Nam Sơn định giết người. Có người vội vàng chạy tới, muốn kéo cô ra.

Nam Sơn buông tay ra, cô rút khăn tay trong túi áo của Cao Thuận, lau rượu bị văng lên mặt cho hắn.

Sau đó mới hốt hoảng đứng dậy:

- Ông không sao chứ, không phải tôi cố ý, là có người đẩy tôi.

Cao Thuận thở hổn hển, xua tay liên hồi.

Vừa rồi ông ta đứng ngay bên cạnh nên biết là do người đàn ông mặt lạnh kia đẩy cô gái này về phía mình.

Chuyện này cũng không thể trách cô ấy được, chỉ là cách cô đụng ngã người khác đúng là khá đặc biệt.

Cũng may mà cô gái này chỉ vịn lấy cổ mình thôi chứ không bóp mạnh.

Cãi nhau thì cãi nhau, Cao Thuận vẫn nhìn ra vẻ quan tâm trong mắt Đại Bạch.

Những người có thể tới tham gia bữa tiệc rượu này đều có máu mặt cả.

Ông ta không biết rõ bối cảnh của bạn trai cô gái này, nên vẫn là đừng làm khó dễ gì thì hơn.

- Tại sao lại có người phụ nữ ngu ngốc như cô chứ, đi theo tôi.

Gì thế? Nam Sơn đột nhiên tỉnh ngộ, Đại Bạch đang diễn theo kịch bản tổng tài bá đạo đây mà.

Đại Bạch gầm to một tiếng với Nam Sơn, kéo tay cô lôi phăm phăm ra cửa.

Hốc mắt Nam Sơn đỏ bừng, mím môi không nói câu nào, cúi đầu cun cút đi theo anh.

Trong lòng thì thầm nghĩ, Đại Bạch đúng là thông minh.

Người xung quanh bị khí thế của anh dọa cả rồi, nên không ai dám ngăn cản.

- Người này trông lạ thế, không biết là đại thiếu gia nhà ai.

- Nhìn nam tính quá, đúng kiểu tôi thích đấy.

- ….

Hai người bỏ ngoài tai những tiếng xì xào bàn tán, dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy khỏi hiện trường.

Vừa ra khỏi cửa, Đại Bạch đã buông tay Nam Sơn ra:

- Xin lỗi cô nhé.

- Không có gì.

Nam Sơn xua tay, lại hỏi:

- Anh phát huy rất tốt, sao mà nghĩ ra được kịch bản này đấy?

Đại Bạch đi ở phía trước, đáp:

- Tiểu Mi thích xem đủ loại tiểu thuyết, gì mà cô vợ nhỏ của tổng tài bá đạo, tình yêu hào môn, lúc tôi thấy chán cũng có coi thử nên mới nhớ.

Quả nhiên, Đại Bạch diễn theo kịch bản của tổng tài bá đạo.

Gió đêm thổi qua mang theo cảm giác mát lạnh.

Nam Sơn nổi da gà, vì cô mặc lễ phục nên bất giác đưa tay lên ôm lấy vai.

Đại Bạch thấy thế nên nhanh chóng cởi áo vest ra, khoác lên vai cô.

- Đi thêm một đoạn là có thể bắt được xe rồi.

- Ừ, cảm ơn.

Đại Bạch quả nhiên người cũng như tên, là một chàng trai ấm áp dịu dàng.

Hai người lại đi thêm một đoạn nữa đến trạm xe bus.

Trong lúc đợi xe, Nam Sơn cẩn thận xếp gọn chiếc khăn tay cô lấy được của Cao Thuận lại, bỏ vào trong túi xách của mình.

Đại Bạch thấy thế thì hỏi:

- Cô còn giữ chiếc khăn tay này làm gì?

Đương nhiên là ngày mai ôm nó ngủ phòng hờ rồi.

Nam Sơn nghĩ một lúc, đang định trả lời. - A, tôi hiểu rồi.

Đại Bạch sờ cằm:

- Cô muốn giặt sạch rồi trả lại cho Cao Thuận đúng không, vậy thì sẽ có thêm cơ hội tiếp xúc với ông ta rồi.

Hử?! Nam Sơn gật đầu, không nói gì nữa.

Cô nhìn anh một cái, ôi lại còn biết chơi chiêu nữa kìa, dù rằng cô không định làm như thế.

Trùng hợp chính là hóa ra Đại Bạch cũng ở cùng hướng với Nam Sơn.

Vừa hay đỡ tiền gọi hai chiếc xe.

- Tôi đi đây, mai gặp nhé.

Nam Sơn xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt Đại Bạch.

Đại Bạch chào lại:

- Đi đường cẩn thận.

….

Đêm nay, Nam Sơn như ý xuyên đến phòng của Cao Thuận.

Người nằm bên cạnh là vợ hợp pháp của ông ta ta, Chương Hiểu Thi.

Nam Sơn chỉ ngây ra nhìn mặt Cao Thuận một giờ.

Thấy không lấy được tin tức hữu dụng nào, nên cô lại quay về thân thể của mình.

Thành bại ra sao còn phải chờ đến tối ngày mai.

….

Lúc cô vừa mới tới văn phòng Tiểu Mi đã lập tức chạy đến. Đại Bạch thì sáng sớm đã đi ra ngoài, chưa quay về.

- Nam Sơn, có manh mối gì không?

Nam Sơn thành thật lắc đầu:

- Không có.

Tiểu Mi cũng không bất ngờ lắm, an ủi cô mấy câu. Sau đó lại nói:

- Nghe nói đồ ăn trong bữa tiệc ngon lắm.

Nam Sơn nhìn đôi mắt lấp lánh ánh sao của Tiểu Mi, đột nhiên hiểu ra đây mới là điều cô ấy tha thiết muốn hỏi.

- Chẳng ăn được tí nào.

Nam Sơn lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Lúc ấy chỉ lo đuổi theo Cao Thuận, nào còn tâm trạng đâu mà ăn với uống.

Tiểu Mi vỗ vai Nam Sơn một cái thật mạnh:

- Đúng là phí của trời!

Cô tỏ ra vô cùng đau đớn.

Nam Sơn: …..

Một giờ chiều, Nam Sơn gặp được Minh Hoa.

Giống hệt Tiểu Mi, Minh Hoa vừa mở miệng đã hỏi cô có tìm được manh mối hữu dụng nào không.

Nam Sơn lắc đầu:

- Tạm thời không có, đợi buổi tối mới có kết quả. - Nắm chắc được mấy phần?

Nam Sơn giơ tám ngón tay ra.

Minh Hoa vỗ ngực thở phào, vốn dĩ cô nghĩ chừng năm phần là đủ lắm rồi.

- Mình chỉ có thể tìm ra được nơi Cao Thuận hẹn hò với ả bồ nhí kia thôi, còn lại phải dựa vào mọi người đấy.

Cách bài trí mỗi phòng ở sơn trang nghỉ dưỡng này đều khác nhau, đến lúc đó cô có thể quan sát cách bài trí trong phòng để đoán xem cụ thể Cao Thuận đang ở phòng nào.

Tiểu Tửu đột nhiên vỗ lên mặt bàn:

- Không thành vấn đề, chỉ cần tìm ra số phòng là được rồi, chuyện còn lại cứ giao hết cho bọn tôi.

Minh Hoa nghĩ một lúc, lại nói với ba người bọn họ:

- Hôm nay Nam Sơn là tổng chỉ huy, mọi người đều phải nghe cô ấy sắp xếp. Chiều nay tôi phải đi xem mắt, tối mới về được.

- Tuân lệnh.

Tiểu Tửu và Tiểu Mi đồng thanh đáp.

Đợi Minh Hoa rời đi thì Tiểu Tửu đã nôn nóng hỏi ngay.

- Nam Sơn, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Nam Sơn tựa lưng lên ghế dựa, có thể cảm giác được ánh mắt nóng rực của cậu ta.

Cô ho một tiếng, lại hắng giọng nói:

- Chiều nay Tiểu Mi cứ xem phim đi, còn Tiểu Tửu cứ chơi game cũng được.

- Hả?

Tiểu Tửu há miệng hả thật to, còn ngoáy ngoáy lỗ tai của mình.

Là cậu ta nghe nhầm à? Sao Nam Sơn lại bảo cậu chơi game.

Nam Sơn buông tay:

- Đúng như cậu nghĩ đấy.

- Bảo cậu chơi game cậu không thích chứ gì.

Tiểu Mi lấy một gói khoai tây chiên ra:

- Ngoan, nghe lời Nam Sơn nói không sai được đâu.

Tay cô loáng một cái, mở website lên để tìm phim xem.

Tiểu Tửu thấy vậy thì không sợ gì nữa.

Chỉ một lát sau, cả phòng làm việc chỉ toàn tiếng gõ bàn phím lóc cóc với tiếng cười quỷ dị của con gái.

….

Cửa phòng làm việc mở ra, Đại Bạch bước vào trong.

Anh mặc áo phông màu trắng, đổ mồ hôi nhễ nhại làm ướt nhẹp cả áo, loáng thoáng thấy được tám múi cơ bụng.

Anh vừa vào lập tức rót một ly nước lớn rồi ngửa đầu tu ừng ực.

Có ít nước rỉ ra bên môi, lăn xuống lồng ngực, trông vô cùng gợi cảm.

Nhưng cảnh đẹp thế này lại không ai thèm ngó ngàng.

Nam Sơn đang gục đầu xuống bàn ngủ trưa, hai người còn lại thì kẻ chơi game người xem phim.

Đại Bạch thấy cảnh này thì cơ mặt co giật.

Phòng làm việc này sắp tèo tới nơi rồi, vậy mấy hôm nay mình theo dõi gã Cao Thuận kia như thằng ngốc để làm quái gì chứ.

Đau tim quá đi mất!

Đêm nay là đêm cực kỳ quan trọng, mấy người ăn qua loa xong thì tụ tập lại với nhau, chờ nghe Nam Sơn an bài.

Theo như kết quả theo dõi của Đại Bạch hôm nay thì đúng ba giờ chiều, Cao Thuận đã lái xe đến sơn trang nghỉ dưỡng rồi.

- Đêm nay Đại Bạch tiếp tục mai phục ở cửa ra vào của sơn trang, tốt nhất là gọi thêm cả bà Chương theo đi.

Nam Sơn quay lại nhìn Tiểu Mi:

- Tiểu Mi em phụ trách theo dõi camera.

- Vậy còn tôi?

Tiểu Tửu hăng hái hỏi.

Nam Sơn ngẫm nghĩ một lúc lại nói:

- Tiểu Tửu thì tùy cơ ứng biến nhé.

Tiểu Mi thấy Nam Sơn bình tĩnh sắp xếp nhiệm vụ như thế, trong lòng cũng thêm vài phần tin tưởng đối với cô.

Có chút kích động, thời khắc mấu chốt thế này, mình không thể để hỏng việc được, Tiểu Mi thầm nhủ trong lòng.

- Nam Sơn, vậy đêm nay chị làm gì?

Tiểu Mi chớp đôi mắt lấp lánh, hỏi, mặt mày đầy vẻ sùng bái.

- Đương nhiên là…

Về nhà ngủ rồi.

Nam Sơn nói đến miệng, phát hiện không đúng nên vội sửa lời:

- Về nhà chuẩn bị vũ khí bí mật, tóm lại tối nay mọi người cứ chờ tin tức của tôi đi.

- Được.

Tiểu Mi gật đầu như gà mổ thóc, vũ khí bí mật là gì thế nhỉ, nghe thôi cũng thấy lợi hại lắm rồi.

Chương 8

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn đứng dậy, cầm túi xách trên ghế lên, vẫy tay chào tạm biệt mọi người.

Ba người đều cười tươi roi rói tạm biệt lại cô.

Cô vừa mới đi khỏi thì Tiểu Mi đã đá ghế của Đại Bạch hỏi:

- Anh nói xem vũ khí bí mật của Nam Sơn là gì nhỉ?

Đại Bạch liếc cô một cái:

- Không biết.

- Làm người phải có trí tưởng tượng chứ.

Tiểu Mi răn dạy, xong lại hỏi:

- Tiểu Tửu, cậu thấy sao?

Tiểu Tửu chơi game cả buổi trưa, đầu óc hãy còn quay cuồng.

Cậu ta hỏi ngược lại:

- Trí tưởng tượng của cậu phong phú hơn, cậu nói đi.

Tiểu Mi cười đắc ý, hắng giọng một cái:

- Vậy tôi sẽ phát biểu sơ sơ ý kiến của mình nhé.

Cô mím môi, giơ một ngón tay ra:

- Khả năng thứ nhất, Nam Sơn có thể là con ông cháu cha vào hàng cực kỳ lợi hại, có bản lĩnh lớn, đã sớm điều tra ra ả bồ nhí kia là ai. Đến giờ chị ấy mới nói ra là vì muốn đợi tới lúc quan trọng mới bộc lộ tài năng.

Tiểu Tửu phì cười, phản bác không chút lưu tình:

- Con ông cháu cha lợi hại thế còn đi làm làm gì, rảnh rỗi quá à.

Tiểu Mi chống nạnh:

- Để trải nghiệm cuộc sống không được hả.

- Được được được, cậu nói tiếp đi.

Tiểu Tửu ném cho cô một ánh mắt bất đắc dĩ, bỏ hết cờ lê với đèn pin các thứ vào trong balo.

Cậu không có nhiệm vụ cụ thể gì hết, nên để đề phòng, đành phải mang theo hết đống đồ chơi mà mình cho là quan trọng theo.

- Khả năng thứ hai ấy à.

Tiểu Mi vẫn còn đang phát biểu cao kiến của cô, trong mắt phát ra ánh sáng rạng ngời:

- Nam Sơn có dị năng đặc biệt, có thể biết trước tương lai…

- Cạch —

Một tiếng động lớn vang lên bên cạnh cô.

Đại Bạch cầm áo khoác trên ghế lên, bỏ lại một câu ‘Tôi đi theo dõi tiếp đây’ sau đó bước thẳng ra ngoài.

- Xem nhiều tiểu thuyết linh tinh quá rồi đấy.

Tiểu Tửu nhìn Tiểu Mi, cười nói:

- Sau khi xong ấy… — Cậu ta chỉ vào đầu: - Nhận lương xong thì cậu đi khoa tâm thần khám luôn đi.

- Cậu…

Tiểu Mi tức giận, rút một tờ khăn giấy ra, vo tròn rồi ném về phía cậu ta.

Tiểu Tửu đã sớm nhìn thấu ý đồ của cô nên vội cong mông chạy trốn.

...

Bên trong gian phòng thanh lịch, có mùi hương thoang thoảng, nhạc nhẹ êm tai vang lên. Nam Sơn tắm rửa sạch sẽ xong mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình leo lên giường nằm.

Tay cô cầm một chiếc khăn tay dính rượu, đúng là chiếc lấy được từ trên người Cao Thuận hôm trước.

Vì để ngủ được dễ dàng hơn, nên cô đã cố gắng tạo nên khung cảnh thích hợp thế này.

Nếu như thật sự không ngủ được thì cô cũng chỉ có thể cầm một cục gạch tự phang vào đầu làm mình bất tỉnh thôi.

Cái giá này quá lớn, bởi vì dù bị thương trong lúc làm việc thì cũng không đòi được tiền đền bù, chẳng còn gì thảm hơn thế.

Đại khái chừng hai mươi phút sau, Nam Sơn lim dim, môi khé nhếch lên mỉm cười, ý thức dần trở nên mơ hồ, chìm dần vào giấc ngủ.

Lúc tỉnh lại lần nữa, cô đã rơi vào trong bóng tối khôn cùng.

What???

Tình huống gì thế này, cô cố gắng mở to hai mắt, nhưng trước mặt vẫn tối đen như thế.

Nam Sơn thử cảm giác thân thể của mình bây giờ, mềm mại lại co giãn, rốt cuộc là thứ gì thế này?

Bên ngoài có một lớp giấy nhựa ngăn cản tầm mắt của cô.

Đầu óc cô xoay chuyển không ngừng, đang cố gắng moi móc trí nhớ tìm xem rốt cuộc thứ gì mà vừa co giãn lại mềm mại như thế.

Có tiếng nam nữ cười đùa truyền tới từ bên ngoài.

- Cưng à, cuối tháng anh phải đi công tác, không thể tới đây được.

Là giọng của đàn ông, hình như đang an ủi ai đó.

- Hừ, một tháng chúng mình chỉ được gặp nhau có hai ngày, thế mà anh còn muốn lỡ hẹn một ngày à.

Cô gái nhỏ giọng oán trách, giọng nói nũng nịu, oặt ẹo đến chảy cả nước, rõ ràng là đang làm nũng.

Quả nhiên là Cao Thuận đang hẹn hò với ả bồ nhí.

Lần này cô xuyên đến đúng rồi.

Chỉ là trúng một thứ nằm ở trong bao, chả làm nên cơm cháo gì.

À không, còn có thể nghe diễn cảnh nóng miễn phí.

Nam Sơn gầm thét trong lòng, cô thật sự không muốn xem hay nghe gì hết. Từ sau cái lần cô biến thành xe của một ngôi sao trên mạng nào đó xong, mỗi lần nhớ đến đều cảm thấy dạ dày cuồn cuộn, thật sự chọc mù mắt người ta.

Dù khi đó cô có rời đi ngay thì cũng đã muộn.

Các đồng chí à, chơi xe lắc thì phải cẩn thận đấy, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma đấy nhé.

- Cho nên... — Cao Thuận cười dâm tà: - Hôm nay anh nhất định sẽ thỏa mãn em một bữa, để cho Tiểu Điềm em mấy ngày cũng không xuống nổi giường.

- Ghét quá hà —

Tiểu Điềm cười nắc nẻ, Nam Sơn nhịn không được mà sởn da gà.

Tiếp theo là tiếng đá lưỡi chùn chụt của bọn họ, Cao Thuận dùng lưỡi tấn công Tiểu Điềm tới tấp.

Tiểu Điềm vừa hôn vừa rên rỉ:

- Đừng mà, không thở nổi rồi... A...

Nam Sơn: Tiểu Điềm cô diễn tốt quá!

- Không hôn nữa, đợi lát nữa anh sẽ yêu thương em thật nhiều, rồi ngày mai sẽ cho em tiền mua túi xách...

Bên ngoài truyền đến giọng nói của Tiểu Điềm:

- Em không cần anh mua túi xách cho em, em chỉ mong anh có thể ở bên cạnh em. Mỗi lần thức dậy nhìn thấy bên cạnh trống rỗng, em …

Nam Sơn tặc lưỡi liên tục, cái cô Tiểu Điềm này đúng là không đơn giản nha.

Bản lĩnh cao thâm quá, người ta nói chuyện tiền bạc với cô ta, cô ta lại nói ra mấy lời đốn tim thế này.

Phần lớn đàn ông đều yêu những cô gái dịu dàng chu đáo, toàn tâm toàn ý ỷ lại vào bọn họ.

Thi thoảng lại làm nũng với họ một chút nữa.

Như vậy sẽ khiến lòng tự tôn của cánh đàn ông được thỏa mãn.

Tiểu Điềm dùng chính là chiêu này.

Nam Sơn đã quên mất mình rút ra được quan điểm này ở đâu, nhưng cô vẫn luôn khịt mũi xem thường.

Nếu thế thì chẳng phải phụ nữ đều sẽ biến thành những dây tơ hồng chỉ biết sống bám à.

Tính ra thì những gã đàn ông kia có yêu phụ nữ đâu, họ chỉ yêu bản thân mình mà thôi.

Đợi đến lúc có người phụ nữ khác sùng bái gã hơn, quan tâm gã hơn thì có lẽ gã lại đi theo người mới thôi.

- Ngoan, đừng khóc, đợi lần này anh đi công tác xong nhất định sẽ ở cạnh em mà.

Cao Thuận nói với vẻ yêu thương, rút khăn tay lau nước mắt cho cô ta.

- Thật sao?

Tiểu Điềm nín khóc mỉm cười.

Tiếp theo đó là tiếng cởi quần áo xột xoạt, cùng với tiếng rên rỉ hưng phấn trắng trợn.

Nam Sơn đời này không biết dính chưởng bao nhiêu lần, mấy cảnh nóng cũng xem không ít.

Nhưng đây là lần đầu tiên nghe trực tiếp cảnh hot như thế, khiến cho cô mặt đỏ tới mang tai.

- Đợi đã.

Tiểu Điềm kêu lên một tiếng:

- Đeo bao đi.

Ngăn kéo được mở ra, chỗ của Nam Sơn rung lên một cái, có một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu cô.

Sẽ không giống như cô nghĩ đấy chứ!

Chương 9

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lúc này Nam Sơn không biết nên vui vẻ hân hoan tung tăng như chim sẻ hay là nên đau khổ mới phải đạo.

Một bàn tay chọn trúng cô, có ánh sáng khẽ chiếu vào, xuyên qua lớp giấy đóng gói.

Bạn hiền, bạn đã từng trải qua nỗi tuyệt vọng nào chưa?

Bạn xem cô nàng kia thế mà lại biến thành một cái bao cao su kìa, ôi chao, thần kỳ quá.

Người đàn ông nọ xé giấy bao ra, Nam Sơn cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng.

Cao Thuận kéo cô ra.

Hiện thực quá mức tàn nhẫn, cô chưa từng xuyên thành thứ nào khiến người ta xấu hổ như thế này.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là xem nhãn hiệu của cái bao cao su này.

Okamoto? Nếu như lúc nãy cô không nghe nhầm thì hình như Cao Thuận nói sẽ khiến cho Tiểu Điềm không xuống giường nổi.

Lại nói tiếp thì hình như người xài Okamoto có khích thước khá là khiêm tốn mà.

Nam Sơn không có can đảm nhìn xuống phía dưới của ông ta ta để kiểm chứng suy nghĩ nữa.

Sinh mệnh của bao cao su chỉ có một lần, cô muốn giúp cái bao cao su này ngắm nhìn thế giới.

Dù sao thì đợi lát nữa cô quay về một cái là mấy người bắt gian sẽ đến ngay, phỏng chừng lúc đó tên đàn ông này cũng sẽ bị dọa teo chim thôi, sinh mệnh duy nhất của cái bao cao su này cũng sẽ kết thúc oanh liệt.

Tim đau quá đi!

Bên trong căn phòng rộng lớn lan tỏa mùi nước hoa êm dịu.

Trên tường có treo một bức tranh, phong cách bài trí trong phòng cũng theo kiểu Nhật Bản, bên ngoài còn lát chiếu cói Tatami.

Nam Sơn nhớ kỹ mấy đặc điểm này, vội vàng rời khỏi ngay trước khi Cao Thuận tròng bao cao su vào.

Tục ngữ nói, thể nghiệm muôn kiểu nhân sinh.

Nam Sơn chỉ có thể nói: Không cần, nhân sinh của một cái bao cao su cô không định thể nghiệm làm gì.

Đến lúc mở mắt ra lần nữa, Nam Sơn đã về lại phòng của mình, cô chớp chớp mắt một cái.

Hai tay đặt trên bụng, tư thế ngủ rất ngay ngắn.

Trong không khí là mùi nến thơm dễ chịu.

Sau đó, cô vội vàng vén chăn bật dậy, chẳng quản tìm giày, chạy chân không vào trong toilet.

Rửa mặt xong xuôi, tinh thần trở nên sảng khoái hơn, cô mới cảm thấy như mình được trở lại nhân gian lần nữa.

Đồng hồ treo tường đang quay tích tắc tích tắc. Cả kim giờ và kim phút đều chỉ vào số tám.

Thời gian cô biến thành bao cao su cũng chỉ mới hơn ba mươi phút.

Nhưng lại giống như đã qua hơn nửa đời người vậy.

Hay là vì sinh mệnh của bao cao su quá ngắn ngủi, cho nên khiến cảm quan của cô bị ảnh hưởng?

Nam Sơn đi vào phòng khách, cầm lấy điện thoại đặt trên bàn lên, bấm số của Minh Hoa.

Không đợi cô nói gì thì đã nghe thấy thanh âm hưng phấn lại có phần thấp thỏm của Minh Hoa bên kia:

- Có tin tức gì không?

Nam Sơn trả lời:

- Cao Thuận đang hẹn hò với ả bồ nhí kia, căn phòng kia có các đặc điểm thế này…

Cô cố gắng kể chi tiết những gì mình nhìn thấy trong căn phòng nọ cho Minh Hoa nghe.

Chỉ còn thiếu không kể lại nhãn hiệu bao cao su mà họ dùng để làm mấy việc ba chấm cho cô ấy.

- Mình chỉ biết bấy nhiêu thôi.

- Biết chừng đó là đủ rồi, dựa vào manh mối mà cậu cung cấp thì sẽ tìm ra căn phòng Cao Thuận dùng để hẹn hò với ả bồ nhí kia nhanh thôi.

Minh Hoa hớn hở cười nói, nghẹn mấy tuần rốt cuộc cũng sắp giải quyết được rồi:

- Mình cúp máy trước đây, cậu nghỉ ngơi sớm đi. Nếu như lần này bắt được tại trận Cao Thuận ngoại tình cậu sẽ là người có công lớn nhất đấy.

Nam Sơn thấy Minh Hoa cúp máy rồi thì lại chạy vào phòng tắm lần nữa.

Cô ngẫm nghĩ một lúc, đây là nhiệm vụ đầu tiên mà cô tham gia sau khi đến phòng làm việc này, đã làm thì làm cho trót đi.

Cô thay một bộ đồ khác, cầm chìa khóa đi ra ngoài.

….

Minh Hoa quay lại nói với Tiểu Mi:

- Đã nghe rõ rồi chứ? Em phải điều tra cho kỹ, xem đó là gian phòng nào.

Tiểu Mi vẫn ngồi bên cạnh Minh Hoa, lúc cô nghe máy đã mở loa ngoài, cho nên Tiểu Mi cũng nghe rõ mồn một.

- Cứ giao cho em.

Tiểu Mi cười cực kỳ tự tin, đây chỉ là chuyện nhỏ với cô mà thôi.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, ngón tay gõ liên hồi.

- Có kết quả rồi.

Tiểu Mi bấm chuột liên tục:

- Là phòng 304.

Minh Hoa nghiêng người sang nhìn giới thiệu bài trí trong phòng, quả nhiên giống hệt với những gì Nam Sơn vừa miêu tả.

Cô vỗ bàn đứng dậy, lạnh lùng nói:

- Lão cáo già này, chắc là lén xây đường hầm nối liền tầng trên với tầng dưới, giỡn mặt với chúng ta đây mà.

Cô sờ sờ mặt:

- Làm hại bà ăn không ngon ngủ không yên, mặt nổi cả mụn rồi đây, rốt cuộc cũng bắt được lão ta.

Tiểu Mi yếu ớt lên tiếng:

- Liệu có khi nào Nam Sơn nhầm không ạ?

Không phải Tiểu Mi không tin Nam Sơn, có điều Nam Sơn chỉ kể ra mấy đặc điểm xong bảo đấy là nơi hẹn hò của Cao Thuận, khiến cho cô thấy không đáng tin lắm.

Tiểu Mi thật sự rất thích Nam Sơn, nhưng bây giờ thấy bà chủ kích động như thế, lỡ như nhầm thật thì không ổn tí nào.

- Nam Sơn chưa bao giờ sai.

Minh Hoa nói với vẻ kiên định, bốn năm đại học, cô biết rõ giác quan thứ sáu của Nam Sơn mạnh cỡ nào.

- Tiểu Mi, em có muốn đi theo bắt gian không?

Sơn trang nghỉ dưỡng kia cách phòng làm việc của họ chừng mười phút đi xe, tiện khỏi nói luôn.

- Chị Minh Hoa, chị rốt cuộc đồng ý cho em theo rồi. Tiểu Mi giơ tay ôm mặt.

Làm sao bây giờ, ôi xấu hổ quá, khó xử quá, thật là — vui quá. Muốn nhảy tưng tưng quá.

Bởi vì Tiểu Mi có gương mặt ngây thơ, vóc người lại nhỏ nhắn, Minh Hoa luôn bảo ngoại trừ cô ra thì Tiểu Mi là cô gái duy nhất trong phòng công tác, cho nên chưa bao giờ dắt cô đến hiện trường bắt gian chơi cả.

Có trời mới biết lúc trước Tiểu Mi đồng ý làm công việc này chính là vì muốn hóng drama ở khoảng cách gần thế này đây.

- Thôi vậy, em cứ ở lại đây đi.

Minh Hoa thấy cô lộ ra bộ dạng cô vợ nhỏ thế này thì phát hiện mình có phần vội vàng rồi, cô gái như Tiểu Mi cứ nên ở lại văn phòng chờ thì hơn.

- Em muốn đi.

Tiểu Mi vỗ bàn la lên thật to, như thể ai mà dám không cho cô đi thì cô sẽ liều mạng với người đấy.

Hành động này lại dọa cho Minh Hoa sợ hết hồn.

Minh Hoa mở to hai mắt, sau khi kịp phản ứng lại thì nói:

- Được rồi được rồi, bây giờ mình đi ngay thôi.

Lúc này Tiểu Mi mới cười toe.

Xe là do Tiểu Mi lái, Minh Hoa đang nói chuyện với Đại Bạch, sắp xếp hiện trường cho tốt, tránh cho Cao Thuận hay Tiểu Điềm kia trốn mất.

….

Đoàn người tập hợp ở cửa, đi cùng còn có cả Chương Hiểu Thi.

Cũng không biết có phải vì đã sớm đoán được cho nên vẻ mặt của Chương Hiểu Thi khá bình tĩnh.

Mỗi hành vi đều không hề mất vẻ ưu nhã.

Cũng không vì sắp đi bắt gian chồng mình mà tức giận đùng đùng gì hết.

Đại Bạch giả làm phục vụ, gõ cửa phòng của Tiểu Điềm dồn dập.

Cao Thuận và Tiểu Điềm không muốn để ý đến, tiếp tục ân ái.

Ông ta thật sự không ngờ lại có người đến bắt gian, bạn trai của Tiểu Điềm thật ra là cấp dưới của ông ta, đang ở phòng 204, nếu như có chuyện gì xảy ra thì đã sớm báo cho ông ta biết rồi.

Tiếng gõ cửa vẫn vang lên liên hồi, không hề ngừng lại.

Tiểu Điềm nhíu mày:

- Hay là ra xem thử đi.

Cao Thuận bực dọc bò dậy từ trên người cô ả, vớ đại một cái áo ngủ choàng lên người.

Nhìn xuyên qua mắt mèo trên cửa, thấy người nọ là một nhân viên phục vụ.

Đúng là không biết điều, gõ cửa hồi lâu mà không thấy có người ra mở nếu ai mà có đầu óc thì đều biết rõ người trong phòng đang bận việc rồi.

Ông ta đoán cái đứa phục vụ này là người mới, nhớ nhầm số phòng lên mới gõ lung tung như thế.

Đợi lát nữa Cao Thuận nhất định phải bảo Tiểu Điềm đi khiếu nại mới được.

Cao Thuận mở cửa ra, gắt:

- Có chuyện gì đấy?

Đại Bạch: Bắt gian.

Đơn giản mà lại thô bạo.

Cao Thuận: ….

Đại Bạch nghiêng người, Chương Hiểu Thi đi ra từ bên cạnh.

- Cao Thuận, xem tôi như con ngốc thế có vui không?

Giọng nói của bà vô cùng hờ hững, trong đôi mắt đen láy không hề gợn sóng.

Cánh tay đặt lên tay cửa của Cao Thuận buông lỏng, ấp a ấp úng:

- Mình à… sao em lại đến đây.
Sau đó lại ho một tràng như bị sặc.

- Mình nghe anh giải thích đã.

Cao Thuận vội nói, muốn kéo dài thời gian.

Chương Hiểu Thi cười khẩy nhìn ông ta:

- Không mời tôi vào trong ngồi à?

Loại ánh mắt này cao cao tại thượng cỡ nào, tựa như bà ta chưa bao giờ đặt mình vào mắt vậy.

Trong mắt Cao Thuận lóe lên vẻ chán ghét, quay đầu nhìn vào trong phòng, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta nghiêng người:

- Vậy mình vào trước đi, anh thật sự không làm chuyện gì có lỗi với em cả.

Chương Hiểu Thi bước vào trong, nhíu mày nhìn chiếc giường đầy vẻ chán ghét, không thèm ngồi xuống.

Trên giường lộn xộn một đóng, Chương Hiểu Thi lại ra dấu cho Đại Bạch, để anh điều tra cho thật kỹ.

Cao Thuận buông tay với vẻ vô tội:

- Sao em lại không chịu tin anh thế, ở nơi này ngoại trừ ba người chúng ta ra thì không còn ai đâu.

Chương Hiểu Thi nhìn hắn, thấy ông ta vẫn còn vờ vịt như thế thì chỉ nhếch môi cười.

- Tôi nhớ người thuê phòng này là một cặp nam nữ tên Tiểu Điềm với cái gì ấy nhỉ, bọn họ đâu rồi, không phải anh thuê phòng ở tầng dưới à?

Cao Thuận cũng không xấu hổ vì bị chọc thủng, thoải mái trả lời:

- Khi nãy mới đổi phòng.

Ông ta có góp tiền đầu tư xây dựng nơi này, cho nên có thể thoải mái sắp xếp.

Phỏng chừng lúc này ghi hình ở hai tầng đã bị xóa cả rồi, chết không đối chứng.

Nhưng trong lòng ông ta phát hiện có điều không đúng, theo lý thuyết thì mỗi lần Chương Hiểu Thi đến, phục vụ của khách sạn đều sẽ thông báo cho mình biết trước.

Là người phụ trách giám sát lơi là công việc à? Sao một người lớn đùng thế này lại không thấy.

Đợi giải quyết chuyện lần này xong ông ta phải trừ tiền của bọn họ mới được.

Cao Thuận rót trà cho Chương Hiểu Thi nhưng bà không buồn động vào.

Bà chỉ lẳng lặng đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm, bóng lưng có vẻ cô đơn.

Khoảng năm phút sau, Đại Bạch đi đến trước mặt Chương Hiểu Thi.

- Có kết quả gì không?

Bà hỏi.

Đại Bạch đáp:

- Tạm thời không có.

Cao Thuận đứng dựa bên tường, đắc ý cười nói:

- Anh đã nói là không có gì hết rồi, sao em không chịu tin anh chứ.

Đại Bạch nhíu mày, lại nói thêm:

- Phát hiện một chỗ đáng ngờ, mời bà đi theo tôi.

Bọn họ đến chỗ một cái giá sách lớn.

Đại Bạch bước lên gõ vài cái, quay lại nói với Chương Hiểu Thi:

- Bà nghe xem, chỗ này rỗng ruột.

Nụ cười trên mặt Cao Thuận cứng lại, sau đó lại khôi phục bình thường.

Biết được nó rỗng ruột thì đã sao, nếu muốn mở được thì phải vặn bình hoa, quyển sách và giá cắm nến theo thứ tự.

Sai một bước cũng không được, không có ông ta thì bọn họ cũng chẳng mở ra nổi.

- Cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy, bên trong rỗng thì có thể nói được cái gì. Chỉ cho thấy nơi này thiết kế không hợp lý, lãng phí không gian mà thôi.

Cao Thuận phản bác.

- Tôi có cách.

Một giọng nữ đột nhiên vang lên sau lưng bọn họ.

Là một cô gái cột tóc đuôi ngựa, mặc áo jacket, quần jean bó sát người trông vô cùng khỏe khoắn, bên cạnh còn có một chàng trai mặt non choẹt đang vác cái balo to đùng.

Cô gái kia chính là Nam Sơn, sau khi cô đến cổng khách sạn thì biết được Tiểu Tửu đang ở bãi đỗ xe.

Cô thuyết phục cậu ta đi lên với mình, cho nên đã nhìn thấy hết một màn ban nãy.

- Cô là ai?

Cao Thuận hỏi, trong lòng có phần thấp thỏm, không thể nào, cơ quan này là do ông ta tự mình thiết kế, không ai có thể giải ra được.

Đại Bạch nói:

- Là người của chúng tôi.

Anh nhướng mày, từ lúc Nam Sơn và Tiểu Tửu vừa đến anh đã chú ý đến họ, nhưng mới chỉ chưa đầy hai phút thôi mà.

Nam Sơn có thể nghĩ ra được cách nào chứ? Đại Bạch hơi lo, ngay cả Tiểu Tửu cũng không biết cô định làm gì.

Nam Sơn vỗ tay, nói:

- Tiểu Tửu, lấy mấy thứ trong balo của cậu ra đi.

- Hả?

Tiểu Tửu không ngờ Nam Sơn lại gọi mình, lập tức đặt balo xuống, lấy búa với cờ lê ra…

Không phải chứ? Đại Bạch nhìn Nam Sơn một cái, lòng bỗng thấy hoảng.

Còn tàn bạo hơn cả mình luôn á?

Nam Sơn quả nhiên không khiến mọi người thất vọng, cầm cây búa lên đập giá sách.

Rầm rầm rầm, Cao Thuận cảm thấy tim mình nhỏ máu.

Thế lúc trước ông ta cố ý xây nên cơ quan này còn nghĩa lý gì nữa? Không tôn trọng thành quả lao động của ông ta tẹo nào cả.

Tốt xấu gì thì mấy người cũng phải động não cái đã chứ!

Chương 10

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Mau đến giúp một tay đi.

Nam Sơn quay đầu lại gọi mấy chàng trai đang hóa đá bên cạnh.

Đại Bạch kịp thời phản ứng lại, vội lôi một cái cờ lê ra.

Bọn họ đập cật lực.

Hai phút sau lập tức xuất hiện một cái lỗ nhỏ, năm phút sau thì đã có một lối đi xuất hiện trước mặt.

Nam Sơn đặt cây búa xuống, hài lòng phủi tay.

Hoàn mỹ!

- A, sao ở đây lại có lối đi thế này?

Cao Thuận giở thói đã ăn cướp còn la làng, mặt mày tái mét:

- Không biết nó thông đến nơi nào nữa, tôi nhất định phải khiếu nại với khách sạn mới được, đây rõ ràng là xâm phạm quyền riêng tư của khách hàng mà.

Không ai thèm xem ông ta ta diễn trò.

- Chúng ta vào xem thử đi.

Nam Sơn nói.

Đại Bạch gật đầu, bước vào trước tiên:

- Bà Chương cứ ở lại đây chờ một lúc đã.

Đây là một cầu thang đi xuống, chỉ có một tầng, hai bên vách đều có gắn bóng đèn kiểu tây.

Tiếng bước chân vang lên một cái thì từng cái bóng đèn lập tức sáng bừng lên.

Ở phía cuối cầu thang có một cánh cửa gỗ.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, vô cùng ăn ý.

Không nói một câu nào, cầm búa và cờ lê đập thẳng tay.

Trong phòng có một người đàn ông mặc đồ ngủ, tên là Đào Lâm, thấy bọn họ xuất hiện thì giật nảy mình.

- Các người chui ra từ chỗ nào thế?

Nam Sơn chỉ vào phía trên, lại nhướng mày một cái, ra hiệu anh hiểu mà.

Anh ta nghẹn họng không nói được câu nào, chuyện này trong lòng anh ta cũng biết rất rõ.

Cho nên mới cảm thấy xấu hổ khi bị người ta nhìn thấu.

Đợi sau khi mọi chuyện xong xuôi rồi bọn họ mới mời Cao Thuận và bà Chương xuống.

- Đây là?

Cao Thuận đi vào trong phòng, không nói được lời nào:

- Đây không phải là gian phòng lúc trước tôi đã từng ở à?

Bộ dạng khiếp sợ cùng cực, không đi làm diễn viên đúng là đáng tiếc.

Ông ta lại còn nháy mắt ra dấu cho Đào Lâm.

Đào Lâm ngầm hiểu, trên mặt cũng đầy vẻ ngây thơ vô số tội:

- Tôi cũng mới thấy lần đâu, lát nữa tôi nhất định phải khiếu nại với khách sạn, không biết bọn họ làm cái lối đi kia với mục đích gì nữa.

Nam Sơn móc ra một nắm hạt dưa từ trong túi, cắn hăng say.

Giả, quả quá đi.

Đại Bạch kiểm tra thật kỹ, mày cũng nhíu chặt lại.

Còn tưởng là người phụ nữ kia nấp ở trong này, nào ngờ trong phòng này chỉ có mỗi tên Đào Lâm kia, không có dấu vết của người phụ nữ nào cả.

Thời gian cứ thế trôi qua.

- Có tìm được không?

Chương Hiểu Thi cuối cùng mất hết kiên nhẫn, bèn hỏi.

Đại Bạch đi tới, lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Lúc ông ta gõ cửa phòng Cao Thuận thì Minh Hoa đã đứng canh ở ngoài cửa phòng Đào Lâm, đảm bảo ả Tiểu Điềm kia không thể trốn đi đâu được.

Vấn đề là rốt cuộc ả ta ở đâu? Hay là Nam Sơn nhầm rồi.

Cao Thuận ngồi trên ghế, cúi đầu, trên mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.

Giọng nghèn nghẹn:

- Không ngờ niềm tin giữa vợ chồng chúng ta đã đi đến mức này rồi.

Trên gương mặt bình tĩnh của Chương Hiểu Thi rốt cuộc có chút bối rối.

Lẽ nào thật sự là mình đa nghi à? Nhưng hành vi của ông ta gần đây rất đáng nghi cơ mà.

Có lẽ, mình thật sự đã trách lầm ông ta rồi.

Chương Hiểu Thi nhìn mấy người Đại Bạch với vẻ trách cứ.

Không làm rõ mọi chuyện đã gọi cho bà.

Đại Bạch bình thường vốn chẳng có chút biểu tình gì lúc này mặt cũng đỏ ửng lên.

Nam Sơn thật sự không hiểu nổi, cô tận mắt nhìn thấy Cao Thuận và Tiểu Điềm kia đang vụng trộm với nhau cơ mà.

Thỏ khôn có ba hang, lẽ nào trong phòng Cao Thuận vẫn còn lối đi ngầm nào khác?

Dù bây giờ cô phát hiện không đúng thì e là bà Chương cũng sẽ không tin cô nữa.

Thời gian đã qua rất lâu rồi, dù bây giờ có quay lại tìm tiếp thì cũng đã muộn mất rồi.

Chương Hiểu Thi hắng giọng, đang định mở miệng quở trách bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, hai dài hai ngắn, đây là phong cách của Minh Hoa, nói rõ có tin tốt. Nếu như là tin xấu thì sẽ không bao giờ gõ theo nhịp thế này.

Đại Bạch dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, nháy mắt ra hiệu với Nam Sơn, bảo cô đi mở cửa.

Cửa vừa mới mở ra thì Minh Hoa đã đẩy một người vào.

Chính là Tiểu Điềm.

Hóa ra Tiểu Mi đã thuê một căn phòng ở lầu ba để tiện bề quan sát hành lang.

Lúc đầu Cao Thuận vào phòng 204, Đào Lâm và Tiểu Điềm giả vờ làm một đôi tình nhân vào thuê phòng 304.

Cô đã sớm đoán được kết cục trong tối ngoài sáng phối hợp với nhau này.

Cho nên ngáp dài ngáp ngắn nhìn vào màn hình quan sát.

Nhưng đúng lúc này có chuyện kỳ lạ xảy ra, Tiểu Điềm lại đi ra từ phòng 205.

Cô đột nhiên cảm thấy giống như đang chơi trò đập chuột vậy, bạn vĩnh viễn sẽ không biết được con chuột sẽ chui ra từ cái hố nào.

Tiểu Mi quyết định chớp nhoáng, báo cho Tiểu Tửu, ‘mời’ cô ả Tiểu Điềm đến đây.

Trong ánh mắt của Tiểu Điềm có phần hoảng hốt và sợ hãi, nhưng lại xen lẫn cả chút vui mừng.

Ông ta che giấu cô đã lâu lắm rồi, cuối cùng cũng đến lúc lộ ra.

Cao Thuận vẫn luôn miệng nói yêu cô, liệu bây giờ có che chở cho cô, quang minh chính đại chống lại bà già đó hay không?.

- Ông có quen cô gái này không?

Cao Thuận nhìn cô hai lượt, vờ như nhớ lại:

- Nhìn cũng quen quen, nhưng không nhớ nổi là đã gặp ở đâu.

Lại quay sang hỏi bà Chương:

- Em có gặp cô ta bao giờ chưa?

Chương Hiểu Thi lắc đầu.

Nghe thấy ông ta xem mình như kẻ xa lạ, Tiểu Điềm có điểm thất vọng.

Nhưng cô đã yêu phải khí chất nho nhã của ông ta, nên chỉ có thể phối hợp, làm một người lạ quen mặt, mong rằng không mang thêm phiền toái đến cho ông ta là đủ.

Cô đang định mở miệng để phủi sạch quan hệ với Cao Thuận.

Không sao cả, không phải anh ấy vẫn luôn yêu sự ngoan ngoãn nghe lời của mình sao.

Sau khi chuyện này qua đi, chúng mình vẫn có thể tiếp tục ở cạnh nhau.

- Không hôn nữa, đợi lát nữa anh sẽ yêu thương em thật nhiều, ngày mai sẽ cho em tiền mua túi xách... Em không cần anh mua túi xách cho em, em chỉ mong anh có thể ở bên cạnh em. Mỗi lần thức dậy nhìn thấy bên cạnh trống rỗng, em…

Nam Sơn tỉnh rụi, mặt không biểu cảm thốt ra mấy câu nói có phần ba chấm kia.

Cứ dây dưa mãi như thế cũng không phải chuyện tốt, thôi thì cứ lừa bọn họ cho rồi.

Đợi cho cặp đôi chân tình này chính miệng thừa nhận rồi lại tìm chứng cứ sau sẽ dễ hơn nhiều.

Sao cô ta lại biết?

Cao Thuận và Tiểu Điềm nhìn nhau, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.

Mấy câu mà bọn họ mới nói ban nãy đều bị cô gái kia đọc lại vanh vách.

Đại Bạch và Tiểu Tửu thì ngu người, Nam Sơn đang làm gì đấy?

Nam Sơn thản nhiên liếc hai người kia một cái: - Còn cần tôi đọc tiếp nữa không? Nói thật cho hai người biết, tôi đang giữ bản ghi âm lúc hai người hẹn hò với nhau đây rồi.

Cao Thuận cắn chặt hàm răng, trong lòng thầm nghĩ cô đang lừa ông ta mà thôi.

Nếu như là thật thì cô đã lấy ra từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ.

Nhất định là trùng hợp, nhất định thế! Ông ta ta tự nhủ với bản thân.

Chết đến nơi còn mạnh miệng, Nam Sơn phun vỏ hạt dưa ra, hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào đũng quần Cao Thuận một lúc mới quay đi.

Theo bản năng Cao Thuận cảm thấy không ổn lắm.

- Ông xài Okamoto mà còn bảo là hôm nay nhất định sẽ thỏa mãn Tiểu Điềm, để cô ta mấy ngày không xuống giường nổi, nói không biết ngượng mồm.

Nam Sơn chỉ vào Tiểu Điềm:

- Cô diễn cũng tốt lắm, còn gì mà đừng mà, không thở nổi, ôi xời với hàng họ tòng tèo của lão ta mà thỏa mãn cô được hả?

Từng con dao bén ngót cắm thẳng vào lồng ngực Cao Thuận.

- Ha ha ha...

Tiểu Tửu bật cười, vội vàng che miệng lại:

- Xin lỗi, tuy rằng tôi không biết Nam Sơn đang nói gì, nhưng hình như chuyện này có liên quan đến ông và cô Tiểu Điềm đây, chỉ là thấy buồn cười thế thôi.

Phập, Cao Thuận lại trúng thêm một nhát.

Sắc mặt Cao Thuận tái mét, nói đến đây rồi, ông ta không thể tự lừa mình dối người là trùng hợp được nữa.

Đại Bạch vội hỏi:

- Cô cài máy nghe trộm à?

Tiểu Điềm nhỏ giọng chêm thêm một câu:

- Xài Okamoto chưa chắc đã là hàng nhỏ mà.

Xem ra cô nàng này là true love thật rồi, còn nói giúp Cao Thuận cái chuyện hàng họ ngắn dài nữa.

Nam Sơn ném thêm một câu:

- Ừ, xài Durex cũng có thể là chả gói lá chuối mà.

- Chả gói lá chuối là sao?

Tiểu Tửu như một bé ngoan ham học, mở to mắt hỏi lại.

- Tiểu Tửu ngoan, thứ này cậu đừng biết thì hơn.

Đoán được là một chuyện, nhưng đến khi biết rõ chồng mình thật sự ngoại tình thì Chương Hiểu Thi vẫn khó mà chấp nhận nổi, người bà run lên, Đại Bạch mẫn cảm phát hiện lên lập tức đỡ lấy bà.

Có trời mới biết, lúc tới bắt gian trong lòng bà đau đớn khó chịu biết bao, bà siết chặt tay, cố gắng kềm nén không cho mình để lộ tâm tình.

Lời phản bác của Cao Thuận, cộng thêm việc không tìm được ả bồ nhí kia khiến trong lòng bà hãy còn mừng thầm, còn định rằng bà sẽ không làm thế nữa, cứ an ổn sống cùng ông ta hết đời này thôi.

Những mối nghi ngờ, bất an kia sẽ tan biến, nhưng nào ngờ chân tướng lại cho bà một cái tát đau đớn.

- Chúng ta ly hôn đi.

Sắc mặt Chương Hiểu Thi tái nhợt, không còn sắc máu, quay lại nói với Nam Sơn:

- Nói với bà chủ của các cô gửi tư liệu ngoại tình của ông ta vào mail của tôi, chờ tôi nhận được rồi sẽ báo trợ lý chuyển tiền cho cô ấy.

Chứng cứ ngoại tình đều nằm trong gian phòng của Tiểu Điềm, muốn tìm cũng dễ.

Nói xong thì bà xoay người bước đi, không còn lưu luyến gì nữa.

Móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng Chương Hiểu Thi lại không cảm thấy đau đớn nào, bởi vì lòng bà đang chết dần đi.

Bà luôn nhủ thầm với bản thân là không được quay đầu lại, đi ra khỏi cánh cửa này, bà vẫn sẽ kiêu ngạo như trước.

Bao năm nay, được gia đình bà che chở, nên dường như Cao Thuận chóng quên quá.

Lúc Chương Hiểu Thi bước đi, tay còn phải vịn lên khung cửa.

Bà sẽ cho ông ta biết cảm giác rơi từ trên thiên đường xuống địa ngục khó quên đến nhường nào.

Không biết đến lúc đó, cô ả Tiểu Điềm kia có còn yêu Cao Thuận như thế nữa không, liệu tình yêu chân thành của bọn họ có thể kéo dài được bao lâu.

Dù sao thì nó cũng không liên quan gì đến bà nữa rồi.

Lúc bà đưa ra lời ly hôn, Cao Thuận không nói gì, thậm chí cũng không đuổi theo, điều này khiến cho trái tim của Chương Hiểu Thi cũng nguội lạnh hẳn.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Cao Thuận nghiến răng nghiến lợi, thẳng lưng kéo tay Tiểu Điềm đi ra cửa.

Đúng lúc đụng phải Tiểu Mi đang vội vã chạy tới.

- A!

Tiểu Mi ủ rũ vỗ đầu:

- Xong cả rồi à.

Lần này hiếm khi được đến ngay hiện trường mà cô vẫn để lỡ mất.

Nam Sơn thấy hơi khó chịu nên đi ra mở cửa sổ, gió nhẹ thổi vào khiến cô dễ chịu hơn phần nào.

Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng kêu đầy hưng phấn của Tiểu Tửu.

Cậu ta nói:

- Cuối cùng tôi cũng hiểu chả gói lá chuối là gì rồi!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau