NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

Nhóm bọn họ đứng ở trước sườn dốc kia, người nọ ở ngay phía trên họ, chỉ cách một lan can phòng hộ.

Cố Thăng lên tiếng đầu tiên:

- Này, anh đang ngủ sao? Mau tỉnh lại đi!

Người nọ không hề phản ứng. Cố Thăng cất cao giọng gọi mà anh ta vẫn không đáp lại, chỉ có đám dơi trên sườn núi giật mình tung cánh bay loạn lên.

Cố Thăng quay đầu nhìn Nam Sơn và Tiểu Mi rồi suy đoán:

- Có phải anh ta uống say không nhỉ?

- Có thể lắm, hay là chúng ta cùng đi xem thử?

Nam Sơn đề nghị.

- Được.

Nhóm Cố Thăng cùng nhảy qua lan can phòng hộ. Họ cách người kia rất gần, chiếu đèn pin xuống có thể thấy anh ta không hề mở mắt.

Họ lại gần quan sát thì phát hiện ra sắc mặt của người kia xanh tái bất thường, giống hệt như sắc mặt của An Như Hối lúc chết vậy.

Đừng nói là người này chết thật rồi nhé? Nam Sơn cả kinh, đưa tay xuống dưới mũi anh ta để kiểm tra hơi thở. Cô không thấy cảm giác gì.

Khi rút tay về, Nam Sơn bất cẩn chạm phải làn da của người kia, lạnh ngắt.

Cô nhìn Cố Thăng và Tiểu Mi với vẻ nghiêm túc:

- Có lẽ anh ta đã chết rồi.

Cố Thăng nghe xong thì đi lại gần Nam Sơn mấy bước rồi lập tức báo cảnh sát, nói cho họ biết nhóm anh phát hiện ra một thi thể ở đoạn đường này.



Họ về xe mình chờ cảnh sát đến.

Trong xe cực kì im lặng, không một ai nói gì, cửa sổ vẫn mở ra một nửa, gió đêm thổi vào lạnh lẽo hiu hắt.

- Đóng cửa sổ lại đi.

Nam Sơn lên tiếng.

Cố Thăng gật đầu, ấn nút đóng cửa lại rồi bật điều hòa lên.

Nam Sơn lại liếc nhìn triền núi bên kia:

- Ban nãy tôi để ý thấy trên quần áo của người kia còn có bùn đất chưa khô.

- Lúc chúng ta đi ra khỏi nhà Lão Răng Vàng thì trời đổ mưa sấm chớp đùng đùng.

Cố Thăng nhận ra Nam Sơn có ý gì:

- Nói vậy, có lẽ hung thủ còn chưa đi xa.

- Có lẽ thế.

Cẩn thận một chút cũng không sai.

Cố Thăng quay đầu nhìn Nam Sơn và Tiểu Mi với ánh mắt kiên định:

- Tôi nhất định sẽ bảo vệ hai người an toàn.

Anh nhìn đăm đăm về bóng tối khôn cùng phía trước, thần kinh tập trung một cách cao độ.

Tốc độ của cảnh sát rất nhanh, chưa tới nửa giờ sau họ đã chạy đến nơi.

Nam Sơn thở phào nhẹ nhõm, tiếng còi xe cảnh sát chói tai lúc này lại trở nên dễ nghe vô cùng.

Có mấy người xuống khỏi xe cảnh sát, trong đó có một người đi về phía xe của Cố Thăng rồi khom lưng gõ cửa sổ của anh.

Cố Thăng mở cửa xuống.

- Sao lại là cậu thế hả?

Khi Lộc Nhân Phi nhìn thấy Cố Thăng trong xe thì giật cả mình, đúng là mâm xui xẻo nào cũng thấy cha này mà!

Cố Thăng nhún vai bất đắc dĩ rồi hỏi:

- Hôm nay cậu tăng ca à?

Lộc Nhân Phi đáp với vẻ nản đời:

- Gần đây ở thành phố N xảy ra vụ án giết người, cấp trên hạ lệnh phải tìm được manh mối hữu dụng trong vòng một tuần.

Nhóm Cố Thăng cũng đã nghe qua vụ án này, người chết là Hoắc Lãng, giám đốc một công ty cổ phần, cho nên vụ việc rất là ầm ĩ.

- Chắc cậu cũng biết tôi đang nói đến vụ nào rồi đấy.

Lộc Nhân Phi nói với vẻ quan tâm:

- Cậu cũng phải chú ý an toàn.

Cố Thăng đáp lời rồi bổ sung thêm một câu:

- Tôi không nhọ thế đâu.

Bên kia, cảnh sát đã phát hiện ra thi thể, đang chụp ảnh. Một lúc nữa họ sẽ khám nghiệm hiện trường.

- Tôi qua bên kia xem thử, tí nữa các cậu còn phải theo bọn tôi về cục lấy lời khai đấy.

Lộc Nhân Phi nói xong bèn đi về phía sườn dốc, tay anh ta đeo một đôi găng trắng.



Cục cảnh sát.

Nhóm Cố Thăng khai hết đầu đuôi việc phát hiện ra thi thể ở sườn dốc nọ.

Lộc Nhân Phi hỏi:

- Cậu có chạm vào thi thể không đấy?

Chưa đợi Cố Thăng trả lời thì Lộc Nhân Phi đã bật cười rồi nói:

- Cậu nhát gan thế, làm sao mà chạm vào được nhỉ.

Cố Thăng:

- Đấy là vì tôi muốn giữ nguyên hiện trường.

Rồi anh lại không chịu yếu thế mà bổ sung một câu:

- Tôi không nhát gan nhé, tôi chỉ giữ niềm kính sợ thường tình với những chuyện chưa biết mà thôi.

Anh vung nắm đấm:
- Bây giờ cậu vẫn không phải là đối thủ của tôi đâu.

- Tôi vẫn chăm chỉ rèn luyện đấy.

Lộc Nhân Phi liếc mắt sang hướng khác rồi nói.

- Thử phát không?

Nam Sơn nhìn hai người đàn ông này rồi không nhịn được, phải thốt lên:

- Hai người có thôi ấu trĩ đi không hả?

Lộc Nhân Phi còn định nói tiếp nhưng lại bị Cố Thăng đánh lái:

- Có thôi ấu trĩ đi không? Mau ghi lời khai nhanh lên!

Lộc Nhân Phi: Sao lại có cảm giác hai người đối diện cùng nhau bắt nạt mình thế nhở?



Họ lấy lời khai xong thì đã hơn 11h đêm. Lộc Nhân Phi tiễn họ ra ngoài.

Thấy Cố Thăng ngáp một cái, Lộc Nhân Phichọc anh:

- Nếu không phải biết cậu thích con gái thì tôi còn tưởng cậu là tội phạm muốn thu hút sự chú ý của tôi cơ. Hai tháng nay chúng ta gặp nhau hơi bị thường xuyên đấy.

Cố Thăng: … Nói cứ như anh thích gặp tên này lắm vậy.

- Sao tự nhiên anh lại nghĩ thế?

Tiểu Mi hỏi với vẻ hiếu kì.

Lộc Nhân Phi nói như đúng rồi:

- Motif phim truyền hình đều thế còn gì?

Tiểu Mi mở to mắt nhìn Lộc Nhân Phi rồi lại nhìn sang Cố Thăng.

Mãi một hồi lâu sau, cô mới nói:

- Hai anh hợp nhau thật đấy.

Rồi cô lại quay sang chọc nhẹ eo Nam Sơn:

- Nam Sơn Sơn, chị nói có đúng không?

Cố Thăng sốt sắng:

- Nam Sơn, cô đừng nghe tên này nói bậy, tôi thích con gái xinh đẹp đáng yêu cơ!

- Ờ.

Lộc Nhân Phi bật cười trêu ghẹo:

- Cậu đừng cuống lên thế, ngẫm kĩ thì hai mình hợp nhau thật mà, vừa môn đăng hậu đối nhé, vừa là trúc mã của nhau nhé. Nghe nói đến giờ cậu còn chưa có bạn gái, có muốn suy nghĩ đến tôi tí không?

Nói xong còn liếc mắt đưa tình với Cố Thăng.

Cố Thăng:

- …

Nam Sơn không đành lòng nhìn thẳng. Cô quay đầu đi. Tuyết liên trên núi cao trong lòng cô héo rũ rồi, thay bằng bách hợp dại ven đường luôn rồi.

Lộc Nhân Phi đưa nhóm Cố Thăng đến cửa gara rồi vào. Anh ta phải thức suốt đêm tìm chứng cứ phá án, cũng chẳng dễ dàng gì.



Cố Thăng đưa Tiểu Mi về nhà trước rồi mới đưa Nam Sơn về cổng tiểu khu.

- Anh về nhớ phải chú ý an toàn, buổi tối đến thì đóng chặt cửa vào nhé.

Nam Sơn nhớ tới vụ án tay nhà giàu bị giết mà Lộc Nhân Phi đang xử lý, bèn không nhịn được mà dặn dò Cố Thăng một câu.

Cố Thăng gõ ngón trỏ lên tay lái, mừng như mở cờ trong bụng, Nam Sơn đang quan tâm mình kìa.

- Tôi sẽ chú ý.Anh đang nghĩ đến việc tìm ba tay bảo vệ lần trước về:

- Cô về ngủ đi, muộn rồi đấy.

Anh đợi Nam Sơn lên lầu, thấy phòng cô sáng đèn rồi mới lái xe rời đi.



Có lẽ vì lúc nãy gặp phải người chết nên Nam Sơn không tài nào ngủ được. Cô lăn lóc trên giường mãi, cứ cảm thấy nếu ngủ rồi sẽ gặp chuyện gì đáng sợ lắm.

Ngày mai còn phải đi làm, nếu tối nay không ngủ thì cả ngày mai sẽ buồn ngủ rũ ra, không làm việc được thì không hay rồi.

Sau đó cô dứt khoát chạy đi tắm một cái rồi về giường, bấy giờ mới hơi hơi buồn ngủ.

Ôm tâm trạng thấp thỏm bất an, hô hấp của Nam Sơn dần dần nhẹ đi. Cô chìm vào giấc ngủ.

Lúc Nam Sơn tỉnh dậy thì thấy xung quanh tối om om.

Cô biến thành một chiếc đồng hồ đeo tay khảm đá quý, trông có vẻ cực kì sang trọng.

Nam Sơn hơi hoang mang. Cô chỉ biết mỗi một gã nhà giàu là Cố Thăng thôi, nhưng chưa bao giờ thấy anh đeo đồng hồ kiểu này cả.

Có lẽ anh cũng không thích loại đồng hồ nhà giàu mới nổi thế này, anh ưa những thứ khiêm nhường hơn cơ, cái đồng hồ này phô trương quá.

Đây là nhà ai nhỉ?

Chỉ một lúc sau đã có người tới giải thích nghi ngờ cho cô.

Khi đèn được bật lên, Nam Sơn phát hiện ra mình đang nằm trong một chiếc túi đen. Miệng túi mở hé vừa đủ để cô thấy được cảnh tượng trên mặt bàn.

Còn cả căn phòng trông như thế nào thì cô lại không rõ.

Cô tin rằng nếu người vừa tới mà là người quen, thì chỉ cần vừa lên tiếng một cái là cô sẽ nhận ra ngay.

Người vừa tới đi không nhanh không chậm, gót giày đắt tiền nện trên sàn nhà phát ra âm thanh cồm cộp. Thế rồi bên ngoài vang lên tiếng ma sát với ghế dựa, người ấy đã ngồi xuống.

Một phút sau lại có thêm người đến, bước chân hoảng loạn, có vẻ luống cuống.

- Chuyện thế nào rồi?

Người ngồi bên bàn lên tiếng hỏi. Nam Sơn cảm thấy giọng của người này nghe rất gắt, cứ như tiếng violon lạc điệu vậy.

Nam Sơn cau mày, giọng nói này rất dễ nhận ra, nhưng mà cô không biết người vừa nói.

- Không hỏi được từ miệng hắn.

Người nọ trả lời với giọng nơm nớp lo sợ, tiếng nói còn mang theo âm thanh run rẩy:

- Tôi ngụy trang xác hắn thành hiện trường bị cướp của giết người rồi vứt ở sườn núi ven đường, chắc là sẽ có người phát hiện ra nhanh thôi.

Nghe tiếng thì có lẽ người nọ đang đứng trước bàn.

Ủa? Thi thể ở sườn núi ven đường… chẳng phải là cái xác mà họ phát hiện hồi tối hay sao?

Nam Sơn lờ mờ đoán được vì sao mình lại ở đây rồi. Cô có thể đã xuyên vào đồ dùng của người chết. Nam Sơn không khỏi hơi hơi hối hận, biết thế thì đã chẳng động vào cái xác kia rồi. Nhưng cũng phải nói lại, lúc đó cô có biết là người ta đã ngỏm rồi đâu.

Người đàn ông có giọng nói như tiếng đàn violon lỗi trầm tư một lát:

- Cậu làm tốt lắm, việc này có thể đánh động đám người đang rục rịch kia một chút.

Người kia thở phào một hơi rồi nói tiếp:

- Tôi đã vét sạch đồ đáng tiền trên người hắn.

Anh ta chỉ tay:

- Để trên bàn của ngài đấy ạ.

Nam Sơn đoán là những thứ đáng tiền ấy đều đang ở trong cái túi đen chứa mình đây.

Vừa nghĩ đến việc mình đang ở trong cùng túi với một đống di vật thì Nam Sơn đã gai hết cả người.

- Tiểu Trác, cậu lại đây.

Giọng nói như tiếng violon lỗi trầm xuống, người đàn ông tên Tiểu Trác tựa hồ không dám động đậy. Người có giọng nói chói tai lại gọi thêm lần nữa:

- Tôi bảo cậu lại gần đây.

- Vâng… vâng.

Tiểu Trác đáp với giọng run run.

Sau đó, một tiếng “chát” vang lên giòn giã. Có vẻ Tiểu Trác vừa mới ăn một phát tát.

Người đàn ông có giọng chói tai cười lạnh:

- Không ai nói cho cậu biết là tôi kiêng kị đồ của người chết à?

- Để tôi mang đi ạ.

Tiểu Trác khúm núm nói.

- Không cần.

Gã có giọng chói tai lại nói:

- Để đó đã, tí nữa tôi sẽ gọi người khác tới xử lý. Thứ mà Trương Đông Minh mang trên người thì chắc cũng không phải hạng xoàng.

Thì ra người chết kia tên là Trương Đông Minh. Nam Sơn âm thầm ghi nhớ.

Tiểu Trác lại đáp “Vâng” một tiếng, thở cũng không dám thở mạnh.

- Cậu đi trước đi, nghỉ sớm chút.

Gã có giọng chói tai nói tiếp:

- Ngày mai tôi sẽ dặn những việc tiếp theo.

Tiểu Trác nói lớn:

- Lần sau tôi nhất định sẽ không phụ kì vọng của ngài!

Nam Sơn nghe thấy tiếng sột soạt. Chỉ chốc lát sau, có một tập tài liệu được đặt trên mặt bàn, trong tài liệu có mấy tấm ảnh chân dung. Vì cách hơi xa nên Nam Sơn chỉ nhìn thấy hai tấm ảnh. Một trong số đó là Hoắc Lãng trong vụ án mà Lộc Nhân Phi đang điều tra, người còn lại cô không biết là ai, nhìn thì có vẻ giống người chết trên sườn núi. Ảnh của Hoắc Lãng đã bị đánh dấu gạch chéo, người đàn ông giọng chói tai lại cầm bút đánh một dấu gạch lên ảnh của Trương Đông Minh.

Khi gã có giọng chói tai khép tài liệu lại thì Nam Sơn cố nhìn cho kĩ.

Đó là?! Đồng tử Nam Sơn co lại. Cô nhìn thấy tấm ảnh bên cạnh ảnh của Trương Đông Minh, người trong ảnh là Cố Thăng!

Chương 57

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tại sao Cố Thăng lại xuất hiện trong tập tài liệu này? Rốt cuộc anh ta bị cuốn vào chuyện gì chứ?

Nam Sơn vừa khiếp sợ lại vừa lo lắng.

Hai người bị gạch chéo trong tài liệu đã chết rồi, nếu không có gì ngoài ý muốn thì người tiếp theo chính là Cố Thăng.

Chắc chắn là anh sẽ gặp nguy hiểm. Nghe gã giọng chói tai kia nói chuyện thì hình như ngày mai y sẽ xuống tay với anh rồi.

Nam Sơn có chút kích động. Cô muốn về ngay để gọi điện báo cho Cố Thăng hay, thế nhưng sau khi nghĩ kĩ lại thì đành từ bỏ.

Nếu cô nói cho Cố Thăng biết anh sắp gặp nguy hiểm thì có vẻ hơi hàm hồ, anh tin hay không là cả một vấn đề to. Nhất định cô phải tìm ra chứng cứ khiến cho người ta tin phục đã.

Nam Sơn dần bình tĩnh lại. Cô định nghe tiếp xem gã có giọng chói tai kia có cung cấp thêm manh mối gì dùng được hay không.

Sau khi Tiểu Trác đi thì y đã đi chỗ khác, thế nhưng vẫn chưa rời khỏi căn phòng này.

Cô lẳng lặng chờ, dù trong phòng đã lâu không còn động tĩnh gì nữa.

Một lát sau, cô nghe thấy tiếng ngáy.

Nam Sơn:???

Cứ thế ngủ à? Nam Sơn nhận ra đây có lẽ là phòng ngủ nối thông với thư phòng.

Dù gã có tiếng nói chói tai kia đã ngủ nhưng cô vẫn không rời khỏi chiếc đồng hồ, cô hi vọng y sẽ nói mấy câu nói mơ có thông tin gì đó.

Đến khi Nam Sơn sắp ngủ luôn trong cái đồng hồ thì y cũng bắt đầu nói.

Chính xác ra thì phải là bắt đầu hát mới đúng:

- Năm vòng ~ nhiều hơn bốn vòng một vòng ~ Năm vòng, ít hơn sáu vòng một vòng ~

Y hơi dừng lại.

Nam Sơn cảm thấy câu sau mà y nói sẽ có nội dung gì quan trọng lắm.

- Hoàn Hoàn à, rốt cuộc nàng có yêu trẫm hay không? Đây là giang sơn mà trẫm giành lấy vì nàng đó…

Nam Sơn: …

Quả nhiên là tên trẻ trâu.

Nam Sơn đoán cô có rũ xác ở đây cũng không thu được thêm manh mối gì hữu dụng nữa.

Lúc cô về phòng thì đã là 2h sáng rồi.

Nam Sơn mở notebook ra rồi nhập tên Trương Đông Minh vào thanh tìm kiếm.

Một giây sau, tài liệu wiki của Trương Đông Minh đã hiện ra. Hắn là chủ tịch xí nghiệp trẻ nhất thành phố N, năm nay mới có 25 tuổi. Hồi trẻ hắn bỏ học rồi mang tiền đầu tư vào thị trường bất động sản, sau đó dần dần mở rộng việc làm ăn.

Lại là một gã nhà giàu!

Cô cố chịu cơn buồn ngủ rồi tìm danh thiếp của Lộc Nhân Phi, định gọi điện cho anh ta để xác nhận xem cái xác trên triền núi có phải là Trương Đông Minh hay không.

Trong trí nhớ của Nam Sơn thì cô đã nhét danh thiếp trong một cuốn sách, thế nhưng cô lật hết sách vở lên cũng không thấy nó đâu cả.

Cô đành từ bỏ việc này, ngồi trên giường nghĩ ngợi một lát rồi gọi cho Cố Thăng.

Mười giây sau, Cố Thăng nghe máy:

- Alo?

Tiếng nói pha giọng mũi, xem ra anh đang ngủ rất say.

- Tôi là Nam Sơn đây.

Vừa nghe thấy giọng nói của Nam Sơn thì Cố Thăng đã mở bừng mắt, tỉnh táo ngay tắp lự:

- Nam Sơn, sao thế?

Giờ này mà gọi điện cho anh thì chắc là phải có chuyện gì quan trọng.

- Hôm nay anh đóng chặt cửa phòng chưa?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng gật đầu rồi lại nhận ra Nam Sơn không nhìn thấy:

- Đóng kĩ lắm rồi.

Biết Nam Sơn gọi vì quan tâm mình nên bao nhiêu khó chịu vì bị đánh thức giữa đêm đều tiêu tan hết. Cố Thăng nheo mắt lại.

- Thế là tốt rồi.

Nam Sơn dừng một chút rồi nói tiếp:

- Anh cho tôi xin số của Lộc Nhân Phi với.

Cố Thăng:

- ... Nửa đêm nửa hôm cô gọi cho tôi để lấy số tên đó à?

Hóa ra chỉ tiện thể quan tâm anh thôi hả?

Anh không vui nhé!

- Ừm, tôi muốn hỏi anh ta chút chuyện, cũng là vì lo cho an nguy của anh nữa. Hình như người chết mà chúng ta phát hiện ra hôm qua cũng giàu có lắm đấy.

- Ờ.

Cố Thăng vẫn cảm thấy bứt ra bứt rứt:

- Tôi không có số cậu ta đâu.

Nam Sơn còn lâu mới tin:

- Đừng có lừa tôi.

- XXXXXXXXXX, số cậu ta đó.

Cố Thăng ngoan ngoãn trả lời.

Nam Sơn cầm bút ghi lại, ghi xong còn xác nhận với Cố Thăng, thấy không có vấn đề gì mới nói:

- Xin lỗi vì quấy rầy anh khuya thế này nhé. Ngủ lại đi, ngủ ngon.

- Ngủ ngon.

Anh nói với giọng rầu rĩ rồi gác máy.

Cố Thăng không ngủ được. Anh đoán tí nữa Nam Sơn sẽ gọi cho Tiểu Lộc, thế thì anh cũng phải đánh Tiểu Lộc mới được.

Anh bật đèn lên rồi đứng dậy tìm một con rối Tiểu Lộc trên giá áo, nhìn hai má tròn xoe của nó, cuối cùng anh cũng không xuống tay mà chỉ nhéo thật mạnh thôi. Sau đó anh thuận tay đặt nó lên tủ để giày rồi lẩm bẩm:

- Tự nhiên sao mình thấy mình trẻ con thế nhở?

Lộc Nhân Phi còn đang thức đêm làm việc hắt xì một cái, có ai đang nhớ mình à?

Chỉ chốc lát sau anh ta đã nhận được điện thoại của Nam Sơn.

- Cảnh sát Lộc phải không? Tôi là Nam Sơn đây.

Lộc Nhân Phi vừa viết vừa hỏi:

- Sao cô gọi muộn thế? Có chuyện gì à?

- Tôi muốn hỏi một chút, các anh điều tra ra thân phận của người chết chưa?

- Rồi.

Lộc Nhân Phi đáp:

- Nếu tôi đoán không sai thì ngày mai lại có một vụ ầm ĩ đây.

Nam Sơn hỏi:

- Người chết là Trương Đông Minh phải không?

- Cô nhận ra hắn à?

- Có chút ấn tượng.

Nam Sơn chỉ đành trả lời như vậy:

- Nạn nhân của cả hai vụ án đều là mấy gã nhà giàu, tôi cảm thấy Cố Thăng cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Nam Sơn không biết phải làm thế nào để nói với anh ta rằng Cố Thăng sẽ là mục tiêu kế tiếp. Cô không có bằng chứng gì cả, chỉ có thể kéo đề tài lên người Cố Thăng, hi vọng cảnh sát sẽ xem trọng mà thôi.

Lộc Nhân Phi nhíu mày:

- Cô muốn chúng tôi chia người ra bảo vệ Cố Thăng hả? Tôi biết cô quan tâm đến cậu ta, thế nhưng chuyện này không làm được đâu.

Thành phố N có không ít kẻ giàu có, chẳng có bất cứ chứng cớ gì chứng minh mục tiêu tiếp theo của hung thủ là Cố Thăng cả.

Huống hồ… anh ta muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn nói:

- Tôi nói nhỏ với cô cái này, Trương Đông Minh và Hoắc Lãng làm giàu trên số tiền không sạch sẽ lắm. Cố Thăng thì không giống họ.

Nam Sơn càng nghe càng buồn bực.

Đúng là Cố Thăng thì không giống họ, thế nhưng bao nhiêu chuyện không dính đến anh thì anh đều dính hết cả rồi.

- Ngày mai anh gọi cho Cố Thăng được không? Bảo anh ấy chú ý an toàn, cố gắng nói cho nghiêm trọng vào nhé.

Lời cảnh sát nói có lẽ sẽ được Cố Thăng coi trọng hơn nhỉ.

- Ừ được thôi, mai cậu ấy dậy thì tôi gọi cho.

Chuyện này dễ như trở bàn tay thôi ấy mà.

- Thế thì phiền cảnh sát Lộc.

- Chuyện nhỏ.

Lộc Nhân Phi cười ôn hòa:

- Cô ngủ sớm đi, ba giờ rồi.

Vừa nhắc đến thời gian thì Nam Sơn bỗng cảm thấy mệt mỏi ập xuống:

- Ừ, tôi ngủ đây, cảnh sát Lộc cũng nghỉ đi nhé.

Lộc Nhân Phi cười khổ. Cả tuần nay anh đã bị vụ án của Hoắc Lãng hành cho lao lực quá độ rồi. Hôm qua lại thêm một vụ nữa, nếu không tìm được manh mối gì hữu dụng thì mấy ngày tới cũng đừng hòng mà được nghỉ ngơi.


Sáng sớm hôm sau, Cố Thăng nhận được điện thoại của Lộc Nhân Phi.

- Có chuyện gì thế?

Cố Thăng còn đang ở trên giường, chiếc notebook mỏng đặt trên đầu gối.

Lộc Nhân Phi nói:

- Mấy ngày tới ra ngoài nhớ chú ý an toàn, lại có thêm một gã nhà giàu bị giết, xem ra hung thủ chuyên chọn kẻ có tiền để ra tay đấy.

- Cảm ơn nhé.

Cố Thăng hơi tò mò:

- Có phải cậu yêu tôi thật không mà quan tâm thế?

Lộc Nhân Phi bực mình bật cười:

- Tôi chỉ niệm tình bạn bè mấy năm thôi, cậu chưa gửi tiền mừng cưới cho tôi mà đã chết teo thì đáng tiếc quá.

- Về sau anh trai tôi gửi cậu bao nhiêu thì tôi gửi bấy nhiêu.

Lộc Nhân Phi cứ nhớ tới Cố Hằng là lại nhức đầu:

- Cũng chẳng biết có cô nào ưng tên keo kiệt ấy không nữa.

Muốn moi tiền từ tay Cố Hằng quả thực còn khó hơn cả lên trời.

- Anh ấy có người mình thích rồi đấy, biệt danh wechat còn đổi thành: “Một ngày em không tiêu tiền của tôi thì tôi khó chịu lắm” kia kìa.

Cố Thăng tiện tay mở wechat của Cố Hằng ra xem:

- Ủa? Lại đổi nữa.

Lộc Nhân Phi kinh ngạc nhíu mày, Cố Hằng mà cũng có ngày chủ động đưa tiền của mình cho người khác tiêu á? Hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây phải không?

- Đổi thành: “Anh thích nhìn em mua mua mua, dáng vẻ ấy xinh đẹp biết bao”.

Lộc Nhân Phi nổi hết cả da gà da vịt. Trong khoảng thời gian khư khư cố chấp muốn làm cảnh sát, bị ba mẹ cắt sạch tiền sinh hoạt, Lộc Nhân Phi cũng từng khao khát thứ tình yêu đơn giản mà không làm màu này lắm.

- Tôi ngủ tí đã.

Sợ Cố Thăng không coi trọng lời mình nói, Lộc Nhân Phi lại nhấn mạnh:

- Nhớ phải chú ý an toàn đấy.

Cố Thăng nghe ra mỏi mệt trong giọng của anh:

- Đi ngủ mau đi, tôi sẽ chú ý mà.



Ban ngày ở công ty đông người, công tác bảo vệ cũng rất chặt chẽ, Nam Sơn cảm thấy hẳn là Cố Thăng sẽ không gặp chuyện không may.

Quan trọng là buổi tối kìa. Nghe Lộc Nhân Phi nói thì hai người chết trước đó đều bị giết vào buổi tối cả.

Lúc sắp tan tầm, Nam Sơn gọi cho Cố Thăng thì biết anh đã tìm ba vệ sĩ kia về, bấy giờ cô mới hơi an tâm một chút.

Khi Nam Sơn đang đứng ven đường đợi xe thì thấy xe của Cố Thăng từ từ dừng lại trước mặt mình. Anh vẫy tay với cô:

- Mau lên xe đi, tôi đưa cô về.

Mấy hôm nay thời tiết thành phố N nóng chẳng khác gì cái lò thiêu, cô đứng dưới bóng cây mà vẫn thấy nóng hầm hập.

- Phiền anh rồi.

Nam Sơn không hề do dự mà lên thẳng xe luôn.

Vừa mở cửa, khí lạnh đã phá ra, sướng tỉnh cả người.

Cô thắt dây an toàn rồi hỏi Cố Thăng:

- Ba vệ sĩ của anh đâu?

Cố Thăng nhìn vào kính chiếu hậu:

- Ở đằng sau kia kìa.

Cô thoáng nhìn ra sau thì thấy một chiếc xe đang theo bọn họ, hai người đàn ông trên ghế lái và ghế phụ đều đeo kính râm ngầu lòi.



Sắc trời tối sầm xuống, tiếng sấm nổ vang rền.

Khi Cố Thăng đưa Nam Sơn về đến cửa tiểu khu thì trời đã đổ mưa tầm tã.

May mà Nam Sơn xem dự báo thời tiết nên có mang ô.

- Tôi vào đây.

- Nam Sơn!

Cô đang đặt tay lên tay cầm chuẩn bị mở cửa thì Cố Thăng ở đằng sau cất tiếng gọi.

Nam Sơn quay đầu hỏi với vẻ nghi hoặc:

- Sao đấy?

Cố Thăng bóp trán rồi thở dài:

- Tôi có dự cảm nhà mình cũng không an toàn, đêm nay tôi ngủ lại nhà cô được không?

Thấy Nam Sơn nhìn mình bằng ánh mắt nghiền ngẫm, Cố Thăng bèn chớp mắt với cô, trông đến là ngây thơ vô tội.

Xưa nay bao nhiêu dự cảm xấu của Cố Thăng đều ứng cả.

Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, huống hồ Cố Thăng còn là sếp tổng của mình.

Nam Sơn gật đầu đồng ý:

- Nhưng nhà tôi chỉ có một phòng ngủ, đêm nay anh phải ngủ ở sofa đấy.

Anh chỉ thuận mồm nói thế thôi, không ngờ Nam Sơn lại đồng ý thật.

Hạnh phúc tới quá đột nhiên, Cố Thăng ngây ra vài giây rồi mới gật đầu.

Chương 58

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Xe có thể vào thẳng tiểu khu của cô được không?

Cố Thăng hỏi.

Nam Sơn gật đầu:

- Được đó.

Tiểu khu của cô phần lớn là nhà cho thuê nên công tác quản lý cũng không chặt chẽ cho lắm.

Cô lại nhìn ra phía sau:

- Thế ba vệ sĩ của anh thì tính sao?

Nhà Nam Sơn không rộng, nếu nhét thêm ba người đàn ông vạm vỡ thì có vẻ hơi chật chội.

- Bọn họ ấy à?

Cố Thăng trầm tư một lát:

- Bọn họ sẽ dừng xe ở dưới nhà cô. Năng lực điều tra của họ mạnh lắm, nếu có nguy hiểm gì thì họ sẽ bóp chết từ trong trứng nước.

Làm sao anh có thể cho phép người khác phá hỏng thế giới hai người tốt đẹp của mình và Nam Sơn cơ chứ.

Cố Thăng gọi điện thoại cho Đại Hắc đứng đầu ba vệ sĩ, bảo họ ở dưới lầu quan sát tình hình xung quanh.

Đại Hắc tỏ vẻ không thành vấn đề, thân là một vệ sĩ, họ có thể thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của khách hàng dưới tiền đề cam đoan khách hàng được an toàn.

Chỉ có điều trong đêm dài đằng đẵng này, khách hàng thì được ở cùng với gái đẹp mà mình lại phải chen chúc với hai thằng em đen hôi, Đại Hắc hơi bị rầu lòng.

Đại Hắc mở cửa kính ra, mưa rào thốc vào mặt hắn, chỗ ngồi cũng ướt đầm đìa.

- Đại Hắc, ông dở hơi gì đấy, đóng cửa sổ lại ngay!

Nhị Hắc ngồi cạnh Đại Hắc không nhịn nổi phải thốt lên, sau đó còn ném cho hắn một cái khăn lau.

Đại Hắc lặng lẽ đóng cửa sổ lại rồi lấy khăn lau mặt. Đầu năm nay muốn làm màu cũng khó khăn quá, rầu lòng quá, may mà vẫn còn anh em quan tâm đến mình.

- Sao lại lau mặt bằng cái khăn ấy? Đưa ông để ông lau ghế mà!

Đại Hắc: … sao mình thấy cái khăn này quen quen?

Mãi một lúc sau, hắn nhìn chằm chằm nó hai giây rồi mới nhận ra vốn dĩ nó được dùng để lau cửa sổ.



Cuối cùng cũng được quang minh chính đại đi vào nhà của Nam Sơn rồi, Cố Thăng mong chờ khấp khởi.

Nhưng lúc cửa được mở ra thì anh ngẩn cả người.

Căn nhà này không giống trong tưởng tượng của anh cho lắm. Nam Sơn thu dọn phòng ở khá sạch sẽ, chỉ có điều… cả gian nhà tràn ngập mỹ cảm hỗn loạn mà thôi.

Là một người thích tất cả mọi thứ đều được sắp đặt một cách ngay ngắn chỉnh tề, Cố Thăng cực kì muốn sắp xếp lại gian phòng này từ đầu đến cuối.

Nam Sơn ở bên ngoài lắc chiếc ô ướt sũng rồi nói với Cố Thăng:

- Nhà tôi hơi lộn xộn, anh vào đi.

Cố Thăng gật đầu rồi vội bước vào phòng.

- Anh ngồi xuống sofa một tí.

Nam Sơn quay người đi vào bếp pha cho anh tách trà.

Lúc đi ra, cô phát hiện Cố Thăng đã xếp mấy chiếc gối ôm vứt ngổn ngang trên sofa thành một dãy theo màu sắc từ đậm đến nhạt.

- Hơi nóng đấy.

Nam Sơn đặt chén trà lên bàn.

Cố Thăng ngồi trên sofa, vắt chéo hai cái chân dài rồi nói một câu cảm ơn rất khẽ.

- Tối nay chúng ta ăn mì lạnh được không?

Cố Thăng hoàn toàn không có ý kiến. Anh đứng lên, xắn tay áo rồi đi vào bếp.

- Anh đi đâu đấy?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng quay đầu nhìn cô rồi nói với vẻ đương nhiên:

- Đi chuẩn bị bữa tối chứ gì nữa?

Anh nhớ Nam Sơn từng nói cô không biết nấu ăn. Thế thì việc nấu bữa tối đương nhiên phải là của anh rồi.

Nam Sơn bật cười:

- Tôi biết làm mì lạnh mà.

Ở đâu ra cái đạo lý cho khách vào bếp cơ chứ?

Rồi cô lại cảm thấy Cố Thăng giỏi thật đấy, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Ủa… hình như hình dung một người đàn ông như thế có gì đấy sai sai, mà thôi, không biết là cô gái nào có phúc được anh yêu nữa.

Cố Thăng sáng ngời mắt lên, Nam Sơn xuống bếp kìa!

- Vất vả cho cô rồi.

Cố Thăng xung phong nhận việc:

- Để tôi giúp một tay.

- Không cần, anh ngồi xem TV đi.

Ngồi không chắc cũng chán.

- Được.

Nam Sơn đi vào phòng bếp, làm được một nửa rồi mới quên hỏi xem Cố Thăng có kiêng ăn gì không. Thế là cô đứng ở cửa bếp ló đầu ra hỏi:
- Cố Thăng, anh có ghét món gì không đấy?

- Hành, rau thơm, tỏi, măng tây linh tinh…

Cố Thăng nói không cần nghĩ:

- Tôi không kén ăn đâu.

Nam Sơn:… kén bỏ xừ ra thì có.

Mì lạnh chế biến khá đơn giản. Không đến hai mươi phút sau, hai đĩa đồ ăn đủ cả sắc hương vị đã được đặt lên bàn cơm.

Cố Thăng nhìn đĩa mì lạnh với ánh nhìn trân trọng, đây là mì Nam Sơn nấu cho anh đó, anh phải nhấm nháp thật cẩn thận mới được.

Ăn ngon thế cơ à? Nam Sơn thấy anh ăn mì với vẻ thỏa mãn rồi lại nếm thử trong đĩa của mình, mùi vị cũng bình thường thôi mà?

Chắc là giám đốc chưa bao giờ ăn mì lạnh rồi, Nam Sơn tự nói.



Chưa đến năm phút sau, Cố Thăng đã giải quyết xong địa mì lạnh. Tuy anh ăn hơi nhanh nhưng động tác lại vẫn nhã nhặn. Ăn xong, anh cầm chén trà trên bàn nhấp một ngụm.

Nhìn Nam Sơn còn đang ăn mì, ánh mắt Cố Thăng càng ngày càng dịu dàng hơn. Thời buổi này không còn nhiều cô gái biết nấu cơm đâu.

Uống được nửa chén trà, Cố Thăng mới khựng lại. Anh chợt nhớ ra mình không mang quần áo đến thay.

Anh buông chén trà xuống, nhìn từng cọng lá trà chìm nổi rồi cười thoải mái, dường như chuyện này không ảnh hưởng gì.

Đây là lúc cho Nam Sơn ngắm tám múi cơ bụng và đường nhân ngư hoàn mỹ của mình. Mình khoác khăn tắm đi ra chắc chắn là gợi cảm lắm.

Con gái ai mà chẳng thích đàn ông có dáng người đẹp cơ chứ, thật ngại quá, anh là một trong những người đàn ông ấy đây.

..

Khi Nam Sơn dọn xong nhà bếp đi ra thì Cố Thăng đã nằm nghiêng trên sofa mà ngủ, còn TV đang phát tiết mục quảng cáo ầm ĩ.

Trời mưa đúng là dễ ngủ thật.

Cô vào phòng ngủ, mở tủ lấy chăn rồi rón rén đi ra đắp lên người anh, chỉ sợ động tác mạnh quá khiến anh tỉnh giấc.

Cố Thăng ngủ không sâu, khi chăn chạm vào da thì anh đã mở mắt ra.

- Anh tỉnh rồi à?

Cố Thăng ngồi thẳng dậy, lấy chiếc gối đệm sau lưng mình rồi nhìn Nam Sơn, chẳng nói chẳng rằng.

- Anh sao thế?

Thấy cô hỏi, Cố Thăng bèn thở dài như thể khó xử lắm:

- Nam Sơn, tôi không mang quần áo theo.

- À, không sao.

Cố Thăng nghe xong bèn nghĩ, hả? Chẳng lẽ Nam Sơn cũng chờ mong vụ này à?

Đang nghĩ dở thì Nam Sơn đã nói tiếp:

- Nhà tôi có đồ nam đấy, chờ tí tôi tìm cho.

Một bầu nhiệt huyết của Cố Thăng bị dội cho một thau nước lạnh:

- Người khác mặc rồi à?

Cố Thăng chu mỏ nhìn cô ai oán.

Nam Sơn không nghĩ nhiều, chỉ cho là anh ưa sạch sẽ thôi: - Đương nhiên là không mặc, tôi mua để phòng thân, thi thoảng treo ra ngoài cho người ta biết nhà tôi cũng có đàn ông thôi.

Nhưng sau lần tự tay bắt trộm lần trước thì Nam Sơn thấy bộ đồ nam này chẳng có tác dụng gì cả.

Thế là cô giặt sạch rồi để nó vào xó tủ.

- Tôi đi tìm một lúc, nhanh thôi.

Cố Thăng nói thầm trong lòng: đừng thấy, đừng thấy, đừng thấy.

- Thấy rồi!

Cố Thăng: …

Chưa đến một phút sau Nam Sơn đã thấy bộ quần áo kia. Nó được đặt ở đáy tủ, lúc lấy ra còn nguyên mùi long não.

- Anh đi tắm trước đi, tôi dọn sofa một chút.

Cô đặt quần áo và khăn mặt ở mép ghế:

- Tôi để bàn chải mới trong toilet đấy, anh có thể dùng.

- Phiền cô rồi Nam Sơn.

Cố Thăng rề rà đứng lên, cầm quần áo đi vào phòng tắm, vừa đi vừa nghĩ bụng: Dù không nhìn thấy cơ bụng của mình, Nam Sơn vẫn sẽ yêu mình. Mình nhiều ưu điểm thế này cơ mà, cơ bụng chỉ là một trong số đó thôi.

Nhân lúc Cố Thăng đi tắm, Nam Sơn thu dọn sofa, chỉ để lại một cái gối và một chiếc chăn mỏng.

Đoán là có lẽ anh sợ tối, cô còn cắm một chiếc đèn ngủ nhỏ, thấy không còn vấn đề gì nữa mới ngồi trên sofa chờ anh ra.

..

Cố Thăng vỗ vai Nam Sơn một cái.

- Anh tắm xong rồi à?

Cách một lớp quần áo, Nam Sơn cảm thấy tay Cố Thăng hơi nong nóng.

Cố Thăng gật đầu rồi kéo quần áo trên người:

- Hơi chật chút.

Anh cũng không dám làm động tác mạnh mà nhấn mạnh:

- Nhất là quần sịp ấy!

Anh mặc đồ chật cơ mà, không phải nên khó chịu hả? Nam Sơn nhìn khóe miệng anh hơi nhếch lên, chứ anh vui vẻ cái gì vậy?

- Hay là nhờ vệ sĩ của anh đi mua một bộ mới?

Cố Thăng tỏ vẻ không cần:

- Thôi tối rồi, để mai bảo họ mua sau.

Nam Sơn: Thế thì khác quái gì nhau?

- Đêm nay anh đành chịu thiệt ngủ sofa vậy.

- Không sao, cô chịu cho tôi ở nhờ là tôi cảm ơn lắm rồi.

Cố Thăng đề nghị:

- Tăng lương cho cô nhé?

Cố Thăng nhìn Nam Sơn, cô hơi gầy, phải bồi bổ thêm mới được.

Nghe tăng lương có vẻ hấp dẫn đấy, thế nhưng Nam Sơn coi Cố Thăng là bạn nên mới cho anh ở nhờ. Cô lắc đầu nói:

- Anh ngủ đi.

Cố Thăng càng ngày càng thích Nam Sơn rồi. Về sau Nam Sơn yêu anh chắc chắn là vì mị lực nhân cách của anh chứ không phải vì tiền đâu.

Thế rồi sắc mặt anh lại ủ rũ, xem ra bây giờ mị lực nhân cách của mình vẫn chưa đủ dùng.

Vì có Cố Thăng ở đây nên Nam Sơn nhanh chóng tắm rửa rồi về phòng ngủ. Cô còn thuận tay khóa cửa phòng lại.

Khóa cửa phòng ngủ là thói quen của cô, chứ không liên quan gì đến Cố Thăng.

Nam Sơn hạ điều hòa xuống nhiệt độ thoải mái rồi thiếp đi rất nhanh.

Khi tỉnh dậy thì xung quanh cô tối om, cô cũng không biết mình đang ở đâu nữa.

Trừ tiếng sấm, bên ngoài chẳng còn động tĩnh gì.

Vậy mà lúc này cửa lại mở ra. Một chút ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Năm sáu gã đàn ông che mặt đi vào nhà, mỗi gã cầm một chiếc đèn pin. Vào rồi, họ rón rén đóng cửa lại.

Bây giờ Nam Sơn đã thấy toàn cảnh xung quanh mình, đây là nhà của Cố Thăng. Những kẻ đó quả nhiên đã nhân lúc trời tối mò đến.

Cô cảm thấy may mắn vì Cố Thăng ở nhà mình. Nhìn vóc dáng đám người này thì ba vệ sĩ mà Cố Thăng thuê cũng không phải là đối thủ của họ.

Gã thủ lĩnh ra hiệu tiến về phía trước, cả đám khom lưng mò vào phòng Cố Thăng.

Nhìn thần sắc nghiêm túc của họ, Nam Sơn thấy hơi buồn cười. Cố Thăng làm gì có nhà đâu.

Đám người nọ mất mấy phút lật tung căn phòng lên mà vẫn không thấy Cố Thăng đâu cả.

Một gã trong bọn lầu bầu:

- Kì lạ thật, xưa nay vào giờ này Cố Thăng vẫn luôn ở nhà mà.

Sau đó gã hừ lạnh một tiếng:

- Đi vắng cũng tốt, mau tìm đi, nhất định phải tìm được đồ của ông chủ về.

Chương 59

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong tay Cố Thăng có thứ người ta muốn?

Với tính tình của Cố Thăng thì hẳn là anh sẽ không giữ những thứ mang tai họa. Xưa nay anh chưa bao giờ nhặt tai họa về, toàn là tai họa tìm đến anh thôi.

Nhìn phong cách hành sự của gã có giọng chói tai thì có vẻ như y cũng không dám chắc đồ có ở trong tay Cố Thăng hay không. Nếu không y cũng không giết Hoắc Lãng và Trương Đông Minh trước rồi mới tìm Cố Thăng. Làm như vậy cứ như đang dùng phương pháp loại trừ.

Có lẽ chính Cố Thăng cũng không biết mình giữ cái gì của người ta.

- Mau tìm cái USB mà ông chủ muốn đi.

Tiểu Chương nhìn bốn phía rồi ra hiệu hành động:

- Không được bỏ qua một góc nào, cũng đừng có nảy lòng tham mà cuỗm cái gì không nên cuỗm rồi đem bán. Nhà họ Cố mà phát hiện ra thì không ai cứu được chúng mày đâu.

USB? Nam Sơn nhìn chính mình, chẳng phải bây giờ cô đang là một cái USB sao? Đừng bảo là đám người này đang tìm nó nhé.

Mấy gã che mặt chia nhau hành động với vẻ rất chuyên nghiệp, ban nãy họ còn dè dặt, bây giờ thì chẳng sợ gì nữa.

Họ đeo găng tay trắng để tránh lưu lại dấu vân tay, và hoàn toàn không hề sợ hậu quả sau khi bị Cố Thăng phát hiện.

Nam Sơn nhìn bọn họ phá hủy tranh ảnh trong nhà anh, rạch nát sofa của anh, bới tung ngăn kéo phòng anh. Có kẻ còn thó mất chiếc đồng hồ hàng hiệu anh để trong ngăn kéo nhân lúc đồng bạn không để ý.

Bọn họ phá phách như bão quét, không biết ngày mai Cố Thăng về nhìn thấy cảnh tượng này thì sẽ cảm thấy thế nào nữa.

Có người đưa mắt về phía tủ thủy tinh, vừa mở ra lục một lúc thì đã thấy Nam Sơn.

- Ơ?

Kẻ đó chiếu đèn pin lên chiếc USB làm Nam Sơn bị chói phải nhắm mắt lại. May mà hắn bỏ đèn pin ra ngay, rồi lấy điện thoại di động ra đối chiếu chiếc USB với hình trong máy.

Rồi hắn hô lên với vẻ mừng rỡ:

- Thấy rồi!

Những người khác nghe vậy thì đều bỏ hết việc đang làm rồi vây lại phía này.

- Để tao xem thử.

Tiểu Chương cầm chiếc USB lên nhìn vài lần rồi xác nhận:

- Chắc đúng là nó rồi.

Hắn để chiếc USB vào túi áo:

- Nhiệm vụ hoàn thành, rút thôi.

Nam Sơn lại chìm vào bóng tối, thì ra vật mà gã có giọng chói tai kia không từ thủ đoạn muốn lấy lại là chiếc USB nho nhỏ này, bên trong nhất định là có nội dung gì bí mật.

Cô tạm thời không định rời khỏi chiếc Usb này. Gã có giọng chói tai coi trọng nó như thế, cô đoán là Tiểu Chương sẽ mang nó đến cho y nhanh thôi.

Cô chỉ ở trong chiếc USB này được chưa đến một giờ, có lẽ còn thời gian để nhìn thấy gã có giọng chói tai kia xem thân phận chân chính của y là ai.

Túi áo Tiểu Chương đầy mồ hôi, dạ dày Nam Sơn cuộn lên khó chịu, cảm giác cứ như là say xe vậy.

Trên đường đi cả bọn không nói gì, làm cho Nam Sơn hơi thất vọng, cô còn định khai thác thêm manh mối từ câu chuyện của bọn họ cơ.



Khoảng nửa tiếng sau thì xe dừng lại, đám người Tiểu Chương đã tới nơi.

Nam Sơn hơi thả lỏng. Thời gian của cô không còn nhiều nhưng hẳn là vẫn kịp.

Tiểu Chương đi từng bước vững vàng, khoảng mười phút sau thì hắn dừng bước.

- Tiểu Chương đây ạ, tôi đã tìm thấy thứ mà ngài muốn rồi.

Gã có giọng chói tai cực kì cao hứng:

- Mau vào đây.

Tiểu Chương đáp lời rồi lấy chiếc USB trong túi ra đặt lên bàn, sau đó rút lui hai bước và đứng cúi đầu với vẻ cung kính.

Bấy giờ Nam Sơn mới nhìn rõ mặt kẻ có giọng chói tai kia, mặt mũi y khác hẳn với những gì cô tưởng tượng.

Cô cứ nghĩ sẽ thấy một người đàn ông trung niên gầy gò u ám, thế nhưng trước mặt cô lại là một gã bản trai trắng trẻo, diện mạo y có phần ẻo lả, trong đáy mắt tản ra vẻ tăm tối nặng nề.

Nam Sơn lập tức đổi cách gọi gã có giọng chói tai thành gã bảnh trai rồi nhìn cách trang hoàng căn phòng này. Xung quanh chỉ có những đồ dùng đơn giản bình thường, không chứng minh được gì về thân phận của y cả.

- Chiếc USB này được đặt trong ngăn tủ ở phòng khách, có lẽ Cố Thăng chưa xem nội dung trong đó, bằng không anh ta đã không để nó ở vị trí lộ liễu như thế mà báo cảnh sát lâu rồi.

Gã bảnh trai gật đầu vừa lòng:

- Chắc là hắn may mắn chưa xem.

Sau đó y cầm chiếc USB lên đánh giá một lát.

Tuy y không nhìn thấy Nam Sơn nhưng cô vẫn thấy áp lực nặng nề.

- Không đúng.

Gã bảnh trai hơi nhíu mày rồi thu tầm mắt về.

Tiểu Chương run lên, xem ra hắn rất sợ y.

Nói xong, gã bảnh trai mở nắp Usb, cắm vào máy tính, xác nhận nó không có virus rồi mới mở ra.

- Đây là cái khỉ gì?

Gã bảnh trai nhìnthấy trong USB có một file ghi tên: Nhật kí quan sát Nam Sơn.

Nam Sơn: Có cả tui nữa hả?

..
Vừa nghĩ đến việc mình đang ngủ trong cùng một mái nhà với Nam Sơn thì Cố Thăng đã cảm thấy rất an tâm.

Đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn một chiếc đèn ngủ nhỏ xinh tỏa ra ánh sáng màu vàng.

Sofa không lớn nên Cố Thăng chỉ có thể nằm nghiêng để ngủ. Trên người đắp chiếc chăn Nam Sơn từng đắp nên anh cảm thấy yên tâm lạ thường.

Anh hay lạ giường, thế nhưng lần này lại chìm vào giấc ngủ với tốc độ khó tin.

Thế rồi Cố Thăng bị tiếng sấm ì ùng đánh thức, khi mở mắt ra thì thấy ánh chớp sáng lóe lên như muốn chém đôi mặt đất thành hai nửa.

Không khí trở nên nặng nề, tấm rèm bay tung trong gió phấp phới trong ánh sáng chớp lóe, biến thành một cảnh tượng vô cùng đáng sợ trong mắt Cố Thăng.

Bên ngoài sấm sét ầm ầm, trong phòng lại càng thêm yên tĩnh.

Đây không phải nhà mình. Khắp nơi đều tỏa ra mùi hương xa lạ. Cảm giác sợ hãi dấy lên từ sâu thẳm nội tâm anh.

Cố Thăng ra sức lắc đầu. Đây là nhà của Nam Sơn, cô ngủ ở ngay sát vách, mình có gì để mà sợ cơ chứ?

Anh vừa cổ vũ chính mình thì ngọn đèn ngủ bé tin hin lóe lên, rồi sau hai tiếng xoèn xoẹt khe khẽ, nó tắt ngấm.

Cố Thăng căng thẳng. Anh nhìn cửa phòng Nam Sơn với ánh mắt ngập tràn lưu luyến rồi thu tầm mắt lại với vô hạn ưu thương. Thôi, đừng quấy rầy cô ấy.

Anh lần theo trí nhớ tìm công tắc đèn phòng khách, “tách” một tiếng, cả phòng sáng trưng lên.

Cố Thăng nheo mắt lại vì ánh sáng đột ngột, mãi vài giây sau mới thích ứng được.

Đèn bật rồi, anh lại càng tỉnh táo.

Bên ngoài đang mưa như trút, anh đóng cửa sổ lại.

Đêm dài đằng đẵng mà không ngủ nổi, bóng đêm tĩnh mịch khiến cho người ta nghĩ đến những điều chẳng bổ béo cho giấc ngủ tẹo nào.

Cố Thăng nhìn nước mưa nhỏ giọt trên cửa sổ thủy tinh rồi bỗng nảy ra một ý. Hay là mình sắp xếp lại phòng khách này đi!

Anh thích sắp xếp đồ đạc! Anh yêu lao động!

Lao động để dời lực chú ý là một chủ ý không thể nào tốt hơn được nữa. Công việc nhà đều bắt đầu từ dọn dẹp mà.

Cố Thăng xếp hết tranh ảnh tứ tung trên bàn cho chỉnh tề, rồi xếp đống sách vở lộn xộn trên giá theo thứ tự bảng chữ cái…

Dần dần, phòng khách hỗn loạn trở nên ngăn nắp hẳn ra.

Anh vỗ vỗ tay thưởng thức kiệt tác của mình, rồi lấy khăn lau cửa sổ bị mưa làm ướt cho sạch sẽ.

Khi Cố Thăng trở về chiếc sofa của mình thì sấm sét càng ngày càng dữ dội, cảm giác an toàn do lao động mang lại càng lúc càng nhạt đi, thay vào đó là sự hoang mang bất tận.

Cố Thăng trằn trọc thế nào cũng không ngủ được.

Bây giờ anh chỉ muốn nghe thấy tiếng của Nam Sơn. Nghe thấy cô thì anh sẽ ngủ rất ngon đó, nhưng làm thế thì lại quấy rầy cô ngủ…

Cố Thăng xoắn quẩy một hồi, cuối cùng quyết định gõ cửa phòng Nam Sơn, trong lúc đó còn nghĩ xong cả lý do rồi.

Anh đứng ngoài cửa phòng cô rồi nâng tay lên gõ mấy cái.

Một hồi lâu không thấy cô đáp lại, Cố Thăng tưởng là cô ngủ say quá, bèn tằng hắng một tiếng rồi nói:

- Nam Sơn, đèn ngủ cô thắp ngoài này hỏng rồi, có thể đổi cái khác cho tôi được không?

Cố Thăng sợ Nam Sơn không nghe rõ, bèn lặp lại thêm một lần nữa, thế nhưng vẫn không có ai đáp lời.

Ơ? Kì vậy?

Anh gõ cửa không nhẹ, theo lý mà nói thì cô phải tỉnh dậy đáp vài câu chứ? Thế nhưng anh đứng tần ngần ngoài cửa lâu lắm rồi mà vẫn chẳng thấy cô có phản ứng gì.

Một suy nghĩ nảy ra trong lòng Cố Thăng, có phải Nam Sơn ở trong đó xảy ra chuyện gì rồi không?

Cố Thăng mở ngăn kéo của Nam Sơn rồi lấy cặp tóc của cô để mở khóa cửa, không hề do dự chút nào.

Khi Cố Thăng đẩy cửa ra, chiếc điều hòa tỏa ra ánh sáng leo lét vừa đủ để anh thấy người nằm trên giường.

Đây chẳng phải là Nam Sơn của anh hay sao? Tướng ngủ của cô xấu thật, đã nằm nghiêng thì chớ còn nghiêng ra tận mép giường.

Anh thở phào nhẹ nhõm, thì ra cô chỉ ngủ say quá thôi. Thế rồi anh lại đau lòng, rốt cuộc ban ngày cô mệt đến mức nào mà tối ngủ như chết thế này chứ?

Cố Thăng bước từng bước rất khẽ, đi về phía cô.

Anh hơi cúi xuống, chỉnh độ sáng màn hình điện thoại đến mức thấp nhất rồi quan sát khuôn mặt cô đang say ngủ.

Cô ngủ say như vậy khiến cho người ta không nhớ khi thức giấc cô mạnh mẽ nào.

Cô như một đóa hoa lộng lẫy đang khép cánh, vẫn đẹp xinh nhưng lại thêm phần yếu đuối.

Cố Thăng không nhịn được vươn ngón trỏ ra chậm khẽ lên mặt cô, cảm giác nơi đầu ngón tay vừa mềm mại lại vừa co dãn.

Anh nở một nụ cười đắc ý, rồi không nhịn được chọt thêm mấy cái mới dừng tay.

Cố Thăng thấy cạnh giường còn không gian khá rộng, thừa đủ để trải một cái chiếu đơn.

Nghĩ đến đây, anh nheo mắt lại, hay là mình ngủ trên sàn nhỉ? Vừa nghĩ tới việc được ngủ gần Nam Sơn như thế thì bao nhiêu sợ hãi đều tiêu tan hết.

Lúc Cố Thăng dọn dẹp thì tìm thấy một cái chiếu con. Anh lấy nó ra giũ mấy cái rồi trải ra sàn, sau đó lấy gối và chăn vào và nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Anh kéo chăn đắp lên, nhắm mắt lại rồi nhẹ giọng nói:

- Ngủ ngon, cô bé của tôi.

Trên khóe môi còn nở nụ cười ngọt lịm.



Gã bảnh trai cau mày rồi mở file ra.

Nam Sơn nhìn một lượt nội dung trong USB, xem xong thì cả người khó ở.

File.doc trong USB cũng tên là “Nhật kí quan sát Nam Sơn”.

Ngày X tháng X: Lạy Chúa, tui yêu Nam Sơn mất rồi. Trước khi công khai theo đuổi cô ấy, tui phải viết nhật kí quan sát Nam Sơn hằng ngày mới được. Bao giờ tui kết hôn với Nam Sơn xinh đẹp đáng yêu quyến rũ (tỉnh lược n từ tán dương), tui sẽ cho cô ấy xem, chắc chắn là cô ấy sẽ cảm động lắm.

Ngày X tháng X: Hôm nay tụ tập với nhau, Nam Sơn mặc một chiếc váy dài màu trắng xinh ơi là xinh, nhưng mà cô ấy chỉ lo nói chuyện với Tiểu Mi vui ơi là vui thôi. Lão Răng Vàng ngồi cạnh tui, tui hông vui tí nào hết.

Ngày X tháng X: Nam Sơn mời tui một li trà sữa, đây chính là hương vị của tình yêu.

Ngày X tháng X: Hôm nay tui làm một bài thơ tình: Đại Sơn đè Tiểu Thăng, Tiểu Thăng không bay được, Tiểu Thăng không muốn bay, Tiểu Thăng yêu Nam Sơn, Dưới hòn Ngũ Chỉ sơn, tình cha yêu như núi, tình mẹ yêu như biển. Tác phẩm xuất sắc quá đi, tặng mình 32 cái like!

Ngày X tháng X: …



Nam Sơn ngu mặt ra, mãi vẫn chưa hoàn hồn. Cố Thăng thích mình á? Cố Thăng đang theo đuổi mình á? Sao cô không nhận ra tí dấu hiệu nào vậy?

Tại mình ngu ngốc quá hay là tại Cố Thăng uyển chuyển quá đây?

Nam Sơn cũng không biết vì sao lúc này rồi mà cô còn tinh thần đi nghĩ mấy cái đó nữa.

Gã bảnh trai chưa từ bỏ ý định. Gã xem hết toàn bộ nội dung rồi mới dừng tay, sau đó bị chọc giận đến mức bật cười:

- Hay cho một cái nhật kí quan sát Nam Sơn, tao làm gì có thời gian mà đi xem cái thứ chết tiệt này, thế mà tao lại còn xem cho xong mới điên chứ!

Y quay đầu nhìn Tiểu Chương với ánh mắt lạnh lùng chẳng khác gì một con rắn độc:

- Mày lại làm hỏng chuyện.

Y nói với giọng trầm thấp, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhìn thôi cũng biết là giận điên rồi:

- Ngu xuẩn, mày ra đây mà xem!

Tiểu Chương bước tới xem một chút:

- Cái này…

Tiểu Chương đang ôm mộng lập công lĩnh thưởng bỗng trắng bệch cả mặt mày:

- Có phải là Cố Thăng có một cái USB giống cái kia y như đúc không?

Gã bảnh trai rút phắt cái USB ra rồi nện trên mặt đất. Đoạn, y nói:

- Điều tra đi, tra ngay cho tao xem rốt cuộc có ai tên là Nam Sơn không. Tao muốn xem xem tên Cố Thăng này có phải đang đùa với tao hay không.

Nam Sơn cảm thấy đầu mình đau như bị xé rách.

Khi mở mắt ra lần nữa thì Nam Sơn đã về thân thể của mình rồi. Cả người bỗng hẫng một cái, cô lật mình theo bản năng, thế rồi rơi tọt xuống đất.

Nam Sơn không cảm thấy đau như mình đoán, hình như dưới người cô có cái gì, và bờ môi chạm phải một vật thể ấm áp mềm mại.

Tiếng Cố Thăng truyền tới từ bên dưới:

- Giấc mộng này, tôi cho điểm tối đa.

Và rồi, môi Nam Sơn bị cắn nhẹ một cái.

Chương 60

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn dại ra. Ai cho cô biết vì sao Cố Thăng lại ngủ trên sàn phòng cô với được không?

Cảm giác mềm mại trên bờ môi cho cô biết mình đang đối miệng với Cố Thăng.

Cô chống tay lên ngực anh rồi vội vàng bò dậy.

Cố Thăng vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ. Anh nói với vẻ đầy tiếc nuối:

- Sao biến mất nhanh vậy chứ?

Vừa nghe xong câu này thì Nam Sơn không nhịn được mà đạp cho anh một cái. Nếu cô không dậy nhanh thì anh ta còn định làm gì?

- Au!

Cố Thăng ăn một đạp vào đùi thì tỉnh lại ngay.

Nam Sơn nương theo ánh sáng leo lét của máy điều hòa đi bật đèn.

Cố Thăng thấy Nam Sơn ngồi bên giường với sắc mặt không tốt lắm, và nhìn anh với ánh mắt nghiền ngẫm.

Anh giật nảy mình nhớ đến giấc mộng vừa rồi.

Một suy đoán không tưởng nảy ra trong lòng Cố Thăng, có khi đó không phải là một giấc mộng đâu. Nghĩ thế, anh mừng như mở cờ trong bụng.

Nam Sơn bình tĩnh lại một chút rồi lên tiếng:

- Anh vào bằng cách nào đấy?

Vụ này à… Cố Thăng đảo mắt:

- Mở khóa vào.

Sợ cô hiểu lầm, anh nôn nóng giải thích:

- Khoảng 11h mưa to sấm sét ầm ĩ, đã thế đèn ngủ lại còn tắt mất. Tôi gõ cửa phòng cô định hỏi xem còn dư cái đèn ngủ nào không.

Tầm 11h? Lúc đó linh hồn Nam Sơn còn đang bám vào chiếc USB kia, bảo sao anh gọi mà cô không tỉnh.

- Thế mà tôi gọi mãi không thấy cô trả lời, tôi sợ cô xảy ra chuyện gì nên mới mở cửa vào xem sao.

- Sau đó tiện thể ngủ luôn ở sàn phòng tôi hả?

Nam Sơn nói tiếp.

Cố Thăng nhìn theo ánh mắt của cô, liếc xuống sàn nhà:

- Trời mưa to quá, tôi đóng cửa sổ phòng khách vào thành ra ngoài đó hơi nóng, phòng cô mát mà.

Phòng khách không có điều hòa, chỉ có mỗi cái quạt điện, anh nói thế cũng không sai.

Cố Thăng nói hợp tình hợp lý quá làm Nam Sơn cũng không biết phản bác thế nào.

- Ban nãy có phảichúng ta đã…

Cố Thăng hỏi rất chi là ẩn ý.

Nam Sơn nghe thế thì sửng sốt một chút, hình như anh không phân biệt rõ cảnh mộng và hiện thực đúng không?

Cố Thăng thấy cô không đáp thì lại cho là cô không muốn thừa nhận.

Anh vừa nóng ruột thì không thèm mặt mũi nữa mà nói liến thoắng:

- Tôi giữ nụ hôn đầu bao nhiêu năm nay đấy, giờ mất rồi, cô chịu trách nhiệm đi!

Cố Thăng che ngực rồi nhìn Nam Sơn với ánh mắt tủi hờn:

- Cô làm tổn thương trái tim thiếu nam yếu đuối của tôi rồi.

Nam Sơn ngẩng đầu nhìn lên điều hòa, để tận hai tám độ mà cô vẫn thấy lạnh hết cả người, da gà rơi đầy đất là thế quái nào?

Côho khan một tiếng rồi chống nạnh hỏi:

- Anh định bắt tôi chịu trách nhiệm thế nào?

Cố Thăng đảo mắt như rang lạc:

- Cô hôn tôi một cái rồi, tôi cũng phải hôn cô một cái mới công bằng.

Thế rồi anh đột nhiên tiến tới, cầm tay Nam Sơn và đặt nó lên ngực mình:

- Cô sờ xem, tim tôi đập nhanh lắm này, có khi là vì…

- Lúc tỉnh dậy tôi đang nằm trên giường, sao mà hôn anh được.

Nam Sơn ngăn anh lại rồi nói với vẻ nghi hoặc:

- Hay là anh chưa tỉnh ngủ?

Cô hỏi thế làm Cố Thăng lại không dám chắc. Anh sờ lên miệng mình, chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ thật à?

Cố Thăng lặng lẽ cúi đầu xuống, nhớ mấy câu mình vừa nói, tức thì chẳng còn mặt mũi đâu mà nhìn cô nữa.

- Mau ra ngoài đi.

Nam Sơn đẩy Cố Thăng ra cửa mà anh cũng không giãy dụa:

- Tôi sẽ coi như anh mơ ngủ.

Nam Sơn khóa cửa lại rồi quay lưng dựa vào khung cửa.

Cô chạm lên trái tim mình, nó đang đập như nổi trống.

Và rồi cô áp tay lên má, hai gò má đang nóng bừng lên, chẳng cần soi gương cô cũng biết rằng chúng đang đỏ ửng.

May mà lúc nãy Cố Thăng cúi đầu nên mới không nhìn rõ vẻ mặt cô.

Nam Sơn uống hết một cốc nước lạnh mới bình tĩnh lại.

Cô hơi hoang mang nghĩ… hình như mình động lòng với Cố Thăng rồi.

Cô suy nghĩ một lát rồi quy hết tội cho việc mình ngồi đọc nhật kí quan sát của anh hôm nay, rồi lại bất ngờ hôn anh một cái. Chính những chuyện đó làm cho nội tiết tố tác quái nên cô mới có ảo giác là mình thích anh thôi.

Nhất định là như thế rồi, Nam Sơn nói với chính mình hết lần này đến lần khác.

Nếu cô không có ý gì với Cố Thăng, thì khi anh không còn gặp nguy hiểm nữa, cô phải cách xa anh ra thôi. Tốt nhất là không để cho anh hiểu lầm.
- Nam Sơn.

Giọng nói của Cố Thăng vang lên bên kia cánh cửa.

Chết tiệt, sao cô lại hơi sợ khi phải nhìn thấy anh chứ?

Nam Sơn cố ý nói một cách hung hăng:

- Gì nữa?!

Mãi hồi lâu sau Cố Thăng mới đáp với giọng buồn rầu:

- Thôi vậy.

Nam Sơn nhức cả đầu. Nghe giọng điệu Cố Thăng thì rõ ràng là có chuyện, chẳng hiểu sao đàn ông đàn ang mà lại dễ xấu hổ thế nữa.

Cô mở cửa ra rồi đứng hình luôn. Cố Thăng đang đứng ngay đó. Hai người ngẩng mặt lên nhìn mặt, cách nhau cực kì gần, có thể cảm nhận được cả hơi thở của nhau phả lên gương mặt.

Anh không ngờ là cô tự nhiên lại mở cửa như thế, bèn chủ động lùi một bước rồi thở dồn dập, cuối cùng không nói gì cả.

Cô mím môi, hơi ngượng ngùng:

- Nãy anh gọi tôi có chuyện gì thế?

- Chăn với gối còn ở trên sàn phòng cô.

Cố Thăng đáp.

Nam Sơn cạn lời bất đắc dĩ với anh, đành phải vào phòng lấy chăn gối ra nhét vào tay anh.

Lúc anh đi rồi, trong lòng Nam Sơn dấy lên cảm giác áy náy kì lạ.

Thế nhưng cô thật sự chẳng có mặt mũi nào mà nói ra cả. Với tính tình của Cố Thăng, chắc chắn là anh sẽ bám lấy cô mà bắt cô chịu trách nhiệm mất thôi. Cô còn chưa thấu tỏ lòng mình, nếu cứ tùy tiện ở bên anh thì giữa hai người sẽ tồn tại nhiều vấn đề lắm.

Trời ạ, sao lại cảm thấy mình như người chồng phụ bạc cô vợ yếu đuối vậy nè?

Cô lắc đầu, chắc chắn là gặp ảo giác rồi.



Nam Sơn nằm lên giường rồi mở mắt nhìn trần nhà mà ngây ra.

Xưa nay cô luôn ngủ ngon, thế mà hôm nay lại mất ngủ. Cả ngày nay cô đã ngủ được mấy tiếng đâu nhỉ.

Cô cứ nhắm mắt lại thì cảnh tượng mình ngã lên người Cố Thăng lại hiện lên trong đầu. Cô chạm lên môi mình, hình như nơi ấy còn lưu lại hương vị của anh.

Cô lật người nằm nghiêng rồi nhìn chiếc chiếu đơn lẻ loi nằm dưới sàn nhà, thấy nó sao mà chướng mắt thế.

Hỏng rồi. Nam Sơn giật mình. Cô quên không nói cho Cố Thăng biết nhà anh bị đột nhập, còn quên cả việc hỏi anh xem có biết ga bảnh trai kia không.

Nhưng trước khi trời sáng thì cô quả thực không muốn nhìn thấy Cố Thăng nữa.

Nam Sơn nghĩ ngợi một lát, đám trộm đó đi rồi, với sự cẩn thận của họ thì chắc là khó mà để lại chứng cứ gì hữu dụng. Thôi thì cứ chờ đến mai, để Cố Thăng tự về mà phát hiện đi.

Còn về gã bảnh trai kia, Nam Sơn để ý thấy phòng ybài trí rất sang, chắc hẳn cũng là một kẻ làm ăn giàu có.

Thương nhân đẹp trai như vậy ở thành phố N này hiếm lắm nha.

Cô lên mạng tìm kiếm theo từ khóa “thương nhân đẹp trai ở thành phố N”, không ngờ kết quả đầu tiên lại là Cố Thăng. Cô thấy anh và cô có duyên thật đấy.

Cố Thăng trên ảnh chụp mặt một bộ Âu phục đen quý phái, nghiêm túc nhìn ống kính, ánh mắt sâu thẳm quyến rũ, đúng là siêu đẹp luôn.

Nam Sơn không nhịn được nhìn thêm một chút rồi thoát ra. Cô đổi từ khóa khác để tìm nhưng chẳng thu hoạch được gì. Cô lại tìm thêm ảnh chụp của chủ doanh nghiệp lớn trong thành phố N, cuối cùng vẫn không thấy gã bảnh trai kia đâu cả.

Có lẽ Lộc Nhân Phi biết y cũng nên?

Nam Sơn nhìn lại thời gian, chắc là Lộc Nhân Phi đã ngủ rồi. Cô nhắn tin cho anh ta rồi miêu tả chi tiết về gã bảnh trai kia và hỏi anh xem có biết y không.

Trên thực tế thì hỏi Lộc Nhân Phi còn không nhanh bằng hỏi Cố Thăng, thế nhưng bây giờ Nam Sơn không muốn gặp anh gì hết.
Mãi đến lúc trời tang tảng sáng, Nam Sơn mới ngủ thiếp đi.



Khi Nam Sơn mở cửa ra thì không thấy Cố Thăng đâu cả, cô đoán là anh đã đi rồi.

Khi cô đánh răng rửa mặt xong đi ra phòng khách thì thấy những ba người đang chen chúc trong căn phòng không rộng lắm, là Cố Thăng và hai vệ sĩ của anh.

Cố Thăng mặc đồ ở nhà, bình thường cô không thấy anh mặc bao giờ cả, có lẽ là vừa mua mới.

- Cô dậy rồi à?

Cố Thăng tươi cười như thể đã quên béng chuyện hôm qua:

- Tôi mua cháo cho cô này,

Rồi anh hỏi tiếp:

- Sao nghỉ hai ngày mà không ngủ thêm chút nữa?

Nam Sơn nhìn thái độ của anh thì thở phào nhẹ nhõm.

- Đồng hồ sinh học chuẩn quá, tôi tỉnh rồi thì không ngủ lại được nữa.

Nam Sơn đi tới rồi ngồi xuống ghế.

Cố Thăng thấy thái độ của cô không khác gì lúc trước thì cũng thở phào. Anh còn tưởng Nam Sơn sẽ kháng cự mình cơ.

Trước mặt Nam Sơn đặt một bát cháo gà nấm hương, ngửi mùi đã thấy ngon rồi.

Nam Sơn giải quyết nó trong ba nốt nhạc.

- Cho này.

Cố Thăng đưa khăn giấy cho cô.

Khi Nam Sơn nhận khăn giấy thì ngón tay chạm phải tay anh, cảm xúc như bị điện giật truyền từ đầu ngón vào thẳng trong lòng.

Cả người cô cứng đờ nhưng khi lau miệng thì vẻ mặt không hề thay đổi.

Từ lúc phát hiện ra Cố Thăng thích mình, cô cứ thấy mình sao sao ấy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn hai vệ sĩ của anh rồi hỏi:

- Anh có ba vệ sĩ cơ mà nhỉ?

- Tiểu Hắc về nhà lấy giúp tôi vài thứ, anh ta sẽ về ngay thôi.

Anh vừa dứt lời thì điện thoại đã vang lên, anh liếc nhìn tên người gọi đến rồi nói:

- Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới liền.

Cố Thăng nhận điện thoại, thế nhưng chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói cuống quýt của Tiểu Hắc:

- Giám đốc Cố, không hay rồi, nhà anh có trộm!

- Có trộm?

- Cứ như bị cướp xông vào ấy, anh mau về đây, tôi báo cảnh sát cho anh rồi.

Cố Thăng vội vàng buông di động rồi quay đầu nói với Nam Sơn:

- Nhà tôi có trộm, tôi phải về xem thế nào.

- Tôi đi cùng anh.

- Cũng được.



Lúc Cố Thăng về đến nhà thì dụi mắt với vẻ khó tin, đây còn là nhà anh nữa sao?

Lộn xộn đến mức anh không muốn bước vào trong nữa.

- Giám đốc Cố, anh mau vào xem có mất cái gì quý giá không.

Đại Hắc đứng cạnh đó nhắc nhở.

Vừa nghe đến ba chữ “đồ quý giá”, Cố Thăng đã lập tức chạy thẳng về phía ngăn tủ trong phòng khách.

Nam Sơn thấy dáng vẻ ấy thì biết ngay anh đi tìm chiếc USB kia.

Anh thầm nói trong lòng, nó chỉ là một cái USB thôi, chắc bọn trộm sẽ không để ý đâu.

Cố Thăng mở cửa tủ rồi sờ vào góc quen thuộc, thế nhưng không thấy nó đâu cả.

Anh kinh ngạc quá, tìm đi tìm lại mấy lần mà vẫn chẳng thấy tung tích nó đâu.

Nhị Hắc đứng cạnh Cố Thăng, thấy vẻ mặt anh chán nản như muốn chết đến nơi thì hỏi:

- Giám đốc Cố, anh mất cái gì thế?

- Mất vật báu vô giá cực kì quan trọng, hạnh phúc nửa đời sau của tôi, cuộc sống đầm ấm hạnh phúc con cái đầy đàncủa tôi phụ thuộc vào nó cả đó.

Cố Thăng nghĩ rồi, bao giờ viết đủ một trăm ngày Nhật kí quan sát Nam Sơn thì sẽ dùng nó để tỏ tình với cô, để cô thấy anh chân thành biết bao nhiêu. Chắc chắn là cô sẽ cho anh thêm điểm.

Nhưng bây giờ không thấy nó đâu nữa, anh sụp đổ mất thôi.

Tam Hắc: … nhìn Cố Thăng với ánh mắt đồng tình thương cảm.

Tiểu Hắc hảo tâm đề nghị:

- Giám đốc Cố này, tôi biết một ông thầy Trung y chữa cái kia giỏi lắm.

Cố Thăng nghi hoặc:

- Chữa gì cơ?

Nam Sơn: …

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau