NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cả đêm hôm qua Tiểu Mi gần như không ngủ, cô đã bàn bạc với đám bạn học sống ở thành phố N rồi. Chờ đến ngày chôn cất cô giáo Lục thì cả đám bọn họ sẽ cùng đi dự tang lễ của cô ấy, đồng thời sẽ đưa một khoản tiền cho người giám hộ của con trai cô ấy xem như là quỹ học tập của thằng bé.

Thằng bé vẫn đang học cấp hai, trước giờ vẫn không biết ba ruột của mình là ai, nay mẹ lại mất sớm. Thật đáng thương.

Mấy hôm nay văn phòng Lạt Thủ Tồi Hoa lại nhận thêm một đơn hàng lớn nên Tiểu Mi bận đến tối tăm mặt mũi, cô chỉ có thể theo dõi tin tức mới nhất về vụ án cô giáo Lục tự tử trong nhóm chat mà thôi.

Hôm đó, lớp trưởng luôn giữ liên lạc với người nhà cô giáo Lục đã nhắn vào nhóm chat: "Tôi vừa mới nói chuyện với em họ của cô Lục. Như anh ta nói, trên cơ bản thì có thể xác định được cô giáo Lục tự sát thật, hơn nữa dạo này thời tiết nóng bức nên anh ta tính an táng cô ấy vào ngày mốt.”

Có người hỏi:

- Cậu có thể nói rõ hơn được không?

Lớp trưởng đáp:

- Hay là tôi thêm em họ của cô chủ nhiệm vào đây nhé, mọi người có thể hỏi anh ta chi tiết hơn.

Lát sau lập tức nhận được thông báo Nha Nha đau khổ đã tham gia vào nhóm chat.

Nha Nha đau khổ:

- Chào mọi người, tôi là em họ của cô chủ nhiệm các bạn. Cám ơn mọi người đã quan tâm đến chuyện của chị gái tôi.

Có người hỏi:

- Cô giáo Lục tự tử thật à?

Nha Nha đau khổ:

- Trước mắt thì đúng là vậy, lúc cảnh sát đến khám nghiệm hiện trường không tìm thấy bất kỳ dấu vết đánh nhau gì cả, căn cứ vào miệng vết thương thì đúng là chị ấy tự đâm chính mình. Hơn nữa, nét chữ trên di thư cũng được giám định là của chị ấy. Mọi người cũng đừng quá đau lòng, dù gì chị của tôi cũng lớn rồi, chắc chị ấy cũng đã suy nghĩ kỹ càng mới quyết định như thế.

Chị họ của anh ta là người có chủ kiến nhất mà anh ta từng thấy.

Thật ra hai ngày trước khi Lục Văn Nguyệt có chuyện thì anh ta có nhận được tin nhắn của chị mình: "Vài ngày nữa phải làm phiền em một chuyện rồi."

Lúc ấy anh ta cảm thấy buồn bực lắm, tuy họ là chị em họ nhưng kể từ khi chị ấy đi thành phố N thì bọn họ đã không qua lại với nhau nhiều năm rồi. Dù sao thì cha mẹ chị ấy đã qua đời, chẳng còn vướng bận gì ở quê cả.

Khi anh ta gọi điện hỏi thăm là chuyện gì thì chị ấy lại không trả lời mà chỉ úp úp mở mở bảo đến lúc đó sẽ biết.

Ai ngờ việc làm phiền anh ta lại là sắp xếp hậu sự cho chị ấy.

Cũng không biết mấy năm nay chị ấy đã gặp phải chuyện gì, nhưng đến mức phải tự sát để kết thúc mạng sống của mình thì chắc cũng chẳng thoải mái gì lắm. Mả cha lũ đọc lậu ở truyện phưn.

Bọn họ thỉnh thoảng gọi điện nói chuyện mà chị họ đều chỉ nói về mấy chuyện tốt như làm giáo viên đại học, chuyện lên chức v.v..

Anh ta cũng thấy vui thay chị mình, nhưng nào ngờ chị họ chỉ nói những chuyện chị ấy muốn anh biết mà thôi.

Thực tế cuộc sống hằng ngày của chị họ không tốt lắm.

Lại có người hỏi thêm vài chuyện, anh ta cũng kiên nhẫn trả lời từng câu một.

Nhóm sinh viên này thật sự rất quan tâm đến chị ấy.

Avatar của Nha Nha đau buồn là hình một thanh đại đao, Tiểu Mi càng nhìn càng thấy quen mắt, sau lại nhớ ra đây không phải là đao của Lão Răng Vàng kia sao? Dưới chuôi đao còn gắn một nút thắt kiểu Trung nữa kia kìa.

Nút thắt này là do gã cố ý mua nguyên liệu, còn tìm cách thắt trên mạng để... Phùng Cường làm.

Chắc không trùng hợp đến vậy chứ, nếu đúng là Lão Răng Vàng nọ thì thế giới này bé thật đấy.

Tần Mi bèn hỏi thử:

- Tôi là Tiểu Mi, có phải anh là bloger “Hôm nay đại đao lớn thế này” không?

Nha Nha đau buồn: Ấy bị phát hiện rồi, không ngờ trong nhóm cũng có fan của tôi nữa *icon xấu hổ x 3*

Mỗi ngày Cường Tử đều nói trong số một trăm tám mươi ngàn fan của gã có phân nửa là fan ảo, gã thật muốn kêu Cường tử vào đây để thấy, ngay cả trong nhóm QQ nhỏ xíu này cũng có fan của gã này.

Nha Nha đau buồn: Trùng hợp thật đấy, bạn thân tôi cũng tên là Tiểu Mi. Có điều cô ấy là một nữ hán tử, chắc sẽ không dùng kiểu avatar dịu dàng đáng yêu như cô đâu.

Tiểu Mi:...

Avatar Tiểu Mi đang dùng là hình một bé gái ôm con thỏ.

Lát sau, Lão Răng Vàng nhận được tin nhắn từ người lạ: Tôi chính là nữ hán tử Tiểu Mi mà anh quen đấy.

Nha Nha đau buồn: đúng là Tiểu Mi tôi quen sao?

Dù thế giới có nhỏ thì cũng sẽ không nhỏ đến mức này chứ.

Tiểu Mi: đúng vậy.

Nha Nha đau buồn: Tôi không tin đâu, cô lấy chứng cớ ra đi.

Tiểu Mi: anh có tin tôi sẽ đăng ảnh hàm răng vàng của anh lên weibo không hả.

Nha Nha đau buồn: á hi hi không ngờ là Tiểu Mi đáng yêu thật.

Tuy Lão Răng Vàng trông cũng đẹp trai, nhưng bộ răng vàng của gã lại không hợp với quan niệm sắc đẹp hiện nay. Cho nên trước giờ gã chụp ảnh up weibo đều không dám để lộ răng vàng, bởi vì sợ fan sẽ chạy hết.

Tiểu Mi có việc tìm gã, cô nghiêm túc hỏi:

- Cái chết của cô giáo Lục không có gì đáng nghi sao?

- Từ những chứng cớ tìm được thì đúng là chị ấy đã tự sát.

Tiểu Mi hỏi với vẻ khó hiểu:

- Anh nghĩ thử xem, một người muốn tự sát sẽ đặt thức ăn ở ngoài trước khi chết à?

Lão Răng Vàng ở đầu kia thở dài: - Bởi vì ở trong nhà trừ chị ấy ra thì không còn ai nữa. Con trai Lục Mục của chị ấy thì sang nhà bạn chơi, sau đó sẽ về thẳng trường học luôn. Cô cũng biết nhà chị họ tôi ra sao mà, dù gì cũng cần có người phát hiện ra xác của chị ấy chứ. Gã nói vậy cũng đúng, nhưng Tiểu Mi vẫn không muốn tin cô giáo Lục sáng sủa lạc quan năm đó lại tự sát.

Hai người lại nói thêm vài câu. Sau đó Lão Răng Vàng phải đi sắp xếp hậu sự của Lục Văn Nguyệt và bàn bạc với đám cảnh sát, bận quá nên offline trước.

Gã tính chờ sau khi tang lễ của Lục Văn Nguyệt kết thúc thì mọi người mới tụ họp lại với nhau.

...

Về đến nhà, Tiểu Mi kể chuyện gặp được Lão Răng Vàng trong nhóm QQ đại học cho Nam Sơn nghe.

- Thì ra Lão Răng Vàng đến thành phố N là vì chuyện này.

Nam Sơn đang tưới hoa trên ban công nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của Tiểu Mi bèn khuyên:

- Em cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, cảnh sát đã phán đoán như thế thì chắc là không sai đâu.

- Em buồn quá chị à.

Tiểu Mi nghẹn ngào.

Nam Sơn thở dài nói:

- Chị biết mà.

Giáo viên mình từng thích như thế lại chọn cách này để rời khỏi dương gian, đối với đúng là Tiểu Mi chẳng dễ chịu chút nào.

Tiểu Mi lại nói tiếp:

- Em cũng chẳng biết Lão Răng Vàng kia có chăm sóc tốt cho con trai Lục Mục của cô ấy không nữa.

- Con cô ấy tên gì?

- Là Lục Mục ấy, thằng bé theo họ của cô giáo Lục. Em nhớ cô ấy từng dắt nó đến trường của bọn em, thằng bé rất thông minh đấy.

Tiểu Mi hỏi với vẻ khó hiểu:

- Nam Sơn Sơn, chị quen thằng bé ấy à?

Nam Sơn sững ra, lắc đầu bảo:

- À chị không quen.

Đêm đó ở trong phòng của Tạ Dung, rõ ràng cô nghe được Tạ Dung gọi con của anh ta là A Mục.

Mà nghe Tiểu Mi nói, đến giờ mọi người vẫn không biết cha ruột của Lục Mục là ai nữa.

Chắc không trùng hợp đến thế đâu, Nam Sơn lắc đầu quăng ý nghĩ kỳ lạ này sang một bên.

...

Thành phố N nằm ở ven biển, hôm chôn cất Lục Văn Nguyệt thì bão nổi lên, mây phủ đầy trời, gió rất lớn.

Rất nhiều người đến tiễn đưa cô, gồm cả đồng nghiệp và học sinh mà cô từng dạy.

Mà chỗ ngồi của người nhà lại chỉ có hai người là Lão Răng Vàng và con trai Lục Văn Nguyệt, Lục Mục. Một người cầm bình tro cốt, người còn lại thì cầm di ảnh bước về phía nghĩa địa.

Nam Sơn nhìn thấy diện mạo của Lục Văn Nguyệt trên di ảnh. Đó là một người phụ nữ dịu dàng với nụ cười trong sáng, đôi mắt nheo nheo xinh đẹp vô cùng. Một mỹ nhân chân chính.

Lúc chôn cất cô, rất nhiều người đã khóc. Mặc dù Nam Sơn không biết cô giáo này, nhưng trong lúc này cô vẫn cảm thấy tâm trạng nặng nề, bèn xuống sườn núi hóng mát.

Có một người đàn ông cao to đang đứng ở phía xa, đối diện với nghĩa trang chôn cất Lục Văn Nguyệt. Anh ta đội mũ lưỡi trai sùm sụp, đeo khẩu trang kín mít cả mặt mũi.

Thấy thế, Nam Sơn lấy làm lạ nên nhìn lâu hơn chút, anh ta lại nghiêng đầu qua một bên.

Chợt gió nổi lên thổi bay chiếc mũ của anh ta, rớt dưới chân Nam Sơn.

Nam Sơn nhặt mũ lên, trong lòng cười đắc ý, lắm trò, chẳng phải giờ tôi cũng vẫn thấy mặt anh sao?

Cô bước từng bước về phía người đàn ông đang làm màu kia, nào ngờ anh ta lại quay đầu bỏ chạy.

Có tật giật mình à?!

Nam Sơn cũng không nghĩ nhiều mà đuổi theo anh ta.

Cô vừa chạy vừa hô lên:

- Anh còn chạy thì tôi la lên đấy.

Người đàn ông kia lập tức dừng lại.

Nam Sơn không ngờ anh ta lại đột nhiên dừng lại như thế.

Dù sao, giờ anh ta không chạy thì cô vẫn muốn gọi người tới.

- Có ai không, ở đây...

Chẳng có ai khi không bỏ chạy cả, nhất định anh ta đã làm chuyện xấu xa gì rồi đây. Tuy bình thường cô có chút đàn ông, nhưng nếu thật sự đối mặt thì cô không phải là đối thủ của anh ta. Cho nên giờ cô phải tìm người giúp đỡ.

- Là tôi.

Anh ta nói với vẻ mất kiên nhẫn, rồi kéo khẩu trang xuống.

Nam Sơn im bặt, người đàn ông trước mắt cô chính là Tạ Dung.

- Sao anh lại ở đây?

Mà Tạ Dung gần như cùng lúc lên tiếng hỏi:

- Sao cô lại tìm được tôi, ngôi sao cũng cần có tự do mà. Tôi mong cô đừng theo tôi nữa.

Anh ta lại thở dài bất đắc dĩ, vẻ mặt dịu xuống.

- Tôi biết cô là fan cuồng của tôi, nhưng tôi cũng có cuộc sống riêng của mình, cô làm vậy là đã làm phiền đến tôi rồi đấy.

Tạ Dung có chút ấn tượng với Nam Sơn, lúc anh ta đến công ty OSS để bàn về vụ đại diện thì đã gặp cô trong thang máy.

Nam Sơn trố mắt ra:...

Giọng điệu Tạ Dung như thể đang dỗ con nít.

- Từ nay về sau cô đừng bám theo tôi nữa nhé?

Tạ Dung đã giấu kỹ hành tung của mình rồi, ngay cả Trác Uy Uy cũng không phát hiện ra, nên anh ta càng thấy Nam Sơn không tầm thường chút nào.

Nam Sơn nghe vậy mới nhận ra, Tạ Dung nghĩ rằng cô là fan cuồng bám đuôi anh ta.

Bám đuôi cái đầu anh, tự luyến dễ sợ luôn.

Kể từ khi Nam Sơn biết Tạ Dung hai mặt thì cô đã loại anh ta ra khỏi nhóm chồng yêu rồi.

Anh ta cũng là người già nhất trong đám chồng yêu của cô mà.

Nam Sơn mơ hồ cảm thấy mình sắp từ fan chuyển thành anti fan.

- Tôi tới dự tang lễ của cô giáo Lục.

Nam Sơn giải thích.

- Còn anh đến đây làm gì?

Tạ Dung:...

Suy cho cùng thì Tạ Dung cũng là một ngôi sao, anh ta chỉ thoáng lúng túng rồi cười lịch sự lại ngay:

- Thì ra là hiểu lầm, tôi tới đây để gặp bạn cũ mà thôi.

Anh ta bước lại gần Nam Sơn.

- Tôi kí tên cho cô, cô đừng nói cho ai biết chuyện tôi tới đây được không?

Theo kinh nghiệm trong quá khứ, căn bản fan sẽ nghe theo lời thần tượng.

Quả nhiên, Nam Sơn bước nhanh tới cạnh Tạ Dung, rồi nhét mũ vào ngực anh ta.

Tạ Dung mỉm cười dịu dàng, chờ cô tỏ thái độ.

- Ai thèm chữ ký của anh chứ, xấu muốn chết. Nếu tôi không biết anh là Tạ Dung thì tôi cũng chẳng nhận ra đâu.

Nam Sơn ra vẻ ghét bỏ, đoạn xoay người rời khỏi đây, đi về phía nghĩa địa chôn Lục Văn Nguyệt.

Chỉ còn mỗi Tạ Dung đứng đơ ra đấy, có phần lúng túng.

Chương 47

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn quay đầu nhìn thoáng qua thì thấy Tạ Dung đi xuống núi bằng đường khác.

Trông dáng vẻ như đang chạy trốn vậy.

Cô đăm chiêu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh ta, trong đầu chợt nảy ra ý nghĩ, có khi nào Lục Văn Nguyệt là vợ Tạ Dung không?

Con trai còn nửa năm nữa thì lên cấp ba rồi, tên lại có chữ Mục, hai điều này đều trùng khớp.

Một ngôi sao lớn như Tạ Dung sẽ không tự dưng đến nghĩa địa làm gì. Hơn nữa hướng anh ta vừa nhìn, rõ ràng là nơi chôn Lục Văn Nguyệt.

Đúng là trùng hợp quá mức rồi, có phải hay không thì hỏi Lục Mục sẽ biết ngay ấy mà.

Cô cảm thấy làm ngôi sao như Tạ Dung cũng thảm thật, người yêu chết rồi, anh ta cũng không thể quang minh chính đại dự tang lễ của cô ấy được.

...

Nam Sơn đi từ từ xuống núi.

Lúc này tang lễ cũng đã kết thúc, những người đến tiễn đưa cũng lần lượt đi về.

Tiểu Mi nhìn thấy cô thì hỏi:

- Chị vừa đi đâu thế?

Khi nãy cô nhìn xung quanh mấy lần cũng không thấy bóng dáng Nam Sơn đâu.

- Chị thấy hơi khó chịu nên đi đạo chung quanh ấy mà.

Nam Sơn đáp, cô cũng không nói chuyện gặp được Tạ Dung cho Tiểu Mi biết.

- Chúng ta đi thôi.

Tiểu Mi bước tới, khoác tay cô.

- Cám ơn chị đã đi cùng em.

Hai người vừa đi vừa nói.

Nam Sơn nhớ tới con trai của Lục Văn Nguyệt.

- Không biết Lão Răng Vàng không đáng tin kia có chăm sóc tốt con cô ấy không nữa.

- Người bên nhà trai sẽ chăm lo cho Lục Mục.

Nam Sơn sửng sốt, quay sang nhìn Tiểu Mi.

- Không phải em nói không biết cha thằng bé là ai à?

- Cụ thể ra sao thì em cũng không biết.

Tiểu Mi nhún vai.

- Nghe Lão Răng Vàng nói, cha thằng bé kiêu căng

lắm, gã không ló mặt ra mà chỉ phái luật sư tới thôi.

- Ừm.

...

Hôm nay Nam Sơn đi bộ rất nhiều, cô thật sự buồn ngủ vô cùng. Cho nên sau khi về nhà rửa mặt xong thì gần như lăn ra giường ngủ thiếp đi.

Bên tai vang lên tiếng nói chuyện của đàn ông, Nam Sơn biết cô lại nhập vào đồ vật nữa rồi.

Cô cố mở mắt thì phát hiện mình biến thành chùm đèn thủy tinh vàng nhạt trong phòng khách, vô cùng hoa lệ.

Cô từ trên cao nhìn xuống thì thấy Tạ Dung.

Anh ta ngồi trên ghế sa lon cách đấy không xa, còn có một người đàn ông đeo kính mặc vét lịch sự ngồi trên ghế đơn.

Giọng hai người bọn họ không to lắm, Nam Sơn chỉ có thể nghe loáng thoáng.

- Thủ tục cũng làm xong rồi, nhân viên liên quan đều ký thỏa thuận giữ bí mật, vì vậy sẽ không có ai tiết lộ chuyện này ra ngoài đâu.

Người đàn ông đeo kính đẩy gọng kính lên, đoạn đặt hồ sơ lên bàn.

Tạ Dung cầm hồ sơ lên, mở ra lật vài tờ xem sơ qua.

- Luật sư Bùi làm việc thì tôi yên tâm lắm.

Anh ta mỉm cười nói.

Luật sư Bùi gật đầu, đoạn giơ tay lên nhìn đồng hồ.

- Cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây. Nếu anh có chuyện gì thì có thể gọi điện cho tôi.

- Căn bản cũng không có chuyện gì nữa.

Tạ Dung đứng đậy.

- Để tôi tiễn luật sư Bùi.

Luật sư Bùi phẩy phẩy tay, do dự hỏi.

- Vợ tôi thích anh lắm, tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?

- Anh cứ hỏi.

- Đứa nhỏ Lục Mục kia đúng là con ruột của anh à?

Ánh mắt Nam Sơn sáng lên, quả nhiên đúng như cô dự đóan, Tạ Dung có quan hệ cha con với Lục Mục.

Sau đó, ánh đèn cũng sáng lên.

Tạ Dung nghe thế, lập tức trầm mặt.

- Anh quá giới hạn rồi đấy.

Đoạn lại lầm bầm.

- Sao mình cảm thấy ánh đèn sáng hơn lúc nãy nhỉ.

Luật sư Bùi không để ý đến câu sau, anh ta cười cười xin lỗi.

- Tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, anh tuyệt đối đừng để bụng. Để bụng chứ cái đám ăn cắp mà không xin phép kia!

Tạ Dung trả tiền thuê rất nhiều, luật sư Bùi muốn thành lập mối làm ăn lâu dài với anh ta, cho nên không muốn làm Tạ Dung không vui.

- Anh cũng biết bọn tôi là người của công chúng, sợ nhất là mấy loại tin đồn thất thiệt này. Đứa bé kia mồ côi không nơi nương tựa, lại có quan hệ bà con với tôi, cho nên tôi...

Tạ Dung lật mặt cực nhanh, cười cười ra vẻ không đế ý.

Nam Sơn biết anh ta chỉ viện cớ thôi, cô kiên nhẫn lắng nghe.

Chỉ thấy Tạ Dung bước lại gần kệ sách, trên kệ có góc chuyên để album bao năm qua của anh ta. Tạ Dung nghĩ một hồi, đoạn lấy một quyển album quý giá ra, ký tên vào.

Sau đó anh ta đưa cho luật sư Bùi.

- Anh đưa cho vợ của anh hộ tôi nhé.

Luật sư Bùi tỏ vẻ vui mừng nhận lấy.
- Cảm ơn anh, vợ tôi thấy cái này, chắc chắn cô ấy sẽ rất vui.

Luật sư Bùi cẩn thận cất album vào cặp da, rồi vẫy tay chào tạm biệt với Tạ Dung đã tiễn anh ta tới tận cửa.

Đợi Tạ Dung đóng cửa lại rồi, luật sư Bùi lập tức mở điện thoại tra trên mạng xem quyển album dược ký tên này của Tạ Dung có thể bán được bao nhiêu.

Vợ của luật sư Bùi thích những ngôi sao trẻ, không thích dạng ông chú lắm.

Anh ta hỏi như thế, chủ yếu để thỏa mãn tính tò mò của mình mà thôi.

Quyển album này cất trong nhà anh ta cũng chẳng có giá trì gì, chi bằng cứ bán đổi tiền cho rồi.

Khi anh ta nhìn thấy quyển album này có thể bán nhiều tiền như thế, không nhịn được trợn mắt, tuyệt thật đấy.

Nếu như lần sau hợp tác với Tạ Dung, chắc nên nói thêm chuyện vợ yêu thích thứ khác mới được.

...

Nam Sơn cũng không tính rời đi, cô thoáng cảm thấy sẽ có chuyện xảy ra nữa.

Tạ Dung nằm trên ghế salon, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Anh ta nhắm mắt lại, rồi ngủ thiếp đi.

Qua nửa tiếng sau cũng không có động tĩnh.

Nếu là Nam Sơn còn si mê Tạ Dung lúc trước, có lẽ ngắm anh ta ngủ đến hai tiếng cũng không biết mệt.

Nhưng giờ cô lại thấy nhàm chán cực kỳ.

Một lát sau, màn hình di động Tạ Dung sáng lên, phát ra tiếng chuông dễ nghe.

Tạ Dung từ từ mở mắt, vươn tay ra, cầm điện thoại lên.

- Ai vậy?

Tạ Dung hỏi.

Cũng không biết đầu bên kia nói gì mà hai mắt anh ta mở to, dáng vẻ không thể tin được.

- Chờ chút.

Tạ Dung đặt điện thoại trước mặt mình, đoạn tìm kiếm vài thứ, rồi lấy mấy tấm hình ra. Nam Sơn cách anh ta khá xa nên không thấy rõ là ảnh gì,

Một tay xoa huyệt thái dương, tay còn lại cầm điện thoại lên, giọng nói cực kỳ tỉnh táo.

- Tôi sẽ đưa tiền cho anh, anh không được để lộ tư liệu ra ngoài.

Xem ra, Tạ Dung đang bị người ta uy hiếp, người nọ đang giữ chứng cứ bất lợi đối với anh ta.

Nhưng cụ thể là thứ gì thì Nam Sơn không biết được.

Không biết tại sao, Nam Sơn lại nhớ tới lời của Tiểu Mi:

- Em vẫn không tin cô giáo Lục tự tử đâu.

Lẽ nào cô giáo Lục thật sự bị người ta giết chết, mà người giết lại là Tạ Dung?

Không thể nào, cô nhớ rõ hôm cô giáo Lục chết, Tạ Dung đang ở fans meeting mà.

Chắc là bị người kia nắm được nhược điểm khác rồi, Nam Sơn không thèm nghĩ tiếp nữa, cô tiếp tục chú ý đến hành động của Tạ Dung.

Tạ Dung vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi thêm một câu.

- Rốt cuộc anh là ai hả?

Không biết đầu bên kia trả lời thế nào, Tạ Dung trông có vẻ tức giận, giọng nói càng thêm bình tĩnh.

- Tôi sẽ làm theo lời anh nói, tốt nhất anh nói được thì làm được. Bằng không tôi sẽ kiện anh về tội lừa đảo.

Tạ Dung cúp máy cái rụp rồi đứng dậy đi vào bếp, lúc đi ra còn cầm theo một lon bia lạnh, nốc ừng ực vào bụng.

Anh ta chếch choáng hơi men, gọi một cuộc điện thoại.

- Tra số điện thoại này cho tôi, tôi sẽ nhắn cho anh sau.

Nói xong, Tạ Dung cúp máy, đi vào phòng ngủ rồi không đi ra nữa.

Nam Sơn lại quay trở về thân thể của mình, cô nhìn gương mặt đang say giấc của Tiểu Mi, rồi thở dài.
Chuyện đến nước này, cô cảm thấy hơi mờ mịt.

Mặc kệ Lục Văn Nguyệt tự tử hay bị anh ta giết chết, dù sao cảnh sát đã kết án xong, Lục Văn Nguyệt cũng mồ yên mả đẹp rồi.

Chẳng ai biết chân tướng là gì, thôi thì cứ tạm thời tin vào năng lực phá án của cảnh sát vậy.

...

Lão Răng Vàng vì cuộc liên hoan này đã cố tình lập một nhóm thảo luận, thêm nhóm người Cố Thăng và Nam Sơn vào.

Gã phát tin thứ nhất trong nhóm.

Nha Nha đẹp trai: Thứ bảy liên hoan, chúng ta ăn gì đây.

Vợ nhỏ của Tiết Thư Tề: sao cũng được @vợ nhỏ của Đại Bảo Kiếm.

Không cần đoán cũng biết ngươi kia chính là Tiểu Mi.

Vợ nhỏ của Đại Bảo Kiếm: gì cũng được.

Cố Tiểu Thăng: Đại Bảo Kiếm là ai thế?

Cố Thăng nhìn avatar thì biết là biệt danh của Nam Sơn.

Vợ nhỏ của Đại Bảo Kiếm: là chồng mới của tôi, anh ấy cực kỳ đáng yêu đẹp trai quyến rũ.

Cố Thăng:...

Nha Nha đẹp trai: Đừng lạc đề nữa, nói cho mấy người biết lần này là do Tiểu Thăng mời đấy. Tới Cẩm Đường được không?

Cẩm Đường là quán ngon nhất ở thành phố N này, nhưng cũng rất mắc.

Cố Thăng không phản đối, chỉ cần mọi người thích là được rồi.

Vợ nhỏ của Đại Bảo Kiếm: lãng phí quá à.

Trong lòng Cố Thăng vui sướng hài lòng, Nam Sơn đang tiết kiệm tiền dùm mình đây mà.

Đại Bảo Kiếm: Đúng thế, lãng phí quá đấy.

Nha Nha đẹp trai:...

Vợ nhỏ của Tiết Thư Tề:...

Hiện giờ Lão Răng Vàng đang ở nhà Cố Thăng, gã nhìn Cố Thăng cạnh mình với vẻ lên án, đã nói là Cẩm Đường mà.

Thật ra gã và Cố Thăng đã bàn xong rồi, giờ chỉ thông báo cho nhóm Nam Sơn biết cho có lệ thôi.

Cố Thăng cười trông gợi đòn vô cùng:

- Nam Sơn nói rất đúng.

Vợ nhò của Đại Bảo Kiếm: Cố Thăng, anh đừng giỡn nữa, mau đổi biệt danh lại đi.

Đại Bảo Kiếm: Không.

Nam Sơn bó tay, cô đành đổi biệt danh của mình.

Nam Sơn Sơn: Anh vui là được rồi.

Cố Thăng Thăng: Vui mà, dù gì...

Anh gửi một icon: Tui đẹp trai, đáng yêu, vừa phong độ lại men lỳ.

Tất cả mọi người đều im lặng.

Cuối cùng, bọn họ quyết định chọn một quán ăn có giá hơi đắt đỏ khác.

...

Bàn ăn đã được đặt trước, hai người Nam Sơn và Tiểu Mi được nhân viên phục vụ xinh đẹp dẫn vào bàn trước.

Chẳng bao lâu sau, nhóm người Cố Thăng cũng tới, mà Nam Sơn bất ngờ chính là Lão Răng Vàng còn dắt theo một đứa bé ít nói cao gầy mặc áo phông trắng.

Nghe Lão Răng Vàng nói, đứa nhỏ này chính là Lục Mục, gã dắt nó theo ăn một bữa giải khuây.

Chờ sau này Lục Mục ở nhà người ta rồi, bọn họ gần như không có cơ hội ăn cơm chung với nhau nữa.

Bọn họ gọi một bàn đồ ăn lớn, không khí trên bàn cơm cũng khá sôi nổi.

Lão Răng Vàng vừa mở miệng thì không dừng được, chọc mấy người còn lại cười ha ha suốt.

Ngay cả Lục Mục không biểu cảm, trên mặt cũng có chút vui vẻ.

Giữa bữa ăn, Lão Răng Vàng nhìn sang Lục Mục, vỗ vai hắn, giọng nói hơi rầu rĩ.

- Con gầy thế này, tới nhà ba con ở rồi thì nhớ ăn nhiều thêm chút.

Lục Mục gật đầu đáp:

- Dạ.

Thằng bé cúi đầu ăn cơm, không muốn nói nhiều về chuyện này.

Nam Sơn luôn cắm cúi ăn cơm nãy giờ ngẩng đầu lên, cô nhìn Lục Mục chằm chằm rồi hỏi.

- Ba em là Tạ Dung đúng không?

Lục Mục đang gắp thức ăn nghe thế, tay khựng lại, làm miếng gà rớt vào tô canh, nước canh văng trúng tay nó nhưng nó cũng không phản ứng lại.

Nhóm người Tiểu Mi nhìn Nam Sơn với vẻ khó hiểu, không biết vì sao cô lại nhắc đến Tạ Dung.

Dù sao thì các ngôi sao lớn cũng không cùng một thế giới với họ.

Lục Mục không nhìn vào mắt cô, cười đáp có ý che giấu.

- Sao chị lại nghĩ thế?

Đoạn hỏi ngược lại Nam Sơn.

Nam Sơn không trả lời mà tiếp tục hỏi:

- Chẳng lẽ em không nghi ngờ cái chết của mẹ em chút nào sao?

Theo lý thuyết thì khi người thân nhất của minh tự tử, người kia nên đau lòng muốn chết chứ.

Nhưng nghe Lão Răng Vàng nói, Lục Mục rất bình tĩnh, làm Lão Răng Vàng có hơi lo lắng cho tâm lý của nó.

Nhưng Nam Sơn lại nghĩ tới khả năng khác, chắc hẳn Lục Mục biết điều gì đó, nên cô mới cố ý hỏi như thế.

Sắc mặt Lục Mục chợt trở nên lạnh lùng, đặt đũa xuống bàn:

- Chị đừng nói nữa, chính tôi đã giết mẹ mình đấy.

Chương 48

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

``

``

Lời Lục Mục nói ra giống như sét đánh giữa đồng bằng, làm mấy người kia đều ngây ra tại chỗ.

Lúc này Lão Răng Vàng thường ngày tưng tửng đã ngưng cười, gã ra hiệu bảo đám Nam sơn đừng lên tiếng.

Lão Răng Vàng tới gần Lục Mục, ghé vào tai nó dịu giọng nói.

- Con đừng dọa cậu chứ, mẹ con tự tử mà, sao lại biến thành con hại chết chị ấy được?

Lục Mục lắc đầu liên tục.

- Là con đã hại chết mẹ con.

Giọng Lục Mục nghẹn ngào.

- Một ngày trước khi mẹ tự tử, con vì ba mà cãi nhau với mẹ một trận, còn nói ra mấy lời độc ác rằng sao mẹ không chết đi cho rồi.

Thằng bé nhắm chặt hai mắt nói tiếp.

- Vì con không muốn nhìn thấy mẹ nên đã dọn đồ qua nhà bạn, ai ngờ...

Chuyện là thế ư? Lão Răng Vàng thở dài. Bản thân đã nghĩ quá nhiều rồi, nó chỉ là một đứa bé, không thể làm ra chuyện ác tày trời được.

Lục Mục đang trong thời kỳ phản nghịch, mấy việc cãi nhau với người lớn, cứ khăng khăng làm theo ý mình cũng dễ hiểu thôi.

Lão Răng Vàng vỗ vai Lục Mục.

- Chuyện này không trách con được.

Việc đã đến nước này, Lão Răng Vàng cũng chỉ có thể an ủi thằng nhóc như thế, cố gắng để đời nó không gánh vác nhiều thứ trên lưng.

Lão Răng Vàng cảm thấy việc Lục Văn Nguyệt chọn tự tử, nguyên nhân lớn nhất chính là người cha Lục Mục nhắc tới, còn lời của thằng bé chỉ là giọt nước làm tràn ly mà thôi.

Dù gì mấy ngày trước khi Lục Văn Nguyệt tự tử, chị ấy đã nhắn tin cho gã, chứng tỏ trước khi đó chị ấy đã có quyết định tự tử rồi.

- Đều tại con, nếu không phải con cứ cãi nhau với mẹ vì chuyện của ba, mẹ cũng sẽ không chết. Vốn dĩ mẹ tính cả nhà ba người cùng đi du lịch, hàn gắn quan hệ gia đình, giờ thì chẳng còn gì nữa rồi. Trong di thư của mẹ có viết mẹ chỉ là người thừa, mà người thừa thì không nên tồn tại trên đời.

Sao lại là người thừa, còn không phải do nó với ba xem thường mẹ ư.

Lục Mục luôn nhắc tới ba ba, Lão Răng Vàng tò mò rốt cuộc ba nó là ai.

Lần nào hỏi Lục Mục đều im lặng không đáp, thừa lúc thằng bé uống say, Lão Răng Vàng bèn hỏi.

- Rốt cuộc ba con là ai thế.

- Ba con là Tạ Dung.

Tạ Dung?! Tiểu Mi liếc Nam Sơn một cái, lẽ nào là Tạ Dung trên TV sao.

Có lẽ trùng tên thôi, dù sao những ngôi sao lớn không cùng một thế giới với họ.

Nam Sơn biết điều này, không ngờ Lục Mục lại tự mình nói ra.

Cố Thăng và Tiểu Mi cùng lúc nghĩ tới, bèn lên tiếng hỏi thử.

- Là Tạ ảnh đế trên TV à?

- Vâng.

- Không ngờ lại là anh ta.

Lão Răng Vàng nhíu mày.

- Chẳng trách chị ấy không chịu nói ra cha của đứa nhỏ là ai.

Cũng dễ hiểu vì sao Lục Mục vừa nghe tin Tạ Dung công bố chuyện yêu đương thì đã suy sụp, rồi muốn uống rượu giải sầu.

Nếu thật sự như thế thì việc chị họ không nói ra chuyện yêu đương cũng vì bảo về nghề diễn viên của Tạ Dung.

Tính thời gian thì lúc Lục Văn Nguyệt có Lục Mục, Tạ Dung vẫn là người mới, anh ta vừa đóng một bộ phim mới nổi không bao lâu, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, chủ yếu kiếm sống dựa vào gương mặt. Nếu tùy tiện công khai thì sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta.

Nhưng mà đã qua nhiều năm như thế, Tạ Dung đã dùng thực lực chinh phục khán giả, cho dù công bố chuyện tình cảm cũng không ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này lắm, thế mà anh ta vẫn không chịu nói.

Có lẽ thời gian đã xóa nhòa tình yêu Tạ Dung dành cho Lục Văn Nguyệt, nhưng Lục Văn Nguyệt vẫn yêu anh ta.

Lục Mục lại lầm bầm:

- Lúc trước còn tạm ổn, nhưng nửa năm nay hễ bọn họ gặp mặt lại cãi nhau, con thấy phiền quá bèn khuyên họ chia tay đi. Nhưng mẹ không nghe, bắt cha phải làm theo giao hẹn, mỗi tháng tới nhà một lần. Tuy rằng ba có tới nhưng không khi nào vui vẻ cả.

Lục Mục càng nói càng tỉnh táo, chắc thằng bé chỉ muốn mượn hơi men để thổ lộ hết những điều trong lòng.

- Thế em có biết ba em đang quen với Ninh Khinh Huyên không?

Nam Sơn càng tò mò về chuyện này.

Ai ngờ Lục Mục lại gật đầu, vẻ mặt đau khổ.

- Mọi người biết đấy, ba em quay phim ở bên ngoài, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Bộ phim gần đây nhất của ông ấy đều quay cùng Ninh Khinh Huyên, ba bị đau dạ dày, may mà có cô ấy chăm sóc...

Nam Sơn chợt nghĩ tới một khả năng, cô cẩn thận hỏi.

- Có phải em ủng hộ ba em quen với Ninh Khinh Huyên không?

Lục Mục thừa nhận.

- Em thấy ba mẹ đã không còn tình cảm với nhau, chi bằng chia tay đi. Lúc đó em lén đi gặp Ninh Khinh Huyên rồi, cảm thấy cô ấy cũng được.
Ban đầu Lục Mục có ấn tượng không tốt với Ninh Khinh Huyên, lần đầu gặp mặt có thể nói là rất tệ. Có lẽ vì bản thân là con của ba nên cô ấy cũng không tức giận, rất quan tâm nó, thậm chí cố ý tìm mô hình không còn sản xuất mà nó thích cho nó nữa.

Dần dà Lục Mục cảm thấy Ninh Khinh Huyên cũng được lắm, có thể chăm sóc ba rất tốt.

Nam Sơn chợt thấy không đáng thay Lục Văn Nguyệt, cô có thể cảm giác được nỗi tuyệt vọng của cô ấy.

Một cô gái chưa kết hôn, cô đơn lẻ loi mang theo đứa con, im lặng chịu áp lực dư luận từ những người xung quanh.

Mười mấy năm qua lặng lẽ hy sinh vì gia đình này, không có danh phận lại ít ở chung với chồng. Trong cuộc sống, Tạ Dung căn bản chẳng giúp được gì.

Cuối cùng thanh xuân qua đi, Tạ Dung lại yêu người khác, ngay cả con trai duy nhất cũng theo cô gái kia, khuyên cô chia tay đi.

Giống như Lục Văn Nguyệt nói vậy, cô ấy trở thành người thừa, đúng là khiến lòng người lạnh lẽo.

- Mẹ con vừa mới chôn chưa được vài ngày, ba đã...

Thằng bé lầm bầm thêm vài câu rồi chẹp miệng, ngủ thiếp đi.

Cả phòng hơi yên tĩnh, nghe chuyện của Lục Văn Nguyệt xong, thật khiến người khác cảm thấy áp lực.

Cuối cùng Lão Răng Vàng tằng hắng vài tiếng rồi mới nói:

- Thằng bé này say rồi, chắc nó cũng không biết mình nói gì đâu, mấy người tuyệt đối giữ bí mật nhé.

Lão Răng Vàng nghĩ xa hơn, thằng nhóc này muốn ở nhà Tạ Dung, mà Tạ Dung vừa mới công bố tình cảm. Lỡ như truyền ra tin vợ anh ta mới chết không lâu, chắc chắn anh ta sẽ phải chịu áp lực của dư luận. Nếu để Tạ Dung biết người tiết lộ sự thật là Lục Mục, khó tránh khỏi sẽ làm ra chuyện gì đó.

Sau đó, tất cả mọi người đều cụt hứng.

Lão Răng Vàng đứng dậy trước.

- Tôi đưa Lục Mục về trước, mọi người cứ ăn đi.

Lão Răng Vàng đỡ Lục Mục, Tiểu Mi vội đứng dậy, mở cửa dùm gã, rồi quay sang nói với Nam Sơn:

- Em tiễn Lão Răng Vàng ra cửa rồi quay lại ngay.

Nam Sơn nhìn theo bóng lưng của ba người, đoạn thì thầm.

- Sao Tiểu Mi lại trở nên nhiệt tình như thế nhỉ.

- Cá này là món tủ của quán này đấy, cô nếm thử xem.

Cố Thăng gắp mang cá cho cô, nghe thấy cô lẩm bẩm thế thì thuận miệng nói.

- Tiểu Mi có ý với Lão Răng Vàng mà.

Nam Sơn quay phắt lại, trố mắt ra.

- Thật hay đùa vậy?

Cố Thăng thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô thì thu lại nụ cười rồi gật đầu.

- Tôi thấy lúc ăn cơm ánh mắt của Tiểu Mi như có như không nhìn Lão Răng Vàng.

- Tôi không tin đâu.

Mới tối qua thôi, Tiểu Mi còn chê hàm răng vàng của Lão Răng Vàng kia mà.

- Có thể cô ấy thấy Lão Răng Vàng đẹp trai nên mới nhìn lâu thêm chút ấy mà.

Cố Thăng nói.- Tôi cũng đẹp trai nè.

- Thì sao?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng nhìn cô với vẻ lên án, rồi im lặng.

Trong lòng Nam Sơn thấy là lạ, giống như bản thân là một gã đàn ông cạn bã bội tình bạc nghĩa vậy.

...

Quán ăn này khá gần nhà Tiểu Mi, vì thế Nam Sơn và Tiểu Mi đi từ từ về nhà, còn Cố Thăng thì tìm tài xế.

Trên đường về, Tiểu Mi cúi đầu lướt weibo, cô vừa xem vừa mắng.

- Gã Tạ Dung đúng là cặn bã mà, muốn lột trần bộ mặt thật của gã quá.

Tạ Dung ở trong giới giải trí đã nhiều năm, giao thiệp cũng rất rộng, những ngôi sao quen hắn đều đăng weibo chúc phúc.

Khắp weibo đều đang chúc phúc cho tình yêu của Tạ Dung và Ninh Khinh Huyên, chẳng ai biết rằng, có một cô gái đứng sau lưng anh ta lặng lẽ hy sinh mấy chục năm, sau đó tự tử kết thúc mạng sống của mình.

- Chúng ta đã hứa với Lão Răng Vàng rồi, chuyện này chúng ta không nên nhúng tay vào thì hơn, Lục Mục còn cần phải sống thật tốt mà.

Nam Sơn khuyên nhủ.

Tiểu Mi gật đầu.

- Em biết chứ, nhưng tức quá đi.

Đoạn cô đổi đề tài.

- Chị thấy Lão Răng Vàng đẹp trai không?

- Cũng đẹp, lẽ nào em...

Nam Sơn dừng bước, hình như bản thân vừa biết chuyện khủng khiếp gì đấy.

Tiểu Mi đoán được cô muốn hỏi gì, bèn cắt ngang lời cô mà nói.

- Chị đừng hiểu lầm, em chỉ thấy anh ta hơi giống Tiết Thư Tề thôi.

Nam Sơn gật đầu, một người mặt trái xoan, một người mặt tròn, chả giống tẹo nào.

- Nếu anh ta bỏ hàm răng vàng đi thì em có thể suy nghĩ lại chút.

Nhưng mà không thể nào đâu, hiện giờ Lão Rằng Vàng đang cố gắng thăng cấp bộ răng vàng ấy đấy.

...

Sáng sớm, Nam Sơn nằm mơ.

Bản thân cô biến thành một chiếc gương, có một con husky đang đứng liếm lông trước gương.

Nam Sơn không thể động đậy, cô đành phải ngắm con husky kia.

Không ngờ con husky ấy lại mỉm cười với cô, lắc lắc mông rồi hỏi:

- Kính ma ơi kính ma, ai mới là husky xinh đẹp nhất thế giới.

Ngay lúc cô đang muốn trả lời thì bị Tiểu Mi lay tỉnh.

- Nam Sơn Sơn, có tin quan trọng này.

Nam Sơn còn buồn ngủ, dụi dụi mắt hỏi.

- Sao thế?

Tiểu Mi không trả lời mà giơ điện thoại lên trước mặt cô.

- Chị tự xem đi.

Nam Sơn xem mấy lần, ngay lập tức tỉnh ngủ.

Cô mới ngủ một giấc thôi, trên weibo đã thay đổi long trời lở đất luôn.

Có một blogger tên Ánh Trăng Biến Mất đã tung tin trên weibo rằng Tạ Dung có con với giáo sư đại học, nhiều năm qua quan hệ của họ vô cùng thân thiết, chưa từng ngừng liên lạc, hơn nữa còn đăng ảnh chụp của Tạ Dung và Lục Văn Nguyệt, từ khi còn trẻ đến trung niên.

Lúc rạng sáng thì tin này đã được tung ra rồi, năm phút sau, blogger kia lại tiếp tục đăng tin lên, Lục Văn Nguyệt vừa tự tử chết vào tuần trước.

Nếu hai tin này được đăng vào hôm trước, mặc dù cũng là tin hot nhưng sẽ không ảnh hưởng tới sự nghiệp diễn xuất của Tạ Dung.

Chọn thời cơ này quá khéo, đúng lúc Tạ Dung và Ninh Khinh Huyên vừa công bố tình cảm, đang được đông đảo cư dân mạng chú ý.

Hai tin tức này so sánh với nhau, thật sự là vô cùng trái ngược.

Người yêu ngày trước mới chết không bao lâu, Tạ Dung đã vội vã công bố tình cảm với Ninh Khinh Huyên.

Chỉ trong thời gian ngắn, trên mạng liên tục công kích, Tạ Dung bị gắn mác gã cạn bã, cũng có fan nói có khả năng là màn lăng xê ác ý thôi. Tóm lại, phần bình luận có xu hướng chia làm hai cực.

Mấy tầm hình kia là đời sống riêng tư, đám chó săn căn bản không thể lấy được.

Lẽ nào là Lục Mục làm ư? Tiểu Mi gọi điện cho Lão Răng Vàng, lại hay tin: hôm qua Lục Mục không muốn về nhà, nên gã đã ở chung với nó cả đêm, thằng bé căn bản không có đụng vào điện thoại. Có tiền mua điện thoại đọc truyện mà thiếu mợ nó cái liêm sỉ chỉ biết đọc của bọn ăn cắp.

Chương 49

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

``

Một chủ đề mới xuất hiện trên bảng chủ đề của weibo: #Tạ Dung #Lục Văn Nguyệt người chủ trì chủ đề là Trác Uy Uy, trình bày đơn giản những chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua, cho cư dân mạng một không gian tưởng tượng vô hạn.

Trác Uy Uy phát lại video cuộc phỏng vấn hôm qua của Tạ Dung và Ninh Khinh Huyên, hơn nữa còn sắp xếp lại video ấy, càng thể hiện vẻ mỉa mai.

Trong video, hai người mặc đồ đôi, tự nhiên thoải mái, nắm tay nhau trước ống kính, cười ngọt ngào nói thật ra đã quen nhau hai năm rồi, họ muốn công bố tình cảm từ lâu nên cố ý chọn ngày kỷ niệm yêu nhau hôm nay, hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của cư dân mạng.

Nhưng lần này dưới weibo không chỉ có mỗi chúc phúc, cũng có giễu cợt của quần chúng.

Có cư dân mạng viết thẳng dưới weibo của Tạ Dung và Ninh Khinh Huyên, muốn biết chân tướng chuyện này.

Cũng có người nói khác, fan trung thành của Tạ Dung lựa chọn tin tưởng anh ta, cho rằng ảnh chụp có thể là ảnh photoshop, cố tình bôi đen anh ta. Còn có người nói có lẽ Tạ Dung đã chia tay với Lục Văn Nguyệt từ lâu rồi, anh ta hoàn toàn không biết đến chuyện cô ấy đã chết.

Muốn trách thì trách Lục Văn Nguyệt chết không đúng lúc thôi.

Fan trung thành của Ninh Khinh Huyên thì nói, có thể cô ấy hoàn toàn không biết Tạ Dung từng có bạn gái, hơn nữa còn có một đứa con. Huống chi, dù Tạ Dung và Lục Văn Nguyệt từng có đoạn thời gian ở cạnh nhau nhưng cũng là quá khứ rồi, mỗi người đều có quyền tiếp tục yêu đương chứ.

Tiểu Mi nhìn thấy mấy lời bình luận này, tức điên lên luôn, nhất là khi nghe những chuyện mà Lục Văn Nguyệt đã trải qua mấy năm nay.

Nhưng có lúc tranh cãi với người khác cũng chẳng có tác dụng gì, cứ không tin là không tin, trái lại sẽ bị cho rằng cố ý bôi đen idol nhà mình, kèm theo các thuyết âm mưu khác.

- Nếu gặp được gã Tạ Dung cặn bã này, em nhất định sẽ khinh bỉ gã.

Tiểu Mi xoay người cúi xuống đổi giày rồi quay sang nói với Nam Sơn đang ăn sáng.

- Giờ anh ta đang ở đầu sóng ngọn gió, chắc lúc này sẽ trốn ở trong nhà, không đi ra ngoài đâu.

Tiểu Mi cười khẩy:

- Cũng chưa chắc đâu chị, có nhiều fan ủng hộ anh ta lắm.

Nam Sơn thở dài, im lặng.

Có vài việc đều dựa vào miệng đời cả.

Chỉ cần quan hệ xã hội tốt thì tẩy trắng không khó. Mấy chuyện có được sự đồng tình của cư dân mạng, tăng thiện cảm cũng không phải chưa từng xảy ra.

...

Lúc Nam Sơn bước vào văn phòng, còn chút nữa mời tới giờ làm. Cô nhìn thấy mọi người tụ năm tụ ba lại một chỗ, nghe loáng thoáng mấy chữ Tạ Dung, kẻ thứ ba.

Thấy cô tới, Tiểu Dương ra hiệu đừng lên tiếng, mọi người trong văn phòng này đều biết rõ cô thích Tạ Dung.

Thân là fan của anh ta, chắc càng tổn thương nhiều hơn.

Nguyên nhân chủ yếu là vì tránh vết xe đổ.

Lúc trước trong văn phòng có một em gái rất si mê một ngôi sao mới hot nổi tiếng, trên vỏ điện thoại, sổ tay đều là hình của ngôi sao ấy.

Đến một ngày, phóng viên tung ra tài liệu ngôi sao mới nổi ấy từng phẫu thuật thẩm mỹ.

Người trong phòng tụ lại một chỗ tám nhảm, em gái kia thảo luận với bọn họ rằng thần tượng của cô ấy là hàng tự nhiên, không biết tại sao lời nói lại trở nên kịch liệt, cuối cùng kết quả cuộc bàn luận này không tốt lắm.

Hôm sau trên bàn làm việc của cô ấy dán một tờ A4: Nếu không yêu đừng nói lời cay đắng.

Câu này vốn không nên dùng ở đây, nhưng cũng phù hợp.

Sau đó, cứ mỗi lần nhóm em gái trong văn phòng nói về ngôi sao gì đấy, em gái kia lại chen vào một câu, liếc một cái cũng biết ngôi sao này từng đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi.

Sau khi em gái kia đi rồi, văn phòng của Nam Sơn có một quy định ngầm: Không bàn tán những điều không tốt của thần tượng khác trước mặt fan.

Nam Sơn vừa nhìn thì biết là chuyện gì, cô soạn lại giấy tờ trên bàn mình, rồi nói với nhóm chị Lý và Tiểu Dương ở bên cạnh:

- Chúng ta cùng bàn cho sướng, tôi vẫn là fan của anh ta nhưng là anti fan trung thành kìa.

- Tôi đã nói rồi mà, Nam Sơn nhất định không làm fan anh ta nữa rồi, người sáng suốt đều thấy Tạ Dung là người thế nào mà.

Chị Lý bước tới, vỗ vai cô.

Tiểu Dương nghe xong, bèn cười hì hì đưa di động lại gần.

- Trên weibo có tài khoản tên là Tình Cha Như Núi, người này viết một bài phân tích dài có căn cứ về chuyện này, giọng văn chanh chua, cậu xem đi.

Đoạn nói thêm.

- Mình cảm thấy blogger này biết rất rõ chuyện của Tạ Dung, có lẽ từng là fan của anh ta.

Nam Sơn sững ra, tài khoản Tình Cha Như Núi là tài khoản phụ của mình, lúc trước vẫn dùng lướt xem tình hình của Tạ Dung, hằng ngày bày tỏ với anh ta.

Hôm qua cô tức quá, nên đã đăng một bài weibo dài, xong đó thì đi ngủ, không ngờ lượt share và số like lại cao như thế.

Cô giả bộ mở ra rồi tùy tiện lướt vài cái, mở thẳng phần bình luận, bên dưới có khá nhiều bình luận ủng hộ cô, còn nói cách nhìn của bọn họ với chuyện này nữa.

Cũng có người phê bình Nam Sơn, ví dụ như: Thấy lúc trước blogger còn là fan của Tạ Dung, người trong cuộc còn chưa lên tiếng, chúng ta đều không rõ tình huống cụ thể là gì, vừa nhìn thì biết blogger gió chiều nào nghiêng chiều ấy rồi.

Còn có: blogger biến đi, bọn tôi sẽ bảo vệ Tạ Dung.

Nam Sơn cạn lời, cô chú ý tới một ID có tên là Tình Mẹ Như Nước, người này đang tranh cãi với mấy người nói cô không đúng. Xem thời gian thì hình như đã cãi nhau từ tối qua cho đến tận bây giờ.

Có một ID khác là Cô Gái Nhỏ Nhà Họ Dung @ Tình Mẹ Như Nước: hai chúng ta dừng lại thôi, đấu từ lúc rạng sáng tới mười một giờ, mệt quá rồi.

Tình Mẹ Như Nước @ Cô Gái Nhỏ Nhà Họ Dung: cô không nói tiếp tức là cô thua rồi.

Cô Gái Nhỏ Nhà Họ Dung @ Tình Mẹ Như Nước: tôi chịu thua rồi, cậu đấu với người khác đi.

Nam Sơn nhìn avatar thấy quen quen, lát sau mới nhờ ra là tài khoản phụ của Cố Thăng, chẳng qua tên ID đã thay đổi rồi. Cô nhấn vào avatar của anh ta, phát hiện phần mô tả bản thân là một núi một sông phiêu bạt giang hồ, đúng là chứng ám ảnh cưỡng chế, rõ ràng là Tiêu Kiếm mà.

Nam Sơn trả di động lại, cô khen một câu:

- Blogger này hay thật đấy.

- So ra thì mình khâm phục Tình Mẹ Như Nước hơn, người này luôn giữ vững trạng thái chiến đấu, đúng là dùng mạng để tám nhảm mà.

Tiểu Dương nói với vẻ kính nể.

- Mình thật muốn làm quen với kỳ nữ này.

Nam Sơn:...

Nói như thế, cô cũng tò mò không biết suốt đêm qua Cố Thăng có ngủ hay không.

Qua vài phút, đã tới giờ làm việc, những người tụ lại tám chuyện cũng giải tán.

Thời tiết nóng bức, mà máy lạnh trong văn phòng lại bị hư mất.

- Tôi đi mua nước ở tiệm trà sữa dưới lầu đây, mọi người có muốn mua gì không? Nam Sơn chịu không nổi, cô tính uống gì đó lạnh lạnh chút, để giải tỏa cơn nóng khát trong lồng ngực.

Tiểu Dương nói:

- Mình muốn một ly trà sữa kiểu Hồng Kông lạnh nhé.

Lần lượt có thêm vài người nói muốn uống, sau đó Nam Sơn viết vào sổ tay rồi đi xuống lầu.

- Bán cho tôi một ly nước ép dưa hấu lạnh, hai ly...

Nam Sơn đứng trước quầy, nói ra những thức uống mà cô muốn mua.

Có người vỗ nhẹ lên vai cô, cô quay đầu lại thì nhìn thấy Cố Thăng đang cười tươi rói.

Cô nhìn anh một hồi, làm Cố Thăng cũng lấy làm lạ, anh hỏi.

– Trên mặt tôi dính gì hả?

Xem mắt anh có quầng thâm không ấy mà.

Nam Sơn quay đầu lại.

Chủ weibo “Tình Mẹ Như Nước” kia là anh đúng không, sao anh lại biết tài khoản phụ của tôi thế.

Cố Thăng bước lên một bước, đứng song song với cô.

Tiểu Mi nói cho tôi biết, bảo là cầu viện trợ.

- Anh không mệt à?

Cố Thăng cố ý ngáp một cái rồi xua tay.

- Không mệt chút nào.

Thấy anh như thế, chắc Nam Sơn sẽ đau lòng cho xem, âm thầm tăng thiện cảm cũng được.

- Bao nhiêu tiền vậy?

- Hả?

Đột nhiên nghe cô hỏi thế, Cố Thăng sững ra.

Nam Sơn chỉ vào điện thoại.

- Tình Mẹ Như Nước còn đang chiến đấu dưới weibo của tôi này.

Chuyện này hơi xấu hổ.

Tay phải Cố Thăng nắm lại, đưa lên miệng vờ ho khan vài tiếng.

- Không mắc đâu.

Hôm qua anh nhịn không nổi, bèn cố tình tìm một đội ngũ chuyên nghiệp dùng tài khoản này.

- Cô mời tôi một ly đi.

Cố Thăng đổi đề tài.

Nam Sơn:

- Tôi không có tiền mặt.

Cô nói thật, số tiền mang theo xuống đây đã thanh toán xong rồi, vừa đủ dùng.

Cố Thăng nói:

- Cô có thể dùng Alipay mà.

Nhìn thấy ánh mắt tội nghiệp của Cố Thăng, Nam Sơn cũng không nỡ từ chối.

- Anh muốn uống gì? Giống như cô.

Trong lòng Cố Thằng thầm ra dấu Ok, lần này cô mời anh, lần sau anh lại mời cô. Cứ mời qua mời lại không ngừng, thật tuyệt vời.

Chừng năm phút đồng hồ sau, mấy ly trà sữa của Nam Sơn cũng được pha xong.

Lúc cô cầm hai túi trà sữa muốn rời đi, Cố Thăng nói với cô.

Lát nữa đến phòng làm việc của tôi, tôi có gọi Tạ Dung tới đây.

- Anh gọi anh ta tới đây làm gì?

Lẽ nào Cố Thăng nghe chuyện hôm qua không lọt tai, nên muốn đập Tạ Dung một trận cho hả giận à.

Cố Thăng cười âm trầm.

- Để anh ta đền tiền thôi.

Công ty OSS là xí nghiệp quốc tế, người được mời về làm đại diện căn bản đều là ngôi sao quốc tế, phí đại diện cũng rất nhiều.

Đương nhiên, tiền vi phạm hợp động cũng không ít.

Lúc đó Tạ Dung đã ký hợp động, quay quảng cáo phối hợp với tuyên truyền sản phẩm mới của công ty OSS.

Chuyện lần này của anh ta chắc chắn sẽ ảnh hưởng xấu đến sản phẩm của công ty.

May nhờ những bên có liên quan xử lý ổn thỏa, lập tức tìm người thay thế anh ta, lại sử dụng các biện pháp thích hợp, giảm thiệt hại đến mức thấp nhất.

Hôm qua Cố Thăng đã thông báo cho nhóm luật sư của anh, nghĩ ra một bộ hồ sơ đặc biệt cố tình gây sự lại vô cùng hợp lý.

Nếu như Tạ Dung thật sự bồi thường thì chẳng khác gì chém một đao lên đùi anh ta cả. Dịch giả đã nghèo bỏ mợ, dịch vì đam mê lại bị ăn cắp, độc giả thì bảo đếch cần biết là đứa nào dịch, thói đời thời nay, đọc truyện nhiều làm gì mà nhân cách rẻ rúng thế?

Vừa nghe đến chuyện của Tạ Dung, Nam Sơn lập tức gật đầu.

- Vậy lát nữa tôi sẽ tới tìm anh.

...

Lúc Nam Sơn lên tới tầng của Cố Thăng thì phát hiện anh đang chờ cô ở cửa thang máy.

- Theo tôi.

Nam Sơn khó hiểu.

Chúng ta không vào văn phòng à?

Cố Thăng cười đáp.

- Tạ Dung đang ở đây, anh ta càng sốt ruột thì cứ để anh ta chờ đi.

Anh dẫn cô tới một phòng họp, đoạn dùng chìa khóa mở cửa bước vào, rồi cẩn thận đóng cửa lại.

Nếu cô nhớ không lầm thì phòng họp này luôn để trống không dùng, bình thường căn bản chẳng có ai đi qua đây hết.

- Chúng ta tới đây làm gì thế?

Nam Sơn cẩn thận hỏi.

Cố Thăng đáp.

- Xem Tạ Dung đang làm gì thôi.

Không biết Cố Thăng nhấn vào đâu, hộc tủ phòng họp di chuyển để lộ một cánh cửa sắt nhỏ, sau đó anh lấy chìa khóa trong túi quần ra mở cửa.

Bên trong là một căn phòng ngủ, phong cách trang trí cũng khá thoải mái. Trên bàn dài còn có vài cái máy theo dõi đang bật, có thể nhìn thấy toàn cảnh văn phòng.

- Đây là phòng nghỉ của tôi.

Cố Thăng giải thích.

Nam Sơn gật đầu, cô nhớ tới văn phòng Cố Thăng có một cánh cửa nhỏ, lúc ấy cô đã đoán bên trong chắc là phòng nghỉ, nhưng không ngờ lại có hai đường thông đến phòng này.

Kỳ lạ thay, Nam Sơn cảm thấy Cố Thăng là một người không có cảm giác an toàn.

Trên màn hình theo dõi, Tạ Dung đang im lặng ngồi đấy, hai tay ôm mặt, dáng vẻ vô cùng thảm bại. Giống như đợi không nổi, anh ta đứng lên, rồi đi tới đi lui với vẻ sốt ruột.

- Khi nào chúng ta đi ra vậy?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng ngồi trên ghế salon, từ từ đứng dậy, anh tính để Nam Sơn thấy rõ dáng vẻ chiến đấu với tên Tạ Dung kia.

Ngay lúc này, điện thoại của Tạ Dung lại vang lên, anh ta bấm tắt, lại vang lên tiếp, cứ lặp lại nhiều lần như thế, cuối cùng anh ta cũng nghe điện thoại.

Động tác của Cố Thăng dừng lại, anh thấy có biến, nên ngồi xuống lại.

- Alo, anh là ai?

Giọng điệu Tạ Dung không tốt lắm.

Không biết Cố Thăng đã lắp thiết bị gì ở bên kia, mà chút tiếng động trong văn phòng, trong phòng nghỉ đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Hình như đầu bên kia nói gì đó, Tạ Dung cười khẩy, anh ta hạ thấp giọng xuống.

- Không phải anh thì là ai? Tôi đã đưa tiền cho anh rồi, anh còn làm ra chuyện này. Chờ tới khi tôi tóm được anh, nhất định sẽ kiện anh về tội lừa đảo.

Lúc Tạ Dung đang muốn tắt máy thì chợt dừng lại, hỏi với vẻ khó mà tin được.

- Anh vừa nói gì?

Dường như bên kia đã cúp máy, Tạ Dung nhìn màn hình điện thoại đen thui, suy nghĩ một lát, cuối cùng anh ta gọi điện cho một người.

- Khinh Huyên à, là anh đây.

Giọng điệu Tạ Dung dịu dàng hơn hẳn, nhưng vẫn hạ giọng đến mức rất thấp.

Tạ Dung liếc nhìn cánh cửa một cái, sau khi xác nhận không có người bất ngờ bước vào, mới hỏi một cách vô cùng cẩn thận.

- Em nói thật cho anh biết, lúc Lục Văn Nguyệt tự tử, có phải em đã tới nhà cô ấy không?

Chương 50

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

``

Tạ Dung vừa nói ra, Nam Sơn và Cố Thăng lập tức liếc nhau một cái, lẽ nào Lục Văn Nguyêt không phải tự tử chết ư? Trong đầu họ cùng xuất hiện một nghi vấn.

Hai người nhìn chằm chằm vào màn hình theo dõi, vểnh tai lên nghe động tĩnh bên ngoài.

- Không có thật à? Khinh Huyên em đừng gạt anh.

Dường như bản thân Tạ Dung cũng phát hiện ra điều gì đấy, hỏi với vẻ nghi ngờ.

Hình như Trữ Khinh Huyên ở đầu dây bên kia đang nổi nóng, nên Tạ Dung liên lục cười xòa:

- Không phải anh không tin em, gã kia lại gọi điện tới nữa, em tuyệt đối đừng giấu diếm chuyện gì hết.

Tạ Dung tiếp tục nghe Trữ Khinh Huyên nói chuyện, anh ta bước tới cửa sổ, nhìn dòng xe phía dưới, nhíu mày lại.

- Em khoan sốt ruột, anh đang ở công ty OSS, chờ anh giải quyết xong chuyện ở đây sẽ tới tìm em mà. Chúng ta từ từ bàn bạc.

Tay phải Tạ Dung gõ lên bàn, dáng vẻ cực kỳ kiềm chế để không bùng nổ.

- Anh cúp máy đây, lâu như vậy, chắc Cố tổng sắp đến rồi.

Tạ Dung đi tới ghế sô pha, ngồi xuống, trong tay cầm một lý nước trà lạnh buốt, nước cũng sắp hết.

Trông dáng vẻ của anh ta thì hình như đang bị người nào đó uy hiếp rồi.

Lúc Nam Sơn nhớ tới lần trước nhập vào đồ trong nhà Tạ Dung, anh ta đang gọi điện thoại, dáng vẻ giống như bị uy hiếp.

Cô cứ tưởng là chuyện trong giới giải trí, bây giờ nghĩ lại nhất định là chuyện mấy tấm ảnh của Tạ Dung và Lục Văn Nguyệt.

Lúc này người kia lại gọi thẳng cho Tạ Dung, làm sáng tỏ chuyện đó không phải do gã làm, lại nói Trữ Khinh Huyên đã từng tới nhà Lục Văn Nguyệt.

Bởi vậy có thể thấy, chắc hẳn người này quen biết với Lục Văn Nguyệt nên mới biết nhiều như thế, chắc chắn có quan hệ không tệ với cô ấy.

Nhưng tên này lại không báo cho cảnh sát, giấu nhẹm đi, ý đồ lừa tiền Tạ Dung. Từ đó chỉ có thể nói rõ hai điểm, thứ nhất người này vô cùng thiếu tiền, thứ hai gã đã phụ lại tình bạn giữa gã và Lục Văn Nguyệt.

Nam Sơn nhìn màn hình theo dõi không còn động tĩnh, hỏi:

- Chúng ta có thể đi ra rồi.

- Ừ.

Cố Thăng đoán chừng thời gian cũng không kém lắm, chắc bên Tạ Dung cũng không xảy ra chuyện gì nữa đâu.

Ai ngờ lúc này, điện thoại Tạ Dung lại reo lên, đúng là nghiệp vụ bận rộn.

Cố Thăng và Nam Sơn bất đắc dĩ ngồi xuống.

- Cái gì?

Tạ Dung trợn mắt.

- Anh xác định weibo kia là tài khoản phụ của Lục Văn Nguyệt chứ?

Đoạn chỉ nói một câu “ Tôi biết rồi” thì cúp máy.

Anh ta cười khổ, lẩm bẩm:

- Thông báo hẹn giờ sao? Đúng là đến chết cũng không bỏ qua cho tôi mà.

Lại thở dài.

- Cô từng nói với tôi, lúc đi du lịch ở nước ngoài sẽ để lại một bất ngờ cho tôi, không ngờ là chuyện này.

- Lục Văn Nguyệt, ánh trăng biến mất.

Nam Sơn đọc lại mộ lần, cô cảm thấy tên weibo này có phần tiên đoán điềm xấu.

Người đã chết cũng không phải biến mất. Xem ra cô ấy đã lường trước hôm ấy Tạ Dung sẽ công bố tình cảm, mới có thể tạt một chậu nước vào lúc nhiều người chúc phúc nhất.

Lục Văn Nguyệt luôn dịu dàng với Tạ Dung, dù nửa năm gần đây, hai người bọn họ luôn cãi nhau, cô ấy cũng nói khá nhiều lời tàn nhẫn nhưng chưa làm lần nào cả.

Tạ Dung chưa từng nghĩ tới, cô ấy sẽ công bố quan hệ của hai người lên mạng xã hội.

Lục Văn Nguyệt muốn trở thành vợ có danh có phận của anh ta, nhưng lại không hy vọng giới truyền thông chú ý nhiều tới cô. Quan trọng nhất là cô ấy muốn bảo vệ con mình, không bị giới truyền thông quấy rầy.

Tạ Dung chưa từng nghĩ tới Lục Văn Nguyệt sẽ ra một đòn như thế, công bố quan hệ hai người họ một cách quang minh chính đại.

Có lẽ cô ấy đã đoán được anh ta và Trữ Khinh Nhuyệt sẽ công khai tình cảm vào ngày kỷ niệm một năm yêu nhau. Lúc cãi nhau, anh ta từng lỡ miệng nói hớ ra.

Tạ Dung lại có chút hối hận, nếu không phải anh ta nói cho Lục Văn Nguyệt biết ngày công khai, cô ấy cũng sẽ không đặt giờ phát weibo.

Giờ cô ấy đã chết, cũng không ai biết được sự thật rồi.

...

Không tới năm phút, có người gõ cửa văn phòng, người bước vào chính là luật sư Du ở công ty Tạ Dung.

- Là tôi.

Luật sư Du nhìn vẻ mặt suy sụp của Tạ Dung.

- Cố tổng quên hẹn rồi à?

Vừa rồi luật sư Du nghe điện thoại, chuyện hết sức cấp bách nên anh ta luôn ở bên ngoài gọi điện thoại. Vốn anh ta định chờ Cố Thăng tới thì tạm chấm dứt cuộc nói chuyện.

Nào ngờ anh ta nói xong với người ở đầu dây bên kia, mà vẫn không thấy Cố Thăng và nhóm luật sư của anh đâu.

- Anh ta sẽ không quên đâu.

Tạ Dung đáp, thời gian gặp là do Cố Thăng hẹn.

- Có lẽ có chuyện gấp gì đấy làm chậm trễ thôi.

Luật sư Du cũng đã đến rồi, dựa vào tính cách cẩn thận của Tạ Dung, chắc anh ta sẽ không để lộ ra thêm chút gì nữa, hai người Cố Thăng và Nam Sơn mới đi ra bằng đường cũ.

Trên đường đi, Cố Thăng cúi đầu nhắn tin, báo cho luật sư của anh có thể tới rồi. Lại quay sang nói với Nam Sơn:

- Lát nữa cô giả bộ làm thư ký của tôi, đứng bên cạnh tôi.

- Ừm.

Cố Thăng thuận lợi hội hợp vời luật sư của anh ở cửa ra vào, luật sư anh mời là một người đàn ông trung niên, họ Đậu. Đôi mắt luật sư Đậu nhỏ xíu, luôn híp lại, người không biết còn tưởng lầm ông ấy đang cười. Ba người họ cùng bước vào văn phòng.

Vừa nhìn thấy Tạ Dung đang ngồi trên ghế salon, Cố Thăng hé môi nói:

- Để hai người đợi lâu rồi, khi nãy có chút việc phải xử lý nên đến muộn.

Tạ Dung thấy Cố Thăng tới, vội đứng dậy.
- Tôi cũng không vội.

Cố tổng không lên tiếng, thầm nghĩ, đời tới khi Tạ Dung nhìn thấy những điều khoản bồi thường kia thì hẵng vội.

Hai người bắt tay nhau, luật sư hai bên cũng bắt tay.

Luật sư Đậu lấy giấy tờ trong túi hồ sơ ra.

- Đây là những khoản bồi thường mà chúng tôi đã soạn ra với các căn cư liên quan. Hai người xem đi, nếu có chỗ nào không thích hợp thì chúng ta có thể bàn lại.

Luật sư Du từng nghe qua danh tiếng của vị luật sư Đậu này, người này luôn cười tủm tỉm khiến người khác cảm thấy hiền hòa, thật ra ông ta là một con cáo già.

Luật sư Du không dám khinh thường. Sau khi nhận lấy giấy tờ thì nghiêm túc lật từng tờ một ra xem, càng ngày càng nhíu chặt mày. Anh ta so sánh hợp đồng, lại xem thêm lần nữa.

Hơn nửa tiếng trôi qua, anh ta ý đồ tìm ra chỗ không ổn.

Mà Tạ Dung lại không rành về luật pháp, chỉ có thể sốt ruột nhìn số tiền bồi thường lớn kia.

Nhóm Cố Thăng cũng không vội.

Luật sư Đậu quay đầu nói với Nam Sơn đang đứng đấy:

- Cô lấy ly trà dùm tôi, lát nữa còn phải đánh một trận nữa.

Nam Sơn nghe lời đi rót nước, một lúc sau thì quay trở lại.

Hai người kia đã tranh luận có căn cứ, xem ra luật sư Đậu đang chiếm ưu thế, những chỗ không ổn mà luật sư Du đưa ra đều được luật sư Đậu giải thích rõ ràng.

- Ông nhìn lại chỗ này đi.

Luật sư Du nói, rõ ràng trong phòng đang mở máy lạnh, nhưng mồ hôi trên trán vẫn chảy xuống.

Luật sư Đậu thật lợi hại, hoàn toàn treo anh ta lên đánh.

Nếu không thể tranh thủ chút lợi ích cho Tạ Dung, e là lãnh đạo cấp cao sẽ trách móc anh ta mất.

Luật sư Đậu nhìn điều khoản kia, đôi mắt nhỏ híp lại.

- Đúng là không ổn.

Luật sư Du thở phào nhẹ nhõm, dù gì cũng có thể chứng tỏ bản thân hữu dụng, chợt nghe luật sư Đậu nói:

- Căn cứ theo điều này có thể chứng minh, mức bồi thường vẫn chưa đạt, phải tăng tiền lên.

Nghe xong, luật sư Du thiếu chút nữa thì phun ra máu, ánh mắt Tạ Dung nhìn anh ta càng ngày càng tệ.

Kết quả cuộc bàn bạc chính là số tiền bồi thường của Tạ Dung không giảm lại tăng thêm.

- Này có hơi nhiều đấy.

Tạ Dung chưa từ bỏ ý định, anh ta hy vọng Cố Thăng có thể giảm số tiến xuống chút.

Anh ta nên biết từ sớm, phí đại diện cho công ty OSS không dễ lấy như thế.

Cố Thăng gật đầu ra vẻ trịnh trọng:

- Ai bảo anh vi phạm hợp đồng làm gì.

Cứ đối xử với vợ mình thật tốt không được à? Không nên đi dụ dỗ gái ở bên ngoài.

- Nếu như sau này tôi có cơ hội làm người đại diện cho công ty anh, có thể tiện lợi hơn chút. Anh có thể bớt chút được không?

Vốn dĩ tình hình kinh tế của Tạ Dung cũng dư dả, gần đây đầu tư lại được ưa chuộng, có rất nhiều người đều đi đầu tư cổ phiếu, anh ta cũng bỏ ra không ít tiền vào đấy, nào ngờ xui xẻo bị kẹt lại.

Cố Thăng gật đầu tiếp:

- Ai bảo anh vi phạm hợp đồng làm gì.

Tạ Dung thấy vẻ mặt của Cố Thắng thì biết anh không chịu đáp ứng.

Lớp vỏ bọc nhã nhặn bị xé rách, Tạ Dung rất tức giận nói:

- Anh đang cố tình gây sự mà. - Tôi cố tình gây sự thì sao hả.

Cố Thăng nhếch môi:

- Tôi cố tình gây sự có lý do đấy, nếu anh có thể thì tới đi.

Tạ Dung nghẹn họng.

- Chúng ta đi thôi.

Anh ta nói với luật sư Du ở sau lưng, vội vàng rời khỏi văn phòng.

Luật sư Đậu thấy chuyện cũng được giải quyết cũng ổn, ông nói vài câu với Cố Thăng rồi rời khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người Cố Thăng và Nam Sơn, Nam Sơn nhìn anh với vẻ khâm phục. Tài ăn nói của anh cũng khá đấy chứ, mạch lạc lại rõ ràng, vừa nãy khi hai luật sư đang bàn về các điều khoản, anh vì chiến thắng của luật sư Đậu mà giúp đỡ khá nhiều.

Cố Thăng thấy ánh mắt sùng bái của Nam Sơn, sau lại được cô khen vài câu thì cười đến mất tự nhiên.

- Có cần báo cho cảnh sát biết, hôm đó Ninh Khinh Huyên đạ tới nhà của Lục Văn Nguyệt không?

Nam Sơn hỏi ý kiến của Cố Thăng.

Ngón trỏ và ngón giữa của Cố Thăng hơi cong, gõ lên mặt bàn, anh suy nghĩ một lúc lâu sau thì lắc đầu:

- Cho dù nghe thấy cuộc điện thoại kia của Tạ Dung, chúng ta cũng không thể xác nhận cô ta có đi đến đó hay không. Nếu chúng ta báo cảnh sát, khi cảnh sát hỏi sao chúng ta biết thì nên trả lời thế nào đây.

Anh ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Tôi sẽ cho người điều ra, nếu cô ta đi chắc chắn sẽ để lại dấu vết, theo như tôi biết về hiệu suất làm việc của người kia, nhanh nhất ngày mai sẽ có kết quả. Tới lúc đó, chúng ta báo cảnh sát cũng không muộn.

Nam Sơn nghe xong cảm thấy có lý, bèn gật đầu.

- A! Tôi còn phải làm việc nữa.

Cô chợt nhớ ra chuyện này, may là lúc cô đi thì sắp đến giờ ăn cơm rồi, mà thời gian nghỉ trưa lại dài.

Nếu cô bị người khác phát hiện trong giờ làm việc lại không có mặt ở vị trí trong thời gian dài, lỡ bị bắt chắc chắn sẽ bị trừ lương.

Cố Thăng thấy cô nói tạm biệt xong thì vội vã chạy ra ngoài, lời trong họng còn chưa kịp thốt ra. Vốn anh tính cùng ăn cơm với cô mà.

Trước giờ tan ca, Cố Thăng nhắn tin cho Nam Sơn.

- Trong khoảng thời gian Lục Văn Nguyệt tự tử, đúng là Ninh Kinh Huyên có tới nhà cô ấy. Bản dịch này thuộc về nhóm dịch LNM và BNS, ai đọc lậu thì đúng là vứt đi.

Hai người hẹn gặp ở bãi đỗ xe dưới đất.

...

- Sao mới đó đã tra ra rồi?

Chỉ mới vài giờ đã điều tra xong việc này, Nam Sơn ngồi trong xe cảm thấy hơi khó tin với tốc độ làm việc kiểu này.

Cố Thăng gật đầu nói:

- Bởi vì mục tiệu rõ ràng là cô ta, người nọ đã điều tra vài cuộn băng ghi hình hôm đó, cũng có chiêu trò của bản thân. Quả nhiên đã phát hiện có điểm đặc biệt, ghế sau có bộ hồ sơ to to ấy, cô mở ra xem đi.

Nam Sơn nghe lời, xoay người duỗi tay lấy hồ sơ.

Cô tháo sợi dây bên trên, lấy ra một xấp giấy, bên trong đều là một người con gái.

Cô gái này để tóc ngang dài, đeo cặp kính râm rất lớn, che kín hơn nửa mặt, còn mặc một bộ quần áo bình thường, lưng hơi còng.

Nếu không nhìn kỹ thì đúng là chẳng nhận ra Ninh Khinh Huyên. Thường ngày cô ta đều để tóc ngắn, xem dáng vẻ thì cô ta tới gặp Lục Văn Nguyêt nên cố tình hóa trang.

- Chúng ta đi đâu thế?

- Đưa cô về nhà, tôi đã báo tin này cho cảnh sát biết rồi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì cứ giao cho cảnh sát đến điều tra, từ đó tìm ra chân tướng thật sự.

Ở bên kia, phòng bảo vệ cư xá của Lục Văn Nguyệt.

La Mông tới thay ca nhìn Tô Ni đang ngân nga một khúc nhạc với vẻ kỳ lạ, đoạn hỏi:

- Sao trông chú vui vẻ thế, bộ phát tài rồi à?

Tô Ni cười hì hì:

- Cũng gần như thế.

La Mông nhướng mày, bước tới vỗ vai Tô Ni.

- Người anh em chơi không đẹp chút nào, có cách phát tài cũng không nói cho tôi biết nữa.

Thấy vẻ mặt muốn biết của gã, Tô Ni hơi do dự, cắn môi rồi nói:

- Chuyện này, tôi chỉ nói cho cậu biết thôi nhé. Cậu tuyệt đối đừng nói cho người khác đấy.

La Mông nghe xong, đương nhiên liên tục gật đầu.

- Chiều hôm qua có người cho tôi ít tiền, bảo tôi lấy cuộn băng ghi hình hôm chủ hộ Lục Văn Nguyệt trong cư xá này chết cho gã xem.

Tô Ni thấy chuyện này cũng chẳng có gì, lại có tiền tiêu bèn lấy ra cho gã kia xem.

- Hắn cứ lặp lại một đoạn ghi hình mãi, lúc đầu tôi cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả, chẳng phải là một cô gái bình thường thôi à. Đợi sau khi người nọ đi rồi, tôi cảm thấy có thể có tin vịt bèn xem lại mấy lần, sau đó mới nhận ra đấy không phải là cô Ninh Khinh Huyên mới công bố tình cảm sao.

- Là cô ta?! Hôm đó cô ta đã tới đây?

Tô Ni gật đầu đáp:

- Cô ta hóa trang rất tốt, không nhìn kỹ đúng là không nhận ra đấy. Lúc đi đường lại khom lưng, có ai ngờ là cô ta đâu.

- Chuyện này cũng không tính là phát tài mà.

La Mông hỏi với vẻ nghi ngờ.

Tô Ni cười rất gian.

- Tôi dã gọi đến văn phòng của Trác Uy Uy rồi, lấy được một số tiền lớn, đoán chừng thứ tư thấy đấy.

Ngày mai chính là thứ tư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau