NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mã Tự Lý không có vũ khí thì dần dần trở nên yếu thế.

Y thử nhặt lại cây đại đao trên mặt đất mấy lần, bị nó chém cho vài nhát nên đành phải thôi.

Cố Thăng đánh tay đôi với y thì quả nhiên đã chiếm thế thượng phong một cách dễ dàng.

Lúc sắp bị Cố Thăng hạ đo ván, Mã Tự Lý chớp thời cơ, bật bật lửa ném vào trong thùng gỗ ở bên cạnh rồi đẩy nó về phía anh.

Thùng gỗ bị đổ xăng cháy bùng lên.

Cố Thăng tránh ra, thu hút một phần chú ý.

Căn nhà này vốn là làm bằng gỗ, dần dần bén lửa từ ghế ngồi.

Lão Răng Vàng bị thương vẻ vang, lui về tuyến hai, được Phùng Cường chăm sóc, còn Tôn Nhược Hiên thì coi chừng Trần Lâm.

Mọi người muốn dập lửa nhưng có lòng mà không có sức.

Nam Sơn thấy vậy bèn nhanh chóng rời khỏi đại đao và quay về thân thể của chính mình.

Cố Thăng hơi phân tâm, quát bọn Tiểu Mi:

- Mọi người chạy ra mau, tôi sẽ đuổi theo ngay.

Đối với bọn họ, Mã Tự Lý đã mất vũ khí không có chút uy hiếp nào.

Thấy vậy, Phùng Cường đỡ ngay lấy Lão Răng Vàng rồi nói với Tiểu Mi đang chật vật coi sóc Nam Sơn:

- Cô yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng về giúp cô.

Đúng vào lúc này, Nam Sơn tỉnh lại, trán đau cực kỳ, cứ như thể trong đầu đang nổ pháo hoa vậy.

- Nam Sơn Sơn, chị tỉnh rồi à?

Tiểu Mi thấy Nam Sơn dần tỉnh lại thì đôi mày giãn ra, không kịp hỏi vì sao cô lại đâm đầu vào cột:

- Nhanh, để em đỡ chị ra ngoài.

Nam Sơn thấy đầu váng vất, đưa tay lên sờ trán thì đã thấy sưng u một cục.

Cô thầm thở dài, mong là sau này mình không cần dùng đến chiêu thức giết địch một ngàn, tự hại tám trăm này nữa.

Cô gật đầu yếu ớt rồi rời khỏi nhà cùng Tiểu Mi.

Trước khi đi, cô thoáng nhìn Cố Thăng, đúng lúc này anh cũng nhìn cô.

Cố Thăng bảo:

- Đừng lo lắng, tôi sẽ đi ra ngay.

Mới rồi Cố Thăng đánh bạo cầm cây đao kia lên, không ngờ thanh đao lại không có phản ứng gì.

Nếu vậy thì anh sử dụng nó thôi chứ khách khí gì nữa.

Chiến cuộc xoay chuyển, đổi thành anh đơn phương nhét hành Mã Tự Lý, cảm giác này đã quá đi mất.

Dù sao Cố Thăng cũng là người lương thiện, không làm ra chuyện nhẫn tâm gì.

Anh đặt thanh đao lên cổ Mã Tự Lý, buộc gã phải rời khỏi hiện trường vụ cháy.

Bờ biển gió lớn, thế lửa lan tràn vô cùng nhanh.

May mắn là tất cả mọi người đều rút lui an toàn, ngay cả thi thể của An Như Hối cũng được Phùng Cường mang ra.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đã bắt được hung thủ rồi, chỉ cần chịu khó ở qua đêm nay là có thể quay về.

Nam Sơn tựa vào vai Tiểu Mi, trông chẳng có sức sống gì cả.

- Nam Sơn, tại sao vừa nãy cô lại đập đầu vào tường thế?

Lão Răng Vàng dùng tay phải giữ vết thương trên đùi, nhìn Nam Sơn rồi hỏi.

Nam Sơn sửng sốt, lúc làm chuyện ấy cô không nghĩ nhiều như thế.

Cô cười gượng hai tiếng, đang suy nghĩ xem nên giải thích như thế nào thì Tiểu Mi đã lên tiếng.

- Vừa rồi Nam Sơn không cẩn thận trượt chân.

Cô chớp chớp mắt nhìn Nam Sơn:

- Đúng không?

Vẻ mặt tỏ rõ tuy không hiểu vì sao chị lại làm thế nhưng em sẽ ủng hộ chị vô điều kiện.

Trên thực tế thì Tiểu Mi đang nhớ lại đề tài khi nói chuyện với Tiểu Tửu từ cái lần cùng Nam Sơn bắt kẻ thông dâm: Nam Sơn không bình thường đâu.

Nam Sơn: …

Cô bị trượt chân à? Cố gắng nhớ lại một hồi, hình như, có vẻ, có lẽ… là không phải.

Nhưng Nam Sơn vẫn gật đầu.

Là thế à? Mấy người khác hoài nghi nhìn Nam Sơn. Lúc ấy tình huống hiểm nghèo, căn bản không ai rảnh bận tâm đến cô. Mọi người chỉ thấy đầu của cô đâm thẳng vào cây cột chứ không để ý vì sao cô lại tông vào đó.

Cố Thăng:

- Nam Sơn nói gì cũng đúng.

Anh lại liếc mắt nhìn Lão Răng Vàng một cái

- Vẻ mặt anh thế kia là sao?

Phùng Cường lên tiếng thay Lão Răng Vàng:

- Trời đất ơi, vẻ mặt này thần kì vãi.

Mọi người: …

Hơn nửa căn nhà đều bị cháy, ngọn lửa lan tràn nuốt trọn phần gỗ.

- Nguy rồi.

- Nam Sơn nhìn lửa cháy bừng bừng, nói:

- Đồ ăn của chúng ta ở trong đó hết.

Cố Thăng nhíu mày, an ủi:

- Không sao, ngày mai thuyền nhà họ Cố sẽ đến.

Bị đói một ngày cũng không có gì to tát.Mã Tự Lý quay đầu, vẻ mặt điên cuồng:

- Các người để rối bóng ở đâu?

Tiểu Mi nhún vai:

- Rối bóng để ở trong túi.

Cô bĩu môi hướng về phía căn nhà:

- Theo tình hình này hẳn là sẽ cháy sạch.

- Á!

Mã Tự Lý nghe xong thì kêu lên một tiếng đau đớn, có vẻ giận dữ đến cực hạn.

Từ khi y bắt đầu biết nhớ thì mẹ cứ luôn lải nhải với y rằng: Con nhất định phải áp chế rối bóng, sau đó mang nó về. Như vậy nhà họ Mã chúng ta sẽ giàu có, nếu không áp chế nó mà lấy bừa ra sẽ mang lại vận rủi đến cho người ta.

Bà đã sớm có ý định chiếm lấy rối bóng làm của riêng, chẳng ngờ tâm tư tiểu nhân ấy lại bị đại tiểu thư nhà họ Liễu phát hiện ra. Cô ta đã gửi đứa bé mới sinh đi trước một bước.

Mấy năm nay, gã luôn tìm cốt nhục nhà họ Cừu bị lưu lạc bên ngoài, như thể ý nghĩa cuộc đời gã chính là như thế: tìm được rối bóng, để nó dẫn lối mình tới con đường cưới được vợ giàu đẹp rồi lên làm CEO.

Thế mà một trận cháy to đã đập nát mộng đẹp của gã.

Nếu biết trước thì đã thẳng tay giết hết bọn chúng rồi. Mã Tự Lý nhìn mọi người chằm chằm bằng đôi mắt đỏ ngầu, cả người đượm sát ý.

Lúc trước y suy xét rõ nhiều, Cố Thăng trông áo quần bảnh bao, lại còn có bọn người Lão Răng Vàng, vừa nhìn đã biết là không dễ chọc.

Lỡ có chuyện xảy ra, ngoài trừ cảnh sát phải điều tra rõ ràng, người nhà bọn họ sẽ không chịu để yên.

Nếu chỉ có Tôn Nhược Hiên và An Như Hối thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Một người là trẻ mồ côi, người kia thì người thân lại ở tỉnh khác.

Cảnh sát không điều tra được gì, người nhà cũng bất lực.

Y lẩm bà lẩm bẩm, cử chỉ rất bất thường:

- Rối bóng có ma lực, sẽ không dễ dàng bị đốt cháy…

Nói xong, trong mắt mang theo một tia quyết tuyệt, y xông vào lưỡi đao.

Cũng may Cố Thăng cảm nhận được tình trạng y không ổn nên đã quay sống đao về phía y.

Mã Tự Lý bị đau cổ nhưng vẫn tránh thoát không do dự rồi chạy về phía biển lửa.

Cố Thăng sửng sốt mất một giây rồi lập tức đuổi theo.

Mã Tự Lý chạy rất nhanh, Cố Thăng đuổi tới chỗ lối vào nhà liền dừng bước. Anh tỏ vẻ bất đắc dĩ, sao y lại chọn con đường này chứ?

Gỗ đang cháy ngay bên cạnh Mã Tự Lý, y tiến lên thật cẩn thận, cố gắng không đụng vào chúng, hướng đến mục tiêu - balô đen.

Ba lô của Nam Sơn đặt ở nơi sâu nhất trong nhà, còn chưa bị đốt thành tro.

Trong mắt Mã Tự Lý chỉ có ba lô, không hề nghe thấy tiếng mấy người Nam Sơn bảo y mau đi ra.

Đương nhiên nếu y có nghe được thì cũng mặc kệ.

Thắng lợi ở ngay trước mắt, tay y đã nắm được ba lô, y thở phào, rối bóng không sao là tốt rồi. Nhưng y còn chưa kịp xoay người thì đã bị xà ngang nện lên lưng. “Xì” một tiếng, y ngửi thấy mùi da thịt bị nướng cháy.

Thanh xà ngang kia giống như là nhạc dạo, ngay sau đó, từng thứ từng thứ đổ sập rơi xuống, Mã Tự Lý chẳng mấy chốc đã tắt thở. Đến chết y vẫn không buông cái ba lô kia.



Mọi người nhìn ngôi nhà gỗ bị cháy sụp với vẻ tiếc nuối, trong lòng ai nấy đều khẳng định là Mã Tự Lý sẽ không trở ra nữa.

- Mọi người nhìn xem!

Phùng Cường kích động nhảy dựng lên:

- Cái chấm nhỏ kia có phải là thuyền không?

Nam Sơn quay đầu nhìn ra biển, bên kia đúng là có một chấm nhỏ càng ngày càng to lên.
Cố Thăng nhíu mày, thuyền đến đây trước thời hạn.

Mọi người đi về phía bờ cát, khi đến gần mới phát hiện đó không phải là thuyền to mà chỉ là du thuyền.

Một hình bóng quen thuộc từ trong du thuyền đi ra, là thư ký Ôn.

Thư ký Ôn nhìn thấy có nhiều người như thì hết sức kinh ngạc.

Bà nội nhà họ Cố rõ ràng bảo cô chỉ cần dẫn người tới đón một mình Cố Thăng là được, không hề đề cập đến tình hình của anh.

Cô lại thấy Cố Thăng trong bộ dạng sa sút tiều tụy, bèn hỏi:

- Tổng giám đốc Cố, xảy ra chuyện gì thế này?

- Một lời khó nói hết, sau khi lên bờ, chúng ta sẽ đi đến cục cảnh sát một chuyến.

Cố Thăng thản nhiên đáp.

Đợi được cứu binh đến, cả người anh đều thả lỏng, chỉ cảm thấy xương cốt trên người đều muốn rã rời.

Lão Răng Vàng nghe xong thì ngỡ ra Cố Thăng là một tổng giám đốc, tâm hồn gã bị tổn thương sâu sắc.

Không ngờ tên kém tắm tự nhiên lại biến thành cao phú soái. May là nhan sắc của mình có thể đè bẹp cậu ta.

Thư ký Ôn thấy bọn họ mang một cô gái mặt mũi tái nhợt lên du thuyền thì đánh bạo hỏi:

- Cô ấy… đang ngủ à?

- Chết rồi. - Lão Răng Vàng cũng không giấu diếm mà nói thẳng ra.

- A, hả?!

Sau khi ý thức được mình nghe thấy điều gì, thư ký Ôn sợ tới mức lùi lại mấy bước.

Cố Thăng cảm thấy không cần nói rõ chuyện này với cô thì hơn, bèn bảo:

- Một lời khó nói hết, đợi đến cục cảnh sát nói tiếp.

Thư ký Ôn đáp “Vâng” rồi ngồi cách bọn họ rõ xa.

Dọc đường đi, Tôn Nhược Hiên vô cùng im ắng. Lúc sắp đến cục cảnh sát, cậu tỏ vẻ không nhịn được nữa:

- Tôi muốn đi vệ sinh.

- Nhanh lên – Lão Răng Vàng thúc giục nhưng trên mặt cũng không có vẻ sốt ruột.

Vừa sống sót sau kiếp nạn nên tâm trạng của gã vô cùng tốt.

Tôn Nhược HIện vào WC rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

Cậu ngồi trên bồn cầu, cẩn thận lấy một con rối bóng trong túi ra. Đó chính là con rối Trần Lâm lén giữ.

Sau khi phát hiện ra con rối này thì họ không nhét nó vào balo của Nam Sơn.

Sau đó lúc đánh nhau, cậu ta tranh thủ lúc không ai chú ý mà bỏ nó vào túi mình.

Không biết có phải ảo giác hay không, cậu ta thấy miệng của con rối bóng toét ra càng rộng, và hộp châu báu cũng mở ra.

Cậu không định nói chuyện này cho những người kia, trên người cậu có huyết mạch nhà họ Cừu, cậu lấy lại thứ đồ thuộc về mình cũng không có gì đáng trách.

Tôn Nhược Hiên lại nghĩ tới Mã Tự Lý chết trong biển lửa, có phải thế nghĩa là bước áp chế rối bóng cuối cùng cũng tính là hoàn thành rồi không?

Cậu nhìn con rối bóng, vừa thấp thỏm lại vừa chờ mong, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường.



Chuyện này quá phức tạp, mấy người Cố Thăng phải ở lại cục cảnh sát rất lâu.

Mọi người không có ý kiến gì mà tích cực phối hợp điều tra.

Sau đó mọi người đến bệnh viện xem xét vết thương, ngoại trừ Lão Răng Vàng, những người còn lại đều không bị thương nặng.

Đến khi sự việc kết thúc đã là một tuần sau.

Nam Sơn và Cố Thăng trở về thành phố N.

Đêm trước khi về, Cố Thăng và đám Lão Răng Vàng cùng tụ tập ăn một bữa cơm.

- Tôn Nhược Hiên đi đâu rồi?

Tiểu Mi hỏi.

Lão Răng Vàng cười trêu chọc:

- Làm sao, để ý người ta hả?

Trên mặt Tiểu Mi không có chút ngại ngùng nào hết, cô thản nhiên bảo:

- Không có gì, chỉ tò mò tí thôi.

Lão Răng Vàng phiền muộn lắc chén rượu:

- Người ta thoát hiểm một cái là đi mua xổ số. Mèo mù vớ cá rán, trúng lớn luôn.

Tiểu Mi:

- Đỏ thế à.

- Mà phải nói, tổng giám đốc Cố cũng là người tốt đấy chứ.

Lão Răng Vàng nhấp một ngụm rượu nhỏ, nói.

- Anh ấy làm gì à?

Nam Sơn hơi ngạc nhiên hỏi.

Lão Răng Vàng nở nụ cười vui sướng:

- Cậu ta đưa thanh bảo đao cho tôi, gần đây tôi đang cố gắng giao lưu tình cảm với nó đấy.

Đáng tiếc nó lại chẳng để ý gì tới gã. Nghĩ tới đây, Lão Răng Vàng lại hơi sầu lòng.

Nam Sơn: …

Chương 42

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Nam Sơn, em muốn uống cà phê không? Để chị đi rót cho.

Tiếng chị Lý vang lên sau lưng khiến Nam Sơn đang đỡ đầu lơ mơ nhanh chóng tỉnh táo lại. Cô ngẩng đầu lên thì thấy chị Lý đang nở nụ cười rạng rỡ.

Nam Sơn cười khách sáo:

- Không cần đâu, cảm ơn chị.

Sau khi trở về từ thành phố B, Cố Thăng làm theo giao hẹn, sắp xếp Nam Sơn về lại vị trí ban đầu.

- Đồ ngốc, khách sáo với chị làm gì

Chị Lý cầm luôn cái cốc Nam Sơn để trên bàn:

- Thêm đường không?

- Không cần thật mà…

Hễ uống cà phê là cô mệt rã rời, chưa đến mấy phút đồng hồ đã có thể gục xuống bàn ngủ.

Chị Lý lập tức cắt ngang lời cô:

- Vậy thêm sữa nhé, hình như các cô bé bây giờ đều thích uống như vậy.

Nói xong, chị Lý liền cầm cốc của cô đi đến phòng uống nước.

Nam Sơn hơi bất đắc dĩ nhìn theo bóng dáng chị Lý rời đi.

Lần này, sau khi cô trở về bộ phận tài vụ, chị Lý đối với cô quá khách sáo khiến cô có phần chịu không nổi.

- Nam Sơn, cô cẩn thận một chút, chị Lý nhất định là muốn nhờ vả gì cô đó.

Tiểu Dương- người có bàn làm việc sát vách với Nam Sơn nói vớigiọng chế giễu.

Nam Sơn nhìn cây xanh trước bàn, tỏ vẻ không vui.

- Tôi chỉ là một kế toán nho nhỏ, không thể giúp chị ấy được.

Nhưng chị Lý không nói, Nam Sơn cũng không tiện chủ động nhắc tới, nếu không lại làm mất mặt chị ta.

Cô ngắt phiến lá héo rũ. Cô đoán ra đại khái suy nghĩ của chị Lý rồi, đơn giản là chị ta cảm thấy cô và Cố Thăng có chút quan hệ. Nếu không cô không thể nào chưa từ chức được mấy hôm đã đi làm trợ lí cá nhân của anh ta, giờ lại về chức vụ ban đầu được.

Ngọn nguồn trong đó chỉ có một mình cô biết, Nam Sơn thật là có khổ không nói nên lời, ai đụng trúng Cố Thăng người đó đen thôi.



- Nam Sơn, tổng giám đốc Cố bảo cô đi lên một chuyến.

Thư ký Ôn đi đôi giày cao gót, đứng ở cửa nói.

Nam Sơn nhướng mày, thật sự ngay cả nghĩ cũng không nên nghĩ tới anh mà.

- Tôi đi ngay.

Dù sao cũng là tổng giám đốc, Nam Sơn không dám trì hoãn mà đi ngay theo thư ký Ôn đến văn phòng.

Cố Thăng đang gọi điện thoại, thấy cô đến, anh vội vàng trò chuyện vài câu rồi nhanh chóng cúp máy.

- Cô đã đến rồi, ngồi đi.

Cố Thăng cười cười chỉ vào chỗ ngồi trước mặt mình.

Nam Sơn theo lời ngồi xuống, tò mò không biết vì sao anh lại gọi mình.

Anh hắng giọng một cái rồi hỏi:

- Sau sự việc kia, cô có gặp ác mộng, cảm giác tâm thần không yên không?

Nam Sơn thành thực đáp:

- Ban đầu quả thật trong lòng hơi khó chịu, đã gặp ác mộng một hai lần, nhưng hiện tại không có việc gì nữa rồi.

Cố Thăng lộ ra vẻ quả là như thế:

- Tôi đã liên hệ giúp cô một vị bác sỹ tâm lý giỏi, người đó có thể giúp cô bình tĩnh lại.

- Bản thân tôi đã tự điều chỉnh ổn rồi.

Nam Sơn từ chối:

- Cảm ơn tổng giám đốc đã quan tâm.

Thì ra Cố Thăng đặc biệt gọi cô tới là vì việc này.

Anh khoát tay:

- Chúng ta coi như là bạn bè cùng chung hoạn nạn, không cần khách sáo với tôi, lúc riêng tư cứ gọi tôi là Cố Thăng là được.

Sau khi Cố Thăng về thì cứ nhắm mắt lại thấy gương mặt chết không nhắm mắt của An Như Hối. Anh đi tìm một bác sĩ tâm lý mấy lần, chất lượng giấc ngủ mới dần dần tốt lên.

Anh mà còn cần bác sỹ tâm lý thì Nam Sơn phải cần hơn nữa.

Nam Sơn: có một loại bất đắc dĩ gọi là bạn cảm thấy mình không bệnh nhưng sếp lại cảm thấy bạn có bệnh.

- Cố Thăng, tôi thật sự đã điều chỉnh ổn rồi, không cần gặp bác sỹ. Nếu như không còn chuyện gì khác thì tôi xin đi trước để làm việc đây.

Cô nói một lèo.

Cố Thăng: …

Thế này hơi thẳng thừng rồi đó.

Thấy Nam Sơn đứng dậy định đi, anh vội nói rằng:

- Có thể Tiểu Mi cần, cô có thể cùng cô ấy…

Không đợi anh nói xong, Nam Sơn đã đáp lại:

- Được.

Đúng là Tiểu Mi gọi cho cô vào buổi tối mấy lần, bảo là không ngủ được, về sau cô dứt khoát ngủ cùng Tiểu Mi mấy tối luôn.

Vừa nghe đến Tiểu Mi thì gật đầu nhanh thế, Cố Thăng nẫu hết cả ruột.



Nam Sơn về tới bàn làm việc của mình, trên bàn đặt một cốc cà phê thơm nồng.

Vừa thấy cô quay về, chị Lý vội vàng sán lại hỏi han với vẻ hóng hớt:- Tiểu Nam Sơn, tổng giám đốc gọi em đi làm gì thế?

- Bảo em đi khám bệnh.

Cô đáp ngay mà không nghĩ nhiều.

Chị Lý chớp mắt tỏ vẻ chị đọc ít sách cưng đừng lừa chị mà.

- Thật mà.

Chị Lý đi vượt qua cô, rồi chớp chớp mắt nhìn cô:

- Giàu sang đừng quên bạn bè đấy nhé.

Nam Sơn im lặng, cô với Cố Thăng thật sự không có quan hệ gì mà. Nếu có cũng là tình hữu nghị cách mạng sâu sắc mà thôi. Đương nhiên cái loại hữu nghị cách mạng này, ngoài Cố Thăng còn có đám người Lão Răng Vàng và Phùng Cường nữa.

Cô không biết tại sao chị Lý lại cho rằng cô và Cố Thăng có tình cảm yêu đương.

Tuy Cố Thăng đẹp trai lại nhiều tiền, nhưng Nam Sơn còn tiếc mạng hơn, không yêu nổi.



- Vợ à, muộn lắm rồi, ngủ đi.

Bồ Khương chồng chi Lý ngáp một cái rồi thúc giục.

Chị Lý đang xoay tới xoay lui trong nhà bếp:

- Chờ em làm xong bánh quy việt quất này đã, nghe nói Nam Sơn thích ăn việt quất lắm.

Bồ Khương tựa vào khung cửa nhìn vợ bận rộn, hỏi:

- Chẳng phải việt quất hết hạn rồi à? Sao chưa vứt đi thế?

- Không sao hết, mới quá hạn mấy ngày, ăn cũng không làm sao đâu.

Chị Lý thản nhiên liếc Bồ Khương một cái:

- Anh không nói thì ai mà biết chứ?

Nam Sơn: tôi biết nè.

Hôm nay Nam Sơn đi ngủ sớm, vừa tỉnh dậy thì phát hiện mình biến thành một chiếc vòng tay, đeo trên tay chị Lý.

Giờ vấn đề ở đây là… ngày mai chị Lý tặng bánh quy thì cô có nên nhận hay không?

- Mấy hôm nay anh nghe em gọi tên người ta suốt, anh sắp ghen với gã đó rồi đấy.

Nam Sơn: …Tôi là gái nhá!

Chị Lý phì cười.

- Là đồng nghiệp nữ, tên quả thật nghe rất đàn ông. Theo quan sát của em thì cái cô Nam Sơn này chắc chắn đang hẹn hò với giám đốc Cố. Em kể cho anh rồi, Nam Sơn đầu tiên là tự nhiên bị thôi việc, lần thứ hai quay về lại thành trợ lý cá nhân của tổng giám đốc Cố! Mấy ngày sau Nam Sơn đi thành phố B, tổng giám đốc Cố cũng rời công ty. Cuối cùng lúc trở về, Nam Sơn lại thành nhân viên trong bộ phận của bọn em.

- Rồi sao?

Chị ta hắng giọng một cái

- Theo phỏng đoán của em thì chuyện là như vầy, do duyên số, Nam Sơn và tổng giám đốc yêu nhau, một người là nhân viên nho nhỏ lơ tơ mơ, một người là tổng tài bá đạo. Tổng giám đốc Cố chắc chắn là không yên lòng về Nam Sơn, chẳng bằng bắt cô thôi việc để anh ta nuôi cho béo. Nhưng mà Nam Sơn là cô gái biết vươn lên, căn bản không đồng ý với anh ta. Tổng giám đốc bất đắc dĩ bèn lùi một bước, đặt cô dưới tầm kiểm soát của mình, trở thành trợ lý cá nhân của anh ta. Nhưng Nam Sơn không hài lòng, cảm thấy bản thân không có tự do, hai người cãi nhau một trận, đồng thời còn đi du lịch ở thành phố B. Cuối cùng lại làm lành, tổng giám đốc đồng ý cho Nam Sơn trở lại bộ phận của bọn em, làm nhân viên kế toán, rồi lén la lén lút hẹn hò.

Chị Lý thở dài, tiếp tục nói:

- Em cảm thấy tình yêu của Nam Sơn và Cố Thăng nhất định sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

- Tại sao em lại thấy thế?

Chị Lý đáp:

- Em nhớ rõ là Nam Sơn đi thành phố B trước, tổng giám đốc phải qua một hai ngày mới đuổi theo.

Chị ta liếc mắt nhìn Bồ Khương:- Vậy nghĩa là sao? Nghĩa là bọn họ yêu nhau, người nhà Cố Thăng không cho phép, là tình cảm vụng trộm. Tuy nhiên căn cứ theo motif quen thuộc thì cuối cùng bọn họ sẽ ở bên nhau thôi.

Motif?! Bồ Khương nghe hết mới nhận ra có gì đó sai sai, vội hỏi:

- Có phải dạo này em đang đọc thể loại tiểu thuyết như vậy không?

Chị Lý gật đầu:

- Nhưng anh không thể nghi ngờ khả năng phán đoán của em, anh phải biết, nghệ thuật đều xuất phát từ hiện thực đấy.

Bồ Cương buồn cười lắc đầu, không nói gì nữa.

Nãy giờ Nam Sơn vẫn ngu mặt ra. Cô thật chẳng ngờ, ân oán của cô và Cố Thăng trong mắt chị Lý lại thành câu chuyện tình củm máu chó rung động lòng người như thế.

Cuối cùng cô nghe hết nổi, bèn nhanh chóng quay lại với thân thể đang ngủ say của mình.



Sáng sớm hôm sau, Nam Sơn ngồi chưa kịp ấm chỗ thì chị Lý đã tới, trong tay cầm một hộp bánh quy.

Chị đặt bánh quy lên bàn của cô

- Hôm qua chị tiện tay làm một ít bánh quy, em nếm thử đi nhé! Ngon lắm luôn.

Nam Sơn: Nhưng nó quá đát rồi.

Cô nào dám ăn, bèn từ chối ý nhị.

- Cảm ơn chị, dạo này em không thích ăn đồ chua.

- Khách sáo với chị làm gì chứ?

Chị Lý đặt hộp bánh ở trước bàn cô, sau đó trở về chỗ của mình rồi nói:

- Của nhà trồng được, hàng mới ra lò lại còn tốt cho sức khỏe.

Nam Sơn: Nhưng nó quá đát rồi.

Cô khó nhọc vâng một tiếng, nhưng không hề đụng tới hộp bánh bích quy trên bàn.



Hôm nay văn phòng chỉ có một mình Nam Sơn tăng ca. Cô ăn xong cơm tối quay lại, phát hiện trong phòng làm việc vẫn sáng đèn. Cô cảm thấy kỳ lạ lắm, rõ ràng trước khi đi đã tắt rồi mà.

Cô đẩy cửa bước vào thì phát hiện Cố Thăng đang ngồi ở bàn mình, tay cầm hộp bánh bích quy ăn ngon lành.

Thấy cô đến, anh đứng lên khen:

- Nam Sơn, bánh quy cô làm ngon lắm.

Nam Sơn: Nhưng nó quá đát rồi.

Vả lại bánh quy có phải do cô làm đâu.

Cô lập tức lấy lại bánh từ trong tay anh

- Đừng ăn.

Cố Thăng cảm thấy tủi thân: Ngay cả một miếng bánh quy cô ấy cũng không cho mình ăn nữa.

Nam Sơn không nỡ nói cho anh sự thật tàn khốc, chỉ bảo:

- Là của đồng nghiệp làm, không ăn được đâu.

Cố Thăng tức thì nhíu mày:

- Thảo nào cứ thấy vị nó kỳ kỳ.

Rồi anh quay đầu cười với Nam Sơn

- Chắc chắn cô làm ngon hơn đồng nghiệp nhiều.

Anh trở mặt quá nhanh, Nam Sơn đỡ không kịp.

Cô cười khan nói:

- Tôi không làm bánh quy đâu.

Hơn nữa, đồ ăn cô làm sẽ lấy mạng người đấy.

Cố Thăng: …

- Đã muộn thế này, anh tìm tôi có chuyện gì không?

Nam Sơn hỏi.

Cố Thăng nói:

- Tháng sau công ty sẽ tổ chức một chuyến du lịch, cô có đi không?

- Anh đi không?

Cô hỏi ngược lại.

Cố Thăng vừa nghe thế thì mừng khấp khởi, ý của Nam Sơn nhất định là nếu anh đi thì cô cũng sẽ đi đây mà.

- Tôi nhất định sẽ đi.

Anh nghiêm túc nói.

Anh ta đi à, Nam Sơn quét mắt nhìn Cố Thăng một cái, rồi không thèm nghĩ mà từ chối luôn:

- Tháng sau tôi có chút việc nên muốn xin phép về nhà một chuyến.

- Hả?

Trong mắt Cố Thăng đong đầy thất vọng, nhưng anh vẫn chưa chịu thôi:

- Vậy là không thể đi với tôi à?

Nam Sơn: chính là vì có anh nên tôi mới không thể đi đấy.

Chương 43

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Không được, tôi có việc thật.

Nam Sơn lạnh lùng cự tuyệt.

Cố Thăng cũng không miễn cưỡng

- Giờ cứ tạm bỏ qua chuyện du lịch đã. Cô làm xong việc đang làm đi rồi tôi đưa cô về, dù sao chúng ta cũng tiện đường mà.

Còn nhiều thời gian, tháng sau công ty mới có thể tổ chức cho công nhân đi du lịch, không cần phải vội.

Hôm nay Nam Sơn không đồng ý, tháng sau cô lại đi cũng chưa biết chừng.

Dù sao hôm nay anh đẹp trai, ngày mai anh còn đẹp trai nữa cơ mà.

Nam Sơn nhìn ánh mắt không cho phép từ chối của anh, bèn vô thức gật đầu đồng ý.

- Đợi lát nữa tôi đến tìm cô.

Cố Thăng cười tươi rói, đôi mắt nheo cong cong, trông ưa nhìn vô cùng.

- Được.

Nam Sơn nhìn theo đến khi bóng dáng Cố Thăng khuất sau cửa mới thu hồi tầm mắt.

Cô đỡ trán, cảm thấy hình như hôm nay anh hơi là lạ.

Nhưng cô mạo hiểm cùng anh hai lần nên đã biết rõ cách cư xử không bình thường của anh rồi. Có khi anh nổi hứng yêu quý chiến hữu cách mạng chút thôi.

Nghe Lão Răng Vàng bảo, sau khi Cố Thăng trở về đã gửi rất nhiều bùa để ủng hộ sự nghiệp của gã.

Nhớ tới Lão Răng Vàng, Nam Sơn liền cảm thấy hơi đau đầu.

Gã vẫn chưa từ bỏ ý định giao lưu tình cảm với đại đao, còn đặc biệt tạo một cái weibo: hôm nay đại đao lớn thế nào.

Mỹ danh là viết nhật kí trưởng thành hàng ngày của linh đao yêu dấu, mỗi ngày đều đăng hôm nay làm gì với đao này, nói chuyện gì này, còn quá đáng hơn nữa là ngày nào cũng tag cô và bọn Tiểu Mi, xẩu hổ chết đi được.

Tiểu Mi đã nói với gã rất nhiều lần là cô không có hứng thú với thanh đao, không cần tag cô nữa.

Lão Răng Vàng cảm thấy rất tủi thân, mọi người cùng nhau phát hiện ra sự thần kì của thanh đao, ai ai cũng phải có trách nhiệm quan tâm thương yêu sự trưởng thành của nó chứ.

Ngoại trừ Phùng Cường, Cố Thăng là người duy nhất ủng hộ gã.

Dưới weibo có không ít bạn trên mạng tò mò xem xem bao giờ Lão Răng Vàng mới chấm dứt cái trò phơi nắng cho đao này.

Còn có bạn mạng cực đoan chửi Lão Răng Vàng nhất định là đồ đàn ông kém cỏi đáng khinh nên mới kí thác tình cảm lên một thanh đao như thế.

Lão Răng Vàng tức khí bèn đăng hình tự sướng, chứng minh mình mặt đẹp trăm phần trăm.

Điều khiến Nam Sơn khó có thể tin được chính là, Lão Răng Vàng hút được một đống fan nhờ tấm ảnh tự sướng ấy thật. Fan của gã lập fanclub “Đại đao và Răng”, còn khen ngợi hành vi của gã là nghệ thuật nữa chứ.

Hoành tráng hơn là có một công ty điện ảnh tìm tới muốn kéo gã đi đóng phim ca hát, với điều kiện duy nhất là sửa lại cái mồm răng vàng đi, bị gã kiên quyết cự tuyệt luôn và ngay.

Lão Răng Vàng thường nhận một ít quảng cáo trên weibo, cuộc sống tạm bợ trải qua khá dễ chịu.

Điều này làm cho Nam Sơn có phần ước ao, mặt đẹp thật tốt.

Thân là bạn Lão Răng Vàng, Phùng Cường không cam chịu lạc hậu, cũng tạo weibo về đại đao: Đại đao của ta đã khát khao khó nhịn.

Tên weibo đọc mà xốn con mắt.

Phùng Cường còn đặc biệt tìm Lão Răng Vàng tuyên truyền, chưa được hai ngày đã bị khóa account. Nguyên nhân là tên đề cập đến tình dục tục tĩu, quả là ha ha ha ha ha ha vui tai vui mắt.



Ban ngày Nam Sơn đã làm hơn phân nửa công việc, buổi tối chỉ tốn thêm nửa tiếng tăng ca.

Chưa làm xong việc được bao lâu, Cố Thăng đã gọi điện thoại tới, hai người hẹn gặp nhau ở bãi đỗ xe.

Đến lúc cô đi tới, Cố Thăng đang tựa lên xe, bộ dạng vô cùng thảnh thơi.

Thấy cô tới, anh xoay người mở cửa xe hộ cô, khiến cô ngại ngùng đến lạ.

Trời nóng nực, không khí oi bức, khiến cho người ta nóng nảy hơn nhiều.

Cố Thăng bật điều hòa, hơi lạnh tràn ra, anh kéo áo xuống mới dễ chịu hơn một chút.

Công ty OSS không xa nhà Nam Sơn lắm, chưa đến hai mươi phút, nghe mấy bài hát là tới.

- Để tôi đỗ xe ở cửa tiểu khu nhé.

Cố Thăng nói.

Nam Sơn lắc đầu, nói tên tiểu khu ra.

- Gần đây tôi ở đó cơ.

Tiểu khu này cách chỗ ở của Nam Sơn không xa, giờ xuống xe là được.

Cố Thăng kinh ngạc hỏi:

- Cô chuyển nhà à?

- Không phải.

Nam Sơn phủ nhận:

- Dạo này Tiểu Mi hay gặp ác mộng, buổi tối ngủ không ngon.

Cô bèn ngủ cùng Tiểu Mi mấy hôm.

- Ừ!

Tốc độ xe Cố Thăng từ từ chậm lại, trong lòng anh nảy sinh chút xíu cảm giác nguy cơ đối với Tiểu Mi.

Anh dừng một chút, lại nói tiếp

- Tôi cũng gặp ác mộng, cả đêm không ngủ được.

Nói xong, anh chớp chớp mắt nhìn Nam Sơn với vẻ mặt chờ mong.

Nam Sơn đang nhắm mắt dưỡng thần, không nhìn anh mà bảo:

- Không phải anh gặp bác sĩ tâm lí rồi à? Hồi phục gần như hoàn toàn rồi cơ mà.

- Đúng thế!

Cố Thăng yên lặng nhìn con đường phía trước, không nói gì.

Trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn, làm người không thể mạnh mẽ quá, ví dụ như anh, Cố Thăng thở dài trong lòng.

Anh đưa Nam Sơn đển cổng tiểu khu, vốn định cùng cô chậm rãi tản bộ để nhà Tiểu Mi.Đáng tiếc, từ đằng xa anh đã thấy Tiểu Mi ở chỗ cửa phòng bảo vệ.

Hi vọng, rồi lại thêm một lần hụt hẫng.

Cố Thăng rất không vui, nhưng vẫn phải mỉm cười.

- Ngày mai gặp.

- Ngày mai gặp.

Nam Sơn vẫy tay với anh, xoay người liền cùng Tiểu Mi tay nắm tay vào tiểu khu, không nhìn anh thêm một cái.

Cố Thăng nhìn hình ảnh có đôi có cặp của các cô, lòng còm cõi đơn côi.



Nam Sơn tắm xong, đang sấy tóc thì chợt nghe tiếng Tiểu Mi kêu:

- Nam Sơn Sơn, có điện thoại.

Cô vội buông máy sấy rồi vào phòng khách cầm lấy di động nhận cuộc gọi.

Điện thoại hiển thị tên Cố Thăng, cô thầm cảm thấy lạ. Cô với anh chẳng có công việc gì cần trao đổi, buổi tối lại gọi điện đến làm gì đấy?

- A lô, xin chào.

- Là tôi, Cố Thăng đây.

Nam Sơn đáp lời, chờ anh nói tiếp, anh sẽ không vô duyên vô cớ mà gọi điện cho cô đâu.

Cố Thăng thở một hơi thật dài:

- Nam Sơn, tôi gặp ác mộng, không ngủ được, cô trò chuyện với tôi đi.

Nam Sơn giương mắt nhìn đồng hồ treo trên tường.

Cô bảo:

- Giờ mới có chín giờ.

- Ừ.

- Tám giờ mười tôi mới về đến nhà.

Tốc độ của anh nhanh quá đấy. Anh về nhà, tắm rửa, đi ngủ, đáng lẽ phải chậm hơi mình một tí mới phải.

Cố Thăng cạn lời, im lặng một phút đồng hồ mới nói tiếp:

- Sao tôi lại buồn ngủ thế chứ, ngủ ngon.

Nam Sơn nhìn màn hình di động đã kết thúc cuộc gọi mà chẳng hiểu mô tê gì cả.

Cô nghĩ ngợi một chút rồi gửi một tin nhắn: ngủ ngon, mơ đẹp nhé.

Chưa đến mười giây cô đã nhận được tin của anh: ngủ ngon, mơ đẹp.

Nam Sơn hơi kinh ngạc trước tốc độ nhắn lại của anh nhưng cũng không nghĩ nhiều, bỏ di động xuống rồi tiếp tục vào nhà vệ sinh sấy tóc.



Chị Lý đi qua bàn làm việc của Nam Sơn, đặc biệt chú ý đến hộp bánh quy trên bàn.

Phát hiện hộp bánh mình làm chỉ còn lại một nữa, chị ta đắc ý cười, xem ra Nam Sơn rất thích ăn, sau này phải làm nhiều một chút mới được.

Nam Sơn đang buôn chuyện với Tiểu Dương.

- Thật á? Hôm nay Tạ Dung sẽ đến công ty thật à?

Nam Sơn không thể tin nổi, hưng phấn hỏi.

Tạ Dung là nghệ sĩ toàn năng, đóng phim ca hát đều đều giỏi, vóc người cao to, đôi mắt hơi xếch.

Anh ta giỏi về mọi mặt, không chỉ diễn xuất tốt mà còn hát hay.Anh là thần tượng của Nam Sơn, không phải vì anh đẹp trai, cũng không phải vì diễn xuất tốt khiến cô bị thuyết phục, mà là trong thời gian tối tăm u ám nhất của cô, một nhân vật do anh ta thủ vai đã giúp cô cởi mở lạc quan trở lại. Từ đó về sau, cô mới bắt đầu hơi chú ý đến anh ta.

Nếu hiện tại xem lại bộ phim kia thì nội tâm của cô chắc chắn không hề dao động.

Tiểu Dương gật đầu:

- Tôi nghe người ta bảo thế, anh ấy đang thảo luận về việc làm người phát ngôn âu phục của công ty chúng ta, cơ bản là đã xong rồi, hôm nay sẽ đến công ty một chuyến.

- Quá tuyệt vời:

Mắt Nam Sơn sáng ngời lên:

- Cô bảo giờ tôi đi thang máy có gặp được anh ấy không nhỉ?

Cô suy nghĩ vấn đề này cực kì nghiêm túc.

Nghe vậy, Tiểu Dương bật cười hì hì rồi chọt ngón tay lên đầu cô:

- Đang nghĩ cái gì đấy? Không biết người ta khi nào mới đến, hơn nữa tin tức của tôi cũng không chính xác đâu.

Nam Sơn tủm tỉm mà rằng:

- Thôi vậy.

Kết quả, đến trưa, lúc chị Lí bảo Nam Sơn đi lên đưa tài liệu thì cô gặp được Tạ Dung trong thang máy.

Tạ Dung đeo cặp kính râm, bên cạnh là một trợ lí xinh đẹp, thư kí Ôn dẫn bọn họ đi lên.

Nam Sơn tỏ ra rất bình tĩnh, nhìn chằm chằm vách thang máy không chớp mắt.

Nhưng nội tâm cô thì lại kêu gào, ối giời ơi Tạ Dung! Ảnh đế ới ời! Người thật hú hú hú!

Cô không ngừng bảo bản thân phải bình tĩnh, không như những fan cuồng mê muội kia.

Cô muốn mình thật thận trọng, không thể mất mặt trước mặt idol được.

Sắp đến tầng của Cố Thăng, trong lòng cô “ui” một tiếng. Tấm thép lạnh lẽo thì đẹp đẽ gì chứ, mặt Tạ Dung đẹp hơn gấp trăm lần.

Cơ hội hiếm có, ôi được cùng thần tượng tiếp xúc ở cự li gần, chỉ thiếu một cái nhìn nữa thôi.

Cái trò dè dặt này, bỏ đi, dù sao sau này cô không có cơ hội gặp Tạ Dung nữa.

Cô nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Tạ Dung đứng ở bên cạnh mình.

Rất đẹp trai, đẹp hơn trong TV gấp trăm lần, da cực kì trắng, thế mà lại không có lỗ chân lông… Trong lòng cô không nín được mà ca ngợi.

Tạ Dung chú ý tới ánh mắt của cô, quay đầu lại cười với cô.

Trải qua năm tháng lắng đọng, nụ cười của anh ta dịu dàng vô cùng, có thể an ủi cõi lòng buồn bực của một người.

Mắt thấy cửa thang máy sắp mở, Nam Sơn cố lấy dũng khí hỏi:

- Chào anh, tôi là fan của anh, không biết có thể…

Không đợi cô nói xong, Tạ Dung đã nói một tiếng “Được”.

Nam Sơn chớp chớp đôi mắt, không thể tin nổi, vội vàng xé một trang sổ ghi chép, lại cầm một cái bút đưa cho anh ta.

Tạ Dung phóng khoáng kí tên lên.

- Cảm ơn.

Tiếng của Nam Sơn không to hơn muỗi bao nhiêu.

Hú hú, Tạ ảnh đế tự tay kí, rất là đẹp, về nhà nhất định phải lồng kính treo lên mới được!

Đúng lúc này, cửa mở.

Tạ Dung đi ra ngoài, mọi người đều đi hết, Nam Sơn còn đứng lại trong thang máy, ngơ ngẩn.

- Hoàn hồn.

Cố Thăng cười nói rồi quơ quơ tay trước mặt Nam Sơn, bấy giờ mới tỉnh táo lại.

Cô hỏi:

- Ơ, anh vào lúc nào thế?

- Lúc ở tầng mười lăm.

Đáng tiếc Nam Sơn vẫn luôn trộm ngắm Tạ Dung, sau đó không thèm kiêng dè nữa, anh hoàn toàn trở thành không khí luôn.

- Đừng bảo cô để ý người ta nhé.

Nam Sơn vẫn đỏ mặt:

- Anh ấy là thần tượng của tôi.

Tạ Dung vừa đẹp trai lại vừa có tài, Nam Sơn thích anh ta cũng là chuyện bình thường thôi.

Cố Thăng nhếch khóe miệng:

- Anh ta hơn cô những mười tuổi.

Nam Sơn phản bác theo bản năng:

- Chỉ cần đẹp trai, hơn kém năm nghìn năm nào có là gì.

Tuy nhiên thực ra cô chẳng có ý gì với Tạ Dung cả, chỉ hi vọng thần tượng của mình vẫn luôn sống tốt và không ngừng cho ra đời những tác phẩm ưu tú mà thôi.

Ánh mắt Cố Thăng ảm đạm:

- Nói thật, với tuổi Tạ Dung hiện giờ, rất có khả năng đã lén kết hôn rồi.

Nam Sơn đột nhiên có dự cảm không lành

- Đừng nói thế.

- Có khả năng cócon lớn tướng rồi ấy chứ.

Cố Thăng tiếp tục đả kích.

Nam Sơn quyết định: lần này cô tuyệt đối không tin cái miệng thối của Cố Thăng.

Chương 44

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng nhún vai

- Không nói nữa.

Nam Sơn: Cái nên nói với cái không nên nói anh đều nói hết cả rồi còn đâu.

Mấy năm nay Tạ Dung giữ mình trong sạch, bị dính rất ít scandal. Mặc dù có tên chết tiệt bảo anh ta lén kết hôn, nhưng hoàn toàn không có chứng cứ gì.

Không có chứng cứ, tức là khả năng Tạ Dung độc thân vẫn cao như trước.

Nam Sơn vốn vẫn luôn tin chắc Tạ Dung chưa kết hôn, giờ nghe Cố Thăng nói như vậy thì tự nhiên lại hơi do dự.

- Thôi, tôi đi trước đây.

Nam Sơn ôm đống dày tờ dày bịch ra khỏi thang máy.



Nam Sơn xin được chữ kí của Tạ Dung nên phấn khởi lắm, vừa về nhà đã chia sẻ tin tức tốt đẹp này với Tiểu Mi.

- Ngon lành luôn.

Tiểu Mi đang ở bếp rửa đậu xanh cũng cảm thấy vui thay cho cô.

Trời nóng, cô tính nấu canh đậu xanh uống.

Nam Sơn chống má, lại nghĩ tới lời Cố Thăng nói với mình buổi trưa, bèn hỏi:

- Em nói có khi nào Tạ Dung đã kết hôn sinh con rồi không?

Tiểu Mi vừa bỏ đậu xanh đã rửa vào trong nồi vừa nói với Nam Sơn:

- Khả năng không cao, không phải Tạ Dung đã nói mình theo chủ nghĩa độc thân sao? Hơn nữa nếu thật sự có vợ con thì bình thường kiểu gì anh ấy cũng để lộ dấu vết, tên Trác Uy Uy khốn kiếp nhất Trung Quốc phải phát hiện ra lâu rồi mới đúng.

Nam Sơn ngẫm lại thấy cũng có lí, bèn bổ sung một câu:

- Hôm nay Cố Thăng bảo chị… ở tuổi của Tạ Dung thì kết hôn là chuyện thường, không khéo còn có con rồi ấy chứ.

- Ha!

Tiểu Mi đang rửa sạch tay ở bồn rửa thì dừng lại, cười khan nói:

- Em tin, chị chuẩn bị tâm lý sẵn đi thì hơn.

Nam Sơn càng thêm phiền muộn.

Trác Uy Uy rác rưởi, có tác dụng quái gì, còn không đáng tin bằng Cố Thăng.

Tiểu Mi nghĩ ngợi rồi nói với Nam Sơn

- Chị hỏi anh Cố Thăng giúp em thử xem Tiết Thư Tề có bạn gái chưa đi.

Tiết Thư Tề là ngôi sao mà Tiểu Mi u mê gần đây.

Nam Sơn: …

- Được rồi.



Nửa đêm tỉnh lại, Nam Sơn thấy hơi đói, mở mắt thì phát hiện mình đứng bên cửa sổ.

Toàn bộ phòng đều theo tông lạnh màu trắng đen xám, trang trí hết sức đơn giản, dựa cạnh cửa sổ là một chiếc đèn lớn đặt trên đất, ánh lên sắc như kim loại.

Lúc này cô chính là một cái đèn đặt dưới đất, đứng im mà đợi.

Trang hoàng đơn điệu nhàm chán, nhìn cái là đoán ngay ra phòng Cố Thăng, chả có bầu không khí sinh hoạt gì hết, Nam Sơn vừa đánh giá vừa bình luận.

Cô ngáp một cái, hi vọng trước lúc Cố Thăng tiến vào sẽ rời khỏi căn phòng này.

- Ngày mai tôi có việc riêng, nếu không có chuyện quan trọng thì đừng liên lạc với tôi…

Nam Sơn:!!!

Giọng hay như vậy, ngoài Tạ Dung ra còn ai trồng khoai đất này.

Có một thời gian, Nam Sơn còn đặt riêng giọng Tạ Dung thành chuông báo, mỗi buổi sáng nghe một lần, cô tuyệt đối sẽ không nhầm.

Đương nhiên, giọng Tạ Dung không đủ để đánh thức một người muốn nằm lười trên giường như cô.

Cô lại quan sát căn phòng, trắng đen xám, màu giản dị kinh điển nhất, phòng sắp xếp tràn ngập vẻ đẹp giản dị, thần tượng của cô quả là có mắt thẩm mỹ.

Nam Sơn không nhìn thấy ảnh Tạ Dung chụp cùng người nhà trong phòng này, cũng không phát hiện ra dấu vết sinh hoạt của phụ nữ.

Cô cười, lời của Cố Thăng đôi khi vẫn mất linh.

Tuyệt quá!

Tạ Dung đi tới cạnh cô, kéo rèm cửa lên, cô ngửi được mùi sữa tắm dễ chịu.

Mặt anh ta đã tẩy trang, đôi mắt có chút tiều tụy, nhưng vẫn đẹp như cũ.

Anh ta ngồi bên mép giường, khẽ cau mày nhìn đăm đăm vào di động, ngón tay thon thon trắng muốt trượt trên danh bạ điện thoại tới lui một hồi, nhưng cuối cùng không liên lạc với ai.

Anh thở dài, đặt điện thoại ở ngăn tủ màu xám nhạt cạnh giường rồi nằm xuống. Chắc là vô cùng mệt mỏi nên chưa đến năm phút anh đã đi vào giấc ngủ, ngay cả đèn cũng không tắt.

Nam Sơn hơi đau lòng, định giúp anh tắt đèn dưới đất rồi đi.

Nhưng đúng lúc này, màn hình điện thoại của anh sáng lên kèm theo tiếng rung.

Tạ Dung mắt nhắm, dựa vào cảm giác lần mò đến di động và nhận cuộc gọi.

- A Mục, ba mới ngủ, có chuyện gì sao?

Giọng của anh nhẹ nhàng, vẫn dễ nghe như cũ.

Nhưng chữ “ba” kia như sấm vang chớp giật đánh thẳng vào lòng Nam Sơn.

Nhất định là cô nghe nhầm, hoặc là nam thần ngái ngủ nên hồ đồ rồi.

Nhưng lời nói tiếp theo của Tạ Dung lại chứng minh cho cô thấy, nam thần không chỉ có vợ mà cả con còn lên trung học rồi cơ.
Cố Thăng đúng là không phụ cô mà!

- Ngày mai ba sẽ đi gặp hai người, lại cãi nhau với mẹ à? Để mẹ nghe máy được không?

Tạ Dung im lặng vài giây, đầu kia điện thoại hình như thay đổi người, Nam Sơn chú ý thấy vẻ mặt của anh vừa rồi là dịu dàng thì giờ lại chuyển sang bực mình nhiều hơn.

- Nghe A Mục bảo hai người cãi nhau… Học kì sau con vào lớp chín rồi, giờ là thời kì căng thẳng nhất, em để con thoải mái một chút, con trai ở độ tuổi này rất nhạy cảm… Em nói Ninh Khinh Huyên gì chứ, anh và cô ta thật sự không có gì. Cái trò tin đồn của truyền thông em còn không biết à, thôi được rồi, cứ như vậy đi, anh mệt rồi, cúp máy trước đây.

Anh cúp điện thoại, ngón giữa và ngón trỏ hơi khép lại, ấn huyệt Thái Dương, trông có vẻ rất đau đầu.

Nam Sơn bỗng nhiên có chút thất vọng, Tạ Dung cũng không dịu dàng hiền lành giống như biểu hiện trên màn ảnh rộng.

Cô đoán đầu kia điện thoại là vợ của anh ta. Lúc hai người nói chuyện anh không kiên nhẫn chút nào, trái lại giống như là làm chiếu lệ, đến cả giọng điệu cũng có phần trịch thượng.

Đúng lúc này, chuông cửa bên ngoài căn nhà trọ vang lên, Tạ Dung xuống giường, chân dẫm lên đôi dép lê ra mở cửa.

Nam Sơn vô tình đờ người, lại quay lại cơ thể của chính mình.

Một người luôn luôn đụng giường là ngủ như cô, hiếm khi lại mất ngủ.

May mà ngày mai là ngày nghỉ, có thể ngủ nướng.

Nguyên tắc tránh xa sinh hoạt, đến gần tác phẩm của thần tượng quả nhiên là có lí mà.

Hình tượng minh tinh bày ra trên màn ảnh rộng không nhất thiết phải là bộ mặt chân thật của người đó, Nam Sơn có chút không vui.

Lời Cố Thăng không trật cái nào, thật sự làm cô vô cùng thất vọng.



Đêm nay không chỉ Nam Sơn mất ngủ mà còn có Cố Thăng.

Anh quen Nam Sơn lâu như vậy mà còn chưa tặng cho cô quà gì. Ngay cả Lão Răng Vàng cũng đã được anh tặng thanh đại đao, chồng bùa chú và ngấm ngầm dúi cho không ít phấn cương thi rồi.

A, đúng rồi. Cố Thăng còn là hội phó fanclub "Răng và đại đao" nữa, hội trưởng chính là Phùng Cường.

Cố Thăng hiểu cái chuyện tặng đồ tùy theo sở thích này, hôm nay anh đã đặc biệt yêu cầu thư kí Ôn bảo Tạ Dung kí tên lên áo phông.

Vừa nghĩa tới việc lấy đồ vật của tình địch làm quà tặng cho Nam Sơn thì anh lại hơi khó chịu

Anh thở dài, trong chớp nhoáng, một chủ ý tuyệt diệu lóe lên trong lòng.



Nhờ phúc của Cố Thăng, Nam Sơn đưa Tiểu Mi đi gặp bác sĩ tâm lí, chuyện làng chài hoang dã vẫn để lại bóng ma trong lòng Tiểu Mi.

Hình thức là một – một, Nam Sơn vào phòng làm việc của bác sĩ trước, vì bản thân điều chỉnh tốt nên cô nói chuyện với bác sĩ vài câu rồi đi ra.

Sau đó đổi thành Tiểu Mi đi vào, Nam Sơn ngồi trên ghế dài đợi hơn nửa giờ, chán muốn chết.

- Cô đã đến rồi!

Một bóng hình cao lớn bao phủ trên ngườiNam Sơn, cô không cần nhìn cũng biết là Cố Thăng.

- Ừ, Tiểu Mi ở bên trong.

Nam Sơn ngẩng đầu nhìn anh một cái, đoán rằng mục đích của anh khi tới cũng giống Tiểu Mi, bèn thuận miệng hỏi một câu:

- Anh vẫn gặp ác mộng à?

Cố Thăng không phủ nhận mà nói xuôi theo:

- Hôm qua cô chúc tôi ngủ ngon một cái, tôi ngủ say sưa hẳn luôn.

- Thế à.

Nam Sơn còn nghĩ đến chuyện Tạ Dung nên vẫn rầu rĩ không vui.
Cố Thăng sửng sốt, chẳng phải theo kịch bản thì cô sẽ nói: “Thế thì từ nay tôi sẽ thường xuyên chúc anh ngủ ngon” sao?

Bây giờ anh mới để ý thấy cô hững hờ, có lẽ là đêm qua ngủ không được ngon rồi.

Đợi đến lúc anh lấy ra món quà chuẩn bị tỉ mỉ vì cô thì cô nhất định sẽ vui lên thôi, anh nghĩ.

Cố Thăng lấy hộp quà được đóng gói đẹp đẽ ra khỏi túi xách màu đen.

- Đây, tặng cô.

Nam Sơn bị thứ đồ trong tay anhthu hút.

- Đây là cái gì?

- Cho cô bất ngờ đó!

Cố Thăng thấy trong mắt cô có phần do dự:

- Yên tâm gì, không phải cái gì đắt đỏ đâu.

- Cảm ơn quà của anh.

Cô nói.

Nam Sơn nghe xong mới dùng hai tay đón lấy chiếc hộp chữ nhật, nhưng chỉ đặt trên đầu gối chứ không mở ra.

Cố Thăng xáp lại nhìn cô với vẻ mong chờ:

- Mau mở ra xem đi.

- Được.

Nam Sơn mở món quà thắt nơ bướm sếp tặng mình với vẻ đầy hứng thú.

Trong hộp là một cái áo phông trắng.

Nam Sơn sờ, chất vải tốt, mềm mại ôm da

- Rất tốt.

- Trên áo phông có cái gì?

Cố Thăng gợi ý.

Cô nghe xong bèn lấy áo phông ra trải lên đầu gối, phát hiện mặt trước của áo có hai chữ viết rồng bay phượng múa: Cố Thăng.

Chữ đẹp đấy, nhưng lại dùng bút lông viết thì mặc được à?

Tặng một cái áo phông có chữ do anh đích thân viết cho mình, Nam Sơn đột nhiên có hơi không hiểu dụng ý của anh.

Cố Thăng sung sướng nói:

- Đây là tôi nhờ Tạ Dung kí tên cho cô đó.

Gì, ý là bảo Tạ Dung kí tên Cố Thăng á?

Cố Thăng chỉ chữ “Thăng”:

- Cô xem, anh ta kí tên ngay chính giữa chữ này này.

Cô cẩn thận nhìn xem, lúc đó mới phát hiện chữ kí của Tạ Dung bé tin hin.

- Tôi cảm thấy hơi đơn điệu nên cũng kí tên của mình lên luôn, quả nhiên trông đẹp hơn hẳn.

Cố Thăng vui vẻ bảo.

Nam Sơn: …

Cố Thăng lại nói:

- Cô làm sao vậy, hôm nay trông có vẻ không vui.

- Tôi thất tình.

Nam Sơn chống hai tay lên má, nhìn hình Tạ Dung trên nền di động rồi nói với vẻ đau khổ.

- Hở?!

Cố Thăng quay đầu, kinh ngạc nhìn cô:

- Cô lại yêu rồi à?

Anh không biết nên tỏ vẻ vui hay buồn nữa.

Nam Sơn chỉ hình trên di động

- Chính là anh ta.

Cố Thăng nhớ tới lời hôm qua nói với cô, nhận ra mình là đầu sỏ gây tội, bèn cười khan bảo:

- Cô đừng buồn, hôm qua tôi chỉ nói bừa thôi, không phải thật đâu.

Nam Sơn liếc mắt nhìn anh với vẻ thản nhiên: không biết có ai đã nói với anh chưa, lời anh nói ra thiêng lắm đấy.

Cô thở dài, khoát tay:

- Thôi không sao, ngoại trừ Tạ Dung, tôi còn thích…

Chẳng qua Tạ Dung là người cô thích nhất thôi.

Cố Thăng chết lặng nghe cô nói ra tên hết ngôi sao này đến ngôi sao khác, trong nước có, Âu Mĩ cũng có luôn.

Lúc lâu sau, anh chăm chú nhìn mặt cô mãi rồi hỏi đầy nghiêm túc:

- Nam Sơn, thích nhiều đàn ông như thế mà cô không mệt à?

Chương 45

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Làm sao mà mệt được?

Nam Sơn ngạc nhiên, cứ nghĩ đến việc trên thế gian có nhiều giai đẹp để ngắm là thấy cuộc đời tươi đẹp xiết bao.

Cố Thăng: Vậy mà không mệt? Vậy tại sao cõi lòng mình lại cảm thấy mệt mỏi thế chứ? Mình cũng rất đẹp trai mà.

Anh đột nhiên hiểu được một câu, cuộc sống không thiếu cái đẹp mà thiếu một đôi mắt phát hiện cái đẹp thôi.

Thế giới không hề tăm tối, anh cũng rất đẹp trai.

- Chắc Tiểu Mi không ra được ngay đâu, chúng ta xuống quán trà sữa ở dưới tầng ngồi một lát đi.

Anh đề nghị.

Nói đến Tiểu Mi, Nam Sơn mới nhớ tới vấn đề lần trước cô ấy nhờ mình hỏi.

Cô hỏi:

- Cố Thăng, anh cảm thấy gần đây tiểu sinh Tiết Thư Tề đang hot có bạn gái không?

- Cậu ta không có bạn gái.

- Ừ

Nam Sơn gật đầu, lát nữa phải nói tin tốt này cho Tiểu Mi biết mới được.

Cố Thăng nói tiếp:

- Cậu ta có bạn trai.

Rồi anh lại hỏi lại Nam Sơn:

- Đấy cũng là người cô thích à?

- Gì cơ?!

Nam Sơn hơi mở to hai mắt không dám tin.

- Tiểu Mi thích cậu ta.

Cô nhìn anh hoài nghi:

- Anh đang nói bừa hả?

Cố Thăng chớp mắt ra vẻ tổn thương:

- Có lần đi chơi, tôi nghe một người bạn nhắc tới.

Thật sự là ha ha ha ha ha ha, hôm qua Tiểu Mi còn an ủi cô chứ.

Trong đầu Nam Sơn tự động vang lên một bài hát: Anh nói trong bão giông, nỗi đau cỏn con ấy có là gì, lau khô nước mắt, đừng sợ…

- A, giám đốc Cố cũng ở đây à.

Đúng vào lúc này, Tiểu Mi mở cửa đi ra.

Nam Sơn vội nghênh đón

- Cảm giác thế nào?

Trong mắt Tiểu Mi tràn ngập sự thoải mái

- Tốt hơn nhiều rồi.

Cô nhìn Cố Thăng với vẻ cảm kích:

- Lần này may mà có giám đốc Cố.

Cố Thăng cười đến là sung sướng:

- Không có gì, chuyện nhỏ thôi ấy mà.

Cô hồi phục sớm bao nhiêu thì Nam Sơn quay về nhà nhanh bấy nhiêu.

Tiểu Mi thấp giọng, liếc mắt nhìn Cố Thăng một cái rồi hỏi Nam Sơn:

- Chị hỏi Cố Thăng về chuyện của Tiết Thư Tề giúp em chưa?

Nam Sơn suy nghĩ một chút. Cô không muốn nói cho Tiểu Mi chuyện Tiết Thư Tề thích đàn ông.

Đợi cô bé hết thích tên đó rồi nhắc lại cũng không muộn.

Dù sao Tiểu Mi cũng giống mình, xem xong một bộ phim đổi một ông chồng ngay ấy mà.

- Cậu ta còn chưa có bạn gái.

Nam Sơn nói.

Về sau cũng sẽ không có, nói như vậy cũng không tính là lừa gạt nhỉ.

Tiểu Mi nghe xong thì vui lắm.

- Thế thì em yên tâm rồi.

Sau khi chứng kiến mấy lần mồm thiêng như thánh của Cố Thăng thì Tiểu Mi rất tin anh.

Tiểu Mi nhìn đồng hồ, hãy còn sớm.

Tối qua cô đặt hai vé xem phim, định sau khi gặp bác sĩ tâm lí xong sẽ đi xem phim để giải tỏa áp lực, bây giờ đi ngay là vừa.

- Giám đốc Cố, tôi và Nam Sơn đi xem phim đây.

Tiểu Mi kéo tay Nam Sơn rồi vẫy tay tạm biệt Cố Thăng.

Cố Thăng vội vàng đứng lên và nở một nụ cười rất đẹp:

- Vừa hay tôi đang rảnh, để tôi đưa các cô đến rạp phim nhé.

Rồi anh lại cảm thán:

- Đã lâu không ra rạp chiếu phim, hay là tôi đi cùng các cô xem phim xả hơi một chút được không?

- Được, giám đốc Cố thật là tốt.

Cố Thăng: để Nam Sơn trở về sớm một chút mới là tốt.

Có người đưa, Tiểu Mi hiển nhiên bằng lòng.

Nghe xong, Cố Thăng hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ gì hết, anh nhếch khóe miệng:

- Tôi đi lái xe tới đây, các cô chờ tôi đứng ở cửa bệnh viện chờ tôi một lát.

Nói xong, anh rảo bước đến lối ra.…

Phim chiếu lúc ba rưỡi, bọn họ đến rạp chiếm phim sớm nửa tiếng.

Bấy giờ Cố Thăng mới nhớ ra việc phải đi mua vé:

- Nam Sơn, hôm nay hai người xem phim gì?

- Bọn tôi xem “Thanh trừ canh ba”.

Nam Sơn đáp xong, nghĩ một chút lại bổ sung một câu:

- Là phim kinh dị.

Ha?! Đến nước này sao có thể chùn bước được?

Cố Thăng hoàn toàn không do dự:

- Tôi xem cùng các cô, số ghế các cô là bao nhiêu, chúng ta ngồi cùng một hàng.

Anh muốn ngồi cạnh Nam Sơn, lỡ mà bị dọa thì cũng có một bờ vai để dựa vào.

Đúng vậy, anh nói là chính anh đấy.

- Anh không sợ à?

Nam Sơn nhẹ nhàng hỏi.

- Không sợ.

Cố Thăng quả quyết, trong lòng tính toán, nếu sợ không phải còn có Nam Sơn sao?

Nam Sơn không tin anh cho lắm, nhưng vẫn nói ra suất chiếu và chỗ ngồi.

Chẳng ngờ hai ngày nghỉ rạp chiếu phim đông khách, Nam Sơn và Tiểu Mi chọn chỗ xem phim tốt nhất, hàng đó đã đủ người ngồi.

Hi vọng của Cố Thăng tan vỡ.

Vừa rồi thề thốt không sợ, hiện giờ anh không thể mạnh bạo rút lui được.

Anh tính sẵn rồi, giờ ngồi hàng cuối cùng rồi đeo tai nghe điện thoại để ngủ thôi. Dù sao Nam Sơn và Tiểu Mi cũng không nhìn thấy được.

- A, bên cạnh chúng ta không phải có chỗ trống à?

Tiểu Mi xán lại nhìn rồi đề nghị:

- Vị trí này cũng được này, cũng là trong phạm vi xem phim tốt nhất đấy

- Được.

Cuối cùng Cố Thăng chọn ngồi ở hàng trước hàng của Nam Sơn, vị trí quá tốt, màn ảnh rộng chiếu cái gì thì nhìn rõ cái đó.

Nếu đã lựa chọn bộ phim này thì dù có khóc cũng phải xem hết, anh nghĩ.

Mua vé xong, anh và Nam Sơn cùng đi mua bắp rang bơ và đồ uống.

Trên đường đi, anh hỏi.

- Bộ phim này là trong nước sản xuất hay hợp tác với nước ngoài.

Nam Sơn đáp

- Trong nước sản xuất.

Nghe vậy, Cố Thăng thở phào một hơi nhẹ nhõm, nghe nói phim kinh dị trong nước đều không có quỷ, chỉ làm ra vẻ kì bí, hoặc là nhân vật chính có bệnh tâm thần, chắc là anh sẽ không sợ đâu.

Ôm tâm trạng thấp thỏm, Cố thăng vào rạp chiếu phim.

Trên màn hình đột nhiên xuất hiện một dấu tay máu, bên cạnh là cái đầu của người phụ nữ tóc dài, mắt dại ra mà nhìn người xem.

Trái tim Cố Thăng đập hơi bị nhanh, anh muốn chuồn!

Nhưng lại nghĩ tới Nam Sơn và Tiểu Mi còn ở sau lưng mình, thời khắc mấu chốt, tuyệt đối không thể sợ.
Một lát sau, trên màn ảnh hiện mấy chữ to run run rẩy rẩy: Thanh trừ canh ba.

Bộ phim vừa mới bắt đầu, Cố Thăng đã muốn kết thúc. Anh nhắm tịt hai mắt lại, trong lòng niệm chú đại bi.

Khi bộ phim kết thúc, sắc mặt Cố Thăng không tốt lắm. Nhưng anh vẫn phải gắng gượng mỉm cười, Nam Sơn với Tiểu Mi còn đang nhìn đấy.

Ra khỏi rạp chiếu phim, Cố Thăng hào hứng hỏi:

- Xem xong bộ phim này hai người có cảm tưởng gì?

- Phim buồn cười chết đi được, phim kinh dị mà rõ hài.

- Chuẩn, phim này rất phù hợp cho người nhát gan xem.

Cố Thăng: …

Xem phim xong đã là năm giờ, đúng vào giờ ăn cơm.

Cố Thăng nhận điện thoại, công ty có việc gấp tìm anh nên đi trước.

Còn Nam Sơn và Tiểu Mi chậm rãi đi dạo đến quán pizza, gọi một cái pizza và một ít đồ ăn vặt, coi như cơm tối.



Ban đêm.

TV phòng khách đang bật, đài địa phương đang phát tin xã hội.

Nam Sơn đang ngồi trên sô pha ăn hoa quả, buồn chán xem bản tin: tranh chấp ở quê, tai nạn giao thông, nhà mới bị dột,…

Cô cúi đầu gặm nửa quả dưa hấu, không chú ý đến tin tức trên TV nữa.

- Cô Lục đây ư?

Tiểu Mi không biết đã đi tới từ lúc nào. Cô kinh ngạc nhìn màn hình TV rồi kêu lên.

Trên TV phát tin tức đầu tiên: một người phụ nữ trung niên bị nghi tự sát ở trong nhà, người đầu tiên phát hiện thi thể là nhân viên giao hàng. Người phụ nữ kia trước khi tự sát đặt một suất đồ ăn giao đến, đặt đưa lúc mười giờ.

Người giao hàng vốn muốn để cho bà xuống lầu lấy, tiếc rằng gọi điện thoại không được, đành phải lên lầu một chuyến, mới phát hiện cửa nhà khép hờ.

Anh ta đẩy cửa ra, đập vào mắt là cô Lục ngã trong vũng máu, trên cổ cắm một con dạo nhọn, tay kia thì cầm di thư…

- Em quen à?

Nam Sơn bỏ dưa hấu xuống rồi quan tâm hỏi han.

Tiểu Mi vẫn còn hơi hoảng hốt như thể chưa định thần lại sau khi biết tin về cái chết của người phụ nữ kia. Cô ngồi xuống, tựa vào Nam Sơn bên cạnh mình.

Cô thở dài rồi nói:

- Cô ấy là chủ nhiệm lớp đại học của em, tên là Lục Văn Nguyệt.

Lục Văn Nguyệt là một cô giáo hiền lành lương thiện, mặt mũi vô cùng xinh đẹp. Cô lên lớp luôn luôn mỉm cười, ăn mặc thời trang, vẫn luôn dẫn đầu xu hướng.

Tiểu Mi nhớ rõ, khi ấy các bạn nữ trong lớp đều bắt chước cách ăn mặc của cô Lục, bởi vì cô mặc thật sự rất đẹp.

Cô cũng được coi là nữ thần trong trường.

Mọi người hay nói xấu sau lưng cô, bảo cô ăn cơm trước kẻng, có một đứa con trai.

Lúc Tiểu Mi tốt nghiệp, người trong trường vẫn không biết bố của đứa bé là ai.

Tiểu Mi dông dài mãi:

- Cô là giáo viên đại học em thích nhất, tuy rằng sau khi tốt nghiệp thì bọn em gần như không liên lạc nữa.

Tiểu Mi mở điện thoại, QQ đại học sau khi tốt nghiệp vốn không sôi nổi giờ đã bùng nổ.

Phải biết, bình thường hầu như không có ai trò chuyện, thỉnh thoảng nhắn một tin cũng là về mua bán.

- Cô Lục ra đi đột ngột quá.

- Sao lại thế được? Tuần trước tôi còn gặp cô, cô nói cuối tuần muốn đi Anh chơi, tôi còn nói với cô, nước ngoài rất loạn, phong cảnh trong nước cũng đẹp lắm.

- Lẽ nào là bị mưu sát.

- …

Bạn đại học cũng không tin chủ nhiệm lớp sẽ tự sát, dù sao cô bình thường cũng là một người hoạt bát vui tươi, lúc nào cũng chia sẻ hoạt động của mình với nhóm bạn bè trên wechat.

Có người nghĩ là bị mưu sát, nhưng tập tức bị một bạn học khác phủ định ngay.

- Tôi xem tin tức, sau khi cái anh giao hàng kia báo tin thì cảnh sát tới, sau đó con cô Lục cũng xem di thư, xác định là bút tích của cô chủ nhiệm, cơ bản có thể xác định là tự sát.

Tiểu Mi xem tin nhắn hồi lâu, run rẩy gửi đi một tin.

- Tôi vẫn không tin.

Cô hít một hơi thật sâu, không xem tin nhắn trên group nữa.

Tiểu Mi quay đầu nhìn về phía Nam Sơn, buồn bã hỏi

- Chị nói xem, cô có công việc, có con cái, sao lại đi tự sát chứ?

Lúc này, dường như an ủi cũng không có tác dụng gì.

Nam Sơn vỗ vai cô, thở dài.

- Em nén đau buồn đi.



Sáng hôm sau, Nam Sơn nhận được tin nhắn của Lão Răng Vàng: Nam Sơn Sơn, tôi có việc phải tới thành phố N một chuyến, có thời gian chúng ta gặp mặt đi, tiện thể chào Tiểu Mi hộ tôi nhé.

Nam Sơn nghĩ một chút rồi trả lời “Được,” sau đó lại hỏi thêm “Anh đang ở đâu?”

Thành phố N có rất nhiều khu, chưa biết chừng bọn họ sẽ cách nhau hơi xa.

Chưa đến năm phút sau, Lão Răng Vàng trả lời: “Đương nhiên là ở nhà Tiểu Thăng Thăng rồi.”

Rồi gã lại nhắn thêm một tin với giọng điệu tiếc nuối: “Đáng tiếc linh đao không thể mang lên tàu hỏa, muốn cho mấy người xem đao của tôi quá đi, tôi chăm nó tốt cực kì. Cơ mà nó chẳng để ý gì tới tôi cả, rõ là ngạo kiều.”

Nam Sơn: …

Cô nhìn chăm chăm màn hình điện thoại, do dự không biết phải làm sao để nói cho gã biết thanh đao này chẳng khác gì loại đao bán trên thị trường đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau