NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ý thức được người đi đại tiện trong rừng có thể là hung thủ, Cố Thăng lập tức kể hết chuyện vừa xảy ra cho Nam Sơn và Lão Răng Vàng nghe.

Lão Răng Vàng kinh ngạc:

- Sao mà nhận nhầm được hay vậy? Hung thủ giống Cường Tử lắm à?

- Không biết nữa.

Cố Thăng đặt đèn pin lên bàn:

- Đèn sắp hết pin rồi, chỉ chiếu sáng được tầm 1 mét thôi. Tôi cứ đinh ninh người đó là Cường Tử, với lại ghét mùi thối nên không đến gần.

Nam Sơn nghe thế thì cũng hoảng cả hồn, đặc biệt là sau đó còn biết Cố Thăng đưa cả giấy cho người nọ nữa chứ.

- Làm sao đấy?

Trần Lâm đang gác đêm cũng đi tới.

Vì xác định được hung thủ không phải là cậu ta nên thái độ của Lão Răng Vàng với cậu ta cũng ôn hòa hơn nhiều.

- Xảy ra chút chuyện.

Lão Răng Vàng đáp:

- Mấy người ở đây chờ chút đi, tôi với Cố Thăng ra ngoài một chuyến, sẽ về nhanh thôi.

Nếu chuyện Cố Thăng nói là sự thật thì chắc chắn là hung thủ đã chuồn mất lâu rồi.

Lão Răng Vàng vẫn còn hơi ham hố với bảo tàng, lần này gã ra ngoài chỉ là để xác nhận xem Cố Thăng có giở trò sau lưng họ không thôi.

- Tôi đi cùng với các anh, Cường Tử trông nom Nhược Hiên một chút nhé.

Vì trải qua việc lúc ban ngày nên Tôn Nhược Hiên ngủ không an ổn, vừa ngủ vừa mê sảng, thi thoảng lại bừng tỉnh, tình hình không được lạc quan cho lắm.

Trần Lâm đứng lên đi về phía nhóm Nam Sơn.

Có lẽ vì dây đeo đã quá mòn nên balo của Trần Lâm rơi đánh bịch một cái xuống sàn nhà.

Nam Sơn ở gần đó nhặt lên cho cậu ta.

- Cảm ơn.

Cậu ta nói.

Nam Sơn chỉ xua tay bảo:

- Việc nhỏ thôi mà.



Khoảng mười phút sau thì nhóm Lão Răng Vàng trở lại, sắc mặt rất khó coi, chỉ nhìn cũng đoán ra là không tìm được manh mối gì hữu dụng.

Tôn Nhược Hiên hỏi:

- Có phát hiện gì không?

- Cứt sốt nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

Lão Răng Vàng cáu tiết đáp, song gã cũng xác định được là Cố Thăng không làm gì mờ ám sau lưng họ.

Trần Lâm ngồi xuống rồi thở dài:

- Ngủ đi, đêm còn dài lắm.



Nam Sơn ngủ thiếp đi rất nhanh. Khi tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đã biến thành một bức tranh được lồng trong khung.

Chính là bức tranh người phụ nữ mặc sườn xám mỉm cười u buồn vẫn treo ở đầu cầu thang nọ.

Hôm nay xảy ra quá nhiều việc, Nam Sơn cũng tiếp xúc với rất nhiều người. Cô cũng không rõ là ai đã chạm vào bức tranh này, để cho cô gián tiếp đến đây.

Bức tranh này quay về hướng phòng khách, từ đây có thể quan sát mọi thứ bên dưới một cách dễ dàng.

Nam Sơn mượn cơ hội này quan sát những người bên dưới. Ai gác đêm vẫn đang gác đêm, ai ngủ vẫn đang ngủ, dường như không có gì đặc biệt.

Phùng Cường ôm bụng nhăn nhó, có lẽ là ăn gì vào đau bụng thật rồi.

Mười phút sau, Nam Sơn cảm thấy cứ bám mãi trên bức tranh này cũng chẳng có manh mối gì, bèn định bụng về lại thân thể mình.

Ủa? Ngay lúc cô muốn thoát khỏi bức tranh thì lại phát hiện ra sau lưng nó dán cái gì đó, dường như là một trang giấy.

Đằng sau tối thui nên cô không rõ đó là vật gì.

Cô loáng thoáng cảm thấy thứ ở đằng sau bức tranh có quan hệ mật thiết với tất cả những gì mà họ đang gặp phải.

Nghĩ thế, cô bèn lập tức thoát khỏi bức tranh kia.

..

Việc đầu tiên mà Nam Sơn làm sau khi tỉnh lại chính là chạy tới cầu thang tháo khung tranh kia xuống.

- Nam Sơn Sơn, chị tháo khung tranh xuống làm gì thế?

Tiểu Mi nhìn cô đầy khó hiểu.

Nam Sơn đặt khung tranh lên bàn rồi mở nó ra một cách cẩn thận:

- Chị cảm giác trong này có cái gì đó.

Lão Răng Vàng cười mỉa:

- Cô đừng bảo cô cũng xem nhiều phim truyền hình như Cố Thăng nhé. Hai người đúng là xứng đôi vừa lứa quá.

Lão Răng Vàng đã biết hôm đó Nam Sơn và Tiểu Mi hùa nhau lừa mình. Ngay khi ấy gã đã thấy kỳ lạ rồi, trí nhớ gã tốt mà, sao có thể nhầm tên hai người được cơ chứ.

Cố Thăng nhíu mày, xem TV thì làm sao? Bây giờ có ai không xem TV à?

Thế nhưng Cố Thăng lại thích câu cuối cùng của gã. Anh nhìn Nam Sơn một cái, anh với cô đúng là xứng đôi vừa lứa thật mà.

Nam Sơn tháo mặt kính thủy tinh của khung tranh rồi lấy bức tranh ra, đúng là có đồ vật được dán đằng sau nó.

Đó là ba con rối bóng từ không biết bao nhiêu năm về trước. Chúng được làm vô cùng tinh xảo, màu sắc sống động như mới, chỉ là không có que điều khiển.

- Ồ?Cố Thăng sờ sờ cằm.

Trần Lâm hỏi:

- Anh phát hiện ra cái gì kì lạ à?

Cố Thăng chỉ vào con rối bóng đầu tiên trên mặt bàn:

- Mọi người nhìn xem, tay con rối này để trên cổ, trông có giống một người đang bóp cổ mình không?

Mọi người đang đắm chìm trong kĩ thuật chế tác con rối tinh xảo, bây giờ nhìn kĩ ra mới thấy đúng là như thế thật: Phần đầu con rối hơi ngửa lên trên, vẻ mặt cực kì đau đớn.

- Nhìn sang con thứ hai này.

Cố Thăng nói tiếp:

- Tay nó cầm dao đâm thẳng vào ngực mình.

Lão Răng Vàng cũng thấy có gì đó sai sai:

- Con rối bóng thứ ba thì ngồi khom xuống, cuộn tròn người như đang tránh né cái gì, lại như đang chịu vô vàn đau đớn. Vẻ mặt con rối nào cũng méo mó vặn vẹo.

- Nhưng mà chúng thể hiện cái gì nhỉ?

Phùng Cường nghe mà chẳng hiểu ra sao.

Cố Thăng ngẩng đầu lên, nét cười thường trực trên mặt anh lụi tắt:

- Tôi đoán là nó thể hiện ba kiểu chết. Con rối thứ nhất diễn tả cái chết vì ngạt thở, con thứ hai và thứ ba cụ thể ám chỉ cái gì thì tôi còn chưa rõ.

- An Như Hối chính là ngạt thở mà chết.

Nam Sơn bỗng nhiên ý thức được vấn đề này. Rồi cô lại nhớ tới lời kể của Lão Răng Vàng: cứ ba mươi năm thì bảo bối kia lại gây sự một lần, thế nhưng Cừu Thất Ngôn có cách trị nó.

Nam Sơn chần chừ trong chốc lát rồi hỏi:

- Có phải đây chính là bảo bối mà Liễu tiểu thư kia trộm đi không?

- Liễu tiểu thư là ai? Mà từ từ, ở đây có bảo bối á?

Trần Lâm lộ vẻ vừa khiếp sợ lại vừa hưng phấn.

Nhóm Nam Sơn không ngờ là đến tận lúc này rồi mà Trần Lâm vẫn còn diễn kịch. Đúng là một diễn viên kính nghiệp mà.

Cô không để ý đến diễn xuất chân thực của Trần Lâm mà chỉ nói với Lão Răng Vàng:

- Tôi nhớ anh từng bảo Cừu Thất Ngôn có cách ngăn chặn thứ này, dùng người để hiến tế có phải là một cách không? Bây giờ hung thủ cũng muốn dùng cách này để mang bảo bối này đi à?

Thần sắc của Lão Răng Vàng trở nên nghiêm túc.

Mãi một lúc lâu sau, gã mới nói

- Chắc là như thế, tôi đoán con rối bóng thứ hai ám chỉ một người đang lấy máu đầu tim, nhưng cũng không rõ là con thứ ba thể hiện điều gì.

Rồi gã nhìn sang Tôn Nhược Hiên:

- Thêm nữa, cũng có chỗ không giải thích được. Ấy là hung thủ có lấy máu của Tôn Nhược Hiên nhưng lại không phải là máu đầu tim.

Cố Thăng nhìn mấy con rối bóng với vẻ ghét bỏ:

- Tôi thấy thứ này xui lắm, hay là đem đốt bỏ đi?

- Đừng.

Trần Lâm bác bỏ ngay lập tức, mọi người quay sang nhìn cậu ta, cậu ta cười gượng gạo:

- Tuy không hiểu là các anh đang nói gì, thế nhưng tôi vừa thấy chúng thì đã có cảm giác quen thuộc lắm rồi. Nếu các anh muốn đốt chúng nó thì chi bằng cho tôi đi.

- Mơ đẹp nhỉ?Lão Răng Vàng cười khẩy:

- Tôi còn yêu chúng nó luôn từ cái nhìn đầu tiên, muốn chung sống cả đời với chúng nó để cùng ngắm trời sao trăng sáng, bàn luận triết lý nhân sinh đây.

- Anh…

Trần Lâm cạn lời.

Lão Răng Vàng trừng mắt lườm Trần Lâm: Anh mày làm sao?

Gã vốn đến đây để tìm bảo bối, cho nên bảo bối dù là thật hay giả thì gã cũng sẽ không nhường cho Trần Lâm. Gã thấy bảo bối nào mà chẳng yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên cơ chứ.

Cố Thăng nhìn mấy con rối bóng hồi lâu rồi ngẩng đầu nói với mọi người:

- Sẽ còn có người gặp chuyện không may. Sau này mọi người đừng tự tiện hành động một mình.

- Okay, giờ rối bóng để ai giữ?

Lão Răng Vàng và Trần Lâm nhìn về phía đám Cố Thăng rồi trăm miệng một lời mà hỏi.

Tôn Nhược Hiên từ nãy đến giờ vẫn không nói gì đột nhiên lên tiếng:

- Chẳng bằng giao cho Nam Sơn giữ trước đi, bao giờ chúng ta ra ngoài được thì chia làm ba, mỗi nhóm giữ một con.

Cậu nhìn về phía Trần Lâm:

- Tôi không cần rối bóng, ra ngoài rồi giao cho cậu.

Lão Răng Vàng nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý, để cho Nam Sơn giữ trước đi.

Con gái sức yếu, lúc về có cướp cũng tiện.

Thực ra Trần Lâm không bằng lòng, thế nhưng mọi người đều đồng ý rồi, lại thêm người đưa ra đề nghị là Tôn Nhược Hiên bạn mình, cho nên cậu ta cũng đành bất đắc dĩ đồng ý theo.

Nam Sơn nhận lấy củ khoai lang nóng bỏng tay, bèn đặt mấy con rối bóng vào đáy sâu của balo rồi treo khung tranh về nguyên vị trí cũ.

- Tôi mệt rồi.

Nam Sơn chớp mắt mệt mỏi rồi ngáp một cái và nằm xuống bàn ngủ thiếp đi.

Thực tế thì cô không hề buồn ngủ.

Cô dám chắc có người biết đằng sau bức tranh kia có ba con rối bóng.

Bởi vì ban nãy khi mở khung tranh ra, cô phát hiện trong đó có vài mảnh vụn đồ ăn.



Trong phòng im lặng một lúc thì Phùng Cường nói với Lão Răng Vàng:

- Bụng lại đau rồi, đi WC đi.

Cố Thăng chủ động nói:

- Lần này để tôi đi với anh.

- Không cần đâu, tôi về ngay ấy mà.

Phùng Cường dừng một chút rồi cười bảo:

- Ông anh đi theo chỉ tổ lại đưa giấy vệ sinh cho hung thủ thôi.

Cố Thăng:

- …

Phùng Cường đi rồi, Cố Thăng vẫn không yên lòng. Anh bảo với Lão Răng Vàng:

- Anh có muốn đi cùng ra đó xem sao không?

Lão Răng Vàng cười bảo:

- Không cần đâu, Cường Tử giải quyết nhanh lắm, chỉ một tí là về ngay thôi. Vả lại chúng ta đã ra ngoài tìm hung thủ một lần rồi, nhất định là y sẽ trốn đi chứ không dám lộ diện thêm lần nữa nhanh như thế.

Cố Thăng ngẫm lại cũng thấy có lý, nhưng vẫn thì thào thêm một câu:

- Nhỡ đâu có chuyện gì …

Nếu Cường Tử đang giải quyết mà gặp hung thủ thì biết làm thế nào bây giờ? Cứ thế chạy trốn mà không chùi đít hay là kéo quần lên rồi mới chạy?

Quy tắc quan trọng nhất trong phim kinh dị nhà họ Cố chính là: Tuyệt đối không hành động đơn lẻ.



Phùng Cường không dám đi cách nhà quá xa, bèn ngồi ngay dưới tàng cây mé trái phía trước nhà.

Bỗng nhiên hắn thấy cổ mình lạnh ngắt, quay sang nhìn thì thấy ngay ở cổ bị dí một con dao.

- Không được cử động.

Sau tai truyền tới giọng nói lạnh lùng khô khốc.

Cường Tử cứng đơ cả người, con dao vẫn dí trên cổ hắn.

- Được chưa?

Người phía sau hỏi.

Bây giờ Cường Tử làm gì còn tâm trạng mà đi WC nữa, ba hồn bảy vía lên mây hết cả rồi!

- Xong rồi.

Cường Tử đáp rõ nhanh rồi định kéo quần lên.

Thế rồi hắn thấy hung thủ ném một bịch khăn giấy cho mình và nói với giọng điệu kỳ thị:

- Mới dạy tao đi WC phải chú ý vệ sinh xong mà.

Chương 37

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Phùng Cường ý thức được hung thủ nhận lầm người, bèn nói với giọng yếu ớt:

- Anh tìm nhầm người rồi.

Hắn hối hận xanh cả ruột. Biết thế ban nãy để Cố Thăng đi ra cùng mình thì tốt rồi, giờ chỉ mong mọi người có thể phát hiện ra hắn gặp chuyện nhanh một chút thôi.

Hắn nhặt bịch khăn giấy với động tác rề rà, cố gắng kéo dài thời gian một chút.

- Đừng có giở trò với tao.

Hung thủ thấy hắn lề mề, bèn ấn con dao vào sâu một chút. Lưỡi dao sắc cắt rách da Phùng Cường, vết máu rỉ ra.

- Au…

Phùng Cường hít một hơi khí lạnh, không dám khôn vặt nữa, chỉ đành cố sức phối hợp với hung thủ.

Phùng Cường cười gượng, cố tìm một đề tài nói chuyện phiếm để kẻ kia thả lỏng cảnh giác.

Hắn nói:

- Tôi phải xưng hô với anh thế nào đây nhỉ?

Vừa nói xong thì Phùng Cường đã hối hận ngay, làm gì có hung thủ nào tự giới thiệu bản thân bao giờ.

- Anh không muốn nói cũng được…

- Mã Tự Lý.

Hung thủ đáp với giọng lạnh tanh.

- Ờ? Hả!

Phùng Cường nghe thấy tên kia báo tên thì vui vẻ lắm, có đề tài để nói chuyện rồi.

Phùng Cường hạ quyết tâm, nhất định phải dùng ba tấc lưỡi không xương của mình, lấy tình đả động, lấy lí thuyết phục để Mã Tự Lý bỏ đao làm Phật.

- Thì ra là Mã đại…

Phùng Cường còn chưa nói xong chữ “ca” thì đã thấy cổ tê rần lên, thế rồi hắn ngất lịm.

- Ồn ào.

Mã Tự Lý kì thị nói. Sau khi xác nhận Phùng Cường đã ngất rồi, gã còn chưa yên tâm, bèn giã thêm cho một phát nữa.

Thế rồi gã mới khiêng Phùng Cường lên vai rồi nhanh chóng rời khỏi đó.



Lão Răng Vàng thi thoảng lại xem đồng hồ rồi nhìn về phía cửa ra vào.

Gã nhủ thầm, đã gần hai mươi phút rồi, sao Cường Tử vẫn chưa trở lại?

Đợi thêm năm phút nữa đi, có khi thằng này bị Tào Tháo đuổi dữ quá cũng nên.

Năm phút qua đi trong nháy mắt, Phùng Cường vẫn chưa về.

Lão Răng Vàng không nhịn được, bèn đánh thức Cố Thăng mới ngủ chưa được bao lâu:

- Cường Tử vẫn chưa về, hay là mình ra ngoài tìm xem đi?

Cố Thăng buồn ngủ díp mắt, đáp:

- Thế còn chờ gì nữa, mọi người cùng đi tìm thôi.

Hôm nay xảy ra nhiều chuyện làm mọi người đều không ngủ được say, cả đám mau chóng tỉnh dậy.

Vì không thấy Phùng Cường đâu nên Lão Răng Vàng lập tổ với Trần Lâm ra ngoài tìm hắn.

Bên ngoài tối thui tối nùi, chỉ nghe thấy tiếng chim chóc gù khẽ, tĩnh mịch và đáng sợ lạ thường.

Lão Răng Vàng biết thói quen khi ở bên ngoài của Phùng Cường. Gã đi thẳng tới gốc cây gần đó thì thấy dưới tàng cây có chiếc đèn pin màu lam nằm lẻ loi trên cỏ.

Sắc mặt gã thay đổi, Cường Tử gặp chuyện không may thật rồi.

Những người khác cũng đều vây lại.

Tiểu Mi nói:- Chúng ta đi xung quanh tìm đi, có lẽ hung thủ chưa đưa anh ta đi xa được đâu.

Lão Răng Vàng gật đầu tự trách, nếu không phải gã đề nghị đến đây thì Phùng Cường đã chẳng gặp chuyện này.

Trong lòng gã cảm thấy Phùng Cường lành ít dữ nhiều, bởi vì từ lúc hắn ra ngoài tới giờ đã gần ba mươi phút rồi.

Trong nửa tiếng đồng hồ này, hung thủ có thể đưa hắn đi rất xa.

Huống hồ đến tận bây giờ họ vẫn chưa biết hang ổ của hung thủ trong bóng tối kia nằm ở nơi nào.

Bọn họ tìm kiếm cẩn thận hồi lâu, thậm chí còn quay lại mật đạo kia rồi xem xét quanh cửa vào của nó nhưng vẫn chẳng phát hiện được gì cả.

Khi họ trở về nhà thì mặt trời đã lên cao.

Dưới mắt ai cũng có quầng thâm tiều tụy.

Lão Răng Vàng hối hận lên tiếng:

- Vạn nhất Cường Tử gặp chuyện gì bất trắc thì tôi biết phải ăn nói với hai cụ nhà nó thế nào đây?

Mọi người xung quanh đều không nói gì, bây giờ an ủi gì cũng đều là sáo rỗng cả.

Thật lâu sau, Trần Lâm mới nói:

- Tôi đoán hung thủ muốn tái hiện lại cảnh tượng khi chết mà ba con rối bóng kia thể hiện. Có lẽ gã vẫn chưa biết là chúng ta đã tìm thấy rối bóng đâu.

Tuy không rõ nguyên nhân gì khiến hung thủ để lại ba con rối bóng trong khung tranh mà không mang đi, thế nhưng nếu gã biết chúng đã nằm trong tay họ thì nhất định sẽ sốt ruột, bởi vì mục đích cuối cùng của gã chính là chúng mà.

- Ý cậu là?

Cố Thăng đã đoán ra suy nghĩ của cậu ta.

Trần Lâm gật đầu:

- Dùng rối bóng đổi mạng Phùng Cường về.

Theo quan điểm của Nam Sơn thì dùng vật ngoài thân để đổi lấy mạng người là lời đến không thể lời hơn.

- Chuyện này không được.

Tôn Nhược Hiên cơ hồ không bao giờ nói chuyện lại cất tiếng:

- Chúng ta không tìm thấy hung thủ thì làm sao mà giao dịch với gã được?

Cậu ta dừng một chút rồi nói tiếp:

- Gã giết em An rồi lại làm tôi bị thương. Chưa đạt được mục đích thì gã tuyệt đối sẽ không dừng lại đâu.- Cậu nói cũng có lý lắm.

Tiểu Mi đồng tình.

Trần Lâm nói:

- Chung quy phải có cách chứ.

- Ví như?

- Nhìn từ mấy sự kiện nối nhau này thì có thể thấy hung thủ vẫn luôn lởn vởn quanh đây. Chỉ cần chúng ta hô lên rồi đưa ra điều kiện của mình thì chắc chắn là gã sẽ nghe thấy.

Trần Lâm suy đoán:

- Đến lúc đó mình đặt rối bóng ở một vị trí định sẵn, rồi xem gã có tới lấy hay không.

Nam Sơn càng thấy cách này không khả quan:

- Nếu hung thủ ngu thế thì đã bị chúng ta tóm cổ từ lâu rồi.

Chứ không phải là chính họ bị gã quay như dế thế này.

Lão Răng Vàng chỉ nói hai câu lúc đầu rồi im thin thít.

Bây giờ đột nhiên gã đứng vụt dậy, xông về phía Trần Lâm rồi xách cổ áo cậu ta lên:

- Nhất định là cậu, là cậu cấu kết với tên hung thủ kia!

Hai mắt Lão Răng Vàng đỏ ngầu lên:

- Ai biết sau khi hung thủ lấy rối bóng đi rồi có thả Cường Tử về hay không…

Trần Lâm biến sắc:

- Lão Răng Vàng, tôi rất thông cảm với những gì anh đang đối mặt. Tôi cũng đang cố gắng nghĩ cách giúp anh đây.

Vì cổ áo bị siết chặt nên cậu ta nói rất khó khăn:

- Anh… anh đừng có mà… đổ oan cho người tốt.

Lực tay của Lão Răng Vàng rất lớn, nhìn thôi cũng biết gã đang đau lòng và phẫn nộ đến mức nào.

Cố Thăng và Tôn Nhược Hiên phải tốn rất nhiều sức mới gỡ được tay gã ra, cả đám đều thở hồng hộc.

Cố Thăng làm động tác “dừng lại”:

- Mọi người nghỉ ngơi trước đã, có gì thì nói tử tế với nhau. Nếu hung thủ mà thấy cảnh này thì có khi còn mừng thầm ấy chứ.



Phùng Cường nghe thấy lời Cố Thăng nói thì gật đầu như giã tỏi.

sau khi tỉnh lại, Phùng Cường phát hiện ra mình đang ở trong một hầm ngầm, hắn còn có thể nghe thấy tiếng Lão Răng Vàng và những người khác đang nói chuyện.

Nhớ lại quá trình từ nỗi khiếp sợ ban đầu tới tình cảnh khóc không ra nước mắt bây giờ, hắn mới nhận ra gian hầm ngầm này nằm ngay bên dưới phòng khách của ngôi nhà kia.

Bao nhiêu câu chuyện mà mọi người nói với nhau đều bị Mã Tự Lý nghe thấy rõ ràng, khó trách họ không tài nào bắt nổi kẻ đó.

Phùng Cường đoán rằng năm đó Liễu tiểu thư không chỉ sắp xếp cho mình một mật đạo và hầm ngầm duy nhất, và bọn họ mới chỉ tìm được một trong số đó mà thôi.

Phùng Cường bị trói chặt cả chân tay, trong miệng thì nhồi một miếng vải không biết mấy năm rồi không giặt.

Khi hắn nghe thấy Lão Răng Vàng gây gổ với Trần Lâm vì mình thì vẻ mặt mếu xệch đi.

Trong hoạn nạn mới thấy chân tình. Nếu lần này hắn may mắn sống sót được thì nhất định sẽ đối xử với Lão Răng Vàng thật tốt. Cho dù Lão Răng Vàng là một tên bác sỹ phụ sản nguy hiểm, cho dù Lão Răng Vàng có thể khiến hắn “vĩnh viễn lưu danh” thì cũng không sao.

Phùng Cường nhìn về phía chiếc giường bên trái mình. Mã Tự Lý đang ngồi ở đầu giường, yên lặng lắng nghe câu chuyện bên trên.

Thấy Phùng Cường đang nhìn mình, Mã Tự Lý quay đầu sang rồi nở một nụ cười bệnh hoạn.

Và gã dùng khẩu hình nói rằng:

- Sẽ đến lượt mày nhanh thôi.

Chương 38

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nghe Lão Răng Vàng nói về việc cấu kết gây án, Nam Sơn nhớ đến vụn bánh quy trong khung tranh rồi đột nhiên nghĩ có lẽ gã nói đúng.

Vụn bánh trong khung tranh còn rất mới, có lẽ mới chỉ ở đó vài ngày mà thôi.

Cô lại nhìn đồ dùng đánh cá trên tường rồi nghĩ đến tầng ngầm nọ.

Có lẽ trước khi họ tới đây thì hung thủ vẫn luôn tự đánh cá kiếm ăn chứ không ăn đồ ăn liền.

Mấy ngày họ tới đây cơ hồ không ra ngoài, với tính cách cẩn thận của hung thủ thì gã sẽ không tùy tiện mở khung tranh ra.

Trừ khi giữa họ có nội gián. Tên nội gián đó không yên tâm nên mới mở khung tranh để kiểm tra xem ba con rối bóng có còn ở đó hay không.

Hai ngày trước mọi người đều chia chỗ riêng mình, chỉ có đám người Trần Lâm là luôn ở trong nhà không ra.

Nam Sơn nghĩ ngợi một chút rồi hỏi:

- Trần Lâm này, hai ngày nay các cậu ăn gì?

- Gì cơ?

Trần Lâm sửng sốt, không hiểu sao đang yên đang lành Nam Sơn lại hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi như thế. Cậu ta thấp thỏm đáp:

- Thì ăn một ít bánh quy với chocolate.

- Có bánh quy hạnh nhân không?

Trần Lâm có cảm giác nếu mình trả lời là có thì kết quả sẽ không ổn cho lắm.

Thế nên cậu ta đáp:

- Không có.

Cơ hồ cùng lúc đó, Tôn Nhược Hiên lại nói:

- Có đấy.

Trần Lâm cười gượng:

- Nhược Hiên, cậu có nhớ nhầm không?

Cảm giác bị vạch mặt không hay cho lắm, cậu ta chỉ hy vọng Tôn Nhược Hiên có thể cho mình một bậc thang để bước xuống mà thôi.

Ai ngờ Tôn Nhược Hiên lại lắc đầu chẳng hề do dự:

- Tôi mua bánh quy đó ở siêu thị mà, đó cũng là vị mà tôi thích nhất, túi duy nhất bị cậu cầm đi còn gì.

Tôn Nhược Hiên nhìn cậu ta đầy lên án, ánh nhìn nói lên nỗi ai oán trong lòng.

Giữa cái chỗ khỉ ho cò gáy không có gì ăn mà thứ mình thích ăn nhất lại bị lấy mất, làm cho cậu nhớ mãi không quên.

Bị Tôn Nhược Hiên vạch trần ngay tại trận, Trần Lâm cũng không xấu hổ lắm, chỉ nói:

- Mấy ngày nay ăn nhiều bánh quy quá nên tôi cũng chẳng nhớ.

Nam Sơn lại hỏi Lão Răng Vàng câu hỏi tương tự.

- Cường Tử dị ứng hạnh nhân, cho nên chúng tôi không mang theo bánh quy hạnh nhân đâu.

Nam Sơn gật đầu rồi đi lên tầng.

Tiểu Mi nhìn theo bóng cô rồi hỏi với vẻ khó hiểu:

- Nam Sơn Sơn, chị lên đó làm gì thế?

- Có lẽ cô ấy đã phát hiện ra điều gì đó.

Cố Thăng đáp thay Nam Sơn rồi nhìn cô với ánh mắt chờ mong.

Nam Sơn đi lên cầu thang, tháo khung tranh kia xuống, đặt lên bàn rồi lại mở nó ra lần nữa.

- Mọi người nhìn xem.

Nam Sơn chỉ vào mảnh vụn bánh quy sau lưng bức tranh:

- Dính một ít vụn bánh quy và hạnh nhân này.

Cả nhóm bước lên nhìn thì thấy đúng là sau bức tranh dính chút vụn bánh. Thế nhưng lúc Nam Sơn lên lấy nó thì tay rất sạch.

Lão Răng Vàng biết ngay là trước khi Nam Sơn phát hiện ra bí mật đằng sau khung tranh thì đã có kẻ động vào nó rồi. Gã bất giác nghĩ đến cùng một vấn đề với Nam Sơn.

Lão Răng Vàng quay sang nhìn Trần Lâm với ánh mắt hung dữ:

- Bây giờ mày còn gì để nói nữa không? Nếu sớm biết trong khung tranh có rối bóng thì sao mày không nói? Chẳng phải mày luôn tìm chúng nó hay sao?

- Không phải tôi.

Trần Lâm cực lực muốn rửa sạch hiềm nghi cho mình:

- Trừ tôi còn có An Như Hối cũng ăn bánh quy hạnh nhân mà, cô ấy cũng có thể là hung thủ chứ.

Cố Thăng nói:

- Giờ chúng ta chưa quan tâm đến hung thủ vội, nếu có nội gian giữa chúng ta thì cứ bắt ra đã vẫn hơn.

Đôi mắt Cố Thăng đen thăm thẳm, nhìn vào Trần Lâm không chớp.

- Mẹ nó, chúng ta dùng chút thủ đoạn hay thấy trong phim truyền hình đi.

Lão Răng Vàng tuyệt vọng rồi, cái gì gã cũng dám thử:

- Trần Lâm, mày cởi giày ra tao xem.

- Lão Răng Vàng đừng làm bừa.

Trần Lâm đanh mặt lại:

- Giờ không phải lúc để đùa đâu.

Lão Răng Vàng nhìn cậu ta với ánh mắt cực độ lạnh lùng:

- Mày cứ cởi đi rồi nói tiếp.

Trần Lâm không để ý tới gã mà cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ từ phía Cố Thăng:

- Anh ta làm bậy như vậy, các anh…

- Cởi đi.

Cố Thăng lên tiếng:

- Nếu không có tật giật mình thì ngại gì.

Trần Lâm thở dài rồi nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Lòng tin giữa người với người đâu hả?

Cậu ta cúi xuống rồi lại ngẩng lên và bảo:- Mấy người né xa chút, mấy ngày nay không rửa chân nên nặng mùi lắm.

Mọi người không ai nhúc nhích, cả đám nhìn trừng trừng vào Trần Lâm.

Trần Lâm cởi một chiếc giày ra, mùi dưa khú nồng nặc phả thẳng vảo mặt họ.

Mọi người không nhịn được bịt mũi lại, chỉ trừ Lão Răng Vàng. Gã nói:

- Để tôi kiểm tra một chút.

Trần Lâm oán giận ném chiếc giày về phía Lão Răng Vàng:

- Cho đấy.

Lão Răng Vàng cũng không nổi giận mà giơ tay lên bắt lấy nó, động tác cực kỳ chuẩn xác.

Trần Lâm liếc ra phía cửa. Nhân lúc mọi người còn chưa hoàn hồn lại từ thứ mùi nồng nặc kia, cậu ta lao ra ngoài.

Cố Thăng nhanh tay cầm chiếc ghế nện phăng lên lưng Trần Lâm. Cậu ta bị đau phải rên lên một tiếng, động tác cũng chậm đi nhiều.

Những người khác cũng xông về phía Trần Lâm, trong đó Lão Răng Vàng là tàn nhẫn nhất. Gã đè nghiến cậu ta xuống rồi thụi thêm mấy cú rõ đau.

- Không có gì thì mày trốn làm gì chứ?

Lão Răng Vàng chất vấn.

Trần Lâm bị lưới cá trói chặt tay chân, không thể cử động được nữa.

- Tìm được rồi.

Cố Thăng lấy ra một chiếc túi nilon mỏng bọc rối bóng trong giày của Trần Lâm, vẻ mặt cực kỳ căm ghét.

Con rối bóng này khác hẳn ba con có vẻ mặt đau khổ lúc trước. Nó cười rất tươi, trong tay cầm một rương báu.

- Cả ngày đạp rối bóng dưới chân mà không sợ làm hỏng nó à.

Cố Thăng liếc xéo Trần Lâm:

- Giờ còn dám nói không biết gì nữa thôi?

- Sao… sao có thể như vậy được?

Tôn Nhược Hiên nhìn Trần Lâm với ánh mắt khó mà tin tưởng được:

- Cậu nói mau, cậu giải thích cho rõ đi.

Trần Lâm cúi đầu chẳng nói chẳng rằng, mặc nhiên thừa nhận mình chính là đồng lõa.

Tôn Nhược Hiên nhìn cậu ta, vừa kinh ngạc vừa tổn thương.

- Nói, Cường Tử đang ở đâu?

Lão Răng Vàng áp sát vào Trần Lâm mà hỏi.

Trần Lâm vẫn im lặng.

Lão Răng Vàng đứng lên rồi cười lạnh mà bảo:

- Mày không nói cũng được thôi.

- Tao kể mày nghe nhé, chuyện này trên mạng cũng hot lắm. Có một cô nàng học gã phát hiện ra bạn trai mình là gay, mày nói xem cô ta đâm bạn trai mấy dao?

Lão Răng Vàng cúi xuống nhìn Trần Lâm đăm đăm.

Trần Lâm cảm nhận được áp lực cực lớn, nhận thấy gã sắp mất khống chế đến nơi, bèn quay đầu đi, không đáp.

Lão Răng Vàng mỉm cười nói tiếp:

- Ba mươi hai phát, phát nào cũng tránh được chỗ nguy hiểm.

Gã dừng một chút:

- Vừa hay hôm nay tao có thể thử xem. Thành tích giải phẫu của tao tốt lắm, mày nhất định sẽ sống thôi.

- Các người còn không mau ngăn tên điên này lại đi!
Trần Lâm hoảng sợ mở to mắt nhìn về phía Cố Thăng:

- Anh ta đang phạm tội đấy!

Cố Thăng nhún vai tỏ vẻ lực bất tòng tâm. Anh không ủng hộ phương pháp dùng bạo lực đè bạo lực, thế nhưng nếu chỉ có thể dùng cách đó để giải quyết việc này thì anh cũng không bài xích.

Nợ máu trả máu, ăn miếng trả miếng.

Tiểu Mi nói với Trần Lâm:

- Cậu có thể cản được mà.

Quyền lựa chọn chân chính nằm trong tay cậu ta.

Lão Răng Vàng tìm trong túi lấy ra một con dao sáng loáng sắc lẻm, ánh dao loáng lên trên mặt Trần Lâm.

- Yên tâm đi, tao chuyên nghiệp lắm.

Dường như Lão Răng Vàng không hề nóng nảy. Gã nướng dao trên nến khử trùng, ngọn lửa nhỏ liếm vào lưỡi dao, và lão khe khẽ hát.

- Mẹ ơi, con vừa giết người đấy

Con bắn vỡ đầu nó

Bóp cò một cái, hắn chết toi rồi

Hát xong, Lão Răng Vàng nhìn về phía Trần Lâm, rồi gã nghiêng đầu tươi cười, hát tiếp:

- Ta nhìn thấy một khuôn mặt nghiêng nghiêng

Này tên hề, tên hề kia ơi, ngươi đã nhảy Modern Dance bao giờ chưa?



Hãy giải thoát hắn khỏi nỗi đau kia đi.

Lão Răng Vàng đi thẳng tới trước mặt Trần Lâm:

- Tao sẽ không giải thoát cho mày đâu, mày sẽ sống khỏe re.

Rồi gã bổ sung thêm:

- Sống trong đau đớn.

- Chậc chậc.

Một tay Lão Răng Vàng nâng cằm, tay kia cầm dao múa may bên cạnh Trần Lâm:

- Tao nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Dù cách một lớp vải áo nhưng Trần Lâm vẫn cảm nhận được mũi dao lạnh ngắt, thậm chí cả linh hồn cậu ta cũng đang sợ hãi run lên.

Trần Lâm đánh giá đám người xung quanh, bỗng cảm thấy họ vô cùng xa lạ. Lão Răng Vàng lúc nào cũng chém gió lại có một bộ mặt điên cuồng thế này, và Cố Thăng vốn chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt, nhưng đòn đánh ban nãy lại mạnh mẽ dường kia…

Lão Răng Vàng vạch áo cậu ta lên, rồi dùng ngón tay lạnh ngắt chỉ vào nơi xương sườn:

- Chỗ này nhé.

Trần Lâm giãy dụa dữ dội, và không ngừng cầu xin nhóm người Tiểu Mi:

- Cứu tôi với.

- Phùng Cường ở đâu?

Trần Lâm không nói gì nữa.

Lão Răng Vàng thụi một đấm vào mũi cậu ta:

- Đừng nhúc nhích. Mày cựa quậy làm tao chọc không chuẩn, lỡ đâm phải phổi thì biết làm sao?

Hai dòng máu mũi chảy xuống môi trên của Trần Lâm, nhìn có vẻ vô cùng đáng thương.

Lão Răng Vàng còn chưa làm được hành động thực tế nào thì tinh thần của Trần Lâm đã sụp đổ.

- Tôi nói, tôi sẽ nói hết.

- Mày nói sớm có phải tốt không.

Lão Răng Vàng buông dao xuống:

- Hại tao diễn khúc dạo đầu lâu thế, không rạch mấy phát lên người mày thì đúng là tao có lỗi với bản thân.

Trần Lâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta thấy mình như vừa mới dạo một vòng quanh quỷ môn quan, thế là bắt đầu khóc òa lên, nước mắt nước mũi nhoe nhoét cả.

Chờ cậu ta khóc xong, Lão Răng Vàng mới kê cái ghế dựa ngồi trước mặt cậu ta rồi hỏi:

- Giờ nói đi, Cường Tử bị hung thủ đưa đi đâu rồi?

- Tôi không biết.

Giọng nói của Trần Lâm yếu xìu đi.

Lão Răng Vàng nghe thế, bèn cắm phập con dao xuống mặt bàn:

- Tao thấy mày chưa nhìn thấy máu là chưa chịu khai thật.

- Không… không phải đâu.

Trần Lâm sợ Lão Răng Vàng chết rét, vừa trả lời vừa run:

- Tôi không biết thật mà, trước giờ đều là gã ta tìm tôi thôi.

Tiểu Mi học đại học chuyên ngành tâm lý. Cô quan sát thấy vẻ mặt cậu ta không giống nói dối, bèn bảo:

- Không biết chút gì sao? Tên và thân phận của đối phương thì sao?

Trần Lâm khóc không ra nước mắt, chỉ biết gật đầu.

- Thế rốt cuộc hai người làm thế nào mà thông đồng với nhau được?

Tiểu Mi cảm thấy khó hiểu. Làm sao Trần Lâm có thể hợp tác cùng một người xa lạ rồi làm những việc mà chính cô cũng chẳng thể tưởng tượng nổi thế này cơ chứ?

Trần Lâm nói:

- Chuyện này phải kể từ hai tuần trước. Tôi phát hiện ra một phong thư trong ngăn kéo. Trong thư viết tôi là giọt máu cuối cùng của nhà họ Cừu ở Danh Châu…

Cậu ta kể một câu chuyện dài không khác lắm với những gì mà Lão Răng Vàng từng nói:

- Cừu Thất Ngôn cảm thấy sở dĩ nhà họ Cừu có thể hưng thịnh như thế là nhờ có mấy con rối bóng này. Muốn cho những con rối bóng này bảo hộ nhà họ Cừu vĩnh viễn thì bắt buộc phải hiến gì đó cho chúng nó.

Chương 39

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Dùng người sống làm vật tế à?

Nam Sơn nghĩ đến những chuyện xảy ra lúc trước, bèn hỏi.

Trần Lâm gật đầu:

- Từ phương diện nào đó mà nói thì mấy con rối bóng kia thể hiện những cách chết khác nhau, chết ngạt, chết cháy, và khó nhất là cách thứ ba…

Chưa để Trần Lâm nói xong thì Lão Răng Vàng đã ngắt lời. Gã nghiến răng nghiến lợi:

- Cậu nói Cường Tử sẽ bị thiêu sống?

Trần Lâm thấy sắc mặt Lão Răng Vàng đen sì sì thì do dự gật đầu, rồi sợ kích động Lão Răng Vàng, cậu ta lại vội vàng bổ sung:

- Anh yên tâm đi, chuyện này phải làm ở nơi cực gần với con rối bóng thì mới có tác dụng. Chúng ta nhất định có thể tìm thấy Cường Tử và cứu anh ta ra kịp thời. Bây giờ tôi với các anh đã là châu chấu trên cùng một sợi dây rồi.

Vốn dĩ cậu ta định cầm rối bóng theo người nhưng người nọ lại phản đối.

Suy cho cùng thì cả hai người họ chẳng tin tưởng gì nhau, để ở chỗ ai cũng không yên lòng, cho nên mới chọn một cách là để rối bóng vào trong khung tranh.

Trần Lâm không chống nổi cám dỗ trong lòng nên đã lén lấy một con rối bóng để vào giày mình.

- Cách thứ ba là gì?

- Phải nhỏ vào rối bóng một giọt máu tươi, mà máu đó phải là của người nhà họ Cừu mới được.

Tiểu Mi nói thầm:

- Thế chẳng phải là rất dễ hay sao?

Lấy một giọt máu có chết người đâu, chỉ cần người nhà họ Cừu còn sống thì điều kiện này dễ ợt thôi mà.

Trần Lâm lắc đầu cười:

- Không đơn giản như các người nghĩ đâu. Theo những gì được nói trong thư thì cứ cách hai mươi lăm năm, mấy con rối bóng đó lai cần có máu tươi của chủ nhân đương nhiệm nhà họ Cừu để nuôi. Máu này, hoặc là máu đầu tim của đứa trẻ mới sinh, hoặc là máu của con trai nhà họ Cừu vừa đủ hai lăm tuổi.

Cậu ta nhìn ánh nến lay lắt trên bàn:

- Thực ra Liễu đại tiểu thư có thể đào tẩu thành công là nhờ có Cừu thiếu gia giúp đỡ. Hai người họ thật lòng yêu thương nhau. Lúc ấy Liễu tiểu thư đã mang thai rồi. Cừu thiếu gia không đành lòng để đứa con ruột mới sinh của mình trở thành tế phẩm nên mới giúp Liễu tiểu thư chạy trốn, hẹn nhau rằng chờ bà ấy sinh con thuận lợi rồi chờ thời điểm kia qua thì ông ấy sẽ đón bà về nhà.

- Cừu thiếu gia tin vào mấy con rối bóng ấy à?

- Tôi đoán là ông ấy bán tín bán nghi, thế nhưng Liễu tiểu thư là một cô gái tân thời từng đi du học phương Tây thì lại tuyệt đối không tin tưởng. Cho nên trước khi bà ấy chạy trốn thì đã lén mang theo rối bóng, để ngăn chặn Cừu Thất Ngôn làm thêm những chuyện sai trái vì thứ gọi là bảo bối ấy.

- Ơ, không đúng.

Cố Thăng nhớ tới một việc:

- Khi đó Tôn Nhược Hiên bị bắt đi đẻ lấy máu, chẳng phải điều này chứng minh trên người cậu ấy có dòng máu của nhà họ Cừu sao?

Trần Lâm gật đầu:

- Người nọ gửi thư sai chỗ, nếu không phải có Lão Răng Vàng nhắc nhở rằng người phụ nữ trong tranh giống Nhược Hiên thì tôi cũng không nhận ra.

Trần Lâm thích ngủ trên giường gần cửa sổ. Năm đó cậu ta nghỉ hè đi làm công suốt hai tháng, mãi mấy ngày sau khai giảng mới về trường báo danh, cho nên vị trí cạnh cửa sổ ấy bị Tôn Nhược Hiên chiếm.

Sau khi Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên trao đổi với nhau thì Trần Lâm lại về chiếc giường kia ngủ, nhưng bảng tên dán trên giường thì vẫn là của Tôn Nhược Hiên. Có lẽ vì thế nên người kia mới nhầm lẫn mà để phong thư trong ngăn tủ của cậu ta.

Khi ý thức được chuyện này thì Trần Lâm đã âm thầm liên hệ với người nọ.

Mục đích của người nọ là kho báu, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì hợp tác với ai y cũng không ngại.

Kế hoạch không có gì thay đổi, An Như Hối thắt cổ tự vẫn, Tôn Nhược Hiên bị thiêu đến chết, chỉ khác là đối tượng lấy máu chuyển từ cậu ta thành Tôn Nhược Hiên mà thôi.

- Dù sao cậu cũng ăn học từng ấy năm, thế mà lại đi tin vào thứ này à? Rõ ràng nó chỉ là tàn dư của chế độ phong kiến lạc hậu thôi mà.

Lão Răng Vàng trách cứ.

Trần Lâm cười khổ:

- Mới đầu tôi cũng không tin, cũng lên mạng tra cứu tư liệu liên quan đến nhà họ Cừu rồi đấy chứ. Nhưng tôi có ấn tượng đặc biệt với một câu là: Phất lên nhờ bảo bối, lụn bại vì bảo bối. Anh nói xem, nhà họ Cừu vừa mất mấy con rối bóng thì kẻ điên người chết, chuyện này có thể dùng khoa học để giải thích được hay sao?

Cậu ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Tôi vốn là cô nhi, chẳng có vướng bận gì, thế thì ngại gì mà chẳng thử một phen? Huống hồ tôi cũng đâu còn lựa chọn nào khác nữa.

Cố Thăng nhướn mày:

- Mới hai mươi lăm tuổi, đủ tay đủ chân, thế mà lại bảo không có lựa chọn nào khác là cớ làm sao?

- Tôi dùng tiền vay từ trên mạng internet đi đầu tư, nào ngờ lỗ sạch bách.

Nước mắt hối hận giàn giụa trên khuôn mặt Trần Lâm:

- Bọn họ nói nếu không trả được tiền thì sẽ chặt tay tôi.

Việc đầu tư này là do người quen giới thiệu, quảng cáo là vào một ngàn có thể kiếm cả vạn. Cậu ta thử một lần, quả nhiên kiếm được một chút tiền lời.

Thế là cậu ta muốn thu lợi nhiều hơn nữa, nhưng trong tay lại không có vốn. Người quen kia bèn giới thiệu cho cậu ta một công ty chuyên cho vay trên mạng, ban đầu cậu ta còn kiếm được chút đỉnh, nhưng càng về sau thì thua lỗ càng nhiều.

Cậu ta không cam lòng, cậu ta muốn gỡ vốn, bèn vay rồi lại vay, cuối cùng nợ công ty kia một khoản rất lớn.
Một tháng trước, khi công ty cho vay kia phái người tới đòi tiền thì Trần Lâm mới ngỡ ra là mình đã nợ một món khổng lồ, lãi suất lại cao ngất ngưởng. Đời này họa may trúng số thì cậu ta mới có cơ trả nổi.

- Có biết vì sao tôi lại mất ngón út chân trái không?

Trần Lâm thản nhiên nói:

- Bị công ty đòi nợ chặt cụt đấy.

Không trả được tiền thì không giữ được cánh tay. Thế thì chẳng bằng chết quách đi cho rồi, chứ cuộc đời làm gì còn hy vọng nữa?

Bởi vậy cậu ta mới tới nơi này đánh cược một phen, dù có phải giết người cũng không tiếc.

Tôn Nhược Hiên nãy giờ vẫn kìm nén đột nhiên bùng nổ. Cậu hung hăng thụi hai đấm vào bụng Trần Lâm.

- Chúng ta đều xuất thân từ cô nhi viện, cậu gặp chuyện lớn như thế không cho tôi biết thì thôi, cậu lại còn muốn giết cả tôi?

Tôn Nhược Hiên nói xong lại nện thêm một đấm vào mặt Trần Lâm:

- Rốt cuộc cậu có còn là người hay không hả…

Tôn Nhược Hiên còn muốn đánh tiếp thì bị Cố Thăng và Lão Răng Vàng ngăn lại.

- Mày nói xem, An Như Hối chết thế nào?

Lão Răng Vàngbi ai:

- Trong bụng cô ấy còn có một sinh mạng, có phải mày đã biết cô ấy có con của mày từ trước rồi không?

Trần Lâm gật đầu mà mặt không đổi sắc.

- Súc sinh!

Tiểu Mi không nhịn được phải mắng thành lời.

Trần Lâm lại coi như chẳng có gì quan trọng:

- Kẻ đẩy tôi vào con đường này chính là Như Hối.

Cậu ta còn nhớ rõ lúc đó An Như Hối khoe với mình rằng đã tìm được cách để phát tài, rồi cổ vũ mình chạy vốn đầu tư kích động chừng nào.

- An Như Hối cũng biết kế hoạch này của tôi, cô ấy cứ nghĩ chỉ cần giết một người là được.

Trong nụ cười của Trần Lâm pha đầy vẻ châm chọc:

- Hôm đó sau khi các người xuống tầng được một lúc thì tôi đánh thuốc mê An Như Hối. Người nọ cũng ở trên tầng, việc còn lại là do gã làm hết. Còn về vụn bánh trong khung tranh thì đúng là do tôi sơ ý.

Tôn Nhược Hiên nghiến chặt hai hàm răng, gân xanh trên tay đã nổi lên giần giật:

- Nếu đám Lão Răng Vàng không tới thì người bị bắt lúc này là tôi phải không?

- Người anh em à, tôi sợ chết lắm, tôi lại càng không muốn phải sống mà không bằng chết.

Trần Lâm nhìn Tôn Nhược Hiên, mong cậu có thể hiểu cho mình:

- Cậu phải biết cảm giác của tôi chứ?
Tôn Nhược Hiên lắc đầu:

- Tôi sẽ không giết người vì tiền.

Trần Lâm lại nói thêm rất nhiều điều nữa, thế nhưng dường như Tôn Nhược Hiên không hề để ý.

Nghe Trần Lâm nói xong, Lão Răng Vàng bình tĩnh trở lại. Bây giờ chỉ còn cách đợi thôi. Mấy người bèn chia nhau chốt ở các cửa ra vào, chờ hung thủ chủ động ra mặt.



Mã Tự Lý vẫn đang sửa chữa một cái thùng gỗ. Chiếc thùng gỗ trước mặt gã không được sử dụng từ lâu nên đã hơi xộc xệch rồi, phải gia cố lại một lần nữa.

Phùng Cường có dự cảm khi chiếc thùng gỗ kia được sửa xong thì cũng là lúc hắn đi đời nhà ma.

Phùng Cường bị trói quặt tay ra sau lưng, vất vả lắm mới móc được một con dai nhỏ từ trong túi quần và kiên nhẫn mài dây thừng từng chút một. Thân là một tên trộm nhà nghề, lưỡi dao là vật bất li thân của hắn.

Hắn không dám làm động tác quá mạnh vì sợ Mã Tự Lý phát hiện ra, may mà Mã Tự Lý chỉ chăm chú vào cái thùng gỗ.

Phùng Cường vừa mài dây thừng vừa nghe ngóng động tĩnh trên đầu từ ầm ầm đến yên tĩnh lại. Hắn không nén nổi cơn sợ hãi dâng lên trong lòng, chẳng ngờ hắn lại là tế phẩm cuối cùng, còn sắp bị thiêu chết nữa chứ.

Giờ thì hắn hiểu vì sao Mã Tự Lý lại cho mình biết tên mà chẳng do dự gì rồi, bởi vì người chết thì làm sao mà nói bí mật ra được? Hắn phải tự cứu lấy mình thôi.

Dây trói ở tay bắt đầu lỏng ra, dây thừng đứt, giờ chỉ còn dây ở chân nữa thôi.

Hắn không ngừng an ủi chính mình, thời gian vẫn còn.

Mã Tự Lý kiểm tra độ vững chắc của cái thùng rồi đi tới trước mặt Phùng Cường.

- Để mày đợi lâu rồi.

Mã Tự Lý nói, đoạn khiêng Phùng Cường lên rồi thả hắn vào thùng gỗ.

Phùng Cường không phản kháng mà vẫn duy trì tư thế ban đầu, hai chân vẫn bị trói nguyên. Tình trạng bây giờ của hắn căn bản không thể đánh lại được Mã Tự Lý như con bò mộng, chi bằng vào thùng rồi giở ngón nghề ra vẫn hơn.

Mã Tự Lý thấy hắn yên lặng như thế thì kinh ngạc nhướn mày rồi lại bật cười:

- Xem ra mày chấp nhận hiện thực rồi nhỉ, ngoan ngoãn nhé, tao sẽ không bắt mày chịu khổ quá đâu.

Phùng Cường khóc không ra nước mắt. Ngoan ngoãn bị thiêu chết cháy á? Đâm luôn hắn một dao sảng khoái cho rồi.

Hắn đã âm thầm hạ quyết tâm rồi, nếu không chạy trốn được thì dứt khoát cắt cổ tự sát cho nhanh.

Nếu trên đời này có ma quỷ thật thì hắn muốn trở thành một con lệ quỷ, ngày ngày hỏi Mã Tự Lý có cần giấy hay không, làm cho gã phiền chết thì thôi.

Huhu, sao hắn lại thấy mình sẽ trở thành con ma hèn nhát nhất trên đời vậy nhỉ?

Mã Tự Lý đậy chiếc nắp tự chế lên miệng thùng rồi bịt kín lại, Phùng Cường ở bên trong không thấy được tia sáng nào nữa.

Đột nhiên, nắp thùng lại được mở ra.

Phùng Cường đang ra sức mài dây giật bắn cả mình, chỉ sợ Mã Tự Lý phát hiện ra. Thế là hắn ngước đôi mắt dạt dào tình cảm lên nhìn gã, chưa nói gì mà lệ đã hai hàng lã chã, mong rằng có thể làm cho y buồn nôn đến chết.

Mã Tự Lý nảy chút lòng lương thiện hiếm hoi, lấy mảnh vải nhét trong mồm Phùng Cường ra. Sợ Phùng Cường hét lên, gã dời tay xuống bóp cổ hắn, động tác không nặng cũng không nhẹ.

- Trước khi chết còn tâm nguyện gì chưa làm xong không?

Mã Tự Lý hỏi.

Phùng Cường vừa nghe đến chữ “chết” thì nước mắt lại ròng ròng:

- Tôi muốn sống.

Mã Tự Lý cau mày:

- Kiếp sau đi.

Sau đó lại nhét miếng vải vào miệng Phùng Cường.

- Từ từ!

Phùng Cường kích động hô lên:

- Tôi biết anh muốn dời tôi lên trên, xin anh cứ thế mà dời, đừng có khiêng ngang hay quay ngược.

Mã Tự Lý gật đầu, Phùng Cường coi như y đã đồng ý.

Nắp đậy được đóng vào, không gian nhỏ hẹp lại chìm trong bóng tối.

Phùng Cường tiếp tục dùng dao nhỏ cắt dây thừng trên chân thì thùng gỗ lại đột nhiên nghiêng đi. Hắn cứ nghĩ là Mã Tự Lý muốn khiêng thùng.

Nhưng vài giây sau thì Phùng Cường chỉ thấy trời đất quay cuồng. Bấy giờ hắn mới nhận ra Mã Tự Lý hoàn toàn không có ý định nâng thùng gỗ lên, mà là dùng chân đá nó lăn về phía trước.

Thùng gỗ cứ lăn lăn lăn, Phùng Cường ở bên trong đảo đảo đảo.

Phùng Cường: Huhuhu Mã Tự Lý tao hận mày, mày là đồ lừa đảo đáng ghét!

Nhưng đúng vào lúc này, sợi dây bị mài hồi lâu cũng đứt phựt.

Chương 40

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Khoảng hai ba phút sau thì thùng gỗ dừng lại.

Phùng Cường cảm thấy mình đã lên đến mặt đất rồi. Hắn nghe ngóng cẩn thận động tĩnh bên ngoài nhưng chẳng thấy âm thanh gì cả.

Dạ dày hắn bắt đầu quay cuồng, hắn đã ngửi thấy mùi xăng thoang thoảng, có chất lỏng gì đen sì len lỏi vào trong khe hở của chiếc thùng.

- Đậu má!

Phùng Cường không nhịn được mà chửi tục một câu.

Hắn có phải con ngựa què đâu mà ngồi chờ chết thế này!

Phùng Cường dùng hết sức lực cả đời húc mạnh lên nắp thùng.

Cái nắp này vốn không phải là nắp của thùng gỗ nên bị bật ra rất nhanh.

Mã Tự Lý không ngờ Phùng Cường đã bị trói nghiến tay chân rồi còn phản kháng kịch liệt như thế.

Một tay gã cầm nắp gỗ, một tay nắm chặt nắm đấm, toan đấm Phùng Cường một phát cho hôn mê. Thế nhưng lại không dám chắc là Phùng Cường hôn mê rồi có ảnh hưởng gì đến hiệu quả của việc hiến tế hay không.

Phùng Cường làm bộ như tay vẫn bị trói rồi liều mạng lắc đầu, ánh mắt tràn ngập vẻ cầu xin.

Hắn đánh giá hoàn cảnh xung quanh mình, thấy cỏ dại cạnh miệng giếng thì biết là đây là sân sau của ngôi nhà kia rồi.

Khi nắm đấm của Mã Tự Lý sắp giáng lên mặt Phùng Cường, hắn nghiêng đầu đi rồi rút phắt con dao vẫn giấu sau lưng ra.

Ở thời khắc sống còn, Phùng Cường ngày thường không dám giết một con gà lại dám hung hăng cắt một nhát lên cổ tay Mã Tự Lý.

Mã Tự Lý ăn đu, lại thấy hắn còn cắt được dây thừng thì hơi trố mắt lên nhìn.

Tranh thủ mấy giây ngắn ngủi ấy, Phùng Cường phóng ra khỏi thùng gỗ rồi lảo đảo bò lết theo hướng có ánh sáng.

Mã Tự Lý cầm thùng gỗ đuổi theo.

Phùng Cường dốc hết sức lực chạy trốn, dù trước đây hắn chạy 1000m tệ lậu cỡ nào thì lúc này chắc chắn cũng giành được quán quân.

Hắn chạy vào nhà, thở hồng hộc.

- Cường Tử!

Lão Răng Vàng đang chốt ở cửa lập tức đứng dậy rồi hô lên vui mừng:

- Chú trốn được ra rồi, may quá!

Lão Răng Vàng nhanh chóng bước đến chỗ Cường Tử rồi đỡ hắn ngồi xuống.

- Mã Tự Lý, tên… hung thủ… ấy, hắn đang đuổi tới đây.

Phùng Cường vừa thở hổn hển vừa nói.

Lão Răng Vàng rót cho hắn một cốc nước:

- Uống tí nước thở đi đã.

Gã nói tiếp:

- Chúng ta đông thế này thì sợ gì y?

Phùng Cường nghe thấy cũng có lý, sau khi uống một ngụm nước thì trái tim đang đập điên cuồng cũng bình tĩnh lại.

Cố Thăng không yên lòng. Anh cho rằng tên hung thủ Mã Tự Lý kia dám quang minh chính đại đuổi theo tới đây thì hẳn phải có gì đó làm chỗ dựa mới không e ngại gì như thế.

Anh tìm chiếc cờ lê trong túi, đưa cho Nam Sơn rồi bảo:

- Nếu tôi không để ý được cô thì nhất định cô phải bảo vệ mình an toàn đấy.

Nam Sơn cảm động gật đầu:

- Anh cũng thế.

Cố Thăng cũng không yên tâm về Tiểu Mi, nhưng lại thấy Tiểu Mi cầm trong tay một con dao quắm rồi vỗ ngực nói:

- Anh cứ chiến đấu đi, để em bảo vệ Nam Sơn cho!

Cố Thăng:

- …

Tiểu Mi lấy con dao quắm kia từ một nhà làm nông để mở đường vào đây, không ngờ bây giờ nó lại có tác dụng.

Mã Tự Lý một tay cầm thùng gỗ, tay kia xách một cây đại đao rất dài, đứng sừng sững ở cửa ra vào.

Dáng người to cao chỉ nhìn thôi đã thấy đáng sợ.

Cố Thăng và Lão Răng Vàng liếc nhau một cái: Không ổn!

Lão Răng Vàng xách một chiếc ghế lên, Cố Thăng cầm gậy gỗ, Tôn Nhược Hiên đứng bên cạnh không biết phải làm gì, cuối cùng cầm lấy chiếc liềm dựng ở mé tường.

Cố Thăng nhìn nhóm Nam Sơn ở sau lưng rồi nói:

- Các cô chờ ở đây, chạy được thì phải chạy ngay.

- Cường Tử, chú cũng ở trong này chờ với Nam Sơn đi.

Lão Răng Vàng dặn dò.

- Tôi là đàn ông, tôi cũng muốn chiến đấu!

Phùng Cường nói.

Lão Răng Vàng gật đầu:

- Ừ, anh biết, trách nhiệm của chú là bảo vệ mấy cô ấy.

Phùng Cường: nghe thì có lý đó, mà sao cứ cảm thấy có chỗ nào sai sai.

Dứt lời, Cố Thăng và Lão Răng Vàng cùng lao về phía Mã Tự Lý.

- Chúng tôi có thể giao mấy con rối bóng cho anh, anh…

Chưa đợi Lão Răng Vàng nói xong thì Mã Tự Lý đã ngắt lời gã. Thái độ gã rất cứng rắn:

- Tao muốn cả rối bóng, và cả mạng của chúng mày.
Tuyệt không chừa đường sống nào cho họ hết.

Vừa thấy cứu tinh đến thì Trần Lâm bị trói gô trên ghế đã cười híp mắt:

- Cứu tôi mau!

Mã Tự Lý liếc cậu ta:

- Đồ ăn hại!

Lúc này đám Nam Sơn đang ở trong phòng khách, mà Mã Tự Lý và Trần Lâm lại ở phòng ăn, họ không thể ngăn cản Mã Tự Lý cứu Trần Lâm được.

Trần Lâm được cởi trói thì lắc cổ mấy cái rồi cũng xách một chiếc ghế lên.

- Rốt cuộc anh là ai?

Lão Răng Vàng nhìn chằm chằm vào Mã Tự Lý:

- Có quan hệ gì với chủ nhà này?

Mã Tự Lý cười ngông cuồng:

- Để tao cho chúng mày chết rõ ràng vậy. Tao là Mã Tự Lý, mẹ tao từng làm vú em ở đây một thời gian.

Lão Răng Vàng nghe xong thì suy nghĩ một chút, vậy là gã hiểu rồi: Vú em của Liễu tiểu thư cũng trốn ở nhà họ Cừu ra, xem ra bà ta cũng biết được không ít bí mật.

Nếu nghĩ sâu hơn một chút thì có lẽ Liễu tiểu thư không hề tự sát, mà là bị bà vú này giết chết. Bà ta không mang mấy con rối bóng đi chắc là vì sợ mình không trấn áp nổi chúng nó mà thôi.

- Vì một thứ hư ảo không biết thực hư thế nào mà làm chuyện độc ác trái lẽ trời thế này thì không tốt lắm đâu.

Cố Thăng muốn thuyết phục y:

- Chẳng phải anh muốn tiền sao? Tôi có.

Mã Tự Lý nhếch mép cười:

- Muộn rồi.

Y đi từng bước tới gần Cố Thăng.

Lão Răng Vàng thấp thỏm nhưng không lùi bước. Gã hỏi:

- Cậu thấy chúng ta nắm được bao nhiêu phần thắng?

- Mười phần.

Cố Thăng đáp không hề do dự.

- Hả?

Tôn Nhược Hiên khó hiểu.

Cố Thăng giải thích:

- Bình thường nhân vật phản diện toàn chết vì nói nhiều.

Nhìn tình hình vừa rồi, Mã Tự Lý nói rõ là lắm.

Lão Răng Vàng:

- …

Nhóm Cố Thăng và Mã Tự Lý lao vào đánh giáp lá cà.

Mã Tự Lý chém thẳng về phía Lão Răng Vàng, Lão Răng Vàng dùng ghế chắn trước mặt.

Lưỡi dao sắc lẹm, Mã Tự Lý lại dùng sức cực mạnh, chiếc ghế bị bổ đôi thành hai nửa một cách dễ dàng.

Đúng lúc này, Cố Thăng phang một gậy lên đầu y.
Thân mình Mã Tự Lý lảo đảo một cái, trán chảy máu ròng ròng. Gã nhìn về phía Cố Thăng.

Cố Thăng không nao núng, khi Mã Tự Lý chém về phía anh, anh nhanh chóng nghiêng người rồi gõ một gậy nữa vào chân gã.

Mã Tự Lý bị đau, đầu gối hơi cong xuống.

- Chúng mày tự tìm đường chết đấy!

Y nghiến răng nghiến lợi rặn ra vài chữ rồi lại ra tay. Mã đao giơ lên cao chém thẳng về phía Cố Thăng, Cố Thăng nhanh tay giơ gậy gỗ lên cản lại.

Nhưng lần này Mã Tự Lý dùng sức rất mạnh, thế như chẻ tre, chém đôi gậy gỗ cơ hồ không gặp trở ngại gì. Cố Thăng quyết định nhanh chóng, bỏ gậy gỗ đi rồi lăn vài vòng trên mặt đất.

Lão Răng Vàng nhận con dao quắm của Tiểu Mi rồi xông lên.

Bên kia, Tôn Nhược Hiên và Trần Lâm đang đánh với nhau, cả hai có thể nói là ngang sức ngang tài.

- Nam Sơn…

Tiểu Mi và Phùng Cường cùng hô lên.

Giữa lúc nước sôi lửa bỏng, Nam Sơn nhắm thẳng về phía Mã Tự Lý, chỉ cầm một mảnh gỗ để bảo vệ mình.

Lúc này Mã Tự Lý đang đấu cùng nhóm Cố Thăng nên không rảnh để bận tâm tới cô. gã cũng chẳng buồn để cô vào mắt.

Nam Sơn vỗ nhẹ lên vai gã một cái.

Bả vai Mã Tự Lý chẳng đau chẳng ngứa. Gã mỉm cười đầy mỉa mai.

Châu chấu đá xe, con gái đánh nhau nhẹ như đùa, gã chẳng buồn quan tâm.

- Nam Sơn, cô đang làm gì thế, mau rời khỏi chỗ này ngay đi!

Mã Tự Lý luyện võ, lại có thêm vũ khí trợ lực, sức chiến đấu mạnh mẽ vô cùng.

Trên đùi Lão Răng Vàng đã trúng một đao, Cố Thăng không có thời gian để ý đến Nam Sơn nữa, chỉ có thể liều mạng thu hút sự chú ý của Mã Tự Lý, không để cho gã chạm tới cô.

Nam Sơn chạm được vào Mã Tự Lý rồi thì mau chóng chạy về chỗ Tiểu Mi đang đợi.

- Nam Sơn Sơn, chị làm gì thế, em sợ chết đi được.

Tiểu Mi lo lắng hỏi.

Nam Sơn hít sâu một hơi rồi đáp:

- Bảo vệ chị nhé.

Tiểu Mi trợn tròn mắt chẳng hiểu sao cô lại nói thế, chỉ biết ngây ra đáp một tiếng “Vâng”.

Và rồi cô thấy Nam Sơn nhắm mắt, cắn răng, lao thẳng đầu vào cột nhà.

Chuyện xảy ra quá nhanh, khi Tiểu Mi ý thức được cái gì vừa diễn ra thì Nam Sơn đã ngã xuống đất rồi.

Mọi người:

- …

Rốt cuộc đây là vụ gì? Chủ động dâng đầu cho địch à?

Mã Tự Lý thấy thế thì phá lên cười:

- Đám cặn bã chúng mày còn không mau ngoan ngoãn tự sát như con bé kia đi. Rơi vào tay tao thì kết cục là sống không bằng chết đấy.

- Lũ cặn bã, chịu chết đi!

Gã hô to một tiếng rồi phóng về phía Lão Răng Vàng.

Lão Răng Vàng bị đánh ngã xuống đất, lưỡi đại đao của Mã Tự Lý sắp chém ngay xuống đỉnh đầu Lão Răng Vàng. Gã nhắm chặt mắt lại, từ bỏ chống cự, chỉ mong được chết cho sảng khoái.

Thế nhưng đao của Mã Tự Lý đột nhiên lại xoắn lên như cuộn bánh cuốn.

Quay tròn, quay tròn, quay mãi không ngừng.

- Chuyện… chuyện gì đây?

Mã Tự Lý kinh hãi nhìn thanh đao trong tay, vẻ dương dương tự đắc trong mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

Ngay khi Nam Sơn ngất đi thì cô đã vào trong cây đại đao của y.

Khi cô thấy nhóm Cố Thăng lâm vào thế yếu thì đã muốn cược một trận, mong mình có thể biến thành cây đại đao trong tay Mã Tự Lý.

May mà cô cược thắng.

Thấy thế, Lão Răng Vàng nhanh chóng bò dậy.

Vất vả lắm mới thoát chết được, Lão Răng Vàng cảm thấy hình như Lão Nha môn đang phù hộ cho mình.

Lão Răng Vàng là thanh niên thế kỉ 21, vốn dĩ gã không tin mấy chuyện ma cỏ. Gã tình nguyện đi làm một tay bác sỹ phụ sản chứ không muốn kế thừa tài nghệ của Lão Nha môn.

Nhưng bây giờ thì gã tin rồi.

Gã hạ quyết tâm phải học hỏi tinh túy của Lão Nha môn, tranh thủ đổi bộ răng vàng khè thành màu đen cho oách.

Mã Tự Lý không tin ma quỷ. Gã lắc lắc đao, thế nhưng không những không trấn áp được nó, mà mũi đao lại còn quay ngược lại đâm về phía gã.

Gã không thể không buông đao rồi mắng nhỏ một tiếng:

- Xúi quẩy.

Phía bên kia, Tôn Nhược Hiên ôm nỗi hận ngùn ngụt mà đánh với Trần Lâm. Bình thường nhìn cậu gầy yếu là thế, vậy mà hôm nay lại bộc phát sức mạnh phi thường, dần cho Trần Lâm không còn sức chống đỡ.

Trần Lâm bị ép cho ngồi bệt xuống đất xin tha.

Dù vậy, Tôn Nhược Hiên vẫn hung hăng nện cho cậu ta mấy đấm.

Mã Tự Lý tay trần đánh giáp lá cà với Cố Thăng, miễn cưỡng giữ được thế hòa.

Trong lòng gã lại nghĩ: Thì ra cây đại đao này mới là bảo bối có linh tính, bao giờ thu phục xong đám giẻ rách này, gã phải lấy nó đi rồi thắp ngày ba nén nhang mà thờ mới được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau