NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Ôi chà

Cố Thăng hơi hé miệng:

- Tôi… nói đại thôi mà.

Nam Sơn liếc anh một cái, nói đại mà lợi hại ghê.

- Siêu quá.

Tiểu Mi giơ ngón cái.

Mặt trời lên, nhiệt độ cũng tăng lên, mặt đất nóng sầy sậy.

Tiểu Mi nôn nóng đi qua đi lại trên bờ cát.

Cô hỏi:

- Vẫn không gọi được à?

Nam Sơn buông chiếc điện thoại đang áp trên tai xuống:

- Không có tí tín hiệu nào hết.

Cơn mưa bão đêm qua đã phá hủy mất mấy công trình thông tin liên lạc quanh thôn Lý Chu rồi.

Cứ loanh quanh ở đây không phải là một cách hay, chỉ có một cách duy nhất vừa tốn thời gian, vừa tốn công sức là mở một con đường mới mà thôi.

Cố Thăng lên tiếng:

- Ba ngày nữa sẽ có tàu tới đây.

Làm sao anh ta biết? Tiểu Mi và Nam Sơn đều nhìn Cố Thăng.

Thấy vậy, Cố Thăng giải thích:

- Là tàu của nhà họ Cố bọn tôi, đã hẹn trước rồi, đúng ngày sẽ tới đón tôi.

Dựa theo quy luật trong quá khứ thì anh đi trải nghiệm năm ngày là sẽ có người tới đón.

Nghe thấy có cơ hội thay đổi tình hình này, Nam Sơn mới bớt căng thẳng.

- Chúng ta kiểm kê lại đồ ăn chút đi.

Ba ngày dài thì không dài, nhưng ngắn cũng không ngắn.

Nếu thiếu thức ăn thì sẽ gian nan hơn nhiều.

Khi Nam Sơn và Tiểu Mi đến đây thì mang theo một ít bánh quy nén và vài thứ linh tinh khác, bây giờ đã chia cho Cố Thăng một phần.

Ba người chia đều thức ăn.

Chỗ thức ăn này chỉ đủ cho họ chống đỡ trong vòng bốn ngày. Họ định nhịn đói ngày thứ năm để chờ thuyền tới đón rồi ra ngoài ăn một bữa no nê.



Con đường đi về phía trước không thông, nhóm Nam Sơn chỉ có thể về theo đường cũ.

Trên đường gặp Răng Vàng đang khoanh tay trước ngực và Phùng Cường.

- Sao mấy người còn chưa đi?

Phùng Cường kinh ngạc, sao lại về theo đường cũ thế này?

Cố Thăng nhún vai:

- Lở núi, đường sụp rồi.

Răng Vàng thở dài bất đắc dĩ:

- Để tôi làm người tốt một phen vậy,

Gã lấy điện thoại trong túi ra:

- Tôi sẽ bảo anh em tôi lái thuyền tới đây đưa mọi người về.

Cố Thăng thật thà bảo:

- Không có tín hiệu đâu, chúng ta hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài rồi.

Răng Vàng buông điện thoại xuống rồi chửi nhỏ một tiếng:

- Nhọ vãi.

Nơi này chẳng có lấy một mống người, có lẽ trừ họ ra thì chẳng ai biết việc đường núi lở, chờ đợi cứu hộ là chuyện bất khả thi.

- Yên tâm, ba ngày nữa sẽ có thuyền tới đây.

Răng Vàng liếc xéo anh: làm như chú biết thật ấy.

Cố Thăng kiếm cớ:

- Vì tôi chỉ định ở đây năm ngày nên đã hẹn thuyền từ trước rồi.

- Người anh em đáng tin cậy ghê.

Răng Vàng định vỗ vai Cố Thăng thì bị Nam Sơn gạt ra.

- Nói gì thì nói, đừng có động tay động chân.

Nhìn cái miệng đầy răng vàng của gã này thì đã biết gã chẳng phải loại đứng đắn gì rồi.

Răng Vàng đảo mắt như rang lạc rồi cười nói:

- Người anh em này, tôi bói cho cậu một quẻ nhé?

- Anh á?

Cố Thăng nhìn dáng vẻ gã thì chẳng thấy giống thầy bói chút nào.

- Cậu nghĩ vì sao tôi lại có tên là Răng Vàng hả? Vì môn phái bói toán của tôi dùng màu răng để thể hiện thân phận địa vị đấy. Có biết ông nội tôi tên là gì không? Là Răng Đen.

Răng Vàng chậm rãi nói:

- Cậu có muốn biết tôi tên thật là gì không? Người bình thường mà hỏi là tôi không nói cho mà nghe đâu.

- Không muốn biết.

Quy tắc thứ sáu của phim kinh dị nhà họ Cố: Biết càng nhiều thì càng nhanh chết.

Đương nhiên là cái loại lắm mồm như Răng Vàng này bình thường cũng chết rất sớm.

Răng Vàng cạn lời, nhưng vẫn một lòng muốn dây dưa với Cố Thăng.

- Thế thì để tôi bói đường tình duyên cho cậu đi.

Gã đeo theo Cố Thăng mời chào.

Cố Thăng bất đắc dĩ:

- Không cần thật mà.

Nhưng tai lại dỏng lên nghe, anh có hứng lắm à nha.

Cố Thăng nói chuyện với Lão Răng Vàng vài câu thì đã hiểu sơ sơ về tính cách của người này rồi. Người khác càng không chú ý đến gã thì gã lại càng vội vàng muốn chứng minh cảm giác tồn tại, anh chẳng sợ gã không nói anh nghe.

Lão Răng Vàng chạy tới trước mặt Cố Thăng, vừa đi lùi vừa nhìn chằm chằm vào mặt Cố Thăng hồi lâu.

- Cậu tên là Cố Thăng, tên hay lắm, thăng chức liên tục.

Lão Răng Vàng lắc lư cái đầu mà nói:

- Nhưng mà thăng cao quá thì không ổn, trèo cao ngã đau, thế là không tốt.

Lão Răng Vàng lại nhìn Nam Sơn, mắt sáng ngời lên:

- Cô này cũng được này, Nam Sơn,

Gã nói tiếp với Cố Thăng ở trước mặt:

- Cậu xem, cô ấy chính là một ngọn núi lớn chặn cậu lại.

Nam Sơn lạnh lùng nhìn Răng Vàng: ông mới là núi lớn, cả nhà ông đều là núi lớn!

Cố Thăng nhìn về phía Nam Sơn một cách cực kỳ đứng đắn, rồi hồi tưởng lại tất cả những gì xảy ra khi hai người ở bên nhau.

Ngoại hình xinh đẹp, tính tình miễn cưỡng coi như là… tốt, lại còn cùng chung hoạn nạn.

Anh liếc Nam Sơn một cái, rồi cái nữa, rồi lại một cái nữa…

Sau đó, hai tai bất giác đỏ bừng lên.

Anh quay đầu đi, bỗng cảm thấy sao mà mình và Nam Sơn hợp nhau thế không biết. Sau này con họ sinh ra chắc chắn sẽ đốn tim tất cả các bạn nhỏ ở trường mẫu giáo mất.

Nam Sơn nháy mắt với Tiểu Mi.

Tiểu Mi hiểu ý ngay, bèn nói:

- Răng Vàng, anh nhớ nhầm rồi, tôi mới là Nam Sơn.

Răng Vàng chớp mắt:

- Tôi có nhớ nhầm đâu, tôi nói cô đó. Có khi vì mắt tôi hay đảo qua đảo lại nên làm các cô hiểu lầm thôi.

What?!

Cố Thăng nhìn Tiểu Mi chưa quen thân lắm, bong bóng hường phấn nổ bép mất một cái.

Anh mặc kệ, tên của anh và Nam Sơn rất hợp nhau!

Răng Vàng lại nói tiếp tỉnh queo:

- Loại đàn ông vô dụng như Cố Thăng này phải có một người vợ hiền như ngọn núi vững chãi để dựa vào, thì mới có thể thăng tiến cao hơn.

“Bép” một tiếng, ánh mắt Cố Thăng tắt ngấm hy vọng, bao nhiêu bong bóng hường phấn nổ hết sạch.

Tên Lão Răng Vàng này chỉ là một cha bói rởm bịp người thôi.

Răng Vàng thấy vẻ kinh ngạc của Nam Sơn và Tiểu Mi tì nhíu mày:

- Sao? Tôi nói sai chỗ nào à?

- Anh nói chuẩn không cần chỉnh luôn.

- Có lý lắm, bậc thầy đúng là khác với người thường.

Răng Vàng hất tóc:

- Giờ biết tôi xem tướng tài chưa?

Đoạn, gã nói tiếp:- Đã thế thì nghe tôi nói nốt câu cuối cùng đi, đừng đi về cái nhà đó, tôi nhìn thấy sát khí nồng nặc, mọi người mà về thì có thể gặp tai ương đổ máu đấy.

Răng Vàng nhìn họ với ẩn ý sâu xa, vẻ mặt đầy thần bí.

Cố Thăng nhìn gã một cái, nói nhảm nửa ngày, hóa ra gã ở đây chờ à.

Nhóm Nam Sơn chẳng tin nửa câu Răng Vàng nói.

Thấy đoàn người đối diện không nói câu nào, Răng Vàng sốt ruột:

- Mấy người nói câu gì đi chứ.

- Ờ.

Nam Sơn im lặng hồi lâu bèn lên tiếng.

Sau đó thì sao? Răng Vàng ngu mặt ra nhìn cô, hy vọng là họ biết khó mà lui.

Lại là một khoảng im lặng dài lâu.

Phùng Cường từ đầu đến cuối không nói tiếng nào thật sự là không thể nhịn được nữa:

- Thôi đi, họ chẳng tin đâu.

Răng Vàng nhìn Phùng Cường, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Răng Vàng: Anh cảm thấy còn cứu vãn được một tí.

- Tôi thấy các người đã quyết đi rồi, kẻ bói toán đoán mệnh như tôi đây làm sao mà nhẫn tâm nhìn mọi người gặp nguy hiểm được chứ?

Răng Vàng lấy một lá bùa trong túi ra:

- Giá người quen, 998.

Cố Thăng trầm mặc một chút rồi yên lặng móc một chồng bùa vàng chóe ra.

Đấu bùa à? Ai sợ ai?

Nhìn đống bùa thượng hảo và chu sa đỏ chói trên tay Cố Thăng, rồi lại nhìn tờ bùa nhăn nhúm trên tay mình, lần đầu tiên Răng Vàng cảm thấy xấu hổ.

Mãi đến khi nhóm Cố Thăng đã đi xa rồi, Răng Vàng vẫn đực mặt ra giữa gió thổi điêu linh.



Cửa chỉ khép hờ chứ không đóng chặt.

Nam Sơn đẩy cửa bước vào thì thấy ngay Trần Lâm và An Như Hối.

Hai người đang ngồi cạnh bàn, cầm một cuộn dây thừng và chụm đầu vào nhau, xem ra đang bàn luận chuyện gì bí mật.

Vừa thấy họ vào thì An Như Hối vội vàng nhét dây thừng vào balo, hành động rất luống cuống.

An Như Hối lớn tiếng hỏi:

- Sao các người lại về đây?

- Núi lở rồi, chúng ta đều bị nhốt ở đây, điện thoại không có tín hiệu.

Trần Lâm trố mắt:

- Nghiêm trọng vậy sao?

- A Lâm, chúng ta phải làm thế nào để ra ngoài đây?

An Như Hối nhìn Trần Lâm.

- Chuyện này thì không cần lo lắng, trước khi tôi đến đã hẹn thuyền tới đón rồi, lúc đó tiện tay thì tiễn các bạn đi một đoạn. Nhưng mà phải ba hôm nữa thuyền mới tới, mấy ngày sắp tới phải làm phiền các bạn rồi.

Trần Lâm nghĩ ngợi một chút:

- Vậy cứ thế đi.

Trong phòng trống trải, từ lúc nhóm Nam Sơn bước vào thì đã không thấy Tôn Nhược Hiên đâu cả.

Nam Sơn hỏi:

- Còn một người nữa đâu rồi?

- Đi múc nước.

- À.

Nam Sơn không hỏi nhiều nữa. Nhìn bộ dạng của hai người kia thì rõ ràng là cố tình xúi Tôn Nhược Hiên đi xa để bàn chuyện không muốn cho ai biết rồi.

Cô hơi khó hiểu, nếu đôi tình nhân này đã gạt Tôn Nhược Hiên ra ngoài để lo việc với nhau, thì sao lại đưa cậu ấy đến đây làm chi?

Chẳng phải bí mật càng ít người biết thì càng hay à?



Nam Sơn vào nhà chưa được bao lâu thì Răng Vàng và Phùng Cường cũng đẩy cửa bước vào.

- Núi lở, tôi…

Trần Lâm ngắt lời gã:

- Chúng tôi biết rồi, hôm nay trời quang mây tạnh, hai người đi nơi khác mà tìm chỗ ở đi.

Trần Lâm chặn trước mặt Răng Vàng, không muốn cho gã và Phùng Cường đi vào:

- Ồ, sao ba người họ thì vào được?

Răng Vàng chẳng hề để tâm đến lời từ chối của Trần Lâm.

- Vì họ có thể đưa bọn tôi rời khỏi đây.

Ý tứ không cần nói cũng biết, trừ khi Răng Vàng có thể mang đến ích lợi gì cho Trần Lâm, bằng không thì đừng hòng ở lại nơi này.

- Sao không nói sớm?

Răng Vàng lấy lá bùa trong túi ra:

- Bùa bình an giá người quen 888, bây giờ cho cậu miễn phí luôn.

Cố Thăng: Sao lúc bán cho anh hét giá tận 998 hả? Tên này không chỉ là bịp bợm mà còn là gian thương, vô sỉ quá!

Trần Lâm chẳng buồn liếc đến lá bùa kia:

- Tôi không cần, tôi thấy các người cần nó hơn đấy.
Trần Lâm chậm rãi nâng tay lên, trên tay cầm một chiếc cờ lê mà An Như Hối vừa lặng lẽ tuồn cho.

- Ha ha,

Lão Răng Vàng cười giả lả:

- Thanh niên đừng bốc đồng thế mà.



Trần Lâm đặt tay lên cửa, đang muốn đóng lại.

Nhìn bộ dạng chẳng ưa dầu muối của Trần Lâm, lão Răng Vàng thu lại nét cười không đứng đắn. Gã bị bộ dạng này của Trần Lâm chọc giận rồi.

Từ hôm qua khi gã vào ngôi nhà này thì đã thấy, thái độ của Trần Lâm với mình và với ngôi nhà này căn bản không phải là thái độ của chủ nhà.

Người ngoài vào tầng hai nhà mình hơn nửa tiếng mà Trần Lâm chẳng hề có phản ứng gì cả. Lúc đó lão Răng Vàng đã nghi ngờ rồi, bây giờ bèn lừa cậu ta một phen.

- Nói thật với cậu nhé, từ lúc Phùng Cường mặc yếm thì nó đã lang thang ở khu này rồi, chưa bao giờ nó thấy có người đến đây ở cả. Cậu nói với tôi nhà này là của cậu á, chó nó tin.

Lão Răng Vàng vỗ mạnh vào cửa làm bụi rớt rào rào:

- Anh đây không vạch mặt cậu là vì không muốn cậu xấu hổ thôi. Nếu người anh em Tôn cái gì Hiên của cậu mà nói cậu ta là chủ nhà thì tôi còn tin tưởng phần nào.

Phùng Cường nghĩ bụng: Nhà tôi ở bên kia quả núi mà lúc mặc yếm dám trèo sang đây chơi à? Giỏi quá!

Thế nhưng hắn không bóc trần lão Răng Vàng, mà chỉ ưỡn ngực lên rồi phối hợp với gã, nhìn Trần Lâm chòng chọc.

Ba người nhóm Nam Sơn vẫn chú ý tình hình ở gần cửa.

Không khí ở đó giương cung bạt kiếm, căng thẳng cực kì.

Đột nhiên, Cố Thăng nói:

- Cửa sắp đổ.

- Gì cơ?

Ngay sau đó, tiếng rắc rắc vang lên ê răng, và rồi cánh cửa đổ rầm xuống đất.

Trần Lâm né vài bước sang bên cạnh.

Nam Sơn và Tiểu Mi nhất tề nhìn về phía Cố Thăng:

- Phục luôn.

Cố Thăng thì chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên. Sáng nay lúc ra ngoài anh đã thấy bản lề cửa gỉ sét bị lỏng mấy cái đinh ốc rồi.

Cánh cửa này vốn đã chẳng đứng vững được bao lâu. Lúc lão Răng Vàng đẩy cửa vào thì anh thấy đinh ốc cố định bản lề bị long ra, cho nên mới thuận miệng nói thôi.

Chẳng ngờ lại gặt hái được ánh mắt sùng bái của Nam Sơn, Cố Thăng nghĩ, sau này mình phải nói nhiều hơn mới được.

..

- Sao anh lại nghĩ là Tôn Nhược Hiên chứ không phải là tôi?

Trần Lâm không bận tâm đến cánh cửa mà chỉ bám lấy vấn đề này.

Búp bê nhỏ trong nội tâm lão Răng Vàng đánh trống hò reo, thành công thật rồi này!

- Bên cầu thang có treo một bức họa chân dung của bà chủ nhà này, diện mạo bà ấy có bốn phần giống Tôn Nhược Hiên.

Hôm qua lúc gã lên tầng thì không chú ý đến bậc thang lung lay, tí nữa ngã lộn cổ, tay chống lên mặt tường, bất cẩn động vào bức họa kia làm dính đầy bụi bặm.

Cũng nhờ cơ hội đó mà gã thấy rõ bức tranh.

Trong tranh vẽ một người phụ nữ mặc sườn xám, trên mặt mang nụ cười sầu khổ.

Trần Lâm như có điều suy nghĩ. Rồi cậu ta đến sát bên người Răng Vàng, ghé vào tai gã và nói:

- Anh vào nhà ở đi, chỉ có một điều kiện là đừng có nói lại chuyện vừa rồi.

- Tôi nói cái gì nào? Tôi chẳng biết gì hết.

Lão Răng Vàng nhìn về phía Phùng Cường:

- Chú có nghe thấy anh nói gì không?

Phùng Cường trả lời thật thà:

- Anh vừa mới nói…

Lão Răng Vàng vỗ đầu Phùng Cường:

- Cường Tử, sao chú chẳng chịu động não gì cả thế? Đứng mãi ở ngoài cũng mệt rồi, chúng ta vào trong ngồi đi.

Lão Răng Vàng và Phùng Cường vẫn ngồi cách nhóm Cố Thăng không xa.

Còn cánh cửa kia, Trần Lâm hoàn toàn tảng lờ nó.

Theo lời cậu ta nói thì để thế ra vào tiện hơn nhiều, đến tối rồi dựng cửa lên sau cũng chưa muộn.



Mấy người ở cùng nhau cũng gọi là bình an vô sự.

Đến chiều trời lại đổ mưa to, mãi đến tối vẫn không tạnh.

Lúc mọi người sắp đi ngủ thì có tiếng vật gì đổ xuống trên tầng, và tiếng lăn lộc cộc lộc cộc.

Cả nhóm tỉnh cả ngủ.

- Đi xem.

Lão Răng Vàng đề nghị.

Những người khác đều không có ý kiến, mọi người lấy đèn pin rồi kéo nhau lên tầng.

Vừa lên đến tầng hai, một luồng gió lạnh đã thốc thẳng vào người họ.

Trên tầng vẫn lộn xộn như cũ, cửa sổ mở to, gió lớn bên ngoài ùa vào theo con đường đó.

Thùng gỗ đặt chỉnh tề lúc này nằm lăn ra góc nhà.

Tiếng lăn lộc cộc lúc nãy chính là vì cái thùng này đây.

Khi tìm ra đầu sỏ thì đám người Cố Thăng thở phào nhẹ nhõm, thì ra là họ sợ bóng sợ gió, chỉ là gió thổi đổ cái thùng gỗ thôi mà.

Nam Sơn nghi hoặc nói:

- Hôm qua lúc tôi lên tầng thì cửa sổ vẫn còn đóng.

Lão Răng Vàng cười kín đáo:

- Hôm qua tôi thấy bí quá nên mở cửa một lúc, rồi không nhớ là có đóng hay không. Chúng ta đi xuống đi.

- Hết cả hồn, chỉ vì nhận phiền toái vào ở.

An Như Hối oán giận, chẳng hề có ý hạ giọng.

Lão Răng Vàng liếc nhìn cô ta với vẻ thản nhiên.

- Như Hối, đừng cãi cọ, để họ đi trước đi.

Trần Lâm không muốn chọc lão Răng Vàng không vui.

Nghe câu này thì An Như Hối cực kì khó chịu, sắc mặt cũng bí xị ra, thế nhưng vẫn để cho đám lão Răng Vàng đi xuống trước.



Nửa đêm, Nam Sơn thấy mặt mình ngưa ngứa.

Cô vừa mở mắt thì đã thấy ngay khuôn mặt phóng đại của Cố Thăng, còn ngón tay anh thì đang chọc hai má mình.

Anh chẳng hề ngần ngại vì bị bắt quả tang, chỉ tươi cười rồi nhỏ giọng nói:

- Nam Sơn ơi, bây giờ tôi mới phát hiện ra cô có má lúm này, đáng yêu quá.

Nam Sơn híp đôi mắt mông lung nhìn anh.

Dở hơi à, nửa đêm nửa hôm đánh thức cô chỉ để nói mỗi câu này sao?

Nam Sơn đáp một tiếng rồi ngủ tiếp.

- Từ từ.

Cố Thăng hạ giọng cực thấp, nói sát bên tai cô:

- Cô có nghe thấy tiếng kẽo kẹt không?

Anh dựa vào cô gần quá, từng hơi thở nóng ấm phả vào bên cổ làm cho cô ngứa ngứa, không quen.

Cô đẩy đầu anh ra rồi nói:

- Không nghe thấy.

- Ồ

Trong giọng nói của Cố Thăng có chút tủi thân:

- Thế cô ngủ tiếp đi, ngủ ngon nhé.

Nam Sơn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi ngay, cô mệt quá rồi.

Lúc tỉnh lại, Nam Sơn nghe thấy rõ mồn một tiếng kẽo kẹt mà Cố Thăng nói ở ngay bên tai mình.

Nam Sơn mở mắt ra, xung quanh tối om, cơ hồ vươn tay không thấy năm ngón, chỉ có ánh sáng mỏng manh len lỏi chiếu lên từ khe hở dưới sàn.

Cô đang ở tầng hai.

Cô cảm nhận một chút rồi phát hiện ra mình đã biến thành một sợi dây thừng.

Tiếng động này là do dây thừng ma sát với xà nhà sinh ra.

Tiền đề là, trên dây thừng phải buộc vật nặng, bị gió thổi lay thì mới có thể phát ra âm thanh như thế.

Nam Sơn đột nhiên có dự cảm không lành.

Chương 32

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cô cúi đầu nhìn thì chỉ thấy một cái bóng mơ hồ. Đó là một cô gái, mái tóc dài bị gió thổi tung bay.

Cổ của cô gái này mắc trên dây thừng, có vẻ như là thắt cổ.

Nam Sơn không thể tránh khỏi việc tiếp xúc với là làn da lạnh ngắt trên cổ của cô gái kia.

Mọi người ở tầng một còn đang ngủ say, người gác đêm cũng không hay biết gì. Ai mà ngờ được lại có một người chết ở cách họ chỉ mấy mét cơ chứ?

Cô muốn mau chóng rời khỏi đây, không muốn ở cùng phòng với cái xác này nữa.

Nhưng đáng tiếc là phải năm phút nữa cô mới được tự do khống chế việc đi lại.

Cô chưa bao giờ cảm thấy năm phút lại dài lâu đến thế, sống một ngày như một năm chẳng qua cũng chỉ thế này mà thôi.

Mưa đã tạnh rồi, cả căn phòng lặng phắc tới đáng sợ.

Chỉ có tiếng kẽo cà kẽo kẹt cứ vang lên mãi.



Cố Thăng nhìn thấy Nam Sơn đang ngủ ngon bỗng bật dậy, sắc mặt tái nhợt ra.

- Mơ ác mộng à?

Nam Sơn thấy ánh sáng ấm áp tỏa ra từ ngọn nến trên bàn thì thần kinh căng thẳng mới dần thả lỏng.

Cảm giác đúng như trở lại nhân thế một lần nữa mà.

- Ừ, gặp ác mộng.

Trên thực tế còn đáng sợ hơn mơ ác mộng, bởi vì cô cũng ở trong ác mộng.

Cố Thăng đặt nước trước bàn cô:

- Uống nước cho bình tĩnh đi.

- Được.

Nam Sơn lấy qua, chỉ mấy giây sau thì hơn nửa bình nước đã vào bụng cô rồi.

Uống xong cô mới nhận ra, bèn hỏi:

- Nước ở đâu ra đấy?

Cố Thăng chống một tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn cô, rất đỗi dịu dàng:

- Của tôi đấy.

Rồi anh bổ sung thêm:

- Mới uống có một ngụm thôi.

Nam Sơn: Nói câu cuối còn chẳng bằng không nói!



Cô nhìn quanh bốn phía, mọi người đều ở đây, chỉ thiếu An Như Hối.

Mười phần chắc chín người ở trên tầng là cô ấy rồi.

Nam Sơn đứng lên, đi thẳng tới trước mặt Trần Lâm đang nằm sấp ngủ trên bàn.

Cố Thăng cảm thấy kì lạ nên vội vàng đuổi theo.

Cô đẩy mạnh Trần Lâm một cái, cậu ta tỉnh lại nhưng còn ngái ngủ.

Trần Lâm mơ màng ngáp một cái:

- Chuyện gì thế?

Vẻ mặt có chút không kiên nhẫn. Tí nữa cậu ta còn phải gác đêm, mấy người này không cho cậu ta ngủ được một giấc ngon hay sao?

- An Như Hối đâu rồi?

Nam Sơn hỏi, không hề cố ý hạ giọng.

Nghe thấy cái tên này thì Trần Lâm tỉnh hẳn.

Trong giọng nói của cậu ta pha lẫn vẻ kinh ngạc:

- Cô ấy còn chưa xuống à?

Thời điểm này cách lúc họ xuống tầng đã gần bốn tiếng, mà trên tầng chẳng hề có động tĩnh gì.

Trần Lâm ý thức được có thể An Như Hối đã gặp chuyện gì rồi, bèn sấp ngửa phóng lên tầng. Tôn Nhược Hiên gác đêm nên vốn tỉnh, cũng lập tức đuổi theo ngay phía sau.

Động tác quá lớn làm đổ chiếc ghế xuống đất, khiến mọi người đều lần lượt tỉnh dậy.

- Chết người hay sao mà ầm ĩ thế?

Lão Răng Vàng nhắm mắt rồi nói.

- Có lẽ An Như Hối có chuyện rồi.

Nam Sơn nói đơn giản:

- Ai dậy rồi thì lên tầng xem đi.

Vừa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng kêu khóc của Trần Lâm từ trên tầng truyền xuống.

Giờ thì mọi người đều đã tỉnh như sáo.

Phùng Cường nghe thấy tiếng kêu này thì lăn bịch xuống khỏi thùng gỗ luôn.



Lão Răng Vàng chỉ nghĩ là họ sợ bóng sợ gió thôi chứ không có chuyện không may gì đâu.

Thấy những người khác đều đi lên, gã và Phùng Cường cũng lên xem thử.

Khi nhìn thấy cảnh tượng kia thì chính Lão Răng Vàng cũng bị dọa cho lùi mấy bước.

An Như Hối bị treo trên xà ngang, gió lay cái xác làm cho nó đung đưa như quả lắc đồng hồ.

Như thể đang đếm ngược giờ tử vong của họ.

Thấy vậy thì Cố Thăng cũng hiểu ra, âm thanh làm phiền anh suốt đêm nay phát ra từ đây.

Lão Răng Vàng chiếu đèn pin vào mặt An Như Hối.

Sắc mặt cô trắng nhợt, miệng nhồi đầy tóc đen.

Mãi đến lúc chết cô vẫn không nhắm mắt, con mắt trắng dã lồi ra trông đáng sợ vô cùng.

Trần Lâm đã sụp đổ té nhào trên đất mà ôm mặt gào khóc.

Tôn Nhược Hiên là bạn cậu ta, bèn ngồi xổm xuống nhẹ giọng an ủi.

- Á!

Phùng Cường hét lên một tiếng kinh hoàng rồi cướp đèn pin khỏi tay Lão Răng Vàng:

- Đang yên đang lành đừng có chiếu đèn vào mặt cô ấy!

Lão Răng Vàng ho khan một tiếng:

- Có anh ở đây thì chú sợ cái gì, anh là thầy bùa đấy nhé.

Nói đoạn, gã lại lấy ra mấy tấm bùa chưa có đất dụng võ.

Phùng Cường mím môi, không nói gì nữa.

Cố Thăng vẫn luôn chú ý đến động tĩnh bên đó, không ngờ có người còn nhát gan hơn cả mình.

Khi nhìn thấy cái xác kia thì đúng là Cố Thăng cảm thấy không ổn lắm.

Không phải là anh sợ, chỉ là nghĩ đến việc cô gái này vừa nói chuyện với mình mà đã chết thảm trên tầng, nên anh mới thấy không thoải mái mà thôi.

Cho dù từ đầu tới cuối, cô ấy chẳng hề hòa nhã với anh chút nào.

Cố Thăng không sợ người, cũng không sợ xác chết, anh chỉ duy trì nỗi kính sợ đối với một số sự vật nào đó mà thôi.

Đương nhiên là người ngoài nhìn vào thì thấy lòng kính sợ này hơi bị thái quá.

Thấy Phùng Cường dựa sát vào Lão Răng Vàng, Cố Thăng cũng nảy ra một ý.

Nam Sơn đang nói chuyện với Tiểu Mi, Tiểu Mi là một đứa cuồng phim máu me, cho nên trừ lúc đầu hơi giật mình thì cô bình tĩnh lại rất nhanh.

Nam Sơn bỗng thấy trước mắt tối hù, có một bàn tay đang che mắt cô.Giọng nói của Cố Thăng vang lên bên tai Nam Sơn:

- Đừng nhìn, có tôi đây.

Nam Sơn: Tôi không chỉ nhìn mà còn tiếp xúc trực tiếp thân mật với cái xác ấy rồi cơ.

Đoạn, cô gạt tay anh xuống chẳng chút do dự.

Cô phát hiện ra từ tối nay tới giờ, thái độ của Cố Thăng với mình càng ngày càng kỳ quái.

Nam Sơn không nghĩ nhiều, chỉ cho là anh sợ quá nên muốn tìm tí cảm giác tồn tại mà thôi.

Cố Thăng buồn buồn tủi tủi.



Năm phút sau, mọi người đều đã bình tĩnh lại sau khi bị sốc vì An Như Hối thắt cổ chết đi.

Việc cấp bách bây giờ là hạ cô xuống.

Cứ để cô treo lủng lẳng ở đó như vậy cũng không phải là cách.

Vấn đề ở đây là… ai làm bây giờ?

Lão Răng Vàng lên tiếng:

- Trần Lâm, bạn gái cậu còn đang treo ở kia kìa, hạ cô ấy xuống đi.

Trần Lâm nghe xong thì càng khóc dữ hơn.

- Như Hối ơi em chết thảm quá, anh nhất định phải báo thù cho em!

Lão Răng Vàng đi qua vỗ vai cậu ta:

- Tôi nói nè, có phải cậu nên…

- Huhu…

Trần Lâm không để ý tới gã mà quay lại ôm lấy Tôn Nhược Hiên đang an ủi mình:

- Nhược Hiên, tôi chỉ còn cậu thôi, cậu phải bảo vệ mình thật tốt đấy.

- Được rồi, được rồi…

Tôn Nhược Hiên luống cuống, không biết phải để tay ở đâu nữa.

Lão Răng Vàng nổi giận, thằng ranh trước mặt này cứ tảng lờ lời gã mãi.

Gã bèn đạp Trần Lâm một phát rất mạnh:

- Đừng có tru lên nữa, có thời gian khóc thì hạ bạn gái cậu xuống trước đi,

Rồi gã lại không nhịn được mà chêm một câu:

- Xác bạn gái còn chưa lạnh mà đã không biết xấu hổ đi thổ lộ với bạn trai. Ai có thời gian nhìn cậu trình diễn tình gay như biển ở đây? Lấy thời gian ấy đi ngủ dưỡng nhan sắc cho rồi!

Lão Răng Vàng sờ lên mặt mình.

Mọi người nhất tề nhìn về phía gã, dưới ánh đèn pin trắng bạc, làn da gã trắng ngần.

Nam Sơn ở rất gần, bèn nhìn kĩ làn da mịn màng không hề có lỗ chân lông trên gương mặt gã.

Nếu gã không mở miệng khoe hàm răng vàng thì cũng là một chàng đẹp trai.

Trần Lâm bị Răng Vàng đá cho một cái thì đực mặt ra, mãi hồi lâu sau vẫn không hồi thần.

Tôn Nhược Hiên nhắc nhở cậu ta:

- Mình hạ thi thể của em An xuống trước đi.

- Được.

Trần Lâm run lẩy bẩy đứng lên, trên mặt lồ lộ vẻ khiếp sợ.

Cậu ta dùng biểu cảm này để nhìn người con gái từng yêu.

Không biết An Như Hối ở dưới đất biết được thì sẽ có vẻ mặt như thế nào đây?

Sau khi người chết thì thi thể sẽ trở nên rất nặng.

Trần Lâm nhắm hờ hai mắt, hợp sức cùng Tôn Nhược Hiên giải thoát cô khỏi sợi dây thừng.

Thực ra An Như Hối cũng chỉ cách mặt đất có ba mươi cm mà thôi, khoảng cách giữa sự sống và cái chết gần quá đỗi mà cũng xa vời vợi.

Sau đó Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên khiêng cô xuống tầng, trải mấy món quần áo lên đất rồi đặt cô nằm xuống.

Cứ để cô lẻ loi ở trên tầng thì quá đáng lắm.

Trần Lâm vuốt mấy lần mà mắt cô vẫn không nhắm lại.

Lão Răng Vàng đi tới bên cạnh cô rồi nói:

- Đi đi thôi, tôi sẽ tìm ra hung thủ giết cô.

Sau đó Trần Lâm vuốt lại một lần, đôi mắt kia nhắm lại như kỳ tích.Những người còn lại đều thán phục Lão Răng Vàng.



Chuyện quan trọng nhất bây giờ là tìm ra hung thủ.

Giữa vùng lau lách hoang vu này vẫn luôn tồn tại những nhân tố không xác định.

Chuyện đáng sợ hơn là, tên hung thủ kia có thể đang trà trộn giữa mọi người.

Không khí nặng nề đến tột độ.

Nam Sơn là người đầu tiên đưa ra nghi vấn và phá vỡ sự im lặng này:

- Trần Lâm, cậu luôn ở bên cạnh An Như Hối, chẳng lẽ cô ấy không xuống mà cậu không có cảm giác gì à?

Cô không có ấn tượng tốt với đám Trần Lâm, cho nên cũng không để ý tình hình bên họ lắm.

- Sau mười hai giờ tôi phải gác đêm nên muốn đi ngủ sớm một chút, không để ý đến Như Hối.

- Chẳng phải người anh em Nhược Hiên này vẫn thức à?

Phùng Cường tiếp lời, nhìn Tôn Nhược Hiên rồi hỏi:

- Sao không thấy Như Hối mà cậu không đi tìm?

- Tôi hỏi thì Trần Lâm bảo là có cãi nhau mấy câu với em An, để em ấy ở trên tầng bình tĩnh lại một chút đã.

Tôn Nhược Hiên nhìn Trần Lâm, chuyện tới nước này thì cậu cũng không dám giấu diếm gì nữa.

Lão Răng Vàng dựa trên tường, gập chân phải lại:

- Thật ngại quá, tôi nghe thấy mấy câu cãi cọ ấy đấy: kế hoạch có biến rồi, tìm người ở đâu đây? Không được động vào Tôn Nhược Hiên á? Anh có ý gì? Anh giải thích cho em nghe thử xem?

Tôn Nhược Hiên kinh ngạc nhìn gã, trong ánh mắt đong đầy tổn thương.

Đối mặt với Lão Răng Vàng khí thế bức người, sắc mặt Trần Lâm thoắt cái trắng bệch ra:

- Anh đừng có mà ngậm máu phun người rồi ném hiềm nghi lên đầu tôi. Trừ anh ra còn ai nghe thấy nữa không?

Lão Răng Vàng nghẹn lời. Thực tế là gã dừng lại ở cầu thang chốc lát, lại thêm tiếng sấm chen vào nên chỉ nghe được có chừng đó thôi.

Trừ gã ra thì chẳng ai rảnh việc như vậy cả.

- Không có phải không?

Trần Lâm thấy những người khác không phản ứng thì mỉm cười nhẹ nhõm:

- Tôi thấy anh mới là người có hiềm nghi lớn nhất đấy, nửa đêm anh ra ngoài, mãi nửa tiếng mới về còn gì.

Có hai con đường đi lên tầng hai, trong đó con đường bên ngoài là dùng bùn đất và bê tông hỗn hợp đắp thành.

Phùng Cường giải thích thay Lão Răng Vàng:

- Anh ấy bị táo bón, đi ra ngoài năm sáu chuyến cũng bình thường thôi.

- Ồ

Trần Lâm khoanh tay trước ngực:

- Ai mà biết được.

Cố Thăng nhìn bên phải rồi lại nhìn bên trái, thấy cả hai người đều rất khả nghi.

- Sáng nay lúc tôi vào thì thấy cậu cầm một cuộn dây thừng, bây giờ cuộn dây ấy có còn ở chỗ cậu không?

Nam Sơn chợt hỏi.

Trần Lâm nghe vậy thì biến sắc:

- Tôi để ở trong balo của Như Hối.

Cậu ta lấy balo của An Như Hối rồi lục tìm một lúc lâu.

Sau đó dường như không tin được, cậu ta đổ hết đồ bên trong ra ngoài, đồ trang điểm và các vật dụng linh tinh bày đầy một bàn, chỉ có cuộn dây kia là không thấy.

- Sao lại như vậy được?

Trần Lâm lẩm bẩm rồi ngẩng phắt đầu lên:

- Trừ chúng ta ra, ở đây vẫn còn có kẻ khác!

- Đừng có vừa ăn cướp vừa la làng, hay lắm, tự chuẩn bị luôn cả công cụ gây án rồi kìa.

Từ đầu đến cuối Lão Răng Vàng không hề tin nửa lời Trần Lâm nói. Gã quay sang hỏi Phùng Cường:

- Cường Tử, chú thấy sao?

Phùng Cường nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

- Cũng có thể là An Như Hối tự sát mà, thất tình nghĩ quẩn chẳng hạn.

- Cường Tử ơi, sao chú càng ngày càng ngây thơ thế? Cơm đổ đi đâu hết rồi?

Lão Răng Vàng bực đến nghẹn lời, chỉ đành thở dài bất đắc dĩ.

Cố Thăng: Phùng Cường nói cũng có lý mà.

Mấy người tranh luận cả buổi mà chẳng ra được kết quả gì. Ai cũng nghĩ kẻ có hiềm nghi lớn nhất chính là Trần Lâm.



- Lão Răng Vàng, em muốn đi WC.

Phùng Cường ngại ngùng nói.

Lão Răng Vàng liếc xéo hắn:

- Thì đi đi, nhìn anh làm gì, anh đeo WC ở thắt lưng à?

- Trong cuộc sống tràn ngập nguy hiểm không biết trước, thân là chiến hữu thì phải giúp đỡ nhau chứ.

Phùng Cường nhìn gã đầy mong mỏi.

- Ồ?

Lão Răng Vàng móc lỗ tai:

- Đi WC thì giúp thế nào? Anh đái thay chú được phỏng?

Phùng Cường thấy gã nhất định không hiểu thì nói toạc ra:

- Em sợ, đi với em đi.

- Nói sớm phải hơn không, gì mà cứ nhăn nhó như cô vợ nhỏ thế.

Lão Răng Vàng đi ra ngoài với Phùng Cường.

Một lát sau, Nam Sơn cũng đứng lên theo.

- Cô đi đâu đấy?

Cố Thăng hỏi.

Nam Sơn đáp:

- Ra sân sau đi WC.

Cố Thăng chớp mắt:

- Để tôi đưa cô đi.

- Không cần, tôi có Tiểu Mi rồi.

- Ồ.

Nhìn theo bóng Nam Sơn và Tiểu Mi cùng nhau ra ngoài, rồi lại nhìn dáng vẻ kề vai sát cánh của Lão Răng Vàng và Phùng Cường, tự nhiên Cố Thăng lại thấy buồn khôn xiết.

Chương 33

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một đêm dài đằng đẵng và hỗn loạn cứ thế qua đi.

Một người đang sống khỏe mạnh đột nhiên chết đi, cơ hồ không một ai được ngủ ngon giấc.

Trần Lâm cứ nhắc đi nhắc lại rằng trừ đám người bọn họ thì ở đây vẫn còn kẻ khác.

Vì chuyện tối qua nên Lão Răng Vàng và Trần Lâm kết thù với nhau. Trần Lâm cứ mở miệng ra là gã phải xóc cho bằng được đôi câu.

Quan điểm của Cố Thăng là: giao chuyện tìm hung thủ cho cảnh sát. Còn việc cấp bách hiện tại là bảo đảm an toàn tính mạng của bản thân mình. Trừ trường hợp bất khả kháng, nếu không mọi người đừng tách nhau ra.

Mọi người không có ý kiến gì, nhưng vì Lão Răng Vàng và Trần Lâm có ân oán, nên Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên vẫn duy trì khoảng cách với đám Lão Răng Vàng, làm cho nhóm Nam Sơn cũng không đến gần gã.



Đến giữa trưa, Lão Răng Vàng và Phùng Cường tụm đầu bàn luận, không biết là nói cái gì.

Một lát sau, Phùng Cường đi tới trước mặt Cố Thăng. Hắn đã coi Cố Thăng là thủ lĩnh của nhóm Nam Sơn rồi.

Phùng Cường lên tiếng:

- Chúng ta kết đồng minh đi.

- Kết đồng minh?

Cố Thăng nhíu mày:

- Kết đồng minh với hai người thì có ích lợi gì?

Song trong lòng anh thì đang suy tính, nếu kết đồng minh thì họ sẽ trở thành một đội năm người, nhiều người sẽ thuận tiện hơn nhiều, ví dụ như khi gác đêm.

Lúc anh ra sân sau lấy nước thì Lão Răng Vàng có thể trông coi đám Nam Sơn một chút.

Thế nhưng trên mặt anh lại chẳng hề để ý, làm bộ như không có hai người thì bọn tôi vẫn sống khỏe re.

Phùng Cường thấy anh không hề dao động thì vội nói:

- Tôi biết một ít về chuyện từng xảy ra ở ngôi nhà này.

- Nói đi.

Lão Răng Vàng thấy anh có hứng thì biết là có hi vọng rồi:

- Thế nào, người anh em, kết đồng minh xong Cường Tử sẽ nói cho cậu biết, đủ thành ý rồi chứ?

Trong những người đang ngồi ở đây thì chỉ có đám Cố Thăng là chẳng hiểu gì về nơi này, họ bị nhốt ở đây chỉ là vì sự cố ngoài ý muốn mà thôi.

Nhìn từ phương diện nào đó thì họ quả thực gặp bất lợi.

Cố Thăng nhìn Trần Lâm ngồi ở một phía khác, mục đích cậu ta tới đây rõ ràng hơn Lão Răng Vàng nhiều, và cậu ta cũng biết nhiều hơn.

Thế nhưng muốn nghe lời nói thật từ miệng Trần Lâm thì cực khó!

Bạn gái chết rồi mà cậu ta còn không chịu nói rõ mục đích mình tới đây, cũng chẳng hề nóng lòng tìm hung thủ nữa là.

Kết đồng minh không phải là chuyện của một người, Cố Thăng nhìn Nam Sơn và Tiểu Mi để trưng cầu ý kiến.

Hai cô gái không nói gì cả nhưng vẫn luôn lắng nghe.

Nam Sơn gật đầu:

- Kết đồng minh cũng được, nhưng trừ câu chuyện về căn nhà này thì tôi còn muốn biết mục đích anh tới đây nữa.

Lão Răng Vàng vui vẻ, vụ này dễ mà, sở trường của gã chính là chém gió đấy.

- Đừng có nói nhảm, chuyên ngành đại học của tôi là tâm lý học đó.

Tiểu Mi nhìn thấu tính toán trong lòng Lão Răng Vàng, bèn cảnh cáo gã đừng có mà giở trò.

Chuyên ngành đại học của cô đúng là tâm lý học, chẳng qua đang học dở thì chuyển sang học máy tính mà mình thích thôi.

Mặt mũi Lão Răng Vàng nhăn nhúm lại:

- Cường Tử, chú nói đi.

Phùng Cường uống một ngụm nước, hắng giọng rồi kể:

- Thực ra bà chủ nhà này cũng thắt cổ chết ở trên tầng hai.

- Sao anh biết?

- Bác hai của tôi năm đó hỗ trợ nâng thi thể, phát hiện ra cổ bà ấy có một vòng bầm xanh đen. Ông ấy len lén lên tầng nhìn thử thì thấy trên xà ngang treo một sợi thừng còn đang đong đưa. Nghe bảo mẫu nói thì bà chủ nhà này đau khổ vì tình, nghĩ quẩn nhất thời nên mới treo cổ tự sát. Tư tưởng của bảo mẫu hơi phong kiến, bà ta thấy một người con gái mà tự tử vì tình thì chẳng vẻ vang gì, cho nên mới tuyên bố ra bên ngoài là chết bất đắc kì tử.

Phùng Cường dừng lại một chút:

- Theo quan điểm của tôi thì hồn ma của bà chủ vẫn còn lởn vởn ở đây. Bà ấy trách chúng ta quấy nhiễu sự yên tĩnh của mình bấy lâu nên mới giết An Như Hối để trừng phạt đấy.

Nam Sơn và Tiểu Mi chẳng tin ma quỷ.

Phùng Cường cười nói với Cố Thăng:

- Chúng ta trở thành chiến hữu rồi, có phải anh nên tặng quà gặp mặt gì không? Mấy lá bùa của anh hôm qua rất tốt đó.

- Không thành vấn đề.

Cố Thăng có nhiều bùa lắm, chuẩn bị cho an tâm mà thôi.

Nếu chuyện có thể giải quyết bằng bùa chú thật thì tốt quá rồi.

Anh phát cho mỗi người hai lá bùa, cả Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên cũng có.

Lão Răng Vàng vừa nhận bùa vừa đau lòng nói với Phùng Cường:
- Có anh ở đây, chú còn sợ gì nữa?

Phùng Cường gấp lá bùa cẩn thận rồi cười lạnh bảo:

- Đồ thầy rởm nhà anh tránh ra cho tôi, nếu không phải anh bảo tôi tới đây thì làm sao tôi gặp chuyện này được chứ?

- Anh cũng có ngờ đâu…

Giọng nói của Lão Răng Vàng yếu dần đi.

- Có nhớ cái lần tôi bị bóng đè rồi nhờ anh trừ tà cho không?

Phùng Cường vừa nghĩ đến vụ này thì lại nổi cơn tam bành:

- Mẹ nó chứ anh dám cho tôi thuốc thúc sữa! Tôi là thằng đực rựa không mang thai không đẻ con, thế mà anh dám cho tôi thuốc thúc sữa!

Phùng Cường oán trách những việc ngày xưa Lão Răng Vàng đã làm với hắn.

- Đã biết tôi nhát gan rồi thì chớ, anh cam đoan với tôi là không có ma quỷ, tôi mới đi cùng anh đến đây mà.

Lão Răng Vàng bảo:

- Làm gì có ma quỷ đâu.

- Tôi không tin, nơi này thật sự có ma đó!

Hắn run run cầm bùa:

- Bây giờ tôi có nó rồi thì còn cần anh chi nữa!

Hắn nhìn Lão Răng Vàng với vẻ ghét bỏ.

Nam Sơn ngơ mặt nhìn hai người kia, Lão Răng Vàng làm việc sáng tạo thật.

Cô nhìn Phùng Cường rồi hỏi:

- Gã làm gì là quá đáng nhất?

Phùng Cường ngồi nhớ lại nghiêm túc một lúc rồi nghiến răng đáp:

- Suýt nữa cha đó khiến em giai tôi đi vào lịch sử!

- Em giai chú ở đâu ra?

Lão Răng Vàng nghĩ mà oan ức.

Phùng Cường nghiến răng nghiến lợi nhìn gã rồi rặn ra ba chữ từ trong kẽ răng:

- Em.giai.nhỏ!

Ngầu ghê! Nam Sơn ném ánh mắt khâm phục cho Lão Răng Vàng.

Lão Răng Vàng làm bao nhiêu việc với Phùng Cường như thế mà thuyền tình bạn còn chưa lật, đúng là chân ái mà.

Lão Răng Vàng cười gượng hai tiếng:

- Một bác sĩ mà không muốn làm thầy bùa thì không phải là một nghệ thuật gia xuất sắc.

Từ từ, bác sĩ á?!

- Trước kia anh học y à?

Lão Răng Vàng gật đầu:- Bây giờ không phải nữa rồi.

Nếu từng là bác sĩ thì hẳn là vẫn nhỡ rõ kiến thức căn bản chứ.

Nam Sơn nhìn về cái xác cách đó không xa.

- Đi khám nghiệm tử thi đi.

Lão Răng Vàng xua lấy xua để:

- Tôi không làm.

- Anh làm đi.

Phùng Cường đổ dầu vào lửa:

- Cho thấy tí thành ý của đồng minh xem nào.

- Nói trước nhé, tôi không phải là pháp y, đừng có kỳ vọng gì nhiều.

Thấy mấy ánh mắt đều đổ dồn lên người mình, Lão Răng Vàng không biết làm thế nào, chỉ đành phải đồng ý.



Trần Lâm thấy cả nhóm ầm ầm đi tới thì tưởng là họ đến gây sự.

- Mấy người muốn làm gì?

Cậu ta căng thẳng hỏi. Dù sao thì cậu ta cũng là kẻ tình nghi lớn nhất.

Cố Thăng nói:

- Chúng tôi muốn kiểm tra thi thể của An Như Hối một chút.

Trần Lâm do dự một thoáng:

- Các người làm đi.

Lão Răng Vàng vốn đang chờ mong cậu ta từ chối cơ, gã cũng không muốn tiếp xúc thân mật với một cái xác đâu.



Lão Răng Vàng ngồi xuống, suy nghĩ xem phải xuống tay từ chỗ nào.

Tiếng của Cố Thăng bỗng vang lên ngay sau lưng gã.

- Anh xem đầu của cô An có bị sưng không?

Lão Răng Vàng làm theo lời anh nói, quả nhiên phát hiện phần đầu bên trái của An Như Hối hơi sưng lên.

Gã gật đầu:

- Đúng là có thật, xem ra đầu cô ấy bị giáng một đòn rất nặng.

Lão Răng Vàng nhìn xuống phía dưới:

- Có thể kiểm tra xem cô ấy có đang mang thai không được không?

Lão Răng Vàng nhìn một chút:

- Cái này thì tôi không kiểm tra được.

- Có mang.

Tiểu Mi kiểm tra di vật của An Như Hối thì tìm thấy một tờ giấy khám thai.

Những người khác nhìn Cố Thăng với vẻ kinh ngạc: Vụ này anh cũng biết à?

Lão Răng Vàng cũng không khám nghiệm tử thi nữa:

- Cậu nói tiếp đi.

- Anh xem trong móng tay của cô ấy có chút vụn da nào không?

Lão Răng Vàng nâng tay thi thể lên nhìn:

- Có.

- Sau đó thì sao?

Lão Răng Vàng nhìn Cố Thăng với vẻ chờ mong.

Cố Thăng nói:

- Hết rồi.

- Sao anh biết hay vậy?

Tiểu Mi lại càng sùng bái Cố Thăng thêm một bậc nữa.

Cố Thăng thành thật đáp:

- Trong phim người ta toàn diễn thế còn gì.

Mọi người: ….

Chương 34

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Cô ấy mang thai?

Trần Lâm ngớ ra, có vẻ khi còn sống An Như Hối không nói cho cậu ta biết.

Tôn Nhược Hiên nhìn cậu ta với vẻ đầy lo lắng:

- Trần Lâm, hãy nén bi thương.

- Tôi nhất định phải tìm ra hung thủ để báo thù cho Như Hối và đứa con còn chưa ra đời của chúng tôi!

Trần Lâm hạ lời thề rồi nhìn về phía Lão Răng Vàng đứng một bên, rõ ràng là đã coi gã thành kẻ tình nghi phạm tội.

Lão Răng Vàng thấy vẻ đau lòng trong mắt cậu ta không giống giả vờ, cho nên lúc nói chuyện với cậu ta cũng không dùng khí thế bức người như trước nữa.



Sau khi kiểm tra đơn giản thì có thể phán đoán bước đầu rằng An Như Hối bị sát hại rồi ngụy tạo thành treo cổ.

Tôn Nhược Hiên nói:

- Nếu trên móng tay của em An đã có vụn da thì chứng tỏ trên người hung thủ có vết cào, chúng ta kiểm tralaanx nhau một chút đi.

- Được chứ, Nam Sơn, cô kiểm tra cho tôi cẩn thận vào nhé.

Cố Thăng đồng ý ngay tắp lự.

Lão Răng Vàng phủ quyết luôn:

- Không phải tôi hoài nghi người anh em, nhưng để cho đảm bảo, tránh trường hợp có người bao che, nhìn thấy trên người có vết thương cũng không nói, thì mấy người đàn ông chúng ta nên kiểm tra nhau thì hơn.

Đoạn, gã lại bổ sung:

- Phiền hai cô gái tránh đi một chút, tuy rằng tôi rất tự tin với bo đì của mình, không khác gì David phiên bản người thật, chỉ sợ hai cô nhìn dáng người nào đó rồi bị nhức mắt thôi.

Nam Sơn:

- …

Bọn họ chủ động loại bỏ hiềm nghi khỏi hai cô gái, bởi vì ngụy tạo An Như Hối thành trạng thái thắt cổ là một việc cực kì tốn thể lực, phải là người có lực cánh tay cực lớn mới có thể làm được.

Sau khi Nam Sơn và Tiểu Mi đi rồi, Lão Răng Vàng cởi đồ đầu tiên, chỉ để lại một cái quần cộc. Gã quay một vòng rồi hỏi:

- Không có chứ?

Rồi gã quay sang nhếch mày với Trần Lâm:

- Đến cậu đấy.

Trần Lâm bình tĩnh cởi đồ cho họ kiểm tra.

- Đúng là phi lí mà.

Lão Răng Vàng cau mày, không thể nào tin được.

Sau khi mọi người kiểm tra xong thì phát hiện ra hai người có vết cào. Thế mà hai người này lại là Phùng Cường bên cạnh Lão Răng Vàng và Tôn Nhược Hiên đi cùng Trần Lâm.

- Cường Tử, chuyện gì đây?

Lão Răng Vàng hỏi thẳng.

Phùng Cường vội vàng phủ định:

- Vết này là tôi tự cào đấy, ở đây muỗi cắn ghê lắm, đốt sưng hết cả tay tôi lên rồi đây này.

Hắn chỉ vào cánh tay đỏ ửng rồi đáp:

- Ngứa lắm luôn, tôi gãi mạnh mấy cái, không ngờ lại xước da.

- Tôi đã bảo mà, Cường Tử làm sao mà là hung thủ được. Tôi với cậu ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, bản tính cậu ta vẫn là thiện lương.

Lão Răng Vàng vỗ vai Phùng Cường rồi hỏi:

- Thế vết cào trên người Tôn Nhược Hiên là sao?

Trần Lâm chủ động giải thích thay cậu:

- Lúc chúng tôi đi qua núi tới đây thì Nhược Hiên mở đường, cậu ấy bị nhánh cây quệt phải.

- Vâng, đúng vậy.

Tôn Nhược Hiên phụ họa.

Ai cũng có lý của mình, cục diện lại lâm vào bế tắc, ai nghi ngờ ai thì vẫn nghi ngờ nhữ cũ.

- Cậu chắc chắn là cậu không bao che đấy chứ? Bây giờ không phải là lúc thể hiện tình anh em đâu.

Lão Răng Vàng nghi ngờ.

Trần Lâm nói:

- Anh có thể tin Phùng Cường, vì sao tôi lại không thể tin Nhược Hiên trong sạch?

Lão Răng Vàng cạn lời.



Sau khi Nam Sơn và Tiểu Mi quay vào, Cố Thăng kể đại khái tình hình trong nhà cho họ nghe:

- Tôi nghĩ Tôn Nhược Hiên có hiềm nghi lớn nhất. Hôm qua cậu ta cũng ra ngoài một chuyến, vì cùng nhau gác đêm, ra ngoài đi WC là chuyện bình thường, cho nên tôi mới không tính cậu ta vào.

Tiểu Mi kinh ngạc:

- Người chết là bạn gái của Trần Lâm, chắc là cậu ta sẽ không bao che đâu.

Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên đang ăn cơm ở đối diện, bên này có thể nghe láng máng thấy Trần Lâm nói gì mà “Anh em à, cậu gầy quá, ăn thêm vào”… đúng là tình anh em sâu đậm.

Nam Sơn liếc sang bên đó thì không khỏi hoài nghi, thực sự là cậu ta sao?



- Bây giờ chúng ta là một tiểu đội rồi, mọi người có thể chia cho chúng tôi một ít đồ ăn không?

Lão Răng Vàng đi tới rồi hỏi. Gã không nghĩ là mình sẽ bị kẹt ở đây cho nên mang theo rất ít đồ ăn.Đây cũng là lý do khiến gã muốn kết đồng minh với Cố Thăng, để có thể ăn ké một ít.

Gã vừa tới thì Nam Sơn lại nghĩ ra một chuyện khác:

- Tôi nhớ anh còn chuyện chưa nói thì phải.

- Có à?

Lão Răng Vàng sờ đầu rồi cười hì hì.

- Các anh đến đây với mục đích gì?

Lúc nãy bị chuyện khám nghiệm tử thi cắt ngang nên suýt nữa thì cô đã quên mất chuyện này.

Lão Răng Vàng nhớ ra:

- Thì ra là chuyện này, dễ thôi mà, mấy người cho tôi và Cường Tử đồ ăn thì chúng tôi sẽ nói hết.

Đồ ăn trong túi của nhóm Nam Sơn không còn nhiều, nếu còn chia cho Lão Răng Vàng thì họ sẽ bị đói.

Cố Thăng nghĩ ngợi một lát rồi vẫn đồng ý:

- Được, anh nói đi.

Sau đó anh nháy mắt với Nam Sơn và Tiểu Mi, ra hiệu cho các cô yên tâm.

- Không được, anh phải chia cho bọn tôi trước. Nếu chúng tôi nói rồi mà anh trở mặt không chia nữa thì phải làm sao?

Phùng Cường nóng ruột.

Cố Thăng không nói gì mà chỉ cầm đồ đánh bắt cá treo trên tường rồi đi ra ngoài.

- Đứng lên cả đi.

Nam Sơn ngạc nhiên:

- Anh biết đánh cá hả?

Cố Thăng mím môi:

- Trước kia có học.

Vì thích ứng với cuộc sống sinh tồn nơi hoang dã, cho nên anh đã mời chuyên gia thám hiểm dạy cho mình mấy chiêu cơ bản.

Mọi người đi ra bờ cát phía xa, còn Trần Lâm và Tôn Nhược Hiên ở lại trong phòng.



Hơn một tiếng sau, trên tay Cố Thăng đã có mấy con cá béo múp.

- Khá lắm, người anh em.

Từ sau khi Phùng Cường tới đây thì đã không được sờ vào đồ tanh mặn, hắn không nén nổi mà nuốt nước miếng với mấy con cá trong lưới của Cố Thăng.

Cố Thăng lấy một con dao nhỏ trong túi ra, làm cá thật sạch rồi cắm vào một nhánh cây vót nhọn.

Ở một phía khác, Nam Sơn và Tiểu Mi đã nhóm lửa xong.

Trong lúc nướng cá, Lão Răng Vàng nói về mục đích họ tới nơi này:

- Việc này nói ra thì dài lắm, mấy người nghe tôi kể từ từ vậy. Ông nội tôi là một thầy tướng có chút danh tiếng ở Danh Châu. Đệ nhất phú hào Danh Châu là Cừu, tên là Cừu Thất Ngôn, cái tên này là do ông nội tôi đặt cho hắn. Hồi còn bé hắn là một tên ăn mày, sau này đi ra tỉnh ngoài một chuyến rồi tự nhiên phất lên, thế là ông nội tôi cũng được lợi không ít.

Lão Răng Vàng nhìn cá nướng rồi nói:

- Mau lật đi, sắp cháy rồi.

- Được rồi, anh nói tiếp đi.- Một ngày nọ, hắn nói chuyện với ông nội tôi, rượu vào lời ra, mới nói lộ ra là khi đi ra tỉnh ngoài thì nhặt được một bảo bối. Chính món bảo bối ấy biến hắn thành một phú hào, chẳng qua là cứ cách ba chục năm thì bảo bối đó sẽ gây sự một lần. Nhưng Cừu Thất Ngôn bảo là có cách để trị nó.

Tiểu Mi líu lưỡi:

- Thần kì thế á? Bảo bối ấy ở đây à?

Lão Răng Vàng gật đầu rồi lại lắc đầu:

- Tôi cũng không biết rõ lắm, chỉ định tới thử vận xem thế nào thôi. Sau này con trai của Cừu Thất Ngôn lấy vợ, cũng là một tiểu thư nhà giàu môn đăng hậu đối, mọi người đoán xem thế nào?

Lão Răng Vàngvờ thần bí.

- Còn thế nào nữa, tiểu thư nhà giàu kia thó bảo bối rồi chạy mất chứ gì?

Cố Thăng vừa nướng cá vừa nói.

Lão Răng Vàng dừng lại một chút rồi cạn lời nhìn Cố Thăng:

- Cậu lại biết rồi, sao tôi không biết là xem TV được lợi thế nhỉ.

- Không phải, nhà họ Cừu nổi tiếng mà, bà nội kể chuyện này cho tôi nghe rồi. Anh nói tiếp đi, cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ.

Lão Răng Vàng:

- …

- Tiểu thư nhà giàu kia họ Liễu, vốn dĩ nhà họ Liễu này chỉ còn cái xác rỗng cố gắng chống đỡ không để ai phát hiện ra thôi. Nghe tin nhà họ Cừu có bảo bối, nhà họ Liễu muốn giành lấy nó nên mới gả đứa con gái xinh đẹp nhất của mình sang, với mục đích là để Liễu tiểu thư trộm bảo bối về. Ai ngờ Liễu tiểu thư trộm được đồ rồi còn gói ghém thêm một ít châu báu của nhà họ Cừu, rồi đưa bà hầu già chạy tới một nơi khác.

- Chỉ nghe nói là ở vùng này thôi, vô số người tới đây tìm, thế nhưng Liễu tiểu thư trốn kĩ quá nên chẳng ai tìm được.

Lão Răng Vàng thở dài:

- Sau này tự nhiên nhà họ Cừu lụn bại nghèo nàn, thành ra càng chẳng còn ai đến đây mà tìm nữa.

- Sao anh lại biết là bảo bối ấy ở đây?

Lão Răng Vàng nhìn Phùng Cường:

- Mấy ngày trước Cường Tử tới tìm tôi, kể chuyện cậu ta có một tên đại ca nhọ vãi nồi, bị một cái đinh ở đâu tòi ra chọc thủng cả hoa cúc, rồi còn bị tóm vào sở cảnh sát nữa, bảo tôi xem thử xem cậu ta có dính nhọ không.

- Này, đừng chỉ chăm chăm vào một con cá thế, lật cả con kia đi.

Lão Răng Vàng vẫn nhìn chằm chằm vào mấy con cá.

Cố Thăng gật đầu, nướng cá rất chi là nghiêm túc.

Lão Răng Vàng cảm thấy mĩ mãn lắm:

- Tôi mới trêu cu cậu là đi nhà ma chơi một đêm có khi giải nhọ được đấy. Thế là cậu ta nhớ ngay tới nơi này. Sau khi cậu ta kể chuyện xảy ra ở đây cho tôi nghe, tôi tính toán thời gian một chút mới thấy thật trùng hợp, lại thêm tôi cũng đang rảnh rỗi, mới kéo Cường Tử đến đây tìm bảo bối xem thử.

- Con cá ngoài cùng bên phải kia của tôi nhé.

Cố Thăng lật con cá kia một vòng:

- Được rồi được rồi, chẳng phải đang nướng cho anh đây sao?

Lão Răng Vàng tủi thân:

- Tôi đói quá mà. Vừa nãy kể tới đâu rồi nhỉ?

Gã sờ sờ trán:

- Tôi nghĩ là cá lớn… à nhầm, tôi nghĩ là Trần Lâm cũng có mục đích này. Có điều cậu ta biết nhiều hơn tôi nhiều. Tôi nghĩ là cậu ta đã lấy được nó rồi, chỉ đang nghĩ cách trấn nó mà thôi.

Gã càng nghĩ đến những lời mình nghe lén được trên cầu thang thì càng khẳng định là Trần Lâm và An Như Hối đang trù tính gì đó bí mật. Nhưng gã vạn vạn không ngờ tới là An Như Hối lại chết đi.

Nam Sơn nói:

- Bảo sao anh lại cứ nhắm vào cậu ta như vậy, thì ra anh đã hoài nghi cậu ta từ lâu rồi.

- Không phải đâu, tôi ngứa mắt thằng ranh ấy thôi.

Lão Răng Vàng nói rất chi là đúng lý hợp tình.

Nam Sơn: … thôi, anh thích là được.

- Tôi chỉ biết có nhiêu đó thôi.

Lão Răng Vàng cười vui vẻ:

- Giờ thì chờ ăn cá.



Khi mấy người bọn họ ăn uống no say và về nhà thì đã là hai tiếng sau.

Trong phòng chỉ có Trần Lâm, cậu ta đang nằm sấp trên bàn, ngẩn người nhìn cái thùng gỗ mà Lão Răng Vàng ngồi.

Nam Sơn đi dạo một vòng mà không thấy Tôn Nhược Hiên đâu thì hỏi:

- Tôn Nhược Hiên đi đâu rồi?

- Cậu ấy đi ra sân sau múc nước.

Trần Lâm cười khổ:

- Bây giờ các người đã là một đội rồi phải không, cả đám nhắm vào tôi với Nhược Hiên, không thấy quá đáng à?

Nam Sơn mím môi, không nói nữa. Thực ra cô chỉ quan tâm đến an toàn của Tôn Nhược Hiên mà thôi.

Khi còn chưa điều tra ra manh mối, ai cũng có hiềm nghi, bao gồm cả Lão Răng Vàng lúc nào cũng vui cười xởi lởi.

Hơn mười phút sau, Tôn Nhược Hiên vẫn chưa về. Trần Lâm mới ý thức được có gì không ổn, bèn vội vàng chạy ra sân sau.

Bên cạnh cái giếng ngoài sân sau chỉ có một cái thùng đổ trên mặt đất, nước tóe ra ngấm hết vào mặt đất bùn xám tro, không thấy Tôn Nhược Hiên đâu cả.

Chương 35

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tôn Nhược Hiên chắc chắn đã có chuyện rồi.

- Sao lại có thể như vậy. Trần Lâm lẩm bẩm với vẻ hoảng sợ.

- Cậu ấy chỉ đi lấy một thùng nước thôi mà.

Lão Răng Vàng đăm chiêu nhìn thùng nước trên mặt đất rồi nhìn Trần Lâm với vẻ nghi ngờ, sau mới quay lại nói với Cố Thăng:

- Cậu đã từng xem nhiều phim truyền hình như thế thì cậu nói trước đi xem nào.

Cố Thăng:...

Mấy chuyện lớn liên quan đến mạng người như thế này không thể suy đoán bừa bãi được đâu.

Trong lòng Cố Thăng cũng có suy nghĩ riêng của bản thân. Từ những gì đã xảy ra trước mắt thì anh cảm thấy Tôn Nhược Hiên và Trần Lâm đều đáng nghi nhất, có hai giả thuyết: một là do Tôn Nhược Hiên tự biên tự diễn để rửa sạch nghi ngờ của bản thân, hai là trước khi bọn họ chạy tới đây thì Trần Lâm đã xử lý Tôn Nhược Hiên luôn rồi. Dẫu gì từ mấy câu mà anh tình cờ nghe được thì có thể đoán ra Trần Lâm muốn lợi dụng Tôn Nhược Hiên đã đạt được thứ gì đó.

- Chúng ta đi tìm người trước rồi tính, theo như những gì Trần Lâm vừa nói thì Tôn Nhược Hiên mới mất tích hơn mười phút thôi.

Cố Thăng bình thản nhìn Trần Lâm, trong lòng hy vọng cậu ta không nói dối bọn họ.

- Chắc Tôn Nhược Hiên vẫn chưa bị bắt đi xa đâu, giờ chúng ta chia làm hai nhóm đi tìm xung quanh thử xem.

Nam Sơn nói.

- Chắc cậu ta vẫn còn sống, nếu như tên hung thủ kia muốn giết chết cậu ta thì đã làm thịt tại chỗ luôn rồi.

Giống như vụ của An Như Hối hôm qua vậy.

- Cậu ấy còn sống thì tốt rồi, còn sống thì tốt rồi.

Trần Lâm đan hai tay vào nhau, dáng vẻ vô cùng kích động.

Ban đầu vốn dĩ ba người Nam Sơn là một nhóm còn hai người Lão Răng Vàng hợp lại với Trần Lâm thành một nhóm.

Nhưng mà Lão Răng Vàng trời sinh không hợp với Trần Lâm nên cuối cùng Cố Thăng, Nam Sơn và Trần Lâm chung một nhóm.

Nhóm Cố Thăng tính kiểm tra trong phòng trước mới đi ra ngoài tìm kiếm một phen.

Ngoài trời nóng như thiêu đốt, nhóm bọn họ đã đi được một đoạn rất xa nhưng vẫn không phát hiện bất kỳ dấu vết nào cả.

Cả bọn đành phải quay trở về.

Lúc họ trở về nhà thì thấy Lão Răng Vàng đã ngồi nghỉ ngơi từ lâu, xem dáng vẻ của gã thì biết nhóm bọn họ cũng không tìm thấy người.

- Các anh cũng tìm không thấy cậu ta sao?

Tiểu Mi hỏi.

Nam Sơn gật đầu rồi lại nhíu mày.

- Theo lý mà nói thì mới qua mười phút đồng hồ thôi, hung thủ mang theo người sống thì chạy không được bao xa cả.

- Có thể căn bản không có tên hung thủ nào hết, chẳng qua Tôn Nhược Hiên ẩn núp đâu đấy thôi.

- Ẩn núp à?

Cố Thăng chớp mắt.

- Có khi nào trong nhà này có căn phòng bí mật nào đó hay không, hung thủ giấu cậu ấy ở đấy nên chúng ta mới tìm không thấy.

Lão Răng Vàng liếc nhà bếp một cái.

- Nghe cậu nói như thế, tôi lại thấy có chỗ đáng nghi lắm.

- Mọi người theo tôi vào đây.

Lão Răng Vàng đứng dậy đi tới nhà bếp.

Nhà bếp đối diện phòng ăn cũng là căn phòng mà nhóm người Trần Lâm ngồi nghỉ.

Lão Răng Vàng chỉ chỉ vào lu gạo.

- Mấy người thử nhấc nó lên đi.

Cái lu kia cao chừng nửa người.

Cố Thăng bước lên một bước, hai tay vòng qua đáy lu rồi gắng sức nhấc nó lên nhưng lu gạo vẫn không chút suy suyển.

Thấy thế anh rất ngạc nhiên, rõ ràng trong lu chỉ có mấy thứ linh tinh thôi mà, đáng ra không nặng đến thế.

- Cậu cũng nhấc không lên được nhỉ.

Lão Răng Vàng tỏ vẻ đã lường trước.

- Lúc tôi và Phùng Cường mới tới cũng tính mang cái lu gạo này ra phòng khách để làm ghế ngồi, nhưng không dịch chuyển nó được nên bỏ qua luôn. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy lu gạo này hình như có vấn đề.

- Có lẽ đây chính là cửa vào căn phòng bí mật.

Trần Lâm nói.

Tiểu hỏi:

- Nhưng vấn đề làm sao để di chuyển nó đây.

Ánh mắt Nam Sơn sáng lên, mấy chuyện này thì cô rành lắm.

- Không cần di chuyển nó đâu, cứ đập vỡ nó là được rồi.

Lão Răng Vàng nhìn Nam Sơn ra vẻ khen ngợi.

- Cách làm đơn giản lại thô bạo này, tôi thích đấy.

Mọi người tìm vài tảng đá lớn ở ngoài sân vào đập mạnh lên lu gạo, chẳng mấy chốc lu gạo đã bị vỡ tan tành.

Sau khi lu gạo bị vỡ thì lộ ra một cái động tối om.

Cố Thăng bèn lấy đèn pin ra soi thì thấy có cái thang ở bên dưới, dài chừng hai ba mét.

- Chi bằng chúng ta xuống dưới xem thử thế nào?

- Ừ.

Bức màn sự thật sắp được vén lên nên mọi người cũng sẽ không chùn bước.

Cố Thăng xuống trước, soi đèn một vòng xung quanh rồi nhíu mày làm động tác Ok ra hiệu.

Những người còn lại thấy thế cũng lần lượt đi xuống theo.

Ở bên dưới có một căn phòng gọn gàng ngăn nắp, đầy đủ vật dụng từ bàn tủ giường ghế đến thức ăn.

Trong phòng cũng rất sạch sẽ, vừa nhìn thì biết ngay có người sống ở chỗ này.

Phùng Cường nhỏ giọng mắng:

- Hừ, thì ra có người sống dưới này, từng cử chỉ hành động của chúng ta đều bị tên hung thủ kia biết hết. Phùng Cường vừa nghĩ tới đây thì thấy tê hết cả đầu: có một đôi mắt núp trong bóng tối nhìn chằm chằm vào mình nhưng bản thân lại không biết gì cả.

Lúc này Cố Thăng lại nhớ tới cần câu treo trên tường, xem ra cần câu ấy là của hung thủ rồi.

Trên bàn vẫn còn nửa cây nến, Cố Thăng đốt lên rồi cất đèn pin vào túi.

Sau đó mọi người cẩn thận tìm kiếm một vòng, ngay cả gầm giường cũng không bỏ qua nhưng vẫn không tìm thấy Tôn Nhược Hiên.

- Hình như chỗ này hơi kỳ lạ.

Lão Răng Vàng gõ tay lên vách tường, chỗ đó phát ra âm thanh rỗng ruột.

Cố Thăng cũng lười tìm cơ quan nằm ở chỗ nào bèn cầm đồ trên tay đập lên tường luôn.

Chẳng mấy chốc đã lộ ra một lối đi nhỏ vừa đủ cho hai người cùng bước vào.

Lão Răng Vàng lập tức hiểu ra được vài phần.

- Đây chắc hẳn là đường hầm bí mật mà đại tiểu thư họ Liễu đặc biệt xây nên để có thể kịp thời trốn thoát khi bị người ta phát hiện.

- Đại tiểu thư họ Liễu gì thế?

Trần Lâm sững ra, chớp mắt ngơ ngác.

Lão Răng Vàng cười nói:

- Khỏi giả ngu nữa, cậu còn biết nhiều hơn bọn tôi mà.

Trần Lâm bất đắc dĩ nói:

- Thôi bỏ đi, đúng là không thể nói chuyện rõ ràng với dạng người như anh được.

- Chúng ta đi vào xem thử xem.

Hai người Cố Thăng và Nam Sơn bước vào trước, mật đạo vừa dài lại quanh co còn có mấy vũng nước đọng nữa khiến cho người ta có ảo giác rằng con đường này đi mãi vẫn không thấy điểm cuối.

Bầu không khí ẩm ướt vô cùng.

Bọn họ đi được chừng mười phút thì nghe thấy có tiếng thút thít ở cách đó không xa. Nhóm người Cố Thăng bèn vội vàng chạy tới thì nhìn thấy Tôn Nhược Hiên đang nằm trên đất.

Tay chân Tôn Nhược Hiên đều bị dây thừng trói chặt lại nên không thể động đậy, trong miệng nhét thêm một miếng giẻ.

Tôn Nhược Hiên vừa nhìn thấy bọn họ, đôi mắt ướt át, thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc mình cũng được cứu rồi.

Trần Lâm vừa cởi trói cho Tôn Nhược Hiên vừa hỏi:

- Cậu sao rồi? Ổn không?

Đoạn, cậu ta vỗ vai Tôn Nhược Hiên ra vẻ an ủi.

Lúc Tôn Nhược Hiên được giải cứu, cậu ngồi thở hồng hộc một lát rồi mới bình tĩnh lại.

Mà câu nói đầu tiên của cậu sau khi thoát chét lại là:

- Cuối cùng mọi người cũng tới rồi, tôi còn tưởng mình sẽ chết ở đây giống em An nữa chứ.

Cậu ta ngừng một chút rồi tiếp tục nói.

- Trước khi mấy người chạy tới thì có một người ở cạnh tôi rời khỏi đây, tôi nghĩ chính hắn đã tấn công tôi đấy.

Lão Răng Vàng nghe cậu nói xong cũng không đứng lại mà đi tiếp về phía trước, quẹo qua chỗ ngoặt rồi lại đi thêm vài mét nữa.

Cuối cùng gã cũng nhìn thấy một tia sáng, Lão Răng Vàng thầm gật đầu "lối ra đây rồi". Ở lối ra còn có một chiếc thuyền nhỏ.

Lão Răng Vàng thấy thế thì càng chắc chắn đây chính là mật đạo mà vị tiểu thư họ Liễu kia chuẩn bị cho mình, nhưng bây giờ lại bị tên hung thủ kia lợi dụng để gây án. Không biết tên hung thủ kia làm sao biết được chỗ này vậy nhỉ.

Gã gạt đám cỏ dại che kín cửa ra nhìn thì thấy có một bãi cát cách đấy không xa lắm.

Gã và Phùng Cường bước ra ngoài, hít thở vài hơi quan sát xung quanh nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng tên hung thủ kia đâu cả.

Hai người bọn họ chạy về phía trước cũng không thấy gì đành quay đầu trở về.

Hơn mười phút sau, Trần Lâm đỡ Tôn Nhược Hiên cùng với mấy người còn lại cũng đi ra.
- Không thấy tên đó đâu hết.

Lão Răng Vàng nói.

Bởi vì khi nãy Lão Răng Vàng không có mặt ở bên trong nên Nam Sơn mới kể lại tình huống của Tôn Nhược Hiên cho gã nghe.

- Lúc Tôn Nhược Hiên đi lấy nước thì bị người khác tấn công từ phía sau, đập gáy cậu ấy sưng lên một cục. Lúc cậu ấy tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm ở trong mật đạo rồi. Hơn nữa kỳ lạ một chỗ, bọn tôi còn phát hiện ra lỗ kim bé tí trên tay trái cậu ta nữa.

Chẳng biết là do cậu bị hung thủ tiêm thuốc gì vào người hay là bị rút máu đây.

- Giờ cậu ấy có cảm thấy khó chịu ở đâu không?

Lão Răng Vàng hỏi.

Nam Sơn lắc đầu đáp.

- Ngoại trừ việc muốn nôn do bị nhét giẻ vào miệng thì không có sao hết.

- Chúng ta nên quan sát cẩn thận chút.

Nhóm Nam Sơn nghĩ mãi không ra, tên hung thủ kia tốn hết tâm trí bắt Tôn Nhược Hiên đi mà chỉ đâm cậu một cái rồi thôi, khó hiểu quá đi mất.

- Thôi chúng ta quay trở về thôi.

Trần Lâm lên tiếng.

- Để Nhược Hiên nghỉ ngơi một lát đã.

Lão Răng Vàng cũng đồng ý với đề nghị của cậu ta, dù sao bọn họ tạo ra động tĩnh lớn như thế, tên hung thủ đã phát hiện ra rồi thì khả năng chạm trán với y cũng không lớn lắm.

...

Lúc trở về phòng, nhóm người Lão Răng Vàng và Phùng Cường lấp con đường dưới lòng đất lại tránh cho tên hung thủ kia chơi chiêu cũ.

Lão Răng Vàng kiểm tra thân thể Tôn Nhược Hiên một phen, trừ việc cậu hoảng sợ và bị đánh mạnh vào đầu ra thì cũng không có gì đáng lo cả.

Màn đêm lại buông xuống.

Bên ngoài còn một kẻ nguy hiểm không biết vì lẽ gì mà cứ tấn công, giết người ở trong phòng này như một con sói đói đang rình mồi.

Cho nên đám Cố Thăng cũng không vui vẻ mấy.

Đêm nay thì Lão Răng Vàng và Trần Lâm sẽ gác tới nửa đêm nên Cố Thăng mới ngủ ngon được chút.

Nhưng mới ngủ không được bao lâu thì anh đã bị Phùng Cường gọi dậy.

- Tôi đau bụng quá, tôi muốn ra ngoài đi vệ sinh chút. Anh có thể đi với tôi không.

Phùng Cường ôm bụng với vẻ đau đớn khó chịu.

Lão Răng Vàng đang gác đêm nên Phùng Cường không thể kêu gã đi với mình được mà hai người Nam Sơn, Tiểu Mi lại là con gái thì càng không được, tính tới tính lui chỉ còn mỗi Cố Thăng mà thôi.

- Anh chờ chút.

Cố Thăng mơ màng nói với giọng ngái ngủ.

Phùng Cường đau đến nhăn mặt luôn.

- Tôi chịu không nổi rồi, tôi đi trước đây. Anh mau lên đấy.

Ngay khi hắn vừa dứt lời thì chạy nhanh như gió ra ngoài, nháy mắt đã biến mất trong màn đêm âm u.

Cố Thăng chớp mắt vài cái rồi từ từ đứng dậy, sau đó báo với Lão Răng Vàng mình phải đi theo Phùng Cường một tiếng.

Anh đứng ở cửa cầm đèn pin soi một hồi nhưng không nhìn thấy Phùng Cường đâu hết, thầm nói.

- Chạy nhanh ghê.

Với cái tính ngại ngùng của Phùng Cường thì chắc hắn sẽ đi tới rừng cây nhỏ bên cạnh rồi.

Cố Thăng đi chừng 10m thì nhìn thấy có một người đang ngồi xổm dưới gốc cây.

Đèn pin sắp hết pin nên chỉ có thể phát ra ánh sáng yếu ớt, miễn cưỡng soi được tầm một mét mà thôi.

Anh cười bảo.

- Anh chạy nhanh thật đấy, tôi gọi nãy giờ sao anh không trả lời thế.

Phùng Cưỡng vẫn im lặng không đáp.

- Xem ra anh bị đau bụng đến mức không lên tiếng nổi luôn rồi. Cố Thăng cười.

- Anh yên tâm đi, tôi sẽ ở đây bảo vệ cho.

Chừng năm phút đồng hồ trôi qua, Phùng Cường vẫn ngồi xổm không nhúc nhích chút nào.

Cố Thăng bèn lên tiếng giục.

- Cường Tử, anh không sao chứ? Muỗi ở đây nhiều lắm đấy.

Phùng Cường gật đầu ra vẻ muốn kéo quần lên đứng dậy.

- Chờ chút.

Cố Thăng ngăn lại.

Cả người Phùng Cường cứng lại.

- Tuy nơi này hoang vu hẻo lánh nhưng cũng nên chú ý vệ sinh chút.

Cố Thăng vừa che mũi vừa lấy bịch khăn giấy trong túi ra ném cho Phùng Cường.

Anh chê thối nên không có tới gần Phùng Cường.

Phùng Cường nhặt bịch khăn giấy trên mặt đất lên, còn Cố Thăng cũng không thích nhìn người khác chùi mông nên xoay người lại rồi bổ sung thêm một câu.

- Chỗ này cũng khá gần nên tôi về trước nhé, anh mau lên chút.

Nói xong, Cố Thăng chậm rãi trở về. Lúc vào nhà thì nhìn thấy Phùng Cương đang trò chuyện với Lão Răng Vàng.

- Ơ kìa Cường Tử, rõ ràng anh đang ở đằng sau tôi mà, sao lại...

Phùng Cường lập tức đứng dậy mắng té tát.

- Anh đi đâu thế hả?! Lão Răng Vàng nói anh đi theo tôi ra ngoài nhưng tôi có nhìn thấy anh đâu.

Cố Thăng đần mặt ra mới ý thức được khi nãy anh gặp phải tên hung thủ đang đi vệ sinh ở khu rừng nhỏ kia, còn tiện tay đưa bịch khăn giấy cho hắn. Ối trời ơi, rốt cuộc bản thân anh đã đụng trúng tên đó rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau