NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn tỉnh lại thì phát hiện ra trên người mình được đắp những hai chiếc áo vest.

Cô nhìn vệ sĩ ngồi đằng sau, thì ra không có chiếc nào là của Cố Thăng.

- Dậy rồi à?

Cố Thăng thản nhiên liếc nhìn Nam Sơn rồi bảo:

- Chuyện này coi như kết thúc rồi, tôi định cho cô nghỉ xả hơi một tuần, nghỉ xong thì lại đến công ty làm việc bình thường.

Anh cũng hơi mệt mỏi, đến lúc cho mình một kỳ nghỉ rồi.

- Được.

Tự nhiên được nghỉ một tuần, cô phải nghĩ xem nên đi đâu chơi mới được.

Cố Thăng đưa Nam Sơn đến cổng tiểu khu.

Lúc cô xuống xe, anh nói:

- Nam Sơn, chúc cô đi chơi vui vẻ nhé.

- Cảm ơn.

Nam Sơn đáp lời, song cứ thấy câu chúc của Cố Thăng chẳng đáng tin tẹo nào.

Ân oán tình thù kéo dài bảy tám năm của người khác mà còn liên lụy tới anh ta được, lần này cô đi du lịch tuyệt đối đừng có gặp phải anh ta thì mới vui vẻ được.

Nam Sơn nhìn chiếc xe đi xa rồi mới vào nhà mình.



Khi Nam Sơn kể với Tiểu Mi chuyện sếp cho mình nghỉ một tuần, Tiểu Mi liền đề nghị hai người về quê cô ấy chơi.

- Bên nhà em nhiều danh lam thắng cảnh có tiếng lắm.

Tiểu Mi háo hức nhìn cô:

- Em cũng còn năm sáu ngày phép nữa, chỗ em cũng nhỏ thôi, mình đi chơi tầm ba hôm là hết rồi.

Nam Sơn nghe xong thì cảm thấy không tồi, như vậy cô sẽ còn bốn ngày để nghỉ ngơi hoàn toàn.

Cô thích ở nhà hơn là ra ngoài chơi, nêncũng chỉ định đi du lịch ở chỗ nào gần gần thôi.



Ngồi xe hai tiếng thì đến quê nhà của Tiểu Mi.

Thành phố B là một thành phố nhỏ có rừng có biển, phong cảnh đẹp tuyệt trần.

Hai người xuống xe rồi đi thẳng đến nhà cô ấy.

Ba Tần và mẹ Tần đã về hưu, trong sân nhà họ trồng vô vàn hoa cỏ.

Vì đã báo cho hai người trước một ngày nên Nam Sơn được ba mẹ Tần chiêu đãi rất nhiệt tình.

Tiểu Mi đặt đồ đạc xuống rồi đưa Nam Sơn ra ngoài chơi luôn.

Thời tiết hơi oi bức, Tiểu Mi nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Chúng ta đi chùa Ngũ Tuyết đi. Bên đó mát mẻ lắm luôn.

Nam Sơn gật đầu. Cô không biết nhiều về nơi này nên để cho Tiểu Mi quyết định hết.

Tiểu Mi giải thích:

- Ở đó thác nước chia thành năm nhánh, khi nước đổ xuống bắn tung lên trông như là tuyết trắng vậy, cho nên mới lấy tên này.

Có lẽ vì trời oi bức nên người lên chùa rất đông, phần lớn là các cô bác ở gần đó kéo tới tránh nóng.

Cũng có cả du khách mộ danh mà đến, vì nghe nói cầu tự ởchùa này thiêng lắm.

Trúc xanh phủ núi, phong cảnh nên thơ, xua tan đi phiền muộn trong lòng người.

Nam Sơn vừa tán gẫu với Tiểu Mi, vừa chậm rãibước lên từng bậc thang.

Cô nhìn thấy rất nhiều sư thầy xếp hàng trên chiếc cầu dài phía xa và trông lên thác nước.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như cũng ngừng trôi, cảnh vật đẹp tới mức làm người ta có ảo giác không thể quấy rầy.

Thế mà đúng vào lúc này, lại có tiếng gọi vang lên ngay sau lưng cô:

- Này cô ơi, cô mua hoa không?

Nam Sơn và Tiểu Mi quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông mặc áo ba lỗ và quần đùi rộng thùng thình ôm một bó hoa trong tay, gã nhe răng cười với họ.

- Chúng tôi không mua đâu, cảm ơn.

Tiểu Mi từ chối ngay.

- Đừng thế mà.

Gã lại tiến lên một bước:

- Cô bạn bên cạnh cô rất hợp với bó hoa này đấy.

Nam Sơn nhìn bó hoa, toàn thứ hoa mọc đầy ven đường, còn trộn thêm một đống cỏ đuôi chó.

Ý thằng cha này là mình hợp với cỏ đuôi chó à?

Tiểu Mi bị làm phiền đến bực mình, cô quát ầm lên:

- Anh có thôi đi không?

Dường như gã đàn ông bị giật mình. Gã vô thức lui lại một bước, thế rồi không biết lại hùng hổ sấn tới nhét hoa cho Nam Sơn.

- Hoa này hợp với cô thật mà.

Sau đó gã chạy thẳng xuống núi, cứ như có ai đuổi theo sau lưng vậy.

Nam Sơn và Tiểu Mi liếc nhau, chẳng hiểu đầu cua tai nheora sao.

Mãi đến khi muốn chụp ảnh lưu niệm Nam Sơn mới nhận ra có điều không ổn.

Điện thoại và ví của cô bị thó mất rồi.

- Tiểu Mi, em xem đồ của em có còn đó không?

Tiểu Mi vội vàng cúi đầu lục túi của mình, điện thoại vẫn cầm trên tay, ví tiền thì nhét sâu dưới đáy túi xách nên đã may mắn thoát nạn.

Bây giờ cô mới ngộ ra vì sao gã đàn ông kia lại có hành động kỳquặc thế, thực ra gã chỉ muốn đánh lạc hướng hai người thôi. Sau đó đồng lõa của gã sẽ nhân cơ hội mà ra tay, tất cả đều là chiêu trò hết.

Bị mất cắp nên cả hai không còn tâm trạng để đi chơi nữa.

Tiền thì không phải vấn đề gì to tát, chỉ có làm lại giấy tờ là phiền toái thôi.
Hai người xem camera theo dõi quanh chùa nhưng không tìm được gã trộm vặt kia, chắc là do gã đã chọn con đường nhỏ không có gắn thiết bị theo dõi để chạy rồi.

Họ vẫn không từ bỏ mà đi dọc theo con đường gã chạy đi lúc ấy, hy vọng gã lấy tiền rồi sẽ vứt ví đi.

Đáng tiếc là không có gì cả.

Nam Sơn và Tiểu Mi đến đồn cảnh sát gần đó báo mất giấy tờ, thế nhưng thật ra cả hai cũng chẳng hy vọng gì mấy.

- Em không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Tiểu Mi hơi áy náy.Vốn dĩ cô định đưa Nam Sơn đi chơi giải khuây, ai ngờ lại bị trộm vặt dòm ngó vậy đâu.

- Không sao, tên trộm kia giảo hoạt quá mà. Với lại chị cũng đang định đổi điện thoại đây…

Nam Sơn còn phải an ủi ngược lại cô bé. May mà lần này cô không mang nhiều tiền mặt, ăn uống và đặt vé đi lại đều thanh toán trên mạng cả.

Đến tối về nhà Tiểu Mi, mẹ Tần niềm nở nghênh đón và làm cho họ cả một bàn đồ ăn đầy ú ụ.

Lúc ăn cơm, bà cười hỏi:

- Hai đứa đi chơi vui không?

Tiểu Mi vừa định đáp thì Nam Sơn đã tranh nói trước:

- Vui lắm cô ạ, phong cảnh ở đây rất đẹp.

Cô lén vỗ vỗ lên tay Tiểu Mi, không muốn để ba mẹ Tần phải lo lắng.

Mẹ Tần nghe thế thì cười vui vẻ hơn:

- Thành phố B còn nhiều chỗ chơi được lắm, Tiểu Mi phải đưa Nam Sơn đi nhiều vào nhé.

- Vâng.



Khi Nam Sơn đi thăm thú khắp nơi thì mẹ Tần đã chuẩn bị cho cô một gian phòng dành cho khách.

- Con thấy thiếu gì thì nói với cô nhé, để cô chuẩn bị thêm cho.

Mẹ Tần dặn cô rất nhiệt tình.

Giữa phòng kê một cái giường, hai bên là tủ nhỏ để đồ, đèn bàn, cửa sổ lắp kính trong suốt, cuối phòng còn có một buồng vệ sinh nhỏ.

- Như này là tốt rồi ạ, cô vất vả rồi.

- Đừng khách sáo với cô.

Mẹ Tần cầm tay Nam Sơn rồi bảo:

- Cô phải cảm ơn con mới đúng, nếu không có con thì chẳng biết bao giờ con bé Tiểu Mi này mới chịu về nhà một chuyến nữa.

Nam Sơn sửng sốt, cũng đã lâu lắm rồi cô không về nhà.

Khi mẹ Tần đi rồi, Nam Sơn dang tay dang chân nằm thẳng trên giường.

Đi lại cả ngày, cô cũng mệt muốn đứt hơi rồi.

Chỉ mới năm phút đồng hồ mà mắt cô đã díu cả lại, thế nhưng nghĩ đến việc mình chưa tắm rửa gì, cô lại đành lết cái thân mỏi mệt đi vào buồng tắm.

Lúc xong xuôi cũng đến tám giờ rưỡi tối.

Vừa đặt lưng xuống giường thì cô đã ngủ thiếp đi ngay.



Lúc Nam Sơn tỉnh dậy, cô đang ở trong một gian phòng khách sạn.

Bây giờ cô đang biến thành một chiếc ghế dựa, còn bị một gã đàn ông ngồi lên.

Cô đoán có lẽ là một trong những du khách hôm nay mình gặp.

- Đại ca, hôm nay thu hoạch khá phết nhỉ.

Một giọng nói vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Nam Sơn, cô nhìn sang thì thấy đó là một người đàn ông gầy gò tóc bết cả lại, trên tay gã đang cầm hai chiếc điện thoại.

Một trong hai chiếc điện thoại trông vô cùng quen mắt.- Không tệ lắm, mày thích cái nào thì chọn đi, anh cho mày, còn đâu thì mang bán cho anh.

Gã vừa dứt lời thì Nam Sơn đã xác định ngay được đó là máy của cô.

‘Đại ca’ đang ngồi trên cô chính là gã tặng cô cỏ đuôi chó hồi chiều.

Giờ cô mới hiểu ra mình đã vào đến ổ trộm cướp luôn rồi.

Cô mất rất nhiều sức lực mới có thể nhìn thấy tên khách sạn mà bọn chúng đang ở.

Tên đại ca hơi nhích mông, vắt chân chữ ngũ, trong phòng mờ mịt khói thuốc.

Nhớ tới bó hoa dại mà gã tặng cho mình hồi chiều, một ý tưởng tuyệt diệu bỗng nảy ra trong đầu cô.

Tên đại ca kia vặn vẹo không yên trên ghế cứ như mắc chứng tăng động, vừa hay để cho Nam Sơn tìm được góc độ thích hợp.

Nhắm trúng thời cơ, một cây đinh dài thò ra từ ghế dựa, đâm thẳng vào hoa cúc của tên đại ca với tốc độ cực nhanh.

Cô giúp hoa cúc gã nở tung, coi như trả nợ bó hoa của gã chiều nay thôi.

Trước giờ Nam Sơn không thích mắc nợ người khác. Thoải mái ghê, đêm nay thế là có thể ngủ một giấc ngon rồi.

Gã gầy gò thấy đại ca tự nhiên đứng bật dậy che mông với vẻ mặt thốn khó tả, bèn hỏi:

- Đại ca, anh sao thế?

Đại ca nghiến chặt khớp hàm rồi tháo thắt lưng ra.

Gã gầy gò thấy thế hoảng hốt lùi một bước:

- Đại ca, anh muốn làm gì?

- Mông anh đau quá, mày xem giúp anh cái.

Đại ca nói xong bèn cởi phắt quần dài ra.

Gã gầy gò nhìn đại ca bằng ánh mắt đầy hoài nghi: em ít học, anh đừng có mà lừa em đấy.

Sau đó gã thấy đại ca cởi luôn cả quần lót.

Gã bèn ném luôn cái điện thoại định giữ cho mình vào lòng đại ca rồi ngại ngùng nói:

- Em sẽ không bán thân vì một cái điện thoại đâu, anh tự giải quyết đi!

Sau đó gã lượn khỏi phòng nhanh như một cơn gió.

Tên đại ca nhìn cánh cửa mở rộng, đần người đứng đực ra đó, quên cả cởi nốt quần.

Đại ca: Anh đã nói gì đâu, anh chỉ định bảo mày xem hộ cái lỗ hậu xem nó làm sao thôi mà!

Đến nước này thì đành tự mình ôm nỗi đau thôi.

Cánh cửa mở ra vừa hay giúp Nam Sơn nhìn thấy số phòng gắn trên đó, cô nhân lúc này rời khỏi khách sạn, về phòng mình.

Sau khi mất điện thoại cô cũng đã đến cửa hàng mua ngay một chiếc mới. Trong xã hội hiện đại bây giờ thì không thể thiếu mấy thiết bị liên lạc này được.

Nghĩ một lát, cô bèn gọi điện báo cảnh sát.



Sáng sớm ngày hôm sau, Tiểu Mi hưng phấn gõ vang cửa phòng Nam Sơn.

- Nam Sơn Sơn~ tìm thấy ví tiền và di động của chị rồi này, em vừa nhận được điện thoại của cảnh sát đấy.

Lúc họ tới đồn cảnh sát báo án thì có để lại số máy của Tiểu Mi.

Nam Sơn đã biết trước nhưng vẫn vui vẻ tươi cười:

- Tốt quá rồi.

Đây là lần đầu tiên hai người đến đồn cảnh sát mà vui vẻ đến vậy.

Nam Sơn lấy điện thoại và ví của mình về.

- Chị xem xem trong ví có thiếu gì không đi.

Cô nhìn qua một lượt thì thấy cả tiền và giấy tờ vẫn còn nguyên, chắc là tên đại ca kia vẫn chưa kịp mở ra xem.

- Lần này may mà có các anh cảnh sát.

Tiểu Mi cảm ơn xong lại oán thầm một câu:

- Vốn dĩ tôi định đưa bạn đi chơi cho vui, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, thế giờ thằng ăn cắp kia bị nhốt ở đâu rồi?

Cậu cảnh sát trẻ nghe thấy Tiểu Mi nói thế thì hơi xấu hổ. Hôm qua họ chỉ nhận được một cuộc điện thoại tố cáo nặc danh nên mới đến kiểm tra một chút thôi.

Ai ngờ tên ăn cắp kia lại ở đó thật.

- Gã đang ở trong bệnh viện rồi.

- Hả?

Tiểu Mi sửng sốt, hỏi lại:

- Chẳng lẽ gã không có tiền khám bệnh nên mới trộm tiền của chúng tôi à?

Cậu cảnh sát trẻ vội lắc đầu:

- Gã đó… bị thương, đi tiêm phòng uốn ván đó.

Còn nhân tiện lấy cái đinh kia ra nữa.

Hôm qua chính cậu đi cùng gã đó đến bệnh viện đây, cứ nhớ đến lời bác sĩ nói là cậu lại đỏ cả mặt.

Bác sĩ bảo: Đám trẻ thời nay rõ thật là, cái gì cũng dám nhét vào lỗ hậu, người già bọn tôi càng ngày càng chẳng hiểu nổi các cậu mà.

Nói xong còn nhìn cậu cảnh sát trẻ với vẻ rất chi là không đồng tình.

Cậu cảnh sát vừa mới định giải thích thì gã kia đã giành nói ngay:

- Tôi bất cẩn nên mới bị đinh cắm vào thật mà.

Bác sĩ già thản nhiên nhìn gã:

- Đứa nào đến đây lấy đồ ra mà chả bảo là bất cẩn.

Vẻ mặt ông như ghi rõ mấy chữ to đùng: Thôi không cần giải thích nữa, tôi đây hiểu cả rồi.

Chương 27

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thành phố B rất nhỏ, Tiểu Mi đưa Nam Sơn đi hai ngày thì đã dạo hết những chỗ chơi vui ở nơi này.

Đến ngày cuối cùng, cô bé mời Nam Sơn đến nhà bà ngoại mình, muốn cho cô xem nơi mình trải qua thời thơ ấu.

Trước đây vì ba mẹ Tần đều bận việc nên bà ngoại của Tiểu Mi đã nuôi cô bé tới tận năm mười tuổi.

Đáng tiếc là khi Tiểu Mi lên đại học thì bà cô bé lạiqua đời.

Nam Sơn đồng ý.

- Sau khi bà qua đời em cũng không về nữa. Nơi đó là một làng chài nhỏ, nhà nhà sống bằng nghề đánh cá. Nhưng mà năm bà em qua đời, em đến đó thì thấy có rất nhiều người chuyển đi, họ vào thị trấn hoặc vào nội thành mua nhà ở hết…

Dọc đường đi, Tiểu Mi cứ nói líu ríu không ngừng về phong cảnh nhà bà và chuyện thời thơ ấu.

Vào năm trước, nhà bà ngoại của Tiểu Mi đã đổ sụp vì lâu ngày không có ai ở.

Vì thôn Lý Chu còn rất ít người nên chỉ có hai chuyến xe tới đó, một chuyến vào bảy giờ sáng và một chuyến lúc một giờ chiều.

Xe chỉ dừng ở cổng thôn, mà nhà bà ngoại Tiểu Mi lại ở tít cuối làng, thậm chí còn phải vòng qua một ngọn núi mới tới.

Bởi vậy Tiểu Mi và Nam Sơn định đến đó rồi ở nhờ nhà dân làng một đêm, đi dạo loanh quanh rồi qua hôm sau mới trở về.

Hai người đeo balo, bên trong có quần áo thay giặt, đồ ăn đóng hộp, đèn pin, bật lửa và nhiều thứ khác để đề phòng trong mọi tình huống.

Cả một xe đông đúc, cuối cùng chỉ còn lại Tiểu Mi và Nam Sơn.



Nam Sơn và Tiểu Mi vừa xuống xe thì giật mình kinh ngạc vì cảnh tượng hoang vắng trước mắt.

Hai bên đường lác đác vài ngôi nhà lụp xụp chìm nghỉm trong cỏ dại rậm rạp, thậm chí có vài nhà gần như đổ sập, không có lấy một chút hơi người.

- Chắc là vẫn còn người ở chứ nhỉ.

Tiểu Mi nói với vẻ không dám chắc.

- Mình vào trong xem thử đi.

- Ừ.

Sự thật chứng minh, thôn Lý Chu đã trở thành một ngôi làng chết.

Hai người đi hết nửa thôn, nhưng đến một con chó cũng chẳng thấy chứ đừng nói là người.

Nhà nào cũng chìm trong cỏ dại um tùm, quả trên cây chín rục cũng không ai hái.

Thảo nào cả ngày chỉ có hai chuyến xe về đây.

Bởi vì có lẽ trừ người về viếng mộ ra thì chẳng còn ai tới đây làm gì cả.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, ý tưởng ở nhờ người dân trong thôn một đêm đã tan tành mây khói.

- Trước đây em đã thấy có người lục tục chuyển đi, nhưng không ngờ bây giờ lại hoang vắng thế này.

Tiểu Mi sững ra rồi than thở.

- Về thẳng nhà bà ngoại em luôn đi, mình về sớm có khi còn kịp xe lúc một giờ đấy.

- Đành thế thôi vậy.

Tiểu Mi lần theo trí nhớ đi vòng hơn nửa làng mới tìm ra con đường dẫn đến nhà bà ngoại.

Nam Sơn chỉ vào con đường hẹp quanh co trước mặt, bảo:

- Có người vừa mới đi qua đây.

Trên mặt đất có rất nhiều cành cây gãy rải rác, chỗ bị bẻ vẫn còn tươi nguyên.

Theo lý mà nói thì cả thôn đã chẳng còn ai, lẽ ra đường này không thể có ai đi qua mới đúng.

Tiểu Mi nghĩ ngợi rồi bảo:

- Có khi là đi tìm kho báu đấy.- Tìm kho báu á?

- Mình vừa đi vừa nói.

Tiểu Mi cầm một con dao quắm đi đằng trước phát quang lối đi.

Họ lấy được con dao này trong kho của một nhà nông, trên tay Nam Sơn còn cầm một chiếc liềm.

Hai người định lúc nào về sẽ trả đồ cho chủ cũ.



Tiểu Mi bắt đầu kể câu chuyện về vụ tìm kho báu kia:

- Ở cách nhà bà ngoại em tầm 100m có một nhà nữa. Em nghe bà nói là họ chuyển tới đây lánh nạn hồi những năm chín mươi ấy.

Tiểu Mi vung dao vài cái để xua mấy con muỗi đang bao vây mình:

- Trong nhà đó có một người phụ nữ đẹp lắm, hình như còn mang theo cả bảo mẫu nữa. Họ vừa đến thì đã nhờ người dân trong làng xây nhà cho, trả tiền công rất hậu. Sau này người phụ nữ kia bỗng dưng lăn đùng ra chết, lúc đó em còn nhỏ nên cũng không nhớ rõ lắm. Một thời gian sau thì nổi lên lời đồn, rằng tuy bà ấy chết rồi nhưng còn cả đống tài sản giấu ở các ngóc ngách trong nhà.

Nam Sơn nghe mà hứng thú dạt dào:

- Thế người bảo mẫu kia đâu?

- Nghe nói bà ấy xử lý xong hậu sự thì đi mất rồi.

Tiểu Mi cười rồi đoán:

- Em thấy nếu bà chủ kia mà có tiền thật thì cũng bịbảo mẫu ôm đi rồi, có khi bà ta bị chính người bảo mẫu kia hại chết ấy chứ. Nhưng chẳng biết từ lúc nào mà người trong thôn lại đồn là trong nhà ấy có kho báu nữa.

Tiểu Mi đẩy một chạc cây ra:

- Ban đầu nhiều người đến tìm kho báu lắm nhưng đều về tay trắng hết, thế nên dần dà ít người đến nữa. Chỉ có em với mấy đứa bạn hồi nhỏ hay vào đó chơi thôi.

Vừa đi vừa nói, thời gian trôi rất nhanh.

Khoảng nửa tiếng sau thì hai người ra khỏi đường núi.

- Đến nơi rồi.

Tiểu Mi chỉ về phía tay trái ở đằng trước.

- Chỗ đó kìa.

Nam Sơn nhìn theo hướng cô ấy chỉ thì chỉ thấy một điểm đen nhỏ xíu.Mà ở hướng ngược lại chính là biển rộng xanh ngăn ngắt. Cô nhắm mắt lại, mùi biển mặn mòi phả thẳng vào khoang mũi.

Tiểu Mi háo hức chạy về phía điểm đen kia còn Nam Sơn chậm rãi theo sau.



Trước mặt họ chỉ còn một đống đổ nát, cây xà ngang lớn đã mục ruỗng từ lâu, đầu gỗ còn mọc nấm mốc và rêu xanh rì.

Tiểu Mi ngây người nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt ầng ậng. Cô bé lẩm bẩm nói:

- Qua mấy năm nữa thì chẳng còn gì rồi.

Cảnh còn người mất chính là khi bạn biết rõ ở đó có một ngôi nhà, nhưng đến khi bạn quay về xem thì nó đã bị san phẳng hoặc bị thay thế bởi một căn nhà khác rồi.

- Còn có một cái cây.

Trước đống đổ nát có một cây đào, trông có vẻ đã già cỗi lắm rồi, chắc là không thể ra quả được nữa.

Nam Sơn vỗ vỗ vai Tiểu Mi an ủi.

Cô đang định nói gì đó thì trời đột nhiên sầm xuống và nổi cơn dông.

Tiểu Mi lo lắng nhìn trời, mây đen đã kéo kín cả khoảng không.

- Chúng ta vào đó trú đi.

Chờ cơn mưa này tạnh thì hai người sẽ về theo lối cũ.

Tiểu Mi nâng tay chỉ về một ngôi nhà ở phía xa, đó chính là ngôi nhà có lẽ có kho báu mà cô vừa kể xong.

Bà chủ nhà ấy giàu có, dùng những nguyên vật liệu tốt nhất để xây nhà, cho nên dù đã lâu không ai ở nhưng ngôi nhà ấy vẫn sừng sững không đổ.

Đi được nửa đường, Tiểu Mi đột nhiên ghé sát tai Nam Sơn mà bảo:

- Nam Sơn Sơn, chị bảo ở đó có ma không nhỉ?

Ngôi nhà cũ ấy đã hai chục năm nay không ai ở rồi.

Nam Sơn ho khẽ một tiếng:

- Không đâu, bọn mình có phải là Cố Thăng đâu, làm sao mà nhọ thế được.

Ngẫm lại thì Cố Thăng đúng là siêu nhọ.

Người ta chuẩn bị một âm mưu mất bảy tám năm, thế mà anh ta cũng dính vào cho được.

- Nè, Nam Sơn.

Tiểu Mi hất cằm về phía bờ cát:

- Ở đằng kia có người vẫy hai đứa mình kìa.

Nam Sơn nhìn qua thì thấy đó là một người đàn ông có thân hình cao lớn, tay cầm một túi to. Anh ta đang vui vẻ chạy về phía họ.

Người đó càng đến gần thì Nam Sơn lại càng thấy quen quen.

Đến khi ba người chỉ còn cách nhau vài chục mét Nam Sơn đã nhận ra người này. Đây chẳng phải là Cố Thăng hay sao? Đang yên đang lành, anh ta chạy tới đây làm cái quái gì thế?

Anh ta bảo cô là mấy ngày này đi nghỉ mát cơ mà?

Nam Sơn nhìn Tiểu Mi rồi bảo:

- Chị bắt đầu thấy chúng mình hơi nhọ rồi đấy.

- Sao lại thế?

Nam Sơn đáp:

- Cố Thăng đến kìa.

Chương 28

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng nhìn thấy người đối diện thì đi chậm lại.

- Nam Sơn, sao cô lại ở đây?

Nam Sơn đáp:

- Đây là nơi Tiểu Mi lớn lên, chúng tôi tới thăm lại thôi.

- Chào Tiểu Mi.

Cố Thăng tươi cười hòa nhã với cô rồi tự giới thiệu:

- Tôi là Cố Thăng, sếp của Nam Sơn.

Tiểu Mi đáp:

- Chào anh, nghe danh đã lâu.

Nam Sơn thấy anh cõng một ba lô to, tay còn cầm theo một cái nữa, bèn hỏi:

- Tổng giám đốc, anh tới đây làm gì thế?

Cố Thăng sững ra một chút rồi cười nói:

- Tôi đến để thám hiểm.

Sau đó anh bổ sung thêm:

- Ở ngoài thì gọi tôi là Cố Thăng được rồi.

Nam Sơn nhìn anh đầy hoài nghi:

- Anh bảo anh đi du lịch cơ mà? Sao lại…

Theo những gì Nam Sơn tưởng tượng thì chuyến du lịch của Cố Thăng hẳn phải đi kèm với một đám gái đẹp và một đống rượu ngon cơ.

Cố Thăng khổ tâm lắm mà nói chẳng nên lời.

Năm nào anh cũng bị bà nội tống cổ đi dã ngoại vài ngày, nói một cách mỹ miều thì là ‘thử luyện lòng can đảm’.

Hôm qua, để chúc mừng chuyện rắc rối lâu ngày đã được giải quyết xong xuôi, anh bèn mở một cái party và uống rất nhiều, sau đó thì mơ hồ lăn lên giường rồi ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, Cố Thăng phát hiện ra mình đang nằm trên một bờ cát hoang vu chim cũng không buồn ị.

Anh đã trải qua chuyện này quá nhiều lần, cũng đã thấy việc như thế này quá nhiều rồi.

Có lần lúc tỉnh lại anh còn thấy mình đang ở một ngọn núi hoang hay bên cái hồ nào lạ hoắc nữa kia…

Cho nên anh cũng không lo lắm.

Bởi vì bà nội có chừng mực, sẽ không để cho anh thật sự lâm vào nguy hiểm.

Chỉ có một lần nọ là anh làm bà sợ thót cả tim.

Lần đó bà sắp xếp cho anh tỉnh lại thì phát hiện ra mình lọt vào địa bàn của một đám thổ dân, trong tay cầm một tờ giấy ghi dòng chữ: “Lần dã ngoại này tàn khốc lắm đấy nhé.”

Cố Thăng rùng mình. Anh nhìn đám thổ dân xung quanh, thấy họ cầm gậy trên tay, đeo vòng trên cổ, chỉ dùng lá cây che những chỗ quan trọng trên người.

Anh ngoan ngoãn đứng lên, chuẩn bị xong xuôi tâm lý để lên núi đánh mãnh hổ, xuống nước bắt cá sấu. Ai ngờ đám thổ dân lại đối đãi với anh nhiệt tình một cách lạ kỳ, nhiệt tình đến mức anh còn cho rằng không phải mình đi dã ngoại mà là đang đi nghỉ mát thật.

Tuy điều kiện kém ở nhà một chút, nhưng tốt xấu gì cũng có chỗ chắn nắng che mưa, Cố Thăng là một người dễ thỏa mãn, thấy thế là ổn rồi.

Đêm nằm giường trúc trải da hổ, đến bữa ăn toàn sơn hào hải vị đích thực. Anh sống ung dung vui vẻ vô cùng, ba ngày thấm thoắt trôi qua.

Sau đó thì bà nội anh không nhìn nổi nửa mà phải cho cấp dưới đến đón anh về.

Kết quả là… nữ thủ lĩnh cứ nắm tay anh chẳng buông.

Thì ra cô gái ấy thích anh mất rồi, đang định bắt anh trở thành người đàn ông của thủ lĩnh bộ lạc này đây. Họ thậm chí còn chuẩn bị xong sính lễ là mười con lợn rừng, sáu tấm da hổ và hai tảng đá quý nữa.

Nữ thủ lĩnh nói:

- Thăng, nếu anh gả về đây thì tôi tuyệt đối sẽ không để anh chịu khổ.

Cố Thăng ngu cả người, nếu cứ ở đây mãi thì sớm muộn cũng mất zin cho xem.

Tất cả mọi người đều bất ngờ.

Bà Cố đành phải tìm trưởng lão của một bộ lạc khác đứng ra đàm phán.

Nữ thủ lĩnh nhiệt tình kia lại nói: Đi cũng được thôi, chờ bao giờ tôi sinh cho Cố Thăng bảy đứa con rồi đi!

Cố Thăng:

- …

Tính triệu hồi rồng thần đấy à?

Sau đó không biết bà Cố dùng cách gì mà cuối cùng Cố Thăng cũng rời khỏi bộ lạc đó bình an.

Anh còn nhớ rõ hôm mình đi, nữ thủ lĩnh khóc hô đến tan nát cõi lòng: Thăng, để tôi sinh ba đứa là được mà, sính lễ gấp đôi!



- Đây là đâu vậy?

Cố Thăng thả balo xuống rồi vươn người giãn gân giãn cốt.

Tiểu Mi nhìn anh một vòng từ đầu đến chân thật kỹ, đây là lần đầu tiên cô gặp ông chủ của Nam Sơn đó nha.

Ban nãy vừa nhìn một cái thì cô đã giật mình rồi, vẻ ngoài quá đẹp luôn, làm cho một cô gái như cô cũng phải xấu hổ.

Nam Sơn nhìn anh với ánh mắt còn nghi ngờ hơn lúc trước:

- Chẳng phải anh đến đây thám hiểm sao? Ít ra cũng phải biết sơ về tình hình ở đây chứ?

Nhìn cái mặt cứ lơ ngơ như là bị ai ném tới đây là thế nào.

Cố Thăng mỉm cười dang tay ra rồi ngoảnh mặt về phía biển rộng mênh mang:

- Cuộc sống không biết trước thì mới phấn khích chứ, tôi đi thám hiểm chưa xem hướng dẫn bao giờ.

Nam Sơn:…

Tiểu Mi: Anh sống lơ ngơ thế mà lớn được bằng này, đúng là chẳng dễ dàng gì.

- Mà, rốt cuộc thì đây là đâu nhỉ?

Cố Thăng lại nhìn về phía Nam Sơn:

- Nam Sơn, cho tôi mượn điện thoại của cô một tí.

- Đây là thôn Lý Chu trong địa bàn thành phố B.Nam Sơn lấy điện thoại trong túi đưa cho anh.

- Cảm ơn.

Cố Thăng nhận máy, nghĩ một lát rồi gọi vào một số điện thoại:

- Tiểu Trương à? Bây giờ tôi đang ở thôn Lý Chu ven bờ biển thành phố B, tí nữa tôi sẽ gửi vị trí của tôi cho cậu.

Cố Thăng đắc ý. Dã ngoại lần đầu anh còn sợ chứ lần thứ hai là anh quen rồi.

Sau này, việc đầu tiên mà anh làm sau khi tỉnh lại ở mấy nơi khỉ ho cò gáy chính là tìm người mượn điện thoại để liên lạc với cấp dưới.

Khi họ tới thì có đồ ngon và cuộc sống tốt đẹp ngay thôi.

- Tổng… tổng giám đốc.

- Sao?

Âm cuối của Cố Thăng hơi cao lên:

- Có chuyện gì?

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

- A Thăng, năm nay đừng ăn gian nữa. Yên tâm dã ngoại đi nhé, bà cổ vũ cho cháu.

Cố Thăng run tay, đầu dây bên kia chính là bà nội anh.

- Dạ.

Anh cúp máy, xìu hẳn xuống.

Nếu bà đã phát hiện ra thì anh cũng không tìm thêm viện trợ từ bên ngoài nữa, bởi chắc chắn là bà đã chốt kín hết các cửa rồi.

Cố Thăng trả máy lại cho Nam Sơn.

Trời càng lúc càng tối, rõ ràng mới chỉ có 11 giờ trưa mà đã chẳng khác gì chạng vạng.

- Sắp mưa rồi, mình qua bên kia trú đi.

Tiểu Mi nói.

Họ mải lo nói chuyện, suýt thì quên là trời sắp mưa to.

Ba người mau chóng chạy vào ngôi nhà kia.

Ngôi nhà lặng lẽ nằm đó, dây leo phủ kín bên ngoài.

Cố Thăng nhìn ngôi nhà này vài giây rồi quay lại nói với Nam Sơn và Tiểu Mi:

- Chắc là ngôi nhà này không có ai ở đâu.

Anh bước tới, đặt balo xuống đất và vươn tay phải gõ cửa theo phép lịch sự.

Ba người chờ gần một phút mà vẫn không có ai ra mở cửa.

Tiếng sấm nổ vang, chớp giăng loang loáng.

Cố Thăng nhìn trời. Nếu còn không vào nữa thì sẽ phải đứng đây tắm mưa thôi.

- Không được rồi, mình đành xông vào vậy.

Anh vừa dứt lời thì cánh cửa từ từ mở ra, kèm theo âm thanh ma sát chói tai.

Người mở cửa là một thanh niên trẻ. Cậu mặc áo phông đen đơn giản, mặt nổi mấy cái mụn cơm, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ là một sinh viên.

- Vào đi.

Cậu thanh niên nói.

Nhóm Cố Thăng cũng không khách sáo nữa, nói cảm ơn cậu rồi đi vào nhà.

Vào phòng rồi mới thấy ngoài cậu trai mở cửa thì bên trong còn hai người nữa, nhìn dáng vẻ thân mật của họ thì chắc là một đôi tình nhân.
Dây điện trong phòng đã mục nát từ lâu, muốn dùng đồ điện chỉ là ước mơ xa vời.

Giữa phòng thắp hai ngọn nến, ngôi nhà cũ có khe lọt gió làm ánh nến đong đa đong đưa.

Nam Sơn quét mắt nhìn cả nhà một lượt. Đây là một ngôi nhà hai tầng, có mấy thứ đồ đánh cá treo trên bức tường loang lổ.

Chúng không dính bụi bặm, có lẽ là được dùng thường xuyên.

Nghe Tiểu Mi nói thì hình như ngôi nhà này đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi.

Nam Sơn đoán là có người ở vùng lân cận đến đây đánh cá rồi vào nghỉ tạm, đồ đánh cá kia hẳn là của họ để lại nơi này.

Có một bức họa treo ngay đầu cầu thang, Nam Sơn ở cách khá xa, lại thêm bụi bặm quá dày, cho nên cô không nhìn rõ nó vẽ cái gì.

Đôi tình nhân ngồi bên bàn nhìn về phía Nam Sơn với vẻ gượng gạo, Nam Sơn mỉm cười chào hỏi nhưng đáng tiếc là họ thu ánh mắt về rất nhanh, chẳng hề để tâm.

Có lẽ là do tính tình lạnh nhạt. Nam Sơn cũng không để ý lắm.

- Tôi là Tôn Nhược Hiên.

Người mở cửa chủ động lên tiếng:

- Hai người ngồi cạnh bàn kia là bạn học cùng tôi, trai là Trần Lâm, gái là An Như Hối, mọi người có thể qua bên kia nghỉ chân.

Tôn Nhược Hiên chỉ về một phía khác cũng có bàn ghế và một cái sofa, sofa còn thủng mấy lỗ, hẳn là kiệt tác của chuột bọ.

- Cảm ơn cậu.

Nam Sơn nghĩ có lẽ con đường nhỏ sáng nay là do ba người này phát quang đây.

Cô hỏi:

- Có phải mọi người cũng tới thôn Lý Chu không?

Tôn Nhược Hiên cười rạng rỡ:

- Xem ra chúng ta cùng đường với nhau rồi. Năm nay tôi và Trần Lâm tốt nghiệp, cậu ấy đề nghị cả đám tới đây thám hiểm để trải nghiệm cuộc sống khác biệt, thế nên bọn tôi mới tới nơi này.

Cậu ta nói thêm:

- Nơi này khó tìm thật, may mà trước kia Trần Lâm ở đây đấy.

- Ở đây á?

Tiểu Mi hỏi lại.

- Đúng vậy, đây chính là nhà của Trần Lâm hồi trước. Nghe nói thì khi học mẫu giáo cậu ấy mới rời khỏi đây.

Tiểu Mi tính toán thời gian một chút, khi đó cô đã về với bố mẹ rồi. Sau này có về thăm bà ngoại cũng chỉ ngủ lại một đêm rồi đi, không để ý xem nhà bên cạnh có ai ở hay không.

Cố Thăng nhìn hai người kia một chốc thì nhận thấy có vẻ như họ không hoan nghênh nhóm mình cho lắm.

Có khi cửa mãi mới mở là ý của họ cũng nên.

Anh cũng không nói gì. Người ở dưới mái hiên mà, không thể không cúi đầu được.

Cố Thăng dẫn đầu bước tới, lấy khăn tay ra, lau sạch ghế dựa một cách cực kỳ thân sĩ, sau đó lau luôn cái bàn rồi mới thả balo và túi lớn trên tay xuống.

Nam Sơn và Tiểu Mi cũng ngồi và để đồ xuống theo.

Dỡ gánh nặng trên vai rồi, họ mới nhận ra vai mình vừa đau vừa nhức.

Tiểu Mi cúi đầu nhìn điện thoại của mình, im lặng không nói.

Nam Sơn bèn nhắc cô:

- Tiểu Mi, ở đây không có điện, em dùng điện thoại tiết kiệm pin một chút nhé.

Thực tế thì hai người còn mang theo hai cục sạc dự phòng, thế nhưng Nam Sơn vẫn không mấy yên tâm.

Tiểu Mi gật đầu, một lát sau, cô cau có ngẩng lên:

- Dự báo thời tiết nói mấy ngày nay ở đây mưa to, đã lên tới báo động vàng rồi.

Xem ra không chờ hai ba hôm là không về được.

Vì họ đi đến một nơi quen thuộc nên Tiểu Mi lười chuẩn bị, thậm chí còn không thèm xem cả dự báo thời tiết.

Nam Sơn nghe thế thì sửng sốt, nhưng rồi lại thở phào một hơi:

- Không sao, mình mang bánh quy đi mà, chắc là đủ ăn đấy.

Bấy giờ thì Cố Thăng mới hiểu vì sao bà nội lại cho mình cả một bọc đồ ăn. Bà biết mấy hôm nay trời sẽ mưa to nên mới ép mình ở trong cái nhà ma này luyện lòng can đảm đây mà!

Đáng tiếc là bà anh tính sai một bước, bà không biết Nam Sơn cũng đến đây.

Anh tìm được chiến hữu ở đây thì chẳng còn sợ gì nữa hết.

- Không phải lo.

Cố Thăng vỗ túi của mình:

- Tôi có cả đống đồ ăn đây này, nếu các cô không mang đủ thì còn có tôi mà.

Thấy anh trượng nghĩa như vậy, Nam Sơn và Tiểu Mi đều nói một câu cảm ơn.

Cố Thăng xua tay:

- Đừng khách sáo thế, giờ chúng ta là chiến hữu của nhau rồi, chia sẻ là chuyện bình thường thôi.

Nói đoạn, anh dừng một chút rồi tiếp lời:

- Chiến hữu thì lúc nào cũng phải ở bên nhau mới đúng.

Anh chớp mắt với Tiểu Mi:

- Tiểu Mi này, cô nói có phải không?

Tiểu Mi gật đầu như giã tỏi:

- Phải lắm.

Rồi cô quay sang nói với Nam Sơn:

- Sếp của chị tốt thật đấy.

Chương 29

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng hào phóng chia thức ăn trong túi anh thành ba phần, rồi đưa cho Nam Sơn và Tiểu Mi mỗi người một phần.

Nhìn đống đồ hộp và bánh quy trên bàn, Tiểu Mi thấy hơi bị bất ngờ. Anh chàng Cố Thăng này tốt bụng quá đi chứ.

- Nhiêu đây thì nhiều quá rồi, tôi và Nam Sơn đều có mang ít đồ ăn theo mà.

- Cô đừng khách sáo với tôi làm chi.

Cố Thăng phất tay.

– Giờ chúng ta đã là chiến hữu với nhau rồi, cho nên giúp đỡ lẫn là chuyện đương nhiên mà.

Tiểu Mi nghe Cố Thăng nói thế thì càng có thiện cảm với anh hơn.

Biết đi đâu tìm một ông chủ vừa hào phóng vừa không kiêu căng như thế này đây?

Ngoại trừ chị Minh Hoa ra thì Tiểu Mi chưa hề gặp bất kỳ cấp trên nào luôn nói với nhân viên của mình rằng “chúng ta là chiến hữu” cả.

Sau đó ba người bọn họ mới cất đồ ăn vào trong balo.

Rõ ràng nhóm Tôn Nhược Hiên tới đây để thám hiểm, cho nên chắc chắn bọn họ đã chuẩn bị thức ăn đầy đủ rồi.

Vì thế Cố Thăng mớí không chia chút đồ ăn nào cho bọn họ hết.

Anh hài lòng nhìn Nam Sơn và Tiểu Mi trước mắt mình mà nghĩ thầm trong bụng: chiến hữu của anh đang ở đây này.

...

Tiểu Mi và Nam Sơn định ra sau vườn xem chút, trong ký ức của Tiểu Mi thì ở đằng kia có một cái giếng.

Nếu giếng vẫn còn nước thì bọn họ không cần lo lắng về chuyện nước uống nữa.

Đợi đến khi hai người bọn họ ra sau vườn thì đôi tình nhân vừa mới làm lơ Cố Thăng đã chủ động bước tới chỗ anh.

Vẻ ngoài của Trần Lâm cũng thường thôi, ở khóe môi bên trái có một nốt ruồi nhỏ nên trông cậu ta có vẻ bỉ ổi thế nào ấy.

- Hoan nghênh mọi người đã tới nhà của tôi, anh cứ gọi tôi là Trần Lâm là được rồi.

- Xin chào, tôi là Cố Thăng. Hôm nay cảm ơn cậu đã cho bọn tôi vào nhà nhé.

Cố Thăng biết Trần Lâm là chủ căn nhà này nên thái độ của anh rất khách sáo. Hiện giờ thức ăn khá quý giá cho nên anh tính đưa ít tiền cho Trần Lâm để thể hiện lòng cảm ơn của mình.

- Bọn tôi cũng không để mấy người vào nhà ở chùa đâu, dù gì mấy người cũng phải đưa cho bọn tôi cái gì đó chứ.

Cố Thăng chưa kịp lên tiếng thì An Như Hối đã giành nói trước.

Cố Thăng híp mắt cười nói:

- Cô gái này thẳng thắng thắn quá nhỉ, vậy cô muốn gì nào?

An Như Hối nhìn chằm chằm vào túi đồ ăn của anh một lát.

Cố Thăng thấy thế thì biết tỏng ý đồ của cô nàng. Anh bèn nhíu mày ra vẻ khó xử.

- Thì ra cô muốn thức ăn trong balo của tôi sao, thật ra cho cô thì cũng được thôi.

Cố Thăng đặt tay lên túi:

- Tôi tính ở lại đây chừng ba ngày, cho nên cô cũng chỉ được lấy lượng thức ăn tương ứng với khoảng thời gian này mà thôi. Tôi sẽ cho cô...

- Anh nói thế sao mà được?

An Như Hối lập tức cắt ngang lời của Cố Thăng.

Cố Thăng ngồi trên ghế nhìn cô ta đăm đăm hồi lâu, không nói tiếng nào, trên người phát ra khí thế mạnh mẽ.

Anh nghĩ kỹ rồi. Nếu bà nội đã tống cổ anh đến chỗ này thì chắc chắc ít có người chạy tới đây lắm.

Nếu chỗ này còn người ở thì còn luyện lòng can đảm cái nỗi gì?

Vì vậy chín mươi chín phần trăm là căn nhà đã không còn ai ở nữa.

Mà một phần trăm còn lại thì là có ma.

Anh nghi ngờ thằng nhãi Trần Lâm này không phải là chủ của ngôi nhà, chẳng qua cậu ta vào đây trước chiếm nhà rồi nói dối gạt bọn họ thôi.

Trần Lâm trông thấy bộ dáng anh đây không quan tâm của Cố Thăng, bèn vội vàng thúc nhẹ khuỷu tay vào người An Như Hối.

- Như Hối em cứ làm theo lời anh ta đi.

- Nhưng mà...

Rõ ràng An Như Hối vẫn không chịu.

Trần Lâm mất kiên nhẫn giục.

- Em nhanh tay lên chút đi.

- Thôi được rồi.

Cuối cùng An Như Hối nghe lời Trần Lâm, mở balo của Cố Thăng ra lựa chọn đồ ăn bên trong.

Cố Thăng thấy thể cũng không cản cô ta mà quay qua nói chuyện với Trần Lâm.

- Tôi thấy căn nhà này trông có vẻ hơi cũ kỹ thì phải. Lúc trước cậu ở đây có từng gặp phải chuyện kỳ lạ gì không thế.

Trần Lâm sững ra rồi liếc mắt sang chỗ khác.

- Thú thật thì lúc nhỏ tôi chỉ ở đây vài năm rồi chuyển đi, nên không nhớ rõ lắm.

Trần Lâm chần chừ rồi hỏi tiếp.

- Mấy chuyện kỳ lạ mà anh vừa nói là chuyện gì?

Cố Thăng nghĩ một hồi mới đáp:

- Ví dụ như nửa đêm nửa hôm cậu nghe thấy có tiếng bi lăn qua lăn lại trên lầu chẳng hạn. Hoặc là lúc đang ngủ thì nghe có người gọi tên tục của mình nè. Không thì đêm khuya đi vệ sinh thì...

- Thôi anh đừng nói nữa.

Trần Lâm cười gượng gạo, cậu ta chẳng có hứng thú nghe mấy chuyện kỳ quái kia đâu.

Lại thấy Cố Thăng cứ thao thao bất tuyệt, chẳng có ý muốn dừng gì cả.

Ban đầu Trần Lâm chẳng thấy căn nhà này có gì đặc biệt, nhưng hiện giờ càng nhìn càng thấy ớn lạnh nổi hết da gà.

Cố Thăng nhún vai.

- Vậy thì tôi không nói nữa.

Rồi lại bổ sung thêm một câu:

- Mấy căn nhà cũ nát như vậy thì gặp phải mấy chuyện kia cũng thường thôi.

Cố Thăng thầm khinh bỉ nhìn Trần Lâm, trông thế mà nhát như thỏ đế…

- Ừ.

Trần Lâm đáp rồi nhìn Cố Thăng hồi lâu, cậu ta nghĩ thầm trong lòng. “Rốt cuộc thì anh ta đã từng trải qua những chuyện gì thế nhỉ.”

Còn An Như Hối đã chọn xong đồ ăn, cô ta đứng đợi Trần Lâm cùng đi.

Lúc Nam Sơn và Tiểu Mi bước vào phòng thì nhìn thấy An Như Hối xách theo một bọc thức ăn khá lớn đi ra.

- Họ tới lấy đồ ăn à??

Tiểu Mi thấy thế bèn hỏi.

Cố Thăng đáp:

- Ừm, bọn họ nói là phí ở nhờ đấy.Tiểu Mi thì thầm:

- Tôi để ý nãy giờ thì thấy cậu Trần Lâm kia cũng không phải chủ nhà này đâu. Khi nãy tôi cố ý thử cậu ta nên hỏi xem trong nhà có cái giếng nào không. Thế mà cậu ta cứ ấp a ấp úng chẳng trả lời được.

- Không chừng ba người kia cũng tới đây thám hiểm giống như anh đấy.

Cố Thăng:

- Tôi cũng nghĩ thế.

Nam Sơn ngạc nhiên hỏi:

- Anh cũng nghĩ như thế mà còn đưa thức ăn cho bọn họ à?

- Tôi cũng không thể từ chối yêu cầu của cô ta mà.

Cố Thăng nhướng mày:

- Huống chi cô ta còn lấy nguyên một bịch... thức ăn chó lớn nhất nữa cơ.

- Hả? Thức ăn của chó?

Nam Sơn và Tiểu Mi khẽ bật thốt lên.

Cố Thăng gật đầu:

- Chắc lúc bà nội tôi soạn đồ cho tôi bỏ nhầm vào trong balo ấy mà.

Lúc anh nhìn thấy bịch thức ăn chó trong túi mình cũng ngây người ra luôn.

Đó cũng là lý do vì sao khi An Như Hối lựa đồ trong balo mà Cố Thăng không cản cô ta lại.

Với cái thói không biết khách khí như cô ta thì 99% sẽ lấy bọc đồ ăn lớn nhất cho xem.

Quả nhiên An Như Hối không làm anh thất vọng chút nào cả.

Nam Sơn chặc lưỡi ngồi xuống cạnh Cố Thăng.

- Cô ta tự chọn thật à?

Nam Sơn cảm thấy tỷ lệ Cố Thăng chủ động đưa cho cô ta lớn hơn một tý, làm gì có ai lại đi lấy một bọc thức ăn chó bao giờ đâu.

- Tôi nói thật đấy, An Như Hối đã tự lấy nó mà.

Cố Thăng chớp mắt tỏ vẻ vô tội,

Trên bịch thức ăn đó tòan ghi bằng tiếng Pháp nên cô ta mới tưởng là bánh quy bình thường.

Cố Thăng thấy Nam Sơn lo lắng như thế bèn nói thêm một câu:

- Cô yên tâm đi. Ăn vào cũng không bị đau bụng đâu, vị cũng khá ngon đấy.

- Ờ... Hả?! Anh ăn rồi hay sao mà biết thế?

- Chẳng qua hồi bé tôi không hiểu chuyện cho nên mới ăn thử vài hạt thôi.

Thực tế thì làm gì chỉ có vài hạt thôi, nửa bịch đều chui vào bụng anh hết.

Khi đó Cố Thăng vẫn còn là một thằng nhóc béo núc ních đã bốc một nắm to chia sẻ với bà nội.

Lúc bà ăn thử một miếng thấy hơi cưng cứng mới hỏi anh lấy bánh này ở đâu ra.

Sau khi nghe anh thành thật trả lời thì bà nội Cố sợ đến tái mặt luôn. Lúc ấy anh mới biết món ăn thơm ngon ấy lại là thức ăn dành cho chó.

Cũng chẳng biết vì sao trong tâm hồn bé thơ của anh lại cảm thấy ghen tỵ với mấy con chó, không ngờ đồ ăn của tụi nó lại ngon như thế.

Trong khi đó, anh chỉ có thể ăn rau xanh mà thôi, hai chữ ‘giảm béo’ đã theo anh suốt cả thời thơ ấu.

- A Lâm à, bánh quy này ăn cũng ngon nhỉ.

An Như Hối xé bao ăn thử một miếng.

Trần Lâm cười bảo:

- Nếu em thích thì ăn nhiều thêm chút đi.

- Mình ăn chung đi anh.

An Như Hối tựa đầu vào vai Trần Lâm rồi ngẩng đầu lên đút bánh quy cho gã ta.

Nam Sơn không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Công nhận đầu năm nay mấy đôi yêu nhau hung tàn ghê, không những diễn trò ân ái phát thức ăn chó cho quần chúng xung quanh mà bản thân cũng ăn thức ăn chó luôn.

Hai người kia cứ anh anh em em suốt, đánh thức cả Tôn Nhược Hiên đang ngủ gục ở trên bàn.
Tôn Nhược Hiên đỏ mặt nhỏ giọng hỏi:

- Hai người đang ăn gì thế?

- Bọn em đang ăn bánh quy.

An Như Hối đáp:

- Đàn anh có muốn ăn thử một miếng không?

Tuy nói vậy, nhưng An Như Hối nhìn bịch bánh quy trong tay mình, trên bao bì toàn tiếng Pháp, vừa nhìn đã biết đây là đồ xa xỉ nhập từ nước ngoài về.

Cô ta hơi tiếc khi phải chia sẻ nó với người bạn học của Trần Lâm mà cô ta mới gặp qua một lần này.

Tôn Nhược Hiên lắc đầu:

- Lần này tôi mang theo nhiều đồ ăn lắm nên không cần đâu.

- Ừ, vậy thôi.

An Như Hối cũng không nói nữa mà quay qua tiếp tục thân mật ngọt ngào với Trần Lâm.

...

Đến khoảng sáu giờ, Nam Sơn mở cửa ra nhìn bên ngoài thì thấy trời vẫn mưa không ngớt.

Tối nay bọn họ nhất định phải ở lại đây rồi.

Nam Sơn cầm đèn pin rồi bàn bạc với Tiểu Mi lên lầu xem thử thế nào.

Khi bọn họ vừa bước chân lên bậc thang thì lập tức cầu thang phát ra âm thanh kẽo kẹt, ở chính giữa còn bị thủng một lỗ.

Trên lầu hai có hai phòng, trong phòng tối đen như mực.

Chỗ này chất rất nhiều thùng đựng cá, còn có quần áo con gái và mấy thứ linh tinh khác.

Ngoại trừ mấy thứ kia thì họ không thấy giường tủ đâu cả, có lẽ đã bị người ta đem bán lấy tiền hết rồi.

Nam Sơn thấy thế thì chẳng muốn ngủ ở lầu hai nữa.

Lúc Cố Thăng nhìn thấy hai người bọn họ xuống lầu thì chỉ chỉ lên trên hỏi:

- Trên lầu thế nào?

- Trên đấy bẩn lắm.

Tiểu Mi:

- Xem ra tối nay ba người chúng ta chỉ có thể nằm dài ra bàn mà ngủ thôi.

- Đành vậy.

Cố Thăng không có ý kiến, miễn sao anh không ở một mình là được.

Quy tắc phim kinh dị số một của nhà họ Cố: Đánh lẻ không có kết cục tốt.

Ba người ăn tạm vài miếng cho xong bữa tối rồi đi múc nước rửa mặt.

Sau đó lại trải quần áo lên bàn rồi định ngủ tạm như thế một hôm.

- Chờ chút đã.

Cố Thăng liếc nhóm thám hiểm ba người ở phía đối diện rồi nói:

- Tôi thấy ba người chúng ta nên thay phiên nhau gác đêm.

Nếu ở chung một phòng với người lạ, cho dù biểu hiện của người ta vô hại đi chăng nữa thì cũng phải luôn cảnh giác đề phòng.

Nam Sơn đáp:

- Được thôi.

Cố Thăng nhìn đồng hồ trên tay, lúc này mới khoảng chín giờ tối.

Đúng là không có Internet thì con người sẽ giữ được thói quen làm việc nghỉ ngơi điều độ.

Nếu lúc trước muốn Cố Thăng đi ngủ lúc tám giờ thì gần như không thể nào.

- Từ giờ đến sáu giờ sáng hôm sau tôi sẽ gác năm tiếng đồng hồ, còn cô với Tiểu Mi thì mỗi người hai tiếng.

Nam Sơn và Tiểu Mi đều không phản đối, vì thế bọn họ đã quyết định xong chuyện canh gác đêm nay.

...

Đêm còn dài, không gian tầng một yên tĩnh đến đáng sợ.

Nhóm người Trần Lâm cũng để Tôn Nhược Hiên canh gác. Có điều chưa đến mười một giờ rưỡi thì Tôn Nhược Hiên đã chịu không nổi mà dựa cột ngủ mất tiêu.

Chỉ còn mỗi mình Cố Thăng thức canh chừng.

Đột nhiên bên ngoài nổi gió lớn khiến cho ánh nến trong phòng lập lòe theo.

Cố Thăng vẫn ngồi đấy, trông anh không buồn ngủ chút nào.

Lát sau, Nam Sơn bị tiếng đập cửa đánh thức, cô mơ mơ màng màng dụi mắt nghe một hồi mới xác định đó không phải là ảo giác của bản thân.

Lúc này cô mới ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thăng.

Dưới ánh nến mơ hồ, cả người Cố Thăng tản ra tia sáng nhu hòa trông rất dịu dàng.

Anh ngồi thẳng lưng, vẻ mặt không chút mệt mỏi.

Cô sợ đánh thức Tiểu Mi đang ngủ bèn nhỏ giọng hỏi:

- Hình như bên ngoài có người đang gõ cửa thì phải, sao anh không đi ra mở cửa vậy?

Cố Thăng nhếch môi trả lời.

- Tôi không đi đâu, đám Trần Lâm sẽ đi mở cửa mà.

Quy tắc phim kinh dị số hai của nhà họ Cố: Đêm khuya mưa to gió lớn, tuyệt đối đừng tùy tiện mở cửa cho người lạ vào nhà.

Tiếng gõ cửa hơi lớn đã đánh thức đám người Trần Lâm.

Tôn Nhược Hiên mơ màng nhìn sang Cố Thăng, anh cũng nhìn lại cậu ta, nhưng nhất quyết không đứng lên mở cửa.

Tôn Nhược Hiên thấy vậy cũng bó tay, cậu đành phải đứng dậy đi tới trước cửa rồi hỏi:

- Ai ở ngoài thế?

- Mau mở cửa cho bọn tôi vào nhanh đi, từ khi nào thì căn nhà hoang này lại có người ở thế nhỉ?

Giọng nói ở ngoài cửa có phần hung hăng.

Lúc này mọi người trong phòng đều nhìn Trần Lâm, muốn cậu ta lên tiếng nói vài câu.

Dù sao thì Trần Lâm cũng luôn miệng nói nhà này là của cậu ta mà.

Trần Lâm cười gượng rồi miễn cường tằng hắng vài cái.

Không biết vì sao mà Nam Sơn lại có cảm giác giọng nói bên ngoài khá quen, nhưng cô lại nhớ không ra mình đã nghe qua ở đâu rồi.

Chương 30

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Phía bên kia cánh cửa lặng đi vài giây.

Giọng nói vốn hung hăng dần yếu ớt:

- Người anh em à, ngoài trời mưa to thế kia, cậu nhẫn tâm để chúng tôi đứng chờ ngoài cửa ra vào sao?

Trần Lâm lập tức nói thẳng:

- Nhẫn tâm chứ.

Đang yên đang lành, ai rỗi hơi mà đội mưa đến vào lúc nửa đêm thế này?

Lần đầu tiên, Cố Thăng nhìn Trần Lâm bằng ánh mắt tán thưởng.

Quy tắc phim kinh dị thứ ba của nhà họ Cố: Tuyệt đối không được để người lạ vào nhà, bọn họ hoặc là kẻ ác, hoặc trên người sẽ có thứ tà ác.

Phía bên kia cánh cửa lại chìm vào yên lặng.

Ngay khi Trần Lâm nghĩ là bọn họ đã rời đi thì lại có giọng nói vang lên:

- Thật ra là tôi chơi True or Dare thua, có chơi có chịu, tôi chọn Dare nên đành đến đây chụp một tấm hình để gửi cho đám bạn.

Lý do này tạm có vài phần đáng tin.

Trần Lâm chần chừ, đêm mưa to gió lớn mà cứ để người ta ở ngoài thì cũng chẳng ra làm sao.

Gió biển rất lớn, nếu để người ta cảm lạnh thì không hay.

Mở cửa ra, Trần Lâm sững sờ.

Từ đầu tới cuối, chỉ có duy nhất một người nói chuyện với cậu, vậy mà chẳng ngờ ở bên ngoài lại có hai người.

Phùng Cường nắm chặt tay Trần Lâm.

- Người anh em, tôi là Phùng Cường, về sau không cần khách khí, cứ gọi anh Phùng là được, người bên cạnh tôi là Lão Răng Vàng, cậu tên gì?

Anh Phùng á? Đúng là không khách khí thật.

Trần Lâm thầm nghĩ nhưng trên mặt vẫn bình thường:

- Trần Lâm, chữ Lâm có hai chữ mộc.

- Ra là Tiểu Trần.

Phùng Cường vỗ vỗ vai cậu rồi ngó nghiêng thăm dò bên trong:

- Uầy, đông người phết này.

Khi nãy, Phùng Cường luôn đứng nơi khuất sáng nên bây giờ Nam Sơn mới nhìn rõ hắn.

Gã đàn ông nhỏ thó này chính là tên bị “đại ca bạo cúc” dọa cho chạy mất dép đây mà.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, may mà Phùng Cường không nhận ra mình.

Lão Răng Vàng luôn đứng im lặng cạnh Phùng Cường bây giờ mới lên tiếng:

- Chúng ta vào rồi nói tiếp.

Giọng của gã rất trầm, có cảm giác thô ráp.

Trần Lâm lập tức lùi về bên phải vài bước cho họ đi vào.

Khi Lão Răng Vàng bước vào, mọi người khá kinh ngạc vì dung mạo của gã, bởi lẽ nó hoàn toàn khác so với tưởng tượng của họ.

Tóc của gã quăn, mặt gãy, thế nhưng vóc dáng lại rất ổn.

Nghe tên cứ ngỡ đây là một người đàn ông trung niên năm, sáu mươi tuổi, thế nhưng bây giờ xem ra lại là một người trẻ mặt búng ra sữa, còn giống người làm nghệ thuật.

Nam Sơn khá tò mò rằng liệu người này có răng vàng giống như tên không.

Lão Răng Vàng nhìn quanh nhưng không thấy chỗ ngồi, gã tỏ ra khá khó chịu.

- Chúng tôi lên trên lấy mấy cái ghế xuống.

Lão Răng Vàng quay sang nói với Trần Lâm:

- Người anh em không ngại chứ?

Gã vừa mở miệng thì mắt Nam Sơn đã bị chói mù, miệng gã đầy răng bằng vàng, nhìn là muốn bẻ mấy cái mang về bán.

Có lẽ Trần Lâm cũng giật mình vì cả hàm răng vàng kia, cậu ta ngơ ngác đáp:

- Không.

Bên trên rất lộn xộn lại chẳng có lấy một thứ gì đáng giá, cậu ta không sợ họ sẽ lấy được gì.

Chờ Trần Lâm và Lão Răng Vàng đi lên, Nam Sơn lập tức nói với Cố Thăng và Tiểu Mi:

- Cần phải đề phòng hai người kia.

Tiểu Mi hỏi:

- Nam Sơn Sơn, có phải chị nhận ra điều gì không?

Nam Sơn nói khẽ:

- Hôm trước ấy, việc ví của chị bị trộm cũng có một nửa phần công lao của Phùng Cường.

Ngẫm lại thì lúc tên đại ca kia thu hút sức chú ý của cô, quả thật cô có thấy Phùng Cường đi ngang qua mình.

- Ôi, cô bị trộm đồ thế đã tìm thấy chưa?

Cố Thăng chú ý sai trọng điểm.

Nam Sơn trả lời:

- Hôm sau là tìm được luôn rồi, khi có bọn họ ở đây, nhất định phải trông túi của mình cho cẩn thận đấy.

- Không thành vấn đề.

Lần này Cố Thăng chỉ mang theo đồ dùng sinh tồn dã ngoại và đồ ăn chứ không mang thứ gì quý giá cả.

Còn một giờ nữa mới tới phiên Nam Sơn gác đêm, vì vậy ngoại trừ Cố Thăng và Trần Lâm mới giao ban với Tôn Nhược Hiên ra thì mọi người đều đã ngủ.

Cố Thăng nhìn lên tầng trên, đã nửa tiếng rồi mà hai người kia còn chưa xuống, nhất định có vấn đề, nào có chuyện tìm cái ghế mà mất tới từng đó thời gian.

Tầng trên làm bằng gỗ, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng bước chân, điều này khiến người ta sinh ra ảo giác có rất nhiều người đang đi trên đầu mình.

Trần Lâm cũng có cùng suy nghĩ với Cố Thăng, cậu ta đến bên cạnh anh, chỉ chỉ lên trên:

- Chúng ta có nên đi lên đó xem sao không?

- Cậu đi đi, tôi ở đây canh chừng thay cậu.

Quy tắc phim kinh dị thứ tư của nhà họ Cố: Tại nơi hoang vu, tuyệt đối không nên tò mò, không được lên tầng hai bị bỏ hoang. Trần Lâm nghĩ một chút rồi cũng thôi.

- Cứ chờ họ thêm lúc nữa đi, biết đâu lát nữa là họ xuống ngay.

Chờ thêm khoảng mười phút, Phùng Mạnh và Lão Răng Vàng cũng đi xuống.

Hai người đều dính đầy bụi bẩn, hệt như đã lăn lộn trong đống bụi vài vòng vậy.

Tay họ cầm một chiếc thùng gỗ, hoàn toàn không thấy bóng dáng của ghế đâu.

Phùng Cường đảo mắt nhìn quanh, thấy Cố Thăng và Trần Lâm đều đang nhìn thì cười cười, bình thản nói:

- Mấy người còn tỉnh cơ à?

Cố Thăng liếc nhìn, tên này thất vọng lắm thì phải.

Hai người họ không hề nhẹ bước, tiếng giày nện xuống bậc thang lâu ngày không được tu sửa phát ra tiếng "cót két" vang dội.

Cố Thăng thấy Nam Sơn nhíu mày như sắp bị đánh thức, anh cũng nhíu mày nhắc nhở:

- Bước đi nhẹ thôi, có người còn đang ngủ.

Lão Răng Vàng nhếch mép cười với anh:

- Cũng được.

Họ đi tới cây cột gần chỗ Cố Thăng nhất, úp ngược chiếc thùng gỗ xuống để làm ghế.

Rõ ràng đã quá nửa đêm, vậy mà họ không hề buồn ngủ, hiển nhiên cũng là cú đêm.

Lão Răng Vàng thờ ơ nhìn Cố Thăng một lượt, sau đó cứ nhìn anh suốt.

Cố Thăng cũng bình thản liếc nhìn, nếu đối phương không có mắt mà tính gây sự thì anh cũng quyết theo tới cùng, không thể uổng phí tiền tập luyện ở phòng tập và tập cá nhân mấy năm gần đây được.

Một lúc lâu sau, Lão Răng Vàng xán tới, hỏi:

- Người anh em, trông cậu giàu phết nhỉ.

- Đâu có?

Cố Thăng nhíu mày, anh rơi vào tầm ngắm của họ rồi.

- Nếu không nhìn lầm thì vest của cậu nằm trong bộ sưu tập mùa xuân mới nhất của Armani.

Phải để Lão Răng Vàng bỏ những ý nghĩ liên quan tới tiền tài từ mình đi mới được.

Cố Thăng hắng giọng:

- Đừng tưởng bộ đồ này là của Armani, cài áo này toàn hàng giả đấy.

Lão Răng Vàng trợn mắt há mồm, thấy Cố Thăng nói một lượt về quần áo và phụ kiện trên người một lượt, gã thấy có rất nhiều hãng mình chưa nghe bao giờ.

- Giả á?

Gã nghi ngờ, chất liệu nhìn rất xịn, người này chắc chắn đang nói dối mình.

Cố Thăng đáp:

- Biết ngay là người anh em này không mặc đồ Armani mà.

Anh cười, đầu gật gù:

- Tôi may mắn hơn người anh em đây, tôi sờ qua nó rồi, cảm giác không cùng một đẳng cấp đâu.

Cố Thăng ra vẻ phiền não chống cằm rồi nhìn chằm chằm vào Lão Răng Vàng rất lâu, điều này khiến gã mất tự nhiên.

Tới cả nửa ngày sau, Cố Thăng mới lại nói tiếp:

- Chẳng biết bao giờ mới mua được bộ vest xịn nữa. Tôi lại cảm thấy người anh em đây rất giàu, ngay cả răng cũng toàn là vàng.

Lão Răng Vàng cười, nụ cười tuyệt không khiêm tốn:

- Đâu có, đâu có.
Cố Thăng lại tự lầm bầm:

- Nhiều vàng như thế hẳn là có thể mang đi đổi một bộ vest đấy.

Nói xong, anh rút một chiếc kìm từ trong ba lô ra, ước lượng thử trọng lượng.

- Anh muốn làm gì?

Nụ cười trên mặt Lão Răng Vàng biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng sợ.

Dường như bây giờ Cố Thăng mới sực nhớ ra:

- Xin lỗi nhé, bất cẩn nói ra suy nghĩ trong lòng rồi, người anh em đừng để ý.

Thế nhưng tay anh vẫn cầm kìm, hoàn toàn không có vẻ gì là định cất đi.

Lão Răng Vàng cảm thấy nhức răng, gã để ý, cực kỳ để ý là đằng khác.

- Cầm vậy nguy hiểm lắm, nhỡ rơi vào chân thì toi.

- Nói có lý.

Cố Thăng gật đầu cười rồi mới cất chiếc kìm đi.

Lão Răng Vàng thở phào, gã ngậm chặt miệng, nghiêng đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, không nhìn anh thêm lần nào nữa.

Tốn rõ lắm thời gian, ai ngờ lại là thằng nhà quê thích mặc hàng nhái, lại còn mặc rất ra dáng nữa.

Nam Sơn chớp mắt, cô nhận ra cơ thể mình đang dao động. Cô biến thành một con gấu trúc đồ chơi.

Ngẩng đầu là thấy ngay khuôn mặt của An Như Hối, con thú bông nhỏ được treo trên ba lô của cô ta, chiếc ba lô đang được dùng để gối đầu.

Cô ta không ngủ mà đang thầm thì với Trần Lâm.

An Như Hối nói:

- Chuyện có biến rồi, đợi mai tạnh mưa, những kẻ dư thừa kia rời đi rồi chúng ta lại ra tay lần nữa.

- Chỉ đành thế thôi.

Trần Lâm phụ họa.

Cậu ta còn nói thêm:

- Chuyện này chỉ được phép thành công, không được phép thất bại, nếu không chúng ta không chịu nổi.

- Dù sao đi nữa

em cũng luôn ủng hộ anh.

Ánh mắt An Như Hối tràn đầy quyết tâm, thêm vào đó là vẻ tham lam.

Về sau hai người họ không nói thêm gì nữa.

Anh Như Hối ngủ tiếp còn Trần Lâm cố tỉnh để gác đêm.

Nam Sơn nghe những lời này xong thì cảm thấy luống cuống.

Ngay từ đầu, lời của họ đã không đáng tin rồi, cùng với đoạn đối thoại khi nãy, hẳn đám Trần Lâm tới đây để tìm bảo vật.

Cô lại nhớ tới Phùng Cường và Lão Răng Vàng, mục địch của họ hẳn không khác với Trần Lâm.

Nam Sơn không muốn tham gia vào vũng nước đục này, chỉ mong sau khi trời sáng, mình có thể sớm rời khỏi đây.

Hai giờ sáng, tới lượt Nam Sơn gác đêm.

Cố Thăng đã buồn ngủ díp mắt lại, sau khi gọi cô dậy, anh còn tính nhắc nhở cô vài lời, thế nhưng do quá buồn ngủ, anh vừa nhắm mắt đã rơi vào cơn ngủ say.

Nam Sơn nhìn anh, ánh mắt cô thật phức tạp.

Đôi mi dài tạo thành một khoảng tối dưới mắt, cảm giác cực kì ngoan ngoãn.

Mục đích của anh tới đây chẳng lẽ cũng giống như đám Trần Lâm sao?

Đường đường là ông chủ lớn mà lại tới nơi bỏ hoang lâu năm, chim chẳng thèm ị thể này, rõ ràng rất khả nghi.

Trời sáng, mưa cũng tạnh.

Nam Sơn và Tiểu Mi thu xếp hành lý xong thì tính xuất phát sớm, có lẽ họ còn có thể bắt được chuyến xe lúc một giờ chiều.

Đám người Trần Lâm đang ăn sáng ở một nơi khác, còn Lão Răng Vàng đã ra ngoài ngay từ khi vừa ngớt mưa, đến giờ vẫn chưa thấy về.

Cố Thăng cũng bắt đầu thu dọn hành lý.

Nam Sơn dò hỏi:

- Cố Thăng này, anh cũng đi cùng bọn tôi à?

- Chúng ta là chiến hữu mà, đi thì cùng đi chứ.

Cố Thăng đáp rất đương nhiên.

Quy tắc phim kinh dị thứ năm của nhà họ Cố: kẻ lạc đàn thì chết sớm.

Ngay từ lần đầu tiên mở mắt ra, thấy mình nằm trên bờ cát, anh đã muốn rời khỏi đây.

Thế nhưng tìm mãi mà không thấy đường ra.

Hoàn toàn chính xác, khi Tiểu Mi và Nam Sơn tới đây, đường đi đều đã bị khuất trong những lùm cây lộn xộn, rất dễ bị bỏ qua.

Về sau họ chỉ ngồi trên bờ cát, gửi gắm hy vọng vào những chiếc thuyền qua lại.

Ba người mau chóng thu dọn hành lý rồi tạm biệt đám người Trần Lâm.

Bọn họ chỉ ước mấy người Nam Sơn mau mau đi nên không hề có ý níu kéo.

Trời vừa mưa, đường có vẻ sình lầy, đoạn đường vốn chỉ mất mười phút để đi nhưng bây giờ họ đã đi mất khoảng hai mươi phút.

Nhìn ngọn núi phía xa, Cố Thăng nói với Nam Sơn đang đi cạnh mình:

- Cô nói xem, tối qua mưa to như thế, liệu có lở núi không?

Vừa dứt lời đã nghe ầm ầm, núi sạt một mảng, đường nhỏ không còn.

Tiểu Mi nhớ tới lúc mình vừa gặp Cố Thăng, Nam Sơn thì khiếp sợ nhìn anh:

- Trời ạ, thần kỳ quá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau