NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cô lập tức lắc đầu, hắng giọng vài cái rồi mới nói:

- Tôi thấy nếu một người chịu gánh tội thay người khác thì có lẽ người kia đang giữ thứ uy hiếp được cô ta hoặc là cô ta áy náy, thiếu nợ người kia nên dùng cách này để trả lại chăng.

Cố Thăng bỗng đứng dậy bảo:

- Chúng ta đi thôi.

- Đi đâu?

- Gặp thư ký Lý.



Sau khi làm xong đủ loại thủ tục, rốt cuộc Nam Sơn và Cố Thăng cũng gặp được thư ký Lý.

Lý Tử Di trông có vẻ tiều tụy hẳn, mới có mấy ngày mà cô ta đã hốc hác nhiều lắm.

Câu đầu tiên mà cô ta nói lại là:

- Xin lỗi cô, tôi bị quỷ ám rồi mới làm thế.

Nam Sơn thấy cô ta cúi đầu, hai tay siết chặt lại.

- Có phải cô muốn nhận tội thay người người khác không?!

Lý Tử Di nháy mắt trở nên bối rối, hai tay hết mở ra rồi lại nắm lại, rốt cuộc cô ta cũng bình tĩnh được.

Chợt cô ta ngẩng đầu hỏi:

- Cô đang nói gì thế?

Nam Sơn không trả lời câu hỏi của cô ta mà lại hỏi tiếp:

- Có phải quyển sổ màu đen cũng là do người nọ đưa cho cô phải không?

Lý Tử Di kinh ngạc nhìn Nam Sơn, không hiểu sao cô lại biết chuyện quyển sổ được.

- Làm sao cô... tôi không biết cô đang nói gì, tóm lại tất cả mọi chuyện đều do tôi làm hết. – Giọng cô ta nhỏ dần. – Thế này là đúng tội của tôi rồi.

Cô ta cười khổ, vừa bất đắc dĩ lại vừa như được giải thoát.

Sau đó, cho dù Nam Sơn có hỏi gì thì Lý Tử Di cũng không đáp lại.

Cố Thăng vẫn im lặng từ khi bước chân vào phòng, giờ mới lên tiếng nói chuyện.

- Thư ký Lý, cô không nói cũng chẳng sao. Chỉ cần người kia vẫn còn ở trong công ty của tôi thì sớm muộn cũng sẽ lộ mặt ra thôi.

Lý Tử Di im lặng hồi lâu rồi lẩm bẩm:

- Mọi chuyện đều kết thúc cả rồi, tất cả là do tôi làm hết.

Cô ta nhìn Cố Thăng với vẻ kiên quyết, muốn anh chấp nhận lời mình.

Cố Thăng nhếch môi nói:

- Cảm ơn cô, giờ thì tôi mới dám chắc chắn kẻ đó đúng là ở trong công ty mình.

Nếu như không phải thì chắc chắn cô ta sẽ làm ngơ giống như khi Nam Sơn hỏi.



Sau khi Cố Thăng quay trở về công ty đã âm thầm phái người đi điều tra về Lý Tử Di, bao gồm cả các mối quan hệ của cô ta.

Những chuyện mà cô ta đã trải qua, chỉ cần có điểm kỳ lạ đều sẽ được báo cáo tỉ mỉ.

Bởi vì thời gian quá dài nên việc điều tra diễn ra khá lâu, khoảng mười ngày sau mới có kết quả.



Hôm nay Nam Sơn dậy khá muộn. Lúc đến công ty thì có rất nhiều người đang chờ thang máy khiến cô hơi do dự.

Hiện giờ cô đang là trợ lý đặc biệt của Cố Thăng cho nên cũng không cần phải quẹt thẻ như các nhân viên khác.

Nói cách khác thì giờ làm việc của cô khá tự do.

Vì thế cô lùi sang một bên định chờ tới lúc ít người thì mới đi lên.

Cô nhìn đồng hồ lớn được đặt trong đại sảnh xem giờ.

Sau đó liền thấy một người đàn ông xiêu xiêu vẹo vẹo hướng về phía thang máy.

Bộ dáng lúc đi lại của gã rất quái dị nên cô không tránh khỏi chú ý hơn bình thường.

Kiểu này không giống như chân bị thương mà lại giống như... Tầm mắt Nam Sơn xuống thấp một chút rồi nhìn gã đầy ẩn ý.

Lẽ nào là gã sao?

Lúc bước tới gần, Nam Sơn mới thấy rõ mặt người nọ, càng nhìn càng cảm thấy quen, chắc chắn cô đã gặp người này ở đâu rồi.

Đoán chừng ánh mắt của cô quá chăm chú nên người đàn ông kia gãi gãi cái đầu đinh của mình, hỏi:

- Cô nhìn tôi làm gì thế?

Nam Sơn bình tĩnh rời mắt:

- Hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải.

Ánh mắt người đàn ông kia sáng lên, gã thích cách tiếp cận tầm thường thế này đấy.

Cô ngẫm mãi mới thốt ra được một cái tên:

- Là Hàn Vân Gia sao? Hôm đó tôi đã gặp anh ở phòng giám sát.

- Thì ra là cô à.

Nghe cô nói Hàn Vân gia cũng loáng thoáng nhớ có chuyện thế thật, có điều hôm đó gã không nói câu nào với cô.

- Tôi là Nam Sơn. – Cô tự giới thiệu bản thân, nhưng vừa thấy bộ dáng bình tĩnh của gã, giống như không lo muộn giờ làm lại càng thấy đáng ngờ.

Điểm chuyên cần rất quan trọng. Trong nội quy công ty OSS thì thời gian đi làm muộn càng dài, lương sẽ bị trừ càng nhiều.

- Xin chào. – Gã cười lộ ra hai hàng răng trắng đều tăm tắp.

Đúng lúc thang máy vừa tới, vừa hay đủ chỗ cho những người còn lại.

Hàn Vân Gia đi đến cửa lại do dự, vừa bước trong đã lại lùi ra sau ngay.

- Anh không vào sao? – Nam Sơn nhìn gã với vẻ quan tâm. – Muộn giờ rồi đấy.

- Không không.

Gã vội xua tay.

Cửa thang máy từ từ khép lại, khuôn mặt gã dần biến mất trong tầm mắt của Nam Sơn.

Cô bỗng dưng thấy khó chịu, đáng ra phải nhanh tay chạm vào người gã một cái mới đúng.



Cô đến trước cửa phòng làm việc, giơ tay lên muốn gõ cửa.

Vừa hay bên trong lại có người mở cửa, thì ra là thư ký Ôn.

Cô ấy lạnh nhạt nhìn cô rồi dặn dò:

- Tổng giám đốc đang nghe điện thoại, cô vào phòng nhẹ nhàng một chút.

Thư ký Ôn mới tới chính là kiểu ngự tỷ điển hình, đôi môi lúc nào cũng đỏ mọng lại mang thêm đôi giày cao gót những 7cm, thế mà mỗi bước đi đều vững vàng khiến người ta trầm trồ.

Cách làm việc của cô ấy cũng rất mạnh mẽ dứt khoát không giống như kiểu dịu dàng đáng yêu của thư ký Lý lúc trước.

- À.

Nam Sơn ngoan ngoãn gật đầu.

Cô có cảm giác dường như thư ký Ôn không ưa mình thì phải, thỉnh thoảng cô ấy còn nhìn cô với ánh mắt rất khó chịu.

Nhưng cô cũng chẳng để bụng làm gì.

Dù sao thư ký Ôn cũng rất đẹp.

Khi Nam Sơn vừa vào thì Cố Thăng cũng gác máy.

Anh nhìn cô rồi ung dung bảo:

- Cô đến muộn.

Nam Sơn híp mắt cười với anh, trên mặt anh cũng chẳng có vẻ quan tâm chuyện đó lắm.

Cô nói:

- Hình như tôi tìm thấy người bị mình đá hôm đó rồi.

Một cơn gió thổi vào khiến giấy tờ trên bàn Cố Thăng lộn xộn hết cả lên, dường như chúng sắp rơi cả xuống đất.

Nhưng Cố Thăng cứ như không nhìn thấy, chỉ mãi ngây người.

May là Nam Sơn nhanh tay lẹ mắt cầm đồ bấm ghim đè lại.

Cô quơ tay trước mặt hắn:- Anh đang nghĩ gì thế?

Vẻ mặt Cố Thăng không chút cảm xúc, khóe miệng anh co giật liên hồi.

Mãi anh mới hỏi ra được:

- Chả lẽ cô vào nhà vệ sinh nam nhìn trộm đấy à...

Phần còn lại... anh không nói thành lời, chỉ im lặng nhìn cô đầy ẩn ý.

- Tôi trong sáng lắm đó nha.

Cô trừng mắt nhìn anh.

Cố Thăng tỏ vẻ không tin.

- Có khi tôi vừa bước vào nhà vệ sinh nam thì đã bị gô cổ lại vì biến thái rồi ấy. Mà nếu tôi có lén lắp camera đi chăng nữa thì công ty chúng ta nhiều người như thế, làm sao tôi nhìn hết được. Hơn nữa khoản tiền lắp đặt đó còn phải nhờ anh thanh toán nữa mà, đúng không?

Nam Sơn thảo luận tính khả thi của vấn đề đó với anh.

Cố Thăng thấy cô rất nghiêm túc thì chỉ đỡ trán tỏ vẻ bất lực.

Nhưng anh vẫn không kìm được trêu cô:

- Chưa thấy của ai hết à?

- Có một lần suýt nữa thì...

Nam Sơn nhớ đến tình cảnh lần trước biến thành vòi hoa sen, lần đó thật sự chỉ kém một tí nữa thôi.

Nếu không bị cản trở thì toàn bộ từ trong ra ngoài của Cố Thăng đều bị cô thấy hết rồi.

Nam Sơn nói được một nửa mới nhận ra mình hớ rồi.

Cố Thăng cười như không cười nhìn cô chằm chằm rồi bước tới áp sát vào cô.

- Là cái thằng Tiêu Nhiên kia sao?

- Không phải.

Giọng điệu anh có cảm giác như đang muốn gây sự, vừa nói xong đã lại tiến thêm một bước.

Không biết vì sao khi nghe cô nói như thế, trong lòng anh bỗng thấy hơi khó chịu.

Khuôn mặt hai người cách nhau rất gần, có thể cảm giác được hơi thở của đối phương.

Đương nhiên Nam Sơn sẽ không nói ra người kia chính là anh ta rồi. Nếu như Cố Thăng có ý muốn tìm hiểu thật kỹ chẳng phải cô lại càng phải nghĩ ra thêm nhiều lý do để lấp liếm sao.

Cô thật sự không muốn lãng phí tế bào não làm gì.

Rời tầm mắt lên chút là cô có thể nhìn thấy đôi mắt hoa đào của anh ta, bình thường lúc nào cũng có ý cười nhưng hôm nay lại mang theo vẻ xâm lược mãnh liệt.

Muốn chơi trò tổng giám đốc bá đạo với cô sao.

Trong lòng Nam Sơn cười khẩy, cô cũng không lùi ra sau.

Bản thân cô cách tường khoảng vài chục bước chân nên không có cơ hội bị kabe-don rồi.

Trái lại...

Nam Sơn giơ tay, Cố Thăng một cái thật mạnh, đồng thời tiện tay sờ soạng lồng ngực của cách lớp áo sơ mi của anh ta, thỏa mãn nguyện vọng khi cô biến thành vòi hoa sen. Cảm giác không tồi chút nào, sờ vào rắn chắc phết đấy.

Cố Thăng bất ngờ trước hành động của cô, bị đẩy lùi lại vài bước tựa vào vách tường.

Nam Sơn thừa cơ nhanh chóng bước tới, cô nhón chân chống một tay lên vách tường, một tay nâng cằm anh.

Cô cười xấu xa:

- Chàng trai, anh đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.

Sau khi Cố Thăng kịp phản ứng lại cũng rất biết điều mà phối hợp với cô:

- Vậy tiếp theo cô muốn làm gì nào?

Nam Sơn ngây người, anh ta không diễn đúng kịch bản khiến cô không biết tiếp theo nên làm thế nào nữa.

Cô đành thu tay lại, ngại ngùng ho khan một tiếng rồi nói:

- Thì không làm gì hết chứ sao.

Trong mắt Cố Thăng lóe lên một tia mất mát, nhưng chính bản thân anh cũng không để ý lắm.

Anh dựa vào tường, co chân trái lên dồn trọng tâm vào chân phải.

Hỏi:

- Cô nghi ngờ ai thế.

Nghe anh ta hỏi tới chuyện chính, Nam Sơn cũng ngừng đùa cợt.

Cô tằng hắng một cái mới đáp:

- Là Hàn Vân Gia ở phòng giám sát ấy. Hôm nay tôi nhìn thấy tướng đi của anh ta rất quái nhưng không giống kiểu bị thương bình thường.

- Chiều nay tôi sẽ cho thư ký Ôn đi với cô tới phòng giám sát.

Đôi mắt Cố Thăng trở nên u ám, anh nghĩ đến nhiều chuyện hơn cả cô.

Hàn Vân Gia mà Nam Sơn nói làm việc ở phòng giám sát.

Thế thì gã hẳn biết rất rõ chỗ nào có camera, chỗ nào là góc chết nên có thể dễ dàng tránh được.
Nếu lỡ gã tránh không được thì vẫn có thể chỉnh sửa hoặc thay đổi video trước khi bọn họ tới kiểm tra.

Sau khi được Cố Thăng cho phép, Nam Sơn mới trở về chỗ ngồi của mình, cẩn thận suy nghĩ cách để chạm vào người Hàn Vân Gia.



Sau bữa trưa, thư ký Ôn lập tức dẫn cô tới phòng giám sát.

Trong phòng chỉ có mỗi anh đẹp trai Lâu Diệp Kỳ, còn Hàn Vân Gia thì không thấy bóng dáng đâu cả.

Nam Sơn lấy cớ Cố Thăng làm mất chìa khóa ở đâu đó trong công ty nên cô thay anh ta đi kiểm tra camera để coi có ai nhặt được hay không.

Lâu Diệp Kỳ hỏi kỹ càng:

- Tổng giám đốc làm rơi khóa ở đâu vậy? Có thể cho tôi vài địa điểm cụ thể được không?

- Anh ấy không nhớ.

Lâu Diệp Kỳ vẫn kiên nhẫn hỏi tiếp:

- Thế làm rơi lúc nào?

- Cỡ khoảng một tuần gì đó thôi.

Nam Sơn trả lời qua loa, cốt là muốn ở lại trong phòng giám sát này một lát, đợi Hàn Vân Gia tới.

- Có thể nói cụ thể hơn không?

- Trong vòng bảy ngày đi.

Một lúc lâu sau Lâu Diệp Kỳ mới thốt ra:

- Được rồi.

Sau đó anh ta kiên nhẫn mở video của bảy ngày vừa qua ra kiểm tra.

Nam Sơn quay đầu nói với thư ký Ôn đang đứng cạnh cửa:

- Thư ký Ôn, cô về trước đi. Chắc sẽ mất thời gian lắm, cô cứ về làm việc tiếp đi nhé.

Thư ký Ôn gật đầu rồi lập tức xoay người rời khỏi đây.

Chừng hơn mười phút sau, Hàn Vân Gia mà cô đang đợi cuối cùng mới tới.

Lúc thấy cô gã đã ngạc nhiên thốt lên:

- Sao cô lại tới đây thế?

Lẽ nào em gái này vừa thấy mình đã yêu, lần thứ hai gặp lại thì ái mộ, còn lần thứ ba thì trực tiếp tìm đến tận cửa sao.

Gã hơi khó xử, dù sao gã cũng là người có bạn gái rồi.

Mà cũng chẳng có cách nào, người xuất sắc luôn được chào đón thế đấy.

- Có chút chuyện thôi.

Hiện tại Nam Sơn đang ngồi ở chỗ Hàn Vân Gia, cô cố gắng dùng mọi cách tiếp xúc với những thứ mà gã đã sử dụng.

Nam Sơn bỗng hắng giọng khục khục vài tiếng.

Hàn Vân Gia thấy thế thì chủ động nói:

- Để tôi lấy nước cho cô.

- Cảm ơn anh. – Cô chờ chính là câu này đây.

Nước trong cốc chỉ có phân nửa, không dễ gì sánh ra ngoài, độ ấm vừa đủ để không bị phỏng.

Nam Sơn đứng dậy, lúc cô nhận cốc nước thì trượt tay một cái nghiêng về phía người Hàn Vân Gia, làm đổ cả nửa cốc nước lên người gã.

- Xin lỗi anh.

Cô liên tục xin lỗi, Lâu Diệp Kỳ tốt bụng đưa khăn giấy trên bàn qua.

Nam Sơn mới rút ra vài tờ lau ngay chỗ ướt trên áo T-shirt của gã.

Lực tay hơi mạnh, để cô lau Hàn Vân Gia cũng ngại nên vội cầm lấy khăn giấy.

Nam Sơn không tranh giành làm gì, dù sao thì cô cũng đã đạt được mục đích rồi.

Đúng vào lúc này có một cô gái cầm túi giấy bước vào.

Cô ấy đeo mắt kính, dáng vẻ dịu dàng ít nói.

- Đây là bạn gái tôi, Lý Thanh Thanh. – Hàn Vân Gia lên tiếng giới thiệu rồi quay sang nói với Lý Thanh Thanh. – Đây là trợ lý riêng của tổng giám đốc, cô Nam Sơn.

Lý Thanh Thanh gật đầu, hai người chào hỏi qua loa.

Cô gái kia đặt túi giấy lên bàn, lấy ra hai hộp cơm trưa.

- Hôm nay em dậy hơi muộn nên anh ăn tạm vậy nhé.

- Chắc là ngon lắm, em vất vả rồi.

Hàn Vân Gia đầy mong chờ mở nắp hộp.

Mùi thơm lan ra khắp phòng, ngay cả Nam Sơn đã ăn cơm rồi cũng không khỏi cảm thấy đói.

Cải xanh xào tôm bóc vỏ, nấm đông cô xào, nấm kim châm xào trứng, lại còn có ba viên cơm nếp than.

Mấy món này còn thanh đạm hơn Nam Sơn nghĩ nhiều, nhưng trông đều rất ngon lành.

- Thanh Thanh giỏi thật đấy.

Nam Sơn khen từ tận đáy lòng, lại còn đặc biệt mang cơm trưa đến công ty cho bạn trai, quả thực là cô gái ngoan.

Đối với người không có khả năng nấu ăn như cô mà nói, nếu gặp được cô gái như vậy á, thì phải kết hôn ngay không lỡ mất đó.

Có lẽ ánh mắt sùng bái của Nam Sơn quá rõ ràng nên Lý Thanh Thanh ngại ngùng cười bảo:

- Tôi có thể dạy cho cô mà, dễ lắm.

Dễ hả?

Nam Sơn nhớ tới năm đó lần đầu tiên cô vô cùng hăng hái xuống bếp, mất bao công sức mới làm ra một đĩa rau xào đặt lên bàn để bà Hứa nếm thử. Thế nhưng cô chỉ mới vào phòng ngủ thay đồ thôi mà quay ra cả đĩa thức ăn đã không còn bóng dáng.

Cô vẫn tưởng bà Hứa đã ăn hết sạch, nhưng mới liếc qua thùng rác một cái đã thấy được tác phẩm đầu tiên trong đời mình đang an nghỉ trong đó.

Sau bà Hứa cũng chân thành giải thích với cô: Mẹ chỉ muốn sống thêm vài năm nữa thôi mà.

Người khác nấu ăn tệ nhất cũng chỉ nổ nhà bếp thôi, còn cô thậm chí có thể trực tiếp giết người luôn.

Từ đó về sau, cô không hề xuống bếp lần nào nữa.

Lý Thanh Thanh nhìn Hàn Vân Gia ăn rất ngon miệng, không khỏi cảm khái:

- Nếu không phải tại gần đây anh ấy cứ ăn mấy thứ linh tinh làm đau bụng rồi lại phải ăn đồ thanh đạm bổ sung dinh dưỡng tôi cũng không lặn lội đến đây thế này đâu.

Ồ, Nam Sơn liếc Hàn Vân Gia một cái, lẽ nào gã bị tiêu chảy thật sao.

Hàn Vân Gia ăn cơm trưa xong, có lẽ bị mắc nghẹn nên anh ta đứng dậy đi tới bình đựng nước rót một cốc.

Lúc Lý Thanh Thanh đi tới dọn dẹp hộp cơm thì lạch cạch một tiếng, chiếc đũa cô cầm rơi xuống đất nhưng cô lại không hề phản ứng, cứ đứng ngây người ra.

- Sao thế?

Nam Sơn và Lâu Diệp Kỳ gần như đồng thanh hỏi.

Lý Thanh Thanh im lặng chỉ vào mặt ghế, hai người kia theo tay cô nhìn sang.

Trên mặt ghế màu vàng nhạt có máu nổi bật hẳn lên.

Ba người đồng thời quay sang nhìn mông Hàn Vân Gia.

Hôm nay anh ta mặc một chiếc quần sọc màu đen, nếu quan sát kỹ một chút thì có thể nhìn thấy vết máu màu đỏ sậm trên đó.

Hàn Vân Gia vừa quay đầu lại đã thấy ba gương mặt đang đần thối ra ngó mình.

Lâu Diệp Kỳ:

- Là con gái hả?

Nam Sơn:

- Tới tháng à?

Lý Thanh Thanh:

- Không thể nào...

Chương 22

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Mấy người nhìn tôi làm gì thế?

Hàn Vân Gia cũng gia nhập vào nhóm đần thối.

Lý Thanh Thanh lên tiếng trước:

- À... Vân Gia, anh chảy máu kìa.

- Hở?

- Anh cứ thử sờ mông mình đi. – Nam Sơn nói tiếp.

Tuy gã chẳng hiểu chuyện gì nhưng vẫn làm theo cô bảo.

Hình như hơi ươn ướt, sau đó anh ta nhìn lại bàn tay mình thì thấy toàn là máu tươi đỏ lòm, suýt chút nữa làm rụng cốc nước trong tay xuống đất.

- Tôi đã mắc bệnh nan y rồi sao? – Gã lẩm bẩm. - Tôi bị bệnh nan y rồi. – Sau đó lại lặp lại thêm lần nữa với giọng điệu chắc chắn.

Gã nhìn Lý Thanh Thanh với vẻ mặt cực kỳ tội nghiệp, như thể một chú cún con đáng thương rũ cái đuôi xuống.

Nam Sơn lên baidu tra từ khóa để xem có thể tìm ra rốt cuộc Hàn Vân Gia đã mắc bệnh gì hay không.

Xong cô trừng mắt nhìn màn hình một hồi vẫn chưa thể tin nổi.

Mãi cô mới thốt lên:

- Không phải bệnh nan y đâu.

- Thế là bệnh gì?

Hàn Vân Gia cứ như vớ được một cọng rơm cứu mạng bèn vội vàng hỏi lại ngay.

- Anh bị trĩ thôi. – Cô đáp rất từ tốn. – Chắc lúc trước anh bị tiêu chảy gây viêm trực tràng rồi.

- Ôi!!!

Sau khi nghe xong vẻ mặt gã càng đau khổ hơn trước.

Một thằng đàn ông mới hai mươi sáu tuổi đã mắc bệnh trĩ, nếu để người khác biết chuyện này chắc cười đến rơi răng luôn mất.

- Em nhớ anh có để quần dự phòng ở cơ quan mà, giờ em đi với anh đến phòng vệ sinh thay quần rồi chúng ta cùng đi bệnh viện khám xem sao nhé. –Lý Thanh Thanh bảo.

- Anh đi một mình được rồi.

Hàn Vân Gia từ chối ngay lập tức.

- Được rồi, vậy anh đi một mình đi. – Lý Thanh Thanh lấy quần dự phòng trong tủ ra, lúc đưa cho gã liền nhanh tay nhét thứ gì đó vào trong.

Hàn Vân Gia nhìn thấy bèn hỏi với vẻ khó hiểu:

- Em nhét cái gì vào đấy?

Lý Thanh Thanh nháy mắt với gã:

- Anh vào phòng vệ sinh rồi hẵng mở ra xem, tin em đi, anh sẽ cần đến nó đấy.

Lâu Diệp Kỳ cũng rất tò mò:

- Thanh Thanh, cô nhét gì vào thế?

- Anh không nên biết thì tốt hơn đấy.

Nam Sơn hiểu ý liếc cô một cái.

Lý Thanh Thanh dùng khẩu hình miệng nói ra ba chữ, nhìn kiểu phát âm chắc là băng vệ sinh rồi.

Khoảng chục phút sau Hàn Vân Gia mới đỏ mặt bước vào.

Tướng đi đường của gã cứ uốn éo lạch bạch như một con vịt bầu.

- Chúng tôi đi khám nhé.

Lý Thanh Thanh cầm lấy túi trên bàn tạm biệt Nam Sơn rồi cũng Hàn Vân Gia rời khỏi đây.

Còn chuyện xin nghỉ phép thì sẽ giao cho Lâu Diệp Kỳ làm thay.



Thấy Nam Sơn trở về, nét mặt vui vẻ.Cố Thăng nhướng mày hỏi:

- Cô tra được gì à?Nam Sơn nhún vai đáp:

- Không có gì, chẳng qua là do tôi hiểu lầm thôi.

- Ừ.

Anh không hề bất ngờ trước kết quả này. Đối phương trốn rất kỹ, sẽ không dễ để lộ dấu vết thế được.

Trong lòng Cố Thăng cũng nghi ngờ nhân viên làm việc ở phòng giám sát, anh đang suy nghĩ xem có cần cho người mình tin được đến đó làm không.



Nửa đêm, Nam Sơn bị đánh thức bởi một tràng loạt soạt.

Cô trợn mắt, lúc này đèn đã được bật lên chiếu sáng cả căn phòng.

Giờ cô đang ở trong một căn phòng lạ hoắc, khắp khắp nơi đều là poster của cầu thủ đội Barcelona.Thì ra lần này cô nhập vào một chiếc đồng hồ đeo tay.

Không cần đoán cũng biết đây là phòng của Hàn Vân Gia, trên tủ đầu giường trừ khăn giấy còn có vài bao thuốc lá.

Hình như bệnh của gã được phát hiện kịp thời nên không đến mức phải giải phẫu.

Nam Sơn nghe thấy vài tiếng rên rỉ đau khổ, trong lòng quyết định đợi hết thời gian một cái sẽ đi ngay lập tức.

Cô không có sở thích nhìn người bị trĩ.

Hàn Vân Gia lăn lộn vài vòng trên giường khiến cho Nam Sơn cũng choáng váng theo.

Gã buồn rầu nhíu mày, tay phải mò xuống phía dưới.

Nam Sơn:...

"Làm gì thế! Làm gì thế hả! Cái tên này đang muốn làm gì thế hả!"

Đã hơn nửa đêm rồi, gã còn đang là bệnh nhân nữa chứ, sao lại dồi dào tinh lực thế này hả hả hả.

Nam Sơn nhắm tịt mắt nhưng lại chừa một khe hở, nhìn trộm một cách quang minh chính đại.

Ngón trỏ của Hàn Vân Gia nhấn nhẹ một cái vào hậu môn.

Vẻ mặt đau đớn rốt cuộc cũng dịu đi phần nào.

Nam Sơn:???

Sau khi cô trở về tìm hiểu thông tin thì mới biết được thì ra bệnh trĩ chia thành trĩ nội và trĩ ngoại, chắc là gã bị trĩ ngoại.

May là Nam Sơn biến thành đồng hồ đeo tay của gã, nếu biến thành quần lót thì...
Cô mới tưởng tượng một tí đã muốn hét lên bốn chữ: Má ơi cứu con!

Vẻ mặt của Hàn Vân Gia làm Nam Sơn quên luôn chuyện phải trở về thân xác mình.

Lúc trời vừa hửng sáng thì đồng hồ báo thức cũng reo lên, đến giờ uống thuốc rồi.

Hàn Vân Gia xốc chăn ngồi bật dậy.

Anh ta lấy vài viên thuốc ra, lúc cầm ly nước lên mới phát hiện bên trong không có nước.

Mấy viên thuốc này hơi đắng,nếu uống không thì đúng là kinh khủng.

Ngây người trên giường chừng hai phút, anh ta đành thở dài mặc áo vào rồi cầm ly ra phòng khách.

Ngay từ đầu Nam Sơn đã nhầm mục tiêu nên cô không nghĩ rằng có thể thấy được manh mối hữu dụng nào trên người Hàn Vân Gia.

Lúc cô muốn rời khỏi đồng hồ đeo tay của gã thì vừa hay nhìn thấy một cái ô xếp cạnh bình đựng nước.

Cô có ấn tượng rất sâu với chiếc cán màu vàng nâu của cái ô này, đây rõ ràng là ô của Cố Thăng mà.

Lẽ nào hôm đấy Hàn Vân Gia cũng đến chỗ đó sao?

Hoặc nên nói là gã đã đến chỗ đó sau cô và Cố Thăng, tiện thể dọn dẹp phòng của Lý Tử Di luôn.

Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát.

Cô thật không hiểu, Hàn Vân Gia đã có bạn gái, hơn nữa tình cảm của hai người cũng rất tốt.Giữa gã và Lý Tử Di có quan hệ gì đến mức đủ để cô ta chấp nhận gánh tội thay cơ chứ.

Nam Sơn nghiêm mặt lại, thừa dịp thời gian còn ít bèn dò xét quanh phòng khách, cố gắng tìm ra vài manh mối khác.

Lúc gần tới phòng bếp cô nhìn thấy một cánh cửa nhỏ màu xanh lá với ổ khóa lớn.

Lần trước khi biến thành quyển sổ tay màu đen cô đã từng thấy cánh cửa này.

Đáp án gần như đã rành rành trước mắt, người mà Lý Tử Di muốn bao che chính là Hàn Vân Gia.

Sau khi gã uống thuốc xong thì ngủ say.

Nam Sơn chờ hồi lâu vẫn không thấy gã trở mình thì đã biết hôm nay hết trò để chơi rồi, cô cũng quay về phòng ngủ.

Cửa sổ hé mở, gió sớm mát lạnh tràn vào làm dịu đi phần nào cảm giác nôn nóng trong lòng cô.

Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà lúc lâu sau, cuối cùng cũng thiếp đi.



Đến tận lúc trời nhá nhem Nam Sơn mới tỉnh lại.

Trong lòng cô đầy tâm sự nên khó mà ngủ tiếp được.

Bởi vì chuyện lần trước nên Nam Sơn không dám chắc chắn chủ mưu giấu mặt liệu có phải Hàn Vân Gia hay không.

Chỉ có thể nói rằng gã đáng nghi nhất.

Trước tiên phải nghĩ cách để giải thích với Cố Thăng chuyện cô biết được cây dù của anh ta ở trong tay Hàn Vân Gia.

Cô add wechat của Hàn Vân Gia nhằm mục đích tìm ra dấu vết trên trang cá nhân của gã.

Thế nhưng lại phát hiện status của gã trừ bóng đá ra thì chỉ có trò chơi mà thôi, đúng là con người đơn điệu nhàm chán.

Giờ vẫn còn sớm, chưa đến giờ đi làm nên cô buồn chán dò status của Lý Thanh Thanh.

Lúc dò đến một tấm ảnh thì cô dừng khựng lại, dụi mắt mấy cái rồi mới phóng to hình lên.

Tấm ảnh kia đúng là phòng khách chỗ nhà trọ của Hàn Vân Gia, chiếc ô cán dài đang đặt trên nóc TV.

Lý Thanh Thanh còn bình luận bên dưới: "Lần đầu tiên mới thấy kiểu để ô kỳ lạ thế này, nên tiện tay để lại đúng chỗ rồi."

Nam Sơn xem thời gian đăng, khoảng lúc Lý Thanh Thanh và Hàn Vân Gia đi khám bệnh, lúc đưa gã về nhà thì mới chụp bức hình này.

Nam Sơn mỉm cười lưu ảnh vào máy.

Lúc này trời đã sáng hẳn, gió sớm lành lạnh thổi qua làm cô nổi hết cả da gà da vịt.

Cô xuống giường bước tới trước bệ cửa sổ, vươn tay muốn đóng cửa lại.

Đột nhiên cô nhận ra một vấn đề, trước khi đi ngủ rõ ràng cô đã đóng cửa sổ rồi mà.

Chương 23

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hồi trước có tên trộm lẻn vào phòng Nam Sơn đã bị cô bắt quả tang.

Cô từng học Sanda mấy năm nên rất nhanh đã chế ngự được hắn.

Về sau, cô hình thành thói quen đóng cửa sổ lúc đi ngủ.

Nhưng lúc này, Nam Sơn đang lạnh cả sống lưng, tuy nhiên chỉ sau một giây cô lập tức bình tĩnh lại.

Khi cô từ chỗ Hàn Vân Gia về phòng, cửa sổ đã mở rồi.

Từ lúc ấy đến nay cũng phải qua ba, bốn tiếng, không có khả năng vị khách không mời mà đến kia còn trốn trong phòng được.

Nếu thực sự muốn ra tay hại cô thì đối phương chỉ cần tranh thủ lúc cô ngủ say thôi.

Cô tiến lên, kéo tấm rèm che nửa cửa sổ nghe ‘roẹt’ một cái.

Phía trên cửa kính có một lỗ thủng hình bầu dục, tên này có thể sử dụng lỗ thủng để mở cửa vào phòng.

Cô hít sâu.

Để đề phòng, cô rút một thanh đao samurai từ dưới giường lên.

Thanh đao này được người chủ cũ của căn phòng để lại, vốn dĩ nó được treo ở phòng khách.

Nam Sơn cảm thấy như vậy trông không ổn lắm nên cô tháo nó xuống, đặt dưới gầm giường để trấn tà.

Từ từ rút thanh đao ra, một vệt sáng trắng chiếu lên khuôn mặt cô, vô cùng sắc bén.

Nếu phải đối mặt với vị khách không mời kia thật thì chỉ có thể nói là tên đó xui thôi, Nam Sơn nghĩ.

Người bình thường thấy thanh đao này hẳn sẽ lập tức giơ tay chịu trói.

Nam Sơn cầm đao đi kiểm tra xung quanh phòng một lượt, còn cẩn thận hơn cả làm tổng vệ sinh.

Không có gì bất thường xảy ra hết.

Nhưng chẳng có chuyện vô duyên vô cớ đối phương đến thăm nhà làm gì, cô lại tỉ mỉ kiểm tra thêm lần nữa.

Kết quả là không thấy túi rác trong phòng khách, một chồng bát chất đống trong bếp cũng được rửa sạch sẽ.

Nam Sơn ngẩn ra, người này là ai, đến nhà mình với mục đích gì?

Chỉ để quét dọn vệ sinh thôi à? Cô không cho là có một chàng Tấm xuất hiện đâu.

Nếu đây thực sự là mục đích của đối phương, Nam Sơn thật muốn nói với người đó: Cửa chính nhà tôi vẫn mở thường xuyên, quét dọn vệ sinh xin cứ tự nhiên.

Kể ra thì gan người đó cũng lớn thật, nhỡ mình tỉnh giấc giữa chừng thì sao nhỉ?

Ngửi kỹ còn thấy một thứ mùi lạ đã tan trong không khí.

Nam Sơn đoán là mùi thuốc mê.

Giờ cô thật sự chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, lúc đầu vốn nghi ngờ là Hàn Vân Gia, kết quả là gã bị trĩ.

Ngủ một giấc xong, thấy nhà gã có ô của Cố Thăng và liên hệ với quyển bút ký lộn xộn màu đen, Nam Sơn mới nghĩ tìm đúng người rồi, vừa đau trứng lại còn đau cúc hoa hoàn toàn có thể xảy ra cùng một lúc đấy.

Ngủ một giấc lại thấy chàng Tấm che ô kia đã đến nhà mình dọn dẹp.

Đây chẳng phải đã rửa sạch hiềm nghi cho Hàn Vân Gia rồi đó sao?

Lúc này, cô thực muốn nói một câu: Hàn Vân Gia, cái tên tiểu yêu tinh gây mệt mỏi này.

Khó quá, cô không muốn chơi nữa đâu.

Nam Sơn suy nghĩ một lát rồi quyết định không báo cảnh sát. Trong nhà chẳng mất gì, người kia lại rất cẩn thận, hẳn là sẽ không để lại chứng cứ gì ở đây.

Cảnh sát tới thì cùng lắm cũng chỉ ghi chép, dặn dò mình chú ý an toàn thôi.

Nghĩ một lát, cô gọi cho Cố Thăng. Anh nghe máy gần như lập tức.

- Nhà tôi có trộm, tôi nghi là liên quan tới chuyện của thư ký Lý. Trong nhà còn được quét dọn một lượt nữa này.

- Đợi chút.

Hình như Cố Thăng đang họp, qua mấy giây anh mới nói:

- Cô sao rồi? Có bị gì không?

Anh đứng trên hành lang nhìn những nhân viên đi qua đi lại gần đó, thật sự không muốn Nam Sơn lại bị tập kích như lần trước.

- Tôi không sao, đang muốn xin anh cho nghỉ phép một hôm này.

Cô nói.

Anh thở phào, ngón tay đang siết chặt điện thoại cũng nới lỏng ra.

- Được, hôm nay cô cứ nghỉ ngơi đi.

Cố Thăng đề nghị.

- Mấy ngày này có cần phái một vệ sĩ qua chỗ cô không?

Nam Sơn nghĩ một lát rồi từ chối:

- Thôi, tôi sẽ cẩn thận hơn.

Nhớ tới chuyện của Hàn Vân Gia, cô lại tiếp tục:

- Tôi đọc wechat của Lý Thanh Thanh rồi.

- Ừ?

- Là bạn gái của Hàn Vân Gia đấy.

Cô nhận ra Cố Thăng không hề biết cô Lý Thanh Thanh này là ai, lập tức bổ sung thêm:

- Để tôi gửi ảnh cho anh nhé, anh xem là biết ngay.

Sau đó, cô cúp máy.

Chưa tới hai phút sau, cô nhận được tin nhắn của anh:

“Để tôi lo chuyện tìm người cho, cô cứ nghỉ đi, không cần nghĩ nhiều đâu.”

Nam Sơn gõ chữ trên di động: “Anh đi một mình có ổn không?”. Nghĩ thế nào, cô lại xóa đi hai chữ: “Anh đi một mình à?”

Thấy không có vấn đề gì mới gửi đi.

Một lúc lâu sau, Cố Thắng nhắn lại: “Có ba vệ sĩ nữa.”

Nam Sơn:...

Cố Thăng vẫn cố gắng thuyết phục: “Cô không cần vệ sĩ thật à? Tôi thuê cả thảy mười sáu vệ sĩ cơ, cho cô ba người đấy.”

Nam Sơn: “... Không cần.”

Xong xuôi, cô lại gọi cho Tiểu Mi.

- Tiểu Mi, dạo này rảnh không? Chị muốn nhờ em giúp một tí.

- Rảnh ạ, lần trước em với Tiểu Tửu hợp tác kiếm được một món hời, giờ đang ở nhà nghỉ ngơi này.Tiểu Mi hào hứng đáp:

- Chuyện của chị chắc chắn em phải giúp rồi.

Nam Sơn kể về chuyện có trộm vào nhà hôm qua một lượt cho cô ấy.

- Trong nhà không mất gì cả, thế nhưng vì vậy chị mới càng bất an, đang muốn nhờ em điều tra giúp xem trong nhà có thêm thứ gì không.

Nam Sơn từng làm việc ở văn phòng Lạt Thủ Tàn Hoa, biết nơi đó có thiết bị trinh sát và phản trinh sát.

Tiểu Mi nhìn đống đồ hộp đã chồng đống lên do mấy hôm nay mình không chịu ra ngoài.

Yên lặng suy nghĩ một lát, một người giúp dọn dẹp như vậy, xin hãy gửi đến cho cô với.

Chỉ nửa tiếng sau có tiếng gõ cửa vang lên.

Nam Sơn chạy tới cạnh cửa, cẩn thận hỏi:

- Tiểu Mi đấy à?

- Em đây, Nam Sơn mở cửa mau nào.

Nghe đúng giọng Tiểu Mi, cô lập tức mở toang cửa ra.

Ngoài Tiểu Mi còn có Đại Bạch đang đeo một chiếc túi rất to đứng bên cạnh.

Nam Sơn sững sờ, nghiêng người tránh đường, mời họ vào nhà.

- Đại Bạch chuyên về khoản này hơn em nhiều nên em gọi anh ấy tới.

- Vất vả rồi.

Nam Sơn cười với anh ta:

- Đã lâu không gặp.

Đại Bạch vẫn lời ít ý nhiều như xưa:

- Không lâu, mười sáu ngày.

Nam Sơn chớp mắt, Đại Bạch luôn khiến cô không biết phải tiếp lời như thế nào.

Hay lắm, đúng là rất ‘Đại Bạch’.

Nói xong, anh đặt ba lô lên bàn, cẩn thận lấy từng thiết bị ra, dò xét khắp các ngõ ngách trong phòng.

Nam Sơn vào bếp pha hai chén trà, lúc bưng trà ra, trong phòng khách chỉ còn mỗi Tiểu Mi.

- Đại Bạch ra ban công rồi. Yên tâm đi, khả năng nghiệp vụ của anh ấy là số một. Nếu có gì bất thườngchắc chắn anh ấy sẽ phát hiện ra ngay.

Tiểu Mi nói.

- Ừm.

Nam Sơn gật gật đầu.

Đại Bạch cầm công cụ đi khắp căn phòng nhỏ, trán toát mồ hôi.

Khi đi tới cạnh bàn, anh nhấc chén trà lên, một hơi uống sạch rồi nói:

- Không phát hiện ra bất cứ thứ gì lạ.

Nghe thấy Đại Bạch khẳng định trong phòng không có vấn đề gì Nam Sơn mới yên tâm.

Cô nghi ngờ kẻ đột nhập lắp camera hoặc máy nghe trộm mini trong nhà mình. Nhưng không có là tốt nhất.

Đại Bạch nhíu mày:

- Tôi nghe Tiểu Mi kể rồi, kẻ đột nhập này rất lạ, theo trực giác của tôi, có lẽ người này đang theo dõi cô đấy.

Lại nghĩ Nam Sơn có thể sợ hãi, anh vội chữa cháy:

- Cô yên tâm đi, trực giác của tôi toàn sai.

Tiểu Mi:...

- Cô nên thay cửa sổ đi.
Đại Bạch lại tiếp tục.

- Tôi sẽ gọi người đến đổi, còn lắp thêm hàng rào sắt nữa.

Đại Bạch đang định dặn thêm vài câu thì chuông điện thoại vang lên.

Anh ra ban công, đi qua đi lại nói chuyện chừng năm phút.

- Nhà tôi có chút việc, về trước đây.

Vừa nói anh vừa mau chóng thu dọn ba lô.

Nam Sơn đứng lên tiễn anh.

- Hôm nay làm phiền anh quá.

Đại Bạch:

- Ừ, đúng là hơi phiền.

Nam Sơn:...

- Nhưng mà an toàn là trên hết.

Đại Bạch vuốt vuốt mái tóc ngắn cũn của mình, nghĩ ngợi rồi nói:

- Nếu có việc tôi giúp được thì cứ gọi, tôi không sợ phiền đâu.

- ... Được.

Nam Sơn nhìn bóng lưng xa dần của Đại Bạch, lại nhớ tới tính cách đàn ông thẳng tưng của anh, chả biết bao giờ anh ta mới có bạn gái nổi đây.

Kết quả vừa đến chỗ rẽ, cô liền thấy Đại Bạch khẽ nâng chân phải lên, nhún một cái, một phong cách rất thiếu nữ.

Nam Sơn không nhìn nữa, cũng tiện thể rút lại câu đánh giá ‘đàn ông thẳng tưng’ khi nãy.

Về tới phòng khách, Tiểu Mi đang ngồi trên ghế salon, ăn đào mà Nam Sơn đã rửa sạch.

Thấy cô về, Tiểu Mi bảo luôn:

- Hôm nay em định ở cùng chị.

Nam Sơn quá hiểu ý Tiểu Mi, hẳn là cô bé sợ mình ở nhà một mình sẽ hoảng, cô thấy trong lòng ấm vô cùng.

- Chị không sao đâu.

Nam Sơn không phải kiểu người một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, về sau cẩn thận hơn là được.

- Em kệ đấy, em chuẩn bị cả quần áo rồi đây này.

Tiểu Mi vỗ vỗ chiếc túi bên cạnh rồi nhăn mũi:

- Mỹ phẩm dưỡng da nặng quá nên không mang theo, phải dùng của chị rồi.

- Được.

Nam Sơn cười, không từ chối nữa.

Cô vuốt mái tóc ngắn của Tiểu Mi:

- Cảm ơn em.

Tiểu Mi phun hột đào ra, nhỏ giọng bảo:

- Ba ngày nay em chưa gội đầu đâu.

Nam Sơn khựng lại:

- À.

Sau đó, cô lén lút rút tay về.

Khoảng tám giờ tối, Nam Sơn và Tiểu Mi lại kiểm tra cửa sổ thật cẩn thận thêm lần nữa.

Cửa sổ hỏng đã được thay lúc chiều rồi.

Chắc chắn không còn vấn đề gì hai người mới đi rửa mặt chuẩn bị ngủ.

Chiếc điện thoại đặt trong ngăn kéo tủ vang lên ngay trước khi Nam Sơn sắp đi ngủ.

Cô nửa tỉnh nửa mê nghe máy, là giọng Cố Thăng, Nam Sơn tỉnh táo lại ngay.

- Hôm nay Hàn Vân Gia không đi làm, xin nghỉ để đi khám. Tôi đã cho người tới bệnh viện điều tra, Hàn Vân Gia đúng là có đi phẫu thuật.

Anh dừng một lát rồi tiếp tục:

- Tôi cũng cho người điều tra lai lịch Hàn Vân Gia rồi, sẽ có kết quả sớm thôi.

- Ừ.

Cố Thăng nghe thấy giọng cô mệt mỏi thì bảo:

- Cô ngủ đi, ngủ ngon.

- Ừm, ngủ ngon.

Cú điện thoại này đã khiến Nam Sơn tỉnh hẳn, cô ngồi dựa vào giường suy nghĩ.

Nghiêng đầu sang, thấy Tiểu Mi đang nhìn mình, dưới ánh đèn dìu dịu, mắt cô bé sáng lấp lánh, cái nhìn chằm chằm khiến cô giật cả mình.

- Nam Sơn Sơn, có phải sếp chị bị cắm sừng không thế?

Tiểu Mi tỏ vẻ chuyên nghiệp hỏi han.

Cô là cú đêm nên chưa ngủ ngay, vì thế tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện của Nam Sơn và sếp.

- Chị nói cho em nghe đi! Em không ngủ được.

Dựa vào trực giác chẳng ra làm sao của mình, Tiểu Mi cảm thấy kẻ đột nhập xuất hiện là vì những chuyện mà Nam Sơn biết.

Nhỡ đâu Nam Sơn có chuyện thật, mình cũng biết được nguyên do vì sao, còn biết đường mà báo thù.

Tiểu Mi nghĩ thế đấy.

Thấy đôi mắt trong sáng của Tiểu Mi có vẻ không chấp nhận việc bị từ chối, Nam Sơn chậm rãi lên tiếng:

- Công ty chị có một thư ký tên là Lý Tử Di.

Còn chưa kịp nói hết Tiểu Mi đã hô lên:

- Lý Tử Di, việc này có liên quan tới cô ta à?

Nam Sơn khựng lại, có lẽ Tiểu Mi biết chuyện gì đó.

Chương 24

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Việc này có liên quan đến Lý Tử Di à?

Tiểu Mi hỏi.

Nam Sơn khẽ gật đầu, cô nằm xuống rồi lại trở mình đối mặt với Tiểu Mi:

- Tiểu Mi này, em kể chuyện về Lý Tử Di cho chị nghe đi, những chuyện đặc biệt ấy.

Tiểu Mi vốn muốn nghe Nam Sơn kể chuyện ở công ty cho mình nghe, chẳng ngờ lại biến thành mình kể chuyện trước giờ đi ngủ cho cô thế này.

Cô bé hắng giọng, lên tiếng:

- Lý Tử Di là bạn cùng lớp cấp ba với em, em không quen thân với cô ta lắm. Nếu không phải cấp ba có xảy ra một chuyện, em cũng không có bất cứ ấn tượng gì với cô ta đâu.

Trong căn phòng yên ắng, chỉ còn lại giọng nói của Tiểu Mi vang vọng.

- Lúc sắp tốt nghiệp cấp ba có một cô gái tên là Lâu Kim Đình nhảy từ sân thượng xuống tự sát, chuyện này gây ồn ào rất lớn trong trường em, bây giờ vẫn còn có người bàn luận đấy.

Họ Lâu à? Nam Sơn nhíu mày, chợt nhớ tới người đàn ông trong phòng giám sát kia, anh ta cũng họ Lâu.

Cô lập tức hỏi lại:

- Có phải cô ấy còn có một người anh trai không?

Tiểu Mi kinh ngạc:

- Sao chị biết? Hình như tên là Lâu cái gì Kỳ ấy, học đại học Q, thỉnh thoảng anh ta cũng tới thăm em gái.

- Em kể tiếp đi.

Nam Sơn nhận ra câu chuyện lạc đề, vội quay lại.

- Lâu Kim Đình là bạn thân nhất với Lý Tử Di, như hình với bóng ấy, ngay cả đi vệ sinh cũng đi cùng nhau. Sau khi Lâu Kim Đình chết, trên lớp có rất nhiều người nói cái chết của cô ấy có liên quan tới Lý Tử Di.

Tiểu Mi nhíu mày:

- Khi đó đại học Q có cuộc thi gì đó, tên thì em quên rồi, nói chung là ba người đứng đầu sẽ được miễn thi đầu vào, được đại học Q tuyển thẳng lên. Kết quả là Lý Tử Di được giải đặc biệt, Lâu Kim Đình thì không được chọn.

Tiểu Mi có ấn tượng sâu sắc về Lâu Kim Đình hơn là về Lý Tử Di.

Cô gái kia viết văn rất hay, thành tích không thứ nhất cũng là thứ hai, lần nào giáo viên dạy văn cũng dùng bài của cô ấy làm mẫu.

Nhưng cô ấy lại học lệch khủng khiếp, trừ môn văn ra thì những môn khác đều đội sổ.

Tiểu Mi đoán rằng sau khi đặt cược mọi thứ vào cuộc thi này nhưng lại không được chọn, Lâu Kim Đình vì quá áp lực mới tự sát.

Cũng đâu đến mức phải thế chứ.

Đến lúc học đại học rồi mới biết được năng lực quan trọng hơn bằng cấp nhiều.

Suy nghĩ của Tiểu Mi dần miên man, mãi cho tới khi bị Nam Sơn dùng ngón tay chọc chọc vai, cô mới hồi thần.

Nam Sơn vội hỏi:

- Sau đó thì sao?

- Có người thấy họ cãi nhau trên sân thượng, rất gay gắt. Đại ý là Lâu Kim Đình chỉ trích Lý Tử Di đạo văn của mình, bài văn dự thi của Lý Tử Di chính là một trong những ý tưởng mà Lâu Kim Đình đã kể với cô ta.

- Lý Tử Di nói sao?

Tiểu Mi hồi tưởng lại:

- Lý Tử Di không cho rằng mình làm sai, cô ta không viết bài văn đó đi nữa thì Lâu Kim Đình cũng không vào đại học Q được.

Cô bé thở dài:

- Thật ra dựa vào thành tích của cô ta thôi đã đủ rồi, nghe người bạn có mặt ở sân thượng hôm đó nói Lý Tử Di thích anh trai Lâu Kim Đình nên mới bị ma xui quỷ khiến mà làm như vậy.

- Lâu Kim Đình tự sát vì thế à?

Tiểu Mi gật đầu:

- Lý Tử Di muốn để Lâu Kim Đình bình tĩnh nên đã đi xuống trước cùng mấy người bạn khác, chẳng ngờ Lâu Kim Đình nghĩ quẩn nên lập tức nhảy lầu.

Nghe Tiểu Mi kể, Nam Sơn có cảm giác sương mù dần tan, bầu trời quang đãng sáng sủa hơn nhiều.

- Chuyện về sau thì em không rõ.

- Tiểu Mi, em đúng là giúp chị chuyện lớn rồi. Em ngủ trước đi, chị đi gọi điện đã nhé.

Nam Sơn bật dậy, lấy di động, đi ra phòng khách.

Cô ngồi cuộn tròn trên salon, tìm được số của Hàn Vân Gia trong danh bạ, nhấn gọi, điện thoại được kết nối rất nhanh.

- Alo, ai thế?

Hàn Vân Gia vừa giải phẫu xong nên chưa khỏe hẳn, thều thào lên tiếng.

- Là tôi, Nam Sơn đây.

- Nam Sơn à, cảm ơn cô gọi hỏi thăm nhé, giải phẫu thành công lắm, có lẽ tôi phải nằm viện một tuần mới về công ty được. Để tôi kể cô nghe, giải phẫu lần này thật ra là...

Nam Sơn im lặng cầm điện thoại, hình như cô cũng không tiện nói gì nhiều.

Hàn Vân Gia vẫn liến thoắng, hoàn toàn không cho cô cơ hội để xen vào.

- Không sao cả, tôi ăn tỏi rồi, bác sĩ dặn tôi phải ngủ sớm dậy sớm.

- Được... À, khoan đã.

Suýt nữa cô cũng bị cuốn theo câu chuyện của Hàn Vân Gia, cô có cảm giác như mình thực sự gọi đến chỉ để hỏi han tình hình sức khỏe của gã vậy:

- Tôi muốn hỏi anh cái này, giờ anh đang thuê nhà cùng người khác à?

- Đúng rồi.

Hàn Vân Gia cảm thấy ngạc nhiên khi Nam Sơn hỏi thế nhưng vẫn thành thật trả lời:

- Người kia cô cũng biết đấy, là Diệp Kỳ đồng nghiệp của tôi ý. Cậu ấy đẹp trai với giỏi lắm, thế mà chẳng hiểu sao còn chưa có bạn gái nữa. Thanh Thanh muốn giới thiệu cho cậu ấy mấy lần nhưng toàn bị từ chối thôi.

Thấy Hàn Vân Gia lại lạc đề, Nam Sơn nhanh chóng nói một mạch:

- Không còn sớm nữa rồi, anh mau nghỉ ngơi đi, ngủ ngon.

Cô quyết đoán nhấn kết thúc cuộc gọi.

Nam Sơn ngồi trên ghế, trên đầu là đèn sợi đốt hơi lóa mắt, cô híp mắt, dùng tay che bớt anh sáng.Chuyện này cuối cùng cũng có manh mối rồi.

Lâu Diệp Kỳ cầm chiếc ô và quyển sổ đen, người đột nhập nhà cô hôm qua hẳn cũng là anh ta.

Chợt nhớ tới đôi mắt sáng và đẹp của Lâu Diệp Kỳ, chẳng ngờ một người đàn ông dịu dàng như vậy lại làm ra chuyện thế này.

Cô mở to mắt, chợt nhớ tới chuyện mình nghe được khi biến thành tai nghe của Lý Tử Di.

Đêm đó, vì vừa hay hết hai tiếng nên cô không nhìn rõ Lý Tử Di đã gặp ai.

Chỉ nhớ có một thứ nho nhỏ màu đen bay vào, bây giờ cẩn thận nghĩ lại, hình như là một quyển sách thì phải.

Chẳng lẽ quyển sách kia không phải do Lý Tử Di viết, mà người viết nó thực ra lại là Lâu Diệp Kỳ?

Vừa nghĩ thế thì mọi chuyện cũng trở nên hợp lý hơn, Lâu Diệp Kỳ lấy quyển sách kia vì trên đó có chữ của anh ta, nếu cảnh sát tìm được sẽ nghi ngờ.

Còn Lý Tử Di có lẽ vì yêu nên đã chấp nhận gánh chịu mọi tội lỗi.

Nhưng mục đích của Lâu Diệp Kỳ là gì?

Cô nghĩ đến một khả năng, há miệng không tin nổi.

Tin tức này cô phải báo với Cố Thăng ngay.

Vừa tìm được số Cố Thăng thì chính anh lại gọi tới trước.

- Đoán xem tôi ở đâu nào?

- Không biết.

Hơn nửa đêm còn gọi là để hỏi vớ vẩn thế à?

Cái trò đoán xem tôi là ai, đang làm gì này Nam Sơn đã không chơi từ tám trăm năm trước rồi.

Cố Thăng thấy cô không phối hợp thì đành nói.

- Bây giờ tôi đang ở phòng trọ của Hàn Vân Gia.

Anh cười.

- Đúng như cô bảo, tôi tìm thấy chiếc ô rồi này.

Ý nghĩ đầu tiên của Nam Sơn chính là chắc chắn Cố Thăng vừa lén mở khóa nhà người ta rồi.

Cố Thăng đoán ngay ra suy nghĩ của cô:

- Lúc tôi đến thăm Hàn Vân Gia lại trùng hợp gặp lúc bạn gái anh ta định về nhà lấy quần áo cho anh ta tắm giặt, thế nên tôi tốt bụng đưa cô ấy đến đây thôi.

Ra vậy.

- Cố Thăng này.

Cô hắng giọng một cái:

- Anh nghe tôi nói, hung thủ không phải Hàn Vân Gia đâu.

- Ồ, thế là ai?

Cố Thăng đang cạnh máy lọc nước, nhìn chằm chằm chiếc ô vốn là của mình.

- Ừm...

Đúng lúc này, khúc quân hành Bohemian vang lên, truyền qua di động tiến vào tai Nam Sơn.

Cố Thăng trầm giọng:

- Tôi biết rồi.

Sau đó, anh cúp máy.Xem ra Cố Thăng đã đối mặt với Lâu Diệp Kỳ.

Dựa vào trí thông minh của Lâu Diệp Kỳ, chắc chắn anh ta sẽ biết mục đích Cố Thăng tới nhà mình là gì.

Nam Sơn nghi ngờ không biết liệu Cố Thăng và Lý Thanh Thanh có ngăn được anh ta không.

Cô tìm danh thiếp của Lộc Nhân Phi trong túi xách của mình rồi gọi theo dãy số in trên đó.

Lâu Diệp Kỳ nhìn số gọi đến, dập máy.

Anh ta vào bếp lấy ra hai chiếc chén, ngón tay thon dài thả một ít búp trà vào đó, pha xong mới đưa cho Cố Thăng và Lý Thanh Thanh.

Cố Thăng ung dung nhận chén, cảm ơn rồi mới nói:

- Cậu là bạn cùng phòng với Hàn Vân Gia à?

Lâu Diệp Kỳ cười đáp:

- Không phải giả vờ nữa đâu, tôi biết mục đích anh tới đây là gì.

- Mục đích gì thế?

Lý Thanh Thanh không hiểu gì cả, cô nhìn Cố Thăng rồi lại xem Lâu Diệp Kỳ, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt.

Cố Thăng nghe thế lại bảo:

- Cô vào phòng Hàn Vân Gia một lát, chúng tôi có việc cần nói.

Thấy không khí giữa hai người đàn ông rất căng thẳng, Lý Thanh Thanh cảm thấy tốt nhất là không nên can thiệp.

- Hai người cứ từ từ nói chuyện nhé.

Nói xong, cô tránh vào phòng Hàn Vân Gia.

- Ngồi đi.

Lâu Diệp Kỳ thoải mái mời.

Cố Thăng thản nhiên ngồi xuống, chân phải vắt lên chân trái, dáng vẻ rất nhàn nhã.

Anh quay đầu nhìn ba vệ sĩ to lớn như ba ngọn núi đằng sau mình.

Quả thực không hề sợ hãi Lâu Diệp Kỳ nhé.

Muốn đánh một trận báo thù cho Nam Sơn quá.

Cố Thăng lên tiếng:

- Cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!

Lâu Diệp Kỳ đang ung dung uống trà cũng khựng lại, đặt chén xuống bàn, một tiếng ‘cạch’ nhỏ vang lên.

Anh ta nhướng mày, hỏi lại:

- Anh đang nói gì thế?

- Giết chết con mèo tôi yêu quý nhất ở công ty, cố ý để thang máy xảy ra sự cố, còn có việc ở bãi đỗ xe nữa, việc nào cũng liên quan đến tôi hết. Cậu nói xem cậu muốn làm gì nào?

Cố Thăng hỏi một loạt rồi tiếp tục:

- Vì Nam Sơn là trợ lý riêng của tôi nên khiến cô ấy bị thương, cậu đừng tưởng tôi không biết cậu đang nghĩ gì.

Cố Thăng nhìn Lâu Diệp Kỳ bằng ánh mắt "Cậu không cần giả vờ đâu, tôi biết cả rồi".

Đến lúc này, biểu tình luôn hờ hững của Lâu Diệp Kỳ đã bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ.

- Anh nghĩ nhiều rồi.

Anh ta kiên quyết phản bác.

- Cậu không cần giấu giếm, tôi du học ở Anh mấy năm rồi, sẽ không coi thường cậu đâu, thế nhưng tôi không muốn làm tổn thương tình cảm của cậu. Tôi phải nói rõ cho cậu biết, Cố Thăng tôi không thích cậu, không hề thích chút nào hết.

Cố Thăng nhấn mạnh.

- Đủ rồi đấy.

Lâu Diệp Kỳ không nhịn nổi nữa, giọng nói cũng lớn hơn mấy lần.

Còn không chịu để anh ta nói thẳng về động cơ gây án rồi thoải mái vào tù à?

Lâu Diệp Kỳ cầm chén trà lên, ừng ực tu sạch.

Sau đó lại nghe thấy Cố Thăng lầm bầm:

- Còn bảo không thích tôi, chén trà đó tôi vừa mới uống đấy.

Lâu Diệp Kỳ ngẩng đầu lên, thấy ba người đàn ông to con đứng sau Cố Thăng đều nhìn mình với ánh mắt "Chúng tôi hiểu cả rồi".

Lâu Diệp Kỳ:...

Thôi, mình vẫn nên chờ đến lúc lấy lời khai rồi thẳng thắn về quá trình gây án thì hơn.

Anh ta vốn nghĩ rằng Cố Thăng có thể tìm đến nhà mình như vậy chắc chắn phải là người rất thông minh.

Bản thân anh ta cũng thích đấu với cao thủ, nhưng quả nhiên là do anh ta vẫn còn ngây thơ quá.

Thấy Cố Thăng còn muốn nói tiếp, Lâu Diệp Kỳ vội vàng lên tiếng:

- Không phải nói nữa, tôi sẽ tự gọi điện thoại đầu thú.

Khoảng mười phút sau, chuông cửa vang lên.

Nhanh thật, hiệu suất làm việc của cảnh sát giờ cao thế cơ à?

Hai người cùng nhìn về phía cửa.

- Anh cứ ngồi đi, tôi đi mở cửa.

Lâu Diệp Kỳ nói với Cố Thăng rồi đứng lên.

Chương 25

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cố Thăng liếc mắt ra hiệu với một trong số mấy gã cao to sau lưng, ý bảo anh ta đuổi theo.

Nếu như Lâu Diệp Kỳ thừa cơ hội này tông cửa chạy ra ngoài thì không ổn.

Cửa mở ra, người đến quả nhiên chính là Nam Sơn và Lộc Nhân Phi, hai người gặp được nhau ở cổng tiểu khu nên cùng vào đây luôn.

Về chuyện này thì Cố Thăng không hề thấy bất ngờ, anh đoán chắc là do Nam Sơn đã báo cảnh sát từ trước.

- Cảnh sát tới đúng lúc thật, tôi đang định đi tự thú đây.

Đêm nay Lộc Nhân Phi mặc đồng phục cảnh sát, Lâu Diệp Kỳ có muốn lơ đi cũng khó.

Lộc Nhân Phi sững người, lần đầu tiên anh gặp phải một phạm nhân chủ động như thế, giống như có người đang dí súng sau lưng anh ta không bằng.

Anh bước qua Lâu Diệp Kỳ, nhìn thấy Cố Thăng đang ngồi ngay ngắn ở đó.

Anh gật gật đầu, lấy còng số tám ra còng tay Lâu Diệp Kỳ lại.

Cố Thăng đứng lên:

- Là người trong cuộc, có phải tôi cũng cần đến đồn cảnh sát một chuyến không.

- Vâng, làm phiền anh Cố phối hợp.

- Không có gì, Nam Sơn đi cùng tôi nhé, tôi lái xe tới đấy.- Lúc Cố Thăng đi ngang qua Lâu Diệp Kỳ thì mỉm cười với anh ta một cái, tự cho là an ủi: - Anh rất tinh mắt, có thể sẽ không tìm được người vĩ đại như tôi, nhưng cố gắng tìm cũng có lúc sẽ thấy thôi.

Cố Thăng nói cực nhỏ, chỉ có mỗi mình Lâu Diệp Kỳ nghe được.

Lông mày Lâu Diệp Kỳ giật giật, gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

- Chúng ta đi mau thôi.

Lâu Diệp Kỳ nói với vị cảnh sát đứng ở bên cạnh mình, không muốn nhìn Cố Thăng thêm lần nào nữa.

Lộc Nhân Phi nhìn tên phạm nhân bước chân loạng choạng, vội vàng muốn vào tù trước mặt, đột nhiên cảm thấy không hiểu nổi thế giới này nữa.

Cũng hơi khâm phục Cố Thăng, người làm ăn đúng là không phải dạng vừa, dựa vào cái miệng cũng có thể cảm hóa phạm nhân.



Nửa đêm, cục cảnh sát khá vắng vẻ.

Lộc Nhân Phi đưa Lâu Diệp Kỳ vào phòng thẩm vấn hỏi vài vấn đề.

Cũng chẳng biết Cố Thăng nói gì với Lộc Nhân Phi, nên anh cùng Nam Sơn có thể ngồi ở bên ngoài phòng thẩm vấn để nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Ánh đèn chiếu lên mặt Lâu Diệp Kỳ, khiến đường nét trên gương mặt anh ta có phần dịu dàng, cũng mang theo khí chất thanh nhã.

Lộc Nhân Phi nhìn chàng trai trẻ tuổi trước mắt, không hiểu vì sao anh ta phải làm những việc như thế.

- Họ tên.

Lộc Nhân Phi hỏi theo trình tự.

- Lâu Diệp Kỳ.

Sau đó anh ta không hề che giấu, nói ra hết thủ đoạn, động cơ gây án một cách kỹ càng.

Lộc Nhân Phi vẫn luôn quan sát vẻ mặt của nghi phạm, không hề dao động, thẳng thắn nói ra như thể đang kể chuyện của người khác, hoặc đang bàn luận về mấy chủ đề như kiểu thời tiết hôm nay tốt quá ấy.

Từ trong miệng anh ta kể lại, thì những chuyện xảy ra mấy ngày nay cũng chẳng có gì phức tạp.

Em gái ruột của Lâu Diệp Kỳ bị Lý Tử Di hại chết vì bị cô ta đạo văn.

Sau đó, tuy hai người vẫn học cùng một trường nhưng vẫn luôn cố ý tránh né không đụng mặt nhau.

Mà anh vẫn không hề từ bỏ suy nghĩ trả thù cho em gái, thủ phạm đạo văn bị tác phẩm đạo văn hại chết nhất định sẽ là một chuyện rất thú vị.

Làm bạn của em gái, Lý Tử Di từng đến nhà anh chơi mấy lần, khi đó cô ta khiến anh có ấn tượng không tệ.

Em gái đã từng nói với Lâu Diệp Kỳ, những khi rảnh rỗi Lý Tử Di vẫn viết tiểu thuyết, hy vọng sẽ có một ngày cả thế giới đều có thể xem tác phẩm của cô ta, bao gồm cả người mà cô ta yêu nhất.

Đến lúc đó, cô ta sẽ viết một quyển sách tặng cho người mình yêu để bày tỏ.

Nhưng quan trọng là cô ta phải nổi tiếng trước đã.

Một năm trước khi vào đại học, Lý Tử Di vẫn cố chấp viết tiểu thuyết online, nhưng chỉ có lác đác vài người xem.

Lâu Diệp Kỳ bỏ ra nửa năm nghiên cứu cách sáng tác văn học mạng, lại bỏ ra thêm nửa năm nữa để luyện tập.

Cuối cùng cũng xong xuôi, sinh ra trong gia đình dòng dõi thư hương, nên bản thân anh ta cũng đã có vốn liếng sẵn rồi.

Mới đầu, Lâu Diệp Kỳ gửi những tác phẩm do chính mình viết cho Lý Tử Di, nói cho cô ta biết là có thể đăng những truyện này lên.

Đúng như anh muốn, cô ta không dằn nổi lòng hám danh mà đăng những truyện đó lên.

Quả nhiên là kẻ thích ăn cắp, không hỏi nguồn gốc, cho rằng tác phẩm người ta viết đều là của mình hết, cứ thế trơ tráo đăng lên mạng.

Mỗi năm anh đều gửi hai quyển tiểu thuyết cho Lý Tử Di.

Sau đó Lâu Diệp Kỳ từ bỏ công việc lương cao, đến công ty Lý Tử Di làm, quan sát từng cử chỉ hành động của cô ta.

Năm nay, anh đưa cô ta một món quà lớn, phần đầu của một bộ tiểu thuyết rất phù hợp với cuộc sống của cô ta, nữ chính cũng là cô ta.Lần đầu tiên, Lý Tử Di do dự.

Dưới sự thúc giục truyện mới của độc giả, cô ta cũng chỉ có thể thỏa hiệp mà đăng lên.

Lâu Diệp Kỳ nhịn không được mà cười nhạo:

- Nói cho cùng, vẫn là do lòng ham danh lợi mà ra.

Giống như có một bộ phim Nhật Bản nào đó từng nói, cuộc sống không có diễn tập, mỗi ngày đều là hiện trường trực tiếp cả.

Bởi vậy, Lâu Diệp Kỳ nhất định phải chú ý tới cuộc sống của Lý Tử Di mọi lúc mọi nơi rồi viết ra chương mới.

Anh ta để cho Lý Tử Di đến chỗ hẹn vào thời gian đã định, lấy quyển sổ tay, rồi lại để về chỗ cũ.

Có lẽ là lợi ích che mờ lý trí, Lý Tử Di luôn ngoan ngoãn nghe lời.

- Tất cả những việc này đều là tôi làm, ngược đãi mèo, bãi đậu xe, sự cố thang máy. Sau đó lại tấn công Nam Sơn, giá họa cho Lý Tử Di. Ngay đêm hôm qua, tôi còn lẻn vào nhà Nam Sơn…

Lâu Diệp Kỳ thẳng thắn kể từng chuyện của mình đã làm ra một cách rõ ràng.

- Nói như vậy, mục đích cuối cùng của anh là Lý Tử Di.

Lộc Nhân Phi hỏi.

Lâu Diệp Kỳ cười cười, nhẹ giọng trả lời:

- Vẫn luôn là cô ấy.

Anh ta dõi mắt nhìn vết bẩn trên vách tường trắng toát, khiến người ta không đoán ra được anh ta đang nghĩ gì.

- Anh đúng là đáng sợ.

Lộc Nhân Phi thở dài nói, làm sao một người có thể dành bao nhiêu năm để đi hãm hại một người khác kia chứ.

Thậm chí còn biến những người bên cạnh thành quân cờ của mình.

- Anh có biết Lý Tử Di đã một mình gánh chịu tất cả tội lỗi không?

Lâu Diệp Kỳ gật đầu:

- Tôi cũng đoán được cả rồi, cô ả ham hư vinh này năm đó không chịu xin lỗi Kim Đình, hại chết em gái tôi. Hôm nay bị chính tác phẩm của mình hại chết, cũng coi như số kiếp của cô ta.

Đôi mắt anh ta trong suốt, nhìn Lộc Nhân Phi chăm chú:

- Cảnh sát Lộc, nếu như là anh, anh sẽ làm thế nào? Nếu như bản thân muốn thừa nhận mình có lỗi thì có thể khai thật ra những thứ đó không phải cô ta viết ra, Lý Tử Di vốn coi trọng thanh danh của mình trong giới sáng tác liệu có làm thế hay không? Tôi cũng đã cho cô ta cơ hội chọn lựa rồi.

- Anh…

Ánh mắt Lộc Nhân Phi rất phức tạp, phải đánh giá Lâu Diệp Kỳ lại lần nữa, anh ta đã mưu tính hết mọi đường đi nước bước của Lý Tử Di rồi, đường nào cũng là đường chết.

Lâu Diệp Kỳ cúi đầu, nhìn chằm chằm chiếc còng trên tay mình.

- Đôi còng tay nho nhỏ này cũng nặng thật. - Anh ta nói.

Lộc Nhân Phi không để ý tới, một mặt tìm Lý Tử Di đến, mặt khác bảo đồng nghiệp lục soát nhà Lâu Diệp Kỳ, sẽ có kết quả nhanh thôi.

...Khoảng nửa tiếng sau, Lâu Diệp Kỳ và Lý Tử Di đi ra từ phòng thẩm vấn, đương nhiên là đi hai hướng khác nhau.

Hai người gặp thoáng qua nhau, không nói một câu nào.

Lúc Lâu Diệp Kỳ bước ngang qua bên cạnh Nam Sơn, đặc biệt dừng lại vài giây, nhỏ giọng nói một câu:

- Xin lỗi.

Rồi lại liếc mắt nhìn Cố Thăng với vẻ sâu xa:

- Tôi không thích anh chút nào đâu Cố Thăng ạ.

Anh ta trả nguyên câu nói này lại cho Cố Thăng.

Sau đó, anh ta bước đi chậm rãi như dạo chơi trong vườn nhà, thong thả đến nơi cần phải đến.

Cố Thăng nghe xong thì đực mặt ra.

Hóa ra từ đầu chí cuối chẳng liên quan gì tới anh cả, anh chỉ là người qua đường vô tội tình cờ bị cuốn vào mà thôi.

Sau khi Nam Sơn nghe xong thì không hiểu chuyện gì, nhìn Cố Thăng một cách kỳ quái, rốt cuộc lúc cô không có ở đó hai người bọn họ đã có chuyện gì thế?

...

- Tôi đưa cô về nhà.

Tất cả mọi chuyện đã xong xuôi, tảng đá đè nặng trong lòng Cố Thăng cuối cùng cũng bỏ xuống được.

- Được. - Câu nói sau cùng của Lâu Diệp Kỳ cứ khiến cho Nam Sơn có ảo giác như kiểu Cố Thăng tỏ tình với anh ta, sau đó lại bị anh ta từ chối.

Cô nói:

- Thật ra người Lâu Diệp Kỳ thích chính là Lý Tử Di.

- Làm sao cô biết?

Cố Thăng hỏi, tốc độ xe cũng chậm lại.

Yêu nhau lắm cắn nhau đau à? Lâu Diệp Kỳ dồn Lý Tử Di đến mức này, làm sao có thể có cảm tình với cô ta được.

- Tôi đã từng xem chuyên mục của tác giả Lý Tử Di, cô ta viết tiểu thuyết bảy năm rồi. Đợi nhiều năm như vậy mới ra tay, anh không cảm thấy có hơi muộn à?

Kế hoạch của anh ta chỉ cần ba năm, không, có khi chỉ hai năm là thực hiện được rồi.

Để Lý Tử Di nếm thử mùi vị nổi tiếng, kiếm được tiền, cũng đủ ỷ lại vào anh ta.

Bảy năm thực sự quá dài.

- Hơi muộn một chút. - Cố Thăng phụ họa, suy nghĩ một lát anh lại phản bác: - Đây cũng không thể chứng tỏ Lâu Diệp Kỳ thích Lý Tử Di được, dựa vào kiểu cẩn thận của anh ta, nói không chừng chính là muốn kế hoạch của mình không chút sơ hở đấy.

Nam Sơn nhìn Cố Thăng một cái, cô đã nói rõ như vậy rồi, phản ứng của Cố Thăng sao có vẻ hơi tự lừa mình dối người thế này.

- Trong quyển sổ màu đen kia, anh ta không hề che giấu chữ viết của mình, có lẽ là vì muốn Lý Tử Di phát hiện ra sơ hở, từ đó biết khó mà lui. Lâu Diệp Kỳ là một người mâu thuẫn, một mặt thích cô ta, còn mặt kia thì luôn nhắc nhở bản thân về cái chết của em gái, rằng đó là kẻ thù của mình. Nói cách khác, anh ta giao quyền lựa chọn cho Lý Tử Di, đáng tiếc cô ta…

Nam Sơn thở dài, nói tiếp:

- Ngày ấy chúng ta lén lút vào phòng của Lý Tử Di, người vào sau là Lâu Diệp Kỳ, anh ta chỉ làm một chuyện là giúp cô ta quét dọn phòng. Có lẽ anh ta đã muốn tự thú từ lâu rồi..

- Anh ta cũng giúp cô quét dọn mà.- Cố Thăng phản bác.

Nam Sơn nghẹn họng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Anh ta có bệnh thích sạch sẽ.

Chỉ đơn giản là không nhìn nổi nhà bếp bừa bộn của mình nên thuận tay dọn dẹp giúp cô mà thôi.

Nam Sơn buông tay:

- Anh tin hay không thì tùy, ra sức tìm chứng cứ anh ta không thích Lý Tử Di để làm gì, dù sao thì anh cũng không có cửa nào nữa rồi.

Cố Thăng chuyên tâm lái xe:

- Cái gì gọi là tôi không có cửa chứ, chuyện này có liên quan gì tới tôi đâu.

- ‘Tôi không thích anh chút nào đâu Cố Thăng ạ.’ - Nam Sơn lặp lại từng câu từng chữ Lâu Diệp Kỳ nói với Cố Thăng, cô quay đầu nhìn anh: - Anh nói thử xem, tại sao một người lại vô duyên vô cớ đi từ chối người khác làm gì, trừ khi người kia bày tỏ với anh ta, hoặc thể hiện sự yêu thích của mình một cách trắng trợn với đối phương thôi nhé.

- Cô nghĩ quá nhiều rồi, thật đấy, có thể anh ta muốn nhân cơ hội biểu đạt sự bất mãn với ông chủ mà thôi. Cái cô này suốt ngày chỉ toàn xem tiểu thuyết linh tinh!

Cố Thăng giải thích, mắt nhìn phía trước, nghiêm túc lái xe.

Thật sao? Nam Sơn liếc anh một cái, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này.

Đêm còn dài, ánh đèn ngoài cửa xe rực rỡ.

Vừa an tĩnh lại, Nam Sơn chỉ cảm thấy cơn mệt mỏi ập tới.

Tựa lên trên thủy tinh lạnh lẽo ngủ thiếp đi, câu nói "Vẫn luôn là cô ấy." của Lâu Diệp Kỳ cứ văng vẳng trong đầu không biến mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau