NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Chuyện còn lại rất đơn giản.

Đại Bạch và Tiểu Tửu phụ trách thu thập chứng cứ, còn Nam Sơn và Tiểu Mi thì phụ trách... Xinh đẹp như hoa?

Hai người vừa cắn hạt dưa vừa buôn dưa lê.

- Nam Sơn, chị lắp máy nghe trộm trong phòng của họ à?

Tiểu Mi dùng khăn tay lau miệng:

- À mà không đúng, đầu tiên chị phải tìm được chỗ họ hẹn hò thì mới có thể lắp máy nghe trộm được.

Ăn hạt dưa nhiều quá nên Nam Sơn thấy khát nước, cô cầm chai nước suối, mở ra uống mấy hớp.

Xong vỗ vỗ đầu Tiểu Mi:

- Giác quan thứ sáu của chị tốt.

Cứ để Tiểu Mi hiểu lầm là mình gắn máy nghe trộm cũng được.

Tiểu Mi kinh ngạc hỏi:

- Số phòng là chị đoán?

Nam Sơn gật đầu.

Tiểu Mi:

- Mấy câu kia cũng là chị đoán?

Nam Sơn gật đầu.

Tiểu Mi:

- Okamoto cũng là đoán?

Nam Sơn lại gật đầu.

Tiểu Mi:...

Sau khi im lặng vài giày, Tiểu Mi đưa hai tay lên ôm miệng thành hình loa, hét ầm lên.

Cô đứng phắt dậy, một tay đặt lên ghế, một tay sờ cằm, mặt mày nghiêm lại đi vòng quanh Nam Sơn.

Sau đó, cô nhào vào trong lòng Nam Sơn, ngửa đầu nhìn Nam Sơn, chớp chớp mắt.

Khiến cho Nam Sơn không hiểu ra làm sao, cô sờ lên tóc của Tiểu Mi, giống như vuốt lông một chú mèo nhỏ.

- Nam Sơn Sơn, giác quan thứ sáu của chị rất mạnh đúng không.

- Ừ.

Tiểu Mi nheo mắt cười, dùng một loại tư thế cực kỳ khó khăn, nắm chặt cổ áo của cô.

- Mau nói cho em biết xổ số mấy kỳ tới ra số nào đi.

Thấy Nam Sơn không trả lời, Tiểu Mi vội vàng giơ hai ngón tay:

- Em không tham lam đâu, chỉ hai kỳ thôi nhé? Một kỳ được không?

Nam Sơn mím môi mỉm cười, chỉ yên lặng chỉ về phía chiếc giường.

Tiểu Mi hoảng sợ mở to mắt, bị suy đoán của mình dọa hết hồn, vội nhảy dựng lên.

Ánh mắt có chút đau thương, mình xem Nam Sơn như bạn bè, chị ấy lại muốn lên giường với mình.

Tiểu Mi lại nhìn Nam Sơn từ trên xuống dưới, mặt đẹp, dáng người cũng gợi cảm, hình như cũng có thể suy nghĩ lại.

Hay là đồng ý cho rồi, hình như mình cũng chẳng mất gì, Tiểu Mi đang đấu tranh tâm lý dữ dội.

Nhìn vẻ mặt phong phú của Tiểu Mi, lúc thì nhíu mày, lúc lại mỉm cười, khi lại cắn môi, Nam Sơn không giả bộ được nữa, che miệng phì cười.

Cô đứng dậy, bước lên một bước, Tiểu Mi lại lùi một bước, hai tay giơ lên che ngực, bộ dạng như một cô vợ nhỏ thẹn thùng.

Nam Sơn vươn tay, búng một cái lên trán Tiểu Mi:

- Đầu óc em toàn nghĩ mấy chuyện bậy bạ gì thế?

- Ý của chị là, lên giường ngủ một giấc đi thì mới mơ được.

Cô phủi vỏ hạt dưa trên tay:

- Chị mà biết được xổ số ra bao nhiêu thì đâu cần đi làm nữa, em nói đúng không?

Tiểu Mi đờ đẫn gật đầu.

- Hai người đang làm gì đấy?

Bên ngoài truyền tới tiếng kêu của Minh Hoa:

- Đều xong cả rồi, về nhà ngủ thôi.

- Tới ngay đây.

Nam Sơn đi ra trước tiên.

Tiểu Mi vội vàng đuổi theo, sau đó mới chợt hiểu ra là Nam Sơn đang nói đùa.

Sau đó buồn cười nhún vai, uổng công mình còn đấu tranh tâm lý cả buổi trời.

Ban đêm, Nam Sơn mơ thấy một đám… bao cao su đang nhảy múa quanh mình.

Cô vất vả lắm mới đột phá vòng vây, đám bao cao su kia thì vẫn đuổi theo sát nút không buông.

Nam Sơn ra sức chạy trối chết, thầm cổ vũ chính mình, cô tuyệt đối sẽ không tèo dễ dàng như vậy.

Thanh âm của đám bao cao su vẫn quanh quẩn bên tai cô.

- A? Sao trên người cô ấy lại có mùi vị của tộc bao cao su chúng ta thế?

- Là bao cao su thành tinh à?

- Có thể lắm, nhất định phải đuổi theo hỏi cho rõ mới được.

- Sinh mệnh của bao cao su chỉ có một lần, cô ấy tu luyện kiểu gì mà thành tinh được thế nhỉ.

- ...

Nam Sơn vừa chạy vừa gào thét điên cuồng.

- Tôi không phải bao cao su, tôi không phải bao cao su…

Cũng không biết đã chạy bao lâu, cô đến một nơi trống trải, chỉ có một màu trắng toát.

Lông trắng bay phấp phới, cô ngẩng đầu, nhìn thấy một thiên sứ có cánh hạ xuống.

Đợi thiên sứ đáp xuống đất, Nam Sơn mới nhìn rõ gương mặt của thiên sứ, chính là Minh Hoa.

Minh Hoa nói:

- Nam Sơn Sơn à, cậu có nhiệm vụ mới rồi, cậu phải trải qua đau khổ mới có thể tu thành chính quả.

Nam Sơn nói với thái độ cực kỳ thành kính:

- Xin cậu hãy cho mình biết cách.

Minh Hoa mỉm cười thần bí, vỗ cánh dồn dập. Gió lớn quá, khiến Nam Sơn nhắm tịt mắt lại theo bản năng.

Mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình lại rơi vào trong đống bao cao su.

Thanh âm của Minh Hoa hãy còn vang vọng bên tai cô:

- Cậu phải trở thành bao cao su chín chín tám mươi mốt lần thì mới có thể thành tiên.

Nam Sơn đau khổ nhắm tịt mắt lại niệm chú đại bi.

Mấy phút sau, cuối cùng cô cũng bừng tỉnh từ trong ác mộng.

Nam Sơn sờ phía sau lưng, đã ướt đẫm rồi.

Cô mở đèn ngủ lên, chống tay ngồi dậy, mệt lả tựa lưng vào đầu giường.

Lần đầu tiên cô phải cân nhắc cẩn thận xem mình có nên làm tiếp hay không.

Nếu như còn làm công việc này nữa thì sau này khó tránh khỏi có lúc gặp phải chuyện gai mắt.

Nếu như đột nhiên nói không làm nữa thì cô lại thấy có lỗi với Minh Hoa quá.

...

Đã một tuần nay phòng làm việc không nhận đơn hàng mới, lý do là vì Minh Hoa không chịu cái giá mà khách hàng đưa ra.

Sau cái hôm đi bắt gian Cố Thuận, Nam Sơn được chia mười nghìn tệ, nhiều tới mức khiến cô líu lưỡi.

Đúng với câu nói kia, hoặc là không làm gì hết, hoặc chỉ làm một vụ là ăn ba năm.

Bên ngoài trời đang đổ mưa, tiết trời se lạnh.

Trước khi Nam Sơn ra ngoài đã khoác thêm một cái áo mỏng.

Thứ 7 là ngày nghỉ, cô không có việc gì làm, nên đã hẹn đi ăn và xem phim với Tiểu Mi.

Hai người đi ăn thịt nướng, Tiểu Mi phụ trách nướng, còn Nam Sơn thì phụ trách ăn lấy ăn để.

Tiểu Mi nướng thịt rất chuyên nghiệp, thịt ba chỉ nướng trên vỉ kêu xèo xèo, hai mặt đều vàng ươm, rìa hơi xém, lại phết thêm chút nước sốt đặc chế của tiệm, bỏ vào xà lách cuộn lại, cắn một cái liền cảm thấy mỹ vị trần gian cũng chỉ đến thế mà thôi.

- Ưm... – Nam Sơn nheo mắt hưởng thụ, liên tục giơ ngón cái lên.

Tiểu Mi thấy thế thì nướng khí thế hơn nữa.

- Nếu như chị Nam Sơn thích thì sau này bọn mình thường xuyên đi ăn nhé, em nướng cho chị ăn.

Nam Sơn gật đầu liên tục:

- Em cũng ăn đi.

Nói xong thì lại lấy rau cuốn thêm một miếng thịt, đút cho Tiểu Mi:

- Ăn ngon nhỉ.

Hai người bọn họ lúc đi hãy còn đứng thẳng, khi ra đã sắp lăn luôn rồi, xem như ăn đã ghiền.

Phim chiếu lúc 1 giờ 30 phút, còn lâu mới tới.

Nam Sơn và Tiểu Mi thong thả đi dạo trong khu thương mại cho tiêu cơm.

Sau khi đến cửa rạp chiếu phim thì Nam Sơn chợt dừng bước, mặt mày hầm hầm nhìn về phía máy gắp thú bông.

Tiểu Mi nhạy bén phát hiện ra cô đang khó chịu.

- Bạn trai cũ của chị à? – Tiểu Mi hỏi.

Nam Sơn nghiến răng nghiến lợi:

- Kẻ thù!

Nói xong rảo bước đi về phía đó:

- Mình qua đấy xem đi.

Còn chưa đến gần thì đã thấy cô gái cao cao kia nói với người con trai:

- Mình muốn con gấu kia, nhìn đáng yêu quá.

Chàng trai kia đáp được, giọng nói nghe khá gợi cảm.

Tiểu Mi nói: - Con gấu này đúng là đáng yêu thật, em cũng muốn nữa.

- Muốn à? – Nam Sơn cười với cô:

- Đợi lát nữa chị gắp cho em.

Tiểu Mi vui vẻ gật đầu, lại sợ gấu bông bị kẻ thù mà Nam Sơn nói gắp đi mất, nên nhìn chằm chằm vào máy gắp thú với vẻ lo lắng.

Bỏ hai xu vào, lại thêm hai xu, thêm nữa...

Anh chàng kia cứ gắp miệt mài, nhưng mãi mà không trúng.

Cô gái cao cao thấy thế vội nói:

- Mình không cần gấu bông nữa, phim sắp chiếu mất rồi, chúng mình đi vào đi.

Cố Thăng đang ra sức chiến đấu với máy gắp thú bông, nheo đôi mắt hoa đào của mình lại, lấy một tờ 20 tệ ra khỏi ví, đưa cho Cao Khiết.

- Hết xu mất rồi, A Khiết, cậu đi đổi xu giúp mình đi, mình nhất định sẽ gắp được con gấu đấy cho cậu.

Cô gái tên Cao Khiết kia thở hổn hển, cuối cùng chỉ đành cắn răng nói:

- Được rồi.

Cô đi về phía quầy đổi xu, không hề quay đầu lại cái nào, nhìn qua đã biết là đang tức giận.

Không tới hai phút sau, Cao Khiết đã quay lại, hai tay cầm một đống xu.

Cố Thăng không nhìn cô lấy một cái, tiện tay nhét hai xu vào trong máy.

Anh ta cẩn thận điều khiển tay gắp, thấy thời cơ vừa chuẩn thì quyết đoán ấn nút.

Cảm giác lần này ăn chắc rồi, nên quay đầu lại cười với Cao Khiết:

- Lần này mình nhất định sẽ thành công.

Vài giây sau, quả nhiên có một con thú bông rơi ra.

Đáng tiếc góc độ bị lệch, nên Cố Thăng chỉ gắp được một con rùa đen có đầu màu xanh.

Chết dở, làm màu thất bại rồi.

Cố Thăng cười giả lả, nhét con rùa bông vào tay Cao Khiết, nói:

- Đây là thú bông mình gắp cho cậu này.

Không hiểu sao, trong đầu Nam Sơn lại xuất hiện một câu thế này: Đây là giang sơn trẫm gầy dựng nên vì nàng.

Cô nhịn không được nên phì cười.

Cao Khiết còn tưởng Nam Sơn đang cười nhạo mình được nhận một con thú bông xấu như thế nên quay sang trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mi thấy thế thì bực bội, hung hăng hỏi:

- Hai người không gắp nữa thì tránh ra được không? Có muốn tình tứ thì cũng ra chỗ khác mà diễn đi chứ.

Với tính tình nóng nảy của Tiểu Mi thì thật sự không nhịn nổi nữa.

Cố Thăng nhìn về phía Nam Sơn:

- Là cô à? – Trong giọng nói có vài phần kinh ngạc.

Không ngờ lại trùng hợp như thế, hiếm khi đi xem phim một lần, lại gặp ngay Nam Sơn.

Bởi vì chuyện do đứa em họ gây ra, nên anh hãy còn ấn tượng khá sâu với cô.

Anh ta bất đắc dĩ nhún vai một cái:

- Các cô thích thì lên đi.

Trong lòng cũng định chờ xem trò hay, chính mình gắp cả buổi trời mới gắp được một con, anh không tin Nam Sơn có thể gắp trúng ngay từ lần đầu tiên.

Nam Sơn đi lướt qua bên cạnh Cố Thăng, móc tiền xu đã chuẩn bị sẵn ra.

Bỏ tiền xu vào, điều khiển cần gạt, bấm nút, liền mạch lưu loát, gấu bông đã vào tay.

Cô đưa gấu bông cho Tiểu Mi, cô bé hân hoan nhảy nhót như một chú chim sẻ.

- Chị Nam Sơn giỏi quá. – Tiểu Mi cố ý nhìn Cố Thăng với vẻ khiêu khích.

Cố Thăng bật cười:

- Ăn may thôi.

Nam Sơn nhướng mày nói với Cao Khiết:

- Cô thích con nào trong này?

- Con thỏ ấy.

Nam Sơn gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó lại dùng động tác lưu loát như cũ, lấy được con thỏ một cách ngầu hết xảy.

Cô đưa thỏ bông cho Cao Khiết:

- Tặng cô này.

- Cảm ơn nhé.

Cao Khiết cười với Nam Sơn rất tươi.

Sau đó, Nam Sơn nắm tay Tiểu Mi:

- Đi thôi, phim sắp chiếu rồi.

- Trả con rùa này lại cho cậu này.

Cao Khiết nhét con rùa vào tay Cố Thăng với vẻ ghét bỏ.

Cố Thăng vỗ con rùa:

- Mình vất vả lắm mới gắp được đấy.

Cao Khiết đáp:

- Mình biết chứ, nhưng mình thích thỏ hơn.

Cố Thăng chớp mắt, bộ dạng nom như một con husky ngốc nghếch.

Bạn tốt của anh đã bị mua chuộc với một con thỏ bông như thế đấy.

...

Tỉnh lại lúc nửa đêm, Nam Sơn nghe được tiếng nước chảy ào ào vang lên bên tai.

Cô mở mắt ra, phát hiện mình biến thành một cái vòi sen, nước chảy ra cũng dần biến thành nước ấm.

Bên ngoài phòng tắm có tiếng đàn ông ngân nga hát hò, đang mở cửa, đi về phía vòi hoa sen…

Chương 12

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiếng nước chảy ào ào, cùng với giọng đàn ông loáng thoáng.

Nam Sơn nhìn kỹ xung quanh, nhưng vẫn không nhận ra người sắp bước vào nhà tắm là ai.

Cô hít sâu mấy hơi, chuyện gì đến thì cứ đến đi, tiếp theo, tốc độ nước chảy cũng nhanh hơn một chút.

Cửa mở ra, người đàn ông nọ bước vào.

Người nọ có đôi mắt hoa đào ngời sáng, sống mũi cao thẳng, cánh môi hơi mỏng.

Không phải Cố Thăng thì còn ai vào đây?

Oan gia ngõ hẹp cũng chỉ đến mức này mà thôi.

Nửa người trên của anh ta chẳng có gì che chắn, Nam Sơn nhìn xuống từ trên cao.

Màu da khỏe khoắn, vai rộng eo hẹp.

Vóc người rất cân đối, nhìn khá hấp dẫn.

Đây không phải một sớm một chiều là có, mà là kết quả rèn luyện tích lũy qua năm tháng.

Điển hình kiểu mặc quần áo thì có vẻ gầy, cởi ra mới thấy cơ bắp.

Tầm mắt Nam Sơn không tự chủ được mà xuống thấp hơn chút nữa.

Một, hai, ba… Tám múi cơ bụng!

Bình thường quả thật không nhìn ra dáng người của Cố Thăng tốt như thế.

Có nước bắn lên vai của anh ta. Lướt qua xương đòn, trượt xuống eo, dọc theo đường cong của cơ thể.

Tầm mắt của cô lại xuống thấp thêm chút nữa… nước lại chảy nhanh hơn.

Cố Thăng vươn tay ra thử độ ấm của nước, đúng là nhiệt độ lý tưởng.

Anh mỉm cười thỏa mãn, định cởi vật che đậy sau cùng xuống.

Trong lòng Nam Sơn mặc niệm, cô là một thiếu nữ tốt có tiết tháo của xã hội.

Lỡ nhìn ấy ấy của người ta rồi cô phải phụ trách thì sao!!

Lại nhớ tới cái tên này đã đuổi cổ mình một cách vô tình thế nào.

Nam Sơn hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt thoáng chốc trở nên vô cùng tỉnh táo.

Cô phải chơi cho anh ta teo cái chỗ oan nghiệt kia, sau đó vô tình vứt bỏ anh ta mới được!

Nhiệt độ nước tăng cao, nước từ vòi hoa sen cũng phun thẳng vào mặt Cố Thăng một cách vô tình.

Cố Thăng bị nước văng đầy mặt, không kịp đề phòng.

Anh lùi lại mấy bước, kinh ngạc nhìn dòng nước đã lại chảy như thường.

Trong lòng đoán có lẽ là do áp lực nước không ổn định.

Anh cũng không nổi giận, tiếp tục làm việc vừa nãy chưa xong, nhưng lại bị nước phun xối xả vào mặt tiếp.

Mặt Cố Thăng hơi rát, cũng bắt đầu nổi giận.

Anh tắt vòi nước, nào ngờ nước không ngừng mà lại còn chảy lớn hơn, bắn thẳng lên người anh.

Nam Sơn không dám chỉnh nước nóng quá, sợ sẽ khiến Cố Thăng bị bỏng.

Vòi sen bị hỏng rồi à?

Cố Thăng chạy trối chết ra khỏi phòng tắm, nào ngờ nước vẫn cứ bắn thẳng về phía anh ta.

Chuyện này không khoa học!

Cái vòi sen này bị ma ám rồi!!!

Cố Thăng lẩm bẩm khoa học, phú cường, văn minh, hài hòa, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất lau khô mình mẩy, mặc quần áo vào.

Cầm thẻ căn cước và thẻ ngân hàng, chạy ra khách sạn thuê phòng.

Thậm chí cửa cũng không kịp đóng, thất tha thất thểu lao ra ngoài.

Đại khái là không ai tin, đường đường là một thằng đàn ông thân cao 1m87 như anh ta lại sợ ma quỷ.

Chuyện này anh ta không dám kể cho ai nghe, sợ mất mặt.

Đợi tới lúc chạy ra ngoài cầu thang rồi, Cố Thăng mới vỗ lồng ngực đập dồn dập của mình, nguy hiểm quá.

Căn phòng này không ở được nữa rồi, thành nhà ma rồi.

Ngày mai bán phứt nó đi cho xong, sau đó lại tìm căn khác.

Mấy ngày nay anh chỉ có thể về nhà cũ ở thôi.

Lại nhớ đến những chuyện kỳ quái xảy ra ở công ty mấy ngày nay, anh ta nheo mắt lại, có lẽ nên sai người điều tra xem sao.

Cố Thăng vẫn cảm thấy mình là một người công dân tốt, tuân thủ pháp luật, gần đây anh ta cũng chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm cả.

Sau khi cửa thang máy mở ra, anh ta rốt cuộc nhớ đến một chuyện, anh ta đã đuổi việc một người không nên đuổi.

Mà hình như những chuyện kỳ quái trong công ty cũng bắt đầu xuất hiện từ dạo ấy.

Đây là sự trừng phạt mà ông trời dành cho anh à?

Có lẽ anh nên gọi cái cô Nam Sơn kia quay lại làm việc thì hơn, dùng cách gì cũng được.

Thuận tiện thì tìm một người đến điều tra công ty của mình thử xem, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

Còn con nhỏ Cố Tiểu Liên kia ấy à, anh bĩu môi, nó làm sao quan trọng bằng mạng mình được.

Bên trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại mỗi mình Nam Sơn đang đần mặt ra.

Cô chỉ nhất thời nảy ra ý muốn trêu anh ta một chút thôi.

Nào ngờ lại dọa người ta chạy mất dép.

Anh đùa tôi đấy phỏng?

Vốn Nam Sơn còn tưởng rằng Cố Thăng đi ra ngoài là để tìm người đến sửa cái vòi sen bỗng dưng giở chứng này.

Đợi hoài đợi mãi mà chẳng thấy anh ta quay lại.

Chẳng lẽ đi mất rồi, nhưng cô không nghe thấy tiếng đóng cửa mà? Không phải chứ, Nam Sơn bó tay.

Sao mà nhát như cáy thế này, còn thua cả cô nữa.

Nam Sơn không biết là Cố Thăng đã sợ tới mức không dám quay lại nữa, thậm chí còn định bụng sẽ bán căn phòng này luôn rồi.

Cô thấy chán quá nên rời khỏi vòi sen, quay lại giường nằm ngủ.

….

Không ngoài dự đoán, hôm nay đến văn phòng, Nam Sơn vẫn không có gì để làm.

Theo như Tiểu Mi nói thì bình thường, sau khi hoàn thành một vụ thì phải mười ngày nửa tháng sau mới có thể nhận được vụ mới.

Dù sao thì mấy vụ hợp giá cũng không có nhiều.

Trừ hai ngày nghỉ ra thì bọn họ vẫn phải đến văn phòng làm việc, xem như xả hơi kiểu khác.

- Nam Sơn, hôm nay chị muốn xem phim gì.

Tiểu Mi đã mở web phim lên, mấy ngày nay hai người bọn họ đều xem phim để giết thời gian.

Bên cạnh là tiếng Tiểu Tửu gõ phím lóc cóc chơi game.

Minh Hoa đi đến, thuận tay mở ngăn tủ lấy một gói khoai tây xé ra nhai.

- Nam Sơn, chiều nay cậu ra ngoài với mình đi. – cô nói với vẻ mặt thần bí.

Nam Sơn gật đầu, hỏi lại:

- Chiều nay có việc gì à?

Minh Hoa chỉ cười chứ không nói, nháy mắt với cô, lộ ra vẻ mặt đến lúc ấy cậu sẽ biết thôi.

….

Minh Hoa lái xe, chở Nam Sơn đến một quán trà ở trung tâm.

- Vào đi. – Minh Hoa vừa đi vừa nói với cô: - Có người đang chờ bọn mình, ở chỗ đó kìa.

Cô ấy chỉ về phía bên phải, nơi có một người phụ nữ mặc sườn xám, tóc búi cao đang ngồi đó.

Nhìn từ phía sau lưng thì tư thái vô cùng ưu nhã, Nam Sơn lại cảm thấy hơi quen quen.

Đợi khi đến gần rồi thì mới nhìn rõ.

Đấy chính là Chương Hiểu Thi, so với lần gặp trước thì bà ấy có vẻ gầy hơn.

Xem ra chuyện chồng ngoại tình đã tạo thành đả kích rất lớn đối với bà.

Nhưng đầu mày cuối mắt lại có thêm một phần hờ hững thấu triệt.

Chương Hiểu Thi cũng thấy hai người bọn họ, vươn tay chỉ vào chỗ đối diện:

- Các cô tới rồi, xin mời ngồi.

Minh Hoa mở miệng nói trước:

- Lần này mình gọi cậu theo là vì bà Chương có việc muốn nhờ cậu giúp đỡ. Cậu nghe bà ấy nói xong đã, rồi hãy cân nhắc xem có nhận hay không. – Cô khẽ huých tay Nam Sơn một cái, nhỏ giọng bỏ thêm một câu: - Thù lao cao lắm.

Chương Hiểu Thi nhấp trà:

- Nghe cô Minh nói trước kia cô từng làm ở công ty OSS đúng không.

Nam Sơn gật đầu:

- Làm nửa năm.

- Tính ra thì cô vừa tốt nghiệp đã vào làm ở đó rồi nhỉ, cô thấy ông chủ của công ty thế nào?

Nam Sơn trả lời thành thật: - Đồng nghiệp trong công ty rất tốt, ông chủ thì không được như thế.

Điều này khiến cho mấy lời Chương Hiểu Thi chuẩn bị nói ra bị nghẹn lại trong họng.

Bà cười gượng:

- Thật không giấu gì cô, Cố Thăng là cháu của tôi.

Nam Sơn: ….

Đúng là trùng hợp thật, nội dung về sau bà nói ra đều có liên quan đến công ty OSS.

Trong lòng Nam Sơn hiểu ra, tìm đến mình thế này, thì chuyện lần này kiểu gì cũng phải dính đến công ty OSS, hoặc nên nói là có liên quan đến Cố Thăng.

Chương Hiểu Thi đặt tách trà xuống, nhíu mày nói:

- Chuyện mà tôi muốn nhờ cô lần này có liên quan rất lớn đến công ty OSS.

Quả nhiên!!

- Mời bà nói.

Nam Sơn tỏ ra đang chăm chú lắng nghe.

Hóa ra không lâu sau khi cô nghỉ việc thì công ty đã xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ.

Chú mèo được xem là biểu tượng của công ty bị ngược đãi tàn nhẫn đến chết. Thang máy vẫn kiểm tra sửa chữa định kỳ nhưng đang vận hành êm ru đột nhiên lại bị hỏng, bãi đỗ xe dưới tầng hầm cũng đột nhiên bị cúp điện.

- Tôi mong là cô có thể giúp tôi tìm ra là người nào đang giở trò, sống từng ấy tuổi rồi, tôi không tin mấy chuyện thần tiên ma quỷ cho lắm.

Chương Hiểu Thi biết rõ bởi vì lúc nhỏ Cố Thăng từng gặp chuyện, nên rất sợ một số thứ không tiện nói ra.

Cũng không biết tối qua nó nổi cơn gì, nửa đêm lại gọi điện cho bà.

Nói là công ty của nó có chuyện kỳ quái, nó cũng bị thứ gì đó bám theo.

Nên nhờ bà tìm người điều tra xem công ty của nó rốt cuộc gặp phải chuyện gì.

Sau khi Chương Hiểu Thi cúp máy xong thì nhớ tới chuyện Minh Hoa từng nói trong tay cô có một người rất giỏi, giác quan thứ sáu cũng rất nhạy bén, chỉ cần cô ấy muốn thì căn bản đều có thể biết được.

Lần bắt gian trước kia cũng là nhờ cô ấy nên mới có thể thành công.

Nam Sơn nghiêm mặt:

- Nói ra thì chắc sẽ khiến bà cảm thấy là tôi không biết điều, nhưng sau khi tôi bước ra khỏi cửa công ty thì đã từng thề rằng sau này sẽ không bước vào đó một bước nào nữa, trừ khi Cố Thăng tự mình mời tôi trở về.

- A!

Chương Hiểu Thi nhìn Nam Sơn một cái, phát hiện thái độ của cô rất cứng rắn.

Theo lý thuyết thì một ông chủ công ty và nhân viên quèn không thể nào gặp nhau thường xuyên, càng không cần nói tới có thể có mâu thuẫn gì với nhau.

Nhưng theo như ý tứ mà Nam Sơn để lộ ra trong lời nói thì dường như bọn họ không chỉ từng có va chạm, mà mâu thuẫn này còn không hề nhỏ nữa.

Chương Hiểu Thi mở lời:

- Vậy tôi sẽ nói với nó, ngày mai cô cứ chờ tin của tôi.

Nam Sơn nghe thấy vậy thì cũng cảm thấy khá thú vị.

Còn thú vị đến đâu thì phải xem mức độ nhát gan của Cố Thăng.

Chuyện cần nói cũng đã nói xong, thời gian còn lại ba người cùng nhau uống trà, ăn điểm tâm, sau đó tạm biệt ai về nhà nấy.

…..

Trong lúc chờ đèn đỏ, Minh Hoa quay sang nhìn Nam Sơn, muốn nói lại thôi.

- Minh Hoa này, cậu nhìn mình nhiều lắm rồi đấy. – Nam Sơn sờ sờ mặt mình: - Gần đây mình đâu có nổi mụn đâu.

Trong xe hơi bí nên Minh Hoa mở cửa sổ ra cho thoáng.

Cô nói:

- Thật ra lúc bà Chương đến tìm mình, mình cũng không biết cậu từng có xích mích với tổng giám đốc của công ty đó. Lúc ấy mình thấy cậu nghỉ việc xong thì có vẻ ủ rũ quá, hỏi cậu cũng chẳng nói gì, mình còn tưởng là do đồng nghiệp tẩy chay nên mới muốn giúp cậu quay lại công ty.

Nam Sơn cúi đầu sờ móng tay:

- Làm ở chỗ cậu cũng tốt lắm, mình không muốn quay lại.

- Cậu có biết sau khi bà Chương tìm mình, mình nghe nói bà ấy có liên quan với công ty OSS xong thì điều kiện mình đưa ra đầu tiên là gì không?

Mũi của Nam Sơn cay cay, nghẹn ngào trả lời:

- Bây giờ mình biết rồi, là để mình quay lại đó làm việc.

Đèn đỏ vừa qua, dòng xe cộ đông đúc lại từ từ lăn bánh.

Minh Hoa nhìn thẳng con đường phía trước, lại nói với Nam Sơn:

- Cậu không lừa được mình đâu. Mình còn nhớ lúc cậu nhận được thư trúng tuyển của OSS, gọi điện thoại báo cho mình biết, giọng cậu vui đến mức nào. – Cô nhìn Nam Sơn hãy còn đang giả bộ làm đà điểu: - Cậu vẫn chưa nói cho ba mẹ biết chuyện nghỉ việc chứ gì.

- Ừ, gần đây nhiều việc quá, nên mình quên mất.

Minh Hoa phì cười:

- Lời này ngoài cậu ra thì chả ai tin đâu.

Trong xe bật một giai điệu vui tươi rộn ràng, nhưng tâm trạng của Nam Sơn thì như bị mây đen giăng kín.

Cô không dám nói chuyện này với ba mẹ, bởi vì mẹ cô vẫn luôn lấy làm tự hào vì cô có thể vào làm ở công ty OSS.

Nếu như biết cô đã nghỉ việc bà chắc chắn sẽ đập chết cô đó, huhuhu.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Nam Sơn vang lên.

Phong cảnh bên ngoài rất đẹp, cô nhìn ra cửa xe, không liếc đến túi xách lấy một cái.

- Nghe máy đi, trốn được mùng một không trốn nổi mười lăm, là mẫu thân đại nhân nhà cậu đấy.

Nam Sơn đành phải lần mò điện thoại với tốc độ rùa bò.

Chương 13

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

- Mẹ ạ. – Nam Sơn nép vào một góc, dè dặt trả lời.

- Tiểu Nam đấy à, ngày mười lăm tháng sau là chị họ của con đính hôn đấy, nhớ phải về nhé.

Nam Sơn thở phào một hơi, hóa ra là vì chuyện này, hại cô nơm nớp nãy giờ.

Nam Sơn giả bộ:

- Để con xem đã.

Diễn kịch thì phải diễn cho tới, cô thật sự đang kéo lịch trên điện thoại xem giờ.

- Hôm đấy đúng ngay cuối tuần, đỡ phải xin nghỉ.

- Vâng ạ. – Mẹ Nam Sơn lại bắt đầu đổi chủ đề: - Chị họ của con chỉ lớn hơn con có hai tháng thôi mà đã sắp lấy chồng rồi, khi nào thì con mới đưa bạn trai về cho mẹ xem mặt đây hả.

Mẹ Nam Sơn biết rõ cô đã có bạn trai hồi còn học đại học.

Sau khi nghe kể về gia đình Tiêu Nhiên xong thì mẹ Nam cũng thấy yên trong dạ.

Chỉ là cô thấy tuổi của bọn họ còn nhỏ quá, không thích hợp bàn chuyện cưới hỏi, nên vẫn chưa đưa anh ta về nhà ra mắt bao giờ.

Còn bây giờ thì Tiêu Nhiên đã trở thành quá khứ rồi.

Với mức độ sắc bén của bà Hứa thì Nam Sơn căn bản không thể giấu bà nổi.

Thế nên cô đành ngoan ngoãn khai thật ra:

- Anh ta lăng nhăng, nên con đá rồi.

Bà Hứa ở đầu dây bên kia im lặng vài giây.

- Thế cái thằng ấy có bị gì không, con có đánh cho nó vào viện luôn không thế?

Nam Sơn nghe xong thì dở khóc dở cười, con gái chia tay bạn trai, mẹ lại chỉ quan tâm xem tên bạn trai cũ có bị thương hay không.

Cô có hung dữ thế đâu? Có mỗi lúc bé hơi nghịch thôi mà.

Sau khi lên đại học xong là cô vẫn luôn giữ hình tượng thục nữ đấy, không thì tên Tiêu Nhiên kia cũng đã chẳng theo đuổi cô.

- Không có ạ, bọn con xem như chia tay… hòa bình mẹ ạ.

Bà Hứa nghe xong thì không chỉ không thở phào nhẹ nhõm, mà còn quát to.

- Cái gì? Sao lại không đánh hả, loại đàn ông lăng nhăng đấy thì phải đánh nó một trận ra trò chứ. Mẹ còn định gửi cô ít tiền đền bù thuốc men đây, cầm đi mà đập vào mặt nó!

Quả nhiên vẫn là bà Hứa ngày nào.

- Hay là bây giờ con đi đánh thằng đấy mẹ nhé.

Nam Sơn nói đùa.

- Nghe giọng điệu con thế này thì cũng đủ biết là đã buông tay được rồi, nên không cần làm thế đâu. Nam Sơn à, con cũng không còn nhỏ nữa, bạn trai tìm lúc nào cũng được, đừng vì một cái cây lệch mà bỏ cả khu rừng con ạ.

Ngẫm kỹ thì hình như lời này cứ sai sai thế nào ấy.

- Con sẽ cố ạ.

Nam Sơn dựa lên tường, khẽ nhắm mắt lại.

- Dì con vừa mới khoe với mẹ là sang năm được bế cháu ngoại rồi, con cũng biết mẹ thích trẻ con mà, Tiểu Nam con cố lên nhé, mẹ tin là cuối năm nay con có thể giải quyết vấn đề chung thân ngay ấy mà, thế là sang năm thể nào mẹ cũng có cháu bế rồi.

Bà Hứa hớn hở kể kế hoạch của mình ra.

Nam Sơn lập tức bác bỏ.

- Có sớm thì cũng phải một hai năm chứ, làm gì nhanh thế mẹ ơi. – Cô cười gian: - Mà con có cách khác đây, có thể khiến mẹ sang năm được bế trẻ con, có khi còn sớm hơn cả chị họ ấy chứ.

- Cách gì đấy?

- Mẹ sinh thêm một đứa em trai cho con đi, bây giờ quốc gia có chính sách sinh con thứ hai rồi mẹ ạ, mẹ là Đảng viên, đáng lẽ phải hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ…

Chưa nói xong thì bà Hứa đã tức giận thở hổn hển mắng:

- Cái con bé này, mẹ cô đã bao nhiêu tuổi rồi, còn sinh con mọn à, cô không thương mẹ hả.

- Mẹ hiểu lầm rồi, lúc trước trong văn phòng con có mấy người trung tuổi định sẽ sinh con thứ hai đấy, nói là con một thì tội lắm, sinh thêm một đứa em để con cái có anh em đỡ đần.

Lúc chính sách sinh con thứ hai vừa ra thì mấy đồng nghiệp lớn tuổi đều hớn hở tụ lại bàn tán với nhau, xem có nên sinh đứa thứ hai không.

Thậm chí còn có mấy đồng nghiệp xin nghỉ ở nhà sinh con nữa, lớn tuổi rồi, nên phải chăm kỹ mới được.

- Thôi đi, cô đơn cái cóc khô, còn trẻ trung gì đâu, con gái đã tốt nghiệp đi làm luôn rồi, sợ con cái cô đơn còn không bằng mua cho nó con chó về nuôi, thế mà cô cũng tin đấy à…

Nam Sơn vội vàng giơ điện thoại ra xa, cô cũng bị lời nói sinh con thứ hai còn không bằng nuôi chó đỡ buồn này chọc cười.

Bà Hứa hãy còn đang nói khí thế, bẻ chủ đề đi mãi không biết dừng.

- Mẹ ơi, sếp tìm con có việc rồi, con cúp trước nhé.

Nam Sơn lập tức cúp máy không chút do dự.

Cô xoa trán, phỏng chừng lần sau về nhà tham dự tiệc đính hôn của chị họ lại bị mẹ nã cho một trận mất.

Minh Hoa nhướng mày, ghé vào bên cạnh cô:

- Không báo với mẹ chuyện cậu đã nghỉ làm ở OSS à?

Nam Sơn gật đầu, lắc điện thoại.

- Chờ điện thoại của bên ấy thôi.



Trong phòng khách được trang trí theo lối châu Âu, TV đang phát chương trình về thị trường chứng khoán.

Cố Thăng tựa trên ghế sofa, chân trái gác lên chân phải, nằm ườn ra đọc báo.

Nhưng rõ ràng anh không hề để ý đến nội dung trong tờ báo hay tiết mục trên TV, cứ giơ tay lên xem đồng hồ mãi.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên, anh quẳng luôn tờ báo đi, vội vàng chạy đến chỗ cánh cửa, nhìn qua mắt mèo. Là Chương Hiểu Thi đến.

Cố Thăng lập tức mở cửa:

- Cô vào đi ạ.

Chương Hiểu Thi gật đầu, vào trong rồi ngồi xuống sofa.

- Đây ạ.

Cố Thăng rót một tách trà đưa cho bà.

Bà nhận lấy rồi nói cảm ơn.

- Cố Thăng này, cô tìm được người mà cháu nhờ rồi.

Cố Thăng mở to mắt, môi nhếch lên chứng tỏ tâm trạng của anh đang rất tốt.

- Khi nào thì mời người đó tới được ạ.

Hôm nay anh mới chuyển đến căn nhà này nên chưa quen lắm.

Căn phòng cũ lúc trước mọi vật dụng từ lớn đến nhỏ đều do anh tự mình chọn lấy. Nếu phải bỏ đi anh cũng không nỡ.

Nên anh muốn mời một vị đại sư đến xem xem có vấn đề gì không, rồi lại chuyển về bên ấy.

Chương Hiểu Thi nhìn anh:

- Cố Thăng này, cháu từng có xích mích gì với Nam Sơn à?

Theo như nội dung cuộc nói chuyện hôm qua thì hình như cái nhìn của Nam Sơn dành cho ông chủ như Cố Thăng không được tốt cho lắm.

Cố Thăng nhịp tay gõ lên thành ghế, kể rõ đầu đuôi mọi việc giữa mình và Nam Sơn, chỉ là bỏ qua phần của Cố Tiểu Liên.

Dù sao thì cái chuyện cướp bạn trai của người ta mà em họ làm cũng chẳng hay ho gì.

Cuối cùng, anh hỏi lại:

- Chuyện này thì liên quan gì đến cô ấy ạ?

Chương Hiểu Thi liếc cháu mình một cái, khi không lại đi đuổi việc người ta, chẳng trách con gái nhà người ta lại ghi thù như thế.

- Nam Sơn chính là vị đại sư ấy đấy, cô ấy bảo, trừ khi cháu tự mình mời cô ấy trở về công ty. Không thì đừng có hòng cô ấy đến.

Bà nhìn anh với vẻ chờ xem kịch hay, không biết Cố Thăng sẽ làm gì đây.

- Đơn giản thế thôi ạ? – Cố Thăng có vẻ khá kinh ngạc.

Anh mím môi, bật cười:

- Không ngờ Nam Sơn vẫn thù dai thế.

Đúng thật là giống với câu kia, quân tử trả thủ, mười năm chưa muộn.

Ánh mắt của anh đen láy, nhìn làn khói bốc lên từ tách trà, không rõ đang nghĩ điều gì.

…..

Buổi tối, Nam Sơn nhận được điện thoại của Minh Hoa, báo là Cố Thăng đã đồng ý rồi.

Sáng sớm, lúc cô đi ra khỏi tiểu khu bắt xe bus thì có một chiếc xe hơi chạy kè kè theo ấn còi.

Cô nhíu mày nhìn chiếc xe kia mấy lần, nhưng thấy là xe lạ nên thôi, lại tiếp tục đi bộ ra bến xe.

Chiếc xe kia vẫn chạy kè kè theo sát bên cạnh cô.

Nam Sơn lập tức trở nên cảnh giác, bèn bước nhanh hơn. Cửa sổ hạ xuống, Cố Thăng nhoài ra gọi:

- Cô Nam Sơn, tôi đến đưa cô đi làm đây.

Nam Sơn quay đầu lại thì thấy Cố Thăng đang cười với mình.

Ánh nắng sớm mai chiếu lên gương mặt anh, càng tôn lên đường nét trên mặt, đôi mắt cong lên như hai vành trăng non.

Cô thầm nghĩ lúc anh chàng này cười rộ lên trông đẹp thật.

- Đi làm ở đâu cơ? – Cô cố ý hỏi.

Cố Thăng xuống xe, vòng qua bên kia, tự mình mở cửa xe ra cho cô.

- Đương nhiên là đến công ty OSS rồi, chuyện lần trước là tôi sai. Chỉ cần cô giúp tôi giải quyết xong chuyện này thì tôi sẽ cho cô thoải mái lựa chọn chức vị mình muốn.

Anh ta có vẻ rất tự nhiên, không giống như đang giả bộ.

Nam Sơn im lặng lên xe, dù gì thì cô cũng định sẽ quay về công ty làm, nên cũng chẳng cần phải kỳ kèo nhiều làm gì.

Cố Thăng đột nhiên cảm thấy cô rất rộng rãi, anh còn tưởng là phải phí thêm võ mồm nữa chứ.

Trước khi đến đây, anh đã cân nhắc đủ lý do để chèo kéo, nào ngờ không xài được cái nào.

- Ngoài ra thì anh phải đồng ý một điều kiện với tôi đã. – Nam Sơn mở miệng.

Cố Thăng: ….

Đúng là anh quá ngây thơ rồi.

Cố Thăng chớp mắt, ý bảo cô cứ nói đi.

Anh bắt đầu khởi động xe, chạy về phía công ty.

- Tôi cũng chưa nghĩ ra nữa, để sau này lại nói đi.

Nam Sơn cũng là nổi hứng nhất thời, không ngờ anh ta lại nghiêm túc cân nhắc lời cô.

Cố Thăng im lặng một lúc mới nói:

- Tôi không làm mấy chuyện vi phạm đạo đức đâu nhé, liên quan đến tiền bạc cũng thế.

- Vi phạm đạo đức? – Nam Sơn hỏi lại: - Ví dụ?

- Như bán đứng thân thể của tôi ấy.

- Phụt.

May mà Nam Sơn không uống nước, không thì đã phun ra là cái chắc.

Trên đường đi, Cố Thăng kể lại những chuyện lạ liên tục xảy ra ở công ty dạo gần đây.

Anh ta kể ra chi tiết và đầy đủ hơn Chương Hiểu Thi nhiều.

Nam Sơn gật gù liên tục, chuyện này có vẻ khó giải quyết hơn cô nghĩ đây.

Hồi lâu sau cô mới nói:

- Chuyện ở nhà riêng của anh thì tôi có thể giúp anh giải quyết ngay lập tức.

Cô là người gây ra, nên cũng dễ giải quyết thôi.

Trong lúc chờ đèn đỏ, Nam Sơn lấy mấy lá bùa màu vàng mà cô đã chuẩn bị sẵn ra, đưa cho Cố Thăng.

Cô hắng giọng, nói với vẻ nghiêm túc nhất có thể:

- Lá bùa này ấy à, là do tôi đặc biệt vẽ ra đấy, đặt ở trong phòng tắm, xong đúng một tuần sau, cầm nó đi đốt vào buổi trưa là được. – Cô mỉm cười: - Nhớ phải đọc chú vãng sinh ba lần nhé.

- Được.

Cố Thăng cẩn thận xếp lá bùa bỏ vào túi áo vest.

- Lá bùa này có linh không? – Anh hơi nghi nghi, lẽ nào cái chuyện ám ảnh anh bao nhiêu ngày nay lại có thể giải quyết nhanh gọn chỉ bằng một lá bùa thế thôi hả.

- Linh lắm.

Thật ra thì đây là lá bùa cầu tình duyên mà mẹ Nam đã cố ý đi xin cho cô, nghe nói mang theo nó thì nhất định sẽ tìm được người chồng như ý.

Nam Sơn lại vẽ thêm vài nét nguệch ngoạc vào.

Cô nhìn anh ta một cái đầy thâm ý.

Còn linh hay không thì phải xem sau này Cố Thăng tìm được bạn trai hay bạn gái đã.

….

- Hay là chiều nay tan tầm cô đến nhà tôi xem cho chắc.

Cố Thăng vẫn không yên lòng, bèn đưa ra đề nghị.

Nam Sơn nhìn anh ta một cái, vẻ mặt nghiêm túc không cho phép người ta từ chối.

- Có được không đấy, trai đơn gái chiếc, lỡ như có chuyện gì thì không hay lắm.

Cố Thăng: Tôi đẹp hơn cô.

Nam Sơn: …

Lý do này ấy vậy mà lại khiến cô khó lòng phản bác.

- Thế tan làm tôi đến đón cô nhé.

- Được.

Chương 14

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn kéo sang chủ đề khác:

- Chuyện của công ty anh thì phải tốn một quãng thời gian mới điều tra ra được, tôi cho rằng có người đứng sau giở trò.

- Ừ, trong lúc điều tra cô cứ lấy danh nghĩa trợ lý của tôi để đến công ty đi. Đợi giải quyết xong thì quay lại cương vị ban đầu.

- Cũng được.

Nam Sơn không có ý kiến gì với sự sắp xếp của Cố Thăng. Lấy danh trợ lý của anh ta sẽ dễ làm việc hơn.



Xe chạy vào trong bãi đỗ xe dưới tầng hầm công ty.

Vừa mới dừng lại thì đèn trong bãi xe bắt đầu chớp tắt liên hồi.

- Điện áp chỗ này không ổn định à.

Nam Sơn mở dây an toàn ra, đèn mà cứ chớp tắt mãi như thế này thì phải tìm người đến sửa mới được.

- Đây đã là lần thứ ba trong tháng này rồi.

Vừa mới nói xong thì đèn trong bãi xe tắt ngấm, vô cùng quỷ dị.

Ngoại trừ ánh sáng từ chiếc đèn pha của xe hơi ra thì trong bãi tối đen như mực.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, mặt mày Cố Thăng tái mét, siết chặt tay lái, không dám cựa quậy tí nào.

Cứ ngồi im trong này mãi cũng không được, Nam Sơn mở đèn pin điện thoại lên.

- Tôi xuống xe nhé.

Cô mở cửa, bước một chân ra ngoài.

Đột nhiên nghe thấy Cố Thăng la to:

- Đợi đã.

Nam Sơn lại ngồi vào chỗ cũ, trên mặt vẻ đầy bất đắc dĩ.

- Không phải là anh sợ đấy chứ.

Cố Thăng ngượng ngùng mím môi, giọng lại lớn hơn vài phần.

- Tôi mà sợ á?

Anh nói xong thì run lẩy bẩy mở dây an toàn ra, xong quay sang nói với Nam Sơn:

- Cô xuống xe rồi qua bên này với tôi, mình cùng đi lên.

Nam Sơn thật lòng phục anh ta luôn.

- Được rồi được rồi, công chúa ạ.

- Ai là công chúa chứ?

Đáp lại anh ta chính là tiếng đóng sập cửa.

Nam Sơn đứng đợi một lúc anh ta mới xuống xe, đúng lúc này, đèn ở bãi đỗ xe đồng loạt sáng lên.

Hai người bọn họ im lặng đứng trong thang máy chờ lên tầng 15.

Nam Sơn: Lần trước đèn trong bãi đỗ xe bị tắt thì ai xuống đón anh thế.

Cố Thăng xấu hổ quay mặt sang chỗ khác, môi run run, đang định phủ nhận.

- Đừng có mà lừa tôi, giác quan thứ sáu của tôi linh lắm, anh mở miệng ra là tôi biết anh có đang nói dối hay không ngay.

Cố Thăng: …Thư ký…

- À.



Có một cô gái xinh đẹp cột tóc đuôi ngựa cao, đứng bên ngoài văn phòng, tay cầm một sấp giấy tờ.

Nam Sơn nhìn sơ qua thẻ nhân viên của cô ta: Lý Tử Di. Chức vị thư ký.

Lý Tử Di mở cửa giúp Cố Thăng, đợi anh đi vào rồi cô ta mới vào.

Trên danh nghĩa Nam Sơn là trợ lý của anh ta nên không có văn phòng riêng, vậy là cô ngang nhiên theo vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, Cố Thăng thấy thế cũng không nói gì.

Cô buồn chán nhìn quanh đánh giá văn phòng này.

Gian phòng này rất lớn, nhưng lại trang trí khá đơn điệu.

Một cái bàn làm việc thật lớn, một cái ghế khắc hoa văn, bên cạnh cửa sổ bằng kính có hai cây xanh được trồng trong chậu sứ Thanh Hoa thanh lịch.

Bên cạnh cái tủ gỗ đựng tài liệu còn có một cánh cửa khác.

Nam Sơn đoán cánh cửa kia nối liền với phòng nghỉ riêng của Cố Thăng.

- Đây là bảng báo cáo tài chính của quý trước, ngoài ra tổng giám đốc Trương có mời anh tham gia một bữa tiệc từ thiện.

Lý Tử Di cung kính đưa văn kiện trong tay cho anh.

- Từ chối bữa tiệc kia cho tôi.

Nếu như anh nhớ không lầm thì anh hai cũng được mời, có một người đi là được rồi.

Cố Thăng cúi đầu, kiểm tra kỹ bảng báo cáo trong tay, mày nhíu lại.

- Danh ngạch quý này thấp hơn hai phần ba so với cùng kỳ quý trước, cô gọi quản lý phòng bán hàng với phòng tài chính đến đây cho tôi.

Anh dùng tay miết nhẹ mép cốc nước mấy vòng.

Bởi vì đang rũ mắt cúi đầu, nên không ai biết được anh đang nghĩ gì.Đây là lần đầu tiên Nam Sơn nhìn thấy bộ dạng của Cố Thăng lúc làm việc.

Cô phát hiện ra anh hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ất ơ và nhát cáy lúc bình thường.

Cũng đúng, nếu muốn quản lý một công ty to thế này thì phải có khả năng quyết đoán, phân tích tỉnh táo.

Lý Tử Di nhẹ giọng đáp lại, lúc đi đến trước mặt Nam Sơn thì bị trượt chân, ngã về phía cô.

Nam Sơn may mắn không làm nhục sứ mệnh, giơ tay ôm lấy eo cô ta, một tay khác thì đỡ lấy tay cô ta.

Đợi sau khi đứng vững lại rồi thì Lý Tử Di mới như choàng tỉnh, đẩy Nam Sơn ra như một chú thỏ con sợ sệt.

Cô cũng không để ý lắm, chỉ hỏi xem cô ta có sao không.

- Chân có bị sao không?

Lý Tử Di lắc đầu:

- Lúc nãy tôi bị trượt chân, cảm ơn cô nhé.

Nói xong liền cúi đầu vội vàng đi ra.

Nam Sơn thấy cô ta mang cao gót mà đi vừa nhanh vừa ổn như thế thì mới yên tâm là cô ta không có vấn đề gì hết.



Trong lúc chờ hai quản lý kia tới, Nam Sơn đi đến trước mặt Cố Thăng, ngồi xuống cái ghế trước mặt anh ta.

- Tổng giám đốc, thân là một trợ lý, tôi có nơi làm việc riêng không?

- Có chứ. – Cố Thăng giơ tay chỉ: - À, là chỗ đó đó.

Nam Sơn nhìn về phía mà anh ta đã chỉ.

Gì chứ, rõ ràng là cái ghế sofa mà cô mới ngồi ban nãy.

- Cô ngồi trong này nãy giờ rồi, có phát hiện được cái gì không?

Cố Thăng quay cây bút trong tay, nhìn cô chằm chằm.

- Không có, phong thủy chỗ này tốt lắm.

Nam Sơn nói đại.

Cố Thăng cười rất đỗi hài lòng:

- Trong ngăn tủ bên kia có tạp chí với đồ ăn vặt, cô thấy chán thì có thể lấy ra vừa xem vừa ăn. Nghe cô của tôi nói, cô dựa vào giác quan thứ sáu để điều tra vụ án đúng không. – Anh dừng một lát mới nói tiếp: - Cứ từ từ thôi, không cần vội đâu, chỉ cần có thể bắt được hung thủ là được rồi.

- Ừ, vậy tôi đi ra ngoài xem thử.

Nam Sơn đi đến cầu thang giữa tầng mười hai.

Đây là nơi phát hiện ra xác con mèo mà Cố Thăng đã kể, vết máu trên bậc thang vẫn chưa dọn sạch.

Cái màu nâu sậm ở trên đất bất chợt khiến cô nghĩ tới cảnh tượng khi chú mèo trắng có hai màu mắt kia bị đâm vài nhát, sau đó đau đớn giãy giụa khiến máu văng tung tóe khắp nơi.

Công ty có bốn thang máy, cơ bản chẳng có ai đi thang bộ cả.

Bởi vậy, xác mèo nằm đây tận hai ngày mới có người phát hiện ra.

Chú mèo kia là biểu tượng cát tường của công ty, bình thường đều ở tầng một.

Sau khi Nam Sơn bắt đầu đến đây đi làm thì thường thấy nó lười biếng nằm dài trên bàn tự cắn đuôi mình chơi.
Cô đã từng cho nó ăn vài lần, cũng từng vuốt ve bộ lông trắng tinh của nó, cũng từng hâm mộ cuộc sống của nó.

Nào ngờ, nó lại bị hại như thế.

Cô thở dài, camera ở tầng mười hai đã hỏng khá lâu nên không thể biết rốt cuộc là do ai làm ra việc này.

Xem ra hung thủ là kẻ hiểu rõ về công ty.

Đối với thang máy và bãi đỗ xe thì Nam Sơn lại thiên về lý do trùng hợp hơn.

Cô tiếp tục đi xuống bãi đỗ xe, thùng điện ở đây bị khóa rồi. Nếu như không có chìa khóa thì căn bản không thể nào mở ra được.

Cô thu hồi tầm mắt, đang định quay về.

A? Nam Sơn chợt phát hiện có chỗ là lạ.

Trên thùng công tắc điện áp có một lớp bụi dày.

Nếu như xem kỹ thì có thể phát hiện vài dấu chìa khóa ở bên trên, tất cả đều là của cùng một chìa.

Cô đếm thử, vừa đủ ba dấu.

Cô lại nhớ đến lời Cố Thăng từng nói: Đây đã là lần thứ ba trong tháng.

Anh ta nói không sai, quả nhiên là do kẻ nào đó cố ý gây ra.

Bình thường chìa khóa đều để ở phòng hành chính của công ty, chìa nào cũng có buộc một sợi dây.

Nhưng từ dấu chìa khóa để lại trên thùng công tắc này thì căn bản không có dấu dây nào. Chứng tỏ chiếc chìa khóa này là người nào đó tự mình làm riêng.

Trong đầu cô xuất hiện cảnh tượng thế này, khi Cố Thăng vừa mới chạy xe vào bãi, đang định xuống xe thì người kia sẽ lập tức dùng chìa khóa mở tủ công tắc này ra, sau khi động tay động chân, hù dọa Cố Thăng xong thì lại mở công tắc điện lên.

Xem ra là cố ý nhằm vào Cố Thăng, không thì làm gì có chuyện lần nào cũng là anh ta tình cờ gặp phải. Nếu như là trùng hợp thật thì Cố Thăng đúng là xui tận mạng.

Nhưng cô không hiểu, vì sao người kia lại đặt chìa khóa lên nóc tủ làm gì.

Căn bản cũng đâu cần làm như thế, cứ như thể cố ý để người khác phát hiện nơi này có vấn đề vậy.

Chậc, lạ thật đấy.

Cũng không biết chuyện bãi đỗ xe, thang máy và chú mèo kia có phải do cùng một người gây ra hay không.

Nam Sơn quay lại văn phòng, đúng lúc nhìn thấy quản lý phòng bán hàng vẫn luôn đắc ý hớn hở nay lại xám xịt đi ra.

- Có tra ra được chuyện gì không?

Cố Thăng thấy cô đã về thì hỏi ngay.

Nãy giờ anh ta bàn công việc với hai người kia hơn ba mươi phút, miệng cũng khô không khốc rồi.

Lại nói thêm:

- Rót cho tôi ly nước.

- Tôi tới điều tra vụ án mà.

Cố Thăng liếc cô một cái:

- Đồng thời cô cũng là trợ lý của tôi.

Nam Sơn: Ờ.

Cô lại rót một ly nước lạnh cho anh ta.

- Cảm ơn nhé, trợ lý.

Lần đầu tiên Cố Thăng cảm ơn khiến Nam Sơn hơi giật mình.

Cô nói phát hiện của mình ở bãi đỗ xe cho anh nghe.

- Có thể xác định đây là do con người làm, động cơ thì chưa rõ. Nhưng hai việc này và chuyện của chú mèo kia, nghĩ kiểu gì cũng không thấy có liên quan với nhau.

Cố Thăng nhíu mày, một hơi uống cạn ly nước trên bàn.

Sau đó lại bấm gọi điện thoại nội bộ:

- Thư ký Lý, gọi người phụ trách quản lý phòng điện áp đến đây, nhớ bảo anh ta mang theo cả chìa khóa nữa…

Sau khi dặn dò xong, anh nhìn sang Nam Sơn:

- Đợi lát nữa thư ký Lý sẽ đưa cô đến phòng giám sát, cô đến đó xem thử camera xem có phát hiện được điều gì không.

- Được.

Nam Sơn gật đầu, sau đó ra ngoài khép cửa lại, thư ký Lý đã đứng chờ ở cửa từ sớm, mỉm cười nhìn cô.

Cô nàng này có hai cái răng khểnh, trông rất đáng yêu.

Bên trong phòng giám sát có một nhân viên mặc đồng phục màu lam, tên là Lâu Diệp Kỳ trông khá đẹp trai, còn đeo cả mắt kính.

Lý Tử Di nói muốn xem camera ghi hình bãi đỗ xe hôm nay, Lâu Diệp Kỳ lập tức mở ra.

Nam Sơn để ý thấy trong phòng có hai ghế ngồi, nhưng vào đây một lúc rồi mà vẫn không thấy người còn lại đâu. Thế nên cô hỏi:

- Có phải nơi này vẫn còn một người nữa hay không?

Lâu Diệp Kỳ nghe thấy cô hỏi thì quay đầu lại, mỉm cười.

- Ý cô là Hàn Vân Gia à, gần đây cậu ta hay bị đau bụng, nên thường ngồi ôm toilet.

Vừa mới nói xong thì có một người đàn ông tóc húi cua, mày rậm mắt to đi vào.

Chương 15

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Anh ta vừa bước vào thì thấy có hai cô gái đang khom lưng nhìn màn hình giám sát.

Hàn Vân Gia mồm miệng oang oang hỏi:

- Diệp Kỳ, hai cô này là ai thế?

Lâu Diệp Kỳ đáp:

- Hai cô ấy đến xem camera ghi hình bãi đỗ xe sáng nay.

Nói xong lại lẩm bẩm:

- Trong bãi đỗ xe có chuyện gì đâu nhỉ.

Hàn Vân Gia sờ cái đầu húi cua sát rạt của mình, ngồi xuống ghế, không hỏi thêm gì nữa.

Vị trí của thùng công tắc điện vừa hay nằm ở góc chết của camera.

Nam Sơn bảo Lâu Diệp Kỳ tua đi tua lại vài lần xem thử, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Người nọ khá rành rẽ về các vị trí lắp đặt của camera, mỗi lần đều có thể né tránh rất dễ dàng, không để lại chút dấu vết nào.

- Cô Nam, chúng ta về thôi.

Lý Tử Di đứng thẳng dậy, thấy Nam Sơn vẫn đứng im nhìn màn hình thì nói với cô.

- Đợi lát đã, hai người ở phòng giám sát có nhìn thấy người khả nghi nào vào công ty không.

Hàn Vân Gia cười thành tiếng:

- Nếu như có ai khả nghi thì thì bảo vệ đã cản lại từ lâu rồi.

Nam Sơn suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

- Hôm nay làm phiền các anh quá…

Có ở lại đây cũng không làm được gì mà chỉ phí thời gian thêm thôi.

Nam Sơn quay lại nói với Lý Tử Di:

- Thư ký Lý, chúng ta đi thôi.

Sau khi quay về, Nam Sơn báo cáo tình hình lại cho Cố Thăng.

Cố Thăng đứng trước cửa sổ, kiên nhẫn cắt tỉa cành lá cho hai chậu cảnh.

Nghe xong anh buông cây kéo xuống, dùng khăn lau tay.



Giờ ăn trưa ở canteen công ty.

Nam Sơn bưng khay cơm, cùng ngồi với thư ký Lý.

Cả buổi sáng hôm nay chạy tới chạy lui mấy bận, cô đang đói muốn chết đây.

- A, Nam Sơn đấy hả?

Một giọng nói vang lên bên tai cô.

Cô ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện là chị Lý.

Nam Sơn mỉm cười, ngừng đũa lại:

- Chị Lý, chào buổi trưa.

Cô không thích khi gặp phải chị Lý ở hoàn cảnh này tí nào. Chị Lý ở phòng cô có biệt danh là giang hồ Lý Hiểu Sinh.

Nữ nhân viên nào kết hôn, gây sự với ai… Tất tần tật mọi chuyện, chị Lý có thể biết được với tốc độ nhanh nhất.

- Không phải em từ chức rồi à? – chị Lý hỏi.

Nam Sơn cười:

- Tìm được công việc khác ở công ty rồi chị ơi. - Thấy chị Lý còn định hỏi, nên cô đành phải trả lời: - Trợ lý tổng giám đốc ạ.

Hết cách rồi, dù cô mà không nói thì chị Lý cũng có cách tìm hiểu thôi.

- À — Chị Lý vỗ vai cô với vẻ thâm ý – Nam Sơn à, phất lên rồi thì chớ quên bạn xưa.

Nam Sơn dám cá, không tới nửa ngày chị Lý sẽ nói chuyện cô làm trợ lý của Cố Thăng cho toàn bộ người trong phòng biết.

Cô chỉ cười:

- Chị Lý đừng hiểu lầm, chỉ là trợ lý bình thường thôi ấy mà.

Chị Lý ném cho cô một ánh mắt như thể đang nói ‘chị hiểu mà’.

Đột nhiên bị tổng giám đốc sa thải, mà mình thậm chí còn không nghe ngóng được lý do, đúng là thẹn với danh xưng Lý Hiểu Sinh.

Lúc quay về đã biến thành trợ lý của tổng giám đốc.

Chuyện này khó mà khiến người ta không nghĩ lung tung.

Coi thường chị đây không đọc tiểu thuyết tổng tài văn à? Hứ!

Giờ chị đây chính là VIP cao cấp của trang web ngôn tình đấy nhé, số tiểu thuyết tổng tài mà chị đã xem còn nhiều hơn sách giáo khoa các cô đọc đấy, chị Lý thầm nghĩ.



Nam Sơn cúi đầu lùa cơm, còn Lý Tử Di thì vẫn cứ ăn từ tốn từng chút một.

Chị Lý xoay người bước đi, chưa được mấy bước đã gặp Tiểu Dương.

Chị Lý gọi cô ấy lại gần, nói với vẻ thần bí:

- Tiểu Dương này, em biết bây giờ Nam Sơn đang đi làm ở đâu không?

Tiểu Dương đần mặt lắc đầu, sao tự nhiên lại nhắc đến Nam Sơn thế này.

Tiểu Dương cũng phối hợp hỏi tiếp:

- Ở đâu thế ạ?

Chị Lý hắng giọng một cái:

- Ở văn phòng của tổng giám đốc, làm trợ lý đấy.

Nam Sơn: …

Trong lòng cô đang gào thét: Chị Lý, chị quay lại nhìn tôi này, tôi còn ngồi ở đây đấy nhé, nghe thấy cả đấy nhé.

Tốt xấu gì cũng phải đợi mình đi rồi hãy nói sau lưng chứ. …

Đúng như lời hẹn buổi sáng, Cố Thăng đưa Nam Sơn về nhà cũ của anh.

Sau khi nhập một dãy mã dài thì cửa mở ra.

Nam Sơn bước theo đằng sau, đi vào trong.

Trong phòng khá rộng, dùng màu trắng đen xám làm chủ đạo, thanh thoát gọn gàng, ở gần bếp còn có một quầy bar nhỏ nữa.

Cố Thăng mở tủ lạnh lấy hai chai nước ra, vặn nắp một chai đưa cho cô.

- Tôi dẫn cô vào phòng tắm xem thử xem chỗ nào có vấn đề nhé.

- Được.

Sau khi Nam Sơn bước vào phòng tắm, không dừng lại ở chỗ nào hết mà đi thẳng đến bên cạnh vòi hoa sen, gõ gõ nó vài cái.

Trong mắt Cố Thăng lóe lên vẻ kinh ngạc, anh còn chưa nói cho cô biết là thứ nào trong phòng tắm có vấn đề.

Sau khi thấy thế thì anh yên tâm gật đầu, quả nhiên cô ấy cũng có chút bản lĩnh đấy.

Nam Sơn vờ vịt một phen, sờ sờ vòi sen, miệng thì lẩm bẩm liên hồi, đại khái chừng mười phút.

Cô thấy làm thế cũng đủ rồi, nên phủi tay.

- Xong rồi đấy.

Cố Thăng chớp mắt:

- Có thế thôi á?

Nam Sơn tự mình đi đến bồn nước rửa tay.

- Thì vậy thôi. – Sợ anh ta vẫn lo lắng nên cô nói thêm: - Lá bùa mà tôi đưa anh ấy, nhớ phải luôn mang theo bên người, thế thì sẽ không có chuyện gì cả.

Cố Thăng gật đầu, nửa tin nửa ngờ.

Nam Sơn đi ra ngoài, vẫy tay với anh ta.

- Tôi đi trước nhé.

Lòng thầm nghĩ kéo cô đến đây ép cô xem phòng tắm nhà anh ta thì kiểu gì cũng phải tiễn cô về chứ.

- Ừ.

Cố Thăng ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da êm ái của mình, mở TV lên xem. Quay sang thấy Nam Sơn còn chưa đi, đang đứng bên cạnh nhìn mình với ánh mắt rực sáng.

Anh ta hắng giọng rồi bỏ thêm một câu:

- Đi đường cẩn thận nhé.

Nam Sơn: …

Cô quay đầu bước đi, mấy kẻ tư bản đúng là độc ác.

Lúc cần nhờ vả cô thì ân cần biết mấy.

Lúc không cần nữa thì vứt đi như một chiếc giày rách.

Nơi này vừa ở cách xa nhà cô, lại vừa xa trạm xe bus nữa.

- Đợi đã.

Tiếng Cố Thăng đột nhiên vang lên sau lưng.

Nam Sơn lập tức dừng bước, trong lòng thầm hân hoan.

Chợt nghe anh ta nói:

- Đi ra xong nhớ đóng cửa lại luôn nhé.

Nam Sơn: …
Cô quay gót đi thẳng ra ngoài, đóng sầm của lại.

Một tiếng ‘Rầm’ thật to khiến cho Cố Thăng giật mình, anh ta quay lại nhìn cửa với vẻ khó hiểu.

Đóng mạnh như thế làm gì, ai không biết còn tưởng cô ấy đang tức giận ấy chứ.



Nam Sơn bị tiếng gõ phím lách cách liên hồi đánh thức.

Suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là cô đã xuyên đến phòng của Tiểu Tửu.

Trong số những người cô biết thì cũng chỉ có mình cậu ta là hay thức tới khuya để chơi game mà thôi.

Cô không thèm mở mắt ra, thầm nghĩ, đợi qua năm phút nữa sẽ quay lại phòng mình ngủ tiếp.

Trong phòng có mùi hương bách hợp thoang thoảng rất dễ ngửi.

Cô chợt mở mắt ra, kiểu trạch nam như Tiểu Tửu không thể nào có mùi thế này được.

Quả nhiên, Nam Sơn phát hiện Lý Tử Di đang ngồi gõ chữ bên cạnh máy tính.

Còn cô thì biến thành cái camera bên cạnh.

Bây giờ chắc cũng đã khuya rồi.

Nam Sơn đưa mắt nhìn đồng hồ bên dưới máy tính, một giờ sáng rồi.

Không tin nổi, Lý Tử Di ngủ trễ như thế này mà da cô ấy vẫn đẹp như thế.

Đợi ngày mai đi làm cô nhất định phải thỉnh giáo bí quyết dưỡng da của Lý Tử Di mới được.

Nam Sơn lại nhìn khắp phòng một cái, giường, búp bê, trên tường còn dán poster của mấy chàng trai nổi tiếng bây giờ, rặt một màu hường phấn thiếu nữ, giống hệt với vẻ ngoài của cô ấy.

Nam Sơn thấy có một quyền sổ bìa đen đặt cạnh máy tính, bên trên viết chi chít toàn chữ là chữ.

Đại khái đây là bản thảo của Lý Tử Di, Nam Sơn chán chẳng buồn nhìn thêm làm gì cho đau đầu.

Lại nhớ ra lúc cô nhìn giờ trên máy tính thì thấy trang web Lý Tử Di đang mở nhìn hơi quen.

Hình như là trang web tiểu thuyết cho nữ nổi tiếng nào đó.

Vì để chắc ăn, Nam Sơn lại nhìn màn hình thêm lần nữa.

Quả đúng rồi.

Lý Tử Di mở giao diện tác giả, đang gõ chữ trên web.

Nam Sơn lập tức mở to hai mắt.

Hóa ra ngoài công việc thư ký ra, Lý Tử Di còn là một tác giả viết tiểu thuyết nữa.

Nam Sơn tò mò muốn xem truyện Lý Tử Di viết là gì.

Cho nên cô cố ý nhìn kỹ, tên sách trên web là ‘Yêu Anh Là Chuyện Của Em’, bút danh của Lý Tử Di là Di Di.

Nghe cũng thấy có vài phần lãng mạn đấy, Nam Sơn nghĩ thế, nhưng cũng không để ý lắm.

Thời gian vừa đến thì cô lập tức quay về giường của mình nằm ngủ.



Từ sau khi Nam Sơn giải quyết chuyện vòi hoa sen trong phòng tắm của Cố Thăng xong thì anh ta trông có vẻ tinh thần dữ lắm.

Thấy cô đi làm còn chủ động chào hỏi nữa.

- Chào buổi sáng.

- Chào tổng giám đốc.

Nam Sơn về lãnh thổ sofa của mình.

Nhận ân huệ của người ta thì phải làm việc giúp họ.

Nam Sơn có chút bực bội, bởi vì chuyện này thật sự rất khó giải quyết.

Biết thế lúc trước cô khỏi nhận cho xong, điều tra vụ án này đâu phải chỉ dựa vào ngủ một giấc là giải quyết được đâu.

Cô có thể bắt gian là bởi vì cô biết mục tiêu là ai, nhưng chuyện mà cô gặp phải bây giờ căn bản không có mục tiêu nào để tập trung cả.

Cố Thăng đưa mắt nhìn cô mấy lượt, càng nhìn càng thấy thuận mắt.

Anh mở máy tính lên, giải quyết đống email trong máy tính.

Mỗi khi Cố Thăng tập trung làm việc thì vẻ mặt sẽ trở nên vô cùng nghiêm túc, tâm không tạp niệm.

Không có chuyện gì đặc biệt thì thư ký Lý cũng không dám đi vào quấy rầy anh ta.

Nam Sơn thấy Cố Thăng nghiêm túc làm việc, thi thoảng lại nhìn máy tính, tay thì lật văn kiện ra.

Từ đầu chí cuối, không hề liếc cô một cái nào.

Nên cô cầm điện thoại, mở web lên định xem tiểu thuyết.

Đành chịu thôi, nếu mà còn ngồi đồng ở đây nữa thì cô sẽ ngủ gục mất.

Cafe không có bất kỳ tác dụng nào với cô cả, uống vào chỉ tổ mệt hơn.

Xem truyện gì đây nhỉ?

Cô lướt ngón tay trên màn hình, đột nhiên nhớ đến chuyện tối hôm qua.

Thôi thì cứ xem tiểu thuyết mà thư ký Lý viết đi vậy, cô gõ hai chữ Di Di vào, lập tức phát hiện một danh sách thật dài có kèm theo tên Di Di.

Cô đếm thử thì thấy đã có hơn chục quyển rồi, hiệu suất đúng là cao thật đấy.

Mỗi quyển đều có mấy chục nghìn lượt đề cử, cũng là một tác giả lớn đấy.

Nam Sơn trực tiếp chọn mở quyển ‘Yêu Anh Là Chuyện Của Em’ ra.

Lúc đọc lướt qua phần giới thiệu thì chợt khựng lại.

Giới thiệu: Yêu anh là chuyện của em, đến sau cùng lại là chuyện của chúng ta. Tử Di yêu thầm Cố Thăng rất nhiều năm, sau khi trở thành thư ký của anh cô mới quyết định ra tay.

Ps: Cô nàng tâm cơ theo đuổi anh chàng ngốc nghếch đáng yêu, không thích chớ vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau