NỮ CHÍNH KHÔNG ĐỊNH DỌA NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nữ chính không định dọa người - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nam Sơn nghiêng đầu, dùng khăn lau mái tóc ướt sũng của mình, vừa lau vừa nói chuyện điện thoại với Tiêu Nhiên ở đầu dây bên kia.

Còn chưa được mấy câu thì Tiêu Nhiên đã bảo phải cúp máy.

- Ngày mai còn phải đi công tác nên tối nay anh muốn ngủ sớm một chút.

Tiêu Nhiên ngáp dài một cái, trong giọng nói lộ ra vẻ mỏi mệt.

Nam Sơn ngẩng lên nhìn lên đồng hồ treo tường, kim giờ còn chưa nhích tới số chín nữa.

Theo như cô thấy thì hãy còn sớm lắm.

- Được rồi, anh nghỉ sớm đi! Em cúp đây.

Nam Sơn nghĩ dù sao cũng là bạn trai của mình, sau này còn nhiều thời gian để trò chuyện kia mà.



Nam Sơn bị đánh thức bởi thanh âm tán tỉnh õng ẹo chảy nước.

Lần này lại xuyên thành cái gì đây? Cô nghĩ thầm.

Mỗi buổi tối đều sẽ có hai giờ đồng hồ Nam Sơn bị biến thành đồ vật gì đó của người mà cô từng tiếp xúc.

Ngoại trừ năm phút đầu tiên cô không thể khống chế được thứ mà mình đã xuyên vào, thì quãng thời gian về sau cô có thể hoàn toàn khống chế vật kia.

Cũng có thể tự do lựa chọn ở lại hoặc rời đi.

Xuyên việt không hay ho gì, cô cũng không hề muốn thể nghiệm cảm giác làm chăn mền, bàn chải đánh răng, thậm chí là bồn cầu các kiểu đâu.

Vạn vật đều có linh tính, Nam Sơn cảm giác mình chính là cái linh tính đó.

Cô nghĩ thế, rồi lại thử cảm ứng thân thể của mình lúc này.

Lần này, cô xuyên thành một chiếc điện thoại di động, chẳng trách lại ồn như thế.

Cô cũng chẳng có hứng thú rình mò bí mật của người ta, nên âm thầm ngáp một cái.

Định bụng đợi hết năm phút thì sẽ quay về thân thể của mình để ngủ tiếp.

Hở, sao cái giọng này nghe quen thế nhỉ.

Lúc này Nam Sơn thân là một cái điện thoại, bị người đàn ông nọ cầm áp vào tai, che khuất tầm mắt của cô.

Bên tai vẫn là tiếng đàn ông rất quen:

- Cưng à, người anh yêu nhất chính là em đấy… Thật mà, gần đây đều do anh bận đi làm thôi.

Mẹ nó, giọng nói ngọt muốn tiểu đường này không phải là của Tiêu Nhiên lúc chín giờ mới tạm biệt cô để đi ngủ à?

Excuse me?

Trong đầu Nam Sơn lúc này như có hàng ngàn hàng vạn con Thảo Nê Mã dắt nhau chạy ngang qua.

Chuyện trời đánh nhất trên đời này là gì? Chính là cô bắt tại trận người yêu đang ngoại tình, nhưng bản thân lại trở thành công cụ trao đổi tình cảm của bạn trai và kẻ thứ ba.

Người không biết chắc chắn sẽ mở to hai mắt, khen ngợi một câu ‘ôi chính cung nương nương thật hiền lành’, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ phỉ nhổ một câu, ‘mẹ kiếp đồ ngu’ cho xem.

Không ai muốn xảy ra chuyện thế này cả.

Nam Sơn nghe Tiêu Nhiên dùng loại giọng điệu dịu dàng quá đỗi xa lạ với cô để ân cần hỏi han quan tâm một người con gái khác.

Không biết tại sao, đáy lòng cô vẫn cứ bình thản như cũ.

Có thể là do trong lòng Nam Sơn đã sớm đoán được kết cục này, chỉ là bị cô phát hiện sớm hơn một chút mà thôi.

Cô và Tiêu Nhiên yêu nhau khi còn đi học.

Nam Sơn cũng không rõ là cảm tình của mình dành cho Tiêu Nhiên có phải là yêu hay không. Nhưng anh ta kiên trì theo đuổi cô suốt nửa năm.

Bạn cùng phòng đều nói với cô Tiêu Nhiên là một chàng trai tốt, vừa đẹp mã lại vừa học giỏi. Hơn nữa còn tập trung dồn hết tâm tư cho mỗi mình cô suốt bấy lâu, thôi thì đồng ý cho rồi.

Vậy nên Nam Sơn và Tiêu

Nhiên cũng thuận theo ý đất trời mà trở thành một đôi.

Giống như bao đôi tình nhân khác, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi học, cùng đến thư viện.

Khoảng thời gian bọn họ ở cạnh nhau tính ra cũng chỉ chừng nửa năm, sau khi tốt nghiệp thì bắt đầu hành trình yêu xa buồn tẻ, hai người ở hai thành phố khác nhau, dốc sức làm việc.

Nói tóm lại, Nam Sơn cũng chẳng ôm bao nhiêu hy vọng với cuộc tình này, hai người cứ kéo dài mối quan hệ không mặn không nhạt như thế.

Nếu như Tiêu Nhiên không còn yêu cô thì cứ nói thẳng với cô là được, Nam Sơn cũng không phải loại con gái thích dây dưa níu kéo gì.

Tóm lại là cứ thẳng thắn sòng phẳng với nhau là được rồi.

Thế mà giờ tên Tiêu Nhiên này lại lén lút cắm sừng cô, hành vi như thể xem cô là con ngốc như này, Nam Sơn không thể chấp nhận được.

Nhoáng cái đã qua năm phút, Nam Sơn cũng không định rời đi.

Thân là một chiếc điện thoại di động, điều đầu tiên cô làm chính là tìm ID của của kẻ thứ ba kia.

Đó là người được lưu tên là Honey trong danh bạ, Nam Sơn im lặng ghi nhớ dãy số này.

Lại kéo nhật ký chat ra xem xem Tiêu Nhiên và cô nàng kia quen nhau kiểu gì, xác định quan hệ yêu đương lúc nào.

Trong chuyến du lịch do công ty tổ chức, Tiêu Nhiên gặp được cô nàng Cố Tiểu Liên ngây thơ trong trắng ở cổ trấn, vừa gặp đã yêu, gặp lần hai thì say mê, đến lần thứ ba thì trực tiếp lăn giường làm mấy chuyện không tiện kể ra.

Theo như nội dung chat trên weixin thì Cố Tiểu Liên biết rõ Tiêu Nhiên đã có bạn gái, nên vẫn luôn hỏi anh ta khi nào mới chia tay với Nam Sơn.

Cũng không biết Tiêu Nhiên có ý gì mà chỉ trả lời qua loa, cứ nói bừa cho xong chuyện chứ không cho Cố Tiểu Liên một đáp án chính xác.

Đợi đã, lúc nãy dò danh bạ Nam Sơn không thấy tên của mình đâu.

Cô lại bắt đầu tìm một lần nữa, thông qua ID, tìm được ghi chú tên của mình.

Cô gái đến từ núi cao! Cô gái đến từ núi!

Đến từ núi!

Núi!

Hay cho một cái tên tươi non thoát tục, thang điểm tức giận của Nam Sơn đã lên đến ngưỡng max.

Trước kia cô đã tự lưu tên mình trong máy của Tiêu Nhiên là Nam Sơn.

Vừa mới yêu xa một cái thì đã biến thành cô gái đến từ núi cao, thêm nửa năm nữa có phải là sẽ thành cô gái đến từ vùng núi Châu Phi hẻo lánh hay không.

Lại còn đặc biệt chọn hình một người phụ nữ mặc đồ lao động tay cầm cái rổ, bịt kín mặt mày làm ảnh đại diện cho cô.

Tiêu Nhiên, tôi đập chết mẹ nhà anh.

- Hửm?

Tiêu Nhiên phát ra thanh âm nghi hoặc, kéo điện thoại ra xa tai một chút, sao máy đột nhiên nóng thế này.

Đồ chết giẫm, đó là mức độ tức giận của bạn gái nhà anh đó.

- Nhiên Nhiên, sao tự nhiên anh lại im lặng vậy?

Cố Tiểu Liên hỏi, đang nói giữa chừng sao anh ấy tự nhiên im bặt thế này.

Tiêu Nhiên cười khẽ:

- Điện thoại hơi nóng.

Vừa mới nói xong thì điện thoại lập tức nguội xuống.

Anh ta ngẩn ra, nhìn chằm chằm di động mấy giây, lạ thật đấy, ngày mai mang ra tiệm bảo hành xem sao.

Tiêu Nhiên nằm lên giường, tiếp tục đề tài khi nãy với Cố Tiểu Liên.

Nam Sơn im lặng nghe Tiêu Nhiên và Cố Tiểu Liên tâm tình, vừa nghe vừa ngáp không biết bao nhiêu lần.

Cố Tiểu Liên thì cứ vòng quanh mấy chủ đề như anh có yêu em không, tại sao lại yêu em, ấy thế mà có thể nói chuyện suốt hai giờ đồng hồ với Tiêu Nhiên.

Đợi đã, bây giờ không phải bọn họ đang yêu đương luôn rồi à?

Đã kết hợp từ tâm hồn đến cả thể xác luôn rồi cô em đây mới hỏi mấy vấn đề này có phải là muộn quá rồi không.

Nam Sơn: Thật không hiểu nổi mấy người trẻ tuổi các người.

Đợi sau khi Tiêu Nhiên và Cố Tiểu Liên xác định địa điểm hẹn hò lần sau thì Nam Sơn lập tức tỉnh cả người.

Cô ghi nhớ thời gian và địa điểm xong, chớp mắt một cái liền tắt máy.

Người trẻ tuổi thì bớt thức đêm đi, ngủ sớm mới là chuyện nên làm.

Nhìn chiếc điện thoại đột nhiên tắt ngúm này, Tiêu Nhiên mày mò hồi lâu mới có thể khởi động máy lại lần nữa.

Lúc này mới phát hiện số điện thoại của Cố Tiểu Liên đã mất tiêu, nick weixin cũng bị xóa mất.

Tất cả các tài khoản trên mạng của anh ta đều đã biến thành ‘Tên cặn bã đi Châu Phi đào than’, avatar cũng biến thành hình người Châu Phi da đen.

Bị dính virus à?

Tiêu Nhiên nhíu mày, nghĩ mãi cũng không ra.

Ngày mai phải thu xếp thời gian mang điện thoại đi sửa mới được.
Việc quan trọng nhất bây giờ là chỉnh lại các ghi chú, xem xem còn tư liệu nào cần phải đổi lại không đã.

Xong còn phải dỗ dành Cố Tiểu Liên nữa, nghĩ đến đây, Tiêu Nhiên lại nhíu mày.

Cố Tiểu Liên là đúng dạng con gái mà anh ta thích, chỉ là tính tình hơi nhõng nhẽo một chút.



Sau khi bị ép phải nghe lén hai giờ, Nam Sơn rốt cuộc cũng về lại được chiếc giường ấm áp thoải mái của mình.

Cô chống người ngồi dậy, nhấn

công tắc đèn bàn.

‘Tách’ một tiếng, cả gian phòng đều được thắp sáng bởi ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ chiếc đèn bàn.

Lúc quay về cô đã để lại vài điểm kinh hỉ cho Tiêu Nhiên, không biết lúc anh ta phát hiện ra thì có hết hồn không nhỉ!

Nam Sơn ôm gối, sau khi oán hận lúc ban đầu qua đi, cô lại có điểm phiền muộn.

Dù sao cũng quen nhau cả năm rồi, nói không có tí tình cảm nào với anh ta thì là nói dối.

Nhưng nhận ra sớm một chút cũng tốt, không cần phải lãng phí thời gian vì kẻ như thế.

Không phải của mình thì có cho Nam Sơn cô cũng không thèm.

Đời người còn dài, cô cũng không tin là mình không tìm được người đàn ông tốt hơn Tiêu Nhiên.

Nam Sơn vỗ đầu một cái, đã hai giờ sáng rồi, phải ngủ sớm thôi, không ngày mai đi làm muộn thì chết.

….

Trong nhà ga tấp nập bon chen, Tiêu Nhiên xách vali, đi ra ngoài gọi taxi.

Tối hôm qua anh ta thức trắng để dỗ dành trái tim mỏng manh mới bị tổn thương của Cố Tiểu Liên.

Giải thích cả buổi trời cô nàng mới tin là điện thoại của anh ta bị dính virus.

Lại đi thêm một chuyến tàu chen chúc, Tiêu Nhiên cảm thấy mệt mỏi không tả nổi.

Bất chợt nhớ đến Nam Sơn, nếu đổi lại là cô thì chắc chắn sẽ thấu hiểu và quan tâm hỏi han mình một phen.

Đầu óc Tiêu Nhiên nặng trịch, quầng thâm dưới mắt cũng lộ rõ.

Mới lên taxi ngồi chưa bao lâu thì lại có tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên.

Người gọi tới là cấp trên của anh ta, Tiêu Nhiên lập tức nghe máy.

- Vâng, sếp….

- Cậu đi đâu thế hả, giờ này vẫn chưa đi làm là thế nào, tổng giám đốc Hà bên công ty đối tác còn đang chờ cậu đây này….

Anh ta còn chưa nói được gì đã bị sếp đã mắng cho một trận xối xả, làm đầu óc Tiêu Nhiên càng choáng váng hơn.

Hả? Mình đang đi công tác mà, đây cũng là do sếp phái mình đi còn gì, giờ này đến công ty thế nào được, chẳng lẽ sếp quên rồi à?

Tiêu Nhiên không dám trả lời, đợi cho sếp mắng xong rồi anh ta mới nói:

- Em đang đi công tác ở thành phố B…

- Thành phố B — Sếp lại tăng âm lượng:

- Không phải tôi đã bảo với cậu là không cần đi công tác nữa rồi à.

Tiêu Nhiên ngây ra, anh ta có nhận được tin nhắn nào đâu.

- Em không nhận được tin nhắn.

Anh ta hoảng hốt kêu lên, trong lòng không khỏi cảm thấy bực bội hơn.

Vốn đã mất ngủ rồi, sếp lại còn gán đại cho một cái tội để mắng mỏ mình nữa.

- Cậu chờ đó cho tôi.

Sếp cúp máy cái rụp, Tiêu Nhiên cảm thấy khó hiểu.

Khoảng vài giây sau, anh ta nhận được một tin nhắn, đúng là do sếp gửi tới.

Nhìn thời gian thì nửa đêm hôm qua sếp đã nhắn cho anh ta, nói rõ hôm nay không cần đi công tác nữa, mang theo tài liệu đến công ty là được.

Còn anh ta cũng đã nhắn lại một câu ‘Vâng’.

Nhưng chính bản thân anh ta thật sự không nhớ là hôm qua mình có nhận được tin nhắn, càng không nhớ chuyện mình có trả lời lại cho sếp.

Tiêu Nhiên ngây ra, gãi gãi đầu một lúc, chợt nhớ ra lúc ấy điện thoại mình xảy ra vấn đề.

Chẳng lẽ là điện thoại tự mình trả lời à?

Tiêu Nhiên cảm thấy đầu óc quay quay, không biết nên giải thích với sếp thế nào cho phải.

Hình như khi nãy anh ta còn xéo xắt đáp trả sếp nữa.

Nhìn đám đông qua lại nhộn nhịp bên cạnh, Tiêu Nhiên đứng ở cửa sân ga, ngu người không biết làm thế nào.

….

Nhoáng một cái đã đến thời gian Tiêu Nhiên hẹn hò với Cố Tiểu Liên.

Trải qua mấy ngày tự điều tiết lại thì Nam Sơn đã điều tiết hợp lý cảm tình của mình và Tiêu Nhiên.

Cô lại thêm mong chờ vào chuyện lát nữa sẽ xảy ra.

Chương 2

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

Hôm nay Nam Sơn chăm chỉ bội phần, làm xong phần việc của mình từ rất sớm.

Sau đó thủng thẳng uống trà chờ quẹt thẻ tan ca.

Lúc tới phòng trà rót nước cô nghe chị Lý có thâm niên trong công ty nói chuyện với Tiểu Dương.

- Tiểu Dương à, em xinh đẹp thế này vậy đã có bạn trai chưa thế?

Tiểu Dương cười bẽn lẽn:

- Dạ chưa ạ.

Chị Lý nghe Tiểu Dương nói thế thì hai mắt sáng rực, nhìn chằm chằm Tiểu Dương bằng ánh mắt nóng bỏng:

- Chị Lý giới thiệu một đối tượng cho em nhé, thằng nhóc ấy đẹp trai lắm đấy.

- Không cần đâu ạ, bây giờ em chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, không muốn tìm người yêu vội.

Tiểu Dương uyển chuyển từ chối:

- Chị Lý, em pha cafe xong rồi, em đi trước đây.

Sau đó cô vội vàng bưng tách cafe chạy đi, ánh mắt không nhìn về phía chị Lý lấy một cái.

Chị Lý có vẻ tiếc nuối, miệng thì lầm bầm: Phụ nữ kiểu gì cũng phải kết hôn đi chứ, mấy cô bé bây giờ ham chơi quá, đợi mấy năm nữa lớn tuổi rồi mới định lập gia đình cũng khó mà tìm được người tốt, phụ nữ ấy à, tuổi càng lớn thì giá trị lại càng giảm….

Giống như lúc này mới để ý thấy Nam Sơn đứng bên cạnh, chị Lý quay sang hỏi cô:

- Nam Sơn, em nói đúng không?

Nam Sơn cười trừ cho qua, không trả lời.

Cô vẫn luôn không đồng tình với quan điểm này.

Phụ nữ cũng có phải sản phẩm tiêu dùng đâu, làm gì có chuyện có giá với rớt giá.

Dường như chị Lý cũng không vội quay lại văn phòng, nên cứ ung dung đứng dựa vào tường.

Lại hỏi thêm:

- Tiểu Nam có bạn trai rồi nhỉ.

- Vâng ạ.

Nam Sơn khẽ gật đầu.

Nhưng qua hôm nay thì cô sẽ lại độc thân thôi, tất nhiên là câu này cô sẽ không nói với chị Lý rồi.

Cô cũng không muốn bị chị Lý làm mai giúp.

- Chị nhớ rồi.

Chị Lý cười rồi nói:

- Nếu hợp nhau thì kết hôn sớm đi, tình yêu thời đi học là ngây thơ trong sáng nhất đấy.

Nam Sơn khom lưng lấy nước.

Đúng vậy, trong sáng lắm.

Trong sáng tới mức mới yêu xa chưa đầy nửa năm đã bị đá rồi.

Thế giới bên ngoài thật là đặc sắc!

Nếu không phải nhờ cô có được năng lực kỳ quái này thì chắc có bị cắm một núi sừng trên đầu cũng vẫn cho rằng tên Tiêu Nhiên thật sự tốt với mình lắm.

Đợi Nam Sơn pha trà xong thì chị Lý vẫn còn đứng nguyên ở đó.

Cô nhịn không được bèn nói:

- Chị Lý này, sau này chị đừng giới thiệu đối tượng làm quen cho Tiểu Dương nữa làm gì.

- Sao thế?

Nam Sơn ngẫm nghĩ một lúc mới rặn ra được mấy chữ:

- Cô ấy là người có cách nghĩ riêng.

Chuyện Tiểu Dương thích mấy em gái đáng yêu cô có thể nói ra chắc?

Nhớ tới lần kia khi xuyên thành đồ lót của Tiểu Dương, cô thật sự không biết nên khóc hay nên cười.

Cô nàng bình thường toàn mặc quần áo rộng thùng thình hóa ra lại có dáng người bốc lửa như thế.

Nhưng Nam Sơn thân là một cô gái, thật sự không cần hưởng loại phúc lợi thế này đâu.

Chị Lý gật đầu, vẻ mặt như chợt ngộ ra điều gì.

Nam Sơn giúp chị ấy đóng cửa phòng trà nước lại, thầm nghĩ mình chỉ có thể giúp Tiểu Dương đến đây thôi.



Vừa mới tan sở thì Nam Sơn đã vọt ra khỏi công ty với tốc độ nhanh nhất, bắt xe bus đi.

Đại khái Cố Tiểu Liên này ở thành phố N, nơi mà Tiêu Nhiên chọn để hẹn hò với cô ta là ở một nhà hàng bán đồ Tây.

Trùng hợp là Nam Sơn cũng làm việc ở thành phố N.

Nhà hàng kia chỉ cách công ty của Nam Sơn có vài trạm xe mà thôi, ngay cả chi phí đánh ghen cũng được giảm bớt rất nhiều.

Tiêu Nhiên dám trắng trợn tới đây hẹn hò là vì anh ta biết chắc cô không thích ăn cơm Tây.

Giờ hẹn là sáu giờ, với tính tình của Tiêu Nhiên chắc chắn sẽ tới sớm hơn mười phút.

Thật là tuyệt vời, Nam Sơn có mười phút để ‘hưởng thụ’ thế giới hai người với anh ta, cũng tiện bề ‘giao lưu’ tình cảm hơn.

Nhà hàng do anh ta chọn cũng có phong cách lắm, âm nhạc du dương lãng mạn, ánh sáng dịu êm, trong chiếc bình hoa thanh lịch đặt trên bàn còn cắm thêm một đóa hồng rực rỡ.

Nhân viên nho nhã lễ độ. Bộ dạng ấy à, đẹp trai hơn Tiêu Nhiên nhiều lắm, Nam Sơn cảm thấy rất hài lòng.

Cô nghiêng người nhìn xung quanh, sau đó ngay lập tức nhận ra Tiêu Nhiên đang ngồi gần cửa sổ.



Tiêu Nhiên đang cúi đầu nhắn tin, chợt cảm thấy có người vỗ nhẹ lên vai mình.

Anh ta ngầm hiểu, mỉm cười vẻ yêu chiều hết mực: - Em đến rồi à.

Sau khi quay lại và thấy rõ người gọi mình là Nam Sơn mặt anh ta lập tức cứng đờ ra.

- Sao lại là em?

Anh ta bật thốt thành lời.

Nam Sơn tự nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh ta, cười gian:

- Ngoại trừ em ra thì còn có thể là ai nữa, không phải anh nhắn tin mời em à?

Cô lắc lắc điện thoại trong tay, lại nói với giọng ảo não:

- Anh biết thừa là em không thích ăn cơm Tây rồi mà còn mời em đến đây.

Tiêu Nhiên ôm trán thoáng có chút đau đầu, thầm đoán hẳn là cái đêm điện thoại đột nhiên có sự cố gây ra việc này.

Cái loại virus gì mà như thể có trí tuệ thế này, mang đi bảo hành lại không tra ra có lỗi gì nữa chứ.

Virus điện thoại: Lời vu khống này tui không gánh nhá.

Nam Sơn nhoẻn môi cười, ánh mắt nhìn về phía anh ta tràn ngập vẻ soi mói:

- Không lẽ người anh muốn mời hôm nay không phải em à?

Tiêu Nhiên lắc đầu, mặt mày cứng như đá:

- Đương nhiên là mời em rồi.

Tiêu Nhiên nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã sắp đến giờ hẹn của anh ta và Cố Tiểu Liên.

Nếu như để cho hai người bọn họ gặp nhau thì hậu quả khó mà lường được.

Tiêu Nhiên cười dịu dàng, bảo:

- Cưng à, là lỗi của anh, quên mất em không thích ăn cơm Tây. Hay là mình đổi nhà hàng khác nhé, cho em chọn chỗ nào mình thích luôn đó.

Nam Sơn liếc xéo anh ta một cái, làm trò, để xem anh còn vờ vịt được đến lúc nào.

- Lâu lâu ăn thử một bữa cũng không sao, cứ chọn nơi này đi, khung cảnh cũng rất đẹp.

Nam Sơn gọi phục vụ tới để gọi món.

Không nhìn màu sắc, chỉ nhìn giá cả, bảo đảm có thể khiến cho Tiêu Nhiên nhớ rõ bữa ăn cuối cùng của cô và anh ta.

- Em chọn xong rồi.

Nam Sơn liếc nhìn Tiêu Nhiên đang bồn chồn một cái:

- Anh yêu, anh ăn món gì?

Rõ ràng Tiêu Nhiên đang thấp thỏm không yên nên nói bừa:

- Giống em là được.

Theo như anh ta thì Nam Sơn sẽ không bao giờ chọn mấy món quá đắt.

Hai người bọn họ quen nhau khi còn đi học, lại vừa mới ra đời nửa năm.

Chẳng có bao nhiêu tiền nên mỗi lần gặp nhau đều không chọn mấy món quá đắt.

Đáng tiếc là lần này Nam Sơn nhất định khiến cho Tiêu Nhiên phải thất vọng rồi.

Lúc này anh ta có muốn hủy hẹn với Cố Tiểu Liên cũng không thể kịp nữa.

Mới khi nãy anh ta còn tự sướng một bức ngay trong nhà hàng gửi cho cô ả.

- Nam Sơn này. Tiêu Nhiên mở miệng.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta:

- Hửm?

Thấy cô ngẩng lên nhìn, Tiêu Nhiên bèn châm chước xem nên mở miệng thế nào.

Nam Sơn trừng to hai mắt, đoán xem rốt cuộc anh ta muốn bịa ra chuyện gì.

- Lát nữa có thể em họ của anh sẽ đến đấy.

Phụt, Nam Sơn nhịn không được suýt chút nữa đã bật cười.

Nghẹn cả buổi trời cuối cùng bịa ra được một câu em họ, thật là… chả sáng tạo tí nào.

- Em họ à, thế thì chúng mình phải chiêu đãi em ấy thật tốt mới được, em gọi thêm một phần nữa nhé.

Trong lòng Nam Sơn đã mài dao soàn soạt.

Từng món ăn lần lượt được dọn lên, Nam Sơn dùng bữa rất vui vẻ, quả nhiên giá cả tỷ lệ thuận với chất lượng món ăn mà.

Chỉ có mỗi mình Tiêu Nhiên là như nhai sáp.

Qua chừng hai mươi phút sau, cô em họ mà anh ta nói cũng ung dung bước vào.

Nam Sơn đánh giá cô ta từ trên xuống dưới một lượt, mặt mày không đẹp bằng mình, da không trắng bằng mình, ngực không to bằng mình, eo cũng không nhỏ bằng mình.

Sao Tiêu Nhiên lại để ý đến cái cô Cố Tiểu Liên này nhỉ, mắt nhìn người đúng là càng lúc càng kém mà.

Lúc em gái họ Cố nhìn thấy Nam Sơn đang ngồi đối diện Tiêu Nhiên thì hơi ngẩn ra, rõ ràng là hẹn hò hai người, sao bây giờ lại có thêm ai thế này?

Đã thế bộ dạng lại còn xinh đẹp hơn mình, khiến cô ta cảm thấy nguy cơ ầm ầm đập vào mặt.

Tiêu Nhiên muốn lừa cho qua trước, đứng phắt dậy giới thiệu:

- Tiểu Liên, đây chính là…

- Bạn gái.

Nam Sơn nói thẳng, cô cũng không định phối hợp với anh ta diễn trò.

Sắc mặt của Cố Tiểu Liên thoáng cái đã trở nên vô cùng khó coi, không đợi Tiêu Nhiên kịp giải thích thì cô ta đã quất túi xách trên tay túi bụi lên đầu anh ta.

- Không phải anh nói anh chỉ có một vị hôn thê quê mùa ở trên núi xuống, thấy cô ta đáng thương nên mới không nỡ bỏ rơi cô ta à, sao mà…

Cố Tiểu Liên nấc lên một tiếng, lại nói tiếp:

- Sao mà đẹp hơn cả tôi thế này.

Ô kìa, em gái ơi em chú ý sai chỗ rồi.

Nam Sơn nghe thấy vậy thì hít sâu một hơi, nhìn Tiêu Nhiên một cái, cái tên chết giẫm này thật sự nói với người khác là cô tới từ trên núi xuống hả.

Cô với tay phải chụp lấy một ly nước lọc tạt thẳng vào anh ta, khiến mặt mày anh ta ướt nhẹp.

- Nam Sơn, em nghe anh giải thích đã.

Thật ra thì lúc này Tiêu Nhiên cũng đang sứt đầu mẻ trán, không biết nên làm gì cho phải.

Anh ta thật sự thích Nam Sơn, nhưng cũng lại không nỡ bỏ Cố Tiểu Liên.

- Tôi chấp nhận bỏ học, làm ruộng kiếm tiền nuôi anh, chịu bao cay đắng mới cho anh ăn học thành tài, chỉ chờ ngày anh trở về cưới tôi, không ngờ anh lại đi tìm một con hồ ly tinh trong thành phố, khiến tôi uổng phí cả thanh xuân của mình như thế.

Nam Sơn gục mặt xuống bàn, hai vai run rẩy, ở trong mắt người khác thì là cô đang đau khổ sau khi tận mắt nhìn thấy thằng đàn ông đốn mạt phản bội, thật ra thì….

Cô ngẩng đầu lên, lại ném thêm một cái dĩa qua:

- Cái tên bạc tình khốn kiếp này, anh là thằng ăn cháo đá bát.

Tiêu Nhiên nghe Nam Sơn nói thế thì ngu người, mãi mới chợt hiểu ra đây là cô đang mượn cơ hội để trút giận.

Bọn họ gây ồn ào thế này, may là khách khứa trong nhà hàng cũng chỉ có có mấy người.

Sau khi những người khác nghe thấy Nam Sơn nói thế đều nhìn Tiêu Nhiên với ánh mắt chỉ trích.

Vị hôn thê ở dưới quê làm ruộng nuôi heo, biết bao năm tháng vất vả nuôi anh ta ăn học mong anh ta thành tài, nào ngờ anh ta vừa có tí sự nghiệp thì lại phụ bạc người ta thế.

Cậu nói xem thứ người này có khốn nạn hay không, có đốn mạt hay không?

Đốn mạt!

Đốn mạt quá đi ấy chứ!

Tiêu Nhiên nhìn thấy ánh mắt khác thường của mọi người cũng thấy rất khó xử.

- Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.

Nam Sơn lại tạt thêm một ly nước nữa:

- Nói gì thì nói ở đây, để mọi người nhìn còn tiện phân bua đúng sai.

Mắt cô rưng rưng, mím chặt đôi môi.

Người ngoài nhìn vào thì thấy cô thế này là do bị đàn ông phản bội nên đang đau lòng muốn chết, nhưng vẫn cố gắng mở to đôi mắt để che dấu sự yếu đuối của mình.

- Cô dám tạt nước vào anh ấy?!

Dường như lúc này Cố Tiểu Liên mới kịp phản ứng lại, giơ túi xách muốn đánh Nam Sơn.

Nam Sơn nhíu mày, em gái à, sao mà phản xạ của em chậm thế, chị đâu chỉ tạt nước thôi đâu.

Đúng rồi, còn cả miếng thịt bò trên đầu anh ta kìa.

Chỉ thấy Nam Sơn vươn tay ra chụp lấy cái túi xách kia kéo mạnh một cái, giật luôn cái túi của em gái kia.

- Cô?

Cố Tiểu Liên kinh ngạc không dám tin, lực tay của cô gái này lớn thật, quả nhiên là từng nuôi heo ở dưới quê có khác.

Chương 3

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

Nam Sơn giật mạnh túi xách, em gái này nhìn thì hung hăng thế thôi chứ yếu xìu.

Cố Tiểu Liên nhìn cô chằm chằm, cái kiểu cười mà không cười trên mặt Nam Sơn ở trong mắt cô ả chẳng khác nào đang cười nhạo.

Cô ta cắn răng, giơ tay lên định giáng xuống mặt Nam Sơn một cái tát.

Nhưng Nam Sơn đã sớm đoán được động tác tiếp theo của cô ta nên dễ dàng tránh được.

Trở tay tương cho một cái bình gas.

À, nhầm rồi.

Là trở tay ụp một chén soup hải sản mới đúng.

Nước soup đủ màu sền sệt nhễu nhão chảy xuống từ đầu của Cố Tiểu Liên trông rất đáng yêu.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Tiêu Nhiên cũng không kịp ngăn cản.

Cố Tiểu Liên thì đờ ra tại chỗ.

Từ nhỏ đến lớn cô ta đã quen được người khác nâng niu trong lòng bàn tay.

Kiêu căng quen thói rồi, nào đã phải chịu uất ức thế này bao giờ đâu.

Cô ta hét lên thật to, khiến cho những người đứng bên ngoài đều phải bịt kín hai tai lại.

Sóng âm quá lợi hại, lực sát thương lớn không tưởng.

Phổi của Cố Tiểu Liên chắc là phải to ghê lắm, hét một tiếng mà kéo dài những 30 giây.

Thật khiến cho người ta thở dài, thanh âm này chỉ địa ngục mới có, chốn trần gian dễ mấy mà được nghe.

Những người may mắn được nghe thấy nó thật là…. Xui xẻo tám đời.

Nam Sơn lập tức bịt kín lỗ tai.

Thầm nghĩ nếu như Cố Tiểu Liên dùng sóng âm tấn công trước rồi lại dùng kỹ năng bốp bốp bốp kia thì chắc mình không phải là đối thủ của cô ta rồi.

Nguy hiểm quá đi mất!

Sau khi hét lên xong Cố Tiểu Liên mắt lệ nghẹn ngào, quay ngoắt sang nhìn Tiêu Nhiên.

Đáng tiếc là Tiêu Nhiên còn đang quay cuồng trong sóng âm của cô ta, đầu óc choáng váng chưa kịp phản ứng lại.

Cố Tiểu Liên giẫm chân, gắt giọng gọi:

- Tiêu Nhiên.

Nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, nhưng lại không tuôn trào, khiến cho người ta cảm thấy thương tiếc.

Tiêu Nhiên rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, vội ân cần hỏi han:

- Ôi em, em không sao chứ.

Lại quay sang nói với Nam Sơn:

- Người đàn bà này, sao cô có thể độc ác như thế.

Trong ngữ khí của anh ta toàn vẻ chỉ trích.

Độc ác?

Tình cảm một năm trời lại không bằng vài cái nhăn nhó của Cố Tiểu Liên.

Nam Sơn nhíu mày, xem ra hôm nay mình phải ác hơn nữa mới được.

Trước mắt, cô đã có được vũ khí do kẻ thù dâng lên — túi xách.

Sức nặng bên trong cũng khá lắm, đoán chừng ngoại trừ điện thoại ra còn có thêm đồ trang điểm linh tinh nữa.

Thật sự là công cụ đập người vô cùng thuận tay.

Nam Sơn không hề do dự, vung túi xách lên quay mấy vòng rồi quất tới tấp vào mặt Tiêu Nhiên.

Chỗ nào đẹp mắt với dễ lộ ra ngoài thì đập chỗ đó, bà đây rốt cuộc không cần phải lo lắng anh ta đi ra ngoài dụ gái nữa rồi.

Tiêu Nhiên không trốn đi đằng nào được, chỉ có thể kêu la oai oái.

Đang lúc anh ta định đánh trả thì nhìn thấy vô số ánh mắt trách cứ của những người khách khác nhìn mình, quản lý nhà hàng cũng đi ra can ngăn.

Sau khi quản lý tới thì phục vụ đã kể đại khái lại chuyện xảy ra vừa xong.

Vậy nên thái độ của quản lý không khỏi có thêm vài phần khinh bỉ đối với Tiêu Nhiên.

- Thưa ngài, chúng tôi nhận được lời phàn nàn….

Tiêu Nhiên không ngờ lần hẹn hò của anh ta với Cố Tiểu Liên lại biến thành trò hề của ba người thế này.

Anh ta không chỉ phản bội Nam Sơn, mà ở trong màn hài kịch nực cười này, từ đầu chí cuối, anh ta chỉ chăm chăm che chở cho mỗi kẻ thứ ba Cố Tiểu Liên.

Nam Sơn làm ra những hành vi quá khích như thế cũng là chuyện thường tình.

Vừa nghĩ tới chuyện anh ta và Nam Sơn đã kết thúc thì trong lòng Tiêu Nhiên lại có chút đau đớn.

Dù sao thì Nam Sơn cũng là cô gái đầu tiên anh ta yêu.

Chuyện cũng đã thành ra thế này, anh ta và Nam Sơn đã xé rách mặt luôn rồi, không thể nào níu kéo được nữa.

Chuyện có thể làm bây giờ chính là phải quý trọng Cố Tiểu Liên hơn.

- Chúng ta đi thôi.

Cố Tiểu Liên hừ một tiếng, quay gót bước ra ngoài.

Tiêu Nhiên vội vàng đuổi theo.

Người phục vụ vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp như cũ:

- Thưa ngài, xin mời đến quầy tính tiền, cảm ơn đã đến nhà hàng chúng tôi dùng bữa.

Nam Sơn cầm túi xách đập vào ngực Tiêu Nhiên một cái. Trước khi đi cô còn nói với Tiêu Nhiên:

- Từ nay về sau đừng có liên lạc với tôi nữa. Nếu như lần sau mà để tôi gặp lại anh thì….

Nam Sơn không nói gì, chỉ tranh thủ cầm túi xách nện thêm một cái lên mặt anh ta.

Mức độ đau đớn của kẻ thù lại tăng thêm một chút, tiện thể để lại hai đường máu mũi.

Cô xoay người, ngẩng đầu ra khỏi nhà hàng không hề do dự.

Cảm giác tự tay đánh thằng đàn ông cặn bã thế này sướng quá.

Đầu tiên là Tiêu Nhiên cảm thấy mũi tê rần, sau dó cảm giác như có chất lỏng nóng ấm chảy ra.

Anh ta đưa tay lên quẹt một cái, phát hiện là máu thì trợn mắt hôn mê bất tỉnh.

Mấy phục vụ liếc mắt nhìn nhau một cái, loại người thế này bọn họ gặp nhiều rồi.

Muốn ăn cơm chùa à? Không có cửa đâu!

Tiêu Nhiên là bị đau quá nên tỉnh lại, nhân trung bị người ta bấm một cái thật mạnh.

Anh ta tin chắc nếu như lại mạnh tay thêm chút nữa thì sẽ bấm rách thịt chảy máu luôn.

- Thưa ngài, mời tính tiền.

Bên tai vẫn là giọng nói nho nhã lễ độ của phục vụ, nụ cười chuyên nghiệp hệt gió xuân phơi phới ập vào mặt, như thể người mới vừa bấm anh ta một cú rõ đau không phải bất kỳ ai trong số bọn họ hết.

- Bao nhiêu tiền? - Anh ta hỏi.

Nhân viên thu ngân lập tức in hóa đơn ra rồi mở miệng báo giá.

- Sao đắt thế?

Mắt Tiêu Nhiên trợn tròn lên, giá tiền khác hoàn toàn so với con số mà anh ta nghĩ.

- Thưa ngài, những món ăn mà ngài chọn đều dùng nguyên liệu nhập khẩu từ nước ngoài, hơn nữa mỗi ngày chỉ cung cấp số lượng có hạn mà thôi…

Nhân viên thu nhân sổ ra một tràng dài dằng dặc không vấp váp.

Nói ngắn gọn dễ hiểu là thế này, giá cả của nhà hàng vô cùng hợp lý, tuyệt đối không có ý lừa người tiêu dùng.

Tiêu Nhiên cảm giác mặt mày choáng váng suýt ngất thêm lần nữa, chợt nhìn thấy ánh mắt như dã thú của mấy phục vụ đứng bên cạnh.

Nhân trung anh ta lại nhói đau.

- Quẹt thẻ đi.

Tiêu Nhiên móc ví, lấy một tấm thẻ đưa cho nhân viên thu ngân.

Lúc này anh ta mới cảm thấy nghi ngờ không biết có phải Nam Sơn đã biết mình ngoại tình từ sớm hay không.

Phải biết thì mới có thể gọi toàn mấy món có giá trên trời thế chứ.

Tiêu Nhiên nghĩ mãi không thông, không hiểu Nam Sơn phát hiện ra kiểu gì.

Anh ta tự nhận công tác giữ bí mật của mình đã làm rất kín kẽ, không hề lộ ra tí sơ hở nào.

Đại khái là Tiêu Nhiên có nằm mơ cũng không ngờ là do chính miệng anh ta nói cho Nam Sơn biết là mình đi ngoại tình ở đâu.

….

Dẫu sao thì cũng là tình cảm cả năm trời, trong lòng Nam Sơn vẫn có chút khó chịu.

Nhưng cô lại cảm thấy may mắn nhiều hơn.

May mà phát hiện ra sớm, kịp thời cắt đứt, chấm dứt thiệt hại. Người khác thất tình thì đều đi vận động để đốt cháy hết tinh lực dư thừa.

Còn Nam Sơn thì mượn cớ thất tình để đi đánh chén.

Sau khi cơm no rượu say, an ủi dạ dày xong tâm trạng của cô đã tốt hơn một nửa rồi.

Sau đó cô lại một mình ra quán karaoke hát hò gào thét hai ba tiếng đồng hồ, phát tiết hết tất cả những thất vọng của cô đối với Tiêu Nhiên ra ngoài.

Từ nay về sau, Nam Sơn cô và Tiêu Nhiên xem như đường ai nấy đi.

Cô không còn chút cảm tình nào với anh ta nữa.

….

Nam Sơn ngồi chuyến xe đêm cuối cùng.

Trời đã khá trễ, trên xe cũng không có bao nhiêu người.

Cô đeo tai nghe, nhìn lên trần xe với góc 45 độ, giả vờ làm một thanh niên văn nghệ.

Đột nhiên, điện thoại di động báo có tin nhắn.

Là do Tiểu Dương gửi tới.

“Nam Sơn, hôm nay tôi thấy rồi, cảnh tượng cô ra tay đánh tên khốn kiếp kia thật sự là khiến người ta hả dạ (icon mắt lấp lánh).”

Nam Sơn nhắn lại: “Cô cũng có mặt ở đó à?!”

Bởi vì có câu thành ngữ gọi là tốt khoe xấu che, ở công ty cô luôn giữ hình tượng vô cùng dịu dàng đáng mến, bị người ta nhìn thấy cảnh mình đi đánh ghen thế này, Nam Sơn vẫn có chút ngại ngùng, nhưng cũng chỉ là có một chút mà thôi.

Cũng vì Tiểu Dương không phải người thích buôn chuyện, nên sẽ không bao giờ nhắn tin chỉ để diễn tả sự kính nể với mình thế này.

Giác quan thứ sáu của Nam Sơn rất chính xác, cô cứ có dự cảm không lành.

Trong lòng thầm nghĩ, xin đừng có ở không mà đi khen cô uy mãnh vĩ đại, đại nghĩa diệt thân đập bạn trai te tua gì hết nhé, mấy lời thừa thãi khác cũng đừng có nói với cô làm gì.

Cô đang thất tình đấy, trái tim mong manh yếu đuối không chịu nổi một tí đả kích nào nữa đâu.

Hu hu.

Đời không như là mơ.

Tiểu Dương: “Cô có biết Cố Tiểu Liên kia là em họ của tổng giám đốc Cố không?”

“...Không biết à?”

Tổng giám đốc Cố mà Tiểu Dương nói tới, chính là tổng giám đốc Cố Thăng của công ty Nam Sơn.

Thân cao 1m87, đẹp trai, nhà giàu.

Đây là ấn tượng của Nam Sơn về Cố Thăng sau khi gặp thoáng qua.

“Nam Sơn, cô tự cầu nguyện đi nhé, (icon vỗ vỗ đầu.)”

Nam Sơn gửi lại cho Tiểu Dương một cái icon khóc không ra nước mắt.

Khác với cái em họ mà Tiêu Nhiên bịa ra, lần này là em họ thật đấy.

Trên đời này có biết bao nhiêu người họ Cố, tại sao Cố Tiểu Liên lại là em họ của Cố Thăng chứ!!!

Nam Sơn dán mặt vào cửa xe lạnh lẽo.

Nếu như cô sớm biết Cố Tiểu Liên là em họ của Cố Thăng thì cô…. Vẫn sẽ đánh.

Chẳng qua là sẽ đổi qua kiểu đánh khác uyển chuyển hơn một chút mà thôi.

Chuyện này vẫn còn chút hy vọng, trong lòng Nam Sơn hằng mong tên Tiêu Nhiên kia không nói cho Cố Tiểu Liên biết cô làm việc ở công ty OSS.



Ông bà ta có câu, trời không toại lòng người.

Những chuyện Nam Sơn gặp phải hôm nay chỉ có thể ví như dẫm trúng phân thôi.

Đáng chết hơn chính là ông trời muốn cướp đi hết những gì cô có.

Ban ngày, Nam Sơn tiếp xúc với Tiêu Nhiên hơi lâu.

Cho nên lần này, cô lại xuyên thành cái đèn bàn của anh ta.

Gần mười hai giờ, anh ta vẫn chưa ngủ, đang gọi điện thoại an ủi Cố Tiểu Liên, nói tới mức sắp toét luôn cả mồm.

Nam Sơn vốn cảm thấy mình đã chẳng còn quan hệ gì với Tiêu Nhiên nữa rồi, nên không muốn nghe lén làm gì.

Nhưng ngẫm lại, cô có thể mượn cơ hội này để nghe ngóng xem rốt cuộc Cố Tiểu Liên có biết mình làm việc ở OSS hay không.

Nửa tiếng sau, Cố Tiểu Liên đang khóc.

Một tiếng sau, Cố Tiểu Liên đang cười.

Lại thêm nửa tiếng nữa, Cố Tiểu Liên bắt đầu õng ẹo.

Nỗi lo trong lòng Nam Sơn cũng nhẹ đi phân nửa, đang định quay lại giường của mình ngủ một giấc cho thật ngon, chợt nghe Cố Tiểu Liên tức tối nói:

- Ngày mai em nhất định phải đến công ty của anh họ, bảo anh ấy đuổi ả đàn bà kia.

Nam Sơn cảm thấy tim mình lạnh lẽo, đèn tắt cái phụp, cô cũng quay về phòng.

Cô choàng áo khoác, ngồi trên ghế, kéo ngăn bàn lấy một quyển sách ra.

Bên trong có kẹp một tờ danh thiếp, cô nhìn chằm chằm một lúc mới đặt nó lại chỗ cũ.

Trong lòng không khỏi bi phẫn nghĩ thầm, cô thật sự phải đi làm công việc này hay sao?

Chương 4

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

Nam Sơn đến văn phòng, còn chưa ngồi nóng chỗ thì chị Lý tới gọi:

- Tiểu Nam, tổng giám đốc tìm em đấy.

- Vâng, em đến ngay.

Cô đáp lại ỉu xìu, đại khái cũng biết rõ là đang xảy ra chuyện gì.

Chị Lý vỗ vai của cô, cho cô một ánh mặt tự cầu nhiều phúc đi.

….

Nam Sơn gõ cửa phòng làm việc của Cố Thăng.

- Vào đi.

Âm cuối kéo dài thật dài, đây là giọng của Cố Tiểu Liên.

Nam Sơn vỗ ngực mình một cái, binh đến thì tướng chặn, cùng lắm thì từ chức thôi chứ gì.

Cô đẩy cửa ra, bước vào trong.

Cố Thăng đang vùi đầu làm việc, còn Cố Tiểu Liên thì ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da thật trong phòng, cúi đầu nhìn móng tay.

Nam Sơn không chút sợ hãi, hắng giọng một cái, thấp giọng hỏi:

- Tổng giám đốc, anh tìm tôi à?

Lúc này Cố Thăng mới ngẩng đầu lên, miễn cưỡng liếc cô một cái.

Sau đó lại quay sang nói một câu không đầu không đuôi với Cố Tiểu Liên:

- Tiểu Liên, tên bạn trai kia của em chẳng có mắt nhìn tí nào cả.

- Em sửa giúp anh ấy đấy.

Cố Tiểu Liên tưởng rằng Cố Thăng đang mỉa mai Nam Sơn nên đắc ý ưỡn ngực lên.

- Cô Nam Sơn này đẹp hơn em nhiều.

Cố Thăng đả kích không hề lưu tình.

- Anh….

Cô ta bị nghẹn lời, la lớn:

- Em với Tiêu Nhiên là chân ái, true love đấy, loại hoa hoa công tử như anh thì sao mà hiểu được.

Nam Sơn thiếu chút nữa phì cười, vị tổng giám đốc này cũng thú vị lắm.

Cô cúi đầu, siết chặt hai tay, bộ dáng vô cùng nhu thuận.

Cố Thăng lập tức chuyển chủ đề, anh mở miệng, hỏi Nam Sơn:

- Nam Sơn, chắc là cô cũng biết cái con bé Cố Tiểu Liên ngồi trên sofa bên kia nhỉ?

Nam Sơn thành thật gật đầu.

Anh ta mím môi nín cười:

- Đáng lẽ ra cô không nên trực tiếp trêu vào nó làm gì, thật đáng tiếc, cô bị công ty sa thải.

Hở, Nam Sơn nhíu mày.

Nghe ý của tổng giám đốc chính là có thể gián tiếp trêu chọc à?

Quái lạ, sao cô lại nghe ra chút áy náy trong câu nói của anh ta nhỉ.

Nhưng cô cũng nhìn ra vẻ không cho phép từ chối từ ánh mắt anh ta, trong lòng biết rõ dù có nói thêm gì nữa cũng vô ích mà thôi.

Cho dù có được ở lại làm thì chỉ cần sếp trên nói một câu thôi cô cũng khó mà tránh khỏi bị làm khó dễ.

Nam Sơn nghiêm mặt, trong lòng hạ quyết tâm.

Cố Tiểu Liên hớn hở nhìn xem, còn thổi thổi ngón tay nói:

- Nếu như bây giờ cô năn nỉ tôi thì tôi có thể bảo anh họ của tôi tha cho cô một lần đấy.

- Năn nỉ cô làm gì, cô không thấy tôi chẳng sao hết à.

Nam Sơn liếc Cố Tiểu Liên một cái với vẻ khó hiểu:

- Hay là tôi năn nỉ cô cứ vô tư dùng tiền đập tôi chớ có nương tay nhé?

Nam Sơn mỉm cười đề nghị.

Cố Thăng giống như một người đứng ngoài cuộc, im lặng ngồi trên ghế đánh giá cả hai người.

Cố Tiểu Liên bị Nam Sơn làm cho mất mặt, nói vẻ bực bội:

- Chết đến nơi mà còn mạnh miệng.

Chuyện đã đến nước này rồi, Nam Sơn cũng không cần vờ vịt làm gì nữa.

Cô lập tức mở miệng hỏi đến vấn đề mà cô vẫn tương đối quan tâm, ấy chính là tiền.

- Tôi đã ký hợp đồng năm năm với công ty, đột nhiên bị sa thải không lý do, tiền bồi thường phải tính thế nào đây?

Cố Thăng thu hết vẻ mặt của cô vào trong mắt, thấy cô tỉnh táo nhìn rõ tình hình, thái độ không kiêu ngạo không hèn yếu nên đánh giá cô cao hơn một chút.

- Lát nữa cô đến phòng tài vụ kết toán đi.

- Được. – Cô lại hỏi: - Còn chuyện gì nữa không, nếu như không thì tôi đi trước đây.

Cố Thăng xua tay, ý bảo cô cứ đi đi.

Cố Tiểu Liên có phần không cam lòng, dù đã đạt được mục đích rồi, nhưng cô ta cứ cảm thấy không vui gì cả.

….

- Sao anh lại bỏ qua cho cô ta dễ dàng thế?

Cố Tiểu Liên õng ẹo nói.

Cố Thăng liếc cô ta một cái:

- Cố Tiểu Liên, lúc đầu là tự em nói, sa thải cô ấy chính là sự trả thù lớn nhất, anh cũng đã làm theo rồi.

Cái cô em họ này cũng không phải con gái ruột của cô anh.

Năm đó cô của anh đặt tình yêu lên hàng đầu, không để ý đến sự phản đối của người nhà, gả cho một vị giáo sư đại học đã ly dị từ lâu.

Cô của anh rất thương cô ta, không để cho cô ta chịu chút ấm ức nào.

Đêm qua Cố Tiểu Liên khóc lóc sướt mướt gọi điện thoại cho anh, bảo anh nhất định phải giúp cô ta.

Chuyện này thật sự là do Cố Tiểu Liên quá đáng trước.

Thằng đàn ông kia cũng chả phải thứ tốt đẹp gì, ăn trong bát nhìn trong nồi.

Chuyện tình cảm ấy mà, chỉ có người bên trong tự mình biết, anh cũng không tiện nhúng tay vào, nên uyển chuyển khuyên cô ta vài câu.

Cô nàng tên Nam Sơn kia cũng đủ đáng thương, vừa thất tình lại thất nghiệp. Bất quá có thể sớm ngày biết rõ bộ mặt thật của tên kia cũng tốt, ít nhất không cần đợi sau khi kết hôn rồi mới hối hận.

Anh căn bản chẳng muốn giúp làm gì, nào ngờ nửa đêm lại nhận được điện thoại của cha mình.

Không cần nói cũng biết là kiệt tác do Cố Tiểu Liên nhờ vả cô anh làm ra.

Sự chán ghét của anh dành cho đứa em họ này lại tăng thêm vài phần, nhưng cũng không tiện để lộ.

Ba cũng đích thân lên tiếng rồi, Cố Thăng đành phải đồng ý.

Anh cũng có phần đồng tình với Nam Sơn, cho nên đã âm thầm nhắn với chị Trương ở phòng tài vụ thêm cho cô một khoản tiền.

Lại nhờ chị Trương đưa cho Nam Sơn một tờ danh thiếp, để cô có thể đến công ty của bạn mình làm.

Trước đó anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, nếu như Nam Sơn đồng ý thì chỉ cần đến đó làm thủ tục mà thôi.

Không biết Nam Sơn có đồng ý đi hay không nữa.

- Sao em cứ cảm thấy cái cô Nam Sơn kia được lời là sao.

Cố Tiểu Liên thấp giọng lẩm bẩm.

- Anh phải làm việc rồi.

Cố Thăng cúi đầu nhìn đống giấy tờ trên bàn, không nhìn cô ta lấy một cái.

Nghe thấy anh họ đuổi khách như thế, mặt Cố Tiểu Liên đỏ lên, giọng ngày càng nhỏ:

- Em biết rồi.

Cô ta xách túi, đứng dậy rời đi.

Nam Sơn sờ sờ phong bì trên tay, độ dày của nó khiến cô rất thích.

Tiền đền bù tổn thất mà công ty đưa còn nhiều hơn so với cô nghĩ, đủ để cô sống đầy đủ một khoảng thời gian khá dài.

Khiến cho cô có ảo giác như thể mình vừa mới lĩnh lương hưu chuẩn bị về nhà dưỡng già ấy.

Cô cẩn thận bỏ nó vào trong ví.

Vừa bước ra khỏi cửa công ty, Nam Sơn lấy điện thoại ra, mở danh bạ lên nhìn một cái tên thật lâu.

Sau cùng cô hạ quyết tâm, bấm gọi cho người đó.

Điện thoại vừa mới kết nối, không đợi cô kịp mở miệng đầu dây bên kia đã có một giọng nữ hớn hở vang lên:

- Tiểu Sơn à, rốt cuộc cậu cũng nghĩ thông rồi sao. Mình nói cho cậu biết nhé, cậu mà không làm nghề của mình thì thật phí của trời đấy.

Nam Sơn ủ rũ nói:

- Ừ, mình nghĩ kỹ rồi.

Cuộc sống vẫn cứ kéo dài, nên đi làm thì vẫn phải đi làm.

- Khi nào thì làm, Tiểu Sơn mình nói cho cậu biết nhé, với kỹ thuật của cậu, qua chỗ mình nhất định sẽ thành số một ngay.

Nam Sơn đi về phía trạm xe bus:

- Chiều nay mình đến văn phòng cậu nhé?

- Hoan nghênh cậu đến bất cứ lúc nào.

Công việc tiếp theo của Nam Sơn được quyết định bằng một cú điện thoại như thế đấy.

Sau khi cúp máy Nam Sơn quay người lại nhìn tòa nhà công ty một cái.

Lòng thầm thề, chỗ này không cần bà đây thì khắc có chỗ khác cần nhé.

Mặc kệ thế nào, cô cũng sẽ không bước vào cửa chính cái công ty này một bước nào nữa.

Trừ phi cái tên không biết phân rõ trắng đen chỉ biết bao che cho người nhà là Cố Thăng kia tự mình mời cô quay về.

Cô cũng chỉ nghĩ thầm trong bụng cho thỏa dạ mà thôi, nào có ngờ đâu chuyện này lại trở thành sự thật.

Cuộc sống khắp nơi đều có kinh hỉ như thế.

Không đến nửa tháng sau, Cố Thăng thật sự cung kính mời cô quay lại công ty.

Khiến cho Nam Sơn muốn chống nạnh ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng. Vòng đời xoay chuyển, ông trời không bỏ rơi một ai.

Muah ha ha ha ha ha!

….

Nam Sơn đến ngân hàng gửi tiền vào tài khoản, số tiền lớn như thế mà để trên người cô cũng không yên tâm được.

Sau khi về nhà, cô tắm rửa một lượt, muốn rửa trôi hết những xui xẻo của mấy hôm nay đi.

Ngủ trưa một giấc, cô cảm thấy tinh thần sáng láng thoải mái hẳn lên.

Cô trang điểm cho bản xinh đẹp một chút, dựa vào địa chỉ in trên danh thiếp kia tìm tới địa điểm công tác mới — Phòng làm việc Lạt Thủ Tồi Hoa, nằm bên trong một hẻm nhỏ khá yên tĩnh.

Hai bên cửa có dán câu đối thế này.

Bạch liên lục trà tâm cơ biểu, phượng hoàng mụ bảo trực nam nham, hoành phi thì ghi ‘Ngoại tình phải đánh’.

Phòng làm việc này là do bạn đại học của cô tên Minh Hoa mở, chuyên gia bắt các loại tiểu tam như bạch liên hoa với trà xanh biểu.

Từ khi mở ra tới nay, Minh Hoa vẫn luôn khuyên cô đến đây làm, nói là có thể tận dụng khả năng trời sinh của cô.

Cũng không phải vì Minh Hoa biết về năng lực xuyên vào đồ vật của cô.

….

Minh Hoa là bạn học cùng lớp đại học với Nam Sơn, khoa bọn họ có một giáo sư họ Lưu, mười tiết thì có đến năm tiết ông không đến lớp.

Tiết của ông dạy đều là hai tiết đầu, mỗi lần luôn là đám sinh viên đến phòng học ngồi chờ xong mười mấy hai chục phút mới biết là giáo sư họ Lưu không đi dạy.

Nhưng giáo sư họ Lưu này cũng gian lắm, mỗi lần ông đến thì nhất định sẽ điểm danh, cho dù đi muộn cũng tính là trốn học.

Có một số bạn học thức đêm chơi game, cứ ôm tâm lý may mắn sẽ không bị bắt, kết quả khỏi nói cũng biết.

Lúc đi học Minh Hoa chân chính là một học sinh gương mẫu, không trốn học bao giờ.

Còn Nam Sơn thì cứ đến giờ của thầy giáo kia, mười lần thì có đến năm lần trốn tiết, mỗi lần đều trúng lúc giáo sư họ Lưu không đi dạy, chưa dính chưởng lần nào.

Đám bạn cùng phòng đều rất phục cô.

Minh Hoa đã từng hỏi Nam Sơn làm sao mà biết, Nam Sơn chỉ cười chứ không nói, hồi lâu sau mới bảo là giác quan thứ sáu của cô linh lắm.

Từ đó, cứ sắp đến ngày có tiết của thầy giáo kia thì cả lớp đều phải hỏi Nam Sơn trước, để quyết định xem có nên trốn học hay không.

Bởi vì dẫn dắt các bạn đi vào con đường trốn học cho nên nhân duyên của cô khi còn đi học tốt khỏi nói. Nhưng cô vẫn cảm thấy ray rứt khôn nguôi, làm thế này chẳng tốt cho sự phát triển của xã hội tẹo nào.

Thật ra thì không biết là Nam Sơn có nghiệt duyên gì với giáo sư họ Lưu kia nữa.

Sau khi lên đại học, sáu giờ rưỡi thứ ba mỗi tuần cô đều sẽ biến thành một thứ đồ trong phòng ngủ của giáo sư, kéo dài liên tục mấy năm.

Giáo sư Lưu mà muốn lên lớp dậy thì bình thường sáu giờ rưỡi đã dậy rồi, không thì chính là sẽ ngủ nướng.

Muốn biết ông có lên lớp hay không, nhìn giường của ông là biết.

….

Cửa phòng làm việc mở toang, Nam Sơn chỉ việc đi thẳng vào trong.

Bên trong có một cô gái trông có vẻ nhã nhặn đang xem phim và hai chàng trai cao to đang chơi game, trong phòng có ba chiếc bàn làm việc đơn giản, gần cửa sổ có đặt một cây xương rồng nhỏ héo úa, bộ dạng èo uột nửa chết nửa sống.

Ngoài ra thì không còn ai khác.

Nam Sơn nhìn quanh phòng, có điểm do dự, không biết có phải mình đi nhầm không, đây không phải là bộ dạng mà một phòng làm việc nên có, nhìn chẳng đáng tin tẹo nào.

Cô nàng đang xem phim kia thấy cô bước vào thì tháo tai nghe ra.

- Xin hỏi chị muốn tìm ai?

Giọng nói rất êm tai.

Nam Sơn lễ phép nhoẻn miệng cười:

- Tôi tới tìm Minh Hoa.

Cô nàng kia lập tức đứng phắt dậy, mỉm cười ngọt ngào:

- Em tên Tiểu Mi, chị cứ gọi em là Tiểu Mi là được, bà chủ đang ngủ trưa, có việc gì thì nói với em cũng được, mời chị ngồi xuống trước.

Nam Sơn cho rằng Minh Hoa đã nói trước với cấp dưới là mình sẽ đến nên cũng ngồi xuống sofa.

Tiểu Mi đi đến chỗ máy đun nước, rót một cốc nước cho cô.

Nam Sơn nhận lấy cốc nước, nói tiếng cảm ơn, thầm nghĩ đồng nghiệp mới thật là thân thiện dễ gần.

Chỗ bên cạnh hơi lún xuống, Tiểu Mi ngồi xuống bên cạnh cô, đầu tiên là thở dài một hơi mới mở miệng nói:

- Phụ nữ chúng mình thật là số khổ, chị đây là muốn tìm chứng cứ ngoại tình của bạn trai đúng không ạ?

Nam Sơn bưng cốc nước, lắc đầu.

Tiểu Mi như đã hiểu ra, khẽ gật đầu:

- Ôi em trông chị còn trẻ thế không ngờ chị đã kết hôn rồi ạ. Là chồng của chị ra ngoài léng phéng đúng không, thật là tiếc thay cho chị mà.

Cô vỗ đùi đen đét, lại thở dài một hơi.

Ai không biết nhìn vào còn tưởng rằng Nam Sơn là người thân của cô ấy luôn đó.

- Không phải, cô hiểu lầm rồi…

Nam Sơn đang định giải thích lại bị câu nói tiếp theo của Tiểu Mi khiến cho đứng hình:

- Lẽ nào ba của chị ngoại tình?

- Không phải, cô nghe tôi nói đã.

- Ôi mẹ ơi, lẽ nào là ông của chị, bây giờ cánh đàn ông già trẻ lớn bé gì cũng không bỏ nổi cái thói ăn vụng này.

Âm lượng của Tiểu Mi được đề cao thêm mấy bậc, cô bị phán đoán của chính mình khiến cho sửng sốt luôn.

Nam Sơn thấy cô càng nói càng hăng, vội ngắt lời:

- Tôi không phải đến thuê người đâu.

Tiểu Mi nhướng mày, hỏi lại:

- Chị ơi, chị đến phòng làm việc chuyên bắt gian không phải thuê người theo dõi thì chẳng lẽ là muốn xin vào làm ạ?

Nam Sơn gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Tiểu Mi: …

Chương 5

Dịch: Lãnh Nhân Môn

***

- Chuyện là thế đấy.

Nam Sơn nhún vai, kể rõ mục đích vì sao cô tới đây cho Tiểu Mi nghe.

Tiểu Mi xấu hổ cười ngượng:

- Hóa ra chị là bạn của bà chủ, cũng là đồng nghiệp tương lai, vừa rồi cho em xin lỗi nhé.

- Thật ra thì mấy việc tiếp khách đều là do bà chủ làm cả.

Tiểu Mi vuốt tóc:

- Lần đầu tiên em thử làm việc này nên chưa quen, miệng mồm em không được lanh lợi cho lắm.

Bộ dạng cúi mặt rũ mắt xuống thế này lại biến thành một cô nàng dịu dàng mất rồi.

Một tràng mấy câu Tiểu Mi hỏi khi nãy vẫn còn vang vọng trong đầu Nam Sơn: Bạn trai chị ngoại tình? Chồng chị lăng nhăng? Ba của chị ông của chị… ngoại tình ạ?

Hỏi đến mức người ta đỡ không nổi, bây giờ lại bảo là miệng mồm em không được lanh lợi cho lắm.

Một cậu trai đầu đinh đứng bên cạnh cười nhạo:

- Đúng đấy, người dở ăn nói nhất là chỗ này chính là cô ấy đấy.

Tiểu Mi đứng dậy, liếc xéo cậu ta một cái:

- Nam Sơn, chị ngồi đây một lát đợi em đi gọi bà chủ nhé.

- Làm phiền em rồi.

- Không phiền, không phiền chút nào cả, cứ gọi em là Tiểu Mi được rồi.

Tiểu Mi đi đến gõ cửa một căn phòng khác.

- Chị Minh Hoa ơi, chị Nam Sơn đến rồi.

Thanh âm không lớn không nhỏ.

Không đến hai giây cửa đã mở toang ra.

Minh Hoa vẫn còn đang ngái ngủ.

Cô chớp mắt một cái, vừa mới nhìn thấy Nam Sơn thì hai mắt đã sáng rực lên.

- Nam Sơn Sơn à, hoan nghênh cậu gia nhập phòng làm việc Lạt Thủ Tồi Hoa.

Minh Hoa nhào tới cho Nam Sơn một cái ôm nồng thắm.

Nửa năm không gặp, cô ấy vẫn giống hệt trước kia.

Xinh đẹp, sáng láng, tùy ý.

Minh Hoa cầm tay Nam Sơn, ánh mắt tha thiết:

- Để mình giới thiệu về phòng làm việc cho cậu biết trước đã, tổng cộng có bốn thành viên, cộng thêm cậu nữa là năm người.

Cô chỉ vào anh chàng đầu đinh kia nói:

- Cậu ta tên Đại Bạch, tên đeo kính ngồi cạnh cậu ta tên Tiểu Tửu, một người đảm nhiệm vũ lực, người còn lại giữ chức hậu cần.

Sau khi Minh Hoa đi ra thì Đại Bạch và Tiểu Tửu đã tắt game, hai người đều cười toe với Nam Sơn.

- Người khi nãy tiếp đãi cậu là Tiểu Mi, đảm nhiệm kỹ thuật của phòng làm việc này.

Minh Hoa lại giới thiệu thêm một số điều về phòng làm việc.

Hóa ra công việc làm ăn của phòng làm việc cũng không tệ lắm, các nhân viên đều được trả tiền công không tồi.

Minh Hoa quy định mỗi lần chỉ nhận một đơn, sau khi bắt được chứng cứ, hoàn thành nhiệm vụ thì mới có thể nhận đơn tiếp theo.

Lúc Nam Sơn đến nhìn thấy đồng nghiệp đều rỗi rãi như thế là vì vụ lúc này Minh Hoa đang nhận rất khó giải quyết.

Đã nửa tháng rồi mà vẫn không thể bắt được đằng chuôi của tên khốn kia.

Minh Hoa sợ cấp dưới bị áp lực lớn quá nên mới để cho nhân viên được nghỉ xả hơi chơi game xem phim cho bớt căng thẳng.

- Cậu đã đến rồi thì mình cũng yên tâm, nhất định không quá ba ngày là có thể giải quyết xong vụ này.

Minh Hoa vỗ vai Nam Sơn, tỏ ra đặt rất nhiều hy vọng vào cô:

- Bàn làm việc của cậu ở cạnh Tiểu Mi đấy.

Minh Hoa dừng lại một lúc mới nói thêm:

- Tiểu Mi à, em kể rõ về vụ này cho Nam Sơn nghe đi.

Tiểu Mi ra dấu OK, cam đoan làm tròn nhiệm vụ.

….

Bàn làm việc của Nam Sơn rất gọn gàng, chỉ có máy tính, giấy và bút.

Cô còn chưa ngồi nóng mông thì Tiểu Mi đã sáp lại gần.

- Để xem kể về vụ này cho chị nghe nhé.

Nam Sơn gật đầu, cầm lấy sổ tay nghiêm túc ghi chép.

Tiểu Mi kể liến thoắng, tốc độ nhanh như tên lửa.

Nam Sơn viết được mấy chữ thì thôi không viết nữa.

Cái cô nàng này, mới khi nãy còn nói mình không giỏi ăn nói xong, thật lòng cô phải cảm thấy khiếp sợ trước miệng lưỡi của cô ấy mới đúng.

- Chuyện là thế đấy.

Tiểu Mi chốt lại một câu.

Đây là một câu chuyện chẳng mới mẻ gì, đơn giản là con cóc ghẻ Cao Thuận kết hôn với cô tiểu thư nhà giàu xinh đẹp Chương Hiểu Thi, hai mươi năm sau, Cao Thuận chê vợ mình già, không bằng mấy em gái tươi non mơn mởn bên ngoài nên đã ngoại tình.

Tuy rằng Cao Thuận bây giờ cũng xem như phất lên rồi, công ty cũng phát triển khá tốt, nhưng tính ra thì vẫn phải dựa vào gia đình Chương Hiểu Thi để làm ăn.

Bởi vậy nên hắn ta làm rất kín kẽ, gần như không để lại chút dấu vết nào.

Chương Hiểu Thi căn bản không tìm thấy chứng cứ, dựa theo lý thuyết theo xem ngựa chết thành ngựa sống, bà tìm đến văn phòng Lạt Thủ Tồi Hoa này.

- Bình thường những nơi Cao Thuận hay đến là ở đâu?
Nam Sơn vô thức gõ gõ cuốn sổ, lên tiếng hỏi.

- Sân golf, công ty, về nhà.

Tiểu Mi trả lời:

- À đúng rồi, hắn ta còn đến một khu sơn trang nghỉ dưỡng nữa, Nhưng nơi đấy giữ bí mật tốt lắm, bà Chương đã từng hoài nghi hắn ta giấu bồ nhí ở đó nên đột kích tìm kiếm mấy lần, đều không phát hiện được gì cả.

Tiểu Mi lại cười gian:

- Em từng ‘lỡ tay’ vào hệ thống bảo an của khu sơn trang này xem qua, nhưng không phát hiện điểm nào đáng ngờ cả, chỉ có mỗi mình Cao Thuận đi vào phòng, không có người nào khác ra vào nơi đó hết.

Nam Sơn nhíu mày:

- Liệu có phải là hai phòng thông với nhau không?

Bồ nhí nấp ở bên cạnh, có hẹn hò cũng thuận tiện hơn.

- Chúng em cũng từng nghi ngờ như thế, nhưng sau khi quan sát xong thì cách vách phòng 204 hắn ta ở đều là đàn ông cả.

Tiểu Mi vừa mới nói xong thì lại thét lên một tiếng:

- A, lẽ nào…

Cái gì? Nam Sơn mở to hai mắt, không biết Tiểu Mi có ý gì.

Nam Sơn: Cô nghĩ ra cái gì đấy.

Tiểu Mi: Ý em cũng như cái chị đang nghĩ đấy.

Nam Sơn đần mặt ra: … Ô kìa… Chị có nói gì à? Sao chị không biết thế?

- Thật là trăm lo ngàn phòng, nhưng bồ nhí là đực rựa lại khó mà đề phòng.

Tiểu Mi rung đùi đắc ý nói:

- Bây giờ mở phòng làm việc đi bắt ghen còn phải có thêm trí tưởng tượng phong phú nữa chứ.

Chẳng trách các cô tìm mãi mà không thấy chứng cứ ngoại tình của Cao Thuận, căn bản chính là vừa bắt đầu thì họ đã khoanh vùng đối tượng sai bét rồi.

Tiểu Mi lặng lẽ cho mình một like vì quá thông minh.

Nam Sơn nhìn chằm chằm vẻ mặt của Tiểu Mi, thấy có vẻ như cô ấy đang nghiêm túc lắm.

Bỗng dưng cô bảo:

- Tiểu Mi à, thật ra nếu đúng như em nói thì Cao Thuận cần gì phải đến sơn trang kia làm gì. Đại khái có thể mượn cớ như bàn chuyện làm ăn, sau đó đến mấy chỗ như văn phòng, khách sạn, còn có thể đến cả phòng tắm hơi…

Đàn ông có rất nhiều nơi có thể đi cùng nhau, lại không khiến người khác nghi ngờ.

Tiểu Mi:

- Sao chị biết bọn họ không đến mấy chỗ đó?

Nam Sơn: ….

Dù sao thì cô ấy nói cũng có lý, mình không phản bác được gì.

Tiểu Mi giống hệt như những gì Minh Hoa đã nói, là một người rất quyết đoán, tác phong nhanh nhạy, chỉ để lại một câu:

- Em đi điều tra về mấy người đàn ông thuê phòng kế bên ông ta.

Sau đó bắt đầu mở máy tính lên gõ lóc cóc, mười ngón tay lướt thoăn thoắt, không thèm nhìn Nam Sơn lấy một cái.

Nam Sơn đi qua nhìn thử, phát hiện đều là mấy số liệu phức tạp, cô nhìn cũng không hiểu gì.



Một tiếng đồng hồ sau, Tiểu Mi xám xịt, ủ rũ quay ra, hình như kết quả điều tra không lạc quan cho lắm.

Tiểu Mi ném chuột máy tính bốp một cái, con chuột đáng thương kia lập tức vỡ làm đôi.
Nam Sơn giật nảy mình, nhưng mấy người còn lại đều không tỏ vẻ gì, ai làm việc nấy.

Tiểu Tửu bình tĩnh mở tủ lấy ra một con chuột mới, cắm vào giúp Tiểu Mi, toàn bộ quá trình không nói một lời, giống như đã sớm quen với hành vi quăng chuột này của Tiểu Mi.

Ngăn tủ còn mở, Nam Sơn nhìn thoáng qua một cái đã thấy bên trong toàn là chuột máy tính.

Tiểu Tửu hiểu ra nghi hoặc của cô, bèn cười tươi roi rói với Nam Sơn:

- Mỗi khi Tiểu Mi không tra được thứ mình muốn đều ném chuột cả, cô cứ tập làm quen đi.

- À!

Tiểu Tửu dừng lại một lát, nói với vẻ tự hào lắm lắm:

- Tôi toàn chọn chuột bán sỉ giá rẻ nhất đấy, không cần tiếc tiền làm gì.

Ồ, đây là điểm quan trọng à?

Nam Sơn lại hỏi:

- Các anh ném như thế, Minh Hoa không xót à?

Tiểu Mi gục đầu xuống, uể oải đáp:

- Chị Minh Hoa còn ném nhiều hơn.

Cô giơ tay lên, chỉ vào một ngăn tủ gỗ khác:

- Chuột trong ngăn tủ này đều là kiệt tác của chị ấy cả.

- Đây là nét văn hóa đặc biệt của công ty chúng mình.

Tiểu Tửu nói với vẻ còn tự hào hơn thế.

Nét văn hóa này đúng là đặc biệt, Nam Sơn cảm thấy tay phải ngứa ngáy.

Ngứa quá, muốn đập thử một con quá.

Nam Sơn vội vàng bắt chuyện với Tiểu Mi để rời sự chú ý của mình.

- Tiểu Mi, em có tra được cái gì không?

- Em ấy à.

Tiểu Mi lại than thở:

- Em điều tra tư liệu về khách thuê hai căn phòng kế bên cả rồi, phát hiện ba tháng này, những người thuê cùng lúc với Cao Thuận có tổng cộng tám người, hai người là người già, ba người da đen đẹp trai đến bàn chuyện làm ăn, thêm một bà cụ.

Cô dừng một chút rồi nói tiếp:

- À đúng rồi, còn có một cặp tình nhân nữa.

Không có khách nào ở thường xuyên cả, dù cho Cao Thuận có muốn làm gì gì đó với người ta thì cũng phải nuốt trôi mới được.

- Nam Sơn, chị xem như là cứu binh mà chị Minh Hoa mời tới, chị có ý kiến gì không?

Hai mắt Tiểu Mi sáng lấp lánh, đặt hết hy vọng lên người cô.

- Tạm thời thì không có.

Tiểu Mi ngồi thẳng dậy, cầm lấy hai tay của Nam Sơn thật chặt.

- Chị Nam Sơn, chị đừng nản lòng, tục ngữ có nói, không có bồ nhí nào không bắt được, chỉ có sứ giả chính nghĩa không cố gắng.

Tiểu Mi cổ vũ.

Nam Sơn đần mặt ra, cô có vẻ gì là nản lòng đâu chứ.

Còn nữa, tục ngữ này là ai nói thế, sao cô chưa nghe lần nào vậy.

Nam Sơn nhìn bộ dạng ý chí bừng bừng của Tiểu Mi, gật đầu:

- Chị tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

Cứ có cảm giác hai cô gái nắm tay nhau nó kỳ quặc thế nào ấy.

Tiểu Mi hài lòng buông tay ra:

- Chị Nam Sơn đúng là đồng chí tốt.

Nam Sơn: ….

Sao mình cứ có cảm giác như đi nhầm vào trường quay, cầm nhầm cả kịch bản thế này.

- Cầm lấy cái này đi.

Tiểu Mi nhét một thứ vào tay cô.

Nam Sơn đờ đẫn cúi đầu nhìn, phát hiện đó là một con chuột máy tính.

Cầm thứ này làm gì? Cô có ảo giác như mình đang cầm một quả lựu đạn để ném vào kẻ thù, khẳng khái chịu chết.

- Đập nó đi.

Tiểu Mi mỉm cười rất đỗi dịu dàng.

- Làm thế không tốt lắm đâu.

Tiểu Mi thoáng lộ vẻ đau thương:

- Ban nãy em thấy chị hình như muốn đập nó lắm mà.

Nam Sơn: Mình để lộ trắng trợn như thế á?

Tiểu Mi thấy cô lộ ra vẻ do dự thì nói tiếp:

- Đập nó đi, đập xong chúng mình sẽ thành bạn tốt.

Trong lòng Nam Sơn: hu hu, bây giờ cách làm quen bạn mới đều bạo lực như thế sao.

Thế nhưng sao mình lại thấy thích thế này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau