NTR DIỆP HÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ntr diệp hàn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

"Say rượu loạn tính" lần trước đã qua một tuần, nhưng Diệp Hàn vẫn canh cánh trong lòng, lão bản vẫn luôn biểu hiện tự nhiên, cậu vẫn xấu hổ không thôi, càng nhiều là sợ hãi, sợ lão bản đem bí mật thân thể cậu nói ra, sợ mọi người biết cậu cùng lão bản quan hệ. Cuối cùng hết thảy lo lắng đều không phát sinh, xem ra lão bản vẫn thực giữ chữ tín, Diệp Hàn cũng không miên man suy nghĩ tiếp tục công việc.

Hôm nay nhận được việc khó giải quyết. Nói khó giải quyết là vì một công ty nước ngoài muốn bọn họ làm đại lý cà phê tình dục. Nếu là sản phẩm bình thường cơ bản không phải vấn đề, trọng điểm là cà phê tình dục nghe thấy tên sẽ không có người muốn mua. Nguồn tiêu thụ thị trường rất khó, xem ra hôm nay lại phải tăng ca đến khuya, trước cùng lão công hẹn xem phim ngâm nước nóng, Diệp Hàn xoa ấn đường buồn khổ nghĩ.

Đêm khuya văn phòng tĩnh lặng, đồng nghiệp đều lục tục rời đi, nghĩ chỉ còn một mình, đột nhiên cửa văn phòng mở, Diệp Hàn nhất thời chân tay luống cuống, người tới đúng là lão bản, ấp úng nói:

"Lão bản, ngài còn chưa đi?"

"Úc, tôi cũng ở lại tăng ca, vốn định ra pha ly cà phê nâng cao tinh thần, nhìn văn phòng cậu sáng đèn, thuận tiện cũng pha cho cậu một ly."

"Cảm ơn lão bản".

Diệp Hàn tiếp nhận cà phê lão bản đưa qua, không khí đột nhiên an tĩnh xuống. Diệp Hàn xấu hổ, chỉ lo cúi đầu nhấm nháp cà phê, cậu cảm thấy hôm nay cà phê uống không đúng vị, ngẩng đầu nhìn lão bản cũng uống liền không nghĩ nhiều, một ly cà phê ừng ực xuống bụng.

"Tiểu Hàn, xem cậu khát lợi hại, nếu không lại đến một ly."

Nói xong cầm lấy ly cà phê ly đi uống nước gian. Lão bản bưng ly cà phê thứ hai trực tiếp vào văn phòng hắn, hướng văn phòng Diệp Hàn hô:

"Tiểu Hàn, cậu tới văn phòng tôi, vụ hôm nay này tôi muốn cùng cậu thảo luận một chút."

"À, được." Cầm folder đến văn phòng lão bản.

Mới vừa tiến vào văn phòng, một cỗ mùi hương cà phê nồng đậm xông vào mũi, lão bản gật đầu ý bảo:

"Tiểu Hàn, cà phê cho cậu đặt trên bàn, câun tới bên này nhìn xem văn kiện này."

Gọi Diệp Hàn đến bên người hắn. Lão bản ra dáng cùng Diệp Hàn tham thảo, bộ dáng nghiêm túc lệnh người kính sợ, đôi mắt lại thường thường ngắm mặt Diệp Hàn quan sát, chỉ thấy Diệp Hàn một ngụm một ngụm uống cà phê, trên mặt dần dần lấp kín ửng đỏ, ánh mắt cũng có chút mê ly.

Diệp Hàn cảm thấy càng ngày càng nóng, càng ngày càng khát, có chút như đi vào cõi tiên lại vẫn thực thanh tỉnh, đây là thế nào, lại nhùn lão bản như cũng có chút không thích hợp. Đương nhiên nhưng ít nhiều do cà phê lão bản, diễn trò phải làm đủ, hai người đều uống mới càng chơi tốt. Lão bản làm bộ làm tịch hỏi:

"Tiểu Hàn, cậu thế nào, mặt sao lại đỏ bừng, là nơi nào không thoải mái?"

Vừa nói vừa lấy tay sờ lên trán Diệp Hàn, Diệp Hàn bị độ ấm tay lão bản làm trẩn trương một chút, tim đập nhanh.

"Lão bản, sao mặt ngài cũng thực hồng, tay cũng rất nóng?"

Lão bản suy nghĩ một chút nói: "Có thể hay không do chúng ta uống cà phê kia, tôi ở trước gian trà tùy tiện lấy, không nhìn kỹ, xem ra chúng ta uống nhầm cái gì rồi."

Nói xong còn tự trách vỗ đùi. Diệp Hàn đã bị cà phê làm tình dục dâng lên, cơ bản không rảnh bận tâm lời nói lão bản trăm ngàn chỗ hở. Bắt đầu xé rách cà vạt cởi bỏ quần áo giảm bớt khô nóng, lão bản cũng thuận theo cởi hết chỉ còn lại quần, nhân cơ hội tới gần Diệp Hàn, hormone giống đực ập vào trước mặt Diệp Hàn. Hai người vốn ngồi ghế dựa cách cũng khá xa, hiện tại càng gần. Áo sơ mi Diệp Hàn rộng mở không sai biệt lắm, lộ ra hai viên đầu v* hồng hồng, trên bộ ngực trắng nõn phá lệ mê người, lão bản liếm liếm môi như lang như hổ nhìn Diệp Hàn, nhiệt độ chung quanh liên tục tăng cao, giữa hơi thở tình dục hai người nồng đậm sắp nổ.

Diệp Hàn thậm chí cảm thấy dáng người lão bản hiện tại không chớp mắt lại mạnh mẽ hấp dẫn ánh mắt cậu. Cậu đây là thế nào, thế nào có thể đối lão bản có tâm tư như vậy, không thể mắc thêm lỗi lầm nữa, cưỡng ép chính mình thanh tỉnh, tập tễnh đi đến phía trước mở cửa sổ để gió lạnh giúp chính mình hạ nhiệt.

Lúc này lão bản lại phát ra âm thanh dục hỏa khó nhịn, chỉ thấy toàn thân lão bản đã trần trụi ngồi trên lão ghế tuốt động dương v*t đã cương cứng, toàn bộ hành thân tím đen gắng gượng, hoàn toàn cương cứng, gân xanh vờn quanh kéo dài đến quy đầu, sao lại như vậy, Diệp Hàn nhớ tới lần trước lão bản là thế nào đi vào hoa huy*t mình, lại còn thao xuyên tử cung, ngẫm lại đều không thể tưởng tượng được.

Diệp Hàn thu hồi ánh mắt để trấn tĩnh, nhưng hoa huy*t chính mình phía dưới sớm đã tự chảy nước, lộng ướt quần lót, không tự giác kẹp chặt hai chân nhẹ nhàng ma sát, cắn răng nhẫn nại dục triều mãnh liệt. Lão bản thấy bộ dáng cậu động tình, vươn ma trảo(tay ma, tay sói~), mở miệng nói:

"Tiểu Hàn, như vậy cũng không phải biện pháp, tôi thấy cậu cũng chịu không nổi, cậu cũng biết con người tôi thế nào, chúng ta có thể giúp nhau giải quyết, hơn nữa loại tình huống này chỉ cần phát tiết ra liền không có vấn đề."

Diệp Hàn mới đầu cắn răng nhẫn nại, một lòng nghĩ không thể lại có lỗi với lão công, hiện tiện cảm thấy lão bản nói không phải không có lý, lão bản xác thật là người tốt, đơn giản đi đến trước người lão bản.

"Kia...... Hảo đi, chính là có biện pháp gì?"

Lão bản hai mắt tỏa sáng lập tức từ ghế đứng lên đỡ Diệp Hàn ngồi trên bàn làm việc.

"Hàn Hàn đừng sợ, tôi tuyệt đối sẽ không làm gì quá đáng, hết thảy yên tâm giao cho tôi."

Diệp Hàn nghĩ thầm chỉ có thể tạm thời tín nhiệm lão bản, hiện tại mình thật là dục hỏa đốt người, cấp bách cần người khác tới dập tắt lửa.

Lão bản cởi quần Diệp Hàn ra, lúc cởi quần lót Diệp Hàn duỗi tay chắn một chút, lão bản vỗ vỗ vai Diệp Hàn cường ngạnh cởi ra, Diệp Hàn ngượng ngùng cúi đầu, dù sao thân thể của mình lão bản cũng biết, liền không hề ngượng ngùng xoắn xít, hai cánh tay chống mặt bàn hoàn toàn giao ra bản thân.
Lão bản dùng tay giúp Diệp Hàn an ủi dương v*t, mặt trên đã chảy dịch, tuốt hai cái hắn liền dời trận địa, mục tiêu của hắn cũng không phải là nơi này. Ngón tay chậm rãi trượt xuống tinh hoàn đi vào âm hạch, ấn đè vài cái, chọc Diệp Hàn lên tiếng rên rỉ:

"A... Lão bản, ngàu đang làm gì, không thể."

Lão bản không tỏ ý kiến, đẩy tay ngăn trở ra, tiếp tục xoa động.

"Hàn Hàn không cần sợ hãi, như vậy mới có thể hoàn toàn phát tiết, cậu xem tôi đều không có đi vào bên trong."

Diệp Hàn bị tay lão bản tay trêu chọc, khoái cảm từng đợt dâng lên, không rảnh ngăn trở động tác lão bản, chống đỡ thân thể há miệng rên rỉ.

Lão bản âu yếm một lát liền cúi đầu ngậm lấy quy đầu hút liếm tiểu dương v*t, liếm tới âm hạch, dùng đầu lưỡi xoa miệng huyệt.

hoa huy*t phân bố d*m thủy cùng nước bọt lão bản xen lẫn thành một đoàn, toàn bộ tiểu huyệt tỏa sáng. Lão bản càng nhìn càng cảm thấy thật đáng yêu, hút lấy hai mảnh âm môi hồng hồng không ngừng liếm mút, rất nhanh bị hút sưng lên, cuối cùng cũng không buông tha cửa huyệt, đầu lưỡi tiến vào rút ra, tới tới lui lui chà đạp.

Ý thức Diệp Hàn sớm bị tình dục bao phủ, hai mắt mê ly, ngoài miệng lại còn kháng cự, khóc lóc la hét lão bản không cần, chỉ đổi lấy lão bản hành động càng quá phận.

Lão bản mở lớn hai chân Diệp Hàn đặt trên mặt bàn, tuốt dương v*t chính mình thô đen dùng quy đầu trên dưới hoạt động tiểu huyệt, hung hăng mà dùng gắng gượng thân gậy nghiền thịt mềm hoa huy*t, khiến dương v*t lại thô to vài phần.

Trầm mê khoái cảm Diệp Hàn cuối cùng phát hiện không đúng, cảm giác hoa huy*t bị ngón tay đổi thành một cây gậy nóng thô to ma sát, nhìn lên bắt đầu giãy giụa:

"Lão bản nói sẽ không đi vào."

Lão bản tay chân nhanh cố định hảo thân thể Diệp Hàn, ra vẻ ủy khuất nói:

"Hàn Hàn, tôi là thật tình giúp cậu, nhưng cậu xem tôi đã cứng thành như vậy, cậu sẽ không nhẫn tâm không giúp tôi đi."

Nhân lúc Diệp Hàn do dự chôn toàn bộ hành thân thô giữa âm huyệt, đại âm môi lại siết chặt đè ép côn th*t, bắt đầu hưởng thụ.

Đùi Diệp Hàn run rẩy không ngừng, đạp mặt bàn, bắt lấy vai lão bản ổn định thân mình, hành động như vậy khoảng cách cùng lão bản càng gần. Lão bản vuốt ve đầu v* hồng nộn, tiểu dương v*t trên bụng lão bản, quan trọng nhất chính là hoa huy*t bị dương v*t lão bản gắng gượng ma sát sảng khoái lại hơi đau, quả thực muốn ngừng không được.

Lão bản dùng tư thế như vậy để dương v*t cùng tiểu huyệt thân mật đỉnh trong chốc lát, quy đầu đỉnh âm huyệt khép mở, thịt non hút quy đầu không ngừng, cực khát vọng muốn đem nó hút đến nơi càng sâu.

Lão bản hướng bên trong hơi đỉnh một chút, thịt huyệt bên trong kịch liệt mấp máy, không ngừng phân bố dâm dịch. Diệp Hàn không biết nguy hiểm sắp đến, đang lúc thoải mái, lão bản ôm eo Diệp Hàn dùng lực cùng cậu ngã ngồi xuống ghế lão bản.

Diệp Hàn cao vút rên rỉ, côn th*t lão bản cũng triệt để cắm sâu vào hoa huy*t, hành thân phá vỡ tầng tầng thịt mềm quy đầu thẳng tiến cung khẩu, hoa huy*t vô lực bị xâm nhập ngang ngược, còn mấp máy tận tâm hầu hạ kẻ xâm lấn. Tới bây giờ Diệp Hàn mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì......

Chương 7

Ghé vào ngực lão bản nghỉ một lát, ngẩng đầu phát hiện lão bản thoải mái híp mắt, bàn tay cố định eo cậu, một bàn tay vuốt ve mông, mà chính cậu cũng nhẹ nhàng đong đưa theo, dùng tiểu huyệt ướt dầm dề đè ép côn th*t, không biết xấu hổ chảy ra càng nhiều dâm dịch.

Diệp Hàn hổ thẹn, này hết thảy hẳn là lão bản sai, giãy giụa muốn đứng dậy.

"Ngài không tuân thủ tín nhiệm, mệt tôi còn tin tưởng như vậy."

Lão bản nhắm mắt hưởng thụ, vội vàng khẽ vuốt người Diệp Hàn phẫn nộ mà phập phồng.

"Hàn Hàn, cậu trách oan tôi, tình huống hai ta giống nhau, vừa rồi tôi vì giúp cậu đứng lâu như vậy lâu, eo đau chân mỏi vừa trợt liền té ngã, sợ liên lụy cậu ngã muốn ôm cậu một phen, ai biết thành tình huống như vậy."

Nói xong còn ủy khuất một phen lau trán mướt mồ hôi, một bên trộm quan sát động tác. Diệp Hàn kế tiếp.

Diệp Hàn vốn định hảo hảo mạnh mẽ lên án một phen lão bản hiện tại lại bĩu môi. Mềm hạ tư thái, nhìn lão biểu tình bản tội nghiệp, nghĩ thầm xem ra lại hiểu lầm lão bản, nói đến cùng, cũng không đều do lão bản sai, lần này thôi bỏ đi, nhìn nhìn tình huống mình hiện tại.

Toàn bộ thân hình đều đè trên người lão bản, ghế dựa cũng đủ to, trên dưới chứa hai người dư dả, ngực cậu tuy nhỏ lại mềm mại nộn nộn kề sát lão bản trải rộng lông ngực. đầu v* phấn nộn bị lông ngực vuốt ve đứng lên, cánh tay bủn rủn vô lực nhẹ nhàng đáp trên vai lão bản, trọng điểm là nửa người dưới cùng lão bản thân mật tiếp xúc thậm chí không ngừng thâm nhập, hai mảnh môi huyệt bị âm mao lão bản thô cứng xọ xáy phát đau.

Tiểu huyệt kẹp chặt dương v*t, bị kích thích hung hăng kẹp chặt côn th*t mấp máy, ngay cả cung khẩu đều bị quy đầu no căng đút vào, dâm dịch từng luồng chảy ra bên ngoài, toàn bộ tiểu âm hộ đều là nước. dương v*t lão bản như ngâm mình trong bọt biển, không, càng thoải mái hơn, dương v*t lại bành trướng một vòng, gân xanh cương cứng, cùng hoa huy*t dây dưa không thôi.

Diệp Hàn cảm nhận biến hóa trong cơ thể, cố nén khoái cảm đỡ vai lão bản muốn đứng dậy. Hai người trải qua vừa rồi sớm đã cả người dính dính bất kham, côn th*t theo động tác thong thả thoát ly hoa huy*t co chặt, hai bên đều không tha, đặc biệt tiểu huyệt như hút không buông, còn bị mang ra một vòng thịt đỏ tươi, nước quá nhiều có chút ướt hoạt.

Lão bản nhìn Diệp Hàn không ra tay, kế hoạch hắn kế tiếp nên thế nào làm hoa huy*t. Thời điểm hắn nghĩ các loại âm mưu quỷ kế, tiểu âm hộ không chờ rời đi hoàn toàn lại nuốt côn th*t nuốt vào, quy đầu từ cổ tử cung rời đi sau đó lại thao vách tường, dâm dịch không dứt, lực đạo lớn d*m thủy vẩy ra, âm mao hai người đều ẩm ướt, chỗ giao hợp tựa như hồng thủy lan tràn.

Người Diệp Hàn ướt một mảnh, hơn nữa sức lực sớm vì cà phê làm cả người mềm như bông, cuối cùng thống khổ nhắm hai mắt lại, ngữ khí nghẹn ngào nói:

"Lão bản, giúp giúp tôi đi, tôi không có sức."

Lão bản nhìn Diệp Hàn vô dụng phản kháng lộ ra đắc ý, đáng thương tiểu bạch thỏ thật là vừa ngốc vừa đáng yêu.

"Tôi cũng rất muốn lên, nhưng Hàn Hàn cậu xem tôi như vậy......"

Sau đó ánh mắt đối Diệp Hàn xin lỗi. Xem ra chỉ có thể trước như vậy, chờ hai người xong rồi nói sau, Diệp Hàn nghĩ thầm.

Hai người cứ như vậy không nhúc nhích vài phút, nhưng đối với hai người như qua một thế kỷ, rất khó chịu, lại không nghĩ tách ra.

Diệp Hàn trước khoái cảm động tình không thôi, chôn mặt trước ngựclão bản, che đậy tình dục khó nhịn ửng hồng. dương v*t trong hoa huy*t không ngừng phồng lên, nhẹ đảo d*m thủy, Diệp Hàn thoải mái đến đong đưa mông lên lay động dương v*t.

Lão bản rất nhanh nhận ra Diệp Hàn biến hóa, cũng phối hợp hơi hơi đỉnh động eo, không quy tắc đâm chọc, hai người làm vui vẻ vô cùng, hoàn toàn quên mất lúc trước một người muốn giãy giụa rời đi một người giả vờ.

Động tác càng lúc càng lớn, loáng thoáng có thể nghe được tiếng nước, òm ọp vang lên không ngừng, Diệp Hàn cũng nghe, nhưng cậu hiện tại đã bị tình dục làm mờ đầu óc, không rảnh bận tâm thanh âm kia là chính mình phát ra, hiện tại cậu chỉ nghĩ phát tiết, muốn dương v*t lão bản dùng sức động lên cắm hoa huy*t ngứa ngáy khó nhịn.

Lão bản biết không sai biệt lắm, nên hảo hảo hưởng thụ mỹ vị tiểu bạch thỏ, đối Diệp Hàn nhếch miệng cười lộ ra miệng đầy răng vàng: "Hàn Hàn, tôi không đành lòng nhìn cậu chịu dày vò, xin lỗi, cậu ôm chặt tôi."

Nói xong hai cánh tay xuyên qua đầu gối nhấc mông Diệp Hàn, dùng lực từ ghế đứng lên. Diệp Hàn kinh hô một tiếng ôm cổ lão bản, hai chân dùng sức kẹp chặt eo lão bản, sợ mình rơi xuống.

Lão bản chính diện ôm Diệp Hàn bắt đầu đi lại, bắt lấy mông Diệp Hàn kéo ra lại gần, đỉnh eo quy đầu hung hăng xỏ xuyên qua tử cung. Âm hộ vì tư thế co chặt không thôi, kẹp dương v*t lão bản có chút đau, lão bản nghĩ một lát thao mở tiểu huyệt Diệp Hàn, tiếng mông thịt cùng hông va chạm không dứt.

Một lát sau lão bản phát hiện hoa huy*t càng ngày càng có xu hướng gắt gap, đơn giản đè Diệp Hàn trên tường, muốn cậu thả lỏng. Lão bản nhìn gương mặt Diệp Hàn ửng hồng, cắn môi Diệp Hàn,đầu lưỡi, dây dưa uy nước bọt. Eo không ngừng lại tiếp tục đỉnh lộng, chỉ hoãn lực đạo, cắm vào tử cung thật sâu, quy đầu đỉnh vách tường mềm mại. Cổ tử cung liếm mút hành thân bắt đầu trái phải đong đưa đảo tiểu huyệt, gặm hút đầu v*phấn nộn, nước bọt dính đầy ngực Diệp Hàn trắng nõn, còn mở miệng an ủi:

"Thả lỏng chút Hàn Hàn, không phải sợ, chúng ta là bất đắc dĩ, hiện tại chỉ cậu hết dược tính là được."

Nói xong dùng miệng đầy nước hôn hôn Diệp Hàn thở dốc khẽ nhếch môi:

"Tới, thả lỏng hoa huy*t chút, cậu kẹp tôi đến đau, huống chi cậu cũng không chịu nổi, chúng ta mới có thể mau chóng xong việc a, nói đi Hàn Hàn"

Nói rồi dùng côn th*t trướng ngạnh hung hăng ma sát nộn huyệt.

Diệp Hàn phục hồi tinh thần lại nhìn lão bản, cậu hận không thể cứ như vậy kẹp gãy dương v*t lão bản, nhưng lão bản có sai đâu. Cậu cúi đầu nhìn nhìn nửa người dưới cùng lão bản kề sát dính nhớp. dương v*t lão bản thô to bị mình hoàn toàn nuốt vào, tiểu dương v*t mình không ai đụng vào lại trướng lên chảy tuyến dịch, kêu gào phát tiết.

Diệp Hàn nhắm hai mắt, dứt khoát buông thả, ôm sát lưng lão bản, dựa vào trên vai lão bản, theo tiết tấu lão bản nỗ lực thả lỏng hoa huy*t. âm đ*o bắt đầu chậm rãi mấp máy bao vây hành thân lão bản, muốn côn th*t hoàn toàn cọ đến thịt non, quy đầu không ngừng đâm chọc dâm thuỷ cung vách tường thịt, côn th*t dán vào thịt non dùng sức ma sát, làm hoa huy*t không ngừng nghỉ run rẩy mấp máy, mút vào côn th*t càng bạo mở thêm gân xanh.

Diệp Hàn thoải mái nheo mắt, dựa vào lão bản hừ hừ rên rỉ không ngừng, vì thế lão bản ôm Diệp Hàn bắt đầu đi lại, âm thanh bạch bạch không dứt, nước văng khắp nơi, theo nơi kết hợp tương chảy đầy đất.

Tiếp theo đến phòng nghỉ, nơi đó có một giường đơn, hắn đặt Diệp Hàn trên giường tiếp tục thao làm. Để đầu gối Diệp Hàn lên bả vai, từ trên xuống tàn nhẫn cắm tiểu huyệt. Thịt non bị cắm mang ra, bất lực bao lấy dương v*t, hai mảnh hoa môi trở nên đỏ tươi, thậm chí toàn bộ âm huyệt đánh sưng đỏ, hảo kiều diễm ướt át thủy quang, đặc biệt là khi bị dương v*t tím đen thô tráng xỏ xuyên qua, càng có vẻ dâm mĩ. Lão bản sướng không kiềm chế được, cảm thấy mình sớm muộn gì cũng chết trong huyệt nộn, hiện tại hút không buông vẫn luôn muốn hắn bắn tinh, nhưng hắn không nghĩ bắn nhanh như vậy. Phải nếm đủ hoa huy*t mới được, vì thế đè Diệp Hàn bất động, lẳng lặng cảm thụ tiểu huyệt mút vào, sau đó lại đi gặm cắn môi cùng đầu v* Diệp Hàn, tay cũng không buông tha tiểu dương v*t Diệp Hàn nhẹ nhàng xoa động, còn giả vờ quan tâm:

"Hàn Hàn, hiện tại thích sao, cậu xem cậu tiết ra nhiều nước như vậy, hẳn là khá hơn nhiều đi."

Nói xong dùng sức quấy nước trong huyệt vài cái, tiếng nước khoa trương quanh quẩn bên tai hai người. Mặt Diệp Hàn nháy mắt càng đỏ hơn, trong mắt chứa đầy nước thống khổ đấm vai lão bản, nhưng là thoải mái muốn chết. hoa huy*t tê mỏi ngứa ngáy bị lão bản nghiền ép hầu hạ rất sướng, gắt gao co rụt âm hộ, không phản ứng lão bản.

Cái này chính là câu dẫn lão bản bắn tinh, hắn chống hai bên Diệp Hàn, không hề chậm rì rì cọ xát, tăng hết mã lực dùng sức cắm, mồ hôi đong đưa nhỏ giọt trên mặt Diệp Hàn.

Diệp Hàn chịu không nổi rên rỉ ra tiếng, cắn khăn trải giường thừa nhận khoái cảm muốn mệnh, nắm chặt cánh tay lão bản để lại dấu vết thật sâu. Âm thanh thân thể chạm vào nhau không dứt bên tai.

Cuối cùng lão bản cũng không chịu đựng, dương v*t trướng lớn cực hạn, âm đ*o căng chặt, thâm nhập tử cung mở ra mã mắt gầm nhẹ bắn ra nùng tinh. Tử cung không được nhịn co rút lại phun ra thủy triều, cổ tử cung cũng buộc chặt quy đầu không buông. hoa huy*t co rút chảy ra càng nhiều chất lỏng, hút côn th*t như muốn nuốt đến càng sâu bên trong, kích thích tiểu dương v*t cũng bắn ra tinh dịch, bắn tung tóe trên bụng lão bản. Diệp Hàn cảm thấy phía dưới như mất khống chế.

Cao trào qua đi có chút mỏi mệt, lão bản cứ như vậy ghé vào trên người Diệp Hàn nghỉ ngơi. Diệp Hàn bị áp không thở nổi, nâng tay bủn rủn đẩy đầu lão bản. Lão bản biết Diệp Hàn thanh tỉnh, liều mạng đè nặng không biết xấu hổ nói:

"Hàn Hàn, cậu đây là dùng xong tôi liền đẩy ra, cậu như vậy vong ân phụ nghĩa."

Tiếp tục liếm đầu v* trước ngực Diệp Hàn sưng đỏ. Diệp Hàn lại phát ra rên rỉ, hoa huy*t rụt rụt, côn th*t bắn tinh qua vẫn cắm trong âm hộ. dương v*t bị đại lượng dâm thuỷ ngâm có xu hướng muốn cương cứng. Tiểu huyệt cao trào qua đi bị sử dụng quá độ có chút đau, không thể lại tiếp tục, sắp hỏng rồi, Diệp Hàn cau mày đối lão bản nói:

"Không cần, lão bản,......"

Lão bản cũng hiểu không thể lại muốn, tiểu bạch thỏ chịu không nổi, huống chi hắn cũng hữu khí vô lực, vuốt ve Diệp Hàn nói:

"Kia chúng ta cứ như vậy nghỉ một lát, chậm rãi để cao trào qua đi, cậu cũng ngủ một lát, tôi sẽ bất động, một lát liền đi ra ngoài."

Nhìn ánh mắt lão bản thành khẩn, nghĩ thầm đã phát triển trở thành như vậy, lại rối rắm cũng không thay đổi được gì, nhắm mắt chuẩn bị nghỉ ngơi.

Ngủ liền đến ngày hôm sau, Diệp Hàn đột nhiên trợn mắt, nhìn bốn phía chung quanh còn ở phòng nghỉ lão bản, cố sức bò lên giường liền cảm thấy cả người nhức mỏi. Mới vừa mặc tốt quần áo, lão bản vào:

"Tiểu Hàn, không ngủ một lát sao? Cậu cảm giác hiện tại thế nào, chờ lát nữa tôi mang cậu đi ăn sớm một chút."

Vừa nói vừa tính toán sờ sờ vai Diệp Hàn, bị Diệp Hàn né tránh:

"Không cần lão bản, phiền toái ngài, tôi xin nghỉ mấy ngày."

Nói xong cũng không quay đầu lại đi. Mãi lên xe, Diệp Hàn rốt cuộc nhịn không được, nước mắt chảy ào ào, thực xin lỗi lão công là một chút, nhưng cậu hiện tại càng lo lắng có thể hay không mang thai. Tuy rằng trước kia cùng lão công chưa bao giờ mang bao cũng không mang thai. Nếu vạn nhất có thì làm thế nào, cứ việc hôm qua cùng lão công nói muốn tăng ca, nhưng lại một lần trắng đêm chưa về không biết lão công có thể hay không nổi lên nghi ngờ.

Đột nhiên một tiếng phanh gấp khiến Diệp Hàn loạng choạng thân mình, lại khẽ động tối qua hoa huy*t vị hung hăng yêu thương quá, Diệp Hàn đau nhăn lại mi, lại chảy xuống một tia d*m thủy, Diệp Hàn đối chính mình hoàn toàn tuyệt vọng......

Chương 8: Anh trai lão công

Đảo mắt liền đến Tết Trung Thu, lúc trước hai người còn chưa come out, Diệp Hàn dùng thân phận bạn bè đến nhà Chu Dương, mỹ kỳ danh vì náo nhiệt. Nhưng thời gian lâu hai ông bà khó tránh khỏi nhìn ra manh mối, sau lại thường xuyên dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn hai người bọn họ. Này làm Diệp Hàn cả người không được tự nhiên, cùng Chu Dương nói, người lập tức quyết định cùng cha mẹ thẳng thắn, kết quả bị cha Chu Dương đuổi đi, làm mẹ Chu Dương ngất xỉu.

May mắn không trở ngại, bên cạnh Chu Dương còn có một ca ca ngốc tử sinh đôi không rõ nội tình một phen nước mũi một phen nước mắt khóc không ngừng. Sau khi hai người ở bên nhau đã ba năm không có trở về. Kỳ thật hai người đã sớm muốn trở về hảo hảo nói lời xin lỗi tâm bình khí hòa cùng cha mẹ nói chuyện, đáng tiếc lúc ấy sự nghiệp Chu Dương mới vừa khởi sắc, mỗi ngày tăng ca thêm giờ làm công. Lúc trước tuổi trẻ khí thịnh Chu Dương không xuống nước, một vội sau quên, cuối cùng hoàn toàn ném sau đầu.

Hiện tại sự nghiệp cũng dần dần tốt, lại trùng ngày lễ, mỗi người đều nghỉ cùng người nhà đoàn tụ, trong lòng càng nghĩ càng phiền muộn, vì thế cùng Diệp Hàn thương lượng một chút, quyết định lần này về nhà Chu Dương.

Mua đủ đồ vật, hai người như lâm đại địch hướng tới mục đích, đã chuẩn bị tốt bị đánh bị mắng bất luận cái gì cũng không đánh trả. Nhưng không nghĩ tới, bữa cơm đoàn viên Trung Thu lần này bình tĩnh, nhị lão(hai vị cha mẹ~) cũng cười tủm tỉm, mọi người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, tựa hồ chuyện này cứ như vậy qua đi, này cũng làm hai phu phu nhẹ nhàng thở ra.

Ăn cơm xong, toàn gia ở phòng khách xem tiệc tối, ngốc ca ca Chu Dương tên là Chu Nghị quấn lấy Diệp Hàn cùng cậu đánh bài. Diệp Hàn bị quấy rầy phiền đến phát hỏa. Kỳ thật cậu cũng không phải không có tình cảm không quan tâm ngốc ca ca này. Chỉ là trước kia tới tìm Chu Dương, thời điểm chăm sóc tiểu tử này bị hắn hãm hại không thiếu, đi theo nhị lão đặc biệt là Chu Dương cáo trạng, nói cậu khi dễ hắn thế nào, làm hại cậu lúc trước ở cùng Chu Dương ấn tượng tốt đẹp trong cha mẹ đại suy giảm, cậu thậm chí cảm thấy lúc trước cha mẹ Chu Dương phản đối cũng có công lao tiểu tử này.

Lâu ngày gặp lại cho rằng hiểu chuyện rất nhiều, nguyên lai vẫn là bộ dáng cũ, chỉ là gương mặt kia cùng Chu Dương là càng ngày càng giống, liền như vậy cậu vẫn là đối ngốc ca ca này là một chút hảo cảm đều không có.

Suy nghĩ vớ vẩn trên đường bị đánh gãy, Chu Dương đi ra ngoài tiếpđiện thoại trở về, mặt u sầu nói:

"Anh phải rời khỏi trong chốc lát, công ty bên kia xảy ra vấn đề, người có kinh nghiệm không đủ, những người khác cũng thật vất vả cùng người nhà đoàn tụ, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có anh tiểu ông chủ săn sóc cấp dưới."

Thấy Diệp Hàn lộ ra thần sắc không vui, lại nói tiếp:

"Này cũng vì suy nghĩ về sau thăng chức, giải quyết xong rất nhanh trở về, ngoan."

Thuận thế Diệp Hàn chu lên miệng nhỏ hôn một cái, đột nhiên ý thức được đây là ở nhà cha mẹ, lập tức xấu hổ ho khan một tiếng:

"A, ba, mẹ con đi đây, quá muộn mọi người ngủ trước, không cần chờ con."

Lòng cha mẹ Chu Dương cũng không muốn con trai ra ngoài trễ như vậy:

"Thật vất vả trở về một lần, lại muốn đi ra ngoài."

Chu Dương cùng Diệp Hàn ra cửa. Nhìn mẫu thân lau đi khóe mắt, Chu Dương dừng lại động tác đổi giày, ôm lấy mẹ:

"Mẹ, không chuyện gì lớn, hơn nữa nội thành cách nơi này không xa, con rất nhanh trở về."
Lúc này ngốc ca ca đem áo khoác em hắn nhét vào trong tay Chu Dương:

"Em trai đi đi, trong nhà không cần lo lắng, đều có anh chiếu cố."

Vừa nói vừa vỗ ngực bảo đảm, bộ dáng ngây ngốc làm mọi người đều cười, bầu không khí thương tâm sau đó trở nên nhẹ nhàng lên, Diệp Hàn nhìn một nhà hoà thuận vui vẻ, trong lòng cảm khái: "Gặp được Chu Dương thật tốt."

Thời gian qua thực mau, đến 12 giờ đêm, cha mẹ thật sự chờ Chu Dương không được được Diệp Hàn dỗ về phòng ngủ, cũng ngủ ngã vào trên sô pha Chu Nghị cũng hồi phòng cho khách ngủ, chính mình lưu lại tiếp tục chờ, gọi điện thoại, hướng Chu Dương hờn dỗi:

"Lão công, thế nào còn không trở lại, em buồn ngủ quá."

"Bảo bối, ngượng ngùng, em ngủ trước đi, khả năng phải đến rạng sáng, ở công ty ngủ tạm một đêm."

Diệp Hàn cũng không nhiều lời, cậu không muốn Chu Dương điên loạn, chỉ dặn vài câu, liền treo điện thoại.

Sau đó đơn giản ngủ ở sô pha chờ Chu Dương trở về.

Đang mơ màng muốn ngủ, Chu Nghị tay chân nhẹ nhàng đi tới, chụp tỉnh cậu:
"Tiểu Hàn, giường anh đặc biệt lớn, em tới cùng anh ngủ đi."

Nói xong còn lôi kéo cánh tay Diệp Hàn. Diệp Hàn theo bản năng muốn cự tuyệt, vì nguyên nhân thân thể, cậu rất bài xích cùng những người khác tứ chi tiếp xúc, hơn nữa cả nhà trừ Chu Dương không ai biết, vừa muốn mở miệng, ngốc ca ca này đột nhiên ủy khuất nói:

"Anh một người ngủ sợ hãi, anh muốn em cùng anh ngủ."

Nói nói liền khóc, âm thanh càng lúc càng lớn, sợ đánh thức nhị lão, Diệp Hàn lập tức che lại miệng Chu Nghị nhỏ giọng nói:

"Đừng khóc, em mang anh về phòng.

Chu Nghị cho rằng Diệp Hàn đáp ứng bồi hắn ngủ, liền ngừng khóc, ngửi trên tay che miệng hắn tản mát mùi hương, ma xui quỷ ám vươn đầu lưỡi liếm một chút, Diệp Hàn sợ tới mức giật lùi về, nhẹ giọng:

"Anh đang làm gì, lớn như vậy cư nhiên còn sợ, trước kia anh thế nào."

"Oa" một tiếng Chu Nghị lại muốn khóc!

"Là mẹ hoặc là ba ba bồi anh, hừ, em khi dễ người, em mắng anh, anh muốn nói cho mẹ cùng ba ba!"

Nói xong quay đầu phủi tay đi ra ngoài, Diệp Hàn nhanh nhẹn giữ chặt hắn:

"Ai u tiểu tổ tông, em nói xin lỗi được không, anh đừng khóc, em bồi anh ngủ được sao?"

Diệp Hàn thật vất vả cùng cha mẹ Chu Dương hòa hoãn, không cần lại ra chuyện xấu, tâm mệt a. Diệp Hàn vội vàng dỗ ngốc ca ca ngoan ngoãn ngủ.

Diệp Hàn cũng kỳ quái, gia hỏa này không phải vẫn luôn bất mãn cậu sao, thế nào để cậu bồi đâu, tính, không nghĩ nhiều như vậy, ngày mai rồi nói sau, thay đổi áo ngủ liền nằm xuống,ị dịch hảo chăn cho cậu cùng Chu Nghị, ngốc ca ca nghe tiếng ngáy rất nhỏ đã ngủ say.

"Em thật xinh đẹp a, Tiểu Hàn đệ đệ."

Mơ mơ màng màng nghe được nói mớ không biết từ đâu, Diệp Hàn nhíu mày.

Chương 9

Diệp Hàn ngủ không an ổn, mặt cậu hướng ra ngoài đưa lưng về phía Chu Nghị, cảm giác động tĩnh sột soạt phía sau. Đột nhiên một cánh tay đặt trên eo, sau đó thân hình lửa nóng dán lên, gắt gao ôm lấy Diệp Hàn, trong miệng phát ra rên rỉ thoải mái.

Diệp Hàn sợ tới mức buồn ngủ biến mất, muốn dùng sức tránh thoát phía sau, nghĩ thầm tiểu tử ngốc thế nào cậy mạnh như vậy, hơn nữa đây là đột nhiên điên cái gì. Làm cậu càng kinh hãi chính là giữa đùi một cây côn sắt chợt cắm vào, ở hoa huy*t cùng kẽ mông qua lại cọ động, chốc lát sau miệng huyệt thế nhưng chảy ra d*m thủy, làm Diệp Hàn đối thân mình mẫn cảm cực điểm không còn từ ngữ.

Ý thức được tình huống nghiêm trọng, rốt cuộc tránh thoát xốc chăn xuống giường, trừng mắt ngồi trên giường Chu Nghị, đối phương lại dùng ánh mắt vô tội nhìn Diệp Hàn.

"Anh... Anh làm cái gì, làm sao cởi hết quần áo, không sợ cảm lạnh a."

Diệp Hàn còn chưa hết kinh hãi, nói chuyện đều lắp bắp. Chỉ thấy tiểu tử ngốc Chu Nghị đột nhiên ủy khuất ba ba khóc.

"Em lại kêu tôi, tôi không biết a, chính là cảm thấy đặc biệt nóng đặc biệt khó chịu, liền, liền cởi."

Nói xong chỉ chỉ dương v*t giữa hai chân cao cao dựng thẳng.

"Còn có nơi này sưng đau quá, em hung(dữ~) như vậy, tôi muốn nói cho ba mẹ."

Khóc lóc xuống giường. Diệp Hàn nhìn động tác hắn ngây ngốc vài giây, đặc biệt nhìn đến dương v*t đối phương trướng lớn, nuốt một ngụm nước bọt. Chờ phục hồi tinh thần vội vàng che lại miệng Chu Nghị:

"Hư, anh đừng khóc, em giúp anh là được rồi đi."

Nói xong liền hối hận không thôi, này không phải đào hố nhảy vào sao! Tiểu tử ngốc này thế nào lại đột nhiên động dục, lại còn làm chuyện với mình như vậy, thật hao tổn tâm trí. Chu Nghị nghe Diệp Hàn muốn giúp hắn, tức khắc ngừng tiếng khóc:

"Em thật sự giúp tôi sao? Chính là nơi này đau lợi hại, tôi muốn... Tôi muốn... Như vừa, vừa rồi"

"Chờ một chút, anh, anh muốn......"

Diệp Hàn trong lòng run lên đánh gãy lời nói Chu Nghị, suy nghĩ đối sách liền dụ Chu Nghị:

"Cái kia em dùng tay giúp anh, như vậy càng thoải mái, rất nhanh liền không đau, ngoan, nghe lời."

Tiểu tổ tông này lại không thuận theo: "Không cần, tôi không cần, em gạt tôi. Tôi còn muốn như vừa rồi cắm vào như vậy, như vậy thoải mái".

Vừa nói hai chân vừa giẫm trên giường lăn lộn, làm ra động tĩnh rất lớn. Diệp Hàn bó tay không biện pháp, lại đặc biệt bội phục chính mình có kiên nhẫn, còn không vì Chu Dương, cậu xem như tài.

Đại não chuyển nhanh không còn biện pháp, mắt thấy tiểu tử này lại muốn đi cáo trạng, nghĩ thầm chỉ cần không cho tên ngốc này phát hiện thân thể liền hảo, cách áo ngủ hẳn là không thành vấn đề đi.

Tay giữ chặt Chu Nghị ngã xuống trên giường, chỉ vào gương mặt tương tự Chu Dương nói:

"Chỉ này một lần, anh đừng lại được một tấc lại muốn tiến một thước."

Tựa uy hiếp nói cơ bản không hù dọa được Chu Nghị, ngược lại dưới ánh trăng lộ ra hàm răng có vẻ dị thường trắng bệch đối Diệp Hàn ngây ngô cười. Diệp Hàn cảm thấy có chút âm trầm, giật mình không phản ứng hắn, sau đó quay lưng nằm xuống.

"Liền ấn vừa rồi làm, không được làm khác."

Mới vừa nói xong đã bị thân thể tản ra nhiệt độ một lần dính sát vào, dương v*t thô to nóng bỏng cũng thuận thế cắm vào giữa hai chân, cán chống thịt non âm hộ loạn cọ, quy đầu ngẫu nhiên đỉnh hoa huy*t lại đi phía trước ma sát đến âm đế.

Chu Nghị thoải mái hừ hừ kêu, Diệp Hàn dương v*t cách quần ngủ hơi mỏng có khoái cảm, d*m thủy chảy càng nhiều, dần dần ẩm ướt quần áo. Diệp Hàn liều mạng chịu đựng khoái cảm mãnh liệt, cầu nguyện hết thảy mau chóng kết thúc.

"A!" Thét kinh hãi một tiếng, Diệp Hàn không quên che lại miệng mình. Cậu cư nhiên thả lỏng cảnh giác làm tiểu tử này đem quần cởi xuống dưới đùi. Cậu dùng hết sức lực giãy giụa đứng dậy, làm sao là đối thủ Chu Nghị bị tình dục choáng váng đầu óc, thể lực hai người lại cách xa.

Sau đó Chu Nghị dùng sức xoay người đè Diệp Hàn. Hai chân thô tráng chân áp hai bên Diệp Hàn, ngồi giữa hai chân Diệp Hàn, quần lót với áo ngủ đã xé rách, nửa người dưới lộ ra trọn vẹn.

Hai người hiện tại là thịt dán sát thịt, vì vừa rồi một thân dính dính. Diệp Hàn xô đẩy Chu Nghị nhớ tới thân thể, nhưng đối phương tựa như thái sơn áp đỉnh vẫn không nhúc nhích, mặc cho Diệp Hàn đẩy thế nào, đối phương như không có cảm giác hướng Diệp Hàn hắc hắc cười:

"Tiểu Hàn đệ đệ, em không phát hiện em tiểu trong quần sao, ẩm ướt, tôi liền cởi quần xho em, em sinh khí cái gì a."

Ánh mắt vô tội nhìn thật bực bội, tâm Diệp Hàn hiện tại muốn giết hắn, bí mật này chung quy vẫn bị phát hiện, cậu càng lo lắng nếu cha mẹ Chu Dương biết, cho rằng cậu là quái vật chia rẽ cậu và Chu Dương, hiện tại nén giận tương đối tốt, thu phục tên ngốc này lại nói.

"Di, đây là cái gì, thế nào cùng tôi không giống nhau a, nhiều một cái đồ vật ai! Tiểu Hàn đệ đệ em không phải nam nhân sao?"

Chu Nghị lại ngồi gần giữa hai chân Diệp Hàn một chút, dương v*t trực tiếp chạm vào hoa huy*t, đẩy tiểu dương v*t Diệp Hàn đến một bên, tò mò cẩn thận xoa nắn hoa huy*t, Chu Nghị chỉ cảm thấy sờ đến một tay trơn trượt:

"Nguyên lai là nước tiểu nơi này nha, Tiểu Hàn đệ đệ đi tiểu hảo hảo, nơi này thơm quá, còn thoải mái."

Tiếp theo dùng hắn dương v*t hung hăng nghiền áp thịt non, hoa huy*t đều bị áp thay đổi hình dạng.

Diệp Hàn nhíu mày cắn răng nhẫn nại, đầy mặt chán ghét, nhưng chính cậu biết thân thể sắp chống cự không được một đợt một đợt khoái cảm, lý trí sắp đứt.

Chu Nghị tựa hồ cảm thấy tư thế như vậy không đủ tận hứng, vô sự tự thông áp hai chân Diệp Hàn về phía trước tràn ra dâm thuỷ. dương v*t cũng có thể hoàn hoàn dán sát tiểu huyệt, Chu Nghị tiếp tục dùng dương v*t làm chính mình thoải mái sự, trên dưới trái phải nghiền động, phát ra tiếng nước.

Trong lúc vô tình chọc tới lỗ nhỏ, tựa hồ còn có thể đi vào, Chu Nghị ôm tâm tình thử dùng sức đỉnh động cửa, quy đầu liền đi vào, Diệp Hàn đau mắng một tiếng:

"Anh sao lại cắm vào, đi ra ngoài."

Cậu cảm thấy phía dưới khẳng định nứt ra, đại quy đầu mãnh đâm vào làm sao có khả năng sẽ bình yên vô sự, lập tức duỗi tay sờ huyệt khẩu bị quy đầu căng ra, còn hảo còn hảo không có nứt.
Theo miệng huyệt căng ra sờ đến dương v*t thô cứng, vốn định đẩy nó chậm rãi lui ra ngoài, kết quả "Lạch cạch" một chút bị tiểu tử ngốc dùng sức đỉnh cắm vào.

Diệp Hàn bị cắm xuống, cả người vô lực xụi lơ trên giường, có đau cũng có sướng, nhưng càng có rất nhiều thoải mái. Cậu càng ngày càng dâm đãng, thành cục diện như vậy, vô pháp vãn hồi. Trước mắt chỉ có để Chu Nghị tiết ra, bằng không lại muốn nháo ra động tĩnh, vì thế cậu cũng không giãy giụa, mặc Chu Nghị muốn làm gì thì làm.

Qua một lát không có động tĩnh, Chu Nghị chỉ cắm ở bên trong vẫn không nhúc nhích, vẫn luôn hừ hừ thoải mái, Diệp Hàn vốn không muốn quản hắn, nhưng cái dạng này thì lúc nào mới kết thúc.

"Anh động động, rút ra lại cắm và[email protected]

Diệp Hàn khóc không ra nước mắt, chưa từng nghĩ sẽ có ngày dạy người khác thao mình thế nào.

Ngược lại tiểu tử ngốc này đỉnh động không bắt được trọng điểm, liền kêu cha gọi mẹ nói mệt không động, lại không chịu đi ra ngoài. Diệp Hàn bị buộc bất đắc dĩ đành phải để tiểu tử ngốc nằm xuống, cậu tới động.

Quá trình xoay người cũng tra tấn, tiểu tử ngốc chết sống muốn cắm trong hoa huy*t không chịu ra, Diệp Hàn chỉ có thể đỡ vai Chu Nghị co chặt tiểu huyệt hoàn thành động tác.

Chu Nghị bị thịt non kẹp chặt da đầu tê dại, gắt gao ôm Diệp Hàn "Ô ô" nói không ra lời. Vì Diệp Hàn tránh thoát thất bại, cuối cùng Diệp Hàn quỳ ghé vào trên người Chu Nghị. Ngực dán ngực, nửa người dưới chặt chẽ tương liên, dương v*t thô to chôn thật sâu trong huyệt, âm khẩu phấn nộn gắt gao hút dương v*t đỏ tím, mấp máy mút vào hành thân.

Mạch máu quanh dương v*t phồng lên bị thịt non mút vào, nhiệt độ từ vách tường truyền tới thần kinh Diệp Hàn, sảng khoái hô nhỏ, tự đong đưa eo ma sát dương v*t, tiểu dương v*t cậu sớm đã cương cứng ở giữa bụng hai người cọ xát chảy ra tuyến dịch.

Diệp Hàn càng thêm dùng sức đong đưa, một là chính mình cũng đã động tình, hai là giải quyết phiền toái Chu Nghị này. Chu Nghị không buông cậu ra, luôn dùng cánh tay ôm eo Diệp Hàn, ngẫu nhiên sẽ phối hợp cậu vặn vẹo nâng hông, hành động này thế nhưng làm Diệp Hàn cảm thấy vui mừng, ngốc tử rốt cuộc thông suốt, lại cảm thấy chính mình không biết liêm sỉ, lão công bên ngoài cẩn trọng tăng ca, mình lại cùng anh trai lão công dây dưa không rõ, sau đó hai hàng lệ nhỏ giọt.

Lúc này Chu Nghị vốn là thoải mái như trên thiên đường, đột nhiên cảm thấy có giọt nước, vừa thấy kinh ngạc:

"Tiểu Hàn đệ đệ, em sao lại khóc, chính là tôi thật thoải mái nha, tiểu động động em mềm như bông, đè bổng bổng tôi.

"Câm miệng!"

Diệp Hàn không muốn lại nghe ngốc tử nhiều lời:

"Muốn tiếp tục thoải mái thì câm miệng cho tôi!"

Diệp Hàn tiếp tục đong đưa mông trên dưới vuốt ve dương v*t, bắt lấy bả vai Chu Nghị, dùng ngực cọ xát Chu Nghị, đầu v* ma xát cho nhau rất nhanh trở nên gắng gượng, Diệp Hàn nhẹ giọng rên rỉ, dù không tình nguyện, nhưng việc đã đến nước này.

Phía dưới cũng không nghỉ ngơi, có quy luật co rút, lúc rút ra thì co chặt lúc cắm vào thì thả lỏng, để mỗi tấc thịt non đều có thể bị dương v*t cọ đến, phân bố ra càng nhiều dâm thuỷ ngâm côn th*t, tiếng nước òm ọp càng ngày càng vang, thật là dâm mĩ.

Cực đại quy đầu như gần như xa đụng vào cung khẩu, Diệp Hàn không dám dùng sức ngồi xuống. Cậu biết khoái cảm cắm vào tử cung chính mình sẽ mất khống chế, nhưng lại bị dụ hoặc, quy đầu ma lộng cung khẩu không dám lại thâm nhập.

Cậu vẫn triều xuy, một cỗ một cỗ dâm dịch phun trên quy đầu, âm hộ co rút xoắn chặt côn th*t cũng sắp bùng nổ. Chu Nghị đầy mặt ửng hồng, lại một lần hung hăng ôm lấy Diệp Hàn hai người đồng thời tới cao trào, tinh dịch bắn nhanh làm Diệp Hàn lại một lần phát hồng thủy, tưới dương v*t phấn chấn bừng bừng.

Sau cao trào hai người vẫn duy trì tư thế vẫn không nhúc nhích, dương v*t bắn qua cắm ở âm đ*o, hoa huy*t còn mút vào côn th*t mềm xuống, hỗn hợp tinh dịch d*m thủy dọc theo khe hở chảy ra, dính đầy hạ thân hai người. Lúc Diệp Hàn đứng dậy phát hiện tiểu tử ngốc thế nhưng ngủ rồi, thở dài nhẹ nhõm một hơi, phiền toái tạm thời thu phục.

Tránh ra cánh tay Chu Nghị tìm được dương v*t chậm rãi từ âm hộ thoát ra ngoài, kích thích hoa huy*t mẫn cảm làm Diệp Hàn nhịn không được ngâm khẽ, hai chân run rẩy thất tha thất thểu đi đến phòng tắm, tinh dịch theo bắp đùi chảy một đường.

Chờ thu thập xong, nằm trên giường Diệp Hàn lại mất ngủ, cậu nghĩ vừa rồi phát sinh hết thảy, ngày mai dùng biện pháp gì để tiểu tử ngốc giữ bí mật, lại nghĩ tới lão công......

Thật hy vọng là một giấc mộng a.

Chương 10: (Hoàn)

Sáng hôm sau Chu Dương mới trở về, mặt đầy mỏi mệt, cùng trong nhà trả lời liền về phòng. Diệp Hàn nhìn đau lòng lại cảm thấy áy náy, đắp chăn Chu Dương đàng hoàng, lưu lại nụ hôn trán, bị mẹ Chu Dương kêu đi.

Giữa trưa ăn cơm, tên ngốc Chu Nghị này vẫn luôn quấn lấy cậu muốn ăn này ăn kia, thế nào cũng phải gắp đồ ăn cho hắn. Diệp Hàn hiện tại đối Chu Nghị đặc biệt phản cảm, nhưng lại không thể biểu hiện quá rõ ràng, lão công kỳ quái:

"Quan hệ ca ca thế nào cùng Tiểu Hàn tốt như vậy."

"Đều là người một nhà, nào có thâm cừu đại hận gì a."

Mẹ Chu Dương đáp còn gắp đồ ăn cho Diệp Hàn: "Tới tới tới, Tiểu Hàn, ăn nhiều một chút."

Diệp Hàn nhìn người một nhà hòa thuận, lại liếc liếc mắt Chu Nghị, khẽ thở dài một hơi. Cậu đã đã cảnh cáo Chu Nghị, nói cảnh cáo không bằng nói là giao dịch, điều kiện là dựa theo cách nói tiểu tử ngốc:

"Côn bổng anh còn có thể cắm tiểu động động em sao? Anh đều nghe em."

Diệp Hàn không còn biện pháp, chỉ có thể tạm thời đáp ứng.

Sau khi ăn xong Chu Dương lại trở về phòng ngủ, Diệp Hàn thu thập xong bàn ăn nhàn rỗi nhàm chán tay chân nhẹ nhàng xốc lên chăn Chu Dương chui vào. Chu Dương nhận ra động tĩnh cúi đầu nhìn trước ngực một đầu lông xù xù, ngửi hương vị quen thuộc ôm người thật chặt vào lòng chuẩn bị tiếp tục ngủ. Diệp Hàn đột nhiên mở miệng:

"Lão công, chúng ta về nhà đi."

Ngẩng đầu lên mổ cằm Chu Dương một ngụm. Chu Dương cho rằng cậu bị ủy khuất, đang muốn mở miệng hỏi chỉ nghe Diệp Hàn tiếp tục nói:

"Em muốn về nhà, anh không muốn sao?"

Vừa nói vừa duỗi tay đến dương v*t giữa hai chân Chu Dương xoa nắn, rất nhanh có dấu hiệu thức tỉnh.
"Em tiểu yêu tinh, câu dẫn anh, làm em khóc lóc xin tha."

Dau đó xoay người đè Diệp Hàn dưới thân, một bên hôn môi một bên dùng hạ thể không ngừng cọ. Diệp Hàn lập tức chống đẩy ngực Chu Dương, tránh né hôn môi ập vào trước mặt:

"Đừng, về nhà, về nhà... Ngô."

Chu Dương cũng ý thức làm việc không tốt lắm, nếu làm ra động tĩnh lớn sẽ càng xấu hổ. Vì thế hai người tốc chiến tốc thắng mặc quần áo sau đó cùng tạm biệt cha mẹ Chu Dương. Dọc đường đi Chu Dương đều bị Diệp Hàn trêu chọc dục hỏa khó nhịn, trái lại Diệp Hàn cười hì hì như không có việc gì.

Mới vừa tiến vào cửa nhà, đồ vật trong tay Chu Dương còn chưa kịp buông, đã bị Diệp Hàn dán trên người, đưa lên môi thơm. Hai người sớm dục hỏa đốt người, Chu Dương trực tiếp ôm lấy eo Diệp Hàn dịch tới sô pha, hai người lôi kéo cởi hết quần áo. Diệp Hàn hai chân mở lớn thành chữ M dựa trên sô pha.

Chu Dương quỳ vùi đầu giữa hai chân Diệp Hàn liếm âm hộ, đầu lưỡi qua lại câu lộng, đẩy ra hai mảnh tiểu môi, vân vê xoa viên tiểu âm đế, nhờ d*m thủy vói vào huyệt khẩu, liếm thịt non bên trong. hoa huy*t chịu kích thích không ngừng co rút, miệng chảy ra nước bọt cùng tiểu huyệt tiết ra d*m thủy hoà với nhau, tiếng hút vangkhông ngừng.

Diệp Hàn lôi kéo đầu tóc Chu Dương, dục vọng khó nhin làm cậu thoải mái rên rỉ ra tiếng. Cậu cũng đặt chân đi ma xát dương v*t Chu Dương đã cương cứng, qua lại xoa bóp, trở nên càng thô to càng nóng.

Chu Dương từ âm hộ hướng lên trên liếm rốn lại đến bộ ngực, hai viên đầu v* phấn nộn đã đứng thẳng, đầu lưỡi chuyển vòng quấn quanh đầu v*, lại ngậm lấy đầu v* liếm mút, phía dưới tiếp tục dùng tay âu yếm tiểu dương v*t Diệp Hàn. Diệp Hàn thật sự chịu không nổi kích thích, hoa huy*t ngứa càng ngày càng nhiều, ôm chặt Chu Dương ở trước ngực vừa thở dốc vừa nói:

"Lão công... Từ bỏ, mau cắm vào, em muốn anh..."

Được mời như vậy, Chu Dương nào nhẫn được, huống chi chính mình cũng ngạnh(cứng~). Mở hai đùi Diệp Hàn đỡ dương v*t nhắm ngay miệng huyệt ma sát. Rất nhanh quy đầu bị d*m thủy thấm ướt, cắm vào âm khẩu lại rút ra, lặp lại vài lần phát hiện tiểu huyệt dần dần mềm xốp, thịt non kẹp quy đầu.

Chu Dương bị kẹp sảng khoái không thôi, dùng lực thật mạnh mở nhục bích ngăn trở nguyên cây hoàn toàn đi vào trong. Một đường quét cọ nghiền áp thịt non, đỉnh đến cung khẩu, quy đầu xoa xoa cung khẩu rồi yên lặng bất động chờ Diệp Hàn thích ứng.

Diệp Hàn bị cắm thể xác và tinh thần đều thỏa mãn, ôm lấy cổ Chu Dương kéo đến trên người mình, đối lỗ tai Chu Dương thổi khí:

"Lão công, đến trên giường được không?"

Tiếp theo chính mình còn uốn éo mông, kẹp dương v*t xoay hai vòng. Chu Dương bị dục vọng bức cho hai mắt đỏ lên, cánh tay xuyên qua lưng Diệp Hàn dùng sức ôm lên.

Diệp Hàn bị động tác này sợ tới mức ôm chặt vai Chu Dương, hai chân thon dài cũng dùng sức kẹp chặt sợ rơi xuống, hoa huy*t cũng dùng sức rụt rụt thịt non. Chu Dương bị kẹp muốn tiết sớm, nhẹ nhéo bên hông Diệp Hàn một phen, ý bảo cậu thả lỏng, không cần kẹp chặt như vậy, sau đó ôm Diệp Hàn chậm rãi hướng phòng ngủ đi.

Dọc theo đường đi có thể nói thật gian nan, đi đi dừng dừng, chỉ cần tới nơi thuận lợi, Diệp Hàn bị Chu Dương đâm vào rút ra, lại tiếp tục đi, cuối cùng tới trên giường, hai người không hẹn mà cười, nhìn chăm chú đối phương, chậm rãi tới gần môi lưỡi dây dưa.

Sau cao trào hai người đều kiệt sức, Diệp Hàn nằm trong ngực Chu Dương, lẩm bẩm nói nhỏ:

"Ông xã, em yêu anh, thật sự rất yêu rất yêu anh."

Vốn đã nhắm mắt dưỡng thần Chu Dương nghe Diệp Hàn nói càng ôm chặt ái nhân. Một đêm này, Diệp Hàn lại mất ngủ, nhìn lão công ngủ, đủ loại hồi tưởng cùng Chu Dương, khóe miệng nhịn không được giơ lên: Hy vọng lão công cái gì cũng không biết, nhưng cậu càng hy vọng sự tình phát sinh qua là một mộng hoang đường thật tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước