NON XANH VẪN Ở ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Non xanh vẫn ở đây - Chương 61 - Chương 62

Chương 61: Ngoại truyện về lão Hứa và Thanh San (1)

Sau khi mang thai, để cơ thể mình không sồ sề, Hứa Thanh San đã nhờ Tô Nhiễm tìm giúp một vị chuyên gia dinh dưỡng rất nổi tiếng trong giới của cô nàng, kê cho mình thực đơn trong thời gian mang thai.

Trên thực đơn viết rất rõ ràng, buổi sáng ăn gì, buổi trưa ăn gì, cũng tính toán cả lượng calo trong các loại rau củ thịt cá.

Cho đến khi tuổi thai được năm tháng, cô không bị phù hay tăng cân gì cả, ngoại trừ cái bụng nhô ra khá to.

Hứa Thanh Sơn lo chết đi được, một ngày gọi không biết bao nhiêu cú điện thoại, không gọi cho mẹ kế của mình thì gọi cho mẹ của Hứa Thanh San, để họ tác động, bảo cô chú ý cân bằng chế độ ăn uống, đừng bỏ đói chính mình.

Hứa Thanh San ngoài miệng thì đồng ý, nhưng vẫn ăn uống theo thực đơn như bình thường, những món mà Hứa Thanh Sơn tự tay nấu hay mẹ hắn làm, cô cũng không động đến một miếng thịt.

Khi Hứa Thanh Sơn vắng nhà, Hứa Thanh San ra ngoại ô ở với bố mẹ chồng, cuối tuần mới về nội thành.

Tuần này bởi vì có một số thứ trong công việc cần phải gặp mặt trao đổi trực tiếp, nên Hứa Thanh San ở lại luôn trong nội thành. Lúc nhận điện thoại của Hứa Thanh Sơn, Hứa Thanh San đang ngồi uống trà chiều với Lữ Giai Âm.

Cô báo địa chỉ cho Hứa Thanh Sơn rồi cúp máy, bất đắc dĩ nhún vai: “Ông Hứa về rồi.”

“Tớ cũng muốn có người nhớ thương mình mỗi ngày đây.” Lữ Giai Âm ngả người vào ghế, ánh mắt mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ: “Giám đốc kế hoạch kiêm phó tổng giám đốc mới của Bác Chúng là nam thần của tớ hồi trung học đấy.”

Hứa Thanh San không nhịn nổi cười: “Cậu muốn theo đuổi à?”

Lữ Giai Âm lắc đầu, thở dài, ngồi thẳng lại và nói với giọng tự giễu: “Tớ lấy gì mà theo đuổi người ta chứ. Người ta là anh tài, học tập làm việc ở nước ngoài về, hơn tớ mấy tuổi thôi đã thuận lợi tiến vào tầng lớp lãnh đạo cấp cao, còn tớ vẫn chẳng là gì cả.”

“Ai nói vậy, không ai có thể lay chuyển được vị trí của cậu ở Civic nhé.” Hứa Thanh San nhìn cô bạn với ánh mắt đầy thâm ý, lại mỉm cười trêu chọc: “Cậu độc thân nhiều năm thế này, không phải là vì anh ta đấy chứ?”

Lữ Giai Âm không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ cười khổ.

Thấy cô bạn như vậy, Hứa Thanh San thức thời, lắc đầu không gặng hỏi nữa.

Ngồi một lúc, xe của Hứa Thanh Sơn xuất hiện trong tầm mắt. Hắn từ trên xe bước xuống với dáng vẻ mệt mỏi vì đi đường xa, râu ria trên mặt chưa cạo, tuy đã thay quần áo nhưng vẫn rất bơ phờ.

“Ghen tị thật đấy!” Lữ Giai Âm cũng đã nhìn thấy Hứa Thanh Sơn. Cô nàng liếc Hứa Thanh San, buông lời chế nhạo: “Tớ nhớ hồi đó cậu bảo, sinh con thì được, nhưng kết hôn thì hoàn toàn không cần cơ mà.”

“Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.” Hứa Thanh San chớp chớp mắt, nghiêng người sang, cố tình nói nhỏ: “Tớ cho rằng, thay vì hối hận, chi bằng thử một lần, bị từ chối cũng tốt hơn là không rõ được ý của người ta.”

Lữ Giai Âm khẽ cười thành tiếng, tỏ vẻ sẽ cân nhắc về đề nghị của Hứa Thanh San.

Trên mặt Hứa Thanh San lộ ra nụ cười không tin tưởng, sau đó quay đầu vẫy tay với Hứa Thanh Sơn vừa mới bước vào cửa: “Ông Hứa ơi, ở đây!”

Nghe thấy giọng cô, Hứa Thanh Sơn gật đầu, đi nhanh tới rồi ngồi xuống ghế.

“Chào kỹ sư Hứa.” Lữ Giai Âm mỉm cười chào hỏi.

“Chào em.” Hứa Thanh Sơn mỉm cười đáp lời, sau đó như sực nhớ ra điều gì đó, hắn nói tiếp: “Có người muốn gặp em đấy, người ta nhờ đồng nghiệp của anh hỏi thăm, đây là thông tin liên lạc của anh ta.”

Nói đoạn, hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một tấm danh thiếp, đưa cho Lữ Giai Âm: “Anh ta bảo, em nhìn thấy tên thì sẽ biết là ai.”

Tim Hứa Giai Âm đập nhanh hơn, cô nhận lấy tấm danh thiếp bằng hai tay, liếc nhìn một cái, hai má liền nóng lên: “Cảm ơn anh.”

Hứa Thanh Sơn mỉm cười, thấy Hứa Thanh San ngáp, bỗng nhiên lo lắng khó tả: “Em buồn ngủ à?”

Lúc gửi tin nhắn, cô đã nói buổi trưa cô không ngủ.

“Hơi hơi ạ.” Hứa Thanh San nhoẻn cười, nhìn lướt qua cô nàng Lữ Giai Âm với ánh mắt ý vị, và nói: “Tớ với ông Hứa về trước đây, rảnh rỗi sẽ liên lạc với cậu.”

“Đi đi, nếu cậu còn ngồi đây nữa, lão Hứa sẽ giết tớ mất.” Lữ Giai Âm vừa trêu vừa cầm tấm danh thiếp, mất kiên nhẫn xua xua tay.

Hứa Thanh San chỉ cười không nói gì, mà cùng chồng rời đi trước.

Lên xe, cô thắt dây an toàn, nghiêng đầu cười với Hứa Thanh Sơn: “Lại kiếm cớ về hả.”

“Anh nhớ em, đúng lúc đang cần phải tra tư liệu.” Hứa Thanh Sơn ghé người sang, dịu dàng thơm má cô: “Về nhà thôi!”

Hứa Thanh San nhướng mày, lấy di động tìm thông tin của phó tổng giám đốc của Bác Chúng tại thành phố B. Lữ Giai Âm đúng là kín miệng, mấy tháng rồi mới nói ra chuyện này.

Ảnh chụp hiện ra, thoạt nhìn trông rất đẹp trai và chững chạc.

Lật giở lý lịch cá nhân, Hứa Thanh San chợt hiểu tại sao Lữ Giai Âm lại không dám theo đuổi anh ta. Cho dù về gia thế hay thành tựu cá nhân của hai người, thì đều khác nhau một trời một vực.

Với tính cách của Lữ Giai Âm, có lẽ cô ấy sẽ không làm thiêu thân lao đầu vào lửa.Về đến nhà, Hứa Thanh Sơn dừng xe, đi xuống, vòng qua đầu xe, chu đáo mở cửa xe bên ghế phụ, đưa tay đỡ Hứa Thanh San xuống: “Dạo này bận lắm hả em?”

“Cũng không bận lắm, chẳng qua cần phải làm kế hoạch cho nội dung của kỳ này, trực tiếp gặp mặt trao đổi sẽ tốt hơn.” Hứa Thanh San xuống xe, bất ngờ nhón chân lên hôn Hứa Thanh Sơn: “Có cần em nói với bố mẹ là anh đã về không?”

Hắn lắc đầu: “Tuần này không qua nhà bố mẹ, chỉ phục vụ em thôi.”

Ai phục vụ ai… Hứa Thanh San lườm hắn, lười phải vạch trần sự thật.

Vào phòng khách, bật điều hòa lên, Hứa Thanh San cởi áo khoác, thả người vào sô pha, híp mắt nhìn hắn cười nói: “Em khát.”

Hứa Thanh Sơn treo áo khoác lên, tiếp đó đi rót nước cho cô. Lúc trở ra, hắn ngồi xuống, đưa tay đỡ cô dậy uống nước.

Bụng cô đã rất to, nhưng trên người lại chẳng có mấy thịt, lúc mặc áo khoác vào gần như không nhìn ra là cô đang mang thai.

Hứa Thanh San uống một ngụm nước, đưa tay nâng cằm hắn lên, nhìn trái nhìn phải, đoạn cười bảo: “Anh đi cạo râu đi!”

“Ừ.” Hứa Thanh Sơn đặt cốc xuống, khẽ cười thành tiếng, tiếp đó bế Hứa Thanh San, đi nhanh lên lầu.

Đã nửa tháng không gặp, đến gần cô, sao hắn kiềm chế cho được

Kết thúc một nụ hôn dài, hắn cẩn thận ôm cô ngả xuống giường, lòng bàn tay thô ráp xoa lên bụng cô, khàn giọng nói: “Lại to hơn rồi.”

“Sao em không phát hiện ra.” Hứa Thanh San đỏ bừng mặt: “Anh cảm thấy là con trai hay con gái?”

“Chắc chắn là con gái.” Hứa Thanh Sơn thơm nhẹ môi cô, rồi kéo cô dậy: “Đi tắm nào.”

Hứa Thanh San tươi cười, nắm lấy tay hắn, mượn lực để đứng lên. Từ sau khi bụng to, cô làm gì cũng bất tiện, hiện tại tuổi thai còn nhỏ, vẫn có thể chịu được, qua hai tháng nữa, có lẽ ngày nào cô cũng sẽ quấn lấy hắn mất.

Tắm rửa xong, Hứa Thanh Sơn nhớ ra chưa tắt điều hòa dưới tầng, sửa soạn cho cô nằm tử tế, hắn mới xuống lầu tắt điều hòa, tiện thể rót cho cô cốc nước.

Hứa Thanh San nằm bẹp trên giường, mệt đến mức chỉ muốn ngủ luôn. Đang mơ màng thì nghe thấy giọng Hứa Thanh Sơn, cô gắng mở mắt ra, cười với hắn: “Em muốn ngủ.”

Hứa Thanh Sơn “ừ” một tiếng, vén chăn nằm xuống bên cạnh cô, nhân tiện ôm cô vào ngực: “Ngủ thôi, anh ngủ cùng em!”

“Em ngủ đây.” Hứa Thanh San rủ rỉ. Cô gối đầu lên cánh tay hắn, yên tâm nhắm mắt lại.

Hứa Thanh Sơn tắt đèn. Mượn ánh sáng yếu ớt, hắn nhìn ngắm cô một lúc, thấy cô thật sự thiếp đi, hắn mới nhướng môi, cầm di động, mở tài liệu về đặt tên cho con.

Dạo trước, Hứa Thanh San nói đùa, bảo rằng sinh con gái thì gọi là “Hứa Hứa”, sinh con trai thì gọi là Hứa Gia, vừa đơn giản lại mộc mạc.Hắn giở Kinh Thi gần đây nhất ra xem, lại cảm thấy tên cô đặt vừa dễ viết, dễ nghe, vừa dễ nhớ.

Thoát khỏi tài liệu, Hứa Thanh Sơn lặng lẽ chụp ảnh người đang ôm trong vòng tay, lại không kìm lòng được mà hôn lên má cô.

Trường tiểu học bên kia hiện giờ đã khác xưa rất nhiều, trở thành trường học nổi tiếng của địa phương, thôn đó cũng đã trở thành thắng cảnh nổi tiếng.

Nhà máy nước khoáng của Chung Thành đã được khởi công xây dựng, anh còn hợp tác với cục du lịch và các văn phòng du lịch làm hai đợt tuyên truyền có tầm ảnh hưởng rất lớn. Du khách tới đây nườm nượp không ngớt.

Con trai của thầy hiệu trưởng cũ đảm nhiệm vị trí hiệu trưởng mới cũng coi việc duy trì nguồn lực du lịch là trọng trách. Điểm số được du khách truyền miệng không ngừng tăng cao.

Đây là những việc mà trước kia hắn đã từng nghĩ tới, nhưng lại không cho rằng mình có thể làm được.

Còn cô đã dùng những mối quan hệ trong tay để giúp hắn đạt được tâm nguyện này.

Có được người vợ như vậy, còn cầu mong gì hơn…

Hứa Thanh San ngủ đẫy giấc, tỉnh dậy thì bên ngoài đã tối hẳn. Cô trở mình, nhìn Hứa Thanh Sơn đang ngủ rất say, bèn chủ động hôn hắn.

“Em dậy rồi?” Hứa Thanh Sơn ờm ờ hỏi. Hắn chống cánh tay bên người cô, tìm đến môi cô, nụ hôn dần sâu hơn.

Kết thúc nụ hôn, trên người cả hai đều đổ một lớp mồ hôi mỏng, nhiệt độ trong chăn dâng cao.

Hứa Thanh Sơn đưa tay bật đèn bàn, vén chăn trở dậy: “Anh đi nấu bữa tối, em nằm thêm chút nữa, bên ngoài lạnh đấy.”

“Ông Hứa à…” Hứa Thanh San tóm lấy tay hắn, hơi tốn sức để leo lên người hắn, đôi mắt lúng liếng: “Bây giờ chưa đói.”

Hứa Thanh Sơn khàn giọng đáp “ừ”, rồi điều chỉnh đèn bàn tối bớt…

Ngày dự sinh là đầu tháng Tư, kết quả cuối tháng Ba, Hứa Thanh San đã vào viện. Sau khi làm xong một loạt kiểm tra, bác sĩ đề nghị sinh thường. Nhưng Hứa Thanh San nhớ lại cảnh lúc Kiều Mộ sinh Tiêu Tri Mộ rất đau đớn, cô kiên quyết đòi sinh mổ.

Đến ngày phẫu thuật, bố mẹ chồng đã đến bệnh viện từ sớm. Chị cả, chị Hai và bố mẹ cô cũng đã tới.

Hứa Thanh Sơn được bác sĩ cho phép cùng vào phòng sinh. Thấy vẻ đau đớn của Hứa Thanh San, hắn âm thầm quyết định sinh một đứa là đủ rồi.

Đến khi em bé được sinh ra, Hứa Thanh San không khóc, nhưng Hứa Thanh Sơn lại không kìm nổi mà đỏ hoe cả mắt, suýt nữa thì ngã qụy.

Một bé gái nặng hơn ba cân, mặt mũi rất giống Hứa Thanh San.

Từ lúc bé được sinh ra, Hứa Thanh Sơn chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi chẳng ngó ngàng đến con bé nữa. Lúc đưa Hứa Thanh San vào phòng bệnh, chị cả bế bé trả lại cho hắn. Nhìn thấy con nhóc đang khóc hết cả hơi, trái tim Hứa Thanh Sơn tức thì mềm nhũn, đón lấy bình sữa chị Hai đưa cho, lóng ngóng bắt đầu cho bé ăn.

Hứa Thanh San dựa vào đầu giường, chịu đựng cơn đau của vết mổ, nhìn hắn bị chị Cả và chị Hai bắt nạt, cũng chẳng lên tiếng bênh vực.

Một lát sau, bé con ăn no sữa, dần dần thôi khóc, trên trán Hứa Thanh Sơn đã nhễ nhại mồ hôi. Hắn cẩn thận đặt bé con lại giường cũi.

Hứa Thanh San cần nghỉ ngơi. Chị Cả, chị Hai cùng mẹ vào thăm cô một hồi, dặn dò một lúc thì phải rời đi.

Hứa Thanh Sơn đã đặt vé máy bay cho họ, còn lái xe đưa họ ra sân bay. Khi hắn trở lại bệnh viện, Trời đã tối mịt, Hứa Thanh San đang ngủ, con gái nằm trong giường cũi cũng đang say giấc nồng.

Hắn thả nhẹ bước đi vào, khẽ nói với mẹ kế một tiếng, đổi cho bà về nghỉ, còn mình ở lại chăm sóc hai mẹ con Hứa Thanh San.

Một lớn một nhỏ đang ở hai bên hắn. Hắn nhìn vợ một lúc, lại nhìn con một lúc, hạnh phúc lấp đầy trong lồng ngực.

Hứa Thanh San ngủ một giấc, tỉnh dậy thấy vết mổ càng đau hơn, không nhịn được liền mắng hắn: “Tại anh hết đấy.”

Có đánh chết cô cũng không muốn sinh nữa.

“Tại anh, về sau không sinh nữa, em có muốn cũng đừng có mơ.” Hứa Thanh San đưa tay tới, mỉm cười nói: “Khó chịu thì cứ cắn anh đây này.”

Hứa Thanh San há miệng, thực sự cắn một phát thật đau, cho đến khi chảy máu mới nhả ra: “Em đói.”

“Cố chịu tí nữa, phải xì hơi đã rồi mới được ăn.” Hứa Thanh Sơn nghiêng đầu, nhìn lướt qua con gái đang ngủ ngon lành, lại quay sang thơm Hứa Thanh San một cái: “Thật sự muốn đau thay cho em.”

Chương 62: Ngoại truyện về lão Hứa và Thanh San (2)

Lúc cô con gái Hứa Hứa được hơn hai tuổi, Hứa Thanh Sơn trở thành kỹ sư trưởng của bộ phận tu sửa bích họa của Viện thiết kế, nên thời gian ở lại thành phố đã tăng thêm rõ rệt.

Tuy trong nhà đã mời người giúp việc, nhưng hắn vẫn không yên tâm lắm.

Khi con gái được một tuổi thì Hứa Thanh San trở lại đi làm, công việc biên tập của tạp chí cực kỳ bận rộn.

Cô mà đi công tác thì bà nội của Hứa Hứa sẽ sang nhà, cùng người giúp việc chăm sóc bé con. Thi thoảng, Hứa Thanh Sơn cũng sẽ cố gắng bớt thời gian để ở bên con gái.

Hứa Thanh San là người không chịu ngồi yên, việc gì cũng phải làm cho thật tốt nhất, ngay cả trước khi kết hôn cũng đã như vậy.

Buổi chiều, Hứa Thanh Sơn đưa con gái đi chơi một vòng trở về, Hứa Thanh San vẫn chưa tan làm, gọi điện thoại cho cũng không được, cô còn đang họp. Hứa Thanh Sơn dặn người giúp việc nấu cơm rồi dẫn con gái vào phòng tranh, đưa vải vẻ và thuốc màu cho bé chơi.

Hứa Hứa rất nhạy cảm với màu sắc, mới từng này từng này tuổi, con bé đã có thể chơi ngoan trong phòng tranh suốt hai giờ. Đôi khi muốn dẫn bé đi chơi, bé còn phụng phịu không vui.

“Hứa Hứa ơi, bố dạy con vẽ mẹ nhé?” Hứa Thanh Sơn ngồi xuống dưới đất, dùng bàn tay dính màu vẽ bắt đầu phác họa đường nét khuôn mặt của Hứa Thanh San lên vải vẽ.

Hứa Hứa cười khanh khách, cũng bôi thuốc màu đầy tay, vẽ lên vải.

Hứa Thanh Sơn lấy tay về, để con bé tự chơi thoải mái, còn mình thì lấy một tấm vải vẽ khác, tiếp tục vẽ khuôn mặt Hứa Thanh San.

Cưới nhau đã hơn ba năm, hắn vẫn luôn nhìn cô không thấy chán, vẽ cô không thấy đủ.

“Bố ơi, Hứa Hứa cũng muốn vẽ.” Hứa Hứa nhìn sang bức vẽ của hắn, bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ lên đó một cái, để lại hai dấu bàn tay.

“Bố con mình cùng vẽ nào. Mắt mẹ con đẹp nhất, mắt Hứa Hứa cũng đẹp này.” Hứa Thanh Sơn bế con gái, để bé ngồi trước mặt mình, hai tay bé ấn lên mặt vải bôi vẽ một hồi.

“Bố cũng đẹp mà.” Hứa Hứa thơm má hắn, khúc khích cười rồi bổ nhào tới, trên vải vẽ nhanh chóng đầy những dấu bàn tay lớn nhỏ, màu gì cũng có.

Hai bố con chơi một lúc thì dưới lầu vang lên tiếng động cơ xe ô tô. Hứa Thanh Sơn nhìn mặt con gái như mèo hoa, liền bế bé lên, tranh thủ thời gian đưa bé đi tắm rửa.

Vừa xả đầy nước thì Hứa Thanh San mở cửa đi vào. Cô đứng dựa cửa, nửa cười nửa không: “Chơi vui quá nhỉ?”

“Mẹ ơi, bố muốn vẽ mẹ đấy.” Hứa Hứa đẩy bố ra, hai mắt lấp lánh, nhào đến mẹ mình: “Mẹ ơi, bế.”

Hứa Thanh San ngồi xuống, bế bé lên. Cô nhìn Hứa Thanh Sơn với ánh mắt đầy cảnh cáo: “Hứa Hứa tự tắm cho sạch nào, mẹ ở đây với con nhé?”

“Dạ.” Hứa Hứa ôm cổ cô, bàn tay lem luốc mực vẽ ấn xuống bả vai cô, thơm chụt một cái: “Bố bảo, mẹ xinh đẹp.”

Hứa Thanh San thả bé vào bồn tắm, thầm thở dài, bộ váy vừa mua lại không mặc được nữa rồi.

“Buổi tối, anh cùng em đi mua cái mới.” Hứa Thanh Sơn nhịn cười, sán đến hôn cô, “Mua hẳn vài cái đi, em mặc váy trông xinh lắm.”

Hứa Thanh San nghiêng đầu, cắn vào cằm hắn, rầu rĩ gật đầu.

Hứa Hứa ngồi trong bồn tắm, tự chơi đến là vui vẻ, chốc lại nhìn cái này, chốc lại nhìn cái kia, cười tươi như hoa.

Hứa Thanh San đã bận bịu suốt cả ngày, cô đứng lên dựa vào chậu bồn rửa tay, không nhịn nổi mà ngáp một cái.

“Mệt hả em?” Hứa Thanh Sơn cũng đứng lên, bóp vai cho cô một cách rất tự nhiên: “Không cần phải dốc sức như vậy đâu, anh có thể nuôi được cả nhà mà.”

“Biết anh giỏi rồi.” Hứa Thanh San xoay người, vòng tay ôm lấy cổ hắn: “Có phải em già rồi không, cảm giác làm gì cũng thấy lực bất tòng tâm.”

“Không hề.” Hứa Thanh Sơn nuốt nước miếng, đặt lên trán cô một nụ hôn, rồi quay lại tắm cho con gái.

Tắm xong, mặc quần áo khô ráo cho bé, Hứa Thanh Sơn bế con gái xuống lầu giao cho người giúp việc, sau đó lập tức trở lại phòng.

Hứa Thanh San đang dặm lại lớp trang điểm, nhìn thấy hắn đi vào, cô giật mình: “Anh không ăn cơm à?”

“Ăn em trước đã.” Hứa Thanh Sơn ôm lấy cô từ phía sau, cúi đầu xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của cô.

Sau khi sinh Hứa Hứa không được bao lâu thì cô bắt đầu tập thể dục, còn đi xăm hình, để che đi vết sẹo do sinh mổ để lại, dáng người vẫn chẳng khác gì trước kia.

Cho dù cô có béo, có già đi thì vẫn là đẹp nhất trong mắt hắn, bất kể bao nhiêu năm hắn cũng không thấy chán ngán.

“Anh có cần đến mức…” Hai má Hứa Thanh San nóng lên, khẽ bảo: “Vợ chồng già rồi mà còn.”

“Rất cần.” Hứa Thanh Sơn khóa môi cô.

Lúc từ trên lầu đi xuống, Hứa Hứa đang ngồi trên ghế, cầm thìa xúc cơm ăn, người giúp việc ngồi bên, trông bé.Mặt Hứa Thanh San đã bớt đỏ, cô kéo ghế ra ngồi cạnh con gái, hờn dỗi bắt Hứa Thanh Sơn xới cơm giùm cô.

Người giúp việc không ở lại, thấy hai vợ chồng họ đã xuống lầu thì dặn dò mấy câu rồi đứng dậy xin phép ra về.

Dì ấy vừa đi, Hứa Thanh Sơn liền đổi vị trí, ngồi xuống bên cạnh con gái với nụ cười thỏa mãn.

Hứa Hứa đã lên ba tuổi, phải đi nhà trẻ. Hứa Thanh Sơn dậy sớm để giám sát việc đánh răng, thay quần áo của bé, còn căng thẳng hơn cả lúc mình đi thi đại học, cứ vài phút lại nhìn đồng hồ.

Hứa Thanh San sợ mình không nén nổi lửa giận, nên sửa soạn ba lô cho bé xong thì đi xuống trước, đợi hai bố con.

7 giờ 10, cô con gái hãy còn chưa tỉnh ngủ hẳn đi xuống lầu, đáng thương nhào vào lòng mẹ, hỏi rằng không đi nhà trẻ có được không.

Trước đó cho bé thử đi lớp, bé còn rất hào hứng. Có lẽ vẻ khẩn trương của Hứa Thanh Sơn đã gây áp lực cho bé.

“Hứa Hứa ngoan, những bạn nhỏ khác cũng đều dậy sớm thế này mà con.” Hứa Thanh San ôm con gái, lườm Hứa Thanh Sơn một cái, đoạn xách ba lô của Hứa Hứa đi ra ngoài. Chỉ là cho con đi nhà trẻ mà chồng cô có phần căng thẳng quá mức.

Ba lô của bé lớp Mầm rất nhẹ, chỉ có hai bộ quần áo và mấy cái khăn tay.

Hứa Thanh Sơn đi theo sau, lại không kìm lòng được mà xách lấy ba lô, kiểm tra xem có mang theo thẻ vào cửa không, có đủ khăn tay không, quần áo đã được đổi sang bộ mới chưa.

“Anh còn như vậy nữa, mẹ con em giận đấy.” Hứa Thanh San vừa bực vừa buồn cười.

“Ngày đầu tiên con đi nhà trẻ, cả ngày sẽ không nhìn thấy chúng mình.” Hứa Thanh Sơn thấp giọng, trong lời nói cất giấu tâm trạng không nỡ: “Không biết liệu có khóc không.”

Hứa Thanh Sơn thúc khuỷu tay vào hắn: “Anh bớt lo đi, lúc trước đi học thử, con bé rất ngoan còn gì.”

Hứa Thanh Sơn bị đau, gượng cười, mở cửa xe ngồi vào bên ghế lái.

Hứa Thanh San đặt con gái ngồi vào ghế dành cho trẻ em, dặn bé muốn đi tè thì phải nói, muốn uống nước cũng phải nói. Hễ nhớ ra được điều gì, cô đều dặn bé một lượt.

Hứa Hứa tồ tệch, không lanh lợi và hiểu chuyện như Tiêu Tri Mộ nhà Kiều Mộ. Thật ra, Hứa Thanh San cũng lo lắng khôn tả.

Con bé khóc cũng không sao, chủ yếu là sợ bé khiến người khác khóc ấy chứ.

Ngày đầu tiên đi học thử, không biết Hứa Hứa bắt đâu được con sâu, thả lên bàn học, làm bạn cùng bàn sợ khóc thét.

Vốn dĩ đã dỗ được bạn đó rồi, Hứa Hứa đột nhiên lại chỉ vào mấy bạn bên cạnh, nói rằng trên người các bạn cũng có sâu. Kết quả là cả lớp đều khóc, bé cũng khóc theo.

Lúc cô giáo kể lại, cứ phải gọi là không biết làm thế nào.Đến nhà trẻ, cổng lớn vừa mới mở. Hứa Thanh Sơn tìm chỗ đỗ xe xong thì lấy thẻ trong ba lô ra, đưa cho Hứa Thanh Sơn mở cửa.

Phụ huynh của lớp Chồi đều không đưa các con vào, đi tới cửa quẹt thẻ rồi giao các con cho giáo viên là xong. Các bé lớp Lá còn tự mình quẹt thẻ đi vào, chỉ riêng phụ huynh của các bé lớp mầm là phải đưa con vào tận lớp.

Hai vợ chồng dắt tay con gái đi vào. Thoạt đầu hết thảy đều bình thường, đến ngoài cửa phòng học, đưa ba lô cho bé, bé liền xị mặt.

Hứa Thanh Sơn nhìn dáng vẻ tủi thân của con gái, trong lòng không lấy gì làm dễ chịu, bèn ngồi xuống nói với bé: “Hứa Hứa ngoan, buổi chiều bố đến đón con, được không. Con xem, nhiều bạn đã vào lớp rồi kìa.”

“Bố mẹ các bạn ấy đều không cần các bạn ấy nữa. Ông bà các bạn ấy cũng không cần các bạn ấy nữa.” Hứa Hứa cất cao giọng.

Mấy bạn nhỏ bên cạnh vốn đã muốn khóc, vừa nghe thấy vậy, lập tức khóc òa.

Hứa Hứa sụt sịt, ôm lấy chặt lấy cổ bố mình: “Bố cũng không cần con, mẹ cũng không cần con.”

Hứa Thanh Sơn bất đắc dĩ vỗ lưng con bé, ngửa đầu nhìn Hứa Thanh San: “Em dỗ con đi!”

“Không.” Hứa Thanh San lắc đầu, quay mặt đi nơi khác.

“Bố xem, mẹ không cần con nữa.” Hứa Hứa nhìn thấy thế, càng khóc tợn, vừa khóc vừa gào to: “Con không muốn đi nhà trẻ, bố mẹ không cần con nữa rồi, ông bà không cần con nữa rồi.”

Hứa Thanh Sơn khó khăn lắm mới gỡ được tay con gái ra, sầm mặt nói: “Hứa Hứa!”

Hứa Hứa rụt người lại nhìn bố mình, cái miệng mếu máo, nước mắt rơi trên má, trông thật đáng thương.

“Bố sắp giận rồi đây này.” Hứa Thanh Sơn dịu giọng, lấy khăn tay ra lau nước mắt cho con gái: “Hứa Hứa là em bé ngoan mà, cô giáo nói bạn nào ngoan sẽ được phiếu bé ngoan đấy. Con có muốn được phiếu bé ngoan không?”

Hứa Hứa gật đầu.

“Vậy con phải ngoan nhé, chiều bố đến đón con, rồi về nhà cùng vẽ tranh, được không con?’ Hứa Thanh Sơn thở phào.

Hứa Hứa lại gật đầu, đeo ba lô, ngập ngừng quay người.

Hứa Thanh Sơn đứng lên, đưa mắt nhìn bé đi vào lớp. Vừa định cất bước thì trong lớp lại vọng ra tiếng khóc, mà tiếng con gái mình là to nhất: “Bố mẹ toàn nói dối thôi, bố mẹ đều không cần chúng con, chúng con không có nhà mà.”

Mặt cô giáo đầy vạch đen, bèn giục phụ huynh đi mau.

Hứa Thanh Sơn vừa xót ruột vừa bực mình, khóe môi run rẩy, quay đầu đến bên Hứa Thanh San đang đứng đằng xa cười vui vẻ, rồi ủ rũ đi ra ngoài.

“Con nhóc là chúa tinh quái, anh lại còn bị nó “rung”.” Hứa Thanh San nén giọng trêu chọc: “Anh quan tâm đến con bé hay quan tâm đến em?”

“Quan tâm em.” Hứa Thanh Sơn trả lời rất dứt khoát. Hắn ôm lấy eo cô, dịu giọng dỗ dành: “Anh đâu biết con bé giả vờ giống y như thật vậy.”

Hứa Thanh San nghiêng đầu nguýt dài một cái, không buồn nói gì nữa.

Chẳng phải tại hắn quen chiều con bé mà ra hay sao, còn không biết xấu hổ nói mình không biết. Trước mặt cô, Hứa Hứa không dám ngang ngược, nhưng trước mặt hắn thì thật sự muốn gì được nấy, không cho là khóc.

Hứa Thanh Sơn lại không nhìn nổi cảnh con gái nước mắt ngắn nước mắt dài, chỉ hận không thể hái sao trên trời xuống cho bé.

Lên xe, Hứa Thanh San hơi bực mình, nhìn đồng hồ rồi bảo hắn đưa mình đến tòa soạn.

“Chẳng phải em nói hôm nay không cần đi à?” Hứa Thanh Sơn biết cô đang giận, mở khóa nổ máy, lái xe về nhà.

Hứa Thanh San không muốn để ý tới hắn, giả vờ không nghe thấy.

Hứa Thanh Sơn khẽ cười thành tiếng, đến nhà liền xuống xe, khiêng cô lên lầu.

“Anh không đi làm sao?” Hứa Thanh San hoảng hốt kêu lên, khuôn mặt nóng bừng, nhỏ giọng quát: “Dì giúp việc đang ở nhà đấy.”

“Kệ dì ấy.” Hứa Thanh Sơn rảo bước nhanh hơn, đi vào phòng ngủ. Hắn đặt cô xuống, ngoắc chân đóng cửa vào, sau đó đè cô lên cửa, cúi đầu cắn tai cô: “Dỗ xong vợ đã, rồi hẵng đi làm.”

Dưới nụ hôn nồng nhiệt và mạnh mẽ của hắn, Hứa Thanh San mơ màng…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước