NON XANH VẪN Ở ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Non xanh vẫn ở đây - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Nói vậy, cô cũng không ít lốp dự phòng nhỉ?

Hứa Thanh Sơn cụp mắt, một nét cười không dễ gì phát hiện lướt qua đôi con ngươi đen nhánh sâu thẳm. Hắn dời ánh nhìn từ bàn tay với những móng sơn đỏ của Hứa Thanh San, dần dần di chuyển lên trên. Nhưng vẻ mặt hắn không mấy thay đổi, giống như chẳng hiểu cô đang đùa cái gì.

Người mình thích ở trong vòng ôm, mềm mại dịu dàng ngập tràn cõi lòng, hắn lại chẳng phải Liễu Hạ Huệ...

Hứa Thanh Sơn thản nhiên nhìn một lúc rồi rời mắt.

Hứa Thanh San cúi đầu. Mái tóc dài được buộc lỏng sau gáy, mấy sợi tóc rơi rớt rủ xuống, dán lên gò má của cô, khẽ phất phơ.

Đôi mắt hoa đào quyến rũ cong cong thành hai mảnh trăng non, đuôi mắt hơi xếch, tóc đen môi hồng, mặt mũi hài hòa, đầy quyến rũ.

Hứa Thanh Sơn không rút tay lại, để mặc cô xoa kem cho. Năm ngón tay mảnh khảnh bọc trong hơi lạnh dán lên da, thấm vào tận đáy lòng, như rơi vào Sao Hỏa.

"Tay anh nứt nẻ rồi này, về tự mua ít Vaseline mà bôi đi." Hứa Thanh San tủm tỉm cười, thu tay lại, chớp chớp mắt với hắn đầy ẩn ý: "Trời rét tắm nước lạnh, dễ bị cảm lắm đấy!"

Hứa Thanh Sơn vén mí mắt, hơi thở thấp thoáng có phần gấp gáp, chẳng nói chẳng rằng.

Không phải cô quan tâm đâu, chỉ là muốn trêu hắn thôi. Hắn biết điều đó.

Bánh bao họ gọi đã được mang ra, Hứa Thanh San như cười như không, liếc Hứa Thanh Sơn, đoạn đứng dậy đi lấy hai bát sữa đậu tới, cho hắn một bát: "Tối nay về được rồi nhỉ?"

Hứa Thanh Sơn gật đầu đáp "Ừ". Hắn cầm cái đĩa nhỏ đựng nước chấm ở bên cạnh, rút đũa gắp một cái bánh bao bỏ vào đĩa, lăn lăn vài cái rồi đưa lên miệng.

Hứa Thanh San lại cười. Cô cũng cầm đũa, bắt đầu chậm rãi ăn, thỉnh thoảng uống một hớp sữa đậu.

Hứa Thanh San bỗng phát hiện Hứa Thanh Sơn thú vị hơn tất cả những người đàn ông mà cô từng theo đuổi.

Tất nhiên, vóc dáng cũng đẹp nhất.

Hai người im lặng dùng xong bữa. Trở lại xe, chuông điện thoại của Hứa Thanh San chợt reo vang. Cô nghe máy một chốc, biếng nhác nghiêng người trên ghế, nói: "Loại đàn ông này cậu còn giữ lại qua thanh minh hả? Đến chỗ tớ ở trước đã, tầm tối tớ về, đang đi công tác. Ngoan, không việc gì phải khóc."

Dứt lời, cô đưa điện thoại ra xa, cúi xuống lấy hộp xylitol trong túi, dốc một viên, bỏ vào mồm.

Một lúc sau, Hứa Thanh San "Ờ" một tiếng, cúp máy, vô thức lắc đầu.

Đây là cuộc gọi của cô bạn học Tống Bảo Ninh. Cô ấy với chồng lại cãi nhau, và bị ăn đánh giống vô số lần trước kia.

Nhưng đợt này khác một điều, lần đầu tiên Hứa Thanh San nghe thấy hai từ "ly hôn" từ miệng Tống Bảo Ninh.

Hứa Thanh Sơn châm điếu thuốc, nổ máy cho xe chạy, hời hợt hỏi: "Sao lại cai thuốc lá?"

"Chuẩn bị sinh con." Hứa Thanh San quay sang nhìn hắn, miệng nhóp nhép nhai xylitol, tươi cười đáp: "Hồi trước tôi từng hút thuốc trước mặt anh à?"

Bị sặc khói thuốc, Hứa Thanh Sơn phun một làn khói trắng, khẽ ho khan mấy tiếng, trầm lặng hẳn.

"Không phải sinh với Quan Hoài." Hứa Thanh San chớp chớp mi, nhanh chóng cất nụ cười trên mặt: "Nói việc chính đi! Cho tôi một phần tư liệu trong tay anh, lát nữa xem xong mấy bức bích họa còn lại thì về luôn."

Hứa Thanh Sơn liếc cô, nhả ra một chữ "Được", sau đấy tiếp tục tập trung lái xe.

Hắn nhíu mày. Không phải sinh với Quan Hoài, vậy cô muốn sinh con với ai?

Hứa Thanh San cúi đầu, tranh thủ vẫn còn tín hiệu 4G, cô dùng di động lên mạng tra các tài liệu công khai về dự án đấu thầu trùng tu chùa Khai Thiện.

Họ đến hơi sớm, các công nhân đang ăn sáng. Trái lại, tăng ni trong chùa đã dậy, đang cầm chổi quét dọn sạch sẽ mấy tòa trắc điện đã tu sửa xong.

Hai người trở lại phía trước trắc viện xảy ra chuyện tối qua. Những cột tre di dời đã được xếp đống gọn gàng một bên. Trên khoảng đất trống, kiến trúc sư cùng giám sát của viện thiết kế khác đang đứng thảo luận về phương án tu sửa phần mái và tường bao.

Hứa Thanh Sơn đi qua chào hỏi, giơ tay chỉ vào trong điện, rồi xoay gót đi vào.

"Viện nghiên cứu các anh thuê bên ngoài làm phần bích họa đúng không?" Hứa Thanh San đút hai tay vào túi áo khoác, cất đôi chân tê rần theo sau Hứa Thanh Sơn, bước vào trắc điện.

"Sao cô biết?" Hứa Thanh Sơn thoáng kinh ngạc.

"Tổ bích họa bị sửa hỏng kia, hoàn toàn không có kỹ thuật, cũng chẳng có bất cứ hiểu biết thông thường nào về bảo tồn văn vật. Mắt không mù đều nhìn ra được." Hứa Thanh San lấy di động, đợi Hứa Thanh Sơn bật đèn trong điện, cô thong thả đi tới chụp ảnh.

Viện thiết kế của Hứa Thanh Sơn rất có tên tuổi, là viện thiết kế đầu tiên ở thành phố B có trình độ trùng tu văn vật, nhưng danh tiếng không được hay ho lắm. Hai năm trước từng xảy ra chuyện bán dự án ra bên ngoài, suýt bị xóa bỏ tư cách.

"Trùng tu bích họa là một quá trình lâu dài, một dự án thường sẽ kéo dài mấy năm." Hứa Thanh Sơn đứng sóng vai cùng cô: "Chi phí thường do mình bên B gánh vác. Có điều, viện thiết kế sẽ không chỉ nhận một dự án và sẽ không mời quá nhiều người chuyên nghiệp."

"Cái khác còn đòi hỏi đầu tư ngắn hạn được, chứ tu sửa văn vật là cả một sự tỉ mỉ." Hứa Thanh San khẽ "xùy" một tiếng, đoạn nghiêm túc chụp ảnh.
Tính ra bích họa chùa Khai Thiện không nhiều, đồng thời khá lẫn lộn, có cái từ triều Minh, cũng có đôi bức thời nhà Thanh. Phong cách tương đối đa dạng, kỹ thuật và cách dùng màu cũng mỗi thứ một vẻ.

Chụp ảnh xong đi ra, trụ trì bỗng đến kéo Hứa Thanh Sơn qua bên nói chuyện.

Hứa Thanh San biết ý đi sang nơi khác, cầm di động chụp phong cảnh bên ngoài.

Chùa cổ núi sâu, nếu không khai phá có lẽ rất lâu cũng chẳng được người ngoài biết tới.

Sau khi khai phá sẽ có vô số người đến đây đi lễ vãn cảnh, phá hoại môi trường xung quanh. Tuy nhiên cũng sẽ có nhiều tiền hơn, để bảo tồn những bích họa quý giá, tượng Phật, và cả kiến trúc độc đáo nơi này.

Có lợi, có hại.

Chụp một vòng, khoảnh khắc Hứa Thanh San ngẩng đầu liền chạm vào ánh mắt của Hứa Thanh Sơn. Cô giương khóe môi, quay mặt sang chỗ khác chụp tiếp.

11 giờ hơn, nói chuyện với trụ trì xong, Hứa Thanh Sơn tìm đồng nghiệp cũ tán gẫu một lúc, mới gọi cô đi lấy xe.

Lên xe, Hứa Thanh San đang chỉnh những bức ảnh đã chụp cho đẹp, thì nhận được tin nhắn của trợ lý sếp gửi tới. Cô đọc kỹ một lượt rồi dùng di động phác thảo kế hoạch.

Sếp bà tín Phật, dự án trùng tu chùa Khai Thiện vừa bắt đầu khởi động, bà đã chú ý ngay, còn lấy danh nghĩa cá nhân và công ty công đức khá nhiều cho việc tu bổ.

Tuyến đường mới lần này là tuyến đường dành riêng cho các Phật tử thành phố B, chi phí đắt hơn nhiều lần so với việc ra nước ngoài.

Hứa Thanh San không hiểu lối suy nghĩ của những người này cho lắm...

Làm xong phác thảo, cô ngáp một cái, vặn nắp chai nước, uống một hớp, quay sang nhìn Hứa Thanh Sơn, hờ hững nói: "Nhớ tìm chỗ ăn cơm, tôi đói rồi."

Hứa Thanh Sơn thoáng nhìn cô, rồi lại tập trung lái xe: "Cô không buồn tí nào sao?"

"Buồn gì? Anh nói Quan Hoài á?" Hứa Thanh San phì cười thành tiếng: "Sao tôi phải buồn? Đôi bên đều là lốp dự phòng của nhau, nói trắng ra chính là bỏ thì thương vương thì tội, muốn thương thì lại cảm thấy sẽ còn thứ tốt hơn."

"Nói vậy, cô cũng không ít lốp dự phòng nhỉ?" Hai đầu lông mày Hứa Thanh Sơn trĩu xuống, nghiến nghiến hàm răng theo bản năng.

Cười thỏa thuê một trận, Hứa Thanh San thoải mái thừa nhận: "Quả thực không ít."

Phỏng chừng còn nhiều lắm, cũng không biết cô định sinh con với ai... Hứa Thanh Sơn nhấp môi, đáy mắt sinh ra một tia lửa giận mà chính mình cũng không nhận thấy.

Hứa Thanh San dần thôi cười. Cầm di động lên, phát hiện sắp hết pin, cô bĩu môi, duỗi tay lấy điện thoại của Hứa Thanh Sơn, đưa tới dưới mí mắt hắn: "Tôi chơi trò chơi một tẹo!"

"Máy tôi không có trò chơi." Hứa Thanh Sơn cau mày, bàn tay rảnh rỗi mở khóa di động.

Vẻ mặt cợt nhả, Hứa Thanh San nhận lấy điện thoại, tiện tay mở album.Bên trong có mấy nghìn bức ảnh, lật sơ sơ một lượt, cô phát hiện đa phần là học sinh của trường tiểu học Hứa Thanh Sơn làm giáo viên tình nguyện, một phần nhỏ là chùa Khai Thiện trước khi tu sửa, một số ảnh chụp bích họa, ảnh chụp huyệt mộ, còn lại là ảnh phong cảnh.

Ấy thế mà không có ảnh chụp bạn gái cũ, cũng không có bạn gái hiện tại, bạn trai cũng không nốt. Hứa Thanh San chớp chớp mắt, cong khóe môi, chụp mấy kiểu bằng di động của hắn rồi cụt hứng trả lại: "Cuộc sống của anh có phải nhàm chán quá không đấy."

"Vẫn ổn." Hứa Thanh Sơn cầm điện thoại về, tiện tay vứt vào ngăn kéo trên xe.

Hứa Thanh San không nhịn nổi cười, cô cảm thấy hắn ngày càng thú vị.

Về đến thành phố B, Trời đã tối hẳn. Trên đường, Hứa Thanh San đã ngủ một giấc. Mở cửa đi xuống, cô nhận được cuộc gọi của Tống Bảo Ninh lần nữa. Nghe máy được hai giây thì mặt cô bừng bừng lửa giận: "Cậu đợi đấy, tớ về ngay đây, đừng sợ!"

Cúp máy, Hứa Thanh San vội vàng móc chìa khóa xe ra, mở khóa cửa xe. Sực nhớ mình chưa có cách thức liên lạc với Hứa Thanh Sơn, cô quành lại: "Thầy Hứa ơi, số điện thoại của anh là bao nhiêu?"

Hứa Thanh Sơn thờ ơ đọc một dãy số.

"Về tôi gọi cho anh." Hứa Thanh San lưu số điện thoại, hùng hổ lên xe, nổ máy lái đi.

Đứng bên cửa, Hứa Thanh Sơn khẽ bặm môi, lấy di động ra mở khóa, gọi cho Quan Hoài. Cuộc gọi vừa kết nối hắn liền nói: "Hứa Thanh San ở đâu? Mai tôi có một số tài liệu cần đưa cho cô ấy."

"Không phải cậu đi hôm thứ bảy rồi sao?" Quan Hoài ngạc nhiên: "Tôi đã hỏi giúp cậu bên phía tòa án, phải sau một tháng mới mở phiên tòa. Hẳn là giữ nguyên phán quyết."

"Viện thiết kế tạm thời có việc tìm tôi, sáng mai tôi bay. Gửi địa chỉ qua đây." Hứa Thanh Sơn vừa nói vừa lên xe.

Gác máy, đánh xe ra, Quan Hoài gửi tin nhắn tới. Xem xong địa chỉ, Hứa Thanh Sơn đi xuống khóa cổng lớn, ngồi vào xe nhấn chân ga, lái ra theo đầu ngõ bên kia.

Hình như Hứa Thanh San đã gặp phải phiền phức. Lúc cúp máy, giọng cô rất nôn nóng.

Đi đường tắt đến khu chung cư Hứa Thanh San thuê, xa xa trông thấy cô dừng xe, Hứa Thanh Sơn cũng đỗ lại. Qua cửa sổ xe, hắn thấy cô đứng nói chuyện với một người đàn ông và hai người phụ nữ dưới lầu.

Gã đàn ông mang vẻ kích động, một người phụ nữ trong số đó cứ khóc suốt, người phụ nữ khá lớn tuổi thì khoanh tay đứng cạnh xem trò vui.

Qua một lúc, Hứa Thanh San kéo người phụ nữ đang khóc ra sau lưng mình, giơ tay tát gã đàn ông kia một cái.

Hứa Thanh Sơn giật mình, toan xuống xe thì một chiếc Maybach chạy qua đỗ xịch lại. Một anh chàng bước xuống, nhanh chóng lao tới, ngăn gã đàn ông chuẩn bị đánh trả, còn ngoảnh lại xoa đầu Hứa Thanh San.

Quả nhiên không ít lốp dự phòng. Hứa Thanh Sơn nghiến răng, đốt điếu thuốc.

Khói thuốc bốc lên. Trong tầm mắt, khuôn mặt Hứa Thanh San mờ đi, bị người ta kéo hãy còn xông lên đạp cho gã đàn ông một phát, bay cả giày cao gót dưới chân...

Cái tính này... Hứa Thanh Sơn mỉm cười, thủng thẳng hút thuốc xem kịch. Mấy phút sau, gã đàn ông bị đánh, chửi bới rời đi, Hứa Thanh San nhận chiếc giầy cao gót anh chàng lái Maybach đưa cho và đi vào, rồi cùng người phụ nữ lớn tuổi nọ lên lầu.

Hứa Thanh Sơn châm thêm điếu thuốc nữa. Đợi khoảng nửa tiếng, Hứa Thanh San xách hành lí xuống, kéo người phụ nữ khóc sướt mướt vào xe mình. Tên lái Maybach cũng lên xe, thò cánh tay ra ngoài cửa sổ, dựng ngón cái chỉ đằng sau.

Hai chiếc xe nối đuôi nhau lăn bánh. Hứa Thanh Sơn dụi tắt điếu thuốc, khởi động xe bám theo cho đến khi họ dừng lại.

Gã đàn ông chạy Maybach xoa đầu Hứa Thanh San, vẫn đi bên lề đường, ra hiệu cho hai cô gái lên lầu trước.

Hứa Thanh Sơn xem đồng hồ, lấy điếu thuốc nữa ra châm. Hắn tắt máy, rút chìa khóa bước xuống, đủng đỉnh đi về phía gã đàn ông lái Maybach.

***

(Tác giả: Tối qua chẳng phải có người đẹp bé nhỏ hỏi rằng, liệu Kiều Mộ và Tiêu Trì có xuất hiện trong truyện này không à? Gì nhỉ, bạn nhỏ Tiêu Tri Mộ chào đời, em gái Thanh San nhất định sẽ về Lâm Châu.

Không làm sao viết được một mẩu kịch ngắn để đăng.

Hứa Thanh Sơn: Cái câu trên Weibo của em: "Mỗi ngày của lão Hứa nhà tôi đều không thể miêu tả", ý là gì?

Hứa Thanh San: Ý là đang khen anh đấy.

Hứa Thanh Sơn: Nói chuyện cho tử tế.

Hứa Thanh San: Thận khỏe, sống tốt.

Hứa Thanh Sơn im lặng, nháy mắt tiếp theo khiêng thẳng cô về phòng ngủ...)

Chương 7: Quyến rũ tôi hả?

Hứa Thanh San khoanh tay, hờ hững nhìn Tống Bảo Ninh ở bên cạnh, không khuyên nhủ, chẳng dỗ dành. Chỉ khi cô bạn mở túi sách, bàn tay run run đưa điếu thuốc vào miệng châm, Hứa Thanh San mới khẽ nhíu mày.

Lo lắng tâm trạng của cô quá kích động, ảnh hưởng tới người khác, cho nên Khương Hạo đã đặt một phòng ăn riêng.

Cũng may anh ta cẩn thận chu đáo, tình trạng của Tống Bảo Ninh thế này, quả thực không hợp với việc dùng bữa ở nhà ăn chung.

3 năm kết hôn, hơn 2 năm cô ấy sống trong bóng ma của bạo lực gia đình, đã vậy còn không hạ được quyết tâm li hôn. Đôi khi, Hứa Thanh San thật không hiểu nổi, rốt cuộc loại đàn ông như thế có điểm nào đáng để Tống Bảo Ninh lưu luyến?

"Anh ta ngoại tình từ 4 năm trước, giờ tớ mới biết. Có phải tớ ngốc lắm không?" Tống Bảo Ninh nhả khói thuốc, nét mặt đờ đẫn: "San Nhi, cậu bảo sao đàn ông đê tiện từ trong xương tủy thế?"

"Đừng nghĩ nữa! Nên chứng thương thì đi chứng thương tố cáo hắn ta đi. Hoặc cậu cứ tìm chứng cứ hắn ta ngoại tình, cho hắn ta trắng tay ra khỏi nhà!"

Hứa Thanh San mở túi xách, lấy hộp xylitol, dốc một viên cho vào mồm.

Tống Bảo Ninh nên thấy may là gã đàn ông kia không thích sinh con với cô nàng. Có con rồi cãi vã, chắc chắn không thể li hôn.

Làm bạn thân nhiều năm, những gì cần khuyên, Hứa Thanh San cũng đã khuyên. Nhưng chưa thấy cô bạn nghe.

Bánh bao nhân thịt, còn hở cả thịt ra ngoài thì đừng trách chó nhớ nhung. Trên đường về, Hứa Thanh San vẫn đang nghĩ lần này xem như mở mang đầu óc, cuối cùng hạ quyết tâm ngăn ngừa tổn thất.

Kết quả thì sao? Hứa Thanh San giơ tay đánh người, Tống Bảo Ninh không những chẳng hỗ trợ còn trách cô ra tay quá tàn nhẫn. Mặt cô nàng đầy đau xót.

Cô đúng là mắc nợ mà, không nên ôm đồm cái chuyện nát bét này, chưa kể hại mình bị chủ nhà đuổi ra ngoài, còn mất toi 6 ngàn tiền đặt cọc thuê nhà. (Khoảng 20 triệu VND)

"Không nghĩ nữa! Mai tớ đi khám chứng thương." Tống Bảo Ninh lại phun khói thuốc, vành mắt đỏ hoe.

Hứa Thanh San nhai kẹo cao su, không tiếp lời cô bạn. Tính cô bạn nhu mì, từ khi lên đại học đã vậy. Mấy năm nay đi làm vẫn không tiến bộ, ở cơ quan bị bắt nạt, về nhà làm trâu làm ngựa hầu hạ thằng đểu cáng kia, thế mà chẳng mảy may oán thán, khiến người khác cũng chịu thua luôn.

"Cậu thấy tớ vô dụng lắm đúng không?" Tống Bảo Ninh ngả vào lưng ghế, mỉm cười, nước mắt lăn dài: "Con hồ tinh ấy trẻ hơn tớ, xinh hơn tớ, rất lẳng lơ. Thối tha không biết xấu hổ."

Hứa Thanh San lấy tay che miệng, quay mặt về phía Tống Bảo Ninh không nhìn thấy, trợn mắt một cái, húng hắng ho mấy tiếng, đáp: "Cậu rất tốt. Đã đến nước này thì đừng nghĩ nhiều nữa."

Bị sặc khói thuốc, Tống Bảo Ninh nằm bò ra bàn ho một trận, đoạn dụi tắt điếu thuốc, im lặng hẳn.

Hứa Thanh San âm thầm thở phào một hơi, nhấc ấm trà rót cho cô bạn.

Ngồi một lúc, nhân viên phục vụ bắt đầu bày món. Khương Hạo theo sau bước vào, kéo chiếc ghế cạnh Hứa Thanh San, ngồi xuống.

"Nói xong chưa?" Hứa Thanh San nhướng mày, trên mặt thoáng nét cười, dịu dàng: "Vừa rồi cảm ơn anh. Nếu anh không đến kịp, em cũng chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì."

Khương Hạo sờ sờ mũi, cười gượng gạo: "Không có gì, chúng ta là bạn bè mà!"

Anh ta theo đuổi Hứa Thanh San đã lâu, ngoại trừ thỉnh thoảng ra ngoài ăn cơm, thì tặng túi xách hàng hiệu, cô chẳng nhận món nào, mỹ phẩm cũng không lấy.

Thoạt đầu còn tưởng cô đang "lạt mềm buộc chặt", tiếp xúc thời gian dài mới biết, đúng là cô không thích những thứ ấy.

Cũng không thích anh ta.

Vốn muốn nhân cơ hội tốt ngày hôm nay, đưa chìa khóa nhà cho cô, bồi đắp tình cảm, tiện thể xác định mối quan hệ.

Nào biết Hứa Thanh San muốn tìm một người tới ở rể, sau này sinh con còn phải theo họ cô. Khương Hạo là con trai duy nhất trong gia đình, dẫu thế nào bố mẹ cũng sẽ không chấp nhận để anh ta ở rể đâu, mất hết thể diện.

Dưới lầu, gã đàn ông chặn đường Khương Hạo còn bảo Hứa Thanh San đã đính hôn với Bành Văn Tu của Hằng Khang, bởi nhà trai không đồng ý ở rể nên mới tan vỡ.

Hằng Khang là công ty dược phẩm nổi tiếng bậc nhất ở thành phố B. Cha Bành Văn Tu chính là viện trưởng của bệnh viện thành phố, còn có chút quen biết với gia đình Khương Hạo.

Thoạt đầu anh ta không tin, bèn gọi điện thoại cho Bành Văn Tu, lòng vòng hỏi thăm một hồi. Xác nhận chuyện này là thật, trong nháy mắt lòng anh ta chết hẳn.

"Gần đây anh bận lắm à?" Nhận thấy sự lạnh nhạt của Khương Hạo, Hứa Thanh San khó hiểu.

Khương Hạo cười, cầm máy tính bảng gọi món: "Công ty khai thác một trò chơi mới, trước mắt đang thử nghiệm nên hơi bận."

Hứa Thanh San bĩu môi, rót trà cho Khương Hạo. Đây không phải thái độ cứu cô ban nãy, chẳng lẽ gặp ma trên đường?

Giữa bữa ăn, thấy Tống Bảo Ninh lại sắp bắt đầu khóc, Hứa Thanh San bèn lấy cớ ra ngoài, gọi điện cho bố Tống Bảo Ninh.

Ngoài miệng bố Tống bảo cắt đứt quan hệ, nhưng nghe nói con gái bị bắt nạt rất thê thảm, lập tức ngỏ ý muốn đến đón người.Hứa Thanh San thở phào, đọc địa chỉ, cúp máy, tiếp đó điềm nhiên như không trở vào phòng bao.

Ăn xong, xuống lầu, xe của bố Tống vừa vặn chạy đến trước cửa. Trông thấy ông, nháy mắt, Tống Bảo Ninh vỡ òa, dỗ sao cũng không nín.

Hứa Thanh San đỡ cô bạn lên xe, sau đấy lùi lại cạnh Khương Hạo, đợi anh ta đưa chìa khóa nhà cho mình. Nhưng kết quả là nghe anh ta nói: "Công ty có tí việc đột xuất, anh phải về ngay."

Dứt lời, người đã chui tọt vào trong xe, tốc độ nhanh chóng lạ thường.

"Đi đường cẩn thận!" Hứa Thanh San cố gắng nở nụ cười, khóe miệng rõ ràng giật giật.

Trước khi tới, anh ta còn kể mình có căn nhà để không đã trang trí xong, bảo cô qua đấy ở trước, đợi tìm được phòng mới rồi nói sau. Chơi cô hả?

Giơ tay nhéo hai đầu chân mày, Hứa Thanh San tìm chìa khóa xe, lên xe, chạy đến khách sạn gần đây.

Trên đường, cô nhận được điện thoại của đồng nghiệp hỏi về bích họa. Nhớ ra mình vẫn chưa lấy tư liệu từ chỗ Hứa Thanh Sơn, cô vỗ vỗ đầu, giở số điện thoại, gọi cho hắn.

"Tôi đang ở nhà." Tiếng Hứa Thanh Sơn truyền tới, giọng điệu đều đều, chẳng hề lấy làm bất ngờ.

Hứa Thanh San hít sâu một hơi, ánh mắt tập trung nhìn đằng trước: "Lát tôi cho anh địa chỉ mail, anh gửi mail cho tôi!"

Bên tai im ắng một chốc, giọng hắn cất lên chắc nịch: "Trong nhà không có mạng!"

Hứa Thanh San nghẹn họng, hai tay siết chặt vô lăng, tức nghiến răng: "Tôi qua lấy."

Kết thúc cuộc gọi, cô tiện tay tháo tai nghe, bực bội tăng tốc.

Bị người ta chơi cũng thôi đi, nửa đêm không có nhà để về còn phải tăng ca làm việc, mỗi lúc một tồi tệ hơn. Đôi lông mày cau chặt giãn ra, cô đeo tai nghe gọi cho Khương Hạo, mở miệng liền hỏi chìa khóa nhà.

"Anh đang trên đường ra sân bay." Giọng Khương Hạo có vẻ không vui, loáng thoáng xen lẫn tức giận.

Hứa Thanh San điên tiết cúp máy, giảm tốc độ, tấp vào ven đường cho tên anh ta vào danh sách đen. Càng ngẫm càng cảm thấy sai sai.

Cô mới là người được theo đuổi. Anh ta điên rồi chắc, thế mà dám cáu với cô...

Lên đường lần nữa, đầy một bụng lửa giận không có chỗ trút ra, Hứa Thanh San tức anh ách. Đến nơi, cổng lớn đóng kín, không thấy được trong nhà có bật đèn không, nhưng ngoài sân vẫn đang để đèn.

Hứa Thanh San nhai xylitol, giơ tay nhấn chuông.
Một phút sau, cổng lớn mở, Hứa Thanh Sơn bước ra, tay kẹp điếu thuốc, mặc bộ đồ ngủ, trông như chuẩn bị đi nghỉ.

Hứa Thanh San hạ cửa sổ xe. Hứa Thanh Sơn chậm rãi đến gần, móc trong túi áo ngủ ra một cái USB, đưa cho cô: "Trong này là căn cứ giám định bích họa, với cả một số truyền thuyết về chùa Khai Thiện."

Hứa Thanh San chớp chớp mắt, cầm lấy USB, cố tình không quay cửa sổ xe lên.

Gió lạnh thổi qua, trong không khí ngập tràn hơi lạnh buốt xương. Ánh đèn mờ nhạt rọi xuống, khuôn mặt Hứa Thanh Sơn khuất sau làn khói thuốc trắng xanh, đôi mắt như phủ một lớp sương mù, không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Ấn tượng ban đầu của cô khi nhìn người chưa bao giờ chuẩn, nhưng sau khi tiếp xúc vẫn khiến cô mờ mịt thì Hứa Thanh Sơn là kẻ đầu tiên.

Sáng nay cô trêu hắn như thế, sau đấy hắn lại chẳng tỏ vẻ gì hết. Tối qua, lúc ngủ cùng, eo cô bị đè cả một đêm, tuyệt đối không phải ảo giác.

"Còn có chuyện gì không?" Hứa Thanh Sơn vứt đầu mẩu thuốc lá, trưng ra dáng vẻ nghi hoặc.

"Tôi bị chủ nhà đuổi đi rồi. Tối nay muốn ở nhờ chỗ anh." Hứa Thanh San chẳng hề khách sáo: "Mở cổng hộ tôi cái!"

Hứa Thanh Sơn từ từ ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên không dễ thấy, xoay người mở toang cổng lớn.

Chiếc xe lái vào, Hứa Thanh Sơn đóng cổng. Liếc thấy cô xách hành lý xuống, ý cười trong mắt hắn dần đậm thêm.

Hứa Thanh Sơn bước tới xách hộ hành lí Hứa Thanh San vào phòng khách, ngoảnh đầu thấy mũi cô đỏ hồng vì lạnh, hắn kìm nén kích động muốn nhéo cái mũi ấy, đi thẳng lên tầng.

"Hai phòng này, cô ngủ phòng nào cũng được. Phòng vệ sinh ở cuối hành lang." Đến tầng hai, hắn đặt hành lí xuống, nhìn đồng hồ đeo tay, đoạn đi lên tầng ba.

Hứa Thanh San quay đầu, ánh mắt dõi theo bóng dáng hắn khuất dần. Cô mím môi như đang có điều suy tư.

Phong cách của phòng khách khá ấm cúng, Hứa Thanh San treo quần áo lên. Đi tắm rồi trở lại mở laptop, phát hiện không có mạng thật, cô hơi chán nản.

Hắn không nói dối.

Bận rộn tới nửa đêm, mệt mỏi ngủ thiếp đi, khi thức giấc vẫn chưa đến 8 giờ.

Hứa Thanh San bò dậy đánh răng rửa mặt, trang điểm xong thì xuống lầu. Khóe mắt thấy Hứa Thanh Sơn đang ở trong bếp, cô vô thức thả bước chân khẽ khàng.

Điều hòa đã bật, nhiệt độ trong nhà không quá thấp nhưng chắc chắn chưa đến mức có thể cởi trần.

Dừng ngoài cửa bếp, Hứa Thanh San khoanh tay tựa cửa, thảnh thơi ngắm nhìn bóng lưng hắn.

Sáng sớm ngày ra, hắn cố ý đây mà.

"9 giờ tôi bay, chìa khóa trên bàn trà." Hứa Thanh Sơn đưa lưng về phía cô, tắt bếp, cho trứng gà đã rán chín vào đĩa.

Hứa Thanh San giật thót, gò má nóng lên: "Hôm nay tôi bắt đầu tìm phòng."

"Tùy cô." Hứa Thanh Sơn xoay người, cởi tạp dề, để lộ thân hình với bắp thịt khỏe khoắn cân đối, bưng đĩa đi ra ngoài.

Hứa Thanh San duỗi tay ngăn Hứa Thanh Sơn, giơ ngón trỏ chọc vào vòm ngực hắn, nét cười trầm lắng nơi đáy mắt: "Quyến rũ tôi hả?"

"Cô thấy giống không?" Hứa Thanh Sơn tránh khỏi sự đụng chạm của Hứa Thanh San, dây thần kinh căng thẳng, lướt qua trước mặt cô, giọng nói khàn hơn tối hôm qua, nhiều thêm âm mũi nghèn nghẹt không thể xem nhẹ.

Mục đích giữ cô ở lại đây đã đạt được, còn lại phải từ từ. Ai biết cô có nhất thời nổi hứng, cả thèm chóng chán không.

Trước đây, khi cô theo đuổi Bành Văn Tu, ban đầu cô cũng phóng điện mọi lúc mọi nơi, kết quả chưa đầy một tháng cô liền vứt luôn, quá đỗi tuyệt tình.

Quan Hoài không than vãn với hắn, nhưng có thể nhìn ra được, Hứa Thanh San thật sự chẳng để tâm.

Lấy bàn tay cứng đờ giữa không trung về, Hứa Thanh San cào cào vào không khí, nhướng môi theo sau Hứa Thanh Sơn: "Anh phải đi bao lâu?"

Hứa Thanh Sơn ngồi xuống, dửng dưng đáp: "Nửa tháng!"

Ngồi đối diện với hắn, Hứa Thanh San thản nhiên cầm dao nĩa lên, híp đôi mắt hoa đào, vểnh khóe miệng: "Thầy Hứa à, anh bị cảm rồi kìa!"

Chương 8: Thầy giáo của các em ấy rất đáng yêu!

Hứa Thanh Sơn ngừng động tác trên tay, chậm rãi ngẩng đầu, tầm mắt quét mấy vòng trên gương mặt Hứa Thanh San rồi trở lại chiếc đĩa, chẳng nói năng gì.

Không phải bị cảm, chỉ là "bốc hỏa", khô cổ ghê gớm.

"Học sinh ở trường tiểu học anh làm trợ giảng chắc hẳn đáng yêu lắm nhỉ, bởi lẽ..." Hứa Thanh San cố tình dừng lời, cầm dao nĩa, tao nhã cắt một miếng thịt đưa vào mồm, khóe môi gợn lên nét cười trêu chọc: "Thầy giáo của các em ấy rất đáng yêu mà."

Hứa Thanh Sơn cầm cốc nước uống, yết hầu gợi cảm không ngừng trượt trượt, đáy mắt đen kịt thâm trầm, giọng điệu nghiêm túc: "Nếu cô chuyển đi trước khi tôi về, nhớ quét dọn sạch sẽ, tiện thể để chìa khóa trên bàn trà."

Hứa Thanh San buông dao ăn, nuốt miếng thịt nướng trong miệng xuống, cắn cái nĩa, một tay chống cằm, chớp chớp mi với hắn đầy tình tứ, đôi mắt ngập tràn ánh nước toát ra vẻ tội nghiệp: "Vậy nếu tôi không tìm được phòng thì làm sao đây?"

"Giờ tìm phòng rất tiện." Hứa Thanh Sơn đặt cốc nước xuống, rút khăn giấy lau miệng, đứng dậy lên lầu. Vừa quay người, khóe môi hắn không khỏi nhếch lên một độ cong vui sướng. Không chuyển mới tốt.

Hứa Thanh San khẽ nhướng mày, lặng lẽ mỉm cười, cầm dao ăn tiếp bữa sáng.

Quả nhiên hắn là tên đầu gỗ, năm ngoái cô đã cảm thấy thế. Nói toạc ra như vậy rồi mà hắn chẳng thể đáp lại một câu: "Cô có thể ở luôn chỗ tôi không?"

Mấy phút sau, Hứa Thanh Sơn đeo một cái ba lô từ trên tầng đi xuống, không nói lời nào, đi về phía cửa, xem ra rất vội.

Hứa Thanh San ngoảnh đầu nhìn, cong khóe môi, đứng dậy đi theo, gọi hắn: "Thầy Hứa à, nếu chuyển nhà, tôi sẽ liên lạc với anh."

Hứa Thanh Sơn thoáng ngừng bước, đưa lưng về phía cô, giơ tay lên, đoạn sải chân đi ra.

Cổng lớn đóng lại, tiếng bước chân mạnh mẽ vững chãi xa dần. Hứa Thanh San trở vào, thu dọn bát đũa, mang vào bếp rửa sạch. Gần tới giờ, cô đeo túi xách và laptop đến công ty.

Cô cũng hơi cảm cúm mất rồi, cổ họng khô, khoang mũi nghèn nghẹt.

Khả năng là tối hôm kia ngủ cạnh hắn đổ nhiều mồ hôi quá, ngấm một đêm, hôm qua hứng gió lạnh nửa ngày, nên không chống đỡ nổi.

Sáng thứ hai có cuộc họp, Khương Hạo sẽ tới xem phương án kế hoạch tuyên truyền trò chơi mới đợt hai. Hai ngày nay, Hứa Thanh San toàn ở bên ngoài, vẫn chưa chuẩn bị xong.

Quẹt thẻ bước vào văn phòng, trợ lý mang cho cô tách cà phê, nhắc cô về cuộc họp.

"Em đi làm việc đi!" Hứa Thanh San xua xua tay, mở máy tính xem kỹ kế hoạch một lượt, nặng nề dựa vào lưng ghế.

Tối qua Khương Hạo xuống lầu gọi điện thoại đã gặp ai, hay đột nhiên bừng tỉnh, cảm thấy không cần thiết phải theo đuổi cô nữa? Hơn 10 ngắn ngủi, thái độ trước sau trái ngược hoàn toàn, xa lạ đến nỗi cô gần như sắp không nhận ra.

Trước đây, khi cô từ chối Khương Hạo, cũng chẳng thấy anh ta thất vọng.

Cái liếc mắt lúc sắp rời đi của anh ta tối qua quả tình như đang nhìn cô hệt kẻ cặn bã, hận không thể biến mất ngay lập tức ấy.

Nói đi nói lại, cô đâu có "thả thính" anh ta, hình như cũng không làm chuyện gì độc ác nhỉ?

Hứa Thanh San ngẩn người, trợ lý tới nhắc lần nữa, cô mới xua tay, uống ngụm cà phê, cầm tài liệu đến phòng họp.

Khương Hạo không tới, người đến là giám đốc phụ trách mở rộng dự án lần này, đôi bên đều quen biết.

Hứa Thanh San cất lời dạo đầu đơn giản, sau đó trực tiếp bắt đầu phóng đồ thị PPT*. Trò chơi mới của công ty họ đã có số liệu close beta (bản thử nghiệm). Hiệu quả của kế hoạch đợt một rất tốt, với hơn 10 triệu lượt download.

(*PPT là định dạng mặc định để lưu các file thuyết trình từ Microsoft Power Point 2003 trở về trước.)

Trọng tâm tuyên truyền của đợt hai sẽ khác, kế hoạch cô đưa ra nhắm vào đối tượng cụ thể hơn đợt đầu.

Kết thúc thuyết trình, Hứa Thanh San ngồi xuống uống nước, bắt đầu thảo luận vấn đề chi tiết với đối tác.

"Tổng giám đốc Khương rất hài lòng với hiệu quả đợt một. Đợt này xem ra hướng tới nhóm người chơi rõ ràng hơn đợt trước." Đối tác mỉm cười, tỏ ý phải hỏi ý Khương Hạo trước, mới có thể quyết định hợp tác tiếp hay không.

Hứa Thanh San không nhiều lời, tỏ vẻ "tôi hiểu".

Tiễn người nọ xong, Hứa Thanh San quay lại văn phòng. Trợ lý đợi ngoài cửa, ánh mắt né tránh: "Giám đốc Hứa, sếp lớn tìm chị ạ."

"Tôi biết rồi." Hứa Thanh San day day thái dương, vào phòng mở túi xách lấy USB của mình và USB Hứa Thanh Sơn đưa cho, đi gặp sếp lớn.

Gõ cửa, bước vào, phó tổng giám đốc cũng có mặt. Cô gật đầu xem như chào hỏi, đi tới kéo ghế ngồi xuống: "Giám đốc Hàn, anh tìm tôi ạ?"

"Kế hoạch liên quan đến chùa Khai Thiện làm tới đâu rồi?" Hàn Nhất Minh ngả người ra sau ghế, bắt chéo hai tay, thoải mái đặt trên bụng, môi thoáng nét cười: "Không dễ liên hệ với bên thi công dự án này."

Hứa Thanh San mỉm cười, đưa USB cho anh ta: "Tôi làm xong rồi, anh xem trước đi!"

Hàn Nhất Minh nhận lấy, nhưng không vội xem ngay mà chỉ vào phó tổng giám đốc Chung Thành, nói: "Cô chuẩn bị cùng Chung Thành phối hợp với bên B đi quay tuyên truyền, là dự án quỹ từ thiện ký kết năm trước ấy."

Hứa Thanh San nhấp môi: "Khoảng mấy giờ đi, phải quay bao nhiêu ngày?"

"Trưa nay bay. Giờ hai người về sửa soạn đi, áng chừng khoảng nửa tháng. Tình hình cụ thể tùy thuộc sắp xếp của họ." Hàn Nhất Minh ngồi thẳng dậy, nói tiếp: "Yêu cầu và số liệu bên kia cung cấp đều có trong tài liệu. Trên đường xem qua!""Vâng." Hứa Thanh San nâng cổ tay nhìn đồng hồ, cầm tài liệu ra ngoài cùng Chung Thành.

Đi công tác đột xuất, thời gian lại khá dài, Chung Thành đề nghị đưa hai trợ lý theo để tiện triển khai công việc.

Hứa Thanh San vén mí mắt, nhếch môi cười nhạt: "Để Du Hiểu và Phương Minh Hải theo đi. Em về chuẩn bị chút, anh đặt vé máy bay nhé!"

"Gặp nhau ở sân bay!" Chung Thành cũng cười, vẻ mặt căng thẳng rõ ràng dịu đi.

Hứa Thanh San đi về phía văn phòng của mình. Khoảnh khắc quay người, nụ cười trên môi cô bỗng trở nên ngẫm ngợi, cô lấy di động giở số của Hứa Thanh Sơn.

Cô cũng phải đi công tác nhé.

Chờ cô trở lại có lẽ hắn cũng về, chắc chắn không chuyển nhà được rồi.

Chẳng biết do không có tín hiệu hay bởi nguyên nhân khác mà điện thoại không thể kết nối, gọi hai cuộc đều như vậy.

Hứa Thanh San bĩu môi, cất di động, về phòng làm việc sửa soạn qua. Trợ lí Du Hiểu nhỏ bé của Chung Thành đến gõ cửa nói rằng đã đặt vé máy bay, 12h30 sẽ cất cánh.

Hứa Thanh San ném cho cô nàng một ánh mắt sâu xa, bỏ lại câu: "Gặp nhau ở sân bay", mở cửa ra ngoài, dặn dò trợ lí, tiếp đó rời đi.

Hai dự án trước kia từng nhận ở thủ đô, nơi chụp ảnh quay phim tuyên truyền cũng rất xa xôi, đoán chừng lần này cũng không ngoại lệ.

Chẳng qua thời gian này "bắt kịp" kỳ sinh lí của cô, thành thử khá buồn bực.

Thêm nữa, hình như cảm cúm có xu hướng nặng hơn.

Lên máy bay, đầu óc vẫn choáng váng, xem xong tài liệu của bên B, Hứa Thanh San đeo bịt mắt nói với Du Hiểu ngồi bên một tiếng rồi thiếp đi.

Tỉnh dậy, máy bay đã hạ cánh, Hứa Thanh San vẫn không mấy dễ chịu, lên xe liền nhắm mắt lặng thinh, dựa người vào ghế.

Đây là xe đi thuê, một chiếc việt dã đường trường. Chung Thành với Phương Minh Hải chịu trách nhiệm lái xe, phải chạy tới huyện lị nơi trường tiểu học tọa lạc, gặp người phụ trách của bên B, tổ quay phim, và cả đại sứ của quỹ từ thiện.

Năm trước, Hứa Thanh San từng hợp tác với vị đại sứ từ thiện này, ấn tượng về nhau cũng tạm được, có lẽ không quá rắc rối khi giao tiếp.

Chung Thành rất coi trọng dự án này. Làm tốt, về sau các quỹ từ thiện khác ở thành phố B muốn quyên tiền, Civic nhất định là lựa chọn tốt nhất.

Giám sát quỹ từ thiện trong nước có lỗ hổng quá lớn, kể lể bừa một hoàn cảnh khó khăn là quyên góp được hàng chục triệu, hoàn cảnh càng khổ, thu được càng nhiều.

Mơ màng suy nghĩ một hồi, Hứa Thanh San lại ngủ mất. Mở mắt ra lần nữa, ánh chiều tà rọi vào qua cửa sổ xe, xa xa ngập Trời ráng đỏ. Xe họ đỗ bên đường, không biết đã gặp chuyện gì.

Du Hiểu vẫn say giấc, trên người đang khoác áo lông của Chung Thành.Hứa Thanh San liếc cô ta, cúi đầu mở túi xách tìm hộp xylitol, đổ một viên cho vào mồm, tinh thần tỉnh táo, mở cửa bước xuống.

Phương Minh Hải đứng ven đường, ngỏng cổ hệt con đà điểu, vừa nhìn vừa sốt ruột giẫm giẫm chân.

Hứa Thanh San ngáp một cái, đi tới, căng não hỏi: "Chuyện gì vậy?"

"Đường khó đi. Đằng trước có cái xe máy kéo chết máy, kẹt cứng ở kia, không ai qua nổi." Phương Minh Hải cười khổ, chỉ chỉ phía trước: "Phó tổng Chung với người bên B đang nghĩ cách."

"Ờ", Hứa Thanh San đáp, đi thêm vài bước, đưa mắt nhìn.

Chỗ dừng xe ở lưng chừng núi, đường gập ghềnh, cố lắm chỉ một xe qua được. Một bên là vách đá cao chót vót, một bên là vực sâu thăm thẳm, hai bên đường không có cọc chắn bảo vệ, hết sức nguy hiểm.

Xe máy kéo chết máy cách xe họ khoảng năm mét, mấy người vây quanh cùng thấp giọng thảo luận một cách vô nghĩa.

Hứa Thanh San lấy di động ra, chụp cảnh hoàng hôn đằng xa. Cô nhớ tới mục đích chuyến đi này, tiện thể chụp luôn mấy tấm ảnh đường đi.

Trước đây nghe "đường núi quanh co khúc khuỷu", Hứa Thanh San thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh ấy, dù đã xem ảnh chụp đường núi trên mạng, song cũng không có cảm giác lắm. Nay nhìn tận mắt, tự dưng cô sinh ra sợ hãi, chẳng thấy đẹp tẹo nào.

Chụp mấy chục tấm, Chung Thành quay lại với khuôn mặt mướt mồ hôi, dáng vẻ như đã trút được gánh nặng: "Lên xe đi, đi được rồi!"

Hứa Thanh San cất di động, hắt hơi một cái rõ to, trở vào xe.

Tiếng xe máy kéo "xịch xịch xịch" vang lên, chạy tiếp về phía trước, theo sau là bốn chiếc xe việt dã. Ánh tà dương buông xuống, bụi đất bay lên.

Qua khúc cua, không nén nổi, Hứa Thanh San lại lấy di động, chụp ảnh qua cửa sổ xe, khó chịu xoa xoa mũi: "Chung Thành, em chợp mắt tí nữa đây! Cảm cúm nên không thoải mái lắm!"

"Anh có chuẩn bị thuốc đấy." Chung Thành ngoảnh đầu, để ý thấy mặt Hứa Thanh San đỏ bừng khác thường, anh mở túi, tìm thuốc cảm đưa cho cô: "Em uống thuốc đã hẵng ngủ."

"Cảm ơn anh." Hứa Thanh San đưa tay cầm vỉ thuốc, mở nắp chai nước khoáng uống thuốc.

Đường xá xấu tệ, loanh quanh nửa ngày vẫn chưa chạy được ba cây số. Trời tối dần.

Hứa Thanh San tròng trành đến độ bức bối. Gắng gượng mở mắt, phát hiện di động không có tín hiệu, lòng cô hơi hoảng.

Mãi tới khi xuống núi, loại cảm giác này mới tiêu tan. May mà không xảy ra vấn đề lớn, chẳng qua gặp đá lở mấy lần, hòn đá cũng nhỏ thôi.

Ngoảnh đầu nhìn, núi cao đằng sau chỉ sót lại đường nét đen xì, mang vẻ thần bí và nguy hiểm lặng lẽ đứng sừng sững dưới ánh trăng, như dã thú dữ tợn.

Trường tiểu học chụp ảnh lần này không nằm ở thị trấn, vì vậy vẫn phải lên đường.

Ăn tạm chút gì đó, Hứa Thanh San quay vào xe. Nhận ra điện thoại đã có tín hiệu, kìm lòng không đặng, cô đăng bài lên Weibo kèm theo ảnh chụp ban nãy, rồi thoát ra, gọi điện thoại cho Hứa Thanh Sơn.

Vẫn không kết nối được. Chả biết trường tiểu học anh ta đến giảng dạy rốt cuộc nằm ở chốn khỉ ho cò gáy nào.

Xe chuyển bánh lần nữa, ra khỏi thị trấn, đường lại trở nên khó đi. Nhưng Chung Thành và Phương Minh Hải có vẻ rất yên tâm. Trái lại sắc mặt Du Hiểu có phần là lạ.

Cảm giác không thể diễn tả bằng lời.

Hứa Thanh San nhắm mắt, cảm thấy đi được khoảng hai tiếng thì xe đột nhiên chạy bon bon, bên tai vang lên tiếng cười của Phương Minh Hải: "Quả nhiên cậu chỉ đường kia nói không sai, đúng là đường dễ đi hẳn."

"Bên trường đã sẵn sàng đón tiếp, phải cái điều kiện kham khổ lắm." Chung Thành cũng cười, quay đầu nhìn lướt qua Du Hiểu: "Hai em phải chịu khổ rồi, bọn tôi da dày thịt béo, khổ tí không sao."

"Em vẫn ổn. Không biết giám đốc Hứa có thể thích ứng không?" Du Hiểu thản nhiên nói.

Hứa Thanh San mấp máy môi rồi ngậm miệng, chẳng tiếp lời.

"Yên tâm đi! Chắc chắn giám đốc Hứa thích ứng được thôi." Chung Thành ngồi thẳng lại, cất lời chuyện phiếm: "Cậu chỉ đường bảo con đường này được tu sửa năm ngoái, giáo viên tình nguyện bỏ ra gần hết, còn lại là ngân sách tài chính và dân làng góp vào."

Nghe vậy, Hứa Thanh San không nhịn nổi ngáp một cái, từ từ mở mắt: "Giáo viên tình nguyện bỏ tiền ra họ gì? Không chừng chúng ta có thể tận dụng chuyện của người ta, lên một bản kế hoạch khác đấy."

"Cậu chỉ đường không nói. Có điều, nhắc đến giáo viên này, trong mắt đầy kính trọng." Chung Thành cười, nói đùa: "Chỉ bảo là nam giới."

Hứa Thanh San lườm anh, uể oải ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, một bóng hình quen thuộc lướt qua trong đầu.

Chẳng lẽ là Hứa Thanh Sơn? Không trùng hợp vậy chứ...

Chương 9: Đền băng thịt

Trên đường bê tông, xe bon bon tiến về phía trước. Cuối đường hẳn là khuôn viên của trường tiểu học. Cả sân thể dục chỉ thắp một bóng đèn sợi đốt chưa đến 50 watt, lờ mờ chiếu sáng xung quanh.

Hứa Thanh San xuống xe, dụi cái mũi đã phát ngứa, nhìn khắp lượt. Không hiểu sao, đáy lòng cô sinh ra cảm giác thất vọng. Khuôn viên trường rất rộng, cột cờ bằng gỗ dựng trước dãy phòng học được bố trí theo hình vòng cung, lá cờ tổ quốc tung bay đón gió lạnh đã phai màu bạc phếch.

Trước phòng học, ngoài chiếc bàn bóng bàn bằng xi măng đã sụp mất một nửa thì không còn thiết bị thể dục nào khác, mặt đất chẳng bằng phẳng hơn đoạn đường từ trên thị trấn đến đây là bao.

Cỏ khô bám thành mảng hai bên sườn xe, ánh đèn rọi xuống, mùi vị hoang vắng đi cùng những cái bóng lay động đập vào mắt.

Chắc chắn Hứa Thanh Sơn không ở chỗ này...

Gió lạnh thổi qua, Hứa Thanh San không khỏi rùng mình, còn hắt hơi một cái rất to.

Lúc sau, Chung Thành quay lại, giơ ngón tay chỉ vào dãy nhà ba gian vách đất chếch bên trái và bảo: "Tối nay chúng ta nghỉ tạm ở đấy một đêm. Ngày mai xem có cách nào cải thiện không."

Hứa Thanh San "Ờ" một tiếng. Cô mím môi, khép áo khoác sát mình, run lẩy bẩy. Nhiệt độ trong núi rất thấp, nhất là về đêm.

Khoảnh khắc quay người, thấy Du Hiểu thình lình tách ra, nhíu mày đi về phía dãy phòng học bên phải.

Từ trên trấn tới đây, không rõ tại sao cô ta kỳ quặc ghê.

"Bên ngoài lạnh, em vẫn đang ốm, mau vào thôi!" Chung Thành gọi Hứa Thanh San, đoạn xách vali đi đằng trước.

Phương Minh Hải ngỏng cổ ngó về phía Du Hiểu, nghi hoặc: "Du Hiểu đi đâu thế, hình như rất quen với nơi này nhỉ?"

"Cô ấy không nói." Chung Thành cũng lấy làm lạ. Anh ngoảnh đầu nhìn một chốc, trên mặt lộ vẻ suy tư: "Vào trong trước đã, lát tôi đi tìm cô ấy."

Hứa Thanh San hắt xì liền mấy cái, rồi lướt qua họ, vào cửa trước.

Trên tài liệu có nói, ngôi trường này có hơn hai trăm học sinh, là trường tiểu học lớn nhất của thôn làng gần quanh, và có điều kiện tốt nhất. Cảnh tượng trước mắt khiến Hứa Thanh San sinh ra hoài nghi ghê gớm với bốn từ "điều kiện tốt nhất".

Chắc rằng căn phòng bố trí cho họ nghỉ ngơi, trước kia cũng là phòng học. Nền nhà đã được quét dọn sạch sẽ, vách tường dán đầy những tờ báo thơm mùi mực, gió lạnh lùa qua cửa sổ, ào ào thốc vào.

Trong phòng kê hai chiếc giường tầng, ở giữa dùng ván cửa cũ ngăn đôi, một bóng đèn sợi đốt ánh sáng vàng vọt từ trên trần nhà thòng xuống, đung đưa theo gió lạnh, chẳng biết ưu sầu.

Hứa Thanh San thực sự rất khó chịu, cô chỉ vào chiếc giường tầng bên trái, không nhịn nổi, lại hắt hơi: "Tôi với Du Hiểu ngủ bên này, hai người ngủ bên phải."

Phương Hiểu Minh gật đầu, để hành lí của cô lên cái bàn học cũ cạnh giường, sau đó vòng qua ván cửa cũ, đi sang phía bên kia cùng Thành Chung.

Hứa Thanh San rút di động, bật đèn pin nhìn chăn nệm trên giường. Cô lắc đầu, cởi giày và áo khoác, nằm xuống.

Mơ mơ màng màng một lúc thì Du Hiểu về, mang cho Hứa Thanh San phích nước nóng, gọi cô dậy uống thuốc.

"Cảm ơn." Hứa Thanh San vén chăn ngồi dậy, uống thuốc xong lại nằm luôn xuống, đắp kín chăn ngủ tiếp.

Sát vách ồn ào, hình như trợ lý của đại sứ từ thiện đưa ra yêu cầu gì đấy, Chung Thành với Phương Minh Hải đều bị gọi sang. Lát sau, Du Hiểu cũng ra ngoài.

Trong phòng im ắng, Hứa Thanh San nghe một chốc thì dần dần thiếp đi.

Mở mắt ra lần nữa, Trời vừa tang tảng sáng, có tiếng chim véo von vọng tới bên tai.

Cô day day huyệt thái dương đã căng lên, khẽ khàng rời giường, mở vali hành lí, lấy bàn chải và cốc đánh răng, rời phòng tìm chỗ đánh răng rửa mặt.

Ra cửa, trong không trung bảng lảng sương mờ buổi sớm mai. Trường học đổ nát cũ kỹ như một bức tranh thủy mặc thiếu thuốc màu, lặng lẽ phô bày trước mắt, lạnh thấu xương.

Nhìn quanh một lượt, có dáng hình quen thuộc đột nhiên lọt vào tầm mắt, đang đi về phía khu rừng sau trường.

Hứa Thanh San mở miệng, nhận thấy giọng mình khản đặc, cô ho mấy tiếng, tiện tay đặt cốc đánh răng lên bệ cửa sổ, nhanh chân đuổi theo bóng dáng kia.

Khoảng cách hơi xa, còn cách sương mù, cô không dám chắc rốt cuộc có phải Hứa Thanh Sơn không.

Chạy chậm một mạch vào rừng, tiếng chim kêu càng lảnh lót, gió thổi qua ngọn cây xào xạc.

Không biết bóng hình ấy đã đi đâu, trong mắt toàn những thân cây cao lớn trơ trụi lá. Hứa Thanh San run lập cập, ngập ngừng cất tiếng: "Thầy Hứa à?"

Không có ai trả lời.

Gió ào tới, trên người thoáng chốc nổi đầy gai ốc, hai chân Hứa Thanh San run lên, tiếp tục đi về phía trước.

Đến chỗ trống trải, thình lình phát hiện có mấy chú chim mà cô không biết tên, đang đứng trên cây đại thụ gần đó, hót từng hồi êm tai.
Đáy lòng xao động, Hứa Thanh San móc điện thoại chụp vài kiểu ảnh. Tiếp đấy, cô mở ứng dụng ghi âm, một tay giơ cao điện thoại, tay kia nhét trong túi áo khoác, khép mi, dựa vào thân cây bên cạnh.

Ấn tượng trực quan nhất mà trường tiểu học này mang đến cho Hứa Thanh San là tĩnh lặng và nghèo nàn. Cô đã biết nên lập bản kế hoạch thế nào mới có thể "xoay" được nhiều tiền ủng hộ hơn.

Chẳng biết qua bao lâu, bả vai chợt chùng xuống, một mùi hương quen thuộc chui vào mũi, Hứa Thanh San kinh ngạc ngoảnh đầu theo bản năng.

Khuôn mặt bơ phờ của Hứa Thanh Sơn bỗng đâu lọt vào tầm nhìn, đôi con ngươi nhánh trầm tĩnh như đầm sâu, chẳng thể nhìn rõ cảm xúc trong mắt hắn.

"Thầy Hứa..." Hứa Thanh San chớp chớp mi, khóe miệng gợn lên nụ cười nhàn nhạt: "Sao anh lại ở đây?"

Hứa Thanh Sơn làm một động tác "suỵt". Khi thu lại cánh tay, hắn nhẹ nhàng kéo Hứa Thanh San vào lòng, hai tay đáp xuống vai cô một cách rất tự nhiên: "Nhắm mắt, nghe kỹ!"

"Nghe gì cơ?" Hứa Thanh San loạng choạng, rồi va thẳng vào lồng ngực dày rộng rắn chắc của hắn. Cô không khỏi khẽ run rẩy.

Hứa Thanh Sơn nhướng môi, cọ chiếc cằm lên đỉnh đầu Hứa Thanh San, ghé sát tai cô, đáp: "Tiếng chim kêu."

"Thầy Hứa." Hứa Thanh San chợt cong môi, xoay người đẩy Hứa Thanh Sơn một cái, ấn hắn vào thân cây, một tay ôm thắt lưng hắn, một tay vít cổ hắn xuống, đáy mắt cô bừng lên nụ cười cợt nhả: "Anh bảo tôi nghe tiếng chim tìm bạn tình là có ý đồ gì đây?"

"Cô sao thế?" Nhiệt độ cánh tay cô khiến Hứa Thanh Sơn như phải bỏng, hai đầu chân mày hắn vô thức nhíu lại.

Mặt cô đỏ cũng rất lạ thường, cảm giác giống hệt đang bị ốm.

"Ốm!" Hứa Thanh San lấy tay về, cơ thể mềm mại như bông đè lên ngực hắn, giọng nói khàn khàn: "Lúc tới đã khó chịu rồi."

Hứa Thanh Sơn nhấp môi, cúi đầu, áp trán mình vào trán cô để kiểm tra nhiệt độ, kế tiếp ôm cô đứng thẳng: "Cô sốt rồi, tôi cõng cô về."

"Ừ", Hứa Thanh San tắt ứng dụng ghi âm. Đợi hắn quay người ngồi xổm xuống, cô khẽ cười không ra tiếng, trèo lên lưng hắn.

Sương trắng giăng bốn bề ngày càng dày đặc, chim chóc trong rừng bay đậu thành đàn, tiếng hót vang vọng một vùng. Hứa Thanh Sơn cõng Hứa Thanh San, vững bước băng qua khu rừng, đi ra ngoài

Hứa Thanh San nằm bò trên lưng hắn, đôi mắt lấp lóe. Cô đùa dai hôn lên cổ hắn, ừm ờ nói: "Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi ban nãy. Sao anh ở chỗ này?"

Rõ ràng Hứa Thanh Sơn khựng người, ngừng bước chân, thở gấp.

Khóe miệng Hứa Thanh San cong lên, lại ghé sát tai hắn mà hà hơi: "Thầy Hứa ơi?"

"Tôi làm giáo viên tình nguyện ở đây." Trán đã nổi mạch máu và gân xanh, hắn tiếp tục cất bước.

Hứa Thanh San híp mắt, dán mặt vào lưng Hứa Thanh Sơn, cười càng lúc càng vui vẻ.

Tối qua, Chung Thành và Phương Minh Hải tán gẫu, nói rằng con đường bê tông bên ngoài được giáo viên tình nguyện bỏ tiền ra tu sửa. Giáo viên này phần nhiều chính là Hứa Thanh Sơn.Nhớ năm ngoái lúc ở Ma Cao, sau khi Bành Văn Tu thắng tiền đã cho Hứa Thanh Sơn một tờ chi phiếu một triệu (~ 3 tỉ 5 VND). Đường dài thế kia, chút tiền ấy căn bản không bõ bèn, ngân sách tài chính cũng chẳng chi được bao nhiêu, đường cấp hai từ thị trấn đến quận huyện còn chưa có tiền sửa, làm sao tu sửa tuyến đường cấp thôn trước được chứ.

Chẳng phải hắn dửng dưng với sự trêu đùa của cô sao, để lát nữa xem hắn giải thích chuyện này thế nào.

Ra khỏi rừng cây, những người khác hãy còn chưa thức, bên tai toàn tiếng chim kêu.

Hứa Thanh San cố tình không hỏi Hứa Thanh Sơn muốn dẫn mình đi đâu, bộ dạng mặc hắn xử trí.

Đi qua sân thể dục với những bụi cỏ dại, Hứa Thanh Sơn dừng bước, giơ chân đẩy cửa phòng, vừa cõng Hứa Thanh San đi vào vừa tiện tay bật đèn, đặt cô xuống giường.

"Anh ở đây à?" Hứa Thanh San ngẩng đầu nhìn vào mắt Hứa Thanh Sơn, đôi má ửng sắc hồng lạ thường, ánh mắt xoay chuyển.

Hứa Thanh Sơn gật đầu, cúi mình giũ cái chăn đã được gấp gọn ra: "Nằm đi, tôi tìm cặp nhiệt độ với thuốc hạ sốt cho cô."

Hứa Thanh San vâng lời nằm xuống, hai chân treo tòn ten ra ngoài: "Khoảng mấy giờ học sinh đến?"

"7 giờ 5. Bây giờ là 6 giờ 20." Tầm mắt Hứa Thanh Sơn dời khỏi mặt Hứa Thanh San. Hắn cởi giày cho cô, nhét chân cô vào chăn.

Trong làng có y sĩ, nhưng không thường xuyên ở lại. Cô nóng hầm hập, uống thuốc mà vẫn không hạ sốt, chỉ có nước đưa lên thị trấn.

Hứa Thanh Sơn mở hộp thuốc tìm được cặp nhiệt độ, vẩy vẩy vài cái, chắc chắn cột thủy ngân không ở trên vạch, mới bình thản đưa cho Hứa Thanh San: "Tự kẹp đi!"

"Tôi muốn uống nước." Hứa Thanh San cầm lấy cặp nhiệt độ, làm như lơ đãng nhìn một lượt, ý cười trong đáy mắt dần nồng đượm.

Chỗ hắn ở cũng là phòng học đã cải tạo. Trong phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngoại trừ đồ của hắn, không thấy bất cứ vật dụng nào của phụ nữ.

"Ờ", Hứa Thanh Sơn đáp lời, đứng dậy đi rót nước cho cô.

Điều kiện trường học thiếu thốn, quanh năm suốt tháng cũng chẳng có mấy người từ bên ngoài tới, một mình hắn cũng lười chuẩn bị cốc dùng một lần. Hứa Thanh Sơn mở nắp bình nước, thử độ ấm, cảm thấy không nóng, hắn điềm nhiên ngồi lại, duỗi tay đỡ Hứa Thanh San dậy: "Không có cốc dùng một lần."

Hứa Thanh San mỉm cười, tỏ ý đã hiểu. Cô đón lấy cốc nước hắn đưa, cẩn thận nhấp miệng, cảm giác nhiệt độ vừa phải, cô bèn uống hết veo, sau đấy trả cốc không cho hắn: "Tôi muốn uống nữa!"

"Đợi tí!" Hứa Thanh Sơn đứng lên xách phích nước tới, cầm cái cốc trên tay Hứa Thanh San, rót nước vào.

"Tôi nhớ lúc tôi cho anh tiền là có điều kiện." Hứa Thanh San tựa vào đầu giường, nhìn động tác của hắn bằng ánh mắt nghiền ngẫm, khẽ cười ra tiếng: "Anh định trả lại thế nào đây?"

Hứa Thanh Sơn lặng thinh, bàn tay xách phích nước rõ ràng run nhẹ.

"Chột dạ?" Hứa Thanh San nhếch mày, nụ cười trên mặt dần lan rộng: "Tôi ghét nhất người khác lừa mình, đặc biệt ghét đàn ông lừa tiền tôi."

Khi ấy đưa tiền cũng thuận miệng nói rằng nếu không mang số tiền này đi sửa chữa phòng học, hắn phải hoàn trả gấp mười. Cô vốn không nghĩ tới sẽ còn gặp lại hắn, càng chẳng ngờ, khoản tiền ấy đã trở thành con đường bê tông nối với bên ngoài.

Thực ra, Hứa Thanh San không có ý kiến về việc hắn tiêu tiền thế nào, đã cho hắn thì chính là của hắn, chẳng qua không nhịn nổi muốn trêu hắn thôi.

"Trả từng đợt cho cô." Hứa Thanh Sơn lãnh đạm mở miệng: "Hoặc cô có cách nào tốt hơn."

"Cách thì có..." Hứa Thanh San cắn môi dưới, cười xấu xa, ghé bên tai Hứa Thanh Sơn, cố ý hôn lên vành tai hắn: "Đền bằng thịt."

Hứa Thanh Sơn từ từ ngoảnh đầu, đón nhận ánh mắt chất chứa nét cười của cô: "Cô bảo sao?"

Vẻ mặt hắn bình tĩnh, đôi con người đen nhánh nhìn thẳng qua, như đang xác nhận, lại hệt đang nghe chuyện cười. Hứa Thanh San lúng túng, cô cố tình đưa tay nhéo má hắn, gắng làm ra vẻ trấn tĩnh: "Không hiểu thật hay giả vờ không hiểu?"

Dứt lời, đột nhiên có tiếng hô kinh ngạc của Du Hiểu: "Anh rể? Giám đốc Hứa? Hai người đang làm gì đấy?"

(Tác giả:

Hứa Thanh Sơn: Tối nay ngủ bên này!

Hứa Thanh San: Không rảnh.

Hứa Thanh Sơn: Đền thịt.

Hứa Thanh San: Xem như anh thức thời…)

Chương 10: Em muốn tôi trả khoản tiền ấy thế nào?

Trong phòng yên lặng giây lát, gió lạnh ngoài cửa lùa vào, phảng phất có thêm mùi "thuốc súng".

Hứa Thanh San nhướng mày, không rút tay về, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt góc cạnh của Hứa Thanh Sơn, khóe môi gợn nét cười đùa bỡn: "Anh rể?"

"Chia tay ba năm rồi!" Hứa Thanh Sơn bắt lấy tay cô, cẩn thận nhét vào chăn: "Nằm hẳn hoi!"

Giọng hai người đều không lớn, cử chỉ thân mật như chỗ không người, hệt một cặp đôi. Huyết sắc trên mặt Du Hiểu rút cạn, đứng ở cửa, vào không được, đi cũng không xong, dáng vẻ rất bối rối.

Hứa Thanh San liếm đôi môi khô khốc, dửng dưng liếc cô ta, cong mày, ngoan ngoãn nằm tử tế. Ánh mắt cùng giọng điệu của cô gái đáng suy ngẫm lắm, cứ như thể người "vượt quá giới hạn" là bạn trai cô ta chứ không phải anh rể.

Thảo nào Chung Thành theo đuổi Du Hiểu gần bốn tháng, cô ta vẫn luôn như gần như xa. Té ra vấn đề nằm ở trên người Hứa Thanh Sơn. Nếu đoán không nhầm thì nước sôi tối qua lấy từ đây về.

Sặc... Cô vậy mà làm kẻ "trợ sức", và đối tượng còn là người đàn ông mình "chấm" nữa chứ. Không biết Hứa Thanh Sơn có hiểu tâm tư của cô em vợ trước này không. Anh ta đầu gỗ thế kia.

"Chị em về rồi, đang ở thủ đô. Mấy hôm nữa sẽ tới thành phố B." Du Hiểu cúi đầu, giọng điệu cứng ngắc: "Chị ấy bảo chị ấy không quên được nơi này, cũng không quên được anh."

Hứa Thanh Sơn không hé môi, thậm chí chẳng quay đầu, tay vẫn cầm cốc nước, tập trung thổi hơi nóng bốc lên miệng cốc. Đôi con ngươi đen như mực ẩn sau làn hơi nước mờ mờ, ánh mắt sâu thăm thẳm.

Tối qua cô ta tới hỏi nước sôi cũng đã nói hệt như vậy.

Thực tế, sở dĩ hắn trở lại đây trợ giảng là bởi nguyên nhân khác, không liên quan gì đến Du Tinh, cũng chẳng phải nhớ mãi không quên.

"Nơi ước hẹn à?" Hứa Thanh San nhếch mày, khóe miệng giương lên một nụ cười, thò một tay ra khỏi chăn, thoải mái đặt lên đầu gối Hứa Thanh Sơn, khẽ gãi gãi mấy cái, ánh mắt ý vị: "Mối tình đầu?"

"Trước kia, lúc chị em làm giáo viên tình nguyện ở đây, hay bị ốm. Mỗi lần toàn là anh rể cõng chị ấy lên thị trấn lấy thuốc!" Du Hiểu tranh lời, có phần tức tối, như nóng lòng chứng minh điều gì đó: "Anh rể, em biết anh không quên được chị em."

Hứa Thanh San vén mí mắt, giọng nói có thêm chút "mát mẻ", cười nhạo: "Thói quen tốt thật!"

"Nước nguội rồi, tôi đỡ cô dậy!" Hứa Thanh Sơn che giấu nụ cười trong đáy mắt, hắn hơi khom mình, vòng cánh tay qua gáy Hứa Thanh San, ôm vai cô, đỡ cô dậy: "Uống nước trước đã, sốt to thì uống thuốc."

Bộ dạng cô ghen rất cuốn hút.

Ban đầu, khi Hứa Thanh San theo đuổi Bành Văn Tu, Hứa Thanh Sơn liền biết rõ tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô gồm hai mục: Có tiền, ưa nhìn.

Lúc ấy, hắn chỉ có thể thầm tương tư, không dám bộc lộ điều gì. Trước khi rời Lâm Châu, nghe Bành Văn Tu bảo hai người họ sẽ sớm đính hôn thì hắn hết hy vọng hoàn toàn, không nghĩ sẽ gặp lại.

Song, hắn vẫn không có tiền, vẫn không đủ "ưa nhìn", cũng chẳng rõ rốt cuộc cô "ưng" hắn ở điểm nào, thế mà đuổi theo một mạch từ showroom ô tô đến tận cảng Thanh Ấp.

Nhưng lần này, hắn quyết định không cho phép cô chỉ chơi đùa không thôi.

"Anh rể, hai người quen nhau bao lâu rồi?" Du Hiểu ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa, lửa giận lấp kín trong lồng ngực, làm sao cũng không nén xuống nổi.

Những lời bàn tán về Hứa Thanh San chẳng hay ho cho lắm, đồng nghiệp công ty đều rỉ tai nhau, cô lớn tuổi vậy vẫn chưa gả đi được là bởi quá buông thả, thăng chức giám đốc phòng kế hoạch cũng là dựa vào "lên giường".

Còn nói Hứa Thanh San và Chung Thành không trong sạch, đồn như thật họ đi đâu đặt phòng. Cô căn bản không xứng ở bên Hứa Thanh Sơn. Du Hiểu thà thấy Hứa Thanh Sơn thích người khác còn hơn.

"Mới gặp ban sáng, vừa thấy thì trúng tiếng sét ái tình luôn." Hứa Thanh San thu hết vẻ mặt Du Hiểu vào trong mắt, nhướng môi cười. Đưa ánh nhìn sang Hứa Thanh Sơn, cô chớp chớp mi: "Thầy Hứa, em nói đúng không?"

Hứa Thanh Sơn "Ừ" một tiếng, cầm cốc nước cho cô uống. Khuôn mặt dường như đã quên vận động dây thần kinh ấy mang theo đôi phần mạnh mẽ, đôi mắt đen thâm trầm.

Du Hiểu vừa cáu vừa giận, xoay người đá cửa phòng, quay đầu chạy: "Anh rể, xem như em đã nhìn nhầm anh!"

Cánh cửa phòng vốn đã hỏng, bị cô ta đá một phát, tức thì toác một vết nứt to, phát ra từng đợt tiếng rung.

Hứa Thanh San liếc mắt, lãnh nhạt cầm lấy cốc nước: "Đừng diễn nữa, khán giả chạy xa rồi!"

Du Hiểu không biết Hứa Thanh Sơn đang diễn, nhưng cô thì biết.

"Đưa cặp nhiệt độ cho tôi!" Hứa Thanh Sơn nâng cổ tay xem giờ, trong mắt lặng lẽ ấp ủ mưa gió.

Hắn không diễn.Hứa Thanh San lườm Hứa Thanh Sơn, lấy cặp nhiệt độ ra đưa cho hắn, đoạn dựa vào đầu giường, mím chặt môi.

Chia tay 3 năm vẫn không buông xuôi được, thâm tình thật.

"Sốt cao đấy, nếu sau nửa tiếng vẫn không đổ mồ hôi thì tôi đưa cô vào thị trấn." Hứa Thanh Sơn cất cặp nhiệt độ, cầm thuốc hạ sốt đưa tới bên miệng Hứa Thanh San: "Uống đi!"

"Anh cõng tôi nhá!" Hứa Thanh San trêu chọc, mang theo nụ cười. Cô cầm viên thuốc trong tay hắn, ngửa cổ bỏ vào miệng, uống một ngụm nước to, rồi vén chăn xuống giường.

Hứa Thanh Sơn cau mày, kịp thời tóm tay cô lại: "Cô đi đâu?"

"Về! Chẳng lẽ anh muốn hầu tôi ngủ chắc?" Hứa Thanh San cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt giếng cổ không gợn sóng của hắn. Trong nháy mắt, cô khôi phục vẻ đứng đắn: "Chốc nữa tôi còn phải làm việc, đồng nghiệp cũng mang theo thuốc."

Tay Hứa Thanh Sơn dùng thêm sức, rũ mắt nhìn đồng hồ đeo tay, thình lình đứng dậy đẩy cô về giường, không đợi cô ngồi lên, hắn đã áp người qua, ôm cô nằm tử tế, kéo chăn đắp kín mít.

Vừa vặn còn nửa tiếng.

Gối đầu lên khuỷu tay hắn, Hứa Thanh San lơ mơ, máu nóng dồn lên, da đầu nóng ran từng cơn, tim đập nhanh như phá tan lồng ngực bất cứ lúc nào, không nhịn nổi run rẩy.

Căn phòng im ắng hẳn đi. Bên ngoài lục tục truyền tới tiếng học sinh chơi đùa, khi gần khi xa.

Cảm nhận được hắn chỉ đơn giản nằm ngủ cùng cô, nhịp tim vẫn không tài nào trở lại bình thường. Vành tai bỗng dưng nóng ran, chưa tới một chốc đã toát mồ hôi. Không chỗ nào trên người là khô ráo.

"Đổ mồ hôi xong phải cặp nhiệt độ lần nữa. Tôi đi sắp xếp cho học sinh đến sớm truy bài đã." Hứa Thanh Sơn lấy tay ra, vén chăn ngồi dậy, trán vã mồ hôi: "Không hạ sốt thì phải gọi điện cho tôi đấy!"

Hứa Thanh San rúc trong chăn, mồ hôi túa ra hết lớp này đến lớp khác, cảm giác hơi phức tạp.

Đôi bên đều tỉnh táo, hắn lại chỉ ôm cô, không có bất cứ hành động thái quá nào, quả thực đả kích người ta ghê. Cô chưa từng mất tự chủ với người khác thế này bao giờ...

"Trong phích có nước nóng. Nước đánh răng rửa mặt ở sát vách ấy, mở cửa sẽ thấy ngay." Hứa Thanh Sơn dặn một câu, dém góc chăn cẩn thận, sau đấy đi thẳng ra ngoài.

Cửa mở, gió lạnh ùa vào, đầu óc bỗng chốc minh mẫn hơn, luồng khô nóng đè nén trong lồng ngực cũng tản đi theo. Khóe môi Hứa Thanh Sơn không khỏi vểnh lên.

Tối qua hắn đã biết lần này họ tới, ít nhất phải ở lại nửa tháng.

Nằm tới bảy giờ hơn, Hứa Thanh San cặp nhiệt độ lần nữa, phát hiện vẫn ngây ngấy sốt. Cô bò dậy rót nửa cốc nước nóng, mặc áo khoác, ra khỏi cửa.Trước kia, lúc cô ốm, không dở hơi thế này. Tự mình uống thuốc, tiêm, chưa từng làm phiền ai.

Đụng phải Hứa Thanh Sơn, đột nhiên cô rất muốn làm nũng, còn muốn... "ngủ" với hắn.

Hứa Thanh San bơ phờ về đến cửa phòng học nơi họ nghỉ lại. Du Hiểu đang đứng khoanh tay ở lối rẽ hành lang, ánh mắt không có tiêu cự nhìn về phía cột cờ, dường như không thấy cô.

Hứa Thanh San nhếch mày, đi lấy bàn chải và cốc đánh răng của mình, xoay gót đi đánh răng rửa mặt.

Cảm cúm trở nên nặng hơn, ho không ngớt, phát sốt, đầu óc cũng lơ ma lơ mơ. Ăn sáng xong, Hứa Thanh San tìm cái khẩu trang, đeo vào, đoạn sang phòng bên cạnh thông báo mở cuộc họp, thảo luận kịch bản và nội dung quay phim hôm nay.

Nghe một lúc, đến lượt Hứa Thanh San phát biểu, cô liền mở ứng dụng ghi âm điện thoại, mở đoạn ghi âm tiếng chim hót, đề nghị điều chỉnh lại nội dung phim ngắn, kịch bản cũng phải chỉnh sửa tương ứng.

Theo kịch bản gốc, hình ảnh đại sứ từ thiện lên lớp đặt ở đầu, dùng ngôn ngữ cùng ống kính trực tiếp nhất để thể hiện sự lạc hậu và nghèo khó của nơi đây. Các tổ chức từ thiện khác cũng đang dùng cách tương tự, đưa ra những thước phim dài ngắn.

Quay như vậy thật, không giúp gì được thì cũng chẳng gây sai sót, tiền quyên góp được sẽ ít.

Sự bùng nổ thông tin, cùng một phương thức, cùng một ý vị sẽ không thể chạm vào dây thần kinh yếu mềm của lòng người. Nơi này có nghèo nữa, cũng chẳng có ai muốn quyên góp đâu.

Tiếp tục thảo luận đến hết tiết học đầu tiên, nhất trí thông qua bản kế hoạch mới. Đoàn quay phim quyết định tranh thủ thời tiết đẹp, quay cảnh trước, quay người sau.

Cổ họng Hứa Thanh San khô rát khó chịu, uống siro xong vẫn còn ho sù sụ, cô đành phải ở lại hoàn thiện nốt kịch bản.

Du Hiểu lấy cớ Hứa Thanh San không có ai chăm sóc, cũng ở lại theo.

Hứa Thanh San liếc cô ta, vừa ho vừa làm việc. Ở đây không có 4G, tín hiệu điện thoại cũng phập phù. Hứa Thanh San không xem được bài đăng trên Weibo tối qua thế nào rồi.

"Giám đốc Hứa, có cần em đi lấy cho chị ít nước nóng không? Chị ho dữ thế này." Du Hiểu chợt cất lời: "Hay, em đưa chị lên thị trấn nhé!"

"Không cần, cảm cúm nên bốc hỏa thôi. Không có vấn đề gì to tát đâu." Hứa Thanh San chẳng buồn ngẩng đầu, khóe miệng sau khẩu tranh giương lên, như cười như không: "Nói cho tôi nghe chút về anh rể cô đi!"

Du Hiểu trầm lặng, hít thở rõ ràng trở nên nặng nề hơn: "Anh ấy vẫn còn yêu chị em, bằng không sẽ chẳng đến chốn này dạy học tình nguyện. Hai anh chị quen nhau ở đây, yêu nhau thắm thiết ở đây."

"Vậy hả?" Hứa Thanh San nghiêng đầu qua bên, lại bật ho dữ dội, sau đấy viết lời thoại cho từng cảnh quay.

Người đàn ông chia tay rồi còn thâm tình thế, hơi đáng sợ. Cô để ý chuyện này, nên tuyệt đối sẽ không có khả năng "qua lại".

Lảm nhảm một hồi, thấy Hứa Thanh San không có phản ứng gì, Du Hiểu dần dần im lặng.

Buổi trưa, cả đoàn đến nhà ăn của trường. Nghe Phương Minh Hải buôn chuyện, Hứa Thanh San mới biết trường học có tổng cộng mười ba giáo viên. Ngày thường, ngoài lên lớp, họ còn phải làm "cô nuôi dạy trẻ" kiêm đầu bếp, chăm sóc học sinh xa nhà phải ở lại trường.

Hứa Thanh San ho kinh khủng, sợ lây cho học sinh, nên cô bưng khay cơm ra ngoài ăn xong thì đi luôn.

Buổi chiều cùng đoàn phim lựa chọn cảnh quay không có nhân vật, trong lúc vô tình cô trông thấy Hứa Thanh Sơn và đồng nghiệp dẫn mấy học sinh lớp sáu đi lấy nước. Hứa Thanh San không kìm nổi, lại lấy di động ra chụp ảnh.

Trên người hắn có thứ khí chất kỳ lạ, bất kể ở sòng bạc Ma Cao hay làm thầy giáo nơi hoang vu hẻo lánh này, hay nghiêm túc kể với cô câu chuyện của những bức bích họa ở chùa Khai Thiện, trước sau đều thong dong, điềm tĩnh.

Du Hiểu yêu hắn cũng chẳng lạ tí nào.

Kết thúc việc chọn cảnh quay, về trường học đã hơn 9 giờ tối, cả ngôi trường im phăng phắc.

Tình trạng ho khan của Hứa Thanh San càng nghiêm trọng, sợ làm ồn đến bọn Chung Thành, cô khoác áo lông ra ngoài, đi thẳng về phía phòng học.

Thời tiết đẹp, bầu Trời sao trên đầu lấp lánh sáng ngời hơn hẳn Trời sao nhìn thấy ở chùa Khai Thiện. Hứa Thanh San dựa vào cây cột hành lang ho một chặp, nghe thấy tiếng bước chân tới gần, cô nhướng khóe môi: "Thầy Hứa."

"Là tôi!" Hứa Thanh Sơn đi đến trước mặt Hứa Thanh San, không hề báo trước, nghiêng người giam cô giữa cây cột và lồng ngực mình, khàn giọng: "Em muốn tôi trả khoản tiền ấy thế nào?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau