NON XANH VẪN Ở ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Non xanh vẫn ở đây - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Anh muốn em cam đoan

"Ăn em luôn!" Hứa Thanh Sơn cúi đầu hôn cô, rất đỗi quyến luyến.

Sau nụ hôn, Hứa Thanh Sơn ôm Hứa Thanh San với nhịp tim đập rộn và đang thở hổn hển, nói: "Chỗ anh còn nhiều bản vẽ mô phỏng bích họa, em có muốn lấy đăng Weibo không?"

Hắn biết Hứa Thanh San đã xem truyện tranh, ban nãy là cố ý thử cô thôi. Cô không một mực phủ nhận, ngược lại còn trêu chọc hắn, chứng tỏ cô đã dần chấp nhận mối quan hệ giữa họ.

Quan hệ yêu đương.

"Hay anh lập một tài khoản Weibo phổ cập khoa học đi, em làm nó "hot" giúp anh!" Hứa Thanh San hơi ngửa đầu ra sau, thở gấp, hai má phớt hồng, mỉm cười: "Anh vẽ gì cũng muốn để em biết à."

Hứa Thanh Sơn tủm tỉm cười, gác cằm lên đôi vai gầy của Hứa Thanh San, nói với giọng điệu đứng đắn: "Anh thích em, rất rất thích em."

"Thật không?" Nụ cười trên môi Hứa Thanh San thêm tươi tắn, đôi mắt đầy tinh quái, nhưng đáy lòng mềm nhũn thành vũng nước.

Hứa Thanh Sơn nghiêng đầu thơm má cô: "Thật."

"Thật mới là lạ!" Hứa Thanh San nhún vai, đẩy Hứa Thanh Sơn ra. Cô nắm tay hắn, nhào vào lồng ngực hắn, vui vẻ cười khúc khích: "Đưa em đến đây với mục đích gì, xử lý em hả?"

Hứa Thanh Sơn lại cười, tháo dây an toàn của Hứa Thanh San, đè cả người lên, nhân tiện điều chỉnh ghế ngồi của cô thấp xuống.

Hứa Thanh San run rẩy. Cô cắn môi, đôi mắt mơ màng nhìn khuôn mặt Hứa Thanh Sơn đang gần kề, trái tim đập như sấm. Hình như hắn quá đỗi phấn chấn, chứ không phải giận cô vô tâm....

Hôn một lúc, Hứa Thanh San thử đẩy Hứa Thanh Sơn ra, mặt mày đỏ lựng: "Sẽ có người đi qua đấy, ông Hứa...."

Hứa Thanh Sơn đáp lại cô bằng một từ "ừm" đơn âm tiết, đoạn khóa môi cô, lòng bàn tay dán trên eo cô trượt xuống, dễ dàng loại bỏ trở ngại.

"Ông Hứa à..." Đầu óc Hứa Thanh San trống rỗng, cảm giác bản thân như thể cây cung trong tay hắn, không ngừng căng lên, giãn ra, rồi lại căng lên. Mọi giác quan bị hắn nắm kiểm soát. Cô không kìm nén nổi, rên thành tiếng.

Hồi lâu, cuối cùng chiếc xe ngừng rung lắc.

Hứa Thanh Sơn dịu dàng hôn gương mặt xinh đẹp của Hứa Thanh San, khàn giọng: "Ít nhất phải một năm mới có thể hoàn thành tu sửa những bích họa trong địa cung. Khả năng là anh không có nhiều thời gian để bên em."

"Anh muốn gặp em thì sẽ luôn có thời gian." Hứa Thanh San ôm thắt lưng rắn chắc của Hứa Thanh Sơn, gian nan lấy lại bình tĩnh: "Không có thời gian là cái cớ và lý do tốt nhất."

Nếu bên nhau mỗi ngày, có khi chưa đầy một tháng cô đã phiền chán hoặc sợ hãi. Như hiện tại thật tốt, cô nhớ hắn thì đến gặp hắn, sẽ không có mâu thuẫn, hắn cũng không cần phải chịu đựng tính xấu và sự càn quấy của cô suốt.

Hứa Thanh Sơn tóm lấy tay Hứa Thanh San, đưa lên môi hôn, hơi thở gấp gáp dần dần ổn định: "Anh sẽ không lừa dối em, mỗi câu anh nói đều là thật."

"Tạm thời tin anh." Hứa Thanh San ngẩng mặt, nhắm mắt hôn cái trán mướt mồ hôi của hắn: "Ông Hứa à, tôi không có cảm giác an toàn."

Hứa Thanh Sơn ngẩn người, vô thức ôm cô chặt hơn: "Em muốn anh phải làm sao?"

"Em không biết." Hứa Thanh San vùi đầu trong lồng ngực Hứa Thanh Sơn, lắng nghe nhịp tim của hắn, giọng nói có phần bức bối: "Hôm nào nghĩ ra em sẽ cho anh biết."

"Được." Hứa Thanh Sơn đáp, khẽ thơm lên đỉnh đầu cô, thả lỏng dây thần kinh căng thẳng.

Chỉ cần lời cô không phải là: "Quan hệ của chúng ta dừng tại đây thôi!", thì dù bao lâu, hắn cũng bằng lòng đợi cô.

Mặc quần áo tử tế, Hứa Thanh Sơn rút trong túi áo khoác một chiếc hộp, mở ra, bảo Hứa Thanh San ngồi quay lưng lại, đừng nhúc nhích.

"Gì vậy anh?" Hứa Thanh San chẳng nhìn ngó thấy gì, nên không khỏi tò mò.

Hứa Thanh Sơn cười, hai tay lùa vào tóc cô, vuốt vuốt, rồi nhanh chóng vén tóc lên, cài bằng một chiếc kẹp tóc: "Cặp tóc san hô thật, anh tìm người đặt làm."

Hứa Thanh San nhớ ra trong truyện tranh, cô luôn cài một chiếc cặp tóc san hô trên đầu, không khỏi bật cười thỏa thích: "Anh có "thắm" quá không đấy, chả khác mấy cặp tóc của mẹ em."

"Chốc nữa em nhìn rồi hẵng bình luận." Khóe miệng Hứa Thanh Sơn giật giật, nhéo gáy cô, từ từ ngồi thẳng lại.

Hứa Thanh San ổn định nhịp tim, điều chỉnh ghế ngồi. Chờ hết nổi, cô bẻ gương chiếu hậu qua. Thấy chiếc kẹp trên tóc, cô chớp chớp mắt, nghiêng người hào phóng tặng hắn một nụ hôn: "Cảm ơn anh. Ngoài biết chải đầu ra, anh còn biết làm gì không?"
Tạo hình rất đẹp và hợp mốt, không phải kiểu "hường huệ" trong truyện tranh.

"Em muốn anh biết làm gì, anh sẽ thử học hết." Hứa Thanh Sơn lập tức ôm vai cô, mỉm cười: "Làm thế nào, em dạy anh là được rồi."

Sắc hồng trên mặt Hứa Thanh San vừa mới hết thì chớp mắt lại đỏ từ mặt tới tận mang tai. Cô hờn dỗi mắng hắn: "Đồ dê xồm!"

Hứa Thanh Sơn khẽ bật cười, hôn trán Hứa Thanh San cái nữa, đoạn cầm chai nước khoáng, mở nắp đưa cho cô.

Hứa Thanh San nhận lấy chai nước hắn đưa, ngồi về chỗ, ngửa đầu uống. Bàn tay bất giác mân mê sợi dây chuyền bạch kim trên cổ, đầu mày cuối mắt đều nhuộm nét cười.

Bụng dạ đen tối...

Trưa thứ Hai, Hứa Thanh San trở lại thành phố B. Gọi điện thoại cho Hàn Nhất Minh, biết được Du Tinh thật sự đã đến tìm anh ta, còn đưa cho anh ta một bản ghi âm đối thoại có thể dùng làm bằng chứng, cô thoáng ngạc nhiên.

Ngoài ra, bố mẹ Du Hiểu ngày ngày đến công ty làm ầm ĩ, vừa vào sảnh lớn đã quỳ xuống khiến khách khứa không dám tới, báo cảnh sát cũng phiền.

Bảo vệ ngăn không cho vào, hai ông bà liền quỳ trước bảo vệ, làm bảo vệ sợ hết hồn.

Mường tượng về cách hành xử của bố mẹ Du Hiểu, Hứa Thanh San đau đầu lạ lùng.

Buổi tối đi ăn cùng Lữ Giai Âm, hai người ngồi chưa được bao lâu thì bỗng một đôi vợ chồng trung niên từ ngoài cửa xông vào, quỳ "phịch" trước mặt hai cô.

Lữ Giai Âm đứng ngay dậy, kéo Hứa Thanh San, ra vẻ muốn đi. Không ngờ đôi vợ chồng ấy liền tóm lấy chân Lữ Giai Âm, buộc cô phải ngồi lại.

Trực giác Hứa Thanh San cho biết họ chính là bố mẹ của Du Hiểu, cô bèn ngồi yên.

Thấy Hứa Thanh San không nhúc nhích, Lữ Giai Âm cũng bừng tỉnh, yên tâm ngồi xuống cạnh cô, nhìn cặp phụ huynh trước mắt với tâm trạng phức tạp.

"Cô Hứa ơi, Du Hiểu nhà chúng tôi trẻ người không hiểu chuyện, cô đừng nhắm vào em nó! Xem như chúng tôi cầu xin cô có được không?" Bà Du không ngừng dập đầu: "Giờ nó đã bị bắt, chị nó thì bị thương nặng, nhận đủ trừng phạt rồi. Cô giơ cao đánh khẽ tha cho em nó một con đường sống!"

Bà mẹ vừa dứt lời, ông bố cũng bắt đầu dập đầu. Người có lòng dạ sắt đá mấy đi chăng nữa, đối diện với cảnh này, đều khó tránh khỏi cảm thấy mềm lòng.

Hứa Thanh San cũng không ngoại lệ, nhưng thứ cảm xúc này không duy trì bao lâu, chẳng qua thoáng cái là tan biến.

Mắt thấy thực khách vây xem càng lúc càng đông, Hứa Thanh San cau mày, lạnh lùng mở miệng: "Hai bác cầu xin tôi cũng vô ích. Ăn cắp bí mật của công ty bán cho đối thủ cạnh tranh với giá thấp là phạm tội, sẽ có pháp luật xét xử. Hai bác cầu xin cho cô ta thế này, có từng nghĩ đến cảm xúc của Du Tinh không?""Đó là việc riêng của gia đình chúng tôi, không cần cô lo." Mẹ Du Hiểu hình như bị chọc giận, ngẩng đầu, dữ tợn nhìn Hứa Thanh San chòng chọc: "Tất cả là tại cô. Không phải cô thì Du Hiểu nhà chúng tôi đã không phạm sai lầm. Nó ngoan ngoãn thế, từ bé đã rất vâng lời."

"Theo như bà nói, Du Hiểu ăn cắp bí mật của công ty là bất đắc dĩ, bị ép buộc?" Lữ Giai Âm quả thực không nhìn tiếp được nữa, thình lình đập bàn, cao giọng "đốp" lại: "Chính bởi có loại cha mẹ như ông bà thế này, Du Hiểu mới coi Trời bằng vung, cho rằng dù làm gì cũng có ông bà dọn dẹp hậu quả đấy."

Lữ Giai Âm phụ trách bộ phận nghiệp vụ, bình thường giọng điệu nói chuyện đã không nhỏ, quát lên một phát, cả nhà hàng yên lặng luôn.

"Tội của cô ta không phải lấy bừa thứ gì đó của đồng nghiệp, trả lại là xong đâu." Lữ Giai Âm bực mình với hai ông bà ngu muội: "Có hơi sức dập đầu khắp nơi vứt hết thể diện, chi bằng tìm một luật sự giỏi, nghiên cứu kỹ về luật pháp, xem xem có thể giảm hình phạt cho cô ta hay không đi!"

Nói đoạn, Lữ Giai Âm đứng phắt dậy, kéo Hứa Thanh San ngồi bên lên, đùng đùng rời khỏi nhà hàng trước con mắt tò mò quả quần chúng.

Ra khỏi cửa, xuống lầu, Hứa Thanh San thở phù một hơi, quay sang hỏi Lữ Giai Âm muốn ăn gì, đổi nhà hàng khác, cô mời.

"Cậu biết không, thực ra tớ ngưỡng mộ Du Hiểu có bố mẹ như vậy lắm." Lữ Giai Âm nhếch môi cười khẩy: "Đời này tớ cũng chẳng thể cảm nhận được sự yêu chiều ấy."

"Tự mình yêu mình là đủ rồi." Hứa Thanh San vỗ vai Lữ Giai Âm, kéo cô nàng lên xe.

"Tớ thích nghe câu này của cậu, không uổng công tớ coi cậu là chị em!" Lữ Giai Âm cầm di động, quay sang nhìn bên ngoài cửa sổ xe, trong lòng

vô vàn cảm xúc.

Hứa Thanh San nổ máy, lái đi, nhấp môi, không khuyên gì.

Có những nút thắt trong lòng, người ngoài không thể hiểu.

Buồn cũng tốt, vui cũng được, chỉ có người đã từng trải qua mới rõ mùi vị trong đó nhất.

Bố mẹ Lữ Giai Âm ly hôn lúc cô ấy còn rất nhỏ. Sau đó, mỗi người xây dựng gia đình mới, còn sinh cho cô ấy hai em trai, hai em gái. Lữ Giai Âm hoàn toàn trở thành kẻ thừa thãi, không ai quan tâm, không ai cần cô ấy.

Nhìn thấy bố mẹ Du Hiểu như thế, cô ấy khó tránh khỏi xúc động.

Chuyện bố mẹ Du Hiểu đến tìm mình dập đầu, Hứa Thanh San không để trong lòng. Khi cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức đã là sáng hôm sau.

Hứa Thanh Sơn biết hôm nay cô quay lại trường tiểu học, không yên tâm nên sáng sớm hắn đã gọi điện tới.

Để Lữ Giai Âm có bạn uống cùng, tối qua Hứa Thanh San đã "phá giới" uống rất nhiều rượu. Tuy tỉnh rồi nhưng đầu óc Hứa Thanh San vẫn lơ tơ mơ: "Anh yên tâm, em sẽ chú ý an toàn mà!"

"Anh muốn em cam đoan!" Giọng của Hứa Thanh Sơn không lành: "Tối qua em uống rượu?"

"Vâng, uống cùng một người bạn ở nhà thôi, bạn gái ạ." Hứa Thanh San giải thích luôn một lèo. Cô dụi mắt, ngáp to: "Em cam đoan nhất định sẽ về trường tiểu học một cách bình yên. Anh đi làm đi, đừng lo cho em!"

"Tới nơi báo cho anh ngay đấy!" Hứa Thanh Sơn không mấy yên lòng.

"Em biết rồi!" Hứa Thanh San lại ngả xuống sô pha, duỗi chân đá Lữ Giai Âm vẫn say như chết, nhỏ giọng: "Giờ em đang hơi nhớ anh này..."

"Anh cũng nhớ em, nhớ vô cùng!" Rốt cuộc giọng nói của Hứa Thanh Sơn có thêm nụ cười. Hắn dặn dò đôi ba câu, sau đấy bịn rịn cúp máy. Hứa Thanh San quẳng di động, ngã phịch vào sô pha, khó chịu nhắm mắt lại.

May mà tối qua uống rượu ở nhà, ví thử ở quán bar thì... Chậc chậc... Nếu Hứa Thanh Sơn biết, chắc chắn sẽ dùng dao băm cô thành nhân bánh bao.

Tỉnh được một chốc, Hứa Thanh San ngồi dậy, cầm di động lần nữa, mở khóa lướt Weibo một lúc, rồi kích động nhấc chân đạp Lữ Giai Âm ngủ say tít thò lò: "Dậy, dậy mau! Tớ sắp nổi tiếng rồi này!"

Lữ Giai Âm "hừ hừ", đầu tóc bù xù, ngồi dậy, ánh mắt mờ mịt: "Nổi tiếng á?"

(Tác giả: Chớp mắt đã chương 41 rồi, cuối tháng có hy vọng kết thúc~~~~~O(∩_∩)O Cảm ơn các người đẹp đã theo dõi truyện ~~~~ Yêu các bạn muahhhhh)

Chương 42: Đồng đội ngu như lợn còn đáng sợ hơn đối thủ mạnh nhiều

Hứa Thanh San lườm cô bạn một cái, bò dậy khỏi ghế sô pha, đầu óc mơ màng, gọi điện cho Hàn Nhất Minh.

Video ghi lại cảnh tối qua bố mẹ Du Hiểu quỳ xuống dập đầu, khóc lóc kể lể với cô và Lữ Giai Âm ở nhà hàng đang hót hòn họt trên mạng, với hàng triệu lượt chia sẻ. Trên Weibo của Hứa Thanh San toàn những tiếng chửi bới.

Không chỉ có vậy, họ còn đào hết cả lý lịch của cô lên, nào là mở quán bar, làm phát thanh viên ở Lâm Châu, làm phóng viên thời sự ở thủ đô, rồi chạy sang mảng tin tức giải trí, còn vào làm biên kịch trong một đài truyền hình nọ.

Tất nhiên, các bức ảnh trong mỗi thời kỳ của cô cũng gần như bị lục ra hết.

Những tư liệu này đều có thể tra được trên mạng. Hứa Thanh San chẳng cảm thấy có gì phải xấu hổ. Cô không ăn cắp, không ăn cướp, không làm những việc mất hết tính người, lựa chọn làm nghề gì là tự do của cô.

Điều thú vị nhất là lượng fan ruột của cô vẫn kiên quyết bảo vệ, mắng chửi lại cư dân mạng.

Điện thoại kết nối, Hứa Thanh San hắng giọng, bình tĩnh mở miệng: "Mục đích của Bác Chúng là cố gắng bôi đen Civic thông qua việc bôi đen em. Khả năng là trong tay họ còn có tư liệu khác. Anh xem tiếp theo phát thông báo thanh minh em đã từ chức 20 ngày trước hay là đánh trực diện với họ."

"Văn bản của bên quan hệ công chúng sắp ra rồi, em đừng lo! Chung Thành cũng đã đọc các bình luận trên mạng." Hàn Nhất Minh không quá lo lắng.

Nghe anh ta nói thế, Hứa Thanh San trò chuyện dăm ba câu, đoạn cúp máy, nhìn Lữ Giai Âm vừa tỉnh táo. Cô chớp chớp mắt, cong khóe môi: "Cậu cũng hot rồi đấy. Số người mắng cậu cũng không ít hơn tớ đâu."

Video quay rất rõ nét. Hai câu nói kia của Lữ Giai Âm bị lý giải thành "đứng nói chuyện nên không mỏi eo". Thú vị phết! Không biết lần này Bác Chúng đã mua bao nhiêu thủy quân*.

(*Những tài khoản trên mạng nhận tiền để lăng xê, hoặc "vùi dập" ai đó)

"Tớ chỉ ngủ một giấc thôi sao đã hot rồi?" Lữ Giai Âm còn chưa tỉnh hẳn rượu, đầu óc vẫn đơ đơ.

"Video quay cảnh tối qua bị bố mẹ Du Hiểu ngăn lại và dập đầu lạy, đã bị Bác Chúng đưa lên mạng, còn "xào" cho nóng cực kỳ luôn." Hứa Thanh San giải thích với giọng điệu trêu đùa: "Cậu mau liên lạc với bạn học kia, xem thử có tin tức nội bộ gì không?"

Lữ Giai Âm xoay xoay đầu, "ừ" một tiếng, tìm được túi xách của mình dưới sô pha, lấy di động ra, mở khóa, gọi cho bạn học.

Hứa Thanh San ngáp một cái, lên lầu đánh răng rửa mặt. Thật ra, cô chẳng lo lắng tẹo nào.

Sửa soạn xong xuôi đi xuống, Lữ Giai Âm đã kết thúc cuộc gọi. Cô nàng nằm ườn trên sô pha, thừ người nhìn chằm chằm lên trần nhà.

"Đi đánh răng rửa mặt đi! Khăn mặt với bàn chải cho cậu này!" Hứa Thanh San đặt bàn chải và khăn mặt xuống bàn trà, búi tóc lên, bắt đầu dọn dẹp.

"Bố mẹ tớ lại có thể gọi điện thoại tớ này. Chắc mấy em trai, em gái không để người khác bớt lo của tớ đã xem video." Lữ Giai Âm ngồi dậy, cầm khăn mặt và bàn chải đánh răng trên bàn, bĩu môi mỉa mai: "Họ vui tính thật đấy! Không hẹn mà cùng gọi điện vòi tiền tớ. Có tớ cũng chẳng cho."

Hứa Thanh San lắc đầu, an ủi: "Cậu có để bụng đâu. Lần nào họ gọi cho cậu mà không phải vòi tiền."

"May thay tớ đã sớm trơ lì rồi." Lữ Giai Âm ngáp một cái, đi đánh răng rửa mặt.

Ăn sáng xong, trở lại công ty, Hàn Nhất Minh bảo trợ lý phát thông báo cả trên mạng và một đài truyền thông nào đó, báo chí thì sáng mai mới ra, không giải thích gì, chỉ đăng thông báo thành lập hồ sơ vụ án.

Sau đó, Hứa Thanh San nghĩ bố mẹ Du Hiểu theo được tới tận nhà hàng thì bản lĩnh không tầm thường, ắt hẳn Bác Chúng đã làm rất nhiều việc.

Cùng Hàn Nhất Minh thảo luận xong kế hoạch đối phó, Hứa Thanh San về phòng làm việc của mình, gọi Phương Minh Hải vào, bảo cậu ta để mắt đến tin tức trên mạng, có thay đổi thì thông báo ngay.

Lữ Giai Âm bị cô làm liên lụy, không khéo cặp bố mẹ có một không hai của cô nàng sẽ đuổi giết đến tận thành phố B, chắc chắn sẽ không rảnh để ý nhiều là có phải con gái mình vô tình bị kéo vào hay không. Theo bạn học của Lữ Giai Âm ở Bác Chúng nói, lần này Bác Chúng đã tốn một khoản lớn mời luật sư, phủ nhận việc bên họ mua bản kế hoạch từ tay Du Hiểu.

Hứa Thanh San đã sớm có dự đoán về điều này, cho nên không hề thấy bất ngờ.

"Sáng nay Phó tổng giám đốc Chung cũng gọi điện thoại bảo em để mắt nhiều hơn." Phương Minh Hải nói với vẻ mặt rất nghiêm túc: "Du Hiểu đẩy chị gái xuống lầu thật ạ? Ác quá!"

"Tình hình cụ thể sẽ được thông báo sau khi cảnh sát điều tra rõ." Hứa Thanh San mỉm cười, ý bảo Phương Minh Hải ra ngoài.

Đóng cửa phòng làm việc, cô xem một lượt những tài liệu cần ký nhận. Ký xong, cô rời công ty, đi thang máy xuống lầu.

Ra khỏi đại sảnh tầng một, cô trông thấy xe của Khương Hạo đỗ ven đường. Anh ta đang dựa vào thân xe, nhìn thẳng sang bên này, tay kẹp điếu thuốc lá, sắc mặt u ám.

"Anh muốn cứu vãn tổn thất thì khởi kiện Bác Chúng, chứng minh bản kế hoạch này không phải các anh cung cấp, và yêu cầu bên kia bồi thường đi." Hứa Thanh San nâng cổ tay xem đồng hồ, kế tiếp lấy chìa khóa xe, mở khóa."Em biết kế hoạch của mình bị bán trộm ngay từ đầu phải không?" Khương Hạo ngăn Hứa Thanh San, cau mày hỏi: "Tại sao em không nhắc anh?"

Hứa Thanh San chậm rãi ngẩng đầu, chăm chú quan sát Khương Hạo một chốc, cười đáp: "Chính anh đã xem qua bản kế hoạch này, mà bản kế hoạch Bác Chúng đưa cho anh cũng y hệt. Thực ra, trong lòng anh biết rõ ở đây có vấn đề. Anh không từ chối, chẳng qua là vì ôm tâm lý ăn may."

Quả thực Hàn Nhất Minh ra giá khá cao, nhưng không phải là không thể thương lượng. Rốt cuộc là ai để lẫn cảm xúc cá nhân trong làm ăn, Khương Hạo rõ mười mươi.

"Anh là người làm ăn." Mặt Khương Hạo ửng lên vẻ bối rối: "Anh biết nếu đích thân em dẫn nhóm thực hiện, thì hiệu quả sẽ tốt hơn bây giờ."

"Cảm ơn anh đã coi trọng. Nhưng làm ăn cũng phải hiểu luật làm ăn cơ bản chứ." Hứa Thanh San gạt Khương Hạo ra, hờ hững nói: "Em thức suốt mấy đêm chỉnh lý số liệu, nghĩ lời dẫn, đặt tâm trí cùng sức lực tính toán từng bước, rồi tự dưng bị người ta chiếm đoạt. Chẳng có lý gì phải nhịn hết."

Biết cô đang tức giận, Khương Hạo khẽ mím môi, trầm lặng hẳn.

Kế hoạch Bác Chúng đưa ra không phải sao chép mà là bê nguyên xi. Có lẽ bọn họ cũng không ngờ hành động của Civic sẽ mau lẹ đến vậy.

"Em đi đây. Chuyện của anh có thể giải quyết thông qua pháp luật, tìm em vô ích thôi." Hứa Thanh San hạ cửa sổ xe, ngước mặt, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt: "Bỗng nhiên em cảm thấy chúng ta không cần thiết phải làm bạn bè nữa đâu."

Nói rồi, không đợi Khương Hạo đáp lời, Hứa Thanh San nổ máy, êm ru lái xe đi.

Khương Hạo từng gặp Hứa Thanh Sơn. Tối hôm ấy gặp nhau ở huyện, cùng ăn cơm uống rượu, Khương Hạo không chỉ ra là Hứa Thanh Sơn nói cho anh ta biết cô phải cưới một anh chàng về ở rể, nhưng trong lời nói lại tiết lộ rất nhiều thông tin.

Chẳng hạn tại sao đột nhiên hủy hợp tác với Civic, tại sao thoắt cái lạnh nhạt và cáu kỉnh với cô.

Thực ra, những điều này đều không quan trọng, quan trọng là anh ta là dân kinh doanh, không nên trộn lẫn làm ăn với tình cảm làm một.

Con người là động vật dễ xúc động, anh ta biết chùn chân cũng rất bình thường, có thể kiềm chế mới xem như chín chắn.

Máy bay đáp xuống tỉnh lỵ, xe của Chung Thành đã đỗ ở dưới tầng nhà ga sân bay.

Hứa Thanh San ôm bản vẽ, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, cười khổ: "Bác Chúng quyết chơi đến cùng, bản thân rơi xuống bùn vẫn không quên kéo Civic xuống, giẫm cho mấy phát. Có điều, vị làm kế hoạch kia đã hết hy vọng thăng chức, không khéo còn bị sa thải ấy."

Chung Thành cười bảo: "Muốn đánh bại kẻ thù, điều không nên nhất đó là đi lối tắt."

Hứa Thanh San tặng anh một ánh mắt tán thành, dựa vào lưng ghế, ngáp liên tục: "Em chợp mắt tí. Tối qua uống rượu với Lữ Giai Âm, giờ vẫn còn khó chịu."Chung Thành gật đầu, vững tay lái, cho xe lăn bánh.

Đến huyện đã quá trưa, hai người dừng xe ăn tạm gì đó, rồi quay lại xe, tiếp tục lên đường.

Hứa Thanh San đã có tinh thần, nhân lúc vẫn có tín hiệu, cô lấy di động, mở khóa xem bình luận trên mạng, không khỏi lắc đầu phì cười.

Video bố mẹ Du Hiểu đến Civic gây rối cũng hot ghê, đã có phóng viên lao đến thành phố B điều tra ngọn nguồn.

Hứa Thanh San xem một lúc, thoát khỏi Weibo, gửi tin nhắn cho đám phóng viên thân quen bảo bọn họ cũng đi theo.

Bác Chúng thành lập trước Civic khá lâu. Họ đã thực hiện rất nhiều kế hoạch có tầm ảnh hưởng cực kỳ lớn, từ thực phẩm, đồ dùng hàng ngày, hóa mỹ phẩm, cho tới bất động sản, xưa nay có danh tiếng rất tốt trong ngành.

Lần này bị kiện lên tòa án, phỏng chừng mấy ông già trong đám cán bộ cấp cao đang quýnh đít, ấy thế mà còn đồng ý với cách xử lý của cấp dưới, bôi đen Civic để đạt được mục đích.

Thật sự thì Civic cũng cuống đấy, nhưng toàn bộ đội ngũ tương đối trẻ, ông chủ vững như núi Thái Sơn, tất nhiên cấp dưới cũng ổn định rồi.

Chủ yếu vẫn là bên mình thắng về lý, đây chính là chỗ dựa vững chắc.

"Bác Chúng và Civic vẫn luôn là đối thủ một mất một còn. Tiếp theo đây, có khả năng họ sẽ công bố những tài liệu đã bị đánh cắp của công ty chúng ta." Chung Thành bỗng cất lời, nhướng khóe môi: "Hàn Nhất Minh tức kinh lên được."

"Anh không tức à, anh cũng là ông chủ mà." Hứa Thanh San mỉm cười trêu chọc anh.

Cô còn tức đây này, huống chi Hàn Nhất Minh. Khó khăn lắm Civic mới đi tới hôm nay, có thể nói là tâm huyết bao nhiêu năm của Hàn Nhất Minh và Chung Thành. Nếu không phải cô với Hứa Thanh Sơn nên đôi, bị Du Hiểu ghen ghét thì căn bản sẽ không xảy ra chuyện xui xẻo này.

"Bác Chúng chuẩn bị lên sàn chứng khoán. Lực sát thương của vụ kiện này mới là trọng điểm mối quan tâm của anh và Hàn Nhất Minh." Chung Thành lại cười: "Công ty phát triển đến ngày hôm nay, từ một đội năm mống đến tổng công ty với hơn hai trăm người, mấy công ty con. Trước mắt là nguy hiểm, cũng là cơ hội và thử thách."

"Trước kia em không nghĩ xa đến thế. Nghe anh nói vậy, tính ra Du Hiểu trái lại đã làm việc cực kỳ tốt rồi." Hứa Thanh San không nhịn nổi trêu đùa.

Ở thành phố B, Civic và Bác Chúng xem như là đối thủ sống còn, lần này ngã chổng vó một cú, trên thực tế, nguyên do thật sự là sự bất ổn bên trong.

Hàn Nhất Minh rất có kinh nghiệm về điểm này. Anh ta biết rõ vụ kiện sẽ dẫn đến hậu quả gì, đạt được lợi ích gì, nên sống chết không đồng ý cho Hứa Thanh San từ chức, cũng không đồng ý để Chung Thành bỏ trọng trách.

"Du Hiểu là tội phạm. Bác Chúng bê đá đập chân mình, đáng đời!" Chung Thành vui sướng nói: "Đồng đội ngu như lợn còn đáng sợ hơn đối thủ mạnh nhiều."

Hứa Thanh San liếc xéo anh, rồi mở trang web gây quỹ cộng đồng để kiểm tra số tiền.

Từ khi cô về thành phố B thì tin tức về Tô Nhiễm lại xịt. Tuy Bác Chúng đã mua mấy tài khoản fan công chúng hoạt động sôi nổi, rêu rao đối phương hợp tác với Civic, nhưng không có bằng chứng chứng minh tài khoản phát trực tiếp cũng là của Civic.

Các fan và dân mạng nghi ngờ rằng hết thảy là thêm mắm dặm muối, nhưng cũng chỉ dừng ở mức nghi ngờ.

Từ khi bắt đầu, Hứa Thanh San đã không dùng giọng của mình để livestream, cũng không lộ mặt, người lộ mặt là Tống Bảo Ninh.

Anti fan với siêu năng lực khủng khiếp đã moi ra thông tin của Bảo Ninh, ngược lại càng thêm mơ hồ. Tống Bảo Ninh vốn đến làm giáo viên, từng ly hôn, quay lại nghề cũ cũng rất đỗi bình thường.

Về tới trường học, Trời đã tối đen.

Hứa Thanh San hạ cửa sổ xe, vẫy tay với ba bóng dáng xinh đẹp đang ở cửa nhà ăn, cầm di động gọi cho Hứa Thanh Sơn.

Cô đã hứa đến nơi sẽ báo bình an cho hắn.

Điện thoại kết nối, Hứa Thanh San cười, mở cửa xe đi xuống: "Em vừa đến."

"Tín hiệu 4G ổn định không em? Nếu ổn định thì em lên mạng xem video mới nhất nhé!" Giọng Hứa Thanh Sơn vang lên, hơi khàn khàn: " Có liên quan tới em!"

Chương 43: Tân hôn vui vẻ

Hứa Thanh San vẫy tay với bọn Lê Thư, đoạn đi xa thêm vài bước, hơi cong khóe môi, nói: "Video gì cơ? Em không xem đâu, anh nói luôn nội dung cho em đi!"

Bên tai im lặng hẳn, cô nghe thấy được cả tiếng hít thở có phần nặng nề của hắn, mang theo chút ý tứ hàm súc khó nắm bắt.

Một lúc sau, giọng của Hứa Thanh Sơn vang lên lần nữa. Lần này, rõ ràng đã có thêm một thoáng cười không dễ phát hiện, hắn nói: "Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là quay được cảnh chúng ta đang hôn môi thôi."

Còn tưởng là chuyện gì to tát, Hứa Thanh San thở phù một hơi, khẽ cười ra tiếng: "Có thời gian em sẽ xem, tín hiệu ở đây không tốt."

Hứa Thanh Sơn cũng cười, dặn dò thêm mấy câu rồi giục cô mau đi ăn cơm.

Hứa Thanh San cúp máy, sau đó quay trở lại, gọi Lê Thư và Tô Nhiễm đi ăn cơm. Tống Bảo Ninh và Chung Thành đã đi xa, phỏng chừng đang hỏi thăm về tình trạng vết thương của Phó Triết, không tiện qua đó quấy rầy họ.

Vào phòng ăn, từng người đi rửa tay, bưng khay cơm, ngồi xuống ghế. Những giáo viên khác trong trường đã xong công việc tới ngồi chung một bàn, đợi Chung Thành và Tống Bảo Ninh đến, mọi người vui vẻ bắt đầu động đũa.

Hứa Thanh San thực sự đã đói lắm rồi, càn quét sạch khay cơm, đoạn đi rửa bát đũa, sau đó trở lại gọi Tô Nhiễm còn chưa ăn được bao nhiêu đi cùng mình.

Tô Nhiễm đến đây đã được chục hôm, nhưng những bài báo có liên quan đến cô ấy vẫn không dừng lại, còn thường xuyên hơn cả lúc cô ấy còn ở thủ đô.

"Vụ kiện Du Hiểu và Weibo thuộc công ty đòi bồi thường đã được lập thành án rồi. Hóa ra, người đại diện của em đi ăn máng khác, hi vọng em có thể đi theo." Tô Nhiễm có phần lo lắng: "Em muốn về một chuyến."

"Giữa hắn ta và công ty đã liên lạc với em lúc trước thì ai tốt hơn?" Hứa Thanh San không vòng vo, nói thẳng luôn: "Nếu em cho rằng hắn ta tốt hơn, vậy thì về đi!"

Tô Nhiễm thoáng lưỡng lự, rồi tỏ ý là công ty đã liên lạc lúc trước tốt hơn.

Hứa Thanh San mỉm cười, bật đèn pin điện thoại, dẫn Tô Nhiễm tới một phòng học: "Nếu có mối tốt hơn tìm đến cửa, em sẽ không hối hận chứ?"

"Em sẽ hối hận ạ." Tô Nhiễm quả quyết gật đầu.

Hứa Thanh San lại cười, phân tích tình hình trước mắt của Tô Nhiễm cho cô ấy nghe, bảo cô ấy tự mình quyết định.

Vào công ty lớn, không thấy được có cơ hội nổi tiếng hẳn, thì người ta vào trước, tiếng tăm lừng lẫy, nhiều khán giả, có duyên, dựa vào cái gì mà phải chia sẻ cơ hội đó cho cô.

Hơn nữa, trong công ty lớn, các nghệ sĩ chủ chốt đều có studio chỉ phụ trách cho một nghệ sĩ, muốn loại người nào, nhón tay là có.

Tô Nhiễm lăn lộn trong ngành đã nhiều năm mới miễn cưỡng là nghệ sĩ ở tuyến ba, tuyến bốn, lựa chọn thế nào, trong lòng cô ấy chắc chắn đã có sự cân nhắc.

"Vậy em ở đây tiếp, hai mươi hôm nữa em mới đi!" Tô Nhiễm nhoẻn cười, thấp giọng: "Chị San, chị với thầy Hứa cũng bất cẩn quá đấy! Sao lại để bị quay được rõ nét thế."

"Hôn môi thôi mà, quay rõ thì làm sao?" Hứa Thanh San không bận tâm, hai người họ lại chẳng phải ngôi sao.

Tô Nhiễm không nén nổi, lại cười, nói với giọng điệu trêu đùa: "Trên mạng đều đang bảo chị là người thứ ba, “cạy” bạn trai của Du Hiểu, cho nên cô ta mới báo thù."

Hứa Thanh San cũng không nhịn nổi cười: "Bớt lấy chị ra đùa đi, cẩn thận chị "dìm hàng" cô đấy!"

Tô Nhiễm ngậm miệng, cầm di động của mình, mở khóa màn hình, đăng nhập vào Weibo. Lật hot search một lúc, cô ấy dừng lại, phấn khích túm lấy Hứa Thanh San: "Thầy Hứa được phết, ra mặt làm sáng tỏ rồi này! Anh ấy nói anh ấy đã kết hôn, người bạn gái thứ hai mà anh ấy qua lại tìm hiểu trước khi kết hôn là chị, giờ đã là vợ của anh ấy."

Tim Hứa Thanh San đập rộn, sán tới gần, nhìn chằm chằm vào màn hình di động của Tô Nhiễm. Chắc hẳn video Hứa Thanh Sơn muốn cô xem là video làm sáng tỏ này.

Hắn không lộ mặt, nhưng những gì nên nói đều đã nói rõ ràng, còn trưng ra cái nhẫn hắn đã tặng và sổ hộ khẩu của hai người bọn họ, cùng hai tờ giấy chứng nhận đăng ký kết hôn vẫn đang gập lại.

Phía sau còn có truyện tranh hắn vẽ cho cô, và một phần nhỏ bản thảo tu sửa bích họa, ngày tháng bên trên là từ năm ngoái, bắt đầu từ sau khi hắn rời Lâm Châu, mỗi ngày hai, ba trang hoặc hơn mười trang, nội dung các trang khác nhau.

Những bằng chứng này đủ để chứng thực rằng giữa họ không có người thứ ba, dường như hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, nên còn đăng thêm một đoạn ghi âm lúc Du Hiểu tìm hắn tỏ tình, đã bị hắn từ chối.

Thời gian ghi âm không phải gần đây, mà khoảng năm ngoái, trước khi hắn đi Lâm Châu.

Nguyên văn lời từ chối của hắn là: "Du Hiểu, bị người không thích ve vãn là quấy rối tình dục đấy. Tôi hi vọng cô có thể hiểu được, tôi sẽ không qua lại với cô, cũng không hề thích cô. Và nhất là, tôi không thích sự quấy rối của cô. Xin cô hãy tự trọng!"

Phản ứng của Du Hiểu cũng rất mạnh, gọi thẳng cả họ lẫn tên, nói hắn không biết tốt xấu, Du Tinh có gì tốt, lăng nhăng với anh em tốt của hắn, rồi chạy ra nước ngoài, chẳng đáng để nhớ mãi không quên.

Hứa Thanh San vỗ vai Tô Nhiễm, đăng nhập vào Weibo của mình, tìm tài khoản của Hứa Thanh Sơn, bấm theo dõi hắn rồi share lại video làm sáng tỏ của hắn, còn cố ý trêu chọc: "Lão Hứa, tân hôn vui vẻ nhé!"Lần đầu tiên cô tới trường tiểu học này, sau khi họ đến nhà trưởng thôn ăn cơm xong ra về, Hứa Thanh Sơn đã uống rượu, rồi hôn cô rất đỗi nồng nhiệt, không ngờ Du Hiểu vậy mà đã quay được, còn đưa video đó cho Bác Chúng.

Về cơ bản, những đòn "đấm đá" loạn xạ tung ra ngoài chào hỏi lần này của Bác Chúng đều là nhắm vào một mình Hứa Thanh San, cũng không biết là quyết sách của ai. Chức vụ của cô ở Civic là giám đốc kế hoạch, không chừng mực ý tứ trong đời sống cá nhân không có nghĩa là không giỏi trong công việc, đây căn bản là hai chuyện khác nhau.

Vả lại, cuộc sống riêng tư của cô rất sạch sẽ, có mập mờ với người khác cũng chỉ là với một người trong một thời điểm, chưa vào giờ quăng lưới rộng, bắt nhiều "cá" để chọn lấy một người ưu tú nhất trong số đó.

"Xuẩn" nhất là lấy việc cô mở quán rượu, làm người dẫn chương trình trên radio ra để công kích cô. Quán rượu mở cửa làm ăn đàng hoàng, lúc làm chủ trì chương trình radio, lời lẽ của cô quả thực khác người, nhưng thính giả rất thích nghe, lỗi tại cô chắc?

"Em nghe Lê Thư bảo thầy Hứa thâm tình cực kỳ." Tô Nhiễm nén giọng, khẽ cười ra tiếng: "Cô ấy kể cô ấy đã vô tình nhìn thấy những trang truyện tranh kia, không kìm lòng nổi liền giở ra xem mấy trang, kết quả là thầy Hứa nổi giận đùng đùng, "sạc" cho cô nàng một trận."

Trong đầu Hứa Thanh San phác họa ra dáng vẻ tức giận của Hứa Thanh Sơn, rồi cũng bật cười theo: "Hắn siêu hung dữ luôn."

"Trong nóng ngoài lạnh", bụng dạ lại còn đen tối chết đi được...

"Không tán dóc những chuyện này với chị nữa! Chiều mai có tiết, em với chị Bảo Ninh đã bàn bạc xong, chơi một lần thật khác luôn." Tô Nhiễm hớn hở lạ lùng: "Vẫn là em hát chính đấy!"

Hứa Thanh San muốn đập đầu vào tường cho rồi: "Để Bảo Ninh hát đi, em chơi trống ấy! Giọng Bảo Ninh thật ra cũng rất êm tai."

Giọng hát của Tô Nhiễm quả thực rất "mất hồn", lỗ tai Hứa Thanh San không chịu nổi.

"Chị ghét bỏ em chứ gì!" Tô Nhiễm cười to: "Dọa chị đấy, lần này chị Bảo Ninh hát, em đánh trống, học sinh hát phụ họa."

Hứa Thanh San gật đầu vui sướng, cùng Tô Nhiễm quay trở về ký túc xá đầu bên kia.

Cố chịu đựng cái lạnh, tắm rửa xong, Hứa Thanh San nằm xuống giường, nghĩ một tẹo lại giở số của Hứa Thanh Sơn ra gọi cho hắn.

Điện thoại được kết nối, cô không nhịn nổi cười, nhỏ giọng trêu: "Ông Hứa à, em thấy cứ gọi anh là ông Hắc (đen) thì tốt hơn. Anh chụp được sổ hộ khẩu lúc nào thế, cả giấy chứng nhận kết hôn ở đâu ra đấy?"

"Giấy chứng nhận kết hôn là ảnh tìm trên mạng, sổ hộ khẩu thì chụp tối hôm về chỗ bố mẹ anh." Giọng nói của Hứa Thanh Sơn chất chứa nụ cười: "Tân hôn vui vẻ."

Hai má Hứa Thanh San nóng bừng, nhắc đến chuyện video, bảo hắn không cần để ý, đây là công ty của cô và đối thủ cạnh tranh đang "so chiêu".

"Chuyện liên quan đến em, anh không thể không để ý được." Hứa Thanh Sơn đột nhiên trở nên nghiêm túc hẳn lên: "Video Du Hiểu quay được, quay em không đẹp gì cả, hay chúng mình quay lại một đoạn rồi đăng lên đi!"

Hứa Thanh San cười, mắng: "Mơ đi anh!" sau đó ngáp một cái, nói chúc hắn ngủ ngon.Buổi tối không nghỉ ngơi cho tốt sẽ thật sự rất mệt mỏi.

Hứa Thanh San gác máy, tắt đèn, nhắm mắt chìm vào giấc nồng.

Chiều hôm sau, có mấy người bên viện thiết kế tới, hạch toán lại chi phí sửa chữa. Hứa Thanh San và Chung Thành gọi gã Béo đến, xác định không cần phải mua ngói xanh, cũng không cần bên phía viện thiết kế cử công nhân xây dựng đến, phương án sửa chữa phòng học về cơ bản đã được quyết định.

Nói xong chuyện này cũng đã đến giờ dạy nhạc của Tống Bảo Ninh.

Hứa Thanh San không nói với Chung Thành chuyện Tống Bảo Ninh và Tô Nhiễm muốn dẫn cả lớp cùng chơi, cứ thế kéo luôn anh đi xem.

Đến ngoài cửa lớp học thì Lê Thư cũng vừa vặn tới. Hứa Thanh San mở phát trực tiếp, bảo Lê Thư lên tiếng, hơn nữa còn giả vờ là đang quay lén, cầm di động khom người băng qua mái hiên ngoài cửa, vòng xuống cửa sau của phòng học để quay phát.

Đi vào theo sau hai cô, Chung Thành nhìn không chớp mắt vào Tống Bảo Ninh đang đứng trên bục giảng.

Khí sắc của cô ấy đã tốt hơn, nụ cười trên mặt cũng nhiều thêm, vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ, dáng vẻ dễ đỏ mặt khi nói chuyện, nhưng càng ý vị, càng cuốn hút hơn so với trước kia. Đứng trên bục giảng, cả người cô ấy dường như biết phát sáng.

Giờ học hôm nay là dạy ca khúc thiếu nhi "Bé yêu vui vẻ" đã được cải biên. Tô Nhiễm đệm đàn organ, sau khi Tống Bảo Ninh hát một lượt thì bắt đầu đặt câu hỏi: Từ nào xuất hiện khá nhiều lần trong bài hát, bài hát muốn thể hiện nội dung gì?

Các học sinh trả lời vô cùng sôi nổi. Hai mươi phút đầu tiên trôi qua, Tống Bảo Ninh gọi các học sinh trong ban nhạc ra, những em còn lại đứng lên, trước tiên là dạy các em ấy hai lượt, rồi bắt đầu hát phụ họa cho màn biểu diễn.

Bài hát do Tô Nhiễm "cầm trịch", để không ảnh hưởng đến học sinh các lớp khác, nên chỉ thêm một chút rock anh roll, không quá sôi động.

Hứa Thanh San giơ ngón tay cái với Tống Bảo Ninh đang ở trên bục giảng, biếng nhác dựa vào tường, mỉm cười nhìn dáng vẻ nghệch mặt si mê của Chung Thành.

Đúng là thích một người thì ánh mắt không thể nào che giấu nổi điều đó.

Kết thúc giờ học, những em học sinh không ở trong ban nhạc ùa lên, nhao nhao đặt câu hỏi có thể chơi những nhạc cụ kia không.

Tống Bảo Ninh và Tô Nhiễm nhìn nhau cười, đồng ý cho các em ấy chơi.

Giờ học tiếp theo vừa khéo lại là tiết tiếng Anh của Lê Thư. Hứa Thanh San liếc nhìn màn hình điện thoại, cố tình trêu cô ấy: "Chị cũng phát trực tiếp cho em nhé?"

"Chị Thanh San, chị đừng trêu em mà!" Lê Thư đỏ mặt chạy lên bục giảng, dáng vẻ dễ thương cực kỳ.

Hứa Thanh San nhìn xuống số phần thưởng của tiết học trước, có hơi hoảng hốt. Một tiết học mà đã nhận được hàng chục ngàn tệ, số tiền này như thể lá rụng mùa thu ấy, gió thổi một cái đã được một đống.

Căn thẳng ống kính về phía Lê Thư, Hứa Thanh San làm cử chỉ "cố lên" với cô ấy, ý bảo cô nàng đừng hoảng loạn, rồi mở phát trực tiếp lần nữa, nhưng khóe mắt từ đầu chí cuối vẫn để ý tới Chung Thành và Tống Bảo Ninh.

Cho dù cuộc hôn nhân trước đã mang đến bao nhiêu tổn thương cho Tống Bảo Ninh, thì tương lai cô ấy nhất định sẽ rất, rất hạnh phúc.

Livestream hết tiết tiếng Anh, Hứa Thanh San vẫy tay với Lê Thư, rồi đi bộ tới tòa nhà nhỏ sau phòng học.

Số tiền huy động được từ việc gây quỹ cộng đồng nhiều hơn so với cô mong đợi, đủ để rải nhựa đường chạy, xây dựng một sân bóng rổ, sân bóng bàn, còn có thể xây dựng một thư viện cho trường học.

Cô dừng lại trước tòa nhà nhỏ, lấy chìa khóa trong túi áo khoác ra, khẽ nhướng môi, lại cất vào túi, quay ra gọi điện thoại cho Hứa Thanh Sơn.

Có lẽ hắn vẫn đang ở trong địa cung, điện thoại không có tín hiệu.

Hứa Thanh San khẽ nhấp môi, xoay người trở lại.

Vào đến sân thể dục, Lê Thư và Tô Nhiễm đang sắp xếp cho các em học sinh ở lại trường đến nhà ăn ăn cơm, Tống Bảo Ninh đang chạy ào về phía cô, trông rất gấp gáp.

Hứa Thanh San rảo nhanh bước, tiến lên đón cô bạn, không nhịn nổi nói đùa với cô ấy rằng: "Làm gì mà chạy vội thế?"

Tống Bảo Ninh không còn thời gian để giải thích, thở hổn hển túm lấy cánh tay Hứa Thanh San, chạm mở loa ngoài của di động: "Chuyện gì, anh có thể nói luôn bây giờ đi!"

Chương 44: Chết rồi?

Trực giác Hứa Thanh San mách bảo cuộc điện thoại này là của chồng cũ Tống Bảo Ninh gọi tới, vừa mới nghĩ như vậy liền nghe thấy tiếng của gã khốn nạn đó: "Có phải Hứa Thanh San đang ở bên cạnh em không? Nói với cô ấy, Thừa Hiên muốn gặp cô ấy."

Tống Bảo Ninh nhấp môi, chột dạ ngẩng đầu, muốn nói gì đó lại thôi.

Hứa Thanh San vỗ vai cô bạn, ghé sát bên tai cô ấy, nói với giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Nói với hắn ta là, giẫm phải cứt chó một lần đã đủ buồn nôn rồi, sẽ không có lần thứ hai giẫm phải nữa đâu."

Quả nhiên, hai ngày nay, "thịt người" nhiều nên còn vẫy gọi cả ruồi bọ đến.

Con người đôi khi thật kỳ lạ, sau khi chia tay cứ mong có ngày mình có thể lấp lánh vẻ vang xuất hiện trước mặt đối phương, để khiến cho đối phương hối hận.

Gặp lại thật thì trong lòng lại lặng như nước.

Trước đây, bản thân cô cảm thấy không có cảm giác an toàn trên phương diện tình cảm, là bị ảnh hưởng bởi Thừa Hiên. Tối qua, lúc nhìn thấy bức ảnh giấy chứng nhận kết hôn mà Hứa Thanh Sơn đăng lên, cô chợt ngộ ra.

Điều cô sợ là chính cuộc hôn nhân.

Cô sợ kiểu ngày tháng đã hình thành thì không thay đổi, sợ mình bị mắc kẹt cả đời bởi những thứ vụn vặt như củi gạo mắm muối.

Giờ nghĩ lại nguyên nhân bị "cắm sừng" hồi đó, cảm thấy thực sự buồn cười. Hầu Thừa Hiên yêu cầu cô phải thi công chức sau khi tốt nghiệp đại học, nói rằng bố mẹ anh ta đã nhờ vả xong xuôi, thi đỗ công chức, cả đời sẽ an ổn.

Cô đã từ chối yêu cầu của anh ta, chăm chỉ ôn tập thi lên cao học.

Mọi thứ về sau giống hệt như trong phim truyền hình "máu chó", Hầu Thừa Hiên bồ bịch đã đành, bị cô "đá" còn già mồm hùng hồn nói: "Em không thích thi công chức, thì anh dĩ nhiên phải tìm cái anh thích rồi."

Từ khi chia tay đến giờ, ngoài Hứa Thanh Sơn ra, cô đã qua lại với hai người bạn trai, cũng không phải là không có cảm giác rung động, chẳng qua là không nhấc nổi sự hăng hái muốn tiến sâu hơn.

Một khi bên kia có ý định muốn kết hôn, cô liền chủ động bỏ chạy.

Có lẽ là cô che giấu quá tốt, mọi người trong nhà đều tưởng cô không gặp được người thích hợp.

Thật ra không phải vậy.

Trên cơ sở yêu nhau mà nói, thì "phù hợp" thật sự rất kỳ diệu, bao gồm sự hài hòa các loại, từ nhỏ đến lớn khi hai người sống chung. Tuy nhiên, phù hợp gần như bao hàm cả sự thỏa hiệp.

Nó có nghĩa là một ngày nào đó trong tương lai, gặp được người đích thực khiến cho mình rung động không thôi, nghe thấy giọng nói của người đó là không nhịn nổi mà mềm nhũn cả chân, không thể không dũng cảm quên mình để theo đuổi.

"San Nhi đã nói vậy đấy, anh có muốn nghe chính miệng cô ấy nói lại một lượt với anh không?" Tống Bảo Ninh bỗng nhiên cất cao giọng, rõ ràng đã tức giận rồi.

Hứa Thanh San kéo những suy nghĩ của mình trở lại, nghe thấy gã cặn bã kia nói: "Bảo Ninh, chúng mình tái hôn được không em? Anh phát hiện ra người anh yêu nhất vẫn là em."

Mùi vô sỉ xuyên qua di động, tràn ra. Không khí dường như cũng đã bị ô nhiễm.

Hứa Thanh San nhướng mày, nhanh nhẹn bật ghi âm lên.

Tống Bảo Ninh thoáng im lặng, cắn chặt môi, dựa người vào Hứa Thanh San theo bản năng, sắc mặt dần dần sa sầm: "Anh nói gì? Tôi không nghe rõ."

"Chúng mình tái hôn được không, người anh yêu nhất trước nay vẫn là em." Trong giọng điệu của bên kia đã có thêm ý lấy lòng.

Tống Bảo Ninh nhắm mắt, như muốn mượn chút can đảm từ Hứa Thanh San, lại dựa sát thêm vào người cô bạn, bình tĩnh hỏi ngược lại: "Anh nói là tái hôn?"

"Bảo Ninh, anh xin lỗi em." Trong tiếng thở dài xen lẫn tiếng ho khan khe khẽ.

Tống Bảo Ninh đưa điện thoại cho Hứa Thanh San, vỗ ngực thật mạnh, và hỏi: "Chẳng phải anh bảo người anh yêu nhất là cô vợ bây giờ của anh sao?"

"Sao anh có thể yêu cô ta được chứ, cô ta vừa xấu xí lại ham ăn lười làm, chẳng qua là anh bị cô ta gài bẫy thôi." Bên kia lại bắt đầu thở dài, giọng nói cũng trở nên thâm tình: "Bảo Ninh, anh biết em không thể quên được anh, anh cũng không thể quên được em."

Tống Bảo Ninh ngẩng đầu, lặng lẽ trao đổi một ánh mắt với Hứa Thanh San, vẻ mặt thêm lạnh lùng: "Vậy, anh trả lại tôi căn phòng chúng ta đã mua sau khi kết hôn đi, chiết khấu cũng được. Bằng không tôi không thể tin tưởng thành ý của anh."

"Trả phòng cho em thì em sẽ tái hôn với anh?" Bên kia rõ ràng phấn khởi hẳn lên.

"Tôi sẽ cân nhắc." Tống Bảo Ninh dần dần bình tĩnh lại, giọng nói vẫn mềm mỏng không chút độ ấm: "Anh cũng suy nghĩ thêm đi!"

Nói đoạn, cô ấy cúp máy, cầm di động về, gọi cho bố mình.

Hứa Thanh San chậm rãi khoanh tay, thích thú nhìn cô bạn. Người thật thà dịu dàng nữa cũng có lúc cáu, tên cặn bã kia tưởng đã ăn chắc được Bảo Ninh rồi, ly hôn mới được bao lâu đã muốn hưởng hạnh phúc một vợ một chồng, mỡ đấy mà húp.Mấy phút sau, Tống Bảo Ninh kết thúc cuộc gọi với bố Tống, quay lại cười với Hứa Thanh San: "San Nhi, cậu bảo tớ có cần gửi bản ghi âm cho vợ hắn ta không? Hắn ta bị công ty đuổi việc rồi."

"Trước cứ treo đấy đã, nếu hắn thật sự chỉ chiết khấu cho cậu nửa cái phòng, thì hẵng gửi ghi âm cũng chưa muộn." Hứa Thanh San tặng cho cô bạn một ánh mắt khen ngợi, rồi kéo cô ấy đi đến nhà ăn: "Tớ muốn kết hôn rồi này, hận không thể chạy đi đăng ký ngay bây giờ ấy."

"Thầy Hứa thật sự rất được mà." Tống Bảo Ninh bật cười, ráng hồng trên má vẫn chưa tan: "Cậu có yêu anh ấy không?"

"Vẫn không chắc, nhưng tớ rất thích ở cùng anh ấy." Hứa Thanh San thở phù một hơi, nghĩ đến Hứa Thanh Sơn là khóe môi cô lại bất giác cong lên.

Cùng hắn bên nhau, làm gì cũng thấy vui, dù chỉ là chờ đợi cũng không cảm thấy nhàm chán. Hắn rất đáng yêu, cũng rất thú vị trong khoản "giường chiếu", biết tất cả sở thích của cô và sẵn lòng phối hợp.

Không chọn hắn, cô sẽ hối hận cả đời.

Sáng Chủ Nhật, bắt đầu thi công mặt cầu. Hứa Thanh San theo Chung Thành đi kiểm tra an toàn công trình từ sớm. Mấy hôm nữa là tết Thanh Minh, lượng nước mưa đang tăng nhiều, nên không thể lơ là về vấn đề an toàn.

Gã Béo đi cùng bọn họ kiểm tra một lượt, rồi nhận một cuộc điện thoại, nói rằng phải lên huyện một chuyến, tầm tối mới về.

Hứa Thanh San đưa cho gã một danh sách, bảo gã tiện thể mang giúp những thứ này.

Gã Béo cười hê hê, cất cẩn thận tờ danh sách, đoạn vẫy tay, xoay người đi lấy xe. Hứa Thanh San và Chung Thanh nghe giám sát công trình giới thiệu xong, lại đi thực địa một lượt, sau đó lui về chỗ an toàn, đợi công nhân khởi động máy móc, đưa mặt cầu lên trụ cầu.

Cây cầu gỗ ban đầu gần như là song song với mặt sông, thiết kế của Hứa Thanh Sơn đã tôn cao lên rất nhiều, đảm bảo mặt cầu không bị chạm mực nước trong mùa lũ, do đó việc thi công có hơi rầy rà.

Giữa trưa, gã Béo gọi điện cho Chung Thành bảo rằng đã xảy ra hai sự cố lớn nghiêm trọng trên đường Bàn Sơn, một chiếc xe tư nhân biển ngoại tỉnh bị vùi trong vụ lở đất, tài xế và hành khách được cấp cứu nhưng không có kết quả, đã tử vong.

Ngoài ra, còn vài chiếc xe tư nhân khác bị đá bay nện trúng, một chiếc bị lật xuống vách đá, mấy người trong xe cũng thiệt mạng ngay tại chỗ, những người trong những chiếc xe còn lại thì bị thương nhẹ.

Nghe Chung Thành kể lại xong, sắc mặt Hứa Thanh San liền trắng bệch, vội lấy di động, đi ra ngoài gọi cho Hứa Thanh Sơn.

Hắn đã nói mấy ngày này sẽ về thành phố B để chuẩn bị tài liệu làm thực nghiệm, nhỡ đâu hắn đột nhiên hứng chí đến gặp cô...

Điện thoại vẫn đổ chuông suốt, nhưng từ đầu chí cuối, hắn không nghe máy. Hứa Thanh San nóng ruột không thể tả, dứt hồi chuông là gọi lại ngay.

Gọi đến lần thứ sáu hay thứ bảy gì đó, cuối cùng hắn cũng bắt máy, trong giọng nói loáng thoáng lộ ra sự mệt mỏi: "Anh mới tỉnh ngủ, điện thoại để ở chế độ im lặng, có chuyện gì hả em?"

Cảm xúc lo lắng của Hứa Thanh San tan biến trong chớp mắt, cô cố ra vẻ bình tĩnh: "Không, em sực nhớ ra, tết Thanh Minh, em phải về Lâm Châu."

"Mùng mấy em đi?" Giọng Hứa Thanh Sơn to hơn, nghe ra có phần nôn nóng: "Em về một mình à?"
Hứa Thanh San không nhịn nổi cười, nhẹ bước đi về phía bên kia mái hiên: "Một mình."

Bên tai trầm lặng đi, hồi lâu mới lại vang lên giọng nói rầu rĩ của Hứa Thanh Sơn: "Có cần mang theo đặc sản gì về không, anh chuẩn bị cho em?"

Trong đầu Hứa Thanh San phác họa ra dáng vẻ hắn đang vừa bực vừa không dám nổi giận, nụ cười bên môi dần dần lan rộng: "Có muốn mang đặc sản về, anh xem chuẩn bị cho em nhé!"

"Ừ. Vậy anh chuẩn bị trước." Tâm trạng của Hứa Thanh Sơn dường như đã khá hơn, trò chuyện vài câu nữa thì cúp máy.

Hứa Thanh San không khỏi mỉm cười, đứng một lúc rồi trở lại tiếp tục thảo luận với Chung Thành về việc sửa chữa phòng học. Ngày mai sẽ kết thúc việc gây quỹ cộng đồng, tiền sẽ được chuyển vào thứ Hai, đến lúc đó, những việc còn lại sẽ giao cho Chung Thành, cô phải về đi làm.

Hai hôm nay, Bác Chúng đã yên ắng, nhưng họ đã mời công ty quan hệ công chúng nổi tiếng thử thuyết phục Hàn Nhất Minh rút đơn kiện.

Hôm qua, Hàn Nhất Minh gọi điện đề cập đến vấn đề bồi thường, nói đối phương bằng lòng trả gấp đôi trên cơ sở số tiền gốc, và công khai xin lỗi.

Hàn Nhất Mình cũng có ý muốn đưa công ty lên sàn chứng khoán, nên việc có thể hòa giải riêng với nhau, giữa đôi bên mà nói đều có lợi, không biết anh ta sẽ chọn thế nào.

Bản kế hoạch là do cô viết lúc đang tại chức, nếu công ty rút đơn kiện, thì cô không thể khởi kiện Bác Chúng với danh nghĩa cá nhân.

Cho dù khởi kiện thì chưa chắc tòa án đã lập thành án.

Ý của Chung Thành là kiện đến cùng, công ty phải bảo vệ quyền lợi của nhân viên của mình. Một khi chuyện này được hòa giải thì sau này công ty sẽ rất khó mời gọi được những nhân tài cao cấp hơn.

Chẳng ai mong muốn thứ mình làm ra bị lấy trộm, bán trao tay cả, ấy vậy mà công ty không truy cứu trách nhiệm pháp luật, chỉ nhận một lời xin lỗi là xong chuyện.

Thảo luận được một lúc, di động của Chung Thành có cuộc gọi, anh nghe máy một lát, cầm cái bút trên bàn lên ghi chép loạt xoạt: "Về thời gian thì không có vấn đề. Tài liệu bên này đã được chuẩn bị hòm hòm, Qua tết Thanh Minh hoàn thành xong là có thể đi vào thi công."

Không biết bên kia lại nói thêm gì. Sau đó Chung Thành kết thúc cuộc gọi, nghiêng người thư giãn cái cổ: "Có lẽ bên trường học sẽ cho nghỉ trước, vừa khéo rơi vào ba ngày cuối tuần, đến lúc đó anh em mình đi cùng luôn."

Hứa Thanh San cười, khóe mắt liếc thấy Tống Bảo Ninh đang đi tới, cô nhíu mày đứng dậy đi ra đón.

"San Nhi, anh ta trả lại phòng đã chiết khấu và sổ tiết kiệm sau khi kết hôn của bọn tớ cho tớ rồi." Tống Bảo Ninh thở dồn dập: "Cơ mà, anh ta chết rồi."

"Hở..." Hứa Thanh San giật mình: "Chết rồi?"

"Chuyển khoản xong, anh ta lái xe tới đây, gặp phải lở đất, bị vùi bên dưới, cứu ra thì đã ngừng thở." Tống Bảo Ninh thở phù một hơi thật dài, kéo Hứa Thanh San đi xa thêm mấy bước, rồi thình lình nhào vào ngực cô, nghẹn giọng, nói: "Nếu tớ nói là tớ rất vui, liệu có phải là độc ác lắm không?"

"Không đâu. Có điều, cậu phải chuẩn bị trước, giờ vợ hắn ta đang mang thai, không khéo hai ông bà già kia sẽ tìm cậu gây rắc rối đấy." Hứa Thanh San cũng rất vui mừng, có một loại kích động muốn mua pháo hoa về đốt.

Nghe cô nói vậy, Tống Bảo Ninh hít sâu một hơi, đoạn nói: "Thừa Hiên đi cùng xe với anh ta, cũng không cứu được."

Hứa Thanh San chau mày, nét mặt hờ hững: "Tớ biết rồi..."

Tống Bảo Ninh buông Hứa Thanh San ra, chăm chú quan sát cô chốc lát, biết cô không thích bị ai quấy rầy vào lúc này, cô ấy liền lùi lại mấy bước, thu hết can đảm, xoay gót đi tìm Chung Thành.

Không ai biết được ngày mai và tai nạn ngoài ý muốn, cái nào sẽ đến trước. Lần đầu tiên, Tống Bảo Ninh ý thức được rõ ràng điều này, có lẽ có những thứ không nắm chắc lấy, sẽ thật sự trở thành niềm tiếc nuối.

Tống Bảo Ninh lao thẳng một mạch vào. Nhìn thấy Chung Thành, cô ấy căng thẳng đến nỗi toát mồ hôi.

"Có chuyện gì mà vội vã thế em?" Chung Thành đứng dậy, tiện tay rút khăn giấy đưa cho cô ấy: "Em lau mồ hôi trên mặt đi."

Tống Bảo Ninh nhận lấy khăn giấy anh đưa, nghẹn đỏ bừng mặt, khó nhọc cất tiếng: "Đàn anh..."

"Ơi, có chuyện gì khó mở miệng vậy sao?" Chung Thành vòng qua chiếc bàn, đứng trước mặt cô ấy. Mang theo nụ cười bên khóe môi, anh hỏi: "Gặp khó khăn à, hay khó là có chỗ nào không thoải mái?"

Tim Tống Bảo Ninh đập như trống, dũng khi xông vào đây hình như phút chốc đã tan biến. Cô ấy mím môi không biết nên nói thế nào.

"Không sao, có gì em cứ nói thẳng ra là được mà." Chung Thành với tay định cầm lấy khăn giấy trên tay Tống Bảo Ninh, phát hiện ra cô nắm rất chặt, anh đành nghiêng người lấy một tờ khác trên bàn, cẩn thận lau đi mồ hôi trên trán cô ấy.

"Anh ơi, em..." Tống Bảo Ninh ngập ngừng mở miệng, nhưng sống chết không nói ra được nửa câu còn lại.

Chương 45: Thứ quan trọng lắm

Dáng vẻ căng thẳng này của Bảo Ninh khiến Chung Thành cũng căng thẳng lây. Anh hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thấy Hứa Thanh San đang đứng ngẩn người dưới mái hiên. Sự nghi hoặc hiện rõ giữa hai đầu chân mày, anh thấp giọng: "Em đừng sợ, đã xảy ra chuyện gì thì luôn có anh ở đây mà."

"Không có chuyện gì ạ, chỉ là em muốn..." Tống Bảo Ninh ấp úng hồi lâu vẫn không thể nói ra những lời nghẹn trong miệng. Cô ấy cúi đầu, lặng lẽ đi ra ngoài: "Em vẫn nên đi tìm Thanh San thôi!"

"Bảo Ninh!" Chung Thành gọi Tống Bảo Ninh lại, vươn cánh tay, vốn định túm lấy cánh tay cô, nhưng không ngờ đúng lúc cô đang muốn lau mồ hôi, thế là anh liền tóm được tay cô.

Hai người cùng đờ cả ra.

Tim Chung Thành đập nhanh hơn, anh không nỡ buông ra. Tay Bảo Ninh ấm áp, mềm mại, mang đến xúc cảm tinh tế mịn màng. Ngọn lửa giấu nơi đáy lòng như thể tức thì tìm được cửa ra, đột nhiên bùng lên.

Kể từ sau khi ly hôn đến nay, Chung Thành không nắm tay bất cứ người khác giới nào, dù là với Du Hiểu mà anh có thiện cảm, anh cũng không ỷ vào việc mình là cấp trên của cô ta để "lợi dụng" sàm sỡ.

Lúc đó, anh chưa từng nghĩ Tống Bảo Ninh sẽ ly hôn, cho nên rất có thiện cảm với Du Hiểu, cô gái cũng có gương mặt dễ nhìn, tính tình lại lanh lợi.

Đêm ấy, khi biết Tống Bảo Ninh đã ly hôn, anh chẳng khác gì một thằng ngốc mới biết yêu, đã mơ về cô ấy.

Ánh nắng chói chang giữa mùa hè rọi xuống nền đất sau lưng cô gái, cô ấy mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và cái váy màu hồng cánh sen dài chấm đầu gối, phối với đôi giày xăng đan quai đen đế bệt, tóc buộc đuôi ngựa, đỏ mặt chặn đường anh, nhỏ giọng hỏi: "Đàn anh ơi, cho em hỏi đi đến tòa nhà ký túc xá của khoa tiếng Trung thì đi theo hướng nào ạ?"

Anh cúi đầu, nhìn thấy vành tai cô đang chuyển từ màu hồng sang màu đỏ lựng, thấy làn da cô cũng ửng hồng lên theo, nghe rõ cả tiếng nhịp tim đập thình thịch.

Để hiểu thêm về cô, anh đã đưa cô đến tận tòa nhà ký túc xá, biết được tên cô là Tống Bảo Ninh, sinh viên năm thứ nhất khoa tiếng Trung. Anh còn dẫn cô đi dạo quanh khuôn viên trường một vòng, nói cho cô biết đến phòng học thì đi hướng nào, đến nhà ăn thì đi đường nào.

Cảm giác về phương hướng của Tống Bảo Ninh rất kém, cô không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, chỉ biết phân biệt trái phải.

Anh cố gắng kiềm chế, giả vờ làm một đàn anh khóa trên nhiệt tình, để lại số điện cho Tống Bảo Ninh, giả vờ vô tình nhớ đến cô, gửi tin nhắn cho cô.

Dần dần, sau khi đã thân quen, anh bắt đầu chính thức theo đuổi cô.

Tống Bảo Ninh của năm 18 tuổi xinh đẹp lại ngoan ngoãn, vừa căng thẳng là đã đỏ mặt, đôi mắt trong veo đến nỗi khiến người ta không nhịn nổi muốn đắm chìm trong đó.

Nói không ngoa chứ, các nam sinh quen biết Tống Bảo Ninh, gần như không ai là không muốn theo đuổi cô. Trong số tất cả những người muốn theo đuổi cô, anh quả thực không mấy nổi bật, lại không biết cách làm sao lấy lòng phái nữ, nên đáng tiếc đã bị loại.

Sau khi cô và người đó chính thức qua lại, anh không dám để ý đến những tin tức có liên quan đến cô nữa. Tốt nghiệp xong, tình cờ liên lạc với Hứa Thanh San vì lý do công việc, Hứa Thanh San cũng chưa bao giờ chủ động nhắc đến Tống Bảo Ninh, mãi cho đến khi Tống Bảo Ninh ly hôn.

Thành thật mà nói, anh không có nhiều tự tin có thể khiến Tống Bảo Ninh lần nữa đón nhận một tình cảm mới sau khi cô đã ly hôn.

Vậy nên, anh đã lựa chọn ở lại đây, lựa chọn bầu bạn bên cô.

Đã từng bỏ lỡ một lần, anh không muốn lại bỏ lỡ, để rồi tiếp tục nhớ mãi không quên suốt quãng đời còn lại.

"Đàn anh, anh cứ... làm việc của mình đi ạ!" Tống Bảo Ninh căng thẳng đến nỗi cái trán mướt mồ hôi. Cô vẫn cúi đầu, mặt đỏ tới tận mang tai.

Chung Thành "ừ" một tiếng, nhưng không buông Tống Bảo Ninh ra mà lại tiến lên một bước, nhìn xuống cô gái đang cúi đầu mỗi lúc một thấp. Ma xui quỷ khiến thế nào, anh ôm cô vào lòng và gọi: "Bảo Ninh..."

Tim Tống Bảo Ninh run lên, nhắm tịt hai mắt lại, rầm rì nói: "Chung Thành à, em muốn cùng anh ở bên nhau."

Chung Thành hơi choáng: "Gì cơ?"

"Anh cứ cân nhắc thêm cũng được." Tống Bảo Ninh thình lình đẩy anh ra, đỏ bừng mặt chạy trốn.

Chung Thành liền sực tỉnh, đuổi theo Tống Bảo Ninh. Cô ấy đã chạy đến giữa sân chơi, còn nhanh hơn cả thỏ. Phản ứng của cô ấy khiến anh buồn cười, nhịn một chốc, anh không đuổi theo nữa mà lấy di động ra gửi tin nhắn cho cô ấy.

Dù đã kết hôn một lần mà phản ứng của cô ấy vẫn như thời thiếu nữ, nhút nhát, rụt rè, giống viên kẹo, lúc nào nhìn thấy cô, cũng sẽ có cảm giác ngọt ngào trong lòng.

..................

Tống Bảo Ninh hoảng hốt lao vào trong nhà ăn, thì thấy Hứa Thanh San vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, đang ngồi ăn cháo với Tô Nhiễm và Lê Thư. Tống Bảo Ninh liền yên tâm, lẳng lặng ngồi xuống, thở hổn hển.

"Bị ma đuổi à?" Hứa Thanh San cố tình trêu chọc cô bạn.

Vừa nãy đứng dưới mái hiên, cô đã nghe thấy cô bạn gọi "đàn anh" mấy lần mà vẫn không dám thổ lộ. Lúc đó, Hứa Thanh San suýt nữa đã không nhịn nổi xông vào giúp một tay, nên đành phải rời đi trước. Lần đầu tiên Tống Bảo Ninh bạo gan như vậy, khó tránh khỏi hồi hộp, tính cách của cô bạn xưa nay không phải kiểu mạnh dạn."Không có gì, tớ đang lo cho cậu thôi." Ánh mắt Tống Bảo Ninh né tránh, chóp mũi lấm tấm mồ hôi, phỏng chừng da dẻ trên người đã đỏ đến tận ngón chân rồi.

 

"Tớ ổn mà." Hứa Thanh San ném cho cô bạn một ánh nhìn trấn an, nở nụ cười với vẻ ý vị sâu xa, sau đó ăn cháo tiếp.

Cô thật sự không có cảm giác lắm với cái chết của Hầu Thừa Hiên, ngoại trừ thở dài cảm khái "thế sự vô thường" ra, thì dường như không có gì muốn bày tỏ.

Đối với cô mà nói, Hầu Thừa Hiên từ đầu chí cuối chỉ tồn tại trong ký ức.

Chia tay nhau đã nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ liên lạc với anh ta, cũng không nhận những cuộc gọi mà anh ta gọi đến. Lại nói, một người đàn ông đã kết hôn, vứt bỏ vợ con, vượt nghìn dặm xa xôi để đi tìm bạn gái cũ trước kia bị anh ta "cắm sừng", rồi vứt bỏ, kết quả là chết trên đường.

Không biết điều này có tính là gặp báo ứng hay không.

Đáng thương nhất là vợ con anh ta, kiếp trước rốt cuộc đã tạo cái nghiệt gì mới gặp phải tên đàn ông rác rưởi có một không hai thế này.

Chồng cũ của Tống Bảo Ninh lại càng vô liêm sỉ, mất việc rồi mới nghĩ đến cô ấy, nhớ ra cô ấy còn có ông bố giàu có.

Thường nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", Hứa Thanh San thật sự rất muốn tặng cho hai gã đó hai chữ: Đáng đời!

Nhưng suy cho cùng cũng là mạng người, nhớ lại trước kia, sẽ không tránh khỏi bùi ngùi. Lúc cô muốn Hứa Thừa Hiên chịu trách nhiệm thì anh ta đã dùng câu "Chúng ta vẫn còn trẻ" để tống cổ cô đi.

Khi cô muốn khiến bản thân trở nên ưu tú hơn, thì anh ta lại dùng một câu "Ổn định là tốt nhất", và còn áp đặt yêu cầu bắt cô phải phụ thuộc vào anh ta.

Hồi đó, bố mẹ anh ta thậm chí còn cố ý từ dưới quê lên trường học, hi vọng hai người họ kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp. Cô thi công chức trước, Hầu Thừa Hiên tiếp tục học lên thạc sĩ.

Lúc gặp mặt, bố mẹ anh ta đã nói một câu làm cho cô cảm thấy mâu thuẫn đến tận bây giờ: Con gái học lên đại học là đủ rồi, tương lai sinh con đẻ cái, đi chợ, làm việc nhà, ngồi văn phòng uống trà chuyện phiếm, cần trình độ học vấn cao như thế làm cái gì.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, việc cô sợ hãi hôn nhân đến vậy không phải là không liên quan đến thái độ của bố mẹ Hầu Thừa Hiên đối với cô. Trong mắt họ, cô thậm chí còn không bằng hàng hóa, nói khó nghe thì chỉ là một cỗ máy sinh đẻ được con trai họ cưng chiều.

Biết rõ là không thể nhìn vấn đề một cách phiến diện, nhưng những cô tiếp xúc người sau đó, vẫn không đi đến mức độ tình cảm ổn định được, chỉ đến mức độ gặp bố mẹ bên kia thôi.

Không phải cô sợ mà là không muốn đặt tinh thần và sức lực vào việc làm sao để thuyết phục bố mẹ bên kia, không muốn cuộc đời mình bị cố định trong sự mong đợi của bề trên. Có người sẽ coi chuyện kết hôn, sinh con, chăm sóc chồng, hầu hạ bố mẹ chồng là niềm vui, nhưng cô thì không.

"Tống Bảo Ninh, mặt chị đỏ lắm nhé! Có phải sếp phó Chung đã nói gì với chị không đấy?" Tô Nhiễm liếc Hứa Thanh San, cố tình trêu Tống Bảo Ninh.Từ khi đến đây, niềm vui lớn nhất của Tô Nhiễm chính là trêu Tống Bảo Ninh và Lê Thư, hai cô nàng một lớn một nhỏ không hay bị trêu này, rất thú vị.

"Em đừng nghĩ lung tung, không có gì đâu." Tống Bảo Ninh cúi đầu, đúng lúc điện thoại có tin nhắn gửi tới, cô bạn giật mình, đặt bát xuống, chột dạ chạy ngay ra ngoài cửa.

Hứa Thanh San không nhịn nổi cười, quăng cho Tô Nhiễm một ánh mắt cảnh cáo.

Có lẽ Tống Bảo Ninh đã bị kích thích bởi cái chết của chồng cũ, mới ly hôn được một tháng đã bằng lòng đón nhận Chung Thành.

Tốc độ này quả thực hơi nhanh, nhưng hẳn là quá chậm đối với Chung Thành. Trong số bao nhiêu người theo đuổi Bảo Ninh, chỉ có mình anh coi trọng con người Bảo Ninh chứ không phải gia đình có điều kiện của cô ấy, không phải coi trọng cô ấy tình tính dễ lừa.

Hiện tại đã quay một vòng trở lại điểm khởi đầu, con đường tương lai của họ chắc chắn sẽ hạnh phúc, không cần Hứa Thanh San phải lo lắng.

Buổi tối, thảo luận xong với Tô Nhiễm những việc sau Thanh Minh trở lại sẽ làm, Hứa Thanh San đi tắm, rồi về phòng bên cạnh, mở máy tính, liệt kê ra những việc Chung Thành cần phải làm, đánh dấu từng mục.

Ngói xanh cần dùng để sửa chữa phòng học đã được người dân trong thôn chọn và mang đến, đang chất đống cả trên sân thể dục. Tiền đặt cọc cho cửa sổ đã ghi hóa đơn, sau thanh minh sẽ giao hàng ngay, đợi kiến trúc sư của viện thiết kế và giám sát của công ty giám sát tới đây, thì công nhân đã được tìm đủ có thể khởi công.

Mười giờ hơn, Hứa Thanh Sơn bỗng gọi điện thoại đến, nói rằng USB của hắn để quên trong tòa nhà nhỏ sau phòng học, bảo cô qua đó lấy giúp hắn.

"Thứ gì mà cần gấp thế anh?" Hứa Thanh San không muốn nhúc nhích, phòng bên cạnh đã đi ngủ, chẳng hề nghe thấy tiếng động nhỏ nào.

"Thứ quan trọng lắm!" Hứa Thanh Sơn rõ ràng là đang cười.

Hứa Thanh San bĩu môi, vẫn không muốn đi: "Ở đây đã khuya rồi, lại còn rất lạnh nữa, để mai đi mà!"

Không biết hắn đang ở trong thư phòng hay trong phòng vẽ mà xung quanh quá đỗi yên tĩnh, không có lấy một chút tạp âm.

"Anh đang làm một bản kế hoạch rất quan trọng, trong tối nay phải có được tư liệu. Em chịu khó đi một chuyến nhé!" Hứa Thanh Sơn lại cười: "Vừa mới tân hôn mà em đã không muốn quan tâm đến anh rồi?"

Hứa Thanh San bối rối, nén giọng, cười mắng: "Bớt dát* vàng lên mặt mình đi!"

Đầu dây bên kia, Hứa Thanh Sơn dựa vào cây cột ngoài cửa lớp học, ánh mắt nhìn về phía ký túc xá, khẽ cười ra tiếng: "Vậy thì không dán* mặt nữa."

(*贴 có nghĩa là ‘dát’ và ‘dán’. Ở đây Hứa Thanh Sơn đang cố ý bẻ cong lời của Hứa Thanh San, ý anh đang trêu là sẽ không “dán mặt”/ kề sát mặt vào nhau nữa.”

Bên chùa Khai Thiện gặp phải vấn đề kỹ thuật, vừa vặn chưa mua được nguyên liệu cần làm thực nghiệm, hắn thực tình nhớ cô quá, nên đã đặt vé máy bay, bay thẳng đến đây.

Hứa Thanh San trợn mặt với không khí, rồi híp mắt nhìn chằm chằm vào thời gian hiển thị ở góc bên phải, dưới màn hình, miễn cưỡng đồng ý, đoạn đứng dậy mặc áo khoác, đi ra ngoài.

Đã sắp sang tháng Tư, buổi sáng và buổi tối ở đây vẫn rất lạnh, nếu ban trưa có Mặt Trời thì sẽ đỡ hơn.

Tiếc rằng, mấy ngày nay Trời nhiều mây, không thì cũng đổ mưa lất phất.

Phòng bên cạnh đã tắt hết đèn, tối nay ăn cơm xong, cô thấy Tống Bảo Ninh và Chung Thành đi ra ngoài cổng trường, tuy họ không nắm tay, nhưng cảm thấy hai người rất "tình củm".

Lượn qua phòng học, gió từ nơi xa thổi tới, lùa qua những cành cây, phát ra tiếng xào xạc. Cả ngôi trường bị bao phủ trong bóng tối, thấp thoáng lộ ra mùi khủng bố.

Hứa Thanh San nhìn quanh một lượt, thầm nghĩ nếu có một con ma nam đẹp trai xuất hiện thật thì cô nên chạy hay không. Tiếc thay, chẳng có ma nam, đàn ông thì...

Cô cong khóe môi, đúng lúc điện thoại lại có cuộc gọi, mã vùng số máy hiển thị trên màn hình thuộc một tỉnh lạ.

Cô thoáng ngẩn người, dừng lại nhìn mã vùng ấy mất mấy giây, tựa như nhớ ra đây là mã vùng của quê Hầu Thừa Hiên. Cô ngần ngừ gạt phím nghe: "Xin chào, xin hỏi là ai vậy?"

"Tôi là vợ của Thừa Hiên. Chúng tôi vừa đến nhà tang lễ huyện." Bên kia hẳn là đã khóc rất lâu, giọng nói đã khản đặc, tràn ngập oán hận: "Không ngờ chứ gì? Tôi cũng không ngờ. Bảy năm nay, các người vẫn chưa từng thật sự chia tay."

Hứa Thanh San bật ghi âm, ngẩng đầu, nhàm chán nhìn bầu Trời đêm đen kịt và đáp: "Nén bi thương, vượt qua nỗi đau. Tôi không muốn cãi nhau với cô, cây ngay không sợ chết đứng."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau