NON XANH VẪN Ở ĐÂY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Non xanh vẫn ở đây - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Anh không "nóng" à?

Sắc đêm dày đặc, ánh trăng bạc rơi sau người Hứa Thanh Sơn, khuôn mặt hắn dần dần cúi sát, hơi thở trầm lắng đều đều. Khuất trong bóng tối là vẻ mặt không rõ biểu cảm.

Hứa Thanh San hơi căng thẳng, cơn ho mắc kẹt trong cổ họng, cô híp mắt bồn chồn: "Tôi quên buổi sáng đã nói những gì rồi."

"Tôi nhớ!" Hứa Thanh Sơn tiếp tục dán sát, cơ thể cũng nặng nề đè xuống theo. Lòng bàn tay trái của hắn khóa sau gáy Hứa Thanh San, tì trán vào trán cô, thủng thẳng nhắc lại hai từ cô đã nói ban sáng.

Hứa Thanh San đã hạ sốt, phải cái tình trạng ho khan càng nghiêm trọng, cách xa cũng nghe thấy.

"Anh nghe nhầm rồi!" Hứa Thanh San khẽ run, cơ thể tức thì cứng đờ, nén giọng bật ho khù khụ.

Hơi thở của Hứa Thanh Sơn bao trùm trên đỉnh đầu cô, trong giá lạnh bọc một thoáng hương vị nicotine nhàn nhạt, lặng lẽ luồn vào khoang mũi. Sợi dây cung trong lòng như bị người ta gạt xuống, vừa ngứa vừa tê.

Chẳng phải không nghe rõ à, sao trí nhớ tốt thế...

"Tôi không có ưu điểm nào khác, chỉ có nói lời thành thật." Tay kia của Hứa Thanh Sơn giơ lên, bụng ngón tay ram ráp dừng trên đôi môi mềm của Hứa Thanh San, nhẹ nhàng ấn xuống. Giọng điệu hờ hững, hắn bảo: "Kỳ hạn một năm hay một đời, hay là một lần?"

Hứa Thanh San: "...."

Hứa Thanh Sơn lấy tay về, một tiếng cười ngắn bật ra từ cổ họng. Hắn đứng thẳng người, nắm cổ tay cô, quay đầu bước vào một trong số các gian phòng học: "Cuối tuần tôi phải về thành phố B giải quyết chuyện công việc."

"Về?" Cảm xúc của Hứa Thanh San đã bình thường trở lại, xua đi hơi thở ám muội vấn vít giữa đôi bên, cô khẽ nhếch miệng: "Không phải anh từ chức rồi sao?"

"Có một viện thiết kế muốn mời tôi tiếp nhận công việc tu sửa bích họa của chùa Khai Thiện." Hứa Thanh Sơn giải thích, lặng lẽ cong khóe môi, thả tay Hứa Thanh San, đưa chân ngoắc cánh cửa, lật mình, đè cô lên vách tường.

Tròng phòng học không bật đèn, ánh trăng rọi qua khung cửa sổ tồi tàn, rắc đầy hơi lạnh.

"Thầy Hứa?" Tim Hứa Thanh San đập như trống, hai tay chống giữa hai người, ngoảnh đầu sang bên, không nhịn nổi lại bật ho.

Ở cạnh phòng của Hứa Thanh Sơn là một giáo viên khác. Hồi sáng, Hứa Thanh San đi ra trông thấy hình như là một cô gái.

"Thiếu nợ trả tiền là lẽ thường tình." Môi Hứa Thanh Sơn gợn nét cười rất nhạt. Thoáng chốc, cằm hắn khẽ cọ qua đỉnh đầu Hứa Thanh San, hít thở dồn dập.

"Khụ khụ..." Trong bóng tối, Hứa Thanh San lại ho. Đáy lòng dâng lên xao động lạ lùng. Khoảnh khắc ngừng ho, môi Hứa Thanh Sơn phủ xuống, dịu dàng mà mạnh mẽ chiếm giữ môi cô, hôn đến cuồng nhiệt và ngang tàng.

Hứa Thanh San hệt bị điểm trúng tử huyệt, quần áo trên người bị hắn đẩy lên, nội y bên trong cũng bị nới lỏng trong nháy mắt. Lòng bàn tay với những đường vân thô ráp áp vào. Lực đè xuống dường như mang theo dòng điện, tức thì xâm nhập vào tứ chi xương cốt.

Ban đêm gió to, phòng học nhiều năm chưa sửa chữa, kính cửa sổ bị vỡ, chỗ hỏng được vá bằng các loại túi bạt đủ màu sắc, căn bản không ngăn nổi gió lạnh ào ào rót vào.

Cái lạnh lan tỏa trên da, Hứa Thanh San không khỏi run rẩy, mềm nhũn thành vũng nước dưới bàn tay hắn, hô hấp hỗn loạn không thể tả.

Kết thúc nụ hôn, Hứa Thanh San tóm cánh tay Hứa Thanh Sơn, ngoảnh mặt sang bên, ho rũ rượi.

Âm thanh vang vọng trong phòng học, theo gió truyền ra xa. Hứa Thanh Sơn ôm Hứa Thanh San, lòng bàn tay dán sau lưng cô, vuốt lưng cho cô với lực tay vừa phải, hàng lông mày cau chặt.

Tiếng ho khan lúc cao lúc thấp ngớt dần, bên ngoài chợt vang lên giọng của Du Hiểu: "Giám đốc Hứa, chị ở trong này à?"

Hứa Thanh San giật mình, thu hồi lý trí tan rã trong chớp nhoáng. Cô hắng giọng, đẩy Hứa Thanh Sơn, thong dong mở cửa đi ra: "Muộn thế này sao cô còn chưa ngủ?"

Phòng học không bật đèn, cửa vừa mở, bên trong là sự mờ ám đáng sợ. Du Hiểu thò đầu liếc qua, đáp: "Em thấy chị đi lâu thế vẫn chưa về nên ra ngoài xem sao."

Cô ta vừa mới đi tìm Hứa Thanh Sơn, hắn cũng không ở trong phòng, trực giác mách bảo nhất định họ đang ở cùng nhau.

"Khụ khụ...." Hứa Thanh San lại ho, khoanh tay trước ngực, nhàn nhã dựa vào tường: "Cô về ngủ trước đi, tôi ho hắng khó chịu, sẽ ảnh hưởng đến mọi người."

Du Hiểu nhấp môi, nhìn vào phòng học theo bản năng, giọng điệu như vô tình: "Không thấy anh rể em, chẳng biết đi đâu rồi?"

"Tôi cũng không biết."Hứa Thanh San hờ hững nhướn môi: "Đêm hôm đi tìm một gã đàn ông độc thân nhiều năm, cô to gan thật nhỉ!"

Đứng dưới ánh trăng, Du Hiểu quay phắt người, gượng gạo nói: "Anh ấy là anh rể em, giám đốc Hứa nghĩ nhiều quá!"

"Anh rể?" Khóe mắt Hứa Thanh San quét qua cánh cửa phòng học đang mở toang, nhếch miệng cười: "Anh ta chỉ là bạn trai cũ của chị gái cô thôi. Gọi anh rể thân thiết vậy, không phải cô thích anh ta đấy chứ!""Liên quan gì đến chị!" Du Hiểu khẽ quát, rồi chạy như bỏ trốn. Đôi giày thể thao giẫm lên cỏ, phát ra tiếng lạo xạo lạo xạo dần biến mất ở đầu kia vườn trường.

Hứa Thanh San nhíu mày, hơi thở quen thuộc từ sau lưng thốc tới. Khoảnh khắc quay đầu, cô bị Hứa Thanh Sơn bế lên, sải bước ra khỏi mái hiên, đi về phía gian phòng ký túc xá của hắn.

Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt dưới ánh trăng, Hứa Thanh San nói với giọng không vui: "Anh biết cô ta thích mình không?"

"Em trêu chọc một gã đàn ông độc thân đã nhiều năm thế này, lá gan cũng không nhỏ nhỉ!" Hứa Thanh Sơn cúi xuống, không trả lời câu hỏi của cô, nét cười đậm dần trong đôi mắt đen thẫm.

Hứa Thanh San nghẹn họng, lại không nén nổi cơn ho. Tiếng ho bị gió thổi lan khắp các góc. Một vài tiếng chó sủa thi thoảng vọng tới bên tai, bầu không khí tĩnh lặng.

Làm ổ trong vòng tay của Hứa Thanh Sơn, Hứa Thanh San như bị điện giật, trái tim tê tê.

Vào cửa, được hắn đặt lên giường, cô gục đầu thở hổn hển, đưa tay che miệng ho dữ dội.

"Nằm tử tế!" Hứa Thanh Sơn vỗ vai cô, đoạn xoay người, khóe môi gợn nét cười sâu xa. Hắn đi qua bên người cô, mở ngăn kéo của chiếc bàn học cũ.

Nếu không phải Du Hiểu đột nhiên xuất hiện thì hắn còn chưa muốn về đâu.

Lục lọi một lúc, liếc thấy Hứa Thanh San cởi áo khoác lông, ngoan ngoãn nằm xuống, trong mắt Hứa Thanh Sơn không khỏi nhiều thêm ánh cười.

Tìm được thuốc và siro ho, tầm mắt Hứa Thanh Sơn dừng trên vỉ thuốc hạ sốt bên cạnh, cố ý hỏi: "Người em có nóng không?"

Viêm amidan dẫn đến cảm cúm cũng có triệu chứng tương tự, nếu không hết viêm thì một thời gian dài sẽ không khỏi được.

"Hình như có!..." Hứa Thanh San gối lên lòng bàn tay, đôi con ngươi đảo đảo, vểnh khóe môi: "Anh không nóng à?"

"Có!" Hứa Thanh Sơn nghiêng đầu liếc cô, ngắn ngủi mà thản nhiên, hời hợt đáp: "Giờ đỡ nhiều rồi!"

Phía sau không ngoài dự liệu, lặng im hẳn. Hứa Thanh Sơn nhướng môi, cầm thuốc hạ sốt ra, đóng ngăn kéo, đi qua để lên bàn học cũ cạnh giường, tiếp đó đi đóng cửa: "Uống thuốc đi!"

Cánh cửa phòng vẫn nứt toác, đóng rồi gió lạnh vẫn lùa vào, chẳng khác không đóng là bao.

Nhờ quầng sáng vàng vọt của bóng đèn, Hứa Thanh San nhìn kỹ những viên thuốc trên tay, thở phù một hơi, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, thấy không nóng mới tống hết số thuốc để trên tờ hướng dẫn vào miệng.

Uống vội quá nên lại bật ho sặc sụa, cả khuôn mặt đỏ bừng.Thoáng nhìn Hứa Thanh San một cái, Hứa Thanh Sơn ngồi xuống đưa tay vuốt lưng cho cô.

"Bọn tôi sửa kịch bản rồi. Lịch trình của vị đại sứ từ thiện kia cũng kín, khoảng thứ Năm là có thể quay xong." Ho một trận, Hứa Thanh San cảm thấy đỡ hơn phần nào. Toàn thân không còn chút sức lực, cô ngã vật ra giường: "Có chỗ tắm rửa không?"

"Không." Hứa Thanh Sơn cởi quần áo ngoài, chỉ mặc mỗi cái quần sịp màu trắng, nằm xuống, ôm Hứa Thanh San vào lòng.

Hứa Thanh San bị buộc dán sát vào lồng ngực hắn. Lòng bàn tay Hứa Thanh Sơn áp lên, cơ thể Hứa Thanh San dường như mang theo ký ức, khẽ run rẩy, chẳng được tích sự gì, đỏ ửng cả mặt.

Cằm Hứa Thanh Sơn để trên đỉnh đầu Hứa Thanh San, cọ cọ rất nhẹ. Hai bàn tay trượt xuống khóa áo con của cô, tức thì nhắc cô cởi ra: "Vướng víu!"

Chăn lạnh, Hứa Thanh San co rúm. Tay hắn dọc theo eo cô xuống tiếp, bỗng dừng lại.

Hứa Thanh San giương khóe môi. Kỳ sinh lý của cô vẫn chưa hết, trở mình đưa lưng lại với hắn. Có lẽ động tác quá mạnh, không biết chiếc giường gỗ từ niên đại nào để lại phát ra tiếng kẽo kẹt. Trong đêm vắng lặng, nghe rõ lạ lùng.

Bầu không khí tinh tế.

Lát sau, Hứa Thanh San nhếch mày, khẽ ho một cơn, đưa tay ra sau đặt lên thắt lưng Hứa Thanh Sơn, lòng bàn tay dán vào bụng dưới của hắn, trượt xuống. Khóe môi cô hiện lên nụ cười xấu xa: "Thầy Hứa này, ở cạnh phòng anh là một giáo viên phải không?"

"Ừ", Hứa Thanh Sơn túm lấy tay cô, hơi thở rối loạn: "Ngủ đi, em đang ốm đấy!"

Toàn là nói láo!... Hứa Thanh San vểnh môi, khẽ ho mấy tiếng, rồi nghiêm chỉnh nhắm mắt.

Hứa Thanh Sơn không có hành vi vượt ranh giới nào nữa, như thể những gì xảy ra từ phòng học cho đến vừa nãy chỉ là sự kích động nhất thời. Cô bĩu môi, yên tâm thiếp đi. Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã tang tảng sáng.

Hứa Thanh Sơn không ở trong phòng.

Hứa Thanh San bò dậy mặc quần áo, ra khỏi cửa. Sân thể dục mọc đầy cỏ dại được bao phủ bởi một lớp sương mỏng, có bóng hình quen thuộc vút qua trong đó.

Gió sớm mai thốc tới, trong không khí lạnh buốt có vẻ cũng nhiễm mùi hormone.

Hứa Thanh San đứng dựa cửa, từ từ khoanh tay, vô thức nuốt nước bọt. Đứng một chốc, cửa phòng bên cạnh mở, giáo viên ở trong đi ra, giống như không trông thấy Hứa Thanh San. Cô ấy mặc một bộ đồ thể thao màu hồng, chạy về phía Hứa Thanh Sơn.

Không nhìn ra hắn còn rất được chào đón cơ đấy. Hứa Thanh San chửi thầm một câu, nhún vai, bước xuống hiên nhà, thong thả đi về phòng mình.

Nấp sau thân cây, Du Hiểu đã nhìn được mấy phút, phỏng chừng khổ sở đến độ muốn hộc máu.

Hứa Thanh San coi như chẳng thấy, cô về đánh răng rửa mặt, sang phòng bên cạnh ăn sáng, sau đó bắt đầu công việc.

Hôm qua đã quay xong cảnh không nhân vật, hôm nay chỉ cần quay cảnh giờ học. Hứa Thanh San chưa đỡ ho, đến tiết học cuối cùng của buổi chiều, có phần không chống đỡ nổi, cô lặng lẽ lui ra ngoài.

Hứa Thanh Sơn phải dạy ngữ văn, mĩ thuật, âm nhạc và thể dục. Lúc Hứa Thanh San tới, hắn đang dạy tiết nhạc cho học sinh. Trên màn hình máy tính xách tay có mở hình ảnh của nhạc cụ, cũng mở tài liệu âm tần, dạy học sinh phân biệt âm thanh của mỗi loại nhạc cụ.

Cô dựa cửa nhìn một chốc, hình như hắn cảm nhận được, đôi mắt trầm lắng nhìn qua, trên mặt thấp thoáng lộ ra nụ cười.

Hứa Thanh San sửng sốt, nhìn kỹ lại, Hứa Thanh Sơn đã khôi phục dáng vẻ nghiêm túc, cứ như thoáng cười ban nãy chỉ là ảo giác của cô.

Mấy phút sau, tiếng chuông báo hết giờ reo lên. Hứa Thanh San ho một chặp, đút hai tay vào túi áo, chậm rãi đi về phía Hứa Thanh Sơn. Cô nhoẻn miệng: "Anh có muốn trọn bộ nhạc cụ, nhân thể lập một ban nhạc không?"

Các học sinh biết hôm nay phải quay cảnh lên lớp, hò reo chạy ra ngoài. Chớp mắt, phòng học trống trơn.

"Em tặng à?" Nét mặt Hứa Thanh Sơn giãn ra, hắn ép cô đến bên cửa từng chút một, giơ tay chống bên cạnh hai bên má cô, cổ họng phát ra giọng nói khàn khàn gợi cảm: "Muốn tôi trả em bao nhiêu? Một trăm triệu đủ không?"

Hơi thở nóng hổi phả tới, mặt hắn dần dần thấp xuống, nhưng lại dừng ở vị trí thích hợp, đôi mắt có vẻ nhiều thêm ánh cười. Máu nóng dâng lên, khuôn mặt mộc của Hứa Thanh San vừa đỏ vừa nóng, không nén được cơn ho.

Hứa Thanh Sơn cười mấy tiếng ngắn ngủi, rồi bỗng đứng thẳng dậy, nhấc chân ra khỏi phòng học, nói với người ngoài cửa: "Việc không thuận lợi?"

Chương 12: Rượu này tác dụng chậm

Hứa Thanh San thò đầu ra. Người tới là một gã đàn ông béo lùn, tay kẹp điếu thuốc, nụ cười tươi rói trên gương mặt ngăm đen, để lộ một miệng răng vàng, đôi mắt híp tịt.

Biết họ có chuyện nghiêm túc cần nói, Hứa Thanh San gật đầu xem như chào hỏi, rồi cất bước ra ngoài.

Đi qua bên cạnh Hứa Thanh Sơn, hắn duỗi tay, nhắm chuẩn cổ tay cô, giọng điệu thản nhiên: "Đợi tôi đi cùng!"

Hứa Thanh San dừng chân. Gã béo kia gãi đầu, "hì hì" cười ngốc: "Làm xong rồi! Mang cả bản vẽ với giấy phép về đây rồi. Cơ mà khả năng tài chính đợt trước có chút không hợp lý, khoản tiền sở giáo dục phê duyệt chỉ đủ xây một tòa nhà phòng học năm tầng thôi."

"Đưa phê duyệt và giấy phép cho tôi! Chuyện tiền, để tôi nghĩ cách." Hứa Thanh Sơn nhéo hai đầu lông mày, nghiêng đầu nhìn chỗ cổng trường, con ngươi dần sâu thẳm.

"Tại sao là anh bỏ tiền?" Trực giác cho Hứa Thanh San biết trong chuyện này có nguồn cơn, không chừng còn liên quan đến "người trong mộng" của hắn.

Hứa Thanh Sơn thoáng nhìn cô, chẳng nói gì, lấy tài liệu trong tay gã béo, đoạn kéo cô vào phòng học.

Gã béo vào theo, liếc trộm Hứa Thanh San vài cái, rũ đầu đứng một bên, nét mặt đầy thận trọng: "Cầu cũng đã được phê duyệt, nhưng... không có tiền."

Hứa Thanh Sơn xua tay, mở tài liệu và bản vẽ được phê duyệt ra, ngồi xuống ghế học sinh, lật xem thật kỹ.

Một lúc sau, dáng vẻ chuyên chú, hắn cất giấy phép công trình, gập ngón tay, vô thức gõ nhẹ lên bàn: "Anh nói với họ một tiếng, cứ kéo đá về sửa cầu trước, không cần lo chuyện tiền. Chốc nữa tôi đi tìm trưởng thôn."

Gã béo gãi đầu, xoa tay lui ra.

Hứa Thanh San xoay đầu nhìn gã béo, sau đấy nhón mũi chân ngồi lên bàn học, cúp mắt nhìn những giấy phép và bản vẽ quy hoạch kia: "Cần bao nhiêu tiền?"

Lần hợp tác lần này của quỹ từ thiện chỉ có thể cung cấp nhiều nhất một loạt bàn ghế mới. Khuôn viên trường cần xây mới lớn như vậy, họ không nỡ chi khoản tiền ấy đâu.

"Cả sửa cầu thì cần khoảng năm triệu tệ (~ 17 tỷ VND), hoặc hơn." Hứa Thanh Sơn nhấp môi, cầm tài liệu lên, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt hãy còn thấy vẻ ốm yếu của cô: "Đi nào, dẫn em đi ăn tối!"

"Chỉ ăn cơm thôi à?" Hứa Thanh San cong khóe môi, nhẹ nhàng đứng dậy, cùng Hứa Thanh Sơn ra ngoài.

Hứa Thanh Sơn quay sang nhìn cô, nhướng môi cười, không đáp lời.

Phòng học bên cạnh vẫn đang quay cảnh đại sứ từ thiện giảng bài, phỏng chừng đến khi Mặt Trời xuống núi mới xong.

Băng qua sân thể dục, trong đầu Hứa Thanh San lóe lên ý tưởng. Cô cười nói: "Tôi cảm thấy không cần xây mới phòng học đâu. Cả làng gần như đều cùng phong cách kiến trúc, cải tạo tí cũng chẳng tốn mấy tiền."

"Cho dù không xây mới thì làm đường chạy với sân bóng cũng cần tiền." Hứa Thanh Sơn chau mày, giọng nói đều đều không có bất kỳ cảm xúc nào: "Cuối tuần này không tăng cả thì dành thời gian cho tôi nhé!"

Hứa Thanh San nhướn mày, sắc mặt không dễ coi cho lắm: "Tính đi Ma Cao hả?"

Ông nội không cho phép cô đánh bạc. Hơn nữa, năm ngoái từ Ma Cao về liền bị bóng ma Bành Văn Tu đeo bám, đến giờ vẫn chưa tan.

"Không, chỉ cần em giúp tôi một việc." Hứa Thanh Sơn cúi đầu đưa một điếu thuốc vào miệng. Đột nhiên hắn dừng lại, nheo mắt nhìn về phía Du Hiểu đang đứng cách đó mấy bước: "Có chuyện gì?"

"Anh rể, hai người định đi đâu, em đi với!" Du Hiểu ngẩng mặt, nhìn Hứa Thanh Sơn chằm chằm. Đôi mắt ấy phủ hơi nước, tủi tủi lại đáng thương.

Hứa Thanh Sơn tránh ánh mắt cô ta, rít một hơi thuốc, lạnh giọng: "Chúng tôi có chuyện cần nói, cô làm việc của mình đi!"

"Anh rể..." Du Hiểu mấp máy môi, gò má ửng hồng, muốn nói lại thôi.

Hứa Thanh San hệt đang xem kịch, mặc cho Hứa Thanh Sơn nắm tay mình, cứ thế nhìn Du Hiểu với ánh mắt dửng dưng.

Cô gái nhỏ yêu sâu đậm, chỉ thiếu nước chưa móc tim ra cho hắn nhìn thôi.

"Tôi đã không phải là bạn trai của chị gái cô nữa, cô đừng có luôn miệng gọi tôi như vậy!" Hứa Thanh Sơn cau chặt lông mày, ngoảnh mặt sang bên phun khói thuốc, sau đấy khoan thai đi ra khỏi trường.

Hứa Thanh San quay đầu liếc Du Hiểu đứng đờ tại chỗ, rút tay về, lấy di động ra xem tín hiệu, gọi cho Chung Thành.

Cuộc gọi kết nối, cô nói hướng đi của mình, chắc chắn không có việc gì thì cúp máy.

Đi xuống sườn núi, Hứa Thanh Sơn lại nắm tay cô, chẳng nói chẳng rằng.

Gió lạnh thổi tới, khói bếp bay lên khắp nơi. Thôn làng được bao quanh bởi dãy núi yên tĩnh và thanh bình. Vào làng, Hứa Thanh Sơn dẫn Hứa Thanh San đến nhà trưởng thôn, ngồi xuống liền dùng tiếng địa phương bàn chuyện chính với người ta.

Hứa Thanh San không thể chen lời, đành tự nhiên tham quan phòng khách của trưởng thôn. Trên tường dán rất nhiều ảnh, một bức ảnh chụp chung trong số đó là cảnh Hứa Thanh Sơn ôm một cô gái, đứng sau học sinh cả lớp.

Cô gái ấy hẳn là chị gái của Du Hiểu, xinh tươi, nhỏ nhắn, cười lên lộ má lúm đồng tiền, gương mặt rạng rỡ như ánh Mặt Trời.Rời tầm mắt, Hứa Thanh San không khỏi nhìn qua Hứa Thanh Sơn đang ở bên cạnh, cô nhếch miệng theo bản năng.

Khi ấy, chắc hắn mới tốt nghiệp đại học, trắng trẻo sạch sẽ, dáng vẻ thư sinh trói gà không chặt, thân mình cũng rất gầy gò.

Đang nói chuyện, người yêu của trưởng thôn tới mời ăn cơm, tiếng phổ thông ngắc ngứ, hết sức nhiệt tình.

Hứa Thanh San nửa hiểu nửa không, buộc lòng phải giữ nụ cười trên môi suốt.

"Đi ăn cơm!" Nét mặt Hứa Thanh Sơn dịu đi, khí chất cả người cũng trở nên khang khác, hơi ngô ngố, cảm giác ấy đặc biệt chân thực.

Khi đứng dậy, Hứa Thanh San kiễng mũi chân, hỏi nhỏ: "Cô ấy nói gì về tôi vậy?"

"Về nói cho em!" Xem ra tâm trạng Hứa Thanh Sơn rất tốt, hắn kéo cô ngồi cùng chỗ.

Món ăn phong phú hơn nhiều so với nhà ăn của trường. Họ chuyện trò vui vẻ. Hứa Thanh San nghe mà lơ ma lơ mơ, nhưng ngại hỏi, nên dứt khoát làm một thính giả yên lặng.

Hứa Thanh Sơn uống chút rượu trưởng thôn tự tay ủ, khuôn mặt màu lúa mạch thêm sắc đỏ. Ra khỏi cửa, hắn kéo cô đến bờ sông, móc điếu thuốc trong túi ra châm, híp đôi mắt sâu thẳm nhìn lòng sông khô cạn.

Giây lát, Hứa Thanh Sơn nhả khói thuốc, giọng điệu hờ hững: "Tháng Tư nước lên, tháng sau phải dựng xong ụ cầu, kẻo đến lúc đó không thi công được."

"Anh cần tôi giúp gì?" Hứa Thanh San liếm đôi môi khô khốc, nhếch mày: "Nếu đi đánh bạc thì tôi không giúp được đâu. Cần tiền thì hiện tại tôi cũng chẳng có bao nhiêu."

"Không cần tiền, cũng không đi đánh bạc." Hứa Thanh Sơn nhả khói thuốc, quay lại, duỗi tay kéo Hứa Thanh San tới gần, thấp đầu nhìn vào mắt cô, trong cổ họng tràn ra tiếng thì thầm khàn khàn: "Cần em... làm người mẫu cho tôi!"

Hứa Thanh San: "...."

Giây phút lơ đãng, nụ hôn của hắn rơi xuống, mùi nicotine hòa quyện với mùi rượu cuốn xuống, đầu lưỡi cô nhanh chóng tê dại, không nhịn nổi, đẩy hắn ra, xoay đầu ho một trận.

Hứa Thanh Sơn ôm eo Hứa Thanh Sơn, kéo sát cô vào người, rít hơi thuốc nữa, rồi vứt bỏ đầu lọc, gác cằm lên đỉnh đầu cô, khàn giọng: "Rượu này ngấm chậm."

"Vậy cứ ở đây mà tỉnh táo đi." Hứa Thanh San đẩy Hứa Thanh Sơn, đỏ mặt quay lưng rời đi.

Đi một mình được một quãng, hắn không bắt kịp, cô không khỏi ngoái đầu. Trong sắc đêm nhập nhoạng, dáng hình đứng bên bờ sông dường như tan vào bóng tối, có thứ hiu quạnh thê lương không thể nói nên lời.

Lặng lẽ nhìn một giây, cô thu lại tầm mắt, bặm môi, đi tiếp về hướng trường học.

Phòng giáo dục Huyện trả lời trên đơn là đồng ý chi tiền. Số tiền không nhiều, nhưng cũng đủ để sửa chữa, làm mới hoàn toàn những phòng học cũ.
Hứa Thanh San đã xem tấm bia đá cổng trường. Ngôi trường này được xây vào năm thứ 26 thời Quang Tự, nếu làm tài nguyên khai phá du lịch thì hẳn rằng hiệu quả không tồi.

Về tới trường, bọn Chung Thành đã quay xong cảnh cuối, lúc này đang chất đồ lên xe chuẩn đi chạy suốt đêm để nghỉ lại ở phố huyện, sáng mai đáp máy bay về thành phố B.

Sóng di động chập chờn, Hứa Thanh San không nhận được thông báo.

Thu dọn hành lý xong xuôi, cô uống thuốc, xách vali ra. Phát hiện không có bóng dáng của Du Hiểu, Hứa Thanh San không khỏi buồn bực: "Du Hiểu không đi cùng chúng ta à?"

"Cô ấy bảo có một bạn học ở đây, xin nghỉ một ngày, thứ Hai trở lại công ty làm việc." Chung Thành nhìn qua, hất hất cằm với hành lý của Hứa Thanh San: "Đưa anh!"

Hứa Thanh San đưa cho anh, đút hai tay vào túi áo khoác, ra vẻ bâng quơ, nói: "Không phải bạn học, hình như là mối tình đầu của cô ấy."

Chung Thành thoáng dừng động tác trên tay, rồi bỏ vali vào trong cốp sau, vẻ mặt không thấy mảy may xao động.

Hứa Thành San mỉm cười, lên xe, lại khẽ ho một cơn. Sau đó, cô thảo luận với Phương Minh Hải về chi tiết trong bản kế hoạch.

Nói một lúc, bên kia đã sẵn sàng. Chung Thành chào tạm biệt hiệu trưởng, lên xe liền nổ máy lái đi.

Ra ngoài cổng trường, Hứa Thanh Sơn kẹp điếu thuốc trên tay, dáng vẻ thờ ơ đứng bên đường, ánh mắt chiếu thẳng vào khoang xe.

Hứa Thanh San vén mí mắt, bình thản lấy di động, gửi tin nhắn cho hắn: "Cho anh thời gian cuối tuần đấy."

Cô muốn giúp hắn, không có lý do nào hết.

Về đến thành phố B, xử lý xong công việc, nhớ ra đại sứ từ thiện của lần hợp tác này là Tô Nhiễm, Hứa Thanh San nhíu mày, cầm điện thoại gọi cho cô nàng. Phỏng chừng trợ lý của Tô Nhiễm lo cô nàng nói sai lời thoại, trong hai ngày cùng làm việc, không cho cô ấy tiếp xúc riêng với bất cứ ai.

Để giúp Hứa Thanh Sơn, Tô Nhiễm là người hợp tác tốt nhất.

Cuộc gọi kết nối, Hứa Thanh San cười, trêu đùa như thể bạn bè cũ: "Càng ngày càng "cao giá" nhỉ, làm việc chung mà cũng chẳng chào tôi câu."

"Tôi vừa xem bài hôm nọ chị đăng trên Weibo, cần giúp thì ới một tiếng." Giọng Tô Nhiễm mang theo ý cười truyền tới, nửa nghiêm túc, nửa đùa vui: "Xin lỗi về hai ngày này nhé!"

Mắt Hứa Thanh San lóe lên, khẽ cười thành tiếng: "Giờ cô đang nổi nên có thể hiểu được, giúp đỡ thì không cần, có chuyện tìm cô hợp tác đây."

Tô Nhiễm là ngôi sao, với tình cảm giữa họ, để bàn chuyện giúp đỡ thì quá "căng", tốt nhất vẫn là hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Bên tai im lặng một chốc, tiếp đấy tiếng cười của Tô Nhiễm vang lên rành rọt: "Chị San là người sảng khoái, tôi cũng không buôn chuyện suông với chị, hợp tác cụ thể như thế nào, chị cứ liên hệ trực tiếp với tôi là được, không cần thông qua trợ lý."

Hứa Thanh San cười, cùng cô nàng tán gẫu đôi câu rồi gác máy, trong đầu đã vạch ra kế hoạch.

Sáng thứ Sáu, Hứa Thanh San quay lại công ty liền bắt đầu bận rộn. Buổi chiều tan làm về, ngoài cổng bất ngờ cô thêm một cô gái.

Dừng xe đi xuống mở cửa, người nọ tiến lên theo, hỏi với giọng nghi hoặc: "Xin hỏi, người sống ở đây khi trước, có phải anh ấy đã bán nhà chuyển đi rồi không?"

Hứa Thanh San ngoảnh đầu, nheo mắt quan sát cô ta một lượt, nhận ra cô ta là chị gái của Du Hiểu. Bỗng nhiên, Hứa Thanh San hơi buồn cười: "Cô tìm ai?"

Du Hiểu ở lại trường học cùng với Hứa Thanh Sơn, nhưng cô chị thì lại tới đây. Cặp chị em này thú vị thật. Điểm mấu chốt là, cô ta vậy mà không hỏi mình là gì của Hứa Thanh Sơn, càng thú vị.

Trong lúc nói chuyện, một chiếc taxi tiến vào ngõ, đỗ xịch sau xe cô.

Hứa Thanh San nghiêng đầu ngó qua, cách kính chắn gió, nhìn vào mắt Hứa Thanh Sơn. Cô vểnh khóe môi, giơ tay chỉ sang, nét mặt như cười như không: "Anh ta tới rồi đấy!"

Dứt lời, chiếc Land Rover của Quan Hoài cũng lái vào.

....

(Tác giả có lời muốn nói.

Quan Hoài: Ngạc nhiên không, vui không, bất ngờ không, kích thích không?

Hứa Thanh Sơn: Biến!)

Chương 13: Thân chưa?

Hai ngày nay, nhiệt độ đột ngột xuống thấp, Trời âm u, hơn 6 giờ tối thì con ngõ đã tối sầm, đèn đường xẹt xẹt thắp lên ánh sáng mờ mờ, bọc gió lạnh vù vù thổi qua.

Bầu không khí có giây lát ngưng đọng. Hứa Thanh Sơn trả tiền, xuống xe, gật đầu với Quan Hoài, dửng dưng quét mắt qua Du Tinh, rồi dừng trên khuôn mặt đầy vẻ hài hước của Hứa Thanh San, cô đang nghiến nghiến răng, ánh mắt sẫm lại.

Mỗi lần tới đây, Quan Hoài đều gọi điện trước cho Hứa Thanh Sơn, hôm nay anh ta uống nhầm thuốc, đến thẳng luôn.

"Gọi điện thoại cho cậu mấy lần không được." Quan Hoài khóa xe, bất chợt trông thấy Du Tinh đứng cạnh cổng, nét mặt cứng ngắc. Anh ta nhìn sang Hứa Thanh San: "Sao em cũng ở đây?"

Hứa Thanh San nhướng môi, lắc lắc chìa khóa trên tay, cười xinh đẹp: "Trùng hợp vậy!"

"Đúng là trùng hợp quá!" Quan Hoài lơ đãng liếc taxi, tầm mắt rơi trên cánh cổng đang mở, vô thức nhíu mày.

Thế nào mà chìa khóa cổng ở trong tay Hứa Thanh San, nhưng Du Tinh lại không có?

"Vào cả đi!" Hứa Thanh Sơn cong khóe môi nở nụ cười ý vị. Hứa Thanh San quay lại xe, lái thẳng vào trong sân, nhường lối cho taxi.

Đỗ xe, bước xuống, Hứa Thanh Sơn và Quan Hoài đã vào cổng, Du Tinh đi cạnh họ, tươi cười vừa phải, dáng vẻ điềm đạm nhã nhặn.

Hứa Thanh San nhếch mày, nhét chìa khóa xe vào túi xách. Đúng lúc Du Tinh nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau. Sự thăm dò và u oán trong mắt hình như không ít.

Thậm chí còn có phần ghen ghét.

Nhạy cảm đến mức này, chẳng lẽ khó quên tình cũ, lần này về là để nối lại duyên xưa với Hứa Thanh Sơn.

Nghĩ đến đây, môi Hứa Thanh San không khỏi vểnh lên, hóng chuyện không màng việc lớn.

Nếu Hứa Thanh Sơn thâm tình như vậy thật thì cô tác thành thôi, mặc dù chưa lên giường với hắn, cũng tiêng tiếc.

Nhiệt độ trong phòng khách còn thấp hơn cả bên ngoài. Trưa nay, Hứa Thanh San mở cửa sổ cho thoáng, lúc đi làm quên đóng vào. Sô pha lạnh đến nỗi như phủ một lớp băng.

Hứa Thanh Sơn ngồi cạnh Quan Hoài, cầm điều khiển bật điều hòa, để ý thấy cửa sổ chưa đóng, hắn lại đứng dậy, không nói một lời thừa thãi, như thể không biết Du Tinh vẫn luôn nhìn mình chăm chăm.

Đợi Hứa Thanh Sơn đóng xong cửa sổ, trở lại, Du Tinh nhấp môi, hất hất cằm về phía Hứa Thanh San, trong mắt toát ra vẻ khó chịu: "Thanh Sơn, sao cô ấy có chìa khóa nhà anh? Bạn gái anh à?"

"Tôi lấy của bác hàng xóm nhà bên." Hứa Thanh San mỉm cười cướp lời, phủi sạch quan hệ một cách lưu loát: "Tôi với anh ta không thân đâu, chỉ qua lại vì công việc, đến lấy ít tài liệu thôi."

Du Tinh không tin những lời bịa đặt của Hứa Thanh San, nhưng Quan Hoài lại tin, còn giúp giải thích cho Du Tinh.

Chìa khóa cổng có bốn bộ, anh ta có một bộ, bác hàng xóm có một bộ, trong tay Hứa Thanh Sơn cầm hai bộ.

Lồng ngực Du Tinh nghẹn ứ, vẻ tươi cười trên mặt chẳng mảy may suy giảm, song đáy mắt nhiều thêm nét lạnh lẽo. Cô ta tận mắt nhìn thấy Hứa Thanh San mở cửa luôn sau khi xuống xe, không hề sang nhà bên lấy chìa khóa, mà chìa khóa của mình đã không mở được cửa nữa.

Thấy Du Tinh không tin, Quan Hoài cũng không tiện nói gì hơn, phanh chân biếng nhác ngả ra sau ghế, gối lên tay phải, mím môi im lặng.

Bình thường Hứa Thanh Sơn không thích bị quấy rầy. Mỗi lần Quan Hoài tới cửa đều phải gọi điện báo trước, sẽ không tùy tiện lấy chìa khóa mở cửa vào. Bộ chìa khóa trên tay Hứa Thanh San, chắc chắn là lấy từ nhà bên cạnh.

Kỳ thực, trước kia Du Tinh cũng có chìa khóa, đoán chừng đã trả lại sau khi chia tay. Hai người họ yêu nhau hơn 4 năm, trước khi đăng ký kết hôn thì cùng về trường tiểu học trước kia làm giáo viên tình nguyện thăm lại chốn cũ. Không ngờ, Du Tinh quay lại liền ra nước ngoài luôn.

Hứa Thanh Sơn không nói gì. Còn về vấn đề chia tay, cũng chỉ đáp bằng một câu "không có lý do", chẳng muốn nhiều lời.

"Quả thực không thân!" Hứa Thanh Sơn đột ngột tiếp lời, đoạn đứng dậy đi về phía cầu thang, giọng điệu cứng rắn: "Giám đốc Hứa, cô theo tôi lên lấy. Tài liệu ở hết trong máy tính. Không biết cô muốn nội dung nào?"

Hứa Thanh San cong khóe miệng, thản nhiên như không đeo túi lên lầu cùng hắn.

Thư phòng và phòng ngủ của Hứa Thanh Sơn trên tầng ba. Lên đến tầng ba, giọng nói mang theo nụ cười của Quan Hoài bay tới: "Du Tinh, em về nước khi nào đấy, cũng chẳng nói một tiếng."

"Em về được một tuần rồi! Sao anh còn chưa kết hôn?" Giọng Du Tinh êm ái.

"Thanh Sơn vẫn độc thân kìa, anh vội gì chứ." Quan Hoài đáp, hình như còn nhìn lên phía cầu thang bên này.

Hứa Thanh San bĩu môi, dán mắt vào bóng dáng lay động đằng trước, có chút muốn đạp cho một phát.

Đến lối rẽ vào lầu ba, cánh tay thình lình bị người ta tóm lấy, tiếp đấy bị kéo qua, đụng mạnh vào lồng ngực Hứa Thanh Sơn.
Ngẩng đầu, tiếng kêu kinh hãi còn chưa ra khỏi miệng thì môi hắn đã áp xuống, chiếc váy len bị hắn tốc lên. Hứa Thanh San không khỏi khẽ run.

Hắn hôn dữ tợn, ngang ngược, mang theo thế tiến công mãnh liệt và trừng phạt, bàn tay phủ lên trái tim cô, giống như cố tình dùng lực rất mạnh.

"Thân chưa?" Hứa Thanh Sơn rời môi, lòng bàn tay trượt xuống, nhẹ nhàng vạch quần lót bên dưới ra, dán bên tai cô thở dốc: "Chưa thân thì tiếp tục."

"Đồ khốn kiếp, anh muốn chứng minh mình đã hết yêu cô ta thì đừng tìm tôi." Hứa Thanh San nén giọng. Bị hắn đè lên tường không thể động đậy, dây thần kinh toàn thân cũng kéo căng theo, gò má cô nóng bừng, hơi thở hỗn loạn.

Vị trí Hứa Thanh Sơn đứng không xa lối vào, chỉ cần đi đến cửa lớn phòng khách, thoáng ngẩng đầu là có thể thấy rõ họ đang làm gì.

Tiếng nói chuyện của Quan Hoài lúc cao lúc thấp, từng câu từng từ rành rọt bay vào trong tai, quả là chết người.

Ngón tay Hứa Thanh Sơn chen vào, hắn cắn nhẹ vành tai Hứa Thanh San, giọng nói trầm khàn: "Không thân thì xuyên..."

Dứt lời, hắn nhấn bả vai Hứa Thanh San, không cho cô cựa quậy, rút ngón tay ra, lòng bàn tay vuốt dọc lên eo cô, cởi khóa sau lưng, chống vật cấu tạo đặc trưng của nam giới phóng đại vô hạn vào, cọ sát qua lớp vải: "Đủ thân chưa?"

Hai chân Hứa Thanh San mềm nhũn suýt không đứng nổi, mặt đỏ cô như máu, cắn chặt môi, sợ há miệng một cái sẽ không nhịn được, kêu thành tiếng.

Cô ngẩng mặt, nụ hôn của hắn lại tới tấp rơi xuống, hết sức dịu dàng.

Tóc cô xõa tung, trán vã mồ hôi, kiềm chế thế nào cũng không kiềm chế nổi, gần như tan rã.

Trong lúc hoảng hốt, cầu thang gỗ phát ra tiếng cọt kẹt, có ai đang từ tầng dưới chầm chậm đi lên.

Da đầu Hứa Thanh San nổ tung, toan đẩy Hứa Thanh Sơn ra, ai dè hắn càng được đằng chân lân đằng đầu, cô đành phải xin tha: "Thân rồi..."

Giọng điệu mềm mại mà quyến rũ, chính cô cũng giật mình.

Hứa Thanh Sơn lấy môi về, nhanh chóng bế Hứa Thanh San lên, lách mình vào thư phòng.

Đặt cô xuống, hắn thở hổn hển ngồi xuống sau bàn sách, làm ra vẻ mở máy tính, huyệt thái dương giật thình thịch, quần cũng chật căng đến khó chịu.

Hứa Thanh San ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn sách, hít thở lấy hít thở để, lau mồ hôi trên trán, sửa sang tóc tai và quần áo, rút di động ra giả vờ chơi trò chơi, không ngừng run rẩy.

Tiếng bước chân tới lầu ba, giọng Quan Hoài cũng vang lên: "Ban nãy quên nói với cậu, tài liệu tố tụng chưa đầy đủ, tiện thể cậu tìm luôn cho tôi, thứ Hai gửi qua nhé!"

"Thiếu phần nào?" Hứa Thanh Sơn ung dung ngẩng đầu, tầm mắt lướt qua màn hình laptop, dừng trên mặt Quan Hoài.Quan Hoài liếc Hứa Thanh San, dựa cửa, không đi vào: "Lát nói, cậu tìm tài liệu cho San Nhi trước đi. Đúng lúc Du Tinh về, buổi tối cùng ăn bữa cơm đi! San Nhi, em cũng đi chung nhé, mọi người đều quen biết cả. Vừa khéo anh có chuyện muốn nói với em."

Mấy ngày nay, anh ta đã bình tĩnh lại, vẫn cảm thấy Hứa Thanh San đúng "gu" của mình. Ở rể hay không ở rể, kết hôn rồi cũng chẳng khác mấy. Còn về con cái, sinh hai đứa, mỗi đứa mang một họ là xong, chẳng có gì quá rối rắm hết.

"Ăn cơm thì miễn, tối nay em phải tăng ca." Cách xưng hô đột nhiên thay đổi của Quan Hoài khiến Hứa Thanh San kinh hãi. Luồng khô nóng nối tiếp nhau nơi lồng ngực tan biến trong chớp mắt, toàn thân cô nổi đầy gai ốc, từ chối thẳng thừng.

"Đi ăn cùng đi!" Hứa Thanh Sơn ngẩng lên khỏi màn hình, ánh mắt nhìn Hứa Thanh San đầy cảnh cáo.

Quan Hoài không chú ý, thuận miệng phụ họa: "Ăn chung bữa cơm thôi mà! Em tăng ca cũng phải ăn cơm chứ!"

Hứa Thanh San căn bản không nghe thấy Quan Hoài nói gì, ngước mặt đối diện với ánh mắt Hứa Thanh Sơn một giây, sau đấy hờ hững dời ánh nhìn: "Vậy thì cùng đi!"

Vẫn là quán ăn trưa lần trước, bàn ăn hình chữ nhật, không biết vô tình hay cố ý, Du Tinh ngồi cạnh cô, Hứa Thanh Sơn thì ngồi cạnh Quan Hoài, đối diện với cô, vẻ mặt lạnh nhạt.

Gọi món xong, Hứa Thanh San đi rửa tay, Du Tinh ngồi bên cũng đi cùng.

Nhìn theo bóng lưng hai cô ra khỏi tầm mắt, Quan Hoài nghiêng đầu, nói nhỏ: "Hai người làm lành rồi à?"

"Cậu cảm thấy có khả năng không?" Hứa Thanh Sơn dựa vào lưng ghế, nheo nheo mắt, hời hợt nói: "Cô ta đi theo Phó Triết, lúc đi đã mang bầu, không biết đã sinh chưa. Đứa trẻ không phải con tôi."

Quan Hoài bị sốc, sém nhảy khỏi ghế, tay để trên bàn khẽ run: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở trường tiểu học các cậu về làm giáo viên tình nguyện thế?"

"Tôi suýt chết ở đó, may mắn được cứu, nhưng đã nợ một món." Hứa Thanh Sơn móc bao thuốc trong túi áo khoác ra, cầm bao thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một món nợ lương tâm.

"Cần bao nhiêu tiền, cậu mở miệng là được!" Quan Hoài vỗ vai Hứa Thanh Sơn, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Phó Triết cũng là anh em tốt của họ. Năm ấy tốt nghiệp, nghe nói Hứa Thanh Sơn muốn đi dạy học tình nguyện, gã cũng đi theo. Sau khi kết thúc đợt dạy học tình nguyện, Hứa Thanh Sơn dẫn Du Tinh nhanh chóng sống chung, mỗi lần tụ tập sẽ gọi Phó Triết, không nhìn ra gã với Du Tinh có gì cả.

Không ngờ hai người kia lại có thế tàn nhẫn như vậy, đồng thời cho Hứa Thanh Sơn một dao, còn tí nữa lấy đi tính mạng của hắn.

"Không cần!" Hứa Thanh Sơn mở nắp bao thuốc, rút một điếu đưa lên miệng, cúi đầu nghịch bật lửa, làm như bâng quơ hỏi: "Sao hy vọng lại trỗi dậy thế? Gọi giám đốc Hứa thân thiết vậy?"

San Nhi... Hắn còn chưa gọi cô như thế đâu.

"Cũng thời đại nào rồi, ở rể hay không cũng như nhau cả. Con cái thì sinh thêm đứa nữa là được." Quan Hoài có phần không theo kịp suy nghĩ của Hứa Thanh Sơn: "Cậu có ý kiến hay hơn không?"

"Không." Hứa Thanh Sơn cắn đầu lọc, liếc Quan Hoài, giọng điệu lành lạnh: "Nhà cậu chỉ có mình cậu, lời này cậu nói với bố mẹ cậu đi. Họ có thể chấp nhận thì tốt."

Nghe vậy, Quan Hoài cảm thấy rất có lý, không khỏi đắn đo.

Hai ông bà chỉ mong ngóng Quan Hoài kết hôn, sinh con, tốt nhất đứa đầu là trai (子), đứa thứ hai là gái (女), ghép thành một chữ hảo (好).

Nói rõ sự thật cho hai cụ, có lẽ chưa đợi anh ta cưới Hứa Thanh San vào cửa thì đã bị đánh chết tươi.

"Không nói nữa!" Hứa Thanh Sơn lấy điếu thuốc xuống, tiện tay vứt lên bàn.

Quan Hoài ngoảnh đầu, thấy Hứa Thanh San và Du Tinh từ phía phòng vệ sinh bên kia đi tới. Anh ta nhấp môi, trên mặt dồn đống vẻ giả tạo.

Hứa Thanh San đi sau đang nói chuyện điện thoại, cách Du Tinh mấy bước chân. Cô cúp máy, ngồi xuống. Hứa Thanh Sơn vắt chân, ngón chân vô tình đụng vào chân Hứa Thanh San

Đang muốn tránh, ai biết hắn bỗng lấy chân về, một lát lại bắt chéo chân, ngón chân chà chà lên bắp chân Hứa Thanh San qua lớp quần tất của cô, giống như đang ve vãn. Khăn trải bàn buông rủ rất dài, không ai nhìn thấy động tác của Hứa Thanh Sơn. Từ đầu chí cuối, nét mặt hắn vẫn như một, không hề nhìn ra sự khác thường.

Hứa Thanh San tí nữa thì bị hắn làm cho phát điên. Du Tinh bất ngờ mở miệng: "Thanh Sơn, có phải hai người đang qua lại không?"

Tác giả: Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, các người đẹp đón tết Đoan Ngọ mạnh khỏe nhé, yêu các bạn, muahh

Chương 14: Áo cưới

Hứa Thanh San ngả vào lưng ghế, nghiêng đầu quan sát Du Tinh, ánh mắt như cười như không.

Tuổi tác họ cũng xấp xỉ nhau, có điều Du Tinh không cao bằng cô, nhỏ nhắn, xinh xắn, gương mặt ấy sinh ra đã mang theo khí chất ngây thơ, nhã nhặn, xinh đẹp.

Dáng người cũng rất được, bên trong chiếc áo khoác màu nâu nhạt là áo len cổ chữ V, phía dưới là chiếc quần bò mài, đi đôi giày vải.

Từ phòng vệ sinh trở lại, cô ta đã cởi áo khoác, cần cổ thon thon tuyệt đẹp, sợi dây bạch kim mảnh nằm trên làn da trắng như tuyết, mặt dây hình khóa rủ xuống, đối diện với bóng khe rãnh Mariana sâu hun hút.

Nếu không phải nghe nói cô ta cùng Hứa Thanh Sơn đi làm giáo viên tình nguyện thì sẽ cho con người ta ấn tượng thực sự có phần giống sinh viên mới tốt nghiệp.

Trên thực tế, cô ta cũng đã hai bảy, hai tám tuổi.

Du Tinh chẳng hề bận tâm tới ánh mắt của Hứa Thanh San, cô ta mím môi, nhìn thẳng vào Hứa Thanh Sơn, đôi mắt phủ hơi sương, dường như có ngàn vạn lời muốn nói lại thôi.

Bầu không khí tinh tế.

Hứa Thanh Sơn vẫn giữ im lặng, sắc mặt trầm lắng như nước. Quan Hoài thì mang vẻ mặt ngơ ngác, mấy lần muốn mở miệng lại thôi.

"Cô Du, cô nghĩ nhiều quá!" Hứa Thanh San lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Lúc để chân xuống, cô đá cho Hứa Thanh Sơn ngồi đối diện một cái, nhướng môi: "Bạn gái trước à?"

Ban nãy đi rửa tay, Du Tinh không nói gì với cô, đi vào thì dựa vào bồn rửa tay lướt điện thoại, hình như đang nói chuyện với ai đó.

Hứa Thanh Sơn gật đầu: "Du Tinh, chị gái Du Hiểu!"

"Khéo vậy." Hứa Thanh San rất phối hợp, lộ nụ cười tươi như hoa, ung dung chìa tay về phía Du Tinh: "Hóa ra là chị gái của trợ lý phó tổng Chung, rất hân hạnh được gặp cô."

Du Tinh cất vẻ tủi thân vào đáy mắt, khôi phục nụ cười trên mặt, lịch sự đưa tay ra: "Còn chưa biết xưng hô với cô thế nào."

"Hứa Thanh San, San trong san hô, giám đốc bộ phận kế hoạch quảng cáo của Civic." Hứa Thanh San lại cười, nắm hờ tay cô ta, lại nhấc chân đá phía đối diện.

Bị ăn đau, Hứa Thanh Sơn nhăn mày, nhưng trong mắt lại toát ra nét cười không dễ phát hiện.

Du Tinh bắt được sự thay đổi rất nhỏ trong ánh mắt hắn, cô ta thầm nhẩm tên Hứa Thanh San, lồng ngực nghẹn từng hồi, đổi đề tài nói chuyện với Quan Hoài.

Hứa Thanh San bơn bớt lại, vẫn thấp thoáng nụ cười trên môi. Cô cởi giày, duỗi chân gác lên đùi Hứa Thanh Sơn, cách lớp vải quần, cô trêu hắn, ánh mắt lộ vẻ khiêu khích.

Một bữa cơm được ăn xong trong bầu không khí ngượng ngùng. Hứa Thanh Sơn đi thanh toán tiền, Quan Hoài chuyển vị trí, lời tới bên miệng lại đổi ý, đề nghị đưa Du Tinh về.

"Em tự bắt xe về là được mà." Du Tinh xoay đầu, nhìn đăm đăm bóng lưng của Hứa Thanh Sơn, khó nhọc đè nén cảm xúc chua xót.

Trong những năm tháng đẹp đẽ nhất của cô ta, Hứa Thanh Sơn một lòng một dạ nghiên cứu làm sao trùng tu các bức bích họa kia, mỗi tháng nhận mấy ngàn tiền lương cứng, chưa từng nghĩ cho cô ta cuộc sống vật chất tốt hơn.

Mắt thấy những bạn học khác, ngoại hình không bằng cô ta, thành tích cũng không bằng cô ta, tìm bạn trai không phải "anh tài" thì là con nhà giàu thế hệ thứ hai, mua nhà mua xe, ra nước ngoài học chuyên sâu, sống vô cùng thoải mái. Loại cảm giác mất mát đè nặng trong lòng ấy không thể diễn tả bằng lời.

Hắn cho cô ta tình yêu tốt nhất, nhưng lại không cho nổi những thứ khác, 4 năm bên nhau, món quà đắt nhất hắn tặng cô ta là một bức chân dung hắn vẽ cô ta.

Sau khi chia tay, cô ta nghĩ đến nhiều nhất cũng chính là bức vẽ đó.

Hồi ấy, hắn làm dự án quanh năm, thường mấy tháng mới có thể gặp mặt một lần. Hắn bảo hắn nhớ cô ta cho nên liền vẽ chân dung cô ta.

Trong tranh toàn là tình yêu và nỗi nhớ nhung sâu sắc của hắn.

Còn Phó Triết cho cô ta mọi thứ, túi xách hàng hiệu, xe sang, cuộc sống thoải mái, thẻ tín dụng cà mãi cũng không hết. Phàm là đồ vật giá trị vật chất, trước nay Phó Triết rất hào phóng, duy chỉ không thể cho cô ta hôn nhân và chung thủy...

"Vậy em đi đường chú ý an toàn nhé!" Quan Hoài thuận miệng dặn một câu. Thấy Hứa Thanh Sơn giơ tay, anh ta liền đứng dậy.

Hứa Thanh San đã đi xong giày, cũng đứng lên ra ngoài theo.

Cô và Quan Hoài phải quay lại lấy xe, vì vậy chẳng ai bận tâm đến Du Tinh, ra khỏi quán liền đi về phía ngõ Chim Én.

Im lặng suốt một đường về đến trước cổng nhà Hứa Thanh Sơn, Quan Hoài rút chìa khóa xe, mở khóa, di động có cuộc gọi, anh ta bắt máy, "A lô" một tiếng, đoạn đưa điện thoại ra xa, ngoảnh đầu nói với Hứa Thanh Sơn: "Ông tướng Phó Triết cũng về rồi, muốn gặp cậu!"

Hứa Thanh Sơn chẳng ừ hử, cúi đầu rút điếu thuốc đưa lên miệng, châm lửa.

Quan Hoài sầm mặt: "Lúc nào mở phiên tòa cậu phải về đấy, tôi đi trước đây!"Hứa Thanh Sơn phun khói thuốc, xoay người cầm chìa khóa mở cổng.

Xe Quan Hoài lái ra khỏi con ngõ, Hứa Thanh Sơn thấp đầu khép chặt áo khoác, nhấc chân bước vào cổng.

Trong sân không bật đèn, đốm sáng đỏ giữa ngón tay Hứa Thanh Sơn lập lòe, cả người chìm trong bóng tối, không thấy rõ nét mặt.

"Chẳng phải có việc cần tôi giúp sao?" Cô đi tới, lấy điếu thuốc trên tay hắn: "Không cần thì thôi nhé!"

"Cần!" Hứa Thanh Sơn duỗi cánh tay, kéo Hứa Thanh San qua, cúi đầu lấp kín môi cô, nụ hôn dịu dàng và nồng nàn. Hôn xong, hắn ôm cô, móc chìa khóa xe ra, mở khóa.

 

Hai chân Hứa Thanh San mềm nhũn, dựa vào trước ngực hắn, trong miệng thở ra hơi nóng: "Anh sẽ không bảo tôi làm người mẫu khỏa thân đấy chứ? Loại chuyện này, tìm bạn gái cũ của anh đi!"

"Không phải!" Hứa Thanh Sơn cúi đầu, khóe môi vô thức nhếch lên: "Tôi với cô ta đã không có bất cứ khả năng nào nữa rồi!"

Hứa Thanh San khẽ "xùy" một tiếng, ngoảnh mặt sang hướng khác: "Nói linh tinh!"

"Thật sự không có!" Hứa Thanh Sơn trả lời dứt khoát.

Tình yêu sâu đậm bao nhiêu đi nữa cũng không đáng nhắc tới khi đối mặt với sự sống và cái chết. Cú đẩy của cô ta năm đó không chỉ đẩy hắn xuống nước mà là đẩy ra khỏi thế giới của cô ta.

Hắn sống sót trở về, nhưng người cứu hắn lại bỏ mạng. Không phải không hận, song vẫn còn rất nhiều việc cần hắn phải làm. Người nọ cho hắn cơ hội sống thì hắn có trách nhiệm hoàn thành những việc còn dang dở của ông ấy.

Lái ra khỏi ngõ Chim Én, ngoài đường lớn nườm nượp xe cộ, ánh sáng rọi vào khoang xe, bầu không khí tĩnh lặng.

Hứa Thanh Sơn vểnh khóe môi theo bản năng, liếc Hứa Thanh San, rồi lại tập trung lái xe.

Hai năm trước, ở chùa Khai Thiện, hắn gặp được chủ một tiệm thư họa, người nọ ra giá hai triệu (7 tỷ VND) nhờ hắn vẽ mô phỏng lại một bức tranh không thể phục chế. Hắn lấy lý do không có người mẫu để từ chối, bên kia nói không vội, lúc nào tìm được thì đến gặp ông ta.

Lần đầu tiên thấy Hứa Thanh San, Hứa Thanh Sơn liền biết đã tìm được người mình muốn tìm. Một tháng trước, chủ tiệm kia còn gọi điện thoại cho hắn, hỏi thăm chuyện vẽ tranh, bảo rằng người đi thuê đang rất gấp.

Hắn đã tính liên lạc với Bành Văn Tu, hỏi thăm tin tức của cô. Có điều suy xét đến việc họ đã đính hôn, gặp lại cô, hắn không chắc có thể kiểm soát được bản thân nên mới thôi.

Thực tế, chỉ cần hắn mở miệng, bất kể là Quan Hoài hay Bành Văn Tu đều sẽ cho hắn vay tiền ngay, dù biết rõ hắn không thể trả trong một chốc một nhát được.
Tuy nhiên hắn không thể vay.

Đặc biệt là Quan Hoài, cậu ta vẫn mang dáng vẻ chưa dứt tình với Hứa Thanh San, càng không thể mở miệng, cũng không thể để Quan Hoài biết hắn đã có ý đồ với Hứa Thanh San một năm trước.

"Phải rồi, chùa Khai Thiện đã kiện đơn vị trước đây của anh, hiện tại đã dừng hết tất cả công trình tu sửa, anh biết rồi chứ!" Hứa Thanh San dời chủ đề, không muốn nói chuyện với hắn về Du Tinh nữa.

Đó là quá khứ của hắn, không liên quan mấy đến cô.

"Biết rồi! Thứ hai tôi sẽ ký hợp đồng với viện thiết kế đang bàn bạc với chùa Khai Thiện." Vẻ mặt Hứa Thanh Sơn hờ hững: "Kết thúc thời gian tố tụng cũng gần nghỉ hè."

Hứa Thanh San nhấp môi, chăm chú nhìn sườn mặt của hắn, trầm lặng hẳn đi.

Chùa Khai Thiện bỗng nhiên quyết định khởi kiện, phần lớn nguyên nhân là bởi bức bích họa cô đã đăng lên Weibo “bóc phốt”, tuyến đường đã định của bà chủ sẽ tiếp tục, nhưng đổi điểm đến.

Trên đường không có cuộc trò chuyện nào nữa, tới nơi đỗ xe đi xuống, ngẩng đầu nhận ra là Như Ý Trai, không khỏi ngạc nhiên.

Cô ngẫm nghĩ, công việc của hắn là phục chế bích họa, liên quan ít nhiều đến phục chế tranh chữ, thì cũng thư thái. Cửa hàng này chuyên kinh doanh phục chế tranh chữ, thỉnh thoảng cũng sẽ giúp khách hàng vẽ mô phỏng lại.

Vào cửa, có người ra đón, lịch sự mời hai người lên lầu.

Trên tầng có phòng trà, đốt huân hương, mùi thơm dìu dịu. Ngồi xuống chốc lát, một người đàn ông tầm năm mươi tuổi từ phía bên kia vén rèm bước vào, mỉm cười chào hỏi: "Thầy Hứa chuẩn bị xong mới tới phải không!"

Nói đoạn, ông ta đưa mắt nhìn mặt Hứa Thanh San, thầm kêu kỳ diệu.

"Tôi sẽ vẽ trong hai ngày, trả trước một nửa tiền đặt cọc." Hứa Thanh Sơn khẽ gật đầu: "Nếu ông Lí đồng ý thì giờ đưa đồ cho tôi, tôi nhấc bút luôn."

"Không thành vấn đề, chúng ta lập cái chứng từ, sáng mai chuyển khoản cho anh." Ông Lí rõ ràng thở phào một hơi, quay lại vẫy đồ đệ tới, nhỏ giọng dặn dò một lượt, rồi đứng dậy, ngồi xuống sau bàn, viết chứng từ.

Hứa Thanh Sơn đi đến ký tên, ấn dấu vân tay, để lại số tài khoản, đợi cậu đồ đệ nhỏ của ông Lí mang đồ tới thì gọi Hứa Thanh San xuống lầu.

***

"Trong này là cái gì vậy?" Hứa Thanh San hết sức tò mò.

Xem ra cái rương ấy đã rất lâu đời.

"Áo cưới!" Hứa Thanh Sơn quay đầu, giấu nét cười trong mắt: "Cho em mặc."

Hứa Thanh San nhướn mày, chỉ hiểu nghĩa đen trong lời hắn nói. Đợi đến khi phát hiện ba chữ đó còn có nghĩa khác, cũng không biết nên trưng ra vẻ thẹn thùng thế nào.

"Đừng cử động!" Hứa Thanh Sơn đứng trước mặt Hứa Thanh San, bàn tay với những vết chai luồn qua dưới nách cô, thành công dùng tư thế ôm, dán vào lưng cô, nhẹ nhàng cởi khuy: "Bộ váy cưới này là đồ gia truyền của chủ thuê, giá trị hàng triệu, thậm chí còn đắt hơn."

Hứa Thanh San rụt lại, hai chân thoáng mềm đi: "Ông Lí không sợ anh mang đồ đi bán à?"

"Không đâu." Lòng bàn tay Hứa Thanh Sơn trượt xuống dọc bả vai cô, ngón tay móc dây lưng, cẩn thận cởi ra, xoay người cầm một chiếc yếm ở bên mặc vào cho cô, ánh mắt trong suốt không nhiễm chút ý niệm đen tối.

Bầu không khí yên lặng, tay hắn như con thoi qua lại trên người Hứa Thanh San, mặc từng món đồ của bộ váy cưới phức tạp lên người cô. Hơi thở đôi bên đan xen lẫn nhau, mập mờ dính quyện dày đặc.

Hồi lâu, hắn trùm khăn cho Hứa Thanh San, dắt cô đi mấy bước, để cô ngồi xuống.

Mông Hứa Thanh San chạm ghế, trong tầm mắt chỉ nhìn thấy tà váy thêu tay tinh xảo màu đỏ, và bàn tay hắn như thể mang theo thứ ma lực nào đó.

Vạt váy nhanh chóng được điều chỉnh cho đẹp, khăn trùm cũng được vén lên. Hứa Thanh Sơn cúi nhìn vào mắt cô, ánh mắt hiển hiện sự hài lòng: "Phải ngồi khoảng ba tiếng, không chịu được thì lên tiếng, đừng gắng gượng!"

"Bắt đầu đi!" Hứa Thanh San mờ mịt đáp lời, tim đập loạn xạ.

Hứa Thanh Sơn lùi hai bước, trở lại sau bàn sách vùi đầu vẽ.

Thời gian ba tiếng lặng lẽ trôi đi trong im ắng, cổ Hứa Thanh San mỏi nhừ, vừa đứng lên thì tay Hứa Thanh Sơn duỗi ra, khàn giọng: "Tôi cởi dùm em!"

Chương 15: Một lần

Trong phòng vẽ tranh không bật điều hòa, Hứa Thanh San giữ nguyên tư thế ngồi đã ba tiếng, chân tay cũng cứng đờ.

Động tác của Hứa Thanh Sơn rất nhẹ nhàng, dáng vẻ cẩn thận, ánh mắt chuyên chú, nghiêm túc.

Hứa Thanh San đã thấy kiểu dáng áo cưới gần giống vậy trong phim cổ trang, nhưng chưa từng mặc bộ trang phục phức tạp này lên người. Trước mặt hắn, dường như cô đã không phải là một con người mà là một tác phẩm nghệ thuật.

Cởi được một nửa, di động để trên bàn sách có cuộc gọi. Hứa Thanh Sơn dừng tay, quành lại nhìn màn hình hiển thị, sau đó tắt máy.

"Bạn gái cũ à?" Hứa Thanh San bỗng hơi tức giận, ánh mắt cũng lạnh theo: "Buổi tối có cần tôi ra ngoài nhường chỗ cho hai người không?"

Hứa Thanh Sơn nhếch môi, nhấc chân đi tới, vòng ra sau lưng cô, tiếp tục cởi áo cưới trên người giúp cô: "Hôm ấy, em đến cùng Quan Hoài à? Hay đến tìm tôi vì chuyện công việc, tình cờ gặp cậu ấy?"

"Quên rồi." Gò má Hứa Thanh San nóng lên, xoay đầu nhìn sang chỗ khác.

Cô là nổi máu mê trai, lại cảm thấy quen mặt, mới bám đuôi cả một đường. Nhưng không thể cho hắn biết được, quá xấu hổ...

Bầu không khí lại trầm lặng đi.

Tay Hứa Thanh Sơn dừng ở bả vai Hứa Thanh San, từ từ rời bước đến trước mặt cô, ngón tay thô ráp trượt xuống dọc theo cổ áo cưới, linh hoạt cởi dây buộc dưới nách.

Lớp áo cuối cùng được cởi bỏ, trên người cô chỉ sót lại manh yếm, cái lạnh xuyên qua da, chớp mắt liền nổi da gà.

"Quên thật rồi?" Hứa Thanh Sơn nghiêng mình, hai tay vòng qua eo Hứa Thanh San, tháo sợi dây mảnh sau lưng, cẩn thận cầm bên mép chiếc yếm, cởi xuống khỏi người cô, ném sang một bên.

Hứa Thanh San ôm ngực theo bản năng, cắn môi, chậm rãi ngẩng đầu: "Quên rồi!"

"Không bỏ tay xuống thì làm sao tôi mặc đồ cho em được." Trong miệng Hứa Thanh Sơn tràn ra một tiếng cười ngắn, cụp mắt nhìn thẳng vào mắt cô.

Mặt Hứa Thanh San đỏ như máu, đôi mắt hoa đào xinh đẹp hơi híp lại, gò má nóng ran, cắn môi nín thinh.

"Đi ngủ đi, tôi phải tranh thủ thời gian vẽ cho xong." Đôi mắt Hứa Thanh Sơn sâu hun hút, giọng điệu không cho nói xen vào: "Ngủ trong phòng tôi đi!"

Dứt lời, hắn cúi xuống nhặt chiếc áo khoác lông để bên, bọc lấy Hứa Thanh San, bế ngang cô lên, sải bước ra khỏi phòng tranh.

Phòng ngủ không bật đèn, tràn ngập hơi lạnh.

Hắn đặt cô xuống giường, đắp chăn tử tế, trong cổ họng trượt ra một tiếng cười nhẹ: "Ngủ ngon."

Hứa Thanh San chớp chớp mắt, cong khóe môi: "Ngủ ngon."

Tranh vẽ theo lối tỉ mỉ khác với tranh màu nước, để hoàn thành một bức tranh trong thời gian ngắn, nhất định hắn phải không ngủ không nghỉ trong hai ngày này. Điều đó có thể hiểu được.

Cửa phòng đóng lại, Hứa Thanh San nghe tiếng bước chân xa dần rồi biến mất, cô liếm môi, ngồi dậy lấy điện thoại trong túi áo khoác lông ra, lại đăng Weibo, đi kèm là bức ảnh chụp khi trước.

Hai ngày nay, cô tranh thủ thời gian rảnh, đã lên một kế hoạch chi tiết, định đợi sau khi quỹ hội quyên góp bàn ghế thì tìm Tô Nhiễm hỗ trợ tuyên truyền kêu gọi thêm.

Hứa Thanh Sơn không muốn vay Quan Hoài và Bành Văn Tu, ít nhiều có ý tránh hiềm nghi, nhất là Quan Hoài.

Không bị phát hiện còn đỡ, lỡ hôm nào đó Quan Hoài đột nhiên đến... Hình ảnh ấy không được đẹp cho lắm.

Mắt thấy trong thoáng chốc, comment và lượt chia sẻ của bài đăng mới đã hơn một nghìn, Hứa Thanh San thở phù một hơi, khóa màn hình đi ngủ.

Sáng dậy, ngoài Trời đổ mưa, gõ lộp độp vào bệ cửa sổ. Nhiệt độ thấp hơn hôm qua, cô rời giường, đi ra. Phòng vẽ để đèn nhưng không bật điều hòa, Hứa Thanh Sơn một tay cầm bút, tay kia chống lên mặt bàn, khom người vẽ tranh, dáng vẻ tập trung, dường như không cảm thấy lạnh.

Đứng ngoài cửa nhìn một chốc, Hứa Thanh San xuống lầu nấu xong bữa sáng, ăn no thì mang lên tầng cho hắn.

"Để đó đi, tôi đói sẽ ăn!" Hứa Thanh Sơn cũng chẳng hề ngẩng đầu.

Hứa Thanh San nhún vai, về phòng thay quần áo, ra ngoài mua bữa trưa cho hắn. Mưa vẫn rơi, hắn không rời khỏi phòng vẽ, cũng không chợp mắt.

Tối chủ nhật, toàn bộ bức tranh đã được hoàn thành. Hứa Thanh Sơn ăn cơm xong, mở điện thoại, kéo Hứa Thanh San ngã xuống giường, nhắm mắt liền thiếp đi.

Hứa Thanh San đau lòng, ngủ cùng hắn hai tiếng, rồi khẽ khàng đứng dậy sang phòng vẽ. Lúc trước, Hứa Thanh Sơn luôn bận rộn nên cô chưa thăm quan kỹ, sợ làm phiền hắn.

Nhìn quanh một vòng, một bức vẽ trong số đó dùng khăn bông màu xám phủ lên đã thu hút sự chú ý của cô.

 

Quay đầu nhìn, chắc chắn hắn sẽ không tỉnh giấc, Hứa Thanh San mới ngần ngừ bước tới, khom mình cầm hai góc mảnh vải, từ từ vén lên.Mảnh vải không có bụi rơi ra, chắc hẳn mới được phủ lên chưa lâu, chính diện bức tranh úp vào tường, không nhìn rõ rốt cuộc là vẽ cái gì.

Tim đập nhanh hơn, hai tay không kiểm soát nổi nên run run, cô cẩn thận lật bức tranh lại.

Sao có thể... Hứa Thanh San nhìn chính mình trong bức tranh sơn dầu, một thoáng khác thường bỗng chốc xẹt qua đáy lòng.

Cô cứ tưởng phải là Du Tinh.

Trong tranh, cô xõa tóc, vén qua một bên, tay cầm một ly rượu vang đỏ, đôi môi hồng hơi hé, mặt mày lả lơi... Đây là lúc ở Ma Cao năm ngoái, Bành Văn Tu gặp một người quen nên đi sang một bên hàn huyên, cô nhàm chán uống rượu một mình đến phát ngốc.

Hắn vẽ khi nào thế, còn vẽ cô quyến rũ rực rỡ đến vậy? Xoay bức tranh lại nguyên như cũ, khoảnh khắc đứng thẳng lên, lưng cô đụng vào một bức tường người. Kế tiếp, giọng Hứa Thanh Sơn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: "Có phải rất giống em không?"

"Không phải tôi sao?" Hứa Thanh San giật mình, nhận ra bản thân đã hỏi gì, cô ngượng ngùng lạ lùng: "Tôi không có ý gì khác."

"Không có ý gì mà mặc thế này?" Hứa Thanh Sơn cố tình trêu chọc, tóm tay Hứa Thanh San, kéo ra, mở cửa thư phòng, đi vào. Hắn dùng sức hơi mạnh, ấn cô lên tường, cúi đầu lấp kín môi cô.

Người trong bức tranh đó chính là cô.

Hắn chưa bao giờ tin yêu từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng kể từ khi gặp cô, trong mắt hắn lại không chứa nổi ai khác nữa. Hắn không chỉ vẽ cho cô một bức chân dung, mà còn rất, rất nhiều, hầu như mọi biểu cảm đều được vẽ ra.

Hứa Thanh San hơi lơ mơ, nụ hôn với khí thế mạnh mẽ của hắn không cho phép cưỡng lại. Chiếc áo phông dài trên người bị hắn cởi xuống, hơi lạnh táp lên da, cô không nhịn nổi run lên.

Ngủ trưa dậy, cô nghĩ tối không ra khỏi cửa, trong nhà lại bật điều hòa không lạnh lắm, nên ngay cả tất cũng lười mang, chứ không có ý muốn chọc ghẹo hắn.

Hiển nhiên, hắn đã hiểu lầm.

Trong thư phòng không bật đèn, không biết là mùi huân hương hay những thứ thuốc màu hắn mua có mùi thơm, hơi thở của hắn lơ lửng trong không khí, phảng phất nhiều thêm mùi vị mê hoặc.

Những cái hôn dày đặc rơi xuống thẳng một đường: mắt, mũi, miệng, tiếp đến là xương quai xanh... Lưng Hứa Thanh San dán vào vách tường lạnh lẽo, hổn hển: "Anh không phải vội nữa à?"

"Vẫn!" Hứa Thanh Sơn đè người xuống, áp trán lên trán cô, hơi thở hỗn loạn.

Hứa Thanh San tóm lấy cánh tay hắn, trán vã mồ hôi: "Còn phải thức suốt đêm hả?"

"Ừ!" Hứa Thanh Sơn đáp, nén tiếng rên khẽ khẽ nặng nề phát ra trong miệng.

Mặt Hứa Thanh San dâng lên một luồng nhiệt nóng, da đầu cũng sắp nổ tung: "Hứa Thanh Sơn..."

"Hử." Hứa Thanh Sơn cắn vành tai Hứa Thanh San, dựa trên người cô, thở dốc, bàn tay kia trượt xuống, xốc cô lên, bế cô rảo bước đi ra, rẽ vào phòng ngủ.Tắm rửa xong đã là rạng sáng. Hứa Thanh Sơn ôm Hứa Thanh San, ngón tay kẹp điếu thuốc lá, miệng phun một cụm khói trắng xám: "Em ngủ đi, anh còn phải làm tiếp!"

"Biến mau!" Cổ họng Hứa Thanh San khàn ghê gớm, cả người mềm nhũn, nằm yên chẳng buồn nhúc nhích.

Thể lực của hắn không phải tốt bình thường.

"Qua cầu rút ván." Hứa Thanh Sơn rít hơi thuốc, nhướng khóe môi, dụi tắt phần còn lại của điếu thuốc vào cái gạt tàn, cúi đầu hôn cô: "Ngủ ngon!"

Hứa Thanh San nhắm mắt im lặng, cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, bấy giờ mới mở mắt duỗi tay mò mẫm về phía tủ đầu giường, cầm di động mở khóa.

Bài đăng trên Weibo lúc trước đã thành "hot", vô số bạn bè mạng gửi tin nhắn riêng cho cô, hỏi thăm ảnh chụp ở đâu.

Nhấp mở tin tức, ngó qua một cái, rồi tìm một bức ảnh khác trong album, đăng kèm với nội dung: Leo núi, eo mỏi chân đau, không thể tả.

Đăng xong, cô vô thức cầm di động, nheo mắt nhìn cửa phòng.

Bốn triệu chỉ trả trong một lần, hình như không có lợi lắm, trước cứ bảo hắn trả trong một năm đã. Cô buồn ngủ, thiếp đi, bị hắn đánh thức khi Trời mới tờ mờ sáng.

Hứa Thanh Sơn ôm Hứa Thanh San, lồng ngực dày rộng dán vào lưng cô, những nụ hôn không ngớt đáp xuống gáy và lưng cô.

"Anh hết bận rồi à?" Hứa Thanh San ờm ờ mở miệng, muốn xoay người, thì lực trên tay hắn đột nhiên mạnh hơn, nhéo eo cô, rờ lên.

Hứa Thanh San sững sờ, giọng nói mang theo hơi lạnh của hắn phất qua bên tai: "Em còn chưa trả lời anh câu hỏi lần trước."

"Gì?" Hứa Thanh San nhịn hết nổi, cắn cánh tay hắn.

"Món nợ anh thiếu em, trả hết trong một năm, một đời, hay một lần." Hứa Thanh Sơn thấp đầu cắn vành tai cô, giọng khàn khàn sánh quyện: "Một lần, đêm qua đã trả xong. Một năm và một đời thì bắt đầu từ hôm nay."

Mặt Hứa Thanh San đỏ lựng, dây thần kinh toàn thân đã trở nên căng chặt, cô nghiêng đầu tránh ánh mắt của hắn: "Một lần..."

"Ờ." Hứa Thanh Sơn rầu rĩ đáp một tiếng, đến tận khi cô van xin mới buông tha.

"Anh đây là nghẹn mấy trăm năm..." Cổ họng Hứa Thanh San khàn đến mức không nói được, thở phì phò.

Hứa Thanh Sơn nhướn mày, dịu dàng hôn lên đỉnh đầu cô. Chưa đến mấy trăm năm, sau khi chia tay với Du Tinh, hắn lại không liếc chẳng mấy người khác giới bên cạnh lấy một cái, mãi đến ngày hôm ấy gặp cô ở Lâm Châu.

Cô giả bộ tình cờ gặp được Bành Văn Tu, đầu mày cuối mắt đều mang theo vẻ lẳng lơ cuốn hút, nhưng đối diện với hắn thì nét mặt cô lại hờ hững: Hứa Thanh San, San trong san hô.

Khi đó, ắt hẳn cô không ngờ tới, có một ngày họ sẽ thân mật thế này.

Hắn cũng không nghĩ tới.

Hứa Thanh Sơn ôm cô thở gấp một hồi, giương khóe môi cười thỏa mãn: "Một lần thật à?"

Hứa Thanh San âm thầm nghiến răng: "Một lần."

Nụ cười trên mặt Hứa Thanh Sơn đông cứng, thình lình đứng dậy đi tắm.

Cái lạnh thốc vào trong chăn, hơi thở thuộc về cơ thể hắn tan đi trong nháy mắt. Hứa Thanh San ngẩn ngơ, đôi mắt đen láy đảo đảo một vòng, nụ cười ý vị sâu xa dần dần xuất hiện trên môi.

Hắn thất vọng hay tức giận đây?

Giây phút thất thần, đồng hồ báo thức của di động hắn chợt reo vang, cô nhíu mày cầm lấy, tắt đi. Màn hình khóa là một bức tranh, gần giống với bức tranh hắn mới vẽ, phải cái nét vẽ kém hơn rất nhiều.

Nhìn thấy người trong đó khá giống mình, Hứa Thanh San không khỏi bật cười, chẳng trách muốn nhờ cô giúp. Đặt máy xuống, nằm một lúc nữa, cô nhớ ra hôm nay thứ Hai, lại phải bò dậy, tròng cái áo phông, đi tắm.

Thay quần áo và trang điểm xong, Hứa Thanh San xuống lầu. Hứa Thanh Sơn đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, bóng lưng cao ráo, đĩnh đạc.

Cơ bắp trên vai nhấp nhô theo cử động của hắn, thật gợi cảm.

Hứa Thanh San nuốt nước miếng, quẳng túi xách lên sô pha, đi tới dựa cửa, khoanh tay ngắm hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau