NỌA NHƯỢC VUI SƯỚNG (NỌA NHƯỢC ĐÍCH KHOÁI NHẠC)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nọa nhược vui sướng (nọa nhược đích khoái nhạc) - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Mỹ nhân

Trước mắt là một mỹ cảnh tuyệt sắc, đẹp đến chấn động tâm hồn.

Cái miệng nhỏ tròn tròn mềm mại hồng tươi hơi ươn ướt, theo hơi thở của giấc ngủ say mà khẽ hé ra khép lại, tựa như muốn nói lại thôi, mê hoặc lòng người, mang theo vẽ mỹ miều không nói nổi lên lời.

Một cái miệng anh đào nhỏ xinh đẹp làm sao.

Một bức hải đường xuân thụy đồ mới đẹp làm sao.

Chỉ tiếc là bên cạnh đó truyền đến âm thanh *** ô của tiếng thở dốc ồ ồ cùng tiếng nước miếng rơi lộp bộp chẳng chút lãng mạn phá hủy hình ảnh kiều diễm trăm năm khó gặp nổi một lần.

“Muốn liếm liếm coi sao quá đi na…”

Nằm quỳ gối úp sấp giữa hai chân của “mỹ nhân”, thèm thuồng nhìn “cái miệng nhỏ nhắn” đầy đặn chẳng dễ dàng mà gặp, Phan gia đại sư huynh đã lau nước dãi lần thứ một trăm. Nhưng anh là người mang trong mình huyết hải thâm cừu, hôm nay mạo hiểm liều mình lẻn vào ma giáo trong cửu tử nhất sinh, hy vọng đánh trúng một đòn, hoàn thành nhiệm vụ vĩ đại quang vinh, bởi vì chưa thể nắm chắc phần thắng đủ vạn phần, anh không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Thèm cắm cắm thử quá đi na…”

Có điều tiểu sư đệ không đầu không óc, không biết trời cao đất rộng nhìn tuyệt sắc trước mắt đã thèm nhỏ dãi từ lâu, hận không thể lập tức bật dậy đề thương xông trận, giết địch không để lại manh giáp.

Mà lúc hai người đều nhìn chòng chọc như hổ đói, rục rà rục rịch thì…

“A”

Một tiếng “sư tử hống” oanh động võ lâm, kinh động vạn giáo làm hai huynh đệ nhất thời sợ đến tè ra quần, vội vã vận dụng khinh công tổ truyền tuyệt đỉnh, bắn vội về sau ba bước!

“NAI CON!  CƯNG ĂN TIM HÙM GAN BÁO CHẮC? Dám biến chủ nhân thành thế này? Còn không mau cởi dây ra!”

Chỉ thấy đang nằm nổi giận đùng đùng trên chiếc giường ga gối trắng tinh, không, phải nói là bị “trói”  mới đúng – một thân hình cường tráng hoàn mỹ. Chân tay thon dài mỹ lệ của hắn bị trói chặt trên bốn chân giường, tất cả các bộ vị tư ẩn nhất cũng đều lõa lồ lộ ra dưới ánh dương, hết sức dụ người phạm tội.

Còn một người vốn đã diễn luyện đi luyện lại quá trình phạm tội trong đầu không biết bao nhiêu lần, bây giờ đang bị tiếng gầm thét phẫn nộ, ánh mắt lãnh liệt rọi vào sợ đến tứ chi nhũn hết cả ra, không dám đụng đậy, làm sao còn gan mon men đến gần cái tên ma đầu vừa tỉnh lại đầy tức giận kia.

“Nai con, cưng điếc rồi à? Ta bảo cưng lập tức lăn qua đây cởi trói ra, cưng có nghe không đó?”

“Không… không được… Thả cậu… nhất định cậu sẽ làm thịt tôi…”

“Biết là được rồi, ta”

Nhìn con nai con đang rúc vào trong góc run run không ngừng, Âu Dương Đạo Đức đột nhiên hít một hơi thật sâu, miệng hắn khẽ nhấc lên, lộ ra một nụ cười mê người khiến người khác hoa mắt:

“Không đâu, chủ nhân cưng nai con nhất mà, sao lại nỡ làm tổn thương một sợi lông của nai con đây?”

Ta sẽ không làm tổn thương “một sợi” lông tơ của cưng, ta sẽ vặt sạch lông nai toàn thân cưng!

“Cậu đảm bảo?”

“Ta đảm bảo. Nai con ngoan, mau đến đây cởi trói cho chủ nhân, cưng trói chặt thế này, tay chân ta đều đau nhói hết cả lên rồi đây…”

Hai bên lông mày nhíu chặt, Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng cắn cắn môi dưới, lộ ra thần sắc người thấy người thương, có một con nai con đầu óc đơn giản thấy thế quả nhiên lập tức chạy đến.

“Thật sự đau lắm?”

“Đúng vậy, đau lắm í.”

“Trói thật sự là chặt lắm?”

“Đúng vậy, chặt lắm í.”

“OA ha ha ha ha ha….”

Phan Tuấn Vỹ đột nhiên ngửa mặt lên trời cười điên loạn như tiểu nhân thực hiện được gian kế trong phim, vui đến khoa tay múa chân.

Từ ba ngày trước ra tay không thành, anh một mực chờ đợi cơ hội “hạ thủ” lần thứ hai, cho đến hôm qua cái tay ma đầu này đi dự tiệc rượu trở về, uống có chút say, anh mới nhân cơ hội “nạp nhiên liệu” trong “trà giải rượu” của hắn, thành công “bắt cóc” được cái tên ma đầu này.

“Trói hay lắm, trói giỏi lắm, trói tuyệt lắm, ha ha ha ha, cái tên ma đầu nhà ngươi cũng không ngờ có một ngày như thế này đây? Nai con là số một, thành công! Muôn năm! Ú hú!”

“Nai con là số một?”

Gương mặt tuấn mỹ đột nhiên đen sạm, Âu Dương Đạo Đức bây giờ cuối cùng cũng ý thức được tình hình nguy hiểm.

“Đúng vậy, Phan Tuấn Vỹ tôi đây tốt xấu gì cũng là một nam tử hán đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, không những thế mà tuổi còn lớn hơn cậu hai phần ba, vì cái gì mà lần nào tôi cũng phải ở dưới thân cậu như một người phụ nữ đáng thương? Tôi không phục, tôi kháng nghị, tôi phải làm một cú đại phản công nơi đường cùng!”

“Phản công đường cùng? Hừ, có gan làm cho ta coi!”

“Hừ! Hừ hừ hừ hừ!”

Cậu biết hừ, tôi không biết hừ chắc?

“Cậu đừng có mà dọa tôi, tôi thừa nhận là tôi không có gan, nhưng hôm nay tôi có chuẩn bị mới tới, chờ chút nữa đảm bảo khiến cho đại ma đầu nhà cậu khóc lóc cầu xin tha thứ, từ nay về sau không dám không giữ lời thề với tôi, lăng nhăng xằng bậy ở bên ngoài?”

“Không giữ lời thề? Lăng nhăng xằng bậy? Âu Dương Đạo Đức ta đây lúc nào làm cái chuyện không phù hợp thân phận địa vị như thế a?”

“Còn dám nói không có?!”

Cơn ức mà Phan Tuấn Vỹ nhịn mấy ngày không nén nổi nữa bùng phát khiến anh nhào tới bên cạnh Âu Dương Đạo Đức, bắt đầu một trận quyền cước đấm đá.

“Nai con, mau dừng tay, cưng… cưng điên rồi sao?”

Lồng ngực bị ăn hai cú đấm mạnh, Âu Dương Đạo Đức lần đầu tiên thấy nai con phát điên như thế, không khỏi hô to không ổn trong đầu.

“Đúng, tôi điên rồi, từ cái ngày tôi gặp cậu, tôi đã bị cậu làm cho phát điên rồi!”

Đột nhiên cúi xuống đầu nhũ bên phải của hắn mà cắn mạnh xuống, Âu Dương Đạo Đức đau đến thờ gắt một hơi, sắc mặt lập tức trắng bệch
Cưỡng chế cảm giác không nỡ trong lòng, Phan Tuấn Vỹ nghiến răng tàn nhẫn, dùng âm thanh tàn bạo nhất mà cả đời chưa xài bao giờ nói:

“Đó mới chỉ là bắt đầu, hôm nay nếu cậu không nói hết mọi việc cho tôi, tôi sẽ còn bắt cậu phải chịu hơn nhiều.”

“Được được, hảo hán phải nhịn được cái nhục trước mắt, hôm nay cưng là dao thớt, ta là thịt cá, nói đi, nai con cuối cùng muốn nói gì với chủ nhân?”

“Nói cái này này!”

Lôi bức ảnh ra huơ huơ trước mặt hắn, Phan Tuấn Vỹ quan sát thật cẩn thận sắc mặt Âu Dương Đạo Đức, nhưng nét mặt hắn hoàn toàn thờ ơ.

“Hửm, là cái này à.”

“Cái gì gọi là “cái này à”, cậu mau nói thật cho tôi, sao lại chụp bức ảnh thân mật như thế với Sở Thận Chi? Cậu có biết cậu ta thực ra với em trai mình có gì không a, cậu ta… cậu ta đang loạn luân, *** đãng lắm, cậu có biết không?”

Mặc dù chửi mắng tình địch trước mặt người mình thích là một trong những chuyện bỉ ổi nhất, nhưng vì ghen tuông đến mất cả lý trí, thậm chí còn dám dùng đến “hình phạt cầu xin” như Phan Tuấn Vỹ thì ba chuyện đó căn bản chả đáng quan tâm.

“Biết a, ta biết từ lâu rồi, hai người họ bên nhau chẳng phải chuyện mới một hai ngày đêm đâu, ta vốn chẳng thèm quan tâm mấy, thậm chí còn thấy khá là thú vị, nhưng nếu luận về loạn luân với *** đãng, ai mà so với nai con nhà ta được a? Cưng nói có đúng không a? Bảo bối.”

Nhìn vẻ mặt cực kì không đứng đắn của Âu Dương Đạo Đức, Phan Tuấn Vỹ thấy vừa giận vừa xấu hổ:

“Hừ, cậu được, còn thích khua môi múa mép nữa, để tôi hôm nay coi cái miệng phía dưới của cậu, có phải cũng dẻo mồm như thế không?!”

Chuyển qua giữa hai chân hắn, vươn một ngón tay đè lên cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng, Phan Tuấn Vỹ thấy vẻ mặt Âu Dương Đạo Đức lập tức xanh lè, không khỏi ha ha cười lớn.

“A, cậu cũng biết sợ sao? Thấy cái gì bên kia không? Tôi sợ không thể có hứng thú với cái tên đại *** ma cậu, đặc biệt dầu thần bôi trơn Ấn Độ tăng cường cương lực, đảm bảo sẽ cho cậu đêm đầu khó quên, khiến cậu dục tiên dục tử, muốn ngừng mà không được.”

“Hắc hắc, nai con, có chuyện gì từ từ thương lượng đã, cưng không nên quá xúc động a.”

“Hừ, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, cậu có chịu nói không?”

“Ai nếu mà nói được ta đã sớm nói rồi, ta có lý do của ta, một thời gian nữa cưng khắc sẽ biết. Nói chung ta và Sở Thận Chi chỉ là bạn bè, giữa ta và hắn hoàn toàn không có gì hết, hắn ta yêu em trai đến phát cuồng, bất kể người ưu tú đến thế nào trong mắt hắn cũng chỉ là một đống phân, cưng khỏi phải lo một trong “mười thanh niên kiệt xuất nhất toàn quốc” ta đây sẽ bị hắn để ý. Được rồi, ta nói xong rồi đó, cưng thả ta ra được chưa?”

“Thả cậu ra? Hừ, còn sớm lắm. Vậy tôi hỏi cậu, mấy cú điện thoại thần bí mà cậu vẫn thường nhận được trước khi xuất ngoại có phải do Sở Thận Chi gọi đến không?”

“Không phải của hắn ta, còn là ai bây giờ ta không thể nói, một thời gian nữa cưng sẽ biết.”

“Được, bây giờ tôi lại hỏi cậu cậu đã hẹn với tôi sang nước Mỹ sẽ gọi điện thoại cho tôi, vì sao liên tục hai ngày không chịu giữ lời, hại tôi đợi nửa ngày. Cậu nói coi, cuối cùng cậu ở đâu với ai, làm chuyện gì?”

“Ta ở đâu với ai làm chuyện gì, bây giờ ta không thể nói cho cưng được, một thời gian nữa…”

“Một thời gian nữa tôi sẽ biết đúng không? Hừ, cậu cho Phan Tuấn Vỹ tôi là con nít ba tuổi dễ lừa vậy sao? Tùy tiện nói một hai câu là dễ dàng để cậu bịp bợm giỡn chơi? Tôi thấy, cậu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Phan Tuấn Vỹ tôi đây hôm nay phải thử coi cái miệng nhỏ phía dưới của cậu cứng đầu đến đâu!”

Đem tính khí đã được bôi trơn từ lâu hướng xuống bên dưới, Phan Tuấn Vỹ vừa mới tính chạm vào cái miệng nhỏ nhắn đó, chợt nghe được một tiếng thở dài yếu ớt…

“Ai… Cưng làm đi, xem ra ta không thể thoát khỏi cơn ác mộng này, từ cái năm ta mười bốn tuổi một mình sang Mỹ cố gắng sinh tồn, chẳng biết có bao nhiêu người thèm khát cái mông mê người của ta, thậm chí có lần còn có cùng lúc ba thằng đàn ông cao lớn bức ta vào một hẻm nhỏ, sau đó xé rách hết quần áo của ta, sau đó… sau đó… bọn chúng…”

“Cậu… ý cậu là bọn chúng đem cậu…”

“Đúng, bọn chúng có một người cầm dao, một người cầm côn, còn một tên nở nụ cười háo sắc hạ lưu cứ… cứ đi về phía ta… sau đó… sau đó ta đã bị…”

“Không được nói nữa!”

Nhìn gương mặt đau đớn thống khổ vặn vẹo, nghe tiếng nói run rẩy sợ hãi, trái tim Phan Tuấn Vỹ đau như bị dao cắt, nước mắt rơi không ngừng
“Ô… xin lỗi, chủ nhân, xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu, tôi không biết cậu đã từng bị… Ô… xin lỗi…”

“Không sao đâu, nai con, nếu cưng thực sự muốn làm, vậy làm đi, ta sẽ cố chịu mà. Đến đây đi, nhanh lên chút nhé.”

Vẻ hy sinh trầm tĩnh của Âu Dương Đạo Đức khiến Phan Tuấn Vỹ càng đau nhói trong lòng:

“Không! Đừng mà! Cả đời này tôi cũng không muốn làm tổn thương cậu, xin lỗi, chủ nhân, đều là tôi không tốt, cậu chờ một chút, tôi sẽ lập tức cởi trói cho cậu.”

“Cảm ơn cưng, nai con, cưng đúng là nai con ngoan của ta…”

“Tôi thấy có mà là một con nai con ngốc thì có.”

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra.

“Cái cả cái câu nói dối mà con nít ba tuổi cũng bóc mẽ được mà anh cũng tin, đúng là không phải ngốc bình thường đâu a. Nghĩ cũng đoán ra được là trước đây tám phần mười anh cũng bị Âu Dương đại ca giỡn đến xoay như đèn cù hoài như vậy đúng không?”

Một thiếu niên giọng mang theo chút châm biếm ôm một người chàng trai gương mặt tuấn tú ngọt ngào chậm rãi đi đến.

“Oa ha ha ha…”

Chàng trai trong lòng vừa nhìn thấy Âu Dương Đạo Đức bị trói trên giường, dáng vẻ rất chi là tùy người xâm lược lập tức quẳng hết hình tượng ôm bụng cười to.

“Không ngờ cơn ghen của nai con nhà cậu không nhỏ, kết cục của Âu Dương đại thiếu gia còn thảm hơn cả ta, chí ít Ngọc Nhi nhà ta cũng không có trói ta lại.”

“Anh hai, em vừa nghĩ rằng trói lại chơi trên giường xem ra kích thích hơn đó, em cũng muốn thử xem. Bất quá trói trên giường thì chẳng sáng tạo gì cả, không bằng lần sau chúng ta tìm một hòn đảo không người, em trói anh vào trên cây chơi, anh thấy sao?”

“Đáng ghét, sao Ngọc Nhi lúc nào cũng thông minh như thế chứ, anh hai thực là muốn đi luôn bây giờ nha.”

“Anh hai thực sự muốn đi bây giờ? Nhìn mắt anh ướt át như thế này rồi, có phải bên dưới cũng ướt đẫm rồi không?”

“Ngọc Nhi muốn biết đáp án, liền sờ sờ thử coi chẳng phải biết liền sao?”

Vươn tay kéo tay của thiếu niên hướng về phía đũng quần mình sờ soạng, chàng trai phát ra một tiếng thở dốc khó nhịn, mềm nhũn dựa trên người thiếu niên.

Ngay lúc hai người dính chặt lấy nhau, dây dưa đến tóe lửa, Phan Tuấn Vỹ đã nhanh chóng cởi hết dây trói trên người Âu Dương Đạo Đức, kéo chăn phủ hết thân thể của hai người, khẩn trương trốn vào lòng của chủ nhân. Anh vốn với hai anh em biến thái này hãi đến trốn còn chẳng kịp, hôm nay lại bị hai người đó thấy mình và chủ nhân lõa lồ nằm trên giường, càng làm anh mắc cỡ đến chẳng biết làm sao.

“Sở Thận Chi! Sở Thiên Ngọc! Hai người cuối cùng đến đây làm gì thế hả? Tôi không có vung tiền thuê hai người đến biểu diễn ***  a, các người tính dọa hư nai con nhà tôi chắc?”

Dùng chăn bao thật chặt thật kỹ nai con, chỉ để lộ ra đôi mắt tròn tròn to to, Âu Dương Đạo Đức ôm chặt lấy anh, gầm thật lớn với đôi “cẩu nam nam” kia.

“Ai nha, sao Âu Dương đại ca sao lại nói thế chớ? Bọn này vốn tính chờ anh bị chơi xong rồi mới đến an ủi người vừa bị mất trinh, ai dè anh lại dùng cái tiện chiêu này, vờ đáng thương cái gì chứ a? Em nhớ không nhầm thì trong cái đêm gió lớn không trăng ấy, kết cục của vụ bị mấy tên bắt cóc xấu xa bức vào hẻm đó, hẳn là ba thằng đàn ông cường tráng bị một thằng nhóc võ công đầy mình đánh thành đầu heo mới đúng, sao đến cuối cùng qua miệng anh kể lại, nghe như anh bị người ta chà đạp thế? Người chính trực như em và anh hai sao mà nghe nổi nữa a? Đương nhiên sẽ phải bước ra kháng nghị những lời không đúng với sự thật lịch sử đó rồi.”

Sở Thiên Ngọc nói năng vô cùng dõng dạc đàng hoàng, tựa như đang kháng nghị chính phủ Nhật Bản chẳng biết xấu hổ bóp méo sách giáo khoa Lịch sử.

“Cậu… cậu lại lừa tôi!”

Phan Tuấn Vỹ nghe vậy tức đến nhảy dựng lên túm cổ Âu Dương Đạo Đức lắc tới lắc lui.

“Khục… khục…”

Bị nai con đột nhiên mạnh bất ngờ bóp đến chút nữa không thở nổi, Âu Dương Đạo Đức vội vã sử “chiêu sát thủ”, vươn tay túm lấy “chỗ hiểm” của nai con

“A ưm”

Kêu lên một tiếng đau đớn, gương mặt lập tức đỏ bừng, thân thể Phan Tuấn Vỹ mềm nhũn, hai tay buông ra, thở dốc hổn hển ngã trở lại lòng Âu Dương Đạo Đức.

“Cậu… cậu là đồ nói dối… còn không… không mau buông ra…”

“Hi ta thấy nai con mới là đồ nói dối í, kỳ thực cưng căn bản không muốn chủ nhân buông tay ra đúng không?”

Nói xong liền chà xát hai cái thật mạnh, khiến Phan Tuấn Vỹ ưỡn cong lưng, rên rỉ lớn tiếng.

“Huống hồ chủ nhân không có lừa cưng, ta chỉ mới nói là bị xé rách quần áo, chứ chưa có nói bị bọn họ cưỡng hiếp, là tự cưng suy bậy suy bạ, đó đâu có liên quan gì đến ta?”

“Cậu… cậu là đồ bại hoại, sao lúc nào cũng ăn hiếp tôi?”

“Bời vì ”

“Bời vì thích anh, cho nên mới muốn ăn hiếp anh a, anh chưa từng nghe, “yêu cho roi cho vọt” sao? Anh hai, anh nói có đúng không?”

Sở Thiên Ngọc bên cạnh đã nghe phát chán vội vàng nhảy ra truyền thụ kinh nghiệm tâm đắc nhiều năm qua.

“Đúng thế, Ngọc Nhi nhà ta từ nhỏ đã khiến ta vì em ấy mà lo lắng sợ hãi, ăn đủ khổ đau, kỳ thực đều vì em ấy yêu ta yên đến muốn chết, yêu đến muốn trong mắt ta chỉ có một mình em ấy, ta cuối cùng cũng lĩnh hội được. Phan tiên sinh anh cũng đừng có mà đang sống trong hạnh phúc mà không biết đó nha?”

“Nè, các người nói đủ chưa? Cái gì mà yêu mới chả không yêu hả? Ai như mấy người đem cái chuyện buồn nôn đó coi là hay ho a? Chán chết.”

Âu Dương Đạo Đức nét mặt gượng gạo, bĩu môi vẻ khinh thường.

“Xời, cái đồ già mồm đến chết!”Anh em họ Sở hai người trăm miệng một lời mắng một câu.

Vì sao bạn bè của tên ma đầu này đều nói anh đang sống trong hạnh phúc mà không biết vậy? Lẽ nào… lẽ nào cậu ta thực sự có chút… có chút thích anh sao?

Nhìn vẻ mặt gượng gạo trên gương mặt Âu Dương Đạo Đức, trong lòng Phan Tuấn Vỹ không kiềm được mọc lên một tia hy vọng nho nhỏ.

Chương 37: Thủy tích bất lậu

Chiếc Limousine king size vững vàng tiến vào bãi đỗ xe ngầm của một tòa nhà cao cấp nằm trên đường Đôn Hóa Nam.

Tài xế Tiểu Trương đỗ xe lại, lập tức xuống xe vô cùng cung kính mở cửa xe giùm ông chủ.

“Chủ tịch, Phan tiên sinh, đến công ty rồi.”

“Cậu vất vả rồi, Tiểu Trương.”

Cầm tay nai con kéo xuống xe, Âu Dương Đạo Đức mỉm cười với người tài xế trung thành tận tâm, theo mình đã nhiều năm.

“Không có gì, không có gì. Chủ tịch, Phan tiên sinh xin đi thong thả.”

Cúi đầu không dám nhìn thẳng vào gương mặt tuấn mỹ với nụ cười rạng rỡ khiến người khác hồn xiêu phách lạc, Tiểu Trương lần nữa than thở không ngừng vì mị lực không có điểm dừng của ông chủ mình.

Ngay cả đàn ông như mình cũng không nhịn được mà động lòng a, thật không hổ là mỹ nam tử năm nào cũng được bầu là một trong “Mười người đàn ông độc thân hoàng kim” a! Nhưng mà một người siêu cấp đẹp trai mà bầy danh môn thục nữ nghĩ nát óc cũng muốn đoạt về, vì sao lại một mực coi trọng một người không có gì đặc biệt như Phan tiên sinh chớ? Theo chủ tịch đã lâu như vậy, lên xe số mỹ nam mỹ nữ nhiều không đến vô số cũng là hằng hà, chưa từng có ai bất kể là ngoại hình hay tính cách đều không có gì đặc sắc như Phan tiên sinh, thế mà chủ tịch ngày nào cũng coi anh ấy như báu vật, cả ngày “nai con, nai con” gọi không ngừng, hễ lên xe là vừa ôm vừa hôn, khi tấm kính đen ngăn cách với buồng lái mọc lên thì dùng rốn cũng biết là họ đang làm cái hoạt động gì, thường thường nếu không đi tới đi lui hơn một tiếng đồng hồ thì chưa có dừng được xe.

Ai, dù chủ tịch có muốn nuôi thú cưng, tốt xấu gì cũng nên đi tìm một cô em xinh tươi hoặc một mỹ thiếu niên chớ, sao lại đi kiếm một người tuyệt chẳng chút xứng đôi với mình như vậy a? Nhìn hai người đã đi vào thang máy chuyên dụng của chủ tịch, tài xế Tiểu Trương không khỏi lắc đầu thở dài.

“Quản lý Phan, chào buổi sáng.”

“Chào, chào mọi mọi người.”

Phan Tuấn Vỹ cười một cái cứng đơ với đồng nghiệp trong phòng, sau đó làm một tư thế cực kì quái dị, chậm chạp đi đến chỗ ngồi của mình.

“Quản lý Phan, sao dáng đi của cậu lạ thế? Có phải bệnh trĩ lại phát tác rồi không?”

“Ừm… tôi… cái đó…”

Phan Tuấn Vỹ nhìn vẻ mặt quan tâm của trưởng phòng Vương, lập tức chíp chíp ê a nói không ra lời.

Ô… trưởng phòng thân mến của tôi ơi, ngài có biết tôi hy vọng rằng tôi đang bị trĩ đúng như lời ngài nói biết bao không a, bất kể bệnh gì cũng là tốt hơn cái cảnh bi thảm mà chẳng thể nói cho ai này nhiều lắm ngài có biết không? Lại dùng lực ấn chặt một chỗ bí mật trên cơ thể để đề phòng có một “thứ gì đó” mất mặt chết người chảy ra ngoài, Phan Tuấn Vỹ khóc không ra nước mắt nghĩ thầm.
“Ai, những người cả ngày ngồi làm việc trên bàn giấy như chúng ta nên vận động nhiều hơn một chút mới được, cậu cũng đã hơn ba mươi rồi, không thể so với mấy cô cậu thanh niên a, nào, để tôi dạy cho cậu mấy động tác đơn giản, đảm bảo rất tốt cho bệnh trĩ của cậu đó, mau đứng dậy làm theo tôi nào.”

Dùng một tay kéo quản lý Phan mặt như khổ qua đang ngồi trên ghế lên, trưởng phòng Vương bắt đầu nhiệt tình làm mẫu.

“Nào, hai chân mở rộng bằng vai, hít sâu một hơi, chậm rãi ngồi xuống, thở ra, rồi lại chậm rãi đứng lên, ngồi xuống, đứng lên, ngồi xuống…”

Ngay lúc trưởng phòng Vương đang tự mình làm mẫu vui kinh lên được thì phát hiện quản lý Phan sắc mặt cực kì khó khăn đứng bên cạnh không nhúc nhích.

“Sao thế? Mau cùng làm đi a, thả lỏng hậu môn rất là tốt cho cơ thể đó nếu ngày nào cũng chăm chỉ luyện tập, không chừng trị được trĩ đó.”

Thả lỏng hậu môn? Ô… trưởng phòng thối, người ta bây giờ chỉ ước có thể kiếm được một cái nút nút vào cái mông mà thôi đó, ông còn muốn tôi thả lỏng hậu môn? Ông muốn hại tôi chết sao?

“Ừm… không cần, không cần, cảm ơn ý tốt của trưởng phòng, về nhà tôi sẽ tự luyện một mình, cảm ơn trưởng phòng, tôi… bây giờ tôi còn rất nhiều công việc chưa có làm xong, xin lỗi không có tiếp được.”

Phan Tuấn Vỹ không chờ trưởng phòng trả lời, liền dùng một tư thế rất quái dị đi về chỗ ngồi của mình.

Nhịn nào, nhịn nào, Phan Tuấn Vỹ, nếu như mầy không muốn chết sớm, nếu như mầy không muốn từ bỏ tương lai tươi sáng trước mắt, ngàn vạn lần mầy, ngàn vạn lần mầy phải nhịn xuống a! Trong đầu anh hiện lên một đôi mắt đen thẳm cùng với lời cảnh cáo như chém đinh chặt sắt. Phan Tuấn Vỹ nghĩ đến màn vừa xảy ra mấy phút trước, sắc mặt không khỏi lúc đỏ lúc trắng, đặc sắc như đang diễn Xuyên kịch đổi sắc mặt.
“… Đừng mà… Đừng ở đây… bị người ta thấy mất… bị người ta thấy mất…”

“Yên tâm, ta sao nỡ để nai con bảo bối của ta bị người khác thấy chứ, đây là thang máy chuyên dụng của ta, tuyệt chẳng có ai dám tiến vào đâu, cũng không có trang bị camera, nai con ở đây vừa khóc vừa rên, ta đảm bảo cả thế giới này ngoại trừ chủ nhân ta không ai thấy đâu.”

“Ai vừa khóc vừa rên a? Người đó tuyệt đối không phải tôi!”

“Phải hay không cưng thử coi, chẳng phải biết liền…”

Hai tay bị giữ chặt trên tường thang máy, quần bị cởi ra phân nửa, cái mông căng tròn vểnh cao, người đàn ông phía sau đâm mạnh về phía trước, Phan Tuấn Vỹ lập tức không nhịn nổi rên lên

“Không A… sâu quá sâu quá… Ô… cậu là đồ khốn nạn… mấy ngày hôm nay làm nhiều như thế còn chưa đủ à, cậu muốn giết tôi sao? A… dừng lại dừng lại… Ô… chủ nhân tha tôi đi… tha tôi đi…”

“Tha cưng? Có gan bày ra cái trò cái gì mà “nai con là số một” thì phải có gan chịu phạt, cưng chẳng phải nói cưng là một nam tử hán đại trượng phu sao? Vậy phải giống đàn ông chút đi, dám làm dám chịu, dũng cảm chấp nhận hậu quả của việc khiêu khích chủ nhân!”

“Ô… tôi không dám nữa… từ nay không dám nữa… Chủ nhân… Chủ nhân… cậu tha tôi đi… A… không được… tôi muốn bắn… Ô… không được… sẽ làm thang máy bẩn mất… A a… không”

Thân thể không chịu được co giật mạnh, may là người đằng sau còn có chút lương tâm, nhanh tay hứng được cái thứ mà anh vừa bắn ra, khiến Phan Tuấn Vỹ không xấu hổ đến mức vùi mặt xuống đất.

“Chà chà, bắn nhiều như vầy, ừm… mỹ vị như xưa a…”

Quay đầu lại thì thấy cái tên biến thái kia vươn đầu lưỡi sỗ sàng liếm liếm dịch thể trắng đục trên tay, Phan Tuấn Vỹ quả thực mắc cỡ đến hận không thể lập tức ngất xỉu đi.

“Ưm a… nếm được mùi vị *** loạn của nai con, khiến ta cũng không nhịn được muốn bắn… A a…”

Hung khí trong cơ thể lần thứ hai phát động cuộc tấn công trí mạng khiến Phan Tuấn Vỹ rơi nước mắt a a ưm ưm rên rỉ không ngừng.

“A… tuyệt… bắn… bắn cho cưng! Nai con… nhận lấy… mau nhận lấy này… dùng cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của cưng nhận lấy cho ta, một giọt cũng không được rớt!”

“Một giờ nữa ta quay lại kiểm tra, nếu như nai con một giọt cũng không rớt ra ngoài, thì chuyện lần này cưng phạm thượng sẽ được xóa bỏ. Nếu cưng không làm được… hừ hừ, vậy tội tăng một bậc, xem chủ nhân xử lý cưng thế nào.”

Chương 38: Thủy tích bất lậu 2

Nghĩ đến những lời chủ nhân quẳng lại trước khi đi, có một con nai con không nhịn được mà thấy sầu hết cả lòng.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giớ? Mình sắp không kìm nổi nữa rồi.

Cơ mông đã co lại đến mức tê hết cả đi, sắp mất hết cảm giác đến nơi rồi, ngẩng đầu nhìn cái đồng hồ, anh bi thương nhận ra còn tận ba mươi phút dài lê thê mới đến thời gian hạn định, nếu mà không có một đống đồng nghiệp ngồi bên cạnh, Phan Tuấn Vỹ đoan chắc mình đã tuyệt vọng khóc thét lên rồi.

“Quản lý Phan, ngoài kia có người tìm anh.”

Thư ký Hoàng bên cạnh nói một câu khiến Phan Tuấn Vỹ hơi hơi giật mình.

“A? Tìm tôi? Là ai thế?”

“Bọn họ nói là bạn của anh, là tuấn nam mỹ nữ hiếm gặp đó nha.”

“Tuấn nam mỹ nữ? Phan Tuấn Vỹ mình từ lúc nào có cái loại bạn bè thế chứ?”

Vừa lẩm nhẩm một mình, anh vừa dùng “nai con vi bộ” tự chế đi đến phòng khách.

“Phan tiên sinh, ngại quá, làm phiền anh rồi.”

“Hello, Tiểu Phan Phan, lâu không gặp rồi.”

“Lý Sa tiểu thư? Dương Tấn tiên sinh?”

Nhìn hai vị khách quý đến thăm này, Phan Tuấn Vỹ không nén nổi ngạc nhiên.

“Phan tiên sinh, xin lỗi, lạm dụng thời gian làm việc của anh, nhưng Đạo Đức quản anh chặt quá, chúng tôi thực sự không tìm ra cơ hội khác để gặp anh, mong anh bỏ qua cho.”

Nở một nụ cười xinh đẹp như hoa trên mặt, Lý Sa nói đầy vẻ áy náy.

“Ai nha, phụ nữ các cô nói chuyện lúc nào cũng văn văn nho nho như thế hết, cái gì mà bỏ qua mới chả không bỏ qua, chuyện của A Đức không phải cũng là chuyện của anh ấy sao? Đôi chẻ nó đã sống chung rồi, còn phân mới biệt cái gì.” Dương Tấn không chịu nổi đảo mắt.

Trái tim bỗng đập cuống cuồng!

“Chẳng lẽ cậu ấy… có chuyện gì với cậu ấy sao?”

“Phan tiên sinh, anh đừng vội, anh ngồi xuống trước đi, chúng ta từ từ nói chuyện.”
“Được được, tôi không vội không vội, Lý Sa tiểu thư, xin mau nói cho tôi hay, cuối cùng có chuyện gì xảy ra thế?”

“Chuyện thế này, Phan tiên sinh, trước đây chúng tôi có nhận được tin, có người đang âm thầm điều tra những việc Đạo Đức năm xưa đã làm ở Mỹ, hơn nữa e rằng đã tra ra được rồi.”

“Điều tra những việc năm xưa làm ở Mỹ… tra ra rồi… tra ra cái gì? Bọn họ rốt cuộc muốn điều tra cái gì chứ? Bọn họ là ai? Rốt cuộc họ là ai! Có phải họ có âm mưu gì không?? Họ muốn làm gì cậu ấy?! Có phải muốn hại cậu ấy không? Có phải thế không?!”

“Này, Tiểu Phan Phan, anh bình tĩnh chút coi, hôm nay bọn này đến đây tìm anh là muốn nhờ anh giúp đó, nhưng mà chuyện chúng tôi tìm anh ngàn vạn lần anh không được nói cho A Đức nghen, không thì bọn này bị hắn chém chết toi đó. Ai chuyện này nói ra thì cũng phức tạp lắm, anh nghe tôi nói nè…”

“Quản lý Phan, chủ tịch đang chờ anh bên trong, anh mau vào đi.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn cô, thư ký Trần.”

Mở cánh cửa phòng chủ tịch, thấy chủ nhân đang ngồi trên bàn đưa bút không ngừng, nét mặt nghiêm túc, Phan Tuấn Vỹ thấy đầu mũi mình khẽ cay cay

“Cởi quần, nằm úp lên sopha kia, chủ nhân sẽ qua kiểm tra liền.”

Âu Dương Đạo Đức ra lệnh mà không ngẩng đầu lên.

Nghe lời cởi hết đồ bên dưới thân, ngoan ngoãn nằm úp sấp quỳ gối trên sopha, nai con nghiêng đầu ngây ngẩn nhìn chủ nhân, chẳng nỡ chớp mắt.

“Sao hôm nay ngoan ngoãn thế a?”
Âu Dương Đạo Đức chậm rãi đi đến bên cạnh sopha, vuốt ve làn da mềm mại nõn nà của nai con, cười rất không đứng đắn.

Kì quái, trước đây cái con nai con này chỉ cần hắn vừa chọc ngoáy một câu, đã lập tức phải ngo ngoe giãy giụa giở thói, làm om sòm lên mới chịu thôi, sao hôm nay lạ thế, chẳng lẽ uy nghiêm của chủ nhân ta lại nâng cao một tầng nữa rồi?

“Hở! Sao lại khóc thế? Thiệt tình khó chịu dữ vậy à?”

Thấy nai con im lặng nhìn mình, gương mặt đầy bi ai, trái tim Âu Dương Đạo Đức nhói lên, lập tức bế nai con đặt lên đùi mình, nhẹ nhàng liếm đi những giọt lệ đang không ngừng rơi xuống.

“Được được, chủ nhân không phạt cưng nữa, ngoan, nai con ngoan, không khóc không khóc na…”

Mình khóc? Sao mình lại khóc? Sao mình lại không hề nhận ra thế? Phan Tuấn Vỹ mày đúng là đồ vô dụng, cứ gặp chuyện là khóc thì có tác dụng rắm gì!

Lắc lắc đầu, ôm thật chặt người trước mặt, Phan Tuấn Vỹ chủ động khẽ liếm đầu nhũ đang nhô lên qua lớp áo sơ mi, rất thỏa mãn nghe một tiếng hít sâu

“Cưng đúng là một sắc nai con! Chủ nhân đã nói là không phạt cưng nữa, cưng còn đi dụ dỗ chủ nhân?”

Cố vờ chớp mắt ngây thơ vô tội mấy cái, nai con im lặng xoay người lại, nằm sấp quỳ gối trên bàn trà trước mặt chủ nhân, dùng tay khẽ tách hai cánh mông, lộ ra tiểu huyệt mà đời này chỉ để một người ngắm nhìn, dòng dịch trắng đục vốn nằm sâu trong cơ thể từ cửa huyệt hồng phấn chậm rãi chảy ra, *** loạn mê người không tả nổi…

“Cưng… Cưng… Cưng xong, nai con, cưng giác ngộ đi, chủ nhân hôm nay nhất định không khinh địch tha cưng đâu!”

Vồ lấy điện thoại vội vã ra lệnh vài câu: “Thư ký Trần, tôi và quản lý Phan hôm nay có một việc rất quan trọng phải ‘làm’, từ chối tất cả cú điện thoại gọi đến. Cuộc họp nào hôm nay có thể đổi ngày thì cứ đổi, không đổi được thì bảo tổng giám đốc tham gia thay tôi, vậy nhé.”

Cúp mạnh điện thoại, dùng hai ngón tay cắm thẳng vào mật huyệt vẫn đang chảy ra dịch thể của chính mình, thấy cơ thể nai con khẽ cứng lại, ngửa đầu khóc rên, Âu Dương Đạo Đức quả là thấy mình sắp điên rồi.

Đâm mạnh ngón tay hai lần trong tiểu huyệt vừa ướt vừa nóng rồi rút ra, dùng một tay quẳng nai con đang không ngừng khóc trên tấm thảm dưới mặt đất, Âu Dương Đạo Đức móc ra tính khí đã cương cứng đến phát đau của mình, lao đến dồn sức đâm vào nơi sâu nhất không chút nể nang

“A”

Bích tràng yếu đuối gần như bị chọc rách, Phan Tuấn Vỹ tựa như phát cuồng khóc gào không ngừng, tay chân quấn chặt lấy người bên trên, khiến hắn không rời anh ra dù chỉ một khắc.

Cà vạt và chiếc sơ mi bị lột ra một cách thô bạo, cả người bị cắn đến thâm tím khắp nơi, hai đầu nhũ xinh xắn bị cắn nút đến to gấp đôi, nhưng bất kể bị đối xử tàn nhẫn đến đâu, anh vẫn thấy mình thật hạnh phúc, chỉ cần người này bên cạnh mình, anh có thể hạnh phúc.

Chủ nhân, chủ nhân của tôi, người tôi yêu.

Lần này tôi sẽ bảo vệ cậu, tôi không bao giờ cho phép bất cứ ai làm cậu tổn thương, dù cả thế giới này thành kẻ thù của tôi… tôi cũng không hối hận.

Chương 39: Đại chủ xuất chinh 1

Cánh cửa vừa mở ra, mùi ẩm thấp của căn nhà đã lâu không có người ở lập tức xộc ra.

Phan Tuấn Vỹ bước vào căn nhà cũ mà mình đã rời đi gần bốn tháng ròng, đột nhiên có cảm giác xa lạ lạ lùng.

Căn nhà với ba gian hai phòng mà anh tự mình mua năm hai mươi lăm tuổi, cực nhọc vất vả trả góp hơn chục năm ròng, đến tận năm ngoái mới thanh toán xong, hoàn toàn trở thành nhà của mình. Vẫn nhớ lúc đó anh đầy tự hào nhiệt tình yêu thương cái tổ chim của chính mình đến mức nào.

Nhưng vì sao anh rời cái căn nhà mà mình đã ở vài chục năm mới có mấy tháng ngắn ngủi mà lại thấy nó xa lạ thế này, còn ngôi nhà trên núi mới ở chẳng bao lâu lại làm mình thấy vừa quen thuộc lại vừa an tâm?

Anh biết đáp án trong lòng mình tuy có chút sến súa, nhưng cũng đủ để gương mặt vốn bình thường không có gì đặc sắc của Phan Tuấn Vỹ vì nhớ đến một người nào đó mà tỏa ra vầng hào quang rực rỡ hơn người.

“Nghĩ đến cái gì mà em cười hạnh phúc như vậy?”

Đèn trong phòng khách tách một tiếng sáng rực, trên sopha đột nhiên xuất hiện người mà anh hẹn gặp.

Nguy rồi, sao anh lại quên trên tay người đó có chìa khóa nhà mình chứ. Vốn tính trước khi người ta đến dợt lại mấy bước một lần, xem ra phen này kế hoạch đi tong rồi.

“Anh… anh đến rồi…”

“Người kia không phải quản em chặt lắm sao? Sao em đến đây được thế?”

“Cậu ấy đi họp ở Hồng Kông rồi, phải ngày mai mới về được. Em mua loại rượu vang anh thích nhất đây này, uống với em một ly được không?”

“Đương nhiên được, hai anh em mình lâu rồi không uống với nhau. Nhớ ghê… mùi vị đúng là không tồi.”

“Đúng rồi, anh… sao vừa rồi anh không có bật đèn vậy?”

Đôi mắt chớp chớp nghịch nghịch ly rượu trên tay, Phan Tuấn Vỹ không biết mào chuyện thế nào, đành thuận miệng hỏi mấy chuyện quanh quanh.

“Trong bóng đêm sẽ nhìn thấy nhiều chuyện rõ ràng hơn, cũng có rất nhiều chuyện trước đây nghĩ không ra cũng nghĩ thông được.”

“Nghĩ thông rồi? Anh cho rằng làm như thế là nghĩ thông rồi? Anh biết rõ người đó quan trọng với em đến thế nào, sao anh vẫn trăm phương ngàn kế hại cậu ấy, anh có bao giờ nghĩ đến em không?”

Đặt mạnh ly rượu lên chiếc bàn, ánh mắt phẫn hận nhìn thẳng vào cặp mắt bình thản kia, Phan Tuấn Vỹ từng từ từng từ đều như nhả từ hàm răng nghiến chặt.

“Nếu anh còn chút lương tâm, còn quý trọng tình cảm anh em bao năm qua, xin anh dừng lại đi, coi như em xin anh, anh họ.”

Lúc nghe được từ Lý Sa và Dương Tấn nói có người đang âm thầm lập mưu hãm hại Âu Dương Đạo Đức, mà một trong số đó chính là anh họ mà anh kính yêu nhất thì Phan Tuấn Vỹ gần như không tin nổi tai mình.

Chắc là nhầm ở đâu rồi? Anh họ không phải là người như thế, anh ấy nhất định không phải là người như thế! Anh ấy lúc nào cũng làm việc đường hoàng đứng đắn, anh ấy sẽ không bao giờ dùng những thủ đoạn đê tiện hại người, huống chi lại là người cực kì quan trọng với em họ mình, anh ấy không làm thế đâu, anh ấy không làm thế đâu…

Nhưng lúc Dương Tấn đưa những tấm hình và cuộn băng ghi âm ra trước mặt thì anh chẳng còn lý do nào để không tin nữa.

Anh họ, anh thực sự làm em thất vọng quá rồi…

“Xin anh? Xin anh cái gì? Xin anh đừng có vạch trần bộ mặt thật xấu xí khó coi của hắn trước mặt em sao? Hay là em chọn làm đà điểu rúc đầu vào cát, chấp nhận cả đời này cũng không muốn biết chân tướng?”

“Chân tướng? Cái gì là chân tướng? Anh vốn không hề hiểu gì về cậu ấy, anh nghĩ là tuỳ tiện sai vài người đi điều tra vớ vẩn một phen là hiểu được chân tướng hay sao?”

“Điều tra vớ vẩn? Nhâm Nhã Nhiên này là người hay làm những trò quấy quá đến thế sao? Em có biết là anh phải tận dụng bao nhiêu mối quan hệ mới điều tra được quá khứ của hắn không? Sao? Tiểu Vỹ, em sợ rồi sao? Em không dám nghe à?”

“Em chẳng có gì mà không dám nghe cả, anh khỏi phải dùng kế khích tướng làm gì. Anh đã muốn nói đến thế, vậy em nghe đây!”

“Được, em nghe đây. Âu Dương Đạo Đức, hai mưới chín tuổi, con trai duy nhất trong nhà, mười hai tuổi sang Mỹ du học, mười bốn tuổi thì cha mẹ cùng em gái qua đời trong tai nạn vì điều khiển xe không cẩn thận rơi xuống khe núi. Sau cảnh sát điều tra thì đây là trường hợp tự sát có chủ đích vì thế công ty bảo hiểm không phải trả tiền bồi thường. Âu Dương Đạo Đức sau khi tham dự tang lễ đã không ở lại Đài Loan mà lựa chọn quay lại New York tiếp tục học. Mười lăm tuổi gia nhập một bang phái người Hoa ở địa phương, hắn vốn chỉ là một tên lưu manh sau một năm đã được ông chủ đề bạt lên làm phụ tá, sau đó ông chủ bị đâm chết, đến bà chủ nắm quyền, hắn càng được trọng dụng. Hai năm sau, hắn mới mười tám tuổi đột nhiên biến mất khỏi New York, sau đó không còn người nào gặp lại hắn. Đương nhiên hắn chỉ cần không chết thì đương nhiên không thể đột nhiên biến mất trong không khí được. Sau đó không lâu, trong trường Đại học Stanford xuất hiện một học sinh châu Á thần bí. Trong hai năm hắn học xong chương trình Đại học với tốc độ kinh người, trong một năm sau thì lấy được bằng thạc sĩ về máy tính và quản trị kinh doanh. Tốt nghiệp xong, hắn với một lượng đầu tư dồi dào quay về Đài Loan thành lập “Tập đoàn khoa học kỹ thuật Hoài Đức”, sau đó trở thành công ty nổi danh toàn quốc của một thanh niên.”

“Thì sao? Hồi còn nhỏ có làm cho một bang phái thì đã làm sao? Đó cũng chẳng phải chuyện mất mặt gì.”

“Hừ, đừng có kết luận sớm quá làm gì, em có biết năm đó ông chủ đó làm sao mà chết không? Hắn làm thế nào mà được trọng dụng? Hắn là một người xuất thân gia thế chẳng còn gì mà sao có nhiều tiền để tự tay mở công ty kỹ thật máy tính?”“Đương nhiên là vì cậu ấy có khả năng!”

“A, em nói không sai đâu, nhưng mà cái khả năng này chẳng phải khả năng nghề nghiệp hay ho gì, mà là… khả năng trên giường!”

Nhâm Nhã Nhiên đột nhiên cười điệu đà: “Trước đây hắn thông đồng với bà chủ, thậm chí cả cái chết của bang chủ cũng có dính líu đến hắn. Thế nhưng, sau khi hắn lợi dụng xong người đàn bà đáng thương kia, vét một mẻ to sau cùng liền lập tức đá bay cô ta, rửa sạch mùi máu toàn thân, nhanh chóng biến thân thành một sinh viên đại học xuất sắc đa tài, bắt đầu cuộc đời đại học ung dung tự tại. Đáng tiếc là chó không đổi được thói ăn phân, ở bờ tây Stanford, San Francisco, Silicon valley LA, diễn lại tuồng cũ, chuyên tìm phụ nữ có tiền có quyền ra tay, bất kể là thiên kim tiểu thư nhà giàu hay quả phụ, chỉ cần có giá trị lợi dụng hắn ta sẽ coi như lợn nái mà cưỡi! Tập đoàn khoa học kỹ thuật Hoài Đức là do dùng máu nước mắt và tiền của bao người đàn bà mà xây nên, nực cười thay khi hắn tuyên bố với thế giới rằng mình dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, ra vẻ mẫu mực khắc khổ vất vả gây dựng sự nghiệp, đúng là khiến người khác thấy buồn nôn!”

“Đủ rồi! Anh họ, anh nói xong chưa?”

Thực sự anh đã giận đến sắp nổ tung, nhưng những lời vừa nói ra lại bình tĩnh đến khác thường, Phan Tuấn Vỹ cuối cùng cũng biết, thì ra một người khi tức giận đến đỉnh điểm thì sẽ không hề phát hoả.

“Tiểu Vỹ?”

“Anh nói xong, đến lượt em nói! Anh họ, kỳ thực những chuyện anh nói em đã biết từ lâu.”

“Cái gì? Em biết lâu rồi?

Mở trừng trừng mắt nhìn chằm chằm vào đứa em họ, Nhâm Nhã Nhiên thấy lạnh buốt trong lòng.

“Không thể nào, không thể nào, em lừa anh, em lừa anh! Nếu em sớm biết chân tướng của hắn, em tuyệt đối không thể nào tiếp tục ở chung với cái tên lừa đảo vô liêm sỉ vô đạo đức này được!”

“Câm mồm! Tôi không cho phép anh mắng cậu ấy như thế! Namnữ làm tình, vốn là chuyện tôi tình anh nguyện, sao lại có lừa đảo ở đây? Anh có thể không tán thành cách sinh tồn của cậu ấy, nhưng đó là sự lựa chọn của cậu ấy, chỉ cần cậu ấy không tổn thương ai, anh chẳng có quyền gì phê phán cậu ấy!”

“Hừ, em chẳng cần phải nói đỡ hắn. Em chịu được chuyện một mình anh chửi mắng hắn, chẳng lẽ em bịt được miệng thiên hạ gièm pha? Đợi đến lúc anh đưa đống tư liệu này cho toà soạn báo, để cái chuyện bê bối này bùng nổ, em cứ đứng đó mà nhìn hắn thân bại danh liệt, xem xem trong xã hội thượng lưu có chỗ nào có thể khiến hắn bấu víu nữa.”

“Không… em không cho phép anh làm thế! Anh họ, em muốn anh thề sẽ không làm như vậy!”

Nhào đến cầm chặt đôi tay của Nhâm Nhã Nhiên, đôi mắt tròn to của Phan Tuấn Vỹ không giấu nổi hoảng loạn.

“Muốn anh làm thế rất đơn giản, anh có hai điều kiện.”

Nheo mắt nhìn người bắt đầu hoảng loạn trước mặt, Nhâm Nhã Nhiên hiểu mình đã lại nắm quyền chủ động.
“Anh nói đi, em nhất định sẽ làm.”

“Được, Tiểu Vỹ, em nghe đây. Đầu tiên, anh muốn em lập tức sang Pháp cùng anh, công ty của anh đang thành lập chi nhánh bên đó, anh phải sang đó chừng hai năm, anh muốn em không rời anh một khắc, sau đó hứa với anh từ nay vĩnh viễn không gặp lại Âu Dương Đạo Đức. Thứ hai, anh muốn Mỹ Mỹ lập tức kết hôn cùng tên kia, khiến hắn chính thức trở thành con rể của em, để kết thúc luôn ý định hoà hợp lại với hắn.”

Lạnh toát trong lòng, mấy câu nói của anh họ đơn giản như thế, nhưng với anh là trăm khó ngàn khăn, sự tồn tại của người kia đã sớm hoà vào máu thịt của anh, bảo anh làm sao chia lìa nổi đây?

“Không… em không muốn… em không làm được… Em không làm được! Em đã hứa với cậu ấy rồi… em sẽ không rời khỏi cậu ấy, tuyệt đối mãi mãi không rời khỏi cậu ấy!”

Nhâm Nhã Nhiên nghe vậy đột nhiên lửa giận bừng lên, máu nóng cuồn cuộn, vung tay cho anh một cái bạt tai!

“Phan – Tuấn – Vỹ! Sao em đê tiện thế?”

Tiểu Vỹ, Tiểu Vỹ của anh, Tiểu Vỹ từ nhỏ đáng yêu nhất nghe lời nhất, vì sao bất kể anh nói ngược nói xuôi, bất kể anh làm gì đi nữa em cũng vẫn không muốn rời cái con người đáng sợ kia? Lẽ nào em thực sự muốn chờ cho đến ngày bị hắn làm cho toàn thân đầy đau đớn mới chịu giác ngộ sao?

“Em rốt cục đang làm trò quỷ gì thế? Em biết thừa đó là người của con gái mình, em biết thừa đó là đồ cầm thú đội lốt người, sao em dù chết vẫn muốn bên cạnh hắn?”

“Đúng, em dù chết cũng muốn bên cạnh cậu ấy, anh không hiểu… anh cái gì cũng không hiểu… anh không có người yêu… anh sẽ không hiểu đâu…”

Cúi đầu dùng tay che gò má sưng đỏ, Phan Tuấn Vỹ nghẹn ngào nói.

“Không có người yêu? Anh đã yêu một người cả cuộc đời rồi, vậy mà em dám nói anh không có người yêu?”

Dùng tay che mặt, Nhâm Nhã Nhiên tuyệt vọng ngã ngồi xuống sopha, cảm giác như lệ sắp tuôn trào.

“Anh họ, nếu anh có người để yêu, sao anh lại không hiểu cảm giác của em? Buông tha cậu ấy, em van xin anh hãy buông tha cho cậu ấy, cậu ấy và anh chẳng hề có oán thù gì, sao anh lại muốn đuổi tận giết tuyệt?”

“Không có thâm cừu đại hận?”

Nhâm Nhã Nhiên đột ngột đứng dậy, bước một bước lại gần Phan Tuấn Vỹ.

“Hắn cướp em đi, hắn không cho phép anh gặp em, hắn để trái tim em không có anh, không còn có con người đã nâng niu che chở em cả đời, làm sao anh cam tâm đây? Làm sao bảo anh nuốt được mối hận này? Lẽ nào như thế vẫn chưa tính là thâm thù đại hận! Tiểu Vỹ, anh họ bây giờ thề với em, anh sẽ huỷ diệt hắn, anh nhất định sẽ huỷ diệt hắn!”

“Không! Anh họ, anh sai rồi, anh từ nhỏ thương em yêu em, em cũng kính anh mến anh từ nhỏ, trong lòng em tình cảm của chúng ta mãi mãi không mất đi. Nhưng người kia không giống… cậu ấy là mạng của em, em không thể sống thiếu cậu ấy! Nếu hôm nay anh dám làm tổn thương cậu ấy dù chỉ một chút thôi, em thề cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho anh, mãi mãi mãi mãi không tha thứ cho anh! Nếu anh còn coi trọng tình anh em của chúng ta bao năm qua, xin anh đừng ép em hận anh!”

“Hận anh? Không đâu, Tiểu Vỹ của anh sẽ không hận anh đâu. Anh sẽ huỷ hắn đi, đến lúc hắn biến mất trong cuộc đời chúng ta rồi, tất cả mọi thứ sẽ quay lại như xưa, Tiểu Vỹ của anh sẽ cảm ơn anh mà.”

“Biết ơn? Anh họ, anh điên rồi, anh có phải điên rồi không? Sao anh lại trở nên phi lý như thế? Em nói chuyện tử tế với anh sao anh lại không nghe? Anh nghĩ em không biết anh câu kết với ban giám đốc của Khoa học kỹ thuật Hoài Đức hãm hại cậu ấy sao? “Khoa học kỹ thuật Hoài Đức” là cậu ấy một thân một mình khổ sở khó khăn lắm mới tự tay thành lập, em sẽ không mở mắt nhìn anh đi giúp người khác đoạt ngai chủ tịch của cậu ấy đâu Anh họ, là anh ép em, anh đừng trách em…”

Đột nhiên bị đẩy mạnh ngã xuống sopha, Nhâm Nhã Nhiên kinh hoàng, xoay người muốn đứng dậy nhưng tay chân bủn rủn, không thể nào dùng sức.

“Anh họ, anh đừng phí sức, rượu vang anh vừa uống đã bị em bỏ thuốc, trước khi ban giám đốc họp xong, phiền anh ngồi yên ở đây.”

“Ha ha ha…”

Nhâm Nhã Nhiên đột nhiên bật cười, cười đến rơi lệ:

“Tiểu Vỹ, thì ra không chỉ mình anh điên, em cũng đã điên mất rồi…”

“Vâng, anh họ, có thể em điên rồi. Nhưng nếu đây đúng là một dạng tâm thần, em tình nguyện điên loạn cả đời, không bao giờ tỉnh lại…”

“Dù cưng cả đời không tỉnh lại, ta cũng sẽ bên cạnh cưng.”

Chương 40: Đại chủ xuất chinh 2

Nhâm Nhã Nhiên đột nhiên bật cười, cười đến rơi lệ:

“Tiểu Vỹ, thì ra không chỉ mình anh điên, em cũng đã điên mất rồi…”

“Vâng, anh họ, có thể em điên rồi. Nhưng nếu đây đúng là một dạng tâm thần, em tình nguyện điên loạn cả đời, không bao giờ tỉnh lại…”

“Dù cưng cả đời không tỉnh lại, ta cũng sẽ ở bên cạnh cưng.”

Giọng nói ôn nhu trầm thấp làm người nghe không nhịn được mà thần phục chậm rãi vang lên từ đằng sau – Phan Tuấn Vỹ vội vã quay người, bất ngờ đến nỗi ngẩn ra nhìn người kia.

“Đến đây.”

Chẳng cần nói thừa một lời, chẳng cần làm thừa một việc, chỉ cần hai từ ngắn ngủi, cũng đủ để gỡ sạch bao nhiêu phòng bị của nai con, vươn người chạy vào vòng tay chủ nhân

“Tôi tôi sợ anh họ anh ấy… anh ấy…”

Tựa như dây đàn căng thẳng đột nhiên đứt phụt, Phan Tuấn Vỹ cả đời chưa bao giờ bày mưu hại người, tính toán thiệt hơn cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, anh không nhịn được viền mắt hoe đỏ, trong vòng tay ôm chặt của người nào đó không ngừng run rẩy.

“Suỵt… đừng sợ, hắn không thể làm gì ta, ta cũng không để hắn làm tổn thương cưng. Thả hắn đi nhé.”

“Được được…” Vội vàng gật đầu.

Thực ra nếu không phải tình thế bắt buộc, Phan Tuấn Vỹ anh sao đủ tàn nhẫn quyết tâm gây tổn thương cho anh họ từ nhỏ đã yêu thương anh rất mực được. Nhưng để bảo vệ người đang đứng bên cạnh mình, có việc gì là anh không làm được chứ?

“Tiểu Trương, tiễn Nhâm tiên sinh về Hyatt Hotels.”

“Vâng, thưa chủ tịch.”

“Thì ra đến việc tôi nghỉ ở khách sạn nào cậu cũng đã điều tra ra rồi…”

Nhâm Nhã Nhiên nghe vậy cười chua chát:

“Vậy thì ngay từ đầu cậu đã có thể ngăn Tiểu Vỹ gặp tôi, sao cậu không làm thế?”

“Sao tôi phải làm như vậy? Anh muốn nói với anh ấy cái gì cứ tự nhiên mà nói, nếu tôi cả chuyện đó mà cũng chẳng có nổi chút chắc chắn, tôi dựa vào cái gì mà thắng nổi anh? Huống hồ chuyện trước đây tôi đến bây giờ cũng chưa từng hối hận, đã là đường tôi chọn để đi, tôi sẽ thẳng đầu ưỡn ngực mà bước, ai cũng đừng hòng cản nổi tôi.”

“Tiểu Vỹ, xem ra chúng ta đều quá coi thường người này rồi. Em không cần lo lắng, chẳng ai hãm hại hắn nổi đâu, lần này xem ra việc em ra mặt giùm hắn là thừa rồi.”

“Anh họ… xin lỗi…”

Nhâm Nhã Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, im lặng nhìn anh thật lâu, liền bị Tiểu Trương cõng ra ngoài.

“Bây giờ có nên tính đến nợ nần của chúng ta không?”

“Chủ… chủ nhân…”

“Chủ nhân đã nói không cho cưng lén lút gặp anh họ chưa?”

“Có.”

“Chủ nhân đã nói mấy hôm nay tan tầm lập tức về nhà, không được chạy lung tung chưa?”

“Có.”

“Chủ nhân đã nói cưng chỉ cần cẩn thận chăm sóc thân thể mình, hàng này chỉ cần ngoan ngoãn ăn rồi ở nhà, việc gì cũng không cần quan tâm chưa?”

“Có… Nhưng tôi không phải heo! Ngày nào cũng hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn là xong, có chuyện lớn như thế này người ta cũng lo lắng cho cậu, cũng muốn giúp cậu chứ.”

“Còn dám cãi! Hôm nay nếu không phải ta nhìn qua máy quay an ninh thấy cưng không bình thường, qua máy nghe lén gắn trong điện thoại, theo dõi cưng đến đây, cưng lúc này đã sớm bị trói mang đi rồi.”

“Nói dối, tôi đã bỏ thuốc mê vào rượu của anh họ rồi, là tôi trói nhốt anh ấy ở đây mới đúng sao lại lật thành anh ấy trói tôi bắt đi được?

“Nói cưng ngốc mà cưng còn không chịu nhận, cưng có biết anh họ cưng đã sớm sai người canh ở dưới lầu, đợi lát nữa giúp hắn mang cưng đưa ra ngoài, nếu không thì đường đường là tổng giám đốc xí nghiệp Tam Hưng như hắn tội gì không ngồi xe limousine, phải đi xe tải làm gì? Thật ra xe của hắn cũng đã bị ta cài thiết bị nghe trộm, ta nghe thấy đàn em của hắn nói nếu Nhâm Tổng ở trên lầu mãi không xuống, bọn chúng sẽ lên xem sao, nếu lúc đó bọn chúng thấy cưng dám trói người của bọn chúng, chẳng phải cưng nguy to rồi?”

“Vậy… vậy bọn họ đâu rồi?”

“Hừ, đã bị ta dùng kế tống cổ đi rồi.”

“Oa, chủ nhân thật là lợi hại, tôi thật là phục cậu quá sức phục na! Biết ngay là chủ nhân của người ta là thiên tài vô địch siêu cấp lợi hại mà, đúng là chẳng ai địch nổi cậu.”

Để đỡ phải chịu phạt, có một con nai con cực kì không có cốt khí đang ra sức trợn mắt thành hai ngọn lửa hồng, biến giọng nói thành nịnh nọt tâng bốc đến cực điểm.

“Hơn nữa tôi nghe Dương Tấn với Lý Sa nói chỉ có tôi mới thuyết phục được anh họ, chỉ có tôi mới có thể cứu cậu, vì vậy… vì vậy tôi mới…”

Thật là ngại quá a, hai vị đồng bào, tôi tuyệt đối không phải cố ý hãm hại hai người đâu, hai người bây giờ tạm chịu ủy khuất cho tôi mượn tên tạm dùng làm bia đỡ đạn na, dùng xong rồi tôi sẽ rửa sạch sẽ trả lại cho hai người mà.

“Hừ, đừng có nhắc đến hai người đó với ta! Cưng cứ chờ coi ta xử bọn họ thế nào, dám to gan đẩy nai con của ta vào hầm lửa, không quan tâm gì đến an toàn của cưng, ta tuyệt đối không tha cho bọn họ!”

“Chủ nhân, cậu… cậu đừng giận, họ cũng vì tốt cho cậu mà…”

Chiếp hai vị đồng bào, tôi xin lỗi hai người, tôi tuyệt đối không cố ý “bán bạn cầu vinh” đâu, bắt hai người chịu tai tiếng giùm người ta, hai người tha thứ cho tôi nhé.

“Thân cưng còn chưa lo xong, còn dám cầu xin giùm người khác? Nai con nói coi, nói một đằng làm một nẻo, vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân, là phạm vào điều số mấy trong gia pháp?”

“Điều… điều số ba… Ô… đừng mà… van xin chủ nhân đừng mà… Ô… tôi không dám nữa đâu, không dám nữa đâu! Đừng có phạt tôi kiểu này mà.”

“Hừ, nai con phạm pháp cũng tội như thứ dân, chủ nhân không mềm lòng đâu. Cầm lấy, ta đã sớm chuẩn bị cho cưng rồi, bây giờ phải làm thế nào cũng không cần ta phải bảo nữa chứ?”

Nhận từ tay chủ nhân cái gói nhỏ làm bằng da nai nhân tạo được may tinh xảo, gương mặt Phan tuấn Vỹ nhăn tít lại, hai mắt đẫm lệ nhìn hình phạt trong tay, làm thế nào cũng không có đủ dũng khí để mở ra nổi.

“Còn không mau mở ra?”

“Chủ nhân…”

Nai con ngẩng đầu lên, cố gắng dùng ánh mắt cực kì thảm hại nhìn chủ nhân đầy van lơn.

“Í? Cái gì đây? Quay mặt qua đây nào.”

Vừa nãy vì chỗ nai con đứng bị sấp bóng, Âu Dương Đạo Đức không chú đến chỗ sưng đỏ trên gương mặt nai con, lúc này nhìn kĩ lập tức bừng cơn phẫn nộ.

“Hắn dám đánh cưng… hắn dám đụng đến nai con của ta… Nhâm Nhã Nhiên… được, được lắm…”
Phan Tuấn Vỹ thực sự rất hiểu người kia, anh biết âm thanh của hắn càng nhẹ nhàng bao nhiêu, càng biểu hiện cơn tức giận của hắn tăng vọt bấy nhiêu, anh không khỏi rùng mình ớn lạnh, vội vã cầu xin cho anh họ.

“Cậu đừng trách anh họ, anh ấy… anh ấy không cố ý đâu mà… tôi cũng không biết gần đây có chuyện gì không ổn, cứ gặp tôi là nổi giận, trước đây anh ấy không như thế đâu.”

Nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt bị thương của nai con, Âu Dương Đạo Đức khe khẽ thở dài, thôi bỏ đi, nghĩ kĩ thì thực ra Nhâm Nhã Nhiên cũng thật đáng thương, gặp phải một con nai con chẳng hề có đầu óc gì hết, lại còn chờ mong ngày nào đó anh ấy tự hiểu ra tâm ý của mình, đúng là mơ chuyện viển vông, quá mức ngây thơ.

“Âu Dương Đạo Đức ta vẫn là thông minh, ai thèm quan tâm, cứ chộp được ăn luôn trước cái đã, rồi sau chậm rãi gặm đến cả xương khớp cũng không còn, khiến cưng toàn bộ cả người lẫn xương đều mãi mãi nằm trong thân thể ta, muốn đi đâu cũng không được.”

“Cậu đang nói cái gì a? Sao tôi nghe chả hiểu gì sất.”

“Không hiểu cũng được, coi như nai ngốc có phúc ngốc, nai con ngố của ta. Bỏ đi, nể tình cưng hôm nay bị thương, nghiêm phạt hôm khác làm cũng được. Chúng ta về nhà thôi.”

“Thật sao? Cảm ơn chủ nhân, cảm ơn chủ nhân.”

Ôm cổ Âu Dương Đạo Đức, nhanh chóng hôn lên mặt hắn một cái, có một con nai con vui đến chẳng biết đâu là bên phải đâu là bên trái đã sớm quẳng nghi vấn vừa nãy lên chín từng mây, lại còn cực kì hạnh phúc chui vào trong lòng chủ nhân.

Có thể thấy Phan Tuấn Vỹ anh lần này “đại chủ xuất chinh” tuy không có công lao nhưng cũng có khổ lao, cái tên độc tài bạo quân lúc nào cũng nói năng cẩn thận, cái gì cũng len lén giấu kín cho bưng đầu sau khi về đến nhà, cuối cùng cũng đã chịu giải đáp tất cả các nghi vấn trong lòng nai con.

“Từ một tháng trước, ta đã phát hiện hội đồng quản trị có người thèm khát cái ghế chủ tịch của ta, mà anh họ cưng lúc đó cũng lợi dụng các mối quan hệ của mình ở Mỹ để âm thầm điều tra chuyện trước đây, cũng nhân thế mà câu kết với người trong hội đồng quản trị, hy vọng lợi dụng vụ tai tiếng này, dùng lý do hủy hoại uy tín của công ty mà ép ta rời bỏ chức chủ tịch.”

“Còn cú điện thoại thần bí mà lần trước nai con nghe cùng với chuyện ta sang Mỹ cũng là do đi gặp một người phụ nữ lẫy lừng uy tín trong giới thương nhân ở cả Đài Loan lẫn Mỹ. Cô ấy là người thừa kế một tập đoàn tài chính lớn, lúc ta còn trẻ đã gặp qua một lần, sau đó cô ta kết hôn với một ông chồng trẻ vừa gian vừa hay ghen, ta và cô nàng đành phải chấm dứt qua lại. Nhà chồng của cô ấy chính là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Hoài Đức sau ta, nếu như họ có thể kết hợp đứng cùng chiến tuyến với ta, vậy thì các cổ đông khác dù có làm trò quỷ gì cũng chẳng dọa dẫm được ai, vì vậy ta phải tự mình đi tìm cô ấy. May mà chúng ta tuy đã lâu không liên lạc, nhưng cô ấy vừa nghe thấy ta có chuyện phiền phức, không nói hai lời lập tức đồng ý, ta cuối cùng mới nắm chắc mười phần.”

“Vậy sao cậu lại phải chụp cái ảnh này với Sở Thận Chi?”

Nói tới nói lui, Phan Tuấn Vỹ vẫn để bụng chuyện này nhất.

“Nói cưng ăn dấm chua cưng còn không chịu nhận? Ta vì nhận ra có người chụp lén hai chúng ta, mà vừa lúc Sở Thận Chi cũng bị người điều tra chuyện giữa hắn và em trai, vì thế hai người liền phối hợp với nhau, áp dụng phương pháp dương đông kích tây, cố ý để người nhìn thấy, tránh cho cưng và Sở Thiên Ngọc bị lộ. Sau vì Sở Thiên Ngọc cực lực phản đối, mọi chuyện ngừng lại tại đó, hại ta phí công hy sinh hương sắc, chụp một đống ảnh cấp ba, đúng là lỗ to.”

Nói đến đây thì mọi chuyện thật giả đều rõ ràng, tất cả nguy hiểm cũng có thể tuyên bố giải quyết xong, nai con đã mấy ngày liền chẳng ngủ ngon cuối cùng cũng an tâm nằm trong lòng chủ nhân chìm vào giấc ngủ sâu.

Phiên ngoại một

Sự yên lặng trước cơn bão

v

Một con đường vắng lặng không người.

Một ngọn đèn u tối.

Một nàng thiếu nữ bất lực.

Một tên côn đồ hung ác.

Và một vị anh hùng xuất hiện kịp thời!

Đó chính là lúc “chiến dịch săn nai” được sắp đặt công phu, oanh động võ lâm, kinh động vạn giáo bắt đầu được tiến hành

“Mỹ Mỹ, anh tùy tiện đến nhà thế này, có ổn không?”

Rõ ràng đã đứng sờ sờ trước cửa rồi, Âu Dương Đạo Đức còn cố tình hỏi vờ như khách sáo.

“Không sao, hôm nay ba em đi công tác, ngày mai mới về đến nhà, nếu anh đồng ý… đêm nay ngủ ở nhà em cũng được mà…”

Trong giọng nói nhu mì của cô gái tràn đầy ngượng ngập, hàm ý bên trong lại chứa đầy ẩn ý bóng gió táo gan.

“Ừm, nhà em đúng là gọn gàng sạch sẽ nhỉ.”

Vờ như không hiểu ý mời chào trắng trợn của người ta, Âu Dương Đạo Đức bắt đầu nhìn ngang nhìn dọc.
“A… đúng vậy, mọi việc trong nhà đều là ba… A, không, ý em là một mình em quản hết đó…”

Đúng là nói dối mà không sợ mũi dài, Âu Dương Đạo Đức hừ lạnh trong lòng. Căn cứ theo những báo cáo của thám tử, cô ả Phan Mỹ Mỹ này chính là điển hình của loại phá gia chi nữ giơ tay là trà bưng mà há mồm là cơm đút, thực ra mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều cho ba cô nàng một mình ôm hết.

Nai con, yên tâm, chủ nhân đã tới cứu cưng đây, cưng sẽ lập tức thoát khỏi bể khổ, thoát khỏi ma chưởng của nữ nhân này!

Càng hiểu cô nàng này, Âu Dương Đạo Đức càng nóng ruột.

“Đạo Đức, anh xem này, đây là ảnh hồi nhỏ của em, rất dễ thương đúng không?”

Vì sao cô gái nào cũng thích cho đàn ông nhìn ảnh hồi còn nhỏ của mình chứ? Đúng, hồi nhỏ cô ta rất dễ thương, nhưng như thế không phải càng thấy rõ rằng sau này cô nàng không hề đáng yêu nữa sao?

“Cái này là…?”

Chỉ vào tấm hình đã hơi ố vàng, ánh mắt Âu Dương Đạo Đức bỗng nhiên bừng sáng.

“A, cái này sao, đây là ảnh chụp ba em hồi hết mẫu giáo đó, xấu lắm đúng không? Mẹ em thường nói may mà em lớn lên không có giống ba đó.”

Đúng vậy, may mà cưng không có giống cô, Âu Dương Đạo Đức vừa nghĩ vừa thấy may mắn trong lòng.

“Đúng rồi, Mỹ Mỹ, phiền em đi mua chai bia lạnh cho anh được không, anh khát quá.”

“Được được, không thành vấn đề, em đi liền.”

Cầm lấy bức ảnh của “nai con bé”, Âu Dương Đạo Đức hôn thật mạnh một cái!

“Cưng đúng là dễ thương đến mức ta hận không thể nuốt cưng vào bụng, nai con của ta.”

Cẩn thận nâng niu đưa tấm ảnh để vào trong ví da, Âu Dương Đạo Đức bắt đầu đi tìm “báu vật”.

Đây là phòng của nai con chăng?

Bước vào một căn phòng giản dị, hầu như không có gì bày biện ngoài những vật dụng cần thiết, Âu Dương Đạo Đức mở tủ quần áo lật lật.

Hi, đồ lót của nai con đúng là cực kì nhỏ nhắn dễ thương, y chang người của cưng. Cầm lấy chiếc quần lót màu trắng, Âu Dương Đạo Đức nghịch nghịch trên tay thích đến không rời ra được, lại còn thỉnh thoảng đưa lên mũi ngửi ngửi mùi mà nai con lưu lại, hồn nhiên không phát hiện ra hành động của mình rất giống một tên đại biến thái.

Cái này cũng mang về luôn. Bỏ chiến lợi phẩm vào túi trong, từ cửa truyền đến âm thanh khiến Âu Dương Đạo Đức vội vã rời khỏi căn phòng hướng ra phòng khách.

“Đạo Đức, em về rồi, em không chỉ mua bia, còn mua một ít đồ nhắm cho anh này, anh mau nếm xem.”

“Mỹ Mỹ, em đúng là biết quan tâm, có thể lấy em làm vợ đúng là phúc mà anh đã tu luyện từ kiếp trước.”

Nhẹ nhàng nắm tay Mỹ Mỹ, Âu Dương Đạo Đức nói một cách nồng nàn.

“Có thể gặp anh mới là phúc của em, lần đó nếu không phải anh giúp em đánh đuổi tên khốn nạn đó đi, em e là đã mất mạng rồi.” Tựa như còn sợ hãi, Mỹ Mỹ dựa sát vào lòng hắn.

“Cũng chẳng đáng gì, vì em, nguy hiểm hơn nữa anh cũng chẳng sợ.”

Âu Dương Đạo Đức vừa dỗ ngon dỗ ngọt vừa khẽ khàng đẩy cô nàng ra.

“Phải rồi, Mỹ Mỹ, chúng ta tuy đã hứa trọn đời bên nhau, nhưng dù sao em cũng còn trẻ, anh sợ ba em sẽ không đồng ý.”

“Ba em không đồng ý cũng không được! Đạo Đức, anh yên tâm đi, ba em sợ em nhất đó, a, không, em… em muốn nói là ba em rất hiểu em, chỉ cần em muốn, ba em nhất định sẽ đồng ý mà.”

Đúng thế, nếu không biết nai con nghe lời nữ bạo quân này nhất đời, hắn cũng chẳng việc gì phải hao tâm khổ tứ tiếp cận cô nàng.

“Vậy thì tốt rồi, em mau sắp xếp thời gian để anh gặp ba em nhé, anh đúng là không chờ nổi nữa rồi…”

Đúng là không chờ nổi nữa rồi! Ngày mà hắn mong chờ bao lâu cuối cùng cũng đến.

Hẹn với Mỹ Mỹ sau năm giờ chiều qua nhà cô nàng “cầu hôn”, rõ ràng chỉ còn vài phút nữa là gặp được nai con, Âu Dương Đạo Đức vẫn không nén được mà lấy bức ảnh nai con từ ví da ra hết ngắm lại nhìn, hết hôn lại hít.

“Cưng sẽ là của ta thôi, nai con, cưng sẽ là của ta chứ? Sẽ chứ? … Không, cưng nhất định phải là của ta… Phải là của ta…”

Chưa bao giờ thấp thỏm lo âu đến thế, Âu Dương Đạo Đức bực bội đi đi lại lại trong phòng.

Mở ngăn kéo lấy “chiến lợi phẩm” quơ về hôm đó ra, Âu Dương Đạo Đức bắt đầu tưởng tượng hình ảnh mình xé nó từ trên người nai con xuống. Cưng nhất định sẽ khóc nhỉ, sẽ khóc thật lớn nhỉ, sẽ dùng đôi mắt to to tròn tròn kinh hoảng nhìn ta, dùng âm thanh đáng thương cực điểm cầu xin ta, cầu ta thả cưng, cầu ta tha cưng, nhưng sau khi hưởng qua sung sướng tột đỉnh, cưng lại cầu xin ta ra sức chiếm lấy cưng, ra sức cắm vào cưng, cho đến khi cưng phải thừa nhận ta là chủ nhân của cưng!

Bị tưởng tượng của mình làm cho cương đến không kiềm được, Âu Dương Đạo Đức kéo khóa quần móc ra dục vọng căng tràn phấn chấn của mình, đặt đồ lót của nai con ở trên, vội vã lên đạn.

Chất vải không tính là mềm mại ma sát nơi mẫn cảm nếu khiến ta có cảm giác không thoải mái, nhưng tấm vải này thực sự đã từng dính sát vào hạ thể của nai con cũng đủ mang đến khoái cảm khiến người ta muốn ngất đi, thở gấp dồn dập, Âu Dương Đạo Đức chẳng được mấy phút đã đem nhiệt huyết chứa chan của mình bắn vào chất vải màu trắng.

Bất kể bao nhiêu thân thể mỹ nữ mê người cũng không khơi nổi tính thú trong hắn, mấy hôm nay hắn tự an ủi còn nhiều hơn mười năm cộng lại, nếu không có được nai con, hắn sợ chính mình sẽ phát điên trước mất!

Nai con, cưng có nhớ chủ nhân như ta nhớ cưng không?

Năm giờ rồi, Âu Dương Đạo Đức mỉm cười bước ra khỏi phòng làm việc.

Mót quá thì chạy vào WC là chuyện rất tự nhiên, nhưng từ cái hôm gặp cái tên đại biến thái ở rạp chiếu phim, Phan Tuấn Vỹ có cảm giác phản cảm cực kì mãnh liệt.

Nhưng dù không muốn đi cũng phải đi a,  anh sao có thể học con nít lên ba mặc bỉm đi làm chớ?

Bất đắc dĩ đi ra khỏi phòng làm việc đến toilet, vừa đóng lại cửa vừa móc ra tiểu đệ đệ, Phan Tuấn Vỹ không khỏi cảm thấy khô nóng khắp người. Tựa như có một bàn tay vừa xa lạ lại vừa quen thuộc vuốt ve chơi đùa mình, anh rành rành ngượng ngùng như thế, không muốn như thế, nhưng lại không nhịn được đẩy nhanh tốc độ trên tay, cùng lúc dịch thể màu vàng kim đầy bụng bắn ra ngoài, có một khát vọng mà đánh chết anh cũng chẳng dám nói ra dường như cũng tràn đầy trong ngực.

Điên rồi… mình nhất định là điên rồi!

Sợ đến run người, Phan Tuấn Vỹ hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại bất thường như thế. Nhưng chắc ai gặp tay biến thái như thế cũng bất thường hết ha, phải thất thường mới là bình thường mới đúng chứ. Dùng những câu tựa như khẩu lệnh, chỉ nhằm để an ủi chính mình, Phan Tuấn Vỹ nhanh chóng kéo khóa quần, chạy chối chết lao ra khỏi toilet.

Bình tĩnh, bình tĩnh, hết giờ làm còn phải về nhà nữa, sáng nay Mỹ Mỹ nói đi nói lại là anh phải về nhà đúng giờ, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với anh, vạn nhất để nó nhận thấy cái gì đó không bình thường, truy hỏi ra, mình nhất định sẽ chết chắc!

Mỉm cười, mỉm cười, Phan Tuấn Vỹ mi tỉnh táo lại một chút cho ta, dù sao đi chăng nữa mi cũng không bao giờ đi coi phim rạp nữa, cũng không có khả năng xui xẻo gặp lại cái tên đại biến thái kia nữa, yên tâm đi, ác mộng đã qua, bùa bình an hôm qua anh xin tại Hành Thiên Cung nhất định sẽ phù hộ anh bình an vô sự.

Năm giờ rồi Phan Tuấn Vỹ mỉm cười bước ra khỏi phòng làm việc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau