NỌA NHƯỢC VUI SƯỚNG (NỌA NHƯỢC ĐÍCH KHOÁI NHẠC)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nọa nhược vui sướng (nọa nhược đích khoái nhạc) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ngày kỷ niệm kinh hoàng

Nghe được tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, Phan Tuấn Vỹ đợi Âu Dương Đạo Đức ra cửa, lập tức vội vã vui sướng xé vỏ bọc món quà.

“Cái tên đầu heo này, thừa tiền à? Hết cái hộp này đến cái hộp khác, muốn làm mình mệt chết sao?”

Phan Tuấn Vỹ lột bỏ lớp hộp ngoài nhiều đến muốn giết người, lúc anh mở đến cái hộp thứ mười một thì cuối cùng cũng thấy được món quà chân chính.

“Í? Đây là cái gì a?”

Cầm lấy cái đĩa CD bên trên viết “món điểm tâm ta yêu nhất”, Phan Tuấn Vỹ nghi hoặc thì thầm tự hỏi.

“Chả lẽ là tiết mục dạy người ta làm món điểm tâm? Quan tâm làm gì, coi là biết liền à.”

Đầu đĩa vang lên một tiếng nhạc cực kì dịu dàng, giai điệu tuyệt vời làm Phan Tuấn Vỹ say sưa nhắm mắt lại, cầm ly café nhấp một ngụm.

“A a”

“PHỤT———-“

Tiếng rên rỉ đột ngột truyền đến từ cái TV khiến Phan Tuấn Vỹ sợ đến phun ngụm café trong miệng ra xa ba thước! Vội vã mở mắt ra nhìn vào màn hình tinh thể lỏng năm mươi inch siêu bự, Phan Tuấn Vỹ chợt thấy một màn khiến anh chút nữa lăn đùng ra ngất xỉu.

Trên màn hình là một nam nhân không một mảnh vải, người đàn ông trắng nõn gầy yếu vẫn cứ khóc lớn không ngừng, hai chân mở rộng để một người đàn ông thân hình cao lớn ra sức đâm chọc vào hậu đình, hai người không ngừng vặn vẹo cử động thân hình đầy mồ hôi, dưới ánh láng lẩy *** mỹ khó mà so sánh nổi…

“A a… Đừng mà… đau quá… người cứu mạng a… tha cho tôi… tôi là của cậu… của cậu… Ô… van xin cậu… Cứu tôi cứu tôi…”

“Được được, cứu cưng cứu cưng… A a… nai con… nai con của ta…”

Người đàn ông cao lớn cúi đầu thở dốc, gương mặt say mê.

Gương mặt tuấn mỹ, làn da màu mật ong và thân thể căng tràn sức mạnh, toàn bộ nét đẹp khó hình dung này khiến anh chẳng nỡ chớp mắt. Hai mắt Phan Tuấn Vỹ ướt át nhìn gương mặt đầy *** trên màn hình, thân thể anh bắt đầu không tự chủ được mà nóng bừng, nơi khó nói nào đó càng thêm cương cứng đến mức phát điên.

Vội vàng móc ra cái khối cương cứng đó, bắt đầu điên cuồng chà xát, Phan Tuấn Vỹ thở dốc, chẳng nỡ dời mắt khỏi người trên màn ảnh làm anh mê muội.

“A”

Cùng tiếng gầm lớn của người đàn ông khi đạt đến cao trào, Phan Tuấn Vỹ cũng không kiềm được kêu to bắn ra…

“Hộc hộc…”

Cố gắng hít thở không khí, Phan Tuấn Vỹ hai mắt hoa lên, vô lực mềm nhũn trên chiếc sopha.

Xong, anh đúng là càng lúc càng biến thái rồi, nhìn hình ảnh mình cùng cái tên XX kia, anh chẳng những không thấy ngượng, mà còn lại hưng phấn không nhịn nổi mà tự an ủi nữa? Ô… Phan Tuấn Vỹ, mày xong rồi, bị cái tên biến thái kia đồng hóa triệt để rồi!

“Tuyệt vời tuyệt vời, đúng là cực kì tuyệt vời!”

Nam diễn viên từ trong phim cấp ba tựa như vừa bước xuống từ màn ảnh, đứng sừng sững trước mắt, Phan Tuấn Vỹ kinh ngạc đến há mỏ trợn mắt.“Nai con thích lễ vật mà chủ nhân đưa cho cưng không? Đó là do chủ nhân tự tay phối nhạc chỉnh lý đó, ta vầy mà mất nhiều thời gian lắm mới tìm được đoạn nhạc nền êm ái như vầy đó nha.”

“Cậu… cậu vào lúc nào?”

“Ta căn bản không có đi ra ngoài a.”

“Cậu… cậu lừa tôi!”

“Ai nha, nai con, sao nỡ nói như vầy được? Tự an ủi là một chuyện rất chi là riêng tư í, chủ nhân chỉ muốn để nai con có một chút không gian cá nhân thôi a, lẽ nào cưng muốn giật cò súng trước mặt chủ nhân?”

“Sao mà thế được? Tôi không có phải là biến thái!”

“Vầy là đúng rồi, vì vậy đáng ra cưng phải cảm ơn chủ nhân quan tâm, giúp cưng sắp xếp chu đáo thế mới đúng a.”

“Ai thèm cảm ơn cậu chứ, vốn dĩ là cậu bẫy tôi, cái thứ mất mặt như thế mà còn dám làm quà tặng tôi, cậu là đồ đại biến thái!”

“Ờ nhở, vừa rồi không biết ai vừa nhìn tên đại biến thái, vừa ra sức tự an ủi, lại còn sướng vô cùng?”

“Cậu… cậu đáng ghét đáng ghét!”

Phan Tuấn Vỹ thẹn quá hóa giận, tức đến nhảy dựng cả lên!

“Nè, nai con, cưng muốn nhảy thì cứ nhảy, nhưng mời cưng quản “tiểu đệ đệ” của mình cho tốt đã, không nên để “sữa đậu” vãi lung tung khắp nơi có được không?”

Âu Dương Đạo Đức lấy khăn tay từ trong túi ra lau lau gương mặt bị “sữa đậu” bắn vào.“A”

Phan Tuấn Vỹ nghe vậy mới nhận ra hạ thể của mình vẫn đương trần truồng dưới ánh mắt tên đại ma đầu, anh thét lên một tiếng, che “tiểu đệ đệ” của mình lại, hốt hoảng núp trên sopha, cuộn tròn người lại.

“Được rồi, quên nói cho cưng, màn biểu diễn đặc sắc không kém diễn viên cấp ba của nai con hồi nãy ta đã quay lại hết rồi đó.”

“Cậu… cậu nói gì? Cậu lại quay tôi!?”

“Hừm, nai con dám quên đêm động phòng với chủ nhân, nghiêm phạt thế này còn là nhẹ nha, dù sao ta cũng chẳng mang đi bán đâu.”

“Tôi không quan tâm không quan tâm, mất mặt quá mất mặt quá, cậu mau mang băng trả lại cho tôi!”

“Hừm hừ, như vậy mà đã là mất mặt a? Nếu vầy ta quay những hình ảnh như thế này, cưng chẳng phải mất mặt đến nhảy xuống sông Đạm Thủy?”

Âu Dương Đạo Đức đột nhiên lột sạch đồ nai con, một tay bế anh ngồi ở trên đùi, mở hai cánh mông của anh, đem thứ cương cứng từ khi nhìn thấy hỉnh ảnh nai con tự an ủi đâm mạnh vào huyệt khẩu nho nhỏ

“Ô a”

Thân thể còn dư vị cao trào mẫn cảm vô cùng, Phan Tuấn Vỹ gần như vừa lúc bị tiến vào đã phải lập tức bắn ra.

“Không được, nhịn xuống cho ta!” Âu Dương Đạo Đức tàn nhẫn cầm ngọc hành của nai con, cực kì vô tình đè nén cao trào của anh xuống!

“Ô… buông… buông…”

“Không được, hôm nay là kỷ niệm một năm từ đêm đầu tiên của chúng ta, kỷ niệm một năm phải cùng nhau chúc mừng mới đúng a.”

Ấn nút điều khiển từ xa, để âm thanh hoan ái *** đãng vang lên, trên mặt Âu Dương Đạo Đức hiện lên một nụ cười hoài niệm.

“Nai con, nhìn đi, lúc đó biểu tình của nai con đúng là cực kì tuyệt vời, nhìn như vừa thống khổ lại vừa sung sướng, ta lần nào đi công tác không mang cưng đi cùng được đều mang theo cuộn phim này, ta chỉ cần nhìn không quá ba phút là có thể bắn ra nha.”

Cầm cái eo mảnh mai của nai con, để anh đung đưa lên xuống trên người mình, Âu Dương Đạo Đức thở hổn hển thật thà kể lể.

“Ô… tôi không muốn nhìn…”

Tuy nói những lời cự tuyệt, nhưng hai mắt anh không tự chủ nhìn hai người trên màn ảnh, tiểu huyệt dưới thân cũng bắt đầu giống như trên màn hình hé ra co lại, cắn Âu Dương Đạo Đức đến chút nữa không giữ được tinh hoa.

“A a… nai con đáng giận, từ khi nào cưng học được chiêu đó vậy?… A a… tuyệt quá tuyệt quá…”

Tiếng thét sung sướng vút lên tận trời, bất kể là họ một năm trước, hay là một năm sau đều thỏa thuê ngây ngất trầm luân giữa xuân sắc vô biên…

Chương 27: Sơn vũ dục lai

Tranh thủ lúc đồng nghiệp cùng phòng không để ý thì lén ngáp một cái, Phan Tuấn Vỹ nhẹ nhàng lau lệ đọng khóe mắt, cố gắng tập trung tinh thần vào đống công văn chồng chất như núi trước mặt.

Ô… anh chỉ nghỉ làm có hai ngày, sao mà công việc dồn lại lại nhiều như thế này a? Thở dài bi thảm, Phan Tuấn Vỹ quả là khóc không ra nước mắt.

Hứ, nói tới nói lui, đều là lỗi của tên *** ma kia, mấy hôm nay chẳng biết lên cái cơn xuân gì, suốt ngày từ sáng đến tối đều hành anh lăn tới lăn lui, chẳng biết tiết chế tí nào, anh tốt xấu gì cũng là máu thịt do cha sinh mẹ dưỡng, ai mà chịu được bị hắn mang ra chơi tối ngày như thế a? Nhưng lần nào oán thán cậu ta, cậu ta cũng chỉ nói:

“Nai con nếu mà mệt thế, ở nhà nghỉ hai ngày là được, yên tâm, ta sẽ tính “tiền công” cho cưng, không có trừ lương đâu.”

Ọe ọe, còn cái gì mà “tiền công” chứ? Vạn nhất đồng nghiệp hỏi anh đi công tác ở đâu, anh làm sao mà trả lời là mình đi công tác trên giường của chủ tịch, để thỏa mãn “nhu cầu công việc” cực kì nhiều của hắn, thiếu chút nữa không quá mức cúc cung tận tụy mà nhắm mắt xuôi tay luôn, mà khẳng khái hy sinh thân mình vì công ty. Nghĩ đến danh sách trong đại hội biểu dương “giải thưởng dành cho nhân viên ưu tú”, nếu mà không có tên Phan Tuấn Vỹ anh, đúng là quá mức không có thiên lý.

Kỳ thực cái tên chủ tịch biến thái ấy ngoài yêu cầu vô độ ra, anh cũng thinh thích công việc hiện giờ, tuy chỉ là một người quản lý nho nhỏ trong phòng hành chính tổng hợp, nhưng tiền lương tiền thưởng cùng với phúc lợi cũng không kém. Anh đang làm việc ở công ty “Khoa học kỹ thuật Hoài Đức”, là công ty thiết kế trò chơi máy tính mới nổi vài năm nay, gần đây các trò chơi do công ty thiết kế còn được tiêu thụ mạnh trên toàn thế giới, chiếm một vai trò vô cùng quan trọng trong thị trường, mỗi năm ra hàng trăm nghìn trò chơi điện tử.

Một công ty lớn như vậy nghe đồn là do cái tên ác ma kia một mình xây dựng lên từ hai bàn tay trắng. Đối với lời đồn đại này Phan Tuấn Vỹ anh lúc nào cũng cực kì nghi ngờ, chính là vì “vô gian bất thành thương”, với cái sự gian trá giảo hoạt, đê tiện âm hiểm cùng tâm cơ kinh khủng ăn thì nuốt hết cả xương đó của hắn, nếu bảo hắn mà ko vừa giàu vừa nổi, thì đời còn ai ngầu được nữa đây?

Ring—-ring—-

“Quản lý Phan, điện thoại của anh, là chủ tịch gọi đó.”

Quản lý Hoàng bên cạnh vừa nói xong, một đống ánh mắt vừa vừa ghen ghét vừa đố kỵ lập tức như tiểu lý phi đao từ khắp nơi hướng về Phan Tuấn Vỹ.

Đáng tiếc là ngài đây đang nổi nóng, vì vậy những ánh mắt bình thường làm anh bất an như ngồi bàn chông lần này đều bị anh trừng mắt lườm trở lại. Có lẽ vì một người luôn luôn ôn hòa mềm yếu như quản lý Phan cũng biết biến sắc mặt, cả đoàn người vội vã cúi đầu tránh khỏi ánh mắt như hung thần ác sát đó.

Đáng ghét, cái tên lúc nào cũng rảnh kia chẳng lẽ còn không biết anh đang bận đến sứt đầu mẻ trán, tối mày tối mặt, thế mà còn dám gọi điện thoại đến quấy rầy anh? Đề phòng mình nhất thời mất trí chửi ầm lên trong điện thoại, dọa hết cả đồng nghiệp trong phòng, Phan Tuấn Vỹ quyết định đi đến phòng họp nhỏ bên cạnh tiếp điện thoại.

“A lô, xin hỏi chủ tịch có chuyện gì chăng ạ?” Nghiến răng nghiến lợi, nổi giận phừng phừng.

“Nai con…”

Tiếng gọi như tiếng thở dài khiến Phan Tuấn Vỹ không chịu nổi trong nháy mắt cả người mềm nhũn, một bụng toàn những lời độc địa phập tức bị quẳng lên chín từng mây.

“Chủ nhân…”

Đối với bản thân vừa nghe giọng nói dịu dàng cuốn hút đó lập tức giương cờ trắng đầu hàng, Phan Tuấn Vỹ quả là khinh đến mức muốn nhổ cho một tiếng nước bọt, sau đó thì đá cho hai cái. Phan Tuấn Vỹ, con mẹ nó mày đúng là chẳng có tí khí phách gì sất, xương sọ cũng bị chó gặm rồi sao?

“Nai con, ta đói.”

Mẹ của tôi ơi, ngay cả cái việc đói bụng bé tí teo cũng gọi anh, khinh Phan Tuấn Vỹ anh là đồ nhàn rỗi chẳng có việc gì làm sao? Tình ý ngọt ngào lập tức được thay thế bằng căm giận ngút trời. Đáng ghét, nói chuyện với cái tên biến thái này y chang ngồi mây mà bay, tim gan cứ bay lên bay xuống phập phồng chẳng yên nổi, Phan Tuấn Vỹ dự kiến được mình kiểu gì cũng có ngày sớm vỡ tim mà đi tong cuộc đời mất!

“Chủ tịch, về vấn đề này bản thân tôi có vài kiến nghị như sau: Một, nhờ thư ký gọi điện thoại đưa thức ăn từ bên ngoài tới hai, nhờ thư ký gọi điện thoại đến nhà hàng đặt chỗ ba, mời chủ tịch về nhà dùng cơm bốn, ”

“Bốn, mời nai con đi tham dự tiệc tối với chủ nhân.”

“Không đi, tôi phải làm thêm giờ.”

Từ  sau khi đi cùng hắn dự tiệc một lần, anh đã thề không bao giờ đi nữa.

“Hôm nay khách hàng lớn của chúng ta là tổng giám đốc Thái của tập đoàn Quốc Tường tổ chức tiệc cưới quan trọng, ta nhất định phải đi, nai con nếu đi cùng ta, coi như là tăng ca vậy nha.”

“Không đi là không đi.”

“Thưởng gấp đôi tiền lương?”

“Không đi.”

Bây giờ anh ăn mặc ngủ nghỉ đều có người tự nguyện chu cấp, cần nhiều tiền như thế mà làm gì?

“Nai con đừng có giận dai thế mà, cùng lắm chủ nhân đồng ý với cưng không nhảy với cô gái nào là được.”

“Không đi.”

Có người nhảy đến gãy cả chân cũng chẳng phải việc của anh!

“Vậy cũng chẳng nói chuyện với cô gái nào, có được không?”

“Không đi.”

Có người bị chết chìm trong nước miếng cũng chẳn liên quan gì đến anh!

“Được, vậy ta cả cười cũng không cười với các cô ấy, đã được chưa?”

“…”

“Nai con…”

“Được, tôi đi. Tiền thưởng tăng gấp ba.”

Tiền mà, làm gì có ai chê nhiều bao giờ chứ? Ngu sao mà không lấy.

Đáng ghét, cái tên đại sắc ma nam nữ đều ăn kia! Đồng ý với anh không dây dưa với nữ, liền dùng dằng với nam, cũng biết đường lắt léo lắm! Nhìn Âu Dương Đạo Đức đang vùi mình trong một bầy mỹ thiếu niên thanh xuân phơi phới dung mạo đường đường đời thứ ba của công ty kia, ánh mắt Phan Tuấn Vỹ quả thực sắp phun hỏa rồi.

Lũ ngu tụi bây, dùng ánh mắt sùng bái như thế nhìn hắn, nếu các ngươi biết cái tên được chọn là một trong “Mười thanh niên kiệt xuất toàn quốc” lại là một tên cường bạo cha vợ, lại còn quay vô đĩa làm bằng chứng siêu cấp đại biến thái, coi các ngươi còn vẫy đuôi với hắn nữa không?!

“Xin chào, Dương Tấn từ ngân hàng Hoa Kỳ, mong chỉ giáo thêm.”

“A, cậu… xin chào, Phan Tuấn Vỹ từ Khoa học kỹ thuật Hoài Đức, cũng mong chỉ giáo thêm.”
Nhìn một người trẻ tuổi chừng ba mươi tuổi chẳng biết chui từ đâu ra, Phan Tuấn Vỹ vội vã thu hồi ánh mắt sát nhân, nhanh nhẹn bắt tay với người đó.

“Phan tiên sinh đi cùng A Đức đến sao?”

“Cậu… cậu quen hắn?”

“Đâu chỉ là quen, chúng tôi còn kết nghĩa làm anh em nữa cơ, nhớ trước đây hai chúng tôi cùng ở Mỹ học đại học, nhưng chẳng ai không biết rằng ai là người làm mưa làm gió, A Đức không chỉ thành tích hơn người mà còn có mỹ danh là “Don Joan Phương Đông”, chuyện ái tình kể ba ngày ba đêm cũng chẳng xong. Không tin anh nhìn xem, được nhiều mỹ thiếu niên vây quanh đến như thế, sướng đến cười toe toét luôn kìa, A Đức đúng là không đổi được thói xấu ăn cả nam lẫn nữ a. A, xin lỗi, lần đầu gặp mặt mà nói nhiều quá đi mất, Phan tiên sinh nhất định là nghe thấy bực mình lắm nha?”

“Không, tôi không ngại đâu. Bất quá tôi chẳng có tí hứng thú nào với cái lịch sử *** tà của cái tên sét đánh xấu xa siêu cấp *** ma vô địch vũ trụnày đâu, xin thứ cho tôi không tiếp được.”

Cố tỏ vẻ tiêu sái phất tay, Phan Tuấn Vỹ xoay người bỏ đi.

“Sét đánh xấu xa siêu cấp *** ma vô địch vũ trụ? Ha ha, nói rất hay, nói rất hay!”

“Hay cái rắm! Cậu với nói gì với nai con của tôi khiến anh ấy giận đến thế hả?”

Từ xa thấy nai con tức giận thở phì phì bỏ đi, Âu Dương Đạo Đức khó khăn lắm mới đột phá vòng vây đi ra được đã chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Quay đầu trừng mắt nhìn Dương Tấn, Âu Dương Đạo Đức thực sự cảm thấy hận không thể oánh cho cái tên bạn phá hại chỉ sợ thiên hạ không loạn này một trận.

“Thật là khó thấy cậu nhớn nhác thế này, xem ra Lý Sa nói không có sai a, lần này cậu chơi thật rồi.”

“Thật mới giả cái gì? Vô vị.”

Âu Dương Đạo Đức không kiên nhẫn nhíu mày.

“Đừng có hòng phủ nhận, tôi chưa có thấy cậu cuống quýt vì ai như thế. Bất quá tôi và Lý Sa nằm mơ cũng không ngờ, cậu lại đi thích cái loại đó, thật đúng là khiến con mắt chuyên gia ái tình của bọn này cũng phải lọt tròng nha.”

“Được rồi, cậu còn chưa chịu thôi sao? Tôi phải đi tìm nai con của tôi, chẳng rảnh tán lăng tán nhăng với cậu.”

“A Đức, chờ một chút, tôi có chuyện quan trong phải nói với cậu, cậu đi với tôi.”

Tìm một nơi yên lặng vắng vẻ, Dương Tấn dựa lên sopha châm một điếu thuốc.

“A Đức, có người đang điều tra về chuyện của cậu hồi xưa ở Mỹ.”

Ánh mắt Âu Dương Đạo Đức thoáng lóe lên, bình thản mở miệng:

“Nga, vậy sao?”

“Người đó vận dụng rất nhiều mối quan hệ, điều tra rất tỉ mỉ, dường như mang địch ý rất lớn với cậu.”

“Tìm được đầu mối gì không?”

“Hiện giờ vẫn chưa có cách nào tìm được đầu sỏ, người này làm việc rất khẽ khàng, chân rết lại cực lớn, xem ra việc tra ra chuyện cũ của cậu ở Mỹ cũng chỉ là sớm muộn thôi.”

“Tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ chú ý. Cảm ơn cậu, A Tấn.”

“Anh em còn nói cảm ơn cảm iếc cái gì, tôi chỉ lo chuyện này sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt với danh dự của cậu, cậu phải cẩn thận chút.”

“Hừ, muốn đọ hung tàn, muốn đọ âm hiểm, ai có thể đọ với Âu Dương Đạo Đức này, tôi thực sự muốn xem xem đó…”

Cực kì ủ rũ ngoái đầu lại coi có ai đuổi theo không, Phan Tuấn Vỹ ngồi ở đại sảnh khách sạn chờ một hồi vẫn không gặp được người mình muốn đợi.Phan Tuấn Vỹ mầy là đồ ngu, người ta ở bên trong đã mê tít thò lò chẳng biết đông tây rồi, hồn khéo còn bay tuốt sang Java rồi, còn thời giờ nhớ nhung chi đến thứ thú cưng như mầy? Nằm mơ đi!

Ấm ức chầm chậm dâng lên trong ngực, Phan Tuấn Vỹ ngẫm thấy mình một mình chờ ở đây đúng là hơi bị bi thảm, sợ bị người ta thấy mắt mình đỏ hoe, Phan Tuấn Vỹ chán nản cúi đầu.

“Phan tiên sinh? Phan tiên sinh?”

Đầu vai bị ai đó vỗ nhẹ nhẹ, Phan Tuấn Vỹ giật mình,vội vã ngẩng đầu lên:

“A, thì ra là cô, đã lâu không gặp rồi.”

Gương mặt xinh đẹp cười rạng rỡ dẫn đến bao ánh mắt kinh diễm.

“Lý Sa tiểu thư…”

Nhìn mỹ nhân tuyệt sắc trước mặt, Phan Tuấn Vỹ đột nhiên cảm thấy đau đớn trong lòng.

Vì sao bên cạnh người đó lúc nào cũng có những người xuất sắc đến lóa mắt thế này? Có phải vì muốn đổi khẩu vị, nếm thử tí rau dưa bình dân, vì vậy nên mới trêu chọc anh, bỡn cợt cho vui?

“Ai, vì sao lần nào gặp anh cũng đều trông như bị ăn hiếp thế này?”

Lý Sa cười cười lắc đầu:

“Đạo Đức đâu? Sao không thấy anh ấy?”

“Tôi có phải bảo mẫu của cậu ta đâu, cậu ta đi đâu thì liên quan gì đến tôi?”

“Thôi mà, hai người không phải lúc nào cũng như hình với bóng sao? Nghe nói bây giờ còn ở cùng với nhau, còn dám nói không liên quan gì đến anh. Vợ chồng mới cưới cãi nhau sao?”

“Ai thèm cãi nhau với cái tên sắc ma chẳng tiết tháo đó?”

“Phan tiên sinh, không phải tôi ưa phê bình anh, nhưng anh đúng là đang sướng mà không biết hưởng, anh chẳng biết Đạo Đức yêu anh đến thế nào sao, mấy cái chỗ ăn chơi trụy lạc trước đây một bước cũng chẳng đến, những lời ong bướm ve vãn đều nhất nhất chối từ, ngày nào cũng ở dí trong nhà với anh, vậy mà anh còn chưa thỏa mãn?”

“Thật sao? Cậu ấy thật sự… thật sự thế sao?”

Tâm trạng vốn đã rớt xuống tít tận hố sâu, bây giờ lại bay bay bổng bổng đi lên. Phan Tuấn Vỹ thực giận tính cách đơn giản “ngu ngốc” của mình.

“Thật hay giả, anh tự nghĩ lại mà xem.”

Ngẫm lại thời gian gần đây, đúng là anh với hắn dính chặt với nhau, ngoại trừ lúc đi làm hắn làm việc tại phòng chủ tịch trên tầng cao nhất, anh làm việc dưới phòng quản lý hành chính, hai người trừ lúc đó rời nhau ra, sau khi tan tầm đều ở bên nhau.

Lẽ nào hắn thực sự vì anh mà bỏ được cái thói đi đêm đồi bại? Trái tim anh bắt đầu đập bình bình, gương mặt cũng dần dần ửng hồng.

“Hi anh vẫn dễ thương như xưa, nghĩ gì đều hiện hết lên mặt.”

Lý Sa cất tiếng cười sảng khoái.

“Đúng rồi, gần đây Đạo Đức có gì bất thường không?” Gương mặt Lý Sa bỗng nhiên nghiêm túc lại.

Bất thường? Tên kia mấy ngày nay yêu cầu vô độ như điên, ngay cả ngủ cũng không cho anh ngủ, vầy có tính là không thích hợp không a? Tuy rằng cũng không phải là chưa phát sinh bao giờ, nhưng từ khi bọn họ sống cùng nhau rồi thì đây là lần đầu tiên.

Bất quá cái chuyện mất mặt như thế này sao anh nói cho Lý Sa được.

“Không… không có, không có gì bất thường.”

“Thật sao? Vậy là tốt rồi. Phan tiên sinh, phiền anh mấy bữa tới chăm sóc A Đức một chút, có vấn đề gì cứ lập tức gọi cho tôi. Đây là danh thiếp của tôi, bên trên có số điện thoại di động, bất kể lúc nào anh gọi cũng được.”

“Có chuyện gì xảy ra sao?”

Phan Tuấn Vỹ nghe xong giọng nói thận trọng của Lý Sa cũng bắt đầu cảm thấy căng thẳng.

“Ngày giỗ của gia đình anh ấy là ngày kia, năm ngoái anh ấy trốn ở trong nhà uống say như chết, không chịu gặp ai. Làm hại mấy đứa bạn tốt chúng tôi phải thay phiên nhau canh trước cửa nhà, đề phòng anh ấy gặp chuyện gì không hay. Nhưng bây giờ có anh ở bên cạnh anh ấy, tôi cũng yên tâm.”

“Ngày giỗ?”

Trước mắt anh dường như hiện lên vẻ buồn đau bên bờ biển, động tác cuồng loạn lúc ôm anh, tựa như khát cầu vĩnh viễn chẳng đầy, sự truy đuổi vĩnh viễn chẳng dừng lại…Trong bóng đêm khiến người ta bất an… Chủ nhân, người đang cầu cứu tôi sao? Hướng về phía cái kẻ chẳng biết gì cả, chỉ biết dỗi hờn vô cớ, chẳng thể khiến người dựa vào một chút nào này cầu cứu sao?

Đau đớn quá.

Phan Tuấn Vỹ khẽ lẩm nhẩm:

“Tôi phải đi tìm cậu ấy… tôi phải đi tìm cậu ấy…”

Rồi vội vã bỏ đi, quên luôn cả lời tạm biệt.

“Đạo Đức… Anh đã không cần em nữa đúng không? Em chân thành mong anh hạnh phúc, mong anh hạnh phúc…”

Gương mặt xinh đẹp đáng lẽ nên nở một nụ cười chúc phúc, chẳng biết từ bao giờ lặng lẽ rơi xuống hai giọt lệ…

Chương 28: Quên cả đất trời

Những bóng ma lượn lờ, tiếng cười điên dại quay cuồng không ngừng.

Xung quanh những bóng ma dính liền vào nhau thành một bức màn trùm kín.

Một thiếu niên toàn thân trần trụi trên tay cầm kiếm sắc, không ngừng chém mạnh về phía trước, khó khăn lắm mới mở được một cái khe giữa bóng quỷ trùng trùng, ánh sáng lóe lên trong chớp mắt, cậu nhún người nhảy qua – những tưởng đã tìm được đường sống, ai ngờ bọ ngựa bắt ve sầu, chim hoàng tước ở ngay đằng sau, một người áo đen chẳng biết từ đâu đánh một chưởng về phía cậu, khiến cậu trong chớp mắt rơi xuống vực sâu vạn trượng…

Lặng lẽ rơi xuống đáy vực, thiếu niên nghi hoặc chẳng hiểu sao mình không hề bị thương, lại chợt thấy một thanh âm từ phía xa rất xa gọi mình.

“Cứu tôi… cứu với…”

Một nỗi sợ hãi ngấm ngầm đến, cậu dùng hết sức chạy thật nhanh về phía người đang kêu cứu, nhưng chỉ thấy nằm rải rác trên đám cỏ héo úa là những mảnh vụn tan nát của một người. Một gương mặt quen thuộc đập vào mi mắt, thiếu niên từng bước từng bước tiến lại gần, ngồi xuống nâng lên gương mặt nứt vỡ đó lên.

“Anh hai… Cứu em… anh hai…”

Tuyệt vọng, như dây leo của ác ma cuốn chặt lấy toàn thân.

Ai đến… ai đến cứu em… cứu em ấy…

“A.a.a…”

Không cất nổi tiếng, một tiếng cũng không kêu nổi, thanh âm cầu cứu mắc trong cổ họng không thoát ra được, thiếu niên không ngừng thở dốc, hổn hển phát ra những tiếng rời rạc khó hiểu…

“A.a.a…”

Ai đến… ai đến cứu em ấy.. cứu em ấy… Ai đến… ai đến cứu tôi… Cứu tôi…

… Nai con…

… Ta cần nai con của ta…

Bất ngờ không bị làm gì, nguyên một đêm được bình yên.

Phan Tuấn Vỹ hẳn nên nhân cơ hội này ngủ bù một giấc cho thỏa, nhưng vì những lời của Lý Sa, mà vẫn dây dưa thân thể mệt mỏi chậm chạp không dám ngủ.

Chưa bao giờ biết ơn sự kiên nhẫn của mình đến thế.

Người bên cạnh ngủ không ngon. Mồ hôi chảy như mưa, thở gấp không ngừng cùng gương mặt trắng nhợt, làm anh càng nhìn càng lo lắng.

“Đừng sợ, tôi đây… tôi ở đây a…”

Lo lắng ngồi dậy ôm chặt cậu vào lòng, nhẹ nhàng mà đu đưa, Phan Tuấn Vỹ thì thào nói những lời an ủi, thỉnh thoảng cúi đầu hôn nhẹ bờ mi run rẩy.

“Nai con… nai con…”

“Tôi đây… tôi ở ngay đây…”

Sự mê mang trong đôi mắt chầm chậm mở ra làm người ta đau lòng.

“Ta… ta làm sao thế?”

Phan Tuấn Vỹ vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi.

“Không sao, cậu chỉ gặp ác mộng thôi, không sao đâu. Cậu mồ hôi đầy người thế này chắc khó chịu lắm hả? Tôi đem khăn mặt lau cho cậu nhé.”

“Ừm.”

Nhắm mắt lại, Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng lên tiếng.

Mang chiếc khăn ấm áp, cẩn thận nhẹ nhàng như đối với đứa trẻ mới sinh giúp cậu lau mồ hôi, Phan Tuấn Vỹ ngần ngừ một hồi, cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng:

“Để tôi đi cùng cậu có được không?”

“Ưm… đi đâu?”

Bị sự đụng chạm dịu dàng của nai con làm cho buồn ngủ, Âu Dương Đạo Đức thoải mái thở ra một hơi khe khẽ.

“Đi tảo mộ, ngày kia chẳng phải là ngày giỗ của người nhà cậu sao?”

Tựa như bị điểm trúng huyệt đạo, Âu Dương Đạo Đức nghe vậy toàn thân cứng đờ.

“Không đi.”

“Không đi? Ngày giỗ của người nhà sao không đi được?”

“Ta nói không đi là không đi!”

“Cậu… có phải cậu không muốn tôi cùng đi? Nhưng tôi thật sự, thật sự rất lo”

“Cút con mẹ nó cái sự lo lắng của anh đi! Con mẹ nó anh là ai?! Nhớ rõ thân phận của mình cho ta, một con thú cưng tiện tay mang về giỡn chơi mà cũng dám quản chuyện của ta? Cút cho ta! Âu Dương Đạo Đức ta không cần cái sự quan tâm gà mẹ của loại chẳng chút liêm sỉ như anh!”

Đẩy mạnh người bên cạnh xuống đất, Âu Dương Đạo Đức xoay người xuốn giường, gương mặt bình tĩnh bước vào phòng tắm, “Binh” một tiếng đóng sầm cửa lại

Gương mặt lập tức trắng nhợt, Phan Tuấn Vỹ lảo lảo đảo đảo đứng dậy từ đất.

Chủ nhân tâm tình không tốt, cậu ấy không cố ý đâu, cậu ấy nhất định không cố ý… chủ nhân của mình sẽ không đối xử với mình như thế, cậu ấy sẽ không đối xử như thế với nai con của cậu ấy, cậu ấy nhất định không mà, cậu ấy nhất định không làm thế mà!

Chưa từ bỏ lại tiến đến gõ gõ cửa:

“Xin lỗi… chủ nhân… Xin lỗi… cậu nghe tôi nói, tôi”“Cút! Cút hết cho ta! Ta nói ngươi cút đi ngươi nghe có hiểu hay không? Ngươi là cái đồ không biết xấu hổ quấn lấy không thôi, cút ra ngoài cho ta! Cút ngay!”

Tiếng cái gương bị đập vỡ đinh tai nhức óc.

Ở đây cũng có tiếng trái tim ta vỡ tan, chủ nhân cậu có nghe thấy không? Cả trái tim trong nháy mắt bị móc rỗng, Phan Tuấn Vỹ máy móc đi đến phòng thay quần áo lấy từng bộ quần áo, vô tri vô giác như một hồn ma đi ra phòng ngoài…

Phan Tuấn Vỹ, mày vì sao luôn chẳng biết điều? Mày sao lại chẳng biết thân phận? Mày là ai? Ai thèm cái loại không biết xấu hổ gì như mày? Mày chỉ là một con thú cưng cho người ta gọi là đến, đuổi là đi, muốn đè là đè, người ta chỉ tùy tiện nói một hai câu dỗ dành, mày lại coi là thật rồi? Mày coi mình là một báu vật chắc? Sao mày ngu thế?! Mày sao hèn hạ thế hả?!

“Vì sao… Vì sao?!”

Đau đớn từ tim gan tan nát khiên Phan Tuấn Vỹ không nhịn được vừa khóc vừa gào muốn bung cổ họng trong cơn gió điên cuồng thổi mạnh, con đường nhỏ xuống núi vắng vẻ, nước mắt tan nát cõi lòng cùng tiếng khóc thét bay lên không trung vô tình lạnh lẽo… Vì sao cậu phải sỉ nhục tôi như thế? Cậu sao không dùng một dao đâm chết tôi đi? Thực muốn chết… thực muốn chết… Cậu cũng biết, tôi thà chết còn hơn nghe những lời này từ miệng cậu… Đau quá… Tôi đau lắm… Trái tim đau tựa như bị chém hàng ngàn đao, những vết đau đớn từ lòng bàn chân truyền đến cũng nhắc nhở anh rằng, lòng bàn chân mình từ lâu máu me đầm đìa, vết thương nhức nhối… Nhưng anh không quan tâm, tuyệt không quan tâm, anh phải đi, đi càng xa càng tốt.

Anh dù có chết cũng muốn chết ở một nơi thật xa. Tốt nhất là xa đến mức không nhìn được căn nhà trên núi đó nữa, cả đến mức anh không còn phải gặp cái con người làm trái tim mình đau đến xé ra đó nữa.

Đã kiên nhẫn đi được một quãng đường. Đầu váng mắt hoa.

Không được… Mệt quá… Đau quá… Ở đây nhé, cứ để tôi nghỉ ở đây một chút, chỉ một chút xíu thôi, tôi nghỉ xong là sẽ đi tiếp, không bao giờ quay đầu nhìn lại… Không quay đầu lại…

Bóng đêm đen như mực.

Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng như nước.

Lúc Âu Dương Đạo Đức lần theo vết máu dọc đường tìm được nai con, thấy cảnh như thế trước mặt.

Hai chân đen sẫm, máu me đầm đìa, người đó mê man nằm ngã dưới tàng cây ven đường tựa như đã chết.

Thấp thỏm bước từng bước lại gần quỳ xuống, Âu Dương Đạo Đức hay tay run run nâng lên đôi chân bị đày đọa đến thảm thiết cực kì của nai con, cẩn thận nâng niu mà thổi thổi, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau đi những đá vụn cùng cát trên vết thương… Nhưng bất kể cậu có cẩn thận nhẹ nhàng đến đâu, vẫn làm người kia đau.

“Ưm… đau… đau quá…”

Rên rỉ vô thức làm cậu nghe xong hận không thể đâm chết mình.

“Ngoan… nai con ngoan… đừng sợ… chủ nhân liếm là không đau nữa… nai con ngoan… nai con ngoan của ta…”

Âu Dương Đạo Đức vươn đầu lưỡi mềm mại, liếm lên những vết thương nhiều vô cùng trên lòng bàn chân, nước mắt xót xa, không nhịn được nữa rơi xuống không ngừng…

“Xin lỗi… xin lỗi…”

Khóc xin lỗi cũng không thể nào biểu đạt được sự hối hận, chẳng hiểu sao mình lại xúc phạm nai con bảo bối đến mức này, Âu Dương Đạo Đức đột nhiên cảm thấy sợ hãi chưa từng có.

Nai con muốn bỏ mình đi, tựa như bọn họ bỏ mình đi, anh ấy thà phá hết đôi chân cũng phải rời khỏi mình, anh ấy nhất định không thèm để ý đến mình nữa, không bao giờ tha thứ cho mình nữa, anh ấy nhất định không bao giờ cười với mình nữa, không bao giờ khóc với mình nữa, anh ấy muốn… anh ấy muốn rời khỏi mình như bọn họ… Hồi ức cùng hiện thực không ngừng nhập vào nhau, tựa như một cái lưới vô hình cuốn chặt lấy cậu, đau khổ bao năm, căm hận bao năm, lúc này trong chớp mắt xé rạch thể xác và tinh thần, cuối cùng khiến Âu Dương Đạo Đức không nhịn được nữa mà ôm chặt người trong lòng, cất tiếng khóc rống –  tiếng bi thương văng vẳng trong rừng cây, khiến cả người và chim bất hạnh đều mất ngủ.

“Cậu ồn chết đi được!”

“Nai… nai con…”

“Muốn khóc đi chỗ khác khóc! Cậu tưởng dùng chiêu này, tôi sẽ rút lui sao?”

“Ta… ta thực lòng…”

“Thật à? A ha, Phan Tuấn Vỹ tôi đây tuy ngu, nhưng vẫn là một thằng ngu hiểu rõ thân mình, giọt nước mắt quý báu của Âu Dương đại thiếu gianhà cậu sao lại rơi vì một người như tôi?”“Không phải… nai con của ta không phải là đồ ngu…”

“Không, tôi ngu lắm. Tôi không chỉ là đồ ngu mà còn là loại chẳng biết xấu hổ, không chỉ là loại không biết xấu hổ mà còn là đồ quan tâm kiểu gà mẹ hèn hạ vô liêm sỉ, là đồ gà mẹ chỉ biết đem mặt nóng ấp vô cái mông lạnh của người khác!”

“Đừng nói vậy! Nai con… là ta sai, là tâm tình ta không tốt nên mới mắng chửi cưng lung tung… Xin lỗi… xin lỗi…”

“Âu Dương đại thiếu gia tâm tình không tốt nên ta xui xẻo cũng đáng kiếp? Hay là Phan Tuấn Vỹ ta trời sinh bị coi thường nên cậu phải chà đạp tôi như thế?!”

“Không phải vậy, nai con là bảo bối của ta, bảo bối của ta!”

Gần như dùng hết khí lực để gào thét, Âu Dương Đạo Đức ôm chặt con người khiến cậu đau lòng đến chẳng biết phải làm thế nào.

“Không phải đâu… tôi làm sao mà là bảo bối của cậu được… Cậu bảo tôi cút… cậu đã bảo tôi cút đi…”

“Xin lỗi… xin lỗi… đều là ta không tốt… nai con tha thứ ta… tha thứ ta…”

Âu Dương Đạo Đức lần nữa nâng lên đôi chân bị thương của nai con không ngừng hôn lên, dịu dàng khó tả.

“Cậu… đúng là buồn nôn… Ai… ai kêu cậu hôn chỗ đó…”

“Vậy hôn ở đây được không?”

Nâng lên gương mặt đỏ bừng của nai con, Âu Dương Đạo Đức ấn môi lên đôi môi mềm mại đó.

Hồi hộp như nụ hôn đầu đời, hai người run rẩy hôn nhau, Phan Tuấn Vỹ không hiểu sao lại “Oa” một tiếng òa khóc

“Đừng khóc a… Đừng khóc…” Chả mấy khi luống cuống hết cả chân tay.

“Oa… Oa…” Chả mấy khi chiếm hết được thượng phong.

“Đừng khóc mà… van xin cưng đừng khóc…” Luống cuống tay chân càng tợn.

“OA… OA…” Chiếm thượng phong càng tợn.

“Ta nói cưng đừng có khóc nữa!”

Thượng phong biến thành hạ phong.

Đột nhiên thân thể bị đảo ngược, đè trên mặt đất, hai má Phan Tuấn Vỹ đầy nước mắt, vẻ mặt đầy bàng hoàng, tựa như là không rõ làm sao mình đương thượng phong lại biến thành hạ phong thế này.

“Ta nhịn không nổi khi thấy cưng khóc, cưng khóc *** đãng như thế, bảo ta không cương thế nào được? Đây là nai con tự tìm đấy nhá, không được trách chủ nhân.”

Kéo khóa quần cầm tính khí sung huyết móc ra đưa đến bên miệng nai con.

“Liếm ướt một chút vào, nếu không người đau là nai con đó nga.”

Vì vẫn chưa thể nào hoàn hồn từ nỗi khiếp sợ chả hiểu sao đang có ưu thế mờ lại biến mất tăm mất tích, Phan Tuấn Vỹ hầu như vô thức nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, như trước thành thạo liếm hút.

“Ưm… Không được… Đủ rồi đủ rồi…”

Bị liếm sung sướng đến run cả người, Âu Dương Đạo Đức sợ hôm nay do quá mức hưng phấn mà kết thúc qua loa, vội vã hít sâu một hơi rút ra nhục bổng của mình, chuyển xuống hai chân của nai con, kéo quần và giầy tất nửa người bên dưới của anh ra, cẩn thận cầm đôi chân bị thương, ép chặt trước ngực.

Cúc huyệt đáng yêu cứ như thế bị lộ ra, Phan Tuấn Vỹ bị cái tư thế xấu hổ chết người này làm tỉnh cả hồn.

“Cậu là đồ biến thái cún không sửa được thói ăn phân! Buông! Con mẹ nó tôi không làm đồ cho cậu thượng nữa đâu, buông!”

“Ta không buông, cả đời này ra cũng không buông, mãi mãi vĩnh viễn không buông!”

Đem côn th*t bị liếm ướt đẫm cắm thật mạnh vào trong, Âu Dương Đạo Đức gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn, trong cơ thể nóng rực mà mềm mại của nai con, cảm thụ được sự hạnh phúc sung sướng tựa như đầy trời ập đến!

“Ô… tôi hận cậu chết đi… hận cậu chết đi được… A a…”

Khóc lóc cố kháng cự khoái cảm mãnh liệt như đốt như thiêu, Phan Tuấn Vỹ chưa có khắc nào căm hận thân thể bị huấn luyện đến mẫn cảm vô cùng này đến thế.

Đem ngón chân co quắp của nai con ngậm vào miệng, Âu Dương Đạo Đức vừa đưa đẩy thân mình, vừa tham lam hút những giọt máu ngon lành chảy ra từ chân nai con…

“A… Cậu là đồ biến thái… Quỷ hút máu… Ô a…”

“Đúng thế, quỷ hút máu ta đây chỉ thích hút máu của nai con mà thôi, máu người khác ta còn chê bẩn đó.”

“Ô… tôi hận cậu… hận cậu chết được… A a”

“Dựa vào bệnh thích khẩu thị tâm phi của nai con, ta thấy cưng căn bản là muốn nói chủ nhân nghe cưng yêu chủ nhân chết đi được đúng không? Ừm… đúng là cái miệng nhỏ phía dưới của cưng thành thật hơn a… Đem của ta… đem của ta hút chặt quá… A a…”

Chẳng biết làm bao nhiêu lần.

Tại ven đường, nơi mà bất cứ ai vô tình đi qua đều có thể nhìn thấy, hai người hoàn toàn quên tất cả, la lớn tiếp tục quên cả đất trời…

Người và chim không may mắn tiếp tục mất ngủ…

Chương 29: Ước hẹn trước mộ 1

“Đã làm xong chưa thế? Chậm chạp quá đấy, không biết là tôi không có thời gian sao?”

“Cũng sắp được rồi, phiền ngài chờ thêm chút nữa thôi ạ.”

“Được rồi, vậy cho cậu một giờ nữa, tôi chợp mắt một lát, xong rồi gọi tôi dậy, biết chưa?”

“Vâng vâng, ngài cứ an tâm ngủ đi ạ, tất cả công việc cứ giao cho tiểu nhân ta là được.”

“Ừm, thế mới được chứ lị.”

“Mời chủ tịch vào phòng nghỉ bên trong ngủ ạ, trong đó có cái giường lớn rất dễ chịu.”

“Hừ, cái thứ đó thoải mái tôi đương nhiên biết, làm như tôi chưa ngủ qua chắc? Nhưng đề phòng cậu thừa cơ làm biếng, lười nhác trốn việc, tôi đành phải hy sinh ngủ ở đây để canh chừng.”

Có một người đàn ông dáng người nhỏ gầy quang minh chính đại ngược ngược ngạo ngạo ngồi trên chiếc ghế chuyên dụng của chủ tịch, hai chân gác trên bàn, nếu không phải vì cái chân nào cũng đều quấn băng gạc thành một cục, nhìn qua quả đúng là oai phong lẫm liệt lắm.

Một người đàn ông thân hình cao lớn ngẩng đầu lên từ núi công văn giấy tờ chất chồng, hai mắt mỉm cười nhìn chăm chăm vào người chỉ trong ba giây đã lăn ra ngủ chẳng biết đất trời gì. Len lén đứng lên cởi áo khoác, nhẹ nhàng khe khẽ đắp lên người kia, nam tử khom người in một nụ hôn lên trán anh.

Ba mươi phút sau.

“Nai con chủ tịch, nai con chủ tịch…”

“Ừm… đừng có ồn ào… tôi đang buồn ngủ…”

“Chủ tịch chẳng phải dặn tiểu nhân ta làm xong đánh thức ngài sao?”

“Nga nga, đúng nha, cậu… cậu làm xong chưa đó?”

“Rồi ạ, thuộc hạ không phụ mong chờ, chỉ mất nửa tiếng đồng hồ đã làm xong rồi.”

“Hừ, cái đó tôi làm hai ba phút là sạch sẽ rồi, cậu mất nhiều thời gian như thế mà còn dám ở đó kể công à?”

“Không dám, không dám, thuộc hạ sao dám kể công, tất cả đều nhờ nai con chủ tịch anh minh cơ trí, lãnh đạo sáng suốt a.”

“Hắc hắc, biết là tốt rồi.”

Nhìn người đàn ông bình thường kiêu ngạo ương ngạnh hôm nay trên mặt lại đầy a dua nịnh nọt, Phan Tuấn Vỹ cười hắc hắc, đắc ý đến nỗi đuôi cũng sắp ngoắc ngoắc lên trời.
Hứ, cái tên ma đầu này cuối cùng cũng chưa hết sạch lương tâm, biết mình gây ra đại họa đầy trời, hại một đời trung thực thiện lương phải chịu toàn bộ oan trái, hai chân vì vậy mà chẳng còn đi nổi, sau đó liền bù đắp khuyết điểm, tự nguyện hầu hạ bên cạnh, lại còn đồng ý với anh trước khi hai chân hoàn toàn lành lặn sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn phục tùng, ra lệnh là làm, bây giờ anh ngày nào cũng chỉ cần bắt chéo chân ra lệnh người ta làm việc là được, thật là sướng chết đi!

Nhưng đời người chẳng mấy khi đắc ý được dài lâu, Phan Tuấn Vỹ rất nhanh phải đối diện với khoảnh khắc khiến người khác ngấm ngầm rơi lệ xót thương.

“Đừng mà, đừng mà, tôi muốn tự đi, cậu ra ngoài đi!”

“Nai con chủ tịch, ngài hoạt động không tiện, việc nhỏ ấy để chủ nhân ta làm dùm cho.”

“Đừng mà, A cậu buông tay ra buông ra!”

Sống chết kéo kéo cái quần gần tụt ra khỏi nửa người dưới của mình, Phan Tuấn Vỹ cuống quýt đến mồ hôi chảy đầy đầu.

“Chậc chậc, tích nhiều như thế này rồi, không mau phóng ra là không tốt cho thân thể chủ tịch đâu nga.”

Quơ cào hai ba cái đã lột sạch nửa dưới của người đang ngồi trên xe lăn ra,  Âu Dương Đạo Đức ôm lấy Phan Tuấn Vỹ từ đằng sau, tựa như xi tè cho con nít nhấc hai chân anh lên cao nhắm về phía bồn cầu:

“Nào, mời ngài dùng. Phải nhắm vào trúng một chút nha.”

“Cậu là đồ biến thái! Cậu bảo tôi tè thế nào được a? Mau thả tôi xuống!”

Một bụng đầy nước tiểu mà không xả được ra, Phan Tuấn Vỹ gào đến đỏ mặt tía tai, mắc cỡ đến hận không lăn ra ngất ngay lập tức được.
“Không tè được? Vậy để tiểu nhân ta làm người tốt cho tròn, giúp chủ tịch một “ngón” tay nha.”

Đem một tay đang đỡ nai con hướng đến ngọc hành đang ngóc cao của anh, nhắm ngay đỉnh đầu nhè nhẹ chạm một cái, Âu Dương Đạo Đức không ngoài dự đoán nghe được một tiếng hít mạnh, một dòng nước màu vàng kim tức khắc bắn mạnh ra ngoài…

“A”

Kêu bi ai một tiếng, chán nản ngả về phía sau nằm trong lòng tên thủ ác, cảm giác được giải thoát khiến cả người Phan Tuấn Vỹ nhũn cả ra, mặt trắng bệch, thân thể run run đến cả sức chửi mắng cũng chẳng còn.

“Oa, Nai con chủ tịch quả thật là lợi hại, một giọt cũng không có bắn ra bên ngoài luôn.”

Đảo mắt, Phan Tuấn Vỹ chẳng muốn đáp lại một từ, anh đã hoàn toàn bó tay rồi, nói chuyện tiếp với cái loại biến thái này, e là phẩm cách của mình sẽ tiêu ma luôn mất.

Để mặc hắn giúp mình mặc lại đồ và đẩy xe lăn ra khỏi toilet cá nhân của chủ tịch, hướng về sopha ngồi, Phan Tuấn Vỹ cuối cùng cũng hạ quyết tâm:

“Chút nữa lập tức đi mua cho tôi một cái bô!”

“Chỉ cần ngày nào tiểu nhân còn bên cạnh ngài, chủ tịch không cần đến cái loại đó.”

“Tôi bảo cậu đi mua là cậu phải đi mua! Đừng quên ai đã nói sẽ ngoan ngoãn phục tùng tôi đó?!”

“Nhưng mà nai con đi tè nhìn rất đáng yêu a.”

Nhẩm nhẩm thì thào, Âu Dương Đạo Đức hoàn toàn chìm đắm trong cái cảnh khiến người khác “rung động” vừa rồi.

“Cậu lẩm bẩm cái gì bên đó thế hả? Đừng có bày cái trò quỷ gì ở đây đấy nhá, tôi không bị lừa nữa đâu.”

“Ta đâu có bày trò quỷ gì đâu? Tiểu nhân ta chỉ sợ chủ tịch ép mình đứng dậy sẽ làm vết thương ở lòng bàn chân rách miệng, nên mới giúp ngài một tay, nếu không thì ai lại có hứng thú hầu hạ đàn ông đi tè a? Tiểu nhân ta tận tâm và trung thành, không ngờ chủ tịch ngài đi chọn một cái bô lạnh như băng mà lại không chọn kẻ thuộc hạ tận trung làm việc này, cái này thì bảo tấm lòng ta nên để ở đâu đây?”

Lờ đi vẻ đau khổ tột cùng của tên biến thái đó, Phan Tuấn Vỹ không chút xúc động cười lạnh tanh nói:

“Cậu có mua hay không? Cậu không mua, tôi sẽ tự “đi” mua.”

“Được được, ta mua, ta mua.”

Chỉ sợ làm nai con cáu, để anh tự “đi” mua, vết thương trong lòng bàn chân nai con mãi mãi là đau đớn trong tim của Âu Dương Đạo Đức, sao nỡ để anh tự hành hạ chính mình đây?

Chương 30: Ước hẹn trước mộ 2

Nằm ở trên giường nhưng không tài nào ngủ được, Phan Tuấn Vỹ nghiêng thân nhìn người đang nằm ngủ cạnh giường, trái tim bắt đầu nhói đau khe khẽ.

Cái tên ngốc này, sợ tư thế ngủ của mình không tốt sẽ đụng đến vết thương của anh, tự nguyện nằm ngủ trên mặt đất. Trong nhà phòng khách nhiều như thế, nhưng hắn nhất quyết không chịu đi mà muốn ngủ trên sàn nhà lạnh ngắt cứng đơ, muốn anh đau lòng chết sao? Đêm lạnh như nước.

Trong không gian có mùi hương hoa quế nhàn nhạt, vốn là mùi hương thanh nhã mà Phan Tuấn Vỹ yêu thích nhất, lần nào ngửi thấy cũng có thể yên bình chìm vào giấc ngủ, nhưng đêm nay tâm trạng anh rất bất an, nhìn bầu trời dần sáng, trong lòng lại dần dần u ám.

“Vì sao nai con một đêm không ngủ?”

Nghe tiếng nói trầm thấp quyến rũ mà anh chẳng bao giờ chống cự được dịu dàng vang lên trong bóng tối, Phan Tuấn Vỹ thấy sống mũi mình cay cay.

“Biết tôi một đêm không ngủ, vậy là cả đêm cậu cũng thức phải không?”

Chẳng mấy khi im lặng không đáp nổi.

“Trời sắp sáng… Cậu… cậu…”

Do dự chẳng biết có nên nói gì thêm không, Phan Tuấn Vỹ đối với những gì mình đã trải qua vẫn còn run rẩy sợ hãi.

“Nai con… ta biết cưng làm thế vì tốt cho ta, nhưng ta… ta…”

“Chủ nhân… tôi chỉ muốn cậu hạnh phúc, tôi biết trong lòng cậu muốn quên họ đi, nhưng quên không được, làm thế nào cũng không quên được, có đúng không?”

“Ta không biết… đến bây giờ ta vẫn chưa thăm bọn họ lần nào, trong lòng ta, những người đã vứt bỏ ta đi căn bản chẳng đáng để ta nhớ đến. Cuộc đời ta, là bắt đầu từ năm mười bốn tuổi…”

“Không, không phải như thế…”

Viền mắt dần dần ửng đỏ:

“Bọn họ không phải muốn bỏ cậu đi, bọn họ chỉ quyết định làm một việc mà họ cho rằng như thế là tốt nhất với cậu… Mặc dù quyết định này tàn nhẫn, nhưng bọn họ vì cậu, cả mạng sống cũng chẳng cần… Cậu có hiểu… có hiểu không…”

Tôi có thể hiểu được, vì tôi cũng giống bọn họ, giống bọn họ.

“Nai con…”

“Ưm?”

“Có thể cho ta ôm một cái được không?”

“… Đồ ngốc…”

“Ừm… lần nào ôm nai con thế này, ta cũng thấy thật an tâm.”

Cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay siết chặt, yêu thương vuốt ve mái tóc dày, Phan Tuấn Vỹ bỗng nhiên nhận ra, người đàn ông trong lòng nhìn tưởng như kiên cường, kỳ thực chỉ là một đứa trẻ trưởng thành.

Đứa trẻ ấy từ năm mười bốn tuổi đã ngừng lớn lên.

“Nai con, chúng ta đi thôi.”

Hai người quần áo chỉnh tề ngồi vào trong xe, tất cả đồ đều một màu đen,

Phan Tuấn Vỹ nắm chặt bàn tay lớn hơi có chút mồ hôi lạnh, dịu dàng cười.

Chiếc xe bình ổn đi trên con đường ngã ba ven biển, Âu Dương Đạo Đức vốn định tự lái xe, nhưng Phan Tuấn Vỹ sợ hắn tâm thần không ổn định lỡ xảy ra chuyện gì, nên kiên quyết để tài xế lái.Một tiếng rưỡi sau, bọn họ cuối cùng cũng dừng lại bên nghĩa trang trên đồi nhỏ ven biển.

Con đường trong nghĩa trang nhỏ hẹp gồ ghề, không thể nào dùng xe lăn, Âu Dương Đạo Đức cõng nai con bước trên con đường đất đi theo ký ức, nhưng vì đã nhiều năm trôi qua, quang cảnh trong nghĩa trang đương nhiên đã thay đổi rất nhiều, hai người mất rất nhiều thời gian mới tìm được mấy ngôi mộ cũ kĩ đó.

“Nghỉ trước một chút đi, nhìn cậu mệt lắm.”

Kéo hắn ngồi xuống đống đất bên cạnh, Phan Tuấn Vỹ lấy khăn tay nhẹ nhàng giúp hắn lau mồ hôi đầm đìa trên trán.

“Ta không mệt… không mệt…”

Thấy hắn hai mắt ngây ngẩn nhìn mộ bia loang lổ, Phan Tuấn Vỹ thấy thâm tâm đau xót.

“Ta đi nhổ cỏ, sửa sang lại chút đã, nai con ngoan ngoãn ngồi ở đây chờ ta được không?”

“Tôi cũng giúp cậu.”

“Không được, cưng không thể đi lại tùy tiện được, vết thương sẽ đau đó, cưng chỉ cần… chỉ cần ngồi đây nhìn ta là được.”

“Tôi… tôi biết rồi.”

Hiểu tại sao hắn nhất tâm không mang bất kì dụng cụ gì theo, kiên trì tự mình dùng hai tay sửa sang mấy ngôi mộ. Phan Tuấn Vỹ lặng lẽ nhìn dáng người đang bận rộn ấy, cái con người tựa như đang nhổ cỏ dại trong chính lòng mình, trái tim anh rung động đến chẳng nói nên lời.

Đây là người đàn ông của tôi, một người đàn ông chân chính, một người đàn ông từ biên giới của địa ngục tuyệt vọng vật lộn mà sống sót.

Tôi muốn chăm sóc cậu ấy, mãi mãi chăm sóc cho cậu ấy.

Nỗi ám ảnh trong lòng hừng hực cháy như lửa lan trên thảo nguyên.

Hồi tưởng cả cuộc đời mình đều được chăng hay chớ, tùy số phận an bài, bất luận là trước đây vì chịu trách nhiệm cho con gái nhà người ta mà bị ép kết hôn với bà xã, hay là sau đó gặp tên sát tinh cuộc đời rồi ép làm thú cưng, anh đến bây giờ cũng chưa từng vì bản thân mà cố hết sức lần nào, nhưng giờ khắc này, trong cái giây phút thức tỉnh, anh biết mình muốn gì, một thứ mà anh sẵn sàng từ bỏ tất cả, liều mạng cũng phải đoạt được.

Tôi muốn chăm sóc cậu ấy, mãi mãi chăm sóc cho cậu ấy.“Chủ nhân…”

“Ưm, sao rồi? Sao ngớ người ra nhìn ta như thế? Có phải nắng to quá, bị say nắng rồi không?”

Vội vã dừng tay đứng lên, Âu Dương Đạo Đức phủi phủi bụi trên tay, cởi áo khoác, đi đến bên nai con trùm nó lên đầu anh, hy vọng giúp anh cản chút ít nắng.

“Không phải, tôi… tôi…”

Rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng trên môi một từ cũng không thoát ra được.

“Không sao là tốt rồi. Nai con, ngoan, chờ chủ nhân một chút, ta sắp làm xong rồi.”

Âu Dương Đạo Đức dùng tay nhổ phần lớn cỏ dại trên những ngôi mộ, chỉnh lý ra một thứ đại khái là hình dáng của cái mộ, tuy rằng từ lâu mồ hôi đầm đìa, trên tay bị cỏ cứa ra không ít vết thương, nhưng thân thể không hề cảm thấy mệt mỏi.

Chậm rãi quỳ xuống trước mộ, Âu Dương Đạo Đức hai tay chắp hình chữ thập, yên lặng khẩn cầu. Chốc lát sau, hắn đứng dậy đối diện với mộ bia, lặng yên không nói gì một lúc lâu.

Ánh mặt trời vàng rực chiếu lên dáng người ấy tựa như thiên thần, phản xạ ra tầng tầng hào quang.

Ngóng nhìn thân ảnh cô đơn cao lớn kiêu ngạo đó, Phan Tuấn Vỹ ngồi ở phía sau đã ngây dại từ lâu.

Người đàn ông trước mắt bỗng quay người, dùng ánh mắt khiến Phan Tuấn Vỹ chút nữa không thở nổi yên lặng nhìn anh.

“Nai con… có thể đồng ý một việc cho ta không?”

Lời thỉnh cầu dịu dàng như trong mộng.

“Ưm…”

Lời đáp cũng giống như thân thể sắp tan ra.

“Đồng ý với ta, mãi mãi… mãi mãi bên cạnh ta…”

Đôi mắt bị lời khẩn cầu làm cho kinh ngạc đến ngây người, một dòng nước trong suốt vô thức rớt xuống, đôi môi Phan Tuấn Vỹ run rẩy chẳng nói nên lời, trái tim đau đớn như có ai dùng tay bóp chặt.

“Đồng ý với ta, mãi mãi… mãi mãi sẽ không bỏ ta lại một mình…”

Phan Tuấn Vỹ không thể làm bất cứ điều gì khác chỉ nức nở ra sức gật đầu, chằm chằm nhìn người đàn ông trước mặt tiến lại gần, lại gần… Đột nhiên bị ôm vào trong ***g ngực rộng lớn, nước mắt trên mặt bị liếm đi một cách dịu dàng, hai người trốn dưới sự che đậy của chiếc áo khoác, đôi môi dính chặt, trao nhau lời thề hẹn.

“Chúng ta hẹn với nhau rồi, nai con và chủ nhân hẹn với nhau rồi, không ai được quên… không cho phép quên…”

“Đúng vậy, chủ nhân… chủ nhân của tôi…”

Đúng thế, chủ nhân của tôi.

Tôi sẽ không quên, cho dù đến ngày nào đó cậu có quên đi, tôi cũng không quên.

Lời ước hẹn trước mộ, mãi mãi không thay đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau