NỌA NHƯỢC VUI SƯỚNG (NỌA NHƯỢC ĐÍCH KHOÁI NHẠC)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nọa nhược vui sướng (nọa nhược đích khoái nhạc) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Biển tình dậy sóng 1

Cảm nhận được hơi ấm đã lâu không gặp, Phan Tuấn Vỹ sau khi qua cơn kinh ngạc, lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay ôm lấy người đàn ông kia.

“Anh họ, gặp anh ở đây vui quá, chúng mình lâu lắm rồi chẳng gặp nhau.”

“Không phải chứ? Tiểu Vỹ?”

Hai người vui vẻ nhìn nhau cười cười nói nói.

“Quản lý Phan, có thể giới thiệu một chút với tôi không?”

Một giọng nam trầm thấp đột ngột vang lên xóa tan không khí đoàn viên ấm áp

Một câu nghe cực kì bình thản lãnh đạm từ miệng Âu Dương Đạo Đức như một trận mưa đá đổ rầm rầm trong ngực Phan Tuấn Vỹ, khiến toàn thân hắn thoáng cái lạnh toát…

Thảm rồi, nhất thời cao hứng quá… quên mất tiêu cái tên ma đầu kia vẫn đứng bên cạnh, lại còn không biết sống chết ôm ôm ấp ấp người khác, như thế này về nhà chắc chắn lại bị phạt nữa rồi… Ô… Sao mình lại hồ đồ như thế a…

“Ưm… anh ấy… anh ấy là anh họ tôi, anh họ cùng lớn lên từ nhỏ…”

Phan Tuấn Vỹ vừa quay đầu vừa dùng ánh mắt “vô tội” hướng về phía “chủ nhân” cầu xin tha thứ, vừa nhẹ nhàng lách ra khỏi vòng tay của anh họ.

“Nhâm Nhã Thiên, xin chỉ giáo.”

Nhận thấy Tiểu Vỹ có vẻ sợ sệt người đàn ông cao lớn phía sau, Nhâm Nhã Thiên không hài lòng đứng dậy nhẹ nhàng gật đầu với Âu Dương Đạo Đức.

“Nhâm Nhã Thiên? Nhâm Nhã Thiên của công ty Tam Hân?”

“Đúng vậy, xin chào, xin hỏi cậu là…”

Âu Dương Đạo Đức có chút kinh ngạc đánh giá người đàn ông tuấn tú nhìn không đoán được tuổi trước mặt, hắn biết rằng giám đốc Nhâm Nhã Thiên của công ty Tam Hân vốn là một người mặt lạnh vô tình, vẫn được gọi là ‘thiết oản’, vẫn cho rằng ông ta là một doanh nhân trung niên vẻ mặt nghiêm khắc, không giận tự uy, không ngờ người này trông lại trắng trẻo nhã nhặn vậy, thực đúng là được mở rộng tầm mắt!

“Âu Dương Đạo Đức, xin chỉ giáo thêm. Với em họ của ngài, tôi là chủ”

“Chủ tịch! Đúng… cậu… cậu ấy là chủ tịch của em…”

Phan Tuấn Vỹ thiếu chút nữa bị Âu Dương Đạo Đức dọa cho chết khiếp, vội vã cướp lời trước khi hắn tùy tiện nói ra quan hệ của hai người.

“Thì ra chủ tịch Âu Dương của Khoa học kỹ thuật Hoài Đức, ngưỡng mộ đã lâu. Cậu em nhà tôi phiền ngài chiếu cố nhiều.”

Nhâm Nhã Thiên hướng về phía Âu Dương Đạo Đức cúi người chào sâu.

Ô… anh họ, anh đừng có bị hắn lừa, nếu anh mà biết cái tên đại sắc ma kia “chiếu cố” em thế nào, em xem anh còn nho nhã lễ độ với hắn như thế nữa không!

“Không cần khách khí, cậu em yêu quý của anh rất là nhiệt tình mẫn cán, tôi cũng được nhờ rất nhiều, hai người chúng tôi ‘miệt mài làm việc đêm ngày’ bận đến cả thời gian ăn ngủ cũng chẳng có, tôi thật là vô cùng áy náy a”

Âu Dương Đạo Đức lắc đầu, nặng nề thở dài.

“Âu Dương chủ tịch, xin đừng nói như vậy, cậu em nhà tôi được ngài coi trọng như thế, là vinh hạnh của nó.”

Vinh hạnh? Trời ơi là trời đất ơi là đất, gặp phải cái tên ma đầu này là bất hạnh lớn nhất kiếp này của Phan Tuấn Vỹ ta đây, vầy mà anh họ còn nói đó là vinh hạnh của ta? Anh họ, anh đúng là đồ đại ngố! Phan Tuấn Vỹ thở hổn hển trừng mắt lườm Nhâm Nhã Thiên.“Phải rồi, Tiểu Vỹ, sao em lại ngồi xe lăn thế này? Là chân bị thương sao?”

Nhâm Nhã Thiên lo lắng ngồi xổm xuống đưa tay xoa xoa đùi Phan Tuấn Vỹ.

Âu Dương Đạo Đức nhìn thấy hành động thân mật này lập tức chấn động trong lòng!

Có vấn đề, nhất định có vấn đề! Giác quan thứ sáu của Âu Dương Đạo Đức hắn từ trước đến nay chính xác vô cùng, cái ông ‘anh họ’ này nhất định không phải là một người đơn giản.

Âu Dương Đạo Đức quyết định ra vẻ thản nhiên nói:

“Nga, là do tôi không tốt, hôm qua bắt anh ấy “thể thao” quá độ, ảnh hưởng đến eo của anh ấy.”

“Thể thao? Tôi nhớ Tiểu Vỹ vốn không thích thể thao mà? Tiểu Vỹ, em nói đi, em chơi thể thao gì mà bị thương thế?”

Em họ anh thần kinh vận động trời sinh rất yếu, hầu như chẳng hợp bất cứ hoạt động thể thao nào, cũng vì thế mà hình thành một thói quen là với bất cứ môn thể thao nào cũng có thái độ rất là kính nhi viễn chi, sao có chuyện hôm nay vì chơi thể thao quá độ mà bị thương được?

“Ưm.. em… em…” Phan Tuấn Vỹ ấp úng nói không nên lời.

Chết đi, anh họ thối, anh muốn em phải nói cái gì? Chẳng lẽ bảo là em chơi thể thao trên giường, cho nên eo mỏi chân nhũn, ngay cả bước đi cũng không được sao? Loại chuyện hạ lưu vô sỉ này sao mà em nói ra được.

“Í? Lẽ nào anh không biết anh ấy thích nhất chơi “đánh bi-a” sao? Anh ấy vầy mà thích cái nỗi sung sướng khi “một gậy vào lỗ” này chết đi được đó, anh ấy mấy hôm nay đánh cùng tôi ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi nha.”

Âu Dương Đạo Đức vẫn ở bên cạnh cực kì cao hứng bừng bừng đổ dầu vào lửa.

Cái tên đại biến thái kia! Đại đâm ma! Cậu im miệng cho tôi!

Phan Tuấn Vỹ đã sớm bị những hàm ý sâu xa hàm súc của Âu Dương Đạo Đức chọc cho mặt đỏ lựng, ngay cả đầu cũng chẳng dám ngẩng lên.“Không ngờ Tiểu Vỹ cũng học được đánh bi-a rồi, anh họ cũng rất thích đánh nha, lần sau chơi một ván với anh nhé.” Nhâm Nhã Thiên cười cười vuốt vuốt đầu anh.

“Nga… em”

“Thật ngại quá, anh ấy chơi cặp cố định với tôi rồi, không có chơi với “người ngoài” đâu.”

Âu Dương Đạo Đức kiến quyết thay nai con cự tuyệt lời mời.

Đừng có đùa, ai dám tìm nai con của hắn đi “đánh bi-a”, hắn đem người đó làm bi mà đánh trước!

“Người ngoài?” Nhâm Nhã Thiên nghe vậy không vừa ý nhíu mày:

“Chủ tịch Âu Dương, ngài có nhầm không? Tiểu Vỹ nhà tôi cùng tôi lớn lên từ nhỏ, chúng tôi từ xưa đến nay vốn cùng nhau tắm, cùng nhau ngủ, ngày nào cũng như hình với bóng, rất là thân thiết, sao lại có thể nói là người ngoài được đây?”

“Vậy sao?”

Âu Dương Đạo Đức nghe thế lạnh lùng cười, quyết không tỏ ra yếu thế phản kích dữ dội: “Vậy anh có biết bây giờ anh ấy cũng cùng ai tắm, cùng ai ngủ, ngày nào cũng như hình với bóng, vô cùng thân thiết không?”

“Cậu!”

Nhâm Nhã Thiên mặt mày biến sắc, toàn thân cứng đờ, không dám ngẫm nghĩ sâu xa hàm nghĩa bên trong những lời hắn nói.

“Xin hai người thương giùm tôi, đừng có ầm ĩ nữa được không! Tôi mệt rồi, tôi muốn về nhà nghỉ.”

Đáng ghét, hai vị này khinh anh là người chết chắc? Dám trước mặt công chúng lớn tiếng cãi vã anh tắm cùng ai ngủ cùng ai, người không biết gì nghe được còn tưởng anh là hàng bao à!

“Tiểu Vỹ, khó khăn lắm em mới đến Đài Trung lại không tới nhà anh mà ở, ba mẹ anh mà biết nhất định là đau lòng lắm đấy, hay là đêm nay em đến nhà anh ngủ nhé.”

“Không được! “Công việc” hôm nay còn nhiều lắm, hai chúng tôi còn phải “thức đêm tăng ca” đó, anh nói xem có đúng không? Phan quản lý.”

Âu Dương Đạo Đức hai tay lén lút dùng lực, âm thầm siết chặt vai nai con.

“Vâng… đúng vậy, xin lỗi, anh họ, em… em sẽ liên lạc với anh sau có được không?”

Qua hai bàn tay siết chặt của Âu Dương Đạo Đức, Phan Tuấn Vỹ có thể cảm thấy được cơn tức giận đang từ từ dâng cao trong hắn.

Xin lỗi nhé, anh họ, em còn muốn sống thêm mấy ngày vì vậy nên mới phải đáp ứng cái tên ma đầu này, anh từ xưa đến nay thương yêu em, nhất định cũng không đành lòng nhìn đứa em duy nhất này tuổi trẻ qua đời chứ?

“… Được rồi, Tiểu Vỹ, nếu vậy anh cũng không ép em, nhưng nếu em gặp cái gì vất vả nhất định phải tìm anh họ ngay, điện thoại của anh hai tư tiếng đồng hồ đều vì em mà hoạt động, dù muộn đến đâu em gọi cũng không thành vấn đề.”

“Cảm ơn anh, anh họ.”

Phan Tuấn Vỹ thiếu chút nữa òa khóc thảm thiết vì cảm động. Anh họ đúng là hiểu mình mà, mình đã ba mươi mấy rồi mà anh họ vẫn yêu thương mình như tiểu bảo bối, nếu mà người mình thích cũng quan tâm mình bằng một phần vạn anh họ thôi, chẳng biết tốt bao nhiêu…

Chương 17: Biển tình dậy sóng 2

Đêm hôm đó, Âu Dương Đạo Đức dùng tất cả các loại tư thế vần nai con lăn tới lăn lui chết đi sống lại, ép anh đem mười tám đời tổ tông nhà ông anh họ khai báo rành mạch, thậm chí còn muốn từng chuyện phát sinh nhỏ như vỏ đỗ từ lúc hai người còn bé nhất nhất thú nhận, không được giấu giếm chút nào.

Nai con đáng thương cứ như vậy bị hắn triệt để vần qua vần lại chẳng thể nào mà chống cự nổi, đành phải vừa khóc vừa “cung khai”, dáng dấp vô cùng thê thảm.

Ô… Cái tên đại ma đầu này đầu óc có vấn đề chỗ nào vậy? Hắn chẳng qua mới gặp anh họ có một lần, thế mà đã hằm hè với ảnh như có thù giết cha không bằng í, quả đúng là bị bệnh thần kinh mà. Hứ, anh không thèm quan tâm đến cái “lệnh cấm chế” của tên cố chấp đến điên luôn kia đâu, muốn anh từ nay trở đi không được gặp anh họ nữa căn bản là ép người mà.

Anh và anh họ đều là con trai độc nhất, hai nhà cũng ở gần nhau, vì vậy có thể nói là chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, anh họ luôn yêu thương anh vô cùng, cái gì ăn ngon cái gì chơi hay nhất định rủ anh trước tiên, vì anh từ nhỏ thân thể không khỏe, vừa gầy lại vừa nhỏ, thường bị bạn cùng lớp ăn hiếp, anh họ chỉ lớn hơn anh có ba tháng tuổi, chẳng biết dùng phương pháp gì mà lại bảo vệ được anh, từ đó trở đi anh họ cùng lớp với anh đến tận khi hai người tốt nghiệp trung học. Anh cũng chính vì vậy mà có thể an an ổn ổn qua được cuộc đời đi học, không phải chịu cái cảnh bạo lực học đường.

Tuy rằng không được như anh họ đăng kí trường cao trung nguyện vọng cao nhất, nhưng anh họ vẫn quan tâm anh như cũ, thường sang nhà giảng bài thêm cho anh, khiến anh miễn cưỡng có thể thi vào một trường đại học kha khá. Hai người còn thân nhau hơn cả anh em ruột, chưa có bao giờ cãi nhau đánh nhau. Cả đời này lần duy nhất anh bị anh họ đánh cho một trận thê thảm là lúc anh làm con gái nhà người ta bụng tướng lên, cha mẹ người ta đến tận cửa bắt anh chịu trách nhiệm.

Nhưng thực ra anh vô tội mà, bất quá có đúng một lần anh bị bạn cùng lớp quắp đi mấy cái buổi gặp mặt giao lưu, bị mọi người đùa ác ép uống một đống rượu, sau đó… sau đó anh liền lăn ra đất mà ngất a, chẳng hiểu thế nào mà lúc tỉnh dậy ở một khách sạn thì đầu đau như muốn bửa ra, bên cạnh lại có một nữ sinh ngồi khóc sướt mướt, nói anh cướp đoạt trinh tiết của cô ấy, bắt anh phải đền bù cho cổ.

Anh liền sợ đến lập tức trốn mất, xin nghỉ bệnh một tuần không dám đến trường, cô gái kia gọi điện mấy lần anh cũng không bắt máy, vốn tưởng mình may mắn tránh được kiếp nạn này, không ngờ một tháng sau… Ô… Đối phương tìm đến tận cửa mất rồi.

Anh họ lúc đó biết chuyện tức giận vô cùng, đánh cho anh một trận!

Anh chưa bao giờ thấy anh họ tức giận như thế bao giờ, nhưng biết mình sai, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng cơn giận dữ khó tin của anh ấy. Kỳ lạ chính là, lúc anh họ qua cơn phẫn nộ lại cẩn thận gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra, lập tức bình tĩnh yêu cầu đối phương chờ đến khi đứa bé sinh ra, xác định chính xác là con anh mới có thể bàn đến chuyện kết hôn.

Sau đó… đứa bé được sinh ra, kết quả xét nghiệm chứng minh anh đúng là cha đẻ của đứa bé, vì vậy anh liền mơ mơ hồ hồ mười tám tuổi đầu kết hôn để chịu trách nhiệm với con nhà người ta. Đứa bé được sinh ra kia đương nhiên là Mỹ Mỹ, anh họ vẫn bất hòa với mẹ của Mỹ Mỹ, nhưng khi Mỹ Mỹ còn bé cũng đúng là một tiểu thiên sứ ai gặp cũng yêu, anh họ cũng vô cùng yêu chiều nó.

Sau khi kết hôn, anh chọn vừa học vừa làm, ban ngày làm công, tối đến lại theo học lớp ban đêm, anh họ vốn không tán thành quyết định này, nhưng mình cũng đã kết hôn rồi, không thể cái gì cũng dựa vào cha mẹ cung cấp. Sau khi anh có vợ, anh họ cũng ít khi đến nhà tìm anh, họ đều hẹn gặp nhau ở bên ngoài. Thành thật mà nói, cho đến tận bây giờ chính anh cũng chẳng hiểu vì sao bà xã vốn phóng khoáng cởi mở cùng với anh họ ôn hòa nhiệt tình không thể nào ở cùng với nhau, bọn họ cứ như thù nhau từ kiếp trước, vừa thấy mặt là trừng trừng lườm nguýt, khiến anh bên cạnh rất khó xử, bênh ai cũng chẳng được, đúng là phiền vô cùng.

Anh họ tốt nghiệp đại học xong liền ra nước ngoài du học, vô cùng lợi hại lấy được bằng MBA của đại học Stanford, liền nhận được lời mời đến một xí nghiệp nổi tiếng ở Đài Trung nhận chức, sau đó bác trai và bác gái cũng chuyển hẳn lên sống ở Đài Trung, năm anh ba mươi tuổi, cha mẹ lần lượt mắc bệnh qua đời, hai nhà qua lại càng thưa thớt. Cho đến tận ba năm trước đây, bà xã anh cũng mất vì tai nạn giao thông thì anh họ đến giúp anh lo việc hậu sự, hai người mới khôi phục lại sự thân thiết ngày xưa.

Ba năm gần đây, một tháng hai người cũng phải gặp nhau vài lần, anh trời sinh tính lười biếng, không chịu được chuyện bôn ba đường xa, vì vậy phần lớn là anh họ lên tận Đài Bắc thăm anh và Mỹ Mỹ. Nhưng từ khi gặp phải cái tên sát tinh Âu Dương Đạo Đức kia, việc sinh hoạt nghỉ ngơi một ngày của anh căn bản không do mình định đoạt, thời gian rảnh rỗi đều phải đến hầu hạ tên ma đầu đó, chính vì vậy đã mấy tháng không gặp anh họ.

Lần này khó khăn lắm mới đến được Đài Trung, vậy mà không hề nghĩ đến chuyện đi tìm anh ấy, mình đúng là quá bạc tình bạc nghĩa mà. Một mình nằm trên chiếc giường lớn, Phan Tuấn Vỹ nặng nề thở dài một hơi.

Không được, phải tranh thủ lúc cái tên bạo chúa độc tài kia chưa có trở về, anh nhất định phải lén đi gặp anh họ mới được, xong rồi mấy ngày này anh ở Đài Trung mới không phải lo chuyện lương tâm cắn rứt a.

“Anh họ, đến nơi rồi, cái căn hộ đó đó, cảm ơn anh đưa em về, em muộn mất rồi.” Phan Tuấn Vỹ vừa luống cuống cởi dây an toàn, vừa lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay.

Ô…  thảm rồi, mình với anh họ lâu lâu không gặp, nói chuyện mãi chẳng dừng, không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, nhoáng cái đã năm giờ rồi! Vạn nhất anh không về kịp trước khi cái tên ma đầu đó trở về,  e rằng hậu quả của anh sẽ rất kinh hoàng…

Phan Tuấn Vỹ rùng mình ớn lạnh giữa tiết trời nóng nực!

“Tiểu Vỹ, em nói thật cho anh nghe, em và cái tên Âu Dương Đạo Đức rốt cuộc có quan hệ gì?”

Nhâm Nhã Thiên càng nghĩ càng thấy không đúng, những lời hôm qua Âu Dương Đạo Đức nói vẫn quanh quẩn trong đầu anh không đi, dường như mập mờ ám chỉ cái gì đó. Huống hồ Tiểu Vỹ chỉ là một quản lý nho nhỏ của phòng hành chính mà thôi, sao lại có thể ở tại căn hộ cao cấp xa hoa của chủ tịch cho được, căn bản là không hợp lý, quan hệ của hai người bọn họ liệu có thực sự đơn thuần như vẻ bề ngoài không?

“A? Quan hệ cái gì? Thì là… là quan hệ giữa ông chủ với nhân viên mà thôi a…”

Ngoại trừ câu đó, Phan Tuấn Vỹ cũng còn biết phải nói gì đây? Lẽ nào lại phải nói với anh họ rằng quan hệ giữa anh và hắn là quan hệ giữa chủ nhân và thú cưng, cha vợ và con rể tương lai?

Quên đi! Bất cứ loại quan hệ nào kể trên dù đánh chết anh cũng không muốn nhận!

“Đúng là chỉ có thế?”

“Đúng… đúng là chỉ có thế…” Phan Tuấn Vỹ cụp mắt không dám đối diện đôi mắt sáng như ngọn đuốc của anh họ.

“Được, đã như vậy, để anh đưa em lên lầu nhé, nếu chủ tịch Âu Dương có nhà thì càng tiện để anh chào hỏi một chút.”

“A? Không được, không được, chủ tịch còn chưa có về nhà a, em… Em một mình tự về là được…”

“Nếu như cậu ta chưa có về, anh càng phải đưa em lên, sao có thể yên tâm để em một mình về nhà đây?”

“Anh họ, đúng là không cần mà…” Trời ạ, anh họ có phải là bảo vệ anh quá đáng quá rồi không, Phan Tuấn Vỹ anh đây năm nay đã ba mươi sáu tuổi, có phải sáu tuổi đâu?

“Đi nào, đừng nói nhiều vô ích.”

Nhâm Nhã Thiên cố ý muốn đến tận nơi hai người ở, xem xem ở đó có tìm được cái gì bất thường không.

Sau khi khai báo tính danh với người bảo vệ thái độ đã chuyển 180 độ so với trước đây, Phan Tuấn Vỹ  bất đắc dĩ đưa Nhâm Nhã Thiên đến trước cửa nhà.

“Được rồi, anh, anh đưa em về đến nhà rồi, xin anh bây giờ về nhanh nhanh một chút đi.”

Phan Tuấn Vỹ lo lắng giục Nhâm Nhã Thiên. Anh mồ hôi lạnh đầm đìa từ lâu, trái tim dộng đùng đùng, cảm thấy cái tên ma đầu kia như là hồn ma, có thể thình lình hiện ra ngay sau lưng anh bất cứ lúc nào.

“Thật là, Tiểu Vỹ sao lại chẳng hoan nghênh anh chút nào thế a?” Nhâm Nhã Thiên cười khổ.

“Hoan nghênh, hoan nghênh, sao chúng tôi lại không hoan nghênh được chứ?” Cửa lớn từ sau lưng Phan Tuấn Vỹ bỗng nhiên mở ra, lộ ra nụ cười ngọt ngào giết người không đền mạng của Âu Dương Đạo Đức.

“Tổng giám đốc Nhâm, thật ngại quá, tiếp đón ngài không được chu đáo rồi, mời vào, mời vào.”

Xong…

Phan Tuấn Vỹ vừa nhìn thấy Âu Dương Đạo Đức lập tức rơi vào tình trạng chết máy, não bộ sớm bãi công trốn đi tự cứu mạng, chỉ còn thân thể vẫn cứng ngắc đứng đó không biết làm sao.

“Ai da Quản lý Phan sao anh trông như sắp ngất xỉu thế này, có phải bị cảm nắng rồi không? Nào vào đây tôi giúp anh đánh cảm nào, họ Âu Dương nhà chúng tôi có bí kíp gia truyền đó nha”

Âu Dương Đạo Đức săn sóc nâng Phan Tuấn Vỹ vẻ mặt kinh hoàng đi thẳng vào trong phòng.

“Tiểu Vỹ, em có ổn không?”Nhâm Nhã Thiên sốt ruột đuổi theo sau lưng hai người.

Tiểu Vỹ vừa nãy còn khỏe lắm mà, sao lại đột nhiên mặt tái nhợt, cả người run rẩy, hôm nay nhiệt độ đúng là có cao hơn 32 độ, hay là bị cảm nắng thật rồi?

“Sao lại là ông nữa? Đúng là âm hồn bất tán, đến Đài Trung cũng nhìn thấy ông, công phu quấn người của ông cũng cao gớm nhỉ.” Một thiếu niên dung mạo còn đẹp hơn phái nữ đến mười lần đang ngồi trên sopha phòng khách nhìn Phan Tuấn Vỹ vẻ châm chọc.

“Cậu… cậu…” Phan Tuấn Vỹ lắp bắp nói chẳng nên lời. Anh vừa nhìn thấy cậu bé xinh xắn này đã nhớ đến củ cà rốt đáng thương đó, gương mặt lập tức đỏ bừng như sắp bốc cháy đến nơi.

Âu Dương Đạo Đức cũng vừa nhớ đến chuyện này, hắn vừa dùng một tay bịt miệng cười suýt nghẹn, vừa không quên trêu chọc nai con một hai câu: “Anh ấy còn thù đó, em biết mà anh ta rất là tiếc củ cà rốt mà em ăn sống đó”

“Ăn có một củ cà rốt mà cũng nhớ lâu như vậy a, đúng là đồ keo kiệt như ma.” Lý Hạo Thần bất mãn bĩu bĩu môi.

“Tôi đâu có! Cậu… cậu thích thì cứ tha hồ ăn…” Phan Tuấn Vỹ theo bản năng đáp lại một câu.

“Wa ha ha ha ha ha…” Âu Dương Đạo Đức nghe vậy lập tức ôm bụng cười to.

“Tôi… tôi không phải có ý đó… Tôi…” Trời ạ, anh vừa nói gì thế? Phan Tuấn Vỹ xấu hổ vùi mặt vào hai lòng bàn tay.

“Biết rồi mà.”

Lý Hạo Thần không tình không nguyện gật đầu. Đáng ghét, cái ông quái đản đó lại giở cái quỷ kế gì nữa không biết, lần nào cũng giả vờ rất là yếu ớt mảnh mai, đúng là người xấu thì càng lắm trò tai quái, buồn nôn chết được!

“A A đau quá đau quá”

Từ phòng ngủ không ngừng truyền ra những tiếng khóc thét, Nhâm Nhã Thiên cuống đến ra sức đấm mạnh cửa phòng:

“Tiểu Vỹ, Tiểu Vỹ, em có sao không? Mở cửa, mở cửa ra mau, để anh họ vào xem!”

“Nai con, cưng nói coi, ta có nên mở cửa không đây?” Âu Dương Đạo Đức cắn cắn tai nai con, thì thầm bên tai anh.

“Không được, không thể mở, không mở được…”

Quần áo mình thì lộn xộn nằm trên sopha, trên ngực thì bị cắn đến đỏ đỏ tím tím, sao để anh họ thấy cho được?

“Anh à, em…  em không sao, anh đừng lo…”

Phan Tuấn Vỹ lúc này đau đến chảy cả nước mắt, cũng đành phải nói dối để trấn an anh họ thôi.

“Ô… cậu là đồ biến thái! Cắn người đau chết đi được, cậu có biết không hả?”

“Cắn người? Ái nha nai con sao nói thế được đây? Chủ nhân đang giúp cưng đánh cảm a.”  Âu Dương Đạo Đức lơ luôn coi như không nghe thấy kháng nghị của nai con tiếp tục cắn cắn gặm gặm cạnh sườn eo của anh.

“Đau đau a… Ô… có người dùng răng đánh cảm sao? Cậu là đồ lang băm! Buông, buông!”

Cái tên biến thái này, bản lĩnh đứng đắn thì không hề có, nhưng mưu mô hành hạ người thì đầy một đống, mình chắc là chập cái dây thần kinh nào rồi mới đi thích cái tên như thế này chứ a?

“Hừ, ta lại muốn dùng hàm răng đánh đó! Chủ nhân ra lệnh không cho phép cưng đi tìm cái tên anh họ gì đó của cưng, cưng dám đem mệnh lệnh của ta thành gió thổi bên tai? Xem ra chủ nhân không phát uy, cưng coi ta như mèo ốm rồi.”
Âu Dương Đạo Đức lạnh lùng cười, nhanh chóng đứng dậy cởi quần, lộ ra phần thân bên dưới hoàn mỹ đang mặc đồ lót hình tam giác.

“Đến đây cho ta!”

“Cậu… cậu muốn làm gì?”

Phan Tuấn Vỹ nhìn thấy hạ thân cương lên như một cái lều nhỏ của Âu Dương Đạo Đức, gương mặt nhất thời nóng bừng.

“Cởi quần lót ra cho ta.”

“Sao cậu không tự cởi đi a?” Nai con vẫn chưa biết sống chết mà cứng đầu cứng cổ.

“Cưng nói cái gì?” Âu Dương Đạo Đức trừng mắt một cái.

Phan Tuấn Vỹ vừa nhìn thấy vẻ đằng đằng sát khí đó của Âu Dương Đạo Đức, sợ đến lập tức ngoan ngoãn làm theo

“Ai kêu cưng lấy tay?” Âu Dương Đạo Đức chộp lấy đôi tay đang vươn ra của nai con. “Dùng miệng của cưng mà cởi!”

“Cái gì?” Đáng ghét, tên hỗn đản này, biến thái, sắc ma, bạo ***! Dùng miệng cởi thì dùng miệng, đợi đến lúc muốn anh dùng miệng cắn rụng luôn tiểu đệ đệ của hắn, coi coi hắn còn lấy cái gì mang đi làm hại xã hội!

Phan Tuấn Vỹ oán hận dùng miệng cắn quần lót của hắn kéo xuống!

Đáng ghét, vô duyên vô cớ thì sinh ra bự dư vầy làm gì? Lại còn chẳng đem đi bán được, nó đúng là lãng phí lương thực của địa cầu mà, căn bản là đồ sâu bọ ăn bám xã hội, là kẻ thù của nhân loại! Phan Tuấn Vỹ trừng mắt hằm hè cái sinh vật đang giương nanh múa vuốt trước mặt.

“Sao? Hâm mộ lắm hả? Bảo bối của ta vầy mà người gặp người yêu, ai ai cũng khen, người nào gặp nó chẳng ai không quỳ gối xưng thần, giơ cờ đầu hàng.” Âu Dương Đạo Đức rất là đắc ý.

“Nga, thiệt hả? Lần trước không biết ai vừa mới lên chiến trường không được nửa phút đã bị tước vũ khí đầu hàng thế? Người đó hình như chủ nhân cũng quen nha?” Phan Tuấn Vỹ đánh lật lại một đòn.

“Đáng ghét! Không phải ta ra lệnh cho cưng không được phép nhắc lại rồi sao? Cái vụ vừa nãy ta còn chưa kịp tính với cưng, cưng còm dám ở đó mà diễu võ giương oai với ta? Được, chủ nhân hôm nay mà không giết chết nhuệ khí của cưng, cưng sớm muộn gì cũng trèo lên đầu ta mà tè!”

“Có phải chưa tè đâu…” Nai con cúi đầu lén lút cười.

“Hừ hừ, cười đi, nai con tranh thủ cười cho cố nha, chủ nhân đảm bảo với cưng lát nữa cưng muốn cười cũng không nổi!”

Âu Dương Đạo Đức nắm tóc của nai con, đem côn th*t vĩ đại nhét vào trong miệng anh, trong khoang miệng ấp ướt át đâm được hai cái liền không lưu luyến rút ra. Hắn lật người nai con lại nằm úp lên lưng ghế, mở rộng hai cánh mông ra, cắn thật mạnh vào cây hoa cúc mỹ lệ!

“A! A”

Phan Tuấn Vỹ không biết cảm giác không rõ là đau đớn hay sung sướng kích thích đến rên thật lớn.

“Nhìn cái chỗ này của cưng vừa đỏ vừa nóng, tám phần mười là vì nóng không tiêu, đúng là cần chủ nhân ta hảo hảo giúp cưng đánh cảm, nhưng chỗ này răng không có đánh tới, nai con nói coi cần dùng cái gì đánh mới được đây?” Âu Dương Đạo Đức xấu xa đưa lưỡi liếm liếm hậu huyệt mẫn cảm của nai con, đồng thời không quên đưa tay nắn bóp phân thân đã cương cứng đến sung huyết từ lâu của anh.

“A… nóng quá… nóng quá…”

Ô… cái tên tiểu nhân đê tiện này, lần nào cũng chỉ biết dùng cái chiêu vô sỉ này, biết thừa anh chịu không nổi trước sau giáp công, vậy mà vẫn còn giả vờ ngu?

“Van xin cậu… Mau… mau dùng cái đó… tiến vào…”

“A? Cái gì? Chủ nhân nghe không hiểu nha?” Âu Dương Đạo Đức vẫn giả vờ hỏi.

“Là… là cái kia của cậu a…” Phan Tuấn Vỹ nôn nóng giãy giụa eo.

“Là cái này sao?” Âu Dương Đạo Đức đẩy cái thứ gì đó vừa cứng vừa to lại gần.

“Đúng… A… tiến vào… mau vào a…”

Thân thể từ lâu đã học được khi được cái nhục bổng vĩ đại đó cắm qua sẽ mang lại sung sướng đến điên cuồng, Phan Tuấn Vỹ khát vọng đến run rẩy cả người…

“Cái nơi này chỉ có một mình chủ nhân có thể đi vào chứ?” Âu Dương Đạo Đức dùng đỉnh đầu dính đầy nước bọt của nai con mở ra huyệt khẩu ướt đẫm.

“A a… là… là của một mình chủ nhân… là của một mình chủ nhân… Ô… cầu xin cậu… nữa… tiến vào chút nữa… tôi khó chịu lắm… khó chịu lắm…”

Cảm giác trống rỗng bên trong sâu không có cái thứ khiến anh vừa yêu vừa hận nhồi đầy quá khó chịu, Phan Tuấn Vỹ không khỏi cảm thấy bi ai cho mình sắp già đến nơi rồi mới trở nên tham dục.

“Là của một mình ta! Nai con vốn dĩ thuộc về một mình ta, đừng có ai hòng tranh với ta!”

Âu Dương Đạo Đức đâm thật mạnh về phía trước, đem toàn bộ sự nôn nóng bất an tất cả đưa vào những cú đẩy càng lúc càng thô bạo.

“A a”

Vào rồi, cuối cùng cũng vào rồi, cái thứ mình thèm khát đã lâu tàn phá trong cơ thể, bất kể chỗ nào bị cái đó đâm vào cũng khiến anh hưng phấn đến phát cuồng.

Sao lại thích người này? Rõ ràng là một kẻ bá đạo ưa khi dễ người ta, nhưng mình lại lưu luyến không nỡ rời đi…

Sao mình lại vô dụng đến thế? Tham lam siết chặt thứ quý giá trong cơ thể, Phan Tuấn Vỹ rơi lệ không cam lòng tự hỏi…

Chương 18: Báo ứng của nai con

“Hàii…”

Ngồi trong phòng khách với những thùng các tông xếp chất chồng như núi, Phan Tuấn Vỹ yếu ớt thở dài.

Thời gian trôi đi nhanh quá, chỉ vài ngày nữa là Mỹ Mỹ sẽ đến Đài Trung học đại học rồi, nghe nói nhà mới cũng thu xếp xong rồi, còn “người đó”… chắc chẳng bao lâu sau cũng chuyển theo.

“Chủ nhân ai cũng lừa được, nhưng không có lừa nai con đâu, tin ta, chủ nhân nhất định không rới xa nai con, mãi mãi không rời xa nai con…”

Bên tai tựa như còn nghe được lời hứa hẹn dụ người ta mê say, nhưng sự thực lạnh lùng đã gần ngay trước mặt, lẽ nào cái nghiệt duyên của anh và hắn lẽ nào cũng đã đi đến cuối cùng?

Một mối quan hệ chẳng có tình cảm gì ngoài thể xác thì chẳng bao giờ được dài lâu… Phan Tuấn Vỹ dụi dụi đôi mắt cay xè, đè nén cho giọt lệ không rơi.

Binh

Âm thanh lớn từ ngoài cửa truyền vào khiến cho Phan Tuấn Vỹ đang ngồi ôm hối hận sợ hết cả hồn!

“OA!”

Tiếng khóc kinh thiên động địa tí nữa làm màng nhĩ Phan Tuấn Vỹ rách cả ra, anh vội vàng chạy ra cửa, lại đụng ngay phải Mỹ Mỹ đang xông vào phòng khách, cả hai ngã lăn ra đất thành một đống!

“OA… đến cả papa cũng bắt nạt mình, ô mình chẳng thiết sống nữa, chẳng thiết sống nữa…” Phan Mỹ Mỹ quỳ rạp trên mặt sàn vừa khóc rống lên vừa dùng tay đấm đấm xuống đất.

“Mỹ Mỹ, sao thế? Có chuyện gì xảy ra à? Đừng khóc nữa, nói cho papa nghe đi!” Phan Tuấn Vỹ chưa bao giờ nghe thấy đứa con gái kiêu hãnh tự tin của mình khóc lóc thảm thiết như thế nên không khỏi bối rối đến nhảy cuống quýt hết cả lên.

“Ô… Đạo Đức… Đạo Đức… anh ấy… OA” Phan Mỹ Mỹ nói được có một nửa, lại tiếp tục khóc tướng lên.

Đột ngột nghe đến cái tên quay trong đầu mình nửa khắc chưa rời, Phan Tuấn Vỹ lạnh toát trong lòng, ngay cả thở cũng quên không thở

“Đạo Đức nói… nói bây giờ tổng công ty còn quá nhiều công việc cần anh ấy giải quyết, anh ấy quyết định… quyết định phái người đi phụ trách công ty chi nhánh ở Đài Trung rồi, vì vậy… vì vậy… OA anh ấy không thể chuyển đến Đài Trung với con được, anh ấy không đi được nữa! Ô… đồ nói dối! Anh ấy là đồ siêu lừa đảo! Con không thèm quan tâm đến anh ấy nữa, con không thèm quan tâm đến anh ấy nữa!” Phan Mỹ Mỹ chỉ trời vạch đất, nghiến răng nghiến lợi thề thốt.

“Em sẽ tự chăm sóc mình mà… Cái gì? Thật thế sao? Anh yêu àanh thật tốt quá, trên đời này đúng là không đào đâu được đứa con rể tốt như  anh. Ba? Ba đang ngồi bên cạnh em đây này, được, anh chờ em chút nha… Ba…”

Phan Mỹ Mỹ quay đầu gọi Phan Tuấn Vỹ.

“Đạo Đức muốn nói chuyện với ba, mau nghe đi a.”

“A lô…” Vừa nơm nớp sợ hãi vừa nhận ống nghe, Phan Tuấn Vỹ thẽ thọt lên tiếng.

“Nai con…” Vừa nghe giọng gọi ngọt ngào chết người, hai chân Phan Tuấn Vỹ chút nữa mềm nhũn ra.

“Chủ nhân không lừa cưng đúng không? Âu Dương Đạo Đức ta đây sẽ không tùy tiện vứt bỏ thú cưng đâu. Nai con ngoan ngoãn chuẩn bị hành lý, đêm nay Mỹ Mỹ đi rồi, cưng chuyển đến ở cùng chủ nhân, nghe chưa?”

“Nghe… nghe rồi…” Miệng tuy trả lời như vậy, nhưng trong đầu Phan Tuấn Vỹ sớm bị sự biến đổi thình lình này làm cho choáng váng…

“Chủ nhân hai ngày này sẽ đi họp ở Nhật, ta về sẽ đi đón cưng, nai con nhất định phải ở nhà chờ ta nha.”

Âu Dương Đạo Đức cúp máy rồi, Phan Tuấn Vỹ vẫn ngơ ngẩn cầm ống nghe đờ ra, tận cho đến khi Mỹ Mỹ phát hiện ra không bình thường cướp lấy điện thoại, đem cái ống nghe đáng thương bị siết đến tí nữa thì vỡ trả trở về chỗ cũ.

“Ba, ba sao thế? Có phải không muốn chuyền đến ở cùng Đạo Đức không a? Con không thèm quan tâm, ba nhất định phải đi, con muốn ba giám sát anh ấy như hồi con đi du lịch tốt nghiệp í, đừng để mấy con hồ ly tinh quấn lấy anh ấy, hy vọng của con đặt hết lên ba đó nha, vì hạnh phúc cả đời của con gái, ba không thể không đồng ý đâu đó nha?”

“Ba chưa nói không đồng ý a!” Phan Tuấn Vỹ trả lời theo phản xạ, rồi lập tức cảnh giác cúi đầu, không dám để Mỹ Mỹ thấy vẻ mặt mờ ám của mình.

“Hô vậy thì tốt…” Phan Mỹ Mỹ nghe vậy không khỏi thở phào.

Nhưng chẳng phải rất là kỳ sao… Ba mình từ xưa đến nay chẳng phái có đánh chết cũng không chịu đến ở nhà Đạo Đức sao? Sao lần này đồng ý nhanh thế?

Đây nhất định là báo ứng…

Phan Tuấn Vỹ vô lực nhắm mắt nằm ở trên giường, mơ màng nghĩ.

Đã lâu lắm rồi không cảm lạnh, cũng không nhiễm bệnh, nhưng anh không hiểu vì điều kì diệu gì mà hai ngày trước bắt đầu sốt cao, đến tận lúc này vẫn chưa khỏi.

Nhất định là ông trời phạt mình, phạt cái thằng *** đãng, loạn luân, vô liêm sỉ là mình!

Tuyệt đối không nên gặp lại “người đó” nữa, lần nào gặp mình cũng chỉ chìm vào càng sâu, quên luôn sự tồn tại của con gái. Không dám tưởng tượng sau này đến cuối cùng anh sẽ ra sao. Phan Tuấn Vỹ sợ rằng đến một ngày nào đó ám nỗi ám ảnh này sẽ cắt nát lương tâm mình.

“Không được, mình phải rời khỏi cậu ấy… rời khỏi cậu ấy… rời khỏi cậu ấy…” Tựa như tự thôi miên, Phan Tuấn Vỹ không ngừng thì thào với chính mình.

Nhưng… lại muốn gặp cậu ấy… rất muốn… rất muốn gặp cậu ấy…

“Không được… mình không gặp… mình không gặp… không gặp cậu ấy…” Lại bắt đầu niệm lại những lời mà chính anh cũng không tin, Phan Tuấn Vỹ quả thực sắp bị mâu thuẫn trong lòng dằn vặt muốn chết.

“Cưng muốn rời khỏi ai? Lại muốn không gặp ai?”

Một âm thanh ngay cả trong những giấc mơ cũng thường nghe thấy truyền đến tựa như từ nơi nào xa lắm, lại tựa như ngay gần bên tai, Phan Tuấn Vỹ mê man mở mắt, lập tức bắt gặp “người ấy”, người mà anh vừa mong thấy vô cùng lại vừa sợ vô cùng!

“Sao không đến bệnh viện? Nếu Mỹ Mỹ không vừa khóc vừa gọi điện sang Nhật Bản tìm ta về, cưng còn muốn tùy tiện bao lâu?”

“Đi… đi bệnh viện cũng chẳng ích gì, đây là báo ứng… là báo ứng ông trời phạt tôi…”“Báo ứng?”

“Báo ứng vì đã cướp cậu đi… báo ứng vì lấy sự vui sướng từ nỗi đau khổ của con…”

“Cút cái XX báo ứng đi! Âu Dương Đạo Đức ta từ nhỏ vì sinh tồn, vì giành một hơi thở, chuyện hạ lưu dơ bẩn gì mà ta chẳng làm qua? Nếu thật sự có báo ứng trên đời cũng là báo ứng trên đầu ta, liên quan gì đến nai con? Ta không quan tâm bất cứ ai đau khổ hay vui sướng, thế giới này ta chỉ quan tâm một mình cảm giác của cưng, nai con, nói cho ta biết, cưng… cưng có hạnh phúc không?”

“Tôi…” Nhìn thật sâu vào đôi mắt vừa nôn nóng lại mang theo đau thương kia, trí óc do cơn sốt làm cho mê man của Phan Tuấn Vỹ cũng chẳng giấu nổi bí mật nữa.

“Tôi rất… hạnh phúc… chưa từng hạnh phúc như thế…”

“Ta cũng vậy… nai con… ta cũng chưa từng hạnh phúc như thế…”

Thân thể ôm chặt lấy mình đang khẽ run rẩy, Phan Tuấn Vỹ thấy vừa yêu vừa thương, đột nhiên anh cảm thấy sẵn sàng phụ tất cả mọi người trong thiên hạ để đổi lấy sự hạnh phúc cả đời người này.

Mỹ Mỹ… xin lỗi… ba không còn cách nào khác… ba không thể làm gì khác…

Ba thích người này… Thích… rất thích…

“Ô… đau quá… đau quá a…”

Đột nhiên bị một hung khí vĩ đại xen vào rút ra, Phan Tuấn Vỹ thấy dường như nội tạng của mình trong nháy mắt bị xé rách rồi tung ra

“Hừm, chủ nhân muốn nai con đau, muốn nai con vĩnh viễn nhớ thật kỹ nỗi đau đớn ngày hôm nay!”

Thêm một lần xâm nhập thật sâu khiến người bên dưới gào lên đau đớn, nhìn vào gương mặt nhăn nhó đẫm nước mắt, Âu Dương Đạo Đức cảm thấy từng tế bào cũng hưng phấn theo từng tiếng thét

“Ô… cậu quá đáng lắm, ngay cả lúc tôi bị bệnh cũng ăn hiếp tôi… Ô… Tôi ghét cậu… tôi ghét cậu…”

Từng giọt nước mắt rơi không ngừng trên gương mặt do sốt cao mà đỏ ửng, Phan Tuấn Vỹ nức nở lên án cái tên ác ma trước mặt!

“Hừ, chủ nhân nhìn qua một cái là biết, bệnh của nai con lần này căn bản là tâm bệnh, trên đời này người có thể chữa bệnh này cho cưng trừ chủ nhân ta đây, còn tìm được ai nữa? Nhấc cái mông lên cao chút nữa cho ta!”

Ậu Dương Đạo Đức vỗ một cái thật mạnh vào đùi nai con!

“Đừng lo, chờ đại “châm” vừa thô lại vừa lớn của ta cắm xong, đảm bảo với cưng là hết bệnh, ngày mai lại là một con nai con vui vẻ không biết sống chết!”

Vừa đưa đẩy thắt lưng, từng cú đều chạy vào nơi sâu nhất, trong cơ thể nai con nhiệt độ đang càng lúc càng cao, cảm nhận được cảm giác chặt cứng nóng bỏng chưa từng có!

“Không… tôi không muốn cắm… A a… nóng quá… nóng chết tôi rồi… Ô… cậu sắp giết chết tôi rồi… tôi muốn chết… muốn chết…”

Cả người nóng rần lên như bốc hỏa, nhục huyệt bị không ngừng chọc qua nóng đến như muốn tan ra, Phan Tuấn Vỹ hoàn toàn không phát hiện ra hai chân anh đã vô thức quấn chặt lấy người trước mặt, cái eo gầy mảnh nhanh chóng đưa đẩy giãy giụa để hòa hợp với tần suất xiên cắm *** loạn…

“A a… vậy cùng chết đi… nai con… nai con của ta… đừng đưa đẩy nữa, cưng… cưng sắp hút cả ta ra rồi… A a”

Cao trào tuyệt đỉnh khiến thứ đang đưa đẩy trong cơ thể đang co giật của nai con càng lúc càng chặt, Âu Dương Đạo Đức cảm thấy lưng tê rần, hắn rút ra nhục bổng vĩ đại gần phát nổ, đem một dòng dịch thể đậm đặc phun lên gương mặt làm hắn phát cuồng!Xem ra nai con đang mềm nhũn vô lực, vẻ mặt hoảng hốt không rõ lắm chuyện gì xảy ra. Âu Dương Đạo Đức “tử tế” đưa anh đi thay quần áo trước gương, để anh nhìn rõ gương mặt đầy dục vọng của mình mê người đến thế nào!

“Không! Tôi không muốn nhìn! Kia không phải là tôi, không phải là tôi!”

Không, không phải mình, cái còn người đó không phải là mình, cái con người thèm khát, chẳng biết xấu hổ đó, tuyệt đối không phải là mình!

“Nhìn rõ cho ta!”

Âu Dương Đạo Đức giật mạnh mái tóc của nai con bắt anh ngẩng đầu lên.

“Cái kẻ trên mặt dính đầy dịch thể của ta, bị ta làm đến vừa khóc vừa gào đó là cưng! Ta tuyệt đối không tha thứ cho thú cưng muốn rời khỏi chủ nhân, hôm nay ta đảm bảo sẽ khiến nai con suốt đời không quên, khiến cưng từ nay về sau không dám rời khỏi ta nữa!”

Một cú đâm thật mạnh, Phan Tuấn Vỹ ngẩng đầu lần thứ hai cất tiếng khóc lớn

“Ba, ba hạ sốt chưa? Nhìn ba hôm nay thần sắc có vẻ khá, tất cả đều phải cảm ơn Đạo Đức nha, anh ấy vừa nghe ba sinh bệnh liền vội vã từ Nhật Bản trở về, ba xem anh ấy có tốt với ba không chứ, ngay cả bữa điểm tâm của ba hôm nay cũng là anh ấy chuẩn bị đó.” Phan Mỹ Mỹ đang cầm bát cháo ăn với vẻ mặt rạng rỡ.

Nga” Phan Tuấn Vỹ đúng là không thể nào nói câu cảm ơn gì nổi, tối hôm qua bị cái tên biến thái đó lăn tới lăn lui đến nỗi kêu cũng chẳng còn sức, sáng hôm nay vừa tỉnh dậy nghĩ đến chuyện tối qua Mỹ Mỹ ngủ ở ngay phòng bên cạnh, vạn nhất bị nó nghe thấy tiếng kêu *** đãng của anh thì chẳng phải là game over sao?

Bất quá thấy Mỹ Mỹ có vẻ nhẹ nhàng thư thái như thế, chắc là nó không nghe thấy đâu nhỉ. Phan Tuấn Vỹ nghĩ mà thấy may.

“Ba, tối qua con nghe ba kêu lớn lắm nha.”

“Phụt”

Phan Tuấn Vỹ lập tức phun cháo đầy mặt Mỹ Mỹ.

“Ha ha ha ha…” Âu Dương Đạo Đức thấy thế lập tức lăn ra cười đến nghiêng cả người.

“Ba! Sao ba làm thế hả? Buồn nôn quá đi!

Phan Mỹ Mỹ tí nữa thì nhảy cả lên trên ghế.

“Đúng… Xin lỗi, Mỹ Mỹ, mau nói ba nghe, đêm qua con nghe thấy gì rồi?”

Phan Tuấn Vỹ quả là cuống muốn chết.

“Hứ, con nghe được cũng hơi nhiều nha, ba, ba đúng là rất mất mặt đó.”

Phan Mỹ Mỹ vừa dùng tay lau mặt, vừa chỉ trích ba mình.

“Mất… mất mặt?”

Tim Phan Tuấn Vỹ đập sắp lập kỉ lục thế giới rồi.

Xong… phen này xong thật rồi…

“Đúng vậy, bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc lóc kêu “Đau quá, đau quá, tôi không muốn cắm châm nữa”, thật là quá mất mặt đi. Đạo Đức, em không biết là anh biết châm cứu nha, đúng là lợi hại mà. Anh cắm ba mấy cái mà ba hết sốt luôn, đúng là còn linh hơn tiên đan.”

Phan Mỹ Mỹ sùng bái nhìn Âu Dương Đạo Đức.

“Thực ra… anh cắm không quá một châm, cũng đành vậy thôi, sau rốt ba  vẫn vừa khóc vừa nói là anh châm sảng khoái quá, anh đành phải cắm thêm mấy cái nữa. Ba, ba khỏe hẳn chưa a? Nếu còn khó chịu, quay về phòng con cắm cho ba thêm một châm nữa.”

Âu Dương Đạo Đức ra vẻ quan tâm cực kì.

“Không cần không cần, tôi ổn rồi, không cần cắm châm nữa!”

Châm, lại còn châm, nếu mà châm nữa là toi mạng luôn đó! Phan Tuấn Vỹ thở phì phì nghĩ.

“Ba, hành lý của ba con giúp ba chuẩn bị xong rồi đó, chờ hai ngày nữa Đạo Đức từ Nhật Bản về ba có thể chuyển qua nhà anh ấy rồi.”

“Cái… cái gì? Nhanh như thế?”

Không thể tin nổi đứa con gái lười thành tính, chẳng bao giờ đụng tay vào việc nhà trong thời gian ngắn như thế lại giúp anh chuẩn bị hành lý xong xuôi.

“Còn nhanh gì nữa? Trường con sắp gọi tân sinh viên đến báo danh rồi, con sắp đi Đài Trung, ba, khi con không ở Đài Bắc, ba phải giúp con “chăm sóc” Đạo Đức thật tốt đó nha.”

Phan Mỹ Mỹ nháy nháy mắt đầy ám chỉ với Phan Tuấn Vỹ.

Phan Tuấn Vỹ thấy vậy cảm thấy cực kì bó tay.

Phan Mỹ Mỹ ơi là Phan Mỹ Mỹ, đến hôm nay ba mới biết, thì ra ba đã sinh ra một đứa con lúc nào cũng rắp tâm đẩy ông bố già của mình vào chảo lửa, đồ con bán phụ cầu vinh, con mới đúng là báo ứng lớn nhất đời ba a!

Chương 19: Sự thực bị hé lộ 1

“Mỹ Mỹ ơi là Mỹ Mỹ, cái gì mà giúp ba chuẩn bị hành lý chứ, làm đồ của ba lộn xộn rối rắm lung tung beng lên rồi, đúng là phá hoại mà!”

Phan Tuấn Vỹ thở phì phì vừa hậm hực lôi từ trong túi ra quần áo vật dụng bị nén lại như nén dưa cà cẩn thận xắp xếp lại vừa mắng mình đáng đời, chiều Mỹ Mỹ từ nhỏ khiến nó hư.

Nhưng Mỹ Mỹ lúc nhỏ đúng là rất đáng yêu a, lúc nào cũng lẵng nhẵng theo sau lưng anh, bám chặt không tha, dùng âm thanh non nớt gọi “Papa, Papa”, đúng là nghe yêu chết đi được, hồi đó ba con hai người thật là thân thiết vô cùng a.

Nhưng chẳng bao lâu sau… tiểu cô nương trưởng thành, đi học đại học, rời khỏi nhà, biết yêu đương, có người để kết hôn, vậy mà… vậy mà lại yêu cùng một người, cái mùi vị khi yêu thương một người, yêu đến khiến người ta có cảm giác trầm luân.

Nhưng… cứ như vậy liệu có ổn không? Dừng đôi tay bận rộn, Phan Tuấn Vỹ mờ mịt ngồi ở mép giường.

Phản bội sự tin tưởng của con, không biết xấu hổ sống chung với một người đàn ông, biết rõ trước mắt chẳng có tương lai, nhưng vẫn thấp thỏm chờ mong.

“Sao cũng được, chỉ cần có thể ở bên cậu ấy…”

Anh thực sự có thể nghĩ như vậy sao? Thật có thể suy nghĩ ích kỷ như thế sao?

“Ring ring ring ring”

Chìm đắm trong mạch suy nghĩ hỗn loạn, Phan Tuấn Vỹ thiếu chút nữa không để ý đến tiếng chuông chẳng biết reo từ lúc nào.

Tiêu rồi! Mình mải suy nghĩ lung tung đến không biết sống chết, quên mất tiên cái tên bạo quân kia sẽ đến đón, để cái tên siêu không biết kiên nhẫn đó đợi ngoài cửa lâu như thế, phen này ắt hẳn là bị hắn mắng cho một trận!

Ba bước thành hai, Phan Tuấn Vỹ chạy ra ngoài cửa, nhanh chóng bịa ra một cái lý do trong đầu, Phan Tuấn Vỹ vội vã mở tung cánh cửa.

“Xin lỗi nhé, tôi vừa ở trong WC” Vừa nhìn ra người trước mặt mình là ai, Phan Tuấn Vỹ còn chưa kịp nói hết câu, trái tim đang thấp tha thấp thỏm bỗng nhiên nhẹ bẫng vui mừng!

“Anh họ! Sao lại là anh?”

“Vậy em mong là ai chứ? Vào đây với anh!”

Cánh tay anh bị giật manh, cả người gần như bị tha vào nhà, Phan Tuấn Vỹ sau khi cảm thấy cực kì ngạc nhiên bỗng có một cảm giác có điềm chẳng lành.

Trước đây có lần anh họ nổi giận như vậy rồi! Đó là… đó là…

“Anh hỏi em lần cuối, em với cái tên Âu Dương Đạo Đức có quan hệ gì?”

“Cậu ấy… cậu ấy là… là sếp… chỉ là sếp của em thôi…”

“Em dám nói dối anh!” Nhâm Nhã Thiên vung mạnh tay, cả người Phan Tuấn Vỹ lập tức bay lên sopha!

“Em từ nhỏ chưa từng nói dối anh lần nào, nói, có phải tên hỗn đản đó dạy em? Có phải không?”  Đôi tay siết chặt cố gắng đè nén cơn phẫn nộ, Nhâm Nhã Thiên không muốn sử dụng bạo lực một lần nữa với người mà mình từ nhỏ đã yêu đến tận xương này.

Anh họ biết rồi? Anh ấy biết về hắn? Anh ấy rốt cuộc biết cái gì? Anh ấy biết được bao nhiêu?

Trong đầu tràn đầy vô số phỏng đoán, Phan Tuấn Vỹ căn bản chẳng thế nào trả lời câu hỏi của anh họ.

“Nói không phải? Nhìn cái này đi, anh xem em còn nói dối được nữa hay không!” Nhâm Nhã Thiên giận dữ lấy một bức hình trong túi quần ra, “soạt” một tiếng ném nó lên mặt bàn trà

Phan Tuấn Vỹ vừa liếc mắt nhận ra ngay nơi bức ảnh được chụp.Là ở công viên, hôm đó người ấy nổi hứng dào dạt nói muốn đến công viên đi dạo, lại còn nổi hứng dạt dào nói muốn trốn ở trong rừng cây chơi hôn hít, nói thích nhìn cái mặt thẹn thùng đỏ mặt của anh…

Nhìn hai người trong bức ảnh đang ôm chặt lấy nhau, hôn đến cuồng nhiệt, Phan Tuấn Vỹ ngượng ngùng đến run rẩy cả người.

“Em còn gì để nói?”

“Ạnh họ, anh… sao anh lại có thể phái người theo dõi em!”

“Vì anh nghĩ em đang có chuyện mà lại gạt anh! Bởi vì anh sợ em bị người ta lừa!”

“Anh họ, em biết anh quan tâm đến em, em biết em làm cho anh thất vọng rồi, nhưng… nhưng em không phải là trẻ con nữa, em… em biết mình đang làm gì.” Phan Tuấn Vỹ không muốn anh họ coi mình như đứa con nít mà che chở bảo vệ.

“Tiểu Vỹ, em từ nhỏ lúc nào cũng ngoan ngoãn nghe lời, hiền lành hiểu chuyện, việc này nhất định là do tên hỗn đản đó ép em, có đúng không?”

“Lúc đầu thì đúng, nhưng”

“Anh phải đi giết hắn!” Nhâm Nhã Thiên nghe vậy lập tức xông ra khỏi phòng!

“Em thích cậu ấy!” Phan Tuấn Vỹ không nhịn được đứng dậy gào lớn!

Vài từ đơn giản như thế đã thành công ngừng được bước chân Nhâm Nhã Thiên.

“Em… em nói gì?”

Anh không dám tin quay đầu nhìn cái con người mình quen thuộc từ bé ấy.

“Em thích cậu ấy… thích cậu ấy…”“Em thích hắn? Em thích một… một người đàn ông?”

“Anh họ, em chỉ biết rằng, em không thể chỉ vì cậu ấy là đàn ông mà không thích cậu ấy.”

“Em đã thích đàn ông, vậy cuộc hôn nhân của em với mẹ Mỹ Mỹ là cái gì? Một trò đùa sao?!”

“Chuyện đó không giống nhau! Anh cũng biết em trước đây chỉ vì phải chịu trách nhiệm cho việc mình gây ra mà cưới cô ấy, cô ấy với em mà nói, giống như một người thân trong gia đình mà thôi. Anh họ, em… em chưa từng có cảm giác như vậy với bất cứ một ai. Em cũng rất sợ, cũng từng thử muốn bỏ cuộc, nhưng em không thể… em thực sự không thể… em thích cậu ấy… thích cậu ấy…”

“Được rồi! Đừng nói nữa!” Nhâm Nhã Thiên cảm thấy nếu phải nghe em họ mình nói thêm một chữ “thích” nữa thôi, anh nhất định sẽ điên mất!

“Anh họ, em muốn ở bên cậu ấy, anh… anh đừng lo cho em có được không?” Trong lòng đã bị cảm giác  hổ thẹn với con gái đè ép cho không thở nổi, Phan Tuấn Vỹ không biết mình có thể chịu thêm bao nhiêu áp lực nữa,

“Bên hắn ta? Ở bên một người đàn ông đã đính ước với con gái mình? Tiểu Vỹ, em biết em đang nói gì không?!” Nhâm Nhã Thiên quả thực không tin nổi vào tai mình, người nam nhân trước mắt này thực sự là đứa em họ thiện lương trong sáng của anh sao?

“Anh… anh biết rồi sao…” Phan Tuấn Vỹ nghe vậy thấy lạnh toát trong lòng, toàn thân rũ xuống như một quả bóng xì hơi.

“Mỹ Mỹ vừa đến Đài Trung đã gọi điện cho anh, mời anh đến nhà mới của nó thăm, khi đó anh mới biết được thì ra đối tượng kết hôn của nó là tên hỗn đản Âu Dương Đạo Đức! Còn em, em lại là người lừa gạt anh, dám nói dối với anh chuyện quan trọng như thế, em bảo anh sao không thể nghi ngờ mà thuê người theo dõi em!”

“Em… em cũng không muốn như vậy đâu… nhưng em không kiềm được, em thực sự không kiềm lòng được…”

“Em không kiềm được thì để yên cho anh tới kiềm! Từ hôm nay trở đi không được phép gặp lại cái tên kia, em lập tức từ chức, quay về Đài Trung với anh!”

“Không được! Em không đi… không đi…”

Muốn mình từ nay trở đi không được gặp người ấy nữa, muốn mình từ nay trở đi không được nhìn thấy cái con người vừa khiến anh vui mừng vừa khiến anh đau khổ ấy nữa, anh vô luận thế nào cũng không làm được.

“Em tưởng rằng em trưởng thành rồi anh họ không quản được em nữa? PHANTUẤNVỸ! Em nghe rõ cho anh, hôm nay nếu em không theo anh đi, anh sẽ kể hết chuyện của em và tên hỗn đản đó cho Mỹ Mỹ biết, xem xem em muốn một đứa con gái vui vẻ hạnh phúc, hay là muốn nó bị em bức nhảy lầu mà chết!”

“Không được! Anh họ, van xin anh, nghìn vạn lần đừng nói cho Mỹ Mỹ, nghìn vạn lần đừng!”

Anh biết Mỹ Mỹ yêu người đó như thế nào, sao có thể để nó biết sự thực tàn khốc này được, nó làm sao chấp nhận được… làm sao chấp chận được?

“Tiểu Vỹ…”

Không nén được ôm chặt con người bất lực sợ hãi trước mặt, Nhâm Nhã Thiên nhẹ giọng hứa.

“Chỉ cần em đồng ý với anh từ nay về sau không gặp hắn ta nữa, ngoan ngoãn đi theo anh, anh đảm bảo Mỹ Mỹ sẽ không biết gì hết.”

“Em…” Không muốn đi, tuyệt không muốn đi, tuyệt không muốn bỏ những ngày có thể sống cùng cậu ấy, nhưng anh biết anh họ mình nói đúng, còn tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng có một ngày anh bức con gái mình vào đường cùng, anh sao có thể nhẫn tâm… sao có thể nhẫn tâm a…

“Em… em đồng ý…”

“Đồng ý cái rắm!”

Chương 20: Sự thực bị hé lộ 2

“Đồng ý cái rắm!”

Thanh âm lạnh như băng đột ngột vang lên từ phía sau! Phan Tuấn Vỹ run cả người, trong đầu lập tức trống rỗng.

“Không có sự cho phép của ta, cưng sao dám đồng ý cái điều kiện rắm chó gì đó ha, lá gan của cưng càng lúc càng lớn rồi a? Ôm ấp sung sướng quá rồi đó? Còn không mau đến đây!” Nhìn hai người thân thiết ôm chặt lấy nhau trước mắt, Âu Dương Đạo Đức nhiệt tình bừng bừng vừa xuống máy bay là chạy đến đây từ lâu đã chuyển thành một cơn nộ hỏa!

Chủ nhân… là cậu, là cậu sao?

Đã quên ý tưởng phải bỏ đi trong đầu, đã quên tất cả vấn đề đang có, Phan Tuấn Vỹ chỉ cần nghe giọng nói xúc phạm quen thuộc đó, tiếng nói trầm thấp mê người đó, anh có thể chẳng quan tâm đến bất cứ thứ gì khác, chỉ muốn nghe theo mệnh lệnh của người ấy, mặc người ấy hoàn toàn chi phối chính mình.

“Tiểu Vỹ! Anh không cho phép em đi!”

Không để ý sự ngăn cản của anh họ, Phan Tuấn Vỹ xoay người chậm rãi đi tới trước mặt Âu Dương Đạo Đức, lẳng lặng chờ hắn.

“Cưng có gì muốn nói?”

“Không có…” Anh không có lời nào để nói.

Bình tĩnh ngắm nhìn từng tấc trên gương mặt tuấn mỹ của hắn, Phan Tuấn Vỹ biết rằng mình vĩnh viễn không thể chống cự lại bất luận yêu cầu gì của người này.

“Vào phòng chờ ta, không có mệnh lệnh của ta, cưng không được phép ra ngoài.”

Âu Dương Đạo Đức thầm nghĩ phải nhanh chóng đuổi phắt cái tên chướng mắt kia đi.

“Cậu đừng trách anh họ, thực sự không liên quan gì đến anh ấy.”

“Không liên quan gì đến anh… không liên quan gì đến anh? Tiểu Vỹ, em… em sao có thể chà đạp lên sự quan tâm của anh đối với em!” Trái tim Nhâm Nhã Thiên tựa như có một thanh đao đâm qua, đâm đến khiến anh đầm đìa đầy máu!

“Anh họ, xin lỗi, là em nói sai rồi, anh đừng hiểu lầm, em thực sự không phải có ý đó.”

Phan Tuấn Vỹ thấy mình thật có lỗi, anh thực sự không có ý làm anh họ bị tổn thương.

“Cưng nói cũng không sai, chuyện của hai chúng ta vĩnh viễn không liên quan gì đến hắn, vĩnh viễn không có chỗ thừa cho hắn nhúng tay đâu!”Âu Dương Đạo Đức là người điển hình thuộc loại có thù phải trả, vừa nãy hắn ôm nai con một phát, bây giờ phải đâm cho hắn một đao!

“Tên hỗn đản này, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá!”

Bao nhiêu sự lạnh lùng bình thản thường ngày chẳng biết đi đâu, Nhâm Nhã Thiên nhanh chóng giật lại Tiểu Vỹ, một chưởng bổ về phía cái tên đáng chết kia!

Ngửa người về sau, suýt nữa bị bàn tay của đối phương đánh trúng, Âu Dương Đạo Đức nhìn thấy thân thủ mẫn tiệp của Nhâm Nhã Thiên, biết ngay là mình gặp gỡ phải người lão luyện rồi.

“Thú đấy, lâu lâu chưa chơi tí rồi.”

Hai bên ngươi tới ta đi, đánh đến khó mà cản nổi, đối với Âu Dương Đạo Đức thì là chơi vui vô cùng, nhưng đối với Phan Tuấn Vỹ đứng bên cạnh lại cuống cuồng cuồng như kiến bò trên chảo nóng.

“Anh họ, anh đừng đánh mà, xin anh mau dừng tay!”

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. Anh họ từ bé luyện võ nên đầy bản lĩnh, gì mà Judo, Taekwondo… chưa có cái gì làm khó được anh ấy, vạn nhất anh ấy ra tay quá nặng khiến người ấy bị thương thì mình phải làm sao đây?

Dựa vào thân thủ từ nhỏ luyện ngoài đường phố, Âu Dương Đạo Đức thừa sức ứng phó với Nhâm Nhã Thiên, nhưng thấy ánh mắt lo lắng quan tâm của nai con nhìn về phía mình, trong lòng ấm áp, liền cố ý lộ sơ hở, để nắm đấm của đối phương tiếp chuyện với bụng mình!

“A”Kêu lên một tiếng đau đớn, Âu Dương Đạo Đức đau đ   ến quằn cả lưng. Cái tên chết tiệt này đúng là không lưu tình a!

“Dừng tay!” Phan Tuấn Vỹ thấy vậy quát to, lập tức nhào về phía Âu Dương Đạo Đức, ôm chặt hắn vào lòng mình.

“Anh họ, em không cho phép, em không cho phép anh làm cậu ấy bị thương!”

“Tiểu Vỹ…” Thấy người từ nhỏ thân thiết với mình như anh em ruột dùng ánh mắt tràn đầy căm hận nhìn mình, trái tim Nhâm Nhã Thiên nhất thời như úa tàn.

Mình chăm sóc yêu thương bao năm qua lại kém một người vừa mới quen sao?

“Tiểu Vỹ, anh họ hỏi em lần cuối cùng, em không đi với anh?”

“Em…” Cúi đầu, thấy gương mặt thống khổ trắng nhợt của người đang nằm trong lòng mình, trái tim Phan Tuấn Vỹ đau nhói lên từng đợt.

“Em không đi… không đi…”

“Được… được, tôi biết rồi, cậu đã quyết định như vậy, tình anh em của chúng ta cũng đến hôm nay là dừng thôi. Từ nay trở đi hậu quả một mình cậu chịu, mong cậu đừng hối hận.”

Nhâm Nhã Thiên nhìn Phan Tuấn Vỹ thật sâu rồi xoay người đi không quay đầu lại.

“Anh họ…” Xin lỗi, anh họ, xin lỗi, là em không tốt, là em không tốt…

“Cưng dám vì hắn mà rơi một giọt nước mắt thử xem? Coi chủ nhân phạt cưng thế nào!”

Âu Dương Đạo Đức thấy nai con thương tâm khổ sở vì người khác chứ không phải mình, bụng liền tức giận đến ứa dấm!

“Bụng còn đau không? Mau lên giường nằm, để tôi xem vết thương của cậu…”

Phan Tuấn Vỹ hoàn toàn lờ đi lời uy hiếp của hắn, nhanh chóng nâng hắn dậy đi vào phòng ngủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau