NỌA NHƯỢC VUI SƯỚNG (NỌA NHƯỢC ĐÍCH KHOÁI NHẠC)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nọa nhược vui sướng (nọa nhược đích khoái nhạc) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chân tướng rõ ràng 2

“Ô… cho tôi xuống… Cậu… cậu là đồ đại biến thái… Cậu muốn đưa tôi đi đâu a?”

Phan Tuấn Vỹ ngồi trên xe Âu Dương Đạo Đức tức giận đến rớt nước mắt.

“Ta muốn đưa cưng đến bệnh viện để cấp cứu a.”

Âu Dương Đạo Đức nói xong câu đó lập tức lăn ra cười.

“Oa… cậu còn cười được… đều tại cậu… đều tại cậu làm hại hết… OA…”

Phan Tuấn Vỹ ập tức òa ra khóc to hơn.

Ô… Anh không dám đến công ty đi làm nữa… mất mặt quá… mất mặt quá đi…

Âu Dương Đạo Đức thấy nai con khóc đến nước mắt nước mũi đầm đìa, trong lòng nhói lên một cái, vội đưa tay kéo nai con vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt không ngừng rơi của anh…

“Nai con… nai con của ta… cưng thật đáng yêu… thật sự rất đáng yêu…”

Hắn nâng gương mặt anh lên, yêu thương đặt lên đó vô vàn nụ hôn nhỏ liên tiếp, cảm thấy trong lòng tràn ngập một thứ gì đó đang lặng lẽ trào ra…

Í? Kỳ ghê? Sao cái tên đại ma đầu này hôm nay dịu dàng như thế? Lại còn khen anh đáng yêu lắm? Phan Tuấn Vỹ nghi hoặc liếc hắn một cái.

A! Trong đầu Phan Tuẫn Vỹ lóe lên, anh… anh nhớ tới những lời Lý Sa nói…

Không, đừng mà, anh không cần loại dịu dàng giả dối này, anh không muốn những lời đường mật gạt người này, anh cần con người thực của hắn, con người chân thực nhất của hắn!

“Ô… đừng mà… tôi không muốn cậu thế này… Cậu cứ bắt nạt tôi, hành hạ tôi như trước đây là được rồi mà… đừng… đừng như bây giờ… Ô… đừng mà….”

Phan Tuấn Vỹ cuống đến độ nói năng lộn xộn, anh cũng chẳng hiểu vì sao mình bất an như thế, anh chỉ biết người đàn ông trước mắt này đang đem cái mặt nạ giả dối đối mặt với mình… không muốn…

“Cưng… cưng…”

Âu Dương Đạo Đức nghe vậy lập tức tức giận không nói lên lời, hắn khó khăn lắm mới thật tâm thành ý nhiệt tình ôn nhu đối với một người, đối phương không những không cảm động đến rơi nước mắt mà thậm chí còn bật ngược lại hắn một phát!

Âu Dương Đạo Đức cảm thấy mình như bị người ta tát mạnh một cái vào mặt!

“Được, được lắm, cưng… cưng là con nai con thích bị ngược đãi, hôm nay ta không khiến cưng khóc đến kêu cha gọi mẹ ta sẽ không mang tên Âu Dương Đạo Đức nữa!”

Hắn tức giận xé rách áo sơ mi của nai con, tháo cà vạt của anh, trói chặt hai tay của anh ở sau lưng, rồi cúi người hung hăng cắn mạnh nhũ tiêm—–

“A Đau quá, đau quá… Ô… đau quá….”

“Đau sao? Cưng chẳng phải thích đau lắm sao? Yên tâm, phần đặc sắc còn ở phía sau cơ, hôm nay ta không khiến cưng đau đến kêu cũng không nổi, chắc cưng coi chủ nhân ta là con tôm chân nhũn nhẹo ha…”

Âu Dương Đạo Đức đè nai con xuống ghế da, nhanh chóng lột trần nửa thân dưới của anh, dùng hai tay mở rộng cánh mông trắng nõn ra cực hạn, đem nhục bổng vĩ đại nhắm vào động khẩu cắm thẳng vào—-

“A đau quá! Đừng mà… Ô… đừng mà… A!”

Tính khí thô to không dùng bất cứ dung dịch bôi trơn gì tựa như lưỡi dao kim loại sắc bén cắt vào thân thể yếu ớt của anh, khiến toàn thân anh dường như cũng bị xé nát.

“Tha cho cưng? Không, ta không buông tha cho cưng, cưng không phải muốn ta bắt nạt hành hạ cưng sao? Ta đang ra sức thỏa mãn ý thích của cưng đây này, cưng hẳn là hài lòng lắm a?”

Âu Dương Đạo Đức lạnh lùng cười, tiếp tục thô bạo đánh vào nộn huyệt đã đầm đìa máu tươi.

“Ô… Không… Không phải mà… Không phải như thế mà…. Ô…”

Phan Tuấn Vỹ khóc đến sắp nghẹt thở.

Anh thực sự hối hận, thực sự rất hối hận, anh thấy dường như mình vừa đánh mất chiếc chìa khóa quý báu, từ nay về sau anh sẽ bị quăng ở ngoài cửa, không bao giờ có thể tiến vào bên trong, không thể chạm vào con người vô cùng ôn nhu kia nữa….

“Ô… Đừng mà… Đừng như vậy mà… Đừng mà…”

So với nỗi đày đọa trên thân thể, cái nỗi sợ hãi sẽ mất đi người đàn ông này càng làm anh hoảng sợ đến chẳng biết phải làm như thế nào.

Vuốt ve thân thể run rẩy của anh, Âu Dương Đạo Đức cảm nhận được rõ ràng sự bi thương và bất an của nai con, trái tim hắn nhói một cái, cơn giận dữ trong nháy mắt bốc hơi biến mất…

Ai… Thầm thở dài một hơi, Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng rời khỏi mật huyệt đầm đìa máu tươi của nai con, tháo nút trói trên tay, cẩn thận ôm anh vào trong lòng:

“Nai con, cưng bắt ta phải làm sao đây… Làm sao đây…?”

Vì sao anh luôn luôn khiến hắn dễ dàng mất khống chế như vậy?

Vì sao anh luôn luôn có thể khiến hắn bộc lộ mặt đen tối nhất của mình?

Vì sao…?

Từ cái ngày hắn ép mình sớm trưởng thành đó đi, Âu Dương Đạo Đức chưa bao giờ thấy trước mắt mù mịt như bây giờ…

“Nai con… nai con của ta…”

Nhìn những giọt lệ mà mình yêu nhất, nghe những tiếng cầu xin đau đớn, Âu Dương Đạo Đức chi thấy trái tim mình sắp tan ra rồi…

“Nai con, dang chân ra, để ta xem nào…”

Hắn để nai con nằm xuống, nhẹ nhàng kéo hai chân của anh ra, cẩn thận kiểm tra huyệt khẩu sưng đỏ bị rách da.

“Đau không?”

Hắn vươn một ngón tay nhẹ nhàng ấn.

“Ân, đau, đau quá…”

“Ngoan, không sợ, để chủ nhân liếm liếm cho cưng sẽ hết đau ngay…”

Hắn vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm từng vết thương trên cây hoa cúc của nai con.

“Ân? Sao rồi? Đau không?”

“Không đau… Dễ chịu… Dễ chịu quá… Chủ nhân… cho tôi… tôi muốn…”

“Cho cưng… cái gì cũng cho cưng… nai con của ta… Ta sẽ cho cưng tất cả…”

Âu Dương Đạo Đức không ngừng liếm nhẹ, bỗng nhiên đem toàn bộ đầu lưỡi đẩy vào huyệt động cực nóng—-

“A! Ô… tuyệt quá tuyệt quá… A a… chủ nhân… chủ nhân…”

Phan Tuấn Vỹ chịu không nổi lắc mạnh đầu rên lớn.

Âu Dương Đạo Đức vừa dùng đầu lưỡi ra vào liếm nghịch mật huyệt mẫn cảm của anh, vừa dùng tay chà xát phân thân vừa hăng chí nhảy dựng lên của nai con, hai kích thích cực manh khiến nai con nhanh chóng bị đẩy lên tuyệt đỉnh cao phong

“Ô… chủ nhân… chủ nhân… muốn bắn… muốn bắn rồi”

Phan Tuấn Vỹ cả người giật mạnh, một dòng dịch nóng phun mạnh ra

“Hộc… hộc…”

Nai con bất lực thở hổn hển, hai mắt mơ màng nhìn người đàn ông đang mỉm cười ngắm nhìn mình.

“Cưng còn nhìn ta như vậy nữa, cẩn thận ta không nhịn được lại muốn cưng nữa đó…”

“Muốn ta… chủ nhân muốn ta….”

“Không được, cưng còn đang chảy máu đó…”

Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc mềm mượt của nai con.

Phan Tuấn Vỹ gần như muốn chết chìm trong đôi mắt say lòng người đó.

“Không sao, tôi muốn chủ nhân… muốn chủ nhân…”

“Không được hối hận nha, nai con của ta…”

Trong mắt Âu Dương Đạo Đức lần nữa cháy lên dục hỏa bừng bừng, cầm nhục bổng đã nghẹn đến đau từ lâu nhanh chóng chạy ào vào mật huyệt ấm áp đã thèm khát từ lâu.

“A”Nai con thét lên một tiếng, đau đến chảy nước mắt…

“Hộc… hộc… lúc này cưng có khóc cầu xin ta… ta cũng không dừng đâu…”

Âu Dương Đạo Đức thở hổn thển, không chút lưu tình điên cuồng chạy trong cơ thể anh…

“Ô… đừng có ngừng… đừng có ngừng….”

“Ai… nai con… nai con của ta… cưng cả đời này đều thuộc về ta… của ta mà thôi…”

Làm sao bây giờ?… Thật muốn hung hăng xé nát cưng… thật muốn một ngụm nuốt cưng vào… Thật muốn bắt cưng nhập vào máu thịt, để không thể cưng rời khỏi ta một bước…

“A… nai con… nai con của ta!”

Âu Dương Đạo Đức gầm nhẹ một tiếng, đánh mạnh vào nơi sâu nhất trong mật huyệt, trong hành lang đang co rút mạnh đó hai người bất chấp tất cả gào lớn phun ra…

—-o0o—-

“Nai con, ngoan, đừng quấy!”

“A… đừng mà, đừng mà, tự tôi rửa là được rồi, cậu để tự tôi rửa đi!”

Ô… anh đường đường là một thằng đàn ông ba mươi mấy tuổi rồi, sao lại có thể như cún con quỳ rạp trên mặt đất để người ta rửa mông a?

“Không được, tự cưng rửa sẽ không sạch đâu, ngoan, đừng ngọ nguậy, lần nào cưng bất tỉnh chẳng phải ta đều tự tay rửa cho cưng sao? Có phải lần đầu đâu.”

Phan Tuấn Vỹ nghe vậy xấu hổ đến toàn thân đỏ ửng.

“Tôi… tôi mặc kệ, tôi muốn tự rửa.”

Đã ngất đi rồi thì để người ta làm gì thì đã đành, đằng này giờ đây anh đang tỉnh táo sao có thể làm cái trò tổn hại khí khái nam nhi này được?

“Cưng thực sự muốn tự mình tắm?”

“Ân, thật mà.”

Phan Tuấn Vỹ ngay lập tức ra vẻ ngon lành.

“Được rồi.”

Âu Dương Đạo Đức nhét vòi hoa sen vào tay anh.

“Ta sẽ dạy cưng rửa thế nào.Ta nói một lần thôi nên cưng phải nhớ kỹ đó nha. Đầu tiên, cưng nhỏng mông lên cao, đem ngón trỏ cắm vào bên trong, sau đó móc hết dịch thể bên trong ra, cuối cùng rửa sạch lại cái mông bằng nước sạch, vầy là thành công rồi, đơn giản nga?”

“Cái gì a?… Này… này…”

Ô… Đừng mà… mất mặt quá đi… phải cắm ngón tay vào… vào ‘cái chỗ đó’… lại còn… lại còn móc ‘cái kia’ ra?

OA… Không muốn! Không muốn! Chuyện mất mặt như thế anh chết cũng không muốn làm!

“Mau lên a, cưng không phải muốn tự mình rửa sao?”

“Tôi… tôi cho rằng chỉ cần dùng nước dội qua là được… Ai mà biết phải… phải…”

“Sao lại tùy tiện dùng nước dội qua loa thế được? Nếu không lấy hết mấy thứ bên trong đó ra, sẽ dễ tiêu chảy lắm đó.”

“Được rồi… tôi biết rồi. Cậu ra ngoài đi, tôi muốn tự rửa.”

“Không được, ta muốn tự mắt xem cưng rửa có đúng hay không, nhanh lên đi, đừng có thử thách tính nhẫn nại của ta.”

“Tôi… tôi…”

Dưới ánh mắt sáng lấp lánh của hắn, anh đành phải cứng ngắc đưa ngón tay về phía sau…

“Ô… không muốn đâu… Cậu nhìn tôi như vậy, tôi làm sao mà làm được ….”

Không làm, không làm, muốn cong cái mông nhỏng lên cho hắn nhìn, anh chết cũng không làm!

“Ta đã nói rồi, nai con tuyệt đối không tự rửa được đâu. Bây giờ ngoan ngoãn nằm úp xuống cho ta, đừng cướp đoạt niềm vui tắm cho thú cưng của chủ nhân chứ.”

Âu Dương Đạo Đức nói xong liền vui vẻ làm theo đúng phương pháp giúp nai con rửa sạch.

“Được rồi, nai con, đứng dậy được rồi.”

Âu Dương Đạo Đức kéo anh dậy cẩn thận lau khô, lại dùng khăn tắm nhẹ nhàng bao quanh.

Lúc này Phan Tuấn Vỹ ngượng đến chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống đất, mặt anh đỏ lựng, cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà, nói gì cũng không chịu ngẩng đầu lên.
“Được rồi, đừng quấy nữa, từ trên xuống dưới của nai con có chỗ nào ta chưa thấy qua, chưa hôn qua đâu?”

Âu Dương đạo Đức vừa cười vừa bế anh đến giường.

“Ngoan, bây giờ bôi thêm chút thuốc nữa, vết thương sẽ khỏi nhanh thôi.”

Hắn nhẹ nhàng đem thuốc bôi lên trên vết thương sưng đỏ của nai con.

“Được rồi, mau ngẩng đầu lên, cứ chôn mặt ở gối như thế cưng ngạt thở đó.”

Âu Dương Đạo Đức không biết nên khóc hay nên cười kéo một con nai con chết cũng không chịu ngẩng đầu nhìn mình vào lòng.

“Từ trước đến nay lần nào cậu ngủ với người khác đều tắm hộ như vầy hết?”

Phan Tuấn Vỹ vùi đầu vào ngực hắn buồn buồn hỏi. Vừa nghĩ đến từng ấy dịu dàng hắn chỉ làm cho có phép là anh lại thấy buồn bực khó tả.

“Ta đâu có rảnh gì mà hứng thú tắm cho người, ta chỉ tắm giùm cho thú cưng của ta thôi.”

“Lại thú cưng! Nếu cậu thích nuôi thú cưng vậy, sao không mua con chó con mèo gì về mà nuôi lại nuôi một thằng đàn ông nhàm chán như tôi a?”

Phan Tuấn Vỹ tức giận đấm cho hắn một phát.

“Chó mèo có nói chuyện với ta được đâu, huống chi…”

“Huống chi cái gì a?”

“Huống chi ta không có hứng thú với thú giao a…”

“Thú giao? Cậu… cậu là đồ đại biến thái!”

Phan Tuấn Vỹ quả là giận đến điên lên rồi, sao lại có cái tên vô lý đến thể này, đang yên đang lành đi túm một thằng đàn ông lớn đùng về làm thú cưng?

“Ê, nai con, làm thú cưng của ta là một vinh hạnh đó nha, bao nhiêu người oánh nhau sứt đầu mẻ chán tranh làm ta còn chẳng thèm để ý a.”

“Nga, vậy sao? Phiền cậu đi chọn một người vừa xinh đẹp vừa dễ thương vừa quý phái trong cái đám mê giai kia đi, đừng có tìm cái thằng nhà quê Đài Loan vừa bình thường vừa xấu xí này có được không?”

“A, cưng còn dỗi với Tiểu Hạo sao? Cần gì quan tâm người khác nói lăng nhăng, ngay cả ta cũng chẳng biết vì sao nhưng ta chỉ muốn một mình cưng làm thú cưng của ta thôi, có thể bây giờ đang thịnh hành mốt chuộng nhà quê chăng. Được rồi, đừng giận mà, ta đồng ý với cưng, ta tuyệt đối không để thú cưng nào vào cửa nữa, cả đời chỉ nuôi một mình cưng, vầy cưng vui chưa?”

“Vui cái đầu cậu! Có thằng đàn ông nào bị ép thành thú cưng mà còn vui vẻ được nữa hêm? Tôi cũng có phải thứ bày ra bán ngoài kia đâu. Tôi nói cho cậu hay nha, tôi là bị cậu ép đó, nghe rõ chưa?”

“Ừa ừa ừa, là ta ép cưng, cưng không hề tự nguyện, như vầy được chưa? Được rồi, hôm nay quậy nhiều như thế dù có hơi bị vui nhưng mà cũng mệt rồi, bây giờ ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ngủ một giấc thật ngon, đến tối chủ nhân đưa cưng ra ngoài ăn.”

“Hứ, tôi không còn mặt mũi nào gặp ai đều là tại cậu hết… chủ nhân thối… đáng ghét… tôi ghét cậu… Tôi không có thích cậu… Chả thích cậu một tí nào hết…”

Nai con vừa tức vừa mệt, miệng không ngừng lẩm bẩm mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ…

“Thích cũng được, ghét cũng được, nai con, ta bất chấp tất cả bắt cưng ở bên ta cả đời… đánh đổi tất cả….”

—-o0o—-

“Ba, ba làm gì vậy a? Thức ăn cháy hết rồi!”

Phan Mỹ Mỹ đang ngồi trong phòng khách đột nhiên ngửi được mùi khét lẹt vội vã chạy vào bếp tắt ngay bếp ga đi.

“A! Chết… Xin lỗi, Mỹ Mỹ, ba… ba nấu lại thức ăn ngay đây, nhanh thôi… một tí là xong ấy mà…”

Phan Tuấn Vỹ luống cuống đem thức ăn cháy đen đến không nhận ra nổi là món gì vào thùng rác.

“Bỏ đi bỏ đi, ba, ba qua đây, con muốn nói chuyện với ba một chút.”

Phan Mỹ Mỹ lôi anh ra khỏi phòng bếp, ép anh đến phòng khách rồi ngồi xuống.

“Mỹ Mỹ, con… con có gì cần nói với ba?”

“Ba, ba không cần phải giấu con nữa, con đã sớm biết mấy hôm nay vì sao ba tâm thần bất ổn, lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ rồi.”

“Không… không có a, ba ổn… ổn a…”

Phan Tuấn Vỹ vội vã lảng tránh ánh mắt sắc như dao của Mỹ Mỹ.

“Ổn? Cho con xin đi, ông già, mấy hôm nay nếu ba không làm cháy thức ăn thì cũng là quần áo thủng mấy cái lỗ, bước đi một bước là một bước té, ngay cả uống nước cũng bị sặc nghẹn, như vầy mà bảo ổn?”

“Ba… ba…”

Phan Tuấn Vỹ mấp máy lúng búng không nói ra lời. Thật sao? Rõ ràng đến như vậy thật sao? Anh… anh không muốn như vậy a…

“Tất cả chuyện này đều liên quan đến Đạo Đức đúng không?”

“A? Không, không, Mỹ Mỹ, con đừng có hiểu lầm a, ba… ba…”

Chết cha, ‘Mỹ Mỹ nữ vương’ quả là không phải lợi hại một cách bình thường mà, ngay cả nỗi lòng không thể tỏ cùng ai của anh mà cũng biết sao? Làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ?

“Hi, ba, ba không cần cuống quýt lên như thế đâu. Con gái phải xa nhà đi học, người làm ba cũng có chút lưu luyến bâng khuâng đó cũng là lẽ thường tình a.”

“A? Xa nhà đi học? Mỹ Mỹ, con… con đang nói cái gì thế? Sao ba chẳng hiểu câu nào hết?”

Trời ạ, có phải là anh đã già đến nỗi có khoảng cách thế hệ với con gái rồi. Nếu không thì hai người đang ông nói gà bà nói vịt.

“Í? Không phải Đạo Đức nói cho ba rồi sao, vì con muốn xuống Đài Trung học đại học nên mấy ngày hôm nay ba mới mất hồn mất vía như thế a?”

“Cái gì? Con muốn xuống Đài Trung học đại học? Chuyện quan trọng như thế sao không hỏi ý kiến ba?”

“Hỏi ý kiến cái gì a? Con sắp kết hôn rồi, sắp thành người trưởng thành rồi, huống gì ở Đài Trung có Đạo Đức chăm sóc con, có cái gì phải lo lắng? Lẽ nào anh ấy chưa có nói với ba, ‘Hoài Đức’ phải mở một chi nhánh công ty ở Đài Trung, sau khi kết hôn chúng con sẽ định cư ở đó, chẳng phải vì vậy anh ấy mới yêu cầu con đăng lý học đại học tại Đài Trung?”

Phan Tuấn Vỹ nghe vậy thấy trước mắt tối sầm, khí lực toàn thân nháy mắt biến mất, anh co quắp trên ghế sopha, đại não ngừng hoạt động chỉ nghe văng vẳng quanh quẩn một câu duy nhất…

Cậu ấy muốn bỏ mình đi… muốn bỏ mình đi…

“…. Cậu mấy ngày hôm nay biến mất tăm mất tích, chẳng biết đi đâu, thì ra là đi làm chuyện này sao…?”

Mở lớn đôi mắt thất thần, Phan Tuấn Vỹ ngửa đầu hỏi trong không khí cái con người không tồn tại kia.

“Ba đang nói Đạo Đức sao? Đúng vậy, mấy ngày hôm nay anh ấy có việc gấp phải đến công ty chi nhánh đàm phán với khách, mấy ngày chưa có về Đài Bắc đâu, ba, ba có việc cần tìm anh ấy sao?”

“Có việc cần tìm?… Đúng, ba có việc cần tìm cậu ta, ba muốn đi tìm cậu ta!”

Phan Tuấn Vỹ đứng dậy chạy ào vào phòng ngủ, vội vã thay bộ quần áo mới rồi lung tung chuẩn bị một chút, tổng cộng chưa đầy năm phút đồng hồ liền ầm ầm chạy về phòng khách.

“Mỹ Mỹ, đưa địa chỉ ở Đài Trung của cậu ta đây cho ba, ba cần phải tìm cậu ta.”

“Ba, bây giờ đã bảy giờ hơn rồi, ba chạy đến Đài Trung cũng đã nửa đêm đó, có chuyện gì ba cũng không cần vội vã phải nói ngày hôm nay chứ?”

“Con không cần lo! Đưa địa chỉ cho ba, mau!”

Phan Tuấn Vỹ đã cuống cuồng đến sắp mất trí nên dùng một ngữ khí nghiêm khắc chưa từng có quát lên với Mỹ Mỹ.

“Được được, con đưa cho ba, đưa cho ba…”

Mỹ Mỹ từ nhỏ đến giờ chưa có thấy ông già phát điên như thế bao giờ, lập tức sợ đến hoa dung thất sắc.

“Mỹ Mỹ, ba xin lỗi con, con… con phải tự chăm sóc mình cho tốt, ba đi đây…”

Viền mắt Phan Tuấn Vỹ đỏ lên, lập tức xông cửa bước đi không hề quay đầu.

Chương 12: Nai con ra oai 1

“Cái tên đáng căm ghét kia, khuya khoắt thế này rồi còn không chịu mò về nhà, công việc lắm như thế thật chắc? Hay là chạy đến tận ‘Everest’ ngắm cảnh rồi?”

Phan Tuấn Vỹ vừa nấc cụt vừa tu ừng ựng chai bia.

Coi như phải mượn hơi men lấy gan, kẻ luôn ghét uống rượu như anh lại vô tình uống hết mấy chai bia không biết từ bao giờ, anh bây giờ toàn thân mê muội quay cuồng, xỉn đến sắp đông tây nam bắc cũng chẳng phân biệt nổi rồi.

Lúc anh đến Đài Trung đã gần 11 giờ đêm, ngồi trước cái tòa nhà tráng lệ này do dự ngập ngừng một hồi, anh cố lắm mới lấy được một chút dũng khí lên hỏi chuyện bảo vệ, không ngờ cái tên mắt chó không thấy người kia lại khinh miệt ngó anh một hồi rồi dùng giọng cực kì không kiên nhẫn nói rằng chủ tịch còn chưa có về nhà, yêu cầu anh ngày mai hãy quay lại.

Cút cha nhà ngày mai quay lại đi nhá! Hôm nay anh mà không thấy cái tên siêu cấp hỗn đản coi anh như cái thứ cứ kêu là phải đến hễ xua là phải đi đó có chết anh cũng không đi!

Tháng bảy mùa hè nóng nực, mặc dù trời đã về đêm nhưng vẫn oi bức không thôi, chẳng thấy nổi một cơn gió mát…

“Phỉ Phỉ, em vào trong xe chờ anh một lát, anh lên lấy chút tài liệu rồi quay lại ngay.”

“Đạo Đức, anh không mời em vào nhà một chút sao?”

Một cô gái xinh đẹp thân hình thon thả dong dỏng đi theo một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai cao lớn xuống xe.

“Không được, đã khuya rồi, anh đưa em về rồi còn phải quay lại công ty nữa.”

“Nếu phiền như vậy thì đừng đưa nữa, đêm nay em ở nhà anh nha. Dù sao em cũng chẳng thích ở trong cái phòng khách sạn lạnh lẽo đó đâu.”

“Đừng quậy, mấy hôm nay anh bận tối mặt, không có thời gian hầu hạ em đâu, em ngoan ngoãn về khách sạn đi nha.”

“Người ta khó khăn lắm mới tìm được cơ hội đến Đài Loan thăm anh, vậy mà anh nỡ đối xử với người ta lạnh lùng như thế sao, em mặc kệ mặc kệ đấy, em muốn ở nhà anh cơ.”

Phỉ Phỉ bướng bỉnh nhào vào lòng Âu Dương Đạo Đức nũng nịu cọ cọ.

“Sắp lấy chồng đến nơi rồi mà cứ như trẻ con làm nũng mãi, em không nghe lời anh, anh không đưa em về Đài Bắc đâu.”

“Đừng mà đừng mà, em nhất định phải theo anh về Đài Bắc, em còn muốn gặp nai con của anh nữa.”

“Không được phép gọi là nai con! Xin gọi là Phan tiên sinh giùm. Còn nữa, ai nói cho em chuyện nai con?” Âu Dương Đạo Đức không hài lòng nhíu mày.

“Là Lý Sa a, cô ấy nói rằng anh vì nai… Ừm, Phan tiên sinh, cho nên anh mới liều như Tam lang mỗi ngày chỉ ngủ có ba bốn tiếng đồng hồ, một ngày làm việc bằng hai, muốn nhanh nhanh chóng chóng cho xong công việc còn sớm sớm quay về gặp người yêu a.”

“Người yêu? Chậc, đúng là không chịu nổi mấy bà tám các cô, xem phim nhiều quá rồi hả? Cả ngày suy nghĩ lung tung cái gì thế không biết?”

Âu Dương Đạo Đức đảo mắt ra một vẻ không chịu nổi.

“Nga, thật sao? Anh dám nói anh không vì anh ta mà giữ mình như ngọc? Trước đây em chỉ cần liếc mắt đưa tình với anh một cái, anh nhất định không nói hai lời đưa em lên giường, hứng lên 3P cũng không vấn đề, nhưng lần này… Hứ, ngay cả em muốn hôn anh một cái anh cũng từ chối, vậy mà còn không phải rõ ràng có vấn đề sao.”

“Ai nói là anh có vấn đề? Là em có vấn đề mới đúng, tiểu thư, em là người đã đính hôn, anh sao còn đi chòng ghẹo con gái nhà lành được đây.”
“Đính hôn? Em xin anh, đây mà gọi là có vấn đề à? Trước đây bao nhiêu phụ nữ có chồng có ý với anh, chỉ cần có giá trị lợi dụng, anh chẳng cự tuyệt một ai hết, thế nào, anh với cái tên ‘đạo đức’ của anh thiệt y chang nhau ha? Đúng là làm người ta buồn cười chết đi được! Em mặc kệ, nếu hôm nay anh không làm vừa lòng em, em về Mỹ tuyên truyền chuyện ‘sát thủ đàn bà’ như anh chết vì một người đàn ông, em đảm bảo trong một ngày tuyệt đối sẽ có mấy đoàn du lịch sang Đài Loan tham quan nai con bảo bối của anh đó!”

“Em dám?”

“Anh xem em có dám hay không!”

“… Được được, coi như anh sợ em, muốn lên giường chờ lúc anh rảnh hơn đã, hôm nay coi cái này như tiền đặt cọc nha.”

Âu Dương Đạo Đức bất đắc dĩ ôm lấy Phỉ Phỉ, cúi người hôn thật sâu.

Phan Tuấn Vỹ, mầy đúng là đồ ngu, cay đắng bỏ tiền túi nửa đêm nửa hôm thuê xe đến Đài Trung để tận mắt thấy hắn ta hôn hít ôm ấp đàn bà? Đồ ngu, Phan Tuấn Vỹ, mầy đúng là thằng ngu nhất thiên hạ!

Đáng ghét.. đồ nói dối… Lý Sa cô đúng là đồ nói dối! Sao lại nói hắn thích tôi? Vì sao ép tôi phải đối diện với tình cảm của mình?

Tình… tình cảm…? Hô hấp của Phan Tuấn Vỹ đột nhiên ngừng lại

… Không… Mình không có tình cảm gì hết…  mình không có tình cảm gì với hắn hết… Không có! Không có! Không có!

Phan Tuấn Vỹ bấn loạn vò tóc, thống khổ thở hổn hển…

A… Đau quá… Ngực đau quá… mắt đau quá… dạ dày cũng đau quá… Ô… Đau quá đau quá…

Không được khóc! Không được phép khóc! Phan Tuấn Vỹ, mày là thằng đàn ông, cứng rắn lên chút, đi ngay, đi ngay, đừng để hắn thấy cái bộ dạng nhếch nhác này của mày, đi ngay đi ngay!

Đại não vẫn còn chút lí trí không ngừng phát tín hiệu cảnh cáo, nhưng thân thể trì nộn lại không nghe lời, hai chân run run nặng nề bước đi…Ô… không kịp nữa rồi…  không kịp nữa rồi…

Nhìn hai người trước mắt hôn không ngừng, hình ảnh vốn dĩ rất đẹp mắt khiến Phan Tuấn Vỹ nhịn không được cơn buồn nôn, lập tức ầm ầm ói ra

“AI?!”

Âu Dương Đạo Đức tựa như có linh cảm từ trước, vội vã đẩy Phỉ Phỉ ra, xoay người đi đến phía có tiếng động.

“Nai con?! Nai con, cưng làm sao vậy?!”

Âu Dương Đạo Đức vội vã quỳ xuống ôm lấy nai con đang co người lại thành một đống, trong lòng thấy vừa bực vừa thương.

Phan Mỹ Mỹ cô đúng là đồ lắm điều! Rõ ràng ta đã bảo cô không được phép nói nửa câu vậy mà hại nai con của ta nửa đêm nửa hôm chạy đến đây, lại còn thấy mình cùng đàn bà….

Chết tiệt! Cô đúng là thứ XX chết tiệt!

“Nai con, có đỡ hơn chưa?”

Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng đỡ lưng nai con, cẩn thận kéo anh vào lòng.

“Cậu đừng có đụng vào tôi!”

Phan Tuấn Vỹ đẩy hắn ngã xuống đất, lảo đảo đứng lên.

“Tôi không là nai con của cậu nữa! Cậu cũng không phải chủ nhân của tôi! Ô… Cậu… Cậu đi chết đi, cậu tốt nhất là lên giường với cái cô ả xấu xí kia đến khi tiểu kê kê nát luôn đi!”

Nước mắt đã kìm nén nửa ngày của Phan Tuấn Vỹ cuối cùng cũng trào mi, anh tiện tay cầm chai bia trên tay ném vào người hắn, rồi thút thít nấc nghẹn xoay người chạy mất.

“Nai con, về đây, nai con”

Âu Dương Đạo Đức vội vã chạy đuổi theo, lại bị Phỉ Phỉ kéo lại.

“Hí, đó là nai con a, nhìn rất bình thường mà, anh cuối cùng thấy anh ấy hay ở đâu nhất vậy a? Hắc hắc, không phải là công phu trên giường tốt há? Hay là, lần sau mình 3P đi để em lãnh giáo sự lợi hại của anh ấy.”

“P cái đầu em! Nếu em dám động đến anh ta, anh quẳng em vào chuồng vịt cho em sướng chết luôn! Bây giờ buông tay ra cho anh, nghe không!”

Âu Dương Đạo Đức không kiên nhẫn đẩy cô ra, vội vã đuổi theo.

“Hí, biến sắc rồi, thật hiếm khi thấy Âu Dương Đạo Đức đại thiếu gia tức kinh người như vậy. Lý Sa nói quả nhiên không sai, chỉ cần hai người đó dính vào nhau y như rằng có trò vui lập tức, ‘cao trào’ không ngừng a.”

Chương 13: Nai con ra oai 2

“Nai con, đừng chạy nữa, nguy hiểm, cẩn thận xe, cẩn thận!”

Âu Dương Đạo Đức nhìn nai con vừa say khướt vừa khóc đến chẳng biết trời trăng gì, đứng giữa dòng xe đông nghẹt chạy như con thôi thiếu chút nữa sợ đến hồn phi phách tán!

“Đừng cử động! Nai con ngoan ngoãn đứng yên, chủ nhân lập tức đến đây, nai con ngàn vạn lần đừng lộn xộn nha.”

Âu Dương Đạo Đức vừa dỗ dành nai con đứng trên giải phân cách vừa cuống cuồng chạy qua đường.

“Cậu đừng có tới đây! Tôi không bao giờ muốn nhìn mặt cái đồ heo đực lúc nào cũng động dục như cậu nữa, cút đi, cút!”

Phan Tuấn Vỹ thấy hắn chạy đến gần, cuống cuồng xoay người bỏ chạy.

“Nai con, về đây cho ta, nai con”

Âu Dương Đạo Đức thấy nai con lần thứ hai rơi vào giữa dòng xe chạy, trái tim chút nữa là ngừng đập.

Phan Tuấn Vỹ vẫn chưa phát hiện ra mình đang chạy vòng vòng trước Quỷ Môn Quan, anh đau khổ đến trái tim sắp tan nát đến nơi chỉ muốn rời khỏi nơi này.

“Í? Xe số 57? Đó không phải xe về nhà sao? Đúng, mình phải về nhà… phải về nhà…”

Phan Tuấn Vỹ thấy xe bus số 57 liền mơ mơ màng màng lập tức leo thẳng lên xe, quên mất rằng mình đang ở Đài Trung chứ không phải ở Đài Bắc.

“Dừng xe, dừng xe!”

Âu Dương Đạo Đức thấy nai con sắp rời đi, anh lập tức phát huy tốc độ chạy cự li 100m, bắt kịp vừa lúc chiếc xe bus chuẩn bị lăn bánh, đúng là hụt hết cả hơi.

Vừa lên xe, Âu Dương Đạo Đức ngay cả hơi cũng không kịp hít vào, quay đầu tát cho nai con một cái!

“Sau này không được phép làm cho ta sợ như thế lần nữa!”

Âu Dương Đạo Đức nắm chặt hai cánh tay của nai con lắc mạnh. Nhớ đến màn kinh hoảng vừa rồi, thân thể không tự chủ được run run…

“Ô… cậu đánh tôi… Cậu dựa vào cái gì mà đánh tôi? Tôi chết cũng không cần cậu lo! Chết cũng không cần cậu lo!”

“Không được phép nói đến cái chữ ‘chết’! Mạng của cưng là của ta, là của ta!”

Âu Dương Đạo Đức ôm lấy nai con, tựa như nghiêm phạt siết chặt lấy anh trong lòng.

“Ô… Buông… tôi hận cậu… tôi hận cậu…”

Phan Tuấn Vỹ tức giận đấm đấm cái lưng hắn, ngả đầu trong lòng Âu Dương Đạo Đức khóc như một đứa nhỏ.

“Ừm… hai vị tiên sinh… Hai người đánh xong chưa ạ? Hai người còn chưa có đưa tiền đâu.”

Vị tài xế xe bus tuy xấu hổ nhưng vẫn tận trung chức vụ quay đầu nhắc nhở bọn họ.

“Hí…”

Âu Dương Đạo Đức nghe thấy quanh mình truyền đến một trận cười trộm, gương mặt tuấn tú lập tức đỏ lên.

“Nga… thật ngại quá…”

Anh chưa từng đi xe bus, cũng không biết phải đưa bao nhiêu tiền, đành tiện tay đưa cho vị tài xế một tờ tiền lớn.

“Chủ nhân ngu… đây có phải taxi đâu, đưa nhiều tiền như thế làm gì a?”

Phan Tuấn Vỹ vừa nấc cụt vừa lẩm bẩm phàn nàn.

“Nai con chịu gọi ta là chủ nhân rồi sao? Nào, đứng nguy hiểm, chúng ta ngồi xuống nhé.”

Âu Dương Đạo Đức không muốn tiếp tục là mục tiêu cho mọi người dòm ngó nữa, vội vã chọn một hàng ghế gần gần đỡ nai con ngồi xuống.

“Hứ, tôi còn chưa có hỏi cậu nha, nói, vì sao lại đi hôn người khác? Vì sao?”

Phan Tuấn Vỹ túm lấy áo hắn, thở phì phì trừng mắt nhìn.

Có lẽ vì cảm giác chút nữa mất đi mà giành lại được quá sung sướng đến mụ cả đầu, Âu Dương Đạo Đức đối với thái độ kiêu ngạo chất vấn của nai con không những không giận, mà còn thấy đáng thương, trái tim mơ hồ nhói lên.

“Đó là hiểu lầm, hiểu lầm, mấy ngày nay ta bận đến cả thời gian ngủ cũng không có, đâu có sức mà tìm phụ nữ nữa?”

Phỉ Phỉ chết tiệt! Từ nay hắn sẽ liệt cô ta vào danh sách cấm cửa, ngăn chặn cô nàng đến gần anh và nai con nửa bước. Cái cô ả đó đúng là phiền phức tinh trời sinh, nếu không phải cha cô ta là một đối tác lớn của công ty, hắn khẳng định sẽ cho cô ta một bài học nhớ đời.

“Hiểu lầm? Hứ, tôi không tin… Nếu không… nếu không cậu phải để tôi kiểm tra xem… kiểm tra…”

Phan Tuấn Vỹ bất thình lình lục lục lọi lọi lung tung trên người hắn.

“Ô… Đồ lừa đảo, cậu xem, cái chỗ này cứng ngắt lên được, còn nói không có đi lăng nhăng?”

Phan Tuấn Vỹ nức nở mắng mỏ.

“Cái gì a?”

Âu Dương Đạo Đức hoang mang cúi đầu nhìn anh.

“Ta van cưng, nai con, cưng nhìn cho rõ có được không? Đây là điện thoại di động của ta!”

Hắn thấy nai con vừa nắn nắn cái điện thoại trong túi quần vừa khóc tức tưởi nhìn mình, đúng là không biết nên khóc hay nên cười.
“Điện… điện thoại di động?”

Phan Tuấn Vỹ móc cái thứ cứng cứng trong túi quần ra, dùng đôi mắt mơ màng lật qua lật lại săm soi cẩn thận.

“Hi, đúng là điện thoại di động thật, ghét hêm làm mình sợ chết đi được!”

Gánh nặng trong lòng vừa được trút xuống, anh liền cực kì thô bạo vô tâm tiện tay quăng luôn cái điện thoại qua cái cửa sổ đằng sau.

“A! Điện… điện thoại của ta!”

Âu Dương Đạo Đức nhìn theo một điểm sáng mờ mờ văng ra rồi biến mất trên con đường tối đen như mực, lập tức choáng váng.

“Ai nha, cái kia quan trọng gì, chúng ta tiếp tục kiểm tra… tiếp tục kiểm tra…”

Nai con đột nhiên cúi đầu vùi mặt vào giữa hai chân hắn, tựa như cún con ngửi ngửi.

“Nai con, mau ngẩng lên, cưng làm gì thế?”

Âu Dương Đạo Đức tưởng như nghe được tiếng hít sâu của mọi người xung quanh. Càng đáng sợ hơn chính là, bị nai con sờ một cái, có một chỗ nào đó đã… lập tức ‘chào cờ’!

“Hí, tiểu đệ đệ của chủ nhân ngóc dậy bắt chuyện với ta nầy. Hai xin chào a, gần đây có ngoan không? Có đến cái chỗ nào không được đến không? Sao? Bây ở trong đó ngộp lắm hở? Được được, đừng nóng đừng nóng, ta lập tức cho bây ra hít thở không khí nha…”

Phan Tuấn Vỹ hê hê cười, đưa tay tính kéo cái khóa quần của Âu Dương Đạo Đức xuống.

“Không được! Nai con, mau dừng tay, ở đây nhiều người như vậy…”

Âu Dương Đạo Đức luống cuống hết cả người cố gắng giằng đôi ma thủ của nai con đang hăng hái chiến đấu anh dũng sờ mó lung tung.

Trời ạ, hắn thực sự bị con nai con ăn cả gan trời nay hù chết rồi! Nai con say rượu sao mà kinh khủng thế này? Hắn thề rằng từ nay trở đi không cho phép nai con có một cơ hội đụng đến một giọt rượu nào nữa!

“Đáng ghét, có sao đâu, lần trước trong phòng họp cũng có nhiều người lắm a, cậu cũng bảo tôi dùng miệng hút ra mà….”

“Phụt!”

Âu Dương Đạo Đức thề rằng hắn nghe thấy tiếng máu mũi cuồng phun từ bốn phía xung quanh!

“Im miệng! Không được nói bậy!”

Bất kể Âu Dương Đạo Đức lớn mật đến đâu cũng không tránh khỏi cảnh mồ hôi lạnh đầm đìa…

“Tôi đâu có nói bậy đâu, chủ nhân quên rồi sao? Vậy… tôi mới nhớ ra…A, đúng rồi đúng rồi, giống như… giống như cái hôm ở nhà hàng đó, cũng có bao nhiêu là người, cậu cũng lôi tiểu đệ đệ của tôi ra chơi đến bắn tùm lum mà…”

Nai con vẫn còn sống chết liều mạng đưa ra chứng cứ bên cạnh.

“Ngậm miệng! Không nói nữa, xuống xe, chúng ta lập tức đi xuống!”

Âu Dương Đạo Đức bây giờ cả dũng khí để ngẩng đầu lên cũng chẳng có nữa rồi.

“Hí, chủ nhân đỏ mặt rồi kìa, dễ thương quá đi. Ê, mọi người, mọi người xem xem, chủ nhân của tôi có dễ thương không nè?”

Phan Tuấn Vỹ đột nhiên đứng lên đắc ý dạt dào lớn tiếng khoe.“Đúng vậy, rất đáng yêu, đúng là thừa đáng yêu luôn a…”

Mấy cô bé mặc đồng phục trường học ban đêm nghiêng ngửa lên nhau mà cười.

“Dừng xe! Lập tức dừng xe cho tôi!”

Âu Dương Đạo Đức lúc này làm sao mà ngồi yên cho nổi nữa, hắn sống chết vừa tha vừa lôi vừa kéo nai con đến trước cửa xe.

“Tiên sinh, ngài chắc chắn là muốn dừng xe ở đây chứ?”

Bác tài hảo tâm xác định lần thứ hai.

“Đúng, tôi muốn dừng xe ở đây, bây giờ, lập tức dừng xe!”

Nếu không mau xuống xe, hắn chắc là ngay cả Đài Trung cũng không dám về. Âu Dương Đạo Đức thật cả đời chưa từng mất mặt vậy bao giờ.

Trời ạ! Đây là cái chỗ khỉ ho cò gáy quỷ quái gì thế này?

Âu Dương Đạo Đức khó khăn lắm mới đỡ được nai con đứng cũng không vững xuống xe, nhưng phát hiện ra mình đang đứng bên cạnh một ruộng lúa tối đen như mực, đúng là một nơi ‘trước không có làng, sau không có quán’.

“Đáng ghét! Kiểu này chắc chỉ còn nước đi đường mười một về!”

Đã quá mười hai giờ, cái xe vừa nãy khẳng định là chuyến xe bus cuối cùng, hơn nữa chỗ này ngoại trừ một bầy ếch ồm ộp ồn ào chết đi được với muỗi nhiều đến muốn lấy cả mạng người thì chẳng còn gì khác, mà muốn gọi taxi thì điện thoại di động chẳng biết đã bay đến nơi nào, xem ra chẳng còn cách gì khác ngoài cắn răng cuốc bộ một quãng.

Ai, nếu như điện thoại không mất thì tốt quá rồi. Nhìn ánh đèn mơ hồ lập lòe phía xa xa, Âu Dương Đạo Đức bất đắc dĩ thở dài.

“Nai con, chúng ta đi thôi.”

Âu Dương Đạo Đức vỗ vỗ nai con đang ngồi bệt trên mặt đất.

“Không muốn không muốn, tôi đi không được, tôi mệt lắm mệt lắm mệt lắm…”

Phan Tuấn Vỹ bướng bỉnh ngồi trên mặt đất, không chịu nhúc nhích.

“Nai con, nghe lời, ở đây tối tăm như thế này, lại nhiều muỗi muốn chết, chúng ta chỉ cần đi một tẹo nữa là có thể gọi taxi về nhà rồi, cưng ngoan ngoãn đi theo chủ nhân có được không?”

Âu Dương Đạo Đức dùng giọng dỗ tiểu hài tử dỗ dành cái đồ tiểu vô lại này.

“Không muốn không muốn, tôi thực sự đi hết nổi rồi… Chi bằng… chi bằng cậu cõng tôi đi, chỉ cần chủ nhân cõng tôi, tôi nhất định sẽ nghe lời ngoan thật ngoan mà…”

Phan Tuấn Vỹ ngửa đầu cười cười nịnh nọt.

“Được được, cõng cưng cõng cưng…”

Trời ạ, sao hắn hôm nay xui xẻo thế này?

Bỏ đi bỏ đi, hôm nay thể diện của chủ nhân đã mất sạch rồi, có phải làm ngựa cưỡi thì cũng quan tâm nữa làm gì, dù sao ngày mai nai con tỉnh rượu, nhất định sẽ quên sạch mọi chuyện hôm nay, lúc ấy lượm lại uy nghiêm của chủ nhân rồi hảo hảo chỉnh đốn cái con nai con vô pháp vô thiên này, hẳn là chưa muộn chớ?

Kết quả là, Âu Dương Đạo Đức luôn luôn ngạo mạn tự cho mình là siêu phàm cứ như vậy trên lưng cõng con nai con đang vui như tết, đi trên con đường bùn đất dài như vĩnh viễn không có điểm dừng…

Chờ tới khi hai người lết được đến nơi có người, gọi taxi về nhà, đem nai con đã ngủ say như heo cùng với chính mình tắm rửa sạch sẽ, lau khô người bò được lên giường, Âu Dương Đạo Đức đã hấp hối, hầu như là vừa đặt đầu xuống gối đã hôn mê bất tỉnh.

Ghét quá… mót ghê… Mót ghê nga…

Nhưng mà… buồn ngủ quá… được ngủ tiếp thì tốt rồi….

Không được… nhất định phải dậy… vô WC… nhanh đi WC….

“Tí tách rầm rầm, trời mưa lâm râm”

Phan Tuấn Vỹ sung sướng ngâm nga bài đồng dao anh ưa thích.

Hô… dễ chịu thật…. xả nước xong thật là sướng… Phan Tuấn Vỹ thỏa mãn thở dài một hơi.

Âu Dương Đạo Đức đang ngủ thì cảm thấy một dòng nước ấm rưới lên khắp người, cả người sung sướng tựa như được ngâm mình trong suối nước nóng Nhật Bản…

Hô… Thoải mái quá đi… Ngâm suối nước nóng cảm giác đúng là sung sướng… Âu Dương Đạo Đức thỏa mãn thở dài một hơi.

Mặt trời đã lên đến mông rồi.

Chủ nhân thong thả tỉnh dậy.

Cái chăn được xốc lên rồi.



“A!”

Có người gặp họa rồi.

Chương 14: Thu hồi tài nguyên

“Cưng là con nai con tè bậy! Bao nhiêu tuổi rồi mà còn đái dầm?”

Âu Dương Đạo Đức đè nai con xuống gối, chát chát bốp bốp, không chút lưu tình tét vào cái mông trắng nõn căng tròn của nai con!

“A… Đau quá đau quá… Ô… chủ nhân hư… sao cậu dám khẳng định đó là nước tiểu của tôi? Không chừng đó chính là nước tiểu của cậu đó a?”

Phan Tuấn Vỹ không cam lòng gào lớn.

“Nực cười, Âu Dương Đạo Đức ta đây là một trong mười thanh niên kiệt xuất nhất cả nước, sao lại đái dầm được?”

“Pháp luật bộ có cái quy định rằng mười thanh niên kiệt xuất nhất cả nước không đái dầm chắc? Ô… tôi mặc kệ cậu, cậu không có chứng cứ đừng có mà nói năng linh tinh buộc tội tôi, cậu buông ra mau, buông!”

Phan Tuấn Vỹ chỉ thấy cái mông mình bị tét đến sắp nở hoa rồi, tuy rằng anh chẳng có chút ấn tượng nào về chuyện tối hôm qua, nhưng bảo cái tên Âu Dương Đạo Đức lạnh lùng tàn ác đó đái dầm, cả thế giới này ai mà tin nổi chứ?

Ô… xong đời rồi, xem ra mười phần thì có tám chín phần là do mình gây họa rồi, nhưng mà… để cứu cái mông sắp bị đét đến nát ra này, mình nhất định phải kiên cường đến cùng!

“Hừ, còn dám cãi lại chủ nhân? Được, chủ nhân cho cưng tâm phục khẩu phục. Đi lấy một cái chén đến đây.”

“Vì… vì sao phải lấy chén a?”

“Bảo cưng lấy thì cưng cứ lấy đi, dài dòng cái gì?”

“Được thôi, đi thì đi, cáu cái gì mà cáu…”

Phan Tuấn Vỹ vừa xoa xoa cái mông, vừa cực kì không cam lòng đi lấy một cái chén.

“Đến đây cho ta!”

Âu Dương Đạo Đức một tay tiếp lấy cái chén, một tay với qua kéo kéo phân thân nhỏ nhỏ xinh xinh của nai con.

“A”

Phan Tuấn Vỹ bị hành động đột ngột của hắn dọa cho sợ hét toáng lên.

“Kêu cái quỷ gì? Lập tức vắt đầy cho ta.”

“Vắt… vắt cái gì a?”

Tôi van cậu, bộ cậu nghĩ tôi là bò sữa sao mà vắt a, muốn uống sữa phiền cậu đi tìm ấy em gái hám giai ngực còn bự hơn đầu đó có được hay không?

“Vắt cái gì? Vắt nước tiểu của cưng chứ cái gì! Cưng không phải nói là muốn có bằng chứng chứng minh cưng đái dầm sao? Bây giờ ta cho cưng bằng chứng khoa học chính xác luôn. Chỉ cần gọi một cú điện thoại, cục cảnh sát sẽ lập tức phái người đến đem chén nước tiểu này cùng với nước tiểu trên giường đưa đi xét nghiệm, đến lúc đó… Hắc hắc, chúng ta chẳng phải biết ngay hung thủ cuối cùng có phải nai con không rồi?”

Cục cảnh sát? Xét nghiệm nước tiểu?

Oa… đừng mà, bây giờ tụi cớm ấy điên cuồng ngang ngược như thế, nếu chuyện này bọn họ mà túm được, không dám đảm bảo ngày mai anh không bị đưa lên trang đầu của mấy báo tin tức xã hội.

Phan Tuấn Vỹ gần như có thể thấy một cái tít bự cồ viết: “Một người đàn ông họ Phan hơn ba mươi tuổi bị tố giác vì nghi là đái dầm, thu được mẫu nước tiểu trong chén cùng với mẫu nước tiểu trên giường, đã đưa đến tổ hình sự xét nghiệm nước tiểu để giám định…”

A! Không được không được, vì mặt mũi tổ tông nhà họ Phan, anh chết cũng không thể để chuyện như thế này xảy ra được!

“Ừm… chủ…. Chủ nhân đừng có gọi cảnh sát mà… được rồi được rồi… tôi… tôi nhận là tôi tè ra là được… cậu… cậu đừng giận nha.”

Phan Tuấn Vỹ trình ra vẻ tội nghiệp vô cùng, mong đợi ngước mắt nhìn lên Âu Dương Đạo Đức.

“Cưng nhận rồi? Ừm, đúng là một con nai con dũng cảm dám nhận lỗi. Không uổng công chủ nhân yêu thương cưng như thế nha. Nhưng mà… chủ nhân cả người bây giờ hôi rình lên rồi đây này, nai con có nên giúp chủ nhân tắm không đây?”

Âu Dương Đạo Đức cười cười nháy mắt với anh mấy cái.

“Tắm? Được, không thành vấn đề.”

“Như thế có phiền cưng quá không?”

“Không phiền không phiền, chẳng phiền một tí tẹo nào hết.”

Hắc hắc, nguy hiểm thật, anh còn tưởng sắp lại bị nghiêm phạt nhiều hơn nữa chứ. Dù sao chỉ cần tùy tiện dùng xà phòng chùi cho hắn mấy cái, dùng nước dội ào qua cái là xong, đàn ông mà, chẳng phải tắm chỉ cần như thế thôi sao? Phan Tuấn Vỹ anh đây tốt xấu gì cũng đã tắm rửa sạch sẽ ba mươi mấy chục năm nay, có tí việc bé bằng cái móng tay ấy, hí, quá là đơn giản. Phan Tuấn Vỹ đang âm thầm cười trộm vì thấy thoát được một phen kiếp nạn.

“Nai con còn cười đần ra cái gì nữa? Mau đến đây dùng lưỡi tắm giùm chủ nhân đi.”

Dùng… dùng lưỡi?

Phan Tuấn Vỹ vừa nghe thấy thì nụ cười toe toét liền cứng ngắc lại trên mặt, hai mắt lồi ra còn hơn cả cá vàng.

“Ái da, chắc nai con sẽ không tưởng chỉ cần dùng xà phòng chùi mấy cái, dùng nước dội ào qua cái là xong đấy chứ?”

Tia cợt nhả trong ánh mắt của Âu Dương Đạo Đức trong nháy mắt lạnh băng, hắn dùng tay kéo mạnh một cái lôi Phan Tuấn Vỹ quỳ xuống giữa hai chân mình.

“Nhà họ Âu Dương chúng ta gia giáo vốn rất là nghiêm khắc, dám làm phải dám chịu, chấp nhận tất cả các hình phạt. Bây giờ ta cho cưng một cơ hội lập công chuộc tội, lập tức liếm hết sạch nước tiểu trên người ta, một giọt cũng không được để chừa, nghe không?”

Ô… cậu là cái đồ biến thái! Cầm thú! Ác ma! Vầy mà lại bắt mình đi liếm “thứ đó”… Tuy rằng “thứ đó” đúng là tự mình chế tạo ra, nhưng hàng đã xuất ra, tuyệt đối không nhận lại, bây giờ bắt “thu hồi tài nguyên” lại, chết mình cũng không làm!

Phan Tuấn Vỹ lấy hết dũng khí ngẩng đầu bày ra ánh mắt phản kháng nhìn hắn.

“Còn dám trừng mắt nhìn ra? Tốt, chủ nhân mấy ngày không dạy dỗ cưng mà cưng đã thành một con nai con không biết sống chết rồi sao, càng ngày càng vô pháp vô thiên thế này hả?”

Âu Dương Đạo Đức vươn hai ngón tay miết mạnh nhũ tiêm

“A! Đau chết đi được… Mau buông tay… buông tay a…”
Phan Tuấn Vỹ hét toáng lên cố gắng giãy giụa.

“Bây giờ có dám cãi lời chủ nhân nữa không?”

đầu v* nai con đã bị niết đến vừa sưng vừa đỏ.

“Không… không dám nữa… không dám nữa đâu…”

Phan Tuấn Vỹ đau đến chút nữa không nói nổi.

Lúc đó Âu Dương Đạo Đức thỏa mãn buông tay ra, nai con cuối cùng chịu trận, không thể làm gì khác hơn là hai mắt rưng rưng, ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi, giúp cái tên đại biến thái này liếm một đường từ bụng xuống…

Ụa, đúng là vừa hôi vừa mặn! Buồn nôn, từ nay về sau anh không bao giờ uống rượu nữa, ba mươi mấy tuổi rồi mà còn tè dầm, thực đúng là mất mặt chết đi được! Hơn nữa, tè đâu không tè, lại đi tè lên người tên đại ác ma? Ô… Phan Tuấn Vỹ, mày quả là sống lâu quá rồi, muốn tìm đường chết đây mà!

“Thế nào? Hương vị ra sao a?”

Âu Dương Đạo Đức vuốt ve nghịch ngợm mấy sợi tóc mềm mại của nai con, ra vẻ cực kì quan tâm hỏi.

“Cực kì mỹ vị, chủ nhân có muốn nếm thử tí không?”

Phan Tuấn Vỹ ngẩng đầu phẫn hận trừng mắt nhìn hắn.

“Tốt, cưng để ta tè lên người cưng, ta sẽ tự mình liếm sạch…”

Âu Dương Đạo Đức sỗ sàng dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên lưng nai con.

Hắn nhớ lần trước có xem một số phim cấp ba SM, trong đó cũng có tình tiết như thế, lúc đó hắn thấy loại hành vi này quả là không chấp nhận được, nhưng nếu đối tượng là nai con… hắc hắc, không chừng sẽ rất thú vị đó.

“Cái gì?… Ô… đừng mà đừng mà… Chủ nhân là người đã quen ăn cao sơn hải vị, sao lại có thể để chủ nhân ngài thưởng thức thứ cơm cà dưa muối tầm thường này được?”

Phan Tuấn Vỹ thấy ánh mắt Âu Dương Đạo Đức có vẻ rất là muốn thử xem sao, sợ đến mức những câu buồn nôn đến đâu cũng nói ra được tuốt.

Ô… Phan Tuấn Vỹ đồ ngu nhà mi đừng có mà mở mồm ra có được không, mi đấu võ mồm lần nào thắng được hắn chưa? Cái tên đại biến thái nhà hắn cái gì cũng làm được, vạn nhất hắn muốn chơi thiệt, tè lên người mi, mi chắc là xấu hổ đến đâm chết mình đi là vừa!

“Nếu không muốn ta làm như thế, vậy liếm hết cho ta! A… đúng… là chỗ đó… úc úc… mạnh nữa… A a….”

Âu Dương Đạo Đức nắm chặt tóc nai con, đẩy mạnh về phía trước khiến nhục bổng bị liếm đến vừa nóng vừa to chạy mạnh vào khoang miệng nóng ấm của nai con

“Nga… chết tiệt… Sao lại thế này… A… A”

Sau một trận rung động loạn cào cào, Âu Dương Đạo Đức nhanh chóng giơ khí giáp đầu hàng, trong miệng nai con bắn sạch….

“Hộc… hộc… Nai con đáng ghét… hấp gì mà chặt như thế hả, làm ta chưa gì đã bắn ra rồi… Cưng đúng là đáng ghét… Đáng ghét…”

Chết tiệt! Nhất định là đã lâu không làm rồi, bị đôi môi mềm mại của nai con hấp tùy tiện một cái đã bắn linh tinh ra hết, cái này… cái này quả là mất mặt đến chẳng dám về nhà nữa rồi!

Ngẫm lại Âu Dương Đạo Đức hắn từ năm mười lăm tuổi tình nhân qua tay đã vô số, bất kể nam nữ, chinh chiến bao năm, đánh đâu thắng đó ai ngờ đâu ngày hôm nay dĩ nhiên bại trong tay thú cưng nhà mình, thật đúng là ngược đời, đại đại sai lầm!

Đáng hận thiệt, hữu thù bất báo phi chủ nhân! Âu Dương Đạo Đức lập tức đè nai con xuống đất, cắn mạnh vào cổ anh

“A! Đau quá… đau quá… Ô… cậu là đổ tảo tiết! Tại cậu trước đó chứ, đâu có liên quan gì tới tôi?”Cái tên mặt người dạ thú này! Anh vì lợi ích toàn cục mà tạm thời nhân nhượng, tận tâm tận lực giúp hắn sướng đến thế, hắn không những không cảm kích mà còn nghi ngờ công phu hút của anh quá tốt. Hứ, tám phần mười là vì mấy hôm nay ở Đài Trung chẳng biết đất trời gì, lao lực miệt mài quá độ nên thành di chứng.

Đáng đời! Tốt nhất là để cái tên sắc lang này mãi mãi “rủ” luôn đi, để tránh sau này di hại thế gian, di họa người khác!

“Cái gì? Dám chọc chủ nhân tảo tiết? Được, ta để cưng xem xem ai mới là tảo tiết!”

Âu Dương Đạo Đức thở phì phì đem hai chân nai con đẩy lên trên ngực, đem nhục bổng nhất quyết không chịu sỉ nhục để ở huyệt động nho nhỏ, đẩy thật mạnh vào!

“A…”

Một tiếng thét lớn hòa cùng một tiếng gầm nhẹ, sự sung sướng mất hồn trở lại trong cơ thể, khiến cả hai không nhịn được rên lên.

“A a… Đừng… đừng mà…”

Phan Tuấn Vỹ trong lòng thì không ngừng chửi mắng đồ lăng nhăng, miệng thì không ngừng cự tuyệt, nhưng thân thể anh như có ý thức riêng của nó, từ lâu đã tự cơ khát giãy giụa eo nghênh hợp thứ bên trên.

“Hừ, miệng thì cứ nói đừng, sao cái mông lại cắn tiểu đệ của ta không buông, đúng là nai con *** đãng khẩu thị tâm phi!”

Âu Dương Đạo Đức vì sự níu kéo mãnh liệt của bích tràng nai con, không chút lưu tình nào đưa đẩy thật mạnh.

“Ô… chậm… chậm một chút… A a…. không được… sẽ hư hết mất… tôi sẽ bị chủ nhân phá hủy mất…”

Phan Tuấn Vỹ chịu không nổi lắc lắc đầu, khóc lóc không ngừng.

“Còn chưa chịu bắn? Đáng ghét, ta không tin ta không ép được cưng…”

Âu Dương Đạo Đức cúi xuống nơi hai người đang kết hợp, vươn một ngón tay nhét thật mạnh vào tiểu huyệt đã bị phân thân thô to của hắn lèn chặt căng!

“Không”

Phan Tuấn Vỹ đau đớn đến thét lên, đáng tiếc một điểm yếu ớt trí mạng trong cơ thể lại bị cắm trúng khiến anh không thể khống chế được co giật toàn thân, một dòng dung dịch nóng hổi đã kiềm nén từ lâu trong cơ thể bắn mạnh ra ngoài…

Âu Dương Đạo Đức liếm mút nhũ tiêm bị dính chút dịch thể trắng đục đó, nhục bổng và ngón tay thỏa thích đùa giỡn trong nội bích đang không ngừng co rút…

“Còn chưa xong đâu, nai con yêu thương của ta, dám nhạo chủ nhân ta đây tảo tiết? Hừm, hôm nay ta nhất định bắt cưng phải quỳ xuống xin tha!”

“Ô… ô… Chủ… chủ nhân… tôi cầu xin cậu… tôi sai rồi… Ô… cậu tha tôi đi… tha tôi…”

Phan Tuấn Vỹ khóc không thành tiếng mà cầu xin.

Thân thể mẫn cảm vừa qua cao trào không chịu nối sự đùa bỡn điên cuồng như vậy, toàn thân anh không ngừng giãy giụa, phân thân vừa phát tiết chỉ trong chớp mắt đã không nghe lời ngẩng vừa cao vừa thẳng.

“Chậc, đúng là không biết thỏa mãn a…”

Âu Dương Đạo Đức cầm lấy ngọc hành nóng cháy của nai con, dùng móng tay nhẹ nhàng gẩy gẩy lên đỉnh lỗ nhỏ ướt đẫm.

“Mấy hôm nay không có ta bên cạnh, cái mông cơ khát của nai con nhất định là nhớ cái đại bảo bối vừa to vừa thô này của ta lắm, đúng không?”

“A a… đúng đúng… chủ nhân nói gì cũng đúng hết…. Ô… cầu… cầu xin cậu… mau rút tay ra… tôi không chịu nổi… không chịu nổi nữa!”

Phan Tuấn Vỹ bất chấp ngượng ngùng với e thẹn lớn tiếng khóc òa, anh cảm thấy huyệt động sắp bị hắn ta ra phá rách rồi, đau đớn nhức nhối cùng khoái cảm khó hiểu không ngừng đan xen chạy toàn thân, khiến anh mỗi giây thần kinh toàn cơ thể đều sắp rách toạc vì điên cuồng rồi….

“A… khóc đi… nai con của ta…. Khóc càng to càng tốt…. a a… Thật sướng…. mấy hôm nay ta có nằm… nằm mơ cũng đều mơ đến cưng… mơ đến dáng vẻ *** đãng vừa khóc vừa rên của cưng… A … A…. nai con…. Nai con của ta”

Âu Dương Đạo Đức nhanh chóng rút tay ra, đẩy hai chân nai con dang ra hết mức, mật huyệt bị hắn trêu chọc đến vừa ướt vừa nóng bị côn th*t dính đầy niêm dịch đưa đẩy chọc ngoáy, sung sướng đến tan chảy lập tức chạy khắp cơ thể, nhanh chóng đưa họ đến biên giới cực lạc.

“A”

Một ánh trắng lóa lên trước mắt, Phan Tuấn Vỹ hét to bắn ra trước, Âu Dương Đạo Đức nhìn thẩy vẻ kinh diễm của nai con sau cao trào cũng không nhịn được gầm nhẹ một tiếng, bắn hết dục vọng trong cơ thể nai con….

“Hô… hô… nai con là tuyệt nhất… Mấy ngày nay ta thực sự chịu quá đủ rồi… Từ nay trở đi ta không bảo giờ rời xa nai con nữa…”

Âu Dương Đạo Đức thỏa mãn ngã xuống đè lên người nai con, cúi đầu thở hổn hển.

“Ô… Đồ nói láo… Cậu là cái đồ siêu nói láo… Cái gì mà không bao giờ rời xa… Cậu… Cậu không phải muốn đưa Mỹ Mỹ đến Đài Trung sống sao? Hứ… Cậu… cậu cút đi… tôi không quan tâm… Không thèm quan tâm…”

Buồn bã đầy lòng, Phan Tuấn Vỹ dùng hai tay che mặt, không muốn để cái tên vô tình vô tâm kia thấy những giọt lệ bạc nhược của mình.

Phan Tuấn Vỹ mi khóc như con nít làm cái gì a? Cái tên sắc ma này chắc chắn là càng cao hứng, sau đó lại tranh thủ khi dễ mi, làm nhục mi, mi đáng ra phải cười to ba tiếng, bắn pháo ăn mừng mới đúng, vầy mà ngược lại còn khóc như bị chồng bỏ, quả là chả thể nào mà hiểu nổi!

“Nai con, ngoan, đừng khóc nữa…”

Âu Dương Đạo Đức kéo hai tay của nai con xuống, nhẹ nhàng hôn lên những giọt lệ đáng yêu.

“Chủ nhân ai cũng lừa được, nhưng không có lừa nai con đâu, tin ta, chủ nhân nhất định không rời xa nai con, mãi mãi không rời xa nai con…”

Âu Dương Đạo Đức ôm chặt lấy anh.

Phan Tuấn Vỹ bị những lời nghiêm túc chưa từng thấy này dọa cho ngẩn cả người, biết thừa cái tên ác chất này tâm cơ vốn kín đáo thâm trầm, tuyệt đối không được tin, nhưng chẳng hiểu vì sao, nghe những lời đó, cảm giác đau lòng chẳng thể tìm thấy được biến mất một cách kì diệu…

Chương 15: Tâm sự của nai con

Âu Dương Đạo Đức hủy bỏ tất cả các cuộc họp, quấn lấy nai con rồi làm ổ trên giường hai ngày đêm, ngay cả cửa cũng chẳng chịu bước ra một bước, đói bụng thì kêu đồ ăn bên ngoài mang đến, ăn no một cái là lại làm tình, rút dây điện thoại bàn, tắt điện thoại di động, hai người hoàn toàn chìm vào trong biển dục, chẳng biết lúc nào mới quay lại về bờ…

“Buổi tối hôm nay mình ra ngoài dùng cơm nha, ngày nào cũng gọi cơm bên ngoài cũng không hay lắm, cưng nhìn gầy quá…”

Âu Dương Đạo Đức cau mày nhẹ nhàng vuốt ve thân thể gầy gò mảnh mai của nai con.

Cái con vật nhỏ này, hắn bất quá mới không bên cạnh có mấy ngày, lại tự hành hạ mình đến gầy đi nhiều thế này, đúng là chẳng biết tự chăm sóc mình gì cả.

“Còn dám nói… Không phải là lỗi của cậu chắc…”

Phan Tuấn Vỹ chỉ dám lẩm nhẩm trong miệng, không đủ gan chửi tận mặt.

Trước đó chính hắn chẳng thèm ừ hứ một câu lặn mất tăm, tự anh cũng chẳng hiểu vì sao từ đó trở đi ăn không ngon ngủ không yên, đến tận Đài Trung tìm được hắn thì lại bị chơi ngày chơi đêm, đừng nói là ăn, ngay cả thời gian ngủ cũng chẳng đủ, còn sức đâu mà lo tẩm với bổ? Còn sống là tốt lắm rồi. Mỗi lần đều mơ mơ hồ hồ bị nhét thức ăn vào miệng, rốt cuộc là ăn thứ gì? Ăn bao nhiêu? Anh cũng chẳng thể nào nhớ được.

“Nai con đang chửi chủ nhân cái gì a?”

Âu Dương Đạo Đức thấy tròng mắt nai con đảo đảo, hắn đã biết ngay chắc chắn là nai con đang lén lút chửi thầm mình, cái con nai con ngốc này, cũng không ngẫm lại coi chủ nhân của mình là người thế nào, dựa vào chút chút mắt, chút chút mũi, chút chút tinh quái, chút chút mưu mô ấy mà muốn làm trò qua mặt hắn sao

“A? Không… Không có a… Tôi làm sao dám chửi chủ nhân đây… chủ nhân đối xử với tôi rất là… Tốt… tốt a…”

Tốt cái rắm í! Phan Tuấn Vỹ, mi quả là càng ngày càng quẩn chưn như cún, bên cạnh cái tay ma đầu này đã chẳng học được gì tử tế thì thôi, mỗi trò cái trò nói láo không chớp mắt thì luyện đến mười phần mười luôn, mi hư hỏng thiệt rồi đó nha!

“Hừ, xét việc hai ngày nay cưng rất ngoan, lần này ta tạm tha cho cưng, từ sau mà ta lại nghe được cưng dám chửi ta nữa, xem chủ nhân xử lý cưng thế nào!”

“Được rồi, biết mà…”

Phan Tuấn Vỹ tức giận xoay người xuống giường, nhưng hai chân anh vừa chạm đất, cả người đã ngã lăn ra, y như đống bùn nhão trên mặt đất, nhất thời không sao nhúc nhích được. Trời ạ, cái eo của anh, cái mông của anh, cái đùi của anh!

“Hi, nai con ngốc, nằm trên giường hai ngày ngay cả đi cũng chẳng đi nổi rồi?”

Âu Dương Đạo Đức ha hả cười, khom người ôm nai con bước vào phòng tắm…

Cái tên thủ ác nhà người còn đứng đó tát nước theo mưa, xỉa xỉa xói xói?!

“Hứ, tôi không đi nổi, cái dạng này làm sao mà ra khỏi cửa được?”

Phan Tuấn Vỹ toàn thân đau đớn không chịu nổi, tựa như mấy ngày nay lao động nặng nhọc dữ lắm, ngay cả lưng cũng thẳng hết nổi.

“Ta bế cưng đi a.”

“A? Đừng mà, chết cũng không muốn!”

Đừng có mà đùa, anh còn có họ hàng ở Đài Trung, nếu bị bọn họ dòm thấy, sau này anh còn mặt mũi gặp người ta sao?

“Bất kể thế nào tối nay ta nhất định sẽ đưa cưng ra ngoài ăn, ta cho cưng hai lựa chọn…”

“Chuẩn bị giúp tôi một chỗ ngồi rộng một chút, vị khách này của tôi không được… Ừm… không được tiện cho lắm, cần một không gian rộng rãi một chút.”

Âu Dương Đạo Đức cúi đầu nhỉn vẻ mặt lúng túng ngượng ngùng của nai con, không nén được nhịn cười đến đau thắt cả ruột.

“Vâng, tôi lập tức chuẩn bị, thật là lâu lắm mới được gặp Âu Dương chủ tịch, mời vào trong, mời vào trong.”

Quản lý nhà hàng biết được chủ tịch ‘Tập đoàn khoa học kỹ thuật Hoài Đức’ đại giá quang lâm, lập tức tự mình ra tiếp đón.

“Khách sạn của chúng tôi đã vinh dự nhận được chứng chỉ năm sao quốc tế, không gian thiết kế rộng rãi vô cùng hoàn hảo, tôi tin tưởng rằng khách quý của chủ tịch nhất định sẽ thấy thỏa mãn với sự phục vụ của chúng tôi.”

Quản lý khách sạn giới thiệu với Phan Tuấn Vỹ đang ngồi trên xe lăn một cách dạt dào đắc ý.

“Nga… vâng… được… cám ơn…” Phan Tuấn Vỹ căng thẳng đến tí nữa cắn luôn đầu lưỡi.

Trời ạ, giả làm người tàn tật chẳng may bị phát hiện, anh có bị bắt đến đồn cảnh sát không a? Ô… đều là tại cái tên đại biến thái kia hết, người ta không cho hắn bế đi, hắn liền ép người ta ngồi lên xe lăn, đúng là mất mặt chết đi được!

“Nai con, thức ăn là dùng miệng để nhai, chứ không phải dùng mắt để ngắm, chẳng trách cưng lúc nào cũng gầy teo vậy, đúng là xương còn nhiều hơn thịt. Ta hạn cho cưng một tuần phải mập thêm ba cân, bằng không ta dùng gia pháp trị đó!”

“Vậy thì cậu cũng phải tiết chế chút đi, nếu không tôi có ăn bao nhiêu nữa cũng vô dụng…”

Ngày nào thể lực cũng tiêu hao, mệt như cẩu í, béo lên được mới là lạ.

“A? Tiết chế là gì? Ta nghe không hiểu á.”Âu Dương Đạo Đức chớp chớp mắt với vẻ rất ngây thơ và vô tội.

Phan Tuấn Vỹ tức giận cầm lấy dao nĩa, tàn nhẫn giày xéo miếng thịt bò fillet trên khay.

“Cậu cứ tiếp tục giả vờ đi, cứ làm bậy làm bừa nữa đi, chờ đấy mà gian thi nhá!”

“Phụt”

Một ngụm vang đỏ phun thẳng vào mặt anh, nai con tức giận đến mức sắc mặt trắng nhợt cả đi, thực là muốn đấm cho hắn một phát vào mặt.

“Hi hi, nai con đừng giận, đừng giận mà…”

Âu Dương Đạo Đức vội vã đứng dậy ngồi sang bên cạnh anh, cầm lấy khăn ăn cẩn thận lau mấy giọt rượu vang còn dính trên mặt nai con.

“Ai kêu cưng nghĩ ra cái chuyện nó hài như thế chứ? Gian thi? Hi, đúng là chỉ mình cưng nghĩ ra được.”

Phan Tuấn Vỹ bị sự ôn nhu dịu dàng an ủi, cùng cả nụ cười ánh mắt chăm chú đó làm cho lửa giận tiêu tán hết, thân thể cũng tê dại đi một nửa, nói chẳng nên lời…

“Đầu lưỡi bị mèo tha đi đâu rồi? Để ta xem lưỡi nai con còn có ở nhà không nào?”

Âu Dương Đạo Đức nghịch ngợm vươn hai ngón tay vào cái miệng đang hé mở của nai con, vuốt ve đầu lưỡi mềm mại ướt át…

“Ưm…”

Phan Tuấn Vỹ bật ra một tiếng rên động lòng người, đôi môi bắt đầu nút nút hai đầu ngón tay, khiến ý chí Âu Dương Đạo Đức lập tức bùm một tiếng hóa hết thành tro…

Âu Dương Đạo Đức dùng hai ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cái lưỡi nhỏ mềm, dùng một chút lực kéo nó ra ngoài.

“A… thật đẹp…”

Nhìn cái sinh vật hồng hồng nộn nộn, mang theo chút ướt át lấp lánh đang nhẹ nhàng run rẩy, Âu Dương Đạo Đức không kìm được thở dài một tiếng, cúi người điên cuồng quấn lấy nó…

Ngô… cứu tôi với… cứu tôi…

Phan Tuấn Vỹ cảm thấy dường như hồn phách mình cũng bị hút ra rồi, hai cánh tay quấn lấy cổ người đàn ông trong lòng, như một người rơi xuống nước sắp chết đuối, cố sức ôm thật chặt cứu cánh duy nhất của mình.

Tựa như một thế kỷ đã trôi qua, tất cả dưỡng khí đều thiêu đốt đến chẳng còn chút gì, hai người mới chịu buông nhau ra, dồn dập thở mạnh…

“Hộc… hộc…”
Âu Dương Đạo Đức nâng gương mặt của nai con đang thở gấp, không nén được mà hôn lên đôi mắt to tròn đen láy, cái mũi nho nhỏ cao cao, cùng gương mặt trắng nõn gầy gầy, tất cả trong mắt người ngoài đều là ngũ quan chẳng có gì đặc biệt, nhưng đối với Âu Dương Đạo Đức thì lại luôn làm hắn yêu thích chẳng nỡ buông tay.

“Nai con… nai con của ta… ta muốn cưng mãi mãi không đủ… đem chính cưng giao cho ta có được không… có được không…”

Phan Tuấn Vỹ lần đầu tiên nghe những lời cầu xin vừa dịu dàng mà vừa quyết liệt đó, trong ngực nhói lên, không hề nhận ra mình đã rơi lệ…

“Được… cho cậu… cho cậu…”

Cho cậu, cái gì cũng cho cậu hết, cậu muốn gì thì nó đều là của cậu, chỉ cần cậu muốn, tôi sẽ cho cậu hết…

Anh vốn căm ghét sự cuồng vọng của hắn, phỉ nhổ sự bá đạo của hắn, nhưng đối với những lời khẩn cầu ôn nhu hiếm hoi đó của hắn, trăm lần ngàn lần anh đều không có khả năng chống cự…

Phan Tuấn Vỹ, mi xong rồi, mi thực sự xong rồi. Biết thừa hắn chỉ coi mi như thú cưng, biết thừa hắn là người cả đời này mi không chiếm được, sao còn muốn tự mình rơi xuống? Đồ ngu, mi là đồ ngu…

Tại cái thời khắc rung động mà ma mị này, Phan Tuấn Vỹ cuối cùng thừa nhận tâm sự kì lạ của mình.

“Nai con sao lại khóc nữa? Đừng khóc đừng khóc, là chủ nhân không tốt lại bắt nạt cưng rồi.”

Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng hôn những giọt lệ trên mặt nai con.

“Nào, chúng ta ăn, chủ nhân đút cho cưng nha, ngoan, mở miệng ra nào…”

Âu Dương Đạo Đức cắt một miếng thịt bò đưa đến miệng nai con.

Phan Tuấn Vỹ thấy động tác yêu chiều chăm chút của hắn, tuy biết rõ đấy là thói quen chiều chuộng thú cưng của hắn mà thôi, nhưng nhịn không được thấy cái mũi cay cay, nước mắt vừa ngừng lại rơi xuống lần nữa…

“Trời ạ, miếng thịt bò này kinh khủng thế sao? Sao nai con vừa nhìn thấy đã sợ đến phát khóc thế này?”

“Phụt”

Phan Tuấn Vỹ nghe vậy lập tức nín khóc bật cười.

“Vừa khóc vừa cười, tiểu cẩu đi tiểu. Ta thấy nai con tốt nhất là nên đổi tên thành cún con đi, đúng là quỷ ưa khóc mà.”

Âu Dương Đạo Đức nhẹ nhàng nhéo cái mũi hồng hồng của nai con, rồi đưa miếng thịt bò vào trong miệng anh.

Còn nói nữa, Phan Tuấn Vỹ ngẫm lại trước đây mình rất ít khóc, ngay lúc bà xã qua đời anh cũng chỉ đau khổ rơi vài giọt lệ nam nhi, ai biết từ khi gặp phải cái tên sát tinh cuộc đời này, nước mắt của anh sắp vượt qua luôn cả cái cô nàng Mạnh Khương Nữ khóc đổ cả Vạn lý trường thành kia rồi, thật đúng là chẳng có chút tương lai nào.

“Ai…”

Phan Tuấn Vỹ vừa nhấm nhấm nhai nuốt miếng thức ăn trong miệng, vừa thở dài tự trách.

“Đừng có làm bộ ông cụ non than than thở thở nữa đi!”

Âu Dương Đạo Đức vỗ mạnh một cái lên đầu nai con.

“Ăn tập trung vào cho ta! Miếng thịt bò này ăn xong còn có một đống món khác chờ chui vào dạ dày của cưng đó, hôm nay nếu không ăn hết toàn bộ cho ta, xem chủ nhân phạt cưng thế nào!”

“Đau quá đi! Ăn thì ăn, sao phải đánh người a?”

Đáng ghét, cái tên ma đầu này sao trở mặt còn nhanh hơn hắn giở trang sách? Vừa xong ai nói hắn dịu dàng thế? Tha ra ngoài đánh ba mươi trượng cho ta!

Phan Tuấn Vỹ, mắt mi tám phần mười là bị phân bò lấm mờ mất rồi, sao lại đi coi trọng cái tên đại biến thái hỉ nộ vô thường này? Mi đúng là chẳng thể nào cứu được!

Bữa tối cứ như vậy kết thúc trong tiếng cãi nhau ồn ào ầm ĩ.

Âu Dương Đạo Đức thỏa mãn đẩy nai con ngồi trên xe lăn đang ôm cái bụng no đến sắp bục ra, ung dung đi đến cửa thang máy.

“Tiểu Vỹ? Em làm sao thế? Tiểu Vỹ?”

Một người đàn ông ăn vận cao nhã, đeo một cái kính mắt viền vàng, nhìn thập phần nhã nhặn tuấn tú đột nhiên lao tới trước mặt Phan Tuấn Vỹ, kích động ôm anh vào lòng.

“Anh… anh họ?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau