NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tôn ứng hiệp

Không phải tại tiết trời giá rét ngoài kia mà Ðàm Vĩnh Hưng muốn uống rượu để sưởi ấm mình, nhưng tất cả nỗi niềm hối hận và tự trách mình đã được dồn cả vào những chén rượu, kiến y uống như thể mộ người điên.

Hà Dự rón rén bước vào. Vừa thấy gã, Vĩnh Hưng chỏi tay đứng lên trừng mắt gằn giọng nói:

- Ði, ta không muốn gặp huynh nữa.

Thốt ra câu này, Vĩnh Hưng mới sực nhớ mình đang ngồi trong gian thảo gia của họ Hà.

Hà Dự bối rối nói:

- Ðàm công tử, tôi biết lỗi của mình.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Hà huynh chẳng có lỗi gì hết. CÓ trách là trách Ðàm Vĩnh Hưng này. Ðây là nhà của Hà huynh, ta sẽ đi.

- Ðàm công tử đi đâu trong tiết trời này?

- Không can hệ đến Hà huynh.

Vĩnh Hưng lấy nén bạc đặt lên bàn, nhìn Hà Dự, Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Hà huynh đừng bao giờ chạm đến những con xúc xắc.

Hà Dự gật đầu:

- Hà Dự luôn ghi tâm lời huấn thị của Ðàm huynh.

- Cuộc chia tay này, ta và huynh đã duyên phận bằng hữu tri âm. Ðừng bao giờ nhắc đến Ðàm Vĩnh Hưng này nữa.

Vĩnh Hưng thốt dứt câu đi thẳng ra cửa nhưng Tiểu Thanh bất ngờ xuất hiện chặn y lại - Ðàm thúc thúc.

- Tiểu Thanh.

Mắt Tiểu Thanh rườm lệ. Nàng miễn cưỡng nói:

- Thúc thúc quyết định bỏ đi à?

Vĩnh Hưng gượng mỉm cười nói:

- Thúc thúc phải đi. Tiểu Thanh Ở lại không được cho phụ thân của Tiểu Thanh chạm đến những con xúc xắc.

Tiểu Thanh gật đầu:

- Nhưng thúc thúc không Ở lại với thân phụ và Tiểu Thanh sao?

- Không.

- Thúc thúc giận phụ thân.

- Không, thúc thúc vì có chuyện phải đi thôi. Tiểu Thanh nhớ bảo trọng.

- Thúc thúc!

Vĩnh Hưng nhìn nàng mỉm cười nói:

- Thúc thúc phải đi nhưng chẳng có ai dám quấy rầy Tiểu Thanh và phụ thân đâu.

Nặn một nụ cười giả lả, Ðàm Vĩnh Hưng bước thẳng ra ngoài bầu trời phủ đầy bông tuyết giá lạnh. Ðầu đội tuyết, Vĩnh Hưng như thể chẳng cảm thấy cái lạnh đang xé da thịt mình. Y cứ rảo bước đi trong tiết trời rét mướt đó mà cảm thấy lòng dễ chịu hơn khi phải đối mặt với Hà Dự.

Vĩnh Hưng bước trước Vạn Hương tửu quán.

Gã tiểu nhị vội vã bước ra tiếp Vĩnh Hưng.

- Mời khách quan, mời khách quan.

Bước vào tửu quán, Vĩnh Hưng gọi luôn vò rượu năm cân. Gã quá chủ hối hả đem vò rượu năm cân. Y vừa bày chén thì Ðàm Vĩnh Hưng khoát tay.

- Không cần.

Bưng cả vò rượu Vĩnh Hưng tu ừng ực. Vĩnh Hưng vừa đặt vò rượu xuống bàn thì bất thình lình một gã thiếu niên tuổi chỉ khoảng mười tám mười chín chạy vội vào. Y ngồi luôn xuống chiếc ghế đối diện với Vĩnh Hưng, thản nhiên chuốc rượu vào chén.

Y vừa chuốc đầy chén rượu thì hai gã đại hán cầm khoái đao lao vào. Hai gã đại hán càu mày chăm chăm nhìn về phí bàn Vĩnh Hưng và gã thiếu niên.

Gã thiếu niên bưng chén rượu.

- Tiểu đệ mời đại ca.

Nhìn gã, Vĩnh Hưng tức chuốc vào rượu vào chén bưng lên, gật đầu nói:

- Ðược, mời đệ.

Hai gã đại hán bước đến bàn họ. Gã đại hán có khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt, với cái nốt ru ồi to ngay trên lông mày trông như một gã hề, gằn giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi có phải là Tôn Ứng Hiệp không?

Nhấp một ngụm rượu gã nhăn mặt, đặt chén xuống bàn, nhìn gã đại hán khoát tay nói:

- Hê, nhị vị không thấy bổn thiếu gia đang uống rượu với lệnh đại ca hay sao chứ.

Phàm khi bổn thiếu gia đang uống rượu với đại ca thì rất ghét ai phá bĩnh làm cho mất hứng. Hai người có muốn hỏi gã Tôn nào thì đi chỗ khác mà hỏi. Bổn thiếu gia không có thời gian rảnh để trả lời đâu.

Y giả lả cười với Vĩnh Hưng:

- Tiểu đệ mời đại ca. Ðại ca đừng chú ý đến hai người này làm gì, cứ xem như họ chẳng có trên cõi đời này vậy.

Gã đại hán thứ hai quắc mắt, nạt lớn:

- Tiểu tử thúi, ngươi đích thị là Tôn Ứng Hiệp nên mới có phong ngôn càn rỡ như vậy Gã quay lại gã kia.

- Tùy long đại ca, bắt gã thôi.

Gã đại hán có nốt ruồi tên Tùy Long thộp Trảo vào gáy thiếu niên. Gã thiếu niên giãy nảy:

- Bổn thiếu gia làm gì mà các ngươi bắt chứ. Ðại ca, bọn chúng bắt người càn rỡ, xin đại ca ra tay cứu tiểu đệ.

Tùy long hừ nhạt một tiếng gằn giọng nói:

- Ai dám nói bổn đại gia bắt người càn rỡ nào?

Y đè đầu gã thiếu niên xuống.

- Bổn đại gia không bắt ngươi, nhưng sẽ chặt thủ cấp của ngươi vậy.

Gã vừa nói vừa vung đao.

Gã thiếu niên hốt hoảng thét lớn:

- Khoang, dừng tay.

Gã đại hán tên Tùy Long hạ ngọn khoái đao xuống. Gã thiếu niên gỡ tay gã ra, rồi lắc đầu qua giả lả nói:

- Tiểu đệ không biết, nhị vị đại ca sao lại nhận ra được Tôn tiểu đệ.

Tùy long nói:

- Tiểu tử thúi tưởng qua được mắt bổn đại gia dễ lắm ư?

Ứng Hiệp gãi đầu xồn xột cứ như trên đầu gã là một bầy chí đang cắn vậy. Gã vừa gãi đầu vừa nói:

- Cặp mắt tinh tường của địa ca làm sao tiểu đệ qua được, nhưng đại ca chỉ nhận ra tiểu đệ mà không nhận ra đại ca của tiểu đệ.

Gã đại hán thứ hai lạnh nhạt nói:

- Ðừng nhiều lời, mau theo chúng ta về phủ chịu tội với Cửu đại nhân.

Ứng Hiệp nhăn nhó nói:

- Tiểu đệ đâu có đắc tội gì với Cửu địa nhân. Chẳng qua...

Tôn Ứng Hiệp chưa kịp nói hết câu thì có tiếng đằng hắng cất bên ngoài cửa. Một lão nhân dán người bệ vệ vận quân phục, với vòng đai bụng to quá khổ.

Tùy Long và Thùy Cương đồng loạt ôm quyền xá.

- Cửu đại nhân quang lâm.

Ứng Hiệp cũng bắt chước hai gã đó.

- Tôn Ứng Hiệp bái kiến Cửu đại nhân.

BỘ mặt ninh ních của Cửu đại nhân tưởng chừng như muốn chảy xệ xuống khi chạm mặt với Ứng Hiệp. Ứng Hiệp bưng chén rượu đưa đến trước.

- Ứng Hiệp mời Cửu đại nhân một chén rượu.

Hất mạnh chén rượu trên tay Ứng Hiệp rơi xuống đất vỡ toang, Cửu Nam Thiên nói:

- Bổn quan đâu cần chén rượu của tiểu tử.

Nam Thiên gằn giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi giấu tỷ tỷ ngươi Ở đâu?

Ứng Hiệp nhăn mặt nói:

- Ứng Hiệp nào có giấu tỷ tỷ. Chẳng qua tỷ tỷ tự bỏ trốn thôi.

- BỎ trốn là sao chứ. Tỷ tỷ ngươi bỏ trốn thì bổn quan sẽ gia hình ngươi.

Cửu Nam Thiên khoát tay một cái. Ngay lập tức Tùy Long và Thùy Cương xông đến xốc hai bên nách Tôn Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp giãy nảy thét tướng lên:

- Ứng Hiệp không muốn chết, không muốn chết.

Cửu Nam Thiên hừ nhạt nói:

- Ngươi không muốn chết thì mau nói ra tỷ tỷ ngươi đang Ở đâu.

- Thả Ứng Hiệp xuống đi, Ứng Hiệp sẽ nói.

Thở hắt ra một tiếng Cửu Nam Thiên mới nói:

- Thả hắn ra.

Vừa được Tùy Long và Thùy Cương buông ra, Ứng Hiệp đã vươn vai như thể rất mỏi mệt. Y buông một tiếng thở dài, nheo mày nói:

- Ðã đến nước này Ứng Hiệp chẳng dám giấu Cửu đại nhân làm gì nữa.

Nam Thiên gằn giọng lạnh lùng nói:

- Tiểu tử giấu bổn quan điều gì. Mau nói nhanh lên.

Ứng Hiệp lắc đầu.

- Tỷ tỷ của Ứng Hiệp biết thế nào Cửu đại nhân cũng đến tận nhà để bắt người về làm hầu thiếp.

Cửu Nam Thiên nạt ngang:

- Làm hầu thiếp cho bổn quan nhục lắm sao?

- ấy dà, biết bao nhiêu thiếu nữ Ở đất Hàm Ðan này đều mơ tưởng được Cửu đại nhân để mắt đến.

- Ðúng.

Y giả lả cười, vừa cười vừa nói:

- Ứng Hiệp nói ra thì phải đúng rồi, không thể nào sai được.

- Vậy sao tỷ tỷ của ngươi lại trốn bổn quan.

Ứng Hiệp lại gãi đầu cứ như đã trở thành cố tật mà y phải hành động mỗi khi trả lời Cửu đại nhân Y vừa gãi đầu vừa nói:

- Tỷ tỷ đi trốn có dặn lại...

- Tỷ tỷ ngươi muốn nói gì với bổn quan?

Ứng Hiệp đưa đến trước Cửu Nam Thiên ngón tay út và bặm môi, lắc đầu.

Ðôi chân mày chổi xể của Cửu Nam Thiên chau lại.

- Tiểu tử muốn nói với bổn quan cái gì?

Ứng Hiệp cười khảy rồi nói:

- Cửu đại nhân không biết, làm sao Ứng Hiệp biết?

Mặt Cửu Nam Thiên đanh hẳn lại, gã gằn giọng nói:
- Chắc ngươi muốn thưởng thức lôi quyền của bổn quan.

cửu Nam Thiên vừa nói vừa gồng mình, thân thể của y phát ra những tiếng kêu răng rắc nghe như tiếng củi mục bị bẻ ngang.

Ứng Hiệp bối rối nói:

- Tỷ tỷ nói với Ứng Hiệp, chỉ cần đưa ám hiệu như thế thì đại nhân sẽ hiểu ngay.

Không ngờ đại nhân lại không hiểu gì cả. Thế thì tiểu nhân bị chết oan sao.

Mặt Cửu Nam Thiên dịu lại, lão lẩm bẩm nói:

- ám hiệu? Thế ngươi biết đó là ám hiệu gì của tỷ tỷ ngươi không?

- Bình thời, tỷ tỷ của tiểu nhân là người rất bí ẩn. Tỷ tỷ thường hay đố tiểu nhân, nhưng muốn giải những câu đố của tỷ tỷ không phải là dễ.

Ứng Hiệp gãi đầu:

- Ðại nhân biết rồi mà, tỷ tỷ là nữ nhân thông minh nhất Hàm Ðan.

Cửu Nam Thiên hừ nhạt, gằn giọng cướp lời Ứng Hiệp:

- Tiểu tử không cần nói nhiều, cứ cho bổn quan biết, tỷ tỷ của ngươi muốn nói gì với ám hiệu đó.

- Ứng Hiệp cần phải suy nghĩ mới được. Cửu đại nhân hối như thế này dù Tôn Ứng Hiệp có là thiên hạ đệ nhát thông minh nam tử cũng không thể suy nghĩ ra.

Cửu Nam Thiên mím môi nhìn Ứng Hiệp rồi nói:

- ÐƯỢC, bổn quan cho ngươi một canh giờ để suy ra ám hiệu đó.

- Một canh giờ, cũng được, nhưng tiểu nhân có cố tật.

- Ngươi có cố tật gì?

- Không giấu gì Cửu đại nhân. Phàm những lúc tiểu nhân suy nghĩ thì hay bị đói bụng. Ðói bụng thì phải ăn. ăn mới suy nghĩ được. Nếu đại nhân muốn tiểu nhân suy nghĩ ra ám hiệu của tỷ tỷ thì phải cho tiểu nhân ăn thôi.

- Ngươi không muốn làm ma đói chứ gì. Ðược, bổn quan cho ngươi ăn. Sáu đó nếu ngươi không nói cho bổn quan biết tỷ tỷ ngươi đang Ở đâu thì sẽ biến thành ma bới lôi quyền của bổn quan.

- Ứng Hiệp chẳng bao giờ muốn biến thành ma cả.

- Vậy thì ngươi phải chịu theo ý của bổn quan.

- Ứng Hiệp ráng suy nghĩ mà.

Ý nói xong thản nhiên quay lại bản Vĩnh Hưng, gọi quán chủ đem tất cả thức ắc trong quán bày ra bàn. Ứng Hiệp nhìn Vĩnh Hưng nhỏ giọng nói:

- Ðại ca có đói bụng không?

Vĩnh Hưng lắc đầu buông một câu cụt lủn:

- Không. CÓ đói ta cũng không ăn. Bỏi vì ta ăn ta sẽ mắc nợ ngươi. Ta không muốn dây dưa vào những chuyện thị phi của người đời.

- Tiểu đệ có thịnh ý mời đại ca đó mà.

- Ta biết ngươi chẳng bao giờ mới không ai cả.

- Ðại ca không dám ăn vì mắc nợ tiểu đệ ư?

- Ngươi cứ ăn.

- Ðại ca không ăn thì thôi, tiểu đệ ăn một mình.

Ứng Hiệp nói xong thản nhiên xé chiếc đùi gà nhai ngon lành. Thấy Ứng Hiệp ăn mà Vĩnh Hưng phải nghĩ thầm:

- Hẳn tên tiểu tử này đói dữ lăm.

Chỉ loáng một cái, Ứng Hiệp ăn hết nửa con gà, gã quệt mép lớn tiếng nói:

- Ðại ca nói gì?

Vĩnh Hưng cau mày.

- Ta không nói gì với ngươi cả.

Ứng Hiệp nhường mày cười phả lên. Tiếng cười của y vọng đến tai Cửu Nam Thiên và Tùy Long, Thùy Cương. Ba người này phải dời mắt nhìn Ứng Hiệp.

Không quay lưng lại, Ứng Hiệp biết ba người kia đang nhìn mình. Y càng cười to hơn. Y vừa cười vừa nói:

- Ðại ca dám nói chứ tiểu đệ chẳng dám thốt ra những lời bất nhã đối với kẻ bề trên đâu Mặt Vĩnh Hưng cạu lại, chàng nghiêm giọng nói:

- Ngươi định kéo ta vào trò gì vậy?

Ứng Hiệp càng cười lớn hơn, y vừa cười vừa nói:

- Tiểu đệ đâu có dám, đâu có dám nói như đại ca. Phong thái của đại ca mới đáng để cho tỷ tỷ lưu tâm đến.

Y cầm nửa con gà còn lại giơ lên cao.

- Ðại ca nói thế nào nhỉ. Ðại ca sẽ xé Cửu đại nhân như tiểu đệ xé con gà này nếu dám bắt tỷ tỷ à. E rằng đại ca chỉ nói mà không làm được.

Y đứng lên nhìn Vĩnh Hưng:

- Sao đại ca dám nói Cửu đại nhân là con heo hầm núc na núc ních ư? Ðại ca không sợ Cửu đại nhân ư? Ðại ca muốn thưởng lãm thoi lôi quyền danh bất hư truyền của Cửu đại nhân ư?

Ứng Hiệp lấy hơi, nói luôn chẳng để cho Vĩnh Hưng mở miệng ngăn hắn lại:

- Ðại Ca nói ám hiệu của tỷ tỷ là như vậy, có lẽ đại ca nói đúng.

Ứng Hiệp nói dứt câu cầm luôn nửa con gà bước qua bàn Cửu Nam Thiên. Y đặt con gà lên bàn Nam Thiên khiến cho gã tri phủ họ Cửu phải cau mày.

Ứng Hiệp vờ như không thấy bộ mặt cau có của Cửu Nam Thiên, từ tốn nói:

- Bầy giờ Ứng Hiệp đã hiểu ám hiệu của tỷ tỷ để lại rồi. Vì sao mà tỷ tỷ nói với Ứng Hiệp, nếu gặp chuyện gì bất trắc thì cứ chạy đến Vạn Hương tửu lâu. Thì ra Ở đó đã có đại ca của Ứng Hiệp ngồi chờ sẵn.

Cửu Nam Thiên gằn giọng:

- Gã súc sinh đó là đại ca của ngươi à?

- Thì y là ý trung nhân của Tống Bội Linh tỷ tỷ thì phải là đại ca của Ứng Hiệp rồi.

Ứng Hiệp xoa tay nói:

- ám hiệu của tỷ tỷ để lại là có ý nói với đại nhân. Chỉ một búng tay của đại ca thôi, Cửu đại nhân sẽ giống như một con heo hầm.

Ứng Hiệp vừa thốt dứt câu, Cửu Nam Thiên đập tay xuống bàn.

"Rầm." Gã gằn giọng nói:

- Tên súc sinh đó muốn chết không toàn mạng.

cửu Nam Thiên trừng mắt nhìn Tùy Long, Thùy Cương.

- Kéo đầu gã súc sinh đó qua đây để bổn quan hỏi tội.

Tùy Long và Thùy Cương đứng lên ôm quyền.

- Tuân lệnh đại nhân.

Hai gã xăm xăm bước qua bàn Vĩnh Hưng. Tùy Long chưa kịp nói thì Vĩnh Hưng đã lên tiếng:

- Tại hạ không muốn chen vào chuyện thị phi của các người, đừng làm phiền đến ta.

Tùy long gằn giọng nói:
- Ngươi dám bỡn cợt đại nhân còn lớn giọng thế ư?

Gã vừa nói dứt lời, toan thộp nách Vĩnh Hưng, nhưng chưa kịp hành động thì ngọn thiết phiến đã thoát ra với những quái chiêu kỳ dị, nhanh và chính xác đến không tưởng. Chỉ trong chớp mắt, cả Tùy Long lẫn Thùy Cương bị luôn mười phát phiến đánh thẳng vào song thủ mà tuyệt nhiên chẳng có ứng gì, tránh né hay gạt đỡ.

"Bốp bốp... " Khi cả hai kịp lùi lại thì song thủ tưởng chừng như chẳng thể nào cử động được bởi cảm giác rát bỏng và buốt nhói.

Cửu Nam Thiên bật đứng lên, y nhìn Vĩnh Hưng:

- Tên kia to gan, dám đánh nha sai của mệnh quan triều đình, đáng chết thật.

Cửu Nam Thiên vừa nói vừa hùng hổ bước thẳng qua bàn Vĩnh Hưng.

Y ngẩng mặt nhìn Cửu Nam Thiên:

- Rượu của tại hạ chưa bắt đại nhân trả lại, thế mà đại nhân còn muốn sinh chuyện.

- Ngươi là ai mà dám to gan đánh nha sai của bổn quan chứ.

- Ðàm Vĩnh Hưng.

Cửu Nam Thiên tròn mắt nhìn Vĩnh Hưng.

- Ngươi là Ðàm Vĩnh Hưng, ngoại hiệu Lãnh Diện Tu La.

- Ðại nhân là người của võ lâm.

- Ngươi cùng một bè với Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng.

Mặt Vĩnh Hưng cau lại:

- Cùng bè thì đã sao nào.

Vốn lúc này Vĩnh Hưng đang có nỗi muộn phiền vị bị tôn sư chối bỏ nên mới buông ra những lời bất nhã, nhưng không ngờ lời nói của Vĩnh Hưng lại khiến cho Cửu Nam Thiên biến sắc.

Cửu Nam Thiên thối về sau hai bộ nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Ngươi hối không kịp đâu.

cửu Nam Thiên thốt dứt câu lao nhanh ra cửa. Thấy Cửu Nam Thiên bỏ đai, Tùy Long và Thùy Cương cũng hối hả theo bước như thể gặp ma giữa ban ngày.

Thấy Cửu đại nhân và hai tên nha sai bỏ đi, Tông Ứng Hiệp mới thở phào một tiếng.

Vừa gượng cười vừa bước đến bàn Vĩnh Hưng, Ứng Hiệp ôm quyền xá nói:

- Ứng Hiệp vô cùng cảm kích đại ân của đại ca. Sau này có cơ hội sẽ báo đáp. Cáo từ.

Ứng Hiệp vừa quay lưng toan bỏ đi thì Vĩnh Hưng gọi lại:

- Tôn đệ xong chuyện rồi bỏ đi ư?

Ứng Hiệp bối rối, miễn cưỡng ngồi xuống ghế, y giả lả cười nói:

- Ðại ca có điều chi muốn chỉ huấn tiểu đệ à.

- Ngươi đã nói gì để Cửu Nam Thiên và hai gã nha sai lôi ta vào cuộc.

- Hây, tiểu đệ đâu có nói gì đâu.

- Ta không giết ngươi nhưng có thể cắt lưỡi ngươi được đó.

- ơ, tiểu đệ chỉ nói, đại ca là kẻ phong lưu, xứng là một mỹ nam tử nên tỷ tỷ thích đại ca mà không thích Cửu đại nhân.

- Tỷ tỷ của ngươi thích ta à?

Vĩnh Hưng mỉm cười.

Ứng Hiệp lúng túng, mím môi ngậm miệng. Y ậm ừ trong cuống họng một lúc rồi nói:

- Phong thái của đại ca như thế này thì nữ nhân nào mà không thích chứ. Nếu tiểu đệ là nữ nhân thì hẳn cũng sẽ say lòng với đại ca.

- Thế ư? Ta muốn gặp tỷ tỷ của ngươi.

Ứng Hiệp khoát tay:

- Không được đâu, không được đâu.

- Sao lại không được?

- ơ, thà đại ca không gặp tỷ tỷ, còn nếu đại ca mà gặp tỷ tỷ sẽ thất vọng lắm.

- Tại sao ta thất vọng?

- ơ, Bởi tỷ tỷ của đệ xấu ơi là xấu. CÓ lẽ nữ nhân xấu nhất trên đời này là tỷ tỷ đó.

- Vậy sao.

Ứng Hiệp cười:

- Ðại ca tin tiểu đệ đi.

- Ta tin. Tỷ tỷ của ngươi đã đắc tội với Cửu đại nhân khiến cho y phải thân chinh đi tìm ngay trong thời tiết đông lạnh lẽo này.

- CÓ đắc tội gì đâu. Gã xem tranh thấy người đẹp lại tưởng nhầm tỷ tỷ. Ðại ca không biết chứ, gã Cửu đại nhân đó khi phát hiện nơi nào có mỹ nữ thì sẽ mò đến ngay.

- Cửu đại nhân đã mò đến nơi Ở của tỷ đệ ngươi.

- ơ, cửu đại nhân đâu CỎ đến.

Ứng Hiệp miễn cưỡng đứng lên.

- Tiểu đệ có chuyện, đành phải thất lễ với đại ca vậy.

- Uống với ta một chén rượu rồi về cũng không muộn mà.

- Dạ được.

Ứng Hiệp bưng chén rượu dốc vào miệng. Gã ho sặc sụa một lúc mới kềm lại. Y miễn cưỡng nói:

- CÓ dịp tiểu đệ sẽ mời đại ca đến nhà chơi.

Y bất giác nhìn lại bàn thức ăn còn rất nhiều, y giả lả cười nói:

- Ðại ca, thức ăn trên bàn là của tiểu đệ chứ.

- Cửu đại nhân mua cho ngươi thì ngươi cứ lấy. Không phải của ta, ta không ăn.

- Ðại ca tốt quá.

Ứng Hiệp thản nhiên gói tất cả số thức ăn trên bàn, cho vào túi rồi cười với Vĩnh Hưng:

- Tiểu đệ bất kính quá, nhưng phần ai thì người ấy hưởng, hẳn đại ca không trách.

- Ta không trách.

Ứng Hiệp xá Vĩnh Hưng lần nữa rồi mới vội vã bước nhanh ra cửa Vạn Hương tửu lâu Vĩnh Hưng đặt một nén bạc lên mặt bàn, rồi âm thầm theo chân Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp hoàn toàn không biết Vĩnh Hưng theo chân mình. Y rời trấn Hàn Ðan tiến thẳng về hướng đông. Khi đến một con đường nhỏ vào rừng mới dừng bước, quay lại nhìn. Như thể đoán chắc không còn ai theo dấu mới đi nhanh vào ngõ đó, đến một gian thảo xá cất ven bờ suối.

Ứng Hiệp đẩy cửa bước vào.

- Tỷ tỷ, tiểu đệ về đây.

Bội Linh đang ngồi, bật đứng lên, mò mẫm hai tay, lần bước về phía cửa, mắt vẫn mở thao tháo.

- Tôn đệ ư, đệ quay về nhà có lấy được thứ tỷ tỷ dặn không.

- Tất nhiên là lấy được rồi nhưng suýt tiêu mạng bởi gã tri phủ Cửu Nam Thiên.

Tống Bội Linh lo lắng nói:

- Ðã gặp Cửu đại nhân à?

- Hừ, lão tri phủ gian ác đó đã cho hai tên nha sai ôn dịch đón hờ đệ tại nhà. Nếu không nhanh trí, không biết đệ có còn gặp lại tỷ không. Nghĩ cũng lạ thật, Hàm Ðan trấn đầy rẫy những trang mỹ nữ thế mà lão tri phủ cứ nằng nặc đòi bằng được một người thông minh như tỷ.

Y nghiêng đầu nhìn Tống Bội Linh.

- Ờ hờ, nếu nhìn kỹ xem ra tỷ cũng rất đẹp. Chẳng thua gì Dương Quý Phi.

Ðôi lưỡng quyền của Bội Linh đỏ ửng, thẹn thùng.

- Ðệ đừng có trêu ghẹo tỷ nữa được không?

- Tỷ đẹp thì đệ nói đẹp chứ có trêu ghẹo gì đâu.

- Không nói nữa, mau đưa cho tỷ mãnh ngọc bội.

Ứng Hiệp nói:

- CÓ ngay, có ngay.

Ứng Hiệp vừa nói vừa lần tay xuống thắt lưng lấy chiếc túi gấm thêu hình nhật quang, bước đến trước mặt Tống Bội Linh.

- Y nhỏ giọng nói:

- Tỷ có thể cho đệ xem qua được không?

- Tất nhiên là được rồi. Ðệ cứ mở ra xem.

Ứng Hiệp mở túi gấm, từ trong túi gấm một luồng hào quang xanh rờn phát ra làm lóa mắt y. Luồng hào quang đó khiến Ứng Hiệp phải buột miệng nói:

- Bảo vật.

Y nhìn Tống Bội Linh.

- Tỷ có báu vật sao lại dấu diếm đệ?

- Tỷ tỷ nào có giấu đệ, chỉ tại chưa đến lúc cho đệ biết thôi.

Ứng Hiệp tủm tỉm cười, vừa gãi đầu vừa nói:

- Tỷ tỷ này, theo tỷ thì báu vật này đáng giá bao nhiêu.

Tống Bội Linh nghiêm giọng nói:

- VÔ giá.

Ứng Hiệp tròn mắt nhìn nàng:

- VÔ giá là sao? Nghĩa là bao nhiêu ngân lượng cũng có ư? Nếu thế thì chúng ta phát tài rồi. Ðệ sẽ đi bán mảnh ngọ bội này, rồi tỷ đệ chúng ta sẽ đi tìm một nơi khác. Chúng ta sẽ mua đất, dựng nhà lập trang. Sau đó...

Bội Linh lắc đầu:

- Mảnh ngọc bội này vô giá nhưng không bán được.

Mặt Ứng Hiệp sa sầm xuống:

- VÔ giá mà không bán được cũng như chẳng có giá trị gì hết, trong khi tỷ và đệ lại rất cần ngân lượng để rời địa phận của tên tri phủ heo hầm Cửu Nam Thiên.

Lời còn đọng trên môi Tôn Ứng Hiệp thì một giọng nói u buồn, lạnh lẽo cất lên sau lưng y.

- Hai người muốn đi đến một vùng yên tĩnh, bổn tọa sẽ cho hai người đi, nhưng phải để mảnh ngọc phủ "Ðịa tuyệt" đó cho bổn tọa.

Chỉ nghe giọng nói âm u, lạnh lẽo đó thôi mà hồn vía Ứng Hiệp đã tản mác, trong khi sắc diện của Tống Bội Linh lại tái nhợt.

Nàng hốt hoảng nói:

- Thành chủ? Tôn đệ qua đây.

Chương 7: Diêm la thành chủ

Tôn Ứng Hiệp bước vội về phía Tống Bội Linh, nép sau lưng nàng mới dám nhìn ra cửa. Ðập vào mắt Ứng Hiệp là một người bận áo trường y đen kịt. Dưới thềm tuyết trắng xoá, y trông như một con quạ đen khổng lồ, bởi chiếc mũ trùm đầu không thấy chân diện. Mặc dù chân diện bị che bởi chiếc mũ trùm đầu, nhưng ánh mắt vẫn toả uy quang sáng ngời khiến người đối mặt phải bủn rủn cả tứ chi.

Chạm vào ánh mắt của hắc y nhân, tứ chi Ứng Hiệp bất giác rã rượi cùng với cảm giác gai lạnh như thể đang đối mặt với tử thần dưới a tỳ. Y buột miệng nói:

- Tôn... ơ, đại ca là ai vậy?

Giọng nói lạnh lùng của hắc y nhân cất lên:

- Tiểu tử không đủ nhân cách để hỏi danh tính bổn tọa. Mau trao ngọc phù cho bổn tọa, rồi bổn tọa sẽ đưa các ngươi đi.

Ứng Hiệp liếc qua Tống Bội Linh. Y thấy mặt nàng căng thẳng cực độ. Chỉ thấy khuôn mặt nhợt nhạt, căng thẳng của Bội Linh thôi, Ứng Hiệp đủ biết tâm trạng tỷ tỷ như thế nào r ồi.

Y nắm tay Bội Linh nhìn hắc y nhân nói:

- Tiểu đệ sẽ trao mảnh ngọc bội cho đại ca, nhưng muốn biết đại ca định đưa tiểu đệ và tỷ tỷ đi đâu Nơi đó sống ra sao. Tiểu đệ và tỷ tỷ sẽ sống bằng những gì nào. Thú thật với đại ca miếng ngọc bội của tỷ tỷ là báu vật vô giá. CÓ ngân lượng cũng không thể nào mu a được.

Ứng Hiệp nói dứt câu thì Bội Linh lên tiếng. Nàng nghiêm giọng nói thật chậm:

- Thành chủ định đoạt lệnh phù của tiên mẫu ư? Không dễ đâu. Nếu thành chủ có ý đó, Bội Linh sẽ hủy ngọc phù rồi chết cũng được.

Hắc y nhân gằn giọng nói:

- Nha đầu, ngươi dám cãi lại ý của bổn tọa sao. Hai người mau trao cho bổn tọa ngọc phù, ta sẽ tống tiễn hai ngươi đi một cách êm thắm.

Ứng Hiệp hỏi:

- Ngươi định tống tiễn tỷ tỷ và tiểu đệ đi đâu?

- Về nơi yên tĩnh nhất trong cõi đời này.

Ứng Hiệp cau mày nói:

- Yên tĩnh nhát. Ðừng có nói đại ca sẽ tiễn Ứng Hiệp ra mộ địa đấy nhé.

- Chỉ có mộ địa là nới yên tĩnh nhất.

Ứng Hiệp sởn gai ốc đầy người khi câu nói ấy đập vào thính nhĩ mình. Y buột miệng nói:

- Người định... người định giết tỷ đệ tôi nữa à? Chẳng lẽ... chẳng lẽ vừa ăn cướp vừa giết người?

- Tiểu đệ cẩn thận lời nói, nếu ngươi muốn chết một cách yên lành.

Ứng Hiệp cáu gắt đáp lời Diêm La thành chủ:

- Chết là hết, cớ gì còn có cái chết yên lành, cái chết khủng khiếp. Nếu người thật sự muốn giết Ứng Hiệp và Tống tỷ tỷ thì đừng hòng lấy được miếng ngọc phù này.

Ứng Hiệp hừ nhạt một tiếng nói:

- Bổn thiếu gia sẽ đập tan miếng ngọc phù theo ý của Tống tỷ tỷ.

- Miếng ngọc phù kia bể thì bổn tọa sẽ xé xác hai ngươi thành trăm mảnh.

Bội Linh lắc đầu nói:

- Cũng là một cái chết thôi. Thành chủ, Bội Linh sẵn sàng giao miếng ngọc phù cho thành chủ, nhưng với một điều kiện.

- Ðể cho hai người được sống.

- Bội Linh không cần thiết sống, mà chỉ cần thành chủ tha cho nghĩa đệ của Bội Linh.

- Ðược Ứng Hiệp thốt lên:

- Tôn thiếu gia đâu phải là kẻ tham sống sợ chết chứ.

Y dằn vai Bội Linh:

- Tỷ tỷ, đệ và tỷ chết cùng chết, sống cùng sống. Ðệ đâu muốn sống mà không có tỷ.

Nhìn lại thành chủ, Ứng Hiệp nói:

- Tôn giá sao lại biết Ứng Hiệp và tỷ tỷ Ở đây mà lại đến tìm vậy?

Diêm La thành chủ lấy trong ống tay áo ra một bức họa chân dung. Y mở toang bức họa cho Ứng Hiệp thấy rồi hỏi:

- Ai đã vẽ bức họa này?

Ứng Hiệp trố mắt nhìn bức họa. Y ngập ngừng nói:

- Bức họa đó do chính... do chính Ứng Hiệp vẽ tỷ tỷ.

- Tiểu đệ đúng là một họa nhân có thiên phú, bổn tọa khâm phục ngươi.

Ứng Hiệp nói với Bội Linh:

- Tỷ tỷ, đệ không ngờ chính những bức họa đệ lén tỷ vẽ để đem bán kiếm ngân lượng gây ra đại họa này.

- Tỷ không trách đệ đâu. Cái họa hôm nay đã có tiền án từ đời trước.

Bội Linh hướng mắt về phía thành chủ nói:

- Thành chủ, tôn giá nhận lời Bội Linh chứ?

- Hãy giao ngọc phù cho bổn tọa.

- Tôn giá hãy thề với trời đất trước, Bội Linh mới giao Ngọc phù cho tôn giá.

Một giọng nói ôn nhu từ tốn cất lên ngay sau lưng Ứng Hiệp và Bội Linh:

- Nàng không cần thiết bắt tôn giá đây phải hứa.

Ứng Hiệp vừa nghe giọng nói đó reo lên:

- A, Tửu đại ca.

Bội Linh ngơ ngác buột miệng hỏi:

- Tửu đại ca là ai?

- Tửu đại ca là người đã giúp đệ đào thoát khỏi tay tên tri phủ heo hầm Cửu Nam Thiên.

Bội Linh ôm quyền nói:

- Bội Linh bái kiến Tửu đại ca.

Nghe Bội Linh thốt ra câu này, Ðàm Vĩnh Hưng ngửa mặt cười vang. Y vừa cười vừa nói:

- Tống tiểu thư, tại hạ họ Ðàm tên Vĩnh Hưng, chứ không phải Tửu đại ca như Ứng Hiệp nói đâu.

- Bội Linh bái kiến Ðàm tôn giá.

- Tại hạ không hơn cô nương bao nhiêu tuổi đâu.

Vĩnh Hưng nhìn lại Ứng Hiệp nói:

- Ứng Hiệp, nếu ta giúp ngươi, ngươi phải vẽ cho ta một bức họa theo ý của ta đó.

- Ðược rồi, Ðàm đại ca chỉ cần đuổi vị tôn giá này đi, Ứng Hiệp không chỉ vẽ một bức mà trăm bức cũng được.

- Lời đã thốt ra ngươi phải giữ đó.

- Vẽ tranh thì Ðàm đại ca yên tâm. Ngoáy một cái là Ứng Hiệp vẽ xong rồi. Cũng như Tửu đại ca nói một tiếng là bọn Cửu Nam Thiên bỏ chạy.

Ứng Hiệp lại nhìn Diêm La thành chủ nói:

- Tôn giá xem như lỡ chuyến đò này rồi.

Ứng Hiệp vừa nói vừa nắm tay Bội Linh kéo ra sau lưng Ðàm Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng và Diêm La thành chủ đối mặt với nhau.

Diêm La thành chủ gằn giọng nói:

- Bổn tọa không ngờ Lãnh diện tu la cũng mò đến đây để tranh giành ngọc phù với bổn tọa.

Vĩnh Hưng khoát tay nói:

- Vĩnh Hưng không có ý tranh giành với tôn giá đâu. Chẳng qua không thể khoanh tay bàng quang đấy thôi.

- Bổn tọa nghe nói Ðàm công tử đã tuyên tệ với sư tôn chẳng bao giờ nhúng tay vào chuyện thị phi. Lời nói đó chỉ là ngoa ngôn thôi sao? Hay chỉ nói cho có lệ?

- Ðúng, tại hạ có nói. Không ngờ Tôn giá biết rành như vậy. Nhưng có một chuyện tôn giá không biết.

- Chuyện gì? Lãnh diện tu la Ðàm Vĩnh Hưng chỉ là kẻ ngoa ngôn ư?

- Tại hạ không ngoa ngôn nhưng rất tiếc sư tôn đã khai trừ tại hạ rồi. - Thiên Trù đại sư khai trừ các hạ?

- Không sai. Thiên Trù sư tôn không còn nhận Ðàm Vĩnh Hưng này là môn đồ. Lời hứa của tại hạ xem như cũng chẳng còn giá trị nữa.

- Thiên Trù đại sư thánh tăng không còn nhận các hạ là môn đồ thì hẳn các hạ là nghịch đồ.

- Ðúng, rất đúng. Ðàm Vĩnh Hưng là nghịch đồ nên mới bị sư tôn chối bỏ không nhìn mặt tới. Nhưng tại hạ có là nghịch đồ đáng bị trời tru đất diệt cũng không giống như tôn giá.

- Các hạ sao lại đem ta ra so sánh với các hạ chứ? Bổn tọa đâu phải là nghịch đồ.

- Tại hạ khác tôn giá bởi lẽ một người là thành chủ lại đi bức hiếp một cô gái đui mù, một tiểu tử chẳng biết võ công để đoạt ngọc phù. Tại hạ có nghe sư tôn nói lại, trên võ lâm có Huyết thành có thể ví như long đàm hổ huyệt thế mà người của long đàm hổ huyết lại hành sự như Tôn giá sao?

- Còn bổn tọa thì nghe tương truyền trong võ lâm có Thiên Trù thánh tăng, có thể nói là cao thủ đệ nhất nhân giống như Ðạt Ma sư tổ năm xưa. Nay gặp hậu nhân của cao tăng, rất muốn thỉnh giáo. Nếu bổn tọa thắng thì...

Ứng Hiệp lên tiếng chen vào:

- Ngọc phù sẽ thuộc về lão đó. Còn nếu lão thua thì sao?

- Bổn tọa sẽ quay lại Huyết thành quy ẩn ba năm không tái xuất giang hồ.

Ðàm Vĩnh Hưng gật đầu:

- Ðược Sau lời nói đó, Ðàm Vĩnh Hưng và Diêm La thành chủ cùng đứng ra ngoài trời tuyết.

Hai người đứng đối mặt với nhau. Cả hai trông như hai pho tượng, một trắng một đen, trong tư thế bất động.

Ứng Hiệp cùng Bội Linh đứng trong nhà quan sát. Ứng Hiệp nói với Bội Linh:

- Tỷ tỷ, sao tỷ tỷ không thấy đường mà biết Diêm La thành chủ? Chẳng lẽ tỷ đã từng gặp hắn, nghe hắn nói.

- Giọng nói của Diêm La thành chủ, tỷ không bao giờ quên. Bởi giọng nói đã cất lên trong một đêm xảy ra huyết án tại Mạn Trà sơn trang. Sau đêm đó, mẫu thân đã đưa tỷ đào thoát với vết thương chí mạng.

- Gã Diêm La thành chủ này thật đáng chết.

Nói dứt câu Ứng Hiệp thét lớn:

- Ðàm đại ca, con quạ đen thành chủ đó đã từng giết phụ thân của Tống tỷ tỷ. Lão là người đáng chết lắm đó.

Mặc dù giọng nói của Ứng Hiệp vang lên lồng lộng nhưng Ðàm Vĩnh Hưng lẫn Diêm La thành chủ vẫn đứng bất động. Thấy hai người giống như hai pho tượng, Ứng Hiệp lấy làm lạ.

- Tỷ, sao lạ quá, Ðàm đại ca và lão quỷ thành chủ không nhúc nhích gì cả.

Bội Linh nói:

- Phàm những cao thủ trong võ lâm giao đấu với nhau, thì mọi cử động đều rất cẩn thận không như những cao thủ tầm thường. Chỉ một chút sơ suất tự khắc sẽ gặp ngay hiểm họa sát thân.

- Vậy Ðàm đại ca thắng hay lão quỷ thành chủ thắng?

- Tỷ đâu thấy mà nhận biết được.

- ờ, tỷ miễn thứ đừng trách đệ nói câu đó.

Một luồng gió đông thổi đến đem theo hơi lạnh rờn rợn khiến cho Bội Linh rùng mình. Nàng nhỏ giọng nói:

- HỌ đã ra chiêu chưa?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Chưa.

- Cuộc đấu này xem ra rất căng thẳng. Một trong hai người khi xuất chiêu sẽ có một người phải chết. Tôn đệ cẩn thận đó, nếu họ phát tác chưởng kình có thể nguy hại đến tính mạng của đệ.

Nghe Bội Linh nói, Ứng Hiệp nắm lấy tay nàng thối lại một bộ nhưng mắt vẫn chằm chằm nhìn Ðàm Vĩnh Hưng và Diêm La thành chủ.

Mặc dù Ứng Hiệp nói rất khẽ nhưng Bội Linh vẫn nghe được. Nàng quay mặt sang hỏi Ứng Hiệp:

- Ðệ thấy gì mà nói như vậy?

- ờ, đệ thấy tuyết đang phủ đầy trên hai bờ vai lão quỷ thành chủ. Nhưng lạ lắm, những bông tuyết như sợ không dám động vào đầu lão.

- Còn Ðàm đại hiệp thì như thế nào.

Ứng Hiệp nhìn về phía Vĩnh Hưng. Y trố mắt nhìn bởi chẳng thấy bông tuyết nào bám trên thân pháp Ðàm Vĩnh Hưng.

Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Tỷ tỷ, lạ lắm, nếu tỷ thấy hẳn không tin được đâu.

- Nghe đệ nói, tỷ có thể đoán ra.

- Tỷ đoán xem, chẳng lẽ chuyện gì tỷ cũng biết mà...

Ứng Hiệp bỏ lửng lời nói giữa chừng.

Bội Linh nghiêm giọng nói:

- Những bông tuyết không bám được vào người của Ðàm đại hiệp.

- Sao tỷ biết?
- Thời gian qua, nếu Ðàm đại hiệp không có bản lĩnh thì Diêm La thành chủ đã xuất thủ lấy mạng người rồi. Nhưng suốt thời gian vừa qua vẫn không thấy Diêm La thành chủ xuất chiêu, tỷ đã có thể đoán ra.

- Vậy cuộc giao đấu này, ai là người thắng.

- Ðàm đại hiệp.

Lời còn đọng trên miệng nàng thì Diêm La thành chủ, giũ hai ống tay áo, quay lưng băng mình đi. Những bông tuyết trắng biến mất khỏi hai bờ vai lão, và chỉ trong đầy chớp mắt y đã mất hút chẳng để lại dấu tích gì.

Ứng Hiệp reo lên:

- Lão quỷ Diêm La thành chủ bỏ đi rồi. Ðúng như tỷ nói, Ðàm đại ca đã thắng.

Vĩnh Hưng quay lại thảo xá.

Ứng Hiệp nhìn Vĩnh Hưng bằng ánh mắt tôn kính, khâm phục.

Y phấn khởi nói:

- Ðàm đại ca đúng là thiên hạ đệ nhất võ lâm. Tại tửu quán chỉ nói thôi đã buộc bọn cẩu quan phải bỏ chạy, giờ thì chỉ nhìn thôi đã khiến con quạ đen thành chủ hồn siêu phách lạc. Ứng Hiệp phải thọ giáo đại ca.

- Tôn tiểu đệ nói quá rồi đó. Thật ra Diêm La thành chủ không phải hạng cao thủ tầm thường đâu. Chẳng qua y bỏ đi vì tự biết nếu giao đấu thì chẳng có kẻ thắng người bại, mà chỉ có cái chết đến với hai đối thủ mà thôi. Diêm La thành chủ lại không muốn chết.

Ðôi chân mày của Ứng Hiệp nhường lên.

- Huynh cũng đâu muốn chết phải không?

Nụ cười hé mở trên hai cánh môi mỏng của Ðàm Vĩnh Hưng.

- Tất nhiên rồi, Ðàm Vĩnh Hưng đâu muốn chết.

- Huynh không muốn chết, lão Diêm La ôn dịch kia cũng không chết, nên dĩ hoà di quí Thế nhưng lão lại bỏ cuộc trước, xem như lão đã thua huynh.

- Không phải thua vì bản lĩnh thấp hơn huynh mà chỉ vì lão là thành chủ, còn Vĩnh Hưng là một lãng tử chẳng có gì cả. Chén sành và chén kiểu chạm nhau, hai chén cùng bể thì tất nhiên chén kiểu phải nhường cho chén sành.

Bội Linh lên tiếng:

- Ðàm đại ca khiêm tốn quá. Thật ra Diêm La thành chủ tự biết mình đã kém hơn qua những bông tuyết đậu trên vai y và vai công tử.

Vĩnh Hưng nheo mày nhìn nàng.

- CÔ nương có thể thấy ư?

- Tôn đệ đã nói cho Bội Linh biết.

Vĩnh Hưng lắc đầu. Y nhìn Bội Linh nói:

- Chỉ vì thắc mắc cô nương là người như thế nào mà tại hạ đã theo chân Ứng Hiệp.

Nếu Tống tiểu thư và Ứng Hiệp đệ muốn rời khỏi đây, Vĩnh Hưng sẽ đưa hai người đi.

Bội Linh buông tiếng thở dài:

- Ði đâu bây giờ. Bội Linh cũng chẳng biết đi đâu nữa.

- Nếu hai người muốn, tại hạ sẽ đưa hai người đến Thủy Lâm trang. Nếu hai người đến đó, sẽ an toàn và yên lành hơn. Chẳng một ai dám quấy rầy hai người.

Ứng Hiệp hỏi:

- Ðàm đại ca, Thủy lâm trang tọa lạc tại đâu?

- Ngoại vi Dương Châu.

Ứng Hiệp reo lên:

- Hay quá! Ðệ từng ao ước được đến Dương Châu. Không ngờ nay được đến đó.

Y quay lại Tống Bội Linh nói:

- Tỷ tỷ...

Bội Linh nghiêm mặt nói:

- Tôn đệ, Ðàm đại hiệp đã cứu tỷ và đệ rồi, giờ lại làm phiền thêm người sao?

- CÔ nương đừng ngại, vì đây là ý của tại hạ.

Bội Linh hướng mặt qua Vĩnh Hưng:

- Ðại hiệp, Bội Linh và Tôn đệ đi đến đâu kiếp họa sẽ đeo bám đến đó. Ðại hiệp sẽ gặp phải phiền phức mà thôi.

- Tiểu thư yên tâm. Lâu lắm rồi, tại hạ rất nhàn du, nay gặp chút phiền phức chẳng có gì.

Ứng Hiệp nói:

- Tỷ tỷ đừng ngại. Ðàm đại ca không phải hạng người ích kỷ nhỏ nhen sợ phiền lụy đâu Tiểu đệ không dám tự cho mình có thiên lý nhãn, nhưng cặp mắt của đệ thì nhìn người chẳng bao giờ lầm.

Bội Linh ngần ngừ một lúc rồi quỳ xuống nói:

- Ðàm đại hiệp, xin nhận một lạy của Bội Linh gọi là chút tri ân nơi người.

Vĩnh Hưng vội đỡ lấy Bội Linh nói:

- Tiểu thư đừng làm vậy. Tại hạ không xứng nhận một lạy tri ân của tiểu thư đâu, bởi tại hạ chưa làm được gì cho hai người. Mong tiểu thư cứ xem tại hạ như người trong nhà là được rồi.

Vĩnh Hưng đỡ tay nàng nói:

- Tiểu thư đứng lên đi.

Ứng Hiệp nhìn hai người, nghĩ thầm:

- Tống Bội Linh tỷ tỷ thật xứng với Ðàm đại ca. Nếu tỷ tỷ không thấy đường hẳn sẽ không chê Ðàm đại ca.

Ý nghĩ đó thôi thúc khiến Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Tỷ tỷ, đại ca, để tiểu đệ phóng bút vẽ cho hai người một bức họa nhé.

Ðôi chân mày vòng nguyệt của Bội Linh cau lại.

- Tiểu đệ, đừng vẽ...

Ứng Hiệp tròn mắt nhìn nàng.

- Ðệ đã hứa với Ðàm đại ca rồi, sao lại không vẽ chứ. Không cho Ðàm đại ca một bức họa chân dung người lại cho tiểu đệ chỉ là hạng tiểu nhân xảo trá. Với lại...

Bội Linh khoát tay nói:

- Nếu tiểu đệ muốn vẽ thì chỉ nên vẽ mình Ðàm đại hiệp thôi. Chứ đừng vẽ tỷ tỷ.

- Tại sao?

- Tỷ tỷ không xứng được vẽ chung với Ðàm đại hiệp đâu.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Khi nào đến Thủy Lâm trang, tại hạ sẽ thị mục bút họa của Tôn đệ. Còn bây giờ thì tại hạ muốn tiểu thư đừng gọi tại hạ bằng hai tiếng đại hiệp được không?

Bội Linh miễn cưỡng gật đầu nhỏ nhẹ nói:

Ứng Hiệp vỗ tay nói:

- Vui quá, tiểu đệ phải bồi tiếp đại ca và tỷ tỷ.

Y nói xong nhanh tay bày tất cả số thức ăn đã đem về từ tửu điếm ra bàn.

Vĩnh Hưng nói:

- Tôn đệ đã có thức ăn, huynh thì có rượu. thế là chúng ta có đủ mọi thức để lập bàn hương án bái thiên địa kết tình huynh đệ và huynh muội.

Ứng Hiệp reo lên:

- Thích quá, thế là từ nay đệ đã có đại ca. Không còn là một nam nhân cô độc nữa.

Chương 8: Sắc tình kiếm thủ

Chiếc lâu thuyền neo giữa dòng Dương Tử, dập dềnh, đung đưa theo những lượn sóng đêm. Trong màn đêm giá buốt se lạnh, trông lâu thuyền tựa một con thủy quái khổng lồ, im lìm chờ đợi con mồi. Trong khoang thuyền, Thẩm Mộc Phong ngồi kiết đà, bên cạnh là Lam Tiểu Yến, đối diện với hai người là Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Chờ cho ấm rượu trên bếp sôi tăm, Tiểu Yến mới cẩn trọng chuốc rượu ra hai chiếc chén ngọc. Chờ cho Tiểu Yến rót đầy chén, Thẩm Mộc Phong mới bưng lên. Chìa chén rượu đến trước Giang Hùng, Mộc Phong từ tốn nói:

- Thẩm mỗ mời Giang kiếm thủ chén rượu với lời chứng kiếm thủ đã trở lại với võ lâm giang hồ.

Giang Hùng bưng chén trịnh trọng nói:

- Nếu không có Thẩm huynh thì kiếm của Giang Hùng mãi mãi nằm mục trong vỏ kiếm. Kính Thẩm huynh.

Uống cạn số rượu được rót ra, Thẩm Mộc Phong đặt chén xuống bàn rồi từ tốn nói:

- Mười năm trong thiên lao của Thiếu Lâm tự, Giang kiếm thủ đã thu nạp được gì cho kiếm pháp của người.

Giang Hùng ngửa mặt cười trong khi Tiểu Yến lại cẩn thận chuốc rượu vào chén của hai người. Cắt ngang tràng tiếu ngạo, Giang Hùng nói:

- Trời sinh ra Giang Hùng là cha mẹ, nhưng có lẽ người hiếu Giang Hùng hơn bất cứ ai chính là Thẩm huynh.

Y nhìn Thẩm Mộc Phong nghiêm giọng nói:

- Chỉ có Thẩm huynh mới có thể thốt ra câu hỏi như thế đối với Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Thẩm Mộc Phong vuốt chòm râu đen mun rồi mỉm cười, từ tốn nói:

- Kiếm thủ là một kiếm thủ chân chính. Một kiếm thủ chân chính thì thường bước đến cảnh giới tối thượng của kiếm pháp. Nếu một thanh kiếm như Giang kiếm thủ bị mai một trong thiên lao của Thiếu Lâm tự thì uổng phí biết chừng nào. Cả trăm năm sau chẳng thể nào tìm được một kiếm thủ thứ hai, nếu không muốn nói là ngàn năm.

Giang Hùng ôm quyền:

- Ða tạ Thẩm huynh, Giang Hùng mời huynh chén rượu này, để được xem Thẩm huynh là cao nhân tri kỷ.

Thẩm Mộc Phong bưng chén nói:

- Mời.

Uống xong chén rượu đó, Giang Hùng mới nhìn Thẩm Mộc Phong nói:

- suốt mười năm trong thiên lao của Thiếu Lâm tự, Giang Hùng chỉ nghĩ đến kiếm để tự giết thời gian tù giam. Mười năm đó, Giang mỗ đã chế tác được một chiêu kiếm. Tự đặt cho nó cái tên là Tù kiếm.

Thẩm Mộc Phong mỉm cười, nhắc lại lời của Giang Hùng:

- Tù kiếm.

Giang Hùng gật đầu nói:

- Giang mỗ đặt tên không hay lắm, nhưng với chiêu thức Tù kiếm này, sẽ chẳng còn ai là đối thủ của Giang mỗ.

- Vậy ư?

- Thẩm huynh không tin ư?

Thẩm Mộc Phong mỉm cười từ tốn nói:

- Nếu ai nói ra câu đó, Thẩm mỗ sẽ không tin, nhưng Giang thủ nói thì Thẩm mỗ phải tin. Bởi Giang kiếm thủ là một kiếm thủ chân chính, sống vì kiếm và chết cũng vì kiếm.

- Giang Hùng phải kính Thẩm huynh câu nói này.

Hai người lại đối ẩm.

Thẩm Mộc Phong nhìn Giang Hùng. Lão xoay chén rượu đúng một vòng rồi nói:

- Theo Giang kiếm thủ, trên võ lâm thì ai đáng mặt là đối thủ của người sau khi đã chế tác ra Tù kiếm.

Giang Hùng nheo mày suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Trước đây, Giang mỗ từng có ý niệm sẽ giao chứng kiếm chiêu với Ðàm Vĩnh Hưng, nhưng chưa thực hiện được thì đã sa vào thiên lao Thiếu Lâm tự. Nhưng con trăng tới đây, Giang Hùng và Vĩnh Hưng sẽ tranh tài cao thấp trên Sanh Tử Bình.

Thẩm Mộc Phong gật đầu:

- Rất hay. Nhưng Thẩm mỗ muốn hỏi Giang kiếm thủ trên giang hồ ai là kẻ đáng được tự phong thiên hạ đệ nhất nhân để nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn?

Giang Hùng thừ mặt, ngập ngừng không trả lời Mộc Phong. Y lắc đầu:

- Giang mỗ không biết. Thiếu Lâm thì có phương trượng Huyền Không đại sư. Lão tăng đó có Giáng long thập bát chưởng uy mãnh siêu phàm nhưng lại bị Vĩnh Hưng khống chế.

Thẩm Mộc Phong nói:

- Huyền không đại sư đúng là cao thủ thật nhưng so với những nhân vật kỳ tài chẳng khác nào đem đom đóm ra so với vầng nhật quang.

- Thế theo Thẩm huynh, ai mới xứng đáng để huynh tôn bái là thiên hạ đệ nhất nhân, duy ngã độc tôn?

Giang Hùng mỉm cười nói:

- Nếu Giang mỗ đoán không lầm. Thẩm huynh sẽ nói người đáng tự phong thiên hạ đệ nhất nhân, duy ngã độc tôn chính là Lãnh diện tu la Ðàm Vĩnh Hưng?

Mộc Phong nghiêm mặt nói:

- Giang kiếm thủ theo Thẩm mỗ ra ngoài khoang thuyền, sau đó trở vào. Thẩm mỗ sẽ nói cho ngươi biết kẻ đó là ai.

Thẩm Mộc Phong bưng chén rượu cùng với Giang Hùng bước ra ngoài. Mặc dù bị cụt hai chân, đi trên đôi nạng cây, nhưng bộ pháp của Thẩm Mộc Phong lại rất vững chãi, mặc dù chiếc lâu thuyền đang dập dềnh trên những con sóng.

Tiểu Yến bắt một chiếc ghế đưa cho Mộc Phong ngồi. Sau khi yên vị, Thẩm Mộc Phong vỗ tay hai cái. Từ dưới hầm lâu thuyền một người mặc huyết y võ phục, tay cầm trường kiếm chui lên.

Y đứng dạng chân đối mặt với Mộc Phong và Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng. Mộc Phong nói với Giang Hùng:

- Kiếm thủ này có thể là thiên hạ đệ nhất kiếm, không biết Tù kiếm của Giang kiếm thủ có thể không thấy được không?

Giang Hùng nhìn Mộc Phong nói:

- Ðược Mộc Phong nhìn Tiểu Yến:

- Tiểu Yến, đem kiếm cho Giang kiếm thủ.

Tiểu Yến quay vào khoang thuyền, một lúc sau trở ra với thanh trường kiếm có vỏ bọc bằng cây. Nàng kính cẩn trao thanh trường kiếm cho Giang Hùng, nhỏ nhẹ nói:

- Thanh kiếm này hẳn là kiếm của huynh.

Giang Hùng nhìn thanh trường kiếm:

- Không sai. Ðúng là kiếm của Giang mỗ.

Mộc Phong nói:

- Thẩm mỗ đã truy tìm thanh kiếm này để giữ nó luôn được sắc bén như lúc nào vẫn còn tung hoành trên chốn võ lâm.

- Ðiều này khiến Giang mỗ trọng Thẩm huynh hơn.

Thẩm Mộc Phong nhìn thẳng vào mắt Giang Hùng nói:

- Dù cho bảo kiếm nhưng trong tay của một kẻ tầm thường cũng chỉ là một thanh sắt vô tri, vô giác, chẳng có nghĩa lý gì.

- Nhưng trong tay Ðoạn hồn tử kiếm thì khác.

- Thẩm mỗ rất muốn thị mục kiếm chiêu của Giang kiếm thủ để mở rộng tầm mắt.

Giang Hùng cười khẩy:

- Những ý niệm của tại hạ cứ như nằm trong đầu Thẩm huynh vậy.

- Tri kỷ không nói ra đã hiểu mới là tri kỷ.

Chỉ gã kiếm thủ, Thẩm Mộc Phong nói:

- Vị kiếm thủ kia đã luyện thuần phục Lưỡng nghi kiếm pháp của VÕ Ðang phái.

Lưỡng nghi kiếm pháp của VÕ Ðang phái thì trăm năm nay gần như ngự trị trên chốn võ lâm, Thẩm mỗ hi vọng, kiếm chiêu của Giang kiếm thủ chứng minh, Lưỡng nghi kiếm pháp cũng chỉ là thứ kiếm pháp tầm thường.

- Ðược Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng bước ra đứng đối mặt với gã kiếm thủ. Hai tay y đặt vào đốc kiếm, mắt chăm chăm nhìn gã kiếm thủ.

Tiểu yến nói:

- Khai chiêu.

Gã kiếm thủ rút trường kiếm, ngay lập tức toàn thân gã như được bọc bằng một màn ảnh kiếm dày đặc chẳng còn thấy thế pháp.

Ðoạn hồn tử kiếm cũng chớp động kiếm pháp. Kiếm của gã tự vọng một lưới thiên la địa võng phủ chụp lên màn ảnh kiếm của đối phương.

Thẩm Mộc Phong dường như chẳng còn thấy thân ảnh của Giang Hùng, mà chỉ còn thấy màn kiếm dày đặc cùng với những âm thanh khô khốc do binh khí chạm vào nhau.

"Keng keng... " Màn ảnh kiếm của Giang Hùng từ từ thu hẹp lại và cuối cùng y rút kiếm về thì gã kiếm thủ kia chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy bị chặt thành năm sáu khúc.

Ðôi chân mày của Thẩm Mộc Phong nheo lại, rồi khẽ gật đầu. Y buột miệng nói:

- Quả là tàn khốc.

Giang Hùng quay bước trở lại đứng trước mặt Thẩm Mộc Phong. Y mỉm cười với vẻ tự đắc:

- Thẩm huynh đã thị mục, thấy thế nào?

- Rất ấn tượng.

Mộc Phong vuốt râu:

- Tù kiếm không cho đối phương một cơ hội sống nhưng quá nhiều chiêu. Nếu Giang kiếm thủ đối mặt với Ðàm Vĩnh Hưng, y sẽ sử dụng Tu la thân pháp tất có cơ hội hóa giải được Tù kiếm củ a kiếm thủ.

Giang Hùng mỉm cười:

- Ðàm Vĩnh Hưng không có cơ hội như Thẩm huynh nói đâu. Tù kiếm không chỉ có thế thôi đầu.

Mộc Phong lại vỗ tay ba tiếng. Từ dưới hầm khoang thuyền lại bước lên một kiếm thủ vận dạ hành bó chiên.

Mộc Phong nói:

- Hẳn Giang kiếm thủ biết danh gia đệ nhất kiếm Dương Quân Bảo?

- Kiếm pháp của Dương gia vô cùng lợi hại. HỌ lấy cái tình của kiếm làm chuẩn chứ không lấy cái hoa mỹ như Hoa Sơn hay Thanh Thành.

- Rất đúng. Thế đối phó với cái tình của kiếm chiêu Dương gia, không biết Tù kiếm củ a Giang kiếm thủ như thế nào?

Giang Hùng buông ra một câu cộc lốc:

- Nửa chiêu.

Thẩm Mộc Phong khẽ gật đầu:

- Mời Giang kiếm thủ.

Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng quay bước tiến lại đối mặt với gã kiếm thủ. Hai tay cũng đặt vào đốc kiếm, gằn giọng nói:

- Các hạ chuẩn bị chưa?

Gã kiếm thủ từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ mũi kiếm hướng thẳng về phía mặt Giang Hùng. Phàm những kiếm thủ khai kiếm trong tư thế đó nhằm cảnh báo cho đối phương biết kiếm chiêu sẽ kết thúc bằng một chiêu tử kiếm. Nếu kiếm không đạt đến mục đích lấy mạng đối phương thì không thể tra vào vỏ. Nói tóm lại, kiếm phải có máu mới được quay vê.

Tiểu Yến vỗ tay nói:

- Khai chiêu.

Gã kiếm thủ thét lên một tiếng, kiếm chiêu cắt một đường thẳng tắp hướng đến yết hầu Giang Hùng. Kiếm của gã kiếm thủ xuất ra trước nhưng chưa đến quá nửa chiêu thì kiếm của Giang Hùng đã lướt qua yết hầu gã.

Gã kiếm thủ đứng sững lại như thế kiếm và vào một bức tường đá, rơi xuống sàn thuyền lăn lông lốc. Y đứng thừ ra như pho tượng vẫn trong tư thế phóng kiếm chiêu.
Khi con thuyền hơi chếch một bên bởi ngọn sóng đêm thì gã mới đổ sụp xuống tựa cây chuối bị chém ngang. Ðến lúc này đầu của tên kiếm thủ mới chịu lìa khỏi cổ. Chính vào lúc thủ cấp của hắn rơi xuống đất mới thốt ra lời:

- Kiếm...

Giang Hùng quay lại bên Thẩm MỘ Phong:

- Thẩm huynh thấy thế nào?

- Rất ấn tượng.

Mộc Phong chỏi nạng, quay vào khoang thuyền. Giang Hùng theo sau Thẩm Mộc Phong. Hai người quay lại bàn tiệc. Thẩm Mộc Phong tự tay chuốc rượu ra chiếc chén ngọc. Y bưng chén rượu từ tốn nói:

- Kiếm chiêu của Giang kiếm thủ, khiến Thẩm mỗ bần thần và không khỏi bái phục.

- Ða tạ Thẩm huynh đã cho một lời khen. Thế Giang mỗ hỏi Thẩm huynh. Nếu đối phó với Ðàm Vĩnh Hưng thì ai sẽ là người thắng.

Thẩm Mộc Phong bưng chén:

- Thẩm MỖ kính Giang kiếm thủ.

Giang Hùng bồi tiếp Thẩm Mộc Phong, nhưng mắt vẫn đóng đinh vào họ Thẩm với sự chờ đợi.

Uống cạn chén rượu, Thẩm Mộc Phong mới nói:

- Với kiếm chiêu như thế này thì Giang kiếm thủ sẽ buộc Ðàm Vĩnh Hưng phải trổ hết sở học Tu la thân pháp. Thẩm mỗ chỉ có thể nói được như thế thôi.

Giang Hùng nhẹ gật đầu:

- Xem chừng Thẩm huynh quá xem trọng Lãnh diện tu la Ðàm Vĩnh Hưng.

- Nếu y không có bản lĩnh và thực tài thì Thẩm mỗ không ép buộc y phải dấn thân vào Thiếu Lâm tự cứu Giang kiếm thủ khỏi thiên lao của bọn hòa thượng Thiếu Lâm.

- xin hỏi Thẩm huynh, thế ai mới thắng được Ðàm Vĩnh Hưng?

Tiểu Yến quay vào chuốc rượu cho Thẩm Mộc Phong và Giang Hùng. Chờ cho Tiểu Yến chuốc rượu xong, Thẩm Mộc Phong mới bưng chén rượu từ tốn nói:

- Chỉ có một người duy nhất thắng được Ðàm Vĩnh Hưng. Người đó cũng là kẻ duy nhất nhất thống được võ lâm duy ngã độc tôn.

Giang Hùng tò mò hỏi:

- Thẩm huynh muốn nói đến ai?

Nhìn chằm chằm Giang Hùng, Thẩm Mộc Phong nói:

- Thiên Trù thánh tăng.

Giang Hùng cau mày:

- Thiên Trù thánh tăng. Giang mỗ nghe nói vị cao tăng này đã viên tịch ngoài quan ngoại. Kẻ chết thì chẳng bao giờ nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn.

- Ðúng. Chỉ có ai đủ bản lĩnh hơn được Thiên Trù thánh tăng mới có thể nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn.

Thẩm Mộc Phong vuốt râu mỉm cười:

- VÕ lâm chẳng có ai ngoài một người.

- Theo Thẩm huynh người đó là ai?

- Thẩm mỗ chưa thể nói được người đó là ai. Nhưng một khi y xuất hiện thì Thiên Trù thánh tăng phải biến mất.

Thẩm Mộc Phong bưng chén rượu nhìn Giang Hùng:

- Không chừng nếu người đó là Giang kiếm thủ thì sao. Bởi Giang kiếm thủ có thể hạ được Ðàm Vĩnh Hưng bằng Tù kiếm thì có thể hạ Thiên Trù thánh tăng cũng bằng Tù kiếm.

Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng ngửa mặt cười. Y vừa cười vừa nói:

- Nếu có thể được, Giang Hùng cũng thỉnh giáo cao chiêu của Thiên Trù thánh tăng.

Rất tiếc lão tăng đó đã chết.

- Vĩnh Hưng có thể thế chỗ của Thiên Trù thánh tăng.

Chìa chén rượu đến trước mặt Giang Hùng.

- Thẩm mỗ mời Giang kiếm thủ.

Hai người uống rượu cho đến khi siêu rượu chẳng còn giọt nào, Thẩm Mộc Phong từ tốn nói:

- Một kiếm thủ sắp bước vào một cuộc đấu sinh tử, tất phải được hưởng tất cả những gì có trên cõi đời này. Nếu phải ra đi thì cũng phải trở thành kẻ lưu danh cho hậu thế.

Nói xong câu đó, Mộc Phong quay lại Lam Tiêu Yến:

- Tiêu Yến thay ta tiếp Giang kiếm thủ nhé.

Tiêu Yến thành khẩn gật đầu.

Nhìn lại Giang Hùng, Thẩm Mộc Phong nói:

- Giang kiếm thủ sắp bước vào một cuộc giao đấu vô tiền khoáng hậu với Ðàm V ng Hưng. Những gì Thẩm mỗ có trên lâu thuyền này sẽ thuộc về Giang kiếm thủ.

Giang Hùng ôm quyền:

- Ða tạ Thẩm huynh.

Thẩm Mộc Phong vuốt râu mỉm cười. Y chống nạng thoăn thoắt rời khoang ra mạn thuyền. Tiểu Yến và Giang Hùng theo chân Thẩm Mộc Phong. Mộc Phong quay lại nhìn hai người. Y khẽ gật đầu rồi điểm hai đầu cây nạng xuống sàn thuyền lướt xuống con thuyền nan cột bên hông lâu thuyền.

Con thuyền thoát ra khỏi lâu thuyền lướt trên những lượng sóng Dương Tử lao vào bờ. Chỉ trong khoảnh khắc bóng chiếc thuyền nan lướt vào bóng đêm giá buốt.

Giang thuyền và Tiểu Yến đứng trên mạn thuyền nhìn theo hướng con thuyền nan vừa mất hút.

Giang Hùng nhỏ giọng nói:

- Tiểu Yến cô nương. Trên đời này có bao nhiêu người như Thẩm huynh?

- chỉ có một người duy nhất, không có người thứ hai.

- Thẩm huynh là người biết nhìn người và biết trọng người.

Tiểu Yến nhìn lại Giang Hùng nói:

- Giang kiếm thủ biết thế hẳn sẽ vì Thẩm Mộc huynh chứ.

Giang Hùng gật đầu nói:

- Tại hạ sẽ cho Thẩm huynh biết thế nào là một kiếm thủ chân chính. Thẩm huynh sẽ không phải hối tiếc với những gì đã ban tặng cho Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Tiểu Yến mỉm cười: - Giang huynh thấu đáo cả câu nói sau cùng của Thẩm huynh.

Giang Hùng gật đầu nói:

- Hiểu...

- Chúng ta quay vào trong khoang thuyền nhé.

Tiểu Yến và Giang Hùng quay vào trong khoang thuyền. Nàng bắt một siêu rượu khác lên bếp lửa hâm nóng, rồi chuốc vào hai chiếc chén.

Tiểu Yến vừa chu ốc rượu vừa nói, - Giang kiếm thủ biết vì sao Thẩm huynh hậu đãi người như một thượng khách không?

Giang Hùng nhìn Tiểu Yến nhỏ giọng nói:

- Thẩm huynh xem trọng Giang mỗ đồng thời xem trọng cả Ðàm Vĩnh Hưng.

Tiểu yến gật đầu:

- Rất đúng. Tiểu Yến kính Giang huynh chén rượu này.

- Rất hân hạnh.

Giang Hùng bưng chén rượu của mình chạm với Tiểu Yến. Y đặt chén xuống bàn, từ tốn nói:

- Nếu Giang mỗ được Thẩm huynh xem trọng như thế này, hẳn cuộc giao đấu giữa tại hạ và Ðàm Vĩnh Hưng rất quan trọng với Thẩm huynh?

- CÓ lẽ vậy - Nàng có thể cho ta biết vì sao cuộc giao đấu này lại quan trọng đối với Thẩm huynh không?

Hai cánh môi Tiểu Yến nở nụ cười mím thật tươi. Nàng nhu mì nói:

- Chàng nhận một cuộc đầu giữa hai đại cao thủ kỳ tuyệt của võ lâm, hẳn không dễ gì có được Chính vì thế mà nó rất quan trọng đối với một chân tài như Giang kiếm thủ.

- Theo tại hạ cuộc giao đấu sắp tới giữa tại hạ và Ðàm Vĩnh Hưng sẽ có sự phán định bằng sống và chết.

- Hi vọng Vĩnh Hưng là kẻ phải chết.

- Sao? Y không thể thắng được kiếm chiêu của tại hạ à?

Giang Hùng nhếch môi tự hào, rồi nói tiếp:

- VÕ công của y cũng không phải tầm thường.

- Tiểu Yến không có ý nói võ công của Vĩnh Hưng tầm thường, mà chỉ vì y chẳng bao giờ muốn giết người. ÐÓ là điểm lợi của Giang kiếm thủ. Nhưng Giang các hạ có biết vì sao Thẩm huynh muốn Tiểu Yến bồi tiếp Giang các hạ không?

- Trọng giang mỗ.

Tiểu Yến nghiêm trọng nói:

- Giang các hạ có biết Thẩm huynh trọng cái gì nơi các hạ không?

- Kiếm chiêu.

- Ngoài kiếm chiêu còn có một thứ khác Thẩm huynh trọng người.

- Giang mỗ nghĩ mình chẳng có gì ngoài kiếm thuật.

- CÓ một thứ, chính là dũng lược của huynh. Chính vì trọng dũng khí của huynh mà Thẩm huynh mới để Tiểu Yến Ở đây tiếp người.

Mặt Giang Hùng đanh lại, y nhỏ giọng nói:

- Hẳn Thẩm huynh không muốn Ðoạn hồn tử kiếm một lần nữa phải quay vào thiên lao của Thiếu Lâm tự.

- Tiểu Yến chỉ muốn nói với Giang các hạ, người đã trọng mình thì đừng làm cho người thất vọng.

- Tại hạ hiểu ý Thẩm huynh.

Y bưng chén rượu dốc vào miệng. Ðặt chén xuống bàn, Giang Hùng nhìn thẳng vào mặt Tiểu Yến, nghiêm giọng nói:

- Kính người không bằng phụng mạng. Kiếm gãy thì người chết. Thế nhưng nàng sẽ bồi tiếp Giang mỗ như thế nào theo ý của Thẩm huynh?

- Tất cả những gì có trên chiếc lâu thuyền này đều thuộc về các hạ.

- Kể cả nàng nữa ư?

- Tiểu Yến thuộc về Giang kiếm thủ.

Giang Hùng ngửa mặt cười khanh khách y vừa cười vừa nói:

- Thẩm huynh đã biết trọng một kiếm thủ như Giang Hùng thì ta cũng không hề khách sáo với sự bồi tiếp của người, và cũng không bao giờ để cho người thất vọng đâu.

Y chồm tới nắm tay Tiểu Yến kéo về phía mình.

Tiểu Yến theo đà kéo của Giang Hùng ngã luôn vào người gã. Nàng ngã vào người y mà chẳng có chút kháng cự gì với hành động sỗ sàng của họ Giang, không biết nàng có cảm tình gì với y hay không, hay chỉ muốn thực hiện chức trách của một nàng hầu trung thành đối với Giang Hùng.

Giang Hùng ghé miệng vào tai Tiểu Yến từ tốn nói:

- Nàng nghĩ xem. Giang mỗ có phải là một kiếm thủ có tài hay không?

Tiểu yến gật đầu:

- Không sai.

- Thết có phải là một kẻ có dũng tâm không?

- Hoàn toàn đúng.

- Vậy ta muốn chứng minh điều đó với nàng. Nàng có đồng ý không?

- Tiểu Yến sẽ làm tất cả những gì theo ý của Giang kiếm thủ.

Giang Hùng gật đầu.

Y dựng Tiểu Yến đứng lên giữa khoang thuyền rồi cầm lấy thanh trường kiếm.

Chẳng biết y làm gì với mình, nhưng Tiểu Yến vẫn ung dung tự tại nhìn Giang Hùng chẳng biểu lộ chút e dè.

Giang Hùng từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ.

Thấy gã rút kiếm ra khỏi vỏ, Tiểu Yến vẫn bình thản đứng yên nhìn y chẳng biểu lộ cảm xúc sợ hãi gì cả.

Giang Hùngnghiêmgiọngnói:

- Nếu ta không phải là Giang Hùng thì nàng sẽ chết.

Tiểu Yến hỏi gã:

- Còn ngược lại...

- Nàng mới là kẻ hồng nhan tri kỷ của ta.

Tiểu Yến nhìn gã thản nhiên đáp lời:

- Rất hay.

Giang Hùng nghiêm mặt nhìn thẳng vào mặt Tiểu Yến. ánh chớp bạc kiếm quang nhoáng lên những tưởng sẽ bổ đôi thể pháp Tiểu Yến nhưng mũi kiếm vừa đúng tầm cắt đứt hàng nút cùng dây lụa cắt ngang vòng tiểu yêu của Tiểu Yến.

Ðường kiếm chính xác đến độ y trang Tiểu Yến bị dọc đôi mà tuyệt nhiên không hề phạm đến chiếc yếm hồng bên trong nàng.

Tiểu Yến vẫn đứng bất động nhìn Giang Hùng. Phàm nhận một đường kiếm như thế thì nàng phải có cảm giác gay lạnh nhưng Tiểu Yến chẳng hề nhận ra thứ cảm giác rờn rợn đó.

chiêu thứ hai, còn khó hơn chiêu kiếm đầu, bởi nó rước lấy chiếc yếm hồng xinh xắn bó sát lấy vùng nhũ hoa của Tiểu Yến. Ðường kiếm của Giang Hùng phát ra một vết cắt cực kỳ chuẩn xác đến độ đã theo ý của gã. Biết tiến, biết thổi để không chạm vào những đường cong vốn có trên thân thể Tiểu Yến.

Với ba sáu đường kiếm thần kỳ, Giang Hùng đã cắt rời y trang của Tiểu Yến ra khỏi thân thể nàng.

Thân thể Tiểu Yến với những đường cong thật gợi cảm, cân đối phô ra dưới ánh sáng những giá đèn đập vào mắt Giang Hùng. Y nhìn nàng bằng ánh mắt háo hức tưởng chừng như không thể chớp được. Ðể thu tóm tất cả những đường nét kia vào hai con ngươi.

Giang Hùng từ từ thọc mũi kiếm chậm rãi rà trên thân thể Tiểu Yến. Mũi kiếm sắc bén của gã như thể mũi kim lần đi theo những đường nét gợi mời của thân thể nàng.

Những tưởng đâu nó sẽ để lại vết cắt trên cơ thể Tiểu Yến nhưng không, nó chỉ tạo ra trong nàng những thứ cảm giác kỳ lạ, thứ cảm giác vừa mơn trớn lẫn nỗi hồi hộp gai lạnh. Mũi kiếm đi đến đâu thì vùng da thị của Tiểu Yến nổi đầy gai ốc đó.

Lần đầu tiên Tiểu Yến cảm nhận được thứ cảm giác kỳ diệu này. NÓ làm cho nàng lâng lâng trong một sự hoang tưởng vừa khoái lạc vừa hồi hộp.

Giang Hùng chuyên mũi kiếm điểm tới đầu nhũ hoa bên phải nàng.

Tiểu Yến chỉ hơi rùng mình khi cảm giác gay lạnh từ mũi kiếm thoạt xuyên qua đầu nhũ hoa của nàng. Nhưng rồi cảm giác đó nhanh chóng biến mất thay vào đó là sự sợ lâng lâng khó tả.

Giang Hùng thiều thào nói:

- Kiếm của Giang Hùng thế nào?

- Kiếm của các hạ có hồn kiếm.

- Ta sống vì kiếm nên kiếm của ta phải có hồn. Một lưỡi kiếm có hồn có làm cho nàng sợ không?

- Vừa sợ lại vừa yêu.

- Yêu kiếm tất yêu kẻ dụng kiếm.

- Ðúng.

- Nàng đúng là hồng nhan tri kỷ mà ta chờ bấy lâu nay.

- Tại sao không là người khác mà lại là Tiểu Yến?

- Ðã có không ít những trang giai nhân tuyệt sắc đứng trước mũi kiếm của Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng cũng như nàng. Nhưng họ không yêu kiếm mà chỉ sợ kiếm nên đành phải lỗi hẹn với kiếm.

- Vậy Tiểu Yến thì sao?

- Nàng không lỗi hẹn với kiếm.

- Còn với kiếm thủ?

- Kiếm thủ sẽ lụy với nàng.

- CÓ đúng như vậy không?

- Ðúng.

Giang Hùng từ từ quỳ xuống sau khi buông thanh trường kiếm. Hắn bấu tay lấy vòng tiểu yêu xinh xắn của Lam Tiểu Yến, gục đầu vào vùng hạ đẳng của nàng.

Cùng lúc đó Lam Tiểu Yến rên lên một tiếng như thể có một lưỡi kiếm vô hình xuyên thẳng qua nàng nhưng không làm đau đớn thể xác, mà lại khiến nàng buộc ra tiếng rên đầy nhục dục.

Chương 9: Phi thúy tiên trang

Tẩu ma ma ra tận cửa "Vạn Hoa Lâu để đón Tôn Ứng Hiệp. Nách phải cặp những cuộn giấy hồng điều, tay thì ôm khay mực, Tôn Ứng Hiệp tựa một con lật đật, lóng ngóng khiến cho những ả kỹ nữ của Vạn Hoa lâu phải phì cười.

Tẩu ma ma ôm giùm tôn Ứng Hiệp mấy cuộn giấy hồng điều.

Tôn Ứng Hiệp rối rít nói:

- Ða tạ Tẩu ma ma... Ða tạ...

Tẩu ma ma nhìn y:

- ấy Công tử đừng khách sáo... Cứ vẽ thật đẹp cho tôi thì được rồi.

Tẩu ma ma dẫn Tôn Ứng Hiệp vào một gian thư sảnh với các vật dụng xa hoa lộng lẫy Ðặt xếp những cuộn giấy hồng điều lên bàn, Tẩu ma ma bước đến bên Tôn úng Hiệp.

- Tôn công tử có cần Tẩu ma ma thay đổi y phục không?

Ứng Hiệp nhìn Tẩu ma ma nghĩ thầm.

"Tưởng đâu mình được mời đến Vạn Hoa lâu để phóng bút phát hoạ một trang giai nhân tuyệt sắc của Vạn Hoa lâu, không ngờ lại phải một lão ma ma tuổi đã ngoài ngữ tuần , Mặc dù trong tâm nghĩ như vậy, nhưng Ứng Hiệp vẫn giả lả nói:

- Không cần... Không cần... Tẩu ma ma không cần thay đổi xiêm y, thì hoa đã nhường, nguyệt đã thẹn rồi.

Ðôi mắt gần như muốn chảy xệ xuống bởi những nét nhăn của Tẩu ma ma nhường lên, khiến cho lớp phấn dày nứt nẻ. Tẩu ma ma nói:

- Thật không?

- ấy Tại hạ làm gì nói ngoa với Tẩu ma ma.

- Thế ư... Tại hạ đoán không lầm thì trước đây Tẩu ma ma hẳn phải là một trang giai nhân tuyệt sắc nhất trần đời này.

Tẩu ma ma xuýt xoa. Bà ta vừa xuýt xoa vừa nói:

- Công tử nói rất đúng...trước đây Tẩu ma ma đã từng là Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Ở chốn kinh thành. Ðã có biết bao trang anh hùng hảo hán say đám ma ma đó. Thậm chí có người còn tự vẫn vì không được Tẩu ma ma để mắt đến.

Tẩu ma ma đi tới đi lui, õng ẹo thân hình đẫy đà. Dừng lại trước mặt Ứng Hiệp, Tẩu ma ma nói:

- Tẩu ma ma chưa nói đến những cuộc chém giết máu me tung tóc, chỉ vì muốn giành Tẩu ma ma.

Ứng Hiệp ôm quyền.

- Tại hạ bái phục nhan sắc của Tẩu ma ma.

Nhìn lại Ứng Hiệp, Tẩu ma ma nói:

- Nhưng rồi thời gian trôi nhanh... Tẩu ma ma...

Tẩu ma ma sụt sùi nấc nghẹn - Nhan sắc của Tẩu ma ma không còn nữa.

Ứng Hiệp khoát tay.

- ẩy Chẳng có gì tồn tại với thời gian. Hoa khoe sắc rồi hoa lại tàn, nhưng Tôn Ứng Hiệp vẫn thấy nét đẹp siêu phàm thoát tục của Tẩu ma ma hôm nào.

- Thật không?

- Tẩu ma ma yên tâm, dưới bút hoạ của Ứng Hiệp thì Tẩu ma ma muốn thành Dương quí phi, hay Hằng Nga cũng được. Miễn...

Tẩu ma ma vỗ vai Ứng Hiệp:

- Ðừng lo... Tôn công tử đừng lo... Tẩu ma ma mà vừa ý thì không tiếc ngân lượng với Tôn công tử đâu.

- ÐƯỢC vậy, Tôn Ứng Hiệp sẽ hết lòng hết tài vì Tẩu ma ma.

Ứng Hiệp nói xong dứt thì Tẩu ma ma đến bên Ô cửa sổ. Y nói:

- Tẩu ma ma đứng đây nhé.

Tẩu ma ma gật đầu rồi hứng khởi nói:

- Tẩu ma ma trước đây nhờ có nhan sắc xuất phàm thoát tục nên khi xế chiều mới là chủ nhân của Vạn Hoa lâu đây. Nếu bức hoạ này đẹp, hợp nhãn với Tẩu ma ma, thì ta sẽ cho treo ngay đại sảnh để mọi người cùng chiêm ngưỡng.

Nếu Tẩu ma ma nói, mặt Ứng Hiệp méo mó tội nghiệp.

Thấy mặt Ứng Hiệp như thế, Tẩu ma ma buột miệng hỏi:

- Sao... Tôn công tử thấy không được hay sao mà nhăn mặt vậy?

Ứng Hiệp gãi đầu:

- Không... Tại hạ đang suy nghĩ đấy thôi.

- Công tử suy nghĩ gì.

Giả lả cười, Ứng Hiệp nói:

- Tại hạ đang suy nghĩ phải tìm ra nét đẹp trước đây của Tẩu ma ma. Nét đẹp đó thật là khó vẽ, nếu không có Thiên lý nhãn như tại hạ.

- Tất nhiên là khó rồi. Nếu dễ thì ai cũng có thể vẽ được Tẩu ma ma. Chính vì khó mà Tẩu ma ma mới thỉnh cầu đến Tôn công tử.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Tẩu ma ma thỉnh tại hạ là biết nhìn đúng danh hoạ rồi đó. Cái khó của tại hạ là làm sao lột được cái thần của Tẩu ma ma, có như thế mới diễn tả được hết vẻ đẹp siêu phàm xuất chúng của người.

Ứng Hiệp xoa trán mình, lẩm nhẩm nói:

- Làm sao đây nhỉ? Nếu vẽ đúng mụ như hiện nay mà đem treo ngay trước đại sảnh, không khéo mụ lại cho bọn võ phu đốt Mạn Trà sơn trang. Nếu vẽ bừa một người khác thì lại bị thiên hạ chê cười. Khó cho mình thật. Ðã xế chiều rồi mà vẫn còn đỏng đảnh, đúng là mụ ôn dịch.

Thấy Ứng Hiệp ngần ngừ, Tẩu ma ma hỏi:

- Tôn công tử vẽ Tẩu ma ma khó lắm à?

Ứng Hiệp gật đầu:

- Rất khó.

- Những người khác Tẩu ma ma thấy Tôn công tử vẽ rất nhanh, sao với Tẩu ma ma lại khó như vậy?

- ấy Làm người thì có rất nhiều hạng người. CỐ nhân có câu Hoạ hổ, hoạ bì nan hoạ cốt. Vẽ cọp thì chỉ vẽ được phần ngoài thôi chứ đâu thể vẽ được phần xương lõi bên trong.

Chấp tay sau lưng bước đến trước mặt Tẩu ma ma, Ứng Hiệp ngắm nhìn, gật đầu nói:

- Tẩu ma ma có cốt của chim phụng hoàng. Ðể lột được cái cốt cao quí đó quả là một chuyện đại sự đội đá vá trời. Thật là khó.

- Thế... thì phải làm sao vẽ được đây? Cốt của Tẩu ma ma là cốt chim phượng hoàng, không thể hiện được ư?

- Tất nhiên là được... Nhưng... tại hạ phải tổn hao tâm sức rất là nhiều.

- ấy Tẩu ma ma biết ý của Tôn công tử rồi. Yên tâm đi.

Tẩu ma ma nhìn lại Ứng Hiệp nói:

- Công tử cần bao nhiêu?

Ứng Hiệp xoè tay:

- Tẩu ma ma biết rồi đó... Tại hạ không phải là kẻ tham ngân lượng nhưng... không thể bán rẻ thần bút của mình.

Tẩu ma ma liếc Ứng Hiệp rồi nhìn lại gã tổng quản.

- Ðem năm mươi lạng bạc lên đây, gói lại cẩn thận.

Gã tổng quản khúm núm.

- Thưa vâng.

Gã tổng quản lạch bạch bước ra khỏi thư phòng, Tẩu ma ma bước đến bên Ứng Hiệp.

- SỐ ngân lượng đó đủ cho Tôn công tử phát hoạ Tẩu ma ma rồi chứ?

Ứng Hiệp xoa tay:

- Quá hậu hỷ... Tại hạ không ngờ Tẩu ma ma lại hào hứng như vậy. Bái phục... Bái phục...

Ứng Hiệp bước lại bàn căng giấy hồng điều, rồi đứng ngắm Tẩu ma ma một lúc. Sau đó chấm bút vào nghiên mực phóng hoạ. Nét bút của y thoắt lướt trên tờ giấy hồng điều, loáng một cái đã vẽ xong với thời khắc chưa cạn hết một tuần trà. Y căng tờ giấy hồng điều thứ hai ra vẽ tiếp một bức nữa, rồi dán hai tờ giấy úp vào nhau.

Khi Ứng Hiệp vẽ xong, thì gã tổng quản cũng bưng mâm bạc đến đặt lên bàn.

Tẩu ma ma vẫn còn làm dáng như thể một thôn nữ đang ngắm hoa qua Ô cửa sổ.

Chờ cho gã tổng quản lui bước, Ứng Hiệp mới đem bức hoạ đến trước mặt Tẩu ma ma.

- Ma ma nhìn xem có đẹp không?

Nhìn bức hoạ, Tẩu ma ma cau mày.

- Ơ Người trong bức hoạ này sao không giống Tẩu ma ma. Tẩu ma ma không nhận ra Tẩu ma ma... Quá đẹp... Nhưng...

Ứng Hiệp giả lả cười:

- Ma ma nhìn thế này vậy... Không phải Tẩu ma ma thì là ai chứ?

Chỉ vào xiêm y của người trong bức hoạ, Ứng Hiệp nói:

- CÓ phải xiêm y của Tẩu ma ma không?

Tẩu ma ma gật đầu:

- Ðúng rồi.

- Ðứng bên Ô cửa sổ, bên kia là vườn hoa, vậy có phải là Vạn Hoa lâu không?

Tẩu ma ma gật đầu.

- Ðúng rồi.

- Vậy thiên nữ trong tranh này là ai, không phải Tẩu ma ma thì là ai chứ. CỔ nhân có câu "người đẹp nhờ lụa". Chính Tẩu ma ma đấy, nhưng tại hạ vẽ cái thần của Tẩu ma ma lúc còn son sắc. Mặt này Tẩu ma ma sẽ treo ngay chính sảnh. Còn mặt sau nữa.

Ứng Hiệp lật bức tranh lại.

Mặt sau của bức hoạ, Ứng Hiệp vẽ một con phượng nhưng chẳng phượng mà lại giống một con gà mái núc na núc ních. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy khuôn mặt của Tẩu ma ma ẩn hiện qua những đường nét vẽ lông và cánh.

Tẩu ma ma nhường mày nói:

- Thế này là thế nào?

- ấy Tẩu ma ma không nhận ra ư? Nếu Tẩu ma ma nhìn kỹ sẽ thấy chân diện của ma ma ẩn hiện sau hình tướng chim phượng. Mặt này tại hạ vẽ phần cốt của Tẩu ma ma đó.

Ứng Hiệp chỉ những nét nhàn nhạt có khuôn mặt của Tẩu ma ma.

Y vừa chỉ vừa nói:

- Phát hoạ như thế này mới lột tả được hết cái thần chim phượng của Tẩu ma ma.

Khi Tẩu ma ma treo tranh thì treo mặt kia, nhưng có ai hỏi người thiếu nữ trong tranh kia là ai thì chỉ cần lật mặt sau, tức thiên hạ sẽ nhận ra ngay Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma chớp mắt liên tục. Mãi một lúc sau mới thốt lên:

- Hay... Quả là siêu phàm thoát chúng. Tôn công tử đúng là danh hoạ tự cổ chí kim có một mà chẳng có hai.

- Tẩu ma ma quá khen, tại hạ chỉ làm hết sức mình để không phụ lòng tin cẩn của Tẩu ma ma mà thôi.

Cầm bức phát hoạ, Tẩu ma ma ngắm nghía một lúc rồi gật đầu:

- Ðủng là danh hoạ... Tẩu ma ma rất ưng ý.

Nhìn lại Tôn Ứng Hiệp, Tẩu ma ma nói:

- Tôn công tử... Kể từ bây giờ, Tẩu ma ma nhận công tử là nghĩa đệ. Công tử có chịu không?

Ứng Hiệp ôm quyền:

- Rất hân hạnh... Hân hạnh... Ứng Hiệp chỉ sợ mình không xứng là nghĩa đệ của tỷ tỷ thôi.

- Ay... Ta phải tự hào vì có được một hoạ nhân là nghĩa đệ mới đúng. Khi nào Tôn đệ thích thì cứ đến Vạn Hoa lâu. Ðừng ngại gì cả.

- Nhưng đệ đâu có nhiều kim ngân để vào đây?

- Ðừng lo gì cả... Cứ đến, chỉ cần mỗi lần đến Tôn đệ cứ vẽ cho Tẩu tỷ tỷ một bức phá hoạ đẹp như thế này.

Ứng Hiệp ôm quyền:

- Thế thì tốt quá... Ứng Hiệp sẽ không làm Tẩu tỷ tỷ thất vọng.

Tẩu ma ma cầm gói ngân lượng.

- Còn đây là phần quà mọn ta gởi cho Tôn nghĩa đệ đó.

- Ða tạ Tẩu tỷ tỷ.

Tẩu ma ma mỉm cười:

- Ta rất thích Tôn đệ đó.

Từ ngoài cửa bảy ả kỹ nữ bước vào. Tẩu ma ma trưng bức hoạ vẽ thiếu nữ cho các nàng kỹ nữ xem.

- Các người thấy thế nào?

Bảy nàng kỹ nữ nhìn bức hoạ rồi nhìn Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma nói:

- Tôn công tử vẽ Tẩu ma ma của các nàng lúc còn xuân sắc đó. Hồi đó ta cũng chẳng thua kém như thế này.

Bảy nàng kỹ nữ Ổ lên:

- Ðẹp quá đẹp quá Không thể nào tưởng tượng được sắc đẹp tuyệt trần của Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma kiêu hãnh nói:

- Ta sẽ treo bức hoạ này ngay giữa đại sảnh để mọi người cùng ngắm nhan sắc xuân thì của ta hồi đó.

Nghe Tẩu ma ma nói, Ứng Hiệp chỉ mỉm cười nghĩ thầm:

"Nếu Bổn thiếu gia không dặm thêm nét của tỷ tỷ thì mụ có là biến thành con cóc xấu xí ,, Tẩu ma ma cẩn thận cuộn bức phát hoạ lại rồi ung dung bước ra cửa thư sảnh trong khi bảy nàng kỹ nữ vây lấy Ứng Hiệp. Bọn kỹ nhân nhao nhao bám lấy y, nhí nhố nói:

- Tôn công tử vẽ chúng muội với.

Ứng Hiệp khoát tay.

- ấy Từ từ. CÓ gì thì chậm rãi nói đừng xô đẩy chen lấn tại hạ chứ?

Ứng Hiệp đẩy từng nàng ngồi dọc xuống tràng kỷ rồi nói:

- Các nàng muốn ta vẽ ư?

Cả bảy nàng cùng gật đầu.

Ứng Hiệp ngắm bảy nàng rồi gật đầu:

- Ðược Tại hạ sẽ phóng bút vẽ bảy nàng tiên trên thượng giới.

Nói dứt câu, Ứng Hiệp quay lại bàn trái giấy, phóng bút. Bút pháp của chàng loang loáng lướt trên mặt giấy, chỉ sau một tuần trà đã vẽ xong.

Ứng Hiệp cầm bức phát hoạ đó đến trưng trước mặt bảy ả kỹ nữ. Y nói:

- Ðược chứ.

Bảy ả kỹ nữ trố mắt ra nhìn. HỌ không ngờ Ứng Hiệp lại vẽ nhanh như vậy. Nét bút hoạ của chàng thật uyển chuyển mềm mại, cứ như in chân dung của họ vào mặt giấy.

Bảy ả kỹ nữ nhao lên:

- Công tử vẽ riêng cho Trân Trân một bức đi.

Ả thứ hai níu vai Ứng Hiệp.

- Công tử... Vẽ cho Hảo Hảo đi. Rồi Hảo Hảo sẽ bồi tiếp huynh.

Ứng Hiệp vùng vai, thối lui hai bộ. Chàng cáu gắt nói:

- Hôm nay đủ rồi. Ngày mai Ứng Hiệp sẽ đến vẽ cho các nàng.

Hảo Hảo, Trân Trân và năm người kia ngơ ngẩn bởi sự cáu gắt của Ứng Hiệp.

Bước đến bàn cuộn lại giấy hồng điều, chùi khiên mực, Ứng Hiệp cho mọi thứ vào chiếc túi đeo bên hông rồi quay lại từ tốn nói:

- Các vị cô nương miễn thứ... Hôm nay tại hạ thấy vẽ đủ rồi. Nếu cần ngày mai tại hạ đến vẽ cho các vị, nhưng...

Y giả lả cười vỗ vào túi bạc.
- Phải có ngân lượng đấy.

Nói dứt câu Ứng Hiệp quay lưng sải bước bỏ đi thẳng ra ngoài hành lang. Y vừa đi vừa nghĩ:

"Không ngờ đất Dương Châu lại dễ kiếm ngân lượng như thế này. Ðất lành chim đậu, chuyến này hẳn mình sẽ phát tài thôi. Cũng nhờ có Ðàm đại ca mình mới nổi đình nổi đám như hiện tại." Với ý niệm đó, trong lòng Ứng Hiệp cao hứng vô cùng. Y quyết định sẽ tậu một vài can rượu thật ngon cùng nhũng món ăn cao lương mỹ vị về thết đại Ðàm Vĩnh Hưng và Tống Bội Linh.

Ứng Hiệp nhẩm nói:

- Chắc hẳn Tống tỷ tỷ hổng ngờ mình đến Dương Châu, đất lạ quê người mà lại sớm thành đạt như thếnày.

Cùng với ý niệm đó, Ứng Hiệp bước xuống gian đại sảnh, sải chân hối hả rồi Vạn Hoa lâu. Nhưng khi vừa bước đến đại sảnh thì bị hai gã võ phục lực lưỡng với sắc thần hung ác chân lại.

Hốt hoảng, ngỡ bị cướp giữa ban ngày, Ứng Hiệp vội ôm lấy túi bạc, trừng trừng nhìn hai gã đó.

- Ê nhị vị đại ca đừng có làm càn nhé.

Vừa thốt dứt câu thì từ một cỗ kiệu một thiếu nữ vận hồng y xinh xắn bước xuống tiến thẳng đến trước mặt Tôn Ứng Hiệp. Nàng nhún nhường xá Ứng Hiệp rồi nhu mì nói:

- công tử đây có phải là Dương Châu đệ nhất danh hoạ Tôn Ứng Hiệp?

Ứng Hiệp nhìn thiếu nữ gật đầu.

- Không dám nhận là Dương Châu đệ nhất danh hoạ nhưng Tôn Ứng Hiệp chính là tại hạ.

- Nếu công tử là Tôn Ứng Hiệp xin mời theo tiểu nữ.

Chìa mặt tới trước, Ứng Hiệp hỏi:

- Theo cô nương?

Thiếu nữ gật đầu.

Ứng Hiệp hỏi tiếp:

- Nhưng mà theo cô nương đi đâu?

Thiếu nữ nhìn Ứng Hiệp.

- Nếu công tử muốn phát tài và có đề tài để phóng bút hoạ chân dung.

- Ơ Thiếu nữ thấy Ứng Hiệp ngần ngừ liền nói:

- Công tử đừng bỏ qua cơ hội này. Không dễ có ai được cơ hội ngàn năm như công tử đâu Ứng Hiệp miễn cưỡng nói:

- Nhưng đã đến lúc tại hạ phải về nhà rồi.

- Công tử yên tâm... Sau khi vẽ xong, có người đưa công tử về bằng kiệu hoa.

Thiếu nữ nói dứt câu, cởi túi gấm đeo bên hông đặt vào tay Ứng Hiệp.

- Ðây là số ngân lượng đặt trước cho công tử đó.

Ứng Hiệp miễn cưỡng mở túi gấm. Sắc vàng óng ánh từ trong túi gấm toả ra làm mắt Ứng Hiệp tưởng chừng như tối sầm lại. Chưa bao giờ Ứng Hiệp thấy được một số ngân lượng lớn như thế này nên mắt cứ mở to nhìn vào túi gấm.

Thiếu nữ mỉm cười.

- SỐ kim lượng đó chỉ là phần nhỏ thôi, nếu Tôn công tử làm xong trách nhiệm sẽ còn hưởng nhiều hơn nữa.

Ứng Hiệp xuýt xoa hỏi:

- CÔ nương muốn tại hạ vẽ tranh ư?

Thiếu nữ mỉm cười nói:

- Không phải Dao Thi Hà mà là người khác. Chủ nhân của Thi Hà.

- Tại hạ mạn phép hỏi chủ nhân của Dao cô nương là ai?

- Ðến nơi công tử sẽ biết, nhưng có thể nói công tử không tìm được một người thứ hai giống như chủ nhân của tôi.

Ứng Hiệp nhỏ giọng nói.

- Còn hai vị đại ca đây?

- Hai người này chỉ là những võ phu hộ kiệu.

- Chỉ cần cô nương đảm bảo tại hạ có đi và có về thì tại hạ sẽ bồi tiếp chủ nhân của cô nương.

- Sẽ chẳng một ai dám động đến vạt áo của công tử.

- Nếu vậy tại hạ xin được hầu chủ nhân của tiểu thư.

Thiếu nữ gật đầu.

- Mời công tử.

Ứng Hiệp càng ngạc nhiên hơn khi thiếu nữ nhường kiệu cho mình. Lần đầu tiên được đi kiệu, Ứng Hiệp thích thú vô cùng. Y nghĩ thầm:

"Thần tài đã chú nhãn đến mình rồi." Vén rèm nhìn ra ngoài, Ứng Hiệp mới giật mình bởi nhận ra mình đã rời Dương Châu trấn. Y nghĩ thầm:

- HỌ đi nhanh như thế này ư... Chẳng lẽ họ là ma sao?

Chính ý niệm đó làm tim của Ứng Hiệp đập như thể tiếng trống trận. MỒ hôi xuất hiện ra trán, y lẩm nhẩm khấn:

- A di đà Phật cứu độ Tôn Ứng Hiệp... Cứu độ chúng sinh.

CÓ cảm tưởng như cỗ kiệu đang lướt đi trên không, khiến Ứng Hiệp không dám nghĩ tới nữa. Y nhắm mắt than thầm:

"Không biết thần tài hay Diêm chúa phù hộ mình đây. .

Cuối cùng thì cỗ kiệu cũng dừng lại. Vừa vén rèm kiệu, Ứng Hiệp phải Ổ lên. Y không thể nào tưởng tượng được có một khung cảnh nên thơ hữu tình như toà trang viện này.

Toà tam quang được tạo dựng như một cầu kiệu bắt qua con suối với dòng nước trong vắt, có tấm liễn sơn son thiếp vàng với dòng chữ thảo, "Phỉ Thúy Tiên Trang".

Trước vẻ đẹp hữu tình thơ mộng của Phỉ Thúy Tiên Trang khiến Tôn Ứng Hiệp cứ ngơ ngẩn ngắm nhìn. Toà trang với những mái vòm cong vút, ẩn hiện sau thác nước hùng vĩ, trông nó như ẩn như hiện sau bức màn lưu ly.

Ứng Hiệp buột miệng thốt:

- Ðẹp quá Chỉ với toà Phỉ Thúy Tiên Trang, tự Ứng Hiệp đã có thể đoán ra chủ nhân của toà trang này chẳng phải là người hạ lưu. Còn đang mê mải nhìn dòng thác trắng xoá đổ xuống tạo ra những âm thanh rì rì, thì Dao Thi Hà đã gọi khẽ tên mình, khiến y giật mình.

- Tôn công tử... Sao công tử lại ngơ ngẩn vậy?

- À Thú thật tại hạ chưa từng thấy một phong cảnh nào hùng vĩ và thơ mộng như toà Phỉ Thúy tiên Trang.

- Ðây chỉ mới là ngoại cảnh thôi. Tôn công tử vào trong sẽ còn thấy nhiều điều ngạc nhiên nữa.

Dao Thi Hà nhìn cầu kiệu:

- Mời công tử.

Ứng Hiệp gật đầu.

Dao Thi Hà đi trước. Dáng người mảnh khảnh cùng vòng tiểu yêu thắt ong khiến Ứng Hiệp phải ngẩn nhìn từ phía sau. Lúc đi ngang qua cầu kiệu, Ứng Hiệp nhìn xuống. Lũ cá vàng thấy bóng người nhưng vẫn nhởn nhơn với vẻ nhàn tản kỳ lạ. Chúng lượn lờ bơi như thể muốn phô lớp vảy vàng óng ra dưới ánh sáng nhật quang đang chìm dần xuống đường chân trời.

Càng đi sâu vào "Phỉ Thúy Tiên Trang", Ứng Hiệp càng ngạc nhiên hơn bởi phong cảnh hữu tình. Khu vườn hoa đầy những loại kỳ hoa dị thảo với muôn sắc màu đua chen mặc dù tiết trời vừa mới lập xuân, còn se lạnh bởi những ngọn gió đông phong còn sót lại.

Khắp nới trong khu vườn hoa rộn tiếng chim hót, cùng bầy bướm lập lờ bay lượn.

Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Không biết chừng nào mình và tỷ tỷ mới có được một trang viên như thế này?

Nghe chàng thốt ra câu nói đó, Dao Thi Hà ngoảnh lại mỉm cười. Nàng nhỏ giọng nói:

- Nếu Tôn công tử thích Ở đây, Thi Hà sẽ bẩm báo với chủ nhân sắp cho người một chỗ ở.

Ứng Hiệp khoát tay.

- Không không... Tại hạ không có ý lưu lại đây đâu. Tại hạ đã quen Ở những nơi thảo xá tầm thường.

- Một danh hoạ của công tử đáng được Ở những nơi có phong cảnh như Phỉ Thúy Tiên trang.

Thi Hà đưa Ứng Hiệp vào toà dịch quán. Dịch quán được cất ngay bên rìa khu vườn hoa, chỉ cách thác nước non hai mươi trượng. Không khí Ở đây thật mát mẻ. Trong dịch quán, tất cả mọi vật dụng đều bằng bạc được chùi sáng ngời làm loá mắt Ứng Hiệp.

Nhìn đồ vật trong dịch quán, Ứng Hiệp mới nghĩ đến những thỏi bạc vụn mà Tẩu ma ma đã trả công cho mình. SỐ bạc năm mươi lạng kia chẳng đáng gì so với một giá đèn trong dịch quán.

Vừa yên vị, thì từ sau dịch quán xuất hiện tám gã đồng nam tuổi chạc mười bốn mười lăm bưng thức ăn và hảo tửu bày ra bàn, chỉ cần nhìn những đĩa thức ăn thôi mà bụng Ứng Hiệp đã đói cồn cào. Bất giác phải thè lưỡi liếm mép.

Y nhìn lại Thi Hà:

- CÔ nương chu đáo quá, khiến tại hạ phải e ngại.

- Công tử đã là thượng khách của "Phỉ Thúy Tiên Trang". Công tử cứ tự nhiên dùng bữa. Sau đó sẽ có người đến đưa công tử đi thay đổi trang y rồi đến diện kiến Trang chủ.

- Ơ Tại hạ không có y phục để thay.

Thi Hà mỉm cười.

- Công tử không phải lo chuyện đó.

Thi Hà nói xong rảo bước đi ra ngoài dịch quán. Còn lại một mình Ứng Hiệp dùng tay bốc thức ăn bỏ vào miệng. Thức ăn vừa nóng vừa đúng khẩu vị khiến Ứng Hiệp quên hẳn mình là khách của Phỉ Thúy Tiên Trang.

Như đã có chuẩn bị trước, khi Ứng Hiệp vừa dùng xong bữa thì Thi Hà cùng bốn gã tiểu đồng bước vào dịch quán. Thi Hà nói:

- Tôn công tử dùng cơm có ngon không?

- Rất ngon, tại hạ chưa từng có được bữa ăn ngon như thế này.

Vừa xong bụng, Ứng Hiệp vừa nói:

- CÔ nương dẫn tại hạ diện kiến trang chủ.

- Tôn công tử đừng gấp. Trước hết, Thi Hà sẽ đưa người đi tắm.

- Sao câu nệ quá vậy, tại hạ không phải là người của Cái Bang đâu?
- Công tử đừng trách. Ðây đã là lệ rồi. Phàm công tử thư giãn mới có thể trổ hết tài của mình được.

- Tại hạ không biết trang chủ của công nương là người như thế nào, nhưng xem chừng không phải là người dễ tính.

Nói thì nói, cuối cùng Ứng Hiệp cũng chịu theo ý Thi Hà. Nàng dẫn Ứng Hiệp vào một gian biệt phòng có tẩm trầm. Giữa phòng là thùng nước ấm đã được pha sẵn hương trầm.

Thi Hà quay ra, còn Ứng Hiệp thì bước vào thùng nước ấm. Bốn gã tiểu đồng chăm chút kỹ rửa cứ như Ứng Hiệp là một tên cái bang lâu ngày chẳng tắm rửa. Chỉ mỗi chuyện tắm rửa và thay y phục, Ứng Hiệp có cảm tưởng chủ nhân "Phỉ Thúy Tiên Trang" quá ư cầu kỳ. Nhưng khi thay đổi y trang, Ứng Hiệp lại cảm thấy vô cùng sảng khoái Gặp lại Thi Hà, Ứng Hiệp có cảm tưởng mình đã lột xác khi bắt gặp ánh mắt soi mói của nàng.

- Tại hạ lạ lắm ư?

- Không thể nhận ra Tôn công tử nữa.

Ứng Hiệp miễn cưỡng nói:

- Giờ thì tại hạ có thể gặp được trang chủ rồi chứ?

Thi Hà gật đầu.

Buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, Ứng Hiệp nhìn ra cửa:

- CÔ nương... chúng ta đi gấp thôi, kẻo tại hạ về đến nhà thì đã quá khuya.

- Phỉ Thúy Tiên Trang không có chỗ cho công tử sao?

- Tại hạ không có ý nói vậy, mà chỉ sợ người nhà trông.

- Dù người nhà có trông, có đợi thì công tử cũng phải chịu theo sở thích của trang chủ. Công tử sẽ không bị người bạc đãi đâu.

Thi Hà nói xong dẫn Ứng Hiệp rời dịch quán đi thẳng đến toà cung dựng phía sau thác nước. Nhìn toà lâu bát ngát, nguy nga tráng lệ, Ứng Hiệp có cảm tưởng mình lạc bước vào tiên cảnh.

Ðưa Ứng Hiệp vào gian biệt sảnh trong toà bát giác lầu, Thi Hà mới nói:

- Công tử Ở đây, để Thi Hà đi thỉnh mời trang chủ.

- CÔ nương nhớ nói với trang chủ, tại hạ cần về gấp, nên mong người đến sớm.

Thi Hà mỉm cười không đáp lời Ứng Hiệp. Nhưng nụ cười của nàng có quá nhiều ẩn ý khiến Ứng Hiệp phải miễn cưỡng hỏi:

- Tại hạ nói sao cô nương cười.

- Thi Hà cười vì sợ khi công tử gặp trang chủ rồi lại chẳng muốn rời Phỉ Thúy Tiên Trang.

- Sợ sau khi vẽ xong cho trang chủ người lại đưởi tại hạ về đấy.

Ứng Hiệp ngồi xuống chiếc đòn bằng gỗ trầm.

Thi Hà quay ra khỏi toà lầu bát giác. Còn lại một mình, Ứng Hiệp bước lại bên cửa sổ ngắm nhìn dòng thác trắng xoá từ trên cao trút xuống ầm ầm. Nhìn dòng thác, úng Hiệp cảm thấy mình thật là nhỏ nhoi trước sự kỳ vĩ của tạo hoá.

Còn đang mải miết đắm chìm trong khung cảnh hùng vĩ thơ mộng của "Phỉ Thúy Tiên Trang" thì một làn gió nhẹ đem theo mùi hương thoang thoáng phả đến xông vào khứu giác. Chỉ ngửi mùi hương thoang thoảng đó thôi, Ứng Hiệp đã cảm thấy lòng mình nao nao khó tả.

Ứng Hiệp nheo mày nói:

- Mùi hương này của loài hoa nào nhỉ?

Vừa nghĩ Ứng Hiệp vừa dào dác nhìn quanh nhưng chẳng thấy đoá hoa nào. Nhưng khi nhìn ra cửa biệt phòng, Ứng Hiệp thẫn thờ, bởi đứng ngay ngưỡng cửa, sau lưng là bóng dòng thác trắng xoá là một tiên nữ trong bộ xiêm y trắng toát, trông vừa thanh khiết vừa uy nghi. Ứng Hiệp những tưởng mình đang nằm mộng chứ nữ nhân kia không phải là thật bởi sắc đẹp của nữ nhân quá ư huyền bí và mộng ảo.

Ứng Hiệp nhìn nữ nhân gần như chẳng thể chớp mắt được. Y phải dụi mắt nghĩ thầm.

- Ta có nằm mơ không nhỉ?

Vừa nghĩ, Ứng Hiệp vừa lắc đầu cứ như kẻ say giấc giật mình tỉnh lại. Khi nữ nhân thẳng đến trước mặt, Ứng Hiệp mới biết mình không hề nằm mộng. Y ngập ngừng hỏi:

- CÔ nương là trang chủ Phỉ Thúy Tiên Trang.

Nàng gật đầu.

- Công tử hẳn đã đợi bổn nương lâu lắm phải không? Vậy xin hỏi bổn nương có làm phiền công tử không?

Ứng Hiệp rối rít nói:

- Không không... Tất cả đều rất chu đáo khiến tại hạ không thể trách vào đâu được.

Phỉ Thuý Trang chủ mỉm cười. Nụ cười của người thật tươi, tươi đến độ có thể hớp hồn kẻ đối diện, nhất là đối với nam nhân. Ứng Hiệp cũng là một nam nhân đã qua tuổi mười tám, nên cũng phải bị nụ cười kia hớp hồn. Y ngây người ra ngắm Phỉ Thuý Trang chủ.

Nụ cười tắt trên hai cánh môi mộng đỏ, xinh xắn, Phỉ Thuý trang chủ nói:

- Bổn nương tên là Lâm Bạch Huệ, công tử cứ gọi tôi là Lâm phu nhân cho tiện.

Ứng Hiệp nghe xong liền ôm quyền.

- Tôn Ứng Hiệp bái kiến Lâm phu nhân.

- Công tử đừng khách sáo. Hãy xem như công tử đã là người nhà của Phỉ Thúy Tiên Trang.

- Tại hạ không dám cho mình cái đặc ân đó.

- Nếu bổn nương cho công tử đặc ân đó thì sao?

- ÐÓ là diễm phúc của tại hạ.

Nụ cười lại chớm nở trên hai cánh môi của Lâm Bạch Huệ. Nàng nhìn Ứng Hiệp nói:

- Bổn nương nghe thiên hạ tương truyền, công tử là danh hoạ đệ nhất Ở trấn Dương Châu.

- Tại hạ không dám nhận mình là danh hoạ đệ nhất Dương Châu đâu, cái danh đó chẳng qua do thiên hạ đồn đãi mà thôi. Cho dù là danh hoạ e cũng khó lột tả hết dung mạo của Lâm phu nhân.

- Tại sao?

Ứng Hiệp bối rối nói:

- Bởi nhan sắc và phong thái của Lâm phu nhân quá ư thoát phàm khó có một hoạ nhân nào lột tả hết.

- Thếcòn công tử?

- Tại hạ sẽ cố gắng hết sức vì Lâm phu nhân.

Bạch Huệ khẽ gật đầu.

- Bổn nương hi vọng không thất vọng với công tử. Nhưng bổn nương có một điều kiện đặt ra với công tử?

Ứng Hiệp ôm quyền.

- Xin phu nhân cứ nói.

- Sau khi vẽ chân dung của tôi, công tử không được nói với bất kỳ ai. Nếu như công tử không giữ lời thì sẽ có người đến mượn thủ cấp của công tử.

Ứng Hiệp giả lả cười rồi nói:

- Lâm phu nhân yên tâm. Nghiệp hoạ nhân của tại hạ mà có cái miệng thúi như thế thì đâu thể kiếm được cái ăn.

- Bổn nương muốn công tử hứa.

Ứng Hiệp đưa một tay qua khỏi đầu.

- Tôn Ứng Hiệp xin hứa sẽ giữ kín những bí mật mình đã thấy. Nếu sai lời sẽ trao thủ Cấp cho Lâm phu nhân.

Lâm Bạch Huệ gật đầu.

- Ðược lắm. Chúng ta bắt đầu nhé.

Ứng Hiệp mím môi gật đầu, chuẩn bị giấy mực trải lên bàn.

Ứng Hiệp những tưởng đâu sẽ phóng bút hoạ ngay nhưng không ngờ khi ngẩng mặt lên thì thấy Lâm Bạch Huệ đang từ từ trút bỏ y trang. Bờ lưng của người từ từ lộ ra với tất cả những đường nét mà Ứng Hiệp chẳng thể nào tưởng tượng ra nổi. Khi xiêm y của Lâm Bạch Huệ chạy đến vùng tiểu yêu thì Ứng Hiệp gần như muốn nghẹn thở. Y có cảm tưởng không khí chung quanh đã cô đặc lại khiến gã không sao hít thở được nữa. Cùng với cảm nhận đó là trái tim đập thình thịch như trống trận, cổ họng như thể có khối chì nóng đỏ chẹn ngang.

Ứng Hiệp mải miết nhìn, rồi buột miệng nói:

- Ðẹp Ðẹp quá Không thể nào có thứ gì trên thế gian này đẹp hơn.

Miện thì nói, mắt Ứng Hiệp thì đóng đinh vào bờ lưng thanh mảnh mỹ tú của Lâm Bạch Huệ, quên hẳn cả công việc của mình.

Lâm Bạch Huệ tằng hắng rồi nói:

- Công tử bắt đầu vẽ chưa?

- Ơ!

Ứng Hiệp cảm thấy hổ thẹn với chính mình như một kẻ phạm tội. Y quay lại với công việc, nhưng khổ nỗi chẳng thể nào tập trung được nữa. MỒ hôi vã ra trán Ứng Hiệp, khiến cho y phải chửi thầm mình.

"Ðồ ôn dịch... có tỉnh thần lại không." Sau một lúc định thần Ứng Hiệp mới bắt đầu vẽ. Khi y đã phóng bút hoạ lại Lâm Bạch Huệ thì tất cả những tạp niệm đều tan biến mà dồn tâm trí vào từng nét bút một cách say mê, gần như chẳng còn thiết đến bất cứ điều gì trên thế gian này.

Mặc dù say mê như vậy, nhưng Ứng Hiệp cũng phải mất đến ba canh giờ mới hoàn thành bức phát hoạ của Lâm Bạch Huệ. Y thở phào một tiếng ngắm nhìn bức hoạ một lúc rồi mới nói:

- Phu nhân... Tại hạ đã vẽ xong bức tranh này rồi.

Lâm Bạch Huệ kéo ngoại y che bờ lưng thanh mảnh của mình. Rồi bước đến bên Ứng Hiệp nhìn vào bức phát hoạ vẽ chân dung nàng.

Lâm Bạch Huệ gật đầu mỉm cười, quay sang Ứng Hiệp nói:

- Công tử đúng là một danh hoạ.

- Phu nhân quá khen. Nếu Lâm phu nhân thích, tại hạ sẽ vẽ thêm vài bức nữa cho người.

Lâm Bạch Huệ mỉm cười.

- Công tử thích vẽ bổn nương lắm à?

Ứng Hiệp thản nhiên gật đầu như một đứa trẻ thành thật thú nhận ham muốn của mình.

Lâm phu nhân nhìn Ứng Hiệp.

- Ðược Lời nói đó còn đọng trên hai cánh môi xinh xắn của Lâm Bạch Huệ thì bất thình lình một tiếng hú cất lên lồng lộng. Tiếng hú kia với uy lực siêu phàm xuất chúng, những tưởng có thể phá tan cả khoảng không gian tĩnh lặng, êm đềm của toà Phỉ Thuý Tiên trang.

Mặt Lâm Bạch Huệ thoạt đanh lại.

Nàng nhanh chóng lấy lại sắc diện bình thường nhìn Ứng Hiệp mỉm cười nói:

- Tôn công tử... Hôm nay vẽ như thế đủ rồi. Nếu thích ngày mai cứ đến đây.

Ứng Hiệp miễn cưỡng gật đầu.

Lâm Bạch Huệ bứt một hạt dạ minh châu đính trên ngoại y đặt vào tay Ứng Hiệp.

- Hạt ngọc này bổn nương trả công cho Tôn công tử đó.

Ứng Hiệp khoát tay:

- Không... Không... Tại hạ không nhận thù lao đâu.

Ðôi thu nhãn long lanh của Bạch Huệ nhường lên, - Sao lại không nhận.

- Ðược cầm bút phát hoạ chân dung của Lâm phu nhân đã là vinh dự cho tại hạ lắm rồi, đâu cần đến thù lao.

Bạch Huệ mỉm cười. Nụ cười của Lâm Bạch Huệ khiến cho lòng của Ứng Hiệp phơi phới lạ thường. Nàng ôn nhu nói:

- Nếu Tôn công tử không nhận thì hãy xem đây là tặng vật của ta vậy.

Ứng Hiệp lưỡng lự.

Bạch Huệ nhìn y nói:

- Tặng vật của bổn nương công tử cũng không nhận sao?

Ứng Hiệp bối rối nói:

- Nếu phu nhân tặng, tại hạ xin được nhận và sẽ xem nó như báu vật bất ly thân.

Bạch Huệ mỉm cười.

- Công tử có thể ra về.

Ứng Hiệp nghe Bạch Huệ nói câu này thoạt ngơ ngẩn. Y miễn cưỡng nói:

- Ngày mai tại hạ sẽ đến.

- Nếu công tử thấy thích.

Ứng Hiệp bịn rịn.

- Hẹn tái kiến với Lâm phu nhân.

Khẽ gật đầu, Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp mỉm cười.

Khi đã rời khỏi toà bát giác lầu quay lại dịch quán là Ứng Hiệp vẫn chẳng khác gì người mất hồn. Thi Hà đã chuẩn bị sẵn cỗ kiệu cho Ứng Hiệp.

Thi Hà nhìn Ứng Hiệp nói:

- Công tử sao lại ngơ ngẩn vậy?

Mặc dù nàng đứng bên hỏi Ứng Hiệp mà y vẫn không trả lời, cứ ló mắt nhìn về phía thác nước.

- Tôn công tử.

Thi Hà nói như quát, khiến Ứng Hiệp giật mình. Thi Hà hỏi:

- Công tử sao vậy?

Ứng Hiệp khoát tay:

- Không có gì... Không có gì.

- Vậy mời công tử lên kiệu.

Buông một tiếng thở dài như thể vừa đánh mất báu vật, Ứng Hiệp miễn cưỡng bước vào trong kiệu. Bốn gã kiệu phu lực lưỡng đưa Ứng Hiệp về đến Dương Châu trấn, thả chàng xuống trước Vạn Hương lâu.

Thi Hà nói:

- Công tử từ đây đi, thì về đúng nơi đến.

Ứng Hiệp ôm quyền xá nàng.

- Ða tạ cô nương. Ngày mai tại hạ cũng sẽ đến đây để đòi cô nương đưa về Phỉ Thuý Tiên trang.

- Nếu có lịnh của phu nhân.

Nàng nói xong ra hiệu cho bốn gã phu quay bước trổ khinh công thoắt đi mất hút.

Ứng Hiệp vò đầu mình...

- Ta có nằm mơ không nhỉ?

Nhìn hạt dạ minh châu, Ứng Hiệp lắc đầu.

- Ta không nằm mơ.

Y nắm chặt hạt dạ minh châu rồi nói:

- Ta không nằm mơ, vậy đây là sự thật. Nếu là sự thật thì ngày mai mình lại có dịp gặp được Lâm phu nhân.

Nghĩ đến Lâm Bạch Huệ, Ứng Hiệp mỉm cười một mình. Với tất cả sự phấn khích đang tràn trong tư tưởng, Ứng Hiệp ung dung rảo bước về Mạn Trà sơn trang. Y vừa đi vừa nhẩm nói:

- Lâm phu nhân, Lâm Bạch Huệ, Phỉ Thuý Tiên trang. Mình đúng là gặp được tiên rồi. Ứng Hiệp ơi, mi thật là diễm phúc.

Chương 10: Vị kiếm lụy thân

Trời chạng vạng, ánh bình minh vẫn còn le lói, nhưng Ứng Hiệp đã chuẩn bị mọi thứ để di họa. Mục đích của Ứng Hiệp không ngoài ý tưởng sẽ quay lại Phỉ Thúy Tiên trang.

Khi Ứng Hiệp bước lên gian tiền sảnh đã bắt gặp Ðàm Vĩnh Hưng và Tống Bội Linh ngồi đó tự bao giờ. Ứng Hiệp giả lả nói:

- Hôm nay đệ phải di họa sớm đây.

Vĩnh Hưng chỉ chiếc đôn cạnh Bội Linh:

- Ðệ có thể lưu lại đây uống một tuần trà với huynh chứ?

Ứng Hiệp gật đầu, bước đến ngồi xuống ghế đối diện với Vĩnh Hưng. Vĩnh Hưng chuốc trà vào chén Ứng Hiệp. Nhìn vẻ mặt Vĩnh Hưng có những nét trang trọng, úng Hiệp buột miệng hỏi:

- Hình như hôm nay Ðàm đại ca có chuyện muốn nói với đệ?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Ðệ uống trà đi.

Bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ, Ứng Hiệp hỏi:

Ðại Ca định nói với đệ chuyện gì?

Vĩnh Hưng mỉm cười.

Bội Linh lên tiếng:

- Tiểu đệ... đêm qua hình như tiểu đệ gặp ác mộng, nên không ngừng thét gọi Lâm phu nhân, Lâm Bạch Huệ. Tỷ muốn biết Lâm Bạch Huệ, Lâm phu nhân là ai vậy?

Người Ở đâu?

Nghe Bội Linh hỏi câu này, Ứng Hiệp phì cười nói:

- Không phải là ác mộng đâu... mà là giấc mơ đẹp đó.

- Ðệ hãy nói cho tỷ rõ.

Ứng Hiệp giật mình sực nhớ lại lời hứa của mình với Lâm Bạch Huệ liền giả lả nói:

- À chẳng có chuyện gì cả.

Ứng Hiệp vừa nói vừa lấy túi bạc đặt lên bàn:

- Hôm qua đệ may mắn gặp được một người tại Vạn Hương lầu... Sau khi vẽ cho vị phu nhân đó bức họa, đệ đã nhận được số ngân lượng này. Lần đầu tiên kiếm được số ngân lượng lớn như vậy nên đệ mới nằm mơ.

Vĩnh Hưng cười khảy:

- Hóa ra là vậy. Thế mà Tống tỷ tỷ cứ lo lắng cho Tôn đệ.

Nhìn Bội Linh, Ứng Hiệp nói:

- Tỷ tỷ... Tôn đệ đã lớn rồi, tỷ đừng xem đệ như một đứa trẻ lên hai lên ba được không?

Vĩnh Hưng nhìn Ứng Hiệp gật đầu:

- Tôn đệ đã ra vẻ một trang công tử rồi đó. Mà lại là một mỹ nam tử nữa.

Ứng Hiệp ôm quyền:

- Ða tạ huynh.

Vĩnh Hưng nói:

- Tôn tiểu đệ... Huynh phải lên đường đi xa một chuyến. Tạm thời giao lại mọi chuyện Ở sơn trang cho đệ. Ði chuyến này e rằng huynh sẽ đi hơi lâu. Ở nhà đệ ráng chăm sóc sơn trang và Bội Linh tỷ tỷ. Nếu đệ rảnh thì hãy xem cái này mà luyện tập.

Huynh nghĩ đệ cần luyện Tu La thần pháp, tuyệt học võ công của huynh.

Vĩnh Hưng vừa nói vừa đẩy về phía Tôn Ứng Hiệp tờ giấy khẩu quyết luyện Tu La thần pháp.

Ứng Hiệp miễn cưỡng nói:

- Ða tạ Ðàm đại ca, nhưng có lẽ đệ không phù hợp với người luyện công mà chỉ thích luyện bút họa thôi.

- Tùy đệ vậy. Nhưng huynh đã chuẩn bị Mai Hoa thung phía sau trang viên. Muốn luyện Tu La thần pháp sớm thành công thì đệ phải xuống Mai Hoa thung...

- Mai Hoa thung là gì... đệ không biết.

- Cứ theo chỉ dẫn của huynh đến Mai Hoa thung sẽ biết thôi.

Bội Linh lên tiếng:

- Tôn tiểu đệ... Ðàm huynh có lòng... tỷ nghĩ đệ đừng phụ lòng huynh ấy. Tỷ và đệ chẳng lẽ cứ bám theo huynh ấy mãi sao?

Nghe Bội Linh nói, Ứng Hiệp nhìn Vĩnh Hưng:

- Huynh yên tâm, khi nào huynh quay về thì Ứng Hiệp đã luyện thành tuyệt học Tu La thần pháp gì đó của huynh rồi.

Ứng Hiệp đứng lên. Y nhìn Vĩnh Hưng:

- Ðệ cáo từ để huynh và tỷ được tự do nói chuyện.

Thốt ra câu này, Ứng Hiệp điểm nụ cười mỉm:

- Ðệ đi đây Bội Linh hỏi:

- Ðệ định đi đâu nữa?

chỏi tay lên bàn chìa về phía Bội Linh, Ứng Hiệp nói:

- Tỷ đã vừa nói, chẳng lẽ tỷ và đệ cứ bám mãi vào Ðàm đại ca. Không muốn bám vào Ðàm đại ca thì đệ phải sử dụng đến bút họa của mình.

- Ðệ bảo trọng đó.

- Tỷ yên tâm... Chẳng ai làm gì được tiểu đệ đâu. Lúc nào đệ cũng có quái nhân giúp đỡ mà.

Ứng Hiệp xá Vĩnh Hưng rồi quay bước đi thẳng ra cửa chính sảnh. Vĩnh Hưng nhìn theo Ứng Hiệp nói:

- Nếu Ứng Hiệp chịu trụi rèn võ công thì nhất định sẽ là đóa kỳ hoa của võ lâm trung nguyên.

Bội Linh lắc đầu:

- Muội không bao giờ muốn Ứng Hiệp trở thành người của võ lâm.

- Tại sao?

- Bởi võ lâm chỉ tồn tại những cuộc tranh đoạt máu tanh ghê rợn đến tởm lợm. Muội chỉ muốn Ứng Hiệp và muội có cuộc sống bình dị như những thảo dân bình thường thôi.

Vĩnh Hưng mỉm cười:

- Cuộc sống Ở đây phù hợp với muội không?

Bội Linh gật đầu.

Vĩnh Hưng nói:

- Huynh sẽ giao Mạn Trà sơn trang lại cho muội và Ứng Hiệp. thế là được rồi.

- Huynh không Ở đây à?

- Huynh đi rồi sẽ quay về thăm muội và Ứng Hiệp tiểu đệ.

- Hôm nay Ðàm huynh đi phải không?

- Hôm nay huynh sẽ đi.

- Chừng nào huynh quay vê?

- Không biết nữa... nhưng huynh sẽ quay về sớm.

Bội Linh chõ tay đứng lên:

- Tại sao huynh phải đi?... Huynh có thể nói cho muội biết được không?

- Tất nhiên là được rồi... Huynh đi chuyến này chỉ vì chút chuyện riêng thôi, cũng như Ứng Hiệp cầm văn phòng tứ bửu ra Dương Châu trấn kiến ngân lượng vậy mà.

Bội Linh lần bàn bước qua bên Vĩnh Hưng:

- Ðại ca... tôi có linh tính lạ lắm.

- Muội có linh tính gì?

- Bội Linh không dám nói đâu.

- Không nói sao huynh biết muội có linh tính gì?

Nàng nắm tay Vĩnh Hưng nắm nhè nhẹ rồi nói:

- Muội có linh tính huynh đi chuyến này dữ nhiều lành ít. Thật ra huynh định đi đâu, nói cho muội biết.

Vĩnh Hưngnghiêmgiọngnói:

- Huynh đã nói cho muội biết rồi. Chỉ có chút việc vặt vãnh thôi. Rồi huynh sẽ quay về ngay, muội đừng lo.

- Huynh còn giấu muội.

Vĩnh Hưng cau mày, nhưng giả lả nói:

- Huynh chẳng giấu muội gì cả đâu.

- Chừng nào huynh vê?

- ít hôm thôi.

Vĩnh Hưng chợt choàng tay qua vai Bội Linh:

- Tống muội... tại sao muội lo lắng cho huynh như vậy?

- Tại muội sợ sẽ không còn gặp huynh nữa.

- Chẳng ai làm hại được huynh đâu. Lần này đến Hàn Châu, muội thích gì nào, huynh sẽ mua. Ơ Hàn Châu có lụa rất nổi tiếng, hay là huynh mua lụa về cho muội nhé?

- Muội chỉ mong huynh sớm về thôi.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Nếu huynh về sớm muội và huynh sẽ bái song đường chứ?

Dung diện Bội Linh ửng hồng e lệ. Nàng từ từ nép đầu vô vai Ðàm Vĩnh Hưng rồi khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Huynh không nghĩ Bội Linh là một kẻ đui mù sao?

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Không. Sống bên muội huynh mới biết tâm hồn trong trắng tinh anh của muội.

- Muội sẽ cố gắng làm tròn chức phận của mình đối với huynh. Huynh nè... phải hôm nay là những ngày đầu lập xuân không?

- Hoa đã nẩy chồi, đơm nụ, chỉ còn ít ngày nữa thôi là đã đến tiết Nguyên đán rồi.

- Tiết Nguyên đán hẳn người ta vui lắm phải không? Ước gì muội được thấy mọi cảnh vật của tiết xuân, nhất là được thấy mặt Ðàm huynh đó.

Bội Linh vừa nói vừa rà tay lên mặt Vĩnh Hưng. Nàng nhỏ giọng nói:

- Huynh có khuôn mặt của một nam tử hán đại trượng phu nè. Một anh hùng trong thiên hạ nữa.

- Muội chỉ đoán mò thôi.

- Không đâu, những người có khuôn mặt rộng, có cằm cương nghị có lưỡng quyền cao đều là những chính nhân quân tử.

- Chứ không phải là một xú nam tử hả? Huynh sợ khi muội thấy huynh rồi sẽ thất vọng.

- Dù vật đổi sao dời, hay bất cứ chuyện gì xảy ra muội vẫn yêu huynh.

Vĩnh Hưng đặt nụ hôn vào trán Bội Linh:

- Huynh cũng như muội.

Nắm hai bàn tay Bội Linh, Vĩnh Hưng nói:

- Muội Ở lại sơn trang bảo trọng, rồi huynh sẽ quay về với món quà song hỷ có được không?

- Muội chỉ mong huynh sớm quay về thôi.

- Huynh sẽ sớm quay về mà.

Vĩnh Hưng đứng lên.

Bội Linh hỏi:

- Huynh đi ngay bây giờ à?

Vĩnh Hưng vừa gật đầu vừa vuốt má nàng:

- Ðã đến lúc huynh phải đi... Chúng ta chỉ xa nhau một thời gian ngắn thôi. Muội Ở lại giữ gìn sức khỏe.

Lệ Trảo ra khóe mắt Bội Linh. Nàng ngập ngừng nói:

- Huynh bảo trọng nhé. - Huynh lại lo cho muội hơn. Ơ lại Màn Trà sơn trang, muội hãy khích lệ Tôn tiểu đệ thụ huấn tuyệt pháp Tu La của huynh. Nếu sau này bươn chải trên giang hồ, y sẽ có dịp cần đến đó.

Bội Linh gật đầu:

- Bội Linh sẽ khích lệ Tôn tiểu đệ để y thụ huấn tuyệt học võ công của huynh.

Vĩnh Hưng mỉm cười:

- Thế thì tốt rồi.

Nắm bờ vai Bội Linh, Vĩnh Hưng nói tiếp:

- Muội không được vì huynh mà hao tốn sức đấy.

Bội Linh gật đầu nhưng lệ đã tuôn chảy trên khóe mắt nàng. Vĩnh Hưng miễn cưỡng lau hai dòng lệ của Bội Linh:

- Muội đừng khóc... Muội khóc thì sao huynh đủ nghị lực để lên đường.

- Muội sẽ không khóc nữa đâu.

Nụ cười gượng hé nở trên hai cánh môi mỏng của Ðàm Vĩnh Hưng. Y gượng nói:

- Muội bảo trọng.

Vĩnh Hưng buông tiếng thở dài, ép Bội Linh ngồi xuống ghế rồi rảo bước ra cửa. Bội Linh khoanh tay trên bàn, đôi mắt vô thần nhìn vào điểm hư vô không thật.

Vĩnh Hưng đứng ngay ngưỡng cửa nhìn Tống Bội Linh. Hai cánh môi mím lại khi nghe Bội Linh thốt:

Vĩnh Hưng chàng đi rồi ư?... Vĩnh Hưng...

Nén tiếng thở dài để không cho Bội Linh biết mình còn Ở lại, Vĩnh Hưng nhìn nàng một lúc thật lâu rồi mới quay bước thi triển khinh công bỏ đi như thể chạy trốn cái gì đó khiến y không cầm lòng được.

Rời Mạn Trà sơn trang, Ðàm Vĩnh Hưng thi triển khinh công tuyệt đỉnh theo quang lộ hướng về phía tây. Trong tâm tưởng Vĩnh Hưng vẫn tơ tưởng đến Tống Bội Linh.

Chàng cảm thấy thật trống vắng khi phải xa nàng.

Ðang băng mình lướt đi như thể phiêu diêu trên mặt đất, chợt Vĩnh Hưng nghe tiếng người kêu cứu:

- Cứu tôi với Cứu tôi với Thoạt dừng chân, nhưng rồi Vĩnh Hưng lại lắc đầu, thi triển khinh thuật bỏ đi. Chàng vừa lướt đi được ba trượng thì chạm mặt với Thẩm Mộc Phong ngồi trên chiếc kiệu hoa chặn ngang đường.

Thấy kiệu của Mộc Phong, Vĩnh Hưng buộc phải dừng cước pháp:

- Thẩm tôn giá đã chờ tại hạ Ở đây à?

Rèm kiệu được vén lên, Mộc Phong nhìn Vĩnh Hưng:

- Một cao đồ của Thánh Tăng như Lãnh Diện Tu La lại có thể thờ Ơ trước một lời kêu cứu thống khổ như vậy ư?

Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Thẩm huynh cũng nghe tiếng kêu cứu đó?

- Nhưng túc hạ là người nghe trước Thẩm mỗ.

- Nghe trước hay nghe sau thì cũng vậy thôi. Tại hạ có đường đi của tại hạ. Chẳng lẽ cứ phải gánh lấy chuyện thiên hạ để dính thân vào chốn thị phi.

- Chỉ có những con xúc xắc mới khiến túc hạ chen chân vào vào chốn thị phi thôi sao?

- Những con xúc xắc của Thẩm huynh quá đẹp nên Vĩnh Hưng không kềm lòng được Do đó mất thú du lãm non bồng, phải đến Sanh Tử bình đây.

- Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng cũng mời Thẩm mỗ đến Sanh Tử bình.

- Ðể thị chứng?

- Thẩm mỗ không thể bỏ qua cuộc giao đấu trăm năm chưa có một lần này. CÓ thể Thẩm mỗ giúp cho túc hạ cái gì đó?

Vĩnh Hưng khoát tay:

- Tại hạ thích sự công bằng nên không dám làm phiền đến huynh.

Tiếng người kêu cứu kia lại cất lên.

Thẩm Mộc Phong nói:

- Túc hạ... chúng ta đến đó xem coi chuyện gì chứ?

- Nếu tôn giá muốn.

Hai người cùng thi triển khinh thuật hướng về bìa rừng. Mặc dù ngồi trên kiệu hoa, nhấc cả chiếc kiệu lướt đi nhưng xem ra khinh công của Thẩm Mộc Phong chẳng hề thua kém Vĩnh Hưng.

Tại bìa rừng, bốn gã lục lâm vận võ phục đen đang giằng xé một nữ nhân. Trang y của người đó rách bươm lộ ra làn da trắng như bông bưởi.

Thẩm Mộc Phong nói với Vĩnh Hưng:

- Túc hạ cứu ngươi kia hẳn không phải là chuyện thị phi chứ?

Vĩnh Hưng nhìn lại Thẩm Mộc Phong:

- sao tôn giá nhường cho tại hạ?

- Kẻ anh hùng là túc hạ, còn Thẩm mỗ chỉ là phế nhân. Nếu túc hạ không muốn ra tay thì chúng ta cứ bàng quang tọa thị xem hoạt cảnh kia sẽ đến đâu.

Thẩm Mộc Phong nói dứt câu, hạ tấm rèm lụa xuống.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Tại hạ phải bái phục tôn giá.

Vĩnh Hưng nói rồi băng đến chỗ bọn lục lâm đang định bức nhục người. Chỉ trong chớp mắt, Vĩnh Hưng thi triển hai chiêu Tu La thần chưởng đã buộc bọn lục lâm bỉ ổi kia phải tháo chạy bán sống bán chết, nhưng khi chàng nhìn lại phải quay mặt đi chỗ khác, vì tất cả những chỗ rách trên người nữ nhân kia đều là những nơi không thể cho nam nhân nhìn đến.

Mỹ phụ co rúm người lại:

- Ða tạ ân nhân.

Vĩnh Hưng cởi trường y củ a mình thảy đến tay mỹ phụ:

- Phu nhân bận tạm trường y của tại hạ.

Mỹ phụ nói:

- ân nhân... tôi không cử động được.

- ÐƯỢC tại hạ sẽ bận cho phu nhân.

Vĩnh Hưng thản nhiên cúi xuống, cách không điềm chỉ giải huyệt cho mỹ phụ. Chàng bận ngoại y của mình cho mỹ phụ rồi nói:

- Phu nhân sau này phải cẩn thận. Ðừng đi một mình sẽ không có cơ hội may mắn như hôm nay đâu. Cáo từ.

Mỹ phụ gọi chàng lại:

- Ðại hiệp.

Vĩnh Hưng nhìn lại. Chàng giờ mới nhìn thẳng vào mặt mỹ phụ. Vĩnh Hưng không khỏi ngỡ ngàng khi nhận ra nhan sắc quá ư kỳ tuyệt của mỹ phụ.

Mỹ phụ ôm quyền nói:

- Ða tạ đại ân của công tử... Lâm Bạch Huệ xin được mạn phép hỏi cao danh quý tính, sau này sẽ đền đáp.

Vĩnh Hưng khoát tay:

- Không cần... Lâm phu nhân cứ xem như đây là chuyện qua đường. Cáo từ.

Vĩnh Hưng bỏ đi, tiến lại bên kiệu hoa của Thẩm Mộc Phong. Gã vén rèm kiệu vỗ tay nói:

- Anh hùng cứu mỹ nhân.

- Tại hạ không phải là anh hùng, và người kia cũng không phải là mỹ nhân.
Ðôi chân mày của Mộc Phong nhíu lại:

- Mặc dù cách xa mươi trượng nhưng Thẩm mỗ vẫn nhận ra vị phu nhân có nhan sắc cùng phong thái xứng đáng với hai tiếng mỹ nữ đó.

- Với Thẩm tôn giá thì Lâm phu nhân đáng mỹ nữ còn tại hạ thì không.

- Tại sao?

- Tại sao ư... Tôn giá không trả lời được à?

Thẩm Mộc Phong lắc đầu:

- Ðẹp thì đẹp, xấu thì xấu, chứ gì đẹp lại không phải là mỹ nhân.

- Tại tôn giá chưa một lần yêu nên chỉ thấy cái đẹp của nữ nhân thôi. Mà cái đẹp chân chính của nữ nhân chính là qua đôi mắt của nam nhân. Khi yêu nam nhân chỉ thấy có mỗi người mình yêu là đẹp.

Cười khảy một tiếng, Vĩnh Hưng hỏi:

- Tôn giá có yêu lần nào chưa?

Mộc Phong lắc đầu:

- Không.

- Nếu chưa yêu và chẳng bao giờ yêu thì Thẩm tôn giá đúng là người chẳng có tim.

Hoặc có tim mà chỉ biết đập chứ chẳng có sức sống giống như một xác chết biết thở vậy.

- Thẩm mỗ không giống như túc hạ.

- Mong rằng sau này tôn giá sẽ giống tại hạ.

- Không cùng mục đích, tất không thể nào giống nhau được.

Tấm rèm kiệu được khép lại, cỗ kiệu hoa nhấc lên khỏi mặt đất quay nửa vòng rồi là đà lướt đi Vĩnh Hưng bám theo cỗ kiệu, từ tốn nói:

- Phải dụng nội lực phối hợp với khinh công, tôn giá không thấy hao tổn nội lực ư?

- Thẩm mỗ đã quen rồi.

Một kiệu, một người băng băng trên quang lộ khi đến trưa thì đến Sanh Tử bình.

Sanh Tử bình là một thảm cỏ rộng non mười mẫu bao bọc chung quanh là những dãy đồi trọc khô cằn. Ðường vào Sanh Tử bình la một mòn đạo lởm chởm đá tai mèo với những cánh sắc như bảo đao, bảo kiếm.

NÓ có tên là Sanh Tử bình vì tương truyền trước đây Sanh Tử bình là nơi để các cao thủ võ lâm ấn chứng võ cộng Hàng trăm năm nay, Sanh Tử bình đã chứng kiến biết bao nhiêu cuộc huyết đấu kinh hồn. Thảm cỏ phủ lên nó tươi tốt chẳng qua vì đã thấm quá nhiều máu. Máu biến thành phần khiến cho cỏ Ở Sanh Tử bình tươi tốt như vậy. Chính vì sự tươi tốt của thảm cỏ mà Sanh Tử bình nổi bật trong khoảng không gian khô cằn vây bọc chung quanh.

Trên Sanh Tử bình, Ðoạn Hồn tử Kiếm Giang Hùng ngồi kiết đà, thanh trường kiếm vật ất ly thân ghim ngay trước mặt.

Thẩm Mộc Phong nhìn Vĩnh Hưng:

- Giang Hùng đến phó hội hẳn đã lâu.

- Lâu hay muộn không quan trọng đối với tại hạ. Cơ bản là y đã đến.

Thẩm Mộc Phong và Vĩnh Hưng cùng tiến vào Sanh Tử bình. Khi Vĩnh Hưng đã đối mặt với Giang Hùng, Mộc Phong mới lên tiếng:

- Thẩm mỗ muốn tiết đãi hai người bữa tiểu yến trước khi bước vào cuộc giao đấu sinh tử này.

Vĩnh Hưng ôm quyền nói:

- Ðược Phiền Thẩm huynh vậy.

Thẩm Mộc Phong chống nạng vén rèm bước xuống đất, rồi vỗ thẳng một chưởng vào chiếc kiệu hoa.

- âm...

Phần trên của chiếc kiệu hoa như bị nhổ ra khỏi thân kiệu bởi đạo chưởng kình uy mãnh, cuốn nó bay mất hút, chỉ còn lại phần dưới trông như một chiếc bàn có hai đòn tay. Trên bàn là vò rượu ba cân cùng ba cái chén. Chứng kiến thấy bàn rượu đó không ai có thể tưởng tượng được, Thẩm Mộc Phong chỉ dụng chưởng kình biến cỗ kiệu thành chiếc bàn tiểu yến mà chẳng hề làm đổ hay vỡ thứ gì trên bàn.

Mộc Phong ngồi bệt xuống đất, bưng vò rượu róc ra ba chén:

- Thẩm mỗ mời nhị vị.

Giang Hùng im lặng bưng chén rượu hướng về phía Vĩnh Hưng:

- Hôm nay chỉ có một người uống.

Từ từ đặt chén rượu xuống bàn, Vĩnh Hưng nhìn Giang Hùng lắc đầu:

- Cả hai cùng sống rời Sanh Tử bình.

- Kiếm của ta không cho quyền Ðàm túc hạ sống.

- Nhưng tại hạ buộc mình phải sống và túc hạ càng phải sống.

- Chưa có buộc được ta.

- Tại hạ buộc phải như vậy. Bởi vì tại hạ chỉ mượn túc hạ từ thiên lao của Thiếu Lâm, nay phải trả lại cho Thiếu Lâm.

- ÐÓ chỉ là chuyện nằm mơ.

- Ðối với Ðàm Vĩnh Hưng khi nói thì phải làm. Làm bằng được.

- Ðược Giang mỗ sẽ chỏi mắt xem Lãnh Diện Tu La sẽ làm gì để đưa Giang mỗ quay lại thiên lao của Thiếu Lâm tự.

Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng nói xong, đứng lên.

Vĩnh Hưng cũng phải đứng lên theo gã. Người còn lại duy nhất ngồi trên bàn rượu chính là Thẩm Mộc Phong.

Thẩm Mộc Phong nhìn hai người vuốt râu. ánh mắt của lão nhìn lướt qua Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng rồi chiếu lên thể pháp Ðàm Vĩnh Hưng gần như không chớp.

Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng đặt tay vào đốc kiếm.

Vĩnh Hưng nhìn gần như không chớp mắt.

Giang Hùng nói:

- Khi Ở thiên lao Thiếu Lâm, Giang mỗ đã chế tác được chiêu Tù kiếm, mong rằng túc hạ có thể hóa giải được chiêu kiếm này để Giang mỗ được sáng mắt.

- Mời Giang túc hạ cứ ra chiêu.

Giang Hùng thét lên một tiếng thật lớn.

Cùng với tiếng thét đó, kiếm chiêu của gã phóng ra nhanh hơn, chớp mắt đã tạo thành màn võng kiếm thiên la địa võng chụp xuống thể pháp của Ðàm Vĩnh Hưng.

Trong màn ảnh kiếm dày đặc, thân pháp của Ðàm Vĩnh Hưng nhoang nhoáng như bóng ma vẫn thường lúc ẩn lúc hiện, Thẩm Mộc Phong cau mày nói:

- Tu La thần pháp.

Với thân pháp quỷ dị vô thường, Vĩnh Hưng chẳng khác nào gió thổi mây trôi theo màn ảnh kiếm của Giang Hùng mà tuyệt nhiên không để cho kiếm ảnh của đối phương có thể chạm đến thân pháp mình.

Màn ảnh kiếm mới đầu còn phát tỏa rộng non bốn trượng nhưng càng lúc càng thu hẹp lại. Màn ảnh kiếm của Giang Hùng càng hẹp thì thân ảo ảnh của Ðàm Vĩnh Hưng càng nhanh hơn.

- Keng...

Tất cả những xáo trộn chỉ kết thúc bằng một âm thanh khô khốc. Cả hai đối thủ cùng dừng bộ, đứng đối mặt với nhau. Kiếm của Giang Hùng bị ngọn thiết phiến trì xuống Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng nhìn Vĩnh Hưng gần như không chớp mắt. Y gằn giọng nói:

- Ðàm túc hạ đã dụng hết sở học Tu La thần pháp rồi phải không?

- Ðã hết, nhưng "Tù kiếm" của Giang các hạ chẳng thể nào chạm đến người của tại hạ.

- Giang mỗ còn một chiêu sau cùng trong "Tù kiếm".

Lời còn đọng trên miệng Giang Hùng thì một ánh chớp bạc cắt một đường thẳng tắp điểm tới tâm huyệt của Ðàm Vĩnh Hưng. Chiêu kiếm này của Giang Hùng quả là chiêu sát tử sau cùng của Tù kiếm. Y có thể chết bởi chiêu kiếm này bởi tất cả những sơ hở đều lộ ra ngoài khi dụng đến sát chiêu này. Ngược lại đối phương của Giang Hùng cũng khó mà thoát khỏi lưỡi kiếm tàn khốc do y phát ra.

Ðàm Vĩnh Hưng chỉ hơi lắc mình, dùng bờ vai phải hứng lấy mũi kiếm của Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng. Lưỡi kiếm như một cây kim xuyên qua da thịt Vĩnh Hưng tợ như xuyên qua một lớp vải mỏng.

Ðắc được thế kiếm này, Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng toan biến chiêu, cắt ngang hòng tiện đứt phần thượng đẳng của đối phương, nhưng y chưa kịp thực hiện ý định đó thì một âm thanh khô khốc vang lên.

- Cách...

Ngọn thiết phiến của Vĩnh Hưng đã chặt xuống, gãy lưỡi kiếm của họ Giang đồng thời điểm tới yết hầu gã nhanh chóng không thể tưởng.

Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng thẫn thờ khi mũi thiết phiến đặt vào tử huyệt yết hầu y, trong khi trường kiếm thì bị gãy làm đôi. Trên hữu thủ chỉ còn trơ trọi lại mỗi đốc kiếm và một khú c lưỡi kiếm trông thật nực cười.

Vĩnh Hưng vẫn để lưỡi kiếm nằm trong bả vai mình nhìn Giang Hùng nói:

- Túc hạ còn một chiêu thì tại hạ phải còn một chiêu nữa. Túc hạ chỉ có thể làm tại hạ bị thương nhưng tại hạ thì có thể lấy mạng túc hạ bất cứ lúc nào.

Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Cuộc đấu này xem như tại hạ đã thắng, túc hạ có chịu thua không?

- Ðúng... Giang mỗ đã thua.

- Ðã thua vậy túc hạ có đồng ý theo tại hạ về Thiếu Lâm chứ?

Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng cười khảy nói:

- Ðàm các hạ lầm rồi... Ngươi hẳn rất muốn dẫn Giang mỗ về Thiếu Lâm trao lại cho bọn hòa thượng thúi nhưng ngươi có biết đâu, khi kiếm thủ gãy kiếm xem như đã chết.

Giang Hùng không chết bởi thiết phiến của các hạ, nhưng đã chết vì kiếm gãy.

Giang Hùng nói dứt câu, dùng đoạn kiếm còn lại tự cắt ngang qua yết hầu mình. Gã buông đốc kiếm nhìn Vĩnh Hưng miệng điểm nụ cười diễu cợt.

Giang Hùng nói:

- Ngươi đừng thất vọng vì ta nhé.

Thốt dứt câu Giang Hùng từ từ đổ sầm đến trước. Trong khi Vĩnh Hưng vẫn còn thờ thẫn bởi câu nói lẫn cái chết của gã.

Rút lưỡi kiếm ra khỏi bờ vai mình rồi tự điểm huyệt phong bế huyệt đạo. Vĩnh Hưng nhìn xác Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng nói:

- Tại hạ không giết các hạ nhưng các hạ từ tìm đến cái chết. Ðừng trách Ðàm Vĩnh Hưng.

Thẩm Mộc Phong chống gậy lướt đến bên Vĩnh Hưng. Y nhìn xác Giang Hùng nói:

- Giang Hùng đúng là một kiếm thủ chân chính.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Hắn không phải là một kiếm thủ.

- Hắn vì kiếm mà chết tại sao không đáng là kiếm thủ?

- Kiếm vị nhân mới là kiếm thủ. Còn hắn vị kiếm thì kiếm đã làm chết hắn.

Thẩm Mộc Phong buông một tiếng thở dài:

- Dù sao Giang Hùng cũng đã chết. Hắn chết trên Sanh Tử bình như một cao thủ chân chính. Hắn được chôn Ở Sanh Tử bình để có thêm sức sống cho thảm cỏ này.

Vĩnh Hưng buông một tiếng thở dài.

Thẩm Mộc Phong lấy trong thắt lưng ra một lọ tịnh bình màu xanh lam.

Vĩnh Hưng hỏi:

- Thẩm tôn giá định làm gì?

- An táng cho Giang kiếm thủ.

Thẩm Mộc Phong vừa nói vừa rắc bột phấn trong tịnh bình lên xác Giang Hùng.

Khói bốc lên ngùn ngụt tỏa mùi khét lẹt. Chẳng mấy chốc xác của Giang Hùng đã biến mất cùng với thảm cỏ úa vàng chỉ để lại cái bóng dưới thảm cỏ úa.

Vĩnh Hưng cau mày:

- Hắn chẳng làm thêm sức sống cho Sanh Tử bình mà chỉ hủy hoại mầm sống của Sanh Tử bình mà thôi.

Vĩnh Hưng thốt dứt câu, quay lưng chậm rãi rời Sanh Tử bình.

Thẩm Mộc Phong nhìn theo sau lưng Vĩnh Hưng, đôi chân mày nhíu lại nhẩm nói:

- Tu La thần pháp.

Y nói xong rút tấm đại huyết kỳ có dòng chữ "Nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn", trải ra trước mặt rồi cắn ngón tay trỏ vẽ nguệch ngoạc lên tấm đại kỳ đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau