NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 46 - Chương 49

Chương 46: Kiếm chết

Bước chân vào Phỉ Thúy sơn trang, Diêm La Thành chủ Dịch Hoành cảm nhận sự vắng lặng lạ lùng. Y ngờ ngợ đang có một cái bẫy chờ sập mình. Chính cảm giác đó khiến cho Dịch Hoành phải lo lắng. Mặc dù lo lắng, nhưng y vẫn tự tin vào võ công của mình.

Bước qua ngưỡng cửa gian chính sảnh, đập ngay vào mắt Dịch Hoành là dáng đứng thư thả của Tôn Ứng Hiệp. Mặc dù y quay lưng về phía Dịch Hoành nhưng gã vẫn cảm nhận được sát khí hừng hực toát ra từ phía Ứng Hiệp.

Dịch Hoành dừng bước nhìn Ứng Hiệp:

- Bổn vương muốn gặp Thánh nữ!

Ứng Hiệp từ từ quay lưng lại, mặt đối mặt với Dịch Hoành:

- Lâm tỷ tỷ có việc lớn, Ứng Hiệp thay mặt Lâm tỷ tỷ bồi tiếp tôn giá!

Ðôi mắt Ứng Hiệp đỏ au, toát ra sát thần khủng bố. Chạm vào ánh mắt của Ứng Hiệp, bất giác xương sống Dịch Hoành gai lạnh. Y ngập ngừng nói:

- Bổn vương không có việc gì để bàn bạc với túc hạ cả!

ứng Hiệp gằn giọng:

- Có, có!

- Túc hạ muốn bàn bạc với bổn vương việc gì nào?

Diêm La Thành chủ vừa nói vừa âm thầm vận công.

Ứng Hiệp nhìn thẳng vào mắt Dịch Hoành nghiêm giọng nói:

- Tại hạ muốn bàn thảo với Dịch vương gia về câu chuyện hai mươi năm trước, khi vương gia đã bị lưu đầy ra ngoài biên ải, sau đó kết thân với Tộc chủ bộ tộc Liêu ninh.

Mặt Dịch Hoành thoạt đanh lại:

- Phó giáo chủ nhắc đến chuyện đó để làm gì?

- Ta muốn biết kẻ đang đối mặt với Ứng Hiệp có đúng là người bất nhân bất nghĩa, bất ân và bỉ ổi không!

Dịch Hoành cay mày, mặt y như muốn chảy xệ xuống, y gằn giọng nói:

- Người là gì của Mộc Kha Giã Dũng?

- Tôn giá muốn biết ư?

- Bổn vương nghĩ người có liên quan đến Mộc Kha Giã Dũng!

- Không sai! Tôn chủ Liêu Ninh chính là phụ thân của bổn tọa!

Dịch Hoành bật cười giòn giã:

- Bây giờ bổn vương đã hiểu tất cả rồi, Thánh nữ Lâm Bạch Huệ hẹn bổn vương đến đây, nhằm để cho người thanh toán những ân oán giữa bổn vương và người!

- Tôn giá hiểu được điều đó có chấp nhận lời thách đấu của tại hạ chăng? Giữa tại hạ và tôn giá phải có một người chết!

Diêm La Thành chủ nhìn Ứng Hiệp gần như không chớp mắt:

- Hẳn tất cả những gì ngày xưa người đều đã biết!

- Bản thân tại hạ đã đến ải Nhạn môn Quỷ Ðầu sơn!

- Bọn mọi Liêu Ninh đã nói với người?

- Nếu không biết Ứng Hiệp không chờ tôn giá tại Phỉ Thúy tiên trang này!

Dịch Hoành thở dài:

- Ðược! Người đã không ngại chờ bổn vương thì bổn vương sẽ bồi tiếp người vậy!

Dịch Hoành vừa nói vừa lột bỏ chiếc áo thụng Diêm La Thành chủ để lộ tấm trường bào phía trong, có thêu hình con rồng đang uốn lượn từ dưới vạt áo lên trên ngực.

Diêm La Thành chủ gằn giọng nói:

- Tôn Ứng Hiệp! Bất cứ ai trong võ lâm thì sợ uy danh Di họa Ðoạn hồn thần của người nhưng đối với bổn vương thì chẳng có gì để bổn vương phải sợ người cả!

- Tại hạ mong rằng lời nói đó luôn là của một vị vương gia đỉnh thiên lập địa, ngồi trên ngôi cửu đỉnh!

cùng với lời nói đó, Ứng Hiệp từ từ rút trường kiếm. Mũi kiếm của y điểm tới trước định thẳng vào giữa đôi nhãn quang của Dịch Hoành. Từ mũi kiếm của Ứng Hiệp toát ra một đạo sát kiếm vô hình khiến xương sống của Dịch Hoành phải gai lạnh. Khi Dịch Hoành cảm nhận được luồng sát kiếm kia thì y mới hiểu ra vì sao Lâm Bạch Huệ hẹn mình đến đây.

Dịch Hoành nghĩ thầm:

- Bạch Huệ muốn bổn vương phải chết bởi kiếm chiêu của Di họa Ðoạn hồn thần. Ả dã biết mình chẳng còn sử dụng được nữa, một khi trung nguyên rơi vào tay chúa Liêu, thì đương nhiên ả sẽ thay thế mình. Quỷ sứ quả là tàn nhẫn vô tâm!

Mặc dù nghĩ vậy nhưng Dịch Hoành vẫn tự tin vào võ công của mình. Y gằn giọng nói:

- Người xuất thủ đi!

- Ta không khách sáo đâu!

Câu nói đó của Ứng Hiệp càng khiến cho xương sống của Dịch Hoành gai lạnh bởi y cảm nhận được sự khủng bố ngay trong giọng nói của Ứng Hiệp.

Một luồng khí lạnh toát chạy dọc theo xương sống của Diêm La Thành chủ Dịch Hoành, cùng lúc ảnh kiếm phát ra chỏi loà.

Theo một phản xạ tự nhiên của một đại cao thủ, Diêm La Thành chủ dựng đứng đôi Thanh ma thần thủ, thộp lấy kiếm của Ứng Hiệp. Kiếm và thủ chạm thẳng vào nhau.

- chát!

Dịch Hoành thối lui hai bộ. Y cảm thấy đôi tay mình tê rần rát buốt, bên kia úng Hiệp cũng phải thối lui một bộ, nhưng mắt vẫn toát sát thần chiếu vào đối thủ của mình.

Ứng Hiệp vừa trụ bộ liền phát triển chiêu công. Lần này phát tác hiệu kiếm chủ công, Ứng Hiệp phối hợp luôn với bộ pháp Tu la thần kỳ của Thiên Trù đại sư. Kiếm chiêu của y chẳng hề giống với kiếm pháp của các môn phái trong võ lâm Trung Nguyên.

Chính sự đặc dị quái gỡ đó khiến cho Diêm La Thành chủ Dịch Hoành phải lúng túng. Mặc dù lúng túng nhưng Diêm La Thành chủ cũng đã biết được sở học Tu La thân pháp của Ứng Hiệp qua cuộc giao đấu giữa Ðàm Vĩnh Hưng và Thẩm Mộc Phong.

Y liền thi triển đúng bộ pháp thần kỳ Tu La của Ứng Hiệp để lách tránh chiêu kiếm khốc liệt Mũi kiếm của Ứng Hiệp xược ngang qua trên bờ vai của Dịch Hoành điểm luôn vào vách sảnh. Thân kiếm cong lại tựa như một cánh cung rồi bật trở lại. Ứng Hiệp nương theo đà bật của thân kiếm, lộn người trên không, chém xả về sau ba chiêu liên hoàn công trực diện Dịch Hoành.

Chớp thấy đối phương công hụt mình, Dịch Hoành tranh thủ chiếm tiên cơ nhưng y chưa kịp thực hiện ý định đó thì áp lực trùng trùng điệp điệp của kiếm chiêu đã chụp đến, buộc y phải đón thẳng, đỡ thẳng. - Chát! Chát! Chát!

Dịch Hoành lùi tiếp ba bộ. Y lại thi triển Tu La thân pháp thoát về sau hai trượng để đề phòng kiếm pháp liên hoàn của Tôn Ứng Hiệp.

Thấy Dịch Hoành thi triển Tu La thân pháp, Ứng Hiệp buột miệng vừa thu kiếm vừa hỏi:

- Dịch vương gia cũng biết sử dụng Tu La thân pháp của Ðàm Vĩnh Hưng ư?

- Trên võ lâm bất cứ môn võ công nào bổn vương cũng đều sử dụng được!

- Vậy kiếm chiêu của Tôn Ứng Hiệp, Dịch vương gia cũng sử dụng được ư?

Y vừa nói vừa dụng kiếm đâm thẳng đến Dịch Hoành Diêm La Thành chủ. Chiêu kiếm của Ứng Hiệp trông rất tầm thường khiến cho Dịch Hoành nghĩ thầm:

- Hắn đã sử dụng hết sở học kiếm chiêu rồi ư?

Cùng với ý nghĩ đó, Dịch vương gia không ngần ngại, vươn đôi Trảo công xanh rờn chộp lấy thân kiếm.

- Chát...

- Cạch...

Dịch Hoành dồn công lực vào Thanh ma thần thủ bẻ gãy lưỡi kiếm của Ứng Hiệp, Chính vào lúc lưỡi kiếm gãy phát ra âm thanh khô khốc thì Diêm La Thành chủ cũng nhận biết ánh mắt uất hận căm thù của Ứng Hiệp toát ra cái nhìn khủng bố đến rợn người.

Chớp thấy ánh mắt của Tôn Ứng Hiệp, Diêm La Thành chủ giật mình. Lão toan lạng bộ để thối lui về phía sau đặng phòng thủ độc chiêu của đối phương mà chẳng dám nhân cơ hội này để phản công. Nhưng ý niệm kia vừa lóe lên trong đầu Dịch Hoành thì vỏ kiếm của Ứng Hiệp đã điểm tới nhanh không thể tưởng, trong khi đôi thanh ma thần thủ của Dịch hoành vẫn còn nắm khư khư lưỡi kiếm gãy.

Mũi vỏ kiếm điểm thẳng vào tam tinh Diêm La Thành Chủ.

- Chát!

Diêm La Thành Chủ tưởng như có một lưỡi tầm sét nện ngay vào tam tinh mình, khiến cho mặt gã nảy đom đóm chẳng còn biết gì nữa. Nội lực của vỏ kiếm đủ để Diêm La Thành Chủ ngã ngửa ra sau, nện lưng xuống sàn gạch chính sảnh Phỉ Thúy sơn trang.

Khi Dịch Hoàn lấy lại được thần thức thì lưỡi kiếm gãy của Ứng Hiệp đã chớp động tiện luôn đôi tay mang Thanh Ma thần thủ của gã. Cái đau rát buốt khiến Dịch Hoành thét lên:

Máu phun ra từ hai bờ vai cụt lủn. Dịch Hoành chỏi chân lê trên sàn gạch. Trông gã thật khủng khiếp và đau khổ.

Ứng Hiệp đang dạng chân nhìn Diêm La Thành Chủ Dịch Hoành, y gằn giọng nói:

- Hãy nói cho ta biết! Chính người đã giết chết song đường của ta, đúng không?

Dịch hoành gật đầu:

- Chính bổn vương đã giết họ. Hôm nay người giết ta nhưng ngày sau người sẽ nhận một cái chết còn đau khổ hơn ta!

- Ta chấp nhận tất cả!

Ứng Hiệp vừa nói vừa phát tác kiếm chiêu, đường kiếm của gã cắt ngang qua yết hầu của Dịch Hoành, đủ để máu tuôn ra chứ không cho y chết nhanh chóng.

Ðôi mắt Dịch Hoành trợn tròn, máu tiếp tục trút ra từ yết hầu hắn. Ứng Hiệp bước đến bàn bưng bầu rượu đi thẳng đến trước mặt Dịch Hoành. Y rưới rượu xuống sàn gạch vừa nói:

- Cha mẹ, Ứng Hiệp đã lấy máu kẻ thù tế cha mẹ để hai người siêu thoát khỏi a tỳ địa ngục!

Y rưới hết bầu rượu để hoà lẫn với máu của Dịch Hoành. Trong khi Ứng Hiệp rưới rượu để trộn với máu của Diêm La Thành Chủ thì họ Dịch cứ khèn khét. Máu cứ tuôn ra cho đến khi gã gục hẳn xuống sàn chính thì bầu rượu trong tay Ứng Hiệp cũng cạn Chẳng còn giọt nào.

Y nhìn Dịch Hoành:

- Ta có chết thì cũng trả được mối hận của cha mẹ!

Y lại nhìn xác Dịch Hoành một lần nữa, rồi toan dợm bước đi nhưng Bạch Huệ đã xuất hiện trong bộ cánh trắng tinh. Trông thật diễm lệ và đài các. Vừa thấy Bạch Huệ, Ứng Hiệp liền bước thẳng đến trước mặt nàng:

- Lâm tỷ tỷ... đệ đã trả thù được cho song đường!

- Tỷ chúc mừng cho đệ!

Nàng nhìn xác Dịch Hoành:

- Y đáng chết!

- Không có tỷ điều tra ra là do Dịch Hoành thì đệ mãi mãi khó tìm được hung thủ năm xưa!

Bạch Huệ mỉm cười:

- Tinh Túc giáo đã là thiên hạ đệ nhất giáo thì kẻ thù của đệ sao có thể trốn thoát được?

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ:

- Tỷ muốn đệ làm gì để trả ơn tỷ?

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp muốn lập công đền ân tỷ ư?

Ứng Hiệp gật đầu:

Bạch Huệ nắm tay Ứng Hiệp:

- Ði theo tỷ!

Nàng dẫn Ứng Hiệp rời khỏi gian chính sảnh. Hai người đến thác nước nơi đó đã dựng lên một gian nhà lục giác ngay trên nền ghềnh đá, mà hôm nào y đã cùng Bạch Huệ đã gắn thân với nhau.

Nàng bước vào gian nhà lục giác đó, rồi quay lại nói với Ứng Hiệp:

- Tỷ muốn Ứng Hiệp vẽ tranh tặng tỷ!

Nàng vừa nói vừa thản nhiên cắn tay để rỏ máu vào chiếc đĩa mực đặt sẵn trên bàn.

Ứng Hiệp trơ mắt nhìn Bạch Huệ. Tim hắn đập rộn rã vì cảm nhận được nỗi đau của nàng.

Y bước đến bàn để đĩa mực và những tấm giấy hồng điều, nhìn Bạch Huệ ngập ngừng:

- Ðệ sẽ vẽ tranh của tỷ!

Bạch Huệ mỉm cười.

Nàng từ từ trút bỏ trang y để phơi tất cả những đường cong tuyệt mỹ ra trước mặt Ứng Hiệp.

Giống như một họa nhân bắt được cái đẹp toàn mỹ, toàn bích, Ứng Hiệp chấm bút vào đĩa mực, phác họa chân dung của Lâm Bạch Huệ. Gã vẽ không ngừng tay. Hết tấm này lại đến tấm khác, cứ như sợ Bạch Huệ chỉ trong khoảnh khắc sẽ biến khỏi cuộc đời này. Còn y thì chẳng bao giờ tìm được người đẹp thứ hai có thể thay thế được nàng.

Chỉ trong một canh giờ, Ứng Hiệp đã vẽ hết cả chồng giấy hồng điều để sẵn trên bàn.

Y nhìn Bạch Huệ:

- Tỷ tỷ!

Nàng nhìn trả lại gã bằng đôi mắt ướt tình:

- Ứng Hiệp Ứng Hiệp bước đến trước mặt nàng. Như một gã nô bộc trung thành, sợ mất báu vật, gã quỳ xuống để tỏ lòng tôn kính với nàng, Bạch Huệ đặt tay lên vai Ứng Hiệp:

- Ðừng bao giờ bỏ Lâm Bạch Huệ!

Ứng Hiệp gục đầu vào chân nàng:

- Không bao giờ Ứng Hiệp rời xa tỷ! Mãi mãi tôn thờ Lâm Bạch Huệ!

Không biết câu nói này có tác động gì đến Bạch Huệ mà tự dưng lệ lại Trảo ra khóe mắt nàng rồi nhỏ xuống mặt Ứng Hiệp.

Nhận được những giọt nước mắt của Bạch Huệ, Ứng Hiệp càng thổn thức hơn, y nhìn Bạch Huệ nói:

- Bạch Huệ!

Nàng để cho nước mắt chảy theo khóe mắt tiếp tục nhỏ xuống người Ứng Hiệp. Quá đỗi xúc động khi nhìn thấy Bạch Huệ khóc, Ứng Hiệp thổn thức nói:

- Bạch Huệ! Cả cuộc đời này Ứng Hiệp sẽ dâng cho tỷ!

- Bạch Huệ sợ một ngày nào đó sẽ mất Ứng Hiệp! Mất Ứng Hiệp, Bạch Huệ mất cả những gì trong cuộc đời này!

Y mỉm cười với tất cả sự hân hoan khi nhận được câu nói này của Bạch Huệ.

- Không bao giờ Bạch Huệ mất Ứng Hiệp!

Nàng từ từ quỳ xuống đối mặt với Ứng Hiệp. Tự tay nàng cởi bỏ trang phục của Ứng Hiệp, rồi đè y nằm dài trên sàn gạch. Hai cánh môi ướt mọng của Bạch Huệ áp vào má Ứng Hiệp.

Nàng nói thật nhỏ:

- Bạch Huệ và Ứng Hiệp sẽ mãi mãi Ở bên nhau nếu như cõi đời này không còn Thiên Trù hòa thượng và Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc!

ứng Hiệp nhìn sâu vào đôi mắt Bạch Huệ, toan hỏi nàng tại sao thốt ra câu nói đó thì nhận được nụ hôn nồng nàn thắm thiết cùng với sự rạo rực dâng hiến từ Lâm Bạch Huệ. Ý tưởng kia thoạt tan biến chỉ còn đọng lại trong đầu gã mối xúc cảm xác thịt để nhủ thầm:

- Mãi mãi Ứng Hiệp sẽ là tên nô lệ của Bạch Huệ!

Chương 47: Phật môn loạn sóng tình

Kim Ðỉnh tự.

Ngôi cổ tự uy nghi tọa lạc trên Ngũ đài sơn. Khung cảnh Ở đây thật êm đềm. Thỉnh thoảng lại có tiếng chuông ngân vang từ trong gian điện.

Ngồi tịch thân kiết đà trước bồ đoàn Kim thân phật tổ, Thiên Trù đại sư nhịp tay gõ đều vào chiếc mõ. Trông đại sư những tưởng người đang tham thiền nhập định để hướng tâm vào cõi niết bàn hư vô.

Ngồi sau Thiên Trù đại sư một trượng là Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc. Người cũng ngồi trong tư thế kiết đà, chẳng khác gì phật mẫu giáng lâm. Cả hai đều im lặng theo dõi tiếng mõ nhịp đều đặn.

Ứng hiệp bước vào đại điện, y chưa lên tiếng thì Thiên Trù đại sư lên tiếng trước:

- A di đà phật! Thí chủ đến rồi ư?

Ứng hiệp nhìn hai người:

- Vãn bối thừa lệnh Lâm tỷ tỷ đến phó hội với hai vị trưởng tôn!

Thiên Trù đại sư và Chu Tuyết Ngọc từ từ đứng lên quay mặt định nhãn hướng vào mặt Ứng Hiệp:

- A di đà phật. Tôn thí chủ đến thay mặt Bạch Huệ cô nương theo đúng ý của bần tăng!

Tuyết ngọc nói:

- Khi Thiên Trù đại sư và ta hẹn với Lâm Bạch Huệ trên Kim Ðỉnh tự đã biết chắc Bạch Huệ sẽ phái công tử đi phó hội với chúng ta!

Ứng Hiệp đanh giọng nói:

- Việc của tại hạ thì tại hạ phải đến, không can đến Lâm tỷ tỷ!

Y từ từ đặt tay vào đốc kiếm.

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Kim đỉnh tự từ trước tới nay chưa từng có máu đổ, mong thí chủ đừng để máu nhuộm tòa cổ tự này. Bần tăng đã trù liệu thí chủ đến đây theo ý của Lâm Bạch Huệ nên đã sắp xếp cho Tôn thí chủ gặp một người!

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Ðại sư khỏi phải tốn công. Ứng Hiệp chẳng muốn gặp người nào cả ngoại trừ công việc là lấy lại mộc bài và trả thù cho Tôn tài trưởng lão!

Ðôi chân mày vòng nguyệt của Tiên Hạch Thần Kim Chu Tuyết Ngọc cau hẳn lại:

- Tôn công tử thốt ra những lời đó hẳn là được Lâm Bạch Huệ truyền ngôn?

Ứng Hiệp nhìn Chu Tuyết Ngọc:

- Truyền ngôn hay không truyền ngôn chẳng liên quan đến bà. Ðiều Ứng Hiệp muốn làm thì phải làm thôi!

- Nhưng trước khi công tử hành sự thì cũng cần phải biết rõ mình đang làm gì chứ?

Tuyết ngọc lại nhìn Thiên Trù đại sư.

Thiên Trù đại sư khẽ niệm phật hiệu:

- Ai di đà phật. Bần tăng mời Tống cô nương!

Nghe Thiên Trù đại sư nói đến tên Tống Bội Linh, mặt Ứng Hiệp nổi đầy sát khí, y nghiến răng nói:

- Bội Linh cũng có Ở đây sao?

Lời nói dứt trên miệng Ứng Hiệp thì Bội Linh đã cần dần lần bước tiến ra. Nàng hướng mặt về phía Ứng Hiệp nói:

- Bội Linh muốn cho đệ biết sự thật chân giả như thế nào!

Ứng Hiệp hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Sự thật Ở ngay đây thôi. Hãy trả mộc bài cho Tôn Ứng Hiệp rồi tự xử để đền tội với Tôn Tài trưởng lão!

Bội Linh lắc đầu:

- Ứng Hiệp có mắt nhưng lại như mù vì đã bị lưới tình che lấp chẳng còn thấy gì là đúng hay sai. Ðược. Nếu đệ nghĩ Bội Linh là kẻ sát nhân thì cứ ra tay lấy mạng Bội Linh, nhưng trước khi lấy mạng Bội Linh thì hãy nhìn lại đệ. Bội Linh sống hay chết không thành vấn đề, nhưng sự u mê của Ứng Hiệp thì chính là nỗi đau dai dẳng trong tâm hồn Bội Linh.

Ứng Hiệp lắc đầu nói:

- Ðừng nói nhiều những lời giả dối đó với Tôn Ứng Hiệp. Tống cô nương càng nói nhiều thì Ứng Hiệp càng căm phẫn cô nương hơn mà thôi.

Lời nói dứt trên miệng Ứng Hiệp thì kiếm đã rút ra khỏi vỏ. Y định hướng mũi kiếm về phía Tống Bội Linh gằn giọng nói:

- Giữa ta và cô nương không còn tình tỷ đệ. CÓ chăng là nỗi oán hờn căm phẫn mà thôi. Nếu cô nương muốn chết, Ứng Hiệp sẽ cho cô nương được chết. Và cái chết của Tống cô nương cũng là sự bắt buộc đối với những gì cô nương đã làm tại Quỷ Ðầu sơn.

Cùng với lời nói đó, Ứng Hiệp nhích động thân pháp. Lưỡi kiếm của y rung lên chớp đọng chiêu kiếm thẳng tắp hướng về phía Tống Bội Linh.

Thiên Trù đại sư khẽ niệm phật hiệu:

- A di đà phật!

cùng với tiếng phật hiệu đó, Thiên Trù đại sư lách bộ bước ngang che chắn cho Bội Linh đồng thời giũ ống tay áo cà sa phát tác một đạo Giáng Long thập bát chưởng đỡ lấy lưỡi kiếm của Tôn Ứng Hiệp. Lực kình của ngọn Giáng long thập bát chưởng đầy uy lực nhưng chỉ hất được mũi kiếm của Ứng Hiệp chệch không quá nửa gang tay.

Lưỡi kiếm cắt luôn một mảnh vải trên tay áo cà sa của Thiên Trù đại sư.

Tiên Hạch Thần Kim buột miệng nói:

- Người thật hồ đồ!

Tiên Hạch Thần Kim vừa nói vừa xoay thân ảnh, đôi tơ tằm vàng óng cất ra khỏi đôi ngọc thủ của người đâm thẳng vào vùng thượng của Ứng Hiệp.

Vừa công Thiên Trù đại sư, Ứng Hiệp vẫn có thể chuyển động thân pháp siêu tuyệt, đạp chân lên đôi tơ vàng óng binh khí của Tiên Hạch Thần Kim, chuyển hướng kiếm chiêu tập kích về phía Chu Tuyết Ngọc. Kiếm của Ứng Hiệp tựa ánh tinh sa, đâm vào vùng tử huyệt yết hầu của Tiên Hạch Thần Kim Chu Tuyết Ngọc.

Thế kiếm phản hồi của Ứng Hiệp quá ư lợi hại và biến hoá ngoài sự tưởng tượng nên Tiên Hạch Thần Kim Chu Tuyết Ngọc không khỏi lúng túng. Người chỉ kịp thu hồi đôi tơ tằm binh khí lách người sang trái nhưng vẫn bị lưỡi kiếm tàn nhẫn kia cắt mất một lọn tóc.

Bị đứt một lọn tóc khiến cho Chu Tuyết Ngọc phẫn nộ, Tuyết Ngọc gằn giọng nói:

- Tiểu tử, người chẳng còn xem đạo nghĩa tôn ty ra gì nữa thì đừng trách bổn nương!

Tuyết ngọc vừa nói vừa thi triển bộ pháp xem tợ tiên nữ đang rải hoa xuống hạ giới.

Ðôi cước pháp như chim sáo thoăn thoắt bước trên sàn gạch, còn đôi tơ tằm thì tợ như hai con giao long, quất khúc cuốn đến Tôn Ứng Hiệp.

Chẳng một chút e dè né tránh, mặc dù biết Tiên Hạch Thần Kim Chu Tuyết Ngọc đã dụng đến tuyệt công, Ứng Hiệp xoạc chân kiếm hướng lên nóc điện thét lên một tiếng.

Cùng với tiếng thét đó, gã phạt lưỡi kiếm đến trước. Âm thanh vi vu thoát ra nghe rợn cả cột sống. Sàn gạch như thể bị kiếm chẻ đôi kéo dài đến tận Tiên Hạch Thần Kim trong khi đôi tơ tằm binh khí chạm thẳng lấy đạo kiếm khí của Ứng Hiệp.

- âm!

Tiên Hạch Thần Kim rúng động ngọc thể, thoái lui về sau hai trượng. Thiên Trù đại sư vội vã phát tác Kim Cang thần chỉ tiếp ứng. Ðạo Kim Cang thần chỉ của đại sư điểm tới lưỡi kiếm của Ứng Hiệp.

- Chát Ứng Hiệp vừa toan phát động chiêu công để kết thúc tính mạng của Tiên Hạch Thần Kim thì bị đạo Kim Cang thần chỉ đánh bật lưỡi kiếm, buộc gã phải thoái bộ.

Y lại nhìn Thiên Trù đại sư:

- Ðược lắm, cả hai cùng liên thủ đối phó với tại hạ đi!

Y vừa nói dứt lời thì từ ngoài cửa đại điện Mạn Tuyết Kha bước vào, nàng thét lên:

- sư phụ ơi! HỌ đang đến!

Tiên Hạc Thần Kim nhìn Tuyết Kha:

- Kha nhi.,...

Tuyết Kha chạy đến bên Tuyết Ngọc, nàng vừa thở hổn hển vừa nói:

- Sư phụ, Lâm Bạch Huệ và lão pháp vương kia đã gài bẫy rồi. Sư phụ và đại sư không chạy thì sẽ chết bởi tay họ thôi!

Tuyết Ngọc cau mày:

- Tuyết Kha, mau nói rõ cho sư phụ biết!

Tuyết Kha chỉ Ứng Hiệp:

- Trong lưỡi kiếm của Tôn Ứng Hiệp đã được tẩm VÔ ảnh độc. Khi y giao thủ thì tự khắc độc công sẽ phát tác. Tất cả mọi người Ở đây đều đã trúng độc!

Nghe Tuyết Kha nói, Ứng Hiệp rít giọng quát:

- HỒ đồ!

Tuyết Kha lại nhìn y:

- Chính ngươi hồ đồ thì có. Ngươi tưởng người không bị trúng độc à? Ngươi cũng bị trúng độc như sư phụ ta và Thiên Trù đại sư thôi. Nếu ngươi không tỉnh ngộ sớm thì người cũng chết như mọi người thôi. Ðiều này chính tai ta nghe Bạch Huệ và pháp vương khư Ma Lạt Gia bàn với nhau!

Nghe Tuyết Kha nói, Ứng Hiệp bật cười khanh khách, gã vừa cười vừa nói:

- HỒ đồ, Lâm tỷ tỷ mà lại giết Ứng Hiệp ư? Không thể nào tin được!

- Người không tin thì kệ ngươi... Nhưng điều đó chính ta Tuyết Kha nghe Bạch Huệ bàn thảo với pháp vương Khư Ma Lạt Gia khi ta đào thoát khỏi thạch lao Tinh Túc giáo.

Nàng quay lại Tuyết Ngọc:

- Sư phụ, chúng ta mau chạy thôi!

Tuyết ngọc lắc đầu:

- Tuyết Kha, dù bất cứ việc gì xảy ra thì con cũng phải bảo trọng lấy thân mình!

Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc vừa nói vừa thử vận công. Mắt bà biến sắc quay sang Thiên Trù đại sư:

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật!

Nghe Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu, Ứng Hiệp ngờ ngợ những lời nói của Tuyết Kha là sự thật, liền ngầm vận công. Y phát hiện nội lực của mình nhanh chóng suy giảm.

Ứng Hiệp cau mày buột miệng nói:

- Không thể như vậy được!

Y vừa thốt dứt câu thì pháp vương Khư Ma Lạt Gia và Lâm Bạch Huệ bước vào.

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp, y nhìn trả lại nàng. Pháp vương khư Ma Lạt Gia cất tiếng eo - Ðã đến thời khắc kết thúc mọi chuyện rồi!

Mặt Ứng Hiệp đanh lại:

- Tỷ tỷ chuyện này như thế nào?

Bạch Huệ nhìn Ú Ứng Hiệp:

- Trước sau gì đệ cũng biết. Do đó ân sư muốn kết thúc chuyện này ngay tại Kim Ðỉnh tự!

- Ứng Hiệp đã ngầm hiểu ra rồi. Tất cả những gì tỷ tỷ đối xử với Ứng Hiệp đều do pháp vương Khư Ma Lạt Gia chỉ huấn?

Pháp vương Khư Ma Lạt Gia cười khảy nói:

- Tiểu tử, bây giờ thì người đã biết rồi đấy. Chính Bạch Huệ đã theo lịnh của bổn pháp vương kết tình với người, biến ngươi thành kẻ nô tình kiếm thủ. thực hiện theo mục đích của pháp vương. Ðúng ra chẳng đợi đến ngày hôm nay bổn pháp vương mới nói, tại vì lão trọc Thiên Trù và Tiên Hạc Thần Kim cô nương đoạt mộc bài nên mới bắt buộc ngươi cùng chết với họ!

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ:

- Bạch Huệ, phải chăng nàng đã giết Tôn Tài trưởng lão rồi giáng họa cho Tống tỷ tỷ?

- Ðằng nào Ứng Hiệp cũng biết rồi. Tất cả sự thật không thể che dấu được thì đây cũng là lúc phơi bày nó ra. Tất cả những chuyện đó đều do Bạch Huệ làm. Khi úng Hiệp chết rồi, Tinh Túc giáo sẽ lo hậu sự chu toàn cho đệ.

Nghe nàng nói, Ứng Hiệp phá lên cười ngặt nghẽo, y vừa cười vừa nói:

- Lo hậu sự cho Tôn Ứng Hiệp à? Hậu sự cho ta à?

Bạch Huệ buông tiếng thở dài.

Ứng Hiệp định nhãn nhìn nàng. Y bước đến bên Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim:

- Ðại sư còn giữ mộc bài chứ?

- A di đà phật, bần tăng đang giữ nó!

Thiên Trù đại sư lấy mộc bài trao qua tay cho Ứng Hiệp. Ðón chiếc mộc bài khắc bí thuật tinh luyện kim ngân, Ứng Hiệp nhìn lại Pháp vương Khư Ma Lạt Gia:
Y trang trọng nói:

- Hẳn Lâm Bạch Huệ đã nói cho pháp vương biết Tôn Ứng Hiệp đích thực là ai rồi?

- Bổn pháp vương biết tiểu tử là hậu duệ của tộc chủ NỘ Khả Gia Dung!

Pháp vương biết Ứng Hiệp là hậu duệ duy nhất của tộc chủ NỘ Khả Gia Dung, vậy đã thừa nhận chủ nhân chiếc mộc bài này chính là Tôn Ứng Hiệp!

- Người là chủ nhân của mộc bài thì sao nào?

- Tại hạ sẽ hủy mộc bài nếu như không có sự công bằng!

Ứng Hiệp vừa nói vừa đưa cao chiếc mộc bài. Mắt y chằm chằm hướng thẳng vào mắt Khư Ma Lạt Gia. Những thớ thịt non choẹt của Pháp vương Khư Ma Lạt Gia giật liên tục. Lão tự khắc nhận ra trong ánh mắt của Tôn Ứng Hiệp sự cương liệt và quyết đoán Chắc chắn y sẽ hủy mộc bài một khi lão hớ lời. Mà điều đó lão pháp vương Liêu quốc chẳng muốn chút nào.

Y mím môi suy nghĩ rồi cất tiếng the thé:

- Tiểu tử muốn thế nào là công bằng? Hẳn người muốn được giải được VÔ ảnh chi độc của bổn pháp vương?

Ứng Hiệp buông một câu lạnh lùng:

- Không cần!

Ðôi mắt của Pháp vương Khư Ma Lạt Gia trợn đứng lên:

- Người muốn gì mới gọi là công bằng?

- Sự tạ tội của Tôn Ứng Hiệp với võ lâm trung nguyên!

- ÐÓ là quyền của người, cần gì phải đem ra đặt điều kiện với bổn pháp vương?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- CÓ đấy!

- vậy tiểu tử tạ tội bằng cách nào?

- Mộc bài này sẽ trao đổi với Ðàm Vĩnh Hưng, Thẩm Mộc Phong lão Kim đồng và chắc chắn không thể thiếu một người!

Y nhìn Lâm bạch Huệ!

Chạm vào ánh mắt sát nhân hừng hực của Ứng Hiệp, Lâm Bạch Huệ chợt rùng mình, xương sống của nàng gay buốt từng cơn một.

Buông một tiếng thở dài, Ứng Hiệp nói:

- Không thể thiếu được Lâm Bạch Huệ!

Pháp vương Khư Ma Lạt Gia nheo mày nhìn Ứng Hiệp:

- Tiểu tử nhất định phải có Lâm Bạch Huệ?

- Ðúng!

Lâm Bạch Huệ nhìn Pháp vương Khư Ma Lạt Gia nàng từ tốn nói:

- ân sư giao Lâm Bạch Huệ cho Ứng Hiệp, chắc chắn hắn sẽ sát tử Bạch Huệ ngay!

Nàng nhìn lại Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp, ba người kia Bạch Huệ sẵn sàng trao cho đệ!

Ứng Hiệp gắt lời cướp giọng bạch Huệ:

- Ðừng nói Tôn Ứng Hiệp là đệ đệ của nàng. Với ta, tất cả đã hết rồi!

sắc diện của Bạch Huệ đỏ bừng khi nghe câu nói này của Ứng Hiệp. Nàng khẽ gật đầu gượng nói:

- Ðược xem như ta và ngươi chẳng còn gì nữa!

Lời nói này của Bạch Huệ đập vào thính nhĩ của Ứng Hiệp, bất giác những hoài kỷ của y và nàng dội vào tâm tưởng khiến mắt y nhòe nhoẹt lệ thương tâm.

Y nghiến răng nói:

- Không còn gì nữa!

Buông tiếng thở dài, Bạch Huệ từ tốn nói:

- Ba người kia Lâm Bạch Huệ sẽ trao cho Ứng Hiệp, nhưng Bạch Huệ sẽ không bao giờ đi cùng với Ứng Hiệp. Giữa Bạch Huệ và Ứng Hiệp chẳng còn gì với nhau nữa, cần gì cứ phải bám với nhau như hình với bóng!

Khư Ma Lạt Gia lên tiếng:

- Tiểu tử nên nhận điều kiện của Bạch Huệ. Mộc bài tinh luyện kim ngân đổi mạng Ðàm Vĩnh Hưng, Thẩm Mộc Phong, bổn pháp vương thấy công bằng lắm rồi!

Ứng Hiệp chớp từ từ hạ mộc bài xuống:

- Ta đồng ý!

Bạch Huệ mỉm cười, nàng vỗ tay ba tiếng.

Nặc Khư Ðà Dựng, chấp pháp Thần Phục bang đưa Vĩnh Hưng và Thẩm Mộc Phong vào đại điện Kim Ðỉnh tự. Hai người đó đều bị xiềng, riêng lão Kim đồng thì không nhưng miệngthìlảinhải:

- Các người bỏ đói lão phu ba ngày rồi, ba ngày rồi!

Ứng Hiệp quan sát Vĩnh Hưng và Mộc Phong. Hai người có thần sắc ngây ngô ngờ nghệch. Riêng Vĩnh Hưng thì hai cánh môi đã lở loét trông thật rùng rợn kinh tởm.

Ứng Hiệp lắc đầu nói:

- Tất cả những người đó đều đã trở thành phế nhân!

Bạch Huệ gật đầu:

- Còn hơn cả phế nhân nữa.

Ứng Hiệp nhìn Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim.

- Ðại sư và nương nương hãy tiếp nhận những người đó mà rời khỏi Kim Ðỉnh tự!

Tuyết Kha buột miệng hỏi Ứng Hiệp:

- Còn Tôn huynh?

- Tại hạ Ở đây trao mộc bài cho Pháp vương Khư Ma Lạt Gia!

Y bước đến trước mặt Bội Linh:

- Tống tỷ tỷ hãy tha thứ cho Ứng Hiệp!

Lệ Trảo ra trên khóe mắt vô thần của Bội Linh.

Nàng bật khóc ôm chầm Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... đệ đệ...

Ứng Hiệp nhỏ giọng nói:

- Tỷ đừng khóc... Y vừa nói vừa bí mật lấy túi Long diên hương đặt vào tay Bội Linh:

- Long diên hương sẽ khiến cho Ðàm đại ca trở lại bình thường. Ứng Hiệp cầu mong mãi mãi tỷ tỷ và Ðàm huynh luôn Ở bên nhau đến bạc đầu trăm tuổi.

Nghe Ứng Hiệp thốt ra câu đó, Bội Linh càng nghẹn ngào xúc động hơn, nàng cứ ôm chặt lấy hắn không muốn buông ra. Ứng Hiệp phải gỡ tay Bội Linh:

- Tỷ tỷ hãy cùng đi với mọi người đi...

Ứng Hiệp nhìn lại Pháp vương Khư Ma Lạt Gia:

- Hãy đưa mọi người rời khỏi đây!

- Bổn pháp vương đồng ý.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật!

Tiếng niệm phật hiệu của Thiên Trù đại sư vừa dứt thì bên ngoài tiếng chim phượng hoàng rít lên lanh lảnh.

Tuyết Ngọc tiên tử khẽ gật đầu nhìn sang Thiên Trù đại sư:

- Mọi người đã đến rồi.

Cùng với lời nói đó của Chu Tuyết Ngọc Tiên Hạc Thần Kim, thì Bội Linh đã rải phấn Long diên hương. Từ tay Bội Linh, màn phấn Long diên hương trắng xóa tỏa ra như lớp sương mù nhanh chóng lan tỏa khắp gian đại điện Kim Ðỉnh tự.

Lâm Bạch Huệ hét lên:

- ân sư, bọn chúng dùng Long diên hương giải VÔ ảnh chi độc!

Nàng vừa dứt lời thì tiếng la Ó của quần hùng võ lâm rộn lên bên ngoài đại điện.

Chân Tử đạo trưởng cùng bốn vị chưởng lão cái bang đồng loạt xông vào trước.

Sự phấn khích nhanh chóng hiện rõ trên mặt Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật! Thiện tai! Thiện tai!

Từ bên ngoài cửa đại điện Kim Ðỉnh tự, Ðại Thiện hoà thượng cùng Pháp Lạc và Pháp Trí xông vào. Ba người này liền tiến thẳng đến trước mặt Thiên Trù đại sư. Ðại thiện hòa thượng nói:

- A di đà phật! Thiên Trù sư huynh, Thiếu Lâm đã phát động ấn soái võ lâm minh Chủ hiệu triệu anh hùng hảo hán đến đây phò trợ.

- A di đà phật! Thiện tai! Thiện tai!

Cục trường nhanh chóng trở lại thế cân bằng, nhưng xem chừng có phần nghiêng về võ lâm Trung nguyên.

Pháp vương khư Ma Lạt Gia nói:

- Ứng Hiệp, người giữ lời hứa với bổn pháp vương chứ?

- Ứng Hiệp luôn giữ lời của mình!

Y thảy miếng mộc bài về phía Pháp vương Khư Ma Lạt Gia. Lão Pháp vương Khư Ma Lạt Gia vừa thấy mộc bài hướng về phía mình liền vươn Trảo chộp lấy.

Bạch Huệ hét lớn:

- ân sư coi chừng!

Như thể hổ đói thấy mồi ngon, Pháp vương Khư Ma Lạt Gia chẳng còn nghe đến lời cảnh cáo của Lâm Bạch Huệ. khi tay lão vừa chạm tới mộc bài thì ảnh kiếm cũng vừa chớp động lướt đến. Kiếm chưa đến mà sát kiếm khiến cho Khư Ma Lạt Gia phải rợn tóc gáy, nổi da gà.

Lão chẳng còn cách nào khác nghiến răng bặm môi, bỏ mộc bài hướng hữu chưởng đón thẳng lưỡi kiếm đầy uy lực sát nhân của Ứng Hiệp.

- chát.

Kiếm và chưởng chạm vào nhau nhưng chưởng hữu thủ của Pháp vương Khư Ma Lạt Gia sẽ bị chẻ đôi, không ngờ nó lại hứng kiếm mà lại không hề hấn gì.

Ðỡ được lưỡi kiếm của Ứng Hiệp, mặc dù không bị thương nhưng Pháp vương Khư Ma Lạt Gia phải thối lui liền hai bộ.

Lão phẫn nộ:

- Người bội ngôn!

- Ứng Hiệp trao mộc bài nhưng lại muốn lão đền mạng cho Mộc Kha Giã Na!

Pháp vương khư Ma Lạt Gia thét lớn:

- Người đã sát tử bao nhiêu người mà đã có ai đòi người đền mạng đâu? Nay người lại đòi bổn pháp vương đền mạng cho lão già mọi rợ đó chứ?

Cùng với lời nói đó, lão Pháp vương Khư Ma Lạt Gia rống lên một tiếng thật lớn. Lão vũ lộng song thủ to bè như chiếc quạt, tạo thành hai luồng xoáy kình nóng như hoả diệm sơn bổ thẳng đến Tôn Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp thi triển Tu La thân pháp lách bộ tránh hai đạo xoáy kình Hoả diệm chưởng. Hai đạo Hỏa diệm chưởng công hụt Ứng Hiệp, bổ luôn vào pho tượng đá Kim thân phật tổ.

- âm!

sau tiếng nổ như sét trời bổ xuống đá, cả pho tượng bốc cháy ngùn ngụt. Ðá còn phải cháy thì hỏi còn thứ võ công nào khả dĩ chống chọi lại Hỏa diệm chưởng của Pháp vương khư Ma Lạt Gia.

Vừa phát động chưởng công Hỏa diệm chưởng công hụt Ứng Hiệp, Pháp vương Khư Ma Lạt Gia lắc vai áp thẳng đến Ứng Hiệp. Song thủ của lão tợ đôi bảo đao bén chém xả vào thân pháp của Ứng Hiệp.

Không thèm né tránh, Ứng Hiệp dụng luôn trường kiếm đón thẳng, đỡ thẳng lấy đôi thủ pháp siêu thần đoạt mạng của Khư Ma Lạt Gia.

Kiếm và chưởng không ngừng chạm vào nhau. Chỉ trong nháy mắt hai người đã trao đổi qua lại mười chiêu. Ứng Hiệp không ngừng bị Pháp vương Khư Ma Lạt Gia dồn về phía tường đại điện.

Mạn Kha Tuyết hét vang:

- Tôn công tử, có Kha Tuyết hỗ trợ đây!

Tuyết Kha vừa nói vừa từ sau lưng Khư Ma Lạt Gia khởi phát Kim Cáng thần chỉ phối hợp với bộ pháp Tu La thần pháp của Thiên Trù đại sư công kích vào hai tử huyệt bách hội và thiên cái của lão.

Ðang công Ứng Hiệp, Khư Ma Lạt Gia buộc phải phân tán nội kình để đối phó với chỉ kình của Mạn Tuyết Kha. Lão xoạc chân, hữu thủ đỡ kiếm của Ứng Hiệp, tả thủ đỡ chỉ kình củ a Tuyết Kha.

- chát! ầm!

Tuyết Kha và Ứng Hiệp đều là hai kỳ tài hậu bối của võ lâm Trung nguyên nên sự phối hợp của họ nhanh chóng nhuần nhuyễn, buộc Khư Ma Lạt Gia phải lúng túng.

Ðỡ được một kiếm và một chỉ của Ứng Hiệp và Tuyết Kha, Pháp vương Khư Ma Lạt Gia lắc vai thi triển bộ pháp mê tông thần kỳ lướt về sau năm trượng.

Lão rút ngay trong ống tay áo ra quả hỏa pháo to đùng đưa đến phía trước, miệng thét lớn:

- Dừng tay!

Tuyết Kha lẫn Ứng Hiệp đều đồng loạt trụ bộ.

Ứng Hiệp nhìn lão bằng cặp mắt hung hãn rùng rợn.

Lão pháp vương nói:

- Nếu các người muốn chết thì bổn pháp vương cho các người chết. Hỏa pháo trong tay bổn pháp vương có thể phá tan cả tòa Kim Ðỉnh tự này. Bổn pháp vương sẽ cùng chết với các người nhưng cái chết của bổn pháp vương hẳn sẽ là nguyên cớ để Liêu quốc xua quân vào trung nguyên.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật! Liêu chúa đã có dự định đó từ lâu rồi, chứ không phải là hôm nay.

Nhưng nếu có thể hóa giải sự can qua giữa người Liêu với người Hán thì bần tăng sẵn sàng làm bất cứ việc gì, kể cả phải giao mạng bần tăng.

Pháp vương Khư Ma Lạt Gia nhìn Thiên Trù đại sư:

- Lão hòa thượng đã nói vậy, bổn pháp vương sẽ quay về Liêu quốc ngăn cản chúa Liêu không xâm phạm trung nguyên, nhưng muốn thế bổn pháp vương phải có mộc bài làm quà cho chúa Liêu.

- A di đà phật! Mộc bài kia là của bộ tộc Liêu Ninh không thuộc quyền của người Hán. Ở đây chỉ có Tôn Ứng Hiệp là người quyết định số phận chiếc mộc bài kia thôi.

Pháp vương Khư Ma Lạt Gia nhìn Ứng Hiệp:

- Nếu như có tấm mộc bài này thì bổn pháp vương sẽ thỉnh cầu với đại vương để cho bộ tộc người được bình yên trong ải Nhạn Môn, người đồng ý chứ?

Ứng Hiệp nhìn Pháp vương Khư Ma Lạt Gia:

- Ứng Hiệp lấy gì để tin lời nói của pháp vương?

- Thân phận của bổn pháp vương có thể bảo chứng cho lời nói của ta. Bổn pháp vương có thể nói với Liêu chúa, ngươi phải tin vào ta.

Ứng Hiệp buông tiếng thở dài:

- Ðược, tại hạ tin vào lời nói của một vị quốc công. Mong rằng lời nói này của pháp vương nặng như núi Thái sơn.

ứng Hiệp bước đến nhặt chiếc mộc bài trao tận tay Pháp vương Khư Ma Lạt Gia:

- Mong rằng pháp vương giữ lời!

Khư Ma Lạt Gia gật đầu, lão cất giọng eo éo:

- Bổn pháp vương sẽ giữ lời cho đến khi nào nhắm mắt xuôi tay thì xem như không còn lời hứa đó nữa.

Ứng Hiệp nhìn thẳng vào mắt lão, từ tốn nói:

- Ða tạ Pháp vương!

Buông một tiếng thở dài, Pháp vương Khư Ma Lạt Gia ôn tồn nói:

- CÓ dịp bổn pháp vương sẽ gặp lại người!

Lão quay lưng bước ra cửa đại điện, Lâm Bạch Huệ vội bước theo lão, nhưng Pháp vương Khư Ma Lạt Gia đã dừng bước, lão quay lại nhìn nàng:

- Ngươi đi theo ta làm gì?

- ân sư, Bạch Huệ không thể Ở lại đây được!

- Ta cũng không thể đưa ngươi đi. Bởi vì ngươi đã hết giá trị lợi dụng trong cuộc phục hưng Liêu quốc rồi. Ngươi là người Hán thì phải Ở lại với người Hán. Ðừng nên theo chân người Liêu ta.

Lão nói xong lắc vai thi triển khinh công siêu tuyệt. Thoắt cái đã ra khỏi ngôi tam quan của Kim Ðỉnh tự. Bạch Huệ còn lại một mình đối diện với bao nhiêu người. Nàng Cảm thấy thật trơ trọi đơn độc, và cái chết sẽ không biết đến vào lúc nào.

Nàng lia mắt nhìn qua mọi người. Chạm vào mắt của từng người Bạch Huệ cảm thấy hồi hộp lẫn ngượng ngùng.

Khi nàng chạm vào mắt Ứng Hiệp thì lệ Trảo ra khóe mắt, Bạch Huệ buột miệng nói:

- NÔ tình kiếm thủ.

Nàng dấn bước đến hai bộ.

- Ứng Hiệp giết Bạch Huệ đi!

- Ứng Hiệp sẽ cùng đi với tỷ!

Bạch Huệ nhường mày thổn thức hỏi:

- Người đưa Bạch Huệ đi đâu?

Ứng Hiệp mỉm cười, nụ cười của gã méo mó đến tội nghiệp, y từ tốn nói:

- Ði đến cõi vô định!

Chương 48: Kiếm thủ bất dung thân

Dốc bầu rượu tu một hơi dài, thanh kiếm với lưỡi kiếm sắc và nhuyễn như lá lúa do chính tay Lâm Bạch Huệ rèn được đặt ngay trước mặt Ứng Hiệp. Tay y đặt vào đốc kiếm, định nhãn nhìn Lâm Bạch Huệ.

Ứng Hiệp từ tốn hỏi:

- Tỷ tỷ có thể nói cho Ứng Hiệp biết, tình yêu là thế nào không?

Nàng nhìn gã. Ðôi mắt thu ướt tình đã pha trộn vẻ sợ hãi, nên mất đi vẻ thơ ngây, vốn có mỗi khi liếc mắt trao tình.

Buông một tiếng thở dài Bạch Huệ nói:

- Tình yêu khiến cho người ta đau khổ nhưng hạnh phúc.

- Vậy đệ có phải là kẻ đang yêu không?

Nàng khẽ lắc đầu:

- Ứng Hiệp chỉ là một nô tình kiếm thủ.

- Nghĩa là sao?

- Tình yêu chân thực là do hai người tự nguyện trao nhau, còn Ứng Hiệp chỉ là kẻ Chạy theo chữ tình!

- Còn Lâm Bạch Huệ chỉ là sự gian trá trong tình yêu, đùa cợt cái chữ tình của Ứng Hiệp!

Y bưng bầu rượu tu nhưng tay vẫn không rời khỏi đốc kiếm, y đặt bầu rượu xuống bàn nhìn Bạch Huệ hỏi tiếp:

- Bạch Huệ đã yêu lần nào chưa?

Nàng gật đầu.

Ứng Hiệp mỉm cười. Nụ cười của y thật héo hắt vào giả tạo một cách gượng gạo. Y nhỏ giọng hỏi:

- Ai được may mắn vậy?

Bạch Huệ thở dài nhạt nhẽo đáp lời Ứng Hiệp:

- Ðàm Vĩnh Hưng!

- Vì yêu mà tỷ hận Ðàm huynh?

- Ðúng trước đây Bạch Huệ đã yêu Vĩnh Hưng nhưng không được đáp tình. Vĩnh Hưng trao tình cho Ðoan Cơ.

- Ðàm huynh may mắn được tỷ yêu, nhưng có lẽ huynh ấy biết được phía sau nhan sắc siêu phàm thoát tục của tỷ là một trái tim băng giá đầy tham vọng.

- Lúc đó Bạch Huệ chưa hề có tham vọng mà chỉ có ước mơ mình sẽ phục hưng được Tinh Túc giáo của song đường trong một ngày gần đây. Thế rồi Bạch Huệ rơi vào tay âu Thếliệt.

- Từ âu Thế Liệt tỷ trở thành kẻ vô tình?

- CÓ lẽ vậy Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt với vẻ mỹ nam tử đã bắt nữ nhân phải quỳ dưới chân hắn.

Ứng Hiệp chỏi tay đứng lên. Y nghiêm giọng hỏi:

- Bạch Huệ kịp phát hiện ra nhan sắc mình cũng có thể bắt nam nhân quỳ dưới chân tỷ?

Bạch Huệ gật đầu:

- Từ một kẻ bị phụ tình, Bạch Huệ dồn tâm vào sự nghiệp phục hưng Tinh Túc giáo!

Ứng Hiệp bưng bầu rượu tu ừng ực, y đặt bầu rượu cạn xuống bàn, nhìn Bạch Huệ từ tốn hỏi:

- Trong võ lâm không thiếu anh hùng hảo hán, tại sao Bạch Huệ không chọn người nào khác mà lại chọn Ứng Hiệp. Tỷ biến Ứng Hiệp thành Di Họa Ðoạn Hồn Thần, ban phát cho Ứng Hiệp tất cả, thậm chí cho đệ thân xác của tỷ để đệ mộng tưởng trong võng tình giả tạo.

Bạch Huệ phá lên cười, tiếng cười của nàng nghe thật thanh tao thánh thót, nàng đang cười chợt cắt ngang:

- Nếu Ứng Hiệp hỏi câu này để trách Bạch Huệ thì trước cái chết hãy trách Ðàm Vĩnh Hưng!

- Huynh ấy đâu có làm gì để mà trách chứ?

Buông một tiếng thở dài Bạch Huệ nói:

- Vĩnh Hưng vốn là một ÐỖ vương, y có cặp mắt nhìn người. Người nào y chọn để thay thế y tất kẻ đó chẳng phải người tầm thường.

Nàng chống tay tựa cằm nhìn Ứng Hiệp:

- Vĩnh Hưng chọn Ứng Hiệp để trao bí kíp Tu La thân pháp, tất muốn thẩm chứng căn cơ võ học của đệ. Y đã chọn đúng người, chính vì lẽ đó Lâm Bạch Huệ mới chọn Ứng Hiệp để trao bẫy tình.

Nàng khẽ buông tiếng thở dài:

- Thật ra lúc đầu Bạch Huệ chẳng có tình gì với Ứng Hiệp đâu, nhưng về sau thì khác trước nhiều.

- Ứng Hiệp muốn nghe cái khác trước đó.

- Ðôi lúc Bạch Huệ cũng yêu Ứng Hiệp, ta nhìn Ứng Hiệp với nỗi đau của bộ tộc Liêu Ninh mà cầm lòng không đặng.

- ÐỎ CỎ phải là tình yêu không?

Bạch Huệ gật đầu.

Ứng Hiệp lắc đầu nạt ngang:
- ÐÓ không phải là tình yêu đâu!

- Thếđó là gì?

- ÐÓ chỉ là lòng thương hại của kẻ bề trên ban phát cho một gã nô tình ngây ngô tội nghiệp. Bạch Huệ đã biến Ứng Hiệp từ một kẻ có trái tim thành một cái xác biết thở bởi sự lạnh lùng băng giá.

Y nhìn thẳng vào mắt Lâm Bạch Huệ. Chạm vào mắt của Ứng Hiệp, Bạch Huệ phải cúi mặt nhìn xuống. Nàng có cảm nhận mình đang đối mặt với một gã kiếm thủ vô tình vô cảm, hay đúng hơn là đang đối mặt với một thanh kiếm sống chẳng có chút tính người.

Ứng Hiệp từ từ ngồi xuống. Y lơ đễnh hỏi Bạch Huệ:

- Bạch Huệ tỷ tỷ, những kỷ niệm đẹp nhất giữa Ứng Hiệp và tỷ tỷ là gì nhỉ?

Bạch Huệ lúng túng. Nàng ngẩng mặt lên nhìn gã. Nụ cười méo mó lại hiện lên trên hai cánh môi thâm xì của Tôn Ứng Hiệp.

- Bạch Huệ không trả lời Ứng Hiệp được à?

Nàng bối rối nói luôn:

- Bạch Huệ không nghĩ ra. Ta chẳng có gì để lại trong tình yêu của ta và Ứng hiệp cả.

Hắn lắc đầu bâng quơ nói:

- Cuộc đời của vô nghĩa thật!

Cùng với lời nói đó, ánh kiếm chớp động. Khí kiếm vi vu khiến cho toàn thân Bạch Huệ nổi đầy gai ốc, mặc dù những kiếm chiêu kia không hề chạm đến nàng, mà lại chém tất cả những bức họa vẽ chân dung Bạch Huệ do chính tay Ứng Hiệp phác họa.

Chỉ loáng trong chớp mắt, tất cả những bức tranh họa cảnh của Bạch Huệ biến thành những tấm giấy vụn rơi lả tả khắp sàn gạch gian biệt phòng.

Nhìn những mảnh giấy vụn, Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Ðẹp quá!

Xương sống Bạch Huệ gai lạnh. Nàng nhìn gã hỏi:

- Ứng Hiệp định xử Bạch Huệ như thế nào?

Ứng Hiệp đứng lên, y nhìn Bạch Huệ:

- Ứng Hiệp và Bạch Huệ đã thề cùng sống cùng chết. Chúng ta sẽ như hình với bóng.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Ta không muốn chết.

- Nhưng cuộc sống này đã chối bỏ Lâm Bạch Huệ. Bạch Huệ tự biết sẽ chết dưới tay kiếm của Tôn Ứng Hiệp một khi sự thật được phơi bày.

Nàng gật đầu:

- Ðúng một khi sự thật được phơi bày, thì Bạch Huệ khó mà thoát khỏi tử cảnh bởi kiếm chiêu của Ứng Hiệp!

- Ðiều đó thì tỷ đã nói đúng, tỷ đã tạo ra một lưỡi kiếm sống, và đùa với lưỡi kiếm đó bằng chính nhan sắc của mình. Kẻ đùa kiếm thường bị đứt tay.

Bạch Huệ ngẩng mặt nhìn Ứng Hiệp: Nàng gật đầu:

- Hãy ra tay sát tử Lâm Bạch Huệ. Bạch Huệ chẳng thể nào chịu đựng nổi sự đối chất tàn nhẫn và lạnh lùng này nữa. Ta muốn ra đi.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Tỷ vừa nói tỷ chưa mu ồn chết mà.

- Chẳng ai muốn chết cả.

- Chẳng ai muốn chết cả nên phải cố tìm lấy cái chết trong sự sống.

Y đứng lên cầm kiếm, đứng dạng chân như một pho tượng, hướng mũi kiếm chỉ xuống đất. Y trang trọng nói:

- Ứng Hiệp cho Bạch Huệ một cơ hội.

- cơ hội gì để cho Bạch Huệ được sống?

Nàng ngập ngừng nói tiếp.

- Chẳng lẽ lúc này Ứng Hiệp hãy còn muốn chiếm đoạt thể xác của Lâm Bạch Huệ?

- Thể xác của Lâm Bạch Huệ là sự sùng bái, ngưỡng mộ của Ứng Hiệp!

- Bạch Huệ chẳng ngại trao nó cho Ứng Hiệp để được sống đâu.

Nàng vừa nói vừa xé toát xiêm y mình, nhìn Ứng Hiệp, Bạch Huệ nghiêm giọng nói:

- Hãy chiếm hữu nó đi.

Ứng Hiệp buông một câu thật nhạt nhẽo:

- Bạch Huệ đẹp lắm! Mãi mãi Ứng Hiệp vẫn tôn thờ tỷ!

Bạch Huệ gằn giọng nói:

- Mãi mãi tôn thờ nhưng tại sao Ứng Hiệp muốn huỷ hoại nói?

- Ứng Hiệp không muốn hủy hoại nó mà còn muốn giữ nó mãi mãi thuộc về mình.

Nhưng nó sẽ không thuộc về Ứng Hiệp nếu tỷ tỷ dùng Phi Châm Nhất Ðiểm Hồng.

Ðôi mắt sát thần của Ứng Hiệp chợt dịu lại. ánh mắt ngây ngô ngờ nghệch hôm nào thoạt hiện lên mắt y. y chợt tíu tít hẳn lên:

- Lâm tỷ tỷ! Tỷ đẹp quá!

Hắn thốt ra câu nói đó như thể người đang lạc vào cõi mộng không thực.

chớp thấy sự thay đổi quá bất ngờ của Tôn Ứng Hiệp, Bạch Huệ không khỏi sửng sốt Nàng còn chưa định được thái độ ngơ ngẩn kia của Ứng Hiệp thì thanh kiếm tự dưng tuột khỏi tay hắn.

Chớp thấy lưỡi kiếm vừa tuột khỏi tay Ứng Hiệp, Bạch Huệ liền chớp động chiêu công nhanh không tưởng. Mũi phi châm thoát ra khỏi ngọc thủ của nàng hướng thẳng đến tam tinh Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp vẫn mở to hai con mắt ngây ngô nhìn Bạch Huệ mặc nhiên với mũi phi châm tàn nhẫn đó. Mũi châm đâm vào tam tinh gã cùng lúc với chân y đá khẽ vào đốc kiếm.

Mũi châm của Lâm Bạch Huệ xuyên vào tam tinh Ứng Hiệp thì lưỡi kiếm oan nghiệt của gã cũng xuyên qua trái tim nàng.

Bạch Huệ ôm lấy đốc kiếm còn run bần bật, thảng thốt nói:

- Ngươi...

Nàng quy hai chân xuống, Ứng Hiệp lê bước đến bên Bạch Huệ. Y ngồi xuống trước mặt nàng:

- Ứng Hiệp chỉ chờ khoảnh khắc này đến mà thôi!

Tay y đặt lên vai nàng.

Thân pháp Bạch Huệ nhũn ra. Nàng cần một chỗ dựa để có bíu lấy sự sống nhưng lại không muốn dựa vào Ứng Hiệp. Bạch Huệ mím môi nói:

- Tránh xa ta ra!

- Ðệ sẽ tránh xa tỷ!

Y cố chỏi hai tay lết về sau để tránh Bạch Huệ. Lệ Trảo ra khóe mắt Bạch Huệ, nàng dồn hết chân khí ra nói:

- Không, ôm lấy ta!

Ứng Hiệp lại lê đến trước mặt nàng. Y vòng tay ôm lấy bờ vai Bạch Huệ. Mặt đối mặt, mắt đối mắt, y từ từ gục đầu vào trán Lâm Bạch Huệ thều thào nói:

- Ở cõi hư vô, Ứng Hiệp vẫn là kẻ nô tình cho Lâm Bạch Huệ!

Hắn nói dứt câu từ từ nhắm mắt lại trút hơi thở cuối cùng, trong khi Bạch Huệ kịp nhỏ thêm hai giọt nước mắt để vội vã trốn chạy cõi đời theo chân kẻ nô tình tội nghiệp.

Chương 49: Kiếm thủ bất dung thân (2)

CỖ xe độc mã lặng lẽ xuôi theo quan lộ về ải Nhạn Môn thuộc trấn Tân Cương. Trên ghế xà ích là Ðàm Vĩnh Hưng can cường. Y không còn giữ được bộ mặt anh tuấn khôi ngô nữa mà thay vào đó là chiếc mặt nạ dát vàng để che đậy hai vành môi đã biến hình.

Phía sau cỗ xe độc mã, trong khoang xe là cỗ quan tài, ngồi cạnh cỗ quan tài đó chẳng ai khác chính là Tống Bội Linh. Thỉnh thoảng nàng lại lấy vàng mã rải xuống đường nói:

- Ứng Hiệp! Bạch Huệ! Mong rằng bên kia cõi hư vô, tình yêu đích thực sẽ đến với hai người!

Lệ Trảo ra khóe mắt buồn và vô thần của nàng.

Một làn gió chiều thổi qua cuốn những tấm giấy vàng mã lắc rắc theo chiều gió như thể có cả một đạo quân ma đang rảo bước theo sau cỗ xe độc mã đó.

Vầng nhật quang đang chìm dần xuống để tạo ra ráng chiều tịch mịch. Trong khung cảnh ráng chiều tịch mịch đó, cỗ xe độc mã vẫn lầm lủi hướng về ải Nhạn môn mang theo hai xác người trong một cỗ quan tài.

Bội Linh chợt vén rèm hỏi Vĩnh Hưng:

- Ðàm huynh, đây có phải tình yêu không?

Im lặng một lúc, Vĩnh Hưng buông một tiếng thở dài:

- Tội nghiệp cho Ứng Hiệp! - Tôn đệ đáng thương lắm à?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- NÔ tình kiếm thủ!

- Huynh có yêu như Ứng Hiệp không?

- Chỉ có cái chết mới là câu trả lời mà thôi. Dù Ứng Hiệp là một kẻ như thế nào thì trong tình yêu hắn đáng được trân trọng. Ứng Hiệp đã sống trọn vẹn đời cho chữ tình và chết cũng vì một chữ tình. Mong rằng chẳng bao giờ có những gã nô tình tội nghiệp xuất hiện trong cõi đời này nữa.
- Tình yêu quá oan nghiệt phải không huynh?

- NÓ có thể là niềm hạnh phúc vô biên nhưng cũng có thể là lưỡi kiếm chết người.

Ứng Hiệp chính là lưỡi kiếm tàn nhẫn của tình yêu.

- Huynh đừng bao giờ giống như Ứng Hiệp nhé!

- Mong rằng như vậy nhưng đối với Tống Bội Linh, Vĩnh Hưng mong rằng mình sẽ giống như Tôn Ứng Hiệp!

- Tại sao?

- Vì Bội Linh hơn hẳn Lâm Bạch Huệ!

- Ðừng so sánh muội với Bạch Huệ. không bao giờ Bội Linh có thể sánh với Bạch Huệ!

Tấm rèm lại phủ xuống. Cứ như Bội Linh đang sợ hãi chạy trốn một điều gì mà nàng sợ sẽ tạo ra một bi tình thứ hai giống với Ứng Hiệp và Bạch Huệ!HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước