NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Kỳ ngộ

Từ lúc bước vào tửu quán cho đến khi đã uống cạn hết một tuần rượu vẫn không có một người khách thứ hai nào, nhưng Ứng Hiệp vẫn không màng chú tâm đến. Y ngồi thờ Ơ vừa nhấm nháp từng ngụp rượu vừa lơ đễnh ngắm hàng tùng liễu qua Ô cửa hình vòm. Mấy ngày qua, Ứng Hiệp cảm thấy nhận một nỗi trống vắng lạ thường. CÓ lẽ không được gặp Lâm Bạch Huệ nên y mới thấy lòng mình trơ trọi và đơn độc.

Gã tiểu nhị bưng ra bầu rượu Thổ phồn tửu đặt xuống bàn Ứng Hiệp.

- Tôn công tử... CÓ người mời công tử chén rượu này.

Y nhìn gã tiểu nhị:

- Ai mời ta?

- Tiểu nhân cũng không biết.

Ðôi chân mày rậm, sắc sảo của Tôn Ứng Hiệp thoạt nhíu lại. Y lắc đầu:

- Tại hạ không nhận đâu... Người hãy đem trả lại cho người đó.

- Người tặng Tôn công tử bầu rượu này nói với tiểu nhân, đây là rượu tình và rượu nghĩa. Nếu Tôn công tử không nhận nó thì xem như công tử đã không còn là Ứng Hiệp ngày nào.

Ứng Hiệp khoát tay:

- Nói gì thì nói, tại hạ không nhận nếu không biết người tặng rượu cho mình là ai. ÐÓ là sự cẩn thận của tại hạ.

- Tiểu nhân sẽ nói với người đó.

Gã tiểu nhị vừa lui bước.

Từ ngoài cửa quán, hai gã cao thủ Ðại Liêu bước vào, cùng với một người thứ ba.

Người này là một lão trượng vận hán phục, nhưng lại bị trói bằng day gai, hổ khẩu rườm mau.

Hai gã cao thủ Ðại Liêu yên vị, gã tiểu nhị vội vã bước ra:

- Kha chủ nhân dùng chi?

Gã đại lực Liêu quốc có dáng người lực lưỡng, hàm râu quai nón trông thật bặm trợn. Y gằn giọng nói:

- VÒ rượu ba cân cùng thức ăn ngon.

- Dạ... Tiểu nhân hầu phục ngay.

Gã tiểu nhị vừa lui bước thì gã đại lực Liêu quốc thứ hai quay lại lão trượng nói:

- Lão ngồi xuống.

Lão trượng riu ríu ngồi xuống trông thật tội nghiệp. Tất cả cảnh tượng đó đập vào mắt Ứng Hiệp, khiến gã phải chau mày lộ vẻ bất mãn.

Bưng chén rượu dốc vào miệng, Ứng Hiệp bước lên tiến qua bàn hai cao thủ Liêu quốc Y trịnh trọng ôm quyền xá.

- Tại hạ mạn phép hỏi nhị vị đại ca.

Hai gã Liêu quốc nhìn Ứng Hiệp. Gã có hàm râu quay nón gằn giọng nói:

- Tiểu tử muốn hỏi gì?

Nghe gã gọi mình là tiểu tử, sự bất mãn càng dâng Trảo trong tâm Ứng Hiệp.

Y miễn cưỡng lấy giọng từ tốn hỏi:

- Nhị vị đại ca đây là người của Liêu quốc, còn lão trượng đây là người Hán, vậy chẳng hay lão trượng đã đắc tội gì với nhị vị mà bị trói như thế này?

Gã có râu quay nón nhường mày hỏi:

- Mốc Kha Giã Na chỉ là giả dạng người Hán mà thôi. hắn là người của bộ tộc Liêu Ninh. Chúng ta phải giải hắn về Liêu quốc trị tội, không có liên quan đến người Hán hay tiểu tử.

Ứng Hiệp khiêm nhường ôm quyền hỏi tiếp:

- Xin hỏi nhị vị đại ca lão trượng đây đã đắc tội gì?

Gã cao thủ Liêu Quốc bật đứng lên:

- Không liên can gì đến tiểu tử. Hay tiểu tử định ra tay hảo hán anh hùng?

Mặt Ứng Hiệp đanh lại. Y gằn giọng nói:

- Tại hạ quả là có ý đó.

Gã có hàm râu quay nón tròn mắt nhìn Ứng Hiệp:

- Bọn Hán nhân các ngươi hẳn không có chuyện gì làm nên thích gây chuyện thị phi, lại chẳng biết tự lượng sức mình. Tiểu tử hẳn muốn chết đến nơi rồi.

- Bất cứ ai gặp Ứng Hiệp cũng đều thốt ra những câu như các hạ vừa thốt ra. Ðến khi nhận biết được sự thật thì đã quá trễ rồi.

- Ngươi được bao nhiêu bản lĩnh mà dám vọng ngôn với Khắc Ða Chính Ngự tiền sứ của Nam Chinh tướng soái chứ?

Khắc Ða Chính vừa nói vừa rút binh khí. Binh khí của gã là một đôi ma hoàn hình răng cưa. Rút binh khí thị uy Khắc Ðà Chính nói tiếp:

- Tiểu tử... Ngươi sẽ chết bởi...

Khắc Ðà Chính chưa kịp nói dứt câu thì ngưng bặt, thay vào đó là những âm thanh Ổ Ổ nghe thật lạ lùng. Miệng gã vẫn cứ nhép nhưng không phát ra một chữ nào, trong khi đó Ứng Hiệp từ từ đưa mũi kiếm đến trước Khắc Ðà Chính. Ðầu mũi kiếm là khối thịt đỏ ối đập vào mắt Khắc. Y nhìn miếng thịt đang nhảy múa ngay trước mắt mình một lúc mới nhận ra đó là chiếc lưỡi của gà.

Khi nhận biết đước chiếc lưỡi của gà dính trên đầu mũi kiếm của Ứng Hiệp, y mới cảm nhận được cảm giác đau đớn đó, Khắc Ðà Chính chỉ kịp chỏi tay lên mặt bàn thì đầu óc gã tối sầm lại. Hai chân gã từ từ khuy xuống rồi màu đen u ám nhanh chóng phủ xuống thần thức của gã.

Gã cao thủ người Liêu mặt choắt thấy đồng bọn bị Ứng Hiệp cắt lưỡi chỉ bằng một chiêu kiếm mà chẳng hề nhận biết Ứng Hiệp phát tác kiếm chiêu lúc nào, theo phản xạ của một cao thủ luyện đao, y lạng người toan rút binh khí, nhưng tay vừa đặt vào dốc đao thì lười kiếm của Ứng Hiệp đã đặt vào đúng huyệt yếu hầu gã rồi. Sát khí từ lưỡi kiếm tỏa ra khiến cho y phải rợn người rùng mình, bất giác buông cả ngọn khoái đao.

Ứng Hiệp nhìn vào mặt gã:

- Các hạ muốn sống hay muốn chết?

Sắc diện của gã tái nhợt chẳng thể nào thốt ra lời. Mãi một lúc sau gã mới lặp bặp nói bằng chất giọng khốn khổ:

- Muốn sống... Muốn sống.

- Tại hạ cho các hạ được sống, để đưa vị bằng hữu của các hạ về Liêu quốc.

Ứng hiệp vừa nói vừa thu kiếm lại rồi tra vào vỏ. Ðược Ứng Hiệp mở đường sinh lộ, gã cao thủ người Liêu bước đến, xốc Khắc Ðà Chính lên vai, hối hả rời tửu quán.

Khi gã cao thủ người Liêu đã đem xác bằng hữu đi rồi, Ứng Hiệp mới quay lại cởi trói cho lão trượng Mộc Kha Giã Na. Vừa được Ứng Hiệp cởi trói, lão Mộc Kha Giã Na vội vã ôm quyền quỳ xuống, nhưng y đã kịp cản lão lại, đỡ đứng lên:

- Lão trượng đừng làm vậy.

Mặc dù đã được Ứng Hiệp từ chối cái bái lạy thành khẩn tri ân nhưng lão trượng Mộc Kha Giã Na vẫn kịp xá y, khẩn thiết nói:

- Ða tạ thiếu hiệp đã ra ân cứu mạng.

- Lão trượng đừng đa lễ quá như vậy, tại hạ chỉ thấy chuyện bất bình không thể khoanh tay đứng nhìn thôi.

Y dắt lão Mộc Kha Giã Na đến bàn, ép lão ngồi xuống ghế rồi hỏi:

- Vãn bối mạn phép hỏi lão tượng... Vì sao lão trượng lại bị hai tên cao thủ người Liêu bắt, và muốn dẫn về Liêu quốc phán xử trị tội?

Nghe Ứng Hiệp hỏi, Mộc Kha Giã Na không vội trả lời mà lại nhìn tửu quán với ánh mắt muộn phiền, cay đắng. Bất giác lệ trong khóe mắt lão Trảo ra trông thất là đau khổ.

Thấy vẻ đau khổ của Mộc Kha Giã Na, Ứng Hiệp chạnh lòng buông một tiếng thở dài. Y ôn nhu nói:

- Lão trượng không tiện nói thì thôi vậy.

Mộc Kha Giã Na lắc đầu:

- Không phải lão huynh không muốn nói, mà chỉ vì lão quá đau lòng mà thôi.

ứng Hiệp ôm quyền:

- Vãn bối vô tình khơi động vết thương của lão tiền bối, mong lão tiền bối miễn thứ.

Mộc Kha Giã Na lắc đầu:

- Thiếu hiệp không có lỗi gì đâu.

Buông một tiếng thở dài Mộc Kha Giã Na nói tiếp:

- BỘ tộc Liêu Ninh của lão phu nằm giữa biên thùy Liêu quốc và trung nguyên, chịu cả sự khống chế của chúa Liêu lẫn triều đình Tống quốc. Chúa Liêu lúc nào cũng muốn bộ tộc của lão phu thuần phục, nhưng chúng tôi có lệ riêng, chấp nhận triều cống chứ không thuần phục Liêu quốc hay Tống triều.

Ứng Hiệp khẽ gật đầu:

- Làm như vậy cũng đúng. Bởi thuần phục Liêu quốc thì Tống triều sẽ không để yên, bằng ngược lại thì Liêu quốc cũng không tha cho bá tánh bộ tộc Liêu Ninh. Theo ý vãn bối đó là kế sách hay nhất mà các vị trưởng lão đã bày ra.

- Lão phu chỉ mới nói thôi, thiếu hiệp đã hiểu sách lược của các vị trưởng lão của bộ tộc Liêu Ninh.

Y mỉm cười nhìn Mộc Kha Giã Na nói:

- Hẳn lão trượng cũng là mộ trong những vị trưởng lão của bộ tộc Liêu Ninh.

Mộc Kha Giã Na gật đầu:

- Thiếu hiệp nói không sai... Lão phu là một trong năm vị nguyên lão của bộ tộc Liêu Ninh.

Mộc Kha Giã Na thở dài nói tiếp:

- Nhưng tưởng đâu cuộc sống yên lành sẽ mãi mãi nhưng không ngờ một hôm Liêu Ninh của lão phu gặp đại họa.

- Lão trượng có thể cho vãn bối biết được không?

- Ðã nói thì lão trượng sẽ nói cặn kẽ tất cả ngọn ngành cho thiếu hiệp biết. Nếu như lão phu có mệnh hệ gì, thì mong thiếu hiệp thay lão thực hiện sứ mạng mà lão phu không thể nào làm được.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Lão tiền bối... Ứng Hiệp...

Lão khoát tay, lắc đầu cướp lời Ứng Hiệp:

- Lão phu nhận thấy Ở trong công tử là một chính nhân quân tử. Thiếu hiệp cứ nghe lão trình bày tất cả ngọn nguồn rồi tùy người quyết định.
Ứng Hiệp khẽ gật đầu.

Mộc Kha Giã Na nhìn y chậm rãi nói:

- Hai mươi năm trước, tộc chúa của lão phu kết thân với một vị Vương gia người Hán. Người này là thân vương của Tống triều phạm trọng tội lưu đầy ra biên ải. Vị thân vương đó tên là Dịch Hoành. Chính vì quá tin vào Dịch Hoành mà tộc chúa đã để lộ bí mật kho tàng liên thành.

Lão lắc đầu chán nản nói tiếp:

- Lòng người thật khó lường. Khi đã biết bí mật bộ tộc Liêu Ninh có giữ kho tàng liên thành, Dịch Hoành liền bỏ đi. Một thời gian sau chúa Liêu biết bí mật này, liền thống lĩnh đại quân sát phạt bộ tộc Liêu Ninh không ngoài cái đích là kho tàng liên thành kia.

- Kho tàng đã bị cướp chứ?

Mộc Kha Giã Na gật đầu:

- Ðúng là kho tàng đã bị Chúa Liêu vét sạch, bộ tộc Liêu Ninh tan nát. Tôn chủ cùng với phu nhân trôi dạt vào Trung nguyên, còn mọi người thì mạnh ai nấy chạy như bầy chim tan đàn bởi bầy quạ dữ. Nhưng có một bí mật khác mà chúa Liêu không biết cùng Dịch Hoành không biết.

Mộc Kha Giã Na nhìn Ứng Hiệp lưỡng lự nói:

- Lão phu nói ra bí mật này, thiếu hiệp hứa không lộ ra với ai, nếu như thiếu hiệp không nhận sứ mạng mà lão phu nhờ.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Vãn bối là người xa lạ... Lão trượng không nên nói điều bí mật đó đối với vãn bối.

- Lão phu đã quyết định rồi. Lão phu đã già chẳng biết sống chết lúc nào. Hiện tại lão phu còn phải chịu sự truy lùng gắt gao của cao thủ đại nội của liêu chúa. Không nói với thiếu hiệp sợ lão phu chẳng có cơ hội để tỏ bày với ai và cũng mất cả hy vọng phục hồi bộ tộc Liêu Ninh.

- Lão tiền bối muốn nói thì cứ nói, riêng Ứng Hiệp không ép cũng không thỉnh cầu.

Mộc Kha Giã Na khẳng khái nói:

- Lão phu tự nguyện nói.

- Lão tiền bối tự nguyện nói thì vãn bối sẽ nghe.

- Chỉ cần thiếu hiệp hứa đừng nói với đệ tam nhân.

Y gật đầu:

- Ứng hiệp hứa sẽ không nói với đệ tam nhân.

Mộc Kha Giã Na ôm quyền:

- Lão phu cảm kích.

- Lão trượng đừng xá vãn bối mà... Nếu lão trượng còn xá vãn bối nữa. Ứng Hiệp sẽ rời ngay khỏi tửu quán này.

- Lão phu hiểu chí khí của thiếu hiệp.

Mộc Kha Giã Na đặt tay xuống bàn nhìn Ứng Hiệp nói:

- Bí mật thứ hai chính là nguồn gốc của kho tàng liên thành. Tại nơi ngụ của bộ tộc Liêu Ninh có ngọn "Quỷ đầu sơn". Tương truyền "Quỷ đầu sơn" là ngọn núi quỷ ám.

Chỉ có quỷ lưu ngụ nên lúc nào cũng phát ra những âm thanh nghe rất rùng rợn. Sự thật đó chỉ là những tin hư hư do các vị trưởng lão bày ra, còn Quỷ đầu sơn là một kho báu khổng lồ, với những quặng vàng chỉ cần bí thuật mà lão phu đang giữ đây đã có thể lấy vàng trong Quỷ đầu sơn từ kiếp này sang kiếp khác. Bí mật này, chúa Liêu và Dịch Hoành đang rất muốn có nên mới truybức lão phu.

Ứng Hiệp mỉm cười:

- Trưởng lão nói ra bí mật đó với vãn bối cũng vô ích mà thôi bởi vãn bối không có ý lấy vàng trên Quỷ đầu sơn.

Buông một tiếng thở dài, Mộc Kha Giã Na nói:

- Thiếu hiệp không cần bí mật "Quỷ đầu sơn", lão phu mới có ý trao bí mật đó cho thiếu hiệp. Nếu lão phu có mệnh hệ gì, nhờ thiếu hiệp trao bí mật đó cho một người trong bộ tộc Liêu Ninh để y tiếp tục sứ mạng đi tìm Tôn chủ, phối hợp với bí mật còn lại Tôn chủ đang giữ để giúp đỡ bá tánh bộ tộc Liêu Ninh đang lưu lạc bốn phương trời có cơ hội quay lại nơi đất tổ, đất tông. Cái ân này của thiếu hiệp, lão phu kiếp này không trả, kiếp sau nguyện làm thân trâu ngựa bồi đáp.

Mộc Kha Giã Na nói dứt lời, lấy luôn một mảnh mộc bài, có khắc chữ chi chít, dấu trong ống tay áo trịnh trọng đưa qua Ứng Hiệp.

- Mộc Kha Giã Nan kính cẩn mông thiếu hiệp nhận lấy.

Ứng Hiệp lưỡng lự khoát tay:

- Vãn bối... Nếu vãn bối không gặp được người nào của bộ tộc Liêu Ninh thì sao?

Mộc Kha Gia Nan nhìn Ứng Hiệp với ánh mắt muộn phiền:

- Nếu như thiếu hiếp nói thì đây đã là ý trời. Ðã là ý trời thì không ai có thể cãi được.

Nhưng thiếu hiệp không nhận mảnh mộc bài này thì lão càng có lỗi với tông đường.

- Tiền bối đã nói vậy, Ứng Hiệp xin được nhận mảnh mộc bài này.

Ứng Hiệp nhận mảnh mộc bài bằng hai tay, rồi cho vào áo ngực. Y chuốc rượu ra hai chiếc chén. Trịnh trọng mời Mộc Kha Giã Na:

- Vãn bối xin được kính lão tiền bối một chén rượu.

- Ða tạ thiếu hiệp.

Hai người cùng uống cạn số rượu đã được chuốc ra. Ðặt chén xuống bàn, Ứng Hiệp từ tốn nói:

- Tiền bối đã tìm Ứng Hiệp thố lộ những bí mật sinh tử của bộ tộc Liêu Ninh cho Ứng Hiệp biết, để tỏ lòng thành kính với tiền bối, Ứng Hiệp sẽ thố lộ thân phận mình, đặng lão tiền bối còn biết Ứng Hiệp là ai.

- Thiếu Hiệp không cần khách sáo... Lão phu chỉ nhìn người đã nhận biết thiếu hiệp là một trang anh hùng hào kiệt chính nhân quân tử.

Nghe Mộc Kha Giã Na thốt ra câu nói đó, Ứng Hiệp cười khẩy một tiếng:

- Lão trượng lầm rồi vãn bối nói ra lai lịch của mình sợ tiền bối sẽ hồn siêu phách lạc đấy Y nhìn Mộc Kha Giã Na từ tốn nói tiếp.

- Cả võ lâm Trung nguyên bất cứ ai nghe đến ngoại danh "Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

đều nghĩ đần gã thần chết gớm ghiếc dưới a tỳ mà vãn bối chính là Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

- ÐÓ là chuyện của võ lâm, còn lão phu không phải là người của võ lâm. Dù biết thiếu hiệp có là Di Họa Ðoạn Hồn Thần thì lão phu cũng chẳng ngại. Bởi lẽ lão phu tin vào chính mình.

- Tiền bối đã tin, Ứng Hiệp phải kính người một chén nữa. Y lại chuốc rượu ra chén để uống với Mộc Kha Giã Na.

Hai người đối ẩm một lúc rất tâm đầu ý hợp. Trong tâm Ứng Hiệp bất giác cảm mến vị trưởng lão bộ tộc Liêu Ninh. Sự cảm mến đó khiến y phải nghĩ thầm:

- "Mình phải giúp lão tiền bối Mộc Kha Giã Na mới được. âu đây cũng là việc đáng làm để giúp cho bá tánh bộ tộc Liêu Ninh".

Ý niệm đó khiến trong lòng Ứng Hiệp vô cùng phấn khích. Y chuốc rượu vào hai chiếc chén rồi nói với Mộc Kha Giã Na:

- vãn bối kính tiền bối.

- Mời thiếu hiệp.

Hai người vừa bưng chén thì hai mươi cao thủ Liêu quốc sầm sập xông vào. Tất nhiên Ứng Hiệp nhận ra ngay gã cao thủ đi chung với Khắc Ðà Chính.

Ứng Hiệp cau mày nhìn gã nói:

- Tại hạ tưởng đâu các hạ đã rời trung nguyên quay về Liêu quốc không ngờ lại quay trở lại đây.

- Tư Na Mộc Vĩ chỉ quay về Liêu quốc một khi có lão Mộc Kha Giã Na kia mà thôi.

Ngươi ngoan ngoãn thì hãy trao lão Mộc Kha Giã Na cho ta. Bằng không, chúng ta sẽ bằm ngươi thành trăm mảnh.

Ứng Hiệp đặt chén xuống bàn, từ từ đứng lên nhìn Tư Na Mộc V:

- Các hạ hẳn đã thấy Khắc Ðà Chính rớt lưỡi như thế nào khi buông ra một câu xấc xược với Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Tư Na Mộc Vĩ nheo mày, nhăn mặt nhìn chằm chằm Ứng Hiệp. Y suy nghĩ một lúc lâu mới nói:

- Ngươi là Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp?

- Người cầm kiếm trên võ lâm tất biết tại hạ. Các hạ có cần tại hạ chứng minh mình là Di Họa Ðoạn Hồn Thần không?

Tư Na Mộc Vĩ lưỡng lự một lúc rồi gật đầu:

- Ngươi hãy chứng minh mình cho ta thấy ngươi là Di Họa Ðoạn Hồn Thần xem nào.

- Ðược Các hạ muốn thấy thì sẽ thấy ngay.

Ứng Hiệp rút phắt chưởng kiếm, dùng mũi kiếm vẽ chân dung Tư Na Mộc Vĩlên mặt bàn. Y dựng chiếc bàn cho Tư Na Mộc Vĩ xem:

- Giống các hạ không?

Tư Na Mộc Vĩ trố mắt nhìn bức họa khắc trên bàn cây. Hai mắt y mở to hết cỡ tưởng chừng như đôi con ngươi có thể lọt ra ngoài bởi sự ngạc nhiên quá mức.

Tư Na Mộc Vĩ nói:

- Rất giống... Nhưng rất tiếc lại chẳng có tay.

- Các hạ sẽ không còn đôi tay đâu.

Lời còn đọng trên miệng Ứng Hiệp thì y đã thi triển Tu La thần pháp phối hợp với tâm kiếm thần kỳ của Dương Bất Tuần. ánh kiếm chớp động phối hợp với thân thủ siêu phàm xuất chúng, thoáng hiện rồi thoáng mất. Khi Ứng Hiệp quay lại chỗ cũ thì đôi tay của Tư Na Mộc Vĩ đã rơi xuống đất rồi.

Kiếm pháp thần kỳ của Ứng Hiệp khiến cho bọn cao thủ Liêu quốc cứ đứng trơ ra mà tuyệt nhiên chẳng có một phản ứng gì. Chiêu kiếm uy mãnh tàn khốc vừa rồi của Tôn Ứng Hiệp đủ để các cao thủ Liêu quốc tự biết trước mặt chúng là một đại kiếm thủ siêu quần đoạt mạng, không thể nào lường hết được.

Trong khi bọn cao thủ Liêu quốc đứng thừ ra thì Tư Na Mộc Vĩ đã khuy hai chân ngất lịm.

Ứng Hiệp lia ánh mắt sát thần qua bọn cao thủ Liêu quốc, gằn giọng nói:

- Tôn Ứng Hiệp sẽ không chùn tay nếu các ngươi muốn phá bĩnh cuộc đối ẩm giữa ta với Mộc lão tiền bối.

Nghe Ứng Hiệp nói nhưng bọn cao thủ Liêu quốc vẫn giữ thái độ im lặng, định nhãn nhìn chàng. Tất cả đều đặt tay vào đốc khoái đao. Sự im lặng của những người đó càng khiến cho cục trường càng lúc càng trở nên căng thẳng cực kỳ. Gã thần chết đã xuất hiện đâu đó trong gian tửu quán chỉ chực chờ đợi những linh hồn rời bỏ thể xác trần tục đặng đưa về chầu diêm chúa. Sự căng thẳng đó càng lúc càng tăng dần thời điểm máu chảy thịt rơi gần đến.

Sắc mặt Ứng Hiệp đanh hẳn lại với những nét sát nhân lạnh lùng hiện rõ trên ánh mắt trong khi đó bọn cao thủ Liêu quốc thì lại mồ hồi lấm tấm, chứng tỏ chúng đang sợ, nhưng càng sợ thì dã tâm giết người lại cuộn Trảo.

Chính vào thời khác máu có thể chảy đầu có thể rơi chụp đến thì Lâm Bạch Huệ bất ngờ xuất hiện. Nàng thét lớn:

- Dừng tay...

sự xuất hiện đột ngột của Lâm Bạch Huệ khiến những nét sát nhân trên mặt Tôn Ứng Hiệp bất giác dịu hẳn lại. Y nhìn Bạch Huệ nói:

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ liếc nhanh qua Tư Na Mộc Vĩ rồi nhìn lại Ứng Hiệp nói:

- Tôn Ðệ... Ðể tỷ nói chuyện với những người này.

Ứng Hiệp ngoan ngoãn gật đầu.

Bạch Huệ nhìn lại bọn cao thủ Liêu quốc. Nàng bí mật lấy tấm kim bài của Diêm La Thành Chủ trao đưa qua trước mặt những gã đó rồi từ tốn nói:

- Các vị huynh đệ... Tôn đệ của bổn nương nếu lỡ mạo phạm đến các vị, mong các vị bỏ qua cho.

Lời nói của Bạch Huệ như có uy ngôn khiến bọn cao thủ Liêu quốc đồng loạt buông tay khỏi dốc khoái đao. Rồi chúng bước đến kè Tư Na Mộc Vĩ bỏ đi.

Chờ cho những cao thủ Liêu quốc bước đi rồi, Bạch Huệ mới bước đến trước mặt Tôn Ứng Hiệp:

- Chuyện gì đã xảy ra Ở đây vậy?

Mộc Kha Giã Na lên tiếng thay Ứng Hiệp:

- Tôn công tử vì thấy chuyện bất bình nên ra tay thôi.

Bạch Huệ lườm Ứng Hiệp:

- Nếu không có tỷ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Nghe Bạch Huệ quở trách, Ứng Hiệp bối rối gục mặt nhìn xuống.

Mộc Kha Giã Na vội đỡ lời cho Ứng Hiệp:

- Chỉ vì Tôn công tử muốn binh vực cho lão phu... Mong cô nương đừng trách Tôn thiếu hiệp.

- Bây giờ mọi chuyện đã qua rồi, không còn phải lo nữa. Tiên sinh lo cho mình còn Ứng Hiệp phải theo Bạch Huệ.

Mộc Kha Giã Na ôm quyền:

- Lão phu tự lo cho mình được, không dám làm phiền cô nương và Tôn thiếu hiệp.

Bạch Huệ ôm quyền xá Mộc Kha Giã Na:

- Nếu như Lâm Bạch Huệ có gì không đúng mong Mộc tiên sinh bỏ qua cho.

Lão Mộc Kha Giã Na ôm quyền đáp lễ nàng.

- Lão phu đội ơn cô nương với Tôn thiếu hiệp mới phải nào dám trách nhị vị.

- Vậy Bạch Huệ cáo từ.

Nàng quay lại Ứng Hiệp:

- Tôn đệ... Ðệ theo tỷ chứ?

Ứng Hiệp gật đầu như một đứa trẻ thơ ngoan ngoãn.

Y quay lại ôm quyền xá Mộc Kha Giã Na từ tốn nói:

- Vãn bối phải theo tỷ tỷ... Tiền bối bảo trọng.

Mộc Kha Giã Na gật đầu:

- Tôn thiếu hiệp bảo trọng.

Bạch Huệ và Ứng Hiệp đi rồi, Mộc Kha Giã Na mới buông một tiếng thở dài. Lão từ từ ngồi xuống ghế với tay cầm lấy bầu rượu còn lại trên bàn. Lão đưa bầu rượu toan trút vào miệng thì có người giật lấy bầu rượu trên tay lão.

Mộc Kha Giã Na chỏi tay từ từ đứng lên. Lão buột miệng nói thì thấy Diêm La Thành Chủ.

- Dịch Hoành.

Khoanh tay trước ngực, Diêm La Thành Chủ nhìn Mộc Kha Giã Na từ tốn nói:

- Nếu lão chịu trao phần bí mật còn lại cho bổn vương thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý suốt đời, cần gì phải uống chút rượu thừa chứ.

Mộc Kha Giã Na hừ nhạt nói:

- Dịch Hoành ngươi đừng hòng tơ tưởng khuyến dụ được lão. Thà lão phu chết đi để đem bí mật bộ tộc Liêu Ninh xuống chầu diêm chúa chứ không bao giờ trao cho ngươi đâu Cả bộ tộc Liêu Ninh chết bởi tay ngươi làm sao lão phu quên được mối hận này.

Nếu lão phu có chết cũng nguyền theo ám ngươi suốt cả cõi đời này.

Mộc Kha Giã Na nói dứt câu chộp lấy chén rượu thẳng tay nện mạnh vào óc mình.

Lão trợn mắt nhìn Diêm La Thành Chủ như thế muốn thâu tóm chân dạng của gã vào mắt mình rồi từ từ gục về phía trước, nằm sấp trên mặt bàn.

Diêm La Thành Chủ bước đến bên Mộc Kha Giã Na, xem lão còn thở hay không. Khi biết chắc Mộc Kha Giã Na đã tắc thở hoàn toàn, y mới hắt lão ngã xuống sàn tửu quán lầm nhầm rủa:

- Lũ mọi các ngươi đúng là ngu đần dốt nát... Sống trên một kho tàng độc nhất vô nhị thế mà chẳng biết tận hưởng lại đi chọn một cái chết oan uổng.

Chương 37: Danh thành công toại

Nằm gác đầu trên chân Lâm Bạch Huệ, Ứng Hiệp nghe nàng quở trách mà chẳng dám phản bác.

- Sao Tôn đệ lại khờ khạo như vậy chứ...

Buông một tiếng thở dài, Ứng Hiệp nói:

- Ðệ không muốn thấy người Hán bị người Liêu bắt nạt. Tỷ cũng như Ứng Hiệp thôi.

Vì tỷ và đệ cũng đều là người Hán. Chẳng lẽ thấy đồng loại của mình bị bắt nạt lại khoanh tay đứng nhìn sao?

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp mỉm cười. Bất ngờ nàng cúi xuống hôn lên trán Ứng Hiệp.

Nàng nhỏ nhẹ nói:

- Không ngờ đệ đệ của tỷ lại là một trang hảo hán anh hùng.

- Ðệ đâu chỉ biết giết người.

- Tỷ hiểu đệ rồi.

Ứng Hiệp ngồi nhỏm lên. Y nhìn Lâm Bạch Huệ ngập ngừng hỏi:

- Tỷ tỷ... BỘ tỷ biết những gã cao thủ Liêu quốc đó ư?

Ðôi Chân mày của Bạch Huệ nhường cao lộ vẻ ngạc nhiên nhìn Ứng Hiệp. Nàng từ tốn hỏi:

- Ðệ nghĩ sao lại cho rằng tỷ tỷ của đệ quen với bọn mọi Liêu quốc đó chứ?

- Ơ Tại tửu quán đệ chỉ thấy tỷ nói với một vài câu thế là bọn cao thủ Liêu quốc rút lui ngay. Cứ như lời nói của tỷ là mệnh lệnh đối với bọn người đó vậy.

Bạch Huệ phá lên cười nắc nẻ. Nàng vừa cười vừa nói:

- Ðệ ngạc nhiên cũng đúng thôi... Bởi tỷ không quen không biết nhưng những cao thủ Liêu quốc đó phải tuân theo ý của tỷ bởi vì hiện tỷ là Tinh Túc giáo chủ kia mà.

- Ðệ biết tỷ đã là Tinh Túc giáo chủ... Nhưng chẳng lẽ Tinh Túc giáo chủ lại có cả quyền hạn đối với cao thủ Liêu quốc?

- Ðệ tưởng Tinh Túc giáo của tỷ và đệ chỉ có danh trong Trung nguyên thôi sao? Còn hơn thế nữa đó. Tinh Túc giáo đã vượt ra ngoài biên ải lan đến tận Phiên quốc. Tinh Túc giáo giờ đây có thể nói còn hơn cả Thiếu Lâm tự.

Ứng Hiệp nghe Bạch Huệ nói và cùng phấn khích. Y nắm lấy tay nàng:

- Ðệ chúc mừng cho tỷ...

Nàng mỉm cười:

- Ðệ thích tỷ được như vậy lắm hả?

Ứng Hiệp gật đầu:

- Tất nhiên rồi. Tỷ được như vậy Ứng Hiệp rất mừng. Tỷ càng vui vẻ, mãn nguyện bao nhiêu, Ứng Hiệp càng mừng bấy nhiêu.

Nàng vòng tay qua bá lấy cổ Ứng Hiệp:

- Tỷ lại thích một điều khác.

- Tỷ thích gì nào... CÓ thể nói cho đệ biết được không?

Bạch Huệ mỉm cười khẽ gật đầu:

- Tỷ sẽ nói với đệ nhưng sợ rằng Ứng Hiệp không còn nhã hứng với Lâm Bạch Huệ nữa.

Ứng Hiệp tò mò hỏi:

- Tỷ nói đi... Ðệ đang rất muốn nghe sở thích của tỷ đây nè.

Nàng nâng cằm Ứng Hiệp:

- Tỷ chỉ thích đệ vẽ chân họa của tỷ mà thôi.

Ứng Hiệp như một đứa bé reo lên:

- Sở thích của tỷ cũng là sở thích của đệ đó.

- Ngày trước đệ vẽ chân họa cho tỷ, tỷ còn là một kẻ vô danh tiểu tốt, nay tỷ đã là Tinh Túc giáo chủ. Một lời nói ra cả võ lâm phải khuất phục. Không biết có vẽ ra được cái thần đó không?

- Tất nhiên là được rồi... Nhưng đệ muốn vẽ chân họa của tỷ bằng những cảm xúc chân thành của đệ.

- Ðệ muốn sao tỷ cũng chiều. Miễn sao Tôn Ứng Hiệp mãi mãi là chiếc bóng bất ly thân của Lâm Bạch Huệ là được rồi.

Lời nói dứt trên miệng nàng thì Bạch Huệ ôm chặt lấy Tôn Ứng Hiệp. Ðôi nhũ hoa căng cứng của nàng chỉ cách ly với Ứng Hiệp qua hai làn vải nhưng gã cảm nhận rõ mồn một sức cuốn hút kỳ diệu toát ra từ sự đụng chạm đó. Hơi thở tỏa mùi thơm ngây ngất từ miệng nàng phả vào mặt Ứng Hiệp khiến gã càng ngây ngất hơn với tất cả những cảm xúc cuồng nhiệt.

Bất giác Ứng Hiệp như thể không kiềm được mình. Y bấu cứng lấy vùng tiểu yêu của Bạch Huệ, miệng khẽ thốt:

- Tỷ tỷ...

- Ứng Hiệp...

Bạch Huệ chợt đẩy Ứng Hiệp ra, lườm gã nói:

- Ðệ tham lam quá.

Mặt Ứng Hiệp đỏ gay vì thẹn. Y miễn cưỡng nói:

- Ðệ không dằn được những cảm xúc của mình đối với tỷ.

Bạch Huệ mỉm cười vuốt má Ứng Hiệp:

- Ðệ thích phác họa chân dung của tỷ kia mà... Quên rồi ư?

- Vẽ chân họa của tỷ là nỗi đam mê của đệ kia mà.

- Vậy thì đi theo tỷ.

Nàng đưa Ứng Hiệp ra ngoài thác nước. Chờ cho Ứng Hiệp chuẩn bị xong giấy mực, Bạch Huệ đứng trên một ghềnh đá từ từ trút bỏ y phục. Ráng chiều rọi xuống mặt nước hắt lên cơ thể nàng thứ ánh sáng lung linh huyền diệu. Vốn Bạch Huệ đã có những đường cong thiên bẩm, trong khung cảnh thơ mộng hữu tình đó, thân thể của nàng cũng được tôn tạo như tiên nữ trong chốn bồng lai, thoát hẳn cõi Ô trọc nơi trần thế.

Ðứng trước bức tranh thật của tạo hóa, Ứng Hiệp ngây ngô quên cả ý nghĩ phóng bút phác họa lại những đường nét chấm phá của bức tranh kỳ diệu kia. Y chỉ còn biết lấy mắt chiêm ngưỡng mà quên hẳn chức nghiệp họa nhân của mình.

Y ngắm Bạch Huệ trong khung cảnh hữu tình bằng thứ ánh mắt say đắm quên cả thực tại chung quanh mình. Như một gã Từ Thức lạc vào cõi tiên trong giấc mơ liêu trai phù phiếm, Ứng Hiệp từ từ tiến về phía Bạch Huệ.

Nàng vẫn đứng trên ghềnh đá không cản hắn lại cũng không gọi mời hắn đến. Thân thể nàng cứ phơi ra những đường nét thật tinh xảo thật quyến rũ mà Bạch Huệ tự biết trên đời này khó có một nữ nhân thứ hai nào có được.

Ứng Hiệp dừng lại trước nàng một bước.

Hai người đối mặt nhìn nhau. ánh thu nhãn của Bạch Huệ trông thật ướt át đưa tình, trong khi nhãn quang của Ứng Hiệp lại tóe ra thứ lửa dục tình nóng hổi. ánh mắt đầy ngọn lửa dục tình của y từ từ đi lần theo chiều dọc của cơ thể Bạch Huệ. Y vốn thiên phú là một họa nhân nên trông gã tưởng chừng như muốn nuốt chửng cơ thể kiều diễm kia vào mắt gã.

Bạch Huệ nhỏ nhẹ nói:

- Ðệ không định phác họa chân họa của tỷ à?

- Không có một phác họa nhân nào khả dĩ lột tả hết được vẽ đẹp của tỷ cả. Nét đẹp của tỷ sinh ra trên cõi đời này chỉ để cho Ứng Hiệp sùng bái và chiêm ngưỡng, tuyệt nhiên không thể nào để lại trên giấy được.

Ứng Hiệp vừa nói vừa đặt tay lên vai nàng. Y từ từ đưa dọc hai bàn tay háo hức của mình theo hai bên hông của Lâm Bạch Huệ. Nàng không phản kháng hành động của Ứng Hiệp và cũng không khích lệ gã. Bạch Huệ thừa biết Ứng Hiệp đã là một gã nô tình trong vòng tay tình yêu của nàng.

Hơi thở Ứng Hiệp càng lúc càng dồn dập và cuối cùng, y quì hẳn dưới chân Bạch Huệ, gục đầu vào vùng đan điền của nàng thổn thức nói:

- Nếu không có tỷ... Ứng Hiệp sẽ là kẻ đau khổ nhất trong cuộc đời này.

Nàng vuốt ve vùng gáy Ứng Hiệp:

- Tỷ sẽ không bỏ rơi Ứng Hiệp của tỷ đâu.

cùng với lời nói đó, Bạch Huệ thả người xuống. Hai người lại đối mặt với nhau. Tay trong tay, mắt trong mắt, Bạch Huệ lại trong tình trạng chẳng còn mảnh vải che thân.

Những gì Ứng Hiệp muốn, nàng đọc được qua ánh mắt của gã. Vòng tay của nàng vòng qua sau gáy kéo y về phía mình.

- Ðệ đệ Những khoảnh khắc êm dịu mà Ứng Hiệp khát khao lại đến. Y ngụp lặn miệt mài trong cảm xúc dục tình để tận hưởng tất cả những gì hắn khao khát, những gì mà hắn tôn thờ và sùng bái. Trong tâm tưởng của gã chỉ còn độc một ý nghĩ mong sao khoảnh khắc kỳ diệu này dừng lại mãi mãi để y thỏa thuê trong niềm đam mê dâng Trảo của mình.

Cuối cùng Ứng Hiệp cũng rã ra như thể những tảng mây tan thành từng cụm nhỏ lơ lửng trôi theo làn gió thu đêm cùng với những tiếng rên khe khẽ của Lâm Bạch Huệ.

Ứng Hiệp nằm duỗi dài trên ghềnh đá trong sự thỏa mãn với ý nghĩ:

"Cả cuộc đời này, Tôn Ứng Hiệp sẽ dâng hiến cho Lâm Bạch Huệ. Dù có phải đem cả sinh mạng để có được nàng." Bạch Huệ nằm bên Ứng Hiệp, gác tay nhìn lên bầu trời đêm. Mùi da thịt của hai người vẫn còn đượm trong khứu giác của họ cùng với cảm giác ngây ngất vừa mới giao tình Bạch Huệ thỏ thẻ nói:

- ứng Hiệp... Ðệ đang nghĩ gì vậy?

Trở mình nhìn qua nàng, Ứng Hiệp nói:

- Ứng Hiệp thật hạnh phúc.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Thật không?

Y gật đầu như một đứa bé ngoan ngoãn biết vâng lời kẻ bề trên.

- Thật mà... Chưa bao giờ Ứng Hiệp có được những khoảnh khắc hạnh phúc tuyệt vời như thế này.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Ứng Hiệp còn nhớ đến Lam Tiểu Yến không?

Y lắc đầu:

- Không.

- Thế còn Tống Bội Linh?

Ứng Hiệp lưỡng lự rồi nói:

- Chỉ tội nghiệp cho tỷ ấy mà thôi. Tống tỷ tỷ vô phận, vô phúc nên gặp phải gã bạc tình Ðàm Vĩnh Hưng. Nếu có cơ hội...

- Ðệ muốn trả thù cho Tống Bội Linh?

ứng Hiệp bậm môi rồi gật đầu.

Bạch Huệ lườm Ứng Hiệp.

Nhận ra ánh mắt của nàng, Ứng Hiệp vội vã nói:

- Tỷ không muốn?

- Nếu đệ muốn trả thù cho Tống Bội Linh thì xem ra Tống Bội Linh kia rất nặng nợ với đệ - Ðệ chỉ nghĩ đến cái nghĩa của Tống tỷ tỷ đối với đệ. Tống tỷ tỷ là một người đáng thương.

- Tỷ không phải là một kẻ đáng thương sao? Tỷ hỏi thật... Giữa Tống Bội Linh và Lâm Bạch Huệ, đệ xem trọng ai hơn?

Nhìn thẳng vào mắt Bạch Huệ, Ứng Hiệp nghiêm giọng nói:

- Tỷ đã trao thân cho Ứng Hiệp, tất nhiên tỷ phải nặng tình hơn Tống tỷ tỷ.

Bạch Huệ mỉm cười quay sang ôm cứng lấy Ứng Hiệp:

- Bạch Huệ rất thích nghe câu nói này của Ứng Hiệp. Bạch Huệ chỉ sợ một ngày nào đó Ứng Hiệp xem thường Lâm Bạch Huệ chẳng đoái hoài gì đến tỷ khi hoa tàn nhụy úa.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Không đâu... Nếu Ứng Hiệp là kẻ hai lòng thì trời tru đất diệt Ứng Hiệp đi.

Nghe gã thốt lời thề độc, Lâm Bạch Huệ vội bụm miệng Ứng Hiệp lại. Nàng lắc đầu:

- Ứng Hiệp đừng có thề... Tỷ tin Ứng Hiệp mà.

- Mãi mãi trong cuộc đời này tỷ là người Ứng Hiệp tôn thờ và sùng bái. Bất cứ ai chạm đến tỷ là chạm đến sự sinh tồn của Tôn Ứng Hiệp. Nếu tỷ muốn gì Ứng Hiệp sẽ thực hiện điều mong muốn của tỷ bằng cả trái tim, khối óc lẫn thể xác.

Bạch Huệ ôm cứng lấy Ứng Hiệp. Ðôi nhũ hoa của nàng ép chặt vào thân thể cường tráng tràn đầy sinh lực của gã.

- Ứng Hiệp... Nếu như tỷ muốn Tinh Túc giáo thống nhất võ lâm thì đệ có giúp tỷ không?

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ:

- Ðệ đã nói rồi. U ớc muốn của tỷ là mệnh lệnh đối với Tôn Ứng Hiệp.

Nàng mỉm cười, tặng cho hắn một nụ hôn nồng nàn rồi từ từ đẩy y nằm duỗi dài trên ghềnh đá. Ứng Hiệp không thể nào ngờ được khi Bạch Huệ trườn lên người gã. Cảm giác đê mê lại dâng Trảo cùng với sự ngất ngây do Bạch Huệ ban tặng.

Hai người quấn chặt lấy nhau như thể không muốn rời xa nhau nữa. Cả hai như quên đi thực tại để chỉ còn có sự đam mê thống trị tâm tưởng cùng với những xúc cảm xác thịt cuồng nhiệt.

Bạch Huệ vận lại y trang. Nàng nhìn Ứng Hiệp:

- Xem như hôm nay Ứng Hiệp còn thiếu tỷ bức chân họa Tinh Túc giáo chủ.

- Mãi mãi trong tim và khối óc của Ứng Hiệp đã khắc đậm hình bóng Lâm tỷ tỷ. Cho dù không có tỷ, Ứng Hiệp vẫn phóng bút họa chân dung tỷ.

- Thật không?

Y gật đầu.

Nàng mỉm cười nói:

- Tỷ không tin.

- Ðệ sẽ chứng minh cho tỷ thấy.

Bạch Huệ lắc đầu.

- Không cần đệ phải chứng minh ngay bây giờ đâu.

- Chứ khi nào tỷ mới muốn Ứng Hiệp chứng minh?

Bạch Huệ lấy trong thắt lưng ra một tấm kim bài. Nàng đặt vào tay Ứng Hiệp.

- Ðây là tấm kim bài Phó giáo chủ Tinh Túc giáo, tỷ trao lại cho đệ. Kể từ bây giờ Ứng Hiệp sẽ là Phó giáo chủ Tinh Túc giáo, đảm đương chức vị thống soái môn hạ Tinh Túc giáo nhứt thống võ lâm qui về một mối. Ngày đó Bạch Huệ và Ứng Hiệp sẽ bái thiên địa thành thân tuyên cáo với võ lâm thiên hạ, Nét mặt Ứng Hiệp rạng rỡ lên hẳn:

- Ðược rồi... Ðệ sẽ tặng tỷ bức họa trong ngày đó.

Nàng nắm tay Ứng Hiệp:

- Bạch Huệ sẽ xem bức họa đó như báu vật của mình.

Bạch Huệ bỗng chốc trở nên ngập ngừng:

- Tỷ có chuyện phải đi... Tất cả mọi việc tỷ đều chuẩn bị cả, chỉ cần đệ giương cao đại kỳ Tinh Túc giáo nữa mà thôi.

- Ðệ sẽ làm theo ý của tỷ.

- Ứng Hiệp đệ bảo trọng.

Nàng mỉm cười với y như thể muốn tặng y nụ cười đẹp nhất của mình rồi quay lưng rời thác nước. Chẳng mấy chốc đã biến mất vào bóng đêm.

Bạch Huệ đi rồi, sự cô đơn trống vắng lại nhanh chóng khỏa lấp những ý niệm của Tôn Ứng Hiệp. Hắn cảm thấy cô quạnh khi thiếu vắng lâm Bạch Huệ bên cạnh mình.

Ứng Hiệp ngồi bó gối trên ghềnh đá, để tìm lại chút dư âm còn phảng phất đọng lại trong không gian. Y bất giác hồi hộp lo cho Lâm Bạch Huệ.

Nhìn thác nước đang đổ xuống như một mái tóc bạc óng ánh, nhẩm nói:

- Lâm tỷ tỷ... Ứng Hiệp sống không có tỷ thì thà chết còn hơn sống.

Trong sự trống vắng, cô đơn đó, Ứng Hiệp sực nhớ lại tấm mộc bài của MỘ Kha Giã Na. Y lấy tấm mộc bài ra xem. Ðôi chân mày Ứng Hiệp chau lại khi thấy dưới tấm mộc bài có dấu khắc tợ kỷ vật của y. Những dòng bút tự trên tấm mộc bài, Ứng Hiệp không đọc được nhưng dấu khắc trên tấm mộc bài thì y dễ dàng nhận ra nó rất giống với kỷ vật mà thời thơ ấu gã từng đeo trên cổ để làm bùa hộ mạng.

Ứng Hiệp nheo mày nghĩ thầm:

- Lạ thật...

Y còn đang bâng khuâng với sự trùng hợp đó thì thình lình tiếng đàn tỳ bà réo rắt trỗi lên. Tiếng đàn nghe thật ai oán như thể muốn nhắc lại một khoảng thời gian bi ai của người tấu ra tiếng đàn đó.

Nghe tiếng đàn tỳ bà Ứng Hiệp bỏ ngay những ý tưởng bâng quơ với trùng hợp giữa dấu khắc trên tấm mộc bài với lá bùa hộ mạng của mình. Y rời ghềnh thác đi vào tòa đại điện Phỉ Thúy Tiên Trang.

Trong tòa đại điện Phỉ Thúy Tiên Trang duy nhất có một ánh bạch lạp. Mặc dù ánh sáng từ ngọn bạch lạp đó không đủ soi sáng cả tòa đại điện nhưng nó vẫn tôn tạo mái tóc đen mướt, óng ả của nữ nhân ngồi gảy đàn xoay lưng ra cửa.

Ứng Hiệp chờ cho nữ nhân kia gảy xong tấu khúc bi ai rồi mới lên tiếng hỏi:

- CÔ nương là ai?

Nữ nhân từ tốn lên tiếng:

- Khi đệ biến thành một kiếm khách nô tình thì không nhận được Tống tỷ tỷ nữa sao?

Ứng Hiệp thẫn thờ khi giọng nói của Bội Linh đập vào tai gã. Y mừng rỡ bước nhanh đến sau lưng Bội Linh.

- Tống tỷ tỷ...

Bội Linh quay lại.

Hai hàng lệ nhanh chóng Trảo ra khóe mắt Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp thổn thức nói:

- Tỷ tỷ...

- Hiền đệ.

Bội Linh thả cây đàn tỳ bà xuống bên cạnh. Nàng dang rộng hai tay. Ứng Hiệp ôm chầm lấy nàng.

- Tỷ tỷ...

- Hiền đệ...

Nước mắt Bội Linh nhỏ xuống vai Ứng Hiệp. Nàng nghẹn ngào nói:

- Tưởng đâu kiếp này tỷ sẽ chẳng bao giờ gặp được Tôn hiền đệ.

- Ðệ cũng nghĩ vậy.
Bội Linh đẩy Ứng Hiệp ra.

Nàng ngẩn mặt, đôi thu nhãn mở to nhưng chẳng có thần. Ðưa tay xoa nắn mặt Ứng Hiệp.

- Hiền đệ bây giờ khác trước nhiều quá.

- Ðệ và tỷ lưu lạc mấy năm rồi. Ðệ những tưởng tỷ đã chết.

- Ðúng ra tỷ đã chết bởi tay Lâm Bạch Huệ nhưng may mắn được Ðộc Cầm Nhân cứu mạng.

Ứng Hiệp cau mày:

- Sao... Lâm tỷ tỷ định giết chết Tống tỷ tỷ à?...

Bội Linh gật đầu:

- Chính Bạch Huệ chứ không ai khác...

Bội Linh buông tiếng thở dài thuật lại chuyện xảy ra tại trang viện của Ðàm Vĩnh Hưng. Nàng thuật xong câu chuyện đó rồi hỏi Ứng Hiệp:

- Ðệ tin vào những lời tỷ nói không?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Nghe tỷ kể mà đệ không thể nào tin được... Lâm tỷ tỷ không phải là hạng người nhẫn tâm như vậy đâu. Chắc có lẽ ai đó đã giả dạng Lâm tỷ tỷ để hại tỷ thôi.

- Khi tỷ kể câu chuyện này đã đoán trước Tôn hiền đệ không tin vào lời nói của tỷ.

- Ðệ nhứt định sẽ hỏi Lâm tỷ tỷ chuyện này. Nhứt định có ai đó bày trò mưu ma chước quỷ để hại Lâm tỷ tỷ.

Bội Linh lắc đầu:

- Tin hay không tin là quyền của đệ. Tỷ không bắt buộc đệ tin hay bắt đệ phải tìm nguyên cớ vì sao tỷ và đệ rơi vào cảnh ly tán. Cho dù Bội Linh có nói gì thì đệ cũng sẽ không tin. Hay nhất Tôn hiền đệ tìm hiểu sự thật về con người của Lâm Bạch Huệ.

Ứng Hiệp miễn cưỡng nói với Bội Linh:

- Tỷ tỷ... Tỷ phải tin Ứng Hiệp... Ứng Hiệp hiểu Lâm tỷ tỷ hơn bất cứ ai. Lâm tỷ tỷ là người tốt... tốt lắm...

Bội Linh gượng cười:

- Ðệ nghĩ như vậy cũng được.

Ứng Hiệp gượng cười:

- BỎ qua mọi chuyện đi... Ðệ gặp tỷ là vui lắm rồi. Hiện giờ tỷ đang Ở đâu?... Ở với ai... đàm Vĩnh Hưng có gặp tỷ chưa?

- Ðàm huynh đã gặp tỷ...

- Y đã gặp tỷ rồi à?

Bội Linh gật đầu.

- Y không đối xử tệ với tỷ chứ?

Bội Linh gật đầu:

- Huynh ấy rất tốt.

- Vậy đệ chúc mừng cho tỷ.

Bội Linh gượng cười, rồi nói:

- Tôn hiền đệ chúc mừng tỷ sớm quá.

- Sao lại sớm?

- Ðàm huynh hiện tại cũng không khác gì Tôn hiền đệ... Huynh ấy cũng rơi vào bẫy tình của Lâm Bạch Huệ.

Mặt Ứng Hiệp đanh lại:

- Tỷ nói gì đệ không hiểu... Ðàm Vĩnh Hưng sao lại rơi vào bẫy tình của Lâm tỷ tỷ?

- Câu chuyện này có nói ra hẳn đệ cũng sẽ không tin hay nhất tỷ không nói. Tự đệ tìm hiểu lấy người tình của mình.

Nghe Bội Linh nói mặt Ứng Hiệp đỏ bừng:

- Tống tỷ tỷ... Hình như tỷ có ác cảm với lâm tỷ tỷ. Tỷ tỷ và Lâm tỷ tỷ vốn không quen biết nhau... Cớ gì Lâm tỷ tỷ lại hại Tống tỷ tỷ?

Ứng Hiệp buông một tiếng thở dài. Y nghiêm giọng nói:

- Tỷ tỷ nghe Ứng Hiệp nói đây.

- Ðệ muốn nói gì?

Ứng Hiệp lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Những gì Tống tỷ tỷ nói ra phải do Ðàm Vĩnh Hưng nói cho tỷ không?

Ðôi chân mày lá liễu của Tống Bội Linh nhíu lại:

- Tại sao Tôn hiền đệ hỏi tỷ điều đó?

- Ðệ nghĩ như vậy... Nói ra chuyện này hẳn tỷ sẽ rất đau lòng.

- Tỷ muốn nghe.

Ứng Hiệp rít một luồng chân khí căng phồng lồng ngực chậm rãi nói:

- Ðàm Vĩnh Hưng là kẻ vô tình bạc nghĩa... Chính y chứ không ai khác đã hại tỷ tỷ.

Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Chính y chứ không ai khác... Ðệ đã từng muốn tước mạng Ðàm Vĩnh Hưng để trả thù cho tỷ tỷ.

Bội Linh lắc đầu:

- Sao Tôn hiền đệ lại có ý niệm đó?

- Nói ra tỷ sẽ không tin...

- Tỷ muốn biết sự thật.

- Ðàm Vĩnh Hưng thấy tỷ mất ánh sáng, đã là người tàn phế nên muốn lợi dụng tỷ. Y lợi dụng tỷ chỉ nhằm đoạt miếng ngọc phù Tử cấm thành mà thôi. Khi đã có được miếng ngọc phù đó, y sẽ cho người đến sát hại tỷ.

- Ai nói với đệ điều đó?

- Lâm tỷ tỷ.

- Ðệ tin?

Ứng Hiệp gật đầu:

- Ðúng... Lâm tỷ tỷ không bao giờ nói sai. Trước đây Ðàm Vĩnh Hưng đã từng mồi chài Lâm tỷ tỷ bằng vẻ hào hoa phong nhã của gã, cũng như những lời nói chân chính ngụy ngôn. Khi không được Lâm tỷ tỷ đáp tình hắn muốn hại tỷ tỷ. Con người của Ðàm Vĩnh Hưng bỉ ổi đê tiện bất cứ chuyện gì cũng có thể làm. Chính vì cá tính bỉ ổi và đê tiện của y mà Ðàm Vĩnh Hưng mới bị Thiên Trù đại sư từ bỏ không nhận y làm đồ đệ trong ngày khảo chứng võ công của ba vị chưởng môn võ lâm trên Bạch Mã sơn.

- Tất cả những gì đệ nói ra đều do Lâm Bạch Huệ nói với đệ?

- Ðệ cũng là người làm chứng cho lời của Lâm tỷ tỷ. Tống tỷ tỷ nghĩ lại đi... Y nói y rơi vào bẫy tình của Lâm tỷ tỷ nhưng thật ra y đang đeo đuổi Lâm tỷ tỷ...

Bội Linh đứng lên:

- Tỷ chẳng còn gì để nói với Tôn hiền đệ.

ứng Hiệp lúng túng:

- Tỷ đi đâu vậy? Hãy Ở lại đây khi... khi nào Lâm tỷ tỷ về mọi sự sẽ sáng tỏ.

Bội Linh lắc đầu:

- Lâm Bạch Huệ về, Tôn hiền đệ càng khó xử hơn. Tỷ tỷ tự biết mình phải làm gì.

- Tỷ đi đâu?

Bội Linh nắm tay Ứng Hiệp.

- Sau ba ngày... Ðệ hãy đến ngôi cổ miếu thần hoàng chờ đến canh ngọ, nếu không gặp tỷ thì hãy đến "Bình Thiên Nhai" nhận xác của tỷ. Nếu được thì hãy cố lấy "Long diện nương" trao cho Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

- Tại sao Tống tỷ tỷ vì kẻ bạc tình vô nghĩa đó chứ?

- Tôn hiền đệ đừng quên Ðàm huynh là tướng công của tỷ. Nhứt dạ phu thọ bách nhất ân Tỷ hy vọng một ngày nào đó Tôn hiền đệ sẽ kịp chứng nhận đâu là đúng, đâu là sai. Còn bây giờ Tôn hiền đệ đã là Di Họa Ðoạn Hồn Thần, thậm chí có thể là Phó giáo chủ Tinh Túc giáo... Tỷ hẳn không còn quan trọng với đệ nữa.

- Tỷ tỷ vẫn là người quan trọng đối với đệ.

- Nhưng không còn như ngày nào.

Buông một tiếng thở dài, Tống Bội Linh cúi xuống nhặt cây đàn tỳ bà. Nàng hướng về phía cửa đại điện vừa đi vừa gảy tấu khúc bi ai nghe thật buồn.

Ứng Hiệp thờ thẫn đứng nhìn theo Bội Linh. Y chẳng biết phải làm gì mà chỉ biết dõi mắt nhìn theo nàng.

Bội Linh đứng lại ngay ngưỡng cửa, nàng ngưng đàn từ tốn nói:

- Tỷ cũng là người của Tinh Túc giáo... Nhưng không phải cùng chí hướng như Lâm tỷ tỷ của Tôn hiền đệ... Thậm chí tỷ còn đối kháng với Lâm tỷ tỷ của đệ nữa.

Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Tỷ tỷ là người của Tinh Túc giáo thì hay quá... Ðệ sẽ giao Kim phó giáo chủ lại cho tỷ tỷ chúng ta...

Bội Linh cướp lời gã:

- Ý niệm của Tôn hiền đệ hoàn toàn khác với Bội Linh.

Nàng lắc đầu rồi rảo bước đi thẳng ra cửa. Bội Linh ra đến bên ngoài liền thi triển khinh công lướt đi. Mặc dù mắt nàng chẳng thấy gì cả nhưng thính nhĩ lại có thể nghe và mũi ngửi được mọi vật chung quanh mình.

Ứng Hiệp lướt nhanh ra cửa nhưng bóng Bội Linh đã mất hút rồi. Y đứng một mình ngay giữa sân tràng trước đại điện Phỉ Thúy Tiên trang lắc đầu nghĩ thầm:

- "Tống tỷ tỷ... Tỷ tỷ hẳn đã hiểu sai về Lâm tỷ tỷ rồi. Tỷ tỷ vì tình mà quên Tôn đệ Cùng với ý nghĩ đó, y cảm thấy lòng bỗng chốc nặng trĩu một nỗi muộn phiền cao Chất ngất.

Ứng Hiệp nhẩm nói:

- Ứng Hiệp sẽ bắt Ðàm Vĩnh Hưng lộ bộ mặt bỉ ổi của gã cho Tống tỷ tỷ thấy.

Chương 38: Sau bức màn the

Thẩm Mộc Phong và Ðàm Vĩnh Hưng đứng hai đầu cách nhau mươi trượng. Cách hai người là một chiếc kiệu phủ rèm. Trong tâm niệm của Mộc Phong và Vĩnh Hưng, người ngồi trong kiệu chính là Lâm Bạch Huệ, nhưng cả hai không ngờ được người ngồi trong kiệu không phải là Bạch Huệ mà lại chính là Diêm La Thành chủ Dịch Hoành.

Mộc Phong chủ quan tiến đến phía trước hai trượng. Bên kia, Vĩnh Hưng cũng bước đến hai trượng. Hai người tự rút ngắn khoảng cách lại còn sáu trượng.

Mộc Phong nói:

- Vĩnh Hưng... hẳn ngươi biết nguyên nhân của cuộc hội diện này giữa ta và ngươi.

Vĩnh Hưng từ tốn nói:

- Bạch Huệ hẳn đã nói với Thẩm Huynh.

- Không sai!

- Vậy Vĩnh Hưng và Mộc Phong huynh bỗng chốc trở thành tình địch của nhau ư?

Cái Vĩnh Hưng muốn tránh cuối cùng cũng không tránh được. Tất phải đối diện với nó.

Mộc Phong nghiến răng đè nén sự căm phẫn nói:

- Bạch Huệ nói có đúng không?

- Không sai!

- Tại trước đây ngươi và Ðoan Cơ...

- Vĩnh Hưng đã vị tình bằng hữu nhường tình lại cho huynh.

Thẩm Mộc Phong cướp lời Vĩnh Hưng:

- Ta không tin!

- Tùy huynh.

Mộc Phong rít lên một luồng chân khí căng phồng lồng ngực như thể cố nén sự căm phẫn đang âm ỷ tuôn chảy trong tâm tưởng và huyết quản của gã rồi nói:

- Với Ðoan Cơ chỉ có một người. Ta hoặc ngươi.

- Sao Thẩm huynh lại nghĩ như vậy? Nếu Ứng Hiệp đang trở thành một NÔ Tình Kiếm Thủ thì huynh cũng đang bước theo lối mòn của y. Huynh cũng đang biến mình thành một NÔ Tình Kiếm Thủ. Nhưng Ứng Hiệp còn có Lâm Bạch Huệ để được sai khiến, còn huynh thì chạy theo bóng hình ảo tưởng do chính huynh đặt ra.

- Còn ngươi thì sao? Ngươi hẳn không phải là một NÔ Tình Kiếm Thủ à?

Vĩnh Hưng im lặng.

Mộc Phong cười khẩy nói tiếp:

- Nụ hôn mà ngươi trao cho Lâm Bạch Huệ hẳn là nụ hôn ngươi đã từng trao cho Ðoan Cơ.

- Vĩnh Hưng không phủ nhận.

Mộc Phong đanh hẳn lại:

- Ngươi không phủ nhận tất nhiên ngươi đã chấp nhận một cuộc đánh cuộc tranh tình với Thẩm Mộc Phong.

- Ðoan Cơ đã chết rồi!

- Bóng của nàng vẫn còn trong ngươi và ta. Ðoan Cơ vẫn hiện hữu qua thân xác của Lâm Bạch Huệ.

Hai cánh môi của Lãnh Diện Tu La mím lại khi nghe Mộc Phong nói câu này.

Mãi một lúc sau y mới lên tiếng:

- Vĩnh Hưng đã thua một canh bạc tình nên phải chấp nhận mà mình đã từng chối bỏ nó. Ðúng... Trước đây Vĩnh Hưng và Ðoan Cơ có tình với nhau, nhưng vì tình bằng hữu tri kỷ, Vĩnh Hưng phải nhường tình đó cho huynh. Và bây giờ phải đối mặt với bóng hình trong hoài kỷ.

Mộc Phong rít giọng nói:

- Tình yêu thì không thể trao cho ai được, ngươi đã tước đoạt tâm hồn nàng và chỉ trao cho Mộc Phong thể xác vô hồn của Ðoan Cơ mà thôi.

Mộc Phong nghiến răng nói:

- Vĩnh Hưng... Cuối cùng Thẫm mỗ cũng nhận ra được cái lẽ đó!

Vĩnh Hưng buông một câu lạnh lùng, cay đắng:

- CÓ nói gì thì Vĩnh Hưng và Thẩm Mộc Phong, Hắc Bạch kỳ hiệp hôm nào cũng đã trở thành hai gã nô tình kiếm thủ.

Mộc Phong thét lên:

- Ngươi nói rất đúng, đã là tình yêu thì không thể nào có hai gã nam nhân cùng tồn tại trong tình yêu của một nữ nhân. Cho dù Ðoan Cơ đã chết thì cũng chỉ có một gã nô tình tồn tại để giữ tình của Ðoan Cơ, ôm mối tương tư mà thôi.

- Tại sao lại không là hai?

- Không có hai kẻ chung tình tồn tại với một tình yêu đã chết.

- Vậy huynh đã quyết định đây là canh bạc cuối cùng giữa Vĩnh Hưng và huynh?

- Không phải canh bạc mà là điểm kết thúc.

- Vĩnh Hưng tự trách mình sao không sớm nhận ra Huyền Y Tôn Giả là kẻ si tình.

- Ta cũng tự trách sao không sớm nhận ra ngươi là một gã đa tình.

Thẩm Mộc Phong nói xong, thét lên một tiếng thật lớn, thân pháp của gã vụt lên cao hai trượng lướt thẳng đến Ðàm Vĩnh Hưng. Ðôi nạng thép như chiếc càng cua quét qua vùng thượng đẳng của đối phương.

Thế công của Mộc Phong cực kỳ tàn nhẫn không chút dung tình. Nạng vừa đến Vĩnh Hưng xoạt chân, lách người vào đôi nạng sắt của họ Thẩm, đồng thời kiếm ảnh cũng theo đà chụp đến yết hầu y.

Cả phát chiêu đồng thới biến chiêu cũng cực kỳ nhanh, mũi kiếm chưa kịp chạm đến yết hầu của Mộc Phong thì gã đã dùng chiếc nạng bên trái gạt phắt đi, chiếc nạng bên phải điểm mạnh xuống đất, cất mình lên cao hơn.

Lưỡi kiếm của Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng bị đánh dạt qua bên bởi uy lực công phá như núi thái sơn của chiếc nạng sắt. Ðánh bật lưỡi kiếm của Vĩnh Hưng, Mộc Phong bất ngờ biến chuyển thân pháp. Thân ảnh của y quay tròn vùn vụt, kết hợp với đôi nạng sắt, xoay tròn như bóng vũ công trực diện đối phương.

Nạng vừa đến thì bông kiếm cũng vừa túa ra đón thẳng đỡ thẳng.

Hai chân Vĩnh Hưng trượt dài trên nền đất bởi uy lực mãnh liệt của đôi nạng sắt.

Kiếm và nạng không ngừng va chạm vào nhau tạo ra những tràng âm thanh liên hồi không dứt.

Chỉ trong chớp mắt, hai người đã trao đổi qua hai mươi chiêu. Nhìn bề ngoài Vĩnh Hưng không ngừng trượt về phía sau xem chừng có vẻ yếu thế hơn họ Thẩm. Nhưng nếu chú nhãn mới biết mặc dù phải thối bộ nhưng tuyệt nhiên đôi nạng của Thẩm Mộc Phong vẫn không sao chạm được vào người Vĩnh Hưng, thậm chí cũng không tạo được sự lúng túng đến loạn bộ pháp thần kỳ của Tu La thần pháp kỳ tuyệt.

Bất thình lình, Ðàm Vĩnh Hưng thét lớn lên một tiếng. Thân ảnh y như vì sao băng lướt qua đôi nạng của Thẩm Mộc Phong, đồng thời phát thẳng một đường kiếm, kẻ dọc theo chiều từ trên xuống dưới. Với chiêu kiếm này những tưởng Thẩm Mộc Phong đã táng mạng bởi lưỡi kiếm của Vĩnh Hưng.

Nhưng bằng một thân thủ tuyệt, Mộc Phong chỉ hơi ưỡn người về sau, đôi nạng dựng đứng như chiếc càng cua kẹp chặt lấy lưỡi kiếm của đối phương. Lưỡi kiếm của Vĩnh Hưng nằm giữa đôi nạng sắt cương cường của họ Thẩm.

Mộc Phong cau mày, đanh mặt, dồn nội lực vào đôi nạng sắt bẻ gãy trường kiếm của Ðàm Vĩnh Hưng. Lưỡi kiếm mặt dù uyển chuyển nhưng lần này lại cứng hơn ngoài sức tưởng tượng bởi vì Vĩnh Hưng gia tăng công lực, không để cho Mộc Phong bẻ gãy nó.

Hai người từ giao thủ bằng chiêu thức chuyển qua đấu nội lực.

Bất thình lình, thanh trường kiếm trong tay Vĩnh Hưng bắn tuột khỏi tay gã lao vút lên không, lợi dụng cơ hội đó Thẩm Mộc Phong đẩy mạnh đổi nạng công thẳng vào hai bờ vai đối phương. Chát Chát...

Vĩnh Hưng thối liền hai bộ, vừa đúng tầm rơi của thanh kiếm. Máu trong miệng y phun ra thì cũng vừa thộp được vào đốc kiếm điểm tới yết hầu đối phương. Sự biến thần kỳ khiến cho Mộc Phong không thể nào phản ứng kịp. Y đứng ngây ra như pho tượng bất động, chờ đợi mũi kiếm xuyên qua yết hầu mình.

Mũi kiếm vừa chạm đến da Mộc Phong thì dừng lại.

Sắc diện Ðàm Vĩnh Hưng tái nhợt, chứng tỏ y đã bị nội thương trầm trọng nhưng nếu lúc này y muốn tước cái mạng của Thẩm Mộc Phong chắc còn dễ hơn cả chuyện lật sấp bàn tay.

Mộc Phong nói:

- Ngươi còn chờ gì nữa?

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng chậm rãi nói:

- Tại hạ không vì tình để sát phạt một bằng hữu.

Rèm kiệu vén lên, và Diêm La Thành Chủ bước ra trong bộ vương phục. Y chắp tay sau lưng nhìn hai người nói:

- Ðàm túc hạ hãy giết họ Thẩm đi... Hắn không đáng sống!

Vĩnh Hưng nghe Diêm La Thành Chủ nói, mặt lộ ra những nét nhăn nhúm khốn khổ Y bất chợt buông kiếm, lưỡi kiếm rơi xuống ngay trước mũi giày Vĩnh Hưng.

Mộc Phong thẫn thờ nhìn Dịch Hoành:

- Tại sao lại là Dịch Vương Gia?

Vĩnh Hưng khẽ lắc đầu:

- Bây giờ tại hạ đã hiểu kẻ nào đứng sau lưng Lâm Bạch Huệ.

Dịch Hoành vuốt râu cười khẩy:

- Khi hai người nhận ra thì đã quá muộn rồi. VÕ công của hai ngươi quả là bất phàm, nhưng giờ đây đối với bổn vương thật là vô dụng!
Thẩm Mộc Phong bất nhẫn hỏi:

- Bạch Huệ đã giao khẩu quyết VÔ Tự kinh cho ngươi?

Dịch Hoành gật đầu nói:

- Từ khẩu quyết của VÔ Tự kinh mới nảy sinh ra cuộc so tài giữa hai đại cao thủ của võ lâm.

Vĩnh Hưng buông một tiếng thở dài:

- Bây giờ tại hạ và Thẩm Mộc Phong không còn là đối thủ của túc hạ.

Dịch Hoành thản nhiên gật đầu:

- Không sai!

- Thếtúc hạ cần gì nơi Vĩnh Hưng và Mộc Phong?

- Muốn nhìn thấy hai người chết.

- Không có chuyện đó đâu. Hai kẻ nô tình chỉ có một kẻ chết thôi. Kẻ phải chết đó Chính là Ðàm Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng vừa nói vừa chớp động thân pháp, nhưng chưa kịp phát chiêu công Diên La thành chủ thì đã trúng trọn chỉ kính của Dịch Hoành đúng vào tịnh huyệt.

Y ngã sấp đến trước, nhưng vẫn cố ngước mặt nhìn Dịch Hoành.

Dịch Hoành nói:

- Tu La thần pháp của ngươi đã vô dụng với bổn vương rồi.

- Túc hạ quả là gã học trò thông minh.

Mặt Diêm La thần chủ hiện rõ khi nghe Vĩnh Hưng thốt ra câu này. Y bước thẳng tiến đến Vĩnh Hưng:

- Ðến nước này mà ngươi còn tự thị được ư?

- Tại hạ chẳng bao giờ tự thị, cũng không bao giờ cúi đầu.

Diêm La thành chủ khoát tay, chắp ra sau lưng.

- Hai ngươi sẽ mãi mãi là những gã mục nhân trong con mắt bổn vương. Những gã nô tình khốn khổ và tội nghiệp.

Thẩm Mộc Phong nghe Diêm La thành chủ nói, trong lòng phẫn uất toan vận động công lực quyết một trận sống chết với y nhưng vừa vận công thì thân pháp mềm nhũn ra chẳng còn chút lực nào cả. Ðôi nạng sắt tuột khỏi tay hắn, khiến cho hắn té ngồi xuống đất.

Diêm La thành chủ nhìn lại họ Thẩm:

- Ngươi đừng bắt chước kẻ hồ đồ.

Mộc Phong cắt ngang nói:

- Giết cứ giết can gì khoa trương.

- Cái chết vô vị sẽ đến từ từ với hai ngươi, để cho hai ngươi cảm nhận cuộc sống này đáng giá như thế nào khi bán rẻ nó cho chữ tình yếu đuối.

Diêm La thành chủ nói xong, chắp tay ra sau lưng, rời cục trường. Y dùng ngay thuật Tu La thần pháp băng mình đi. Thấy Diêm La thành chủ dùng thuật Tu La thần pháp bỏ đi, Vĩnh Hưng phải cau mày thở dài chán chường.

Rời cục trường giao đấu giữa Vĩnh Hưng và Mộc Phong, Diêm La thành chủ Dịch Hoành quay về tổng đàn Thần Phục bang. Y không khỏi cau mày khi nhìn thấy đôi gian phu dâm phụ Tưởng Thi Hồng và âu Thế Liệt với thể pháp chẳng còn tứ chi, mất cả hai mắt, nằm sóng soài trước thềm tam cấp đại tổng đàn Thần Phục Bang.

Dịch Hoành nhíu mày gằn giọng nói:

- Ai đưa hai người này đến đây?

Tưởng Thi Hồng miễn cưỡng hỏi:

- Tại sao lại hành hạ ta như thế này? Hãy ra tay giết ta đi.

Dịch Hoành cáu gắt nói:

- Phu nhân tự chết được mà can gì đến bổn vương.

Dịch Hoành hừ nhạt một tiếng rồi chắp tay ra sau lưng bỏ đi thẳng vào trong gian đại điện Thần Phục Bang. Vốn Thần Phục Bang lúc nào cũng có cao thủ túc trực nhưng hôm nay thật lạ lùng, chẳng thấy một bóng người nào. Chính sự vắng lặng đó khiến cho Diêm La thành chủ phải đanh mặt nhăn mày.

Y dừng bước trước tấm hoành phi với dòng chữ thảo.

- Nhứt thống võ lâm, Duy ngã độc tôn.

Ðọc xong dòng chữ thảo đó, Diêm La thành chủ nghĩ thầm:

"Câu nói này của ta hay Lâm Bạch Huệ?" Dịch Hoành với ý niệm trong đầu của gã. Y còn đang bâng quơ trôi theo những ý tưởng của mình tràng tiếu ngạo khanh khách cua Lâm Bạch Huệ vang lên từ gian thư sảnh phía sau hậu điện. Tiếng cười giòn của Lâm Bạch Huệ khiến cho Dịch Hoành phải cau mày, bởi tràng tiếu ngạo này của nàng khiến gã liên tưởng đến những hoạt cảnh ái ân cuồng nhiệt. Cũng chính tiếng cười của Bạch Huệ làm cho Dịch Hoành phải tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra trong thư sảnh kia?

Y sửa lại trường bào, chắp tay sau lưng tiến về phía thư sảnh. Trong thư sảnh Bạch Huệ lại phát ra tràng cười tiếu ngạo. Lần này nghe càng giòn giã, cuồng nhiệt hơn.

Diêm La thành chủ khoanh tay đứng trước cửa sổ chờ cho Bạch Huệ cười dứt mới đẩy cửa bước vào.

Y sững sờ khi nhìn thầy Bạch Huệ đang nằm gọn trong tay một gã Liêu quốc, trên người chẳng có mảnh vải.

Gã Liêu quốc đang gục đầu vào giữa đôi nhũ hoa của nàng liền ngẩng mặt lên khi Dịch Hoành bước vào. Ðôi chân mày rậm của gã Liêu quốc nhíu hẳn lại.

Dịch Hoành không khỏi lúng túng, khi nhận ra người Liêu kia chính là chúa Liêu Hoàng nhan Liệt. Nhan Liệt với tay lấy chiếc áo trường bào của mình khoác lên người Bạch Huệ, nàng lườm Diêm La thành chủ Dịch Hoành.

Hoàn Nhan Liệt hừ một tiếng rồi nói:

- Thấy bổn vương sao không hành lễ?

Dịch Hoành luống cuống quỳ xuống:

- Ðại vương thân hạ, Dịch Hoành không biết... mong đại vương thứ tội!

Nhan Liệt hừ nhạt một tiếng rồi chắp tay ra sau lưng bước đến trước mặt Diêm La thành chủ Dịch Hoành. Y gằn giọng nói:

- Ngươi đã lập nhiều thành tích rồi xem thường bổn vương, chờ bổn vương nhắc nhở rồi mới hành lễ sau.

Dịch Hoành vội vàng đập đầu xuống đất:

- Dịch Hoành không dám khinh thường đại vương.

Hoàng Nhan Liệt liếc nhìn Dịch Hoành gằn giọng nói:

- Nếu như không có bổn vương thì ngươi giờ đây vẫn còn là trọng phạm của Tống triều. Nếu như không có bổn vương đứng phía sau thì ngươi vẫn chưa phục hồi bổng lộc của triều đình nhà Tống, và càng không có chỗ đứng trong võ lâm thiên hạ. Không biết những gì bổn vương đã làm cho ngươi... ngươi có nhớ không?

Dịch Hoành dập đầu thành khẩn nói:

- Dịch Hoành không bao giờ quên ơn của đại vương đã ban cho Dịch Hoành. Dịch Hoành thề suốt đời sẽ làm thân trâu chó phục vụ đại vương.

- Nghĩ như vậy thì tốt!

Hoàn Nhan Liệt nhìn lại Dịch Hoành:

- Cho ngươi bình thân.

- Ða tạ đại vương.

Dịch Hoành từ từ đứng lên. Y ôn nhu cố lấy giọng thật từ tốn nói:

- Ðại vương rời Liêu quốc thân hành vào trung nguyên hẳn có chuyện gì đại sự?

- Không sai.

- Dịch Hoành xin đại vương chỉ giáo.

Nhìn thẳng vào mắt Diêm La thành chủ, Hoàn Nhan Liệt nghiêm giọng nói:

- Bổn vương đã quyết định ngày thân chinh nam tiến thâu phục Tống triều. Chuyện bổn vương giao cho ngươi đã làm đến đâu rồi?

Dịch Hoành ôm quyền nói:

- Khởi bẩm đại vương, Dịch Hoành đã lấy được Ngọc Phù của Tống Bội Linh. Giờ chỉ còn việc mở của Tử Cấm thành trong nội cung sẽ lấy được mật đồ cũng như ấn soái của Tống triều.

- Thế ngươi đã làm đến đầu rồi?

- Dạ... Khởi bẩm đại vương... Dịch Hoành đang cố hết sức mình lấy mật đồ và ấn soái Chỉ xin đại vương một thời gian ngắn nữa, Dịch Hoành sẽ giao nộp những thứ đó cho đại vương.

- Bổn vương kỳ hạn cho ngươi đúng một tuần trăng phải giao nộp mật đồ cơ quan Tống triều cũng như ấn soái.

Dịch Hoành ôm quyền xá:

- Ða tạ đại vương.

Hoàn Nhan Liệt khoát tay:

- Ðây không phải là đất Liêu, ngươi không cần đa lễ.

Hoàn Nhan Liệt bước đến Ô cửa sổ hình vòm nhìn ra ngoài thảm cỏ. Y lơ đễnh nói:

- Bạch Huệ đã chuẩn bị xong kế sách thâu phục võ lâm trung nguyên. Ngoài nhiệm vụ lấy mật đồ và ấn soái của Tống triều, ngươi còn phải giữ trọng trách hỗ trợ cho Bạch Huệ thâu phục võ lâm trung thổ. Tinh Túc giáo sẽ trở thành giáo phái độc nhất vô nhị của võ lâm. Khi đại quân Liêu quốc thân chinh tiến vào trung thổ, thì Tinh Túc giáo với trăm nghìn võ lâm cao thủ sẽ nội ứng hỗ trợ cho đại quân của bổn vương.

- Dịch Hoành tuân lệnh đại vương.

Dịch Hoành ngập ngừng nói:

- Dịch Hoành mạo phạm xin hỏi đại vương.

- Cứ hỏi.

- Một khi đại vương thâu tóm trung nguyên về với Liêu quốc, nhiệm vụ Dịch Hoành sẽ là gì?

Quay mặt nhìn lại Diêm La thành chủ, Hoàn Nhan Liệt nói:

- Bổn vương đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ rồi, ngươi vốn là thân vương của Tống triều nên sẽ thay Tống đế đảm trách việc triều chính của Tống quốc. Ngươi sẽ là Nam Vương thay bổn vương tại trung thổ này.

Dịch Hoành quỳ móp xuống:

- Ða tạ đại vương ra ân.

- Ta nói rồi, đây không phải là Liêu quốc... Ngươi không cần đa lễ.

- Dịch Hoành tuân lệnh.

Dịch Hoành đứng lên.

Hoàn Nhan Liệt nhìn Dịch Hoành nói tiếp:

- Nếu như đại sự đáo thành, suốt đời ngươi sẽ được vinh hoa phú quý tột đỉnh. Bổn vương kỳ vọng ngươi sẽ không bỏ qua cơ hội này.

- Dịch Hoành hết lòng hết sức lo cùng với đại vương.

- Sắp tới đây, ngươi phải hết lòng hết sức phò trợ cho Bạch Huệ đó.

- Dịch Hoành tuân lệnh.

Hoàn Nhan Liệt khoát tay:

- Những gì ta muốn nói với ngươi đều đã nói hết rồi, ngươi lui ra ngoài đi.

- Dịch Hoành cáo lui. Ðại vương bảo trọng.

- Không cần ngươi phải lo... Ta đã chuẩn bị chu đáo tất cả rồi.

Dịch Hoành ôm quyền xá rồi lui bước trở ra. Gã đóng cửa thư sảnh thở phào một tiếng. Y đứng tần ngần ngay cửa chưa chịu đi thì lại nghe tiếng tiếu ngạo cuồng nhiệt của Lâm Bạch Huệ cất lên.

Nghe tiếng cười của Bạch Huệ, Dịch Hoành nghĩ thầm:

"Không ngờ Lâm Bạch Huệ lại có một sức hút mãnh liệt ghê gớm như vậy, không khéo rồi đây ngay cả chúa Liêu cũng tự nguyện trở thành kẻ nô tình của ả." Y khẽ lắc đầu rồi rảo bước bỏ đi. Trong khi đó tiếng cười thánh thót của Lâm Bạch Huệ vẫn tiếp tục cất lên với tất cả sự phấn khích trong sự cuồng nhiệt sảng khoái.

Diêm La thành chủ bước ra đến đại điện lại bắt gặp Tưởng Thi Hồng và âu Thế Liệt, Y nhìn hai người đó.

Tưởng Thi Hồng nghe tiếng bước chân của Dịch Hoành liền lên tiếng:

- Giết ta đi... đừng để ta phải sống cuộc sống khốn khổ như thế này. Ta van xin ngươi hãy giết ta đi.

Diêm La thành chủ Dịch Hoành nhìn Tưởng Thi Hồng và âu Thế Liệt, y buông một tiếng thở dài nói:

- Tưởng phu nhân muốn chết. Bổn vương sẽ cho Tưởng phu nhân được toại nguyện, âu đây cũng là ân huệ bổn vương ban phát cho kẻ thảm bại trong cuộc đời này.

Dịch Hoành vừa nói dứt câu vận công tống luôn một chưởng vào đỉnh đầu của Tưởng thi Hồng.

"Búp..." Tưởng Thi Hồng bật ngửa ra sau, hồn lìa khỏi xác mà chẳng kịp thốt ra câu nào.

Dịch Hoành nhìn lại âu Thếliệt:

- Thi Hồng đã chết, ngươi cũng nên theo nào cho có đôi có bạn.

Thế Liệt định thốt ra câu gì nhưng đã quá muộn khi chưởng kình của Dịch Hoành bổ thẳng xuống đỉnh đầu gã. Kết thúc cuộc sống khốn khổ của Thi Hồng và Thếliệt, Dịch Hoành mới cắp xác hai người bỏ đi thẳng ra ngoài tổng đàn Thần Phục bang.

Chương 39: Ðộc bá võ lâm

Các vị chưởng môn của các đại phái thuộc võ lâm trung nguyên căng mắt hướng về phía ngọ môn "Phong Thiền đài". Tất cả đều mang một vẻ mặt trang trọng, nặng nề.

Tất nhiên tất cả đều biết cuộc đại hội võ lâm hôm nay có Tinh Túc giáo phát thiệp mời dữ nhiều lành ít. Những vị chưởng môn còn có cảm nhận đó bởi dấu ấn hôm nào của Di Họa Ðoạn Hồn Thần để lại còn in đậm trong đầu họ.

Thời khắc chầm chậm trôi qua rồi cũng đến lúc Lâm Bạch Huệ cùng Tôn Ứng Hiệp và những môn hạ Tinh Túc giáo. Mặc dù chỉ mới tái nhập võ lâm giang hồ, nhưng Tinh Túc giáo đã tạo được tiếng vang khắp cõi trung nguyên. Tất cả những môn phái lớn nhỏ đều biết đến Tinh Túc giáo, và thậm chí có bang phái tự giải thể để xin đầu nhập vào trướng của giáo phái Tinh Túc, với cương vị "đàn chủ Tinh Túc giáo".

Chỉ trong một thời gian ngắn, Tinh Túc giáo đã trở thành giáo phái lớn nhất trung thổ. Thế lực càng mạnh thì uy danh của Lâm Bạch Huệ càng lớn. Nhưng có lẽ võ lâm lại sợ nhất chính là vị phó giáo chủ trẻ tuổi chỉ ngoài đôi mươi với tục danh Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp.

Bạch Huệ chễm chệ ngồi trên chiếc kiệu đặc biệt chế tác riêng cho nàng. NÓ trông như một đóa sen khổng lồ, với những rèm lụa trắng toát, kết hợp với tám dây lụa đỏ kéo dài ra từ đỉnh đài sen đến tận tay tám ả cung nữ. Tám ả cung nữ đó đều vận xiêm y trắng, trông tợ tám nàng tiên nơi thượng giới, tôn tạo cho đóa đài sen thêm vẻ trang hoàng lộng lẫy.

Theo sau cỗ kiệu đài sen là Tôn Ứng Hiệp. Y ngồi ngất ngưởng trên chiếc ri gai sơn son thếp vàng do tám gã phu kiệu lực lưỡng khiêng. Ứng Hiệp lia mắt quan sát nhìn qua một lượt cục trường. Y có cảm giác mình đang được mọi người sùng bái kính trọng.

Chính cảm giác đó khiến trong lòng Ứng Hiệp nảy sinh sự mãn nguyện và không khỏi tự đắc Ứng Hiệp nghĩ thầm: "Ta có nằm mơ cùng không nghĩ mình có được ngày hôm nay. .

Trong khi Tôn Ứng Hiệp suy nghĩ thì các môn hạ Tinh Túc giáo với trên trăm nhân mạng đồng loạt xướng lên để thị uy:

- Tinh Túc giáo uy vũ.

- Thánh nữ giáo chủ vạn thọ vô cương.

- Phó giáo chủ vạn thọ vô cương.

Ðoàn người của Tinh Túc giáo hướng thẳng đến đài Phong Thiền. Ngọn đài kỳ Tinh Túc giáo được kéo lên. Tất cả các vị chưởng môn đều định nhãn hướng về phía ngọn đài kỳ đó. HỌ càng bất mãn hơn khi thấy ngọn đài kỳ Tinh Túc giáo mặc dù được dựng thẳng hàng với những ngọn cờ các giáo khác nhưng lại cao hơn. NÓ đương nhiên trở thành đại kỳ chính trong hàng cờ võ lâm.

Ðại Thiện hòa thượng cùng Pháp Trí và Pháp Lạc đồng loạt chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật...

Sau khi các môn phái đã vào vị trí được sắp xếp sẵn quanh đài Phong Thiền, Lâm Bạch Huệ mới kéo rèm lụa. Ngay lập tức tám ả a hoàn dùng luôn những sợi dây lụa làm tấm thảm lót dài từ cỗ kiệu đài sen lên đến tận khán đài Phong Thiền.

Ðứng trên đài sen cỗ kiệu, Lâm Bạch Huệ trong bộ xiêm y trắng toát, đầu đội vương miện. Trông nàng thật nguy nga lộng lẫy. Nàng vốn đã có một vẻ đẹp thiên phú, nay được tôn tạo thêm bằng gấm lụa lẫn những tràng ngọc bích đính trên chiếc vương miện, cùng chiếc áo ngọc trai, đã đẹp càng đẹp hơn.

Chính vẻ đẹp siêu phàm thoát tục đó khiến cho quần hùng võ lâm phải ngơ ngẩn nhìn về phía Bạch Huệ. Trong tâm quần hùng bất giác nảy sinh lòng thán phục mà mới đây còn chút e dè, nếu không nói là xem thường nhi nữ.

ánh mắt sáng trong của Bạch Huệ lia nhanh qua cục trường rồi định nhãn hướng về phía ba vị cao tăng Thiếu Lâm và Chân Tử đạo trưởng. Tay nàng cầm một chiếc tịnh bình có nhành dương liễu như thể Thánh Mẫu chốn thượng giới tái hiện xuống cõi trần trong thể pháp toàn mỹ, toàn bích của Lâm Bạch Huệ.

Tám ả cung nữ trải xong tám sợi dây lụa đỏ làm thảm, Bạch Huệ mới từ từ rảo bước trên tấm thảm lụa đó hướng về Phong Thiền đài.

Trên Phong Thiền đài, bọn môn hạ Tinh Túc giáo đã chuẩn bị trước cho Bạch Huệ một chiếc ngai chạm khắc hình cánh phượng, với những đài sen thật tinh tế. Ngay cả chiếc ngai đó cũng được chạm dạ minh châu óng ánh. Khi nàng ngồi lên chiếc ngai kia, phong thái càng uy nghi và lộng lẫy.

Bạch Huệ vừa yên vị thì tất cả môn hạ Tinh Túc giáo đồng loạt xướng lên:

- Thánh nữ vạn thọ vô cương, phúc dư đông hải.

Cùng với lời xướng đó, ai nấy cũng đều quỳ xuống hành bái bằng tất cả sự sùng kính, ngưỡng mộ.

Lâm Bạch Huệ nhón hai ngón tay thanh mảnh cầm lấy cành dương liễu giũ phấn trong tịnh bình về phía chúng môn hạ Tinh Túc giáo. Ðộng tác của nàng như thể Thánh Mẫu ban phát nước thánh cho chúng sinh. Mùi hương thơm ngây ngất tỏa ra lan khắp Phong Thiền đài khi Bạch Huệ rải nước thánh ban phát cho chúng môn hạ. Ngay cả quần hùng khi ngửi mùi xạ hương nước thánh cảm thấy tâm thần phấn chấn vô cùng.

Trong khi quần hùng phấn chấn tâm thức vì ngửi được mùi xạ hương thơm ngát thì các vị chưởng môn lại căng thẳng thần sắc. Không ai bảo ai nhưng tất cả đều vận công bế khí đạo để không phải ngửi mùi xạ hương ngào ngạt kia. HỌ phải bế công đề phòng bởi biết Tinh Túc giáo là môn phái dùng độc công siêu hạng, không một môn phái nào khả dĩ sánh bằng.

Sau khi ban phát nước thánh cho các môn hạ Tinh Túc giáo, Lâm Bạch Huệ mới trịnh trọng đứng lên. Nàng hướng về phía dãy ghế các vị chưởng môn, trang trọng nói:

- Tinh Túc giáo hôm nay mạo muội phát thiệp đến các đại phái trong võ lâm giang hồ, thỉnh mời các vị chưởng môn đến Phong Thiền đài vì có chuyện hệ trọng cần bàn thảo với các vị chưởng môn, trưởng lão.

Chân Tử đạo trưởng đứng lên ôm quyền từ tốn nói:

- VÕ lâm bấy lâu nay không ngừng xảy ra những chuyện hỗn loạn. Tất cả sự hỗn loạn đó đều khởi phát từ vị phó giáo chủ Tinh Túc giáo Tôn Ứng Hiệp. Hôm nay Thánh Nữ giáo chủ cho mời các vị chưởng môn đến hẳn để chứng minh cho mọi người thấy sự công minh của Tinh Túc giáo.

Nghe Chân Tử đạo trưởng thốt ra câu nói đó, Bạch Huệ mỉm cười nghĩ thầm: "Lão đạo sĩ mũi trâu này đúng là có tâm địa hiểm ác. Lão muốn tự tay Lâm Bạch Huệ sát tử Tôn Ứng Hiệp. Một khi Ứng Hiệp chết, ắt lão sẽ thanh toán Tinh Túc giáo của ta. Lão nghĩ Lâm Bạch Huệ là trẻ nít, chỉ vì chút hư danh hão mà tự chặt tay mình ư? Nghĩ như lão thật là thiển cận." Với ý niệm đó, nàng mỉm cười hỏi lại Chân Tử đạo trưởng:

- Ðạo trưởng nói ra câu đó với hàm ý gì, xin cho bổn thánh nữ biết rõ ý của người.

- Tinh Tú giáo tự thị là giáo phái quang minh chính đại, công bằng võ lâm. Vậy xin hỏi Thánh nữ, phải chăng người có ý hiệu triệu đại hội võ lâm để chứng minh sự quang minh và công bằng đó bằng cách bắt Tôn Ứng Hiệp phó giáo chủ phải trả nợ cho võ lâm bằng cái chết của y?

Nụ cười lại hiện trên môi Lâm Bạch Huệ. Nụ cười xinh đẹp đó chứng tỏ nàng chẳng hề quan tâm đến câu nói của Chân Tử đạo trưởng. Bạch Huệ từ tốn đáp lời:

- Chuyện của phó giáo chủ Tôn Ứng Hiệp trước đây khi Tinh Túc giáo chưa hội nhập võ lâm đã được giải quyết rồi. Nếu như đạo trưởng muốn lập lại, bổn cô nương cũng không khách khí. Ðạo trưởng có thể căn cứ theo giới luật võ lâm mà đòi nợ Tôn úng Hiệp phó giáo chủ.

- Bần đạo không phải là đối thủ của phó giáo chủ Tinh Túc giáo Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp.

Bạch Huệ mỉm cười rồi nói:

- Ðạo trưởng không phải là đối thủ của Ứng Hiệp sao còn đòi nợ người. Chẳng lẽ đạo trưởng lại muốn phó giáo chủ Tinh Túc giáo Tôn Ứng Hiệp phải tự tay giao nộp thủ cấp cho đạo trưởng sao? Như thế là bất công, và trái với giới luật võ lâm.

Chân Tử đạo trưởng ậm ừ không thốt tiếng nào.

Bạch Huệ nhìn Chân Tử đạo trưởng, biết lão đã cứng họng không nói được tiếng nào. Nàng từ tốn nói tiếp:

- Tinh Túc giáo hôm nay phó hội quần hùng tại Phong Thiền đài không phải để nhắc đến chuyện ngày trước. Mà cuộc phó hội này có tầm quan trọng hơn đạo trưởng nghĩ.

Nàng quay lại quần hùng võ lâm:

- Cuộc phó hội quần hùng tại Phong Thiền đài không phải để giải quyết những ân oán võ lâm, mà là vì đại sự của võ lâm. Chư vị quần hùng có đồng ý với bổn Thánh Nữ không?

Lời nói của nàng như thể đánh trúng vào tâm tưởng của quần hùng nên tất cả đồng loạt xướng lên:

- đồng đồng Chờ cho quần hùng im lặng, Bạch Huệ mới nói tiếp:

- Lần đại hội quần hùng này, Tinh Túc giáo không có ý giải quyết các tranh chấp giữa các vị anh hùng hào kiệt, vả lại càng không có ý xen vào những hiềm khích giữa các đại phái vốn đã tiềm ẩn từ bấy lâu nay. Mà lần này Tinh Túc giáo phát thiệp mời các vị chưởng môn để bàn đại sư.

Pháp Lạc đại sư bước ra chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Lời nói của Thánh Nữ giáo chủ quả là của bậc thiện nhân thiện đức.

Nhưng võ lâm lại chẳng có đại sự gì. Xin hỏi Thánh Nữ định bàn đại sự gì của võ lâm?

Bạch Huệ ôm quyền ôn nhu nói:

- Nghe đại sư thốt ra câu nói này, bổn Thánh Nữ vô cùng thất vọng.

- A di đà Phật... Phàm lời nói của một vị giáo chủ phải có căn cơ, đầu đuôi rõ ràng.

Không biết Thánh Nữ thất vọng về điều gì trong câu nói thô lỗ của lão nạp?

- Ðại sư, bổn Thánh Nữ thất vọng vì không ngờ sự trang trọng của mình đối với Thiếu Lâm bấy lâu nay đó. Chắc có lẽ những vì cao tăng Thiếu Lâm chuyên tâm tu học để đạt đến cảnh giới niết bàn vô sinh vô tử nên chẳng còn quan tâm gì đến võ lâm.

Nàng quay về phía quần hùng:

- Chư vị anh hùng hào kiệt. Tinh Túc giáo hiệu triệu võ lâm quần hùng để cùng với các vị hợp sức, hợp tâm khai thông Tử thành. Hẳn các vị Ở đầy đều biết, Tử thành là chốn tuyệt địa của võ lâm, mà các anh hùng hào kiệt võ lâm đều muốn khai thông nó.

Nhưng có người vào Tử thành mà không có kẻ ra. Tất cả những người trong võ lâm đều muốn khai thông Tử thành, nhưng lực bất đồng tâm, vậy xin hỏi chư vị anh hùng hào kiệt... Cả võ lâm trung thổ lại bất lực trước một tòa thành cổ kính kia hay sao. Chính vì lẽ đó, chúng ta phải hiệp lực để vào Tử thành.

Quần hùng im lặng.

Môn hạ Tinh Túc giáo đồng loạt xướng lên:

- Khai thông Tử thành...

Sự hô hào cuồng nhiệt của môn hạ Tinh Túc giáo nhanh chóng lan sang quần hùng.

Rồi có người bất ngờ xướng lên:

- Khai thông Tử thành... Khai thông Tử thành...

Sự lây lan kia nhanh truyền từ người này sang người khác, rồi chẳng ai bảo ai, mọi người đồng loạt xướng:

- Khai thông Tử thành... Khai thông Tử thành...

Trong khi quần hùng võ lâm xướng lên theo các môn hạ Tinh Túc giáo thì các vị chưởng môn lại sa sầm mặt biểu lộ sự lo âu.

Ðại Thiện hòa thượng chắp tay lần chuỗi hạt bước ra:

- A di đà Phật...

Lão đại sư tiến đến trước mặt Lâm Bạch Huệ:

- Thánh Nữ, bần tăng có điều muốn nói.

Bạch Huệ nhún nhường nói:

- Ðại sư chỉ giáo.

- A di đà Phật... Tử thành vốn đã tồn tại từ bao lâu nay. Chẳng hay vì nguyên cớ gì Thánh Nữ lại muốn khai thông Tử thành?

Bạch Huệ rút trong túi gấm đeo bên hông ra miếng ngọc phù đưa đến trước mặt Ðại Thiện hòa thượng:

- Vì miếng ngọc phù này.

Thấy mảnh ngọc phù trên tay Bạch Huệ, Ðại Thiện hòa thượng bất giác chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Bần tăng chẳng còn gì để hỏi Thánh Nữ giáo chủ nữa.

Bạch Huệ kính cẩn nhún nhường nói:

- Ða tạ đại sư đã tỏ bày thiện ý ủng hộ Tinh Túc giáo.

Nàng nói câu này khá lớn. Khi Bạch Huệ vừa dứt lời thì các môn hạ Tinh Túc giáo đồng loạt xướng lên:

- Thiếu Lâm thiện ý, thiện tâm ủng hộ Tinh Túc giáo và Thánh Nữ nương nương.

Nghe môn hạ Tinh Túc giáo xướng, Ðại Thiện hòa thượng, một thánh tăng của Thiếu Lâm chỉ còn biết chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... A di đà Phật...

Vị cao tăng chậm rãi quay lại bên Pháp Trí và Pháp Lạc:

- Nhị vị sư đệ, chúng ta chỉ còn thực hiện bước thứ hai mới hy vọng có cơ hội đảo ngược tình thế.

Pháp Trí và Pháp Lạc đồng loạt ôm quyền:
- A di đà Phật... Ðại Thiện sư huynh đã quyết thì Pháp Trí và Pháp Lạc sẽ tuân thủ ý của sư huynh.

- A di đà Phật... Chúng ta đi.

Ðại Thiện hòa thượng nhìn lại Lâm Bạch Huệ, từ tốn nói:

- A di đà Phật... Bần tăng và nhị vị sư đệ có chuyện phải đi ngay. Nếu như hội nghị quần hùng Ở đây nhất trí khai thông Tử thành, Thánh Nữ có cần đến Thiếu Lâm, chư tăng Thiếu Lâm sẽ phò trợ cho Thánh Nữ.

- Ða tạ đại sư đã giao trọng trách đó cho Tinh Túc giáo.

- A di đà Phật.

Ðại Thiện hòa thượng nhìn lại hai vị Pháp Lạc và Pháp Trí, rồi ba người cùng rời khỏi Phong Thiền đài bằng khinh công kỳ tuyệt của phật gia.

Ba vị cao tăng Thiếu Lâm đã đi, tất cả các vị chưởng môn đồng loạt đứng lên.

VÕ Ðang Chân Tử đạo trưởng tiến đến trước mặt Lâm Bạch Huệ. Bạch Huệ biết ngay mục đích của các vị chưởng môn này sẽ theo chân ba vị cao tăng Thiếu Lâm liền lên tiếng trước:

- Chư vị chưởng môn định theo chân ba vị đại sư Thiếu Lâm sao? Các vị bỏ đi khi đại hội quần hùng chưa kết thúc, hóa ra đã xem thường Tinh Túc giáo và các vị anh hùng hảo hán. Còn gì là uy danh của VÕ Ðang, Hoa Sơn, Thanh Thành, Côn Luân?

Chân Tử đạo trưởng miễn cưỡng đáp lời nàng:

- Tại sao ba vị cao tăng Thiếu Lâm đi được, còn chúng tôi lại không được đi?

- Ba vị cao tăng Thiếu Lâm có chuyện riêng của họ... Còn các vị hẳn không có Chuyện riêng khi đã đến đây phó hội. Nếu như các vị cần đi thì cũng ráng danh chút thời gian còn lại sau khi đại hội quần hùng kết thúc.

Bạch Huệ nhìn qua các vị chưởng môn. ánh mắt sắc sảo của nàng như một mệnh lệnh buộc tất cả mọi người phải quay lại chỗ mình.

Nhìn lại quần hùng, Bạch Huệ từ tốn nói tiếp:

- VÕ lâm Trung Nguyên tợ như một vườn hoa với biết bao nhiêu hào kiệt anh hùng, bổn Thánh Nữ có một khởi xướng mong chư vị anh hùng hào kiệt trong đại hội hôm nay chấp nhận.

Quần hùng im lặng.

Một lúc sau, từ trong quần hùng bạch đạo bước ra một người vận huỳnh y võ phục, ôm quyền nói:

- Phải chăng Thánh Nữ nhân đại hội này này để suy tôn Minh chủ?

Bạch Huệ lắc đầu:

- Bổn Thánh Nữ không có quá nhiều tham vọng gởi thiệp để chư vị anh hùng đến Phong Thiền đài đặng suy tôn Minh chủ.

- Thế Thánh Nữ là gì có thể cho Phán Quan Tử Bút này biết được không?

Nụ cười lại hé mở trên hai cánh môi Bạch Huệ. Nàng nhìn thẳng vào cặp mắt ti hí Của Phán Quan Tử Bút nói:

- Cuộc phó hội hôm nay tại Phong Thiền đài không phải để bầu chọn võ lâm Minh chủ. Việc làm đó e rằng quá sức Tinh Túc giáo. Bổn nương chỉ nhận sự có mặt của tất cả anh hùng hào kiệt để chọn ra một người soái chủ thống lĩnh võ lâm chu toàn đại sự khai thông Tử thành. Sau khi đại sự cáo thành thì người đó cũng không phải là võ lâm Minh chủ mà vẫn quay lại với cuộc sống bình nhật hàng ngày.

Phán Quan Tử Bút Hà Mậu khẽ gật đầu:

- Ý của Thánh Nữ quả là hay vô cùng. Vậy Thánh Nữ có thể cho biết phương thức định người làm soái chủ thống lĩnh quần hùng?

Bạch Huệ nhìn quần hùng nói:

- Rất đơn giản. Soái chủ phải là người có võ công bất phàm siêu việt mới thống lĩnh được quần hùng. CÓ võ công tối thượng mới có thể khiến mọi người tâm phục khẩu phục mà gánh vác trọng trách soái chủ.

Nàng ngưng lời lia mắt lướt qua tất cả mọi người, rồi nghiêm giọng nói:

- Tất cả mọi người đồng ý với phương thức của bổn Thánh Nữ chứ?

Quần hùng đồng loạt xướng lên:

- Ðồng ý! Ðồng ý!

Quần hùng võ lâm phấn chấn bao nhiêu thì sắc mặt của các vị chưởng môn lại ủ rũ bấy nhiêu.

Phán Quan Tử Bút Hà Mậu nói:

- Nếu Thánh Nữ đã quyết định như vậy rồi, Phán Quan Tử Bút Hà Mậu xin thử thời vận của mình trước.

- Bút pháp đoạt mạng của Hà đại hiệp đã lẫy lừng khắp sáu tỉnh HỒ Nam, bất cứ ai nghe thấy thảy đều kính trọng. Ðược Hà đại hiệp khảo vận trước, Phong Thiền đài hôm nay nhất định sẽ có được vị soái chủ đủ tài để các anh hùng hào kiệt ngưỡng mộ.

Nàng nói xong trịnh trọng ôm quyền xá Phán Quan Tử Bút Hà Mậu rồi di dời gót sen về yên vị trên chiếc ngai đài sen. Bạch Huệ ngồi gác chân chữ ngũ với tư thế thật trưởng thượng, thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía Tôn Ứng Hiệp đang ngồi ngay phía trước các đàn chủ Tinh Túc giáo.

Khi Bạch Huệ đã yên vị rồi, Phán Quan Tử Bút Hà Mậu mới ôm quyền trịnh trọng nói:

- Trong chư vị huynh đệ, có người nào muốn tỷ thí võ công với Hà mỗ hay không?

Lời cứ như còn đọng trên miệng Phán Quan Tử Bút Hà Mậu thì đã có người từ phía quần hùng cất mình lên đài Phong Thiền. Người đó có khuôn mặt chữ điền, nhưng lại rỗ chằng, rỗ chịt trông chẳng khác gì tổ ong. Y lại có chiếc cằm lẹm, nên chẳng hề cân xứng với khuôn mặt chữ điền vốn có.

Y ôm quyền nói:

- Tại hạ là Kim Bất Bại, ngoại hiệu được bằng hữu giang hồ tặng là Thí Mạng Ðao.

Hẳn tục danh này, Hà Mậu đại hiệp đã nghe đến?

- Hóa ra là Thí Mạng Ðao Kim Bất Bại, Hà mỗ có nghe danh tiếng này rồi. Các hạ đây hẳn là trại chủ lục lâm đại giới HỒ Bắc?

- Thiên hạ đồn HỒ Bắc có Kim Ðao, HỒ Nam có Tứ Bút. Hôm nay nhất định chúng ta sẽ phân tài cao thấp xem Bắc hơn Nam hay Nam hơn Bắc.

- Ðược Miệng thì nói, tay Phán Quan Tử Bút Hà Mậu đã rút đôi thiết bút tranh thủ đoạn tiên cơ. Ðôi phán quan thiết bút của họ Hà với những thế điểm liên hoàn, không ngừng tung ra những chiêu công hiểm độc nhắm những tử huyệt của Kim Bất Bại công kích.

Với những thế điểm của đôi phán quan thiết bút, Thí Mạng Ðao Bất Bại dùng ngọn kim đao ánh sắc vàng, tạo ra một màng lưới ảnh đao ngắn đỡ. Bên công bên thủ, cuộc đấu chẳng mấy chốc đã trở nên sôi động vô cùng.

Chỉ loáng qua thời khắc đúng một tuần trà, Kim Bất Bại và Hà Mậu đã đấu đủ ba mươi hiệp nhưng bất phân thắng bại. Bút pháp của Phán Quan Tử Bút không ngừng công nhưng thỉnh thoảng lại bị kim đao bức trở lại thế thủ. Bất thình lình, Thí Mạng Ðao Bất Bại thét lên một tiếng thật lớn:

- Ngươi phải chết.

cùng với tiếng thét của gã, thì đôi phán quan thiết bút của Hà Mậu cũng chớp động với chiêu Song Long Xuất Hải, điểm tới vùng thượng đẳng.
Những tưởng lần này Thí Mạng Ðao Bất Bại sẽ phải hoành đao gạt đôi thiết bút, nhưng thật lạ lùng, gã cứ như chẳng màng đến binh khí của đối phương đang tạo áp lực lên vùng thượng đẳng của mình mà lại dẫn đến nửa bộ. Ngọn kim đao phát ngang hướng vào yết hầu Phán Quan Tử Bút Hà Mậu.

Quần hùng thấy chiêu đao thí mạng của họ Kim bất giác thốt lên:

Tiếng thét thảng thốt của quần hùng còn vang động thì thủ cấp của Phán Quan Tử Bút Hà Mậu đã bị ngọn kim đao lia đứt phăng ra khỏi cổ, rơi xuống sàn Phong Thiền đài lăn lông lốc.

Thí Mạng Ðao Bất Bại ngửa mặt cười nói:

- Ta đã thắng.

Gã đứng dang chân, trước thế pháp của Hà Mậu với đôi thiết bút xuyên qua vùng thượng đẳng của gã. Thốt dứt câu, Kim Bất Bại ngửa ra sau, hồn lìa khỏi xác.

Cuộc giao thủ đầu tiên giữa hai đại cao thủ HỒ Nam, HỒ Bắc kết thúc bằng hai cái chết, chẳng phân biệt được ai là người thắng, ai lại là kẻ bại. Máu đã nhuộm đỏ Phong Thiền đài, đồng thời tạo ra một không gian khủng bố âm ỉ ngay trong lòng quần hùng võ lâm.

xác Của Kim Bất Bại lẫn Hà Mậu liền được đưa xuống Phong Thiền đài bởi những gã đạo tỳ mà Tinh Túc giáo đã chuẩn bị sẵn.

Sau khi Hà Mậu và Kim Bất Bại bán mạng cho diêm chúa, Bạch Huệ mới bước ra, hướng về phía quần hùng trịnh trọng nói:

- Nhị vị anh hùng Hà Mậu và Kim Bất Bại đã chết, nhưng họ đã để lại tấm gương oai hùng cho hậu thế. Ðáng được cử hành hậu sự trọng đại. Bây giờ đến lượt bổn Thánh Nữ tiến cử một người lên thủ Phong Thiền đài.

Quần hùng im lặng.

Bạch Huệ nghiêm giọng nói:

- Người mà bổn Thánh Nữ tiến cử chính là Di Họa Ðoạn Hồn Thần phó giáo chủ Tinh Túc giáo Tôn Ứng Hiệp.

Nàng nói dứt câu nhìn về Tôn Ứng Hiệp.

Môn hạ Tinh Túc giáo đồng loạt xướng lên:

- Phó giáo chủ vô địch... Phó giáo chủ vô địch.

Trong khi các môn hạ Tinh Túc giáo xướng như vậy thì Ứng Hiệp lại có vẻ lúng túng.

Y hoàn toàn bất ngờ bởi sự tiến cử của Bạch Huệ. Nhưng Bạch Huệ đã tiến cử rồi, Ứng Hiệp không thể không thượng đài. Bởi trong tâm của gã lời nói của Lâm Bạch Huệ là mệnh lệnh mà lúc nào gã cũng muốn thuần phục để tỏ lòng sùng bái ngưỡng mộ.

Ứng Hiệp sửa lại trường y trắng toát. Trông y vừa phong độ vừa hào hoa, không có nét gì của một sát nhân tử kiếm. Y chậm rãi bước lên Phong Thiền đài, tiến đến trước mặt Bạch Huệ, nhỏ nhẹ nói:

- Tỷ tỷ... Ứng Hiệp không hề có ý tranh đoạt soái chủ với quần hùng võ lâm.

Ðôi chân mày lá liễu của Lâm Bạch Huệ thoạt nhíu lại:

- Tại sao?

- Bởi Ứng Hiệp sợ kiếm của Ứng Hiệp sẽ nhuộm máu. NÓ đã nhuộm máu quá nhiều rồi, sợ sau này không rửa được nữa.

- Ðệ đang Ở trong cương vị gì?

- Phó giáo chủ Tinh Túc giáo.

- Vậy đệ còn nhớ ước mơ của tỷ không? Tất cả kỳ vọng của tỷ đều đặt vào tay đệ.

Chẳng lẽ đệ đã hứa với tỷ rồi lại nuốt lời ư? Hay bây giờ trong tâm của đệ không còn có Lâm Bạch Huệ này khi bướm chán chường hoa?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Không không... Ðệ không có ý niệm đó đâu. Lúc nào đệ cũng ngưỡng mộ và sùng bái Lâm tỷ tỷ.

- Ðã là người của võ lâm thì không ngừng tranh đoạt. Tỷ đã bỏ bao nhiêu tâm huyết chỉ vì muốn đệ mãi mãi lưu danh với hậu thế. Chẳng lẽ đệ vì sợ lưỡi kiếm nhuộm máu mà bỏ qua cơ hội này sao? Ðừng làm cho tỷ thất vọng về đệ.

Ứng Hiệp miễn cưỡng nói:

- Ứng Hiệp sẽ không làm cho tỷ thất vọng đâu.

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp mỉm cười, từ tốn nói:

- Mãi mãi Ứng Hiệp là người Bạch Huệ đặt cả niềm tin. Ðệ luôn luôn tâm niệm như vậy Ứng Hiệp khẽ gật đầu.

Ứng Hiệp quay bước trong khi Bạch Huệ trở lại chiếc ngai đài sen sơn son thếp vàng.

Ứng Hiệp hướng về phía quần hùng, nghiêm giọng nói:

- Tại hạ là Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp. Hẳn tất cả chư vị bằng hữu Ở đây đều đã nghe tiếng tại hạ. Hôm nay tại hạ thủ Phong Thiền đài theo sự tiến cử của Lâm tỷ tỷ Mong chư vị bằng hữu hiểu cho một điều... Tôn Ứng Hiệp chẳng bao giờ muốn kiếm củ a mình nhu ôm máu.

Ứng Hiệp im lặng một lúc chờ cho câu nói của mình có thể thấm vào tâm niệm của những người đang hiện hữu Ở đây rồi mới từ tốn nói tiếp:

- Mặc dù tại hạ không muốn kiếm nhuộm máu, nhưng khi đã thủ Phong Thiền đài thì đã là sự bắt buộc. Nếu vị nào muốn thượng đài, thì phải lượng sức mình để tranh đoạt với tại hạ. Một khi đã thượng đài thì phải chấp nhận kiếm vô tình đao vô tâm, chưởng pháp chẳng khoan nhượng. Cái chết luôn Ở trước mắt. Mong các vị hiểu cho lời nói của Ứng Hiệp.

Buông một tiếng thở dài, Ứng Hiệp im lặng định nhãn xuống quần hùng võ lâm. Y nghĩ thầm: "Phong Thiền đài hôm nay chẳng biết sẽ có bao nhiêu hảo hán anh hùng phải chết vì cái danh soái chủ võ lâm. .

Trong khi Ứng Hiệp suy nghĩ thì quần hùng lại im lặng như tờ. Cục trường bất giác trở nên nặng nề vô ngần. Quần hùng võ lâm ai mà chẳng biết đến thành tích của Tôn Ứng Hiệp: Sát tử Huyền Không phương trượng Thiếu Lâm, VÔ Ðịch Kiếm Dương Quân Bảo và cả bang chủ Thần Phục bang Gia Kinh Hào. Cả ba đều là những đại cao thủ kỳ tuyệt trăm năm mới có đặng một người thế nhưng tất cả đều chết thảm bới kiếm pháp tối độc của Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Thếthì những người đang có mặt tại Phong Thiền đài có ai dám tự cho mình xứng đáng là đối thủ với Tôn Ứng Hiệp.

Quần hùng im lặng, nhưng sự im lặng đó càng khiến cho cục trường của Phong Thiền đài thêm phần nặng nề, ngầm sự khủng bố. Không một ai dám thượng đài, nhưng ngấm ngầm trong tâm của quần hùng lại có sự phản kháng đối với kẻ đã đem họa đến cho võ lâm.

Bất giác quần hùng đồng loạt dồn mắt nhìn về phía dãy ghế của các vị chưởng môn đang yên vị. Ngay cả những chưởng môn đại phái, những người tự cho mình là các đại Cao thủ có một không hai trên chốn võ lâm giang hồ cũng im lặng. Tất cả đều khoác vẻ mặt thâm trầm, chẳng một ái muốn nhích động thân pháp.

Trong tất cả những chưởng môn của các đại phái, người thẹn thùng nhất lại chính là Chân Tử đạo trưởng. VÕ lâm giang hồ vốn đã ngưỡng mộ hai phái lớn nhất đó là Thiếu Lâm và VÕ Ðang. Tại Phong Thiền đài lần này, các cao tăng Thiếu Lâm đã tự ý rút lui, duy còn lại VÕ Ðang, nên sự kỳ vọng của quần hùng đổ dồn vào Chân Tử đạo trưởng.

Chạm vào những ánh mắt xét nét của quần hùng võ lâm, Chân Tử đạo trưởng không khỏi ngượng ngùng. Lão đạo trưởng đứng giữa hai trạng thái không thể quyết định được Lão tự biết bước ra giao thủ với Ứng Hiệp là tự chuốc lấy cái chết vào thân, còn nếu mặc nhiên tự tại thì đã hủy hoại thanh danh mấy trăm năm nay của VÕ Ðang phái.

Hai tâm trạng đó khiến Chân Tử đạo trưởng vừa lúng túng vừa hổ thẹn.

Buông một tiếng thở dài, Chân Tử đạo trưởng nheo mày rồi từ từ đứng lên. Lão bước đến trước mặt Ứng Hiệp ôm quyền nói:

- Bần đạo có một ý như thế này.

Ứng Hiệp ôm quyền miễn cưỡng nói:

- Xin đạo trưởng chỉ giáo.

- Theo thiển ý của bần đạo... Phó giáo chủ đây có thể độc tôn đối với võ lâm. Tại đây bần đạo nghĩ chẳng có ai là đối thủ của phó giáo chủ. Nhưng chỉ nói thôi tất cả quần hùng không tin.

- Ứng Hiệp không muốn tranh đoạt với quần hùng để máu lại đượm trên lưỡi kiếm của Ứng Hiệp. Nhưng...

Chân Tử đạo trưởng khẽ gật đầu:

- Phó giáo chủ không muốn tranh đoạt soái chủ, nhưng vì uy danh Tinh Túc giáo nên không thể không tranh đoạt.

- Ða tạ đạo trưởng đã hiểu cho Ứng Hiệp.

- Chính vì hiểu cho phó giáo chủ, bần đạo mới có cao kiến thế này. Chỉ cần Tôn thiếu hiệp vượt qua được Bát Quái Lưỡng Kiếm trận của VÕ Ðang thì xem như người đã là soái chủ của quần hùng.

Ứng Hiệp gật đầu.

Thấy Ứng Hiệp đồng ý, Chân Tử đạo trưởng lộ rõ nét phấn khích lên mặt. Lão nhìn xuống quần hùng võ lâm:

- Chư vị bằng hữu... Bần đạo thiết nghĩ tại đây không có ai là đối thủ của Tôn thiếu hiệp. Nhưng chỉ nói thôi chưa đủ, Tôn thiếu hiệp sẽ chứng minh bằng cách phá trận Bát Quái Lưỡng Nghi của VÕ Ðang từ bấy lâu nay có thể sánh với Thập Bát Ðại Hồng Cân của Thiếu Lâm tự. Chỉ có những người thật sự có võ công cao minh mới hóa giải được nếu không sẽ bị trận pháp kia nghiền nát. Nếu như Tôn thiếu hiệp hóa giải được Bát Quái Lưỡng Nghi kiếm trên thì xem như người đã là soái chủ võ lâm. Chư vị bằng hữu có đồng ý với bần đạo không?

Quần hùng võ lâm đồng loạt xướng lên:

- Ðồng ý! Ðồng ý!

Trong khi quần hùng võ lâm phấn chấn xướng lên như vậy thì sắc mặt của Lâm Bạch Huệ đanh lại. Nàng nhìn Chân Tử đạo trưởng nghĩ thầm: "Gã đạo sĩ mũi trâu khốn kiếp này muốn tiêu diệt Tôn Ứng Hiệp cho bằng được nên mới bày ra quỷ kế khích tướng này. Ứng Hiệp thật là dại dột." Nghĩ như thế, Bạch Huệ bất giác buông một tiếng thở dài. Trong tâm nàng bất giác lo lắng cho Ứng Hiệp.

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp, cùng lúc y cũng nhìn nàng. Bạch Huệ muốn thốt một lời trách móc Ứng Hiệp, nhưng rồi lại bỏ đi ý nghĩ đó mà khích lệ y:

- Ứng Hiệp, phá thế trận Bát Quái Lưỡng Nghi kiếm không dễ dàng đâu. Chỉ một sự sơ xuất nhỏ của đệ thôi cũng đủ cho kiếm trận xé xác đệ thành trăm mảnh. Hay đệ chùn tay kiếm cũng đủ cho đệ bị kiếm trận dồn vào tử lộ.

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ nói:

- Tỷ tỷ yên tâm, Ứng Hiệp không để cho oai danh của Tinh Túc giáo suy giảm đâu.

Bạch Huệ gật đầu nhỏ giọng nói:

- CÓ một điều này Bạch Huệ muốn nói với đệ.

- Tỷnói đi.

Bạch Huệ ngoắc Ứng Hiệp đến bên, nói vào tai y:

- Chân Tử đạo trưởng rất muốn sát tử đệ. Phá kiếm trận VÕ Ðang đệ không được chùn tay. Nếu như Tôn đệ có mệnh hệ gì thì Bạch Huệ cũng sẽ trở thành tấm bia cho bọn tiện nhân đạo sĩ làm nhục. Chết không được, sống cũng không sống được. Cuộc tỷ thí này, sinh mạng tỷ được đặt vào lưỡi kiếm của đệ đó.

- Nếu Chân Tử đạo trưởng có dã tâm như vậy thì hôm nay VÕ Ðang sẽ được chứng kiến kiếm thuật vô biên của Thần Kiếm Dương Bất Tuần.

Bạch Huệ nắm tay Ứng Hiệp:

- Ðệ phải bảo trọng.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Tỷ yên tâm.

Nàng nắm bàn tay của Ứng Hiệp:

- Nhớ lời tỷ, kiếm bất vị thân.

Chương 40: Duy ngã độc tôn

Tám vị đạo trưởng lão VÕ Ðang bước ra, đồng loạt chiếm lấy các phương vị trong Bát Quái càn khôn. Tất cả đều thủ trường kiếm, vây bọc lấy Tôn Ứng Hiệp. Chỉ mới khai trận Bát Quái Lưỡng Nghi kiếm thôi mà tám vị đạo sĩ VÕ Ðang đã tạo ra một bức tường kiếm vây chặt lấy đối phương. Kiếm trận chưa phát động mà ngỡ như Ứng Hiệp đã lọt thỏm vào vòng lưỡi kiếm quang trùng trùng điệp điệp.

Thấy tám vị đạo sĩ VÕ Ðang đang khởi phát trận pháp Lưỡng Nghi Bát Quái kiếm, Lâm Bạch Huệ không khỏi e dè bởi sự kín đáo lẫn uy lực do kiếm trận tạo thành.

Trong trận pháp, Ứng Hiệp thủ kiếm hướng mũi xuống đất, hai chân dang rộng chờ đợi kiếm trận khởi động tấn công mình. Vẻ mặt Ứng Hiệp lộ rõ nét thâm trầm và cương nghị.

Chân Tử đạo trưởng giũ ống tay áo đạo bào, rút ngọn tiểu kỳ màu vàng phất lên, miệng thì nói:

- Bát quái khởi động, âm dương hòa hợp, ngũ hành sinh khắc.

Lời được Chân Tử đạo trưởng phát ra, ngay lập tức tám vị đạo trưởng thủ trận pháp Bát Quái đồng loạt di bước chạy quanh Ứng Hiệp. Cước pháp của họ luôn giữ bộ vi, người này tiếp sau lưng người kia, nhất nhất tạo ra sợi dây liên kết hỗ trợ cho nhau.

Ðứng trong Bát Quái Lưỡng Nghi Kiếm trận, Ứng Hiệp vẫn bất động. Kiếm không hề dịch chuyển, mũi kiếm vẫn điểm xuống mặt đất. Sự bất động của Tôn Ứng Hiệp khiến cho Bạch Huệ phải lo lắng, đắn đo. Nàng sao hiểu được tâm pháp kiếm thuật tối thượng Tâm Kiếm mà lão Thân Kiếm Dương Bạt Tuấn đã truyền lại cho Ứng Hiệp.

Phàm đối phương lấy số đông, phối hợp trận pháp thì sự bất động của Ứng Hiệp chính là cái thuật "Lấy tịnh chế động". Chính sự bất động của Tôn Ứng Hiệp khiến cho trận pháp Bát Quái Lưỡng Nghi Kiếm trận của VÕ Ðang phải chùng lại.

Cước độ của tám vị đạo trưởng mới đầu chậm dần và sau lần hồi chậm trở lại. HỌ đã dịch chuyển được ba vòng nhưng chẳng hề thấy đối phương nhích động, nên không thể đưa trận pháp tiến lên một bước nữa. Nhưng một khi trận pháp đã khởi phát thì không thể dừng lại, chính vì thế cả tám vị đạo sĩ phải đồng loạt mở chiêu công.

Hai vị đạo sĩ chiếm ngự cung càn và cung ly đồng loạt phát động chiêu công. Hai vị đạo sĩ đó vừa bỏ phương vị, hướng mũi kiếm đâm vào hai bên hông Ứng Hiệp. Thế kiếm của họ đúng là có sự bổ trở cho nhau theo luật âm dương. Nếu như Ứng Hiệp gạt kiếm người này thì khó tránh khỏi kiếm của người kia. Hai thanh trường kiếm đó như hai gọng kéo kẹp lấy phần trung đẳng của Tôn Ứng Hiệp.

Ðối phó với hai thanh trường kiếm, Ứng Hiệp phải dùng đến thuật Tu La Thần pháp, nhoáng cái, lách mình qua giữa hai lưỡi kiếm. Hai vị đạo sĩ vừa công hụt úng Hiệp liền lướt đến cung tốn và cung càn. Từ cung tốn và cung càn, hai vị đạo sĩ án ngữ lại xuất chiêu công tới vùng thượng đẳng của Ứng Hiệp. Hai thanh trường kiếm của họ vừa linh hoạt vừa tiềm ẩn sát khí chết người tạo ra áp lực đè tới thế pháp của đối phương.

Lần này Ứng Hiệp cũng dụng thuật Tu La Thần pháp tránh né hai lưỡi kiếm kia chẳng chút khó khăn gì. Công hụt Ứng Hiệp, hai vị đạo sĩ lướt qua án ngữ lấy cung tốn và cung ly vừa bỏ trống.

Tả thì chậm nhưng tất cả diễn biến trong trận pháp diễn ra nhanh không thể tưởng.

Mặc dù chưa có tiếng binh khí chạm thẳng vào nhau, nhưng những âm thanh vi vu do kiếm trận phát ra đã tạo thành dư âm chết chóc, khiến ai nghe cũng phải gây lạnh cột sông.

Bát Quái Lưỡng Nghi Kiếm trận đã khởi động, chung quanh Ứng Hiệp luôn xuất hiện những màn kiếm quang chi chít, chập chờn chực chờ cắt vào thế pháp gã.

Cuộc giao thủ của Ứng Hiệp với tám vị trưởng lão võ đao thủ trên Bát Quái Lưỡng Nghi càng lúc càng nhanh. Nhưng tuyệt nhiên không hề có tiếng binh khí chạm thẳng vào nhau. Quần hùng thị trận chỉ còn nghe những âm thanh vi vu mà tưởng tượng chỉ trong khoảnh khắc nữa thôi vị phó giáo chủ Tinh Túc giáo Di Họa Ðoạn Hồn Thần sẽ biến thành bộ xương khô bởi tám lưỡi kiếm sắc bén của Bát Quái Lưỡng Nghi Kiếm trận sẽ lóc da xẻ thịt.

Bất thình lình, Bát Quái Kiếm trận vận hành ngược trở lại. Bốn vị đạo sĩ cùng tung kiếm tập kích vào vùng hạ đẳng của Ứng Hiệp còn bốn người kia thì tập kích vào vùng thượng đẳng. Sự phối hợp nhịp nhàng và liên hoàn này buộc đối phương như chịu một lúc cả hai áp lực nặng nề như núi Thái Sơn, đồng thời cũng không cho đối phương có được sinh lộ để tránh né hay đào thoát.

Cả tám lưỡi kiếm cùng công ra một lúc, nhưng lại chỉ đâm vào khoảng không khi Ứng Hiệp thi triển thuật Tu La Thần pháp lướt lên cao tám bộ. Từ trên cao, một màn lưới kiếm chụp thẳng vào tám lưỡi kiếm đó.

Chỉ một âm thanh khô khốc phát ra thôi.

- Choang...

Chỉ một âm thanh duy nhất đó thôi nhưng cả tám thanh trường kiếm đều bật ngược trở lại chứng tỏ kiếm của Ứng Hiệp chạm cùng một lực vào tám lưỡi kiếm.

Tám vị đạo trưởng nhanh chóng trở lại phương vị bát quái để hỗ trợ cho nhau.

Ứng Hiệp lại đứng bất động ngay giữa trận Bát Quái Lưỡng Nghi của VÕ Ðang phái.

Mặt y đanh hẳn lại. Tất cả sự khởi phát cũng như vận hành của kiếm trận đều đã được y ghi nhận bằng VÔ Tự Kinh, và bây giờ chính là lúc y sẽ phá trận pháp kiếm lừng danh này của VÕ Ðang phái.

Sắc mặt Ứng Hiệp toát ra những nét sát thần rờn rợn. Y nghiêm giọng nói:

- Các đạo trưởng tiền bối có thể bỏ kiếm tự chịu thua tại hạ nếu không muốn chết bởi Tâm Kiếm của Tôn Ứng Hiệp.

Tám vị đạo trưởng không trả lời y mà lại tiếp tục phát triển Bát Quái Lưỡng Nghi Kiếm trận. Lần này, hai vị đạo sĩ từ cung ly và cung càn lại khởi động chiêu công trước, nhưng Ứng Hiệp không màng đến kiếm chiêu của hai người đó. Y chỉ lắc vai chớp động thần pháp cùng với đạo kiếm quang sáng ngời thoát ra công thẳng về phía hai vị đạo sĩ thủ cung tốn và khảm.

Chiêu kiếm của Ứng Hiệp nhanh đến độ cả hai vị đạo sĩ kia không có phản ứng gì.

Ðạo kiếm quang lướt qua người hai vị đạo sĩ đó, cắt đứt thủ cấp họ trong khi cả hai vừa chực rời phương vị phát triển chiêu công. Ðầu của hai vị đạo sĩ rơi xuống đất, mà tay vẫn còn múa kiếm.

Bằng một chiêu kiếm thứ hai, Ứng Hiệp cắt đứt hai tay kiếm của hai vị đạo sĩ đang truy bức mình để cố chiếm lấy phương vị của cung tốn và khảm.

Hai vị đạo sĩ kia vừa đứt lìa tay kiếm ngã nhào xuống đất, thì lưỡi kiếm của Ứng Hiệp lia quang qua hai thanh trường kiếm còn dính chặt trong đôi bản thủ của hai cánh tay chưa kịp rơi xuống đất.

Hai lưỡi kiếm bật ra khỏi đôi tay chết, hai mũi phi lao bắn về phía hai vị đạo sĩ đối diện. Hai thanh trường kiếm đó ghim luôn vào yết hầu hai vị đạo sĩ. Cả hai như thể nhận cái chết quá ư bất ngờ, đứng sóng ra với trường kiếm chống.

Hai vị đạo trưởng đó té xấp đến trước khiến cho hai thanh trường kiếm xuyên qua yết hầu họ ngập đến tận chuôi kiếm. Còn lại hai vị đạo sĩ cứ thừ ra. Trông họ như hai con gà mắc nước chẳng biết phải làm gì.

Chỉ trong chớp mắt, Ứng Hiệp đã phá giải kiếm trận Lưỡng Nghi Bát Quái của VÕ Ðang phái bằng những chiêu kiếm tối độc mà tuyệt nhiên không một vị chưởng môn kiếm tông nào có thể nhận ra kiếm chiêu của y thuộc trường phái nào.

Chân Tử đạo trưởng biến sắc, xuất hạn mồ hôi.

Bạch Huệ thì phấn khích vỗ tay:

- Tôn đệ đệ... Tuyệt lắm...

Bọn môn hạ Tinh Túc giáo đồng loạt xướng lên:

- Phó giáo chủ uy vũ... Phó giáo chủ uy vũ...

Cách phá trận pháp của Ứng Hiệp càng khiến cho quần hùng võ lâm siêu hồn đoạt phách. Tất cả cứ thừ ra hướng mắt nhìn lên Phong Thiền đài trong khi môn hạ Tinh Túc giáo thì lại hứng khởi không ngừng hô to ủng hộ Tôn Ứng Hiệp một cách nhiệt tình.

- Phó giáo chủ uy vũ... Phó giáo chủ uy vũ...

Chân Tử đạo trưởng mặt sượng sùng, đỏ gấc. Lão đạo sĩ chưởng môn VÕ Ðang gần như chết lặng bởi cách phá trận của Ứng Hiệp. Lão cũng chẳng thể nào tưởng tượng được kiếm pháp của Ứng Hiệp lại vượt ra ngoài sự tưởng tượng của lão.

chân Tử đạo trưởng đứng lặng người nhìn những đạo sĩ VÕ Ðang, kẻ chết người bị thương nằm rải trên Phong Thiền đài.

Bạch Huệ vừa hoan hỷ vừa tự đắc, mở một nụ cười mỉm. Nàng rời chiếc ngai đài sen bước đến trước mặt Chân Tử đạo trưởng từ tốn nói:

- Ðạo trưởng còn muốn minh chứng kiếm pháp siêu quan của Tôn đệ nữa không?

Buông một tiếng thở dài, Chân Tử đạo trưởng nói:

- Phó giáo chủ Tinh Túc giáo đáng là soái chủ của võ lâm trung nguyên, bần đạo đã được sáng mắt bởi kiếm pháp siêu quần của Tôn thiếu hiệp. Bần đạo thiết nghĩ cuộc bình chọn soái chủ võ lâm đã kết thúc và đương nhiên Tôn thiếu hiệp là soái chủ.

Bạch Huệ khinh khỉnh đáp lời Chân Tử đạo trưởng:

- Bạch Huệ thiết nghĩ cả võ lâm trung nguyên chẳng có ai khả dĩ vượt qua được Tôn đệ của bổn Thánh nữ.

Nàng nhìn Chân Tử đạo trưởng, nhếch hai cánh môi tạo nụ cười giả lả rồi mới quay bước trở lại đài sen.

Ứng Hiệp mặc dù phá được trận pháp Lưỡng Nghi Kiếm trận nhưng lại không vui, mà đượm nét buồn vời vợi bởi thấy tám vị đạo trưởng tơi tả trên Phong Thiền đài.

Ứng Hiệp dõi mắt xuống quần hùng. Mọi người im lặng. Thậm chí có người vừa ngầm lén chạm vào ánh mắt của y đã vội vã gục đầu cúi xuống.

Bạch Huệ bước đến bên Ứng Hiệp. Nàng nhìn quần hùng nói:

- Chư vị bằng hữu... Thể theo lời của Chân Tử đạo trưởng thì bây giờ đây Phó giáo chủ Tinh Túc giáo Tôn Ứng Hiệp đã nghiễm nhiên trở thành soái chủ. Bổn nương mong rằng sau cuộc phó hội tại Phong Thiền đài, võ lâm sẽ đồng tâm đồng sức, hợp lực với soái chủ khai thông Tử thành.

Chúng môn hạ Tinh Túc giáo lại xướng lên:

- Phó giáo chủ uy vũ... Phó giáo chủ uy vũ...

Trong khi môn hạ Tinh Túc giáo đang phấn chấn tung hô Ứng Hiệp thì bất ngờ y quay sang Bạch Huệ: - Tỷ tỷ... Ðệ tạm thời mang chức vị soái chủ về cho Tinh Túc giáo. Nhưng hiện tại đệ có chuyện riêng cần phải làm...

Bạch Huệ cau mày:

- Ðệ có chuyện gì, sao không nói với tỷ?

Ứng Hiệp gượng cười nói:

- Chút chuyện nhỏ thôi, không đáng để tỷ nhúng tay vào. Hiện tại tỷ còn nhiều việc lớn phải làm... Ðệ làm xong việc nhỏ này sẽ đến hầu tỷ.

Bạch Huệ gật đầu:

- Ðệ làm chuyện gì cũng phải cẩn thận... Tỷ rất lo cho đệ. Ðừng làm cho tỷ thất vọng.

- Lâm tỷ tỷ sẽ không phải thất vọng về Tôn Ứng Hiệp đâu.

Ứng Hiệp quyến luyến nói:

- Tỷ bảo trọng.

Bạch Huệ gật đầu:

- Tỷ luôn chờ đệ. Nếu việc nhỏ xíu kia xong hãy đến Phỉ Thúy tiên trang chờ tỷ.

Ðôi mắt Ứng Hiệp vụt sáng lên. Câu nói này của nàng như một liều dược thảo kỳ diệu khiến tâm hồn gã đang nặng trĩu bất giác trở nên nhẹ nhõm, khoan khoái vô cùng.

Ứng Hiệp cao hứng nói:

- Ðệ sẽ sớm quay về để hầu tỷ tỷ.

Bạch Huệ gật đầu, mỉm cười nói:

- Ðệ bảo trọng... Tỷ luôn chờ đệ.

Lời nói này của Lâm Bạch Huệ khiến cho Ứng Hiệp đã quyến luyến càng quyến luyến hơn. Y có cảm tưởng mình chẳng thể nào rời khỏi được Bạch Huệ.

Y ngập ngừng nói lại một lần nữa:

- Tỷ bảo trọng.

Ứng Hiệp thốt dứt câu, liền quay lưng thi triển Tu La thần pháp tuyệt kỹ khinh công mà y đã thu học được từ bí kiếp của Ðàm Vĩnh Hưng như thế kẻ trốn chạy. Với khinh thuật Tu La thần pháp, chỉ trong khoảng khắc Ứng Hiệp đã mất hút rồi.

Rời Phong Thiền đài nhốn nháo, Ứng Hiệp đi thẳng một mạch đến ngôi cổ miếu Thần hoàng. Y vừa đi vừa nghĩ sẽ gặp lại Tống Bội Linh tại tòa cổ miếu đó.

Bước vào cổ miếu Thần hoàng, Ứng Hiệp chỉ nhận được sự vắng lặng, hoang vu, nhưng điều lạ lùng nhất lại là sự có mặt của ba vị cao tăng Thiếu Lâm tự. Ba vị cao tăng đó chính là Pháp Lạc, Pháp Trí, Ðại Thiện hòa thượng.

Ðang ngồi kiết đà vận công điều tức nhưng Ứng Hiệp bước vào thì ba người đồng loạt mở mắt định nhãn nhìn y. Ứng Hiệp ngờ ngợ ba vị cao tăng Thiếu Lâm đã chờ sẵn mình tại tòa cổ miếu Thần hoàng này.

Ðại Thiện hòa thượng chắp tay niệm phật hiệu nói:

- A di đà Phật... Bần tăng và nhị vị sư đệ đã chờ Tôn thí chủ Ở đây.

Mặt Ứng Hiệp đanh lại, với những nét bất nhẫn. Y vẫn giữ giọng từ tốn nói:

- Hẳn ba vị đại sư chờ vãn bối không phải với thiện ý chúc mừng vãn bối đã trở thành soái chủ võ lâm?

- A di đà Phật... Tôn thí chủ không nói ra điều đó, bần tăng cũng có thể đoán biết chức vị soái chủ võ lâm đã thuộc về thí chủ.

Ứng Hiệp ôm quyền hỏi Ðại Thiện hòa thượng:

- vãn bối mạo phạm thỉnh giáo đại sư một chuyện.

- A di đà Phật... Tôn thí chủ định thỉnh giáo bần tăng điều gì?

Ứng Hiệp nghiêm giọng nói:
- Ba vị đại sư đến ngôi cổ miếu Thần hoàng này ngồi tịnh thân kiết đà để chờ vãn bối?

- A di đà Phật... Quả là không sai. Bần tăng và nhị vị sư đệ Pháp Lạc và Pháp Trí đến cổ miếu này để chờ Tôn thí chủ.

- Nói như đại sư thì ba vị đã biết trước Tôn Ứng Hiệp sẽ đến ngôi cổ miếu Thần hoàng này?

- A di đà Phật... Là người xuất gia bần tăng không hề nói dối. Ðúng như Tôn thí chủ nói, bần tăng và nhị vị sư đệ đã biết Tôn thí chủ thế nào cũng đến đây.

Buông một tiếng thở dài, Ứng Hiệp hỏi:

- Ba vị đại sư chờ Ứng Hiệp tại ngôi cổ miếu Thần hoàng hẳn có mục đích?

Ðại Thiện hòa thượng từ từ đứng lên chắp tay định nhãn nhìn Ứng Hiệp. ánh mắt của lão hòa thượng trông thật nghiêm khắc và quyết đoán, chỉ chạm mắt với ánh mắt của Ðại Thiện hòa thượng thôi, Ứng Hiệp đủ biết cuộc hội kiến giữa y với ba vị cao tăng chắc chắn sẽ xảy ra một trận quyết đấu sinh tử.

Ðại Thiện hòa thượng từ tốn nói:

- Khi võ lâm gặp kiếp họa sát nhân thì Thiếu Lâm buộc phải đại khai sát giới để giữ sự bình yên cho bá tánh.

Ứng Hiệp cướp lời Ðại Thiện hòa thượng:

- Vãn bối không phải là một sát nhân tử kiếm.

- A di đà Phật... Tôn thí chủ còn hơn cả một sát nhân tử kiếm. Nếu như Tôn thí chủ nhận được ra chân giá trị của chính đạo thì hãy tự phế bỏ võ công và theo bần tăng cùng nhị vị sư đệ về Thiếu Lâm tự trai giới ăn năn. Thiếu Lâm tự không để cho Tôn thí chủ phải gặp kiếp họa bị người người trả thù đâu.

Ứng Hiệp nhìn Ðại Thiện hòa thượng, buông tiếng thở dài. Không phải y chán nản buồn phiền vì bị ba vị cao tăng Thiếu Lâm gán cho cái tội là kẻ sát nhân tử kiếm, trong lòng y buồn bực bởi vì nghĩ đến Tống Bội Linh.

Ý niệm trong đầu thôi thúc Tôn Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Không ngờ Tống tỷ tỷ lại bán đứng Tôn Ứng Hiệp cho các cao tăng Thiếu Lâm.

Nghe Ứng Hiệp thốt ra câu đó, Ðại Thiện hòa thượng vội vã niệm phật hiệu, rồi từ tốn nói:

- A di đà Phật... Tôn thí chủ đừng trách Tống tiểu thư. Tống tiểu thư vì bá tánh mà thôi... CÓ trách là trách Tôn thí chủ đã tự đánh mất nghĩa khí, ngụp lặn trong bể dục tình để cuối cùng chẳng còn giữ được chính đạo trong cuộc sống của mình nữa.

- vãn bối là ma đạo ư?

- A di đà Phật... Hành tung của Tôn thí chủ là một tiểu ma vương. Nếu không muốn nói là đại họa của võ lâm trung nguyên lẫn bá tánh. Thiếu Lâm tự không thể khoanh tay, mặc nhiên để cho thí chủ tiếp tục gieo họa cho mọi người, buộc lòng phải bắt thí chủ về Thiếu Lâm như đã từng làm với Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng.

Nghe Ðại Thiện hòa thượng thốt ra câu nói này, sắc diện Ứng Hiệp đỏ bừng:

- Ba vị đại sư muốn trừng phạt vãn bối như đã từng trừng phạt Giang Hùng tôn giá?

- A di đà Phật... Nếu thí chủ phế bỏ võ công thì bần tăng sẽ không giam thí chủ vào thiên lao của Thiếu Lâm mà chỉ dẫn độ người đến tịnh thất để sám hối.

Ứng Hiệp khoát tay:

- Ðại sư chẳng cần nói nhiều. Ba vị cảm thấy có đủ bản lĩnh thì cứ ra tay bắt úng Hiệp, hoặc giết cũng được. Nhưng những điều kiện ba vị đặt ra chẳng có điều kiện nào Ứng Hiệp khả dĩ chấp nhận được.

- A di đà Phật... Vậy bần tăng buộc phải đại khai sát giới.

- Tại hạ sẵn sàng bồi tiếp ba vị đại sư.

Nhìn thẳng vào mắt Ứng Hiệp, Ðại Thiện hòa thượng nói:

- A di đà Phật... Thiếu Lâm đại khai sát giới.

Cùng với lời nói đó, Ðại Thiện hòa thượng vận hóa công phu phật môn. Ðôi song thủ Của người khoáy tròn một vòng, kéo theo luồng ánh sắc cầu vòng vàng chỏi trông như một con rồng từ cõi hư vô bất ngờ tái hiện về.

Trong khi Ðại Thiện hòa thượng phát động "Giáng long thần chưởng", thì Pháp Trí và Pháp Lạc đồng loạt dụng "Nhứt dương chỉ". Sở học tuyệt công của Ðoàn Chính Minh năm xưa đã truyền lại cho đã truyền lại cho Thiếu Lâm tự sau khi xuất gia đầu Phật.

Ba vị cao tăng Thiếu Lâm đồng loạt liên thủ tập kích Ứng Hiệp. Ðại Thiện hòa thượng dụng "Giáng long thần chưởng", Pháp Trí và Pháp Lạc dụng "Nhứt dương chỉ". Cả ba phối hợp tạo thành thế chân vạc tập kích trực diện Tôn Ứng Hiệp.

Ðứng trước chiêu công quỷ khốc thần sầu của ba vị đại sư chùa Thiếu Lâm, úng Hiệp không tránh né mà đương nhiên đón thẳng đỡ thẳng bất kể hậu quả thế nào.

Thanh trường kiếm trong tay Ứng Hiệp như thế vẽ trong không khí một hình tròn kiếm khí hứng thẳng lấy chưởng kiếm Giáng Long lẫn hai luồng Nhất Dương chỉ đã từng vang danh trong chốn võ lâm.

Một tiếng nổ chát chúa trỗi lên hất tung cả mái cổ miếu lên cao bốn trượng. Cùng với tiếng nổ đó, mặt đất như dậy sóng cuốn về phía ba vị cao tăng Thiếu Lâm.

Sau tiếng nổ long trời đất lở cùng với hiện tượng kỳ dị kia, tất cả bốn người như những chiếc lá khô bị cuốn đi bởi cơn gió dữ. Pháp Trí và Pháp Lạc chẳng thể nào gượng để thi triển khinh công trụ bộ mà đành chấp nhận cho dư kình cuốn hai người quẳng về phía tán cây đại thụ cách tòa cổ miếu những mươi trượng. Cả hai va lưng thẳng vào gốc cây đại thụ.

- Rầm...

Cả thân cây với đường kính trên hai giang tay, gãy ngang bởi sức va đập khốc liệt của Pháp Trí và Pháp Lạc, gãy ngang, đổ sầm xuống. Hai người nằm duỗi dài bất tỉnh chẳng còn biết gì nữa.

Riêng Ðại Thiện hòa thượng vốn là một cao thủ thượng đẳng của Thiếu Lâm thì không rơi vào tình trạng như hai người kia. Lão tăng Thiếu Lâm trượt dài về sau. Ðôi cước pháp của lão tựa như lưỡi cày xới tung mặt đất. Khi lão trụ bộ được thì cũng chẳng còn hơi sức gượng đứng mà ngồi bật xuống đất vận công điều tức. Ðại Thiện hòa thượng vận công điều tức, ngay lập tức phun luôn ra ngoài một vòi máu tím bầm.

Bên kia Tôn Ứng Hiệp cũng bị nhấc lên khỏi mặt đất, quẳng ngược về sau như hòn đá Y chúi đầu xuống đất nhưng kịp điểm mũi kiếm để làm điểm tựa bật ngược người trở lại. Hai chân vừa trụ trên mặt đất thì y cũng phun ra một bụm máu.

Sắc diện tái nhợt trông thật thảm hại. Vừa rồi, để đối phó với Giáng Long thần chưởng và hai đại Nhứt Dương chỉ, Ứng Hiệp đã dụng đến uy lực "Càn khôn kiếm khí,, Tự thân kiếm pháp tạo ra khí kiếm uy mãnh đón thẳng đỡ thẳng với Giáng Long thần chưởng và hai đại Nhứt Dương chỉ có sức mạnh di sơn hải đảo, chính vì thế dư kình mới khốc liệt khủng khiếp như vậy.

Ứng Hiệp mặc dù vẫn trụ bộ nhưng y phải chống kiếm mới khả dĩ đứng được trên hai chân.

Thấy Ứng Hiệp vẫn đứng được trên đôi cước pháp của mình, Ðại Thiện hòa thượng, cao thủ nhứt đẳng của Thiếu Lâm tự phải bật thốt phật hiệu vì sự ngạc nhiên của lão:

- A di đà Phật.

Ðại Thiện hòa thượng buột miệng thốt ra câu phật hiệu đó bởi đoan chắc Di Họa Ðoạn Hồn Thần sẽ không bỏ qua cơ hội này để khởi phát tử kiếm đoạt mạng ba vị đại sư Thiếu Lâm tự.

Ứng Hiệp định nhãn nhìn Ðại Thiện hòa thượng. Mặc dù khí huyết trong kinh mạnh vẫn còn nhộn nhào với những cảm giác nao nao, chỉ chực té nhào xuống bất tỉnh, nhưng ý chí khiến cho y nhanh chóng lấy lại sự cương cường, kiêu hãnh vốn có trong tâm thức của gã.

Với sự cương cường, lạnh lùng đó, Ứng Hiệp có thể thi triển một chiêu tử kiếm để đoạt mạng ba vị cao tăng Thiếu Lâm. Nhưng không biết gã nghĩ sao, lại bất ngờ tra kiếm vào vỏ.

Y gằn giọng nói với Ðại Thiện hòa thượng:

- Tôn Ứng Hiệp không phải là Ðoạt Hồn Tử Kiếm Giang Hùng để cho các vị đạo tăng Thiếu Lâm lập danh tiêu trừ ác ma với võ lâm trung nguyên đâu. Các vị đại sư phải nhớ đến câu nói hôm nay của Ứng Hiệp. Nếu lần sau Thiếu Lâm vẫn dụng tiểu kế lấy đông để hại người thì Tinh Túc giáo với sự thống lãnh của Ứng Hiệp sẽ san bằng ngọn Tung sơn.

Nói dứt câu, Ứng Hiệp rít một luồng khí căng phồng lồng ngực rồi mới từ tốn nói tiếp:

- Mong rằng chư vị cao tăng Thiếu Lâm luôn nhớ đến lời nói của Tôn Ứng Hiệp. Cáo Y quay lưng chậm rãi bỏ đi trong khi ba vị đại sư Thiếu Lâm vẫn chằm chằm dõi mắt nhìn theo sau lưng gã.

Bóng Ứng Hiệp mất hút, Ðại Thiện hòa thượng mới miễn cưỡng niệm phật hiệu:

- A di đà Phật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau