NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Di nghiệp tìm hoa

Chiếc kiệu hoa sơn son thếp vàng chậm rãi đứng trước cửa gian Dịch quán của Mẫu Ðơn Trang. Từ trong Dịch quán một gã thư sinh mặt hoa da phấn bước ra. Gã có đôi mắt đa tình, chiếc mũi thanh tú phối hợp với hai vành môi mỏng trông thật nho nhã thể hiện phong độ hào hoa phong nhã. Y đáng mặt là một trang mỹ nam tử hiếm có bởi những nét thiên phú không dễ gì tìm Ở một nam nhân khác.

Tống Ngọc thư sinh chắp tay sau lưng nhìn kiệu hoa như thể biết chắc kẻ trong kiệu là ai mặc dù rèm kiệu vẫn chưa vén lên. Y đứng như thế thật lâu như thể chờ đợi người trong kiệu phải đến bái kiến mình, nhưng chiếc kiệu vẫn buông kín buộc âu Thế Liệt phải dời bước đến trước kiệu.

Y cất giọng trầm ấm nghe như thể muốn hớp hồn người:

- Bạch Huệ... Nàng đợi huynh thỉnh nàng vào Dịch quán ư?

Bạch Huệ nhỏ nhẹ lên tiếng:

- Huynh không có lời mời làm sao Bạch Huệ dám. Huống chi huynh chưa phải là chủ nhân của Mẫu Ðơn trang.

- Bạch Huệ cứ xem như tòa trang viện này của huynh vậy.

- vậy ư Nhưng nếu Tưởng phu nhân không cho quyền Bạch Huệ bước vào tòa trang viện tình yêu của huynh với Tưởng phu nhân thì sao? Bạch Huệ sao dám chống lại ý của Thần Phục bang chủ Tưởng Thi Hồng.

Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt ngửa mặt cười ngặt nghẽo. Y vừa cười vừa nói:

- Tại Mẫu Ðơn trang này huynh có quyền tất cả. Lời nói của huynh là một mệnh lệnh với Tưởng Thi Hồng.

- Nhưng Bạch Huệ sợ lắm... Sợ nhất là những nữ nhân hờn ghen. Huynh là một trang tu mi nam tử phong nhã hào hoa, trên đời khó tìm được kẻ thứ hai, tất Thi Hồng phải giữ, nên muội mới dè chừng. Nữ nhân nào mà không ghen.

Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt cười khẩy:

- Nữ nhân nào mà không ghen, nhất là những mỹ nhân có được ý trung nhân mỹ nam tử như huynh. Ðúng không nào?

- Huynh nói rất đúng.

- Trước đây muội cũng đã từng ghen với Tưởng Thi Hồng.

- Bây giờ muội cũng vẫn còn ghen tức vì đã thấy âu huynh vào tay Tưởng phu nhân.

Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt nhíu đôi chân mày lưỡi kiếm sắc sảo. Y trầm giọng nói:

- Muội vẫn còn ghen tất còn yêu huynh.

- Làm sao muội quên được mối tình đầu của mình.

- Vậy, huynh nghiêng mình cung thỉnh Bạch Huệ muội vào trong Dịch quán để chúng ta hàn huyên.

- Huynh không ngại Tưởng Phi Hồng phu nhân à?

- Trên đời này chẳng có gì khiến huynh ngại ngùng cả.

- Nếu muội và Tưởng Thi Hồng phu nhân xảy chuyện can qua vì thói ích kỷ, nhỏ nhen của nữ nhân... Huynh sẽ bênh ai?

- Huynh mong điều đó không xảy ra... Với lại ta hẹn muội Ở đây Tưởng Thi Hồng cũng đã biết. Nàng rất rộng lượng khi nghĩ lại ngày trước đã cướp ta từ tay nàng.

- ông trời có mắt... Muội vô cùng cảm kích hành động hôm nay của Tưởng phu nhân Bạch Huệ nói dứt câu, vén rèm kiệu. Nàng vận bộ bạch y trắng toát trông thật xinh đẹp và lộng lẫy. Nét đẹp kiều diễm của nàng khiến cho Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt phải ngơ ngẩn, bàng hoàng. Ðã từ lâu y không gặp lại Lâm Bạch Huệ, nhưng nay đối mặt với nàng, chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiêu sa thì cảm thấy bần thần, lòng dạ nao nao.

âu Thếliệt say đắm nhìn Bạch Huệ đến độ quên cả mình là ai.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Huynh sao vậy?

- À Huynh ngớ ngẩn quá.

Y đưa tay cho Bạch Huệ nắm bước xuống kiệu. Thế liệt nắm tay Bạch Huệ mà lòng nở ra phơi phới. Trong tâm tưởng gã dâng Trảo một thứ cảm xúc vô cùng khó tả. Mùi hương nhè nhẹ từ cơ thể nàng phả ra xông vào khứu giác Tống Ngọc thư sinh khiến gã đã ngất ngây càng ngây ngất hơn.

Gã vừa cố hít lấy thật nhiều mùi hương của Bạch Huệ vừa nghĩ thầm:

- "Lâm Bạch Huệ... Muội đẹp quá... Muội vẫn như hôm nào. Tại sao trước đây ta lại không cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt trần của muội chứ." Y vừa suy nghĩ vừa dìu Bạch Huệ vào trong Dịch quán. Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt không còn giữ được vẻ tự thị, đĩnh đạc như lúc đầu mà bỗng chốc trở nên xun xoe quanh Bạch Huệ.

Y nhún nhường bắc ghế cho nàng:

- Nào... Muội ngồi xuống đây.

Bạch Huệ nhún nhường:

- Ða tạ huynh.

Bạch Huệ vừa yên vị thì âu Thế liệt bưng bầu rượu BỒ Ðào Thổ Phồn tửu:

- Ðể huynh chuốc rượu cho muội uống nhé!

Bạch Huệ lắc đầu.

âu Thế Liệt nhăn mặt với vẻ khổ não:

- Muội không thích đối ẩm với huynh nữa à?

- Muội thích đối ẩm với huynh lắm chứ. Muội lắc đầu là có ý không muốn huynh phải hạ mình chuốc rượu cho muội. Ý muội là muốn chuốc rượu cho huynh.

Lời nói này của Bạch Huệ khiến cho âu Thế liệt thừ người.

Nàng không màng đến thái độ ngơ ngẩn của họ âu mà bưng bầu BỒ Ðào Thổ Phồn tửu trịnh trọng chuốc ra chén, rồi kính cẩn bưng lên mời Tống Ngọc thư sinh:

- Muội kính huynh.

Vừa đón chén rượu, âu Thế liệt vừa nói:

- Huynh thật là xúc động.

Gã nói xong dốc chén rượu đổ vào miệng mình. Ðặt chén xuống bàn, Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt từ tốn nói:

- Huynh tưởng đâu khi gặp lại Bạch Huệ, Bạch Huệ sẽ chẳng còn xem huynh như hôm nào nữa.

Nàng bưng bầu rượu chuốc tiếp ra chén. Bạch Huệ vừa chuốc rượu vừa nói:

- Ðáng lý ra Bạch Huệ nên nói câu đó thay huynh thì đúng hơn.

- Tại sao muội nói thì đúng, còn huynh thì không được nói ra câu ấy chứ?

- Thân phận của muội đâu xứng với huynh và càng không xứng với Tưởng Thi Hồng Thần Phục bang chủ phu nhân.

- Chúng ta gặp lại nhau... Hiểu nhau là được rồi, sao muội lại phân biệt làm gì?

Y nói dứt câu bưng chén rượu dốc vào miệng mình. Y từ từ đặt chén rượu xuống trước mặt, nhỏ giọng nói:

- Bạch Huệ!

Nàng nhìn âu Thế liệt.

Gã buông một tiếng thở dài rồi từ tốn nói:

- Muội còn giận huynh không?

Nàng mỉm cười lắc đầu, nhỏ nhẹ nói:

- Không, trước đây muội còn giận huynh, nhưng bây giờ thì không.

- Tại sao?... Muội không còn yêu huynh nữa ư?

Y định nhãn nhìn thẳng vào mắt nàng.

- Huynh còn nhớ... Trước đây huynh và muội như bóng với hình, lúc nào cũng quấn quít bên nhau... Và hơn tất cả... Huynh chính là người đầu tiên đi vào cuộc đời muội.

Hình như bây giờ huynh không còn Ở trong tim muội.

Bạch Huệ mỉm cười lắc đầu:

- Huynh nói sai rồi. Mãi mãi huynh Ở trong tâm tư của muội. Làm sao muội quên được huynh chứ. Người đầu tiên đã chiếm hữu thể xác lẫn sự trong trắng của Lâm Bạch Huệ. Huynh còn nhớ cái đêm hôm đó không?

âu Thế liệt gật đầu:

- Huynh nhớ. Muội đã khóc... Muội đã ngã vào người huynh và huynh đã thề không bao giờ phản bội muội.

Hai cánh môi Bạch Huệ mím lại:

- Huynh còn nhớ lời thề của huynh không?

- Ơ Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Ngày đó huynh thề sẽ mãi mãi Ở bên muội... Mãi mãi như chiếc bóng của Bạch Huệ. Nếu huynh sai lời thì nhận lãnh sự trừng phạt của muội mà không chút hối tiếc hay ân hận.

Buôn một tiếng thở dài, âu Thế liệt hỏi:

- Muội có muốn trừng phạt huynh không?

- Ðể làm gì?

- Huynh muốn chuộc lại những gì đã làm cho muội đau khổ và muộn phiền.

Nàng bưng bầu rượu chuốc vào chén. Ðặt bầu rượu xuống trước mặt, Bạch Huệ nhủn nhường nói:

- âu Thế Liệt huynh... Trước đây vì ghen tức đã bị Tưởng Thi Hồng đoạt mất tình yêu của mình, đôi khi muội cũng rất muốn trừng phạt huynh. Nhưng bây giờ thì không.

- Tại sao muội không muốn trừng phạt huynh nữa? Nếu muội muốn trừng phạt huynh ngay bây giờ, huynh cũng sẽ đứng thúc thủ để muội hành xử mà chẳng chút hối tiếc hay oán trách.

- Phải chi trước kia huynh nói được những lời này nhỉ.

Nàng cười khẩy nói tiếp:

- Huynh muốn biết vì sao muội không ghen hờn nữa không?

Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt gật đầu.

Bạch Huệ nhìn y:

- Huynh uống cạn chén rượu này đi, muội sẽ nói.

Không đợi nàng hối thúc lần nữa, Thế Liệt bưng chén trút vào miệng. Y đặt chén xuống bàn nhìn Bạch Huệ nói:

- Huynh chờ nghe muội nói đây.

- Huynh là một trang mỹ nam tử hào hoa phong nhã, tất có nhiều nữ nhân chú nhãn đến. Vẻ hào hoa anh tuấn của huynh khiến cho nữ nhân phải vọng tưởng muốn huynh để mắt tới mình. Cũng chính vẻ đẹp của huynh mà Bạch Huệ mất huynh.

- Muội cũng là đóa hoa tuyệt sắc trên cõi đời này.

- Nhưng hoa đã thuộc về huynh rồi, thì nó sẽ trở nên tầm thường, nếu không muốn nói chẳng còn gì hấp dẫn được Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt.

Nàng nhìn âu Thế liệt lắc đầu:

- Chung quanh huynh là cả một vườn hoa tuyệt sắc khoe hương để mong được gởi tấm thân vào tay trang mỹ nam tử.

âu Thế liệt lắc đầu:

- Huynh chỉ muốn thưởng lãm những đóa hoa lạ mà thôi, còn tình của Thế Liệt thì luôn gởi trao về cho muội.

- Bạch Huệ được may mắn như vậy?

- Ngoại trừ một người, huynh cũng có tình.

Bạch Huệ nhìn gã mỉm cười từ tốn nói:

- Tưởng Thi Hồng.

Thế liệt gật đầu:

- Nàng đối xử với huynh rất tốt.

- Tốt như thế nào?

Thế Liệt im lặng. Bỗng dưng y có cảm giác đầu mình trống rỗng u tối không nghĩ ra được một ý nào cả. Thế liệt chợt rướn người tới nắm tay Bạch Huệ:

- Dù gì đi nữa thì muội vẫn hơn Thi Hồng.

- Bạch Huệ nghĩ rằng mình không có gì hơn được Tưởng phu nhân.

- Muội đến với huynh trước Thi Hồng.

- Kẻ đến trước, người đến sau chẳng có gì quan trọng cả.

Y nhìn Bạch Huệ bằng ánh mắt mơ màng, lãng mạn:

- Bạch Huệ... Huynh tự trách mình. Huynh biết huynh có lỗi với Bạch Huệ...

Nhưng...

- Nhưng sao?

Buông một tiếng thở dài, Thế liệt ôn nhu nói:

- Huynh vốn là một trang nam tử thì phải biết mình phải làm gì để có danh với thiên hạ. Muội hiểu cho huynh.

- À Hóa ra huynh đến với Thi Hồng chính vì Thi Hồng là Thần Phục bang chủ phu nhân Thế liệt lưỡng lự rồi gật đầu.

Bạch Huệ phá lên cười. Nàng vừa cười vừa nói:

- Muội cũng là hậu nhân của Tinh Túc Giáo kia mà. Thế sao huynh lại bỏ muội mà chạy theo Tưởng Thi Hồng?

- Ơ Lúc đó... Lúc đó muội còn là người chẳng có danh gì. Còn Tinh Túc Giáo...

Bạch Huệ cướp lời âu Thế liệt:

- Tinh Túc Giáo thì chẳng thể nào sánh với Thần Phục Bang của Tưởng Thi Hồng của huynh.

Thế Liệt im lặng. Chính sự im lặng của Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt khiến cho máu trong huyết lưu của Bạch Huệ sôi tăm. Nàng cảm nhận đầu óc mình nổi lên những tiếng sấm đì đùng bởi sự oán hận kẻ bội tình, bạc nghĩa.
Mặc dù trong nàng có cảm giác đó nhưng vẻ mặt của Bạch Huệ vẫn không hề có chút thay đổi gì. Thậm chí nụ cười tươi tắn vẫn hiện rõ trên hai cánh môi nàng.

âu Thế liệt nhỏ nhẹ nói:

- Muội không giận huynh chứ?

- Không.

Hắn nắm bàn tay nàng:

- Huynh vẫn yêu thương muội như thuở ban đầu.

- Huynh nói thật lòng mình hay lại lừa gạt muội lần nữa?

- Huynh nói thật lòng với muội đó.

- Muội cần phải suy nghĩ xem có nên tin vào lời của Tống Ngọc thư sinh hay không.

- Muội phải tin vào huynh. Cho đến hiện giờ huynh mới kịp hiểu ra trong trái tim huynh chỉ có mỗi mình Bạch Huệ mà thôi.

âu Thế Liệt vừa nói vừa từ từ kéo Bạch Huệ về phía gã. Nàng bất ngờ rút tay lại khiến cho Thế liệt chau mày:

- Muội sao vậy?

- Muội không phải là Bạch Huệ ngày trước rồi.

- Không... Trong mắt huynh muội vẫn như ngày nào.

Ðôi chân mày lá liễu của nàng thoạt nhướn lên khi lời nói của âu Thế Liệt đập vào thính nhĩ mình. Bạch Huệ nghiêm giọng nói:

- Nếu Bạch Huệ vẫn là Bạch Huệ của ngày trước thì chẳng bao giờ đến Mẫu Ðơn trang phó hội với Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt. Bạch Huệ bây giờ đã là Tinh Túc Giáo chủ. Giáo hội mà trước đây huynh đã xem thường và khinh rẻ.

- Huynh chúc mừng cho muội, nhưng cho dù muội có là giáo chủ Tinh Túc Giáo thì âu Thế liệt vẫn yêu thương muội như thuở ban đầu.

Nàng tròn mắt nhìn gã:

- Huynh không khinh rẻ muội à?

- Không... Huynh yêu muội.

- Ðúng ra khi nghe Bạch Huệ thốt ra câu nói này, âu huynh phải tránh xa mới đúng.

- Muội có gì mà khiến huynh phải tránh xa muội chứ?

Bạch Huệ gằn giọng nói:

- CÓ đấy!

- CÓ gì nào?

- Tuyệt nghệ của Tinh Túc Giáo là sử dụng độc công. Muội lại là Tinh Túc Giáo chủ nên bất cứ lúc nào cũng có thể dùng độc công. Ðộc công của Tinh Túc Giáo lại rất tàn nhẫn, nhất là đối với những gã bạc tình, bạc nghĩa như huynh.

- Muội nói vậy có ý gì?

- Khi Bạch Huệ trở thành Tinh Túc Giáo chủ thì điều đầu tiên Bạch Huệ nghĩ đến là hạ độc Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt. Nhưng hạ độc như thế nào phải khiến cho huynh đau khổ cực kỳ và cũng sung sướng đến chết mới thôi.

Mặt âu Thế liệt biến sắc, y gằn giọng nói:

- Bạch Huệ... Nàng đã hạ độc vào ta rồi sao?

Bạch Huệ thản nhiên gật đầu.

Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt đứng bật lên. Y trừng mắt nhìn nàng:

- Nàng... Nàng muốn ta phải... Phải nặng tay với nàng ư?

Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt nói dứt câu, chống tay lên bàn chồm tới Bạch Huệ.

Hữu Trảo của gã vươn ra toan thộp lấy yết hầu nàng, nhưng chân gã như nhũn ra cùng với các đau buốt thắt từ vùng hạ đẳng xông lên đến tận đầu. Gã ôm đan điền, khuỵu chân xuống trước mũi hài Bạch Huệ. MỒ hôi vã ra trán họ âu.

Y ngước mặt nhìn Bạch Huệ:

- Bạch Huệ... Nàng nỡ hạ độc huynh sao?

- Huynh định lấy mạng Bạch Huệ mà.

- Ta... quá tức giận... Nhưng tại sao muội lại nỡ hạ độc huynh? Huynh đã muốn van xin muội tha thứ những tội lỗi của mình.

Gã vừa nói vừa gục đầu xuống mũi hài Bạch Huệ:

- Hãy tha thứ cho huynh và cho huynh thuốc giải dược của muội.

Nghe Tống Ngọc thư sinh thốt ra câu nói đó, Bạch Huệ chẳng hề xúc động mà lại ngửa mặt cười ngặt nghẽo Nàng vừa cười vừa rút chân lại từ từ đặt tay lên đầu âu Thế Liệt.

Cái đau dữ dội dưới đan điền khiến cho Tống Ngọc thư sinh chẳng còn giữ được vẻ phong độ hằng ngày của gã, mà thay vào đó là sự ủy mỹ đau khổ, van xin đến khốn khổ.

- Muội... Hãy tha cho huynh.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Tội nghiệp cho huynh quá.

Hắn ngẩng mặt lên, nước mắt đã đong đầy hai bên khóe. Hắn thều thào nói:

- Bạch Huệ... Huynh đau đớn lắm... Hãy trao giải dược cho huynh. Huynh van xin muội đó.

Bạch Huệ gật đầu:

- Nếu huynh chịu nghe lời muội, thì sẽ có giải dược cho huynh dùng.

- Muội muốn huynh phải làm gì?

Bạch Huệ vỗ tay hai cái. Từ ngoài cửa Dịch quán, Tưởng Thi Hồng ngồi trên chiếc ngai quyền uy của Thần Phục Bang được hai gã phu kiệu khiêng vào. Trên người Tưởng Thi Hồng chỉ có chiếc ngoại y mỏng tanh, có thể thấy tất cả những đường cong của cơ thể ẩn hiện sau lớp lụa Hàng Châu trông thật là gợi dục. Hai gã phu kiệu đặt Thi Hồng xuống bên cạnh Bạch Huệ rồi lui bước trở ra.

Tống Ngọc thư sinh thấy Thi Hồng, mặt biến sắc. Y ngập ngừng nói:

- Thi Hồng...

Thi Hồng nhìn âu Thế Liệt mà chẳng đáp lời y. Hai cánh môi nàng mím lại.

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Huynh thấy Thần Phục bang chủ Tưởng phu nhân vẫn xinh đẹp như ngày nào chứ?

- Huynh...

Bạch Huệ hừ nhạt nói:

- Ðẹp thì đẹp có gì mà huynh phải ngượng ngùng không dám nói. Muội chỉ muốn huynh nói thật mà thôi.

âu Thế Liệt ôm đan điền nhăn mặt bởi cái đau xé ruột dội lên tới óc. Y ôm chân Bạch Huệ:

- Muội... hãy trao thuốc giải cho huynh. Huynh chịu hết nổi rồi.

Bạch Huệ nhìn âu Thế liệt:

- Huynh sẽ có được thuốc giải của Tinh Túc Giáo ngay thôi, nhưng trước hết thì huynh hãy biểu lộ sự thành tâm thành kính với Tinh Túc Giáo chủ trước mặt Tưởng phu nhân.

âu Thế liệt ngẩng lên nhìn Bạch Huệ:

- Muội muốn huynh phải làm gì?

- Muốn gì ư? Muội rất muốn huynh biến thành một con chó. Một con chó ngoan liếm hài muội.

MỒ hôi tuôn ra mặt Thế liệt:

- Huynh là nam tử hán đại trượng phu... Sao lại có thể làm được điều đó?

- Trước cái chết thì chẳng có ai giữ được phẩm tiết của mình cả, nhất là với những kẻ bạc tình vô nghĩa như huynh. Huynh đâu còn là nam tử hán, mà chỉ là một mỹ nam tử thôi. Mỹ nam tử thì chẳng bao giờ có được đảm lược của một nam tử hán đại trượng phu.

- Muội... âu Thế Liệt thốt ra câu đó thì ôm đan điền co quắp người lại. Hắn đau đến đội phải rên rỉ van xin:

- Bạch Huệ... Ta van xin muội.

- Ðừng van xin với Bạch Huệ, vô ích lắm. Mà hãy chứng minh sự thành khẩn của huynh thì hơn.

- Muội nói ta phải làm gì đây?

- Chân của muội lâu ngày chưa được rửa... Muội rất muốn huynh rửa chân cho muội.

- Hãy trao giải dược cho huynh. Huynh sẽ đi lấy nước rửa chân cho muội.

Bạch Huệ cất giọng nạt ngang:

- Không... Huynh phải liếm chân muội như một con chó trung thành với chủ.

Thế liệt ngẩng mặt nhìn lên:

- Muội...

- Trước mặt Tưởng phu nhân huynh ngại ư?

- Huynh... Huynh...

Hắn không thể thốt được hết câu mà phải bật ra tiếng rên khi vùng đan điền như thể có muôn ngàn mũi kiếm vô tình rọc, xẻo.

Thế liệt thở dốc:

- Muội hứa trao thuốc giải cho huynh chứ?

- Ðã là Tinh Túc Giáo chủ thì Bạch Huệ đâu thể nói hai lời.

- Ta sẽ làm... Làm theo ý của muội.

Thế Liệt miễn cưỡng cởi hài Bạch Huệ. Y thè lưỡi liếm những ngón chân nàng. Trong khi gã liếm thì Bạch Huệ ngửa mặt cười khanh khách. Sắc mặt nàng lộ rõ những nét khoái trá, thích thú khi nhìn Thế Liệt liếm chân mình.

Bạch Huệ cười khẩy nói:

- Huynh đúng là một con chó.

Thế Liệt nghe Bạch Huệ nói, mặt đỏ bừng. Y vừa tức giận nhưng chẳng thể nào làm gì được, mà phải nhẫn nhục bởi vì muốn có được giải dược của Lâm Bạch Huệ.

Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt vừa liếm chân Bạch Huệ vừa nghĩ thầm:

- "Nàng dám bức nhục Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt thì phải trả lại cho ta cái giá gấp bội. Nếu ta qua được cảnh khổ này thì nàng sẽ bị chính tay ta hành hạ lại đau khổ gấp trăm gấp ngàn lần nữa. Bạch Huệ... Ta thề sẽ hành hạ nàng đau khổ gấp trăm ngàn lần hơn ta mới hả giận." Bạch Huệ liếc mắt nhìn qua Thi Hồng. Vẻ mặt Thi Hồng vẫn trơ trơ chẳng có cảm xúc gì biểu lộ ra ngoài.

Bạch Huệ chợt rút chân lại nói:

- Ðủ rồi.

Thế liệt xỏ hài lại vào chân Bạch Huệ, hữu thủ ôm đan điền, tả thủ đưa đến trước:

- Muội... Hãy trao giải dược cho huynh.

Bạch Huệ đứng lên chắp tay sau lưng. Thế liệt quỳ xổm lên khẩn thiết nói:

- Muội đừng bỏ đi...

- Chưa trao giải dược, muội đâu bỏ đi được.

- Huynh biết muội là người giữ chữ tín.

- Ða tạ huynh đã có ý tốt cho muội.

Nàng nhìn lại Tưởng Thi Hồng:

- Thi Hồng chính là giải dược của huynh đó.

MỒ hôi xuất hạn ra trán Thế liệt:

- muội nói sao?... Huynh không hiểu.

- Muội nói Thi Hồng chính là giải dược của huynh. Huynh không tin ư?

- Huynh không hiểu ý muội.

Nàng bật ra tràng tiếu ngạo nghe thật chua chát. Bạch Huệ vừa cười vừa nói:

- Ðộc công mà Bạch Huệ hạ vào đan điền huynh là "Vong tình thảo". NÓ được Bạch Huệ chế tác riêng để cho huynh đó. Muốn giải độc "Vong tình thảo", huynh phải ân ái với Tưởng Thi Hồng. Bởi vì Tưởng phu nhân cũng đã bị Bạch Huệ hạ độc Vong Tình Thảo. Chỉ có sự phối hợp âm dương mới khả dĩ hóa giải được độc công.

Nàng nhìn Tống Ngọc thư sinh âu Thế liệt:

- Chẳng biết huynh có ngại khi dùng phương cách hóa giải độc công đó không?

âu Thế liệt ngần ngừ:

- Tại sao không là giải dược bình thường chứ?

Bạch Huệ cười khẩy, nhạt nhẽo nói:

- Chẳng lẽ huynh ngại ngùng với Tưởng Thi Hồng phu nhân? Hai người đâu xa lạ gì mà. Hay huynh định giữ khí tiết của một trang mỹ nam tử không thể dùng phương cách hạ lưu đó để cứu mạng mình mà giữ khí tiết cho người tình.

- Ta... Ta...

Thế Liệt toan nói nữa nhưng cái đau dữ dội xuất phát từ vùng đan điền nhanh chóng lan ra toàn thân gã khiến y phải co rúm người lại. Thếliệt thều thào nói:

- Bạch Huệ... Nàng nói thật đấy chứ?

- Tin hay không là quyền của huynh. Còn muốn sống thì phải hóa giải Vong Tình Thảo. Tùy huynh... Muốn chọn con đường nào cũng được, Bạch Huệ chẳng hề nài ép.

Nàng nhìn âu Thế liệt:

- Một mỹ nam tử như huynh mà lại chết bất đắc kỳ tử hẳn huynh cũng đâu có muốn.

Ðối với huynh, trên đời này không chỉ có mỗi một Lâm Bạch Huệ hay một Tưởng Thi Hồng. Huynh có rất nhiều nữ nhân chung quanh huynh.

âu Thế liệt miễn cưỡng nói:

- Huynh chỉ muốn được giải độc thôi.

- Thì giải dược đang Ở trước mặt huynh đó. Còn ngại ngùng gì mà chưa tự giải độc cho mình và cho cả người tình của huynh.

Thế Liệt mím môi nghĩ thầm:

- "Bạch Huệ... rồi nàng sẽ hối tiếc vì sự bức nhục này đối với âu Thế liệt.

Thế Liệt miễn cưỡng lê đến dưới chân Tưởng Thi Hồng. Gã nhìn Thi Hồng:

- muội... Huynh...

Thi Hồng từ từ nhắm hai mi mắt lại nhưng không thốt lời nào.

Bạch Huệ bước đến bên Thi Hồng, nhìn Thế liệt nói:

- Huynh có cần muội giúp không?

Không chờ Thế Liệt nói gì, Bạch Huệ vươn Trảo giật phắt ngoại y vận hờ trên người Thi Hồng. Thân thể Thi Hồng lộ ra với tất cả những gì vốn có của một nữ nhân.

Thế liệt nhìn Bạch Huệ:

- Ta muốn... Muốn muội ra ngoài.

Bạch Huệ mỉm cười, gật đầu. Nàng trở bộ vừa bỏ đi vừa cất tràng tiếu ngạo nghe thật chua chát và lạnh lùng.

Chờ cho Bạch Huệ ra ngoài hẳn rồi, Thế Liệt mới vịn tay vào chiếc ngai gượng đứng lên. Y nói với Thi Hồng:

- Thi Hồng... Chúng ta phải tự giải độc rồi sẽ tính sổ với ả ma nữ đê tiện này sau.

Thế Liệt vừa nói vừa cởi y phục, chồm lên người Tưởng Thi Hồng. Khi cuộc giao hoan của hai người diễn ra y mới cảm nhận đúng như lời Bạch Huệ nói. Cảm giác đan điền bị đau buốt căng cứng nhanh chóng biến mất mà thay vào đó là sự nôn nao, cuồng nhiệt như thể có sức mạnh vô hình nào đó hà hơi tiếp sức kích động hỏa dục trong tâm tưởng gã.

Y nhanh chóng bị dục tâm khống chế với những cảm giác thật cuồng nhiệt mà tự y không làm chủ được. Bên kia, Tưởng Thi Hồng cũng chẳng khác gì Thế Liệt. Cả hai người như thể những con thú trong thời kỳ phối giống, với tất cả sự cuồng loạn của nhục tình Cơ thể họ căng ra trong cảm giác khoái lạc tột cùng. Hai người quên đi ngoại Cảnh chung quanh mình mà chỉ biết ngụp lặn trong cơn khoái lạc da thịt.

Rồi mọi sự vật quanh họ nổ tung nhưng họ vẫn dính chặt lấy nhau như chẳng còn sức để rời nhau ra được nữa.

- Ðúng là gian phu dâm phụ.

Giọng nói lạnh lùng đó đập vào thính nhĩ âu Thế Liệt và Tưởng Thi Hồng nhưng họ vẫn quấn chặt lấy nhau như thể chẳng muốn buông nhau ra.

Thi Hồng gượng nhìn lại.

Vị Trưởng lão Chấp pháp Thần Phục Bang Nặc Khu Ðà Dựng đứng sừng sững sau lưng hai người với ánh mắt nghiêm nghị và bất nhẫn nhìn Thế Liệt và Thi Hồng.

Thế Liệt phải cố gắng đến sức lực cuối cùng mới lăn được qua một bên. Y có cảm tưởng bao nhiêu nội lực của mình đều tản mát chẳng còn chút gì trong nội thể để động được tứ chi. Thi Hồng cũng chẳng khác gì Thế Liệt. Nàng nằm duỗi dài trên chiếc ngai, thở rốc từng cơn như con cá mắc cạn trông thật là khốn khổ.

Bạch Huệ từ ngoài bước vào, đi đến bên vị Trưởng lão Chấp pháp Nặc Khu Ðà Dựng. Nàng mỉm cười nhìn Thế liệt và Thi Hồng, nói:

- Trưởng tôn giờ đã tin lời của Bạch Huệ chưa?

- Lão phu đã tin. Không ngờ Bang chủ Gia Kính Hào lại chết bởi tay dâm phụ và gian phu này.

Bạch Huệ rút trong tay áo ra tấm kim bài lệnh chủ Thần Phục Bang:

- Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào biết mình sẽ chết bởi Di Họa Ðoạn Hồn Thần bởi chính tay đôi gian phu dâm phụ này đã thỉnh nhờ sát thần. Bang chủ đã trao lệnh bài cho bổn nương để trả hận và vạch mặt Thế Liệt và Thi Hồng. Theo trưởng lão...

Người được bang chủ trao kim bài lệnh chủ có thể thếbang chủ được không?

- Lão phu đồng ý thì đương nhiên Lâm cô nương sẽ trở thành bang chủ.

- Bạch Huệ đáng mặt là bang chủ Thần Phục Bang không?

Nặc Khu Ðà Dựng lưỡng lự một chút rồi gật đầu:

- Rất xứng đáng, nhưng cô nương lại là nữ nhân.

- Nếu trưởng lão không đồng ý thì Bạch Huệ sẽ hủy kim bài này. Lúc đó Tưởng Thi Hồng và âu Thế Liệt nghiễm nhiên trở thành bang chủ Thần Phục Bang. Nếu họ trở thành bang chủ Thần Phục Bang, không biết trưởng lão có được yên thân với họ không?

Nặc Khu Ðà Dựng bối rối. Lão buông một tiếng thở dài, rồi quỳ thụp xuống:

- Lão Nặc Khu Ðà Dựng bái kiến Tân Bang chủ.

Bạch Huệ vội đỡ lão lên:

- Trưởng lão hãy dựng lên. Nếu trưởng lão đã đồng ý thì kể từ bây giờ người sẽ là Ðàn Chủ Thần Phục Bang, trực thuộc Tinh Túc Giáo. Người chỉ dưới mỗi một Lâm Bạch Huệ mà hơn cả trăm người.

Nặc Khu Ðà Dựng hành lễ:

- Ða tạ bang chủ.

Bạch Huệ mỉm cười. Nàng nhìn vị Trưởng lão Chấp pháp Thần Phục Bang nghiêm giọng nói:

- Theo quy giới của Thần Phục Bang, thì phán xử Tưởng phu nhân và Tống Ngọc thư sinh như thế nào?

- Khải bẩm bang chủ... Theo quy giới của Thần Phục Bang thì xử hai người này bằng cách giáo hình đại nhục.

- Nghĩa là sao?

- Móc mắt, chặt tứ chi, rạch mặt rồi quẳng ra ngoài hoang đạo để họ sống kiếp nhục nhằn đến khi chết thì thôi.

Bạch Huệ gật đầu:

- Ðược lắm.

Nàng chắp tay sau lưng bước thẳng đến bên âu Thế Liệt và Tưởng Thi Hồng. Nhìn âu Thế liệt, Bạch Huệ nói:

- Ta cầu chúc cho hai người luôn Ở gần bên nhau mãi mãi trong cuộc đời này.

Bạch Huệ thốt dứt câu quay bước đi thẳng ra ngoài cửa Dịch quán Mẫu Ðơn Trang.

Nàng dừng bước này ngưỡng cửa nhìn lại vị Trưởng lão Chấp pháp Nặc Khu Ðà Dựng:

- Hành xử xong, trưởng lão cho bổn tọa thấy đôi mắt của họ nhé.

- Thưa vâng.

Bạch Huệ ung dung bước ra ngoài Dịch quán. Nàng nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, lẩm nhẩm nói:

- "âu Thế Liệt... CÓ như vậy huynh mới phải trả lại Bạch Huệ những gì huynh đã tước đoạt ,,

Chương 32: Cái bang đại hội

Không như những bang phái khác, mặc dù là Thiên hạ đệ nhất bang nhưng Cái bang thì lại chẳng có tổng đàn mà thường tụ họp các môn hạ trong những ngôi cổ miếu hoang nếu như có đại sự. Sau cái chết của Bang chủ Cầu Nại, Cái bang đồng quy tụ về ngôi cổ miếu thần hoàng tọa lạc ven khu rừng cách Dương Châu trấn độ hai mươi dặm.

Cái bang đại hội hôm nay cốt để tiến cử ra một vị bang chủ mới thống lĩnh bang chúng. Ðều đó là sự bắt buộc, bởi một ngày không có bang chủ Cái bang như thể rắn mất đầu.

Ngồi trước quần hào Cái bang là bốn trưởng lão chấp pháp Mạc Hoài, Giãn Trị Lộc, Huỳnh Bá Khôi và Văn Trung Liệt. Bốn người đều khoác vẻ mặt thâm trầm và nghiêm nghị. Trước mặt họ là chiếc gậy truyền nhân "Ðả cẩu bổng bang chừ , trên có nạm viên lục ngọc to hơn quả trứng gà.

Chờ cho tất cả bang chúng đều đã yên vị ngồi chồm hổm trên mặt đất, Mạc Hoài trưởng lão mới trịnh trọng bước ra. Vốn là người có chức phận cao nhất trong Cái bang, Mạc Hoài trưởng lão mới được quyền lên tiếng trước trong đại hội bang chúng Cái bang lần này.

Lão Cái bang Mạc Hoài ôm quyền trịnh trọng nói:

- Chư vị bằng hữu huynh đệ... Bang chủ của chúng ta đã chết, một ngày không có bang chủ, Cái bang chẳng khác nào rắn mất đầu, nếu không tìm ra bang chủ thì một sớm một chiều danh dự của Cái bang sẽ chẳng còn nữa. Chư huynh đệ sẽ ly tán mỗi người một nơi.

Mạc Hoài buông một tiếng thở dài.

- Chư huynh đệ là những hành nhân du thủ du thực, đầu nhập dưới đại kỳ Cái bang, để không để cho người khác ức hiếp. Nếu Cái bang tiêu diệt, chẳng còn nơi để dựa.

Cuộc sống của chư huynh đệ đã khổ càng khổ hơn. Chính vì lẽ đó mà bốn vị trưởng lão chúng tôi mới thông tin đến các phân đàn Cái bang, mời chư vị huynh đệ hội họp về đây để tôn cử tân bang chủ. CÓ như thế chúng ta mới giữ được uy danh Cái bang trên chốn võ lâm giang hồ.

Im lặng một lúc, Mạc Hoài trưởng lão mới nói tiếp:

- Chư huynh đệ có đồng ý với lời của lão phu không?

Môn hạ Cái bang đồng loạt xướng lên.

- Ðồng ý Ðồng ý Khẽ gật đầu, Mạc Hoài trưởng lão nói tiếp:

- Cách bình chọn tân bang chủ như thế nào, lão phu xin nhường lời cho Huynh trưởng lão.

Mạc Hoài nhìn Huỳnh Bá Khôi:

- Mời Huỳnh lão huynh.

Huỳnh Bá Khôi bước ra trước quần hùng Cái bang ôm quyền xá rồi trịnh trọng nói:

- Lão phu theo đúng thông lệ từ bao đời nay của Cái bang mà tiến hành đại sự bầu chọn bang chủ. Cứ theo thông lệ từ trước đến nay, Tứ trưởng lão chấp pháp gồm Mạc Hoài lão huynh, Văn lão huynh, Giản lão huynh và lão phu sẽ tiến cử bốn người có công đầu với Cái bang để quần hùng tuyển lựa. Bốn người được tuyển cử phải là những người có chân tài, đức độ và được huynh đệ ngưỡng mộ mới chính thức tiếp nhiệm chấp chức bang chủ.

Rít một luồng chân nguyên căng phồng lồng ngực, Huỳnh Bá Khôi nói:

- Chư vị huynh đệ đồng ý với lão phu chứ?

Quần hùng Cái bang im lặng một lúc rồi đồng loạt xướng lên:

- Ðồng ý Ðồng ý Huỳnh Bá Khôi nói tiếp:

- Chư vị quần hùng đã đồng ý rồi, lão phu thay mặt bốn vị trưởng lão chấp pháp xin được tiến cử bốn vị đàn chủ có công đầu với Cái bang.

Tất cả những đàn chủ đều căng thẳng hướng mắt nhìn về phía Huỳnh Bá Khôi trưởng lão tựa những thí sinh đang căng thẳng chờ đợi kết quả khoa điểm.

Không khí tại cục trưởng đại hội Cái bang bất giác căng thẳng hẳn lên. Sự trang trọng khiến cho cục trưởng lại càng thêm phần nặng nề, đến nghẹt thở.

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão trịnh trọng lấy tấm giấy hồng điều trong ống tay áo của lão, mở ra đọc:

- Người thứ nhất tứ vị Chấp pháp trưởng lão Cái bang chọn là Thiết đầu đà khấu cái Hạ Mộng Khan.

Từ phía phân đàn trấn Trung Châu, bọn môn hạ Cái bang đồng loạt reo mừng, xướng lên:

- Hạ đàn chủ uy vũ. Hạ đàn chủ uy vũ.

Bọn Cái bang Ở phân đàn Trung Châu không mừng sao được một khi đàn chủ của họ được Tứ đại Chấp pháp trưởng lão chọn vào chức vị thứ nhất ứng thí để đoạt vị bang chủ. Nếu như Hạ Mộng Khan trở thành Bang chủ Cái bang thì hẳn những người dưới trướng y cũng sẽ có cơ hội tiến thân sau này.

Ðàn chủ phân đàn Trung Châu Thiết đầu đà khấu cái Hạ Mộng Khan với dáng người bệ vệ, vai u thịt bắp trông chẳng có nét gì của một kẻ du thủ du thực, kiêu hãnh từ trong nhóm môn hạ c dưới trướng mình bước ra. Y ôm quyền xá Huỳnh Bá Khôi trưởng lão và ba vị trưởng lão, rồi mới hướng về phía quần hùng Cái bang, nghiêm giọng nói:

- Hạ mỗi đã từng lập công đầu với Cái bang, đáng lý ra đã là bang chủ từ lâu rồi, nhưng nay mới được dịp đứng trước các vị đây nói ra lời thật ấy.

Y vê cằm nói tiếp:

- Nếu như các vị huynh đệ đồng ý để Hạ mỗ chấp chức Bang chủ thì nhất định Cái bang sẽ phát dương quang đại. Chư huynh đệ có quyền ngẩng cao đầu vì là môn hạ của Cái bang.

Những tiếng xầm xì phát ra từ những phân đàn khác.

Hạ Mộng Khan nói xong quay bước tiến đến trước ngọn đả cẩu bổng truyền nhân. Y đứng khoanh tay với vẻ kiêu hãnh và tự đắc.

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão lấy bước phong thư thứ hai mở ra đọc tiếp:

- Chư huynh đệ... Người thứ hai Tứ đại Chấp pháp trưởng lão chọn là Phân đàn chủ phân đàn Thu Phong TỐ MẠc Thịnh.

Lời của Huỳnh trưởng lão vừa dứt thì Phu Phong TỐ Mạc Thịnh với khinh pháp thần kỳ từ phía phân đàn Cái bang HỒ Nam như cánh diều lướt lên trước quần hùng Cái bang.

Ðến lượt môn hạ Cái bang dưới trướng Mạc Thịnh vỗ tay tán thưởng rồi xướng lên:

- Mạc đàn chủ uy vũ... Mạc đàn chủ uy vũ.

Mạc Thịnh ôm quyền xá tứ vị trưởng lão chấp pháp rồi hướng về quần hùng trịnh trọng nói:

- Mạc mỗ không có nhiều lời như những kẻ hữu dũng vô mưu. Nhưng nếu được chư huynh đệ tín nhiệm, Mạc mỗ sẽ không phụ lòng chư vị huynh đệ. Nhất định sẽ làm cho Cái bang hưng thịnh.

Hạ Mộng Khan lên tiếng:

- Xin hỏi Mạc đàn chủ sẽ làm gì để cho Cái bang hưng thịnh?

Mạc Thịnh ôm quyền trịnh trọng nói:

- Mạc mỗ sẽ làm tất cả, miễn sao huynh đệ Cái bang vừa ý và Cái bang khởi phát uy dũng, chứ không nói nhiều như kẻ khác.

Hạ Mộng Khan gằn giọng:

- Mạc đàn chủ ám chỉ ai vậy?

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão lắc đầu, bước đến giữa hai người:

- Nhị vị đàn chủ hãy giữ hòa khí để đại hội tuyển chọn tân bang chủ được trọn vẹn.

Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái Hạ Mộng Khan hừ nhạt một tiếng lườm Mạc Thịnh rồi quay mặt chỗ khác.

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão lại lấy phong thư thứ ba trong tay áo mở ra đọc:

- Người thứ ba tứ vị Chấp pháp trưởng lão chọn là phân đàn chủ phân đàn trấn Dương Châu Túy HỒ LÔ Dương Cảnh Bắc.

Bọn bang chúng dưới trướng Túy HỒ LÔ đồng loạt Ổ lên với tất cả niềm hồ hởi phấn khích.

Túy HỒ LÔ tay cầm bầu rượu chậm rãi bước ra. Y dốc hồ lô tu một ngụm dài rồi mới ôm quyền xá tứ vị Chấp pháp trưởng lão, sau đó mới trịnh trọng nói với quần chúng Cái bang:

- Chư huynh đệ tin tưởng Túy HỒ LÔ Dương mỗ là đúng rồi. Trong Cái bang, Dương mỗ nghĩ chẳng có ai xứng hơn Dương mỗ để đảm đương chức vị bang chủ cả.

Ðến lượt Thu Phong TỐ Mạc Thịnh bất nhẫn lên tiếng:

- Kẻ say sưa tối ngày như đàn chủ thì làm được gì ngoài chuyện thốt ra những lời nói hồ đồ?

Túy HỒ LÔ Dương Cảnh Bắc bất giác định nhãn chiếu vào Thu Phong TỐ Mạc Thịnh, lè nhè nói:

- Mạc đàn chủ nói Dương mỗ chỉ biết thốt ra những lời hồ đồ ư?

Không sai... Phàm những kẻ say rượu thì chẳng làm được tích sự gì cả ngoài những lời nói hồ đồ không nghe được. Nếu Cái bang trao đả cẩu bổng truyền thân cho đàn chủ thì Mạc mỗ e rằng một sớm một chiều, Cái bang chẳng còn là Thiên hạ đệ nhất bang nữa.

Dương Cảnh Bắc hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Chính ngươi mới là kẻ hồ đồ, vọng ngôn bừa bãi không biết bắc đẩu Ở đâu?

Cùng với lời nói đó, bất thình lình Dương Cảnh Bắc hướng miệng hồ lô về phía Mạc Thịnh, hữu thủ vỗ chưởng vào đáy bầu.

- Bộp.

Một tia rượu nhuyễn như tơ nhện bắn ra từ miệng hồ lô xẹt thẳng đến yếu hầu Ðàn chủ HỒ Nam Thu Phong TỐ Mạc Thịnh. Tia rượu từ trong bầu hồ lô đã nhanh nhưng Thu Phong TỐ còn nhanh hơn. Y không hổ danh là người đi mây về gió, với khinh công siêu phàm xuất chúng, chỉ một cái lắc vai Mạc Thịnh đã lướt qua trái hai bộ tránh tia rượu chết người của Dương Cảnh Bắc.

Tia rượu vô hình trung lại công tới Thiết Ðầu Ðà Hạ Mộng Khan khi công hụt Mạc Thịnh. Sự thể chẳng đặng đừng, buộc Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái phải dùng đầu hứng lấy tia rượu chết người đó.

- Bộp.

Tia rượu phát tán tứ phía khi chạm vào chiếc đầu cứng hơn sắt của Khấu Cái Hạ Mộng Khan.

Dương Cảnh Bắc ôm quyền hướng về Khấu Cái Hạ Mộng Khan nói:

- Dương mỗ không có ý hiềm khích với Hạ đàn chủ, chỉ muốn cảnh cáo gã chạy nhanh kia mà thôi.

Thiết đầu đà hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Dương đàn chủ muốn tranh chức phận Bang chủ với Hạ mỗ là đã tạo ra hiềm khích rồi. Nếu không muốn tạo hiềm khích giữa hai phân đàn chúng ta thì Dương đàn chủ hãy tự rút lui đi.

- Dương mỗ không thể rút lui được trừ khi chư huynh đệ Cái bang không đồng ý Dương mỗ đảm đương chức vị Bang chủ Cái bang.

Hạ Mộng Khan hừ nhạt một tiếng:

- Ðã có Hạ mỗ Ở đây thì Dương đàn chủ đừng tơ tưởng đến chuyện làm chủ Ðả cẩu bổng pháp truyền nhân.

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão khoát tay cho mọi người im lặng rồi lấy bức phong bì thứ tư trong tay áo. Cầm bức phong bì trong tay mà Huỳnh Bá Khôi trưởng lão lưỡng lự vô cùng.
Lão mở phong bì lấy tấm giấy hồng điều ra trịnh trọng đọc:

- Người thứ tư mà lão phu muốn đề cử là một người rất quen thuộc với chư huynh đệ Cái bang, nhưng lại không phải là người của Cái bang. Ba vị đàn chủ kia do Mạc Hoài lão huynh và Giãn Trị Lộc cùng Văn Trung Liệt đề cử... Còn người này do chính lão phu tiến cử.

Lão im lặng một lúc rồi nói tiếp:

- Lão phu mong rằng chư huynh đệ Cái bang vị tình của lão phu đã một đời xả thân vì Cái bang mà chấp nhận cho lão được tiến cử vị huynh đệ này. Nếu chư vị huynh đệ có mặt Ở đây đồng ý, lão phu xin được đem cái mạng của mình ra bảo chứng cho vị huynh đệ mà lão phu tiến cử.

Nghe Huỳnh Bá Khôi nói ai cũng tò mò nhìn lão. Ngay cả ba vị Chấp pháp trưởng lão cũng không dằn được sự tò mò. Mạc Hoài trưởng lão đứng lên từ tốn nói:

- Huỳnh lão huynh định tiến cử ai mà trang trọng quá vậy?

Huỳnh Bá Khôi trưởng lão bất giác quỳ xuống ôm quyền khẩn thiết nói:

- Lão phu trịnh trọng kính xin ba vị trưởng lão đồng ý với sự tiến cử của lão phu.

Mạc Hoài, Giãn Trị Lộc và Văn Trung liệt vội xúm lại đỡ Huỳnh Bá Khôi đứng lên.

Mạc Hoài trưởng lão nói:

- Huỳnh lão huynh đừng làm vậy.

Mạc Hoài vừa nói vừa đỡ Huỳnh Bá Khôi đứng lên. Lão nói tiếp:

- Ðức độ của lão huynh thì chư huynh đệ Cái bang đều biết. Một khi lão huynh tiến cử ai thì người đó phải có tài có đức, có gì Huỳnh lão huynh lại e dè. Cho dù người lão huynh tiến cử không phải là môn hạ Cái bang cũng không sao. Bởi Cái bang của chúng ta là bang phái lớn nhất trong Trung Nguyên, ai thích cũng đều nhận vào, miễn có lòng tương thân tương ái là được rồi.

Huỳnh Bá Khôi buông một tiếng thở dài rồi nói:

- Mạc lão huynh đã mở lời, lão phu mới dám xướng tên người đó. Mong các chư huynh đệ Cái bang niệm tình lão phu mà chấp nhận.

Ba vị trưởng lão cùng gật đầu.

Mạc Hoài trưởng lão hướng về phía quần hùng trịnh trọng nói:

- Tất cả chư huynh đệ có mặt Ở đây đều biết đức độ của Huỳnh lão huynh. Trước đây Cầu Nại Bang chủ còn tại thế cũng phải nể mặt Huỳnh lão huynh. Nay lão phu mong mỏi chư vị huynh đệ hãy chấp nhận sự tiến cử của Huỳnh lão huynh.

Quần hùng Cái bang đồng loạt xướng lên:

- Chấp nhận... Chấp nhận.

Trưởng lão Cái bang Huỳnh Bá Khôi ôm quyền xá quần hùng. Lão vừa xá vừa nói:

- Ða tạ... Ða tạ...

Mạc Hoài trưởng lão nói:

- Huynh đừng khách sáo nữa. Cứ nói người Huỳnh lão huynh định đề cử là ai?

- Người lão phu đề cử là Tôn Ứng Hiệp.

cục trường đại hội Cái bang gần như nổ tung. Quần hùng Cái bang đồng loạt đứng lên. Tất cả đều đổ dồn mắt hướng về Huỳnh Bá Khôi trưởng lão.

Cùng lúc đó Bạch Huệ và Tôn Ứng Hiệp cũng xuất hiện. Hai người song hành tiến thẳng lên trước quần hùng Cái bang.

Bạch Huệ ôm quyền kính cẩn nói:

- Thay mặt Tôn đệ, Bạch Huệ đa tạ Huỳnh trưởng lão đã tiến cử Tôn đệ.

Mạc Hoài trưởng lão nhìn sững Huỳnh Bá Khôi gần như không chớp mắt, mãi một lúc sau như thể đã lấy lại được sự bình tâm mới lên tiếng:

- Huỳnh lão huynh suy nghĩ như thế nào mà lại tiến cử kẻ sát hại Bang chủ Cầu Nại?

Sự thật chuyện này như thế nào?

Bạch Huệ thay cho Huỳnh Bá Khôi trưởng lão từ tốn đáp lời Mạc Hoài trưởng lão:

- Mạc trưởng lão xem chừng không phục Huỳnh trưởng lão nên mới thốt ra câu đó.

Bạch Huệ lại thấy Huỳnh trưởng lão đã suy nghĩ rất chín chắn nên mới chọn Tôn đệ đệ.

Huỳnh trưởng lão không vị danh mà vị nghĩa vị tài. Xin hỏi lại Mạc trưởng lão... Thế người đã suy nghĩ kỹ chưa mà lại tiến cử Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái Hạ Mộng Khan?

- Lão phu đề cử Phân đàn chủ Thiết Ðầu Ðà Hạ Mộng Khan bởi vì y là người của Cái bang, và lại có nhiều công đầu.

- Vây Tôn đệ của Bạch Huệ mặc dù không phải là người của Cái bang nhưng đã lập Công còn lớn hơn của Phân đàn chủ Hạ Mộng Khan đấy.

Mạc Hoài trưởng lão ôm quyền:

- Xin hỏi Bạch Huệ cô nương, Tôn công tử đây đã lập công gì cho Cái bang, hay đã sát tử Bang chủ Cầu Nại?

- Tôn đệ của Bạch Huệ lấy mạng Bang chủ Cầu Nại là đã lập công với Cái bang rồi đó.

- Lão phu không hiểu ý của cô nương.

Bạch Huệ nhìn sang Huỳnh Bá Khôi từ tốn nói:

- Huỳnh trưởng lão... Xin trưởng lão chỉ giáo cho mọi người biết vì sao Bạch Huệ lại nói như vậy.

Huỳnh Bá Khôi lưỡng lự một lúc rồi lấy trong tay áo ra bức phong thư niêm kín đã ngả màu Ố vàng. Lão trịnh trọng đưa qua tay Mạc Hoài trưởng lão.

- Mời Mạc lão huynh nhìn xem đây có phải là bút tự của Bang chủ Nhậm Hành không? Mạc Hoài trưởng lão mở phong thư ra xem. Lão gật đầu:

- Ðúng là bút tự của Bang chủ Nhậm Hành. Nhưng cố Bang chủ Nhậm Hành đã viết gì trong này?

- Lão huynh cứ đọc ắt sẽ biết.

Mạc Hoài mở thư ra đọc. Sắc mặt lão biến đổi qua màu tái nhợt, tái nhạt. Lão vừa đọc vừa chắc lưỡi. Ðọc xong lão gấp phong thư lại, lẩm nhẩm nói:

- Không ngờ... Không ngờ.

Lão nhìn lại Huỳnh Bá Khôi:

- Ở đâu Huỳnh lão huynh có mật thư của cố Bang chủ Nhậm Hành?

- Ðây là bí mật mà lão không thể nói được. Nhưng nếu Mạc huynh thấy phong thư này đúng là của CỐ bang chủ Nhậm Hành thì hẳn đồng ý với sự tiến cử của lão phu.

- Ta cảm thấy quá bất ngờ.

Bạch Huệ nói:

- Bất ngờ hay không bất ngờ gì thì đó cũng đã là sự thật rồi. Bức thư mà cố Bang chủ Nhậm Hành để lại đủ minh chứng cho Mạc trưởng lão biết tư cách của Tôn đệ chứ?

- Lão phu không ngờ sự thật lại như thế này. Lão phu có thể hủy bức thư này được không?

Bạch Huệ nghiêm giọng nói:

- Nếu trưởng lão thấy nó có hại đến Cái bang.

- Nếu công bố bức thư của cố Bang chủ Nhậm Hành thì quả là có hại cho Cái bang.

Mạc trưởng lão nhìn lại Huỳnh trưởng lão.

- Huỳnh lão huynh thấy sao?

- Tùy Mạc lão huynh định đoạt.

- Lão phu sẽ hủy bức thư của Nhậm Hành bang chủ.

Mạc Hoài nói xong liền xé nhỏ bức thư cho vào miệng nhai ngồm ngoàm rồi nuốt chửng.

Lão nuốt bức thư của Nhậm Hành xong mới nói với Bạch Huệ:

- Tất cả ba vị trưởng lão chấp pháp đều đã đề cử người của mình. Huỳnh lão huynh tất cũng có quyền tiến cử. Tôn Ứng Hiệp công tử đủ tư cách để chư huynh đệ Cái bang chọn lựa.

Lời nói của Mạc Hoài trưởng lão như có quyền lực khiến quần hùng Cái bang phải chấp nhận. Mọi người từ từ ngồi trở lại.

Mạc Hoài trưởng lão nhìn lại Văn Trung liệt trưởng lão.

- Ðã đến thời khắc bầu chọn tân Bang chủ Cái bang, thỉnh mời Văn lão huynh thị chứng.

Văn Trung liệt bước ra, hướng về phía quần hùng Cái bang:

- Chư vị huynh đệ, theo thông lệ thì bang chủ Cái bang sẽ được truyền lại theo ý của người tiền nhiệm. Nhưng nay cố Bang chủ Cầu Nại đã viên tịch nên buộc những người muốn kế nhiệm chức vị bang chủ phải thể hiện bản lĩnh của mình cho chư huynh đệ thị Chứng để bầu chọn người kế nhiệm.

Văn Trung Liệt nhìn lại Thiết Ðầu Ðà Hạ Mộng Khan, Thu Phong TỐ Mạc Thịnh, Túy HỒ LÔ Dương Cảnh Bắc và Tôn Ứng Hiệp. Lão từ tốn nói:

- Bốn vị phải tỷ võ công với nhau để phân định ai hơn, ai kém. Ðây là cuộc tỷ thí bầu chọn Bang chủ nên không cần thiết phải giao thủ đến mức kẻ mất người còn. Nếu ai cảm thấy võ công không bằng người kia thì có thể tự rút lui.

Văn Trung Liệt nói dứt câu nhìn Tôn Ứng Hiệp. Lão thừa biết chức vị Bang chủ Cái bang chắc chắn sẽ lọt vào tay Ứng Hiệp rồi, nhưng phải theo lệ thốt ra những lời khách sáo vừa rồi mà thôi.

Giãn Trị Lộc trưởng lão đứng lên bước đến bên Văn Trung liệt từ tốn nói:

- Theo ý lão phu thì chẳng cần phải thị chứng võ công nữa làm gì để cho hòa khí giữa các huynh đệ Cái bang phải tổn thương. Xét cục diện Ở đây thì Tôn Ứng Hiệp công tử đã nghiễm nhiên trở thành Bang chủ Cái bang rồi.

Mạc Hoài trưởng lão khẽ gật đầu.

Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái Hạ Mộng Khan vùng vằng nạt ngang:

- Giãn trưởng lão Chấp pháp phân định như thế thì bất công quá. Chẳng lẽ trưởng lão muốn đem Hạ mỗ làm trò cười trước huynh đệ Cái bang sao?

Y hừ nhạt một tiếng:

- Hạ mỗ đã được Mạc trưởng lão chọn tiến cử, tất cũng rất muốn làm chủ ngọn đả cầu bổng. Hạ mỗ sẽ thỉnh giáo cao chiêu của Tôn huynh đệ đây, đặng mở mặt coi có đáng cho Hạ mỗ tâm phục khẩu phục không, hay chỉ là hạng tiểu nhân chuyên dùng độc kế hại người.

Nghe Hạ Mộng Khan nói, mọi người im lặng duy có bọn Cái bang dưới trướng thì lại xì xầm.

Hạ Mộng Khan nhìn Ứng Hiệp nói:

- Tôn huynh đệ nhận lời thách thức của Hạ mỗ chứ?

- Ứng Hiệp không nhận lời của Hạ huynh cũng không được. Nếu Hạ huynh có chết bởi kiếm chiêu của Ứng Hiệp cũng đừng trách Ứng Hiệp.

- Tất nhiên rồi. Ðao kiếm vô tình mà. Ngược lại nếu Tôn huynh đệ chết bởi võ công của Hạ mỗ không biết có hận Hạ mỗ không?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Không. Tôn Ứng Hiệp hy vọng mình sẽ bại một cách danh chính ngôn thuận dưới tay Hạ huynh.

- Tôn huynh đệ sẽ được toại nguyện. Nhưng Hạ mỗ nói trước, Hạ mỗ sẽ không phục nếu như Tôn huynh đệ giở thủ đoạn bỉ ổi hay dùng độc công.

- Ứng Hiệp sẽ không bao giờ dụng đến độc công.

- Vậy Hạ mỗ mời Tôn công tử.

- Cung kính không bằng tuân lệnh.

Ứng Hiệp vừa nói vừa đặt tay vào đốc kiếm.

Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái Hạ Mộng Khan vận Thiết đầu công. Mặt gã nhanh chóng đỏ bừng như thể đang bị nung trong hỏa lò. Hạ Mộng Khan rống lên một tiếng thật lớn, lao thẳng vào Tôn Ứng Hiệp như một con trâu điên. Y dùng ngay chiếc đầu của mình húc vào vùng thượng đẳng của đối phương.

Ứng Hiệp không tránh né chiêu công của Thiết Ðầu Ðà Hạ Mộng Khan mà lại rút trưởng kiếm điểm thẳng tới đỉnh đầu cứng hơn sắt của gã.

- Chạch...

Những tưởng đâu lưỡi kiếm của Ứng Hiệp sẽ xuyên thủng thiên đỉnh thủ cấp của Thiết Ðầu Ðà Hạ Mộng Khan, nhưng không ngờ lưỡi kiếm lại bị quằn cong. Mặc dù lưỡi kiếm bị cong nhưng nó lại không gãy ngang. Ðôi cước pháp của Thiết Ðầu Ðà Khấu Cái Hạ Mộng Khan rùn xuống, lún quá đế giày. Gã đã dồn tất cả nội lực vào tuyệt công Thiết đầu công nhưng tuyệt nhiên vẫn không làm sao đẩy gãy lưỡi kiếm của Tôn Ứng Hiệp. Lưỡi kiếm đã không gãy mà lại còn từ từ thẳng dần ra. Ðôi cước pháp của gã trượt dài trên mặt đất cho đến khi lưỡi kiếm thẳng góc với thiên đỉnh của gã.

Bạch Huệ từ tốn nói:

- ứng Hiệp... Hãy để cho các chư huynh đệ Cái bang thấy bản lĩnh của đệ. Ta không giết người thì người cũng sẽ giết ta.

Lời vừa dứt trên hai cánh môi mọng ướt của Lâm Bạch Huệ thì lưỡi kiếm của Ứng Hiệp vụt lóe sáng. Cùng với ánh chớp lóe lên đó lưỡi kiếm xuyên thẳng qua đầu Hạ Mộng Khan như ghim vào chiếc bánh bao mềm nhũn.

Khi Ứng Hiệp rút kiếm lại, Hạ Mộng Khan đổ sụp xuống đất, chẳng kịp giẫy chết.

Tất cả quần hùng Cái bang chứng kiến cái chết của họ Hạ, hồn xiêu phách lạc, thậm chí có kẻ chẳng chịu đựng được vỡ tim rống to một tiếng rồi lăn đùng ra chết. Cục trường bất giác trở nên nhón nháo vô cùng.

Thu Phong TỐ Mạc Thịnh lẫn Túy HỒ LÔ thì đứng phỗng ra như thể hai pho tượng bị trời trồng.

Mãi một lúc thật lâu cục trường mới trở lại sự bình lặng.

Huỳnh Bá Khôi buông một tiếng thở dài. Lão trịnh trọng nói:

- Nhị vị đàn chủ còn muốn thỉnh giáo võ công với Tôn công tử nữa không?

Thu Phong TỐ lẫn Túy HỒ LÔ bất giác im lặng.

Huỳnh Bá Khôi chờ một lúc không thấy hai người trả lời mình mới quay lại Mạc Hoài và văn Trung liệt với giãn Trị lộc:

- Ba vị lão huynh... Tôn Ứng Hiệp công tử đã minh chứng cho các chư huynh đệ thấy võ công của mình. Giờ Tôn công tử đã nghiễm nhiên trở thành Tôn Bang chủ Cái bang.

Mạc Hoài trưởng lão khẽ gật đầu.

Giãn Trị Lộc trưởng lão bước đến cầm ngọn đả cẩu bổng truyền nhân trịnh trọng nói:

- Chư vị huynh đệ Cái bang. Hôm nay Tôn Ứng Hiệp công tử sẽ chính thức trở thành Tôn bang chủ Cái bang. Lời nói của Tôn công tử sẽ là lời nói của Bang chủ. Tất cả chư huynh đệ trong bang phải nhất nhất tuân phục. Ai kháng lại lệnh của Bang chủ sẽ chiếu theo luật hình bang quy mà hành xử.

Giãn Trị Lộc trưởng lão nói xong cầm đả cẩu bổng trịnh trọng đưa qua khỏi đầu tiến đến trước mặt Tôn Ứng Hiệp.

Ðộng tác của lão thật trang trọng, kính cẩn. Lão toan quỳ xuống để dâng đả cẩu bổng cho Tôn Ứng Hiệp thì bất thình lình Mạn Tuyết Kha xuất hiện. Với khinh pháp như én liệng, nàng lướt đến vươn Trảo thộp lấy đả cẩu bổng truyền nhân, lướt luôn về sau ba Nàng vừa trụ thân vừa nói:

- Tôn Ứng Hiệp công tử muốn trở thành bang chủ Cái bang phải bước qua tài mọn củ a Mạn Tuyết Kha nữa?

Chương 33: Sự biến trùng trùng

Tuyết Kha xuất hiện quá ư bất ngờ khiến cho Ứng Hiệp phải bối rối lúng túng. Ứng Hiệp cứ đứng trơ ra nhìn Tuyết Kha trong khi nàng hóm hỉnh nhìn gã mỉm cười.

Bạch Huệ cáu gắt nói:

- Nha đầu thúi... Ngươi lại dám đến quấy phá đại hội bầu chọn Bang chủ Cái bang ư? Nha đầu hẳn không muốn sống nữa à?

Lời còn đọng trên miệng Bạch Huệ thì Tuyết Kha chớp động thân pháp một cách kỳ.

Ứng Hiệp gần như chẳng có chút phản ứng gì khi Tuyết Kha bất ngờ thi triển ngay đúng tuyệt kỹ khinh công "Tu La thần pháp" nhoáng cái đã áp đến Lâm Bạch Huệ.

Ứng Hiệp hốt hoảng thét lên:

- Tuyết Kha cô nương không được...

Gã chưa nói hết câu, Lâm Bạch Huệ thì cũng chẳng kịp phản ứng thì chỉ pháp của Tuyết Kha đã điểm tới tĩnh huyệt của Bạch Huệ.

Bạch Huệ kêu lên một tiếng:

- ôi!

Tuyết Kha chưa kịp thu hồi chỉ pháp thì kiếm ảnh của Ứng Hiệp cũng đã lướt đến đặt ngay vào sau gáy nàng. Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Nếu Tuyết Kha cô nương làm hại Lâm tỷ tỷ thì tại hạ cũng sẽ tước mạng của cô nương.

- Hê... Nếu công tử muốn Lâm tỷ tỷ của huynh chết sớm thì mới thốt ra lời nói đó.

- CÔ nương không được hại đến Lâm tỷ tỷ của tại hạ.

- Ðược Tuyết Kha sẽ không hại Lâm tỷ tỷ của huynh, nhưng với ba điều kiện.

Bạch Huệ gắt giọng cướp lời Tuyết Kha:

- Chẳng có điều kiện gì cả...

Tuyết Kha nheo mắt từ tốn nói:

- Lâm thư thư nói cứng như thế nhưng Tuyết Kha biết chắc trong lòng thư thư chẳng muốn chết chút nào đâu. Hay chúng ta trao đổi vậy nhé?

Bạch Huệ rít giọng nói:

- Nha đầu muốn trao đổi gì?

- Mạng đổi mạng.

- Nha đầu nói vậy có ý gì? Ta và ngươi vốn không thù không oán cần gì mạng phải đổi mạng chứ. Thật ra ngươi muốn gì cứ nói thẳng ra đi.

- Thư thư là người thông minh, Tuyết Kha không cần nói, hẳn thư thư biết Tuyết Kha muốn gì.

Nàng ghé miệng nói vào tai Lâm Bạch Huệ:

- Ứng Hiệp huynh không có phong độ của một vị Bang chủ Cái bang. Cớ gì thư thư lại bắt Ứng Hiệp huynh phải trở thành một gã ăn mày chúa chứ?

- Thế ngươi có muốn trở thành ăn mày chúa không?

Tuyết kha lè lưỡi:

- Tất nhiên là không rồi. Nhưng trước hết phiền thư thư hãy bảo Ứng Hiệp huynh mau thu kiếm lại. Sát kiếm từ lưỡi kiếm tỏa ra khiến xương sống Tuyết Kha lạnh quá.

Nếu như Tuyết Kha chịu không nổi khí kiếm sát nhân của Ứng Hiệp huynh sợ chỉ pháp vô tình làm hại đến thư thư đó.

Bạch Huệ buông một tiếng thở dài, từ tốn nói:

- Ðệ đệ Tỷ không sao đâu.

Ứng Hiệp thu hồi kiếm trở về. Tuyết Kha cũng hạ ngón chỉ pháp khống chế tử huyệt của Lâm Bạch Huệ.

Tuyết Kha vừa hạ chỉ pháp xu ống vừa nói:

- Như thế có phải được không.

Nàng đưa tay ra sau sờ ót mình, nói với Ứng Hiệp:

- ứng Hiệp huynh không có cái ý chặt đầu Tuyết Kha chứ?

Ứng Hiệp im lặng.

Tuyết Kha mỉm cười nói tiếp:

- Xem mặt huynh kìa... Nếu huynh xuống tay sát tử Tuyết Kha thì chư huynh đệ Cái bang hẳn sẽ không phục huynh đâu. Bởi vì huynh là một đại cao thủ còn Tuyết Kha thì lại là một nha đầu. Sát tử Tuyết Kha, huynh gián tiếp đã làm Ố danh Thiên hạ Ðệ nhất bang rồi.

Nàng mỉm cười nói tiếp:

- Hay nhất là huynh đừng có nghĩ đến chuyện sát tử Tuyết Kha cứu Lâm thư thư mà phải nghe Tuyết Kha nói.

Bạch Huệ buông tiếng thở dài:

- Nha đầu... Ngươi đừng dài dòng nữa... CÓ gì thì cứ nói ra đi. Nếu được bổn nương và Tôn đệ sẽ đáp ứng cho ngươi.

Nàng thản nhiên đáp lời Lâm Bạch Huệ:

- Lâm thư thư nói dùm tuyết Kha đi.

- Ta biết ngươi nghĩ gì mà nói giùm ngươi?

- Tuyết Kha không tin, Tuyết Kha muốn gì? Ý của Tuyết Kha thư thư đoán biết mà.

Tại vì sao Tuyết Kha muốn thư thư nói, bởi vì Tuyết Kha có đề nghị gì Ứng Hiệp huynh Cũng sẽ thỉnh thị ý kiến của thư thư.

Nàng đặt tay lên vai Lâm Bạch Huệ.

- Tuyết Kha nói có đúng không?

Bạch Huệ thở ra.

- Nha đầu có biết ngươi đang đùa cợt với ai không?

- Tinh Túc giáo chủ.

- Biết được bổn nương là Tinh Túc giáo chủ thì bổn nương sẽ chịu theo ý của ngươi.

Mau giải huyệt cho bổn nương.

- Tuyết Kha xin được mạn phép giải huyệt cho Lâm thư thư.

Nàng vừa nói vừa vận công cách không điểm chỉ giải khai huyệt cho Bạch Huệ.

Vừa được giải huyệt, Bạch Huệ gằn giọng nói:

- Giải huyệt cho bổn nương ngươi không sợ ư?

- Sợ gì thư thư chứ... Không lẽ thư thư lại bội ngôn sao? ẩy... một giáo chủ Tinh Túc mà bội ngôn không giữ lời thì thư thư chỉ chuốc lấy điều tệ hại mà thôi. Thư thư nghĩ kỹ xem Tuyết Kha nói đúng hay là sai nào. Trên giang hồ, ai ai cũng sợ uy danh của Tinh Túc giáo, chẳng lẽ với một nha đầu như Tuyết Kha thư thư lại bội ngôn thì tự đánh mất uy danh đó rồi.

- Ngươi đúng là một nha đầu miệng lưỡi.

Tuyết Kha ôm quyền:

- Thư thư quá khen, Tuyết Kha không dám nhận.

Bạch Huệ lườm Tuyết Kha. Buông một tiếng thở dài, nàng quay lại nói với Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... Hôm nay đệ không là Bang chủ Cái bang thì ngày mai đệ sẽ là Minh chủ võ lâm. Chúng ta đi thôi.

Bạch Huệ và Ứng Hiệp toan bỏ đi thì Tuyết Kha gọi giật lại:

- Ứng Hiệp huynh và thư thư khoan bỏ đi đã.

Bạch Huệ nhìn lại Tuyết Kha:

- Ứng Hiệp không nhận chức vị Bang chủ Cái bang không đúng ý của nha đầu sao?

- Tất nhiên là đúng rồi, nhưng Tuyết Kha có nhiều chuyện muốn nói với thư thư.

- Ở đây không tiện để ta và nha đầu nói chuyện với nhau. Muốn gì thì theo bổn nương.

- Tuyết Kha xin được theo chỉ huấn của thư thư.

Ba người đồng loạt thi triển khinh công bỏ đi để lại sự ngơ ngẩn cho quần hào Cái bang.

Bạch Huệ dẫn Tuyết Kha và Ứng Hiệp đến tòa trang viên của Thần Phục bang. Nàng quay lại nói với Tuyết Kha:

- Nha đầu... Cứ vào trong đó chờ ta. Ngươi cứ tự nhiên đừng ngại gì cả.

Quay lại Ứng Hiệp, Bạch Huệ nói tiếp:

- Tôn đệ theo tỷ.

Tuyết Kha thấy Bạch Huệ dẫn Ứng Hiệp vào hậu viên. Nàng chẳng có vẻ gì tò mò mà thản nhiên bước vào gian tiền sảnh, Tuyết Kha vô cùng ngạc nhiên khi thấy trong gian tiền sảnh có đủ các hình nhân đồ chơi.

Tuyết Kha thích thú reo lên:

- Ổ Ðẹp quá Nàng đi rảo sau từng món đồ chơi nhưng tuyệt nhiên chẳng chạm tay đến thứ nào.

Tuyết Kha đứng trước hình nhân của thiếu nữ đang ngồi khảy đàn tỳ bà. Nàng đứng ngắm bức hình nhân đó.

- Ðẹp quá Tuyết Kha ngây người ngắm hình nhân của thiếu nữ. Nàng rón rén đặt nhẹ tay vào bức hình nhân. Tay nàng vừa chạm vào hình nhân thì bức hình bỗng dưng cử động tay phải khảy những sợi tơ đàn tỳ bà.

Tiếng đàn cất lên càng làm cho Tuyết Kha phấn khích, và tò mò khi hình nhân không Cử động nữa, tiếng đàn cũng ngưng bặt thì Thẩm Mộc Phong đã xuất hiện sau lưng Mạn Tuyết Kha. Y ngồi trên chiếc ngai có hai vòng bánh xe bằng cây nhìn Tuyết Kha.

Tuyết Kha không hề biết Thẩm Mộc Phong đã xuất hiện sau lưng mình bởi những món đồ chơi đã thu hút tất cả tâm trí nàng.

Mộc Phong tằng hắng.

Nghe tiếng tằng hắng của Mộc Phong, Tuyết Kha mới phát hiện ra sau lưng mình có người. Nàng quay mặt nhìn lại, nhận ngay ra Thẩm Mộc Phong. Ðôi thu nhãn của Tuyết Kha nhường to nhìn họ Thẩm.

- Ý Tôn giá Ở đây ư?

- Nha đầu thấy Thẩm mỗ lạ lắm ư?

Nàng thản nhiên gật đầu:

- Rất lạ.

Tuyết Kha bước thẳng đến trước mặt Thẩm Mộc Phong.

- Tôn giá là chủ nhân của tòa trang viên này.

- Nha đầu nghĩ sao cũng được, nhưng hình như nha đầu rất thích gian thư sảnh này.

Tuyết Kha gật đầu:

- Thích lắm... Ở đây nhiều đồ chơi quá. Tôn giá biết Tuyết Kha thích gian thư sảnh này nên sẽ đuổi Tuyết Kha đi chứ gì?

Mộc Phong lắc đầu.

- Thẩm mỗ không đuổi nha đầu, thậm chí còn muốn tặng không cho nha đầu tất cả những món đồ chơi có trong gian thư sảnh này.

Ðôi mắt Tuyết Kha mở to hết cỡ nhìn Thẩm Mộc Phong. Nàng ngập ngừng hỏi:

- Tôn giá nói thật đó chứ?

- Chẳng lẽ Thẩm mỗ lại thất ngôn với một tiểu nữ sao? Thẩm mỗ tặng không cho nha đầu để chuộc lại một chưởng trước đây Thẩm mỗ đã đánh sau lưng người.

Nàng nhìn sững Thẩm Mộc Phong nói:

- Ý Tưởng đâu tôn giá là người xấu, nhưng không ngờ trong tôn giá cũng có cái tốt đấy chứ?

Nàng vừa nói vừa bước thẳng đến trước mặt Thẩm Mộc Phong:

- Tôn giá bộ nhớ đến một chưởng đánh sau lưng Tuyết Kha nên trong tâm luôn áy náy phải không?

Mộc Phong gật đầu:

- Thẩm mỗ luôn bị ám ảnh và áy náy bởi chưởng kình đó.

- Tôn giá áy náy vậy tôn giá là người tốt rồi. Phàm kẻ lớn thì không được bắt nạt kẻ nhỏ, kẻ mạnh không được hiếp đáp người yếu, như vậy mới là người có chí khí. Tôn giá nghĩ như thế thì đúng là người có chí khí.

Tuyết Kha ôm quyền: - Tuyết Kha bội phục.

Thẩm Mộc Phong vuốt râu, nhìn nàng mỉm cười:

- Nha đầu thích thì cứ lấy bất cứ thứ gì Ở đây để làm vật sở hữu riêng cho mình.

Tuyết Kha chỉ ngay bức hình nhân thiếu nữ cầm đàn.

- Tuyết Kha thích bức hình nhân này.

Ðôi chân mày của Thẩm Mộc Phong thoạt nhíu lại. Tuyết Kha nhận ra ngay nét nhíu mày thoát hiện rồi vụt biến mất trên mặt Thẩm Mộc Phong.

Nàng hồn nhiên nói:

- Tôn giá hẳn rất quý bức hình nhân đó?

Thẩm Mộc Phong từ tốn nói:

- Tiểu nữ chọn đúng thứ mà Thẩm mỗ quý nhất trong tất cả những thứ trong gian thư sảnh này.

Tuyết Kha nhường mày nói:

- Nếu tôn giá quý thì Tuyết Kha sẽ không lấy nó đâu?

- Tại sao?

- Sư phụ Tuyết Kha dạy cái gì người khác không thích thì mình đừng ép người.

Mộc Phong vuốt râu, cười mỉm.

- Tiểu nữ quả là một học trò ngoan. Một học trò ngoan như vậy mà lại để một mình phiêu bạt trên chốn giang hồ. Lão đảm đương trọng trách theo sát Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Không hiểu sư phụ củ a tiểu nữ suy nghĩ như thế nào?

Tuyết Kha tròn mắt nhìn Thẩm Mộc Phong:

- Hê tôn giá nói sai rồi. Sư phụ của Tuyết Kha không bao giờ bỏ rơi Tuyết Kha đâu.

Bất cứ lúc nào Tuyết Kha gặp nguy hiểm tất thảy đều có người phò trợ.

Thẩm Mộc Phong khẽ gật đầu:

- Thẩm mỗ cũng nghĩ như nha đầu.

Y chỉ bức họa hình nhân thiếu nữ cầm đàn tỳ bà:

- Thẩm mỗ tặng cho nha đầu đó.

- Tôn giá không tiếc à?

- Với tiểu nữ, Thẩm mỗ không tiếc. Với lại Thẩm mỗ còn thiếu tiểu nữ một chưởng chưa trả kia mà.

Thẩm Mộc Phong nói dứt câu thì một người từ ngoài cửa bước vào. Y vận áo thụng đen trông như những con quạ đen, ánh mắt toát ra uy quang rờn rợn.

Y đứng ngay ngưỡng cửa thư sảnh định nhãn nhìn Tuyết Kha và Thẩm Mộc Phong.

Trong khi Thẩm Mộc Phong cau mày khi nhìn người đó thì Tuyết Kha lại trố mắt tò mò.

Nàng nhanh miệng hỏi:

- Tôn giá là ai mà vận trang phục kỳ dị vậy?

- Nha đầu hẳn không biết bổn tọa là ai? Nhưng Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc và Thiên Trù đại sư thì chắc chắn biết.

Tuyết Kha reo lên:

- Tôn giá là bằng hữu của sư phụ và đại sư Thiên Trù.

- Bổn tọa đâu đủ duyên phận kết bằng hữu với Tiên Hạ Thần Kim tiên tử và cao tăng Thiên Trù đại sư chứ?

- Thế tại sao tôn giá biết sư phụ và Thiên Trù đại sư?

- Không phải chỉ mỗi bổn tọa biết mà cả võ lâm đều biết.

Diêm La Thành chủ nhìn lại Thẩm Mộc Phong:

- Thẩm túc hạ tặng cho nha đầu kia bức hình nhân của Ðoan Cơ tiên tử, vậy sẽ tặng cho bổn tọa thứ gì trong những thứ có tại gian thư sảnh này?

Mộc Phong miễn cưỡng, từ tốn nói:

- Trong thư sảnh này chẳng có thứ gì thừa để Thẩm mỗ tặng cho túc hạ.

- Bổn tọa không đáng để cho túc hạ tặng ư?

- Không phải không đáng nhưng chẳng có thứ gì đáng để tặng cả. Túc hạ nghĩ xem, thứ gì trong gian thư sảnh này khiến túc hạ chú ý đến. Ta nghĩ túc hạ không có tâm tưởng như tiểu nha đầu Tuyết Kha.

- Tất nhiên rồi... Bổn tọa đâu có được cái tâm hồn nhiên như nha đầu Tuyết Kha.

Chính vì không có cái tâm hồn nhiên đó nên bổn tọa mới cần đến thủ cấp của túc hạ.

Vừa nghe Diêm La Thành chủ thốt ra câu này, Thẩm Mộc Phong ngửa mặt cười khanh khách. Y vừa cười vừa nói:

- Túc hạ định mượn thủ cấp của Thẩm mỗ ư?

Diêm La Thành chủ thản nhiên gật đầu.

Mộc Phong cười khẩy:

- Không ngờ thủ cấp của Thẩm MỖ lại có người quan tâm đến chứ? Chẳng hay túc hạ định thủ cấp của Thẩm mỗ với giá bao nhiêu?

- Bổn tọa đánh giá thủ cấp của tôn giá rất cao. Nếu như so sánh thì hẳn nó ngang với Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

Thẩm Mộc Phong gật đầu:

- Khá cao đấy.

Tuyết Kha lên tiếng:

- Tôn giá không tốt.

Diêm La Thành chủ nhìn Tuyết Kha:

- Nha đầu muốn nói ai?

- Tất nhiên là tôn giá rồi.

- Bổn tọa ư?

Tuyết Kha gật đầu:

- Tuyết Kha nói tôn giá không tốt đó. Bởi tôn giá vừa mới đến đã đòi giết người rồi, tôn giá đòi lấy thủ cấp của Thẩm tôn giá, thì ai sẽ đòi thủ cấp của tôn giá đây?

- Bổn tọa không thích nghe những lời nói như nha đầu.

Thẩm Mộc Phong cướp lời Diêm La Thành chủ:

- Ngươi không cần đôi co với Mạn Tuyết Kha. Hãy đến đây mà nhận thủ cấp của bổn tọa.

Diêm La Thành chủ lắc đầu: - Bổn tọa đâu cần bẩn tay lấy thủ cấp của Thẩm túc hạ.

Diêm La Thành chủ nói dứt câu thản nhiên bước đến chiếc đôn yên vị. Phong cách chễm chệ của gã cứ như tòa trang viên này là của riêng mình.

Mặt Thẩm Mộc Phong đanh lại:

- Túc hạ không tự đến lấy thủ cấp của Thẩm mỗ còn chờ ai nữa?

- Bổn tọa chờ đủ mặt những người khác để không phải ra tay nhiều lần.

- Những người đó là ai?

- Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc và Thiên Trù đại sư.

Tuyết Kha nhường mày:

- Ý Tôn giá biết sư phụ sẽ đến với đại sư Thiên Trù ư?

Diêm La Thành chủ gật đầu:

- HỌ sẽ đến.

Thẩm Mộc Phong gắt giọng nói:

- Thẩm mỗ không muốn gặp mặt hai người đó. Nếu như túc hạ không muốn bẩn tay lấy thủ cấp của Thẩm mỗ thì Thẩm mỗ sẽ thỉnh giáo cao chiêu của túc hạ.

Nhìn Thẩm Mộc Phong, Diêm La Thành chủ nhún nhường nói:

- Túc hạ nóng nảy như thế làm gì. Nếu cần bổn tọa sẽ chứng minh cho túc hạ thấy muốn lấy thủ cấp của Thẩm Mộc Phong còn dễ hơn bổn tọa lấy đồ trong túi mình.

Diêm La Thành chủ nói dứt câu, vươn hữu thủ cách không phóng chỉ điểm tới vùng thượng đẳng của Thẩm Mộc Phong. Chớp thấy đối phương cách không phóng chỉ, Thẩm Mộc Phong chẳng chút ngại ngùng dựng đứng hữu thủ đón thẳng đỡ thẳng.

Khi Thẩm Mộc Phong dựng đứng hữu thủ để đón chỉ kình của Diêm La Thành chủ mới giật mình, bởi nhận ra công lực của mình không thể vận hành được.

Y trố mắt buột miệng thốt:

- Tại sao...

Tiếng của Thẩm Mộc Phong còn đọng trên môi gã thì chỉ kình của Diêm La Thành chủ đã xuyên qua tâm trung bản thủ chưởng ảnh họ Thẩm rồi.

- Chát...

âm thanh khô khốc vang lên cùng với vòi máu tươi phún ra từ giữa lòng bàn tay của Thẩm Mộc Phong. Mặc dù bị chỉ kình của Diêm La Thành chủ xuyên qua tâm trung bản thủ nhưng Thẩm Mộc Phong vẫn nghiến răng không thốt ra tiếng rên rỉ nào.

Y nắm hữu thủ thành thoi quyền từ từ hạ xuống nhìn Diêm La Thành chủ.

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười vang. Y vừa cười vừa nói:

- Bổn tọa nói không sai chứ?

Thẩm Mộc Phong mím môi, mặt đanh lại. Y từ tốn chậm rãi nói:

- Lâm Bạch Huệ.

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười vang. Y vừa cười vừa toan bước đến trước mặt Thẩm Mộc Phong, nhưng Tuyết Kha đã bước ra chặn ngang mặt gã.

Nàng khoát tay:

- Tôn giá không được hại người.

- Nha đầu muốn cản tay bổn tọa?

- Việc làm của tôn giá không tốt nên Tuyết Kha mới cản tay tôn giá lại.

- Nha đầu là đồ đệ chân truyền của Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc nên nghĩ mình có bản lĩnh cản tay bổn tọa ư?

- Dù Tuyết Kha không muốn cũng không để cho tôn giá tự nhiên giết người vô cớ được Diêm La Thành chủ gật đầu nói:

- Ðể bổn tọa xem võ công của nha đầu đã thu nạp những gì từ Tiên Hạc Thần Kim tiên tử.

Cùng với lời nói đó, Diêm La Thành chủ chớp động thân pháp quỷ dị u linh, áp sát đến Mạn Tuyết Kha. Hữu thủ vươn ra với thế Trảo thần kỳ thộp đến hổ khẩu tả thủ của nàng. Tuyết Kha thấy thế Trảo của Diêm La Thành chủ đầy uy lực, biến hóa khó lường nên không dám đón thẳng đỡ thẳng mà lạng bộ lách tránh. Thân pháp của nàng tợ cánh chim én linh hoạt tránh né chiêu công của Diêm La Thành chủ.

Nàng vừa tránh được thế Trảo của Diêm La Thành chủ, thì tả thủ của gã đã thộp đến công tới đại huyệt Thiên linh cái nhanh không thể tưởng.

Tuyết Kha chớp thấy chiêu công của đối phương mới nhận ra Trảo công của Diêm La Thành chủ chỉ là hư chiêu còn tả công mới là thực chiêu. Với hai chiêu liên hoàn công thủ toàn vẹn, Diêm La Thành chủ buộc Tuyết Kha phải đón chiêu công mà chẳng còn cách tránh né nào khác.

Trong tình huống bị bức bách, Tuyết Kha chẳng còn cách lựa chọn nào khác là phải đón thẳng đỡ thẳng lấy chưởng ảnh uy mãnh của Diêm La Thành chủ.

Nàng dựng đứng ngọc thủ đỡ lấy chưởng công của đối phương.

- Chát...

Ngọc thủ của Tuyết Kha vừa chạm vào tả chưởng của Diêm La Thành chủ thì nàng buột miệng thốt:

- Ủi cha...

Tuyết Kha không bị nội lực của Diêm La Thành chủ đả thương nội thể, nhưng ngọc thủ của nàng lại bị lâm châm, lỗ chỗ nhưng tổ ong, rồi nhanh chóng sưng tấy lên.

Tuyết Kha thối lùi ba bộ, nhìn Diêm La Thành chủ nói:

- Ðộc chưởng ma công...

- Nha đầu khá lắm, biết cả tuyệt công của bổn tọa. Bội phục... Bội phục.

Mặc dù được Diêm La Thành chủ khen ngợi nhưng Tuyết Kha không lấy đó làm hài lòng mà mặt càng trở nên căng thẳng hơn. Nàng lắc vai toan thi triển Tu La thần pháp đào thoát ra ngoài.

Nhưng ý niệm của Tuyết Kha như thể đã được Diêm La Thành chủ đoán trước. Khi Tuyết Kha vừa thi triển Tu La thần pháp thì y cũng chớp động thân chủ với tư thế thật quái dị như gã thuyền chài quẳng lưới.

Từ hai ống tay áo thụng của Diêm La Thành chủ một mành lưới tơ như tơ nhện tung ra chụp ngay xuống thân pháp Tuyết Kha. Gã vừa tung lưới bắt Tuyết Kha vừa nói:

- Bắt cá lớn bổn tọa phải dụng đến lưới tơ tằm. Nha đầu rất vinh hạnh rồi đấy.

Bị tóm gọn trong mành lưới tơ nhện, Tuyết Kha vẫy vùng vừa gào thét:

- Tôn giá xấu lắm... Tôn giá xấu lắm...

Nàng càng vùng vẫy bao nhiêu thì càng bị mành lưới quấn chặt cho đến lúc chẳng còn cục cựa nữa. Tuyết Kha khóc thét lên:

- Tôn giá xấu lắm... Tuyết Kha sẽ nói với sư phụ.

Tuyết Kha vừa thét dứt câu thì lão Kim Ðồng chạy vào. Lão chống nạnh hằn học quát Diêm La Thành chủ:

- Diêm La Thành chủ... Mau thả Tuyết Kha ra... Bằng không đừng trách lão phu.

Lão Kim Ðồng vừa nói vừa nóng nảy lao đến Tuyết Kha. Lão vừa thộp tay vào mành lưới để gỡ thì Diêm La Thành chủ chỉ búng chỉ kình điểm tới sau lưng lão.

- Cạch...

Lão Kim Ðồng chúi đầu đến trước, quay ngoắc lại.

- Lão Diêm La Thành chủ... Ngươi đánh lén lão phu à?

Mặt Diêm La Thành chủ đanh lại:

- Hóa ra lão vận Kim Ty giáp hộ thân.

- Nếu không có Kim Ty giáp thì ta đã bị lão khống chế rồi.

Lão Kim Ðồng vừa thốt dứt câu thì Ứng Hiệp từ ngoài cửa lững thững bước vào.

Diêm La Thành chủ nhìn Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp nói:

- Thành chủ không cần phải bận tâm.

Y vừa nói vừa chớp động kiếm quang nhanh không thể tưởng, cùng phối hợp với Tu La thần pháp. Kiếm quang cắt một đường thẳng tắp tiện đứt lìa búi tóc của lão Kim Ðồng Lão Kim Ðồng lõ mắt trố mày thét lên:

- ôi cha...

Lời còn đọng trên miệng lão thì lưỡi kiếm của Ứng Hiệp đã đặt ngay vào vùng yết hầu lão.

Tuyết Kha bối rối nói:

- Ứng Hiệp huynh... Ðừng giết lão Kim Ðồng của Tuyết Kha.

Ứng Hiệp nhìn Diêm La Thành chủ với ánh mắt chờ đợi sự quyết định của lão.

Mộc Phong giờ mới lên tiếng:

- Ứng Hiệp... Ngươi đừng quên ngươi là người của Minh Thần giáo.

- Sai rồi... Ứng Hiệp sẽ còn tính sổ với tôn giá.

Diêm La Thành chủ khẽ gật đầu:

- Ðược rồi... Ứng Hiệp... Hãy đưa những người này đến chỗ tỷ tỷ của ngươi.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Thưa vâng.

Ứng Hiệp cắp lấy Tuyết Kha đồng thời điểm vào tĩnh huyệt của lão Kim Ðồng, xóc nách cả lão, đưa hai người rời gian thư sảnh.

Diêm La Thành chủ chờ Ứng Hiệp đi rồi mới nhìn lại Mộc Phong.

- Thẩm túc hạ... Túc hạ thấy Tôn Ứng Hiệp như thế nào?

- Thẩm mỗ không hiểu túc hạ đã làm gì mà khuyến dụ được gã?

- Bổn tọa làm gì có được sức mạnh quyến rũ biến Di Họa Ðoạn Hồn Thần thành thanh kiếm sống?

- Lâm Bạch Huệ.

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười vang. Y vừa cười vừa nói:

- Túc hạ sao không sớm nhận ra điều đó nhỉ. Chính ngay Huyền Y tôn giả Thẩm Mộc Phong vẫn nằm gọn trong tay bổn tọa từ lâu rồi mà túc hạ chẳng hay chẳng biết thôi.

Y vỗ tay hai tiếng.

Hắc Bạch VÔ Thường xuất hiện cùng với mười gã cao thủ vận trang phục trang liêu từ hậu điện bước lên.

Diêm La Thành chủ chỉ Thẩm Mộc Phong:

- Ðưa gã đi.

Y chờ cho Hắc Bạch VÔ Thường cùng mười gã cao thủ kia đưa Mộc Phong đi rồi mới để lại dấu tích Tử thành, rồi mới rời khỏi gian thư sảnh. Diêm La Thành chủ để lại dấu tích kia không phải để phô trương mà muốn cho Thiên Trù đại sư và Tiên Hạ Thần Kim phải tự dẫn thân đến cái bẫy mà y đã giăng sẵn chờ đợi.

Nhưng khi Diêm La Thành chủ đi rồi, nửa khắc sau người đến không phải là Thiên Trù đại sư mà lại là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng. Nhìn dấu tích để lại trên bàn, Vĩnh Hưng cau mày:

- Ta đã đến trễ rồi.

Vĩnh Hưng nhìn quanh. Ðập vào mắt y là bức hình nhân thiếu nữ cầm đàn tỳ bà.

Vĩnh Hưng nhìn bức hình nhân đó nhẩm nói:

- Thẩm Mộc Phong.

Chương 34: Tàn kiếm nhục thể

Chiếc lâu thuyền với những hàng hoa đăng neo đậu giữa dòng Dương Tử giang. Trên chiếc thuyền vang lên tiếng đàn nghe thật du dương làm say đắm lòng người. Từ phía tả ngạn, một chiếc thuyền nan với duy nhất một ánh đèn lồng chậm rãi trôi về phía lâu thuyền. Người trên chiếc thuyền nan đó chính là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng. Y vận bộ bạch y nho sinh, nét mặt trang trọng, đôi cước pháp dính chặt xuống sàn thuyền, mặc cho những lượn sóng đêm xô đẩy con thuyền bé tí như chiếc lá khô chòng chành, mắt vẫn hướng về lâu thuyền.

Chiếc thuyền nan vừa cặm mạn lâu thuyền, Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng lắc mình phi thân lên mạn thuyền. Trong khoang lâu thuyền tiếng đàn réo rắc vẫn vọng ra, cứ như chủ nhân của chiếc lâu thuyền chẳng hề biết đến sự xâm nhập của Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng bước thẳng đến cửa khoang thuyền. Trong khoang thuyền hai nàng ca kỹ đang múa theo tấu khúc du dương được tấu ra từ chiếc đàn tranh trên tay Lâm Bạch Huệ. Mặc dù nàng thấy Vĩnh Hưng nhưng vẫn không màng đến mà tập trung vào những sợi tơ đàn. Tiếng đàn càng lúc càng dồn dập, nhưng không mất đi những âm vực tao nhã khoan thai với những tiết tấu hài hòa khi trầm khi bổng.

cỏ thể ví tiếng đàn do Lâm Bạch Huệ tấu ra từ chiếc đàn tỳ bà tợ tiếng chim hót trong buổi bình minh, hay tiếng suối róc rách hoặc tiếng thì thầm của gió đùa bởi những đóa hoa đang khoe hương tỏa sắc. Tiếng đàn đó càng lúc càng nhanh hơn, nhanh đến độ hai ả ca kỹ múa theo tiếng đàn bắt đầu có những động tác lúng túng không theo kịp. Mười ngón tay thanh mảnh của Lâm Bạch Huệ lướt thoăn thoắt trên những sợi tơ đàn, tưởng như đang muốn kiểm chứng những thao tác của hai nàng ca kỹ kia.

Chợt nàng rảy mười ngón tay trên những sợi tơ đàn khiến cho hai ả vũ công phải sững bước. Cả hai liền quỳ móp xuống dập đầu khẩn thiết nói:

- Nương nương tha tội.

Bạch Huệ buông tiếng thở dài. Nàng nhạt nhẽo buông một câu lạnh lùng:

- Chỉ mỗi một khúc "Phụng Hoàng Ca" mà cả hai cũng không thể hiện được qua vũ đạo Ðáng tội chết.

Hai ả vũ công dập đầu lạy Bạch Huệ như lạy một vị Phật mẫu.

- Nương nương tha tội.

Buông tiếng thở dài, Bạch Huệ nói:

- Hai người làm ta bẽ mặt với khách nhân.

- Chúng tiện nữ biết tội của mình.

Vĩnh Hưng bước vào khoang thuyền. Y nhìn Bạch Huệ từ tốn nói:

- Tiếng đàn của nàng không một vũ công nào có thể diễn được nếu không phải là nàng.

Bạch Huệ nhìn lên Ðàm Vĩnh Hưng:

- Ðàm Vĩnh Hưng huynh nói có lẽ đúng đó.

Bạch Huệ khoát tay ra hiệu cho hai ả vũ công lui ra ngoài khoang thuyền. Nhận được hiệu lệnh của nàng, hai ả vũ công vội lui ra như những người vừa bước xuống cảnh giới a tỳ được diêm chúa tha mạng về với cõi trần.

Chờ cho hai người kia lui hẳn ra ngoài khoang thuyền, Bạch Huệ mới nhìn Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Huynh hẳn đã đến tòa trang viện Mẫu Ðơn?

- Nếu như tại hạ không đến hẳn không tìm đến lâu thuyền này.

- Huynh đến đây để tìm Thẩm Mộc Phong?

Vĩnh Hưng gật đầu.

Bạch Huệ hỏi tiếp:

- Huynh lo lắng cho Thẩm Mộc Phong hay lo lắng cho Mạn Tuyết Kha nha đầu?

Ðôi chân mày lưỡi kiếm của Vĩnh Hưng thoạt nhíu lại. Vết thẹo trên mặt gã giật giật theo những nét nhăn nhó. Trông mặt Vĩnh Hưng vốn đã dị dạng giờ càng dị dạng hơn.

- Nàng nói vậy có ý gì?

Bạch Huệ mỉm cười nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Trước đây võ lâm có một đôi hiệp khách kết tình tri kỷ như Bá Nha và Tử Kỳ. HỌ là Hắc Y Tôn Giả và Bạch Y Thư Sinh Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng. Thiên hạ đồn đãi, Hắc Y Tôn Giả có thể chết vì Bạch Y Thư Sinh và ngược lại. Không biết có đúng không nhỉ?

- ÐÓ là chuyện ngày trước. Còn hiện tại ta và Thẩm Mộc Phong đã bước vào một ván cờ Mà đã đánh cược thì chỉ có một người thắng và một kẻ bại. Chẳng bao giờ có hai người thắng và hai kẻ bại.

Bạch Huệ ngửa mặt cười khanh khách.

Nghe nàng cười Vĩnh Hưng phải cau mày:

- CÓ gì trong mối quan hệ giữa ta và Thẩm Mộc Phong sao khiến nàng cười?

Nhìn Lãnh Diện Tu La, Bạch Huệ nói:

- Bạch Huệ cười bởi vì huynh và Thẩm Mộc Phong đánh bạc với nhau nhưng cả hai cùng đều là những kẻ thất bại. Chỉ có một người thắng cuộc trong ván cờ đó.

- Kẻ thắng đó là nàng.

Bạch Huệ đặt cây đàn tranh xuống bên cạnh rồi thản nhiên đứng lên thẳng tiến đến trước mặt Vĩnh Hưng.

- Vĩnh Hưng huynh nói đúng... Chỉ có Bạch Huệ là người chiến thắng.

Nhìn thẳng vào mắt Bạch Huệ, Vĩnh Hưng nói:

- Nàng được lợi gì trong canh bạc giữa Vĩnh Hưng và Thẩm Mộc Phong?

- Rất nhiều. Huynh có muốn Bạch Huệ phơi bày với huynh không?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Muốn.

- Nếu huynh muốn Bạch Huệ phơi bày với huynh thì huynh hãy ôm Bạch Huệ và tặng cho Bạch Huệ nụ hôn với tất cả tâm tình của huynh cũng như huynh đã từng hôn Ðoan Cơ tỷ tỷ Sắc diện Vĩnh Hưng đanh hẳn lại, đồng thời phảng phất nét lúng túng.

- Bạch Huệ, nàng...

Bạch Huệ cười khẩy:

- Huynh tưởng Bạch Huệ không biết gì ư? Thật ra Ðoan Cơ tỷ tỷ đâu có yêu Thẩm Mộc Phong, mà tỷ tỷ yêu huynh. Nhưng vì huynh quá nặng tình bằng hữu mà nhường Ðoan Cơ lại cho Thẩm Mộc Phong. Ðoan Cơ tỷ tỷ cảm cái tình của Thẩm Mộc Phong đã cuồng nhiệt yêu mình nên trao thân gửi phận cho hắn. Ngày huynh rời bỏ Thẩm Mộc Phong, hai người đã gặp nhau trong Phỉ Thúy Tiên Trang. Huynh đã hôn Ðoan Cơ tỷ tỷ Một nụ hôn nồng nàn với tất cả trái tim huynh.

- Nàng nhắc đến chuyện đó để làm gì?

Bạch Huệ mỉm cười:

- Ðể so sánh xem nụ hôm của huynh với Ðoan Cơ tỷ tỷ với nụ hôn mà huynh sắp dành cho Bạch Huệ.

- Ta đã tặng nụ hôn đó cho Tống Bội Linh rồi.

Bạch Huệ bật cười:

- Nói đến Tống Bội Linh, Bạch Huệ chỉ thương hại cô ta mà thôi. Bạch Huệ đã thương hại thì hẳn huynh cũng thương hại nàng. Còn tình huynh đã trao cả cho Ðoan Cơ tỷ tỷ rồi.

Vĩnh Hưng nheo mày:

- Tại sao nàng không đòi một thứ gì khác nơi Ðàm Vĩnh Hưng mà chỉ muốn ta hôn nàng? Nàng được gì Ở một nụ hôn vô tình?

- Tất cả nam nhân trên cõi đời này đều có thể biến thành nô tình của Bạch Huệ, duy chỉ có một người không bao giờ để mắt đến Bạch Huệ. Người đó chính là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

- Nàng biết ta đã không thể biến thành nô tình và chẳng bao giờ để mắt đến nàng, sao còn muốn ta hôn nàng?

Bạch Huệ ngẩng lên. Hai người đối mặt nhau. Nàng từ tốn nhu hòa cất tiếng:

- Bạch Huệ yêu huynh.

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng nói:

- Ta không còn bộ mặt ngày xưa nữa, nàng vẫn yêu sao?

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Huynh nhớ Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt chứ?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Vĩnh Hưng biết hắn. Tống Ngọc thư sinh âu Thế Liệt là một trang mỹ nam tử mà bất cứ nữ nhân nào khi đã diện kiến với y thì cũng phải chao lòng mà muốn kết đôi.

Ngập ngừng một lúc, Vĩnh Hưng nói tiếp:

- Ta nghe nói nàng cũng đã...

Bạch Huệ cướp lời Vĩnh Hưng:

- Bạch Huệ đã trao thân cho gã...

Nàng thốt dứt câu liền lắc đầu đính chính lại:

- Không phải trao thân mà hận thù người trả thù mình.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Tại sao nàng hận người mà phải trả thù mình?

Nàng nắm tay Vĩnh Hưng lạnh lùng buông một câu nghe thật nhạt nhẽo:

- Rồi giết hắn.

- Nàng đã giết âu Thế liệt?

- Không phải giết hắn mà bắt hắn phải trả lại món nợ hắn đã vay của Bạch Huệ. Trên đời này có vay thì phải có trả. Hắn phải trả lại món nợ đã vay của Bạch Huệ chứ.

Nàng thả tay Vĩnh Hưng ra:

- Hắn giờ với Tưởng Thi Hồng phu nhân đúng là một đôi uyên ương cùng hội cùng thuyền.

Vĩnh Hưng nhẹ lắc đầu nói:

- Một khi nàng đã đòi nợ thì họ âu kia chắc phải khốn khổ lắm - Ai trả nợ mà không đau khổ. Huống chi Bạch Huệ đâu cần vẻ đẹp của các nam nhân Phàm nữ nhân mới thị vào sắc, còn nam nhân thì thị vào tài. âu Thế liệt chỉ có sắc mà không có tài. Trong mắt muội, âu Thế liệt chỉ là một hình nhân để làm kiểng thì đúng hơn.

Nàng mỉm cười nói tiếp:

- Còn người muội để tâm đến chính là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng, cho dù bây giờ huynh chẳng còn chân diện như hôm nào nữa, nhưng chân mỹ của huynh thì vẫn tồn tại trong tâm Bạch Huệ. Huynh có muốn Bạch Huệ chứng minh điều đó?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Nếu nàng cho ta thấy thì hay quá.

- Mời huynh theo muội.

Hai người trở lại chiếc thuyền nan. Từ lúc lên lâu thuyền tới lúc này, cũng như trong những lời đối thoại với Bạch Huệ, Vĩnh Hưng ngờ ngợ đã có sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Lâm Bạch Huệ và Thẩm Mộc Phong. Y để tâm nhưng chẳng còn thấy dấu tích gì của Huyền Y Tôn Giả Thẩm Mộc Phong có trên chiếc lâu thuyền trước đây y làm chủ nhân.

Vĩnh Hưng nghĩ thầm:

- "Chẳng lẽ Mộc Phong đã bị Bạch Huệ biến thành nô tình chẳng khác gì Tôn úng Hiệp?" Y sực nghĩ đến mình:

- "Nàng hẳn đang muốn ta theo đường hai người kia. .

Trong khi Vĩnh Hưng nghĩ thì Bạch Huệ im lặng dõi mắt nhìn về phía trước. Sự trầm mặc của nàng khiến Vĩnh Hưng phải tự thầm hỏi trong đầu:

- "Không biết Bạch Huệ đang nghĩ gì?" Chiếc thuyền nan do Bạch Huệ điều khiển từ từ hướng vào một ghềnh đá nhô ra ngoài dòng Dương Tử. Nàng đưa mũi thuyền áp vào ghềnh đá đó rồi cùng với Vĩnh Hưng lên bờ.

Vĩnh Hưng hỏi:

- Bạch Huệ. Chúng ta đi đâu?

- Về cái nơi mà trước đây huynh đã rời bỏ Ðoan Cơ tỷ tỷ.

Hai người rời ghềnh đá, theo một hoang lộ dẫn đến "Phỉ Thúy Sơn Trang". Khi Vĩnh Hưng bước vào gian biệt sảnh, đập ngay vào mắt y là bức họa mỹ nữ đang xõa tóc, phơi bờ lưng với những đường cong thật sống động. Nhìn bức họa đó, Vĩnh Hưng nghĩ ngay đến Tôn Ứng Hiệp.

Y buột miệng hỏi Bạch Huệ:

- Ứng Hiệp đã vẽ bức họa này cho nàng?

Nhìn lại Vĩnh Hưng, Bạch Huệ gật đầu:

- Không sai. Y đã vẽ chân họa của Bạch Huệ với tất cả sự say mê của một họa nhân có năng khiếu thiên bẩm.

- Vì say mê mà y tự nguyện trở thành nô tình cho Lâm Bạch Huệ?

- Không chỉ có mình y mà tất cả nam nhân trên thế gian này.

- Vĩnh Hưng chỉ hy vọng rằng mình chẳng bao giờ nối theo bước những người đó.

Bạch Huệ mỉm cười.

Nàng bước đến cuối bức vách biệt sảnh. Chỉ ấn nhẹ tay vào chiếc gương đồng bóng lộn, vách biệt sảnh từ từ hé mở để lộ một mật đạo. Nàng quay lại nói với Vĩnh Hưng:

- Mời huynh.

Bạch Huệ và Vĩnh Hưng len vào mật đạo. Hai người theo đường mật đạo đó đến một gian mật thất nằm sâu dưới lòng đất. Bóng tối như hũ nút, đưa tay đến trước mặt mà không thấy chỉ tay, nhưng Bạch Huệ vẫn không hề có những bước sai lệch hay loạng choạng cứ như nàng đã quá quen thuộc với mật đạo này mà chẳng cần đến ánh sáng.

Bạch Huệ đánh đá lửa, mồi vào giá đèn. ánh sáng từ giá bạch lạp bùng lên. Trong gian mật thất dưới địa đạo là những cụm tượng nam và nữ với gã nam nhân có khuôn mặt giống tạc Vĩnh Hưng còn nữ nhân thì giống như Lâm Bạch Huệ. Tám cụm tượng đều thể hiện nam nhân đang sùng bái và khẩn cầu tình yêu nơi nữ nhân. Duy có cụm tượng thứ chín là cảnh nữ nhân đâm thẳng mũi dao vào tim nam nhân.

Bạch Huệ nhìn Vĩnh Hưng trong khi y quan sát những cụm tượng trong gian mật thất này.

Bạch Huệ nhỏ giọng nói:

- Giờ thì huynh đã biết tình yêu của Bạch Huệ rồi chứ?

- Nàng tạc những pho tượng này?

Bạch Huệ gật đầu.

- Chính Bạch Huệ tạc ra những pho tượng này bằng tình yêu và lòng căm phẫn kẻ vô tình Buông một tiếng thở dài, Bạch Huệ nói tiếp:

- Tất cả những cái gì trên đời này thuộc về Vĩnh Hưng thì phải quỳ dưới chân Bạch Huệ như những pho tượng nam nhân này.

- Ta không ngờ... Khi nữ nhân đã yêu thì căm phẫn như vậy.

- Chỉ có tình yêu đích thực mới khiến cho nữ nhân cảm thấy mình bị tước đoạt mà trở nên căm phẫn.

- Ta không hề tướt đoạt gì nơi nàng.

- Bạch Huệ đợi đến lúc huynh tướt đoạt ư? Huynh đã cướp đoạt trái tim của Bạch Huệ từ lâu rồi.

- Ðể thỏa mãn lòng căm phẫn, nàng đã đứng sau lưng Thẩm Mộc Phong để tạo ra sát nghiệp?

Bạch Huệ nhìn Vĩnh Hưng ôn nhu nói:

- Câu hỏi đó của huynh chỉ được Bạch Huệ trả lời sau khi đã nhận được nụ hôn từ huynh thôi.

- Nụ hôn của Vĩnh Hưng có giá trị như vậy ư?

- Với ai thì không, nhưng với Bạch Huệ thì nó lại rất có giá trị. Thậm chí còn có thể thâu tóm được cả võ lâm trung nguyên đó.

- Những lời nàng nói ra khiến cho ta phải suy nghĩ và tò mò đó.

- Huynh càng suy nghĩ càng tò mò thì lại càng muốn biết vì sao nụ hôn của huynh lại có giá trị như vậy chứ?

Bạch Huệ nhìn thẳng vào đáy mắt Vĩnh Hưng:

- Bạch Huệ thấy rõ trong ánh mắt của huynh lộ ra sự tò mò. ắt huynh rất muốn biết vì sao nụ hôn của huynh lại có giá trị như vậy?

- Phải chăng nụ hôn của ta sẽ tạo cho nàng sự phấn khích thực hiện ý đồ khôi phục Tinh Túc giáo. Tinh Túc giáo dưới tay nàng đã trở thành giáo phái lớn trong võ lâm rồi đó - Bạch Huệ còn muốn hơn thế nữa.

Nàng gằn giọng nói:
- Nhứt thống thiên hạ, duy ngã độc tôn.

Bạch Huệ mỉm cười, nàng nắm tay Vĩnh Hưng:

- Chẳng lẽ một nụ hôn mà huynh cũng sợ hãi ư?

- CÓ ai tự nguyện hôn vào gai nhọn không?

Bạch Huệ cười khẩy:

- Thì ra huynh sợ hãi. Lãnh Diện Tu La chưa từng biết sợ gì cả, thế mà nay lại sợ trao một nụ hôn cho Lâm Bạch Huệ. Tất cả những gã nam nhân hiện hữu trên cõi đời này ước mơ được hôn Lâm Bạch Huệ cho dù có chết cũng mãn nguyện, thế mà huynh lại sợ hãi khi bị Bạch Huệ buộc trao nụ hôn. Kể cũng lạ chứ. Hay huynh sợ Bạch Huệ hạ độc thủ?

- Ta không ngại nàng hạ độc.

- Huynh sợ gì?

- Ta sợ cái không tầm thường nơi nàng. Những người khác ao ước được hôn nàng, riêng Vĩnh Hưng thì bị ràng buộc phải trao nụ hôn. Chính vì sự ràng buộc đó mà Vĩnh Hưng phải sợ.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Chàng hoài nghi quá.

- Ta không hoài nghi nhưng tự bên trong ta có cốt cách của một con bạc. Phàm đã là một con bạc thì luôn gặp những chuyện bất ngờ mà mình không lường trước được.

- Hóa ra trong huyết quản của huynh vẫn còn dòng máu của ÐỔ vương. Bạch Huệ tưởng đâu Thiên Trù đại sư đã tẩy rửa dòng máu đen đỏ ra khỏi nội tâm rồi chứ.

- Ðừng nhắc đến điều đó. Vĩnh Hưng chỉ hổ thẹn mà thôi.

Nàng mỉm cười nói:

- Thế huynh không xem cuộc hội diện giữa Bạch Huệ và huynh như một canh bạc vậy.

Vĩnh Hưng mím môi suy nghĩ rồi nói:

- Ðược Ta đồng ý...

Bạch Huệ mỉm cười từ tốn nói:

- Huynh đừng quá căng thẳng.

- Nàng nói đúng. Ðàm Vĩnh Hưng đang căng thẳng, bởi ta đang được thử thách trước lưỡi kiếm của Diêm chúa.

- Huynh đủ bản lĩnh mà.

Vẻ thản nhiên và ung dung của Bạch Huệ làm cho tâm trạng Lãnh Diện Tu La bối rối pha lẫn sự lúng túng, đắn đo. Gã chấp nhận vào cuộc nhưng chính sự bình thản của nàng khiến cho y có cảm giác mình chưa đánh mà đã là kẻ bại trận. Cảm giác này rõ mồn một khiến cho y phải đắn đo khôn lường. Sự đắn đo của Ðàm Vĩnh Hưng càng tạo cho Lâm Bạch Huệ thế chủ động khi đối trí với y.

Phàm bình thường, Vĩnh Hưng là kẻ tịnh tâm, không có chuyện gì khiến y phải lo lắng hay bối rối, nhưng đối mặt với Lâm Bạch Huệ y cảm thấy mình u mê lạ lùng. Sự u mê đó khởi phát do Bạch Huệ quá ư bình thản.

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng nói:

- Nàng cần nụ hôn của ta?

Bạch Huệ gật đầu:

- Huynh sẽ trao cho Bạch Huệ chứ?

Vĩnh Hưng gật đầu.

Y kéo nhẹ Bạch Huệ về phía mình. Nàng ngẩng mặt, hai mi mắt khép hờ, đôi môi hé mở chờ đợi. Sự thuần phục của Bạch Huệ trong khoảnh khắc tiếp nhận nụ hôn của Ðàm Vĩnh Hưng khiến cho gã phải chao lòng. Nhìn dung diện Bạch Huệ với tất cả những nét phấn khích mong muốn đợi chờ, Vĩnh Hưng phải buột nghĩ thầm:

- "Trước nhan sắc bất phàm này thì có nam nhân nào khả dĩ dằn được tình đối với Lâm Bạch Huệ chứ?" Trong khi Vĩnh Hưng suy nghĩ thì đôi ngọc thủ của Bạch Huệ vòng qua bá lấy cổ y.

Nàng từ từ kéo Vĩnh Hưng xuống. Bạch Huệ nhỏ nhẻ nói:

- Bạch Huệ yêu huynh mà.

Vĩnh Hưng khẽ lắc đầu.

Y không gượng lại mà để mình trôi theo vòng tay của Bạch Huệ áp môi mình vào môi nàng. Hơi thở nhè nhẹ tỏa mùi thơm từ hai cánh môi xinh xắn của Bạch Huệ phả ra nhanh chóng len sang miệng Vĩnh Hưng, tạo trong y thứ cảm giác kỳ diệu, lạ lùng.

Vòng tay của nàng quấn chặt lấy cổ Vĩnh Hưng như thể đôi mãng xà chẳng bao giờ nhả con moi ra nữa.

Vĩnh Hưng chới với với sự phấn khích tột bực của Bạch Huệ. Y như thể bị cuốn hút vào một cơn trốc xoáy mà tâm điểm của cơn trốc đó lại chính là hai cánh môi đang ngấu nghiến của Bạch Huệ. Vĩnh Hưng muốn cưỡng lại nhưng cơn trốc kia không cho y cưỡng lại mà buộc y phải chịu theo nó. Vĩnh Hưng cảm nhận mình đang chìm dần vào dòng trốc xoáy đến độ mệt mỏi và ngợp thở nhưng lại không sao thoát ra khỏi sức cám dỗ lạ thường.

Bất chợt Lâm Bạch Huệ đẩy Vĩnh Hưng ra. Nàng nhìn gã:

- Bạch Huệ đã thắng.

Ngón chỉ pháp của Vĩnh Hưng vẫn đặt vào đại huyệt Thiếu Hoa sau lưng nàng.

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng nói:

- Ðúng... Nàng đã thắng... Ta đã thua. Sức cám dỗ của nàng tợ một lưỡi kiếm vô hình mà không một gã nam nhân nào cưỡng lại được. Hôm nay, Vĩnh Hưng mới biết vì sao bất cứ ai khi đã hôn Bạch Huệ đều trở thành nô tình.

Y lắc đầu:

- Nhưng ta vẫn có thể giết nàng.

- Lúc đầu huynh có ý đó, nhưng khi hôn Bạch Huệ thì tâm tưởng sát nhân của huynh đã không còn.

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Ta không phủ nhận.

- Bạch Huệ luôn nhìn thấy Ở huynh sự trung thực khẳng khái hiếm có Ở một người nào khác.

- Bây giờ ta vẫn có cơ hội lấy mạng nàng sau khi đã trao cho nàng nụ hôn. Nụ hôn của Ðàm Vĩnh Hưng đổi lấy sự trung thực của nàng.

- Huynh đã trung thực với Lâm Bạch Huệ tất làm Lâm Bạch Huệ sẽ trung thực với huynh. Cho dù sau này đại cuộc không thành thì huynh cũng chẳng bao giờ quên được nụ hôn hôm nay.

Nàng nói dứt câu, mỉm cười nói tiếp:

- Huynh muốn biết gì nơi Lâm Bạch Huệ?

- Tất cả những gì nàng đã làm.

- Ðổi một nụ hôn để biết được tất cả những gì Bạch Huệ đã làm. Huynh quá tham lam đó.

- Ðúng... Ta tham lam vì ta đã là kẻ thua cuộc. Khi trao nụ hôn cho nàng, Vĩnh Hưng tự biết mình đã thua cuộc. Thua mà chẳng có cơ may nào gỡ lại được.

- Huynh biết mình thua rồi ư?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Ta biết mình thua.

Bạch Huệ ngửa mặt cười vang. Tiếng cười của nàng nghe chát chúa và cay đắng pha lẫn trong đó là âm vực khinh bỉ lẫn bi hài và cuồng nộ.

Nàng cắt ngang tràng tiếu ngạo nhìn Vĩnh Hưng:

- Vĩnh Hưng cứ trở lên biệt phòng sẽ có người trả lời cho huynh biết Bạch Huệ đã làm những gì. Bạch Huệ hy vọng lãnh Diện Tu La sẽ không hối hận.

Vĩnh Hưng cau mày:

- Thẩm Mộc Phong đang chờ Vĩnh Hưng trên đó à?

Bạch Huệ lắc đầu:

- Không... Thẩm Mộc Phong giờ đã là kẻ thừa trong cuộc sống của Lâm Bạch Huệ rồi.

- Vậy kẻ chờ ta là ai?

- Người đã đánh cược với Lâm Bạch Huệ.

Nàng mỉm cười, rồi bước thẳng về phía cuối mật thất. Bạch Huệ mở vòm cửa bí mật sau cụm tượng cuối cùng, nàng len người chui qua vòm cửa đó bỏ mặt Vĩnh Hưng lại trong mật thất.

Những gì Bạch Huệ hành động tạo ra trong tâm tưởng Vĩnh Hưng hết sự tò mò này đến sự tò mò khác. Y có cảm giác mình đang biến thành một con cờ trong tay nàng.

Vĩnh Hưng suy nghĩ thầm:

- "Kẻ chờ mình trên biệt phòng là ai? Không phải Thẩm Mộc Phong thì còn người nào nữa?" Mang trong tâm trí sự tò mò đó, Vĩnh Hưng quay bước trở lên biệt phòng. Khi y bước qua vòm cửa thì ngơ ngẩn bởi mái tóc dài óng mượt đen huyền. Mái tóc mà trong tâm tưởng Vĩnh Hưng luôn ghi nhớ nó. Mái tóc dài óng mượt của Tống Bội Linh.

Vĩnh Hưng đứng lặng người. Y không thể nào ngờ được kẻ chờ mình tại biệt phòng chính là Tống Bội Linh. Vĩnh Hưng từ từ bước đến sau lưng Bội Linh:

- Nương tử.

Bội Linh quay lại. Nàng đặt tay lên mặt Vĩnh Hưng sờ nắn, những ngón tay thanh mảnh của nàng dừng lại trên vết sẹo dài bên má phải Vĩnh Hưng.

- Ðúng là tướng công rồi.

- Huynh đây.

- Muội những tưởng sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa. Ai đã để lại vết sẹo dài trên mặt huynh vậy? - Khi huynh quay trở về Lạc Hồn Cốc để khấu bái tôn sư mới hay người không có Ở đó Lạc Hồn Cốc chỉ là quỷ kế điệu hổ ly sơn. Nhưng khi quay lại trang viện thì nơi đó...

- Ðã trở thành đống tro tàn.

Vĩnh Hưng gật đầu.

- Tại Lạc Hồn Cốc huynh đã gặp một cao thủ cực kỳ lợi hại. Buộc huynh phải lao xuống Tuyệt Mệnh Cốc. Trở lên Tuyệt Mệnh Cốc, huynh tự hủy khuôn mặt mình bởi muốn biết kẻ kia muốn gì nơi huynh.

Tống Bội Linh nheo mày:

- Vậy là Khư Ma Lạt Gia đã vào trung nguyên.

- Sao muội biết người đón huynh Ở Lạc Hồn Cốc là Khư Ma Lạt Gia?

Bội Linh lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Thân phụ của muội trước đây vốn là Ngự Tiền sứ đương triều được phái sang Liêu quốc để do thám xem Liêu quốc có ý tiến chiếm Trung nguyên hay không. Người đã phát hiện ra âm mưu của chúa Liêu, đã cài người vào sâu trong triều đình chỉ chờ thời cơ Nên đã rời Liêu quốc quay về trung thổ. Tất cả bí mật đó, thân phụ của muội, vì sợ hậu họa cho gia tộc, nên đã đem cất giấu vào một nơi bí mật trong Tử Cấm thành.

- Cũng chính bí mật kia mà toàn bộ gia tộc của muội bị di họa.

- Tất cả đều chết, duy có muội thì may mắn được sống đem theo mình miếng ngọc phù chờ thời cơ tìm ra bí mật trong Tử thành để dâng lên Hoàng thượng.

- Vậy Diêm La Thành chủ có quan hệ với miếng ngọc phù, tất có mối quan hệ với chúa Liêu. Y cũng muốn tìm bí mật này nên đã truy tìm muội.

Tống Bội Linh gật đầu:

- Khi muội kết nghĩa tào khang với huynh, trao lại cho huynh miếng ngọc phù. NÓ chính là chìa khóa mở Tử Cấm thành nếu phối hợp với Tu La thần pháp của Thiên Trù đại sư Huynh còn giữ miếng ngọc phù đó không?

Vĩnh Hưng bối rối. Y ngập ngừng nói:

- Nương tử... Ta đã trao miếng ngọc phù cho...

Buông một tiếng thở dài, Tống Bội Linh hỏi:

- Phải chăng huynh đã trao nó cho Lâm Bạch Huệ?

- Huynh đã trao miếng ngọc phù đó cho Lâm Bạch Huệ.

Sắc mặt Bội Linh biến đổi nhợt nhạt. Thấy sắc diện của nàng bất ngờ biến đổi qua màu tái nhợt tái nhạt, Vĩnh Hưng không khỏi lo lắng:

- Bội Linh... Huynh sẽ lấy lại miếng ngọc phù đó cho muội.

Bội Linh mím chặt hai cánh môi. Nàng thổn thức nói:

- Bội Linh đã mất Ứng Hiệp đệ đệ, giờ lại mất cả huynh nữa.

- Bội Linh...

Bội Linh chậm rãi từ từ đưa tay đặt vào hai cánh môi của Vĩnh Hưng. Vĩnh Hưng tò mo:

- Muội làm gì vậy?

Bội Linh không trả lời Vĩnh Hưng mà vẫn đưa tay áp lấy hai cánh môi mỏng của Vĩnh Hưng. Những ngón tay của nàng vừa chạm hai bờ môi, thì Vĩnh Hưng cảm nhận một cái đau buốt đến tận óc. Y buột miệng thốt:

- ôi Bội Linh nói:

- Huynh đau lắm phải không?

Nghe Bội Linh hỏi câu này, Vĩnh Hưng thừ người, đứng đờ ra như pho tượng bất động với tất cả những nét khổ ải hiện ra trên mặt.

Y ngượng nói:

- Nương tử... Tại sao muội biết cảm giác của huynh?

Lệ Trảo ra khóe mắt Bội Linh. Nàng ngập ngừng một lúc với những tiếng nấc nghẹn như thể muốn nuốt nỗi uất ức vào trong rồi mới nói:

- Tướng công đã hôn Lâm Bạch Huệ.

Vĩnh Hưng càng ngớ ngẩn hơn khi nghe Bội Linh thốt ra câu nói này. Y không thể nào ngờ được chuyện giữa y và Bạch Huệ, Bội Linh lại có thể biết được. Ðiều y lạ nhất là cảm giác buốt nhói đau đớn khi tay Bội Linh chạm vào bờ môi mình.

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Sao muội biết huynh đã hôn Bạch Huệ?

- Bội Linh đã là người của Tinh Túc giáo.

Buông một tiếng thở ra thật não nề, Bội Linh thuật lại:

- Khi huynh rời trang viên thì Lâm Bạch Huệ xuất hiện. Bạch Huệ định giết Bội Linh nhưng may mắn Bội Linh đã được Ðộc Cầm Nhân cứu mạng. Ðộc Cầm Nhân đã truyền lại võ công cho muội.

- Ðộc Cầm Nhân là người của Tinh Túc giáo?

Bội Linh gật đầu:

- Muội đã thụ huấn tất cả tuyệt nghệ độc công của Tinh Túc giáo, vô hình trung trở thành Ðộc Cầm Nhân thay cho Ðộc Cầm Nhân khi người ấy lâm chung.

Bội Linh lưỡng lự một lúc rồi lấy trong thắt lưng ra một miếng bội ngọc đưa đến trước mặt Vĩnh Hưng.

- Ðây là di vật Ðộc Cầm Nhân muốn muội trao lại cho Ðàm huynh.

Cầm lấy miếng bội ngọc, Vĩnh Hưng chợt biến sắc bởi nhận ra nó chính là miếng bội ngọc của Lâm Ðoan Cơ. Y buột miệng hỏi Bội Linh:

- Tục danh quý tánh của Ðộc Cầm Nhân là gì?

Bội Linh lắc đầu:

- Người không nói.

- Nương tử... Ðộc Cầm Nhân chính là Ðoan Cơ.

- sao huynh biết đó là Ðoan Cơ?

- Miếng ngọc bội này của Ðoan Cơ. Ðoan Cơ chính là huyết nhục tỷ muội với Lâm Bạch Huệ.

- Thì ra là vậy. Ðộc Cầm Nhân sau khi truyền thụ võ công cho muội đã yêu cầu muội bằng mọi cách phải ngăn Lâm Bạch Huệ không cho nàng phục hưng Tinh Túc giáo.

- Ðoan Cơ đã biết tất cả.

Bội Linh lắc đầu.

- Nhưng lời hứa của Bội Linh đã thất bại.

Vĩnh Hưng khẩn thiết hỏi:

- Muội hãy nói cho huynh biết tất cả đi.

- Bạch Huệ giả dạng Ðoan Cơ để võ lâm giang hồ trút lên đầu Ðoan Cơ tội danh ma nữ đa sát rồi truy bức Ðoan Cơ với Huyền Y tôn giả. Nàng ta lợi dụng tình của Thẩm Mộc Phong để buộc y trả thù cho Ðoan Cơ.

- Thẩm Mộc Phong đã rơi vào kế của nàng.

- Chuyện đó muội không biết Thẩm Mộc Phong lợi dụng nàng hay nàng lợi dụng Thẩm Mộc Phong. Nhưng trước đây Thẩm Mộc Phong là một chính nhân nam tử hành hiệp giang hồ lại đã thốt lời hứa với Ðoan Cơ là không bao giờ giết người. Bởi Ðoan Cơ sợ Bạch Huệ sẽ lợi dụng Thẩm Mộc Phong thực hiện cuộc tảo thanh võ lâm, độc bá Tinh Túc giáo.

- Bạch Huệ đã lợi dụng Thẩm Mộc Phong?

- Ðoan Cơ sợ nhưng sự thể vẫn không ngăn được Bạch Huệ. Nàng không ép Thẩm Mộc Phong xuống tay sát thủ quần hùng võ lâm, nhưng lại thông qua Mộc Phong buộc huynh phải tìm người sát thủ.

Buông một tiếng thở dài, Bội Linh nói tiếp:

- Trong biển người mênh mông thì chỉ có một người khả dĩ tìm được người có thể thụ huấn được võ công của Thẩm Mộc Phong, người đó chính là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng. Huynh đã thua Thẩm Mộc Phong một ván xúc xắc.

- Từ ván xúc xắc đó, huynh phải nhúng tay vào chuyện thị phi của võ lâm và vô hình trung bị Sư tôn không nhận nữa.

Bội Linh nắm tay Vĩnh Hưng. Nàng gượng cười nói:

- Huynh đã tìm ra Tôn Ứng Hiệp đệ đệ.

- Sự thật huynh thấy Tôn Ứng Hiệp có căn cơ hơn người mới trao lại Tu La thần pháp.

- Chỉ có kẻ luyện được bí kíp Tu La thần pháp mới khai thông được sinh tử huyền quan Ứng Hiệp hội đủ tất cả nhân tố của một siêu cao thủ kỳ tuyệt. Chính vì thế mà y đã trở thành nô tình của Lâm Bạch Huệ. Hiện tại, Bạch Huệ đã có Ứng Hiệp. Những gì nàng ta muốn Ứng Hiệp đều phục mạng chu toàn.

- Ứng Hiệp đã trở thành Di Hoa Ðoạn Hồn Thần dưới sự sai khiến của Bạch Huệ.

Bội Linh gật đầu:

- Ðúng... Bạch Huệ có tâm cơ hơn người. Trời sinh lại có trí thông minh thiên bẩm.

Một khi nàng giở thủ đoạn thì khó có ai thoát khỏi được thủ đoạn của nàng. Trong đó có cả Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng lắc đầu.

Y chậm rãi thuật lại tất cả sự việc vì sao mình phải đến hội kiến với Bạch Huệ tại Phỉ Thúy sơn trang này. Thở ra một tiếng dài thườn thượt, Vĩnh Hưng nói:

- Huynh muốn gặp Thẩm Mộc Phong chứ đâu ngờ lại gặp Lâm Bạch Huệ.

Bội Linh lắc đầu:

- Cuối cùng huynh cũng là kẻ thua cuộc. Bội Linh cũng thua cuộc. Hy vọng sau này huynh đừng giống như Tôn Ứng Hiệp.

Nghe nàng nói câu này, Vĩnh Hưng hơi ngơ ngẩn:

- Huynh sao có thể biến thành như Ứng Hiệp? Ngược lại huynh còn muốn ngăn cản Lâm Bạch Huệ kìa.

Bội Linh lắc đầu:

- Huynh không còn cơ hội đó đâu. Thậm chí Bội Linh đã mất huynh rồi. Dù muốn hay không thì huynh cũng phải đến quỳ phục dưới chân Lâm Bạch Huệ nếu không muốn trở thành một phế nhân vô dụng. Còn Bội Linh cũng sẽ tìm Bạch Huệ để trao huynh cho nàng ấy, đồng thời trao cả tín kỳ Tinh Túc giáo.

Vĩnh Hưng cau mày gắt giọng nói:

- Vĩnh Hưng không sợ gì cả. Dù ta có là phế nhân cũng không bao giờ quỳ phục van xin Lâm Bạch Huệ. Huynh chấp nhận chết chứ không bao giờ làm kẻ đầu lụy van xin.

Vĩnh Hưng dằn hai bờ vai Bội Linh:

- Nương tử... Hãy nói cho huynh biết. Huynh đã trúng độc gì của Tinh Túc giáo?

- Huynh hỏi Bội Linh điều đó cũng vô ích thôi.

Lệ lại Trảo ra khóe mắt nàng.

Vĩnh Hưng nghiến răng gằn giọng nói:

- Huynh sẽ đi tìm Bạch Huệ.

- Ðúng... Huynh phải đi tìm nàng và quỳ phục dưới chân nàng.

Vĩnh Hưng gắt giọng nạt ngang:

- Không...

- Bội Linh không muốn huynh chết đâu. Nếu huynh chết muội chẳng còn cơ hội đoạt huynh lại nữa. Trên đời này Bội Linh chỉ còn mỗi mình huynh mà thôi.

Nàng thốt dứt câu ôm chầm lấy Vĩnh Hưng. Bội Linh thổn thức nói:

- Tướng công bảo trọng... Bội Linh sẽ đoạt lại tướng công trên tay Bạch Huệ.

Nàng ngẩng mặt đối mặt với Vĩnh Hưng:

- Hứa với muội đi.

- Bội Linh...

- Huynh hứa với Bội Linh đi.

- Ta phải hứa gì với nàng đây?

- Huynh phải sống để chờ muội.

Mặt Vĩnh Hưng đanh lại. Mãi một lúc thật lâu y mới nói:

- Huynh hứa.

Nụ cười gượng hiện lên trên hai cánh môi Bội Linh. Nàng từ từ đẩy y ra rồi cúi xuống cầm lấy cây đàn tỳ bà.

Vĩnh Hưng hỏi:

- Muội định đi đâu?

Nàng gượng cười từ tốn nói:

- Bội Linh không muốn huynh xa muội thì muội đâu bao giờ muốn xa huynh. Rồi muội và huynh sẽ gặp lại mà.

Bội Linh nói dứt câu đẩy Vĩnh Hưng tháo lùi hai bộ, quay lưng đi thẳng ra ngoài cửa.

Vĩnh Hưng toan bám theo nàng nhưng Bội Linh dã bước gằn giọng nói:

- Tướng công theo Bội Linh là tự giết chết cả hai người đó.

Nàng tần ngần một lúc rồi tiếp tục bước đi. Vĩnh Hưng chỉ còn biết nhìn theo sau lưng Bội Linh với cõi lòng quặn đau. Khi Bội Linh đã mất hút rồi, Vĩnh Hưng như kẻ cuồng trí, rống lên một tiếng thật lớn. Y quay lại gian mật thất với tất cả những phẫn uất tung chưởng kình phá tan tất cả những cụm tượng.

Vĩnh Hưng vừa phát chưởng vừa rống lên:

- Bạch Huệ. Ta không bao giờ là kẻ nô tình của nàng đâu. Không bao giờ.

Khi Vĩnh Hưng hủy tan những cụm tượng thì nhận ra ngay hai bờ môi của mình rát bỏng như thể có nước sôi đổ vào. Cảm giác rát bỏng đó khiến y xây xẩm mặt mày và buột phải thốt ra một tiếng rên. Y chỉ còn muốn đập đầu vào tường để tìm cái chết còn sướng hơn chịu đựng cái đau rát bỏng khủng khiếp này.

Vĩnh Hưng lịm dần đi với cảm giác đau đớn khó chịu đó. Khi thần thức trở nên u tối thì nghe văng vẳng tiếng cười khanh khách của Lâm Bạch Huệ. Tiếng cười của Bạch Huệ tạo cho Vĩnh Hưng sự phẫn uất, chỉ muốn mình nổ tung để không phải đối mặt với bất cứ người nào nữa.

Chương 35: Nợ giai nhân nghĩa anh hùng

Mùi phấn hương thoang thoảng theo làn gió lùa qua Ô cửa thạch lao khỏa lấp không khí ẩm thấp, nhưng khi Thẩm Mộc Phong vừa ngửi được mùi hương đó, thì lại hơi nhỏm người lên. Mùi xạ hương đã in vào tâm não y. Mùi xạ hương chỉ có Ở người y yêu nhất trong cuộc đời nay: mùi xạ hương của Ðoan Cơ.

Từ một kẻ ngờ nghệch chợt giật mình qua một giấc ngủ say đầy mộng mị, Mộc Phong khẽ nói:

- Ðoan Cơ Người bước vào thạch lao không phải là Ðoan Cơ như Thẩm Mộc Phong tưởng tượng, mà là Lâm Bạch Huệ. Thấy Bạch Huệ, đôi mắt Mộc Phong cứ trố ra nhìn.

Bạch Huệ nhìn Mộc Phong nói:

- Thấy Lâm Bạch Huệ, Thẩm huynh không mừng?

Hai bàn tay Thẩm Mộc Phong nắm lại thành hai thoi quyền:

- Tại sao ta phải mừng khi thấy người đã hại ta?

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Ai hại huynh?

- Không phải là nàng ư? Nàng còn đến đây làm gì nữa?

Y cười khẩy nói tiếp:

- Hay đến thạch lao này cốt để lấy mạng Thẩm Mộc Phong?

- Làm một công việc vô nghĩa thì làm làm gì? Bạch Huệ không thích làm những chuyện vô ích. Còn người hại huynh ư?... Chẳng có ai hại huynh cả, mà chỉ có kẻ lợi dụng huynh mà thôi.

Hai cánh môi Mộc Phong mím lại biểu lộ tất cả sự bất nhẫn đối với Lâm Bạch Huệ.

- Nàng lợi dụng ta những gì nào?

- Tìm cho ta Bạch Huệ một nô tình siêu cao thủ để khôi phục Tinh Túc giáo, nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn.

Mộc Phong khẽ gật đầu:

- Ta hiểu nàng.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Huynh chẳng bao giờ hiểu được Lâm Bạch Huệ.

- Nàng trái ngược với Ðoan Cơ.

Bạch Huệ mỉm cười, khẽ gật đầu:

- Ðiều này thì huynh nói đúng... Nếu Lâm Bạch Huệ là Ðoan Cơ thì võ lâm chẳng bao giờ nói đến Tinh Túc giáo. Ðúng... Bạch Huệ không hề giống Ðoan Cơ tỷ tỷ. Nếu Ðoan Cơ tỷ tỷ chỉ biết nghĩ đến chữ tình nhỏ nhen thì Bạch Huệ khác tỷ ấy xa lắm...

Thật là xa.

Mộc Phong đanh giọng nói:

- Nàng muốn gì Ở ta? Bây giờ Thẩm mỗ chẳng còn gì để nàng lợi dụng được cả.

Bạch Huệ chắp tay sau lưng. Cùng lúc đó một làn gió lùa từ phía sau lưng nàng thổi đến phả mùi hương xạ đặc dị riêng biệt của nàng xông vào khứu giác Thẩm Mộc Phong khiến gã phải cau mày. Mặc dù biết kẻ đối diện mình không phải là Ðoan Cơ nhưng mùi xạ hương từ cờ thể Bạch Huệ phả ra buộc y phải liên tưởng đến người tình hôm nao.

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Huynh đã biết mình là một kẻ vô dụng rồi à?

- Ta tự biết mình. Ta đã là một kẻ vô dụng hẳn nàng chẳng còn thú vị gì với ta nữa.

Bạch Huệ ngửa mặt cười khanh khách. Nàng chợt chắt ngang tràng tiếu ngạo tự thị, nhu mì nói tiếp:

- Thẩm huynh chưa hẳn là kẻ vô dụng đâu.

Mộc Phong nhìn thẳng vào mắt Bạch Huệ, nghiêm giọng nói:

- cho dù ta không phải là kẻ vô dụng thì nàng cũng chẳng thể nào lợi dụng được Thẩm mỗ nữa.

Y nhếch môi, khoanh tay trước ngực, trang trọng nói:

- Lâm Bạch Huệ... Nàng chỉ có mỗi một việc để làm với Thẩm mỗ mà thôi.

- Huynh muốn Bạch Huệ làm gì nào?

Nhìn thẳng vào mắt Lâm Bạch Huệ, Mộc Phong gằn giọng nói:

- Giết ta.

Bạch Huệ lắc đầu, mỉm cười nói:

- Sao lại giết huynh?

- Chỉ có giết ta, nàng mới tránh được hậu họa sau này. Nàng nghĩ lại xem, nếu như Thẩm Mộc Phong vượt qua được kiếp họa này thì có bỏ qua cho sự phản bội của nàng không?

Gã nói dứt câu thì Bạch Huệ cất tiếng cười ngặt nghẽo. Nàng vừa cười vừa hỏi:

- Huynh nghĩ xem, Lâm Bạch Huệ có sợ hậu họa Thẩm Mộc Phong hay không?

- Hiện tại Thẩm mỗ đang Ở trong tay nàng, nàng không sợ, nhưng tâm hẳn đã nghĩ đến điều đó.

- Thẩm huynh không hiểu Bạch Huệ. Không ngờ một Huyền Y tôn giả lại ấu trĩ đến như vậy Cả võ lâm Trung nguyên, Lâm Bạch Huệ còn có ý thâu phục thì một Huyền Y tôn giả đâu có gì để Lâm Bạch Huệ phải sợ hãi chứ?

Sắc diện Thẩm Mộc Phong đỏ bừng vì thẹn. Hắn muốn vận chuyển công lực để phát tác chưởng công nhưng lại hoàn toàn bất lực.

Bạch Huệ nói:

- Bạch Huệ nói ra sự thật, huynh đừng thẹn, đừng giận.

Buông một tiếng thở dài, Mộc Phong nói:

- Vậy thì nàng đến đây muốn gì Ở Thẩm Mộc Phong này? Không có ý định lấy mạng ta thì đến đây làm gì?

Y nghiến răng rít giọng nói.

- Bỡn cợt Thẩm mỗ à?

Bạch Huệ lắc đầu:

- Bạch Huệ đến thạch lao này không có ý lấy mạng huynh cũng không có ý bỡn cợt huynh. Bạch Huệ đến để thăm huynh mà thôi.

- Thăm ta...

Y hừ nhạt một tiếng:

- Nàng còn có thể thăm Thẩm Mộc Phong này ư? Nàng đã bán ta cho Diêm la Thành Chủ giờ lại đến thăm ta. Nghĩ cũng lạ lắm đó.

- Huynh thấy lạ, nhưng Lâm Bạch Huệ thì chẳng lạ chút nào.

Nàng bước đến trước mặt Thẩm Mộc Phong:

- Bạch Huệ và huynh đã từng có những khoảnh khắc ái ân với nhau nên Bạch Huệ phải đến thăm huynh.

Mộc Phong lắc đầu:

- Ta đã quên đi chuyện đó rồi.

- Huynh thì quên nhưng Bạch Huệ lại không quên. À... Nhân tiện Bạch Huệ còn muốn đem cả đôi nạng đến cho huynh.

Nàng nói xong vỗ tay một tiếng. Ả a hoàn mang đôi nạng từ ngoài cửa bước vào quỳ xuống trang trọng dâng lên Bạch Huệ bằng hai tay.

Bạch Huệ nói:

- Hãy trao cho Thẩm tôn giá.

Ả a hoàn đặt đôi nạng xuống bên cạnh Mộc Phong. Mộc Phong nhìn đôi nạng gằn giọng nói:

- Thẩm mỗ không cần đến đôi nạng này nữa.

Y lắc đầu nhìn quanh.

- Thạch lao này quá nhỏ bé, Thẩm mỗ không cần đến đôi nạng này nữa.

Bạch Huệ nhìn gã nói:

- Nhưng đôi nạng này là của huynh. Cái gì của người thì Bạch Huệ phải trả lại cho người. Không lẽ huynh muốn Bạch Huệ giữ đôi nạng của huynh để làm kỷ niệm ư?

Bạch Huệ lắc đầu:

- Bạch Huệ không thích đâu. Với huynh thì huynh luôn giữ lại những kỷ niệm với Ðoan Cơ tỷ tỷ, nhưng Bạch Huệ thì không. Chẳng có gì trên đời này khiến Bạch Huệ phải trau chuốt nâng niu cả.

Mộc Phong gằn giọng nói:

- Thẩm mỗ không có ý tặng nàng đôi nạng để làm kỷ niệm.

- Như thế thì hay biết mấy.

Nàng nhìn Mộc Phong mỉm cười nói:

- Huynh một mình trong thạch lao hẳn nhớ Ðoan Cơ tỷ tỷ lắm phải không? - Ðúng.

- CÓ khi nào huynh nghĩ đến Lâm Bạch Huệ không?

Gã nhìn nàng:

- CÓ nghĩ đến nhưng chỉ ngập sự căm hờn.

- Tại sao huynh căm hờn Bạch Huệ, phải chăng vì Bạch Huệ phản bội huynh?

Mộc Phong gật đầu:

- Không sai.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Huynh không còn giữ được phong thái của một nam tử hán đại trượng phu. Nếu huynh là một nam tử hán đại trượng phu thì thắng là thắng, thua là thua, chứ không vì thua mà căm phẫn đối phương của mình.

- Trước đây ta không nghĩ nàng có tâm địa như hôm nay.

Bạch Huệ nhường mày nói:

- Ðừng trách Bạch Huệ mà hãy tự trách huynh là kẻ ấu trĩ.

Nàngnghiêmgiọngnói:

- Chỉ vì sự ấu trĩ mà huynh không nhận ra mặt trái của Lâm Bạch Huệ. Hãy nghĩ lại xem... Huynh có lợi dụng Bạch Huệ không?

Sắc diện Mộc Phong lại đỏ bừng vì thẹn. CỔ họng gã như thể có khối khí cô đặc chặn ngang khiến không thể thốt ra lời.

Thẩm Mộc Phong gục mặt nhìn xuống đôi chân cụt lủn của gã.

Bạch Huệ nói tiếp:

- Huynh cũng có ý lợi dụng Bạch Huệ. Mục đích của huynh chỉ muốn trả thù cho Ðoan Cơ.

Nàng cười khẩy nhìn Thẩm Mộc Phong:

- Hãy xem quan hệ của Bạch Huệ và huynh như một canh bạc. Ðã là một canh bạc thì ắt phải có kẻ thắng người bại. Kẻ thắng thì được tất cả, còn người bại hãy tự biết mình là kẻ thua cuộc. ÐÓ mới chính là canh bạc chân chính và công bằng.

Mộc Phong ngẩng mặt nhìn lên:

- Ta đã thua.

- Biết mình là kẻ thua thì đừng ôm hận, đó mới là kẻ đại trượng phu.

Buông một tiếng thở dài, Thẩm Mộc Phong nói:

- Nàng đến đây để giáo huấn ta đó à?

Nàng lắc đầu:

- Ðến thăm huynh.

- Ðến thăm ta?

Bạch Huệ gật đầu.

Mộc Phong ôm quyền:

- Ta vô cùng cảm kích. Xem ra Thẩm mỗ là kẻ thua cuộc nhưng vẫn còn để lại chút gì đó trong canh bạc này nhưng luôn nghĩ đến Thẩm huynh.

- Nếu không có Thẩm huynh, Bạch Huệ chưa hẳn có ngày hôm nay. Chính vì vậy, Bạch Huệ không quên huynh.

Mộc Phong khẽ gật đầu:

- Nàng đã không quên ta thì ta sẽ cho nàng một lời khuyên, không biết nàng có nghe không?

- Lời nói của huynh rất đáng giá đối với Lâm Bạch Huệ.

Thẩm Mộc Phong nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Nàng dùng tình và sắc để tạo dựng Tinh Túc giáo. Hãy cẩn thận với lưỡi kiếm của nàng.

Thẩm Mộc Phong nói xong, chỏi tay từ từ quay mặt vào tường.

Bạch Huệ nhìn y, từ tốn nói:

- Bạch Huệ luôn là kẻ thắng. Thắng ngay cả chính bản thân mình.

Buông một tiếng thở dài, Bạch Huệ nói:

- Nhân tiện đến thăm huynh, Bạch Huệ muốn nói cho huynh biết...

Mộc Phong không quay lại, nhưng lên tiếng hỏi nàng:

- Nàng muốn nói gì?

- Nếu gặp lại Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng, huynh sẽ ứng xử như thế nào?

Nghe Bạch Huệ thốt ra câu này, Thẩm Mộc Phong từ từ quay lại đối mặt với nàng. Y ngập ngừng nói:

- Ðàm Vĩnh Hưng cũng đang trong tình huống như Thẩm mỗ? Bạch Huệ ngửa mặt cười khẩy rồi nói:

- Bạch Huệ chưa nói mà Thẩm huynh đã đoán ra.

- Câu trả lời ngay trong câu hỏi của nàng?

Bạch Huệ gật đầu:

- Huynh đoán rất đúng. Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng cũng giống như Thẩm huynh hiện tại. Trước đây võ lâm có Hắc Bạch kỳ hiệp thì cả hai phải cùng chung một số phận chứ.

Mộc Phong lắc đầu:

- Ta thật không ngờ.

- Vĩnh Hưng cũng thua một canh bạc giống như huynh. Thậm chí còn hơn huynh nữa.

- Y cũng rơi vào bẫy tình của Bạch Huệ?

- Nếu huynh là kẻ thua cuộc thì Vĩnh Hưng cũng là người bại trận. Hai người trước đây từng là bằng hữu tri kỷ của nhau thì họa hẳn như nhau chứ.

Nàng mỉm cười.

Thẩm Mộc Phong bật lên tràng cười khanh khách. Y vừa cười vừa nói:

- Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng đang Ở đâu?

- Huynh muốn gặp y à?

Mộc Phong gật đầu:

- Rất muốn. Thẩm mỗ tưởng đâu chỉ có mình Thẩm mỗ là kẻ ấu trĩ nên biến thành kẻ bại trong canh bạc của nàng. Không ngờ ngay cả Lãnh Diện Tu La từng mệnh danh là ÐỔ vương cũng như ta. Hắn đúng là tri kỷ của Thẩm Mộc Phong.

Bạch Huệ khoanh tay trước ngực:

- Ngay cả trong tình yêu Ðàm Vĩnh Hưng cũng là tri kỷ của Thẩm Mộc Phong.

Mặt Mộc Phong nhăn nhó khi nghe câu nói này của Lâm Bạch Huệ. Y ngập ngừng hỏi:

- Nàng muốn nhắc đến...

Y bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Bạch Huệ nghiêm giọng nói:

- Bạch Huệ muốn nhắc đến mối tình giữa Ðoan Cơ tỷ tỷ và Ðàm Vĩnh Hưng.

Nàng cười khẩy nói tiếp:

- Thẩm huynh cứ nghĩ Ðoan Cơ chỉ có mình huynh thôi sao? Chẳng qua huynh có được Ðoan cơ là do Vĩnh Hưng nhường lại cho huynh mà thôi. Nếu như hắn muốn có Ðoan Cơ tỷ tỷ thì huynh chẳng bao giờ có được tình của Ðoan Cơ.

Nét đau khổ hiện rõ trên mặt Mộc Phong.

Bạch Huệ mỉm cười nói tiếp:

- Mãi mãi huynh vẫn là kẻ đến sau trong trái tim của Ðoan Cơ. Trong tâm của Ðoan Cơ lúc nào cũng in hình bóng của Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

Nàng lắc đầu:

- Mãi mãi huynh là kẻ đến sau. Vĩnh Hưng đã từng được Ðoan Cơ tỷ tỷ trao tặng nụ hôn. Một nụ hôn tình yêu mà chưa bao giờ huynh có được nơi Ðoan Cơ.

Mộc Phong nghiến răng nói:

- Nàng im đi... Nàng chẳng có gì minh chứng cho điều nàng nói.

Bạch Huệ nhìn Mộc Phong lắc đầu:

- Ðiều Bạch Huệ nói ra không bao giờ là không thật cả. Vì đó là lời nói của Tinh Túc giáo chủ.

- Vì mục đích gì mà nàng nói với ta điều đó?

- Tại sao huynh lại hỏi Bạch Huệ câu đó? Huynh tự biết câu trả lời mà. Kẻ nô tình phải chăng chính là huynh?

sắc diện Mộc Phong biến qua màu tái nhợt, tái nhạt. Y lắc đầu như thể vừa nhận được hung tin mà y không có cách nào hóa giải được hung tin này.

Y gượng nói:

- Ta muốn biết sự minh chứng cho lời nói của nàng?

Bạch Huệ mỉm cười:

- Bạch Huệ đã nhận được nụ hôn nồng nàn thắm thiết mà trước đây Ðàm Vĩnh Hưng đã hôn tặng cho tỷ tỷ. Từ nụ hôn đó mà hắn đã nhận được một canh bạc cháy túi chẳng thể nào gỡ được. Huynh nghĩ xem... Ai có thể đánh gục được ÐỔ vương trong một canh bạc chứ, ngoài kẻ mà gã đã trao tình?

Mộc Phong với tay chộp lấy cây nạng, chỏi xuống đất. Y dùng nạng thế cho đôi chân một cách thiện nghệ.

- Ta muốn gặp Vĩnh Hưng ngay bây giờ.

Bạch Huệ nhìn Mộc Phong:

- Huynh muốn gặp ư...?

Mộc Phong gật đầu.

Bạch Huệ buông một câu lạnh lùng:

- Phải có điều kiện.

- Ta hiểu... Nàng đã có ý định này. Hãy nói điều kiện của nàng ra đi.

- vô Tự Kinh.

Mộc Phong mím môi, suy nghĩ.

Bạch Huệ mỉm cười nói tiếp:

- Nếu Thẩm huynh chấp nhận điều kiện đó thì cơ may huynh có thể hồi phục công lực để gặp mặt Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

Mộc Phong gằn giọng nói:

- Bạch Huệ... Ta đồng ý. Tất cả những gì trong VÔ Tự Kinh sẽ thuộc về nàng.

- Bạch Huệ vô cùng cảm kích khi nghe Thẩm huynh thốt ra câu nói này.

Bạch Huệ vỗ tay một tiếng.

Hai ả a hoàn bước vào. Trên tay hai người là hai chiếc mâm với bầu rượu và thức ăn.

Bạch Huệ nói với hai nàng đó:

- Hai người phải hầu hạ Thẩm tôn giá chu đáo. Chỉ cần Thẩm tôn giá phật ý thì bổn nương sẽ tước đoạt mạng hai người.

Hai ả a hoàn cung kính nói:

- Tuân lịnh nương nương.

Bạch Huệ nhìn lại Mộc Phong:

- Mong rằng sau lần hội kiến này, huynh sẽ hiểu Bạch Huệ hơn.

Mộc Phong im lặng. Bạch Huệ nhìn gã. Hai người đối nhãn với nhau. Phàm những lần trước hai luồng uy quang của Thẩm Mộc Phong phát ra tựa như những mệnh lệnh bất di bất dịch đối với Lâm Bạch Huệ, nhưng lần này thì ngược lại. Khi hắn đối nhãn với nàng thì bất giác thần trí suy sụp hẳn. Nếu trước kia Thẩm Mộc Phong là một chủ nhân ông đối với Lâm Bạch Huệ thì nay y đang đứng trước sự trưởng thượng bắt gã phải thuần phục mà không thể nào cưỡng lại được.

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Huynh sẽ tự lấy lại những gì huynh đã mất.

- Ta sẽ không bao giờ quên ánh mắt này của nàng.

- Mong rằng đó là sự vĩnh hằng trong cuộc sống và suy nghĩ của Thẩm huynh.

Bạch Huệ nói xong quay bước từ từ bước ra cửa thạch lao. Nàng ra đi rồi nhưng vẫn để lại mùi hương phảng phất trong gian thạch lao khỏa lấp mùi ẩm thấp nồng nồng.

Mộc Phong với tay chộp bầu rượu, mở nắp dốc vào miệng tu ừng ực. Hắn không phải uống rượu để khỏa lấp sự thảm hại của mình mà uống rượu để cố dằn sự xáo trộn trong nội tâm bởi những lời nói của Bạch Huệ khiến cho tâm tưởng y dậy sóng. Y đặt bầu rượu xuống cạnh, bâng quơ nói:

- Ðoan Cơ Vĩnh Hưng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau