NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thiên sơn luyện công

Thiên sơn.

Một dãy nói cao chót vót đúng với cái tên "Thiên Sơn", nằm trong địa phận trấn Cam Túc. Từ trấn Cam Túc đã có thể nhìn thấy ngọn Thiên Sơn cao sừng sững những tưởng đâm rách cả bầu trời xanh thẳm trên cao.

Trên đỉnh Thiên Sơn, nơi vùng trũng rộng độ bốn mẫu vuông có tên là "Kim Thiền đỉnh,, Nằm chếch về hướng đông là một hòn đá tảng trông như búp măng mọc từ đá với bề mặt nhẵn lì bởi năm tháng. Nơi đây quanh năm thật yên bình tĩnh lặng, chẳng một ai đến quấy rối sự tĩnh lặng của Thiên Sơn, nhất là vùng kim Thiền đỉnh. Bởi muốn đặt chân lên Kim Thiền đỉnh quả không dễ chút nào. Muốn lên được Kim Thiền đỉnh phải vượt qua cả một dãy Thiên Sơn cao chót vót mới đến được. Phàm chỉ có những người mang trong mình một thao tuyệt võ nghệ cao cường tối thượng mới khả dĩ vượt qua được Thiên Sơn để đến tới Kim Thiền đỉnh. Nhưng trong võ lâm thì những người có thể đến được Kim Thiền đỉnh thì chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Khi ánh bình minh vừa nhô lên, rọi những tia nắng ban mai đầu tiên xuống Kim Thiền đỉnh, tô điểm khối đá hình búp măng thì từ ba hướng những bóng người với khinh thuật siêu phàm hướng về Kim Thiền đỉnh.

Thiên Trù đại sư với tuyệt kỹ "Lăng ba hư bộ" từ hướng bắc phiêu bồng hạ thân xuống Kim Thiền đỉnh. Cùng với Thiên Trù đại sư là Thần kiếm Dương Bất Tuần cùng với Tôn Ứng Hiệp với khinh công nước chảy mây trôi từ hướng nam, hướng đến Kim Thiền đỉnh. Khi Bất Tuần và Ứng Hiệp bước vào phương vị của mình thì một tiếng chim đại bàng cất lên trên không trung. Từ trên lưng chim, Mạn Tuyết Kha với cây sáo ngọc cùng với một mỹ phụ lướt xuống đất. Hai người chiếm vị phương đông.

Tuyết Kha nhường mắt nhìn qua Thần kiếm Dương Bất Tuần và Thiên Trù đại sư.

Bên đây, Tôn Ứng Hiệp dõi mắt nhìn qua vị cao tăng Thiếu Lâm rồi rời nhãn quan sát Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc và Mạn Tuyết Kha.

Thiên Trù đại sư lên tiếng trước:

- A di đà phật... Dương tiên sinh và Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ đều có đại đồ đệ chân truyền đến phó hội Thiên Sơn, riêng bần tăng không có. Xem như bần tăng là kẻ vô đức vô duyên, xin được rút khỏi Thiên Sơn Tam Tuyệt, Dương Bất Tuần lên tiếng:

- Lão đại sư nói vậy Dương lão phu đây quả thật thắc mắc. Lão phu bất kính xin hỏi đại sư Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng đâu nào?

- A di đà phật... Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng không còn là đại đồ đệ của bần tăng.

- Phải chăng lão đại sư đã phế truất Ðàm Vĩnh Hưng. CÓ đúng vậy không?

- A di đà phật... Bần tăng nghe thiên hạ đồn rằng Ðàm Vĩnh Hưng sát thầy, chuyện đó do y bị người đời dèm pha mà thôi. Thật ra bần tăng phế truất Ðàm Vĩnh Hưng bởi vì y đã cầm đến con xúc xắc.

Dương Bất Tuần nghiêm giọng nói:

- Phế truất Ðàm Vĩnh Hưng chỉ vì lý do đơn giản đó thôi sao?

- Chỉ mỗi lý do đó thôi.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu rồi nói tiếp:

- A di đà phật... Cũng như Dương tiên sinh chỉ vì kiếm mà chẳng cần đến giọt máu họ Dương. Dương tiên sinh biết Dương Quân Bảo sẽ gặp kiếp họa diệt thân mà vẫn làm ngơ. Bần tăng không có dũng được như tiên sinh.

Dương Bất Tuần từ tốn nói:

- Dương Quân Bảo chết không đáng tiếc. Không có Dương Quân Bảo, lão phu có Tôn Ứng Hiệp.

- A di đà phật.

Bất Tuần nhìn Thiên Trù đại sư nói:

- Chắc đại sư thắc mắc, tại sao kiếm pháp của Dương gia lại đem truyền cho người ngoài tộc?

- A di đà phật. Bần tăng tính hỏi câu đó. Chắc hẳn Dương lão thí chủ đã thay đổi quy lệ của Dương gia kiếm?

- Bao nhiêu năm ngồi tịnh thân để luyện Tâm kiếm, lão phu mới thấu đáo một điều.

Kiếm mới là cái chung, còn gia tộc chỉ là cái riêng. Dương Quân Bảo chẳng bao giờ đạt tới cảnh giới tối thượng của tâm kiếm, chẳng lẽ vì cái riêng mà để cho kiếm Dương phải mai một sao? Tôn Ứng Hiệp khác Dương Quân Bảo rất nhiều. Chính vì lẽ đó đáng được lão phu nhận làm đồ đệ trao lại Tâm kiếm.

- A di đà phật... Thời gian khiến lão thí chủ thay đổi nhiều. Nhiều đến độ bần tăng không nhận ra được tính cách hôm nào của lão thí chủ.

- Không có cái gì không thay đổi, nhưng căn gốc vẫn giữ nguyên là được rồi.

Thần kiếm Dương Bất Tuần nhìn sang Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc. Lão từ tốn nói:

- Không ngờ sau bao nhiêu lâu, lão phu những tưởng đâu mình sẽ gặp một lão bà bà, không ngờ thời gian không làm thay đổi gì Thiên Hạc Thần Kim tiên tỷ.

Chu Tuyết Ngọc nhìn sang Dương Bất Tuần từ tốn đáp lời:

- Thời gian không làm thay đổi bản nương bởi vì ta không như lão mũi trâu. Trong khi bản nương thanh thản thì lão phải dày vò bởi Tâm kiếm của Dương gia. Bản nương không biết kiếm pháp của Dương gia đã đạt đến cảnh giới nào?

Dương Bất Tuần lắc đầu nói:

- Kiếm thuật vô biên không có kết thúc, chính vì thế lão phu cũng chẳng biết mình đang Ở cảnh giới nào.

Thiên Trù đại sư lên tiếng:

- A di đà phật... Luyện kiếm mà đến độ lão thí chủ nhận thức được sự vô biên của kiếm thuật thì quả chẳng còn ai là đối thủ của lão thí chủ.

- Núi cao còn có núi cao hơn. Lão phu tự ví mình như người đốt đuốc tìm chân kiếm thôi. Trong Thiên Sơn Tam Tuyệt có ba người, nhứt đẳng thuộc về Thiên Trù đại sư, nhị đẳng thì có Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ, tam đẳng thuộc về lão phu. Kiếm chỉ đứng Ở hàng thứ ba sao có thể sánh với nhứt đẳng và nhị đẳng.

Chu Tuyết Ngọc cướp lời Dương Bất Tuần:

- Hôm nay lão mũi trâu muốn thay đổi thứ bậc trong Thiên Sơn Tam Tuyệt?

- Mười năm phó hội một lần. Thời gian khiến con người thay đổi thì hẳn trong Thiên Sơn Tam Tuyệt cũng có sự thay đổi.

- A di đà phật... Bần tăng mạn phép hỏi lão thí chủ, nếu có sự thay đổi xảy ra thì lão thí chủ được gì?

- Tất cả phải thay đổi theo dòng thời gian, đó mới đúng là sự vận chuyển của âm dương ngũ hành, còn lão phu chỉ xin được làm người đốt đuốc tìm chân kiếm.

Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc nói:

- Ði tìm chân kiếm hay tự biến mình thành kẻ vị kiếm?

- Kẻ vị kiếm thì bị kiếm làm chủ, còn chân kiếm là cách làm chủ kiếm, một kiếm chủ là chủ kiếm là làm chủ bản thân mình. Nhưng trong số hàng kiếm chủ là chủ kiếm, hạng thứ nhất làm chủ kiếm bằng kiếm chiêu, bằng thế pháp, bằng cái thực, còn hạng thứ hai làm chủ kiếm bằng tâm và thức.

Tuyết ngọc hỏi:

- Thế lão mũi trâu làm kiếm chủ Ở hạng nào?

- Chỉ để làm kiếm chủ thì Dương Bất Tuần chẳng phải mười năm tịnh thân để luyện kiếm.

- Lão không làm chủ kiếm nữa à?

- Không làm chủ kiếm thì lão đang Ở hạng nào?

- Lão phu chỉ nhận thức về kiếm thôi. Bây giờ lão phu nhận thức về kiếm như nghệ nhân trồng hoa biết chăm sóc hoa, làm cho hoa đẹp hơn để thời gian không làm tổn hại Cái đẹp đó.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Thiện tai... Thiện tai... Trọn đời này không biết có bao nhiêu người luyện kiếm đạt đến cảnh giới như lão thí chủ. Người luyện kiếm như người trồng hoa, vun đắp cho cái đẹp của hoa, quả là hiếm có... hiếm có... Bần tăng bái phục... Bái phục.

Thiên Trù đại sư ôm quyền xá:

- Bái phục... Bái phục lão thí chủ.

- Ða tạ lão hòa thượng đã khen, nhưng một kẻ luyện kiếm cũng muốn chứng nghiệm nhận thức của mình là đúng hay sai. Kiểm chứng thì phải có người để kiểm chứng. Lão phu nghĩ trên Thiên Sơn hội lần này là thời điểm để lão phu chứng nghiệm kiếm chiêu.

- A di đà phật... Lão thí chủ định chọn bần tăng hay Tiên Hạc Thần Kim kiểm chứng những nhận thức của lão thí chủ về kiếm tâm?

Dương Bất Tuần kính cẩn ôm quyền hướng về Thiên Trù đại sư:

- Lão phu mạn phép nói mong đại sư và Tiên tỷ miễn thứ.

Chu Tuyết ngọc nói:

- Lão cứ nói.

Dương Bất Tuần nhìn qua hai người rồi nói:

- Lão phu xin được kiến chứng cả hai người cùng một lúc.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật.

Tuyết Ngọc nhìn Dương Bất Tuần không chớp mắt. Mãi một lúc sau mới lên tiếng đáp lời:

- Thốt ra câu đó lão mũi trâu có xem thường Thiên Trù đại sư và bản nương không đó?

Bất Tuần lắc đầu:

- Tuyệt nhiên Dương Bất Tuần không có ý xem thường Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ.

Tuyết ngọc nói:

- Vậy thì được.

Quay sang Tuyết Kha, Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ nói:

- Kha nhi, thay sư mẫu tiếp chiêu tâm kiếm của Dương lão tiền bối.

Tuyết Kha ôm quyền:

- Tuân lịnh sư mẫu.

Nàng bước ra đối mặt với Dương Bất Tuần:

- Vãn bối Mạn Tuyết Kha thừa lịnh sư phụ xin nhận lãnh phận sự tiếp chiêu lão tiền bối.

Bất Tuần ngắm Tuyết Kha từ đầu đến chân rồi khẽ vuốt râu gật đầu:

- Ðúng là một anh thư khó tìm trong thiên hạ.

Bất Tuần lại nhìn đại sư:

- Cung thỉnh đại sư.

- A di đà phật. Nếu lão thí chủ đã muốn là bần tăng có thể chỉ huấn cho Tuyết Kha cũng được.

Dương Bất Tuần gật đầu:

- Ðược Lão quay sang Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... Ðây là cuộc giao thủ kiểm chứng võ công của ta. Ta muốn ngươi tập trung để phân biệt đâu là chân kiếm. Ðây là dịp ngươi trả ân cho lão phu.

- Ứng Hiệp sẽ trả ân cho tiên sinh.

Ứng Hiệp ôm quyền xá Dương Bất Tuần rồi cầm kiếm bước ra đứng đối diện với Tuyết kha. Y nghiêm giọng nói:

- Tuyết Kha tiểu thư. Trước khi giao đấu tại hạ xin nói với tiểu thư một câu, kiếm rất vô tình - Tuyết Kha biết... nhưng...

- Nhưng sao?

- Huynh là đồ đệ của Dương Lão tiền bối, tất huynh làm chủ được kiếm, cớ sao lại để cho kiếm vô tình?

- Tại hạ không phải là Dương tiên sinh. Tại hạ chỉ là người lĩnh hội cái thần của kiếm mà thôi.

- Thế thì huynh sao có thể thắng được Mạn Tuyết Kha? Mời huynh.

Ứng Hiệp rút kiếm ra khỏi vỏ. Mũi kiếm hướng lên trời.

Chu Tuyết ngọc nói:

- Phượng Hoàng Phi Xứ.

Tuyết Kha đảo người, giang tay, thân pháp thoát lên cao bốn bộ khẽ xoay nửa vòng.

Từ trong tay nàng mảnh lụa trắng thoát ra nhanh hơn chớp giật công đến Ứng Hiệp.

Kiếm trong tay Ứng Hiệp hoành đảo, cắt ra một chiêu thần kỳ, mũi kiếm điểm vào đầu mảnh lụa rồi chạy dọc theo mảnh lụa xẻ đôi nó ra làm hai, điểm tới hổ khẩu của Tuyết Kha.

Khi mũi kiếm chỉ còn cách hổ khẩu của Tuyết Kha độ ba gang tay thì Tuyết Kha quay tròn như chiếc bông vụ. Hai mảnh lụa xoáy tít lại như đôi giao long quẫy khúc quấn lấy lưỡi kiếm của Ứng Hiệp.

Thế biến hóa thần kỳ đó tưởng đâu đã tước được lưỡi kiếm trên tay Ứng Hiệp, nhưng phản xạ cực kỳ của Ứng Hiệp còn nhanh hơn suy nghĩ của Tuyết Kha. Chân nhẹ điểm trên mảnh lụa, thân pháp Ứng Hiệp cũng quay tròn như Tuyết Kha, dùng chính lưỡi kiếm cuốn hai mảnh lụa lại. Khi lụa vừa cuốn tròn vào lưỡi kiếm thì y chuyển thành thế đâm thẳng tới yết hầu của đối phương.

Mặc dù lưỡi kiếm quấn cả mảnh lụa dài trên mươi trượng nhưng vẫn còn thì ra đủ để xuyên qua yết hầu của Tuyết Kha. Sự biến hóa kiếm chiêu của Ứng Hiệp khiến Tuyết Kha bối rối buộc phải buông mảnh lụa tháo thân về sau. Nàng nhanh chóng rơi ngay vào thế hạ phong bởi sự truy bức củ a kiếm chiêu.

Dương Bất Tuần nhìn Thiên Trù đại sư, đưa tay vuốt râu nói:

- Thiên Trù đại sư hẳn có cách hóa giải được cho tiểu nha đầu Mạn Tuyết Kha.

- A di đà phật...

Thiên Trù đại sư nhìn vào cuộc giao thủ của Tuyết Kha và Ứng Hiệp. Lúc này Tuyết Kha đang bị kiếm chiêu của Ứng Hiệp truy bức thối hẳn về sau chỉ còn non ba trượng là đến mép Kim Thiền đỉnh. Thiên Trù đại sư nói:

- A di đà phật. Thuận Phong Di ảnh.

Lời nói của Thiên Trù đại sư đập vào thính nhĩ của Tuyết Kha. Ngay lập tức nàng vỗ chưởng công thẳng vào mũi kiếm của Ứng Hiệp. Chưởng kình vỗ vào mũi kiếm khiến cho nó hơi khứng lại, nhân cơ hội đó Tuyết Kha đạp chân lên sóng kình thoát ngay qua đầu Ứng Hiệp, thoát ra khỏi sự truy bức của kiếm chiêu.

Cuộc giao chiến lại tiếp tục. Chỉ trong khoảng chưa đầy một tuần trà mà Tuyết Kha và Ứng Hiệp đã giao thủ qua lại trên trăm hiệp bất phân thắng bại. Thỉnh thoảng úng Hiệp lại dồn Tuyết Kha vào thế hạ phong không còn cơ hội tránh né hay phản kích thì Thiên Trù đại sư lẫn Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc lại nhíu mày suy nghĩ tìm cách hóa giải cho nàng. Nếu Tuyết Kha không thông minh, căn cơ linh hoạt thì cũng không thể nào kịp ứng phó với những chiêu kiếm triền miên bất tận của Ứng Hiệp cho dù có sự chỉ điểm của Thiên Trù đại sư và Chu Tuyết Ngọc.

Càng đánh, kiếm chiêu của Ứng Hiệp càng linh hoạt. Bây giờ chẳng còn nhận ra chiêu thức kiếm pháp của y nữa, mà cứ tưởng như kiếm trong tay Ứng Hiệp như bóng với hình của gã, với tất cả sự biến hóa thần kỳ linh hoạt bám theo Tuyết Kha không ngừng, làm cho nàng có cơ hội phản kích. Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim phải cau mày. Mặt hai người đanh hẳn khi thấy kiếm pháp của Ứng Hiệp càng lúc càng trở lên đặc dị không còn theo thứ kiếm pháp nào. Chính cả hai người người cũng phải bối rối chứ đừng nói đến Tuyết Kha là người trong cuộc.

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Dương lão thí chủ... Bần tăng xin chịu...

Ðại sư thiên trù toan nói chịu khuất phục thì thình lình Tuyết Kha thét lên:

- Hê... Huynh thua rồi.

Câu nói của nàng vô hình trung khiến kiếm ảnh của Ứng Hiệp dừng lại. Y ngơ ngác nhìn nàng:

- Sao Ứng Hiệp lại thua?

Tuyết Kha cười khảy?

- Huynh cứ nhìn lại sao ót huynh coi.

Ứng Hiệp chớp mắt như kẻ nửa mơ nửa tỉnh.

- Sao ta có thể nhìn được sau ót mình?

Tuyết Kha cười mỉm nói:

- Ðiểm huynh thua Tuyết Kha nằm Ở sau ót huynh đó.

Nghe nàng nói Ứng Hiệp càng ngơ ngác hơn. Y lắc đầu như thể muốn xua đi những ý tưởng vớ vẩn trong đầu mình, nhưng chỉ một cái lắc đầu của Ứng Hiệp thôi, Tuyết Kha đã chớp động thủ, với hữu Trảo thần kỳ thộp tới hộ khẩu tay kiếm Ứng Hiệp tước ngay kiếm của gã.

Ứng Hiệp giật mình thì đã bị mất kiếm rồi.

Tuyết kha nói:

- Bây giờ huynh mới thua Tuyết Kha thật đây.

Sắc mặt Ứng Hiệp thẹn đỏ hồng. Y miễn cưỡng nói:

- Nàng... đã lừa ta.

Tuyết Kha cười hồn nhiên nói:

- Tuyết Kha không lừa thì huynh đâu cho Tuyết Kha cơ hội phản công huynh.

Thần kiếm Dương Bất Tuần buông tiếng thở dài nói, rồi nói:

- Tuyết Kha đã thắng. Kẻ luyện kiếm đến thời điểm nhận thức kiếm vẫn có chỗ nhược Xem ra trên đời này chẳng có gì là hoàn hảo cả dù ta có đi tìm cái chân cuối cùng của nó. Thần kiếm Dương Bất Tuần tiến đến trước mặt Tuyết Kha:

- Tuyết Kha... Sao ngươi nhận ra cái chước của tâm kiếm?

Tuyết Kha giả lả cười rồi nói:

- Kiếm pháp của Tôn huynh đây triền miên không dứt như những đợt sóng biển, tất huynh ấy đã nhập tâm vào kiếm. Chỉ cần một cái gì đó khiến huynh ấy xao tâm, xuất thần ra khỏi kiếm thì chẳng khác nào người say chợt tỉnh giấc. Trong sự thức ngộ đó, thân thức của huynh ấy chưa thể kiểm soát được cứ như kẻ nửa mơ nửa tỉnh, đó chính là thời điểm để Tuyết Kha chuyển bại thành thắng.

Thần kiếm Dương Bất Tuần ôm quyền xá nàng:

- Hậu sinh khả úy... Hậu sinh khả úy... Cái nhược của tâm kiếm lão phu còn chưa tìm được thế mà Tuyết Kha lại sớm nhận ra. Bội phục. Mãi trên Thiên Sơn Dương Bất Tuần là kẻ thứ ba, bây giờ có lẽ đã xuống hạng thứ tư.

- A di đà phật... Dương lão thí chủ quá khiêm tốn. Thật ra tâm kiếm của Dương lão thí chủ còn hơn cả bần tăng và Tiên Hạc Thần Kim hợp lại Tuyết Kha nhất thời thắng được Tôn Ứng Hiệp là do ngẫu nhiên. Chứ ngay từ đầu Tuyết Kha đã không phải là đối thủ của Ứng Hiệp rồi.

- Nghiệm ra cái nhược của tâm kiếm, Tuyết Kha quả là anh thư kỳ tài của võ lâm. Lão phu bây giờ mới thấy mình chẳng còn cô độc và sợ hãi chẳng có ai là đối thủ của mình.

Thần kiếm nhìn lại Chu Tuyết Ngọc:

- Tuyết Ngọc... Ta mừng cho nàng đã có được ái đồ Mạn Tuyết Kha.

Tiên Hạc Thần Kim ôm quyền nhún nhường nói:

- Bản nương cũng chúc mừng cho lão đã truyền được kiếm pháp Dương gia cho người có căn cơ để luyện kiếm pháp độc không phải mai một.

Buông tiếng thở dài Bất Tuần nói:

- Rất tiếc Dương Bất Tuần lại phải đốt đèn đi tìm cội nguồn của kiếm pháp.

Nói dứt câu chợt rùn mình một cái đứng thừ ra như thể bị trời trồng.

Chu Tuyết Ngọc ngơ ngác hỏi Bất Tuần:

- Lão mũi trâu... Lão sao vậy?

Dương Bất Tuần vẫn đứng bất động không đáp lời nàng. Tuyết Ngọc bước đến trước mặt lão mới biết lão đã chết rồi.

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật...

Tiên Hạc Thần Kim nói:

- Lão mũi trâu đã vỡ tim mà chết. CÓ lẽ lão không thể nào chịu được kiếp sống làm người đốt đèn tìm chân kiếm.

- A di đà phật... Sinh tử vô thường, chỉ có cái chết mới khiến cho lão thí chủ nhận được cái chân kiếm của người Ở cảnh giới nào.

Ứng Hiệp bậm môi nhìn Dương Bất Tuần. Y nghĩ thầm:

- "Tiên sinh... Ứng Hiệp đã phần nào tạo ra cái chết cho tiên sinh." Y bước đến ôm xác Dương Bất Tuần rồi nhìn Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim:

- vãn bối cáo từ.

Ứng Hiệp toan dợm bước mang theo xác của Thần kiếm Dương Bất Tuần nhưng Thiên Trù đại sư đã cản lại:

- Thí chủ... Sau này với kiếm pháp của Dương thí chủ, thí chủ sẽ làm gì?

Ứng Hiệp thành khẩn nói:

- Dương tiên sinh vì kiếm mà quên cả bản thân mình, vãn bối là người kế nghiệp kiếm pháp của Dương gia. Tất phải có trọng trách dương quang đại vô địch kiếm.

- A di đà phật.

Câu phật hiệu còn đọng trên miệng của đại sư Thiên Trù thì Ứng Hiệp đã thi triển khinh công rời Thiên đỉnh mang theo xác Dương Bất Tuần bỏ đi.

Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc nhìn Thiên Trù đại sư:

- Thiên Trù đại sư nghĩ sao về Ứng Hiệp?

- Y đã từng là Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Nếu Ứng Hiệp vẫn là sát nhân cuồng bạo thì võ lâm sẽ biến thành sông núi máu thịt mất.

- Kiếp họa sát nhân sẽ ngập tràn võ lâm.

- A di đà phật... Bần tăng sợ như vậy.

- Thế ai có thể ngăn chặn được Ứng Hiệp. Nếu như y trở thành kiếp họa vô lường Cho bá tính.

Tuyết Kha chen vào:

- Sư phụ, để con ngăn cản hắn cho.

Thiên Trù đại sư nhìn Tuyết Kha chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Thiện tai... Thiện tai...

Chu Tuyết Ngọc nhìn lại Tuyết Kha khẽ gật đầu:

- Tuyết Kha... Con phải theo sát bên gian, đó mới đúng là sự vận chuyển của âm dương ngũ hành, còn lão phu chỉ xin được làm người đốt đuốc tìm chân kiếm.

Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc nói:

- Ði tìm chân kiếm hay tự biến mình thành kẻ vị kiếm?

- Kẻ vị kiếm thì bị kiếm làm chủ, còn chân kiếm là cách làm chủ kiếm, một kiếm chủ là chủ kiếm là làm chủ bản thân mình. Nhưng trong số hàng kiếm chủ là chủ kiếm, hạng thứ nhất làm chủ kiếm bằng kiếm chiêu, bằng thế pháp, bằng cái thực, còn hạng thứ hai làm chủ kiếm bằng tâm và thức.

Tuyết ngọc hỏi:

- Thế lão mũi trâu làm kiếm chủ Ở hạng nào?

- Chỉ để làm kiếm chủ thì Dương Bất Tuần chẳng phải mười năm tịnh thân để luyện kiếm.

- Lão không làm chủ kiếm nữa à?

- Không làm chủ kiếm thì lão đang Ở hạng nào?

- Lão phu chỉ nhận thức về kiếm thôi. Bây giờ lão phu nhận thức về kiếm như nghệ nhân trồng hoa biết chăm sóc hoa, làm cho hoa đẹp hơn để thời gian không làm tổn hại Cái đẹp đó.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Thiện tai... Thiện tai... Trọn đời này không biết có bao nhiêu người luyện kiếm đạt đến cảnh giới như lão thí chủ. Người luyện kiếm như người trồng hoa, vun đắp cho cái đẹp của hoa, quả là hiếm có... hiếm có... Bần tăng bái phục... Bái phục.

Thiên Trù đại sư ôm quyền xá:

- Bái phục... Bái phục lão thí chủ.

- Ða tạ lão hòa thượng đã khen, nhưng một kẻ luyện kiếm cũng muốn chứng nghiệm nhận thức của mình là đúng hay sai. Kiểm chứng thì phải có người để kiểm chứng. Lão phu nghĩ trên Thiên Sơn hội lần này là thời điểm để lão phu chứng nghiệm kiếm chiêu.

- A di đà phật... Lão thí chủ định chọn bần tăng hay Tiên Hạc Thần Kim kiểm chứng những nhận thức của lão thí chủ về kiếm tâm?

Dương Bất Tuần kính cẩn ôm quyền hướng về Thiên Trù đại sư:

- Lão phu mạn phép nói mong đại sư và Tiên tỷ miễn thứ.

Chu Tuyết ngọc nói:

- Lão cứ nói.

Dương Bất Tuần nhìn qua hai người rồi nói:

- Lão phu xin được kiến chứng cả hai người cùng một lúc.

Thiên Trù đại sư chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật.

Tuyết Ngọc nhìn Dương Bất Tuần không chớp mắt. Mãi một lúc sau mới lên tiếng đáp lời:

- Thốt ra câu đó lão mũi trâu có xem thường Thiên Trù đại sư và bản nương không đó?

Bất Tuần lắc đầu:

- Tuyệt nhiên Dương Bất Tuần không có ý xem thường Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ.

Tuyết ngọc nói:

- Vậy thì được.

Quay sang Tuyết Kha, Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ nói:

- Kha nhi, thay sư mẫu tiếp chiêu tâm kiếm của Dương lão tiền bối.

Tuyết Kha ôm quyền:
- Tuân lịnh sư mẫu.

Nàng bước ra đối mặt với Dương Bất Tuần:

- Vãn bối Mạn Tuyết Kha thừa lịnh sư phụ xin nhận lãnh phận sự tiếp chiêu lão tiền bối.

Bất Tuần ngắm Tuyết Kha từ đầu đến chân rồi khẽ vuốt râu gật đầu:

- Ðúng là một anh thư khó tìm trong thiên hạ.

Bất Tuần lại nhìn đại sư:

- Cung thỉnh đại sư.

- A di đà phật. Nếu lão thí chủ đã muốn là bần tăng có thể chỉ huấn cho Tuyết Kha cũng được.

Dương Bất Tuần gật đầu:

- Ðược Lão quay sang Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... Ðây là cuộc giao thủ kiểm chứng võ công của ta. Ta muốn ngươi tập trung để phân biệt đâu là chân kiếm. Ðây là dịp ngươi trả ân cho lão phu.

- Ứng Hiệp sẽ trả ân cho tiên sinh.

Ứng Hiệp ôm quyền xá Dương Bất Tuần rồi cầm kiếm bước ra đứng đối diện với Tuyết kha. Y nghiêm giọng nói:

- Tuyết Kha tiểu thư. Trước khi giao đấu tại hạ xin nói với tiểu thư một câu, kiếm rất vô tình - Tuyết Kha biết... nhưng...

- Nhưng sao?

- Huynh là đồ đệ của Dương Lão tiền bối, tất huynh làm chủ được kiếm, cớ sao lại để cho kiếm vô tình?

- Tại hạ không phải là Dương tiên sinh. Tại hạ chỉ là người lĩnh hội cái thần của kiếm mà thôi.

- Thế thì huynh sao có thể thắng được Mạn Tuyết Kha? Mời huynh.

Ứng Hiệp rút kiếm ra khỏi vỏ. Mũi kiếm hướng lên trời.

Chu Tuyết ngọc nói:

- Phượng Hoàng Phi Xứ.

Tuyết Kha đảo người, giang tay, thân pháp thoát lên cao bốn bộ khẽ xoay nửa vòng.

Từ trong tay nàng mảnh lụa trắng thoát ra nhanh hơn chớp giật công đến Ứng Hiệp.

Kiếm trong tay Ứng Hiệp hoành đảo, cắt ra một chiêu thần kỳ, mũi kiếm điểm vào đầu mảnh lụa rồi chạy dọc theo mảnh lụa xẻ đôi nó ra làm hai, điểm tới hổ khẩu của Tuyết Kha.

Khi mũi kiếm chỉ còn cách hổ khẩu của Tuyết Kha độ ba gang tay thì Tuyết Kha quay tròn như chiếc bông vụ. Hai mảnh lụa xoáy tít lại như đôi giao long quẫy khúc quấn lấy lưỡi kiếm của Ứng Hiệp.

Thế biến hóa thần kỳ đó tưởng đâu đã tước được lưỡi kiếm trên tay Ứng Hiệp, nhưng phản xạ cực kỳ của Ứng Hiệp còn nhanh hơn suy nghĩ của Tuyết Kha. Chân nhẹ điểm trên mảnh lụa, thân pháp Ứng Hiệp cũng quay tròn như Tuyết Kha, dùng chính lưỡi kiếm cuốn hai mảnh lụa lại. Khi lụa vừa cuốn tròn vào lưỡi kiếm thì y chuyển thành thế đâm thẳng tới yết hầu của đối phương.

Mặc dù lưỡi kiếm quấn cả mảnh lụa dài trên mươi trượng nhưng vẫn còn thì ra đủ để xuyên qua yết hầu của Tuyết Kha. Sự biến hóa kiếm chiêu của Ứng Hiệp khiến Tuyết Kha bối rối buộc phải buông mảnh lụa tháo thân về sau. Nàng nhanh chóng rơi ngay vào thế hạ phong bởi sự truy bức củ a kiếm chiêu.

Dương Bất Tuần nhìn Thiên Trù đại sư, đưa tay vuốt râu nói:

- Thiên Trù đại sư hẳn có cách hóa giải được cho tiểu nha đầu Mạn Tuyết Kha.

- A di đà phật...

Thiên Trù đại sư nhìn vào cuộc giao thủ của Tuyết Kha và Ứng Hiệp. Lúc này Tuyết Kha đang bị kiếm chiêu của Ứng Hiệp truy bức thối hẳn về sau chỉ còn non ba trượng là đến mép Kim Thiền đỉnh. Thiên Trù đại sư nói:

- A di đà phật. Thuận Phong Di ảnh.

Lời nói của Thiên Trù đại sư đập vào thính nhĩ của Tuyết Kha. Ngay lập tức nàng vỗ chưởng công thẳng vào mũi kiếm của Ứng Hiệp. Chưởng kình vỗ vào mũi kiếm khiến cho nó hơi khứng lại, nhân cơ hội đó Tuyết Kha đạp chân lên sóng kình thoát ngay qua đầu Ứng Hiệp, thoát ra khỏi sự truy bức của kiếm chiêu.

Cuộc giao chiến lại tiếp tục. Chỉ trong khoảng chưa đầy một tuần trà mà Tuyết Kha và Ứng Hiệp đã giao thủ qua lại trên trăm hiệp bất phân thắng bại. Thỉnh thoảng úng Hiệp lại dồn Tuyết Kha vào thế hạ phong không còn cơ hội tránh né hay phản kích thì Thiên Trù đại sư lẫn Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc lại nhíu mày suy nghĩ tìm cách hóa giải cho nàng. Nếu Tuyết Kha không thông minh, căn cơ linh hoạt thì cũng không thể nào kịp ứng phó với những chiêu kiếm triền miên bất tận của Ứng Hiệp cho dù có sự chỉ điểm của Thiên Trù đại sư và Chu Tuyết Ngọc.

Càng đánh, kiếm chiêu của Ứng Hiệp càng linh hoạt. Bây giờ chẳng còn nhận ra chiêu thức kiếm pháp của y nữa, mà cứ tưởng như kiếm trong tay Ứng Hiệp như bóng với hình của gã, với tất cả sự biến hóa thần kỳ linh hoạt bám theo Tuyết Kha không ngừng, làm cho nàng có cơ hội phản kích. Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim phải cau mày. Mặt hai người đanh hẳn khi thấy kiếm pháp của Ứng Hiệp càng lúc càng trở lên đặc dị không còn theo thứ kiếm pháp nào. Chính cả hai người người cũng phải bối rối chứ đừng nói đến Tuyết Kha là người trong cuộc.

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Dương lão thí chủ... Bần tăng xin chịu...

Ðại sư thiên trù toan nói chịu khuất phục thì thình lình Tuyết Kha thét lên:

- Hê... Huynh thua rồi.

Câu nói của nàng vô hình trung khiến kiếm ảnh của Ứng Hiệp dừng lại. Y ngơ ngác nhìn nàng:

- Sao Ứng Hiệp lại thua?

Tuyết Kha cười khảy?

- Huynh cứ nhìn lại sao ót huynh coi.

Ứng Hiệp chớp mắt như kẻ nửa mơ nửa tỉnh.

- Sao ta có thể nhìn được sau ót mình?

Tuyết Kha cười mỉm nói:

- Ðiểm huynh thua Tuyết Kha nằm Ở sau ót huynh đó.

Nghe nàng nói Ứng Hiệp càng ngơ ngác hơn. Y lắc đầu như thể muốn xua đi những ý tưởng vớ vẩn trong đầu mình, nhưng chỉ một cái lắc đầu của Ứng Hiệp thôi, Tuyết Kha đã chớp động thủ, với hữu Trảo thần kỳ thộp tới hộ khẩu tay kiếm Ứng Hiệp tước ngay kiếm của gã.

Ứng Hiệp giật mình thì đã bị mất kiếm rồi.

Tuyết kha nói:

- Bây giờ huynh mới thua Tuyết Kha thật đây.

Sắc mặt Ứng Hiệp thẹn đỏ hồng. Y miễn cưỡng nói:

- Nàng... đã lừa ta.

Tuyết Kha cười hồn nhiên nói:

- Tuyết Kha không lừa thì huynh đâu cho Tuyết Kha cơ hội phản công huynh.

Thần kiếm Dương Bất Tuần buông tiếng thở dài nói, rồi nói:

- Tuyết Kha đã thắng. Kẻ luyện kiếm đến thời điểm nhận thức kiếm vẫn có chỗ nhược Xem ra trên đời này chẳng có gì là hoàn hảo cả dù ta có đi tìm cái chân cuối cùng của nó.

Thần kiếm Dương Bất Tuần tiến đến trước mặt Tuyết Kha:

- Tuyết Kha... Sao ngươi nhận ra cái chước của tâm kiếm?

Tuyết Kha giả lả cười rồi nói:

- Kiếm pháp của Tôn huynh đây triền miên không dứt như những đợt sóng biển, tất huynh ấy đã nhập tâm vào kiếm. Chỉ cần một cái gì đó khiến huynh ấy xao tâm, xuất thần ra khỏi kiếm thì chẳng khác nào người say chợt tỉnh giấc. Trong sự thức ngộ đó, thân thức của huynh ấy chưa thể kiểm soát được cứ như kẻ nửa mơ nửa tỉnh, đó chính là thời điểm để Tuyết Kha chuyển bại thành thắng.

Thần kiếm Dương Bất Tuần ôm quyền xá nàng:

- Hậu sinh khả úy... Hậu sinh khả úy... Cái nhược của tâm kiếm lão phu còn chưa tìm được thế mà Tuyết Kha lại sớm nhận ra. Bội phục. Mãi trên Thiên Sơn Dương Bất Tuần là kẻ thứ ba, bây giờ có lẽ đã xuống hạng thứ tư.

- A di đà phật... Dương lão thí chủ quá khiêm tốn. Thật ra tâm kiếm của Dương lão thí chủ còn hơn cả bần tăng và Tiên Hạc Thần Kim hợp lại Tuyết Kha nhất thời thắng được Tôn Ứng Hiệp là do ngẫu nhiên. Chứ ngay từ đầu Tuyết Kha đã không phải là đối thủ của Ứng Hiệp rồi.

- Nghiệm ra cái nhược của tâm kiếm, Tuyết Kha quả là anh thư kỳ tài của võ lâm. Lão phu bây giờ mới thấy mình chẳng còn cô độc và sợ hãi chẳng có ai là đối thủ của mình.

Thần kiếm nhìn lại Chu Tuyết Ngọc:

- Tuyết Ngọc... Ta mừng cho nàng đã có được ái đồ Mạn Tuyết Kha.

Tiên Hạc Thần Kim ôm quyền nhún nhường nói:

- Bản nương cũng chúc mừng cho lão đã truyền được kiếm pháp Dương gia cho người có căn cơ để luyện kiếm pháp độc không phải mai một.

Buông tiếng thở dài Bất Tuần nói:

- Rất tiếc Dương Bất Tuần lại phải đốt đèn đi tìm cội nguồn của kiếm pháp.

Nói dứt câu chợt rùn mình một cái đứng thừ ra như thể bị trời trồng.

Chu Tuyết Ngọc ngơ ngác hỏi Bất Tuần:

- Lão mũi trâu... Lão sao vậy?

Dương Bất Tuần vẫn đứng bất động không đáp lời nàng. Tuyết Ngọc bước đến trước mặt lão mới biết lão đã chết rồi.

Thiên Trù đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật...

Tiên Hạc Thần Kim nói:

- Lão mũi trâu đã vỡ tim mà chết. CÓ lẽ lão không thể nào chịu được kiếp sống làm người đốt đèn tìm chân kiếm.

- A di đà phật... Sinh tử vô thường, chỉ có cái chết mới khiến cho lão thí chủ nhận được cái chân kiếm của người Ở cảnh giới nào.

Ứng Hiệp bậm môi nhìn Dương Bất Tuần. Y nghĩ thầm:

- "Tiên sinh... Ứng Hiệp đã phần nào tạo ra cái chết cho tiên sinh." Y bước đến ôm xác Dương Bất Tuần rồi nhìn Thiên Trù đại sư và Tiên Hạc Thần Kim:

- vãn bối cáo từ.

Ứng Hiệp toan dợm bước mang theo xác của Thần kiếm Dương Bất Tuần nhưng Thiên Trù đại sư đã cản lại:

- Thí chủ... Sau này với kiếm pháp của Dương thí chủ, thí chủ sẽ làm gì?

Ứng Hiệp thành khẩn nói:

- Dương tiên sinh vì kiếm mà quên cả bản thân mình, vãn bối là người kế nghiệp kiếm pháp của Dương gia. Tất phải có trọng trách dương quang đại vô địch kiếm.

- A di đà phật.

Câu phật hiệu còn đọng trên miệng của đại sư Thiên Trù thì Ứng Hiệp đã thi triển khinh công rời Thiên đỉnh mang theo xác Dương Bất Tuần bỏ đi.

Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc nhìn Thiên Trù đại sư:

- Thiên Trù đại sư nghĩ sao về Ứng Hiệp?

- Y đã từng là Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Nếu Ứng Hiệp vẫn là sát nhân cuồng bạo thì võ lâm sẽ biến thành sông núi máu thịt mất.

- Kiếp họa sát nhân sẽ ngập tràn võ lâm.

- A di đà phật... Bần tăng sợ như vậy.

- Thế ai có thể ngăn chặn được Ứng Hiệp. Nếu như y trở thành kiếp họa vô lường Cho bá tính.

Tuyết Kha chen vào:

- Sư phụ, để con ngăn cản hắn cho.

Thiên Trù đại sư nhìn Tuyết Kha chắp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Thiện tai... Thiện tai...

Chu Tuyết Ngọc nhìn lại Tuyết Kha khẽ gật đầu:

- Tuyết Kha... Con phải theo sát bên hắn... Nếu cần...

BỎ lửng câu nói giữa chừng, Tuyết Ngọc nhìn sang Thiên Trù đại sư.

Lão tăng chấp tay niệm phật hiệu:

- A di đà phật... Mong sao phật tổ từ bi đừng để cho chuyện đó xảy ra. Tiên Hạc Thần Kim tiên tỷ, bần tăng muốn truyền lại cho Tuyết Kha sở học "Kim Cang thần chỉn.

để Tuyết Kha có thể dùng khi cần đến.

Tuyết Ngọc tiên tỷ ôm quyền xá:

- Thay mặt Kha nhi, bản nương cảm ơn đại sư.

- A di đà phật...

Tiên Hạc Thần Kim nhìn lại Tuyết Kha:

- Kha nhi, con Ở lại đây hàm thụ Kim Cang thần chỉ của Thiên Trù đại sư.

- Dạ... Tuyết Kha sẽ cố gắng học.

Vuốt tóc Tuyết Kha, Tiên Hạc Thần Kim mỉm cười:

- Kha nhi ngoan lắm. Sư phụ mong con sớm quay về Lĩnh Nam cung.

- Sư phụ, con sẽ quay về mà.

Tiên Hạc Thần Kim nhìn nàng với ánh mắt trìu cảm. Nàng vỗ tay ba cái. Con chim đại bàng từ trên không trung lao xuống nhẹ nhàng đáp bên cạnh Tiên Hạc Thần Kim.

Nhìn Thiên Trù đại sư, Tuyết Ngọc ôm quyền xá:

- Chu Tuyết Ngọc mạn phép cáo từ đại sư.

- A di đà phật... Thí chủ bảo trọng.

Cánh chim đại bàng đưa Tiên Hạc Thần Kim lướt trên bầu trời chỉ trong khoảnh khắc chỉ còn lại dấu chấm đen cuối đường chân trời. Tuyết Kha nhìn theo cho đến khi bóng chim mất hẳn.

Chương 27: Chấn động võ lâm

Ứng Hiệp vừa bước vào gian tiền sảnh Vạn Hoa lâu. Mặc dù đêm đã khuya nhưng bọn khách nhân vẫn còn rộn rịp Ở đây, vừa thấy Ứng Hiệp liền nhận ra ngay đây là Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Cái danh Di Họa Ðoạn Hồn Thần đã chấn động cả võ lâm giang hồ, nên ai mà chẳng sợ khi phải trực tiếp đối mặt với hung thần. Bọn khách tìm hoa liếc trộm Ứng Hiệp rồi nhanh chân lẩn tránh bỏ về, chẳng mấy chốc cả gian tiền sảnh vốn rộn rịp giờ trở nên vắng ngắt tưởng như ngôi nhà hoang, chỉ còn lại những ả kỹ nữ len lén nhìn Ứng Hiệp.

Hiện trạng thấy mọi người đang muốn xa lánh mình khiến cho Ứng Hiệp cũng chao lòng. Y nghĩ thầm:

- "Ta đã trở thành sát nhân đồ tể từ lúc nào vậy nhỉ?" Ứng Hiệp tiến về phía ả kỹ nữ đứng gần cửa. Thấy Ứng Hiệp tiến về phía mình, ả kỹ nữ vội lánh mặt quay lưng đi nhanh vào trong theo lối hành lang.

Ứng Hiệp lắc đầu.

Y quyết định đến biệt phòng của Tẩu ma ma. Khi đã đứng trước cửa thư phòng của Tẩu ma ma, Ứng Hiệp gõ cửa gọi:

- Tẩu ma ma...

Không có ai mở cửa hay lên tiếng, buộc Ứng Hiệp phải gõ cửa gọi tiếp:

- Tẩu ma ma... Tẩu ma ma... Ma ma có trong đó không?

Tẩu ma ma cất giọng run run:

- CÓ có - Tẩu ma ma không mở cửa cho Ứng Hiệp à?

- Mở ngay đây... Mở ngay đây...

Tẩu ma ma vừa mở cửa chạm mặt với Ứng Hiệp liền quỳ móp xuống lạy như tế sao.

Mụ vừa lạy vừa nói:

- Tôn công tử tha mạng... Tôn công tử tha mạng...

Thấy Tẩu ma ma sụp lạy mình, Ứng Hiệp vội đỡ bà ta lên và nói:

- Ứng Hiệp có làm gì hại Tẩu ma ma đâu... Nào đứng lên đi.

Tẩu ma ma miễn cưỡng đứng lên và nói:

- Tôn công tử... Ma ma đã đốt bức họa công tử vẽ cho ma ma rồi. Xin công tử đừng giết ma ma... Tôn công tử muốn làm gì ma ma cũng chiều, chỉ xin công tử đừng lấy mạng ma ma thôi.

Ứng Hiệp lắc đầu nói:

- Tẩu ma ma, sao lại nghĩ Ứng Hiệp sẽ giết Tẩu ma ma?

Nhìn Ứng Hiệp, Tẩu ma ma miễn cưỡng hỏi:

- Tôn công tử không phải là Di Họa Ðoạn Hồn Thần à?

Lưỡng lự một lúc, Ứng Hiệp mới nói:

- Thật ra, Ứng Hiệp chính là Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Y vừa nói dứt câu thì Tẩu ma ma lại quỳ xuống:

- Tôn công tử tha mạng.

Ứng Hiệp cáu gắt nói:

- Ma ma, Ứng Hiệp có làm gì đâu mà ma ma lại sợ hãi như vậy. Ứng Hiệp và ma ma không thù không oán thì cớ sao ma ma lại sợ Ứng Hiệp? Phải chăng ma ma nghĩ Ứng Hiệp là sát nhân bạo ngược như thiên hạ đồn?

- Ma ma không dám nghĩ như vậy đâu, nhưng Tôn công tử đã lỡ vẽ bức họa cho ma ma. Hẳn công tử đến đây là để giết ma ma đúng không?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Không, Ứng Hiệp chỉ đi ngang qua đây, sẵn ghé vào thăm Tẩu ma ma.

- Tôn công tử không gạt ma ma chứ?

- Ứng Hiệp không gạt ma ma đâu. Từ trước tới nay, Ứng Hiệp không phải là kẻ bội ngôn.

Tẩu ma ma thở phào một tiếng nhưng vẫn còn lấm lét nhìn Ứng Hiệp. Tẩu ma ma rối rít nói:

- Ðể ma ma sai bọn kỹ nữ ra hầu tiếp Tôn công tử nhé.

Tẩu ma ma nói dứt câu bỏ đi ngay ra cửa nhưng Ứng Hiệp gọi giật lại:

- Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma đứng chôn chân không bước được nữa. Bà cũng không thể đủ can đảm quay mặt lại mà lí nhí nói:

- Tôn công tử sai khiến gì Tẩu ma ma?

Bước đến sau lưng Tẩu ma ma, Ứng Hiệp mới nói:

- Nếu ma ma thấy ngại Ứng Hiệp, không xem Ứng Hiệp như hôm nào, Ứng Hiệp cáo từ ra đi không dám làm phiền Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma rối rít hơn:

- Tôn công tử đừng đi. Tẩu ma ma sẽ cho người hầu tiếp công tử ngay.

- Tẩu ma ma sợ Ứng Hiệp, nên Ứng Hiệp không thể lưu lại đây.

- Ai dà... Tôn công tử đừng giận, ma ma sẽ sắp xếp thư phòng rồi bày đại yến thiết đãi công tử ngay. Tôn công tử bỏ đi thì Tẩu ma ma càng không yên lòng.

- Thôi được, Tẩu ma ma đã mời, Ứng Hiệp sẽ Ở lại uống với Tẩu ma ma một can rượu rồi sẽ đi ngay.

Tẩu ma ma gật đầu:

- Tôn công tử chờ ma ma.

- Ứng Hiệp chờ ma ma dưới tiền sảnh.

Y trở lại tiền sảnh ngồi chờ. Tẩu ma ma bưng một bầu rượu bốn cân đặt lên bàn Ứng Hiệp, xun xoe nói:

- Chỉ có Tôn công tử ma ma mới lấy loại hảo tửu này khoản đãi đó.

Ứng Hiệp ôm quyền:

- Ða tạ Tẩu ma ma.

- Ðừng đa tạ Tẩu ma ma... Miễn sao công tử thấy vui vẻ là Tẩu ma ma vui mừng lắm roi.

Ứng Hiệp càng bất ngờ hơn khi tự tay Tẩu ma ma lại chuốc rượu vào chén của y. Tẩu ma ma càng hậu đãi bao nhiêu thì Ứng Hiệp càng bối rối bấy nhiêu. Y tự đoán biết vì sao Tẩu ma ma quá ư chiều chuộng mình.

Buông tiếng thở dài, Ứng Hiệp bưng chén rượu nói với Tẩu ma ma:

- Ứng Hiệp mong Tẩu ma ma đừng xem Ứng Hiệp là Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

- Ờ Ờ Công tử uống rượu đi.

Ứng Hiệp dốc chén rượu vào miệng rồi đặt chén xuống bàn. Y ôn nhu nói:

- Tẩu ma ma bấy lâu nay vẫn bình thường chứ?

- À à vẫn bình thường.

Răn một nụ cười méo xẹo, Tẩu ma ma hỏi lại Ứng Hiệp:

- Còn công tử?

- Ứng Hiệp vẫn như xưa chỉ có cái thêm là ngoại danh Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Không ngờ cái tên Di Họa Ðoạn Hồn Thần lại làm cho thiên hạ kinh sợ Ứng Hiệp.

- Ma ma có sợ Ứng Hiệp không?

Tẩu ma ma bất giác gật đầu.

Ứng Hiệp tròn xoe mắt nhìn Tẩu ma ma. Chạm vào ánh mắt của y, Tẩu ma ma co rúm người lại như thể con cừu non đối diện với chúa sơn lâm. Cầm bầu rượu mà tay cứ run bắn lên khiến cho Tẩu ma ma không thể chuốc rượu ra chén được.

Ứng Hiệp lấy lại bầu rượu trên tay Tẩu ma ma:

- Ma ma không cần chuốc rượu cho Ứng Hiệp. Ứng Hiệp tự uống được mà.

Nói dứt câu, Ứng Hiệp bưng cả bầu tu luôn một ngụm. Y dùng tay áo chùi miệng rồi ngẩng lên nói với Tẩu ma ma:

- Tẩu ma ma đừng nghĩ Ứng Hiệp là Di Họa Ðoạn Hồn Thần có được không?

- Ðược được Ứng Hiệp lắc đầu:

- Ma ma chỉ nói thế thôi chứ trong ánh mắt của ma ma lộ rõ sự sợ hãi. Ứng Hiệp có làm gì mà ma ma sợ Ứng Hiệp đến vậy?

Tẩu ma ma ậm ừ trong miệng mà không đáp lời Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp nói tiếp:

- Chỉ vì cái danh Di Họa Ðoạn Hồn Thần mà Tẩu ma ma xem Ứng Hiệp như hung thần sao?

Ứng Hiệp vừa nói dứt câu thì từ ngoài cửa, tiếng của Chân Tử đạo trưởng cất lên:

- Không chỉ Tẩu phu nhân xem ngươi là hung thần mà cả võ lâm đều nhìn ngươi bằng con mắt đó.

Ứng Hiệp quay lại.

Hình như tất cả các vị trưởng môn đều có mặt đứng ngay ngoài ngưỡng cửa Vạn Hoa Lâu. Mắt Ứng Hiệp nheo lại:

- Các vị trưởng bối tìm tại hạ?

Chân Tử đạo trưởng hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Bần đạo và các vị trưởng môn tìm ngươi để thanh trừ hậu họa cho võ lâm.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Ðúng ra các vị trưởng môn không nên đi tìm Ứng Hiệp.

Bang chủ Cái Bang Cầu Nại gằn giọng nói:

- Không tìm ngươi để hợp sức tiêu trừ, chẳng lẽ chờ ngươi đến lấy mạng từng người sao?

- A... Hóa ra các vị muốn hợp sức để tiêu trừ Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Tại hạ sợ rằng các vị trưởng môn có hợp lực thì cũng chẳng làm gì được Tôn Ứng Hiệp.

Trưởng môn Hành Sơn VÔ Thiếu Ky lên tiếng:

- Tiểu tử... Ngươi quá ngông cuồng. Chẳng lẽ với bao nhiêu vị trưởng môn đây mà vẫn không làm gì được ngươi sao?

Trưởng môn Tung Sơn phái Tạ Ðình Bang lên tiếng:

- Các vị Chúng ta không cần nhiều lời với sát nhân Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Hãy liên hiệp lại tiêu trừ hắn để võ lâm tránh khỏi hậu họa sau này.

Tạ Ðình Bang nói dứt câu liền rút trường kiếm ra khỏi vỏ. Chớp thấy trưởng môn Tung Sơn phái rút kiếm, Ứng Hiệp nghĩ thầm:

- "Cần phải cho họ biết Di Họa Ðoạn Hồn Thần không phải dễ bắt nạt. .

Vẫn ý niệm đó, Ứng Hiệp chớp động ra chiêu cực kỳ nhanh và chính xác. Mặc dù Tạ Ðình Bang rút kiếm ra trước nhưng khi Ứng Hiệp xuất thủ, họ Tạ chỉ đỡ được mỗi một chiêu thì mũi kiếm của Di Họa Ðoạn Hồn Thần đã điểm vào yết hầu gã.

Tạ Ðình Bang không ngờ kiếm thủ của đối phương lại có sự liên hoàn, những tưởng như có trăm nghìn kiếm thủ cùng tập kích vào y một lượt khiến lão không thể nào chống đỡ kịp. MỒ hôi xuất hiện trên trán khi mũi kiếm của Ứng Hiệp chích vào lớp da nhăn nheo của vị trưởng môn phái Tung Sơn.

Chân Tử đạo trưởng bối rối nói:

- Tiểu tử đừng làm bậy nhé.

- Nếu tại hạ muốn giết vị trưởng môn này thì ai cản được tại hạ chứ? Không nói sai với các vị, tại hạ đã thụ huấn được chân kiếm của Dương Bất Tuần. Hẳn các vị biết một khi tại hạ muốn lấy mạng ai thì không quá khó với Ứng Hiệp đâu.

Chân Tử đạo trưởng hỏi:

- Ngươi định làm gì Tạ trưởng môn?

- Ðây không phải là lúc đạo trưởng hỏi tại hạ điều đó. Tại hạ có thể lấy mạng Tạ trưởng môn bất cứ lúc nào.

Tạ Ðình Bang gắt gỏng nói:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần cứ xuống tay đi. - Trong bản danh sách mà tại hạ phải lấy mạng có tên Tạ trưởng môn đó. Nhưng nếu Tạ trưởng môn và các vị đây nói một tiếng để yên cho tại hạ được thưởng lãm hảo tửu của Vạn Hoa Lâu thì các vị sẽ còn cơ hội được hưởng thọ lâu hơn nữa.

Ứng Hiệp hít một luồng chân khí thật sâu, căng phồng lồng ngực, gằn giọng nói tiếp:

- Còn nếu như các vị không đồng ý để tại hạ thưởng lãm hảo tửu của Tẩu ma ma thì Ứng Hiệp đành tiễn Tạ trưởng môn đi trước vậy.

Chân Tử đạo trưởng và những vị trưởng môn kia nghe Ứng Hiệp nói đã lúng túng lại càng lúng túng hơn. Một lúc sau, Chân Tử đạo trưởng mới lên tiếng:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần, nếu ngươi là anh hùng hảo hán thì hãy cùng quần hùng giao đấu một trận sinh tử tại Phong Vân đầu.

Ứng Hiệp định nhãn nhìn Chân Tử đạo trưởng" - Tại hạ đang muốn nghe câu nói này của đạo trưởng. Ðược... tại hạ nhận lời.

Ứng Hiệp vừa nói vừa thu hồi kiếm lại.Chân Tử đạo trưởng nghiêm giọng nói:

- Rạng sáng ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau tại Phong Vân đầu chứ?

- Tại hạ sẽ đến.

Tạ Ðình Bang buông một tiếng thở dài. Các vị trưởng môn lườm Ứng Hiệp rồi lần lượt rời Vạn Hoa lâu. Tẩu ma ma cứ đứng trơ ra như pho tượng với những gì đang diễn Khi các vị trưởng môn đi rồi, Ứng Hiệp mới quay lại bàn. Y nhìn Tẩu ma ma:

- Ma ma...

Tẩu ma ma giật mình:

- Tôn công tử.

Y phướn mày mỉm cười nói:

- Tẩu ma ma thấy đó... Ứng Hiệp đâu có muốn máu nhuộm Vạn Hoa Lâu của Tẩu ma ma. Thành ý của Ứng Hiệp là không để máu nhuộm Vạn Hoa Lâu thì đâu có ý làm hại đến Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma khúm núm:

- Tôn công tử tốt quá... Tẩu ma ma không bao giờ quên công tử.

Ứng Hiệp dốc bầu tu luôn một ngụm dài. Y đặt bầu rượu xuống bàn nhìn Tẩu ma ma nói:

- Ai cũng nghĩ Ứng Hiệp là sát nhân giết người không chớp mắt, nhưng chỉ xin Tẩu ma ma đừng nghĩ Ứng Hiệp như vậy là được rồi.

- Dạ dạ... Tẩu ma ma sẽ không bao giờ nghĩ Tôn công tử là sát nhân chi tử à!

Buông một tiếng thở dài, Ứng Hiệp nói:

- Mặc dù đêm đã khuya nhưng Ứng Hiệp sẽ không lưu lại Vạn Hoa lâu của Tẩu ma ma đâu.

- công tử đi đâu? Công tử giận Tẩu ma ma à?

Tẩu ma ma vừa thốt dứt câu thì Lam Tiểu Yến bước vào. Nàng từ tốn lên tiếng:

- Tôn công tử đâu cần lưu lại Vạn Hoa lâu của Tẩu ma ma. Người có những nơi còn tốt hơn Vạn Hoa lâu của Tẩu ma ma nữa.

Ứng Hiệp nhìn lại Lam Tiểu Yến:

- Lam cô nương.

Tiểu Yến mỉm cười nói:

- Những tưởng Tiểu Yến chẳng bao giờ còn có dịp gặp được huynh nữa chứ.

- Ứng Hiệp đâu dễ chết được.

- Nghe quần hùng xôn xao vì sự xuất hiện trở lại của Di Họa Ðoạn Hồn Thần, Tiểu Yến tìm đến ngay. Hóa ra huynh tìm đến Vạn Hoa lâu.

Mặt Ứng Hiệp đỏ bừng vì thẹn:

- Tại hạ chỉ quá vãng qua đây thăm Tẩu ma ma.

- Huynh chỉ quá vãng qua đây thăm Tẩu ma ma hay thăm các nàng kiều nữ của Vạn Hoa lâu?

Lam Tiểu Yến vừa nói vừa lườm Ứng Hiệp.

Giả lả tạo nụ cười, Ứng Hiệp nói:

- Tại hạ không có ý đi tìm hoa đâu.

- Không có ý đi tìm hoa vậy huynh có đi theo Tiểu Yến không?

- Tiểu Yến lệnh, Ứng Hiệp phải phục tùng rồi.

Quay lại Tẩu ma ma, Ứng Hiệp ôm quyền kính cẩn nói:

- Ứng Hiệp cáo từ Tẩu ma ma.

Tẩu ma ma ngượng ngùng:

- ờ, công tử cẩn trọng.

Cười khẩy một tiếng, Ứng Hiệp cao hứng nói:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần chỉ đem cái chết đến cho người khác chứ đâu ai đem cái chết đến cho Ứng Hiệp.

Lời nói vừa dứt trên hai cánh môi Ứng Hiệp thì giọng nói tao nhã của Tuyết Kha cất lên:

- Công tử nói vậy là sai rồi.

Quay đầu nhìn ra cửa, Ứng Hiệp buột miệng nói:

- Tuyết Kha cô nương.

Tuyết Kha từ tốn nhìn Ứng Hiệp nói:

- Huynh nói huynh chỉ đem cái chết đến cho người khác chứ không ai đem cái chết đến cho huynh?

Ứng Hiệp gật đầu.

Tuyết kha lắc đầu:

- Suy nghĩ đó của huynh không tốt đâu.

- Thế Tuyết Kha cô nương có ý gì muốn chỉ giáo Ứng Hiệp?

Tuyết kha lắc đầu:

- Huynh lớn tuổi hơn Tuyết Kha nên Tuyết Kha không có chỉ giáo gì huynh hết.

Tuyết Kha chỉ muốn nói với huynh một điều này thôi.

- Tuyết Kha cô nương muốn nói gì?

- Huynh đừng nghĩ đến chuyện giết người nữa được không? Huynh càng giết nhiều người chừng nào thì hậu quả càng lớn bấy nhiêu. Một người có võ công siêu tuyệt và nền tảng căn cơ như huynh mà chỉ nghĩ đến chuyện giết người thì ắt khó mà trở thành chính nhân quân tử đó. Mong rằng câu nói này của Tuyết Kha sẽ được huynh nhớ mãi khi làm bất cứ chuyện gì.

Lam Tiểu Yến nhìn Tuyết Kha. Ðôi mày lá liễu của nàng nhíu lại với vẻ bất mãn lộ ra ngoài. Tiểu Yến nói: - Nha đầu... Ngươi là ai mà dám thốt ra lời huấn thị Di Họa Ðoạn Hồn Thần? BỘ ngươi thực sự không muốn sống nữa à?

Tuyết Kha nhìn Lam Tiểu Yến. Nàng chớp mắt như thể phải đối mặt với một hình tượng mình không có cảm tình. Tuyết Kha nói:

- Tuyết Kha biết rồi.

Tiểu Yến đanh mặt lại:

- Nha đầu, ngươi biết gì?

- Nhìn mặt thư thư Tuyết Kha biết ngay thư thư là người không tốt. Phàm những người không tốt như thư thư thì khuôn mặt rất khó có cảm tình. Mắt của thư thư sắc xảo nhưng ẩn trong đó là nét gian trá khó lường. Nhân trung sâu, kéo dài xuống tận hai cánh môi không mỏng cũng không dầy, lúc nào cũng mọng ướt chứng tỏ thư thư là người đa tình. Lại thêm nữa...

- Gì nữa nào?

- Mi mắt thâm quầng, da mặt dù đã trang điểm nhưng nếu không có lớp phế tới thì sẽ có màu men mét.

Tuyết kha chắc lưỡi:

- Tuyết Kha không phải là người coi tướng số nhưng vẫn có thể đoán ra cuộc đời của thư thư rất nhiều phiền phức, và không phải là kẻ thủy chung, nếu không muốn nói...

- Nha đầu muốn nói gì?

Mặt Tuyết Kha nhăn lại. Nàng nhìn sang Tôn Ứng Hiệp:

- Tôn huynh... Tuyết Kha nói câu này nhé. Nếu như Tôn huynh cứ đi theo vị thư thư này thì không sớm thì muộn cũng thân bại danh liệt. Chẳng mấy chốc không còn ai dám kết thân với huynh nữa.

Tuyết Kha vừa thốt dứt câu, Lam Tiểu Yến thét lên:

- Nha đầu, ngươi muốn chết rồi chắc?

Ứng Hiệp nghe Tiểu Yến thốt ra câu này, biết chắc nàng sẽ xuất thủ tập kích Tuyết Kha. Mặc dù biết Tiểu Yến sẽ ra tay xuất thủ nhưng Ứng Hiệp vẫn không sao kịp cản tay nàng. Tiểu Yến hơi xê mình qua, ngọc thủ dựng đứng vỗ tới Tuyết Kha hai đạo âm kình. Nàng chớp động chưởng pháp nhanh cực kỳ nhưng Tuyết Kha còn nhanh hơn cả ý niệm trong đầu Tiểu Yến.

Chưởng kình chưa kịp nhả thì chỉ khí kim cang của Tuyết Kha đã chớp động điểm vào đúng tâm trung bản thủ của Lam Tiểu Yến. Vốn Tiểu Yến đã biết Tuyết Kha là một cao thù kỳ tuyệt mà nàng từng chứng kiến tại Tụ Hiền Trang nên lấy sự bất ngờ để triệt hạ đối phương nhưng không ngờ ngay cả chủ định đó cũng không thực hiện được.

Hai đạo chỉ khí kim cang của Tuyết Kha bổ ngay trúng Tâm trung bản thủ của Lam Tiểu Yến khiến nàng buột miệng thốt lên:

- ôi cha...

HỔ khẩu Tiểu Yến tê buốt, song thủ những tưởng có hai mũi dùi nóng đỏ xuyên thấu đến tận bả vai, đâm thấu đến tận tim. Tiểu Yến buông thõng hai tay theo thân hình.

Tôn Ứng Hiệp sợ Tuyết Kha sẽ liên thủ đánh tiếp thì chắc chắn Tiểu Yến không giữ được mạng mình. Y thừa biết Lam Tiểu Yến chẳng thể nào có bản lĩnh sánh ngang với Mạn Tuyết Kha. Y sấn bộ đứng án ngữ trước mặt Tiểu Yến, khoát tay:

- Tuyết Kha cô nương.

Tuyết Kha nhường mày từ tốn nói:

- Huynh yên tâm... Tuyết Kha không phải là kẻ đa sát thích giết người đâu. Tuyết Kha không nỡ giết vị thư thư này đâu.

Ứng Hiệp thở phào một tiếng:

- Tuyết Kha nương tay cho Tiểu Yến, tại hạ cảm kích vô cùng.

- Không cần huynh phải thốt ra những lời khách sáo như vậy. Mong huynh đừng có quên lời Tuyết Kha là được rồi.

- Tại hạ sẽ suy nghĩ lời của Tuyết Kha.

Ứng Hiệp quay lại nói với Tiểu Yến:

- Tiểu Yến, chúng ta đi.

Hai người đưa nhau rời Vạn Hoa Lâu. Lúc đi ngang qua mặt Tuyết Kha, Tiểu Yến nói:

- Một ngày gần đây, Lam Tiểu Yến sẽ bắt ngươi trả lại món nợ này.

Ðôi mày Tuyết Kha khẽ cau lại:

- Thư thư sao hung dữ thiên Thư thư càng hung dữ muốn trả thù Tuyết Kha thì càng mất đi vẻ nữ tính vốn đã mất khá nhiều trong thư thư rồi đó.

Ứng Hiệp kéo Tiểu Yến đi.

Tuyết Kha nói theo y:

- Huynh đừng quên lời Tuyết Kha nói đấy. Nếu không muốn thân bại danh liệt, biến thành kẻ bại hoại chẳng còn thuốc chữa thì phải biết nhìn người. Tránh xa điều xấu, hướng đến cái đẹp chân mỹ.

Ứng Hiệp buông tiếng thở dài lắc đầu:

- Ai đã dạy cho Tuyết Kha điều đó?

- Sư phụ dạy cho Tuyết Kha đó.

- Rất tiếc Tôn Ứng Hiệp chẳng có sư phụ như Tuyết Kha.

- Ý Huynh không có sư phụ sao võ công lại cao diệu đến vậy. Lão tiên sinh Dương Bất Tuần không phải là sư phụ của huynh sao?

- Không... Ta không có may mắn như Tuyết Kha đâu.

- Lạ lùng thật đó. Thếcòn bá phụ và bá mẫu thì sao?

Ứng Hiệp mỉm cười:

- Ta chỉ là một cô nhi không cha không mẹ.

Tuyết Kha trố mắt nhìn y:

Tiểu Yến dằn tay Ứng Hiệp.

- Tiểu Yến không muốn huynh đôi co với nha đầu đó. Chúng ta đi.

Nàng kéo tay Ứng Hiệp ra ngoài cửa. Ứng Hiệp nhìn Tuyết Kha mà miễn cưỡng bước theo Tiểu yến.

Ra đến bên ngoài rồi, Tiểu Yến mới hỏi Ứng Hiệp:

- Sao huynh biết nha đầu đó?

Ứng Hiệp thành thật kể lại cho Tiểu Yến biết cuộc hội võ trên đỉnh Thiên Sơn tại Kim Thiền đỉnh. Nghe Ứng Hiệp kể xong, Tiểu Yến mới chắc lưỡi nói:

- Thảo nào võ công của nha đầu Tuyết Kha không lợi hại. Thì ra ả là đệ tử chân truyền của Tiên Hạc Thần Kim.

Ứng Hiệp buông tiếng thở dài nói:

- Lam muội đừng để tâm tới Tuyết Kha. Thật ra, Tuyết Kha không có ý hại bất cứ người nào. Ngược lại, Tuyết Kha còn rất tốt. Muội có thể ví Tuyết Kha như một đóa hoa huệ trắng tinh, chưa bị một hạt bụi bám vào.

Tiểu Yến lườm Ứng Hiệp:

- Huynh bị nha đầu Tuyết Kha hớp hồn hồi nào vậy? BỘ ả thắng huynh bằng trò tiểu xảo trẻ con ấy rồi huynh đâm ra cảm mến ả ư?

- Huynh cảm thấy Tuyết Kha dễ mến thôi.

Tiểu Yến lườm Ứng Hiệp, bất ngờ véo vào tay y. Nàng phụng phịu nói:

- Tiểu Yến biết rồi... Huynh bây giờ chỉ nghĩ tới mỗi ả nha đầu đó thôi chứ đâu còn tơ tưởng gì đến Tiểu Yến và Lâm tỷ tỷ.

Ứng Hiệp bối rối:

- Tiểu Yến đừng nói vậy... Huynh lúc nào cũng nhớ đến Lâm tỷ tỷ và Tiểu Yến.

Nàng nhìn Ứng Hiệp, đôi chân mày lá liễu chợt nhường lên:

- Huynh nói thật đấy chứ?

- Huynh nói thật đó.

- Vậy bây giờ Tiểu Yến nói, huynh có còn nghe theo lời Tiểu Yến nữa hay không?

- Huynh đâu dám để cho muội buồn.

Nàng mỉm cười, bóp nhẹ tay Tôn Ứng Hiệp nhỏ giọng nói:

- Huynh có còn nghĩ mình là Di Họa Ðoạn Hồn Thần do Lâm tỷ tỷ đặt cho huynh, huynh đâu có thể quên hay bỏ nó đi được.

Nàng nhìn Ứng Hiệp mỉm cười, từ tốn nói:

- Nếu Tiểu Yến đặt cho huynh một cái tên, huynh có nhớ không?

- Huynh cũng sẽ không quên.

- Thật chứ?

Ứng Hiệp gật đầu.

Tiểu Yến lườm Ứng Hiệp, rồi bất ngờ kéo tay chàng đi nhanh hơn. Nàng đưa úng Hiệp vào một tòa cổ miếu nằm khuất giữa hai hàng tùng cao chót vót.

Ứng Hiệp hỏi:

- Muội đưa huynh vào cổ miếu để làm gì?

Tiểu Yến lườm Ứng Hiệp:

- Huynh không biết hay giả vờ không biết?

Nàng vừa nói vừa kéo Ứng Hiệp vào trong cổ miếu, quay lại vòng tay bá lấy cổ hắn:

- Huynh không nhớ Tiểu Yến à?

Tấm thân mềm mại của Tiểu Yến áp chắc lấy người Ứng Hiệp, tạo ra trong huyết lưu của gã thứ cảm giác nao nao diệu kỳ khó tả.

Ngước mặt nhìn Ứng Hiệp, Tiểu Yến nói:

- Huynh nhớ kỷ niệm hôm nào giữa Tiểu Yến và huynh không?

- Huynh...

Nàng lườm gã bằng ánh mắt lẳng lơ tình tứ. Chạm vào ánh mắt đưa tình của nàng, Ứng Hiệp không dằn được dục tình đang khởi phát trong nội đan mình. Y từ từ vòng tay qua chiếc tiểu yêu xinh xắn mềm mại của Lam Tiểu Yến rồi kéo sát vào mình hơn.

Tiểu Yến nhỏ giọng nói:

- Tôn đại ca...

Nàng vừa nói vừa kéo Ứng Hiệp xuống rồi đặt hai cánh môi mọng ướt vào môi y. Sự đam mê nhục dục nhanh chóng kéo đến khỏa lấp toàn bộ tâm tư Ứng Hiệp. Ý niệm duy nhất còn đọng lại trong tâm trí Ứng Hiệp là cảm xúc nhục dục căng tràn, với tấm thân mềm mại ấm áp của Lam Tiểu Yến.

Y muốn nghẹt thở khi hai cánh môi của nàng chà xát lên môi của gã. Với những cảm xúc tột cùng, Ứng Hiệp bế xốc Tiểu Yến lên khỏi mặt đất trong khi nàng cứ bấu môi mình vào môi gã.

Mới đây Ứng Hiệp còn miên man nghĩ đến lời nói của Tuyết Kha nhưng bây giờ thì chẳng còn nhớ gì cả. Y chỉ còn mỗi một suy nghĩ duy nhất là tận hưởng những cảm xúc đê mê mà Tiểu Yến đang mang lại. Bàn tay Ứng Hiệp lần theo hông Tiểu Yến. Nàng rướn người để chàng có thể khám phá sâu hơn vào những vùng cấm của nữ nhân. Khi đạt đến cõi đê mê trần tục, Ứng Hiệp đặt nàng nằm duỗi dài xuống sân cổ miếu và chỉ còn mỗi chuyện lột bỏ xiêm y để tận hưởng những khoái cảm vốn đã được tạo hóa ban tặng cho con người.

chính vào lúc Ứng Hiệp đặt tay vào để gỡ những chiếc cúc trên người Tiểu Yến thì nghe tiếng đằng hắng cất lên.

Tiếng tằng hắng kia khiến Ứng Hiệp như kẻ bàng hoàng vừa thoát khỏi giấc mơ tiên.

Y bàng hoàng cũng bởi vì tiếng đằng hắng đó rất quen thuộc. Tiếng đằng hắng của Lâm Bạch Huệ. Làm sao Ứng Hiệp có thể quên được giọng nói, bước chân lẫn tiếng nói hay bất cứ những gì thuộc về Lâm Bạch Huệ.

Chương 28: Nô tình kiếm khách

Chạm vào ánh mắt của Lâm Bạch Huệ, Ứng Hiệp không khỏi bối rối và lúng túng. Y từ từ đứng lên với vẻ ngượng ngùng. Tiểu Yến cũng nhỏm người ngồi dậy.

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ ngập ngừng nói:

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ buông tiếng thở dài. Ngay sau tiếng thở dài đầy muộn phiền của nàng là hai hàng lệ chợt rịn ra khóe mắt. Thấy Bạch Huệ rơi lệ, lòng Ứng Hiệp càng bị dày vò hơn. Y gần như chết lặng hoặc đã hóa thân thành tượng đá bởi nét đau khổ tột cùng toát ra từ ánh mắt lẫn dung diện của Lâm Bạch Huệ.

Y bước đến trước mặt Bạch Huệ, với tất cả sự thành kính của sự sám hối, Ứng Hiệp nói:

- Tỷ tỷ... Ðệ...

Bạch Huệ để mặc cho nước mắt Trảo ra hai bên khóe, thổn thức nói:

- Bạch Huệ không dám làm phiền Tôn đệ đâu.

Nàng nói dứt câu chợt quay lưng bỏ đi nhưng Ứng Hiệp đã kịp nắm lấy tay kéo lại:

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ nhìn lại Ứng Hiệp.

- Ðệ muốn nói gì với tỷ... Một lời từ biệt chăng?

- Ðệ không muốn xa tỷ đâu.

- Trong tâm của đệ đâu còn Bạch Huệ nữa.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Không... Trong tâm Ứng Hiệp chỉ có mỗi một mình tỷ thôi. Ứng Hiệp mãi mãi tôn thờ Lâm tỷ tỷ.

- Ðệ nói thật lòng chứ?

Ứng Hiệp gật đầu:

- Ðệ nói thật lòng mà. Nếu như Ứng Hiệp có ngoa ngôn thì trời tru đất diệt đệ đi.

Không một nữ nhân nào có thể thay thế hình bóng của tỷ trong trí óc Ứng Hiệp.

- Thế sao...

Mặt Ứng Hiệp đỏ rần như thể vừa chui trong hỏa lò ra. Y ngượng ngùng nói:

- Ðệ biết lỗi của mình rồi. Tỷ tỷ tha thứ cho đệ.

- Bạch Huệ đâu dám trách Ứng Hiệp... Chỉ vì Bạch Huệ quá hời hợt nên mới để chuyện này xảy ra.

Nàng nhẹ lắc đầu:

- Bạch Huệ chẳng bao giờ muốn mất Tôn Ứng Hiệp.

- Ðệ sẽ không bao giờ phản bội tỷ nữa.

- Ðệ nói bằng lòng chân thành của mình chứ?

Ứng Hiệp gật đầu.

Lam Tiểu Yến bước đến bên hai người. Nàng nhìn Lâm Bạch Huệ với ánh mắt sắc như bảo đao bảo kiếm pha chút sự khinh bỉ và dè bỉu. Tiểu Yến nói:

- Tiểu Yến không biết nước mắt của Lâm tỷ tỷ là nước mắt thật hay nước mắt giả đây.

Bạch Huệ nhìn Tiểu Yến:

- Tiểu Yến, ta không trách cô. CÓ trách thì trách Tôn Ứng Hiệp hai lòng khiến ta phải khổ Câu nói này của Bạch Huệ càng khiến cho Ứng Hiệp bối rối hơn, y gượng nói:

- Ứng Hiệp không có ý làm cho tỷ đau khổ đâu.

Tiểu Yến nhìn Ứng Hiệp:

- Huynh có thể tin lời Lâm Bạch Huệ sao?

Ðôi chân mày của Ứng Hiệp cau lại với tất cả nét bất nhẫn và hằn học khi Tiểu Yến thốt ra câu nói đó. Y buông tiếng thở dài nói:

- Ta có lỗi với Lâm tỷ tỷ.

Tiểu yến lắc đầu:

- Huynh hãy từ bỏ ý nghĩ đó đi. Huynh chẳng có lỗi gì đâu.

Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Nàng nói sai rồi. Ta đã phản bội lại Lâm tỷ tỷ mà đến với nàng. Ta đã làm Lâm tỷ tỷ phải khóc. Ứng Hiệp này chỉ có chết mới chuộc lại lỗi của mình mà thôi.

Bạch Huệ lắc đầu nắm tay Ứng Hiệp:

- Tôn đệ... Tỷ không muốn đệ uỷ mị như vậy đâu. Nếu đệ chết thì cõi đời này thật sự vô nghĩa đối với tỷ. Thà cả hai chúng ta cùng chết để chẳng còn sự chia cắt nào nữa.

- Tỷ tỷ...

Tiểu Yến nhăn mặt:

- Ứng Hiệp... huynh đừng nghe lời nói của Lâm Bạch Huệ.

Ứng Hiệp quay lại:

- Nàng im đi... và mau cút khỏi đây.

Lòi nói này của Ứng Hiệp khiến Tiểu Yến phải thẫn thờ, ngơ ngẩn thẹn chín. Nàng trợn mắt nói:

- Ngươi tin vào lời nói của Bạch Huệ ư?

ứng Hiệp bất nhẫn đáp lời Tiểu Yến:

- Ta phản bội tỷ tỷ cũng chỉ vì nàng khuyến dụ mà thôi.

Tiểu Yến bật cười khanh khách. Nàng vừa cười vừa nói:

- Tiểu Yến không biết ai phản bội ai. Lâm Bạch Huệ có bao giờ yêu ngươi đâu. Bạch Huệ chỉ muốn biến ngươi thành một gã nô tình mãi mãi phục dịch cho cô ta mà thôi.

Bạch Huệ chau mày:

- Tiểu Yến... Muội nói vậy là có ý gì?

Tiểu Yến nhìn Bạch Huệ. Nàng nghiêm giọng nói:

- Lâm Bạch Huệ... Tỷ hãy nói thật tất cả đi. Ðừng giấu diếm gì nữa cả. Tỷ không bao giờ yêu Tôn Ứng Hiệp phải không?

- Tỷ không hiểu muội đang nói gì?

- Tỷ giả vờ không hiểu thì có. CÓ bao giờ tỷ yêu Ứng Hiệp đâu. Tỷ chỉ muốn biến Ứng Hiệp thành một gã nô tình để sai khiến thôi.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Ðừng nói hồ đồ.

- Tiểu Yến không nói hồ đồ đâu. Ðã có bao nhiêu nam nhân tự nguyện trở thành nô tình của tỷ tỷ. Tỷ tỷ... Tiểu Yến yêu Ứng Hiệp, xin tỷ hãy buông tha cho chàng đi.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Tỷ không hiểu muội định nói gì nữa. Hay muội định tước đoạt Ứng Hiệp của tỷ ư?

Tiểu Yến trừng mắt nhìn Bạch Huệ: - Tước đoạt... Tỷ có bao giờ nhìn Ứng Hiệp như tình lang của tỷ đâu mà tỷ nói Tiểu Yến tước đoạt? Tỷ chỉ muốn lợi dụng chàng mà thôi.

Bạch Huệ chau mày thét lên:

- Im miệng. Ta không trách muội đã cướp Ứng Hiệp của ta, giờ muội còn hờn trách lại ta nữa. Tiểu Yến, Bạch Huệ đối xử với muội tốt bao nhiêu thì muội ngược đãi ta tàn tệ thế đấy. Khi ta nhờ muội chăm sóc cho Tôn đệ thì muội lại cướp Ứng Hiệp của ta.

Bạch Huệ quay lại nhìn vào mắt Tôn Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... Ðệ phải có sự lựa chọn.

- Tỷ tỷ.

Bạch Huệ khoát tay:

- Bạch Huệ có thể chết vì tình nhưng không thể để cho người khác đoạt tình yêu của mình. Ðệ hãy lựa chọn đi. Ai... Bạch Huệ hay Tiểu Yến. Nếu là Tiểu Yến thì hãy đem xác Bạch Huệ chôn nơi đầu tiên ta và đệ gặp nhau. Phỉ Thúy Tiên trang sẽ là vùng đất yên nghỉ của Lâm Bạch Huệ cùng với nỗi oán hờn kẻ không chung tình.

Tiểu Yến bật cười khanh khách. Nàng vừa cười vừa nói:

- Nực cười quá... Nực cười quá... Những oan hồn đã chết bởi tay Lâm Bạch Huệ, những gã nô tình dưới âm phủ hẳn không thể nào siêu thoát được khi nghe âm Sát...

Tiểu Yến chưa kịp nói hết câu thì Bạch Huệ đã lạng người bước ngang, vung hữu thủ tát thật mạnh vào mặt Tiểu Yến.

- Bốp.

Hứng trọn cái tát tai nảy lửa của Lâm Bạch Huệ, đầu óc Tiểu Yến nổi lên những âm thanh ù ù khó chịu vô cùng. Mắt thì nảy đom đóm. Nàng phải thối hai bộ mới định thần được.

Tiểu Yến gằn giọng:

- Lâm Bạch Huệ... Ngươi dám đánh ta?

- Ta cảnh cáo muội đó.

- Cảnh cáo hay ngươi sợ ta nói ra sự thật về con người của ngươi?

- Lam muội đừng buộc ta thẳng tay vô tình với ngươi.

Ứng Hiệp toan lên tiếng cản hai người nhưng Bạch Huệ đã trừng mắt nói:

- Tôn đệ... Ðây là chuyện riêng tư của nữ nhân, đệ đừng xen vào.

Nhìn lại Tiểu Yến, Bạch Huệ gằn giọng nói với nàng:

- Lam Tiểu Yến... Giữa ta và ngươi chỉ còn một cách lựa chọn.

Tiểu Yến đay nghiến đáp lời Bạch Huệ:

- Cách gì?

- Bạch Huệ chết, hoặc ngươi chết.

Nghe Bạch Huệ thốt ra câu này, lòng dạ Ứng Hiệp rối bời. Trong tâm y đâu muốn xảy ra chuyện này. Mặc dù y tôn thờ Lâm Bạch Huệ nhưng đâu muốn Tiểu Yến chết, hoặc ngược lại, Bạch Huệ có mệnh hệ gì thì y càng đau khổ hơn nữa.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Tỷ tỷ... ứnghiệp...

Bạch Huệ cướp lời Ứng Hiệp:

- Nếu đệ không muốn giữa tỷ và Tiểu Yến kết thúc oan nghiệt này thì hãy rút kiếm kết thúc cuộc đời Lâm Bạch Huệ.

Tiểu Yến cao giọng nói:

- Không cần Ứng Hiệp huynh phải xuống tay với ngươi đâu. Tiểu Yến cũng đủ rồi.

Bạch Huệ nhìn lại Tiểu Yến:

- Ta chờ đợi câu nói này của muội.

Thấy hai người quá ư là căng thẳng, Ứng Hiệp lo lắng nhưng khi chạm vào thần nhãn của Lâm Bạch Huệ thì chẳng dám thốt ra một lời nào.

Ðịnh nhãn vào mặt Tiểu Yến, Bạch Huệ nói:

- Ðây có thể là lần cuối cùng ta và muội gặp nhau. Mong rằng người ra đi không hờn không giận không uất ức mà lại mỉm cười chúc phúc cho kẻ Ở lại.

Tiểu yến gật đầu:

- Tiểu Yến cũng mong như vậy. Ứng Hiệp toan lên tiếng thì Tiểu Yến chớp động thủ. Chỉ một cái lắc vai, nàng đã áp thẳng tới Lâm Bạch Huệ. Tả thủ dụng Trảo, hữu thủ dụng chưởng chia làm hai đường tấn công trực diện vào đối phương.

Không cần tránh né, Bạch Huệ dựng đứng song chưởng đỡ thẳng đến chiêu công của Tiểu Yến.

- âm...

Bạch Huệ thối lui ba bộ khiến cho Ứng Hiệp lo lắng đinh lướt vào ngăn tay Tiểu Yến.

Y làm sao không lo lắng khi thấy người mà hắn tôn thờ vừa giao thủ đã rơi ngay vào thế hạ phong.

Nhưng Ứng Hiệp chưa kịp thực hiện ý định của mình thì Tiểu Yến đã tranh thủ lấy tiên cơ. Nàng sàng người lướt đến, từ trong ống tay áo hữu thủ một lưỡi đao nhú ra, nhanh hơn sao băng lia thẳng tới yết hầu của Lâm Bạch Huệ.

Những tưởng đâu chiêu kiếm mật đao của Tiểu Yến đã tước đi sinh mạng của Lâm Bạch Huệ, nhưng nàng đã kịp ngửa người ra sau. Mũi kiếm dấu trong tay của Tiểu Yến trượt sát ngay trên mặt Lâm Bạch Huệ chỉ cách nửa đốt tay.

Công hụt đối phương, Tiểu Yến chới với, chưa kịp thu hồi thân thủ thì đã hứng một chưởng chí mạng của Bạch Huệ vào vùng hạ đẳng.

- âm...

Thể pháp của Tiểu Yến như cánh diều bắn ngược về sau, va lưng vào vách cổ miếu.

- Rầm...

Hứng một chưởng vô tình của Lâm Bạch Huệ, Tiểu Yến vô cùng tức giận. Nàng chỏi tay đứng lên đay nghiến nói:

- Ta không giết được ma nữ thề không sống trên đời này.

Lời nói còn đọng trên miệng Tiểu Yến thì Lâm Bạch Huệ hơi xoay người thi triển luôn sở học Mạn Vũ Thiên châm. Hữu thủ của nàng chỉ hơi nhích động, chỉ pháp búng ra mũi độc châm thần kỳ.

Mũi châm thoát ra khỏi chỉ pháp của Bạch Huệ thoát đi hướng đến tam tinh Tiểu Yến mà tuyệt nhiên Tiểu Yến không thể nào phát hiện được. Mũi thiên châm chết người như kiếm ảnh vô hình, vô thanh chớp động đã xẹt tới tam tinh của Tiểu Yến rồi.

Khi Tiểu Yến cảm nhận được tam tinh mình buốt nhói, đầu óc như thể có một tầm sét vô hình đánh thẳng vào, cùng với cảm giác nóng bỏng mới nhận biết mình đã trúng tuyệt chiêu của đối phương.

Mắt vẫn mở to hướng về Bạch Huệ nhưng Tiểu Yến chẳng thốt được lời nào. Lưỡi nàng như thể khô cứng, không sao nói được nửa lời. Cùng với cảm giác đó thì hình ảnh của Bạch Huệ và Ứng Hiệp nhanh chóng mờ dần trong tầm mắt nàng, cuối cùng chỉ còn lại màu đen hãi hùng bao trùm lên nhận thức của nàng.

Ứng Hiệp đứng chết lặng khi nhận biết Tiểu Yến đã chết. Y như thể biến thành pho tượng bất động, trơ ra mà chẳng biết phải làm gì.

Bạch Huệ buông tiếng thở dài. Lệ Trảo ra khóe mắt nàng.

Bước đến bên xác Tiểu Yến, Bạch Huệ đặt nàng nằm xuống sàn cổ miếu.

- Tiểu Yến... Tỷ tỷ có lỗi với muội. Tỷ không muốn hạ thủ vô tình với muội nhưng muội buộc tỷ phải làm như vậy.

Bạch Huệ quỳ xuống bên cạnh Tiểu Yến, đôi bờ vai thon nhỏ run lên một cách tội nghiệp. Nàng gục đầu xuống người Tiểu Yến bất giác thét lớn:

- Tiểu Yến muội muội, chờ tỷ theo với.

Bạch Huệ vừa thét vừa lao đầu vào vách cổ miếu, nhưng Ứng Hiệp đã nhanh hơn. Y lách người lạng bộ thi triển Tu La thần pháp, đỡ lấy Lâm Bạch Huệ.

Bạch Huệ ngả vào người Ứng Hiệp:

- Lâm Tỷ tỷ...

Bạch Huệ đẩy Ứng Hiệp ra:

- Tôn đệ... Hãy buông tỷ ra. Tỷ muốn chết theo Lam muội muội.

Nghe nàng nói câu đó, Ứng Hiệp càng ôm chặt nàng hơn. Y thổn thức nói:

- Tỷ tỷ... Tất cả cũng chỉ vì Tôn Ứng Hiệp mà xảy ra cớ sự này. Nếu tỷ tỷ muốn theo Lam Tiểu Yến thì hãy sát tử đệ trước đi đã. Ứng Hiệp là kẻ đáng chết... Rất đáng chết.

Nghe Ứng Hiệp thốt ra câu này, Bạch Huệ đã không dụng sát chiêu lấy mạng y mà còn vòng tay ôm cứng gã. Nàng thổn thức nói:

- Tôn đệ đệ... Tại sao tỷ lại hành động nông nổi như vậy? Tại sao chứ?

Nàng ngẩng mặt nhìn Ứng Hiệp mặc nhiên để lệ Trảo ra hai khóe mắt làm hoen cả lớp phần trang điểm.

Ứng Hiệp buông tiếng thở dài nói:

- Kẻ gây ra chuyện này là Ứng Hiệp. Tỷ hãy ra tay giết Ứng Hiệp đi.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Tỷ sao có thể xuống tay lấy mạng Ứng Hiệp. Tỷ yêu đệ mà. Cũng chỉ vì yêu đệ mà tỷ không kìm chế được sự ghen tuông tức giận khi thấy người ta phản bội mình. Khi thấy Lam muội cướp đệ... Tỷ đau khổ lắm... Ðệ hiểu cho tỷ không?

Nghe nàng thốt ra câu này, Ứng Hiệp chỉ còn biết cắn răng vào môi để đè nén những cảm xúc xót xa ân hận. Y tự thầm trách mình sao lại để cho xảy ra cảnh oan trái nghiệt ngã này.

Ứng Hiệp ôm chặt lấy Bạch Huệ:

- Tỷ tỷ... Ðệ có lỗi với tỷ, và có lỗi với Tiểu Yến. Ðệ không còn đáng sống trên đời này nữa.

Y nói xong, rút kiếm toan tự kết liễu cuộc đời mình, nhưng Lâm Bạch Huệ đã chộp tay y lại, ánh mắt van xin khẩn thiết:

- Ứng Hiệp... Nếu đệ đi theo Lam muội thì trước hết hãy giết chết tỷ đi.

Nàng vừa nói vừa gỡ kiếm ra khỏi tay Ứng Hiệp rồi từ từ quỳ xuống dưới chân gã, khẩn thiết đau khổ nói:

- Ứng Hiệp đệ đệ... Ðừng bỏ Lâm Bạch Huệ. Trên cõi thế gian này Bạch Huệ chỉ còn mỗi mình Ứng Hiệp mà thôi.

Nàng gục đầu vào chân Ứng Hiệp nhỏ nhẹ nói:

- Ðệ đừng bỏ tỷ... Ðừng bỏ tỷ.

Giọng nói lẫn hành động của Bạch Huệ khiến cho Ứng Hiệp có cảm tưởng như đang bị khảo hình với nhũng nhát kiếm xót xa, đau đớn. Y quỳ xuống trước mặt nàng:

- Tỷ tỷ.

cùng với những lời nói đó, Ứng Hiệp ôm lấy Bạch Huệ. Y thổn thức nói:

- Ðệ sẽ không bỏ tỷ mà đi nữa đâu. Cuộc đời này đệ chỉ có mỗi mình tỷ tỷ mà thôi.

Ðệ ân hận lắm... Từ nay đệ sẽ không bao giờ để cho tỷ buồn nữa. Không bao giờ để cho nước mắt Trảo ra khóe mắt của tỷ.

Y hôn vào mái tóc dài óng ả của Lâm Bạch Huệ:

- Nếu tỷ muốn đệ, đệ cũng sẽ chết.

Hai người ôm chặt lấy nhau. Khi Bạch Huệ ngẩng lên nhìn Ứng Hiệp, hai cánh môi đượm một nụ cười hé nở. Nụ cười như đóa hoa tầm xuân gọi mời kẻ lãng du phải dừng bước.

Ứng Hiệp cúi xuống liếm giọt lệ còn đọng trên khóe mắt Bạch Huệ. Nàng nhắm hờ mi mắt nhỏ nhẻ nói:

- Ðệ đừng làm tỷ buồn nữa nhé.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Ðệ sẽ không bao giờ để cho tỷ phải đau khổ nữa đâu.

Bạch Huệ nhắm mắt với ý nghĩ thầm kín trong đầu mình:

"Nô tình kiếm khách."

Chương 29: Ðộc bá phong thiền đài

Phong Thiền đài.

Tất cả các bang phái đều đã hội tụ về Phong Thiền đài, với sự thống lĩnh của các vị chưởng môn đại phái. HỌ chờ đợi Tôn Ứng Hiệp để quyết đấu một trận sống còn.

Ðúng giờ ngọ vầng nhật quang đã đứng bóng thì cỗ xe song mã của Ứng Hiệp và Lâm Bạch Huệ cũng xuất hiện.

Ngồi trên ghế xà ích, Bạch Huệ trong bộ xiêm y trắng toát như hôm nào đã gặp Ứng Hiệp tại Phỉ Thúy Tiên Trang. Ứng Hiệp ngồi bên với bộ lam y nho sinh đôn hậu chứ chẳng có nét gì của một sát nhân cuồng kiếm Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

CỖ xe song mã dừng ngay trước thềm Phong Thiền Ðài. Ứng Hiệp và Bạch Huệ bước xuống xe, đi thẳng một mạch lên Phong Thiền Ðài. Tất cả mọi cặp mắt, nhất là của những vị chưởng môn bang chủ đều hướng về Ứng Hiệp.

Lâm Bạch Huệ ôm quyền xá từng người rồi từ tốn nói:

- Ứng Hiệp và Bạch Huệ theo lời hẹn ước của các vị chưởng môn đến phó hội tại Phong Thiền Ðài.

Chân Tử đạo trưởng đứng lên vuốt râu định nhãn nhìn Ứng Hiệp rồi dời mắt sang Lâm Bạch Huệ, từ tốn nói:

- Lâm cô nương hẳn biết quần hùng võ lâm phó hội với Di Hoạ Ðoạn Hồn Thần hôm nay vì mục đích gì chứ?

Bạch Huệ ôn nhu đáp lời Chân Tử đạo trưởng:

- Tôn đệ đã nói với Bạch Huệ tất cả rồi. Bạch Huệ cùng với Tôn đệ đến đây ngoài chuyện đáp ứng đòi hỏi của các vị chưởng môn còn có mục đích khác.

Chân Tử đạo trưởng cau mày:

- Lâm cô nương và Di Họa Ðoạn Hồn Thần đến Phong Thiền đài còn mục đích gì nữa?

Nàng mỉm cười nói:

- Tại Phong Thiền Ðài có đủ tất cả các vị chưởng môn đại phái, không thiếu một môn phái nào. Thiếu Lâm có nhị vị cao tăng Pháp Lạc và Pháp Trí, VÕ Ðang có Chân Tử đạo trưởng, Tung Sơn có Tạ chưởng môn, Hành Sơn có VÔ chưởng môn, Ðao môn có Tần bang chủ, Thần Phục bang có Tưởng phu nhân và Cái Bang thì có Cầu Nại bang chủ.

Nhân sự có mặt của các vị Ở đây, bạch Huệ muốn tuyên cáo với võ lâm Trung nguyên sự trở lại của Tinh Túc giáo.

Mặt Chân Tử đạo trưởng đanh hẳn lại:

- Tinh Túc giáo... ÐÓ là một giáo phái tà đạo mà trước đây đã từng xuất hiện nhưng không được quần hào tán dương và chấp nhận. Hôm nay, sao Lâm cô nương tự nhận mình là người của Tinh Túc giáo?

- Lâm Bạch Huệ là người của Tinh Túc giáo thì có gì khác biệt nếu so với đạo trưởng là trưởng môn của VÕ Ðang. Hay trong mắt đạo trưởng Tinh Túc giáo không đáng đứng trong cõi võ lâm giang hồ Trung thổ!

- ơ, bần đạo chỉ lấy lầm lạ mà muốn muốn biết nguyên cớ thôi.

- Nếu đạo trưởng muốn biết thì Bạch Huệ cũng không nề hà giấu đạo trưởng. Xem như sự thú nhận này, Bạch Huệ đã kính các vị.

Mọi ánh mắt đều dồn về phía nàng.

Bạch Huệ ôm quyền nói:

- Bạch Huệ chính là ái nữ của Lâm Tứ hồi đó. Vị chương môn đầu tiên của Tinh Túc giáo bị quần hùng võ lâm không tán dương. Nay hội nhập trở lại giang hồ để chứng minh cho mọi người biết Tinh Túc giáo không phải là tà giáo tầm thường như các vị nghĩ.

Nàng mỉm cười nhìn lại Ứng Hiệp:

- Ðệ, hãy giương đại kỳ Tinh Túc giáo.

Ứng Hiệp gật đầu. Y lấy ngọn đại kỳ trong khoang xe, dựng lên cao. Lá cờ đỏ ối giữa gió phần phật, chính giữa thêu một bộ lư cùng với con bò cạp rất sinh động. Ứng Hiệp cầm lá đại kỳ bước lên đài Phong Thiền. Y vận công dồn vào cán đại kỳ rồi vung tay ghim thẳng xuống thềm đá.

Cán đại kỳ bằng thép xuyên sâu xuống nền đá tảng. Lá đại kỳ Tinh túc giáo chẳng khác nào ngọn đại kỳ huyết của Phong Thiền Ðài, là đại kỳ của võ lâm trung thổ.

Thấy Ứng Hiệp dám dựng đại kỳ trên Phong Thiền Ðài, thánh địa thiêng liêng của võ lâm khiên các vị chưởng môn phải bất mãn. Bang chủ Cái Bang Cầu Nại nện đả cẩu bổng xuống sàn đá., cất giọng hỏi:

- Lâm cô nương chắc phải biết Phong Thiền Ðài là Thánh Ðịa VÕ Lâm. Chỉ những danh môn chính phái mới được dựng đại kỳ.

Tạ Ðình bang hừ nhạt nói tiếp:

- Tinh Túc giáo đâu phải danh môn chính phái, chẳng có danh tiếng gì, nay lại dám dựng đại kỳ trên Phong Thiền đài, Lâm cô nương quá xem thường võ lâm rồi.

Bạch Huệ nhìn chưởng môn phái Tung Sơn Tạ Ðính Bang mỉm cười từ tốn nói:

- Tả chưởng môn cho Tung Sơn phái của mình là danh môn chính phái, Bạch Huệ không dám phủ nhận lời nói của chưởng môn. Nhưng xin hỏi chưởng môn thế nào là danh môn chính phái, thế nào là tà phái không đáng dựng đại kỳ. Vậy chưởng môn có thể chứng minh mình là chưởng môn của danh môn chính phái không?

- Tất nhiên là được chứ.

- Tung Sơn phái là môn phái chuyên luyện kiếm. Kiếm pháp của Tung Sơn hằng là thứ kiếm pháp tối thượng vô song. Tinh Túc giáo của Bạch Huệ cũng chuyên luyện kiếm, vậy Bạch Huệ sẽ nhờ Tôn đệ đệ của mình dùng kiếm để chứng tỏ Tinh Túc giáo với Tung Sơn phái, ai thực, ai là giả. Nếu như Tôn đệ của Bạch Huệ thắng Tả chưởng môn thì đại kỳ của Tinh Túc giáo xin được chư vị quần hùng đặt trên Phong Thiền Ðài.

Mặt Tạ Ðình Bang đanh lại.

Gã ngập ngừng nói:

- Lâm cô nương muốn Tạ mỗ giao thủ với Di Họa Ðoạn Hồn Thần ư?

- Trong mắt Ta chưởng môn, Tôn đệ của Bạch Huệ là Di Họa Ðoạn Hồn Thần, nhưng thật ra Ứng Hiệp là một cao thủ của Tinh Túc giáo mà thôi.

Trán Ta Ðình Bang xuất hạn mồ hôi. Y mím chặt hai cánh môi mà mặt thẹn đỏ như quả chín. HỌ Tạ đâu ngờ mình phải đối mặt vối sát nhân cuồng kiếm. Y của tất cả mọi người hẹn với Ứng Hiệp Ở đây là nhằm liên thủ diệt trừ y, không ngờ trước mặt bao nhiêu người Tạ Ðình Bang phải một mình gánh vác điều đó mà tự thân biết rằng một không phải là đối thủ của Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Thấy họ Tạ lưỡng lự, Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Tạ chưởng môn hẳn không cho Tôn đệ của tiểu nữ là kẻ võ phu thô lỗ, còn Tinh Túc giáo thì chẳng đáng để người ra tay chỉ huấn.

- Tạ mỗ không có ý đó.

Nàng ôm quyền xá Tạ Ðình Bang:

- Ta chưởng môn không có ý xem thường Tôn đệ và Tinh Túc giáo, Bạch Huệ khấu đầu cảm tạ người. Nếu Tạ chưởng môn không xem thường Tinh Túc giáo thì hẳn đồng ý cho Bạch Huệ được dựng đại kỳ Tinh túc giáo trên Phong Thiền Ðài?

Tạ Ðình Bang ngần ngừ. Y không trả lời nàng và cũng chẳng có biểu hiện phản đối hay đồng.

Chân Tử đạo truởng lên tiếng:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần là người của Tinh Túc Giáo. Nay Tinh Túc Giáo khai môn, xem như bần đạo và các vị chưởng môn đây đã minh chứng cho sự trở lại võ lâm của Tinh Túc giáo. Vậy bần đạo hỏi Lâm cô nương tính sao về những huyết án mà Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp đã gieo?

Bạch Huệ ôm quyền xá Chân Tử đạo trưởng rồi nhúng nhường nói:

- Ða tạ đạo trưởng đã chấp nhận cho Tinh Túc giáo quay lại với võ lâm giang hồ Trung Nguyên. Ðã là một giáo trong võ lâm tất Tinh Túc Giáo cũng phải tuân theo những quy lệ võ lâm.

chân Tử đạo trưởng vuốt râu gật đầu:

- Lâm cô nương rất anh minh.

- Ða tạ đạo trưởng có lời khen Bạch Huệ. Ðạo trưởng đã cho Bạch Huệ anh minh, thì Bạch Huệ phải xử công minh theo quy lệ của võ lâm từ trước đến nay.

Nàng quay mặt xuống quần hùng:

- Tại Phong Thiền Ðài có đủ tất cả các chư vị anh hùng hảo hán trong võ lâm thiên hạ. Tôn Ứng Hiệp đệ đệ của bổn cô nương là Di Họa Ðoạn Hồn Thần, tất ai cũng muốn giết. Vậy cứ căn theo quy lệ lôi đài võ lâm mà phán xử. Giết người thì đền mạng, máu phải trả bằng máu. Những người đã chết dưới tay Tôn ứng Hiệp đều rất công minh. Tất cả những người đó chết trong khi giao thủ chưởng pháp kiếm đao. Chính vì vậy, Tôn Ứng Hiệp đệ đệ cũng chỉ chấp nhận chết bởi một cao thủ có bản lĩnh võ công hơn.

Nàng im lặng nhìn lại các vị chưởng môn nghiêm giọng nói:

- Trong các vị chưởng môn, ai có bản lĩnh và muốn lấy mạng Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp thì cứ bước ra cùng với Ung Hiệp giao đấu. Bất cứ ai chết đều xem như ân oán đã hóa giải. Ðiều Bạch Huệ nói hẳn là giới quy mà bấy lâu nay võ lâm từng dùng để thanh toán những oán hận giữa các môn phái với nhau.

Nàng nhìn Chân Tử đạo trưởng:

- Ðạo trưởng, lời của Bạch Huệ nói hằng không nằm ngoài giới quy của võ lâm chứ?

- cô nương nói rất đúng, nhưng vẫn có điểm sai Nàng ôm quyền nhún nhường nói:

- Xin đạo trưởng chỉ giáo Bạch Huệ nói sai điểm nào?

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần là sát nhân tàn bạo. VÕ lâm có chức trách tiêu diệt gã. Nay Tinh Túc giáo đã khai môn, y là người của Tinh Túc giáo, nên chính quý cô nương phải giết gã.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Tinh Túc giáo không có ước lệ sát tử người trong giáo nếu người đó không phạm tội phản sư môn. Còn đạo trưởng nói Di Họa Ðoạn Hồn Thần là sát nhân cuồng bạo thì lại chẳng có căn cứ gì cả.

- Bần đạo nói ra điều đó sao lại không có căn cứ chứ. Bao nhiêu người đã chết dưới tay Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp. Từ phương trượng Huyền Không đại sư, đến Dương Quân Bảo VÔ Ðịch Kiếm, rồi Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào đến bang chủ Cái bang Cầu Nại. Những người đó chết không phải do Di Họa Ðoạn Hồn Thần hại sao?

- Lâm bạch Huệ không hề phủ nhận những người kia chết do tay của Tôn Ứng Hiệp.

Nhưng những kẻ đó chết đều rất đúng với quy giới võ lâm.

Tạ Ðinh Bang giờ mới lên tiếng: - Ðủng như thế nào? Hắn giết người bừa bãi như thế mà cô nương cho là đúng ư?

Bạch huệ lắc đầu:

- Giới quy của võ lâm giết người là đền mạng, nợ máu phải trả bằng máu. Cách đây mười ba năm, các bang phái võ lâm đã từng ép Ðoan Cơ tỷ tỷ phải tuyệt mạng dưới Ðoạn Hồn Nhai. Ðoan Cơ tỷ tỷ là người của Tinh Túc giáo, do đó Tôn Ứng Hiệp có chức trách đòi lại món nợ đó, cũng như các vị hôm nay muốn đòi mạng Tôn Ứng Hiệp.

Nàng tằng hắng nói tiếp:

- Ứng Hiệp đòi nợ một cách công bằng, theo đúng giới lệ võ lâm. Thế thì tại Phong Thiền Ðài, ai trong các vị chưởng môn sẽ đòi nợ Ứng Hiệp cũng như Ứng Hiệp đã từng hành xử với những người thuộc bang phái các vị.

Nàng cười khẩy, nghiêm giọng nói tiếp:

- Hay các vị chưởng môn muốn liên thủ đối phó với Tôn Ứng Hiệp nói riêng và chống lại Tinh túc giáo nói chung?

Nàng lắc đầu với vẻ chán nản:

- Nến hành động như các vị thì võ lâm đâu còn quy ước gì nữa. ắt có ngày đại loạn.

Không biết đời sau nghe được chuyện này có xem trọng những đời trước hay không.

Nếu chẳng còn quy tắc của võ lâm, thì võ lâm Trung nguyên đã đến thời suy vi sắp đến hồi kết thúc.

Pháp Lạc đại sư đứng lên lần chuỗi bồ đề niệm phật hiệu:

- A di đà phật. Bần tăng vô cùng bất ngờ khi biết Tôn thí chủ là người của Tinh Túc giáo. Nay biết ra Tôn thí chủ là người của Tinh Túc giáo, những việc y làm là muốn trả hận cho Ðoan Cơ ngày trước. Xem như ân oán giữa Thiếu Lâm và Tinh Túc giáo không còn. Bần tăng chỉ mong sao từ nay Tôn thí chủ đừng ra tay sát người bừa bãi nữa.

Bạch huệ ôm quyền hướng về Pháp Lạc đại sư nói:

- Ðại sư dạy, bổn nương xin ghi nhận. Sau này Tinh Túc giáo và Thiếu Lâm sẽ giữ mối giao hảo đời đời. Nhưng Ứng Hiệp sẽ không thể đứng yên chờ người khác lấy mạng mình. Huống chi Ứng Hiệp còn chức trách khởi phát quang dương Tinh Túc giáo. Mong quý tự hiểu cho Tôn ứng Hiệp.

- A di đà phật. Tinh Túc giáo đã khai môn nhập võ lâm. Tôn thí chủ làm khởi phát quang đại Tinh Túc giáo là điều đúng, bần tăng không có ý gì. Nhưng phát dương quang đại Tinh Túc giáo có nhiều cách chứ không chỉ có mỗi chuyện giết người độc tôn.

- Ða tạ đại sư đã chỉ giáo.

Pháp Lạc đại sư niệm phật hiệu:

- A di đà phật. Thiếu Lâm nghĩ rằng chẳng còn gì để lưu lại phong Thiền Ðài. Bần tăng và sư đệ mạn phép cáo từ.

Pháp Lạc và Pháp Trí vòng quyền xá các vị chưởng môn rồi quay lưng bỏ đi. Thấy hai vị cao tăng thiếu Lâm bất ngờ bỏ đi, các vị chưởng môn cũng không khỏi bối rối.

Tình thế đột ngột nghiêng hẳn về phía Lâm Bạch huệ và Tôn Ứng Hiệp sau khi Pháp Lạc và Pháp Trí rời Phong Thiền Ðài. Bạch Huệ nhìn lại VÕ đang chưởng môn Chân Tử đạo trưởng:

- Ðạo trưởng, những gì Bạch Huệ muốn nói đã nói hết. Ðạo trưởng còn điều chi chỉ huấn cho Bạch Huệ và Ứng hiệp?

Lời nói này của nàng chẳng khác gì dồn Chân Tử đạo trưởng vào thế cùng. Chân Tử đạo trưởng đâu thể nào nối bước theo ta Ðình Bang chưởng môn phái Tung Sơn. Trong võ lâm, VÕ Ðang phái nổi tiếng về kiếm. Thiên hạ ai ai cũng biết kiếm thuật của VÕ Ðang Chính sự nổi tiếng đó mà Chân Tử đạo trưởng không thể lùi bước được. Nếu Chân tử đạo trưởng theo bước của Tạ Ðình Bang thì chẳng khác nào tự hủy uy danh của VÕ Ðang, không khéo còn dựng được cho Tinh Túc giáo cái nền "Thiên hạ đệ nhất giáo" chẳng thua kém gì so với Thiếu Lâm tự.

Chân Tử đạo trưởng suy nghĩ một lúc rồi vuốt râu:

- Bần đạo xin được thỉnh giáo kỳ chiêu kiếm pháp của Tôn U ng Hiệp.

Bạch Huệ ôm quyền kính cẩn nói:

- Cung kính không bằng phụng mệnh. Nhưng trước khi để cho Tôn Ung Hiệp giao thủ, Bạch Huệ có mấy lời với đạo trưởng.

- CÔ nương cứ nói, bần đạo rửa tai nghe.

- Phàm giao đấu thì kiếm rất vô tình. Nếu nhỡ có chuyện gì xảy ra cho đạo trưởng thì đây là việc ngoài ý muốn. Mong rằng không tạo ra hận thù giữa VÕ Ðang và Tinh Túc giáo.

- Bần đạo hiểu ý của cô nương.

- Ða tạ đạo trưởng.

Nàng nói xong quay về, nói nhỏ vào tai Ứng Hiệp vài câu. Ứng Hiệp khẽ gật đầu rồi bước thẳng đến trước. Y ôm quyền xá Chân Tử đạo trưởng:

- Tại hạ Tôn ứng Hiệp xin được nhận sự chỉ giáo của Chân Tử đạo trưởng.

- Không cần ngươi khách sáo thái quá như vậy.

Chân Tư đạo trưởng vừa nói vừa đưa tay ra sau lưng rút trường kiếm. Lưỡi kiếm sang ngời phản chiếu ánh nhật quang làm lóa mắt quần hùng, thế nhưng Ứng Hiệp vẫn chẳng hề chớp mắt. Chính vì y không chớp mắt bất giác Chân Tử đạo trưởng cảm thấy Ung Hiệp nói:

- Hẳn đạo trưởng sẽ dùng đến Lưỡng Nghi kiếm pháp của phái VÕ Ðang để giao thủ với tại hạ.

- Sao ngươi biết bần đạo dùng Lưỡng Nghi kiếm pháp của phái VÕ Ðang.

- Vì Lưỡng Nghi kiếm pháp biến hoá vô biên, uy lực không phải tầm thường. Muốn hóa giải Lưỡng Nghi kiếm pháp phải am tường nó. Nếu không am tường tất sẽ bị Lưỡng Nghi kiếm pháp sát tử bất cứ lức nào trong khi giao thủ. Nhưng đạo trưởng dùng Lưỡng Nghi kiếm pháp đối phó với tại hạ thì chắc chắn đạo trưởng sẽ thua. Nếu như không muốn nói đạo trưởng đem uy danh chôn xuống Phong Thiền đài.

Mặt Chân Tử đanh hẳn lại:

- Ngươi nói ra điều đó có dáng gì?
- Tại hạ nói để đạo trưởng phòng bị. Bởi vì tại hạ đã luyện qua Lưỡng Nghi kiếm pháp của VÕ Ðang phái. Biết chỗ hay, chỗ sơ suất mà chỉ trong một chiêu có thể hóa giai nó.

- Bần đạo chưa từng nghe ai nói với bần đạo điều đó.

- Ðạo trưởng không tin?

- Ngươi có thể hù dọa ai nhưng không thể hù dọa được bần đạo.

- Vậy đạo trưởng hãy xem coi đây có phải là kiếm pháp Lưỡng Nghi của phái VÕ Ðang?

Ung Hiệp nói dứt câu thi triển kiếm pháp Lưỡng Nghi âm dương bát quái. Mỗi thế kiếm của y phát ra phối hợp cùng với bộ pháp liên hoàn thần kỳ khiến cho Chân Tử đạo trưởng có trố mắt ra nhìn. Lão gần như bất động đôi mắt nhìn Ứng Hiệp thi triển kiếm pháp Lưỡng Nghi mà thỉnh thoảng lại lại lắc đầu không tin vào mắt mình. Ung Hiệp bất ngờ điểm mũi kiếm về phía Phong Thiền Ðài, từ mũi kiếm của y một đạo kiếm khí phát ra, vọt thẳng đến đài Phong Thiền.

"ầm... " Cả Ðài Phong Thiền tưởng đâu bị một đạo sét trời vỗ trúng chưa tan ra thành tro bụi.

Quần hùng rúng động ngây người nhìn lên đài.

Ứng Hiệp thu kiếm lại, y ôm quyền:

- Ðạo trưởng giờ đã tin vào lời tại hạ nói chứ.

Chân Tử đạo trưởng chỉ còn biết lắc đầu nói:

- Người nào trong VÕ Ðang đã truyền thụ Lưỡng nghi kiếm pháp cho ngươi?

- VÕ Ðang thì có bao giờ truyền Lưỡng Nghi kiếm pháp ra ngoài. Ðến nay cả người trong VÕ đang cũng không phải ai cũng được phép luyện thứ kiếm pháp tối thượng này.

- Thế tại sao ngươi biết? Chẳng lẽ ngươi đã lên VÕ Ðang để học lén?

- Làm gì có người ngoài lên được VÕ Ðang để học lén kiếm pháp. Còn tại hạ thụ huấn Lưỡng Nghi kiếm pháp Ở đâu, xin miễn trả lời đạo trưởng. Bây giờ chẳng hay đạo trưởng còn muốn giao thủ với tại hạ nữa không?

- Ngươi đã biết Lưỡng Nghi kiếm pháp của phái VÕ Ðang rồi, bần đạo đành chịu thua các hạ.

chân Tử đạo trưởng tra kiếm vào vỏ, Chân Tử đạo trưởng miễn cưỡng quay lại ôm quyền nói với các vị chưởng môn, từ tốn nói:

- Bần đạo không phải là đối thủ của Di Họa Ðoạn Hồn Thần phái Tinh Túc. Bần đạo hổ thẹn vô cùng nhưng chẳng làm gì hơn được. bần đạo cáo từ. Mong chư vị chưởng môn đừng trách.

Chân Tử đạo trưởng buông tiếng thở dài rồi chậm rãi rời chân khỏi Phong Thiền đài.

Chân Tử đạo trưởng bỏ đi thì thì chẳng còn ai muốn bước ra để lĩnh giáo kiếm thuật của Tôn Ứng Hiệp. Tất cả đều nhận biết giao thủ với Tôn Ứng Hiệp chẳng khác nào tự mình đem nạp mạng cho tử thần.

Bạch Huệ bước đến bên Ứng Hiệp.

Nàng hướng mắt nhìn các vị chưởng môn:

- Các vị chưởng môn, hẳn không còn ai muốn thị chứng võ công của Ứng Hiệp lão đệ nữa chứ?

Những vị chưởng môn im lặng. Ngay cả quần hùng bên dưới đài cũng im lặng.

Chờ một lúc chẳng ai đáp lời mình, Bạch Huệ ôn nhu nói tiếp:

- Các vị chưởng môn không còn ai muốn đòi nợ Ung Hiệp bằng chính bản lĩnh võ công của mình. Vậy xem như ân oán giữa Tinh Túc giáo và các bang phái không còn nữa. Xem như hôm nay các vị đã biết Tinh Túc giáo tái nhập giang hồ, lại là một giáo phái không phải tầm thường như các vị đã nghĩ.

Nàng đổi giọng lạnh lùng nói tiếp:

- Tinh Túc đã tái nhập giang hồ thì sẽ minh chứng cho các vị biết đâu là thiên hạ đệ nhất giáo. Bạch Huệ cho các vị thời hạn một năm. Trong một năm đó các vị suy nghĩ sẽ phải làm gì để giữ mãi mối giao hòa với Tinh Túc giáo. Sau một năm các vị không có cơ hội nữa.

Nàng nói xong quay lại Ứng Hiệp:

- Ðệ đệ, chúng ta đi.

Ung Hiệp gật đầu. Y và Bạch Huệ toan rời đài Phong Thiền thì Tưởng Thi Hồng bước ra.

Tưởng phu nhân chặn đường hai người. Thi Hồng gắn giọng nói:

- Ta muốn giao thủ với Di Họa Ðoạn Hồn Thần để trả thù cho tướng công Gia Kính Hào.

Bạch Huệ cười khẩy nói:

- Chân Tử đạo trưởng, Thần Phục bang chủ, tướng công của Tưởng phu nhân còn không phải là đối thủ của Di Họa Ðoạn Hồn Thần thì phu nhân sao lại hồ đồ tự dấn thân vào chỗ chết chứ?

- Không cần nhiều lời, Tưởng Thi Hồng đã quyết rồi.

Bạch Huệ cười khẩy rồi từ tốn nói:

- Phu nhân khiến cho Bạch Huệ ngạc nhiên quá. Gia Kính Hào bang chủ hẳn không ngờ được mình lại có một vị nương tử tận hiếu tận trung như phu nhân.

Thi Hồng cướp lời Bạch Huệ:

- Không cần ngươi phải thốt lời khách sáo khen ngợi bổn nương.

Bạch Huệ khoát tay:

- Hê, bản nương chẳng có khách sáo với Tưởng phu nhân đâu. Ta chỉ ngạc nhiên thôi.

- Chẳng có gì để ngươi ngạc nhiên.

Bạch Huệ gằn giọng nói:

- CÓ đấy Theo ta biết thì có một người tên là Tống ngọc thư sinh, y hẳn cũng sẽ ngạc nhiên như Bạch Huệ nếu nghe những lời nói này của Tưởng phu nhân.

Nghe Bạch Huệ thốt ra câu này, bất giác dung diện của Tưởng Thi Hồng ửng đỏ, thẹn thùng.

Bạch Huệ mỉm cười nói tiếp:

- Bạch Huệ nghĩ phu nhân là phận nữ lưu, võ công lại không thể sánh bằng với Chân Tử đạo trưởng hay Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào, hay phu nhân có thể nhờ Tống ngọc thư sinh đến giúp người.

Nàng nói dứt câu dè bĩu nhìn Tưởng Thi Hồng.

Thi Hồng lườm Bạch huệ. Nàng gắn giọng nói:

- Bạch Huệ, hôm nay ta không thực hiện y định của mình thì hôm khác tưởng Thi Hồng cũng sẽ đòi lại món nợ này. Ngươi thị mình có sắc đẹp trời ban, nhưng ta cũng có thứ khác chống lại nhan sắc của ngươi.

- Bạch Huệ rất muốn thấy sự lợi hại của Tưởng phu nhân.

Thi Hồng thở hắt ra một tiếng rồi lườm Bạch Huệ mới chịu quay bước rời đài Phong Thiền. Thi Hồng bỏ đi kéo theo tất cả các cao thủ Thần Phục bang theo chân nàng.

Bạch Huệ nhìn theo cho đến khi chẳng còn thấy bóng Tưởng Thi Hồng. Hai cánh môi thoạt điểm nụ cười khinh bỉ, rồi quay lại nói với Ứng Hiệp:

- Ðệ đệ, chúng ta rời khỏi đây thôi.

Ứng Hiệp khẽ gật đầu Bạch Huệ nhìn lại các vị chưởng môn từ tốn nói:

- Các vị chưởng môn kính mến. Xem như hôm nay Tinh Túc giáo đã chính thức tái nhập võ lâm. Khi nào tổng đàn khai môn, Bạch Huệ cung thỉnh các vị đến tổng đàn dùng chén rượu nhạt chúc mừng Tinh Túc giáo. Giờ xin cáo từ.

Tất cả những chưởng môn có mặt tại Phong Thiền Ðài nhìn nàng mà chẳng ai thốt đến nửa lời.

Bạch Huệ và Ứng Hiệp quay lại cỗ xe song mã. Khi nàng giật dây cương cho cỗ xe song mã chậm rãi rời Phong Thiền đài thì một sự kiện thần kỳ xảy ra. Một làn gió thu nhẹ thổi qua Phong Thiền đài nhưng tất cả những đại kỳ của các môn phái hiện hữu trên võ lâm đồng loạt gãy ngang như những thân chuối bị chém, đổ xuống rào rào, duy có ngọn đại kỳ Tinh Túc giáo thì vẫn đứng vững dù gió vỗ phần phật.

Tất cả những chưởng môn đồng hướng mắt nhìn về phía những ngọn đại kỳ nằm chơ chỏng trên Phong Thiền đài. Sắc mặt người nào cũng xám ngoét, lộ rõ những nét lo lắng lẫn sợ sệt.

Quần hùng võ lâm thầm nghĩ, "Ðây là ý trời hay Tinh Túc giáo đã giở trò hí lộng quỷ thần. Nhưng gãy đại kỳ trên Phong Thiền Ðài là điều chẳng tốt lành với các môn phái rồi." Bạch Huệ định nhãn về phía dãy ghế có các vị chưởng môn đang yên vị. Nàng đứng lên ôm quyền trịnh trọng nói:

- Chư vị chưởng môn, ý trời đã định như vậy rồi. Mong rằng các vị sẽ hiểu ra đâu là thiên ý, đâu là tiệt diệt.

Nàng nói dứt câu ra roi, đôi tuấn mã trổ ngay nước kiệu kéo cỗ xe băng thẳng về phía trước. CỖ xe song mã của Bạch Huệ và Tôn Ứng Hiệp bỏ đi để lại phía sau một lớp bụi mù mịt cùng với nổi băn khoăn lo lắng cho những người đang hiện hữu tại Phong Thiền đài.

Chương 30: Tình hận

Ngồi bắc chân chữ ngũ, đối diện với Ứng Hiệp, Bạch Huệ bưng chén rượu nhìn Ứng Hiệp nói:

- Không có đệ, ước mơ của tỷ tỷ và song đường chẳng bao giờ được như ngày hôm nay. Tỷ mượn chén rượu này kính đệ.

Ứng Hiệp đón lấy chén rượu trên tay nàng:

- Ða tạ tỷ... Thật ra đệ đâu có công trạng gì. Chẳng qua ngôn phong của tỷ quá ư sắc xảo nên mới khiến quần hùng khâm phục mà thôi. Tại Phong Thiền đài, đệ chỉ sợ sẽ phải dùng đến kiếm pháp thần kỳ của Dương Bất Tuần tạo ra nghiệp sát nhân khó mà rửa tay được.

- Nếu phải sát nhân vì tỷ, đệ có làm không?

Ứng Hiệp dốc chén rượu trút vào miệng.

Y đặt chén xuống bàn nhìn Bạch Huệ nói:

- Ứng Hiệp đã nói với Lâm tỷ tỷ rồi. Xuất thân của đệ là một cô nhi đầu đường xó chợ, nay đói mai no, chẳng biết đến tương lai của mình như thế nào. Sau đó gặp được Tống tỷ tỷ... rồi gặp được Lâm tỷ tỷ. Giờ Ứng Hiệp chỉ có mỗi một mình Lâm tỷ tỷ. Ðệ không vì tỷ thì còn vì người nào khác nữa... Huống chi...

Bạch Huệ mỉm cười:

- Huống chi thế nào?

Ứng Hiệp nhìn ra ngoài thảm cỏ để tránh ánh mắt sắc xảo của Lâm Bạch Huệ. Y lí nhí nói:

- Ðệ Không dám nói.

- Ðệ không dám nói vậy để tỷ nói dùm cho đệ nhé!

Nàng thốt ra câu này, Ứng Hiệp lại gật đầu như một đứa bé ngoan ngoãn. Bạch Huệ đứng lên bước đến trước mặt Ứng Hiệp. Nàng vòng tay ôm cổ hắn, ôn nhu nói:

- Ðã là tình yêu chân thành thì không ai nói ra bằng lời cả. NÓ đẹp lắm, thơ mộng lắm, nếu nói ra sợ rằng sẽ mất đi sự thơ mộng và nét đẹp của nó. Nhưng tỷ phải nói để Nàng nựng cằm Ứng Hiệp nhỏ nhẹ nói như thể muốn trút từng lời vào tai Ứng Hiệp, hai người đối mặt nhìn nhau:

- Ðệ yêu Lâm Bạch Huệ có phải không?

Ứng Hiệp gật đầu.

Bạch Huệ nói:

- Nếu tỷ trao thân cho đệ... Ứng Hiệp có còn xem trọng Lâm Bạch Huệ này không?

Ứng Hiệp bối rối, lúng túng. Ðôi lộng quyền gã đỏ bừng trông như hai quả đào chín bất thần lộ trên mặt. Y lí nhí nói ra như thể người chẳng còn hơi để thốt ra lời:

- Tỷ tỷ... Ðệ không bao giờ muốn tỷ phải khổ vì đệ. Tỷ tỷ hiện hữu trong đệ như vầng nhật quang đối với sự sống này.

Y lắc đầu:

- Ðệ không muốn tỷ đau khổ đâu.

Nàng mỉm cười nhìn gã:

- CÓ gì là đau khổ. Nếu đau khổ mà đạt được sự dịu ngọt của tình yêu thì cũng đáng lắm chứ.

Nàng ràng mười ngón tay quanh gáy Ứng Hiệp. Cảm giác từ mười đầu ngón tay của nàng truyền qua Ứng Hiệp khiến y cảm thấy nao nao trong đan điền. Cảm giác nao nao lạ lẫm kia khiến cho đan điền của Ứng Hiệp bất giác căng cứng như thể một quả bóng chực nổ tung mà y khó kìm hãm được.

Bạch Huệ ghé hai cánh môi vào tai Ứng Hiệp:

- Tỷ muốn trao thân cho đệ để mãi mãi hai chúng ta như hình với bóng, cùng tồn tại và cùng biến đi trong cõi đời này.

- Tỷ tỷ...

Ứng Hiệp bị nàng bụm miệng lại không cho nói tiếp. Nụ cười xinh tươi ngọt ngào lại hiện lên trên hai cánh môi mọng ướt, xinh xắn của Lâm Bạch Huệ Nàng từ từ đứng thẳng lên trước mặt Ứng Hiệp. Xiêm y của nàng từ từ tuột dần xuống sàn gạch, và cuối cùng là cả một tòa thiên nhiên với những đường cong hoàn hảo lọt trọn vào hai con ngươi của Ứng Hiệp.

Ðôi nhũ hoa với sức sống căng Trảo hiện ngay trước mắt Ứng Hiệp như thể đôi trái cam gợi mời gã phải khám phá và tận hưởng. Ðã từ bao lâu nay Ứng Hiệp ao ước được chiêm ngưỡng phần thân thể phía trước của Bạch Huệ, nay y được thấy, được trao tặng nhưng sao trong lòng Ứng Hiệp lại Trảo dâng sự ngại ngùng. Y ngại không phải vì một nguyên cớ nào khác mà chính là vì thân thể kia đối với y quá ư quan trọng. Với tấm thân của Bạch Huệ, Ứng Hiệp chỉ muốn tơ tưởng và tôn thờ chứ không dám chiếm đoạt nó hay hủy hoại nó, mặc dù nàng đang muốn trao tặng cho gã.

Hai cánh môi Ứng Hiệp bất giác khô khốc như kẻ lữ hành trên sa mạc đang phải chịu cơn khát hành hạ, trong khi mắt gã thì cứ mở trừng trừng những tưởng muốn thâu tóm vùng ốc đảo vào trong mình để thỏa mãn cơn khát lâu ngày.

Bạch Huệ bất thần áp vùng nhũ hoa căng cứng của mình vào mặt Ứng Hiệp. Mùi thơm của da thịt, sự êm ái, ngọt ngào từ đôi nhũ hoa phả vào khứu giác Ứng Hiệp. Hắn cố định thần với ý niệm tôn kính thể xác kia, nhưng sao vùng đan điền cứ như muốn nổ tung bởi những đòi hỏi nhục dục mà gã không thể nào kìm chế được. Trong đầu Ứng Hiệp mơ hồ liên tưởng đến hoạt cảnh hôm nào giữa y với Tiểu Yến. Nếu y không nghĩ đến hoạt cảnh hôm nào giữa mình với Tiểu Yến thì khả dĩ còn giữ được chút thần thức kìm chế dục tính, nhưng những hình ảnh cũ tái hiện càng làm cho đan điền của gã căng cứng hơn với lửa dục Trảo dâng lên chẹn ngang cả cuống họng.

Ðôi nhũ hoa của nàng áp chặt lấy mặt Ứng Hiệp. Y cảm nhận được mùi hương da thịt, tiếng đập thổn thức của trái tim, và không còn gì để Ứng Hiệp phải suy nghĩ, y bị những đợt sóng tình dữ dội cuốn lấp dìm vào những vùng cấm của nữ nhân. Ðôi tay Ứng Hiệp vòng qua ôm cứng lấy vòng tiểu yêu của nàng rồi nó lần mò xuống phía dưới.

Y nhận thức rõ mồn một đôi chân Bạch Huệ đang run nhẹ và từ từ mất lực dần, cuối cùng thì ngã hẳn vào người hắn.

Bạch Huệ đê mê cất tiếng:

- Ứng Hiệp...

Gã cũng đáp lời nàng:

- Bạch Huệ...

Cùng với lời nói nhát gừng đó thì cổ họng y như bị chẹn lại bởi hòn than hồng của dục tình. Y xiết chặt nàng hơn, trong khi Bạch Huệ thả lỏng để trao thân và tận hưởng.

Nàng cảm nhận hai bàn tay Ứng Hiệp lần từ từ theo bờ hông mình. Chúng tạo sự nhột nhạt nhưng thật là diệu kỳ, êm ái.

Bạch Huệ chợt rướn người khi hữu thủ của Ứng Hiệp đặt ngay lên vùng cấm của mình. Cơ thể nàng căng ra và phải thốt lên một tiếng khi mặt Ứng Hiệp áp xuống đầu nhũ hoa:

- Ứng Hiệp...

Những tưởng đâu lời nói của nàng sẽ khiến cho Ứng Hiệp quay lại với sự tôn kính của y đối với nàng, nhưng không... Dục tình đã cuốn lấy gã, buộc gã phải làm gì và nàng chỉ còn biết chấp nhận sự khám phá lẫn sự chinh phục cũng như nỗi háo hức tham lam của Tôn Ứng Hiệp. Trong khi Ứng Hiệp khám phá, chiếm hữu bằng tất cả sự tham lam của mình, thì Bạch Huệ lại tận hưởng được những hương vị mà từ trước đến nay nàng chưa từng bao giờ có được, mặc dù đã từng trải trên chốn giang hồ. Cơ thể nàng chợt bùng nổ tung ra với cảm giác khoái lạc tuyệt đỉnh cùng với những lần rùng mình thật kỳ diệu của Ứng Hiệp. Hai người bấu chặt vào nhau và lịm dần đi trong những đợt sóng tình dồn dập.

Bạch Huệ bẽn lẽn nhìn Ứng Hiệp. ánh mắt đưa tình của nàng khiến cho Ứng Hiệp thêm tôn thờ và sùng kính. Nàng dựa đầu vào vai Ứng Hiệp, nàng mỉm một nụ cười mỉm:

- Ðệ Ðừng bao giờ xa tỷ nhé!

Ứng Hiệp gật đầu:

- vĩnh viễn trong cuộc đời này, Ứng Hiệp sẽ gắn bó với tỷ. Chỉ khi nào cõi đời này chẳng còn nhật quang thì Ứng Hiệp mới xa tỷ.

Nàng ép mặt vào ngực Ứng Hiệp:

- Tỷ mãn nguyện quá.

Ứng Hiệp vuốt mái tóc đen mượt của nàng:

- ông trời đã ban tặng cho đệ.

- Ban tặng gì?

- Tỷ và tình yêu của tỷ. CÓ lẽ đây là báu vật mà chẳng ai có được, ngoại trừ Tôn Ứng Hiệp.

Nàng vòng tay qua cổ kéo y xuống, đặt nụ hôn vào mặt rồi thỏ thẻ nói:

- Ðệ cũng là báu vật của tỷ.

Nàng vừa thốt dứt câu thì bất thình lình từ phía cửa sổ một mũi phi tiễn xe gió lướt vào Với thính nhĩ xuất quỷ nhập thần, Ứng Hiệp chớp động hữu thủ thộp lấy mũi phi tiễn đó. Y hơi xô Bạch Huệ ra đứng bật lên.

Bạch Huệ cầm lấy mũi phi tiễn. Trên mũi phi tiễn còn có một tấm giấy hồng điều.

Bạch Huệ mở tấm giấy ra đọc. Nàng đọc xong nói với Ứng Hiệp:

- Ðệ đệ Hóa ra là thư của Tưởng phu nhân.

Nàng đưa bức thư cho Ứng Hiệp đọc:

- Ðệ đọc đi.

Ứng Hiệp đọc dòng chữ với những nét phóng túng trong thư:

"Lâm cô nương nhã giám. Thi Hồng muốn gặp cô nương để thanh toán những ân oán với Di Họa Ðọa Hồn Thần. Ta nói như vậy cô nương tự khắc hiểu. Ðừng để Thi Hồng phải nói ra những gì mình biết cũng không chỉ cho ta và cả cô nương. Nếu Lâm cô nương đồng ý thì hãy đến Mẫu Ðơn trang gặp bổn nương".

Ứng Hiệp nhìn Bạch Huệ:

- Tỷ tỷ định đến phó hội với Tưởng phu nhân không?

- Theo đệ... Tỷ có nên đi không?

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Lấy mạng Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào do đệ làm thì hay nhất đệ đến phó hội với Tưởng phu nhân hay hơn tỷ. Nhất định tại Mẫu Ðơn trang, Thần Phục bang sẽ có chuẩn bị. Ðệ đến đó vẫn hay hơn tỷ.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Ðệ đừng quên lấy mạng Gia Kính Hào có phần của tỷ trong đó nữa.

Nàng buông một tiếng thở dài:

- CÓ cần tỷ sẽ nói cho đệ biết những nguyên nhân éo le bên trong thiên chức của đệ.

Tỷ chỉ muốn hỏi đệ một câu.

Ứng Hiệp gật đầu.

- Nếu Tưởng Thi Hồng lấy mạng tỷ... Ðệ có dám bảo vệ tỷ giết bà ta?

- Bất cứ ai muốn làm hại tỷ thì phải bước qua xác chết của Tôn Ứng Hiệp.

- Tỷ chỉ muốn nghe câu nói này của đệ mà thôi. Giờ thì tỷ sẽ đến Mẫu Ðơn trang.

Ứng Hiệp mở ta mắt hết cỡ nhìn nàng. Y hỏi lại:

- Tỷ đến Mẫu Ðơn trang?

Bạch Huệ gật đầu.

Ứng Hiệp lắc đầu nói:

- Không được đâu... Chắc chắn Tưởng phu nhân đã chuẩn bị tất cả để đón chờ tỷ.

Mẫu Ðơn trang không nói là cạm bẫy thì cũng đã có sự chuẩn bị trước. Ðến đó tỷ chỉ gặp họa mà thôi. Hãy để cho Ứng Hiệp đi thay cho tỷ.

- Ứng Hiệp lo lắng cho tỷ như vậy, tỷ mãn nguyện lắm rồi. Nhưng tỷ sẽ không cho đệ đi đâu Bởi vì đây là việc của nữ nhân. Ứng Hiệp là một đại kiếm thủ vô song trên võ lâm chẳng lẽ lại đối mặt với một nữ nhân sao. Tỷ đâu có muốn.

Nàng mỉm cười, nắm tay Ứng Hiệp:

- Tỷ không sao đâu. Tỷ đâu nỡ ra đi bỏ đệ lại cõi trần này một mình chứ. Huống chi tỷ đâu muốn mất tình yêu của mình vào tay người khác. Tỷ biết Tưởng Thi Hồng Thần Phục bang chủ muốn gì. Tỷ chỉ mong sao đệ mãi mãi giữ nguyên tình yêu với tỷ là được roi.

Nàng bá cổ Ứng Hiệp nhỏ nhẹ nói:

- Ứng Hiệp... Ðệ bảo trọng nhé.

- Tỷ tỷ!

Nàng mỉm cười nói:

- Nam nhân không nên xen vào chuyện nữ nhân.

- Ðệ hiểu.

Nàng vuốt má Ứng Hiệp:

- Quân tử đại trượng phu.

Bạch Huệ liếc mặt đưa tình rồi quay bước chậm rãi rời khỏi gian biệt sảnh. Bạch Huệ đi rồi, bất giác Ứng Hiệp cảm thấy trống vắng cô đơn lạ lùng. Y cảm nhận trong lòng mình nặng trĩu khi không còn Lâm Bạch Huệ bên cạnh. Vừa mới xa Bạch Huệ thôi mà Ứng Hiệp cảm thấy lạc lõng vô cùng. Sự cô đơn lẫn cảm giác lạc lõng khiến y cảm thấy muộn phiền.

Bước đến bàn bưng cả bầu rượu, Ứng Hiệp nhìn bầu rượu nói:

- Phải chi Lâm tỷ tỷ đừng nghĩ đến Tinh Túc giáo, mình và Bạch Huệ sẽ du lãm ngắm non xanh nước biếc thì hay biết chừng nào. Phải chi mình đừng là Di Họa Ðoạn Hồn Thần được cùng với tỷ tỷ ung dung tự tại qua khắp nẻo giang hồ nhỉ. Mình sẽ không bao giờ cho tỷ tỷ rời xa mình. Sẽ không bao giờ chia cắt với tỷ tỷ.

Ứng Hiệp nói hết câu dốc chỏng bầu rượu xuống bàn nhìn ra ngoài thảm cỏ xanh mượt:

- Lâm Bạch Huệ tỷ tỷ... Ứng Hiệp yêu thương tỷ tỷ nhất trên cõi đời này.

Ứng Hiệp lại dốc bầu rượu tu tiếp ngụm dài nữa. Y muốn uống rượu để giết thời gian lẫn nỗi bồn chồn lo lắng cho Lâm Bạch Huệ. Tu thêm ngụm thứ ba thì rượu trong bầu không còn, Ứng Hiệp đặt bầu rượu xuống bàn.

CÓ tiếng bước chân nhẹ nhàng bước vào. Ứng Hiệp không nhìn lại nhưng ngửi được mùi hương phả vào khướu giác mình. Ngửi được mùi hương đó, Ứng Hiệp từ tốn hỏi:

- CÔ nương tìm ai trong gian biệt phòng này?

- Tại sao công tử không nhìn lại xem ta là ai?

- Không cần nhìn tại hạ cũng biết phu nhân không phải là Lâm tỷ tỷ.

- Hay thật... Mùi hương phấn của Tưởng Thi Hồng khác hẳn với Lâm Bạch Huệ ư?

- Ðúng.

Ứng Hiệp vừa nói vừa quay lại đối mặt với Tưởng Thi Hồng. Mặt Ứng Hiệp đanh hẳn lại, lộ ra những nét bất nhẫn và khó chịu. Y nhạt nhẽo hỏi:

- Tưởng phu nhân hẹn với Lâm tỷ tỷ tại "Mẫu Ðơn trang", sao không Ở đó tiếp tỷ tỷ mà lại đến đây?

Thi Hồng điểm nụ cười mỉm, di dời gót sen ẻo lả vòng tiểu yêu bước đến trước mặt Ứng Hiệp. Nàng dừng bước cách gã non nửa gang tay. Mùi phấn hương dìu dịu từ cơ thể Thi Hồng phả ra xông vào khứu giác của Ứng Hiệp.

Thi Hồng từ tốn hỏi:

- Lâm Bạch Huệ của công tử đến "Mẫu Ðơn trang" có người tiếp rồi. Còn Thi Hồng đến đây để tiếp công tử.

- Tiếp Tôn Ứng Hiệp?

Thi Hồng gật đầu.

Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Phu nhân muốn tiếp tại hạ gì nào? Phải chăng phu nhân muốn đòi lại món nợ mà Tôn Ứng Hiệp đã vay của Thần Phục bang? Ứng Hiệp làm, Ứng Hiệp chịu, không hề phủ nhận chính tay Ứng Hiệp đã cắt đầu Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào.

- Công tử không phủ nhận thì điều đó ai biết.

Nhìn thẳng vào mắt Tưởng Thi Hồng, Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Tại Phong Thiền đài, Tưởng phu nhân đã bắt Ứng Hiệp trả nợ cho Thần Phục bang chủ. Vậy bây giờ phu nhân muốn Ứng Hiệp trả nợ như thế nào?

- công tử định trả món nợ đó cho Thi Hồng như thế nào?

- Phu nhân còn hỏi tại hạ ư?

Thi Hồng gật đầu:

- Thi Hồng muốn biết.

Ứng Hiệp buông một tiếng thở dài:

- Giết người thì đền mạng. Phu nhân lại chẳng đủ võ công để bắt tại hạ đền mạng.

Chẳng lẽ phu nhân lại muốn động thủ với Di Họa Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp. Tại hạ là người lỗ mãng cũng có thể cho phu nhân một câu.

- Câu gì?

- Muốn làm bất cứ điều gì cũng phải biết tự lượng sức mình. Phu nhân hẳn biết người không phải là đối thủ của tại hạ, dù chỉ một chiêu kiếm.

Thi Hồng gật đầu:

- Công tử nói rất đúng... Tưởng Thi Hồng không phải là đối thủ của công tử... Thì làm sao đòi công tử trả nợ máu cho Thần Phục bang chủ.
Thốt dứt câu Tưởng Thi Hồng buông một tiếng thở dài.

Nghe tiếng thở dài của nàng, Ứng Hiệp cũng phải chạnh lòng. Y đổi giọng từ tốn hỏi:

- Nếu phu nhân tự nhận biết như vậy thì chẳng nên tìm tại hạ nữa. Bởi xem như chuyện đòi nợ của phu nhân không thể thực hiện được trong kiếp này.

- Nói như vậy, công tử định không trả nợ cho Thần Phục bang ư?

- Tại hạ không phải không muốn trả nhưng chỉ tiếc Thần Phục bang không có ai đủ bản lĩnh buộc tại hạ trả nợ theo đúng giới luật võ lâm.

Thi Hồng lắc đầu. Nàng nhìn Ứng Hiệp từ tốn nói:

- Thi Hồng đòi nợ công tử.

- Phu nhân...

Nàng gật đầu:

- Thi Hồng đòi nợ công tử nhưng không bắt công tử phải trả nợ bằng mạng của mình.

- Không trả nợ bằng mạng, thì tại hạ trả nợ phu nhân bằng gì nào?

Ứng Hiệp nhún vai, dang rộng hai tay, lắc đầu nói:

- Tại hạ ngoài một cái mạng ra chẳng còn thứ gì khác. Nếu phu nhân khăng khăng đòi tại hạ trả nợ e rằng, phu nhân phải cho Ứng Hiệp khất nợ đến kiếp sau.

Thi Hồng lắc đầu:

- Công tử phải trả nợ ngay trong kiếp này.

- Tại hạ chẳng còn gì trả nợ cho Thần Phục bang ngoại trừ cái mạng của tại hạ.

Nhưng rất tiếc cái mạng đó tại hạ lại không thể giao cho phu nhân được.

- Bởi vì công tử đã giao nó cho Lâm Bạch Huệ.

- Không sai.

Thi Hồng cười mỉm từ tốn nói:

- Công tử không nói ra thì Thi Hồng cũng biết. Bất cứ nam nhân nào khi gặp Bạch Huệ tất sẽ giao cái mạng cho ả mà thôi.

Mặt Ứng Hiệp đanh lại với những nét bất mãn, khó chịu lộ trên mặt. Y cáu gắt nói:

- Tại hạ không thích nghe những lời này của Tưởng phu nhân. Nếu Tưởng phu nhân xúc phạm Lâm tỷ tỷ thì đừng trách Ứng Hiệp có thể đuổi phu nhân ra khỏi gian biệt phòng này.

Thi Hồng thở ra, nhún nhường nói:

- Công tử miễn thứ cho Thi Hồng đã vô ngôn bất ý xúc phạm đến Lâm cô nương.

Hừ nhạt, Ứng Hiệp mới nói:

- Nợ nần với Thần Phục bang là chuyện riêng của Ứng Hiệp không liên can đến Lâm tỷ tỷ, mong phu nhân hiểu cho. Tại hạ nói trước, nếu như Thần Phục bang di hại đến Lâm tỷ tỷ thì Ứng Hiệp sẽ san bằng Thần Phục bang.

Câu nói này của Ứng Hiệp khiến cho sắc hoa của Thi Hồng biến đổi nhợt nhạt. Mãi một lúc lâu sau, nàng mới lấy lại vẻ mặt bình thường, từ tốn nói:

- Công tử đã nói vậy, Thi Hồng đành phải miễn cưỡng chiều theo ý của công tử.

Nhưng để Thần Phục bang bỏ qua tất cả những nợ nần giữa công tử và Thần Phục bang, cũng như không bao giờ xúc phạm, mạo phạm đến Lâm cô nương thì công tử phải chấp nhận một điều kiện. Ðiều kiện này xem như công tử đã trả dứt nợ với Thần Phục bang.

Nhìn thẳng vào đôi thu nhãn ướt át của Thi Hồng, Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Phu nhân muốn đặt điều kiện gì với tại hạ?

Rít một luồng chân khí thật sâu căng phồng lồng ngực, Thi Hồng nghiêm giọng nói:

- Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào đã chết bởi sát kiếm của công tử thì công tử phải thay Gia Kính Hào đảm đương chức vị Thần Phục bang chủ.

Nghe Thi Hồng thốt ra câu nói này, Ứng Hiệp ngơ ngẩn và ngạc nhiên nhìn nàng.

Ứng Hiệp chỉ vào ngực mình:

- Sao?... Tại hạ thay Gia Kính Hào đảm đương chức vị Thần Phục bang chủ?

Thi Hồng gật đầu:

- Không sai. Chỉ có bang chủ mới xứng đáng trở thành Tân bang chủ của Thần Phục bang.

Ứng Hiệp nhíu mày:

- Phu nhân đừng quên tại hạ chính là người lấy mạng Gia Kính Hào bang chủ.

- Chính vì điều đó mà Thi Hồng mới đặt điều kiện với công tử. Chỉ có công tử mới đáng mặt thay Gia Kính Hào.

- Trở thành Thần Phục bang chủ thì ai mà không muốn, nhưng...

Thi Hồng cướp lời Ứng Hiệp:

- Thi Hồng mong công tử nhận lời. Gia Kính Hào mất đi, Thần Phục bang như rắn mất đầu. Lúc này Thần Phục bang rất mong có Tân bang chủ, mà người duy nhất có thể trở thành Tân bang chủ chính là công tử mà thôi. Công tử chấp nhận điều kiện Thi Hồng đặt ra trở thành Tân bang chủ của Thần Phục bang, công tử sẽ có được tất cả những gì thuộc về Tần Phục Bang.

Nàng lưỡng lự ngập ngừng nói tiếp:

- Kể cả Tưởng Thi Hồng.

Ứng Hiệp mỉm cười,lắc đầu nói:

- Tại sao phải là tại hạ mới đảm đương chức vị Tân bang chủ Thần Phục bang?

- Bởi phong độ của công tử.

- Rất tiếc... Tôn Ứng Hiệp giờ đã là người của Tinh Túc Giáo.

- Tinh Túc giáo của Lâm Bạch Huệ sao có thể sánh bằng với Thần Phục bang. Tinh Túc giáo chỉ là hảo danh, còn Thần Phục bang mới có thực lực.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Tại hạ không phải là kẻ chơi lê quên lựu, chơi trăng quên đèn. Tại hạ đã tự nguyện trở thành môn đồ của Tinh Túc giáo thì không bao giờ phản bội lại giáo quy Tinh Túc giáo, phản lại Lâm tỷ tỷ.

- Thật ra công tử đã bị Lâm Bạch Huệ hớp hồn bằng nhục tình.

Ðôi chân mày của Ứng Hiệp nhíu lại:

- Phu nhân đừng nói thêm lời nào xúc xiểm Lâm tỷ tỷ.

Buông một tiếng thở dài, Tưởng Thi Hồng cáu gắt:

- Công tử nhìn lại Tưởng Thi Hồng xem... Tại sao chỉ có Lâm Bạch Huệ được công tử sùng kính, kính trọng và yêu thương. Trong khi...

Ứng Hiệp cướp lời Thi Hồng:

- Tưởng phu nhân...

Thi Hồng mím môi nói:

- Công tử có giết thì giết, Thi Hồng cũng phải nói.

- Tại hạ không muốn nghe những gì phu nhân nói.

- Công tử sợ... Hãy nhìn Thi Hồng này... Thi Hồng không bằng Bạch Huệ sao? Thi Hồng xấu hơn Bạch Huệ à?

Nàng lắc đầu:

- Ðủng... Thi Hồng xấu hơn Bạch Huệ. Nhan sắc không bằng Bạch Huệ, nhưng Tưởng Thi Hồng có sức sống tràn trề của một nữ nhân biết chiều công tử.

Thi Hồng nói xong bước đến ngay trước mặt Ứng Hiệp. Nàng nhìn thẳng vào mắt Ứng Hiệp:

- Công tử hãy khám phá thể xác này xem có gì không xứng hoặc thua kém gì Lâm Bạch Huệ không? Chàng hãy từ bỏ ý niệm tôn sùng Bạch Huệ mà hãy đến với Thi Hồng. Thần Phục bang sẽ thuộc về chàng. Tất cả sẽ thuộc về chàng. Tất cả.... Chàng hãy suy nghĩ đi. Nếu chàng sống với Bạch Huệ chỉ được kiếp họa thảm bại danh liệt mà thôi.

Thi Hồng vừa nói vừa đặt tay lên vai Ứng Hiệp:

- Chàng sẽ không tìm được người nào như Tưởng Thi Hồng đâu.

Cùng với lời nói đó Thi Hồng toan cởi bỏ y trang của Ứng Hiệp. Tay nàng vừa đặt vào ngực áo của Ứng Hiệp thì bất ngờ y gạt tay nàng ra. Nhìn thẳng vào mắt Thi Hồng, Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Phu nhân làm như vậy để đạt mục đích gì? Chẳng lẽ phu nhân định trao thân khuyến dụ Ứng Hiệp? Gia Kính Hào bang chủ nếu có linh thiêng thì chắc hộc máu ra mà chết bởi chứng kiến cảnh nương tử mình khuyến dụ người khác.

Thi Hồng ngơ ngẩn bởi câu nói này của Ứng Hiệp.

Nàng lắc đầu:

- Thi Hồng cảm mến phong độ của chàng.

Nàng từ từ quỳ xuống, ngẩng mặt khẩn thiết nói: - Nếu chàng không nhận làm Bang chủ Thần phục bang thì hãy sát tử Thi Hồng luôn Lời còn đọng trên miệng Thi Hồng thấy Lâm Bạch Huệ bước vào. Nàng cười khẩy một tiếng rồi nói:

- Ta tội nghiệp cho ngươi quá.

Thi Hồng bối rối đứng lên.

Nàng nhìn Bạch Huệ:

- Bạch Huệ... Sao ngươi lại không đến Mẫu Ðơn trang?... Ngươi không muốn gặp người đó à?

- Bạch Huệ cần gặp Tưởng phu nhân hơn. Không ngờ Tưởng phu nhân - một trang thiên kim lá ngọc cành vàng của Thần Phục bang lại quỳ gối van xin đệ đệ của ta.

Thở hắt ra một tiếng Thi Hồng nói:

- Ta muốn Ứng Hiệp công tử trở thành Bang chủ Thần Phục bang có được không?

Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Tất nhiên là được nếu Ứng Hiệp chấp nhận lời thỉnh cầu của Tưởng phu nhân.

Nàng bước đến bên Ứng Hiệp:

- Ðệ đệ Tưởng phu nhân hẳn đã thỉnh cầu đệ đầu phục Thần Phục bang để đảm đương chức vị bang chủ cho Gia Kính Hào.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Tưởng phu nhân có thỉnh cầu đệ.

Thi Hồng nói:

- Công tử... Nam tử hán đại trượng phu phải biết nhìn xa trông rộng. Công tử hãy về với Thần Phục bang.

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp:

- Tưởng phu nhân đang khẩn thiết van xin đệ. Ứng Hiệp đệ có nhận lời Tưởng phu nhân không?

Ứng Hiệp lắc đầu, khẳng khái buông một câu thật lạnh lùng:

- Không... Ứng Hiệp là người của Tinh Túc giáo. Mãi mãi sẽ là người của Tinh Túc giáo. Nếu cần sẽ thành nô nhân của Lâm tỷ tỷ chứ không màng đến chức vị Thần Phục bang chủ của Tưởng phu nhân.

Bạch Huệ mỉm cười đắc ý với câu nói của Tôn Ứng Hiệp. Nàng nắm tay y:

- Ðệ đệ Tỷ biết mà... Ðệ sẽ không bao giờ phản bội tỷ.

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ nhìn lại Tưởng Thi Hồng:

- Tưởng phu nhân đã nghe Ứng Hiệp đệ đệ của Bạch Huệ nói rồi chứ. Chức vị Bang chủ Thần Phục bang không đáng để cho Ứng Hiệp quan tâm đến đâu, đứng khuyến dụ Ứng Hiệp vô ích mà thôi.

Thi Hồng nhìn Ứng Hiệp:

- Công tử nên suy nghĩ lại đi... Nếu công tử cần thì Thi Hồng vẫn...

Bạch Huệ trừng mắt quát:

- Hỗn láo... Phu nhân đã khuyến dụ Ứng Hiệp phản bội Tinh Túc giáo đã phạm vào giới quy tối ky của giáo giới. Giờ còn định dùng cả nhan sắc của mình nữa ư. Quả là dâm tặc, lăng loàn. Không dạy cho phu nhân lễ đạo thì chẳng thể nào chịu đựng được.

Thi Hồng hừ nhạt một tiếng:

- Bạch Huệ... Ngươi sợ Thi Hồng này à?

Nàng cười khẩy nói tiếp:

- Ðúng... Ngươi phải sợ Thi Hồng này thôi bởi vì ngươi đã từng là kẻ bại trận. Ngươi nói ta dâm tặc thế còn ngươi thì sao?... Bạch Huệ... hãy nhìn lại mình đi... Hay là ngươi muốn Thi Hồng phải thố lộ tất cả?...

Dung diện Bạch Huệ đanh hẳn lại với tất cả những nét sát nhân lộ ra ngoài:

- Ðường đường là một phu nhân của Thần Phục bang lại luôn mở miệng ngậm máu phun người.

Lời vừa dứt trên miệng Bạch Huệ thì nàng đã chớp động thân pháp, áp tới Thi Hồng vương tay tát thẳng vào má đối phương. Thi Hồng như chuẩn bị trước, nhanh chóng lách bộ tránh chưởng ảnh của Bạch Huệ đồng thời dùng luôn mật kiếm dấu trong ống tay áo trái đâm thẳng vào trung đẳng của Lâm Bạch Huệ.

Thủ pháp dùng mật kiếm của Thi Hồng quả là tinh diệu khó lường, khi xuất thủ thì chắc chắn lấy mạng đối phương trong một chiêu.

Ứng Hiệp chớp thấy có ánh sáng bạch nhoáng lên từ ống tay áo của Thi Hồng, liền xuất động kiếm chiêu nhanh không thể tưởng chém xả vào lưỡi mật kiếm.

- Chát...

Lưỡi mật kiếm gãy đôi, cùng với hổ khẩu tóe máu buột Tưởng Thi Hồng phải thối bộ.

Bạch Huệ trở bộ nhìn Tưởng Thi Hồng.

Thi Hồng nhìn Ứng Hiệp chằm chằm rồi quay lại nhìn Bạch Huệ:

- Nếu Không có Tôn công tử thì bản nương đã giết được con nhện cái nguy hiểm ngươi rồi.

Nghe Thi Hồng nói câu này, Bạch Huệ cau mày bất nhẫn nói:

- Dùng mật kiếm chỉ có hạng tiểu nhân bỉ ổi. Nếu Bạch Huệ có chết trong tay ngươi thì chỉ đáng thương chứ không đáng trách chút nào. Nhưng tiếc thay... Thiên ý không cho ngươi đạt được ý tưởng đó mà ngược lại còn buộc ngươi phải trả giá cho hành động điên rồ này.

Bạch Huệ vừa nói vừa lạng người đưa thẳng tay tát vào hai bên má Thi Hồng:

- Bốp bốp...

Hứng trọn hai cái tất nẩy lửa của Bạch Huệ, mắt Thi Hồng nẩy đom đóm, máu từ trong miệng phun ra.

Ứng Hiệp với cản tay nàng lại:

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp:

- Ðệ muốn xin cho bà ta à?

Ứng Hiệp lưỡng lự rồi gật đầu:

- Hai cái tát của tỷ cũng đủ để cho bà ta biết sự hồ đồ rồ dại của bà ta như thế nào rồi.

Bạch Huệ gật đầu:

- Tỷ nghe lời đệ... Nhưng để giữ giới quy của Tinh Túc Giáo trong buổi đầu tái nhập giang hồ, tỷ muốn Tưởng phu nhân sẽ phải đưa Thần Phục bang đầu nhập Tinh Túc giáo.

Thi Hồng gằn giọng quát:

- Người đừng nằm mơ.

Nhìn Tưởng Thi Hồng, Bạch Huệ mỉm cười nói:

- Ta không bao giờ là kẻ nằm mơ cả. Với ta tất cả phải hiện hữu như chính bản thân mình.

Nàng vén mái tóc mai, cười mỉm nói:

- Tưởng phu nhân đã muốn Ứng Hiệp đệ đệ ta trở thành Tân bang chủ Thần Phục bang, thì nay ra sẽ cho Ứng Hiệp được trở thành Tân bang chủ của Thần Phục bang.

Nàng nhìn lại Ứng Hiệp:

- Ðệ đồng ý với tỷ chứ?

- Ðệ không bao giờ cãi lại ý của tỷ.

Bạch Huệ mỉm cười:

- Nhưng Thần Phục bang phải là phân đàn của Tinh Túc giáo.

Ứng Hiệp gật đầu:

- Tỷ sắp xếp sao cũng được.

Thi Hồng thét lên:

- Bạch Huệ... Không bao giờ ta để cho ngươi thực hiện được mục đích đâu.

Bạch Huệ nhướn mày nhìn Thi Hồng:

- Phu nhân sẽ giúp ta và Ứng Hiệp đệ đệ. Mục đích của phu nhân đến đây là tìm Tân bang chủ. Nay đã có rồi, sao lại đổi ý nhanh thêm Phu nhân không còn sự lựa chọn nào đâu Bạch Huệ thốt dứt câu sàn bộ lướt đến điểm vào tĩnh huyệt của Thi Hồng. Thi Hồng vốn đã bị Ứng Hiệp chặt gãy mật kiếm dấu trong tay áo, chẳng còn binh khí, hổ khẩu thì bị tét chẳng thể nào xuất thủ hộ thân nên đành thúc thủ bởi tuyệt chỉ của Bạch Huệ...

Thi Hồng lắc đầu:

- Ta không để cho ngươi thực hiện được ý định của ngươi đâu.

- Ngươi đã cãi lại thiên ý thì phải biết sửa sai. Không còn cơ hội nào cho ngươi nữa đâu ngoại trừ theo thiện ý của Lâm Bạch Huệ và Ứng Hiệp.

Nàng nói xong quay lại Ứng Hiệp:

- Ðệ đệ Tỷ ra ngoài mua cho đệ một bầu rượu Nữ Nhi Hồng có một không hai.

Chúng ta sẽ cùng uống.

Ứng Hiệp gật đầu.

Bạch Huệ ra ngoài bưng vào vò rượu năm cân đặt lên bàn. Nàng thản nhiên cùng với Ứng Hiệp đối ẩm mà chẳng màng gì đến Tưởng Thi Hồng đứng bất động gần đó.

Bạch Huệ chuốc rượu ra chén đưa đến trước mặt Ứng Hiệp nói:

- Tỷ chúc mừng đệ đã trở thành Tân Thần Phục bang chủ.

Bạch Huệ nghiêm mặt:

- Ứng Hiệp, đệ đừng từ chối thiện ý của Tưởng phu nhân.

- Ðệ chỉ sợ tỷ buồn.

- Tỷ không buồn đâu.

Nàng và Ứng Hiệp cùng uống cạn số rượu được chuốc ra. Bạch Huệ lại chuốc rượu vào chén của nàng và Ứng Hiệp. Nàng nhìn y nói:

- Tỷ đoan chắc rằng Tưởng phu nhân còn muốn trao cả thân thể của phu nhân cho đệ, để đệ được mãn nguyện và chiều theo ý của Tưởng phu nhân.

Ứng Hiệp bối rối:

- Ðệ không có tà ý gì với Tưởng phu nhân cả.

- Tỷ biết. Ðệ là nam tử hán chính nhân quân tử thì Tưởng phu nhân đâu có thể khuyến dụ Ứng Hiệp bằng nhục tình danh hải của Thần Phục bang.

- Tỷ hiểu đệ, đệ mừng lắm.

Bạch Huệ nhìn Ứng Hiệp mỉm cười:

- Tỷ tự hào về Ứng Hiệp đệ.

Nàng vừa nói vừa trịnh trọng bưng chén rượu mời Ứng Hiệp.

Ứng Hiệp đón lấy chén rượu:

- Tỷ tỷ...

Bạch Huệ bưng chén rượu của nàng cùng với Ứng Hiệp. Nàng đặt chén xuống từ tốn nói:

- Ðệ có muốn chiêm ngưỡng nét đẹp của mỹ nhân?... Nét đẹp quyến rũ đã từng có người quỳ lụy, van xin và chết vì sắc đẹp đó.

Ðôi chân mày vòng nguyệt của nàng thoạt phướn lên biểu lộ thái độ bất nhẫn của nàng.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Ðệ không hiểu ý của tỷ.

- Ðệ sẽ hiểu ngay thôi.

Nàng nhặt lưỡi kiếm gãy, bước thẳng đến trước mặt Tưởng Thi Hồng. Với tất cả căm phẫn uất hận, Bạch Huệ dùng lưỡi tiểu kiếm xẻ dọc rạch toan ngoại y của Tưởng Thi Hồng.

Mũi kiếm đi đến đâu, da thịt của Thi Hồng lộ ra đến đó. Sắc mặt Thi Hồng nhợt nhạt nàng gượng nói:

- Bạch Huệ, ngươi...

Bạch Huệ cười khẩy lắc đầu:

- Phu nhân đã muốn Ứng Hiệp thấy vẻ đẹp của mình mà, giờ sao lại hồi hộp thế.

Bạch Huệ không để cho Thi Hồng nói hết câu, lưỡi tiểu kiếm rọc xuống dây lụa thắt lưng. Chỉ trong chớp mắt, thân thể Thi Hồng lõa lồ chẳng còn mãnh vải che thân. Nàng ngượng chín đỏ mặt nhưng không thể thốt được nửa lời.

Bạch Huệ nhìn tấm thân lõa lồ của Tưởng Thi Hồng rồi quay lại nói với Ứng Hiệp:

- Ứng Hiệp... Ðệ hãy nhìn thân thể Tưởng phu nhân xem.

Ứng Hiệp lắc đầu:

- Ðệ không dám nhìn.

Không biết câu nói này của Ứng Hiệp tác động thế nào đến Lâm Bạch Huệ mà khiến nàng phá ra cười. Bạch Huệ vừa cười vừa nói:

- Tưởng phu nhân... Phàm nam nhân thì rất thích chiêm ngưỡng thân thể của nữ nhân, nhưng với tấm thân lõa lồ của Tưởng phu nhân thì Ứng Hiệp không dám nhìn đến. Phu nhân tự biết thân thể của phu nhân như thế nào rồi, không cần Bạch Huệ phải nói nữa chứ.

Mặt Thi Hồng tái nhợt. Bất chợt nàng rùng mình với hai dòng máu rỉ ra hai bên mép.

sự uất ỨC khiến Thi Hồng nghẹt thở và ói máu căm hờn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau