NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Canh bạc tủ

Sau khi khảo cứu bức tranh chân họa của Gia Kính Hào, căn cứ vào phong cảnh trong tranh, Ðàm Vĩnh Hưng tìm đến "Phù Dung tiên trang". Ðứng ngoài cổng Phù Dung tiên trang, nhìn vào trong, Vĩnh Hưng nghĩ thầm: "Nếu không gặp được Tôn Ứng Hiệp thì ta cũng có thể gặp được Thẩm Mộc Phong. .

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng khi bước qua tòa tam quan, Vĩnh Hưng bất giác cảm thấy hồi hộp lạ thường. Linh cảm báo cho y biết một điều gì bất an đang rình rập mình.

Tiến thẳng vào tòa tiền sảnh, chẳng gặp một ai khiến cho Vĩnh Hưng phải cau mày.

Vĩnh Hưng toan quay trở ra thì thấy trên bàn có bầu rượu và hai chiếc chén để sẵn.

Bước đến bàn, Vĩnh Hưng mới phát hiện vò rượu còn âm ấm. Trên bàn là tấm giấy hồng điều có chữ viết. Mở tấm giấy ra, Vĩnh Hưng đọc danh sách - tên của những người chưởng môn lẫn bang chủ. Hình như chẳng hề sót một người nào, ngay cả những người bị Di Họa đoạn hồn đao giết chết cũng có, nhưng được đánh dấu.

Vĩnh Hưng nhẩm nói:

- Thẩm Mộc Phong.

Mùi hương xạ thoang thoảng bay vào. Lam Tiểu Yến đang bước vào. Nàng đứng ngay ngưỡng cửa nhìn Vĩnh Hưng, định nhãn chiếu vào Ðàm Vĩnh Hưng:

- Ðàm công tử...

- Mặc dù tại hạ đã không còn giữ được bộ mặt ri ăm xưa nhưng cô nương vẫn còn nhận ra tại hạ.

- Nếu như Ðàm công tử không thi triển thuật Tu La thần pháp thì chẳng một ai có thể nhận ra người. Ðàm công tử tìm đến Phù Dung tiên trang của Tiểu Yến có chuyện gì không?

- CÔ nương tự khắc biết Vĩnh Hưng tìm đến vì việc gì.

Tiểu Yến mỉm cười:

- Công tử muốn tìm Tôn Ứng Hiệp, hay tìm Thẩm giáo chủ?

Y buông một câu bằng chất giọng thật lạnh lùng:

- Cả hai.

Nụ cười chớm nở trên hai cánh môi Tiểu Yến. Nàng nhìn Vĩnh Hưng từ đầu đến chân rồi từ tốn nói:

- Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng muốn gặp Thẩm giáo chủ và Tôn Ứng Hiệp cùng một lú c ư?

vểnh Hưng gật đầu:

- Ðúng.

- Tiểu Yến thiết nghĩ Ðàm công tử nên suy nghĩ lại.

- Nàng muốn biết tại hạ suy nghĩ gì nào?

- Ba năm qua mọi sự đều khác biệt. Ðàm tôn giá chỉ có thể giao thủ với một trong hai người đó mà thôi. Chỉ một trong hai người cũng có thể lấy mạng Ðàm tôn giá. Nếu gặp một lúc hai người, e rằng Ðàm tôn giá không chịu nổi quá ba hiệp khi Ứng Hiệp và Thẩm giáo chủ liên thủ chiêu công.

Mặt Vĩnh Hưng đanh lại:

- Thế theo ý của cô nương, tại hạ nên gặp trước ai?

- Bản lĩnh của tôn giá bây giờ chỉ có thể gặp Tôn Ứng Hiệp mà thôi.

Hai cánh môi của Vĩnh Hưng nhếch lên:

- Ứng Hiệp đang Ở đây à?

- Tôn giá đã tìm đến đúng chỗ của Ứng Hiệp rồi đó. Nhưng không biết Ứng Hiệp có chịu bồi tiếp tôn giá hay không?

- Y đang Ở đâu?

- Tiểu Yến có thể dẫn Ðàm tôn giá đến gặp y. Nhưng Tiểu Yến lại có cố tật chẳng bao vểnh Hưng gật đầu:

- Ðúng.

- Tiểu Yến thiết nghĩ Ðàm công tử nên suy nghĩ lại.

- Nàng muốn biết tại hạ suy nghĩ gì nào?

- Ba năm qua mọi sự đều khác biệt. Ðàm tôn giá chỉ có thể giao thủ với một trong hai người đó mà thôi. Chỉ một trong hai người cũng có thể lấy mạng Ðàm tôn giá. Nếu gặp một lúc hai người, e rằng Ðàm tôn giá không chịu nổi quá ba hiệp khi Ứng Hiệp và Thẩm giáo chủ liên thủ chiêu công.

Mặt Vĩnh Hưng đanh lại:

- Thế theo ý của cô nương, tại hạ nên gặp trước ai?

- Bản lĩnh của tôn giá bây giờ chỉ có thể gặp Tôn Ứng Hiệp mà thôi.

Hai cánh môi của Vĩnh Hưng nhếch lên:

- Ứng Hiệp đang Ở đây à?

- Tôn giá đã tìm đến đúng chỗ của Ứng Hiệp rồi đó. Nhưng không biết Ứng Hiệp có chịu bồi tiếp tôn giá hay không?

- Y đang Ở đâu?

- Tiểu Yến có thể dẫn Ðàm tôn giá đến gặp y. Nhưng Tiểu Yến lại có cố tật chẳng bao giờ làm việc gì không có lợi cho mình.

- Lam cô nương muốn lợi gì nơi tại hạ?

Tiểu Yến mỉm cười nói:

- Bí mật của miệng ngọc phù Tử Cấm Thành.

- Tại hạ sẽ nói sau khi gặp Tôn Ứng Hiệp.

- Tiểu Yến không thích cách đặt điều kiện của Ðàm tôn giá.

Vĩnh Hưng miễn cưỡng nói:

- Thôi được, tại hạ sẽ nói. Mảnh ngọc phù mà tại hạ trao cho Lâm phu nhân là chìa khóa mở Cấm Thành. Ai làm chủ Cấm Thành xem như có thể làm chủ võ lâm này.

- Quan trọng như vậy?

- ÐÓ là những gì mà Tống Bội Linh đã nói với tại hạ. Còn trong Cấm Thành có gì thì Vĩnh Hưng này không biết.

- Tiểu Yến hơi bất ngờ bởi sự thành khẩn của tôn giá đó.

- Tại hạ hy vọng trút được những oan nghiệt sau khi đánh cược một ván đổ bát.

Lời nói vừa dứt trên miệng Ðàm Vĩnh Hưng thì Thẩm Mộc Phong chỏi hai cây nạng thép bước vào. Y nhìn Vĩnh Hưng nhạt nhẽo nói:

- ván đổ xúc xắc giữa bổn tọa và người đã kết thúc rồi.

Tiểu Yến vội lấy ghế để Mộc Phong ngồi.

Chờ cho họ Thẩm yên vị, Vĩnh Hưng mới dấn đến hai bộ, nhìn Thẩm Mộc Phong nói:

- Chưa đâu... chỉ mới bắt đầu.

Mộc Phong vuốt râu, cười khẩy rồi nói:

- Ðàm túc hạ không có cơ hội gỡ lại ván bạc đã thua.

- Một ván bạc thua quá nặng. Tại hạ đã thua Thẩm huynh một ván tưởng chừng không đứng dậy được, nhưng rồi cuối cùng Vĩnh Hưng vẫn đứng được.

- Túc hạ đứng lên nhưng không được vững.

- Như thế càng công bằng hơn. Bởi Thẩm huynh cũng không thể nào đứng vững trên đôi nạng sắt kia được.

Câu nói này của Vĩnh Hưng khiến mặt Thẩm Mộc Phong đanh hẳn lại:

- Ý của Ðàm túc hạ muốn...

- Trả oán cho Thẩm huynh ván bạc hôm nào.

- Túc hạ mời bổn tọa?

Vĩnh Hưng gật đầu:

- Thẩm huynh hẳn không từ chối?

- Bổn tọa đã mời Ðàm túc hạ, túc hạ nhận lời. Hôm nay người mời ta, sao ta lại có thể từ chối được chứ?
Vĩnh Hưng mỉm cười:

- Sau ba năm, tôn giá vẫn giữ được phong độ như hôm nào. Không có gì thay đổi.

- Mộc Phong không thay đổi, nhưng võ lâm sẽ thay đổi. Sự thay đổi đó chỉ trong một ngàygần đây thôi.

- Tại hạ hy vọng tất cả đều không thay đổi.

Nhìn thẳng vào mặt Thẩm Mộc Phong:

- Chúng ta bắt đầu chứ?

- Ðược Cũng như lần trước trên lâu thuyền hay có thay đổi gì khác?

- Thẩm huynh vẫn như xưa, tại hạ cũng như xưa, nhưng võ lâm đã thay đổi nên cách thức của ván xúc xắc này cũng thay đổi.

Mộc Phongnghiêmgiọnghỏi:

- Thay đổi như thế nào?

- Ngày xưa ai nhỏ điểm nhất thì thắng, hôm nay ai lớn điểm nhất thì thắng.

Mộc Phong gật đầu:

- Ðánh cược như thếnào?

sắc diện của Ðàm Vĩnh Hưng đanh hẳn lại. Y chậm rãi nói:

- Bí mật võ công của Thẩm huynh và cái mạng của ta.

Ðôi chân mày của Thẩm Mộc Phong nhíu hẳn lại. Y gằn giọng nói:

- Tại sao không là cái mạng của bổn tọa mà chỉ đòi bí mật võ công thôi?

- Thẩm huynh còn nợ võ lâm quá nhiều và ngược lại võ lâm cũng nợ huynh.

- Kẻ ta khâm phục, quả nhiên đáng khâm phục.

Thẩm Mộc Phong bước đền bàn, chuốc rượu vào hai chén. Y bưng chén rượu nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Ta những tưởng sẽ chẳng bao giờ gặp lại được ngươi.

- ông trời buộc Ðàm Vĩnh Hưng phải tồn sinh để đối mặt với Thẩm huynh. CÓ một điều, Vĩnh Hưng muốn biết, Ở đâu huynh tìm ra được chiếc áo cà sa của Thiên Trù sư phụ.

Thẩm Mộc Phong nhếch môi, suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Rất tiếc bổn tọa không thể nói với ngươi điều này. Cũng như ta chấp nhận sự tò mò tại sao ngươi đã vào Tịnh cốc của sư phụ thế mà vẫn trở ra được.

- Một sự may mắn tình cờ thôi. Thẩm huynh tạm nghĩ đó là ý trời chưa muốn Vĩnh Hưng đoản mạng.

Buông một tiếng thở dài, Thẩm Mộc Phong nói:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, ta kính chén rượu này.

Y đưa chén rượu cho Vĩnh Hưng.

- Mời...

Hai người cùng uống cạn số rượu mà Thẩm Mộc Phong chuốc vào chén. Mộc Phong đặt chén rượu xuống bàn nói:

- CÓ thể canh bạc lần này là canh bạc cuối cùng giữa ta và ngươi. Nếu ta thắng thì trên giang hồ chẳng còn ai là đối thủ, nếu thua thì ngươi sẽ chẳng khác gì ta.

Vĩnh Hưng dùng ngay chén rượu của mình thả ba hột xúc xắc bằng ngọc hôm nào vào trong chén.

Nhìn Vĩnh Hưng, Thẩm Mộc Phong đay nghiến nói:

- Canh bạc nào cũng có lúc phải tàn, cuộc vui nào cũng có lúc phải tan, bất cứ ai cũng có lúc phải tiêu diệt, ta chỉ muốn đòi lại những gì mà võ lâm đã vay của ta.

Nguyện ước của Thẩm Mộc Phong này chỉ có bấy nhiêu thôi.

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng nói:

- Ngày đó, Thẩm huynh bị cả võ lâm truy sát đến bước đường cùng phải cùng với Ðoan Cơ tỷ tỷ nhảy xuống vực. Nay huynh muốn truy sát lại võ lâm, nhưng tại sao huynh không tự mình hành sự mà lại gắn vào tay Tôn Ứng Hiệp?

- sau này tự khắc ngươi biết, Tôn Ứng Hiệp chỉ là chiếc bóng của ta. Rồi sẽ đến thời khắc ta sẽ tự hủy chiếc bóng mình. CÓ những điều xảy ra vượt ngoài suy nghĩ ban đầu của ta.

Thẩm Mộc Phong hốt ba con xúc xác bằng ngọc, nắm nó trên tay rồi nói:

- Chắc ngươi rất hận những con xúc xắc này.

- Chúng đã đưa Ðàm Vĩnh Hưng phải nhúng tay vào chuyện thị phi võ lâm, trái với thiện ý củ a sư phụ.

- Nhưng dù sao ngươi cũng có được những khoảnh khắc thư giãn của con bạc đang khát nước.
Khẽ gật đầu, Vĩnh Hưng nói:

- Con bạc đó đang sống lại trong huyết lưu của Vĩnh Hưng.

- Ta bắt đầu nhé.

- Mời Thẩm huynh.

Vĩnh Hưng nắm ba hột xúc xắc rồi thảy lên cao. Ba hột xúc xắc rơi ngay vào chén rượu quay tít như chiếc bông vụ. Thẩm Mộc Phong định nhãn vào chén rượu nói:

- NÓ sẽ hiện lên ba mặt lục chứ?

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Không thể như vậy được.

Vĩnh Hưng vừa nói vừa hơi điểm chỉ pháp về phía chén rượu. Ngay lập tức, Thẩm Mộc Phong cũng dựng chưởng ảnh vô hình áp vào để khiến ba hột xúc xắc kia.

Vĩnh Hưng thu hồi chỉ pháp lại từ tốn nói:

- Huynh đã thua.

Ðôi chân mày của Thẩm Mộc Phong nhíu lại. Cùng lúc ba tiếng nổ nhỏ phát ra từ trong chiếc chén kia.

- Cạch...

Ba hột xúc xắc bằng ngọc đã tan thành bụi. Mặt của Thẩm Mộc Phong ngơ ngẩn bởi hiện tượng quái dị đó. Y buột miệng nói:

- Tại sao lại thế này nhỉ?

- Những hột xúc xắc của Vĩnh Hưng rất sợ nội kình của huynh. Chúng phải hóa thân thành bụi khi tiếp nhận nội kình đó.

- Chỉ pháp của ngươi vừa rồi chỉ là hư chiêu.

Nhếch môi cười mỉm, Vĩnh Hưng nói:

- Ba con xúc xắc của Vĩnh Hưng chỉ đánh bạc với huynh thôi.

Cầm chén rượu bên trong có lớp bụi ngọc, Thẩm Mộc Phong bóp nhẹ một cái. Chén rượu vỡ tan. Y nhìn Vĩnh Hưng:

- VÕ công của ta khởi phát từ VÔ Tự kinh.

Vĩnh Hưng chắp tay sau lưng.

- Trên võ lâm chẳng có ai thấu đáo được bí mật của VÔ Tự kinh. Vì đôi chân thịt của ta mà phải dập óc tìm căn cơ trong bộ kinh thư đó. Tất cả mọi thứ trên đời này đều là vô vi, con người cũng là vô vi thì võ công cũng là vô vi không thực.

Vĩnh Hưng ôm quyền:

- Ða tạ huynh đã chỉ giáo. Thẩm huynh có cần Vĩnh Hưng phải đổ xúc xắc không?

- Không cần... Những con xúc xắc kia là của vô vi nên nó phải biến thành bụi.

- Ða tạ huynh.

Vĩnh Hưng nhặt lấy mảnh sành chén rượu đặt vào tay Thẩm Mộc Phong. HỌ Thẩm cau mày nhìn chàng. Vĩnh Hưng từ tốn nói:

- Cáo từ Ba ngày nữa Vĩnh Hưng sẽ có mặt tại Tụ Hiền trang để thị nhãn màn cuối của cuộc trả hận này.

Vĩnh Hưng rảo bước ra cửa.

Thẩm Mộc Phong nói theo y:

- Ðàm Vĩnh Hưng... Bổn tọa mong ngươi đừng đến thì hơn.

- Sự tồn tại của Vĩnh Hưng không phải để đứng ngoài cuộc bàng quan như hôm nào roi.

Vĩnh Hưng chậm rãi tiến ra cửa cùng lúc Thẩm Mộc Phong lật úp mảnh sành lại. Y thảy dưới đáy chén bể là mặt nhứt đỏ ửng. Buông một tiếng thở dài, Thẩm Mộc Phong nói:

- Ngày xưa ta thắng y một điểm, ngày hôm nay y trả lại ta một điểm.

Thẩm Mộc Phong nói xong, chỏi nạng khập khểnh tiến về phía bức hoành phi treo ngay giữa chính sảnh. Y giật sợi dây, bức hoành phi cuốn lên để lộ tấm lụa trắng với dòng chữ "Vị tình di hận".

Y nhìn dòng chữ trên tấm lụa trắng mà tự dưng cảm thấy nao lòng đến độ lệ phải Trảo ra khóe mắt.

Lâm Bạch Huệ từ ngoài bước vào. Nàng đứng yên nhìn Thẩm Mộc Phong từ phía sau.

Mộc Phong từ từ quay lại. Y và Lâm Bạch Huệ đối mặt nhìn nhau.

Bạch Huệ nói:

- Thẩm huynh lại nhớ đến Ðoan Cơ tỷ tỷ.

- Huynh không quên được tỷ tỷ của muội. Huynh đã thề với nàng là sẽ không tự tay giết những kẻ thù đã tạo ra sự ngăn cách giữa huynh và Ðoan Cơ. Lời thề kia huynh vẫn giữ đến tận bây giờ. Nhưng đã đến lúc huynh phải tự xóa lời thề đó.

- Muội đã nói với huynh điều này từ lâu rồi, nhưng chỉ vì huynh cố chấp chỉ sợ Ðoan Cơ tỷ tỷ không được vui nơi suối vàng. Nếu không có bọn chính nhân ngụy quân tử kia thì đâu có ngày hôm nay như thế này. Bạch Huệ mất một người chị, huynh mất nương tử và đôi chân nữa. Bọn chúng đều đáng chết bởi tay huynh.

- Bạch Huệ... Huyền Không đại sư, Dương Quan Bảo và Gia Kính Hào đều đã chết.

Huynh tưởng đâu những người đó chết thì huynh cảm thấy thanh thản, nhưng sao ta cảm thấy băng giá vô cùng.

- Huynh băng giá chỉ vì luôn nghĩ đến Ðoan Cơ tỷ tỷ. Muội và Ðoan Cơ tỷ tỷ như hai mà một. Bạch Huệ và Ðoan Cơ giống nhau như hai giọt nước, tại sao muội không thể thay thế Ðoan Cơ tỷ tỷ để hầu hạ huynh, để cho huynh lúc nào cũng tơ tưởng đến Ðoan Cơ Bạch Huệ bước đến gần Thẩm Mộc Phong:

- Thiên hạ đã gán cho Ðoan Cơ tỷ tỷ là Dâm Nữ La Sát. HỌ đồn tỷ tỷ những gì xấu xa nhất chỉ vì tỷ tỷ và huynh không phải là những kẻ đứng trên thiên hạ. Nếu như huynh nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn thì đâu còn ai dám xem thường huynh và tỷ tỷ.

- Bạch Huệ... Huynh hiểu ý muội.

Thẩm Mộc Phong vừa nói vừa lòn tay ra sau lưng, giật mạnh tấm lụa trắng rơi xuống.

Chiếc nạng sắt đặt lên tấm lụa trắng viết dòng chữ "Nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn".

Mặc dù Thẩm Mộc Phong không cần đến bút mực, nhưng nội lực của y phóng ra đầu nạng sắt, khiến cho tấm lụa trắng chạy đen thành bút tự.

Sau khi viết xong dòng chữ đó, Thẩm Mộc Phong mới nhìn lại Lâm Bạch Huệ:

- Từ lâu huynh thấy muội rất giống với Ðoan Cơ. Những tưởng đâu muội là Ðoan Cơ Nhưng huynh sợ... huynh sợ Ðoan Cơ sẽ ngậm hờn nơi chín suối.

- Tỷ tỷ không hận đâu mà còn vui vẻ nữa. Bạch Huệ đã vì Ðoan Cơ tỷ tỷ, thì cũng có thể thay thế tỷ tỷ để chăm sóc cho huynh.

Nàng đặt tay lên cây nạng của Thẩm Mộc Phong:

- Chẳng lẽ huynh cứ miệt mài ôm mãi chiếc bóng đã vĩnh viễn từ bỏ huynh?

Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đầy quyền lực của Thẩm Mộc Phong:

- Huynh sẽ xem Lâm Bạch Huệ như chính tỷ tỷ.

Thẩm Mộc Phong buông tiếng thở dài, khẽ gật đầu. Nhận được cái gật đầu của Thẩm Mộc Phong, Bạch Huệ tíu tít hẳn lên. Nàng vươn tay bá cổ Thẩm Mộc Phong:

- Thẩm huynh...

Thẩm Mộc Phong nhỏ giọng nói:

- Huynh biết điều này cũng sẽ đến.

- Muội đã chờ đợi nó từ lúc Ðoan Cơ tỷ tỷ không còn tồn tại trên đời này.

Bạch Huệ nói dứt câu, nép đầu vào vai Thẩm Mộc Phong. Y nhìn mái tóc đen mượt óng ả của nàng, nhẩm nói:

- Ðoan Cơ.

Chương 22: Máu đổ nhuộm oan tình

Tụ Hiền trang.

Tất cả những anh hùng võ lâm đều đã tề tựu về Tụ Hiền trang, nên nơi đây thật tấp nập ồn ào. Ngoài những môn hạ chưa thành danh thành phận thì hầu như tất cả các vị chưởng môn bang chủ đều có. HỌ tụ hội Ở đây vì tất cả đều nhận được thiếp khai tử của Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Trang chủ Tụ Hiền trang là Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Hồng vốn đã nổi tiếng là bậc đại hiệp. Bất cứ môn phái nào trên giang hồ cũng đều nể mặt.

Ngồi ghế chủ tọa là Tụ Hiền trang chủ Gia Cát Hồng, còn thượng khách chính là Chân Tử Ðạo trưởng với hai vị đạo nhân là Mộc Chân và Mộc Giáo. Ngoài VÕ Ðang phái còn có Côn Luân Không Không Hành chưởng môn, Tung Sơn Tạ Ðình Bang, Hành Sơn VÔ Thiếu Ky, Hằng Sơn Diệu Tị sư thái, Ðao môn có Tần Bá Trạc, Thần Phục bang thì có Tưởng Thi Hồng, phu nhân của Gia Kính Hào. Tất nhiên Cái bang chẳng thể thiếu được. Người đại diện cho Cái bang là Bang chủ Cầu Nại cùng tứ trưởng lão Mạc Hàn, Giao Trị Lộc, Hoành Bá Khôi, Văn Trung liệt. Ngồi cạnh Bang chủ Cái bang Cầu Nại là Ðao chủ Ðao môn Tần Bá Trạc.

Mặc dù đông người như vậy, nhưng trên nét mặt người nào cũng lộ vẻ căng thẳng vô cùng. Bởi tất cả đều biết người đến phó hội tại Tụ Hiền trang là Di Họa Ðoạn Hồn Thần, kẻ sát nhân chẳng chùn tay. Cái chết của Huyền Không đại sư, Dương Quan Bảo VÔ Dịch Kiếm và cả Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào như một lời cảnh cáo đối với mọi người là kiếp họa diệt thân đang treo lơ lửng trên đầu họ.

Tiếng khánh chuông vang lên. Liền ngay sau tiếng khánh chuông đó, hai vị cao tăng Thiếu Lâm là Pháp Trí và Pháp Lạc đồng xuất hiện.

Tụ Hiền trang chủ Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Hồng đứng lên ôm quyền xá:

- Nhị vị thần tăng quang lâm... Hạnh ngộ... Hạnh ngộ.

Hai vị cao tăng Thiếu Lâm tự ôm quyền đáp lễ:

- A di đà Phật... Thiện tai... Thiện tai...

Gã gia nô bắt ghế cho hai vị cao tăng Thiếu Lâm. Sau khi yên vị, Pháp Lạc đại sư mới niệm Phật hiệu nói:

- A di đà Phật... Chư vị thí chủ hẳn đều có mặt Ở đây để nhằm đối phó với Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Gia Cát Hồng vuốt râu gật đầu:

- Ðại sư nói rất đúng... Tất cả mọi người có mặt Ở Tụ Hiền trang không ngoài mục đích tiêu diệt ác nhân Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Nhìn nhị vị cao tăng Thiếu Lâm, Chân tử đạo trưởng nói:

- Nhị vị thần tăng đến Tụ Hiền trang đây cũng có ý như quần hùng?

Pháp Trí chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Thiếu Lâm phái bần tăng và Pháp Lạc sư đệ đến đây ngoài chuyện cùng với quần hùng hóa giải kiếp nạn ác nhân còn một nguyên nhân khác nữa.

Nghe Pháp Trí đại sư nói, mặt Tụ Hiền trang chủ Ngọa Long tiên sinh đanh hẳn lại.

Lão vuốt râu lên tiếng hỏi:

- Pháp Trí đại sư, ngoài chuyện đó ra, còn chuyện gì nữa?

Pháp Lạc đại sư niệm Phật hiệu rồi nói:

- A di đà Phật... Chư vị anh hùng còn nhớ cuộc truy sát của quần hùng cách đây mười ba năm chứ?

Ðôi chân mày của Gia Cát Hồng nhíu lại:

- Chuyện đó lão phu không bao giờ quên. Hồi ấy lão phu còn nhớ, quần hùng võ lâm dưới sự thống lĩnh của Huyền Không đại sư mở cuộc sát giới đối với La Sát Dâm Nữ Ðoan Cơ và Huyền Y tôn giá Thẩm Mộc Phong. Nhưng xin hỏi đại sư, chuyện mười ba năm về trước có liên quan gì đến chuyện hôm nay của Di Họa Ðoạn Hồn Thần?

- A di đà Phật... Bần tăng thấy có rất nhiều điểm tương đồng liên quan đến sự xuất hiện của Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

chân Tử đạo trưởng lên tiếng:

- Ðại sư có thể cho bần đạo biết sự liên quan đó không?

Pháp Trí đại sư chắp tay lần chuỗi bồ đề:

- A di đà Phật... Nếu chư vị thí chủ để tâm qua hành tung của Di Họa Ðoạn Hồn Thần sẽ thấy ngay. Tất cả những người y sát tử đều là những nhân vật có liên quan đến vụ an năm xưa.

Pháp Trí đại sư lấy trong ống tay áo tăng bào ra cuộn giấy hồng điều. Ðại sư đặt cuộn giấy hồng điều trên mặt bàn:

- Chư vị thí chủ hãy nhìn qua thì sẽ đoán ra ngay.

Gia Cát Hồng trang chủ Tụ Hiền trang mở cuộn giấy hồng điều. Lão thừ người khi thấy tên mình được viết ngay sau tên Gia Kính Hào. Nhìn Pháp Trí và Pháp Lạc đại sư, Gia Cát Hồng nói:

- Ðại sư, bảng danh sách này có ý nghĩa gì?

- A di đà Phật... Tất cả những người có tên trong danh sách này đều là những người đã tham gia vào huyết án năm xưa. Di Họa Ðoạn Hồn Thần lên bảng danh sách để tuần tự giết từng người một trả thù.

- Vậy Di Họa Ðoạn Hồn Thần chính là Huyền Y tôn giá Thẩm Mộc Phong?

Gia Cát Hồng vuốt râu lắc đầu:

- Không thể nào như vậy được. Huyền Y tôn giá và âm Sát Ma Nữ Ðoan Cơ đã nhảy xuống Ðoạn Hồn nhai tự vận rồi kia mà. Chẳng lẽ y vẫn còn sống, quay lại trả thù với cái danh Di Họa Ðoạn Hồn Thần?

- A di đà Phật... Thiếu Lâm chỉ nghĩ giữa huyết án năm xưa và hôm nay có liên quan với nhau. Nghĩ lại thật hổ thẹn. VÕ lâm bạch đạo ngày ấy quá nặng tay với Huyền Y tôn giá và âm Sát Ðoan Cơ, khiến cho hai người đó phải ôm hận.

Pháp Lạc lên tiếng nói:

- A di đà Phật... Nếu đúng Di Họa Ðoạn Hồn Thần là Huyền Y tôn giá thì Thiếu Lâm sẽ nhận lãnh tất cả nghiệp quả năm xưa đã hiệu triệu võ lâm quân hùng truy sát Thẩm Mộc Phong và Ðoan Cơ. Bần tăng và Pháp Trí sư huynh sẽ đứng ra nhận tội, hóa giải những oan nghiệt. Hy vọng chấm dứt những oan thù Ơ đây.

Bang chủ Cái bang Cầu Nại lên tiếng:

- Ðại sư, tấm lòng Phật môn của Thiếu Lâm thì cả giang hồ đều biết, nhưng đại sư không thể dùng lời nói để khuyên giải một ác nhân tàn bạo như Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Theo ý của Cầu mỗ thì mọi người chung sức lại quyết tâm diệt hắn trừ họa cho võ lâm.

- A di đà Phật... Thiếu Lâm tự cũng nghĩ đến điều đó, nhưng tránh được cảnh máu chảy thịt rơi thì cũng nên làm.

cầu Nại nói:

- Nếu Di Họa Ðoạn Hồn Thần vẫn khư khư nuôi ý định giết hào kiệt thì sao?

Pháp Lạc chắp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Nếu Di Họa Ðoạn Hồn Thần chẳng hề thay đổi thì bần tăng đành phải đại khai sát giới cùng chư vị thí chủ quyết một trận sinh tử với y.

Chân Tử đạo trưởng giũ ngọn phất trần nói:

- Xem như chúng ta đã đồng tâm hiệp lực rồi. Lần này Di Họa Ðoạn Hồn Thần không còn đường sinh lộ. Hắn có bị quần hào truy sát cũng chỉ vì hành động hiếu sát của hắn mà thôi.

Sau khi bàn luận, tất cả quần hùng đều chung ý. Giờ chỉ còn chờ Di Họa Ðoạn Hồn Thần xuất hiện. Thời gian cứ chậm chạp trôi qua mà bóng tích của Di Họa Ðoạn Hồn Thần vẫn biệt vô âm tín.

Những ngọn hoa đăng được thắp lên khi mặt trời sụp xuống. Tất cả những vị chưởng môn đại phái vẫn tề tựu trên gian tiền sảnh chờ đợi. Sự chờ đợi miệt mài đó khiến họ cũng nản lòng.

Những canh giờ chậm chạp trôi qua. Pháp Trí và Pháp Lạc đại sư ngồi kiết đà tham thiền nhập định, trong khi Cầu Nai bang chủ Cái bang và Tung Sơn chưởng môn Tạ Ðình Bang đi tới đi lui với vẻ nóng lòng sốt ruột.

cầu Nại bang chủ Cái bang dừng bước lắc đầu nói:

- Hừ, không lẽ Di Họa Ðoạn Hồn Thần không đến. Hắn tự lượng sức biết không thể đối phó với quần hùng nên không dám chường mặt đến ư?

Tạ Ðình Bang gật đầu:

- CÓ thể hắn không đến.

- Thế thì chúng ta tụ hội Ở đây chơi chỉ vì cái thiệp bội ước của gã sao?

Cầu Nại nói dứt câu thì từ ngoài cửa tiền sảnh, Lâm Bạch Huệ và Lam Tiểu Yến bước vào. Hai nàng đứng nép qua bên thì Thẩm Mộc Phong trong bộ trường y màu đen, chỏi nạng khệnh khạng xuất hiện.

Thấy Thẩm Mộc Phong, quần hào bất giác dồn vào một phía. Mọi người đều giương mắt nhìn y.

Thẩm Mộc Phong nhìn Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Hồng điềm đạm nói:

- Thẩm Mộc Phong đến Tụ Hiền trang lần này không phải để trả thù năm xưa.

Gia Cát Hồng ngầm vận chuyển công phu rồi nghiêm giọng hỏi:

- Thế tôn giá đến Tụ Hiền trang lần này với mục đích gì?

Mộc Phong ngồi xuống chiếc ngai sơn son thếp vàng do Tiểu Yến bưng đến đặt cạnh hắn. Sau khi yên vị, y mới từ tốn nói:

- Thẩm mỗ đến Tụ Hiền trang để chứng kiến những cái chết của các vị mà thôi. Mặc dù thấy các vị chết nhưng Thẩm mỗ tuyệt nhiên không nhúng tay vào.

Gia Cát Hồng đay nghiến nói:

- Huyền Y tôn giá nói vậy hàm ý muốn phân bày mình không phải là Di Họa Ðoạn Hồn Thần sao?

- Nhất định là không rồi. Bổn tọa không có cái thú nhúng tay vào máu của các người đâu, mặc dù bổn tọa rất hận các người. Ðể trả cái hận trước đây các người đã dồn ta và Ðoan Cơ vào tuyệt lộ, bổn tọa chỉ có thể buộc các người làm thân trâu chó hầu phục vụ bổn tọa mà thôi.

Nghe Thẩm Mộc Phong thốt ra câu này, tất cả những chưởng môn có mặt tại tiền sảnh đều biến sắc phẫn nộ.

Chưởng môn Tung Sơn Tạ Ðình Bang quát:

- Thẩm Mộc Phong, ngươi muốn chết hay sao mà thốt ra câu nói đó?

Mộc Phong định nhãn nhìn Tạ Ðình Bang ôn nhu nói:

- Bổn tọa vốn là người chẳng muốn kể công, nhưng hình như Tung Sơn phái của Tạ bang chủ đã từng mang ơn bổn tọa. Ngày đó nếu không có Huyền Y tôn giá Thẩm Mộc Phong, e rằng bây giờ Tung Sơn phái không còn tồn tại trên giang hồ. Tinh Túc giáo hẳn đã thâu tóm Tung Sơn phái rồi. Ðể trả ơn cho bổn tọa, Tạ bang chủ đã làm gì?

Mặt Tạ Ðình Bang đỏ ửng. Y ngập ngừng mà không thốt ra lời. Mãi một lúc sau y mới thốt lời đáp Thẩm Mộc Phong:

- Tung Sơn của Tạ mỗ coi ân ra ân, đạo ra đạo.

- Nói hay lắm! Tung Sơn trả ân cho bổn tọa bằng cách giăng bẫy, buộc bổn tọa và Ðoan Cơ phải nhảy xuống Ðoạn Hồn nhai ư? Sự đền ân, đáp nghĩa của Tạ chưởng môn, bổn tọa không bao giờ quên.

Tạ Ðình Bang miễn cưỡng nói:

- Bây giờ Thẩm túc hạ định trả thù ư?

- Không. Bổn tọa chỉ muốn thấy Tạ bang chủ run sợ trước cái chết mà thôi.

Tạ Ðình Bang hừ nhạt rồi nói: - Chư vị anh hùng, chính Huyền Y tôn giá là Di Họa Ðoạn Hồn Thần đao. Chúng ta hãy liên thủ giết hắn thôi.

Quần hùng nghe Tạ Ðình Bang hiệu triệu như vậy đồng loạt rút binh khí. Pháp Lạc đại sư chắp tay niệm Phật:

- A di đà Phật... Thẩm thí chủ, nếu thí chủ nguyện một lòng bỏ qua hận cũ, Thiếu Lâm xin được thay quần hùng võ lâm tán dương công đức của thí chủ.

Nhìn Pháp Lạc đại sư, Thẩm Mộc Phong mỉm cười:

- Thiếu Lâm là cửa Phật, lúc nào cũng giang rộng cửa từ bi đón chúng sinh. Nhưng đối với bổn tọa và Ðoan Cơ thì sao nhà Phật lại chẳng dung tình, cho một sinh lộ?

Thẩm Mộc Phong lắc đầu:

- Thù tại hạ không nói đến, nhưng trong tâm của Thẩm mỗ chẳng còn có Thiếu Lâm nữa roi.

- A di đà Phật... Oan oan tương báo. Mong thí chủ nên giải chứ đừng nên cột.

- Thẩm Mộc Phong không giải cũng không cột. Nếu ngày xưa Thẩm mỗ có thể trở thành đại hiệp trong con mắt của các vị, thì ngày hôm nay, tại hạ là kẻ bàng quang chứng kiến cái chết của từng người. Ngày xưa các vị có thể thỉnh mời Thẩm mỗ giúp cho một tay, ngày nay thì chỉ biết ngậm miệng chờ đợi sát họa đến mà thôi.

Thẩm Mộc Phong nói dứt câu thì một tên gia nô hối hả bước vào. Y tiến thẳng đến trước mặt Ngọa Long tiên sinh Gia Cát Hồng:

- Khởi báo trang chủ, tòa Thiên Ðài các đang bén lửa.

Nghe gã nói câu này, mặt Gia Cát Hồng biến qua màu tái nhợt nhạt. Lão lập bập nói:

- Thiên Ðài các bốc cháy à?

Gia Cát Hồng đứng bật lên:

- Tất cả gia nhân Tụ Hiền trang mau tín cách chữa cháy.

Gia Cát Hồng vừa nói vừa lao ra ngoài cửa tiền sảnh. Bọn gia nhân cũng hối hả chạy theo lão. So với bọn gia nhân, Ngọa Long tiên sinh nhanh nhất. Lão chạy đến tòa Thiên Ðài các thì đứng sững ra. Ðập vào mắt lão là bức họa vẽ chân dung của Gia Cát Hồng đang ngồi bệ vệ trên ghế.

Ngọa Long tiên sinh buột miệng nói:

- Y Họa Ðoạn Hồn Thần.

Lão toan bước đến trước bức họa thì nghe tiếng thở dài sau lưng mình. Gia Cát Hồng quay lại. Lần này xương sống của Ngọa Long tiên sinh trang chủ của Tụ Hiền trang phải gáy lạnh, bởi chiếc mặt ri ạ dát vàng phản chiếu ánh lửa đập vào mắt.

Gia Cát Hồng lùi lại hai bộ nói:

- Ngươi là Di Họa Ðoạn Hồn Thần?

- Không sai. Trang chủ đã chuẩn bị chết chưa?

Câu nói nhạt nhẽo của Di Họa Ðoạn Hồn Thần khiến cho Gia Cát Hồng bối rối và lúng túng. Lão buột miệng đáp:

- Lão phu chưa chuẩn bị chết.

- Vậy trang chủ muốn chết như thế nào?

- Lão phu không muốn chết.

- Không được. Trang chủ phải chết, đó là chức trách mà tại hạ phải làm đối với trang chủ.

- Tại sao tôn giá phải giết lão?

- Tại hạ cũng không biết.

Tiếng chân của bọn gia nhân dội tới. Gia Cát Hồng nghe tiếng chân của gia nhân mình, niềm phấn khích lộ ra mặt. Lão nghĩ thầm: "Hắn là Di Họa Ðoạn Hồn Thần cũng không thể lấy mạng mình trong một chiêu." Với ý niệm đó, Tụ Hiền trang chủ phấn chấn hơn. Hắn cao giọng nói:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần, ngươi định lấy mạng lão phu dễ lắm hay sao. Trăm chiêu ngươi chưa chắc đã chạm được vào chiếc áo của bổn trang chủ.

- Trang chủ định sử dụng thuật Di Hình Tướng đối phó với tại hạ ư?

- Không sai.

- Ðược Kiếm được Di Họa Ðoạn Hồn Thần rút ra khỏi vỏ. Kiếm vừa rút ra thì gã liền xuất chiêu tạo thành muôn đóa hoa kiếm chụp tới Gia Cát Hồng. Những điểm kiếm do Di Họa Ðoạn Hồn Thần tạo ra tợ như một bầy đom đóm chực chờ bâu lấy người trang chủ Tụ Hiền trang, khiến cho lão chẳng biết đâu là thực kiếm, đâu là hư chiêu.

Gia Cát Hồng đối phó với màn kiếm chiêu quái dị của Di Họa Ðoạn Hồn Thần buộc dụng đến sở học tuyệt luân Di Hình Tướng pháp. Thân ảnh của lão như thể tách ra thành bốn năm chiếc bóng, tản ra tứ phía, chẳng biết bóng nào là thật, bóng nào là giả.

Với thuật Di Hình Tướng, trang chủ Tụ Hiền trang đã từng bắt bao nhiêu người phải gục chết mà tuyệt nhiên chẳng hề biết mình chết bởi chiêu thức nào của đối phương.

Lần này cũng vậy, trang chủ Gia Cát Hồng quyết định dùng Di Hình Tướng pháp để đánh lừa đối thủ, nhưng thật kỳ lạ, Di Hình Tướng pháp của Gia Cát Hồng hầu như chẳng có hiệu lực gì với Di Họa Ðoạn Hồn Thần.

Lão đinh ninh đối phương sẽ chẳng bao giờ nhận được ra thực thể thân pháp của mình, nhưng thật là bất ngờ, khi mũi kiếm của Ứng Hiệp lại điểm trúng ngay vào yết hầu của lão.

Tụ Hiền trang chủ gần như chẳng có chút phản ứng gì khi biết mũi kiếm của úng Hiệp đặt vào yết hầu mình. MỒ hôi bất giác tuôn dài ra trán lão.

Lão ngập ngừng nói:

- Ngươi sao biết hóa giải Di Hình Tướng pháp của lão phu?

- Tại hạ đốt Thiên lâu các để tìm chiếc bóng của lão đó.

Gia Cát Hồng há hốc miệng. Lão thảng thốt nói:

- Ngươi không nhìn người mà nhìn bóng.

- Trang chủ nói không sai. Bây giờ trang chủ chuẩn bị chết được rồi chứ?

- Lão phu...

Ứng Hiệp cướp lời lão:
- Trang chủ từng nói, ai hóa giải được Di Hình Tướng pháp thì người sẵn sàng chết vì tay người đó. CÓ đúng không nào?

- Lão phu có nói.

- Vậy tại hạ phải tiễn trang chủ ra đi.

Lời vừa dứt trên miệng thì Ứng Hiệp thi triển luôn một chiêu kiếm sát tử của Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng. Thủ cấp của Gia Cát Hồng bị lưỡi kiếm sắt bén của Tôn Ứng Hiệp bứt ra khỏi cổ lão, rơi xuống đất lăn lông lốc.

Thủ cấp của Gia Cát Hồng còn lăn thì bọn gia nhân cũng kéo đến. Bọn chúng đứng ngây ra chẳng biết phải làm gì. Trong khi đó Di Họa Ðoạn Hồn Thần thi triển thuật Tu La Thần pháp lẩn nhanh vào khu rừng hoa.

Ngọn lửa của tòa Thiên lâu các bùng cháy dữ dội, nhưng chẳng một ai nghĩ đến việc cứu tòa Thiên lâu các sau khi thị nhãn chứng kiến cái chết rơi đầu của chủ nhân.

Gã tổng quản trung thành nhất của Gia Cát Hồng là Lưu Chỉ Văn bước đến ôm lấy thủ cấp của chủ nhân, hối hả chạy về tiền sảnh. Y ôm thủ cấp của Tụ Hiền trang chủ chạy ào ào. Y vừa chạy vừa nói:

- Trang chủ của tôi bị hại rồi... bị hại rồi.

Y đặt thủ cấp của Gia Cát Hồng lên bàn. Tất cả các vị chưởng môn, bang chủ đồng loạt đứng lên. Ðôi mắt của Ngọa Long tiên sinh còn mở trừng trừng, rõ ràng cái chết đến với lão quá nhanh, nhanh đến độ lão chẳng kịp nhắm mắt.

Nhìn thủ cấp của Gia Cát Hồng một lúc, rồi tất cả đều định nhãn nhìn về Thẩm Mộc Phong.

Thẩm Mộc Phong về cằm nhìn mọi người ôn nhu nói:

- Cái chết của Tụ Hiền trang chủ đã minh chứng cho bổn tọa. Bổn tọa chẳng phải là Di Họa Ðoạn Hồn Thần chứ?

Thần Phục bang chủ phu nhân Tưởng Thi Hồng lên tiếng:

- Tôi biết Di Họa Ðoạn Hồn Thần là ai.

Mọi người đều dồn mắt nhìn Tưởng Thi Hồng. Thi Hồng nghiêm giọng nói:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần có một vết sẹo dài bên má trái khiến cho mặt hắn trông rất dị dạng.

Tưởng Thi Hồng nói dứt câu, Thẩm Mộc Phong cất tiếng cười khanh khách. Gã vừa cười vừa nói:

- Không khéo Tưởng phu nhân lại lầm tưởng ân nhân các vị là Di Họa Ðoạn Hồn Thần đấy.

chân Tử đạo trưởng nhìn Thẩm Mộc Phong:

- Túc hạ biết Di Họa Ðoạn Hồn Thần?

Nhìn Chân Tử đạo trưởng, Thẩm Mộc Phong buông một câu lạnh lùng:

- Biết nhưng không nói.

Y nhìn sang Lâm Bạch Huệ:

- Lệnh muội đoán xem kẻ kế tiếp phải chết bởi Di Họa Ðoạn Hồn Thần là ai?

- Thẩm huynh, theo danh sách phong thần tử thì kẻ kế tiếp phải chết là Bang chủ Cái bang Cầu Nại.

Cầu Nại xuất hạn mồ hôi khi nghe Lâm Bạch Huệ thốt ra câu nói này. Y đay nghiến nói:

- Cầu mỗ là người kế tiếp ư?

Lâm Bạch Huệ thản nhiên gật đầu. Nàng từ tốn nói:

- Theo danh sách phong thần tử thì đúng bang chủ là người kế tiếp theo bước Tụ Hiền trang chủ Gia Cát Hồng.

Cầu Nại rống lên:

- Bổn bang chủ không tin, một Di Họa Ðoạn Hồn Thần có thể khuấy động cả võ lâm.

Hắn có võ công siêu tuyệt như thế nào cũng không thể xông vào đây lấy mạng bổn bang chủ.

Cầu Nại nhìn lại bốn vị trưởng lão Cái bang gằn giọng nói:

- Lập trận.

Bốn vị trưởng lão Cái bang đồng loạt xếp thành thế tứ tượng, án ngữ bốn hướng để bảo vệ cho bang chủ.

Ðứng giữa trận pháp Càn Khôn Tứ Tượng, như thể được bảo bọc bằng bốn bức vách kiên cố, bang chủ Cái bang Cầu Nại cảm thấy yên tâm hơn. Y nhìn Thẩm Mộc Phong:

- Thẩm tôn giá, bổn bang chủ chờ tên sát nhân kia đến đây, rất thất vọng nếu như hắn không đến. Nếu Di Họa Ðoạn Hồn Thần muốn lấy mạng bổn bang chủ thì hãy xuất hiện đi. Ðừng rút đầu rút cổ giở trò trẻ con hù họa quần hùng.

Lời nói của Bang chủ Cái bang Cầu Nại còn đọng trên miệng gã thì một cuộn gió đem theo bức tranh vẽ Cầu Nại ngồi trên ghế tợ chiếc lá khô là đà bay vào.

Chân Tử đạo trưởng thộp lấy bức tranh mở ra xem. Bút họa thật thần kỳ. Hình như không còn nét gì của Cầu Nại thiếu trên bức chân họa đó.

Chân Tử đạo trưởng cau mày, đanh mặt nói:

- Tất cả mọi người hãy hiệp sức bảo vệ Cầu bang chủ.

Tất cả quần hùng đều rút binh khí thủ sẵn. Ai cũng biết Di Họa Ðoạn Hồn Thần vẽ tranh cho ai thì người đó phải chết, nên quần hùng đoan chắc Di Họa Ðoạn Hồn Thần sẽ đến để lấy mạng Bang chủ Cái bang, nhưng không biết y sẽ thực hiện ý đồ bằng cách nào khi Cầu Nại được mọi người bảo vệ nghiêm mật.

Cục trường trong tiền sảnh Tụ Hiền trang bất giác căng thẳng tột cùng. Ai cũng khoác vẻ mặt trang trọng cực kỳ và chờ đợi thời khắc kia sẽ đến.

Thỉnh thoảng quần hùng lại liếc về phía Thẩm Mộc Phong. Thẩm Mộc Phong rất dửng dưng nhìn Bang chủ Cái bang Cầu Nại đang đứng giữa trận pháp Tứ Tượng.

Một luồng gió nhẹ thổi từ ngoài vào.

Hằng Sơn Diệu Tịnh sư thái nói:

- Chư vị anh hùng, coi chừng độc công.

Thẩm Mộc Phong phá lên cười. Y vừa cười vừa nói:

- Diệu Tịnh sư thái đừng nghĩ Di Họa Ðoạn Hồn Thần dùng độc công. Hắn không biết dụng độc, và chẳng bao giờ dụng độc.

- Vì sao tôn giá biết?

- Tại vì bổn tọa hiểu Di Họa Ðoạn Hồn Thần như hiểu bản thân mình.

Lời vừa dứt trên miệng Thẩm Mộc Phong thì một luồng bạo phong vỗ tới, nện thẳng vào cửa tiền sảnh. Hai cánh cửa đóng sập lại.

- Rầm...

Quần hùng giật mình.

âm thanh do hai cánh cửa đập vào khiến mọi người giật mình. Tất cả đều hướng mắt nhìn về phía cửa tiền sảnh. Chính vào lúc mọi người đang chăm chăm hướng tầm mắt nhìn ra cửa thì từ mái ngói, Ứng Hiệp với thuật Tu La thần pháp lướt xuống đứng ngay sau lưng Cầu Nại mà tuyệt nhiên chẳng một ai phát hiện, kể cả vị Bang chủ Cái bang Cầu Nại.

Ứng Hiệp nhỏ giọng nói:

- Bang chủ đã chuẩn bị chết chưa?

Nghe lời nói này, xương sống Cầu Nại gai buốt đến tận xương cùng. Y từ từ quay lại.

BỘ mặt với chiếc mặt nạ vàng nghệch đập vào mắt Cầu Nại. Chỉ mới đối mặt với Di Họa Ðoạn Hồn Thần thôi nhưng lưỡi của Cầu Nại đã cứng đờ ra tưởng chừng không thể nói được nữa.

Ứng Hiệp nhỏ giọng nói:

- Tại hạ cung kính tiễn đưa Bang chủ.

Cầu Nại thét lên:

- Ðừng giết ta!

Y vừa thét vừa toan dụng tuyệt công Ðả Cẩu bổng để tiên hạ thủ vi cường, đồng thời sẽ CỎ người trợ giúp, nhưng tiếng thét của gã vừa cất lên thì đạo kiếm quang cũng xuất hiện, tiện ngang cổ gã.

- Phập.

Thủ cấp của Cầu Nại rơi xuống đất, quần hùng mới biết chuyện gì đã xảy ra.

Chân Tử đạo trưởng thét lên:

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần...

Ứng Hiệp nhạt nhẽo cất tiếng:

- Người kế tiếp sẽ là Chân Tử đạo trưởng.

Y nói xong ung dung tiến thẳng ra phía cửa tiền sảnh, trong khi quần hùng cứ đứng trơ ra những pho tượng chẳng biết phải làm gì. Quần hùng chờ Di Họa Ðoạn Hồn Thần đến, gã đã đến, rồi gã lại ra đi sau khi tiện đứt đầu bang chủ Cái bang Cầu Nại mà chẳng một ai dám động thủ mà chỉ biết lấy mắt nhìn y.

Ứng Hiệp vừa bước đến ngưỡng cửa thì chạm mặt với Ðàm Vĩnh Hưng. Chạm vào đôi mắt lạnh lùng của Vĩnh Hưng, Ứng Hiệp cảm thấy nao lòng. Ðôi mắt kia khiến cho lòng dạ Ứng Hiệp nao nao, nhưng y chẳng thể nào nhận ra kẻ đó là ai bởi bộ mặt dị dạng dị hình. Ứng Hiệp có cảm giác đây chính là khắc tinh của mình.

Y đặt tay vào đốc kiếm gằn giọng nói:

- các hạ là ai?

Chương 23: Long tranh hố đấu

Nhìn thẳng vào mặt Ứng Hiệp, Vĩnh Hưng từ tốn nói:

- Tôn Ứng Hiệp đệ đệ đeo mặt nạ huynh vẫn nhận ra. Còn huynh, huynh xa lạ với đệ lắm sao?

- Các hạ biết được cả tục danh của Ứng Hiệp, hẳn đã từng gặp tại hạ.

- Không phải chỉ gặp như những người qua đường mà đã từng sống với nhau.

Vĩnh Hưng nhếch môi cười mỉm. Nụ cười của y hiện lên hai cánh môi khiến cho Ứng Hiệp thẫn thờ. Y ngập ngừng nói:

- Chẳng lẽ... Các hạ là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng?

Vĩnh Hưng khẽ gật đầu.

Ứng Hiệp lột phắt chiếc mặt nạ dát vàng để lộ chân diện mạo. Y nhìn Vĩnh Hưng bằng ánh mắt chết chóc và căm phẫn. Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Ứng Hiệp đã rất muốn tìm Ðàm tôn giá. Cuối cùng thì tôn giá cũng tự tìm đến với Tôn Ứng Hiệp.

Nghe giọng nói của Tôn Ứng Hiệp ngập ngụa sát khí hừng hực, khiến Ðàm vĩnh Hưng phải chau mày, nhăn mặt.

- Ðàm huynh đến Tụ Hiền Trang của Gia Cát Hồng với mục đích...

Ứng Hiệp cướp lời Vĩnh Hưng:

- Lấy mạng Di Họa Ðoạn Hồn Thần. Thếthì còn chờ gì nữa mà chưa ra tay?

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Huynh không có ý đó.

- Thếthì sao các hạ biết Tôn Ứng Hiệp trở thành Di Họa Ðoạn Hồn Thần không?

- Vì sao?

- Vì các hạ đó.

- Vì huynh chứ không vì một lý do nào khác à?

- CÓ rất nhiều lý do nhưng có lý do chủ yếu nhất chính là ta muốn chặt chiếc thủ cấp của Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng.

Nghe Ứng Hiệp nói câu này, mặt Vĩnh Hưng đanh lại:

- Ðệ muốn chặt thủ cấp của huynh?

- Ðúng.

- CÓ lý do?

- Vì Tống tỷ tỷ. Tỷ tỷ và ta đã lầm tôn giá khi ngươi bước chân vào cuộc sống của ta và Tống tỷ tỷ - Ðệ đã lầm gì?

- Lầm một gã đê tiện và bỉ ổi. Ðể chuộc lại sự lầm lẫn của mình Tôn Ứng Hiệp chỉ muốn có thủ cấp của Ðàm Vĩnh Hưng. Với ai, khi Ứng Hiệp họa thì kẻ đó mới chết, nhưng với đàm Vĩnh Hưng thì chết trước ta mới hoạ sau.

Ứng Hiệp gằn giọng nói:

- Các hạ chuẩn bị chết chưa?

- Huynh không ngờ mình phải nhận cái chết từ tay Tôn đệ đệ. Nhưng trước khi chuẩn bị bước vào cõi chết, huynh muốn biết ai đã truyền thụ võ công cho đệ?

- Minh Thần giáo chủ.

Vĩnh Hưng nhìn về Thẩm Mộc Phong. Nụ cười ngạo nghễ hiện ra trên môi Thẩm Mộc Phong. Y nhìn Ðàm Vĩnh Hưng từ tốn nói:

- Bổn tọa phải thừa nhận một điều, Tôn Ứng Hiệp do Ðàm huynh đệ chọn là người kế nghiệp tuyệt học võ công, đúng là kẻ có căn cơ trăm năm khó tìm được một.

Vĩnh Hưng thở hắt ra một tiếng quay lại Ứng Hiệp:

- Tôn đệ đệ... Hãy đi theo huynh... Tất cả chuyện gì huynh đệ sẽ giải bày sau?

- Di Họa Ðoạn Hồn Thần mà đi theo Lãnh Diện Tu La à?

Lâm Bạch Huệ tằng hắng từ tốn nói:

- Tôn Ứng Hiệp... Uớc nguyện của ngươi đã đến lúc thành sự thật rồi đó. Ngươi còn chần chờ gì nữa?

Ứng Hiệp định nhãn vào mắt Vĩnh Hưng. Y cất giọng lạnh lùng:

- Ðã đến lúc tại hạ tiễn tôn giá đi.

Thanh trường kiếm nhanh chóng thoát ra khỏi vỏ kiếm, mũi kiếm hướng thẳng đến trước định vào tam tinh Ðàm Vĩnh Hưng. Chỉ mới khai kiếm thôi mà Ứng Hiệp đã tạo ra sát kiếm rờn rợn Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Ðệ thật sự muốn lấy đầu huynh à?

- Không sai.

Lời vừa dứt thì Ứng Hiệp thi triển Tử Kiếm của Ðoạn Hình Tử Kiếm Giang Hùng.

Tất nhiên Vĩnh Hưng nhận ra ngay tuyệt chiêu "Tử Kiếm" của Giang Hùng. Y chớp động thân pháp thi triển thuật Tu La thần pháp lách tránh trong vùng kiếm ảnh. Kiếm phong càng lúc càng dữ dội, tưởng chừng cả một màn lưới thiên la địa võng vây lấy Vĩnh Hưng.

Nếu Ðoạn Hình Tử Kiếm Giang Hùng thi triển "Tử Kiếm" đã là tuyệt kiếm sát nhân khó người bì kịp, nhưng với Ứng Hiệp thì lưỡi kiếm trong tay còn nguy hiểm hơn gấp mười lần Giang Hùng. Mọi bộ pháp biến hóa của Tu La thần pháp Ứng Hiệp đều thông thạo, do đó gần như y biết trước đối phương sẽ như thế nào khi đối phó với kiếm chiêu của gã.

Mặc dù vậy, nhưng khốn nỗi người thi triển Tu La thần pháp lại là Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng, nên Ứng Hiệp có muốn sát tử đối thủ cũng không dễ dàng chút nào, thậm chí dồn ép Vĩnh Hưng để chiếm thế thượng phong cũng đã khó.

Ngược lại, bên kia Vĩnh Hưng cũng đã từng giao thủ với Tử Kiếm của Giang Hùng, nên biết kiếm pháp đó biến hóa và tiềm ẩn sát chiêu như thế nào. Chỉ sau nửa tuần trà, Ứng Hiệp đã thi triển kiếm pháp của Giang Hùng đến chiêu sát tử cuối cùng.

Màn kiếm quang dày đặc đột ngột tụ lại thành một điểm, hướng thẳng đến yết hầu đối phương. Ðây là chiếu thức mà Giang Hùng đã bỏ tất cả tâm trí trong thời gian bị giam tại thiên lao Thiếu Lâm tự, nên uy lực sát kiếm cắt đi như một ánh sao băng chớp động đã đến yết hầu của Vĩnh Hưng rồi.

Thế kiếm quá ư tàn nhẫn khiến những kẻ thị sát trận đấu cũng phải toát mồ hôi lạnh.

Lâm Bạch Huệ thấy Ứng Hiệp thi triển kiếm chiêu sát tử này đã không mừng mà tim bất giác đập hơn cả tiếng trống trận. Thậm chí sắc mặt tái nhợt vì tưởng tượng ra mũi kiếm lạnh lùng của Di Họa Ðoạn Hồn Thần sẽ xuyên qua yết hầu đối phương.

- cạch...

Một đạo chỉ pháp của Vĩnh Hưng phóng ra điểm vào mũi kiếm một cách chính xác khiến cho mũi kiếm của Ứng Hiệp bị lệch qua bên Ứng Hiệp chưa kịp trụ bộ để biến chiêu thì Vĩnh Hưng hơi dấn nửa thân mình đến trước, hữu thủ vươn ra thộp lấy hổ khẩu cầm kiếm của Ứng Hiệp.

Thanh trường kiếm như tự trong tay Tôn Ứng Hiệp rơi xuống đất.

- Keng...

Vĩnh Hưng vừa khống chế hổ khẩu của Ứng Hiệp vừa nói:

- Tôn đệ... hãy theo huynh.

Lời còn đọng trên miệng Vĩnh Hưng thì tả thủ của Ứng Hiệp với một thế Thôi Thương quyền, tuyệt kỹ võ công của Thiếu lâm tự bổ thẳng đến vùng thượng đẳng.

Vừa tung ra thôi quyền này Ứng Hiệp vừa nói:

- Ngươi không chết ta không đi đâu cả.

Thoi quyền tàn nhẫn của Tôn Ứng Hiệp khiến cho Vĩnh Hưng không còn sự lựa chọn nào khác phải dựng chưởng đón thẳng đơ thẳng nếu không muốn mất mạng, trong khi thừa biết khi chưởng và quyền đối chọi thẳng với nhau sẽ có hậu quả khó lường.

- âm...

ứng Hiệp tung ra thoi quyền sinh tử này đã dồn tất cả công lực vốn có của bản thân, nên một tiếng nổ khủng khiếp làm chấn động cả gian tiền sảnh Tụ Hiền trang. Dư kình do chưởng quyền chạm vào nhau, phát tán ra bốn chung quanh, có ngươi chịu không nổi phải ói máu.

Sau tiếng nổ như sấm trời đó, Ứng Hiệp như chiếc lá khô bị cuốn đi bởi cơn lốc dữ, va thẳng lưng vào vách tiền sảnh.

- Binh...

Y chỏi tay, cố gắng gượng đứng lên nhưng rồi hai chân run lẩy bẩy lại quy xuống, bất tỉnh Vĩnh Hưng thì thối ba đến non một trượng, sắc mặt tái nhợt, tái nhạt, hai bên mép rỉ máu tươi.

Cả hai cùng bị nội thương trầm trọng.

Vĩnh Hưng liếc mắt nhìn Thẩm Mộc Phong. Y kịp thấy hai cánh môi họ Thẩm nhếch lên như thể quyết định xong quyết định tối hậu. Cùng với nụ cười nửa miệng đó, Thẩm Mộc Phong từ từ nâng cây nạng Vĩnh Hưng đoán ra ngay Thẩm Mộc Phong sẽ định làm gì với mình. Nhất định y sẽ dùng đến tuyệt kiếm để loại bỏ một đối thủ kỳ phùng với gã. Biết như vậy nhưng trong tình thế này, Vĩnh Hưng chẳng khác nào cá mắc cạn chẳng biết pải làm gì hơn. Y chỉ Chờ đợi cái chết đến với mình chỉ trong khoảng khắc nửa thôi.

Chính vào lúc Mộc Phong sắp sửa nhả kình thì từ ngoài cửa Mạn Tuyết Kha lướt vào Nàng bước thẳng đến bên Vĩnh Hưng.

- Sao huynh cứ gây chuyện với người ta vậy?

Vĩnh Hưng quay qua Tuyết Kha:

- Tiểu cô nương... Bây giờ không phải là lúc đùa bỡn... CÔ nương sẽ chết đó. Mau rời khỏi đây đi Tuyết Kha tròn mắt nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Sao lần nào gặp huynh thì lại có chuyện nhỉ? Huynh thích thượng cẳng tay, hạ cẳng chân lắm ư?

Nàng nắm cổ tay Vĩnh Hưng:

- Y Huynh bị nội thương trầm trọng rồi. Nếu không cứu thì chỉ một hai khắc nửa thôi kinh mạch sẽ loạn không thông mà chết đó. Tuyết Kha vừa mới được sư phụ truyền cho thu ất đả thông kinh mạch, để Tuyết Kha thử cho huynh nhé.

Vĩnh Hưng nghe nàng nói càng bối rối. y gắn giọng nói:

- Tiểu cô nương mau đi đi... Nơi này không phải chỗ để cô nương thi thố y thuật.
Tuyết Kha nhăn nhó:

- huynh nói sai rồi... Sư phụ dạy, một khi Tuyết Kha học được thuật của sư phụ thì phải hành đạo y đức. Nghĩa là thấy kẻ hoạn nạn cứu. Thấy người sắp chết không được làm ngơ.

Nàng vừa nói dứt câu thì bất ngờ cảm nhận sau lưng mình có kình lực bổ tới.

Vĩnh Hưng biến sắc quát:

- Thẩm Mộc Phong...

Lời chưa dứt tên miệng Vĩnh Hưng thì chưởng khí của Thẩm Mộc Phong đã đến lưng Tuyết Kha.

Cảm nhận được kình khí bất ngờ kia nhưng Tuyết Kha không tránh né, bởi tránh chưởng thì nhất định Vĩnh sẽ trở thành cái xác không hồn.

- Bình...

Chưởng khí nhấc bổng Tuyết Kha lên khỏi mặt đất quẳng về phía vách tiền sảnh.

Những tưởng đâu thể pháp nhỏ nhắn xinh xắn của nàng sẽ mềm như bún, nhưng thật bất ngờ, ngọc thủ Tuyết Kha đưa đến trước áp vào vách tường, thể pháp lộn đúng một vòng, đảo ngược trở lại, là đà đứng bên cạnh Vĩnh Hưng Nàng trố mắt nhìn Thẩm Mộc Phong:

- Ô Tuyết Kha đâu có hiềm khích gì với tôn giá mà tôn giá nỡ đánh tuyết Kha?

Thấy Tuyết Kha hứng trọn một đạo lôi chưởng của mình mà vẫn bình yên như chẳng có chuyện gì khiến cho Thẩm Mộc Phong cũng phải ngây mặt nhìn.

Y vừa thẹn vừa bối rối vô cùng, buột miệng hỏi:

- Nha đầu, bổn tọa quả là bất ngờ đó. Sư phụ nha đầu là ai?

Tuyết Kha lườm Thẩm Mộc Phong:

- Tôn giá dữ quá, Tuyết Kha không nói đâu. Nói cho tôn giá biết, tôn giá lại đi hại sư phụ của tuyết Kha sao?

- VÕ công và nội lực của nha đầu đâu phải tầm thường thì sư phụ của nha đầu đâu ai dám bắt nạt.

Tuyết Kha mỉm cười rồi nói:

- Hổng phải vậy đâu... Sư phụ của Tuyết Kha dở ẹt à. Nhưng sao tôn giá gặp ai cũng muốn đánh vậy? BỘ tôn giá thích thượng cẳng tay hạ cẳng chân lắm ư? Thếthì tôn giá là người không tốt... nhứt định là người không tốt thôi.

Tuyết Kha nhìn Thẩm Mộc Phong:

- RÕ ràng rồi... Tại tôn giá hung hăng quá nên bị biến thành phế nhân phải không?

Câu nói này của Mạn Tuyết Kha khiến cho sắc diện của Mộc Phong xanh tái vì thẹn.

Y đã dụng chưởng đánh từ phía sau mà chẳng làm gì được Tuyết Kha, giờ lại nghe thêm câu nói này, đã thẹn lại càng thẹn hơn. Thẹn quá, Mộc Phong bất giác nổi giận.

Y gằn giọng nói:

- Ðể bổn tọa thử với nha đầu một chiêu này xem bản lĩnh của nha đầu như thế nào?

Mộc Phong nói dứt câu thì thi triển ngay tuyệt kỹ võ công bản thân khi Vĩnh Hưng chưa kịp cản gã lại. Ðang bị nội thương nhưng Vĩnh Hưng vẫn vội đẩy Tuyết Kha qua bên, dựng đứng song chưởng khi đôi nạng sắt của Thẩm mộc Phong chụp tới nàng.

- âm...

Vĩnh Hưng trượt dài về sau luôn một trượng, miệng phun ra vòi máu tươi tưới thẳng sân gạch tiền sảnh. sắc diện tái nhợt, tái nhạt, song thủ buông thẳng.

Tuyết Kha tròn mắt nhìn Mộc Phong:

- Tôn giá tàn bạo quá...

- Tự gã muốn tìm cái chết thế cho nha đầu. Nhưng cũng chẳng giúp gì được cho nha đầu cả - Tôn giá quả là người cố sát chỉ muốn gây thù chuốc oán với người ta mà thôi.

- Ðến lượt nha đầu đây.

Thẩm Mộc Phong lại điểm đầu đôi nạng, nhấc mình lên cao bốn trượng, cùng đôi nạng tập kích trực diện Mạn Tuyết Kha. Vĩnh Hưng thấy Mộc Phong chực sát tử Tuyết Kha nhưng chẳng biết làm sao được. Y thừ mắt nhìn họ Thẩm với thế trượng tàn nhẫn vô tâm bức tử một nha đầu chưa quá mười bảy tuổi mà nghiến răng nói, - Thẩm Mộc Phong... Tiểu cô nương có mệnh hệ gì thì Lãnh Diện Tu La sẽ trở thành sát thủ truyền kiếp của ngươi.

Trong lúc quá bức xúc Vĩnh Hưng thốt ra câu nói đó, nhưng tự biết mình chẳng làm được gì để giúp cho Man Tuyết Kha.

Cả gian tiền sảnh nín lặng như tờ, vì mọi người sắp phải chứng kiến một cái chết bi thảm của cô gái chưa quá mười bảy. Nhưng mọi sự diễn biến thì lại hoàn toàn khác hẳn với suy đoán Khi đôi nạng của Thẩm Mộc Phong chụp đến thì Tuyết Kha nâng đôi bàn tay xinh xắn hứng lấy nó như hứng hai đóa hoa rơi. Thủ pháp của nàng rất nhẹ nhàng tưởng như một đứa bé đưa tay ra hứng lấy đôi cánh bướm chập chờn bay tới trước mặt.

Thủ pháp của Tuyết Kha càng khiến cho quần chúng lo lắng hơn đến số phận của nàng.

Nhưng lạ lùng làm sao, với thủ pháp nhẹ nhàng đó thế mà Tuyết Kha vẫ ri thộp được vào đầu đôi nạng như thể bắt hai cánh bướm. VÔ hình chung, Thẩm Mộc Phong lại bị treo lơ lửng trên không. Từ cuộc giao đấu chiêu thức, chuyển qua giao đấu bằng nội lực Nếu giao đấu bằng nội lực thì rõ ràng Tuyết Kha đâu thể sánh bằng một đại kỳ tài cao thủ như Thẩm Mộc Phong, đã có thời là Huyền Y Tôn Giả đại hiệp.

Thế mà chuyển qua giao thủ bằng nội lực mà thượng phong vẫn không thuộc về Thẩm Mộc Phong. Hai người bên nửa cân, bên tám lạng chẳng bên nào lấn lướt bên nào. Sự thể đó càng khiến cho quần hùng ngạc nhiên hơn với vị cô nương nhỏ tuổi này.

Mọi người còn đang ngơ ngẩn thì một tiếng cạch vang lên - Cách...

Ðôi nạng sắt của Thẩm Mộc Phong bất ngờ gãy đôi. Y chới với nhưng kịp dùng vạt áo trước như một chiếc chân điểm xuống đất lộn ngược về sau nếu không muốn chúi đầu cắm xuống sàn gạch tiền sảnh.

Mộc Phong yên vị lại chiếc ngai nói với Bạch Huệ và Tiểu Yến:

- Chúng ta đi.

Bạch Huệ vỗ tay một cái Từ ngoài cửa tiền sảnh bốn gã phu kiệu lướt vào bưng chiếc ngai của Thẩm Mộc Phong toan rời tiền sảnh, nhưng Tuyết Kha đã chặn lại:

- Khoan đã.

Mộc Phong lườm Tuyết Kha - Nha đầu muốn gì? - VÕ công của tôn giá phải của Ðịa Linh Thiền thúc thúc. Ðúng không?

Mộc Phong mím môi khẽ gật đầu.

Tuyết Kha reo lên:

- Biết ngay...

Nàng hồn nhiên nói tiếp:

- Tiết đoan ngọ này, Tuyết Kha nhất định sẽ bắt Khắc thúc thúc đền lại cho Tuyết Kha một chưởng của tôn giá.

Nàng nói xong đứng né qua một bên nhưng không quên đặt vào tay Thẩm Mộc Phong phần nạng sắt gãy trên tay mình.

Mộc Phong buông một tiếng thở dài rồi nói:

Bốn gã phu kiệu khiêng chiếc ngai của Thẩm Mộc Phong cùng với Lâm Bạch huệ và Lam tiểu Yến bỏ đi.

Những người đó đi rồi thì bất thình lình từ ngoài cửa một lão lất cất bước vào. Lão vừa chạy vào tiền sảnh vừa nói:

- Tuyết Kha nha đầu... Ngươi lại di gây chuyện với thiên hạ rồi?

Tuyết Kha vừa thấy lão trượng đó vội nép vào sau lưng Vĩnh Hưng.

- Sư phụ... Tuyết Kha đâu có gây chuyện gì đâu?

Lão trượng bước nhanh đến bên Tuyết Kha:

- Sư phụ đã nói với con rồi... Người võ lâm kỳ cục lắm. Bởi họ luyện võ nên hễ gặp nhau là thượng cẳng tay, hạ cẳng chân. Con phải tránh xa.

- Thế con cũng luyện võ. Ờ hé... Con vừa mới thượng cẳng tay hạ cẳng chân đây nè.

- Ta biết... Ta biết... Thôi đi ngay thôi. Lão cái mắc dịch khi đang mò đến đây đấy.

Vĩnh Hưng cau mày ôm quyền:

- Tại hạ Ðạm Vĩnh Hưng bái kiến tiền bối.

Lão trượng khoát tay:

- Không cần... Không cần.

Lão thộp tay tuyết Kha:

- Ð i thôi... Ð i thôi... Nhanh lên...

Lão nói và kéo tay Tuyết Kha. Hai người chưa kịp rời tiền sảnh Tụ Hiền trang thì Thần Kiếm Dương Bất Tuần chạm mặt với lão trượng.

Lão trượng vội cúp đầu xuống, kéo Tuyết Kha né tránh Dương Bất Tuần.

Thần Kiếm Dương Bất Tuần chặn gã lại:

- Lão Kim Ðồng...

Lão trượng khúm núm từ từ ngẩng mặt nhìn Thần Kiếm Dương Bất Tuần - Dương tiên sinh... CÓ điều chi chỉ giáo?

- Lão Ở đâu, hẳn nơi đó có Tiên Hạc Thần Kim... Chẳng hay chủ nhân của lão đâu cho Dương lão phu bái kiến?

Lão Kim Ðồng cong tay, gãi đầu, nhỏ giọng nói:

- Cái hẹn trên đỉnh Thiên sơn chưa tới, Dương tiên sinh sao có thể gặp được chủ nhân tôi Tuyết Kha toan lên tiếng thì lão Kim Ðồng lườm nàng:

- Ðây là chuyện của người cao tuổi, hậu sinh không được chen vào là bất kính.

- Tuyết Kha tuân lệnh Kim Ðồng thúc thúc.

Lão Kim Ðồng nhìn Thần Kiếm Dương Bất Tuần giả lả cười rồi nói:

- Dương tiên sinh... Chúng tôi đi nhé.

Tuyết Kha dằng tay khỏi tay Lão Kim Ðồng bước nhanh đến bên Vĩnh Hưng. Nàng nói:

- Ðại ca lấy viên giải thương này uống. Nếu không bình phục thì cứ đến miếu Tiểu Tu an âm... Tuyết Kha sẽ cứu cho.

Nàng đặt vội vào tay Vĩnh Hưng viên hoàn dược trị thương rồi quay bước.

Lão Kim Ðồng lườm tuyết Kha, cằn nhằn:

- Nha đầu hào phóng quá.

- Lão thúc thúc đã không nói Tuyết Kha là Tiểu Quan âm mà.

Lão Kim đồng hừ nhạt một tiếng - Thôi đi...

Lão kéo Tuyết Kha qua bên Dương Bất Tuần để bước ra ngoài. Tuyết Kha níu Lão Kim Ðồng lại. Nàng nghểnh mặt nhìn Bất Tuần. Lão Kim Ðồng ghìm tay kéo Tuyết Kha nhưng chẳng thể nào kéo nàng dịch bước được.

Tuyết Kha hỏi Thần Kiếm Dương Bất Tuần:

- Lão tiền bối đây hẳn là... là... Lão đạo sĩ lỗ mũi trâu mà sư phụ nhắc đến?

Những tưởng đâu nghe Tuyết Kha thốt ra câu này, Dương Bất tuần tức giận nhưng không không ngờ lão lại mỉm cười gật đầu.

Tuyết Kha nheo mắt nhìn lỗ mũi Dương Bất Tuần rồi lắc đầu:

- Ðâu có giống.

- Sư phụ của nha đầu gọi lão phu như thế đó.

- Ý Thế thì Tuyết Kha có được phép gọi lão tiền bối như vậy?

- Tùy nha đầu muốn gọi sao cũng được.

Lão Kim đồng nhăn nhó nói:

- Tuyết Kha đi thôi...

Tuyết Kha cố nói thêm với lão Thần Kiếm Dương Bất Tuần:

- Lão tiên sinh đâu có hung tợn như sư phụ nói đâu. Tuyết Kha sẽ nói lại với sư phụ.

- Ngày xưa lão phu khác, hôm nay lão phu khác.

- Ờ hé... Sư phụ Tuyết Kha nói thì chẳng bao giờ sai.

Tuyết Kha nói dứt mới chịu nhấc chân theo lão Kim Ðồng. Sàn gạch tiền sảnh để lại dấu chân xinh xắn của nàng. Thần Kiếm Dương Bất Tuần nhìn xuống dấu hài in trên sàn gạch, khẽ gật đầu nhẩm nói, - Tiên Hạc Thần Kim Chu Tuyết Ngọc quả là được trời ưu đãi hơn mình.

Khi mọi chuyện đã qua, Vĩnh Hưng toan bước lại để xem tình hình của Tôn úng Hiệp như thế nào. Nhưng khi vừa dợm bước thì quần hùng đồng loạt dàn hàng ngang chặn lại.

Chân tử đạo trưởng giữ phất trần nói:

- Túc hạ định đưa Di Họa Ðoạn Hồn Thần đi ư?

Vĩnh Hưng miễn cưỡng nói:

- Tại hạ phải đưa hắn đi.

Chân Tử đạo trưởng lắc đầu:

- Không thể được. Túc hạ hẳn biết Di Họa Ðoạn Hồn Thần là sát nghiệp của võ lâm.

Hắn phải bị trừng trị theo giới luật võ lâm.

- Y chỉ bị người ta lợi dụng - Không thể nói như vậy được. Bần đạo sẽ thay quần hào xét xử hắn.

Vĩnh Hưng lúng túng. Nếu y không bị nội thương trầm trọng thì đâu để cho quần hùng bức ép mình. Nhưng lúc này tình trạng của Vĩnh Hưng chẳng thể nào làm gì được, cho dù rất muốn đưa Ứng Hiệp đi.

Chính vào lúc Vĩnh Hưng không biết xử như thế nào thì Thần Kiếm Dương Bất Tuần...

Chương 24: Dây tình khó đoạn

Ngồi trên mạn thuyền, Thẩm Mộc Phong uống rượu một mình. Thỉnh thoảng lại buông một tiếng thở dài khi liếc nhìn về bức họa người thiếu nữ bưng giỏ hoa. Y như thế nhìn bức tranh đó uống rượu mà chẳng cần đến một thứ gì khác. Trong không gian đêm thật tĩnh lặng, Thẩm Mộc Phong như một gã cô tịch, lặng lẽ, trầm cảm. Y dùng rượu để hồi tưởng những gì trong ký ức và hoài niệm.

Lâm Bạch Huệ từ trong khoang thuyền bước ra. Nàng nhìn Thẩm Mộc Phong cùng lúc ánh mắt của y liếc về phía bức tranh, rồi bưng chén rượu dốc vào miệng mình.

Bạch Huệ bước đến sau lưng họ Thẩm. Nàng liếc xéo về phía bức tranh rồi nhỏ giọng nói:

- Thẩm huynh uống rượu ngắm người trong tranh để tưởng nhớ về Ðoan Cơ hay nhớ về Lâm Bạch Huệ?

Chuốc đầy chén rượu, Mộc Phong bưng lên đổ vào miệng mình. Y nói:

- Ta nhớ đến Ðoan Cơ.

Mặt hoa của Bạch Huệ thoạt nhíu lại. Ðôi chân mày vòng nguyệt sắc sảo của nàng lộ ra những nét bất nhẫn khi chúng châu lại với nhau. Bạch Huệ ngồi xuống bên cạnh Thẩm mộc Phong:

- Ðoan Cơ tỷ tỷ đã chết... Bạch Huệ không đáng thay thế vào chỗ của tỷ tỷ sao?

- Không không xứng đáng. Nàng rất giống với Ðoan Cơ... Nhưng sao ta vẫn thấy mình trống rỗng và mất mát.

- Tại vì Thẩm huynh luôn nghĩ đến Ðoan Cơ mà chẳng bao giờ sống thực với những gì mình đang có.

Mộc Phong quay sang nhìn Bạch Huệ:

- Ðúng như vậy không?

Bạch Huệ gật đầu:

- Huynh không tự xét lại mình.

Lời vừa dứt trên miệng Bạch Huệ thì hai hàng lệ đã Trảo ra khóe mắt. Thấy Bạch Huệ khóc, Mộc Phong bất giác buông tiếng thở dài.

Y mím môi suy nghĩ một lú c rồi hỏi:

- Tại sao nàng khóc?

- Bởi vì người Bạch Huệ yêu chẳng bao giờ yêu Bạch Huệ. Trong tâm của người đó luôn luôn có một bóng nữ nhân khác chiếm tất cả tâm hồn và khối óc. Huynh trả thù võ lâm, buộc các vị chưởng môn đại phái và mười ba bang chủ phải chết, bởi vì huynh muốn trả hận cho Ðoan Cơ.

- Ðúng... Ta muốn trả hận cho Ðoan Cơ. Trong tâm ta chỉ có một ý niệm đó mà thôi.

Lệ lại Trảo ra khóe mắt Bạch Huệ.

Nàng nhỏ nhẹ nói:

- Huynh làm cho muội đau lòng.

Nhìn Bạch Huệ, Thẩm Mộc Phong hỏi:

- Tại sao muội đau lòng? Huynh trả thù cho Ðoan Cơ muội không đồng ý ư?

Nàng lắc đầu:

- Không phải như vậy đâu... Huynh trả thù cho Ðoan Cơ tỷ tỷ là chuyện đúng nhưng muôi...

Nàng ngập ngừng một lúc rồi mới nói:

- Muội đau lòng vì nghĩ mình không tồn tại trong tâm của huynh. Khi người muội yêu không nghĩ đến muội thì hỏi sao lòng muội không đau chứ?

Nàng gục đầu vào chân Thẩm Mộc Phong:

- Huynh đến với muội chỉ bằng cái xác còn hồn thì vẫn nghĩ đến Ðoan Cơ tỷ tỷ. Nếu huynh là muội... huynh sẽ như thế nào?

Nàng để mặc lệ mình nhễu xuống hai bắp chân cụt lẳn của Mộc Phong.

Buông một tiếng thở dài, Thẩm Mộc Phong nói:

- Bạch Huệ... Thẩm huynh biết, Thẩm huynh có lỗi với nàng. Nhưng ta không thể trốn tránh sự thật được. Ta không thể nào quên được Ðoan Cơ. Ðoan Cơ đã là cuộc sống của ta. Mãi mãi và vĩnh viễn ta vẫn tôn thờ nàng.

Ngẩng mặt nhìn Mộc Phong, Bạch Huệ ôn nhu từ tốn nói:

- Muội đâu muốn huynh quên Ðoan Cơ. Muội không ganh ghét với tỷ tỷ, nhưng muội không muốn huynh chỉ đến với muội bằng một cái xác mà không có hồn.

Vuốt mái tóc dài óng mượt của nàng, Mộc Phong nói:

- Ta biết ta có lỗi với nàng, Bạch Huệ, nhưng nàng phải hiểu cho ta.

- Muội hiểu huynh lắm chứ... đâu ai hiểu huynh hơn muội.

Nụ cười gượng hé mở trên hai cánh môi dầy thừ của Mộc Phong:

- Nghe Bạch Huệ muội nói câu này, tâm trạng huynh thanh thản vô cùng. Hôm nay Thẩm huynh đã là phế nhân, nhưng vẫn có một trang giai nhân hồng nhan tri kỷ.

Y vừa nói vừa vòng tay ôm lấy bờ vai Bạch Huệ kéo vào người mình. Bạch Huệ nhỏ nhẹ nói:

- Ðể muội chuốc rượu cho huynh uống nhé.

Mộc Phong gật đầu.

Bạch Huệ bưng bầu rượu chuốc đầy chén. Nàng bưng chén rượu áp vào miệng Mộc Phong như thể mớm nước cho trẻ nhỏ. Uống cạn chén rượu đầy, Mộc Phong nói:

- Muội tốt với ta quá.

- Muội tốt với huynh như vậy, huynh có tốt với muội không?

- Ta sẽ không bao giờ đối xử tệ với nàng.

Ðôi chân mày lá liễu của nàng thoạt nhường lên:

- CÓ đúng như huynh nói không?

Mộc Phong gật đầu:

- Muội hãy tin vào huynh... Ta không phải là kẻ nói hai lời.

Nàng nép đầu vào ngực gã:

- Muội chỉ muốn sao mãi mãi chúng ta sẽ như thế này. Chẳng còn điều gì có thể ngăn cách huynh và muội.

Nàng nhìn lên bầu trời đêm đầy sao:

- Mong rằng Ðoan Cơ tỷ tỷ sẽ hiểu cho Bạch Huệ. Hiểu cho muội.

Thẩm Mộc Phong cúi xuống nâng cằm Bạch Huệ. Y nhìn vào mắt nàng:

- Nàng muốn Ðoan Cơ hiểu gì nơi nàng?

Bạch Huệ mỉm cười:

- Huynh còn hỏi muội nữa?

- Ta muốn biết.

- Phàm nữ nhân thì ai chẳng muốn người mình thương chỉ thuộc riêng về mình. Bạch Huệ cũng thế thôi. Muội cũng chỉ muốn huynh thuộc về riêng mình, Ðoan Cơ tỷ tỷ cũng vậy. Mặc dù tỷ tỷ đã chết rồi, nhưng hẳn tỷ tỷ cũng rất buồn khi thấy muội chiếm huynh của tỷ ấy. Chính vì vậy mà muội mới thốt ra câu nói đó.

Mộc Phong ôm chầm lấy Bạch Huệ:

- Muội thật là rộng lượng. Huynh đa tạ muội đã nghĩ đến Ðoan Cơ của huynh.

Nàng nép đầu vào ngực Mộc Phong, nhỏ nhẹ nói:

- Muội nghĩ đến Ðoan Cơ tỷ tỷ thì huynh cũng phải nghĩ đến muội.

Mộc Phong gật đầu:

- Huynh sẽ xem muội và đối xử tốt với muội như Ðoan Cơ hôm nào.

Nàng lắc đầu:

- Muội hổng chịu như vậy đâu.

- Vậy muội muốn huynh phải làm gì?

- Muội là Bạch Huệ chứ đâu phải là Ðoan Cơ. Muội muốn huynh luôn nghĩ đến Bạch Huệ chứ không phải là Ðoan Cơ tỷ tỷ. Bạch Huệ là Bạch Huệ, còn Ðoan Cơ là Ðoan Cơ.

Thẩm Mộc Phong gật đầu:

- Huynh sẽ luôn nghĩ đến Bạch Huệ.

Nàng bưng đến bầu rượu chuốc vào chén rồi bưng lên áp vào hai cánh môi dầy thừ của Thẩm Mộc Phong. Mộc Phong ngửa mặt cười nói:

- Ta giống như một đứa trẻ trong tay nàng.

- Một hiền thê phải biết chăm lo cho tướng công của mình. Huynh thích muội chăm chút cho huynh không?

- Ðã là nam nhân thì bất cứ ai cũng đều muốn nữ nhân chiều chuộng mình. Huynh cũng là một nam nhân bình thường như những người khác mà thôi.

Bạch Huệ lườm Mộc Phong:

- Muội không thích nghe câu nói đó của huynh đâu. Thẩm huynh của muội hơn những người khác rất nhiều. Thẩm huynh là nam tử hán đỉnh thiên lập địa. Nếu huynh muốn cái gì trên thế gian này tất huynh sẽ đạt được, cho dù đó có là danh tự Minh chủ võ lâm.

- coi Chừng muội tâng bốc huynh nhiều quá rồi đó. Trên giang hồ, huynh chưa phải là người có võ công cao nhất. Chúng ta còn có quá nhiều đại kỳ phùng địch thủ. Chỉ với một nha đầu Mạn Tuyết Kha đã là đối thủ của huynh, huống chi còn có Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng, và còn nhiều người khác nữa.

- Nhưng trong tâm muội chỉ có một mình huynh mà thôi.

- Huynh sợ mình không đúng như suy nghĩ của muội.

Bạch Huệ đứng lên.

- Bên cạnh huynh còn có muội kia mà.

Nói dứt lời, nàng mỉm cười với Thẩm Mộc Phong. Dựa người vào thân Thẩm Mộc Phong, Bạch Huệ nhỏ nhẹ nói:

- Muội phải đi đây.

Mộc Phong gật đầu từ tốn nói:

- Khi đã biết được tung tích của Ứng Hiệp, muội đừng vọng động mà thông báo cho huynh biết, huynh còn cần đến hắn.

Bạch Huệ nhẹ gật đầu: - Muội hiểu.

Bạch Huệ điểm mũi hài lướt xuống chiếc thuyền nan. Gã phu thuyền chống mái Chèo tách chiếc thuyền nan ra khỏi lâu thuyền. Mộc Phong ngồi trên mạn thuyền nhìn theo chiếc thuyền nan đang tách xa rồi mất hút trong màn sương đêm. Y buông một tiếng thở dài bất giác nhìn về phía bức tranh, nhẩm nói:

- Ðoan Cơ Thẩm huynh vẫn luôn thuộc về muội. Mãi mãi trong ta vẫn là muội.

Chiếc thuyền nan chở Lâm Bạch Huệ nhẹ tấp vào một ghềnh đá. Nàng bước lên bờ, gã phu thuyền cũng theo chân Bạch Huệ. Hai người đứng trên ghềnh đá. Nhìn ra bốn phía chung quanh, rồi mới nói với gã phu thuyền:

- Chủ nhân đang Ở đâu?

Gã phu thuyền nhỏ giọng nói:

- Nương nương đi hết con đường này rồi rẽ trái, sẽ có người đón nương nương.

Bạch Huệ gật đầu, nghiêm giọng nói với gã phu thuyền:

- Ngươi quay về lâu thuyền nhớ chăm sóc cho Thẩm Mộc Phong tôn giá.

- Tuân lịnh nương nương.

Bạch Huệ khẽ gật đầu rồi quay bước thi triển khinh pháp siêu tuyệt chẳng mấy chốc đã mất dạng. Nàng đi hết đoạn đường đó đến ngã rẽ thì có sẵn một cỗ kiệu hoa do bốn gã phu kiệu vận hắc y chờ sẵn. Vừa thấy Bạch Huệ, bốn gã phu kiệu đó liền quỳ xuống đồng loạt xướng:

- cung thỉnh Tổng đàn chủ nương nương.

Bạch Huệ nhạt nhẽo nói:

- Không cần đa lễ như vậy.

Nàng vén rèm bước vào trong kiệu rồi buông rèm xuống. Bốn gã phu kiệu lực lưỡng nhấc kiệu hoa lên, cùng thi triển khinh công thoát đi. Chỉ cần thấy bốn gã đó thi triển khinh pháp siêu tuyệt thôi đủ biết họ là những đại cao thủ kỳ tuyệt.

Bốn gã phu kiệu dừng bước trước cửa tòa trang viên nằm lọt giữa những hàng tùng che khuất. Khi Bạch Huệ vén rèm bước xuống thì bốn gã đó lại quỳ xuống một cách thành kính.

Nhìn bốn gã phu kiệu, Bạch Huệ điểm một nụ cười. Nàng vén lại mái tóc mai, sửa y trang rồi chậm rãi tiến vào trong tiền sảnh tòa trang viện.

Bạch Huệ tiến thẳng đến bức rèm có thêu tòa thành đỏ ối, cung kính ôm quyền.

- Bạch Huệ tham kiến Thành chủ.

Tấm rèm được vén lên.

Diêm La Thành chủ trong bộ trường bào màu huyết dụ có thêu kim tuyến ngồi trên tràng kỹ, định thần nhãn sáng ngời nhìn Bạch Huệ.

- Nàng hẳn có mang thứ mà Bổn vương cần chứ?

Bạch Huệ ôm quyền kính cẩn nói:

- Khởi báo Thành chủ... Bạch Huệ có mang theo miếng Ngọc phù mà Thành chủ cần.

- Tốt lắm... dâng lên đây.

Bạch Huệ kính cẩn lấy miếng Ngọc phù cất trong chiếc giáp ngọc dâng lên Diêm La Thành chủ bằng hai tay một cách kính cẩn, trịnh trọng.

Mở nắp tráp nhìn qua miếng ngọc phù, Diêm La Thành chủ nói:

- Ðây là thứ mà bổn vương cần.

Y đặt chiếc tráp xuống bên cạnh.

Diêm La Thành chủ lột chiếc mũ trùm đầu xuống. Chân diện của y lộ ra. ÐÓ là một người có chân diện chữ điền, ánh mắt sáng ngời toát ra uy quang thần quyền, cặp lông mày rậm sắc sảo, tất cả những nét toát ra tướng pháp của bậc quyền uy lạnh lùng.

Y đứng lên bước đến trước mặt Lâm Bạch Huệ. Nhìn thẳng vào mắt nàng:

- Quan hệ giữa nàng và Thẩm Mộc Phong như thế nào rồi?

Bạch Huệ cung kính nói:

- Khởi bẩm Thành chủ, đang trở thành một kẻ nô tình như Tôn Ứng Hiệp.

- Khi rơi vào lưới tình của nàng, Thẩm Mộc Phong không còn giữ được thủy chung với Ðoan Cơ nữa sao?

- Gã càng chung tình bao nhiêu càng khó thoát khỏi lưới tình bấy nhiêu.

- Anh hùng khó thoát qua ải mỹ nhân.

Bạch Huệ ôm quyền kính cẩn nói:

- Thành chủ định làm gì với Thẩm Mộc Phong? Biến gã thành một sát thủ như Tôn Ứng Hiệp ư?

- Không cần biến hắn thì tự bản thân hắn cũng đã trở thành một sát thủ bởi hận tình.

Y bây giờ ví như một con cờ trong tay Bổn vương đàn chủ.

- Vậy xin Thành chủ chỉ giáo, Bạch Huệ phải làm gì với Thẩm Mộc Phong Ở bước kế tiếp?

- Tất cả bây giờ là nhắm vào Thiên Trù hòa thượng.

- Thiên Trù hòa thượng nắm giữ bí mật Tử Cấm thành?

Diêm La Thành chủ gật đầu:

- Thiên Trù hòa thượng chắc chắn nắm giữ bí mật Tử Cấm thành. Người thứ hai biết được là Tống Bội Linh. Nhưng rất tiếc, bổn vương lại không biết Ðộc Cầm Nhân đang ngụ Ở đâu. Nhưng bổn vương đã có cách.

- Thành chủ chỉ giáo.

- Ðàm Vĩnh Hưng có thể đưa chúng ta đến chỗ của Ðộc Cầm Nhân. Sắp tới đây, nàng chú ý tới Ðàm Vĩnh Hưng một chút. Hắn thì không bao giờ biến thành nô tình của nàng rồi.

Bạch Huệ lắc đầu:

- Bạch Huệ không thể khuất phục được Lãnh Diện Tu La.

- Nếu hắn như những người khác thì bổn vương và nàng quá ư dễ dàng, chẳng phải bận tâm động não.

Chắp tay sau lưng, Thành chủ Diêm La rảo bước tiến về phía bức tranh thủy mặc với với nét vẽ tinh tế của Ngô đạo trưởng. Y ngắm thiếu nữ trong tranh như ngắm người tình của mình. Bất ngờ y quay lại nhìn thẳng vào mắt Bạch Huệ: - Bạch Huệ... Ta muốn chính tay Ðàm Vĩnh Hưng tìm bí mật của Thiên Trù hòa thượng.

Bạch Huệ nhíu mày:

- Thành chủ... Nhưng bằng cách nào?

- Tống Bội Linh.

Bạch Huệ nhíu mày hỏi:

- Tống Bội Linh đã được Thiên Ma Cầm Ðộc CÔ nhận mang đi, giờ chẳng biết sống chết như thế nào. Bạch Huệ làm sao tìm được Tống Bội Linh?

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười. Y vừa cười vừa nói:

- Chính vì Tống Bội Linh được Ðộc Cầm Nhân mang đi nên bổn vương mới nảy ra ý định buộc ả phải bắt Ðàm Vĩnh Hưng lấy bí mật của Thiên Trù hòa thượng.

Bạch Huệ ôm quyền:

- Thành chủ chỉ giáo.

- Bấy lâu nay nàng lúc ẩn lúc hiện, nhưng bây giờ thì thiên hạ đoán chắc Lâm Bạch Huệ là môn hạ của Thẩm Mộc Phong.

- Bạch Huệ đã xuất hiện cùng với Thẩm Mộc Phong tại Tụ Hiền Trang tất cả mọi người đều biết.

- Tốt lắm.

- Giờ thì Bạch Huệ phải làm gì?

- Nàng có nhớ vì sao bị võ lâm truy sát không?

Ðôi chân mày lá liễu của Bạch Huệ nhíu lại:

- Chính Bạch Huệ đã đội lốt Ðoan Cơ.

Diêm La Thành chủ gật đầu:

- Rượu cũ nhưng bình mới. Vẫn hành động đó nhưng bây giờ là Bạch Huệ. Nhất định Ðộc Cầm Nhân sẽ xuất hiện. Ðộc Cầm Nhân xuất hiện sẽ dẫn chúng ta đến chỗ Của Tống Bội Linh.

Bạch Huệ kính cẩn nói:

- Bạch Huệ đã hiểu ý của Thành chủ. Nhưng...

Diêm La Thành chủ cướp lời Bạch Huệ:

- Bổn vương sẽ luôn Ở bên nàng.

- Ða tạ Thành chủ.

Buông một tiếng thở dài, Lâm Bạch Huệ hỏi:

- Bạch Huệ có điều muốn thỉnh cầu Thành chủ.

- Nàng cứ nói.

Bạch Huệ lưỡng lự một lúc rồi nói:

- Bạch Huệ chỉ muốn biết việc phục hưng Tinh Túc giáo.

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười khanh khách. Tràng tiếu ngạo của Diêm La Thành chủ nghe thật chỏi tai và nhức óc. Y cắt ngang tràng tiếu ngạo rồi trầm giọng đáp lời Bạch Huệ:

- Bổn vương không cần suy nghĩ cũng biết nàng sẽ hỏi bổn vương điều đó.

- Bạch Huệ không dám nài ép chỉ thành khẩn muốn biết mà thôi.

- Bổn vương luôn luôn nghĩ đến điều đó. Một khi khai thông Tử Cấm thành thì Tinh Túc giáo sẽ là thiên hạ đệ nhất phái. Cả võ lâm chỉ có một phái duy nhất đó là Tinh Túc giáo. Nàng chấp nhận rồi chứ?

Lâm Bạch Huệ quỳ xuống hành lễ:

- Bạch Huệ cung kính đa tạ Thành chủ.

- Nàng bỏ công ra nhiều thì sẽ hưởng được nhiều. Bổn vương mong rằng ước nguyện của nàng sớm tụ thành.

Diêm La Thành chủ lấy một miếng ngọc bội đặt vào tay Bạch Huệ. Nàng đón lấy miếng ngọc bội đó từ tốn nói:

- Thành chủ chỉ huấn.

- Ðây là miếng ngọc bội của bổn vương, nó là tín vật bất ly thân của ta. Bổn vương trao lại cho nàng. Chỉ những khi cần thiết lắm mới lộ nó ra để sai khiến những cao thủ nhập hội. Bằng như không cần thì đừng lộ ra.

- Ða tạ Thành chủ.

Diêm La Thành chủ đỡ Bạch Huệ đứng lên. Y quay bước trở lại ngồi trên tràng kỷ, rồi định nhãn ngắm Lâm Bạch Huệ. Chạm vào ánh mắt sắc như bảo đao bảo kiếm của Diêm La Thành chủ, Bạch Huệ chợt nao lòng.

Nàng miễn cưỡng nói:

- Thành chủ còn điều chi chỉ huấn Lâm Bạch Huệ?

- Bổn vương muốn biết một điều.

- Bổn vương muốn biết nàng có gì mà những trang hảo hán đỉnh thiên lập địa của trung nguyên lại tự nguyện muốn biến mình thành nô tình của nàng?

Bạch Huệ đỏ mặt, e lệ. Nhìn vẻ e lệ thẹn thùng của nàng thì không một họa nhân nào khả dĩ làm ngơ được, bởi những nét kiều diễm thoát phàm thoát tục.

- Mỗi cô một cách, nhưng tựu trung tất cả đều muốn chiếm hữu thể xác của Lâm Bạch Huệ.

Diêm La Thành chủ cười nửa miệng:

- Vậy thể xác của nàng có gì mà người ta lại muốn tranh giành?

Nàng e dè nói:

- Bạch Huệ cũng không biết.

- Bổn vương lại muốn biết.

- Bạch Huệ không dám để Thành chủ phải thắc mắc.

Nàng nói xong từ từ lột bỏ trang phục của mình. Tấm thân lõa lồ của nàng hiện ra chẳng có một mảnh vải che tạm. Tất cả những đường cong trên cơ thể Bạch Huệ đều lọt thỏm vào đôi con ngươi sáng ngời của Diêm La Thành chủ.

Nhìn Bạch Huệ trong tình trạng lõa lồ, Diêm La Thành chủ khẽ gật đầu nói:

- Ðẹp lắm... Quả là một tòa thiên nhiên tuyệt hảo và hoàn mỹ. Bổn vương có thể phong nàng là Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ.

Bạch Huệ miễn cưỡng lượm xiêm y mặc lại.

Nàng vận xong y trang, mới ngẩng lên nhìn Diêm La Thành chủ tự tin nói:

- Chưa một nam nhân nào thấy tấm thân Bạch Huệ mà lại thờ ơ, duy có một người.

- Ðàm Vĩnh Hưng?

Bạch Huệ gật đầu.

Diêm La Thành chủ ngửa mặt cười. Y vừa cười vừa nói:

- Gã có bằng sắt, hay đá thì vẫn có chỗ nhược của nam nhân. Tại vì nàng chưa biết được chỗ nhược của Vĩnh Hưng thôi. Nhưng như thế thì cuộc tranh đoạt của chúng ta mới lý thú. Ðệ tử của Thiên Trù hòa thượng đâu phải là kẻ tầm thường.

Y đứng lên.

- Nàng có thể đi được rồi, nhưng nhớ đừng bỏ qua Di Họa Ðoạn Hồn Thần Tôn Ứng Hiệp. Chúng ta còn cần đến hắn.

- Thành chủ... Ứng Hiệp đang Ở đâu?

- Thần kiếm Dương Bất Tuần đang chăm sóc cho hắn.

- Nếu Ứng Hiệp được Thần kiếm Dương Bất Tuần chăm sóc thì càng lợi hại hơn nữa.

- Hắn càng lợi hại chừng nào, bổn vương và nàng càng có lợi chừng nấy.

- Bởi vì Ứng Hiệp là của Bạch Huệ.

Diêm La Thành chủ gật đầu.

Bạch Huệ ôm quyền xá:

- Ða tạ Thành chủ đã chỉ giáo.

- Y là thanh kiếm sống của nàng.

- Bạch Huệ hiểu, Thẩm Mộc Phong không thể tìm được kẻ có căn cốt nhưng Ðàm Vĩnh Hưng thì tìm được.

- Nhưng cuối cùng thì Ứng Hiệp lại thuộc về nàng.

- Thành chủ quá khen. Bạch Huệ chỉ sợ không tròn trọng trách với Thành chủ mà thôi.

- Bổn vương luôn nghĩ đến công lao khó nhọc của nàng.

Diêm La Thành chủ nói xong buông rèm phủ xuống. Bạch Huệ tự biết cuộc hội ngộ đến đây đã chấm dứt. Nàng thối lui ra đến tận cửa mới quay bộ bỏ đi.

Trong tâm Bạch Huệ suy nghĩ mỗi một điều duy nhất đó là ngày Tinh Túc phái sẽ quay lại với giang hồ võ lâm trung nguyên với cương vị một Thiên Hạ Ðệ Nhất Giáo.

Chương 25: Vì nghĩa bất dung thân

Quỳ trước hai nấm mộ trên ngọn đồi trọc, vầng nhật quang đang chìm dần xuống biến thành nấm mồ thứ ba đỏ ối, Bạch Huệ sụp lạy ba lần rồi ngẩng lên. Nước mắt giàn giụa hai bên khóe mắt nàng.

Bạch Huệ nói:

- Phụ thân... mẫu thân. Lúc sinh thời song đường bị võ lâm cho là tà giáo. Tinh Túc giáo chẳng thể ngẩng đầu với các bang các phái trong thiên hạ. Ði đến đâu cũng bị người ta kinh tởm, xa lánh và cuối cùng song đường phải chịu ngậm hờn nơi chín suối.

Bạch Huệ khấn đến đây rải giấy vàng mã rồi khấn tiếp:

- Khi Bạch Huệ trưởng thành mới hiểu hết nỗi khổ tâm của phụ thân và mẫu thân.

Bạch Huệ thề sẽ làm cho Tinh Túc giáo quang đại. Không chỉ có tên trong giang hồ mà còn đứng trên tất cả các đại môn phái của võ lâm. Song đường, nếu Bạch Huệ có thủ đoạn hay tàn nhẫn cũng bởi vì thiên hạ đã tàn nhẫn và thủ đoạn với cha mẹ trước. Một lạy này, Bạch Huệ kính song đường, mong song đường sớm siêu thoát, hoặc toại nguyện mỉm cười khi thấy Tinh Túc giáo trở thành đại giáo trong võ lâm.

Bạch Huệ khấn xong, bỏ tất cả giấy vàng mã ra đốt. Trong khi những tấm giấy vàng mã cháy thành tro cuốn bay theo những ngọn gió chiều thì lệ lại Trảo ra khóe mắt nàng.

Nàng đốt đến tờ vàng mã cuối cùng mới nhẩm khấn:

- Tờ vàng mã sau cùng, Bạch Huệ xin được đốt cho Ðoan Cơ tỷ tỷ. Muội biết tỷ rất giận muội. Nhưng muội phải hành sự theo ý của muội. Cha mẹ sinh ra tỷ và muội là hai chị em sinh đôi, nhưng mỗi người một con đường. Muội không thể theo con đường của tỷ Tỷ tỷ... mong tỷ hiểu cho muội.

Nàng vừa dứt lời thì miếng vàng mã cuối cùng cũng biến thành nhúm tro bay theo chiều gió.

Bạch Huệ ngồi bên hai nấm mồ đó một lúc như thể hồi tưởng lại thời ấu thơ, chờ cho đến khi vầng ráng chiều mất hẳn, quanh nàng chỉ còn lại bóng tối âm u mới đứng lên.

Nàng rời hai nấm mộ xuống đồi. Vừa đi đến chân đồi thì bất ngờ chạm mặt năm gã đại hán, trong đó có một gã công tử, dáng vẻ thấp tỏng thấp tè. Khuôn mặt của gã đầy góc cạnh, với chiếc cằm nhọn hoắc, ánh mắt lia ra cái nhìn dâm dật của một tên điệp đạo hái hoa.

Bốn gã kia vây quanh Lâm Bạch Huệ, khi gã công tử nhỏ thó tủm tỉm cười. Y ôm quyền giả lả nói:

- Tại hạ Kim Tài công tử Ngô Thái Bật. Người trấn Thiểm Tây. Tại hạ rất ái mộ tiểu thư nên đã theo bước tiểu thư.

Bạch Huệ nhìn Ngô Thái Bật:

- Công tử ái mộ Bạch Huệ, thế mà Bạch Huệ không biết.

Thái Bật xoa tay:

- Tại tiểu thư không để mắt đến tại hạ đấy thôi. Chứ tại hạ thì đã để mắt đến tiểu thư ngay từ lúc nàng bước chân đến Thiểm Tây trấn.

- Không ngờ Bạch Huệ mới đến Thiểm Tây mà đã có trang hào kiệt để ý đến rồi.

Công tử làm cho Bạch Huệ lúng túng quá. Bạch Huệ mạn phép hỏi công tử... Bạch Huệ có gì mà khiến công tử để ý vậy?

Ngô Thái Bật cười khẩy rồi nói:

- Cả trấn Thiểm Tây, tại hạ không thể tìm đâu ra một trang giai nhân tuyệt sắc như quý tiểu thư.

- Vậy ư Thế mà từ trước đến nay, Bạch Huệ chưa từng nghe một nam nhân nào khen mình lấy một tiếng.

HỌ Ngô nói với theo sau Bạch Huệ:

- Tất cả những gã nam nhân thấy Bạch Huệ mà làm ngơ thì bọn chúng là người có mắt nhưng chẳng có tròng. Nàng chẳng cần để tâm đến chúng làm gì.

- Không để tâm đến nam nhân thì Bạch Huệ để tâm cho ai? Chẳng lẽ...

Nụ cười hé mở trên hai cánh môi của Bạch Huệ. Nụ cười kia như đoá hoa hàm tiếu khiến cho Ngô Thái Bật phải ngây ngất, ngơ ngẩn, buột miệng nói:

- Nàng đẹp quá.

- Công tử thấy Bạch Huệ đẹp lắm ư?

Ngô Thái Bật gật đầu như tế sao:

- Ðẹp lắm... đẹp lắm. Chưa bao giờ ta thấy có người đẹp hơn nàng.

Bạch Huệ bật cười thành tiếng. Nàng ôn nhu nói:

- Thần nhãn của công tử tinh tường thật. Ðêm tối như thế này mà vẫn thấy được nhan sắc của Bạch Huệ. Nếu như có chút ánh sáng hẳn Bạch Huệ đã trở thành tiên nữ trong mắt của người rồi.

Bạch Huệ thốt dứt câu thì Thái Bật lệnh ngay cho bốn gã gia nô theo hầu:

- Các người mau gom củi đốt lửa lên.

Bạch Huệ lên tiếng cản lại:

- Ngô công tử phải tự đốt lửa thôi. Tự công tử đi tìm cái đẹp mới thấy cái đẹp đang quý như thế nào.

- Nàng nói rất đúng... rất đúng. Bổn công tử sẽ đốt lửa để chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên kiều bá mỹ của nàng.

Ngô Thái Bật nói rồi, tự gã thu gom những cây củi ven đó chất thành đống. Gã vừa chất củ i vừa nghĩ thầm:

- Chắc hôm nay ông trời đãi cho ta rồi.

Gã chất củi xong, đánh đá châm mồi lửa. Khi ngọn lửa bùng cháy, ánh sáng lung linh càng tô điểm thêm nhan sắc của Bạch Huệ thêm phần kiều diễm. Gã họ Ngô gần như chết ngây ra bởi vẻ đẹp của nàng. Y xoa tay xuýt xoa mà quên hẳn bốn gã gia nô theo hầu đang đứng bất động như những pho tượng. Nếu gã tinh mắt một chút sẽ nhận ra sự bất động không bình thường của bốn gã gia nô của mình. Nhưng khốn nỗi, lúc này trong đầu họ Ngô chỉ còn mỗi ý niệm về nhan sắc của Bạch Huệ mà chẳng còn biết đến bất cứ thứ gì chung quanh.

Y chắc lưỡi nói:

- Ðúng là không lầm... Quý tiểu thư quá đẹp. Ðẹp đến độ bổn công tử phải ngây ngất.

- Ðẹp đến độ công tử quên cả bốn gã gia nô theo hầu mình.

Thái Bật khoát tay:

- ấy Nàng đừng quan tâm đến bốn gã đó làm gì. Bọn chúng chỉ là hạng tiểu nhân người nhà của bổn công tử thôi. Chúng có mắt nhưng cũng như mù, có lưỡi nhưng cũng như câm, ta và nàng cứ tự nhiên vui vẻ, bọn chúng chẳng dám làm phiền ta và nàng đâu.

Bạch Huệ mỉm cười gật đầu:

- Công tử nói đúng quá... Những gã này sẽ không làm phiền đến Bạch Huệ và công tử nữa. Bởi một xác chết thì đâu còn làm phiền ai được nữa.

Nghe Bạch Huệ nói câu này, mặt Ngô Thái Bật nhăn hẳn lại. Y nhìn nàng tò mò hỏi:

- Nàng nói như vậy có ý gì?

- Bạch Huệ nói không đúng sao công tử còn hỏi Bạch Huệ. Một xác chết thì đâu còn làm phiền đến người khác.

Thái Bật nhìn lại bốn gã gia nô. Y ngờ ngợ bốn gã gia nô của mình có điều gì đó bất thường nên buột miệng hỏi:

- Hê... các ngươi làm gì mà đứng trơ ra như những pho tượng vậy?

Bốn gã gia nô không đáp lời Thái Bật. Y cáu gắt nạt lớn:

- BỘ các ngươi chết hết cả rồi ư?

Y vừa nói vừa bước đến vỗ vào vai một gã đứng gần mình nhất. Gã gia nô ngã ngửa ra sau như một pho tượng. Thái Bật buột miệng thốt lên:

- Ơ Sao thế này?

Thái Bật có biết đâu bốn gã kia bị tán mạng bởi Mạn Vũ châm của Lâm Bạch Huệ.

Thái Bật bần thần như kẻ mất hồn, mất vía, quay lại hỏi Lâm Bạch Huệ:

- Sao lại thế nhỉ?

Bạch Huệ mỉm cười đáp lời gã:

- Cũng tại công tử cả thôi.

- Tại Thái Bật nghĩa là sao?

- Thổ địa Ở đây rất linh, một khi người đã cảm thấy ai có duyên với nhau thì sẽ tiễn những kẻ thừa xuống âm phủ. Công tử có duyên với Bạch Huệ tất bốn gã này là những người thừa. Với lại thần uy của công tử quá lớn nên khi người nói bốn gã kia có mắt như mù có lưỡi như câm chẳng khác nào tuyên án tử cho bốn gã đó rồi.

- Thần uy của Thái Bật hiển linh như vậy sao?

Nàng gật đầu:

- Tướng mạo của công tử là tướng mạo của thần nhân, không linh sao được. Một lời nói ra của công tử chẳng khác nào thiên ngôn của ngũ thần.

- Thế mà ta lại không biết. Với thần uy như thế, ta nói gì nàng có làm theo ý ta không?

- Bạch Huệ đâu muốn chết như những gã kia, nên phải thực hiện theo huấn ngôn của công tử thôi.

- Hay quá... Bổn công tử quả là không ngờ được. Ta không phải mất thời gian để...

Y toét miệng cười giả lả.

Bạch Huệ nhìn thẳng vào mắt hắn.

Thái Bật ngắm nàng rồi nói thật chậm:

- Quý tiểu thư mau đến đây với bổn công tử.

Bạch Huệ bước thẳng đến trước mặt Thái Bật với thái độ rất phục tùng ngoan ngoãn.

Thấy nàng ngoan ngoãn như vậy, Thái Bật càng phấn khích hơn. Y cao giọng nói:
- Nàng hãy ôm ta.

Chẳng cần gã nói lời thứ hai, vòng tay của Bạch Huệ đã vòng qua bá lấy cổ họ Ngô.

Thái Bật được nàng bá cổ, lòng y phơi phới như thể bắt được kho báu. Y đã phấn khích lại càng phấn khích.

Bạch Huệ ghé miệng vào tai Thái Bật nói nhỏ:

- Thiếp sẽ lột y trang của công tử.

Nghe nàng nói câu này, tim Thái Bật đập rộn rã. Y vội vã nói:

- Hãy lột bỏ y trang của ta ra.

Ngay lập tức, Bạch Huệ dùng Trảo công xé toạc y trang của Ngô Thái Bật. Gã trần truồng ngay trước mặt nàng. Mặc dù bị Bạch Huệ xé nát trang phục nhưng Ngô Thái Bật vẫn không chút phiền trách lại còn rất hứng khởi. Y toan mở miệng nói thì Bạch Huệ nói trước:

- Bạch Huệ sẽ hành hạ công tử nhé?

Y gật đầu:

- Nàng cứ tự nhiên... Ta thuộc về nàng mà.

Lời còn đọng trên miệng Thái Bật thì chỉ pháp của Bạch Huệ đã điểm vào tịnh huyệt của Thái Bật. Gã thốt lên một tiếng:

- ôi Nụ cười lại chớm nở trên hai cánh môi mọng đỏ ướt át của Lâm Bạch Huệ. Nàng ôn nhu nói:

- Tại sao chàng lại thốt lên như vậy? Chàng sợ ư... Ðừng sợ... Thiếp không làm chàng thất vọng đâu.

Thái Bật gật đầu:

- Ðừng làm ta thất vọng.

Bạch Huệ mỉm cười khi nghe Thái Bật thốt ra câu này.

- Thiếp biết mình phải làm gì mà.

Nàng từ từ điểm chỉ pháp có móng tay nhọn hoắt tới tam tinh Ngô Thái Bật. Thấy chiếc móng tay nhọn và bén của Bạch Huệ điểm tới tam tinh mình, Thái Bật hốt hoảng nói:

- Nàng định làm gì thế?

- Thiếp hành hạ chàng. Hành hạ cho chàng chết từ từ.

- Hành hạ cho ta chết từ từ nghĩa là sao?

- Bởi vì chàng không đáng được hưởng vẻ đẹp của thiếp.

Lời vừa dứt thì chỉ pháp của Bạch Huệ ấn nhẹ vào tam tinh Thái Bật kéo dọc xuống nhân trung.

Mặc dù chỉ là chiếc móng tay, nhưng nó lại sắc bén như ngọn truy thủ cắt dọc sống mũi họ Ngô làm hai phần. Cái đau rát bỏng khiến cho Thái Bật phải tru tréo rống lên:

- Trời ơi... Sao nàng làm vậy với ta?

Gã vừa nói dứt câu thì Bạch Huệ thọc song chỉ vào miệng gã kéo chiếc lưỡi ra ngoài.

Thái Bật mở to đôi con ngươi hết cỡ tưởng chừng như muốn lọt cả ra ngoài. Y cố vùng vẫy nhưng khốn nỗi không sao cử động được.

Bạch Huệ kẹp song chỉ vào chiếc lưỡi của Thái Bật rồi giật mạnh ra. Lực kéo của nàng đủ rút cả chiếc lưỡi lẫn tất cả thanh quản của Thái Bật ra ngoài.

Thái Bật đứng trơ ra như thể bị trời trồng. Toàn thân gã run bần bật mà chẳng thể nào thốt được nửa lời bởi chẳng còn lưỡi để nói, chẳng còn thanh quản để thét.

Cuối cùng thì Ngô Thái Bật cũng ngã ngửa ra sau, chổng tứ chi lên trời, hồn chui tọt ra khỏi xác để chạy trốn cái đau khủng khiếp nhất.

Quẳng chiếc lưỡi cúng khối thanh quản của họ Ngô lên xác gã, Bạch Huệ phủi tay nhìn xác Thái Bật nói:

- Ngươi mà cũng đòi động đến Tinh Túc giáo chủ ư?

Nàng hừ nhạt một tiếng, toan quay bước bỏ đi thì bất thình lình tiếng đàn tỳ bà ai oán cất lên. Tiếng đàn kia nghe thật chạnh lòng, chẳng khác nào một tiếng than, một lời oán trách khiến cho người nghe phải não lòng.

Bạch Huệ nghe tiếng đàn tỳ bà, đôi chân mày nhíu lại.

- Ðộc Cầm Nhân.

Tiếng đàn ai oán nỉ non kia phát ra từ trên hai nấm mộ song đường của nàng. Bạch Huệ nghe tiếng đàn đó không cầm lòng được, quay bước trở lại đỉnh đồi.

Ngồi trước hai nấm mộ là dáng một nữ nhân vận bạch y đang ngồi đàn.

Bạch Huệ bước đến sau lưng người đó. Nàng chờ cho Ðộc Cầm Nhân khảy dứt tấu khúc ai oán bi thương mới lên tiếng:

- Ngươi trách ai mà tấu ra khúc nhạc bi ai đó?

ÐỘC cầm Nhân không nhìn ra Bạch Huệ. Nàng cất tiếng thật ôn nhu từ tốn nói:

- Tôi trách nàng.

- Trách ta?

- Ðúng... Tiếng đàn của tôi là tiếng đàn dành riêng cho Lâm Bạch Huệ. Tấu khúc đó soạn ra chỉ dành riêng cho Lâm Bạch Huệ. Tấu khúc đó để thay cho Ðoan Cơ trách nàng đó.

Bạch Huệ gằn giọng hỏi: - Ngươi là ai?

- Tôi thay cho những người đã chết đến thỉnh cầu Lâm cô nương hãy từ bỏ những khát vọng phục hưng Tinh Túc giáo mà quay về với chính đạo.

Bạch Huệ cau mày.

- Những người đã chết là ai?

- Song đường của Lâm cô nương, Ðoan Cơ tỷ tỷ và bá mẫu Ðộc Cầm Nhân.

Bạch Huệ hừ nhạt rồi nói:

- CÔ nương lấy quyền gì thay cho những người đó?

- Tôi nhận ân trả ân. Nhận lời uỷ thác phải làm trọn lời uỷ thác.

Buông một tiếng thở dài, Ðộc Cầm Nhân nói:

- Tất cả những người đã chết đều mong muốn Lâm cô nương từ bỏ ý tưởng phục hưng Tinh Túc giáo.

- ÐÓ là tâm nguyện của phụ thân và mẫu thân Bạch Huệ, sao ta lại từ bỏ?

- Không có thứ gì tồn tại vĩnh cửu trên đời này. Chính vì thế mà Ðoan Cơ tỷ tỷ của cô nương mới không phục hưng Tinh Túc giáo. Ðoan Cơ chết oan uổng cũng chỉ vì Lâm cô nương. Lòng nhiệt thành phục hưng Tinh Túc giáo của cô nương bị người khác lợi dụng. CÔ nương có biết điều đó không?

Bạch Huệ cất tràng cười khanh khách rồi nói:

- Ða tạ chỉ giáo của ngươi... Nhưng Bạch Huệ đã quyết rồi. Tinh Túc giáo sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất giáo. Bạch Huệ sẽ phục hưng Tinh Túc giáo bất kể thủ đoạn.

Một ngày nào đó, chính Lâm Bạch Huệ sẽ là giáo chủ Tinh Túc giáo.

Buông một tiếng thở dài nghe thật não nề, Ðộc Cầm Nhân nói:

- Việc cô nương làm chỉ đem đến sự tiêu diệt, không thể nào phục hưng được Tinh Túc giáo đâu. Mong cô nương thấu hiểu lẽ phải và sớm dừng tay.

Bạch Huệ gắt gỏng nạt lại:

- Nói càn, hồ đồ... Trong tay Lâm Bạch Huệ đã có tất cả mọi thứ cần có để khôi phục Tinh Túc giáo. Ngươi chẳng có gì để lên mặt trưởng thượng dạy ta cả.

- Lâm cô nương không nghe lời tôi thì sẽ phải gặp hậu họa khó lường đó. CÔ nương sẽ nhận lãnh những kiếp họa do chính tay cô nương tạo ra. Cây kim lâu ngày trong bọc vẫn lộ ra chứ đừng nói là ẩn tướng con người.

- Hừ... Ðừng nhiều lời trưởng ngôn nữa... Bạch Huệ muốn biết ngươi là ai?

- Tôi đã nói rồi. Tôi thay cho những người đã chết.

Bạch Huệ dấn đến một bộ. Nàng chau mày ngắm nhìn mái tóc đen óng mượt mà của nữ nhân. Gằn giọng, Bạch Huệ nói chậm từng tiếng:

- Nói như thế là đủ sao? Ta muốn biết ngươi tên gì mà có quyền thay những người kia huấn thị ta. Nếu không nói thì đừng trách Lâm Bạch Huệ này.

- Nếu tôi nói ra hẳn cô nương không ngờ được. Nếu cô nương biết thật tôi là ai, e rằng sẽ xảy ra một cuộc giao đấu. Mà tôi thì không hề muốn giao thủ với cô nương.

Cất tiếng cười khanh khách, Bạch Huệ nói:

- Chẳng cần ngươi phải nói ra điều đó. Giao thủ thì giao thủ, nhưng nhất định Bạch Huệ phải biết kẻ huấn thị mình là người như thế nào.

Cùng với lời nói đó, Bạch Huệ bất ngờ phóng Mãn Vũ châm công thẳng tử huyệt Thiên linh cái phía sau ót nữ nhân. Chẳng cần quay đầu lại, nữ nhân độc cầm vẫn lòn tay ra sau dùng song chỉ kẹp lấy cây kim bé xíu.

Thủ pháp của nữ nhân khiến cho Bạch Huệ phải thẫn thờ. Nàng buột miệng hỏi:

- Ngươi cũng biết cách đoạt Mãn Vũ thiên châm ư?

- Tôi được sự uỷ thác của người Tinh Túc giáo tất phải biết dùng những tuyệt thức Mãn vũ thiên châm chứ. Thậm chí Mãn Vũ thiên châm của tôi còn cao hơn phụ thân và mẫu thân của cô nương đấy. Nếu cô nương không tin hãy soát lại búi tóc xem.

Bạch Huệ tò mò lần tay lên búi tóc. Nàng càng ngơ ngẩn hơn khi rút cái châm mỏng dính như cây kim trên búi tóc mình. Bạch Huệ nhìn Ðộc Cầm Nhân buột miệng hỏi:

- Kim của Bạch Huệ, ngươi trả lại cho Bạch Huệ vào lúc nào vậy?

- Bất cứ lúc nào. Nếu như tôi muốn giết cô nương thật ra còn dễ hơn cô nương phóng Mãn vũ thiên châm.

- Ngươi có thể cho ta thấy mặt chứ?

Nữ nhân buông một tiếng thở dài rồi từ từ quay mặt lại. Bạch Huệ ló hai mắt nhìn nữ nhân mãi một lúc mới ngập ngừng nói:

- Ngươi có phải là Tống Bội Linh?

- Không sai.

- Tống Bội Linh... Sao ngươi lại là người của Tinh Túc giáo?

- Bội Linh có nói mình là người của Tinh Túc giáo đâu. Bội Linh chỉ nhận sự uỷ thác của bá mẫu Ðộc Cầm Nhân tìm Lâm Bạch Huệ thỉnh cầu Lâm Bạch Huệ từ bỏ mọi khát vọng phục hưng Tinh Túc giáo, trở lại với đời sống bình thường. Tất cả những cao nhân Tinh Túc giáo đều mong mỏi điều đó.

Bạch Huệ hừ nhạt một tiếng rồi nói:

- Nếu như Bạch Huệ không nghe thì sao?

Buông một tiếng thở dài, Bội Linh nói:

- Lâm Bạch Huệ tỷ tỷ... Người đã phạm những đại tội trời không dung, đất không tha. Nếu bây giờ không sớm từ bỏ khát vọng tàn bạo vô nhân thì e khó sửa được sau này.

- Chẳng nhẽ Lâm Bạch Huệ thay song đường khôi phục Tinh Túc giáo mà phạm trọng tội ư?

- Ý của Bạch Huệ tỷ tỷ thì tốt nhưng cách làm của tỷ tỷ thì hoàn toàn sai. Giả dạng Ðoan Cơ để dồn Ðoan Cơ tỷ tỷ vào cái nhơ là Dâm Nữ Ða Sát, khiến cho tỷ tỷ phải chết oan, để gieo thù vào tâm Thẩm Mộc Phong. Việc làm đó của tỷ tỷ làm sao thúc thúc và bá mẫu có thể yên tâm siêu thoát chứ?

Bạch Huệ mỉm cười:

- Tống Bội Linh... Ngươi đừng nói nhăng nói cuội nữa. Lâm Bạch Huệ sẽ từ bỏ mục đích phục hưng Tinh Túc giáo với một điều kiện.

- Ðiều kiện gì?

- Hẳn ngươi rất muốn hoàn thành sự uỷ thác mà ngươi đã hứa với Ðộc Cầm Nhân?

Bội Linh gật đầu:

- Ðúng.

- Vậy ngươi hãy nghe đây... Chỉ khi nào ngươi khuyên dụ Ðàm Vĩnh Hưng lấy bí mật của Tử Cấm Thành đang Ở trong tay Thiên Trù hoà thượng trao cho Bạch Huệ, ta sẽ theo lời của ngươi.

- Vĩnh Hưng còn sống ư?

- Ðâu ai giết được Lãnh Diện Tu La Ðàm Vĩnh Hưng. Trên võ lâm giang hồ có mấy ai xứng là đối thủ của gã.

Bạch Huệ cười khảy:

- Nhưng Bạch Huệ cho nàng biết. Vĩnh Hưng bây giờ chẳng còn thuộc về ngươi nữa roi.

- Bạch Huệ nói vậy có ý gì?

- CÓ gã nam nhân nào chung thủy với người gã thốt lên tiếng yêu thương đâu.

- Vĩnh Hưng không phải là kẻ vong tình.

- Rất tiếc đó chỉ là ý của nàng thôi. Còn vong tình hay không là tự hắn hiểu. Ngay cả miếng ngọc phù nàng trân trọng trao cho hắn, hắn cũng lột ra trao tặng cho ta. Nàng biết vì sao không?

Bội Linh lắc đầu.

Bạch Huệ cất tràng tiếu ngạo lanh lảnh. Cắt ngang tràng tiếu ngạo đó, Bạch Huệ trang trọng thốt:

- Bởi vì nàng chỉ là một cô gái tật nguyền đui mù, còn Lâm Bạch Huệ là trang giai nhân tuyệt sắc Nàng hiểu ý của ta chứ? CÓ gã nam nhân nào đủ dũng lực làm ngơ trước vẻ đẹp thiên kiều bá mỹ của nữ nhân.

- Vĩnh Hưng không phải là kẻ háo sắc.

- ÐÓ là ý của nàng thôi. Nếu hắn luôn nghĩ tốt về nàng thì Tôn Ứng Hiệp đệ đệ của nàng đâu phải động thủ với hắn. Tất cả những gì ta nói, nàng tin hay không tùy nàng.

Nhưng ta mong nàng sẽ thực hiện đúng lời uỷ thác của Ðộc Cầm Nhân. Khi nào có bí mật của Thiên Trù hòa thượng, nàng hãy mở miệng thỉnh cầu Lâm Bạch Huệ từ bỏ mục đích của mình. Ta đi đây... Nàng cố bảo trọng.

Bạch Huệ quay bước bỏ đi.

Tiếng đàn tỳ bà lại toát lên tấu khúc bi thương, ai oán. Không biết tấu khúc đó Bội Linh tấu lên để trách Lâm Bạch Huệ hay trách Ðàm Vĩnh Hưng?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau