NÔ TÌNH KIẾM THỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nô tình kiếm thủ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lâu thuyền huyền bí

Những ngọn gió đông se lạnh. Cùng với những ngọn gió đó là bông tuyết bay phủ trên dòng Dương Tử. Trong tiết trời giá buốt kia, một chiếc lâu thuyền, với hàng hoa đăng như thể đối chọi với tiết trời giá lạnh. Nếu chiếc lâu thuyền kia xuất hiện chỉ vứt dãy hoa đăng thôi thì chẳng đáng nói làm gì, nhưng trên nóc lâu thuyền lại có ngọn huyết kỳ thêu dòng chữ thảo khiến cho nó trở thành điểm chú ý của võ lâm Trung nguyên, "Nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn".

Trong khoang thuyền, một mỹ phụ với một trung niên ngồi kiết đà trước tấm rèm lụa, khi lâu thuyền đã vào đến Hàng Châu, mỹ phụ mới lên tiếng, cất giọng thật nhu hòa:

- Tôn giá đã đến nơi rồi.

- Sẽ có người chết.

Giọng nói đùng đục từ sau tấm rèm cất lên.

Chiếc lâu thuyền thả neo trên bờ sông Dương Tử. Trên bến sông Dương Tử, có năm đại hán đứng chờ sắn, trong năm người đó có Dương Quân Bảo, với ngoại hiệu VÔ địch kiếm, người mà cả võ lâm đều biết đến qua kiếm thuật của họ Dương.

Danh gia đệ nhất kiếm Dương Quân Bảo đứng chấp tay sau lưng nhìn chiếc lâu thuyền với vẻ khinh thị và bất mãn. Lâu thuyền vừa cập bến thì VÔ địch kiếm Dương Quân Bảo cùng với bốn gã đại hán xầm xập bước lên khoang thuyền. Năm người đứng trước cửa khoang thuyền nhìn vào.

Mỹ phụ bước ra tiếp họ.

Thấy dung diện, cùng phong thái nhu hòa của mỹ phụ, Dương Quân Bảo không khỏi ngơ ngẩn trước vẻ đẹp chim sa cá lặn. Bất giác sự khinh thị lẫn nỗi bực tức trong y tan biến mà thay vào đó là sự nhã nhặn, lịch thiệp.

Mỹ phụ ôm quyền xá năm ngươi rồi nói:

- Chẳng hay trong năm vị, người nào là VÔ địch kiếm Dương tôn giá.

Dương Quân Bảo lên tiếng:

- Chính tại hạ.

Mỹ phụ nhìn Dương Tôn Bảo, kính cẩn xá rồi nói:

- Lam Tiểu Yến bái kiến tôn giá.

Quân Bảo khoát tay nói:

- CÔ nương đừng đa lễ.

Tiểu Yến nhìn Quân Bảo với ánh mắt sắc lạnh như thể muốn kiếm chứng người đối diện với nàng có đúng là VÔ địch kiếm Dương Quân Bảo không. Nàng khẽ gật đầu nói:

- Dương tôn giá đã bước lên lâu thuyền thì đã nhận lời của Tiểu Yến.

- Dương mỗ lên lâu thuyền để biết xem các vị là ai mà dám giương huyết kỳ với dòng chữ nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn.

Tiểu Yến mỉm cười nói:

- Chúng tôi chỉ là những kẻ vô danh tiểu tốt trong giới võ lâm giang hồ nhưng sau này sẽ là những người nhất thống võ lâm. Ðiều đó là ý trời, nhưng thiên cơ bất khả lậu.

Quân Bảo hừ nhạt một tiếng rồi gằn giọng nói:

- Ðến ngay cả Thiếu Lâm tự, chiếc nôi của võ học Trung nguyên, được thiên hạ tôn bái là bắc đẩu võ lâm cũng không dám giương danh nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn. CÔ nương chỉ là hạng vô danh tiểu tốt mà dám giương đại kỳ nhất thống võ lâm, hẳn không sợ chết ư?

- Chết đối với Lam Tiểu Yến không phải là điều quan trọng. Ðiều Tiểu Yến đặt ra là thực hiện thiên chức của mình.

- CÔ nương nói rất cương cường. Thế chẳng hay cô nương có bản lĩnh gì mà đòi nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn.

- Nếu không có bản lĩnh thì lâu thuyền chẳng dám ghé vào đất Hàng Châu, nơi có danh giakiếmdươngquân Bảo.

- Nói như thế cô nương đã chuẩn bị trước.

Tiểu Yến thản nhiên gật đầu nói:

- Không sai.

- CÔ nương đã biết tại hạ là VÔ địch kiếm rồi mà vẫn đến. Hẳn cô nương đã chuẩn bị cho mình một cái chết.

- Nếu người của lâu thuyền không đả bại Dương tôn giá thì chết, chuyện đó chẳng có gì lớn cả.

- Ðể tại hạ xem kiếm thuật của những cao nhân ngạo mạn trên lâu thuyền này đạt đến cảnh giới nào mà lại tự cho mình là những kẻ mang thiên chức nhất thống võ lâm.

Gã đại hán đứng bên phải Dương Quân Bảo lên tiếng:

- Công tử gia không cần phải động tay động chân với những kẻ ngạo mạn, ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung này. Cứ để cho Mạc Khởi tiễn đưa chúng rời khỏi Hàng Châu mà không có kèn, có trống.

Dương Quân Bảo nhìn lại Mạc Khởi khẽ gật đầu nói:

- Tha được thì cứ tha.

Mạc Khởi cười nhếch môi. Hai cánh môi dầy của gã mím lại khẽ gật đầu. Cùng lúc đó bên kia, gã kiếm thủ trong khoang thuyền cũng bước ra đứng cạnh Lam Tiểu Yến.

Mạc Khởi ôm quyên xá Quân Bảo rồi tiến thẳng đến hai bộ. Y hừ nhạt một tiếng rồi hỏi:

- Trong hai người ai là người muốn lĩnh giáo kiếm pháp gia truyền của công tử gia?

Gã kiếm thủ ôm quyền nói:

- Tại hạ.

Mạc Khởi nhìn gã kiếm thủ có bộ mặt đầy những vết sẹo, trông thật là kinh tởm, gằn giọng nói:

- Ngươi là ai?

Gã kiếm thủ trả lời cụt lủn:

- VÔ danh, vô tính.

Mạc Khởi hừ nhạt một tiếng nói:

- VÔ danh vô tính mà đòi nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn. Quả là nực cười thật.

Ngươi đúng là một kẻ điên khùng từ trước đến nay Mạc mỗ gặp lần đầu. Phàm những kẻ điên khùng, lỗ mãng như các người đều đáng chết cả.

- Khi nào nhất thống võ lâm duy ngã độc tôn, tại hạ tự khắc có tên của mình.

- Mạc mỗ sợ ngươi chẳng có cơ hội có được một cái tên để gọi.

Cùng với lời nói đó, y rút trường kiếm ra khỏi vỏ.

Kiếm thủ nhìn Mạc Khởi bằng ánh mắt lạnh lùng vô cảm. Y đặt tay vào đốc kiếm mà chẳng rút kiếm, cứ lấy mắt nhìn đối phương. Thần nhãn của y chăm chăm điểm vào tay kiếm của mạc Khởi.

Mạc Khởi nói:

- Ngươi đã chuẩn bị chưa?

- Tại hạ luôn chuẩn bị đối phó với kiếm của Mạc các hạ.

- Ðược Lời còn đọng trên hai cánh môi dầy thì Mạc Khởi xuất chiêu. Chiêu kiếm của họ Mạc xuất ra với tám thành nội lực, tiềm ẩn sự biến hóa không lường. Kiếm ảnh tạo thành bức màn kiếm quang chụp tới kiếm thủ.

Gã kiếm thủ vẫn đứng bất động, chờ cho đến lúc kiếm ảnh đến gần mới nhích động thân pháp. Cùng với cái nhích động thân pháp đó, vỏ kiếm của y bổ thẳng vào lưới kiếm của Mạc Khởi, còn lưỡi kiếm thì cắt một đường vòng cung thần kỳ lìa qua yết hầu đối phương Cuộc giao đấu kết thúc chỉ bằng một chiêu kiếm của gã kiếm thủ. Mạc Khởi ngã sầm xu ống sàn thuyền, mắt trợn trừng nhìn kiếm thủ gượng nói:

- Ngươi...

Y thốt được bấy nhiêu, đầu ngả qua bên, hồn lìa khỏi xác.

Dương Quân Bảo nhìn kiếm thủ bằng ánh mắt hằn sự bất mãn và căm thù. Y gằn giọng nói:

- Kiếm thuật của các hạ đúng là kiếm pháp sát tử tối thượng. Không ngờ các huynh đệ của tại hạ lại chết bởi sát kiếm của các hạ.

Gã kiếm thủ buông một câu thật lạnh nhạt:

- Kiếm vô tình nhưng người không vô tình.

Quân Bảo hừ nhạt một tiếng:

- Kiếm của Dương mỗ cũng sẽ vô tình như kiếm của các hạ.

- VÔ địch kiếm của Dương các lạ đã lẫy lừng khắp võ lâm. Bất cứ ai nghe đến cũng đều phải tôn sùng là danh gia đệ nhất kiếm. Tại hạ hy vọng sẽ thỉnh giáo đúng sở học của Dương các hạ.

- Dương mỗ không khách sáo.
Quân Bảo đưa tay phải qua trái. Ngay lập tức, gã đại hán đứng bên trái đặt vào tay y thanh trường kiếm có vỏ nạm ngọc bích.

Thần nhãn của Quân Bảo đóng đinh vào mặt gã kiếm thủ. Hai đối thủ nhìn nhau gần như không chớp mắt. Cái chết của Mạc Khởi vừa rồi, cái chết đến với họ Mạc chỉ với một chiêu kiếm của gã kiếm thủ này khiến cho Quân Bảo không dám xem thường đối phương của mình.

BỘ mặt đầy sẹo của gã kiếm thủ vẫn trơ trơ nhìn Dương Quân Bảo. Những nét trơ vô hồn vô cảm của gã khiến cho đối phương phải rùng mình. Nếu đối thủ của y không phải là danh gia kiếm môn thì hẳn khó mà giữ được định tâm khi phải đối nhãn với thứ ánh mắt vô cảm kia.

Quân Bảo gằn giọng nói:

- Hy vọng Dương mỗ không bao giờ gặp kiếm thủ nào nữa giống các hạ trong quãng đời còn lại.

Hai cánh môi mím chặt của gã kiếm thủ hơi nhích động khi nghe Dương Quân Bảo thốt ra câu này.

Chiếc lâu thuyền hơi chao một chút. Khi nó vừa yên vị, cân bằng lại thì Quân Bảo lẫn gã kiếm thủ cùng xuất chiêu một lúc. CÓ cảm tưởng hai người ra chiêu như thể đọc được ý định của nhau. Cả hai lao vào, kiếm chạm kiếm mặt đối mặt.

"Keng... " Những tia kiếm phản quang bắn ra bốn phương tám hướng sau âm thanh khô khốc đỏ Lưỡi kiếm của Quân Bảo đè lên lưỡi kiếm của gã kiếm thủ. Gã kiếm thủ bị lưỡi kiếm của Quân Bảo đè trì xuống sàn thuyền, đồng thời bước phải lùi bộ. Bất giác lưỡi kiếm của gã trượt dọc theo lưỡi kiếm của Quân Bảo, kế đó kết thành sát chiêu, bổ dọc từ dưới lên trên.

Thế kiếm của gã kiếm thủ tạo ra đúng là kiếm chết. Khi gã xuất chiêu kiếm này thì đúng là chẳng coi cái chết ra gì nữa. Chính lối biến hóa kiếm chiêu đó khiến cho người của họ Dương phải giật mình. Nếu gã kiếm thủ có thể dùng chiêu kiếm này hạ Quân Bảo thì gã cũng sẽ chết bởi kiếm của đối phương, nhưng xem ra gã chẳng nghĩ đến điều đó Mà cũng đúng thôi, gã kiếm thủ vô danh tiểu tốt kia cần gì nghĩ đến cái điều mình phải chết bởi kiếm pháp tối thượng của Dương Quân Bảo, mà chỉ cần lấy mạng được Dương Quân Bảo là đủ rồi. Quá đúng là đằng khác. Một kiếm thủ vô danh, lấy được mạng của VÔ địch kiếm Dương Quân Bảo thì hẳn chắc chắn sẽ được thiên hạ truyền tụng trăm năm. Sánh ngang với VÔ địch kiếm, đó là điều mà bất cứ kiếm thủ nào trong võ lâm cũng đều mong muốn.

Quân Bảo chỉ kịp lùi lại một bộ, đồng thời chĩa mũi kiếm về phía tam tinh gã kiếm thủ. Ðộng tác của Quân Bảo quả là nhanh và chính xác đến cực độ. Y không hổ danh là một danh gia kiếm vô địch mới có thể phản ứng nhanh như vậy. Mặc dù Quân Bảo đã nhanh nhưng lưỡi kiếm của gã kiếm thủ vẫn kịp rọc cắt mất một vạt trường y.

Khi vạt áo của Quân Bảo vừa đứt lìa ra khỏi tấm trường y thì gã kiếm thủ cũng bất giác buông kiếm rơi xuống sàn thuyền.

"Cạch... .

Gã đứng buông thõng hai tay nhìn Dương Quân Bảo. Trên tam tinh của y xuất hiện một dấu chấm đỏ nhỏ như hạt đậu. Gã kiếm thủ mỉm cười nói:

- Khí kiếm của Dương các hạ quả là lợi hại. NÓ đã lấy mạng tại hạ. Khâm phục, khâm phục.

Gã nói hết câu đổ sầm đến trước, nện cả đầu xuống sàn thuyền.

"Bình... .

Quân Bảo nhìn gã kiếm thủ buột miệng chắc lưỡi:

- Tiếc thật.

Y nhìn lại Lam Tiểu Yến nói:

- Lam cô nương, túc hạ đây tên gì?

Tiểu Yến mỉm cười lắc đầu nói:

- Người của lâu thuyền không có tên họ.

Nàng nhìn Quân Bảo nói:

- Kiếm pháp của Dương tôn giá đã đạt đến cảnh giới tối thượng. CÓ lẽ chỉ khi nào đánh bại được tôn giá thì mới dám treo ngọn đại huyết kỳ Nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn.

Tiểu Yến kéo ngọn huyết kỳ xuống xếp lại cẩn thận để vào khoang thuyền, rồi bưng ra một bầu chỉnh rượu, niêm cẩn thận. Nàng khui nắp chỉnh rượu, rót ra ba chén đầy, bưng đến trước mặt Dương Quân Bảo.

- Kính tôn giá ba chén rượu này, mong rằng sau ba năm chúng ta sẽ lại tái kiến.

Ba gã gia nhân đứng sau lưng Quân Bảo bước đến trừng mắt nhìn nàng. Gã có khuôn mặt nòng nọng hừ nhạt nói:

- HỒ đồ... hồ đồ... CÔ nương cho người giết Mạc huynh đệ của công tử gia, rồi lại đánh lận con đen đem rượu ra thỉnh mời để khỏa lấp ư? Hôm nay các người đừng hòng rời được bến Hàng Châu.

Gã vừa nói vừa toan rút kiếm thì Dương Quân Báo đã ngăn lại.

- Hoàng Bá huynh dừng tay.

Hoàng Bá dằn mạnh tay kiếm vào vỏ. Keng một tiếng, y nhìn Quân Bảo nói:

- Công tử gia... chẳng lẽ không phán xét đến cái chết của Mạc huynh ư?

Quân Bảo nhìn Lam Tiểu Yến nói:

- Hoàng Bá huynh của tại hạ đã nói vậy, Lam cô nương tính sao về cái chết của Mạc huynh đệ?

Tiểu Yến nhìn Quân Bảo từ tốn nói:

- Ðã là kiếm thủ thì xem cái chết nhẹ tợ lông hồng. Người của Tiểu Yến đã nói rồi, kiếm vô tình nhưng người không vô tình. Bạn công tử chết một người, bên Tiểu Yến mất một mạng. Nếu tôn giá muốn lấy thêm một mạng nữa để trả giá cho cái chết của Mạc tôn gia, Lam Tiểu Yến xin nhận lãnh kiếm chiêu của người.

Nàng thốt dứt câu đứng ngây ra nhìn Quân Bảo.

Quân Bảo cau mày:

- CÔ nương chịu chết bởi kiếm của tại hạ ư?

Thản nhiên gật đầu Tiểu Yến nói:
- Tiểu Yến chẳng có gì phải sợ hãi cả. Ðâu phải ai muốn chết bởi danh kiếm của Dương tôn giá là được. Mời tôn giá ra tay.

Quân Bảo hừ nhạt một tiếng gằn giọng nói:

- Dương mỗ không ra tay lấy mạng những người đã buông tay chịu chết.

Tiểu Yến ôm quyền nói:

- Tri diện bất tri tâm, Tiểu Yến đa tạ Dương công tử. Nếu công tử đã để lại cho Tiểu Yến một cái mạng, Tiểu Yến xin bồi đáp công tử ba chén rượu nghĩa.

Nàng kính cẩn bưng chén rượu dâng lên Quân Bảo.

Hoàng bá nhìn chén rượu nói:

- Công tử gia cẩn thận...

Tiểu Yến cầm lấy lưỡi kiếm của Quân Bảo đặt vào yết hầu mình rồi ôn nhu nói:

- Rượu kính tất không thể có độc.

Quân Bảo nhìn nàng. Vẻ đẹp siêu phàm thoát tục của Tiểu Yến khiến tâm y xáo động. Y thấy trong đáy mắt nàng là cả một khoảng thu ba buồn vời vợi. Quân Bảo bất giác nói:

- Ta nhận chén rượu của nàng.

Quân Bảo đón lấy chén rượu dốc vào miệng. Y chép lưỡi:

- Rượu rất ngon, đúng là hảo tửu có một không hai trên thế gian này. Tại hạ mạn phép hỏi, đây mua thứ rượu gì.

- VÕ lâm đệ nhất tửu. Chỉ có những người như công tử mới uống được những chỉnh rượu võ lâm đệ nhất tửu.

- CÔ nương đừng khách sáo.

Quân Bảo vừa nói vừa bưng chén thứ hai rồi thứ ba.

Y nhìn Tiểu Yến nói:

- Dương mỗ sẽ không quên đêm hôm nay. Lại càng không bao giờ quên Tiểu Yến cô nương.

Nàng nhìn Quân Bảo nói:

- Thiên hạ nói không sai, danh gia kiếm Dương Quân Bảo là vô địch kiếm, đồng thời cũng là một kẻ đa tình. Nếu Dương công tử thích rượu, Tiểu Yến xin gởi người chỉnh rượu này để người dùng.

- Ða tạ cô nương. Tại hạ sẽ uống chỉnh rượu của cô nương để không bao giờ quên được trang giai nhân tuyệt sắc.

Quân Bảo lấy chỉnh rượu, trao qua tay Hoàng Bá.

- Phiền Hoàng huynh giữ dùm.

Hoàng Bá đón chỉnh rượu mà lườm Tiểu Yến.

Tiểu yến ôn nhu nói:

- Công tử đã nhận rượu và uống rượu mời trên lâu thuyền, đã đến lúc Tiểu Yến phải rời Hàng Châu. Sau ba năm nữa, chúng ta sẽ gặp lại.

Nàng kính cẩn ôm quyền xá Dương Quân Bảo.

Quân Bảo buông tiếng thở dài:

- Hy vọng tại hạ sẽ được gặp lại tiểu thư sớm hơn.

Nàng mỉm cười với y. Quân Bảo ra hiệu cho Hoàng Bá và Lộc Bình Cẩn khiêng xác Mạc Khởi bước xuống lâu thuyền. Y lưỡng lự một lúc rồi ôm quyền hướng về Tiểu Yến nói:

- Nếu tại hạ muốn gặp tiểu thư, xin hỏi gặp Ở đâu?

Tiểu Yến mỉm cười, lắc đầu nói:

- Lâu thuyền đi không định hướng, không biết có gặp được tôn gia không. Nhưng nếu có dịp, Tiểu Yến sẽ hội kiến công tử gia.

Nàng kính cẩn ôm quyền nói:

- Hẹn ngày tái kiến.

Quân Bảo miễn cưỡng xá nàng rồi quay lưng bước xuống bến Hàng Châu.

Cầu thuyền được rút lên mà Quân Bảo vẫn còn ngơ ngẩn bởi nhan sắc thiên kiều bá mị của Lam Tiểu Yến. Gã nhìn theo chiếc lâu thuyền từ từ tách ra khỏi mà bất giác buông một tiếng thở dài não ruột. Chiếc lâu thuyền chậm rãi rời bến mà Quân Bảo vẫn chưa dời bước quay về.

Hoàng Bá hỏi Quân Bảo:

- công tử gia...

Quân Bảo vẫn không trả lời gã mà vẫn đăm mắt nhìn theo lâu thuyền đang tiến xa dần khỏi tầm mắt của gã.

Hoàng Bá gọi giật một lần nữa:

- Công tử gia.

Ðến lúc này Quân Bảo mới giật mình.

- Ngươi hỏi gì?

- Công tử gia đang suy nghĩ gì vậy? Sao lại để cho chiếc lâu thuyền đó rời khỏi Hàng Châu chứ?

- Ngươi muốn ta phải làm gì?

Hoàng Bá im lặng.

Quân Bảo chấp tay sau lưng nhìn ra khơi.

Ðêm càng sâu thì bầu trời càng đầy những bông tuyết trắng xóa. Chẳng mấy chốc tuyết phủ đầy bến Hàng Châu.

Quân Bảo buông một tiếng thở dài:

- Phàm những kẻ luyện võ công thì hay hoang tưởng mình đã trở thành thiên hạ đệ nhất nhân HỌ đáng tội nghiệp hơn là đáng phải chết...

Hoàng Bá gắt giọng nói:

- Tôi thì thấy những kẻ đó đáng chết hơn đáng tội nghiệp.

Quân Bảo buông một tiếng thở dài:

- Ngươi cứ nhìn họ như những kẻ hồ đồ, sẽ thấy họ đáng tội nghiệp. Tuy nhiên, ta phải xem họ đang có ý muốn gì. Gã kiếm thủ vô danh vô tính kia cũng không phải là một tay kiếm tầm thường.

- Công tử gia còn suy nghĩ gì nữa. CÓ được chút bản lĩnh kiếm pháp thì những người đó đã muốn nhất thống võ lâm, duy ngã độc tôn. Hừ, không ngờ lại gục mặt, cúi đầu khi gặp công tử gia. Nếu lần sau lại xuất hiện Ở đây thì chẳng có cơ hội cho chúng rời khỏi Hàng Châu đâu.

Hoàng Bá cởi tấm áo choàng khoác lên vai Quân Bảo.

- Công tử gia, chúng ta về nhà thôi.

Quân Bảo gật đầu nhưng lại nhìn theo hướng lâu thuyền. NÓ đã khuất mất hút vào bóng đêm dầy đặc trên dòng Dương Tử chẳng để lại chút dấu vết. Ðến lúc đó, Quân Bảo mới chịu quay bước rời bến Hàng Châu.

Y buông một tiếng thở dài:

- Tội nghiệp cho Mạc Khởi. Kiếm quả là vô tình.

Chương 2: Ðổ vương

Hàm Ðan trấn có thể nói là kinh thành thứ hai của trung thổ vì sự sung túc của nó.

Phàm những nơi sung túc Hàm Ðan trấn thì phải có những tửu lâu, tửu điếm nổi tiếng, nhưng có lẽ không nơi nào thuộc trấn Hàm Ðan lại nổi tiếng bằng tòa Thiên Phú lầu.

Thiên Phú lầu nổi tiếng không phải vì có những trang giai nhân tuyệt sắc sẵn sàng cho khách tìm hoa khuây khỏa, cũng chẳng phải vì nơi đây có rượu ngon hoặc thứ gì khác ngoại trừ những sòng xúc xắc lúc nào cũng chật ních người. Cư dân Ở trấn Hàm Ðan xem Thiên Phú lầu như nơi hội tụ hàng ngày để tìm vận may nhưng cũng để làm vơi bớt số ngân lượng mà họ đã kiếm được quá dễ trong cái trấn sầm uất sung túc này.

Trước cửa Thiên Phú lầu là tấm liễn đề dòng chữ thảo, "Ðại phú do thiên, tiểu phú do cần." Trên tấm liễn đó là ba hạt xúc xắc được chạm khắc tinh xảo, lúc nào cũng được trang hoàng lộng lẫy như thể những khối vàng ròng khổng lồ bắt mắt những ai muốn tìm vận may.

Mặc dù tiết trời đông rét mướt thế mà Thiên Phú lầu vẫn chật ních khách vãng lai lẫn những con bạc đang khát làm huyên náo.

Trong một sòng xúc xắc đặt ngay giữa tòa đại sảnh, không khí có phần huyên náo nhất Hình như sòng xúc sắc này hội tụ rất nhiều những con bạc đang chăm chăm nhìn vào chiếc tô bằng cây được đánh mạ bóng lưỡng.

Gã tài xúc đặt đĩa xuống bàn sau khi xốc liên tục những con xúc xắc bên trong tô. Gã lớn tiếng nói:

- Nào, giở tay ra, giở tay ra.

Hai gã đại hán lực lưỡng vận võ phục thắt đai đỏ đứng hai bên gã tài chủ với ánh mắt lạnh lùng, nhìn lên bàn tài xỉu.

Gã tài chủ lại lớn tiếng nói:

- Tất cả xong rồi chứ. Giở tay ra. Mở đây.

Y giở cao chiếc tô cây úp che ba con xúc xắc rồi lớn tiếng rống:

- Nhà cái thắng.

Ngay lập tức gã đại hán đứng bên phải cầm cây cào cào tất những nén bạc đặt trên bàn về phía mình. Cùng lúc đó có người từ từ quy xuống rên lên:

- ôi, ta lại thua nữa rồi... Thế là chẳng còn gì cả. Tất cả đã hết.

Gã thương nhân gầy đét nói hết câu thì quy xuống ngay bên bàn xúc xắc.

Gã tài chủ cau mày nói:

- Ðưa hắn ra khỏi đây.

Gã đại hán đứng bên phải xốc nách tên thương nhân gầy đét, kéo lôi ra phía cửa.

Hắn tống mạnh vào lưng gã thương nhân tống ra ngoài cửa Thiên Phú lầu, té sấp mặt phun cả máu mũi. Gã thương nhân khốn khổ chồm tới ôm lấy chân gã đại hán.

- Nùng Giã Bình đại ca. Hãy cho tôi vào đánh một ván nữa để gỡ lại. Giã Bình đại ca ra ân đi mà.

Gã Giã Bình nhìn lại người thương nhân gầy đét có khuôn mặt nhợt nhạt.

- Ngươi còn ngân lượng không?

Gã thương nhân lắc đầu nói:

- Tôi thua hết rồi.

- Thua hết ngân lượng rồi, thế mà đòi vào Thiên Phú lầu. Thiên Phú lầu không nhận những kẻ túi rỗng bước vào. Ði đi, về nhà mà lấy ngân lượng đến, đi đi.

Gã Giã Bình vừa nói vừa vung chân đạp thẳng vào đầu gã thương nhân có bộ dạng gầy trơ xương. Gã bật ra, dập đầu xuống đất, "binh" một tiếng, máu phun ra trên đầu Giã Bình hừ nhạt một tiếng nói:

- Ðừng bắt Nùng mỗ khó xử đó.

Gã thương nhân mếu máo nói:

- Nùng đại ca, tất cả sản nghiệp của Hà Dự này đã cống hết cho Thiên Phú lầu. Tôi biết nơi nào để về.

- Tự ngươi lo lấy.

Giã Bình vừa quay bước thì Hà Dự chồm lên.

- Nùng đại ca.

Giã Bình quay ngoắt lại nói:

- Hà Dự, không có ngân lượng, ngươi muốn gì chứ? Muốn hưởng một đao của bổn đại gia ư?

Hà Dự biến sắc nói:

- Nùng đại ca, Hà Dự còn một thứ để có thể đem cầm cố được.

- Ngươi chẳng còn nhà, chẳng còn ngân lượng thì còn cái gì để cầm cố chứ. Chẳng lẽ ngươi định đem cầm cái mạng của ngươi. Cái mạng của ngươi chẳng đáng một nén bạc vụn thì ai mà cầm chứ. Chẳng lẽ lại đổi bạc để bưng về một con bạc như ngươi.

Nùng Giã Bình khoát tay nói:

- Cút xéo khỏi mắt Nùng đại gia.

Hà Dự chồm tới nói:

- Nùng đại gia, Hà Dự còn một đứa con gái, nhan sắc cũng không đến nỗi nào. Nếu Nùng đại gia thấy ưng, Hà Dự sẽ đem ái nữ cầm cho đại gia.

Giã Bình hừ nhạt một tiếng nói:

- Ngươi đem cầm cả con gái của mình à?

Hà Dự miễn cưỡng đứng lên. Y nhìn Giã Bình nói:

- Nếu Nùng đại gia thấy ái nữ của Hà Dự hẳn sẽ chấp nhận cho tôi cầm cố ngay.

Nùng Giã Bình nheo mày suy nghĩ rồi giả lã cười nói:

- ái nữ của ngươi tên gì?

- Dạ, ái nữ Hà Dự tên là Hà Tiểu Thanh.

Giã Bình hất mặt:

- Bao nhiêu tuổi rồi?

- Năm nay vừa tròn mười bảy.

Giã Bình gật đầu:

- Dẫn ái nữ của ngươi đến đây.

- Dạ, Hà Dự dẫn đến ngay để Nùng đại gia xem mặt.

Hà Dự bước nhanh ra khởi Thiên Phú qua tửu điếm bên đường. Một lúc sau y dẫn qua một thiếu nữ tuổi vừa tròn mười sáu mười bảy. Mặc dù nhan sắc của Tiểu Thanh Chưa đến tuổi dậy thì nhưng tiềm ẩn trong dung nhan của nàng là những nét đẹp xuất thần mà bất cứ ai thấy cũng phải ngắm nhìn, cho dù không phải là họa nhân.

Giã Bình nhìn Tiểu Thanh từ đầu đến chân khẽ gật đầu.

Hà Dự mỉm cười nói với Tiểu Thanh:

- Thanh nhi, sao còn chưa bái kiến Nùng đại gia?

Tiểu Thanh nhìn Nùng Giã Bình nói:

- Tiểu Thanh bái kiến Nùng đại gia.

Nùng Giã Bình đặt tay lên vai Tiểu Thanh.

- Ðược lắm, bổn đại gia ưng mắt rồi đó.

Hà Dự khúm núm:

- Dạ, chỉ cần Nùng đại gia gia ân thì Tiểu Thanh đã có nơi tá túc. Hà Dự chẳng phải lo cho Tiểu Thanh nữa.

Giã Bình gật đầu:

- Ngươi nói đúng, ngươi chẳng cần phải lo cho Tiểu Thanh nữa. Kể từ bây giờ người chăm lo cho nàng là ta.

Giã Bình nắm tay Tiểu Thanh dẫn thẳng vào trong Thiên Phú lầu. Y bước đến nói nhỏ vào tai gã tài chủ.

Nghe Giã Bình nói mà đôi chân mày gã tài chủ giần giật. Gã thè lưỡi liếm mép. Giã Bình nói xong, gã tài chủ nhìn qua gã đại hán đứng bên nói:

- Ngươi thay ta một lúc.

Gã đại hán khúm núm, ôm quyền xá:

Gã tài chủ theo Giã Bình vào trong hậu đường Thiên Phú lầu. Y dừng chân ngay ngưỡng cửa ngắm nhìn Hà Tiểu Thanh rồi khẽ gật đầu quay lại nói với Giã Bình:

- Giao cho gã năm mươi lạng, bắt làm giấy điềm chỉ.

- Thưa vâng.

Giã Bình quay đi rồi, gã tài chủ mới vuốt nhúm râu mép bước thẳng đến mặt Tiểu Thanh. Y chắc lưỡi nói:

- Kể từ bây giờ cô nương sẽ là người nhà của Lâm Chí Tài đại gia. Nhất nhất đều phải nghe lời đại gia.

Tiểu Thanh miễn cưỡng gật đầu.

Chí Tài cười mỉm, vuốt má nàng. Tiểu Thanh hốt hoảng lùi bước. Nàng trố mắt nhìn Lâm Chí Tài. Chí Tài cười khà, phô cả hai chiếc răng cửa hô hốc. Y nói:

- Từ từ rồi Tiểu Thanh sẽ quen thôi. Nàng cứ Ở lại thư phòng này khi nào đóng cửa Thiên Phú lầu, ta sẽ lên gặp nàng.

Gã quay bước trở ra, khép cửa lại rồi bỏ đi thẳng xuống gian đại sảnh, đứng vào sòng xúc xắc Lâm Chí Tài nhìn Hà Dự. Y cười khảy nói:

- Ðại phú do thiên, tiểu phú do cần. Hà đại gia giờ đã có ngân lượng đầy đủ rồi, ắt sẽ đánh lớn để lấy lại những cái gì đã mất chứ.

Hà Dự gằn giọng nói:

- Ðúng, Hà mỗ sẽ đánh lớn. Ðại phú do thiên, tiểu phú do cần. Nếu trời phù độ ta thì Hà mỗ sẽ có cả tòa Thiên Phú lầu này của ngươi.

Lâm Chí Tài gật đầu ve râu nói:

- Khái khái, đúng là nam tử hán đại trượng phu. Lâm mỗ sẽ bồi tiếp Hà đại gia một ván duy nhất thôi.

Hà Dự gật đầu nói:

- Ðược Lâm Chí Tài bê đĩa và tô lên lắc liên tục. Trong khi y lắc thì mắt vẫn chằm chằm nhìn Hà Dự, miệng điểm nụ cười thỏa mãn, còn đôi chân mày không ngừng giãn ra lại nhíu vào.

Y đặt bộ đồ xúc xắc xuống bàn nhìn Hà Dự nói:

- Mời Hà đại gia.

Hà Dự đặt luôn cả năm mươi lạng bạc vào cửa tài. Y quệt mồ hôi trán nhẩm nói:

- Thần tài phù độ cho con.

Những con bạc vây quanh bàn căng mắt nhìn vào việc tô úp giấu ba hạt xúc xắc thầm thì. Lâm Chí Tài nói:

- Giở tay lên.

Y toan mở tô thì Hả Dự thét lên:

- Khoan.

Chí Tài nhìn Hà Dự.

Hà Dự ôm hết số bạc chuyển qua cửa xỉu.

Chí Tài mỉm cười:

- Hà đại gia thay đổi ý nhanh quá.

Y mỉm cười rồi đặt tay vào tô cây. Chí Tài nói lớn:

- Khui đây. Y chưa kịp mở thì Hà Dự lại thét lớn:

- Khoan.

Ðôi chân mày của Lâm Chí Tài cau lại. Y gằn giọng hỏi:

- Hà đại gia lại đổi ý nữa à?

Hà Dự lau mồ hôi tuôn ra ướt đẫm trán. Gã lưỡng lự, mặt đanh hẳn lại. Y nhẩm nói:

- Tài hay xỉu, tài hay xỉu.

Chí Tài lắc đầu:

- Chả lẽ chỉ có một nhúm bạc lẻ thế này mà Hà đại gia lại căng thẳng thế ư? Từ lâu Hà đại gia đã từng vung ngân lượng hàng trăm lần như thế này mà. Sao hôm nay lại mất nhuệ khí thế chứ?

Hà Dự mím môi lau mồ hôi ướt đẫm mặt rồi gật đầu nói:

- Không thay đổi nữa, đặt tất cả vào cửa xỉu. Khui đi nhanh lên.

Chí Tài mỉm cười. Hắn gằn giọng nói:

- Giơ tay lên.

Hà Dự rút tay ra khỏi số bạc đặt trên bà. Chí Tài giở tô. Ba mặt nhất đỏ au hiện lên đập vào mắt Hà Dự, y tưởng chừng như cả Thiên Phú lầu sụp xuống.

Chí Tài thản nhiên nói:

- vận mạt của Hà đại gia đến thật rồi.

Gã thốt dứt câu thì Hà Dự cũng ngã lăn ra bất tỉnh, nhưng miệng vẫn còn lẩm nhẩm:

- Hà mổ mất tất cả rồi, không còn gì nữa. Mất tất cả rồi...

Nùng Giã Bình lại xốc nách Hà Dự quẳng ra ngoài cửa. Lần này Hà Dự như kẻ cuồng tâm ngồi lê dưới đất. Gã như không thể đứng lên được nữa mà cứ lê dần ra ngoài cửa Thiên Phú lầu.

Gã vừa lê vừa khóc than:

- ôi, ông trời sao đày đọa Hà Dự, ông trời sao không giúp con mà lại đày đọa con. Hà Dự, ngươi đáng chết, ngươi đáng chết.

Lão lê ra đến bên ngoài mới quì xổm lên, hướng về phía Thiên Phú lầu nói:

- Tiểu Thanh ơi, tha thứ cho cha, cha không còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa.

Tiểu Thanh ơi, cha đáng chết, đáng chết.

Hà Dự đứng lên thất thểu lê bước. Y vừa đi vừa nói:

- Ta đáng chết, ta đáng chết.

Hà Dự lê bước về phía dòng Hoàng Hà.

Y chỉ nghĩ đến cái chết trong tình cảnh này.

CÓ ai đó thộp vào vai Hà Dự. Hà Dự vẫn không màng đến thất thểu bước.

- Thúc thúc, đi đâu vậy.

- Ta đi tìm chỗ để chết.

Hà Dự nói, đầu không quay lại.

Ðàm Vĩnh Hưng bước lên chặn ngang đường Hà Dự nói:

- Thúc thúc đi chết là sao?

Hà Dự nhìn Vĩnh Hưng, lão quệt nước mắt nói:

- Vĩnh Hưng, Hà Dự của ngươi chẳng còn gì nữa. Ðến ngay cả Tiểu Thanh, ta cũng bán vào Thiên Phú lầu.

Nghe Hà Dự thốt ra câu này. Ðôi mắt Vĩnh Hưng tròn xoe tưởng chừng sắp lọt ra ngoài. Vĩnh Hưng miễn cưỡng hỏi:

- Hà thúc thúc nói sao. Thúc thúc đã bán Tiểu Thanh vào Thiên Phú lầu.

Hà Dự gật đầu nói:

- Ta có lỗi với mọi người. Bây giờ ta chỉ muốn chết mà thôi.

Vĩnh Hưng nghiến răng nói:

- Ðã bao nhiêu lần rồi, Vĩnh Hưng nói với thúc thúc đừng bao giờ đặt chân đến Thiên Phú lầu. Lần trước, Vĩnh Hưng đã giúp thúc thúc...

Hà Dự quì xuống, sụp lạy nói:

- Ðàm công tử, xin giúp ta lần nữa để cứu Tiểu Thanh. Nếu người giúp ta lần nữa, ta thề sẽ xuất gia đầu Phật. Thiên Phú lầu không chỉ hại Hà Dự, mà có biết bao nhiêu người bị hại như ta rồi. Hà thúc thúc và Lâm Chí Tài vốn dĩ là bằng hữu nên ta mới rơi vào bẫy của hắn. Bây giờ Hà thúc thúc sáng mắt ra thì đã muộn rồi.

Vĩnh Hưng lắc đầu, buông một tiếng thở dài. Chàng suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thôi được. Vĩnh Hưng sẽ giúp Hà thúc thúc lần này nữa thôi. Nhưng người phải giữ lời, xuất gia đầu Phật. Xem như lần này Vĩnh Hưng giúp cho Tiểu Thanh muội muội.

Hà Dự sụp lạy như tế sao nói:

- Ðàm công tử, Hà Dự mang ân công tử suốt đời.

- Thúc thúc đừng nói Ðàm Vĩnh Hưng là ÐỔ vương đó. Vĩnh Hưng đã thề không bao giờ đụng đến thuật ÐỔ vương, nhưng chỉ vì thúc thúc buộc Vĩnh Hưng phải quay lại với những con xúc xắc.

Vĩnh Hưng hừ lạnh một tiếng rồi chấp tay sau lưng đi thẳng đến Thiên Phú lầu.

Vĩnh Hưng chậm rãi tiến vào trong tòa đại sảnh. Thêm năm sáu con bạc nữa bị Giã Bình xốc nách quẳng ra ngoài. Trông họ thật là khốn khổ tội nghiệp.

Vĩnh Hưng bước vào tòa đại sảnh. Tất cả những con bạc không màng đến sự xuất hiện của chàng mà mải miết vào những âm thanh lạo xạo phát ra từ bộ đĩa bát.

Vĩnh Hưng đến bàn của Lâm Chí Tài. Nhìn Lâm Chí Tài lắc xúc xắc mà thính nhĩ của vĩnh Hưng giật nhẹ. Hai cánh môi mỏng điểm một nụ cười mỉm.

Chí Tài đặt bộ đãi bát xuống bàn rồi lớn giọng nói:

- Giở tay lên, giở tay lên.

Những con bạc liền giở tay ra khỏi bàn.

Chí Tài mở cao chiếc bát cây bóng lưỡng, lại xướng:

- Nhà chủ lại thắng.

Giã Bình dùng cây cào, gom tất cả những ném bạc trên bàn vào hộc tủ.

Chí Tài lại lắc xúc xắc.
Vĩnh Hưng bước vào bàn, nhìn Chí Tài nói:

- Tại hạ muốn đặt lớn.

Lâm Chí Tài nhìn chàng nói:

- Mời công tử.

Vĩnh Hưng suy nghĩ một lúc rồi nói:

- CÓ người nào muốn theo với tại hạ để phát tài không.

Những con bạc nhìn Vĩnh Hưng với ánh mắt ngờ ngờ. Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- các vị không tin thì cứ tự nhiên theo ý của các vị. Tại hạ không dám ép.

Vĩnh Hưng nói xong, lấy một nén vàng đặt vào cửa tài. Chàng nhìn Chí Tài nói:

- Mời tài chủ.

Những con bạc căng thẳng chờ đợi. Lâm Chí Tài mỉm cười nói:

- Công tử hy vọng có được may mắn của thần tài.

Y nói xong giở cao chiếc bát cây rồi xướng:

- Ba mặt nhất, nhà chủ thắng.

Vĩnh Hưng lắc đầu nói:

- Tài chủ nhìn lại xem người thắng hay thua.

Chí Tài nhìn xuống bàn thấy thỏi vàng nằm đúng vào cửa ba mặt nhất. Y trố mắt nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Hê, sao lạ vậy. RÕ ràng công tử...

Cười nhếch mép, Vĩnh Hưng nói:

- Tại hạ đổi ý trước khi tài chủ mớ bát.

Lâm Chí Tài thở hắt ra một tiếng:

- Thôi được, xem như ta thua công tử ván này.

Giã Bình miễn cưỡng lấy mười nén vàng thỏi đẩy qua tay Vĩnh Hưng. Lâm Chí Tài nói:

- Công tử đặt tiếp chứ.

- Tất nhiên rồi.

Hai cánh môi dầy của Lâm Chí Tài mím lại nói:

- Ðược Y lại lắc hột xúc xắc rồi đặt bát đĩa xuống bà, gằn giọng nói:

- Tất cả mọi người nghe đây, chỉ được đặt một lần thôi, không được đổi ý.

Ðôi chân mày của Vĩnh Hưng nhướn cao lên. Chàng đặt một nén bạc vào cửa tài, chờ cho Lâm Chí Tài đặt tay lên bát cây mới gằn giọng nói:

- Tài chủ đừng buông tay ra.

Vĩnh Hưng vừa nói vừa dồn tất cả số ngân lượng vào cửa xỉu. Thế là mọi người ùn ùn đặt theo chàng. Cả một khối ngân lượng khổng lồ đặt cược vào cửa xỉu.

Ðến lúc này mặt của Chí Tài không còn vẻ bình thản nữa, mà thay vào là những nét căng thẳng tột cùng. Thậm chí trán gã đã rườm mồ hôi lấm tấm.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Mời tài chủ.

Buông một tiếng thở dài, Lâm Chí Tài nhìn qua Giã Bình. Gã Nùng Giã Bình toan đặt tay xuống bàn thì đã bị chiếc quạt của Vĩnh Hưng đỡ lấy.

- Hê, các hạ đừng làm thế.

Giã Bình bặm môi rút tay lại.

Nhìn thẳng vào mặt Lâm Chí Tài, Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Ðàm công tử không thích người ta qua mặt mình đâu. Mời tài chủ.

Lâm Chí Tài miễn cưỡng mở bát. MỒ hôi tuôn ra ướt đẫm mặt Chí Tài khi gã miễn cưỡng nói:

- Mặt xỉu.

Mặt Giã Bình đanh lại, gã miễn cưỡng lấy ngân lượng đẩy về phí Vĩnh Hưng.

Chí Tài lau mồ hôi rồi quay bỏ đi, nhưng Ðàm Vĩnh Hưng gọi giật lại:

- Tài chủ...

Chí Tài quay lại:

- Ðàm công tử muốn gì?

- Thiên phú đang hộ mệnh cho tại hạ, sao tài chủ lại bỏ đi chứ?

- Sẽ có người khác đến tiếp Ðàm công tử. Hay Ðàm công tử đinh theo ta đến cùng?

Ðiểm nụ cười mỉm, Vĩnh Hưng đẩy tất cả số ngân lượng vừa thắng cuộc về phía các Con bạc. Chàng vừa đẩy vừa nói:

- CÓ lẽ tại hạ nên theo tài chủ đến cùng.

- Vậy, mời công tử.

Vĩnh Hưng bỏ bàn xúc sắc theo Lâm Chí Tài. Những con bạc khác đang nhìn theo chàng với ánh mắt hối tiếc. Lâm Chí Tài đi với Vĩnh Hưng vào hậu đường Thiên Phú lầu Y vừa đi vừa hỏi:

- Ðàm công tử từ đâu đến?

- Tài chủ hỏi như thế có lợi gì không mà hỏi?

- Lâm mỗ hỏi để biết công tử Ở đâu, đặng...

Y vừa bước qua ngưỡng cửa thư sảnh thì bất giác quay nửa bộ, cùng với động tác đó trong tay xuất hiện mật đao, đâm thẳng vào đan điên Vĩnh Hưng. Chiêu thức của Lâm Chí Tài quả là tàn nhẫn và hoàn toàn bất ngờ, vừa xuất thủ vừa nói:

- Tống tiễn xác ngươi về quê.

Những tưởng đâu lưỡi mật đao sẽ tước cái mạng của Vĩnh Hưng, nhưng ngọn thiết phiến còn nhanh hơn cả lưỡi mật đao của Lâm Chí Tài. NÓ xòe ra hứng lây mũi mật đao, rồi gạt phắt qua bên. Ðồng thời với thủ pháp đó thì Trảo công của Vinh Hưng đã đặt vào yết hầu Chí Tài.

- Công tử...

- Mặt Lâm Chí Tài biến sắc.

Nhìn Chí Tài, Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Tại hạ không giết người, nhưng nếu cần cũng có thể giết người. Người đầu tiên tại hạ lấy mạng tại Hàm Ðan trấn có thể là Lâm tài chủ.

Chàng nói vừa dứt câu thì một giọng nói thanh tao cất lên:

- Giết y, Ðàm huynh chẳng lợi ích gì. Nếu Lâm tài chủ chết bởi tay huynh thì mục đích của huynh e không thực hiện được.

Ðàm Vĩnh Hưng từ từ hạ Trảo công xuống, đồng thời gạt mật đao của Chí Tài qua bên.

- Túc hạ còn may mắn đó. Phàm những kẻ dấn thân vào đỏ đen thì chẳng có tâm để thương người đâu.

Không biết câu nói đó Vĩnh Hưng nói ai nhưng Lâm Chí Tài lại im lặng, mà người đáp lời chàng lại là Lam Tiểu Yến.

- Kẻ dấn thân vào nghiệp đỏ đen thì chẳng có tình người, nhưng kẻ chối bỏ nghiệp đó lại quá ư nặng tình nhân thế.

Vĩnh Hưng quay lưng nhìn lại. Chàng và Lam Tiểu Yến đối mặt với nhau.

Tiểu Yến ra dấu cho Chí Tài lui bước.

Chờ cho Chí Tài ra khỏi thư phòng, Tiểu Yến mới nói:

- Những tưởng đâu ÐỔ vương Ðàm Vĩnh Hưng công tử sẽ không bao giờ đặt chân đến những sòng đen đỏ. Không ngờ cái nghiệp thiên phú của công tử vẫn âm ỉ trong tâm tưởng người.

- Tại hạ không có ý đến Thiên Phú lầu để tìm ngân lượng.

- Vậy vì lý do gì ÐỔ vương đến Thiên Phú lầu? Không vì thử thời vận đỏ đen của mình à?

- Không.

- Thế vì thứ gì nào?

- Vì tình nhân thế như Lâm cô nương nói.

Ðôi chân mày của Tiểu Yến cau hẳn lại.

- Vì nhân tình thế thái ư? Mạn phép hỏi Ðàm công tử, ai đã khiến công tử quay lại với nghiệp thiên phú ÐỔ vương.

- Hà Tiểu Thanh.

Lam Tiểu Yến tròn mắt nhìn chàng như ngỡ mình đã nghe nhầm câu nói của Vĩnh Hưng.

- Ðàm công tử vì một ả nha đầu.

- Làm tiểu thư có lạ lắm không?

- Quả là một điều lạ lùng đó.

- Nếu Lam cô nương có thể lệnh được cho Lâm Chí Tài tài chủ thả Hà Tiểu Thanh thì tại hạ sẽ không đến Thiên Phú lầu nữa.

Tiểu Yến gật đầu nói:

- Ðược, Tiểu Yến sẽ sai tài chủ thả Tiểu Thanh cô nương và còn trả lại cho Hà Dự ngôi nhà của hắn nữa. Thậm chí còn tạm đóng cửa Thiên Phú lầu, nếu Ðàm công tử đến lâu thuyền tối nay.

- Trên lâu thuyền không có nghiệp đen đỏ chứ?

- Nơi nào ÐỔ vương Ðàm Vĩnh Hưng đến mà không có những con xúc xắc thì nơi đó đúng là không phải nơi để ÐỔ vương đến.

Tiểu Yến mỉm cười nhìn Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng gật đầu nói:

- Ðược, tại hạ sẽ đến.

Chương 3: Canh bạc định mệnh

Ðêm xuống, tuyết càng dầy đặc như thể muốn nhuộm trắng cả bầu trời đêm, nhưng Ðàm Vĩnh Hưng vẫn lặng lẽ rảo bước, đội tuyết hướng về dòng Hoàng Hà. Chàng đến bên Hoàng Hà thì đã thấy chiếc lâu thuyền của Tiểu Yến đã chờ Ở đó tự bao giờ.

Tiểu Yến đứng trên mạn thuyền cầm đèn lồng.

Vĩnh Hưng đứng dưới bến nhìn lên nói:

- Lam cô nương chờ tôi hả?

- Tiểu Yến không chờ ai khác ngoài ÐỔ vương Ðàm công tử.

- Chờ tại hạ Lam cô nương không biết lạnh à.

- Khách không sợ tiết trời gió rét thì chủ sao lại lạnh được chứ.

Vĩnh Hưng chậm rãi bước theo cầu thang lên mạn thuyền. Chàng đứng cạnh Tiểu Yến, nhìn những bông tuyết trắng đậu trên hai bờ vai nàng.

Tiểu Yến nhìn Vĩnh Hưng.

- Tuyết đượm trắng tóc công tử.

- Chúng cũng đậu trên hai bờ vai của tiểu thư.

Hai người cùng mỉm cười.

Nàng nói:

- Mời công tử.

Vĩnh Hưng gật đầu.

Hai người bước vào khoang thuyền. Giữa khoang thuyền đại yến đã được bày sẵn.

Tiểu Yến mời Vĩnh Hưng yên vị, rồi chuốc rượu từ tỉnh rượu đặt trên bếp than hồng.

Nàng vừa chuốc rượu vừa nói:

- Trong tiết trời giá buốt nhu thế này, Ðàm công tử chắc thích uống rượu hâm nóng chứ?

- Rượu đã được hâm, hẳn cô nương là người sành ẩm tửu.

- Công tử quá khen.

Nàng bưng chén nói tiếp:

- Hy vọng chén rượu nóng này sẽ sưởi ấm Ðàm công tử.

- Bước vào khoang thuyền của Lam cô nương tại hạ đã thấy ấm.

Miệng thì nói thế nhưng Vĩnh Hưng vẫn bưng chén rượu của mình.

Hai người cùng uống cạn số rượu Tiểu Yến chuốc ra. Ðặt chén xuống cuối bàn, Vĩnh Hưng nói:

- Ðủng là hảo tửu.

Chàng nhìn nàng khẽ gật đầu nói:

- Rất ngon. Chắc không dễ gì tìm được Ở các tửu lâu trong thiên hạ. Cho dù cho thiên hạ đệ nhất lâu.

- Công tử nói rất đúng. Ðây là tỉnh rượu sau cùng, duy nhất còn lại trên thế gian này để đãi công tử. Uống hết tĩnh rượu này xem như Giai nhân tửu sẽ tuyệt tích khỏi giang hồ.

Ðôi mắt tinh anh của Vĩnh Hưng nhường lên.

- Ðây là giai nhân tửu ư?

Lam Tiểu Yến gật đầu nói:

- Ðúng là Giai nhân tửu, chỉ còn đúng một vò duy nhất thôi. Tiểu Yến tin rằng công tử không chê nó.

- Ðược uống Giai nhân tửu là một điều vô cùng hạnh phúc, tại hạ nào dám chê. Chỉ sợ - Công tử sợ gì?

- Tại hạ sợ sau khi uống xong Giai nhân tửu sẽ biến thành kẻ tương tư giai nhân, mà chẳng bao giờ được gặp lại lần nữa. Phàm kẻ tương tư mà không gặp được người tri kí thì sầu khổ biết chừng nào.

- ÐỔ vương Ðàm công tử không phải là một kẻ si tình chứ?

- Nhất định rồi, nhưng có thể là người tương tư Giai nhân tửu.

- Thà là kẻ tương tư còn hơn mãi mãi chẳng bao giờ được diện kiến tri nhân. Không gặp được tri nhân thì mãi mãi chỉ là người cô độc. Ðàm công tử muốn là người tương tư hay kẻ cô độc?

- Cả hai tại hạ đều không muốn, nhưng để chọn thì được làm người tương tư vẫn hơn.

- Thế là Lam Tiểu Yến phải mời Ðàm huynh uống chén rượu thứ hai, để người mau trở thành người tương tư.

Tiểu Yến chuốc rượu vào chén của Vĩnh Hưng. Bưng chén rượu, nhìn Tiểu Yến, Vĩnh Hưng nói:

- Tại hạ không thích biến thành kẻ tương tư một mình. Như thế cô độc lắm.

Tiểu Yến gật đầu nói:

- Mời huynh.

Hai người cùng dốc rượu rồi đặt chén xuống sàn thuyền.

Vĩnh Hưng nói:

- Trên cuộc đời này, ngoài Ðàm Vĩnh Hưng ra còn ai được may mắn uống Giai nhân tửu Của cô nương không?

Tiểu yến lắc đầu:

- Không. Ðây là vò rượu sau cùng còn lại và chỉ mới có một Ðàm Vĩnh Hưng ÐỔ vương mà thôi.

- Nếu tại hạ là chủ nhân của vò rượu Giai nhân tửu thì chẳng giờ biếu không cho ai mà không có điều kiện. Tại hạ đã uống Giai nhân tửu của cô nương rồi, vậy chẳng hay cô nương muốn đòi hỏi gì nơi tại hạ?

Tiểu Yến mỉm cười nói:

- Thế Tiểu Yến đòi hỏi gì nơi công tử sao?

- Nhờ tại hạ làm một chuyện gì đó ngoài tầm sức của cô nương.

- Bất cứ ai cũng nghĩ như công tử. Nhưng Tiểu Yến lại có một đề nghị lớn.

- Không phải đề nghị mà đúng ra là một yêu cầu. Phải không?

- Ðàm huynh nghĩ sao cũng được. Nhưng sau khi uống hết vò rượu này, Tiểu Yến muốn Ðàm huynh đánh cuộc đổ xúc sắc với một người.

Ðôi chân mày của Vĩnh Hưng nhíu hẳn lại:

- ÐỔ xúc sắc?

- Ðàm huynh lạ lắm ư?

- Lam cô nương đừng quên, mặc dù tại hạ không muốn mình là ÐỔ vương, nhưng nghệ thuật đổ bát của tại hạ thì có thể nói chỉ có người bằng chứ không có kẻ hơn.

- Thế thì cuộc đánh cược này càng thú vị hơn.

- CÔ nương làm cho tại hạ cao hứng vô cùng. ÐỔ bát thì phải có đánh cược, nhưng có lẽ cô nương sẽ đem cái đầu của tại hạ ra cược.

- Tiểu Yến khoan nói đến đánh cược cái gì, nhưng trước hết phải dùng cạn tĩnh rượu này đã.

Ðàm Vĩnh Hưng gật đầu nói:

- Tại hạ không bỏ phí Giai nhân tửu đâu.

Chỉ tỉnh rượu hâm hấp nóng, Vĩnh Hưng nói:

- NÓ đã thuộc về tại hạ rồi chứ?

Tiểu Yến gật đầu nói:

- Ngoài Ðàm công tử ra chẳng ai được uống nó cả.

- Thế thì tốt, tại hạ chẳng phải là người khách sáo.

Bưng tĩnh rượu, Vĩnh Hưng ngửa cổ tu ừng ực. Khi đặt xuống thì trong chẳng còn lấy một giọt.

Nhìn Tiểu Yến, Vĩnh Hưng khách sáo nói:

- CÔ nương miễn thứ.

- Thấy Ðàm công tử uống rượu, Tiểu Yến cảm thấy men nồng rạo rực trong huyết quản Phàm công tử uống rượu mà để cho kẻ khác phải nao nao, thì tửu lượng của người đã đạt đến cảnh giới thoát phàm rồi đó.

- CÔ nương nói quá. Tại hạ chẳng muốn trở thành tuý tiên đâu.

Tiểu Yến mỉm cười. Nàng từ tốn nói:

- Ðàm công tử là ÐỔ vương hẳn biết luật của cuộc chơi.

Vĩnh Hưng im lặng.

- CÔ nương muốn đánh cược gì nào. Ðừng nghĩ tại hạ giống như gã Hà Dự. Tại hạ đã từng là con bạc như Hà Dự nhưng hôm nay thì lại rất căm thù những hạt xúc sắc.

- Công tử đã thấy Hà Dự rồi đó, và người có thể thua như Hà Dự.

- Tại hạ không muốn mình là ÐỔ vương, nhưng tuyệt nhiên không thể thua tiểu thư bằng ba hạt xúc sắc được.

- Người đánh cược với công tử không phải là Tiểu Yến.

- Ai cũng được.

- Nếu công tử thấy người đó mà rút lại lời thì sao.

- Rất tiếc tại hạ không thể trả lại cho cô nương vò rượu Giai nhân tửu vốn đã uống hết rồi. Ngoại trừ có vò rượu thứ hai thuộc về Ðàm Vĩnh Hưng. Tiểu Yến lắc đầu nói:

- Không có vò rượu thứ hai dành cho công tử đâu.

- Nếu không có thì tại hạ đành phải đánh cược thôi. Mong rằng thuật đổ xúc sắc của tại hạ không quá kém cỏi để cô nương phải xem thường.

- Không một ai dám xem thường ÐỔ vương Ðàm Vĩnh Hưng.

Tiểu Yến vừa nói vừa kéo chiếc rèm lên. Người ngồi sau tấm rèm với bộ mặt khắc khổ, đôi mắt thâm quầng, đôi lưỡng quyền nhô cao biểu lộ cá tính cứng cỏi và cương nghị.

Vĩnh Hưng vừa thấy người đó, mặt giãn ra, chân mày nheo lại tưởng như không tin vào mắt mình. Y ngập ngừng nói:

- Các hạ đây là...

Người kia cất tiếng ồn ồn:

- Thẩm Mộc Phong.

Ðôi chân mày của Vĩnh Hưng nhíu lại.

- Thẩm Mộc Phong? Quả là chuyện không ngờ được. Những tưởng đầu Thẩm Mộc Phong tôn giá đã vĩnh viễn chôn thây dưới tuyết vực, không ngờ tôn giá vẫn còn tồn tại trên đời này.

- Thẩm mỗ phải trả cho cuộc truy sát kia bằng hai chân của mình.

Y vừa nói vừa vén vạt áo trước, để lộ hai ống quần bay phất phới.

Vĩnh Hưng nói:

- Tôn giá đã trở thành phế nhân.

- Không sai.

Vĩnh Hưng hỏi:

- Chuyện ân oán giang hồ giữa Thẩm tôn giá và bảy đại phái cùng mười ba bang hội, tại hạ không xen vào. Hôm nay tôn giá quay lại đây chắc là để trả thù mối hận năm xưa.

Ðừng kéo tại hạ chen vào chuyện ân oán của tôn giá.

- Thẩm mỗ chẳng kéo ÐỔ vương vào chuyện ân oán của mình, mà chỉ muốn đánh cược với tôn giá. Ðánh cược bằng những con xúc sắc.

- Ðánh cược.

Vĩnh Hưng nheo mày suy nghĩ rồi nói:

- Thẩm tôn giá hẳn đã có sự chuẩn bị từ trước. Và biết Ðàm Vĩnh Hưng sẽ đến phó hội với tôn giá trên chiếc lâu thuyền này.

- Ðúng. Và Thẩm mỗ còn biết cá tính của ÐỔ vương. Chắc chắn ÐỔ vương sẽ chẳng bao giờ nói cho ai biết, Thẩm Mộc Phong đã quay lại võ lâm từ cõi chết.

Vĩnh Hưng nhún vai nói:

- Tại hạ đâu muốn tôn giá sẽ rơi vào kiếp họa diệt thân. Thế Thẩm tôn giá định đánh cược với tại hạ những gì nào?

Nhìn Vĩnh Hưng, Thẩm Mộc Phong khẽ gật đầu:

- Nếu ÐỔ vương thắng Thẩm mỗ, ÐỔ vương muốn ta làm gì cũng được. Kể cả chuyện bắt ta nhảy xuống dòng Hoàng hà. Ngược lại, ÐỔ vương phải làm cho Thẩm mỗ một chuyện.

- Ðừng bắt tại hạ phải dâng nạp thủ cấp của bảy vị chưởng môn và mười ba vị bang chủ võ lâm đó. Chuyện đó quả là ngoài sức của Ðàm Vĩnh Hưng.

- Ðánh cược thì chẳng ai đặt cược ngoài khả năng của họ. ÐÓ là qui luật của cuộc chơi.

Vĩnh Hưng nói theo:

- Tại hạ chẳng bao giờ quên qui luật đó. Nên mới đặt trước.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói tiếp:

- Nếu như tại hạ thắng Thẩm tôn giá mà đòi Tiểu Yến cô nương đây đi theo tại hạ, không biết tôn giá còn có ai lo cho tôn giá nữa không?

Thẩm Mộc Phong nhìn Tiểu Yến, nghiêm giọng nói:

- Hà Dự dám đem ái nữ của mình cầm cố cho Thiên Phú lầu thì Thẩm mỗ cũng sẽ đem hồng nhan tri kỷ của mình giao cho Ðàm túc hạ để được đánh cược một ván trong cuộc đời này.

Vĩnh Hưng nheo mày nói:

- Cái giá của cuộc đổ bát này cũng khá lý thú. Nếu Thẩm tôn giá đã quyết định thì Ðàm mỗ cũng không từ chối. Nhưng tôn giá nên biết Ðàm Vĩnh Hưng là ÐỔ vương đấy nhé - Thẩm mỗ và túc hạ sẽ đổ bát bằng sự công bằng.

Vĩnh Hưng lắc đầu nói:

- Nghiệp đỏ đen thì chẳng có gì là công bằng cả. Thắng thì thắng thua thì thua.

- Thắng thì thắng thua thì thua. Trong suốt thời gian giam mình dưới tuyệt vực Ðoạn Hồn cốc, Thẩm mỗ đã luyện đổ bát, và bây giờ mới nghiệm ra nghệ thuật cao minh của ÐỔ vương. Cuộc đời Thẩm mỗ cũng như vậy thôi. Thắng thì thắng thua thì thua.

Thẩm Mộc Phong nhìn Tiểu Yến.

Như hiểu ý nghĩa qua cái nhìn của Thẩm Mộc Phong, Tiểu Yến bưng ra chiếc tô bằng ngọc lưu ly đặt trước mặt Vĩnh Hưng. Trong chiếc tô có sẵn ba hạt xúc sắc bằng ngọc óng ánh sắc bảy màu bởi phản chiếu ánh sáng từ những giá bạch lạp.

Nhìn ba hạt xúc sắc, Vĩnh Hưng buột miệng nói:

- Tôn giá có được bộ xúc sắc này hẳn phải bỏ ra rất nhiều công phu.

- Không ít thời gian, nhưng nó đủ để cho ÐỔ vương và Thẩm mỗ đánh cược với nhau bằng ba hạt xúc sắc đó chứ?

- Không bỏ công.

Vĩnh Hưng cầm ba hạt xúc sắc đưa lên trước mắt ngắm nhìn. Ba hạt xúc sắc bằng ngọc lưu ly phản chiếu ánh sáng từ hai giá bạch lạp. trông như ba hạt ngọc trai tỏa sắc màu tuyệt đẹp.

Vĩnh Hưng bu ộc miệng khen:

- Ðẹp thật! Tại hạ đã từng là con bạc khát nước cháy cổ nhưng chưa bao giờ thấy được những hạt xúc sắc đẹp như thế này. Cầm ba hạt xúc sắc này lên, tại hạ đã cảm thấy cao hứng vô cùng.
- Thẩm mỗ thua xin được tặng bộ đổ bát này cho túc hạ. Ngược lại, Thẩm mỗ sẽ hủy nó trước mặt túc hạ.

- Nếu Vĩnh Hưng đoán không lầm, Thẩm tôn giá đã bỏ ra chí ít cũng ba năm trời, thắng sao lại hủy nó.

- Vì nó sẽ đi cùng cái tên của ÐỔ vương.

Mặt Vĩnh Hưng đanh lại khi nghe câu nói đó thốt ra từ miệng của Thẩm Mộc Phong.

Vĩnh Hưng hỏi lại Thẩm Mộc Phong:

- Tại hạ đã lâu không còn nghĩ tới ngoại danh ÐỔ vương. Còn tôn giá vẫn nghĩ tại hạ là Ðổ vương sao?

- Còn Ðàm Vĩnh Hưng thì còn ÐỔ vương. Thẩm mỗ chỉ có một ý niệm duy nhất đó mà thôi.

Vĩnh Hưng nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mộc Phong nói:

- Chúng ta vào cuộc được rồi.

- Thẩm mỗ đang chờ nghe câu này.

Vĩnh Hưngnghiêmgiọngnói:

- Một ván hay ba ván.

- Một ván duy nhất thôi.

- Ðược, một ván. Cách chơi của tôn giá thế nào. Tài hay xỉu?

- Nếu Thẩm mỗ chọn thì túc hạ đổ trước và ngược lại. Công bằng chứ?

Thẩm Mộc Phong cất giọng trầm trầm, nói thật chậm như thể đang bước vào một cuộc đấu sinh tử với một đối phương ngang tài, ngang sức thậm chí hơn y một chiêu hoặc chí ít cũng nửa chiêu.

Vĩnh Hưng gật đầu nói:

- Rất công bằng. Tại hạ cho Thẩm tôn giá chọn cách chơi.

- Thẩm mỗ chọn xỉu.

Ðàm Vĩnh Hưng cười khẩy nói:

- Thẩm tôn giá chẳng còn cơ hội để thắng Ðàm mỗ.

- Cuộc đổ bát năm xưa tại kinh thành, Ðàm túc hạ đã trở thành ÐỔ vương, Thẩm mỗ có dự lãm. Bấy giờ phải nói trong thế gian này chẳng còn người thứ hai là đối thủ của Ðàm Vĩnh Hưng, nhưng không biết hôm nay, sau một thời gian Ðàm túc hạ xa rời những con xúc sắc, có còn giữ được phong độ như hồi đó không?

- Tại hạ đã quen với những con xúc sắc và chúng rất biết nghe lời Ðàm mỗ.

- Nếu chúng biết nghe lời túc hạ thì Thẩm Mộc Phong phải chịu cảnh cô đơn và mất bộ đổ bát đã dày công mài giũa dưới tuyết vực.

- CÓ lẽ vậy Mộc Phong nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Mời Ðàm túc hạ.

- Vĩnh Hưng mạn phép.

Vĩnh Hưng cầm ba hạt xúc sắc lên vò trong lòng bản thủ. Y nhìn Thẩm Mộc Phong mỉm cười nói:

- Không ngờ tôn giá có thể mài giũa ba hạt xúc sắc đều như thế này. Ðể làm được điều đó hẳn Thẩm tôn giá phải là người có ý chí và sự cường thịnh làm bằng được bất kể thời gian.

- Dưới tuyết vực không có thời gian mà chỉ có ý chí của người phải sống để quay lại với giang hồ. Nhưng không phải là một Thẩm Mộc Phong mười năm trước, mà là của một Thẩm Mộc Phong mười năm sau.

Vĩnh Hưng buột một tiếng thở dài:

- Thẩm Mộc Phong bây giờ không kiêu ngạo, không hung tợn, nhưng sẽ là nỗi khiếp đảm của võ lâm.

- Mong sao Ðàm túc hạ nghĩ đúng mà không nói cho ai biết.

- VÕ lâm không thuộc về Ðàm Vĩnh Hưng.

Nói dứt câu, Vĩnh Hưng quẳng ba hạt xúc sắc lên cao cùng một lúc, nhưng khi rơi xuống lại rơi tuần tự từng hạt một. Hạt thứ nhất vừa đứng yên lộ mặt nhất thì hạt thứ hai nhẹ nhàng đáp lên trên như một cánh bướm, rồi đến hạt thứ ba. Ba hạt xúc sắc nằm Chông lên nhau, chỉ lột một mặt duy nhất đó là mặt nhất.

Thẩm Mộc Phong nhìn vào tô ngọc lưu ly nói, - Nhất điểm hồng. Túc hạ vẫn như hôm nào. Nhất điểm hồng, chỉ có ÐỔ vương mới thảy ba hạt xúc sắc thành nhất điểm hồng. Ðúng là ÐỔ vương.

Thẩm Mộc Phong ôm quyền xá:

- Bội phục, bội phục.

Vĩnh Hưng lắc đầu nói:

- Tại hạ thì chẳng thấy bội phục tí nào với cái trò đổ xúc sắc này. Ai cũng có thể làm được, và còn hơn cả tại hạ nữa.

- Thẩm mỗ sẽ cố gắng làm hơn thế nữa để giành phần thắng trong cuộc đỏ đen này.

Thẩm Mộc Phong hốt ba hạt xúc sắc trong tô.

- Ðến lượt Thẩm mỗ đây. Cầu mong thiên địa phù trợ cho Thẩm mỗ bước đầu quay lại võ lâm giang hồ.

Lời còn đọng trên miệng, Thẩm Mộc Phong cũng dụng đúng động tác của Vĩnh Hưng, thảy ba hạt xúc sắc lên cao, rồi tuần tự từng hạt xúc sắc rơi xuống. Ba hạt xúc sắc cũng chồng lên chẳng khác gì Vĩnh Hưng đã làm, nhưng như thế thì Thẩm Mộc Phong chỉ có hai cửa hòa và bại. Những tưởng đâu mặt nhất sẽ hiện ra nhưng ba hạt xúc sắc kia quay tít như chiếc bông vụ không chịu dừng lại.

Thẩm Mộc Phong đặt nhẹ ngón tay xuống sàn thuyền. Cây cột xúc sắc trong chiếc tô ngọc lưu ly vụt lên cao rồi đổi ngược đầu mà ba hạt xúc sắc vẫn dính chặt lấy nhau. Hạt xúc sắc cuối cùng trên đỉnh là hạt xúc sắc thứ nhất nằm dưới đáy, nhưng giờ chẳng còn nút nào nữa mà nó đã nhẵn lỳ.

Ðôi chân mày Vĩnh Hưng cau lại nói:

- Không có điểm nào.

Vĩnh Hưng nhìn lại Thẩm Mộc Phong nói:

- Tại hạ thật là may mắn được gặp Thẩm tôn giá.

Mặt Thẩm Mộc Phong sa sầm. Y nghiêm giọng hỏi:

- Túc hạ đã thua sao lại cho mình may mắn?

- Tại hạ thua. Ðúng, thắng thì thắng, thua thì thua. Tại hạ đã thua thì từ nay ngoại danh ÐỔ vương đã thuộc về Thẩm Mộc Phong tôn giá. Rất tiếc không còn hảo tửu để tại hạ chúc mừng tôn giá.

Thẩm Mộc Phong nghiêm giọng nói:

- Cuối cùng thì túc hạ cũng đã nhận thua.

- Tại hạ đã thua, tôn giá muốn tại hạ làm gì nào?

- Thế là Thẩm Mộc Phong đã chính thức quay lại võ lâm giang hồ. Lần quay lại này, Thẩm mỗ sẽ cho bảy đại môn phái cùng mười ba bang hội biết Thẩm mỗ đem những thứ gì từ dưới tuyệt vực lên.

Vĩnh Hưng nhìn Mộc Phong nói:

- Lời của tôn giá khiến cho tại hạ cảm nhận sắp có một trận phong ba bão táp cuốn trôi tất cả mọi thứ trên cõi đời này.

Thẩm Mộc Phong hạ rèm xuống.

- NÓ sẽ đến và đang sắp đến. Còn điều mà Thẩm mỗ buộc túc hạ phải làm, và làm bằng được là phải cứu Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng khỏi thiên lao của Thiếu Lâm tự.

Nghe Thẩm Mộc Phong phán câu này, mặt Vĩnh Hưng sa sầm hẳn lại. Chàng hỏi lại Thẩm mộc Phong:

- Thẩm tôn giá biết Ðoạn hồn tử kiếm là kẻ say kiếm đến độ biến thành cuồng nhân vì kiếm. Sao lại cứu y ra khỏi thiên lao của Thiếu Lâm? Nếu ra khỏi thiên lao của Thiếu Lâm thì kiếm của y sẽ tiếp tục vấy máu tanh.

- Túc hạ không cần biết lý do gì Thẩm mỗ cứu Ðoạn hồn tử kiếm. Túc hạ chỉ nên biết một điều duy nhất. Một điều duy nhất đó là người đã thua Thẩm Mộc Phong trong cuộc đỏ đen hôm nay. Ta và túc hạ đã đánh cược với nhau. Ta tin túc hạ là người không bội ngôn, nuốt lời.

Tấm rèm khép lại như thể Thẩm Mộc Phong không muốn bồi tiếp Ðàm Vĩnh Hưng nữa.

Lam Tiểu Yến nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Ðàm công tử, rượu đã hết, cuộc đỏ đen cũng đã tàn và phân biệt rõ ai thắng ai thua. Chẳng còn gì để níu chân công tử cả.

Vĩnh Hưng miễn cưỡng đứng lên. Chàng chần chừ một lúc rồi nghiêm giọng nói:

- Tại hạ phải đưa Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng ra khỏi thiên lao của Thiếu Lâm tự Tiểu Yến gật đầu nói:

- ÐÓ là cái giá mà Ðàm công tử đã đặt cược.

Thở ra, Vĩnh Hưng nói:

- Khi đưa hắn ra khỏi thiên lao của Thiếu Lâm, Vĩnh Hưng xem như đã trả xong cái giá của cuộc đỏ đen đêm nay.

Tiểu Yến gật đầu nói:

- Ðúng.

- ÐƯỢC Thẩm tôn giá sẽ nhận được Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Vĩnh Hưng rời khoang thuyền xuống bến Hoàng hà. Chiếc lâu thuyền từ từ rời bến.

Ðứng trên bờ Vĩnh Hưng dõi mắt nhìn theo chiếc lâu thuyền cho đến khi đã mất hút vào màn sương tuyết chẳng còn thấy bóng, thấy dáng nữa.

Vĩnh Hưng lững thững rời bến thuyền với ý nghĩ trong đầu:

- Thẩm Mộc Phong sẽ làm gì với Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Chương 4: Ðoạn hồn tử kiếm

- Tại hạ Ðàm Vĩnh Hưng tham kiến Huyền Không đại sư.

Huyền Không đại sư chấp tay niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật. Thiện tai, thiện tai. Bần tăng xin hỏi Ðàm thí chủ lên Thiếu Lâm để viếng kim thân Phật tổ hay có chuyện gì nữa không?

- Tại hạ không có ý lên Thiếu Lâm tự để làm kinh động các vị cao tăng, nhưng khốn nỗi, tại hạ đã thua một canh bạc rất lớn, buộc phải đến Thiếu Lâm tự.

- A di đà Phật. Bần tăng không hiểu ý của thí chủ. Thí chủ thua một canh bạc tìm đến Thiếu Lâm, chẳng hay có mục đích gì?

- Tại hạ đến để thỉnh nguyện cao tăng cho mượn Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Mặt Huyền Không đại sư đanh hẳn lại với những nét vừa ngạc nhiên vừa bối rối.

- Thí chủ mượn Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Thản nhiên gật đầu, Vĩnh Hưng nói:

- Không có Giang Hùng, tại hạ chẳng biết lấy gì để trao cho người ta.

- A di đà Phật. Thí chủ đừng bỡn cợt với bần tăng. Thí chủ nói đến Giang Hùng thì hằng biết y là người thế nào rồi, bần tăng không nói lại. Kiếm của y đã vấy máu đồng loại, nay bị giam trong thiên lao Thiếu Lâm đặng sám hối, bần tăng không thể giao Giang Hùng cho thí chủ.

- Ðại sư, tại hạ chỉ mượn thôi chứ đâu có nói sẽ giải thoát cho Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng. Nếu đại sư không cho mượn, tại hạ đành phải thất lễ với Thiếu Lâm.

Lời vừa dứt trên miệng, Ðàm Vĩnh Hưng bất ngờ xuất thủ. Ngọn thiết phiến, nhanh hơn một cái chớp mắt điểm tới ba mươi sáu đại huyệt trên pháp thể của Huyền Không đại sư mà không biết đâu là hư đâu là thực.

Huyền Không đại sư bối rối, buộc phải thối bộ, thi triển Giáng long thập bát chưởng, tuyệt kỹ công phu của Phật môn hứng thẳng, đỡ thẳng vào thiết phiến của đối phương.

Chiếc quạt xòe to hứng lấy đạo pháp không chưởng Giáng long thập bát thức.

"ầm... " Những tưởng đâu chiếc quạt sẽ bay ra khỏi tay Ðàm Vĩnh Hưng, nhưng thật bất ngờ đối với vị cao tăng Thiếu Lâm, ngọn thiết phiến chẳng hề hấn gì, còn đánh bạt đạo Giáng long thập bát chưởng qua bên phải, vỗ luôn vào pho tượng bồ tát đặt gần đó.

"ầm... " Pho tượng bồ tát bị bể tan bởi chưởng kình uy mãnh của Huyền Không đại sư. VÔ hình chung tự mình đánh nát kim thân Phật tổ, Huyền Không đại sư thừ người, nhưng kẻ vô tình phạm trọng tội, khi đại huyệt Thiếu khôn nhói buốt thì giật mình đã quá muộn.

Cao tăng Thiếu Lâm lao vào Ðại Hồng bảo điện thì Vĩnh Hưng đã khống chế Huyền Không đại sư. Tất cả cao tăng Thiếu Lâm thấy tình huống đó chẳng ai dám vọng động.

Pháp Lạc đại sư lần chuỗi bồ đề niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật. Thiếu Lâm không thù, không oán với Ðàm thí chủ. Mong thí chủ đừng làm càn. Mau thả phương trượng ra.

- Tại hạ chỉ mượn phương trượng Huyền Không một lúc thôi. Chỉ cần các vị cao tăng không vọng động thì tại hạ đảm bảo sinh mạng cho Huyền Không đại sư. Ngược lại...

Vĩnh Hưng bu ông tiếng thở dài nói:

- Tại hạ đành phải thất lễ.

Pháp Lạc nói:

- Thí chủ định làm gì Huyền Không Phương trượng sư huynh?

Huyền Không định lên tiếng nhưng Vĩnh Hưng đã điểm vào á huyệt không cho cao tăng thốt ra lời. Cao tăng Huyền Không muốn lệnh cho các chư tăng Thiếu Lâm, bất kể đến sự sống chết của mình nhưng lại nói không được nên chỉ ư ư trong cuống họng.

Ðàm Vĩnh Hưng thi triển thuật truyền âm nhập mật nói vào thính nhĩ Huyền Không đại sư:

- Ðại sư đã là phương trượng Thiếu Lâm, tại hạ nghĩ đâu có dễ. Cho dù đây là chốn Phật môn nhưng cũng có người muốn thế chỗ đại sư lắm đó. Nếu đại sư không chiều theo ý của tại hạ, thì Thiếu Lâm sẽ chẳng có hướng trượt nữa, chẳng khác nào rắn mất đầu Không chừng lại tạo ra những cuộc tranh đoạt để chiếm giữ chức vị phương trượng. Thiếu Lâm sẽ rơi vào tình thế huynh đệ tương tàn. Ðại sư hẳn không muốn điều đó xảy ra chứ?

Huyền Không đại sư nhắm mắt lại.

Vĩnh Hưng mỉm cười giải khai á huyệt cho Huyền Không đại sư rồi nói:

- Tại hạ sẽ cùng với phương trượng du lãm ngắm cảnh Thiếu Lâm mong các vị cao tăng đừng làm phiền tại hạ và phương trượng Thiếu Lâm.

Vĩnh Hưng vừa nói vừa hoá giải tịnh huyệt của Huyền Không đồng thời phong bế đan điền lão đại sư không để cho lão có cơ hội vận công đối phó với mình.

Vĩnh Hưng nhìn qua Huyền Không đại sư nói:

- Phật môn có câu, không được để chúng sinh chết vì mình. Nếu đại sư không chiều theo ý của tại hạ thì các vị cao tăng sẽ gặp họa tiếp trùng trùng. Không biết đại sư có muốn như vậy không?

- A di đà Phật. Bần tăng đâu muốn thấy máu chư huynh đệ của Phật môn nhuộm đỏ Ðại Hồng bảo điện.

- Ðại sư nghĩ vậy rất tốt. Nếu đã nghĩ vậy, đại sư biết cách hành xử như thế nào.

Cũng như một cuộc đỏ đen đây mà, nếu đã biết mình thua đối phương thì thà chịu thua, chứ đừng cương cường chỉ chuốc thêm nghiệp quả mà thôi.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói tiếp:

- Ðại sư Tại hạ nói có đúng không?

- A di đà Phật. Thiếu Lâm tự không phải là nơi gầy nghiệp đỏ đen theo ý của thí chủ.

- Nhưng lúc này đại sư và tại hạ đang Ở trong tình huống đối mặt với nhau.

- A di đà Phật. Thí chủ tự tạo họa kiếp cho mình.

- Tại hạ đã làm thì bất kể họa kiếp.

Vĩnh Hưng đứng nép qua một bên nói:

- Mời đại sư.

- A di đà Phật. Thí chủ định đi đâu?

- Ðến thiên lao Thiếu Lâm tự.

- Thiên lao Thiếu Lâm tự do bảy vị trưởng tôn cao tăng Thiếu Lâm cai quản. Tất cả những trưởng tôn sư huynh đều là những cao thủ kỳ tuyệt của Phật gia, thí chủ không dễ gì đưa Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng rời khỏi thiên lao đâu. Bần tăng khuyên thí chủ thay đổi ý niệm đó.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Tại hạ đã thua bạc, nên không thay đổi ý định được.

- A di đà Phật. Thua bạc sao không trả ngân lượng mà lại trả bằng Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

- Ðặt cược cái gì thì trả bằng cái nấy mà. Tại đại sư không phải là con bạc đỏ đen nên không biết lệ của nghiệp đen đỏ.

Huyền Không đại sư chấp tay buông một tiếng thở dài.

Ðàm Vĩnh Hưng nắm tay Huyền Không đại sư, nhưng thực ra lại khống chế mạnh môn của Huyền Không.

Vĩnh Hưng nói:

- Ðại sư giúp tại hạ keo này, lần sau thắng lại đối phương tại hạ sẽ giao trả Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng cho Thiếu Lâm thôi.

- A di đà Phật. Sợ thí chủ tạo ra kiếp họa trùng trùng, không có cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình.

- Tại hạ không cần biết đến hậu vận, mà chỉ biết đến hiện tại thôi.

Vĩnh Hưng thốt dứt câu, dắt Huyền Không đại sư chậm rãi tiến ra cửa Ðại Hồng bảo điện. Các cao tăng hình đường vận võ phục phải tránh lách qua hai bên nhường đường cho Vĩnh Hưng và Huyền Không đại sư. Tất cả đều muốn giải thoát cho phương trượng nhưng lại không dám vọng động bởi sợ Vĩnh Hưng sẽ hạ thủ Huyền Không. Tất cả bất nhẫn nhìn theo chàng.

Khi Vĩnh Hưng và Huyền Không đại sư rời Ðại Hồng bảo điện, các cao tăng Thiếu Lâm cũng lẽo đẽo theo sau. Vĩnh Hưng dừng bước, lắc đầu nhìn sang Huyền Không đại sư - Ðại sư, chúng ta đến Thiên lao chẳng lẽ lại kéo theo cả mọi người cùng đến sao.

Làm như vậy e rằng bảy vị trưởng tôn của Thiếu Lâm chẳng được chút yên tĩnh khi tham thiền nhập định.

Buông một tiếng thở dài, Huyền Không đại sư quay lại nhìn các chư tăng Thiếu Lâm.

- A di đà Phật. Các vị sư đệ, Huyền Không và Ðàm thí chủ đây sẽ xuống thiên lao.

Các vị sư đệ hãy quay lại đi. Không cần thiết phải đi theo Huyền Không.

Vĩnh Hưng mỉm cười.

Chư tăng Thiếu Lâm sa sầm mặt. Pháp Lạc niệm Phật hiệu hỏi:

- Huyền Không đại sư huynh, thực ra ý của Ðàm thí chủ muốn gì?

- A di đà Phật. Ðàm thí chủ muốn mượn Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

- A di đà Phật.

- Pháp Lạc sư đệ. Sư đệ hãy cho chư tăng quay về Ðại Hồng bảo điện chờ sư huynh.

- A di đà Phật. Pháp Lạc tuân lệnh sư huynh.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói với Huyền Không:

- Ðại sư đúng là cao tăng biết nhìn xa trông rộng.

- A di đà Phật... Bần tăng chỉ vì bị thí chủ khống chế buộc phải làm như vậy mà thôi.

Nếu Giang Hùng được giải thoát khỏi Thiên lao Thiếu Lâm, không biết bần tăng sẽ nói sao với quần hùng.

- Tại hạ chỉ mượn y trong thời gian ngắn rồi giao trả về cho đại sư. Tính khí của tại hạ đã mượn thì phải trả, nợ thì đòi, cứ yên tâm.

- Bần tăng mong thí chủ suy nghĩ lại.

- Tại hạ chẳng còn lựa chọn nào khác.

Hai người rảo bước đến trước thiên lao. ÐÓ là một gian thạch cung, cửa cũng bằng đá Khi hai người vừa đến thì bảy vị cao tăng với khuôn mặt thâm trầm xuất hiện. Cả bảy người đều ôm quyền thi lễ với phương trượng Huyền Không.

Phương trượng Huyền Không niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật. Thiện tai, thiện tai.

Bảy vị cao tăng Thiếu Lâm cùng hướng mắt nhìn Ðàm Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng vội ôm quyền thi lễ rồi nói:

- Tại hạ là Ðàm Vĩnh Hưng, cùng với Thiếu Lâm phương trượng đại sư đến thiên lao để biết xem trọng phạm Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng đã thay đổi như thế nào.

Nghe chàng thốt ra câu này, Huyền Không đại sư bất giác phải niệm Phật hiệu mà mắt nhắm lại.
- A di đà Phật. Phật tổ từ bi, Phật tổ từ bi.

Phương trượng đại sư nhìn lại bảy vị cao tăng Thiếu Lâm nói:

- Các đại sư huynh, hãy mở cửa thiên lao để bần tăng và thí chủ đây vào kiểm chứng trọng phạm.

Bảy vị cao tăng Thiếu Lâm đồng ôm quyền, rồi quay bước trở lại những hốc đá ngồi kiết đà tịnh theo tham thiền nhập định.

Vĩnh Hưng liếc mắt nhìn qua bảy vị tăng đồ Thiếu Lâm nghĩ thầm:

- Nếu không có phương trượng đại sư Huyền Không thì chắc chắn bảy vị trưởng lão không dễ cho mình tự nhiên vào thiên lao Thiếu Lâm. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ biết Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng lợi hại như thế nào rồi.

Huyền Không đại sư mở thạch môn, cùng với Vĩnh Hưng bước vào. Trong Thiên lao mùi ẩm mốc, ướt át xông lên khiến cho chàng phải cau mày.

Vĩnh Hưng nghĩ thầm:

- Giam Giang Hùng trong chốn này, không biết các cao tăng Phật môn có xúc động lòng từ bi của nhà Phật không?

Hai mươi chưa đến nơi giam Ðoạn hồn tử kiếm nhưng đã nghe gã lên tiếng nói rồi.

- Bọn trọc thúi của các Phật môn đến đó ư? Các ngươi đến để đại khai sát giới với bổn nhân à?

Huyền Không đại sư nhìn qua Vĩnh Hưng, từ tốn nói:

- Ðàm thí chủ, Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng vẫn hung tợn như ngày ngào. Một khi y ra khỏi thiên lao của Thiếu Lâm sẽ tiếp tục nhuộm máu chúng sinh. Mong thí chủ suy nghĩ lại.

Vĩnh Hưng bu ông một tiếng thở dài và nghĩ thầm:

- Với một kẻ hung tợn như Giang Hùng, chẳng biết Thẩm Mộc Phong sẽ dụng y vào mục đích gì.

Nhìn lại Huyền Không đại sư, Vĩnh Hưng nói:

- Tại hạ buộc phải hành sự bất kính với đại sư, nhưng sẽ tìm cách chuộc lại lỗi lầm này.

- A di đà Phật. Bần tăng không biết thí chủ vì ai mà phải đơn thân độc mã xông vào Thiếu Lâm tự để giải cứu cho ác nhân Giang Hùng.

- Ðại sư miễn thứ. Tại hạ vì ai, tại hạ rất muốn nói nhưng lại không nói được. Vì đó đã là lộ rồi.

Huyền Không đại sư lắc đầu niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật. Hành tung của thí chủ quá ư mờ ám. Bần tăng nghĩ, thế nào thí chủ cũng sẽ gặp kiếp họa trùng trùng.

Hai người tiến vào gian thạch lao.

Vĩnh Hưng thấy Giang Hùng mà đầu óc ù hẳn bởi vì sự tàn tạ của gã. Chàng phải lắc đầu miễn cưỡng nghĩ:

- Y gây ra quá nhiều tội ác, nên phải chịu hậu quả như vậy thôi. Nhưng nếu là mình, có lẽ mình không chịu được như Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng đâu.

Vĩnh Hưng lắc đầu xua đi ý nghĩ đó.

Giang Hùng với đầu tóc rối bời, quần áo rách bươm, ghẻ lở nổi đầy cả người. Y nhìn Huyền Không đại sư và Ðàm Vĩnh Hưng chằm chằm. Trong ánh mắt gã toát ra tất cả sự uất hận và căm thù tưởng chừng có thể ăn tươi nuốt sống vị cao tăng Thiếu Lâm.

Chạm vào ánh mắt nảy lữa căm thù của Giang Hùng, bất giác vị cao tăng Thiếu Lâm phải niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật.

Giang Hùng đay nghiến, rít giọng nói:

- Lão trọc thúi hãy đem câu Phật hiệu đó mà đọc Ở trên chính đường kìa. Ơ đây lão trọc đọc Phật hiệu chỉ bằng thừa thôi. Bổn nhân không nghe những lời dối trá của các ngươi đầu.

Giang Hùng nói xong, khạc một bãi nước bọt phun xuống sàn đá.

Vĩnh Hưng lên tiếng nói:

- Các hạ là Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Giang Hùng gằn giọng nói:

- Ðúng. Thếcòn người là ai?

- Ðàm Vĩnh Hưng.

Giang Hùng cau mày.

- Ðàm Vĩnh Hưng? Trước đây khi còn Ở ngoài kia, ta có nghe tiếng ngươi. Hình như ta đã từng có ý định giao đấu một trận sinh tử với Lãnh diện tu la Ðàm Vĩnh Hưng.

Ðúng rồi, ngươi chính là Lãnh diện tu la.

- Thiên hạ gắn cho tại hạ cái tên gớm ghiếc ấy thôi, chứ từ trước đến nay tay của Ðàm mỗ rất sạch sẽ không như kiếm của tôn giá.

Nhìn Vĩnh Hưng, Giang Hùng gằn giọng nói:

- Ngươi đến đây làm gì?

- Tại hạ mượn các hạ một thời gian.

- Ðàm Vĩnh Hưng, ngươi định học kiếm pháp của bổn nhân ư?

Vĩnh Hưng khoát tay nói:

- Không không, tại hạ không có ý thụ giáo kiếm chiêu của Tôn giá đâu. Ðây chỉ là một canh bạc thôi.

Giang Hùng lắc đầu nói:

- Canh bạc? Ngươi nói gì mà ta chẳng hiểu.

- Khi nào rời khỏi đây Tôn giá sẽ hiểu.

Giang Hùng như ngờ ngợ hiểu ra, ngửa mặt cười lớn. Y vừa cười vừa nói:
- Bổn nhân hiểu rồi, hiểu rồi. Ngươi không nói ra ta cũng hiểu. Chỉ sợ bọn trọc Thiếu Lâm không để cho ngươi đưa bổn nhân rời thiên lao này.

- Tại hạ đã mạo muội xin với Thiếu Lâm phương trượng đây rồi.

- Thì ra là vậy. Ngươi còn chờ gì nữa mà chưa mở xích cho bổn nhân.

Vĩnh Hưng buông một tiếng thở dài, nhìn lại Huyền Không đại sư nói:

- Ðại sư, tại hạ xin đại sư.

- A di đà Phật...

Vĩnh Hưng nhìn lại Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng nói:

- Tôn giá, nếu tại hạ đưa tôn giá rời khỏi thiên lao, con trăng sau, tôn giá phải đến phó hội với tại hạ trên đỉnh Sinh Tử Bình chứ?

- Ðược Bổn nhân sẽ đến phó hội với ngươi. Ta đâu muốn ủ trong thiên lao này suốt đời đâu - Nhất ngôn như phá thạch. Tôn giá phải giữ lời.

- Ngươi không tìm ta thì ta cũng tìm ngươi mà.

Vĩnh Hưng nhìn lại Huyền Không đại sư nói:

- Ðại sư, tại hạ thỉnh cầu đại sư.

- A di đà Phật. Thí chủ...

Huyền Không đại sư chưa kịp nói hết câu thì Vĩnh Hưng bất ngờ lại điểm vào tĩnh huyệt của người.

- Tại hạ buộc phải làm vậy thôi.

MỒ hôi tuôn ra ướt đẫm mặt đại sư Huyền Không. Vĩnh Hưng nói:

- Tại hạ biết đại sư đang ngấm ngầm hóa giải thủ pháp bế khí của tại hạ, nên tại hạ buộc phải thất lễ với đại sư.

Vĩnh Hưng ôm quyền nói tiếp:

- Miễn thứ, miễn thứ.

Bước thẳng đến trước mặt Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng, Vĩnh Hưng nói:

- Tôn giá đã sẵn sàng rồi chứ.

- Bây giờ thì ta chẳng có gì sẵn sàng cả. Ta không sẵn sàng vì đoán biết ai bắt ngươi giải thoát cho ta. Ngươi còn chờ gì nữa?

Buông một tiếng thở dài, Vĩnh Hưng xòe thiết phiến ném xả vào những sợi xích còng tứ chi của Giang Hùng.

"Chát chát... .

Chỉ sau hai lần xuất thủ, chàng đã chém đứt bốn sợi xích giải thoát cho Giang Hùng.

Vừa được giải thoát, Giang Hùng đã lao đến Huyền Không đại sư toan vồ Trảo bóp đứt yết hầu của người, nhưng ngọn thiết phiến của Vĩnh Hưng đã nhanh hơn, đánh bật đôi Trảo công của gã.

Gã đứng thừ ra nói:

- Sao ngươi lại cản ta?

- Tất nhiên rồi. Tại hạ đâu để cho các hạ giết Huyền Không đại sư.

- Ngươi có biết tên trọc thủ này đã dụng bí thuật Phật môn phế bỏ võ công của ta không?

- Tại hạ cũng sẽ làm như Huyền Không đại sư.

- Hoá ra ngươi cũng cùng một bè một cánh với bọn trọc Thiếu Lâm.

Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Thì đã sao nào?

Hừ lạnh một tiếng, Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng gằn giọng nói:

- Ngươi sẽ chịu sự trừng phạt của ta.

Gã xăm xăm bỏ ra cửa thạch lao sau khi thốt dứt câu.

Vĩnh Hưng nói với Huyền Không đại sư:

- Con trăng sau, tại hạ sẽ đem y về giao nộp lại cho đại sư.

Vĩnh Hưng lại rời thạch lao bám theo Giang Hùng. Giang Hùng đợi Vĩnh Hưng đến bên mới nói:

- Ngươi có thể đưa ta rời Thiếu Lâm không?

- Tại hạ tưởng đâu tôn giá có thể đi được một mình chứ.

- Nếu ta không bị tên trọc thúi tha kia phong bế khí lực thì Thiếu Lâm này chẳng là gì đối với Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng.

Vĩnh Hưng nhìn Giang Hùng nói:

- Xem chừng tôn giá cũng chưa nhận ra vì sao mình phải nhận lãnh kiếp họa giam thân trong thạch lao Thiếu Lâm tự.

- Ta chỉ biết hận mà thôi.

- Sẽ có lúc tôn giá phải quay vào thạch lao đó.

- Không bao giờ có chuyện đó xảy ra nữa đâu.

Lão lườm Vĩnh Hưng.

Hai người băng ra ngoài thiên lao. Bảy vị trưởng tôn của Thiếu Lâm tự đang ngồi kiết đà chớp thấy Vĩnh Hưng và Ðoạn hồn tử kiếm liền lắc mình lướt đến toan chạm đầu họ. Bảy vị cao tăng trưởng tôn vào trụ thân giăng hàng ngang thì Vĩnh Hưng đã chớp động thiết phiến. Chiếc thiết phiến thoát ra khỏi bản thủ cắt một đường vòng cung, tựa một cánh bướm khổng lồ lướt đi xước qua trước mặt bảy vị cao tăng Thiếu Lâm.

Trước thế công thần kỳ của Vĩnh Hưng, bảy vị cao tăng Thiếu Lâm buộc phải thối bộ.

Không một chút chậm trễ, Vĩnh Hưng chộp tay Giang Hùng, lướt qua đầu bảy vị cao tăng đồng thời dùng tả thủ thu hồi binh khí.

Khinh công của Vĩnh Hưng thần ký đến độ khi bảy vị cao tăng phát hiện ra mục đích của đối phương thì chàng và Giang Hùng đã đào thoát trên ba mươi trượng rồi.

Bảy người toan đuổi theo nhưng Huyền Không đại sư đã xuất hiện niệm Phật hiệu.

- A di đà Phật. Thất trưởng lão hãy để cho họ đi.

Bảy vị cao tăng nhìn lại Huyền Không đại sư, đồng loạt ôm quyền. Pháp Trí đại sư nói:

- Phương trượng, vị thí chủ kia đã đem theo trọng phạm võ lâm.

- A di đà Phật. Bần tăng biết điều đó, nhưng cản y lại thì chúng ta không đủ lực để cản Bởi y chính là Lãnh diện tu la Ðàm Vĩnh Hưng.

Huyền Không đại sư buôn một tiếng thở dài nói tiếp:

- Bần tăng sẽ thông báo tin này cho võ lâm quần hùng biết. Lãnh diện tu la đã cứu Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng, để mọi người cùng hiệp lực mới có cơ hội chống lại y.

Trở lại Vĩnh Hưng.

Cắp Ðoạn hồn tử kiếm Giang Hùng rời Thiếu Lâm tự mà tuyệt nhiên chẳng gặp khó khăn, chàng không mừng, nhưng lại bồi hồi, bởi tự biết mình đã công khai đối mặt với những thị phi trên chốn giang hồ.

Vừa xuống đến chân núi Thiếu Lâm thì có một cỗ xe song mã trờ tới. Người ngồi trên ghế xà ích chính là Lam Tiểu Yến.

Vĩnh Hưng nhìn nàng nói:

- Thẩm tôn giá đã chuẩn bị chu đáo đấy chứ.

- Ngoài sự tiên liệu của công tử ư? Tất cả mọi việc đều nằm trong bàn tay của người.

Chỉ có trời mới buộc người thất bại mà thôi.

Nhìn Lam Tiểu Yến, Vĩnh Hưng gằn giọng nói:

- Tại hạ sẽ buộc y phải trở lại tuyết vực.

- Tiểu Yến e tất cả đã quá muộn đối với công tử rồi.

Tiểu Yến nhìn Giang Hùng nói:

- Mời tôn giá lên xe.

Giang Hùng nhìn lại Vĩnh Hưng nói:

- Lãnh diện tu la, ta không quên cái hẹn của ngươi đâu.

Giang Hùng leo lên ngồi bên Tiểu Yến. Nàng thúc roi cho đôi tuấn mã kéo cỗ xe lao về phía trước với nước đại hùng dũng bỏ lại sau những đám bụi mờ mịt.

Vĩnh Hưng nhìn theo cỗ xe cho đến khi nó mất dạng hẳn, mới buông tiếng thở dài.

Nhìn lại ngọn Thiếu Lâm tự, Vĩnh Hưng tự nhủ:

- Sắp tới cả võ lâm sẽ xem mình như cái đích để các bang phái tự công phát dương quang đại.

Chương 5: Ðoạn nghĩa

Cái tin Ðàm Vĩnh Hưng giải thoát cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng đào thoát khỏi thiên lao Thiếu Lâm nhanh chóng lan truyền khắp giang hồ làm chấn động cả võ lâm. Trong lúc đó thì Vĩnh Hưng đang có mặt tại Hàm Ðan trấn.

Hà Dự chuốc rượu vào chén Vĩnh Hưng. Ðã uống trọn hết năm cân rượu nhưng tuyệt nhiên Vĩnh Hưng vẫn chưa muốn thôi. Những lời đồn đãi đều đến tai Vĩnh Hưng, bất giác hối tiếc đã chơi ván bạc với Thẩm Mộc Phong.

Vĩnh Hưng vừa bưng chén rượu, chưa kịp đưa lên miệng thì hai vị đạo sĩ VÕ Ðang phái bước vào. Hai người nhìn Vĩnh Hưng. Vĩnh Hưng buông tiếng thở dài đặt chén rượu xuống bàn nhìn hai vị đạo sĩ nói:

- Mộc Chân đạo trưởng và Mộc Giác đạo trưởng đi tìm tại hạ?

Mộc Chân vuốt râu rồi nói:

- Ðàm công tử biết Mộc Chân và Mộc Giác bần đạo tìm công tử, hẳn đã đoán ra mục đích của chúng tôi vì sao đi tìm công tử.

Vĩnh Hưng gượng cười đứng lên, bước thẳng đến trước mặt Mộc Chân và Mộc Giác, Vĩnh Hưng nói:

- Hẳn nhị vị đạo trưởng cũng sẽ đem đạo lý võ lâm để buộc tại hạ phải quy án.

Mộc Giác nói:

- Không ngoài chuyện đó. Bần đạo tìm công tử vì đạo lý võ lâm.

- Tại hạ làm chuyện tự biết mình phải sửa, không cần các vị phải huấn thị.

Mộc Chân nói:

- Ðàm công tử đã từng là thượng khách của VÕ Ðang. VÕ Ðang đã từng lấy nghĩa đãi công tử, nay phải dụng luật võ lâm đối lại, nếu công tử còn vị nghĩa của VÕ Ðang thì hãy theo chúng tôi đến Tụ Nghĩa sơn trang để làm rõ trắng đen.

Vĩnh Hưng buột một tiếng thở dài:

- Ðược, tại hạ sẽ đến Tụ Nghĩa sơn trang với nhị vị đạo huynh.

Hà Dự bước đến nói:

- Ðàm công tử... Ðừng đi theo họ... Nhứt định họ sẽ không để cho công tử được yên đâu Vĩnh Hưng mỉm cười nói:

- Một canh bạc Ðàm Vĩnh Hưng phải trả giá đắt như thế này đó. Hà huynh phải nhớ Vĩnh Hưng rời thảo trang của Hà Dự theo chân hai vị đạo trưởng đến Tụ Nghĩa sơn trang. Vĩnh Hưng có cảm tưởng như tất cả mọi bang phái trên giang hồ đều có mặt tại Tụ Nghĩa sơn trang.

Trong đại sảnh, gồm các vị trưởng tôn của võ lâm như Phương trượng Thiếu Lâm Huyền Không đại sư, Chân Tử đạo trưởng, trưởng môn VÕ Ðang phái, Không Không Hành, chưởng môn Côn Luân phái. Tạ Ðình Bang, chưởng môn Trung Sơn phái, VÔ Thiếu Ky, chưởng môn Hành Sơn phái, Hằng Sơn thì có Diệu Tịnh sư thái cùng bốn ni cô, ai cũng khoác vẻ mặt thâm trầm.

Ngoài các phái lớn có các bang hội như Bang chủ Cái bang Cừu Nại, Danh gia đệ nhất kiếm Dương Quân Bảo, Ðao chủ Ðao môn Tôn Bá Trạch. Bang chủ Thần Phục bang Gia Kính Hào... Ngoài những kẻ thanh danh đó còn không ít các vị bang chủ khác Cứ như Tụ Nghĩa sơn trang là nơi hội ngộ tất cả võ lâm quần hào.

Vĩnh Hưng bước vào ôm quyền xá mọi người rồi nói:

- Tại hạ không ngờ chuyện mình làm lại kinh động đến võ lâm giang hồ khiến cho các y!

Chân Tử đạo trưởng giũ phất trần đứng lên nhìn Vĩnh Hưng nghiêm giọng nói:

- Hành động của Ðàm công tử khiến cho quần hùng võ lâm phải phẫn nộ, công tử có biết không? Công tử thừa biết Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng là kẻ ác nhân, giết người không gớm tay. Y đã từng là sát thủ kiếm vương của Thẩm Mộc Phong. Kiếp họa trước đây của võ lâm còn sờ sờ trước mắt. Công tử không nghĩ đến đại họa cho võ lâm mà ngang nhiên phóng thích tên ác nhân đó. Hành động của công tử giải thích sao đây đối với quần hào chứ?

Hướng về phía Chân Tử đạo trưởng, Vĩnh Hưng ôm quyền từ tốn nói:

- Tại hạ có chuyện khó xử không thể nói ra được, nhưng con trăng sau, tại hạ sẽ đem Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng giao nộp về cho Thiếu Lâm tự. Tại hạ làm như vậy được chứ?

Chân Tử đạo trưởng vuốt râu lắc đầu:

- Công tử giải thoát cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm rồi lại bắt y về giao nộp lại. Quả thật là khó tin thật. Sự thật như thế nào phía sau hành động của công tử... Công tử mau nói cho mọi người biết.

- Tại hạ không thể nói được.

Huyền Không đại sư niệm Phật hiệu rồi nói:

- A di đà Phật... Ðàm công tử không nói ra, đã quá xem thường đồng đạo võ lâm rồi.

Công tử có ý gì khi giải thoát cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng chứ?

- Cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm một thời gian ngắn được tự do các vị chưởng môn quan trọng như vậy sao? Tại hạ đã hứa sẽ đem hắn về giao nộp lại cho Thiếu Lâm là sẽ giao nộp. Chuyện đó các vị đừng lo, điều tại hạ lo lắng không phải là chuyện giải thoát cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng, mà chính là kiếp trùng trùng đang Ở trên đầu các vị đó - A di đà Phật... Ðàm công tử nói vậy có ý gì?

- Tại hạ không thể nói được, nhưng rồi tự các vị sẽ biết thôi.

Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào đứng lên gằn giọng nói:

- Các vị chưởng môn chẳng cần gì phải nói với hắn cả. Hắn đã ngang nhiên giải thoát cho Ðoạn Hồn Tử Kiếm thì hắn phải thế vào chỗ của trọng phạm thôi. Khi nào chúng ta bắt được Giang Hùng sẽ tính chuyện phán xử hắn.

Gia Kính Hào nói xong, tằng hắng một tiếng.

Ðàm Vĩnh Hưng nhìn Gia Kính Hào:

- Gia Kính Hào Thần Phục bang chủ nói rất hay, nhưng không biết có làm được không.

Vĩnh Hưng lắc đầu:

- Tại hạ thiết nghĩ Gia Kính Hào bang chủ không đủ bản lĩnh thực hiện lời noi vừa rồi đâu - Một mình ta làm không được thì cả võ lâm buộc ngươi phải cúi đầu thuần phục như Ðoạn Hồn Tử Kiếm năm xưa vậy.

- Bang chủ nghĩ vào số đông có thể khuất phục được tại hạ ư? Ðoạn Hồn Tử Kiếm Giang Hùng thì có thể bị các vị bắt giam, nhưng tại hạ thì khó lắm...

Vĩnh Hưng gắt giọng nói:

- Rất là khó, bởi vì tại hạ không có đủ đảm lược sống trong thạch lao như Giang Hùng.

Nhìn lại Huyền Không đại sư và Chân Tử đạo trưởng, Vĩnh Hưng ôn nhu nói tiếp:

- Nhị vị trưởng tôn. Tại hạ hứa sẽ đem Giang Hùng về Thiếu Lâm tự tự khắc sẽ thực hiện lời hứa của mình. Mong nhị vị trưởng tôn cho Ðàm mỗ cơ hội này.

Huyền Không đại sư niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Bần tăng nể mặt thí chủ đã tuyên thệ không can dự vào chuyện thị phi trong võ lâm, sẽ nói với quần hào cho thí chủ cơ hội này. Mong thí chủ đừng quên lời đã hứa.

Vĩnh Hưng ôm quyền:
- Ða tạ đại sư.

Huyền Không đại sư lần chuỗi hạt đứng lên hướng mặt về phía quần hùng võ lâm:

- A di đà Phật... Chư vị thí chủ... Ðàm công tử đã nói rồi. Bần tăng thiết nghĩ nên cho Ðàm công tử một cơ hội để người không cho võ lâm dồn người vào tử lộ. Nếu sau này Ðàm thí chủ không thực hiện lời hứa thì cũng không thể nào trách được quần hùng.

Chân Tử đạo trưởng nhìn Vĩnh Hưng rồi quay sang Huyền Không đại sư:

- Bần đạo cùng một ý với đại sư. Mong Ðàm công tử đừng quên lời giao kết với quần hào.

Vĩnh Hưng vừa dợm bước quay lưng thì Thần Phục bang chủ Gia Kính Hào đứng lên. Y gằn giọng nói:

- Ðàm túc hạ chưa đi được đâu.

Nhìn lại Gia Kính Hào, Vĩnh Hưng nói:

- Bang chủ Gia Kính Hào còn điều gì muốn chỉ giáo tại hạ?

- Gia mỗ rất muốn biết bản lĩnh của Ðàm công tử như thế nào mà lại ngang nhiên đối đầu với quần hùng võ lâm. Xem chừng trong mắt của công tử, võ lâm Trung nguyên chẳng là gì cả.

- ÐÓ là ý của bang chủ chứ tại hạ chẳng có ý đó. Còn bang chủ muốn huấn thị để biết bản lĩnh tại hạ, Ðàm mỗ xin được thọ nhận.

- Ðược Gia mỗ chẳng bao giờ khách sáo.

Gia Kính Hào vừa nói vừa phi thân ra. Vừa trụ thân gã vừa nói:

- công tử sẽ được biết Thần Phục bang của Gia mỗ như thế nào.

Cùng với lời nói đó, Gia Kính Hào vươn hữu thủ thông thẳng tới mặt Vĩnh Hưng.

Trả công của gã ửng sắc xanh mơn, tất nhiên quần hùng ai cũng đều biết Thần Phục bang chủ là cao thủ kỳ tuyệt sử dụng Thanh Ma Thần Chủ, thứ binh khí tàn độc và tàn nhẫn đã từng lấy mạng biết bao nhiêu cao thủ hắc đạo, mới lập ra Thần Phục bang.

Trảo thủ của Gia Kính Hào thộp đến, Vĩnh Hưng điểm luân đầu quạt vào giữa tâm trung bản thủ của gã.

Khi đầu ngọn thiết phiến chạm vào tâm trung Trảo công, thì hữu thủ của gã bang chủ Thần Phục bang hơi thụng lại. Y toan vỗ tiếp ngọn Trảo thứ hai nữa, nhưng ngọn thiết phiến lại nhanh hơn, điểm thốt vào tâm gã.

Gia Kính Hào giật mình, buộc phải thối bộ để tránh thế điểm của đối phương.

Nhưng y vừa thối bộ thì cảm nhận có một luồn nhu phong thổi nhẹ qua người.

Khi nhìn lại thấy Vĩnh Hưng đang xòe quạt phe phẩy. Vĩnh Hưng phe phẩy quạt và nói:

- Lần sau Bang chủ muốn giao đấu với tại hạ thì phải dụng giáp y mới được đó.

Gia Kính Hào nghe Vĩnh Hưng nói câu này, bất giác nhìn lại mình. BỘ trang phục bang chủ của gã bị xẻ dọc một đường dài từ trên đến tận thắt lưng.

Mặt biến sắc vừa thẹn vừa giận, nhưng Gia Kính Hào chẳng thốt được câu nào.

Vĩnh Hưng nhìn gã mỉm cười:

- Bản lĩnh của tại hạ chỉ có thế thôi.

Vĩnh Hưng nói xong quay bước rời Tụ Nghĩa sơn trang. Ra khỏi Tụ Nghĩa sơn trang, Vĩnh Hưng giật mình khi thấy có chiếc bóng tăng lướt nhanh qua mặt mình.

Tăng y lấp lửng trước mặt Vĩnh Hưng.

Vĩnh Hưng bối rối:
- Sư phụ...

- A di đà Phật... ÐỒ đệ hãy theo bần tăng lên Long trì cốc.

Nói dứt câu bóng tăng bào vụt cái đã mất hút ngay trong tầm mắt của Vĩnh Hưng.

Long trì cốc.

Vĩnh Hưng đến Long trì cốc mà trong lòng không khỏi hồi hộp lo âu. Tòa thảo cốc nằm giữa những hàng tùng cao ngất như thể chúng có ý đâm thủng bầu trời xanh phía trên.

Vĩnh Hưng miễn cưỡng đi vào gian thảo cốc.

Ngồi trên bồ đoàn là một vị cao tăng dáng người gầy đét như thể chỉ còn có da bọc lấy xương. Sắc mặt vừa khổ hạnh vừa khe khắt, lẫn nét uy nghi với uy quang sáng ngời.

Ðàm Vĩnh Hưng bước vào thảo cốc, quỳ xuống hành lễ:

- Ðệ tử bái kiến sư phụ.

ánh mắt đầy thần uy của vị cao tăng điểm vào mặt Ðàm Vĩnh Hưng, người từ tốn nói:

- A di đà Phật... ÐỒ đệ biết vì sao bần tăng cho dời người đến đây không?

Vĩnh Hưng bối rối dập đầu:

- Ðệ tử biết tội, xin tôn sư trừng phạt.

- Bần tăng biết võ lâm là một chốn tranh danh đoạt lợi, với hận thù nối tiếp hận thù.

Khi bần tăng truyền thụ võ công Tu La thần pháp cho đồ đệ đã buột đồ đệ hứa với không được dụng nó để tranh giành danh lợi.

- Ðệ tử luôn nhớ lời giáo huấn của tôn sư.

- Ngươi đã quên. Ngươi đã có ngoại danh Lãnh Diện Tu La. Cái danh đó đã lẫy lừng khắp cõi Trung nguyên. Thế có giữ lời của ngươi với bần tăng không?

Vĩnh Hưng dập đầu:

- Ðệ tử biết lỗi của đệ tử.

Vị cao tăng niệm Phật hiệu:

- A di đà Phật... Ngươi còn thất ngôn với bần tăng một điều nữa.

- Ðệ tử đệ tử đã Chạm đến những con xúc xắc.

- A di đà Phật... Không sai... Ngươi đã từng hứa với bần tăng nếu chạm đến những con xú c xắc thì thế nào?

- Ðệ tử sẽ tự hủy thân trước mặt sư phụ.

- Lời hứa đó ngươi còn giữ trong lòng không?

- Ðệ tử không quên.

- Vậy sao ngươi còn đánh cược với Thẩm Mộc Phong?

Mặt Vĩnh Hưng tái xám lại:

- Sư phụ...

- A di đà Phật... Ðây là oan nghiệt mà ngươi phải nhận lãnh khi thất hứa với tôn sư.

- Ðệ tử sẽ tự xử trước mặt tôn sư.

Vĩnh Hưng thở ra rồi từ tốn nói:

- Trước khi đệ tử tự xử hủy thân mình, đệ tử mong tôn sư cho một cơ hội. Ðúng ngày rằm này đệ tử và Ðoạn Hồn Tử kiếm Giang Hùng sẽ giao đấu với nhau trên Sanh Tử bình một trận. Ðệ tử muốn đưa hắn về Thiếu Lâm tự, rồi sẽ tự hủy thân mình.

- A di đà Phật... Ngươi đã gieo họa thì tự giải họa, nhưng bần tăng nghĩ oan nghiệp này ngươi không tự hóa giải được đâu. Ðây có lẽ là ý của trời.

vị Cao tăng đứng lên.

Người bước đến bên Vĩnh Hưng:

- ÐỒ đệ, bần tăng không muốn võ công tối thượng Tu La Thần Pháp thất truyền. Hãy nhớ lời ta nói. Sau này bần tăng không bao giờ nhìn mặt đồ đệ nữa.

Vị cao tăng nói dứt câu bước thẳng ra cửa thảo cốc. Vĩnh Hưng chồm theo nói:

- Sư tôn, đệ tử sẽ theo sư tôn.

Dừng bước ngay ngưỡng cửa thảo cốc, vị cao tăng khắc khổ nhìn Vĩnh Hưng nói:

- Ðường bần tăng đi không hạp với ngươi.

Lời nói của vị cao tăng còn đọng trong thính nhĩ của Ðàm Vĩnh Hưng thì người đã thi triển Tu La bộ pháp. Gần như vị cao tăng vừa quay mình thì bóng của người cũng mất hút ngay chẳng để lại dấu tích gì.

Vĩnh Hưng gọi theo:

- Sư tôn.

Tiếng gọi của Vĩnh Hưng vang lên lồng lộng, nhưng chẳng có ai đáp lời chàng. Chính trong sự im lặng đó, Vĩnh Hưng mới cảm thấy trong lòng mình có một nỗi muộn phiền dằn vặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau