NIÊN TƯ KIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Niên tư kiến - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trở lại thành phố S

Lúc Thời Niên tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Thời Niên rất thích ánh sáng mặt trời, nên trong phòng ngủ không lắp rèm che dày chống nắng, chỉ có màn lụa xanh nhạt chống bụi phất phơ lên xuống.

Ánh nắng mặt trời ở MG sạch hơn ở ZG, chất lượng không khí cũng rất tốt, mặt trời lên đến đỉnh đầu nhưng lại không mang đến cảm giác nắng cháy da thịt như ở ZG.

Ở trong phòng mình nên Thời Niên không quan trọng hình tượng, vươn vai duỗi người ngáp một cái rồi trình diễn một vài động tác thể dục giãn cơ nửa thân trên, sau đó mới bò xuống giường làm vệ sinh cá nhân.

Cũng lâu lắm rồi cô không được ngủ một giấc thoải mái như thế này.

Bên ngoài phòng khách, Thời đổng và Thời Vĩ đã đi làm từ sớm, chỉ còn lại hai người Nhã Tịnh và Kỷ Linh một trái một phải ngồi trên sofa.

Trước mặt Nhã Tịnh đặt một ly trà nóng đang bốc khói, Kỷ Linh lại đang cúi đầu làm việc trên màn hình laptop.

Nhã Tịnh liếc mắt nhìn góc nghiêng xinh đẹp của Kỷ Linh, giọng điệu có vẻ quan tâm hỏi: “Tiểu Kỷ, hôm nay con không theo Alva đến công ty à?”

“Vâng.” Kỷ Linh không ngẩng đầu lên khỏi màn hình, dịu dàng đáp: “Lát nữa con với Alva có chuyến công tác, anh ấy đi xử lý chút hồ sơ tồn, con ở nhà chuẩn bị.”

“Công tác ở đâu? Sao dì không nghe thằng bé nói? Dạo này hai đứa thân thiết quá nhỉ?” Nhã Tịnh nhướn mày, giọng điệu đều đều không lên xuống: “Mà cũng đúng thôi, hai đứa là anh em mà.”

Giống như vô tình, mà lại tựa như cố ý nói cho nàng nghe.

Anh em gì chứ?!

Bàn tay đang đặt trên bàn phím của Kỷ Linh siết thật chặt, nàng hạ mi mắt, đáp: “Công tác ở thành phố S ạ. Có một số hợp đồng cần ký với một tập đoàn ở đó. Việc này có chút gấp, tận hôm qua con mới được Alva thông báo.”

“À.”

Nhã Tịnh tuỳ ý đáp một tiếng rồi cúi đầu uống trà, không tiếp tục hỏi nữa. Kỷ Linh bên kia cũng không nói gì, cúi đầu lộ ra cái gáy trắng nõn, nghiêm túc làm việc.

Không khí trong phòng khách lúc này vô cùng yên ắng, chỉ có âm thanh tách trà va chạm với mặt bàn thỉnh thoảng vang lên và tiếng gõ bàn phím “lạch cạch” không ngớt.

Ngay khi Nhã Tịnh đặt tách trà trong tay xuống bàn, mấp máy môi muốn mở miệng nói chuyện với Kỷ Linh thì Thời Niên đúng lúc từ trong phòng ngủ bước ra, lên tiếng cắt ngang.

“Mẹ, tiểu Kỷ.”

Thời Niên mỉm cười đi đến, cho Nhã Tịnh một cái ôm buổi sáng rồi tuỳ tiện ngồi xuống bên cạnh bà.

Đã lâu không gặp con gái, Nhã Tịnh tức thì liền ném chuyện của Kỷ Linh và Thời Vĩ ra sau đầu, xoay mặt nói chuyện với Thời Niên mà không để ý sống lưng vốn đang căng cứng của Kỷ Linh thoáng chút thả lỏng, tựa hẳn vào lưng ghế sofa.

Trong mắt Nhã Tịnh ngập tràn yêu thương, bà nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thời Niên, giọng điệu quan tâm khác hẳn khi nói chuyện với Kỷ Linh: “Con ngủ ngon chứ? Cha con sợ con không quen múi giờ nên ngủ trễ, không cho mẹ gọi con dậy.”

Thời Niên đuôi mắt nhìn thoáng qua Kỷ Linh bên cạnh, cũng cười nói với Nhã Tịnh: “Con đúng thật có chút không quen, nhưng vẫn ổn. Cha và mẹ không cần lo lắng.”

Nhã Tịnh vươn tay vuốt sợi tóc rối của con gái: “Con đói chưa? Dì Lý đang hâm canh gà trong bếp, chỉ chờ con dậy thôi.”

Dì Lý là một trong mấy người giúp việc của Thời gia, phụ trách công việc bếp núc. Dì nấu ăn rất ngon, cực kì phù hợp với khẩu vị của Thời Niên.

Hoặc nói đúng hơn là do Thời đổng thuê về vì phục vụ Thời Niên.

Thật ra Thời đổng không phải cha ruột của Thời Niên, mẹ cô sau khi có cô rồi mới tái giá với ông. Nghe nói ông từng là bạn học với bà, mặc dù đã có vợ con  đầy đủ ở MG nhưng nhiều năm sau vẫn luôn nhớ về hình bóng bà.

Sau đó vợ ông chết, ông trở lại ZG theo đuổi lại bà, cuối cùng vào lúc Thời Niên và Kỷ Linh bị tai nạn, bà mang theo hai người cùng đến MG với ông.

Hai người cử hành một hôn lễ nho nhỏ, không rình rang nhưng sang trọng, cứ thế yên bình mười mấy năm bên nhau.

Thậm chí Thời đổng còn yêu thương Thời Niên- con riêng của Nhã Tịnh hơn cả con trai của mình là Thời Vĩ.

Mấy năm trước khi Thời Niên vừa tốt nghiệp Đại học, Thời đổng ngỏ ý muốn đưa cô vào Thời thị nhưng cô từ chối.

Mặc dù Thời Vĩ không nói, nhưng cô vẫn cảm thấy anh có chút để ý tập đoàn Thời thị- một người khác dòng máu như cô tốt nhất vẫn nên đừng lún vào thì tốt hơn cho mối quan hệ của cả hai người nói riêng và quan hệ gia đình nói chung.

Thời Niên nũng nịu ôm lấy tay Nhã Tịnh: “Con muốn ăn bánh bao tôm nõn, mẹ làm món đó ngon nhất mà.”

“Thôi được rồi, bánh bao làm cần thời gian, để mẹ kêu dì Lý múc trước cho con một chén canh lót dạ đã nhé?” Nhã Tịnh yêu thương điểm trán Thời Niên.

Kỷ Linh ngồi bên cạnh Thời Niên, lưng càng thêm dán sát vào lưng ghế, duy trì trầm mặc không nói tiếng nào.

Dì Nhã chưa bao giờ đối xử với nàng thân thiết như thế...

Thời Niên cũng không thật sự đói, lắc lắc đầu: “Không cần đâu ạ, con đợi mẹ là được.”

Đợi Nhã Tịnh đứng lên rồi khuất sau cánh cửa phòng bếp, Thời Niên mới quay đầu nhìn Kỷ Linh: “Mẹ lại nói gì với cậu à?”

Từ nãy đến giờ Kỷ Linh như người vô hình cúi đầu làm việc, lúc này mới ngẩng đầu lên.

Nàng nâng mi nhìn Thời Niên, gật đầu: “Không có gì, dì hỏi tớ cùng Alva đi công tác ở đâu thôi.”

Thời Niên cùng Kỷ Linh chơi với nhau đã nhiều năm, không tỏ nhau nhất cũng tường nhau nhì, cô vừa liếc mắt nhìn liền biết nhất định nàng có tâm sự.

Cô nhích người lại gần Kỷ Linh, đè giọng hỏi: “Hôm qua cậu và Alva lại làm gì để mẹ bắt gặp à?”

Bị Thời Niên nói trúng tim đen, thần sắc Kỷ Linh xuất hiện tia rạn nứt nhưng vẫn khăng khăng không nhận: “Không có.”

“Cậu không lừa được tớ đâu.” Thời Niên ngả người tựa vào lưng ghế, hai mắt dán lên bàn tay phải đang phủ lên bàn của Kỷ Linh: “Khi cậu nói dối, ngón tay út bên phải sẽ không tự chủ gõ lên bàn hai nhịp. Thói quen này của cậu sẽ không qua mặt được tớ.”

Thân thể Kỷ Linh hơi khựng lại, nàng một lần nữa cúi đầu, thở hắt một hơi: “Khuya nay tớ bị ác mộng doạ tỉnh, Alva nghe được nên lo lắng, mới cùng tớ ngủ một đêm.”

“Hai người sao lại vô ý như vậy?”

Thời Niên bất ngờ mở to mắt, giọng nói không tự chủ nâng cao lên, nói xong lập tức bịt miệng. Theo mẹ cô nói, Kỷ Linh là bạn thân chơi với cô từ nhỏ, sau đó cũng cùng bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ. Mẹ cô thương xót nàng nên mang nàng về Thời gia, cùng tiếp nhận chữa trị với cô.

Ở lâu dần, Thời đổng cảm thấy quý cô bé này, mới quyết định nhận làm con nuôi Thời gia, muốn nàng đổi họ nhập vào gia phả, nhưng Kỷ Linh nhất quyết không chịu đổi, nói là muốn giữ lại cái tên cha mẹ mình đã đặt.

Thời đổng cũng không ép nàng, mặc dù không nhập vào gia phả nhưng ai cũng biết Kỷ Linh là con gái nuôi của Thời gia.

Thời Vĩ là con ruột của Thời đổng, Kỷ Linh mặc dù là con nuôi nhưng vẫn là con. Nếu hai người mà dính cùng một chỗ thì chắc chắn Thời đổng cũng sẽ nổi điên, không cần nói đến phản ứng của Nhã Tịnh làm gì.

Kỷ Linh lại hạ mi mắt, lông mi cong cong như cánh bướm hơi run lên: “Vậy nên sáng nay dì mới ẩn ý nói mấy lời nhắc nhở với tớ. Nhưng tớ với Alva thật sự không có gì. Alva, có lẽ, có lẽ chỉ xem tớ là em gái giống cậu thôi.”

Thật sự nàng cũng tính là một nửa em gái của hắn rồi còn gì.

Nếu yêu đương thật thì bọn họ chẳng khác nào loạn luân cả.

Không cần nghĩ Thời Niên cũng biết tâm trạng của Kỷ Linh, cô nhích người lại gần, duỗi tay ôm lấy bờ vai gầy của nàng, khe khẽ thầm thì: “Tiểu Kỷ, cậu nên nhớ cậu và Alva không có máu mủ ruột thịt. Cậu vẫn chưa nhập vào gia phả Thời gia, vẫn là con nuôi trên danh nghĩa mà thôi. Thế nên tình cảm mà cậu dành cho Alva là không sai trái, bình tĩnh một chút.”

“So với mấy người đàn ông khác tớ chưa hiểu rõ, tớ vẫn cảm thấy Alva là sự lựa chọn tốt nhất. Anh ấy mặc dù lạnh lùng với mọi người nhưng vẫn rất quan tâm đến cậu, nếu thật sự không có ý gì với cậu thì đánh chết tớ cũng không tin đâu nhé.”

“Cậu yên tâm, tớ sẽ luôn ủng hộ cậu, chỉ cần cậu hạnh phúc, tớ sẽ giúp hết mình.”

Bị lời nói chân thành của Thời Niên đả động, Kỷ Linh cảm thấy tầng sương mù u ám bao lấy suy nghĩ của mình đang dần tan ra.

Nàng không có cha mẹ ruột thịt, nhưng vẫn có một người bạn thật lòng.

Cảm động buông laptop xuống, duỗi tay ôm lấy Thời Niên: “Cảm ơn cậu, Maris.”

Thời Niên cũng mỉm cười ôm lấy Kỷ Linh, vỗ vỗ sau lưng nàng như đang an ủi. Hai mắt Thời Niên lướt qua màn hình laptop của Kỷ Linh, vô tình thấy ảnh chụp người trong màn hình lập tức liền ngây ngẩn.

Ngay lúc Kỷ Linh buông Thời Niên ra, cô lập tức cầm laptop lên xem.

Trên màn hình laptop hiển thị thông tin cá nhân và ảnh chụp của Chử tổng tập đoàn Chử Vân- Chử Tư Kiến.

Kỷ Linh không hiểu hỏi: “Sao thế?”

Thời Niên nhắm chặt mắt, thở hắt vài hơi, cố gắng cưỡng chế không để bản thân hành động gì quá lạ lùng.

Cô đặt laptop xuống bàn trả lại cho Kỷ Linh, vờ như vô tình hỏi: “Hợp đồng lần này của cậu và Alva là kí với Chử Vân à?”

Kỷ Linh cũng không để ý thái độ Thời Niên, gật đầu: “Ừm, tầm một tiếng nữa Alva từ công ty về, bọn tớ sẽ bay đi thành phố S.”

“À.”

Ngay lúc Thời Niên muốn nói tiếp, Nhã Tịnh đã từ trong bếp nói vọng ra rằng bánh bao tôm nõn mà cô muốn đã nấu xong.

Cô đứng lên, liếc nhìn màn hình laptop của Kỷ Linh một lần rồi mím môi đi vào bếp.

Nhã Tịnh muốn Thời Niên giữ dáng nên không làm nhiều. Trên đĩa sứ trắng đặt năm cái bánh bao thuỷ tinh trong suốt, thấy rõ lớp nhân bên trong là hai con tôm nõn đã luộc qua nước trà.

Thời Niên nhận lấy chén nước tương vừa được thêm ớt từ tay dì Lý, chậm chạp ăn, lâu lâu ngẩng lên nói vài câu với Nhã Tịnh.

Đợi khi Thời Niên ăn xong bữa sáng vào buổi trưa, Thời Vĩ từ công ty đã trở lại.
Hắn chuẩn bị một cách sơ sài rồi kéo vali cùng Kỷ Linh rời nhà, trước lúc đi còn lần lượt ôm Thời Niên và Nhã Tịnh một cái, xem như chào tạm biệt.

Sau khi Thời Vĩ và Kỷ Linh khuất dần, Thời Niên tỏ vẻ mệt mỏi, từ chối muốn đi shopping với Nhã Tịnh, nhanh chóng chui vào phòng mình.

Cô rón rén dọn đồ bỏ lại vào cái túi nhỏ tối qua mang đến, hấp tấp nhắn tin cho trợ lý Donna của mình: [Đặt giúp chị một vé máy bay, hạng thương gia hay hạng phổ thông gì cũng được, chị muốn về thành phố S gấp.]

Donna nhận được tin nhắn Thời Niên, rất hiểu ý không hỏi lại tại sao cô không đặt, ngay lập tức lên mạng tra vé máy bay từ MG về ZG trong ngày.

Khi laptop vang lên tiếng thông báo hoàn tất thủ tục đặt vé, Donna liền nhắn lại cho Thời Niên: [Em đặt chuyến gần nhất, 18h khởi hành. Để em gửi thông tin vé cho chị.]

[Được, cảm ơn em.]



Khác với Thời Niên chọn mua vé máy bay du lịch để tránh tai mắt cha mẹ, Thời Vĩ và Kỷ Linh lại trực tiếp dùng máy bay tư nhân của Thời gia.

Máy bay tư nhân Thời gia không quá lớn, được trang hoàng chi tiết, cẩn thận, hầu như không thiếu thứ gì.

Kỷ Linh mặc đồ công sở ngồi ghế sát bên cửa sổ, Thời Vĩ một thân tây trang ngồi cạnh nàng.

Thật ra đoàn người Thời thị lần này đến ZG khá đông, nhưng hầu hết nhân viên đã đi từ sớm. Thời Vĩ vì kẹt công việc tồn đọng, đến sát ngày kí hợp đồng mới bắt đầu đi.

Cảm thấy không khí quá mức yên ắng, Thời Vĩ nâng tay nới lỏng cà vạt trên cổ mình, giọng điệu trêu đùa hỏi Kỷ Linh bên cạnh đang dán mắt vào cửa sổ: “Em lần đầu đi máy bay à?”

Nhìn gì mà chăm chú thế? Khung cảnh nhàm chán như vậy còn có sức hút hơn sắc đẹp của hắn à?

Kỷ Linh không buồn quay đầu, đáp: “Em không muốn nói chuyện với anh lúc này.”

Lúc này Thời Vĩ mới bắt đầu nhận ra cảm xúc của Kỷ Linh có vấn đề.

Hắn nhướn nhướn mày, duỗi tay muốn nắm tay Kỷ Linh nhưng bị nàng hất ra, cứ mấy lần như thế rốt cuộc hắn bị chọc cho nổi giận.

Máy bay vừa bay vào quỹ đạo, hệ thống thông báo lập tức hiển thị cho phép hành khách chuyển động bên trong khoang, Thời Vĩ bực dọc tháo đai an toàn, đứng dậy xoay người đối diện với Kỷ Linh.

Hai tay hắn chống hai bên lưng ghế nàng, giam nàng giữa hai cánh tay mình như gọng kiềm.

Kỷ Linh bị một chuỗi hành động bất ngờ và lưu loát ép phải nhìn về phía hắn: “Alva, anh đang làm gì đấy?”

Thời Vĩ hơi híp mắt nhìn Kỷ Linh, không lên tiếng.

Một luồng không khí ái muội chậm rãi vây quanh hai người.

“Rốt cuộc anh phát điên cái gì chứ?” Kỷ Linh bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, trong đầu nghĩ đến lời ẩn ý lúc sáng của Nhã Tịnh, giọng điệu phát ra có chút bực dọc.

Thời Vĩ nghiến răng: “Anh phát điên? Adeline, mẹ kiếp, em dám nói lại cho anh nghe xem?”

Nhưng Kỷ Linh bộ dáng một chút cũng không sờn: “Anh tốt nhất đừng nên đụng vào em.”

Đáy mắt Thời Vĩ ngay lập tức xoẹt qua tia u ám.

Cái tên “Nguyên Triệt” mà khuya nay Kỷ Linh nói mớ bất thình lình vang lên bên tai Thời Vĩ, hắn cảm giác trái tim mình tức thì giống như bị ai đó chèn ép.

Trong lòng khó chịu đến muốn phát điên.

Hắn nâng một tay giữ lấy cằm Kỷ Linh, dùng sức ép nàng ngẩng lên mắt đối mắt với mình: “Adeline, em có biết mình đang nói gì không?”

Trên cằm bị bóp chặt truyền đến xúc cảm đau đớn, đáy lòng không hiểu sao có chút uỷ khuất xót xa, trong mắt Kỷ Linh nhanh chóng xuất hiện lệ nóng nhưng vẫn bị nàng quật cường đè ép: “Buông em ra. Anh cách xa em một chút. Em là em gái anh.”

“Em gái cái mẹ gì?” Thời Vĩ không nhịn được chửi tục: “Mẹ nó, em họ Kỷ, anh họ Thời, em gái đ*o gì chứ?”

Kỷ Linh: “Anh tốt nhất vẫn nên cách xa em ra. Em không muốn bị người khác nói ra nói vào ngày qua ngày như thế.”

Vốn dĩ Thời Vĩ còn muốn nói tiếp nhưng đột nhiên Kỷ Linh lại bật khóc, doạ hắn chết trân. Dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng rồi rớt xuống tay hắn, Thời Vĩ như bị hoá đá, nhất thời không dám động đậy.

Kỷ Linh không màng đến bàn tay Thời Vĩ đang giữ lấy cằm mình, dùng sức quay đầu qua một bên, lời nói nghẹn ngào: “Chú Thời và dĩ Nhã đối xử với em tốt như vậy, sao em có thể huỷ hoại anh? Alva, em không thể đáp lại tình cảm của anh được. Em là con gái nuôi Thời gia, chúng ta là người trong cùng một gia tộc. Nếu chúng ta yêu nhau, sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”

Nghe nàng nói xằng nói bậy, thái dương hắn giật giật muốn quát lớn nhưng khi ánh mắt chạm đến nước mắt của nàng, rốt cuộc vẫn không nỡ.

Hắn thở hắt một hơi bực tức, đồng thời biết rằng Nhã Tịnh chắc chắn đã nói gì đó với nàng.

Thời Vĩ sợ bằng một tay không nhịn được dùng sức sẽ làm đau Kỷ Linh, đành dùng cả hai tay ôm lấy hai má ửng đỏ vì khóc của nàng, để tầm mắt hai người chạm nhau.

Lúc này giọng hắn vang lên phá lệ ôn nhu: “Kỷ Linh, em đừng để lời dì nói vào trong lòng. Năng lực làm việc của anh em còn không rõ hay sao? Không ai có thể làm khó được anh. Anh ở lại Thời thị vì mẹ anh muốn thế chứ không phải vì anh cần ô dù của Thời gia.”

“Thế nên em không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của anh. Anh không cho phép em rời khỏi anh, cũng không cho phép trong lòng em chứa đựng hình bóng của bất kì ai khác ngoài anh cả. Em là của anh, phải là của anh. Đối với anh, em còn quan trọng hơn cả cha và dì anh.”

“Adeline, bé ngoan, đừng khóc, anh sẽ xót.”

Dứt lời, Thời Vĩ cúi đầu, đặt lên đôi môi mọng nước của Kỷ Linh một nụ hôn, nhẹ nhàng mấp máy môi: “Anh yêu em.”

Không hiểu tại sao, mặc dù ở trước mặt và trong trái tim Kỷ Linh đều chỉ có hình bóng Thời Vĩ, nhưng trong đầu chớp nhoáng lại hiện lên thân ảnh người đàn ông đuổi theo sau xe taxi nàng thấy hai hôm trước.

Lòng nàng- trong phút chốc hung hăng co lại, đau quặn lên.

Chương 7: Trở lại thành phố S [2]

Sân bay quốc tế H, thành phố S.

Hơn ba giờ chiều nắng như đổ lửa, Thời Niên một tay đẩy gọng kính râm trên sống mũi, tay còn lại nắm chặt quai cầm túi xách.

Mỗi lần trở lại thành phố S, trái tim Thời Niên đều nhịn không được mà đập rộn ràng. Những tưởng như với cô, nơi này đã trở nên một toà thành lưu giữ kí ức nào đó mà cô đã vô tình quên đi.

Cảm giác giống như lại được trở về nhà.

Vừa xuống sân bay, điện thoại trong túi Thời Niên đã “beng beng” không ngừng. Âm báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ liên tục không ngơi nghỉ, khiến cho điện thoại rung lên như máy mát xa cổ mà cô đã từng mua trước đó.

Mở điện thoại ra, không ngoài dự đoán, tất cả đều là tin nhắn và cuộc gọi thoại của gia đình. Tất cả cuộc gọi thoại đều từ mẹ cô Nhã Tịnh, phần tin nhắn còn lại là của Kỷ Linh.

Tất cả tin nhắn của Kỷ Linh đều hỏi cô đang ở đâu, tại sao không nghe máy của Nhã Tịnh.

Còn cha cô- Thời đổng chỉ nhắn một tin duy nhất: [Khi nào chơi chán thì về, bị ai bắt nạt nhớ phải báo cho cha. Đừng tự uỷ khuất mình.]

Đôi mắt Thời Niên giấu dưới lớp kính hơi nhoè đi, cô động động ngón tay, nhắn lại cho cha mấy từ.

Ngay khi điện thoại rung lên báo tin nhắn đã gửi, Thời Niên ấn số gọi cho Donna.

“Em ở đâu? Chị vừa xuống máy bay.”

Donna: “Em cũng vừa đến, chị đứng ở đó đi, em thấy chị rồi.”

Thời Niên quay đầu, từ phía xa trông thấy chiếc siêu xe Lamborghini Huracán được dán decal màu xanh ngọc bích mà cô thích đang chạy về hướng cô.

Biểu tượng màu vàng đồng hình con trâu trước mũi xe dưới ánh nắng phản chiếu tia lấp lánh.

Chiếc xe này là quà sinh nhật năm ngoái mà Thời Vĩ tặng cho Thời Niên, được nhập khẩu từ MG về ZG.

Thời Niên nghĩ nó khá đắt lại còn quá gây sự chú ý  nên rất ít khi chạy, thường gửi ở bãi đỗ xe nhà Donna, cũng tạm thời cho cô nhóc tuỳ ý sử dụng.

Hằng tháng cô hoặc Donna đều phải tranh thủ lái xe ra đường chạy một vòng, sợ để lâu xe sẽ đóng bụi, Thời Vĩ biết được nhất định giết chết cô.

Giờ nhìn thấy xe, Thời Niên mới sựt nhớ ra hình như hơn hai tháng rồi cô chưa lái nó ra ngoài lần nào.

Donna đạp phanh xe, dừng trước mặt Thời Niên.

Cô nhóc nhanh chóng rướn người mở cửa ghế lái phụ, nhìn Thời Niên ngồi vào, cười đến khoé mắt cong cong: “Chị Maris.”

Buồng xe chỉ có hai chỗ ngồi rộng rãi, Thời Niên xoa xoa cổ đã sớm đau muốn đứt lìa: “Chị muốn đến nhà em ở tạm mấy ngày, trong lúc đó em cho người tìm giúp chị một căn hộ nhé?”

“Vâng, chị mệt thì chợp mắt một tí.” Donna hai mắt nhìn phía trước, gật gật đầu.

Cô nhóc đạp chân ga, chiếc siêu xe khởi động, lăn bánh trườn vào dòng xe hai chiều tấp nập trên đường.

Nhà của Donna không ở trung tâm thành phố S, cách sân bay H hơn ba mươi phút đi đường, là một căn hộ chung cư hai phòng ngủ một phòng khách, vô cùng vừa vặn, không quá nhỏ cũng không quá lớn.

Thời Niên vừa đổi giày ở trước cửa vừa gọi điện thuê người đến chuyển đồ của cô ở Vân Vân Lầu đến địa chỉ nhà Donna.

Đợi khi cô sắp xếp xong xuôi, ngồi xuống sofa trong phòng khách, Donna mới tri kỉ đưa cho cô một ly nước ấm: “Chị uống chút nước ấm cho thấm giọng.”

Thời Niên nhận lấy, gật gật đầu: “Cảm ơn em.”

Donna cũng ngồi xuống đối diện cô, tò mò hỏi: “Sao lần này chị trở lại sớm thế? Còn mua nhà nữa. Chị muốn ở đây luôn sao?”

Trong giọng nói cô nhóc không giấu được vui vẻ.

Chị Maris mà ở đây luôn thì người mừng rỡ nhất chắc chắn là cô nhóc rồi.

Với người mà cô xem như em gái, Thời Niên cũng không giấu diếm: “Ừm, chị tính ở đây luôn. Về mặt công việc cũng như mặt tình cảm, chị nghĩ chỉ có thể ở thành phố S mới giải quyết được cho mình.”

Mặt tình cảm? Nghe xong Donna hơi giật mình.

Trong suy nghĩ của Donna, Thời Niên không chỉ tài giỏi trong công việc mà còn hết sức lạnh nhạt về chuyện tình cảm.

Bao nhiêu năm qua, Donna chưa bao giờ thấy Thời Niên yêu đương hay thậm chí là thích bất kì một ai.

Cuối cùng không nhịn được lại hỏi: “Chuyện tình cảm gì ạ?”

Hai mắt Donna lấp lánh ánh sao, nhìn đến mức Thời Niên cảm thấy mặt mình sắp mọc ra hoa, mới bất đắc dĩ lên tiếng đổi chủ đề: “Không có gì. À việc tuyên truyền của sao rồi?”

Thấy cô không muốn nói, cô nhóc cũng không tiếp tục truy hỏi, sờ sờ cằm đáp: “Đoàn làm phim đã bắt đầu tuyên truyền ở các thành phố lớn, hiện giờ chắc đang ở thủ đô.”

Thời Niên: “Vi Hân Ninh cùng Chu Phức Toàn có xảy ra xung đột gì khác không?”

Donna: “Không ạ, hai ngày nay chị Vi hình như có chút bất ổn, tâm trạng có vẻ không tốt lắm.”

Sau đó cô nhóc nghĩ nghĩ gì đó, lại cẩn trọng hỏi: “Maris, chị có ý định tham gia tuyên truyền không? Dù gì chị cũng muốn phát triển ở ZG mà.”

Lúc này đầu truyền đến cảm giác đau đớn do không nghỉ ngơi tốt, Thời Niên vịnh tay ghế đứng lên: “Tuỳ em sắp xếp, chị không có ý kiến. Giờ chị muốn ngủ trước đã, bye bye.”

Biết cô ngồi máy bay hai mươi mấy tiếng không thoải mái, Donna cũng không giữ lại: “Vậy chị tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm một chút. Tối nay chúng ta đi ăn lẩu nhé?”

“Được, nếu như chị vẫn thức dậy nổi.” Thời Niên phất phất tay.

Phòng ngủ cho khách ở bên trái phòng ngủ chính, Donna vẫn thường xuyên dọn dẹp nên mặc dù chưa từng có người ở nhưng vẫn khá sạch sẽ.

Bên trong có một giường ngủ size hai người có kèm tủ đầu giường, một bàn trang điểm, hai ghế đơn kiểu lười và một bàn trà thấp dạng kính thuỷ tinh, dưới đất trải thảm chống trơn trượt một màu vàng nhạt.

Trong góc lắp một máy điều hoà nhiệt độ không quá đắt tiền, đang phả từng luồng không khí mát lạnh, vương mùi chanh xả.

Thời Niên nhìn quanh một lượt rồi rút ra kết luận rằng phong cách bài trí không khác khách sạn là mấy.

Grap giường mới toanh màu vàng chanh, vỏ gối và vỏ chăn cùng màu cũng được thay mới, thơm mùi hương nhẹ nhàng của nước xả vải.

Thời Niên đặt túi xách trong tay lên bàn trang điểm, trên người rin rít khó nhịn, đành lấy đồ đi tắm.

Trước khi về nhà Donna, cô đã ghé qua phòng khách sạn ở Vân Vân Lầu để lấy chút đồ vật cần thiết. Cô không dám lấy quá nhiều, sợ nán lại lâu thì sẽ bị đoàn người Thời thị phát hiện.

Lúc Thời Niên mặc áo ngủ tơ lụa mệt mỏi lê bước ngã oạch xuống giường, đồng hồ treo trên tường đã chỉ năm giờ kém mười chiều.

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng hắt qua song cửa sổ, phủ lên giường, đôi mắt Thời Niên bắt đầu nhập nhèm đóng lại.

Lần này, Thời Niên lại mơ. Giấc mơ vẫn là mấy đoạn đối thoại nhỏ, rời rạc không cách nào chấp nối.

“Sắp thi rồi nên áp lực quá, hay chúng ta đi biển một chuyến đi?”

“Nghe nói vịnh D ở ngoại ô thành phố S có phong cảnh rất đẹp. Em chưa đi bao giờ, nếu được lướt cano nhất định rất feel.”

“Thời tiết hôm nay không đẹp lắm nhỉ? Nhưng mà không sao, chắc chắn không mưa đâu. Nguyên Triệt, cậu đi nhận cano đi, hôm qua tớ đã đăng kí thuê rồi.”

“Gió mạnh quá, hay chúng ta trở lại đất liền đi.”

“Không sao đâu Kỷ Linh, Chử Tư Kiến cậu ta lái cano rất vững, yên tâm.”

“Hình như em ngửi thấy có mùi xăng dầu. Nồng nặc lắm.”

“Không thể đi tiếp nữa sao, huhu vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

“Bình tĩnh một chút, để anh gọi cứu hộ. Có lẽ là tràn dầu rồi.”

“Aaa, bén lửa rồi, cano đang cháy.”

“Cháy rồi, cháy rồi. Tư Kiến, chúng ta làm gì bây giờ?”

“Niên Niên đừng sợ, nghe anh. Với tình trạng này cano sẽ phát nổ ngay thôi, hiện giờ chúng ta cần phải nhảy, bơi càng xa càng tốt.”

“Tư Kiến, đừng buông tay em, tuyệt đối đừng buông tay em.”

“Đừng lo lắng. Niên Niên, hít sâu vào, đừng sợ. Anh sẽ nắm chặt tay em.”

“Đùng.”

“Oành.”

“Tư Kiến, ọc ọc, Tư Kiến, ọc, cứu em...”



Hai người Thời Vĩ và Kỷ Linh xuống máy bay trước Thời Niên mấy tiếng, lúc này đang ở Vân Vân Lầu.

Tập đoàn Thời thị bỏ số tiền lớn bao trọn cả tầng hai mươi cho chưa đến mười nhân viên, trong đó có Thời Vĩ và Kỷ Linh.

Vừa trong bồn tắm bước ra, Kỷ Linh lập tức kiểm tra điện thoại. Mấy tin nhắn nàng gửi Thời Niên đều không được hồi đáp cái nào, trong điện thoại lại xuất hiện mấy cuộc gọi nhỡ từ Nhã Tịnh ở MG.

Ngón tay trỏ đặt trên hai chữ “Dì Nhã”, Kỷ Linh vốn định ấn phím xanh nhưng trong đầu lại nhớ đến lời an ủi mà Thời Niên nói với nàng trưa hôm qua.

Thời Niên là một người bạn tốt.

Nàng không thể ích kỷ đến mức vì mình mà làm tổn hại đến cô.

Nghĩ nghĩ, Kỷ Linh quyết định không gọi lại, vờ như không biết, tùy ý ném điện thoại lên sofa đơn trong phòng.

Thật ra, bao nhiêu năm nay Nhã Tịnh đã không ít lần thông qua Kỷ Linh để giám sát Thời Niên.

Nàng không rõ, rốt cuộc vì cớ gì mà bà lại nhất quyết không cho phép Thời Niên và nàng nhớ lại?

Chân tướng năm đó thật ra là sao?

Kí ức mười lăm năm bị tổn hại- phải bắt đầu tìm kiếm từ đâu?

Trực giác của Kỷ Linh cho biết, Thời Niên nhất định đã nhớ được gì đó. Cô chắc chắn đang tìm kiếm kí ức năm đó của hai người.

Nói đúng ra, Nhã Tịnh không giấu giếm hai người về quá khứ. Bà kể cho Kỷ Linh và Thời Niên tất cả những chuyện về mấy năm đó, nhờ vậy nàng và cô mới biết, hai người đã chơi chung với nhau từ nhỏ, còn cùng nhau lớn lên.

Thế nhưng, nàng và Thời Niên đồng dạng đều có cảm giác rằng Nhã Tịnh không nói hết.

Bà chắc chắn còn giấu diếm điều gì đó rất quan trọng với hai người.

Ban đầu Kỷ Linh chỉ đơn thuần nghĩ bà không muốn bọn nàng nhớ lại để thêm buồn phiền, vì có lẽ kí ức không mấy tốt đẹp, nên mới năm lần bảy lượt giúp đỡ bà theo dõi Thời Niên, không cho phép cô tìm về lại kí ức của mình.

Nhưng kể từ khi vô tình quay đầu thấy người đàn ông hôm đó đuổi theo xe taxi, Kỷ Linh cảm thấy mình sai rồi.

Phần kí ức mà Nhã Tịnh lựa chọn không kể với nàng và Thời Niên- nhất định là phần kí ức quan trọng nhất trong mười lăm năm đó.

Nếu không, hai người đàn ông lạ mặt một trước một sau xuất hiện, làm sao đủ năng lực và ảnh hưởng đến mức khiến nàng và Thời Niên đồng loạt làm ra hành động chống đối bà?

Thời Niên bắt đầu thất thường kể từ khi gặp phải người đàn ông ở nghĩa trang.

Và chính nàng cũng chậm chạp thay đổi ngay khi trông thấy người đàn ông hôm đó ở trước cửa Tư Thực Hiên.

Cơn ác mộng rơi xuống biển năm đó, Kỷ Linh đã không mơ rất nhiều năm rồi, nhưng không hiểu sao hôm qua lại lần nữa mộng thấy nó.

Có thể đó là điềm báo- một điềm báo về quá khứ không cho phép Kỷ Linh bỏ qua.

Nghĩ ngợi thêm một lúc, Kỷ Linh cúi người nhặt lấy điện thoại, nhanh chóng nhắn tin cho Thời Niên.

[Cậu chắc chắn đang ở thành phố S phải không? Yên tâm, tớ không nói với ai đâu. Khi nào bọn tớ bàn xong hợp đồng với Chử Vân, tớ muốn gặp cậu. Có chuyện rất quan trọng cần nói với cậu.]

Vừa nhắn xong tin nhắn đó, điện thoại trong tay Kỷ Linh liền hiển thị cuộc gọi đến từ Thời Vĩ.

Gương mặt xinh đẹp của Kỷ Linh ánh lên nụ cười dịu dàng, nàng không chần chừ vuốt sang phải: “Alva.”

Thời Vĩ ở đầu dây bên kia hình như đang sấy tóc, tiếng máy sấy “ồ ồ” truyền vào loa điện thoại xen lẫn tiếng nói của hắn, nhưng kì lạ là Kỷ Linh vẫn nghe rất rõ ràng: “[Em đang làm gì?]”

Kỷ Linh dường như cũng không nghe ra giọng mình có chút ý vị làm nũng: “À, em vừa tắm ra.”

Thời Vĩ: “[Lúc xuống sân bay trông em không được khoẻ lắm, vẫn ổn chứ? Cần anh mua thuốc cho em không?]”

Mặc dù biết Thời Vĩ không thể thấy được nhưng Kỷ Linh vẫn không tự chủ lắc lắc đầu: “Em không sao, vẫn ổn. Chỉ là bay liên tục hai ngày khiến tai em cũng muốn ù luôn rồi.”

Thời Vĩ cau mày, ấn nút tắt máy sấy.

Giọng nói hắn đều đều nhưng ẩn chứa tia quan tâm: “Vậy em tranh thủ ngủ sớm một chút đi, sáng mai theo anh đến tập đoàn Chử Vân.”

Nghe xong, Kỷ Linh không để ý ngáp một cái.

Bản thân nàng cũng có chút mệt thật nên không dây dưa nữa: “Vậy em ngủ trước, tạm biệt anh.”

Thời Vĩ bật cười, nói một câu bằng tiếng Anh: “Chúc ngủ ngon, em yêu. Hẹn em ngày mai.”

(Goodnight, my darling, see you tomorrow.)

Kỷ Linh mỉm cười: “Anh cũng vậy, Alva.”

Lúc này, bên ngoài, đất trời đã chậm chạp đổi màu.

Bóng hoàng hôn tim tím đổ xuống mặt đất xám xịt, phủ lên lá cây ban ngày xanh rờn một màu tím đen u tối, nhuộm màu dòng sông trong vắt thành tím tía mông lung.

Đêm tối dần len lỏi qua khắp các ngỏ ngách.

Cách Vân Vân Lầu mấy ki-lo-met, văn phòng CEO của Chử Tư Kiến vẫn sáng đèn.

Trên màn hình laptop trước mặt anh hiển thị một bảng thông tin, góc phải có hình Thời Vĩ.

Đồng tử anh chuyển động trên những thông tin được viết bằng kiểu chữ Arial đậm thân, cuối cùng mới chuyển hướng đến bức hình kia.

Trong hình, Thời Vĩ mặc đồ tốt nghiệp, đội mũ nồi có tua rua đỏ, khuôn mặt có những đường nét chưa chín chắn giống như bây giờ.

Hắn vươn tay trái, ôm vai một cô gái có nụ cười dịu dàng bên cạnh, lúm đồng tiền bên phải của cô sâu hoắm, hằn sâu trong mắt Chử Tư Kiến.

Bàn tay đang đặt trên đống hợp đồng của Chử Tư Kiến siết lại thành nắm đấm rồi buông ra. Anh bực dọc nới lỏng cà vạt trên cổ, “soạt” một tiếng rút ra khỏi cổ áo.

Không hiểu tại sao anh rất tức giận, thực sự không cách nào kiềm chế được.

Mười hai năm, ở một nơi mà anh không biết, cô đã có cuộc sống mới của mình.

Có cha, có mẹ, có anh trai. Lại còn là thiên kim Thời thị hàng thật giá thật.

Cô càng lớn càng thêm xinh đẹp. Anh không dám nghĩ, mười hai năm qua, liệu có người đàn ông nào thay anh ở bên cạnh cô hay không?

Liệu có người đàn ông nào, yêu cô, thương cô, hằng ngày nhìn ngắm cô, ôm lấy cô, hôn cô giống như cách mà anh vẫn luôn khao khát trong giấc mộng hay không?

Chử Tư Kiến cảm thấy mình thật vô lý, nhưng không sao ngừng lại suy nghĩ của mình được.

Anh duỗi tay ấn ấn huyệt thái dương của mình, chậm rãi khiến bản thân bình tĩnh lại, kiềm chế suy nghĩ và khao khát muốn đi tìm Vân Niên của mình.

Đợi khi ấn đủ, đầu cũng không còn đau như trước nữa, ngón tay đang đặt trên chuột không dây của Chử Tư Kiến mới chậm chạp cử động.

Từng dòng từng dòng thông tin cá nhân của Kỷ Linh nhanh chóng xuất hiện trên màn hình. Bên góc phải cũng có một tấm ảnh mặc đồ công sở chụp với Thời Vĩ.

Ánh mắt Chử Tư Kiến khoá chặt trên mấy chữ.

Chức nghiệp: Trợ lý Tổng giám đốc Thời thị.

Bao nhiêu năm đã qua, Kỷ Linh cũng trở nên vô cùng mỹ lệ, thần thái khác hẳn với cô nhóc rụt rè, kiệm lời vẫn luôn đi theo sau Vân Niên năm đó.

Thay đổi lớn như vậy- Chử Tư Kiến không biết làm sao Nguyên Triệt vừa nhìn một lần đã nhận ra ngay.

Chương 8: “Bởi vì trái tim em biết là em yêu anh”

Chín giờ sáng ngày thứ Bảy, một ngày trời trong.

Hôm nay là ngày người của tập đoàn Chử Vân cùng người của tập đoàn Thời thị gặp mặt bàn hợp đồng.

Hai người quyền lực nhất Chử Vân là Chử Tư Kiến cùng Nguyên Triệt, từ sớm đã đứng đợi người ở trước cửa toà cao ốc B.

Chử Tư Kiến cúi đầu phủi vạt áo vest, một bộ dáng thong thả chờ, không chút nào để lộ sự hấp tấp, bồn chồn.

Anh biết Thời thị là tập đoàn quốc tế lớn, mà đã là tập đoàn lớn thì khó tránh khỏi việc có chút kiêu căng.

Bên cạnh anh, Nguyên Triệt bị nắng hong đến sắp chết khô, có chút bực dọc lên tiếng: “Tư Kiến, người của Thời thị cũng quá không nể mặt chúng ta rồi. Nói chúng ta xuống đón gì chứ, nửa tiếng rồi còn chưa thấy bóng ma nào chứ đừng nói bóng người.”

Nguyên Triệt vừa sinh ra đã là nhị thiếu gia Nguyên gia, từ nhỏ được cưng chiều mà lớn lên, chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày chính mình phải tự vác mặt đi chờ đợi đối tác như thế này.

Nếu không phải Chử Tư Kiến dùng tiền lương ép buộc thì còn lâu hắn mới chịu xuống đây đứng đón người nhé!

Trái ngược với Nguyên Triệt bộ dạng căm phẫn nghiến răng, Chử Tư Kiến càng thêm thong dong tự tại: “Thời thị là bá chủ của MG, tầm ảnh hưởng đến ZG cũng không phải nhỏ. Nếu lần này thật sự nhận được hợp đồng, đối với Chử Vân mà nói chính là quyết sách trăm lợi mà không một hại.”

“Chúng ta đã cố gắng hết sức để dành được hợp đồng lần này từ trên tay Nguyên Thương, tuyệt đối không được để nó vụt mất. Chử Vân lớn mạnh mới là trợ lực tốt nhất cho cậu và tôi.”

“Nhẫn nhịn một chút, chúng ta bơi ở trong vũng lầy này bao năm rồi cậu còn chưa rõ hay sao? Thương trường là chiến trường. Là địa phận cá lớn nuốt cá bé, mà cá bé lại nuốt cá bé hơn nó. Quy luật dễ hiểu mà.”

Đã lăn lộn lâu như vậy làm sao Nguyên Triệt không hiểu quy tắc, nhưng trời sinh tính tình hắn nóng nảy bộp chộp, khi tức lên thật sự khó nhịn được.

Chính vì thế khi còn ở Nguyên gia hắn đã chọc không ít hoạ, đến anh trai hắn là Nguyên Thương cũng không ưa thích gì hắn, cuối cùng đành phải chọn nước cờ rời khỏi gia tộc, mới khiến hắn an bình mười mấy năm nay.

Nghĩ đến tình cảnh chật vật bỏ đi mười mấy năm trước của mình, hai tay buông thõng dọc theo nếp quần âu của Nguyên Triệt siết lại thật chặt, lộ ra nắm đấm vì quá dùng sức mà trắng nhợt.

Hắn phải ngày càng mạnh mẽ hơn thì mới có thể oai hùng trở về Nguyên gia, mới có thể phản kích Nguyên Thương.

Nếu không chuẩn bị chu toàn, đợi đến lúc Nguyên Thương ở Nguyên gia đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để đối phó với hắn rồi thì kết cuộc của hắn chắc chắn rất thảm.

Như con chuột bị sa vào bẫy, không cách nào động đậy được.

Nguyên Triệt ngẫm lại lời vừa rồi của Chử Tư Kiến, hơi nhếch khoé môi: “Cậu nói gì cơ? Hợp đồng với Thời thị lần này thật sự là cậu giành được trên tay tên khốn Nguyên Thương à? Ôi chao, sao cậu không nói sớm. Nếu là đồ vậy trong tay Nguyên Thương thì tôi lại càng phải thật sự cẩn trọng hơn rồi.”

“Nguyên Thương nhắm trúng hầu như chẳng có thứ gì là vô dụng cả. Lần này xem ra là anh ta tổn thất lớn rồi. Mà điều tôi thích nhất chính là xem vẻ mặt anh ta khi biết tin này đó nha. Thật là tội nghiệp quá.”

Miệng nói tội nghiệp nhưng hai mắt Nguyên Triệt lại sáng lên, lấp la lấp lánh như đèn pha xe hơi vào ban đêm.

Hai mắt Chử Tư Kiến vẫn nhìn về phía trước, một tay đút túi quần âu, một tay duỗi ra đặt lên vai Nguyên Triệt, kéo hắn sát lại gần anh.

Nghĩ nghĩ một lúc, Chử Tư Kiến đè giọng nói: “Thời gian trước nghe được Giang Tư Viễn nói Nguyên gia ở thành phố B có sóng ngầm, căn cơ có chút không vững nên tôi mới có thể thuận lợi hớt tay trên. Gần đây nghe nói đã ổn định trở lại, Nguyên Thương cũng bắt đầu rục rịch rồi. Anh ta ngoại giao với người bên quân đội, có vẻ như muốn lôi kéo Trần Khang Dụ vào chung chí tuyến. Tôi nghĩ cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút.”

“Bên Trần Khang Dụ có hậu thuẫn vững chắc là hai nhà Cố- Trần. Nếu thật sự bị Nguyên Thương lôi kéo được, vậy thì kết cuộc của cậu và tôi chắc chắn không cần nghĩ nữa rồi.”

Yết hầu Nguyên Triệt hơi động, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ bâng quơ “ừm” một tiếng.

Mặc dù Trần Khang Dụ có giao hảo với bọn hắn thông qua đám người Giang Tư Viễn, nhưng thật chất cũng không quá thân thiết, không dám chắc có thể hợp tác hay không. Nếu tin tưởng cậu ta đến mù quáng thì đến một lúc nào đó quan trọng chỉ sợ là chính mình tự tay nối giáo cho giặc, chết mà không biết tại sao mình chết.

Chuyện nhà của hắn, vẫn nên do chính hắn giải quyết mới tốt.

Chử Tư Kiến dường như đoán được suy nghĩ của Nguyên Triệt, cũng không tiếp tục đề tài này nữa mà lập tức suy nghĩ chuyển sang vấn đề khác.

Dù gì mỗi gia tộc đều có một vết nhơ riêng không tiện vạch ra cho người khác xem.

Đến Chử gia còn có thì Nguyên gia lại càng phải có.

Giọng điệu Chử Tư Kiến tùy ý hỏi giống như thật sự nhàm chán nên muốn giết thời gian: “Cô nhóc tiểu thanh mai nhà cậu đâu rồi? Hình như mấy ngày rồi không thấy con bé đến tìm cậu.”

Việc Vi Hân Ninh có tình cảm với Nguyên Triệt sớm không phải là vấn đề bí mật gì, Chử Tư Kiến đã rõ từ lâu.

Anh cảm thấy cô nhóc rất tốt, có chút ngây thơ đáng yêu, đặc biệt là rất yêu Nguyên Triệt.

So với một Kỷ Linh không có chút vương vấn kí ức gì và đang hạnh phúc bên người khác, thì anh cảm thấy Vi Hân Ninh thật sự rất tốt, khi nói chuyện cũng không nhịn được nhắc đến cô nhóc vài lời.

Đợi Chử Tư Kiến nhắc, Nguyên Triệt mới nhớ ra Vi Hân Ninh đã ba ngày rồi không liên lạc với hắn, kể từ buổi sáng hôm đó.

Vốn dĩ không nhắc thì thôi, nhưng nhắc rồi trong lòng hắn lại có chút cảm xúc xốn xang và bực bội lạ kì. Cô nhóc đó thật sự ba ngày không hề nhắn cho hắn một chữ nào.

Bình thường mỗi ngày Vi Hân Ninh đều đều đặn nhắn tin cho Nguyên Triệt, thông báo chút tình hình cơ bản của cô nàng, nhưng đã ba ngày rồi hắn chưa nhận được một từ nào từ số điện thoại của cô nàng như trước nữa.

Giờ khắc này Nguyên Triệt không rõ, bản thân cho rằng mình bị Vi Hân Ninh làm phiền, rốt cuộc là đúng hay sai?

Vào lúc Nguyên Triệt đang suy nghĩ vấn đề trên, thanh âm Chử Tư Kiến đột ngột vang bên tai hắn, kéo người trở về thực tại: “Tới rồi.”

Vừa nghe xong, Nguyên Triệt không khống chế được đánh mắt nhìn sang.

Ngay trước cổng toà nhà B dừng một chiếc Limousine bản dài màu đen.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc tây trang xanh dương đậm sọc trắng nhỏ với gương mặt có chút đào hoa bước ra trước. Hắn khe khẽ mỉm cười, cưng chiều hơi khom người vươn tay đỡ lấy một người phụ nữ từ bên trong xe bước xuống.

Lúc ánh mắt Nguyên Triệt chạm đến khuôn mặt mỹ lệ của người phụ nữ vận đồ công sở màu trắng đó, cả người hắn đột nhiên trở nên cương cứng, chân không tự chủ dịch về sau hai bước.

Kỷ Linh cúi đầu nâng đế giày cao gót, cùng Thời Vĩ từng bước “lộc cộc” từ từ đến trước mặt hai người Chử Tư Kiến.

Nàng thuần thục vươn bàn tay xinh đẹp về hướng Chử Tư Kiến, ngẩng đầu mỉm cười, lúc đưa mắt nhìn sang Nguyên Triệt thì có hơi dao động: “Thật ngại quá, giao thông có chút ùn tắc, đã để hai người đợi lâu. Tôi là Kỷ Linh, trợ lý Tổng giám đốc Thời. Còn vị kế bên tôi đây chính là Tổng giám đốc tập đoàn Thời thị- Thời Vĩ. Hân hạnh được gặp mặt.”

Nàng nhận ra Nguyên Triệt chính là người đàn ông đã đuổi theo xe taxi của nàng và Thời Niên ở trước cửa Tư Thực Hiên.

Đó là người đàn ông lạ mặt đã khiến lòng nàng dao động.

Thần sắc Chử Tư Kiến xoẹt qua tia hơi mất tự nhiên, song rất nhanh trấn tĩnh lại.

Anh thuần thục vươn tay ra bắt lấy tay Kỷ Linh và Thời Vĩ rồi nhanh chóng buông ra: “Xin chào Thời tổng và trợ lý Kỷ. Tôi là Chử Tư Kiến- Giám đốc điều hành tập đoàn Chử Vân. Người bên cạnh tôi là Giám đốc tài chính của tập đoàn, gọi Nguyên Triệt.”

Nghe đến hai chữ “Nguyên Triệt”, Thời Vĩ liền nâng mi liếc sang.

Đôi đồng tử xanh dương đậm như máy dò mã vạch, quét một vòng trên người Nguyên Triệt, từ đầu tới chân không xót vị trí nào.

Lúc “quét hàng” xong xuôi, Thời Vĩ cũng vươn tay về phía Nguyên Triệt, giọng nói có chút lạ kì: “Hạnh ngộ.”

Nguyên Triệt đã sớm bình thường trở lại từ khi Kỷ Linh giới thiệu, trên mặt treo nụ cười khách khí nhưng khó gần.

Hắn cũng lần lượt vươn tay bắt tay Thời Vĩ và Kỷ Linh, lời nói không tự chủ mang theo mùi vị xã giao nồng đậm: “Chử Vân được Thời thị để mắt đến, thật lòng tôi cảm thấy rất vui.”

Không hiểu sao trong không khí chậm rãi dâng lên mùi thuốc súng, thần sắc nghiêm túc của Kỷ Linh hơi rạn nứt.
Cuối cùng vẫn là Chử Tư Kiến lấy lui làm tiến, cắt đứt chiến trường đấu mắt giữa hai người đàn ông: “Trợ lý của tôi đã sớm chuẩn bị xong xuôi phòng họp. Nếu mọi người đã đến vậy chúng ta cũng không cần dây dưa thêm nữa. Mời Thời tổng và trợ lý Kỷ đi với tôi cùng Nguyên Triệt.”

“Được.” Kỷ Linh lập tức gật đầu, bộ dáng gấp gáp chờ không được vươn tay kéo vạt áo Thời Vĩ.

Nếu còn duy trì lâu thêm chút nữa, nàng có cảm giác chắc chắn sẽ thành chiến trường thật.

Mặc dù không hiểu lý do, nhưng trong tiềm thức, Kỷ Linh không muốn để Thời Vĩ tiếp xúc quá nhiều với Nguyên Triệt.

Giống như sợ hắn sẽ làm tổn thương đến Nguyên Triệt.

Hoặc nói đúng hơn là nàng hổ thẹn, thậm chí nàng còn không biết lý do tại sao mình lại hổ thẹn với Nguyên Triệt khi nàng yêu đương với Thời Vĩ nữa.

Kỷ Linh hạ mi, chắc có lẽ lại bắt nguồn từ phần kí ức kia rồi.

Nàng vẫn nên trở về đọc tệp tài liệu kia thôi.

Ánh mắt Nguyên Triệt lướt qua bàn tay trắng trẻo của ai kia đang nắm một góc áo vest của Thời Vĩ, sóng mắt hơi dao động, có chút âm trầm.

Ngay khi Chử Tư Kiến xoay người đi vào trong toà cao ốc, đuôi mắt anh vô tình lướt qua một góc, bắt gặp thân ảnh một người vô cùng quen thuộc.

Anh lập tức quay đầu nhìn lại, nhưng nhận ra nơi đó không hề có bóng dáng ai.

Chử Tư Kiến mặt không đổi sắc quay đầu tiếp tục bước đi, trong lòng lại không ngừng tự giễu chính mình.

Chắc chắn là do mày nhớ Niên Niên đến điên rồi nên mới có thể thấy cô ấy ở đây.

Thừa nhận đi Chử Tư Kiến, Vân Niên của mày đã chết rồi. Người tồn tại bây giờ là Thời Niên- người phụ nữ không có một chút kí ức nào về mày cả.

Thời Niên mặc dù chính là Vân Niên, nhưng đồng thời cũng không giống Vân Niên nữa rồi.

Bên kia đường, Thời Niên tựa lưng vào vách tường trong góc khuất, lồng ngực kịch liệt dao động.

Trong đầu cô, từng luồng kí ức xa lạ kịch liệt va chạm vào nhau, có chút mơ hồ không thể nắm bắt.

Hôm nay Thời Niên đến toà cao ốc B vốn là muốn tìm cách gặp Chử Tư Kiến một lần.

Dẫu rằng cô không nhớ gì cả, nhưng cô biết rằng câu trả lời mà cô đang tìm kiếm chắc chắn sẽ nhận được ở trên người người đàn ông tên Chử Tư Kiến kia.

Khi ngắm anh trên ảnh, tim cô vốn đã loạn nhịp, đập loạn xạ. Ban nãy vô tình chạm mắt với anh ở bên ngoài, Thời Niên mới sâu sắc cảm thấy trái tim mình thật sự bấn loạn.

Giờ khắc này nếu người đàn ông kia thật sự nói không có dính líu gì đến cô thì cô nhất định có chết cũng không tin.

Kí ức mà trí não lưu giữ có thể lừa người, nhưng nhịp đập chân thành từ trái tim sẽ luôn nói thật.

Mẹ cô bằng cách nào đó có thể khiến cô quên đi anh, không cho phép cô nhớ về anh, nhưng lại không thể nào kiềm hãm trái tim cô đập rộn ràng vì anh được.

Người đàn ông ở nơi đó- là minh chứng sống cho phần kí ức thanh xuân trống rỗng của cô, là mảnh ghép quan trọng nhất của bức tranh kí ức mà mẹ cô đã cất công phá huỷ.

Thời Niên vươn tay đè lại huyệt thái dương đang “bang bang” nảy lên, trong đầu vụt qua một hình ảnh.

Vào một đêm hơn một tháng trước ngày xảy ra tai nạn nổ cano, Chử Tư Kiến hẹn cô ở sân thượng.

Anh đứng ngược gió, gió cuốn lấy áo khoác đồng phục của anh bay bay, vài sợi tóc mái loà xoà trước trán cũng phất phơ phất phơ.

Đẹp như tranh vẽ.

Anh mỉm cười ôm lấy cô, hôn khắp mặt cô, cuối cùng ở trên môi cô in lên một nụ hôn nhẹ nhàng.

Đó là nụ hôn đầu của hai người.

Khi đó anh nói: “Niên Niên, anh yêu em, rất yêu em. Em không được phép quên anh, nhất định không được quên anh.”

Và khi đó cô đáp: “Tư Kiến, tác động bên ngoài có lẽ có thể khiến em quên mất anh, nhưng trái tim em thì không. Nó sẽ vì anh mà đập rộn ràng, sẽ trở nên còi báo hiệu cho em biết rằng mình đã quên đi điều gì. Bởi vì trái tim em biết là em yêu anh.”

Chương 9: Nhớ lại

Lần này Thời thị đến ZG chính là muốn tìm một tập đoàn hợp ý ở ZG, để hợp tác xây dựng một lúc ba toà cao ốc lớn ở ba thành phố.

Các toà cao ốc lớn trên hai trăm mét sẽ lần lượt được xây dựng ở các thành phố là thành phố S, thành phố W và thành phố A.

Theo đúng hợp đồng, thành phố S sẽ là nơi được khởi công xây dựng đầu tiên.

Quá trình bàn hợp đồng giữa Thời thị và Chử Vân không có gì ngoài ý muốn xảy ra, mặc dù không khí giữa Nguyên Triệt và Thời Vĩ không tốt nhưng hợp đồng vẫn được kí kết xong xuôi.

Chử Tư Kiến để cho trợ lý Trình của mình cất giữ hợp đồng, chính mình thì chủ động đứng lên, mỉm cười vươn tay với Thời Vĩ: “Hợp đồng đã kí xong, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”

Qua quá trình bàn bạc công việc vừa rồi, Thời Vĩ thật tình rất thưởng thức năng lực của Chử Tư Kiến, cũng đứng lên duỗi tay bắt lấy tay anh: “Sẽ hợp tác vui vẻ. Nếu lần này bên các cậu làm tốt, sau này hợp đồng của Thời thị ở ZG chắc chắn sẽ do Chử Vân kí.”

Trong mắt Chử Tư Kiến loé qua tia cảm xúc không rõ, nụ cười trên mặt sâu thêm chút: “Cảm ơn Thời tổng, Chử Vân sẽ dốc hết sức lực.”

Hợp đồng đã hoàn tất, cuộc họp cũng đến lúc nên tan, Thời Vĩ mỉm cười cùng Kỷ Linh một lần nữa đứng lên, từ chối ý muốn tiễn của Chử Tư Kiến và Nguyên Triệt, tự mình xuống lầu.

Bên trong phòng họp ở tầng bốn mươi, chỉ còn lại hai người Chử Tư Kiến và Nguyên Triệt, trợ lý Trình đã đi ra ngoài quẹt thẻ thang máy giúp hai người Thời Vĩ.

Chử Tư Kiến ngả người vào ghế xoay, hai tay xoa ấn đường, nói với Nguyên Triệt: “Mặc dù Kỷ Linh ở Thời gia được xem là con nuôi, nhưng hôm nay nhìn thái độ của Thời Vĩ, chắc cậu cũng đoán được quan hệ của họ rồi phải không?”

Ngồi bên cạnh anh, Nguyên Triệt hạ mi mắt, duy trì trầm mặt không đáp.

Hắn xuất thân từ hào môn thế gia, sao có thể không hiểu lời Chử Tư Kiến?

Hào môn nhận con nuôi, đa số chính là con dâu nuôi từ nhỏ, khi lớn lên chắc chắn sẽ kết hôn với thiếu gia trong gia tộc.

Lại nói, hôm nay nhìn thái độ của Thời Vĩ đối với Kỷ Linh, chỉ sợ thật sự là như vậy.

Nguyên Triệt áp chế sự dao động trong lòng, nói: “Dù gì Kỷ Linh cũng đã mất trí nhớ, khó trách cô ấy.”

Dẫu sao cũng là bạn thân với nhau bao nhiêu năm, Chử Tư Kiến vừa liếc mắt đã nhìn thấu thái độ của Nguyên Triệt.

Bàn tay đang đặt trên bàn của anh nhẹ nhàng gõ, cân nhắc dùng từ làm sao để không khiến Nguyên Triệt khó chịu: “Cậu không quá tức giận, cũng không quá đau lòng. Điều đó chứng tỏ vị trí của Kỷ Linh trong lòng cậu... có dao động rồi.”

Thần sắc Nguyên Triệt xuất hiện tia rạn nứt, hắn ngẩng phắt đầu lên nhìn Chử Tư Kiến.

Môi hắn mấp máy muốn phản pháo lại nhưng lại nhận ra không biết phải bắt đầu phản bác từ đâu.

Bởi vì—

Hắn thật sự không tức giận, cũng thật sự không đau lòng.

Khoảnh khắc bắt gặp Kỷ Linh tay trong tay với Thời Vĩ, hắn chỉ có chút bất ngờ, gợn sóng nhỏ trong lòng không đủ khiến trái tim hắn lăn tăn.

Bỗng nhiên nhắn nhớ ra hôm ở trước cổng Tư Thực Hiên, hắn nhìn Kỷ Linh, xúc cảm khi ấy giống như nhìn thấy một cô em gái mất tích lâu năm, lúc này đã trở về.

Cảm giác trong lòng khi đó chỉ có mừng rỡ của việc trông thấy bạn bè đã lâu không gặp, mà không hề có sự nôn nao nên có ở một người đã không gặp lại người yêu mười hai năm.

Nguyên Triệt bàng hoàng nhận ra, khi ánh mắt đánh dấu chủ quyền của Thời Vĩ quét trên người hắn, chính hắn thậm chí còn có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đồng tử Nguyên Triệt hơi mở to, ngay lập tức đứng bật dậy, bàn tay níu chặt góc bàn trước mặt, hơi hơi run rẩy.

Hắn đã chờ Kỷ Linh suốt mười hai năm- thế tại sao khi nàng trở về còn mang theo người yêu, hắn lại có thể “thở phào nhẹ nhõm”?

Không phải hắn nên tiến lên giành lại Kỷ Linh sao?

Không phải hắn nên nói rõ cho nàng biết tình cảm gắn bó năm đó của hai người ư?

Không phải hắn nên có cảm xúc đau đớn và tức giận kịch liệt vì nàng đã phụ bạc hắn à?

Nhưng mà, hắn đã không làm bất kì điều gì cả.

Lúc Nguyên Triệt đứng bật dậy, Chử Tư Kiến nhìn thấy hoảng loạn trong mắt hắn.

Hoảng loạn vì không thể hiểu thấu được trái tim của chính mình.

Giống như một người chết đuối cứ ngỡ đã vớ được một cái phao bơi, rốt cuộc bàng hoàng nhận ra chiếc phao bơi đó lại chưa được bơm hơi.

Anh buông một tiếng thở dài, đứng lên vỗ vỗ vai Nguyên Triệt: “Bình tĩnh một chút. Dù gì hôm nay cũng kí xong hợp đồng rồi, tớ xét cho cậu nghỉ sớm, về nhà ngủ một giấc đi. Có thể đầu óc sẽ minh mẫn hơn.”

Khi Nguyên Triệt thất tha thất thểu trở về nhà, laptop trong phòng làm việc của Chử Tư Kiến hiển thị thông báo có email mới.

Là thư mời dự tuyên truyền buổi cuối cùng ở thành phố S của đoàn phim. —

Sau khi từ toà cao ốc B trở về nhà Donna, Thời Niên lại có hẹn với Kỷ Linh lúc bốn giờ chiều.

Từ sáng đến giờ, kí ức trong đầu cứ rối như một mớ bòng bong, Thời Niên không biết phải bắt đầu gỡ từ đâu nên quyết định tạm thời gác qua một bên, đi gặp Kỷ Linh trước.

Bọn họ hẹn ở một tiệm cafe và bánh ngọt nho nhỏ ngụ gần một trường chuyên cao trung L, cách tầm mấy trăm mét.

Vì không có chỗ gửi xe ô tô nên Thời Niên quyết định không lái xe mà chọn cách bắt taxi đến.

Khi Thời Niên đến nơi, Kỷ Linh đã chờ sẵn từ trước.

Ngay khi Thời Niên ngồi xuống, nhân viên phục vụ trong tiệm liền đưa thực đơn đến cho cô. Thực đơn nho nhỏ có kiểu dáng như chiếc bánh ngọt hình tam giác màu hồng ngọt ngào khiến người ta không nhịn được muốn ăn, thành công kích thích vị giác Thời Niên.

Cô có cảm giác- chính mình đã từng ăn ở đây rất nhiều lần.

Cô theo thói quen nhìn lướt một lượt hai mặt thực đơn, gọi một tách socola nóng và bánh ngọt socola hình gấu Brown, sau đó đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ cũng đang mặc tạp dề in hình gấu Brown.

Bây giờ Thời Niên mới nhớ, hình như chú gấu Brown đáng yêu đó là linh vật của tiệm cafe bánh ngọt này.

Sau khi gọi món xong xuôi, Thời Niên mới ngẩng đầu nhìn Kỷ Linh. Thấy trên người nàng còn đang mặc đồ công sở màu trắng, cô liền biết nhất định là vừa kí hợp đồng xong với Chử Vân.

Nhắc đến Chử Vân lại nhớ đến Chử Tư Kiến, Thời Niên không nhịn được hỏi: “Hợp đồng kí kết thuận lợi chứ?”

Ngồi đối diện cô, Kỷ Linh trong mắt xuất hiện tia ngạc nhiên vì Thời Niên đột nhiên quan tâm đến việc của tập đoàn.

Nhưng nàng không phải là người nhiều chuyện, cũng không hỏi nhiều mà nhanh chóng đáp: “Rất thuận lợi. Alva có vẻ rất thích hợp tác với Chử tổng, còn hứa hẹn lâu dài.”

Trời sinh Thời Vĩ tính tình ngạo mạn, trong mắt không chứa nổi hạt cát, chọn lựa đối tượng hợp tác cũng phải sàng lọc kĩ càng qua mấy tháng. Nếu ai được hắn thật lòng thưởng thức thì chắc chắn người đó phải rất tài giỏi.

Nói một cách chính xác hơn về cảm nhận về đối tác của Thời Vĩ thì chỉ có bốn chữ- phải là nhân tài.

Khoé môi Thời Niên không kiềm được hơi nhếch lên, cảm giác giống như là người yêu mình được khen ngợi, trong lòng không hiểu sao rất vui vẻ.

Kỷ Linh cúi đầu khuấy chiếc muỗng inox trong ly matcha xanh lá trước mặt nên không để ý đến Thời Niên.

Đột nhiên nhớ đến Nhã Tịnh, Kỷ Linh ngẩng đầu nhìn Thời Niên: “Cậu trở lại thành phố S gấp gáp như vậy để làm gì? Còn không thông báo cho dì Nhã và chú Thời nữa, hại dì gọi tớ đến cháy máy.”

Thời Niên mất tự nhiên nháy mắt hai cái: “Thật ra tớ trở về đây nhanh như vậy là vì.. tớ nghĩ tớ nhớ ra được gì đó rồi.”

Chính vì thế cô phải bí mật trốn đi, nếu để mẹ cô biết được cô trở lại để tìm kiếm kí ức thì bà chắc chắn sẽ giam cô cả đời ở Thời gia, tuyệt đối không cho phép cô bước chân ra ngoài nửa bước.
Hai người trầm mặc một lúc, trong lúc đó nhân viên phục vụ nhanh chóng mang lên socola và bánh ngọt cho Thời Niên, trước lúc đi còn ngọt ngào mỉm cười nói chúc ngon miệng.

Không kiềm được sắn một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, cảm nhận socola đắng đắng thơm thơm lập tức hoà tan trong khoang miệng, Thời Niên thoả mãn híp híp mắt.

Đã lâu rồi Kỷ Linh chưa thấy một Thời Niên dễ thoả mãn như thế, trong lòng không nhịn được càng thêm củng cố suy nghĩ của mình.

Chỉ có nhớ lại mới khiến cô có thể thật lòng vui vẻ như thế mà thôi.

“Tiểu Niên.” Kỷ Linh gọi tên cô: “Tớ có chuyện muốn nói. Tớ nghĩ nó sẽ rất quan trọng đối với cậu.”

Thần sắc Kỷ Linh nghiêm túc khiến Thời Niên không nhịn được thẳng lưng, muỗng sứ nhỏ trên tay cũng đặt xuống, một bộ dáng chú ý lắng nghe.

Kỷ Linh đè giọng, chậm rãi nói: “Thật ra trước lúc đi công tác mấy ngày, tớ có lẻn vào phòng dì Nhã, vô tình thấy được một tệp tài liệu bí mật trong máy dì. Nó được mã khoá rất kĩ, tớ phải mất hai ngày, đến tận khi sắp đi mới thuận lợi phá được khoá.”

Ngón tay Thời Niên không tự chủ siết lại thành nắm đấm, trái tim hơi hụt một nhịp.

Tệp tài liệu bí mật ư? Sao cô lại không nghĩ đến cơ chứ!

Kỷ Linh không để ý đến thay đổi của cô, nói tiếp: “Vừa nãy lúc gặp được Nguyên Triệt và Chử Tư Kiến, tớ cảm thấy rất thân thuộc, nên khi trở về đã mở tài liệu đó ra đọc. Không ngoài dự đoán của tớ, bên trong đó là tài liệu mười lăm năm trước của chúng ta, hoặc nói đúng hơn- hầu hết là của cậu.”

Mặc dù đã dự đoán trước Nhã Tịnh có giấu diếm mình, nhưng khi nghe được sự thật, thân thể Thời Niên vẫn thoáng chút lung lay.

Kỷ Linh dừng một chút, giọng nói chuyển sang nghiêm túc: “Cậu không họ Thời, ban đầu cậu họ Vân, là con của một hoạ sĩ có tiếng tăm tên Vân Lữ và mẹ cậu. Mười lăm năm trước cậu và tớ đều sống ở thành phố S, cậu lớn lên ở nơi này, đó là lý do cậu cảm thấy quyến luyến vô cùng mỗi khi rời khỏi đây.”

“Vào năm tớ và cậu học năm cuối sơ trung (lớp 9), cha cậu cùng cha mẹ tớ đồng loạt gặp tai nạn rồi mất, một mình dì Nhã nuôi dưỡng cậu, và thỉnh thoảng cũng chăm sóc cho tớ. Sau đó chúng ta lên năm nhất cao trung (lớp 10), lần lượt gặp được Chử học trưởng Chử Tư Kiến và Nguyên học trưởng Nguyên Triệt.”

“Cậu thích Chử Tư Kiến, năm lần bảy lượt tìm cách theo đuổi anh, cuối cùng hai người thuận lợi ở bên nhau. Rồi chú Thời tìm đến mẹ cậu, muốn mẹ cậu và cậu theo chú đến MG, chú muốn trở thành chồng của mẹ cậu, cũng muốn làm cha của cậu.”

Nghe Kỷ Linh nói đến đây, mớ bòng bong trong đầu Thời Niên giống như tìm được đầu nút để gỡ, từng đoạn từng đoạn kí ức từ từ hiện ra.

Chầm chậm bóc tách, giống như thước phim cũ đang được trình chiếu lại.

Môi Thời Niên mấp máy, tiếp tục lời của Kỷ Linh: “Mẹ tớ dao động, nhưng tớ thì không. Tớ cho rằng mẹ mình làm như thế là phụ bạc cha ruột của tớ, tớ cho rằng bà không đáng nhận được tình yêu chân thành mà ông đã dành cho bà. Tớ không muốn đi đâu cả, không muốn rời khỏi ZG, không muốn đi xa thành phố S. Bởi vì ở nơi này, tớ đã từng có người cha yêu thương tớ hết mực.”

“Nhưng mẹ tớ không biết được suy nghĩ trong lòng tớ. Khi đó bà cho rằng, tớ chống đối bà vì Chử Tư Kiến. Bà cho rằng tớ không nỡ ly khai thành phố S chính là vì Chử Tư Kiến.”

“Sau đó có lẽ thật sự là trời chiều lòng bà. Chiếc cano của chúng ta năm đó phát nổ, tớ và cậu dạt vào một ngôi làng chài ở ngoại ô tỉnh H, vì bị chấn động mạnh mà đồng loạt quên đi mọi thứ, quên cả người cha tớ yêu thương nhất, và cả Chử Tư Kiến.”

Lời tiếp theo hai người không ai nói nữa, bởi vì họ đã trải qua mười hai năm nay rồi.

Nhã Tịnh thông qua năng lực của Thời thị, tìm thấy hai người bọn họ. Nhân lúc bọn họ mất trí nhớ, bà nhanh chóng kết hôn với Thời đổng, mang theo hai cô gái ngây ngô lên đường đi MG.

Bà tự tiện tiến hành việc đổi họ cho cô, từ Vân sang Thời, triệt để cắt đứt tất cả mọi thứ về người cha hoạ sĩ Vân Lữ của cô.

Có lẽ bà sợ cô và Kỷ Linh một ngày sẽ nhớ lại, nên đã ra tay trước, xoá hết tất cả tài liệu năm đó của các cô, xoá luôn thông tin ở trường học và xoá luôn thứ ở quá khứ đanc tồn tại trên người cô- hình xăm “323”.

Lượng tin tức quá lớn khiến đầu óc Thời Niên sau khi đã nhớ lại, trong phút chốc có hơi ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Đợi khi lấy lại được bình tĩnh, cô ngẩng đầu nhìn Kỷ Linh đối diện, mấp máy môi: “Cậu và Thời Vĩ như thế... vậy Nguyên Triệt làm sao đây?”

Kỷ Linh: “...” Nguyên Triệt làm sao ư?

Bàn tay Kỷ Linh siết chặt lấy gấu áo vest công sở, thần sắc hoảng loạn.

Từ khi đọc được tệp tài liệu đó, Kỷ Linh vẫn luôn trốn tránh vấn đề liên quan đến Nguyên Triệt, nào ngờ vẫn bị Thời Niên thẳng thắn khui ra.

Nàng không biết mình phải dùng thái độ gì để đối xử với Nguyên Triệt.

Nàng thừa nhận chính mình đã từng yêu Nguyên Triệt, nhưng phần tình cảm đó đã sớm bị mai một dần theo thời gian.

Hiện nay với nàng, Thời Vĩ mới là người mà nàng thật lòng yêu.

Kỷ Linh hơi cúi đầu, tóc mai trước trán che đi đôi mắt đẹp, run rẩy cất lời: “Là tớ có lỗi với Nguyên Triệt.”

Dường như đã đoán được kết quả, Thời Niên khẽ buông một tiếng thở dài.

Bốn người bọn họ- không biết rốt cuộc là duyên hay là nghiệt.

Chương 10: Gặp mặt

Mấy ngày liên tục sau đó Thời Niên bận rộn dọn dẹp nhà mới, mệt đến thở không ra hơi.

Kể từ khi nhớ lại mọi chuyện, Thời Niên không ngần ngại quyết định cắt đứt liên lạc với Nhã Tịnh, hoàn toàn không cho phép bà có cơ hội liên lạc với cô.

Một người phụ nữ tham phú phụ bần, dễ quên tình nghĩ như thế- cô mới không muốn nói đến nữa.

Nhà mới của Thời Niên cũng là dạng căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách giống Donna, nhưng khác ở chỗ nó nằm ở trung tâm thành phố S, là toà chung cư cao cấp, cực kì xa xỉ.

Lúc Thời Niên đặt bút kí hợp đồng mua bán, thậm chí Donna bên cạnh còn không ngừng xuýt xoa.

Mặc dù giá cả thật sự có chút đắt đỏ, nhưng mức độ bảo an rất cao, đó cũng là nguyên nhân mấu chốt khiến Thời Niên chọn mua.

Vừa nghĩ đến việc nếu Nhã Tịnh có thể thuận lợi tìm thấy cô thì cũng chưa chắc có thể tiến vào mang cô đi khỏi nơi này, Thời Niên không nghĩ ngợi gì thêm nữa mà lập tức chồng tiền.

Chật vật bọc xong cái grap giường mới màu bửu lam mà cô thích, công tác dọn dẹp nhà mới trải dài suốt ba ngày qua của Thời Niên cũng đã đi vào hồi kết, hoàn toàn kết thúc.

Thời Niên mệt mỏi đến mức tay chân run rẩy, trượt người ngồi xuống dựa vào thành giường, há miệng hít thở.

Cô thật lòng cảm thấy- bản thân thật sự không thích hợp với công việc tay chân này một chút nào hết!!!

Vốn ban đầu Thời Niên tính thuê người giúp việc về thay cô dọn, nhưng tài khoản của cô đã dùng hết cho việc mua nhà rồi, tạm thời không có khoản dư nào khác.

Thời Niên không còn cách nào khách đành mang tấm thẻ mà Thời gia cho cô ra tra thì nhận được thông báo đã bị khoá từ năm ngày trước rồi.

Chắc chắn mẹ cô muốn dùng cách cắt đứt nguồn cung cấp kinh tế ấu trĩ này để ép cô trở về MG đây mà.

Gần đây Donna bận việc trong đoàn làm phim, đã mấy ngày rồi chưa về nhà, Kỷ Linh thì phải theo Thời Vĩ đi giám sát công trình.

Cuối cùng không còn sự lựa chọn nào khác hơn nữa, Thời Niên đành phải cắn răng tự động thủ, vừa làm một phát liền ba ngày.

Ban đầu cô rất hào hứng, đến khi làm rồi mới biết ba chữ “mệt muốn chết” rốt cuộc là viết thế nào.

Đến cả hơi sức uống nước cũng không có.

Vừa nghĩ đến đó, cổ họng liền truyền đến cảm giác đau đớn, Thời Niên vịn thành giường đứng dậy, mở cửa phòng ngủ đi ra phòng bếp.

Thời Niên rót một ly nước ấm, nước còn chưa uống hết thì điện thoại đặt trên bàn ăn đã reo lên.

Trên màn hình nhấp nháy một chữ “Donna”, một tay cô cầm ly nước, tay còn lại vuốt sang phải, ấn loa ngoài: “Alo.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng ồn ào: “[Chị Maris, chị dọn nhà xong chưa?]”

Thời Niên nâng ly nước uống một ngụm: “Rồi, chị vừa làm xong.”

Nghe thế Donna lập tức thúc giục: “[Vậy chị chuẩn bị một chút đi, lát nữa theo em đến họp báo. Hôm nay là buổi họp báo tuyên truyền cuối cùng của đoàn phim ở thành phố S, Chử tổng Chử Vân cũng sẽ xuất hiện, em nghĩ chị cũng nên đi.]”

Thời Niên đang tính uống một ngụm nước nữa nhưng liền khựng lại: “Em chắc chắn? Chử tổng thật sự đồng ý xuất hiện à?”

Donna bên kia gật gật đầu: “[Vâng, em vừa nhận được mail của trợ lý Chử tổng sáng nay. Vậy nha, chị chuẩn bị chu đáo một chút, hôm nay bên phía báo chí đến rất đông, chị chớ nên quá sơ sài. Khoảng hai tiếng nữa em đến đón chị.]”

“Được.”

Đến tận khi điện thoại vang lên tiếng “tít” báo hiệu cuộc gọi kết thúc rồi, Thời Niên vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngẩn.

Chử Tư Kiến nhận lời tham gia họp báo tuyên truyền phim? Điều này quả thật là ngoài dự đoán, ngoài sức tưởng tượng của cô.

Không phải báo chí vẫn luôn nói rằng anh không thích xuất hiện ở những nơi có ánh đèn flash sao? Vậy lần này là gì đây?

Anh phá lệ tham dự họp báo- vì đây là phim của cô sao?

Nếu vậy thì đồng nghĩa việc anh đã biết cô còn sống ư?

Thế sao anh không đến tìm cô?

Anh không nhớ cô à? Hay anh không còn yêu cô nữa?

Nghĩ đến đây, trái tim trong lồng ngực Thời Niên đột nhiên nhói lên một cái, bàn tay đang cầm ly nước của cô run lên, ly nước vuột khỏi tay cô, rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh.

Một mảnh vỡ trong đó rơi trúng chân cô, cắt lên lưng bàn chân cô một vết rách sâu hoắm, máu đỏ chậm rãi ứa ra.

Thời Niên giật mình hít một ngụm khí lạnh.

Cô vội vàng ngồi xổm xuống nhặt hết miểng ly thuỷ tinh, trong đầu gác hình ảnh Chử Tư Kiến qua một bên. Xong xuôi mọi thứ, cô mới lê bước chân chảy máu đi xử lý, sẵn tiện tắm rửa. Chuyện Chử Tư Kiến không cần suy nghĩ nhiều, dù gì một chốc nữa cũng sẽ gặp. Còn nếu bây giờ cô không mau đi chuẩn bị, để khi Donna đến mà còn phải đợi thì cô nhóc nhất định thắt cổ cô.

Hai tiếng sau đó, chiếc Ford trắng của Donna đúng giờ xuất hiện dưới cổng toà chung cư của Thời Niên, cùng lúc đó Thời Niên cũng vừa xuất hiện.

Vì Thời Vĩ vẫn còn đang công tác ở thành phố S, nên cô và Donna không dám mang chiếc Lamborghini Huracán màu ngọc bích kia ra lái, chỉ sợ sẽ bị hắn bắt gặp trên đường, sau đó tống cổ cô về nhà thì chết.

Donna theo thói quen rướn người qua bên ghế lại phụ mở cửa cho Thời Niên.

Khi Thời Niên vừa ngồi vào ghế, ánh mắt Donna lập tức lướt một vòng trên người cô, cảm thấy bộ váy xanh nhạt cô đang mặc trên người thật sự rất đẹp, nhịn không được giơ ngón cái: “Chị Maris, outfit hôm nay của chị quá đỉnh, em duyệt, cực kì duyệt.”

Thời Niên vươn tay chỉnh lại lọn tóc mái mà cô đã tỉ mỉ uốn cong nhích sang bên phải một chút, cười nói: “Dù chị có ăn mặc xinh đẹp như thế nào, nhưng nếu xuống trễ nhất định vẫn bị em nói đến mức lên bờ xuống ruộng cho coi.”

Donna hít hít mũi: “Còn phải nói.”

Hai chị em nhìn nhau, đồng loạt bật cười, không khí trong xe tự nhiên trở nên vui vẻ.

Donna sợ trễ giờ, lập tức nhấn chân ga xoay vô lăng, chiếc Ford trắng mới cóng nhanh chóng hoà vào dòng xe tấp nập trên đường.

Buổi tuyên truyền lần này của đoàn phim được chuẩn bị rất rình rang, là một buổi họp báo ngoài trời, địa điểm được chọn là ở trấn T- nơi mà Thời Niên đã chọn để quay cảnh mở đầu.

Trấn T là một thị trấn nhỏ văn minh. Không khí yên bình tĩnh lặng, không các loại ô nhiễm, đặc biệt là tiếng ồn, không khói bụi, mức độ tia UV thấp, là một lựa chọn tốt cho ý định muốn tìm nơi nghỉ dưỡng.

Trung tâm thành phố cách trấn T rất xa, xe chạy liên tục một tiếng hơn mới đến nơi.

Khi Donna và Thời Niên đến, chỉ còn mười phút nữa là bắt đầu họp báo, sau khi đỗ xe xong xuôi, Donna lập tức lôi lôi kéo kéo Thời Niên chạy về hướng căn nhà được chọn để làm phòng chờ.

Bởi vì vết thương trên chân không được xử lý kĩ lưỡng, Thời Niên vừa mang cao gót vừa bị Donna lôi chạy, lúc bước vào máu đã nhiễm đỏ miếng urgo màu trắng trong suốt, nhưng không ai để ý.

Bên trong phòng đã có rất nhiều người, đa số là diễn viễn có tên tuổi đang diễn trong phim, ngoại trừ Chu Phức Toàn.

Lúc Thời Niên tiến vào, mọi người đều đồng loạt rối rít chào đón cô, cô cũng không kiệm lời, mỉm cười đáp lại.

Sau đó Donna nhanh chóng nhận lấy micro dùng để gắn trên ngực áo và loa cài mini từ tay nhân viên hậu cần, quay người nghiêm túc cúi đầu cài cho Thời Niên.

Vi Hân Ninh vừa được trang điểm xong, đang ngồi bên trái vị trí mà Thời Niên vừa ngồi xuống.

Nhìn thấy Thời Niên, sắc mặt Vi Hân Ninh có chút kì lạ nhưng vẫn mỉm cười bắt chuyện: “Chị Niên.”

Thần sắc cô nàng đã không còn giống như lúc đầu cô gặp nữa, dáng vẻ bây giờ giống như ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng không vui.

Nụ cười rất miễn cưỡng.
Thời Niên nghĩ đến Nguyên Triệt, đoán chắc sự thất thường của Vi Hân Ninh có lẽ bắt nguồn từ hắn, nên cũng không nghĩ ngợi gì, cũng hướng cô nàng mỉm cười: “Chào em, thời gian qua em vất vả rồi.”

Vi Hân Ninh lập tức xua xua tay, nụ cười sâu thêm chút: “Không có gì đâu. Công việc của em mà.”

Ngay lúc đó, Donna vừa cài xong thiết bị cho Thời Niên, cô nhóc cẩn thận kiểm tra một lần nữa mới buông cô ra.

Donna đứng thẳng lên, vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người: “Hôm nay là buổi cuối cùng tuyên truyền ở thành phố S rồi, chúng ta không được để sai sót gì. Thứ tự xuất hiện vẫn như hai lần trước, không có gì thay đổi cả, mọi người để ý một chút, đừng quên.”

Sau đó cô nhóc nhìn về hướng Thời Niên và người đàn ông đeo kính đang ngồi cách cô hai vị trí: “Chị Maris, chị và Chử tổng sẽ xuất hiện cuối cùng, báo chí nhất định muốn săn đón tin tức của hai người nhất, vị trí vedette của Vi Hân Ninh em cũng không thể không nhường cho hai người đó.”

Nghe đến đó, thần sắc Thời Niên xuất hiện kinh ngạc, cô quay đầu qua bên phải, nhìn người đàn ông một thân tây trang màu trắng từ nãy giờ vẫn luôn yên lặng cúi đầu đọc tài liệu.

Cặp kính cận gọng nhỏ trên sống mũi anh đã gần tuột xuống chóp mũi, nốt ruồi son đón lệ bên đuôi mắt trái cứ như vậy đập vào mắt Thời Niên, ngón tay thon dài với những khớp xương rõ ràng nắm lấy xấp giấy A4, thần sắc nghiêm túc vô cùng.

Nhất thời không gian xung quanh Thời Niên giống như bị tắt tiếng, yên lặng đến mức Thời Niên thậm chí còn có thể nghe rõ tiếng tim mình vang bên tai.

Bình bịch, bình bịch,...

Đập rộn ràng.

Đến khi Thời Niên sựt tỉnh, dời ánh mắt đang dán lên người Chử Tư Kiến đi thì mới phát hiện ra người trong phòng đã lục đục đi ra hơn phân nửa.

Lúc này Thời Niên mới cảm giác được dưới chân hình như hơi ươn ướt.

Cúi đầu xuống nhìn, Thời Niên thấy miếng urgo mà lúc nãy cô tuỳ tiện dán lên vết thương lúc này đã thấm máu không hết.

Ngẩng đầu muốn tìm Donna nhưng nhất thời lại không thấy người đâu, cô nghĩ nghĩ một lúc rồi quyết định mặc kệ nó, hôm nay cô mặc váy rất dài, vừa vặn phủ qua gót chân, chắc sẽ không ai thấy được

Nào ngờ lúc Thời Niên vừa tính đứng lên, người đàn ông vốn đang cách cô hai vị trí khi nãy lúc này đang khom người đứng trước mặt cô.

Thời Niên giật mình, hai má nhanh chóng ửng đỏ, lắp bắp nói: “Anh, anh, anh muốn làm gì?”

Nhìn thấy phản ứng của Thời Niên, trong mắt Chử Tư Kiến loé lên tia vui vẻ, anh vươn tay đưa cho cô một thứ: “Chân cô bị thương, băng urgo cũng đã thấm máu rồi, nên đổi.”

Thời Niên không tự chủ nhìn qua lòng bàn tay Chử Tư Kiến.

Một chiếc băng urgo màu xanh nhạt mà cô rất thích, dường như là hàng tự đặt, qua ánh sáng phản quang cô còn thấy được ba chữ số “323” in chìm ở giữa, lẳng lặng nằm im bên trong lòng bàn tay anh.

Chỉ qua một chiếc urgo nho nhỏ, Thời Niên liền biết được, bao năm qua anh nhất định vẫn luôn nhớ đến cô.

Trong lòng đau đớn như bị ai nhéo một cái, tê rần.

Chử Tư Kiến thấy cô cứ mãi nhìn urgo không nhúc nhích, liền hỏi: “Đạo diễn Thời, cô tự dán được chứ? Có cần tôi giúp không?”

Thời Niên ngẩng đầu, nháy nháy mắt, cố kiềm chế nước mắt đang trực trào: “Tôi đau lắm, không làm được, Chử tổng dán giúp tôi nhé? Anh có phiền không?”

Thần sắc Chử Tư Kiến hiện lên tia ôn nhu, giọng điệu anh có chút cưng chiều khó nén: “Không phiền, để tôi dán giúp cô.”

Chử Tư Kiến ngồi xổm xuống, thận trọng nắm lấy cổ chân bị thương của Thời Niên, lúc gỡ miếng urgo cũ còn không kiềm được hỏi cô có đau hay không.

Nhận được cái lắc đầu từ cô rồi thì anh mới nhận lấy khăn ướt vô khuẩn từ tay trợ lý, chầm chậm lau đi vệt máu bị dính bên ngoài da cô. Sau đó anh bỏ hai lớp bảo vệ keo của urgo ra ngoài, thần sắc nghiêm túc dán vào lưng bàn chân cho cô.

Xong xuôi, Chử Tư Kiến mới buông bàn tay đang nắm cổ chân Thời Niên ra, mày hơi nhíu dặn dò: “Vết thương có hơi sâu, lát nữa về nhà nên xử lý lại một lần nữa để tránh nhiễm trùng. Mấy ngày này tốt nhất đừng để vết thương chạm nước, sẽ khó lành.”

Lúc Chử Tư Kiến đứng lên, đưa mắt nhìn Thời Niên mới phát hiện rằng cô đang lặng lẽ nhìn anh, lệ ngập trong hốc mắt.

Tâm Chử Tư Kiến nhói lên, nghĩ là cô khóc vì đau, anh lại rút một tờ khăn ướt, khom người đưa cho cô: “Đừng khóc, kẻo trôi lớp trang điểm.”

Cũng đừng nên khóc, anh sẽ đau lòng!

Cuối cùng Thời Niên nhịn không được, nâng tay vòng qua cổ Chử Tư Kiến siết thật chặt, rốt cuộc bật khóc nức nở, trong miệng không ngừng lập lại hai chữ “Tư Kiến, Tư Kiến.”

Thân hình Chử Tư Kiến cương cứng ngay khi Thời Niên choàng tay ôm lấy anh.

Cằm anh bị cô kéo xuống đặt ở hõm vai cô, chóp mũi vấn vương mùi hương hoa Quỳnh mà cô vẫn luôn thích, nghe cô ở bên tai không ngừng gọi tên anh, Chử Tư Kiến cũng không nhịn được, cay cay khoé mắt.

Anh nâng tay ôm lấy thân thể cô, siết thật chặt giống như muốn dung nhập cô vào trong thân thể mình, nhắm chặt mắt nỉ non: “Niên Niên, em về rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau