NIÊN TƯ KIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Niên tư kiến - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thảm thiết

Nhìn hai người dán chặt lấy nhau đồng dạng đều nói không thành lời, tình cảm khắn khít như thế khiến đáy lòng Thời Vĩ giống như muốn hoá thành vũng nước.

Tự nhiên trở nên mềm yếu!

Hắn bất đắc dĩ tiến lên đẩy hai người vào trong phòng Thời Niên, quay đầu bỏ lại một câu rồi nhanh chóng đóng cửa lại: “Nhanh chóng thu dọn đi, trước khi quá muộn.”

Về phần muộn cái gì, hắn không nói thì cô và anh cũng biết.

Sựt nhớ đến Thời Sóc và Nhã Tịnh, Thời Niên giật mình vội buông Chử Tư Kiến ra, thần sắc gấp gáp nâng tay muốn đẩy anh ra ngoài: “Anh mau đi đi, đi ngay đi, trước khi cha mẹ em về. Bọn họ mà thấy anh thì sẽ không tốt đâu.”

Trong lòng cô run rẩy, không dám nghĩ đến kết cuộc của Chử Tư Kiến khi bị bắt gặp.

Cô không dám tham lam mà giữ anh ở lại, được gặp anh, ôm anh đã là khát cầu khó có được của cô rồi.

Không thể hại anh, cô không thể làm hại anh!

Hai mắt xoẹt qua tia kinh ngạc, Chử Tư Kiến không hề biết gì cả, nhưng nếu anh có biết cũng sẽ không màng đến việc đó.

Anh chỉ muốn đưa cô đi.

Nhất là khi đã nhìn thấy cô với thảm trạng này, anh càng phải đưa cô đi hơn nữa.

Hai người đã bỏ lỡ nhau một lần rồi, không thể lại bỏ lỡ nhau lần nữa.

Mười hai năm trước là do anh buông tay cô, mới khiến cô xa anh lâu như thế, lần này anh nhất định, nhất định có chết ở nơi này cũng nhất quyết không rời cô nửa bước.

Nghĩ vậy, Chử Tư Kiến giữ chặt cánh tay đang đẩy mình của Thời Niên, cúi đầu nhìn cô.

Anh nhẹ giọng nói: “Niên Niên, theo anh đi. Thời gia không phải nơi thuộc về em.”

Bước chân Thời Niên sững lại. Cô giương mắt, hoang mang nhìn anh, trong mắt sương mù mờ mịt.

Theo anh ư?

Anh muốn cô theo anh ư?

Trái tim không tự chủ nảy lên khỏi lồng ngực, sóng mắt Thời Niên xuất hiện dao động, nhưng cô rất nhanh bác bỏ.

Không thể!

Nếu cô theo anh, cha mẹ cô sẽ tìm ra được nơi anh và cô ở, bọn họ sẽ không buông tha cho anh.

Để kéo cô trở về, bọn họ sẽ không từ bỏ bất cứ điều gì cả.

Giống như năm đó, bọn họ tự ý làm nổ cano chỉ vì cô không nguyện ý theo họ đến MG, cốt chỉ để thuận lợi kéo cô đi, không hề quan tâm đến sống còn của ba người còn lại trên đó.

Với chính cô mà bọn họ còn có thể tàn nhẫn như thế thì với anh, cô không dám nghĩ, cũng nghĩ không ra liệu họ sẽ tàn ác như thế nào.

Anh khác cô.

Anh có tham vọng, có khát khao, có hoài bão, làm sao anh có thể chịu được cảm giác mất đi tất cả rồi cùng cô làm lại từ đầu?

Cho dù anh có cam lòng đi chăng nữa, cô cũng không thể đốn mạt như thế, cô không thể trở thành hòn đá chắn đường tương lai của anh được.

Hai mắt Thời Niên ánh lên tia kiên cường, cô tàn nhẫn quay đầu: “Anh trở về đi, em sẽ không theo anh.”

“Niên Niên.” Chử Tư Kiến kinh nghi mấp máy môi, nhưng lại mạnh mẽ nói: “Anh sẽ không đi đâu cả nếu không có em.”

“Em nói anh trở về đi, anh nghe không?” Thời Niên gần như hét lên với anh.

Hai mắt cô nhoà lệ, giọng nói nghẹn ngào, cô nắm lấy vạt áo anh, cả người không khống chế được tuột dần xuống: “Anh về đi, em xin anh. Em không muốn bọn họ làm tổn thương anh, em không muốn. Em chỉ còn có anh thôi, em không thể để mất anh nữa. Em xin anh, xem như em van xin anh, anh về đi được không?”

Nhìn Thời Niên phủ phục dưới chân mình khóc nức nở, tâm Chử Tư Kiến đau đớn như bị dao cứa, nỗi đau này không cách nào có thể diễn tả bằng lời.

Nó bóp nghẹt trái tim anh, khiến cho anh hít thở không thông.

Chử Tư Kiến ngồi xổm xuống, vòng tay ôm thân thể đang run rẩy của Thời Niên vào lòng.

Giống như năm đó cô đã từng nói, bọn họ là của nhau, mãi mãi là của nhau.

Anh vùi đầu trong tóc cô, cảm nhận sự tồn tại chân thật của cô, giờ khắc này, không có ai có thể ngăn anh mang cô đi, ai cũng không thể.

“Niên Niên, anh biết em muốn anh trở về là vì nghĩ cho anh. Nhưng em biết không, anh chật vật chờ đợi bao nhiêu năm tháng qua chỉ mong có một ngày sẽ được ôm em vào lòng như thế này. Em bắt anh buông tay ư? Sao em có thể tàn nhẫn như thế chứ?” “Anh không có cha, cũng không còn mẹ. Mười hai năm qua, em là nguồn sống duy nhất và độc nhất của cuộc đời Chử Tư Kiến anh. Nếu không có em, anh còn sống trên cõi đời này để làm gì?”

“Niên Niên, anh cho em hai lựa chọn. Một là theo anh rời đi, hai là cùng anh... chết ở nơi này.”

Thời Niên thản thốt, ngẩng phắt đầu lên nhìn Chử Tư Kiến.

Mắt anh trong veo, không hề giống như là đùa hay giận, chỉ có sự kiên cường và quyết đoán, muốn buộc chặt anh với cô.

Trân trân nhìn anh mấy phút, trái tim cố gắng xây lên bức tường ngăn cách sắt đá lúc nãy của cô, từ sớm đã vỡ vụn, lộ ra trái tim nho nhỏ vì anh mà đập, vì anh mà sống, hoàn toàn đầu hàng.

Cô mặc kệ.

Giờ khắc này cô mặc kệ mọi thứ, chỉ muốn cùng anh mà thôi.

Sống cũng được, chết cũng thế, chỉ cầu cùng nhau.

Thời Niên hạ mi mắt, tựa đầu vào vai Chử Tư Kiến, khe khẽ nói: “Em theo anh.”

Hai mắt Chử Tư Kiến còn chưa kịp loé lên tia kinh hỉ đã bị thanh âm gõ cửa gấp gáp của Thời Vĩ bên ngoài đánh tan.

Thời Niên và Chử Tư Kiến nâng mắt nhìn nhau, đều cảm thấy trong mắt người đối diện có tia bất an đang len lỏi, tim không nhịn được đập “bang bang” trong vô thức.

Không dám chậm trễ, Thời Niên đè lại cảm giác bất an mãnh liệt, mau chóng mở cửa.

Bên ngoài, Thời Vĩ vừa mới đút điện thoại vào túi, thần sắc có chút trắng: “Cha mẹ gần về đến rồi.”

Chỉ có bốn chữ nhưng nặng tựa ngàn cân, khiến chân Thời Niên không nhịn được lảo đảo, nhưng rất may là Chử Tư Kiến ở phía sau kịp thời đỡ lấy.

Anh ôm siết lấy hông cô, nâng mắt nhìn Thời Vĩ: “Kỷ Linh còn có thể giữ chân bọn họ chậm nhất là bao lâu?”

“Không chắc nữa, có lẽ... không quá hai phút.” Thời Vĩ lắc đầu, ngập ngừng nói.

Lúc này, sắc mặt Chử Tư Kiến không nhịn được cũng có chút tái đi, anh cau mày: “Vậy chúng ta còn không mau đi.”

Dứt lời, anh liền chuyển sang nắm cổ tay cô, nhanh chóng dùng sức kéo cô chạy đi, Thời Vĩ ở phía sau giật mình rồi cũng chạy theo.

Nào ngờ ba người bọn họ mới ra khỏi góc khuất phòng bếp, đã có mấy vệ sĩ mặc tây trang đen dàn thành hàng, đang đứng chờ sẵn.

Trái tim đang đập kịch liệt trong lồng ngực Thời Niên thoáng chốc như rơi xuống vực, hụt đi một nhịp.

Chử Tư Kiến và Thời Vĩ đồng loạt đẩy cô ra sau, chính diện nghênh đón tầm mắt của hai người trong phòng khách.
Bên kia phòng bếp là phòng khách, Thời Sóc và Nhã Tịnh đang chỉnh chu ngồi trên ghế sofa, ở phía sau hai người là Kỷ Linh dáng vẻ chật vật đang bị một tên vệ sĩ giữ chặt.

Thời Sóc liếc mắt nhìn Thời Vĩ, giọng điệu rèn sắt không thành thép nói: “Alva, con là con trai cha, sao có thể hợp sức với người ngoài đưa em gái bỏ trốn?”

Yết hầu Thời Vĩ động đậy, mắt hắn dán chặt trên thân ảnh Kỷ Linh ở phía xa: “Chúng con không bỏ trốn, chúng con là đang cứu Maris.”

“Ồ? Con là anh trai tốt như vậy khi nào thế?” Thời Sóc ngạc nhiên nhưng rồi cười nói: “Bỏ mặt nạ xuống đi, con bé đã biết cả rồi, bộ dạng anh trai tốt này con cũng không cần tốn sức diễn nữa đâu.”

“Con không diễn!” Hắn hít sâu một hơi, kiềm chế kích động: “Con thật sự muốn đưa Maris đi. Cái nhà này đã đủ ác với con bé rồi. Cha, mẹ, sao hai người không tha cho con bé một lần đi?”

Nghe hắn nói, Nhã Tịnh đột nhiên phì cười: “Tha? Cái gì gọi là tha? Tại sao phải tha? Mẹ là mẹ tiểu Niên, mẹ sẽ không hại con bé. Con cần gì phải lo bao đồng, mang người ngoài vào nhà để tạo điều kiện cho em mình bỏ trốn?”

Nghe bà nói thế, Thời Vĩ rốt cuộc bùng nổ: “Bà nói dối, bà im đi. Đúng, bà là mẹ Maris, nhưng có bao giờ bà thật tâm để ý đến con bé chưa? Những lời lên án hôm trước của con bé, bà quên cả rồi à? Làm sao bà có thể ăn ngon ngủ yên với những gì bà đã làm ra cơ chứ? Bà là người phụ nữ ác độc!”

“Câm ngay!” Thời Sóc ném tách trà trong tay xuống đất, đứng bật dậy: “Nếu cậu mà còn dám xúc phạm đến bà ấy, thì đừng trách tại sao tôi không màng đến tình cảm cha con chúng ta.”

Bước chân Thời Vĩ lui về sau hai bước, Thời Niên thần sắc lo lắng hơi vươn tay giúp nâng đỡ tay hắn.

Trên mặt Thời Vĩ tràn ngập vẻ thê lương, hắn cười, nhưng giọng nói lại nghẹn ngào: “Hai mươi năm trước, cha vì một người phụ nữ mà phụ bạc mẹ con, khiến bà u sầu mà chết. Giờ đây, vì người phụ nữ đó, cha lại muốn giết cả con ư?”

Hai mắt hắn long sòng sọc, thân thể vụt vào nhà bếp lấy ra một con dao sắc, kề lên cổ, trong tiếng kinh hô của Thời Niên, từng bước đi đến trước mặt Thời Sóc.

“Cha muốn con chết ư? Được, con thành toàn cho cha. Dao đây, cổ con đây, chỉ cần cha nói một tiếng, con sẽ cứa cho cha xem.”

Đám vệ sĩ muốn tiến lên ngăn cản, nhưng bị Thời Sóc ngăn lại.

Thân thể ông run rẩy, khiến Nhã Tịnh phải cau mày đứng lên đỡ lấy, đồng thời gửi cho đám vệ sĩ một ám hiệu mờ nhạt.

Lời vừa rồi chỉ là Thời Sóc nói ra trong lúc tức giận, thật ra với ông, Thời Vĩ chiếm vị trí rất quan trọng.

Hắn là con trai duy nhất của ông, cũng là cốt nhục duy nhất của nhà họ Thời, ông không thể khiến gia tộc đi vào con đường tuyệt tử tuyệt tôn được.

Thời Sóc nhìn Thời Vĩ cầm dao kề cổ đứng cách mình ba mét, cảm thấy trái tim già cỗi của mình đang đập mãnh liệt.

Giọng ông có chút run rẩy: “A Vĩ, buông dao xuống, đừng làm liều. Con là con trai duy nhất của cha, con không thể làm vậy với cha được. Con trai ngoan, con muốn gì? Nói đi, cha sẽ thoả mãn cho con. Cha hứa đó.”

Mày Thời Vĩ hơi động, hắn quay đầu nhìn Thời Niên sắc mặt trắng bệch đang níu lấy Chử Tư Kiến ở phía xa, lại quay đầu nhìn Kỷ Linh hai mắt ngập lệ đang giãy giụa trong vòng tay của tên vệ sĩ, mũi dao trong tay nhích sâu thêm chút, cắt trên cổ một đường máu.

“Cha nói thật? Cha sẽ không lừa con?”

Máu đỏ trên cổ Thời Vĩ khiến Thời Sóc càng thêm hoảng loạn, ông vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, cha sẽ không lừa con, con trai, đừng động đậy thêm nữa.”

“Vậy thì, cha thả ba người bọn họ đi đi.”

“Không được.” Nhã Tịnh dứt khoát cắt ngang.

Mũi dao trong tay Thời Vĩ ấn sâu thêm chút nữa, máu chầm chậm rỉ ra thành dòng.

Thần sắc Thời Sóc hiện lên tia kinh sợ, ông vội vàng giữ chặt lấy tay bà, quay đầu nói với Thời Vĩ rồi lại nói với đám vệ sĩ: “Được, cha nghe con. Các người mau chóng lui qua một bên, đừng ai tiến lên ngăn cản.”

Thời Vĩ hài lòng, giương mắt nhìn Kỷ Linh được thả ra, đang chạy về phía Chử Tư Kiến và Thời Niên.

Hắn quay người, gật đầu với Chử Tư Kiến như một lời tạm biệt, giọng nói nhẹ nhàng giống như một người anh trai hiền lành: “Mau đi đi, chăm sóc tốt cho Maris, trông cậy ở cậu.”

Chử Tư Kiến thần sắc xoẹt qua tia không nỡ, nhưng anh cũng biết tình hình bây giờ không thích hợp để diễn cảnh cảm động, chỉ đành phải qua loa gật đầu đáp trả, xoay người nắm tay Thời Niên và cổ tay Kỷ Linh, ba người mau chóng chạy ra hướng ngoài cửa.

Thời Vĩ thở dài một hơi, bàn tay cầm dao không nhịn được hơi buông lỏng.

Ngay khoảnh khắc đó, tên vệ sĩ được Nhã Tịnh đưa ám hiệu lập tức tiến lên, từ phía sau cưỡng chế bẻ cổ tay Thời Vĩ, con dao dính máu trong tay hắn rớt “cạch” xuống sàn nhà.

Tay truyền đến cảm giác run rẩy, Thời Vĩ không kịp xoay người đã bị hai tên vệ sĩ khác tiến lên đè xuống, cưỡng chế không cho phép động đậy.

Bên kia, ba người Chử Tư Kiến vừa chạy qua khỏi phòng khách lại có một tốp vệ sĩ khác xuất hiện, một tên trong số đó nâng chân, không lưu tình đạp một phát lên ngực Chử Tư Kiến, khiến anh không chịu được bật ngã về phía sau.

Những tên vệ sĩ khác nhanh chóng tiến lên, lập tức kéo Thời Niên và Kỷ Linh qua một bên, chỉ chừa lại Chử Tư Kiến đang chật vật nằm giữa nhà.

“Tư Kiến!” Thời Niên bị kéo lảo đảo, nghẹn ngào gọi anh.

Chương 17: Thảm thiết [2]

Ánh mắt Thời Sóc liếc qua Thời Vĩ đang bị cưỡng chế ở một bên,  khoé mắt lại bắt gặp vệt máu đỏ tươi trên cổ hắn, hai mắt Thời Sóc tối lại, căm phẫn nhìn Chử Tư Kiến.

Tất cả mọi cớ sự đều do thằng nhãi con này gây ra.

Nếu nó không đến, không muốn mang Thời Niên đi thì Thời Vĩ cũng không dùng tính mạng mình để uy hiếp ông, cuối cùng còn làm mình bị thương.

Thời Vĩ là con trai độc nhất của ông, nếu nó bị thương vì ai, ông sẽ thay nó đòi lại gấp mười trên người kẻ đó.

Thời Sóc thở hắt một hơi bực tức, ngồi phịch xuống ghế, nâng mắt cho vệ sĩ nâng Chử Tư Kiến lại gần ông.

Chử Tư Kiến không có võ nghệ phòng thân, lại vừa bị một cú đạp khiến anh ăn không ít đau đớn, dáng vẻ lúc này cứ như con chuột bị hai tên vệ sĩ lực lưỡng kéo đi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Chử Tư Kiến sâu sắc cảm thấy hận sự lựa chọn ngu dốt năm xưa của mình.

Vì sao không học võ mà lại chọn học bơi?

Ở dưới nước anh là vua, nhưng ở trên bờ hiện tại lại không khác gì con kiến, mặc người giẫm lên.

Không đợi đến khi Thời Sóc lên tiếng, Nhã Tịnh đã vọt lên trước.

Bà nâng tay, điên tiết cho Chử Tư Kiến một cái tát vang dội.

Trong tiếng hét thảm của Thời Niên, mặt Chử Tư Kiến bị đánh đến mức nghiêng qua một bên, nửa bên mặt dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mau chóng ửng đỏ.

Vứt bỏ lớp vẻ ngoài của một vị phu nhân có giáo dưỡng cao, giờ đây Nhã Tịnh chỉ còn giống như một mụ đàn bà chanh chua ngoài đường.

Sắc mặt bà méo mó đến đáng sợ, nắm lấy tóc Chử Tư Kiến, kéo đầu anh ngẩng lên đối diện với mình: “Năm đó cano nổ mạnh như thế cũng không khiến cậu chết đi, quả thật là đồ con gián dơ bẩn sống rất dai.”

Trên đầu truyền đến cảm giác căng chặt do bị kéo tóc, hai tay bị vệ sĩ giữ chặt ở phía sau, dáng vẻ Chử Tư Kiến tràn ngập chật vật nhưng nhất quyết không khuất phục.

Anh nâng mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ đối diện mình, giọng nói lạnh lẽo: “Chuyện năm đó tôi đã sớm điều tra ra. Thì ra bà độc ác như thế, không biết chúng tôi sẽ thuê chiếc cano nào liền dứt khoát phá huỷ hàng loạt cano có mặt trên vùng vịnh D khi đó. Bà muốn dồn chúng tôi vào chỗ chết, thậm chí còn không nghĩ đến việc sẽ hại những người vô tội khác.”

Ở phía sau, Thời Niên và Kỷ Linh nhìn nhau, ưu thương nhắm mắt lại.

Ánh mắt Thời Vĩ và Thời Sóc loé lên tia ngạc nhiên, nhất là Thời Sóc, ông trân trân nhìn Nhã Tịnh, có chút ngoài ý muốn.

Người phụ nữ mà ông hằng yêu... đã làm những gì thế này?

Hôm trước Thời Niên khóc lóc lên án, ông còn mạnh mẽ phủ nhận trong lòng, nhất định không tin.

Không thể nào, không thể!

Nhã Tịnh mà ông yêu vẫn luôn là người phụ nữ dịu dàng văn nhã, dù cho có bức ép Thời Niên đi chăng nữa nhưng ông vẫn cho rằng bà chưa từng làm hại đến ai.

Chuyện năm đó cano nổ— ông vốn cho rằng là trời giúp mình, là trời tác hợp cho ông và bà, để Thời Niên thuận lợi theo ông và bà đến MG.

Thì ra không ngờ, cái mà ông cho rằng là trời đất tác thành, lại có bàn tay tàn ác của người phụ nữ ông yêu nhúng vào.

Một lần nữa bị vạch mặt, Nhã Tịnh cắn răng nâng tay, một cái tát trời giáng lại rơi xuống nửa bên mặt còn lại của Chử Tư Kiến, bà nghiến răng nghiến lợi quát: “Câm miệng. Đừng có ngậm máu phun người, chuyện năm đó là ngoài ý muốn. Là cậu đã tiêm nhiễm vào đầu tiểu Niên, khiến nó hận mẹ nó, cậu không có tư cách lên tiếng ở đây.”

Khoé môi Chử Tư Kiến xuất hiện tơ máu, anh khinh miệt cười: “Niên Niên là người biết phân rõ phải trái, không cần tôi chỉ điểm, chỉ cẩn thận nhớ lại cũng đoán được ai nhúng tay ở phía sau rồi. Năm đó bà muốn đưa tôi và Nguyên Triệt vào chỗ chết, thậm chí còn thuê người phục kích chờ sẵn bọn tôi ở trên bờ, chỉ cần bọn tôi còn sống... nhất định giết không tha.”

Ba chữ “giết không tha” giống như sấm rền, thình lình đánh vào trong lòng mỗi người ở đây.

Bị nói bất ngờ, Nhã Tịnh mở to mắt, thân thể hơi run lên, tay đang nắm tóc Chử Tư Kiến cũng buông ra.

Bà nâng mắt nhìn Thời Niên ở phía xa, thấy trong mắt cô lạnh như băng, giờ khắc này tình thân gia đình, tình mẫu tử gì gì đó đều hoá thành mây bay, không đọng lại chút nào nữa.

Chử Tư Kiến giống như không nhìn thấy phản ứng của Nhã Tịnh, buông mi mắt, tiếp tục nói: “Nhưng cũng may là bọn tôi phước lớn mạng lớn, được du thuyền của Giang gia đúng lúc cứu được. Bà mặc dù đã thuận lợi mang được Niên Niên và Kỷ Linh đi, nhưng trong lòng có quỷ, bà không an tâm.”

“Sau đó bà liên kết với Nguyên Thương ở thủ đô, từng bước chèn ép tập đoàn Chử Vân, muốn chúng tôi sụp đổ, trở lại là những đứa trẻ tay trắng như năm đó. Không chỗ dựa, không bối cảnh, giống như con kiến, mặc cho bà dày xéo.”

Bên kia, Thời Niên nghe xong, tuyệt vọng nhắm mắt, cả người vô lực trượt xuống sàn nhà, nhưng vẫn bị vệ sĩ giữ chặt.
Nước mắt cô vốn tưởng chừng đã khô cạn giờ khắc này lại trào ra như dòng suối nhỏ, không cách nào ngưng lại được.

Thì ra, thì ra nhiều năm qua, ở phía sau lưng cô, mẹ đã nhiều lần làm tổn thương anh đến vậy.

Tâm khảm cô đau đớn, không dám nghĩ đến, nếu như năm đó du thuyền Giang gia không may mắn ở thành phố S, thì kết cuộc của anh và Nguyên Triệt sẽ như thế nào?

Cô và Chử Tư Kiến- chắc chắn sẽ âm dương xa cách, cả một đời không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Mẹ cô không những không quan tâm đến sinh mạng của cô, mà còn nhẫn tâm muốn giết người cô yêu.

Trên đời này, làm gì có người mẹ như thế chứ?

Người phụ nữ ác quỷ đột lốt phu nhân gia giáo đó, thật sự là mẹ cô ư?

Hai mắt Nhã Tịnh thẹn quá hoá giận, bà điên tiết lao đến, móng tay thon dài xách lấy cổ áo Chử Tư Kiến, gằn giọng: “Cậu im ngay! Im ngay cho tôi!”

Nhìn xuyên qua vai Nhã Tịnh, Chử Tư Kiến thấy được vẻ mặt bất ngờ xen lẫn kinh nghi tột độ của Thời Sóc, bật cười nói tiếp: “Thời đổng, ông ắt hẳn không biết rằng người phụ nữ này độc ác cở nào đâu nhỉ? Ông cho rằng hai mươi năm trước, vợ ông là u sầu thành bệnh mà chết ư?”

Nghe nhắc đến mẹ mình, Thời Vĩ lập tức nói: “Cậu có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.” Chử Tư Kiến nhếch môi: “Các người không tìm hiểu vì sao đường đường là Thời phu nhân cao cao tại thượng, sao có thể để mình u sầu thành bệnh mà chết ư? Thời Vĩ, mẹ của anh, là bị Nhã Tịnh hại chết. Bà ta vì muốn bấu víu vào cha anh, nên đã lên kế hoạch trừ khử mẹ anh.”

“Mẹ anh có tiền sử tâm lý bất ổn, bà ta liền kích thích mẹ anh, hợp tác với người giúp việc trong nhà, khiến cho mẹ anh nghĩ là cha anh không còn yêu mình nữa. Dần dần mẹ anh bị trầm cảm, nhưng không dám nói ra, cuối cùng Nhã Tịnh gửi cho mẹ anh một xấp tấm ảnh bà ta và cha anh hôn nhau, thậm chí lên giường với nhau, mới khiến mẹ anh u sầu mà chết. Xấp ảnh đó, chính là giọt nước cuối cùng làm tràn ly.”

Sắc mặt Thời Sóc trắng bệch, bước chân không nhịn được lảo đảo, ông giương mắt nhìn Nhã Tịnh sắc mặt tím tái, lại quay đầu nhìn Thời Vĩ hai mắt mở lớn giống như vẫn đang đắm chìm trong ngơ ngác chưa kịp thoát ra ở phía bên kia, lồng ngực khô cằn nhói lên một cái.

Trông thấy dáng vẻ Nhã Tịnh bị đả kích vì anh vạch trần quá khứ thối nát của bà ta, Chử Tư Kiến không nhịn được bật cười, lại tung quả bom cuối cùng: “Niên Niên, em biết không? Nhã Tịnh thật ra không phải là mẹ ruột của em.”

Thời Niên giật bắn mình, ngơ ngác nhìn anh. Tiếp nhận kích thích to lớn, đầu óc cô giờ khắc này hoàn toàn trống rỗng.

Nhã Tịnh giống như tỉnh lại từ trong trùng trùng đả kích, bà ta điên tiết xoay người nắm lấy con dao nhỏ gọt trái cây đang đặt trên bàn trà, nhào về phía anh: “Mày câm miệng, tao bảo mày câm miệng!”

Thời Niên hoảng hồn, vùng vẫy muốn thoát khỏi gọng kiềm của vệ sĩ, thét lên: “Mẹ! Mẹ, dừng lại, đừng như thế. Mẹ!”

Mũi dao nho nhỏ sáng bóng loá lên trước mặt Chử Tư Kiến, tiếng vải bị xé rách vang lên bên tai, mũi dao xuyên qua da, đâm vào trong máu thịt.

Sắc mặt Chử Tư Kiến hơi trắng, Nhã Tịnh bị Thời Sóc dùng sức kéo lại, con dao chưa đâm quá sâu đã bị cưỡng chế rút ra, rơi xuống đất. “Nhã Tịnh, bà điên rồi!” Thời Sóc giữ tay Nhã Tịnh, giận dữ tát cho bà một cái, rồi quay đầu hét lên với đám vệ sĩ: “Còn không mau thả người?! Gọi bác sĩ đi, nhanh lên.”

Vừa thoát khỏi gông xiềng của vệ sĩ, Thời Niên lập tức bật dậy, lảo đảo chạy đến đỡ lấy thân ảnh Chử Tư Kiến đang lung lay sắp đổ.

Máu đỏ phủ lấy vạt áo trước ngực Chử Tư Kiến, thần sắc anh bợt bạt, mỉm cười nhìn cô: “Niên Niên.”

“Anh làm gì thế hả? Sao lại kích thích mẹ em? Bà có thể giết chết anh đấy.” Thời Niên bật khóc nức nở, ôm chặt lấy anh, một tay đè lên vết thương trên ngực anh.

Máu nóng luồn qua kẽ tay cô, tim cô nhói lên khủng khiếp, giống như không còn là của mình.

Thân thể anh gầy gò nhưng ấm nóng, nhịp tim yếu ớt đập, mặc dù sắc mặt tái xanh nhưng vẫn ôn nhu nhìn cô: “Nếu anh không làm như vậy, sao Thời đổng có thể ra tay ngăn lại?”

Thời Niên khóc không thành tiếng, hai mắt đẫm lệ nhìn anh.

Phía sau, Nhã Tịnh giống như sắp điên rồi, bà ôm lấy nửa bên mặt bị Thời Sóc đánh, căm phẫn nhìn ông: “Ông đánh tôi? Sao ông dám đánh tôi?”

Hai mắt Thời Sóc loé lên đau lòng nhưng vẫn cứng rắn nói: “Tịnh Tịnh, bao nhiêu năm qua tôi vẫn luôn nuông chiều bà, cuối cùng lại khiến bà càng ngày càng lún sâu vào tội lỗi. Tiểu Niên mặc dù không phải là con gái ruột của bà, nhưng bà đã ở bên cạnh con bé bao nhiêu năm, không có tình cũng phải có nghĩa.”

“Tôi để mặc cho bà trút giận lên người Chử Tư Kiến, nhưng không có nghĩa sẽ khoanh tay đứng nhìn bà làm càn. Nếu bây giờ bà ở trước mặt tiểu Niên, giết chết người nó yêu, thì bà nói xem, bà phải đối mặt với nó thế nào?”

Hai mắt Nhã Tịnh sẫm màu máu, giờ khắc này bà điên rồi, thật sự điên rồi.

Bà cười lớn, giọng cười thê lương mà ghê rợn văng vẳng trong nhà: “Thời Sóc, tôi như thế này chính là vì ông. Nếu năm đó ông không chia tay với tôi rồi đi ra nước ngoài kết hôn, đời tôi sẽ chật vật như thế này sao? Tôi phải cam chịu lấy Vân Lữ- một tên hoạ sĩ quèn, rồi còn phải thay hắn ta nuôi nấng, yêu thương đứa con gái không có một giọt máu mủ với tôi, rốt cuộc là vì ai? Tôi một mực ở thành phố S, bấu víu vào hắn ta chính là để đợi có ngày ông trở về.”

“Thế rồi tôi rốt cuộc vẫn đợi được ngày đó. Nhưng ông lại nói với tôi, muốn tôi trở thành người tình bí mật của ông ở thành phố S, ông không thể cho tôi danh phận vì đã có vợ ở nước ngoài. Kiên nhẫn chờ đợi ông lâu như vậy của tôi, rốt cuộc chỉ đổi lấy thân thế người tình bí ẩn của Thời đổng Thời thị thôi sao?”

Nhã Tịnh chỉ tay vào mặt Thời Sóc đang ngây ngẩn, cảm thấy lòng đau đến mức khó nhịn, vết thương bao năm qua bị bà nhẫn tâm đè xuống đã lại trỗi dậy: “Thời Sóc, tôi không cam lòng, có chết cũng không cam lòng! Là Anna đáng chết, con đàn bà đó đáng chết, nếu không phải bà ta chiếm giữ danh phận vợ ông, thì tôi cũng không phải chật vật như thế này.”

Ánh mắt Nhã Tịnh tàn độc quét qua từng người với những sắc mặt khác nhau trong phòng: “Năm đó cho nổ cano là tôi, nhẫn tâm cho người đập đầu Vân Niên và Kỷ Linh đến mức mất trí là do tôi, thuê người đuổi giết Chử Tư Kiến cũng là tôi. Đến Vân Lữ hai mươi hai năm trước chết đuối cũng là do tôi. Anna thì không cần phải nói nữa, bà ta không chết, vị trí này sao có thể thuộc về tôi? Tất cả những ai ngán đường tôi, đều phải chết! Tất cả đều phải biến mất!”

Cả người Thời Sóc không tự chủ lùi mấy bước, cách xa người đàn bà tàn nhẫn xa lạ này, huyệt thái dương đau đớn run lên.

Đây... đây là người phụ nữ mà ông yêu ư?

Nghe kẻ thù giết mẹ nhắc đến tên mẹ mình, Thời Vĩ hai mắt long sòng sọc, hắn chộp lấy con dao dính máu khi nãy làm rớt dưới đất, đứng lên toan lao về phía bà ta.

Mũi dao sắc nhọn đâm qua da thịt, máu nóng văng lên mặt, Thời Vĩ mở lớn mắt trừng trừng nhìn Thời Niên đang đứng trước mặt mình, che chở cho Nhã Tịnh ở phía sau.

Hắn hoảng hốt buông tay ra, cả người Thời Niên lập tức ngả ra sau, đổ ập vào trong vòng tay của Nhã Tịnh.

Một loạt hành động xảy ra khiến Chử Tư Kiến, Thời Sóc và Kỷ Linh ngớ người ra.

Ánh mắt chạm phải con dao cán gỗ đang cắm trên bụng Thời Niên, Chử Tư Kiến tức thì giật nảy mình.

Không màng đến vết thương nơi ngực đang rỉ máu, anh cắn răng bò lại, nửa ôm nửa giật lấy cô từ trong lòng Nhã Tịnh đang ngơ ngác, thần sắc hoảng loạn không dám động đậy: “Niên Niên, em có sao không? Có đau không? Trời ơi, mau gọi cấp cứu đi, mọi người mau gọi cấp cứu đi!”

Kỷ Linh nhanh chóng hồi hồn, vội vàng xoay người đi gọi cứu thương.

Nàng cảm thấy giờ phút này đầu mình giống như muốn nổ tung, hô hấp cũng không vững vàng.

Thời Niên cho anh một nụ cười nhợt nhạt, cô quay đầu, cố gắng vươn tay nắm lấy tay Nhã Tịnh, thều thào nói: “Mặc dù mẹ không phải là mẹ ruột của con, nhưng cha nói đúng, chúng ta không có tình nhưng vẫn còn có nghĩa. Hôm nay con thay mẹ nhận lấy nhát dao này, xem như là kết thúc ân oán từ nhiều đời trước.”

Giọng nói cô nấc lên, đứt quãng: “Mẹ... con và cha Vân Lữ... tha thứ cho mẹ, mẹ cũng buông tha... buông tha cho bọn con đi. Chúng ta... từ nay... không ai nợ ai...”

Dứt lời, Thời Niên kéo khoé môi, muốn quay đầu cho Chử Tư Kiến một nụ cười trấn an nhưng giữa chừng đã ngưng lại, tay đang giữ tay Nhã Tịnh cũng rời ra, hai mắt nhắm lại, đồng tử tan rã khắc sâu hình ảnh Chử Tư Kiến trong đầu.

“Tư Kiến, xin lỗi anh, có lẽ em không thể cùng anh nữa rồi.”

Chương 18: Tiền kết

Hiện nay ở thành phố S, trời đã chính thức vào Thu.

Hoa ngọc lan trắng trên cây rụng mất hơn một phần ba, chỉ còn lại cành cây nho nhỏ, có phần trơ trụi phất phơ trong gió.

Thời Niên đứng trước cửa Cục dân chính, cùng Chử Tư Kiến tay trong tay nhìn nhau, thấy rõ trong mắt đối phương chỉ có hình ảnh mình.

Trong mắt Chử Tư Kiến tràn ngập ôn nhu, anh duỗi tay, thay cô vén lọn tóc bị gió cuốn ra sau tai, giọng nói nhẹ nhàng: “Em nghĩ kĩ chưa?”

Trên người Thời Niên mặc váy xanh, gió tinh nghịch cuốn lấy tà váy cô bay bay, có chút phiêu diêu, cũng có chút mỹ lệ.

Hạnh phúc khiến con người ta dường như trở nên trẻ trung hơn, khoẻ khoắn hơn và cũng ngày càng xinh đẹp hơn nữa.

Cô cười híp mắt, giơ tay trái lên trước mặt, lộ ra lúm đồng tiền như hoa nở bên phải, tinh nghịch nháy nháy mắt: “Đến nhẫn cầu hôn của anh em cũng đeo rồi, còn suy nghĩ gì nữa chứ?”

Trên ngón giữa bàn tay trái xinh đẹp với những ngón tay thon dài của Thời Niên, có đeo một chiếc nhẫn đính hôn kiểu dáng rất đặc biệt, dường như là hàng tự thiết kế.

Vòng nhẫn làm từ bạch kim, gồm hai vòng nhỏ bện lại với nhau. Khung giữ viên kim cương được thiết kế giống như chiếc vương miện nhỏ, sang quý nhưng không tục tằng.

Viên kim cương khá lớn nằm trong vòng tròn vương miện, được vương miện bao lấy, lớn hơn loại kim cương thường thấy trong nhẫn cầu hôn. Dưới ánh nắng sớm lấp lánh ánh sáng, ba chữ số “323” thoắt ẩn thoắt hiện, được tỉ mỉ khắc trên mặt viên kim cương.

323- CW, cả một đời Chử Tư Kiến có được chỉ vì để đợi đến ngày Vân Niên xuất hiện.

Chử Tư Kiến bật cười nhìn vẻ mặt cô hưởng thụ lại còn khoe mẽ, bàn tay nắm lấy tay cô hơi dùng sức, siết thật chặt: “Niên Niên, chúng ta vào thôi.”

Hôm nay là thứ Bảy, buổi sáng ở Cục dân chính đông đúc lạ thường, kẻ đứng người ngồi, ra ra vào vào tấp nập như chợ phiên ngày Tết.

Nhưng rất may là Thời Vĩ đã thay hai người dàn xếp trước, thế nên chân trước vừa bước vào, chân sau lập tức có người đi ra tươi cười chào đón.

Thủ tục đăng kí kết hôn không hề rườm rà, hai người lần lượt trình hộ khẩu và chứng minh nhân dân, để cho người của Cục dân chính công chứng, rồi lại làm công tác kê khai hộ tịch, chụp ảnh để dán vào giấy chứng nhận kết hôn.

Trong tấm ảnh có màu nền đỏ chót như màu máu, hai thân ảnh mỉm cười hướng về phía ống kính, trong mắt ngập tràn hạnh phúc, giống như nước hồ mùa Xuân đong đầy, sóng sánh như thể muốn trào ra bên ngoài.

Người phụ nữ tóc đen ngắn ngang vai, hơi mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền sâu hoắm, thẳng lưng khoác tay người đàn ông chững chạc bên cạnh.

Người đàn ông cắt tóc gọn gàng, nơi đuôi mắt hẹp dài có một nốt ruồi đón lệ màu đỏ sậm, mím môi mỉm cười, cũng nắm lấy tay vợ mình.

Sau đó người của Cục dân chính lại hỏi hai người có tình nguyện kết hôn và thật sự muốn gắn bó bên nhau hay không.

Chử Tư Kiến lại nắm lấy tay Thời Niên, cả hai đan tay vào nhau, mỉm cười khe khẽ gật đầu, để cho nhân viên công tác xác nhận.

Người của Cục dân chính lập tức nâng bút, ghi việc kết hôn của hai người vào sổ hộ tịch, sau đó đưa lại sổ hộ tịch và hai bản giấy chứng nhận kết hôn, để hai người lần lượt ký tên mình lên đó.

Quá trình nhanh đến mức tính luôn cả thời gian vào rồi ra- thậm chí còn chưa quá mười lăm phút.

Lúc bước ra khỏi Cục dân chính, Thời Niên vẫn còn đang ngơ ngác nhìn giấy chứng nhận kết hôn đỏ chói trong tay mình.

Sắc đỏ trong ánh nắng vô cùng chói chang, chói đến mức khiến hai mắt cô cũng đau.

Cô đã là vợ hợp pháp của anh rồi.
Kể từ giây phút này, vận mệnh và cuộc đời bọn họ sẽ gắn chặt với nhau, cho dù là lúc chật vật hay khi giàu sang, không lúc nào cách xa người còn lại.

Thời Niên chớp chớp mi mắt, kinh ngạc quay đầu nhìn Chử Tư Kiến: “Nhanh vậy sao anh?”

Dáng vẻ Chử Tư Kiến cũng là lần đầu thấy được năng lực làm việc của Cục dân chính, thật thà gật đầu: “Ừm, nhanh thật.”

Nhưng trong giọng nói không thể kiềm chế được tia vui sướng ẩn giấu.

Thời Niên phì cười, đột nhiên nhảy lên, vòng tay ôm lấy cổ Chử Tư Kiến, cười đến cong cong mi mắt.

Đột nhiên nhớ lại năm đó khi hai người lần đầu gặp mặt, cô không nhịn được bật cười khanh khách, chậm rãi giới thiệu lại chính mình: “Chử Tư Kiến, chào anh, em là Thời Niên, là vợ của anh.”

Trong mắt sóng tình dạt dào, Chử Tư Kiến cúi đầu nhìn Thời Niên, trong mắt loé lên tia hiểu rõ, lập tức đáp lời: “Chào em Niên Niên, anh là Chử Tư Kiến, là ông xã của em.”

Ông xã bà xã, anh là của em hay em là của anh cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất là— chúng ta là của nhau.

Mãi mãi là của nhau.

Một ngọn gió nhẹ mơn man luồng qua giữa hai người, cuốn lấy gấu áo anh và tà váy cô bay bay, quấn quýt vào nhau, không thể tách rời.

Giống như sinh mạng của bọn họ, từ khi sinh ra đã định sẵn là dành cho nhau, trải qua bao nhiêu phong ba sóng gió, cuối cùng vẫn sẽ trở về bên cạnh nhau.

Ba năm trước ở MG, bọn họ cứ ngỡ đã lại để mất nhau.

Nhưng có lẽ là do ông trời thương xót, đã đoái hoài đến tình cảm trung trinh của hai người bọn họ mà quyết định cho thêm một cơ hội nữa.

Khi ấy đưa vào bệnh viện, Chử Tư Kiến và Thời Niên đều đã lâm vào hôn mê.

Vết dao Nhã Tịnh gây ra cho Chử Tư Kiến chỉ cách tim anh một chút xíu, còn vết dao mà Thời Niên đỡ lấy thay Nhã Tịnh đã đâm xuyên qua lá lách cô, cả hai người chỉ cần chậm trễ cứu chữa một ít phút thôi thì chắc chắn đời này sẽ không thể lại nhìn thấy nhau nữa. Hai người nằm viện hơn hai tháng, trong lúc đó biết được Nhã Tịnh đã bị bắt giam, Thời Vĩ và Thời Sóc nảy sinh xung đột dữ dội, Thời Vĩ ly khai Thời gia, trở về ZG đầu quân cho tập đoàn Chử Vân.

Cử động khi ấy của Thời Vĩ đã nhấc lên một ngọn sóng lớn ở thương trường ZG và thương trường quốc tế, những ngày tháng tiếp theo giá cổ phiếu Thời thị giống như trượt tuyết, không ngừng tuột dốc. Ngược lại, giá cổ phiếu của Chử Vân lại giống như đeo tên lửa, tăng lên vùn vụt, cho đến một năm trước mới bắt đầu có dấu hiệu chững lại.

Về phía Thời Niên, sau khi trở về từ MG cô mới biết bộ phim của mình dưới tay Donna, đã được công chiếu một cách thành công và vang dội, thu về cho cô không ít giải thưởng lớn nhỏ. Thậm chí đến Vi Hân Ninh cũng nhận được đề cử giải thưởng |Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất| thường niên của Kim Hoa.

Trong ba năm qua, Thời Niên cũng không tiếp tục làm ở mảng đạo diễn nữa mà đã chuyển sang biên kịch, mấy tháng mới bắt đầu viết kịch bản một bộ phim, cả ngày cứ như thế nhàn nhã trôi qua.

Sau khi đăng ký kết hôn, Thời Niên và Chử Tư Kiến đều không có ý định tổ chức hôn lễ rình rang, đồng loạt chỉ muốn bày một bàn tiệc nhỏ, mời một ít bạn bè thân thiết đến chung vui.

Về phần bạn bè thân thiết thì cả hai đếm đi đếm lại không ngừng cũng chỉ có mấy người.

Thời Vĩ và Kỷ Linh mặc dù ban đầu chưa có ý định đăng ký kết hôn nhưng cũng đã dọn đến sống chung nhà như vợ chồng. Cho đến ba tháng trước Kỷ Linh phát hiện có thai, hai người mới mừng rỡ dắt nhau đi đăng ký.

Hôn lễ rình rang của CEO Giang Minh tập đoàn Giang Tư Viễn và minh tinh ca sĩ Giang Niệm Giai vào nửa năm trước đã khiến báo chí tốn không ít giấy mực, đồng thời còn nhấc lên làn sóng trong lĩnh vực thương trường, cổ phiếu Giang Minh theo đó bay cao bay xa.

Nguyên Triệt đã xuất viện từ lâu, mặc dù phải ngồi xe lăn và gặp khó khăn trong sinh hoạt nhưng bên cạnh hắn vẫn luôn có Vi Hân Ninh. Nàng giống như cái bóng của hắn, hắn đi đâu nàng đi đó, nửa bước cũng không cách rời.

Đêm đó, tám người vui vẻ quây quanh bàn ăn vuông vức, cùng nâng ly chúc mừng tân hôn của Thời Niên và Chử Tư Kiến.

Giang Tư Viễn nắm chặt bàn tay Giang Niệm Giai, nhẹ nhàng cười nói: “Hôm nay em dẫn bé con trong bụng vợ em đến chúc phúc cho anh họ và chị dâu đó.”

Hai mắt Thời Niên sáng rực, dán chặt trên bụng chưa hề lộ ra chút gì của Giang Niệm Giai: “Thật á? Giai Giai, mấy tháng rồi?”

Giang Niệm Giai bẽn lẽn cúi đầu: “Sắp ba tháng ạ, mười tuần rồi.”

“Oaaaaa” Vi Hân Ninh hai mắt lấp lánh, tức thì sáp đến muốn sờ thử nhưng mà không dám, đành quay đầu cổ vũ Thời Niên: “Thích thế, chị Giai và chị Linh đều đã có em bé hết rồi. Chị Niên, chị nên đẩy nhanh tốc độ nha.”

Chử Tư Kiến duỗi móng giữ lấy eo vợ, vẻ mặt thản nhiên: “Yên tâm, rất nhanh sẽ có.”

Trong tiếng phì cười của mọi người, Chử Tư Kiến bị Thời Niên véo đến đau điếng, đành phải cúi đầu xin tha.

Nguyên Triệt khó có dịp vui vẻ, cũng không nhịn được hơi mỉm cười.

Ba năm trôi qua, hắn đã chấp nhận sự thật mình chính là tên tàn phế, mặc dù tính cách không thể nào trở lại như lúc đầu nhưng ít nhiều đã có chuyển biến tốt, thấy được ánh sáng mặt trời đầu tiên sau bao năm tháng nhốt mình trong u uất.

Vi Hân Ninh cười đến nghiêng ngả, xong xuôi mới gạt nước mắt vì cười quá nhiều rồi nói: “Thời gian này tình hình của Nguyên Triệt đã chuyển biến tốt hơn, nên bọn em muốn xin nghỉ phép, cùng trở về thủ đô một chuyến. Vừa thăm thú lại chốn cũ, vừa thắp nén hương cho cha mẹ Nguyên Triệt. Hai bác mất đã hai năm rồi nhưng mà Nguyên Triệt vẫn chưa có dịp trở về.”

Chử Tư Kiến hơi ngẩng người, nhưng rất nhanh phất tay phê chuẩn.

Đi cũng tốt, không đi mới sợ đó!

Bao nhiêu năm qua Nguyên Triệt cứ nhốt mình ở nhà như thế, lần này đi ra ngoài cũng tốt, nếu không sẽ bị chứng uất ức mà chết mất.

Nhưng anh lại không biết, lần này Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh đi, là một đi không trở lại.

Chương 19: Hậu kết

Vì tập đoàn Chử Vân thình lình xảy ra chuyện, nên Nguyên Triệt phải dời lại hành trình, ở lại cùng chống đỡ và xử lý công việc với Thời Vĩ và Chử Tư Kiến.

Đến lúc Thời Niên và Chử Tư Kiến đến tiễn Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh lên máy bay đi thành phố S thì trời đã bắt đầu bước vào tháng Tám, giữa mùa Thu.

Trên mặt mang khẩu trang đen, Vi Hân Ninh mặc áo khoác dài, một tay đẩy xe lăn cho Nguyên Triệt, tay còn lại duỗi ra chỉnh lại khăn choàng mỏng trên cổ Thời Niên, không nhịn được nói: “Bé con mới được một tháng còn chưa ổn định, sao chị không ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đi tiễn bọn em làm gì?”

Thời Niên nháy nháy mắt, tay không tự chủ phủ lên vùng bụng còn chưa xuất hiện nhấp nhô của mình: “Chị cũng không biết nữa, vốn cũng tính ở nhà viết kịch bản nhưng mà trong lòng bồn chồn, nhịn không được phải đi.”

Kể từ khi Vi Hân Ninh và Nguyên Triệt đặt vé máy bay, Thời Niên liền có cảm giác vô cùng bất an, thậm chí lo lắng đến mức có nhiều khi không có tâm trạng ăn uống, khiến Chử Tư Kiến cũng vô cùng gấp gáp theo.

Nỗi bất an này xuất phát từ trực giác của cô, cô không cách nào nói rõ được cho Vi Hân Ninh hiểu, đành phải ẩn ý nói ra thành lời, trong lòng lại không ngừng cầu nguyện cho bọn họ được bình an.

Vi Hân Ninh đã sớm nghe Chử Tư Kiến nói về tâm tình không yên của Thời Niên, chỉ đành cười trừ lên tiếng an ủi: “Chị không cần lo lắng quá, bọn em sao có thể có chuyện gì chứ? Em còn muốn trở lại xem bé con máy thai đó nha.”

Khát vọng của nàng là được lần lượt sờ hết các bé con trong bụng của ba người chị, cảm nhận chân tay nhỏ bé trong bụng cử động, không nén được cũng có chút vui sướng.

Thời Niên siết chặt lấy bàn tay Vi Hân Ninh, không biết làm cách nào chỉ đành thở dài dặn dò: “Đi bình an, nhớ cẩn thận che chắn đừng để bị phát hiện. Khi nào bé con bắt đầu máy thai, chị sẽ gọi cho em.”

“Vâng.” Vi Hân Ninh mỉm cười đáp.

Bên cạnh hai người, Chử Tư Kiến cúi đầu nhìn Nguyên Triệt bị Vi Hân Ninh quấn chặt như cái bánh tét, chỉ lộ ra đôi mắt điềm tĩnh không gợn sóng màu hổ phách nhạt, chau mày hỏi: “Lần này cậu tính đi bao lâu?”

“Chưa biết nữa, chắc là một tháng, khi nào chơi chán thì lại về.” Nguyên Triệt hơi nâng mắt nhìn anh.

Chử Tư Kiến gật gù: “Vậy cũng được, đi cho khuây khoả. Chơi cho đã rồi trở về với tôi, tập đoàn cần cậu, chúng tôi cũng cần cậu.”

Mặc dù Chử Tư Kiến không nói, nhưng ngày ngày ở bên cạnh Thời Niên đang bất an như thế, anh thậm chí cũng bị ảnh hưởng theo, trong lòng không hiểu sao cũng có chút bồn chồn không yên.

Nguyên Triệt nhìn ra được bồn chồn trong mắt anh, nâng mắt đáp lại: “Tôi sẽ.”

Bốn người lại hàn thuyên thêm mấy câu, cho đến khi sân bay bắt loa thông báo sắp hết giờ check-in chuyến bay của hai người Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh, mới lưu luyến buông lời tạm biệt.

Nhưng bọn họ không biết rằng, lần tạm biệt này lại chính là lời từ biệt cuối cùng!

Chử Tư Kiến nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Thời Niên, nâng mắt nhìn thân ảnh một bước đi một ngồi trên xe lăn ở phía xa, bồn chồn trong lòng chỉ càng lúc càng tăng chứ không có chút gì suy giảm.

Cứ như thế, ngày tháng trôi qua, sóng yên biển lặng khiến Thời Niên và Chử Tư Kiến dần quên đi cảm giác lo lắng đó, chú tâm vào công việc của mỗi người.

Đến tận khi cuộc gọi khẩn cấp trong đêm mà Giang Tư Viễn báo về một tháng sau đó, Thời Niên và Chử Tư Kiến rốt cuộc mới biết được cảm giác khi đó là gì.

Là điềm báo!

Là dự báo về cái chết của Vi Hân Ninh và Nguyên Triệt!

Trong cuộc gọi, Giang Tư Viễn báo rằng cảnh sát thủ đô phát hiện thi thể Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh trên sườn núi Bạch Khê, thấy có dấu vết bị đâm, phán đoán sơ bộ là chết do mất máu.

Vừa nghe cuộc gọi, ngay trong đêm, Chử Tư Kiến và Thời Niên đã tức tốc đặt vé máy bay, bay đến thành phố B.

Thời Niên có thai, tạm thời không thể ở khách sạn, đành phải đến ở tạm nhà Giang Tư Viễn.

Mấy ngày sau đó, hai người Chử Tư Kiến và Giang Tư Viễn không ngừng đi sớm về khuya, chính là để điều tra nguyên do cái chết của hai người bọn họ.

Cho đến một ngày, Chử Tư Kiến kéo Thời Niên vào phòng ngủ, sắc mặt anh tái xanh, nói cho cô nghe sự thật: “Trên móng tay Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh, pháp y đã tìm thấy một mẩu biểu bì. Đem ra đối chiếu thì biết được mẫu da đó là của Nguyên Thương. Mấy ngày trước cảnh sát cử người đến Nguyên gia bắt người, nhưng nhận được tin hắn ta đã bỏ trốn.”

Thời Niên giật bắn mình, lập tức che miệng kinh hô: “Trời ơi, thật sao? Nguyên Triệt là em ruột anh ta, anh ta sao có thể xuống tay tàn nhẫn như thế?”

Hít sâu một hơi, Chử Tư Kiến đè lấy vai cô, giọng nói run rẩy: “Hiện giờ anh đang cho người tìm kiếm tung tích của hắn ta, nếu thuận lợi tìm thấy, anh nhất định sẽ khiến hắn ta đời này chết rục xương trong tù, để trả thù cho cái chết của Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh.”

Thời Niên biết với anh, Nguyên Triệt từ lâu đã giống như người thân trong gia đình vậy. Hắn chết thảm như thế, cô còn không nhịn được huống hồ gì anh.

Cô mỉm cười, giọng nói dịu dàng, ôm lấy anh: “Anh cứ việc làm theo những gì trái tim mình mách bảo, em và bé con ở nhà đợi anh.”

“Được, anh yêu em.” Anh ôm chặt lấy cô, trân trọng in lên trán cô một nụ hôn.

“Em và con cũng yêu anh.” Cô nâng tay ôm siết lấy anh, đầu tựa vào vai anh, mềm mại đáp.

Một tuần sau đó, Chử Tư Kiến quả thật tìm được tung tích của Nguyên Thương, nhưng đến lúc anh cho người đuổi đến, hắn ta đã sớm chạy.

Hai người cứ giống như trò chơi mèo bắt chuột, không ngừng vờn qua vờn lại, chưa đến cuối cùng cũng chưa biết rõ, ai là chuột, sẽ bị tóm và ai mới là mèo, sẽ đi bắt chuột.
Vào một buổi tối cuối cùng của mùa Thu, Chử Tư Kiến đã săn đuổi Nguyên Thương mấy ngày mấy đêm, chưa từng chợp mắt, lúc này đã không nhịn được ngủ gục trên bàn làm việc của Giang Tư Viễn.

Cuốc điện thoại thình lình vang lên giữa tiếng sấm lớn xé toạt bầu trời đêm, Chử Tư Kiến giật mình tỉnh lại, cảm nhận trái tim trong lồng ngực một lần nữa đập nhanh như thể được lên dây cót.

Cảm giác giống hệt như năm đó, khi Vi Hân Ninh và Nguyên Triệt xảy ra chuyện!

Anh vội vàng bắt điện thoại, là một dãy số lạ: “Alo?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khà khà, trong bóng tối có phần ghê rợn: “[Chử Tư Kiến.]”

Hai mắt Chử Tư Kiến tối lại.

Là Nguyên Thương!

Anh trầm mặc không đáp, nhưng Nguyên Thương bên kia giống như không quan tâm, gọi đến cốt chỉ để thông báo một việc: “[Vợ và con mày... đang ở trong tay tao.]”

Chử Tư Kiến giật mình đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng đến đáng sợ.

Giờ khắc này anh mới nghe rõ đầu dây bên kia có tiếng người “ô ô” không rõ, lại có tiếng dây trói ma sát với nền đất vang lên “sột soạt”, còn có tiếng lục lạc nho nhỏ “leng keng” xen lẫn.

Tâm Chử Tư Kiến lập tức trùng xuống.

Tiếng lục lạc đó là tiếng lục lạc phát ra từ chiếc lắc chân bạc mà anh đã mua tặng Thời Niên lúc cô thông báo có thai, so với bất kì ai, anh rõ ràng hơn nhiều.

Chử Tư Kiến siết chặt lấy điện thoại trong tay: “Anh muốn gì? Nguyên Thương, anh không được phép làm hại thêm người vô tội nữa.”

Nguyên Thương chỉ cười khà khà, giọng nói khô khốc giống như đã mấy ngày không uống nước: “[Tao chẳng muốn gì cả. Không phải mày vẫn luôn muốn tao đền tội cho Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh sao? Chỉ cần tao ấn nút kích nổ này, tao sẽ lập tức xuống đền tội với bọn nó ngay, nhưng mà mày biết không? Đường hoàng tuyền đi một mình cô đơn lắm, tao muốn dẫn vợ con mày đi theo.]”

Trái tim Chử Tư Kiến thoắt cái vọt lên tới tận cổ họng: “Nguyên Thương, bình tĩnh lại, đừng lạm sát thêm người vô tội nữa. Chỉ cần anh chịu tha cho mẹ con cô ấy, tôi sẽ đến thay, cùng anh xuống dưới đó gặp bọn họ.”

Nguyên Thương liếc mắt nhìn Thời Niên đang bị trói, nằm dưới nền đất không ngừng ngọ nguậy, lại cười nói: “[Vậy để xem số mày có thích hợp để theo tao hay không. Ở nhà kho Nguyên thị, tao cho mày mười phút, nếu đến trễ thì không cần gặp vợ con mày nữa đâu.]”

Chử Tư Kiến ném phăng điện thoại đi, lập tức vọt ra khỏi nhà Giang Tư Viễn.

Ban đêm đường phố vốn dĩ phải thông thoáng, nhưng dường như là trời cao cố ý an bài, đã mười giờ tối nhưng con đường đến nhà kho Nguyên thị vẫn đông đúc xe cộ.

Chờ càng lâu, tâm Chử Tư Kiến càng nhói lên, anh không ngừng vạch tay áo lên xem đồng hồ, kim giây nhích một chút, lòng anh lại thít càng thêm chặt.

Cuối cùng khi sắp đến gần nhà kho Nguyên thị, có chiếc xa bán tải phía trước trợt bánh, đổ ầm xuống chắn ngang lối đi.

Sắc mặt Chử Tư Kiến tái xanh, anh vội vàng mở cửa xe, lao ra ngoài. Cả người anh nhanh chóng bị nước mưa xối đến ướt đẫm, thân thể lạnh nhưng trong lòng càng lạnh hơn.

Chử Tư Kiến dùng tốc độ nhanh nhất có thể, thậm chí là tốc độ chạy việt dã kỷ lục trong cuộc đời anh, lao băng băng trên lề đường, tiến đến nhà kho Nguyên thị tối đen như mực.

Bên trong nhà kho, Nguyên Thương nâng Thời Niên tay chân bị trói miệng cũng bị nhét khăn dậy, cột cô ngồi vào ghế, chính mình cũng ngồi vào một cái ghế khác cách xa cô ra một chút, chậm rãi quấn bom quanh ghế mình.

Dụng cụ kích nổ trong tay hắn ta giống như đồ chơi, bị hắn ta tung lên tung xuống không ngừng, tim Thời Niên cũng theo đó nhảy vọt lên, “ô ô” không thành lời.

Đến mười giây cuối cùng, Nguyên Thương nhoẻn miệng cười, quay đầu nhìn cô: “Để xem mạng cô có lớn không nhé?”

“Mười.”

“Chín.”

“Tám.”

“Bảy.”

“Sáu.”

“Năm.”

“Bốn.”

“Ba.”

“Hai.”

“Một.”

“Đùng.”

Ngay khoảnh khắc Nguyên Thương đếm đến “Một”, cánh cửa nhà kho đã kịp thời bật mở.

Nhưng thân ảnh Chử Tư Kiến còn chưa kịp vọt vào trong, lập tức đã bị làn sóng xung kích từ quả bom trên người Nguyên Thương phát ra, chấn cả người văng ra ngoài, đập mạnh xuống đất.

Lục phủ ngũ tạng bị va đập mạnh dẫn đến chấn thương, Chử Tư Kiến cong người, trong miệng phun ra máu.

Hai mắt anh trừng lớn đến độ trồi lên gân máu, một sợi gân trong đồng tử vỡ ra, màu máu đỏ thoáng chốc bao lấy một bên mắt anh.

Ngọn lửa màu cam đỏ hừng hực bừng lên trong bóng đêm, dưới ánh nhìn thảm thiết và tiếng thét xé lòng của Chử Tư Kiến, chậm rãi vươn cái lưỡi nóng cháy nuốt chửng nhà kho của Nguyên thị.

Thế lửa tàn độc cháy không ngừng trong đêm mưa, cả nhà kho Nguyên thị giống như ngọn đuốc lớn, sáng rực cả một vùng thủ đô.

Mãi cho đến khi Chử Tư Kiến gắng gượng không nổi nữa mà ngất đi, ngọn lửa thậm chí cũng chưa có dấu hiệu tàn lụi.

Sáng hôm sau, báo chí đưa tin hot.

Tội phạm truy nã Nguyên Thương vì bị Chử tổng tập đoàn Chử Vân không ngừng đuổi bắt mà đã làm ra hành động tàn nhẫn. Đó là bắt cóc Chử tổng phu nhân đang mang thai hai tháng làm con tin, sau đó dùng bom tự sát, cùng vợ con của đối thủ đồng quy vu tận.

Chử tổng mặc dù đã đến tận nơi nhưng cũng không kịp giải cứu vợ con mình, chính mình cũng bị nổ đến thương tích đầy rẫy, hiện giờ vẫn đang nằm trong phòng Hồi sức cấp cứu ICU ở bệnh viện Quân y số Sáu.

Giá cổ phiếu tập đoàn Chử Vân trong đêm đột ngột rớt giá, nhưng rất nhanh đã ổn định trở lại ở mức độ trung bình.

Giới chuyên môn dự đoán rằng, nếu Chử tổng thật sự không tỉnh lại nữa, giá cổ phiếu của Chử Vân chắc chắn sẽ tuột xuống mức âm, không cách nào có thể lại vực dậy.

Một đế chế vững mạnh ở thành phố S— trong một đêm giống như lụn bại đi mấy phần.

Có lẽ là vì Chử Tư Kiến- đầu não của nó- lúc này đang trong trạng thái nửa thực vật!

Hoặc có lẽ là do Thời Niên- trái tim và mục đích ban đầu khiến đầu não là Chử Tư Kiến, sáng lập tập đoàn- ngày hôm qua đã chết!

~~HOÀN CHÍNH VĂN~~

Chương 20: Phiên ngoại

Thu sang Đông, Đông đến Xuân, Xuân chờ Hạ, Hạ đổi Thu.

Bốn mùa trong năm cứ thế trôi đi, thời gian không vì bất kì một ai đau thương mà đứng chững lại.

Người ta thường nói, nỗi đau đem đến đau đớn cách mấy rồi cũng sẽ được thời gian xoa dịu. Thời gian là liều thuốc của tâm bệnh, là tâm dược hữu hiệu nhất.

Nhưng, là xoa dịu vết thương đang rỉ máu, hay dồn nén nỗi đau trở lại trong lòng, chờ đến ngày bộc phát?

Điều đó thì không ai có thể nói rõ.

Bốn năm vô tình đã đi qua, hơn một nghìn bốn trăm ngày đêm, ZG đã có biến đổi cực kì lớn về lĩnh vực thương trường.

Ba năm trước, CEO Chử Vân Chử Thư Kiến tỉnh lại từ trong vụ nổ một năm trước đó, mất hơn ba tháng để hoàn toàn bình phục.

Trong lúc sinh mạng anh ngàn cân treo sợi tóc, cánh báo giới đã nhiều lần ẩn ý tập đoàn Chử Vân chắc chắn không thể qua được cú sốc này, hoàn toàn không thể thoát khỏi sự nghiệp phải phá sản vì giá cổ phiếu âm sàn.

Nhưng thật không ngờ, khi giá cổ phiếu Chử Vân tuột xuống mức nguy hiểm, Chử Tư Kiến vốn đang ở trong phòng Hồi sức cấp cứu đột nhiên có chuyển biến tốt rồi tỉnh lại.

Sau đó trong vòng hơn hai năm, tập đoàn Chử Vân một bước lên mây, hoá thành con rồng hung hãng trong thương giới.

Hơn một năm trước, Chử Tư Kiến chuyển trụ sở chính  của tập đoàn Chử Vân ở thành phố S dời đến thủ đô, còn công ty ở thành phố S thì trở thành công ty chi nhánh trực thuộc tập đoàn, do đích thân Thời Vĩ quản lý.

Nguyên gia thủ đô không còn người kế tục, nối bước Diệp gia, cũng mau chóng sụp đổ.

Như thể đã phục kích chờ sẵn, Chử Tư Kiến dùng tốc độ chớp nhoáng lập tức vươn tay, dũng mãnh nuốt trọn tập đoàn Nguyên thị, như thể đang trút giận cho vợ con, ăn đến xương cũng không còn.

Rất nhiều gia tộc nhỏ ở thủ đô cũng muốn đến chia một chén canh bổ, nhưng chén còn chưa kịp lấy, canh trong nồi đã bị người húp sạch.

Ở trong nỗi căm phẫn của người khác, tập đoàn Chử Vân ngày càng lớn mạnh, vững chắc. Hiện nay, ngoài Giang Minh, Chử Vân là tập đoàn duy nhất có mạng lưới công ty phủ khắp ZG.

Được giới báo chí ưu ái khen ngợi là “Thiên tài thương giới”- Chử Tư Kiến hơn hai năm qua đã phải làm việc cực lực, một tay làm cột trụ trời, một tay nâng Chử Vân từng bước lên cao.

Dẫu vậy, mỗi đêm khi đứng ở trên cao nhìn xuống thành phố B hoa lệ, trong lòng anh vẫn trống rỗng tột cùng.

Trái tim như thể đã bị khoét thành hai lỗ hổng lớn trong vụ nổ bốn năm trước, không cách nào liền lại được nữa.

Thủ đô giăng đầy ánh đèn chớp nhoáng, sáng trưng nhưng cũng không cách nào đốt lên trở lại ngọn đèn đã tắt trong lòng anh.

Trong đêm tối, Chử Tư Kiến đột nhiên xúc động, muốn quay trở lại thành phố S.

Đó là nơi anh và cô lần đầu gặp nhau, cũng là nơi hai người đã lạc mất nhau một lần, sau đó lại gặp lại.

Ở nơi đó, từng có nhà của anh và cô, có gia đình nhỏ của hai người và có bé con trong bụng cô.

Đó từng là mái ấm hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất của anh.

Nhưng bốn năm sau nhớ lại, chỉ càng khiến lòng thêm trống trãi, bơ vơ tột cùng.

Chử Tư Kiến đột ngột trở về thành phố S mà không báo trước với bất kì ai, đến khi anh xuất hiện trước cửa nhà Thời Vĩ, mới khiến hắn giật nảy mình.

Thời Vĩ hoảng hốt nhìn Chử Tư Kiến, mắt lia trên người anh từ trên xuống dưới như thể máy quét ra-đa: “Là cậu thật hả?”

“Anh, còn có Chử Tư Kiến thứ hai à?” Chử Tư Kiến hơi nhếch khoé môi, đáp lại.

Kỷ Linh đang ở trong phòng bếp nấu ăn cũng đi ra xem là ai, thấy Chử Tư Kiến đồng dạng cũng giật cả mình.

Kể từ khi tập đoàn Chử Vân dời trụ sở đến thủ đô, Chử Tư Kiến liền ở lì bên đó, rất lâu rồi chưa trở về thành phố S.

Chử Tư Kiến đổi giày, ngẩng đầu quanh căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách của Thời Vĩ, thắc mắc: “Uyển Uyển đâu?”
Uyển Uyển trong miệng Chử Tư Kiến là bé con của nhà Thời Vĩ và Kỷ Linh. Tên chữ Uyển Đình, nhũ danh Uyển Uyển, năm nay gần năm tuổi.

So với Giang Thư Di nhà Giang Tư Viễn và Giang Niệm Giai, thì bé con Thời Uyển Đình có phần thân thiết với anh hơn.

Thời Vĩ thay anh đẩy vali nhỏ vào trong góc huyền quan, cười nhẹ nhàng, nói: “Hôm nay thứ Tư, con bé vẫn đang ở trường mẫu giáo.”

Chử Tư Kiến nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, đã năm giờ chiều: “Trường mẫu giáo Uyển Uyển học tan trễ vậy sao?”

“Ừm.” Thời Vĩ gật đầu: “Thông thường sáu giờ bọn anh mới bắt đầu đi đón.”

Sau đó nhịn không được lại nói: “Cậu đến thật đúng lúc quá. Lát nữa anh và vợ phải đi mua một ít đồ, không thể chở Uyển Uyển theo được. Hay cậu thay anh đi đón con bé đi?”

Vốn rất thích bé con, Chử Tư Kiến cũng không bận việc gì, lập tức gật đầu.

Trường mẫu giáo Thời Uyển Đình theo học cách nhà họ Thời bốn con đường, đi hơn nửa tiếng mới đến nơi.

Khi chiếc Mercedes-Benz mà Thời Vĩ đưa cho Chử Tư Kiến chạy vào đến sân trường mẫu giáo, phía Tây mặt trời đã khuất dần.

Trời mùa Đông, rất mau tối.

Chử Tư Kiến bước xuống xe, tiến vào phòng học của Thời Uyển Đình, biển hiệu hình hoa mai phía trước ghi tên lớp: Chồi non 1.

Bé con Thời Uyển Đình tinh mắt, vừa thấy Chử Tư Kiến đã lập tức nhào ra, trong miệng hò hét: “Ba Chử, ba Chử.”

Khi Thời Uyển Đình sinh ra, Kỷ Linh sợ Chử Tư Kiến sẽ không tỉnh lại nữa, nên dạy con bé gọi anh là ba nuôi, ngày ngày gọi anh khi anh ở trong phòng ICU.

Chử Tư Kiến sâu sắc cảm thấy, năm đó anh có thể đột ngột tỉnh lại được, hơn phân nửa công lao đều thuộc về cô nhóc này.

Nhìn dáng vẻ líu ríu như chim non sà vào lòng anh, Chử Tư Kiến không nhịn được bật cười, cũng cúi người ôm lấy cô nhóc.

Thời Uyển Đình lập tức vòng tay giữ chặt cổ Chử Tư Kiến, ở trên mặt anh “chóc chóc” hôn hai cái: “Ba Chử, con nhớ ba quá. Sao bây giờ ba mới đến gặp con?”

“Ba xin lỗi Uyển Uyển, ba bận quá. Lần này ba đến chơi với Uyển Uyển một tháng luôn nhé?” Chử Tư Kiến mỉm cười dụ dỗ.

Thời Uyển Đình nghiêng đầu, mặc dù bé con không biết một tháng là bao nhiêu ngày nhưng mà có vẻ rất nhiều rất nhiều đó nha. Nghĩ nghĩ liền lập tức vui sướng gật đầu: “Vâng ạ.”

Chử Tư Kiến bồng con bé, gật đầu chào với cô giáo đang bận rộn bên trong phòng học, xoay người toan bước đi nhưng lại bị Thời Uyển Đình kéo lại: “Ba Chử.”

“Sao thế?” Chử Tư Kiến nhướn mày, dịu dàng hỏi.

“Con... con muốn đi vệ sinh, ba chờ con nha?”

Nhìn vẻ mặt con bé đỏ lựng, Chử Tư Kiến cảm thấy trong lòng cũng mềm đi không ít.

Giống như thông qua Thời Uyển Đình, để tưởng tượng về bé con đã vô duyên với anh bốn năm trước.

Anh bật cười, thả Thời Uyển Đình xuống, để con bé tự chạy vào nhà vệ sinh, chính mình thì đứng trước cửa lớp đợi.

Chử Tư Kiến đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên cảm giác vạt áo mình bị người nắm lấy.

Anh cúi đầu nhìn, trong tầm mắt chỉ thấy đỉnh đầu đen nhánh được tết tóc gọn gàng của một cô nhóc, cánh tay trắng nõn nhỏ nhắn đang vươn ra giữ lấy vạt áo khoác của anh.

Chử Tư Kiến rất thích trẻ con, không nhịn được ngồi xổm xuống, xoa đầu cô nhóc: “Bé con, con làm sao thế?”

Bé con lạ mặt ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi đồng tử một màu xanh lục nhạt quen thuộc đập vào tầm mắt, khiến anh lập tức ngẩng người.

Bé con mỉm cười, để lộ hai cái lúm đồng tiền xinh xắn như hoa nở vào mùa Xuân: “Con đã thấy chú.”

“Thấy chú?” Chử Tư Kiến hoàn toàn bị bất ngờ, không tự chủ lặp lại lời cô nhóc.

“Vâng ạ.” Bé con gật đầu rất mạnh: “Trong nhà con, đầy hình chú luôn. Mẹ nói, chú là... là ai nhỉ?”

Dừng lại nghĩ nghĩ một lúc sau đó mắt con bé sáng lên, qua đó Chử Tư Kiến thấy được hình bóng quen thuộc: “Con nhớ rồi, mẹ nói, chú là cha của con.”

Thần sắc Chử Tư Kiến lập tức trắng bệch, tay anh run lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay bé con, giọng nói thậm chí cũng run rẩy không thành lời: “Bé con, con tên gì? Mẹ con là ai?”

Bé con lập tức nhau nhảu đáp: “Tên của con là Chử Vân Nguyệt. Mẹ Thời Niên là mẹ của con.”

Vừa dứt lời, Chử Vân Nguyệt giương mắt nhìn bóng dáng người phụ nữ quen thuộc ở phía cửa, vui mừng nhảy cẫng lên, lao ra ngoài: “Mẹ!”

Sống lưng Chử Tư Kiến căng cứng, sắc mặt cũng ngập tràn kinh hỉ.

Anh chầm chậm xoay người, khi ánh mắt chạm phải thân ảnh người phụ nữ mỉm cười nhìn anh với lúm đồng tiền bên phải xinh đẹp, đôi mắt xanh lục của anh giãn ra hết cở, thân mình thoáng chút lung lay.

Thời Niên nắm lấy tay Chử Vân Nguyệt, từng bước đi về phía Chử Tư Kiến.

Bước chân của cô giống như là chất kích thích, mỗi bước đi đều khiến trái tim đã khô cằn bốn năm qua của Chử Tư Kiến nhói lên một nhịp.

Mẹ con cô dừng trước anh một khoảng cách nhỏ, nhẹ giọng gọi: “Ông xã.”

Em và con...

Đã về với anh rồi!

~~~TOÀN VĂN HOÀN~~~

Tác giả (JFang): Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh không có ngoại truyện ở <Niên Tư Kiến> nhưng sẽ có phần truyện riêng lẻ, vẫn đang trong giai đoạn hoàn thành, cảm ơn các bạn độc giả đã ủng hộ <Niên Tư Kiến> 🎉🎉

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước