NIÊN TƯ KIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Niên tư kiến - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: “Anh vẫn chờ em”

Cuộc họp báo trải dài suốt gần ba tiếng, từ một giờ trưa đến gần bốn giờ chiều, trong thời gian đó Thời Niên là người luôn nhận được rất nhiều lời phỏng vấn.

Đạo diễn Thời lần đầu lộ mặt trước ống kính, có thể không khiến các cánh báo chí và các tay săn ảnh không đua nhau không ngừng hỏi hỏi, chụp chụp hay sao?

Câu trả lời chắc chắn là không rồi.

Mà mỗi khi được hỏi đến, Thời Niên đều phải mỉm cười thẳng lưng tiếp nhận câu hỏi, sau đó dùng phong thái lịch sự ung dung nhất của mình mà đáp trả.

Cứ như thế đến lúc kết thúc, Thời Niên sâu sắc cảm thấy cổ họng khát khô, lưng cũng muốn gãy rụng thành từng đốt luôn rồi.

Đến lúc vào trong phòng chờ, Donna nịnh nọt đi theo bóp lưng, đưa nước cho Thời Niên, cung phụng cho cô giống y như bà hoàng.

Đợi tất cả các phóng viên và paparazi lần lượt ra về hết thì các diễn viên mới bắt đầu lục đục lên xe bảo mẫu, mục đích chính là không cho phép bất kì ai ở lại chụp được biển số xe của diễn viên.

Mặc dù Thời Niên và Chử Tư Kiến đều không phải người hoạt động trong lĩnh vực giải trí, xong mức độ được chú ý của hai người vẫn rất cao. Thậm chí khi ra khỏi phòng chờ, hai người cũng giống như các diễn viên khác, đều phải mang khẩu trang.

Trợ lý Trình che chở Chử Tư Kiến khỏi ống kính của paparazi, đi ra bên ngoài bãi đỗ xe.

Hắn ta chu đáo mở cửa xe sau cho anh ngồi vào, sau đó chính mình cũng ngồi vào ghế lái phụ bên cạnh tài xế.

Tài xế thấy Chử Tử Kiến và trợ lý Trình đã lên xe hết, theo thói quen muốn vặn chìa khoá xe mở máy nhưng lại bị trợ lý Trình vươn tay ngăn lại: “Khoan đã, còn một người nữa.”

Tài xế kinh ngạc nhướn mày với trợ lý Trình, liền nhận được cái nhìn bất đắc dĩ từ hắn ta.

Qua gương chiếu hậu trước mặt, tài xế nhìn thấy nét mặt Chử Tư Kiến xuất hiện tia chờ mong vui vẻ, trong lòng ông ta tự nhiên cũng muốn xem xem rốt cuộc Tổng giám đốc của bọn họ đang chờ ai.

Người nào mà có đủ tư cách khiến Tổng giám đốc của bọn họ cho phép ngồi chung xe?

Mười phút trôi qua, chiếc Bentley trắng mang biển số thành phố S cứ như thế im lìm dừng cách phòng chờ hai trăm mét, rốt cuộc cũng đợi được người xuất hiện.

Thời Niên bị Donna cưỡng ép mang một chiếc khẩu trang vải màu đen, dáng vẻ cẩn thận đi tới, sau đó lén lút mở cửa xe ngồi vào của cô khiến Chử Tư Kiến bật cười.

Làm cái gì mà như ăn trộm thế này...

Chử Tư Kiến nhanh chóng duỗi tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, cưng chiều nói: “Em không cần cẩn thận như thế, nếu tin tức lộ ra thì phòng công tác ngoại giao sẽ nhanh chóng xử lý.”

Nhưng Thời Niên không để lời nói của anh vào tai, cô nâng tay gỡ khẩu trang trên mặt xuống, đôi gò má bị hun nóng đến ửng hồng lập tức lộ ra.

Xém nữa thì ngộp chết cô rồi!!!

Ánh mắt Thời Niên loé lên tia ghét bỏ nhìn khẩu trang đen thùi như cục than, tay muốn ném nhưng lại sợ phụ lòng Donna, cuối cùng đành bĩu môi giữ lại.

Nhìn cô bộ dáng chân thật ngồi bên cạnh anh tức giận thở phì phò, Chử Tư Kiến đột nhiên giống như gặp ảo giác, không dám tin đây thật sự là cô.

Bọn họ xa cách nhau mười hai năm- cứ như vậy trở về rồi sao?

Ban đầu anh chấp nhận lời mời của Donna chỉ đơn thuần là muốn giúp cô tuyên truyền phim, sau đó khi gặp được cô rồi mới biết thì ra là do anh khao khát muốn được nhìn thấy cô.

Tự tìm cho mình một cái cớ nhưng thật chất chỉ muốn được ở gần cô mà thôi. Nhưng anh có chết cũng không ngờ đến việc cô sẽ đột nhiên nhớ lại như thế này.

Hạnh phúc đến nhanh quá, bất ngờ đến mức thần kinh Chử Tư Kiến vẫn lâng lâng đến giờ chưa tỉnh táo lại hẳn.

Ánh mắt Chử Tư Kiến quá mức nóng bỏng, dán chặt vào khuôn mặt xinh xắn của Thời Niên, đồng tử không thay đổi tiêu cự.

Rốt cuộc vẫn là Thời Niên phát giác Chử Tư Kiến bất thường, lo lắng vỗ vỗ mặt anh: “Tư Kiến, anh sao thế?”

“Không sao, anh vui mừng quá thôi.” Chử Tư Kiến bị cô vỗ tỉnh, trở tay nắm lấy tay cô không buông: “Thật không ngờ, cuối cùng anh cũng chờ được đến ngày em nhớ lại và trở về bên anh.”

Nghe Chử Tư Kiến nói, hai mắt Thời Niên lại nóng lên lần nữa, cô nghẹn ngào nhào vào lòng anh: “Sao em có thể vĩnh viễn quên anh chứ. Sao có thể quên được.”

Chử Tư Kiến bất đắc dĩ vòng tay ôm lấy cô, dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc, anh ở đây rồi. Chỉ cần em quay lại, sẽ luôn nhìn thấy anh.”

Trợ lý Trình và tài xế hai mặt nhìn nhau, đồng dạng lần đầu thấy được bộ mặt ôn nhu này của sếp.

Không hiểu sao hai người có chút không rét mà run!!!

Mẹ kiếp, người yêu nhau phát cẩu lương thật *** chất lượng mà!

Nhưng nào hay, Chử Tư Kiến càng dỗ, Thời Niên khóc càng lúc càng dữ dội hơn.

Cô giống như muốn tranh thủ giải toả tất cả uất ức bao năm qua mà mình đã dồn nén, những uỷ khuất không thể nói thành lời, những cảm xúc tiêu cực giấu trong lòng không cách nào lấy ra.

Khóc đến mức lòng Chử Tư Kiến xoắn hết lại.

Rồi kết quả là cô khóc nhiều tới nổi ngủ luôn trong ngực anh.

Thấy Thời Niên rốt cuộc nín khóc ngủ say, Chử Tư Kiến không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Nếu cô còn khóc nữa, anh sợ mình sẽ vì đau lòng mà làm ra hành động phi lễ như cưỡng hôn cô mất.

Khoé môi anh kéo lên nụ cười cưng chiều, Chử Tư Kiến nhẹ nhàng nâng cổ Thời Niên để cô dựa tạm vào lưng ghế, sau đó nhanh chóng cởi bỏ áo khoác tây trang đã sớm bị cô khóc ướt vạt áo trước ngực, ném qua một bên. Anh cúi đầu xác nhận lớp áo sơ mi bên trong thật sự chưa bị ướt, lúc này Chử Tư Kiến mới xoay người nâng Thời Niên đang ngủ say như chết bên cạnh lên, để cô ngồi lên chân anh, nghiêng đầu tựa vào ngực anh, an ổn ngủ.

Tài xế yên lặng nãy giờ rốt cuộc cũng tìm thấy cơ hội lên tiếng: “Chử tổng, vậy chúng ta đi đâu?”

Bên ngoài cửa kính xe, gió chiều mơn man thổi khẽ lay cành hoa sữa trắng đong đưa, sắc trời đã dần chiều.

Chử Tư Kiến nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: “Về biệt thự đi.”

Cô ngủ như thế này, anh cũng không đành lòng đưa cô đến công ty làm gì.

Ngay khi chiếc Bently trắng của Chử Tư Kiến lao ra khỏi thị trấn T, thì ở một hướng khác, chiếc Cadillac đen của Nguyên Triệt lại chậm rãi tiến vào.

Xoay vô lăng rồi đạp phanh, Nguyên Triệt dừng xe trước căn nhà được chọn làm phòng chờ, lấy điện thoại ấn số Vi Hân Ninh.

Đây là lần đầu tiên mà hắn chủ động gọi điện thoại cho nàng trong suốt mười mấy năm qua.

Những lời nói mấy ngày trước của Chử Tư Kiến đã khiến Nguyên Triệt thông suốt một số điều.

Hắn thẳng thắn đối diện với lòng mình và nhận ra rằng- vị trí giữa Vi Hân Ninh và Kỷ Linh ở trong lòng hắn, từ rất lâu về trước đã chầm chậm đổi chỗ cho nhau.

Vi Hân Ninh ở trong lúc hắn không để ý, đã dần dần chiếm trọn trái tim hắn, khiến cho hắn dù nhắm mắt hay mở mắt, trong đầu cũng đều toàn là hình bóng nàng.

Bao nhiêu ngày qua không liên lạc, hắn nhận ra mình nhớ Vi Hân Ninh đến phát điên.

Hắn nhớ khuôn mặt minh tinh xinh đẹp của nàng, nhớ nụ cười của nàng dịu dàng động lòng người ra sao, nhớ giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng vang bên tai, lại càng nhớ cách mà nàng nhìn hắn, tình yêu trong mắt dâng tràn ra ngoài.

Ngập trái tim hắn.

Cuối cùng sau khi đã tích đủ dũng khí, hắn quyết định chủ động đến tìm nàng.

Điện thoại trong tay Nguyên Triệt vang lên rất nhiều tiếng “tút”, thật lâu sau mới có người nối máy, giọng nói vẫn dịu dàng như thuở ban đầu: “[Alo Nguyên Triệt, em đây. Anh có việc gì sao?]”

Nguyên Triệt hạ mi mắt, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng đáp lại Vi Hân Ninh: “Anh... đến đón em.”

Đầu dây bên kia, Vi Hân Ninh nghe xong đột nhiên im bặt, sau đó mới hỏi: “[Anh đang ở đâu?]”

Nguyên Triệt vô thức sờ biểu tượng xe khắc trên vô lăng: “Thị trấn T, gần phòng chờ của đoàn phim.”

Vi Hân Ninh mệt mỏi xoa mi tâm, giọng nói có chút vô lực: “[Bọn em vừa về rồi, đang trên đường.]”

Yết hầu Nguyên Triệt giật giật, muốn nói nhiều điều nhưng lại không biết phải bắt đầu nói gì, cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng: “Vậy à, thôi vậy. Anh cũng nên về thôi.”

Bên kia điện thoại vang lên tiếng Vi Hân Ninh đè giọng nói chuyện với ai đó, sau đó mới lại nghe điện thoại: “[Bọn em vừa đi thôi, còn chưa đi xa lắm. Hay thế này đi. Em cho tài xế tấp xe vào dừng bên đường đợi anh, khi nào anh đến thì gọi điện em xuống đổi xe.]”

Nguyên Triệt lập tức gật đầu: “Được. Vậy em chờ anh một chút, anh đến ngay thôi.”
“[Biển số xe bảo mẫu của em là SZXXXX, chiếc Limousine màu xám.]”

“Được, anh biết rồi.”

Ngắt điện thoại, Nguyên Triệt không chần chừ lập tức đánh vô lăng xoay một vòng rồi nhấn chân ga, chiếc Cadillac dùng tốc độ nhanh liền lao ra khỏi thị trấn T.

Vi Hân Ninh đã lại cho hắn cơ hội, lần này hắn không được phép bỏ lỡ nàng.

Bởi vì quá hào hứng nên Nguyên Triệt không nhận ra, phía sau hắn có hai chiếc xe con vẫn luôn giữ khoảng cách không xa không gần, chậm rãi bám theo.



Biệt thự của Chử Tư Kiến cũng ở trong khu biệt thự Phong Hoa, cách biệt thự nhà Nguyên Triệt hơn mười căn.

Vì anh thích yên tĩnh nên đã lựa chọn căn số ba mươi hai, nằm gần cuối khu biệt thự xa hoa này.

Khi tài vế vững vàng dừng xe ở trước cổng biệt thự đã là hơn một tiếng rưỡi sau đó.

Chử Tư Kiến cúi đầu nhìn Thời Niên ngủ rất say, một bộ dáng hoàn toàn không có ý định muốn tỉnh lại.

Không còn cách nào khác đành phải để trợ lý Trình giúp anh mở cổng biệt thự và cửa nhà, chính mình thì dùng sức bồng Thời Niên đang bám trên người anh như con gấu Koala ra ngoài.

Ở phía Tây, bầu trời hoàng hôn rực rỡ một màu cam cháy.

Trợ lý Trình sau khi giúp Chử Tư Kiến mở hai lớp khoá cổng, cũng không có ý định nán lại, nói một tiếng với anh rồi xoay người ra về.

“Bóng đèn bất đắc dĩ” là trợ lý Trình nghẹn ngào gạt nước mắt, dáng vẻ rời đi giống như đang chạy trối chết.

Không chạy mới lạ đó, ông đây không muốn tự dưng bị thồn một họng cẩu lương nữa đâu huhu!!!

Mà người “thồn” cẩu lương cho trợ lý Trình là Chử Tư Kiến- lúc này không hề hay biết gì, vẫn đang nghiêm túc đưa Thời Niên về phòng ngủ.

Ban ngày đi vội nên Chử Tư Kiến không khoá cửa phòng ngủ, trái lại thuận tiện cho việc anh đẩy cửa vào mà vẫn không đánh thức Thời Niên.

Nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống giường ngủ mềm mại, Chử Tư Kiến cẩn thận giúp Thời Niên tháo giày và trang sức trên cổ, lại tỉ mỉ kéo chăn đắp kín người cô.

Từ lúc trong xe, Chử Tư Kiến đã giúp Thời Niên rút hết trang sức trên tóc ra, đầu tóc đen nhánh suông dài giờ phút này xoã lên gối đầu một màu trắng ngà, nhất thời phân thành hai gam màu hắc bạch rõ rệt.

Lớp chăn mỏng mùa hè cũng có màu trắng ngà, dưới sự hô hấp của cô mà khẽ khàng lên xuống, tạo thành nhịp điệu.

Chử Tư Kiến đứng lên chỉnh điều hoà nhiệt độ trong phòng xuống thấp hai độ, sợ cô nóng sẽ đổ mồ hôi, nếu ngấm vào người thì không tốt cho sức khoẻ.

Đâu đó xong xuôi, Chử Tư Kiến mới chầm chậm tháo đồng hồ đeo tay đặt lên bàn, lần lượt mở hai nút măng-sét trên cổ tay áo sơ mi, sắn lên hai lớp rồi cũng nhanh chóng giở chăn chui vào, nằm xuống bên cạnh Thời Niên.

Anh dịu dàng luồn tay qua sau gáy cô, để đầu cô gối lên tay mình.

Đầu Thời Niên hơi nghiêng về phía Chử Tư Kiến, từng luồng hơi thở ấm nóng vương mùi hoa Quỳnh của cô khẽ phả vào trong lồng ngực, khiến lòng anh xốn xang.

Một cảm giác yên bình và hạnh phúc từ từ dâng lên, phủ lấy trái tim mười hai năm khô cằn.

Mấy ngày này Chử Tư Kiến bận rộn xử lý công việc với Thời thị, đã rất lâu rồi không được ngủ đủ giấc.

Chính vì vậy, hôm nay vừa cùng cô nằm xuống, đôi mắt màu lục xinh đẹp của anh cũng không kiên cường được nữa, chậm rãi nhắm lại.

Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, Chử Tư Kiến siết chặt lấy bàn tay Thời Niên, đưa lên miệng dịu dàng in xuống một nụ hôn, cánh môi khe khẽ mấp máy: “Niên Niên, mười hai năm qua, anh vẫn luôn chờ em.”

Vì anh biết, có một ngày em sẽ trở về.

Anh vẫn luôn tin như thế.

Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuyết một màu vàng nhạt từng chút bị kéo lên cao.

Gió đêm lặng lẽ lướt qua làm tán cây đào trong sân dao động, mấy cánh hoa đào hồng tươi bị cuốn bay theo chiều gió, khẽ phất phơ.

Trong bầu không khí tĩnh lặng như thế, có mùi thuốc súng chậm rãi bao trùm.

Ngay lúc đó, điện thoại của Chử Tư Kiến đang để trong túi áo vest được trợ lý Trình đặt ở ngoài phòng khách, kịch liệt rung lên.

Là tin nhắn từ Vi Hân Ninh.

[Anh Tư Kiến, Nguyên Triệt bị tai nạn rồi, đang trong phòng cấp cứu ở bệnh viện Trung ương S thành.]

[Nếu anh đọc được tin nhắn thì đến ngay nhé, em rất sợ, bác sĩ nói tình hình anh ấy rất nguy kịch.]

Chương 12: Nguyên Triệt tàn phế

Thời Niên tỉnh dậy ở một nơi xa lạ.

Đồng hồ điện tử để bàn hiển thị [04:29], bầu trời ngoài cửa sổ lúc này tối đen như mực, ở phía Đông xuất hiện một vùng sáng đỏ đen.

Mặt trời đang dần lên.

Chậm chạp ngồi dậy, tấm chăn mùa hè màu trắng ngà từ trên vai trượt xuống, Thời Niên ngơ ngác nhìn xung quanh.

Không có ai cả.

Cô đánh mắt quan sát một vòng.

Phòng ngủ khá lớn, giường gỗ đen kích thước to chiếm hơn một phần ba căn phòng, hai bên giường đặt hai tủ đầu giường màu trắng không hoạ tiết, tủ đồ vừa cao vừa dài thiết kế âm tường, ghế sofa dài cùng bàn làm việc một màu xám tro.

Tổng thể căn phòng chỉ phối có ba màu đơn giản- trắng, đen, xám.

Cũng là ba gam màu mà Chử Tư Kiến ưng ý nhất.

Thu lại ánh mắt, Thời Niên vuốt vuốt tóc, xem ra là mình đang ở nhà Chử Tư Kiến.

Sựt nhớ đến hôm qua cô ôm lấy anh khóc nức nở, rốt cuộc không ngờ lại ngủ luôn trong lòng anh, Thời Niên cảm thấy đầu mình hơi đau.

Bao nhiêu năm bọn họ chưa hề gặp nhau, mà cô cứ như thế khóc đến ngủ quên trong ngực anh ư?

Thật là...

Thở hắt một hơi, Thời Niên với tay lấy điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường, phía trên màn hình có dán một tờ giấy note màu xanh nhạt mà cô thích.

Chữ trên đó là của Chử Tư Kiến.

[Niên Niên, Nguyên Triệt gặp tai nạn, anh phải đến gấp xem sao. Nếu em thức dậy thì làm vệ sinh rồi ăn sáng trước, quần áo và điểm tâm anh đã chuẩn bị đầy đủ cho em. Nhớ, phải dùng xong hết, đợi anh về.]

Nguyên Triệt gặp tai nạn?

Hai mắt Thời Niên bắt gặp năm chữ này, đồng tử hơi rụt lại.

Nếu Chử Tư Kiến phải đi gấp trong đêm như thế thì chắc chắn là rất nghiêm trọng.

Cô hoảng hốt ấn số gọi cho Chử Tư Kiến, điện thoại mới “tút” một tiếng đã có người nghe, cô vội vàng nói: “Tư Kiến, Nguyên Triệt thế nào?”

Bên kia đầu dây có tiếng khóc rấm rức, giọng điệu Chử Tư Kiến xen lẫn vang lên nhuốm ba phần mỏi mệt: “[Anh chưa biết nữa, đưa vào phòng cấp cứu từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa ra. Tình hình xem ra có chút nguy kịch. Vi Hân Ninh nói... cậu ấy bị xe cán nửa người bên trái.]”

Thời Niên kinh nghi một tay che miệng, thản thốt không thành lời: “Trời ơi, làm sao nghiêm trọng như thế? Hai người đang ở bệnh viện nào? Em đến ngay.”

“[Bệnh viện Trung ương S thành, phòng cấp cứu số Hai.]”

“Được, em đến, anh đừng lo lắng, Nguyên Triệt sẽ không sao.”

“[Giờ này xe taxi không thể tiến vào trong tiểu khu đâu, em dùng xe anh đi. Chìa khoá xe và khoá cổng lớn anh đặt trên bàn trong phòng làm việc. Trời còn chưa sáng, chạy cẩn thận một chút.]”

“Được.”

Sau khi ngắt máy, Thời Niên vội vội vàng vàng xuống giường, cô vơ vội túi giấy đựng đồ mà Chử Tư Kiến đã để sẵn cho mình chạy vào nhà vệ sinh.

Thay đồ xong xuôi, Thời Niên nhanh chóng tìm ra phòng làm việc của Chử Tư Kiến, lấy được hai chìa khoá xe và chìa khoá cổng, điểm tâm sáng cô cũng không ăn, chạy nhanh xuống ga-ra để xe.

Bên đây rối loạn, bên Kỷ Linh ở Vân Vân Lầu thì một mảnh yên ắng.

Điện thoại đặt bên cạnh gối đầu của Kỷ Linh đúng lúc vang lên, lôi nàng từ trong mộng tỉnh lại.

Mới gần năm giờ sáng, màn hình nhấp nháy hai chữ “Tiểu Niên” khiến tâm Kỷ Linh đột ngột trầm xuống.

Nàng vội vàng ấn nghe: “Tiểu Niên.”

Thời Niên bên kia đang lái xe, tiếng cười nói của những người bắt đầu mở hàng quán lọt qua cửa kính xen lẫn vào loa điện thoại: “[Tiểu Kỷ, Nguyên Triệt bị tai nạn.]”

Thần sắc trên mặt Kỷ Linh thoáng chốt cứng đờ: “Gì cơ? Ai bị tai nạn?”

Thời Niên cau mày: “[Nguyên Triệt. Tai nạn rất nghiêm trọng, người đưa vào cấp cứu từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa ra ngoài.]”

Bàn tay nắm điện thoại của Kỷ Linh siết lại: “Ở bệnh viện nào?”

“[Tớ đang trên đường đến Vân Vân Lầu đón cậu, cậu chuẩn bị đi.]”

“Được, cho mình mười phút.”

“[Ok.]”

Ném điện thoại qua một bên, Kỷ Linh vội vàng xuống giường, lấy đồ lao vào nhà vệ sinh.

Lúc thay đồ, tay nàng còn không nhịn được run lên.

Nguyên Triệt bị tai nạn...

Nguyên Triệt bị tai nạn... Năm chữ này cứ quanh quẩn trong đầu, không cách nào dứt ra được.

Nó chiếm trọn tâm trí Kỷ Linh, thậm chí đến tận khi ngồi lên xe Thời Niên rồi, nàng cũng không nhớ đến việc phải gọi báo cho Thời Vĩ.

Ngay khi chiếc Bentley trắng khuất vào dòng xe vắng lặng trên đường, rèm cửa sổ phòng Thời Vĩ bị mở toang ra, hai mắt hắn âm trầm nhìn theo.



Bệnh viện Trung ương S thành là bệnh viện có hệ thống y tế cao cấp nhất thành phố S, đội ngũ bác sĩ liên kết với bệnh viện Quân y số Sáu ở thủ đô, chất lượng đạt chuẩn của WHO.

Vi Hân Ninh cùng Chử Tư Kiến một đứng dựa tường một ngồi trên băng ghế chờ, im lặng đợi trước cửa phòng cấp cứu.

Ba chữ “Đang phẫu thuật” màu đỏ phía trên cửa phòng vẫn chưa tắt sáng, chói vào lòng Vi Hân Ninh đến chết lặng.

Hai mắt Vi Hân Ninh khóc liên tục mấy tiếng đồng hồ, giờ khắc này sưng đỏ lên như quả hạch đào nhỏ, nước mắt cạn khô dán lên gò má nhợt nhạt.

Cuối cùng vẫn là Chử Tư Kiến nhìn không được, đưa khăn giấy cho cô nàng: “Đừng như thế, Nguyên Triệt tỉnh lại sẽ đau lòng.”

Vi Hân Ninh ngơ ngác duỗi tay nhận lấy khăn giấy của anh, nhưng không lau mà chỉ nắm chặt trong tay.

Giọng nói nàng run rẩy, nghẹn ngào: “Em tận mắt nhìn thấy hai chiếc xe, một chiếc chạy về phía em trước, sau đó Nguyên Triệt đẩy em ra ngoài, chính mình lại ngã xuống đường mới bị chiếc còn lại chạy đến, không thương tiếc... cán lên.”

“Máu. Rất nhiều máu. Tay chân trái của anh ấy chảy rất nhiều máu, máu thịt bầy nhầy.”

Chử Tư Kiến thở dài, đặt một tay lên vai Vi Hân Ninh, nhẹ nhàng vỗ: “Bình tĩnh một chút.”

Thế nhưng lời này nói ra, đến cả anh cũng nhịn không được thầm phỉ nhổ chính mình.

Tình trạng Nguyên Triệt như thế- chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Chính anh còn không thể bình tĩnh được thì sao có thể khuyên nhủ người khác chứ?

Rốt cuộc hai người vẫn tiếp tục yên lặng, chờ đợi cửa phòng cấp cứu mở ra.

Trời chưa sáng nên hành lang vẫn còn vắng lặng, ngay khi Thời Niên và Kỷ Linh vừa xuất hiện, Chử Tư Kiến lập tức phát hiện ra.

Thời Niên nhìn thấy anh, hai mắt sáng lên một chút: “Tư Kiến.”

Chử Tư Kiến cũng nhanh chóng đi về phía cô: “Niên Niên.”

Cô nhìn thấy Vi Hân Ninh ngơ ngác ngồi trên ghế, lo lắng hỏi anh: “Tình hình sao rồi anh?”

Chử Tư Kiến mệt mỏi day mi tâm: “Vẫn chưa có kết quả, người vẫn đang còn cấp cứu.”

Yên lặng đứng bên cạnh Thời Niên từ nãy đến giờ, Kỷ Linh nhịn không được lên tiếng hỏi: “Nguyên Triệt tại sao lại bị tai nạn ạ? Có nghiêm trọng không?”

Ngón tay nàng không tự chủ bấu chặt vạt áo khoác, trong lòng có chút mờ mịt quan tâm.
Đánh mắt nhìn sang Kỷ Linh, hai mắt Chử Tư Kiến tối lại một chút: “Nhất thời chưa rõ nguyên do, nhưng nghe Hân Ninh nói thì có lẽ là bị hại.”

Lời vừa dứt, không khí lại một lần nữa trở nên trầm lặng.

Bốn người kẻ đứng người ngồi, cứ duy trì tư thế đó cho đến khi đèn đỏ trên phòng cấp cứu đột ngột tắt đi.

Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở,  một vị bác sĩ tóc mai đã có hơi ngả màu trắng bạc, vừa cởi khẩu trang vừa bước ra.

Vi Hân Ninh gấp không chờ được, lập tức đứng bật dậy. Nhưng vì nàng đã ngồi quá lâu, lại đứng lên gấp gáp khiến máu không kịp truyền lên não, trước mắt đột ngột tối đen.

Thời Niên đứng bên cạnh, kịp thời vươn tay kéo lấy cổ tay nàng, khiến thân thể đang nàng lảo đảo muốn ngã chỉ lung lay một chút rồi vững vàng.

Nhận ra vị bác sĩ đó là người quen, Chử Tư Kiến không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, vội bước lại gần: “Chú Trạch, bạn con không sao chứ ạ?”

Vị bác sĩ nọ là Giang Trạch, em ruột của Giang Dương- cha Giang Tư Viễn, là bác sĩ chủ trì Khoa ngoại thần kinh ở bệnh viện Quân y số Sáu của thủ đô.

Giang Trạch vốn chỉ đến thành phố S để giảng dạy thực tập cho đội ngũ y bác sĩ mới, lịch giảng dạy đến hôm qua là ngày cuối cùng. Nào ngờ khi ông vừa bước ra khỏi cửa bệnh viện, đã trông thấy một nạn nhân bị tai nạn vô cùng nghiêm trọng được đẩy vào, mà người con gái khóc lóc đi theo sau đó hình như còn là bạn của con gái Giang Niệm Giai của ông.

Tai nạn như thế thật sự rất khó giữ lại được tính mạng, Giang Trạch sợ bác sĩ trực không đủ năng lực, cân nhắc một lúc rồi quyết định quay lại tiếp nhận phẫu thuật cho người đó.

Bây giờ xem ra thật sự là người quen- đến Chử Tư Kiến ông cũng gặp được luôn rồi.

Giang Trạch lắc đầu, giọng nói có chút ồm ồm do đã gần mười tiếng rồi chưa uống được ngụm nước nào: “Nạn nhân đã qua cơn nguy kịch, cần theo dõi thêm một thời gian, chốc nữa sẽ được chuyển lên phòng bệnh. Nhưng mà tay trái và chân trái bị bánh xe trực tiếp cán qua đã khiến xương cốt nát nhừ, ta phải phẫu thuật cắt bỏ tay trái và chân trái cho cậu ta mới giữ lại được tính mạng.”

Cắt bỏ tay trái và chân trái?

Bốn người nghe xong đồng loạt loạng choạng bước chân, Vi Hân Ninh là người có phản ứng lớn nhất, trực tiếp ngất đi trong lòng Thời Niên.

Vậy là đồng nghĩa với việc từ hôm nay Nguyên Triệt sẽ trở thành người tàn tật ư?

Thần sắc Chử Tư Kiến tái nhợt, lời nói không kiềm chế được run rẩy: “Cắt bỏ... thật ạ?”

Nâng tay thân thiết vỗ vỗ vai Chử Tư Kiến, Giang Trạch nói: “Ừm, nếu không cũng không còn cách nào khác. Tư Kiến, ngày sau khi tỉnh lại chỉ sợ cậu ta sẽ gặp cú sốc lớn, con nhớ chuẩn bị tinh thần an ủi một chút.”

Nói xong ông tiến lại phía Thời Niên, khom người ấn vào nhân trung của Vi Hân Ninh, để nàng chậm rãi tỉnh lại.

Ánh mắt Giang Trạch lướt qua một vòng bốn người, nhịn không được cau mày nói: “Các cô cậu tốt nhất vẫn nên bình tĩnh một chút cho ta. Nếu các cô cậu còn không thể bình tĩnh thì khi nạn nhân tỉnh lại sẽ ra sao đây? Thật là!!!”

Cuối cùng vẫn là Thời Niên lấy lại bình ổn đầu tiên, cô dùng sức nâng Vi Hân Ninh đứng lên, chân thành nói với Giang Trạch: “Cảm ơn bác sĩ, ngài đừng lo, bọn cháu sẽ bình tĩnh lại ngay thôi ạ.”

Giang Trạch gật đầu, nhìn Chử Tư Kiến một cái rồi xoay người đi vào một hướng khác, dường như là phòng thay đồ của bác sĩ.

Ánh nắng mặt trời đầu tiên chiếu rọi vào trong phòng bệnh VIP của bệnh viện, đánh tan cơn buồn ngủ đang dần kéo đến phủ lên mấy người đang ở trong phòng.

Thời Niên mở điện thoại ra nhìn, trên màn hình hiển thị [06:30].

Cô đi đến đánh thức Kỷ Linh đang mệt mỏi ngồi trên ghế sofa gật gù: “Tiểu Kỷ, dậy đi, tớ đưa cậu về Vân Vân Lầu, trời đã sáng rồi.”

Bị gọi tỉnh, thần sắc Kỷ Linh hiện lên hoang mang nhưng rất nhanh tỉnh táo trở lại.

Nàng giật mình nhận ra ngoài trời đã sáng, nếu còn không trở về thì Thời Vĩ sẽ phát điên lên mất.

Trong lúc Kỷ Linh đi rửa mặt cho tỉnh hẳn, Thời Niên lướt nhìn Vi Hân Ninh đang mệt mỏi đến mức ngủ trên sofa, lặng lẽ đi đến chỉnh lại chăn mỏng mà cô đã đắp trên người Chử Tư Kiến ở một bên.

Chử Tư Kiến ngủ không sâu, nên khi Thời Niên chạm vào người anh đã mở mắt ra.

Anh vươn tay nắm lấy tay cô, giọng nói nghèn nghẹt do thiếu ngủ: “Em đưa Kỷ Linh về trước, nếu mệt mỏi thì ngủ trước đã, sau đó nhớ ăn sáng rồi hãy quay trở lại đây, nghe rõ không?”

Thời Niên ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, em biết rồi.”

Thấy cô nghe lời như thế anh mới buông tay cô ra, ôn nhu nói: “Vậy em đi đi, lái xe cẩn thận.”

Thời Niên khom người cho anh một nụ hôn lên cánh môi nhợt nhạt, sau đó theo Kỷ Linh ra ngoài.

Lúc chiếc Bentley trắng xuất hiện ở trước cửa Vân Vân Lầu, Thời Vĩ đã đứng ở trước cửa khách sạn từ lâu.

Kỷ Linh nhìn thấy hắn, vẻ mặt thoáng chốc chột dạ nhưng rất nhanh tan đi, nàng quay đầu nói tạm biệt với Thời Niên sau đó mới tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe.

Thời Niên nhìn theo bóng nàng, cho đến khi chạm phải ánh mắt của Thời Vĩ thì đồng tử hơi rụt lại. Cô không nhìn nữa, nhấn chân ga, xoay vô lăng chạy đi.

Về đến khu biệt thự Phong Hoa, sau khi Thời Niên cho xe vào bãi đỗ của biệt thự xong xuôi, cô mới chầm chậm mở cửa bước xuống xe.

Nào ngờ cửa nhà còn chưa mở được, đã có người tiến lên dùng khăn ướt tẩm thuốc mê bịt miệng và mũi Thời Niên, ban đầu cô hoảng loạn vùng vẫy kịch liệt, sau đó cả người bắt đầu rệu rã.

Trước lúc ngấm thuốc, đồng tử Thời Niên khắc sâu hình ảnh một người rồi từ từ nhắm mắt lại, ý chí tan vỡ.

Là mẹ cô- Thời phu nhân Nhã Tịnh.

Chương 13: Thời Niên mất tích

Khi mặt trời dần lên cao, Nguyên Triệt mới tỉnh lại.

Vi Hân Ninh trông thấy được, cấp tốc xoay người ra ngoài tìm bác sĩ.

Đập vào mắt là trần nhà trắng toát, bên chóp mũi còn vương vấn mùi thuốc sát trùng nồng nặc, hắn cau mày đánh mắt nhìn một vòng.

Chử Tư Kiến ngồi bên cạnh giường Nguyên Triệt đọc báo tài chính hôm nay, thấy hắn tỉnh lại vội vàng đặt xuống.

“Cậu cảm thấy thế nào?”

Thuốc giảm đau vẫn chưa tan nên Nguyên Triệt chẳng cảm thấy gì, hắn thành thật lắc đầu: “Không có cảm giác.”

Sau đó nhịn không được lại hỏi: “Tình hình tôi thế nào?”

Chử Tư Kiến thở dài một hơi, ngập ngừng nói: “Cậu bình tĩnh nghe tôi nói đây. Tay trái và chân trái của cậu... bị xe cán nát xương... không thể giữ lại.”

“Gì cơ?” Nguyên Triệt thản thốt.

Hắn hốt hoảng quay đầu nhìn sang trái, ở nơi tay áo và ống quần trống rỗng, có băng một lớp băng gạc dày cộm, máu đỏ thấm ra bên ngoài.

Đồng tử Nguyên Triệt thu nhỏ lại, đầu giống như muốn nổ tung.

Hắn— tàn phế ư?

Không thể, không thể nào!

Nguyên Triệt lắc đầu nguầy nguậy, cả thân thể không kiềm được run lên.

Bàn tay phải hắn nắm lấy grap giường dưới thân, kịch liệt dùng sức muốn ngồi dậy: “Không, không, không thể được. Sao tôi có thể là người tàn tật được. Cậu lừa tôi, các người lừa tôi. Trả tay chân lại cho tôi, trả lại cho tôi.”

Thần sắc Chử Tư Kiến hiện lên không đành lòng, anh đứng lên duỗi tay đè lại bả vai phải của hắn, không cho phép cử động nữa: “Cậu bình tĩnh lại một chút, đừng kích động, nếu không sẽ rách miệng vết thương.”

Trong người Nguyên Triệt còn thuốc giảm đau chưa tan, hắn tất nhiên không phải là đối thủ của Chử Tư Kiến, lập tức bị anh kiềm lại.

Hai mắt Nguyên Triệt bừng lên ngọn lửa, bàn tay phải cuộn lại thành nắm, dùng sức đấm vào mặt Chử Tư Kiến một cú, hét lên: “Cậu buông tôi ra, tôi không tàn tật, cậu mau buông tôi ra. Không thể nào, không thể như thế được.”

Chử Tư Kiến không tránh kịp, ăn trọn một cú đấm của Nguyên Triệt, mặc dù không quá đau đớn nhưng vẫn giật mình buông tay, rời khỏi bả vai hắn.

Nửa bên mặt bị đánh truyền đến cảm giác tê rần.

Ngay lúc đó, Vi Hân Ninh mở cửa, thần sắc gấp gáp mang theo bác sĩ đi vào.

Vì Nguyên Triệt quá mức kích thích, không tốt cho quá trình hồi phục vết thương nên bác sĩ bất đắc dĩ phải tìm cách tiêm thuốc an thần cho hắn.

Nhưng Nguyên Triệt lại giãy giụa không ngừng, kịch liệt chống đối, tuyệt không cho phép bác sĩ động vào người mình.

Miệng hắn không ngừng la hét: “Các người không được phép động vào tôi. Tránh ra, tôi bảo các người tránh ra.”

Vết thương vừa mới được may lại của Nguyên Triệt giờ khắc này rách toạt ra, máu theo miệng vết thương chảy ra, thấm đẫm băng gạc và thấm xuống cả grap giường trắng tinh tươm của bệnh viện.

Trong không khí có mùi gỉ sét, nhàn nhạt không tiêu tán.

Nhưng hắn giống như không hề biết đau, sắc mặt căm hận không ngừng la hét, tựa như một người thần trí đang rất không tỉnh táo.

Giống một bệnh nhân tâm thần đang lên cơn điên!

Tầm mắt dán lên người Nguyên Triệt của Vi Hân Ninh nhoè đi vì lệ nóng, hắn càng như thế nàng lại càng cảm thấy tâm đau như bị ai cứa, vô cùng nhức nhối.

Nguyên Triệt của nàng...

Sao ông trời lại bất công như thế cơ chứ...

Cuối cùng vẫn là Vi Hân Ninh chịu không được một Nguyên Triệt điên khùng như thế, nghẹn ngào nhào đến giữ chặt lấy người hắn, để cho bác sĩ thuận theo tiêm cho hắn một mũi an thần.

Vi Hân Ninh oà khóc: “Nguyên Triệt, anh bình tĩnh lại. Đừng như vậy, anh đừng làm em sợ. Có em ở đây, em ở đây với anh. Anh bình tĩnh lại đi mà.”

Hai mắt Nguyên Triệt dần mất đi tiêu cự, hắn một mực bóp chặt cổ tay Vi Hân Ninh đến mức bầm tím, quai hàm tức giận bạnh ra, cả người cương cứng dưới sự tác dụng của thuốc dần dần thả lỏng.
Nguyên Triệt nhắm chặt hai mắt, nghiêng đầu, lâm vào mê man.

Một giọt lệ nóng hôi hổi từ trong khoé mắt hắn chầm chậm tuôn ra.

Hắn không cam lòng. Thật sự không cam lòng.

Thấy bệnh nhân đã an tĩnh, bác sĩ lập tức cho y tá chuẩn bị dụng cụ, cần phải khâu lại vết thương cho hắn.

Chử Tư Kiến và Vi Hân Ninh thu lại ánh mắt, đồng loạt xoay người đi ra khỏi phòng, chừa lại không gian yên tĩnh cho bác sĩ làm việc.

Ra bên ngoài, Vi Hân Ninh nghẹn ngào gạt nước mắt, lúc này mới nhận ra Chử Tư Kiến bị thương: “Anh làm sao thế? Bị Nguyên Triệt tức giận đánh trúng sao?”

Vô thức vươn tay sờ mặt, Chử Tư Kiến lắc đầu: “Không sao, không đau mấy.”

Vi Hân Ninh cũng không có tâm trạng tiếp tục hỏi, hai mắt nàng dán chặt vào hành lang lát gạch trắng muốt của bệnh viện, không có điểm nhìn cụ thể.

Không khí trầm lắng từng chút một chen vào kẽ hở giữa hai người, không một ai có tâm trạng hàn thuyên bất kì điều gì nữa.

Nguyên Triệt là một người không ngạo mạn, nhưng hắn có chút tự đại của một vị thiếu gia xuất thân từ gia tộc lớn.

Hằng ngày làm việc thường mang theo tính tình này, dồn ép đối thủ trên thương trường vào chỗ chết, đã đắc tội không ít người.

Buông mi mắt, Chử Tư Kiến thật sự không dám nghĩ đến Nguyên Triệt của tương lai liệu sẽ ra sao.

Người như thế sau một đêm phát hiện ra mình đột ngột trở thành một người tàn tật, hỏi hắn làm cách nào giữ cho mình được cái đầu lạnh đây?

Qua một hồi lâu, Vi Hân Ninh sau khi buông một tiếng thở dài nhuốm màu phiền muộn, mới nhẹ giọng hỏi: “Tương lai sau này... Nguyên Triệt phải làm sao bây giờ?”

Giống như là nói với Chử Tư Kiến, hoặc giống như là đang tự thầm thì với chính mình.

Lời nói nàng nhẹ tới mức nếu không nghe kĩ có thể sẽ nghe không rõ, phiêu tán trong không gian tĩnh lặng tiêu điều của bệnh viện.

Càng thêm xơ xác, hoang tàn.

Hai bàn tay đang buông thõng dọc theo ống quần của Chử Tư Kiến cuộn lại thành nắm, anh nhắm mắt lại, kiềm nén cảm xúc dâng trào trong lòng mình.

Anh không biết, anh cũng không biết nữa.

Nào ngờ Vi Hân Ninh thật sự chỉ đang tự hỏi chính mình, không cần đợi câu trả lời của Chử Tư Kiến, nàng rất nhanh lại nói: “Em quyết định rồi, em sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho anh ấy cả đời.” Bàn tay nàng mảnh mai, dùng sức nắm lấy lớp vải ống quần của mình, kiên cường nói: “Anh ấy không tàn tật, anh ấy có em. Em sẽ là tay trái của anh ấy, cũng sẽ là chân trái của anh ấy, anh ấy thiếu thứ gì, em sẽ là thứ đó.”

Yết hầu Chử Tư Kiến lên xuống không ngừng, anh cảm giác cổ họng mình đăng đắng, khô khan thốt ra hai chữ: “Hân Ninh...”

Tình cảm của cô nàng này- sao mà cố chấp quá!

Sau đó Vi Hân Ninh đi đến ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn anh, nhợt nhạt cười: “Hôm qua đến giờ anh vất vả rồi, Nguyên Triệt ngủ một giấc rồi tỉnh lại sẽ ổn thôi. Có em ở đây, anh cứ về nhà trước, khi nào rảnh lại đến cũng được. Việc của tập đoàn không thể chậm trễ mà.”

Mặc dù Chử Tư Kiến không đành lòng để lại Vi Hân Ninh một mình ở bệnh viện, nhưng Thời Niên đã đi lâu như thế mà chưa liên lạc với anh lần nào, anh thật sự có chút lo âu.

Cảm giác bất an này giống như mạng nhện, chậm rãi giăng trong lòng anh, không cách nào buông xuống được.

Anh cân nhắc một chút, mới nói: “Niên Niên đi về đã lâu nhưng không có tin tức, anh muốn về xem cô ấy một chút. Em ở đây một mình được không?”

Nghe nhắc đến Thời Niên, mắt Vi Hân Ninh sâu thêm chút, nàng nhớ đến người phụ nữ hôm qua đi theo sau Thời Niên, lòng trầm xuống.

Nhưng nàng nhận ra mình không tiện hỏi nhiều, đành gật đầu: “Không sao, em còn có trợ lý, anh cứ đi trước, có việc gì cần em sẽ tìm anh.”

“Được, cảm ơn em.” Chử Tư Kiến chân thành cảm kích.

Anh gật đầu như lời chào tạm biệt với Vi Hân Ninh, cũng không nán lại thêm nữa mà nhanh chóng rời đi.

Ban đầu Chử Tư Kiến đến đây là do Vi Hân Ninh cho trợ lý đến đón, nên lúc trở về chỉ đành phải bắt taxi.

Nhưng cũng do anh may mắn, chân trước vừa ra khỏi cổng bệnh viện, chân sau đã vẫy được một chiếc taxi vừa vụt qua anh trong tích tắc.

Chử Tư Kiến nhanh chóng mở cửa ngồi vào trong, xe chạy liên tục hơn nửa tiếng mới tiến vào khu biệt thự Phong Hoa.

Xe vừa dừng lại, Chử Tư Kiến liền mở cửa bước xuống.

Vừa ngẩng đầu đã trông thấy cổng biệt thự bằng sắt sáng loá không hề được đóng kín lại đập vào tầm mắt, càng khiến lòng Chử Tư Kiến không yên.

Anh không dám ngần ngại thêm nữa, nhanh chóng đẩy cổng bước vào.

Trong không gian yên ắng, tiếng giày da ma sát với cỏ xanh, vang lên mấy hồi âm thanh “xột xoạt”.

Nhìn thấy chiếc Bentley trắng đặt nơi ga-ra trong nhà, mắt phải Chử Tư Kiến giật giật hai lần.

Cảm giác không yên trong lòng càng lớn thêm.

Chử Tư Kiến tăng nhanh bước chân, ba bước thành một, băng qua thảm cỏ xanh mơn mởn trước nhà, nhanh chóng dừng lại trước cửa.

Anh duỗi ngón tay muốn ấn mật mã, đuôi mắt tùy tiện lướt qua, vô tình trông thấy một thứ gì đó màu xanh nhạt rồi giật mình quay đầu.

Điện thoại Thời Niên nằm chỏng chơ trên bãi cỏ cạnh thềm nhà, bên trên màn hình đọng lại mấy vết bùn, có dấu hiệu bị giẫm đạp.

Tim Chử Tư Kiến giật thót một cái, anh khom người nhặt điện thoại lên, ấn nút mở màn hình.

Điện thoại có lẽ là bị vỡ, đường nứt trăng trắng loằn ngoằn như mạng nhện, giăng đầy bốn góc màn hình.

Trên màn hình điện thoại đang để chế độ camera, nơi góc trái có một tấm ảnh mới nhất vừa được chụp.

Tay Chử Tư Kiến hơi run lên, bấm mở tệp hình ảnh.

Bức ảnh hơi mờ, dường như là được chụp vội. Người phụ nữ trong ảnh mặc một thân quần áo hàng hiệu, khuôn mặt đã có tuổi nhưng vẫn rất xinh đẹp, ngón tay chỉ về phía máy ảnh, cánh môi mấp máy dường như đang nói gì đó.

Đồng tử ánh màu lục của Chử Tư Kiến giờ khắc này đột ngột rụt lại.

Người phụ nữ này anh biết.

Bà ta là mẹ của Niên Niên.

Chương 14: “Đừng rời bỏ em”

Trong phòng không có rèm che nắng, ánh nắng sáng trực tiếp xuyên qua lớp kính cửa sổ sát đất, tràn vào phủ lên cả căn phòng lớn.

Nắng trưa mang theo nhiệt độ cao rọi vào trên người, Thời Niên bị cảm giác nóng cháy khiến cho dần dần tỉnh lại.

Thuốc mê liều mạnh khiến đầu cô nhức nhối, Thời Niên cau mày nâng tay day day mi tâm.

Lại nằm thêm một lát nữa, đến khi cảm thấy cơ thể chậm rãi có lại tri giác, Thời Niên mới chống tay chậm chạp ngồi dậy.

Cô nâng mắt nhìn một vòng quanh. Phong cách bài trí quen thuộc đập vào mắt khiến lòng Thời Niên đột ngột trầm xuống.

Cô đang ở MG!

Năm chữ này khiến lòng cô run lên.

Ngay tức khắc, Thời Niên lập tức quay đầu kiếm điện thoại, nhưng không cách nào tìm được, trong lòng cấp tốc vụt qua một suy nghĩ.

Mẹ cô muốn giam lỏng cô!

Trong lòng không kiềm được hoảng hốt, Thời Niên tung chăn lên, lao xuống giường, dép đi trong nhà cũng không mang, lảo đảo rời khỏi phòng ngủ của mình.

Hành lang lót sàn gỗ bên ngoài vắng lặng, tiếng bước chân hấp tấp của Thời Niên bịch bịch vang lên khắp căn nhà lớn.

Ra đến phòng khách, tầm mắt Thời Niên chạm phải ánh mắt nghiêm khắc của người đàn ông trên ghế sofa, cả người khựng lại trong tích tắc.

Sắc mặt cô trắng nhợt, mấp máy môi gọi: “Cha...”

Thời Sóc nâng tách cafe bốc khói nghi ngút lại thơm ngào ngạt trên bàn lên nhấp một ngụm, giọng nói lạnh tanh: “Dậy rồi à? Vào bếp ăn sáng đi, mẹ con làm bánh bao thuỷ tinh tôm nõn mà con thích cho con đó.”

Nhưng Thời Niên không muốn gặp Nhã Tịnh, hai chân cô vẫn chôn một chỗ, mười đầu ngón chân bám vào sàn nhà, không nhúc nhích.

Ánh mắt hồng hồng ngập nước, như con thú nhỏ mềm mại bị uỷ khuất, cô cứ yên lặng như thế giương mắt nhìn cha mình.

Cuối cùng vẫn là Thời Sóc nhìn không được, nghiêng mặt nhìn Thời Niên.

Trên người cô còn mặc bộ đồ ngủ pijama màu xanh dương đậm làm từ vải lụa mềm mại, đầu tóc rối nùi, thần sắc trên mặt nhợt nhạt nhưng ẩn giấu tia kiên cường, mười đầu ngón chân trắng nõn nà không đi dép, chân trần đạp lên sàn nhà.

Ông cau mày, gọi người làm: “Dì Vương, lấy dép trong nhà cho cô chủ, chân trần như thế ở trong nhà còn ra thể thống gì.”

Dì Vương cũng là giúp việc trong nhà họ Thời, nghe ông chủ sai bảo vội buông khăn lau bàn trong tay xuống, lật đật chạy vào phòng Thời Niên lấy dép ra cho cô.

Nhìn dì Vương khom người đưa dép cho cô, Thời Niên không còn cách nào khác đành phải mang vào, cảm kích gởi cho bà một ánh mắt thay lời cảm ơn.

Thấy cô mang dép rồi ông lại nói: “Một là vào bếp với mẹ con, hai là ngồi xuống đây, đừng có đứng đó chộn rộn, ngáng tay ngáng chân người làm trong nhà.”

Bày ra bộ dáng nói gì nghe nấy, Thời Niên cúi đầu bước lại mấy bước, ngồi xuống ghế bên cạnh ông.

Trong nhà người làm đầy rẫy, người qua kẻ lại bận rộn không ngớt nhưng đồng dạng đều không phát ra bất kì tiếng ồn nào, giống như bóng ma vô hồn, cứ thế lướt qua lướt lại.

Hai cha con yên lặng trong chốc lát, Thời Sóc dằn tách cafe trắng sứ xuống bàn, “cạch” một tiếng khiến cả người Thời Niên run lên.

Ông lại giống như không phát hiện ra, chỉ hỏi cô: “Cha đối xử với con không tốt sao? Có chỗ nào không tốt thì con nói cho cha biết, cha sẽ sửa.”

“Dạ?” Thời Niên không ngờ ông sẽ nói thế, giật mình xua tay: “Không có, cha đối với con rất tốt.”

“Thế tại sao con cứ một mực phải tìm kiếm quá khứ của mình làm gì? Là cha làm không tốt như cha ruột của con sao? Thời Sóc ta lại không đủ tư cách làm cha của Vân Niên bằng Vân Lữ ư?”

Nghe Thời Sóc nhắc đến Vân Lữ, Thời Niên không ngờ tới, đột ngột giật bắn mình.

Cô lắp bắp nói: “Con... con không có ý gì. Con chỉ là... chỉ là đơn thuần muốn... muốn tìm hiểu quá khứ của con thôi. Con không có ý so sánh cha với ai hết.”

Thời Sóc nâng giọng: “Vân Niên, con thật sự làm ta rất thất vọng.” “Bao nhiêu năm qua ta yêu thương con như con gái ruột của mình. Ta đổi họ cho con, ta cho con ăn học thành danh, mặc dù con từ chối nhưng ta vẫn luôn chừa cho con một vị trí trong Thời thị. Mười hai năm qua, con bệnh ta lo, con đau ta xót, có giờ khắc nào quan trọng trong đời con suốt mười hai năm qua mà ta bỏ lỡ chưa?”

“Tiểu Niên, cha đặt con là “Maris” bởi vì con chính là ngôi sao quý giá nhất của Thời gia, cũng bởi vì với cha, con là phép màu mà cuộc sống mang đến tặng cho cha.”

Khi Thời Sóc dứt lời, Nhã Tịnh cũng vừa lúc từ trong bếp bước ra, bà vẫy tay cho người làm tạm thời lui xuống hết.

Bà đi lướt qua cô, ngồi xuống bên cạnh chồng mình, nâng mắt nhìn cô, lại tiếp lời ông: “Từ nay con cứ ở trong nhà cho mẹ, không được mẹ cho phép thì không cần ra khỏi nhà.”

“Tiểu Niên, mẹ là mẹ của con, mẹ sẽ không hại con, cha và mẹ không thể nào hại con được, bởi vì chúng ta yêu con.”

“Con nhớ lại cũng tốt, không nhớ lại cũng vậy, con vẫn là con của cha và mẹ, sự thật này không cách nào thay đổi được.”

Hai mắt Thời Niên nhanh chóng nóng lên, cổ họng cô đắng chát, trong lòng lại muốn cười, hai dòng cảm xúc đan xen cuối cùng khiến cô không nói nên lời.

Đúng thế, cả người mẹ mà cô vô cùng căm hận và người cha dượng mà cô không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt này- đều tỏ ra vô cùng yêu thương cô.

Họ dù vô tình hay cố ý đều không ngừng làm tổn thương cô, rồi lại yêu thương cô, muốn dùng ngọt ngào nhất thời để bù đắp lại vết thương mà họ đã gây ra cho cô.

Họ biết cô sẽ không phản kháng, vì cô không nhớ gì cả, vì với cô chỉ có họ là người thân của cô.

Cô không nỡ, cũng không thể rời khỏi họ.

Họ biết, họ vẫn luôn biết.

Hai mắt cô nhoà lệ, nước mắt khiến tầm nhìn cô trở nên mơ hồ, Thời Niên đứng phắt dậy, lảo đảo bấu chặt tay vịn ghế.

Giọng nói cô nghẹn ngào mà thê lương: “Phải, hai người yêu con, con không phủ nhận những thứ mà hai người đã cho con. Nhưng tình cảm hai người dành cho con không đơn thuần, nó tràn ngập mùi vị tính toán!”

“Nhưng mà, mẹ ơi, mẹ biết không? Con không cần tiền, cũng không cần quần áo đẹp, càng không cần trang sức đắt tiền. Mẹ à, con không cần vật chất, cái con cần là tấm lòng của mẹ. Mẹ đã có bao giờ từng đặt mình vào vị trí của con chưa? Chưa, mẹ chưa hề! Mẹ làm những gì mẹ muốn rồi mẹ áp đặt nó lên người con. Đó không phải là con, mẹ ạ, đó không phải là con. Đó chỉ là con rối dùng để gả vào hào môn mà mẹ dựng xây nên theo ý thích của mình mà thôi!”

“Còn cha, chắc cha không biết rằng mười hai năm qua con thương quý cha cở nào. Mẹ có thể quên sinh nhật con, nhưng cha thì không. Mẹ có thể vắng mặt khi con bệnh, nhưng cha thì không. Các cuộc họp phụ huynh ở lớp, dù lớn hay nhỏ cha đều tham gia đầy đủ cả. Con biết, con vẫn luôn biết là cha yêu con. Nhưng cha ơi, làm sao con có thể tiếp tục thương quý cha nếu như con đã vô ý nghe được bí mật động trời của cha? Cha yêu thương con, vì cha chọn con, cha nhắm trúng con, cha muốn biến con trở thành hòn đá lót đường cho Alva, có phải không?”

Nhìn thần sắc hai người tái mét, Thời Niên không nhịn được bật cười, lệ nóng lại trào ra không ngừng, nhất thời không kiềm lại được: “Năm đó Tư Kiến nói đúng, con không nên đi theo hai người, hai người đều chỉ muốn đem con bán đi mà thôi. Hai người còn không biết xấu hổ, ngày ngày ở bên tai con, rót vào đầu con một tình thương tràn ngập vụ lợi.”

Nhìn Thời Sóc ở bên cạnh nhắm chặt mắt, Nhã Tịnh mấp máy môi muốn cãi lại nhưng thật sự không biết nên nói như thế nào, vì bà thật sự đã bị Thời Niên nói trúng tim đen rồi. Trong lòng Thời Niên nhói lên từng đợt, cô ôm lấy tim mình, mệt mỏi hạ mi mắt, lật lá bài tẩy cuối cùng với cha mẹ mình: “Mười hai năm trước, vì để thuận lợi mang con đi, mẹ đã không tiếc mua chuộc người đâm thủng bình nhiên liệu của cano, khiến cho nó phát nổ. Để thoả mãn mục đích của mình, hai người thậm chí còn không sợ con sẽ bị nổ tới chết đi. Tình yêu cao cả bậc này của cha mẹ, con gái hưởng không nổi, cũng không muốn hưởng.”

“Mẹ muốn nhốt con cũng được, giam con cũng tốt. Con sẽ không phản kháng nữa, mẹ yên tâm. Là mẹ sinh ra con, mạng con nằm trong tay mẹ. Con đã chết một lần rồi, cũng không ngại chết thêm một lần nữa đâu.”

Vươn tay tùy tiện lau nước mắt lạnh ngắt trên mặt, Thời Niên mỉm cười nâng mắt nhìn hai người lần cuối, dứt khoát xoay lưng, bước chân loạng choạng đi về phòng.

Tĩnh lặng bao trùm lấy phòng khách Thời gia, có chút tiêu điều.

Trước cửa phòng cô thình lình đứng một người, người đó cúi đầu, tóc màu râu ngô khuất nửa mặt, cũng che luôn đôi đồng tử sẫm màu xanh.

Thời Niên nhìn hắn, mấp máy môi: “Alva.”

Thời Vĩ ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt ngập tơ máu: “Maris.”

Cả người cô dâng trào cảm giác mệt mỏi từ trước tới nay chưa từng có, thậm chí cô còn không có sức lực nào để tiếp tục diễn với hắn, chỉ buông lời nhạt nhẽo: “Nếu anh đã nghe hết cũng tốt. Em biết anh vẫn luôn lo sợ có một ngày em sẽ tranh giành Thời thị với anh, vậy sau khi đã nghe hết mọi chuyện, anh yên tâm rồi chứ?”

Cô hơi ngẩng đầu, bợt bạt cười với hắn: “Vốn dĩ anh không cần phải xem em là uy hiếp. Cha rất yêu anh, ông yêu anh khác với cách ông yêu em. Ông yêu thương em là vì ông muốn bù đắp trước cho tương lai của em sau này phải trở thành đá lót đường cho anh, còn ông thương yêu anh chỉ đơn giản là một chữ “thương” thôi, không bao hàm vụ lợi. Trong lòng ông, anh mới là con, còn em chỉ là vật phẩm trao đổi mà thôi.”

“Bao nhiêu năm qua em vẫn luôn cố gắng ngoan ngoãn, cố gắng lấy lòng ông, nhưng cũng không thể khiến ông thật tình thương em như cách ông yêu anh. Anh biết không Alva, em thật sự rất hâm mộ anh đấy. Anh có một người cha tốt, rất tốt với anh, anh hai à.”

Dứt lời, Thời Niên cúi đầu lách người qua khỏi người Thời Vĩ, mở cửa phòng bước vào trong, không quay đầu mà đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài, Thời Vĩ sững sờ trước lời nói bất lực của Thời Niên, tâm như bị ai tàn nhẫn nhéo một cái, nhói lên.

Hắn nói không nên lời, bởi vì đến cả hắn cũng lừa cô.

Hắn quan tâm cô, chăm sóc cô, tỏ vẻ hiểu cô, tất cả cũng là vì muốn dò xét xem liệu cô có tham vọng gì với Thời thị của hắn hay không.

Cô vẫn luôn vui vẻ mà tín nhiệm hắn, khiến hắn cứ nghĩ cô không nhận ra mục đích chính của mình nên càng thêm càn quấy, mà nào ngờ đâu, không phải cô không nhận ra, nhưng chỉ là cô không muốn nói.

Hai mắt Thời Vĩ cay xè, một giọt nước mắt nóng hôi hổi rơi xuống dép đi trong nhà của hắn.

Rõ ràng cô đều biết hết nguyên nhân của mọi người trong nhà khi yêu thương cô, nhưng vẫn luôn duy trì thái độ vui vẻ mà chịu đựng, một chút cũng không muốn làm lớn chuyện lên.

Hắn biết— là cô sợ nói ra sẽ đánh mất đi gia đình, mất đi người thân của mình.

Ngây thơ như thế của Thời Niên càng khiến Thời Vĩ cảm thấy mình đốn mạt, cầm thú, vô nhân đạo không khác gì cha mẹ mình.

Khi cửa phía sau lưng đóng lại, cả người Thời Niên dần mất đi tri giác, bước chân nhẹ nhàng như đạp vào hư không, khung cảnh trước mắt càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng không chống đỡ được nữa, cô té ngã “bịch “ một tiếng xuống sàn nhà.

Tay cô quơ trúng chân bàn trang trí, khiến bình hoa bên trên nó lung lay rơi xuống, nện trên người cô một cái rồi rơi xuống sàn vỡ tan nát, mảnh thuỷ tinh sắc bén văng bốn phía, cắt mấy vệt trên người cô.

Đồng tử Thời Niên vì bị đau mà hơi mở lớn, cô cắn môi đến mức bật máu cũng không muốn rên lên tiếng nào, đau đớn đến mức cuộn người lại, cuối cùng chầm chậm nhắm mắt.

Đau đến mức mất đi tri giác.

Trước khi bất tỉnh, cô trông thấy Thời Vĩ phá cửa xông vào phòng cô, trong đầu không nhịn được nghĩ đến Chử Tư Kiến.

Không biết anh giờ thế nào? Đã ăn uống nghỉ ngơi chưa? Có phát hiện ra cô đã mất tích hay không? Nếu phát hiện rồi thì anh có lo lắng cho cô hay không?

“Chử Tư Kiến, anh có nhớ em không? Còn em nhớ anh quá, nhớ đến phát điên rồi.”

“Ở nơi này không có chỗ cho em, Tư Kiến, em không còn người thân nữa, em chỉ còn lại duy nhất một mình anh thôi.”

“Đừng rời bỏ em, Tư Kiến.”

Chương 15: “Anh đã đến”

Thời Niên tỉnh lại lần nữa trong không khí vương vấn mùi thuốc sát trùng.

Đầu truyền đến cảm giác đau buốt, cô không tự chủ nâng tay lên muốn xoa, nhưng nơi năm đầu ngón tay chạm vào không phải da thịt mà lại là lớp băng gạc nham nhám.

Xúc cảm kì lạ ngoài ý muốn truyền đến khiến Thời Niên giật mình mở choàng mắt, ngồi phắt dậy.

Gương lớn trong phòng cô được thiết kế đối diện với giường ngủ, Thời Niên vừa ngồi dậy đã thấy hình ảnh mình phản chiếu trong gương.

Người phụ nữ trong gương mặc một bộ quần áo ngủ màu trắng, sắc mặt tiều tuỵ, hai mắt mơ màng, đôi môi bị cắn nát đến mức sưng đỏ đang được thoa thuốc bóng lưỡng.

Đầu quấn băng vải trắng, nơi trán bên phải có một lớp gạc dày, có vẻ là để thấm máu vết thương.

Vai trái vì cử động mạnh mà hơi nhói lên, Thời Niên nghiêng đầu, kéo cổ áo ra xem.

Phía trên và phía dưới vai cũng dán hai lớp băng gạc, mỏng hơn cái trên trán cô, chính giữa có màu máu đỏ thấm li ti. Ngoài ra, trên hai cánh tay trắng muốt còn có lác đác mấy vết bầm đen do va đập mạnh.

Thảm trạng như thế khiến Thời Niên không nhịn được chau lại đôi mày tú lệ, có chút bất lực nhếch khoé môi.

Thật là, đã bị thương đến như thế vẫn không chết được.

Không biết là nên buồn hay nên vui.

Cả người cô như bị rút hết sức lực, tuỳ ý ngả người ra sau, lại nằm xuống giường một lần nữa.

Grap giường màu bửu lam như làn nước trên mặt hồ bơi năm đó ở trường cao trung Nhất Duy, Thời Niên buông mi mắt, thả thần trí mình bay đi.

Mười hai năm trước, Vân Niên mười lăm tuổi và Chử Tư Kiến mười sáu tuổi lần đầu gặp nhau ở khuôn viên bơi lội, phía sau toà nhà khu D của trường cao trung Nhất Duy.

Cha Vân Lữ của Vân Niên là hoạ sĩ, nhưng thật ra trước đó ông từng là vận động viên bơi lội, bộ môn thể thao này chiếm một vị trí rất cao trong lòng ông.

Khi Vân Niên sinh ra, Vân Lữ vẫn luôn muốn mang cô đi học bơi, nào ngờ cô lại mắc chứng viêm tai giữa nhẹ, cả đời vô duyên với môn bơi.

Dẫu vậy, Vân Niên vẫn rất thích cảm giác được đắm mình trong dòng nước mát lạnh. Khát khao được bơi lội khiến cô yêu nước biển mặn mòi, yêu luôn cả nước hồ bơi ngập ngụa hoá chất Clo khử mùi.

Cô dành sự quan tâm đặc biệt với sắc xanh trong vắt, thích thú theo dõi những vận động viên bơi lội trên truyền hình, đặc biệt hưng phấn mỗi khi cha trình diễn màn bơi lội cho cô xem.

Trường cao trung Nhất Duy có quy định học sinh ba khối bắt buộc phải chọn bơi làm môn thể dục tự chọn, ngoại trừ những bạn không thể xuống nước, tất cả mọi học sinh khác đều phải chấp hành.

Vân Niên được miễn xuống nước, nhưng cô không lần nào vắng mặt ở hồ bơi mỗi khi lớp có tiết.

Và nhờ đó mà cô gặp được anh- thiên tài bơi lợi, học trưởng kình ngư vô cùng nổi danh của trường cao trung Nhất Duy- Chử Tư Kiến.

Vào một hôm lớp học có tiết thể dục tự chọn xếp sau giờ ra chơi, Vân Niên đến hồ sớm hơn giờ vào tiết mười phút.

Trong hồ vẫn còn một bóng dáng đang ngụp lặn liên hồi, Vân Niên ngồi xuống một hàng ghế gần đó, dõi mắt nhìn theo.

Khi đó cô không biết anh là Chử Tư Kiến- Chử học trưởng đại danh đỉnh đỉnh, chỉ đơn thuần cảm thấy người này rất đẹp mắt.

Đôi mắt anh màu lục nhạt, tóc được nón bơi cao su màu đen bao lấy, khi anh nghiêng đầu nhìn cô, cô thấy được nốt ruồi son đón lệ nơi đuôi mắt trái, cực kì mê người.

Trái tim cô đập rộn ràng trong lồng ngực, sắc đỏ mon men bò lên hai gò má nhợt nhạt của cô, cô cảm thấy chính mình giống như đang trên mây, bay bổng quá đỗi.

Đợi lúc cô lấy lại tinh thần nhìn qua thì thấy anh đã bước ra khỏi hồ, cô liền tranh thủ chạy đến làm quen.

Nào ngờ sàn gạch hồ bơi đọng lại vũng nước, cô mắt nhắm mắt mở không để ý, trượt chân một cái, cả người lập tức muốn nhào xuống hồ.

Cô kinh hô một tiếng lướt qua anh, nhưng rất may là anh kịp thời vươn tay bắt lấy vòng eo của cô, cô theo quán tính bật ngửa ra sau, ngả vào trong ngực anh.
Đôi tay anh rắn chắc giữ chặt lấy eo cô, Vân Niên ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt Chử Tư Kiến gần trong gang tấc, gần đến mức cô thậm chí còn thấy được giọt nước đọng lại trên hàng lông mi anh.

Lông mi anh khẽ khàng run như cánh bướm, giọt nước lạnh rơi xuống môi cô.

Xung quanh yên ắng không có ai, cô nhóc Vân Niên khi đó cực kì bạo dạn, duỗi tay giữ chặt bàn tay đặt trên eo cô đang muốn rút ra của Chử Tư Kiến, nhanh chóng cười nói: “Xin chào học trưởng, em là Vân Niên. “Niên” trong “Nhất nhãn vạn niên” í.”

Thấy anh không đáp, cô lại mặt dày tự giải thích: “Tên của em nghĩa là một lần chạm mắt, nhớ nhau ngàn năm. Thế nên em vừa thấy anh, trong lòng giống như đã nhớ anh rất nhiều rồi.”

Bây giờ nghĩ lại, Thời Niên chân thật cảm thấy mình của năm đó quả thật là mặt dày, thiếu điều còn dày hơn mặt đường nữa.

Thần sắc nghiêm túc của Chử Tư Kiến bị lời nói lớn mật của Vân Niên doạ vỡ răng rắc, anh “à” một tiếng rồi không nói gì nữa.

Nhưng là anh đã đánh giá thấp sự dạn dĩ của cô, cô lại híp mắt cười hỏi: “Em đã chủ động giới thiệu về em rồi, còn anh thì sao?”

“Tại sao tôi phải nói?” Anh cau mày, dáng vẻ giống như rất khó chịu nhưng kì lạ là tay lại không cưỡng chế buông cô ra.

Hai mắt Vân Niên khi đó loé lên tia ranh mãnh, cô bất thình lình duỗi tay ôm lấy cổ anh, để mặt mình kề sát mặt anh, nhìn anh trừng lớn mắt, cô cười uy hiếp: “Nếu anh không nói... vậy thì em sẽ hôn anh.”

Nghe xong, gân trán Chử Tư Kiến giật giật, muốn buông cô ra nhưng lại sợ cô té ngã, đành phải hằn học nói: “Xem như tôi thua cô. Chử Tư Kiến, học sinh năm hai.”

Vân Niên nhận được đáp án, thoả mãn buông anh ra, cẩn thận lùi về sau mấy bước.

Trong miệng cô lẩm bẩm tên anh, sau đó lại giương mắt hỏi: “Chử học trưởng, tên của anh nghe qua rất đặc biệt, không biết là chữ “Tư” nào, chữ “Kiến” nào nha?”

“Hai chữ đó đều bắt nguồn từ một câu thơ. “Tương tư, tương kiến tri hà nhật?”, nghĩa là mong nhớ ngày đêm chẳng biết bao giờ được gặp lại.”

Thần sắc Chử Tư Kiến khi đó hiện lên tia tự giễu, Vân Niên mờ mịt giương mắt nhìn anh, nhưng rất nhanh lại nói: “Chử học trưởng, em đột nhiên nhận ra tên chúng ta rất hợp nhau nha, đều mang ý nghĩa mong chờ một người. Anh và em đều cùng chờ, vậy sao chúng ta không đến với nhau luôn đi?”

Sau đó cô mới biết, thì ra là anh đã để ý đến cô lâu rồi. Quả nhiên, dáng vẻ cấm dục hôm đó của anh thực sự chỉ là giả vờ.

Cánh môi Thời Niên câu lên nụ cười hoài niệm nhưng nước mắt lại lăn dài, cô nghiêng người, siết chặt grap giường dưới thân, cả người run rẩy khóc không thành tiếng.

Cô nhớ anh quá, Chử học trưởng của cô, Chử Tư Kiến của cô!
Ngay lúc đó, cửa bên ngoài vang lên tiếng gõ “cốc cốc” hai nhịp, trong không gian yên tĩnh, nghe rõ mồn một.

Ban đầu Thời Niên không muốn để tâm đến, nhưng Thời Vĩ vẫn kiên trì gõ không ngừng, cô đành phải lau nước mắt ngồi dậy, đứng lên mở cửa.

Vặn mở tay cầm cửa phòng, Thời Niên thuỷ chung hạ mi mắt, không buồn ngẩng đầu nhìn Thời Vĩ, giọng nói mệt mỏi: “Anh lại muốn gì đây Alva?”

Thời Vĩ cúi đầu, trong tầm mắt chỉ có đỉnh đầu đen nhánh của cô, giọng nói anh hơi run lên: “Maris, anh xin lỗi.”

Hắn xin lỗi đã làm tổn thương cô.

Xin lỗi đã tiếp cận cô vì mục đích không chân thành.

Xin lỗi đã tỏ vẻ yêu thương cô, chiều chuộng cô chỉ vì muốn dò xét cô.

Cô xem hắn là anh trai tốt, nhưng hắn lại nghi ngờ cô, thăm dò cô.

Hắn không biết nên nói gì ngoài hai chữ “xin lỗi” nữa.

Bàn tay đang nắm tay cầm cửa của Thời Niên siết lại, cô thở dài, giọng nói không kiên nhẫn: “Nếu không còn gì khác thì em đóng cửa.”

Cô không nói sẽ tha thứ cho hắn, cũng không nói sẽ không tha thứ cho hắn.

Giờ khắc này cô rất mệt mỏi, không còn hơi sức đâu để nghĩ ngợi bất kì điều gì khác.

Cho dù người ngoài cửa là Thời Vĩ, là Nhã Tịnh hay là Thời Sóc- cô cũng sẽ không quan tâm nữa.

Trong lòng cô bây giờ, chỉ còn hình ảnh Chử Tư Kiến mà thôi.

Giống như đã lường trước thái độ của cô, Thời Vĩ đau thương nhắm mắt rồi lại mở ra, sâu trong đôi đồng tử xanh sẫm là sự kiên cường muốn bù đắp cho cô.

Hắn vươn tay, phủ lên đỉnh đầu Thời Niên, thê lương cười nói: “Biết em sẽ không tha thứ, nên anh mang đến một người cho em. Anh xin lỗi, với anh, em mãi luôn là em gái của anh.”

Nghe Thời Vĩ nói xong, Thời Niên theo lời hắn khô khốc ngẩng đầu lên.

Đồng tử cô giãn nở cực đại khi tầm mắt chạm phải thân ảnh người đàn ông đang mỉm cười nhìn cô ở phía sau Thời Vĩ, hốc mắt cứ ngỡ đã sớm cạn khô của cô giờ khắc này không hề báo trước, đột ngột nóng lên.

Lệ tuôn trào khiến tầm nhìn cô mờ ảo, đôi môi run rẩy cất không thành lời.

Anh đã đến...

Anh đã đến rồi...

Thời Niên rốt cuộc bật khóc thành tiếng, nức nở lao vào vòng ôm của Chử Tư Kiến, không ngừng gọi tên anh: “Tư Kiến, Tư Kiến...”

Hai mắt Chử Tư Kiến giăng đầy tia máu, tràn đầy đau lòng khi ánh nhìn chạm phải vết thương trên trán cô, tim nhói lên không cách nào dằn xuống được.

Cô gái của anh- đã vất vả rồi!

Chử Tư Kiến vươn tay ôm lấy thân thể nhỏ gầy của Thời Niên mà không dám dùng sức, cúi người vùi đầu vào hõm vai cô, cảm nhận trong khoang mũi ngập mùi hương hoa Quỳnh, xen lẫn trong đó còn có mùi thuốc sát trùng của cô, trái tim khô cằn của anh giống như lại được hồi sinh.

Cuối cùng không nhịn được nữa, vòng tay anh như gọng kiềm siết chặt thấy thân thể cô, như thể muốn hoà cô vào trong máu thịt của mình.

Một giọt nước mắt anh lăn xuống, rơi vào mái tóc đen dài của cô, nghẹn ngào không ngừng nói: “Niên Niên, anh ở đây, Chử Tư Kiến của em ở đây.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau