NIÊN TƯ KIẾN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Niên tư kiến - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở màn

Thời tiết ở phía Nam vẫn luôn có chút nóng so với nhiệt độ cả nước.

Đặc biệt là thành phố S.

Mùa Xuân bao cây lá đâm chồi xanh mơn mởn, nhưng dường như cũng không thể làm dịu đi cái nóng cuối mùa của nơi này.

Ngọn gió hanh khô thổi qua kẽ lá, khiến tán cây bạch dương hai bên đường nhẹ nhàng đung đưa, trong ánh nắng lấp la lấp lánh như phát sáng.

Chử Tư Kiến một tay cầm một bó hoa Quỳnh được gói tinh xảo bằng giấy lụa và buộc dây ruy băng màu ngọc bích, một tay cho vào túi quần âu, chầm chậm bước vào một khu nghĩa trang.

Hoa Quỳnh dường như vừa được thu hoạch, còn tươi mơn mởn. Cánh hoa trắng muốt nhẹ nhàng rung rinh theo từng bước đi của anh, nhụy hoa xinh xắn cũng khe khẽ lắc lư lắc lư.

Nắng trưa gay gắt khiến vầng trán của Chử Tư Kiến lấm tấm mồ hôi, nhưng dường như anh cũng không quá để ý, chân mày hoàn mỹ theo thói quen cau lại, chầm chậm tiến lên phía trước.

Đôi chân dài dưới lớp quần âu đen sải từng bước một, Chử Tư Kiến vừa mới quẹo vào trong cổng khu nghĩa trang, một người bất thình lình đâm sầm về phía anh.

Vốn dĩ Chử Tư Kiến rất cao, cao khoảng một mét tám mươi bảy, đứng cùng với những người đàn ông khác vốn đã là hạc trong bầy gà, huống hồ gì người vừa tông trúng anh còn là một người phụ nữ.

Bị đau bất ngờ, ấn đường anh xoắn lại cúi đầu nhìn người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn chỉ cao đến ngực anh, tông trúng anh liền lảo đảo muốn ngã, bàn tay nhỏ nhắn trắng hồng đột ngột vươn tay nắm lấy góc áo vest trước mặt.

Trời sinh Chử Tư Kiến ghét nhất là bị phụ nữ đụng chạm, nhưng lúc này anh phát hiện bản thân lại không phản cảm với cô gái này, đồng thời cảm thấy bàn tay kia rất quen, khiến anh nhớ đến một người, không tự chủ thả lỏng thân thể có chút cương cứng.

Không đúng.

Người ấy...đã sớm không còn trên cõi đời này rồi.

Thế rồi anh đột nhiên sực tỉnh, vội hất tay người phụ nữ kia ra, giọng nói lạnh lùng: “Cô đang làm cái gì thế?”

“Thật xin lỗi, tôi không cố ý.” Người phụ nữ không ngẩng đầu, nghe giọng anh có chút lạnh lùng liền giật mình buông tay.

Cô không ngẩng đầu nên Chử Tư Kiến không thể thấy rõ mặt, trong tầm mắt anh chỉ có đỉnh đầu đen nhánh.

Càng nhìn càng có một thứ cảm xúc rất lạ kì chậm rãi ngoi lên, Chử Tư Kiến giật giật yết hầu, nhanh chóng bước qua bên cạnh cô, tiếp tục đi về phía trước.

Cảm nhận bước chân người đàn ông càng lúc càng xa, Thời Niên mới dám vươn tay vỗ vỗ lồng ngực.

Khí tràng mạnh mẽ quá, xém chút doạ chết cô rồi.

Nhưng không hiểu sao cô lại thấy có chút gì đó... quen thuộc.

Chóp mũi cao nho nhỏ dưới nắng gắt đọng lại vào giọt mồ hôi, Thời Niên không để ý giơ tay áo tuỳ ý lau qua, sau đó thọt tay vào túi áo khoác chống nắng, lấy điện thoại ra gọi điện.

Đầu dây bên kia rất nhanh được nối máy: “[Alo Maris.]”

“Tiểu Kỷ, mẹ tớ nhờ tớ đến nghĩa trang ở ngoại ô thành phố thăm mộ của bạn mẹ.” Thời Niên nhấc chân đi ra khỏi cổng, đầu hơi ngoái lại nhìn thân ảnh cao ráo kia dừng trước một ngôi mộ rồi dứt khoát quay đầu.

“[Thế à? Thời tiết thành phố S được dự báo là nóng mức độ cao, người không thích bị nướng cháy như cậu lại còn dám ra đường giờ này à?]” Kỷ Linh mở khoá vòi nước, để cho nước ấm chậm rãi chảy đầy bồn tắm sứ trắng tinh khôi, hơi nóng lượn lờ trong mắt.

“Tớ đến thắp nén hương, thắp xong liền trở về đoàn dự tiệc đóng máy. Mặc dù tớ không nhớ gì cả, nhưng cảm giác rất quyến luyến thành phố này.” Thời Niệm vô ý nói, nhưng không biết bên kia trái đất Kỷ Linh đột ngột dừng lại hành động trên tay.

“[Cậu nhớ ra gì à?]”

“Không, vẫn chưa. Nhưng lúc nãy tớ gấp quá tông trúng một người đàn ông. Chưa kịp nói xin lỗi đã bị doạ chạy rồi. Mặc dù chưa nói được lời nào, nhưng tớ cảm thấy người đó rất quen.”

Không biết đã gặp ở đâu nữa?

Cảm nhận Thời Niên thở dài một cái, tim Kỷ Linh đột nhiên đập nhanh.

“[Người đàn ông như thế nào?]”

“Không dám ngẩng đầu nhìn. Khí tràng mạnh mẽ lắm. Tớ cao như vậy mà chỉ đến ngực anh ta, chắc chắn là phải cao tầm một mét tám mét chín gì đó.”

“[Cậu xong việc thì nên trở lại đây đi, sức khoẻ dì Nhã không tốt lắm.]” Kỷ Linh bên kia dường như không muốn tiếp tục đề tài này, nhanh chóng đổi chủ đề.

“Được, tối mai tớ đặt vé.”

“[Được. Đến thì call tớ ra đón cậu.]”

Ngay lúc ngắt điện thoại, một chiếc taxi thình lình chạy ngang qua bên người, Thời Niên giật mình, vươn tay vẫy.

Xe taxi nhanh chóng dừng lại cách cô mấy mét, Thời Niên chạy chậm đến, mở cửa xe ngồi vào. Thời tiết bên ngoài nóng nực bị điều hoà mát mẻ trong xe đánh tan đi, Thời Niên thoả mãn thở hắt một hơi, nói với tài xế: “Đến Vân Vân Lầu.”

Bên trong nghĩa trang, Chử Tư Kiến đặt bó hoa tươi xinh trong tay xuống bệ đá ngôi mộ trước mặt.

Ngôi mộ nằm ở vị trí trung tâm khu nghĩa trang, gạch đen dát trên mộ sáng bóng chứng tỏ vẫn thường xuyên được quét dọn.

Trên mộ khắc hai chữ “Vân Niên”, hưởng dương mười lăm tuổi.

Chử Tư Kiến chậm rãi ngồi xổm xuống trước mộ, thân hình cao ráo trong nghĩa trang lạnh lùng ánh lên nét cô độc. Buông bỏ lớp nguỵ trang CEO tàn khốc thường ngày, giờ khắc này anh có chút yếu đuối.

Trong hốc mắt sâu là đôi đồng tử hơi ánh màu lục, bình thường luôn luôn tĩnh lặng bây giờ bỗng có chút gợn sóng. Anh vươn tay sờ gương mặt cô gái trên mộ, ôn nhu nói: “Anh đến rồi.”

“Niên Niên, lại một năm nữa trôi qua. Đã mười hai năm rồi, em vẫn thật sự chưa trở về. Anh không tin em đã chết, nhưng năm tháng không ngừng đánh tỉnh anh, mộ của em anh không thể không lập. Dù vậy anh vẫn tin nếu em còn sống, có một ngày sẽ trở về tìm anh.”

“Niên Niên, tập đoàn Chử Vân phát triển rất ổn định, rất có tiếng tăm trong giới. Chuỗi khách sạn năm sao Vân Vân Lầu và chuỗi nhà hàng tự chọn Tư Thực Hiên đã đi vào hoạt động, nguồn thu vào rất khả quan.”

“Anh nhớ năm đó em cũng rất thích rạp chiếu phim, hôm nay trở về anh liền cho người xem xét dự án này nhé. Em muốn đặt tên gì? Tư Vân Ảnh? Hay Vân Tư Ảnh nhỉ?”

“Anh vẫn ở thành phố S, lập nghiệp, chờ em. Nếu em còn sống thì hãy trở về nhé, anh rất nhớ em.”

“...”

“...”

“Niên Niên, anh sắp không chống đỡ nổi nữa rồi. Sao em còn chưa trở về?”

Giọng nói Chử Tư Kiến càng lúc càng nhỏ, cuối cùng thậm chí còn như đang nỉ non. Anh cúi đầu, để lộ một hình xăm ba kí tự  “323” giữa gáy.

Gió im lặng thổi qua nghĩa trang, mang theo hơi nóng hầm hập khó chịu, trong không khí yên ắng thê lương, mặt đất dưới chân Chử Tư Kiến chầm chậm bị ẩm ướt.

Chử Tư Kiến yên lặng rơi lệ, duy trì một tư thế thật lâu. Ngồi xổm lâu tới mức cả hai chân đều tê rần, lúc này anh mới đứng lên.

“Niên Niên, anh về đây. Năm sau lại đến gặp em nhé. Nhưng anh mong, năm sau gặp em, là một con người bằng da bằng thịt.”

Ngay khoảnh khắc Chử Tư Kiến xoay người, để lộ ra tấm hình nửa người trên ngôi mộ.

Hình chụp một cô bé nữ sinh rất xinh đẹp đang cười. Tóc dài buông xuống sau lưng, lông mi đen dài rậm rạp còn cong vút như cánh bướm, sống mũi cao môi xinh xắn, chóp mũi nhỏ nhắn, khi cười bên phải hiện lên một lúm đồng tiền sâu hoắm. Kì lạ là—

Người trong ảnh giống Thời Niên vừa tông trúng Chử Tư Kiến đến mức như một bản sao.

Hoặc nói đúng hơn—

Là chính Thời Niên lúc còn đi học.



Thời Niên quay trở về Vân Vân Lầu lúc trời đã sắp chiều.

Vân Vân Lầu là chuỗi khách sạn năm sao được quốc tế công nhận, vừa thành lập được hơn hai năm, trực thuộc tập đoàn Chử Vân, cùng với nhà hàng tự chọn Tư Thực Hiên của Chử Vân cùng lọt vào top “Một trăm sản nghiệp giá trị nhất ZG”.

Giá tiền phòng một đêm ở Vân Vân Lầu đắt đến mức thậm chí có thể khiến cho một gia đình bình thường ở thành phố S sống trong một tháng. Chính vì giá cả đắt đỏ nên mọi thứ đều được đảm bảo chu toàn, bảo an của Vân Vân Lầu có thể nói là đỉnh không thua cảnh sát tuần tra.

Về phía Thời Niên, cô vốn là con gái nhỏ của ông đổng Thời thị- một tập đoàn khai thác mỏ kim cương, quặng dầu vô cùng nổi tiếng ở MG. Song cô không có hứng thú với công việc làm ăn của gia đình, chỉ dốc lòng học tập để cống hiến cho nền điện ảnh thế giới.

Sau bốn năm học Đại học và hơn một năm thực tập ở MG, Thời Niên quyết định trở về ZG- nơi quê hương mà cô được sinh ra, với mục đích dâng hiến hết mình cho nền nghệ thuật nước nhà mặc cho cha mẹ và anh trai trong nhà không ngừng phản đối.

Lịch trình của Thời Niên trong mấy năm quá cứ mãi bay bay về về, hết từ MG về ZG thì từ ZG trở lại MG.

Lúc này, trong một phòng khách sạn ở tầng mười của Vân Vân Lầu, Thời Niên cố gắng vươn tay ra sau để kéo khoá váy ở lưng lên, mắt không tự chủ được nhìn về phía gương lớn trong phòng ngủ.

Nhìn người phụ nữ trong gương ăn mặc sành điệu, trang điểm tỉ mỉ, tươi cười mỹ lệ nhưng không làm cách nào để có thể khiến cho nụ cười ấy đạt đến đáy mắt, Thời Niên không kiềm được buông tiếng thở dài.

Năm nay cô đã hai mươi bảy tuổi rồi.

Hai mươi bảy năm dường như là đã đi hết một phần ba đời người, nhưng Thời Niên cứ ngỡ bản thân mới chỉ sống được mười hai năm mà thôi.

Tất cả những kí ức từ năm mười lăm tuổi trở về trước của Thời Niên đều mờ ảo, hoặc nói đúng hơn là- trống rỗng.

Phải, nó hoàn toàn trống rỗng.

Kí ức của Thời Niên về những năm tháng ấy trắng như một tờ giấy vừa ra khỏi nhà máy sản xuất mà chưa kịp in ô in lề lên đó- không một tì vết.

Cô không biết mười lăm năm đó đã trải qua những gì, song cô biết khi tỉnh lại, cô đã là thiếu nữ tuổi mười sáu xinh tươi rạng rỡ với một kí ức rỗng tuếch về những năm tháng thanh xuân vườn trường tươi đẹp nhất của mình.

Cô hoàn toàn không nhớ gì, thậm chí đến cả cách cầm đũa cũng ngu ngơ, tựa như một đứa trẻ to xác vừa được sinh ra lần nữa trong cuộc đời mình.

Mất thời gian hơn ba năm để cô lần lượt thích ứng với tất cả mọi thứ, kiến thức và cách sinh hoạt hằng ngày chậm rãi trở về trong trí não của cô, nhưng ngoài ra thì không còn gì cả.

Một chút kí ức vui vẻ hay thậm chí thất vọng nào đó cũng không!

Mẹ nói với cô rằng năm đó cô gặp tai nạn, không may ảnh hưởng đến não bộ, khiến cô quên sạch tất thảy. Năm hai mươi tuổi cô mới bắt đầu học Đại học, lúc đó cô đã ngỏ ý với mẹ muốn đi tìm bác sĩ tâm lý để tìm cách phục hồi kí ức. Nhưng kì lạ là mẹ không cho phép cô tìm cách phục hồi lại trí nhớ của mình.

Khi đó mẹ chỉ nói với cô mấy câu: “Quên rồi cũng tốt. Điều gì qua rồi thì nên để nó qua. Nhớ được thì tốt, không nhớ được cũng vẫn tốt, đừng ép chính mình.”

“Điều gì qua thì nên để nó qua”?

“Nhớ được thì tốt”?

Vậy tại sao mẹ lại cố tình xoá hết mọi dấu vết về quá khứ của cô?

Thời Niên ngẩng cao đầu, hơi nghiêng người để thấy được một phần sau gáy mình qua gương. Ba vết sẹo hình chữ số ngụ ở sau gáy cô đã rất lâu, dường như ban đầu nó là hình xăm, sau đó bị xóa bằng tia laze nên để lại vết sẹo mờ.

Ba vết sẹo mờ nhạt ở phía sau gáy phản chiếu một phần qua gương, Thời Niên duỗi tay sờ một trong ba vết sẹo có vẻ là số 3, trong lòng hoang mang. Cô thậm chí còn không biết hình xăm này xuất hiện trên cơ thể mình từ khi nào, nhưng khi cô vừa tỉnh lại, mẹ đã dẫn cô đi xoá xăm.

“323”, ba kí tự này rốt cuộc có gì quan trọng đến mức khiến mẹ cô- nổi tiếng là một phu nhân điềm tĩnh nhẹ nhàng- lại có thể mạnh bạo cho người lôi cô từ trên giường bệnh xuống, đi với bà đến nơi xoá xăm?

Thời Niên lẩm bẩm ba chữ số “323” trong miệng, đột nhiên cảm thấy sau gáy hơi đau.
Có một thứ gì đó vừa loé qua trong đầu, nhưng cô không bắt được nó.

Ngay lúc này, điện thoại di động đang đặt trên giường của Thời Niên đột ngột reo lên.

Nhạc chuông cài một bài hát OST của bộ phim điện ảnh rất nổi tiếng “Titanic”- tên là “My heart will go on”. Tiếng nhạc du dương như vang vọng từ sâu thẳm dưới lòng đại dương rồi bay vụt lên trên mặt biển, đánh thẳng vào lòng người.

Trên màn hình hiển thị một cái tên tiếng Anh, Thời Niên không do dự lập tức bắt điện thoại: “Hi Alva.”

“[Tiểu Niên, là mẹ. Tại sao con không nghe điện thoại của mẹ?]” Đầu dây bên kia vang lên tiếng một người phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng, mang phong phạm của phu nhân quý tộc.

Ấn đường Thời Niên hơi chau lại,  hai mắt theo thói quen nháy liên tục hai lần: “Là mẹ à. Điện thoại con hết pin, vừa mới sạc. Tưởng anh hai gọi có vấn đề gì nên con bắt máy ngay.”

“[Tối hôm nay con về đây cho mẹ, mẹ đã nói rồi, mẹ không muốn con về thành phố S. Con có thể trở về ZG, nhưng không được đến thành phố S, tại sao con cứ phải chọn nó?]” Thời phu nhân Nhã Tịnh hơi nâng cao giọng, nghe ra được bà đang có phần bực dọc.

“Thành phố S rất tốt mà mẹ, con cũng thích nơi này. Con chọn nơi này không vì điều gì cả, đã hai năm rồi sao mẹ còn không nhận ra nó chỉ là sự lựa chọn ngẫu nhiên của con? Ở nơi này con cảm thấy thân thuộc, không nhịn được muốn ở lâu.” Biết đâu có thể khiến con nhớ lại một chút kí ức của chính mình.

Câu cuối cùng Thời Niên không nói, nhưng Nhã Tịnh vẫn quá hiểu con mình, ngay lập tức đoán được.

“[Con nhanh chóng trở về ngay cho mẹ, không được quay lại thành phố S nữa, thu dọn mọi thứ đi, tiểu Kỷ sẽ đến đón con vào khuya hôm nay.]” Giọng nói của Nhã Tịnh nghiêm khắc, không cho Thời Niên được phép phản kháng.

Không hiểu sao trong đầu Thời Niên lại hiện lên hình ảnh người đàn ông lúc trưa cô tông trúng. Không có căn cứ, nhưng cô chắc rằng sự thất thường của mẹ cô bắt nguồn từ cuộc gọi của cô với Kỷ Linh- bạn thân cô.

Trong lòng Thời Niên dâng lên một cảm xúc khó chịu, chậm rãi dày vò. Cô hít sâu một hơi giữ vững lý trí, lần đầu tiên lên tiếng cãi lời mẹ mình: “Mẹ thật vô lý. Sự nghiệp của con ở thành phố S đã vững, sao con có thể từ bỏ tất cả để về nhà? Thành phố S thì sao? Mẹ, mẹ đang sợ điều gì?“

Thời phu nhân Nhã Tịnh bên kia hình như cũng cảm thấy bản thân có hơi hấp tấp, bà thở hắt một hơi, dịu giọng lại: “[Tiểu Niên, sức khoẻ của mẹ dạo này không tốt, mẹ không muốn xa con. Alva có tốt nhưng cũng không cách nào bằng con. Mẹ nhớ con, về với mẹ nhé?]”

Bàn tay nắm điện thoại siết thật chặt đến mức trắng nhợt, Thời Niên không tự chủ cau chặt mày.

Mẹ vẫn luôn hiểu cô rất rõ, bà xem cô là tất cả của bà, và cô cũng thế. Nếu bà cưỡng ép cô, cô sẽ phản kháng. Nhưng nếu bà dùng cách thức tình cảm mẹ con để đả động, vậy thì cô hoàn toàn bó tay chịu trói.

Trên đời này, với cô, không ai quan trọng bằng mẹ cô- Thời phu nhân Nhã Tịnh.

Mặc dù bà không cho phép cô nhớ lại quá khứ, nhưng hiện tại vẫn đối xử với cô tốt vô cùng. Cô không thể, cũng không dám làm tổn thương đến bà.

Thời Niên nhớ lại hình ảnh nữ phu nhân hào môn giàu có, vì cô lên cơn sốt mấy ngày mà mặt mũi tàn tạ, cũng nhất quyết không rời giường bệnh của cô.

Thứ cảm xúc kì lạ trong lòng bị Thời Niên dồn ép xuống, cô cũng cố làm giọng mình dịu dàng hơn: “Con biết rồi, tối nay con dự tiệc đóng máy xong sẽ về. Còn việc trở lại MG luôn thì con cần thời gian suy nghĩ.”

“[Được, mẹ không gấp, con cứ từ từ. Dự tiệc đừng uống nhiều rượu, kẻo không được lên máy bay. Đi đường bình an, mẹ chờ gặp con, Tiểu Niên của mẹ, “ngôi sao” của mẹ.]”

(Maris có thể hiểu là ngôi sao của đại dương)

“Vâng.”

Bất thình lình ngoài cửa sổ bay qua một đám quạ, bộ lông đen như hắc ín phản chiếu qua lớp kính, hướng vào phòng cô “quác quác” hai tiếng rồi bay đi.

Nhân sinh như kịch.

Giờ khắc này.

Bắt đầu mở màn.



Tập đoàn Chử Vân có trụ sở chính trải dài từ tầng hai mươi đến tầng bốn mươi của một toà cao ốc trung tâm B- là toà nhà cao nhất thành phố S.

Chử Tư Kiến vừa ra khỏi phòng họp, lập tức xoay người trở lại phòng làm việc cặm cụi xem hợp đồng mới.

Đôi mắt ánh màu lục với đuôi mắt phượng hẹp dài chậm rãi di chuyển, lướt trên từng hàng chữ đen như mực trên bản hợp đồng, nốt ruồi son nơi đuôi mắt trái dưới ánh nắng chiều hắt vào bên cửa sổ tựa như đang phát sáng.

Người ta nói- nốt ruồi ở đuôi mắt là nốt ruồi lệ, chủ nhân của nó thường sẽ lận đận trong chuyện tình duyên.

Phòng làm việc của CEO (Giám đốc điều hành) và CFO (Giám đốc tài chính) tập đoàn Chử Vân đặt chênh lệch nhau một tầng, lần lượt ở hai tầng ba mươi chín và bốn mươi.

Lúc Nguyên Triệt tan tầm đi lên phòng CEO, Chử Tư Kiến vẫn đang vùi đầu vào bàn làm việc.

Nguyên Triệt không gõ cửa mà đi thẳng vào trong, tự nhiên ngồi vào ghế sofa trong phòng làm việc của Chử Tư Kiến: “Cậu chăm chỉ như thế làm gì? Đến giờ tan làm rồi.”

“Tôi tăng ca.” Chử Tư Kiến không ngẩng đầu lên khỏi đống giấy A4 trong tay, thờ ơ đáp.

“Đoàn làm phim của đạo diễn Thời vừa mới đóng máy, cậu thân là chủ đầu tư mà không đi dự tiệc à?”

Nguyên Triệt ngồi thẳng lưng thoát áo vest ngoài, chậm rãi gấp cổ tay áo sơ mi xanh nhạt lên đến khuỷu tay, tự động thủ pha cho mình và Chử Tư Kiến hai ly cafe nóng.

Mùi cafe thơm nồng bay lên trong không khí, Nguyên Triệt đặt một trong hai ly cafe lên bàn làm việc của anh, Chử Tư Kiến hít sâu một hơi rồi duỗi tay cầm lấy.

Trong khoang miệng ngập tràn hương vị cafe đắng chát, lúc này mới Chử Tư Kiến tuỳ ý hỏi: “Phim mới của đạo diễn Thời à? Ký lúc nào vậy?”

Nguyên Triệt giật mình trước lời anh hỏi, xém chút nữa phun cafe từ trong miệng ra ngoài, gào thét: “Ôi giám đốc điều hành của tôi ơi, tự cậu ký mà cậu còn không biết à?”

“Tôi ký? Chắc là thời gian qua bận quá nên quên.” Chử Tư Kiến nhướn mày.

“Vậy cậu có đi tiệc đóng máy của họ không?”

“Không, tôi bận. Cậu là CFO mà, đại diện đi cũng được.”

Khoé môi Nguyên Triệt giật giật liên hồi.

CFO là Giám đốc tài chính- là TÀI CHÍNH đó!!!

Nhìn vẻ mặt Chử Tư Kiến hoàn toàn không có ý định muốn suy xét lại, Nguyên Triệt bực dọc thở hắt, trong lòng giương cờ trắng đầu hàng.

Hắn chịu thua đứng lên, chỉnh lại trang phục, cầm lấy áo vest ngoài đang phủ lên ghế, phất phất tay với Chử Tư Kiến: “Được rồi, đi thì đi. Dù gì tôi cũng muốn có chữ ký của đạo diễn Thời, cậu ở đây chết cùng với đám hợp đồng rỗng tuếch đó đi.”

Chử Tư Kiến: “Cút nhanh. Cậu còn nói nữa tôi sẽ trừ lương cậu.”

Nguyên Triệt: “...” Được rồi, ông đây thua cậu!

Chương 2: Mở màn [2]

Nói đến đạo diễn Thời Niên thì không thể không nhắc đến bộ phim <Tạm biệt chiến sĩ của em>, một bộ phim tình cảm bi tráng thời chiến tranh dân quốc do Thời Niên làm đạo diễn, đã xuất sắc ngay trong lần đầu ra quân lập tức giành liên tiếp hai giải thưởng |Bộ phim chiến tranh hay nhất| và |Đạo diễn phim hay nhất| của giải thưởng Kim Hoa danh giá.

<Tạm biệt chiến sĩ của em> quay bởi một đạo diễn mới không tên tuổi, nhưng vẫn có thể làm chao đảo phòng vé và thắng lợi mang về hai giải thưởng lớn cho đạo diễn non trẻ- Thời Niên, khi ấy đã làm “mở rộng tầm mắt” của giới phê bình phim nói riêng và giới giải trí nói chung.

Sau thành tích “khủng” của <Tạm biệt chiến sĩ của em>, Thời Niên tiếp tục gặt hái được nhiều thành công qua các bộ phim ngắn, các quảng cáo nho nhỏ, cuối cùng thuận lợi kiếm được một chỗ đứng cho mình trong giới giải trí.

Mặc dù vị trí không cao nhất, nhưng cũng là một vị trí khó có được.

Ngay lúc này, Thời Niên vừa quay xong một bộ phim điện ảnh mới nhất của mình, gọi là. Bộ phim thuộc thể loại tình cảm tâm lý, phản ánh thực tế xã hội đen tối và tầm quan trọng của đồng tiền trong đời sống con người.

Là một bộ phim tâm lý xã hội đáng được mong chờ.

Quay phim xuyên suốt hai tháng, trải qua bao nhiêu tháng ngày cực khổ, thậm chí gần như ngày ngày dãi nắng dầm sương, đoàn phim của Thời Niên cuối cùng cũng đóng máy, mừng đến mức kêu cha gọi mẹ, sau khi chỉnh lý xong phim lập tức mở tiệc mừng.

Lúc Thời Niên đến Tư Thực Hiên thì đoàn làm phim đã đến gần như đầy đủ, trợ lý của Thời Niên đứng đợi ở cửa nên thấy cô đầu tiên, vui mừng nhanh chóng chạy đến: “Chị Maris, em nhớ chị chết được.”

Nữ trợ lý nhỏ của Thời Niên là con lai, theo chân cô từ lúc còn ở MG đến khi trở về ZG gầy dựng tên tuổi. Cô nàng hai mươi ba tuổi, vẻ ngoài xinh xắn lanh lợi, lại rất thông minh dịu dàng nên Thời Niên vừa gặp đã thích.

Thời Niên bị cô nàng nhào đến giữ chặt, đôi cao gót mười phân dưới chân hơi lảo đảo một chút. Hành động trẻ con của cô nhóc khiến cô bật cười, tâm trạng u ám của Thời Niên từ khi nghe cuộc điện thoại kia dường như không cánh mà bay.

Cô vươn tay xoa xoa mái tóc hơi hoe vàng của cô nàng, cười nói: “Em làm chị tưởng chúng ta đã mấy năm chưa gặp nhau đó Donna.”

“Chị chưa từng nghe câu “Một ngày chưa gặp như cách ba thu” à? Chúng ta còn chưa gặp nhau một tuần đó, vừa về lại ZG là em đến đây ngay, chị không nhớ em sao?” Donna nũng nịu ôm lấy cánh tay Thời Niên, cùng cô đi vào trong.

“Nhớ chứ, “cô tiểu thư” nhỏ này chị không nhớ thì nhớ ai.” Thời Niên cười cười, để mặc Donna tuỳ hứng làm bậy.

(Donna có thể hiểu là tiểu thư)

Với cô, Donna không khác gì em gái nhà bên, bao nhiêu năm qua đã cùng cô nếm trải những ngày tháng nhạt nhẽo này.

Bên trong phòng bao của Tư Thực Hiên, người của đoàn làm phim kẻ đứng người ngồi đầy cả phòng. Donna vừa kéo Thời Niên vào trong, ngay lập tức đã có mấy người lần lượt tiến tới nói chuyện với cô.

Một cô gái rất xinh đẹp với đường nét gương mặt thanh thoát, trên người mặc chiếc váy hiệu trị giá hơn tám con số, mỉm cười nâng hai ly rượu vang đỏ trong tay đi về phía Thời Niên: “Đạo diễn Thời, thời gian qua chị vất vả rồi.”

“Không có việc gì, Vi Hân Ninh cô diễn rất tốt, cũng khiến cho tôi đỡ được không ít lần NG*.” Thời Niên mỉm cười chân thành, nhận lấy ly rượu vang đỏ Vi Hân Ninh đưa tới, không khách khí nhấp một ngụm.

(NG: cảnh quay No Good, cảnh quay hỏng)

Vi Hân Ninh xuất thân từ trường Điện ảnh chính quy, sau lưng lại có Vi thị làm chỗ dựa, vừa ra mắt hai năm đã mạnh mẽ leo lên tranh một vị trí trong bảng xếp hạng “Tứ đại tiểu hoa đán” của giới giải trí ZG. Bình thường tính tình hơi thẳng thắn, có hơi nghiêm khắc với chính mình, nhưng vẫn là một nữ minh tinh dễ làm việc chung.

Người như vậy, Thời Niên cũng khá ưng ý nên đã đề nghị hợp tác cùng.

Thời Niên cùng Vi Hân Ninh thì thầm mấy câu, hai bên đều cảm thấy rất ưng ý, hy vọng sẽ có lần hợp tác tiếp theo.

Hai người nói cười một hồi, nam chính của là Chu Phức Toàn cũng chậm chạp đến góp vui, nhưng lời vừa ra đã nghe mùi muốn nịnh nọt nồng nặc: “Đạo diễn Thời, nghe nói hôm nay bên chủ đầu tư là Chử Vân sẽ cử người đến, không biết là ai đến nhỉ? Có phải là Chử tổng không?”

Thời Niên chau mày nhìn Chu Phức Toàn- ngày thường tên này ỷ mình có chút danh tiếng siêu sao, luôn dùng thái độ nửa con mắt nhìn cô, lúc không có phân cảnh quay thì thậm chí hai người một câu cũng không nói với nhau, hôm nay lại chủ động đến bắt chuyện, quả là mặt trời mọc hướng Tây.

Biết Thời Niên không thích Chu Phức Toàn, Donna lập tức mở miệng thay cô móc họng người ta: “Chị Maris chỉ biết là có người bên Chử Vân đến chứ không biết là ai. Siêu sao Chu không phải luôn khoe chính mình quen biết rộng, không gì là không biết à? Vậy mà anh không biết sao?”

“Hừ, một trợ lý đạo diễn quèn mà cũng dám nói chen vào, đạo diễn Thời, cô tốt nhất nên dạy người bên mình cho tốt, cẩn thận chọc phải người không nên chọc, sẽ bị phong sát đó.” Chu Phức Toàn bị Donna nói đến sượng mặt, lời ra khỏi miệng không nể nang gì.

“Chu Phức Toàn! Chú ý lời nói!”

“Diễn viên Chu! Phiền anh cẩn thận mồm miệng!”

Hai người Vi Hân Ninh và Thời Niên cùng lúc mở miệng, giọng nói đè ép sự khó chịu và không vừa ý rõ ràng. Chu Phức Toàn thật sự không dám đắc tội Vi Hân Ninh, còn Thời Niên hắn ta lại chưa tra rõ lai lịch, nhất thời cũng không dám quá đáng nữa, đành phẫn hận phát ra tiếng “hừ” từ trong khoang mũi, xoay người đi chỗ khác.

“Tên này càng lúc càng không biết tiết chế.” Vi Hân Ninh khinh bỉ nhìn theo bóng lưng Chu Phức Toàn.

“Người như vậy cũng tồn tại không lâu nữa đâu.” Thời Niên thờ ơ đáp, duỗi tay xoa đầu Donna đang uỷ khuất cúi đầu gặm bánh bên cạnh.

Thời Niên cô trước giờ chưa biết im lặng chịu đựng là gì. Thời thị ở ZG mặc dù không nổi danh bằng ở MG, nhưng cũng là một tập đoàn có ảnh hưởng lớn ở thành phố S. Là tiểu thư duy nhất của Thời thị, Thời Niên chưa bao giờ bị khinh bỉ như thế bao giờ. Cô vốn đã nhẫn nhịn hắn ta hết mực trong lúc quay phim, hy vọng sau khi quay xong hắn ta sẽ biết điều. Nào ngờ người này quả thật là óc heo!

Nếu đã vậy thì đừng trách cô. Óc heo chưng trứng, ăn rất bổ não đấy.

Vi Hân Ninh nhìn thoáng qua thần sắc kiên quyết của Thời Niên, trong lòng hiểu rõ kết cuộc của Chu Phức Toàn- nhất định rất thê thảm!

Vi gia mặc dù chỉ nổi tiếng ở thành phố S nhưng dù sao thế lực cũng từng duỗi đến tận thủ đô nên nguồn cung cấp thông tin rất khả quan. Nàng thông qua gia tộc, cũng biết kha khá về thân phận của Thời Niên.

Mấy người trong phòng bao chậm rãi cười đùa nói chuyện. Áp lực tâm lý đã kết thúc từ khi bộ phim được đóng máy, khiến mọi người không tự chủ được hoàn toàn thả lỏng.

Cười cười nói nói, vậy mà hoàng hôn bên ngoài đã chậm chạp buông, trời đã gần tối hẳn.

Donna đang cúi đầu ăn bánh, khoé mắt vô tình lướt qua cửa kính lớn trong phòng bao, trông thấy chiếc xe Cadillac đen có hai ký tự “CW” khắc nổi trên cửa xe, giật mình kéo tay Thời Niên: “Đến rồi đến rồi, là người của Chử Vân tập đoàn. Không biết là ai nữa?”

Nhìn thấy hai chữ “CW”, đại não Thời Niên đột nhiên ngây ra một lúc, nhưng ngay lập tức bình thường trở lại. Thân là đạo diễn cô vốn phải đích thân ra tiếp đón người của công ty chủ đầu tư, nhưng thông thường công việc này vẫn là Donna thay cô làm.

Nguyên Triệt một thân âu phục xám lạnh nhạt mở cửa xe bước xuống, Donna lập tức vui vẻ chạy ra, hướng hắn vươn tay cười nói: “Chào anh, tôi là Donna- trợ lý của đạo diễn Thời.”

“Chào cô, tôi là Giám đốc tài chính của Chử Vân- Nguyên Triệt, cứ gọi tôi là Giám đốc Nguyên cũng được.” Nguyên Triệt mỉm cười lịch sự bắt tay Donna, cũng không hỏi vì sao người ra đón không phải là Thời Niên.

Donna vừa cùng Nguyên Triệt đi vào trong phòng bao, vừa khách khí lên tiếng: “Làm phiền thời gian của Giám đốc Nguyên thật ngại quá, cảm ơn anh đã đến. quay rất thuận lợi, chắc chắn lúc công chiếu sẽ nhanh chóng thu về lợi nhuận cho Chử Vân.”

“Vậy thì thật tốt quá.” Nguyên Triệt cũng khách khí đáp.

Bên trong phòng bao biết người đến không phải Chử Tư Kiến cũng không quá thất vọng. Một phần vì biết Chử Tư Kiến rất bận rộn, chắc chắn không thể xuất hiện ở những bữa tiệc nhỏ như thế này. Phần còn lại chính là ở Nguyên Triệt.

Nguyên Triệt là Giám đốc tài chính của Chử Vân, mặc dù không nổi danh bằng Chử Tư Kiến, nhưng cũng rất vinh dự được xếp vào trong top Mười “Kim cương vương lão ngũ” của thành phố S.

Nguyên Triệt là nhị thiếu của Nguyên gia nhiều đời thâm căn cố đế trụ ở thủ đô là thành phố B, không hiểu vì sao Nguyên gia lại để con út trong gia tộc chạy đến thành phố S cùng Chử Tư Kiến- thiếu gia bị vứt bỏ của Chử gia cùng nhau lập nghiệp.

Gần mười năm trước, “Ngũ đại thiết bản” của thủ đô có biến động lớn, Diệp gia không còn người nối dõi tất nhiên nhanh chóng rơi đài, mấy gia tộc còn lại như Cố gia, Giang gia, Tư Mã gia còn có Trần gia cũng thu liễm không ít.

Rất nhiều gia tộc cổ cũng nhao nhao tranh nhau một vị trí của Diệp gia đã rơi đài này, trong đó nổi bật nhất là ba gia tộc họ Nguyên, họ Vi cùng họ Chử.
Sau đó Vi gia xảy ra chuyện rút về thành phố S, Chử gia đời sau cũng không có mấy nhánh tốt liền bị đá văng, cũng rút trở lại thành phố W, còn lại Nguyên gia mạnh mẽ trực tiếp gia nhập vào “Ngũ đại thiết bản” của thủ đô.

Mặc dù so với Chử Tư Kiến Nguyên Triệt có phần lộ diện ít hơn trong những bài báo ca ngợi doanh nhân, nhưng vẫn không thể phủ định tài năng của hắn ở lĩnh vực thương trường tanh mùi máu này.

Thấy người đàn ông cùng Donna bước vào, Vi Hân Ninh gật đầu với Thời Niên, tiến đến cười nói, giang hai tay với Nguyên Triệt: “Nguyên Triệt.”

“Hân Ninh, bộ phim này là em đóng à?” Nguyên Triệt hơi ngạc nhiên nhưng cũng không từ chối, ôm nàng một cái rồi nhanh chóng buông ra.

Nguyên gia và Vi gia ban đầu đều ở thành phố B, sau đó Vi gia biến động, rút về thành phố S định cư, cùng lúc đó Nguyên Triệt cũng rời Nguyên gia đến thành phố S. Có thể nói, Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh không những đã quen biết nhau từ trước mà còn có duyên phận sống gần nhau mặc dù liên tục ở hai thành phố.

“Đúng vậy, đạo diễn Thời nhìn trúng em, cảm thấy em rất phù hợp với khí chất của nữ chính. Anh đã đọc qua kịch bản chưa? Cảm thấy thế nào?” Vi Hân Ninh tươi cười hỏi, nếu ai nhạy bén sẽ cảm nhận được hai mắt nàng phát sáng khi nhìn Nguyên Triệt.

“Nếu đạo diễn Thời đã chọn em, vậy chắc chắn là em diễn rất tốt. Chúc mừng.” Nguyên Triệt đối với cô nhóc cùng lớn lên này cũng khá có hảo cảm, chân thành nói.

Hai người còn chưa nói được mấy câu, thân ảnh Chu Phức Toàn đã nhanh chóng trườn đến cắt ngang. Chu Phức Toàn treo trên mặt nụ cười lấy lòng, vươn bàn tay ra trước mặt Nguyên Triệt, cười nói: “Chào Giám đốc Nguyên, tôi là Chu Phức Toàn, diễn vai nam chính, rất hân hạnh được biết anh.”

Khác với cách đối xử với Vi Hân Ninh, Nguyên Triệt cau mày nhìn người đàn ông với khuôn mặt đẹp đang nỗ lực khom lưng cúi đầu nịnh hót mình, cảm thấy có chút khinh bỉ. Hắn cũng không vươn tay ra nắm lấy tay Chu Phức Toàn, hoàn toàn một bộ dáng thờ ơ đáp: “Chào diễn viên Chu.”

“Giám đốc Nguyên, tôi xin đại diện đoàn phim cảm ơn chi phí đầu tư của tập đoàn Chử Vân, nếu không có Chử Vân, cũng khó mà có ngày hôm nay.”

Chu Phức Toàn mặt dày đến mức vờ như không nhận ra sự bài xích của Nguyên Triệt, hắng giọng nói, nghe qua chứ như đích thân hắn ta mới chính là đạo diễn.

Nghe lời nói lung tung của Chu Phức Toàn, Vi Hân Ninh cười lạnh: “Chu Phức Toàn, anh nói vậy người ta không biết còn tưởng anh mới là đạo diễn đó.”

“Vi Hân Ninh, cô tốt nhất đừng quá đáng.” Chu Phức Toàn trừng mắt nhìn Vi Hân Ninh, trước mặt Nguyên Triệt, hắn ta không muốn bị nàng nhục mạ.

Mặc dù Vi thị ở thành phố S có tiếng tăm, nhưng mà hắn ta cũng không muốn năm lần bảy lượt nhịn nhục con đàn bà không biết điều này.

Vi Hân Ninh nhướn mày nhìn Chu Phức Toàn rồi lại nhìn Nguyên Triệt bên cạnh khoanh tay đứng xem kịch với một bộ dáng không quan tâm, bật cười: “Chu Phức Toàn, thường ngày không phải anh chịu đựng tôi lắm à? Còn thiếu chút nữa quỳ dưới váy tôi luôn. Vậy mà Giám đốc Nguyên mới xuất hiện một lúc, anh đã nhanh chóng trở mặt rồi.”

Chậc chậc, bộ dáng trở mặt này, nếu lúc trước không làm diễn viễn thì nhất định rất uổng phí đó!

Thái dương Nguyên Triệt hơi giật giật, tầm mắt lạnh lẽo bắn về phía Chu Phức Toàn, giọng điệu không tốt lành lắm: “Quỳ dưới váy?”

“Cô ta nói bậy. Giám đốc Nguyên, anh tuyệt đối đừng tin lời cô ta, người phụ nữ ỷ quyền thế kiêu căng như cô ta tôi mới không thèm. Thậm chí ra đường còn vơ được cả nắm, cần gì phải...”

Chu Phức Toàn chưa nói hết câu, cổ áo được bẻ vào nếp cẩn thận đã bị Nguyên Triệt không kiên nhẫn một tay xách ngược lên: “Diễn viên Chu, phiền ăn nói cho cẩn thận. Hân Ninh là em gái tôi, tôi không thích người khác đụng chạm đến con bé. Nếu anh còn nói nữa, đừng trách tôi phong sát anh.”

Lời nói của Nguyên Triệt bình ổn, không lên xuống nhiều nhưng cũng đủ làm cho Chu Phức Toàn sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

Hắn ta hiểu, Nguyên Triệt có đủ tư cách triệt đường sống của hắn ta.

Ngay lúc Nguyên Triệt buông Chu Phức Toàn ra, hắn không dám nói lời nào nữa, lập tức mang theo người rời đi, đến cả Thời Niên bên kia cũng không đến chào hỏi.

Đứng bên cạnh Nguyên Triệt và Vi Hân Ninh làm bình phong từ nãy đến giờ, Donna ngay lúc này rất thức thời lên tiếng: “Vậy Giám đốc Nguyên và diễn viên Vi cứ tự nhiên nói chuyện, khi nào muốn gặp tôi hoặc đạo diễn Thời thì cứ cho người tìm tôi.”

Không đợi Nguyên Triệt gật đầu, thân ảnh Donna đã lủi vào giữa sảnh lớn trong phòng bao nghịt người, mất hút.

Vi Hân Ninh trên khoé môi treo lên nụ cười kiều mị, vẫy phục vụ đến lấy hai ly rượu vang đỏ đế cao, đưa cho Nguyên Triệt một ly: “Anh cần gì tức giận. Người như Chu Phức Toàn cũng không phải chưa từng gặp.”

Nhận lấy ly rượu từ trong tay Vi Hân Ninh, Nguyên Triệt thậm chí còn duỗi tay lấy luôn ly rượu còn lại của nàng đặt trở lại lên bàn bên cạnh, giọng điệu nghiêm khắc: “Dạ dày em không tốt, đừng uống rượu.”

“Anh quan tâm em như thế là có tình cảm với em phải không?” Vi Hân Ninh nhìn Nguyên Triệt, nháy nháy mắt, tinh nghịch hỏi.

“Hân Ninh, em không phải không biết anh chỉ xem em là em gái. Anh có người trong lòng rồi.”
“À.”

Nguyên Triệt nhìn Vi Hân Ninh cúi đầu, hai bàn tay với ngón tay thon dài trắng nõn xoắn vào nhau, hắn không tự chủ được thở dài một hơi.

Không đành lòng nhìn nàng như vậy, hắn tiến lên vươn tay đặt lên mái tóc đen xinh đẹp của nàng, ôn nhu nói: “Hân Hân, anh vẫn luôn biết em xứng đáng với những điều tốt hơn anh.”

“Em không xứng đáng, em không muốn. Nguyên Triệt, em chỉ cần anh. Sao anh có thể như vậy? Kỷ Linh chết rồi, chết cùng với Vân Niên của Chử Tư Kiến rồi. Sao các anh không chịu thừa nhận?”

“Người chết rồi. Đã chết rồi. Sao anh cứ như vậy...” Vi Hân Ninh không kìm được đỏ hốc mắt, vươn tay ôm lấy Nguyên Triệt, siết thật chặt.

Thời Niên ở cách đó không xa, thấy Vi Hân Ninh chôn đầu trong ngực Nguyên Triệt run rẩy khóc không dám phát ra tiếng, đột nhiên cảm thấy có chút thương xót.

Thích một người- đau như vậy à?

Mặc dù quen Vi Hân Ninh không lâu nhưng hai người đều cảm thấy đối phương rất hợp ý mình, nhiều lúc cũng nhịn không được tâm sự một chút.

Thời Niên nhớ một ngày Vi Hân Ninh uống rất say, có tâm sự với cô một chuyện.

Nàng nói nàng thích một người đàn ông, hai người họ có thể nói là “tiểu thanh mai, lão trúc mã” cùng nhau lớn lên, nàng thích người đó đã lâu, nhưng hắn không thích nàng. Nàng biết hắn thích một người khác, nhưng người đó đã chết rồi, chết mười hai năm rồi. Cho dù vậy, người đàn ông đó nhất định không thích nàng, nhất quyết không thích nàng.

Hôm nay xem ra, người đàn ông đó là Nguyên Triệt rồi.

Thời Niên đang suy nghĩ, điện thoại trong túi xách đột nhiên rung lên khiến cô giật mình một chút.

Nhanh chóng lấy điện thoại ra khỏi túi xách, trên màn hình hiện hai chữ “Tiểu Kỷ”, Thời Niên lập tức bắt máy: “Alo.”

“[Tớ đến trước cửa Tư Thực Hiên rồi, cậu ra đi. Dì Nhã cho máy bay tư nhân của Thời thị đến đón cậu.]” Kỷ Linh một tay cầm điện thoại, tay còn lại mở cửa bước xuống xe taxi đang dừng trước cổng Tư Thực Hiên.

“Ừm, được. Cậu đợi chút, tớ còn phải tạm biệt vài người.”

“[Được, cho cậu năm phút.]”

Thời Niên cúp điện thoại, quay đầu trong đám đông tìm thấy Donna: “Chị có việc phải về MG gấp, chuyện còn lại của đoàn phim em cứ theo tiến trình mà làm, có vấn đề lớn thì đến MG tìm chị, được chứ?”

“Được, vậy để em đi thông báo với mọi người, chị đi đi. Đi đường cẩn thận.” Donna hơi siết chặt tay Thời Niên rồi buông ra, xoay người đi tìm phục vụ mượn micro.

Thời Niên không muốn để Kỷ Linh đợi lâu, nhấc váy liền bước đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua hai người Vi Hân Ninh và Nguyên Triệt thì thân mình hơi dừng lại, nể tình Vi Hân Ninh xem cô như chị em, quyết định đến tạm biệt cô nàng.

Hai người Vi Hân Ninh và Nguyên Triệt đã buông nhau ra từ lâu. Vi Hân Ninh nhận lấy bánh ngọt Nguyên Triệt đưa, cúi đầu đứng bên cạnh Nguyên Triệt đang nói chuyện với một người lạ, chậm chạp ăn.

Thấy Thời Niên đi đến chỗ mình, Vi Hân Ninh đặt đĩa bánh lên bàn, kéo tay Thời Niên đi qua một góc: “Sao thế?”

“Tôi có việc về nhà gấp, chỉ đành tạm biệt cô ở đây. Mong cô sẽ cùng với đoàn phim tham gia tuyên truyền thật tốt khi không có tôi.” Thời Niên mỉm cười nói.

Nghe nói là việc gấp, Vi Hân Ninh nuốt lại lời nói vừa lên đến miệng, cũng không níu kéo nữa: “Vậy chị đi cẩn thận, nhất định sẽ lại là một tác phẩm thành công.”

“Nhận lời chúc của cô. Giúp tôi nói lời tạm biệt và cảm ơn Giám đốc Nguyên nhé. Tạm biệt cô.” Thời Niên giang tay ôm lấy thân hình gầy yếu của Vi Hân Ninh, ở bên tai cô nàng nhỏ giọng thì thầm: “Thích một người đúng là nên nỗ lực. Nhưng nếu đã nỗ lực rồi vẫn không có kết quả tốt, chị nghĩ em nên từ bỏ. Trái tim phụ nữ, không thể năm lần bảy lượt bị tổn thương.”

“Được, em sẽ suy nghĩ. Đạo diễn Thời, đi cẩn thận.” Vi Hân Ninh nở nụ cười thật lòng, nhìn Thời Niên xoay người đi ra hướng cửa.

Nguyên Triệt bên cạnh cũng vừa lúc nói chuyện xong, quay đầu chỉ kịp thấy bóng lưng của Thời Niên. Dù chỉ là bóng lưng nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút quen thuộc, nhất thời tò mò hỏi Vi Hân Ninh: “Đạo diễn Thời sao?”

Thời Niên mặc dù là đạo diễn có tên tuổi, nhưng ngoại trừ những người từng hợp tác với cô ra thì rất ít người biết rõ mặt cô. Ngay cả trợ lý Donna bên cạnh Thời Niên còn được nhận dạng nhiều hơn đạo diễn là Thời Niên.

Đồng thời, thông tin của Thời Niên trên trang tra cứu dữ liệu đều có đầy đủ, nhưng mặc định không hề có ảnh.

Vi Hân Ninh: “Đúng vậy, chị ấy có việc gấp cần phải đi, muốn em thay mặt gửi lời cảm ơn anh và Chử tổng.”

“Ừm.”

Ngay khoảnh khắc Thời Niên đi ra ngoài, tiến đến ôm lấy Kỷ Linh, Nguyên Triệt bên trong đột nhiên có một cảm giác lạ, quay đầu nhìn về hướng cửa sổ kính trong phòng bao.

Đồng tử Nguyên Triệt trong khoảnh khắc thấy được hai bóng dáng kia thình lình giãn nỡ cực đại, hai chân hắn không tự chủ bước lùi hai bước, sau đó lập tức xoay người chạy thẳng ra bên ngoài.

Một chuỗi hành động lưu loát- không cho người khác cơ hội ngăn cản.

Vi Hân Ninh thấy Nguyên Triệt có phản ứng kì lạ, cũng nhấc làn váy lo lắng chạy theo ra ngoài.

Chiếc taxi chở Kỷ Linh và Thời Niên đợi sau khi hai người lên xe, tài xế nhanh chóng nổ máy. Ngay khi Nguyên Triệt vừa ra đến bên ngoài, chiếc xe taxi màu vàng đã lủi vào trong đám xe hơi đông đúc, biến mất ở góc đường.

Vi Hân Ninh tiến lên đỡ lấy thân hình hơi lung lay của Nguyên Triệt, không màng bản thân cũng đang thở dốc từng ngụm, lo lắng hỏi: “Nguyên Triệt, anh sao vậy?”

“Hân Ninh, em nói sai rồi, chúng ta đều sai rồi.” Nguyên Triệt siết chặt tay Vi Hân Ninh, giọng nói run rẩy vì kích động.

“Sai gì cơ?”

“Chử Tư Kiến vẫn luôn tin là Vân Niên không chết. Giờ khắc này anh khẳng định, Vân Niên không chết, cả Kỷ Linh cũng không.”

Cái gì cơ?

Thần sắc Vi Hân Ninh hiện lên tia kinh nghi, thân thể run mạnh khiến cho bước chân hơi lảo đảo.

Vân Niên và Kỷ Linh gì chứ, hai người họ đều đã chết rồi mà.

Nàng mấp máy môi: “Nguyên Triệt, anh nói gì vậy?”

Nguyên Triệt lúc này mới xoay người nhìn Vi Hân Ninh, thứ ánh sáng hạnh phúc trong mắt hắn loé lên sáng chói, cắt thật sâu vào trái tim vốn đã máu thịt lẫn lộn của nàng: “Hân Ninh, Vân Niên về rồi, Kỷ Linh cũng về rồi.”

Chương 3: Người tưởng chừng như đã chết

Từ ZG đến MG phải bay tổng cộng hơn hai mươi tiếng đồng hồ.

Mặc dù hai năm nay luôn bay đi bay về nhưng Thời Niên vẫn có chút ăn không tiêu. Vừa xuống máy bay, người đã vọt vào toilet sân bay, nôn đến mức dường như ra cả mật xanh mật vàng.

Kỷ Linh đi theo bên cạnh Thời Niên, khuôn mặt xinh đẹp với những đường nét đắt giá như được đích thân thượng đế tự tạo ra ánh lên lớp gương lớn trong nhà vệ sinh, quần áo thoải mái trên người cũng không khiến nhan sắc nàng bớt đi mỹ lệ, trái lại còn có vài phần lười nhác quyến rũ.

Trong mắt Kỷ Linh hiển hiện lo lắng, vỗ vỗ lưng giúp Thời Niên đang cúi đầu ôm lấy bồn rửa mặt: “Cậu sao thế? Lần này đi phản ứng mạnh hơn mấy lần trước.”

“Không sao, thời tiết không tốt nên tớ có chút mệt.” Thời Niên không ngẩng đầu, tùy ý phất phất tay.

Kỷ Linh còn muốn nói nữa, nhưng điện thoại trong túi đột nhiên vang lên cắt ngang, nàng không thể làm gì khác đành lấy điện thoại ra: “Alva”

Đầu dây bên kia có tiếng người nói cười nhưng cũng không thể che lấp được giọng nói gợi cảm của người đàn ông: “[Hai đứa tới đâu rồi? Sao anh không thấy?]”

“Maris bị say máy bay, bọn em ở trong WC của sân bay chưa ra. Anh đến rồi à?” Kỷ Linh vừa nói vừa rút khăn giấy ướt trong giỏ xách đưa cho Thời Niên.

“[Ừm, Maris say máy bay hửm? Đã lâu rồi con bé không bị, anh chút nữa thì quên khuấy mất. Vậy em chăm sóc con bé giúp anh, khi nào ổn thì ra bên ngoài, anh ở cổng đợi hai đứa, không cần gấp.]”

“Vâng.”

Sau khi nôn hết mọi thứ ra, Thời Niên cảm thấy bụng mình quặn lên, miệng cũng đắng nghét. Cô mệt mỏi cúi xuống gần vòi nước, chậm chạp súc miệng sau đó tuỳ ý rửa mặt rồi mới ngẩng đầu lên.

“Đỡ hơn chút nào không?” Kỷ Linh cất điện thoại vào túi, hơi cúi đầu nhìn Thời Niên.

“Ổn rồi. Anh tớ gọi à?”

“Ừm, Alva đến rồi, đang ở trước cổng sân bay.”

“Tớ khá hơn nhiều rồi, chúng ta mau đi thôi. Thời gian của Alva không thể phí phạm, một giây trôi qua là hàng trăm triệu bay đi đó.”

Kỷ Linh bật cười nhìn Thời Niên, đưa túi xách cho cô rồi cùng nhau ra bên ngoài.

Thời tiết bang W của MG rất tốt, không nóng như đổ lửa ở thành phố S, cuối mùa Xuân thậm chí khí trời vẫn còn có hơi mát lạnh. Thời Niên vừa mới bị dày vò một trận, người đầy mồ hôi, chân trước bước ra ngoài ngay lúc một làn gió đêm thổi qua, lập tức bị lạnh đến mức hắt xì hai cái.

Cúi đầu nhìn chính bản thân mình đang mặc một bộ đồ thể thao quần dài áo tay dài mà còn bị lạnh, lại nhìn Kỷ Linh bên cạnh chỉ mặc áo thun tay lỡ quần jean ngắn ngang đùi đơn giản nhưng vẫn tung tăng bước đi, thái dương Thời Niên có chút giật giật.

Cô đúng là đã ở thành phố S quá lâu, đến cơ thể cũng quen khí hậu nóng luôn rồi.

Hôm nay không phải ngày đặc biệt gì, cũng không phải cuối tuần, lại còn là buổi tối nên sân bay không quá đông đúc, hai người vừa đi ra thì đã trông thấy xe của Thời Vĩ.

Thời Vĩ là anh trai của Thời Niên, tên tiếng Anh là Alva*, năm nay ba mươi tuổi. Con người này quả thật rất xứng đáng với tên tiếng Anh của hắn- là một người có vị thế cực kì quan trọng trong bộ máy điều hành tập đoàn Thời thị, đồng thời cũng rất có tiếng nói trong lĩnh vực thương trường quốc tế.

(Alva có thể hiểu là người có vị thế cao, vị trí quan trọng)

Là con lai, Thời Vĩ sở hữu đôi mắt xanh dương sâu thẳm đặc trưng của người nước ngoài, hốc mắt sâu, mái tóc hơi ngả màu râu ngô được cẩn thận tạo kiểu, mũi thẳng mày kiếm. Hắn cao tầm một mét tám mươi tám tám mươi chín, làn da trắng hồng đặc trưng, yết hầu gợi cảm nhấp nhô lên xuống.

Quả thật là yêu nghiệt mang hai dòng máu.

Mặc dù trên người khoác lên bộ âu phục cứng nhắc nhưng cũng không thể khiến Thời Vĩ bớt đi mấy phần phóng túng, trái lại nút áo vest ngoài không cài cùng nơi ngực áo phanh rộng, thậm chí còn tạo cảm giác kích thích hơn cả.

Người đàn ông yêu khí như vậy, người qua kẻ lại ở sân bay cũng không nhịn được quay đầu nhìn một cái.

Thời Niên từ xa nhìn Thời Vĩ lại ăn mặc như vậy, không nhịn được bĩu môi nói với Kỷ Linh: “Tiểu Kỷ, cậu xem, anh tớ đã già đầu rồi còn không biết tiết chế.”

“Alva mà nghe được chắc chắn lột da cậu.” Kỷ Linh bật cười.

Nói gì thì nói, với Thời thiếu, nhan sắc và kinh doanh là hai thứ không thể đụng chạm đến.

Thời Vĩ bên kia dường như cũng cảm giác được ánh mắt của hai người, đánh mắt nhìn qua đây. Thấy hai thân ảnh quen thuộc thì thân thể Thời Vĩ liền đứng thẳng lên, không dựa vào cửa xe nữa.

Hắn không bước đến, chỉ đứng tại chỗ chờ hai người: “Maris, Adeline.”

Thời Niên không ngần ngại giang tay ôm lấy Thời Vĩ, giọng nói tinh nghịch như trẻ con: “Mới mấy tháng không về mà em thấy cứ như nửa đời người rồi chúng ta chưa gặp nhau í.”

Trong mắt Thời Vĩ ánh lên nét dịu dàng khó thấy, cũng mỉm cười ôm lấy thân thể nho nhỏ của cô: “Đã bao nhiêu tuổi rồi vẫn lí lắc như vậy.”

Kỷ Linh bên cạnh Thời Niên mỉm cười nhìn hai anh em ôm nhau, cũng không có ý định tiến lên ngăn cản, lúc chạm mắt Thời Vĩ thì trong mắt xoẹt qua tia cảm xúc không rõ.

Rốt cuộc vẫn là Thời Niên xấu hổ buông Thời Vĩ ra trước, ba người chậm rãi nói mấy câu. Bầu trời càng lúc càng thêm đen đặc, Thời Vĩ cũng không muốn chậm trễ thời gian nữa, kêu hai người mau chóng lên xe sau đó lái xe trở về nhà lớn Thời gia.

Nhà lớn Thời gia ở thành phố trung tâm tiểu bang W, được mệnh danh là thành phố “một tất đất, ngàn tất vàng”. Kỷ Linh là trẻ mồ côi được Thời gia nhận nuôi năm mười lăm tuổi, đã đi theo Thời Niên từ khi đó đến lớn, là bạn khuê mật trung thành và tín nhiệm nhất của Thời Niên.

Nghề nghiệp của Kỷ Linh là trợ lý giám đốc của Thời tổng Thời Vĩ, lương hằng tháng rất cao, trong tay có được không ít bất động sản. Nhưng vì nàng sống rất được lòng người, lại khiêm tốn lễ phép nên được Thời đổng (đổng sự trưởng, chủ tịch) yêu thích, ngày thường vẫn ở nhà lớn Thời gia như con cháu trong gia tộc.

“Lần này về là về luôn hay còn quay lại?” Thời Vĩ tay giữ vô lăng, hai mắt nhìn phía trước, tùy ý hỏi Thời Niên bên cạnh.

“Về một thời gian, em nghĩ sẽ quay lại.” Thời Niên không dám nói dối trước mặt Thời Vĩ nên lập tức nói lời thật lòng.

Kỷ Linh yên lặng ngồi ở phía sau, lúc này cũng nhịn không được lên tiếng hỏi: “Cậu còn quay lại á? Dì Nhã nói muốn cậu về đây luôn mà.”

“Tớ sẽ không ở đây.” Thời Niên không quay đầu nhìn Kỷ Linh, hai mắt dán lên cửa kính xe, nhìn phong cảnh bên ngoài.

“Tại sao?” Kỷ Linh cau chặt mày, ngữ khí không tốt hỏi lại.

“Không có việc gì, chỉ là tớ thích thành phố S.”

Thật ra là cô muốn ở lại thành phố S tìm kiếm người đàn ông mà cô gặp được ở nghĩa trang kia.

Người đàn ông đó, còn có Nguyên Triệt của tập đoàn Chử Vân đồng dạng mang lại cho cô một cảm giác rất thân quen.

Cô chắc chắn rằng trong kí ức mấy năm gần đây chưa hề gặp họ, vậy cảm giác thân thuộc này chỉ có thể có ở phần kí ức trước năm mười lăm tuổi mà thôi.

Chính vì thế cô muốn thông qua họ để tìm lại kí ức mấy năm đó bị vùi lấp của mình.

Không hiểu tại sao, Thời Niên không muốn nói thật cho Kỷ Linh biết. Xuất phát từ trực giác, cô cảm thấy Kỷ Linh nhất định cũng giống mẹ cô Nhã Tịnh, sẽ gây trở ngại cho cô.

Mặc dù hai người là bạn thân, là khuê mật tri kỉ, nhưng trực giác của Thời Niên trước giờ chưa từng sai, nên cô cũng không dám tuỳ tiện nói với Kỷ Linh quyết định của mình.

Ngồi phía sau Thời Niên, Kỷ Linh thấy cô bộ dáng không muốn nói thì đành nuốt hết mấy lời muốn hỏi đã lên đến miệng trở ngược lại vào lòng, im lặng ngả người tựa vào lưng ghế, nhắm mắt không nói nữa.

Thời Vĩ quay đầu sang bên cạnh nhìn Thời Niên toàn thân toả ra mùi vị cô độc, nhịn không được duỗi một tay ra phủ lên đỉnh đầu cô, ôn nhu xoa.

Thời Niên biết hắn đang im lặng âm thầm ủng hộ cô, trong lòng có chút vui vẻ, không keo kiệt quay đầu tặng cho Thời Vĩ một nụ cười tinh nghịch.

Từ khi cô có kí ức, Thời Vĩ vẫn luôn là người anh tốt, mãi mãi ở phía sau bảo vệ cô, là chỗ dựa vững chắc cho cô.

Trong lòng Thời Niên cảm động thật sự. Mặc dù không phải anh em ruột thịt, nhưng tình cảm của hai người bọn họ còn gắn bó và sâu sắc hơn cả anh em ruột thịt bình thường khác.

Nhà lớn Thời gia cách sân bay ba mươi phút xe chạy, chiếc Porscher đỏ phiên bản giới hạn của Thời Vĩ chạy hết tốc lực, vẻn vẹn mười lăm phút đã tiến vào cổng lớn Thời gia.

Mấy người Thời Niên bước xuống xe, vì thường xuyên bay đi bay về nên Thời Niên không mang theo hành lý, chỉ mang theo túi xách đựng mấy món đồ cần thiết, đưa cho người làm xong liền đi vào trong phòng khách. Nhà ở MG chuộng phong cách rộng và dài, không thích xây tầng nên nhà lớn Thời gia cũng không xây tầng, chỉ là một căn nhà trệt nhưng có diện tích khá rộng rãi.

Nhã Tịnh và Thời đổng đã yên vị trong phòng khách từ sớm chờ mấy người bọn họ.



Thành phố S về đêm hoa lệ cực kì.

Ở ngõ Tịnh Kỳ nổi tiếng với những quán bar, club sang chảnh, ban đêm so với ban ngày còn nhộn nhịp hơn gấp ngàn lần.

Một trong những chốn ăn chơi nổi tiếng nhất nhì ở ngõ Tịnh Kỳ là quán bar Randolph- thuộc sở hữu của Nguyên Triệt.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc bên trong một chút cũng không thể lọt ra bên ngoài, tiếp viên nữ có nam có ăn mặc đồng phục thống nhất, trên mặt treo nụ cười xinh đẹp phục vụ khách hàng của mình.

Ánh sáng nhiều màu sắc từ chùm đèn bảy màu trên trần nhà xoay vòng vòng, khiến cho không khí quán bar càng thêm mờ ảo.

Nguyên Triệt cùng Chử Tư Kiến một trắng một đen ngồi trong góc khuất của quầy bar, trước mặt đặt hai ly rượu đế bằng, chất rượu trắng trong ly sóng sánh dưới ánh sáng lập loè bảy màu như cũng phủ lên mình một màu, hắt lên thân hai người đàn ông.

Chống khuỷu tay lên quầy bar trước mặt, Nguyên Triệt bồi hồi luồn tay vào tóc mình siết mạnh, trong giọng nói có chút run rẩy khó phát hiện: “Năm đó chỉ cứu được tôi và cậu, tôi còn tưởng Kỷ Linh và Vân Niên đều đã sớm chết, nhưng thật không ngờ vẫn có ngày gặp lại.”

“Tôi đã điều tra rồi, Kỷ Linh và Vân Niên năm đó đều được một người dân làng chài cứu, sau đó mẹ của Vân Niên đến đón hai người họ rồi từ đó bặt vô âm tín. Theo điều tra thì mẹ Vân Niên mang hai người đến MG, Vân Niên sau đó đổi họ, trở thành thiên kim Thời gia. Theo tôi nghĩ, có lẽ hai người họ lúc bị tai nạn đã ảnh hưởng tới kí ức nên mới không nhớ chúng ta.”

Chử Tư Kiến tùy ỳ cởi nút măng-sét trên tay áo, từ từ gấp tay áo lên cao, lộ ra đôi tay có cổ tay thon dài nhưng hữu lực.

Anh nâng tay cầm ly rượu, sóng mắt lưu chuyển không rõ rệt: “Tôi luôn tin rằng Niên Niên không chết. Thế nhưng vẫn không hiểu tại sao nhiều năm qua như vậy rồi nhưng cô ấy cũng không quay về tìm tôi. Giờ thì tôi đã rõ rồi.”

Hai người đột nhiên yên lặng trong phút chốc, xung quanh ồn ào nhộn nhịp cũng không thể khuấy động không khí trầm lắng ở trong góc này.

“Vậy cậu tính thế nào?” Nguyên Triệt không kiềm được hỏi.

“Nếu đã không thể nhớ, vậy thì tôi cũng xem như chưa từng có gì, chậm rãi tiếp cận cô ấy như ban đầu vậy.” Bàn tay Chử Tư Kiến siết chặt ly rượu, khớp xương thon dài hằn rõ dưới ánh đèn bảy màu.

Nguyên Triệt hơi giật mình, kinh ngạc nhìn Chử Tư Kiến, nhìn đến mức ngỡ như trên người Chử Tư Kiến sẽ mọc ra hoa, thật lâu sau mới phun ra mấy chữ: “Đã chờ đợi lâu như vậy rồi, bây giờ cậu thật sự cam lòng sao?”

Chử Tư Kiến cúi đầu, tóc mái dài phủ xuống che đi đôi mắt ánh màu lục xinh đẹp, đồng thời che đậy cả sự giãy giụa và không cam tâm trong mắt anh.

Cam lòng ư?

Tất nhiên không rồi!

Mười hai năm.

Anh đã chờ cô mười hai năm.

Khát vọng bao năm nay chỉ mong có một ngày cô sẽ quay về. Nhưng có chết anh cũng không ngờ- cô đã quay trở lại, nhưng không nhớ anh là ai.

Hỏi anh có vui không?

Có, anh thật sự rất vui.

Nhưng đồng thời cũng rất đau lòng.

Thời gian dài đằng đẵng chờ đợi cô bao năm, cuối cùng cũng có kết quả, nhưng kết quả này lại làm anh nói không nên lời, cũng đau đớn đến mức không biết nói gì mới tốt.

Nguyên Triệt bên cạnh không cần thiết đuổi theo đáp án của Chử Tư Kiến, hắn cũng đã biết rõ câu trả lời của anh, mà đó cũng đồng thời là câu trả lời trong lòng hắn.

Mười hai năm- hơn bốn ngàn ngày chờ đợi mỏi mòn, chỉ mong sẽ sớm ngày tìm thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm tối đen trong cuộc đời.

Người vốn tưởng chừng đã chết rốt cuộc đã trở về.

Vậy mà thượng đế lại muốn bọn họ một lần nữa bắt đầu ư?

Quả thật là tàn nhẫn lắm!

Chương 4: Từng chút từng chút

Vì trái múi giờ nên Thời Niên không thể ngủ được, mặc dù đồng hồ đã hiển thị một giờ sáng.

Bên ngoài trời tối đen như mực, chỉ có vầng trăng tròn vành vạnh đậu trên ngọn cây tre cao chót vót trong sân vườn. Sắp vào đầu hè nên tiếng ve kêu râm rang không ngớt, vô hình trung tạo nên nhịp điệu trong đêm vắng tĩnh lặng.

Thời Niên ngả người nằm lên giường tròn king-size, để mặc cho grap giường làm bằng vải nhung màu bửu lam* hiếm thấy ôm trọn lấy vóc người nhỏ nhắn của mình, ngẩng người nhìn chằm chằm trần nhà sơn màu lam nhạt như nước biển ở ngoài khơi xa.

Sóng nước trong mắt nhàn nhạt di động, Thời Niên nhịn không được nhớ đến hình ảnh người đàn ông cô gặp được ở nghĩa trang ngoại ô thành phố S.

Lồng ngực vững chãi đó mang lại cho cô một cảm giác rất thân thuộc, cả hương thơm vương mùi hoa Oải Hương của anh cũng khiến cô vương vấn không sao quên được.

Ngay lúc đó, không hiểu sao sau gáy Thời Niên đột nhiên hơi nhói, cô theo thói quen sờ lên vết sẹo ba chữ số kia, trong miệng lẩm bẩm: “323.”

Dãy số này là gì?

Ngày sinh ư?

Thời Niên lập tức lắc lắc đầu, cô không có ấn tượng gì với ngày 23 tháng 3 này hết.

Vậy nếu không phải là ngày tháng thì nó là gì?

Mật mã?

Thời Niên lại lập tức lắc đầu.

Không phải.

Cứ như thế liên tiếp nghĩ đến mấy khả năng khác, nhưng rất nhanh chóng đều bị cô bác bỏ.

Lúc này trong đầu Thời Niên thình lình xoẹt qua hình ảnh chiếc xe khắc hai chữ nổi “CW” của Nguyên Triệt ngày trước, bánh răng chất xám của cô cũng biết thời khắc chậm chạp xoay chuyển.

323.

3-23.

Bảng chữ cái Alphabet.

Nghĩ đến đây, hai mắt đang mịt mờ sương của Thời Niên tựa như được tìm thấy ánh đèn, lập tức sáng rực như đèn pha xe hơi.

Vị trí số ba trong bảng chữ cái Alphabet là chữ C.

Vị trí số hai mươi ba trong bảng chữ cái này là chữ W.

Thì ra “323” là phiên dịch số của “CW”.

Cô bật dậy, vơ lấy laptop đang đặt trên bàn làm việc, mau chóng mở nguồn. Ngón tay cô không dám chậm trễ, lướt trên bàn phím, một hàng chữ nhanh chóng hiện lên trên tab mới của một phần mềm tìm kiếm thông tin: Tập đoàn Chử Vân.

Tập đoàn Chử Vân có kí hiệu là hai chữ cái “CW”, việc này cũng không phải là không phổ biến, người của thành phố S hầu như ai cũng nhận ra, chỉ có Thời Niên ít khi xuất hiện trên đường cái mới không kịp thời nhớ ra.

Ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên trên gương mặt xinh đẹp của Thời Niên, đôi mắt to tròn lúng liếng như trẻ thơ lướt nhanh trên tiêu đề mấy bài báo mạng, sau đó nhấn vào đọc một trong mấy bài báo có uy tín viết về CEO Chử Vân- Chử Tử Kiến.

Chử Tư Kiến vốn là con cháu đời thứ ba của Chử gia- gia tộc lớn hiện đang cắm rễ ở thành phố W.

Mặc dù là con cháu của gia tộc lớn nhưng Chử Tư Kiến vừa sinh ra đã không được thừa nhận. Bởi vì mẹ anh có xuất thân không mấy tốt đẹp, lại còn là tiểu tam phá hoại hạnh phúc của Chử lão gia và phu nhân, nên Chử lão thái gia nhất định không cho phép anh bước vào cửa lớn Chử gia, cũng nhất quyết không thừa nhận đứa cháu này trong gia phả.

Nhưng thật may mắn, Chử lão gia lại là người biết quý trọng giọt máu của mình, mặc dù không thường xuyên gặp mặt anh nhưng hằng năm vẫn chu cấp tiền cho mẹ Chử Tư Kiến nuôi dưỡng anh đầy đủ, cứ như vậy cho đến tận năm mười tám tuổi thì không tiếp tục chu cấp nữa.

Năm Chử Tư Kiến mười tám tuổi, Chử lão thái gia qua đời, Chử lão gia đánh tiếng muốn anh trở về Chử gia nhận tổ quy tông, tiến vào gia phả nhưng Chử phu nhân không cho phép. Hai người dằn co nhiều ngày, rốt cuộc Chử lão gia vẫn thua Chử phu nhân, không còn cách nào khác đành buông tha cho đứa con trai ngoài giá thú này.

Cũng trong năm mười tám tuổi đó, mẹ Chử Tư Kiến mất, anh từ thành phố S về thành phố W chịu tang mẹ, sau đó lại một mình anh khăn gói trở lên thành phố S với ước mong lập nên nghiệp lớn của chính mình.

Rồi tiếp đó anh cùng Nguyên Triệt- cậu út Nguyên gia- hai người là bạn thân đã nhiều năm từ cao trung, quyết định liên kết với nhau, từng bước một lập nên tập đoàn Chử Vân sừng sững, mang lại lợi nhuận như thuỷ triều không ngừng lên của hiện tại.

Bài báo này viết rất dài, kéo lên kéo xuống chỉ toàn chữ với chữ.

Thời Niên di chuyển chuột lướt qua quá trình kiến tạo tập đoàn Chử Vân, rốt cuộc dừng lại ở một tấm ảnh chụp ở cuối bài báo mạng.

Bức ảnh có chút nhoè, chắc chắn là do chụp vội, hoặc có lẽ là được chụp một cách lén lút.

Người đàn ông trong ảnh tầm hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, âu phục trắng trên người cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao ráo và cân đối như người mẫu của anh. Gương mặt với những đường nét hài hoà hơi mờ ảo, nhưng nốt ruồi son đón lệ ở nơi đuôi mắt trái lại rất rõ rệt.

Thời Niên bàng hoàng nhận ra- Chử Tư Kiến là người đàn ông cô tông trúng ở nghĩa trang ngoại ô thành phố S.

Đồng tử ánh màu lục của người đàn ông nhìn về phía ống kính, mày hơi chau lại, có vẻ không hài lòng với việc bị chụp trộm.

Cũng đúng thôi, trên đời này chẳng ai thích việc bản thân bị chụp trộm cả.

Thời Niên xoáy cái nhìn vào đôi đồng tử khác màu của Chử Tư Kiến, trong lòng như có thứ gì vừa bị đụng vào, hung hăng co rút.

Đôi mắt màu lục kia đối với cô dường như còn quen thuộc hơn mùi hương trên cơ thể của người đàn ông này.

Tựa như cô đã từng nhìn ngắm đôi mắt ấy hàng trăm hàng ngàn lần, nhiều đến mức đã để lại dấu ấn, khắc sâu vào trong kí ức của cô, không có cách nào có thể bôi xoá được. Một thứ cảm xúc kì lạ va đập trong lồng ngực Thời Niên, khiến cho cô không nhịn được hốc mắt ửng đỏ, hít thở cũng có chút không thông.

Đầu tự nhiên truyền đến cảm giác đau nhức dữ dội như bị hàng ngàn hàng vạn cây kim đâm vào, Thời Niên gập laptop lại, ôm lấy đầu một lần nữa quăng mình xuống giường.

Cơn đau đến nhanh như thuỷ triều dâng nhưng lại chậm chạp không rút đi, khiến sắc mặt Thời Niên vì đau mà hơi tái xanh, đôi môi nho nhỏ bị cắn đến trắng bệt.

Mặc dù đau đớn khiến cho đầu óc không giữ được tỉnh táo, nhưng trong miệng Thời Niên vẫn luôn lẩm bẩm ba chữ “Chử Tư Kiến”.

Lời vừa ra khỏi miệng thân thuộc đến mức giống như cô đã từng gọi rất nhiều lần, ba chữ ấy như chấp niệm của Thời Niên- cùng với đôi mắt kia- dẫu rằng mất trí nhớ, dẫu cho có quên sạch toàn bộ, nhưng khi vô tình nhắc đến vẫn khiến đáy lòng cô dao động thật sâu.

Ngay lúc hai mắt Thời Niên chậm rãi nhắm lại, sắp lâm vào bất tỉnh thì trong đầu vụt qua một đoạn đối thoại nhỏ mông lung.

“Chào học trưởng, em là Vân Niên, học sinh năm nhất cao trung. Là Niên trong “nhất nhãn vạn niên”. Có nghĩa là một lần gặp mặt, nhung nhớ cả đời.”

“À.”

“Em đã chủ động giới thiệu rồi, còn học trưởng thì sao?”

“Tại sao tôi phải giới thiệu mình với cô?”

“Nếu anh không giới thiệu, em lập tức hôn anh tại đây. Anh thấy sao?”

“.... Thôi được, xem như tôi thua cô. Tôi là Chử Tư Kiến, học sinh năm hai.”

“Tên anh rất đặc biệt, không biết có điển tích gì không? Em rất tò mò đó.”

“Chữ “Tư” và “Kiến” trong tên tôi đều bắt nguồn từ một câu thơ là “Tương tư, tương kiến tri hà nhật?”. Nghĩa là ngày đêm mong nhớ, không biết khi nào sẽ gặp lại.”

“Hừm, em đột nhiên nhận ra tên hai chúng ta đều mang ý nghĩa không tốt đẹp lắm, vậy thì chắc chắn là rất có duyên rồi. Học trưởng, anh nói có đúng không?”

“...”

Trong lúc mơ màng, Thời Niên không tự chủ siết chặt grap giường dưới thân, lệ nóng theo khoé mắt từng giọt lăn ra ngoài: “Tư Kiến.”

Chử Tư Kiến là ai?

Rốt cuộc là ai trong kí ức mười lăm năm đó của cô?

Phòng của Thời Niên và vợ chồng Thời đổng được xây ở hướng Nam, ngược hướng với phòng của Kỷ Linh ở hướng Bắc.

“Cứu mạng.”

“Nguyên Triệt, cứu em!!!”

Kỷ Linh hét lớn, hai mắt choàng mở to, lập tức bật dậy khỏi giường ngủ.
Cảm giác bị nước biển vây lấy, từng chút một tràn vào trong khoang mũi khoang miệng, phổi bị sặc nước truyền đến đau đớn khiến Kỷ Linh càng thêm hoảng hốt, mông lung.

Tóc dài tuỳ ý buông xuống trước ngực, lồng ngực lên xuống dồn dập, Kỷ Linh duỗi tay rút khăn giấy ở tủ đầu giường lau đi mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Thình lình tỉnh giấc khiến hô hấp nàng không thuận lợi, hai má ửng hồng có chút mê người.

Đã lâu rồi nàng không mơ lại giấc mơ này.

Kỷ Linh mệt mỏi day day thái dương, trong đầu xoẹt qua một hình ảnh nàng thấy được qua kính chiếu hậu của chiếc taxi hôm trước đi đón Thời Niên.

Người đàn ông mặc âu phục đuổi theo xe taxi của nàng và Thời Niên hôm đó...

Là ai?

Đúng lúc này, ngoài cửa bất ngờ vang lên tiếng gõ “cốc cốc” hai nhịp, kéo Kỷ Linh từ trong suy nghĩ trở lại.

Hai nhịp gõ liên tiếp là cách thường gõ cửa của Thời Vĩ, Kỷ Linh cúi đầu chỉnh tranh lại áo ngủ trên người, thấy đã ổn thoả mới đứng lên mở cửa.

Thời Vĩ mặc áo ngủ vải cotton mát mẻ màu xám, tựa người vào bên khung cửa phòng Kỷ Linh, thần sắc quan tâm hỏi: “Em không sao chứ? Gặp ác mộng à?”

Phòng của Kỷ Linh cùng Thời Vĩ được sắp xếp cạnh nhau, Thời đổng vì thích nhà có tiếng người náo nhiệt, không cho phép xây phòng theo kiểu cách âm nên nếu người trong phòng tạo ra âm thanh lớn, phòng bên cạnh nhất định sẽ nghe loáng thoáng được.

Thời Vĩ chính là nghe được tiếng hét của Kỷ Linh nên mới lo lắng, dẫn đến hành động đêm khuya đi hỏi thăm thế này.

Nhìn thấy Thời Vĩ, Kỷ Linh cảm thấy trái tim đang đập kinh hoảng của mình chậm rãi trở về nhịp điệu cũ.

Người đàn ông này giống như thuốc an thần của nàng, mãi mãi mang lại cho nàng cảm giác bình yên nhất.

Kỷ Linh vuốt vuốt lọn tóc trước ngực, tươi cười nhìn Thời Vĩ: “Em không sao, dù gì chuyện đã qua rồi.”

Trong mắt Thời Vĩ loé qua tia thương xót, hắn theo thói quen vươn tay xoa đầu nàng, giọng nói ôn nhu như cách mà hắn nói chuyện với Thời Niên: “Lại là giấc mộng về chuyện rơi xuống biển à?”

“Vâng. Đã lâu rồi em không mơ thấy nó, lần này không hiểu tại sao lại mơ nữa.”

Thấy Kỷ Linh bất an cúi đầu, ngón tay trỏ theo thói quen khó bỏ gãi gãi lên ngón cái, Thời Vĩ biết được nàng đang bất an.

Hắn thở dài một hơi, tiến lên vươn tay nắm lấy cổ tay trắng mịn của nàng, xoay người đóng cửa phòng lại rồi kéo người lên giường.

Kỷ Linh trong trạng thái ngây ra như phỗng bị Thời Vĩ kéo đặt ngồi lên giường, hoảng hốt bật dậy: “Alva, anh, anh, anh muốn làm gì?”

Nhìn Kỷ Linh sợ đến mức nói lắp, Thời Vĩ bật cười điểm điểm trán nàng: “Nghĩ gì vậy? Anh có thể làm gì em chứ?”

Nói rồi hắn ngả người xuống giường, thuận thế kéo Kỷ Linh đang kinh hô nằm xuống bên cạnh mình: “Adeline, em đang bất an. Ngoan, đừng lo lắng, em chỉ là quá mệt mỏi thôi. Anh ở đây canh em ngủ, ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai chúng ta còn phải bay trở về thành phố S.”

Kỷ Linh bị Thời Vĩ ôm chặt eo, lưng tựa vào lồng ngực của hắn, mặt hướng vào vách tường đối diện, hai mắt mở trừng trừng, hoảng hốt không dám nhúc nhích.

Sau đó trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hít thở từng nhịp trầm ổn của Thời Vĩ, nhịp tim ổn định của hắn cách hai lớp vải áo ngủ truyền đến da thịt của nàng, cơn buồn ngủ bị ác mộng đánh tan của Kỷ Linh dần trở lại.

Nàng chậm chạp nhắm mắt lại, siết chặt lấy bàn tay Thời Vĩ đang đặt trên hông mình, lẩm bẩm gì đó rồi chìm vào giấc ngủ.

Sau lưng Kỷ Linh, ngay lúc nàng lẩm bẩm hai chữ kia, hai mắt Thời Vĩ vốn đang nhắm lại thình lình mở ra, trong mắt có một tia u ám loé lên.

Thời Vĩ không nỡ đánh thức Kỷ Linh, đành vùi đầu vào sau gáy nàng, trong miệng thầm thì: “Nguyên Triệt là ai? Vì sao em lại gọi tên hắn?”

Đợi khi bên này không khí yên ắng, một bóng người lén lút rời khỏi cửa phòng Kỷ Linh, đi đến gõ cửa phòng Nhã Tịnh.

Tiếng gõ rất nhẹ nhưng trong đêm tối tĩnh lặng Nhã Tịnh vẫn nghe rõ, bà cẩn thận dịch khỏi vòng tay của Thời đổng, nhón chân xuống giường.

Nhã Tịnh mở hé cửa phòng, thấy rõ là ai liền hỏi: “Có việc gì?”

Bóng người lén lút: “Phu nhân, thiếu gia, thiếu gia tiến vào phòng Kỷ tiểu thư vẫn không ra, dường như hai người đang cùng nhau ngủ.”

Trong bóng tối hai mắt Nhã Tịnh loé lên tia u quang, gật đầu: “Đã biết, đi ngủ đi, đừng đánh rắn động cỏ.”

“Vâng, phu nhân.”

Thấy người yên lặng rời đi, Nhã Tịnh mới đóng cửa phòng lại, xoay người trèo lên giường.

Kỷ Linh- con điếm này, thật không ngờ cô ta lại dám dụ dỗ con trai bà.

Uổng công bà hết mực yêu thương nó như con cái trong nhà, đúng là đồ sói mắt trắng!

Thứ ti tiện mãi mãi vẫn là thứ ti tiện, không thể nào làm nên việc lớn mà.

Chương 5: Manh mối

Thành phố S hôm nay có mưa bất chợt.

Cơn mưa đầu mùa Hạ dầm dề từ khuya cho đến tận khi trời đã hửng nắng vẫn chưa có ý định ngừng lại.

Cả thành phố ngập trong làn hơi nước trắng xoá, nhiệt độ trong thoáng chốc cũng giảm xuống đáng kể.

Chử Tư Kiến bước xuống khỏi chiếc Bentley đen phiên bản giới hạn, trong tay có một chiếc ô đen không hoạ tiết. Tay trái xách cặp công văn đen, tay phải nhấn nút bung ô, bước chân thong dong tiến vào toà nhà làm việc cao chọc trời.

Các tầng khác của toà nhà đều đã được cho thuê dài hạn, thành viên trong văn phòng của mỗi tập đoàn đều được phát một chiếc thẻ từ dùng để kích hoạt thang máy, nếu không có thẻ sẽ không được vào thang máy.

Chử Tư Kiến gấp ô đưa cho tài xế bên cạnh, bỏ mặc nước mưa đọng lại trên tán ô từng giọt nhỏ xuống mũi giày tây đen bóng loáng, bước chân hướng về phía thang máy.

Mới hơn bảy giờ sáng nên nhân viên toà nhà còn thưa thớt, Chử Tư Kiến quẹt thẻ từ, không cần đợi lâu thì cửa thang máy đã “ting” một tiếng mở ra.

Ánh sáng vàng nhạt trong thang máy bao phủ thân ảnh cao ráo nhưng đơn độc của Chử Tư Kiến, anh theo thói quen hơi cau mày, duỗi tay nhấn nút đóng cửa lại.

“Xin chờ một chút.”

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gọi, Chử Tư Kiến phản ứng nhanh liền chuyển ngón tay, nhấn vào nút mở cửa.

Cánh cửa thang máy còn chưa khép hết đột nhiên lại mở ra, một thân ảnh khác mặc tây trang xanh đen nhanh chóng bước vào.

Chử Tư Kiến không nâng mắt nhìn mà bước dịch vào trong hai bước, nào ngờ người đàn ông kia hơi ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt nhàn nhạt hơi sáng lên, không nhịn được lên tiếng: “Anh họ?”

Nghe có người nói chuyện với mình, Chử Tư Kiến lúc này mới nhàn nhạt đánh mắt nhìn sang.

Đôi đồng tử ánh màu lục hơi loé lên khi chạm đến gương mặt với những đường nét lạnh lùng kia: “Tư Viễn? Em sao lại xuất hiện ở đây?”

Người đàn ông mặc tây trang xanh đen chính là Giang Tư Viễn- CEO tập đoàn Giang Minh có trụ sở ở thủ đô. Tập đoàn Giang Minh là tập đoàn được liên kết giữa Giang gia trong “Ngũ đại thiết bản” của thủ đô và một gia tộc không quá lớn là Minh gia cũng ngụ ở thủ đô.

Giang Minh hiện tại đang là tập đoàn lớn nhất của ZG nói chung và thủ đô nói riêng.

Chử Vân và Giang Minh từng có nhiều lần hợp tác, ban đầu Chử Vân được thành lập thuận lợi thật ra còn phải nhờ vào một ít sự trợ giúp của Giang Minh.

Nói đến Giang Tư Viễn này- thật ra cũng là một truyền kì trong thương trường thủ đô, đồng thời cũng là em trai gọi Chử Tư Kiến là anh họ xa.

Chuyện này một lời khó nói hết.

Thật ra Giang Tư Viễn không có mẹ, nhưng lại có tận hai người cha. Một trong hai người cha của hắn là Minh Viễn- đại thiếu gia Minh thị, cũng là anh họ của mẹ Chử Tư Kiến.

Mối quan hệ này có chút rối rắm, cũng có chút xa, nhưng đích thực có ràng buộc họ hàng.

Giang Tư Viễn đứng thẳng lưng so vai cùng Chử Tư Kiến: “Cha cùng ba em vừa đi du lịch về, em tranh thủ thời gian rảnh đến thành phố S thăm anh.”

“Là thăm anh hay thăm Giang Niệm Giai đang có tour lưu diễn ở đây?” Mày Chử Tư Kiến hơi nhướng lên, trực tiếp vạch trần lời nói của Giang Tư Viễn.

Giang Tư Viễn bị nói trúng tim đen nhưng sắc mặt vẫn không đổi, chỉ mỉm cười thẳng thắn thừa nhận: “Thăm anh là phụ, tìm vợ mới là chính.”

Thật không hổ danh là hồ ly mặt lạnh trong thương trường, Chử Tư Kiến lắc đầu bật cười.

Ngay lúc này cửa thang máy “ting” một tiếng mở toang, Chử Tư Kiến cùng Giang Tư Viễn song song bước ra.

Hành lang tầng bốn mươi vắng lặng lúc này vang lên tiếng giày da “lộp cộp”, Chử Tư Kiến mở cửa phòng CEO, quay đầu nói với Giang Tư Viễn: “Phòng làm việc của anh, nếu rảnh thì vào uống một tách cafe nhé?”

“Nếu không vào thì em đi theo anh làm gì?” Giang Tư Viễn hơi mỉm cười, tự nhiên bước vào trong.

Mặc cho Giang Tư Viễn chậm rãi đánh giá một vòng phòng làm việc rồi mới ngồi xuống ghế sofa tiếp khách, Chử Tư Kiến tuỳ ý đặt cặp công văn lên bàn, cũng cởi luôn áo vest ngoài phủ lên ghế da sau lưng bàn làm việc, thuần thục xoay người đi pha cafe.

Không muốn để không khí bị đông lạnh, Chử Tư Kiến vừa lấy cafe vừa lên tiếng hỏi: “Niệm Giai còn bao lâu thì kết thúc lưu diễn?”

Giang Tư Viễn: “Nghe Niệm Niệm nói thì tour đến thành phố S là địa điểm cuối rồi nên em mới từ thủ đô đến đây. Mục đích là muốn đón cô ấy về.”

Chử Tư Kiến: “Cậu và chú thì sao? Vẫn khoẻ chứ?”

Giang Tư Viễn: “Cha và ba em rất khoẻ, hai người mới cùng nhóm bạn thân đi du lịch ở đảo Bali, vừa về tối hôm qua.”

“Để khi nào anh xong hợp đồng mới, sẽ tìm thời gian về thủ đô thăm cậu.” Chử Tư Kiến vừa nói vừa đưa một trong hai ly cafe đang bốc khói nghi ngút trên tay cho Giang Tư Viễn, chính mình cũng ngồi xuống.

Giang Tư Viễn nói lời cảm ơn rồi không khách khí nhận lấy nhấp một ngụm.

Mùi cafe rang xay thơm nồng quyến luyến nơi chóp mũi không rời, Giang Tư Viễn liếm liếm môi, thật lòng khen: “Cafe ngon thật.”

Chử Tư Kiến hạ mi mắt nhìn chằm chằm chất cafe đen sóng sánh trong ly sứ trắng tinh, giọng nói không nghe ra gập ghềnh: “Hãng cafe này năm xưa chị dâu em rất thích đó, nếu không ngon thì cô ấy cũng chẳng uống rồi.”

Nghe hai chữ “chị dâu” phát ra từ miệng Chử Tư Kiến, ly cafe trong tay Giang Tư Viễn đột nhiên hơi chao đảo nhưng may mắn không đổ ra ngoài.

Cậu nhíu mi đặt ly cafe lên bàn: “Anh họ, về chuyện chị dâu, em có một việc muốn nói với anh.”

Chử Tư Kiến nâng mi mắt: “Cứ nói đi.” Giang Tư Viễn: “Tai nạn nổ cano năm đó của bốn người các anh, ba em có cho người điều tra lại. Người cho anh thuê cano năm đó đã khẳng định chiếc cano kia vừa được kiểm tra định kì không lâu trước khi đưa cho anh, nên chắc chắn không thể là tai nạn rò rỉ dầu được.”

“Không thể là tai nạn? Vậy chẳng lẽ có người động tay chân?” Chử Tư Kiến trong lòng giật mình.

Năm đó bốn người bọn họ quyết định đi biển chỉ là hành động bộc phát chứ chưa hề báo trước với gia đình hay với bất kì ai, chính vì thế khi gặp phải tai nạn, anh cùng Nguyên Triệt không ai có suy nghĩ tra nguyên nhân, đều mặc định cho rằng là lỗi rò rỉ dầu của cano.

Bây giờ xem ra một phần lỗi là do hai người bọn họ quá ỷ y.

Có chết cũng không ngờ sự thật lại nằm ngoài dự tính như thế.

Hai tay Chử Tư Kiến siết lại thành nắm đấm, giọng anh như rít từ trong kẽ răng: “Thật sự bị người cố tình phá hoại sao?”

Giang Tư Viễn im lặng một lúc sau đó gật đầu rồi lại lắc đầu: “Chắc chắn là có người động vào, nhưng chiếc cano đó cũng đã nổ tan tác rồi, không thể tìm ra nguyên nhân hay bất cứ cái gì khác nữa. Ba em đang điều tra lại khu vực quanh vùng biển đó, tra từng nhà xem liệu có chi tiết nào bị bỏ sót năm đó không.”

Lồng ngực Chử Tư Kiến phập phồng với cường độ lớn, anh cắn răng, quai hàm bạnh ra, cưỡng ép chính mình nuốt xuống sự tức giận và căm phẫn đang dâng lên như nổi bão trong lòng.

Nếu năm đó cano không nổ thì anh, Vân Niên, còn có Nguyên Triệt và Kỷ Linh cũng sẽ không đến tình trạng như bây giờ.

Vân Niên và Kỷ Linh sẽ không mất tích, để rồi khiến anh và Nguyên Triệt tưởng rằng đã chết.

Năm đó nếu cano không nổ thì bọn họ cũng không phải đau đáu chờ đợi nhau suốt mười hai năm như thế này.

Vân Niên và Kỷ Linh cũng sẽ không bị mất trí nhớ, hoàn toàn quên mất anh và Nguyên Triệt như hiện tại.

Nếu năm đó cano không rò rỉ dầu...

Nếu năm đó cano không đột nhiên phát nổ...

Nếu năm đó...

Nếu...

Thế nhưng chắc hẳn ai cũng rõ ràng, trên đời này, làm gì có “nếu như”?



Thành phố S trong giờ hành chính người qua kẻ lại nhộn nhịp như thế, nhưng cũng không thể ảnh hưởng đến không khí tĩnh lặng bên trong khu biệt thự cao cấp Phong Hoa- nơi nhiều người không phú thì quý vẫn luôn muốn tranh nhau sở hữu một căn biệt thự cho mình.

Nhà Nguyên Triệt cũng ở bên trong-  căn số hai mươi vừa vặn nằm giữa khu biệt thự.

Nguyên Triệt mơ màng day day thái dương, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Hắn cố gắng mở ra đôi mắt nhập nhèm vì men rượu, đờ người nhìn lên trần nhà xám xịt, nhất thời không phân rõ hiện tại đang là ngày hay đêm.

Trong căn phòng bị rèm che nắng bít kín nên tối đen như mực, giữa không gian tĩnh lặng đến mức cây kim rơi xuống đất thậm chí có thể nghe rõ ràng, Nguyên Triệt thình lình nghe được tiếng hô hấp đều đặn của một người khác. Nhẹ nhàng quét qua lòng hắn.

Hắn nhíu mày, di động cơ thể nhẹ nhàng bước xuống giường, nương theo vệt nắng len lỏi qua khe hở rèm che mà nhìn người đang nằm trên ghế dài trong phòng ngủ của hắn.

Người phụ nữ mặc quần short kaki áo thun tay ngắn, co người cuộn thành một chấm nhỏ rúc vào trong ghế nệm, tóc dài đen nhánh uốn lọn xoã tung trên người, gương mặt minh tinh xinh đẹp đã nhiều lần xuất hiện trên truyền hình vì ngủ say mà đem lại cảm giác khả ái, có chút đáng yêu.

Nhìn Vi Hân Ninh đường đường là một cô tiểu thư vẫn luôn được cung phụng như công chúa lại để bản thân ngủ trong trạng thái chật vật như thế, thái dương Nguyên Triệt giống như xuất hiện ảo giác, dường như càng đau hơn trước.

Cô nhóc cố chấp này!

Buông một tiếng thở dài phiền muộn, thần sắc Nguyên Triệt hiện lên tia bất đắt dĩ.

Hắn cúi người xuống, luồn một tay qua say gáy, một tay qua đùi nàng, nhẹ nhàng nâng người lên khỏi ghế nệm.

Thân thể Vi Hân Ninh trong lòng Nguyên Triệt hơi bất an rục rịch tựa như muốn tỉnh, đôi mày thanh lệ nhíu lại thật chặt khiến Nguyên Triệt hơi hoảng thần không dám động đậy.

Nào hay Vi Hân Ninh chỉ có hành động quay đầu áp mặt vào lồng ngực Nguyên Triệt, từ từ bình ổn hô hấp tiếp tục giấc ngủ, không hề có ý định muốn tỉnh lại.

Nguyên Triệt sợ đánh thức nàng nên cũng không dám tuỳ ý di chuyển, đành đứng yên giữ nguyên tư thế hơn năm phút, thấy người trong ngực không có hành động nào khác mới từ từ bế nàng đi đến giường ngủ.

Nhẹ nhàng đặt Vi Hân Ninh xuống chiếc giường mềm mại, mái tóc đen xoã tung trên gối đầu màu trắng ngà tạo thành hai màu hắc bạch rõ rệt, Nguyên Triệt cẩn thận kéo cái chăn cũng một màu trắng ngà lên đắp kín người nàng.

Cúi đầu nhìn đôi mày thanh tú của Vi Hân Ninh vẫn đang cau chặt, Nguyên Triệt vươn tay ở trên mi tâm nàng khe khẽ vuốt, không nhịn được thầm thì: “Hân Hân, anh không đáng để em phải trả giá như thế. Em còn trẻ, không hiểu chuyện tình yêu. Sau này em sẽ nhận ra mình xứng đáng với một người khác tốt đẹp hơn anh. Đừng tiếp tục yêu anh nữa.”

Nhưng không ngờ Vi Hân Ninh thình lình mở to mắt, nàng duỗi tay bắt lấy bàn tay Nguyên Triệt đang vuốt ve trên trán mình, giọng nói run rẩy: “Em không làm được, Nguyên Triệt, em không thể làm được.”

Nguyên Triệt bị Vi Hân Ninh hành động bất ngờ có hơi giật mình, khựng người lại trong tích tắc rồi nhanh chóng dùng sức muốn rút tay ra: “Hân Ninh, đừng như vậy.”

Đôi mắt Vi Hân Ninh ngập nước, sóng mắt lấp lánh ánh lệ, yếu đuối giương mắt nhìn Nguyên Triệt, tay vẫn giữ chặt tay Nguyên Triệt không buông: “Nguyên Triệt, anh không yêu em sao? Em ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy rốt cuộc là vì cái gì chứ!!”

“Chúng ta đã ở cạnh nhau hơn một phần ba đời người rồi, sao anh không một lần quay đầu nhìn em?”

“Em chờ đợi anh, một lòng nhất kiến chung tình với anh rốt cuộc để làm gì?”

“Em có chỗ nào không xứng với Kỷ Linh? Là em không đủ tốt ư? Hay là em không đủ xinh đẹp? Hay do em không đủ yêu anh?”

Càng nói giọng Vi Hân Ninh càng thêm nghẹn ngào, cuối cùng nấc nghẹn đến mức nói không ra lời.

Gương mặt xinh đẹp bị nước mắt mặn đắng bao phủ, trái tim đỏ thẫm trong lồng ngực nhói lên từng đợt, Vi Hân Ninh bật dậy níu lấy vạt áo sơ mi trước ngực Nguyên Triệt, khóc đến tê tâm liệt phế: “Vì sao, vì sao không yêu em? Vì sao người anh chọn, không phải là em? Anh nói cho em biết đi, xin anh.”

“Em xin anh, Nguyên Triệt.”

Nhìn Vi Hân Ninh một bộ dáng chật vật, không màng tự ái mà đau đớn cầu xin hắn, trái tim Nguyên Triệt đột ngột thít chặt như bị ai duỗi tay siết lấy, không thương tiếc mà nhào nặn.

Đau đến chết lặng.

Cảm giác đau đớn này khiến Nguyên Triệt như bị ngộp thở, men rượu đã vơi đi mấy phần lúc này lần nữa ngập tràn trong trí óc, thân ảnh Vi Hân Ninh trong tầm mắt hắn dường như bị kích thích, trở nên có chút mờ ảo, không rõ ràng.

Nguyên Triệt không đành tâm vươn tay muốn ôm lấy thân thể Vi Hân Ninh vào lòng, nhưng ngay lúc này, hình ảnh Kỷ Linh theo thời gian dài đã sớm mờ nhạt trong trí nhớ hắn lại đột ngột xuất hiện trở lại một cách trọn vẹn, rõ ràng, đúng lúc đánh tỉnh thần trí đã xuất hiện dao động của Nguyên Triệt.

Kỷ Linh...

Nguyên Triệt mấp máy môi, yết hầu giật giật, cổ họng truyền đến cảm giác nghẹn đắng.

Hắn khựng lại trong giây lát rồi dứt khoát nhắm hai mắt lại, đồng thời cũng đóng luôn cánh cửa trái tim đang dần hé mở của chính mình, tuyệt tình dùng sức, gỡ từng ngón tay Vi Hân Ninh đang níu chặt lấy vạt áo hắn.

Mặc dù sâu bên trong lòng Nguyên Triệt không ngừng nổi lên giông bão lớn, nhưng giọng nói phát ra ngoài ý muốn lại lạnh như tiền: “Vi Hân Ninh, chúng ta không thể. Trong lòng anh chỉ có hình bóng của Kỷ Linh, không thể tiếp nhận một cô gái khác.”

“Đừng tiếp tục làm phiền nhau nữa, Kỷ Linh trở lại rồi, anh không muốn khi cô ấy về bên cạnh anh lại suy nghĩ lung tung. Hân Ninh, nếu cô ấy suy nghĩ nhiều dẫn đến buồn phiền, anh sẽ rất đau lòng.”

Lời nói tàn ác của Nguyên Triệt tựa như mấy trăm mấy ngàn nhát dao hoen gỉ, từng nhát từng nhát cứa vào trái tim đã sớm rỉ máu của Vi Hân Ninh.

Bàn tay với những ngón tay thon dài của nàng bị Nguyên Triệt không thương tiếc dùng sức gỡ từng ngón ra khỏi áo mình, nhanh chóng đỏ ửng lên.

Vào khoảnh khắc Nguyên Triệt xoay người đi ra khỏi phòng, Vi Hân Ninh tuyệt vọng nhắm mắt ngả người xuống giường. Nước mắt tạo thành hai dòng lệ rơi không ngớt, chậm rãi thấm ướt grap giường dưới thân nàng.

Anh đau lòng cô ấy, vậy em thì sao đây?

...

Nguyên Triệt, anh nhẫn tâm lắm...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau